VÔ CƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô cương - Chương 41 - Chương 45

Chương 40: Sen Vàng

Tốc độ thuyền lớn vẫn nhanh như vậy, mấy tiếng sau thì đã đưa Sở Vũ về lại trong dòng sông đó.

Khoảnh khắc từ đại dương về trong dòng sông đó, Sở Vũ có cảm giác như đi xuyên không gian và thời gian.

Nhìn thấy dòng sông xa cách chưa bao lâu đó, Sở Vũ lại nảy sinh cảm giác thân thiết kỳ lạ.

Nhướng mắt nhìn qua, trên mặt sông vẫn đang bồng bềnh dòng năng lượng đan xen.

Những nơi thuyền lớn đi qua thì số năng lượng này ào ào tránh ra.

Cuối cùng, thuyền lớn cũng dừng ở bên bờ sông.

Là bờ sông ở bên cụm cung điện.

Sở Vũ nhìn cung điện ở phía xa, mặt đầy đăm chiêu rồi nói: “Thuyền huynh, có thể thương lượng chút không? Huynh chở tôi đến bờ đối diện được không?”

Thuyền lớn im hơi lặng tiếng, cũng không động đậy.

Sở Vũ vẻ mặt không nói nên lời, hắn vẫn chưa tự phụ đến mức cảm thấy bản thân là đệ nhất thiên hạ.

Trong năm người đi vào trước đó thì ba cao thủ thông mạch cảnh của Hàn Tiêu không cần phải nói nữa, hai người của Cửu Tiêu đó thì Lưu Thanh tuyệt đối có thể đè bẹp Sở Vũ.

Cho dù là Tề Hằng, nếu không bị thương thì Sở Vũ hiện giờ cũng không phải là đối thủ của hắn.

Thuyền lớn đưa hắn đến chỗ này không thuần túy là để hắn bị bạo hành chứ? Sở Vũ không cảm thấy Tề Hằng gặp hắn thì sẽ nương tay đâu.

Làm sao đây?

Hay là cứ ở lì trên thuyền không xuống? Dù sao với một chiếc thuyền... cũng không thể nói là mặt dày được.

Đang nghĩ thì trên thuyền bỗng truyền đến một luồng sức mạnh nhắm về phía Sở Vũ!

Sở Vũ cảm thấy giống như có người đá vào mông hắn một đá, làm hắn bay xuống thuyền.

“Khốn nạn!” Sở Vũ quay đầu giơ ngón tay giữa về phía thuyền lớn nhưng phát hiện không thấy nó đâu nữa. Lập tức cạn lời, vẻ mặt còn có mấy phần chán nản.

Đứng bên bờ sông nghĩ ngợi một lát, Sở Vũ mới thở dài, vênh mồm rồi lẩm bẩm một mình một cách bất lực: “Cũng đành như vậy thôi.”

Sau đó, tướng mạo hắn bắt đầu thay đổi!

Thiên phú tu luyện của Sở Vũ cực cao, thời gian hắn tu luyện môn công pháp đổi mặt này tuy không dài nhưng đã nắm được tinh túy của nó.

Mấu chốt thật sự của đổi mặt là cách thức dùng một loại phương thức đặc biệt để vận hành sức mạnh bản thân, thông qua sức mạnh này để thay đổi cách thức sắp xếp bắp thịt và xương cốt của bản thân.

Dĩ nhiên không chỉ có như vậy, bao gồm cả khí thế, khí chất, khí trường, cả giọng nói và còn có rất nhiều chi tiết khác.

Những thứ này rất khó giải quyết trong chốc lát, cần có thiên phú lớn mạnh và khả năng nhìn thấu suốt hơn người.

Nếu không thì cho dù tướng mạo thay đổi nhưng bất kể trở thành hình dáng nào thì bản chất vẫn là chính mình. Người khác chỉ cần đủ cẩn thận thì vẫn có thể phát hiện nhiều chỗ sơ hở.

Sở Vũ cũng không dám nói bản thân hiện giờ có thể biến thành người khác mà không có một chút sơ hở nào, vì vậy mỗi lần hắn đều cố gắng hóa thành một người xa lạ mà chưa ai từng gặp.

Nhưng lần này không được.

Đây là di tích thượng cổ!

Ở nơi như thế này, ngoài bản thân mình ra thì là kẻ địch, sẽ không có lựa chọn thứ ba.

Vả lại, nếu có cơ hội thì Sở Vũ vẫn muốn xử lý Tề Hằng.

Vì vậy, lần này Sở Vũ chuẩn bị biến thành một người trong bọn họ nhưng không thể biến thành Lưu Thanh của Cửu Tiêu, hắn là sư huynh của Tề Hằng, hiểu biết giữa hai người chắc chắn sẽ nhiều hơn một chút.

Nói không chừng một động tác nhỏ cũng có thể khiến người khác nhận ra sơ hở.

Sở Vũ quyết định biến thành một người nào đó của Hàn Tiêu bên này.

Nhưng chọn ai đây?

Sở Vũ nghĩ ngợi rồi đưa ra quyết định, hắn chọn Tiêu Trường Thanh.

Ai bảo trước đây Tiêu Trường Thanh chọn thiên vị Tề Hằng, đứng ở bên Tề Hằng khuyên sư muội hắn chứ. Dù sao muốn tìm một người để xử thì cứ chọn hắn vậy.

Sở Vũ cũng rất thù dai.

Chốc lát sau, gương mặt đó của Tiêu Trường Thanh xuất hiện trên người Sở Vũ, tiếp đó luồng khí thế đặc biệt trên người Tiêu Trường Thanh cũng xuất hiện trên người Sở Vũ.

Hiện giờ dù là bản thân Tiêu Trường Thanh đứng ở đây thì e rằng cũng sẽ bị mê muội, nghi ngờ bản thân có phải là có thêm một người anh em song sinh hay không?

Chỉ có một khuyết điểm chính là cảnh giới của Sở Vũ kém hơn nhiều so với Tiêu Trường Thanh.

Nhưng thứ như cảnh giới cũng không phải mỗi người lúc nào ở đâu cũng sẽ phóng ra sóng mạnh, hơn nữa Sở Vũ có thể ngăn cản người khác quan sát. Trong thời gian ngắn vẫn có thể che giấu được.

Sở Vũ đoán năm người đó đến đây dĩ nhiên sẽ tách ra, hắn chỉ cần đừng quá xui xẻo mà đụng mặt Tiêu Trường Thanh ngay lập tức thì sẽ không sao.

Sau đó, Sở Vũ sải những bước lớn, hiên ngang đi về phía cụm cung điện này.Khi đến gần, Sở Vũ dùng con mắt dọc ở ấn đường quan sát cẩn thận, phát hiện trong cụm cung điện này cũng tồn tại pháp trận.

Hơn nữa pháp trận này nếu không đến gần thì căn bản không thể nhận ra!

“Cái này rất tốt.”

Sở Vũ rất vui, con mắt dọc của hắn ở nơi này vẫn có nơi dụng võ.

Sau khi đi vào từ trong pháp trận này, Sở Vũ phát hiện ở đây có hơi không giống với tình hình nhìn thấy bên ngoài.

Trước đây ở trên mỏm đá đó nhìn qua thì toàn bộ cụm cung điện có thể nói liếc qua là thấy ngay. Bao gồm tòa cung điện cao lớn nhất đó, toàn bộ đều có thể nhìn thấy rõ ràng.

Thậm chí đến bờ bên này cũng nhìn được rất rõ ràng.

Nhưng sau khi vào trong này thì Sở Vũ phát hiện, tất cả các vị trí của cung điện đều có thay đổi.

Sở Vũ muốn nhảy lên chỗ cao nhưng đột nhiên phát hiện trên đỉnh đầu tràn ngập lượng lớn dòng năng lượng giống như mạng nhện, những dòng năng lượng này càng đáng sợ hơn những dòng năng lượng trên mặt sông!

Ở bên ngoài căn bản không nhìn thấy!

Nếu không chú ý mà bất cẩn nhảy lên thì trong chớp mắt sẽ bị giết chết!

“Thật là tàn nhẫn!” Sở Vũ cảm thán.

Hắn muốn thử mở cửa của các cung điện này thì phát hiện tất cả các cung điện đều có lượng lớn chữ khắc bảo vệ.

Đặc biệt là trên cửa của những cung điện này lại khắc chữ càng phức tạp hơn, đi đến gần thì sẽ cảm nhận được khí tức nguy hiểm tỏa ra từ trên đó.

Rõ ràng đang bày ra một tư thế người sống không được vào.

Sở Vũ thăm dò một mạch khu vực rộng lớn thì phát hiện không có tòa cung điện nào có thể vào được!

Điều này khiến Sở Vũ rất thất vọng, vốn tưởng rằng gặp được một di tích cổ bảo tồn hoàn hảo thì có thể kiếm được lượng lớn bảo vật.

Giờ đây phát hiện đó chẳng qua là ảo tưởng tốt đẹp mà thôi.

Tuy nói hắn đã bái sư Phu Tử ở chỗ mắt biển, có được tổng cương. Nhưng con người luôn có chút lòng tham, nếu có thể có thu hoạch nhiều hơn thì ai mà không muốn chứ?

Sở Vũ đi mãi đi mãi, ở phía xa bỗng nhiên truyền đến một tiếng thú rống. Âm thanh đó lanh lảnh vang dội tựa như tiếng sấm, nghe có vẻ khá đáng sợ.

Sở Vũ giật nảy mình, ánh mắt có hơi ngớ ra.

“Nơi này lại có sinh vật sống ư?”

Thật là hiếm thấy!

Đây quả thực chính là một việc nghĩ kỹ vô cùng đáng sợ, bên trong di tích thượng cổ không biết đã tồn tại bao nhiêu năm tháng mà lại có sinh vật còn sống?
Sở Vũ đi về hướng tiếng thú rống truyền đến, tuy trong lòng rất căng thẳng nhưng hắn thật sự quá hiếu kỳ.

Nơi âm thanh truyền đến cách hắn không bao xa.

Lách qua một số nơi tuyệt sát trong pháp trận, Sở Vũ nhanh chóng tiếp cận nơi đó.

Bên đó có một bóng người đang chạy như bay về phía Sở Vũ bên này, Sở Vũ đang ở trong pháp trận nên đối phương không nhìn thấy hắn.

Nhưng Sở Vũ vẫn mở đôi mắt dọc giữa ấn đường nên đã nhìn thấy ngay người đó là ai, Sở Vũ lập tức mừng rỡ. Nói thầm thật là đúng lúc.

Người từ bên đó vội vàng hốt hoảng chạy qua không phải ai khác mà chính là Tề Hằng!

Tiểu tử này trên người tám chín phần là có báu vật bí mật gì đó, tuy không thể nhìn xuyên toàn bộ trận pháp nhưng lại có thể ung dung tránh khỏi khu vực nguy hiểm trong pháp trận.

Trong pháp trận cũng chỉ có mấy con đường đó, vì vậy khi Tề Hằng chạy đến phía Sở Vũ bên này.

Thì Sở Vũ có cách né tránh hắn, nhưng hắn hiện giờ là Tiêu Trường Thanh của Hàn Tiêu và đồng thời Sở Vũ rất muốn biết bên đó đã xảy ra chuyện gì.

Lập tức mặt không đổi sắc đi về phía Tề Hằng bên đó.

Tề Hằng cảm thấy bản thân quả thực xui xẻo chết đi được, Sở Vũ không nhìn lầm hắn, trên người hắn quả thực có một món pháp khí có thể gọi là báu vật bí mật.

Song pháp khí này trước đó hắn chưa lấy ra chính là vì ải cuối cùng này, có thể một mình tìm được nơi vô cùng tốt.

Bước vào cụm cung điện, sau khi mở pháp khí thì suốt cả đoạn đường hắn quả là rất thuận lợi.

Nhưng giống như tình huống mà Sở Vũ gặp phải, hàng ngàn vạn cung điện ở đây lại không có cái nào hắn có thể vào được.

Tề Hằng giống như chó ngáp phải ruồi, khó khăn lắm đi vào một quảng trường thì phát hiện ở chính giữa quảng trường có một hồ nước, trong hồ phát ra linh tính mạnh mẽ.

Tề Hằng gần như vừa nhìn đã kết luận đó tuyệt đối không phải là hồ nước bình thường, mà là một linh trì trong truyền thuyết!

Linh khí dày đặc đến mức độ nhất định sẽ ngưng kết thành dịch thể, linh dịch nhiều đến một mức nhất định sẽ hình thành linh trì.

Trong truyền thuyết thậm chí còn có các nơi như linh hồ, linh hải.

Người tu hành chỉ cần uống linh dịch trong linh trì mỗi ngày, thậm chí không cần cố gắng nhiều thì tu hành có thể tiến bộ vượt bậc.

Chỉ là nơi như vậy thông thường đều là nơi thánh nhân cư trú, người tầm thường hầu như không có cơ hội đến gần.

Không ngờ trong cổ phái bảo tồn hoàn hảo này lại tồn tại một linh trì!

Đây quả thực là bất ngờ vô cùng lớn!

Điều khiến Tề Hằng cảm thấy chấn động và vui điên cuồng là ở chính giữa linh trì đó có một đóa sen màu vàng!

Lá của hoa sen tựa như vàng vậy, lấp lánh ánh sáng lóng lánh.

Ở giữa bông hoa sen đó còn có rất nhiều hạt sen vàng!

Đi đến gần hơn một chút thì có thể ngửi thấy mùi thơm.

Nếu là hạt sen bình thường thì Tề Hằng dĩ nhiên sẽ không thất lễ, nhưng loại sen vàng này trong truyền thuyết lại là một loại dược liệu cao cấp của tông môn thượng cổ!

Hạt sen mà nó tạo ra không những có công hiệu cứu người chết sống lại mà còn có thể nhanh chóng nâng cao công lực, có thể khiến người khác nhận được đột phá lớn trong thời gian ngắn!

Dù là ở thời đại tu chân cực kỳ huy hoàng sáu ngàn vạn năm trước thì hạt sen mà sen vàng này tạo ra cũng có thể xem là một loại dược liệu đỉnh cao.

Linh dịch tuy vô cùng quý báu nhưng so với hạt sen vàng thì còn kém hơn rất nhiều bậc!

“Sen vàng... sen vàng à! Là sen vàng trong truyền thuyết đó! Ha ha ha ha, sen vàng... ta yêu mày quá!”

Tề Hằng ra đời rất muộn, cũng không thích đọc sách chứ nếu không chắc sẽ không diễn đạt sự vui sướng của hắn như thế.

Tuy nhiên chỉ cần là người có thể nhận ra loại sen vàng này thì sợ là đều rất khó giữ được bình tĩnh.

Song khi Tề Hằng chuẩn bị chồm qua, một con mãnh thú bỗng nhiên xông ra từ trong một hòn non bộ phía sau linh trì, luồng khí tức đáng sợ đó suýt nữa đã đè chết Tề Hằng!

Gầm rống một tiếng, giọng tựa sấm sét càng chấn động đến nỗi hai tai Tề Hằng kêu lên ong ong, suýt nữa làm điếc luôn tai của Tề Hằng rồi!

Tề Hằng lúc đó sắc mặt vô cùng sợ hãi, ba chân bốn cẳng ù té chạy!

May mà con mãnh thú đó không có đuổi theo.

Nhưng trong lòng Tề Hằng lại giống như bị một vạn con mãnh thú giẫm đạp lên vậy, buồn bực cực độ.

Vừa nhướng mắt lên thì hắn đã nhìn thấy Tiêu Trường Thanh.

Chương 41: Ai Gài Bẫy Ai?

Tề Hằng lập tức ngớ người, ngay sau đó hắn đi tới với vẻ mặt như thường.

“Tiêu sư huynh!”

Thái độ của hắn rất thân mật, trên mặt mang theo nụ cười. Ai không biết còn tưởng là bạn bè lâu năm gặp lại.

Sở Vũ cũng vui mừng ra mặt: “Tề sư đệ, sao đệ lại ở đây?”

Sở Vũ nói đoạn, nhìn Tề Hằng nói tiếp: “Chẳng lẽ Tề sư đệ cũng bị tiếng thú gầm đó dẫn đến đây?”

Tề Hằng hơi do dự, sau đó lắc đầu: “Tiêu sư huynh, sư đệ không phải bị tiếng thú gầm đó dẫn đến đây, là đệ đã kinh động con thú bảo vệ đó.”

“Thú bảo vệ? Ở nơi này... lại có sinh linh còn sống?” Trên mặt Sở Vũ lộ ra vẻ kinh ngạc: “Không phải là hồn của thần thú thượng cổ đó chứ.”

“Không phải hồn, là thú sống.” Trên mặt Tề Hằng lộ ra mấy phần cay đắng: “Huyết khí trên người con thú đó vô cùng kinh người, chắc chắn là thú sống, hơn nữa còn mạnh mẽ vô cùng.”

“Vậy à, vậy chúng ta vẫn nên đi mau thôi, đừng có đi nộp mạng.” Sở Vũ thở dài nói: “Nơi này rõ ràng có cả vạn căn cao ốc nhưng không có căn nào có thể vào được. Thật là khiến người ta tiếc nuối.”

Giọng điệu, thanh điệu nói chuyện đều giống với Tiêu Trường Thanh của Hàn Tiêu đó.

Tề Hằng cũng sẽ không ngờ rằng có người to gan như vậy, giả làm Tiêu Trường Thanh của Hàn Tiêu. Thuật cải trang dĩ nhiên hắn có biết, nhưng loại công pháp biến mặt này thì hắn chưa từng nghe đến.

Hắn nhìn Sở Vũ: “Tiêu sư huynh, chúng ta không thể đi được!”

“Tại sao?” Sở Vũ vẻ mặt nghi hoặc: “Huynh không phải nói bên đó có một mãnh thú khủng khiếp ư? Sinh vật còn sống xuất hiện ở nơi này tuyệt đối không phải là thứ mà chúng ta có thể đụng vào!”

“Đúng là không thể đụng vào, quan trọng là... ở đó có một linh trì!” Trên mặt Tề Hằng lộ ra mấy phần kích động: “Tiêu sư huynh chắc có nghe nói đến linh trì chứ?”

Trong lòng Sở Vũ cười nhạt, hắn đứng ở vị trí này, con mắt dọc đã nhìn rõ mọi thứ trong quảng trường ở phía xa.

Đâu chỉ có linh trì? Trong linh trì còn có hoa súng lớn màu vàng nữa đó!

Hơn nữa trên hoa súng vàng đó còn có rất nhiều hạt sen vàng!

Lá sen của hoa súng vàng trải trên mặt nước tựa như được chạm trỗ bằng vàng vậy, lấp lánh vẻ rực rỡ bóng láng.

Sở Vũ vô cùng kinh ngạc, bởi vì hắn biết rằng hạt sen chắc chắn mọc từ hoa sen, còn hoa sen và hoa súng tuy cùng họ nhưng lại có khác biệt!

Trong linh trì giữa quảng trường rõ ràng chính là hoa súng, toàn bộ lá màu vàng đều phủ lên mặt nước ở linh trì, ở giữa lá màu vàng đó có cọng màu vàng thò ra, trên đó mọc ra nhiều hạt sen.

Điều này khiến Sở Vũ nghĩ đến một loại dược liệu cao cấp của thời đại thượng cổ - Cửu Chuyển Kim Liên!

Trong lòng Sở Vũ vô cùng chấn động, ở nơi này phát hiện một linh trì đã đủ khiến người ta kinh ngạc rồi, không ngờ trong linh trì này lại còn có một Cửu Chuyển Kim Liên!

Cửu Chuyển Kim Liên ở thời đại thượng cổ được xem là linh dược cao cấp, nhưng ở thời đại này tuyệt đối có thể gọi là thần dược!

Chả trách Tề Hằng nói gì cũng không chịu đi.

Trong lòng Sở Vũ đang nghĩ, trên mặt lại lộ ra mấy phần chấn động, nhìn Tề Hằng: “Linh trì? Đệ nói bên đó có linh trì?”

Trong lòng Tề Hằng cười nhạt: Không những có linh trì, còn có hoa súng vàng nữa!

“Đúng vậy Tiêu sư huynh, huynh nghĩ xem, linh trì đó! Chúng ta nếu có thể có được nước trong linh trì có phải là sẽ phát tài không?”

Sở Vũ... nên nói là Tiêu Trường Thanh, trong mắt lộ ra tia sáng nóng rực.

Tề Hằng tranh thủ thời cơ nói: “Tiêu sư huynh, chi bằng chúng ta hợp tác, đến lúc đó nước linh trì có được thì chúng ta chia đôi mỗi người một nửa, thế nào?”

Sở Vũ gật gật đầu: “Được đó, có điều phải làm thế nào?”

Trên mặt Tề Hằng hiện ra chút bối rối, nhìn Tiêu Trường Thanh: “Tiêu sư huynh, nói câu thật lòng thì hai cổ giáo lớn chúng ta như thể tay chân, Tiêu sư huynh trước đây lại nói giúp tiểu đệ, vì vậy tiểu đệ tuyệt đối không có ý muốn hại huynh. Nhưng cảnh giới của tiểu đệ quá thấp lại bị nội thương nghiêm trọng. Nếu muốn có được linh dịch trong linh trì đó thì cần phải có người...”

Sở Vũ lộ ra vẻ bừng tỉnh, nói: “Cần dụ con thú bảo vệ đó đi khỏi?”

“Đúng, chính là như vậy...” Tề Hằng biểu cảm có vẻ khó xử, nhìn Sở Vũ: “Tiểu đệ quả thực trong lòng rất muốn làm nhưng sức mạnh lại không đủ!”

“Đừng nói nữa, mọi người tuy không phải đồng môn nhưng hai phái chúng ta có lai lịch từ xa xưa, những lời khách sáo không cần nói nhiều. Con thú bảo vệ này ta phụ trách dụ nó đi! Đệ đi lấy linh dịch đó!”

Tề Hằng nhìn thấy Tiêu Trường Thanh vẻ mặt rộng lượng, ở khoảnh khắc đó trong lòng ít nhiều nảy sinh một chút cảm xúc hổ thẹn. Nhưng rồi, chút hổ thẹn đó đã tan tành mây khói.

Đây chính là hiện thực!

Muốn trách thì chỉ có thể trách bản thân huynh ngốc thôi.

Tuy nhiên, nếu huynh thật sự có thể sống sót sau cuộc tấn công của con mãnh thú đó thì chia cho huynh một ít linh dịch, thậm chí mấy hạt sen... cũng không vấn đề gì.

Nghĩ vậy nên Tề Hằng lập tức cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn nhiều.

Ta đây cũng không tính là gài bẫy người khác, không phải ư? Chỉ là hợp tác mà thôi...

Sở Vũ vừa dùng con mắt dọc nhìn thấy rõ ràng, ở xung quanh linh trì có mấy chỗ cấm chế khóa chặt toàn bộ linh trì.

Chắc chắn Tề Hằng chính là đã đụng phải cấm chế mới gây sự chú ý của con thú bảo vệ đó.

Nhưng trong số các cấm chế đó lại còn có một vòng cấm chế nữa!

Cấm chế đó là bố trí ở bên trên mặt nước xung quanh Cửu Chuyển Kim Liên!
Cũng có nghĩa đó mới là cấm chế mấu chốt cuối cùng!

Con mắt dọc giữa ấn đường của Sở Vũ có thể nhìn xuyên linh dịch trong linh trì, phát hiện trong linh dịch không có cấm chế!

Nói cách khác nếu từ bên bờ linh trì nhảy xuống dưới, từ trong nước sẽ có cơ hội lấy được hạt sen vàng!

Con thú bảo vệ đó đã trấn giữ ở trong đó, chắc hẳn là bảo vệ Cửu Chuyển Kim Liên, Sở Vũ cược rằng cấm chế tầng thứ hai một khi bị chạm vào thì thú bảo vệ tuyệt đối sẽ không chịu để yên!

Muốn gài bẫy ta?

Ta còn muốn gài bẫy cậu đó!

Trong lòng Sở Vũ cũng đang tính toán.

“Đúng rồi Tiêu sư huynh, ở chỗ đệ... còn có mấy cây Hấp Linh Thảo!”

Tề Hằng muốn để việc này không có sơ sót nên dứt khoát nén đau lấy ra ba cây Hấp Linh Thảo trên người mình.

Trong lòng Sở Vũ mắng thầm: Đây là muốn hãm hại ta cho chết mà!

Hấp Linh Thảo là một loại dược thảo rất đặc biệt, loại dược thảo này không có hiệu lực đối với con người nhưng đối với các loại thú thì lại có sự mê hoặc chết người!

Bởi vì Hấp Linh Thảo không những có thể mở linh trí của loài thú mà còn có công hiệu tăng tu vi của loài thú.

Hấp Linh Thảo vô cùng hiếm, chỉ có cổ giáo lớn mới ngẫu nhiên tìm được, sau đó thông qua nó để thu hút một số loài thú lớn mạnh, rồi bắt lấy và dần dần thu phục nó.

Nhưng cả quá trình thông thường sẽ kèm theo nguy hiểm rất lớn, cần rất nhiều cường giả cùng hợp tác mới có thể hoàn thành.

Nếu đơn độc cầm lấy Hấp Linh Thảo đi dụ mãnh thú lớn mạnh thì cũng tương tự với việc đi tự sát.

Chưa nói đến con vật khủng khiếp không biết đã sống bao nhiêu năm trong di tích thượng cổ này rồi.

Nói không chừng nó sẽ cảm thấy ngươi đang dùng Hấp Linh Thảo để châm biếm nó!

Đây là muốn kéo thù hận đến chỗ chết một cách ổn thỏa à.

Nhưng Hấp Linh Thảo rất quý, mỗi một cây đều vô giá. Tề Hằng có thể một lúc lấy ra ba cây, tuyệt đối đủ để khiến hắn đau lòng.

Điều này cũng chứng tỏ rằng Tề Hằng quyết tâm phải có bằng được hạt sen trong linh trì.

Sở Vũ nhận lấy ba cây Hấp Linh Thảo, cười gượng nói: “Tề sư đệ đây là ép cả cái mạng già của ta lên đó rồi, đệ nhất định phải thành công đó!”

Tề Hằng vẻ mặt kiên quyết: “Tiêu sư huynh đại nghĩa, tiểu đệ khắc ghi trong lòng. Lần này tiểu đệ nhất định sẽ không thất bại, hơn nữa tương lai chúng ta còn dài!”

Tề Hằng nói thầm: Tương lai còn dài... ừm, đến lúc đó ta nhất định sẽ đốt thêm cho huynh mấy tờ vàng mã.

Tề Hằng rất rõ, chỉ cần Tiêu Trường Thanh đi đến trên quảng trường đó thì nhất định sẽ nhìn thấy hoa súng vàng và hạt sen trong linh trì.

Nhưng đến lúc đó, cho dù nhìn thấy... thì đã sao?

Con thú bảo vệ đáng sợ đó tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn! Huống hồ trên tay hắn còn cầm Hấp Linh Thảo, lúc đó lại càng không có sơ hở rồi!Sở Vũ gật gật đầu: “Được, không nói nhiều nữa, vi huynh đi đây!”

Sở Vũ mở con mắt dọc ở ấn đường ra quan sát những cấm chế đó, sau đó đi lên quảng trường.

Sau khi đi một đoạn, Sở Vũ dừng chân ở nơi cách cấm chế còn mấy chục mét. Trong lòng hắn thực ra cũng có mấy phần thấp thỏm, không thể chắc chắn một trăm phần trăm về tính toán của hắn.

Đồng thời, Sở Vũ hét lớn tiếng: “Tề sư đệ, trong linh trì có đồ! Ta thấy hình như là...”

Sở Vũ nói rồi, sải bước đi thẳng đến cấm chế bên đó.

Tề Hằng không nhìn thấy cấm chế vô hình đó, chỉ có thể cầu khấn liên tục trong lòng: Mau ra tấn công hắn, mau ra tấn công hắn đi! Mẹ kiếp sao lúc ta qua đó mày lại lập tức xông ra vậy?

Đối với lời của Sở Vũ thì Tề Hằng cũng không nghe lọt tai, hắn giả vờ không nghe thấy.

Đến lúc này, dù biết mình đang nói dối thì đã sao? Hắn không tin Tiêu Trường Thanh sẽ từ bỏ cơ duyên này.

Khi Sở Vũ cách cấm chế còn có một mét, hắn dừng lại lần nữa, lớn tiếng nói với vẻ kích động: “Tề sư đệ, Kim Liên... ở trong này có Cửu Chuyển Kim Liên!”

Tề Hằng nói thầm: Dĩ nhiên đệ biết!

“Ta dụ linh thú đi, đệ hái hạt sen vàng của Kim Liên, chúng ta mỗi người một nửa!” Sở Vũ la to.

Bên đó Tề Hằng cười nhạt trong lòng: Đồ ngu, lẽ nào không nhìn ra đệ đang mưu tính với huynh à?

Sau đó hắn la lớn tiếng: “Không thành vấn đề!”

“Đệ thề đi!” Sở Vũ bỗng nhiên cười nhạt nói: “Tề sư đệ, hiện giờ ta không truy cứu việc lúc nãy đệ lừa ta, đệ lấy cha mẹ đệ ra thề!”

“#@¥@...” Tề Hằng tức nghẹn, nhưng chỉ có thể lớn tiếng thề theo lời của Sở Vũ.

“Được!” Sau khi Tề Hằng thề, Sở Vũ lập tức sải một bước lên trước.

Gầm!

Thú gầm tựa như tiếng sấm đột nhiên vang lên!

Sở Vũ lúc này sớm đã thu Hấp Linh Thảo lại. Dù có tác dụng hay không thì hắn cũng sẽ không gây loại thù hận này.

Một con mãnh thú dài mười mấy mét, có năm cái đuôi, trên đầu có sừng dài, ngoại hình vừa giống hổ vừa giống báo bỗng nhiên nhảy ra.

Mãnh thú này tựa như một ngọn núi nhỏ!

Trước tiên là một tiếng gầm gừ như tiếng sét, sau đó chồm đến phía Sở Vũ!

Mẹ ơi!

Đây là thứ quái quỷ gì vậy?

Trong đầu Sở Vũ bỗng lóe qua tin tức liên quan.

Tranh!

Sống ở núi Nga My, nơi đó ngàn dặm không có hoa cỏ cây cối, nhiều nham thạch xanh. Trong núi này có một con quái thú, nó có năm đuôi và một sừng, tiếng gầm tựa như sấm đánh vào đá, thức ăn của nó là hổ báo.

Đây là một loại dị thú thượng cổ, trong Sơn Hải Kinh từng có ghi chép.

“Tề Hằng, mày là tên khốn kiếp!”

Một nửa là đùa, một nửa là sự phẫn nộ thực sự.

Sở Vũ không tin Tề Hằng không nhận ra con vật này nhưng lại không nói với hắn, rõ ràng cũng là có lòng muốn hại chết hắn.

Sở Vũ đi nhanh như bay, xông qua bên pháp trận đó.

Con tranh này cũng đã nổi giận, trong lòng nói một đám nhãi nhép mãi vẫn chưa hết ư? Coi ta là đồ trang trí à?

Nó lập tức gào rống, không ngừng phát ra âm thanh như sấm đánh vào đá, đuổi theo phía sau không tha!

Trong lòng Tề Hằng bên đó cũng vô cùng căng thẳng, nghiến răng nói: “Chính là bây giờ!”

Thân hình của hắn nhào ra như tên bắn!

Nhào qua chỗ linh trì giữa quảng trường!

Trong chốc lát đã chạm đến cấm chế tầng thứ nhất, tốc độ của Tề Hằng quá nhanh, chớp mắt đã đến trên vùng trời Cửu Chuyển Kim Liên, chạm vào cấm chế thứ hai một cách không hề bất ngờ.

Nhưng Tề Hằng lại không biết, hắn chỉ có một cảm giác bị niềm hạnh phúc ngập tràn trong lòng.

Hạt sen của Cửu Chuyển Kim Liên ở ngay phía dưới hắn, chạm tay là tới!

Chương 42: Tắm Trong Linh Trì

Mũi của Tề Hằng tuy còn hơi vẹo nhưng trên khuôn mặt trẻ con đó hầu như cười tươi như hoa!

Tiêu sư huynh, huynh thật là một sư huynh tốt! Yên tâm ra đi nhé, sau này đệ nhất định đốt nhiều vàng mã cho huynh!

Nhất định giúp huynh ở bên đó làm một phú ông, không phải lo về cái ăn cái mặc!

“Ha ha ha ha!”

Hắn quả thực khó mà khống chế được sự vui mừng trong lòng, không nhịn được mà cười lớn lên.

Hắn thò tay ra, chuẩn bị dùng tốc độ như ánh chớp liên tiếp hái đi tất cả hạt sen!

“Cười cái đầu mày!”

Sở Vũ cảm thấy bản thân có thể là tính sai rồi!

Nếu thật sự bị tên khốn Tề Hằng này gài bẫy, thì đó không chỉ là việc mất mặt mà không chừng cả cái mạng nhỏ cũng phải để lại đây.

Sở Vũ trông có vẻ rất thảm thương, một thân huyết khí của con Tranh quả thực quá dồi dào!

Giống như một ngọn núi lớn đè về phía Sở Vũ, đè đến nỗi hắn phun ra máu tươi, thân hình của con Tranh càng lúc càng gần, chỉ còn chút nữa là có thể tấn công được hắn.

Lúc này nghe thấy tiếng cười lớn của Tề Hằng, Sở Vũ biết hắn ta đã chạm đến cấm chế thứ hai.

“Đồ ngốc, sào huyệt của ngươi bị người ta chiếm rồi!”

Sở Vũ nói châm biếm.

Gầm!

Sau khi Tề Hằng chạm đến cấm chế thứ hai, cùng lúc với tiếng cười lớn cũng là khoảnh khắc Sở Vũ mở miệng nói.

Con Tranh đang đuổi theo sát Sở Vũ bỗng nhiên phát ra một tiếng gầm rống!

Trong bầu trời quang đãng giống như vang lên một tiếng sấm rền!

Thân hình con Tranh tựa như một luồng sấm chớp.

Trong nháy mắt quay ngược lại!

Xông qua phía Tề Hằng một cách điên cuồng!

Tốc độ đó so với lúc đuổi theo Sở Vũ đâu chỉ nhanh hơn gấp đôi?

Rõ ràng bị chọc giận hoàn toàn rồi!

Mẹ kiếp, bảo người dụ ta đi rồi sau đó đi trộm đồ của ta! Coi ta là đồ ngốc ư? Nhất định phải cho ngươi chết!

Linh trí của con Tranh cực cao, lúc này nó đã nổi điên.

Trước đây truy sát Sở Vũ chẳng qua là mèo vờn chuột, căn bản không dùng hết sức.

Nhưng lúc này thì nó đã nghiêm túc!

Sở Vũ căn bản không để tâm đến thương thế trong người mình, rất nhanh đuổi theo sau con Tranh xông qua đó.

Tốc độ của con Tranh nhanh hơn Tề Hằng nhiều lần!

Gần như là chớp mắt đã xông đến phía trên linh trì, đánh một bạt tai mạnh về phía Tề Hằng.

Tay của Tề Hằng đã tiếp xúc đến cọng hoa súng vàng đầu tiên mọc đầy hạt sen, tay hắn mở ra hình cánh quạt muốn chộp một cái lấy mười mấy cọng hoa súng!

Bốp!

Một âm thanh vang lên kèm theo một loạt tiếng xương rạn nứt.

Thân thể của Tề Hằng giống như quả bóng phạt góc bị Roberto Carlos đá ra vậy...

Giống như viên đạn bắn ra khỏi nòng, vèo một cái bay ra ngoài!

Tề Hằng miệng phun máu tươi ở giữa không trung, điều xui xẻo hơn là thân thể hắn chạm phải dòng năng lượng bồng bềnh trên không trung, một cánh tay bị khuấy nát ngay lúc đó.

Hắn phát ra tiếng kêu thảm thiết!

Máu tươi không ngừng tuôn ra, rơi mạnh vào trong pháp trận bên đó!

Con Tranh không hề dừng lại, vẫn đuổi theo đến đó.

Ngay cả Sở Vũ ở phía sau chạm đến cấm chế thứ nhất mà nó cũng không thèm để tâm.

Sở Vũ xông đến mép linh trì, tõm một tiếng, ngụp đầu xuống dưới nước.

Giống như một con cá vậy, chớp mắt đã lặn xuống!

Tề Hằng rơi vào trong pháp trận, dùng một chút ý thức còn sót lại trực tiếp kích hoạt một món pháp khí giữ mạng trên người, thân thể trong nháy mắt bị chuyển ra ngoài khu vực cung điện.

Bịch một tiếng.

Rớt xuống bên bờ sông, đầu vẹo sang một bên rồi hôn mê.

Con Tranh phát ra tiếng gầm thét như sấm, nhe răng trợn mắt, sau khi nhìn mấy cái mới quay lại với vẻ không cam lòng.

Nhưng sau khi quay lại, con Tranh đi tới đi lui xung quanh linh trì, trong mắt tràn đầy vẻ ngờ vực, hình như cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Nó nhớ mang máng rằng tên trộm đáng chết khác hình như là gan to bằng trời chạy theo sau đít mình qua đây?

Lúc đó nó quá phẫn nộ nên căn bản không để ý, nhưng bây giờ tên trộm đó sao lại không thấy đâu nữa?

Sở Vũ lúc này trốn trong linh trì, đã bơi đến chỗ Cửu Chuyển Kim Liên, tập trung nín thở.Xung huyệt cảnh bát đoạn thì trong người đã hình thành nội tuần hoàn, không cần hô hấp không khí tươi mới.

Dù ngồi trong linh trì một ngày một đêm cũng không có việc gì.

Linh dịch lớn mạnh không ngừng hồi phục thương thế trong thân thể hắn, hắn mở con mắt dọc nhìn ra bên ngoài.

Con thú lớn đáng sợ đó đang đứng ở bên bờ linh trì, đi lại ở đó.

Khí tức trên người Sở Vũ vốn dĩ không tiết ra bên ngoài tí nào, nay ở trong linh trì lại còn không chút động đậy.

Tranh tuy có linh trí cực cao nhưng lại không ngờ rằng người này to gan đến mức đó, dám nhảy cả vào linh trì.

Việc này trong cuộc đời dài đằng đẵng của nó trước giờ chưa từng gặp qua.

Dựa vào trí nhớ mà nó kế thừa, linh trì này là một nơi thần thánh, dù là đệ tử chủ chốt của tông môn thì linh dịch mỗi tháng có thể nhận được cũng có giới hạn, không thể cung ứng với số lượng vô hạn.

Vậy nên bất kể là ai, đến đây thì đều phải cung kính.

Vì vậy con dị thú thượng cổ này có nằm mơ cũng không ngờ được có người sẽ nhảy vào đó tắm.

Sau khi đi mấy vòng quanh linh trì, nó có hơi chán rồi, cảm thấy rất buồn ngủ.

Ở đây đã rất nhiều năm không có bất kỳ sinh linh nào xuất hiện, bình thường nó đều ngủ một giấc mấy ngàn năm, thỉnh thoảng mới tỉnh lại. Lần này bị người ta làm thức giấc thì rất bất mãn.

Hiện giờ nguy cơ đã không còn, nó lại muốn quay về đi ngủ rồi.

Con Tranh sải bước đi về trong ngọn núi giả đó, ở đó thực ra là một thế giới nhỏ rất thoải mái. Là mái nhà ấm áp.

Trông thấy con Tranh biến mất ở bên bờ linh trì, trong lòng Sở Vũ cũng coi như thở phào nhưng hắn không hề mất đi cảnh giác.

Hắn vẫn ngồi bất động ở dưới Cửu Chuyển Kim Liên của linh trì.

Hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, con Tranh đó vẫn không xuất hiện.

Sở Vũ cuối cùng đã yên tâm, trong lòng lại có hơi ngạc nhiên: Việc này không khoa học, không đúng lắm... con thú này lại không phản đòn?

Nhưng Sở Vũ dĩ nhiên không hi vọng con Tranh này lại xuất hiện lần nữa. Hắn không vội để ý đến hạt sen vàng đó mà chuẩn bị lợi dụng cơ hội hiếm có này để tu luyện một lát đã!

Đây là linh trì mà!

Sợ rằng dù là các đệ tử chủ chốt trong môn phái thượng cổ cũng không có ai tắm trong linh trì đâu nhỉ?

Nghĩ đến là cảm thấy sảng khoái!

Sở Vũ bắt đầu vận chuyển tâm pháp nghịch thiên, hấp thu linh lực trong linh trì này.

Ầm!

Chính vào khoảnh khắc tâm pháp nghịch thiên vừa vận hành thì luồng linh lực đáng sợ đó suýt nữa đã làm nổ tung Sở Vũ!

Lúc này, uy lực của tâm pháp nghịch thiên cũng trực tiếp thể hiện ra, trước tiên nó chặn linh lực đáng sợ đang cuộn trào đó lại.

Tiếp đó thì bắt đầu chuyển đổi, không ngừng tinh luyện luồng năng lượng này!

Tâm pháp tu luyện... có thể tinh luyện năng lượng?

Sở Vũ cũng có hơi bị kinh ngạc đến đờ đẫn, việc này trong cuộc đời tu luyện của hắn chưa từng xảy ra!Linh khí giữa trời đất theo Sở Vũ thấy đã là một luồng năng lượng thuần khiết nhất.

Sức mạnh như vậy lại còn có thể tinh luyện lần nữa?

Trong quá khứ hắn chưa từng nghe nói đến việc này.

Tâm pháp nghịch thiên vận hành lên giống như một bộ máy móc cực kỳ tinh vi, tinh luyện điên cuồng linh dịch trong linh trì, sau đó dẫn những năng lượng sau khi tinh luyện này vào trong cơ thể của Sở Vũ.

Không bao lâu sau thì huyệt đạo trong thân thể của Sở Vũ đã được đả thông một huyệt.

Tiếp đó, huyệt đạo trên người Sở Vũ bắt đầu được đả thông liên tục.

Sau hai tiếng, Sở Vũ trực tiếp đả thông huyệt đạo thứ hai trăm bảy mươi trong cơ thể, thành công tiến vào xung huyệt cảnh cửu đoạn!

Tốc độ này... khiến bản thân Sở Vũ cũng cảm thấy khó mà tin được.

Mỗi một lần đột phá, sức mạnh đều sẽ bị chặn trong cơ thể, do đó hắn ở trong linh trì nhưng không gây ra bất cứ động tĩnh nào.

Linh trì rất sâu, linh dịch đủ nhiều, dù tâm pháp nghịch thiên điên cuồng tinh luyện số năng lượng này thì linh dịch cũng không vì vậy mà giảm nhiều.

Đây thật sự là một nơi tốt!

Sở Vũ thật sự rất muốn ở đây tu luyện một hơi đến xung huyệt cảnh viên mãn.

Nhưng hắn hiện giờ đã hiểu, dù đả thông ba trăm sáu mươi lăm chính huyệt cũng không tính là đại viên mãn thật sự. Chỉ có thể xem là tiểu viên mãn mà thôi.

Muốn đạt đến cảnh giới đại viên mãn thật sự thì hắn còn có con đường rất dài phải đi.

Ở nơi này, hắn luôn có chút bất an, suy cho cùng con Tranh đó vẫn còn, chỉ không chắc lúc nào sẽ đi ra dạo một vòng.

Nếu không cẩn thận mà phát hiện ra hắn thì nguy hiểm rồi.

“Trước tiên tiến vào thập đoạn rồi nói! Suy cho cùng cơ hội này cũng quá hiếm có!”

Ngâm mình trong linh trì tu luyện, cách thức tu luyện xa xỉ ngay cả đệ tử chủ chốt của tông môn cao cấp thượng cổ cũng sẽ đỏ mắt này một khi truyền ra ngoài thì tuyệt đối sẽ dọa chết vô số người.

Trong lòng Sở Vũ nghĩ ngợi, lại bắt đầu chìm vào trong tu luyện.

Tâm pháp nghịch thiên không ngừng vận hành, thậm chí ngay cả năng lượng tích trữ trước đó trong cơ thể hắn cũng được tinh luyện lại lần nữa.

Khi Sở Vũ đả thông huyệt đạo thứ ba trăm, thành công tiến vào xung huyệt cảnh thập đoạn, hắn có thể cảm nhận rõ rệt luồng năng lượng dồi dào trong cơ thể mình.

Vốn dĩ là trong huyệt đạo và kinh mạch của Sở Vũ luôn tràn ngập khí tím nhạt, mức độ thuần khiết năng lượng của hắn đã vượt xa người khác.

Nay năng lượng sau khi được tinh luyện bởi tâm pháp nghịch thiên so với trước đó còn mạnh hơn ít nhất gấp ba lần trở lên!

Nếu tính tiếp như vậy thì Sở Vũ ở xung huyệt cảnh thập đoạn đừng nói đấu với võ giả cùng cảnh giới, dù là đấu với thông mạch cảnh nhị tam đoạn... thậm chí cao hơn ví dụ như cao thủ thông mạch cảnh ngũ đoạn như Tiêu Trường Thanh cũng chưa chắc không thể đánh một trận ngang sức!

Sở Vũ từng xem qua một số miêu tả về thiên kiêu cao cấp thời thượng cổ trên một bộ điển tịch khá cổ xưa.

Bộ sách cổ đó tương truyền là tập hồi ký của tổ tiên nhất mạch Sở Thị viết.

Trong đó tôn sùng thiên kiêu của thời đại đó đến trình độ cao nhất, theo cảm nhận của Sở Vũ lúc đó thì ít nhiều có nghi ngờ về sự khoa trương và tâng bốc.

Nói thiên kiêu cao cấp của thời đại đó ở xung huyệt cảnh thì có thể giết chết cả thông mạch cảnh cấp cao!

Còn nhắc đến mấy cái tên, nói bọn họ đều ưu tú đến mức khó tưởng tượng được. Còn nói Sở gia ở thời đại đó cũng có mấy thiêu kiêu tài hoa kinh người.

Sở Vũ lúc đó tìm được cuốn sách cổ phủ bụi vô số năm này thì hoàn toàn xem nó như một cuốn truyện đọc.

Hắn ra đời sau khi Sở gia nhập thế, tiếp xúc nhiều hơn với các thứ của thời hiện đại, vì vậy lúc đó nhìn thấy cuốn sách cổ này thì Sở Vũ hoàn toàn xem nhó như cuốn tiểu thuyết truyền kỳ.

Nhưng hiện giờ nghĩ lại thì thứ mà tổ tiên của mình viết ra cũng thật sự chưa chắc có phần khoa trương.

Có lẽ thiên kiêu của thời đại đó thật sự là xuất chúng như vậy!

Áp đảo quần hùng, coi thường thiên hạ!

Xung huyệt cảnh có thể giết chết thông mạch cảnh cấp cao, trước đây cảm thấy không có khả năng, quá hoang đường.

Nhưng sau khi có được tổng cương, Sở Vũ cảm thấy nếu bản thân có thể đả thông toàn bộ hơn một ngàn huyệt đạo trong cơ thể, trở thành võ giả xung huyệt cảnh đại viên mãn thật sự thì năng lượng sở hữu tuyệt đối là một con số đáng kinh ngạc!

Không vào Tiên Thiên, không thành tu sĩ, không thể sử dụng pháp thuật thần thông. Vậy thì cái có thể dựa vào chỉ có thể là năng lượng và tốc độ, cùng với kinh nghiệm chiến đấu.

Đến lúc đó, đừng nói thông mạch cảnh cấp cao, đoán chừng dù là thông mạch cảnh tiểu viên mãn đả thông mười hai chính kinh cũng chưa chắc là đối thủ của mình!

“Quả nhiên, tự mình cố gắng mới là nền tảng lập thân.”

Trong lòng Sở Vũ cảm khái, có chút xốc nổi muốn ở đây tu luyện một hơi mở ra mười hai chính kinh lên ba trăm sáu mươi lăm huyệt đạo.

Dù tiến vào xung huyệt cảnh tiểu viên mãn thì lực chiến của hắn cũng sẽ vô cùng kinh người!

Nhưng hắn vẫn nhẫn nhịn được, nơi này tuy tốt nhưng không tiện ở lâu.

Sở Vũ mở mắt, nhìn về phía những cọng hoa súng vàng thẳng tắp mọc đầy trong linh trì. Trên đó mọc ra rất nhiều hạt sen.

Hạt sen vàng mọc ra trong linh trì thì dược lực hiển nhiên là mạnh hơn gấp vô số lần linh dịch trong linh trì này!

Vậy nên, những hạt sen vàng này mới là bảo bối thật sự!

Chương 43: Tề Hằng Thảm Thương

Trước mặt Sở Vũ có ba bốn cọng sen vàng, hắn nhè nhẹ thò tay ra cẩn thận kéo từ trên mặt nước xuống một cọng hoa sen, sau đó nhẹ nhàng bẻ đài sen chứa hạt sen ở trên đó xuống rồi cất vào trong túi.

Quả nhiên không gây ra bất cứ động tĩnh nào!

Xem ra chỉ cần không chạm vào cấm chế ở đây thì chắc sẽ không kinh động đến con vật đó.

Sau đó, Sở Vũ tăng tốc độ, bẻ một hơi hơn ba mươi đài sen chứa hạt sen.

Trên người hắn gần như không chứa nỗi nữa!

Sở Vũ thở dài một hơi, nói thầm: Nếu có thể có một pháp khí không gian thì tốt rồi.

Chỉ là thứ đó dù là Sở gia thì cũng chỉ có mấy cái mà thôi, vả lại đều nằm trong tay đám nhân vật lớn ở thế giới nhỏ.

Gia tộc nhập thế bên này cũng chỉ có một cái, nằm trong tay nhị gia.

Thường ngày đều coi như báu vật, ngay cả những người như Sở Vũ muốn xem một chút cũng sẽ không dễ gì lấy ra.

Sở Vũ từ từ di chuyển dưới linh trì, vơ vét một hơi hết sạch tất cả hạt sen trong toàn bộ linh trì.

Trên người cũng phình ra, chứa đầy đài sen vàng.

Hắn sờ vào cằm, nhìn số Cửu Chuyển Kim Liên này vô cùng nóng mắt.

Nhưng lại không động thủ, bởi vì Sở Vũ biết số Cửu Chuyển Kim Liên này chỉ có ở trong linh trì mới có thể mọc ra được loại hạt sen vàng này.

Nếu chuyển đến nơi bình thường khác thì dù có thể sống được nhưng tám chín phần cũng sẽ mất đi giá trị thật sự.

Dù sao hắn hiện giờ cũng đã biết nơi này, lúc nào cũng có thể tìm đến. Chờ lúc nào thực lực tăng lên thì đi thêm một chuyến nữa.

Phù!

Trong lòng Sở Vũ thở dài một hơi, hắn cẩn thận bơi đến bên bờ.

Ở bên bờ chờ một lát, không có bất cứ động tĩnh gì, Sở Vũ lại dùng con mắt dọc quan sát một lượt rồi mới thò đầu ra từ trong linh trì.

Quay đầu nhìn ngọn núi giả ở phía sau một cái, bên đó vẫn không có động tĩnh gì cả.

Sở Vũ nhìn cấm chế ở phía trước, nhíu nhíu mày.

Muốn rời khỏi thì nhất định sẽ chạm vào số cấm chế đó, việc này không có bất kỳ may mắn nào.

Vậy thì cứ đâm thẳng ra!

Hít sâu một hơi, Sở Vũ vận chuyển sức mạnh dồi dào trong người.

Tiếp đó, hắn giống như một mũi tên bỗng nhiên lao ra ngoài!

Khoảnh khắc chạm vào cấm chế, thân hình của Sở Vũ đã xông vào trong pháp trận.

Khi sau lưng truyền đến một tiếng thú gầm phẫn nộ đến cực điểm đó, thì Sở Vũ đã lao ra cách xa mấy ngàn mét!

Vừa chạy đi thì đã không thấy bóng dáng đâu nữa!

Con Tranh sắp bị tức đến phát điên rồi!

Nó quay về sào huyệt, vừa nhắm mắt chưa được bao lâu thì cấm chế lại bị người ta chạm vào lần nữa.

Sau khi nó xông ra lại phát hiện sen vàng trong linh trì tuy còn, nhưng tất cả hạt sen... lại biến mất sạch sẽ.

Việc này khiến con Tranh bỗng điên lên!

Trong những năm tháng dài đằng đẵng, số hạt sen vàng này chính là khẩu phần ăn của nó.

Sứ mệnh của nó là ở đây trông coi linh trì này và Cửu Chuyển Kim Liên trong linh trì.

Chờ đợi chủ nhân trở về.

Nhưng nay khẩu phần ăn của nó lại bị lấy trộm rồi!

Nếu lúc này chủ nhân quay về thì há chẳng phải sẽ cảm thấy nó rất vô dụng ư?

Vì vậy lần này con Tranh đã không nén được cơn giận.

Nó ghi nhớ khuôn mặt của người đó, thề rằng tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

Con Tranh tựa như ngọn núi nhỏ này bắt đầu đuổi theo điên cuồng trong cụm cung điện.

Nhưng Sở Vũ lúc này sớm đã chạy mất dạng rồi.

Đây là chạy thoát thân, một việc rất nghiêm túc nên Sở Vũ dĩ nhiên là đặc biệt chăm chỉ.

Sau khi vào xung huyệt cảnh thập đoạn, Sở Vũ phát hiện sức mạnh của bản thân quả thực lớn đến nỗi không thể tưởng tượng được.

Tốc độ... đương nhiên cũng đạt đến một độ cao hoàn toàn mới!

Trong khi lao nhanh, hắn thậm chí có thể trượt đi trên không!

Hắn cũng không phải gặp đâu đi đó, đường lui đã nghĩ sẵn từ lúc đi vào rồi.

Vì vậy, Sở Vũ chạy nhanh theo con đường rút lui mà lúc vào đã chuẩn bị sẵn.

Trong quá trình này, hắn trực tiếp khôi phục hình tượng thành bộ dạng chàng thanh niên cao gầy, sau đó cởi y phục chứa hạt sen vàng ra, quấn thành một cái túi đeo ở trên lưng.Con mắt dọc ở ấn đường càng nhạy bén hơn trước, cùng với sự nâng cấp cảnh giới thì năng lực của con mắt dọc cũng đang tăng lên.

Khi Sở Vũ chạy ra khỏi cụm cung điện vẫn có thể nghe thấy tiếng gầm rống điên cuồng như tiếng sấm của con Tranh đó.

“Bái bai mày nhé!” Sở Vũ không một chút do dự, chạy về phía bờ sông.

Nhưng vừa hay lại nhìn thấy Tề Hằng đang hôn mê ở bên bờ!

Sở Vũ hơi ngẩn người, dừng chân lại, không ngờ mạng của cái tên này lại lớn như vậy, thế mà cũng chưa chết?

Chỉ là trạng thái hiện giờ của Tề Hằng quả thực quá thảm thương.

Một cánh tay đã không còn, cả người mềm nhũn nằm sấp ở đó, trên dưới khắp người đều là máu, còn có mấy chỗ lộ ra xương trắng.

Hầu như không còn nhìn ra hình người nữa.

Nếu không phải giữa môi miệng hắn vẫn đang thở ra hơi thì Sở Vũ thậm chí sẽ cho rằng hắn đã chết rồi.

“Thật là thảm thương!”

“Hiện giờ mà ra tay với hắn có phải có chút vô liêm sỉ không?”

Sở Vũ vừa nói vừa đi tới không hề do dự đá một cái thật mạnh vào chỗ cái chân thứ ba của Tề Hằng.

Chớp mắt truyền đến một loạt tiếng trứng vỡ nát...

Tề Hằng mặc dù đang hôn mê nhưng vẫn bị nỗi đau thấu xương cốt này kích thích đến nỗi toàn thân run lên.

Nếu không phải giết ngươi sợ Thi Thi có phiền phức thì tuyệt đối sẽ không giữ lại cái mạng chó của ngươi đâu!

Sở Vũ bỗng nhiên nhớ ra, trên người tên này có thứ gì loại như pháp khí chứa đồ không? Suy cho cùng Tề Hằng là đệ tử đến từ cổ giáo.

Trước đây thanh kiếm cổ bằng đồng đó chính là pháp khí cấp Tiên Thiên, là một vật tốt thật sự. Tuy hiện giờ vẫn không thể phát huy toàn bộ uy lực của nó, nhưng cũng đủ kinh người rồi.

Quả nhiên, Sở Vũ lại tìm ra được mấy món đồ ở trên người Tề Hằng.

Có điều phần lớn đều đã vỡ vụn, hiển nhiên là do vừa nãy lúc bị con Tranh truy sát gây ra.

Thứ hoàn hảo không bị tổn hại gì chỉ còn lại một cái nhẫn đen xì, rất rất nhẹ, cầm trên tay hầu như không cảm nhận được trọng lượng của nó, cũng không biết được chế tạo từ vật liệu gì.

Sở Vũ thử dùng sức mạnh tinh thần tìm hiểu một chút, quả nhiên phát hiện manh mối. Trên đó có một luồng cấm chế rất yếu, bị Sở Vũ thử dùng sức mạnh tinh thần đánh vào thì vỡ tan.

Không gian bên trong trực tiếp lộ ra dưới cảm nhận tinh thần của Sở Vũ.

“Ôi chà... bên trong có không ít đồ nhỉ!”

Chiếc nhẫn chứa đồ này ước chừng khoảng một mét khối. Chứa mười mấy chiếc bình bằng ngọc giống như là đan dược, ba cái hộp gỗ cổ xưa chứa phù triện phong ấn, cái hộp gỗ đó vừa nhìn đã thấy không phải tầm thường, còn có hai món pháp khí bằng đồng.

Ngoài ra, trong góc còn chất đống mấy chục thỏi vàng lớn bằng lòng bàn tay...

Sở Vũ có hơi bất ngờ, cái tên này quả nhiên là một đại gia đời thứ hai.

Hắn không xem kỹ, mà ném ngay y phục gói hạt sen vào đó, rồi ném thanh kiếm ngắn bằng đồng giấu trên người vào luôn. Sau đó cất chiếc nhẫn vào túi.Trong cụm cung điện sau lưng vẫn không ngừng truyền đến tiếng thú gầm như tiếng sấm.

Nhưng cái con vật đó dường như không thể đi ra ngoài được!

Việc này khiến trong lòng Sở Vũ bình tĩnh.

Sau đó, Sở Vũ đi đến bên bờ sông, một chiếc thuyền nhỏ nhanh chóng bay từ trên xuống.

Nhảy lên thuyền nhỏ, nói thầm rằng không biết Thi Thi thế nào rồi, nhưng nghĩ lại lần này Tề Hằng đã sống dở chết dở nên chắc là sẽ không mang lại phiền phức gì cho cô ấy nữa.

Còn việc sau này thì để sau này rồi tính!

Thuyền nhỏ chở Sở Vũ đi thẳng về phía bờ đối diện.

Sau khi Sở Vũ lên bờ thì không ở lại nữa mà nghênh ngang bỏ đi.

Còn phải chạy về Long Thành, đi thăm dò Hồ Tiên Động đó nữa!

Nếu nói trước đây Sở Vũ đối với việc thăm dò di tích thượng cổ chỉ là có hứng thú, vậy thì hiện tại hứng thú của hắn đối với việc thăm dò những nơi đó đã lớn hơn mấy chục lần!

Sau khi thân hình Sở Vũ biến mất ở phía sau mỏm đá đó thì mới có ba bóng người nhếch nhác từ trong pháp trận đó xông ra với vẻ lảo đảo. Trên người đều mang theo vết thương.

Ba người này chính là võ giả của Lưu gia ở Tứ Xuyên!

Thì ra đi vào năm người nhưng chỉ có ba người đi ra được. Một người xung huyệt cảnh thập đoạn, hai người cửu đoạn. Hai võ giả xung huyệt cảnh cửu đoạn còn lại đó thì vĩnh viễn ở lại trong pháp trận rồi.

Sau khi ba người ra ngoài thì trực tiếp bị cụm cung điện ở bờ đối diện làm cho kinh ngạc đến ngẩn ngơ.

Võ giả xung huyệt cảnh thập đoạn tên là Lưu Phương hít một hơi sâu, trầm giọng nói: “Người của Cửu Tiêu và Hàn Tiêu có thể sớm đã đi vào rồi, chúng ta tuy đi sau họ nhưng di tích này bảo tồn hoàn hảo như vậy thì chúng ta chỉ cần vào được, chắc chắn có thể có được rất nhiều lợi ích!”

Hai võ giả xung huyệt cảnh cửu đoạn, một người tên là Lưu A Bát, một người tên Lưu A Cửu, hai người là anh em ruột.

Tuy là con vợ lẽ của Lưu gia ở Tứ Xuyên nhưng thiên phú lại khá tốt, thân phận địa vị ở Lưu gia cũng không thấp.

Con vợ cả tuy có khác biệt, nhưng con vợ lẽ lớn mạnh thì vẫn sẽ được trọng dụng.

Lưu A Bát nhìn về phía xa, sau đó nói: “Tôi cảm thấy dòng sông này không dễ gì qua được.”

Lưu Phương gật gật đầu: “Chúng ta trước tiên cứ xuống đó xem thử rồi nói.”

Ba người rất nhanh chóng đến bên bờ sông, Lưu A Cửu nhặt một hòn đá lên ném vào trong dòng sông.

Hòn đá ở giữa không trung bị một luồng ánh sáng đánh trúng, chớp mắt đã nát vụn thành hạt bụi!

Ba người hoàn toàn giật mình, nói thầm may mà không xông qua một cách lỗ mãng, nếu không chắc chắn chết không có chỗ chôn rồi.

Lúc này, từ trên không trung trôi xuống một chiếc thuyền nhỏ.

Ba người nhìn nhau, Lưu A Bát nói: “Tôi lên trước, nếu không có vấn đề gì thì hai người lên tiếp!”

“Hay là để em lên cho.” Lưu A Cửu nói: “Trong ba người chúng ta, em là người có thực lực yếu nhất, nếu em có nguy hiểm gì thì nhớ đốt vàng mã cho em!”

“Vẫn nên là anh...” Lưu A Bát vẫn muốn kiên trì.

“Anh còn có chị dâu và con nữa.” Lưu A Cửu cười cười: “Anh, em vẫn còn là một kẻ độc thân.”

Lưu A Bát vành mắt hơi đỏ: “Độc thân cũng không nên chết mà!”

“Đâu có dễ chết như vậy?” Lưu A Cửu cười lắc lắc đầu.

Lưu Phương nhìn hai người nói: “Lần này nếu chúng ta có thể sống sót trở về, ta bảo đảm sẽ đưa hai người vào trong dòng con vợ chính!”

Lưu A Bát và Lưu A Cửu cùng hành lễ cảm tạ Lưu Phương.

Thuyền nhỏ chắn ngang trước mặt ba người.

Lưu A Cửu nhìn hai người cười, sau đó trực tiếp nhảy lên.

Lưu A Bát và Lưu Phương vẻ mặt căng thẳng.

Sau khi chờ một lúc, phát hiện không có nguy hiểm gì thì hai người mới thở phào, lần lượt nhảy lên.

Thuyền nhỏ chở họ đến bờ bên kia.

Kết quả, ba người vừa lên bờ thì nhìn thấy ở nơi không xa có một thứ gì đó đang nằm sấp gần như không ra hình người.

Nhìn kỹ lại là một người, đi đến gần để phân biệt kỹ hơn... thì mới phát hiện người đàn ông không còn nhìn ra hình người này lại là Tề Hằng!

“Ôi trời ơi... đây là bị tàu lửa đâm phải à?” Lưu A Cửu vẻ mặt ngớ ra.

“Vớ vẩn, cao thủ thông mạch cảnh dù bị tàu lửa đâm cũng sẽ không thảm như vậy.” Lưu A Bát đi qua đó, thăm dò hơi thở ở mũi Tề Hằng rồi quay đầu lại nhìn hai người kia: “Vẫn còn sống.”

Lưu Phương ánh mắt lấp lánh, chậm rãi nói: “Hãy cứu hắn, dù lần này thăm dò không đạt được gì thì cũng đáng rồi!”

Chương 44: Hơi Đau Buồn

Tiêu Trường Thanh cảm thấy bản thân quả thực xui xẻo tám đời.

Ông ta tìm kiếm rất lâu trong cụm cung điện này nhưng lại không thể vào được căn phòng nào cả.

Tâm trạng đã từ sự phấn chấn, kích động, mong đợi ban đầu chuyển sang vô cùng suy sụp.

Kết quả vừa nãy không biết từ đâu đột nhiên xông ra một con thú khổng lồ đáng sợ, hình dáng giống như con Tranh được miêu tả trong Sơn Hải Kinh vậy.

Sau khi nhìn thấy mình thì giống như nhìn thấy kẻ thù đã giết cả nhà nó, khắp người trên dưới đều ngùn ngụt lửa giận, điên cuồng xông về phía ông ta.

Chỉ chạm mặt một chút mà Tiêu Trường Thanh đã bị hủy đi một món pháp khí hộ thân chưa từng lấy ra dùng. Đó là vật báu mà ông ta có được từ một di tích thượng cổ trước đây!

Tuy ông ta không phân biệt được cấp phẩm nhưng đoán chừng nó đã vượt qua cấp Tiên Thiên!

Võ giả tuổi tác cao, di tích thăm dò nhiều rồi thì trên người ai mà chẳng có mấy món bảo bối cất dưới đáy rương?

Tiêu Trường Thanh thậm chí không kịp đau lòng thì đã bắt đầu trốn chạy thục mạng.

Nhưng con dị thú đáng sợ này không biết vì sao giống như hoàn toàn nhắm vào ông ta, cứ mãi đuổi theo phía sau không tha.

Ông ta có nghiên cứu về pháp trận, trên người mang theo mấy món pháp khí, nếu mà mò mẫm từ từ thì vấn đề cũng không lớn.

Nhưng nay phải chạy trốn điên cuồng như vậy thì đâu thể tập trung phân tích tính toán được?

Vì vậy, không bao lâu sau, Tiêu Trường Thanh có mấy lần suýt chết ở trong sát trận.

Trên dưới khắp người cũng đầy máu tươi, bộ dạng vô cùng thảm thương.

Tìm kiếm bảo vật gì chứ, cơ duyên gì chứ, đều biến hết đi... hiện giờ có thể chạy thoát thân là tốt lắm rồi!

Coi như ông ta vẫn chưa thật sự xui xẻo tận cùng, trong tình trạng trọng thương sắp chết, cuối cùng cũng chạy thoát ra khỏi pháp trận.

Phía sau truyền đến tiếng gầm rống không cam lòng của con Tranh đó, nhưng nó lại không hề đuổi theo ra ngoài.

Tiêu Trường Thanh ngồi phịch xuống đất, cả người gần như sắp hư thoát hoàn toàn. Ông ta thở dốc, kinh hồn quay đầu nhìn về phía sau lưng.

Cụm cung điện khí thế khoáng đạt ở ngay đó, nhìn rất rõ ràng.

Từ chỗ này không cảm nhận được chút nguy cơ nào.

Tiêu Trường Thanh ngẩng đầu thở dài, sự đau khổ trỗi dậy trong lòng, suýt chút nữa không kìm nỗi mà nước mắt lã chã.

Đây gọi là may mắn gì chứ?

Rõ ràng là một di tích thượng cổ bảo tồn hoàn hảo, dù không được tìm tàng kinh các thì tìm được một kho vũ khí tầm thường cũng là một món của cải khổng lồ rồi!

Kết quả không có được thứ gì thì cũng thôi đi, lại còn mất đi một đống bảo bối, suýt nữa lại còn mất cả mạng.

Ông ta rất muốn quay người mắng chửi một trận nhưng lại không dám, có trời mới biết con vật đó có xông ra từ trong đó không?

Thực ra trước đây ông ta đã nghe nói đến tiếng gầm rống tựa như tiếng sấm rền của con Tranh rồi, ông ta vẫn luôn trốn một cách cẩn thận.

Ai ngờ xui xẻo như vậy...

Tiêu Trường Thanh lấy từ trên người ra mấy viên đan dược rồi uống, sau đó lại lấy ra một số thuốc bôi ngoài da, run rẩy đắp thuốc lên vết thương của mình.

Khí thế trên người không còn gì, vẻ mặt bi thương xui xẻo.

Hồi lâu sau, ông ta mới đứng dậy lảo đảo đi về phía bờ sông.

Không ngờ vừa ngẩng đầu lên thì lại nhìn thấy có mấy người ở bên sông ở phía xa xa đang nhìn ông ta với vẻ mặt kinh ngạc.

“Tiêu tiền bối!” Lưu Phương bên đó chắp tay về phía Tiêu Trường Thanh, trong ánh mắt mang theo mấy phần ngạc nhiên: “Tiền bối đã gặp nguy hiểm ư?”

Trong lòng Tiêu Trường Thanh lập tức giống như có hàng vạn con dương đà hú hét chạy qua.

Đây là chuyện gì chứ?

Mất hết thể diện rồi!

Trong lòng Lưu Phương ở bên bờ sông lại đầy kinh hãi, không kìm được nhìn cụm cung điện ở nơi không xa đó một cái, nói thầm bề ngoài cũng không nhìn ra nơi đó có ẩn chứa nguy hiểm gì?

Nhưng tiếng thú gầm như sấm rền vừa nãy, mấy người họ lại nghe thấy rõ mồn một, mặt sợ đến nỗi trắng bệch.

Trong một di tích không biết đã tồn tại mấy ngàn vạn năm lại có sinh vật sống, chuyện này thực sự khiến người khác sợ hãi.

Đầu tiên là Tề Hằng dở sống dở chết, cả người gần như đều bị phế, bộ dạng đó thảm thương đến nỗi mẹ hắn có đến cũng không nhận ra được.

Họ vẫn chưa cứu Tề Hằng tỉnh lại thì chớp mắt lại nhìn thấy Tiêu tiền bối hùng mạnh chạy ra từ trong đó với vẻ mặt thê thảm.

Vừa nãy ba người họ còn đắc ý, nhưng hiện giờ lại giống như bị dội một gáo nước lạnh, trực tiếp rút lui.

Tiêu Trường Thanh chỉnh lại y phục, miễn cưỡng khiến bản thân trông có vẻ ung dung một chút.

Nhưng thương thế nghiêm trọng trên người và bộ áo quần rách rưới đó vẫn bán đứng sự khốn cùng của ông ta.

Tuy nhiên khoảnh khắc tiếp theo, Tiêu Trường Thanh đã quên hết những thứ đó. Bởi vì ông ta nhìn thấy Tề Hằng nằm ở đó chỉ còn lại một hơi tàn.

“Đây là... Tề sư đệ? Sao đệ ấy lại thê thảm thế này?”

Tiêu Trường Thanh tuy cũng không thích Tề Hằng cho lắm, nhưng hiện giờ nhìn thấy bộ dạng thảm thương của hắn thì trong lòng cũng không nén nỗi dâng lên mấy phần thương cảm kiểu một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ.
Ai nói một di tích thượng cổ hoàn chỉnh là một nơi tốt? Sau này ai còn dám nói như vậy ta sẽ liều mạng với hắn!

“Là Tề công tử, anh ta bị thương rất nặng.” Lưu Phương cười gượng nói.

Lúc này, Tề Hằng nằm ở đó đột nhiên phát ra một loạt tiếng rên rỉ đau khổ, sau đó từ từ... mở mắt ra.

“Ta... vẫn còn sống ư?” Tề Hằng vẻ mặt yếu ớt.

“Tề công tử, cậu tỉnh rồi?” Lưu Phương vội vàng sáp lại gần, công lao này không thể để người khác cướp được!

Ơn cứu mạng đó chứ giỡn!

Đối phương là nhân vật lớn của Cửu Tiêu.

Tề Hằng vừa tỉnh lại thì cảm thấy khắp người mình tựa như bị người ta xé vụn thành vô số mảnh, cảm giác đau thấu xương cốt đó khiến hắn muốn chết đi.

Hắn hiện giờ ngay cả một ngón tay cũng không động đậy nổi, gương mặt trẻ con vẹo mũi đó méo mó một phần.

“Tề công tử, đây là đan dược trị thương thượng hạng, cậu mở miệng ra tôi đút cho cậu.”

Lưu Phương có hơi tiếc của lấy ra một bình ngọc nhỏ, đổ từ trong đó ra một viên đan dược, đút vào miệng Tề Hằng.

Tuy nói là rất đau lòng nhưng Lưu Phương cảm thấy mình đã cứu mạng Tề Hằng, loại đệ tử cổ giáo này tương lai nhất định sẽ báo đáp gấp bội.

Dù là có thể nhận được một chút tình người thì cũng đáng rồi!

Tề Hằng hơi mở miệng nuốt viên đan dược này, cả người hắn hiện giờ đều đã tê dại rồi, ngay cả sự đau khổ cực lớn đó dường như cũng dần dần rời hắn mà đi.

Sau khi uống xong viên đan dược đó, tinh thần của Tề Hằng nhanh chóng tốt hơn một chút, nhưng trong thân thể, sự đau khổ cực lớn đó tựa như thủy triều cứ không ngừng dâng lên.

Khiến hắn đau không muốn sống!

Sau đó, hắn nhìn Lưu Phương rồi nói một cách khó khăn: “Anh là... Lưu Phương của Lưu gia? Cảm ơn.”

“Tề công tử, cậu đừng khách sáo, dưỡng thương cho tốt quan trọng hơn!” Trong lòng Lưu Phương trở nên kích động, bản thân quả nhiên cứu Tề công tử không vô ích.

Tề Hằng nằm ở đó, sau khi uống viên đan dược của Lưu Phương, trạng thái tinh thần cả người bắt đầu từ từ hồi phục.

Dược hiệu mạnh mẽ trong đan dược cũng có tác dụng giảm đau mạnh.

Tề Hằng cảm thấy trong thân thể bản thân đã hồi phục một chút sức mạnh, ít nhất tay hắn có thể cử động rồi.

Sau đó hắn ngay lập tức sờ vào giữa hai chân mình, bởi vì ở đó... quả thực là đau quá!

Trong lòng hắn tràn đầy nghi hoặc, tại sao ở đó lại đau như vậy? Đau đến tận xương tủy.

Thế là tay của Tề Hằng run cầm cập, cũng không để tâm người khác có chê cười không, đưa tay mình từ từ thò vào chỗ đó...

Khoảnh khắc tiếp theo.

“Hức! Hu hu hu hu!”

Một chuỗi tiếng gào thảm kinh thiên động địa vang lên.
Cả người Tề Hằng bỗng chốc ngất đi.

Tiêu Trường Thanh nhìn đến nỗi giương mắt đờ đẫn, vẻ mặt ngớ ra nhìn sang ba người Lưu Phương, Lưu A Bát và Lưu A Cửu.

Lưu Phương và Lưu A Bát cũng trơ như ngỗng, sau đó hai người lại nhìn về phía Lưu A cửu. Vừa nãy người thoa thuốc cho Tề Hằng là anh ta.

Lưu A Cửu trước tiên là dè dặt nhìn Tề Hằng hôn mê lần nữa, sau đó nói không nên lời: “Cái đó... cái đó... cái này.”

“Em mau nói đi chứ! Lề mề cái con khỉ?” Lưu A Bát có hơi cáu rồi.

Lưu A Cửu nói nhỏ tiếng với vẻ mặt xoắn xuýt: “Trứng của Tề công tử... có thể là nát rồi.”

“...”

Hức!

Ba người Tiêu Trường Thanh và Lưu Phương, Lưu A Bát đều không kìm nỗi hít ngược một hơi lạnh, sắc mặt cổ quái nhìn Tề Hằng hôn mê dưới đất, kẹp chặt hai chân lại một cách vô thức.

Đều có cảm giác đau buồn nhẹ.

Đau đến phát hoảng thay cho hắn!

Bị thương thì bị thương, sao còn có thể tổn thương đến bảo bối của mình luôn rồi?

Một người đàn ông, trứng nát rồi... đây là việc gì vậy chứ? Sau này còn ra ngoài làm ăn thế nào được?

Trong lòng Tiêu Trường Thanh nhớ đến, Tề sư đệ vốn dĩ ít nhiều có chút hơi giống giọng con gái, giờ thì tốt rồi, thật sự trở thành thái giám rồi!

Tiếp đó ông ta bỗng nghĩ đến một vấn đề nghiêm trọng hơn!

Tề sư đệ trở thành thái giám rồi, vậy thì Lâm sư muội gả qua đó há chẳng phải là làm quả phụ sống ư?

Nghĩ đến dung nhan xinh đẹp như hoa của Lâm sư muội, Tiêu Trường Thanh bèn cảm thấy rất đáng tiếc. Ông ta rất rõ, nếu Tề sư đệ không nát trứng thì hôn sự này còn có một chút khả năng hủy bỏ.

Nhưng hiện giờ Tề sư đệ đã trở thành thái giám thì hôn sự này... ngược lại hầu như không có khả năng xảy ra biến cố rồi!

Bởi vì Cửu Tiêu tuyệt đối sẽ không cho phép vụ tai tiếng này xảy ra trên người đệ tử chủ chốt của môn phái mình!

Cho dù là để che giấu thì cũng chắc chắn phải kiên trì hôn sự này đến cùng.

Lâm sư muội... thật là đáng tiếc mà!

Mấy người đứng ở đây, nhất thời bất giác đều có chút không nói nên lời.

Lưu Phương dè dặt nhìn Tiêu Trường Thanh: “Tiêu tiền bối, bên trong di tích đó... thật sự nguy hiểm như vậy à?”

“Ha ha... ” Tiêu Trường Thanh cười với vẻ mặt không chút biểu cảm: “Các ngươi có thể đi thử xem, nói không chừng các ngươi có thể được đó.”

Ha ha con khỉ ấy!

Trong lòng Lưu Phương điên cuồng trợn mắt, nói thầm thử cái đầu ông, nhân vật lớn của hai cổ giáo như các ông đi ra ngoài, trên người đều mang nhiều pháp khí như vậy cũng chôn vùi hết trong đó.

Bọn tôi đi vào há chẳng phải là chủ động nạp mạng ư?

Tôi chỉ hỏi thử mà ông còn cười tôi...

Tiếng thú gầm trong cụm cung điện sau lưng đã dừng, Tiêu Trường Thanh nhìn Tề Hằng đang hôn mê, cảm thấy bản thân cũng không thể bỏ đi như vậy.

Thế là dứt khoát giúp Tề Hằng kiểm tra vết thương trên người hắn, nhân tiện giúp kiểm tra luôn... trứng của hắn.

Tuy đã biết kết quả, nhưng Tiêu Trường Thanh vẫn không nén nỗi có cảm giác lạnh sống lưng.

Chỗ đó của Tề Hằng đâu chỉ là trứng nát thôi... mà là không còn gì cả!

Máu thịt đều mơ hồ!

Hoàn toàn nát bấy rồi!

Thái giám tốt xấu gì cũng còn lại cái cuống... Tề Hằng sư đệ thì không còn gì cả.

Nghe nói trong thế tục có một loại phương pháp có thể chuyển đổi giới tính, tình huống này của Tề sư đệ tám chín phần... phải đi chuyển giới rồi nhỉ?

Tiêu Trường Thanh lắc đầu thở dài.

“Sao lại cảm giác... giống như bị người khác cố ý đá vậy?”

Ông ta nhíu mày, giúp Tề Hằng mặc xong áo quần rồi lại xử lý thương thế của hắn một chút.

Đúng vào lúc này, Tề Hằng tỉnh lại lần nữa, vừa mở mắt thì lập tức nhìn thấy gương mặt nghiêm túc trầm trọng của Tiêu Trường Thanh.

Phụt!

Tề Hằng hự một tiếng phun ra một ngụm máu tươi, toàn bộ ngụm máu đó đều phun hết lên mặt của Tiêu Trường Thanh. Sau đó hắn phát ra một tiếng gào thét đau buồn phẫn nộ đỉnh điểm: “Tên khốn kiếp... tao liều mạng với mày!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau