VÔ CƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Vô cương - Chương 61 - Chương 62

Chương 60: Phạm kiến ngấn lệ cảm ơn

Mấy ngày sau, Phạm Kiến nổi tiếng trên mạng gần đây sôi động khác thường đã up lên mấy tấm hình trên mạng xã hội, không kèm theo bất kỳ chữ nào.

Nhưng lại như một hòn đá làm dậy ngàn lớp sóng, bỗng chốc trào dâng cơn sóng thần trên mạng!

Dựa theo sắp xếp của các tấm hình thì phía trước là một cụm núi chạy dài nhấp nhô, cây cổ thụ cao chọc trời, trông có vẻ rất hùng vĩ, tỏa ra khí thế khoáng đạt. 

Nhưng đến tấm thứ hai, thứ ba thì phát hiện không phải như vậy!

Cụm núi này lại là một vùng nghĩa địa cổ xưa!

Rõ ràng là một nơi giống nhau hoàn toàn, các vật tham chiếu xung quanh cũng giống nhau, nhưng tấm hình phía sau hiển thị ra lại là từng ngôi mộ lớn cổ xưa. 

Dù là nhìn hình thì cũng có thể cảm nhận được hơi thở thời gian tỏa ra từ trong ngôi mộ.

Ngôi mộ lớn này... tuyệt đối là vô cùng lâu đời!

Tấm hình thứ hai từ dưới lên là một bia đá, trên văn bia của bia đá đó ghi chép rõ ràng vùng nghĩa địa này thuộc về một đại giáo thượng cổ tên là “Vũ Lạc”. 

Tấm hình cuối cùng là cửa mộ của một ngôi mộ lớn trong đó bị mở ra!

Người thanh niên áo xanh Tần Minh trước đây tham gia tìm kiếm Hồ Tiên Động và muốn giết “Tống Hồng” chính là đệ tử nội môn của cổ giáo Vũ Lạc!

Khoảng thời gian này hắn hơi tỏ ra sôi nổi, ở trên phương tiện mạng xã hội không ít lần công kích tên mập vô sỉ, Tống Hồng cặn bã. 

Mấy ngày trước tên mập nói sắp có chuyện lớn xảy ra, quả nhiên hắn nói được làm được.

Không biết hắn đã dùng thủ đoạn gì mà lại tìm được nơi nghĩa địa của cổ giáo Vũ Lạc, đồng thời mở một ngôi mộ trong đó!

Phải biết rằng trong các cổ mộ này đều có trận pháp đáng sợ bảo vệ, bên trong là cơ quan trùng trùng. 

Người tầm thường thì đừng nói đến việc mở, ngay cả tiếp cận cũng sẽ bị giết thành tro!

Nơi này dù đã trải qua mấy ngàn vạn năm tháng mất đi linh khí bảo vệ, nhưng uy lực còn lại trong pháp trận cổ mộ vẫn vô cùng đáng sợ.

Những cổ mộ này có một số là có lịch sử trên trăm triệu năm! 

Nghe nói nơi này ngoại trừ các lãnh đạo cấp cao nội bộ cổ giáo Vũ Lạc ra thì người ngoài căn bản không thể biết.

Nhưng việc này đối với Đạo Môn mà nói quả thật không được xem là bí mật gì.

Đạo Môn của sáu ngàn vạn năm trước, dĩ nhiên sẽ không chạy đến nơi này để giở trò ngang ngược. 

Nhưng ngày nay, nó gặp phải một tên mập vừa không tin tà vừa dám giở trò bịp bợm.

Thế là một thảm án khiến cổ giáo Vũ Lạc bị xỉ nhục đã xảy ra như thế.

Trên tấm hình tuy không nhìn thấy di hài của người nhưng lại cho người ta không gian tưởng tượng cực lớn! 

Sau đó, tên mập lại đăng một tin nhắn bằng chữ trên mạng xã hội.

“Ra ngoài phiêu bạt phải biết giữ chữ tín, nói mời lão tổ tông các người ra phơi nắng thì sẽ mời họ ra phơi nắng! Nhưng hài cốt quá khó coi nên không đưa ra để ảnh hưởng tâm trạng của mọi người. Tiểu cẩu Tần Minh, nếu mày còn dám rêu rao thì lần sau sẽ không phải phơi nắng đâu! Không biết lão tổ tông của cổ giáo Vũ Lạc các người có thích Hỏa táng? Thiên táng? Hải táng? Không táng?”

Quá càn quấy rồi! 

Quá mạnh mẽ rồi!

Cái tên này thật sự dám đi đào mộ tổ nhà người ta à!

Quả thực thất đức đến mức xịt khói rồi! 

Ai mà đắc tội với tên khốn này thì thật sự là xui xẻo tám đời.

Trên mạng vốn dĩ tâm thái pháp luật không lên án và không sợ việc lớn, vô số cư dân mạng sôi nổi bày tỏ việc này rất mạnh mẽ, rất vui tai vui mắt.

Những tấm hình đó lại bị người khác photoshop thành các loại hình biểu cảm. 

Ví dụ như mời tổ tiên nhà anh uống trà, anh thích loại an táng nào, quả thực là nhiều vô số kể.

Lúc Tần Minh nhìn thấy những thứ này thì suýt nữa đã tức đến thổ huyết!

Địa vị của hắn trong cổ giáo Vũ Lạc nói cao không cao, nói thấp không thấp, chỉ là một đệ tử nội môn. 

Lần này coi như úp sọt lớn, bị sư môn ra lệnh cưỡng chế: Lập tức trở về sư môn, không cho phép nói thêm câu nào trên mạng xã hội của thế tục nữa!

Việc này đối với Tần Minh mà nói đã coi như là trừng phạt nghiêm khắc rồi. Bởi vì hắn nói bậy mới xảy ra chuyện này, trong cổ giáo Vũ Lạc chắc chắn sẽ có rất nhiều người bất mãn với hắn.

Hận thù đối với Phạm Kiến trong lòng hắn cũng đã đến mức cực hạn rồi. 

Tên mập này quả thực quá đê tiện, quá thất đức.

Việc này đối với cổ giáo Vũ Lạc mà nói là sự xỉ nhục vô cùng lớn.

Phản ứng của họ rất nhanh, ngay sau đó cuối cùng cũng vứt bỏ sỉ diện, liên hệ với phía phương tiện truyền thông xã hội rồi đăng ký một tài khoản chính thức. 

Bài đầu tiên đăng lên chính là lên án nghiêm khắc Đạo Môn.

Sự khắc nghiệt trong cách họ chọn từ khiến rất nhiều người trong tổ chức nhìn thấy thì đều khiếp sợ.Đào mộ phần tổ tiên người ta, việc này quả thật là phạm vào đại kỵ. Đích thực là việc mà bất kỳ ai cũng không thể khoan dung được, nói là kẻ tử thù cũng không hề quá. 

Vì vậy, nối gót theo sau cổ giáo Vũ Lạc, rất nhiều truyền thừa cổ xưa đều ào ào đặt sỉ diện sang một bên, đăng ký tài khoản chính thức trên phương tiện truyền thông xã hội, sau đó ủng hộ mạnh mẽ cổ giáo Vũ Lạc.

Trên mạng đã hình thành một cơn bão táp vây quét Đạo Môn!

Nhưng ngay sau đó thì bài đăng mà Đạo Môn đưa lên lại khiến vô số người không nói nên lời, thậm chí không thể nhẫn nhịn được. 

“Từ xưa đến nay, Đạo Môn chính là làm việc này, trên trộm của Đại La Kim Tiên, dưới trộm của vương công quý tộc, bọn ta đều đã trộm qua. Tử thù kết cũng nhiều rồi, đến hôm nay bọn ta vẫn tồn tại mạnh mẽ đó thôi.”

“Đào mộ đó là một loại kỹ năng chuyên nghiệp! Là kiến thức cần thiết!”

“Mộ phần tổ tiên của các người mà lại không bảo vệ cho tốt, là một đám con cháu chẳng ra gì. Không tự hổ thẹn tự trách cũng thôi đi, lại còn có mặt mũi đi khiển trách người khác? Lẽ nào thế sự xoay vần, mộ phần tổ tiên của các người bị sức mạnh tự nhiên san bằng lại còn muốn đi khiển trách ông trời không mở mắt?” 

“Đừng ở đó gai mắt người khác nữa!”

“Còn đám cặn bãn đó nữa, hỏi thăm tổ tiên các người trước, sau đó chính thức nói với các người: Có bản lĩnh thì hận, không có bản lĩnh thì câm mồm. Không có việc gì bớt nói xằng nói bậy...”

Bài đăng này vừa xuất hiện thì toàn bộ mạng xã hội đều náo động! 

Mạnh mẽ!

Quá mạnh mẽ rồi!

Luận điệu giống y chang của tên mập chết tiệt đó! 

Quả thực là mạnh mẽ cực độ rồi!

Hơn nữa người nói những lời này lại vừa có tình vừa có lý, dù biết rõ là ngụy biện, nhưng lại khiến người ta không tìm ra được chút lỗi sai nào!

“Không sai mà!” 

“Nói quá đúng rồi!”

“Xời... quả đúng mà, ha ha ha ha, cười chết mất thôi.”

“Có bản lĩnh thì hận, không có bản lĩnh thì câm mồm, không có việc gì bớt nói xằng nói bậy, ha ha ha ha, mình không xong rồi, mau gọi xe cấp cứu...” 

Cùng với sự xuất hiện của bài đăng này, vô số dân mạng quả thực cũng vô cùng sôi nổi.

Tuy nói thế giới đổi thay đã có hơn ba mươi năm rồi, nhưng mấy năm đó ngay cả những con cháu của gia tộc ẩn thế đa phần cũng đều rất khiêm tốn.

Dù sử dụng mạng thì căn bản cũng đều giấu thân phận. 

Vì vậy mặc dù tiến vào thời đại toàn dân tu luyện rồi, nhưng đối với đại đa số người bình thường trên thế giới này mà nói thì hiểu biết của họ đối với truyền thừa cổ xưa vẫn rất có hạn.

Mọi người tuy ở cùng một thế giới nhưng lại có khoảng cách tựa như lạch trời.

Lần này cũng không biết là việc gì, dường như bỗng chốc... những cổ giáo, cổ phái và thị tộc cổ xưa đó đều xuất hiện. 
Rất nhiều người đều hô lên: Không có chút phòng bị nào, đột nhiên phát hiện truyền thừa cổ xưa của hàng triệu triệu năm cứ như vậy mà xuất hiện ở bên cạnh. Cảm giác này quá kỳ lạ rồi!

Thần thoại cuối cùng sắp gần kề hiện thực rồi ư?

Cuối cùng vẫn có người nói ra đáp án thật sự: Thế giới đổi thay ba mươi mấy năm, càng lúc càng nhiều di tích cổ xưa trải qua việc không ngừng bồi dưỡng linh khí, bắt đầu khôi phục. 

Đám truyền thừa cổ xưa đó đều muốn có được những thứ trong di tích đó hơn ai hết, nhưng chỉ dựa vào sức mạnh của mình họ thì rất khó có thể phát hiện tất cả di tích.

Chỉ có thật sự hòa vào trong thế giới này để toàn dân tham gia... thì cơ hội mới lớn hơn và cũng nhiều hơn!

Sự kiện Hồ Tiên Động lần này chính là một ví dụ rõ ràng! 

Nếu từ lúc đầu, những truyền thừa cổ xưa này có thể bỏ qua sỉ diện, tham gia vào trong thế tục, tích cực lấy một số thông tin từ trên mạng thì nói không chừng họ sớm đã có được nhiều manh mối và thông tin có giá trị hơn rồi.

Lần này nhờ vào việc này, tuy nói khiến đám truyền thừa cổ xưa này mất mặt lớn, nhưng rút kinh nghiệm xương máu thì họ cuối cùng đã đưa ra quyết định.

Đó chính là - Nhập thế! 

Nhìn thấy đoạn phân tích này, rất nhiều người cuối cùng đã tỉnh ngộ.

Tuy nhiên điều khiến đám truyền thừa cổ xưa này đều có hơi bất ngờ là vì họ nhập thế nên một lần nữa đã khơi ra làn sóng tu luyện của Hoa Hạ.

Có vô số người gửi thư riêng cho tài khoản chính thức của họ, đây là một sự kinh ngạc vui mừng ngoài dự tính. 

Mặc dù họ rất rõ rằng trên thế giới này chín mươi chín phần trăm con người đều không đủ tư cách gia nhập môn phái của họ, nhưng trong đông đảo chúng sinh cũng sẽ có một số thiên tài thiên phú tuyệt vời.

Ngày nay thế giới đã khôi phục, các loại tài nguyên sẽ từ từ tăng nhiều lên, nhưng số lượng thiên tài trước giờ vẫn ít!

Đối với thiên tài... tất cả giáo phái đều có yêu cầu cứng rắn mãi mãi không thay đổi! 

Không có thế lực nào không thích thiên tài.

Do đó, phản ứng của những thế lực này cũng cực nhanh.

Đại phái thật sự làm việc chính là như vậy, một khi quyết định nhập thế thì chắc chắn sẽ không dây dưa. 

Giống năm đó, rất nhiều gia tộc ẩn thế nhập thế, còn trải qua nhiều đánh giá, thăm dò ảnh hưởng mang lại cho gia tộc sau khi nhập thế.

Đám truyền thừa cổ xưa này thì không quan tâm điều đó, họ muốn truyền thừa có truyền thừa, muốn người có người, muốn tài nguyên cũng vượt xa so với những gia tộc ẩn thế đó.

Nếu đã đưa ra quyết định thì dứt khoát bỏ sỉ diện qua một bên! 

Thậm chí còn có thể gần dân hơn một chút!

Hai cổ giáo to lớn, Vũ Lạc của Tần Minh cùng với phái Cầu Chân của Khưu Thiên Tuyết lại trực tiếp tuyên bố muốn xây dựng học viện tu chân ở trong thế tục!

Quyết định này quả thật là mang tính lật đổ. 

Tin tức vừa tung ra, trong nháy mắt đã bùng nổ toàn mạng.

Trước đây chút ân oán giữa Đạo Môn và truyền thừa cổ xưa giống như đám bọt sóng không đáng kể, chớp mắt bị đánh tan.

Ngoại trừ bản thân hai phe bọn họ vẫn nhớ, còn tuyệt đại đa số ánh mắt trên mạng đều đã bị hấp dẫn bởi tin tức hai cổ giáo đó muốn xây dựng học viện rồi. 

Tên mập ngược lại âm thầm thở phào, nói thầm coi như tạm thời kết thúc rồi, nếu còn tiếp tục nữa thì lão mập dù có ba đầu sáu tay cũng sợ là sẽ bị người ta băm nát.

Nhưng áp lực vẫn còn tồn tại, hắn biết những việc trước đó không những sẽ không kết thúc như vậy, mà ngược lại tương lai sẽ ngày càng nghiêm trọng!

Người bảo thủ trong đám truyền thừa cổ xưa đó cuối cùng nghĩ thông, đối với họ mà nói đây không phải là một chuyện tốt. 

Cùng với việc những thế lực này ào ào nhập thế thì cạnh tranh sau này chắc chắc càng ngày càng kịch liệt.

Thế giới này không bao lâu nữa... sẽ trở thành một thế giới tu chân thật sự!

“Thời đại tàn khốc sắp đến rồi!” 

Tên mập than thở một tiếng hiếm thấy, gửi tin nhắn cho Sở Vũ: Đại ca, nhanh cố gắng đột phá đi, nếu không sau khi những thế lực lớn đó thật sự nhập thế thì sẽ có lượng lớn cường giả biến thái trẻ tuổi hành tẩu thế gian.

Đến lúc đó bảng thiên kiêu Hoa Hạ gì đó phải xảy ra sự thay đổi triệt để.

Những thiên kiêu hiện tại đều là đám tép riu thôi... 

Bên ngoài khắp nơi đều đồn rằng đại ca anh có thể đã nhận được truyền thừa Hạc Thánh, tin rằng không cần quá lâu thì sẽ có rất nhiều người đến tìm anh. Anh phải chuẩn bị tâm lý đó!

Còn nữa, anh nhất định phải che đậy cho tôi!

Nếu không tôi mà chết rồi thì anh sẽ mãi mãi mất đi một tiểu đệ tốt làm việc xấu gánh tội lỗi cho anh. 

Phạm Kiến ngấn lệ cảm ơn.

Chương 61: Môn đồ thánh nhân

Sở Vũ trước khi nhìn thấy đoạn tin nhắn này của tên mập thì đã chú ý đến những tin tức đó trên mạng. Những tin đó ùn ùn xuất hiện, muốn không biết cũng khó.

Cổ giáo Vũ Lạc và phái Cầu Chân sắp xây dựng học viện huyền ảo trong thế tục, việc này đối với truyền thừa cổ xưa mà nói là một sáng kiến chưa từng có trong lịch sử, sự khởi xướng khai sáng lịch sử.

Hiện giờ có thể tưởng tượng được sức ảnh hưởng sâu xa của nó. 

Đối với Sở Vũ mà nói, đây dĩ nhiên không phải một tin tốt, dù đã phủi tội cho tên mập rồi, nhưng người được lợi suy cho cùng là hắn.

Bất luận là cổ giáo Vũ Lạc hay là phái Cầu Chân, một khi thật sự bước vào thế tục thì tương lai không lâu nữa chắc chắn sẽ xuất hiện lượng lớn xung đột và mâu thuẫn với đám người họ.

Tên mập nói không sai, quả thực nên nhanh chóng đột phá rồi. 

Ít nhất cũng phải đột phá đến thông mạch cảnh trong thời gian ngắn!

Đến lúc đó, với lực chiến của hắn thì những người cảnh giới dưới Tiên Thiên có lẽ đều có thể chiến!

Sau đó Sở Vũ gọi một cuộc điện thoại cho Sở Thiên Hùng, nói với ông ấy bản thân hắn cần bế quan một thời gian. Bao lâu thì chưa nói được nhưng trong thời gian bế quan sẽ đoạn tuyệt với tất cả tin tức bên ngoài. 

Sở Thiên Hùng dĩ nhiên cũng đã sớm xem được các loại tin tức lan truyền trên mạng nên đối với quyết định này của Sở Vũ ông ấy bày tỏ sự tán thành.

“Yên tâm, Long Thành bên này mọi thứ đã có ta. Dù những thế lực lớn đó đều nhập thế hết thì cũng không sao cả, họ cũng cần thời gian đi sắp đặt và làm quen. Trong thời gian ngắn chắc sẽ không bành trướng hành động.”

Tính cách của Sở Thiên Hùng điềm tĩnh, phát triển có lẽ không đủ nhưng thủ thành thì có thừa. 

Có ông ấy ở Long Thành, Sở Vũ vẫn rất yên tâm.

Sau đó Sở Vũ lại gọi điện thoại cho Lâm Thi Mộng, điện thoại vẫn tắt máy.

Nghĩ ngợi một chút, Sở Vũ gửi tin nhắn cho cô ấy, nói với cô ấy tin tức bản thân hắn đã hồi phục. Đồng thời nói với cô ấy rằng hắn đã nhận được truyền thừa rất lợi hại. 

Cuối cùng, Sở Vũ đã viết một câu mà chỉ có Lâm Thi Mộng mới có thể xem hiểu được: Tống sư huynh nói, trong mọi ngóc ngách đang giấu bảo bối!

Lâm Thi Mộng sau này xuất quan chắc chắn sẽ nhìn thấy các loại tin tức trên mạng, cũng nhất định sẽ nghe nói đến chuyện Tống Hồng là đại sư huynh của Sở Vũ.

Vì vậy, Sở Vũ dùng giọng điệu của Tống Hồng nói một câu bí mật chỉ có giữa hắn và Lâm Thi Mộng. 

Tin rằng khi Lâm Thi Mộng nhìn thấy câu này thì sẽ hiểu, Tống Hồng chính là Sở Vũ, Sở Vũ chính là Tống Hồng!

Với trí tuệ của Lâm Thi Mộng nhất định cũng sẽ hiểu nên làm thế nào.

Chỉ là không biết đến lúc đó cô ấy có tức đến nghiến răng không? 

Sở Vũ không nhịn được cười vang.

Cuối cùng, Sở Vũ gọi điện thoại cho Tiểu Nguyệt.

“Đến chỗ tôi một chuyến.” 

Hơn một tiếng sau, Tiểu Nguyệt đến chỗ Sở Vũ.

Tiểu Nguyệt với thân hình cao gầy, mặc một bộ đồ văn phòng cao cấp, đầu tóc búi lên trông có vẻ vẫn cao quý như vậy, chỉ là trên người bớt đi mấy phần lạnh lùng cao ngạo, thêm mấy phần khí tức thế tục nhưng vẫn rất xinh đẹp.

“Anh trở về rồi à.” Tiểu Nguyệt nhìn thấy Sở Vũ thì mỉm cười. 

Sở Vũ thấy vậy ngẩn ngơ: “Nụ cười rất chuyên nghiệp.”

Tiểu Nguyệt liếc mắt một cái, nhìn Sở Vũ nói: “Thấy các tin tức trên mạng rồi phải không?”

Sở Vũ gật gật đầu: “Lần này gọi cô qua đây cũng là muốn hỏi thử, việc này đối với cô có ảnh hưởng gì không?” 

“Đối với tôi?” Tiểu Nguyệt nghĩ ngợi: “Sẽ không có ảnh hưởng quá lớn, bên phía Thanh Khâu chắc cũng sẽ nhanh chóng nhập thế. Tôi đã nói với họ rồi, cứ phát triển ở trung nguyên đi, đừng đến phía bắc nữa.”

“Họ đồng ý rồi ư?” Sở Vũ nhìn Tiểu Nguyệt một cái: “Tài nguyên phía bắc phong phú, Thanh Khâu không đến cũng sẽ có người khác.”

Tiểu Nguyệt nói với vẻ mặt không quan trọng: “Chỉ cần Thanh Khâu không đến thì không có việc gì đâu, những người khác... không liên quan đến tôi, đụng đến chúng tôi thì đánh thôi!” 

Bá đạo vậy ư?

Sở Vũ cong khóe miệng.

Sau đó nhìn Tiểu Nguyệt: “Nào, ta sẽ giúp cô tăng cấp đến xung huyệt cảnh thập đoạn trước.” 

“Hả?” Trên gương mặt vẫn luôn yên lặng đó của Tiểu Nguyệt cuối cùng không nhịn nỗi lộ ra một vẻ kinh ngạc, nhìn Sở Vũ: “Anh... anh đã?”

Sở Vũ gật gật đầu: “Tôi đã tiến vào xung huyệt cảnh thập đoạn rồi, sự thật là tôi có thể giúp cô tăng cấp đến cao hơn, nhưng phàm việc gì quá cũng không tốt. Vẫn cần phải chú ý xây dựng tốt căn cơ.”

Trong mắt Tiểu Nguyệt lộ ra vẻ vui mừng, nhìn Sở Vũ với vẻ có hơi khó tin, nói: “Thật không ngờ anh lại tăng cấp nhanh như vậy.” 

Sở Vũ than thở một tiếng: “Nhanh ư? Lần này ở Hồ Tiên Động đã gặp rất nhiều cao thủ trẻ tuổi thông mạch cảnh...”“Vẫn không phải đều là bại tướng dưới tay anh ư?” Tiểu Nguyệt nói nhạt: “Những võ giả thông mạch trẻ tuổi đó thiên phú tất nhiên đều không tệ, nhưng đa số đều là dùng tài nguyên của sư môn bọn họ mà đập ra một cách miễn cưỡng.”

“Bất kể nói thế nào thì chúng ta cũng nên cố gắng.” Sở Vũ nhìn Tiểu Nguyệt một cái: “Đả thông ba trăm sáu mươi lăm chính huyệt, mười hai chính kinh chỉ có thể xem là trúc cơ tiểu viên mãn, điều này cô hiểu không?” 

“Hớ?” Trong mắt Tiểu Nguyệt lóe qua một vẻ nghi hoặc, nhìn Sở Vũ: “Là ý gì?”

Quả nhiên!

Dù là người đến từ Thanh Khâu thì đối với việc này cũng không rõ lắm. 

Sáu ngàn vạn năm, thật sự là quá lâu rồi. Nền văn minh cũng xuất hiện mấy lần đoạn tầng. Những người siêu năng năm xưa rời khỏi địa cầu đó cũng mang theo quá nhiều truyền thừa.

Còn người ở lại chỉ có thể miễn cưỡng sinh tồn thoi thóp, có quá nhiều kiến thức chôn vùi trong năm tháng dài đằng đẳng.

Sở Vũ than nhẹ một tiếng: “Thân thể người có hơn một ngàn huyệt đạo, kinh mạch cũng không chỉ có mười hai dòng. Đơn thuần đả thông ba trăm sáu mươi lăm huyệt đạo và mười hai chính kinh dĩ nhiên có thể bước vào Tiên Thiên, trở thành tu sĩ thật sự. Nhưng bởi vì căn cơ có hạn nên không thể đi xa hơn.” 

Lông mày xinh đẹp của Tiểu Nguyệt hơi chau lại, ngồi ở đó trầm tư một lúc rồi nói khẽ: “Cũng giống như nền móng quá nông thì không xây được lầu quá cao?”

Bên dưới tập đoàn Sở Thị của Long Thành có một công ty xây dựng rất lớn, Tiểu Nguyệt gần đây đang học các kiến thức liên quan, vì vậy lúc nói chuyện cũng không kìm lòng nổi mà lấy cái đó làm ví dụ.

“Không sai, chính là đạo lý này.” Sở Vũ nói. 

“Vậy, tôi muốn làm cho căn cơ của bản thân càng viên mãn hơn!” Tiểu Nguyệt không hề giấu giếm suy nghĩ của mình, mắt cô chớp chớp rồi nhìn Sở Vũ: “Công tử nếu đã biết việc này, ắt hẳn nhất định...”

Sở Vũ gật gật đầu: “Chỉ là tôi không rõ lắm công pháp này đối với Hồ Tộc có tác dụng không...”

Tiểu Nguyệt biết Sở Vũ đang lo lắng điều gì, trước đây cô chính là vì tu luyện công pháp Nhân Tộc mới dẫn đến thân thể có vấn đề, suýt chút nữa đã hương tàn ngọc nát. 

“Tôi có thể xem thử trước không?” Trong mắt của Tiểu Nguyệt lấp lánh sự khao khát.

Sở Vũ không do dự, trực tiếp lấy tổng cương ra đưa cho Tiểu Nguyệt.

Nhiều ngày như vậy, Sở Vũ sớm đã đọc thuộc lòng tổng cương rồi. Bản lĩnh nhìn qua thì sẽ không quên này đối với bất kỳ một thiên tài tu luyện nào mà nói đều là yêu cầu cơ bản nhất. 

Nếu không, dựa vào cái gì mà nói bản thân là thiên tài?

Vẻ mặt Tiểu Nguyệt nhận lấy tổng cương hiện lên vẻ thành kính, hai mắt hơi khép giống như đang cầu khấn gì đó, sau đó mới từ từ mở ra.

Cách tu hành của con người trong thiên hạ, phương pháp nhiều vô số. Nhưng cơ thể con người mênh mông tựa như vũ trụ, tu luyện chính mình thì đó là tu hành... 

Dòng chữ này đập vào mắt Tiểu Nguyệt trước tiên.

“A! Đây là...!” Tiểu Nguyệt nói rồi vội vàng im miệng, nhìn xung quanh với vẻ dè dặt.

Sau đó bộp một cái gấp tổng cương lại, hít sâu một hơi. Rồi mới nhìn Sở Vũ với vẻ mặt chấn động, nói có hơi không thể tưởng tượng được: “Đây... đây là truyền thừa thánh nhân?”

“Sao cô lại biết?” Sở Vũ có chút kỳ lạ, bởi vì trên tổng cương không hề có để lại chữ của Phu Tử.

Tiểu Nguyệt nói lẩm nhẩm: “Cách tu hành của con người trong thiên hạ, phương pháp nhiều vô số... loại ngữ khí này nếu không phải một thánh nhân thì đó mới gọi là chuyện lạ.” 

Sở Vũ vẻ mặt không nói nên lời: “Cô chỉ dựa vào cái này mà phán đoán?”

“Nhưng tôi nói đúng rồi, không phải ư?” Trên gương mặt lạnh lùng cao ngạo của Tiểu Nguyệt lại lộ ra một vẻ tinh nghịch.

Sở Vũ liếc mắt, bị nha đầu này gạt rồi, nhưng phán đoán của cô ấy đích thực là chính xác. 

Con người trong thiên hạ...

Thực ra chỉ mấy chữ này thì đã đủ rồi.

Nếu là người tầm thường thì đâu dám tùy tiện sử dụng mấy chữ này? Không có địa vị tương ứng mà dám tùy tiện dùng giọng điệu này nói chuyện, đó là muốn bị trời phạt. 

Đức không xứng với địa vị thì sẽ gặp phải việc không may!

Đây không phải là nói xằng nói bậy, có quá nhiều ví dụ có thể chứng minh.

“Công tử thật sự muốn truyền cho tôi phương pháp của thánh nhân?” Sắc mặt Tiểu Nguyệt nhìn Sở Vũ một cách cổ quái. 

“Sao thế? Cô không muốn ư?” Sở Vũ hỏi.

“Công tử có biết rằng có thể nhận được truyền thừa của thánh nhân chắc chắn là được thánh nhân cho phép! Nếu không thì ngay cả đất truyền thừa của thánh nhân anh cũng không thể vào!”

Vẫn là có chút hiểu biết... 

Sở Vũ nghĩ thầm, lúc đó khi nhận được tổng cương thì quả thực là trải qua một số việc, giống như những gì cô ấy nói.

Là thánh nhân chọn đồ đệ!

Việc này hoàn toàn không giống với việc hắn nhận được Tiên Hạc Lô và Tiên Hạc Đan Kinh. 

Tổng cương là Phu Tử đặc biệt để riêng ở đó, chờ hậu nhân đến kế thừa. Tiên Hạc Lô và Tiên Hạc Đan Kinh lại là thứ là Hạc Thánh tiền bối để sót lại trong động phủ...

Tiểu Nguyệt tha thiết nhìn Sở Vũ một cái: “Nói cách khác, công tử hiện giờ đã coi như là môn đồ của thánh nhân, là đệ tử của thánh nhân!”

“Cái này chắc là vậy.” Sở Vũ nghĩ ngợi rồi nói. 

“Truyền thừa thánh nhân, bất luận người hay yêu đều có thể tu luyện, chắc chắn sẽ không xuất hiện bất kỳ bất trắc nào.”

Sở Vũ gật gật đầu, bất kỳ ai cũng có thể nhận được sự giáo dục, quả thực là như vậy.

Trên mặt của Tiểu Nguyệt lộ ra vẻ vui mừng: “Vì vậy, công tử nếu quả thật chịu truyền cho tôi truyền thừa này thì công tử cũng chính là thầy của tôi. Còn tôi... cũng xem như là đồ tử đồ tôn của thánh nhân rồi!” 

Sở Vũ nhìn Tiểu Nguyệt đang có vẻ mặt thích thú: “Vậy cô phải cố gắng, nếu không có một ngày có thể được gặp thánh nhân, cô mà quá yếu thì người ta chắc chắn sẽ ghét bỏ cô, cảm thấy mất mặt.”

Tiểu Nguyệt bĩu môi: “Công tử vẫn nên tự mình cố gắng trước đi, anh mới là môn đồ thánh nhân thật sự!”

Sở Vũ cười lắc lắc đầu. 

Sau đó, Tiểu Nguyệt tìm ra giấy bút, ngồi ở đó bắt đầu sao chép lại tổng cương.

Sở Vũ thấy phiền phức, nói: “Cô dùng điện thoại chụp lại không phải được rồi sao?”

Tiểu Nguyệt nhìn Sở Vũ với vẻ mặt cổ quái, dừng bút rồi dùng tay đỡ trán, nói với vẻ mặt nghiêm túc: “Thật sự không biết thánh nhân sao lại nhìn trúng công tử nữa, khoan chưa nói thứ này sau khi chụp lại lỡ như truyền ra ngoài thì làm sao? Loại công pháp cấp độ này thì trong lòng cần phải có sự tôn kính! Dùng bút sao chép lại... cũng là một loại tôn trọng cơ bản nhất mà!” 

“Tiểu nha đầu cô đó, cô tiếp nhận truyền thừa này thì coi như là học trò của tôi rồi. Có ai nói chuyện như vậy với thầy giáo không?”

Sở Vũ trợn cô ấy một cái, gõ lên cái trán sáng bóng của Tiểu Nguyệt.

“Anh...” Tiểu Nguyệt tức giận không thèm để ý Sở Vũ, chuyên tâm sao chép. 

Chữ của cô ấy viết khá đẹp, chép cũng đặc biệt nghiêm túc, vẻ mặt thành kính. Nhìn kỹ thì thậm chí có thể thấy một sự chân thành khiến người khác cảm động ở trong mắt cô ấy.

Nha đầu này cũng không tồi!

Sở Vũ nói thầm

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước