VÔ CƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô cương - Chương 36 - Chương 40

Chương 35: Còn Thêm Một Chiếc Thuyền

Tề Hằng vẻ mặt căm phẫn, nhìn Lâm Thi Mộng lớn tiếng nói: “Thi Mộng, chắc là em bị tên khốn này uy hiếp, em đừng sợ, anh nhất định sẽ cứu em ra!”

Khóe miệng Sở Vũ giật giật, nhìn tên đó có hơi nghẹn lời, nói thầm rằng tình cảm không biết ngượng như thế cũng thật là hiếm thấy.

Đám người Tiêu Trường Thanh mặt đầy nghi ngờ, nhìn qua nhìn lại giữa hai bên, muốn xác định xem ai đang nói dối.

Lúc này, Lâm Thi Mộng lạnh lùng nhìn Tề Hằng, bỗng nhiên cười lạnh nói: “Tề Hằng, anh vẫn sống trong thế giới khép kín đó nên chắc anh không biết hiện giờ con gái của thế giới này có thế giới quan như thế nào rồi.”

Sắc mặt Tề Hằng hơi thay đổi, trong mắt lóe lên một vẻ hoang mang.

Lâm Thi Mộng nói tiếp: “Có phải anh cảm thấy nếu anh cưỡng bức tôi thì tôi với tư cách là một người con gái nhất định sẽ vô cùng xấu hổ? Anh lầm rồi! Nói thật cho anh biết, hôn sự này tôi nhất định sẽ từ chối! Sau khi trở về sư môn, tôi sẽ bẩm báo đúng sự thật về hành vi của anh. Tôi tin rằng, sư môn của tôi sẽ giải quyết cho tôi!”

Lâm Thi Mộng nói rồi, không đợi Tề Hằng mở miệng, liền nhìn mấy sư huynh của mình rồi nói: “Các huynh đừng bị tên tiểu nhân vô liêm sỉ này lừa. Muội không bị người ta bắt đi, muội suýt chút nữa đã bị tên cặn bã này...”

Vành mắt Lâm Thi Mộng có hơi ửng đỏ, mà đa phần là xuất phát từ sự uất ức sâu kín trong lòng.

Ba người Tiêu Trường Thanh, Vương Nam và Tôn Vĩ nghe xong thì đều nhìn về phía Tề Hằng.

Tiêu Trường Thanh nhíu mày, nhìn Lâm Thi Mộng nói: “Lâm sư muội, có phải có hiểu lầm gì không? Tề sư đệ là vị hôn phu của muội, sao lại làm ra loại việc đó chứ?”

Tôn Vĩ gật gật đầu, ở bên cạnh nói: “Đúng vậy Lâm sư muội, chắc không phải có hiểu lầm gì đó chứ?”

“Hiểu lầm?” Lâm Thi Mộng cười lạnh lùng, nỗi bi thương trong lòng càng mãnh liệt hơn. Cô nói nhỏ nhẹ: “Tiêu sư huynh, Tôn sư huynh, các huynh... không tin muội?”

“Việc này...”

Tiêu Trường Thanh và Tôn Vĩ không phải là không tin, vấn đề là trong lòng họ biết rõ một số việc.

Lâm Thi Mộng coi như đã bị Hàn Tiêu vứt bỏ, dùng cô ấy đổi lấy lượng lớn tài nguyên.

Theo họ thấy, việc này thực ra cũng không có gì to tát, thậm chí còn được xem là một chuyện tốt.

Không những có thể đổi lại được lợi ích không nhỏ cho cổ giáo sư môn Hàn Tiêu, hơn nữa với thân phận địa vị của Tề Hằng cũng đủ xứng với Lâm Thi Mộng.

Họ còn lờ mờ biết được công pháp mà Tề Hằng tu luyện, trong lòng cũng cảm thấy Lâm sư muội có thể có một phu quân như Tề Hằng, đối với tương lai của cô ấy cũng xem như là có lợi.

Nhưng, tên tiểu tử Tề Hằng này sao lại vội như thế?

Tại sao phải cưỡng bức Lâm Thi Mộng ở nơi này? Đầu óc có vấn đề rồi ư?

Nhưng nghĩ theo hướng khác, hôn sự của hai người sớm đã được định đoạt, vậy thì... cho dù Tề Hằng thật sự muốn làm gì đó với Lâm Thi Mộng thì người khác cùng lắm chỉ nói một câu tên tiểu tử này có hơi nóng vội, còn những lời khác... thật sự rất khó thốt ra.

Vậy nên theo ông ta thấy, việc này dù thật sự giống như Lâm Thi Mộng nói, cũng chẳng có gì cả.

Có đến nỗi phản ứng mạnh như vậy không?

Tiêu Trường Thanh nghĩ ngợi, sau đó cười ha ha nói: “Lâm sư muội nặng lời rồi, ta nghĩ Tề sư đệ không phải loại người đó đâu, hơn nữa phu thê chưa cưới các người cũng nên thân mật hơn một chút...”

Khóe miệng Tôn Vĩ giật giật, giống như có hơi không tán đồng với lời của Tiêu Trường Thanh, nhưng cuối cùng vẫn thở dài một tiếng, không nói gì cả.

Vương Nam chớp đôi mắt nhỏ, do dự một chút rồi nói: “Nếu đã là hiểu lầm thì mọi người nói rõ là được rồi...”

Vốn dĩ nghe lời nói của Tiêu Trường Thanh, Tề Hằng lóe lên vẻ đắc ý trong mắt nhưng sau khi nghe lời nói của Vương Nam thì lập tức không làm nữa.

“Giữa tôi và Thi Mộng là hiểu lầm, nhưng tôi và cái tên khốn này... là không đội trời chung!” Tề Hằng dùng tay chỉ Sở Vũ, nói với mấy người Tiêu Trường Thanh: “Vẫn xin mấy vị sư huynh bắt lấy tên khốn này, sau này Tề Hằng ắt sẽ báo đáp hậu hĩnh!”

Mấy người Tiêu Trường Thanh và Vương Nam, Tôn Vĩ ít nhiều có hơi do dự, đến hiện tại sao họ có thể không nhìn ra nguyên nhân chứ?

Rõ ràng là Tề Hằng muốn cưỡng bức Lâm Thi Mộng, vừa khéo bị người thanh niên cao gầy này bắt gặp, thấy việc bất bình...

Loại việc như thế này... nói thế nào đây?

Mấy người đều có chút nhức đầu.

Nói ra, ít nhiều có chút cảm giác như kiểu làm chuyện không đúng chức trách ấy!

Vậy nên sau khi Tề Hằng nói ra những lời này, Lâm Thi Mộng trực tiếp đứng trước mặt Sở Vũ, hét lạnh một tiếng: “Ta xem thử ai dám!”

Tề Hằng cười lạnh lùng nhìn Sở Vũ: “Đồ khốn, thế nào? Vừa nãy có gan đánh lén, giờ không có gan đứng ra nữa à? Có ngon thì đừng nấp sau lưng phụ nữ.”

Sở Vũ đứng ở đó không nhúc nhích, nói nhạt: “Nhóc con, chú ý lời nói của cậu, nếu cậu ngon thì cũng không đến nỗi cưỡng bức con gái, cậu không những không ngon mà còn không có tự tin!”

“Tao đánh chết mày!” Tề Hằng bị tức giận đến nỗi thất khiếu bốc khói, trực tiếp ra tay với Sở Vũ.

Tuy trên người hắn có vết thương, nhưng lời của Sở Vũ cũng quá đáng hận, phàm là người có chút tâm huyết thì đều không thể nhịn.
Chứ đừng nói đến việc hắn còn luôn miệng gọi là nhóc con, điều này càng khiến Tề Hằng hận hắn thấu xương.

Khuôn mặt trẻ con thì là nhóc con ư?

Tên khốn đáng chết!

Tề Hằng bên đó vừa ra tay, Lưu Thanh của Cửu Tiêu bên này cũng ra tay theo.

Ông ta cũng không thể nhìn sư đệ đồng môn của mình chịu thiệt thòi.

Tốc độ của Lưu Thanh cực nhanh, không hề phát ra tiếng, trực tiếp ra một đòn sát chiêu.

Cảnh giới của ông ta đã đạt đến thông mạch cảnh tứ đoạn!

Thực lực này giết một võ giả xung huyệt cảnh quả thực quá dễ dàng!

Sở Vũ đối đầu với tu sĩ xung huyệt cảnh vẫn có lòng tin, dù là võ giả xung huyệt cảnh đại viên mãn thì Sở Vũ cũng không hề sợ.

Nhưng thông mạch cảnh... quả thực là chênh lệch quá lớn rồi.

Sở Vũ lúc này chỉ có thể thở dài một tiếng, lùi lại rồi trực tiếp lùi vào trong pháp trận.

Ầm!

Một đòn này của Lưu Thanh trực tiếp đánh lên mặt đất, đập vỡ tan một hòn đá lớn.

Một quyền đó của Tề Hằng cũng đánh hụt, sắc mặt u ám.

Lúc này, Lâm Thi Mộng không hề do dự, cùng với Sở Vũ rút lui vào trong pháp trận!

“Lâm sư muội...” Mấy người Tiêu Trường Thanh hét lớn lên với vẻ mặt lo âu.

Tề Hằng thấy Lâm Thi Mộng kiên quyết như thế, thà lùi vào trong pháp trận nguy cơ trùng trùng cũng không bằng lòng ở lại nơi này.

Hắn liền tức đến nỗi có cảm giác muốn thổ huyết.

Muốn đuổi theo vào đó nhưng lại không có cách nào với pháp trận ở đây. Ở trong đó hai mắt đều tối thui, hoàn toàn dựa vào pháp khí và vận may, không dễ gì mới đi ra được nên nói gì thì cũng không muốn vào đó lần nữa.

Tề Hằng rất không cam lòng, chỉ có thể cắn răng mắng chửi ở đó, hận muốn điên.

Sắc mặt Lưu Thanh u ám, nhìn mấy người Tiêu Trường Thanh một cái, nói nhạt: “Vừa nãy tại sao các huynh không ra tay bắt tên tiểu tặc đó? Nếu các huynh ra tay thì sao hắn có thể có cơ hội chạy thoát?”

Đám người Tiêu Trường Thanh nói thầm, Lâm Thi Mộng rõ ràng muốn theo tên đó cùng tiến cùng lùi, dù cô ấy nhất định phải gả đến Cửu Tiêu các người nhưng hiện giờ cô ấy trước sau vẫn là sư muội của bọn ta. Nếu giúp người ngoài đối phó với người của mình thì nếu truyền ra ngoài há chẳng phải khiến người ta cười chê ư? Rồi làm sao làm người?
Tiêu Trường Thanh cười ha ha, vẻ mặt nhiệt tình nói: “Chúng ta hiện giờ không thích hợp gây thêm rắc rối, vẫn nên tìm kiếm di tích cổ thì hơn, còn tên tiểu... ừm, tiểu tặc, hắn sớm muộn cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của chúng ta.”

Tề Hằng không cam tâm, Lưu Thanh cũng rất tức giận nhưng cũng không biết làm sao.

Bởi vì hiện giờ có ba cao thủ thông mạch của Hàn Tiêu, đặc biệt là Tiêu Trường Thanh, cái tên gian xảo này thực lực cũng là mạnh nhất.

Hắn và Tề Hằng cho dù muốn lật mặt cũng không có cách nào.

“Được, vậy chúng ta đi tìm kiếm di tích cổ đi.” Trong lòng Lưu Thanh tuy tức nhưng lại phải kiềm nén, cười gượng nói: “Tiêu sư huynh nói phải, việc này vẫn là quan trọng nhất. Có điều... ai lên thuyền trước?”

Năm người nhất thời trở nên lưỡng lự.

Lúc này, họ bỗng nhiên phát hiện chiếc thuyền nhỏ nằm ngang bên bờ sông có chút chuyển động... giống như muốn rời khỏi chỗ đó!

Lúc này năm người đều sốt ruột, bỗng chốc khởi động rồi xông đến bên bờ sông.

Nhưng đến đó thì chỉ có Vương Nam và Tề Hằng tung người, không hề do dự nhảy lên chiếc thuyền nhỏ.

Muốn đạt được phú quý thì phải mạo hiểm!

Không dám mạo hiểm một chút thì sao có thể có thu hoạch?

Sau khi hai người nhảy lên thuyền mới phát hiện chiếc thuyền con này lại cực kỳ nặng!

Hai người tuy đều đã dùng khinh công, nhưng cuối cùng hai người đàn ông một trăm mấy chục cân đáp lên trên chiếc thuyền này lại không khiến chiếc thuyền rung lên chút nào!

Trên mặt hai người đều lộ ra vẻ chấn động.

Ba người Tiêu Trường Thanh, Tôn Vĩ và Lưu Thanh ở bên bờ vừa thấy Vương Nam và Tề Hằng nhảy lên thuyền nhỏ và không xảy ra nguy hiểm gì.

Thì lập tức ào ào tung mình rồi nhảy lên chiếc thuyền đó.

Năm người đứng trên chiếc thuyền con, tuy hơi chật chội nhưng chiếc thuyền này cực kỳ ổn định, không hề lắc lư chút nào.

Sau đó, trên thân thuyền đen nhánh của chiếc thuyền nhỏ đó hiện lên một tia sáng nhạt, quét qua cơ thể của năm người.

Năm người đều bị giật mình, tim sắp rớt cả ra ngoài, không biết đây là tình huống gì.

Cũng may, tia sáng chỉ quét qua thôi chứ không có bất thường gì cả.

Sau đó, thuyền nhỏ rung nhẹ rồi trôi về phía hạ du.

“Đây... đây là muốn đưa chúng ta đi đâu?” Trên mặt Tề Hằng bất giác lộ ra mấy phần căng thẳng.

Những người khác cũng đều có hơi ngỡ ngàng, Vương Nam bỗng nhiên nói: “Vừa nãy luồng sáng đó... có phải là một loại kiểm tra không? Hoặc là... là một sự đồng ý?”

“Kiểm tra? Đồng ý?”

Những người khác đều nhíu mày suy nghĩ.

Vương Nam nói: “Ta từng xem một đoạn giới thiệu trong một cuốn sách cổ, nói là đại phái thượng cổ vô cùng huy hoàng, các loại phương tiện cao minh đến mức không thể tưởng tượng được. Ta đang nghĩ, tia sáng mà chiếc thuyền nhỏ này vừa phát ra có phải là một cách nghiệm chứng không?”

Tôn Vĩ nghĩ ngợi rồi nói: “Ta cảm thấy có khả năng, nếu là ngoại địch thì có thể sẽ bị giết chết.”

Tiêu Trường Thanh gật gật đầu: “Đúng là có khả năng này.”

Mọi người đều toát mồ hôi lạnh, nói thầm thật là nguy hiểm.

Nhưng cũng may, coi như đã vượt qua được thử thách của chiếc thuyền nhỏ. Tuy là trước mắt con thuyền đưa họ đi đâu thì trong lòng họ đều không biết.

Lúc này, hai người Sở Vũ và Lâm Thi Mộng lại đi ra từ trong pháp trận.

Nhìn thấy chiếc thuyền nhỏ đó chở năm người trôi về phía hạ du, trong mắt của Sở Vũ lộ ra vẻ không cam lòng.

Lâm Thi Mộng cũng như vậy, nhưng cô ấy bỗng nhiên nhìn thấy từ thượng du của con sông lại có một chiếc thuyền con trôi xuống nữa!

“Còn có một chiếc thuyền!”

Lâm Thi Mộng tỏ ra vui mừng.

Chương 36: Mắt Biển

Trên mặt Sở Vũ cũng mang theo vẻ vui mừng, không ngờ âm u hoa liễu lại một thôn, đã xuất hiện thêm một chiếc thuyền con nữa.

Hình dáng của chiếc thuyền này giống hệt với chiếc thuyền của đám người Tề Hằng.

Thân thuyền đen nhánh, trôi trên mặt nước chầm chậm tiến gần về phía bờ.

Đám người Tề Hằng còn chưa đi ra xa lắm nên cũng đã nhìn thấy chiếc thuyền này, trong mắt họ đều lộ ra vẻ nghi hoặc.

“Sao lại có thêm một chiếc thuyền nữa vậy?” Tề Hằng nhíu mày, vẻ mặt buồn bực.

Thêm một chiếc thuyền thì có nghĩa là thêm hai đối thủ cạnh tranh.

“Có khi nào... nơi này có phương thức gì đó kiểm tra được có bao nhiêu người đến không?” Vương Nam nói.

“Việc này cũng hơi quá nhỉ? Còn chia đợt nữa à?”

Trong mắt của Lưu Thanh kèm theo mấy phần không dám tin.

“Thật là kỳ lạ...” Tiêu Trường Thanh than thở một tiếng, sau đó nói: “Nếu ta đoán không lầm thì chiếc thuyền này là đến đón Lâm sư muội... và tên đó.”

“Chết tiệt, đừng để tôi lại nhìn thấy hắn!” Tề Hằng lạnh lùng nói.

Nhưng ngay sau đó, Tề Hằng đã nhìn thấy Sở Vũ và Lâm Thi Mộng rồi. Hai người bay nhanh xuống từ mỏm đá đó, chạy đến phía chiếc thuyền nhỏ đang tiến vào bờ.

“Chết tiệt!” Mặt Tề Hằng hoàn toàn sa sầm lại, ánh mắt nhìn về phía Lâm Thi Mộng cũng trở nên vô cùng u ám.

Tề Hằng âm thầm cắn răng: Tiện nhân, chờ cô rơi vào tay ta, xem ta xử lý cô thế nào!

Sở Vũ chạy đến bên bờ, vẫy tay với đám người Tề Hằng chưa rời đi quá xa.

“Nhóc con, chúc may mắn!”

Đám người Tiêu Trường Thanh mặt tối sầm lại, nhìn Sở Vũ một cách nghẹn lời.

Tề Hằng nhả ra mấy chữ từ trong kẽ răng: “May mắn cái đầu mày!”

“Não có vấn đề à, may mắn mà cũng không cần, vậy chúc cậu xui xẻo.” Sở Vũ cười ha ha.

Nếu đã đắc tội rồi thì cũng không cần phải khách sáo gì nữa.

Sắc mặt của Tề Hằng và Lưu Thanh đều khá khó coi, nếu là ở trên bờ, Sở Vũ mà khiêu khích họ như vậy thì họ đã sớm ra tay trấn áp rồi.

Nhất định sẽ khiến hắn chịu đủ giày vò mà chết!

Nhưng hiện giờ họ lại không dám làm loạn, hai người vừa chết đi đó đã gióng lên hồi chuông cảnh báo cho họ, họ đều biết trên mặt sông này có một sự đáng sợ lớn.

Tề Hằng nhìn chằm chằm vào hai người Sở Vũ và Lâm Thi Mộng, trên khuôn mặt trẻ con đó hiện lên vẻ băng lạnh cực độ, lạnh lùng nói: “Đồ khốn, nhớ đó, tuyệt đối đừng có rơi vào tay tao!”

Sở Vũ cười ha hả, vẫy vẫy tay với Tề Hằng.

Lâm Thi Mộng ít nhiều có hơi lo lắng, nói: “Nếu con thuyền này chở chúng ta đi theo họ suốt thì phải làm sao?”

Sở Vũ cười cười: “Yên tâm đi, đến bờ bên kia thì việc đầu tiên họ muốn làm chắc chắn là xông vào trong cụm cung điện đó tìm cơ duyên. Bởi vì mấy sư huynh đó của cô... sẽ không đợi đâu.”

Lâm Thi Mộng hơi ngẩn người, sau đó cười nhẹ: “Nói cũng phải, nhưng lần này thật sự cảm ơn anh rồi, Tống đại ca. Nếu không phải anh thì tôi không biết làm sao mới phải.”

Sở Vũ lắc lắc đầu: “Đừng quá để bụng. Nhưng mà Lâm cô nương, cô nghĩ kỹ chuyện sau này chưa?”

Vẻ mặt của Lâm Thi Mộng trở nên có hơi suy sụp, nói khẽ: “Sau này... chưa nghĩ tới. Việc này tôi cũng nghĩ rõ ràng rồi, dù tôi về bẩm rõ với sư môn thì sợ rằng cũng sẽ không thay đổi được kết quả. Trừ phi... trừ phi thiên phú của tôi có thể trở nên ưu tú hơn.”

Nói rồi, Lâm Thi Mộng bèn cười gượng: “Nhưng việc này là hết sức hoang đường, thay vì trông chờ việc đó thì chi bằng hi vọng lát nữa chúng ta có thể tìm được một cơ duyên tốt ở đây còn hơn.”

Sở Vũ nghĩ ngợi, sau đó gật đầu cười nói: “Cô nhất định sẽ đạt được ý nguyện.”

“Vậy thì nhờ lời nói tốt lành của Tống đại ca rồi!” Lâm Thi Mộng nở nụ cười xinh tươi, sau đó nhẹ nhàng tung người nhảy lên chiếc thuyền.

“A, thật là vững chãi!” Lâm Thi Mộng vẻ mặt kinh ngạc.

Sở Vũ cũng theo sau nhảy lên, cảm giác không giống như nhảy lên một chiếc thuyền, mà giống như là ở trên đất liền vậy.

“Thuyền này... tốt đó chứ!” Sở Vũ sờ cằm, quan sát con thuyền nhỏ đen nhánh dưới chân này giống như đang suy nghĩ gì đó.

Lâm Thi Mộng lúc đầu ngơ ngác, sau đó không nhịn được cười nhẹ. Tống đại ca này thật là thú vị, lại có ý định gì với con thuyền nhỏ này đây.

Đám người Tề Hằng ở trên con thuyền kia, nhìn từ xa xa, Tề Hằng có thể nhìn rõ bộ dạng của Lâm Thi Mộng cười tươi như hoa. Sự đố kỵ trong lòng càng lớn, hắn không ngừng mắng mỏ trong lòng: Tiện nhân! Tiện nhân! Tiện nhân!

Sau khi Sở Vũ và Lâm Thi Mộng lên thuyền, trên chiếc thuyền nhỏ cũng nổi lên một tia sáng nhạt, đầu tiên là quét qua Lâm Thi Mộng.

Lâm Thi Mộng nhìn thấy tia sáng này thì trên mặt vừa lộ ra mấy phần căng thẳng, vừa có hơi kinh ngạc và hiếu kỳ.

Tia sáng này quét qua quét lại trên người Lâm Thi Mộng một hồi lâu mới tắt.

Cảnh tượng đó khiến cho đám người Tề Hằng ở trên chiếc thuyền kia vô cùng kinh ngạc, không hiểu tại sao tia sáng chỉ quét nhanh qua người mình nhưng ở chỗ Lâm Thi Mộng thì lại quét qua lại nhiều lần lâu như thế.

Bản thân Lâm Thi Mộng cũng không hiểu nguyên do, tuy cô không có bất kỳ cảm giác gì nhưng cũng đứng ở đó không dám động đậy.

Tiếp đó, lại xuất hiện một tia sáng mới quét qua phía Sở Vũ.

Nhưng ở khoảnh khắc tia sáng đó tiếp cận cơ thể Sở Vũ, có một luồng sóng vô hình xuôi theo chỗ ấn đường của Sở Vũ tỏa ra.

Tia sáng đó ầm một tiếng tán loạn!

Tề Hằng ở phía xa không nhịn được ha ha cười lớn nói: “Đồ khốn, mày sắp xong đời rồi!”

Tiếng như tiếng chuông, truyền đến bên này.

Lâm Thi Mộng cũng có vẻ mặt căng thẳng.

Nhưng, hai người chờ cả buổi cũng không xảy ra việc gì cả.

Việc này khiến Tề Hằng rất thất vọng.

Sở Vũ híp mắt nhìn Tề Hằng ở phía xa kia một cái, nói: “Cậu có phải thằng ngốc không?”Tề Hằng tức đến á khẩu.

Chính vào lúc này, một chiếc thuyền cực lớn như thể sinh ra từ trên không khí vậy!

Xuất hiện ở trên mặt nước, cách bờ cũng chỉ mấy trăm mét!

Thân thuyền của chiếc thuyền này ở trên mặt nước tầm bảy tám mét, dài xấp xỉ hơn ba mươi mét, rộng mười mấy mét.

Trên thuyền là một lầu gác!

Lầu gác có rường cột chạm trổ, màu sắc sặc sỡ, nguy nga hùng vĩ!

Đám người Tề Hằng tuy đã trôi xuôi theo dòng chảy, đi xa bảy tám trăm dặm nhưng vẫn nhìn rất rõ.

Tất cả mọi người đều bị kinh ngạc đến đờ người!

“Đây... đây là tình huống gì vậy? Lưu Thanh trố mắt đứng nhìn chiếc thuyền lớn đó.

Tiếp đó, lại có một con thuyền rộng năm sáu mét, dài mười bảy mười tám mét cũng từ trong không khí xuất hiện trên mặt nước, hai chiếc thuyền xếp song song chạy về phía bên này.

Trên chiếc thuyền hơi nhỏ hơn một chút này cũng giống với chiếc thuyền lớn kia, rường cột chạm trỗ, vô cùng tinh xảo!

Hai chiếc thuyền đều toát ra một vẻ cổ xưa.

Giống như chạy đến từ thời viễn cổ vậy.

Đám người Tề Hằng và Tiêu Trường Thanh bên đó nhìn đến nỗi mắt trợn tròn!

Hai chiếc thuyền một lớn một nhỏ nhanh chóng đến trước mặt Sở Vũ và Lâm Thi Mộng, nằm ngang ở đó.

Tiếp theo, sự việc càng kinh người hơn đã xảy ra!

Từ trên hai chiếc thuyền này lại bắn ra hai tia sáng!

Trong đó tia sáng mà thuyền lớn bắn ra là bảy màu!

Đỏ cam vàng lục lam chàm tím, tạo thành một con đường trải đến trước mặt Sở Vũ.

Tia sáng mà chiếc thuyền nhỏ hơn bắn ra là năm màu, đỏ cam vàng lục lam!

Cũng tạo thành một con đường màu sắc rực rỡ, trải đến trước mặt Lâm Thi Mộng.

“Đây là...” Mắt Lâm Thi Mộng mở to, cả người tựa như ở trong giấc chiêm bao vậy.

Sở Vũ cũng có hơi không biết rõ tình hình, nhưng vẫn cẩn thận bước lên một bước, đạp lên tia sáng bảy màu này.

Thật lòng!

Cảm giác như chân bước lên trên đất vậy, khiến trong lòng Sở Vũ bình tĩnh.

Hắn quay đầu nhìn Lâm Thi Mộng một cái, hơi mỉm cười: “Lâm cô nương, chúc may mắn!”

Nói rồi, Sở Vũ bước những bước lớn, xuôi theo cầu vồng dưới chân đi về phía thuyền lớn.

Khoảnh khắc Sở Vũ lên thuyền, con đường cầu vồng biến mất và chiếc thuyền lớn đó... cũng biến mất theo!

“Tống đại ca, chúc may mắn!” Lâm Thi Mộng nói lẩm bẩm, sau đó cũng không chùn bước mà bước lên con đường ngũ sắc dưới chân mình.

Dù đến hiện tại vẫn có chút không biết rõ tình hình, nhưng Lâm Thi Mộng lại có cảm giác đây chắc là một loại cơ duyên cực lớn.Trên khuôn mặt tuyệt sắc khuynh thành của cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại không thể bình tĩnh được.

Vành mắt Lâm Thi Mộng có hơi ửng đỏ, cô hít sâu một hơi.

Có thể thay đổi số mệnh hay không thì phải xem thu hoạch lần này rồi!

Sau đó, Lâm Thi Mộng lên thuyền, chiếc thuyền này trong chốc lát cũng biến mất trên mặt sông.

Đám người Tề Hằng đã trôi ra xa mười mấy dặm nhìn mặt sống trống trơn đó từ phía xa với vẻ mặt mơ hồ, sau đó nhìn nhau.

Cảm thấy vô cùng tổn thương.

Dựa vào cái gì mà hai người họ có thuyền lớn đến đón? Dựa vào cái gì mà chúng ta chỉ có thể chen chúc năm người trên chiếc thuyền con này?

Việc này thật không công bằng!

Đặc biệt là cái tên khốn đó!

Tề Hằng hận đến mức chân răng cũng ngứa ngáy, thật không biết cái tên đó gặp vận may gì mà lại có được cơ duyên như vậy.

“Tốt nhất là kéo họ đi thẳng đến âm tào địa phủ đi!” Tề Hằng cắn răng nói.

Sắc mặt của ba người Tiêu Trường Thanh và Vương Nam, Tôn Vĩ không tốt lắm, suy cho cùng sư muội của họ cũng ở bên đó. Nếu lần này Lâm sư muội thật sự có thể nhận được cơ duyên lớn, nếu có thu hoạch lớn thì nói không chừng hôn sự giữa Tề Hằng... có thể sẽ xảy ra biến cố.

Vì vậy, ba người lập tức đều im lặng không nói gì.

Sau khi Tề Hằng nói xong cũng cảm thấy bản thân có hơi quá lời nên lại đổi giọng: “Dĩ nhiên, vị hôn thê của tôi thì không thể xảy ra chuyện!”

Rất nhanh, chiếc thuyền nhỏ chờ họ đã cập bờ ở nơi cách ba mươi dặm dưới hạ du.

Năm người tranh nhau nhảy xuống thuyền nhỏ, sau đó nhìn nhau một cái.

Tiêu Trường Thanh nói: “Nếu đã đến đây thì mọi người cứ dựa vào cơ duyên nhé!”

Những người khác đều gật gật đầu, Lưu Thanh nói chậm rãi: “Nên như thế, vậy thì chúc các vị may mắn!”

“Chúc may mắn nhé!”

Mấy người còn lại gật gật đầu, xông về phía cụm cung điện cổ xưa đó.

...

Sở Vũ đứng trên chiếc thuyền lớn, cảnh tượng trước mắt khiến hắn kinh sợ!

Bởi vì hiện giờ hắn... lại đang ở trên biển!

Bên trong thế giới nhỏ phía dưới di tích Gò Tam Tinh ở vùng Tứ Xuyên, sao có thể có biển?

Nếu không phải có luồng gió biển mằn mặn đó thì Sở Vũ thậm chí có chút không dám tin.

Trong lòng nói thầm lẽ nào thế giới nhỏ này liên thông với một đại dương?

Trên thuyền lớn ngoài Sở Vũ ra thì không có bất kỳ sinh mạng nào khác, vừa nãy Sở Vũ đã đi dạo một vòng, trong thuyền này cũng không có bất kỳ bảo bối có giá trị nào nên khiến Sở Vũ có hơi thất vọng.

Ban đầu hắn thậm chí còn không biết con thuyền này chạy bằng cái gì nữa, con mắt dọc ở ấn đường của hắn không thể nhìn xuyên thân thuyền được.

Sau đó hắn nằm sấp lên lan can, dùng con mắt dọc quan sát thân thuyền dưới nước biển thì mới phát hiện, bên ngoài thân thuyền ở phía dưới đường tiếp xúc mặt nước có khắc nhiều đường vân.

Lúc thuyền lớn chạy với tốc độ cao, trên các đường vân này có sóng sức mạnh nhè nhẹ, không rõ ràng.

Lúc tốc độ giảm xuống, Sở Vũ phải vô cùng chú tâm mới có thể cảm nhận được từng chút sóng sức mạnh bên đó truyền đến.

“Là những đường vân đó!”

Sở Vũ đang nhắm mắt, trong lòng vô cùng chấn động.

Còn chưa thật sự tiến vào đến khu vực chính của nơi này nhưng Sở Vũ đã cảm nhận được sự bất phàm ở đây.

Sở Vũ đứng trên boong tàu, dựa vào lan can nhìn ra xa, phát hiện vùng biển này vô biên vô tận.

Hắn không hiểu rõ về đại dương lắm, vì vậy cũng không rõ bản thân đang ở phương nào.

Tốc độ chạy trên mặt biển của thuyền lớn càng lúc càng nhanh, đến cuối cùng thì gần như đạt đến tốc độ âm thanh!

Mặt biển trông có vẻ rất yên ả, không có nhiều sóng lớn. Cũng không gặp phải linh thú dưới biển ra khiêu chiến.

Sau hơn ba tiếng, thuyền lớn cuối cùng bắt đầu giảm tốc độ.

Sở Vũ có hơi nghẹn lời, bởi vì trong ba tiếng ở trên thuyền lớn này mà lại đã chạy ra hơn ba ngàn ki-lô-mét.

Phía trước có một xoáy nước cực lớn, đường kính tầm mười ngàn mét!

Nước biển vô tận đến chỗ này thì đều bị xoáy nước cuốn vào. Ở cách đó rất xa, Sở Vũ cũng có thể cảm thấy được sức mạnh và uy thế phát ra từ trong xoáy nước đó.

“Mắt biển!”

Sở Vũ không nhịn được nhỏ giọng kêu lên kinh ngạc, cảm thấy toàn thân nổi lên một luồng lạnh giá.

Không ngờ, ở cái nơi xa lạ này lại xuất hiện một mắt biển vô cùng lớn.

Đây rốt cuộc là nơi nào?

Thuyền lớn lại cứ xông thẳng đến mắt biển, Sở Vũ thậm chí chưa kịp có phản ứng gì thì chiếc thuyền lớn này đã bị xoáy nước nuốt chửng.

Chương 37: Sách Thánh Nhân

Rơi xuống từ vực sâu vạn trượng là một loại cảm giác như thế nào?

Sở Vũ hiện giờ đã lĩnh hội được rồi!

Xoáy nước này rất sâu, thuyền lớn từ phía trên rơi xuống.

Tựa như thang máy rơi xuống với tốc độ cao vậy, nhưng lại nhanh hơn gấp mấy lần thang máy nhanh nhất trên thế giới!

Tốc độ đáng sợ đó khiến Sở Vũ có cảm giác vô cùng khó chịu.

“Ôi chao...”

Sở Vũ trợn mắt, dùng sức nắm lấy lan can trên thuyền, sắc mặt có hơi trắng bệch.

Người có gan lớn hơn đi nữa mà gặp phải tình huống này thì trong lòng cũng sẽ bất an.

Sở Vũ hiện giờ thậm chí đã có chút hối hận, nghe nói tìm kiếm di tích thượng cổ thường là cảm giác vừa vui vừa kinh ngạc. Nhưng theo hắn thấy, vui thì rất ít mà kinh ngạc thì đếm không xuể.

Tốc độ thuyền lớn rơi xuống đã vượt qua cả tốc độ âm thanh, rơi phải mười mấy phút, đến độ ít nhất phải mấy trăm ki-lô-mét.

Nhưng lại vẫn chưa đến đáy.

Sở Vũ cảm thấy trong ngực mình như có một con dương đà kêu gào chạy qua.

Có hơi buồn nôn, thậm chí là muốn nôn!

Lúc này, thuyền lớn giống như đột nhiên xuyên qua một tấm chắn vậy, thân thuyền bỗng nhiên rung lắc kịch liệt mấy cái.

Sau đó... đột nhiên dừng lại.

Loại cảm giác ngừng ngắt mãnh liệt cực độ đó khiến Sở Vũ khá lâu mà vẫn chưa hồi tỉnh lại.

Một lúc lâu sau Sở Vũ mới hít sâu một hơi, điều chỉnh lại rồi ngẩng đầu nhìn lên.

Bỗng chốc có cảm giác rộng rãi sáng sủa!

Chiếc thuyền lớn này lại treo lơ lửng giữa không trung!

Lúc này Sở Vũ có thể cảm nhận rất rõ sóng năng lượng mãnh liệt phát ra từ những đường vân đó trên thân thuyền.

Chiếc thuyền này không những có thể di chuyển trên mặt biển, mà còn biết bay nữa!

Cảm giác này quả thực quá kỳ diệu.

Sở Vũ không kịp cảm khái, bởi vì cảnh tượng trước mắt trực tiếp khiến hắn kinh ngạc đến đờ người!

Thuyền lớn lơ lửng trên không trung, phía dưới là một tòa thành cổ hình vuông, mỗi một bên dài hơn năm trăm ki-lô-mét!

Kiến trúc trong tòa thành cổ này có hơi giống với cụm cung điện mà Sở Vũ nhìn thấy trước đó.

Nhưng lại rộng lớn hơn!

Cũng đẹp hơn!

Một đại điện ở giữa thành cao cũng hơn ba trăm mét!

Chỉ với những bậc thang không đếm được số lượng phía dưới đó cũng đã gần hai trăm mét rồi!

Đại điện đồ sộ đứng sừng sững ở đó, tựa như một người khổng lồ nhìn xuống toàn bộ thành cổ.

Cả tòa thành tỏa ra một ý vị đến từ viễn cổ, tuy tĩnh mịch vắng lặng nhưng lại khiến người ta rung động.

Sở Vũ mở con mắt dọc ra, có thể nhìn thấy rõ ràng có một luồng năng lượng dày đặc bao phủ cả tòa thành.

“Đúng là pháp trận phòng ngự lớn mạnh!”

Sắc mặt Sở Vũ nghiêm túc, trong biểu cảm tràn đầy vẻ ca tụng.

Thật quá nguy nga!

Đây rốt cuộc từng là một môn phái như thế nào? Lại có thể to lớn như vậy!

Sở Vũ còn nhớ một bài văn có tên là A Phòng Cung Phú mà hắn đọc qua lúc nhỏ, trên đó có một đoạn miêu tả như thế này.

"Sáu vua bị diệt, bốn bể thống nhất,

Núi xứ Thục trọi, cung A Phòng xuất.

Cao muốn đụng trời xanh, ba trăm dặm che lấp.

Xây từ đời Ly Sơn ở phương Bắc, vòng qua Tây, chạy thẳng xuống Hàm Dương.

Hai con sông mênh mông chảy vào tới chân tường.

Năm bước lại một lầu, mười bước lại một gác;

Hành lang uốn cong như tấm lụa, mái nhà cao nhọn như mỏ chim;

Đều ôm địa thế, góc thì đâu vào nhau, giữa như cái móc.

Quanh co chằng chịt như tổ ong, như xoáy nước, không biết là mấy nghìn nóc.

Cầu dài vắt ngang sông: chưa có mây sao có rồng?

Đường đôi bắc trên không: không phải mưa tạnh, sao có cầu vồng?

Cao thấp hỗn loạn, nào biết tây đông.

Xuân quang ấm áp, tiếng ca vui vầy;

Gió mưa lạnh lẽo, tay áo hết bay.Cùng trong một cung, cùng trong một ngày, khí hậu khác thay
."

Khi Sở Vũ xem A Phòng Cung Phú, dù hắn xuất thân ở gia tộc ẩn thế cũng cảm thấy Đỗ Mục nói có hơi khoa trương.

Bao phủ hơn ba trăm dặm... trong một ngày, cùng trong một cung mà khí hậu khác nhau.

Việc này sao có thể chứ?

Nhưng bây giờ Sở Vũ mới hiểu, thì ra trên thế giới này thật sự có tòa thành lớn đáng sợ đó!

Cung A Phòng so với tòa thành cổ trước mắt này đúng thật là phù thủy nhỏ gặp phù thủy lớn rồi.

Thậm chí căn bản không thể coi như nhau được!

Lúc này, thuyền lớn bắt đầu từ trên không trung đáp xuống trong tòa thành cổ.

Sở Vũ có hơi căng thẳng dùng con mắt dọc giữa ấn đường quan sát lớp năng lượng lớn mạnh giăng ngang phía trên thành cổ đó.

Hắn có thể cảm nhận được rõ ràng, năng lượng của nơi này còn lớn mạnh hơn gấp nhiều lần so với số năng lượng chằng chịt ở trên mặt sông trước đó!

Khoảnh khắc thuyền lớn sắp đến gần, tim của Sở Vũ cũng sắp rơi ra ngoài.

Nói không căng thẳng không sợ hãi thì đều là lời nói để lừa người khác.

Đối diện với những điều chưa biết này thì sao có thể không có chút thay đổi tâm trạng được?

Còn may, thuyền lớn vẫn rất đáng tin cậy. Năng lượng ở đây vào giây phút thuyền lớn đến gần thì trực tiếp rẽ ra hai bên, nhường ra một “con đường”.

Sau khi thuyền lớn xuyên qua lớp năng lượng thì lại tự động khép lại.

Không biết là pháp trận phòng ngự đã trải qua bao nhiêu bể dâu, thế mà lại vẫn có thể làm được chính xác như vậy.

Chỉ với điều đó thì đã là việc mà Sở Vũ cũng chỉ mới thấy lần đầu.

Thuyền lớn mang theo Sở Vũ từ trên trời hạ xuống, trực tiếp xuống đến trước tòa cung điện lớn nhất giữa tòa thành. Cuối cùng dừng ở trên quảng trường trước cửa chính cung điện.

Trước đó từ trên cao nhìn xuống, chỉ cảm thấy nguy nga đồ sộ, nay từ dưới ngước nhìn lên trên thì sự xung kích về thị giác trở nên càng mãnh liệt hơn!

Chỉ tính bậc thang thôi thì đã có chín trăm chín mươi chín bậc rồi!

Bậc thang rộng lớn, lát gạch xanh bằng phẳng, tỏa ra khí tức bể dâu.

Thật sự quá khí thế!

Sở Vũ nói thầm trong lòng.

Lúc này, trong thành cổ không biết ở nơi nào đột nhiên truyền đến một tiếng chuông.

Tiếng chuông trầm mạnh mà lại kéo dài, dư âm rất lâu.

Khoảnh khắc tiếng chuông vang lên, Sở Vũ giật nảy mình, vẻ mặt căng thẳng nhìn ngó xung quanh.

Sau đó, tiếng chuông giống như vậy lại vang lên tám lần!

Tổng cộng chín tiếng!

Lúc tiếng chuông vang lên, ở giữa ấn đường Sở Vũ dường như có loại cộng hưởng!

“Đây là đang... đón khách?” Sở Vũ bỗng nhiên cảm thấy trong lòng có hơi sợ sệt.Loại cảm giác này rất quái lạ, đến một tòa thành cổ không người mà trong thành lại có tiếng chuông vang lên.

Dư âm của tiếng chuông cuối cùng tản hết, cửa lớn của cung điện cổ rộng lớn ở trước mắt Sở Vũ đã mở ra không một chút tiếng động.

Sở Vũ đứng trên thuyền lớn, mở con mắt dọc ở ấn đường ra, muốn nhìn rõ tình hình bên trong đại điện.

Nhưng bên trong cửa điện đang mở đó lại tồn tại một lớp năng lượng vô hình, con mắt dọc của Sở Vũ... không thể dò xét được!

Hiển nhiên, nơi đó tồn tại pháp trận ngăn chặn việc nhìn trộm.

“Được thôi...” Sở Vũ từ trên thuyền lớn nhảy xuống, sau đó xuôi theo các bậc thang, từng bậc từng bậc đi lên phía trên một cách cẩn thận.

Không thể trách Sở Vũ quá cẩn thận được, quả thực nơi này quá bí hiểm.

Khiến lòng người khó an yên.

Sở Vũ đi rất chậm, cuối cùng hắn đã đi hết bậc thang cuối và lên đến sân đại điện, đối diện với cửa điện đã mở đó có hơi ngập ngừng.

Bởi vì hắn đi đến đây vẫn là không nhìn rõ được cảnh tượng bên trong.

Nhưng cuối cùng, Sở Vũ vẫn dấn bước đi vào tòa đại điện này, vì hắn đã nghĩ hơi thông suốt rồi.

Vừa có thuyền lớn nghênh đón, vừa có đường cầu vồng, xuyên qua đại dương mênh mông tiến vào mắt biển cuồn cuộn... cuối cùng mới đến được nơi này.

Nếu để làm hại một vãn bối trẻ tuổi xung huyệt cảnh bát đoạn như hắn thì quả thật là chuyện bé xé ra to rồi.

Sở Vũ sải bước vào tòa đại điện, quả nhiên không gây ra bất kỳ con sóng nào.

Nhìn từ bên ngoài sẽ cảm thấy tòa đại điện này có rất nhiều tầng, sau khi vào mới phát hiện đại điện chưa tính bậc thang thì đã cao hơn một trăm mét này bên trong lại chỉ có một tầng!

Trên tường xung quanh đại điện vẽ bức tranh thủy mặc rất lớn.

Tranh thủy mặc đen trắng không biết đã tồn tại bao nhiêu năm, nhưng lại không phai màu chút nào.

Nó tỏa ra một luồng tiên khí đậm đặc, khiến người ta vừa nhìn thì không nhịn được mà đắm đuối vào đó.

Dường như cảnh vẽ trên bức tranh đó chính là tiên cảnh thật sự!

Đồng thời, xung quanh bức tường có gắn rất nhiều đèn chong. Đèn đuốc sáng rực, chiếu rọi tòa đại điện khổng lồ này giống như ban ngày vậy.

Trên đỉnh trần nhà của đại điện là một bức hình bầu trời sao.

Hình bầu trời sao cũng được vẽ bằng thủy mặc, nhưng Sở Vũ chỉ ngẩng đầu nhìn một cái thì trong chớp mắt có cảm giác như bản thân đang ngẩng đầu nhìn ngắm trời sao thật vậy.

Giống y như thật!

Nơi sâu nhất của đại điện đang thờ phụng một bức tượng thần.

Tượng thần giống như được điêu khắc bằng đá xanh có dáng đứng, thân hình rất cao lớn, khuôn mặt thanh cao cổ xưa, râu dài tung bay.

Tuy chỉ là một bức tượng nhưng khắp người đều tỏa ra tiên phong đạo cốt.

Sở Vũ luôn cảm thấy tượng thần này nhìn có hơi quen, hình như đã từng thấy ở đâu rồi.

Hồi lâu, Sở Vũ mới đập vào đầu, nói với vẻ mặt ngạc nhiên: “Khổng lão phu tử!”

Sau đó, hắn lại nhìn kỹ lần nữa, cuối cùng xác định tượng thần này... lại chính là vị Khổng thánh nhân của hơn hai ngàn năm trước đó!

Chỉ là có hơi không giống lắm so với các bức tượng thánh nhân mà hắn đã nhìn thấy ở khắp nơi trong Hoa Hạ trước đó, khiến hắn không thể nhận ra ngay từ đầu.

“Tòa thành cổ này... chỉ có lịch sử hơn hai ngàn năm thôi ư?”

Sở Vũ vô thức cảm thấy không có khả năng lắm!

Tạm không nói đến mức độ mới cũ của tòa thành này, chỉ nói đến nơi mà nó dựng lên thì tuyệt đối không thể là người của hậu kỳ thời đại Mạt Pháp có thể làm được!

Hơn nữa quy mô của tòa thành này cũng không phải người cận đại có thể hoàn thành!

Mọi thứ ở đây đều phù hợp với đặc trưng của giáo phái huy hoàng thời đại thượng cổ.

Nhưng tại sao bức tượng của Khổng thánh nhân lại xuất hiện ở đây?

Hay là hơn hai ngàn năm trước người hiển hóa thế gian đó... chẳng qua là một phân thân của Khổng thánh nhân?

Cách nói này nếu nói ở mấy chục năm trước sẽ bị người ta cho là chuyện vô căn cứ.

Giống như Tiêu Chấn năm xưa lúc ông ấy phát biểu bài luận văn đó vậy, bị vô số người mắng là kẻ thần kinh.

Nhưng hôm nay lại không có ai nghĩ như vậy, thế giới đã thay đổi rồi.

Hơn hai ngàn năm trước, niên đại mà thánh hiền lớp lớp xuất hiện, thân phận của rất nhiều người đến nay đều vẫn là một ẩn số.

Sở Vũ hít sâu một hơi, sau đó đi đến trước bức tượng nghiêm túc vái ba vái.

Lách cách!

Một cuốn điển tịch cổ xưa từ trên không trung rơi xuống, rớt lên chiếc bàn không một chút bụi trần trước tượng thần.

Đồng thời, một pháp âm to lớn bỗng nhiên vang lên trong đại điện.

“Vào cửa của ta, học pháp của ta, truyền đạo của ta, mở rộng ý ta.”

Chương 38: Chí Thánh Tiên Sư

Nhìn cuốn sách cổ trên bàn, vẻ mặt Sở Vũ chấn động.

Đây chính là phương pháp của người siêu năng đỉnh cao ư?

Căn bản là không tìm được bất kỳ dấu vết nào, tất cả mọi việc đều khiến người ta không thể hiểu được.

Hơn nữa... đây có xem là có ý muốn nhận đồ đệ không?

Đây thật sự là Khổng thánh nhân?

Sở Vũ nhìn về phía bức tượng thần dựng phía sau cái bàn lần nữa.

Hắn không định dùng con mắt dọc ở ấn đường để quan sát, bởi vì khoảng thời gian này hắn đã phát hiện có lẽ là cảnh giới không đủ hoặc là con mắt dọc ở ấn đường này cũng không phải vạn năng.

Vả lại, hắn không dám sinh ra ý không tôn trọng với bức tiên hiền trước mắt này!

Chí Thánh Tiên Sư đó!

Không cần nói Phu Tử ở thế giới tu chân có địa vị và thân phận ra sao, ngài ấy ở trên đất Hoa Hạ hơn hai ngàn năm trước đã thu nhận vô số đồ đệ, giáo dục cảm hóa vạn dân, lấy tư tưởng nho gia đặt nền móng cho xã hội hậu thế nên nhờ đó mà được phong Thánh.

Chỉ với thành tựu đó cũng đủ để vô số người ngưỡng vọng!

Vậy nên, Sở Vũ thật lòng tràn đầy sự tôn kính đối với vị tiền bối Thánh Hiền này.

Nhưng tiếp tục quan sát thì Sở Vũ cuối cùng cũng đã phát hiện bức tượng thần này có gì đó không giống với những bức tượng Phu Tử mà trước đây hắn đã nhìn thấy rồi.

Những bức tượng trước đó hắn từng thấy trên người không có tiên khí, hầu như đều có diện mạo đầy hiền từ.

Còn bức tượng thần trước mắt này không những toàn thân tỏa ra tiên khí, mà mặt mày còn mang theo một vẻ anh khí!

Cái gọi là anh khí chính là khí khái anh hùng!

Anh hùng!

Điều này khiến Sở Vũ nghĩ đến một việc, đó là tư tưởng nho gia từng bị cắt xén của Phu Tử!

Trong đó nổi tiếng nhất thuộc về câu “lấy đức báo oán”.

Về căn bản đã giải thích sai chủ ý của Phu Tử, lừa vô số người hơn hai ngàn năm!

Phu Tử nói: Lấy đức báo oán, lấy gì báo đức? Lấy chính trực báo oán, lấy đức báo đức.

Lấy đức báo oán là gì? Là người khác đạp bạn một cước, bạn còn phải dán mặt lên nói tôi không giận đâu? Nếu không vui thì đá tôi một cước nữa à?

Đó không phải là nói dóc ư?

Đây là do những đế vương phong kiến của hai ngàn năm nay vì để củng cố lợi ích của bản thân mà cắt xén tư tưởng của Phu Tử một cách cứng nhắc, xuyên tạc chủ ý của Phu Tử.

Làm ra một tư tưởng ngu dân!

Cho đến thời cận đại, tư tưởng khai hóa, chính phủ không còn ngu dân nữa nên sau khi tiến hành đọc và giải thích lại thì thế nhân mới thật sự hiểu rõ tư tưởng của Phu Tử.

Nhưng tư tưởng nho gia đã bị cắt xén truyền lại từ mấy ngàn năm vẫn thịnh hành trong dân gian.

Sở Vũ không hề thích.

Sở Vũ từ nhỏ đã rất khao khát có thể có danh sư chỉ bảo.

Từ sáu ngàn vạn năm trước đến nay, văn minh đã xuất hiện quá nhiều lần gián đoạn.

Sở Vũ tuy là gia tộc ẩn thế nhưng cho dù trong những tộc nhân ngày nay vẫn ở thế giới nhỏ ngoài địa cầu đó cũng không có ai cảnh giới quá cao thâm.

Chỉ điểm cơ bản thì không thành vấn đề, nhưng nếu nói tầng lớp cao hơn... đến nghĩ cũng đừng có nghĩ.

Điển tịch trong tàng thư các Sở gia không ít, nhưng cái thật sự hữu dụng thì lại không nhiều.

Năm xưa tổ tiên Sở gia vội vã rời khỏi địa cầu, lúc xây dựng thế giới nhỏ ngoài địa cầu thì không hề mang theo quá nhiều điển tịch hữu dụng.

Thời gian trôi qua, có quá nhiều kế thừa, vô số báu vật đều chôn vùi trong dòng sông thời gian.Vậy nên, ngày nay tuy cực từ chuyển đổi, linh khí hồi phục nhưng muốn thật sự khôi phục đến thế giới tu chân tông môn mọc lên như rừng vô cùng huy hoàng như sáu ngàn vạn năm trước thì hiển nhiên... vẫn cần quá nhiều thời gian.

Nay trong những người tu luyện này hầu hết đều được coi là người khai hoang đời đầu tiên!

Những thứ họ cần học, cần làm, cần sắp xếp... đều quá nhiều!

Thực ra không chỉ Sở gia mà đại đa số gia tộc ẩn thế đều có tình hình gần như vậy.

Trong mắt người bình thường, những người ngồi tít trên cao, sống ở thế giới nhỏ ngoài địa cầu đều tựa như thần tiên.

Trên thực tế lại là ngăn cách với thế giới, ngắc ngoải và miễn cưỡng duy trì, hơn nữa có hình thức giảm dần, đời này không bằng đời sau.

Trong thời gian linh khí chưa khôi phục thì họ đều sống rất khó khăn, so với những người bình thường trong thế tục chẳng qua là có thêm dược liệu thượng hạng, kế thừa thêm một số tu luyện mà thôi.

Sáu ngàn vạn năm nay, gia tộc ẩn thế tiêu vong tự nhiên, thậm chí cả cổ giáo và cổ phái... như cá diếc vượt sông, không thể đếm xuể!

Vì vậy mới nói, nếu bức tượng thần trước mắt này thật sự là vị thánh hiền hiển hóa giữa thế gian hơn hai ngàn năm trước, nếu ngài ấy thật sự là một người siêu năng vô thượng.

Vậy thì bái ông ấy làm thầy quả là một việc mà Sở Vũ tha thiết ước mong!

“Tiên sinh thật sự muốn nhận tôi làm đồ đệ?”

Trong lòng Sở Vũ cuộn trào dữ dội, vái một vái với bức tượng thần.

Lách cách!

Cuốn sách cổ trên bàn không có gió mà tự chuyển động, nhẹ nhàng lật ra trang thứ nhất.

Trên đó dùng chữ phồn thể viết hai chữ triện nhỏ-Tổng Cương.

Sở Vũ có hơi nghi hoặc, chân mày hơi giật, nói thầm tổng cương là có ý gì?

Tổng cương tu luyện?

Khẩu khí này... có chút quá lớn rồi nhỉ?

Hắn bước chậm lên phía trước, muốn lật mở cuốn sách cổ đó xem thử nội dung phía sau.

Trong đại điện, pháp âm to lớn đó lại vang lên lần nữa.“Vào môn của ta, học pháp của ta, truyền đạo của ta, mở rộng ý ta.”

Sở Vũ nhíu mày, vẫn đưa tay ra lật sách cổ. Tiếp đó, tay của hắn xuyên qua từ trên cuốn sách cổ này rồi chạm phải cái bàn lạnh lẽo phía dưới.

“...” Sở Vũ vẻ mặt nghẹn lời, nhìn với vẻ có hơi không dám tin, dùng tay vỗ vỗ trên cuốn sách cổ này.

Bịch bịch bịch...

Ừm, toàn là vỗ lên trên cái bàn cứng chắc lạnh lẽo đó.

“Đây là... giả?”

Sở Vũ lẩm bẩm một câu.

Tiếp đó, sách cổ lại lật ra một trang nữa.

Trên đó cũng dùng chữ triện để viết: Cách tu hành của người trong thiên hạ, pháp môn vạn ngàn. Cơ thể người giống như vũ trụ mênh mông, tu luyện bản thân chính là tu hành. Cơ thể người có ba trăm sáu lăm chính huyệt, có mười hai chính kinh. Lại có kỳ kinh bát mạch, tổng số huyệt vị hơn một ngàn. Muốn tu hành đến bậc cao thì cần thông suốt tất cả huyệt vị, kinh mạch...

Sách cổ không quá dày, nhìn vào cũng chỉ mười mấy trang. Nhưng cảm giác chữ trên mỗi trang đều rất nhiều, viết bằng chữ triện.

Trang này chủ yếu là ghi lại một số kiến thức về tu hành.

Trên đó tuy không giải thích nên tu luyện như thế nào, nhưng Sở Vũ lại xem đến mức hoa mắt thất thần, như nhận được bảo vật!

Bởi vì trên đó giới thiệu một số kiến thức mà Sở Vũ trước giờ chưa từng tiếp xúc!

Dựa theo những thứ mà bộ tổng cương này nói, chỉ đả thông ba trăm sáu mươi lăm chính huyệt thì căn bản không được tính là xung huyệt cảnh đại viên mãn.

Chỉ có thể tính là tương đối viên mãn mà thôi!

Chỉ đả thông ba trăm sáu mươi lăm chính huyệt, vậy thì cũng chỉ có thể đả thông mười hai chính kinh.

Sự viên mãn nhỏ này có thể xung kích cảnh giới cao hơn, nhưng mãi mãi mất đi cơ hội trở nên mạnh hơn!

Theo cách nói trên tổng cương, chỉ có đả thông toàn bộ huyệt đạo, kinh mạch của cơ thể thì vũ trụ cơ thể người mới tính là được kích hoạt hoàn toàn!

Mới được xem là... tu luyện thật sự!

Cái gọi là thiên nhân hợp nhất chính là như vậy.

Không đả thông toàn bộ huyệt đạo, không thông suốt toàn bộ kinh mạch thì sao có thể thiên nhân hợp nhất chứ?

Không thể thiên nhân hợp nhất thì dựa vào cái gì mà muốn truy tìm tiên đạo phiêu miễu?

Bộ tổng cương này là một bộ công pháp tu luyện được tinh luyện ra sau khi tập hợp vô số pháp môn tu luyện.

Dành riêng để đả thông huyệt đạo, kinh mạch toàn thân!

Nếu là trước đây, nếu Sở Vũ nghe người khác nói có loại công pháp này thì hoặc là không tin, hoặc là dè bỉu.

Nhưng nhìn thấy bộ sách cổ này ở trước mặt Chí Thánh Tiên Sư đó, thật sự là hắn không thể không tin.

Sở Vũ sau đó cung kính quỳ xuống hành lễ trước mặt tượng thần, khấu đầu lạy tạ một cách cung kính, miệng nói: “Sư tôn tại thượng, xin nhận của đệ tử ba lạy!”

Sau ba lạy, cuốn sách cổ trên bàn lượn lờ nhẹ như lông vũ, bay đến trước mặt Sở Vũ.

Lần này, Sở Vũ giơ tay ra thì cuốn sách cổ rơi vào trong tay hắn.

Đã trở thành vật thật rồi!

Phương thức của thánh nhân đúng là bí hiểm khó lường.

Chương 39: Cơ Duyên Của Lâm Thi Mộng

Thuyền lớn đạp gió rẽ sóng, đi vào vùng biển mênh mông.

Sở Vũ ngồi trên boong tàu, tay cầm tổng cương của sách cổ xem một cách say mê.

Theo như tổng cương viết thì xung huyệt, thông mạch trên thực tế là một loại cảnh giới, tên là Trúc Cơ!

Lầu cao vạn trượng được xây lên từ mặt đất bằng phẳng, chỉ có xây dựng tốt căn cơ thì cảnh giới mới vững chắc.

Nếu dựa theo hiểu biết về tu luyện trước đây của Sở Vũ, xung mở ba trăm sáu mươi lăm huyệt chính thì là xung huyệt cảnh đại viên mãn, xung mở mười hai kinh mạch chính thì là thông mạch cảnh đại viên mãn.

Sau này bước vào Tiên Thiên, trở thành tu sĩ thật sự, đi tìm con đường trường sinh.

Nhưng hiện giờ Sở Vũ mới hiểu, dựa theo cách làm trước đây thì dĩ nhiên có thể bước vào Tiên Thiên nhưng căn cơ lại không vững.

Cho dù trở thành tu sĩ thì thành tựu của tương lai cũng rất có hạn.

Còn việc truy tìm con đường trường sinh... thì lại càng không thể nào làm được.

Phù!

Sở Vũ lặng lẽ nhìn pháp quyết tu hành phía sau tổng cương, không ngừng kiểm chứng với những gì trước đó bản thân đã học. Càng cảm thấy bộ tổng cương này rất sâu xa.

Quả nhiên là công pháp cao cấp của Trúc Cơ!

Sau khi hắn bái Phu Tử làm sư phụ ở cung điện cổ thì được chuyển lên thuyền lớn, sau đó thì thuyền lớn bay lên không trung, vọt lên trong mắt biển rồi theo con đường lúc đến mà quay về.

Tuy chưa thể thăm dò tòa thành cổ to lớn đó nhưng trong lòng Sở Vũ cũng không tiếc nuối bao nhiêu.

Cái gọi là người tu luyện thì bản thân mới là căn bản, pháp khí dĩ nhiên cũng thích nhưng dù gì cũng chỉ là vật ngoài thân.

Giống như thanh kiếm cổ bằng đồng có được từ chỗ Tề Hằng, pháp khí cấp Tiên Thiên có uy lực lớn mạnh nhưng ở trong tay Tề hằng lại dễ dàng để thất lạc như vậy.

Nếu Tề Hằng đủ mạnh thì thanh kiếm này sao có thể lọt vào tay Sở Vũ?

Trong mắt Sở Vũ lóe lên tia sáng, trong lòng nghĩ đến câu như hổ mọc cánh, vậy cũng là cắm thêm cánh cho hổ mới là cường giả mạnh hơn thật sự.

Nếu chỉ cắm thêm cánh cho một con heo thì trở thành heo mọc cánh, vậy chẳng qua cũng chỉ là con heo biết bay mà thôi.

Cùng là cánh nhưng phải xem mọc trên người của ai!

Vậy nên, bản thân lớn mạnh mới là vương đạo!

“Không biết Thi Thi thế nào rồi, cô ấy sẽ nhận được cơ duyên ra sao đây?”

Sở Vũ lẩm bẩm một mình, hắn có hơi bận tâm Lâm Thi Mộng.

Hai người là thanh mai trúc mã, cảm giác thích của lúc mới biết yêu thuở thiếu niên hắn cũng không rõ đó có phải là yêu không, dù sao cũng muốn ở bên cạnh cô ấy.

Chắc là Lâm Thi Mộng cũng như vậy.

Cho dù hai người đều không hiểu về tình yêu nhưng ít nhất họ quan tâm đến nhau, lại bằng lòng trả giá vì đối phương.

“Hi vọng Thi Thi lần này có thể có được một cơ duyên lớn hơn, thay đổi số mệnh của cô ấy.” Sở Vũ nhổm người dậy đứng lên boong tàu.

Thuyền lớn cưỡi gió đạp sóng, Sở Vũ đứng trước thuyền nhìn về phía xa, trong ánh mắt lộ ra một vẻ kiên định.

“Nếu em không thể nhận được cơ duyên đủ để thay đổi số mệnh, vậy anh sẽ tặng cho em một cuộc tạo hóa!”

Sở Vũ đã quyết định rồi, bất luận thế nào hắn cũng phải giúp cô ấy giải quyết hoàn cảnh khó khăn trước mắt.

Bởi vì, trên tay hắn đã có một bộ bảo điển thật sự mà người tu hành trong thiên hạ tha thiết ước mong!

Sở Vũ không biết bản thân có thể dựa vào bộ bảo điển này đi được bao xa, nhưng hắn biết dựa vào tổng cương có thể thay đổi số mệnh của vô số người!

Vào môn của ta, học pháp của ta, truyền đạo của ta, mở rộng ý ta!

Đây không phải là việc mà Phu Tử, người thầy Thánh Nhân của bản thân... hi vọng hắn thực hiện hay sao?

...

Lâm Thi Mộng nhìn miếu thờ đang tỏa ra khí tức bể dâu trước mắt một cách rung động.

Cô được chiếc thuyền đó đưa đến đây, trên một vùng đất hoang dã mênh mông bát ngát chỉ có một ngôi miếu lớn!

Ngôi miêu lớn cao tầm một trăm mét, xây bằng đá xanh.

Phía trên mỗi viên đá xanh đều khắc chữ cổ xưa.

Đó giống như là một loại văn tự, có hơi giống với chữ hán phồn thể nhưng Lâm Thi Mộng lại không nhận ra được chữ nào cả.

Trên chữ khắc tỏa ra sóng sức mạnh nhè nhẹ, giống như là nó đã bảo vệ sự bất hủ của ngôi miếu cổ này.

Sau đó, con đường năm màu xuất hiện, từ trên thuyền trải đến cổng của miếu cổ. Lâm Thi Mộng không hề do dự, lập tức sải bước xuôi theo con đường năm màu đi về phía ngôi miếu.

Khi cô đến gần thì cổng của miếu cổ mở ra không một tiếng động.

Lâm Thi Mộng đi vào, trong miếu cổ lớn chỉ thờ phụng một bức tượng bồ tát ở nơi sâu nhất, phía trước tượng bồ tát có một cái bàn không dính chút bụi.

Trên bàn bày một chiếc Dương Chỉ Ngọc Tịnh Bình, trong bình còn cắm một cành liễu.

Điều khiến Lâm Thi Mộng cảm thấy kinh ngạc là cành liễu này lại rất xanh tươi!

Lá liễu trên cành liễu đó tựa như ngọc bích vậy, lấp lánh bóng láng!

“Trời ơi...” Lâm Thi Mộng vẻ mặt kinh ngạc, không nén nổi thốt ra tiếng.

Ngôi miếu cổ này đã tồn tại ở đây bao nhiêu năm, Lâm Thi Mộng không biết, nhưng văn tự mà bản thân chưa từng thấy ở trên vách tường của miếu cổ cũng đủ để phán đoán niên đại của nó... vô cùng lâu đời!

Dù nhìn bằng ánh mắt của người phàm thì miếu cổ này ít nhất... cũng phải tồn tại mấy ngàn năm rồi!

Nếu tổng hợp tất cả các yếu tố lại để phán đoán thì ngôi miếu cổ này thậm chí có thể tồn tại hơn mấy ngàn vạn năm... hoặc có thể còn lâu đời hơn!

Bởi vì ở đây rõ ràng là một nơi cổ địa tu hành.

Có thể được gọi là nơi của cổ địa tu hành thì chắc chắn là cách đây sáu ngàn vạn năm!

Sau khi thế giới bị phong ấn thì không còn cổ địa tu hành nữa, nếu có thì chỉ là di tích.

Nhưng cành liễu cắm trong Dương Chỉ Ngọc Tịnh Bình này vẫn giữa được sức sống y nguyên!

Cái gì mới được xem là thần tích? Chính là cái này đây!

Trong lòng Lâm Thi Mộng kính sợ quan sát bức tượng bồ tát trước mắt này, hình như là đúc từ đá xanh, mặt có vẻ từ bi và tràn đầy Phật tính.

Giống như có một luồng khí trường vô hình tỏa ra từ bức tượng này.

Lâm Thi Mộng đi đến trước bàn, ở đó có một tấm đệm mềm màu xám cũng không hề vương chút bụi nào.

Cô nhẹ nhàng quỳ xuống, sau đó khấu đầu với bức tượng: “Tiểu nữ Lâm Thi Mộng có cơ duyên trùng hợp đến được nơi này, cầu xin bồ tát chỉ bảo!”

“Vào môn của ta, học pháp của ta, truyền đạo của ta, mở rộng ý ta.”

Theo từng cái khấu đầu của Lâm Thi Mộng, một pháp âm to lớn từ trong đại điện miếu cổ vang lên.

Trong giọng nói tràn đầy sức mạnh của từ bi, có thể khiến lòng người bỗng yên tĩnh lại.

Lâm Thi Mộng hơi ngớ người, liền sau đó trên bàn đã xuất hiện một bộ cổ điển.

Cổ điển đó hình như được chế tạo từ kim loại, bìa mặt hiện ra màu vàng kim nhạt, hơi có chút ảm đạm, nhìn vào rất có phong cách cổ xưa.
Trên gương mặt tuyệt diễm lạnh lùng đó của Lâm Thi Mộng lập tức lộ ra vẻ vui mừng, cô từ từ đứng dậy muốn đưa tay ra sờ.

Lúc này, một giọng nói dịu dàng vang lên.

“Lâm Thi Mộng!”

“Hả?” Lâm Thi Mộng bị giật mình, thân thể hơi run, quan sát xung quanh với vẻ mặt kinh ngạc.

Đạo pháp âm to lớn vừa nãy tuy khiến Lâm Thi Mộng có hơi kinh ngạc, nhưng vẫn không đến nỗi khiến cô cảm thấy sợ hãi.

Môn phái thượng cổ, thủ đoạn cao minh đến nỗi khiến người ta khó có thể tưởng tượng. Không biết lớn mạnh hơn gấp bao nhiêu lần so với những loại như khoa học kỹ thuật đen tối.

Vậy nên trong ngôi miếu cổ này xuất hiện một đạo pháp âm thì không phải kỳ lạ.

Nhưng lúc ở đây xuất hiện một giọng nữ dịu dàng gọi tên mình, thì tin rằng dù là một chàng trai gan to bằng trời cũng sẽ bị dọa đến mức sởn tóc gáy.

Nếu nói pháp âm to lớn này là âm thanh điện tử hợp thành truyền ra từ trong âm hưởng thì giọng nữ dịu dàng này chính là một người sống sờ sờ trực tiếp nói ra bằng miệng!

“Ai?”

Lâm Thi Mộng vẻ mặt căng thẳng, lạnh lùng quát hỏi.

“Lâm Thi Mộng, ngươi vốn là thể chất huyễn âm nên thích hợp với chúng ta. Do đó mới tiếp đón ngươi đến nơi này. Nhưng ta thấy lòng ngươi có tư tình, tình cũng có nơi thuộc về, khi bước vào cửa của ta, thì từ giờ phải thoát ly khỏi phàm trần tục thế, lục căn thanh tịnh. Không thể nhiễm tình cảm thế tục. Ngươi có làm được không?”

Giọng nói rất dịu dàng, nghe giọng thì có cảm giác người nói chuyện là một cô gái thùy mị.

Tựa như một trưởng bối trong nhà tâm sự cùng bạn với vẻ mặt quan tâm.

Tâm trạng căng thẳng trong lòng Lâm Thi Mộng có hơi giảm bớt, nhưng đối với những lời này lại nhíu mày.

Cô nói: “Tại sao cứ phải cắt đứt tư tình? Tại sao cứ phải lục căn thanh tịnh? Cầu được trường sinh lẽ nào chính là làm một người cô độc ư? Nếu là truyền thừa như vậy, ta... thà là không cần!”

Giọng nữ dịu dàng đó cười nhẹ: “Không phải giống như ngươi nghĩ đâu, cái gọi là không nhiễm tình cảm thế tục không cứ phải muốn ngươi làm người vô tình. Chỉ là truyền thừa này của ta duy chỉ có trong sạch như băng, thuần khiết như ngọc mới có thể tu luyện.”

“Vậy người là ai? Có thể hiện thân gặp mặt không?” Lâm Thi Mộng không nhịn được mà hỏi.

“Ta? Chẳng qua chỉ là một ý niệm.” Giọng nói điềm đạm nhẹ nhàng, tiếp theo một luồng ánh sáng xuất hiện trước mặt Lâm Thi Mộng, hình thành một bóng người con gái nhạt, bập bềnh giữa không trung trước tượng thần bồ tát đó.

“Một ý niệm...” Lâm Thi Mộng cảm thấy chấn động.

Ý niệm gì mà lại có thể tồn tại mấy ngàn vạn năm?

Ý niệm mà cũng ngang tàng như vậy thì người thật sẽ còn thế nào?

“Ngươi nghĩ xong chưa?” Bóng cô gái không nhìn rõ mặt này hình như đang dùng một ánh mắt dịu dàng nhìn Lâm Thi Mộng.

“Ta... ta nghĩ xong rồi, ta muốn từ chối!” Lâm Thi Mộng do dự một lúc, cuối cùng vẫn lấy hết can đảm.

“Tại sao lại muốn từ chối chứ? Tư tình nhỏ bé, tình yêu lớn vô cương.” Cô gái nhẹ nhàng nói: “Con đường trường sinh vốn là hiu quạnh, phàm nhân trăm năm cuối cùng trở thành một nắm đất. Đường dài đằng đẵng mà xa xôi, chỉ có pháp mới là vĩnh hằng.”

“Người... người đừng nói nữa.” Lâm Thi Mộng từ chối: “Nếu nói mục đích cuối cùng của tu luyện chính là như vậy thì ta thà không muốn tu luyện.”

“Nhưng phiền phức của bản thân ngươi, ngươi có thể giải quyết không?” Giọng cô gái được hình thành từ ánh sáng rất điềm đạm.

Lâm Thi Mộng lại có cảm giác vô cùng sợ hãi, cô nhìn người con gái đó: “Người rốt cuộc là ai? Người làm sao biết những việc đó?”

“Ta chỉ là một ý niệm, cảnh giới của ngươi quá thấp, tâm trạng của ngươi dao động nên ta có thể dễ dàng cảm nhận được, thông qua tính toán thì có thể biết được tình cảnh của ngươi. Ta không phải cố ý.”

Giọng cô gái ánh sáng dịu dàng, khiến người ta tĩnh tâm.

Lâm Thi Mộng dần bình tĩnh lại, cô nói: “Trong con người ta yêu ghét rõ ràng, có một số việc đối với ta mà nói còn đáng sợ hơn cái chết. Có lẽ sẽ có người cười ta ngốc, nhưng đây chính là sự kiên trì của ta.”

Cô nhìn cô gái ánh sáng, vẻ mặt kiên quyết: “Vì vậy, nếu cái giá của tu luyện là cần từ bỏ tình cảm thì ta nhất định là từ chối!”

Lâm Thi Mộng nghĩ ngợi, lại nói: “Có lẽ ta không có tấm lòng và nhãn quang lớn như vậy, đối với ta mà nói nếu tư tình cũng phải từ bỏ thì làm sao bàn đến tình yêu lớn? Còn nữa, trong lòng có tình, có người thích lẽ nào sẽ không trong sạch như băng, thanh khiết như ngọc ư?”

“Có lẽ ngươi nói đúng, nếu không...” Cô gái ánh sáng giống như đang suy nghĩ, sau đó cười nhẹ: “Ngươi cứ thử xem, cuốn sách này ngươi mở có ra không? Nếu có thể mở ra được thì truyền thừa này sẽ là của ngươi.”

Lâm Thi Mộng hơi ngẩn ngơ, không ngờ sự việc quanh co mà lại còn có cơ hội?

“Trước đây... chưa từng có tiền lệ này, nhưng... nên tan tành mây khói thì vẫn sẽ tan tành mây khói. Vì vậy ta cũng muốn thử xem.” Cô gái ánh sáng mỉm cười nói: “Nếu ta ở đây thì chắc chắn sẽ không đồng ý với ngươi. Nhưng ta không phải là ta, vì vậy ta muốn thử xem.”

Lâm Thi Mộng giơ tay ra sờ nhẹ cuốn sách cổ kim loại trên bàn, sờ tay vào hơi lạnh, tiếp đó cô cầm cuốn sách cổ đó lên.

Cô gái được hình thành từ ánh sáng hình như có hơi đơ người, rất lâu mới cười gượng nói: “Trong lòng có tình cảm nữ nhi nhưng vẫn trong sạch như băng thanh khiết như ngọc, thì ra là vậy, đạo lý lại đơn giản như thế. Ta đã hiểu rồi, nhưng không biết thật sự ta... có hiểu được không?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau