VÔ CƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô cương - Chương 56 - Chương 60

Chương 55: Chủ Nào Chim Nấy

Ngay cả Phạm Kiến cũng có hơi há hốc mồm rồi, vô duyên vô cớ toát cả mồ hôi, hắn hiện giờ cuối cùng mới hiểu, hắn có thể sống sót thật sự là vì dây thần kinh nào đó của vị gia gia này có vấn đề nên mới tha mạng cho hắn.

Quả thực quá quả quyết rồi!

Một lời không hợp rút đao ra cũng chưa là gì hết? 

Đây là một lời không hợp trực tiếp giết luôn!

Không có ai ngờ được Sở Vũ lại dứt khoát nhanh gọn như vậy, hoàn toàn không chừa lại cho Khưu Thiên Tuyết một cơ hội nào.

Tuy nói đánh nhau đều là ai ra tay trước thì có ưu thế, nhưng việc ra tay kiểu này... cũng quá nhanh rồi nhỉ? 

Trong lòng đám người Tần Minh lạnh giá, theo bản năng thụt lùi về phía sau.

Khưu Thiên Tuyết bị luồng sáng đó của Kinh Thần Nỏ đánh nát nửa bên người, nhưng người lại không chết ngay lập tức.

Hắn ta nằm dưới đất kêu gào, âm thanh đó thê thảm đến cực độ. 

Xung quanh một vẻ im lặng như tờ!

Sở Vũ nhìn đám người Tần Minh một cái.

Vèo vèo vèo! 

Đám người này không chút lưỡng lự, quay đầu bỏ chạy!

Người nào người nấy chạy còn nhanh hơn thỏ!

Chớp mắt thì tất cả bọn họ đều xông vào kết giới, không còn thấy bóng dáng đâu nữa. 

Sở Vũ thở dài một hơi, nói thầm may mà đều đã chạy hết rồi.

Đây chính là tính người à!

Hắn từng bước đi về phía Khưu Thiên Tuyết còn chưa chết. 

Phạm Kiến mở hai cái tay múp máp của mình ra, trên đó toàn là mồ hôi.

“Đừng... đừng giết tôi... tôi đồng ý đưa hết mọi thứ... cho anh! Khụ khụ khụ... ” Khưu Thiên Tuyết nhìn Sở Vũ với vẻ mặt van xin, trong miệng không ngừng trào ra máu tươi.

Trên thực tế, bộ dạng hắn hiện giờ trừ phi có người giỏi thật sự ra tay, nếu không chắc chắn phải chết. 

Nhưng bản năng cầu xin được sống vẫn khiến hắn phát ra lời van xin.

Nhìn Sở Vũ càng lúc càng đến gần, nước mắt của Khưu Thiên Tuyết đã trào ra.

“Tôi, tôi còn có một bí mật rất lớn... ” 

Tên mập cách đó không xa liếc mắt, nói thầm mẹ kiếp thật đê tiện, còn bắt chước ta!

Sở Vũ tay cầm kiếm cổ đồng, giơ tay vung một kiếm, chém xuống đầu Khưu Thiên Tuyết.

“Tôi đã hỏi anh rồi, chính anh không đồng ý.” 

Nói xong Sở Vũ thở dài một hơi, sắc mặt có hơi khó coi. Khoảnh khắc dùng Kinh Thần Nỏ vừa nãy hầu như đã rút hết hơn một nửa sức mạnh của hắn.

Dù có thể miễn cưỡng phát động một lần nữa nhưng uy lực tuyệt đối sẽ không lớn mạnh như lần đầu.

Đồ thì tốt nhưng không thích hợp sử dụng bây giờ. Xem ra vẫn phải nhanh chóng nâng cấp bản thân thôi. 

Trong lòng Sở Vũ nghĩ đến.

Lúc này, từ xa truyền đến một âm thanh chíp chíp.

“Đừng có đuổi theo nữa, xí, ta đây không phải đã nói với các người rồi ư? Ta không nhận được lợi ích nào cả, các người có phải điên rồi không?” 

“Con chim đê tiện, mau đưa bảo vật cướp của bọn ta ra đây, nếu không sẽ chiên mày lên ăn đấy!”

“Tiện nhân, cô có bệnh à? Có bệnh thì mau đi chữa đi, đừng đến làm phiền ta!”

“Con chim sẻ khốn nạn khốn kiếp vô xỉ này, ta nhất định phải chiên mày lên!” 

Sở Vũ đầu đầy vạch đen, nói thầm tên khốn này lại chọc ai nữa rồi?

Nhìn thấy tên gián điệp vỗ cánh, từ đằng xa bay đến giống như liều mạng vậy.

Ở phía sau nó có đến sáu bảy người đang ra sức đuổi theo. 

Người vừa nãy chửi mắng tên gián điệp là một cô gái đẹp tựa hoa đào, lúc này trên mặt cô ta đầy sự phẫn nộ, hai mắt giống như đang phun ra lửa.

Tên gián điệp nhìn từ xa đã thấy Sở Vũ và Phạm Kiến ở đây nên trực tiếp bay về bên này.

Phành phạch một cái liền nấp vào sau lưng Sở Vũ, sau đó hỏi với giọng khinh bỉ: “Sao anh lại ở cùng với cái tên mập chết tiệt này vậy? Tại sao không giết chết hắn?” 

“...” Phạm Kiến đầu đầy vạch đen trợn mắt nhìn tên gián điệp, nói thầm con chim này sao lại đê tiện như vậy?

“Con chim chết tiệt... trả lại bảo bối cho bọn ta!” Cô gái xinh đẹp tựa hoa đào đó vẻ mặt phẫn nộ nhìn tên gián điệp nấp ở sau lưng Sở Vũ.

“Tiện nhân, cô có phải ngốc không? Cô tự mình xem thử trên người điểu gia đây ngoài lông ra thì còn có gì nữa? Có muốn lột sạch cánh ra cho cô kiểm tra không?” Tên gián điệp sau khi nấp sau người Sở Vũ thì đầy sức mạnh, mồm miệng vẫn rất đê tiện. 

Cô gái đó bị tức gần chết, tức giận nói: “Có bản lĩnh thì mày ra đây! Đừng nấp sau lưng người khác!”

Tên gián điệp cười lạnh: “Có bản lĩnh thì cô qua đây?”

“Mày...” Cô gái tức đến nỗi nghiến cả răng. 

Lúc này, một người đàn ông trẻ đi lên trước, chắp tay với Sở Vũ: “Vị huynh đài này, mong huynh nhường một chút, con chim này vừa nãy đã cướp bảo vật của bọn tôi có được, bọn tôi phải lấy lại.”“Đừng nghe hắn nói bậy, bảo vật ở nơi này đều là vô chủ. Hơn nữa, điểu gia ngoài bộ lông ra thì không có thứ gì cả! Ai lấy bảo vật của các người chứ?”

Tên gián điệp lảm nhảm sau lưng Sở Vũ. 

Sở Vũ có hơi thắc mắc, trên người tên gián điệp quả thực ngoài bộ lông ra thì không có gì cả. Đám người này cứ luôn miệng nói tên gián điệp đã cướp bảo bối của họ, nhưng bảo bối ở đâu chứ?

Trong lòng Sở Vũ cũng ít nhiều có chút muốn cười, một đám cao thủ thông mạch cảnh lại bị một con chim xung huyệt cảnh như tên gián điệp cướp đồ. Chả trách đều có vẻ mặt nhớn nhác.

Sở Vũ hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì? Các người cũng đã nhìn thấy trên người nó căn bản không có bảo vật gì cả mà.” 

“Trên người nó chắc chắc có pháp khí không gian!” Cô gái đẹp tựa hoa đào nói một cách chắc chắn: “Sau khi nó bay qua chỗ bảo vật mà bọn tôi bày ra thì tất cả bảo vật đều không thấy đâu nữa, không phải nó làm thì còn có thể là ai?”

“Cô đây chính là vu tội, vu vạ người khác thì thiếu gì cớ?” Tên gián điệp cười lạnh lùng.

Sở Vũ truyền âm cho tên gián điệp: “Thật sự là mày lấy à?” 

“Nói thừa, nếu không họ có thể đuổi theo tôi như vậy ư?” Tên gián điệp trả lời một cách đương nhiên: “Được rồi, trên người điểu gia quả thực có không gian đặc biệt, nhưng nó lại nằm trong bụng của ta, họ không có chứng cứ!”

“...” Sở Vũ đầu đầy vạch đen, mặt nhăn nhó.

Sau đó nhìn về phía đám người đối diện, nhún nhún vai, mở hai tay ra rồi nói: “Các người cũng nhìn thấy rồi, trên người nó không có pháp khí không gian gì cả, có lẽ đây là một sự hiểu lầm chăng?” 

Một thanh niên tính khí có hơi nóng nảy lạnh lùng quát: “Có phải việc của anh không? Mau cút qua một bên!”

Sắc mặt Sở Vũ sa sầm lại, nhìn tên thanh niên đó: “Anh đang nói tôi?”

Tên thanh niên lạnh lùng nói: “Đúng, chính là nói anh, cút qua một bên!” 

Nói rồi, hắn trực tiếp bước mạnh lên trước, sức mạnh thông mạch cảnh bỗng chốc bùng phát ra, huơ tay đánh một chưởng vào mặt Sở Vũ.

Hắn không phải không biết thanh niên họ Tống này rất thần bí, nhưng vậy thì đã sao?

Chặn đường của ta thì ta vẫn sẽ đánh mày! 

Lúc này, cô gái đẹp tựa hoa đào bỗng nhiên nhìn thấy thi thể ở nơi gần đó, lập tức hét kinh hãi một tiếng: “Lưu Húc... dừng tay!”

Vừa nãy sự chú ý của đám người họ đều tập trung trên người tên gián điệp và Sở Vũ, căn bản không để ý đến thi thể ở gần đó.

Người thanh niên tên Lưu Húc lúc này muốn thu tay cũng đã muộn rồi, hắn cũng là bị chọc tức đến nỗi hồ đồ. 

Lại thêm rất tự tin vào thực lực của mình, chỉ một võ giả xung huyệt cảnh dù có lợi hại đi nữa thì có thể lợi hại đến đâu?

Vì vậy Lưu Húc tuy nghe thấy lời nhắc nhở của đồng bọn nhưng căn bản không để tâm, hoàn toàn không thu tay lại.

Trong mắt Sở Vũ lóe qua một tia lạnh. 

Mắt nhìn thấy một cái tát này của Lưu Húc đánh tới, Sở Vũ thậm chí có thể nhìn rõ sự dữ tợn và hung hãn trên mặt đối phương.

Sở Vũ không né tránh, giơ cánh tay trái lên đỡ cái tát mà Lưu Húc đánh tới, sau đó giơ tay phải lên... trở tay chính là một cái tát đánh trở lại!

Bốp! 

Một tiếng vang giòn tan!

Lưu Húc bị cái tát này của Sở Vũ trực tiếp đánh bay ra.Hôn mê ngay tại chỗ! 

Sở Vũ phủi phủi cánh tay trái, có hơi tê tê.

Trong lòng nói thầm, sức mạnh của tên này lớn thật!

Nhưng những người khác lại bị Sở Vũ dọa cho sợ rồi! 

Từng người đứng đực ở đó.

Động tác của Sở Vũ quá nhanh!

Ngay cả Phạm Kiến thông mạch cảnh lục đoạn cũng có hơi không nhìn rõ Sở Vũ rốt cuộc là ra tay như thế nào. 

Trong ánh mắt hắn lóe qua một vẻ run sợ.

Trước đây Sở Vũ nói nếu cố hết sức thì dù hắn không bị thương cũng có thể giết chết hắn. Trong lòng Phạm Kiến còn không phục, cảm thấy Sở Vũ nói khoác.

Vừa nãy giết cái tên xui xẻo Khưu Thiên Tuyết cũng là dùng Kinh Thần Nỏ. 

Nhưng hiện tại thấy Sở Vũ đánh chính diện với võ giả ít nhất cũng đạt đến thông mạch cảnh tứ đoạn đó, đỡ một đòn của đối phương, sau đó dùng một cái tát đánh bay đối phương...

Lần này thật sự đã dọa Phạm Kiến giật mình rồi.

Tên gián điệp ở bên cạnh đùa bỡn: “Ha ha ha ha, Tống đại hiệp uy vũ! Giết, giết chết họ!” 

Tất cả mọi người đều có vẻ mặt không nói nên lời, nói thầm con chim này thật sự là đê tiện đến thấu trời mà.

Lưu Húc bị một cái tát của Sở Vũ đánh bay ra, nửa ngày cũng chưa thể bò dậy.

Mấy tên đồng bọn của hắn vội vàng chạy tới, bảo vệ cho hắn, nhìn Sở Vũ với vẻ mặt cảnh giác. 

Một người trung niên tầm bốn mươi tuổi trong đó nhìn về phía Sở Vũ, trầm giọng nói: “Quá đáng rồi đó anh bạn?”

Lời này... ngay cả Phạm Kiến ở bên cạnh cũng không nghe lọt tai nữa, anh ta nhìn người trung niên đó: “Đại ca, tôi tát anh một bạt tai, anh không được trả đòn, nếu không thì quá đáng!”

Trong mắt người trung niên có sắc lạnh lóe qua, cảnh giới của ông ta không thấp, cỡ thông mạch cảnh lục đoạn. 

Nhưng Lưu Húc thông mạch cảnh tứ đoạn lại bị đối phương ra tay sau mà lại đánh trúng trước, một bạt tai thì đã đánh bay rồi.

Hắn lặng lẽ tính toán trong lòng, dù bản thân ra tay thì sợ rằng cũng khó làm gì được đối phương.

Chỉ là thiệt thòi này họ chịu cũng quả thực quá buồn bực rồi. 

Người trung niên lạnh lùng nhìn Sở Vũ và Phạm Kiến một cái, sau đó ánh mắt rơi lên người tên gian tặc ở bên cạnh.

“Con chim đê tiện, bọn ta nhớ mặt mày rồi, sau này tuyệt đối đừng rơi vào tay bọn ta!”

Người trung niên nói xong trực tiếp gọi mọi người mang theo Lưu Húc xuyên qua kết giới rời đi, không muốn ở lại nơi này để mất mặt nữa. 

Những người đó đều không cam tâm, nhưng lại không có cách nào khác.

Có vết xe đổ của Lưu Húc trước đó, họ thậm chí ngay cả câu nói mạnh mẽ cũng không dám nói, suy cho cùng không phải mỗi người đều có loại cảnh giới như người trung niên.

Tên gián điệp cười lạnh: “Lần sau nhớ phân loại đồ sẵn đó, nếu không ta đây còn phải phân loại nữa!” 

Đám người đó đi nhanh quá chứ nếu không thật sự sẽ bị tức đến thổ huyết.

Mắt thấy đám người đó rời đi, Sở Vũ quay đầu nhìn về tên gián điệp: “Người ta một đám cao thủ thông mạch cảnh tam tứ ngũ lục thất đoạn, mày làm sao mà làm được thế?”

“Ha ha ha ha, đám ngốc đó ở bên trong này có được không ít sách cổ, binh khí, còn có cả một số pháp khí lung tung khác nữa. Thế mà lại bày ra ngay tại chỗ, muốn trao đổi với nhau.” 

Tên gián điệp kể lại sự việc với vẻ mặt đắc ý.

Đám người đó qua lại cũng rất thân quen, cộng thêm cũng không có ai có được thu hoạch tốt hơn. Vì vậy dứt khoát muốn trao đổi đồ bản thân cần tại chỗ.

Một đám người đều rất kiêu ngạo, đồ đạc tùy tiện vứt ở đó, sau đó thảo luận với nhau. 

Tên gián điệp lén lút tiến sát tới, nhân lúc những người đó không chú ý thì đến quét sạch không chừa một thứ!

Tuy nói mọi người đều thu hoạch không được tính là hài lòng, nhưng bên trong đó cũng có rất nhiều bảo vật có giá trị, bảo bọn họ tặng cho người khác cũng không nỡ thì sao có thể khoan dung cho việc bị cướp như vậy?

Vì vậy ai nấy đều phát điên rồi. 

Sau đó thì xảy ra cảnh mà Sở Vũ nhìn thấy vừa nãy.

Phạm Kiến ở bên cạnh cũng nghe đến đờ đẫn rồi, nhìn Sở Vũ và tên gián điệp có hơi thừ người ra, nói thầm một người một chim này đều là đồ xấu xa mà!

Mẹ kiếp, có thể bộc lộ tài năng ở giới tu chân quả nhiên không có ai tốt đẹp cả! 

Xấu xa hơn mình nhiều!

Hừm, thật đúng là chủ nào thì nuôi chim nấy!

Sở Vũ cũng đầu đầy vạch đen nhìn tên gián điệp: “Đúng rồi, mày không phải nói mày đến đây tìm cơ duyên thuộc về mày à, có tìm được không?” 

Tên gián điệp vẻ mặt thâm thúy: “Bí mật!”

Chương 56: Đừng cướp, đều là lỗi của ta

Người trung niên và cô gái xinh đẹp tựa đào hoa chạy trốn khỏi Hồ Tiên Động một cách vô cùng thảm hại, mang theo vẻ không cam tâm và sự mệt mỏi toàn thân xuất hiện ở ngoài Hồ Tiên Động.

Ở đó, đám người Tần Minh và Trương Sương đã đi ra trước đó đã sớm không thấy tung tích đâu nữa. Họ thậm chí chưa từng nghĩ phải ở lại đó phục kích Sở Vũ, đều bị lực chiến lớn mạnh đó của Sở Vũ dọa đến nỗi có hơi khiếp sợ rồi.

Còn việc tấn công kết giới thì lại càng đừng nên nghĩ tới! 

Bất cứ một vùng cổ địa có kết giới nào một khi gặp phải tấn công thì tám chín phần đều sẽ phát sinh sự biến đổi nhanh khó mà dự đoán được.

Loại biến đổi nhanh đó hầu như đều là nhắm vào người tấn công.

Với thực lực hiện tại của họ, chưa thể đánh bại kết giới hoàn toàn, mà sẽ còn gặp phải phản phệ. 

Trước đây không phải không có ai từng làm như vậy, nhưng kết quả... đều vô cùng thê thảm.

Sau khi đám người trung niên và cô gái xinh đẹp tựa hoa đào ra bên ngoài thì trước tiên là cứu tỉnh Lưu Húc.

Cao thủ thông mạch cảnh trẻ tuổi xui xẻo này khi dần dần tỉnh lại thì trong mắt hiện lên vẻ ngỡ ngàng. 

Nửa bên mặt hắn sưng vù lên, xương gò má bên đó bị một cái tát của Sở Vũ đánh nát.

Răng của một bên cũng bị đánh rụng hết, vào khoảnh khắc hôn mê đó thì bị nuốt vào bụng cùng với máu tươi rồi.

Đánh rớt răng và nuốt máu điển hình... 

Lưu Húc lúc này thậm chí không cảm nhận được đau đớn, hắn nhìn mọi người với vẻ mặt mơ màng: “Sao vậy... đã xảy ra chuyện gì?”

Ánh mắt hắn quét qua cô gái xinh đẹp tựa hoa đào: “Tiểu Tinh... ta nhớ là vừa nãy hình như muội bảo ta dừng tay à? Ta, ta đây là làm sao vậy?”

Răng ở nửa bên của Lưu Húc không còn nữa, nói chuyện thều thào, ú a ú ớ. 

Mọi người miễn cưỡng nghe hiểu được, họ không nhịn được mà nhìn nhau, vẻ mặt thê lương không biết nên nói gì với hắn ta.

Lúc này, năng lực nhận biết của Lưu Húc mới ít nhiều hồi phục một chút, hắn theo bản năng dùng đầu lưỡi liếm ở vị trí đã mất răng của mình, bỗng phát ra một tiếng kêu thảm thiết.

“Á... răng, răng của ta, răng của ta đâu rồi?” 

Cho đến thời khắc này, ký ức mới trỗi dậy tựa như thủy triều, trong chớp mắt Lưu Húc cuối cùng cũng nhớ lại chuyện gì đã xảy ra.

Hắn phát ra một tiếng la hét: “Họ Tống kia... tao và mày không đội trời chung!”

Tiếp theo, hắn lại giơ tay ra sờ lên mặt bị sưng húp của mình, dù đã được mọi người xử lý nhưng khi chạm vào thì xúc cảm đó... cùng với sự đau đớn sau khi xúc cảm mang lại vẫn khiến hắn bỗng chốc sụp đổ. 

Trong cổ họng trào ra một ngụm máu lớn, phun tung tóe ra ngoài.

Ngực đang nhấp nhô kịch liệt, nước mắt từ khóe mắt chảy xuống.

Thân là đệ tử cổ giáo, lại sinh ra sau khi thế giới khôi phục, người thiên phú cực tốt như hắn từ nhỏ gần như là ngậm chìa khóa vàng mà lớn lên. 

Tất cả mọi người bên cạnh đều cưng chiều hắn, vây xung quanh hắn.

Tuy nói trong tỉ thí thì thỉnh thoảng cũng sẽ bị sư huynh lớn hơn hoặc trưởng bối đánh bại, nhưng đều là chạm đến thì dừng.

Nhiều năm như vậy chưa từng bị thương lần nào, nói gì đến gương mặt mà hắn tự cho rằng vô cùng anh tuấn... 

Loại kết quả này hắn không thể chấp nhận!

“Lưu Húc, huynh bình tĩnh một chút, tốt xấu gì... thì huynh cũng vẫn còn sống!”

Cô gái xinh đẹp tựa hoa đào nhìn Lưu Húc nói, trong mắt của cô vẫn còn sót lại một tia sợ hãi. 

Cô ta tên Phương Tinh, đến từ một môn phái cổ xưa, cũng được xem là con gái của trời.

Trước đây bị tên gián điệp kích động đến mức nóng nảy giận dữ, nhưng nay đã bình tĩnh lại.

Lưu Húc vẫn đang la hét, lúc này người trung niên mặt nhìn về phía Phương Tinh, trầm giọng hỏi: “Phương Tinh, vừa nãy rốt cuộc là chuyện gì? Tại sao cô lại bảo Lưu Húc dừng tay?” 

Những người khác cũng đều nhìn Phương Tinh với vẻ mặt nghi hoặc.

Phương Tinh hít sâu một hơi, vẻ mặt cay đắng nói: “Các người vừa nãy lẽ nào không nhìn thấy ở nơi không xa phía sau lưng của tên họ Tống đó có một thi thể bị người khác chém rơi đầu ư?”

“Hả? Thi thể?” 

“Thi thể bị người ta chém rơi đầu?”

“Bọn ta chỉ chú tâm nhìn cái con chim chết tiệt đó... không chú ý đến!”

Những người khác đều có vẻ mặt nghi hoặc. 

Người trung niên hơi nhíu mày: “Ta vừa nãy quả thực cảm nhận được trong không khí có một mùi máu tanh, lẽ nào...”

Phương Tinh cay đắng nói: “Các người có biết người đó là ai không?”

Ngay cả Lưu Húc đang nằm dưới đất la hét lúc này cũng ngậm miệng lại, mở một con mắt nhìn Phương Tinh. 

Phương Tinh nói: “Người đó... là đích truyền phái Cầu Chân… Khưu Thiên Tuyết!”

Cô ấy nói xong câu đó, toàn bộ hiện trường lập tức im lặng như tờ!
Tất cả mọi người đều có vẻ mặt kinh ngạc, tiếp đó trở nên chấn động, cuối cùng chuyển thành sợ hãi. 

“Khưu... Khưu Thiên Tuyết?”

“Khưu Thiên Tuyết đích truyền của phái Cầu Chân chết rồi?”

“Việc này sao có thể?” 

“Nghe nói thực lực của Khưu Thiên Tuyết đó đã xung vào thông mạch cảnh thất đoạn... hắn, hắn sao có thể chết rồi?”

“Tên họ Tống đó... mạnh như vậy ư?”

Trong mắt mọi người tràn đầy vẻ không dám tin. 

Phương Tinh nói: “Tôi và Khưu Thiên Tuyết cũng coi là chỗ quen biết, lúc đầu tôi cũng không chú ý, thi thể của anh ta giấu ở sau một mô đất, nhưng đầu của anh ta lại lăn qua một bên, tôi vừa nhìn thì nhận ra đó là anh ta! Vì vậy mới nhắc nhở Lưu Húc...”

Hức!

Tất cả mọi người đều không nhịn được hít ngược một hơi lạnh. 

Lúc này, người trung niên đó trầm giọng nói: “Khưu Thiên Tuyết chết rồi... đây là chuyện động trời đó! Nhưng ta lại cảm thấy Khưu Thiên Tuyết... chưa chắc là tên họ Tống đó giết.”

Mọi người lộ ra vẻ nghi hoặc, nhìn sang người trung niên.

Người trung niên nhìn mọi người một cái, sau đó nói: “Các người cảm thấy tên Phạm Kiến của Đạo Môn đó... là cảnh giới gì?” 

Lập tức có người nói với vẻ mặt coi thường: “Hắn? Tên mập đó? Hắn có thể có cảnh giới gì? Cả ngày làm những việc trộm cắp, giống cái con chim ăn cắp đó vậy. Lượn lờ khắp nơi, nói bậy với bên ngoài rằng hắn là xung huyệt cảnh bát đoạn, thực lực thực tế chắc cũng là kiểu thông mạch cảnh nhị đoạn.”

Lại có người nói: “Đúng vậy, cả ngày cứ tỏ ra là kẻ yếu tụt hậu, thực ra chính là một con heo, không đáng nhắc đến.”

Người trung niên lắc đầu: “Không đúng, cảnh giới của hắn ít nhất là thông mạch cảnh lục đoạn trở lên!” 

Mọi người vẻ mặt chấn động, đều cảm thấy việc này không có khả năng.

“Các người đừng quên Đạo Môn cũng là một truyền thừa cổ xưa, tuy thế nhân không ai đếm xỉa nhưng lại không thể xem thường thực lực của họ. Truyền thừa và bí bảo mà họ nắm thậm chí có khả năng sẽ vượt qua rất nhiều cổ giáo!”

Người trung niên nhìn mọi người một cái, sau đó than thở một tiếng: “Bất kể thế nào lần này chúng ta xem như gặp khó khăn rồi, chúng ta có lẽ không làm gì được tên họ Tống đó và Phạm Kiến, nhưng con chim ăn cắp đó... lại là của gia tộc ẩn thế Sở gia...” 

“Đúng, tìm Sở gia tính sổ!”

“Không sai, việc này phải bắt họ nói cho rõ!”

“Không thể khiến chúng ta hài lòng thì... diệt chúng!” 

Đúng vào lúc này, người trung niên bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về phía lối vào Hồ Tiên Động.

Bóng dáng của Phạm Kiến từ chỗ đó chui ra. Tên mập vẻ mặt bực bội, hắn bị xem như là hòn đá dò đường trước khi hành động rồi.

Nghe thấy lời của người trung niên, Phạm Kiến bĩu môi, hắn trăm ngàn lần hoàn toàn không vừa ý nhưng lại không thể không bất chấp cười lạnh nói: “Tìm ai tính sổ? Muốn ai nói rõ với các người? Các người muốn diệt ai?” 

Sau đó, tên gián điệp cùng Sở Vũ cũng đều từ bên trong đó chui ra.Tên gián điệp phủi phủi bụi không hề bám trên lông, dáng vẻ dù bận mà vẫn thong dong trên vai của tên mập, nói dửng dưng: “Anh mập, xử họ!”

Lão tử muốn xử mày ấy! 

Trong lòng tên mập đừng nói khó chịu biết bao nhiêu.

Một người một chim đều là đồ khốn chết tiệt!

Đặc biệt là con chim giặc này, quả thực quá mặt dày rồi, tên mập hiện tại rất muốn ăn một món - chim sẻ chiên! 

Kẻ thù gặp nhau, vô cùng đỏ mắt.

Đặc biệt là tên Lưu Húc vẫn nằm ở dưới đất mặt sưng như mặt lợn, càng hận đến mức nghiến răng.

Nhưng lại không ai dám mở lời. 

Phạm Kiến cười lạnh nói: “Hi vọng bản thân các người đều có thể tự giác một chút, đừng tự sai lầm. Chính chủ ở đây nè, các người tìm ai nói cho rõ? Có phải cảm thấy gia tộc ẩn thế dễ ức hiếp?”

Trong mắt người trung niên lóe qua vẻ mặt nghiêm nghị, cuối cùng cười gượng một tiếng: “Hiểu lầm...”

Sở Vũ lặng lẽ đứng ở đó, nhìn những người đó không lên tiếng. 

Tên mập ưỡn ngực, trong lòng kìm nén sự uất ức to lớn, nhìn mọi người với vẻ mặt kiêu ngạo, nói: “Biết thời gian trước trong gia tộc ẩn thế có Tạ Thiên Vũ của Tạ gia là chết thế nào không?”

Mọi người hơi ngớ ra, nhìn tên mập với vẻ khó hiểu.

Tên mập mắt ngấn lệ nhưng nói lớn giọng vô cùng kiêu ngạo: “Đó là tôi giết đấy! Thế nào? Anh bảo Tạ gia đến tìm tôi? Đến cắn tôi này!” 

Mặt của những người đó đều trở nên co rúm, nhìn tên mập với vẻ không dám tin.

Trên thế giới này sao lại có người hung hăng càn quấy như vậy?

Tên mập nói tiếp: “Sở Vũ của Sở gia, đó là người anh em tốt nhất của tôi! Việc của anh ta chính là việc của tôi, ai dám động vào anh ta thì tôi sẽ xử người đó! Các gia các phái mấy người đều có mộ tổ nhỉ? Có tin gia đây trong mấy phút mời tổ tông nhà các người ra phơi nắng không?” 

“#¥%...%...” Những người này đều sắp nổi điên rồi, nói thầm mày có phải là kẻ thần kinh không?

Tên mập căn bản không để ý đến đám người đó, giọng nói càng lúc càng vang, giống như tìm được một khoái cảm kỳ lạ.

“Tạ gia gì đó, cổ giáo, cổ phái gì đó... thị tộc cổ xưa gì đó? Ai dám đến gây với Sở gia thì gia đây xử kẻ đó!” 

“Gia đây làm việc sợ chịu trách nhiệm? Không, không cần thiết? Gia đây là đích truyền Đạo Môn! Có bản lĩnh các người đi tìm Đạo Môn để tính sổ!”

Tên mập lòng đầy đau buồn, nói thầm trong lòng: Các thủ lĩnh ơi, thật sự xin lỗi, đã bán đứng các người rồi... Nhưng, ắt hẳn các người cũng không để ý chút ô nhục này đâu.

Người trung niên và đám người Phương Tinh vẫn là vẻ mặt thừ ra, cảm thấy tên mập này đúng là điên rồi! Đây là tiết tấu muốn gây thù oán với cả thế giới ư? 

Tên mập cười ha hả nói: “Các người đều nghe rõ cho ta, Tống đại ca...”

Nói rồi, tên mập nhìn Sở Vũ một cái với vẻ oan ức, Sở Vũ gửi cho hắn một ánh mắt khích lệ.

“Tống đại ca... mẹ kiếp... khụ khụ, là đại ca tốt nhất của tôi! Việc của anh ấy chính là việc của tôi! Tống đại ca là đại sư huynh của Sở Vũ gia tộc ẩn thế Bắc Địa Sở Gia! Sở Vũ đó... dĩ nhiên chính là anh em tốt... của tôi! Đúng, là anh em tốt của tôi!” 

Nước mắt tên mập chảy ở trong lòng, bề ngoài lại ngẩng đầu ưỡn ngực, vẻ mặt kiêu ngạo rồi nói lạnh lùng: “Sau này nếu để tôi nghe thấy tên khốn kiếp nào không có mắt... dám đi gây phiền phức cho Sở gia, dám đi gây phiền phức cho anh em tốt Sở Vũ của tôi, tôi nhất định khiến nhà hắn không ai được yên!”

“Còn ta nữa, còn ta nữa!” Tên gián điệp nói.

“...” Tên mập vẻ mặt có biểu cảm như ăn phải phân, nói lớn tiếng: “Đúng, còn có điểu gia này... cũng là anh em tốt của tôi! Không tin thủ đoạn của Đạo Môn thì đi hỏi lão tổ tông của nhà các người! Mẹ kiếp, ai dám đắc tội với họ thì chính là kẻ địch của lão tử!” 

Tên mập cảm thấy bản thân có thể sẽ phải chết rất nhanh, đây căn bản chính là tiết tấu tự tìm đường chết mà!

Sở Vũ tên khốn nhà ngươi, mày làm bản thân sạch sẽ, tạo thân phận giả Tống Hồng, có thể biến mất bất cứ lúc nào.

Mẹ kiếp thế lão tử thì làm sao đây? Làm sao đây? 

Làm thế nào đây?

Tất cả tội lỗi đều là lão tử gánh rồi!

A a a a a a! 

Nhìn đám người đó với vẻ mặt đờ ra, tên mập nói thâm độc: “Các người còn không mau cút đi, ở lại đây làm gì? Chờ gia đây xử các ngươi à?”

Đang lúc nói, khí thế toàn thân của tên mập bỗng nhiên bùng phát ra!

Thông mạch cảnh thất đoạn! 

Tất cả mọi người không ai không run sợ thất sắc.

Người trung niên không nói thêm lời nào, cong lưng cõng Lưu Húc lên, quay người bỏ đi.

Chương 57: Có đại sư huynh thật tốt

Mắt tiễn bóng dáng đám người này biến mất nhanh chóng ở trong Hồ Tiên Động, tên mập mặt than khóc, nhìn Sở Vũ với vẻ muốn khóc mà không ra nước mắt: “Gia, anh thấy như vậy được chưa?”

“Tàm tạm thôi.” Sở Vũ gật gật đầu.

“...” 

Nếu không phải không dám thì tên mập hiện giờ thật sự muốn một bạt tai đánh chết Sở Vũ.

Năng lực của Sở Vũ, hắn coi như đã biết rồi.

Quá đáng sợ! 

Trước hết là năng lực cảm nhận, tạm thời cứ xem anh ta là năng lực cảm nhận được rồi. Có thể né tránh tất cả khu vực nguy hiểm, loại năng lực biết trước này là việc khiến người ta cảm thấy nghi hoặc và chấn động nhất.

Tiếp theo là lực chiến đáng sợ, với cảnh giới chân thực của xung huyệt cảnh đánh cao thủ thông mạch cảnh tứ đoạn mà lại không bị thương một chút nào cả?

Quả thực là quá tà môn rồi! 

Tên mập không phải không biết những đích truyền thật sự của đại phái cổ giáo đó biến thái như thế nào, nhưng vấn đề người này là Sở Vũ mà!

Con cháu của một gia tộc ẩn thế nhỏ đến từ Bắc Địa Sở Gia, hắn rốt cuộc đã có được cơ duyên gì?

Cuối cùng điều khiến tên mập cảm thấy không thể tin được không thể lý giải được nhất là vừa nãy... Sở Vũ trong chớp mắt đã đả thông chính kinh thứ bảy của hắn! 

Đảm kinh của một trong mười hai chính kinh đó!

Vốn dĩ hắn chỉ đả thông một nửa, với thiên phú của hắn, phối hợp tài nguyên mà hắn có thể sở hữu mà muốn đả thông thì ít nhất còn cần thời gian tầm một năm.

Nhưng ở trước mặt, Sở Vũ chỉ dùng mười mấy phút. 

Ở thời điểm kinh mạch đả thông, tên mập có loại cảm giác cái tên ở trước mắt này không phải người mà là thần!

Phải biết rằng ở thời điểm trước khi đột phá, hắn vẫn nghi ngờ Sở Vũ có phải là muốn giết hắn không nữa...

Đây mới là chỗ khiến tên mập cảm thấy lạ lùng nhất! 

Sau khi đảm kinh được đả thông, thương thế trên người hắn chớp mắt đã lành hơn một nửa.

Hơn nữa, lần này kinh mạch hắn thông suốt mà lại không bị thương!

Trong trường hợp bình thường, đả thông kinh mạch thế nào cũng kèm theo một số thương thế, cần kịp thời dùng thuốc để tiến hành hồi phục. 

Nhưng lần này không bị thương!

Đây mới là nguyên nhân căn bản tên mập thà đắc tội toàn thế giới cũng phải gánh lấy tất cả tội lỗi của Sở Vũ!

Tên khốn này không những bản thân lợi hại, mà còn sở hữu một thủ đoạn như thần vậy! 

Nếu hắn không chịu khống chế bởi Sở Vũ có lẽ sẽ còn có ý nghĩ giết người đoạt kinh. Nhưng hiện giờ, hắn chỉ nghĩ Sở Vũ lúc nào có thể trở nên lớn mạnh hơn!

Bởi vì hắn có một cảm giác lờ mờ rằng nếu có thể luôn đi theo tên khốn này thì tương lai của hắn... dường như sẽ trở nên sáng sủa hơn!

Sự thực tuy là vậy, nhưng lúc nên khóc than thì vẫn phải khóc. 

Con khóc thì mẹ mới cho bú, thế giới này chính là như vậy.

“Tôi hiện giờ là đã đắc tội rất nhiều người, tin rằng không bao lâu nữa những việc này sẽ truyền ra ngoài. Đến lúc đó, không biết sẽ có bao nhiêu người muốn giết tôi.” Tên mập vẻ mặt uất ức nhìn Sở Vũ: “Là đại ca thì nói thế nào... cũng phải cho tôi chút đồ phòng thân chứ.”

“Nói hình như cũng có lý...” 

Sở Vũ nghĩ ngợi, từ trong nhẫn trữ đồ lấy ra một thanh kiếm cổ đồng, trên mặt lộ ra biểu cảm tiếc của: “Pháp bảo cấp Tiên Thiên... nếu anh đã là đệ tử của tôi thì cái này tôi sẽ miễn cưỡng cho anh vậy.”

Cấp Tiên Thiên?

Pháp bảo? 

Còn miễn cưỡng?

Tôi tin anh mới sợ!

Trong lòng tên mập đang chửi tục rồi, đây không phải cho rằng tôi không hiểu biết ư? Mẹ kiếp, đây đều là vũ khí học đồ được sản xuất ra số lượng lớn ở thời đại thượng cổ đó chứ? 

Tuy nói trải qua năm tháng vô tận, thứ có thể lưu truyền lại hoàn hảo cũng không nhiều, nhưng thứ này... cũng thật sự không phải là đồ tốt gì.

Lại còn pháp bảo... pháp bảo rẻ mạt hả?

Đưa Kinh Thần Nỏ cho tôi cũng được mà! 

“Sao? Anh không muốn lấy?” Sở Vũ lập tức muốn thu lại thanh kiếm cổ đồng. Hắn còn không muốn cho đó!

Tên mập nhanh tay lẹ mắt nhận lấy, cười he he nói: “Cảm ơn đại ca...”

Không lấy cũng uổng! Dù nói thế nào thì pháp khí cấp Tiên Thiên ở trong thế tục vẫn là tương đối tốt.

Có thể bán lấy vài đồng!

“Vậy sau này...” Tên mập nhìn Sở Vũ với vẻ bịn rịn, hắn biết tên khốn này chắc chắn đang vội quay về nghiên cứu Tiên Hạc Đan Kinh. 

Nếu có thể thì hắn thật sự muốn đi cùng Sở Vũ, tuy gánh tội nhưng thủ đoạn của tên này nghịch thiên, nói không chừng lúc nào đó vui vẻ thì giúp hắn tăng lên thông mạch cảnh bát đoạn nữa.

“Sau này không có việc gì thì ít liên hệ với tôi, đưa thông tin liên lạc của anh cho tôi là được rồi, có việc thì tôi sẽ tìm anh.” Sở vũ nhìn tên mập một cái, hắn dĩ nhiên biết anh ta đang nghĩ gì.

Chỉ là giúp hắn ta tăng đến thông mạch cảnh thất đoạn thì đối với Sở Vũ mà nói cũng đã là một loại cực hạn rồi, sức mạnh của hắn tuy rất lớn mạnh, nhưng cũng không đủ để chống đỡ cho hắn giúp Phạm Kiến tăng đến cấp cao hơn. 

Vả lại, loại khốn nạn như tên mập này cũng không thể cho quá nhiều lợi ích một lần, phải cho từng ít một mới được.

Sau đó, Sở Vũ và tên mập tách nhau ra, mang theo tên gián điệp chạy xuyên qua rừng cây quay trở về hướng Long Thành.

Sau nửa ngày, Sở Vũ đã xuất hiện ở trong căn hộ của bệnh viện tư nhân đó. 

Sở Thiên Hùng nhận được tin tức thì nhanh chóng chạy tới.

Nhìn thấy Sở Vũ, trên mặt Sở Thiên Hùng lộ ra nụ cười vui vẻ. Ông ấy đã xin phép gia tộc muốn tạm thời tiếp tục ở lại bên này, sau khi đưa Sở Vũ lên bình an rồi mới tính tiếp.

Đối với loại đạo đức tốt này của ông ấy, nội bộ gia tộc Sở gia dĩ nhiên là rất vui, nên nhanh chóng đồng ý thỉnh cầu của Sở Thiên Hùng. 

“Sự việc ta đã sắp xếp xong rồi.” Sở Thiên Hùng nói: “Có ta trấn thủ ở đây thì con có thể yên tâm, tuyệt đối sẽ không có rắc rối.”

“Vất vả cho chú Hùng rồi, chúng ta rất nhanh cũng sẽ không cần giấu giếm như vậy nữa.” Sở Vũ nói.

Sở Thiên Hùng mắt sáng rực, nhìn Sở Vũ: “Lần này lẽ nào... có thu hoạch lớn gì ư?” 

Đoạn, Sở Thiên Hùng nói: “Trước đây người mà những gia tộc ở Long Thành đó mời đến nghe nói đều bị người ta đuổi rồi. Lúc đó ta còn có hơi lo lắng...”

Sở Vũ cười cười: “Ở trong Hồ Tiên Động con đã có được một môn truyền thừa rất lợi hại, nơi đó vốn dĩ là động phủ của một đan vương!”

“Trời ơi...” Sở Thiên Hùng trợn tròn mắt, nhìn Sở Vũ với vẻ mặt không dám tin, ngay cả giọng nói chuyện cũng có hơi run rẩy: “Đây... đây là thật à?” 

Sở Vũ gật gật đầu.

“Quá tốt rồi! Thật là quá tốt rồi!” Sở Thiên Hùng nắm chặt tay, đi đi lại lại trong phòng, nói lẩm nhẩm: “Như vậy thì có thể giấu giếm hoàn hảo thủ đoạn con có thể trực tiếp giúp người khác tăng cảnh giới rồi... Hơn nữa, đan vương... đó chính là Dược Thánh mà!”

“Truyền thừa của Dược Thánh... Thời cổ đại, đan sư là nghề nghiệp mà tất cả mọi người đều không dễ gì đắc tội, huống hồ là một vị đan vương. Trời ơi... nếu thật sự có thể tu luyện được truyền thừa, phát huy được nó thì há chẳng phải...” 

Nói đến đây, trên mặt của Sở Thiên Hùng lộ ra vẻ kích động.

Có được truyền thừa của thánh nhân, điều đó có nghĩa là tương lai của Sở Vũ... sẽ vô cùng sáng sủa!

“Trời phù hộ Sở gia, Sở gia của ta... cuối cùng cũng xuất hiện một nhân vật lớn rồi nhỉ?” Sở Thiên Hùng kích động muốn khóc. 
“Việc này tạm thời vẫn cần bảo mật, nhưng gia tộc bên đó sắp tới con cũng sẽ tranh thủ thời gian về một chuyến.” Sở Vũ nói.

“Ta hiểu, ta hiểu mà! Yên tâm đi, bên này có ta, tất cả đều không cần con lo nghĩ!” Sở Thiên Hùng nói lia lịa.

Sau đó, Sở Thiên Hùng mang theo vẻ mặt kích động, hăm hở cáo từ rời đi. 

Sở Vũ cũng không ở lại đó quá lâu, đưa theo tên gián điệp quay về căn biệt thự xa cách đã nhiều ngày.

Trong biệt thự, từ lâu cũng đã được bố trí pháp trận, sau khi quay về biệt thự thì Sở Vũ không vội đi xem Tiên Hạc Đan Kinh mà là gọi điện thoại cho mẹ mình.

“Mẹ, là con.” Sở Vũ nói nhỏ tiếng. 

“Tiểu tử thối, cuối cùng cũng nhớ gọi điện cho mẹ rồi à? Có phải có vợ rồi thì quên cả mẹ luôn không?”

Đầu dây bên đó truyền đến một giọng nữ dịu dàng, hơi mang theo mấy phần châm chọc.

“Mẹ nghe nói rồi ư?” Sở Vũ cười, trên mặt cũng lộ ra mấy phần vui vẻ. 

“Trên mạng sớm đã truyền đi xôn xao rồi, nhưng mà con trai à, chuyện này là thật ư?” Tống Du ở đầu dây bên đó hỏi với vẻ hiếu kỳ.

“Vốn dĩ không phải thật, nhưng hiện giờ là thật rồi.” Sở Vũ mặt vui vẻ.

“Ừm, tốt tốt, Thi Thi là cô gái tốt, chỉ là chúng ta và người ta...” 

“Mẹ, con đã hồi phục rồi!” Sở Vũ nói nhỏ tiếng.

“Hồi phục thì tốt mà, hồi phục rồi... hả? Cái gì? Con nói cái gì? Con nói lại lần nữa xem?”

Tống Du ở đầu dây bên đó lúc đầu chưa kịp phản ứng nhưng chớp mắt thì sực tỉnh lại, không nhịn được nâng cao ngữ điệu, giọng nói cũng có hơi run rẩy. 

“Mẹ, thực ra hơn mười năm nay con căn bản chưa từng bị phế, chỉ là không thể dùng năng lực.” Sở Vũ cân nhắc cách diễn đạt.

“Chi tiết cụ thể khó nói hết trong vài câu. Chờ có thời gian con về nhà nói rõ với mẹ. Tóm lại, con trai mẹ hiện giờ đã là cao thủ xung huyệt cảnh thập đoạn, có thể đấu được với thông mạch cảnh ngũ đoạn thậm chí lục đoạn á!”

Đầu dây bên đó im lặng một lúc mới truyền đến giọng nói mang theo mấy phần nghi hoặc của Tống Du: “Tiểu tử thối, con cố ý chọc cho mẹ vui đó à?” 

Việc này thật quá khiến người khác cảm thấy khó tin.

“Thật đó, mẹ, hiện giờ trên người con đang có truyền thừa của hai thánh nhân.”

Trong điện thoại, Sở Vũ cuối cùng đã thổ lộ sự thật với mẹ, nói ra tình hình chi tiết hiện tại của mình. 

Tống Du đầu dây bên đó bị chấn động đến nỗi không nói ra được lời nào, cuối cùng không nén được rơi nước mắt rồi nói nghẹn ngào: “Tốt, tốt! Ta biết mà, con trai ta trước giờ đều là giỏi nhất!”

“Yên tâm đi mẹ, con sẽ quay về gia tộc nhanh thôi, việc này không chỉ liên quan đến một mình con, mà còn liên quan đến sự vùng dậy của cả gia tộc!” Sở Vũ nói.

“Con trai ngoan, từ nhỏ con chính là một đứa trẻ lòng dạ nhân hậu, không quên ơn của gia tộc, tốt! Nhưng việc này con nhất định phải cẩn thận. Phải biết là mang ngọc thì đắc tội...” 

Biết được con trai hồi phục hoàn toàn, lại còn sở hữu truyền thừa thánh nhân, Tống Du ở đầu đây bên đó rất kích động nhưng lại không nhịn được mà lo lắng cho con trai.

“Yên tâm đi mẹ, con sẽ chú ý. Hơn nữa hiện giờ con trai mẹ cũng không phải người mà ai cũng có thể ức hiếp rồi, mẹ cứ chờ xem nhé.” Sở Vũ cười nói.

“Đắc chí cũng đừng khinh suất, tất cả lấy sự an toàn của bản thân làm trọng, mẹ hãnh diện về con.” Tống Du sau cùng khích lệ Sở Vũ một câu rồi ngắt điện thoại. 

Trên mặt Sở Vũ lộ ra nụ cười ấm áp.

Sau đó, Sở Vũ lại gọi điện thoại cho Lâm Thi Mộng.

Điện thoại tắt máy, chắc là đang chuyên tâm tu luyện. 

Sau khi có được truyền thừa của Hạc Thánh, rất nhiều việc trước đây cần giấu thì giờ đây đều có thể tiết lộ từng chút rồi.

Ít nhất là những người gần gũi nhất bên cạnh đã không cần thiết phải giấu họ nữa.

Sở hữu truyền thừa của Hạc Thánh, bản thân hồi phục lại từ một phế nhân cũng là một việc đương nhiên. 

Thánh nhân là ai?

Đó là sự tồn tại vô thượng vượt qua vạn cổ, có thể hái sao tóm trăng, trấn áp vũ trụ một phương!

Vì vậy, người nắm truyền thừa thánh nhân như Sở Vũ hồi phục lại bình thường và có thể tu luyện thì đó tuyệt đối là việc hết sức bình thường! 

Còn hắn nhận được truyền thừa thánh nhân như thế nào ư?

Đơn giản, Tống Hồng là đại sư huynh của hắn mà.

Chương 58: Đạo môn

Ngày nay thông tin quá phát triển, những việc xảy ra ở Hồ Tiên Động bên này chưa đến nửa ngày thì bắt đầu lên men.

Sau đó trong thời gian cực ngắn thì hình thành một phong trào, cuốn khắp các mạng!

Thực ra trong trường hợp bình thường thì không chắc xảy ra sự việc này. 

Mỗi tổ chức đều có quy tắc riêng.

Đặc biệt là đám con cháu của cổ giáo, cổ phái và thị tộc cổ xưa coi thường cả gia tộc ẩn thế này, thường ngày lại càng không thèm lên mạng của thế tục bàn luận việc gì.

Nhiều lắm cũng chỉ là lén quan tâm một chút, nhưng ngại nói với người khác, nếu không sẽ tỏ ra rất lạc hậu. 

Nhưng tình hình lần này quá đặc biệt.

Một đám thiên kiêu trẻ tuổi thân phận địa vị cực cao ở di tích Hồ Tiên Động thất bại thảm hại, chết mất mấy người, việc này còn bao gồm luôn cả những thiên tài trẻ tuổi trọng lượng cực cao như con cháu Ngô gia Thanh Hải Ngô Đông, đích truyền phái Cầu Chân Khưu Thiên Tuyết.

Nếu họ chết bình thường trong di tích cổ thì cũng không có gì. Vấn đề mấu chốt là mấy người trẻ tuổi thân phận địa vị đặc biệt đều là bị người ta giết! 

Đặc biệt là đám người may mắn chạy thoát quả thực hận Tống Hồng và Phạm Kiến thấu xương.

Còn cả tên gián điệp nữa!

Hận rằng không thể khiến bọn họ tan xương nát thịt! 

Vì vậy cũng không quan tâm gì đến giới hạn của tổ chức nữa rồi, họ vừa ra ngoài thì việc đầu tiên là đem chuyện này cho bùng nổ ra.

Sau đó... gần như tất cả hỏa lực đều tập trung trên người Phạm Kiến.

Nguyên nhân rất đơn giản, một mặt là thái độ sau cùng của Phạm Kiến khi đối diện với đám người Phương Tinh cực kỳ hung hăng tồi tệ, mặt khác Tống Hồng quá thần bí, không có ai biết xuất thân lai lịch của hắn, mà chỉ biết hắn là đại sư huynh của Sở Vũ. 

Nếu bôi xấu một nhân vật thần bí xuất hiện hay biến mất đều bí mật thì có hơi không đủ sức thuyết phục.

Còn tên gián điệp... mẹ kiếp, bị một con chim lừa gạt thì việc này nói ra sẽ mất mặt.

Vì vậy tên mập rất xui xẻo đã trở thành mục tiêu lớn nhất. 

Tất cả nước bẩn đều đổ lên đầu tên mập đích truyền Đạo Môn này.

Như vậy dù hắn không muốn gánh tội cũng không được.

Ở một nơi rất bí mật, vẻ mặt tên mập điên cuồng nhìn máy truyền tin trong tay. 

“Đệ tử đích truyền Đạo Môn Phạm Kiến ở di tích Hồ Tiên Động giết Ngô Đông đệ tử Ngô gia Thanh Hải, nghe nói bộ dạng Ngô Đông lúc chết rất thảm!”

“Có người làm chứng, đích truyền Đạo Môn Phạm Kiến ở di tích Hồ Tiên Động đã giết hại Khưu Thiên Tuyết đích truyền của phái Cầu Chân. Rất nhiều người tận mắt nhìn thấy, Khưu Thiên Tuyết đầu lìa khỏi cổ.”

“Theo chứng thực, đích truyền Đạo Môn Phạm Kiến lấy được truyền thừa trong di tích Hồ Tiên Động, các loại dấu vết chỉ rõ rằng trong Hồ Tiên Động từng là động phủ của một Đan Vương Dược Thánh thời thượng cổ...” 

“Theo tin tức bên lề, đích truyền Đạo Môn Phạm Kiến ở di tích Hồ Tiên Động đã giết hại...”

“Theo nguồn tin đáng tin cậy, đệ tử đích truyền Đạo Môn Phạm Kiến vẫn luôn giấu bản lĩnh, thực lực thật sự của hắn đã đạt đến thông mạch cảnh thất đoạn trở lên...”

Tên mập nhìn những tin tức bùng nổ khắp các mạng này thì cả người cũng sắp sụp đổ, hắn phát ra tiếng gào thét căm phẫn: “Đây là chuyện gì vậy? Lão tử từ đầu đến cuối suýt chút nữa chết không nói, lại chỉ nhận được một thanh vũ khí tiêu chuẩn... Ôi chao, đừng có đùa vậy chứ!” 

Hắn thật sự muốn sụp đổ rồi, tuy nói trước đây đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng hắn lại không thể ngờ được việc này sẽ phát triển đến mức này.

Hiện giờ hắn gần như đã trở thành con chuột qua đường...

Một mặt, tất cả lời đồn đều đang chỉ chứng hắn đã giết rất nhiều con cháu của cổ giáo, cổ phái, thị tộc cổ xưa. 

Mặt khác, việc tồi tệ nhất là rất nhiều lời đồn đều đang nói hắn đã nhận được truyền thừa của Hồ Tiên Động!

“Lão tử nếu thật sự nhận được truyền thừa đó thì tốt rồi! Vấn đề là... tao bị oan mà!”

Tên mập như nổi điên lên. 

Rất nhanh, điện thoại của hắn vang lên, hắn nhìn hiển thị cuộc gọi đến một cái thì tay run rẩy đến nỗi suýt rơi cả điện thoại.

Điện thoại reo cả nửa ngày, tên mập mới bất chấp nhận cuộc gọi.

“Tiểu tử, ngươi có bản lĩnh rồi à, lại giết chết nhiều con cháu của truyền thừa cổ xưa như vậy. Ha ha ha ha, tác phong này của người không giống là đích truyền Đạo Môn mà giống con cháu của Sát Môn.” 

“Sư phụ... con...” Khóe miệng tên mập co giật mạnh.
“Giết thì giết rồi, Đạo Môn chúng ta đã bặt vô âm tín thời gian quá lâu, đến nỗi rất nhiều người đều đã quên mất sự đáng sợ của chúng ta. Đồ đệ ngoan, cho bọn họ thấy chút lợi hại, sư phụ và những người khác đều ở đằng sau lặng lẽ ủng hộ con!”

“Sư phụ, nhưng...” 

“Không có nhưng nhị gì cả, truyền thừa thánh nhân thế nào? Ha ha ha ha, có thích hợp với con không? Nếu thật sự không thích hợp thì con hãy cầm về đây, ngày nay thế giới khôi phục, một môn truyền thừa thánh nhân lại còn là loại Đan Vương Dược Thánh như Hạc Thánh truyền lại thì giá trị không thể ước tính. Tiểu tử con đừng có giở trò quỷ gì đó, lợi ích nên đưa cho con tuyệt đối sẽ không thiếu. Không thể vong ân phụ nghĩa đó nha!”

“Sư phụ... con căn bản không nhận được truyền thừa đó!” Tên mập vẻ mặt than khóc thảm thiết, cuối cùng có cơ hội nói chen vào rồi.

Đầu dây bên đó trầm lặng một lúc, sau đó giọng trở nên trầm xuống. 

“Đồ khốn, ngươi gài bẫy người khác lão tử mặc kệ, nhưng nếu ngươi phản bội sư môn... chắc ngươi cũng biết hậu quả! Đệ tử Đạo Môn từ xưa đến này cực ít có người phản bội, tất cả những người phản bội đều có kết cục gì thì từ nhỏ ta đã kể cho ngươi vô số lần rồi!”

“Sư phụ, con thật sự không nhận được, con... con bị người ta hại đó!” Tên mập khóc không ra nước mắt.

“Thế là thế nào?” Đầu dây bên đó, sư phụ của tên mập, một lão già tướng mạo thô tục nghe nói thì sắc mặt bất giác trở nên u ám. 

Phạm Kiến là ông ta nhìn hắn lớn lên từ nhỏ nên rất rõ tên khốn này tuy không phải là thứ gì tốt đẹp, nhưng đối với ông ta lại không dám nói dối.

Vừa nãy đám người Đạo Môn họ nhìn thấy tin tức này thì đều vô cùng phấn khởi.

Giết một con cháu truyền thừa cổ xưa trong mắt họ căn bản không được xem là chuyện gì lớn. 

Hiện giờ rất nhiều người đều cho rằng Đạo Môn chỉ là cái nghề hạ đẳng, chỉ biết làm một số việc như trộm gà bắt chó đào mộ.

Trên thực tế, Đạo Môn thực sự đáng sợ hơn rất nhiều so với tưởng tượng của họ!

Ở thời đại thượng cổ, phân nhánh sát thủ của Đạo Môn là thế lực có thể chống đối được với Sát Môn thật sự! 

Các loại người trong Đạo Môn mới đa dạng, đã xuất hiện quá nhiều nhân vật lớn gây kinh ngạc thế gian.

Thậm chí rất nhiều người có một thân phận khác, mãi cho đến cuối cùng đều không ai biết họ là đệ tử Đạo Môn!

Ngày nay Đạo Môn có hơi suy thoái, nhưng nội tình vẫn còn, những người cấp cao của Đạo Môn đương thời một lòng muốn khôi phục vinh quang đã từng có. Vì vậy khi nhìn thấy tin tức này thì ai nấy đều vui đến phát rồ! 

Tuy trên miệng mắng tên khốn Phạm Kiến tự tư tự lợi, lại một mình đi tìm kiếm di tích thánh nhân, nhưng trong lòng lại rất kiêu hãnh.

Cổ giáo, cổ phái và thị tộc cổ xưa, bao gồm cả gia tộc ẩn thế, những truyền thừa cổ xưa này có quan niệm tông giáo, tông môn cực kỳ mãnh liệt!

Một khi gia nhập vào thì cả đời không thay đổi! 

Kẻ phản bội là thứ không ai đếm xỉa đến nhất.

Đây là tín điều cổ xưa!
Có lẽ trong mắt người thế tục thời nay, loại tín niệm này đã lỗi thời rồi, lạc hậu rồi, cho rằng con người là tự do... nhưng trong mắt những truyền thừa cổ xưa này lại vẫn thực hiện rất có hiệu quả! 

Vì vậy tên mập nhận được lợi ích, người trong môn phái đỏ mắt thì đỏ mắt nhưng trong lòng lại cực kỳ hưng phấn!

Phạm Kiến ở đầu dây bên này vẻ mặt khóc than nói dối với sư phụ, hắn không dám nói hồn phách hiện giờ của bản thân đã bị người khác lấy đi một phần. Nếu như vậy thì sư phụ hắn chắc chắn sẽ nổi điên.

Thà rằng hi sinh hắn chứ tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho Sở Vũ. 

Hắn còn chưa muốn chết, vì vậy hắn chỉ nói với sư phụ hắn ở trong Hồ Tiên Động quả thực nhận được một chút cơ duyên nhỏ, cảnh giới nhỏ tăng lên một tầng, trở thành thông mạch cảnh thất đoạn.

Bị đám khốn kiếp không lấy được chút gì cả đó đố kỵ nên đã ra sức hại hắn.

Còn mấy người Ngô Đông, Khưu Thiên Tuyết đó là người khác giết, nhưng hiện giờ hắn đã khó mà biện giải được. 

“Xin sư phụ làm chủ cho con, họ đố kỵ với đồ nhi, lại xem thường xuất thân của đồ nhi, không ngừng nói lời chế nhạo đồ nhi, đồ nhi phẫn nộ khó mà nhẫn nhịn nên đã giáo huấn mấy người bọn họ. Kết quả, hiện giờ họ đem tất cả nước bẩn đều đổ lên người đồ nhi, hu hu hu...”

Tên mập vì muốn thêm phần chân thực, còn nặn ra mấy giọt nước mắt, giọng nói cũng nghẹn ngào.

Sư phụ của Phạm Kiến, lão già thô tục đó sau khi nghe những lời của tên mập thì trước hết là cáu tiết, nhưng nghe đến cuối cùng thì không nhịn được mà cười lên. 

“Thằng nhóc, khóc con khỉ? Lão tử hỏi ngươi, đám khốn kiếp đó có thể bắt được ngươi không?”

Tên mập cầm điện thoại, nói: “Dĩ nhiên là không thể! Đừng nói đám cặn bã đó, dù là một đám tu sĩ Tiên Thiên đến cũng đừng hòng bắt được con!”

“Vậy không phải được rồi ư? Không bắt được ngươi thì dù hận ngươi đến chết thì cũng làm được gì?” 

Lão già thô tục cười: “Đồ đệ ngoan, vì để nêu cao tên tuổi của Đạo Môn chúng ta, ngươi cứ xem như là hi sinh một chút. Ngoan, đừng sợ nhé, chờ bọn sư phụ đột phá một chút nữa, bước vào vương giả cảnh thì không sợ họ, sau này sư phụ giúp ngươi trút giận!”

“Sư phụ... như vậy đồ nhi áp lực rất lớn đó!” Tên mập kêu oan.

“Được rồi, không sao không sao, dù gì thì ngươi cũng nấp đông ẩn tây quen rồi, nếu đám người đó đều đổ nước bẩn lên người ngươi thì cứ làm ra chút chuyện lớn cho họ xem! Mời lão tổ tông bọn họ ra phơi nắng!” 

Nếu Sở Vũ nghe thấy lời này thì sẽ hiểu ngay rằng sự vô xỉ của tên mập này là từ đâu ra.

“Sư phụ...”

“Được rồi được rồi, bọn ta còn có việc, lát nữa ngươi hãy cố gắng tìm kiếm thử xem ai có được truyền thừa Hạc Thánh? Chúng ta không thể gánh cái tội này một cách vô duyên vô cớ được!” 

Lão già thô tục nói rồi lại an ủi đồ đệ mấy câu thì ngắt điện thoại.

Tên mập thở dài một hơi, quệt đi mồ hôi trên trán, nói thầm coi như là ứng phó được rồi.

Đám lão già Đạo Môn này đều là đám thần kinh, nếu để họ biết chân tướng thì lớn chuyện mất. 

May mà hắn đánh lừa được rồi, tạm thời là đã an toàn.

Thôi vậy, gánh tội thì gánh tội, nhưng mình phải khiến tên cho kiếp Sở Vũ biết, phải để hắn nhớ tình cảm gia đây không bán rẻ hắn!

Tên mập nghĩ rồi thì hai ngón tay múp míp chuyển động như bay, soạn một tin nhắn trên di động gửi cho Sở Vũ. 

Sau đó tên mập lấy ra một số trang phục, sau khi sờ mó một hồi thì biến thành một người khác.

Đeo một cái kính gọng đen, mặc một bộ âu phục, cũng không mập như lúc nãy, cả người trông có vẻ hào hoa phong nhã, dưới nách kẹp một túi công văn.

Không biết từ đâu xuất hiện một chiếc xe bình thường, trông có vẻ không khác gì với những người đi làm ở thế tục. 

Tuy không giống như thuật biến mặt của Sở Vũ không chê vào đâu được, nhưng ít nhất người có thể nhìn ra hắn hóa trang thì ở thế giới hiện giờ cũng không có mấy người!

Đích truyền Đạo Môn, các loại thủ đoạn nhiều vô kể.

Cũng chính là xui xẻo mới rơi vào tay của Sở Vũ. 

Chốc lát sau, tên mập lái chiếc xe đó từ từ lên cao tốc.

Ở trên xe còn gọi một cuộc điện thoại.

“Vương Tổng, ừm, là tôi, ha ha, rất thuận lợi, tuần sau ký hợp đồng! Tăng lương? Ha ha ha, cảm ơn Vương Tổng, ừm... làm việc với Vương Tổng đó là vinh hạnh của Tiểu Phạm tôi...” 

Chương 59: Truyền thừa hạc thánh

Khi Sở Vũ nhận được tin nhắn của tên mập là đang chuẩn bị bắt đầu nghiên cứu Tiên Hạc Đan Kinh.

Nhìn thấy tin nhắn thì Sở Vũ hơi mỉm cười, ngay sau đó ném điện thoại sang một bên không quan tâm. Tên mập tuy không phải là hạng gì tốt, nhưng lại là một người thông minh.

Điểm này Sở Vũ đã biết ngay từ đầu. 

Hắn rất rõ rằng tên mập chắc chắn sẽ giải quyết hoàn hảo chuyện này.

Để tên mập gánh những tội đó, hắn không hề có chút áp lực tâm lý nào, vả lại hắn cũng tin rằng với tính cách hèn hạ của tên mập thì chắc chắn có cách giải quyết việc này.

Tuy hắn hiểu về Đạo Môn không sâu lắm, nhưng lại có thể cảm nhận được ít nhiều qua thái độ của đám con cháu cổ giáo, cổ phái và thị tộc cổ xưa đó. 

Những người thân phận địa vị cao bình thường không xem ai ra gì đó lại chọn lựa nhượng bộ đối với tên mập, tôn kính mà không thể gần gũi.

Thì đủ để nói rõ thân phận địa vị của tên mập rất không tầm thường.

Tuy thời gian tiếp xúc rất ngắn nhưng Sở Vũ cũng đã biết rõ một số tính cách của tên mập Phạm Kiến này rồi. 

Vô sỉ, hèn hạ, mặt dày!

Đối phó với loại người này rất đơn giản, bốn chữ thôi - Ít để ý hắn.

Trong phòng rất yên tĩnh. 

Tên gián điệp sau khi trở về thì không thấy bóng dáng đâu nữa. Rất thần bí, ắt hẳn nó ở Hồ Tiên Động ngoại trừ những thứ trộm được của đám đệ tử đại phái đó thì còn có thu hoạch khác nữa.

Sở Vũ cũng lười hỏi thêm.

Sau đó, Sở Vũ lấy Tiên Hạc Đan Kinh ra, hít sâu một hơi để lòng mình theo đó mà tĩnh lại. 

Bắt đầu ngưng tụ sức mạnh tinh thần, đọc những chữ trên Tiên Hạc Đan Kinh.

Những chữ này không hề phức tạp, chính là chữ viết thông dụng ở thời đại thượng cổ, ở thời đại hậu thế được gọi là thần văn. Sở Vũ từ nhỏ đã học các loại thần văn nên đọc nó cũng không vất vả.

Chỉ là thứ nói trên đó lý giải ra thì có hơi tốn sức. 

Thiên phú tu luyện của Sở Vũ cực cao, nhưng cũng cần nghiền ngẫm từng chút ý tứ thật sự trong đó.

Quá trình này khó hơn nhiều so với việc người hiện đại đọc cổ văn.

Sức mạnh tinh thần của Sở Vũ hiện giờ chỉ có thể giúp hắn đọc được tầm hơn năm trăm chữ. 

Sau năm trăm chữ thì sức mạnh tinh thần của hắn khó mà tiếp tục được.

Tuy nhiên chỉ với hơn năm trăm chữ này thì đã tốn thời gian cả một đêm của Sở Vũ!

Nhưng thu hoạch cực lớn! 

Tuy chỉ có hơn năm trăm chữ, nhưng sau một đêm thì Sở Vũ đã có một sự hiểu biết tương đối vững chắc về nghề Đan Sư này.

Đây thực ra chính là chỗ thua kém giữa thánh nhân và người thầy thông thường.

Người thầy thông thường có thể cần phải dùng thời gian một hai năm với lượng lớn văn tự mới có làm cho đệ tử hiểu đạo lý. 

Đối với thánh nhân mà nói, chỉ với năm trăm chữ là đủ rồi.

Bên ngoài trời đã sáng tỏ, Sở Vũ mặt đầy mệt mỏi, nhưng hai mắt lại lấp lánh tia sáng hưng phấn!

Thời gian một đêm, hắn dường như đã tìm được một con đường thật sự. 

Trong quá khứ, hắn trước giờ không cảm thấy Luyện Đan Sư là một nghề lớn mạnh như vậy. Dù mấy ông lão trong gia tộc đều nói Đan Sư có địa vị rất cao ở thời đại thượng cổ.

Nhưng Sở Vũ vẫn luôn không đặc biệt để tâm, cũng không tiếp xúc quá sâu vào nghề này.

Hiện giờ hắn mới hiểu tại sao! 

Những Luyện Đan Sư đó của gia tộc cùng lắm... chỉ có thể được gọi là Luyện Dược Sư!

Thứ mà họ luyện chế ra theo cách nói trên Tiên Hạc Đan Kinh cũng không thể được gọi là “đan”, chỉ có thể xem là dược hoàn mà thôi.

Tuy mới tiếp xúc với nghề này nhưng cái Sở Vũ nhận được là truyền thừa thánh nhân, khởi điểm đã là quá cao, nên tầm mắt hắn cũng cực cao. 

Hiện giờ hồi tưởng lại thì thứ mà các Luyện Đan Sư đó của gia tộc luyện chế ra quả thực chính là dược liệu hỏng!

Đừng nói là Hạc Thánh, dù là đồ tử đồ tôn của Hạc Thánh đoán chừng cũng sẽ tức chết.

Luyện đan thật sự chú trọng rất nhiều thứ, một loại dược liệu giống nhau, nhưng năm tuổi khác nhau thì dược tính dĩ nhiên cũng khác. Vậy thì, phương pháp luyện chế đan dược cũng sẽ sinh ra khác biệt rất lớn. Học vấn ở trong này vừa phức tạp lại vừa sâu xa, dù là thiên tài cũng cần thời gian để không ngừng tìm tòi.

Từ trong truyền thừa Hạc Thánh hơn năm trăm chữ này, Sở Vũ cũng có thể cảm nhận được sự tinh thông và nhiệt tâm của Hạc Thánh tiền bối đối với con đường Đan Đạo.

Gấp Tiên Hạc Đan Kinh lại, Sở Vũ dụi dụi giữa trán, phát hiện có chút bất ngờ rằng trải qua một đêm sử dụng sức mạnh tinh thần với cường độ cao thì sức mạnh tinh thần của hắn lại tăng mạnh thêm mấy phần so với trước đây. 

“Còn có lợi ích này nữa ư?” Trên mặt Sở Vũ lộ ra nụ cười, đây thật sự được xem là thu hoạch bất ngờ rồi.

Sau đó, hắn đứng dậy tắm rửa một lúc rồi lại quay về phòng, tiếp tục cảm ngộ ý nghĩa sâu xa ẩn chứa trong năm trăm chữ đầu tiên trên Tiên Hạc Đan Kinh.

Cứ như vậy liên tục ba ngày Sở Vũ không ra khỏi nhà! 

Nhưng lúc này, một số tin đồn liên quan đến hắn cuối cùng cũng nổi lên theo sự kiện Hồ Tiên Động, bắt đầu truyền ra.

“Không ngờ tên thiếu gia không thể tu luyện đó của Bắc Địa Sở Gia lại có một sư huynh thần bí mà lại lớn mạnh. Nghe nói người đó rất lợi hại, nhận được truyền thừa ở Hồ Tiên Động bên đó.”

“Sở Vũ rõ ràng không thể tu luyện, tại sao lại có sư huynh? Sư môn hắn lại là truyền thừa cổ xưa nào?” 

“Những con cháu đến từ cổ giáo, cổ phái và thị tộc cổ xưa đều bày tỏ người họ Tống đó rất lợi hại. Nghe nói cái chết của đích truyền Khưu Thiên Tuyết ở cổ phái Cầu Chân có liên quan với tên họ Tống này.”

“Không phải nói là đích truyền Phạm Kiến của Đạo Môn giết ư?”

“Việc này rất khó nói, dù sao cũng không ngờ tên Sở Vũ đó lại cũng có cổ phái đồng ý thu nhận hắn...” 

“Lúc Tạ Thiên Vũ chết, tôi đã nghe nói việc này chắc chắn có liên quan với Sở Vũ, hiện giờ sự thực đã chứng minh quả nhiên là như vậy. Tuy người giết là đích truyền Phạm Kiến của Đạo Môn, nhưng Phạm Kiến giết Tạ Thiên Vũ chắc chắn là để trút giận cho Sở Vũ!”

“Nghe nói Đạo Môn là đại phái đỉnh cao của thời đại thượng cổ, sự thiệt thòi câm lặng này của Tạ gia... xem ra là phải chịu chắc rồi.”

Trên mạng, những lời đồn đại nổi lên ào ào, rất nhiều người đều bán tín bán nghi. 

Sở Vũ cái tên thường ngày rất ít khi có người nhắc đến cũng xuất hiện lần nữa trong mắt nhân thế.

Lần trước còn là vụ tai tiếng tình cảm của hắn và Lâm Thi Mộng bùng nổ trên mạng.

Nhưng lần này có hơi khác, rất nhiều người biết Sở Vũ, mười sáu năm nay lần đầu tiên không trực tiếp trói hai chữ phế nhân đó vào với Sở Vũ. 

Nếu cường giả thần bí họ Tống trong sự kiện Hồ Tiên Động đó thật sự là đại sư huynh của Sở Vũ, vậy thì Sở Vũ hiển nhiên không thể là phế nhân!

Bởi vì không có truyền thừa cổ xưa nào lại thu nhận một người vô dụng thật sự.

Sở Vũ xem các loại tin đồn trên mạng thì cười nhạt, sau đó dùng server đại lý đăng ký một tài khoản tên là Tống Hồng. 

Hắn đã post lên trên mạng xã hội lớn nhất Hoa Hạ một đoạn văn.“Đừng dùng ánh mắt tồi tệ của các người để đánh giá một thiên tài thật sự. Sở Vũ là sư đệ của ta, nếu ai dám gây sự thì ta sẽ không để bụng mà đi tìm người đó tâm sự. Nếu có ai nghĩ mặt dày gọi tiền bối ở sư môn giúp đỡ thì tốt thôi, vừa hay ta cũng có tiền bối sư môn. Mọi người có thể đấu thử xem rốt cuộc là tổn thất của ai nặng hơn.”

Sau một phen nói xằng nói bậy một cách chính đáng thì đã gửi tin nhắn cho tên mập, sau đó đóng máy truyền tin lại rồi tiếp tục đi nghiên cứu Tiên Hạc Đan Kinh. 

Những lời này của Sở Vũ ban đầu không hề gây ra sóng lớn gì cả.

Trên mạng xã hội người tên nào cũng có, thật giả khó phân biệt, bắt đầu từ mười mấy năm trước thì việc mạo danh trên mạng nhiều vô kể.

Một khi có tin tức hot gì thì anh trai xx, ông hai anh ta, hàng xóm của bố vợ hắn, dì hắn, chó nhà hắn... đều sẽ xuất hiện. 

Trải qua sự oanh tạc của thời đại thông tin, con người ngày nay sớm đã tê liệt đối với những tin tức này rồi.

Nhưng giờ đây trên mạng xã hội, nhân vật nổi tiếng trên mạng cực kỳ hot sau khi đã chia sẻ đoạn văn này của “Tống Hồng" thì tất cả trở nên khác rồi!

Khi tên mập chia sẻ còn thêm vào một câu: “Đại ca tôi nói thì chính là tôi nói. Ngoài ra, gần đây có việc lớn xảy ra, hãy chờ xem...” 

Sau khi tên mập chia sẻ tin tức này thì không còn động tĩnh, nhưng trên mạng lại nhanh chóng trở nên sôi động.

Vô số người trong thế tục tham gia sôi nổi vào đó, lần đầu họ cảm nhận được khoảng cách giữa bản thân và gia tộc ẩn thế, môn phái cổ xưa gần đến như vậy.

Sự kiện Hồ Tiên Động cuối cùng bị xào nấu thành một sự kiện toàn dân. 

Sự việc bị nổ ra càng lúc càng nhiều.

Đến cuối cùng thì ngay cả Hồ Tiên Động vốn dĩ là động phủ Tiên Thánh ở thời đại thưởng cổ cũng bị người ta cho bùng nổ ra.

Mọi người lúc này mới cảm thấy kinh ngạc, thì ra Tống Hồng và Phạm Kiến rất có khả năng nhận được truyền thừa của một vị Đan Vương ở đó! 

Vậy thì có nghĩa là Sở Vũ bên đó... cũng rất có khả năng sẽ nhận được phần truyền thừa này!

Lúc đó ánh mắt của vô số người đã nhìn về hướng Long Thành ở phía bắc Hoa Hạ.

Ngay cả sư phụ của tên mập, lão già hèn hạ đó cũng vì nhìn thấy tin tức này mà gọi điện thoại cho tên mập lần nữa. 

“Sư phụ, không phải con không nói sự thật với người, đây chẳng phải mất mặt đến nỗi... khó mở miệng ư?”

“Cái gì? Không không không, không có liên quan gì đến người ta, người ta đã cứu con. Con có thể khốn nạn vô sỉ, có thể hèn hạ, có thể mặt dày nhưng không thể nào vong ân phụ nghĩa.”

“Thật đó, đồ nhi thề với trời! Là thật đó! Sư phụ, đồ nhi lấy đệ đệ nhỏ của mình để thề... nếu nói láo thì đệ đệ nhỏ của con từ đây không cứng lên được!” 

Tên mập thề thốt ở đó, lời thề này hắn quả thực là dám nói, bởi vì Sở Vũ không giết hắn thì nhìn từ mức độ nào đó cũng xem như là đã cứu hắn một mạng.

“Hơn nữa, phần truyền thừa đó của Hạc Thánh thực ra là một ý niệm... Sưu Hồn Thuật của chúng ta sớm đã thất truyền rồi, dù không thất truyền thì hiện giờ cũng không ai có thể thi triển mà...”

“Đồ nhi lúc đó đâu có biết, còn tưởng là sách cổ.” 

“Vâng, Tống Hồng đó rất trượng nghĩa, đặc biệt lịch sự!” Lúc tên mập nói câu này thì đang vỗ ngực nói, hắn cảm thấy kỹ năng nói xằng nói bậy hợp chuẩn của bản thân lại nâng lên rất nhiều.

Đều sắp đầy ô kỹ năng rồi!

“Đúng thế, đúng đúng đúng, chính là như vậy. Có thêm một người bạn như vậy tuyệt đối là hơn một kẻ địch đáng sợ chưa biết nhiều.” 

“Sư phụ người thật cao minh, sau này con nhất định tìm cơ hội kết bái với hắn! Vâng vâng, được, được, cứ vậy đi... Vậy con tắt máy nhé!”

Tên mập ngắt điện thoại, vẻ mặt đau khổ, nói thầm mình tại sao phải khổ thế này?

Tên khốn kiếp khốn nạn đó phủi tay, bản thân trốn đi nghiên cứu Tiên Hạc Đan Kinh, tất cả tội lỗi đều là hắn gánh còn chưa nói, lại còn phải thay hắn che mưa chắn gió. 

Kiếp trước mình đã làm bao nhiêu chuyện thất đức? Có phải đã từng giết cả nhà hắn không vậy?

Ừm, chắc chắn là như vậy!

Mẹ kiếp, lão tử sau này phải tích đức hành thiện! 

Đúng, mỗi ngày làm một việc thiện!

Bà nội cha hắn... lão tử chính là một kẻ xấu, việc này quá khó rồi!

Tên mập vô cùng xoắn xuýt, sầu đến nỗi thịt trên người hình như cũng tăng thêm mấy ký. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau