VÔ ĐỊCH KIẾM VỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch kiếm vực - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Nhuyễn ngọc ôn hương

Dương Diệp ôm chặt bạch y nữ tử, do rơi với tốc độ quá nhanh, gió gây ra áp suất lớn khiến mặt Dương Diệp hơi đau. Còn nữ tử hắn ôm trong lòng thì không hề hấn gì, sắc mặt dù hơi tái nhợt, nhưng vẫn bình tĩnh như thường, cứ như hai người không phải rơi xuống vực vậy.

Nữ tử nhìn Dương Diệp đang nhắm chặt đôi mắt, đôi mày nhíu lại, lúc này hai người đang ôm nhau rất chặt, như là Dương Diệp sợ nàng rơi xuống dưới vậy, đôi tay ôm chặt lấy eo nàng, làm hai người không còn khoảng cách nào. Mặc dù lúc này là tình huống đặc biệt, nhưng nàng vẫn có chút không quen.

Còn Dương Diệp, dù có mỹ nhân trong lòng, nhưng hắn nào có tâm tư suy nghĩ này nọ. Hắn chỉ hy vọng có thể nhanh xuống đến đáy, dựa vào thân thể cường tráng của mình, độ cao trăm trượng chắc là không chết được, nhiều nhất là toàn thân đau nhức mà thôi. 

Không biết qua bao lâu, Dương Diệp mở to hai mắt, phát hiện mình và bạch y nữ tử vẫn đang rơi xuống, vẫn chưa xuống tới đáy, đột nhiên trong lòng cảm thấy thật kinh hoàng.

“Làm sao giờ?” Dương Diệp không biết làm thế nào, chỉ có thể đem hy vọng gửi hết vào nữ tử, nàng đã bảo mình nhảy xuống thì chắc chắn là có cách, nếu không, lúc này nếu đã xuống tới đáy, hai người họ chắc chắn đã thịt nát xương tan, nhiều lắm thì cơ thể hắn hoàn chỉnh hơn một chút.

“Không biết.” Nữ tử nhìn Dương Diệp, nói nhẹ một câu. 

“Sao cô lại không biết? Tại sao có thể không biết? Cô bảo tôi nhảy xuống mà!” Dương Diệp đột nhiên nổi giận, nữ tử trong lòng hắn thật là vô trách nhiệm. Bảo hắn nhảy xuống, sau đó lại nói một câu “không biết” là được sao? Khác nào xem mạng người như cỏ rác!

“Nếu như ở trên đó, lúc này ngươi chết chắc rồi. Nhảy xuống ít nhất bây giờ ngươi vẫn còn sống!” Nữ tử thản nhiên nhìn Dương Diệp một cái, sau đó quay đầu đi không nhìn Dương Diệp nữa.

Dương Diệp nghẹn lời, tuy rằng những lời này có chút vô nghĩa, nhưng không thể phủ nhận rằng những lời nữ tử này nói có lý. 

Hít sâu một hơi, Dương Diệp cố gắng làm bản thân tỉnh táo lại, hắn quyết không được chết, nếu như hắn chết thì muội muội và mẫu thân phải làm sao? Ai bảo vệ họ? Phải nghĩ cách, phải nghĩ cách ngay.

“Ơ! Chuyện gì thế này?” Đột nhiên Dương Diệp trợn hai mắt nói: “Tại sao huyền khí trong người ta đang tan biến? Ấy! Không còn nữa rồi…”

Nữ tử thản nhiên nói: “Đoạn Hồn Uyên này có sức mạnh rất kỳ dị, cứ ai xuống đây đều bị mất tu vi, trở thành một người thường. Huyền khí trong cơ thể ngươi đang mất đi, cũng có nghĩa là chúng ta sắp chạm đáy rồi.” Nói thế đây, nữ tử quay đầu nhìn Dương Diệp rồi nói tiếp: “Không nghĩ răng hôm nay lại cùng ngươi chết ở đây!” 

“Cô sớm biết rằng nhảy xuống sẽ chết có phải không?” Dương Diệp trầm giọng nói.

Nữ tử khóe miệng khẽ nhếch lên, cười mỉm một cái nói: “Giờ mới biết sao? Nếu chúng ta chết ở trên kia, kết cục của chúng ta thế nào hẳn là ngươi cũng nghĩ tới được, đương nhiên là một kết cục không đẹp. Quỷ Tông có một loại mật pháp gọi là Phược Hồn Thuật, chúng sẽ giam giữ linh hồn của chúng ta, sau đó trở thành nô lệ của chúng, đến lúc đó, chúng ta vĩnh viễn không được siêu sinh!”

“Vậy ta nên cảm ơn cô phải không?” Dương Diệp châm chọc nói. Nữ tử trước mặt đại chiến với Quỷ Tông Huyết Thủ, hắn như cá trong chậu, vốn nghĩ rằng có thể thoát khỏi sự truy sát của Quỷ Tông, không ngờ mình nhảy xuống Đoạn Hồn Uyên tìm đường chết. Dù hắn biết điều này không liên quan đến nữ tử trước mắt, nhưng hắn vẫn không dễ chịu gì. 

Nữ tử cười, sau đó không nói lời nào. Nàng hiểu tâm trạng của hắn, ai bị liên lụy thì tâm trạng đều không tốt cả.

Thấy nữ tử không nói gì, Dương Diệp cũng từ bỏ ý định khẩu chiến với nữ tử, trầm mặc một lúc, Dương Diệp dường như nghĩ đến gì đó, đôi mắt chợt sáng lên, đẩy nữ tử ra xa một chút, sau đó tay phải vỗ vỗ vào bụng, nói: “Tiểu tử kia mau ra cứu mạng, nếu không ra, ngươi cả đời này không thể sống bên trong nữa đâu!” Lúc này hắn cũng bất chấp trước mắt có người ngoài, hiện tại hắn chỉ có thể đem hy vọng gửi thác vào tiểu tử thần bí kia.

Vừa dứt lời, một tia tử sắc vọt ra, Tử Điêu(*) xuất hiện trên vai của Dương Diệp. Nhìn thấy Tử Điêu đột nhiên xuất hiện, bạch y nữ tử hai mắt mở to, dù cho tính cách nàng có bình tĩnh lãnh đạm thì cũng bị tên tiểu tử xuất hiện đột ngột trước mắt làm cho khiếp sợ. 

Sao nó xuất hiện được? Nó là huyền thú gì? Tại sao bản thân mình chưa bao giờ nhìn thấy loại huyền thú này? Một loạt nghi vấn ngay lập tức vụt qua trong đầu bạch y nữ tử.
Sau khi Tử Điêu xuất hiện, nó lấy đầu cọ cọ vào má Dương Diệp, sao đó hình như phát hiện ra có gì đó không đúng, mở mắt to nhìn xung quanh, cuối cùng nhìn về phía Dương Diệp, đôi con ngươi tỏ vẻ mơ hồ.

“Tiểu tử, có cách nào cứu mạng không?” Nhìn thấy tiểu tử đáng yêu đó, Dương Diệp gấp giọng nói. 

Tử Điêu hai mắt chớp chớp, nhìn Dương Diệp, lại nhìn bạch y nữ tử, sau đó lại là chớp chớp mắt nhìn, cuối cùng gật gật đầu.

Nhìn thấy tiểu tử kia gật đầu, Dương Diệp nhất thời thở dài nhẹ nhõm một hơi, hiện tại hắn hận không thể ôm tiểu tử kia mà hôn vài cái, tiểu tử kia thật sự là quá quá đáng yêu!

Tử Điêu hai chân tóm lấy Dương Diệp và bạch y nữ tử, sau đó khua khua trong không trung một lúc, đột nhiên, một hào quang tử sắc bao trùm lấy Dương Diệp và bạch y nữ tử, sau khi hào quang tử sắc xuất hiện, tốc độ rơi của Dương Diệp và bạch y nữ tử bỗng chậm lại. 

Cảm giác tốc độ rơi chậm lại, Dương Diệp thấy vui trong lòng nhìn Tử Điêu, hai mắt như phát sáng, đúng là nhặt được bảo bối, tiểu tử trước mắt tuyệt đối là một bảo bối lớn, không chỉ có thể thu phục huyền thú, còn có năng lực này nữa, đúng là bảo bối!

Bạch y nữ tử trong lòng không khỏi kinh ngạc, quay đầu nhìn Dương Diệp một cái, nam tử trước mắt này nàng nhìn không thấu, đầu tiên là ngũ hành huyền khí, lại là phù văn sư, giờ lại gọi được huyền thú ra, hơn nữa con huyền thú này thần bí như vậy, ngay cả nàng cũng chưa thấy bao giờ.

Hắn thật sự chỉ là tạp dịch đệ tử? Bạch y nữ tử lòng đầy nghi hoặc. 

Sau khi thi triển tử quang cho Dương Diệp và bạch y nữ tử, tiểu tử liền chui vào lốc xoáy đan điền của Dương Diệp, bạch y nữ tử bên cạnh không ngừng kinh ngạc.

“Nó đi đâu rồi?” Không khỏi hiếu kỳ, bạch y nữ tử mở miệng hỏi.

Dương Diệp nhìn bạch y nữ tử một cái và nói: “Bí mật!” Lốc xoáy đan điền là bí mật, tiểu tử cũng là bí mật, hai bí mật này hắn không nghĩ sẽ cho người khác biết, đặc biệt là nữ tử thực lực cường hãn trước mặt, nhỡ đâu sau này nữ tử này hồi phục thực lực, muốn giải phẫu hắn nghiên cứu lốc xoáy đan điền, vậy thì đúng là bi kịch. 
Bạch y nữ tử ồ một tiếng, sau đó vô cùng biết điều không hỏi tiếp nữa, mỗi người đều có bí mật riêng, nàng hiểu điều đó.

Sau khi không còn lo lắng sắp thịt nát xương tan nữa, Dương Diệp tâm tư hoạt bát hơn, bởi vì mỹ nhân trong lòng, nhuyễn ngọc ôn hương, hắn cũng là một nam tử bình thường, cho nên đương nhiên là xuất hiện một vài phản ứng bình thường.

Nữ tử trong lòng hắn đẹp vô cùng, có thể nói là mỹ nữ đẹp nhất mà Dương Diệp đã từng thấy, trước kia nếu như thấy nữ tử nào đẹp đến như vậy, mà thực lực còn cường hãn như vậy, hắn chắc chắn sẽ không trêu chọc. Không phải hắn tự ti, mà là hắn tự hiểu rất rõ, kiểu nữ tử đó thường rất kiêu ngạo, nam tử bình thường có ý với nàng, chắc chắn là tự rước nhục vào thân. 

Giống như lúc này, dù tu vi của nữ tử đã hoàn toàn biến mất, nhưng trên người ngạo khí rõ ràng vẫn rất phi thường, tuy nữ tử không cố biểu hiện ra ngoài, nhưng điều đó là thật. Từ khi tu vi của nữ tử mất đi đến giờ, chưa bao giờ yêu cầu hắn cũng tự có thể nhìn ra.

Đây là một nữ tử cực kỳ cao ngạo, đây chính là ý nghĩ của Dương Diệp.

Nếu là bình thường, Dương Diệp khẳng định sẽ không có tâm tư gì với nữ tử này, nhưng hiện giờ, hai người ôm chặt lấy nhau, tuy rằng hắn không có ý nghĩ gì không thẳng, nhưng cơ thể hắn thì có! 

Dường như cảm giác được sự khác thường trên người Dương Diệp, nữ tử nghiêm mặt lạnh giọng nhìn Dương Diệp trầm giọng nói: “Giờ ngươi muốn chết sao?” Tuy chỉ là một câu, nhưng nữ tử nói ra lại có một khí thế không giận mà uy, hơn nữa còn ấn chứa sát ý.

Cảm giác được sát ý phát ra từ người nữ tử, da đầu Dương Diệp có chút tê dại, vội vàng lắc lắc đầu, nói: “Cô tuyệt đối đừng kích động, ta không phải dạng bỉ ổi dâm tục, tâm tư của cô như vậy hoàn toàn là phản ứng bình thường, chúng ta hiện giờ đang đứng trên cùng một thuyền, nên đồng tâm hiệp lực, tuyệt đối đừng gây mâu thuẫn!”

Nữ tử không nói gì, chỉ nhìn Dương Diệp không thuận mắt. 

Dương Diệp cười nhạo nói tiếp: “Hiện giờ chúng ta chưa biết sẽ sống hay chết, ta sao có thể có tâm tư bỉ ổi như vậy được chứ? Thật đó, không phải ta có ý gì, chỉ là phản ứng bình thường của cơ thể thôi. Cô…cô nên biết vậy…” Dương Diệp chắc chắn nữ tử trước mắt đã mất hết tu vi, nhưng Dương Diệp không dám chắc nàng không có một vũ khí sát thương nào khác. Hơn nữa, nếu như nàng nói, hiện giờ hai người họ đang đứng trên cùng một thuyền, không nên vì hiểu nhầm nhỏ này mà gây nội chiến!

Nữ tử nhìn Dương Diệp hồi lâu, dường như cả thấy những lời Dương Diệp nói là thật, lúc đó mới quay đầu lại nhìn về hướng khác.

Thấy thế, Dương Diệp thở phảo nhẹ nhõm, tu vi của nữ tử này bị phong, nhưng ánh mắt và khí thế vẫn sắc bén như vậy, không hổ là cường giả. 

Vì chuyện bối rối lúc nãy, hai người họ không ai nói một lời nào, chỉ có tiếng vù vù, không khí trong hào quang tử sắc bỗng có chút ngưng đọng.

Không biết là qua bao lâu, Dương Diệp mắt đang nhắm bỗng mở to, trong mắt hiện lên rõ rệt vẻ vui mừng phấn chấn, bởi vì chân hắn đã đạp xuống đất, họ đã rơi xuống đáy rồi.

Lúc này bạch y nữ tử cũng mở to hai mắt, hai người nhìn nhau, sau đó lập tức buông nhau ra, nhìn ra phía xa xuyên qua màn sương mù tử sắc, sau khi hai người thấy rõ ở cảnh tưởng phía xa và dưới chân mình, sắc mặt hai người họ liền chú ý vào một chỗ. 

Bọn họ đã nhìn thấy gì?

***

(*) Tử Điêu: con chồn màu tía 

Chương 32: Phát tài rồi!

Bạch cốt, chỗ hai người họ nhìn vào chất đầy xương cốt. Trong đống xương này có xương của con người, có cả xương của huyền thú, chất một đống thật cao, cảnh tượng này thực sự quá kinh dị.

Nhìn thấy đống xương cốt trước mặt, Dương Diệp chau mày, trước mắt nơi này xem ra chẳng phải một nơi tốt, giờ bản thân hắn và bạch y nữ tử đều mất hết tu vi, tình huống này không ổn tí nào!

Nghĩ đến đây, Dương Diệp quay đầu nhìn bạch y nữ tử đứng bên cạnh, khi nhìn thấy bạch y nữ tử cũng đang chau mày, Dương Diệp đột nhiên thấy lòng trùng lại, nói: “Nơi này cô cũng không quen sao?” 

Nghe được câu hỏi của Dương Diệp, bạch y nữ tử nhìn hắn một cái, nói: “Kiếm Tông có ghi lại, Đoạn Hồn Uyên là nơi huyền thú dùng để làm con người khiếp sợ. Cứ con người nào một mình tiến vào dãy Đoạn Hồn, đều sẽ bị huyền thú giết chết, sau đó vứt xác xuống Đoạn Hồn Uyên.”

Dương Diệp trầm mặc một hồi lâu, nói: “Có thể dùng truyền âm phù thông báo cho người của Kiếm Tông không?”

Nữ tử lắc đầu, đầu hơi ngẩng lên, nhìn lên màn sương mù màu đỏ tươi ở trên, trên khuôn mặt xinh đẹp ấy lộ một vẻ ngưng đọng, lầm bẩm nói: “Nơi thầy có một sức mạnh kỳ dị, đây là sức mạnh của quy tắc.” Nói đến đây, trong mắt nữ tử hiện lên một tia hy vọng, sau đó lại thản nhiên nhìn Dương Diệp và nói: “Đừng hỏi ta quy tắc là gì, nói ngươi cũng không hiểu.” 

Được lắm! Giờ nàng chẳng phải là phàm nhân sao! Dương Diệp bĩu môi, trong lòng có chút khó chịu. Hắn vốn dĩ định hỏi quy tắc là gì, nhưng giờ nữ tử nói vậy, hắn chỉ có thể dập tắt cái ý định đó.

Không tự làm mình mất mặt, Dương Diệp lấy ra nạp giới cướp được từ tay Huyết Thủ lúc trước, tinh thần lực quét một cái, đang phát hiện ra bên trong có vật gì đó, mặt Dương Diệp bỗng lộ ra vẻ vui mừng.

Chỉ thấy năng lượng thạch trong nạp giới không dưới ba vạn, ngoài ba vạn năng lượng thạch ra, còn có khoảng hơn hai mươi huyền bảo, trong đó còn có một thanh trường kiếm, nhìn thấy thanh trường kiếm, Dương Diệp kích động. Bởi vì thanh trường kiếm này là của huyền giai, dù chỉ là hạ phẩm của huyền giai, nhưng đích thực là của huyền giai! Phải biết là, huyền bảo của huyền giai thì rất nhiều đệ tử ngoại môn của Kiếm Tông đều không có được! 

Nhưng ngoài thanh trường kiếm là của huyền giai, những huyền bảo khác đều là thượng phẩm của hoàng giai, điều này làm Dương Diệp có chút thất vọng. Nhưng hắn ngay lập tức hết thất vọng luôn, bởi vì trong giới chỉ còn có ba quyển trục, đây chính là huyền kỹ, lần lượt là: huyền kỹ hạ phẩm huyền giai: Thị Huyết Trảm, thân pháp huyền kỹ thượng phẩm của hoàng giai: Tật Phong Bộ, huyền kỹ hạ phẩm của huyền giai: Hắc Long Ba.

Cũng không cố kỵ bạch y nữ tử, Dương Diệp lấy ba quyển trục đó ra, lúc hắn chuẩn bị mở ra xem, bạch y nữ tử đột nhiên nói: “Ba cái huyền kỹ này ngoài Tật Phong Bộ ra, hai cuộn kia ngươi không thể tu luyện!”

Dương diệp ngẩn ra, chợt hỏi: "Vì sao? Đây chính là huyền kỹ huyền giai mà!" Hình như nghĩ đến cái gì đó, Dương Diệp hồ nghi nhìn bạch y nữ tử một cái, nói: “Chẳng nhẽ cô có ý định với hai cuốn huyền kỹ huyền giai này rồi sao?” Nói xong, Dương Diệp càng nghĩ càng thấy có khả năng, vô thức lùi xa bạch y nữ tử một chút. 

Nghe thấy lời Dương Diệp và nhìn thấy động tác vừa rồi của hắn, bạch y nữ tử mí mắt nháy một cái, lồng ngực đột nhiên phồng lên nhanh chóng, nhưng nàng liền bình tĩnh lại rất nhanh, chỉ nói một cách nhẹ nhàng: “Tùy ngươi, đằng nào dựa vào thực lực của ngươi, cũng có thể thoát khỏi truy sát của Kiếm Tông và Quỷ Tông.”

Nghe vậy Dương Diệp thấy mơ hồ, bị Quỷ Tông truy sát hắn còn có thể lý giải được, nhưng Kiếm Tông sao lại muốn truy sát hắn? Nhìn nữ tử không giống một người biết nói dối, Dương Diệp do dự một lúc, nói: “Chỉ là hai cuốn huyền kỹ hạ phẩm của huyền giai mà thôi, có đáng không?”

Bạch y nữ tử không muốn nói chuyện với Dương Diệp, nhưng nghĩ đến Dương Diệp là để tử Kiếm Tông, hơn nữa còn có khả năng là nhân vật lãnh đạo của Kiếm Tông trong tương lai, nàng không muốn để Dương Diệp lầm đường lạc lối. Nàng trầm mặc một lúc lâu, lúc này mới nói: “Giữa Kiếm Tông và Quỷ Tông là mối thù truyền kiếp, người của hai tông phái chỉ thấy mặt nhau, thường sẽ chém giết lẫn nhau. Nếu ngươi tu luyện huyền kỹ của Quỷ Tông, những đệ tử tông môn của Kiếm Tông có thù với Quỷ Tông chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ngươi, mà Quỷ Tông cũng không để người của Kiếm Tông tu luyện huyền kỹ của chúng. Hơn nữa, quan trọng nhất là, huyền kỹ của huyết thủ đều cần máu tươi làm vật dẫn, không giết vạn người thì huyền kỹ đó ngươi căn bản không có cách nào nhập môn.”

Giết vạn người? Dương Diệp có chút không tin, mở cuốn huyền kỹ ra xem, sau khi nhìn thấy phần giới thiệu về huyền kỹ đó, hắn không khỏi cười đau khổ. Như nữ tử nói, huyền kỹ này thật sư cần máu tươi làm vật dẫn, muốn tu luyện đến loại cảnh giới như huyết thủ, không giết vài vạn người, căn bản là không thể!

Hắn biết giết người, nưng chỉ biết giết những người chọc tới hắn. Còn giết người để tu luyện, hắn hẳn là không làm được. Dương Diệp cuối cùng cũng từ bỏ hai huyền kỹ đó. Một là vì không chống lại được lương tâm, hai là sau khi vì tu luyện cái này, sợ là thật sự sẽ bị người của hai tông phái truy sát. 

Huyền kỹ huyền giai mặc dù tốt, nhưng mạng nhỏ này quan trọng hơn nhiều.

Nhìn thấy vẻ không lỡ, không cam của Dương Diệp, bạch y nữ tử hừ lạnh một tiếng, nói: “Chỉ là hai cuốn huyền kỹ thôi mà, ngươi nghĩ có đáng không? Kiếm Tông ta cũng không phải là không có huyền kỹ nào tốt.”

Nghe vậy, Dương Diệp nổi giận nói: “Cô đừng nói bóng gió nữa có được không? Cô có biết cái ta tu luyện là cái loại gì không? Cái ta tu luyện là công pháp và kiếm pháp cơ bản của Kiếm Tông, kiếm pháp Phân Linh tốt nhất đó vẫn là do may mắn mới có được, mà chỉ là bản chép lại, không có chú giải. Ta dễ dàng luyện được sao?” 

Nhìn Dương Diệp đang phẫn nộ như một con trâu đực, bạch y nữ tử châm chọc nói: “Không phải là muốn có huyền kỹ sao?” Nói xong, cổ tay động một cái, ném một cuốn huyền kỹ vào người Dương Diệp và nói: “Đây là huyền kỹ trung phần huyền giai: Kiếm Khí Chỉ. Tu luyện thành công thì huyền khí vô cùng, kiếm khí cũng vô cùng.”

Bị bạch y nữ tử nói thẳng, mặt Dương Diệp bỗng đỏ lên, nhưng trong lòng cũng cực kỳ hung phấn. Kiếm Khí Chỉ này chắc chắn là huyền kỹ cuối cùng mà lần trước nữ tử này đã thi triển để đánh huyết thủ. Nghĩ đến kiếm khí ngút trời đó, Dương Diệp không khỏi kích động, nói: “Trung phẩm huyền giai! Ta cũng có huyền kỹ huyền giai rồi…!” Sao mà hắn không kích động được chứ? Trung phầm của huyền giai, đến cả những trưởng lão như Thiên trưởng lão cũng không thể có được!Mở cuốn huyền kỹ ra xem, mắt Dương Diệp chợt lóe sáng, ngẩng đầu nhìn bạch y nữ tử, nói: “Chú giải trên này là của cô sao?” 

Bạch y nữ tử nhìn Dương Diệp một cái, không nói gì cả.

Dương Diệp cũng không giận, cười cười và nói: “Cảm ơn!” Câu nói này là câu nói thật lòng, huyền kỹ huyền giai quý báu như vậy, mà nữ tử trước mắt không chút do dự đưa cho hắn, mà lại còn có chú giải. Nói cách khác, sau này hắn tu luyện Kiếm Khí Chỉ chắc chắn sẽ không tốn quá nhiều sức lực!

“Coi như là thưởng cho ngươi vì đã cứu ta.” Bạch y nữ tử điềm nhiên nói một câu, dường như nghĩ đến gì đó, lại nói: “Huyết nhận của huyết thủ đó ngươi đừng có dùng.” 

Nghe vậy, Dương Diệp ngẩn ra, xém chút nữa hắn quên mất thanh huyết nhận đó. Lật cổ tay lên, huyết nhận xuất hiện trong lòng bàn tay hắn. Huyết nhận vừa xuất hiện, một mùi tanh của máu phả vào mặt, Dương Diệp chau mày, cố nén chịu mùi máu tươi xộc vào mũi, nhìn một cách tỉ mỉ.

Thanh huyết nhận trong tay hắn dài khoảng bốn thước, rộng khoảng năm ngón tay, trên cán đao có khắc rất nhiều hình đầu lâu, lưỡi đao màu đỏ tươi, tựa như đúc bằng máu tươi mà thành, nhìn kỹ một lúc, Dương Diệp mới phát hiện ra, đúng là có chất lòng màu đỏ chảy trong thanh đao nhận này.

“Đây là huyền bảo trung phẩm huyền giai.” Bạch y nữ tử nhìn thanh huyết nhận trong tay Dương Diệp, trầm giọng nói: “Đây là huyền bảo có thể phát triển, xem trình độ hiện tại của huyết nhận này, nếu uống thêm máu tươi mấy vạn người, chắc chắn sẽ có thể thành thượng phẩm huyền giai.” 

“Trung phẩm huyền giai?” Mắt Dương Diệp sáng lên, đây đúng là bảo bối! Khi chiến đấu với người khác, cảnh giới tuy quan trọng nhưng huyền kỹ và huyền bảo cũng quan trọng không kém.

Nhìn thấy Dương Diệp sáng mắt lên, bạch y nữ tử trầm giọng nói: “Thanh huyết nhận này đã từng giết vô số đệ tử Kiếm Tông ta, nếu ngươi sử dụng nó, thì ta phải giết ngươi!”

Nghe vậy, nụ cười trên mặt Dương Diệp liền biến mất, nói: “Cô đang uy hiếp ta sao?” Nguyên tắc làm người của hắn là ai kính trọng hắn thì hắn sẽ kính trọng người đó, nếu ai uy hiếp hắn, thì cho dù là ai, thì hắn đều sẽ coi người đó là kẻ thù. 

“Đúng thì làm sao? Mà không đúng thì sao?” Nữ tử nhìn Dương Diệp, bình tĩnh nói.

Dương Diệp thu huyết nhận lại, nói: “Nếu đúng là thế, vậy chúng ta là kẻ thù, đối với kẻ thù ta sẽ không có chút nhân từ nào cả, dù đối phương có là mỹ nhân, là đệ tử Kiếm Tông đi chăng nữa.” Nói xong, Dương Diệp đã động sát tâm. Lý do không giết nữ tử này thì rất nhiều, nhưng lý do giết nàng càng nhiều hơn, nếu như nữ tử biết những bí mật của hắn, chỉ lý do này thôi cũng đủ để hắn hạ thủ, đừng nói đến nữ tử uy hiếp hắn.”

“Ngươi muốn giết ta?” Bạch y nữ tử trong mắt lộ ra nụ cười trêu chọc. 

Chương 33: Kinh biến

Dương Diệp thấy rùng mình, không ngờ đối phương lại phát hiện ra. Nhìn bạch y nữ tử rất lâu, nói: “Cho dù nói thế nào, ta cũng đã cứu cô, cái này cô không phủ nhận chứ?”

“Đúng là ngươi đã cứu ta!” Bạch y nữ tử không hề phủ nhận.

Dương Diệp tiếp tục nói: “Ta không cầu ngươi mang ơn, nhưng cũng không hy vọng người ta cứu là một người vong ơn bội nghĩa. Vị trí của cô ở Kiếm Tông không hề thấp, thực lực cũng quá mạnh, còn sở thích cá nhân, nguyên tắc làm người của cô, những cái này đều là việc của cô. Còn việc của ta, ta phải làm gì, muốn làm gì, không cần người khác tới khoa tay múa chân.” 

Không phải hắn không muốn ra tay, nhưng nhìn thấy nụ cười trêu chọc của đối phương, hắn liền từ bỏ ý định. Đạt được đẳng cấp cường giả như vị nữ tử này, Dương Diệp không tin nàng không có thủ đoạn bảo mệnh nào, hơn nữa hai người lúc này đang ở trong cảnh khốn cùng, hắn cũng không muốn nội chiến.

Nử tử trầm mặc một lúc lâu, nói: “Ngươi là đệ tử của Kiếm Tông, sử dụng huyền bảo đã tưới đầy máu đệ tử Kiếm Tông của Quỷ Tông là không tốt!”

Dương Diệp nói: “Ta vẫn không phải là đệ tử Kiếm Tông, ta chỉ là một để tử tạp dịch, mà đệ tử tạp dịch không được tính là đệ tử của Kiếm Tông.” 

“Ngươi có ý gì?” Bạch y nữ tử nhìn Dương Diệp, trầm giọng nói.

Dương Diệp nói: “Làm gì có ý gì, ta chỉ không hy vọng người khác đến khoa tay múa chân việc của ta. Đương nhiên, nếu cô không thích, sau khi ra khỏi đây, ta về Đại Tần đế quốc là xong, đằng nào ta cũng là một phù văn sư, không phải lo tiền đồ sau này.” Hắn không muốn rời khỏi Kiếm Tông, bởi vì hắn phải giữ thể diện, hơn nữa có một tông môn làm chỗ dựa vững chắc, về sau đi ra ngoài cũng có chút bảo đảm. Nhưng nếu nữ tử trước mắt bụng dạ hẹp hòi, sau khi ra khỏi đây gây khó dễ cho hắn, thì hắn không đi cũng phải đi.

“Phản tông là tội chết đó!” Nữ tử trầm giọng nói. 

“Theo ta biết, đệ tử tạp dịch chỉ là người mà Kiếm Tông thu nhận về để quét dọn vệ sinh, tên của đệ tử tạp dịch không hề được ghi chép lại trên danh sách đệ tử Kiếm Tông. Nói cách khác, ta không phải đệ tử Kiếm Tông, đã không phải là đệ tử Kiếm Tông, thì sao nói là phản tông được chứ?”

Bạch y nữ tử trầm mặc. Nếu là người khác, cho dù là những thiên tài siêu đẳng ngoại môn nói như vậy, nằng đều sẽ khinh thường cười nhạo, nhưng nam tử tên Dương Diệp trước mắt này lại không như vậy. Đối phương là huyền khí thuộc tính kim trong huyền khí ngũ hành, lại còn là phù văn sư, hơn nữa thực lực cũng là người mạnh nhất trong số những người phàm mà nàng đã từng gặp. Loại đệ tử này rời khỏi Kiếm Tông thì đúng là tổn thất của Kiếm Tông!

Nghĩ vậy, bạch y nữ tử nói: “Ta không có hứng thú quản việc riêng của ngươi, nếu ngươi không sợ người của Quỷ Tông truy sát, thì ngươi cứ dùng thanh huyết nhận đó đi!” 

Thấy nữ tử nhượng bộ, trên măt Dương Diệp hiện lên một nụ cười, nói: “Ta cũng không có ý định dùng thanh huyết nhận này, thứ ta tu luyện là kiếm kỹ, sao có thể dùng đao được?”

Nghe được lời này của Dương Diệp, bạch y nữ tử đã hiểu rồi. Tên phàm nhân trước mặt vì nàng uy hiếp hắn nên hắn mới có sát tâm và nói muốn rời khỏi tông môn. Nghĩ đến đây, bạch y nữ tử nhìn Dương Diệp, thầm nghĩ: “Không ngờ một huyền giả phàm nhân lại cũng có thể ngông nghênh và quyết đoán như vậy, lúc trước đúng là xem nhẹ hắn rồi.”

Sau khi giải quyết mâu thuẫn, Dương Diệp xem xét tình hình xung quanh, có lẽ là do trời tối, xung quanh mỗi lúc một khó nhìn, đương nhiên, cho dù là ban ngày, có lớp sương mù màu đỏ đó, tầm nhìn của họ cũng không ngoài trăm bước. 

“Chúng ta cứ ở lại đây e rằng không được, cô có biện pháp gì không?” Dương Diệp hỏi.

"Không có!" Nữ tử trả lời rất rõ ràng.

Dương Diệp không hy vọng nàng có biện pháp gì, đi về hướng nam, phát hiện phía trước vẫn là một màn sương dày đặc, dưới chân vẫn là hài cốt chất đống, hắn dừng bước, sau đó quay lại chỗ lúc trước, nói: “Chúng ta ở đây không có đồ ăn, không có nước uống, cứ như vậy nhất định sẽ thành một trong những bộ xương kia.”Hai người mặc dù là huyền giả, nhưng vẫn cần đồ ăn và nước uống, đặc biệt là trong tình trạnh bị mất tu vi như bây giờ. 

“Ngươi có cách nào không?” Nữ tử hỏi.

Dương Diệp trầm ngâm một lúc lâu, sau đó nói: “Chúng ta đi về hướng nam, cứ đi thẳng xem có thể thoát ra khỏi đây hay không. Ta không tin đây là một cái vực hình tròn.”

“Sao lại đi về hướng nam?” Nữ tử nhíu mày hỏi. 

“Kiếm Tông ở phía nam!” Dương Diệp giải thích.Nữ tử lắc đầu nói: “Từ dãy Đoạn Hồn đến Vạn Xà Lâm, nếu có huyền khí thì đi không lâu, nhưng lúc này chúng ta bị mất tu vi, dù có đi về phía nam tới Vạn Xà Lâm, nhưng đi mười mấy ngày e rằng không được. mười mấy ngày, chúng ta có thể không ăn uống gì mười mấy ngày sao?”

Dương Diệp cười ha ha nói: “Cái này không phải lo, ta có cách!” Vừa dứt lời hắn bèn gọi cửu giai huyền thú ra. 

Sói xám bị Dương Diệp gọi ra, cực kỳ bất mãn, đôi mắt hung hăng nhìn Dương Diệp trừng trừng. Nó ở bên trong thoải mái muốn chết đi được.

Nhìn thấy cửu giai huyền thú xuất hiện, bạch y nữ tử lại kinh ngạc, nhìn con cửu giai huyền thú, sau đó lại nhìn Dương Diệp một hồi lâu.

Thấy sói xám lại dám trừng mắt nhìn mình, Dương Diệp không khỏi có chút bực mình, nói: “Trừng mắt nhìn cái gì?” Vừa nói vừa chỉ tay về hướng nam: “Đưa hai bọn ta qua đó, nếu không liền cút cho ta! Ta không nuôi ngươi chỉ để cho ngươi ăn với uống, hừ, ngươi là sói mà.” 

Nghe được lời nói của Dương Diệp, sói xám do dự hồi lâu, cuối cùng chịu thỏa hiệp. Nó không muốn rời khỏi nơi tràn đầy năng lượng đó, cũng không muốn làm cho hắn giận.

Thấy sói xám chịu thỏa hiệp, Dương Diệp nhảy một cái lên lưng sói xám, sau đó nhìn bạch y nữ tử nói: “Lên đi, có nó chúng ta không cần tự đi bộ nữa.”

Bạch y nữ tử nhìn sói xám một cái, sau đó nhảy lên ngồi sau Dương Diệp, cách Dương Diệp một đoạn, điều này làm Dương Diệp có chút thất vọng, hắn vốn dĩ muốn để nữ tử ngồi trước hắn, sau đó ôm lấy nữ tử và điều khiển sói xám chạy, đáng tiếc kế hoạch này đã vỡ từ trong trứng nước rồi. 

Vỗ vỗ sói xám, sói xám liền hiểu ý, “vù” một tiếng, biến thành một cái bóng xám vụt đi.

Sói xám chạy chừng một canh giờ, trên đường lại toàn xương cốt, điều này khiến sắc mặt Dương Diệp và bạch y nữ tử ngẩn ra. Dựa vào tốc độ của sói xám, một canh giờ chạy được khoảng hơn ba trăm dặm, tuy nhiên con đường hơn ba trăm dặm đó lại toàn xương cốt, điều này làm hai người họ thấy kinh hãi trong lòng, đây là xương cốt của bao nhiêu người? hơn nữa còn trải dài không dứt.

Sói xám chạy tiếp nửa canh giờ, trời hoàn toàn tối rồi, phía trước là một màn đen kịt, giơ tay ra cũng không thể nhìn thấy năm ngón tay mình. Dương Diệp không có cách nào khác, chỉ có thể để sói xám dừng lại. 

Lấy ra một viên diệp quang thạch, Dương Diệp nhìn về phía trước, chau mày lại, Đoạn Hồn Uyên này quá mức quái dị. Trên đường troàn là xương cốt, hơn nữa còn có một màn sương mù màu đỏ dày đặc, chỗ nào cũng lộ ra vẻ quái dị. Tuy hiện tại ngoài xương cốt và sương mù ra, vẫn chưa xuất hiện điều gì uy hiếp hai người họ, nhưng Dương Diệp luôn cảm thấy có việc gì đó không tốt sắp xảy ra.
“Ngươi đã hàng phục con cửu giai huyền thú này thế nào?” Lúc này, bạch y nữ tử đột nhiên hỏi. Việc này làm nàng rất nghi hoặc, phải biết rằng, huyền thú không có thiện cảm với con người, muốn huyền thú thần phục con người, cơ bản chuyện này là không có khả năng. Vậy mà Dương Diệp lại có hai huyền thú, hơn nữa cả hai huyền thú còn rất nghe lời hắn, nếu không phải nàng tận mắt nhìn thấy, nàng chắc chắn không thể tin được.

“Lúc ta thấy nó ở U Minh Cốc, nó bị vương bá khí của ta chấn phục, sau đó có chết cũng không rời ta mà đi. Cứ như thế, nó ở lại trên người ta.” Dương Diệp xem xét xung quanh, thuận miệng nói. 

“Nhìn ta có phải kẻ ngốc không?” Nữ tử nói nhạt.

Dương Diệp nói: “Ta cảm thấy cô hẳn là quan tâm chúng ta rời khỏi đây thế nào, chứ không phải là quan tam tại sao sói xám lại đi theo ta. Cô có thực lực mạnh như vậy, kiến thức cũng rộng như vậy, lẽ nào không có biện pháp gì hay ý tưởng gì sao? Lẽ nào cô thực sự không sợ chết?”

“Không có cách nào, cũng không có ý tưởng gì!” 

“Cô thực sự không sợ chết ư?” Dương Diệp nhìn bạch y nữ tử hỏi. Trên đường đầy rẫy hiểm nguy, nữ tử trước mắt này lại không hề kích động sợ hãi, cho dù là rơi xuống vực sâu, nữ tử vẫn bình tĩnh thong dong. Không thể không nói, hắn vẫn có chút khâm phục đối phương.

“Đệ tử Kiếm Tông có thể chết, nhưng không được sợ hãi.” Bạch y nữ tử dường như đang ám chỉ Dương Diệp.

Dương Diệp đảo cặp mắt trắng dã, nói: “Ngươi muốn nói ta sợ chết thì cứ việc nói thẳng.” 

“Ngươi cũng không sợ chết!”

“Tại sao không?” Dương Diệp ngạc nhiên hỏi.”

Nữ tử thản nhiên nhìn Dương Diệp nói: “Ngươi mà sợ chết thì đã không ra tay giết chết Huyết Thủ rồi, người mà sợ chết thì đã không đem ta tháo chạy rồi. Tính cách này và tâm tính của người rất hợp để tu luyện kiếm đạo.” Nói xong, nữ tử trong mắt hiện lên một vẻ tản thưởng. 

Dương Diệp đang định nói cái gì đó, đúng lúc này, một tiếng kêu chói tai đột nhiên vang lên trên đầu hai người họ, sau tiếng thứ nhất, tiếp tục vang tiếng thứ hai, thứ ba, một lúc sau, xung quanh hai người toàn là những tiếng kêu chói tai.

Nghe thấy tiếng kêu, sắc mặt Dương Diệp kịch biến, nhìn lên không trung, chỉ thấy không trung phủ đầy những đốm sáng lục sắc, dù không nhìn rõ huyền thú phát ra âm thanh này, nhưng hắn biết, những đốm lục sắc đó chắc chắn là mắt của huyền thú nào đó.

Còn cửu giai huyền thú bên cạnh họ sắc mặt lộ vẻ kinh sợ, thân thể run bần bật, nằm ở trên đất không nhúc nhích. Nếu có bầy sói ở đây, chúng cũng không sợ những huyền thú phẩm giai kém hơn chúng, nhưng vấn đề là, hiện giờ đang ở trên địa bàn của người ta, nó chỉ có thể chờ chết mà thôi. 

“Bát phẩm huyền thú Dạ Kiêu (1), ban ngày ngủ ban đêm mới chui ra, thích đi thành bầy, thích ăn não tùy người, không ngờ ở Đoạn Hồn Uyên lại có loại huyền thú này!” Bạch y nữ tử nhìn những đốm lục sắc dày chi chít trên không trung, lầm bẩm nói.

“Có thế nói cách nào để sống sót được hay không?” Dương Diệp tức giận nói

Nữ tử lắc đầu nói: “Loại huyền thú thích đi thành bầy đàn như thế này, dù tu vi của ta không bị phong ấn, cũng phải kiêng kị chúng ba phần. Không ngờ chúng ta cuối cùng cũng không thoát được cái chết.” 

Nữ tử vừa nói xong, những đốm lục sắc chi chít trên bầu trời đó liền lao tới hai người họ mà đuổi.

***

(1) Dạ Kiêu: con cú đêm 

Chương 34: Huyết mạch uy áp

Dương Diệp vặn cổ tay, thanh huyền giai trường kiếm xuất hiện trong tay, trên mặt hắn lộ ra một vẻ dữ tợn, hắn sẽ không ngồi chờ chết, cho dù có chết, hắn cũng phải phản kháng đến chết.

Còn bạch y nữ tử bên cạnh, sắc mặt bình tĩnh, tựa như những huyền thú đang lao đến đó chỉ như những con đom đóm.

Đàn Dạ Kiêu tựa như một cái lưới màu đen trùm lấy Dương Diệp và bạch y nữ tử, những âm thanh đó làm người ta khiếp sợ vô cùng 

“Thật sự phải chết tại đây sao?” Nhìn đàn Dạ Kiêu bay kín trời đang lao đến, Dương Diệp nói lầm bẩm. Dù hắn không muốn chết, dù hắn muốn phản kháng, dù hắn… nhưng trong lòng hắn lại biết rất rõ, dưới sự tấn công của đàn Dạ Kiêu này, cho dù hắn chưa bị mất tu vi, thì cũng không thể thoát được.

“Meo!”

Ngay lúc mà đám Dạ Kiêu dày đặc đó cách Dương Diệp và bạch y nữ tử có nửa trượng, một tia tử sắc vụt qua, Tử Điêu xuất hiện trước mặt họ, sau đó âm thanh kêu chói tai đó liền vút lên trời, đồng thời, tử quang bao trùm lấy cơ thể Dương Diệp và bạch y nữ tử. 

Sau khi Tử Điêu xuất hiện, kế tiếp lại xuất hiện một màn kỳ dị.

Tử Điêu vừa xuất hiện, đàn chi chít Dạ Kiêu đó đột nhiên dừng bước, không dám tiến thêm một bước. Nhưng do đám Dạ Kiêu đằng sau quá nhiều, Dạ Kiêu phía trước dừng lại tại chỗ, cho nên tạo thành cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Thấy đàn Dạ Kiêu không dám tiến thêm một bước, Dương Diệp và bạch y nữ tử mắt trợn tròn, mồm há hốc, nhờ ánh sáng của nguyệt quang thạch, hai người hộ rõ ràng nhìn thấy đám Dạ Kiêu đứng trước mặt đang run lên bần bật, giống như sói xám lúc gặp chúng vậy. 

Tầng tầng lớp lớp, tuy Dạ Kiêu không dám tiến lên trước, nhưng trong bóng tối vô tận đó dường như có vô vàn con Dạ Kiêu, không ngừng tới vây quanh Dương Diệp và bạch y nữ tử, nên cuối cùng hai người họ như bị một cái chuông lớn màu đen chụp lại.

Nhìn thấy vô vàn những cặp mắt lục sắc, da đầu Dương Diệp bỗng tê lại, số lượng Dạ Kiêu này thật sự quá nhiều. Đừng nói là tu vi của hắn không bị phong ấn, đến ngay cả nữ tử bên cạnh tu vi không bị phong ấn đi nữa, dưới đáy vực này, e là chỉ có đường chết.

Nhưng bạch y nữ tử bên cạnh lại ổn hơn Dương Diệp, nàng không nhìn đám Dạ Kiêu, mà ánh mắt nhìn về Tử Điêu, chau mày. 

“Meo!”

Thấy đàn Dạ Kiêu không những không rời đi, ngược lại ngày càng nhiều, Tử Diêu hiển nhiên là nổi cáu, phát ra một tiếng kêu vang dội, lông tím toàn thân đều xù lên, một uy áp vô hình cũng từ người nó mà phát ra.

Uy áp này nhìn không thấy, nhưng Dương Diệp và bạch y nữ tử lại cảm thấy vô cùng rõ rệt, đặc biết là đám Dạ Kiêu trước mặt dường như không chịu nổi, thét lên vài tiếng, sau đó loạng choạng đâm vào đồng bọn. 

Số lượng Dạ Kiêu phía sau quá nhiều, đám Dạ Kiêu trước mặt lại không làm sao thoát ra được, nên mới xuất hiện thêm một màn kinh dị nữa: chỉ thấy vô số con Dạ Kiêu dường như không xông ra ngoài được, nên chúng bắt đầu tấn công lẫn nhau, cứ như nếu chúng ở nguyên tại chỗ thì sẽ có chuyện gì đó cực đáng sợ xảy ra vậy.

Sói xám nằm bò trên đất thấy đám Dạ Kiêu tấn công lẫn nhau, trong mắt ánh lên vẻ vui sướng, hơn nữa sau khi Tử Điêu xuất hiện, nó liền đứng dậy, thân thể cũng không run bần bật nữa.

Thấy đàn Dạ Kiêu bỗng quay ra tấn công lẫn nhau, Dương Diệp và bạch y nữ tử nhìn nhau, họ đều thấy vẻ khiếp sợ trong mắt đối phương. Ánh mắt hai người lại nhìn về Tử Điêu trên không trung, con Tử Điêu này lai lịch thế nào? Sao có thể làm cho đám Dạ Kiêu phải tự giết lẫn nhau để chạy thoát chết. 

Qua khoảng nửa canh giờ, đàn Dạ Kiêu cuối cùng cũng chạy hết. Nhưng chúng không biến mất, mà bay lơ lửng trên trời, vô số những cặp mắt màu xanh tựa như bầu trời đầy sao. Hiển nhiên là chúng không từ bỏ việc ăn não tủy của hai người họ, chỉ là tạm thời rút lui mà thôi.Thấy đám Da Kiêu lơ lửng trên không trung, tiểu tử chuẩn bị đuổi theo chúng, nhưng bị Dương Diệp vội vàng ngăn lại. Đám Dạ Kiêu này mặc dù vô cùng sợ tiểu tử, nhưng chó cùng dứt dậu, nếu tiểu tử ép chúng quá, nhỡ chúng nổi điên lên, vậy thì mấy người họ sẽ đều bỏ mạng ở đây.

Bị Dương Diệp ngăn lại, tiểu tử có chút bất đắc dĩ, cuối cùng nhìn đám Dạ Kiêu trên đầu, dường như cảm thấy đám động vật bậc thấp đó chả có gì thú vị, bộ vuốt nhỏ lại khua khua, biểu thị nó thấy bất mãn. 

“Đừng giận!” Dương Diệp ôm tiểu tử trong lòng, xoa xoa cái đầu mềm mại của nó, nói: “Lần này thật sự cảm ơn ngươi.” Lời hắn nói chính là lời thật lòng, tiểu tử đã cứu hắn hai lần. Lúc đầu hắn tưởng tiểu tử này ngoài việc chạy trốn ra, chẳng có năng lực nào đặc biệt cả, nhưng thực tế đã chứng minh hắn nhầm rồi.

Tiểu tử nhíu mắt lại, lộ ra một nụ cười đáng yêu, sau đó nhảy lên vai Dương Diệp, cái đầu nhỏ dúc dúc vào má Dương Diệp, làm kiểu như chúng ta là bạn tốt.

Ôm tiểu tử vào trong ngực, Dương Diệp cười nói: “tiểu tử, ngươi đừng vào trong nữa, ở bên ngoài giúp chúng ta trấn áp đám…” vừa nói hắn vừa chỉ tay lên phía trên đầu. 

Tiểu tử nhìn những cặp mắt màu xanh trên đầu, sau đó gật đầu.

Thấy tiểu tử gật đầu, Dương Diệp cười cười, sau đó hỏi: “Sao chúng lại sợ ngươi đến vậy?” Lúc trước sói xám sợ tiểu tử, Dương Diệp đã rất kinh ngạc rồi, nhưng hắn không ngờ, đám Dạ Kiêu nhiều như vậy lại kiêng kị tiểu tử này, trong tình huống tuyệt đối có thể thắng, vậy mà chúng đều không dám tiến về phía trước, hơn nữa vì chạy thoát chết mà tàn sát lẫn nhau!

Tử Điêu chớp chớp mắt, hình như không biết phải biểu đạt như thế nào. 

“Đó là huyết mạnh uy áp!” Lúc này, bạch y nữ tử đứng bên trầm giọng nói: “Huyền thú rất coi trọng huyết mạch, huyền thú có huyết mạch cao quý không những tu luyện thần tốc, trừ việc có năng lực thiên phú đặc biệt ra, còn có thể tạo ra uy áp với những huyền thú cấp thấp. Giống như long uy thần long trong truyền thuyết, trước mặt rồng, những huyền thú cấp thấp, còn không thể chịu đựng nổi uy áp đó chứ đừng nói đến chiến đấu.

Tiểu tử nhìn về bạch y nữ tử, chớp chớp mắt, không lắc đầu cũng chẳng gật đầu.

"Huyết mạch cao quý?" Dương Diệp khó hiểu, hỏi: "Huyết mạch như thế nào là cao quý?" Bạch y nữ tử nhìn Dương Diệp như một kẻ ngốc, nói: “Đương nhiên là tổ tiên chúng đã xuất hiện thánh cảnh cường giả, dù là huyền thú hay là con người, chỉ cần trở thành thánh giả cường giả, huyết mạch trong cơ thể họ sẽ thay đổi, có năng lượng kỳ diệu. hơn nữa người thân, con cháu họ cũng sẽ vì huyết mạch biến đổi này mà có được năng lực kỳ diệu, ví dụ như thiên phú tu luyện, thần lực bẩm sinh vân vân, đương nhiên, họ cần phải kích hoạt huyết mạch.”

Không thấy ánh mắt khinh bỉ của nữ tử, Dương Diệp hưng phấn nói: “Cô nói tiểu tử này cũng có tổ tiên là thánh cảnh cường giả sao?” Thánh cảnh cường giả! Muốn trở thành thánh cảnh cường giả phải trải qua phàm nhân cảnh, tiên thiên cảnh, vương giả cảnh, linh giả cảnh, tôn giả cảnh, hoàng giả cảnh, sau đó mới là thánh giả cảnh. Mỗi cảnh giới này lại phân thành chin cấp cảnh giới nhỏ, muốn trở thành thánh cánh cường giả, thật sự khó như lên trời! Du sao, Nam Vực hình như không còn thánh cảnh cường giả nào.

Bạch y nữ tử nhìn tiểu tử, nói: “Nó có huyết mạch uy áp, tổ tiên hẳn là đã xuất hiện thánh cảnh cường giả. Chỉ là ta hiếu kỳ, nó là loài chồn, nhưng sao ta chưa từng nhìn thấy loại chồn này bao giờ, hơn nữa ngay cả một vài tạp văn ghi chép huyền thú cũng không có tư liệu gì liên quan đến nó.” 

Dương Diệp cũng có chút nghi hoặc, lai lịch của tiểu tử đúng là có hơi thần bí, nhưng hắn không quan tâm điều đó, dù sao thì tiểu tử bây giờ theo hắn, với lại nó không hại hắn là được rồi. Còn thần bí thì lốc xoáy đan điền trên người hắn cũng đủ thần bí rồi.

Lúc này, tiểu tử chỉ bàn chân nhỏ vào Dương Diệp, sau đó lại chỉ chỉ về hướng Bắc.

“Bên đó có gì à?” Dương Diệp hỏi. 

Tiểu tử lắc lắc đầu, rồi lại chỉ chỉ.

“Ý ngươi là chúng ta đi hướng đó hả?”

Tiểu tử gật gật đầu. 

Dương Diệp không do dự, xoay người một cái, sau đó nhìn bạch y nữ tử, bạch y nữ tử do dự một lưc, sau đó nhảy một cái lên lưng Dương Diệp.

Vỗ vỗ sói xám, sói xám hiểu ý liền phi về hướng bắc.

Dù không hiểu tại sao tiểu tử lại bảo họ đi hướng đó, nhưng Dương Diệp vẫn lựa chọn tin vô điều kiện. Bởi vì trực giác bảo hắn là tiểu tử sẽ không hại hắn. Hơn nữa lúc này đối với họ mà nói, đi về hướng Nam hay hướng Bắc căn bản không có gì khác nhau. 

Có tiểu tử ở bên, sói xám đặc biệt ra sức chạy nhanh hơn lúc trước rất nhiều. điều này làm Dương Diệp vô cùng mãn nguyện, nhưng vẫn có một việc làm hắn không vui, đó là đám Dạ Kiêu trên đầu, đám Dạ Kiêu đó di chuyển theo bọn họ, hơn nữa tốc độ không hề chậm tí nào. Nhìn về phía sau, chỉ thấy một màn màu xanh lá, không nhìn thấy đầu đâu.

Thấy vậy, Dương Diệp ngoài việc bảo sói xám chạy nhanh hơn, căn bản không có cách nào khác. Chỉ cần đám Dạ Kiêu không tới chọc bọn họ là tốt rồi.

Trong đêm đen, sói xám chạy một mạch như điên bốn canh giờ, chạy từ lúc trời tối đen đến hừng đông, nhưng dưới chân vẫn là xương cốt đầy đường. Nhưng đám Dạ Kiêu trên đầu thấy trời sáng nên đều biến mất cả. điều này làm Dương Diệp thở phào nhẹ nhõm. 

Chạy thêm khoảng một canh giờ nữa, đột nhiên phía trước xuất hiện tia sáng, thấy tia sáng đó, trên mặt Dương Diệp lộ lên vẻ vui mừng. Tia nắng mặt trời chiếu đến, cho dù chưa ra khỏi Đoạn Hồn Uyên, cũng có nghĩa là có hy vọng rồi. Phải biết rằng, ở chỗ lúc trước thì đến cả ánh mặt trời cũng không chiếu xuống được.

Thấy tia nắng đó, bạch y nữ tử ngồi sau Dương Diệp trên mặt cũng khó mà giấu được một nụ cười tươi.

Chương 35: Tiểu tử gây họa

Không có bạch cốt, không có tử vụ, chỉ có trời xanh, mây trắng, mặt trời, Thanh Sơn bên trong tầng mây.

"Hít...!"

Dương Diệp nhảy xuống khỏi lưng sói, nhìn tất cả trước mắt, hít một hơi thật sâu, cảnh vật quen thuộc đây rồi. 

Tiểu tử kia hiển nhiên rất cao hứng, chớp mắt mấy cái, đã đi ra xa. Dương Diệp không hề ngăn lại, để mặc nó chơi đùa.

Nữ tử áo trắng quan sát đánh giá xung quanh, nhìn một lát, chân mày nàng nhíu lại. Nơi này mặc dù không có bạch cốt, cũng không có tử vụ, nhưng có núi cao bao vây xung quanh, hơn nữa những ngọn núi đều cao vút xuyên qua mây trời. Lúc này bọn họ đứng ở đây, giống như đang ở đáy nồi.

"Chúng ta còn chưa ra Đoạn Hồn uyên!" Nữ tử áo trắng trầm giọng nói. 

Dương Diệp khẽ giật mình, chợt dò xét xung quanh, sau đó cảm thụ bên trong cơ thể, phát hiện vẫn chưa xuất hiện huyền khí. Sắc mặt Dương Diệp tiếp tục ngưng trọng.

"Nơi này có chút cổ quái!" Nữ tử áo trắng trầm giọng nói: "Ngươi xem, đám sương mù sau lưng vậy mà không thể đi qua, chỗ này cũng không có bạch cốt, hơn nữa rất yên tĩnh, cực kỳ yên tĩnh, một chút âm thanh cũng không có."

Dương Diệp lông mày nhíu chặt, nghe nữ tử nói, hắn cũng phát hiện nơi này có chút quỷ dị. Cùng là đáy vực, nhưng sao hai bên khác nhau nhiều như vậy? Chứng tỏ không phải bình thường. 

"Ngươi xem có cách nào không?" Dương Diệp nhìn về phía nữ tử áo trắng, hỏi.

Nữ tử áo trắng trầm ngâm một lát, nói: "Không có!"

Dương Diệp trợn trắng hai mắt, đối với nữ tử này, Dương Diệp chỉ biết im lặng. Từ lúc hai người cùng chạy trốn tới giờ, ngoại trừ đồng ý để hắn nhảy xuống, còn lại không hề có ý kiến gì, mặc cho mình làm việc qua loa. Nàng không sợ bị mình bán đứng sao? 

"Vèo!"

Lúc này, một tia tử quang lóe lên, tiểu tử kia đã xuất hiện trước mặt hai người, ở trước mặt của nó, có một lồng sáng nho nhỏ màu tím, bên trong có khoảng mười mấy trái cây màu đỏ. Tiểu tử kia giống như là đang hiến báu vật, đưa lồng sáng tới trước mặt Dương Diệp.

Thấy hành động của tiểu tử, Dương Diệp cảm thấy ấm áp, đưa tay xoa xoa đầu nó, sau đó nhận lấy đống trái cây, xong đưa hai quả cho nữ tử kia, nàng cũng không cự tuyệt, chỉ tò mò quan sát Dương Diệp cùng tiểu tử kia. 

Trái cây cỡ bằng nắm đấm, màu sắc tươi đẹp, cắn vào ngọt ngào, mùi vị rất khá, Dương Diệp một lúc ăn hai trái, nữ tử áo trắng cũng ăn một trái. Sói xám tựa hồ cũng muốn ăn, song lại trừng mắt về phía sau, không hiểu sao cúi đầu, không để ý trái cây trong tay Dương Diệp nữa.

Tiểu tử kia chỉ chỉ phía xa, giống như muốn Dương Diệp đi qua đó.

Dương Diệp cười cười, rồi chuẩn bị đi tới trước, đột nhiên, hắn nhướng mày, hai tay che phần bụng, cảm thấy trong người có một cỗ tà hỏa truyền lên, toàn thân nhanh chóng nóng lên, đến mức hô hấp cũng trở nên dồn dập! 

Dương Diệp quay đầu nhìn về phía nữ tử áo trắng, thấy nữ tử áo trắng cũng có vẻ không bình thường, mặt của nàng tựa như mây hồng, hồng một cách lạ kì, nhìn nữ tử như vậy, Dương Diệp nhìn trái cây màu đỏ trong tay, sau đó lại nhìn về phía tiểu tử kia nói: "Tiểu tử, đây, đây là thứ gì?"

Nhìn thấy Dương Diệp khác thường, nó trừng mắt nhìn, đầu nhỏ vội vàng lắc lư.

"Đây là Hợp Hoan quả, Huyền giai linh vật." Cùng lúc đó, nữ tử áo trắng chậm rãi đi về phía Dương Diệp, nhưng không biết lúc nào, trong tay nàng xuất hiện một thanh trường kiếm, nàng vừa đi vừa nói: "Huyền thú có thể ăn nó giống như trái cây, cảnh giới sẽ được đề thăng. Nhưng mà nhân loại ăn vào, sẽ kích phát dục vọng mãnh liệt trong cơ thể, nếu không bài tiết ra bên ngoài, dục hỏa quấn thân mà chết."

Dương Diệp mạnh mẽ áp chế tà hỏa trong người, nhưng hắn cũng không kìm hãm được ánh mắt của mình nhìn về đối phương, cắn đầu lưỡi một cái, Dương Diệp cố gắng để bản thân tĩnh táo, sau đó nhìn về nữ tử áo trắng đang cầm kiếm đi tới, nói: "Ngươi, ngươi muốn làm gì?"

Nữ tử áo trắng ánh mắt ngày càng mê ly, nhưng nàng vẫn còn khá hơn Dương Diệp, đầu óc xem như thanh tỉnh, có điều nàng biết, nàng cũng không kiên trì được bao lâu. 

Hít sâu một hơi, nữ tử nhìn Dương Diệp, nói: "Giết ngươi, sau đó tự sát!" Dứt lời, không thấy nữ tử áo trắng ra tay như thế nào, chỉ thấy trường kiếm trong tay nàng minh lên một tiếng, sau đó rời khỏi tay nàng, hóa thành một vầng thanh quang bắn tới Dương Diệp.

Nàng biết, một khi Dương Diệp ăn vào Hợp Hoan quả, dù mình tự sát, hắn cũng không bỏ qua thi thể của mình. Chỉ có giết Dương Diệp xong rồi tự sát, bản thân mới giữ được trong sạch.

Trong lòng Dương Diệp kinh hãi, hắn không nghĩ đến nàng lại muốn giết mình, càng không ngờ tu vi của nàng đã bị khóa, lại có thể thôi động thanh trường kiếm màu xanh đó. Nhưng may mắn trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, một cái bóng xám làm rơi trường kiếm xuống đất. Tuy nhiên, sau một khắc, thanh trường kiếm màu xanh lại tiếp tục bắn về phía Dương Diệp. 

"Huyền kiếm có linh!"

Thấy thanh trường kiếm có thể chủ động công kích, Dương Diệp trong lòng khiếp sợ, đấy là Kiếm Linh trong truyền thuyết! Kiếm Linh chính là  thanh kiếm có linh tính, có thể tự động bảo vệ chủ nhân! Có kiếm là Tiên Thiên Kiếm Linh, chính xác là kiếm có phẩm chất rất cao, hoặc là có kỳ ngộ gì đó, vì vậy sinh ra linh trí, được gọi là Tiên Thiên Kiếm Linh.

Còn có một loại Hậu Thiên Kiếm Linh, Hậu Thiên Kiếm Linh là kiếm do chủ nhân bồi dưỡng ra. Chỉ cần đạt tới Vương Giả cảnh, đệ tử Kiếm tông có thể đưa kiếm của mình vào trong đan điền dùng huyền khí nuôi dưỡng, lâu dần, sẽ có xác suất sinh ra Kiếm Linh, cùng chủ nhân tâm ý tương thông! 

Đương nhiên, Hậu Thiên Kiếm Linh là không thể mạnh Tiên Thiên Kiếm Linh, Tiên Thiên Kiếm Linh sẽ tự động lựa chọn chủ nhân của mình, trí khôn đã không kém nhân loại. Còn Kiếm Linh do chủ nhân nuôi dưỡng ra, mặc dù nó có trí tuệ, nhưng nếu không có cơ duyên to lớn, nhất định không thể có trí khôn chân chính. Cùng lắm là linh tính nhiều hơn bình thường một ít!

Nói chung, bất kể là Tiên Thiên Kiếm Linh, hay là Hậu thiên Kiếm Linh, đều quý giá như nhau.

Mà bây giờ Dương Diệp không nghĩ bản thân sẽ gặp một thanh Hậu Thiên Kiếm Linh! Khoảnh khắc trường kiếm bay đến, một tia tử quang xuất hiện trước người hắn, chặn lại trường kiếm màu xanh.

Nhưng mà thanh trường kiếm không hề buông tha công kích Dường Diệp, chỉ là bị tử điêu gắt gao chế trụ. Trong lúc này, Tử Điêu và sói xám cùng nhau chiến đấu với thanh trường kiếm.

Dương Diệp giờ này không quan tâm đến hai thú một kiếm, toàn thân hắn lúc này giống như bị lửa đốt, nóng bỏng không gì sánh được, ý thứ càng ngày càng mơ hồ. Rốt cuộc, hắn nhìn thấy nữ tử áo trắng bên cạnh, chỉ thấy nữ tử áo trắng giờ này hai mắt long lanh, mặt mũi đều đỏ sậm, quần áo cởi một nửa, lộ ra mảng lớn da thịt. 

Dương Diệp theo bản năng đi tới gần nữ tử áo trắng, sau đó ôm lấy nàng, vô sự tự thông hôn.

"Ta, ta sẽ giết ngươi!" Nhìn trước mắt sắc mặt đỏ bừng, Dương Diệp, trong mắt nữ tử áo trắng chợt nhỏ xuống hai hàng dịch thể trong suốt, một tia thanh tỉnh cuối cùng trong mắt, đã bị một mảnh đỏ thẫm bao trùm.

Lúc này Dương Diệp thần trí đã mơ hồ, trong đầu chỉ có một ý niệm, phát tiết, hắn muốn phát tiết! Về phần nữ tử có xảy ra chuyện gì, hắn thật sự không nghĩ tới, trong khoảnh khắc đó... 

Quần áo bay tứ tung, ngọc thể ngang dọc, một màn xuân sắc yên lặng trình diễn, đáng tiếc, không người nào có phúc nhìn thấy.

...

Lúc này, ở Đoạn Hồn sơn mạch, hai gã trên người đeo trường kiếm, thân mặc trường bào trắng xanh giao nhau. Trong đó, lão giả có chòm râu dê trắng nhìn Đoạn Hồn uyên trầm giọng nói: "Ngọc Hành sư đệ, ngươi nói Thanh Thi nha đầu kia thực sự nhảy xuống Đoạn Hồn uyên? Lời nói đệ tử Qủy tông, tin được không?" 

Lão giả tên là Ngọc Hành trầm giọng nói: "Sư huynh, đệ tử Quỷ Tông tất nhiên không thể tin, nhưng mà lần này, hai tên đệ tử Qủy tông kia cũng không có manh mối, Thanh Thi hẳn là nhảy xuống Đoạn Hồn uyên rồi. Nếu không..., Thanh Thi nếu bị dính Cấm Huyết phong thì đã rơi vào trong tay Quỷ Tông, nếu ở trong tay Quỷ Tông, hồn bài của Thanh Thi phải bị tiêu tán, nhưng hồn bài của Thanh Thi chưa tiêu tán, đó là vì Thanh Thi còn sống. Nếu Thanh Thi còn sống, vậy khẳng định đã nhảy xuống Đoạn Hồn uyên, bằng không..., Thanh Thi không còn tu vi, không thể trốn khỏi tay Qủy tông!"

"Quỷ tông!" Nghe hai chữ này, trên mặt lão giả râu trắng hiện lên một tầng sương lạnh, trong mắt xuất hiện sát ý lạnh lẻo. Một cỗ khí thế vô hình từ trong cơ thể bạo nộ tuôn ra, nhưng rất nhanh liền tiêu tán trong thiên địa.

Nhìn thấy sát ý trong mắt lão nhân, Ngọc Hành vội vàng nói: "Sư huynh, tông chủ bế quan trùng kích Hoàng Giả cảnh, lúc này chúng ta không nên quấy rầy hắn, Túy sư bá bôn ba khắp nơi, không có trong tông môn. Bây giờ ngươi quyết định mọi chuyện ở Kiếm tông, tuyệt đối không thể xung động." 

Lão nhân râu trắng lắc đầu, nói: "Ta sẽ không xung động đánh lên Quỷ tông, nhưng nhiều cường giả Quỷ tông lại xuất hiện ở Thập Vạn Đại Sơn, nhất định có bí mật không muốn người khác biết. Ngọc Hành, thông tri Kiếm Tông, Kiếm vệ đội, gọi tới năm người, ngươi dẫn đội, truy tìm đệ tử Quỷ tông, thấy một tên giết một tên!"

"Vâng!" Ngọc Hành lên tiếng, sau đó lại nói: "Sư huynh, còn Thanh Thi..."

Lão nhân râu trắng hít một hơi, nói: "Nếu như Thanh Thi thực sự nhảy xuống Đoạn Hồn uyên, chúng ta bất lực rồi. Trừ phi Túy sư bá xuất hiện, bằng không... Coi như là chúng ta duống đó, cũng là cửu tử nhất sinh mà thôi!" Nói đến đây, lão nhân râu trắng trầm ngâm một chút, lại nói: "Cũng có thể để huyền thú trợ giúp, nhưng huyền thú giúp bằng cách nào? Đây cũng không phải là Cổ chiến trường." 

"Dù sao cũng phải thử xem!" Ngọc Hành trầm giọng nói: "Chưa nói nha đầu kia là con gái của tông chủ, chỉ bằng thiên phú của nàng cũng để chúng ta phải cứu. Bằng vào thiên phú của nàng, chờ một thời gian, Kiếm tông nhất định có thêm một vị siêu cấp cường giả. Hơn nữa, nha đầu kia lại là một người duy nhất của Kiếm tông có mặt trên Tiềm Long bảng."

Lão nhân râu trắng trầm ngâm một lát, sau đó nhìn về phía Đoạn Hồn sơn mạch, nói: "Ngọc Hành, ngươi trở về mang Chấp Pháp đội qua đây quét sạch người của Quỷ Tông, ta đi thăm hỏi Hổ tôn giả." Nói xong, tay phải vung lên, trường kiếm sau lưng hóa thành một đoàn thanh quang nằm dưới chân hắn, sau đó cả người và kiếm hóa thành thanh quang, trong nháy mắt biến mất ở nơi xa.

...

Dương Diệp lúc này cảm thấy đầu óc quay cuồng, ý thức có chút mơ hồ, lắc lắc đầu, sau một lát, hắn mở hai mắt ra, đến khí nhìn thấy khung cảnh trước mặt, hắn trực tiếp ngây dại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau