VÔ ĐỊCH KIẾM VỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch kiếm vực - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Thập vạn đại sơn

Dương Diệp mới đưa tinh thần vào trong cơ thể liền phát hiện vòng xoáy nhỏ lúc này đang truyền tới đan điền bình thường của hắn từng dòng huyền khí kim sắc, không sai, là huyền khí kim sắc, hoàn toàn là kim sắc, không phải loại màu vàng nhạt trước kia nữa!

Những dòng huyền khí kim sắc kia như Hoàng Hà vỡ đê, từ trong vòng xoáy nhỏ điên cuồng tràn ra, sau đó chảy vào trong đan điền của hắn, rất nhanh đan điền bình thường đầy lên, thế nhưng vòng xoáy nhỏ vẫn chưa dừng lại, cứ không ngừng tuôn huyền khí kim sắc ra, những huyền khí kim sắc đó cuối cùng chen nhau chảy vào kinh mạch trên người hắn.

Lúc này toàn bộ kinh mạch trong cơ thể Dương Diệp đều tràn ngập huyền khí kim sắc.

Làm cho Dương Diệp khiếp sợ chính là những huyền khí kim sắc này lại có thể liên tục không ngừng trực tiếp dung nhập vào trong cơ thể hắn.

Cứ kéo dài như vậy khoảng chừng một phút đồng hồ, vòng xoáy nhỏ mới từ từ dừng lại.

Cảm nhận được vòng xoáy nhỏ dừng lại, Dương Diệp vội vã cởi hết y phục của mình ra, hắn vừa nhìn thì trở nên ngây người. Toàn thân hắn bây giờ hiện lên kim sắc nhàn nhạt, bàn tay khẽ sờ lên lồng ngực thì thấy nó cứng rắn như huyền thiết, yết hầu Dương Diệp giật giật, thấp giọng nói: “Đại viên mãn Luyện Thể quyết sao?”

Luyện Thể quyết là công pháp cơ bản của Kiếm tông, tổng cộng có bảy tầng, bình thường không có ai luyện nó cả, cho dù có một ít người luyện nhưng từ sau khi trở thành huyền giả thì đều phải đổi một bộ công pháp mới, tu luyện đến tầng thứ bảy thì chỉ có Dương Diệp là người duy nhất!

“Nếu Luyện Thể quyết đạt tới tầng thứ bảy, vậy ta chẳng phải là Thất phẩm huyền giả rồi sao?” Nghĩ như vậy, Dương Diệp vội vàng cảm nhận tình hình trong cơ thể, sau một lát mở hai mắt ra, bên trong tràn đầy vẻ hưng phấn, nói: “Không ngờ được, ta lại có thể trực tiếp trở thành Thất phẩm huyền giả!”

Trong lòng Dương Diệp lúc này đang rất kinh hãi, từ khi mình phát hiện vòng xoáy nhỏ tới nay không được một tháng, mình cũng không phải là huyền giả, bây giờ lại thành Thất phẩm huyền giả rồi, đây còn là chuyện bình thường sao?

Nghĩ vậy Dương Diệp trong lòng có chút bất an, lúc này hắn có ngu ngốc cũng biết vòng xoáy nhỏ kia chắc chắn không phải là đan điền bình thường, đặc biệt là huyền khí kim sắc kia, không những đề cao lực lượng cho hắn, còn có thể khiến hắn thi triển kiếm kỹ mạnh hơn, hắn chưa thấy qua Kim huyền khí trong Ngũ hành huyền khí, thế nhưng hắn dám khẳng định cái huyền khí kim thuộc tính kia tuyệt đối không có mạnh như huyền khí kim sắc này của hắn!

Yên lặng một lát, Dương Diệp lại để tinh thần chìm vào trong cơ thể, khi thấy tình hình bề mặt của vòng xoáy nhỏ kia thì hai mắt hắn trợn lên, thấp giọng lẩm bẩm: “Sao có thể, sao có thể được…”

Yết hầu giật giật, Dương Diệp áp chế kinh hãi trong lòng, lại đưa tinh thần tiến vào trong vòng xoáy nhỏ trong cơ thể, lúc này không gian vòng xoáy đã trở nên lớn hơn, thật sự là trở nên lớn hơn, vốn vòng xoáy nhỏ chỉ lớn như đan điền bình thường của hắn, thế nhưng không gian trong vòng xoáy nhỏ bây giờ cho dù chứa bốn mươi, năm mươi đại hán trung niên cũng được!

Hơn nữa ở chính giữa vòng xoáy nhỏ còn có một vật giống như cái ao, ở trong đó chứa đầy huyền khí kim sắc! Nạp giới tạo không gian, Dương Diệp tất nhiên cũng biết, bởi vì trên tay hắn đang mang một cái. Thế nhưng trời ạ, vòng xoáy nhỏ trong cơ thể hắn cũng có thể tạo không gian sao?

Đây là chuyện gì đây?

Dương Diệp trừ kinh hãi còn có cả nghi hoặc, hắn rất muốn tìm ai đó hỏi một chút đây là chuyện gì, thế nhưng hắn không thể, hắn không ngu, nếu để cho người khác biết vòng xoáy nhỏ có thể chuyển hóa huyền khí, còn có thể tạo không gian thì nhất định sẽ đưa tới họa sát thân cho hắn.

Thật lâu sau, Dương Diệp hít sâu một hơi, hắn quyết định không quan tâm tới vòng xoáy nhỏ này nữa. Mặc kệ vòng xoáy nhỏ quỷ dị như thế nào, nghịch thiên như thế nào, dù sao lúc này vẫn đang ở trong cơ thể hắn, vẫn cần dựa vào hắn hấp thu huyền khí để lớn lên. Bây giờ hắn đã hiểu, vòng xoáy nhỏ biến lớn hẳn là do công lao của những Năng Lượng thạch kia.

Hơn nữa cho dù như thế nào vòng xoáy nhỏ cũng không còn địch ý lớn với hắn, thậm chí còn giúp hắn nâng cao thực lực, so với không ngừng suy đoán lai lịch của vòng xoáy nhỏ không bằng lợi dụng nó để nâng cao thực lực.

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, tâm tình Dương Diệp bỗng nhiên thoải mái hơn, rồi như nghĩ tới gì đó, hắn cúi đầu nhìn cơ thể đang phát ra kim sắc nhàn nhạt, do dự một chút, Dương Diệp cầm lấy huyền thiết kiếm đâm vào ngực trái của mình.

“Keng!”Huyền thiết kiếm đâm lên cơ thể giống như đâm vào miếng sắt vậy, nhất thời vang lên một tiếng kim loại va vào nhau rất nhỏ.

“Ha ha…” Cảm nhận được sự cứng rắn của cơ thể, Dương Diệp cười to lên, cười đến mức đắc ý, một lát sau mới thấp giọng nói: “Không ngờ cơ thể trải qua huyền khí kim sắc tẩy rửa lại có thể mạnh như vậy, lực lượng cơ thể lúc này của ta chắc hẳn rất mạnh, thử một chút xem!”

Nghĩ là làm, Dương Diệp đi tới trước một cây đại thụ, loài cây này tên là thiết lựu thụ, vỏ ngoài xù xì, vô cùng cứng rắn. Bình thường đệ tử tạp dịch chặt củi thấy loại cây này đều trực tiếp bỏ qua, bởi vì nó quá cứng rắn chặt không sứt mẻ nổi.

Nhìn cây thiết lựu cần mấy người mới ôm hết được này, Dương Diệp hít sâu một hơi, tay phải từ từ nắm chặt, yên lặng trong chốc lát, Dương Diệp quát khẽ một tiếng, tay phải đánh một quyền lên thân cây.

“Bùm!”

Nắm đấm của Dương Diệp như lưỡi dao sắc bén đâm vào gỗ mục, toàn bộ nắm đấm của hắn chui vào trong thiết lựu thụ không chút trở ngại, sau một lát, cánh tay phải của Dương Diệp chấn mạnh một cái, lực lượng trên nắm đấm phóng ra ngoài.

“Bùm!”

Thiết lựu thụ bị nổ tung trong nháy mắt, vô số vụn gỗ văng ra.

Dương Diệp thu hồi nắm đấm, nhìn thiết lựu thụ bị một đấm của mình nổ tung, thấp giọng nói: “Không ngờ lực lượng của ta đã mạnh như thế, lực đấm này khẳng định không dưới ba nghìn cân, nếu như ăn một tấm cường lực phù thì lực lượng của ta còn kinh khủng hơn cả huyền thú rồi!”

Nghĩ đến lực lượng của mình có thể so với huyền thú, trong mắt Dương Diệp lóe lên vẻ hưng phấn, nhưng hắn lại nhanh chóng bình tĩnh lại, hắn nhớ tới một người, Liễu Thanh Vũ, người xếp hạng thứ 19 trên Ngoại Môn bảng.
Mặc dù bây giờ đối phương còn không tìm tới hắn gây phiền phức, thế nhưng hắn biết đối phương nhất định sẽ đến, hơn nữa cho dù đối phương không tới, hắn cũng sẽ đi tìm đối phương gây phiền phức.

Hắn và Liễu gia, tuyệt đối không có khả năng cùng tồn tại!

“Lấy thực lực bây giờ của ta muốn đánh bại Liễu Thanh Vũ trên Ngoại Môn bảng hẳn còn chút khó khăn, xem ra phải đi Thập Vạn Đại Sơn lịch luyện sinh tử mới được!” Dương Diệp thấp giọng lẩm bẩm nói. Thực lực bây giờ của hắn đã mạnh lên rất nhiều, thế nhưng đối với những thiên tài trên Ngoại Môn bảng thì vẫn còn kém một chút, bởi vì người trên Ngoại Môn bảng đều có chút yêu nghiệt, ngay cả trưởng lão ngoại môn cũng không hơn được!

“Đi Thập Vạn Đại Sơn!” Dương Diệp nắm chặt hai tay, lần này hắn quyết định rồi. Chỉ có trong lịch luyện sinh tử hắn mới có thể trở nên mạnh hơn, cho dù là hai mươi mấy ngày sau khảo hạch đệ tử ngoại môn, hay là áp lực từ Liễu gia, hắn đều phải cần có thực lưc mạnh mẽ mới được.

Thập Vạn Đại Sơn có thể nói là cấm địa của loài người, bởi vì đó là địa bàn của huyền thú, huyền thú cường đại trong đó nhiều vô kể, con người đi vào nhất định sẽ không có ra nữa.

Đương nhiên đó chỉ là ở sâu trong Thập Vạn Đại Sơn mà thôi, còn bên ngoài thì vẫn có rất nhiều con người, trong đó có dong binh, có tán tu tầm bảo, còn có đệ tử của nhiều tông môn khác, trong đó nhiều nhất là đệ tử Kiếm tông, bởi vì Kiếm tông cách Thập Vạn Đại Sơn gần nhất!

Kiếm tông luôn ủng hộ đệ tử đi vào Thập Vạn Đại Sơn lịch luyện, dù sao chỉ có trải qua chiến đấu sinh tử thì mới có thể trở thành cường giả, thế nhưng suy nghĩ tới độ nguy hiểm của Thập Vạn Đại Sơn nên Kiếm tông cũng có quy định, chỉ có cường giả Cửu phẩm huyền giả trở lên mới có thể đi lịch luyện trong đó, hoặc là tiếp nhận nhiệm vụ trong Thập Vạn Đại Sơn.

Quy định này tất nhiên đối với Dương Diệp thì không có ràng buộc gì cả, bởi vì hắn bây giờ vẫn chưa phải là đệ tử Kiếm tông.

Ngày kế tiếp, Dương Diệp chế tạo năm cái cường lực phù, năm cái đều là thượng phẩm, điều này làm cho Dương Diệp có chút ngoài ý muốn.

Ngày thứ hai, trời tờ mờ sáng, Dương Diệp bắt đầu xuất phát.

Trải qua đi đường suốt một buổi sáng, Dương Diệp rốt cục đi tới bên ngoài Thập Vạn Đại Sơn, ở đây đứng lẻ tẻ rất nhiều đoàn đội nhỏ, những đoàn đội này chính là dong binh chuyên môn đi vào Thập Vạn Đại Sơn săn giết huyền thú về bán.

Nhìn những người đó một cái, Dương Diệp thu hồi ánh mắt chuyển về mảnh rừng rậm cách đó không xa, nhìn mảnh rừng rậm kia sắc mặt Dương Diệp thoáng có chút ngưng trọng, nói: “Nơi này chắc là Vạn Xà lâm. Tiến vào Vạn Xà lâm chẳng khác nào chính thức tiến vào Thập Vạn Đại Sơn.”

“Tiểu huynh đệ, ngươi muốn đi vào Thập Vạn Đại Sơn hả?” Khi Dương Diệp đang quan sát thì một đại hán thô kệch đi tới bên cạnh hắn, hỏi.

Dương Diệp quay đầu, thấy một đại hán thô kệch đang nhìn hắn cười, y nhìn khoảng chừng 30 tuổi, mắt to lông mày rậm, da ngăm đen, cuối cùng ánh Dương Diệp rơi lên trên vai của y, trên vai đang vác một thanh đao rất lớn, nặng ít nhất mấy trăm cân.

Dừng lại trên vai đại hán, Dương Diệp khẽ gật gật đầu.

Thấy Dương Diệp gật đầu, đại hán thô kệch cười to nói: “Tiểu huynh đệ hẳn là đi một mình, nếu vậy chi bằng đi theo chúng ta? Đoàn đội chúng ta vừa đúng còn thiếu một người, thế nào hả?” Nói xong chỉ vào vài người cách đó không xa.

Nhìn theo ngón tay đại hán, Dương Diệp nhìn những người đối diện kia, do dự một lát rồi gật đầu. Hắn vừa mới tới, đối với Thập Vạn Đại Sơn chưa quen thuộc, đi cùng những dong binh này tìm hiểu một chút đã, nhất định là không có hại gì.

Chương 17: Giá trị của phù lục (2)

Đi trong Vạn Xà lâm một hồi lâu, ánh sáng trong rừng càng lúc càng mờ, Dương Diệp cẩn thận đánh giá xung quanh, cổ thụ che trời, mọc thẳng cao vút, cành lá đan xen vào nhau kín không có kẽ hở, chỉ có vài chỗ hơi thưa mới có thể thấy được vài tia sáng xuyên qua thôi.

Trong khoảng thời gian này thỉnh thoảng có mấy con rắn nhỏ từ trên ngọn cây đánh lén bọn họ, có điều những con rắn nhỏ này không tạo thành phiền toái gì cả, mọi người đều cực kỳ dễ dàng giải quyết hết.

Trong lúc đó thì Dương Diệp lại không có xuất thủ, bởi vì Thanh Hồng vẫn đi bên cạnh hắn, một khi có con rắn nào đột nhiên đánh lén thì nàng đều tự mình giải quyết, Dương Diệp căn bản không có cơ hội xuất thủ, cũng bởi vì như vậy mà trong khoảng thời gian này Dương Diệp bị Tu Viễn châm chọc không ít. 

Dương Diệp đi cùng đội ngũ này mấy canh giờ, hiểu được thêm đôi chút về thực lực của đệ tử các tông môn và các tán tu, thực lực của tán tu so với đệ tử tông môn thì chênh lệch khá lớn. Bởi vì đệ tử tông môn có tài nguyên để tu luyện, có kiếm kỹ, có huyền bảo; mà tán tu, ví dụ như bốn người trước mắt, trong bốn người trừ vũ khí của Tu Viễn là Hoàng giai hạ phẩm, còn lại của mọi người đều không có phẩm bậc gì cả, hơn nữa bốn người không có những thứ gì như huyền kỹ, đại thể đều dựa vào sức lực mà chém giết.

Về phần châm chọc và khinh bỉ của Tu Viễn thì Dương Diệp hoàn toàn không thèm để ý, đối phương mặc dù là Cửu phẩm huyền giả nhưng hắn không để vào mắt, Dương Diệp đoán có lẽ Đoàn Quân đã bị hắn giết cũng có thể giải quyết Tu Viễn này.

Chênh lệch giữa đệ tử tông môn và tán tu quả thật có chút lớn! 

Càng đi sâu vào trong Vạn Xà lâm, những con rắn nhỏ nấp trên tàng cây càng nhiều, sau cùng gần như cứ đi hơn mười thước là mọi người lại bị một vài loại rắn tập kích.

“Xoẹt…”

Chủy thủ trong tay Thanh Hồng xẹt qua đầu Dương Diệp, một con rắn nhỏ nhất thời hóa thành hai mảnh rơi trên mặt đất. 

Một đao chém chết con rắn nhỏ, Thanh Hồng vỗ đầu Dương Diệp nói: “Không phải nói rồi sao, phải đi sau lưng ta ấy? Mấy con rắn nhỏ này tuy phẩm cấp không cao nhưng đều có kịch độc, nếu như bị cắn trúng thì rất phiền phức đấy.”

Dương Diệp nghe thế liền sờ sờ mũi, cảm thấy có chút buồn cười, hắn cho dù đứng cho con rắn nhỏ này cắn thì nó cũng cắn không nổi. Chẳng qua đối với sự quan tâm của nàng Dương Diệp vẫn có chút cảm động, bèo nước gặp nhau, cô gái trước mắt này lại chiếu cố cho hắn nhiều lần, điều này làm cho trong lòng hắn có chút ấm áp.

“Rầm!” 

Đúng lúc này một con đại mãng có hai cánh lớn đột nhiên rơi xuống phía trước mặt năm người không xa, hình thể con đại mãng so với Cự Mãng Vương trước kia còn lớn hơn, toàn thân ngăm đen, lớp vảy trên ngườ như từng khối huyền thiết, hơn nữa đại mãng còn có một đôi cánh dài đen kịt.

Đại mãng này cũng không có công kích mấy người Dương Diệp, mà ngăn ở phía trước hướng họ định đi tới, hai con mắt to nhìn chằm chằm vào họ, hung quang tỏa ra tứ phía.

“Đây là Lưỡng Dực xà, Bát phẩm huyền thú, mọi người cẩn thận.” 

Thấy Lưỡng Dực xà đột nhiên xuất hiện, Man Tử dẫn đầu đội bắt đầu vận chuyển huyền khí trong cơ thể, sắc mặt ngưng trọng, lập tức cảnh báo mọi người. Cùng lúc đó Tu Viễn và nam tử gọi là Tiểu Hắc kia cũng vội vàng chia nhau đứng sang hai bên, vẻ mặt đề phòng nhìn Lưỡng Dực xà đang cản bọn họ lại.

Thanh Hồng ở bên cạnh Dương Diệp cũng vội vàng lấy trường cung của nàng ra, lắp huyền thiết tiễn, nhắm vào Lưỡng Dực xà ở phía xa.

“Man Tử, giết nó đi, nội đan của Lưỡng Dực xà ít nhất cũng bán được năm nghìn kim tệ, còn có da của nó cũng phải một nghìn kim tệ, sao đây?” Tu Viễn ở một bên lộ ra vẻ tham lam, trầm giọng hỏi. Nghe vậy trong mắt Man Tử cũng lóe lên vẻ ham muốn, do dự một chút rồi gật đầu, nói: “Ba người chúng ta từ ba phía vây giết nó, Thanh Hồng bắn tên trợ giúp, SÁT!”

Nói xong Man Tử cùng Tiểu Hắc và Tu Viễn ba người đi về phía Lưỡng Dực xà, loại huyền thú lạc đàn này bọn họ yêu thích nhất.

Thanh Hồng ở bên cạnh Dương Diệp thì nhìn chằm chằm vào Lưỡng Dực xà, tên trong tay vẫn chưa bắn ra, nàng đang chờ cơ hội, chờ một cơ hội trí mạng, không thì tên của nàng phá phòng ngự của huyền thú không nổi. 

Mục tiêu của bốn người vốn là những loại huyền thú lục phẩm, thất phẩm, bởi vid những huyền thú cấp bậc đó bọn họ có thể giải quyết được, còn về phần bát phẩm thì bình thường nhìn thấy họ đều lập tức rút lui. Bởi vì phòng ngự của Bát phẩm huyền thú thật sự rất mạnh mẽ, hơn nữa bình thường còn đi thành đàn với nhau.

Thế nhưng bây giờ xuất hiện một Bát phẩm huyền thú lạc đàn, mấy người họ liền động tâm.

Nhìn thấy mấy người lao tới, Lưỡng Dực xà hiển nhiên có chút tức giận, hai con ngươi màu xanh tỏa ra hung quang tứ phía, hai cánh lớn vỗ mạnh xuống đất, nhất thời một cơn cuồng phong lao tới ba người Man Tử. 

Cuồng phong lao tới, trong lòng ba người cả kinh, vội vàng bắt đầu vận chuyển huyền khí rót vào trong vũ khí của mình, sau đó chém tới cơn cuồng phong.

Rất nhanh ba người phá tan được cơn cuồng phong này, tới gần Lưỡng Dực xà, ba người hiển nhiên rất có kinh nghiệm, không ngạnh kháng với Lưỡng Dực xà, không ngừng né tránh đuôi và dịch thể phun ra từ trong miệng của nó. Hơn nữa mỗi khi Lưỡng Dực xà đánh tới một trong ba người thì một mũi tên mang theo huyền khí sẽ phóng tới, làm cho Lưỡng Dực xà phải buông tha tấn công.

Trong lúc nhất thời, bốn người và Lưỡng Dực xà ngang sức với nhau. 

Nhìn bốn người đang chiến đấu, Dương Diệp âm thầm lắc đấu, bốn người phối hợp không sai, nhưng sức chiến đấu lại hơi thấp. Ba người đánh nhau với Lưỡng Dực xà nhìn giống như đang chiếm thượng phong, nhưng căn bản chưa gây được chút thương tổn nào cho nó, mà nếu Lưỡng Dực xà đánh trúng một người thì người này không chết cũng phải trọng thương!Mà một khi một người trong đó bị thương thì hai người còn lại cũng sẽ bị nguy hiểm!

So sánh với ba người này, Dương Diệp mới phát hiện trước đây mình giết Lục phẩm huyền thú thì ngưu bức cỡ nào, bởi vì hắn dùng nắm đấm công phá phòng thủ của huyền thú kia! 

“Không được rồi, Lưỡng Dực xà này quá mạnh, ba người chúng ta đánh không lại đâu!” Nhìn trường kiếm của mình chém lên Lưỡng Dực xà tóe ra vài tia lửa, ánh mắt Tu Viễn lóe lên, trong lòng suy tính nói.

Không chỉ có mình hắn nghĩ như vậy, ngay cả Tiểu Hắc và Man Tử bên cạnh cũng nghĩ thế, ngay từ đầu bọn họ còn tưởng lấy thực lực bốn người là có thể giải quyết Bát phẩm huyền thú này, thế nhưng giờ mới nhận ra ngay cả phòng ngự của Lưỡng Dực xà bọn họ cũng không phá nổi.

“Xem ra dong binh đoàn không ăn được chén cơm này rồi!” Nhìn mấy người đang khổ chiến, Dương Diệp thấp giọng nói, ngay khi hắn đang chuẩn bị tiến lên hỗ trợ thì đúng lúc này dị biến xảy ra, vốn Tu Viễn phụ trách bên phải thừa dịp Lưỡng Dực xà công kích Man Tử thì đột nhiên lùi về phía sau, tốc độ rất nhanh, gần như trong chớp mắt đã rời khỏi vòng chiến đấu, sau đó xoay người nhảy mấy cái liền biến mất trong rừng. 

“Vô sỉ!”

Nhìn thấy Tu Viễn đột nhiên bỏ đi, ba người nhất thời giận không nuốt trôi được, khuôn mặt xinh đẹp của Thanh Hồng tức đến đỏ bừng lên, định bắn một mũi tên về phía Tu Viễn, nhưng nhìn Lưỡng Dực xà đang tấn công Man Tử đành phải bỏ ý nghĩ kia đi, từng mũi từng mũi bắn tới nó.

Nhìn Tu Viễn bỏ chạy, Dương Diệp âm thầm lắc đầu, vốn hắn còn tưởng đối phương chỉ là kiêu ngạo một chút, thế nhưng không ngờ đối phương lại sợ chết như vậy, trực tiếp vứt bỏ đồng đội để bỏ chạy sống sót! 

Tu Viễn đột nhiên bỏ đu, không có người áp chế một bên, hai người Man Tử và Tiểu Hắc nhất thời bị tăng thêm áp lực, thế nhưng hai người vẫn không lùi bước, bởi vì một người lùi đi thì người còn lại phải chết không thể nghi ngờ!

“Dương Diệp, đệ mau chạy đi.” Lúc này Thanh Hồng quay đầu hét lớn với Dương Diệp một tiếng, sau đó xoay người kéo dây cung, một mũi tên dài phóng tới Lưỡng Dực xà. Nàng nhất định không thể bỏ đi, nếu như nàng vừa đi, không có nàng áp chế thì Man Tử và Tiểu Hắc phải chết không thể nghi ngờ.

Nghe thấy Thanh Hồng nói, trong lòng Dương Diệp cảm thấy ấm áp, vào lúc này mà cô gái trước mắt còn suy nghĩ cho mình nữa. Nắm chặt huyền thiết kiếm trong tay, ngay khi hắn chuẩn bị xuất thủ thì dị biến lại xuất hiện, Thanh Hồng bắn ra một mũi tên mang theo tiếng xé gió, trực tiếp đâm vào mắt phải của Lưỡng Dực xà. 

“Xuýt…”

Đau đớn kịch liệt làm cho Lưỡng Dực xà trong nháy mắt điên cuồng lên, cơ thể to lớn điên cuồng lắc lư trên mặt đất, không quan tâm Man Tử và Tiểu Hắc ở một bên nữa, hai cánh lớn vỗ mạnh kèm theo một cơn cuồng phong dữ dội lao tới Thanh Hồng đang giơ cung bắn tên.

Thấy Lưỡng Dực xà trong nháy mắt lao tới mình, sắc mặt Thanh Hồng nhất thời trắng bệch, tốc độ của Lưỡng Dực xà nhanh như thiểm điện, gần như chỉ trong vài hơi thở đã lao tới trước mặt Thanh Hồng, sau đó đầu rắn phình to ra, cái miệng rắn đỏ lòm cắn xuống Thanh Hồng 

“Không!”

Nhìn thấy Lưỡng Dực xà cắn tới Thanh Hồng, Man Tử ánh mắt kinh hãi muốn chết, cuồng loạn rống lên, sau đó như điên lao tới Lưỡng Dực xà.

Chương 18: Nội đan

Ngay khi Thanh Hồng đang thừ người ra thì Dương Diệp thân hình khẽ động, xuất hiện trước mặt nàng, “Keng” một tiếng, huyền thiết kiếm rời vỏ, chém mạnh tới Lưỡng Dực xà đã gần ngay trước mắt, một đạo kiếm khí kim sắc từ đỉnh huyền thiết kiếm bắn ra, trong nháy mắt chém vào đầu của nó.

“Bùm!”

Lân phiến của Lưỡng Dực xà vốn cứng rắn không gì sánh được lúc này giống như một khúc gỗ mục bị đạo kiếm khí kim sắc của Dương Diệp phá vỡ trong nháy mắt, cơ thể khổng lồ của nó phân thành hai nửa rơi xuống trên mặt đất, làm bụi đất văng khắp nơi. 

Thấy một màn như vậy, Man Tử và Tiểu Hắc đang xông tới dừng ngay tại chỗ, hai mắt ngơ ngác nhìn Lưỡng Dực xà bát phẩm đã bị chém thành hai khúc, sau đó lại nhìn Dương Diệp đang cầm kiếm đứng đó, trong lúc nhất thời không có phục hồi tinh thần nổi.

Thanh Hồng ở phía sau Dương Diệp phục hồi tinh thần lại đầu tiên, nhìn bóng lưng hơi gầy gò của Dương Diệp, trong đôi mắt xinh đẹp tỏa ra ánh sáng khác thường.

Một màn vừa rồi thật là quá chấn động! 

Kỳ thực đừng nói ba người Thanh Hồng, ngay cả Dương Diệp cũng có chút kinh hãi, hắn biết huyền khí kim sắc của mình rất lợi hại, dù sao trước kia dùng huyền khí vàng nhạt kia đã có thể phá vỡ phòng ngự của Lục phẩm huyền thú rồi, thế nhưng hắn không ngờ huyền khí kim sắc lại kinh khủng như thế, một kiếm đã chém Bát phẩm huyền thú Lưỡng Dực xà thành hai nửa.

Nghĩ sơ qua một chút, Dương Diệp đại khái cũng hiểu được. Huyền khí trong cơ thể sau khi biến dị thì uy lực tăng lên, đây là việc không thể chối cãi, thế nhưng một kiếm lúc nãy phân thây Lưỡng Dực xà hẳn còn do công lao của Phân Linh kiếm pháp, còn nếu hắn dùng phương thức công kích bình thường thì cũng có thể phá vỡ phòng ngự của Lưỡng Dực xà nhưng chắc chắn sẽ không khủng bố như vậy.

“Dương, Dương huynh đệ, ngươi là đệ tử Kiếm tông hả?” Lúc này hai người Man Tử và Tiểu Hắc đi tới bên cạnh Dương Diệp, Man Tử nhìn Dương Diệp cười khổ nói. Một màn vừa rồi quá chấn động, bốn người bọn họ là Cửu phẩm huyền giả mà không phá nổi phòng ngự của Lưỡng Dực xà, mà Thất phẩm huyền giả trước mắt này lại chỉ dùng một kiếm đã chém nó thành hai nửa, không thể không nói điều này có chút đả kích người khác. 

Thu hồi huyền thiết kiếm, Dương Diệp lắc đầu, bình thản nói: “Ta không phải đệ tử Kiếm tông, à, tạm thời chưa phải.” Hắn không có cảm tình gì với hai nam tử trước mắt này cả, lúc trước khi hắn nói mình là Thất phẩm huyền giả, tuy rằng Man Tử không có cay độc như Tu Viễnnhưng sự lạnh nhạt và xa lánh cũng rất rõ ràng.

Nghe được ngữ khí thản nhiên của Dương Diệp, Man Tử có chút xấu hổ, gã biết thái độ của mình và Tu Viễnlúc trước đối với Dương Diệp làm cho hắn không có hảo cảm với bọn họ. Nghĩ vậy Man Tử không khỏi cười khổ, một cơ hội kết giao với cường giả cứ như thế bị gã bỏ qua.

Man Tử cười khổ thở dài một tiếng, sau đó nhìn Lưỡng Dực xà dưới đất, nói: “Dương huynh đệ, con Lưỡng Dực xà này…” Nó là do Dương Diệp chém giết, theo đạo lý chính là của Dương Diệp, bởi vì lúc trước bọn họ chỉ bảo Dương Diệp dọn dẹp chiến bãi, cũng không đưa Dương Diệp vào đoàn đội, cho nên căn bản không có quy ước chia đều gì cả, nghĩ vậy trong lòng Man Tử lại hối hận sâu thêm vài phần. 

Dương Diệp liếc mắt nhìn Lưỡng Dực xà trên mặt đất, yên lặng một lát rồi nói: “Nếu có nội đan thì ta lấy, còn những thứ khác cho mọi người.” Dương Diệp bây giờ đương nhiên không thiếu tiền, sở dĩ hắn muốn nội đan là vì hiếu kỳ với nó, trước giờ hắn chưa từng thấy qua những thứ nội đan này.

Nghe được Dương Diệp nói, trong lòng Man Tử vui mừng, vốn gã còn tưởng Lưỡng Dực xà không có phần cho bọn họ, không nghĩ tới Dương Diệp chỉ muốn nội đan, nên biết trừ nội đan ra thì da của Lưỡng Dực xà cũng có giá trị xa xỉ, đối với ba người bọn họ thì đã là một thu hoạch không nhỏ.

Nói cảm ơn với Dương Diệp xong Man Tử cùng với Tiểu Hắc vội vã đi rút gân lột da của Lưỡng Dực xà. 

Dương Diệp không có quan tâm hai người Man Tử, xoay người nhìn Thanh Hồng, đối với cô gái cá tính dụ người trước mắt này hắn thật sự có hảo cảm, chậm rãi đi tới trước mặt nàng, thấy ánh mắt của nàng nhìn mình giống như đang nhìn quái vật, Dương Diệp không khởi sờ sờ mũi, cười nói: “Sao thế? Sao lại nhìn đệ như vậy?”

Thanh Hồng thu hồi ánh mắt, lắc lắc đầu, cười khổ nói: “Không ngờ đệ lại mạnh tới như vậy, lúc trước là ta nhiều chuyện rồi.” Thanh Hồng nghĩ lại trước đó mình ba lần bốn lượt căn dặn Dương Diệp không nên rời khỏi bên mình, khuôn mặt xinh đẹp không khỏi có chút nóng lên.“Ta cũng muốn ra tay nhưng mỗi lần đều do tỷ ra tay trước, cũng đừng trách ta chứ…” Dương Diệp nhún nhún vai, cười nói. 

Nghe được Dương Diệp nói, khuôn mặt của Thanh Hồng càng nóng hơn, trừng mắt nhìn Dương Diệp, nói: “Đúng thế, là do ta nhiều chuyện.” Nói xong đi tới chỗ hai người Man Tử. Nghĩ tới lúc này trong lòng Dương Diệp đang rất có thể cười nhạo nàng trước đó không biết tự lượng sức mình, nàng cảm thấy có chút ủy khuất.

Nhìn thấy Thanh Hồng có vẻ tức giận, Dương Diệp vội vã chặn trước mặt nàng, chân thành nói: “Thanh Hồng tỷ, đừng giận mà. Lúc trước rất cảm ơn tỷ, ta không có ý cười nhạo tỷ đâu, ta thật sự muốn xem tỷ là bằng hữu.”

Thấy biểu tình nghiêm túc của Dương Diệp, sắc mặt Thanh Hồng nhu hòa lại, liếc mắt nhìn Dương Diệp, nghĩ đến hành động lúc nãy của mình giống như làm nũng, gương mặt nàng đỏ lên, thầm nghĩ: “Mình bị sao thế này? Sao lại để ý suy nghĩ của hắn như thế chứ.” Lại giống như nghĩ đến gì đó, gương mặt nàng càng đỏ lên, nhưng sau một lát thì âm thầm lắc lắc đầu. 

Thấy gương mặt đỏ ửng của Thanh Hồng, bộ dạng e thẹn, mí mắt Dương Diệp nhảy lên, tim đập nhanh hơn. Thanh Hồng có thể nói là cô gái xinh đẹp nhất hắn gặp qua cho tới bây giờ, khuôn mặt xinh đẹp, vóc người thon thả, đặc biệt là bộ ngực đầy đặn dưới lớp da thú căng phồng lên, giống như muốn nảy ra khỏi lớp da đó vậy.

Ánh mắt Dương Diệp dời xuống, rơi vào vòng eo nhỏ để lộ của Thanh Hồng, có lẽ do quanh năm săn giết huyền thú ở bên ngoài nên làn da không trắng như những cô gái khác mà là màu lúa mạch khỏe mạnh. Đương nhiên làn da không phải trọng điểm, trọng điểm chính là vòng eo nhỏ hấp dẫn của nàng, vòng eo thon thả không chút dưa thừa, bằng phẳng trơn mịn, không cần sờ cũng người ta cũng có thể cảm nhận được sự mềm mại của nó.

Khuôn mặt xinh đẹp lại quyến rũ, bộ ngực đầy đặn, vóc người ma quỷ thon thả, cộng thêm bộ váy da thú kia, toàn thân Thanh Hồng lộ ra dáng vẻ hùng dũng cùng với phong tình thành thục quyến rũ. 

Đối với cô gái Thanh Hồng xinh đẹp này, Dương Diệp trước đó không có suy nghĩ gì nhiều, cũng không tỉ mỉ quan sát qua, hành động thiện cảm của đối phương trước đó làm cho hắn rất có hảo cảm với nàng, trong lòng hắn Thanh Hồng là một cô gái có thể trở thành bằng hữu.

Thế nhưng bây giờ quan sát Thanh Hồng gần như vậy, hắn mới phát hiện cô gái có thể trở thành bằng hữu này nhìn rất xinh đẹp, rất mê người.

Nhìn thấy Dương Diệp nhìn mình chằm chằm, Thanh Hồng nhất thời có chút mất tự nhiên, giống như nghĩ đến gì đó, con ngươi nàng chuyển động, trên mặt hiện ra một nụ cười quyến rũ, nói: “Thanh Hồng tỷ đẹp không?” Nghe vậy, Dương Diệp đang thưởng thức vóc người xinh đẹp của Thanh Hồng vô ý thức gật đầu, vừa gật đầu thì trong lòng hắn nổ “lộp bộp” một tiếng, ánh mắt nhìn Thanh Hồng, thấy nàng đang cười lại giống như không cười nhìn mình.

Dương Diệp đỏ mặt lên, lúng túng sờ mũi, đang định nói gì đó thì hai người Man Tử và Tiểu Hắc đi tới trước mặt hắn, Man Tử lấy từ trong lồng ngực ra một hạt châu màu trắng lớn chừng đầu ngón tay đưa cho Dương Diệp, nói: “Dương huynh đệ, đây là nội đan của Lưỡng Dực xà.”

Nhận lấy hạt châu màu trắng kia, Dương Diệp nhìn kỹ nội đan của huyền thú, nội đan rất nhỏ, xung quanh hiện lên màu trắng nõn, đồng thời bên trong nó còn tỏa ra một cỗ năng lượng dao động nhè nhẹ. 

“Nội đan thường có tác dụng gì?” Nhìn nội đan trong tay, Dương Diệp hỏi.

Man Tử mỉm cười nói: “Tác dụng của nội đan rất nhiều, có thể chế thành đan dược, cũng có thể nuôi một vài huyên thú, đương nhiên tác dụng lớn nhất là có thể khảm lên một số huyền bảo, đương nhiên việc này cần có phù văn sư khắc một trận pháp mới được.

Nghe vậy Dương Diệp nheo mắt lại, hắn không nghĩ tới nội đan có tác dụng như vậy, cất nó vào trong ngực, Dương Diệp hỏi: “Đúng rồi, mọi người bình thường săn giết huyền thú trong Thập Vạn Đại Sơn, vậy thì chắc khá quen thuộc với các nơi trong Thập Vạn Đại Sơn nhỉ?” 

Man Tử gật đầu nói: “Trong phạm vi nghìn dặm trở lại chúng ta tương đối quen thuộc, nhưng vượt qua phạm vi đó thì chúng ta cũng không biết. Nơi đó thì một số dong binh đoàn mạnh cũng không dám tiến vào, huyền thú trong đó đa số đều là thú vương, thậm chí còn mạnh hơn.”

Thú vương!

Nghe được hai chữ này, thần sắc của Dương Diệp có chút ngưng trọng, thú vương tương đương với cường giả Tiên Thiên cảnh của con người, thế nhưng sức chiến đấu thì tuyệt đối vượt xa cường giả Tiên Thiên cảnh. 

Yên lặng một lát, Dương Diệp hỏi tiếp: “Chúng ta cần mất bao lâu nữa mới có thể ra khỏi Vạn Xà lâm?” Dương Diệp đã quyết định đi tìm huyền thú mạnh để chiến đấu, chỉ có chiến đấu với những huyền thú mạnh như thế thì hắn mới có thể làm cho thực lực của mình mạnh lên, hắn bây giờ rất rất cần thực lực.

Man Tử ngẩng đầu nhìn sắc trời, sau đó nói: “Ngày mai mới có thể ra khỏi Vạn Xà lâm, đêm nay chúng ta nghỉ ngơi trong này một đêm đã.”

“Nghỉ ngơi trong Vạn Xà lâm sao?” Dương Diệp ngẩn ra, nói: “Vạn Xà lâm nhiều rắn như vậy, nghỉ ngơi ở đây an toàn không?” 

“Ngốc!” Thanh Hồng liếc mắt nhìn Dương Diệp, nói: “Vạn Xà lâm này kín không chỗ hở, buổi tối ánh trăng cũng chiếu không qua được, đi đường buổi tối mới nguy hiểm.”

Nghe vậy Dương Diệp lúng túng sờ sờ mũi, hắn lần đầu tiên đi lịch luyện, đối với những chuyện này không hiểu biết bằng bọn họ, thế nhưng bị mắng là ngốc hắn vẫn thấy có chút xấu hổ.

Thấy bộ dáng xấu hổ của Dương Diệp, Thanh Hồng không chút kiêng kỵ cười lên, nàng lúc này cũng nhìn ra được Dương Diệp tuy thực lực mạnh mẽ nhưng tuyệt đối là lần đầu tiên ra ngoài lịch luyện, không kể tới thực lực thì nhiều phương diện khác Dương Diệp còn non lắm! 

Chương 19: Xà biến

Trong khu rừng rậm rạp, đống lửa yếu ớt, ngọn lửa nhẹ nhàng rung rinh nhảy múa, mang đến chút ấm áp cho đêm tối yên tĩnh.

Mọi người cùng ngồi xung quanh đống lửa.

Dương Diệp tựa lưng vào một cây đại thụ, cành cây trong tay thỉnh thoảng lại gạt vào trong đống lửa, nhờ cuộc nói chuyện trước đó mà Dương Diệp đã hiểu thêm một chút về ba người này. 

Ba người đều đến từ một thành thị tên là Thanh Sơn thành, là thành thị gần Kiếm tông nhất, Man Tử và Thanh Hồng là huynh muội ruột thịt, hai người xuất thân từ thế hệ dong binh, dựa vào săn giết huyền thú để nuôi gia đình, về phần Tiểu Hắc bên cạnh vẫn chưa nói qua câu nào cũng không phải do gã tình tình lãnh đạm mà vì thực chất là một người câm!

“Dương huynh đệ, ngươi thật sự không phải đệ tử tông môn sao?” Lúc này Man Tử nhìn Dương Diệp có chút tò mò hỏi.

Nghe thấy Man Tử hỏi, Tiểu Hắc và Thanh Hồng ở một bên cũng nhìn về phía Dương Diệp. Không thể không nói, cảnh tượng Dương Diệp một kiếm chém đôi Lưỡng Dực xà để lại chấn động cho họ rất lớn. Thực lực như thế thì ngay cả tán tu bình thường hay đệ tử thế gia nhỏ có thể đạt được. 

Nghĩ tới trước đó mấy người mình còn bảo để Dương Diệp dọn dẹp chiến bãi, khuôn mặt ba người cũng có chút nóng lên.

“Tạm thời vẫn chưa phải, đúng rồi…” Dương Diệp dừng gạt cành cây, nhìn về ba người nói: “Sau này nếu mọi người gặp lại gã đồng đội Tu Viễn trước kia thì định làm như thế nào?”

Nghe nhắc tới tên Tu Viễn, sắc mặt ba người trở nên có chút khó coi. 

Thanh Hồng hừ lạnh một tiếng, trên mặt không dấu nổi vẻ khinh thường, nói: “Trước kia thêm loại người như thế vào đội đúng là chúng ta không có mắt mà, vốn còn tưởng hắn chỉ kiêu ngạo một chút, không ngờ lại sợ chết như thế, lại còn có thể vứt bỏ đồng đội bỏ chạy, lần sau gặp được ta nhất định phải bắn thủng đầu hắn!”

Nhìn Thanh Hồng tức giận, Dương Diệp lắc đầu mỉm cười, xem ra tên Tu Viễn bỏ chạy lấy thân làm cho nàng tức giận thật sự.

Man Tử lắc đầu thở dài một hơi, nói: “Thôi, người như vậy thì không liên quan nữa là được.” 

“Thôi?” Thanh Hồng có chút tức giận nói: “Ca, lúc nãy nếu không có Dương Diệp, ba người chúng ta đã chết dưới công kích của Lưỡng Dực xà rồi. Việc này sao thôi được?”

Tiểu Hắc sắc mặt âm trầm một bên nắm chặt chủy thủ trong tay, vung loạn vài cái trong không khí, dùng phương thức đó biểu đạt sự bất mãn của y với Tu Viễn.

Nhìn hai người tức giận, Man Tử lắc đầu thở dài một tiếng, nói: “Tại sao ta bảo thôi hả? Thanh Hồng muội nói không sai, Tu Viễn lâm trận bỏ chạy, nếu như không phải có dương huynh đệ thì chắc chắn chúng ta đã bị tiêu diệt toàn bộ rồi. Nhưng mấy người không biết, ca ca hắn là một tướng lĩnh của Thanh Sơn thành, nếu như tin chúng ta làm gì với hắn bị truyền đi thì sau này không thể đặt chân ở Thanh Sơn thành nữa.” 

Nghe vậy hai người Thanh Hồng mấp máy môi, cuối cùng yên lặng không nói. Tướng lĩnh Thanh Sơn thành, vậy ít nhất phải là cường giả Tiên Thiên cảnh, không phải là người mà bọn họ có thể chống lại được.

Yên lặng một hồi lâu, Thanh Hồng hừ lạnh một tiếng, nói: “Không thể cứ thôi như vậy được, chờ quay về Thanh Sơn thành kể lại chuyện hắn vứt bỏ đồng đội, xem sau này còn ai thêm hắn vào đội.”

Nghe thế Man Tử và Tiểu Hắc cùng gật đầu, nếu như không nói ra thì trong lòng bọn họ cũng sẽ có chút không thoải mái. Như Thanh Hồng nói, chỉ cần kể lại chuyện của Tu Viễn, vậy sau này hắn sẽ trở thành sỉ nhục của dong binh giới, dù sao lâm trận bỏ chạy, vứt bỏ đồng đội là cấm kỵ của dong binh giới. 

“Thanh Sơn thành có gần An Nam thành không?” Dương Diệp đột nhiên hỏi.

Ba người ngẩn ra, không biết vì sao Dương Diệp lại hỏi như vậy, Man Tử cười nói: “Tuy chúng ta chưa đi qua An Nam thành nhưng nó cũng không xa, bởi vì chúng ta cũng từng gặp dong binh của An Nam thành vào Thập Vạn Đại Sơn săn giết huyền thú.” Nói tới đây Man Tử nhìn Dương Diệp hỏi: “Chẳng lẽ dương huynh đệ đến từ An Nam thành?”

Dương Diệp gật gật đầu, lại liếc nhìn ba người, suy nghĩ gì đó. 
Thấy Dương Diệp không có muốn nói nữa, ba người thức thời không hỏi tiếp.

Yên lặng một lát, Man Tử cảm thấy có gì đó không đúng, đứng dậy nhìn tứ phía, xung quanh toàn là bóng tối, yên tĩnh không một tiếng động. Man Tử nhíu mày suy nghĩ một lát, sau đó nhìn Tiểu Hắc đang trầm mặc, nói: “Tiểu Hắc, chúng ta đi xung quanh rải ít phân và nước tiểu thú vương, bây giờ nhìn quá yên tĩnh, có chút không đúng lắm.”

Nghe vậy Tiểu Hắc gật đầu, sau đó hai người đi ra phía xa. 

Dương Diệp đang suy nghĩ thì đột nhiên Thanh Hồng ngồi xuống bên cạnh hắn, nhìn Dương Diệp bên cạnh, trong đôi mắt xinh đẹp của nàng lóe lên ánh sáng khác thường. Dương Diệp khuôn mặt có chút gầy ốm, ngũ quan thanh tú, mái tóc đen phiêu dật, mặc dù không thể nói là mỹ nam tử nhưng cũng đáng để ngắm nhìn. Đương nhiên quan trọng nhất là thực lực của Dương Diệp, tuy rằng Dương Diệp mới Thất phẩm huyền giả, thế nhưng thực lực kia chỉ có thể hình dung bằng hai chữ kinh khủng.

Nàng có một chút hảo cảm với Dương Diệp, bởi vì ánh mắt Dương Diệp nhìn nàng không có tính xâm lược như những người khác, cho nên dọc đường đi nàng đều chiếu cố tới hắn, thế nhưng khi nhìn thấy Dương Diệp như một bức tượng chiến thần che trước mặt nàng, một kiếm chém Lưỡng Dực xà thành hai nửa, nàng biết kể từ thời điểm đó, nàng đối với thiếu niên này đã có một chút cảm giác khác thường rồi.

Nam vực, cường giả luôn luôn hấp dẫn người khác. 

Cảm nhận được ánh mắt của cô gái xinh đẹp bên cạnh, Dương Diệp nghiêng đầu nhìn Thanh Hồng hỏi: “Sao thế, trên mặt ta có hoa à?”

Thanh Hồng vội vã thu hồi ánh mắt, gương mặt ửng đỏ, cũng may là đêm tối người khác nhìn cũng không rõ, yên lặng một lát nàng lại nhìn Dương Diệp nói: “Tiểu đệ đệ, thực lực của đệ mạnh như thế, vì sao trước đó chúng ta bảo đệ dọn dẹp chiến bãi, còn có Tu Viễn châm chọc đệ nhiều lần, đệ đều không phản kháng?”

Nghe vậy Dương Diệp mỉm cười nói: “Làm người vẫn nên hạ thấp mình thì tốt hơn, nếu như thực lực cực mạnh thì còn nói, chứ loại như ta thì trong Thập Vạn Đại Sơn còn có vô số người có thực lực cao hơn nữa, nếu như ta huênh hoang thì chính là tự tìm đường chết.” Làm đệ tử tạp dịch một năm khiến cho hắn hiểu được rất nhiều đạo lý, một người không có thực lực cao siêu gì thì làm như vậy chính là tự tìm đường chết, giống như Từ quản sự và Đỗ Tu vậy, hai người kia ở Tạp Dịch phong nếu khiêm tốn một chút thì phỏng chừng cũng không rơi vào kết cục như vậy. 

Trong mắt Thanh Hồng lộ ra vẻ kinh ngạc, làm dong binh quanh năm để cho nàng thấy được rất nhiều thiên tài, mà những thiên tài này có thực lực này cơ bản đều là cực kỳ kiêu ngạo, chỉ sợ người khác không biết thực lực của mình thôi. Mà thiếu niên trước mắt lại không có chút ngạo khí nào của những đệ tử thiên tài kia, biết hạ thấp mình.

Tính cách và sự trưởng thành này làm cho nàng thật có chút kinh ngạc.

Sau khi nói chuyện phiếm một hồi thì trừ Man Tử ra mọi người đều đi nghỉ ngơi. Tuy xung quanh đều có phân và nước tiểu thú vương nhưng ba người Man Tử cũng không dám sơ suất, cho nên thay phiên nhau canh gác. 

Đêm khuya, trong rừng rậm tối đen như mực, đống lửa trước mặt Dương Diệp như có chút quỷ dị, có chút âm trầm, có chút kinh khủng.“Xùy…”

Đột nhiên vốn trong rừng đang yên tĩnh thì có mấy âm thanh xùy xùy vang lên, lúc đầu mới có vài tiếng, sau đó là cả hàng trăm tiếng, chỉ chốc lát toàn khu rừng đều vang lên tiếng xùy xùy! 

Mấy người Dương Diệp vừa nghe tiếng xùy xùy vang lên thì tỉnh hết dậy, Dương Diệp vừa muốn đứng lên thì Thanh Hồng bên cạnh đã đặt tay lên vai hắn, sau đó khẽ lắc đầu.

Nhìn thấy sắc mặt ngưng trọng của Thanh Hồng, Dương Diệp nhìn về phía đối diện thì thấy Man Tử và Tiểu Hắc cũng như vậy, bọn họ đều lắc đầu với hắn. Dương Diệp biết không thể cử động liền khẽ gật đầu, sau đó ngồi yên tại chỗ, yên lặng theo dõi kỳ biến.

Trong lúc nhất thời bốn người giống như tượng điêu khắc. 

Âm thanh xùy xùy cũng không ngừng lại, ngược lại còn càng lúc càng nhiều thêm, nhờ ánh lửa yếu ớt mấy người có thể thấy xung quan toàn từng đàn từng đàn gì đó đang nhúc nhích. Cũng may có phân và nước tiểu của thú vương nên những vật kia cũng không có bò tới chỗ mấy người, chỉ di chuyển bên ngoài phạm vi của phân và nước tiểu thú vương.

Nhìn những vật nhúc nhích kia, da đầu Dương Diệp có chút tê dại, từng đàn từng đàn kia đương nhiên chính là rắn, nếu chỉ vài chục con thì bọn họ đương nhiên không sợ gì, thế nhưng bây giờ xung quanh này phải có cả vạn con, hơn thế còn có một số mãng xà to lớn nữa.

Dương Diệp lúc này rất muốn hỏi cô gái bên cạnh xem đây là chuyện gì, thế nhưng hắn không dám hỏi, hắn sợ vừa hỏi thì những con rắn kia sẽ không cố kỵ gì nữa mà xông vào. Thực lực của hắn tuy không kém, thế nhưng nếu bị những đàn rắn này vây quanh, lại còn là buổi tối thì hắn cũng thập tử vô sinh mất. 

Đặc biệt đây là Vạn Xà lâm, Vạn Xà lâm có bao nhiêu rắn hắn không biết, nhưng chắc chắn không hề ít, vừa nghĩ tới bị vô số rắn vây quanh, da đầu Dương Diệp cũng có chút tê dại.

Không chỉ là Dương Diệp không rõ chuyện gì đang xảy ra, ngay cả mấy người Man Tử cũng không rõ chuyện gì, trước kia mấy người họ nghỉ ngơi trong Vạn Xà lâm vô số lần nhưng chưa từng gặp qua tình huống như này, cho nên ba người cũng vừa kinh hãi vừa nghi hoặc.

Rắn xung quanh càng lúc càng nhiều, liên tục không ngừng vây quanh mọi người, rắn đè rắn, từng đống từng đống, cảnh tượng như vậy làm cho mấy người Man Tử muốn đau tim vỡ mật. Cũng may những đàn rắn này không dám xông vào khu vực có phân và nước tiểu thú vương, không thì mấy người tuyệt đối chết đứng mất. 

Thanh Hồng siết chặt tay Dương Diệp, trên trán đổ đầy mồ hôi lạnh, cuối cùng nàng nhắm hẳn hai mắt, nhưng vô số âm thanh xùy xùy kia làm cho nàng sợ hãi nhịn không được run rẩy, sau đó sợ hãi hóa hành sức mạnh, đôi ngọc thủ ra sức hành hạ tay của Dương Diệp.

Dù Dương Diệp mình đồng da sắt cũng cảm thấy đau đớn, quay đầu liếc nhìn Thanh Hồng, nhìn thấy nàng nhắm nghiền hai mắt, sắc mặt trắng lên, cơ thể khẽ run rẩy, quay qua nhìn Man Tử và Tiểu Hắc thì thấy hai người họ cũng vậy. Dương Diệp nhíu mày, hắn biết nếu như tiếp tục kéo dài thì mấy người họ nhất định sẽ bị bầu không khí này bức điên mất, bây giờ mấy người đứng yên nên còn ổn, một khi cử động thì rắn xung quanh nhất định sẽ như thủy triều nhào tới bọn họ.

Đến khi đó mấy người họ chỉ có nước chạy đằng trời! 

“Bình tĩnh, bình tĩnh!”

Vừa nghĩ tới cảnh tượng bị hàng vạn con rắn vây công, Dương Diệp cố gắng bắt buộc mình phải bình tĩnh, hắn biết tình huống này nhất định trước nay chưa từng xảy ra, không thì mấy người này sẽ không nghỉ ngơi trong Vạn Xà lâm làm gì. Mà trước kia không hề xảy ra, bây giờ lại xảy ra, vậy chính là do mấy người họ chọc đến những con rắn này.

“Chọc tới những con rắn này?” Nghĩ tới đây, Dương Diệp cau mày vắt óc suy nghĩ. 

“Soạt soạt…”

Đúng lúc này, những đàn rắn kia không cố kỵ phân và nước tiểu thú vương nữa, từng lớp từng lớp bò về phía mấy người Dương Diệp…

Chương 20: Dương Diệp gây họa

Cảm nhận được bầy rắn đã vọt đến, ngoại trừ Dương Diệp ra, ba người còn lại ở đây đều mặt mày trắng bệch, đặc biệt là Thanh Hồng, thân thể cứ vậy mà mềm nhũn ngã vào người Dương Diệp, về phần Man Tử và Tiểu Hắc cũng không khác gì mấy, hai người đều rụng rời, chẳng còn sức đâu để chạy trốn.

Nếu là lúc bình thường, với tố chất tâm lý của ba người, cho dù đối mặt với mấy vạn con rắn cũng ắt hẳn không tệ đến thế, thế nhưng trải qua một khoảng thời gian chịu đựng áp lực nặng nề, trạng thái tinh thần và thần kinh của ba người đã sớm không chịu nổi gánh nặng, hơn nữa xung quanh đều là bầy rắn bò đặc nghẽn, cho nên ba người trực tiếp cam chịu số phận, không phí công phán kháng nữa.

Khi bầy rắn này xông đến, Dương Diệp vẫn duy trì đầu óc tĩnh táo, gắng sức nghĩ là vật gì thu hút chúng đến. Đến khi bầy rắn chỉ còn cách ba người mấy trượng, Dương Diệp bỗng nhiên đứng dậy, móc ra từ trong ngực viên nội đan Lưỡng Dực Xà kia, sau đó dùng sức ném ra xa. 

Đồng thời, cổ tay hắn chợt động, trường kiếm xuất hiện trong tay. Nhìn viên nội đan chìm vào trong bóng tối xa xa, huyền khí tuôn ra từ toàn thân hắn, hắn chắc chắn sẽ không khoanh tay chịu chết, thế nhưng hắn cũng biết nếu như hắn đoán sai, lần này có lẽ là tiêu thật rồi.

Cũng may Dương Diệp đã đoán đúng, khi viên nội đan kia chìm trong bóng tối phía xa, bầy rắn vốn đang tuôn về phía bọn họ lập tức dừng tại chỗ, sau đó lại như thủy triều mà tràn đến chỗ viên nội đan kia biến mất.

Lúc này Dương Diệp nghĩ lại mà sợ, bầy rắn đông dày đặc xung quanh này thật sự mang đến cảm giác quá choáng ngợp, hơn nữa chúng nối liền không ngớt như thể vô cùng vô tận, từng đợt từng đợt như sóng tràn về phía viên nội đan kia, mà tràng cảnh hùng vĩ này kéo dài suốt gần hơn một giờ mới biến mất. 

Cảm thấy xung quanh đã không còn rắn nữa, Dương Diệp tức thì thở phào nhẹ nhõm, tuy là hắn có thần kinh vững vàng nhưng nhìn cảnh tượng này cũng phải sợ hãi. Bị nhiều bầy rắn như vậy vậy công, đừng nói là hắn, cho dù là Vương Giả cảnh cường giả có thể bay lướt lên cũng chết chắc, dưới tình huống không có thực lực tuyệt đối, số lượng mới là vương đạo!

Cúi đầu nhìn ba người đã té xỉu trên đất, Dương Diệp lắc đầu, mặc dù tình huống vừa rồi là đến đường cùng thế nhưng biểu hiện của ba người này cũng thật quá kém. Nghe nói trong khảo hạch đệ tử ngoại môn Kiếm tông sẽ có một cửa ải là khảo hạch tâm cảnh, lấy biểu hiện của ba người này mà xem, bọn họ tuyệt đối là không hợp cách.

Sau khi bị kêu dậy, ba người đồng loạt nhìn xung quanh một chút, phát hiện không còn rắn nữa ba người lại ngồi phệch xuống đất, lau mồ hôi lạnh trên trán. 

"Đường võ đạo, tâm tính rất quan trọng, biểu hiện của ba người các vị thật là quá kém." Dương Diệp cảm thấy cần phải nhắc nhở ba người, dù sao đi nữa, mọi người cũng coi như là từng cùng trải qua hoạn nạn, nếu như có thể làm cho ba người nâng cao tâm cảnh thì cũng là một chuyện tốt.

Nghe thấy lời của Dương Diệp, ba người đều cảm thấy hơi xấu hổ. Không cần Dương Diệp nói, chính bọn họ cũng biết vừa rồi rất mất mặt. Tuy rằng bầy rắn rất kinh khủng, thế nhưng trực tiếp mất sức chiến đấu, mặc kệ nói như thế nào, làm một huyền giả mà như vậy quả thật là hơi hèn nhát.

Nhìn thấy ba người xấu hổ, Dương Diệp tiếp tục nói: "Không phải là ta châm chọc các vị, các vị cũng biết rằng, làm một võ giả, nếu như không có dũng khí cầu sinh tồn trong tuyệt cảnh, vậy thì đường võ đạo còn có thể đi bao xa? Giống như vừa rồi, đó là tuyệt cảnh, nhưng các vị đừng nên bỏ cuộc, cho dù chết cũng không được bỏ cuộc. Nếu không bỏ cuộc thì còn có chút hi vọng, nhưng tự các vị buông bỏ vậy thì không còn chút cơ hội nào nữa. Đừng nói là đường võ đạo, ngay cả mạng sống cũng chẳng còn!" 

Đây là lời thật lòng của Dương Diệp, ngay từ khi còn nhỏ, khó khăn trắc trở đã như hình với bóng theo sát hắn, thế nhưng hắn cũng không từ bỏ, bất kể là như thế nào hắn cũng chưa từng bỏ cuộc. Cho dù ở Kiếm tông bị giáng làm đệ tử tạp dịch, từ thiên đường đọa đến địa ngục, hắn cũng không từ bỏ, cũng chưa bao giờ có tâm thái muốn từ bỏ, cho nên hắn mới sống đến bây giờ.

Nghe thấy lời nói của Dương Diệp, Man Tử và Tiểu Hắc hít sâu một hơi, sau đó đứng dậy thi lễ với Dương Diệp. Man Tử nghiêm túc nói:

"Tạ ơn, hiện tại ta đã hiểu vì sao thực lực của bọn ta lại kém cỏi như vật. Tuy rằng có một phần liên quan đến thiên phú và tài nguyên tu luyện, nhưng nguyên nhân phần nhiều vẫn là ở bản thân bọn ta ý chí không bền, gặp phải khó khăn là từ bỏ, chẳng trách cả đời mãi không thể trở nên nổi bật!" Man Tử là nói thật lòng, nhất là sau khi gã hồi tưởng lại từng sự việc trước khi, gã càng khẳng định vấn đề là từ bản thân mình. Trước đây gã và Tiểu Hắc, không, phải nói là rất nhiều dong binh cũng đều có ý nghĩ như vậy, đó chính là nếu như cho bọn họ tài nguyên tu luyện, thành tựu của bọn họ nhất định không kém gì đệ tử tông môn cùng với tinh anh đế quốc. Thế nhưng bây giờ nhớ lại, gã cảm thấy ý nghĩ này đúng là buồn cười.

Không cần nói ai khác, chỉ riêng Dương Diệp trước mắt gã đây, cảnh giới còn thấp hơn bọn họ, thế nhưng thực lực và tâm cảnh căn bản là bọn họ không thể sánh bằng.

Thanh Hồng nhìn Dương Diệp rồi cúi đầu, trước kia nàng cũng có ý nghĩ này. Nàng nghĩ nếu nàng là đệ tử tông môn, thực lực của nàng tuyệt đối sẽ không yếu hơn Dương Diệp. Thế nhưng lúc vừa rồi, biểu hiện của nàng và Dương Diệp khi cùng ở trong tuyệt cảnh đã làm cho nàng hiểu, chênh lệch giữa hai người không chỉ là chênh lệch về thực lực. 

Nhìn ba người chán nản, Dương Diệp an ủi: "Không phải là ta muốn đả kích các vị, chỉ là muốn nhắc nhở mọi người. Việc mọi người phải làm bây giờ là biết thẹn rồi lại biết dũng, chứ không phải là sa sút tinh thần. Dù sao các vị mới chừng hai mươi tuổi, còn có cơ hội bước vào Tiên Thiên."

Man Tử cười gượng gạo: "Tiên Thiên ư, nếu như không có cơ duyên, e là đời này vô vọng."

Nghe vậy Dương Diệp cũng không nói nữa, có vài thứ chẳng phải một vài câu nói của hắn là có thể thay đổi được, mỗi người đều có đường nhân sinh của riêng mình, hắn chỉ cần bước trên con đường của bản thân là tốt rồi. 

"Được rồi, mà bầy rắn kia sao thế?" Thanh Hồng nhìn Dương Diệp mà hỏi.

Dương Diệp thẳng thắn kể lại chuyện trước đó, hắn cũng nghi hoặc vì sao bầy rắn lại vây đánh ba người họ.Khi nghe Dương Diệp lấy nội đan ra, Thanh Hồng nhíu mày hỏi: "Ngươi, nội đan của ngươi cứ để trong ngực, không bỏ vào trong nạp giới sao?" 

Nghe thấy câu hỏi của Thanh Hồng, Man Tử và Tiểu Hắc đều nhìn về phía Dương Diệp, dưới cái nhìn chằm chằm của ba người, tuy là Dương Diệp cảm thấy có cái gì đó không đúng nhưng vẫn là gật đầu một cái.

Nhìn thấy Dương Diệp gật đầu, sắc mặt ba người lập tức trở nên kì quái, Thanh Hồng vỗ trán, lườm Dương Diệp mà nói: "Tiểu đệ đệ à, ngươi có biết hay không, nội đan có sức hấp dẫn vô cùng lớn với huyền thú? Nội đan của đồng loại có thể giúp cho chúng nó thăng cấp, lúc đầu ta còn tưởng rằng ngươi để nội đan vào trong nạp giới, không ngờ ngươi lại chỉ cất vào trong ngực."

Nghe vậy, Dương Diệp bất giác sờ sờ mũi, nhìn ba người mà hỏi nhỏ: "Nói như vậy, bầy rắn này là tìm đến ta sao?" 

Ba người ra sức gật gật đầu.

Dương Diệp có hơi xấu hổ, nói nửa ngày lại là vấn đề của mình. Nghĩ vậy Dương Diệp bèn vội vàng xin lỗi, mặc kệ là thế nào, lần này cũng là sai lầm của hắn mới làm cho mọi người suýt nữa bị bầy rắn ăn tươi nuốt sống, phải xin lỗi mới được.

Thấy Dương Diệp xin lỗi, ba người ngược lại là thấy hơi ngượng ngùng. Tuy rằng lần này là sai lầm của Dương Diệp, nhưng dù sao Dương Diệp cũng đã cứu ba người họ, hơn nữa cũng chỉ là vô ý, bây giờ Dương Diệp xin lỗi rồi, chút buồn bực trong lòng ba người cũng tiêu tán ngay. 

Sau khi không còn khúc mắt, mọi người lại lần nữa thoải mái hàn huyên. Lần này ba người đều nói cho Dương Diệp về kinh nghiệm làm dong binh của mình, ví dụ như là không nên làm cái gì, việc nào nhất định phải làm. Dưới một phen chỉ bảo của bọn họ, Dương Diệp không những thu hoạch được nhiều thứ mà còn thầm thấy may mắn, may mắn là mình đã kết bạn với ba người.

Lịch luyện chú trọng chiến đấu sinh tử, không ngừng đột phá dưới áp lực, đây là ý nghĩ vốn có của Dương Diệp, điều này cũng không sai, thế nhưng bây giờ Dương Diệp mới biết được sự việc chẳng hề đơn giản như hắn nghĩ. Lấy một ví dụ đơn giản nhất mà nói, trong Vạn Xà lâm này, nếu có người lúc nghỉ ngơi không vẩy lên phân và nước tiểu của thú vương, cho dù là Tiên Thiên cường giả thì kết cục cũng là bi thảm không nỡ nhìn.

Bởi lẽ trong Vạn Xà lâm đen như mực này, một khi chiến đấu ắt sẽ hấp dẫn đến vô số bầy rắn, dưới tình huống đó, Tiên Thiên cường giả cũng phải chết chắc. 

Còn có rất nhiều phương pháp sinh tồn nơi Thập Vạn Đại Sơn, những phương pháp này là được vô số dong binh dùng sinh mệnh mà tổng kết lại, Dương Diệp vô cùng nghiêm túc mà ghi nhớ, mặc dù hắn đến lịch luyện nhưng cũng không muốn vô duyên vô cớ đi tìm đường chết.

Đánh với xà vương một trận không hề gì, thế nhưng tác chiến với mấy vạn con rắn, vậy thì chẳng phải là lịch luyện nữa mà là tìm đường chết.

Sau khi trải qua tai nạn khi nãy, mọi người cũng không nghỉ ngơi mà nói chuyện phiếm đến hừng đông, đến lúc trời sáng, bọn họ chuẩn bị một chút sau đó liền tiếp tục xuất phát. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau