VÔ CƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô cương - Chương 31 - Chương 35

Chương 30: Đánh Đuổi Tề Hằng

Tề Hằng tuy đã bị nội thương nhưng không thật sự quá nặng, trên người hắn mang theo một món pháp khí hộ thể lớn mạnh, nhưng lại là một món pháp khí có chút khiếm khuyết.

Số lượng pháp khí mà thời đại thượng cổ để lại không ít, nhưng hầu như đều là những thứ mà năm xưa những người siêu năng lực đó thấy gai mắt.

Thời gian trôi qua, linh khí trên pháp khí dần dần cạn kiệt. Không có sự bảo vệ của linh khí, pháp khí cũng bắt đầu trở nên yếu ớt, và khiếm khuyết.

Tuy nhiên đối với thời đại hiện giờ mà nói, mặc dù là pháp khí mà người siêu năng lực thượng cổ thấy không vừa mắt, nhưng hiện tại lại là bảo vật thật sự.

Tề Hằng thường ngày coi món pháp khí này là bảo bối, xem nó là vật hộ mệnh, nhưng không ngờ ở nơi này lại bị một kẻ cảnh giới thua xa hắn đánh lén, khiến món pháp khí này bị hủy hoại.

Tề Hằng không nén được cơn giận, cười lạnh lùng nhìn Sở Vũ: “Nói khoác mà không biết ngượng, dựa vào anh mà cũng muốn giết tôi? Nhưng anh đã làm tôi nổi giận thành công rồi đó, tôi mặc kệ anh là ai, đến từ phương nào, tôi nhất định phải tóm được anh. Tôi có vô số cách có thể tra khảo ra lai lịch của anh, sau đó... diệt cả nhà anh!”

Tề Hằng thật sự là bị chọc tức rồi, trong ngực hắn lửa giận sục sôi. Từ nhỏ đến lớn hắn chưa từng chịu thiệt thòi lớn như vậy.

Đặc biệt là ở trước mặt của Lâm Thi Mộng, càng khiến hắn cảm thấy lòng tự tôn bị tổn hại nghiêm trọng.

Lâm Thi Mộng vẻ mặt kinh ngạc, không ngờ ở nơi này mà còn có người đến cứu mình.

Cô nhìn người thanh niên cao gầy đi về phía mình, trong mắt tràn đầy nghi hoặc. Người này trông rất lạ, cô hoàn toàn không có ấn tượng.

Trong lòng Sở Vũ nói thầm một tiếng thật có lỗi, mở con mắt dọc ở ấn đường tìm đến huyệt đạo bị khóa chặt của Lâm Thi Mộng, sau đó ra tay giải huyệt đạo của cô ấy.

Tề Hằng vốn dĩ trên mặt mang theo nụ cười lạnh, đang nghĩ thủ pháp độc môn của tôi mà anh có thể giải ư?

Nhưng hắn không ngờ Lâm Thi Mộng đã khôi phục tự do!

Tề Hằng bị kinh ngạc đến ngớ người ngay tại chỗ, điều này quả thực còn khiến hắn cảm thấy không thể tin nổi hơn cả việc hắn bị đánh lén đến mức nội thương.

“Anh... anh làm sao có thể giải được thủ pháp độc môn của tôi?”

Tề Hằng nhìn Sở Vũ tựa như nhìn một con quái vật.

“Thủ pháp độc môn?” Sở Vũ không nhịn nổi bĩu môi, nói châm biếm: “Có phải chỉ cần là cá nhân thì đều cảm thấy thủ pháp của bản thân là độc môn không?”

“Anh...” Tề Hằng bị tức đến hộc máu.

Thực ra Sở Vũ rất rõ, thủ pháp phong huyệt của Tề Hằng quả thực khá lợi hại. Nếu không có con mắt dọc ở ấn đường đó thì hắn thật sự khó mà giải được phong ấn của Lâm Thi Mộng.

Tuy nhiên, loại việc tăng chí khí của người khác hạ uy phong của bản thân này Sở Vũ chắc chắn sẽ không làm.

Hắn cười nói: “Tài năng thấp kém chẳng đáng nhắc đến, thế mà bản thân cậu còn xem như báu vật, ấu trĩ!”

“Tôi phải giết anh!” Tề Hằng từng câu từng chữ đều nhìn trừng trừng Sở Vũ.

Hắn hận nhất người khác nói hắn ấu trĩ!

Bởi vì tướng mạo, vì giọng nói nên trong tổ chức cùng cấp bậc vẫn luôn có người lấy cái đó để châm chọc hắn.

Đây được xem là một cấm kỵ của Tề Hằng.

Lâm Thi Mộng đứng ở một bên, lúc này sự chấn động trong lòng cô lại càng vô cùng mãnh liệt, cô vốn dĩ cho rằng bản thân lần này chắc chắn là xong đời rồi.

Ở cái nơi mà kêu trời trời không thấu gọi đất đất không hay này còn có thể trông chờ ai đến cứu? Đặc biệt là những lời mà Tề Hằng nói, sự đả kích đối với cô càng lớn.

Cô có nằm mơ cũng không ngờ được, sư môn mà trong lòng cô vẫn luôn vô cùng tôn trọng lại làm ra việc này.

Hôn sự này cô vốn không nghĩ nhiều, nhưng Tề Hằng nói như vậy thì cô mới hiểu, thì ra cô ở trong mắt sư môn chẳng qua chỉ là một... món hàng có giá trị.

Lâm Thi Mộng cảm thấy lúc này lòng như dao xoắn, khuôn mặt khuynh thành tuyệt sắc đó lại càng lạnh lùng.

Cô vái Sở Vũ một cái: “Đa tạ ơn cứu mạng của tiên sinh, đại ân của tiên sinh Thi Mộng khắc ghi trong lòng.”

“Khoan hãy vội cảm ơn, Lâm Thi Mộng... em thật sự cảm thấy mình còn có thể an toàn rút lui sao? Em thật sự cho rằng... một tên rác rưởi như vậy thì có thể cứu em sao?”

Nếu đã lộ rõ bộ mặt, Tề Hằng dứt khoát cũng không quan tâm nhiều nữa.

Hôm nay nếu không thể chiếm được Lâm Thi Mộng ở đây thì sau này chờ đến khi Lâm Thi Mộng trở ra bên ngoài nhất định sẽ sinh ra nhiều chuyện không có căn cứ.

Cái khác không nói, riêng những lời hắn nói với Lâm Thi Mộng hôm nay thì đã đủ gây ra náo động rất lớn rồi.

Đến lúc đó cho dù hắn không phải chịu hình phạt gì, nhưng cũng sẽ gây ra ảnh hưởng không tốt đối với hắn.

Vậy nên phải chiếm được Lâm Thi Mộng, trở thành người phụ nữ của mình thì cô ta còn có gì để nói?

Còn cái tên đáng chết, chen ngang vào giữa này... thì đi chết cho xong!

Tề Hằng từ nãy tới giờ vẫn luôn đang vận công điều hòa hơi thở, lúc này nội thương của hắn tuy vẫn còn nhưng tạm thời đã bị hắn áp chế.

Tay cầm kiếm ngắn bằng đồng của hắn siết chặt, tay còn lại thì cầm cây đèn cổ bằng đồng đó.

Tề Hằng vì để làm tê liệt Sở Vũ, thậm chí không nhìn Sở Vũ lấy một cái, chỉ cười lạnh với Lâm Thi Mộng sắc mặt có hơi nhợt nhạt nói: “Chỉ cần lát nữa giết được tên rác rưởi này...”

Khoảnh khắc Tề Hằng đang nói đến hai chữ rác rưởi, thân thể đã biến mất tại chỗ!

Lúc hai chữ đó vẫn còn bay bỗng trong không khí, Tề Hằng đã tập trung toàn bộ sức mạnh lên thanh kiếm ngắn bằng đồng trong tay.

Thanh kiếm ngắn đó bỗng chốc bắn ra một luồng kiếm khí gần hai trượng!

Kiếm khí vô hình nhưng vô cùng sắc bén!

Chém nghiêng một cách hung bạo về phía Sở Vũ đang đứng ở đó.

“Chết!”

Trong cổ họng Tề Hằng phát ra một tiếng quát lớn. Sức mạnh của thông mạch cảnh nhất đoạn bùng phát hoàn toàn trên người hắn.

Bước vào thông mạch cảnh, không những sức mạnh tăng mạnh mà tốc độ cũng cực kỳ đáng sợ!

Võ giả xung huyệt cảnh bát đoạn thì tốc độ đã vượt qua tốc độ âm thanh, đến thông mạch cảnh dù là nhất đoạn thì ít nhất cũng có thể đạt đến tốc độ âm thanh gấp đôi trở lên.

Đây là một loại tốc độ đáng sợ đến nhường nào?

Theo Tề Hằng thấy, một kiếm này của bản thân chắc chắn sẽ chém cái tên rác rưởi đáng ghét này thành hai nửa!

Mày phá hỏng chuyện tốt của tao, tao cho mày chết không toàn thây!

Trên khuôn mặt trẻ con đó của Tề Hằng lộ ra một nụ cười dữ tợn, hắn dường như đã nhìn thấy cảnh tên thanh niên cao gầy này bị chia làm hai.

Mọi thứ đến quá nhanh!

Mặc dù trong lòng Lâm Thi Mộng vẫn luôn đề phòng Tề Hằng, nhưng tốc độ của Tề Hằng... thực sự quá nhanh rồi!

Nhanh đến nổi cô muốn nhắc Sở Vũ một tiếng cũng không kịp.

Trong tình huống bình thường, ở vị trí đó của Lâm Thi Mộng thì nên nhân lúc này mà chạy đi.

Trong thế giới nhỏ này khắp nơi đều là pháp trận, có khốn trận, có ảo trận, còn có cả sát trận.

Bất kể là ai cũng không dám tùy ý xông bừa trong này.

Vì vậy Lâm Thi Mộng nếu nhân cơ hội này rời khỏi đó thì Tề Hằng cho dù có lớn mạnh thế nào cũng không có gan đuổi theo cô.

Như vậy ít nhất có thể giữ được danh tiết trong trắng của bản thân.

Cái gì mà vợ chưa cưới, vốn dĩ Lâm Thi Mộng đã không thừa nhận. Nay biết được chân tướng thì cô lại càng không thể chấp nhận.

Nhưng suy nghĩ này vừa mới nảy ra thì đã bị chính Lâm Thi Mộng gạt bỏ.

Cô không làm được điều đó!

Tuy cô không quen người thanh niên cao gầy này, nhưng người ta vừa cứu cô, đây là ơn cứu mạng!

Lúc này người ta gặp nạn, nếu cô quay người bỏ đi thì há chẳng phải trở thành kẻ vong ân phụ nghĩa?

Cô không phải là nam nhi, nhưng phụ nữ không thua đấng mày râu!

Tất cả những suy nghĩ này đều lóe qua trong lòng Lâm Thi Mộng tựa như ánh chớp.

Trong chớp mắt bèn đưa ra quyết định!

Chính vào lúc Tề Hằng chém một kiếm về phía Sở Vũ, Lâm Thi Mộng giơ tay đánh một chưởng... về phía Tề Hằng.

Một chưởng này đánh trúng giữa lưng Tề Hằng!

Tuy tốc độ của cô không bằng Tề Hằng, phản ứng lại chậm một bước, nhưng sau khi Tề Hằng chém xuống một kiếm này, nếu không né tránh thì chắc chắn sẽ bị Lâm Thi Mộng đánh trúng.

Đừng nói Tề Hằng lúc này đã hạ quyết tâm phải giết tên thanh niên cao gầy do Sở Vũ cải trang, cho dù hắn muốn né tránh thì cũng đã không kịp nữa.

“Tiện nhân!”Tề Hằng nổi giận.

Vào giây phút nguy cấp, chỉ có thể đem một phần sức mạnh tập trung lên cây đèn cổ bằng đồng trong tay.

Ầm!

Đánh mạnh vào giữa lưng Tề Hằng, tuy có đèn cổ bằng đồng “mất bò mới lo làm chuồng” nhưng vẫn khiến Tề Hằng nôn ra một ngụm máu tươi lớn.

Tuy vậy việc khiến Tề Hằng không thể chấp nhận là một kiếm đó của hắn... lại chém hụt rồi!

Mặt đất bị kiếm khí của một kiếm đó cày ra một rãnh sâu, khói bụi đầy trời, cát đá mù mịt.

Nhưng người thanh niên cao gầy vốn dĩ nên bị bổ thành hai nửa thì lại biến mất không thấy đâu.

“Không xong rồi!”

Tốc độ phản ứng của Tề Hằng cực nhanh, khoảnh khắc ý thức được sự bất thường thì né qua một bên.

Đồng thời hắn vẫn không quên dùng kiếm đánh mạnh về phía Lâm Thi Mộng.

Người phụ nữ này tuy không thể giết, nhưng ít nhất... cũng phải giáo huấn một chút để cô ta cả đời này không thể quên được!

Một kiếm này Tề Hằng đánh khá hung bạo.

Keng!

Một luồng sức mạnh cực lớn bỗng nhiên đánh lên kiếm của Tề Hằng.

Lại là tên thanh niên cao gầy đó chắn trước mặt Lâm Thi Mộng, chặn được một kiếm này, sau đó lại trực tiếp tung người lên trước, giơ nắm đấm lên nện vào khuôn mặt trẻ con đó của Tề Hằng.

Tề Hằng liên tiếp chịu hai lần trọng thương, tình trạng vết thương trong cơ thể đã có hơi khống chế không nổi, mắt thấy kẻ có cảnh giới kém xa bản thân này không những không chết mà còn dám giao đấu với mình.

Cả người muốn tức điên lên rồi!

Một kiếm hung tợn của hắn lại đâm về phía ngực Sở Vũ lần nữa.

Bịch!

Nắm đấm của Sở Vũ trực tiếp đánh lên mặt Tề Hằng.

Cánh tay khuỷu tay trái Sở Vũ cùng lúc đánh mạnh lên tay phải của Tề Hằng.

Kiếm đồng mà Tề Hằng đâm về phía Sở Vũ, keng một tiếng rớt xuống đất!

Nhưng Sở Vũ lại không nhịn nổi cắn răng chịu đựng, lần này cảm giác như đánh lên sắt thép vậy!

Thân xác của thông mạch cảnh quá cường tráng, sức mạnh chấn động ngược lại khiến Sở Vũ có chút chịu không nổi.

Còn một kiếm vừa nãy của Tề Hằng, Sở Vũ tuy tránh được chỗ hiểm nhưng vẫn không thể hoàn toàn né tránh, dưới sườn bị cắt ra một vết sâu, máu tươi lập tức chảy ra.

Hắn cũng bị thương không nhẹ.

Tề Hằng đã bị một quyền này của Sở Vũ đánh trúng, nước mắt nước mũi cùng chảy ra, nếu không hắn sẽ thừa thắng đuổi theo, dù không có vũ khí cũng có thể chắc chắn sẽ thuận thế giết được Sở Vũ.

Nói cho cùng, Tề Hằng dĩ nhiên lợi hại nhưng kinh nghiệm chiến đấu lại không phong phú!

Sự đau đớn từ trên mặt và khuỷu tay truyền đến, khiến hắn không nhịn nổi phát ra một tiếng kêu la thảm thiết.

Sống mũi cũng gãy rồi, cơn đau đi sâu vào xương tủy, tay phải hầu như không dám động đậy. Tề Hằng ném cây đèn cổ bằng đồng xuống đất một cách vô thức, sau đó dùng tay ôm lấy mặt mình.

Một quyền này của Sở Vũ quả thực quá hung tàn, khuôn mặt trẻ con đó của Tề Hằng giống như mở phường nhuộm vậy, có nhiều màu sắc, trông vô cùng thảm thương.

Phản ứng của Tề Hằng cũng xem như là nhanh, tuy đầu suýt chút nữa bị đánh vỡ, trong đầu lửa giận ngút trời nhưng hắn lại rất rõ, hiện giờ không chạy e là sẽ nguy đến tính mạng.

Ngay sau đó hắn không hề do dự chạy nhanh như tên bắn về phía xa.

Thanh kiếm ngắn bằng đồng cấp Tiên Thiên đó và cây đèn cổ bằng đồng đó của Lâm Thi Mộng cũng không thèm để ý nữa.

Sở Vũ nhanh chóng nhặt thanh kiếm ngắn bằng đồng đó lên, trong lòng tràn đầy vẻ tiếc nuối, biết bản thân rất khó đánh chết Tề Hằng.

Sự chênh lệch giữa thông mạch cảnh và xung huyệt cảnh quả thực là quá lớn rồi!

Nếu không phải ban đầu hắn đánh lén thành công, nếu không phải vừa nãy Tề Hằng quá tự tin cộng thêm có Lâm Thi Mộng ra tay tương trợ.

Nếu Sở Vũ đối đầu trực diện với một cường giả thông mạch cảnh, đoán chừng cũng chỉ có thể chạy mà thôi.

Tuy nhiên, đừng vội!

Sở Vũ mấy ngày nay không phải nhàn nhã, hắn đã đả thông huyệt đạo trong người đến hai trăm năm mươi huyệt!

Chờ đạt đến xung huyệt cảnh cửu đoạn, nếu lại gặp phải loại như Tề Hằng thì Sở Vũ cũng có lòng tin đánh một trận trực diện với hắn.

Nhìn Lâm Thi Mộng sắc mặt trắng bệch hầu như không có chút huyết sắc đứng ngẩn ngơ ở bên cạnh, Sở Vũ có hơi đau lòng, đưa cây đèn cổ bằng đồng trong tay qua đó.

“Cô nương, đây là của cô nhỉ?”

Chương 31: Tống Đại Ca Thật Lợi Hại!

Lâm Thi Mộng nhìn Sở Vũ, trong ánh mắt tràn đầy sự cảm kích, cô nhận lấy cây đèn cổ bằng đồng sau đó hành lễ với Sở Vũ: “Lâm Thi Mộng đa tạ ơn cứu mạng của tiên sinh.”

Sở Vũ xua xua tay: “Không cần khách sáo, giữa đường gặp chuyện bất bình mà thôi.”

Không biết vì sao, Lâm Thi Mộng cứ cảm thấy người đàn ông cao gầy này có một cảm giác hơi quen thuộc. Nhưng người này rõ ràng là cô chưa từng gặp.

Lâm Thi Mộng tuy không đến mức nhìn qua là nhớ nhưng ít nhất người đã từng gặp thì vẫn sẽ để lại ấn tượng.

Cô nhìn Sở Vũ, nói nhẹ nhàng: “Tiên sinh đến đây cũng là vì tìm kiếm di tích thượng cổ ở đây ư?”

Sở Vũ gật gật đầu: “Đúng vậy.”

Lâm Thi Mộng nói: “Nơi này quá nguy hiểm, khắp nơi đều là pháp trận, năm xưa ở đây chắc chắn là một đại giáo rất lớn mạnh. Thời gian đã qua lâu như vậy mà uy lực của pháp trận vẫn đáng sợ như thế.”

Lâm Thi Mộng nói xong, mắt vẫn đang quan sát biểu cảm của Sở Vũ.

Nha đầu này...

Sở Vũ quả thực là quá hiểu Lâm Thi Mộng, nhìn ánh mắt của cô ấy thì Sở Vũ đã biết suy nghĩ của cô.

Ngay sau đó cười cười, nói: “Hay là chúng ta cùng đi vào tìm kiếm thử? Nếu không một mình cô cũng không an toàn.”

Lâm Thi Mộng có chút ngại ngùng: “Như vậy... có được không?”

Sở Vũ cười cười: “Không có gì là không được, tìm kiếm di tích cổ có thể nhận được gì thì đều dựa vào cơ duyên của mỗi người.”

“Vậy, vậy thì đa tạ tiên sinh rồi.” Lâm Thi Mộng cảm ơn Sở Vũ lần nữa.

Cô quả thực có chút sợ, Tề Hằng bị thương rút lui, đến cả pháp khí Tiên Thiên cũng vứt ở đây. Với tính cách kiêu ngạo của hắn thì việc này tuyệt đối không thể chịu để yên.

Một khi để hắn tụ họp với ba cao thủ thông mạch cảnh khác của Cửu Tiêu thì chắc chắn sẽ quay lại báo thù.

Đổi lại là trước đây thì Lâm Thi Mộng có thể còn cảm thấy bản thân cũng có sự bảo đảm, suy cho cùng Hàn Tiêu bên này cũng có mấy cao thủ thông mạch cảnh.

Nhưng hiện giờ... cô thật sự có chút lo lắng.

Nói không chừng đến lúc đó sợ cô không phối hợp, mấy cao thủ thông mạch cảnh của Hàn Tiêu thậm chí sẽ trói cô lại đưa đến trước mặt Tề Hằng.

Vậy thì quá đáng sợ rồi!

Việc này không cần quá thông minh cũng có thể nghĩ được.

Nhưng bảo cô cầu xin người khác, đặc biệt là ở nơi này thì cô lại có chút không mở lời được.

Người thanh niên cao gầy này rõ ràng là người có bản lĩnh lớn, có thể vào trong pháp trận này một cách im hơi lặng tiếng, lấy yếu thắng mạnh đánh đuổi Tề Hằng.

Lâm Thi Mộng cảm thấy cho dù vừa nãy cô không ra tay thì người thanh niên cao gầy này cũng có khả năng khiến Tề Hằng sợ mà rút lui.

Vì vậy người ta rõ ràng có năng lực tự mình tìm kiếm di tích cổ, mang theo cô nói không chừng còn thêm phiền toái.

Nhưng thanh niên cao gầy này chủ động mở lời thì lại khiến Lâm Thi Mộng rất vui.

Cô nhìn Sở Vũ, trên mặt lộ ra mấy phần áy náy: “Thật là thất lễ, tôi còn chưa biết tôn tính đại danh của tiên sinh.”

“Họ Tống, tên Hồng.” Sở Vũ tùy tiện nói.

Tống là họ của mẹ hắn, còn Hồng lại có liên quan đến lai lịch cái tên của Sở Vũ.

Sở Thiên Bắc lúc đặt tên cho Sở Vũ thì lấy từ thi kinh: Hồng nhạn vu phi, túc túc kỳ vũ.

Vì vậy Sở Vũ đổi tên thành Tống Hồng.

“Thì ra là Tống tiền bối.” Lâm Thi Mộng hành lễ với Sở Vũ.

Được đó, nhanh như vậy đã thăng lên thành tiền bối rồi. Trong lòng Sở Vũ cười gượng, có chút không biết làm thế nào, cũng không thể nói rõ thân phận của bản thân vào lúc này.

“Không cần gọi tiền bối gì đâu, cứ gọi Tống ca là được rồi.”

“Vậy... được thôi, Tống đại ca!” Lâm Thi Mộng gọi một câu giòn giã.

Trong lòng Sở Vũ cười thầm, vì bình thường Lâm Thi Mộng luôn bắt Sở Vũ gọi cô là tỷ tỷ.

“Ừm, chúng ta đi thôi.”

Sở Vũ cũng không muốn để lỡ thời gian, ai biết đám người Tề Hằng đó có pháp khí đặc biệt gì không.

Pháp trận mà di tích thượng cổ này để lại, trải qua thời gian lâu như vậy mà vẫn không phai mờ uy lực của nó.

Điều này chứng tỏ nơi sâu trong di tích chắc chắn sẽ có bảo vật tồn tại!

...Tề Hằng lui vào nơi sâu của pháp trận, suýt chút nữa bị kiếm khí của một sát trận phát ra chém thành hai nửa.

Món pháp khí hộ thân trước đây đã hoàn toàn bị hủy, mỗi một bước ở nơi này, Tề Hằng đều kinh hồn bạt vía.

Sự căm hận trong lòng hắn đối với Sở Vũ và Lâm Thi Mộng đã đến đỉnh điểm.

“Đồ khốn kiếp đáng chết! Còn ả tiện nhân đó nữa, Tề Hằng ta... tuyệt đối sẽ không tha cho các người!”

Tề Hằng từ nhỏ đến lớn vẫn luôn thuận buồm xuôi gió, trước giờ chưa từng chịu thiệt thòi lớn như thế.

Quan trọng là thiệt thòi lần này lại còn ở trước mặt người phụ nữ trong lòng của hắn... nên càng khiến Tề Hằng phẫn nộ.

Quả thực hắn là muốn dùng cưỡng bức đối với Lâm Thi Mộng, nhưng việc đó không có nghĩa hắn không để tâm đến Lâm Thi Mộng.

Đó là vị hôn thê của hắn! Mẹ kiếp, ta động vào vị hôn thê của mình thì đã sao?

Có vấn đề à?

Đâu có vấn đề đâu!

Tề Hằng chửi mát, tìm kiếm khe hở trong pháp trận một cách cẩn thận. Không ngừng vận dụng năng lực của bản thân tính lui tính tới.

Không thể không nói rằng cái tên này thực ra cũng là một thiên tài thật sự.

Cửu Tiêu suy cho cùng là cổ giáo, nội tình bên trong rất thâm hậu, các sách cổ liên quan đến pháp trận cũng có không ít. Tề Hằng vẫn luôn có nghiên cứu về pháp trận.

Trước đây có thể tìm được Lâm Thi Mộng cũng không phải ngẫu nhiên.

Tề Hằng đã mất gần một tiếng, cuối cùng cũng tìm được hai cường giả thông mạch cảnh của Hàn Tiêu.

Hai người này vừa nhìn thấy Tề Hằng bị thương khá nặng, hơn nữa nhìn vào không giống như bị pháp trận đả thương thì đều rất kinh ngạc.

“Tề sư đệ đây là bị sao thế? Sao lại bị thương nặng như vậy?”

“Chẳng lẽ là Lưu gia? Không đúng, Lưu gia không có cái gan này, vả lại họ cũng đâu có thực lực này?”

Hai người vội vàng lấy thuốc trị thương ra, muốn giúp Tề Hằng chữa trị.

Tề Hằng vừa nãy đã uống thuốc trị thương thượng hạng nên từ chối đan dược của hai người. Sau đó nói: “Vừa nãy tôi đã gặp Thi Mộng nhưng lại không cẩn thận bị người ta đánh lén, người đó đã cướp pháp khí Tiên Thiên cổ kiếm bằng đồng của tôi, còn uy hiếp Lâm Thi Mộng...” Trên mặt Tề Hằng có hơi nóng bừng, việc này đối với hắn mà nói là sự xỉ nhục cực lớn.

“Lâm sư muội bị uy hiếp?”

Hai cường giả thông mạch của cổ giáo Hàn Tiêu vừa nghe thì lập tức bị giật mình.

Tuy nói Tề Hằng vừa bước vào thông mạch cảnh chưa bao lâu, chỉ là một võ giả thông mạch cảnh nhất đoạn.
Nhưng lực chiến của hắn thì thông mạch cảnh nhất đoạn bình thường tuyệt đối không thể so được.

Trong thế tục này cũng xem là cao thủ đỉnh cấp rồi, người tầm thường căn bản không thể làm tổn thương đến hắn.

Một cường giả thông mạch cảnh của Hàn Tiêu trong số đó, trông có vẻ tầm bốn mươi mấy tuổi, mặt vuông, thân hình trung bình, tên là Tôn Vĩ.

Ông ta nhìn Tề Hằng, vẻ mặt có biểu cảm kinh ngạc: “Đối phương là kẻ nào? Chẳng lẽ là cường giả đến từ cổ giáo nào đó?”

Một cường giả thông mạch của Hàn Tiêu còn lại tên là Vương Nam, năm nay ba mươi mấy tuổi, đôi mắt không to, hơi mập, đầu tóc xoăn.

Lúc này cũng có vẻ mặt với biểu cảm chấn động, nhìn Tề Hằng: “Có thể đả thương Tề sư đệ, lẽ nào là cường giả thông mạch cảnh đoạn vị cao?”

Tề Hằng nhếch mép, mặt đỏ lên, nói có chút ngại ngùng: “Tôi không quen người đó, hắn chắc vẫn chưa đến thông mạch cảnh nhưng lực chiến rất mạnh.”

“Sao có thể chứ?”

“Xung huyệt cảnh lực chiến rất mạnh cũng không thể là đối thủ của thông mạch cảnh mà?”

Hai cường giả thông mạch cảnh Tôn Vĩ và Vương Nam đều có trạng thái vẻ mặt ngơ ngác, ngẩn tò te nhìn Tề Hằng.

“Hắn đánh lén!” Sắc mặt của Tề Hằng tối sầm, cắn răng nói: “Trên người kẻ đó có thể mang theo pháp khí che lấp khí tức, cộng thêm pháp trận ở đây cũng có tác dụng ẩn giấu nên tôi mới bị hắn đánh lén thành công.”

Tôn Vĩ hít một hơi lạnh, không nhịn nổi nói: “Đối phương có thể đánh lén một cường giả thông mạch cảnh, e rằng bản thân cũng sẽ không quá yếu, cho dù chưa đến thông mạch cảnh nhưng sợ là cũng cách không xa.”

Vương Nam gật gật đầu: “Việc cấp bách hiện giờ là nhanh chóng cứu Lâm sư muội về.”

Lâm Thi Mộng bái nhập cổ giáo Hàn Tiêu là bái đại trưởng lão của phái Hàn Tiêu nên vai vế rất cao.

Cho dù trong lòng hai người Tôn Vĩ và Vương Nam đều rõ một số việc, nhưng họ lại không thể để Lâm Thi Mộng bị người ta uy hiếp.

Tôn Vĩ nhìn Tề Hằng: “Tề sư đệ còn có thể tìm được người đó không? Chúng ta phải nhanh cứu sư muội ra, nếu để lâu quá lỡ xảy ra việc gì bất ngờ.”

Tề Hằng gật gật đầu, hắn tìm cứu binh mục đích cũng chính là muốn xử tên khốn đáng chết đó.

Nhưng trước lúc đó, hắn phải tìm được mấy cường giả thông mạch cảnh khác của môn phái mình mới được.

Tuy nói hắn có sức mạnh rất lớn, nhưng việc hắn làm đối với Lâm Thi Mộng thì hai người của Hàn Tiêu này cũng sẽ không nói thêm gì.

Tuy nhiên vừa nãy hắn đã nói dối, hắn nói Lâm Thi Mộng bị uy hiếp, đến lúc hai người này phát hiện không phải vậy thì có giúp hắn đối phó với người đó không vẫn chưa nói chắc được.

Đặc biệt là ở nơi này.

Việc không bảo đảm thì hắn cũng không muốn làm.

Bên này Tề Hằng dẫn theo Tôn Vĩ, Vương Nam không ngừng tìm người của Cửu Tiêu và Hàn Tiêu, Sở Vũ bên đó thì lại dẫn theo Lâm Thi Mộng đánh thẳng vào hoàng long!

Lâm Thi Mộng căn bản không dám tin, người thanh niên cao gầy xách kiếm cổ bằng đồng trước mắt này có trình độ đối với pháp trận lại sâu như thế.

Dường như hắn có một đôi mắt có thể nhìn thấu mọi thứ, dẫn Lâm Thi Mộng quẹo chỗ này quẹo chỗ kia, lách qua tất cả sát trận.

Ban đầu Lâm Thi Mộng còn có chút không dám tin, bởi vì trông “Tống Hồng” có chút quá tùy ý.

Không giống những cao thủ pháp trận tí nào, tiến hành các loại tính toán, các loại suy diễn rồi sau đó mới từ từ đi về phía trước.

Nếu không phải cảm thấy không thể thì Lâm Thi Mộng thậm chí có cảm giác: ở đây giống như là nhà của Tống đại ca vậy!

Quan trọng là con mắt dọc giữa ấn đường của Sở Vũ có thể nhìn thấy tất cả mọi thứ trong pháp trận này.

Nếu là loại pháp trận cao cấp đó thì Sở Vũ dù có nhìn thấu cũng chưa chắc có năng lực đi vào dễ dàng.

Nhưng pháp trận ở đây lại đã trải qua sự phai mờ của biết bao năm tháng nên sớm đã mất đi uy năng thực sự vốn có.

Nếu không đừng nói võ giả thông mạch cảnh, sợ rằng dù là tu sĩ Tiên Thiên nếu tùy ý xông vào cũng chỉ có một con đường chết!

Sở Vũ dẫn theo Lâm Thi Mộng, hai người tiến về phía trước, cuối cùng cũng đi ra khỏi pháp trận cực lớn đó.

Một cung điện rộng lớn đập vào mắt khi hai người đi ra khỏi pháp trận.

Cung điện này khá to lớn, toát ra phong cách cổ đầy bể dâu, yên lặng như tờ, giống như bị bụi che phủ đã hàng trăm triệu năm vậy.

“Trời ơi... ở đây, ở đây lại có thể ẩn giấu một tông môn cổ xưa... hoàn hảo?”

Lâm Thi Mộng bị kinh ngạc đến đờ đẫn cả người, vẻ mặt cô chấn động nhìn tòa cung điện trước mặt, sau đó nói lẩm bẩm: “Tống đại ca, anh thật lợi hại!”

Chương 32: Dòng Sông Hộ Giáo

Khung cảnh này quả thực khiến người ta rung động!

Không ai ngờ được, phía sau pháp trận trùng trùng lại ẩn giấu một cụm cung điện cổ xưa được bảo tồn hoàn hảo như vậy.

Thực sự là quá rộng lớn!

Những kiến trúc mà trước đây Sở Vũ đã thấy nếu so với cung điện trước mắt này thì thực sự là quá nhỏ bé.

Giống như sự chênh lệch giữa đom đóm và trăng sáng vậy.

Hai người xuất hiện ở một mỏm núi, cung điện này chính là ở trong sơn cốc cực lớn bên dưới.

Xung quanh cung điện còn có một dòng sông lớn rộng mấy trăm mét bao quanh.

Sở Vũ mở con mắt dọc giữa ấn đường, nhìn về phía một tòa cung điện cao lớn nhất.

Khi ánh mắt hắn muốn xuyên qua bức tường phong cách cổ xưa của cung điện thì lại gặp phải cản trở.

Không thể nhìn xuyên được!

Sở Vũ lần đầu tiên gặp phải tình huống này, hắn có hơi không tin nên tập trung tinh thần nhìn vào bên trong lần nữa.

Lần này, hắn thành công gây ra một số phản ứng, trên bức tường của cung điện khổng lồ đó đột nhiên phát ra một luồng sức mạnh vô hình, xuôi theo ánh mắt của Sở Vũ... tựa như mũi tên bắn về phía Sở Vũ bên này!

Phản ứng của Sở Vũ cực nhanh, lập tức nhắm con mắt dọc ở ấn đường lại.

Luồng sức mạnh đó tản đi trước mắt hắn.

Thậm chí đến cả Lâm Thi Mộng ở bên cạnh cũng có cảm nhận được.

Trong lòng Sở Vũ toát mồ hôi lạnh, nói thầm bản thân có hơi lỗ mãng rồi, suýt chút nữa đã gặp phải tấn công.

Phía trên bức tường đó lại có khắc pháp trận phòng ngự, mắt dọc của hắn không thể nhìn xuyên thấu.

Nếu như cố ý muốn nhìn xuyên qua thì sẽ bị đánh trả.

“Tống đại ca, có chuyện gì vậy?” Lâm Thi Mộng nhìn Sở Vũ có hơi nghi hoặc.

Sở Vũ lắc lắc đầu, lại thử dùng mắt dọc nhìn dòng sông bao quanh cụm cung điện đó.

Hắn trở nên cẩn thận hơn, ở đây không dễ vào như trong tưởng tượng!

Nếu ngay cả trên tường của cung điện cũng khắc pháp trận đề phòng nhìn trộm, vậy thì dòng sông nhìn có vẻ bình thường này sợ rằng... cũng không đơn giản như thế.

Quả nhiên, dưới sự quan sát của con mắt dọc ở ấn đường thì phát hiện bên trên con sông này có lượng lớn năng lượng vô hình trôi nổi.

Số năng lượng này giống như một tấm mạng nhện vậy, từng sợi từng sợi phân bố các nơi. Toàn bộ đều yên tĩnh bất động.

Sở Vũ cúi đầu xuống, nhặt từ dưới chân lên một hòn đá cuội lớn bằng lòng bàn tay, dùng tay áng chừng hai cái, cảm thấy trọng lượng cũng được.

Lâm Thi Mộng ở một bên nhìn “Tống đại ca” với vẻ mặt khó hiểu, không biết hắn đang làm gì.

Sở Vũ vung cánh tay lên, ném mạnh hòn đá trong tay đó về phía dòng sông kia.

Vút!

Một tiếng xé gió mạnh mẽ.

Hòn đá này đã bay về phía con sông đó!

Trên mặt Lâm Thi Mộng có hơi kinh ngạc, cô không thể cảm nhận được cảnh giới cụ thể của Tống đại ca nhưng lại có thể đoán được cảnh giới của hắn, chắc vẫn chưa đến thông mạch.

Nhưng loại lực chiến mà Tống đại ca biểu hiện ra lại đặc biệt khiến người khác kinh ngạc.

Tuy nhiên sau đó, Lâm Thi Mộng không có thời gian đoán lai lịch của “Tống đại ca” nữa.

Bởi vì hòn đá mà Sở Vũ ném ra ở phía trên vùng trời của dòng sông nhìn rất bình thường đó, trực tiếp bị một tia sáng đánh trúng.

Vỡ vụn trong chớp mắt!

Luồng tia sáng đó xuất hiện rất đột ngột, chỉ lóe lên rồi tiêu biến vô hình.

Sau đó hòn đá cũng biến mất!

Vốn dĩ Lâm Thi Mộng vẫn cho rằng tốc độ của viên đá này có thể khiến cho nước sông tạo ra một con sóng lớn cuồn cuộn chứ.

Nhưng không ngờ kết quả lại như vậy.

Hòn đá cứng chắc trong chốc lát đã bị đánh vỡ, vậy nếu là người thì sao?

“Trên dòng sông đó... có pháp trận tồn tại?”

Lâm Thi Mộng nghĩ mà sợ, may mà chưa tùy tiện xông vào, nếu không thật sự là ngay cả chết như thế nào cũng không biết.

Trên thực tế, dưới sự quan sát của mắt dọc ở ấn đường Sở Vũ, hòn đá đó ở khoảnh khắc tiếp cận dòng sông thì số năng lượng vốn dĩ yên tĩnh bất động đó trong nháy mắt đã giống như bạo động vậy.

Dùng một phương thức vô cùng cuồng bạo trực tiếp phân giải viên đá.

Trong lòng Sở Vũ không nhịn nổi mà hít một hơi lạnh, nhìn Lâm Thi Mộng một cái rồi cười gượng: “Chúng ta tuy xông qua được pháp trận ở vòng ngoài, nhưng muốn vào cụm cung điện đó thì e rằng không dễ.” Lâm Thi Mộng gật đầu, nhìn dòng sông đó nghĩ lại mà còn sợ.

Sau đó, Sở Vũ dẫn Lâm Thi Mộng men theo con sông này bắt đầu tìm kiếm không ngừng.

Sở Vũ cảm thấy nơi này chắc chắn sẽ có một con đường có thể vào bên trong.

Lâm Thi Mộng nói: “Tống đại ca, anh nói đệ tử môn phái ở đây có dùng một pháp quyết nào đó để vào bên trong không?”

“Pháp quyết?”

Sở Vũ hơi nhíu mày, xuất thân từ gia tộc ẩn thế nên hắn dĩ nhiên biết pháp quyết là gì.

Thông qua các văn tự đặc biệt, dùng một loại vận luật đặc biệt niệm đọc, tạo ra cộng hưởng với năng lượng giữa trời đất.

Tu sĩ cảnh giới uyên thâm thậm chí không cần dùng miệng để niệm đọc ra, mà chỉ cần dùng sóng của tinh thần lực là có thể kích hoạt năng lượng giữa trời đất.

“Nếu cần pháp quyết mới có thể vào, vậy thì thật sự là có hơi phiền phức rồi.”

Sở Vũ có hơi bực bội, đã vào bảo sơn lẽ nào còn phải ra về tay không?

Chính vào lúc này, ở một mỏm núi cách hai người mười mấy dặm đột nhiên xuất hiện mấy bóng người.

Chính là đám người Tề Hằng.

Sau khi họ đi ra cũng bị cụm cung điện khí thế to lớn trước mắt làm cho rung động. Nhất thời cũng không để ý đến Sở Vũ và Lâm Thi Mộng ở trên mỏm núi khác cách mười mấy dặm.

Hai người Sở Vũ và Lâm Thi Mộng trốn vào sau một hòn đá lớn.

Lâm Thi Mộng nhìn một cái rồi truyền âm cho Sở Vũ: “Mấy người bên cạnh Tề Hằng chính là cường giả thông mạch của Cửu Tiêu và Hàn Tiêu.”

“Người trung niên mặt vuông đó là Tôn Vĩ, người hơn ba mươi tuổi, đầu tóc xoăn đó là Vương Nam, lão già nhỏ đó là Chu Xương Trấn, người bốn mươi mấy tuổi trông có vẻ rất có khí thế đó là Tiêu Trường Thanh. Bốn người họ đều là sư huynh ở Hàn Tiêu của tôi.”

“Ba người trung niên còn lại đều là cường giả thông mạch cảnh của Cửu Tiêu...”

Lâm Thi Mộng giới thiệu cho Sở Vũ, nhưng trong lòng lại có chút khó chịu. Mấy sư huynh này ngày thường đối với cô cũng rất tốt, cô cũng rất tôn trọng các sư huynh đồng môn này.

Nhưng sau khi nghe những lời đó của Tề Hằng, đối diện với những đồng môn này lần nữa thì trong lòng Lâm Thi Mộng tràn đầy mâu thuẫn và xoắn xuýt.

Cô không nghi ngờ Tề Hằng nói dối, bởi vì rất nhiều việc cô cũng tự mình có cảm nhận.

Ví dụ như lúc cô vừa gia nhập sư môn, sự hòa nhã dễ gần của những đại lão cao cấp của cổ giáo Hàn Tiêu khi nhìn thấy cô, sự hâm mộ trong mắt của các sư tỷ sư huynh trong môn phái đến hôm nay cô vẫn còn nhớ.

Nhưng sau đó có một ngày, những người đó đột nhiên mất đi sự nhiệt tình vốn có đối với cô, ánh mắt nhìn cô của rất nhiều đại lão thân phận địa vị cực cao đều tràn đầy thương tiếc.

Lúc đó Lâm Thi Mộng còn nhỏ, rất nhiều chuyện không hiểu nên cũng không nghĩ sâu xa như vậy.

Không lâu sau, cô đã quay về thế tục và không còn quay lại sư môn nữa.

Sau khi nghe thấy những lời đó của Tề Hằng, Lâm Thi Mộng mới hiểu nguyên nhân do đâu.

Thiên phú không đủ nên bị vứt bỏ rồi!
Mình không cần số mệnh như vậy! Lần này, mình nhất định phải tìm được cơ duyên thuộc về mình ở nơi này. Lâm Thi Mộng thầm thề trong lòng.

Đám người Tề Hằng bên đó nhìn cụm cung điện khổng lồ trong sơn cốc ở nơi xa đó, ánh mắt đều sáng lấp lánh, trong lòng đều đang ngấm ngầm mưu tính.

Tôn Vĩ nhìn sơn cốc bên dưới: “Chúng ta xông qua đây rất không dễ dàng, chỉ tính pháp khí thì đã tổn thất sáu món. Nay thành quả thắng lợi đã ở trước mắt, các anh có dự định gì không?”

Một cường giả thông mạch của Cửu Tiêu nói: “Hai cổ giáo lớn chúng ta đừng có phân chia gì nữa. Tôi đề nghị, đồ ai tìm được thì tính là của người đó. Tìm kiếm loại di tích thượng cổ này thì cần có cơ duyên, vận khí ai mạnh hơn thì người đó có thể tìm được bảo vật tốt hơn.”

Vương Nam chớp đôi mắt nhỏ, gật đầu: “Tôi cũng nghĩ như vậy.”

Những người khác cũng đều hùa theo.

Những lúc này, Lâm Thi Mộng hay là Lưu gia đất Tứ Xuyên đều bị họ bỏ quên luôn rồi.

Lưu gia đất Tứ Xuyên bên kia, đến khi đó cho chút lợi ích thích hợp thì coi như báo đáp rồi.

Không lẽ thật sự chia cho họ hai phần lợi ích hay sao? Họ cũng phải có tư cách để nhận chứ!

Đến hiện tại, không có một người nào của Lưu gia xông ra thì chứng tỏ họ không có khả năng!

Tiêu Trường Thanh hí mắt nhìn sơn cốc phía dưới, nói: “Mọi người dựa vào bản lĩnh của mình, nhưng sao tôi có cảm giác chúng ta muốn vào khu cung điện đó thì hình như không dễ dàng như thế?”

Thương tích của Tề Hằng được áp chế tạm thời, nhưng chắc chắn không phát huy được thực lực như khi bình thường, khuôn mặt trẻ con đó đã rửa sạch sẽ nhưng vết tích sống mũi bị đánh gãy vẫn còn. Mũi vẫn còn vẹo.

Sắc mặt hắn u ám, nói: “Chúng ta có phải nên tìm được Lâm Thi Mộng và tên đánh lén đó trước không? Nếu không người đó rất có thể sẽ lại âm thầm ra tay với chúng ta lần nữa.”

Lão già Chu Xương Trấn nói giọng có hơi coi thường: “Một tên rác rưởi xung huyệt cảnh mà thôi, không cần phải để tâm.”

Trong mắt Tề Hằng lóe lên một tia xấu hổ và tức giận, không lên tiếng.

Thân phận địa vị của hắn tuy không thấp, nhưng đối với những cao thủ sớm đã vào thông mạch cảnh thì cũng không dám quá láo xược.

Tiêu Trường Thanh hòa giải nói: “Tề Hằng đệ cũng là lo lắng cho vị hôn thê của đệ ấy, nhưng trước mắt ta lại cảm thấy vẫn nên xử lý việc chính trước.”

“Đúng là phải như vậy.”

“Tìm kiếm di tích cổ quan trọng hơn.”

“Nơi như thế này muốn tìm được một người, quá khó.”

“Lâm sư muội là người tốt sẽ tự có thiên tướng.”

Tề Hằng trầm mặc không nói, ngay cả mấy sư huynh của hắn cũng tán đồng việc tìm kiếm di tích cổ trước thì hắn còn có thể nói gì?

Ở đây chỉ có một mình hắn đặc biệt quan tâm Lâm Thi Mộng và tên hung thủ đó thôi. Những người khác thì để ý nhiều đến bảo vật trong cụm cung điện hoàn hảo dưới đây hơn!

Một cường giả thông mạch của Cửu Tiêu nhìn mọi người một cái, sau đó nói: “Tôi sẽ đánh trận đầu này!”

Nói rồi thân hình ông ta vút một cái, trực tiếp tăng tốc độ lên đến cực hạn, xông về phía dưới.

Con sông lớn rộng mấy trăm mét, đối với người bình thường mà nói dĩ nhiên tựa như lạch trời, nhưng đối với những người này mà nói chẳng qua chỉ là một bước nhảy nhẹ nhàng.

Nhìn thấy cường giả thông mạch này đã di chuyển, những người khác cũng không chịu rớt lại phía sau.

Cổ giáo Hàn Tiêu bên này, hai người Chu Xương Trấn và Tiêu Trường Thanh theo sát phía sau cũng xông qua bên đó.

Chu Xương Trấn ở trước, Tiêu Trường Thanh ở phía sau.

Những người khác thì theo sau, họ còn có chút không xác định.

Con sông đó nhìn có vẻ yên ả nhưng ai biết sẽ có nguy hiểm gì không?

Lúc này, cường giả thông mạch Cửu Tiêu xông xuống đầu tiên đã đến bờ sông, hình như trong chớp mắt đã đến giữa sông rồi!

Tốc độ của thông mạch cảnh quá nhanh, mặt sông rộng mấy trăm mét đối với họ mà nói thật sự không có bất kỳ độ khó nào.

Chu Xương Trấn theo sát phía sau cũng xông đến trên vùng trời của con sông này.

Sở Vũ và Lâm Thi Mộng nhìn từ xa, Lâm Thi Mộng dù muốn báo hiệu cũng không kịp.

Bởi vì động tác của những người này quá nhanh!

Tranh vượt lên trước, sợ bị người khác cướp mất.

Chính vào lúc này thì đột nhiên xảy ra dị biến!

Một luồng ánh sáng bỗng nhiên lóe lên!

Thân thể mấy cường giả thông mạch cảnh Cửu Tiêu xông lên phía trước đó bỗng chốc nổ tung!

Chớp mắt đã biến mất trên vùng trời của con sông.

Chương 33: Qua Sông

Chu Xương Trấn của Hàn Tiêu theo sát phía sau và đã bước vào phạm vi phía trên mặt sông cũng không thể thoát khỏi vận hạn này, sau một tia sáng lóe lên thì thân thể ầm ầm nổ thành từng mảnh.

Hóa thành hạt bụi mà mắt thường hầu như không thể thấy được.

Ngay đến một tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra thì đã chết rồi!

Cường giả thông mạch thứ ba muốn xông qua mặt sông, một chân gần như đã sắp bước lên mặt sông thì cố gắng dừng người rồi quay lại.

Lực phản tác dụng lớn mạnh khiến ông ta phun ra một ngụm máu tươi ngay tại đó.

Bị thương không nhẹ!

Nhưng trong mắt ông ta lại chỉ có sự vui mừng!

Bởi vì nếu không thể dừng lại thì ông ta cũng tuyệt đối không thoát được.

Cảnh đó khiến người ta bất ngờ không kịp đề phòng!

Quá thảm rồi!

Cũng thật đáng sợ!

Quả thực là quá đột ngột, hai cường giả thông mạch cảnh lại trực tiếp nổ tung trên không trung mà không thể chống đỡ được chút nào.

Ông ta không phải biến mất vô căn cứ, những người ở phía sau thấy rất rõ ràng.

Ngoại trừ Tề Hằng chạy theo sau cùng.

Bởi vì ảnh hưởng của vết thương nên hắn không nhìn rõ lắm vị sư huynh đó của hắn và Chu Xương Trấn của Hàn Tiêu biến mất như thế nào.

Khi hắn chạy đến bên bờ sông thì chỉ thấy nước sông chuyển động cuồn cuộn, xung quanh tĩnh lặng.

Những người còn lại sắc mặt ai cũng trắng bệch, không có chút huyết sắc nào.

Vẻ mặt Tiêu Trường Thanh kinh hoàng, nói lẩm bẩm: “Trên người của sư huynh Chu Xương Trấn... còn có một món pháp khí hộ thể, vậy mà không đối phó được chút nào ư? Cứ vậy mà... chết rồi?’

Một cường giả thông mạch cảnh của Cửu Tiêu hít một hơi sâu, ép bản thân bình tĩnh lại.

“Nhiều năm như vậy, di tích thượng cổ mà bọn tôi thăm dò tuy không tính là nhiều nhưng thực ra cũng không phải ít. Nơi nguy hiểm như thế này vẫn là lần đầu tiên gặp.”

Tôn Vĩ nói: “Tôi cũng chưa thấy di tích thượng cổ nào bảo tồn hoàn hảo như vậy, ở đây... ngoài sự vắng vẻ thì tất cả mọi thứ đều quá bình thường. Nhưng đó... thực ra chính là sự bất thường lớn nhất.”

“Hiện giờ nói chuyện đó thì có ý nghĩa gì nữa?”

Một võ giả thông mạch của Cửu Tiêu rất không khách sáo, ông ta có giao tình rất sâu sắc với vị sư huynh đã chết đó, trơ mắt nhìn sư huynh chết đi nên đang trong tâm trạng đau buồn khôn xiết.

Tôn Vĩ nhìn ông ta một cái, nói lạnh lùng: “Đừng nói giống như tôi đã hại người như vậy, sư huynh của tôi cũng không còn nữa rồi!”

“Được rồi, đừng cãi nhau nữa, xảy ra chuyện như thế không ai vui vẻ cả, bình tĩnh một chút.” Tiêu Trường Thanh ra mặt hòa giải, sau đó nhìn Vương Nam vừa rồi phun ra một ngụm máu: “Anh không sao chứ?”

Người thứ ba vừa nãy suýt chút nữa đã bước một chân lên mặt sông chính là Vương Nam.

Vương Nam lấy ra từ trong người một bình ngọc nhỏ, đổ một viên đan dược ra rồi nuốt xuống, sau đó đưa tay quẹt đi vết máu ở khóe miệng, cười gượng rồi lắc lắc đầu nói: “Không sao, nhưng nguy hiểm quá!”

Tề Hằng lúc này mới tròn mắt nhận ra: “Họ... đã chết rồi?”

“Sư đệ, đệ mới biết à?” Một vị sư huynh của Tề Hằng vẻ mặt đau khổ.

Cả người Tề Hằng đờ ra, tuy hắn nhìn thấy vị sư huynh đó biến mất, cũng nhìn thấy Chu Xương Trấn của Hàn Tiêu biến mất, nhưng vì vết thương quấy nhiễu nên hắn không nhìn rõ lắm.

Trong lòng còn tồn tại một chút ảo tưởng, cảm thấy họ có phải là vào một không gian thần bí nào đó rồi hay không?

Lúc này mới đột nhiên cảm thấy lạnh người, bất giác rùng mình.

Cửu Tiêu bọn họ, lần này tính luôn cả Tề Hằng thì tổng cộng phái ra bốn võ giả thông mạch cảnh.

Loại cảnh giới này trong nội bộ cổ giáo Cổ Tiêu không được xem là có địa vị cao gì.

Ngoại trừ loại giống như Tề Hằng, thiên phú rất tốt, ở nội bộ cổ giáo có chỗ dựa lớn, bản thân lại là võ giả thông mạch cảnh trẻ tuổi. Thuộc về thiên kiêu trẻ tuổi, nhân tài mới xuất hiện.

Nhưng nhìn trong thế tục thì người đạt đến cảnh giới thông mạch này đều được tính là cường giả hàng đầu.

Đối với gia tộc ẩn thế mà nói, thông mạch cảnh cũng đã xem là cao thủ rồi.

Hầu như đều ở lại trong thế giới nhỏ, xây dựng ngoài trái đất để tu luyện, không dễ gì bước vào thế tục.

Cùng với thời gian cực từ chuyển đổi càng ngày càng lâu, tình trạng này sẽ có thay đổi, cao thủ sẽ ngày càng nhiều.

Nhưng ít nhất hiện tại thì võ giả thông mạch ở gia tộc ẩn thế vẫn có giá trị như bảo bối.

Nhưng đối với các cổ giáo như Cửu Tiêu, Hàn Tiêu mà nói, võ giả thông mạch mà họ phái đi thăm dò di tích mục đích không phải là lấy được bao nhiêu bảo vật có giá trị.

Trọng điểm là “tìm kiếm”.

Nếu là di tích loại vách nát tường xiêu thì nguy hiểm không lớn lắm, cũng không có gì quan trọng, mọi người tùy ý tìm.

Dù sao thì có thể lấy được gì cũng còn phải xem cơ duyên.

Đôi khi có thể thu hoạch được một món pháp khí khiếm khuyết phẩm cấp không thấp, đôi khi có thể không tìm được thứ gì cả. Suy cho cùng không phải bên trong các di tích đều có thể tìm được bảo bối.

Thời gian quá lâu rồi, mấy ngàn vạn năm đủ để biển xanh biến thành nương dâu vô số lần, đủ để phai mờ quá nhiều thứ.

Nhưng nếu gặp phải một số nơi cấm chế đặc biệt lớn mạnh, ví dụ như ở đây!

Vậy thì nhiệm vụ của những người này đơn thuần chính là tìm kiếm.

Chỉ cần tìm hiểu rõ tình hình cơ bản bên trong, sau đó trở về sư môn báo cáo lên thì dĩ nhiên sẽ có người mạnh hơn ra tay.

Những người tìm kiếm này cũng có thể nhận được phần thưởng nhất định.

Nếu sau này có thể kiếm được nhiều bảo vật trong di tích thì họ sẽ còn được phần thưởng cao hơn.

Nhưng lần này, họ đều bị của cải lấy được dễ như trở bàn tay che mắt.

Cụm cung điện ẩn giấu trong sơn cốc này quả thực là quá rộng lớn.

Mấy người họ đều không phải là người không có kiến thức. họ hầu như đã xem các ghi chép và giới thiệu liên quan trên các sách cổ xa xưa.

“Trong thời kỳ thượng cổ có đại giáo huy hoàng, giáo phái rộng lớn, nhìn hết tầm mắt cả ngàn dặm đều là quần thể cung điện, tựa như thiên cung vậy...”

Cảnh tượng trước giờ đều chỉ nghe nói mà chưa từng thấy này, dù là các đệ tử của cổ giáo cũng đều khó khống chế được khát vọng tận sâu trong lòng đối với sự kế thừa cổ xưa và pháp khí thượng hạng.

Vì vậy, tìm kiếm gì đó... sớm đã bị họ ném ra ngoài chín tầng mây rồi.

Đã vào núi bảo tàng thì sao có thể trở về tay không?

Suy nghĩ này ngay cả Sở Vũ cũng có chứ đừng nói gì mấy đệ tử cổ giáo biết rất rõ bên trong di tích thượng cổ hoàn hảo sẽ có những gì.

Khóe miệng Tề Hằng giật giật, tuy thân phận địa vị của hắn trong cổ giáo Cửu Tiêu rất cao, ở thế hệ trẻ tuổi cũng được gọi là thiên kiêu.

Nhưng giờ phút này hắn lại có hơi hoang mang lo sợ.

“Làm sao đây?” Tề Hằng hỏi một cách đau khổ, cảm thấy mũi của mình càng đau hơn.

Sự hưng phấn vừa nãy bị đả kích đến tan tành mây khói rồi.

Tiêu Trường Thanh của Hàn Tiêu nhíu mày, giống như đang suy nghĩ gì đó.

Một vị sư huynh của Tề Hằng nói: “Hay là, chúng ta... quay về đi!”

“Về? Đùa à!” Một võ giả thông mạch cảnh khác của Cửu Tiêu lập tức trợn tròn mắt, nhìn sư huynh đệ đồng môn của mình: “Huynh nói quay về? Tại sao lại về? Chúng ta nhiều năm nay khó khăn lắm mới có một lần cơ duyên như vậy, huynh lại nói muốn quay về? Sau khi về thì chúng ta có thể nhận được gì? Mấy viên đan dược thượng hạng? Một món pháp khí cao cấp khiếm khuyết?”

Võ giả thông mạch của Cửu Tiêu này nhìn sư huynh đồng môn của mình với vẻ mặt kích động, nói lớn tiếng: “Đệ không về! Đệ nhất định phải vào đó!”

Nói rồi, hắn lấy ra từ trên người một tấm ấn phù cũ kỹ một cách cẩn thận. Nhân lúc mọi người đều chưa kịp phản ứng bèn nhanh chóng cắn rách đầu lưỡi, phun một ngụm máu ở đầu lưỡi lên trên ấn phù.

Phía trên tấm ấn phù này bị sứt một góc, lập tức nổi lên một tia ánh sáng vàng!

Tia sáng này thật sự quá mạnh!
Giống như một mặt trời nhỏ vậy, bao phủ lấy võ giả thông mạch cảnh của Cửu Tiêu này ở bên trong, đồng thời có sóng khí tức lớn mạnh bùng phát ra.

Những người khác vừa nhìn thấy lập tức kinh hãi.

“Cái này...” Tiêu Trường Thanh hơi hí mắt lại, nhìn võ giả thông mạch Cửu Tiêu toàn thân đã bị ánh sáng vàng bao phủ rồi nói: “Đây có phải là ấn phù hộ thể trong truyền thuyết không? Ánh sáng vàng... đây là ấn phù hộ thể cao cấp à!”

“Đúng! Đây chính là ấn phù hộ thể cao cấp, có thể đỡ được một đòn của tu sĩ Tiên Thiên!’

Trong ánh sáng, truyền đến giọng nói đầy tự hào của võ giả thông mạch Cửu Tiêu: “Năm xưa ở một di tích thượng cổ may mắn có được một tấm, ta vẫn luôn mang theo người chính là vì cơ hội như hôm nay. Các vị, chúc ta gặp may đi...”

Giọng nói của người này mang theo mấy phần đắc ý.

Khiến mấy người còn lại đều đỏ mắt không thôi, là ấn phù hộ thể cao cấp có thể đỡ một đòn của tu sĩ Tiên Thiên.

Đó là bảo bối thật sự mà!

Hắn dùng không một chút do dự nào...

Mấy người còn lại đều biết, ấn phù dùng máu đầu lưỡi kích hoạt thì người khác không thể sử dụng nữa!

Vì vậy cũng chỉ có thể nhìn với cảm xúc phức tạp.

Võ giả thông mạch Cửu Tiêu được bao phủ trong ánh sáng vàng này thụt lùi mấy bước, sau đó đột nhiên xông lên trên mặt sông đó.

Cửu Tiêu bên này còn lại Tề Hằng và một sư huynh khác, Hàn Tiêu còn lại ba người Tiêu Trường Thanh, Vương Nam và Tôn Vĩ.

Còn Sở Vũ thì cùng với Lâm Thi Mộng nấp trên mỏm đá cách mười mấy dặm, yên lặng nhìn họ.

Võ giả thông mạch cảnh cao cấp, tốc độ có thể đạt đến mấy lần tốc độ âm thanh.

Mặt sông rộng mấy trăm mét, thực ra trong trường hợp bình thường thì chỉ cần nửa giây, thậm chí tốc độ nhanh hơn.

Vì vậy, chút khoảng cách này kỳ thực chỉ là chuyện trong chớp mắt!

Nhưng đối với năm người ở bên bờ sông này cùng Sở Vũ và Lâm Thi Mộng trên mỏm đá cách mười mấy dặm mà nói thì thời gian lại dài đằng đẵng.

Vào khoảnh khắc người này xông ra, thời gian giống như bị dừng lại vậy!

Cái bóng màu vàng đó, ở thời khắc xông đến giữa sông.

Tim của tất cả mọi người đều giống như sắp rơi ra ngoài!

Thật quá căng thẳng rồi!

Nhưng không bao gồm Sở Vũ, bởi vì hắn có thể nhìn rất rõ!

Hắn mở con mắt dọc ra có thể nhìn thấy rõ ràng, lúc ánh sáng vàng đó vừa bước vào phạm vi phía trên mặt sông thì năng lượng nhiều đến nỗi không tính được số lượng ở phía trên toàn bộ mặt sông bỗng chốc chuyển động dữ dội!

Loại cảm giác này giống như ngàn quân vạn mã cùng bắn tên ở trên chiến trường vậy!

Tất cả năng lượng ùn ùn kéo đến!

Tất cả đều chỉ hướng về ánh sáng vàng đó!

Tốc độ của võ giả thông mạch của Cửu Tiêu tuy rất nhanh, nhưng trên thực tế năng lượng trên mặt sông... có tốc độ còn nhanh hơn cả ông ta!

Hơn nữa, không phải nhanh hơn một chút!

Mà là nhanh hơn rất nhiều lần!

Vì vậy, khi đám người Tề Hằng nhìn thấy ánh sáng vàng đó nổ tung giữa sông.

Lúc tia sáng chiếu vào mắt làm kinh sợ nội tâm của họ...

Sở Vũ sớm đã biết rồi, từ khoảnh khắc bước lên mặt sông, võ giả thông mạch của Cửu Tiêu đó đã bước lên... một con đường chết.

Nhìn giống như ở giữa sông...thậm chí càng gần đến bờ đối diện mới nổ, nhưng thực ra là do quán tính.

Tia sáng màu vàng nổ tung, trên mặt sông hình thành một trận mưa ánh sáng vàng.

Từng đốm từng đốm rớt xuống tới tấp trên sông.

Rất nhanh, mặt sông lại khôi phục vẻ yên tĩnh.

Năm người bên bờ sông, bao gồm cả Sở Vũ và Lâm Thi Mộng trên mỏm đá cách mười mấy dặm đều có sắc mặt trắng bệch.

Bị chấn động đến nỗi không nói nên lời!

Con sông này không có cách nào qua được.

Nhưng chính vào lúc này, một chiếc thuyền con bỗng nhiên từ thượng du trôi bồng bềnh về phía bên này.

Chương 34: Lượng Thông Tin Hơi Lớn

Tề Hằng phát hiện đầu tiên, vẻ mặt hắn kích động dùng tay chỉ vào chiếc thuyền con đó: “Thuyền, có thuyền! Mau nhìn xem, là thuyền đó! Có phải đến đón chúng ta không?”

Bốn người khác bên sông cũng đều nhìn thấy chiếc thuyền đó, trên mặt lộ ra vẻ kích động.

Sở Vũ đứng ở mỏm đá, dùng con mắt dọc ở ấn đường quan sát, nơi chiếc thuyền con đó đi qua thì số năng lượng dập dềnh trên mặt sông ào ào né ra, nhường cho nó một con đường.

“Đây là...” Sở Vũ nhíu mày, nói thầm con thuyền nhỏ này lẽ nào thật sự là đến đón những người xuất hiện ở đây?

Nhưng nếu là vậy thì tại sao vừa nãy không xuất hiện? Phải chết đi hai người rồi mới xuất hiện?

Đây không phải là trêu người ta sao?

Vấn đề này mấy người bên bờ sông cũng đã nhanh chóng nghĩ đến.

Sắc mặt Vương Nam trắng bệch, chớp đôi mắt nhỏ nói: “Đây có khi nào là một cái hố không? Là cạm bẫy? Con thuyền nhỏ này xuất hiện có hơi cổ quái...”

Mọi người nhìn chăm chăm vào con thuyền nhỏ ngày càng đến gần mà không nói gì cả.

Con thuyền không lớn, rộng khoảng một mét, dài tầm ba mét. Đen nhánh, không biết đóng bằng gỗ gì.

Không biết đã trôi trong nước bao nhiêu năm tháng rồi nhưng lại không hề có dấu hiệu mục nát, thậm chí nhìn còn rất mới.

Thuyền nhỏ bồng bềnh, trôi thẳng đến chỗ năm người bên bờ sông.

Sau đó, trong ánh mắt kinh ngạc của năm người bên bờ, thuyền nhỏ từ từ cập bến, nằm ngang trước mặt họ.

Trên thuyền không có mái chèo, kích thước miễn cưỡng có thể chở được năm người này.

Chỉ là năm người bên bờ sông này nhìn nhau, không ai dám lên thuyền!

Có trời mới biết họ lên con thuyền nhỏ này thì sẽ xảy ra chuyện gì?

Có lẽ có thể chở họ đến bờ bên kia bình an, đến được cơ duyên vô tận đó; Cũng có thể... vừa bước lên thì bị năng lượng trên mặt sông thắt cổ!

Sau đó chết không toàn mạng!

Sự nguy hiểm này, ai dám liều?

Tề Hằng luôn cảm thấy gan của mình rất lớn, không sợ gì cả, nhưng lúc này hắn thật sự không có dũng khí bước lên chiếc thuyền con này.

Tiêu Trường Thanh cười nói: “Đây có tính là trùng điệp núi sông ngỡ hết lối, âm u hoa liễu lại một thôn không?”

Vương Nam nói: “Đây gọi là xe đến trước núi ắt có đường!”

Võ giả thông mạch Cửu Tiêu đó nhìn hai người một cái: “Hai người dám lên không?”

Hai người lập tức im miệng.

Nói thầm sao huynh không lên?

Muốn lên thì huynh lên đi! Bọn ta đâu có ngốc!

Vấn đề là, vị Cửu Tiêu này cũng không ngốc!

Năm người nhất thời đều yên lặng, đều nhìn chiếc thuyền con đó mà do dự không quyết được.

Lúc này, trong năm người, Tiêu Trường Thanh cảnh giới cao thâm nhất lại bỗng nhiên giống như cảm nhận được gì đó, đột ngột quay đầu nhìn về một mỏm đá cách mười mấy dặm.

Ánh mắt ông ta rất sắc bén, tựa như hai mũi tên nhọn vậy!

Vô cùng lạnh lẽo, đầy sát khí!

Ông ta vừa nhìn thì bốn người còn lại cũng đều nhìn về bên này theo ánh mắt của Tiêu Trường Thanh.

Da đầu của Sở Vũ ở trên mỏm đá bỗng tê tê, nói thầm hỏng rồi... bị phát hiện rồi!

Hắn vừa định dùng con mắt dọc nhìn thử cảnh giới thực sự của mấy người đó nhưng lại không muốn gây họa nữa.

Vừa nhìn Tiêu Trường Thanh thì đã bị hắn cảm nhận được!

Cảnh giới hai bên chênh lệch có hơi lớn, cảm nhận của Tiêu Trường Thanh quá nhạy bén. Nhưng cái nhìn này của Sở Vũ cũng nhìn thấu được cảnh giới thật sự của Tiêu Trường Thanh.

Thông mạch cảnh ngũ đoạn!

Năm sợi kinh mạch trong mười hai kinh mạch chính là Can kinh, vị kinh, đại tràng kinh, tiểu tràng kinh và tâm bao kinh (1) trong cơ thể Tiêu Trường Thanh đã hoàn toàn được đả thông.

Sợi kinh mạch ở tim đó cũng đã được đả thông một phần ba rồi!

Hay nói cách khác, Tiêu Trường Thanh là một cao thủ thật sự có thông mạch cảnh ngũ đoạn sơ kỳ, gần đến ngũ đoạn trung kỳ!

Theo sự quan sát của con mắt dọc của Sở Vũ, kinh mạch chưa được đả thông trong cơ thể Tiêu Trường Thanh là có màu đỏ nhạt, còn kinh mạch đã đả thông lại lấp lánh ánh vàng, ánh sáng rạng rỡ!

Nhưng theo quan sát của con mắt dọc, trên kinh mạch đã đả thông lấp lánh ánh vàng đó lại cũng có không ít khuyết điểm nhỏ, còn có một số nơi ánh sáng ảm đạm, hiện lên màu đỏ nhạt.

Đó là những chỗ không hoàn hảo.

Trên thực tế, bất kỳ cảnh giới nào cũng tồn tại vấn đề này.

Ví dụ như xung huyệt cảnh, huyệt đạo giống nhau nhưng mức độ đả thông của mỗi người đều có chỗ khác nhau.

Huyệt đạo của một số người tuy đã đả thông nhưng bởi do công pháp tu luyện, thiên phú mạnh yếu không bằng nhau nên mức độ hoàn hảo của huyệt đạo đả thông có chênh lệch rất lớn.

Đây chính là lý do tại sao cảnh giới tương đồng nhưng sức mạnh phát huy ra lại hoàn toàn khác nhau.

Lực chiến thể hiện ra cuối cùng cũng có chênh lệch khá lớn.

Phân biệt cao thấp rất rõ ràng!

Hơn nữa Tiêu Trường Thanh không phải là sau khi xung huyệt cảnh đả thông hoàn hảo mới bước vào thông mạch cảnh, ba trăm sáu mươi lăm huyệt đạo trong người ông ta cũng còn không ít chỗ chưa được đả thông.

Cũng tức là cả đời của Tiêu Trường Thanh chỉ có thể là một võ giả thông mạch cảnh thôi.

Nhưng dù nói thế nào thì cảnh giới thông mạch cảnh ngũ đoạn này ở thế tục và trước mặt Sở Vũ đều tuyệt đối được xem là cao thủ thật sự rồi.

Vậy nên vào khoảnh khắc biết là đã bị phát hiện, trong lòng Sở Vũ đã nảy sinh ý định muốn rời đi.

Hắn chỉ cần quay người vào trong pháp trận, thì chắc rằng những người này cũng chưa chắc thật sự dám đuổi theo vào đó!

Bọn họ vượt qua pháp trận không giống với bản thân, họ không có năng lực nhìn xuyên thấu, đây là năng lực lớn nhất của Sở Vũ.

Sở Vũ nhìn Lâm Thi Mộng một cái, hắn không muốn để Lâm Thi Mộng ở đây. Tề Hằng ở bên đó, sư môn của Lâm Thi Mộng lại có thái độ này, lỡ như... Sở Vũ có hơi không dám nghĩ đến hậu quả đó.

Hắn tuyệt đối không thể để một mình Lâm Thi Mộng ở đây.

Nhưng sau đó, Sở Vũ lại nhìn thấy một sự tiếc nuối mãnh liệt trong mắt của Lâm Thi Mộng.

Cô ấy không cam lòng!

Sở Vũ quá hiểu Lâm Thi Mộng.

Lúc này, Tiêu Trường Thanh bên đó phát ra một tiếng gầm lớn: “Tên giặc kia, thả sư muội của ta ra! Nếu không ta sẽ phanh thây ngươi thành vạn mảnh!”

Tề Hằng cũng ở bên đó gào thét: “Tên khốn, thả vị hôn thê của ta ra! Nếu không sẽ diệt cả nhà ngươi!”

Trong lòng Sở Vũ bỗng dâng lên một luồng lửa giận, ai là tên giặc? Ai là tên khốn?

Hắn nhìn Lâm Thi Mộng một cái, nói trầm giọng: “Rút lui đến rìa pháp trận!”

Lâm Thi Mộng cực kỳ thông minh, căn bản không cần Sở Vũ giải thích nhiều, lập tức theo Sở Vũ trực tiếp rút lui đến rìa pháp trận, chỉ cần lùi một bước thì hai người đã có thể thụt lùi vào trong pháp trận.

Lúc này, Tiêu Trường Thanh đã xông đến mỏm núi đó, đáp xuống trước mặt hai người. Một luồng sóng sức mạnh dồi dào tỏa ra, một luồng áp bức đe dọa lớn mạnh chỉ thẳng vào Sở Vũ!

Tôn Vĩ, Vương Nam và Tề Hằng cùng với võ giả thông mạch phái Cửu Tiêu Lưu Thanh cũng theo sau đến mỏm núi đó.

Kẻ thù gặp nhau, mắt long sòng sọc.

Đôi mắt Tề Hằng nhìn chằm chằm Sở Vũ, hai mắt tràn đầy lửa giận, cắn răng nói: “Tên khốn, thả vị hôn thê của ta ra!”

Bởi vì tâm trạng kích động nên sóng sức mạnh trên người Tề Hằng vô cùng mãnh liệt, khiến cho lượng lớn hoa cỏ cây cối ở mỏm núi này nghiêng ngả.

Một lượng lớn hoa cỏ thậm chí còn tan nát luôn!

Sở Vũ nhìn Tề Hằng một cái: “Nhóc con, số hoa cỏ này chết thành như vậy, thảm thương như thế chắc không phải là bị cậu dọa chết đó chứ?”

“Ngươi chán sống!” Tề Hằng nghiến răng nghiến lợi, mặt đen cả lại.

Lúc này, đám người Tiêu Trường Thanh lại nhìn ra một số bất thường.

Tiểu sư muội Lâm Thi Mộng của họ, hình như... không phải bị ức hiếp?

Cảnh vừa nãy Lâm Thi Mộng cùng rút lui với Sở Vũ, lùi đến rìa pháp trận bị họ nhìn thấy hết. Trong mắt mấy người đều lộ ra vẻ kinh ngạc.

Thái độ này của Lâm Thi Mộng... có hơi đáng để suy nghĩ nhỉ?

Đây rõ ràng là một điệu bộ cùng tiến cùng lùi với người “cưỡng ép” cô ấy mà!

Mấy người này đều không phải con nít, kinh nghiệm đủ phong phú, mắt cũng đủ tinh tường.

Lúc này, Lâm Thi Mộng nhìn mấy người Tiêu Trường Thanh, nói: “Sư huynh, anh ta không phải tên giặc gì cả, vừa nãy anh ta đã cứu muội trong tay Tề Hằng.”

Cái gì?

Mấy người Tiêu Trường Thanh tuy đã đoán được chút gì đó, nhưng nghe lời này vẫn không nén nỗi sự kinh ngạc.

Nói thầm tình huống gì đây? Một người lạ cứu muội từ trong tay vị hôn phu của muội?

Vẻ mặt mấy người Tiêu Trường Thanh nhìn Lâm Thi Mộng và Sở Vũ một cách hồ nghi, sau đó lại quét mắt sang Tề Hằng mặt đầy phẫn nộ.

Cảm thấy lượng thông tin trong này... có hơi lớn.

***

(1) Năm sợi kinh mạch đó là: kinh mạch gan, kinh mạch dạ dày, kinh mạch đại tràng, kinh mạch ruột non và kinh mạch màng tim

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau