VÔ ĐỊCH KIẾM VỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch kiếm vực - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Dương Diệp thực lực bạo tăng

Bốn người đã đi chừng ba canh giờ, ánh sáng trong rừng càng ngày càng nhiều, có lẽ là vì viên nội đan tối hôm qua, bọn họ cũng không bị độc xà bên trong Vạn Xà lâm tập kích nữa. Nhưng cho dù là như vậy, Dương Diệp cũng không buông lỏng cảnh giác. Hắn biết, cẩn thận thì sống lâu, ở vùng Thập Vạn Đại Sơn này tốt nhất là đừng sơ ý.

Mãi khi đi ra khỏi cánh rừng, ba người Man Tử mới thở phào nhẹ nhõm. Trải nghiệm kinh tâm động phách hôm qua làm cho bọn họ cực kì kiêng dè với Vạn Xà lâm, bây giờ đã rời khỏi rồi, rốt cuộc cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Vụt! 

Đúng lúc này có tiếng xé gió vang lên, ngay lúc ấy, Dương Diệp đang đứng bên cạnh Thanh Hồng nhíu mày, đồng thời thân hình hắn biến mất ngay tại chỗ rồi xuất hiện trước mặt Man Tử, đánh ra một quyền. "Ầm" một tiếng, một mũi tên đen như mực vỡ thành vô số mảnh nhỏ.

Nhìn mũi tên đã vỡ vụn kia, bốn người nơi này đều biến sắc, đặc biệt là Man Tử, trong lòng gã tức giận đồng thời còn vô cùng sợ hãi. Nếu không có Dương Diệp, cho dù gã không chết cũng phải trọng thương.

Ba người Man Tử phản ứng cũng không chậm, bọn họ nhanh chóng lấy vũ khí của mình ra, cảnh giác nhìn xung quanh. Sắc mặt Dương Diệp cũng mang vẻ nghiêm trọng, tuy rằng tối hôm qua nghe mấy người Man Tử từng nói trong giới dong binh thường có chuyện đen ăn đen, thế nhưng hắn cũng không ngờ chuyện này sẽ xảy ra với hắn nhanh như vậy. 

Bộp... bộp...

Theo tiếng vỗ tay, một đại hán đầu trọc tuổi trung niên nhảy xuống từ trên cây đại thụ cách đó mười mấy trượng, bên cạnh gã còn có bốn người, là ba nam một nữ. Trong đó người nữ nắm một cây trường cung màu xanh sẫm, cũng là cung tiễn thủ duy nhất, hiển nhiên mũi tên màu đen kia là bắn ra từ tay nữ tử này.

Đương nhiên, trong năm người, kẻ làm cho bọn người Dương Diệp bất ngờ nhất là gã đứng bên phải cô gái kia, nam tử này chẳng phải ai khác, chính là Tu Viễn, kẻ vứt bỏ đồng đội vào ngày hôm qua. 

Nhìn thấy những người này bước ra, sắc mặt của bọn Man Tử biến thành vô cùng nghiêm trọng, hiển nhiên là ba người cũng biết đoàn dong binh này.

Nhìn qua năm người đến, Thanh Hồng đến bên cạnh Dương Diệp, trầm giọng nói: "Bọn họ là đoàn dong binh Lang Đầu, thường hay hạ độc thủ với những đoàn dong binh có thực lực yếu hơn ở Thập Vạn Đại Sơn. Đội trưởng gọi là Cường đầu trọc, là cường giả cửu giai đỉnh phong, được xưng là cường giả nửa bước vào Tiên Thiên. Hai nam tử vóc dáng hơi mập mạp là một đôi huynh đệ, tên là Hùng Đại và Hùng Nhị, cũng là cường giả cửu phẩm, thực lực hơi mạnh Tiểu Hắc và ta một chút. Về phần người nữ đó thì gọi là Hồng Diệp, cũng là cửu phẩm đỉnh phong, tài bắn cung mạnh hơn ta rất nhiều."

Kẻ đến bất thiện, lúc nhìn thấy Tu Viễn, Thanh Hồng liền biết đối phương chắc chắn sẽ không bỏ qua mấy người bọn họ, cho nên Thanh Hồng vội vàng nói Dương Diệp biết tin tức về đối phương, vì chỉ có Dương Diệp mới có thể chống lại Cường đầu trọc. 

Nghe thấy lời nói của Thanh Hồng, Dương Diệp nhíu mày, trong lòng thầm tính toán thực lực của đối phương và thực lực của bên mình, vừa tính xong chân mày Dương Diệp càng cau lại hơn. Bởi vì hắn phát hiện, trong tình huống bình thường bên hắn hoàn toàn không có phần thắng. Nam tử gọi là Cường đầu trọc cầm đầu phe bên kia thực lực không kém hắn, mà mấy người bên cạnh gã đầu trọc cũng cao tay hơn ba người Man Tử, chỉ cần gã Cường đầu trọc trước mắt này kéo chân hắn, bốn người đối chiến ba người, không đến một hồi ba người Man Tử chắn chắn sẽ bại.

Nếu như không đánh, hắn tự tin mình có thể chạy thoát, thế nhưng ba người Thanh Hồng chắc chắn là không trốn thoát được, kết cục có thể tưởng tượng được, lúc này Dương Diệp hơi nan giải.

Ngay lúc Dương Diệp còn đang nghĩ làm thế nào phá thế cục này, năm người gã đầu trọc đã đi đến ba trượng trước mặt đám người Dương Diệp. Gã đầu trọc đánh giá ba người Man Tử, dừng lại trên người Thanh Hồng một lúc, sau đó mới nhìn về phía Dương Diệp rồi nói: "Phản ứng khá lắm, sức mạnh không tệ, huynh đệ là đệ tử tông môn nào?" 

"Hắn cũng chả có tông môn gì cả!"
Đúng lúc này, Tu Viễn đứng dậy, nhìn Dương Diệp một cách khinh thường: "Hắn chính là một tên tạp dịch quét tước chiến trường. Cường ca, đừng động hắn, bắt mấy tên này trước, trên người bọn chúng chắc chắn có nội đan và da của con Lưỡng Dực Xà đó."

Thực ra cũng không phải y dự đoán được bọn họ có nội đan và da rắn, mà chỉ muốn giết bốn người Dương Diệp. Ngày hôm qua, sau khi chạy trốn y vốn muốn trở lại nhặt xác kiếm hời, thế nhưng sau khi y trở lại chỗ chiến đấu, bốn người Man Tử và Lưỡng Dực Xà đều không thấy đâu. Nhìn vũng máu trên mặt đất, y biết bốn người chắc chắn đã được người ta trợ giúp. 

Khi đó y thật sự là cuống lên rồi. Y biết, nếu như mấy người Man Tử sống sót trở về, vậy thì thanh danh của y chắc chắn sẽ tiêu tan, sau này y cũng đừng nghĩ kiếm chén cơm bằng nghề dong binh này nữa. Không chỉ như vậy, e rằng những người cùng nghề khác cũng sẽ không chứa chấp y nữa, bởi vì ai mà cần một kẻ lâm trận bỏ đồng đội chứ!

"Thằng bỉ ổ nhà ngươi!"

Nghe thấy lời của Tu Viễn, ba người Man Tử giận không thể kiềm. Man Tử giơ đại đao chỉ vào Tu Viễn, phẫn nộ nói: "Tu Viễn, tên rác rưởi lâm trận bỏ trốn nhà ngươi, ngày hôm qua ngươi vứt bỏ đồng đội bỏ trốn một mình, ngày hôm nay lại dẫn người đến gây chuyện với bọn ta. Thằng cặn bả, ngươi thật là sỉ nhục giới dong binh!" 

Nghe Man Tử nói vậy, sắc mặt Tu Viễn có hơi khó coi. Vốn y cũng đã thuyết phục được mấy người Cường đầu trọc trực tiếp động thủ, Hồng Diệp cũng đã ra tay, thế nhưng thật không ngờ, mũi tên tưởng như tuyệt đối không sai lầm kia lại có thể bị ngăn cản. Mà sau khi nhìn thấy Dương Diệp ngăn cản mũi tên kia, Cường đầu trọc lại không ra tay nữa, cho nên bây giờ mới có chuyện Man Tử chửi bới y. Lúc này trong lòng y cực kỳ hận!

Nghe thấy lời nói của Man Tử, ánh mắt của mấy người trong đoàn dong binh Lang Đầu nhìn về phía Tu Viễn đều biến thành khinh bỉ. Tuy rằng danh tiếng trong giới dong binh của bọn họ cũng không tốt, thế nhưng bọn họ chưa bao giờ phản bội đồng đội, mà kẻ này lại vứt bỏ đồng đội trong chiến đấu, người như thế bọn họ cũng khinh thường.

Cường đầu trọc lạnh lùng nhìn Tu Viễn, gã cũng thật khinh kẻ này, nếu như đối phương không có một ca ca là Tiên Thiên giai, gã sẽ tát y một cái. Nhớ đến ca ca của đối phương, Cường đầu trọc nén lại khó chịu trong lòng, trực tiếp bỏ qua Dương Diệp mà nhìn về phía Man Tử, trầm giọng nói: "Nói nhảm nhiều như vậy làm gì? Giao nội đan và da của Lưỡng Dực Xà ra, còn có cả con ả kia nữa, ba tên còn lại thì mau cút đi!" 

"Cường ca, không thể thả bọn họ đi được!"
Lúc này Tu Viễn có hơi nóng nảy rồi, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Cường đầu trọc, y vội vàng ngậm miệng, do dự một chút sau đó lại cắn răng nói: "Nếu như Cường ca có thể giải quyết bọn họ, ta bằng lòng mượn huyền kỹ huyền giai hạ phẩm của ca ta cho Cường ca quan sát!"

Nghe vậy Cường đầu trọc có hơi dao động. Huyền kỹ hạ phẩm dù là gã cũng chưa từng thấy qua! Do dự chỉ chốc lát, sau đó gã nhìn phía đám người Dương Diệp, ánh mắt lóe lên lạnh lùng: "Các ngươi đã không muốn, vậy thì cũng đừng trách ta không khách khí. Động thủ!" Nói xong, gã chợt lật cổ tay, một thanh đại đao xuất hiện trong tay, sau đó thân hình vọt lên bổ về phía Man Tử dẫn đầu. 

Lúc này, thực lực của hai đoàn dong binh liền hiển hiện ra. Ngay khoảnh khắc Cường đầu trọc động thủ, hai nam một nữ ở bên cạnh gã cũng vô cùng ăn ý mà tìm đến đối thủ của mỗi người. Đặc biệt là nàng kia, tiên phong bắn một mũi tên về phía Thanh Hồng, người cũng là cung tiễn thủ.

Mà trái lại là bên phía Dương Diệp, ba người Man Tử đều là không phản ứng kịp, nhất là Thanh Hồng, khi mũi tên bắn đến trước mặt nàng mới lấy lại tinh thần, sau đó tránh né qua một bên, thế nhưng nàng đã mất đi tiên cơ, cho nên bị cung tiễn thủ của đối phương mũi tên này nối tiếp mũi kia mà công kích.

Ngay khi Cường đầu trọc nhắm về phía Man Tử, Dương Diệp vốn đang im lặng đứng bên cạnh Man Tử đột nhiên hành động. Chỉ thấy trong tay hắn chẳng biết lúc nào đã xuất hiện một thanh trường kiếm hiện lên kim quang nhàn nhạt, sau đó bổ về phía Cường đầu trọc như một tia chớp. 

Tốc độ cực nhanh, làm cho tất cả mọi người ở đây đều chấn kinh.

Nhất là Cường đầu trọc, mục tiêu bị tấn công kia lại càng kinh hãi gần chết. Gã nghĩ ngàn lần vạn lần cũng không ngờ, Dương Diệp vốn tầm thường kia lại có thực lực và tốc độ như vậy. Trước đó Dương Diệp một quyền đánh nát mũi tên, gã quả thực là hơi kinh ngạc một chút, thế nhưng khi gã nhìn thấy tuổi tác của Dương Diệp cùng với nghe thấy mấy lời kia của Tu Viễn, gã đã hoàn toàn không để Dương Diệp vào trong mắt. Gã cho rằng nhất định là lúc đó Hồng Diệp chưa xuất toàn lực, cho dù không có Dương Diệp xuất hiện, người được kêu là Man Tử kia cũng có thể tránh né được!

Nhưng mà lúc này gã mới biết ý nghĩ này sai rồi. 

Trong lúc vội vàng gấp gáp, Cường đầu trọc thu đao cản trước ngực, thanh trường kiếm ánh kim quang trong tay Dương Diệp đánh vào trên đại đao của Cường đầu trọc, "keng" một tiếng, đại đao nháy mắt vỡ vụn, Dương Diệp kiếm thế không giảm, trực tiếp xuyên qua bụng Cường đầu trọc.

"Lực… lực thật mạnh..." Cường đầu trọc nói chưa hết một câu thì cơ thể đã thành hai đoạn, ngũ tạng lẫn vào trong máu vẩy đầy trên đất.

Mặc cho Cường đầu trọc đã trở thành hai đoạn, tốc độ của Dương Diệp vẫn không giảm, hắn lại đến trước mặt Hùng Đại và Hùng Nhị còn đang sững sờ. Trong ánh mắt kinh hãi của Tu Viễn, trường kiếm mang theo một vệt tàn ảnh kim sắc chợt lóe lên nơi cổ của Hùng Đại, một cái đầu người rơi xuống. 

Tốc độ Dương Diệp không giảm, tiếp tục đi đến trước mặt Hùng Nhị, sau khi Cường đầu trọc và Hùng Đại chết, Hùng Nhị rốt cuộc phục hồi lại tinh thần, trong lòng kinh hãi, theo bản năng giơ ngang đao, nhưng mà cũng như Cường đầu trọc, đại đao và trường kiếm va vào nhau, đại đao nháy mắt vỡ vụn, sau đó lại là một cái đầu người rơi xuống đất.

Trong tích tắc, Dương Diệp giải quyết ba tên cường giả huyền giả cửu phẩm, lần này Dương Diệp không tiếp tục động thủ nữa, bởi vì đối thủ chỉ còn lại tên Tu Viễn kia. Lúc hắn xuất thủ đánh chết Cường đầu trọc, nữ tử gọi là Hồng Diệp kia lập tức thu cung, xoay người chạy vào trong khu rừng rậm rạp, tốc độ chạy trốn của đối phương thật làm cho hắn bất ngờ.

Nhìn thấy ba thi thể trên mặt đất, ba người Man Tử hoàn toàn sững sờ ngay tại chỗ. Trời ạ, huyền giả cửu phẩm đỉnh phong vậy mà ngay cả sức đánh trả cũng không có? Trước kia hắn vẫn giữ lại thực lực? Dương Diệp là cường giả Tiên Thiên sao? 

Hàng loạt nghi vấn không ngừng hiện lên trong đầu ba người Man Tử.

Chương 22: Hạo Nguyệt Tông

Dương Diệp không phải là cường giả Tiên Thiên, đây là chuyện không cần phải nghi ngờ. Sở dĩ hắn đột nhiên trở nên mạnh như vậy, đó là khi đám người Cường đầu trọc đi đến trước mặt hắn, hắn liền len lén dán cho mình một tấm Cường Lực phù thượng phẩm. Dưới sự hỗ trợ của Cường Lực phù thượng phẩm và huyền khí kim sắc, sức mạnh của hắn nháy mắt đề cao lên không biết gấp bao nhiêu lần.

Hơn nữa ba người Cường đầu trọc xem thường hắn, cho nên để cho hắn một kích đánh lén thành công. Bằng không thì với thực lực bình thường của hắn, chiến thắng Cường đầu trọc hẳn là có thể, nhưng muốn nháy mắt giết chết là tuyệt đối không thể nào!

Tiện tay vung kiếm một cái, Dương Diệp nhìn về phía Tu Viễn đang mặt mày trắng bệch, run lẩy bẩy bên cạnh. Ngay khi đang chuẩn bị giải quyết tên cặn bã này, Tu Viễn đột nhiên nói: "Dương… Dương Diệp, ngươi không thể giết ta được, ca ca ta là cường giả Tiên Thiên. Ngươi… ngươi giết ta, huynh ấy chắc chắn sẽ không tha cho ngươi." 

Trong lòng Dương Diệp thầm mắng ngu ngốc, thời điểm này rồi còn uy hiếp người khác. Một chớp nhoáng, trường kiếm mang theo tàn ảnh đến trước mặt Tu Viễn, Tu Viễn hãi hùng, theo bản năng giơ trường kiếm trong tay ra đón đỡ, "keng" một tiếng, trường kiếm gãy, ngực Tu Viễn bị xỏ xuyên qua.

Thu hồi trường kiếm, Dương Diệp xoay người nhìn thoáng qua  Vạn Xà lâm, lạnh nhạt nói: "Các hạ, chẳng lẽ là muốn đến làm "chim sẻ đứng sau" hay sao?"

Nghe thấy lời Dương Diệp, ba người Man Tử đứng bên cạnh cả kinh, ở đây còn có người khác? Ba người nén khiếp sợ trong lòng, đi đến bên cạnh Dương Diệp, vẻ mặt đề phòng. 

"Thần thức thật mạnh!"

Yên tĩnh trong chốc lát, sau đó một giọng nói vang lên, từ trong Vạn Xà lâm đột nhiên có ba bóng người nhảy ra. Tốc độ của ba người này cực nhanh, khoảng cách mười mấy trượng mà ba bóng người này chỉ cần không đến mấy hơi thở thì đã đến phạm vi ngoài ba trượng trước mặt Dương Diệp.

Họ có ba nam một nữ, nam tuấn nữ mỹ, đều là mười bảy mười tám tuổi, đều là áo bào màu trắng bó sát người, nơi ngực trái của ba người còn thêu một hình bán nguyệt nho nhỏ màu bạc. 

Tuy rằng ba người trẻ tuổi, thế nhưng sắc mặt Dương Diệp vô cùng nghiêm trọng. Họ không đạt đến Tiên thiên, thế nhưng thực lực chắc chắn còn mạnh hơn Cường đầu trọc bị giết lúc nãy rất nhiều. Bởi lẽ tốc độ của ba người này thật sự quá nhanh, dong binh phổ thông hoàn toàn không có khả năng đạt được.

"Hạo Nguyệt tông!"

Nhìn thấy hình bán nguyệt màu bạc trên ngực trái ba người, Thanh Hồng kinh ngạc hô lên một tiếng, hiển nhiên là nàng đang nhắc nhở Dương Diệp. 

Nghe thấy lời của Thanh Hồng, trong đầu Dương Diệp nhanh chóng hồi tưởng mọi thứ về Hạo Nguyệt tông.

Ở Nam vực, ngoại trừ quái vật khổng lồ là Đại Tần đế quốc thì ra còn có sáu siêu thế lực. Sáu siêu thế lực này được xưng là nhất môn nhị cung tam đại tông. Trong đó nhất môn là Nguyên môn tức thế lực mạnh nhất trong sáu đại thế lực, nhị cung theo thứ tự là Băng Tuyết cung và Bách Hoa cung, về phần tam tông thì chính là Quỷ tông, Hạo Nguyệt tông, Kiếm tông.

Đương nhiên đây chỉ là thế lực trên bề nổi. Nam vực lớn đến mức nào, trong đó thế gia và các môn phái nhỏ ẩn tàng nhiều biết chừng nào, Dương Diệp không liên quan đến những thế lực bí mật này thì cũng không biết được. 

Nghe thấy lời Thanh Hồng, một người trong ba đệ tử Hạo Nguyệt tông nhìn qua hơi lớn tuổi hơn bước về phía trước một bước, gật đầu với mấy người Dương Diệp, nói: "Tại hạ là Minh Hạo, đệ tử ngoại môn Hạo Nguyệt tông, bên cạnh đây là sư đệ Minh Tú cùng sư muội Minh Nguyệt của tại hạ. Lúc nãy sư huynh muội bọn ta vừa mới bước ra khỏi Vạn Xà lâm liền phát hiện các hạ đang đánh nhau với người khác, để tránh hiềm nghi cho nên ba người bọn ta không xuất hiện. Chỉ là không ngờ thần thức của các hạ lại mạnh như vật, lại có thể phát hiện ba người bọn ta."

Nhìn thấy đệ tử tông môn khách khí như vậy, ba người Man Tử có phần không quen, phải biết rằng trước đây đệ tử tông môn nhìn thấy dong binh thì đều vô cùng kiêu ngạo, nhìn bọn họ như là con kiến hôi không đáng nhắc đến. Đương nhiên, ba người bọn họ cũng không biết, đối phương khách khí như vậy đó là bởi vì Dương Diệp.

Nam vực cường giả vi tôn, trước đó ba người Minh Hạo từ một nơi bí mật gần đó nhìn thấy Dương Diệp xuất thủ thì đã khiếp sợ không thôi. Kiếm nhanh như vậy bọn họ cũng không phải là chưa từng thấy qua, thế nhưng có sức mạnh đến mức này thì thật hiếm thấy. Nhất là Dương Diệp còn phát hiện bọn họ, điều này càng làm bọn họ thêm kinh hãi. 

Nhìn thấy đối phương khách khí như vậy, Dương Diệp cũng không đối đãi lạnh nhạt, hắn khẽ gật đầu với đối phương: "Tại hạ Dương Diệp, một tán tu, bên cạnh đây là nhóm đồng đội kết giao với ta."Nghe thấy lời của Dương Diệp, ba người Minh Hạo có hơi bất ngờ. Bọn họ vốn cho là Dương Diệp là đệ tử Kiếm tông, thế nhưng không ngờ Dương Diệp lại là tán tu. Nhưng mà với bọn họ điều này cũng không quan trọng, có thực lực là được.

"Chẳng hay Dương huynh đệ có hứng thú cùng nhau kết bạn lịch luyện hay không?" Minh Hạo mỉm cười mời. Mặc kệ Dương Diệp là đệ tử tông môn hay là tán tu, bằng chừng ấy tuổi mà có thực lực như vậy cũng đều đủ để cho bọn họ đối đãi ngang hàng. 

Dương Diệp do dự một chút, sau đó khẽ lắc đầu: "Xin lỗi, ta còn một số việc."

Hắn đi ra ngoài là để chiến đấu sinh tử, hơn nữa trên người hắn còn có quá nhiều bí mật, hắn thật sự là không muốn để người ta biết được.

Dương Diệp cự tuyệt, Minh Hạo cũng không tức giận, y vốn cũng không ôm bao nhiêu hi vọng, cho nên lập tức cười nói: "Nếu đã như vậy, có cơ hội lại cùng lịch luyện với Dương huynh, ba người tại hạ đi trước một bước vậy!" Nói xong, ba người nhảy vọt vài cái thì đã biến mất ở phía xa. 

Thái độ của ba người làm cho Dương Diệp có hơi bất ngờ. Hắn thấy đệ tử tông môn hẳn đều là mấy tên hung hăng phách lối, mắt mọc ở lỗ mũi, thế nhưng ba người Hạo Nguyệt tông cũng không hề có hiện tượng như vậy, ngay cả chút kiêu kì cũng không có, điều này làm cho hắn có hơi bất ngờ.

Thực ra Dương Diệp vẫn còn quá ít kinh nghiệm. Đệ tử Tông môn có rất nhiều kẻ hung hăng phách lối, nhưng loại này phần lớn là không có đầu óc. Có thể trở thành là đệ tử tông môn phần lớn đều là người có tư chất và tâm tính không tệ, thường thì đại đa số đệ tử tông môn đều là vô cùng thông minh, đều biết rõ đạo lý ở bên ngoài nhiều hơn một kẻ địch không bằng nhiều hơn một người bằng hữu.

"Dương huynh đệ, ngươi thấy làm gì với mấy tên này đây?" Lúc này, Man Tử nhìn mấy cái xác xung quanh rồi hỏi. 

Nhìn mấy thi thể trên đất một chút, Dương Diệp cười nói: "Đương nhiên là lục đồ trước rồi!"

Nghe vậy ba người Man Tử lập tức nở nụ cười.

Trải qua một phen vơ vét, Dương Diệp tổng cộng chiếm được vài thứ tốt, theo thứ tự là một cái nạp giới loại nhỏ, một thanh đại đao hoàng giai trung phẩm, hai thanh chủy thủ hoàng giai hạ phẩm, còn có hơn một vạn miếng kim tệ. Chẳng qua là với những thứ này, Dương Diệp cũng không để vào mắt. Không có cách nào khác, hiện tại hắn đã là phù văn sư nhất phẩm, tiêu chuẩn của hắn cũng theo đó mà cao lên. Nhìn nạp giới trong tay một chút, Dương Diệp có hơi thất vọng. Nạp giới này kém xa cái của hắn, nhưng chung quy là có còn hơn không.

Đeo nạp giới lên tay, Dương Diệp nhìn ba thanh vũ khi hoàng giai trong nạp giới rồi lại nhìn ba người Man Tử bên cạnh một chút, do dự một lát, hắn vung cổ tay, ba thanh vũ khí hoàng giai lại xuất hiện trong tay.

Đưa ba thanh vũ khí cho ba người, hắn nói: "Ba thanh vũ khí này ta cũng không dùng, tặng cho mọi người!" 

Man Tử đầu tiên là ngẩn ra rồi chợt vội vàng khoát tay: "Dương huynh đệ ngươi nhiều lần cứu mạng ba người bọn ta, hơn nữa ba người này đều là ngươi một mình giết chết, bọn ta không hề ra tí sức lực nào, làm sao bọn ta có thể lấy đồ của ngươi được?"

Thanh Hồng đứng bên cạnh cũng nói: "Mấy thứ này ngươi giữ đi, tuy rằng bọn ta cũng rất muốn nhưng bọn ta cũng có nguyên tắc của mình, nếu như bọn ta lấy đồ của ngươi, tự bọn ta cũng sẽ khinh thường chính mình."

Dương Diệp cười cười mà nói: "Mấy thứ này để không không bằng cho mọi người. Tối hôm qua nghe mọi người nói dong binh ngoại trừ săn giết huyền thú ra còn nhận làm việc thuê cho người ta, có đúng hay không?" 

Hiện tại hắn lo nhất chính là muội muội và mẫu thân. Mặc dù có Thiên trưởng lão đã cảnh cáo Liễu gia, thế nhưng Thiên trưởng lão dù gì cũng không thể luôn ở An Nam thành, nếu như Liễu gia giở trò với muội muội và mẫu thân, vậy thì bọn họ sẽ lập tức ở vào tình thế nguy hiểm. Cho nên hắn muốn thuê ba người dong binh trước mắt đi An Nam thành bảo vệ muội muội và mẫu thân, tối hôm qua hắn đã có ý nghĩ này.

Man Tử gật đầu nói: "Bọn ta thường thì ngoài săn giết huyền thú ra còn có thể nhận một vài chuyện như là hộ vệ hoặc là vận chuyển đồ vật giúp người ta. Dương Diệp huynh đệ, ý của ngươi là muốn thuê bọn ta sao?"

Dương Diệp nhìn thoáng qua thi thể Tu Viễn trên mặt đất, sau đó nói: "Tu Viễn là do ta giết, nếu như các vị quay về Thanh Phong thành, ca ca y chắc chắn sẽ không bỏ qua cho các vị. Nếu như các vị bằng lòng, ta muốn ba người đi An Nam thành bảo vệ muội muội và mẫu thân của ta, thời gian sao, nửa năm đi, thế nào?" 

Nghe vậy, ba người cũng hơi động lòng. Theo như lời Dương Diệp, Tu Viễn chết, ba người bọn họ trở lại Thanh Phong thành nhất định sẽ gặp nguy hiểm. Tuy rằng Đại Tần đế quốc luật pháp sâm nghiêm, ca ca Tu Viễn cũng không dám ở bên trong Thanh Phong thành mà ra tay với bọn họ, thế nhưng ngoài thành thì sao? Hơn nữa hôm nay bọn họ cũng hết cách để tiếp tục săn giết huyền thú nữa rồi, dù sao bọn họ chỉ có ba người.

Nghĩ vậy, Man Tử nhìn về phía Thanh Hồng và Tiểu Hắc, nhìn thấy Thanh Hồng và Tiểu Hắc gật đầu, gã lập tức nói: "Dương huynh đệ, bọn ta đồng ý nhận ủy thác!"

Thấy ba người đáp ứng, Dương Diệp đưa cho ba người ba món vũ khí trong tay, sau đó lại lấy ra một vạn miếng kim tệ cho ba người. Thấy Man Tử muốn cự tuyệt, hắn lập tức nói: "Một vạn kim tệ này không phải là cho các ngươi hết, trong đó năm ngàn kim tệ là thù lao, năm nghìn miếng kim tệ còn lại là các người giúp ta chuyển cho muội muội và mẫu thân của ta." 

Nghe vậy, Man Tử do dự một chút sau đó liền gật đầu. Giá trị ba thanh vũ khí hoàng giai cũng đã không dưới bốn năm vạn kim tệ, hơn nữa năm nghìn miếng kim tệ cùng với tiền dành dụm của bọn họ, dừng chân ở lại An Nam thành đã là dư dả.

Nhìn thấy Man Tử nhận lấy kim tệ, Dương Diệp tiếp tục nói: "Sau khi mọi người đi An Nam thành, để cho Thanh Hồng tỷ đi đón muội muội và mẫu thân ta. Man Tử và Tiểu Hắc đừng ra mặt, ẩn trong bóng tối là được rồi. Nếu như xuất hiện nguy cơ không giải quyết được, ba người cứ viết thư đến Kiếm tông, ta sẽ đến bằng tốc độ nhanh nhất!"

Man Tử cười nói: "Dương Diệp huynh đệ yên tâm, chuyện bảo vệ người khác này bọn ta từng làm không ít lần. Nếu như thật sự xuất hiện nguy cơ bọn ta không cách nào chống cự lại, bọn ta cũng có vài biện pháp. Nói chung chỉ cần không phải cường giả Tiên Thiên cấp, bọn ta nhất định sẽ bảo vệ người nhà Dương huynh đệ an toàn!" 

"Như vậy thì tốt!" Dương Diệp gật đầu sau đó nhìn thoáng qua Thanh Hồng bên cạnh.

Nhìn thấy Dương Diệp nhìn về phía Thanh Hồng, Man Tử và Tiểu Hắc vô cùng thức thời đi trước một bước, vốn là Thanh Hồng cũng chuẩn bị theo sau nhưng lại bị Dương Diệp ngăn cản.

Chương 23: Tiểu Tử Thần Bí

Nhìn nữ tử dáng người gợi cảm bốc lửa trước mắt, Dương Diệp nhẹ giọng nói: "Thanh Hồng tỷ, từ tối hôm qua đến giờ, dường như tỷ vẫn luôn có ý giữ khoảng cách với ta?"

Bắt đầu từ đêm hôm qua, thái độ của nữ tử trước mắt đối với hắn đã thay đổi, trở nên tận lực giữ khoảng cách với hắn. Hắn biết, điều này có lẽ là vì thực lực của hắn, nhưng cho dù như thế nào, hắn vẫn coi nữ tử trước mắt này là bằng hữu, hắn không hi vọng tình hữu nghị này cứ như vậy mà tiêu tan.

Nghe thấy câu hỏi của Dương Diệp, Thanh Hồng mở miệng muốn phủ nhận, thế nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của hắn, nàng cuối cùng vẫn là không mượn cớ gì khác nữa, chỉ khe khẽ thở dài. 

Không thể phủ nhận, nàng có hảo cảm với Dương Diệp, cũng mong trở thành bằng hữu với Dương Diệp, thế nhưng Dương Diệp là đệ tử tông môn, một đệ tử tông môn vô cùng có tiền đồ. Giữa đệ tử tông môn và dong binh rất khó có tình bạn gì, không vì gì khác, đơn giản là hai người thuộc về hai tầng lớp khác nhau.

Nếu như là dong binh khác, có thể trở thành bằng hữu với đệ tử tông môn chắc hẳn là một chuyện khiến người ta vô cùng hưng phấn. Thế nhưng nàng không muốn, bởi vì tình bạn này hơn một nửa là từ bố thí.

Nhìn thấy Thanh Hồng im lặng, Dương Diệp tiếp tục nói: "Thanh Hồng tỷ, ta cũng không biết vì sao tỷ lại tận lực giữ khoảng cách với ta như vậy, thế nhưng ta muốn nói là, ta thật sự coi tỷ là bằng hữu!" 

"Vì sao chứ?" Thanh Hồng hỏi, "Ba người bọn ta chỉ là dong binh phổ thông mà thôi."

Dương Diệp cười nói: "Người khác đối với ta thế nào, ta sẽ đối với người như thế đó. Bắt đầu lúc vào Vạn Xà lâm, khi đó ta còn ẩn giấu thực lực, tỷ cũng không khinh thường, xa lánh ta giống như những người khác, ngược lại là luôn luôn bảo vệ ta, chiếu cố ta. Từ lúc đó trở đi, ta đã coi tỷ là bằng hữu."

"Sớm biết ngươi mạnh như vậy, ta cũng sẽ không xen vào chuyện của người khác làm gì." Thanh Hồng lườm Dương Diệp một cái, gương mặt lộ vẻ tươi cười. Nàng có thể cảm giác được Dương Diệp là nói thật lòng. 

Dương Diệp cười cười, sau đó nghiêm mặt nói: "Thanh Hồng tỷ, ta cảm thấy bằng hữu thì không cần thực lực, tiền tài hoặc là thứ gì khác mới có thể trở thành bằng hữu được, mấy ý nghĩ đó của tỷ thật không chấp nhận được."

Thanh Hồng muốn phản bác nhưng gương mặt lại đỏ lên, bởi vì nghe đến câu "ý nghĩ đó của tỷ" kia của Dương Diệp, nàng lại nghĩ đến một việc. Nàng cố gắng tránh xa Dương Diệp cũng không vì có thể trở thành bằng hữu của hắn hay không, mà là... Nghĩ đến điều gì đó, gương mặt Thanh Hồng lại càng đỏ ửng.

Nhìn thấy Thanh Hồng đột nhiên đỏ mặt, Dương Diệp cảm thấy thật không hiểu nổi, mình còn có  nói cái gì quá giới hạn đâu! Sao nữ tử tính cách hào sảnh này cứ đỏ mặt chứ? 

Nhìn thấy Dương Diệp nhìn mình chằm chằm, Thanh Hồng ngăn chặn vài ý nghĩ đáng xấu hổ trong lòng, hung hăng trừng mắt nhìn Dương Diệp: "Nhìn cái gì mà nhìn!"

Được rồi, Dương Diệp hoàn toàn hết biết nói gì rồi. Hắn rất muốn nói một câu thật không hiểu gì hết nhưng mà vẫn nhịn lại được. Hiện tại dường như Thanh Hồng đã không còn cố ý tránh xa hắn như trước nữa, nếu hắn nói ra, không chừng lại phải bị mắng một trận.

Cổ tay chợt động, một tấm Cường Lực phù xuất hiện trong tay, đưa Cường Lực phù cho Thanh Hồng, Dương Diệp nói: "Thanh Hồng tỷ, thứ này tặng cho tỷ, sau này gặp lại." 

Nói xong, hắn cũng không dừng lại mà đã nhanh chóng vút về phía xa.

Nhìn bóng lưng Dương Diệp biến mất, Thanh Hồng thầm nghĩ quá mất mặt. Hắn mới mười sáu mười bảy tuổi, sao mình lại có loại ý nghĩ này được chứ? Lắc đầu đuổi đi những ý nghĩ không hiểu nổi này, Thanh Hồng cúi đầu nhìn thứ mà Dương Diệp tùy tiện nhét vào tay nàng. Khi nhìn thấy tấm phù lục có khắc một ngọn lửa kim sắc, Thanh Hồng chợt cả người cứng ngắc, bàn tay cũng không kiềm được mà run rẩy.

Mãi một hồi lâu, Thanh Hồng mới vội vã cất tấm phù lục kia vào trong  ngực của mình. Sau đó ngẩng đầu nhìn về nơi Dương Diệp biến mất ở xa xa kia, nàng lẩm bẩm nói, như thể thất hồn lạc phách: "Thượng phẩm Cường Lực phù... Làm, làm sao có thể..." 

...
Điên cuồng chạy một mạch, Dương Diệp giống như một con khỉ nhanh nhẹn không ngừng chớp nhoáng trong khu rừng rậm rạp, trong lúc di chuyển hắn cũng đụng phải một vài con huyền thú không biết tên, nhưng hắn cũng không xuất thủ, bởi vì những con huyền thú có phẩm cấp quá thấp. Hắn phải đến U Minh cốc, tìm kiếm những con U Minh lang cường đại kia.

Chạy hết tốc lực chừng vài giờ Dương Diệp mới ngừng lại. Hắn nhảy lên một cây đại thụ, chăm chú nhìn về phía xa, chỉ thấy ở nơi phương xa núi cao vút tầng mây, liên miên bất tận, nhìn chẳng thấy điểm cuối. 

Nhìn dãy núi bất tận kia, Dương Diệp lộ vẻ ngưng trọng, hắn trầm giọng nói: "Nghe rằng vùng trung tâm của Thập Vạn Đại Sơn có một đế quốc huyền thú khổng lồ, cũng không biết là thật hay là giả. Nếu như sau này có cơ hội, nhất định phải xem thử."

Nói đến đây, hắn lắc đầu tự giễu: "Nếu hơn hai mươi ngày sau còn không thể trở thành đệ tử ngoại môn, còn có nếu ba tháng sau chẳng thể chiến thắng Liễu Thanh Vũ, ngay cả cái mạng cũng mất, còn đi xem đế quốc huyền thú cái gì."

Kết thúc suy tư, Dương Diệp lấy ra từ trong ngực một tấm địa đồ cũ nát. Đây là thứ ba người Man Tử cho hắn vào tối hôm qua, là một tấm địa đồ một số khu vực vùng ngoài rìa của Thập Vạn Đại Sơn, bên trên còn có một vài khu vực nguy hiểm được mấy người Man Tử đánh dấu. 

Nhìn lướt qua địa đồ, ánh mắt Dương Diệp rốt cuộc dừng lại ở chỗ U Lang cốc.

Sau khi ghi nhớ tuyến đường đi đến U Lang cốc, Dương Diệp cất địa đồ vào, chuẩn bị leo xuống khỏi cái cây. Đúng lúc này, cơ thể vốn đã nghiêng về trước của Dương Diệp bỗng chốc cứng đờ lại, hai mắt nhìn chằm chằm về phía xa.

Chỉ thấy ngoài trăm trượng, trong rừng rậm xa xa kia bỗng nhiên lóe lên một cái bóng tím. Nó có tốc độ cực nhanh, không, phải nói là bất thường, bởi vì bóng tím mỗi lần lóe lên là cách đến mười mấy trượng. Nhìn thấy cảnh tượng kì dị này, da đầu Dương Diệp tê rần, hắn vội vàng nín thở tập trung tinh thần, không dám nhúc nhích. 

Cự ly cách trăm trượng chỉ cần hai hô hấp là cái bóng tím nọ đã đi đến vị trí của Dương Diệp, cũng may là nó cũng không dừng lại mà bay lướt qua hắn. Ngay lúc Dương Diệp thở phào nhẹ nhõm thì đột nhiên, cái bóng tím cách hắn mười mấy trượng thì chợt dừng lại, sau đó lại lóe lên, trực tiếp xuất hiện trước mặt Dương Diệp.

Dương Diệp cứng đờ cả người, nhìn vật nhỏ đột nhiên xuất hiện trước mắt này, hắn không dám có hành động gì, rất sợ chọc phải nó sau đó thì nó nháy mắt giết chết hắn.

Thứ đột nhiên xuất hiện trước mắt hắn chỉ là một con chồn, dáng vẻ thật đáng yêu, toàn thân màu tía, thân thể thuôn dài, tứ chi hơi ngắn, tai dài đầu tròn, cái đuôi nhỏ vung vung vẫy vẫy, nơi giữ trán còn có một ấn ký hình huyết liên. 
Con chồn tía đứng trên hư không, đôi mắt linh động nhìn Dương Diệp thỉnh thoảng lại chớp chớp, vô cùng khả ái. Mà dưới cái nhìn chăm chú của đôi mắt linh động khả ái này, Dương Diệp lại là thở mạnh cũng không dám. Tốc độ của con chồn tía này, cho dù là cường giả Vương Giả cảnh cũng không đạt đến nổi!

Một lát sau, chân mày chồn tía như có tính người mà cau lại, nó bước đến gần Dương Diệp hai bước, cái mũi nhỏ ngửi ngửi thân thể Dương Diệp, làm như phát hiện thứ hay ho gì đó, hai mắt nó sáng rỡ. Dù Dương Diệp không hiểu thú ngữ thế nhưng hắn cũng có thể cảm nhận nhóc con trước mắt này đang cao hứng. Bởi vì biểu cảm lúc này của nó thật là giống hệt nét mặt hắn khi phát hiện mình có thể trở thành huyền giả vậy.

Chồn tía dường như phát hiện ra thứ gì đó trên người Dương Diệp, mũi ngửi ngửi liên tục, gương mặt múp míp lộ vẻ say mê. Ngay lúc Dương Diệp chuẩn bị chạy trốn, con chồn tía trước mặt lại đột nhiên hóa thành một vệt sáng màu tím rồi đi vào trong lồng ngực hắn. Hành động bất thình lình này của chồn tía khiến cho Dương Diệp bỗng chốc đầu óc trống rỗng. 

Một lát sau, Dương Diệp vội vàng kiểm tra trong cơ thể, khi thấy tình hình bên trong, Dương Diệp lẩm bẩm như mất hồn: "Làm, làm sao có thể, làm sao có thể..."

Đúng vậy, nhóc con thoạt nhìn vô cùng khả ái kia đã tiến vào trong cơ thể hắn, chuẩn xác mà nói là tiến vào trong đan điền có vòng xoáy nhỏ của hắn. Vừa rồi khi tinh thần của hắn chìm vào trong cơ thể, hắn phát hiện con chồn tía kia đang đánh giá chung quanh đan điền của hắn, gương mặt nhỏ nhắn đầu tiên là hưng phấn, sau đó hoang mang, một lát sau lại trở thành hưng phấn.

Chồn tía dường như cực kì vui mừng, liên tục chớp hiện bên trong đan điền, như là dong binh phát hiện động kho báu vậy. 

Đúng lúc này, Dương Diệp chợt mở mắt ra, lần nữa nhìn về phía xa. Chỉ thấy xa xa trong rừng rậm chớp lóe lên một cái bóng đen, Dương Diệp nuốt khan, đầu óc lại trống rỗng. Bởi vì cái bóng đen này đang ngự không phi hành nhưng lại không phải là mượn ngoại vật mà phi hành.

Có thể phi hành mà không mượn ngoại vật, Dương Diệp không biết cần phải có thực lực gì mới có thể làm được, dù sao ngay cả Vương Giả cảnh và phía trên Vương Giả cảnh là Linh Giả cảnh đều không thể làm được, mà cường giả trên Linh Giả cảnh lại là Tôn Giả cảnh!

Tốc độ của bóng đen cực nhanh, nháy mắt đã đi đến bên cạnh Dương Diệp. Bóng đen cả người đen kịt, toàn thân là hắc khí, xung quanh thân thể lại càng có vô số hắc khí quẩn quanh. Thứ hắc khí này như là những con rắn độc, sẵn sàng cắn người bất cứ lúc nào. 

Bóng đen liên tục không ngừng nghỉ mà chớp hiện đi về phía xa. Mà lúc này Dương Diệp cũng sắc mặt trắng bệch, bởi vì bóng đen kia liếc mắt nhìn hắn. Cái nhìn này làm cho hắn như rơi xuống địa ngục, cảm giác sợ hãi lan tràn toàn thân, làm cho hắn không sinh ra nổi ý chí phản kháng nào.

"Không..."

Bị đối phương liếc nhìn mà đã không chịu nổi như vậy, Dương diệp cảm thấy thật nhục nhã. Hắn gầm lên một tiếng, ép mình ngẩng đầu, nhìn về chỗ bóng đen biến mất, thần sắc kiên định mà nói: "Thà rằng chết chứ không thể sợ, kiếm của đệ tử Kiếm tông thà gãy chứ không cong, đệ tử Kiếm tông thà rằng chết chứ không chịu nhục!" Những lời này là câu nói mà tổ sư gia Kiếm tông từng nói, Dương Diệp khắc ghi! 

Dứt lời, cảm giác sợ hãi kia trong lòng Dương Diệp tức khắc biến mất. Mà cùng khi ấy, trường kiếm trong tay hắn cũng run lên dữ dội, phát ra một tiếng kiếm minh lanh lảnh, sau đó "keng" một tiếng, trường kiếm hóa thành vô số mảnh vỡ.

Mà khi ấy Dương Diệp đã khẽ khép hai mắt lại, sau khi nói xong câu nói đó, hắn đã tiến nhập vào trong một trạng thái kì dị, một trạng thái kì dị mà lại huyền diệu.

Dương Diệp không biết sau khi khi hắn nhập định, không chỉ trường kiếm của hắn vỡ vụn, mà ngay cả lá cây xung quanh hắn cũng xào xạc kêu vang, như thể đang bị một thứ vô hình thúc đẩy. 

Nếu như các phong chủ của bảy ngọn núi của hoặc là tông chủ Kiếm tông ở nơi này thì sẽ biết trạng thái của Dương Diệp là gì, đây là trạng thái mà vô số người trong Kiếm tông mơ ước, bởi vì đây chính là đang lĩnh ngộ kiếm ý mà mấy trăm năm nay chưa ai ở Kiếm tông lĩnh ngộ được.

Vụt!

Ngay lúc Dương Diệp nhập định, một tiếng xe gió vang lên, người áo đen vốn đã biến mất ở phía xa lại bỗng nhiên quay trở lại. Cảm nhận được khí tức kinh khủng kia, Dương Diệp lập tức buông bỏ trạng thái này mà thanh tỉnh lại. Ngay khi hắn vừa tỉnh lại, người áo đen lúc trước đã như ma quỷ mà xuất hiện trước mặt hắn. 

Chương 24: Nhờ cậy

Trong lòng Dương Diệp thầm thăm hỏi cả nhà cái bóng đen này mười tám lần. Tuy rằng hắn không rõ trạng thái này là gì, thế nhưng không thể ngờ, trạng thái chắc chắn có lợi với hắn, thế mà cũng vì kẻ người không ra người, quỷ không ra quỷ trước mắt mà hắn phải rút ra khỏi trạng thái này.

Hắn thực sự rất muốn đấm tên này một quyền!

Khoảng cách giữa hai người không đến hai thước, thế nhưng Dương Diệp cũng không nhìn thấy được dung mạo của đối phương, bởi vì xung quanh y có vô số hắc khí tỏa ra khí tức kinh khủng, dưới sự bao bọc của luồng hắc khí này, người áo đen có vẻ vô cùng kì dị.

Đối mặt với người áo đen không được hơi thở, Dương Diệp lập tức lộ vẻ hoảng sợ, hắn cố ý khống chế cơ thể của mình run lẩy bẩy, như thể là chuột thấy mèo.

"Có từng gặp một cái bóng màu tím không?" Người áo đen nói chuyện, giọng nói có hơi khàn khàn, như là cổ họng tắc nghẽn, có hơi khó nghe.

Nghe thấy lời nói của người này, thân thể Dương Diệp càng run rẩy dữ dội hơn, hàm đánh cầm cập, như là căng thẳng đến nói không thành lời. Ngay khi hắc khí trên người tên áo đen lan ra, Dương Diệp run run chỉ tay về phía sau, run rẩy nói: "Ta... ta mới vừa nhìn thấy một cái bóng màu tím lóe lên ở nơi đó, sau... sau đó không thấy tăm hơi."

Nghe thấy lời của Dương Diệp, hắc khí trên người tên áo đen yên tĩnh lại. Trầm mặc một lát, y nhìn thoáng qua Dương Diệp đang run rẩy, lắc đầu, y vốn muốn giải quyết Dương Diệp nhưng nhìn thấy bộ dáng này của Dương Diệp, y cũng bỏ qua ý nghĩ này.

Một kẻ phàm nhân cảnh thật sự là y chẳng thèm ra tay, hơn nữa còn là một kẻ kém cỏi như vậy. Nếu như là một tên ngang ngạnh có lẽ y còn có chút hứng thú giày vò hành hạ, thế như cái loại trước mắt này, y thật chẳng muốn lãng phí huyền khí.

Giống như voi và con kiến, nếu như không phải là con kiến không có mắt, voi cũng sẽ chẳng  đi cố ý giết một con kiến làm gì.

"Cút đi!" Người áo đen lạnh nhạt nói một câu.

Nghe vậy, Dương Diệp như được đại xá, vội vã nhảy xuống đại thụ, sau đó chạy đi như điên. Trong lúc chạy đi, Dương Diệp thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt khôi phục bình thường, chẳng còn chút sợ hãi, thầm nghĩ may mắn, may mà mình đã đoán đúng.

Người áo đen vừa nhìn là biết không phải thứ tốt lành gì, kẻ như thế nếu như hắn biểu hiện cực kì khó khuất phục, hoặc là không chút sợ hãi, người áo đen chắc chắn sẽ không ưa hắn, cho nên hắn lập tức làm ra bộ dạng hèn yếu, làm cho đối phương không thèm ra tay. May là hắn đã đoán đúng.

Nhìn thấy Dương Diệp biến mất, người áo đen nâng hai tay lên, hắc khí trên người như là sống lại, lan theo làn gió, chỉ trong nháy mắt hắc khí đã tràn ra hơn trăm trượng, phàm là nơi nó đi qua, hoa cỏ cây cối cứ như tuyết tưới dầu sôi, nháy mắt hóa thành một vũng nước đen!

Lại qua vài hơi thở, lấy hắc y nhân làm trung tâm, trong vòng vài trăm trượng xung quanh, tất cả mọi vật, bao gồm cả mặt đất đều biến thành đen kịt, tràng cảnh như thế cực kì kinh khủng.

Sau một lát, người áo đen thu hồi tất cả hắc khí, thấp giọng lẩm bẩm: "Vì sao khí tức lại biến mất ở chỗ này, chẳng lẽ có người bắt được nó trước ta?"

Nói đến đây người áo đen xoay người nhìn về phía Kiếm tông, thấp giọng nói: "Chẳng lẽ là cường giả của Kiếm tông?" Nói xong, người áo đen do dự một chút rồi hóa thành một cái bóng đen vọt về phía Kiếm tông.

...

Dương Diệp chạy như điên, chạy suốt chừng ba canh giờ, mãi đến khi bầu trời tối đen rồi hắn mới dừng lại. Hắn tìm kiếm xung quanh được một cái hang động tự nhiên, sau khi che đậy cửa hang một phen, hắn mới lấy ra Nguyệt Quang thạch mà hôm qua Man Tử cho hắn.

Nguyệt Quang thạch chiếu sáng, Dương Diệp thấy rõ hoàn cảnh trong hang động, nơi này không nhỏ, ước chường có thể đủ đứng mười người, trong hang động có rất nhiều cỏ dại, hiển nhiên đây là một cái hang động của huyền thú.

Thấy không còn nguy hiểm gì, Dương Diệp ngồi xuống, sau đó vỗ vỗ bụng mà nói: "Nhóc con, mi đi ra đây, chúng ta nói chuyện một chút!"

Nhóc con kia không phải là huyền thú thông thường, từ tốc độ bất thường kia của nó là có thể nhìn ra. Thế nhưng vì sao nó lựa chọn hắn, điều này thật khiến hắn chẳng hiểu nổi, nhất là nó còn chui vào trong bụng hắn, à, là vào trong vòng xoáy, việc này thực sự là vượt qua khỏi nhận thức của hắn.

Cho nên hắn quyết định nói chuyện rõ ràng với nhóc con này!

Mãi lâu sau trong bụng cũng không có động tĩnh, Dương Diệp kiểm tra thử, lúc nhìn thấy tình hình của nhóc con kia, khóe miệng hắn co rút một hồi. Chỉ thấy con chồn tía nọ đang nằm nghiêng trong đan điền của hắn, hai mắt khép hờ, thỉnh thoảng phát ra tiếng khò khò nho nhỏ, hiển nhiên là nó đã ngủ mất rồi.

Nhìn thấy bộ dạng này của nó, Dương Diệp tức muốn nổ phổi. Tên này im hơi lặng tiến vào trong bụng hắn, còn dẫn đến một cường giả mạnh đến nghịch thiên, hắn suýt nữa là chết trong tay người áo đen kia rồi, hắn chạy như điên liền một mạch, rất sợ chạy chậm người áo đen sẽ đuổi theo kết liễu hắn.

Có thể nói là suốt quãng đường hắn đều kinh hồn bạt vía, hận không thể mọc thêm hai cái chân, thế nhưng đầu sỏ gây họa này lại có thể nằm ngủ bên trong đan điền của hắn!Lần này mà nhịn, sau này còn đến mức nào nữa, sau chừng nửa canh giờ Dương Diệp kêu gọi, chồn tía cuối cùng cũng đi ra khỏi vòng xoáy của hắn.

Nó đứng trên hư không, cái móng vuốt nho nhỏ xoa đôi mắt nhập nhèm, dường như bất mãn Dương Diệp quấy rầy giấc ngủ, nó hung hăng trừng Dương Diệp một cái, như là còn thấy chưa đỏ, cái chân nhỏ còn cào cào về hướng Dương Diệp, một bộ ta đây rất khó chịu.

Dương Diệp nuốt khan, con huyền thú này quá, quá nhân tính hóa, quả thực không giống như là huyền thú, trong lúc nhất thời hắn cũng không biết phải nói cái gì.

Sau một hồi lâu, chồn tía hết cơn buồn ngủ, đôi mắt linh động nhìn Dương Diệp lóe lóe lên, tựa như đang quan sát Dương Diệp.

Dương Diệp hít sâu một hơi, nổ lực làm mình bình tĩnh lại. Sau một hồi, hắn nhìn nhóc con khả ái này mà nói: "Nhóc, nhóc con, mi có thể nghe hiểu ta nói gì. Đúng vậy, ta muốn nói, chuyện mi tiến vào đan điền ta tị nạn ta sẽ không so đo. Người áo đen kia cũng đã rời khỏi, bây giờ mi có thể đi rồi."

Nhóc con này rất khả ái, vô cùng khả ái, nếu như lấy về cho Tiểu Dao, Tiểu Dao chắc chắn rất vui. Hoặc là lấy mang đi bán, chắc chắn cũng là có thể bán rất được giá. Thế nhưng Dương Diệp không dám, bởi vì này con chồn này quá thần bí, hơn nữa còn dẫn đến người áo đen. Cho nên hắn quyết định yên lành tách ra khỏi nó.

Hai mắt chồn tía chớp chớp, cũng không gật đầu hay lắc đầu, cứ như vậy mà ngoan ngoãn nhìn Dương Diệp.

"Bây giờ mi đã an toàn, mi có thể trở về nhà, hiểu chưa?" Nhìn thấy nó không tỏ ý gì, Dương Diệp nhắc lại một lần nữa.

Lần này chồn tía như là hiểu lời Dương Diệp, cái đầu khẽ lắc lắc, hiển nhiên là nó không muốn đi.

Lại còn nhờ cậy vào ta nữa à! Nhìn thấy nhóc con này lắc đầu, khóe miệng Dương Diệp lại co rút. Tuy rằng nó rất đáng yêu, thế như Dương Diệp vẫn quyết định để nó đi, nó chính là một tai họa, không chừng lúc nào đó sẽ lại dẫn người áo đen kia đến nữa. Với lại, để cho nhóc con này ở lại trong đan điền hắn, chuyện này nghĩ thế nào cũng không bình thường!

Sau khi hạ quyết tâm, Dương Diệp tiếp tục nói: "Nhóc con kia, ta là nhân loại, mi là huyền thú, mi đi cùng với ta sẽ gặp nguy hiểm. Hiểu chứ?"

Chồn tía trừng mắt nhìn, không lắc đầu cũng không gật đầu.

"Nhân loại rất xấu xa, sẽ quay mi lên mà ăn, biết không?"

Chồn tía gật đầu, bộ dạng rất là tán đồng.
"Vậy mi mau trở về nhà, đừng ở cùng với ta nữa!"

Chồn tía lắc đầu, bộ dạng ta đây không rời khỏi ngươi.

"Vậy mi muốn thế nào!" Dương Diệp hơi nóng nảy, bắt đầu lớn tiếng.

Nhìn thấy Dương Diệp tức giận, chồn tía hình như có hơi sợ, nó lui về sau, đôi mắt ướt nước, cái mặt nhỏ tràn đầy vẻ uất ức.

Yêu nghiệt! Nhìn thấy bộ dáng này của chồn tía, đầu Dương Diệp nhức cả đầu. Hắn hiện tại càng thêm xác định nhóc con này không phải là huyền thú. Bởi vì huyền thú phải đến Linh Giả cảnh mới có thể hóa thành hình người, có trí tuệ có thể sánh với nhân loại. Thế nhưng nhóc trước mắt rõ ràng không đạt được đến Linh Giả cảnh, bằng không thì nó đã sớm hóa thành hình người.

Cũng vì nhóc con này không đạt đến Linh Giả cảnh, hắn mới phát giác ra nó không phải là huyền thú, bởi lẽ hắn chưa từng thấy qua huyền thú nào không đến Linh Giả cảnh mà có trí tuệ như thế này cả. Tuy rằng hắn chưa thấy được bao nhiêu huyền thú, thế nhưng trực giác nói cho hắn biết, nó nhất định không phải là huyền thú thông thường.

Dương Diệp xòe tay ra rồi nói: "Vậy mi muốn thế nào!"

Nghe thấy lời Dương Diệp, chồn tía toét miệng cười, móng vuốt nho nhỏ chỉ chỉ vào đan điền của Dương Diệp, dụng ý rất rõ ràng.

"Mi muốn ở lại trong chỗ này của ta?" Dương Diệp hỏi.

Chồn tía vội vàng gật đầu.

"Vì sao?"

Vấn đề này dường như có hơi khó trả lời, chồn tía chỉ chỉ móng vuốt vào đan điền của Dương Diệp, sau đó chỉ chỉ vào chính nói rồi lại liên tục khoa chân múa tay trên không trung, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn.

Dương Diệp: "..."

Nhìn thấy Dương Diệp mặt mày mờ mịt, chồn tía dừng khoa chân múa tay, sau đó nhoáng lên đáp xuống vai Dương Diệp, cái đầu cọ cọ vào gò má Dương Diệp, bộ dạng chúng ta rất thân thiết.

Dương Diệp thở dài trong lòng, hắn biết nhóc con này bám lấy hắn rồi, với tốc độ của nó, ngay cả cơ hội chạy trốn hắn cũng chẳng có.

"Quên đi, là phúc thì chẳng phải họa, dù sao trên người ta cũng đã có một cái tiểu vòng xoáy thần bí, thêm một đứa nhóc thần bí cũng chả sao, quen rồi là được!"

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Dương Diệp quyết định tìm hiểu xem nhóc con này là huyền thú mấy phẩm. Sau đó Dương Diệp đau khổ...

Dương Diệp đưa ra một ngón tay, nói: "Huyền thú Nhất phẩm?"

Nhóc con kia lắc đầu.

" Huyền thú nhị phẩm?"

Nó lại tiếp tục lắc đầu.

" Huyền thú tam phẩm?"

“...”

Chương 25: Đại chiến

Trải qua một phen giao lưu thật gian nan, rốt cuộc Dương Diệp cũng biết rõ thực lực của tên tiểu tử này. Tiểu tử này chính là Cửu giai Huyền thú, tuy nhiên Dương Diệp vẫn không chắc lắm, dù sao lúc hắn giơ chín ngón tay lên, tiểu tử kia mới gật đầu. Còn về phần năng lực của tên tiểu tử này, trừ năng lực chạy trốn ra, những cái khác quả thực “vô cùng thê thảm”.

Huyền thú vốn nên có thân thể cường tráng, nhưng tiểu tử này lại không giống như vậy: Ưu điểm thân hình to khỏe của Huyền thú, tên này lại không sở hữu, có thể nói trừ khả năng chạy trốn siêu cấp vô địch ra, còn lại chẳng có năng lực gì đặc biệt, dù sao Dương Diệp hỏi nó còn biết gì không, nó chỉ chớp chớp hai mắt rồi sau đó trợn mắt nhìn.

Cuối cùng Dương Diệp cũng từ bỏ suy nghĩ tiểu tử này chính là thần thú gì đó. Thì ra là vì hắn đã nghe được một số truyền thuyết, ví như rơi xuống một ngọn núi nào đó nhưng mạng lớn không chết được, còn tìm thấy bí kíp Huyền kỹ do các cao nhân cương giả để lại, ví như một người nào đó từ lúc sinh ra đã có khí chất bá vương, khiến cho vô số thần thú mang bậc Huyền Thú quỳ phục dưới chân. 

Ban đầu, Dương Diệp còn tưởng mình cũng có khí chất bá vương gì đó khiến cho con “thần thú” thần kì này thần phục hắn, nhưng sự thật tàn khốc, “thần thú” gì đó chỉ biết chạy trốn thôi, còn năng lực đặc biệt chả thấy đâu.

Tiểu tử kia dường như rất thích vòng xoáy đan điền của hắn, sau một lúc giao lưu thì hóa thành một đạo ánh sáng tiến vào vòng xoáy đó. Trong vòng xoáy có một ao nước nhỏ tầm ba mét, bên trong ao nước đó không phải nước mà chính là Huyền Khí, toàn là Kim sắc Huyền Khí.

Nhìn thấy cái ao toàn là Kim sắc Huyền Khí kia, Dương Diệp chợt đau lòng, hắn đã bỏ mấy vạn khối năng lượng thạch vào trong cái ao đó. Đau lòng nhất chính là cái ao Huyền Khí này không phải của hắn, hắn không có cách nào thay đổi cái ao ấy đi được, càng khiến Dương Diệp buồn hơn chính là trong ao Huyền Khí có một con chồn tía, đúng, một con chồn tía đang vui vẻ giày vò cái ao kia. 

Xốc lại tinh thần, không để bản thân thêm khó chịu, Dương Diệp quyết định không thèm để ý con chồn kia nữa.

Trầm mặc một lúc, Dương Diệp thử tiến vào trạng thái kỳ diệu ban nãy bị hắc y nhân xen ngang, nhưng thật thất vọng vì đã thử vô số lần nhưng đều thất bại.

“Đúng là có thể gặpnhưng không thể cầu mà!” Dương Diệp thấp giọng thở dài. Hắn tuy không biết loại trạng thái kia là gì, nhưng trực giác mách bảo, nếu có thể tiến vào trạng thái kia sẽ tuyệt đối có lợi cho hắn, thật tiếc đã bị hắc y nhân phá hỏng. 

Ầm!

Đúng lúc đó xuất hiện một tiếng vang thật lớn, một con quái vật có thân hình màu đen to lớn từ cửa hang lao đến, hồng hộc tiến về phía Dương Diệp.

Dương Diệp biến sắc, hắn không kịp tránh bèn dùng một quyền đánh về phía con quái vật ấy. 

Ầm một phát.

Khi một chưởng kia của hắn rơi lên người con quái vật Dương Diệp thầm nghĩ hỏng bét, chợt một cỗ lực bay đến đánh vào người Dương Diệp, hắn rên lên một tiếng, thân thể bị đánh bay về phía vách tường rồi rơi xuống.

Đau vô cùng! Đây là cảm giác hiện tại Dương Diệp có thể cảm nhận được, xương cốt toàn thân như muốn vụn ra từng mảnh, đồng thời hắn cũng cảm thấy bản thân mình may mắn vì trước đó đã tu thành “Luyện thể quyết”. Nếu trước đó chiêu thức hắn chọn không phải là “Luyện thể quyết” cùng với Kim sắc Huyền Khí bảo vệ thân thể thì chắc cú đánh ban nãy đã khiến hắn thịt nát xương tan rồi. 

Đè nén sự đau nhức khắp thân thể, Dương Diệp vội vàng nhảy từ trên tường xuống, vừa mới xuống thì con quái vật khổng lồ kia lại lao đến, tròng mắt Dương Diệp co rụt lại, điên cuồng vận Kim sắc Huyền Khí, tay phải kẹp một viên kim sắc lấp lánh đánh về hướng con quái vật kia.

Ầm!

Lại một tiếng động vang lên, Dương Diệp lại một lần nữa bị bay ngược trở ra đâm vào vách tường, tuy nhiên con quái thú kia cũng bị một chiêu này của hắn chưởng lui vài bước 

“Thật mạnh!”Cảm giác được sự đau đớn trên cánh tay phải, sắc mặt Dương Diệp khẽ biến, hắn đã gia tăng lượng Kim sắc Huyền Khí mà còn bị đánh bay, con quái thú này mạnh hơn hắn rất nhiều, nếu hắn sử dụng cường lực phù đi chăng nữa cũng chưa chắc mạnh đến như vậy.

Tâm niệm khẽ chuyển động, Dương Diệp một lần nữa đứng lên, lần này con quái vật kia cũng khôi vội lao đến như lần trước khiến cho Dương Diệp thấy rõ hình dáng của nó. 

Trước mặt hắn là một con cự lang đầu xám, hình thể của nó cao khoảng hai mét, gấp ba lần Dương Diệp, ở trước mặt con quái vật to lớn như thế này, nhìn giống như một hài nhi và một người khổng lồ. Con cự lang này ngoài hình thể khổng lồ thì sở hữu bốn trảo, trong miệng còn chứa cả răng nanh.

Cự lang bốn trảo dài như cánh tay, tản ra hơi thở lạnh lẽo, thỉnh thoảng chân trước của nó cạ trên mặt đất, mặt đất liền xuất hiện những vết rách sâu hoắm, hai cây răng nanh của nó dài tầm mười tấc, uốn lượn giống như lưỡi đao đòi mạng, khiến cho người khác không rét mà run.

Cửu giai đỉnh phong Huyền Thú! 

Quan sát một chút, Dương Diệp liền biết con cự lang này chính là một cực phẩm.

Nhìn xung quanh một chút, Dương Diệp cũng biết vì sao con cự lang này lại gây chuyện với hắn. Cái động này chính là nơi ở của nó, hắn bất thình lình xông vào nhà người ta khiến cho người ta không thể tránh khỏi hiểu lầm.

Dương Diệp hít sâu, giãn gân cốt tứ chi làm cho các khốp kêu lốp bốp, cửu giai Huyền Thú này khiến cho hắn thật cao hứng. 

Cự lang hai mắt tràn ngập hung quang quan sát Dương Diệp, hai chân cào đất không ngừng, nó không thể nhịn nỗi nhân loại đang khiêu khích trước mặt nó, cự lang lấy đà hét lên một tiếng sau đó hóa thành một đạo ánh sáng màu xám tiến về phía Dương Diệp.

Nhìn thấy cự lang lao về phía mình, Dương Diệp nhắm hai mắt, hai chân như cày sắt trụ phía dưới tạo ra một rãnh sâu trên mặt đất, hắn vươn tay phải ra, bàn tay nắm chặt, bên tay trá hiện lên ánh sáng màu nhạt, mặt hắn không chút sợ hãi.
Khi cự lang còn cách Dương Diệp khoảng một tấc, hắn hét lên một tiếng tay phải chưởng một quyền về phía cự lang trước mặt. 

Một tiếng nổ vang lên.

Một người một sói hung hăng nhào vào nhau, năng lực khổng lồ ập tới khiến Dương Diệp lùi về phía sau đụng vào vách động khiến cho cả sơn động rung lên từng đợt, dưới chân hằn một vết lõm dài trên mặt đất.

Cự lang cũng bị hắn đánh cho lui ra vài bước. 

Nhìn thấy cự lang bị hắn đánh lui, Dương Diệp tuy đau nhức toàn thân nhưng trong lòng rất vui vẻ, cũng không phải không thắng nổi nó! Nghĩ đến điều này Dương Diệp vẫy vẫy tay, nhìn thẳng cự lang rồi duỗi ngón cái ra chĩa thẳng xuống đất.

“Gào!!!”

Cự lang mặc dù không có trí tuệ như loài người, nhưng vẫn đủ trí thông minh để thấy Dương Diệp làm ra những động tác khiêu khích nó. Cự lang gầm lên giận dữ bật người, song trảo vươn ra, hàn quang lóe lên, một cỗ âm thanh xé gió bén nhọn lao đến chụp thẳng về phía Dương Diệp. 

Thấy cự lang lại lao tới, Dương Diệp nhắm chặt hai mắt, tay cũng nắm thành quyền, ngồi trên mặt đất, khi nghe tiếng gầm lao đến, song quyền đột nhiên vung ra.

Cả hai chạm vào nhau tạo thành một tiếng nổ lớn, sau khi vung quyền, một cổ đau nhức kịch liệt truyền đến khiến Dương Diệp thổ huyết, mà cự lang cũng bị song quyền đánh văng ra ngoài, nhưng chỉ trong chốc lát, cự lang liền đứng dậy tru lên, lấy đà bay về phía Dương Diệp một lần nữa.

Thấy vậy, Dương Diệp co rụt tròng mắt ngăn chặn khí huyết đang sôi sục, chân phải hắn bỗng nhiên đạp trên mặt đất mượn lực bắn người về phía cự lang, tay phải nắm chặt thành quyền xé gió nhào đến. 

Một người một sói lần nữa va chạm tạo nên âm thanh lớn, nhưng lần này cự lang không bị đánh văng ra ngoài, nó dùng song trảo túm chặt song quyền của Dương Diệp, dùng hai cây răng nanh dài sắt nhọn đâm đến.

Mắt thấy hai tay bị chế trụ lại còn sắp bị răng nanh xé nát, Dương Diệp không khỏi kinh hãi dùng chân thúc vào phát vào bụng cự lang.

Phần bụng bị đạp trúng, cự lang kêu rên một tiếng đồng thời buông song quyền của Dương Diệp ra, Dương Diệp sững sờ trong giây lát, đã bị cự lang hung hăng chộp ngay lồng ngực, nhất thời bị đánh một cú mạnh như vậy Dương Diệp bay ra đụng vào tường. 

“Khục!”

Dương Diệp khó khăn đứng dậy, đầu óc có chút mê muội, đúng lúc này một đôi vuốt như xuyên thấu không gian lại một lần nữa đập vào ngực hắn, trong chớp mắt đôi vuốt kia vung lên vả vô số lần vào đầu, vào ngực, vào bụng của Dương Diệp.

Đinh đinh! 

Vô số móng vuốt đánh vào thân thể Dương Diệp giống như một thanh kim loại khiến toàn thân hắn ứa máu, trong lúc móng vuốt chạm vào thân thể còn vang theo tiếng đinh đinh như một bản hòa nhạc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau