VÔ ĐỊCH KIẾM VỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Vô địch kiếm vực - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Gã quét rác

Kiếm tông, Huyền Không sơn, Tạp Dịch phong.

Với tư cách là tông phái lớn nổi danh ở Nam Vực, Kiếm tông lưng tựa Thập Vạn đại sơn, phía nam trông về đế quốc Đại Tần, kiến trúc chiếm liên tiếp hơn một nghìn dặm trong Huyền Không sơn. Huyền Không sơn có bảy đỉnh lớn, ba mươi sáu đỉnh nhỏ, trong đó Tạp Dịch phong là một trong vô số đỉnh nhỏ. Tạp Dịch phong, tên cũng như nghĩa, là nơi ở của các đệ tử tạp dịch.

TuyTạp Dịch phong là nơi đệ tử tạp dịch ở, nhưng quy mô của nó có thể so sánh với một tòa thành nhỏ ba mươi mấy vạn người trong nước Đại Tần.

Trời tờ mờ sáng, như thường lệ, Dương Diệp liền tỉnh dậy, rửa mặt đánh răng qua loa rồi cầm cái chổi sau cửa đi ra khỏi phòng.

Nhìn một tia sáng trên trời, Dương Diệp hít một hơi thật sâu không khí tươi mát sáng sớm, một lát sau, trên gương mặt nhỏ nhắn non nớt của Diệp Dương tràn ngập kiên định, thấp giọng nói:

“Cố gắng kiên trì, không từ bỏ!” Nói xong, hắn bước nhanh về phía Thanh Phong cốc.

“Các ngươi xem, kia không phải là đệ tử ngoại môn trước kia sao?”

“Thì ra là hắn, ngươi cũng biết đó chỉ là trước kia, hắn bây giờ chỉ là một tên đệ tử tạp dịch, quét rác giống chúng ta thôi.”

“Thật đáng tiếc, một tên trông thật tuấn tú! Bây giờ chắc tuổi của hắn cũng không quá mười sáu mười bảy nhỉ, ở tuổi này, đáng ra phải là tiền đồ vô lượng, đáng tiếc bây giờ lại là tạp dịch, đáng tiếc!”

“Nghe nói trước kia ở An Nam thành hắn được trưởng lão ngoại môn thu nhận làm đệ tử, ai mà biết được, hắn lại một năm không hấp thu được huyền khí, bị trưởng lão ngoại môn tức giận hạ xuống làm đệ tử tạp địch, còn được cái danh xưng đệ nhất phế vật của Kiếm tông.”

“Đệ nhất phế vật Kiếm tông, chậc chậc, cái danh xưng này vang dội đấy!”

Nghe thấy lời người xung quanh nói, Dương Diệp dừng bước chân, tay phải nắm chặt cây chổi, một lát sau, hắn hít một hơi thật sau, không để ý mấy người kia nữa, nhanh chân bước về Thanh Phong cốc.

Thanh Phong cốc ở núi phía sau Tạp Dịch phong, do vài tòa núi nhỏ chân vạc kẹp chặt, ở giữa là đáy cốc lún xuống, trong cốc cỏ mọc um tùm, cỏ xanh như thảm, rất nhiều cây đại thụ chọc trời, cao vút, che khuất bầu trời. Nơi đây là chỗ đệ tử tạp dịch hái thuốc chặt củi mọi ngày, cũng là chỗ Dương Diệp tu luyện hàng ngày.

Trên một tảng đá lớn, Dương Diệp tùy ý ném chổi sang một bên, sau đó ngồi trên tảng đá lớn, lấy ra một phong thư và một tượng đất nhỏ từ trong ngực, do hôm qua bận rộn cả ngày, hắn không có thời gian xem.

Nhìn tượng đất nhỏ trong tay, trên gương mặt non nớt của Dương Diệp lộ ra nụ cười dịu dàng. Tượng đất rất nhỏ, không thể nói là rất tinh xảo, nhưng ngũ quan rõ ràng, đây là muội muội làm tượng đất hình hắn, tuy rằng có chút không giống, lại thô sơ nhưng đối với hắn mà nói, nó là vật trân quý nhất.

Nhẹ nhàng vuốt ve, Dương Diệp lại bỏ tượng đất vào trong ngực, nhìn bức thư trên tay, nhẹ nhàng thổi bụi trên phong thư, sau đó hết sức cẩn thận lấy thư trong phong thư ra đọc.

“Ca, kim tệ tháng trước huynh gửi chúng ta đã nhận được rồi. Từ sau khi huynh được Kiếm Tông nhận làm đệ tử ngoại môn, những nhà hàng xóm trước kia xem thường chúng ta liền thường xuyên đến nhà ta thăm hỏi. Hừ, Tiểu Dao biết, bọn họ là biết ca ca có bản lĩnh, cho nên mới làm thân với mẹ và muội, một đám tiểu nhân.”

Dương Diệp hít một hơi sâu, khóe miệng hơi nhấc lên, nổi lên một tia tự giễu: “Đệ tử ngoại môn…”

Lúc lâu, Dương Diệp đè ép cảm xúc không cam tâm cùng bất đắc dĩ trong lòng, sau đó liếc nhìn phong thư.

“Còn nữa, người của Liễu gia thật đáng ghét, bọn họ lại cầu hôn với mẹ, để Tiểu Dao làm thiếp của cái tên mập ba trăm cân đó, tên mập kia đi đường còn không nổi, Tiểu Dao nhìn hắn ngay cả cơm cũng nuốt không nổi, còn muốn để Tiểu Dao làm thiếp của hắn, may mà mẹ không đồng ý! Cho dù thật sự phải gả, Tiểu Dao cũng muốn gả, gả cho ca ca…. Ưm, xấu hổ quá, huynh không được cười muội, cười trong lòng cũng không được cười!”

“Liễu gia!” Trong mắt Dương Diệp lên một tia hàn quang, gia tộc này ở thành An Nam có thế lực không nhỏ, trước kia gia chủ Liễu gia muốn nạp mẫu thân hắn làm thiếp, nhưng mẫu thân thề chết không đồng ý, Liễu gia không dám gây ra án mạng, dù sao luật pháp nước Đại Tần nghiêm ngặt, Liễu gia cũng sẽ xảy ra phiền phức.

Nhưng mà Liễu gia cũng không từ bỏ, ở thành An Nam gây khó dễ khắp nơi cho cả nhà bọn họ, muốn ép mẫu thân hắn tự nguyện vào Liễu gia, cuộc sống mặc dù khổ cực, nhưng mẫu thân hắn vẫn không thỏa hiệp với Liễu gia. Tình trạng này vẫn tiếp tục cho đến khi hắn được trưởng lão ngoại môn Kiếm Tông nhận làm đồ đệ, sau khi hắn trở thành đệ tử ngoại môn, Liễu gia mới hơi kiêng kị, không dám bức bách quá đáng.

Nhưng hắn không ngờ, bây giờ Liễu gia lại có chủ ý với muội muội hắn.

“Thực lực, thực lực! Ta nhất định phải trở thành đệ tử ngoại môn.” Dương Diệp hai nắm tay siết chặt, hắn biết, nếu tin hắn bị giáng làm đệ tử tạp dịch truyền đến thành An Nam, Liễu gia kia nhất định sẽ không kiêng nể, vậy thì tình cảnh của mẫu thân và muội muội hắn sẽ rất nguy hiểm.

Nghĩ đến đây, Dương Diệp cất thư, đi đến dưới tảng đá lớn, gạt cành cây ở dưới một tảng đá ra, dưới cành cây là bốn khối sắt đen sì giống như vòng tay.
Bọc cánh tay và cổ chân lại bằng bốn khối sắt đen sì, đeo khối sắt lên, Dương Diệp lập tức cảm nhận được một cảm giác nặng nề, cũng may, trải qua một năm, bây giờ hắn đã quen với trọng lượng của khối sắt này.

Sau khi đeo khối sắt, Dương Diệp đi đến trước một cái cây to, hai chân dùng sức đạp một cái, cả người bay lên không, hai tay vững vàng bắt được cành cây, sau đó mượn lực kéo của cánh tay, lên xuống nhấp nhô. Trong thời gian cử động lên xuống, cả cơ thể hắn tạo thành một tư thế quái dị, loại tư thế này làm cho cơ bắp toàn thân hắn đều cùng vận động.

Đây là “Luyện Thể Quyết” lúc trước hắn lấy được khi trở thành đệ tử ngoại môn, cũng không phải đồ tốt gì, chỉ cần là đệ tử ngoại môn đều có một quyển. Tác dụng của quyển công pháp này chính là tăng cường thể lực, khi gân cốt trong cơ thể đạt đến một cấp độ nhất định, sẽ sinh ra một tia huyền khí, có huyền khí rồi thì sẽ là một Huyền Giả chân chính.

Năm đó hắn dùng quyển “Luyện Thể Quyết” này tu luyện nửa năm cũng không tu luyện ra một tia huyền khí, cũng bởi vì thế hắn mới bị cách chức từ đệ tử ngoại môn thành đệ tử tạp địch ở tầng thấp nhất.

Đệ tử ngoại môn bị giáng làm đệ tử tạp dịch, đây là chuyện chưa từng có trong lịch sử Kiếm Tông, cho nên hắn có được một cái danh xưng vô cùng vang dội: đệ nhất phế vật trong lịch sử! Không chỉ có thế, hắn còn trở thành gương xấu của khi trưởng lão ngoại môn Kiếm Tông dạy dỗ đệ tử ngoại môn.

Một khi đệ tử ngoại môn nào lười biếng, hoặc không nghiêm túc, các trưởng lão ngoại môn sẽ nói một câu: ngươi muốn làm Dương Diệp thứ hai sao?

Dưới tình huống bình thường, người bình thường sẽ rời Kiếm Tông trở lại thế tục. Nhưng Dương Diệp thì không, hắn không những không trở về thế tục, mà còn cam nguyện trở thành một gã đệ tử tạp dịch.

Tất cả những điều này chỉ là vì hắn không muốn làm cho mẫu thân và muội muội thất vọng. Hắn là hi vọng của muội muội và mẫu thân, bởi vì hắn trở thành đệ tử ngoại môn của Kiếm Tông mới không ai dám chèn ép muội muội và mẫu thân; bởi vì hắn trở thành đệ tử ngoại môn, muội muội và mẫu thân mới được một ngày yên ổn.

Nếu như hắn về, tất cả những điều này đều sẽ thay đổi.

“Phù…Phù…”

Sau một lúc, bên trong Thanh Phong cốc yên tĩnh đột nhiên có tiếng thở dốc cực kỳ mãnh liệt. Mồ hôi nhỏ vào mắt, cảm giác đau rát khiến cho Dương Diệp nhắm chặt hai mắt lại, mồ hôi trên trán rơi như mua xuống mặt hắn.

Lúc này Dương Diệp cảm thấy toàn thân đau nhức và mệt mỏi, đặc biệt là hai tay, càng giống như rót chì, nặng vô cùng. Người bình thường vào lúc này đều sẽ chọn nghỉ ngơi nhưng hắn thì không, hắn cắn chặt răng, hai tay gắt gao bắt được cành cây, không ngừng lên xuống.

Đã qua một hồi lâu, sắc mặt Dương Diệp đỏ bừng, trên trán mồ hôi rơi như mưa, bộ quần áo tạp dịch màu xanh trên người cũng đã ướt đẫm, cảm giác cực hạn làm cho đầu hắn choáng váng. Cuối cùng, hắn buông lỏng hai tay, cả người nặng nề ngã trên mặt đất.

“Phù… Phù…”

Nằm trên mặt đất, Dương Diệp thở từng hơi hổn hển, lúc này sức để cử động một ngón tay cũng không có.Đường chân trời nổi lên một tia sáng, cảnh sắc phía xa dần dần trở nên rõ ràng, gió mát thổi qua, Dương Diệp tham lam hít thở. Đột nhiên, Dương Diệp mạnh mẽ bật dậy, hai mắt trợn tròn, trên mặt tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi.

Hắn thế mà có thể cảm nhận được huyền khí.

Đúng vậy, hắn cảm nhận được huyền khí! Một tia huyền khí đứt quãng từ kinh mạch cơ thể hắn chậm rãi chảy đến vị trí đan điền. Mặc dù tia khí lưu này không liên tiếp, lại rất yếu, nhưng hắn thật sự cảm thấy.

“Hả? Có chuyện gì vậy?”

Dương Diệp cảm thấy tia huyền khí kia sau khi tiến vào đan điền lại đột nhiên không thấy nữa, đúng vậy, thật sự không thấy rồi, giống như chưa bao giờ xuất hiện vậy.

Lông mày Dương Diệp nhíu chặt lại, cảm thụ được một tia huyền khí trong cơ thể, sau một lát, hai mắt Dương Diệp trợn tròn, trên gương mặt đầy vẻ khiếp sợ.

“Ta, ta, ta lại, lại có hai cái đan điền…” Yết hầu Dương Diệp nhấp nhô, mặt đầy vẻ không tưởng tượng nổi. Hắn đã tìm được tia huyền khí kia, chính xác mà nói không phải là một tia, mà là một luồng, sâu trong đan điền của hắn có một vòng xoáy nhỏ, trong cái vòng xoáy đó tràn đầy huyền khí.

Bây giờ Dương Diệp đã hiểu rõ vì sau trước kia hắn không hấp thu được huyền khí, không phải là không hấp thu được, mà là sau khi hấp thu lập tức liền bị vòng xoáy nhỏ kia hút vào. Sở dĩ hắn không phát hiện ra vòng xoáy nhỏ kia là bởi vì nó ẩn giấu vô cùng sâu, nếu không phải như vừa rồi hắn thuận theo cảm giác tìm kiếm dòng khí lưu, chỉ sợ cả đời hắn cũng không phát hiện được vòng xoáy nhỏ kia.

Mà bây giờ sở dĩ hắn có thể cảm nhận được huyền khí là do vòng xoáy nhỏ kia đã đầy rồi. Đúng vậy, bên trong vòng xoáy nhỏ chứa đầy huyền khí, tia huyền khí này bị chèn đến vị trí đan điền bình thường, nhưng không biết vì sao, vòng xoáy nhỏ kia lại cưỡng ép hút tia huyền khí đó vào, một tia cũng không để lại cho đan điền bình thường.

Theo hắn biết, người bình thường đều có một cái đan điền, hắn không biết người khác có hai cái đan điền giống hắn không, nhưng hắn biết một điều, đó chính là hắn không phải là phế vật, hắn có thể tu luyện!

Nghĩ đến đây, khóe miệng Dương Diệp hiển hiện một đường cong mờ nhạt, sau một lát, đường cong dần dần mở rộng, tiếng cười khẽ truyền ra từ trong cổ họng, lại qua một lúc, nhẹ cười thành tiếng, cuối cùng cũng hoàn toàn trở thành điên cuồng cười lớn.

“Dương Diệp ta có thể trở thành Huyền Giả, Dương Diệp ta có thể trở thành Huyền Giả, ha ha…”

Lúc này, Dương Diệp cười đến phát khóc, khóc như một đứa trẻ. Bao nhiêu ngày đêm, tuy rằng hắn chưa bao giờ bỏ cuộc, nhưng có một ngọn núi vô hình vẫn đè trên vai hắn, hắn không sợ người khác cười hắn là phế vật, cũng không sợ người khác xem thường hắn.

Nhưng hắn sợ đập tan hi vọng của mẫu thân và muội muội.

Hắn sợ mẫu thân và muội muội bị hàng xóm xung quanh bắt nạt sỉ nhục giống như trước.

Hắn sợ mẫu thân và muội muội phải trải qua những ngày tháng đến cơm còn không ăn nổi.

Hắn thật sự sợ, sợ rất nhiều…

Nhưng mà bây giờ hắn đã có năng lực ngăn cản những chuyện đó xảy ra. Chỉ cần hắn luyện “Luyện Thể Quyết” đến tầng cao nhất, đạt được Phàm Nhân lục phẩm, hắn sẽ có thể trở thành đệ tử ngoại môn, hắn sẽ có tài nguyên tu luyện, có công pháp, có kiếm kỹ, đến lúc đó hắn sẽ có cơ hội trở thành đệ tử nội môn.

Chỉ cần trở thành đệ tử nội môn thì đến thành chủ thành An Nam gặp hắn cũng phải dùng lễ đối đãi.

Ánh mặt trời ấm áp xuyên qua cánh rừng, chiếu rọi vào khuôn mặt còn dính nước mắt của Dương Diệp, khiến cho mặt Dương Diệp đỏ bừng.

“Trước kia sao lại không phát hiện ra cảnh vật xung quanh lại đẹp như vậy chứ?”

Cười cười, áp chế kích động trong lòng, Dương Diệp lau đi nước mắt trên mặt, sau đó gỡ khối sắt trên tay ra rồi lại để lại vị trí lúc trước, đi đến chỗ trên tảng đá to cầm lấy cái chổi, chạy nhanh về phía cửa cốc.

Hắn vẫn nhớ, nhiệm vụ hôm nay của hắn là quét dọn trường luyện võ của Kiếm tông.

Chương 2: Đánh cho đến chết

Ở Tạp Dịch phong có một trường luyện võ rất lớn, áng chừng khoảng mấy trăm trượng, do đá lớn màu trắng xám tạo thành, cổ xưa uy nghiêm. Ở chính giữa quảng trường, một thanh thạch kiếm khổng lồ, cắm sừng sững ở đó.

Trường luyện võ lớn trước mắt này là nơi bình thường các đệ tử ngoại môn tu luyện, cũng là nơi mà hôm nay Dương Diệp phải quét dọn. Một nơi rộng như vậy, đương nhiên không chỉ có một mình hắn quét dọn, đây là lượng công việc trong một ngày của ba người.

Nếu là ngày hôm qua, có lẽ Dương Diệp sẽ oán trách vài câu, bởi vì một nơi rộng lớn thế này, ít nhất cần bốn người vất vả quét dọn một ngày mới xong, như vậy hắn sẽ không có thời gian tu luyện. Nhưng mà bây giờ, trong lòng hắn tràn đầy hy vọng, nhìn cái gì cũng thuận mắt.

“Ôi, đây không phải là đệ nhất phế vật trong lịch sử của chúng ta sao? Ồ, không phải, là đệ tử ngoại môn của chúng ta, đệ tử ngoại môn của chúng ta dậy sớm thật đó, có phải đã quét dọn sạch trường luyện võ rồi không? Ha ha…”

Đúng lúc này, một tiếng cười mang theo sự mỉa mai từ một bên truyền tới.

Nghe những lời mỉa mai này, Dương Diệp quay người nhìn ba người phía bên phải, ba người trước mắt là người quét dọn cùng hắn hôm nay. Nhìn vẻ mặt trêu tức của bọn họ, Dương Diệp mặt không biểu cảm, không nhìn ra vui buồn.

Tên cầm đầu hắn có quen biết, tên là Đỗ Tu, cũng là đệ tử tạp dịch, có điều thanh danh của người này rất xấu, tuy là đệ tử tạp dịch, nhưng lại không bao giờ làm việc, đều để người khác làm việc của mình. Sở dĩ Đỗ Tu có thể nghênh ngang như thế là vì gã có một thúc thúc và biểu ca, thúc thúc gã là Từ quản sự của viện tạp dịch, Kiếm tông có hơn hai ngàn đệ tử tạp dịch đều do Từ quản sự quản lí. Mà biểu ca gã lại là đệ tử ngoại môn. Có hai chỗ dựa này, Đỗ Tu ở Tạp Dịch phong có thể nói là không kiêng nể gì, không để bất cứ ai vào mắt.

Về hai người bên cạnh Đỗ Tu, người bên trái tên là Cao Tù, bên phải tên là Lý Cách, hai người cũng là đệ tử tạp dịch, nhưng hai người còn có thêm cái biệt danh: chân chó.

Thu hồi lại ý nghĩ, Dương Diệp nói: “Nếu mọi người đã đến rồi, vậy thì phân công việc làm thôi! Bốn người, mỗi người một khu, như vậy mới công bằng!”

“Ha ha…” Lý Cách bên cạnh Đỗ Tu cười to, chỉ vào Dương Diệp, nói: “Đỗ ca, huynh nghe thấy chưa, hắn thế mà lại phân công việc cho Đỗ ca, buồn cười chết mất, ta còn tưởng tiểu tử này rất biết điều cơ, không ngờ cũng chỉ là một kẻ lỗ mãng!”

“Ngươi nói thế này là không đúng!” Cao Tù nhìn Lý Cách, giả bộ chính trực nói: “Người ta là đệ tử ngoại môn cao cao tại thượng, mặc dù là đã từng, nhưng dẫu sao cũng từng là người của đệ tử ngoại môn, chúng ta làm sao có thể để đệ tử ngoại môn làm cái việc thấp hèn này cơ chứ? Đỗ ca, huynh thấy có đúng không?”

“Ha ha…” Lý Cách cười to, nhìn Cao Tù, nói: “Cao Tù, tiểu tử ngươi lợi hại, hại người không nên nói lời châm biếm, Lý Cách ta tự thấy mặc cảm, khó trách Đỗ ca lại coi trọng ngươi!”

“Đâu có, đâu có!” Cao Tù khiêm tốn nói: “Ta chỉ biết khua môi múa mép, Lý Cách ngươi còn có thể đánh nhau, mỗi lần gặp những người không biết điều, đều là do ngươi giải quyết, ngươi mới là trợ thủ đắc lực của Đỗ ca.”

“…”

Trong nhất thời, hai người kẻ tung người hứng, tâng bốc chính mình. Dương Diệp lạnh lùng nhìn, để mặc cho hai người thổi phồng lẫn nhau.

Đỗ Tu đi tới trước mặt Dương Diệp, giơ tay vỗ vỗ bả vai của Dương Diệp, cười híp mắt nói: “Tiểu tử, hôm nay bụng ba chúng ta không thoải mái, một mình ngươi quét dọn trường luyện võ này, thế nào?

“Chẳng như thế nào cả!” Dương Diệp hất tay Đỗ Tu xuống, đi đến trước mặt Lý Cách và Cao Tù nói: “Ta biết, các ngươi ghen tỵ ta đã từng làm đệ tử ngoại môn, tâm lý các ngươi không cân bằng, suy cho cùng trước mặt các đệ tử ngoại môn, các ngươi còn ti tiện hơn cả chó. Bây giờ ta từ đệ tử ngoại môn thành đệ tử tạp dịch, các ngươi thấy ta liền muốn tìm lại tôn nghiêm đã mất từ ta, ta có thể hiểu được các ngươi!” Nói xong, Dương Diệp quay người lấy chổi, đi về phía chính giữa trường luyện võ.

Câu châm chọc này của Dương Diệp khiến cho sắc mặt của Lý Cách và Cao Tù lúc trắng lúc xanh, giống như bị trúng độc vậy. Đỗ Tu đứng một bên nhắm hai mắt lại, sắc mặt trầm xuống, ba ngàn đệ tử của viện Tạp Dịch, chưa từng có người nào không để gã vào mắt.

Với tư cách là chân chó, nhìn sắc mặt mà nói chuyện là rất cần thiết, thấy sắc mặt của Đỗ Tu, Lý Cách hiểu ý, vọt lên trước mặt Dương Diệp, chỉ vào Dương Diệp, nói: “Dương Diệp, ngươi vẫn tưởng rằng ngươi là đệ tử ngoại môn hay sao? Ngươi chẳng qua chỉ là phế vật một năm không đạt đến Phàm Nhân nhất phẩm, vẫn là đệ nhất phế vật trong lịch sử! Đỗ ca để ngươi quét dọn thay huynh ấy, đó là coi trọng ngươi, đừng có không biết điều!”

“Ta là phế vật!” Dương Diệp dừng bước, nói: “Nhưng vẫn tốt hơn đám cẩu nô tài nào đó, suốt ngày chỉ biết làm một con chó trước mặt người khác, lúc chủ nhân vui vẻ thì nịnh bợ, lúc không vui thì sủa bậy với người khác!”
“Đánh, đánh cho đến chết, đánh chết ta chịu trách nhiệm!” Đỗ Tu trầm mặt lên tiếng. Trong viện Tạp Dịch chưa từng có người nào dám khiêu khích uy nghiêm của gã, trước kia không có, hiên tại không có, về sau lai càng không, gã tuyệt đối sẽ không để bất cứ người nào trở thành ngoại lệ!

Nghe thấy lời Đỗ Tu nói, Lý cẩu đứng trước mặt Dương Diệp lập tức cười gằn một tiếng, đánh một quyền vào mặt Dương Diệp. Gã ta sớm đã muốn động thủ rồi nhưng Đỗ Tu vẫn chưa lên tiếng, gã ta không dám, nếu như gã ta động thủ đánh chết người, gã ta không gánh nổi hậu quả, nhưng bây giờ Đỗ Tu đã lên tiếng, vậy thì gã ta sẽ không kiêng dè gì nữa.

Thấy Lý Cách động thủ, sắc mặt Dương Diệp trầm xuống, cả người nhanh chóng lui về sau hai bước, tránh được cú đấm của Lý Cách, đồng thời giơ cái chổi trong tay đánh vào tên trước mắt.

“Bộp!”

Nắm đấm của Lý Cách rơi vào trong không trung, đầu lại bị Dương Diệp đánh, hét lên một tiếng thảm thương, trên mặt nóng rát, lùi lại mấy bước, sau đó đau đớn ngồi xổm trên mặt đất, hai tay không ngừng xoa mắt. Bụi trong chổi rất nhiều, Dương Diệp đánh một cái khiến cho vô số bụi rơi vào mắt Lý Cách, trong mắt không chứa nổi cát, Lý Cách phát khóc.

“Tạp chủng!”

Thấy Dương Diệp còn dám đánh trả, sắc mặt Đỗ Tu dữ tợn, tức giận mắng một tiếng, sau đó xông lên, đánh về phía gáy của Dương Diệp. Đệ nhất phế vật trong lịch sử trước mắt này lại dám khiêu khích uy nghiêm của gã, đây là điều mà Đỗ Tu không thể nhẫn nhịn được. Ở đỉnh Tạp Dịch, ngoài thúc thúc của gã ra, gã chính là lão đại, tất cả mọi người ở đỉnh Tạp Dịch đều phải nghe theo gã.

Cảm nhận được Đỗ Tu động thủ ở sau lưng, Dương Diệp cũng tức giận, hắn không phải là người thích gây chuyện, nhưng không thể hiện hắn sợ gây chuyện. Ba người trước mắt đầu tiên là dùng lời nói sỉ nhục hắn, sau đó lại để cho một mình hắn làm công việc của cả ba người, bây giờ lại trực tiếp động thủ, hắn thật sự tức giận rồi!

Quay người, Dương Diệp đối diện với cú đấm phải của Đỗ Tu dùng sức mạnh ầm một cái.

“Bịch!”

Hai cú đấm đâm vào nhau, “rắc” một tiếng, Đỗ Tu lập tức trợn tròn hai mắt, trên mặt lộ ra vẻ thống khổ, gã gẫy tay rồi.

Đỗ Tu đang chuẩn bị thu tay, mà lúc này Dương Diệp lại trở tay một cái, bắt được nắm đấm mềm nhũn của gã, dùng lực kéo một phát, chân phải đạp một cái vào bụng của gã.“Bịch!”

Đỗ Tu lập tức bay ra ngoài, sau khi bay một mét, nặng nề rơi trên mặt đất.

Dương Diệp và ba người kia mặc dù đều là đệ tử tạp dịch, nhưng hắn không phải mỗi ngày trừ làm việc ra là ăn chơi đàn đúm như ba người kia. Mỗi ngày hắn ngoại trừ làm làm việc bình thường, tất cả các thời gian khác đều rèn luyện cơ thể, cho dù gió thổi hay là đổ mưa, từ ngày hắn đến Kiếm Tông, hắn chưa ngừng một giây nào. Cho nên dù hắn vẫn chưa trở thành Huyền Giả, nhưng sức mạnh của cơ thể hắn, hai người trước mắt không thể so sánh được.

Giải quyết Lý Cách, Dương Diệp quay đầu về phía Cao Tù, thấy Dương Diệp nhìn mình, Cao Tù bất giác lùi hai bước, hai tay nắm chặt, cố tự trấn định, nói: “Đỗ, Đỗ Tu là cháu trai của Từ quản sự, biểu ca của gã là đệ tử ngoại môn, ngươi đánh hắn, Từ quản sự và biểu ca của gã sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!”

Không để ý tới Cao Tù cáo mượn oai hùm, Dương Diệp đi tới bên cạnh Đỗ Tu đang nằm trên mặt đất, ngồi xổm xuống, vỗ vỗ vào Đỗ Tu vẻ mặt đầy kiêng kị, nói: “Bây giờ, bốn người, cả trường luyện võ, ba người các người quét dọn toàn bộ, có ý kiến gì không?”

Yết hầu nhấp nhô, Đỗ Tu đang do dự, thấy Dương Diệp giơ nắm đấm, vội vàng nói: “Không sao, không sao, bọn ta lập tức quét dọn!” Hảo hán không chịu thiệt thòi trước mắt, đạo lý này là thúc thúc dạy gã, bây giờ gã cũng dùng đến rồi.

Lạnh nhạt liếc nhìn Đỗ Tu một cái, Dương Diệp đứng dậy, vác cái chổi bước nhanh về phía Thanh Phong cốc. Chuyện này vẫn chưa xong, người này vẫn còn có thể gây phiền phức cho hắn, Đỗ Tu không dám, nhưng gã nhất định sẽ đi tìm thúc thúc của gã hoặc là biểu ca đệ tử ngoại môn kia gây phiền phức cho mình.

Bây giờ hắn chỉ là sức mạnh cơ thể mạnh một chút, nhưng vẫn chưa phải là Huyền Giả, hắn tuyệt đối không phải là đối thủ của một đệ tử ngoại môn. Để có được khả năng bảo vệ bản thân, hắn nhất định phải khổ luyện, để sớm có ngày trở thành Huyền Giả, nếu không, đợi lúc đệ tử ngoại môn kia đến tìm hắn, ngay cả năng lực phản kháng hắn cũng không có. Cho nên hắn nhất định phải tu luyện gấp rút, tranh thủ trở thành Huyền Giả sớm một chút.

“Đỗ ca, chúng ta làm sao đây?” Ly Cách nâng Đỗ Tu dậy, trầm giọng nói. Bây giờ gã ta đã hiểu, gã ta vốn không phải là đối thủ của Dương Diệp, nếu lại đi tìm đối phương, chính là muốn bị ăn đánh.

Cao Tù đứng một bên không nói, sự quyết đoán tàn nhẫn của Dương Diệp khiến gã ta có chút sợ hãi.

“Chờ biểu ca ta thăm người thân ở thế tục quay về, đến lúc đó ta sẽ cho hắn sống không bằng chết!” Nhìn bóng lưng Dương Diệp, trong mắt Đỗ Tu lóe ra tia oán độc. Năm năm rồi, gã làm đệ tử tạp dịch năm năm rồi, vẫn chưa có người nào dám đối xử với gã như vậy, thế mà lại dám động thủ với gã, nghĩ đến đây, vẻ oán độc trong mắt lại càng sâu hơn.



“Các ngươi thấy chưa, đệ nhất phế vật trong lịch sử, à, không phải, là Dương Diệp đánh cho ba tên tạp chủng kia một trận đấy!”

“Cái gì? Thật sao? Tên tạp chủng Đỗ Tu đó thật sự đã bị đánh?”

“Ngươi không nói dối đấy chứ, thúc thúc của Đỗ Tu là cháu của Từ quản sự, biểu ca lại là đệ tử ngoại môn, đệ tử ngoại môn Dương Diệp kia dám đánh hắn sao?”

“Lừa các ngươi làm gì? Ta thấy tận mắt đó, Đỗ Tu cùng hai gã chân chó vẫn giống như ngày thường, định không làm việc, để cho Dương Diệp một mình quét dọn võ trường, Dương Diệp không đồng ý, sau đó ba người Đỗ Tu bắt đầu động thủ, không ngờ rằng ba người bị Dương Diệp đánh cho một trận, còn quét dọn phần của Dương Diệp kìa!”

“Ha ha, thật sướng! Cái tên tạp chủng Đỗ Tu, bình thường ỷ vào gã có thúc thúc và biểu ca, lúc nào ức hiếp đệ tử tạp dịch của Tạp Dịch phong chúng ta, lần này cuối cùng cũng con mẹ nó đá trúng sắt rồi, đi thôi, đi kể cho người khác chuyện này, để cho người khác cùng sung sướng đi…”

Chỉ trong chốc lát, chuyện Dương Diệp đánh Đỗ Tu đã lan truyền ra khắp Tạp Dịch phong, mà Dương Diệp đã đi tới Thanh Phong cốc.

Chương 3: Vòng xoáy đan điền

Cạnh một hồ nước trong Thanh Phong cốc, Dương Diệp xếp bằng ngồi trên đất, hai mắt khép hờ, tinh thần chìm vào trong cơ thể.

Sau khi hết hưng phấn, Dương Diệp cảm thấy có chút không bình thường, hai cái đan điền, cái này thấy sai sai thế nào ấy, cho nên hắn quyết định nhìn cho rõ cái vòng xoáy nhỏ trong đan điền kia là như thế nào.

Lần này hắn nhìn rõ ràng cái vòng xoáy nhỏ trong đan điền kia, nó chỉ lớn chừng bàn tay, không ngừng tỏa ra lực hút, cũng bởi vì lực hút này mà huyền khí mỗi lần hắn luyện ra đều bị hút vào vòng xoáy nhỏ trong nháy mắt.

Cái vòng xoáy nhỏ này hút hết sạch huyền khí trong đan điền hắn, làm cho hắn không thể trở thành huyền giả được, không, phải nói là rất lâu trước kia hắn cũng đã là huyền giả rồi. Bởi vì có thể trở thành huyền giả hay không chính là xem tư chất của người đó, nếu như có thể thông qua rèn luyện thân thể, hấp thu được huyền khí thì người này chính là một huyền giả.

Thế nhưng huyền khí của hắn vừa mới vào cơ thể đã bị vòng xoáy nhỏ hấp thu mất, làm cho đã qua một năm mà hắn cũng không trở thành huyền giả được. Nhưng xét theo tiêu chuẩn trở thành huyền giả thì trước đó hắn đã là một huyền giả thật.

Dương Diệp thử khống chế vòng xoáy nhỏ này, theo hắn nghĩ cái vòng xoáy nhỏ này nếu đã ở trong cơ thể hắn thì phải là thứ thuộc về hắn, chịu khống chế của hắn. Nhưng mà hắn phải thất vọng vì mỗi khi hắn muốn lấy huyền khí từ trong vòng xoáy nhỏ ra thì nó giống như bị cái gì kích thích vậy, xoay tròn nhanh lên, làm cho hắn chẳng lấy ra được chút huyền khí nào cả.

“Huyền khí đó là của ta mà!”

Vất vả một lúc, thấy cái vòng xoáy nhỏ kia không chịu nhả huyền khí ra, Dương Diệp có chút bực bội, trong lòng nổi giận mắng lên. Nếu như không thể khống chế vòng xoáy nhỏ này thì chẳng phải cả đời hắn phải đi làm không công nó sao?

Chủ yếu là nếu như không có huyền khí thì hắn làm thế nào để nâng cao tu luyện đây? Nên biết lượng tu luyện của hắn bây giờ đã là cực hạn rồi, nếu như không có tài nguyên tu luyện, nếu như không có huyền khí gia trì và hồi phục cơ thể thì nếu lên cao cơ thể hắn rất có thể sẽ xuất hiện thương tổn không thể cứu chữa được.

“Cho một chút, cho một chút đi, ngươi phải biết nếu không có ta thì ngươi không thể hấp thu huyền khí được, ngươi cho ta một chút, ta sẽ có thể hấp thu huyền khí nhiều hơn, huyền khí ta hấp thu không phải đều là của ngươi sao? Thế nào đây? Hợp tác thì cùng có lợi, tách nhau thì lưỡng bại câu thương!”

Cứng rắn không được, Dương Diệp quyết định mềm mỏng, mặc dù có chút ủy khuất, dù sao huyền khí là do hắn cực khổ luyện thành. Nhưng mà không có biện pháp, huyền khí có quan hệ tới việc hắn có thể trở thành huyền giả thật sự hay không, quan hệ đến hắn có thể trở thành đệ tử ngoại môn hay không, hắn không thể không cúi đầu.

Qua một lúc, vòng xoáy nhỏ vẫn không có phản ứng, ngay khi Dương Diệp chuẩn bị tức giận chửi mắng thì đột nhiên một tia huyền khí màu vàng nhạt từ trong vòng xoáy nhỏ bay ra, Dương Diệp thấy thế kích động thiếu chút nữa nhảy dựng lên. Lại qua một lúc, từng tia huyền khí màu vàng nhạt không ngừng thoát ra, được gần khoảng hai mươi tia huyền khí màu vàng nhạt thì vòng xoáy nhỏ mới dừng lại.

Huyền khí màu vàng nhạt chảy vào đan điền bình thường, Dương Diệp đang chuẩn bị kêu to vài tiếng thì đúng lúc này huyền khí màu vàng nhạt lại đột nhiên chảy tới xung quanh kinh mạch của hắn, ngay lập tức từng tia huyền khí màu vàng nhạt nhập vào trong cơ thể hắn. Lúc này Dương Diệp phảng phất có thể nghe được vô số tế bào trong cơ thể đang hoan hô nhảy múa, cay đắng mệt nhọc trong cơ thể lặng yên biến mất, thay thế thành một loại tinh lực dồi dào.

Trong lúc Dương Diệp đang nghi hoặc thì hắn đột nhiên cảm giác được trên người mình đang có thứ gì đó ngọ nguậy, vội vã cởi y phục ra thì nhất thời Dương Diệp trợn tròn hai mắt, da trên người hắn lúc này đang lấy tốc độ mắt thường thấy được tróc ra!

Thay da!

Thay da chính là hiện tượng xuất hiện khi đạt tới tầng thứ tư Luyện Thể quyết a! Luyện Thể quyết đạt tới tầng thứ tư, vậy nói cách khác hắn bây giờ đã là Tứ phẩm huyền giả!

“Ha ha…”

Nghĩ tới đây Dương Diệp từ dưới đất nhảy lên, cười to một tiếng. Cười được một lát lại cảm thấy không hay cho lắm liền vội vã ngừng cười lại, cúi đầu nhìn cơ thể của mình.

Nhìn da trên người vẫn đang không ngừng tróc ra, Dương Diệp vội vã cởi y phục toàn thân, sau đó nhảy xuống hồ nước, sau khi đợi da tróc hết thì bơi một vòng trong hồ rồi nhảy lên bờ, bàn tay chậm rãi vuốt ve trước ngực, cảm giác giống như sờ vào một tảng đá trơn bóng vậy, một loại cảm giác rắn chắc truyền vào trong lòng bàn tay.“Xuy xuy xuy!”

Nén kích động trong lòng xuống, Dương Diệp nhặt lên một cành cây bên cạnh, lập tức thi triển một bộ kiếm pháp cơ bản, kiếm pháp hạ xuống, gió nổi từng đợt, làm cho bụi trên mặt đất bay lên không ít, thanh thế như vậy so với lúc trước thì không thể kém hơn được.

Ngừng kiếm thu công, Dương Diệp vội vã đưa tinh thần chìm vào trong cơ thể lần nữa, một lát sau trên mặt hắn hiện lên vẻ vui mừng như điên, không sai được, hắn quả thật đã đạt tới Phàm Nhân tứ phẩm!

Từ không phải huyền giả, thoáng cái trở thành Phàm Nhân tứ phẩm, Dương Diệp cảm thấy hoảng hốt như đang nằm mơ vậy, nhưng hắn nhanh chóng suy nghĩ cẩn thận lại. Từ khi hắn đến Kiếm tông, hắn bắt đầu khổ luyện Luyện Thể quyết, lúc đó ở trong các đệ tử ngoại môn hắn tuy rằng có thể không phải là người cố gắng nhất, nhưng hắn tuyệt đối có thể xếp vào ba hạng đầu.

Từ khi đó đến bây giờ, hắn tu luyện Luyện Thể quyết này cũng đã được gần hai năm, cơ thể hắn cũng đạt được một trình độ cực kỳ cứng rắn, bây giờ huyền khí nhập vào cơ thể, giống như hắn cầm được một kim phiếu mấy nghìn vạn, đột nhiên có được mật khẩu, vậy hắn tất nhiên là có thể lấy được kim tệ trong kim phiếu ra.

Nói đơn giản một chút chính là hậu tích bạc phát! (*)

Dương Diệp đột nhiên nhíu mày lại, hắn chợt nghĩ tới một vấn đề, đó chính là huyền khí màu vàng nhạt của mình!

Huyền khí màu vàng nhạt? Là chỉ mỗi mình có, hay là huyền khí trong cơ thể người khác đều là mày vàng nhạt? Dương Diệp có chút nghi hoặc.

“Kệ đi, chờ sau này trở thành đệ tử ngoại môn, đến khi đó tiếp xúc nhiều thì nhất định có thể biết được ta có giống như người khác không!” Dương Diệp không phải người hay để tâm vào chuyện vụn vặt, nghĩ một lát rồi cũng bỏ không nghĩ nữa.

Ngồi xếp bằng trên mặt đất, tinh thần lại chìm vào trong cơ thể, lúc này trong đan điền bình thường của hắn, huyền khí màu vàng kia đã biến mất không thấy gì nữa, trống không.
“Lão huynh ơi, ta nghĩ ngươi cũng hiểu được lời nói của ta, như vậy sau này huyền khí ta hấp thu được chúng ta chia 5:5 được không, ta đưa hết huyền khí ta hấp thu cho ngươi, nhưng ngươi phải cho ta huyền khí màu vàng nhạt kia. Ta không có chiếm tiện nghi của ngươi, ngươi cũng biết nếu ta trở nên mạnh hơn thì huyền khí ta hấp thu mới nhiều được, ngược lại nếu như ta không thể mạnh lên thì huyền khí hấp thu được sẽ rất ít, cho nên bay giờ để ta làm chủ, chờ ta trở nên mạnh mẽ ngươi mới có thể có thêm nhiều huyền khí, ngươi thấy thế nào?”

Dương Diệp có một loại cảm giác hoang đường, đó chính là hắn cho rằng vòng xoáy nhỏ kia có thể nghe hiểu được lời hắn nói, không có nguyên nhân tại sao cả, chỉ là hắn cảm giác như vậy thôi. Cho nên hắn quyết định thương lượng với vòng xoáy nhỏ này một chút, nếu không sau này cái vòng xoáy nhỏ này độc chiếm huyền khí thì hắn thật khóc không ra nước mắt mất.

Qua một lát, khi Dương Diệp có chút không kiên nhẫn được nữa vòng xoáy nhỏ đột nhiên xoay tròn lên, xoay tròn một hồi rồi sau đó ngừng lại.

Cảm nhận được hành động của vòng xoáy nhỏ, Dương Diệp cười lên, trực giác nói cho hắn biết cái vòng xoáy nhỏ này đã đồng ý. Hiển nhiên cái vòng xoáy nhỏ này cũng không hài lòng tốc độ hấp thu huyền khí của hắn, cho nên quyết định để cho hắn mạnh lên trước đã, cái này gọi là đầu tư!

Mặc y phục tử tế, Dương Diệp đi tới nơi hắn giấu Huyền Thiết nguyên, đeo Huyền Thiết nguyên lên người, lúc này Dương Diệp không còn cảm thấy nặng chút nào nữa.

Hắn bây giờ đang không có công pháp, cho nên hắn chỉ có thể dùng phương pháp luyện thể để hấp thu huyền khí, hắn tu luyện càng mạnh, huyền khí hấp thu được cũng sẽ càng nhiều, như vậy huyền khí màu vàng nhạt hắn thu được cũng sẽ càng nhiều. Có càng nhiều huyền khí màu vàng nhạt thì hắn có thể dùng để tăng cường cơ thể của mình và nâng cao cảnh giới.

“Aaaaa… Cứu mạng với, đừng đuổi Bảo Nhi nữa, gia gia cứu con với…”

Ngay khi Dương Diệp chuẩn bị tu luyện cực hạn thì đột nhiên phía rừng cây xa xa truyền đến một tiếng thét chói tai, thanh âm có chút non nớt, hiển nhiên là một tiểu cô nương.

Nghe được tiếng thét, Dương Diệp dừng bước nhìn về phía rừng cây, đột nhiên một tiểu cô nương mặc váy hoa trắng thất kinh từ trong rừng chạy ra. Tiểu cô nương khoảng chừng 13, 14 tuổi, mái tóc rất dài chải ra sau đầu, sắc mặt trắng bệch, cái miệng nhỏ mím chặt, dùng cả tay lẫn chân liều mạng chạy trốn.

Tiểu cô nương chạy ra nhìn thấy Dương Diệp thì sắc mặt vốn có chút tái nhợt nhất thời trở nên trắng hơn nữa, vừa chạy vừa kêu: “Tiểu tạp dịch kia nhanh chạy mau đi, con rắn nhỏ phát điên rồi…”

“Ầm ầm ầm!”

Ngay khi Dương Diệp đang ngẩn ngơ thì đột nhiên mặt đất rung lên, một con quái vật lớn chạy ra từ rừng cây phía sau tiểu cô nương.

Cự Mãng Vương!

Thấy con quái vật khổng lồ này, sắc mặt Dương Diệp nhất thời trở nên trắng bệch như tiểu cô nương luôn, đây là con rắn nhỏ hả? Đây là Cự Mãng Vương đó!

Cự Mãng Vương, Ngũ phẩm huyền thú, cơ thể lớn tương đương với ba người trưởng thành, dài ba trượng, hai mắt to như nắm đấm, quan trong nhất chính là lớp vảy toàn thân, sức phòng ngự của nó thì dùng kiếm kỹ cũng không nhất định có thể chém rách được!

***

(*) hậu tích bạc phát: hậu tích: tích trữ nhiều, bạc phát: từ từ phát ra

Chương 4: Đại chiến cự mãng vương

Bé gái mặc dù còn nhỏ, nhưng chạy rất nhanh, khi nhìn thấy Dương Diệp lại cưỡng ép mình thay đổi phương hướng chạy trốn, chạy về một hướng khác, như vậy nàng rút ngắn được khoảng cách với Cự Mãng Vương, mà nếu Dương Diệp quay đầu chạy thì chắc có thể thoát thân được.

Dương Diệp do dự một lúc, sau một khắc, hít một hơi thật sâu, không do dự, nhặt tảng đá to bên cạnh lên, chạy về phía Cự Mãng Vương. Đợi khi khoảng cách chỉ còn mười mấy mét, hắn nắm chặt tay, dùng hết sức, ném về phía Cự Mãng Vương.

“Bịch!”

Đá đập vào đầu Cữ Mãng Vương, “bịch” một tiếng, hòn đá vỡ thành từng mảnh.

Thấy vậy, Dương Diệp nheo mắt, phòng ngự này thật lợi hại!

Bị Dương Diệp ném đá trúng đầu, Cực Mãng Vương tức giận, quyết định không tiếp tục đuổi theo bé gái, thân rắn lắc một cái, đập về phía Dương Diệp.

Cơ thể Cự Mãng Vương khổng lồ, tất cả những nơi đi qua đều biến thành một đống hỗn độn, thứ nào nó đụng phải đều bị nghiền nát một cách vô tình, thanh thế như vậy khiến cho người ta vô cùng sợ hãi.

“Chạy mau!”

Thấy bé gái đang đứng một bên hiếu kỳ nhìn hắn, Dương Diệp hét lên một tiếng, đồng thời lại nhặt một hòn đá trên mặt đất, xông về phía Cự Mãng Vương.

Nói thật, đối mặt với còn quái vật khổng lồ này, trong lòng Dương Diệp không nắm chắc chút nào. Nhưng mà bảo hắn chạy, hắn thật sự không làm được. Nếu như ngay từ đầu bé gái này dẫn Cự Mãng Vương này đến cho hắn, hắn chắc chắn sẽ không nhiều lời mà lập tức đi ngay. Nhưng nàng lại thà để cho bản thân bị Cự Mãng Vương truy đuổi, cũng không muốn liên lụy đến hắn.

Bé gái lương thiện như thế rất giống Tiểu Dao! Đương nhiên, quan trọng nhất là bây giờ hắn có sức để liều mạng.

Thấy Dương Diệp xông về phía Cự Mãng Vương, tiểu cô nương thở dốc từng hơi, đôi mắt đen láy linh động nhìn Dương Diệp, chớp chớp mắt. Hiển nhiên, nàng không ngờ đệ tử tạp dịch này sẽ giúp nàng chống cự lại Cự Mãng Vương.

“A!”

Một tiếng thét kỳ quái, Dương Diệp dùng hết sức lực, hòn đá nắm trong tay vỗ đầu Cự Mãng Vương.

“Bịch!”

Một tiếng trầm đục, hòn đá vỡ vụn, cả người Dương Diệp bay ra ngoài, nặng nề rơi trên mặt đất. Lau vết máu tươi trên khóe miệng, bây giờ Dương Diệp đã hiểu rõ cái gì gọi là lấy trứng chọi đá rồi!

Cú đập của hắn vừa nãy giống như là đập vào huyền thiết, không chỉ có đá vỡ vụn, mà ngay cả cánh tay của hắn cũng bị tê liệt vào thời khắc kia.

“Phì phì…”

Bị Dương Diệp đánh trúng, thân hình to lớn của Cự Mãng Vương cuốn lại, tung người ra, một lần nữa đánh về phía Dương Diệp.

Nhìn Cự Mãng Vương như một ngọn núi nhỏ, Dương Diệp nheo mắt, không dám nghĩ gì khác, vội vàng đứng lên, nôn ra một ngụm máu, lại xông lên lần nữa.

Chạy thì chắc chắn là không được, sau lưng không có vật cản gì, ở đất bằng, bọn họ nhất định không chạy thoát được rắn!

Nếu đã không thể chạy, vậy thì chỉ có thể liều mạng thôi.

Khi lao tới cách Cự Mãng Vương còn hai mét, Dương Diệp hét to một tiếng, hai chân đột nhiên đạp lên, cả người nhảy lên không trung, hai nắm đấm kia đấm vào đôi mắt xanh lam nhạt của Cự Mãng Vương.

“Phì!”

Thấy Dương Diệp đánh đến, thân rắn trườn một cái, đuôi rắn to lớn xen lẫn tiếng gió gào thét quật về phía Dương Diệp.
Tốc độ của đuôi rắn rất nhanh, nhanh đến mức Dương Diệp còn không kịp tới gần Cự Mãng Vương đã bị đuôi rắn quật trúng.

“Bịch!”

Bị đuôi rắn quật trúng, Dương Diệp lập tức cảm thấy lưng mình như bị gãy, rên lên một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, cả người bị đuôi của Cự Mãng Vương quật bay ra, bay về sau gần mười mét, nặng nề rơi trên một đống cỏ, bắn lên vô số bụi đất.

“Ta không phải là đối thủ của nó!”

Thật ra hắn đã sớm biết mình không phải đối thủ của nó, sức phòng ngự của Huyền thú tuyệt đối sánh ngang với con người cùng cấp bậc, thậm chí còn có thể vượt qua. Huống chi con Huyền thú trước mắt này còn có đẳng cấp cao hơn hắn.

“Ngươi, ngươi không sao chứ!” Lúc này, Bảo Nhi vội vàng chạy tới bên cạnh Dương Diệp, đỡ Dương Diệp dậy, nói khẽ.

“Muội vẫn chưa chạy sao!”

Dương Diệp miễn cưỡng đứng lên, thấy bé gái vẫn chưa chạy, lập tức thấy khó hiểu, hắn liều mạng giúp nàng tranh thủ cơ hội chạy trốn, nàng lại còn không chạy, Dương Diệp muốn đánh người!

Bảo Nhi lắc lắc cái đầu nhỏ, bím tóc nhỏ lúc lắc, chân thành nói: “Ngươi có nghĩa khí như vậy, Bảo Nhi làm sao có thể vứt bỏ ngươi để chạy trốn một mình cơ chứ? Bảo Nhi muốn đồng sinh cộng tử với ngươ, không xa không rời. Nào, dán tấm bùa cường lực này lên, sau đó tiếp tục đánh nó.” Nói xong, nàng lấy từ cái túi nhỏ trong váy ra một tấm bùa giấy, sau đó trực tiếp vỗ vào bờ vai của Dương Diệp.

Lúc lá bùa vừa dán lên vai Dương Diệp liền biến thành một đạo ánh sáng trực tiếp chui vào trong cơ thể Dương Diệp, Dương Diệp lập tức cảm thấy tinh thần phấn chấn, toàn thân giống như có một cỗ lực lượng đang trào dâng.

Không kịp ngẫm nghĩ gì về sự thay đổi trên cơ thể mình, Dương Diệp nhặt một cây côn gỗ bên cạnh, lao về phía Cự Mãng Vương.

Hắn cũng rất muốn nghỉ ngơi chút, nhưng Cự Mãng Vương sao có thể cho hắn cơ hội? Lúc bé gái dán cho hắn tấm bùa kia, Cự Mãng Vương lại xông về phía hai người bọn hắn.

Cự Mãng Vương lần này hiển nhiên rất nghiêm túc, miệng rắn to lớn mở ra, lộ ra bên trong là cái lưỡi rắn màu đỏ tươi to như cánh tay.

Nhìn miệng đỏ lòm đang mở ra còn to hơn ba cái đầu của hắn, da đầu Dương Diệp run lên, hắn cũng không biết hắn lấy dũng khí đâu ra mà đi đối đầu với Cự Mãng Vương cao hơn hắn hai cấp bậc. Nhưng hắn biết ở nơi đất bằng này, nếu chạy chắc chắn chỉ có nước chết, nếu đã như vậy, không bằng đánh cược một lần, như vậy còn có chút cơ hội.

“Ha!”Nghĩ đến đây, Dương Diệp không chút do dự, hét to một tiếng, tốc độ dưới chân càng nhanh, tay cầm cây côn xông về phía Cự Mãng Vương.

Thấy Dương Diệp xông về phía mình, cự xà thè lưỡi rắn màu đỏ tươi, thân trườn xuống, lấy thân trước kia làm điểm tựa, phần đuôi lại đột nhiên quất về phía Dương Diệp, những nơi phần đuôi quét qua, tạo thành một đống bừa bộn trên mặt đất, lá bay tung tóe.

Thấy cái đuôi kia quét về phía mình, Dương Diệp đang lao lên phía trước, ánh mắt ngưng trọng, cả người đột nhiên quỳ xuống, áp sát mặt đất né đi, cảm thụ được cái đuôi quét qua sát mặt, Dương Diệp quát một tiếng, sắc mặt dữ tợn, tay trái đột nhiên vỗ lên mặt đất, mượn lực nhảy lên, hai tay cầm côn gỗ, đâm mạnh xuống con mắt phải to như nắm đấm của cự xà.

Đây là một chiêu trong kiếm pháp cơ bản, tuy rằng trong tay chỉ là một cây côn gỗ, nhưng hắn cũng không còn cách nào, chỉ có thể chấp nhận như vậy.

“Xùy!”

Cự Mãng Vương không ngờ đuôi rắn của mình không đánh trúng, thấy con gỗ đánh về phía mắt mình, nghiêng đầu một cái, tránh thoát được côn gỗ, nhưng côn gỗ vẫn đâm vào phía sau đầu của nó, toàn thân Cự Mãng Vương lập tức vặn vẹo kịch liệt, đồng thời đuôi của cự xà cuộn lại, quấn chặt lưng của Dương Diệp.

Thấy mình lại có thể đâm rách được vảy ngăm đen của Cự Mãng Vương, Dương Diệp ngây người, còn chưa kịp vui mừng thì cảm thấy lưng mình bị siết chặt, cơn đau lập tức lan khắp toàn thân, lưng giống như là bị đứt đoạn.

Thấy bản thân bị Cự Mãng Vương quấn chặt, Dương Diệp kinh hãi tuột độ, trong giây phút nguy cấp, vòng xoáy thần bí trong cơ thể hắn cuối cùng cũng không keo kiệt nữa, huyền khí màu vàng không ngừng chảy vào trong đan điền bình thường của hắn.

Cảm nhận được huyền khí vào trong cơ thể, Dương Diệp không kịp nghĩ nhiều, buông bỏ côn gỗ, huyền khí trong cơ thể vận chuyển lên hai nắm đấm, trên nắm tay, tia sáng vàng nhạt lóe lên, ngay sau đó giống như là phát điên, đuôi rắn của Cự Mãng Vương đột nhiên đánh ầm một cái.

Điều khiến cho Dương Diệp bất ngờ chính là mỗi một quyền của hắn lại đánh móp mảnh vảy ngăm đen của Cự Mãng Vương. Hắn biết nhất định là tác dụng của tấm bùa và huyền khí màu vàng nhạt trong cơ thể hắn. Bởi vì hắn hiểu rất rõ sức mạnh của bản thân, tuyệt đối không thể gây ra thương tổn cho Cự Mãng Vương được!

Nhìn thấy huyền khí màu vàng kim nhạt trên tay Dương Diệp, sắc mặt Bảo Nhi đứng một bên trắng bệch, hai mắt lóe sáng, lẩm bẩm nói: “Kim Huyền khí, tên tiểu tạp dịch này lại là Kim Huyền khí trong Ngũ Hành huyền khí!”

“Bịch, bịch, bịch!”

Dương Diệp điên cuồng đánh xuống, Cự Mãng Vương cảm nhận rõ ràng sự đau đớn! Đuôi rắn dần dần buông lỏng, hơn nữa chỗ Dương Diệp đánh xuống cũng lộ ra phần thịt rắn màu đỏ tươi bên trong.

Giằng co một hồi, Cự Mãng Vương rơi vào thế hạ phong, bởi vì đuôi rắn của nó đã sắp bị Dương Diệp đánh thành hai đoạn, cảm giác đau nhức truyền đến từ đuôi, Cự Mãng Vương buông lỏng đuôi, để Dương Diệp rơi trên mặt đất, lui về sau mấy mét, hai mắt to như nắm đấm nhìn Dương Diệp, hung quang bốn phía, chỉ có điều, lần này có thêm một chút kiêng kị.

Lúc này Bảo Nhi vội vàng chạy tới bên cạnh Dương Diệp, giơ tay đỡ Dương Diệp ngã xuống, nói: “Tiểu tạp dịch, tiếp tục đánh nó đi, chỉ vì một cây linh thảo hạ phẩm Huyền cấp mà đuổi theo Bảo Nhi một canh giờ, nếu không phải Bảo Nhi ta có bùa thần hành, lúc này Bảo Nhi chắc chắn đã ở trong bụng nó rồi.”

Nghe vậy, Dương Diệp hít vào một hơi khí lạnh, linh thảo Huyền phẩm! Bây giờ hắn đã biết tại sao Huyền thú này lại đuổi theo nàng rồi.

Giá tiền linh thảo vô cùng đắt, phẩm cấp của linh thảo chia làm bốn phẩm cấp Thiên Địa Huyền Hoàng. Linh thảo Hoàng phẩm ở thế tục có thể bán được một vạn kim tệ trở lên, một vạn kim tệ đối với Dương Diệp mà nói đã là con số trên trời rồi. Phải biết rằng, một tháng tiền công của hắn mới chỉ được hơn mười kim tệ.

Về phần Huyền phẩm cao hơn Hoàng phẩm một cấp, Dương Diệp thật sự không thể tưởng tượng bán đi được bao nhiêu kim tệ! Quan trọng nhất là linh thảo đối với Huyền thú giống như công pháp đẳng cấp cao đối với nhân loại vậy, có sức hấp dẫn trí mạng.

Thấy bộ dạng yếu ớt của Dương Diệp, Bảo Nhi nhướn mày, bàn tay nhỏ bé thò tay vào cái túi bên trong váy, sau đó móc từ bên trong ra một tờ bùa màu xanh lá và môt tờ bùa màu trắng vỗ vào người Dương Diệp, nói: “Tiểu tạp dịch, tiếp tục đánh nó, Bảo Nhi cổ vũ cho ngươi.”

Nghe vậy, khóe miệng Dương Diệp co lại, hung hăng trừng mắt nhìn Bảo Nhi, đúng lúc này, hắn lại cảm giác tinh thần phấn chấn, một luồng sức mạnh kỳ dị tiến vào trong cơ thể hắn. Luồng năng lượng kỳ dị này dùng tốc độ cực nhanh dạo qua kinh mạch toàn thân hắn một vòng, sau đó, sau đó hắn cảm thấy sự mệt mỏi của cuộc chiến vừa rồi bị quét sạch, toàn thân tràn đầy sức mạnh!

Không chỉ có thế, hắn còn cảm nhận được năng lượng xung quanh không ngừng đi vào cơ thể hắn, cuối cùng giống như một cơn hồng thủy, tràn vào chảy xuôi trong kinh mạch. Đột nhiên, vòng xoáy nhỏ xoay tròn nhanh chóng, những huyền khí không thể thấy bằng mắt thường này nhanh chóng biến mất trong đan điền hắn, lại qua hai tức, trong vòng xoáy nhỏ đội nhiên tràn ra một luông huyền khí màu vàng kim nhạt.

Cảm nhận được sự khác thường trong cơ thể, trong lòng Dương Diệp vui vẻ, sau đó nhìn về phía bé gái một cái, trong lòng khiếp sợ, trong cơ thể hắn vừa xuất hiện chút ít huyền khí kia nhất định là do bùa chú của bé gái gây nên, nhưng lúc này hắn không hỏi, bởi vì bên cạnh hắn, còn có một lục phẩm Huyền Thú.

Nghiêng cổ, cảm nhận được huyền khí trào lên trong cơ thể, Dương Diệp nhìn Cự Mãng Vương, cười gằn một tiếng, sau đó chân phải đạp xuống, cả người xông ra, nắm đấm tay phải, xen lẫn tiếng thét đối với đầu của Cự Mãng Vương ầm tới.

Chương 5: Phù văn chi đạo

“Phì phì...”

Nhìn thấy Dương Diệp lại chủ động công kích, Cự Mãng Vương liền trở nên tức giận, cơ thể lắc một cái, đuôi rắn cực lớn quét về phía Dương Diệp lần nữa.

Thấy đuôi rắn quét tới, Dương Diệp tập trung ánh mắt, lần này hắn sẽ không né tránh nữa. Đạm kim sắc huyền khí (*) trong cơ thể bắt đầu vận chuyển nhanh lên trên nắm tay phải, thét to một tiếng rồi mạnh mẽ vung nắm đấm đánh tới đuôi rắn.

Được phù lục thần bí cộng với kim sắc huyền khí trợ giúp, trên cánh tay Dương Diệp nổi lên gân xanh như những con giun nhỏ dài, trên nắm tay của hắn thoáng hiện lên kim quang mờ mờ, nơi nắm tay đi qua vang lên từng đợt âm thanh xé gió, thanh thế làm cho người khác phải kinh hãi.

“Bùm.”

Nắm đấm va chạm với đuôi rắn tạo nên một tiếng vang lớn, Dương Diệp bị lùi về mấy bước, mà đuôi của Cự Mãng Vương bị một đấm này của Dương Diệp đánh bật trở về. Không chỉ như vậy, chỗ đuôi của Cự Mãng Vương bị nắm đấm của Dương Diệp đánh bị lõm sâu vào, có thể thấy một kích này của Dương Diệp mạnh như thế nào!

Dương Diệp thấy một đấm của mình đánh bay đuôi rắn thì trong lòng vui mừng, trong mắt lóe lên vẻ hưng phấn, huyền khí trong cơ thể bắt đầu vận chuyển lên trên nắm đấm lần nữa, rồi sau đó đấm như mưa lên người Cự Mãng Vương.

Thấy Dương Diệp liên tục đánh lui Cự Mãng Vương, trong mắt Tiểu Bảo Nhi ở một bên hiện lên vẻ khiếp sợ, vỗ vỗ bộ ngực nhỏ khẽ nói: “Cường lực phù trung phẩm của ta chỉ có thể tăng sức mạnh của hắn lên hai lần thôi, thế nhưng kim sắc huyền khí kia của hắn chí ít cũng tăng sức mạnh lên năm lần, gia gia nói không sai, trong Ngũ Hành huyền khí, lực công kích của kim sắc huyền khí quả nhiên là lợi hại nhất.”

Dương Diệp càng đánh càng hăng, sức mạnh của hắn bây giờ ít nhất cũng nặng nghìn cân, mỗi một đấm rơi lên người Cự Mãng Vương đều để lại một cái lỗ, không đến một hồi trên người Cự Mãng Vương đã bị thương tổn khắp nơi, máu tươi tứ phía.

Trên người Dương Diệp cũng bị nội thương không ít, lực va chạm mỗi khi đuôi của Cự Mãng Vương đụng vào hắn đều làm cho trong người hắn chấn động một trận, cũng may hắn cảm nhận được trong cơ thể có một cỗ lực lượng kỳ dị đang không ngừng chữa trị ám thương trong cơ thể hắn, nếu không thì hắn đã ngã xuống từ sớm rồi.

“Bùm!”

Một người một mãng giằng co một hồi lâu, đột nhiên Dương Diệp tìm được một khe hở, vươn người nhảy lên đấm một cú vào đầu Cự Mãng Vương, Cự Mãng Vương đau đớn kêu lên một tiếng, cơ thể co giật kịch liệt. Dương Diệp thấy thế càng đấm vào đầu nó nhanh và mạnh hơn nữa, chỉ một lát sau Cự Mãng Vương đã không còn nhúc nhích được nữa.

“Phù!”

Thấy Cự Mãng Vương nằm trên mặt đất, Dương Diệp đặt mông ngồi xuống thở hổn hển, lúc trước hắn bị đuôi Cự Mãng Vương quét trúng mấy lần, khi đó còn chưa cảm thấy thế nào nhưng bây giờ cảm giác đau đớn và mệt mỏi như thủy triều kéo tới, khiến cho hắn không lấy ra được chút khí lực nào nữa.

Lúc này Bảo Nhi ở gần đó chạy đến bên cạnh Cự Mãng Vương, giơ chân đá mạnh lên Cự Mãng Vương đã nằm yên trên đất, vừa đá vừa mắng: “Ai bảo ngươi đuổi Bảo Nhi hả, bây giờ thì chết rồi nha? Xem Bảo Nhi có luyện hóa ngươi hay không!”

Nói xong lấy từ trong túi nhỏ ra một bình bạch ngọc giơ về phía Cự Mãng Vương, nắp bình vừa mới được mở ra thì một lực hút từ trong đó tràn ra, nhất thời cơ thể khổng lồ của Cự Mãng Vương hóa thành từng chấm đen bay vào trong bình bạch ngọc.

Thấy một màn như thế Dương Diệp ngây ra như phỗng, xoa xoa hai mắt để nhìn cho rõ thì Cự Mãng Vương đã biến mất, nếu như không phải trên mặt đất còn một bãi máu thì hắn sẽ cho rằng lúc nãy mới đánh nhau với không khí mất.

Cất bình bạch ngọc xong Bảo Nhi đi tới bên canh Dương Diệp, sau đó lại lấy trong túi nhỏ ra một tấm phù lục vỗ vào người Dương Diệp.

Phù lục vỗ lên người trong nháy mắt hóa thành một đạo ánh sáng màu lục chui vào trong cơ thể Dương Diệp, nhất thời một cỗ lực lượng kỳ dị như lần trước nhanh chóng chảy trong cơ thể hắn, chỉ trong chốc lát mệt mỏi trước đó của Dương Diệp biến mất không thấy đâu nữa.

“Muội, muội có phải là phù văn sư hay không?” Dương Diệp nhìn Bảo Nhi đang cẩn thận đánh giá hắn trước mắt khẽ hỏi.

Nghe vậy khóe miệng Bảo Nhi hiện lên vẻ kiêu ngạo: “Tất nhiên, ta là thiên tài đấy, siêu cấp thiên tài duy nhất mười bốn tuổi đạt được ngũ phẩm phù sư, thế nào, lợi hại không?”

Nghe thấy Bảo Nhi thừa nhận, Dương Diệp hít sâu một hơi, trên mặt hiện lên vẻ kinh hãi. Mặc dù thực lực của hắn thấp, thế nhưng vẫn thấy có chút hiểu biết, đương nhiên hắn biết biết phù văn sư là gì.

Thân phận phù văn sư ở nam vực cực kỳ tôn quý, bởi vì vật mà phù văn sư tạo ra sẽ làm cho vô số huyền giả trở nên điên cuồng. Ví dụ như loại phù lúc nãy, có thể tăng lực chiến đấu cho con người trong nháy mắt, hơn nữa còn không có bất kỳ tác dụng phụ nào, loại phù này có thể bảo vệ tính mạng ở thời khắc mấu chốt!

Không chỉ có phù lục, phù văn sư còn có thể khắc phù văn kỳ dị kia lên trên vũ khí và áo giáp, một thanh vũ khí nếu có minh văn của phù văn sư thì uy lực được tăng cao rất rất nhiều, hơn nữa giá cả cũng sẽ lập tức tăng lên cả mấy chục lần!

Những thứ như phù lục, minh văn vẫn chỉ mới là một góc núi băng của phù văn sư, nghe đồn phù văn sư còn có thể khắc kỹ, chính là khắc các loại huyền kỹ lên vũ khí hoặc áo giáp, chỉ cần huyền giả thôi động huyền khí, huyền kỹ trên vật phẩm sẽ tự động kích hoạt. Tất nhiên loại bảo vật này Dương Diệp chưa thấy qua bao giờ.

Hắn không chỉ chưa thấy qua loại bảo vật này của phù văn sư, ngay cả phù văn sư, Dương Diệp cũng chỉ gặp qua một người chính là tiểu cô nương trước mặt. Thân phận phù văn sư tôn quý còn có một nguyên nhân trọng yếu đó chính là phù văn sư cực kỳ ít ỏi, nơi khác thì hắn không biết chứ trăm vạn nhân khẩu của An Nam thành thì một người cũng không có.

Thế nhưng bây giờ hắn lại gặp được một người, còn “ăn” rất nhiều phù lục trân quý nữa. Nghĩ tới đó trong lòng Dương Diệp có chút đau lòng, loại phù lục này nếu như lấy ra đi bán thì bất kỳ một tờ cũng đủ hắn ăn cả đời!
“Sao lúc nãy ngươi không chạy đi?” Sau khi đưa bình bỏ vào trong túi, Bảo Nhi nhìn Dương Diệp nghiêm túc hỏi.

“Là sao?” Dương Diệp ngẩn ra.

“Chính là lúc nãy ấy, rõ ràng ngươi yếu như thế sao lại không bỏ chạy, lại còn muốn đánh nhau với con rắn nhỏ kia nữa?” Bảo Nhi hỏi lần nữa, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện ra vẻ cực kỳ nghiêm túc.

“Ta mà chạy muội sẽ bị nó ăn vào trong bụng mất!”

Dương Diệp khẽ cười, lúc đó hắn cũng nghĩ tới chạy trốn, thế nhưng hành động thiện lương của tiểu cô nương trước mặt hắn đã làm hắn cảm động, nếu như lúc đó hắn chạy trốn thì ngay cả hắn cũng sẽ tự khinh bỉ chính mình.

Bảo Nhi nhìn Dương Diệp một lúc sau đó cười lên, nói: “Trước kia có rất nhiều người lấy lòng ta, nhưng ta biết bọn họ đều là có mục đích cả, có lẽ là muốn nịnh bợ gia gia ta. Thế nhưng ngươi không giống họ, ngươi không biết thân phận của Bảo Nhi những vẫn muốn mạo hiểm tính mạng cứu ta, chúng ta làm bằng hữu nhé! Ta là Bảo Nhi, còn ngươi?”

“Dương Diệp!”

Dương Diệp cũng cười, tiểu cô nương trước mắt cũng lớn như muội muội của mình, dễ thương như nhau, trong lòng hắn có hảo cảm với nàng, giống như nghĩ tới gì đó, Dương Diệp lại hỏi: “Đúng rồi, không phải phù văn sư đều rất cường đại sao? Sao muội lại…”

Nghe vậy khuôn mặt nhỏ nhắn của Bảo Nhi nhất thời đỏ lên, ngượng ngùng một lát rồi mới nói: “Ta, ta mặc dù là huyền giả bát phẩm, cũng là ngũ hành huyền khí, nhưng, nhưng mà ngũ hành huyền khí của Bảo Nhi lại thuộc tính mộc huyền khí, sức chiến đấu yếu nhất, hơn, hơn nữa Bảo Nhi chưa từng đánh nhau với ai, cho, cho nên Bảo Nhi không biết đánh nhau…”

Nói xong khuôn mặt nhỏ càng đỏ lên.

Nghe thấy Bảo Nhi nói, Dương Diệp hoàn toàn thấy kinh hãi, huyền giả bát phẩm? Bảo Nhi trước mắt cùng lắm 14, 15 tuổi, 15 tuổi huyền giả bát phẩm, nghĩ tới đó da đầu Dương Diệp có chút tê dại đi, thiên phú này quả thật là cực kỳ yêu nghiệt! Có điều nghe được Bảo Nhi nói không biết đánh nhau, sắc mặt Dương Diệp liền có chút cổ quái, tư chất nghịch thiên như thế lại không biết đánh nhau…

Nhìn thấy vẻ mặt cổ quái của Dương Diệp, Bảo Nhi hung hăng trừng mắt với hắn, sau đó vội vã đổi sang chuyện khác, nói: “Đúng rồi, ngươi là huyền khí kim thuộc tính trong ngũ hành huyền khí, theo đạo lý mà nói thì tu luyện rất nhanh mới đúng, sao ngươi mới huyền giả tứ phẩm thế?”

Nàng cũng muốn đả kích Dương Diệp một chút.

“Ngũ hành huyền khí? Kim huyền khí?” Dương Diệp có chút mơ hồ, hai từ này trước nay hắn chưa từng nghe qua.

Bảo Nhi không có giải thích, trái lại hỏi tiếp: “Ngươi biết rõ phù văn sư có địa vị tôn quý chứ?”

Dương Diệp gật gật đầu nói: “Rất tôn quý, trước kia ta cũng chỉ nghe qua chứ chưa gặp bao giờ, An Nam thành chúng ta hình như chưa từng có ai.”
“Phù văn sư sở dĩ tôn quý là bởi vì người đó nhất định phải có ngũ hành huyền khí mới có thể trở thành phù văn sư, mà ngũ hành huyền khí thì trong mấy triệu người mới gặp được một, đồ hiếm thì quý, cho nên phù văn sư của Nam vực cực kỳ tôn quý, hiểu chưa?” Bảo Nhi kiên trì giải thích.

“Ý muội nói huyền khí của ta chính là ngũ hành huyền khí?”

Dương Diệp hai mắt sáng lên, thân phận phù văn sư này so với đệ tử ngoại môn Kiếm tông còn tôn quý hơn nhiều, nếu như hắn trở thành một phù văn sư thì ngay cả thành chủ An Nam thành cũng phải cung kính đối với hắn, càng khỏi nói tới Liễu gia gì đó.

Bảo Nhi gật gật đầu, nói: “Đúng vậy, huyền khí kim thuộc tính trong ngũ hành huyền khí có màu vàng, mà của ngươi cũng là màu vàng, chắc là ngươi cũng có thể trở thành phù văn sư đấy! Hơn nữa trong ngũ hành huyền khí thì huyền khí kim thuộc tính là mạnh nhất, không ngờ Bảo Nhi lại gặp được!”

Nghe thế Dương Diệp đầu tiên là vui mừng, sau đó lại cau mày im lặng không nói. Kim thuộc tính trong ngũ hành huyền khí là kim sắc, nhưng mình là đạm kim sắc huyền khí, hơn nữa là thông qua vòng xoáy nhỏ chuyển hóa thành đạm kim sắc, huyền khí của mình là ngũ hành huyền khí thật sao?

“Bảo Nhi, muội nói chỉ người có ngũ hành huyền khí mới có thể trở thành phù văn sư là tại sao?” Dương Diệp trầm giọng hỏi.

“Bởi vì chủ có ngũ hành huyền khí mới có thể tồn tại trong không khí!” Bảo Nhi giải thích: “Huyền khí bình thường sau khi rời khỏi cơ thể người nếu không có công pháp đặc thù duy trì thì huyền khí sẽ tiêu tán trong không trung. Mà ngũ hành huyền khí thì lại không, nó có thể tồn tại trong không khí, chỉ cần người không bị tổn hại thì nó vẫn có thể tồn tại, hiểu chưa?”

Nghe thế Dương Diệp suy nghĩ một hồi, sau đó bắt đầu vận chuyển huyền khí trong cơ thể, lấy ngón tay nhẹ nhàng vẽ lên tảng đá trên mặt đất một cái, nhất thời một đường cong màu vàng xuất hiện trên tảng đá. Thấy thế trong lòng Dương Diệp lại vui vẻ, tiếp tục vẽ không ngừng, chỉ chốc lát sau một chữ “dương” màu vàng liền xuất hiện trên tảng đá.

Thu ngón tay lại, Dương Diệp yên lặng chờ một hồi, chữ “dương” màu vàng kia vẫn ở yên trên tảng đá. Nhìn thấy chữ “dương” không có biến mất, trên mặt Dương Diệp hiện lên vẻ vui mừng như điên, hắn không xác định hắn có thuộc tính ngũ hành hay không, thế nhưng hắn xác định huyền khí của hắn phù hợp điều kiện để trở thành phù văn sư.

Thấy vẻ mặt hưng phấn của dương diệp, Bảo Nhi do dự một chút rồi nghĩ tới cảnh trước đó Dương Diệp xông tới Cự Mãng Vương kia, nàng không do dự nữa, bàn tay nhỏ vươn vào trong túi lấy ra một quyển trục đưa cho Dương Diệp, nói: “Tiểu tạp dịch, quyển trục này là ‘Cơ sở phù văn quyết’, nó và ‘Cơ sở phù văn quyết’ khác không giống nhau, bên trong nó có vô số ghi chép tâm đắc của gia gia ta. Ta cơ bản đã lĩnh hội hết cho nên bây giờ tặng cho ngươi, ngươi cũng đừng cho người khác, hiểu chưa?”

Nói xong câu cuối cùng, trên mặt Bảo Nhi có chút ngưng trọng.

Dương Diệp nghe thế thì động dung, do dự một chút liền nhận lấy quyển trục, sau đó nhìn Bảo Nhi, chân thành nói: “Cảm ơn, muội yên tâm, ta sẽ không cho người khác biết.”

Đây là một kỳ ngộ, một kỳ ngộ trở thành phù văn sư, hắn không muốn bỏ qua.

Bảo Nhi gật gật đầu, sau đó khẽ nói: “Gia gia đi Đại Tần đế quốc, ta không thể mang ngươi về Phù phong được. Đợi gia gia về ta sẽ bảo người xem tư chất phù văn sư của ngươi như thế nào, nếu như mà tốt thì Bảo Nhi sẽ bảo người nhận ngươi làm đồ đệ, mà cho dù không tốt cũng không sao, đến lúc đó ngươi đi theo lăn lộn với Bảo Nhi, Bảo Nhi cũng rất lợi hại đấy!”

Nghe được lời Bảo Nhi nói, trong lòng Dương Diệp có chút cảm động, Bảo Nhi không chỉ có tặng “Ngũ hành phù văn quyết” trân quý kia còn định giới thiệu hắn với gia gia của nàng nữa, tiểu cô nương trước mắt này quả thật đã xem hắn là bằng hữu rồi!

“Tiểu tạp dịch, ngươi phải nhớ kỹ, không nên cho rằng có thể trở thành phù văn sư thì quên mất việc đề thăng cảnh giới huyền giả, nên biết huyền khí trong cơ thể ngươi càng được ngưng luyện thì phù lục chế tạo ra càng có hiệu quả tốt. Hơn nữa chế tạo phù lục cần tiêu hao rất nhiều nguyên khí, lấy nguyên khí tích trữ trong cơ thể ngươi bây giờ tối đa cũng chỉ có thể chế tạo vài tấm mà thôi, biết không?” Bảo Nhi chân thành nói.

Dương Diệp gật đầu, đáp: “Ta biết rồi, mục tiêu của ta chính là trở thành đệ tử nội môn mà!”

Tuy rằng nghề nghiệp phù văn sư rất tôn quý, thế nhưng hắn chưa bao giờ vứt bỏ mục đích trở thành một huyền giả cường đại, có thực lực mạnh mẽ sẽ có thể bảo vệ tốt cho mẫu thân và muội muội, về phần phù văn sư thì vẫn cách hắn hơi xa một chút.

“Đệ tử nội môn? Cũng được đấy!”

Bảo Nhi mỉm cười, sau đó ngẩng đầu nhìn sắc trời, phát hiện sắc trời đã tối, nghĩ nghĩ rồi từ trong túi móc ra hai cái bình bạch ngọc cùng một phù văn bút, nói: “Đây là tinh huyết huyền thú cùng với linh thảo dịch, ngươi có thể dựa theo ‘Ngũ hành phù văn quyết’ luyện thử một chút, qua một thời gian nữa ta sẽ tới tìm ngươi chơi, ta đi trước đây!”

Nói xong, nàng vẫy vẫy tay với Dương Diệp rồi nhảy xuống cốc khẩu.

Nhìn bóng dáng Bảo Nhi biến mất nơi cốc khẩu, Dương Diệp mỉm cười sau đó cầm lấy quyển trục trong tay mở ra…

“Ngũ hành phù văn quyết, phù văn chi đạo…”

***

(*) đạm kim sắc huyền khí: huyền khí màu vàng nhạt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau