VÔ CƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô cương - Chương 51 - Chương 55

Chương 50: Đường Tu Hành Khó

Mấy người khác đều bị kinh hãi đến đờ đẫn!

Đặc biệt là Phạm Kiến, khoảnh khắc người đó bị giết, cả người hắn đều bị dọa đến nỗi ngốc luôn rồi!

Đó là một người con cháu của thị tộc cổ xưa á!

Anh hào trẻ tuổi thông mạch cảnh nhị đoạn!

Lại bị người ta một quyền đánh chết?

Chàng trai họ Tống này nhìn cũng không lớn mạnh như vậy mà?

Tuy nhiên trong chớp mắt, Phạm Kiến đã hét lớn: “Tống huynh, đi nhanh, để ta cản họ!”

“...” Sở Vũ.

“...” Những người khác.

Con người đê tiện quá thì thành vô địch!

Cái tên này cũng thật là đê tiện đến không có giới hạn rồi.

Thật sự coi người khác là đồ ngốc ư?

Lúc này sao có thể còn tin hắn?

Nhưng Phạm Kiến lại chạy mất dép, không hề do dự chút nào.

Mấy người còn lại đó đều xông về phía Sở Vũ.

Sở Vũ truyền âm cho tên gián điệp: “Mày chạy nhanh đi!”

Tên gián điệp hiểu ngầm trong lòng, gào lớn tiếng: “Dọa ta sợ chết đi được, chạy nhanh thôi...”

Tên gián điệp thoắt cái đã biến mất dạng.

Lúc này, mấy người còn lại đó đã phát động tấn công đối với Sở Vũ.

Trong tay họ đều cầm pháp khí, tuy không thể phát huy uy lực lớn mạnh nhất nhưng vẫn rất kinh người.

Người thanh niên mặc áo dài màu xanh, tay cầm một thanh kiếm dài phong cách cổ xưa, lưỡi kiếm đỏ như máu vung lên, mang theo một vùng ánh sáng đỏ lớn!

Cũng là một món pháp khí cấp Tiên Thiên!

Sở Vũ lấy ra từ trên người thanh kiếm ngắn bằng đồng của Tề Hằng trước đó rồi truyền sức mạnh vào, lập tức có một luồng kiếm khí xuôi theo kiếm ngắn bộc phát ra.

“Đó là vũ khí của Tề Hằng!”

“Tên trộm kia, ngươi hãy nạp mạng đi!”

“Đồ khốn kiếp, đi chết cho ta!”

Đám người này quả nhiên đều có giao tình rất sâu với Tề Hằng của Cửu Tiêu, thậm chí có thể nhận ra ngay binh khí mà Tề Hằng sử dụng.

Tấn công của họ rất hung dữ, tuy không phải đến từ cùng một môn phái nhưng họ lại rất hiểu nhau, khóa chặt tất cả góc chết của Sở Vũ.

Những người này hầu như đều là cao thủ trẻ tuổi thông mạch cảnh!

Muốn giết chết Sở Vũ ở đây!

Tia sáng mà pháp khí bạo phát ra quyện lấy nhau, phát ra một luồng sức mạnh kinh người.

Dù là một mỏm đá thì e rằng cũng sẽ bị luồng sức mạnh này đánh vỡ dễ dàng!

Ầm!

Một loạt tiếng vang lớn.

Thân hình của Sở Vũ thụt lùi về sau mấy chục bước, cảm giác một trận khí huyết sục sôi truyền đến, khóe miệng của Sở Vũ trào ra một dòng máu tươi.

Những người này cũng không chiếm được ưu thế chút nào, ai nấy đều thụt lùi về sau tầm mười bước.

Khóe miệng của hai người cũng có chảy ra máu tươi.

Họ ngạc nhiên nhìn Sở Vũ, trong ánh mắt lộ ra vẻ không dám tin.

Sao có thể lớn mạnh như vậy?

Nhìn sóng sức mạnh phát ra từ trên người Sở Vũ thì hắn rõ ràng là một võ giả chưa tiến vào thông mạch cảnh.

Xung mạch cảnh mà sở hữu công lực như vậy ư?

Lẽ nào người này... có thể sánh ngang với những đích truyền chủ chốt đó trong cổ giáo?

Nếu là như vậy thì thật sự quá đáng sợ rồi!

Nói không chừng, cái tên này chính là xuất thân từ trong thế lực cổ xưa nào đó.

Nghĩ đến việc này, trong lòng mấy người vây đánh Sở Vũ đều sinh ra mấy phần kiêng dè.

Sở Vũ tay cầm cổ kiếm bằng đồng, ánh mắt u ám lạnh lùng nhìn mấy người đó, ghi nhớ kỹ bộ dạng của họ.

Phạm Kiến tuy rất vô liêm sỉ, nhưng câu nói đó của hắn rất đúng: Trên thế giới này, người không oán không thù nhưng lại động đao giết người cũng rất nhiều.

Nhưng Sở Vũ lại không muốn trở thành người bị giết!

Hắn sẽ không động đao giết người với những kẻ không thù không oán, nhưng nếu có người động đao giết hắn thì hắn cũng tuyệt đối sẽ không ngồi chờ chết.

Muốn dùng lòng nhân từ và yêu thương để làm cảm động đối phương, đó thuần túy là suy nghĩ điên rồ.Nhân từ và yêu thương... cũng là thứ phải xây dựng trên thực lực lớn mạnh mới có thể nói được.

Sở Vũ từ từ bước lùi về sau, hắn nói lạnh lùng: “Ta nhớ kỹ mấy người các ngươi rồi, hi vọng các ngươi có thể luôn đoàn kết như vậy, đừng có tách riêng lẻ ra.”

Nói rồi, Sở Vũ cong lưng nhặt lấy pháp khí của người bị một quyền của hắn đánh chết để lại.

Cũng là một thanh kiếm ngắn bằng đồng, rất giống thanh kiếm trong tay hắn.

Trong lòng Sở Vũ có hơi nghi ngờ, những thanh kiếm ngắn bằng đồng này có phải là được luyện chế số lượng lớn ở thời đại thượng cổ chuyên dành cho học đồ tu luyện sử dụng không?

Tuy nhiên, dù là kiếm ngắn của học đồ thời đại thượng cổ thì ở ngày nay cũng là bảo bối thật sự.

Mỗi một món đều có giá trị rất lớn.

Sở Vũ cất đi một cách không hề khách khí, sau đó nhìn những người trong mắt mang theo mấy phần kiêng dè đó một cái, cười nhạt rồi quay người rời đi.

Mấy người vây đánh Sở Vũ đó không nói lời nào, cũng không ai động đậy.

Đến khi bóng của Sở Vũ biến mất mới có người thở dài một hơi, nói lẩm nhẩm: “Người này rõ ràng có cảnh giới không cao mấy, nhưng khí thế trên người... sao lại đáng sợ như vậy?”

“Khiến ta nhớ lại... mấy người thiên kiêu đỉnh cao trong sư môn ta.”

“Chúng ta hình như đã đắc tội một người không nên đắc tội rồi.”

Thanh niên mặc áo dài xanh trầm mặc, đáy mắt lóe qua một sự kiêng dè sâu sắc, hồi lâu sau mới nói dằn tiếng: “Người này không diệt trừ ắt sẽ trở thành tai họa của chúng ta!”

“Nhưng vừa nãy mấy người chúng ta liên thủ cũng không thể khiến hắn bị sao hết.” Người phụ nữ dung mạo xinh đẹp nhưng nói chuyện lại có hơi cay nghiệt, trên mặt đầy vẻ kiêng dè: “Ngay cả Lưu sư huynh cũng chết dưới một đòn của hắn, người này... tuyệt đối không phải con cháu gia tộc ẩn thế bình thường!”

“Đúng vậy, nhìn thủ đoạn và phong cách hành sự của hắn đều không giống kiểu sợ bóng sợ gió của những con cháu gia tộc ẩn thế đó, tám chín phần là đến từ truyền thừa cổ xưa giống chúng ta. Nhưng thân phận địa vị của hắn có thể cao hơn chúng ta.” Một người khác nói.

Câu nói này rất đau lòng, sắc mặt của mấy người đều không tốt.

“Đều tại tên Phạm Kiến đê tiện đó, nếu không vì hắn thì chúng ta cũng đâu có đắc tội một kẻ địch mạnh lai lịch bất minh như vậy?” Có người oán trách.

“Được rồi, việc đã đến nước này có nói gì cũng vô dụng. Nếu lần này không thành thì nghĩ cách liên hệ với cường giả của sư môn để họ ra tay.” Thanh niên áo dài xanh Tần Minh ánh mắt lấp lánh, hạ quyết tâm.

Ở giới tu hành, kết quả của việc đắc tội người khác thông thường đều là rất chí mạng.

Có ngàn ngày làm giặc nhưng không có ngàn ngày phòng giặc.

Dù là đắc tội một nhân vật nhỏ thì trời mới biết lúc nào hắn sẽ âm thầm ngấm ngầm đâm bạn một đao, khiến bạn rơi vào vạn kiếp bất phục.

Đắc tội một cường giả tiềm lực vô hạn thì càng hậu hoạn khôn lường.

Những án lệ liên quan nhìn chung trong toàn bộ lịch sử tu hành thì quả là như hằng hà sa số, không thể tính toán nỗi.

Ba mươi mấy năm trước, lúc thế giới vẫn chưa khôi phục còn đỡ.

Lúc đó cuộc sống mọi người đều rất khổ cực, dù là các cổ giáo, cổ phái, thị tộc cổ xưa truyền thừa chưa bao giờ ngắt quãng, thì sự qua lại giữa các bên cũng không nhiều.

Nhiều nhất chính là thỉnh thoảng tổ chức một cuộc thi đấu tỉ thí của những người trẻ gì đó đã được coi là cao nhất rồi.

Lúc đó tốc độ tăng tu vi của mọi người đều rất chậm, cho dù là thiên kiêu thiên phú trác tuyệt cũng cần thời gian rất dài mới có thể trưởng thành.

Nhưng hiện giờ không như vậy, đã hơn ba mươi năm trôi qua, rất nhiều cổ giáo, cổ phái và thị tộc cổ xưa đều đã bắt đầu khôi phục nguyên khí.

Truyền thừa của họ chưa từng đứt đoạn, dù năm đó bị lấy đi truyền thừa cao cấp nhất, nhưng số còn lại vẫn khiến người ta không thể coi thường.Đã nhiều năm trôi qua, có quá nhiều người tăng đến cảnh giới mà trong quá khứ không dám nghĩ tới.

Từ xưa đến nay, ngoài địa cầu rốt cuộc có bao nhiêu không gian thế giới nhỏ thì thực ra không ai biết.

Vì vậy loại người giống như Tống Hồng, có trời biết sau lưng hắn có một thế lực to lớn nào tồn tại hay không?

Loại người này hoặc là quan hệ thân thiết, hoặc là kính trọng nhưng không gần gũi. Một khi đắc tội thì ắt phải giải quyết dứt khoát!

Nếu không hậu hoạn khôn lường!

Vậy nên mấy người Tần Minh quyết định, lần này rời khỏi Hồ Tiên Động nhất định phải gấp rút liên hệ cao thủ của các môn phái, phải tuyệt đối giết chết Tống Hồng!

Thân hình Sở Vũ chưa vào đến trong pháp trận, ở giữa trán một vùng băng lạnh tiêu điều, trong đầu lửa giận ngùn ngụt.

Có cái là giận mấy người đó, cũng có cái là giận Phạm Kiến.

Tuy nói trong lòng hắn sớm đã có đề phòng, nhưng quả thực cũng không ngờ được đối phương thật sự vô sỉ như vậy.

Báo thù cho Tề Hằng?

Đừng nói dóc nữa!

Ngấp nghé truyền thừa di tích Gò Tam Tinh có thể tồn tại trên người mình mới là thật!

Nhưng dù là ngấp nghé thì cướp đoạt cũng là cao nhất rồi, vậy mà đám người này lại ra sức hạ sát thủ với hắn một cách không hề do dự.

Thật sự đừng để ta gặp phải các ngươi đi riêng lẻ!

Trong lòng Sở Vũ dâng lên lửa giận vô tận.

Sau đó, hắn dần dần bình tĩnh lại.

Hắn sớm đã biết sự tàn khốc của giới tu chân, dù là ở thời đại thượng cổ rực rỡ đó thì giới tu chân cũng đầy những chốn tàn khốc như vậy.

Có điều nghe đồn và tận mắt thấy rốt cuộc vẫn là hai chuyện khác nhau.

Sở Vũ sinh ra ở kỷ nguyên mới, lớn lên trong hồng trần, ban đầu lúc giết người ở Thái Sơn trong lòng rất khó chịu.

Nhưng một thời gian ngắn ngủi qua đi, sau khi trải qua một số việc thì giờ đây hắn đã có hơi thích ứng rồi.

Loại thích ứng này là bị dồn ép mà ra.

Ví dụ như vừa nãy tiêu diệt truyền nhân cổ giáo đó, tâm trạng hắn xao động rất ít, tuy chưa thể làm được đến mức trong lòng bình tĩnh không tạp niệm, nhưng ít nhất sẽ không khó chịu như hồi đầu đó.

Sở Vũ mở con mắt dọc giữa ấn đường quan sát nghiêm túc, vùng đất cổ này đi vào sẽ cảm nhận được nguy cơ tứ bề.

Rất nhiều nơi căn bản không phải sát trận mà là một số sát khí và tử khí nơi này tiết ra!

Số tử khí này người tầm thường dùng mắt trần thì không thể nào nhìn thấy được, người có tu vi lớn mạnh có thể ít nhiều cảm ứng được một ít nhưng không phải tất cả.

Bởi vì không phải tất cả sát khí và tử khí đều rõ ràng như vậy.

Chỉ có dưới con mắt dọc của Sở Vũ thì địa khí của vùng đất cổ này mới hiện ra rõ ràng trong mắt hắn.

Mờ nhạt, mang theo chút vật chất màu xám, hỗn tạp trong không khí, đang bồng bềnh giống như từng hạt bụi.

Một khi có sinh linh tiếp xúc thì những hạt bụi này sẽ nhanh chóng chui vào trong cơ thể sinh linh.

Tử khí tiêu diệt sức sống, sát khí ảnh hưởng tinh thần.

“Rất nguy hiểm đó!” Sở Vũ không nhịn được mà cảm thán, chả trách người vào vùng đất cổ này không có mấy người có thể sống sót ra ngoài.

Nhưng chất khí này hầu như rải rác khắp vùng đất cổ, có mặt khắp nơi!

“Cũng không biết tên gián điệp sao rồi.” Sở Vũ ít nhiều có hơi lo lắng.

Sở Vũ né tránh số khí này và không ngừng tiến lên, phát hiện ở phía trước có một bóng người đang nằm.

Đi đến gần lập tức bị giật mình, bởi vì người này đã thành một cái xác khô!

Da dẻ giống như không có một chút hàm lượng nước nào, hoàn toàn dính chặt lên khung xương, trạng thái chết đáng sợ, trông có vẻ rất tàn bạo!

Từ áo quần và tướng mạo miễn cưỡng có thể nhận ra người này là một thành viên trong tốp người đi vào trước đó, thân phận địa vị chắc không phải thấp, không ngờ chỉ trong thời gian ngắn như vậy đã chết ở đây im hơi lặng tiếng.

Pháp khí hộ thể gì đó, cách thức giữ mạng gì đó, ở nơi này quả thật không có ý nghĩa bao nhiêu.

Ngoại trừ giống như Sở Vũ có một con mắt có thể nhìn rõ mọi thứ, những người khác thì chỉ có thể gặp may mà thôi.

Sở Vũ lắc đầu thở dài, không đến động vào thi thể của người này mà bước nhanh rời khỏi đó.

Vùng đất cổ này rất đổ nát, có khác biệt rõ ràng so với vùng di tích cổ dưới Gò Tam Tinh.

Nửa tiếng sau, Sở Vũ cuối cùng cũng phát hiện phía trước xuất hiện một tòa cung điện đổ nát.

Cung điện đã tan hoang đến mức có hơi không thể tưởng tượng nỗi, chỉ còn lại vách nát tường xiêu, không biết đã trở thành đống hoang tàn từ bao nhiêu năm trước.

Một cái bóng hơi mập đang vểnh mông lật tìm gì ở đó.

Trong miệng vẫn đang lẩm nhẩm: “Chắc là ở chỗ này... bản đồ của mình không sai đâu!”

Chương 51: Tên Mập Chết Tiệt

Phạm Kiến!

Sở Vũ vừa nhìn đã nhận ra ngay!

Cái anh chàng đang vểnh mông lục đồ ở đó chính là cái tên mập chết tiệt mưu hại hắn một lần đó!

Lúc này, Phạm Kiến vừa hay tìm được một món đồ vật, đang dùng sức kéo nó ra từ trong đất. Phía trên món đồ đó dính đầy bùn đất nhưng Sở Vũ vẫn có thể nhận ra ngay đó hình như là một lò đan!

Hình dáng lò đan giống hình cái đỉnh, ba chân hai tai, nếu tính cả chân thì cao tầm hai thước, đường kính tầm một thước rưỡi.

Bởi vì bị dính bùn đất nên rất dơ dáy, không nhìn rõ hình dáng vốn có.

Nhưng đồ vật có thể bảo tồn từ thượng cổ đến hôm nay thì hầu như không thể là phẩm chất tầm thường!

Tuy nhiên, thứ đồ phẩm chất thấp hơn một chút thì sớm đã mờ nhạt theo năm tháng.

Vì vậy sau khi Phạm Kiến tìm được lò đan này thì lập tức không nhịn nổi mà cười như điên.

“Ha ha ha ha, quả nhiên bị ta tìm được rồi! Tiên Hạc Lô... ha ha ha ha, thần khí đó!” Hắn đang cười điên cuồng nhưng vẫn không quên tìm kiếm xung quanh, dáng vẻ cẩn thận thận trọng.

Sở Vũ lạnh lùng nhìn tên mập cười như điên đó, sau đó thấy hắn hai tay có hơi run run, cẩn thận gạt đi bùn đất ở phía trên lò đan.

Sở Vũ có thể nhìn thấy rõ, phần được gạt đi bùn đất của lò đan rất là sáng bóng!

Cũng có thể nói rằng những bùn đất này trên thực tế không hề thật sự dính lên lò đan!

Bảo khí tự làm sạch!

Sở Vũ nhanh chóng nghĩ đến câu nói này, trong lòng bỗng nhiên nóng lên!

Hắn từng đọc trên một bộ sách cổ, giới thiệu về pháp khí cao cấp trong thời đại tu chân thượng cổ.

Một câu trong đó mà hắn vẫn nhớ rất rõ: Bảo khí, tự làm sạch!

Càng là pháp khí cực phẩm thì càng đầy linh khí, dù chôn sâu trong đất lâu hàng ngàn hàng vạn hàng triệu năm thì khi gạt đi lớp bùn cát phủ lên đó vẫn sẽ vô cùng sáng bóng!

Còn pháp khí có thể được gọi là bảo khí, ít nhất cũng là vượt qua cấp Tiên Thiên!

Ở thời đại bây giờ, pháp khí Tiên Thiên đều có thể gọi là bảo vật, vượt qua cấp Tiên Thiên... ít nhất có thể xứng với hai chữ “vật báu” rồi.

Rất hiển nhiên, thứ mà cái tên mập chết tiệt đó đào ra chính là một món vật báu thật sự!

Chả trách hắn lại hưng phấn đến như vậy?

Sở Vũ không vội ra tay với Phạm Kiến, bởi vì hắn biết rất rõ rằng cảnh giới của tên đó cực cao!

Trên người hắn ta chắc chắn mang theo pháp khí hoặc phù triện che giấu khí tức, người ngoài rất khó nhận ra được thực lực thật sự của hắn ta.

Trước đây khi Phạm Kiến chui vào kết giới, Sở Vũ mở con mắt dọc nhìn hắn ta một cái, mười hai chính kinh của tên khốn này đã đả thông đến sáu đường rưỡi rồi!

Nói cách khác, tên mập chết tiệt này là một thiên kiêu thông mạch cảnh lục đoạn thật sự!

Nếu không phải lúc đó Sở Vũ nhìn hắn một cái thì nói không chừng thật sự đã bị hắn gài bẫy.

Nghĩ xem, một võ giả hai mươi bảy hai tám tuổi, thông mạch cảnh lục đoạn ở thời đại hiện giờ tuyệt đối là thiên kiêu thật sự!

Người như vậy dù tính cách có đê tiện như thế nào đi nữa thì trong cốt cách sao có thể không có sự kiêu ngạo thuộc về chính mình chứ?

Vì vậy từ lúc đó trở đi, Sở Vũ đã cảm thấy không đúng.

Sự thực chứng minh, tên mập chết tiệt này quả nhiên là muốn gài bẫy hắn.

Thậm chí theo Sở Vũ thấy thì tên khốn này không những là một người đang gài bẫy hắn mà những người tự đánh giá mình quá cao khác tám chín phần cũng bị hắn lừa rồi!

Nếu không một cao thủ trẻ tuổi thông mạch cảnh lục đoạn trung kỳ thì ai dám dễ dàng coi thường?

Sở Vũ ẩn trốn trong bóng tối, nhìn Phạm Kiến không ngừng lau chùi lò đan trong tay.

Thể tích của lò đan đó tuy không tính là nhỏ nhưng hình như rất nhẹ, trong tay của tên mập lại tựa như lông vũ vậy.

Chuyển qua chuyển lại, rất nhanh đã được hắn ta lau sạch tất cả bùn đất cát bụi đất bên trên.

Trên thực tế cũng không cần hắn cố gắng lau chùi, bởi vì những bụi đất bùn cát đó căn bản không thật sự dính trên lò đan.

Sau khi được làm sạch thì lò đan cuối cùng đã lộ ra diện mạo vốn có.

Toàn thân lò đan đen thui, vô cùng cổ xưa, lấp lánh ánh kim loại nhè nhẹ, ở hướng của Sở Vũ có thể nhìn thấy bên trên lò đan có điêu khắc tiên hạc.

Tiên hạc đó sống động như thật, dường như có thể giương cánh bay ra khỏi lò đan bất cứ lúc nào!

Hai tay Phạm Kiến ôm lấy Tiên Hạc Lô, vẻ mặt say mê và thỏa mãn.

Chính vào lúc này, đột nhiên từ bên cạnh bắn ra một luồng sáng, trực tiếp bắn về phía Phạm Kiến!

Phạm Kiến đang ôm Tiên Hạc Lô thất kinh sợ hãi, theo bản năng dùng Tiên Hạc Lô đỡ lấy.

Đùng!

Một tiếng vang lớn!

Đinh tai nhức óc!

Ngay cả Sở Vũ đứng cách rất xa cũng cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình đang quay cuồng, ngực khó chịu!Vẻ mặt hắn chấn động nhìn về bên đó.

Phạm Kiến lập tức bị đánh bay ra, trên không trung phun ra ngụm máu tươi lớn.

Rớt mạnh lên một vùng đổ nát cách đó mấy chục mét.

Sở Vũ vẫn luôn mở con mắt dọc ở giữa trán, có thể nhìn thấy rõ nơi Phạm Kiến rớt xuống có tà khí và sát khí quấn quanh.

Khi những khí đó muốn áp sát trong thân thể của Phạm Kiến thì có một lớp phòng ngự tạo thành từ luồng năng lượng nhẹ, chặn tất cả những khí đó lại!

Trên người cái tên này còn có bảo vật khác, lại có thể chặn lại những tà khí và sát khí ở đây.

Quả nhiên là kẻ có lai lịch!

Tuy nhiên, việc khiến Sở Vũ có hơi kinh hãi là một cường giả thông mạch cảnh lục đoạn lại bị một luồng sáng đánh trọng thương?

Hắn nhìn cái Tiên Hạc Lô đó rơi trên đất, hình như không có chút tổn thương nào.

Vừa nãy nếu không phải Tiên Hạc Lô này thay Phạm Kiến đỡ một đòn thì luồng sáng đó tám chín phần có thể đánh ra một cái lỗ trên thân thể hắn ta!

Phạm Kiến nằm ở đó phát ra tiếng rên đau đớn, đồng thời tức giận mắng: “Tên khốn kiếp nào dám đánh lén lão tử vậy? Mẹ kiếp... đừng để lão tử nhìn thấy mày, nếu không sẽ khiến mày cầu sống không được, cầu chết không xong!”

Sở Vũ ẩn nấp ở đó, một đôi mắt luôn nhìn chằm chằm vào nơi vừa nãy bắn ra tia sáng, đối phương sau một đòn đánh trúng thì lại không ló ra ngay liền.

Điều này khiến Sở Vũ không thể không bội phục lòng dạ của người này, đúng là rất thâm sâu, rất có khả năng nhẫn nhịn.

Lúc này, Phạm Kiến lớn tiếng mắng chửi: “Mẹ mày, có gan đánh lén mà không dám ló ra gặp ta ư? Đồ khốn, đừng để ông mập nhà mày biết là ai đánh lén, nếu không tuyệt đối sẽ không tha cho mày đâu! Mau ra đi! Mày có ra không hả? Ông mập đây đã không xong rồi, lẽ nào mày vẫn không dám cút ra để ông đây nhìn xem mày là quỷ nhỏ phương nào ư?”

“Ha ha, Phạm Kiến, cái tên mập mày cũng thật là đê tiện. Không ngờ mày lại ẩn náu kỹ như vậy, càng không ngờ trên tay mày lại có bản đồ ở đây.”

Cùng với giọng nói đó, từ bên đó có một bóng người đi ra.

Sở Vũ nghe giọng nói đó thì cảm thấy rất quen tai, đến khi nhìn thấy thì lập tức bừng tỉnh.

Ngô Đông!

Ngô Đông của Ngô gia Thanh Hải!

Hắn ta trước đây từng xỉ nhục Sở Vũ ở trong buổi tiệc rượu ở Long Thành, còn muốn cưỡng ép mang Sở Tiếu Tiếu đi.

Cuối cùng bị Sở Thiên Hùng dùng Thái Thanh dọa sợ bỏ đi.

Hắn ta xuất hiện ở đây quả thực khiến Sở Vũ có hơi bất ngờ.

Bởi vì Ngô Đông ở trong đám người đó được coi là một người có cảnh giới khá thấp!

Phạm Kiến lúc đó là lừa Sở Vũ, nói hắn là xung huyệt cảnh bát đoạn. Nhưng Ngô Đông này lại là một võ giả xung huyệt cảnh chính cống.

Một võ giả xung huyệt cảnh mà cũng chạy đến đây? Hơn nữa còn không bị tổn thương gì cả?

Sở Vũ tuy cũng là xung huyệt cảnh, nhưng hắn trước giờ không coi mình là võ giả xung huyệt bình thường.

Nhìn thấy Ngô Đông ở đây thực sự khiến Sở Vũ cảm thấy có hơi kỳ lạ.Xem ra, trong thị tộc cổ xưa quả thực cũng tồn tại một số truyền thừa lợi hại và... pháp khí lớn mạnh!

Phạm Kiến nhìn thấy Ngô Đông thì cũng ngẩn ra, sau đó lập tức cười lạnh: “Mày có phải cảm thấy tao không có người thay thế để đối phó với mày?”

Ngô Đông đi ra từ bên đó, đi đến trước Tiên Hạc Lô rồi dừng lại, nói nhạt: “Tiên Hạc Lô, Tiên Hạc Đan Kinh... mười lò đan lớn thượng cổ, mười đan sách lớn. Loại bảo vật này phải là người có đức mới có thể sở hữu.”

Phạm Kiến ngẩn người: “Mày đã có được Tiên Hạc Đan Kinh?”

Ngô Đông không trả lời mà nhìn Phạm Kiến với vẻ cười lạnh: “Mày chẳng qua chỉ là một kẻ vô sỉ, không xứng sở hữu vật báu.”

Phạm Kiến cũng cười lạnh: “Tên khốn, thật không ngờ mày cũng ẩn náu kỹ thật, nhưng mà một tên giun dế xung huyệt cảnh như mày thật sự cho rằng có thể đối kháng với tao?”

“Trong tình huống bình thường thì không thể, nhưng hiện giờ mày đã bị trọng thương. Không thể không nói, mày đùa giả giả thật thật cũng cao siêu lắm, suýt chút nữa đã dọa được tao rồi. Tiếc là mày đã gặp phải nó!”

Ngô Đông nói rồi, giơ lên một món pháp khí trong tay.

Đó là một chiếc nỏ cầm tay nhỏ, kích thước bằng bàn tay, nhưng lại không có nỏ tiễn. Luồng tia sáng vừa nãy chính là bắn ra từ trong chiếc nỏ cầm tay này.

“Kinh Thần Nỏ?” Trên gương mặt béo tròn đó của Phạm Kiến lộ ra mấy phần kinh hãi.

Ngô Đông nhe răng cười: “Mày cũng rất có kiến thức đó, không hổ là đệ tử đích truyền chủ chốt của Đạo Môn.”

Sắc mặt của Phạm Kiến cuối cùng trở nên nghiêm túc: “Không ngờ mày biết cũng nhiều thật.”

“Nhiều hơn mày tưởng một chút.” Ngô Đông nói.

Trên mặt Phạm Kiến có hơi nhợt nhạt, hầu như không nhìn thấy sắc hồng, thương thế của hắn quả thực có hơi nghiêm trọng.

Kinh Thần Nỏ đã vượt qua pháp khí Tiên Thiên, uy lực lớn mạnh vô cùng. Vừa nãy hắn ta có thể may mắn giữ lại một mạng vẫn là nhờ vào Tiên Hạc Lô.

Ánh mắt Phạm Kiến lấp lánh, nhìn Ngô Đông: “Tiên Hạc Lô thuộc về mày, tao có thể lấy cha mẹ tao ra thề, sau này tuyệt đối sẽ không báo thù mày! Mày đã biết thân phận của tao, nếu thật sự dám giết tao thì mày sẽ hối hận.”

“Dùng cha mẹ mày để thề? Tên mập chết tiệt, trong toàn bộ tổ chức ai không biết mày là tên chuyên hại người khác? Tên của cha mẹ mày sớm đã bị mày chà đạp vô số lần rồi nhỉ?” Ngô Đông cười nhạt.

“Vậy mày muốn thế nào?” Giữa trán Phạm Kiến lóe qua một lớp sát khí.

Hắn đường đường là thiên kiêu trẻ tuổi thông mạch cảnh lục đoạn trung kỳ, sợ hãi thì sợ hãi nhưng sự kiêu ngạo coi thường mọi người trong cốt cách lại không hề ít đi chút nào.

Bị một võ giả xung huyệt cảnh như Ngô Đông châm biếm thì hắn cũng không chịu được.

“Giết mày!”

“Với chút bản lĩnh đó của mày mà còn có thể phát động Kinh Thần Nỏ lần nữa ư?” Phạm Kiến vẻ mặt coi thường.

“Tao còn có kiếm!” Ngô Đông nói nhạt, rút ra từ trên người một thanh kiếm cổ bằng đồng.

Sở Vũ ở phía xa vừa nhìn, thấy cũng xấp xỉ như hai thanh kiếm trên người mình thì nói thầm quả nhiên là đồ được sản xuất với số lượng lớn...

“Vẫn có thể giết được mày!” Trong mắt Ngô Đông lóe qua một tia lạnh lùng nghiêm nghị.

Hắn ta quá rõ hậu quả nếu gây sự với loại người như Phạm Kiến, vì vậy từ lúc bắt đầu, khoảnh khắc Phạm Kiến dùng Tiên Hạc Lô may mắn toàn mạng thì hắn ta đã không định bỏ qua cho tên mập này!

Mắt thấy Ngô Đông xách kiếm đồng từng bước đi tới, Phạm Kiến không nhịn nổi gào lớn tiếng: “Tống huynh, Tống đại ca, Tống gia gia, tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi, anh cứu tôi một mạng đi, tôi dùng linh hồn tôi để thề sau này mãi mãi xem anh là tiểu đệ, nếu phản bội anh thì tôi sẽ bị trời đánh năm đạo thiên lôi!”

Trên mặt Ngô Đông lập tức lộ ra vẻ hồ nghi rồi nhìn xung quanh.

Hắn ta dĩ nhiên biết Tống huynh đó là ai, trước khi tiến vào đây thì hắn ta thậm chí còn muốn tìm cơ hội giết người đó!

Sở Vũ ẩn náu ở bên đó, không chút động lòng.

Tên mập chết tiệt này không phải là kẻ mặt dày bình thường, lời thề của hắn có quỷ mới tin.

“Tống tổ tông, tôi sai rồi, tôi thật sự đã biết sai rồi, anh cứu tôi một mạng đi, tôi dùng linh hồn hiến tế nhận anh làm chúa, đồng thời nói với anh một bí mật to lớn! Cầu xin anh đó, mạng người quan trọng mà... Ôi chao, anh còn không cứu tôi thì bí mật đó sẽ vĩnh viễn không có ai biết nữa! Tôi dùng anh hai để thề, nếu tôi nói dối thì anh hai tôi từ đây sẽ không ngóc lên được! Chậc chậc chậc chậc, cứu mạng với lão Tống!”

Phạm Kiến ở đó hét loạn giống như bị điên vậy.

Ngô Đông lại có hơi do dự, tinh thần hắn ta tập trung cao độ, muốn biết tên mập này rốt cuộc có phải đang phô trương thanh thế hay không.

Vèo!

Một bóng người đột nhiên xuất hiện ở sau lưng Ngô Đông.

Tốc độ đó nhanh đến không thể tưởng tượng nổi!

Giống như một luồng sáng!

Ngô Đông ra sức truyền sức mạnh đang có vào trong Kinh Thần Nỏ, khoảnh khắc muốn bắn về phía sau lưng.

Hai thanh kiếm ngắn bằng đồng sắc nhọn từ sau lưng đâm xuyên thân hình hắn ta, sau đó nhô ra từ trước ngực.

Ngô Đông cúi đầu, vẻ mặt không dám tin.

Một tiếng á, phun ra một ngụm máu tươi.

Chương 52: Mua mạng

Sức sống của Ngô Đông rất lớn mạnh, trên người có pháp khí hộ mạng đang ra sức áp chế sự biến mất sức sống của hắn.

Vẻ mặt hắn run sợ quay đầu lại, nhìn thanh niên cao gầy ra tay với mình: “Mày...”

Sở Vũ lạnh lùng nhìn hắn, hai tay hơi dùng sức, hai thanh kiếm cổ bằng đồng khuấy trong cơ thể Ngô Đông! 

Ngực của Ngô Đông lập tức bị khuấy ra hai lỗ máu, máu tươi không ngừng chảy ra ào ạt.

“Á!”

Ngô Đông không nhịn nổi phát ra một tiếng kêu thảm thiết. 

Không còn sức ngăn sự biến mất của sức sống nữa, hắn trợn ngược mắt nhìn trừng trừng Sở Vũ: “Tên họ Tống kia... tao với mày không thù không oán...”

“Không thù không oán? Khoan chưa nói đến trên đường đến đây mày lộ ra ý định giết tao.” Sở Vũ cười lạnh lùng: “Quan trọng là... tao là Sở Vũ!”

Yên lặng! 

Khoảnh khắc này ngoài Sở Vũ ra, hai người có mặt ở đó đều hoàn toàn kinh ngạc đến đờ đẫn rồi.

Ngô Đông thậm chí quên mất đau đớn, quên mất bản thân sắp chết!

Trong mắt hắn lộ ra vẻ mặt không dám tin: “Mày mày... sao mày có thể? Sao có thể là tên... phế...” 

Hắn còn chưa nói xong, mắt nhìn người thanh niên cao gầy trước mặt, sau khi bộ mặt méo mó một hồi thì một gương mặt anh tuấn xuất hiện ở trước mặt hắn.

Không phải Sở Vũ thì còn có thể là ai?

Á phụt! 

Ngô Đông lại phun ra một ngụm máu tươi, hoàn toàn sụp đổ.

Sở Vũ rút hai thanh kiếm cổ bằng đồng ra, thân hình Ngô Đông lập tức ngã xuống đất, tắt thở mà chết.

Nằm ở đó, hai mắt vẫn trợn tròn, chết không nhắm mắt! 

Sở Vũ khom lưng lấy từ trong tay Ngô Đông cái Kinh Thần Nỏ đó, dùng tay lắc lắc hỏi tên mập nằm ở đó bị chấn động đến nỗi nói không nên lời: “Thứ đồ chơi này có phẩm cấp gì? Kinh Thần Nỏ? Tên cũng rất oách nhỉ.”

Phạm Kiến mặt co rúm, trong ánh mắt lộ ra sự sợ hãi khó mà kiềm chế, trong lòng đầy cay đắng.

Hắn quá rõ Sở Vũ dám nói ra bí mật kinh thiên này trước mặt hắn, chắc chắn không định để hắn sống tiếp. 

Nhưng mà hắn không muốn chết đâu!

“Không ngờ... Sở gia trước giờ không bị phế, quả nhiên không hổ là... tuyệt thế thiên kiêu... khụ khụ, Kinh Thần Nỏ... là bảo khí Tôn Giả.”

Phạm Kiến cuối cùng không nhịn nổi, ho ra hai ngụm máu lớn. 

Đòn vừa nãy của Kinh Thần Nỏ, nếu không phải hắn dùng Tiên Hạc Lô chặn một cái thì thân thể có thể cũng đã nổ tung rồi.

Có thể may mắn sống sót đã là quá may rồi.

Đối diện Ngô Đông, hắn là cưỡng ép áp chế, nhưng hiện giờ hắn đã hoàn toàn không nén nổi nữa. 

“Bảo khí Tôn Giả? Đồ tốt mà!” Sở Vũ cười ha ha.

Dưới con mắt dọc, Sở Vũ rất rõ trạng thái của tên mập. Vì vậy căn bản không trả lời hắn ta, lại nhặt thanh kiếm cổ bằng đồng của Ngô Đông lên.

Trước mặt Phạm Kiến, đem Kinh Thần Nỏ và mấy thanh kiếm cổ bằng đồng thu vào trong nhẫn chứa đồ. 

Sau đó, Sở Vũ lại từ trên người Ngô Đông lục ra một bộ sách cổ và một tấm bản đồ cổ.

Bản đồ đó chính là bố cục thế giới nhỏ của Hồ Tiên Động nơi đây, Sở Vũ nhìn một cái rồi tiện tay cất đi.

Sau đó xem bộ sách cổ trong tay. 

Sách cổ này cũng được chế tạo từ một loại kim loại, rất nhẹ, hình như cùng một chất liệu với Tiên Hạc Lô.

Bìa sách dùng văn tự thượng cổ viết—Tiên Hạc Đan Kinh.

Tỏa ra một phong cách cổ đầy bể dâu. 

Sở Vũ mở ra nhìn một cái, bên trên không có chữ viết, khi Sở Vũ dùng tinh thần lực cảm nhận thì miễn cưỡng cảm nhận được một dòng chữ.

Bên dưới Sở Vũ không thể cảm nhận được.

Muốn tiếp tục cảm nhận thì một cảm giác chóng mặt hoa mắt truyền đến. 

Chớp mắt, có cảm giác tinh thần mệt mỏi mãnh liệt.

Sở Vũ vội dừng lại.

Trong lòng nóng như lửa: Đây là kinh thư đỉnh cấp. 

Hơn nữa còn là một quyển kinh thư luyện đan!

Đây mới là truyền thừa đỉnh cấp thật sự, năng lực không đủ, sức mạnh tinh thần không đủ thì căn bản không thể học được.

Nó khác với tổng cương, tổng cương chính là dành cho người ở giai đoạn Trúc Cơ tu luyện, vì vậy trên đó có chữ viết. 

Thánh nhân dạy học, ai cũng được giáo dục, chỉ cần chịu học là được.

Nhưng quyển Tiên Hạc Đan Kinh này rõ ràng là có yêu cầu, cần phải có cảnh giới và tầng lớp cao hơn, phải có sức mạnh tinh thần lớn mạnh hơn mới có thể tu luyện!
Tên mập nằm ở đó thoi thóp, vẻ mặt hâm mộ nhìn bộ kinh thư trong tay Sở Vũ, tim lại đang rỉ máu! 

Đó vốn dĩ đều phải là của mình mà! Súc sinh Ngô Đông, Tống Hồng khốn kiếp... Mẹ kiếp, đó đáng lẽ phải là của mình!

Mình muốn trở thành truyền nhân Đan Vương mà!

Mình muốn có được truyền thừa của ông ấy, mình không thèm trở thành đích truyền Đạo Môn gì đó. 

Phạm Kiến cảm thấy tim mình sắp tan nát rồi.

Hồ Tiên Động này ở thời đại thượng cổ là một nơi rất lợi hại!

Bởi vì ở đây có một vị Đan Vương thượng cổ sinh sống! 

Tiên Hạc Đan Vương!

Đó là một đại sư luyện dược đỉnh cấp thật sự!

Nghe nói là một yêu thánh. 

Ở thời đại đó, mỗi ngày đều có vô số người đến đây xin thuốc. Vì vậy có rất nhiều người biết đến nơi này.

Sở dĩ Ngô Đông và tên mập đều cho rằng Hồ Tiên Động này có truyền thừa của vị Đan Vương đó là vì có rất nhiều ghi chép của thời đại thượng cổ lưu truyền lại, trên đó đều nói mấy năm trước khi kiếp nạn lớn đó xuất hiện thì Tiên Hạc Đan Vương đã rời đi rồi, nghe nói là đi tuần du.

Hái thuốc giữa các vì sao! 

Sau khi kiếp nạn lớn xảy ra, chư thánh liên thủ phong ấn thế giới này, lúc đó dù cho Đan Vương trở về thì một mình cũng không có sức mở phong ấn.

Do đó, rất nhiều người đều nhận định truyền thừa của Đan Vương tám chín phần vẫn ở động phủ của ông ấy!

Chỉ là mấy ngàn vạn năm, thế sự xoay vần, thế giới nhiều lần thay đổi lớn nên đã không có ai có thể thật sự tìm được động phủ Đan Vương nữa rồi. 

Lần này, di tích Hồ Tiên Động được phát hiện, tin tức bị Phạm Kiến và Ngô Đông ngẫu nhiên biết được, thông qua tổng hợp so sánh thì phát hiện ở đây có khả năng là động phủ Đan Vương thời đại thượng cổ!

Lúc đó tất cả đều kích động đến sắp điên lên, bọn chúng không ai bảo ai... đã chọn tự làm một mình!

Việc này một khi bị sư môn ở phía sau biết được rằng họ muốn độc chiếm truyền thừa này thì hầu như không thể! 

Dù là trước khi thế giới khôi phục, truyền thừa của Đan Vương cũng là thứ khiến tất cả cổ giáo đều đỏ mắt!

Chứ chưa nói đến hiện tại.

Ai có thể nhận được truyền thừa Đan Vương thì đồng nghĩa với việc trực tiếp bước lên con đường một bước lên mây. 

Sở Vũ đem Tiên Hạc Lô và Tiên Hạc Đan Kinh cất hết, sau đó nhìn Phạm Kiến nằm ở đó.

“Tống gia... không, Sở gia, chúng ta... thương lượng nhé?” Tên mập cố gắng khiến giọng điệu của bản thân trở nên nhã nhặn một chút, thu lại tất cả sự sắc sảo, một chút cũng không dám để lộ ra.

“Chúng ta có phải cũng nên tính sổ rồi không?” Sở Vũ vẻ mặt bình thường nhìn Phạm Kiến. 

Không có ai thích bị lừa gạt, càng không có ai thích bị ám hại!

Nếu không phải đủ cảnh giác, Sở Vũ có thể đã bị cái tên này hại chết rồi.

Hắn quả thực không định để lại nhân chứng, cũng không có hứng thú lắm đối với bí mật to lớn gì đó mà tên mập chết tiệt này nói. Bí mật ẩn giấu ở thế giới này quá nhiều rồi, giống như cá diếc vượt sông, không biết bao nhiêu mà kể.

Không phải tất cả cơ duyên đều có thể bị một mình hắn đạt được, nhiều hơn một thứ và ít hơn một thứ thực ra cũng không có gì khác biệt.

“Sở gia, anh hãy nghe tôi nói trước, trạng thái hiện giờ của tôi... anh cũng nhìn thấy rồi, một kiếm của anh có thể băm tôi ra, tôi căn bản không có sức phản kháng.” 

Phạm Kiến vẻ mặt cay đắng, lúc nói những lời này, lòng hắn như dao cắt.

Nếu không phải bị tên khốn Ngô Đông đó đánh lén thì dù lực chiến của Sở Vũ có mạnh thế nào đi nữa, một cao thủ thông mạch cảnh lục đoạn như hắn cũng sẽ không sợ.

“Tôi biết, tôi đã ám hại anh, việc này là tôi sai, tôi đáng chết.” Phạm Kiến tha thiết nhìn Sở Vũ: “Nhưng hiện giờ tôi muốn dùng một bí mật để mua mạng của tôi. Còn nữa, tôi bằng lòng... phục tùng anh, trở thành đầy tớ của anh, mãi mãi tận hiến.” 

Trên gương mặt hơi mập của Phạm Kiến lộ ra vẻ đau khổ.

Hắn thật sự không muốn chết, không cam lòng!

Ở thời đại thế giới khôi phục này, bất kỳ một người thiên phú trác tuyệt nào cũng có khả năng đi theo con đường của hiền triết đã khuất, bước lên cảnh giới cực kỳ cao! 

Nhưng phàm là thiên kiêu có chút dã tâm thì không ai không nghĩ như vậy!

Sở Vũ nhìn gương mặt mập có hơi méo mó đó của Phạm Kiến, nói nhạt: “Tao vốn dĩ không thù không oán với mày, vậy mà mày lại đẩy tao vào chỗ chết, mày cảm thấy bí mật gì có thể đổi lấy mạng của mày sao?”

Nói rồi, trong mắt Sở Vũ lộ ra một tầng u ám, có ý định giết người. 

Hắn không muốn dây dưa, thủ đoạn của tên mập này quả thật không ít, tuy nói nhờ con mắt dọc có thể nhìn thấy rất rõ trạng thái gay go của hắn ta.

Nhưng ai có thể bảo đảm, hắn ta nhất định không có người thay thế chứ?

“Đừng, đừng có ý muốn giết người... bí mật của tôi tuyệt đối có thể mua mạng của tôi!” 

Phạm Kiến nói liên thanh: “Là Hậu Nghệ... tôi biết mộ của Hậu Nghệ, trong đó có cung đỏ của Hậu Nghệ, là thật đó, tuyệt đối là thật, tôi... trên người tôi có tài liệu liên quan.”

“Cung đỏ?” Sở Vũ hơi nhíu mày.

“Ừm ừm, đúng, cung đỏ, tôi biết nó chôn ở nơi nào!” Phạm Kiến tha thiết nhìn Sở Vũ: “Tôi có thể dẫn anh đi!” 

“Không phải lại muốn ám hại tao chứ?” Sở Vũ nhìn Phạm Kiến cười mà như không cười: “Nếu mày biết nó ở đâu thì tại sao mày không đi lấy?”

“Nơi đó quá nguy hiểm, mà cảnh giới của tôi lại quá thấp.” Phạm Kiến nói thấp giọng.

“Cảnh giới của tao rất cao ư?” Sở Vũ cười ha ha, tên mập chết tiệt này, đến lúc này còn muốn ám hại hắn. 

“Không không không, anh đừng hiểu lầm, tôi không nói đi bây giờ.” Phạm Kiến cuối cùng cũng hạ quyết tâm, cắn răng nói: “Tôi có một cách hiến tế linh hồn, có thể lấy ra một phần hồn phách của tôi để cho anh khống chế...”

“Đưa đây.” Sở Vũ nói không hề do dự.

Tên này tuy đáng chết nhưng việc hắn biết rất nhiều, bí mật hắn biết e rằng chắc chắn không chỉ có chút đó. 

Hắn đến từ Đạo Môn, một môn phái được đạo tặc trong thiên hạ tôn sùng ở thời đại thượng cổ!

Loại truyền thừa cổ xưa này dù là bí mật nắm giữ hay là tài nguyên trong tay cũng tuyệt đối là một con số kinh người.

Vì vậy, nếu có thể nắm được đệ tử đích truyền của Đạo Môn thì vẫn hời hơn là giết hắn. 

Tên mập run rẩy, lấy ra từ trên người một cuốn sách cổ đưa cho Sở Vũ.

Không phải khống chế sinh linh khác mà chính là các loại công pháp tà ác.

Cho người ta cảm giác giống như đến từ ma giáo. 

“Trang thứ ba... loại công pháp thứ ba.” Phạm Kiến chớp mắt, nhìn Sở Vũ nói nhỏ.

Sở Vũ liếc nhìn công pháp đó một cái, sau đó cười lên, nhìn tên mập: “Mày có phải cảm thấy tao vừa không có văn hóa lại vừa rất dễ bị lừa?”

Nếu thật sự dựa theo chỉ dẫn của tên mập chết tiệt này mà tu luyện loại công pháp thứ ba ở trang thứ ba thì thân thể Sở Vũ ít nhất trong vòng nửa giờ sẽ cứng ngắc, không thể động đậy! 

Luận về thiên phú tu luyện, Sở Vũ không hề thua kém bất cứ ai!

Làm gì có chuyện mắc bẫy?

Thân thể cứng ngắc nửa tiếng... đủ để tên mập hồi phục đến mức có thể giết người rồi! 

Sắc mặt tên mập đơ lại, cười gượng hi hi nói: “Tôi nhớ lầm rồi!”

Sở Vũ nhìn có vẻ vô ý giơ chân lên, đạp một phát lên chân tên mập.

Răng rắc! 

Tên mập phát ra một tiếng kêu thảm, một chiếc xương đùi của hắn bị Sở Vũ đạp gãy!

“Đừng sợ, tao không phải người tốt đâu.”

Sở Vũ cười híp mắt nhìn tên mập, trên người lại bùng phát ý muốn giết người! 

“Sở gia... tha mạng, xin tha mạng, lần này tôi nhất định ngoan ngoãn, tuyệt đối nghe lời!”

Chương 53: Thần tộc? ma tộc?

Một tiếng sau, tên mập mặt như tro nguội, ủ rủ như thể cha mẹ qua đời đi theo sau Sở Vũ, trông giống như cái túi trút giận.

Bộ dạng đi cà nhắc, co đầu rụt cổ, không nhìn ra được đây là một cao thủ thông mạch cảnh lục đoạn.

Cái gì mà phong độ cao thủ, cái gì mà kiêu ngạo của thiên tài đều biến hết đi. 

Đường đường là đích truyền Đạo Môn mà lại trở thành nô bộc của người khác.

Sự chênh lệch to lớn này khiến Phạm Kiến hoàn toàn không còn tinh thần.

Hắn giao ra quyển Ma Môn Công Pháp đó cũng là bất đắc dĩ mà thôi, nếu không Sở Vũ ắt sẽ giết hắn. 

Thế giới tu chân cá lớn nuốt cá bé, làm gì có cái gọi là ôn hòa?

Vả lại hắn có thể ngấm ngầm mưu tính người khác, ám hại người khác, vậy thì không thể trách người khác ám hại lại hắn.

Kẻ giết người thì sớm muộn cũng sẽ bị người khác giết. 

Việc càng khiến Phạm Kiến khó có thể chấp nhận là, phế nhân thiên tài trong truyền thuyết này lại có thiên phú giỏi đến cực độ!

Giỏi đến mức không thể tưởng tượng được!

Cuốn Ma Môn Công Pháp đó ở trong tay hắn đã một thời gian rồi. 

Là hắn ám hại một đệ tử đại phái rồi có được.

Nhưng công pháp trong đó hắn cũng chỉ hiểu rõ cực ít.

Trong đó, loại thứ ba ở trang thứ ba là một loại công pháp mà gần đây hắn mới vừa hiểu ra. 

Phạm Kiến tuy rất bỉ ổi nhưng thiên phú của hắn cực cao, trước giờ vẫn cho rằng IQ của mình cao hơn người thường.

Công pháp ngay cả hắn cũng cần thời gian rất dài mới có thể hiểu thì hắn không tin người khác sẽ nhìn ra vấn đề trong thời gian ngắn.

Vì vậy hắn muốn ám hại Sở Vũ lần nữa. 

Không ngờ thiên phú tu luyện của Sở Vũ cao đến giật mình, không những liếc nhìn một cái đã nhìn ra vấn đề, còn đá gãy một chân của hắn.

Vừa nãy lúc nối xương, Sở Vũ cố ý giày vò hắn, khiến hắn đau không muốn sống. Thậm chí phát ra tiếng kêu thảm thiết như mổ heo rất xỉ nhục, suýt chút nữa là đau đến tè ra quần...

Mẹ kiếp, đây là vận may gì chứ? Xui xẻo thì có! 

Sau khi một cái chân bị đá gãy, Sở Vũ tiếp tục uy hiếp muốn đá gãy luôn hai cái chân còn lại của hắn nên hắn cuối cùng cũng sợ rồi.

Cam chịu số phận rồi, không có gì quan trọng hơn mạng sống.

Thành thật nói với Sở Vũ công pháp khống chế người thật sự. 

Sở Vũ lại khiến Phạm Kiến chấn động lần nữa, chỉ mất hơn hai mươi phút thì đã học được...

Cuốn Ma Môn Công Pháp này tuyệt đối không tầm thường.

Mỗi một loại công pháp nhỏ đều rất ít chữ, nhưng kiến thức chứa đựng trong đó lại rất uyên thâm, tương đối phức tạp. 

Thu lấy một phần linh hồn của người khác, chẳng qua chỉ là thủ đoạn nhỏ cấp thấp nhất.

Chỉ một môn công pháp đó, tu luyện đến cảnh giới cao nhất thì vô cùng thần kỳ!

Sở Vũ tuy không có thời gian lĩnh hội sâu hơn, nhưng lại có thể cảm nhận được công pháp này một khi tu luyện đến cảnh giới cao nhất thì e là trong chớp mắt có thể khống chế vô số người! 

Chả trách nhiều người biết rõ Ma Môn phạm vào điều kiêng kị như vậy, nhưng lại không kiềm được mà cứ người trước ngã xuống, người sau tiến lên.

Trong lòng Sở Vũ nói thầm.

Chuyến đi Hồ Tiên Động lần này thu hoạch quá kinh ngạc. 

Ngay cả Sở Vũ cũng không ngờ rằng sẽ có thu hoạch như vậy.

“Tiên Hạc Đan Vương, bản thể là một con hạc. Ở thời đại thượng cổ được gọi là một trong thập đại Đan Sư, cũng là một Yêu Thánh lớn mạnh.”

“Ông ấy có tấm lòng nhân hậu, hầu như là có nhu cầu ắt sẽ đáp ứng, vì vậy trong thời kỳ thượng cổ, danh tiếng của Hạc Thánh cực kỳ vang dội, dù là người của trận doanh nào thì cũng đều cực kỳ sùng bái ông ấy.” 
“Tiên Hạc Lô là pháp khí mà Hạc Thánh đã dùng để luyện đan năm xưa, nghe nói là vật bầu bạn ông ấy thành thánh. Vì vậy, giá trị của Đan Lô này không cần nói nhiều...”

Khi tên mập nhắc đến Tiên Hạc Lô thì trên gương mặt mập đó vẫn đầy xoắn xuýt, tim đang rỉ máu.

Quả thực là quá buồn bực rồi! 

Vừa nghĩ thì đã thấy khó chịu...

“Tiên Hạc Đan Kinh lại càng lợi hại, trên đó ghi chép toàn bộ tâm đắc, kinh nghiệm, cùng vô số phương pháp luyện đan của Hạc Thánh.”

“Tôi thậm chí còn nghe nói, rất nhiều phương pháp luyện đan trên Tiên Hạc Đan Kinh đều là do Hạc Thánh thu thập, trong đó có một phần là bản thân ông ấy thậm chí cũng không có cách nào luyện chế!” 

“Hoặc là thiếu nguyên liệu, hoặc là năng lực không đủ... Nghĩ xem, phương pháp luyện đan mà Hạc Thánh tiền bối cũng cảm thấy năng lực không đủ thì đáng sợ cỡ nào?”

Sở Vũ lặng lẽ nghe Phạm Kiến giải thích, trong lòng cũng bất giác dậy sóng theo.

Nghĩ đến niên đại huy hoàng sáng lạn mà hắn luôn hướng về. Nhưng lại không biết vì sao vào sáu ngàn vạn năm trước đột nhiên gặp phải kiếp nạn lớn, văn minh tu chân lại bỗng chốc suy bại, nên hắn cũng thắc mắc với Phạm Kiến. 

“Việc này nhiều người lại nói khác nhau.”

Phạm Kiến than nhẹ: “Một cách nói trong đó là được nhiều di tộc chấp nhận rộng rãi, đồng thời cũng là cách nói mà cá nhân tôi khá đồng ý, là đến từ sự xung đột giữa các chủng tộc.”

Hắn ta nhìn về phía Sở Vũ, bỗng nhiên hỏi: “Anh có từng nghe đến trí tuệ nhân tạo không?” 

“Trí tuệ nhân tạo?” Sở Vũ nhíu nhíu chân mày: “Có liên quan gì với cái này?”

Hắn dĩ nhiên biết trí tuệ nhân tạo, trên thực tế, trước bước ngoặt lịch sử của hơn ba mươi năm trước, trí tuệ nhân tạo trên địa cầu đã bắt đầu bước vào thời kỳ bùng phát thật sự!

Người máy sở hữu trí tuệ nhất định, thay thế cho rất nhiều ngành nghề, vào lúc đó cũng gây ra thất nghiệp cho lượng lớn nhân viên. 

Lúc đó, người ủng hộ trí tuệ nhân tạo chỉ là số ít người, nhưng số ít người đó... lại là số người nắm quyền phát ngôn!

Vì vậy, tốc độ phát triển trí tuệ nhân tạo những năm đó cực kỳ nhanh chóng và mãnh liệt.

Nhưng sau khi kỷ nguyên mới đến, trí tuệ nhân tạo dường như bị cố ý đàn áp! 

Những năm đó trôi qua, không nghe nói trí tuệ nhân tạo có đột phá lớn gì nữa.

“Dĩ nhiên có liên quan rồi.” Phạm Kiến cười gượng nói: “Danh tiếng của Đạo Môn tuy không tốt đẹp gì, nhưng nói thực, tin tức của Đạo Môn lại là nhanh nhạy nhất. Dù là bộ phận tình báo của các cổ giáo đỉnh cấp đó thì ở phương diện này cũng không bằng Đạo Môn.”

Phạm Kiến nhìn Sở Vũ: “Thực ra ở trong thời kỳ thượng cổ, các loại thủ đoạn tương tự như công nghệ đen quả thực quá nhiều. Hiện giờ thế tục có rất nhiều đồ được gọi là khoa học kỹ thuật cao, nhưng so với thời đại văn minh tu chân thượng cổ rực rỡ thì chỉ là tép riu.” 
Sở Vũ nghĩ ngợi, cũng đồng ý với cách nói này của Phạm Kiến, bản thân hắn đã tận mắt được mở mang sự lớn mạnh của nền văn minh khoa học kỹ thuật thượng cổ.

“Thế giới của người thường là không gian ba chiều, nhưng thế giới của tu chân lại là không gian đa chiều.”

“Còn có thế giới linh hồn, thế giới tinh thần, thế giới hư ảo... Tất cả các lĩnh vực đều uyên thâm!” 

“Trên thực tế, một số nhà khoa học lớn của thời cận đại, đích đến của hướng nghiên đều không hẹn mà cùng chỉ về cùng một hướng.”

Phạm Kiến nhìn Sở Vũ: “Đó chính là thần học!”

Sở Vũ gật gật đầu, hắn xem qua rất nhiều bản thảo của các nhà khoa học lớn cận đại, xưa nay trong ngoài đều có. Quả thực là nghiên cứu đến cuối cùng, toàn bộ đều bắt đầu đi nghiên cứu thần học. 

Bao gồm cả nhà khoa học lớn Tiêu Chấn của Hoa Hạ thay đổi cả thế giới đó, vị tiền bối này không những đã đi nghiên cứu thần học, mà còn nghiên cứu ra thành quả.

Nếu không nhờ ông ấy thì có thể đến hôm nay, cả thế giới này vẫn ở trạng thái bị phong ấn.

“Vũ trụ mênh mông, các chủng tộc nhiều vô số kể. Có Nhân Tộc, có Yêu Tộc, có loại tương tự Nhân Tộc được tạo thành từ hậu duệ Nhân Tộc và Yêu Tộc, còn có Cơ Giới Tộc...” 

Phạm Kiến nói đến chuyện này thì thuộc như lòng bàn tay vậy: “Nhưng trong số đó có một chủng tộc đáng sợ nhất, họ hầu như là bị tất cả chủng tộc cùng ngăn chặn, đó chính là một chủng tộc hình thành... sau khi trí tuệ nhân tạo biến đổi đến trình độ cực cao.”

Sở Vũ nhíu mày, trí tuệ nhân tạo biến đổi đến trình độ cực cao? Khó mà tưởng tượng được sẽ như thế nào.

Phạm Kiến nói: “Họ tự xưng là Thần Tộc, cho rằng bản thân mới là chủng tộc ưu tú nhất cao cấp nhất, có thể hiệu lệnh vũ trụ. Nhưng bị chúng tôi gọi là Ma Tộc. Quyển công pháp bị anh cầm đi đó thực ra chính là một loại công pháp cấp thấp của Ma Tộc.” 

“Thần Tộc? Ma Tộc? Công pháp cấp thấp?” Sở Vũ ít nhiều có chút không nói nên lời.

Công pháp đó uyên thâm, thế mà lại chỉ là công pháp cấp thấp? Tên của Thần Tộc và Ma Tộc, Sở Vũ dĩ nhiên có nghe qua.

Nhưng cách nói này của tên mập, Sở Vũ lại là lần đầu nghe được. 

Trước đó, hắn chưa từng nghe qua Thần Tộc và Ma Tộc là cùng một chủng tộc, càng chưa bao giờ nghĩ rằng họ sẽ có liên quan với trí tuệ nhân tạo.

Những việc này vốn dĩ cũng chỉ lưu truyền trong các thế lực đỉnh cấp.

“Vì vậy, hơn ba mươi năm trước, thế giới khôi phục, linh khí khôi phục. Việc đầu tiên mà các thế lực lớn làm chính là ngăn chặn sự phát triển của trí tuệ nhân tạo!” 

“Họ không muốn nhúng tay vào thế tục quá nhiều, nhưng việc này lại không thể để mặc. Nếu không, tương lai có thể vẫn sẽ dẫm lên vết xe đổ của sáu ngàn vạn năm trước.”

Phạm Kiến nhìn Sở Vũ: “Năm đó, căn nguyên gây ra sự hủy diệt của nền văn minh tu chân của toàn bộ hệ mặt trời, nghe nói chính là do cái này.”

Sở Vũ không kiềm được hít ngược một hơi lạnh, sau đó nói: “Nhưng một số sách cổ mà tôi đã đọc thì trên đó nói Ma Tộc đều là sinh vật dị tộc, có thể ảo hóa, bản thể đa phần vô cùng xấu xí, trên người mang theo sát khí lạnh giá giống như thể đến từ vực sâu...” 

“Những cái đó... chẳng qua chỉ là sinh linh cấp thấp nhất trong Ma Tộc mà thôi, nhưng quả thực rất đáng sợ.” Phạm Kiến nói: “Tôi nghe nói, thành viên chủ chốt trong Thần Tộc thực ra số lượng cực ít. Họ không thể giống như sinh linh trí tuệ, tu luyện đến trình độ cao nhất bất tử bất diệt, họ muốn sinh tồn tiếp thì phải tiến hóa không ngừng, mà tiến hóa thì cần rất nhiều tài nguyên, khó mà tưởng tượng. Vì vậy, họ nô dịch một bộ phận chủng tộc, đi công phá chủng tộc khác để có được tài nguyên, quan trọng nhất là... đạo quả của người tu chân lớn mạnh!”

“Nhân Tộc và Ma Tộc còn có một điểm xung đột căn bản nhất, đó chính là sinh linh trí tuệ của Nhân Tộc tu luyện đến cuối cùng không những bất tử bất diệt mà còn hành sự có vô số loại thuộc tính không xác định, thuộc về sinh linh không thể khống chế.”

“Còn sinh mạng trí tuệ của Ma Tộc, đầu tiên nghe nói họ bắt nguồn từ Nhân Tộc. Đây là một chuyện mà họ không muốn thừa nhận nhất. Thực ra, cho dù họ làm bất cứ việc gì cũng đều sẽ trải qua vô số lần tính toán, cuối cùng sau khi xác định xác suất thành công đạt đến mức độ nhất định thì mới ra tay.” 

“Nhưng sinh linh trí tuệ của Nhân Tộc thì khác. Giống như trước đây, tên khốn Ngô Đông đó nảy sinh ý muốn giết người với anh, anh cứ có cơ hội thì sẽ không hề do dự mà giết hắn. Việc này, Ma Tộc chắc là không làm được. Bởi vì họ sẽ cảm thấy giết Ngô Đông rồi sẽ dẫn đến vô số phản ứng dây chuyền, kết quả cuối cùng là khó dự liệu được. Vì vậy giết hắn được một mất mười.”

Sở Vũ gật gật đầu: “Đây chính là sự khác biệt giữa tình cảm và lý trí thuần túy.”

“Những việc này, thực ra cách chúng ta quá xa rồi, ngày nay thế giới này cuối cùng cũng khôi phục. Nắm bắt thời gian tu luyện có thể nhận được một số truyền thừa, cố gắng đạt được nhiều để bản thân nhanh chóng trở nên lớn mạnh mới là việc chính.” 

Phạm Kiến dè dặt nhìn về phía Sở Vũ: “Cái đó... lão đại, có thể thương lượng một chuyện không?”

“Không thể.”

“Đừng có vô tình như vậy mà, anh xem, sau này có việc gì tôi sẽ gánh tội cho anh, nhưng Tiên Hạc Đan Kinh...” 

“Tội thì anh phải gánh, Tiên Hạc Đan Kinh thì nghĩ cũng đừng có nghĩ!”

“...”

Tên mập lại hậm hực rồi. 

Chương 54: Vậy mày đi chết đi!

Trên đường hai người quay về, tên mập vẫn đang gắng hết sức tranh thủ cho mình, dù thân là nô bộc nhưng hắn ta cũng là nô bộc cấp thiên kiêu, không thể đối đãi như người bình thường.

“Anh cảm thấy tôi không giết anh bởi vì anh là thiên kiêu ư?” Sở Vũ liếc Phạm Kiến một cái.

Phạm Kiến vẻ mặt buồn bực: “Lẽ nào không phải à?” 

“Anh cũng thật là...” Sở Vũ nhìn hắn ta một cái: “Anh cảm thấy anh còn giỏi hơn thiên phú của tôi à?”

“...” Phạm Kiến lập tức vẻ mặt không nói nên lời.

Lời này dù là Sở Vũ nói ra lúc giết Ngô Đông thì hắn ta cũng sẽ gật đầu nghiêm túc. 

Nhưng hiện giờ, hắn thật sự không dám cho là như vậy nữa.

Tài nguyên tình báo của Đạo Môn quá phong phú, trong hơn ba mươi năm thế giới khôi phục này, trong tay Phạm Kiến đã nắm rất nhiều tư liệu đích truyền chủ chốt của cổ giáo, cổ phái và thị tộc cổ xưa.

Trong số đó, quả thực có thiên kiêu tuyệt thế vô cùng tuyệt vời! 

Thiên phú giỏi đến đáng sợ, tốc độ tu luyện tiến triển cực nhanh, nhanh đến mức khiến người khác tuyệt vọng.

Có rất nhiều người ưu tú hơn Phạm Kiến nhưng Phạm Kiến cũng chưa từng cảm thấy bản thân kém nhiều so với những người đó.

Hắn ta luôn cảm thấy, nếu đưa cho hắn tài nguyên và truyền thừa tương tự, thì tốc độ tu luyện của hắn ta chưa chắc sẽ kém hơn những đích truyền đó! 

Vì vậy hắn ta mới muốn có được truyền thừa Hạc Thánh, muốn chứng minh bản thân không hề kém hơn những người đó!

Tuy là đích truyền Đạo Môn, nhưng hắn ta lại không thích thân phận này.

Nghĩ đến chuyện này, tên mập sẽ cảm thấy vô cùng đau lòng, bởi vì lúc nhỏ hắn ta cũng là bị lừa đến Đạo Môn. 

Lúc đó vẫn tưởng rằng bản thân đã gia nhập một cổ giáo siêu cấp nên vô cùng hưng phấn.

Đến khi biết được chân tướng thì tất cả đều muộn rồi, hối hận cỡ nào cũng vô dụng, ký hiệu in trên người mãi mãi cũng không xóa đi được.

Nhưng may mà danh tiếng của Đạo Môn ở thời đại thượng cổ tuy không ra gì, song ở hiện tại cũng được xem là một truyền thừa cổ xưa lớn mạnh. 

Rất nhiều người tuy ghét bỏ, nhưng ngày nay mọi người đều ở trên cùng một vạch xuất phát, cũng có cực ít người chuyên đi gây phiền phức với họ.

Tuy là vậy, nhưng Phạm Kiến vẫn hi vọng bản thân có thể có một truyền thừa chính thống, có thể dùng thân phận khác để hành tẩu thế gian.

Nhưng nay ước mơ này đã tiêu tan rồi, cũng có thể là vĩnh viễn sụp đổ rồi. 

Bởi vì ngay cả tự do của bản thân cũng mất hoàn toàn, nghĩ đến chuyện này, hắn ta lại có cảm giác lòng như dao cắt.

Tất cả những việc này lại là do hắn tự gây ra!

Nếu hắn không ám hại Sở Vũ một lần trước đó thì Sở Vũ cũng tuyệt đối sẽ không đối với hắn như vậy. 

Thật là quá đau buồn...

“Thiên phú của anh kém xa tôi. Anh ám hại tôi một lần cũng đủ cho tôi có lý do giết anh rồi. Tôi không giết anh chỉ là vì anh vẫn còn có chút tác dụng, vả lại muốn giết anh thì bất cứ lúc nào cũng được!”

“Anh đừng cho rằng anh là thông mạch cảnh lục đoạn thì rất giỏi, dù anh không bị thương, không bị tôi khống chế, nhưng nếu cố hết sức tôi vẫn có thể giết anh!” 

Sở Vũ nhìn tên mập một cái: “Sự thực chính là đơn giản như vậy.”

Được rồi, tuy có hơi không phục câu nói cuối cùng của Sở Vũ, nhưng tên mập vẫn cảm thấy tim mình như bị ngâm nước lạnh.

Hắn ta luôn cảm thấy bản thân tâm địa không lớn, có oán phải báo, hiện giờ mới hiểu rằng vỏ quýt dày có móng tay nhọn, người giỏi còn có người giỏi hơn. 

Sở Vũ lúc này đã khôi phục lại bộ dạng của Tống Hồng, cùng với tên mập đi về phía cửa vào di tích.

Theo cách nói của tên mập thì trong toàn bộ di tích, cái có giá trị nhất chính là Tiên Hạc Đan Kinh và Tiên Hạc Lô.

Có được hai món này thì coi như có được truyền thừa của Hạc Thánh. Cũng không cần phải tiếp tục ở lại đây nữa. 

Hắn dẫn theo tên mập, chậm rãi đi ra ngoài.

Tên mập vốn dĩ còn có chút không phục đối với Sở Vũ, nhưng đi theo sau Sở Vũ càng đi càng sợ hãi.

Hắn ta có thể bình an ra vào nơi này là nhờ pháp khí hộ thể trên người rất lớn mạnh. 

Loại pháp khí hộ thể này cũng chỉ có thế lực cao cấp nhất hiện giờ mới có.

Nhưng hắn ta đi cùng Sở Vũ, cả chặng đường đi ra thì pháp khí hộ thể trên người không có chút phản ứng nào!

Điều này đủ để chứng minh Sở Vũ có năng lực lớn mạnh nào đó, có thể né tránh khu vực nguy hiểm một cách hoàn hảo! 

Trái tim của tên mập bị chấn động mạnh, hắn ta cảm thấy tên khốn Sở Vũ này mới nên làm đích truyền của Đạo Môn đó!

Loại năng lực này không phải là thứ mà tất cả người trong Đạo Môn đều muốn có được hay sao?

Đây chính là mạng mà! 

Tên mập vẻ mặt oan ức, đi theo sau Sở Vũ.

Lúc hai người đi đến cửa vào thì phát hiện đã có bảy tám người đứng ở đó.

Mấy người trong đó còn là “người quen cũ”. 

Nhìn thấy tên mập và “Tống Hồng" đi ra cùng nhau, mấy người bên đó lập tức tức giận.Cô gái rất xinh đẹp nhưng cay nghiệt đó vẻ mặt hờ hững: “Các người quả nhiên là một bọn, Phạm Kiến, anh còn mặt mũi nào nữa không? Không định nói rõ với mọi người ư?”

Trong số bảy tám người này, có bốn người là trước đó từng xảy ra xung đột với Sở Vũ. 

Trong đó, có người thanh niên áo xanh Tần Minh, có cô gái cay nghiệt, còn có hai người trẻ tuổi nữa.

Mấy người còn lại thì dùng một ánh mắt tỉ mỉ để quan sát Sở Vũ.

Phạm Kiến vốn dĩ đã buồn bực muốn chết, nghe thấy lời này thì ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn cô gái xinh đẹp một cái rồi nói u ám: “Trương Sương, cô muốn nói rõ cái gì? Ta cùng một bọn với ai thì có liên quan gì đến cô?” 

“Anh...” Cô gái Trương Sương xinh đẹp nhưng cay nghiệt đó bị tức đến nỗi sắc mặt trắng bệch.

Tần Minh mặc áo dài xanh, nhìn tên mập với ánh mắt bất thiện: “Phạm Kiến, anh cảm thấy hai lòng hai dạ có tốt không?”

“Rất tốt mà! Lão tử thích như vậy, thì sao? Anh quản được không?” Tên mập nghểnh cổ, vẻ mặt với biểu cảm không hề gì. 

Rơi vào tay Sở Vũ đã xem là mẹ hắn xui xẻo mở cửa cho vận xui... vào nhà rồi. Nhưng đối diện với đám người này thì hắn ta thật sự đủ sức lực!

Dù cho hiện giờ hắn trọng thương chưa lành, nhưng trong con người hắn lại càng tràn đầy sự khinh thường đối với đám người này.

Vừa khéo là trước đây hắn ta vẫn luôn giả vờ yếu kém, khiến đám người này cũng không rõ cảnh giới thật sự của hắn ta, đối với hắn cũng có cảm giác giống như vậy! 

Đầy vẻ khinh thường!

Vì vậy, nghe thấy lời hắn nói thì sắc mặt Tần Minh lập tức sa sầm lại: “Phạm Kiến, anh có phải cảm thấy bản thân tìm được chỗ dựa rồi không?”

Tìm chỗ dựa cái đầu mày á! 

Trong lòng tên mập muốn chửi thề luôn rồi, tao không hề muốn có chỗ dựa như vậy đó? Mày thích thì máy lấy đi!

Nhưng trên miệng thì hắn ta mãi mãi sẽ không thua: “Đúng đó, tôi tìm được chỗ dựa lớn rồi, có ngon thì anh đánh chết chỗ dựa của tôi đi!”

Sở Vũ liếc tên mập một cái, nói thầm đây mới là lời thật lòng của anh nhỉ? 

“Phạm Kiến phải không? Tôi không biết anh lấy tự tin từ đâu, lẽ nào anh cảm thấy dựa vào hai người các anh có thể chống đối với tất cả mọi người?”

Một người thanh niên trước đây không hề tham gia tấn công Sở Vũ, ở bên cạnh nói nhẹ nhàng.

“Không, không phải hai bọn tôi, một mình đại ca tôi là đủ rồi, không tin các người hỏi đại ca tôi đi, xem anh ấy có sợ các người không?” 

Sắc mặt của đám người Tần Minh trở nên vô cùng khó coi, toàn bộ đều nhìn tên mập một cách uy nghiêm đáng sợ.

Tên mập lại coi như không thấy, vẻ mặt đắc ý.

Tuy mạng nhỏ của hắn nằm trong tay Sở Vũ, nhưng có thể chơi ác Sở Vũ một chút, cho Sở Vũ bực thêm một chút thì vẫn có thể khiến hắn ta vui vẻ hơn. 

Thanh niên đó cũng bị tên mập chọc tức điên, nhưng tầm mắt của hắn lại đặt lên người Sở Vũ.

Hắn vừa nãy đã nghe mấy người Tần Minh nói đến cái người tên Tống Hồng này rất tà môn, rất mạnh. Chỉ là cảnh giới xung huyệt nhưng lại có thể đối kháng với mấy võ giả thông mạch cảnh.

Rất có thể là đích truyền của cổ phái nào đó, dù không phải thì ít nhất cũng sở hữu lực chiến ngang với đích truyền. 
Hắn ta rất hiếu kỳ, muốn mở mang một chút.

Cổ phái mà hắn ta đang ở tuy không phải loại đỉnh cấp nhất, nhưng hiện giờ cũng không thua kém bao nhiêu.

Còn hắn ta chính là một đệ tử đích truyền của cổ phái đó! 

Lúc này, tên mập đang truyền âm nói với Sở Vũ: “Người này tên là Khưu Thiên Tuyết, tuy tên có hơi ẻo lả, nhưng lại là đệ tử đích truyền của cổ phái Cầu Chân, thực lực chắc là mạnh hơn tôi một chút, có khả năng vào thông mạch cảnh thất đoạn rồi...”

Anh mà cũng chê tên người khác ẻo lả ư? Dù sao cũng hay hơn tên của anh rồi nhỉ?

Sở Vũ nhìn tên mập một cái, sau đó quan sát Khưu Thiên Tuyết, im lặng không nói gì. 

Tuy hắn vừa mới chửi Phạm Kiến một trận, nhưng trên thực tế loại cảnh giới thông mạch cảnh lục đoạn, thất đoạn đối với hắn hiện giờ mà nói quả thực có chút đau đầu. Nếu Phạm Kiến không bị thương thì còn đỡ chút.

Dĩ nhiên nếu Phạm Kiến không bị thương thì hắn cũng hầu như không thể khống chế được anh ta.

Khưu Thiên Tuyết nhìn về phía Sở Vũ, nói nhẹ nhàng: “Hãy lấy ra hết những thu hoạch mà các người tìm được trong đó đi, con người tôi rất đơn giản. Tôi mặc kệ những xung đột nảy sinh giữa anh và người khác, chỉ cần anh lấy ra thu hoạch ở đây thì tôi chỉ lấy một loại, sau đó tuyệt đối sẽ không ra tay với anh.” 

Sắc mặt của mấy người Tần Minh đều không tốt lắm, nhưng cũng không nói gì cả, bởi vì theo họ thấy thì Khưu Thiên Tuyết có tư cách nói lời đó.

Sở Vũ nhìn Khưu Thiên Tuyết, khẩu khí người này nói chuyện rất lớn, tính cách nói toạc ra vừa nhìn là thấy ngay.

Trong mắt Khưu Thiên Tuyết lóe lên sự coi thường nhẹ, một võ giả xung huyệt cảnh cho dù thiên phú của hắn thật sự cao đến mức có thể sánh với đích truyền cổ giáo nhưng cũng tuyệt đối không thể là đối thủ của hắn ta. 

Dù Tống Hồng này thật sự đến từ thế lực cổ xưa nào đó thì Khưu Thiên Tuyết cũng không để tâm, một tên lai lịch bất minh mà thôi.

Hơn nữa kỹ năng không bằng người khác, bị cướp thì còn nói gì được? Quay về khóc lóc kể lể với trưởng bối ư? Mất mặt lắm!

Đám người Tần Minh và Trương Sương lúc này lộ ra biểu cảm xem kịch hay. 

Họ đối với anh chàng tên Tống Hồng này quả thực là có hơi kiêng dè, rất hi vọng Tống Hồng và Khưu Thiên Tuyết có thể nảy sinh xung đột, tốt nhất là chết quách ở đây!

Như vậy họ cũng an lòng rồi.

Việc mà Phạm Kiến và Sở Vũ không nhìn thấy là mấy người Tần Minh, Trương Sương vừa nãy cũng đã bị Khưu Thiên Tuyết vơ vét một vòng. 

Những người này ở trong cổ tích không lớn lắm này, mỗi người đều có một chút thu hoạch, nhưng vẫn không đạt đến mức khiến họ hài lòng.

Họ còn không hài lòng lắm thì Khưu Thiên Tuyết dĩ nhiên càng không thèm, cộng thêm giữa họ cũng coi như quen biết, vì vậy Khưu Thiên Tuyết không thật sự lấy đi chút thu hoạch đó của họ.

Nhưng Tống Hồng này thì khác, cái anh chàng không biết từ đâu chui ra, không vơ vét của hắn thì vơ vét của ai? 

Đúng rồi, còn có Phạm Kiến!

Têm mập đáng chết này!

Hai lòng hai dạ, gió chiều nào theo chiều ấy! 

Hắn còn là đệ tử đích truyền của Đạo Môn, những việc như trộm cắp, đào mộ là giỏi nhất, mũi còn thính hơn cả chó.

Nói không chừng trên người Phạm Kiến và Tống Hồng sẽ có thu hoạch lớn gì đó.

Khưu Thiên Tuyết cũng nghĩ như vậy. 

Sở Vũ nhìn Khưu Thiên Tuyết một cái: “Nếu tôi không đồng ý thì sao?”

“Vậy thì anh không ra được khỏi nơi này.” Khưu Thiên Tuyết than nhẹ một tiếng, nói nhạt: “Ở di tích Hồ Tiên Động này khắp nơi đều là độc chướng, sát khí hoành hành, chết ở đây cũng không tính là việc ly kỳ gì.”

“Tức là nếu tôi không đồng ý thì anh sẽ phải giết tôi?” Sở Vũ vẻ mặt ngây thơ nhìn Khưu Thiên Tuyết: “Mọi người không thể kết bạn à?” 

Khưu Thiên Tuyết cười: “Anh không xứng!”

Lời hắn chưa dứt thì thấy trong tay Sở Vũ đột nhiên thêm một món đồ, đó dường như là một cái nỏ cầm tay nhỏ, kích thước bằng bàn tay?

Hắn muốn... 

Khưu Thiên Tuyết kinh hãi.

Đột nhiên một luồng tia sáng từ trong nỏ cầm tay phát ra, trực tiếp bắn về phía hắn.

Khưu Thiên Tuyết phát ra một tiếng hét lớn: “Mày dám...” 

“Vậy anh đi chết đi nhé.” Giọng nói băng lạnh của Sở Vũ cùng lúc truyền tới.

Ầm!

Luồng tia sáng đó nhanh đến không thể tưởng tượng được! 

Trực tiếp đánh lên người hắn ta, nửa bên thân hình của Khưu Thiên Tuyết trực tiếp bị đánh nát.

Hắn ta phát ra tiếng kêu thảm thiết, âm thanh chấn động khắp nơi.

Những người khác thì đờ người ra. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau