VÔ ĐỊCH KIẾM VỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch kiếm vực - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Chiến đấu

Cự lang húc vào phần bụng Dương Diệp tạo nên một tiếng vang lớn, cú húc này khiến cho Dương Diệp văng ra thật xa, thân thể chà xuống mặt đất, vô số âm thanh ầm ầm xuất hiện, vô số đá tảng rơi xuống lấp lấy Dương Diệp.

Cự lang đương nhiên không bỏ qua cho Dương Diệp, ngay lúc nó chuẩn bị nuốt hắn vào bụng thì bên ngoài hang động lại truyền đến một tiếng sói tru, nghe được âm thanh này cự lang liền biến sắc, nó không chút do dự chạy về phía cửa hang.

Cự lang vừa rời hang thì Dương Diệp bắt đầu bò ra từ trong đống đá, lúc này ý thức của hắn có chút mơ hồ, não như bị hồ dính, chỉ có thể cảm giác được toàn thân đau nhức, đau đến tận xương tủy, nếu không nhờ ý chí mạnh mẽ có lẽ hắn đã bị đau đến ngất đi. 

Sau một hồi, Dương Diệp cũng bình thường trở lại, thấy cự lang vẫn chưa trở lại, việc đầu tiên hắn làm lúc này chính là chạy trốn.

Sau khi trốn ra từ hang động của cự lang, Dương Diệp liền tìm một gốc đại thụ leo lên ngồi xếp bằng trên cây, hắn cúi đầu nhìn bản thân mình lúc này, thấy tình hình chính mình, Dương Diệp hít sâu một hơi.

Lúc này quần áo Dương Diệp đã rách nát, toàn thân dính đầy máu, có những vết máu vẫn chưa kịp khô lại, càng tăng thêm phần ghê rợn. 

“Lần này là do mình khinh địch!” Dương Diệp cười khổ lắc đầu, lúc trước hắn dùng quyền đập chết Cự Mãng Vương, lại dùng một nhát kiếm kết liễu thất phẩm Huyền Thú Lưỡng Dực Xà, khiến cho hắn cảm thấy cửu phẩm Huyền Thú chắc cũng chỉ tầm thường như thế. Nhưng sự thật đã chứng minh, cửu phẩm Huyền Thú mạnh hơn nhiều so với thất phẩm Huyền Thú.

Mà hắn lại quá khinh địch, dùng chính thân thể mình giao chiến với cửu phẩm Huyền Thú, đây chẳng khác nào tự sát.

Nhưng mà trận giao chiến lần này lại có chút ngoài ý muốn, Dương Diệp không ngờ sức mạnh của chính mình lại mạnh như vậy! Tuy còn nhiều chênh lệch so với cửu phẩm Huyền Thú, nhưng không thể phủ nhận năng lực tấn công và phòng ngự của hắn mạnh hơn so với những người khác, có lẽ ngay cả cường giả Tiên Thiên cảnh cũng không sở hữu một thân năng lực mạnh mẽ như hắn. 

Phát hiện này khiến cho Dương Diệp có chút vui mừng, vốn dĩ tu thành “Luyện thể quyết” là việc bất đắc dĩ, nhưng quả thật hắn không nghĩ tới dùng “Luyện quyết thể” trên thân thể mang kim sắc Huyền Khí lại mang đến sức mạnh vượt trội như vậy, về sau có đối địch với ai thì thân thể này chính là một sát thủ.

Cảm giác thân thể đang đau nhức kịch liệt, Dương Diệp thu hồi tâm tư, hai mắt khép hờ, kim sắc Huyền Khí trong cơ thể phun trào chữa trị cho thân thể đang tổn hại nghiêm trọng của hắn.

Kim sắc Huyền Khí như một dòng nước ấm chảy khắp thân thể Dương Diệp, nhưng nơi kim sắc Huyền Khí đi qua khiến cho hắn có cảm giác vết thương đang từ từ lành lại, mặc dù có chút chậm nhưng Dương Diệp vẫn cảm giác được. Việc này khiến hắn có chút vui, bèn tăng tốc vận chuyển Huyền Khí khắp cơ thể. 

Bất tri bất giác, một đêm đã trôi qua, lúc mặt trời bên cạnh hắn vừa ló, Dương Diệp mới mở mắt. Dùng hết sáu khối năng lượng thạch trong thời gian một đêm, mặc dù vết thương chưa khỏi hoàn toàn nhưng hắn vẫn có thể chiến đấu.

Nhảy xuống mặt đất, Dương Diệp giang rộng tứ chi cảm thụ Huyền Khí dồi dào chạy trong cơ thể, hắn nhếch mép cười, hắc đạo có năng lượng thạch cũng là một việc tốt, hắn có thể tự do dùng Huyền Khí. Lần trọng thương này nếu không có năng lượng thạch chắc có lẽ năm sáu ngày sau hắn cũng không thể khôi phục nổi.

“Bảo Nhi vạn tuế!!!” 

Nghĩ đến mấy vạn năng lượng thạch bản thân đang sở hữu, Dương Diệp chỉ muốn bay về Kiếm tông hung hăng hôn Bảo Nhi một trận, năng lượng thạch đối với hắn vô cùng hữu dụng.

Hưng phấn một hồi, Dương Diệp khẽ động cổ tay, trong tay liền xuất hiện một thanh chủy thủ ngắn, trường kiếm vô danh lúc trước đã bị gãy, hắn lại không có thanh nào để thay thế, chỉ đành dùng tạm thanh chủy thủ này.

Nắm chặt vũ khí trong tay, Dương Diệp giống như một con báo linh động lao về phía hang động, đối thủ tốt như vậy hắn thật không muốn bỏ qua. 

Những tiếng nổ lớn lại vang lên, một người một sói tiếp tục đại chiến.

Lần này Dương Diệp học khôn, hắn không dùng thực lực để đấu với cự lang nữa mà pha vào một chút kỹ xảo. Hiện tại Dương Diệp không dùng cách tấn công trực tiếp mà chuyển sang cách đánh du kích. Chỉ cần có cơ hội, chủy thủ trong tay sẽ khiến cự lang phải chảy máu.

Ngoại hình to lớn là một ưu thế đối với cự lang nhưng cũng biến thành điểm yếu của chính nó, giống như bây giờ, thân hình to lớn chẳng có tác dụng gì, chẳng những không thể chiến đấu linh hoạt mà còn vô duyên vô cớ biến thành một tấm bia sống, mỗi lần Dương Diệp vung chủy thủ đều có thể thành công đâm vào người cự lang. 

Tuy nhiên thân thể của Dương Diệp cũng có chút không thoải mái, thỉnh thoảng bị cự lang đập trúng khiến toàn thân hắn như rã ra từng mảnh, nếu không phải do kim sắc Huyền Khí không ngừng trị thương, không chừng hắn đã gục ngã.Một người một sói cứ ngươi tới một đao ta lại đâm một nhát, ước chừng một canh giờ trên người Dương Diệp lại có thêm mười vết cào, mà cự lang cũng không khá khẩm hơn, trên người đầy thương tích, tuy nhiên thân hình to lớn của nó rất có sức phòng ngự, có những vết thương chỉ là ngoài da căn bản khoogn ảnh hưởng gì đến cự lang.

Ầm một tiếng vang lên. 

Dương Diệp không chú ý đã bị cự lang đánh bay, nhưng chỉ trong giây lát, Dương Diệp từ vách hang nhảy ra, lao về phía cự lang.

Nhìn thấy tên nhân loại này lại lao đến, cự lang nheo mắt, loại người không sợ chết như Dương Diệp khiến cự lang có chút e dè, kiêng thì kiêng, cự lang vẫn không lùi bước, nếu như là nơi khác nó sẽ quyết định không tử chiến, nhưng đây dù sao cũng là hang ổ của nó, cho dù thế nào cự lang cũng không thể mặc kệ.

Lại qua một canh giờ, Dương Diệp cuối cùng bại trận lại phải trốn đi. 

Dương Diệp không thể không trốn, bởi vì Huyền Khí trong cơ thể hắn đã cạn sạch, phải biết rằng mỗi lần vung chủy thủ xuất chiêu đều phải dùng Huyền Khí, nếu không có Huyền Khí phụ trợ thì hắn căn bản không thể phá vỡ lớp phòng ngự của cự lang, hơn nữa hắn còn phải dùng Huyền Khí để trị thương, căn bản không bao giờ đủ.

Cho nên trước mắt Dương Diệp không thể không lui.

Nhìn thấy Dương Diệp bại trận bỏ trốn, cự lang cũng không thèm đuổi theo, nó nằm trên đất thở dốc liên tục, hai ba canh giờ chiến đấu liên tục, lại thêm Dương Diệp liều mạng không sợ chết khiến cho nó cũng cảm thấy rất mệt mỏi. Hiện tại nó chỉ hi vọng tên nhân loại này đừng làm phiền nó nữa. 

Nhưng Dương Diệp đã khiến nó thất vọng, cứ chưa đến nửa canh giờ, nhân loại kia lại đến hang của cự lang, sau đó lại phải đánh nhau một trận.

Cứ như vậy, sau một hay canh giờ chiến đấu, Dương Diệp lại đào tẩu, chờ đến lúc Huyền Khí khôi phục lại tiếp tục tiến vào hang cự lang cùng nhau đánh một trận, liên tục lặp lại trong hai ngày. Cự lang càng đánh càng mệt, Dương Diệp càng đánh lại càng hăng, cứ mỗi lần chạy trốn rồi quay lại, kỹ xảo của Dương Diệp lại tăng mấy phần khiến cho cự lang càng lúc càng buồn bực.

Những lúc Dương Diệp chạy trốn, cự lang cũng có lúc thừa thắng xông lên nhưng nó lại thất vọng, nhân loại này đấu không lại nó, lúc trốn thì lại leo lên cây, cự lang cũng không phải Huyền Thú biết bay, chỉ có thể dùng đầu húc vào thân cây Dương Diệp đang trốn. 

Húc mãi, húc mãi, cây cũng đã đổ nhưng vẫn không có cách nào khiến cho nhân loại kia rơi xuống, cuối cùng nó từ bỏ.
Ngày thứ sáu cùng cự lang đánh nhau, Dương Diệp không trốn nữa, hắn đã trở nên thành thạo hơn, qua ba ngày sau, Dương Diệp có thể chiếm được thế thượng phong, khống chế tiết tấu của trận đánh.

“Ngao!!” 

Dương Diệp cưỡi trên lưng cự lang, hai chân thúc chặt bên bụng nó, quyền cước lóe ánh kim liên tục thúc vào đầu cự lang, một quyền lại một quyền, trong động chỉ còn lại tiếng sói tru thảm thiết.

Cự lang thoát khỏi Dương Diệp, lăn lộn trên mặt đất, nó cõng Dương Diệp tông vào vách động khiến cho vách động bị thủng nhiều lỗ to tướng, nhưng Dương Diệp vẫn không buông tay, có cơ hội liền nện quyền vào đầu cự lang.

Một người một sói thi xem ai kiên trì hơn ai. 

Cứ như vậy tầm một canh giờ sau, hang động yên tĩnh trở lại, người và sói đều ngả trên mặt đất, Dương Diệp còn thở, cự lang cũng còn thở, hai bên cách nhau một trượng liên tục trợn mắt trừng nhau, nhưng không bên nào xông lên cả vì cả hai đều cạn kiệt sức lực.

Cự lang nhìn chằm chằm Dương Diệp, trong mắt hiện ra sự kiêng kị, tên này còn đáng sợ hơn Huyền Thú, bản năng khiến nó nghĩ như thế. Mà Dương Diệp càng nghĩ càng hưng phấn, bởi vì hắn không cần dùng Huyền Kỹ nhưng vẫn có thể đánh ngã cửu phẩm Huyền Thú, tuy rằng tiêu tốn mười ngày, nhưng cũng là do hắn đánh ngã.

Sau nửa canh giờ, Dương Diệp chậm rãi đứng lên, lúc này hắn đã khôi phục phân nửa, nhìn thấy Dương Diệp đã đứng lên, trong mắt cự lang xuất hiện một tia hoảng sợ, nó cũng muốn đứng dậy nhưng không thể dậy nổi. 

Dương Diệp chậm rãi đi về phía cự lang, vẫy quyền nhìn nó rồi hắc hắc cười vài tiếng định đến lấy nội đan của cự lang.

Đúng lúc này một ánh sáng màu tím bỗng nhiên xuất hiện, chính là con chồn tía kia, nó chỉ cự lang đang nằm trên mặt đất rồi nhìn về phía Dương Diệp mà lắc đầu.

Dương Diệp khẽ giật mình, chợt hỏi: "Ngươi muốn ta tha cho nó?" 

Chồn tía vội vàng gật đầu.

"Đừng đùa, nội đan rất đáng tiền, da sói cũng rất đáng tiền, sao có thể nói tha là tha?”

Nghe Dương Diệp nói, tiểu gia hỏa vội vọt đến trước mặt hắn, dùng tay nhỏ sờ sờ mũi hắn, lộ ra dáng vẻ cầu xin. 

Nhìn thấy bộ dạng như vậy của nó, Dương Diệp nhức đầu, nhìn về phía cự lang đang nằm trên đất, Dương Diệp giật mình, thân thể cự lang hơi run rẩy hai mắt nhìn chằm chằm chồn tía hiện rõ tia e ngại.

Nó sợ sao?

Dương Diệp nghĩ, hắn nhìn về phía cự lang, lại nhìn về phía con chồn đang nũng nịu kia, Dương Diệp hỏi: "Nó sợ ngươi?"

Chồn tía nháy mắt mấy cái, sau đó nhìn về cự lang chớp chớp mắt, thấy ánh mắt chồn tía rơi trên đầu mình cự lang càng hoảng sợ hơn, đầu sói gục trên mặt đất như một tên nô tài.  

Chồn tía thấy vậy liền vỗ vỗ đầu cự lang, hài lòng gật cái đầu nhỏ, hiển nhiên nó rất hài lòng về thái độ của cự lang. 

Sau một lúc, chồn tía Tiểu vung trảo lên biến cự lang thành một đạo ánh sáng chui vào thân thể Dương Diệp, mà giờ khắc này Dương Diệp bị kinh ngạc, ngây người ra như một con rối gỗ.

Chương 27: Kinh biến

Sau khi hoàn hồn, Dương Diệp vội vàng xem xét cơ thể mình, đúng như hắn dự đoán, cự lang bị hắn đánh cho hấp hối kia đang ở trong vòng xoáy đan điền của Dương Diệp, tò mò đánh giá xung quanh, sau đó không ngừng lăn lộn trong đan điền của Dương Diệp.

Sau khi lăn lộn một hồi, cự lang phát hiện ra cái ao chứa đầy Huyền Khí kia, nó giống như một gã hán tử nhiều ngày không được ăn cơm bỗng dưng thấy một cái chân giò trước mặt khiến cho hai mắt nó đều đỏ lên. Nhưng cự lang cũng không giống chồn tía ngay lập tức nhào đến ao Huyền Khí tắm rửa, nó chỉ ngồi bên cạnh bồi hồi suy nghĩ gì đó, dường như đang kiêng kị điều gì.

Dương Diệp mở hai mắt ra nhìn chồn tía, không thể không nói, tiểu tử này đã làm cho hắn chấn kinh một phen. Dương Diệp không bao giờ nghĩ đến tiểu tử này lại có thể đưa Huyền Thú vào đan điền của hắn, mà cự lang kia sau khi tiến vào đan điền của hắn thì lộ ra vẻ hưng phấn lạ thường, điều này khiến Dương Diệp vô cùng nghi ngờ. 

Chồn tía kia vì sao lại tiến vào vòng xoáy? Tại sao nó có thể đưa Huyền Thú vào đan điền? Tại sao cự lang lại sợ nó? Đan điền của hắn là cái gì, sao lại thần kì như vậy?

Một đống câu hỏi xuất hiện, nhưng Dương Diệp không có câu trả lời.

Sau khi Dương Diệp đặt ra cả đống vấn đề, con chồn tía còn bày ra dáng vẻ nghi hoặc hơn hắn, nó lắc lắc cái đầu nhỏ biểu hiện mình chẳng biết sao lại như thế, hoặc giả nó đang giấu diếm gì đó. 

Dương Diệp không tiếp tục truy vấn nữa sau đó hắn chỉ vào đan điền của mình rồi hỏi con chồn tía: “Về sau nó có thể đánh nhau giúp ta sao?” Chồn tía không có lực chiến đấu hắn có thể tiếp nhận bởi vì dù sao nó cũng rất đáng yêu, nhưng riêng cự lang kia nếu không giúp hắn đánh nhau thì Dương Diệp cũng không muốn chứa chấp một kẻ ăn không ngồi rồi.

Chồn tía nháy mắt vài cái, sau đó gật gật đầu.

Nhìn thấy nó gật đầu, Dương Diệp có chút đắc ý, cửu giai Huyền Thú à, một đả thủ, ngẫm đi nghĩ lại hắn càng thấy hưng phấn. 

Hưng phấn tan đi, Dương Diệp xoa đầu chồn tía, hài lòng gật đầu nói: “Ngươi làm rất tốt, sau này cự lang kia sẽ là tiểu đệ của ngươi, ngươi phải đối xử thật tốt với nó để nó nghe lời, hiểu chưa?” Hắn không ngốc, cự lang dù sao cũng có thù với hắn, nhưng đối với tiểu tử kia thì khác, lại còn có phần e ngại, cho nên trách nhiệm điều giáo này không ai phù hợp hơn chồn tía.

Người hễ gặp việc vui thì tinh thần cũng thoải mái, Dương Diệp rời khỏi hang động sau đó nở một nụ cười rạng rỡ, trong lòng hắn đang tính toán một kế hoạch vĩ đại, vòng xoáy đan điền của hắn lớn như vậy chứa vài trăm Huyền Thú cũng không thành vấn đề, nếu sở hữu chừng trăm con cửu phẩm Huyền Thú, đến lúc đó sợ rằng cả Tiên Thiên cường giả cũng phải quỳ lạy dưới chân hắn!

Dương Diệp càng nghĩ càng hưng phấn, càng nghĩ càng kích động, hắn tưởng tượng ra cảnh dưới tay mình sở hữu một đàn Huyền Thú hùng hậu như vậy. 

Bất thình lình, nụ cười trên mặt Dương Diệp cứng đờ, sau đó hắn dùng tốc độ nhanh nhất phi vào một bụi cỏ gần đó, biến chính mình thành một pho tượng sống.

Xào xạc.

Đúng lúc này, qua khe hở của những bụi cỏ, Dương Diệp có thể thấy một cái bóng màu đen lao đến thật nhanh, tốc độ của Hắc Ảnh như ma quỷ dẫm lên cây nhưng vẫn không phát ra bất kì tiếng động nào, nhìn xung quanh một lượt thì tầm mắt Hắc Ảnh rơi xuống thân ảnh của Dương Diệp chỉ cách đó chục trượng. 

Dương Diệp cứng đờ, trong lòng âm thầm hỏi thăm tổ tiên tám đời của tên này, chạy chỗ nào cũng được, đừng chạy về phía ta, ta chỉ là hạng nhỏ bé không thể chơi cùng với đại gia các người được.

Hắc Ảnh toàn thân khoác một bộ y phục thuần đen, sau khi nhảy từ trên cây xuống cũng không chạy trốn, y xoay tay phải, một lưỡi kiếm phảng phất mùi máu tươi như được đúc từ máu xuất hiện trong tay Hắc Ảnh, thanh kiếm cực kì quỷ dị, mùi máu tươi trên đó Dương Diệp cũng có thể nhận ra rõ ràng mặc dù cách vài chục trượng.

Đúng lúc này lại có một bóng trắng từ xa ngự kiếm đến, sau khi thấy dung mạo của nàng, tim của Dương Diệp nảy lên mạnh mẽ. Nữ tử mặc một bộ y phục xanh nhạt, đôi mắt phong tình, da như tuyết môi như anh đào, gương mặt trong suốt như ngọc không chút tì vết. Đứng trên một thanh kiếm lớn màu xanh, váy trắng thoáng tung bay tựa như tiên nữ trên chín tầng mây, thánh khiết, cao quý không nhiễm một chút bụi trần, khiến cho người ta có cảm giác chỉ cần nhìn qua là đã đắc tội với nàng. 

Tốc độ của nữ tử cực nhanh, so với Hắc Ảnh còn nhanh hơn vài phần, dường như trong chớp mắt đã ngự đến vị trí Hắc Ảnh cách đó không xa, nàng phi xuống một ngọn cây, dùng kiếm chỉ về phía Hắc Ảnh, trên thân kiếm liền xuất hiện mấy đạo lệ khí ẩn hiện.

“Thật xinh đẹp! Thật mạnh mẽ!”

Nhìn nữ tử xinh đẹp như tiên kia, cổ họng Dương Diệp cuồn cuộn, có thể ngự kiếm thì tu vi cũng phải đạt đến Linh Giả cảnh. Đương nhiên Dương Diệp không quan tâm lắm đến thực lực của hai người họ, hắn chỉ quan tâm hai người họ có thật sự đánh nhau hay không, nếu vậy chỉ cần một chiêu bị lệch của hai người đó cũng đủ giết hắn mấy lần. “Tô tiên tử, ngươi đúng là âm hồn bất tán! Đuổi theo ta tận mấy ngày, ngươi cho là ta sẽ sợ ngươi sao?” Hắc Ảnh nhìn kiếm của nữ tử, khàn giọng nói, âm thanh của y cực kì khó nghe, như lấy đồ vật mài trên đá, để lại cho người nghe những tiếng cực kì chói tai.

“Huyết Thủ, đừng nhiều lời, người của Quỷ tông các ngươi đến tận Kiếm tông giết người thì nên nghĩ đến hậu quả ngày hôm nay, ngươi đừng hòng thoát!” Tô tiên tử kia lạnh lùng nói.

Quỷ tông? Kiếm tông? Trong lòng Dương Diệp khẽ run, nữ tử kia lại là người của Kiếm tông, cũng đúng, có thể ngự kiếm phi hành, kiếm khí lại sắc nhọn như thế, không phải người của Kiếm tông thì là ai?” 

“Trốn?” Huyết Thủ cười lạnh một tiếng sau đó liếc mắt về chỗ Dương Diệp đang ẩn nấp, thấy Hắc Ảnh nhìn mình, Dương Diệp thầm nghĩ hỏng bét, ngay lúc hắn chuẩn bị trốn thì bị một sợi bằng máu đánh vào ngực khiến cho Dương Diệp hét thảm thiết rồi bò ra đất.

“Không hổ danh là Huyết Thủ, ngay cả phàm nhân Huyền giả cũng không tha!” Nhìn thấy Huyết Thủ xuất chiêu đánh giết phàm nhân Huyền giả, mặt nữ tử càng lạnh hơn.

“Tha?” Huyết Thủ cười lạnh một tiếng, nói: “Hiện tại ta và ngươi quyết chiến một trận, ta chỉ là không muốn xảy ra sơ sót gì thôi!” 

Nói rồi Huyết Thủ bổ thẳng kiếm về phía nữ tử, vô số sợi dây bằng máu bắn về phía nữ tử kia, những sợi dây máu đó được tạo nên bởi vô số máu tươi, trong chốc lát cả một vùng trời ngập trong mùi tanh của máu.

Thấy thế, bạch y nữ tử mặt không biến sắc, thấy thân thể sắp bị trúng chiêu, nàng ta liền bay lên, trong chớp mắt thân ảnh của nữ tử biến mất khỏi chỗ đang đứng rồi lại xuất hiện dưới mặt đất, kiếm ngọc mang theo cơn lốc đâm về phía Huyết Thủ. Phía sau những sợi dây máu đánh trúng một cây đại thụ khiến cho cái cây vỡ vụn, gỗ bay đầy trời.

Trong chớp mắt, trường kiếm trong tay nữ tử đã đâm đến trước mặt Huyết Thủ, y ngưng tụ ánh mắt, chân phải bỗng dưng đạp trên mặt đất khiến cho thân thể vọt lên, Huyết Kiếm trong tay lại bắn ra vô số sợi máu bổ nhào về hướng bạch y nữ tử. 

Huyết kiếm bổ tới, nữ tử nhắm nghiền hai mắt, trường kiếm móc nghiêng đỡ chiêu.

Keng!

Hai người không chút kiêng kị mà quyết chiến với nhau, tia lửa do kiếm va chạm văng khắp nơi. Trong một khắc kiếm của hai người chạm nhau thì xuất hiện mấy đạo kiếm khí từ chính kiếm của bạch y nữ tử phóng ra, xé gió bay về phía Huyết Thủ. Thấy kiếm khí lao tới, Huyết Thủ biến sắc, cũng may hai người đã nhiều lần so chiêu khiến y sớm có phòng bị.

Lúc hai thanh kiếm rời nhau lại có mấy đạo huyết quang từ chính cơ thể Huyết Thủ tách ra tạo thành một lá chắn xung quanh bảo vệ y khỏi chiêu thức của nữ tử kia, những đạo kiếm khí của nữ tử đánh vào lá chắn bằng máu không ngừng vang lên những âm thanh đinh đang vang dội, trong nháy mắt những đạo huyết quang này lại bổ nhào về phía nữ tử.

Thấy huyết quang lao đến, nữ tử nhăn mi ngã người ra phía sau, cổ tay nàng chuyển động, lập tức lại có mấy cỗ kiếm khí bắn về phía Huyết Thủ phía bên kia. 

Cảm nhận được trường kiếm hướng đến bụng mình, lại thêm mấy đạo kiếm khí mới xuất hiện, y khẽ nheo mắt sau đó dựng thẳng Huyết Kiếm, chân phải của y điểm nhẹ trên mặt đất, thân thể một bước lại một bước lùi ra sau, trong quá trình dịch chuyển thì Huyết Kiếm trong tay không ngừng xoay tròn

Đinh!

Mấy đạo kiếm khí đều bị cản lại, sau khi cản được mấy đạo kiếm khí kia Huyết Thủ bỗng biến sắc, chỉ thấy một thanh trường kiếm cùng vô số kiếm khí bắn về phía y. 

Huyết Thủ không dám khinh thường, chân phải lần nữa đạp trên mặt đất liên tục lùi về phía sau. Bạch y nữ tử vẫn truy đuổi không ngừng, nàng hóa thành một đạo tàn ảnh cầm trường kiếm đâm thẳng về phía Huyết Thủ đang rút lui, trường kiếm trong tay lại bắn ra vô số kiếm khí và tạo thành một cơn lốc xoáy hình xoắn ốc đâm đến.

“Lợi hại!” Dương Diệp ngồi trong bụi xem hai người họ giao đấu, trong lòng chấn kinh. Hắn vẫn chưa chết vì ban nãy khi huyết quang đánh xuống, Dương Diệp ra sức uốn éo làm cho huyết quang đánh một phát lên ngực trái hắn tạo ra vết thương nhưng không gây nguy hiểm cho tính mạng.

Dương Diệp muốn chạy nhưng lại không dám chạy, hai người họ tuy đánh nhau kịch liệt như thế, nhưng để giết hắn thì lại dễ như trở bàn tay, vì thế Dương Diệp vẫn ở tại chỗ quan sát trận quyết chiến. 

Hai người giao thủ khiến cho Dương Diệp rung động không thôi. Đặc biệt là kiếm pháp của nữ tử kia, mỗi kiếm đâm ra đều mang theo mấy đạo kiếm khí gây phiền toái cho Hắc Ảnh, khiến y không phải cảnh giác để phòng không thể ham chiến.

Quả nhiên là một chiêu áp vạn chiêu!

Nhìn cơn lốc hình xoắn ốc từ trường kiếm mang theo kiếm khí, trên mặt Huyết Thủ lộ ra tia dữ tợn, Huyết Kiếm trong tay run lên, một tiếng thét lớn vang trời, chỉ thấy Huyết Kiếm mãnh liệt bổ một nhát về phía trước, một đạo huyết ảnh mang theo vô vàn sợi máu bắn ra xa, những nơi nó quét qua đều để lại những khe rãnh sâu hoắm.

Ầm một tiếng, huyết quang cùng lốc xoáy hình xoắn ốc đụng vào nhau tạo nên một trận hư khí khuếch tán khắp núi rừng, những nơi nó quét qua đều khiến cho sinh vật cây cỏ tàn lụi. Đúng lúc này trong trận hư khí kia có một tiếng động vang lên, chỉ thấy mười đạo kiếm khí từ trong trận hư khí kia bắn ra nối tiếp nhau, mang theo âm thanh xé gió bén nhọn ở mỗi nơi nó xẹt qua. 

Thấy chiêu thức này, Dương Diệp không nhịn được khẽ trợn mắt, nữ tử này đã luyện đến tầng cao nhất của Phân Linh kiếm pháp, còn có thể dùng hình thức này của Phân Linh kiếm pháp để tấn công, quá, quá mạnh! 

Thấy mười đạo kiếm khí bắn về phía mình, Huyết Thủ sắc mặt ngưng trọng, tay trái tìm tòi phía trước, chợt y nắm tay lại, nhất thời những đạo huyết quang tụ lại thành một tấm chắn dày bảo vệ xung quanh y.

Ầm! Mười đạo kiếm khí liên tiếp đâm vào tấm chắn bằng máu, lúc kiếm khí đánh trúng lá chắn khiến cho thân thể của Huyết Thủ chấn động không ngừng phải liên tục lùi bước, mỗi đạo kiếm khí đâm vào lá chắn máu kia làm cho màu sắc của nó nhạt dần, nhạt dần. 

Ầm! Đạo kiếm khí thứ chính đâm vào lá chắn khiến cho nó càng trở nên mong manh, gần như biến thành trong suốt. 

Ầm! Đạo kiếm thứ mười đâm vào lá chắn khiến nó tan vỡ rồi biến mất, lộ ra gương mặt hoảng sợ phía sau của Huyết Thủ.

Xẹt! Một thanh trường kiếm như tia điện xẹt đến xuyên qua ngực Huyết Thủ, máu tươi phun ra. Nữ tử đứng sau lưng y nhanh chóng tiếp được trường kiếm, nàng quay ngược lại, trường kiếm lại một lần xuyên qua Huyết Thủ từ phía sau. Lúc này, Huyết Thủ đang dùng tay bị chặt vết thương bị trường kiếm xuyên qua trước ngực, máu tươi trong nháy mắt nhuộm đỏ trường kiếm. 

Chương 28: Xuất thủ

“Hắc Huyết Phong!”

Huyết Thủ bỗng dưng phẫn nộ hét lên, chỉ thấy tay phải đang cầm Huyết Kiếm của y tràn ra một cổ máu đỏ tươi bị hắc khí nhuộm lấy, lập tức máu tươi biến thành màu đen lan theo trường kiếm, trong chớp mắt máu đen từ trường kiếm lan đến cơ thể của bạch y nữ tử.

Đồng thời chân phải của Huyết Thủ đạp mạnh xuống đất, mượn lực khiến cơ thể bật lên phía trước khiến trường kiếm rời khỏi cơ thể, kiếm vừa rời, chỗ bị thương liền trào ra một mảng máu màu đen. 

Cảm nhận được máu đen ngấm vào người, trường kiếm trên tay bị biến thành màu đen dường như đã mất đi linh tính, gương mặt của nữ tử tỏa ra khí lạnh nhưng không giống nét lạnh nhạt ban nãy, cuối cùng nữ tử ngẩng mặt lên trầm giọng nói với Huyết Thủ: “Ngươi lại dám sử dụng cấm pháp, không lẽ ngươi không sợ bị hao hụt tu vi, không bao giờ có thể thăng cấp nữa sao?”

Nữ tử như động vào chỗ đau của Huyết Thủ, y che đi vẻ tái nhợt trên gương mặt dữ tợn của mình, điên cuồng nói: “Hao hụt tu vi? Đương nhiên là tốt hơn so với việc mất mạng, Tô tiên tử bây giờ có phải đang cảm thấy Huyền Khí trong cơ thể đang chậm rãi mất đi? Ha ha! Lát nữa thôi ngươi sẽ trở thành một phế nhân không Huyền Khí, đến lúc đó ta sẽ cho ngươi sống không bằng chết! Khục” Tựa hồ quá kích động, vết thương trước ngực Huyết Thủ lại tràn ra hai cỗ máu đen.

Nghe Huyết Thủ nói xong, Dương Diệp cau mày, thầm nghĩ không hay rồi, xét về độ tàn nhẫn của Huyết Thủ, nếu thắng thì không biết y có thể sẽ gây nên chuyện gì, nhưng bây giờ hắn cũng hết cách, tuy Huyết Thủ đang mang trọng thương, nhưng có thể chắc chắn Dương Diệp vẫn không thể đánh bại Huyết Thủ. 

Phát hiện Huyền Khí trong cơ thể đang bị rút cạn một cách nhanh chóng, nữ tử cau mày trên mặt hiện ra vẻ quyết tuyệt, nàng nhìn về phía Huyết Thủ, cổ tay khẽ đảo khiến cho trường kiếm trong tay biến mất. Nàng duỗi tay, ngón áp út và ngón út cong gập vào, ngón trỏ ép chặt vào hai ngón trỏ và ngón giữa, bàn tay nàng biến thành hình kiếm chỉ. Hướng kiếm chỉ về phía Huyết Thủ khoát tay, một đạo kiếm khí từ đầu ngón tay bắn ra.

“Ngươi quả thật muốn chết?!”

Thấy nữ tử cưỡng ép vận dụng Huyền Khí, Huyết Thủ nheo mắt nghiêng người tránh đạo kiếm khí vừa bắn ra, y phẫn nộ quát lên, giọng nói xen lẫn sự sợ hãi. Y lúc này như nỏ mạnh hết đà, nếu bị nữ tử đánh trúng thêm lần nữa, chỉ sợ người chết trước chính là y. 

Nữ tử không để ý đến Huyết Thủ, nàng dùng mũi chân điểm nhẹ trên mặt đất, thân thể lướt về phía Huyết Thủ, khoát tay liên tục, mỗi lần khoát tay, một đạo kiếm khí lãnh lẽo sẽ xuất hiện lao nhanh về phía trước, mấy chục đạo kiếm khí bắn ra bay đầy trời, dày đặc như lạc tiễn.

Cảnh tượng này khiến cho Dương Diệp đang nấp trong bụi cỏ khẽ giật mình, kiếm kỹ mạnh như vậy, nhất định là mạnh hơn nhiều so với Phân Linh kiếm pháp! Chắc chắn địa vị trong Kiếm tông của nữ tử này không hề thấp, cũng có thể nàng đã lên đến cấp bậc trưởng lão rồi cũng nên.

Thấy hàng loạt kiếm khí lao đến, Huyết Thủ nheo mắt, trong lòng kinh hãi vô cùng. Nhưng trên mặt y lại hiện lên nét quyết tuyệt, không hề để tâm đến vết thương trước ngực đang trào máu, y nắm chặt tay phải hướng về phía trước khiến cho vô số sợi máu tràn ra, trong nháy mắt cả không gian tràn ngập sắc đỏ cảu máu, Huyền Khí của y không ngừng rót năng lượng màu đen vào vô số sợi máu vừa xuất hiện khiến cho vết thương trước ngực Huyết Thủ chảy máu ròng ròng. 

Tuy vết thương đang chảy máu nhưng Huyết Thủ vẫn không ngừng sử dụng Huyền Khí, vì y biết đây chính là đợt công kích cuối cùng của nữ tử, nếu như y có thể chống đỡ được thì người chiến thắng chính là y, nhưng nếu không thể thắng, không cần nói cũng biết kết quả ra sao.

“Ha ha ha!”

Một lát sau, tấm khiên năng lượng hoàn toàn biến mất, phía sau lại truyền đến tiếng cười to của Huyết Thủ, tấm khiên năng lượng màu đen biến mất để lộ ra gương mặt tái nhợt của y, nhưng đồng thời y cũng nở một nụ cười, nụ cười sống sót sau trận đại chiến. 

Thấy Huyết Thủ vẫn chưa chết, nữ tử hít sâu, vẻ đắng chát hiện rõ trên gương mặt, chợt nàng nhắm chặt hai mắt, tay phải khẽ động khiến cho trường kiếm màu xanh lại xuất hiện trong tay, mặc dù không còn Huyền Khí nhưng không có nghĩa là nàng khoanh tay chịu chết.

“Có phải ngươi rất thất vọng hay không? Thủy Tiên tử à, chẳng phải ta chỉ giết ba bốn tên đệ tử ngoại môn thôi sao? Ngươi lại đuổi theo ta ba ngày ba đêm, hiện tại thế nào? Ta không những muốn lăng trì ngươi cho tới chết, mà còn muốn treo thi thể của ngươi trước cửa thành Đế Đô để danh tiếng Kiếm tông của các người càng bay xa hơn! Khục.”

Huyết Thủ siết chặt vũ khí trong tay chậm rãi đến gần nữ tử, lúc này y vô cùng đắc ý, bị nữ tử trước mắt truy sát ba ngày ba đêm khiến trong lòng y tích đầy oán khí, lúc này đã giành được phần thắng, cỗ oán khí cũng theo đó tràn ra. 
Đối với những lời Huyết Thủ vừa nói, nữ tử cũng không có một chút phản ứng, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh như là không nghe thấy những lời vừa rồi.

Thấy nàng không có vẻ gì sợ hãi trước lời nói của mình, Huyết Thủ cảm thấy chẳng còn cảm giác thú vị gì nữa, y vốn cho rằng nàng sẽ sợ hãi cần xin, van lạy tha thứ, nhưng thất vọng, nữ tử trước mắt tâm tựa hồ nước, đạt đến cảnh giới dù xảy ra chuyện gì đi chăng nữa cũng không dao động.

“Kết thúc!” 

Khẽ quát một tiếng, Huyết Thủ phóng đến trước mặt nữ tử, y không dùng Huyết Kiếm mà dùng chân để đá vào phần bụng của nàng, muốn phá đan điền của nữ tử.

Máu trong cơ thể cảm nhận được âm thanh xé gió lao đến, nữ tử bỗng nhiên mở mắt ra, tay phải duỗi ra khiến trường kiếm trong tay hóa thành một đạo hàn quang bắn ra, đồng thời hai tay vươn về phía trước chặn lấy một chân của Huyết Thủ đang định đá vào bụng mình.

Huyết Thủ không thể ngờ nữ tử này vẫn còn lực phản kháng nhất thời chủ quan nên lần nữa lại bị trường kiếm xuyên qua ngực, nữ tử cũng bị một cước của y đá văng ra sau, nặng nề rơi xuống đất. 

Thấy trường kiếm xuyên qua ngực Huyết Thủ, Dương Diệp cảm thấy vui vẻ, nhưng niềm vui còn chưa tận, sắc mặt của hắn lại trầm xuống. Bởi vì Huyết Thủ kia đã bị đâm ba nhát kiếm nhưng vẫn chưa chết, lúc này y ngồi xếp bằng trên mặt đất lấy ra một tấm phù rồi ném lên không trung, tấm phù rung trên không trung rung động một lát rồi sau đó biến mất.

“Truyền âm phù!”

Nhìn thấy tấm phù kia, Dương Diệp biến sắc, truyền âm phù tên như nghĩa, dùng để truyền tin tức, tấm phù mà Huyết Thủ dùng ban nãy cũng là loại trung phẩm có thể truyền tin trong vòng tám trăm dặm, nói cách khác ở gần khu vực này còn có đồng bọn của Huyết Thủ. 

Dương Diệp quyết định thật nhanh, vội lấy ra cực phẩm cường lực phù dán vào chính mình, sau đó lấy dao găm ra, chân phải hắn đạp lên mặt đất khiến thân thể bay lên hướng về phía Huyết Thủ đang ngồi xếp bằng đằng xa, sắp đến gần, dao găm trong tay bổ một phát về phía Huyết Thủ.

“Phân Linh kiếm pháp!”Một đường kiếm khí màu vàng nhạt từ đỉnh dao găm của Dương Diệp bắn ra, hắn liên tục bổ liên tiếp hai đạo kiếm khí màu vàng về phía Huyết Thủ. 

“Tiểu tử ngươi dám!!!”

Nhìn thấy ba đạo kiếm khí bất ngờ phóng đến, Huyết Thủ kinh hãi, tay trái vội hướng về phía trước nắm lại, một lá chắn bằng máu mỏng manh hiện ra, Huyết Thủ cũng phun ra một ngụm máu tươi.

“Ầm!” Đạo kiếm thứ nhất đánh vào lá chắn bằng máu, lá chắn rung lên, Huyết Thủ đằng sau lại thổ huyết. Đạo kiếm thứ hai bắn vào khiến cho lá chắn máu tan biến. 

Nhìn thấy lá chắn máu tan biến, đồng tử Huyết Thủ co thắt lại, y không thể nghĩ đến phàm nhân này có thể phá vỡ lá chắn máu cùa mình, tuy y là nỏ mạnh hết đà nhưng trước mắt cũng chỉ là một tên phàm nhân, chỉ là một tên nhãi phàm nhân!!

"Xoẹt!" Kiếm khí màu vàng xuyên qua lồng ngực vô số vết thương cùa Huyết Thủ, một tiếng kêu thảm thiết vang lên, Huyết Thủ bay ngược trở ra, cùng lúc ấy một bóng người xuất hiện trước mặt y dùng dao găm đâm đến.

Nhìn thấy dao găm đang đâm đến, Huyết Thủ không quan tâm đến vết thương trước ngực, tay phải nắm lại đánh về phía dao găm cảu Dương Diệp. 

"Xoẹt!" Dao găm mang theo ánh sáng màu vàng nhạt như dao thái thịt chặt đứt tay của Huyết Thủ, không giảm tốc độ hướng về phía cổ của Huyết Thủ.

“Không th...!” Huyết Thủ trợn mắt, ánh mắt chứa đầy vẻ kinh ngạc nhưng chưa kịp nói xong thì đã bị dao găm của Dương Diệp chặt đứt đầu.

Dương Diệp cũng không thèm giải thích gì nhiều, trực tiếp một dao chặt đầu đối phương, sau đó hắn nhanh chóng nhặt Huyết Kiếm cùng chiếc nhẫn bên tay phải của Huyết Thủ cất đi, rồi chạy về phía nữ tử đang ở đằng xa. 

“Huyền Khí thuộc kim trong hệ ngũ hành, Kiếm tông đệ tử?” Bạch y nữ tử giật mình nhìn Dương Diệp, từ lúc Dương Diệp xuất chiêu nàng đã quan sát rõ từng chiêu thức của hắn, cũng chính vì thế nên mới có chút giật mình, Dương Diệp là một trong ngũ hành Huyền Khí, hơn nữa hắn còn đánh nát huyết nhẫn của Huyết Thủ, tuy rằng lúc đó Huyết Thủ đã suy yếu rất nhiều nhưng cũng không phải là thứ mà phàm nhân Cảnh Huyền giả có thể đánh nát được.

Dương Diệp không đáp, chỉ trầm giọng nói: “Tên Huyết Thủ khi nãy đã sử dụng Truyền âm phù, hiện tại khẳng định sẽ có đồng bọn đến giúp hắn, ngươi còn có thể chạy được không?”

Nữ tử khẽ giật mình, chợt lắc đầu nói: “Hẳn là không thể, Huyết Tự Phong là một trong những cấm thuật, hiện tại tu vi của ta đã bị phong bế, chỉ có cách trở về Kiếm tông mới có thể...” 

"Đắc tội!" Dương Diệp cắt ngang lời của nữ tử, dưới ánh mắt đầy kinh ngạc của nàng, hắn khom người bế nữ tử lên, bước đi như bay chạy về phương xa. Hắn không dám để nữ tử ở lại đây, lỡ như đồng bọn của tên Huyết Thủ kia đến, nữ tử này khai ra chính hắn là người giết Huyết Thủ thì coi như tàn đời. Tuy nhiên, nữ tử trước mắt có vẻ không phải loại người này, nhưng Dương Diệp không dám cược. Hắn cũng có thể dùng một đao giết chết nàng, nhưng loại sự tình này Dương Diệp không làm được.

Người không phạm ta, ta không phạm người, đây chính là nguyên tắc làm người của Dương Diệp. Nếu như Huyết Thủ không ra tay với hắn trước, Dương Diệp cũng sẽ an phận làm một người qua đường, không liều mạng kết liễu Huyết Thủ.

Về việc cứu nữ tử này là vì phòng ngừa nàng bán đứng hắn, nhưng cũng vì nàng là người của Kiếm tông, nhiều thêm một người bạn tốt hơn thêm một kẻ thù. Mà một người trốn hay hai người cùng nhau trốn, đối với hắn cũng không có gì khác biệt.

Chương 29: Tẩu thoát

Sau khi Dương Diệp và bạch y nữ tử rời đi chừng nửa canh giờ thì có một gã trung niên đầu trọc xuất hiện, đi đến bên cạnh thi thể của Huyết Thủ. Gã tầm bốn mươi tuổi, thân trên để trần lộ ra các hoa văn có hình thù quái dị, những hoa văn đó như vật sống, chậm rãi ngọ nguậy trông quỷ dị vô cùng!

Gã dò xét xung quanh, cuối cùng ánh mắt rơi xuống thi thể không đầu, gã lắc đầu, sắc mặt nghiêm trọng, trầm giọng tự hỏi: "Huyết Thủ nói đối phương đã trúng Hắc Huyết Phong, nhưng vì sao hắn lại chết thảm như vậy? Chẳng lẽ Kiếm Tông còn có những cường giả khác?"

Nói rồi, gã vòng ra mặt trước thi thể kiểm tra vết thương trên ngực Huyết Thủ, khi thấy vết thương do kiếm gây nên, gã trầm mặt, nghiêm túc nhận xét: "Chỉ có ba vết thương là do kiếm của Tô tiên tử gây ra, vết còn lại không phải" Nhìn vết thương do dao găm để lại trên thi thể, gã lại tiếp tục nhận xét: "Kiếm khí phù phiếm, không rõ ràng, lại tán loạn, người phát ra đạo kiếm khí chắc hẳn chỉ mới đạt đến Tiên Thiên! cảnh" 

Trong chốc lát gã dường như đã hiểu ra được Huyết thủ không phải do Tô tiên tử giết, hẳn là chết trên tay cái tên Tiên Thiên cảnh bất ngờ xuất hiện kia. Nghĩ đến đây, gã đột nhiên vung tay lên, một đạo truyền âm phù được tung ra, nói: "Huyết Thủ đã chết, không cần đến nữa, Tô tiên tử đã dính Hắc Huyết Phong tu vi mất hết, đây là một cơ hội tốt, Huyết Sát cùng Huyết Liêm hãy đến Vạn Xà Lâm chặn đường, về người có tu vi Tiên Thiên cảnh tạm thời thả cứ để đó, hãy lục soát kĩ hai nơi U Minh cốc và Đoạn Hồn Uyên, tuyệt đối không thể để chúng quay về Kiếm tông, nếu không kế hoạch của chúng ta e rằng sẽ có biến!" Nói xong gã khẽ động khiến toàn thân hóa thành một đạo hắc ảnh rồi biến mất.

Trong rừng, Dương Diệp cõng bạch y nữ tử chạy hối hả, tuy trên lưng cõng một nữ tử như hoa như ngọc, nhưng Dương Diệp cũng không có tâm tư nghĩ sâu xa, hiện tại hắn chỉ nghĩ làm sao để toàn mạng chạy thoát.

Dương Diệp đã giết người của Quỷ Tông, hắn không tin đối phương sẽ dễ dàng bỏ qua, nhìn thực lực của gã Huyết Thủ vừa rồi mà xem, khẳng định người đến giúp đỡ y cũng không phải loại tầm thường. Cho dù Huyết Thủ chỉ gọi rác rưởi đến giúp, thì Dương Diệp cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của chúng. Nhưng mà hắn cũng không hối hận, Huyết Thủ muốn giết hắn, vậy tại sao hắn không thể giết Huyết Thủ? 

"Ta có thể cảm nhận được có kẻ đang lùng bắt chúng ta!" Lúc này, nữ tử sau lưng hắn chợt lên tiếng.

"Ngươi đã khôi phục thực lực?" Dương Diệp vui vẻ, hắn cõng nữ tử này chạy trốn, cược rằng nàng ta có thể từ từ khôi phục tu vi, hoặc cũng gọi ai đến giúp, dù sao Kiếm Tông cách nơi này gần như vậy, nữ tử này nhất định sẽ dùng bí pháp gì đó gọi người đến!

"Không!" Nữ tử lạnh nhạt lên tiếng: "Hắc Huyết Phong là chiêu thức rất lợi hại, Huyết Thủ lại tốn nhiều công sức mới có thể thi triển được, nếu không có người ngoài trợ giúp, ta căn bản không có khả năng khôi phục! Sở dĩ ta có thể cảm nhận được, là vì thần thức của ta, tuy rằng tu vi bị phong bế, nhưng thần thức vẫn bình thường!" 

Nghe nữ tử nói, Dương Diệp trầm lặng trong giây lát, sau đó lại nói: "Ngươi có gọi ai đến giúp không?"

"Không!"

"Tại sao?" Dương Diệp suýt chút té nhào, hắn còn tưởng rằng đối phương đã gọi người đến giúp, mặc dù trong lòng có chút khẩn trương, nhưng chưa đến mức hoảng sợ, nhưng là hiện tại... 

"Tu vi của ta đã bị phong bế, sao có thể thi triển bí pháp báo cho Kiếm tông được cơ chứ?"

Nghe vậy, Dương Diệp vội vàng nói: “Dùng truyền âm phù đi! Không phải Huyết Thủ cũng dùng truyền âm phù sao?"

"Ta không có!" 

Dương Diệp im lặng, hắn đột nhiên dừng lại, sau đó rẽ qua một hướng khác.

Thấy Dương Diệp im lặng, nữ tử lại lên tiếng: "Có phải đã hối hận vì dẫn ta theo?”

"Có chút!" Dương Diệp đáp. 

"Thả ta xuống đây đi, một mình ngươi chạy trốn, có lẽ sẽ có cơ hội trốn thoát!"Nghe vậy, Dương Diệp có chút cảm động, hắn lắc đầu nghĩ đến địa vị ở Kiếm tông của nữ tử, bỏ nàng lại nơi này, vạn nhất nàng không chết thì sau này chính là hắn chết. Vả lại Dương Diệp cũng không tin người của Quỷ Tông sẽ bỏ qua cho hắn, dù sao nhìn Huyết Thủ cũng không phải một người có địa vị thấp trong tông nhưng lại bị hắn giết.

"Bọn họ sẽ không bỏ qua cho ta, cõng theo ta, ngươi sẽ khiến bản thân gặp phải rất nhiều phiền phức!" 

Dương Diệp cười khổ, nói: "Chẳng lẽ ta để ngươi lại chỗ này, bọn chúng giết ngươi xong sẽ quên ta, không đến tìm ta gây phiền phức?"

Nữ tử nói: "Tuy rằng không biết cảnh giới của kẻ mà Huyết Thủ gọi đến, nhưng ta tin rằng đối phương rất khó khăn để nhận ra Huyết Thủ có phải do ta giết hay không. Hơn nữa tu vi của ta đã mất hết, không thể nào có thể chạy xa như vậy, bọn chúng sẽ biết có người giúp đỡ ta, Quỷ Tông thủ đoạn tàn nhẫn, sẽ không bỏ qua cho ngươi!"

"Cũng chưa chắc!" Dương Diệp cười khổ cười, nói: "Bọn chúng tất nhiên sẽ không bỏ qua cho ta, mang theo hay bỏ ngươi lại thật ra cũng không khác biệt gì nhiều. Với lại có ngươi bên cạnh, ta cảm thấy an tâm hơn một chút!" 

Lời hắn nói là thật lòng, Dương Diệp cũng đã tận mắt chứng kiến thực lực của nàng, nếu không phải do chủ quan thì đời nào hắn mới có thể giết được Huyết Thủ. Có một cường giả mạnh như nàng bên người, có lẽ sau này hắn sẽ có cơ hội chuyển mình, lần này Dương Diệp quyết định đặt cược.

Nữ tử trầm mặc nửa ngày, nói: "Tại sao không chạy về phía Vạn Xà Lâm mà lại đổi hướng, ngươi hẳn phải biết, chỉ có quay về Kiếm Tông, chúng ta mới có cơ hội sống sót!”

“Nếu ngươi là người Huyết Thủ gọi đến, đầu tiên ngươi sẽ nghĩ gì?" 

Nữ tử trầm mặc, nếu như nàng là người đến giúp Huyết Thủ, khẳng định sẽ chặn đường về Kiếm tông của hai người. Nghĩ đến đây, nữ tử cúi đầu nhìn Dương Diệp một chút, ánh mắt lộ rõ sự tán thưởng, trẻ tuổi như vậy, không chỉ là một trong Ngũ Hành Huyền Khí trong truyền thuyết, mà còn rất thông minh, nếu như Kiếm Tông dốc toàn lực bồi dưỡng vài năm, có lẽ hắn có khả năng lọt vào Nam Vực Thanh Vân bảng.

Thanh Vân bảng, đã hơn mấy chục năm Kiếm Tông vẫn chưa một ai có người lọt vào.

Lúc này Dương Diệp hy vọng biết bao nhiêu có thể sở hữu năng lực chạy trốn như tiểu tử chồn tía kia, nếu như vậy hắn cần gì phải sợ đồ bỏ Quỷ tông đang truy sát mình chứ. Lao nhanh gần hai canh giờ, Dương Diệp có chút mệt, hắn vội cõng bạch y nữ tử trốn vào một cây đại thụ rậm rạp trong rừng.

Ngắm gương mặt tinh xảo của nàng, tim Dương Diệp đột nhiên đập thật nhanh, hắn vội đè nén loại cảm giác kì quái trong lòng kia, trầm giọng nói: "Với bộ dạng này của chúng ta thì chạy loạn không phải là cách hay, nếu cứ như vậy không lâu sau chúng ta nhất định sẽ bị tóm được, ngươi có cao kiến gì không?"

"Không có!" Nữ tử trả lời đơn giản lại trực tiếp. 

Mặt Dương Diệp nhăn lại thành một đống, suýt chút bị nàng làm cho tức đến hộc máu, nói: "Xin nhờ, thực lực của ngươi mạnh như vậy, chẳng lẽ không có biện pháp nào hay sao?"

Nữ tử nhàn nhạt nhìn Dương Diệp một chút, nói: "Mang ta về Kiếm Tông, sau đó ta sẽ dẫn người đến giết sạch bọn chúng, đây là cách duy nhất ta có thể nghĩ đến!"

Dương Diệp im lặng, thầm nghĩ ta cũng muốn đưa ngươi về Kiếm tông! Nhưng bây giờ có thể về được sao? Lúc này trên đường về Kiếm Tông khẳng định có cao thủ Quỷ tông chờ sẵn, quay về chẳng khác nào chui đầu vào rọ cả! 

"Ngươi thuộc Ngũ Hành Huyền Khí, sao từ trước đến này ở Kiếm tông ta chưa bao giờ biết đến ngươi?" Ánh mắt nữ tử lộ ra vẻ hiếu kì cùng hứng thú.

"Ta là đệ tử tạp dịch." Dương Diệp cầm một khối năng lượng thạch, vừa hấp thu năng lượng vừa nghe nữ tử hỏi, hắn đáp bừa.

"Đệ tử tạp dịch?" Nữ tử cau mày, nói: "Làm sao có thể? Cảnh giới của ngươi tuy thấp, nhưng thực lực không hề thấp, vả lại còn mang thuộc tính kim trong Ngũ Hành Huyền Khí, sao có thể là một tên đệ tử tạp dịch?” 

"Đệ tử tạp dịch quang vinh lắm sao? Ta cần gì phải giả mạo?" Dương Diệp tức giận nói. Nữ tử trước mắt, giờ phút này vẫn còn tâm tình cùng hắn thảo luận linh tinh, chẳng lẽ nàng không biết có người thậm chí là nhiều người đang truy đuổi họ sao?

Nữ tử trầm mặc nửa ngày, dường như nghĩ đến điều gì mặt nàng trầm xuống, nói: "Nếu như ngoại môn trưởng lão của Kiếm tông chèn ép ngươi, thì xin ngươi hãy yên tâm, nếu chúng ta có thể trở về, ta sẽ đích thân tra rõ việc này, dám chèn ép nhân tài có thực lực, không cần biết là ai, ta quyết sẽ không buông tha!"

Dương Diệp giật mình, địa vị của nàng ở Kiếm Tông khẳng định không hề thấp chút nào! Vừa lúc hắn Dương Diệp chuẩn bị hỏi lai lịch đối phương ra sao, nữ tử bất ngờ quay đầu nhìn về phía xa, trầm giọng nói: "Có cường giả Tiên Thiên cảnh đến từ phía bên kia, là Quỷ Tông! Không chỉ có một tên." 

Nghe vậy, Dương Diệp bỗng bật dậy, không chút do dự, cõng nữ tử lên lao vút về phương xa.

Vừa chạy, Dương Diệp vừa hỏi: "Nếu như ta có truyền âm phù, ngươi có thể dùng truyền âm phù báo cho các cường giả Kiếm Tông không?"

Nữ tử khẽ giật mình, lập tức nói: "Có thể, nhưng tệ nhất phải là trung phẩm truyền âm phù. Ngươi có à?" 

"Tạm thời ta vẫn chưa có!"

“...”

Chương 30: Nhảy

Dương Diệp và bạch y nữ tử vừa mới rời đi không lâu, liền có hai nam tử trên ngực trái có in hình đầu lâu xuất hiện dưới gốc đại thụ.

Một trong hai là một người trẻ tuổi, dáng người khá cao, đang nhắm hờ mắt, thở nhẹ nhàng, một lát sau, mở to mắt và nói: “Nơi này có mùi nhân loại, Tô Tiên Tử và nam tử đưa cô ta chạy trốn đó chắc chắn đã ở đây!”

Nghe vậy, nam tử dáng người thấp lùn đằng sau ánh mắt vẻ dâm tà nói: “Kiều Tử, nghe nói Tô Tiên Tử dung mạo tuyệt trần, giờ cô ta đã trúng hắc huyết phong, nói cách khác, cô ta căn bản không có thực lực sao?” 

Kiều Tử khẽ nhíu mày, nói: “Hắc Tử, thu cái ý nghĩ xấu xa đó lại, loại cường giả cấp cao đó dù có bị phong ấn tu vi, nhưng chắc chắn cũng có thủ đoạn khác để bảo vệ tính mạng. Hơn nữa, mệnh lệnh chúng ta nhận được là thấy cô ta là giết chết ngay, nếu lần này chúng ta xảy ra sơ sót gì, ngươi không sợ tông quy sao?”

Nghe đến tông quy, tên Hắc Tử đó mặt biến sắc, cười nhạo: “Ta chỉ đùa thôi, chỉ đùa thôi, đi, chúng ta tiếp tục truy tìm!”

Kiều Tử hừ lạnh một tiếng, sau đó lao theo hướng Dương Diệp chạy trốn. 

...

Thập Vạn Đại Sơn mờ mịt, không kể đằng sau có kẻ truy sát ra, còn có vô số huyền thú đáng sợ, đăc biệt là càng đi về trước, những loại huyền thú kinh dị đó càng nhiều, nếu không phải là bạch y tiên nữ có thần thức mạnh mẽ như vậy thì e rằng hai người họ đã bị huyền thú ngoặm đến không còn cả xương rồi!

Trong một sơn động kín đáo, Dương Diệp để nữ tử ở một bên, sau đó lấy trong bảo khố nguyên liệu chế phù mà hắn được tặng, cũng không cố kỵ nữ tử, trực tiếp chế tác truyền âm phù. 

Dương Diệp biết, nếu tiếp tục chạy mà không biết nơi đến như vậy, thì chẳng cần có người đuổi giết, những huyền thú đó cũng có thể giải quyết hắn rồi. hiện giờ hắn chỉ có thể chế tác truyền âm phù trước, sau đó để nữ tử đến giúp, nếu không hai người họ thập tử vô sinh!

Nhìn thấy Dương Diệp cầm bút phù văn vẽ trên giấy trắng, mắt bạch y nữ tử bỗng sáng lên, chậm rãi bước đến trước mặt Dương Diệp, nhìn thấy những đường nét kim sắc huyền khí uốn cong trên giấy, trong lòng nữ tử kinh ngạc, hỏi theo bản năng: “Ngươi là phù văn sư sao?”

Nghe thấy lời của bạch y nữ tử, Dương Diệp bỗng run tay, đường nét bỗng xiên vẹo, sau đó tất cả các đường nét trên giấy đều xoáy thành một đám, thế là hỏng rồi. 

Ngẩng đầu nhìn nữ tử, Dương Diệp tức giận nói: “Ngươi không biết là lúc chế phù thì không được quấy nhiễu sao?” Nói xong, hắn lại lấy ra một tờ giấy trắng bắt đầu vẽ lại một lần nữa.

Nghe được lời nói dường như chỉ trích của Dương Diệp, nữ tử cũng không hề giận, ngược lại càng hứng thú hơn, con ngươi như nước mùa thu nhìn chăm chú và tờ giấy trắng đó, có thể nhìn chế phù gần như thế, cơ hội này quả thực không nhiều.

Dương Diệp cầm bút phù văn vẽ một cách cẩn thận trên giấy, tức mấy cũng không dám lộ ra, nhưng cho dù hắn có cẩn thận thế nào thì bức phù thứ hai vẫn thất bại. 

Hắn chưa bao giờ chế truyền âm phù trước kia, cho nên trong lòng khó tránh khỏi có chút căng thẳng, hơn nữa nghĩ đến ngoài kia có rất nhiều Tiên Thiên cường giả đang truy sát hắn, hắn khó mà bình tĩnh trở lại.

Nhìn thấy bức phù lại thất bại, bạch y tiên nữ thoáng thấy thất vọng, nhưng chỉ lóe lên rồi hết, cô ta nhìn Dương Diệp mà nói: “Ngươi cần để tâm mình bình tĩnh lại, nếu không ngươi không thể chế ra truyền phù âm được.Ngươi có đủ thời gian, không cần phải gấp, bởi vì những Tiên Thiên truy sát ngươi ngoài kia dường như đã đi sai hướng, truy đuổi sang hướng khác rồi!”

Nghe được lời của nữ tử, Dương Diệp thấy lòng nhẹ nhõm, sau đó gật gật đầu, một lúc lâu sau khi cảm thấy bình tĩnh trở lại, lúc này hắn mới cầm bút chậm rãi vẽ lên giấy phù. 

Khoảng nửa canh giờ sau, Dương Diệp vừa thu bút lại, đặt mông ngồi xuống đất, há mồm thở hổn hển, nói: “Bức phù này thật là không dễ vẽ chút nào! May là thành công rồi!”

Nhìn thấy những hình vẽ sống động và kỳ lạ trên bức phù, bạch y nữ tử trong mắt hiện lên vẻ vui mừng, sau khi thấy rõ phẩm chất của bức phù, trong mắt nữ tử hiện lên một vẻ kinh ngạc không thể che dấu được, thì ra đây là thượng phẩm phù! Nàng tuy không phải là phù văn sư, nhưng cũng biết thượng phẩm phù đại diện cho cái gì.

“Chẳng nhẽ vị thiếu niên trước mắt này là một phù văn sư đích thực?” 

Bạch y nữ tử lắc lắc đầu, không suy nghĩ vấn đề đó nữa, cầm lấy bức phù trên phiến đá ném lên trên, sau khi thấy được truyền âm phù tiêu tán trong không trung, lúc này mới quay đầu về phía Dương Diệp nói: “Chạy mau, không thì không kịp mất!”

“Cái…cái gì?” Dương Diệp không hiểu.“Có hai Tiên Thiên cường giả chỉ cách nơi này không đến mười dặm, nhưng đang vút tới nơi này với tốc độ cao.” 

“Chẳng phải ngươi nói bọn họ chạy về hướng khác rồi sao?”

“Ta gạt ngươi đó.”

Dương Diệp nghẹn lời, không lãng phí thời gian, cõng nữ tử thoát ra khỏi động, sau đó chạy theo hướng tới Đoạn Hồn Uyên. 

“Cao thủ của Kiếm Tông mất bao lâu thì có thể đuổi tới?” Dương Diệp trầm giọng hỏi.

“Khoảng một canh giờ.”

Nghe vậy, Dương Diệp thở phào một cái nhẹ nhõm, nếu là một canh giờ thì vẫn có thời gian, nhưng nữ tử buông một câu làm hắn vừa thở phào nhẹ nhõm lại trở lên căng thẳng, chỉ nghe nữ tử nói rằng: “Có cường giả của Linh Giả cảnh đuổi tới hướng này, thực lực không hề kém Huyết Thủ đó.” 

Dương Diệp bỗng lạnh ngắt nửa con tim, không kém gì Huyết Thủ ư? Đó là khái niệm gì vậy? Cái đó đại ý là người ta muốn giết hắn, thì chỉ cần dí tay nhẹ một cái là có thể giết rồi.

Làm sao bây giờ? Đánh thì đánh không lại. Đầu hàng ư? Mình đồng ý, người ta đồng ý sao? Chỉ còn một cách là chạy, bán sống bán chết mà chạy!

“Tới Đoạn Hồn Uyên của Đoạn Hồn sơn mạch!” Nữ tử trầm giọng nói. 

Dương Diệp không do dự, lập tức triển khai tốc độ cao nhất, chạy về hướng Đoạn Hồn Sơn.

...

Đây là dãy núi vô cùng hiểm trở, dãy núi cũng không cao, nhưng cực kỳ dài và rộng, kèo dài mấy ngàn dặm, tựa như thân hình của một con rồng khổng lồ đang ngủ say. Dãy núi này tên là Đoạn Hồn, sau khi tiến vào dãy núi này thì chẳng khác nào tiến vào Thập Vạn Đại Sơn, có thể nói là một bức bình phong của Thập Vạn Đại Sơn. Nhưng nếu không tới được Tiên Thiên, muốn kinh qua dãy núi này là tuyệt đối không thể! Bởi vì trong dãy núi này, có vô số huyền thú của cấp Tiên Thiên!

Cũng bởi vì huyền thú Tiên Thiên này, cường giả loài người dưới cấp Tiên Thiên, mới chỉ có thể giết ma thú và tìm linh thảo ở vùng ven Thập Vạn Đại Sơn, chứ không dám bước vào Thập Vạn Đại Sơn.

Đương nhiên, cho dù không có huyền thú Tiên Thiên này, không có con người nào đạt đến được Tiên Thiên, cũng không dám bước vào Thập Vạn Đại Sơn, chưa nói tới Thập Vạn Đại Sơn là thiên hạ của huyền thú, chỉ nói tới núi non rừng rậm đó, rất nhiều con người bước vào, e là đến cả phương hướng cũng không tìm được! 

Mà nguyên nhân chính làm cho con người không dám bước vào Thập Vạn Đại Sơn đó là vì tên của dãy núi này: Đoạn Hồn! Ở bên rìa dãy núi Đoạn Hồn này, có một vực thẳm, tên là Đoạn Hồn Uyên, hai bên vực Đoạn Hồn Uyên cách nhau hai trăm trượng, dài nghìn trượng, hai vách trơn dựng đứng, vô cùng hiểm trở. Mà vực đá bên dưới lại là Đoạn Hồn Uyên sâu không nhìn thấy đáy, nhiều năm bị một loại sương mù màu đỏ bao phủ.

Dưới đáy Đoạn Hồn Uyên, nghe đồn có mấy chục vạn bộ xương của con người, những người này đều là những cường giả đã từng bước vào dãy Đoạn Hồn.

Có câu nói là, huyền thú không chào đón loài người tự mình bước chân vào dãy Đoạn Hồn. 

Dương Diệp cõng nữ tử đến chỗ Đoạn Hồn Uyên, đúng lúc hắn chuẩn bị lao vào nơi sâu nhất của dãy Đoạn Hồn, nữ tử ngăn hắn lại, nói: “Đừng vào, phía đối diện có một vương giai huyền thú trấn thủ, ngươi vừa vào là nó sẽ xé xác ngươi đó!”

Vương giai huyền thú? Dương Diệp nghẹn cổ lại, vương giai huyền thú tương đương với Tiên Thiên giai cường giả loài người, nhưng thực lực của nó tuyệt đối mạnh hơn loài người, bới vì sức mạnh cơ thể và sức phòng ngự của huyền thú cực kỳ mạnh!

“Làm sao bây giờ?” Dương Diệp hỏi. Nữ tử nếu đã bảo hắn tới nơi này, vậy chắc là có biện pháp bảo toàn tính mạng cho hai người. 

Nữ tử chỉ bàn tay trắng nõn tới Đoạn Hồn Uyên, nói: “Nhảy xuống đi!”

“Cái…cái gì? Nhảy xuống ư?” Dương Diệp vẫn nghĩ mình nghe nhầm.

Nữ tử gật đầu nói: “Dưới vựa sâu này có sức mạnh thần bí, bất cứ ai xuống được đáy đều bị giam cầm tu vi, chỉ có nhảy xuống, chúng ta mới có đường sống.” 

Dương Diệp nhìn vào vực sâu một cái, vực sâu không thấy đáy, mù mịt sương mù màu đỏ tươi, vừa nhìn đã biết phía dưới chẳng phải nơi nào tốt đẹp cả.

“Thật sự phải nhảy xuống sao?” Dương Diệp nghẹn họng, không phải hắn nhát gan, mà Đoạn Hồn Uyên này thật sự kinh dị.

“Ha Ha… Tô Tiên Tử, cô hết đường đi rồi sao? 

Đúng lúc này, xa xa chân trời lao đến một chấm đen, chấm đen lao tới với tốc độ cực kỳ nhanh, Dương Diệp một mắt nhắm một mắt mở, phát hiện chấm đen dần lớn như một nắm tay, lại díp mắt nhìn, phát hiện chấm đen đã to như một cái đầu.

Không dám mắt nhắm mắt mở nữa, Dương Diệp không do dự cõng nữ tử trên lưng, hít một hơi thật sâu nhảy xuống Đoạn Hồn Uyên.

Theo như lời nữ tử, nếu ở lại phía trên thì chắc chắn thập tử vô sinh, mà nếu nhảy xuống thì còn có cơ hội sống, nếu đã như vậy, thì nhảy thôi! 

Trong giây phút Dương Diệp nhảy xuống Đoạn Hồn Uyên, một tên đầu trọc xăm mình nhảy xuống đúng chỗ Dương Diệp vừa đứng, nhìn thấy bóng Dương Diệp và bạch y nữ tử biến mất giữa màn sương màu đỏ, sắc mặt tên trọc đầu đó trầm lặng như nước, do dự một lúc, cuối cùng không nhảy xuống, dưới kia quá kỳ dị, hắn cũng không dám nhảy xuống!

Tay phải vung lên một cái, một đạo truyền âm phù bay lên không trung, tên trọc đầu xăm mình đó nói: “Hai người rơi xuống Đoạn Hồn Uyên, dừng truy bắt, tạm thời đình chỉ kế hoạch, tất cả mọi người nấp đi, người nào vi phạm tông quy sẽ bị xử lý!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau