VÔ CƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô cương - Chương 6 - Chương 10

Chương 5: Yến Kinh

Bầu trời Yến Kinh rất xanh.

Nhìn từ trên cao, thành phố rộng lớn này tràn ngập khí thế khoáng đạt.

Tiến vào kỷ nguyên mới, ở đây vẫn là một trong các đô thị phồn hoa nhất trên thế giới.

Thời tiết tháng bảy đã bắt đầu oi nóng, tuy là sáng sớm nhưng nhiệt độ đã tăng lên khi mặt trời ló dạng.

Các bé gái đi trên đường đều ăn mặc rất mát mẻ, lại đến mùa dưỡng mắt rồi.

Trong một tòa tứ hợp viện ở nội thành Yến Kinh, hai người trẻ tuổi đang ngồi trước bàn trà để uống trà.

Đối diện với bàn trà là một trà nghệ sư đẹp đến kinh người, mái tóc dài mượt như thác nước đổ lên vai, mặc một chiếc áo dài có thêu hoa màu xanh, chiếc áo không quá dài, để lộ đôi chân thon dài trắng trẻo.

Hai bàn tay ngọc ngà của trà nghệ sư đang pha chế trà với những động tác thuần thục, toàn thân dường như không vướng chút khói lửa nào, mỗi một động tác đều tâm tình sảng khoái.

Một người trẻ tuổi rót trà vào ly, ngửi nhẹ một hơi, cười nói: “Nghe người ta nói Kim Tuấn Mi trên thị trường chín phần đều là giả, Kim Tuấn Mi chính hiệu ngàn vàng cũng khó mua được. Chưa kể loại cực phẩm như thế này lại càng hiếm, coi như lão già như tôi cũng có thể uống được đồ tốt. Ha ha ha, người khác có tiền như thế nào cũng chưa chắc có thể uống được. Cũng chỉ có người có thân phận như Tạ huynh mới có thể lấy ra loại trà này, hôm nay tôi được thưởng thức là một sự may mắn, ha ha, những người đó chắc chắn không ngờ được kẻ quê mùa như tôi cũng có một ngày có thể uống được loại trà cực phẩm này.”

Ở ấn đường của người trẻ tuổi đang nói chuyện xuất hiện một luồng khí tức dũng mãnh, sát khí trên người rất rõ ràng. Có thể thấy được hắn đã dồn hết sức kìm nén lại, nhưng vẫn có biểu hiện ra một chút.

Nhưng cho dù là người trẻ tuổi anh tuấn được gọi là Tạ huynh hay trà nghệ sư xinh đẹp ở phía đối diện cũng không hề cảm nhận được luồng sát khí trên người của thanh niên đó.

Người trẻ tuổi được gọi là Tạ huynh cười cười: “Nếu Phương huynh thích, thì lúc về tôi sẽ tặng anh nửa cân! Số lượng trà này quả thực không nhiều chứ nếu không sẽ tặng cho anh nhiều hơn rồi. Không dấu gì anh, trong tay tôi cũng chỉ có hơn một cân thôi.”

Người trẻ tuổi dũng mãnh cười ha ha: “Vậy thì ngại quá, Phương Hổ tôi tuy không phải quân tử gì cả, nhưng cũng không đoạt thứ mà người khác yêu thích. Trà này có thể uống được thì đã may mắn rồi. Nếu mà còn dám lấy thì có chút quá đáng rồi.”

Người trẻ tuổi họ Tạ cười ôn hòa: “Một chút lá trà thôi mà, có gì quá đáng đâu. Tiểu Nguyệt?”

“Biết rồi.” Trà nghệ sư phía đối diện trả lời.

Lúc này, điện thoại của người trẻ tuổi họ Tạ đột nhiên vang lên.

Tiểu Nguyệt đang pha trà hơi nhíu mày lại, hình như có chút không thích lúc cô đang pha trà lại bị quấy rầy.

Người trẻ tuổi họ Tạ nhìn Tiểu Nguyệt với nụ cười có vẻ áy náy, sau đó đứng dậy đi sang một bên. Tiếp đó, hắn nhận điện thoại. Nhưng chỉ nghe mấy câu thì sắc mặt hắn đã thay đổi.

Khuôn mặt anh tuấn đó bỗng chốc trở nên nghiêm túc, toàn bộ tứ hợp viện trong chớp mắt ngập tràn một luồng khí tức lạnh giá.

Tiểu Nguyệt ngồi sau bàn trà không thèm ngẩng đầu nhìn lên lại nhíu mày lần nữa.

Sau đó, người thanh niên họ Tạ cúp điện thoại, bước trở lại với vẻ mặt không chút biểu cảm.

Người trẻ tuổi dũng mãnh không dồn hết tâm trí để nghe nội dung trong điện thoại của người thanh niên họ Tạ, nhìn thấy biểu cảm đó của hắn thì không nhịn nỗi sự nghi hoặc trong lòng: “Sao thế?”

Đúng lúc này, điện thoại của người trẻ tuổi dũng mãnh cũng vang lên.

Trà nghệ sư Tiểu Nguyệt đối diện bàn trà dứt khoát trực tiếp đứng dậy, quay người đi vào phòng không thèm ngoái đầu lại.

Người trẻ tuổi dũng mãnh lộ ra nụ cười khó xử, nhưng khi hắn nhấc điện thoại thì sắc mặt lập tức cũng giống như người thanh niên họ Tạ, bỗng chốc trở nên nghiêm túc.

Rất nhanh chóng, hắn cúp điện thoại, nhìn người thanh niên họ Tạ ở phía đối diện.

“Hắn chưa chết? Sao có thể chứ?” Người thanh niên dũng mãnh hít một hơi sâu: “Điều này không khoa học!”

Người thanh niên họ Tạ tên là Tạ Thiên Vũ, là con cháu trong số gia tộc nhập thế sớm nhất sau khi mở kỷ nguyên mới.

Người trẻ tuổi dũng mãnh tên là Phương Hổ, sinh ra sau khi mở kỷ nguyên mới, tuy không có xuất thân hiển hách nhưng lại có thiên phú cực tốt, năm nay chưa tròn ba mươi tuổi mà đã đả thông hai trăm huyệt vị, là một cao thủ xung huyệt cảnh lục đoạn đỉnh cao.

Đồng thời, Phương Hổ cũng là thế hệ Tề Lỗ, một thủ lĩnh bang hội tương đối nổi tiếng.

Tả Tông và Tam Giác Nhãn trên Thái Sơn đều là trưởng lão trong bang hắn.

Bởi vì có quan hệ cá nhân sâu đậm với Tạ Thiên Vũ nên Phương Hổ đã nhận nhiệm vụ ám sát Sở Vũ lần này. Sau đó hai người Tả Tông và Tam Giác Nhãn chủ động xin đi thực hiện.

Hai người tuy cảnh giới đều không thấp, thiên phú cũng không tệ, nhưng vì là tản tu, đến cảnh giới này cứ tiến lên một bước thì tài nguyên cần đều là một con số rất lớn. Họ không có nguồn tài chính dồi dào để hỗ trợ cho họ tiếp tục tu luyện, con đường phía trước gần như là bị cắt đứt.

Vì vậy họ muốn sau khi kiếm một món tiền lớn thì đi ra nước ngoài, từ đó sống cuộc sống phóng khoáng.

Trước khi nhận nhiệm vụ này, Phương Hổ cũng đã từng do dự nhưng cuối cùng hắn vẫn gật đầu đồng ý. Một mặt, hắn có quan hệ qua lại rất tốt với Tạ Thiên Vũ, đối phương không ỷ mình là con cháu gia tộc ẩn thế mà vẫn xem hắn là huynh đệ, huynh đệ có việc thì chắc chắn là phải giúp.

Mặt khác, bang của hắn cũng cần phát triển lớn mạnh, việc này phải cần mua các loại tài nguyên tu luyện từ gia tộc như Tạ gia.

Tài nguyên không phải nói anh có tiền thì có thể mua được, ví dụ như loại dược liệu mấy chục mấy trăm năm tuổi, ngoài các gia tộc ẩn thế thì trong thế tục không có bao nhiêu người có thể lấy được.

Bắc Địa Sở Gia, tuy là một gia tộc mà hắn không đụng đến nỗi nhưng hắn có chỗ dựa là Tạ gia. Vả lại Sở gia có mạnh hơn nữa thì tay cũng không vươn đến được Yến Kinh, lại càng không với được đến Tề Lỗ.

Hơn nữa, chỉ là một phế nhân mà thôi, hai người Tả Tông và Tam Giác Nhãn kinh nghiệm phong phú, họ có vô số cách có thể làm tốt việc này mà thần không biết quỷ không hay, sẽ không để lại bất cứ phiền phức gì. Nhưng ai ngờ được, một nhiệm vụ ám sát đơn giản hết sức mà lại thất bại!

Sắc mặt của Tạ Thiên Vũ rất u ám, hoàn toàn không còn biểu cảm cười nói vui vẻ vừa nãy nữa, hắn nhíu mày nhìn Phương Hổ: “Có phiền phức rồi!”

Phương Hổ không giống với Tạ Thiên Vũ, hắn là loại từ một cây cỏ mà từng bước leo lên, hai tay không biết đã vấy bao nhiêu máu tanh rồi. Vừa nãy tuy lúc nghe điện thoại ít nhiều cũng có chút hoang mang nhưng hiện giờ đã bình tĩnh trở lại.

Hắn nhìn Tạ Thiên Vũ: “Tôi cùng Tạ Tông và Kiều Đức là bàn giao trực tiếp, không có để lại bất cứ chứng cứ nào khác, hai người họ hiện giờ đều đã biến mất, nếu tôi đoán không lầm thì chắc là chết rồi. Việc này nhiều nhất sẽ liên lụy đến chỗ tôi, đến lúc đó tôi trực tiếp nói không biết là được, anh yên tâm, bên chỗ tôi chắc chắc sẽ không làm liên lụy đến anh.”

Tạ Thiên Vũ than nhẹ một tiếng: “Anh không hiểu, Sở gia được gọi là lang tộc phương bắc, không phải chỉ là hư danh đâu, rất nhiều việc không cần chứng cứ.”

“Sói có lợi hại thế nào đi nữa cũng chẳng qua là hoành hành trong núi sâu rừng già. Yến Kinh này… không phải là nơi bọn họ ngang ngược, vùng đất Tề Lỗ lại càng không phải nơi họ xấc xược.” Phương Hổ nói nhẹ nhàng.

Sau đó, hắn ngẩng đầu lên nhìn Tạ Thiên Vũ: “Việc này đến đây chấm dứt, hay là…”

Tạ Thiên Vũ hít một hơi sâu, do dự một chút, nói nhỏ tiếng: “Bên chỗ anh... đến đây chấm dứt vậy, xem như tên phế nhân này mạng lớn! Quay về nhất định phải điều tra kỹ rốt cuộc là ai đã cứu hắn. Làm hỏng việc của tôi thì hắn không xong đâu!”

Phương Hổ nghĩ ngợi, nói: “Người của tôi nói, họ đã nhìn thấy anh em Lâm gia, không phải Lâm gia phương bắc, là Lâm gia ở Trung Nguyên.”

“Lâm gia Trung Nguyên? Lâm Diệu và Lâm Nhu?” Tạ Thiên Vũ nhíu mày: “Họ đến Thái Sơn làm gì?”

“Chắc là không có liên quan đến việc này, chỉ là vừa hay gặp phải thôi.” Phương Hổ nói: “Bọn họ lúc trời gần sáng mới lên núi.”

Tạ Thiên Vũ gật gật đầu, hắn vừa nãy chỉ là nhận được tin tức, người của hắn nhìn thấy Sở Vũ trên tàu cao tốc trở về kinh, hắn lập tức hiểu ra, việc ám sát Sở Vũ đã thất bại rồi.

Những việc khác Tạ Thiên Vũ không rõ lắm, thế lực của hắn cũng không thể thâm nhập đến chỗ của Tề Lỗ.

Tạ Thiên Vũ nhìn về phía Phương Hổ: “Việc này phiền Phương huynh quay về thay tôi nghe ngóng thử xem, có tin tức gì thì kịp thời thông báo cho tôi.”

Phương Hổ đứng dậy, nói: “Yên tâm đi, anh không nói tôi cũng phải điều tra rõ, hai trưởng lão của tôi không thể chết uổng phí.”

Phương Hổ nói rồi trực tiếp cáo từ rời đi.

Tạ Thiên Vũ một mình đứng trong tứ hợp viện, dường như rơi vào trầm tư. Đến cả Tiểu Nguyệt đi đến bên cạnh hắn mà hắn dường như cũng không cảm nhận được.

Tiểu Nguyệt đến bên cạnh Tạ Thiên Vũ, nói nhỏ: “Hối hận rồi phải không?”

“Hối hận?” Tạ Thiên Vũ cười cười: “Không.”

“Anh sẽ hối hận đó.” Tiểu Nguyệt điềm tĩnh, mặt không biểu cảm, quay người đi về phòng: “Tôi phải bắt đầu luyện công rồi, không có việc gì thì đừng làm phiền tôi, còn nữa, lần sau người có sát khí nặng như vậy thì đừng đbảo tôi ra pha trà cho hắn, lãng phí, tôi cũng không thích loại người này.”

Tạ Thiên Vũ nhíu mày, lập tức cười với vẻ có chút coi thường, trong lòng nghĩ: chỉ là tiểu nha đầu không hiểu gì cả còn giả vờ thanh cao gì chứ, nếu không phải nể… sau lưng cô.

Tạ Thiên Vũ bĩu môi, cầm lấy di động bắt đầu liên lạc với người khác.Hắn bảo Phương Hổ chấm dứt ở đây là không muốn để Phương Hổ liên lụy sâu hơn, Tạ gia cần thế lực của Phương Hổ ở khu vực Tề Lỗ.

Nhưng Sở Vũ, hắn sẽ không bỏ qua!

Dám tranh nữ nhân với hắn thì cho dù là Thiên Vương, Tạ Thiên Vũ cũng dám hận chứ đừng nói là một tên phế nhân.

Một đoàn tàu cao tốc đang từ hướng Tề Lỗ chạy về Yến Kinh với tốc độ nhanh.

Tiến vào kỷ nguyên mới, một số sản phẩm công nghệ cao không những không dừng phát triển mà ngược lại vẫn luôn cất cao tiếng hát, hăng hái tiến lên với một phong thái nhanh và mãnh liệt hơn.

Ví dụ như tàu cao tốc, ở quá khứ tốc độ khoảng hơn ba trăm km mỗi giờ, trước kỷ nguyên mới thì đạt đến năm trăm km mỗi giờ.

Đến ngày nay, đường sắt cao tốc sớm đã phân bố toàn quốc đã đạt đến một ngàn km mỗi giờ!

Tốc độ này đã gần với tốc độ âm thanh!

Một cao thủ xung huyệt cảnh ngũ đoạn chạy hết sức cũng chẳng qua chính là tốc độ này, hơn nữa thời gian rất khó kiên trì quá lâu.

Bởi vì thời gian mà dài, nhiệt độ cơ thể không ngừng tăng cao sẽ gây ra cho cơ thể gáng nặng rất lớn.

Vì vậy những sản phẩm công nghệ cao này đối với thế giới này vẫn có ảnh hưởng lớn.

Từ Tề Lỗ đến Yến Kinh chỉ mất một giờ tàu chạy mà thôi.

Sở Vũ nửa nằm nửa ngồi trên ghế khoang thương gia trông mặt không có chút biểu cảm nào, nhưng trong lòng lại không thể bình tĩnh.

Hắn không ngờ một lần hành động có chút bướng bỉnh của bản thân thì họa phúc lại theo nhau mà đến.

Trước tiên là gặp họa sát thân, tiếp đó lại giải quyết xong một cách dễ dàng nỗi phiền phức đã quấy nhiễu hắn mười sáu năm.

Sớm biết như vậy mười sáu năm trước hắn sẽ khóc la đòi lên Thái Sơn, hà tất lại phải kìm nén mười sáu năm chứ?

Nhưng mà nghĩ kỹ lại thì mười sáu năm này, hắn đã học được cách cư xử khiêm tốn, trải qua thời niên thiếu lông bông, sở hữu tấm lòng độ lượng lạc quan.

Cũng là một thu hoạch lớn.

Nếu là thuận buồm xuôi gió thì những thu hoạch này sẽ không có được.

Lần này thứ duy nhất đáng tiếc là hắn đã giết hai người.

Tuy nói hai người đó đáng chết nhưng đối với Sở Vũ mà nói, hắn chưa sẵn sàng cho việc này.

Thế sự khó lường, không phải tất cả mọi chuyện đều sẽ cho bạn thời gian để chuẩn bị.

Trong lòng Sở Vũ than nhẹ một tiếng, giả vờ không cảm nhận được sự theo dõi lén lút của kẻ đó sau lưng.

Thực ra vừa mới lên tàu thì hắn đã cảm nhận được có người nhìn chằm chằm vào bản thân. Sở Vũ không muốn đánh rắn động cỏ, vẫn chưa đến lúc để lộ.

Tạ Thiên Vũ, biết tôi chưa chết chắc anh rất thất vọng nhỉ? Có phải rất thắc mắc rốt cuộc là ai cứu tôi không?

Trong lòng Sở Vũ cười lạnh lùng một tiếng, sau đó bắt đầu cảm ngộ các loại thay đổi mà do bản thân sau khi phá bỏ phong ấn đem lại.

Trước tiên chính là trạng thái tinh thần, loại thay đổi từ trong ra ngoài này rất ít người có thể cảm nhận được, nhưng đối với bản thân Sở Vũ mà nói, loại thay đổi này lại là trời long đất lở!

Lúc này trong cơ thể hắn giống như ẩn chứa một ngọn núi lửa khổng lồ, lại còn là một ngọn núi lửa hoạt động khổng lồ.

Có thể bùng nổ sức mạnh đáng sợ bất cứ lúc nào.

Cả đoạn đường này Sở Vũ đều luôn đắm chìm tâm trí vào việc cảm nhận sức mạnh của bản thân, hoàn toàn không rãnh mà quan tâm đến việc khác.

Điều này khiến người ngồi cùng khoang thương gia, phụ trách giám thị hắn trong lòng tràn đầy sự xem thường đối với Sở Vũ.

Mẹ kiếp, một tên phế nhân rốt cuộc là làm sao thoát khỏi sự vây đánh của hai cao thủ? Rốt cuộc là ai đã cứu hắn?

Rất nhanh, đường sắt cao tốc chạy vào ga Yến Kinh nam, tiếp theo tàu dần dần dừng lại.

Sở Vũ cung mở hai mắt ra.

Yến Kinh, ta về rồi đây!

Chương 6: Lâm Thi Mộng

Thực ra cộng thời gian trước sau lại thì Sở Vũ chẳng qua rời khỏi Yến Kinh chỉ mới ba ngày.

Nảy sinh loại cảm xúc này không nghi ngờ gì nữa đó là do sự thay đổi của bản thân hắn.

Vốn tưởng rằng cả đời này sẽ như vậy rồi, không có cơ hội gì để chuyển mình. Chỉ có thể tuân theo sự sắp đặt của gia tộc, đi làm ở công ty gia tộc tại Long Thành.

Bắt đầu làm từ một thực tập sinh bình thường, rồi sau khi hiểu rõ tất cả các bộ phận của cả công ty, thì trở thành người điều hành thực tế của công ty này. Sau đó cố gắng kinh doanh kiếm tiền, đóng góp những gì bản thân nên làm cho gia tộc.

Rồi sau đó thì lấy vợ sinh con, lấy vợ sinh con, lấy vợ sinh con…

Đúng vậy đấy, lấy rất nhiều vợ, sinh rất nhiều con.

Sinh con đàn cháu đống cho gia tộc, tăng thêm lực lượng.

Nghe ra có vẻ như rất tốt, tưởng chừng như đó là cuộc đời hạnh phúc, có nhà lớn có xe đẹp có gái đẹp vây quanh, có tiền có quyền có địa vị, đây chắc là cuộc sống mà nhiều người mơ ước.

Nhưng đối với Sở Vũ mà nói, cuộc sống kiểu đó lại là cuộc sống mà hắn không thể khoan dung nhất.

Sở Vũ chưa có siêu thoát đến cảnh giới mà có thể thấu rõ được bộ mặt nhân thế, không còn mong muốn gì hơn, nhưng…

Tiền, hắn có thể tự kiếm; Quyền thế và địa vị, hắn có thể tự phấn đấu; Gái đẹp, hắn có thể tự đi tán!

Chứ không phải bởi vì hắn là một phế nhân, vì vậy chỉ có thể làm những việc này.

Đối với Sở Vũ mà nói, đây là một loại xỉ nhục rất lớn!

Ở sâu thẳm trong lòng hắn, từ trước tới giờ chưa từng cho rằng bản thân là một phế nhân. Ngược lại, Sở Vũ luôn cảm thấy bản thân là một thiên tài thật sự!

Đó không phải là hắn không khiêm tốn. Nhìn tổng quát cả thế tục Hoa Hạ, có thể ở tuổi hắn mà đã đả thông hai trăm bốn mươi huyệt vị, bước vào xung huyệt cảnh bát đoạn.

Hơn nữa còn là ở trong tình huống bị phong ấn kinh mạch, không lợi dụng bất kỳ tài nguyên bên ngoài nào… loại người này tuyệt đối là đồ quý hiếm!

Chí ít thì Sở Vũ chưa từng nghe qua.

Cho dù là người xếp hạng đầu trên bảng Thiên Kiêu đó, cũng chẳng qua là xung huyệt cảnh bát đoạn đỉnh cao, mà người đó đã hai mươi bảy tuổi rồi!

Lớn hơn Sở Vũ cả năm tuổi!

Chưa nói đến gia tộc sau lưng hắn cực kỳ lớn mạnh, tài nguyên sở hữu phong phú đến mức người ngoài khó tưởng tượng nỗi. Công pháp tu luyện cũng không phải những gia tộc nhỏ kia có thể sánh được.

Có lẽ trong số những môn phái và gia tộc cổ xưa từ trước đến nay đều kiên trì không nhập thế đó, có thế hệ mới ưu tú hơn.

Nhưng họ là tài nguyên gì? Sở Vũ là tài nguyên gì?

Sau khi xác định hắn thật sự phế rồi, Sở gia đã không còn cung cấp cho hắn bất kỳ tài nguyên về phương diện tu luyện nào nữa!

Sở Vũ có thể trong tình huống đó sở hữu được tu vi như hôm nay.

Thử hỏi đó không phải là thiên tài, thì thế nào mới phải?

Vốn cho rằng cuộc đời này là như thế rồi, muốn trước khi chấp nhận vận mệnh, bướng bỉnh một lần, ai mà ngờ đó lại trở thành chuyến đi tạo bước ngoặt cho cuộc đời hắn.

Khi Sở Vũ đi ra khỏi đường sắt cao tốc, khoảnh khắc hai chân bước lên sân ga, nội tâm luôn như sóng lớn trào dâng của hắn cuối cùng đã yên tĩnh trở lại.

Nhưng mà lập tức hắn sẽ không lãnh đạm nữa rồi.

Bởi vì hắn đã nhìn thấy một người.

Một cô gái xinh đẹp tuyệt trần đang đứng trên sân ga, chính là ở trước cửa khoang thương gia, mặt không chút biểu cảm nhìn hắn.

Tất cả những người xuống tàu đều bị cô gái này làm cho kinh ngạc.

Họ ngạc nhiên nhìn cô gái tuyệt sắc khuynh thành này, đồng thời cũng đang tự hỏi, cô ấy làm sao vào được?

Ga tàu cao tốc cho phép vào ga đón người lúc nào vậy?

Một đại mỹ nhân như vậy nếu cùng ngồi trên một chuyến với họ thì sớm đã gây xôn xao rồi.

Nhưng đã có người nhanh chóng nhận ra thân phận của cô gái này.

“Mau nhìn xem, Lâm Thi Mộng!”

“Trời ơi… đúng thật là Lâm Thi Mộng, nữ thần của tôi! Tim tôi đập nhanh quá!”

“Cái gì mà nữ thần của anh? Đó là Mộng Mộng của nhà ta!”

“Xí, cũng không nhìn lại mình xem, lại còn Mộng Mộng của nhà các người, nói không ngượng miệng à? Mặt dày quá!”

“Của nhà chúng ta đấy, không phục thì anh cắn tôi?”

“Ôi chao, đây không phải nữ thần của tôi ư? Sao cô ấy lại xuất hiện ở đây?”

Rất nhiều người nhận ra Lâm Thi Mộng đều bị kinh ngạc.

Thân hình của Lâm Thi Mộng khá cao, mang một đôi giày cao gót nữa nên chiều cao đã vượt quá một mét tám, dung nhan vô cùng xinh đẹp lại thêm một thân khí trường lớn mạnh nên đứng ở đó thì giống như một viên minh châu, khiến mọi thứ xung quanh đều lu mờ.

Chiều cao của Sở Vũ cũng hơn một mét tám, nhưng trước mặt Lâm Thi Mộng lại giống như thấp hơn nhiều.Kẻ luôn âm thầm theo dõi Sở Vũ suốt cả chặng đường cúi đầu nhanh chóng đi qua bên cạnh Sở Vũ, đi ra rất xa mới lén quay đầu nhìn một cái, hình như còn lấy điện thoại ra chụp một tấm hình.

Lâm Thi Mộng lạnh lùng nhìn về hướng đó một cái, người đó lập tức quay người rồi theo dòng người nhanh chóng rời đi.

Phản ứng đầu tiên khi Sở Vũ nhìn thấy cô ấy, chính là có chút ủ rũ, thế mà lại chạy đến đây bắt hắn.

Nhưng mà ngay sau đó hắn đã đổi thành một khuôn mặt cười vui vẻ.

“Thi Thi, sao em lại đến đây? Đến đón anh à? Vẫn là Thi Thi nhà chúng ta tốt nhất.”

“Vậy à? Anh rất vui khi thấy em ở đây?” Lâm Thi Mộng mặt không chút biểu cảm nhìn Sở Vũ.

“Dĩ nhiên!” Sở Vũ trả lời rất dứt khoát.

“Thôi bớt đi. Nếu em không xuất hiện ở đây, có phải từ đây về sau anh sẽ không gặp em nữa? Có phải nếu em muốn có tin tức của anh thì phải thông qua các phương tiện truyền thông lớn? Hử? Sở tổng?”

Lâm Thi Mộng hung dữ nhìn Sở Vũ, dò xét trên dưới, vành mắt thậm chí có hơi ửng đỏ.

Trong lòng Sở Vũ hơi chột dạ, nghĩ thầm không phải nha đầu này đã biết gì rồi chứ?

“Anh không phải Sở tổng, đến Long Thành thì anh cũng là một nhân viên quèn thôi, Thi Thi chúng ta nói chuyện đàng hoàng, em đừng trêu anh.”

Sở Vũ nói rồi thì nắm tay Lâm Thi Mộng rất tự nhiên.

Cả người Lâm Thi Mộng hơi nghiêm lại, một đôi mắt to, một biểu cảm ngây ngốc, hình như kinh ngạc đến ngốc rồi.

Nhưng cô không phản kháng.

Rồi sau đó cứ như vậy, trước ánh mắt của hàng trăm người, Sở Vũ kéo Lâm Thi Mộng đi mất.

“Đi thôi, đừng đứng đây gây cản trở giao thông…” Sở Vũ nói.

“Ôi chao! Tôi nghe thấy tiếng tim vỡ vụn! Nữ thần của tôi cứ như vậy mà bị một tên nghèo mạt cướp đi rồi?”

“Anh có ngốc không đấy? Mù rồi à? Đó mà là nghèo mạt ư? Anh không nhìn thấy áo quần người đó mặc là sản phẩm đặt làm thủ công ư? Không thấy trên tay hắn đeo đồng hồ Patek Philippe số lượng có hạn ư? Bỏ đi, không thể nào nói chuyện được với kẻ nghèo mạt thật sự như anh! Nói rồi anh cũng không hiểu! Nhưng… nữ thần của tôi! Mẹ kiếp, sao có thể bị dẫn đi như thế?”

“Ôi chao, tên đó là ai vậy? Sao lại dám nắm tay Lâm nữ thần như thế? Lâm nữ thần vậy mà không phản kháng?”

Rất nhiều người lên xuống chuyến tàu cao tốc này đều nhìn thấy cảnh đó, toàn bộ đều bị sốc.

Ngày nay phương tiện truyền thông cá nhân đã phát triển đến một mức độ hoàn toàn mới, vì vậy không đến năm phút sau, hầu như tất cả các trang mạng đều truyền khắp: Lâm Thi Mộng của top 10 bảng Thiên Kiêu Hoa Hạ đã hẹn hò rồi!

Trên một chiếc xe con sang trọng, Lâm Thi Mộng đang nghịch móng tay của mình với vẻ mặt nhàm chán, hình như vẫn còn chưa nghiên cứu đủ bộ móng tay cô mới sơn.

“Sao em không nói gì?” Sở Vũ có chút chột dạ nhìn gương mặt nghiêng xinh đẹp của Lâm Thi Mộng.

“Nói gì chứ?” Lâm Thi Mộng cúi đầu nhìn móng tay mình.

“Tùy tiện nói chút gì đó? Ví dụ như… trời hôm nay rất trong xanh, không có khói mù.” Sở Vũ cười hi hi nhìn Lâm Thi Mộng.
Lâm Thi Mộng không thèm ngẩng đầu, mặt không chút biểu cảm nói: “Khói mù mà anh nói là chuyện của trước kỷ nguyên mới.”

“Thi Thi nhà ta có học vấn!” Sở Vũ nịnh nọt.

“Không gọi đại tỷ nữa à?”

“Không gọi nữa.”

Khoảnh khắc kéo bàn tay ngọc của Lâm Thi Mộng vừa nãy, tim Sở Vũ đã đập rất nhanh, vô cùng căng thẳng!

Hắn rất sợ Lâm Thi Mộng sẽ hất hắn ra.

Còn may, Lâm Thi Mộng rất nể mặt nên không phản kháng.

Trước kia từng có một thanh niên anh tuấn trên bảng Thiên Kiêu không biết sống chết, trong một tiệc rượu cao cấp, mượn cớ uống thêm mấy ly mà đến kéo tay của Lâm Thi Mộng, bị Lâm Thi Mộng tát cho một cái, suýt chút nữa là bị đánh chết!

Từ đó về sau, Lâm Thi Mộng có thêm một biệt danh nữ thần băng giá.

Sở Vũ muốn nắm tay Lâm Thi Mộng cùng đi dạo phố đã rất nhiều năm rồi, nhưng vẫn luôn chôn chặt trong lòng.

Hắn là một phế nhân không thể tu luyện, Lâm Thi Mộng lại là con gái của trời đứng trong top 10 bảng Thiên Kiêu Hoa Hạ!

Trong mắt người ngoài, hai người một người ở trên trời, một người ở dưới đất, khoảng cách quá lớn rồi.

Cho dù hai người từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, thanh mai trúc mã, dù Lâm Thi Mộng vô cùng tín nhiệm hắn, thậm chí dám cùng hắn ngủ chung một giường.

Nhưng trong lòng Sở Vũ cũng vô cùng kiêu ngạo. Hắn không muốn bị người ta chê cười là cóc mà đòi ăn thịt thiên nga!

Hôm nay sở dĩ hắn có dũng khí đó, bởi vì hắn không còn là hắn, hắn đã trở nên mạnh rồi!

Lâm Thi Mộng lúc này mới ngẩng đầu lên, nhìn Sở Vũ đang ngồi đối diện với cô.

Trong xe rất yên tĩnh, tựa hồ như không nghe được chút tiếng động nào bên ngoài.

Lâm Thi Mộng cứ nhìn Sở Vũ như vậy, cũng không nói chuyện.

Sở Vũ bị nhìn đến nỗi có chút lạnh tóc gáy, không nhịn được mà giơ tay đầu hàng, vừa định nói chuyện thì Lâm Thi Mộng mở lời rồi.

“Trước đây là em không tốt, vẫn luôn xem anh như tấm lá chắn, nên mang đến cho anh áp lực và rắc rối lớn.”

Lâm Thi Mộng nhìn Sở Vũ: “Tối qua gặp nguy hiểm ở Thái Sơn phải không? Tuy không biết anh làm sao thoát được, nhưng lúc đó… thật sự đã khiến em sợ hãi. Đối phương chỉ có thể cung cấp cho em tin tức này, nhưng lại không thể nào cứu anh được. Anh có biết, lúc đó em suýt chút nữa là trực tiếp xông qua bên đó!”

Sở Vũ nhìn khuôn mặt vô cùng xinh đẹp gần trong gang tấc đó, cười cười: “Chẳng phải anh vẫn bình an đó sao.”

Lâm Thi Mộng không để ý đến hắn, nói tiếp: “Nhưng lúc đó đã không còn kịp nữa, bên đó đã ra tay với anh rồi. Anh có biết không? Em bị dọa đến khóc luôn rồi! Em sợ anh chết rồi. Đó là lần thứ hai em rơi nước mắt, cũng là lần thứ hai vì anh mà rơi nước mắt! Lần thứ nhất là năm chúng ta sáu tuổi.”

Sở Vũ trở nên trầm lặng, năm sáu tuổi đó, người khóc đâu chỉ có mình cô ấy?

Lâm Thi Mộng nhìn Sở Vũ: “Em cố sống cố chết gọi điện thoại cho anh, nhưng cứ mãi không gọi được, khó khăn lắm mới gọi được thì nghe giọng của anh, tim em mới xem như rơi về lại trong bụng.”

“Thi Thi, cảm ơn em.” Sở Vũ trầm giọng nói.

“Chúng ta là bạn bè tốt nhất, đối tác tốt nhất, trên thế giới này ngoại trừ ba mẹ ra thì em là người thân thiết nhất.” Lâm Thi Mộng nhìn Sở Vũ với vẻ mặt chân thành: “Nhưng…”

“Được rồi, đừng nói nữa, lần này là anh đường đột rồi, xin lỗi.” Sở Vũ nói rồi hít một hơi sâu, nhấn hệ thống bộ đàm.

Bên đó tài xế lập tức nghe máy.

“Chú Trần, phiền chú dừng xe.” Sở Vũ nói.

Chiếc xe sang trọng này từ từ dừng lại bên đường.

“Anh giận rồi?” Lâm Thi Mộng nhìn Sở Vũ.

“Không, sao lại giận chứ. Hiện giờ tất cả các mạng chắc đều đang lan truyền việc hai chúng ta hẹn hò, là anh lời rồi. Long Thành bên đó em đừng đi nữa, người bên đó nhìn thấy tin tức đó chắc đã sợ khiếp rồi. Nếu mà còn nhìn thấy em nữa, thì anh cũng không cần thực tập ở đó nữa rồi. Thi Thi, đây cứ xem như là sự báo đáp cho việc anh làm tấm lá chắn cho em nhiều năm qua nhé. Được rồi, em bận như vậy thì đừng tiễn anh nữa, anh tự trở về được rồi.”

Sở Vũ nói hết một hơi, sau đó mở cửa xem, trực tiếp xuống xe, vẫy vẫy tay với Lâm Thi Mộng rất phóng khoáng rồi quay người rời đi.

Lâm Thi Mộng nhìn bóng lưng của Sở Vũ, muốn nói nhưng lại thôi, mấy lần muốn mở miệng nhưng cuối cùng vẫn là trầm mặc.

Cô nhấn hệ thống bộ đàm: “Chú Trần, chúng ta đi thôi.”

Xe từ từ nổ máy, bên đó truyền đến giọng của tài xế: “Tiểu thư, cô rõ ràng…”

“Được rồi chú Trần, việc này đừng nhắc nữa. Ngoài ra, chỗ Tạ Thiên Vũ, chú Trần quay về thay tôi cảnh cáo một chút, nói với hắn nếu hắn còn dám nhắm vào Sở Vũ như vậy thì tôi sẽ sống chết với hắn!”

Lâm Thi Mộng tắt hệ thống bộ đàm, dựa lên ghế, nghẹo đầu nhìn ra ngoài cửa xe, trong khóe mắt có một giọt óng ánh lóe qua.

Lúc này, điện thoại của Lâm Thi Mộng đột nhiên reo lên.

Chương 7: Quả Cầu Kim Loại

Lâm Thi Mộng nhìn một cái rồi tiện tay tắt đi. Nhưng tiếp theo đó, điện thoại lại reo lần nữa, đồng thời kèm theo đó còn có một tin nhắn.

“Lập tức nhận điện thoại.”

Lâm Thi Mộng thở dài, nhấn phím nghe.

“Em làm như vậy là để bảo vệ hắn, đúng không?” Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói trẻ tuổi, thậm chí nghe ra có mấy phần trẻ con.

Lâm Thi Mộng trầm mặc, không nói gì.

“Nói ra thì mấy năm nay hắn vì em mà chắn không ít ruồi nhặng bên mình, em làm như vậy cũng không có gì to tát. Nhưng anh không thích có người cầm tay em. Mặc kệ là ai, cho dù là một phế nhân cũng không được!”

Lâm Thi Mộng đột nhiên giống như một chú mèo xù lông vậy, hét vào trong điện thoại: “Anh mới là phế vật! Mẹ kiếp anh là ai chứ? Đầu óc có bệnh à? Lão nương thích được ai cầm tay liên quan gì đến anh? Đừng tưởng rằng có tờ hôn ước thì anh chính là người đàn ông của tôi! Tề Hằng anh nghe rõ đây, cho dù anh là đích truyền cổ phái, cho dù anh là con trời, lão nương cũng có thể bỏ anh! Thứ gì chứ! Hứ!”

Nói rồi Lâm Thi Mộng trực tiếp dập điện thoại.

Bên đó nhanh chóng gửi đến một tin nhắn: Anh muốn hắn chết.

Lâm Thi Mộng không hề do dự trả lời một câu: Tôi sẽ đi cùng anh ấy!

Bên đó qua một hồi lâu, cuối cùng gửi qua bốn chữ: Không có lần sau!

Trên khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Thi Mộng là một nụ cười đầy châm biếm, nhưng khóe mắt lại có nước mắt long lanh, cô hơi dùng lực trực tiếp bóp điện thoại vỡ nát!

Sau đó cô dựa lên ghế một cách vô lực, vẻ mặt mệt mỏi nhắm hai mắt lại.

Sở Vũ một mình đi bộ trên đường, khuôn mặt không có vẻ thất vọng và buồn bã mà là nhíu mày suy nghĩ.

Xem ra áp lực mà Thi Thi đối mặt không hề nhỏ. Vốn dĩ còn muốn cho cô ấy một sự bất ngờ nhưng hiện giờ có vẻ tin tức này cũng phải giấu với cả cô ấy rồi.

Thôi vậy, để ta xem thử rốt cuộc là ai tạo cho cô ấy áp lực lớn như vậy. Cho dù mày là đệ tử của cổ phái truyền nhân của đại giáo, dám ức hiếp cô ấy thì ta cũng sẽ đánh cho mẹ mày không nhận ra được luôn!

Sở Vũ vẻ mặt nghiêm túc.

Hắn quá hiểu Lâm Thi Mộng. Từ thời điểm hắn cầm tay Lâm Thi Mộng thì đã biết, Lâm Thi Mộng tuyệt đối là có cảm giác với hắn!

Thực ra nhiều năm như vậy, hắn vẫn luôn biết!

Lâm Thi Mộng vẫn luôn không để tâm hắn là một phế nhân.

Chỉ cần hắn có đủ dũng khí này thì cô ấy có gan cùng hắn đối diện tất cả.

Nhưng hắn vẫn luôn không khích đủ dũng khí này.

Hôm nay hắn cuối cùng đã hành động nhưng cô ấy lại chùn chân rồi!

Điều này không khoa học!

Thậm chí rõ ràng biết nói như vậy sẽ tổn thương đến Sở Vũ, nhưng cô ấy vẫn cứ nói.

Vì vậy chỉ có thể có một loại kết quả, đó chính là áp lực mà Lâm Thi Mộng phải chịu đã vượt quá tưởng tượng của hắn!

Cô ấy muốn bảo vệ hắn!

Vừa muốn để Sở Vũ có thể thoải mái đối diện với cục diện của Long Thành, lại không muốn liên lụy đến hắn!

Bắc Địa Lâm Gia không phải là một gia tộc yếu ớt, Lâm Thi Mộng lại càng không phải có tính cách chịu bị ức hiếp.

Cao quý lạnh lùng gì chứ, nữ thần gì chứ, đó đều là giả tạo.

Trong cốt cách Lâm Thi Mộng chính là một con hổ cái thực sự, dám xé nát bất cứ người nào có ý đồ với cô ấy!

Từ nhỏ đến lớn, trong các buổi tụ họp con cháu gia tộc ẩn thế đều là cô ấy đứng phía trước chắn gió che mưa cho hắn.

Nhưng người nào dám châm biếm hắn thì đều sẽ bị cô ấy đánh đến sấp mặt.

Hành động lần này của cô ấy thực ra cũng là bị Sở Vũ bức ép, việc bày tỏ và ngửa bài đột ngột của Sở Vũ khiến cô ấy không còn đường lui.

Vì vậy cô ấy chỉ có thể dùng phương thức này để đối xử với Sở Vũ, nhưng hai người lại quá hiểu nhau rồi!

Sở Vũ ngay lập tức hiểu ra những khó khăn mà cô ấy phải đối mặt, tuyệt đối là vô cùng lớn.

Có khả năng rất lớn là đến từ bên sư môn của cô ấy!

“Thi Thi, em yên tâm, lần này anh nhất định sẽ đứng trước mặt em, che mưa chắn gió cho em!” Sở Vũ hít sâu một hơi, sau đó vẫy một chiếc taxi.

Xe chạy một lúc, Sở Vũ quay đầu lại nhìn.

“Bác tài, chạy ra ngoài thành!” Sở Vũ nói nhẹ nhàng.

Tài xế chiếc taxi lập tức có chút mơ hồ, từ kính chiếu hậu nhìn Sở Vũ một cái. Bộ áo quần của hắn tuy không nhìn ra là hiệu gì nhưng có thể thấy được tuyệt đối không phải hàng rẻ tiền, thậm chí không phải đồ xa xỉ thường thấy!

Anh chàng cũng rất đẹp trai, nhìn rất dễ chịu, cũng không giống tên thần kinh.

“Tiên sinh, cậu muốn ra ngoài thành?” Trong ngữ khí của tài xế taxi có một sự nghi ngờ rất mãnh liệt.

“Bác tan ca rồi ư? Không muốn chạy xa như vậy à?” Sở Vũ nhìn mặt trời bên ngoài, trong lòng cũng có chút nghi ngờ, giờ này mới là buổi trưa chắc chưa đến thời gian giao ca của taxi.

“Không, không phải, ý của tôi là cậu muốn ra khỏi thành? Đi đâu vậy? Nếu ra khỏi thành thì ít nhất cũng phải chạy hai tiếng đồng hồ, hơn nữa đường ra ngoài thành rất nhiều, vậy cậu muốn đi đâu? Đi về phía nam hay phía bắc?”

Thành Yến Kinh cổ kính, sau khi vào kỷ nguyên mới thì đã giải quyết vấn đề kẹt xe rồi.

Nhưng thành Yến Kinh sớm đã xây đến mười vòng rồi, theo tuyến đường xe taxi chạy hiện giờ, nếu thật sự muốn ra khỏi thành thì cứ chạy thẳng đến Hà Bắc đi.

“Nếu không muốn ra khỏi thành, bác cứ tìm một nơi hẻo lánh cũng được.” Sở Vũ nói.

“…” Ánh mắt của tài xế trở nên cảnh giác, trong lòng nghĩ người này không thể trông mặt mà bắt hình dong, chàng trai này chắc không phải là một kẻ cướp đó chứ?

Tuy trị an thành Yến Kinh không có vấn đề gì, nhưng hiện giờ ở kỷ nguyên mới võ giả hoành hành này thì ai biết được chứ? Nói không chừng tên này có sở thích đặc biệt, thích cướp taxi!

Sở Vũ ngẩng đầu nhìn bác tài xế có chút căng thẳng, bỗng nhiên hiểu ra, biết là bác tài đã hiểu lầm rồi, nên hắn cười móc từ trong ví tiền ra hai ngàn tệ tiền mặt: “Nhiều tiền mặt như thế này, nếu bác đồng ý ra khỏi thành thì sẽ là của bác hết.”

Nói rồi, Sở Vũ từ phía sau ném tiền lên, ném đến ghế phụ phía trước.

Ôi trời, đúng thật là gặp phải tên thần kinh rồi!

Bác tài không nói thêm lời nào, nhấn chân ga, chiếc xe tăng tốc lướt đi.

Xe taxi ngày nay đã rất cao cấp, ngồi bên trong cũng rất thoải mái.

Sở Vũ dựa vào ghế chợp mắt, hôm nay là ngày đầu tiên cuộc đời hắn rẽ sang bước ngoặt mới.

Ký ức của hắn quay trở về mười sáu năm trước, khi số mệnh của hắn lần đầu tiên xảy ra bước ngoặt. Lúc đó hắn sáu tuổi.

Vừa mới bước vào xung huyệt cảnh nhất đoạn không lâu, thiên phú của hắn trực tiếp làm kinh ngạc toàn bộ Bắc Địa Sở Gia.

Lúc đó tin tức này vẫn chưa bị truyền ra ngoài, được coi là cơ mật cao nhất của cả Sở gia.

Đó cũng là một năm mà Sở Vũ vô ưu vô lo.

Ở trong gia tộc, hắn được cưng chiều như một tiểu tổ tông. Nếu không phải hắn có một bà mẹ hiểu biết thì chắc sớm đã bị chiều thành một đứa trẻ vô pháp vô thiên rồi.

Nhưng Sở Vũ của lúc đó cũng không khác gì với một con gấu con, không có việc gì thì thích một mình chạy vào núi sâu rừng già.

Tính cách rất hoang dã!

Có khi cả mấy ngày không thấy tăm hơi.

Sở gia tuy đã nhập thế nhưng vẫn chọn ẩn cư ở trong núi sâu rừng già của phương bắc.

Những đứa trẻ sống trong núi, trường hợp này rất bình thường, căn bản không xem là gì.

Sở gia đối với việc này cũng đa phần dùng thái độ mặc kệ.

Muốn để cho con trẻ trưởng thành thì phải để chúng học cách tự mình đối diện. Phải học cách sinh tồn giống như loài sói thì mới có thể đứng vững trong thế giới rộng lớn này.

Nhưng tình hình của Sở Vũ có chút đặc biệt, thiên phú của hắn quá mạnh, mạnh đến nỗi khiến người khác sợ hãi. Là hi vọng gánh vác tương lai của cả gia tộc.

Vì vậy mỗi lần hắn vào núi thì đều sẽ có mấy cao thủ của Sở gia âm thầm bảo vệ.

Trên người Sở Vũ cũng có trang bị một máy định vị để gia tộc có thể tìm thấy vị trí của hắn sớm nhất.

Lần đó, hắn vì đuổi theo một con hổ đông bắc cũng là xung huyệt cảnh nhất đoạn, trực tiếp vượt qua ranh giới đi vào lãnh thổ của người Nga.

Mấy cao thủ của Sở gia phụ trách bảo vệ hắn cũng có chút sơ suất, lại để lạc mất hắn.

Cứ như vậy, Sở Vũ đuổi theo con hổ lớn xui xẻo đó, đuổi một hơi vào khu vực dân tộc Tun-gut của Nga.

Cuối cùng, con hổ già xui xẻo đó bị hắn giết chết, nhưng Sở Vũ cũng lạc đường rồi.

Nghĩ xem, một đứa trẻ mới sáu tuổi, tuy gan rất lớn, tính cách hoang dã nhưng suy cho cùng vẫn là một đứa trẻ.

Trong khu rừng rậm nguyên thủy, hắn không tìm được đường về nhà, cả người đều rất sợ hãi.

Đặc biệt là thế giới của kỷ nguyên mới hoàn toàn khác với quá khứ, trong núi sâu rừng già này tồn tại rất nhiều sinh linh lớn mạnh không biết đã sống bao nhiêu năm rồi.

Sở Vũ giống như một con búp bê, đi loanh quanh ở khu vực Tu-gút không bao lâu thì bị một con gấu đen lớn có xung huyệt cảnh ngũ đoạn để mắt đến.

Con gấu đen đó đứng dậy cũng phải cao mười mấy mét, chỉ với khí thế trên người thì đủ khiến người khác khiếp sợ.

Tên đó sức mạnh vô cùng lớn, gì mà cổ thụ chọc trời, ở trước mặt nó thì vẫn yếu đuối giống như một tờ giấy thôi.

Lúc đầu khi Sở Vũ nhìn thấy con gấu đen đó, hắn không có bất kỳ do dự nào, quay người bỏ chạy.

Nhưng sao có thể chạy kịp với một sinh linh đáng sợ có tốc độ gần như âm thanh?

Tình thế nguy cấp, Sở Vũ đã nhìn thấy một cái động, lúc đó hắn không hề do dự chui vào trong đó.

Kỳ lạ là con gấu đen sau khi thấy cái động đó thì lại tránh đi xa, quay đầu bỏ đi.

Sở Vũ bởi vì sợ bản thân sau khi đi ra thì sẽ lại bị con gấu đen đó tấn công, cộng thêm có chút hiếu kỳ không biết trong động này có gì. Thế là dứt khoát trực tiếp chui vào.

Trong động rất sâu, Sở Vũ đi cả mấy tiếng đồng hồ mới đến được đáy động.

Đáy động rất rộng rãi, lớn bằng cả một sân bóng đá.

Ở đây rất khô hanh và sáng sủa, phát ra ánh sáng, ở giữa động có một quả cầu kim loại kích cỡ bằng cái cối xay, một nửa gắn vào trong lớp đá. Khối cầu của quả cầu kim loại là chạm rỗng, bên trên được bao phủ bởi những đường hoa văn thần bí.

Không biết ở trong đó bao nhiêu năm rồi nhưng lại vẫn rất sạch sẽ, sáng bóng, tỏa ra ánh sáng chói mắt.

Bên trên còn bao phủ bởi một luồng khí tức thần bí.

Cho dù là một đứa trẻ, nhưng Sở Vũ cũng biết bản thân có thể gặp được bảo bối rồi.

Hắn cẩn thận đi qua đó, thò tay sờ vào quả cầu kim loại này nhưng không ngờ chỗ chạm rỗng của quả cầu vô cùng sắc bén, trực tiếp cắt rách ngón tay của hắn.

Lúc đó Sở Vũ tuy mới là xung huyệt cảnh nhất đoạn, nhưng cơ bắp đã rất vững chắc, dao bình thường trừ phi dùng lực chém lên người, chứ nếu không rất khó sát thương được hắn.

Không ngờ cạnh rìa chạm rỗng của quả cầu kim loại lại sắc bén như vậy, sờ nhẹ một cái thì đã bị cắt rách ngón tay.

Tiếp đó, sự việc thần kỳ đã xảy ra, quả cầu kim loại này sau khi tiếp xúc với máu của Sở Vũ đã nhanh chóng hút lấy nó, sau đó chớp mắt đã thu nhỏ lại rất nhiều lần.

Cuối cùng thu nhỏ bằng mắt của con trâu, nếu không nhìn kỹ thì thậm chí không nhìn ra nó là chạm rỗng. Chỉ có thể nhìn ra những hoa văn chằng chịt trên nó, mang lại cho người ta cảm giác thần bí.

Sở Vũ nhặt lấy quả cầu kim loại nhỏ này, đang chuẩn bị quan sát tỉ mĩ một lần thì quả cầu nhỏ này lại giống như đột nhiên hoạt động vậy.

Vèo một cái chui vào ấn đường của hắn!

Sở Vũ bị dọa khiếp, móc rách cả ấn đường của mình, móc ra cả máu… cũng không thể móc ra được quả cầu nhỏ đó.

Tiếp đó, quả cầu nhỏ trực tiếp hóa thành một con mắt dọc không nhìn thấy được, nằm luôn ở chỗ ấn đường của Sở Vũ, không thể nào lấy ra được.

Rất nhiều năm sau Sở Vũ thậm chí lén dùng máy móc kiểm tra mấy lần nhưng căn bản không tìm được nửa dấu vết nào cho thấy quả cầu kim loại nhỏ có tồn tại!

Sau đó Sở Vũ cuối cùng được gia tộc dùng vệ tinh định vị tìm được, đồng thời bởi vì có nhiều cường giả Hoa Hạ đột nhiên vượt biên, nên đã tranh cãi với quan chức người Nga một thời gian.

Bên phía người Nga nghiêm chỉnh kháng nghị một trận, Sở gia cũng không đi giải thích, sau đó việc này cũng qua rồi.

Dù sao Sở Vũ lúc đó trở về nhà bị đánh cho một trận đòn, người đánh hắn không phải ai khác mà là mẹ hắn.

Lúc đó, người khác vẫn không nỡ đánh hắn.

Sở Vũ quay về nhà không lâu thì quả cầu nhỏ ở ấn đường hắn đã phát phúc lợi cho hắn.

Giao tiền thuê phòng một lần, cũng là một lần duy nhất!

Thưởng cho Sở Vũ một bài tâm pháp.

Dù sao Sở Vũ vừa ngủ dậy thì trong đầu đã có thêm bài tâm pháp này.

Tâm pháp tên là Thí Thiên.

Con đường tu luyện, pháp môn vô số.

Nhưng những công pháp đã biết đó không có cái nào là không cần nhiều tài nguyên phối hợp mới được.

Còn tâm pháp Thí Thiên thì khác, nó không cần bất kỳ tài nguyên tu luyện nào, chỉ dựa vào linh khí giữa trời đất cũng có thể tu luyện!

Sau khi có được tâm pháp Thí Thiên, thiếu niên Sở Vũ như có được bảo vật, tu luyện có hiệu quả gấp bội, như là có thần trợ giúp vậy, không bao lâu sau thì đã mở được huyệt vị thứ bốn mươi chín.

Thời điểm đó, ngay cả nội bộ Sở gia cũng không có ai biết Sở Vũ đột phá nhanh như vậy. Sở Vũ cũng không dám nói.

Nhưng sau khi mở bốn mươi chín huyệt vị, ngày tháng vui vẻ của Sở Vũ cũng hết rồi.

Tất cả kinh mạch trong thân thể hắn, ở khoảnh khắc mở bốn mươi chín huyệt vị thì bị một luồng sức mạnh thần kỳ tỏa ra từ ấn đường phong ấn rồi.

Từ sau đó thì hắn đã “phế” rồi.

Việc bị phế này kéo dài mười sáu năm!

Nhưng trong mười sáu năm này, Sở Vũ kiên trì tu luyện tâm pháp Thí Thiên, không ngừng kiên trì đi xung kích huyệt vị mới. Tuy quá trình rất gian khổ nhưng tu vi trên thực tế là không có dừng lại.

Trước khi phong ấn giải trừ, ngoài việc không thể sử dụng sức mạnh của tu vi bản thân ra thì các phương diện khác của Sở Vũ thực ra đều khá ưu tú.

Nhưng bởi vì hắn đã phế rồi nên tự nhiên cũng không có ai quan tâm hắn.

Cùng với độ tuổi ngày càng tăng lên, đầu óc Sở Vũ cũng ngày càng thông minh, trí nhớ siêu phàm, dễ dàng thi đậu vào khoa kỹ thuật sinh học của đại học Yến Kinh… Sở Vũ lúc đó còn muốn làm rõ quả cầu ở ấn đường của mình rốt cuộc là thứ đồ gì.

Nhưng rất tiếc tất cả mọi thử nghiệm đều thất bại.

Bằng chứng khiến Sở Vũ tin rằng quả cầu ở ấn đường của mình bất phàm còn có một thứ nữa.

Lúc đó chuyện đó đã qua mấy năm rồi, Sở Vũ cũng đã mười tuổi, cũng làm “tiểu phế vật” được mấy năm rồi.

Có một lần hắn đi thi được đứng thứ nhất toàn trường, trở thành học sinh ba tốt của trường tiểu học trọng điểm đó, lại có mấy lần được giải thưởng trong các cuộc thi đấu cấp toàn quốc, nhận được không ít biểu dương và khen ngợi.

Bố của hắn Sở Thiên Bắc rất vui nên uống hơi nhiều rượu, ông nói với hắn những chuyện năm đó.

Nói rằng lúc đó gia tộc dùng vệ tinh định vị tìm Sở Vũ, từng có một khoảng thời gian Sở Vũ hoàn toàn biến mất trên định vị của vệ tinh. May mà chưa dọa chết trên dưới Sở gia.

Nhưng cũng may, tín hiệu rất nhanh chóng đã khôi phục rồi.

Vì vậy sau khi Sở Vũ “bị phế”, tất cả những người biết chuyện ở Sở gia đều nghi ngờ Sở Vũ chắc là lần đi Tu-gút đó đã gặp phải một loại từ tường thần bí và lớn mạnh nào đó, nên đã làm thay đổi cơ thể hắn, dẫn đến việc hắn bị phế sau đó.

Sở Thiên Bắc uống hơi nhiều rượu tự trách, nói là vì không trông coi hắn cho tốt nên dẫn đến việc một thiên tài còn chưa trưởng thành thì đã bị rớt xuống rồi.

Sở Vũ tính toán thời gian, lúc bố hắn nói không thể định vị hắn, vừa hay là khoảng thời gian hắn vào cái động đó, đến khi quả cầu kim loại chui vào ấn đường hắn.

Cộng thêm việc hắn sau đó dùng các loại máy móc kỹ thuật cao lén kiểm tra, đều không thể kiểm tra ra sự tồn tại của nó.

Điều này chứng tỏ quả cầu kim loại có sức mạnh ẩn giấu sự tìm kiếm của máy móc kỹ thuật cao.

Sở Vũ từ lúc đó trở đi lại càng tin chắc bản thân đã gặp được kỳ ngộ, chứ không phải là cảnh ngộ!

Cộng thêm sự giảng giải của bố mẹ, đặc biệt là mẹ hắn, những năm nay đã cho Sở Vũ quá nhiều tình cảm ấm áp, cũng khiến hắn hiểu rõ đạo lý làm người, đồng thời hiểu được nên dùng tâm thái như thế nào… để đối diện với thế giới này.

Độ lượng, lạc quan, tích cực, nỗ lực… không từ bỏ!

Chương 8: Nghĩa Trang Của Ai?

Xe taxi chạy rất nhanh nhưng rất êm, bác tài xế thấy anh chàng đẹp trai ngồi ở ghế sau này hình như đã thiếp đi nên cố ý vặn nhỏ tiếng nhạc lại.

Nhìn thấy xe sắp ra khỏi mười vòng của thành Yến Kinh rồi, bác tài mới phát hiện phía sau có một chiếc xe, hình như vẫn luôn đi theo xe của mình.

Trên con đường này lượng xe cũng không ít, dòng xe chạy không ngớt. Thông thường thì tài xế cũng không có khả năng nhận ra sự khác thường, nhưng chiếc xe ở phía sau chạy theo quá sát, giống như sợ họ sẽ đột nhiên biến mật vậy. Với tình huống này, tài xế có muốn không phát hiện cũng khó.

“Cậu gì ơi…” - Bác tài nhẹ giọng gọi Sở Vũ một câu.

Sở Vũ lập tức mở mắt ra, hai mắt hắn đen láy mà sáng ngời, khoảnh khắc hắn mở mắt ra dường như có tia sáng từ bên trong lóe lên.

“Sao vậy?” Sở Vũ ngẩng đầu lên, nhìn bác tài xế đang lái xe.

Bác tài xế ít nhiều có hơi thất thần, ông bị đôi mắt của Sở Vũ làm cho giật mình, ông dám thề rằng ông đã lái xe hai mươi mấy năm rồi nhưng trước giờ chưa từng gặp người nào có đôi mắt sáng ngời như vậy.

“Phía sau có chiếc xe giống như vẫn luôn đi theo chúng ta.” Bác tài xế rất lương thiện, nhỏ tiếng nhắc nhở.

Ông không mong chàng trai anh tuấn như thế lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, vậy nên ông nhìn Sở Vũ từ kính chiếu hậu, kiến nghị: “Hay là chúng ta quay xe về lại thành nhé?”

Sở Vũ cười cười: “Bác nhầm rồi thì phải, đâu có ai theo chúng ta đâu?”

Bác tài nhìn vào kính chiếu hậu ra hiệu: “Chính là chiếc xe con màu đen ở phía sau đó vẫn luôn đi sau xe chúng ta, tôi quan sát họ cả nửa ngày rồi…”

“Không sao đâu, bác cứ tiếp tục lái đi.” Sở Vũ nói một cách tùy ý.

“Vậy được thôi.” Khách đã không để ý thì ông cũng không tiện nói thêm gì nữa.

Rất nhanh chóng, xe đã ra khỏi mười vòng.

Sở Vũ ngẩng đầu nhìn phía trước, bên phải là một dãy núi chạy dài nhấp nhô, rừng núi rất rậm rạp, có rất nhiều cây cổ thụ cao ngút trời. Đôi khi có chim chóc từ trong đó bay ra.

Ngày nay linh khí giữa trời đất khôi phục, các loại thực vật đều sinh trưởng rất nhanh, gần như chỉ cần là nơi có núi thì đều giống như rừng nguyên thủy vậy.

“Bác tài, tôi xuống xe ở giao lộ phía trước, sau đó bác cứ về thành là được rồi.” Sở Vũ nói.

“Không cần tôi chờ ở đây ư?” Bác tài hỏi.

“Không cần đâu, cám ơn.” Sở Vũ nhìn bác tài mỉm cười.

Rất nhanh, chiếc xe đi xuống từ lối ra phía trước, sau đó dừng bên đường.

Sở Vũ xuống xe, vẫy tay với bác tài, sau đó một mình đi về phía trước.

Chiếc xe con đi theo suốt cả đoạn đường đó cũng quẹo xuống từ lối ra.

Bác tài xế taxi thấy tình hình thì nhíu mày, muốn nhắc nhở Sở Vũ nhưng lúc này Sở Vũ đã đi rất xa rồi.

Lúc chiếc xe con màu đen đó đi ngang qua chiếc taxi này, rõ ràng là có giảm tốc độ, có mấy người ngồi trong chiếc xe không dán phím chống nắng đó, tất cả bọn họ đều ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía bác tài của chiếc xe taxi.

Bác tài lúc đó bị dọa một phen, ông quay mặt qua bên khác, vội vàng khởi động xe rời đi. Sau khi lên đường cao tốc, bác tài cảm thấy toàn thân toát mồ hôi. Ông hiểu rằng lần này là gặp chuyện rồi.

Nhưng lúc ông muốn nhớ lại chàng thanh niên đẹp trai đó thì lại kinh ngạc phát hiện ra ông đã hoàn toàn không nhớ được mặt mũi của Sở Vũ nữa rồi!

“Đúng là gặp ma rồi! Thật đáng sợ!” Bác tài vô thức nhấn mạnh chân ga, như thể nơi này đầy những điều không tốt lành.

----

Thành trấn ở đây là ở bên trái, sau khi Sở Vũ xuống xe lại đi thẳng về phía vùng rừng núi bên phải. Con đường và rừng núi cách nhau bởi một cánh đồng lúa xanh mướt.

Sở Vũ đi trên con đường hẹp giữa đồng lúa, tiến về phía trước một cách vững vàng.

Trên chiếc xe con màu đen nếu tính thêm cả tài xế thì có tổng cộng năm người.

“Tên tiểu tử đó hình như cố ý dụ chúng ta đến đây.” Tài xế nhìn Sở Vũ càng đi càng xa giữa cánh đồng lúa, nhíu mày nói.

“Chọn nghĩa trang cho mình phải không?” Một tên trong bọn chúng cười lạnh lùng.

“Tao cảm thấy có chút bất thường, tụi mày nghĩ xem, tên phế nhân này sau khi về Yến Kinh thì không về nơi ở của mình, lại càng không liên hệ với vệ sĩ của hắn. Ngược lại tùy ý gọi một chiếc taxi rồi đến nơi hẻo lánh này, lại còn đi vào trong rừng nữa. Việc này không hợp lẽ thường, có phải cố tình đặt bẫy chúng ta không?”

Người vừa nói tầm hơn ba mươi tuổi, thể hình trung bình, giữa ấn đường có một luồng khí hung hãn.

“Mặc kệ hắn, dù gì đây cũng là nhiệm vụ mà Vũ thiếu gia đích thân bàn giao, chỉ là một tên phế nhân không thể tu luyện mà thôi.” Một tên thanh niên tầm hơn hai mươi tuổi, tóc nhuộm vàng nói một cách phớt lờ.

“Lỡ như hắn cố ý dụ chúng ta vào tròng thì sao? Nếu hắn đã liên hệ trước với người giúp đỡ ở trên xe thì sao?” Tài xế là một người trung niên cỡ bốn mươi tuổi, có vẻ là người rất cẩn thận.

Đúng vào lúc này, Sở Vũ đã đi rất xa lại đột nhiên quay đầu nhìn về phía bọn họ.

Ánh mắt khinh thường! Sau đó, thò ra một ngón tay với vẻ khiêu khích, hướng về mấy tên trong xe móc móc ngón tay.

Sau đó, nhếch mép cười.

“Mẹ nó! Tao đi giết chết hắn!” Tên trẻ tuổi tóc vàng lập tức nổi khùng, trực tiếp mở cửa xe, hắn cũng mặc kệ mấy tên khác mà xông qua chỗ của Sở Vũ.

Trên đường cao tốc xe cộ như mắc cửi nhưng tên tóc vàng đã nổi giận, trực tiếp sử dụng năng lực của võ giả, lao băng băng trên mặt đất, cả người cứ như một luồng khói xanh.

Người bình thường thậm chí hoàn toàn không nhìn thấy hình bóng của hắn!

Tuy cách tốc độ âm thanh còn một khoảng nữa nhưng tốc độ này đã tương đối kinh người.

Tên tóc vàng này là một võ giả xung huyệt cảnh tứ đoạn.

Thấy hắn xuống xe, bốn tên khác cũng ngồi không yên nữa, ai cũng biết nếu có thể trừ khử tên đó thì Vũ thiếu gia chắc chắn sẽ có trọng thưởng.

“Không thể để hắn một mình ăn hời được.”

Mấy tên khác cùng nhìn nhau, nhao nhao mở cửa xe, trực tiếp xông về phía đó.

Tốc độ chạy này có thể lập tức đoán được cao thấp!

Tên tài xế khoảng bốn mươi tuổi trước đó rất cẩn thận nhưng trong đó hắn lại mạnh nhất.

Lúc chạy đã gần như đạt đến tốc độ âm thanh, là một cao thủ xung huyệt cảnh lục đoạn!

Ba người khác lần lượt là hai kẻ tứ đoạn, một kẻ ngũ đoạn.

Đây đã là một luồng sức mạnh rất mạnh.

Cho dù ở thành Yến Kinh tập trung các cao thủ cũng không dễ thấy.

Sở Vũ trông cỏ vẻ vẫn giống như đang đi bộ nhàn nhã nhưng trong nháy mắt hắn đã sắp chui vào khu rừng núi rậm rạp đó rồi.

“Phế nhân, đứng lại cho ta!” Tên tóc vàng lớn tiếng hét lên.

Hắn tuy xốc nỗi nhưng không ngốc, hắn cũng sợ trong khu rừng núi đó có ẩn giấu mai phục mà Sở Vũ đã bố trí sẵn. Vì vậy hắn muốn trước lúc Sở Vũ đi vào rừng thì chặn hắn lại để trừ khử.

Hắn thậm chí đã quên một chuyện: tốc độ hắn nhanh như vậy, tại sao vẫn không thể đuổi kịp Sở Vũ? Đường cao tốc cách dãy núi đó tuy không xa nhưng ít nhất cũng hơn hai ngàn mét, tại sao Sở Vũ trong chớp mắt thì đã đến chân núi rồi?

Không những tên tóc vàng không ngờ đến điều đó mà ngay cả bốn tên phía sau, bao gồm tên tài xế cẩn thận kia cũng đều không để ý!

Thực ra việc này cũng không thể hoàn toàn trách hắn. Việc Sở Vũ là một phế nhân không thể tu luyện sớm đã đi sâu vào lòng người. Nếu có thể khôi phục thì Bắc Địa Sở Gia nhiều năm như vậy sớm đã làm rồi, đâu có chờ đến hôm nay?

Vì vậy, họ sẽ nghi ngờ trong rừng núi có người trợ giúp mà Sở Vũ gọi đến, nhưng căn bản sẽ không nghĩ đến bản thân Sở Vũ sẽ có gì khác thường.Sở Vũ lúc này đã đi vào khu rừng rậm.

Tuy trước giờ chưa từng đến đây nhưng đừng quên hắn lớn lên ở môi trường thế nào.

Lúc sáu tuổi hắn dám đuổi theo một con hổ xung huyệt cảnh chạy vào khu vực Siberia của người Nga, nếu nói đến quen thuộc rừng rậm thì e rằng không có bao nhiêu người so được với Sở Vũ.

Vậy nên Sở Vũ sau khi vào rừng rậm thì cứ giống như rồng quay về biển, chớp mắt đã bỏ mặc đám người của tên tóc vàng kia không một dấu vết.

Tên tóc vàng tức đến mức mở miệng chửi đổng: “Mẹ kiếp, hắn là cá chạch ư? Sao chui vào xong thì không thấy bóng dáng nữa rồi?”

Bốn người khác lúc này cũng đều đã chui vào khu rừng rậm, khác với sự oi nóng bên ngoài, vừa vào rừng núi thì lập tức một cảm giác mát mẻ ập đến.

“Người đâu?”

“Tao tận mắt thấy tên tiểu tử đó chui vào, sao lại không thấy nữa rồi?”

“Chia ra tìm!” Tên tóc vàng nhíu mày, mặt đầy tức giận: “Tao không tin còn có thể để hắn thoát!”

“Tao cảm thấy tốt nhất là đi cùng nhau.” Tài xế lái xe, cũng chính là người trung niên xung huyệt cảnh lục đoạn trầm giọng nói: “Có chút gì đó không ổn.”

Tên tóc vàng có chút gắt gỏng nói: “Có cái đếch gì mà không ổn? Một tên phế nhân, hai tên vệ sĩ kia của hắn cũng không cao minh đến đâu…”

“Mày đừng quên hắn làm sao trở về từ Thái Sơn!” Tên trung niên ngắt lời tên tóc vàng, lạnh lùng nói.

Tên tóc vàng hơi kinh hãi, lập tức nhíu mày.

Chính vào lúc này, phía trước đột nhiên xuất hiện một tiếng động. Giống như âm thanh phát ra do có người không cẩn thận đạp gãy cành cây khô vậy.

Phản ứng của tên trung niên nhanh nhất, vèo một cái biến mất tại chỗ.

Chờ khi bọn tóc vàng phản ứng trở lại thì tên tài xế trung niên đã không còn thấy bóng dáng nữa.

“Ôi chà, hắn muốn ăn một mình!” Tên tóc vàng gào lên một tiếng, chạy đuổi theo hướng đó.

Ba người khác nhìn nhau một cái rồi tất cả cũng ào ào đuổi theo.

Tên trung niên nhìn thấy phía trước có một bóng dáng đang bay nhanh về phía trước, hắn vừa nhìn đã nhận ra người đó chính là Sở Vũ.

Điều khiến hắn kinh hãi là biểu hiện của Sở Vũ lúc này hoàn toàn không giống tốc độ của một phế nhân nên có, ít nhất cũng có cảnh giới xung huyệt cảnh ngũ đoạn!

“Tên khốn kiếp này, nhiều năm nay vẫn luôn giả vờ là phế nhân?!” Tên trung niên toàn thân lạnh toát, hắn cảm thấy bản thân đã phát hiện một bí mật động trời.

Trong lòng tên trung niên cười lạnh: nhưng mà chỉ có xung huyệt cảnh ngũ đoạn, mày cũng dám một mình dụ bọn ta tới đây? Đúng thật là chán sống rồi!

Tốc độ của hắn trở nên nhanh hơn!

Mấy phút sau, hắn phát hiện bản thân cách bóng dáng đó ngày càng gần.

Trên mặt của tên trung niên lộ ra một vẻ hài hước, cười gằn nói: “Tên súc sinh, xem ngươi còn có thể chạy đi đâu?”

Sở Vũ ở phía trước cuối cùng đã đứng lại, quay người nhìn tên trung niên.

Vẻ mặt ngây ngốc: “Ông có chuyện gì sao?”

Tên trung niên cười lạnh nhạt: “Sao không chạy nữa? Tiếp tục đi chứ? Ta cổ vũ cho ngươi! Tiểu súc sinh, trốn cũng sâu nhỉ, giả vờ là phế nhân nhiều năm như vậy có phải rất mệt không?”

“Ngươi là xung huyệt cảnh lục đoạn?” Sở Vũ trầm giọng nói.

Tên trung niên cười ha ha: “Sao, không ngờ ư? Có phải cho rằng có thể một mẻ bắt gọn bọn ta? Ngây thơ quá rồi đó?”

Nói rồi, tên trung niên nhìn xung quanh một chút: “Nơi này phong thủy cũng không tồi, thích hợp làm nghĩa trang.”

Sở Vũ ngơ ngơ nhìn tên trung niên: “Nghĩa trang của ai?”

Tên trung niên cười: “Dĩ nhiên là của ngươi, không lẽ còn có thể là của ta?”

Sở Vũ nghiêm túc gật gật đầu: “Ông tuổi cao, dĩ nhiên ông chết trước.”

“Đi chết đi cho ta!” Tên trung niên quát lên một tiếng, giơ tay ra một quyền trực tiếp đánh vào mặt Sở Vũ.

Chương 9: Tên Gián Điệp

Cảnh giới áp chế, đơn giản mà trực tiếp, chỉ cần nhanh hơn ông, sức mạnh lớn hơn ông thì đã đủ rồi!

Ầm!

Trong hư không mang theo một luồng sát ý mãnh liệt!

Cây cỏ xung quanh bị sát ý này khuấy cho mềm nhũn!

Đất đá bay tá lả!

“Đây chính là áp chế của cảnh giới!” Tên trung niên hét lớn, vẻ mặt kiêu căng.

“Nói đúng lắm!” Sở Vũ vẻ mặt tán đồng.

Sau đó xuất quyền.

Đánh sau trúng trước…sức mạnh hào hùng, bùng phát trong chớp mắt!

Bịch!

Một tiếng vang lên.

Tên trung niên không dám tin ngực của mình hoàn toàn lún sâu xuống.

Một tiếng oái vang lên, từ trong miệng phun ra một ngụm máu tươi.

Toàn bộ lục phủ ngũ tạng bị một quyền của Sở Vũ trực tiếp đánh vỡ!

Thân hình tên trung niên mềm nhũn, ngã xuống dưới đất, chết rồi mà vẫn trợn hai mắt.

Thật không cam tâm mà!

Không thể tin được!

Khó mà tin được!

Khoảnh khắc chết đi hắn cuối cùng mới hiểu rằng, tên khốn đóng giả phế nhân mười sáu năm ở trước mắt này căn bản không phải xung huyệt cảnh ngũ đoạn, cảnh giới của kẻ đó cao đến mức hắn không tưởng tượng được!

Có thể đánh sau trúng trước như vậy, dễ dàng hạ gục hắn thì ít nhất là thất đoạn, thậm chí là… bát đoạn!

Vũ thiếu gia…đại họa sắp đến rồi!

Ý nghĩ cuối cùng trước khi chết của tên trung niên trung thành tuyệt đối này không phải là người nhà mà là đang lo lắng cho chủ nhân của hắn.

Sở Vũ cố nén sự khó chịu trong lòng, lôi thi thể của tên trung niên đi, thân hình như ánh chớp nhanh chóng biến mất ở đó.

Sau đó, tên thanh niên tóc vàng cùng một người khác chạy đến đó.

Hai người nhìn nơi này một cái, sắc mặt đều trở nên trang nghiêm.

“Tên khốn đó quả nhiên là có người giúp đỡ!” Tên thanh niên tóc vàng nói một cách hung dữ: “Cửu ca có thể đã gặp bất trắc rồi.”

“Lập tức thoát ra khỏi đây, báo cáo với Vũ thiếu gia!” Tên võ giả xung huyệt cảnh ngũ đoạn sắc mặt trầm trọng.

Tên tóc vàng lập tức lấy điện thoại ra muốn gọi cho Tạ Thiên Vũ.

Bộp!

Điện thoại của hắn, đến cả một tay của hắn bỗng nhiên vỡ nát!

“Á!” Tên tóc vàng phát ra một tiếng thảm thiết!

Lúc này, trong hư không mới truyền đến một âm thanh phá không mạnh mẽ.

Một đòn vừa nãy đã vượt quá tốc độ âm thanh!

Tên võ giả xung huyệt cảnh ngũ đoạn lúc đó không có chút do dự nào, co cẳng chạy ra phía ngoài.

Bên cạnh Sở Vũ có ẩn giấu một đại cao thủ, tin tức này nhất định phải thông báo với Vũ thiếu gia, nếu không sẽ gây nên tai họa tày trời!

Quan trọng nhất là hắn cũng không muốn chết ở đây!

Cửu ca xung huyệt cảnh lục đoạn đều đã không có động tĩnh, loại xung huyệt cảnh ngũ đoạn như hắn đâu dám ở lại đây lâu chứ?

Bịch!

Tên xung huyệt cảnh ngũ đoạn này cúi đầu nhìn cái hố máu trước ngực mình, bên trong có máu tươi ào ạt chảy ra.

Sức mạnh toàn thân bỗng chốc bị hút cạn.

Hai chân mềm nhũn, hắn quỳ trên đất, sau đó cắm đầu ở đó.

“Chuyện gì vậy?”

“Xảy ra chuyện gì rồi?”

Lúc này, hai võ giả xung huyệt cảnh tứ đoạn khác đuổi đến, tuy chúng cùng cảnh giới với tên tóc vàng nhưng tên tóc vàng đã đả thông hai huyệt đạo ở cuối chân nên về tốc độ có ưu thế hơn, có thể sánh bằng với tên có xung huyệt cảnh ngũ đoạn.

Vì vậy hai người họ tương đối chậm một chút, đến đây thì nhìn thấy cảnh này.

“Ôi trời!”

“Mẹ kiếp…”

Bịch! Bịch!

Hai người vừa dứt lời, trên trán trực tiếp xuất hiện huyết quang, bị hai hòn đá trực tiếp đánh xuyên qua đầu.

Rầm rầm.Hai người mềm nhũn dưới đất.

Tên thanh niên tóc vàng một tay bị đánh nát ở bên kia khóe mắt trợn muốn rách cả ra, sự sợ hãi trong lòng cũng đã đạt đến đỉnh điểm.

Sở Vũ lúc này quay đầu sang, nhìn hắn một cái rồi mỉm cười: “Vừa nãy mày nói gì nhỉ? Mày nói tao là phế nhân… bảo tao đứng lại? Đúng không?”

Tên tóc vàng dùng tay bịt lấy vết thương trên cổ tay, nhìn Sở Vũ vô cùng sợ hãi. Sắp bị dọa đến tè dầm rồi.

Tâm trạng hắn lúc này cũng gần giống với Tả Tông ở trên Thái Sơn trước đó.

Nhưng biểu hiện lại kém xa Tả Tông rồi.

Tả Tông và tên mắt tam giác Kiều Đức trước khi gia nhập vào bang hội của Phương Hổ tốt xấu gì cũng đã làm sát thủ rất nhiều năm, tuy sau khi vào bang bắt đầu sống trong nhung lụa nhưng căn bản vẫn còn.

Đối diện với sống chết cho dù không có được vẻ mặt thản nhiên nhưng ít nhất vẫn coi như là bình tĩnh.

Tên tóc vàng thì khác, hắn là người hầu của Tạ gia, bởi vì từ nhỏ có thiên phú cũng tốt nên được Tạ Thiên Vũ chọn ở bên cạnh, đưa hắn cùng nhập thế.

Những năm nay, ở thế tục cũng coi như đã gặp qua một số việc đời nhưng loại người này rơi vào cục diện như cá nằm trên thớt thì lại là trải nghiệm lần đầu.

Nhìn thấy Sở Vũ đi qua, tên tóc vàng lại khóc òa lên một tiếng.

“Đừng giết tao… đừng giết tao, cầu xin mày!” Tên tóc vàng rầm một tiếng, quỳ trước mặt Sở Vũ: “Chỉ cần đừng giết tao, mày bảo tao làm gì cũng được!”

“Tạ Thiên Vũ bảo bọn mày đến giết tao?” Sở Vũ nhìn tên tóc vàng, nhíu mày hỏi.

“Đúng, là Tạ thiếu gia… không, là đồ chó Tạ Thiên Vũ bảo bọn tao đến giết mày.” Tên tóc vàng run cầm cập trả lời.

Sở Vũ nhìn tên tóc vàng với vẻ mặt coi khinh, trong lòng âm thầm lắc đầu: bên cạnh con cháu đại tộc cũng không phải tất cả đều là chó mang xích sắt. Vẫn có thứ tham sống sợ chết bán chủ cầu vinh!

“Vậy mày có biết, Thái Sơn bên đó là người của ai?” Sở Vũ đã lấy được nhiều tin tức từ chỗ Tả Tông, nhưng vẫn muốn kiểm chứng một chút ở chỗ tên tóc vàng.

“Phương… Phương Hổ, là Phương Hổ, bang chủ của bang Hắc Hổ ở Tề Lỗ, là người của hắn…” Tên tóc vàng coi như là tâm phúc của Tạ Thiên Vũ, việc hắn biết cũng không ít.

Sở Vũ gật gật đầu, trong lòng chắc chắn việc bản thân đến Thái Sơn bị tập kích, người đứng đằng sau sai khiến đích thực chính là Tạ Thiên Vũ. Ở Thái Sơn bên đó, người động thủ là hai trưởng lão Tả Tông, Kiều Đức của bang Hắc Hổ.

Sau khi xác định những điều đó, Sở Vũ nhìn tên tóc vàng, trong mắt lóe lên một sự lạnh giá.

Tên tóc vàng kinh hãi, vừa định xin tha mạng thì Sở Vũ búng ngón tay, một viên đá trực tiếp xuyên thủng qua não của tên đó.

Những người này không thể chừa lại một ai!

Nếu không tin tức hắn khôi phục thực lực chắc chắn sẽ bị lộ ngay lập tức.

Sau đó, Sở Vũ đã tìm một nơi chôn hết năm người đó.

Cũng giống như Tả Tông và Kiều Đức, Sở Vũ chôn rất sâu, đồng thời tiến hành các bước xử lý. Cho dù có chó cảnh sát đến thì cũng không thể tìm ra được một chút dấu vết nào.

Sau khi làm xong tất cả những việc đó, Sở Vũ vừa định rời đi thì bỗng nhiên từ trên ngọn cây truyền đến một giọng nói lanh lảnh.

“Giết người diệt khẩu, ha, ta đều thấy cả rồi!”

Ầm!

Một luồng khí tức đáng sợ bỗng chốc từ trong thân thể Sở Vũ bùng phát ra.

Hắn giơ tay đánh một quyền, đập về hướng truyền đến giọng nói.Rầm!

Một vùng tán cây lớn ở đó dưới một quyền của Sở Vũ đã tan thành mây khói!

Bình bịch!

Một con chim sẻ bằng nắm tay, màu xám tro ở chỗ đó trực tiếp bay lên trời.

Vừa bay vừa hét to: “Ôi, giết chim diệt khẩu à!”

Sở Vũ: “…”

Ra là một con chim sẻ, đó chẳng phải là thành tinh rồi ư?

Sở Vũ nhíu mày, hắn sẽ không bay, chắc chắn là sẽ không đuổi kịp con chim đó. Nhưng nếu để nó chạy như vậy thì khó bảo đảm con chim đó sẽ không bán đứng hắn.

Vạn vật trên thế giới đều có linh tính, sau khi từ trường thế giới thay đổi, cực từ luân chuyển thì vô số động thực vật trong một đêm trở nên thông minh lanh lợi hơn.

Rất nhiều động vật do đã ăn một số linh dược linh thảo, tự mở các huyệt đạo trên người nên không những có võ lực ngang tàng, mà trí tuệ cũng trở nên không thua kém gì loài người.

Thậm chí còn có sinh linh trước khi cực từ thay đổi đã có thể tu luyện thì nay trở nên càng đáng sợ hơn.

Con chim sẻ này chắc là cũng thuộc một trong số đó.

Sở Vũ ngẩng đầu nhìn lên con chim sẻ lượn vòng giữa không trung, trong lòng bàn tay hắn đang nắm hai hòn đá nhỏ, trên khuôn mặt anh tuấn hiện lên mấy phần tà khí, trong lòng tính toán khả năng đánh nó rớt xuống.

“Ôi chao, tên khốn, mày hạ thủ sao lại độc ác như vậy? Nếu không phải ta chạy nhanh thì đã bị một tát của mày đánh chết rồi!” Con chim sẻ vỗ cánh, lượn vòng trên không trung.

“Đồ gián điệp, mày không mau cút đi… còn muốn làm gì?” Sở Vũ nhắm mắt, mở con mắt dọc ở giữa ấn đường ra, nhìn về phía con chim sẻ đó.

Vừa nhìn thì Sở Vũ lập tức kinh ngạc, có chút khó tin nỗi, cái con vật bằng nắm tay đó lại là một sinh linh xung huyệt cảnh thất đoạn!

Đây đã không phải là động vật bình thường nữa!

Sinh linh thất đoạn ở thế giới ngày nay ít nhất cũng tính là một tiểu kiêu rồi.

Chính vào lúc này, con chim sẻ trong không trung đột nhiên phát động đánh lén, cả người con chim hóa thành một luồng sấm chớp, bổ nhào xuống Sở Vũ.

“Giết mày!” Kẻ gián điệp phát ra giọng nói lạnh lùng, giống như là đổi thành một con chim khác!

Trên người bùng phát sức mạnh cuộn trào dữ dội chập chờn!

Đánh vào cây cối xung quanh nổ tung tóe!

Cái mỏ nho nhỏ ánh lên sự sắc bén, tựa như mũi dao vô cùng sắc nhọn, trực tiếp mổ vào mắt của Sở Vũ.

Lúc này nếu thật sự bị đâm vào mắt thì đừng nói Sở Vũ, cho dù là một cao thủ xung huyệt cảnh cửu đoạn thì e rằng cũng sẽ bị đâm mù!

Tên gián điệp hung ác!

Giảo hoạt lại còn hung tàn!

May mà cảnh giới của Sở Vũ cao hơn nó, nếu không thì thật sự trúng đòn của nó rồi!

Trong mắt Sở Vũ, quỹ đạo hành động của con chim sẻ này rất rõ ràng, tốc độ của nó rất nhanh, thậm chí không hề thua kém một võ giả xung huyệt cảnh bát đoạn bình thường.

Sức mạnh đáng sợ của xung huyệt cảnh thất đoạn ở trên người con vật này cũng bùng phát rất triệt để!

Nhưng Sở Vũ của hiện tại không còn là phế nhân trước đó ý thức có thể theo kịp nhưng phản ứng thì không theo kịp đó nữa rồi!

Sở Vũ xoay tròn cánh tay, tát mạnh một tát vào con chim sẻ đang lao xuống!

Tấn công sau nhưng đánh trúng trước!

Đó là sự lăn đè của cảnh giới!

Bịch!

Ầm!

Tấn công đến trước, âm thanh vang lên sau!

Thân hình con chim sẻ tựa như một viên đạn pháo ra khỏi nòng, bị cái tát đó của Sở Vũ trực tiếp đánh bay xa mấy ngàn mét.

Xoạch.

Rớt xuống mặt đất, vẫy cánh giãy giụa không thể đứng lên.

Sở Vũ lập tức đuổi qua đó, thấy tình hình mà bất giác kinh ngạc, năng lực phòng ngự của tên gián điệp này mạnh như vậy ư? Một cát tát như vậy của mình mà lại không đánh chết nó?

“Ôi chao ơi, đau chết ta được, tên khốn… nhà ngươi… hạ thủ thật quá ác mà.” Con chim sẻ đang giãy giụa ở đó, miệng mồm vẫn rất bỉ ổi, cứ chửi mát ở đó.

Nhưng tiếp theo đó nó đã ngậm miệng rồi.

Một bóng hình cao lớn đứng trước mặt nó, so về thể hình thì Sở Vũ tựa như là một ngọn núi lớn.

“Ôi da, anh à, đại gia! Đừng động thủ, đều là người mình mà! Sao anh lại hạ độc thủ vậy?” Con chim sẻ thấy Sở Vũ đi đến, lập tức đổi sang một giọng điệu khác, giống như là nhìn thấy người thân thất lạc đã lâu vậy.

Sở Vũ ngẩn tò te, trong lòng nghĩ: Đây có thật là một con chim không vậy?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau