VÔ ĐỊCH KIẾM VỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch kiếm vực - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Thanh vân bảng

Chỉ thấy nữ tử áo trắng yên tĩnh nằm trong lồng ngực hắn, còn hai tay của hắn thì nắm phải thứ gì đó rất mềm mại, hắn không tự chủ xoa bóp một cái, cảm giác mềm mại truyền tới nói cho hắn biết, đây không phải mơ, mà là chân thật.

Dương Diệp có chút ngờ nghệch nhìn xung quanh, Tử Điêu cùng hôi lang đều không thấy, thanh trường kiếm kia thì nằm cách hắn không xa, giống như đang muốn đâm cho hắn một nhát.

“Không xong rồi!” Nhìn nữ tử trong ngực, Dương Diệp lập tức thầm hô. 

Đúng lúc đó, nử tử áo trắng mở hai mắt, sau đó đứng lên, rời khỏi lồng ngực Dương Diệp, sau đó lấy quần áo bên cạnh thong dong mặc vào, tiếp theo là nhặt lên trường kiếm màu xanh, từ đầu tới cuối đều không nhìn hay nói một lời nào với Dương Diệp, giống như Dương Diệp không có mặt ở đây.

Dương Diệp cũng ngay lập tức mặc quần áo vào, nhìn thấy nữ tử tay cầm trường kiếm, Dương Diệp nheo mắt, lui về sau hai bước, nói: “Ta, ta cảm thấy chúng ta nên cùng nhau giải quyết chuyện này.” Tuy hắn có Tử Điêu cùng hôi lang, nhưng nàng cũng có linh kiếm, nếu thật sự đánh nhau, hắn cũng không chắc thắng được.

Nử tử nắm trường kiếm, quay người nhìn xem Dương Diệp, mặt không cảm xúc, nói: “Ngươi nói đi, giải quyết như thế nào?” 

Còn cách nào khác hay sao? Dương Diệp hít sâu một hơi, nói: “Chuyện này ai đúng ai sai đã không quan trọng. Ta biết, nếu ta nói ta chịu trách nhiệm, ngươi nhất định khinh thường, hoặc chướng mắt, nhưng ta vẫn muốn nói, ta sẽ chịu trách nhiệm.”

“Ngươi lạ dám làm dám chịu, không tệ!” Nữ tử lạnh lùng nói: “Nhưng mà, ngươi biết không? Ta là Thất phẩm Linh Gỉa cảnh, chỉ cần một năm sau, ta sẽ trở thành Tôn Gỉa, năm nay ta còn chưa được 30 tuổi, còn ngươi thì sao?” Vẻ mặt nàng không hề trào phúng, cũng không xem thường, cực kì bình tĩnh, không xen lẫn tâm tư gì.

Biết trước sẽ bị đả kích, trong lòng Dương Diệp cảm thán một tiếng, trên mặt ngược lại không thấy dấu hiệu bị đả kích, nói: “Ta có nghe một câu nói, tình yêu không phân biệt tuổi tác, không phân biệt giàu nghèo, cũng không phân biệt cảnh giới, ta, ta thấy câu nói rất có lý.” Nói xong, mặt mo không kìm được đỏ lên. 

“Đúng là rất có lý!” Nữ tử gật đầu, trên mặt Dương Diệp vừa nở nụ cười, thì nàng lại nói: “Có điều, giữa chúng ta có tình yêu sao?”

Nụ cười Dương Diệp cứng đờ, hắn trầm mặc nửa ngày, sau đó nhìn nữ tử áo trắng, nói: “Năm nay ngươi chưa được 30 tuổi, nhưng ta cũng chưa được 20 tuổi, tuy hiện tại ta chỉ là một tên Phàm Nhân cảnh, nhưng ngươi có chắc khi ta bằng tuổi ngươi bây giờ, ta sẽ kém hơn ngươi sao?”

Nữ tử áo trắng nhìn Dương Diệp nửa ngày, mới  nói: “Ngươi mạnh hay yếu, đối với ta không có ý nghĩa gì. Ta không giết ngươi, chỉ vì ngươi là đệ tử Kiếm tông có khả năng đặt tên trên Thanh Vân bảng, thế thôi.” 

Nghe nàng nói vậy, Dương Diệp có chút không thoải mái, đương nhiên, là ai đi chăng nữa cũng sẽ cảm thấy như vậy, đều thấy không thoải mái. Nhưng mà hắn biết, đối phương có tư cách không để mắt tới hắn, chí ít là lúc này.

“Vậy ngươi muốn giải  quyết chuyện này như thế nào, nhưng ta nói trước, nếu như ngươi muốn giết ta, ta sẽ không thúc thủ chịu trói. Nếu như ở bên ngoài, ngoài tự sát ra ta không còn cách nào khác, nhưng ở trong này, nếu chúng ta đánh nhau, cùng lắm là cá chết lưới rách mà thôi.” Dương Diệp thẳng thắn nói, dù sao mọi chuyện đều đã như vậy, hai người cùng nhau thương lượng trong hòa bình là tốt nhất.

Nữ tử liếc nhìn Dương Diệp một chút, sau đó nhìn về nơi xa, nói: “Mỗi ba năm, các đại thế lực ở Nam vực sẽ cử hành một cuộc tỷ thí, những thế lực đó bao gồm cả hoàng gia học viện của Đại Tần đế quốc, nhất môn, nhị cung và tam tông, trận tỷ thí đó tên là Thanh Vân bảng.” Nói đến đây, nữ tử quay đầu nhìn Dương Diệp, nói: “Ta muốn ngươi có mặt tên Thanh Vân bảng, nhưng muốn xuất hiện trên Thanh Vân bảng, nhất định phải là 30 người đứng đầu, lúc trước ta đứng thứ 20 trên Thanh Vân bảng, về phần ngươi, mười vị trí đầu đi!” 

Dương Diệp nheo mắt, trời ạ, khảo hạch đệ tử ngoại môn ta còn chưa thông qua, ba tháng sau quyết chiến với Liễu Thanh Vũ cũng không xong, mà giờ đây nàng muốn mình tham gia cái gì Thanh Vân bảng. Nghe nàng nói sơ qua, Thanh Vân bảng chính là nơi tất cả yêu nghiệt tập trung!

Toàn bộ thiên tài của Nam vực, nghĩ thôi cũng thấy sợ hãi!Dương Diệp lau mồ hôi trên trán, nói: “Thanh Vân bảng hẳn là có hạn chế chứ?” 

“Hai mươi tuổi trở xuống, Vương Gỉa cảnh trở xuống. Đó là hai hạn chế.” Nữ tử nhàn nhạt nói.

“Thanh Vân bảng này có tác dụng gì?” Dương Diệp lại hỏi.

“Tác dụng?” Nữ tử áo trắng trầm ngâm một lát, nói: “Đối với thiên tài tham gia mà nói, đó là một cơ hội để vang danh tên tuổi. Còn với tông môn, đấy là một cơ hội để phân phối tài nguyên lần nữa.” 

“Phân phối tài nguyên lần nữa?” Dương Diệp không hiểu hỏi.

Nữ tử giải thích, nói: “Đại Tần đế quốc có cửu Châu, mỗi Châu hơn trăm vạn thành trì. Tông môn chúng ta cùng Đại Tần đế quốc cần tân nhân không ngừng gia nhập, như vậy mới có thể giúp tông môn đứng vững. Trước kia là Đại Tần đế quốc cùng các đại tông môn cướp đoạt nhân tài, bình thường luôn mạnh tay cướp đoạt. Nhưng bởi vì một ít nguyên nhân, tất cả không thể chém giết lẫn nhau. Cho nên Thanh Vân bảng mới sinh ra, đệ tử có thứ hạng càng cao trên Thanh Vân bảng, sẽ được phân càng nhiều thành trì. Chẳng hạn như Thanh Vân bảng đợt trước, Nguyên Môn có được hạng nhất, hạng ba, hạng sáu, cho nên bọn họ được phân tận ba Châu cùng hơn 50 vạn tòa thành. Mà Kiếm tông chúng ta, bởi vì không có ai tiến vào Thanh Vân bảng, cho nên chỉ có được mấy cái thành trì nhỏ.”

“Kiếm tông yếu như vậy?” Dương Diệp không tự chủ thốt ra, nói xong, hắn chợt thấy hối hận. Nữ tử trước mặt này có cảm tình với Kiếm tông, mình nói như vậy, khẳng định nàng sẽ tức giận. 

Nữ tử lại không có tức giận, chỉ là cảm thán một tiếng, nói: “Hiện tại Kiếm tông rất yếu, đệ tử ngoại môn không quá sáu ngàn, đệ tử nội môn tầm hai ngàn, đệ tử chân truyền lại chỉ có hơn một ngàn. Nếu như không có lão tổ tông tọa trấn, Kiếm tông cũng không thể tính là Nhị lưu thế lực.”

“Những đệ tử Kiếm tông trên nội môn bảng cùng ngoại môn bảng, bọn họ có tham gia Thanh Vân bảng không?” Dương Diệp nhíu mày hỏi.Nữ tử lắc đầu, nói: “Một thiên tài trong sơn thôn có thể được mọi người đánh giá là thiên tài, nhưng hắn đặt hắn ở thị trấn, vậy thì chỉ xem như không tệ, còn ở trong một tòa thành, miễn cưỡng xem như bình thường, còn khi hắn đi vào một cái Châu, có lẽ bình thường cũng không tính. Nhưng nếu như đặt hắn ở Nam vực, vậy thì chỉ có thể xem là phế vật. Thiên tài ở Kiếm tông có thể xem là thiên tài, nhưng nếu đặt vào Thanh Vân bảng, rất nhiều người sẽ thành phế vật.” 

“Vậy mà ngươi còn muốn ta tiến vào mười vị trí đầu, phải biết, hiện tại ta còn chưa phải đệ tử ngoại môn đây này.” Dương Diệp khẽ nói.

Nghe thế, nữ tử nhìn về phía Dương Diệp, long mày nhướng lên, nói: “Thế nào, ngươi không có lòng tin?”

“Ta cần một động lực.” Dương Diệp nhìn thẳng nữ tử nói. 

“Động lực gì?” Nữ tử nhíu mày.

Dương Diệp hít sâu một hơi, nói: “Nếu ta tiến vào Thanh Vân bảng, ta muốn ngươi cho ta một cơ hội theo đuổi.” Hắn yêu thích nữ tử trước mắt này sao? Dương Diệp không biết, hắn chỉ biết là, nữ tử trước mắt này đã là người của hắn. Nếu là của hắn, vậy thì nên ở cùng nhau, chỉ đơn giản vậy thôi.

“Thế nào?” Nữ tử khóe miệng nổi lên một tia khinh thường, nói: “Cho rằng ta đã cùng ngươi phát sinh quan hệ, nên sẽ đi cùng với ngươi? Ta không phải loại bị mất đi trinh tiết là biến thành nữ nhân của đối phương, với ta mà nói, kiếm đạo cùng Kiếm tông mới là tất cả!” 

“Ngươi rất ghét ta?” Dương Diệp hỏi.

“Không hẳn.” Nữ tử nhàn nhạt nói: “Trừ thực lực hơi yếu, còn có một chút chủ nghĩa đại nam tử, phẩm chất cùng tính cách cũng chấp nhận được.”

“Ta cũng không ghét ngươi!” Dương Diệp vội vàng nói: “Ngươi ngoại trừ tính cách hơi cao ngạo, lãnh đạm, các phương diện khác đều tốt. Nếu ngươi không ghét ta, ta cũng không ghét ngươi, vậy thì tại sao ngươi không cho ta một cơ hội chứ? Nếu ngươi nói thực lực ta yếu, vậy thì không sao, ta còn trẻ. Ngươi nói xem?” 

Nữ tử nhìn Dương Diệp, cứ nhìn như vậy, Dương Diệp cũng không chịu yếu thế, cũng nhìn lại nàng. Dù sao mọi chuyện đã như vậy, cùng nhau thẳng thắn là tốt nhất.

Thật lâu sau, nữ tử nói: “Thanh Vân bảng, năm vị trí đầu, ta cho ngươi một cơ hội.”

“Một lời đã định!” Dương Diệp vội vàng nói. Tựa hồ lúc này hắn đã quên Thanh Vân bảng là nơi tập trung tất cả yêu nghiệt. 

Nhìn xem bộ dáng hưng phấn của Dương Diệp, trong lòng nữ tử hiện lên một chút cảm giác khác thường, tuy nhiên chỉ là thoáng qua liền tan biến. Là  hy vọng của Kiếm Tông, cả đời nàng tu kiếm, sức sống của nàng, không có gì ngoài kiếm. Đừng nói tới yêu đương, ngay cả trai gái tiếp xúc cũng hầu như rất ít. Vừa rồi bất ngờ cùng Dương Diệp phát sinh quan hệ, đầu tiên nàng suy nghĩ muốn giết Dương Diệp, nhưng nàng không làm thế, như nàng đã nói, Dương Diệp có thể giúp Kiếm tông mang đến một tia sinh cơ.

Nhưng khi Dương Diệp đối với nàng đưa ra yêu cầu, không hiểu vì sao, trong nội tâm nàng sinh ra một loại cảm giác khác thường, loại cảm giác đó không biết là gì, bởi vì trước kia nàng chưa từng xuất hiện loại cảm giác này

Chương 37: Người thần bí

Hai người đạt thành hiệp nghị về sau, tiếp tục cưỡi trên hôi lang đi đường, tuy nhiên hai người đã không còn tự nhiên như trước, Dương Diệp nếu không mở lời trước, nữ tử áo trắng tuyệt đối sẽ không mở miệng nói chuyện. Đối với việc này, Dương Diệp cũng có chút bất đắc dĩ.

Nói đến chuyện cảnh giới Dương Diệp tăng lên, từ Phàm Nhân Thất phẩm đạt tới Phàm Nhân Bát phẩm. Về phần tại sao đột nhiên tăng lên, theo Dương Diệp phỏng đoán, hẳn là tác dụng của Hợp Hoan quả. Tuy nhiên hắn cũng không xác định, muốn hỏi một chút nữ tử sau lưng, nhưng lại sợ làm hai người xấu hổ, cho nên hắn cũng chỉ có thể giữ vấn đề này ở trong bụng.

Hai người chạy hai canh giờ, vượt qua mấy ngọn núi nhỏ, đi tới một ngọn núi cách đó không xa, ở trước mặt hai người, cách đó không xa là một ngọn núi thẳng tắp, xông thẳng lên trời, nhìn từ dưới lên, vậy mà không nhìn thấy đỉnh núi. 

“Bên kia có căn nhà!” Bất chợt, Dương Diệp nhìn về chân núi, chỉ nơi xa một căn nhà lá, âm thanh mừng rỡ.

Nhìn xem nhà lá phía xa, nữ tử áo trắng nhăn mày lại, tuy nhiên nàng cũng không ngăn cản Dương Diệp đi đến chỗ kia. Tuy cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lúc này hai người bọn họ cũng không có cách nào rời khỏi nơi này.

Hai người vừa mới đến gần nhà tranh, thấy cửa nhà tranh từ từ bị mở ra, ai đó khom người, một lão nhân mặc áo choàng đen rách nát từ bên trong đi ra, lão giả rất già, cực kỳ già, đây là ấn tượng đầu tiên khi Dương Diệp nhìn thấy lão giả. Chỉ thấy trên mặt lão giả có nếp nhăn, tóc trên đầu chỉ có vẻn vẹn mấy cây, nói là đầu trọc cũng không quá đáng. Chống một cây quải trượng, bước đi chậm chạp, giống như một cơn gió là có thể hất bay hắn vậy. 

Lão nhân nhìn thấy Dương Diệp cùng nữ tử áo trắng, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh lại khôi phục bình thường, sau đó chống gậy chậm rãi đi về phía Dương Diệp hai người.

Thấy thế, Dương Diệp áp chế khiếp sợ trong lòng, vội vã đi xuống hôi lang, hướng về phía lão nhân thi lễ, nói: "Tiền bối, hai chúng ta rơi xuống Đoạn Hồn uyên, đi lung tung tới nơi này, xin hỏi tiền bối là ai?" Tuy nhìn qua lão nhân trước mắt yếu dọa người, thế nhưng Dương Diệp không thể không cẩn thận, lão nhân này có thể ở Đoạn Hồn uyên, vậy sao có thể là người thường?

Thấy Dương Diệp lễ phép như vậy, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn cũng hiện ra một tia nhu hòa ý cười, đột nhiên, hai mắt hắn mở thật to, giống như nhìn thấy thứ gì bất khả tư nghị, nhìn chằm chằm Dương Diệp nhìn một lát mới thu hồi ánh mắt, nói: "Nơi này thật nhiều năm đã không có ai tới! Các ngươi có thể tới nơi này, coi như là duyên phận, chờ chút!" Nói xong, lão nhân chống gậy xoay người đi vào trong nhà lá. 

Nhìn lão nhân, Dương Diệp quay đầu nhìn nữ tử áo trắng đã tới bên cạnh, nói: "Thanh Thi, ngươi có thể nhìn thấu thực lực của hắn sao?" Trải qua chuyện kia, sau khi Dương Diệp nhiều lần yêu cầu, nữ tử đã nói tên cho hắn.

Tô Thanh Thi nhìn Dương Diệp một chút, hiển nhiên không quen Dương Diệp xưng hô với nàng như vậy, có điều nàng cũng không phản đối, trầm mặc một lát, nàng lắc đầu, nói: "Ta cảm giác hắn cùng chúng ta giống nhau, tu vi bị khóa, là một người bình thường, nhưng giống như lại có chút không thích hợp!"

Dương Diệp đang chuẩn bị nói cái gì, lão nhân lại từ trong nhà lá đi ra, chỉ là lúc này ở trên tay của hắn có một quyển trục màu đen cùng một cái vòng tay lóe lên ánh sáng rực rỡ. 

Lúc Dương Diệp đang nghi hoặc, lão nhân đã đi tới trước mặt bọn họ, lão nhân thổi thổi bụi trên quyển trục, sau đó đưa cho Dương Diệp, nói: "Cất giữ nhiều năm, để lão hủ dễ tìm. Lão hủ nhìn ngươi tu kiếm, đây là《Ngự Kiếm Thuật》, đối với ngươi hẳn là có tác dụng." Nói xong, lại nhìn về phía nữ tử áo trắng bên cạnh Dương Diệp, nói: "Nếu ngươi là đạo lữ của hắn, lão hủ cũng không tiện để ngươi tay không mà về, Huyễn Tinh vòng tay này tặng cho ngươi đi!"

"Ta không phải đạo lữ của hắn!" Tô Thanh Thi lông mày nhướn lên, nếu như không phải lão nhân trước mắt đã gần đất xa trời, nàng phỏng chừng muốn động thủ.

Sợ Tô Thanh Thi cùng lão nhân cãi nhau, Dương Diệp vội vã đứng ở trước mặt lão nhân, đối với lão nhân thi lễ một cái, nói: "Tiền bối, vô công bất thụ lộc, chúng ta lần đầu tiên gặp mặt, ngườii đã tặng lễ, đây...” Dương Diệp cùng Tô Thanh Thi chưa hề tiếp nhận lễ vật, lão nhân trước mặt này quá quái dị, vừa thấy mặt đã tặng lễ, Dương Diệp nào dám nhận lấy? Lão nhân nhìn Tô Thanh Thi tức giận, sau đó lại nhìn sang Dương Diệp, một lát hắn mới nói: "Lão hủ lỗ mãng. Nhưng mà lão hủ không có ác ý, hai món đồ này để ở đây đều muốn mốc meo, chi bằng tặng cho các ngươi."

Nghe vậy, Dương Diệp cũng không cự tuyệt nữa, nhận lấy quyển trục, vừa lật ra xem, nhất thời quyển trục hóa thành một tia lục quang biến mất khỏi tay hắn. Đột nhiên, phong cảnh trước mắt đột nhiên thay đổi, hắn đã ở một thế giới bụi mù mịt.

Giữa lúc Dương Diệp đang mờ mịt khó hiểu, chỉ thấy một bóng người màu đen xuất hiện cách đó không xa, bóng đen tay cầm một thanh trường kiếm, đưa lưng về phía hắn, nói: "Ngự Kiếm Thuật, Địa giai hạ phẩm kiếm kỹ, chính là ta dựa vào Vạn gia kiếm kỹ sáng tạo, nguồn gốc là Vạn gia kiếm kỹ, nhưng cùng thế gian kiếm kỹ bất đồng. Kiếm kỹ này chú trọng lấy tâm ngự kiếm, không dùng kiếm khí cùng kiếm chiêu khống chế, tùy tâm sở dục." 

Nói xong, chỉ thấy người áo đen vung tay phải lên, trường kiếm sau lưng phóng lên cao, sau đó không thấy động tác người áo đen, thanh trường kiếm kia trên không trung giống như một đứa trẻ nghịch ngợm, một lát hướng bên phải, một lát hướng bên trái, có khi xông thẳng lên, có khi lại hạ xuống, trên không trung làm ra đủ loại động tác.

Một bên Dương Diệp nhìn muốn rớt cằm, nuốt nước miếng một cái, lẩm bẩm nói: "Lấy tâm ngự kiếm, thật là lấy tâm ngự kiếm..."

Vẫn chưa xong, chỉ thấy trên không trung trường kiếm không ngừng bay múa bỗng nhiên run lên, chợt, một tia kiếm khí từ cái mũi kiếm hướng về phía chân trời bắn nhanh đi, sau một khắc, thanh kiếm lại hướng về phía khác bắn ra mấy tia kiếm khí, lúc bấy giờ, kiếm khí tung hoành đầy trời. 

Sau khi bắn ra trên trăm tia kiếm khí, thanh trường kiếm kia cùng bóng đen chậm rãi biến mất, đồng thời một giọng nói không biết từ chỗ nào chậm rãi truyền đến: "Người đến sau, nhớ kỹ, Ngự Kiếm Thuật khẩu quyết: Thuật ngự kiếm, ở chỗ điều tức, bão nguyên thủ nhất, tĩnh khí ngưng thần, để cho kiếm Ngũ linh hợp nhất...”

Đoạn khẩu quyết nói xong, Dương Diệp nhất thời thấy một đợt thiên toàn địa chuyển, mở hai mắt ra, nhìn thấy lão nhân đang cười chúm chím nhìn hắn. Dương Diệp nhìn về phía nữ tử áo trắng bên cạnh, hi vọng đối phương giải thích tình huống vừa rồi."Huyền kỹ truyền thừa!" Nữ tử áo trắng hiểu ý, giải thích: "Một ít cường giả sẽ vận dụng thần thông lưu lại huyền kỹ bên trong quyển trục, đó gọi là truyền thừa, có thể để người ta tự mình cảm thụ được huyền kỹ hết thảy, rất nhiều chỗ tốt." 

Nghe vậy, Dương Diệp kìm nén kích động trong lòng, xoay người hướng về phía lão nhân thi lễ một cái, nói: "Đa tạ tiền bối!" Mặc dù  không biết vì sao lão nhân tặng hắn kiếm kỹ, nhưng hắn có được Địa giai huyền kỹ này là sự thật.

Lão nhân cười cười, sau đó đem vòng tay kia đưa cho Dương Diệp, nói: "Ta biết ngươi còn nhiều chỗ khó hiểu, nhưng bởi vì có chút nguyên nhân, lão hủ không thể nói cho ngươi biết. Còn các ngươi muốn đi ra khỏi nơi này, lão hủ thật tình có thể hỗ trợ, nhưng lão hủ muốn yêu cầu ngươi một điều kiện!"

Dương Diệp tiếp nhận vòng tay, sau đó nói: "Chỉ cần tiểu bối có thể làm được, quyết không chối từ!" 

Lão nhân nhẹ gật đầu, nói: "Điều kiện này cũng không có gì, chỉ là lão hủ hi vọng ngươi một ngày nào đó nếu như đạt tới Hoàng Giả cảnh, thì xin đến nơi này một chuyến, đến lúc đó lão hủ có một việc muốn nhờ ngươi!"

Nghe vậy, Dương Diệp thở phào, may mắn lão nhân không có để hắn làm chuyện gì khó khăn ngay lúc này, lập tức đáp ứng nói: "Tiểu bối nếu như đạt tới Hoàng Giả cảnh, chắc chắn tìm tiền bối đầu tiên, tiểu bối nói được thì làm được." Mặc dù không biết đời này có cơ hội trở thành Hoàng Gỉa cảnh hay không, nhưng nếu lão nhân nói như thế, hắn chỉ còn cách bằng lòng, còn lại là việc của sau này.

Nghe được Dương Diệp nói thế, lão nhân hài lòng nhẹ gật đầu, sau đó vung tay phải lên, một vòng tròn xanh nhạt xuất hiện bên cạnh Dương Diệp hai người, không gian có thể chưa được tầm ba người, ở trung tâm vòng tròn, lóe ra chằng chịt phù văn. 

"Truyền tống trận!"

Nhìn thấy trận này, nữ tử áo trắng cùng Dương Diệp biến sắc. Truyền tống trận bọn họ gặp qua, bởi vì Kiếm tông có một cái truyền tống đài, phía trên truyền tống đài có rất nhiều truyền tống trận, những truyền tống trận ấy có thể truyền tống đến nhiều thành trì. Có thể nói, truyền tống trận cũng không quá hiếm lạ, thế nhưng, trời ạ, lão nhân trước mặt này chỉ cần vung tay đã tạo ra một cái truyền tống trận, đó quả thực rất khủng bố!

Không chỉ Dương Diệp khiếp sợ, ngay cả Tô Thanh Thi cũng giống như vậy, nàng nhìn thật kỹ lão nhân, trong mắt ngoại trừ nghi hoặc ra còn có kiêng kỵ sâu đậm. 

Lão nhân giống như không nhìn thấy khiếp sợ trên mặt hai người, nói: "Cái truyền tống trận này có thể đưa các ngươi đến Đoạn Hồn sơn mạch, đúng rồi, không được tiết lộ chuyện ở đây ra ngoài, đó là muốn tốt cho các ngươi. Đi thôi!"

Dương Diệp hít sâu một hơi, hướng về phía lão nhân thi lễ lần nữa, sau đó kéo tay Tô Thanh Thi bên cạnh đi vào trong lam sắc vòng tròn. Hai người vừa đi vào, một vệt sáng xanh từ lòng bàn chân hai người dâng lên, trong nháy mắt bao phủ toàn thân, sau đó “xèo” một tiếng, hai người biến mất.

Nhìn vệt lam quang kia biến mất, nụ cười trên mặt lão nhân chậm rãi thu liễm, thấp giọng lẩm bẩm nói: "Vì sao nhìn không thấu tương lai của hắn? Tại sao vậy chứ..." 

Chương 38: Tặng bảo

Một đợt trời đất xoay chuyển, lúc Dương Diệp mở mắt ra lần nữa, cảnh tượng trước mặt làm hắn đột nhiên biến sắc, mười mấy con gấu nâu lớn không kém gì hôi lang đang gắt gao nhìn bọn họ, trong lúc hắn cùng đám gấu lớn ở đây giằng co, còn có mấy con huyền thú bị đổ máu vẫn chưa tắt thở, hiển nhiên, mười mấy con gấu lớn này đang hưởng thụ chiến lợi phẩm.

"Xui xẻo rồi!" Khóe miệng Dương Diệp giật một cái, sau đó không chút nghĩ ngợi kéo Tô Thanh Thi về sau lưng, lấy ra thanh Huyền giai hạ phẩm trường kiếm, cười cười, nói: "Ngoài ý muốn, trùng hợp, trùng hợp, các ngươi cứ tiếp tục..."

Nhìn thấy Dương Diệp kéo mình ra sau lưng, trong mắt Tô Thanh Thi lóe lên vẻ khác thường, nghe được Dương Diệp nói, khóe miệng Tô Thanh Thi hơi cuộn lên, xuất hiện một nụ cười động lòng người, đáng tiếc hiện tại trong mắt Dương Diệp chỉ có mười mấy con Huyền thú đối diện, không thấy được một màn xinh đẹp đó. 

Dương Diệp không nói lời nào thì thôi, mà vừa nói, đám gấu nâu lớn lập tức đứng thẳng lên, hùng trảo to bằng quạt hương bồ vỗ lên lồng ngực, sau đó nhảy lên, lấy thế thái sơn áp đỉnh hướng Dương Diệp hai người lao tới.

Dương Diệp tròng mắt co rụt lại, lúc đang chuẩn bị liều mạng, giữa sân có kiếm quang hiện lên, sau đó dưới ánh mắt kinh ngạc của Dương Diệp, chỉ thấy mười mấy con Cửu giai huyền thú bỗng nhiên hóa thành mấy khúc, trên không trung máu tươi phun như suối, mười mấy con huyền thú cùng nhau phun máu, canh tượng này, thật là đồ sộ.

"Ầm!” 

Mười mấy con huyền thú rơi trên mặt đất, văng lên vô số bụi bặm. Dương Diệp lấy lại tinh thần, quay đầu nhìn về phía Tô Thanh Thi, chỉ thấy Tô Thanh Thi tay cầm trường kiếm màu xanh, ngạo nghễ mà đứng, trên mặt phong khinh vân đạm, đã khôi phục tự tin cùng khí thế trước đây.

"Ngươi, ngươi khôi phục thực lực?" Dương Diệp theo bản năng lui về sau hai bước, hỏi.

Tô Thanh Thi nhẹ gật đầu. 

"Ngươi, ngươi khôi phục lúc nào?" Dương Diệp khó hiểu, hắn nhớ kỹ nàng có nói qua, huyết phong ấn kia là thần thông gì đó, nếu như nàng không trở về Kiếm Tông, hẳn là không thể khôi phục.

Tô Thanh Thi nhìn về Đoạn Hồn uyên phương hướng, thấp giọng nói: "Chắc là lão nhân kia thay ta giải trừ."

Nghe vậy, Dương Diệp nhẹ gật đầu, nếu như là lão nhân ấy thì dễ hiểu. Lão nhân kia mạnh bao nhiêu, Dương Diệp không biết, thế nhưng Địa giai huyền kỹ thuận tay liền cho, mà lại ở Đoạn Hồn uyên nơi sâu nhất, người như thế khẳng định không phải là một lão nhân gầy yếu. 

Bống nhiên, Tô Thanh Thi quay đầu nhìn Dương Diệp, trường kiếm trong tay huy vũ, tuy nàng không lộ ra cái gì sát ý, nhưng Dương Diệp cũng nheo mắt, lại lui về sau mấy bước, nói: "Ngươi, ngươi sẽ không đổi ý nuốt lời chứ?"

"Ngươi nói xem?" Tô Thanh Thi đạm thanh nói.

Dương Diệp hít sâu một hơi, sau đó lắc đầu, nói: "Ngươi sẽ không đổi ý." 

"Vì sao?"

Dương Diệp cười cười, nói: "Tuy thời gian chúng ta bên nhau rất ngắn, nhưng trực giác nói cho ta biết, ngươi không phải loại người lật lọng. Ngươi nếu như muốn giết ta, tại đáy vực hẳn là có cách, ít nhất, đồng quy vu tận vẫn được. Ngươi đã không giết ta lúc đó, vậy thì lên đây cũng sẽ không."

Tô Thanh Thi nhìn Dương Diệp, Dương Diệp cũng không chịu tỏ ra yếu kém, cùng nàng nhìn nhau, sau một lúc lâu, Tô thanh tay vung tay phải lên, trường kiếm màu xanh hóa thành một vệt thanh quang xuất hiện dưới chân của nàng, nói: "Nhớ kỹ, ta không giết ngươi, là bởi vì ngươi có giá trị đối với Kiếm Tông, nếu là ngươi không thể hiện được giá trị bản thân, ta sẽ không nương tay!" Nghe vậy, Dương Diệp mỉm cười, cô gái trước mắt này nói năng có chút chua ngoa, tấm lòng đậu hũ. Giống như nghĩ tới cái gì, Dương Diệp từ trong không gian giới chỉ lấy ra vòng tay sặc sỡ mà lão nhân kia cho hắn, sau đó đi tới trước mặt Tô Thanh Thi, đưa cho nàng, nói: "Đây là của ngươi." Dương Diệp không nhìn ra phẩm cấp của vòng tay, thế nhưng hắn biết, vòng tay này chắc chắn không phải phàm vật.

Tô Thanh Thi nhìn thoáng qua vòng tay, sau đó nói: "Đó là hắn đưa cho ngươi!"

"Bây giờ ta tặng nó cho ngươi!" Dương Diệp cười cười, nói. 

Tô Thanh Thi nhìn Dương Diệp một lát, sau đó lại nhìn vào vòng tay kia, sau một lúc lâu, thấp giọng nói: "Vòng tay này là Địa giai trung phẩm, Địa giai trở lên huyền bảo, Kiếm tông chúng ta cũng không có mấy món, hơn nữa lại là một đôi, ngươi xác định cho ta?"

Địa giai Huyền bảo trân quý như thế nào? Nam vực không ai không biết, đối với rất nhiều huyền giả mà nói, Địa giai huyền bảo đã thuộc về truyền thuyết. Địa giai, giống như Tô Thanh Thi nói, coi như là đại tông môn như Kiếm tông, cũng không có mấy món, cho nên nàng mới hỏi Dương Diệp như vậy.

Nghe được lời Tô Thanh Thi nói, Dương Diệp lập tức cả kinh, hắn không nghĩ tới vòng tay này lại là Địa giai! Nhưng vậy thì như thế nào? Sắc mặt hắn rất nhanh khôi phục bình thường, cũng không lo lắng gì, cầm lấy tay Tô Thanh Thi, đặt vòng tay vào tay nàng, nói: "Thành thật mà nói, trong lòng ta rất khiếp sợ, nhưng vậy thì sao? Hiện tại nó là của ngươi." 

Tô Thanh Thi nhìn thật sâu Dương Diệp một lát, sau đó đeo vòng tay vào, nhất thời, hai tay bộc phát ra quang mang sáng chói, trước mắt Dương Diệp biến ảo một lúc, sau một khắc, đột nhiên hắn xuất hiện ở một thế giới ngập tràn kim sắc băng tinh, nhìn đi nhìn lại, tất cả đều là kim sắc bén nhọn Băng Tinh.

Đột nhiên, những băng tinh kia động đậy, trong lòng Dương Diệp cả kinh, sau một khắc, những băng tinh kia hóa thành từng lưỡi dao sắc bén bắn về phía hắn, nhìn vô số băng tinh bắn tới, nội tâm Dương Diệp kinh hãi, nhưng đúng vào lúc này, phong cảnh trước mắt lần nữa biến đổi, tất cả băng tinh tiêu tan biến mất, hắn trở về hiện thực.

Dương Diệp lắc lắc đầu, nhìn về phía Tô Thanh Thi, lúc nhìn thấy Tô Thanh Thi, sắc mặt hắn biến đổi, bởi vì lúc này, trên người Tô Thanh Thi lại có một tầng hào quang rực rỡ bao phủ, hào quang rực rỡ giống như một bộ quần áo, ôm chặt dáng người Tô Thanh Thi, dưới ánh mặt trời, ánh lên mê huyễn quang mang. 

"Xảy ra chuyện gì?" Dương Diệp khó hiểu.Tô Thanh Thi nhìn một chút vòng tay trên tay trái, trong mắt lóe lên một tia yêu thích, giải thích: "Địa phẩm huyền bảo giống nhau đều có năng lực không thể tưởng tượng nổi, đôi vòng tay này một cái chủ công, một cái chủ thủ, huyễn trận vừa rồi chính là do vòng tay tạo ra, cảnh vật bên trong cũng không phải là hư huyễn, nếu như ở bên trong bị thương, thì ở ngoài hiện thực, Tinh Thần lực cùng Linh Hồn lực sẽ phải bị thương nặng."

Nói đến đây, nàng vừa nhìn về vòng tay bên tay phải, tiếp tục nói: "Cái vòng tay này là chủ thủ, chỉ cần ta khẽ động tâm niệm, trên người ta sẽ hiện lên một tầng năng lượng giáp, tầng năng lượng giáp này là ta vừa thử, bằng thực lực của ta, một kích toàn lực lại không thể gây tổn thương đến nó một chút. Có hai vòng tay này, ta tin tưởng có thể đánh với Tôn Gỉa cảnh một trận. Hơn nữa hai cái vòng tay này còn có không gian bên trong, không gian bên trong cộng lại, khoảng chừng được trăm trượng!" 

Nghe vậy, nội tâm Dương Diệp Tâm khiếp sợ không thôi, trước đây hắn có nghe qua Địa giai huyền bảo rất biến thái, nhưng không nghĩ đến biến thái như vậy. Không nói đâu xa, huyễn trận vừa rồi kia, nếu như không phải Tô Thanh Thi thu tay lại đúng lúc, hắn ngoại trừ chờ chết ra, không còn cách nào khác. Hơn nữa bên trong còn tự thành không gian, phạm vi trăm trượng, lớn hơn mấy chục lần giới chỉ của hắn nữa!

Nhìn thấy trong mắt Dương Diệp khiếp sợ cùng ước ao, Tô Thanh Thi lạnh nhạt nói: "Sao, hối hận khi tặng nó cho ta?"

Nghe Tô Thanh Thi nói vậy, Dương Diệp biến sắc, hắn hít sâu một hơi, nhìn Tô Thanh Thi, nghiêm túc nói: "Ta thừa nhận, Địa giai huyền bảo rất mê người, nhưng vậy thì như thế nào? Tô Thanh Thi, ngươi quá coi thường Dương Diệp ta rồi." Nói xong, Dương Diệp xoay người đi tới đống gấu lớn bị Tô Thanh Thi xử lý, móc ra nội đan, vừa rồi hắn đã muốn làm như thế. 

Thành thật mà nói, Dương Diệp hối hận khi đưa đôi vòng tay sao? Kỳ thực trong lòng hắn không hối hận, Địa giai huyền bảo thực sự rất mê người, nhưng hắn thực sự không hối hận, đến việc đưa cho Tô Thanh Thi hắn cũng không hối hận. Hắn không biết đó có phải là yêu không, nhưng trong lòng hắn không có một chút hối hận! Hơn nữa đôi vòng tay kia là dành cho phụ nữ dùng, hắn giữ lại cũng không có tác dụng, còn có thể mang đến tai họa.

Nhìn Dương Diệp đang tìm nội đan, Tô Thanh Thi bỗng dưng nở nụ cười, nhưng rất nhanh lại khôi phục bình thường. Không biết tại sao, chứng kiến Dương Diệp tức giận vì câu nói của nàng, trong lòng nàng lại có một loại cảm giác chưa từng có trước đây, cũng không biết vì sao, nàng lại có chút cảm thấy hài lòng.

Lắc lắc đầu, Tô Thanh Thi ngẩng đầu, hai mắt nhìn về phía chân trời, không biết vì sao, lòng của nàng càng ngày càng không bình tĩnh rồi. 

Dương Diệp cao hứng lấy được hơn mười quả nội đan, hơn mười quả nội đan với hắn như cả một gia tài. Còn da gấu các loại, với tài lực của hắn bây giờ, hắn coi thường.

"Đi thôi!"

Tô Thanh Thi nhấc chân, trên trên thanh kiếm màu xanh, nhìn Dương Diệp đạm thanh nói. 

Nghe vậy, nội tâm Dương Diệp vui vẻ, cũng không khách khí, vội vã chạy đến trên trường kiếm. Ngự kiếm phi hành, nhìn xuống thiên hạ, đó là ước mơ tha thiết của hắn!

Thấy Dương Diệp đứng sau trường kiếm, Tô Thanh Thi tay phải nhẹ nhàng vung lên, trường kiếm nhất thời hóa thành một đạo thanh quang phóng lên cao.

"A...!" 

Trường kiếm đột nhiên bay lên, Dương Diệp không kịp chuẩn bị, suýt chút nữa rơi khỏi kiếm, may mắn hắn phản ứng rất nhanh, ôm thật chặt Tô Thanh Thi trước mặt, nếu không hậu quả rất nghiêm trọng!

Bị Dương Diệp gắt gao ôm lấy, Tô Thanh Thi chân mày cau lại, do dự một lát, cuối cùng vẫn không đá Dương Diệp xuống, chỉ là tăng nhanh tốc độ.

Chương 39: Về tông tu luyện!

Sau khi đưa Dương Diệp tới luyện võ trường, Tô Thanh Thi lập tức xoay người rời đi, từ đầu đến cuối không cùng Dương Diệp nói câu nào, điều này làm cho Dương Diệp có chút bất đắc dĩ cùng không muốn. Nhưng hắn biết, thái độ đối phương lạnh nhạt như vậy, hơn phân nửa là vì lúc nãy mình ôm chặt trên kiếm, Dương Diệp cũng hơi đỏ mặt.

Hít sâu một hơi, Dương Diệp phủi sạch tạp niệm trong đầu, hiện tại cũng không phải là lúc nghĩ tới nữ nhi tình trường, hắn có chuyện quan trọng hơn phải làm. Hắn nhớ rõ, hơn mười ngày sau khảo hạch đệ tử ngoại môn sẽ bắt đầu rồi. Đương nhiên, mục tiêu chính của hắn không phải đệ tử ngoại môn, mục tiêu thật sự của hắn là đệ tử nội môn, nhưng muốn như vậy trước tiên phải trở thành đệ tử ngoại môn!

Còn nữa, hắn còn có một cuộc chiến sinh tử cùng với Liễu Thanh Vũ! Trận chiến ấy, hắn chỉ có thể thắng mà không thể bại, bởi vì thất bại là chết, hắn không muốn chết! Còn có, một năm sau chính là Thanh Vân bảng mở ra, nói chung, dù là vì người thân hay là vì chính mình, hay là đạo lữ tương lai, hắn đều phải liều mạng. 

"Có áp lực mới có động lực!"

Dương Diệp đi tới Thanh Phong Cốc, bây giờ, là lúc liều mạng.

...

Kiếm Tông có thất đại chủ phong, trong đó, lớn nhất là nơi ở của tông chủ Kiếm tông, Thái Thanh phong, là chỗ ở Kiếm tông tông chủ nhất mạch, cũng là thất phong đứng đầu.

Thái Thanh phong, Thái Thanh điện.

Thái Thanh điện là một tòa kiến trúc lớn nhất Thái Thanh phong, đồng thời cũng là nơi nghị sự của Kiếm Tông, cực kỳ rộng rãi, chưa đựng trên vạn người. Nếu như Kiếm Tông xuất hiện đại sự gì, thất phong phong chủ cùng trưởng lão nội môn Kiếm tông đám người sẽ tới đây. 

Lúc này, bên trong Thái Thanh điện đứng hai nam một nữ, nữ chính là người mới trở lại Kiếm tông, Tô Thanh Thi, còn lại hai nam chính là người trước đây đi Đoạn Hồn sơn mạch tìm kiếm Tô Thanh Thi, Ngọc Hành sư huynh đệ.

Nghe Tô Thanh Thi nói xong, sắc mặt lão nhân râu tóc bạc phơ đầy sương lạnh, trong mắt lóe lên lạnh lẽo sát ý, nói: "Ta Kiếm tông vài tên đệ tử quả nhiên là bị Quỷ Tông giết chết, thực sự rất can đảm! Lại dám tới phạm vi Kiếm Tông giết đệ tử, bọn họ ngày càng không để Kiếm tông trong mắt rồi!"

Tô Thanh Thi trầm giọng nói: "Ngọc Lâm sư bá, Quỷ Tông cũng sẽ không từ xa xôi đến Thập Vạn Đại Sơn chỉ để giết vài đệ tử Kiếm tông, Thanh Thi cảm thấy, lần này Quỷ Tông ở Thập Vạn Đại Sơn nhất định là có âm mưu gì. Bằng không... Bọn họ sẽ không xuất động Huyết Thủ, còn có vài tên cường giả Linh Giả cảnh tới Thập Vạn Đại Sơn." 

Ngọc Hành bên cạnh nhẹ gật đầu tán đồng, nói: "Sư huynh, Thanh Thi nói có lý, Quỷ Tông lần này âm thầm đến Thập Vạn Đại Sơn, nhưng lại phái ra nhiều như vậy cường giả Linh Giả cảnh, bọn họ khẳng định có âm mưu, chúng ta Kiếm Tông không thể không đề phòng."

Nghe vậy, Ngọc Lâm trầm ngâm một lát, sau đó trầm giọng nói: "Ngọc Hành, ngươi phái ra mười tên Kiếm vệ, để bọn họ ở U Minh cốc, Vạn Xà lâm, Đoạn Hồn uyên ba cái nơi, trải đều ra thăm dò, nhìn thấy người Quỷ Tông giết ngay." Nói xong, hắn dừng một chút, lại nói: "Ngọc Hành, để cho an toàn, ngươi cũng đi, nếu như gặp phải phiền phức không thể giải quyết, dùng Truyền Âm phù báo cáo!"

"Vâng!" Ngọc Hành nhẹ gật đầu, sau đó xoay người đi ra đại điện. 

Sau khi Ngọc Hành rời đi, Ngọc Lâm nhìn về phía Tô Thanh Thi, do dự một chút, nói: "Thanh Thi, lúc đầu ta cùng với Ngọc Hành bắt lại hai tên đệ tử Quỷ Tông, bọn họ nói ngươi cùng người khác nhảy xuống Đoạn Hồn uyên là thật hay giả?"

"Là thật!" Tô Thanh Thi không giấu giếm.
Nghe vậy, Ngọc Lâm trề môi một cái, muốn nói cái gì, nhưng nhìn thấy mặt mày Tô Thanh Thi rủ xuống, hắn cũng không có nói ra, chỉ là cười cười, nói: "Dù là như thế nào, ngươi đã trở về là tốt rồi. Còn có, về sau nếu như gặp phải đệ tử Quỷ Tông, không thể sơ suất khinh địch, ngươi phải biết rằng, ngươi là Kiếm Tông người duy nhất có tên trên Tiềm Long bảng." 

"Thanh Thi ghi nhớ!"

"Nhớ kỹ là tốt rồi, xuống nghỉ ngơi đi!"

Rời khỏi Thái Thanh Điện, Tô Thanh Thi nhìn về phía Tạp Dịch phong, trong điện, nàng cũng không nói ra chuyện của Dương Diệp. Lấy Dương Diệp thực lực cùng Ngũ Hành huyền khí, nếu như nàng nói ra, Dương Diệp nhất định sẽ được Kiếm tông coi trọng. Nhưng ngược lại, Dương Diệp cũng sẽ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích. 

Mộc tú vu lâm, phong dục tồi chi (*). Nếu để cho người ta biết, Dương Diệp không chỉ có Ngũ Hành huyền khí bên trong, Kim thuộc tính huyền khí, còn là một gã phù văn sư, thế lực đối nghịch với Kiếm tông nhất định sẽ phái người diệt trừ. Đặc biệt là Quỷ tông, bọn họ tuyệt đối không để người như vậy trưởng thành.

Cho nàng cân nhắc, cuối cùng quyết định không nói ra Dương Diệp là phù văn sư cùng với Ngũ Hành huyền khí.

"Kiếm Tông vẫn còn yếu một chút..." Tô Thanh Thi thấp giọng thở dài. Nếu như Dương Diệp ở Nguyên môn hoặc Nhị cung loại này tông môn, vậy thì cho Quỷ tông mười cái lá gan, đối phương cũng không dám đối với Dương Diệp ra tay, nhưng mà Dương Diệp ở Kiếm tông, đối phương dám. Không chỉ bởi vì hai bên là kẻ thù truyền kiếp, còn bởi vì thực lực Kiếm tông hiện tại đang lót đáy! 

...

Đi một đợt Thập Vạn Đại Sơn, để Dương Diệp có được Huyền giai cùng Địa giai kiếm kỹ, còn có một bản thân pháp huyền kỹ, ba quyển huyền kỹ đối với hắn lúc này mà nói, đều cực kỳ hữu dụng, đặc biệt là Ngự Kiếm Thuật, khi Dương Diệp hồi tưởng lại Ngự Kiếm Thuật tất cả, hắn hưng phấn suýt chút nữa nhảy dựng lên. Bởi vì nếu tu luyện Ngự Kiếm Thuật đến tầng thứ nhất, sẽ có thể ngự kiếm phi hành!

Ngự kiếm phi hành, Kiếm Tông cũng có kiếm kỹ có thể làm được, thế nhưng trưởng lão ngoại môn đã nói qua, nếu muốn Ngự kiếm phi hành, trước tiên phải trở thành cường giả Linh Giả cảnh, bởi vì chỉ có cường giả Linh Giả cảnh mới đủ huyền khí để tiêu hao cho việc ngự kiếm. Hơn nữa, chỉ có đạt tới Linh Giả cảnh mới có thể đưa kiếm vào trong đan điền để nuôi dưỡng, cùng kiếm câu thông, để cho kiếm cùng người sản sinh liên hệ nhất định, như vậy mới có thể ngự kiếm phi hành. 
Cho nên, ở Kiếm tông, ngự kiếm phi hành mặc dù là ước mơ tha thiết của các đệ tử Kiếm tông, thế nhưng độ khó kia cũng khiến cho người ta chỉ biết đứng nhìn. Đối với một số trưởng lão ngoại môn ra ngoài, cũng chỉ là dùng phi hành huyền bảo.

Nhưng mà bây giờ Dương Diệp, lại không cần giống Kiếm tông đệ tử, đạt tới Linh Giả cảnh mới có thể ngự kiếm phi hành, hắn chỉ cần tu luyện Địa giai huyền kỹ đến nhất trọng, có thể lấy khí ngự kiếm, có được năng lực ngự kiếm phi hành. Đương nhiên, điều đó sẽ tiêu tốn huyền khí, tuy nhiên bản thân hắn có mấy vạn năng lượng thạch, căn bản không quan tâm đến linh khí tiêu hao.

Ngự Kiếm Thuật phân thành nhị trọng: Đệ nhất trọng, lấy khí ngự kiếm; Đệ nhị trọng, lấy tâm ngự kiếm. Đương nhiên, là Địa phẩm huyền kỹ, Ngự Kiếm Thuật cũng không phải chỉ để kiếm dựa trên tâm niệm hành động, còn có rất nhiều kỳ diệu cách dùng. Tựa như trước đây lúc truyền thừa, giống như bóng đen kia, để kiếm rời tay phát ra kiếm khí! 

Ngự Kiếm Thuật này nếu như luyện đến đệ nhị trọng, thì tương đương với một trợ thủ độc lập, kiếm tùy tâm di chuyển, đó là cực kỳ kinh khủng. Kỳ thực nghiêm chỉnh mà nói, Ngự Kiếm Thuật không thể nói là kiếm kỹ, phải nói là một tồn tại phụ trợ, bởi vì căn bản nó không hề có chiêu thức gì, nhưng lại tuyệt đối không kém hơn kiếm kỹ, nguyên nhân là vì tác dụng của nó rất nghịch thiên.

Thử nghĩ xem, đang cùng người khác chiến đấu, một thanh trường kiếm bay tới sau lưng đối thủ đâm một cái, kết quả sẽ như thế nào? Hơn nữa bên trong truyền thừa, bóng đen cũng không nói chỉ có thể ngự một kiếm một lúc, có thể ngự bao nhiêu kiếm một lúc, phải dựa vào năng lực cá nhân.

Mấy ngày kế tiếp, Dương Diệp trừ ăn cơm ra, tất cả thời gian đều ở Thanh Phong cốc tu luyện kiếm kỹ. hiện tại hắn cần tu luyện ba quyển kiếm kỹ, có thể nói là cực kỳ gian khổ. Nhưng đối với chuyện này, Dương Diệp lại cảm thấy vô cùng hưng phấn, trước kia không có huyền kỹ để tu luyện, hiện tại bỗng dưng có được một quyển Huyền giai cùng Địa giai, hắn sao có thể không hưng phấn chứ? 

Kiếm chỉ cũng không tồi, trải qua ba ngày không ngừng khổ luyện, rốt cuộc ngón tay hắn có thể xuất ra một tia kiếm khí, Phân Linh kiếm pháp hắn đã có thể phát ra hai tia kiếm khí rồi. Thế nhưng Ngự Kiếm Thuật tiến độ thì cực kỳ chậm, một khi kiếm rời khỏi tay, chỉ dừng lại trên không trung tối đa mười hơi thở, đừng nói tới làm cho kiếm hành động.

Nhưng mà Dương Diệp cũng không nổi giận, hắn có thể tu luyện kiếm pháp cơ bản hai năm, huống chi là Địa Phẩm huyền kỹ này? Một lần không được, vậy thì một trăm lần, một trăm lần không được, vậy thì một vạn lần, một ngày nào đó nhất định thành công.

Hôm nay, Dương Diệp đứng trên khối cự thạch ở Thanh Phong Cốc, bình thường hắn đều tu luyện trên khối cự thạch này, ở trước mặt hắn, một thanh trường kiếm trôi nổi trên không trung, hai tay hắn đánh nhẹ, hai mắt nhìn chằm chằm trường kiếm trên không trung, mắt cũng không dám nháy. 

Cách hắn không xa, Tử Điêu cũng học hắn nhìn chằm chằm thanh trường kiếm kia, nhưng nó không nghiêm túc như Dương Diệp, hai mắt linh động thi thoảng nháy nháy, cực kỳ đáng yêu.

Mỗi một khắc, Dương Diệp chậm rãi di chuyển hai tay, trong khi hai tay hắn di chuyển, thanh trường kiếm kia đột nhiên run rẩy, sau đó cũng từ từ dựng lên, chỉ là có chút từ tốn, nếu không nhìn kỹ, nhất định không thấy được nó đang di chuyển.

Nhìn thấy trường kiếm chậm rãi di chuyển, nội tâm Dương Diệp vui vẻ, tuy nhiên hắn không dám khinh thường, ngưng thần tĩnh khí một chút, sau đó lại tiếp tục bắt đầu chậm rãi di chuyển. 

"Tiểu tạp dịch, rốt cuộc ngươi đã trở về..."

Đúng lúc này, một âm thanh trong trẻo từ bên phải truyền đến, nghe thấy âm thanh đó, tay Dương Diệp run một cái, trường kiếm nhất thời rơi xuống đất, thấy vậy, Dương Diệp vẻ mặt tối đen, xoay người nhìn về kẻ đầu sỏ gây ra.

***

(*) Mộc tú vu lâm, phong dục tồi chi: ý nói cây trong rừng cao quá sẽ bị gió đẩy ngã

Chương 40: Mị lực của tiểu gia hỏa

Trên cự thạch, Dương Diệp tập trung tinh thần nhìn chằm chằm vào tấm phù chỉ trống không, đồng thời phù văn bút trong tay chậm rãi di chuyển trên phù chỉ.

Bên cạnh hắn, Tiểu gia hỏa và Bảo Nhi cũng nhìn vào tấm phù chỉ trống kia, Bảo Nhi không có nhìn chằm chằm như Dương Diệp và Tiểu gia hỏa, nàng khi thì nhìn Dương Diệp chế phù, khi thì nhìn Tiểu gia hỏa nhỏ bé đáng yêu, con ngươi thỉnh thoảng chuyển động qua lại, không biết đang định làm cái gì.

Một lúc lâu sau, Dương Diệp thu bút lại, hít sâu một hơi sau đó nhìn Bảo Nhi, khẽ nói: “Thế nào? Ta chế phù như vậy không sai chứ?” 

Hôm nay Bảo Nhi thứ nhất là muốn xem hắn chế phù, phải nói là muốn dạy cho hắn chế phù, được xem như là người mới bắt đầu học, đối mặt với yêu cầu của sư tỷ, Dương Diệp không dám không nghe theo. Vì để cho sư tỷ hài lòng, lần này hắn vô cùng chăm chú và cẩn thận, hẳn là có thể làm cho sư tỷ tiện nghi hài lòng được.

Bảo Nhi miễn cưỡng dời ánh mắt khỏi người Tiểu gia hỏa, sau đó cầm lấy tấm cường lực phù của Dương Diệp, khi nàng thấy nó là phù lục thượng phẩm thì hai mắt giật giật, sau đó nhìn Dương Diệp một hồi, cuối cùng mới nói: “Ừ, cũng không tệ lắm. Nhưng mà tốc độ quá chậm, nếu như nhanh hơn chút nữa thì tốt hơn.” Nói xong sắc mặt của Bảo Nhi đỏ lên.

Dương Diệp tán thành gật đầu, chế tạo một tấm cường lực phù mất nửa canh giờ, Dương Diệp cũng thấy được có chút chậm quá. Chẳng qua hắn cũng biết chuyện này không cấp bách được, muốn tốc độ tăng lên chỉ có từ từ mà làm thôi. 

Thấy Dương Diệp gật đầu, Bảo Nhi hai mắt híp lại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện ra nụ cười rực rỡ. Tốc độ chế phù và phẩm chất phù lục của Dương Diệp kỳ thực đã rất khá rồi, ít nhất so với nàng trước kia mới học thì tốt hơn rất nhiều. Thế nhưng nàng sẽ không nói cho Dương Diệp, gia gia cũng đã nói, không thể kiêu ngạo, một khi kiêu ngạo, sẽ bị tụt lùi.

Lời gia gia nói, Bảo Nhi tất nhiên là hiểu rõ, thầm nghĩ: “Đúng, không thể để cho tiểu tạp dịch kiêu ngạo, phải đả kích hắn nhiều vào!”

“Bảo Nhi, gia gia muội, à, là sư phụ lão nhân gia bao giờ trở về thế?” Dương Diệp hỏi. Đối với sư phụ tiện nghi này, Dương Diệp rất là muốn gặp, xem thái độ của đệ tử ngoại môn đối với Bảo Nhi thì vị sư phụ tiện nghi kia của mình nhất định là một nhân vật rất trâu bò, nếu như có thể dựa vào ngọn núi lớn này thì chắc chắn có rất nhiều chỗ tốt. 

Nhắc tới gia gia, Bảo Nhi thu lại nụ cười, bĩu bĩu môi nói: “Lão đầu tử kia rời đi cũng một tháng rồi, hừ, hội giao lưu phù văn sư gì mà lâu vậy chứ, nhất định là lén đi đâu chơi rồi. Lén đi chơi cũng không mang theo Bảo Nhi, chờ ông trở về xem ta có nhổ sạch râu mép không!”

“Vẫn chưa về sao!” Dương Diệp có chút thất vọng, hắn cũng không phải muốn dựa vào ngọn núi lớn này thật, chỉ là muốn học chút phù văn thuật của ông ấy, bây giờ hắn tự mình mày mò, tốc độ tiến triển thật sự rất chậm. Nếu có một đại sư phù văn chỉ dạy thì hắn tin tưởng mình nhất định sẽ tiến bộ rất nhanh.

“Không nói tới ông nữa!” Bảo Nhi có chút tức giận nói, đột nhiên con ngươi nàng chuyển động, ngón tay nhỏ chỉ vào Tử Điêu bên cạnh Dương Diệp, hỏi: “Tiểu tạp dịch, nó là ai?” Vấn đề này nàng đã muốn hỏi từ sớm. 

Tử Điêu chớp chớp mắt, sau đó loáng một cái nhảy lên vai Dương Diệp, ánh mắt của tiểu cô nương trước mắt này rất có tính xâm lược.

Dương Diệp ngẩn ra, khi thấy hai mắt Bảo Nhi lóe ra ánh sáng hưng phấn thì nhất thời có loại cảm giác bất an, hình dạng của Tiểu gia hỏa này có thể nói là cực kỳ dễ thương, tiểu ma nữ trước mắt nhất định là coi trọng Tiểu gia hỏa này. Nghĩ vậy Dương Diệp sắp xếp lại từ ngữ, nói: “Nó là bạn của ta, giúp ta rất nhiều việc…”

“Ta dùng mười cái phù thượng phẩm đổi nó!” Bảo Nhi cắt đứt lời Dương Diệp nói, trực tiếp ra giá. Đối với tiểu tử trước mắt này nàng vừa nhìn đã thấy thích. Thật là quá dễ thương, giống như nàng vậy! 

Dương Diệp có chút đau đầu, Tiểu gia hỏa nhất định là không đưa cho Bảo Nhi được, hơn nữa cho dù hắn chịu đưa, khẳng định Tiểu gia hỏa cũng không muốn đi cùng Bảo Nhi. Hắn không phải có lòng tin đối với Tiểu gia hỏa, mà là có lòng tin với vòng xoáy nhỏ của hắn.

“Mười lăm tấm phù thượng phẩm!” Ánh mắt Bảo Nhi từ trên người Tiểu gia hỏa chuyển qua trên người Dương Diệp, chỉ là khi nhìn về Dương Diệp thì ánh mắt đã trở nên có chút bất thiện rồi.Tiểu gia hỏa nghe hiểu được lời nói của Bảo Nhi, nó đương nhiên không muốn đi cùng nàng. Để Dương Diệp không mang hắn cho người ngoài, hai vuốt của nó ôm lấy mặt Dương Diệp, cái đầu nhỏ không ngừng cọ vào đầu Dương Diệp, dùng hành động này để biểu đạt tâm ý của nó. Không nghĩ tới hành động này của Tiểu gia hỏa lại làm cho Bảo Nhi đứng nhìn một bên cảm thấy đố kỵ. 

Đầu cọ lại đầu Tiểu gia hỏa, Dương Diệp cười khổ nói: “Bảo Nhi, Tiểu gia hỏa không phải là một món đồ, nó là bạn của ta, hơn nữa là nó tự nguyện đi theo ta, giữa chúng ta không có ký kết khế ước gì cả, cho nên ta không có quyền tặng nó cho muội được.” Nhìn thấy Bảo Nhi như muốn nổi bão, Dương Diệp lại vội vàng nói: “Đương nhiên nếu như nó nguyện ý đi theo muội thì ta tuyệt đối không phản đối, cái này phải dựa vào bản lĩnh của Bảo Nhi muội rồi!”

Nghe được câu nói sau cùng của Dương Diệp, sắc mặt Bảo Nhi mới nhu hòa lại, nói: “Tiểu tạp dịch, ngươi không được hối hận đấy, nếu như Tiểu gia hỏa nguyện ý theo ta thì sau này nó là của ta đấy!”

“Quyết không hối hận!” Dương Diệp vội vàng bảo đảm. 

Nghe được lời nói của Dương Diệp, Bảo Nhi hài lòng gật đầu, sau đó nhìn về phía Tiểu gia hỏa, cười tủm tỉm nói: “Tiểu điêu, ngươi đi theo Bảo Nhi đi! Bảo Nhi có rất nhiều đồ tốt, có đan dược, có phù lục, còn có rất nhiều linh thảo cao cấp nữa. Nói chung chỉ cần ngươi theo Bảo Nhi, đồ của Bảo Nhi đều là của ngươi, được hay không?”

“Tài chủ!” (*) Nghe được lời Bảo Nhi nói, Dương Diệp mắt giật giật, Bảo Nhi tuyệt đối là một đại tài chủ.

Tiểu gia hỏa vô cùng quả quyết lắc lắc đầu, đồng thời vuốt nhỏ nắm chặt tóc của Dương Diệp. 

Bảo Nhi cũng không nổi giận, tiếp tục dụ dỗ: “Nếu như ngươi chướng mắt với đồ của Bảo Nhi, Bảo Nhi còn có gia gia, gia gia có rất nhiều thứ tốt, ví dụ như nội đan huyền thú linh giai, linh quả, còn có rất nhiều linh thảo Địa giai, Huyền giai đó. Nếu ngươi đồng ý theo Bảo Nhi, Bảo Nhi liền lấy trộm về cho người, được không?”

Nghe được những lời của Bảo Nhi, Dương Diệp rất muốn nói: “Để ta theo muội đi!”Tiểu gia hỏa vẫn lắc đầu như cũ, những thứ kia nó đều chướng mắt, nó không phải loài điêu bình thường. 

Bảo Nhi cực kỳ kiên trì, dụ dỗ Tiểu gia hỏa khoảng chừng một canh giờ, trong đó nói ra những lợi ích khiến Dương Diệp hận không thể biến thành Tử Điêu. Có điều Tiểu gia hỏa đều một mực lắc đầu, cuối cùng giống như không chịu được sự nhiệt tình của Bảo Nhi, nó trực tiếp chui vào trong đan điền Dương Diệp, chọc cho Bảo Nhi tức muốn khóc.

Thái độ của Tiểu gia hỏa làm Dương Diệp cực kỳ hài lòng, có thể chịu đựng được nhiều cám dỗ như vậy xem ra vòng xoáy nhỏ của hắn rất có sức hấp dẫn với Tiểu gia hỏa, thế cho nên Bảo Nhi đưa ra nhiều lợi ích mê người như vậy mà nó vẫn không động tâm chút nào.

Thấy Tiểu gia hỏa chui vào trong bụng Dương Diệp, Bảo Nhi bị nó chọc giận nhất thời vung tay đánh cho Dương Diệp một cái, vừa khóc vừa nháo, bộ dạng nếu như Dương Diệp không đưa Tiểu gia hỏa cho nàng thì nàng sẽ khóc mãi. Chiêu này trước kia mỗi khi dùng với gia gia thì lần nào cũng hiệu nghiệm cả! 

Thấy Bảo Nhi khóc như mưa, Dương Diệp cảm thấy đầu to lên. Tiểu ma nữ trước mắt cũng lớn gần bằng muội muội mình mà sao tính tình lại khác nhau lớn vậy chứ? Muội muội của mình mặc dù có chút nghịch ngợm nhưng cũng rất dịu dàng. Mà tiểu ma nữ trước mặt này thật đúng là đã bị sư phụ tiện nghi kia của mình làm hư rồi!

Dương Diệp giơ tay lau nước mắt trên mặt giúp Bảo Nhi, nói: “Muội đừng khóc nữa, ta có một cách có thể làm cho Tiểu gia hỏa chơi với muội!”

Nghe vậy Bảo Nhi liền chớp chớp mắt, không có khóc nữa, nói: “Biện pháp gì? Ngươi đừng lừa Bảo Nhi đấy.” 

Dương Diệp có chút cưng chiều vuốt ve cái đầu nhỏ của Bảo Nhi, nói: “Muội suy nghĩ thử xem, muội và Tiểu gia hỏa mới gặp mặt lần đầu, giữa hai người cũng không có cảm tình gì, nó sao lại đi theo muội chứ? Muội trước tiên phải tạo thành cảm tình với nó, để nó thân thiết với muội, trở thành bạn của muội, như vậy sau đó muội lại yêu cầu nó đi theo muội, có lẽ nó sẽ không từ chối nữa đâu. Muội thấy đúng không?”

Bảo Nhi chớp chớp mắt, suy nghĩ một lát, đột nhiên vỗ tay một cái, nói: “Đúng thế, là do Bảo Nhi nóng vội quá rồi. Nhưng mà phải làm thế nào mới để cho Tiểu gia hỏa có hảo cảm với Bảo Nhi đây?”

Nghe vậy ánh mắt Dương Diệp lóe lên, sau đó nói: “Trước kia ta hay cho Tiểu gia hỏa ăn một số thứ tốt, ví dụ như linh quả linh thảo gì đó, sau một thời gian nó đi theo ta, khụ…” 

Nói xong Dương Diệp đỏ mặt lên, trong lòng dâng lên một cảm giác tội lỗi, tự hỏi, lừa dối Bảo Nhi như vậy có đúng không? Có điều vừa nghĩ tới bộ dáng không có được Tiểu gia hỏa thì không bỏ qua của Bảo Nhi, cảm giác tội lỗi trong lòng hắn trở nên không có gì nữa. Không dùng hạ sách này thì khẳng định sau này hắn và Tiểu gia hỏa không được yên.

Bảo Nhi tán thành gật đầu, nói: “Tiểu tạp dịch ngươi nói có đạo lý, ta đi về nhà lấy bảo bối tới!” Nói xong xoay người chạy nhanh như chớp.

Nhìn bóng lưng của Bảo Nhi biến mất nơi miệng cốc, Dương Diệp thở phào một hơi, ngầng đầu nhìn bầu trời, thấp giọng nói: “Còn ba ngày nữa là tới khảo hạch của ngoại môn, như vậy thì những thiên tài đủ điều kiện ở thành thị xung quanh đang trên đường tới Kiếm tông rồi. Ta phải cố gắng hơn nữa!” 

***

(*) tài chủ: người giàu có

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau