VÔ CƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô cương - Chương 26 - Chương 30

Chương 25: Hoạt Động Bí Mật

Sau bữa tiệc rượu đó, mấy nhà Long Thành bên này cùng đưa ra quyết định rằng sau năm ngày nữa sẽ lập đội tiến đến dò tìm bí mật của Hồ Tiên Động.

Ngày thứ hai sau khi tiệc rượu kết thúc, tập đoàn Sở Thị Long Thành xuất hiện một thiếu nữ đẹp như tiên trên trời.

Đồng thời, trong hòm thư của tất cả ban quản lý tập đoàn Sở Thị cũng có thêm một thông báo liên quan đến việc nhậm chức của Tiểu Nguyệt.

Tập đoàn Sở Thị Long Thành từ hôm nay trở đi có thêm một thư ký tổng giám đốc.

Rất nhiều người đều đang suy đoán về thân phận và lai lịch của thiếu nữ xinh đẹp này, nhưng tư liệu cá nhân của Tiểu Nguyệt lại trống trơn, không ai biết thiếu nữ có nhan sắc vô cùng kiều diễm đó từ đâu đến.

Tuy vậy, cũng có tin tức bên lề nói Tiểu Nguyệt là đến cùng Sở Vũ, hiện giờ đã trở thành thư ký tổng giám đốc, chắc là đang bàn giao.

Nhưng nội bộ tập đoàn Sở Thị cũng không xuất hiện sóng gió quá lớn, bởi vì về căn bản mà nói thì tính chất của tập đoàn Sở Thị thuộc về doanh nghiệp gia tộc.

Các bộ phận quan trọng của cả tập đoàn gần như đều nằm trong tay của người ở nội bộ Sở gia.

Trước đây họ cũng đã biết Sở Vũ phải qua đó thay thế nên bây giờ đối với sự xuất hiện của Tiểu Nguyệt cũng tỏ vẻ rất bình tĩnh.

Thực ra một tập đoàn lớn như thế vẫn luôn vận hành tốt, ai làm tổng giám đốc thì liên quan cũng không quá lớn.

Trừ phi Sở Vũ tùy tiện nhúng tay làm càn làm bậy thì đương nhiên sẽ có người lập tức phản ánh đến bên chỗ hội trưởng lão của Sở gia.

Tiểu Nguyệt đến tập đoàn làm việc, Sở Vũ lại vì “bị ốm” nhập viện nên không đến tập đoàn báo cáo vào buổi đầu tiên.

Bệnh viện mà Sở Vũ nằm là một bệnh viện tư nhân dưới tên Sở gia.

Sở Thiên Hùng còn đặc biệt đưa Sở Tiếu Tiếu đến thăm mấy lần.

Rất nhanh đã có người làm ở bệnh viện tư nhân này không cẩn thận lỡ miệng nói ra, nói rằng Sở Vũ là bị tức giận mà sinh bệnh.

“Các anh biết không? Sở Vũ thực ra là tức giận với Sở tổng nên mới nhập viện.

“Hả? Tức giận với Sở tổng? Tại sao?”

“Nghe nói trước đó có một buổi tiệc rượu, Sở Vũ bị người ta mắng là phế nhân nhưng Sở tổng hình như không trút giận cho hắn...”

“Ai mà quá đáng vậy, mắng khó nghe thế?”

“Đúng vậy, Sở Vũ ở trong phòng tức đến khóc luôn, thật đó, tôi tận mắt nhìn thấy!”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó Sở Vũ tức giận với Sở tổng, không muốn đi làm nên trốn vào bệnh viện giả ốm đó...”

“Ha ha anh nói cũng phải, ai mà thất đức như vậy, mắng người ta phế nhân không phải là vạch ra khuyết điểm à!”

“...”

Những tin tức bên lề này rất nhanh chóng đã truyền ra ngoài.

Người nghe được đều cười ha hả, trong nụ cười còn mang theo vẻ coi thường.

“Vốn dĩ đúng là phế nhân mà, lẽ nào còn sợ người khác nói? Lòng tự tôn cũng lớn quá, ha ha.”

“Theo tôi thấy thì tên phế nhân Sở Vũ này rõ ràng chính là không muốn đi làm mà.”

“Phế nhân không đi làm thì còn có thể làm gì?”

“Tôi nghe nói hắn phải làm bắt đầu từ chức vụ thấp nhất. Mỗi chức vụ ít nhất phải làm một khoảng thời gian. Sau khi hoàn toàn thuần thục mới có thể tiếp nhận toàn bộ tập đoàn.”

“Phế nhân đúng là phế nhân, không làm được việc gì cả. May mà hắn còn nghĩ ra việc trốn vào bệnh viện giả ốm, ha ha ha!”

Không ít người tham gia buổi tiệc rượu đó đều không nhịn nổi mà châm chọc Sở Vũ.

Tuy họ kiêng dè Sở gia nhưng đối với Sở Vũ... thật lòng là không có nể nang gì.

Trước mặt họ còn dám châm chọc thì huống hồ là nói sau lưng.

Trong phòng bệnh của bệnh viện tư nhân, Sở Tiếu Tiếu đang có vẻ mặt bực bội, nói với Sở Vũ: “Đám người bên ngoài thật không ra gì, em hận không thể xé nát mồm của họ!”

Sở Vũ cười rồi lắc đầu: “Anh phải biến mất một cách hợp lý một thời gian, nếu không người khác sẽ nghi ngờ.”

“Nhưng anh...” Sở Tiếu Tiếu nhìn Sở Vũ có chút lo lắng: “Anh thật sự muốn đi tìm chị Lâm à?”

“Đúng vậy, anh có lý do không thể không đi.”

Sở Vũ không muốn để mấy người Sở Thiên Hùng biết bản thân đi làm gì, thậm chí đến cả Tiểu Nguyệt cũng không biết Sở Vũ đang làm trò gì.

Đưa cô ấy đến tập đoàn làm thư ký tổng giám đốc, bản thân thì lại chạy vào bệnh viện giả ốm.

Sở Tiếu Tiếu sau khi ở đó một lúc thì rời đi, sau đó Sở Thiên Hùng đến.

Nhìn Sở Vũ đang nằm trên giường, Sở Thiên Hùng gượng cười nói: “Con hại ta khổ sở rồi, vừa nãy gia tộc bên đó còn có người hỏi ta có phải để cho con chịu uất ức không.”

Trên mặt Sở Vũ có mấy phần áy náy: “Xin lỗi chú Hùng, con làm phiền chú rồi.”

“Ôi dào, người một nhà đừng nói khách sáo thế.” Sở Thiên Hùng xua xua tay, sau đó nhìn Sở Vũ: “Nhưng con thật sự muốn đi tìm Lâm Thi Mộng?”

“Vâng, cô ấy trước đây không từ mà biệt nên con cảm thấy có thể cô ấy có nguy hiểm gì đó.” Sở Vũ nói.
“Nhưng vấn đề là... việc cô ấy muốn làm, con có thể tham gia không?” Sở Thiên Hùng nhìn Sở Vũ có chút lo lắng.

Sở Vũ không thể tu luyện, không có tu vi, Lâm Thi Mộng lại là nữ thiên kiêu xếp top mười trên bảng Thiên Kiêu Hoa Hạ.

Việc cô ấy muốn làm, Sở Vũ thật sự có thể tham gia ư?

Trong lòng Sở Thiên Hùng rất nghi ngờ việc này.

Đối với việc Sở Vũ muốn ông phối hợp giấu nhẹm việc Sở Vũ không ở Long Thành thì ông ấy lại không nghi ngờ gì.

Theo ông ấy thấy, thế lực của Tạ gia phân bố ở rất nhiều khu vực, một khi có được hành tung của Sở Vũ thì rất có thể sẽ cho người ám sát.

Vì vậy nhất cử nhất động của Sở Vũ đều phải hành sự cẩn thận.

“Yên tâm đi chú Hùng, bên cạnh con còn có một số cao nhân. Đúng rồi, qua hai ngày nữa sẽ có một người đến tìm chú, chú trực tiếp sắp xếp cho hắn tham gia tìm kiếm Hồ Tiên Động là được.” Sở Vũ nói: “Người đó là người của con, tuyệt đối có thể tin tưởng!”

Sở Thiên Hùng gật đầu: “Được rồi, vậy con nhất định phải cẩn thận!”

Trên mặt Sở Vũ lộ ra nụ cười mỉm: “Chú Hùng yên tâm.”

...

Nửa tiếng sau, một chiếc xe rất bình thường chạy ra từ hầm để xe của bệnh viện tư nhân Sở gia. Người lái xe là một thanh niên Sở Vũ chưa từng gặp.

Người này là tâm phúc mà Sở Thiên Hùng âm thầm bồi dưỡng, trước giờ chưa xuất hiện trước mặt người khác.

Anh ta đưa Sở Vũ đến ngoại thành Long Thành, sau đó lẳng lặng lái xe rời đi.

Sở Vũ tính toán một chút thời gian, cách thời gian tìm kiếm Hồ Tiên Động còn có bốn ngày. Hắn dự tính dùng thời gian bốn ngày này đi làm một việc.

Trong màn đêm, Sở Vũ hít sâu một hơi rồi bắt đầu vận hành công pháp đổi mặt.

Bắp thịt trên mặt Sở Vũ và cả thân thể của hắn bắt đầu vặn vẹo liên tục, đang chuyển động giống như con sóng vậy.

Sau đó một người trung niên thân hình trung bình, tướng mạo bình thường đã xuất hiện.

“Cảm giác cũng không tệ.”

Một giọng nói có hơi khàn khàn vang lên từ trong miệng của người trung niên này. Trên mặt cũng lộ ra một nụ cười kỳ lạ.

Tiếp đó, hắn bắt đầu chạy băng băng về phía nam.

Tuyến đường mà Sở Vũ chọn là núi sâu rừng già ít người qua lại.

Lúc hắn chạy nhanh hết toàn lực, cả người giống như một cái bóng ma, trong không khí phía sau người liên tục truyền đến tiếng nổ nhẹ.

Khi Sở Vũ chạy hết tốc lực có thể rõ ràng cảm nhận được luồng sức mạnh hùng hồn trong thân thể men theo kinh mạch của hắn, tựa như con sông ầm ầm gào thét.

Luồng sức mạnh này đã vượt xa võ giả xung huyệt cảnh bát đoạn bình thường.

Trong trường hợp thông thường, một võ giả xung huyệt cảnh bát đoạn nếu chạy nhanh hết tốc lực thì tối đa cũng chỉ có thể kiên trì khoảng một tiếng.

Sau một tiếng, cho dù không cạn kiệt sức lực triệt để thì nhiệt độ của cơ thể cũng sẽ tăng lên một con số kinh người. Dùng để chiên một cái trứng gà thì trong chốc lát cũng sẽ cháy đen.

Nhưng khi Sở Vũ chạy đến một tiếng đồng hồ thì rõ ràng có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của hắn lại không đạt đến điểm giới hạn nguy hiểm.

Sức mạnh... lại càng liên tục không dứt!

Tuy trên trán, trên người hắn không ngừng toát ra mồ hôi nhưng tinh khí thần của hắn lại vẫn rất sung mãn!

Vậy thì tiếp tục!

Sở Vũ cũng muốn biết xung huyệt cảnh bát đoạn này của bản thân có khác biệt lớn thế nào với xung huyệt cảnh bát đoạn bình thường. Cực hạn... ở đâu!

Sau hai tiếng, Sở Vũ đã vào đến khu vực tỉnh Hà Nam.

Cho đến lúc này, hắn mới hơi cảm thấy có chút mệt.

Nhiệt độ của cơ thể cũng bắt đầu tăng cao.

Nhưng vẫn không đạt đến điểm giới hạn nguy hiểm!

Kết quả này ngay cả bản thân Sở Vũ cũng có hơi bất ngờ.

“Dựa vào ghi chép trên các sách cổ, hình như chỉ có võ giả xung huyệt cảnh cửu đoạn đỉnh cao hoặc thập đoạn mới có thể chạy nhanh một hơi một tiếng đồng hồ mà sức lực không cạn, vẫn còn thừa sức chiến đấu.”

Sở Vũ lẩm bẩm một mình: “Lẽ nào lực chiến thật sự của mình hiện tại đã đạt đến cửu đoạn đỉnh cao... thậm chí thập đoạn?”

Đây là một phát hiện khiến người ta vui mừng nhưng có thật như vậy không thì hắn cần thông qua chiến đấu để tiến hành kiểm chứng.

Mà chuyến đi này của hắn chính là để chiến đấu!

Thần Đô tỉnh Hà Nam.

Đại bản doanh mà Tạ gia nhập thế chính là ở đây.

Vết thương của Tạ Thiên Vũ sau khi chú tâm điều dưỡng đã khôi phục được bảy tám phần, tuy chưa hết bệnh nhưng ít nhất về mặt bên ngoài đã không có vấn đề gì nữa rồi.

Nhưng nội thương thì không nhanh như vậy, mặc dù Tạ gia có không ít dược liệu cao cấp, nhưng cũng cần tu dưỡng thời gian dài mới có thể hồi phục hoàn toàn.

Điều khiến hắn không thể nào chấp nhận... là từ nay về sau, hắn sẽ không có cơ hội đột phá đến cảnh giới cao hơn nữa rồi.

Hai cái tát đó của tên gián điệp đã hoàn toàn đả thương tận gốc của hắn!

Hắn tính toán mọi cách muốn có được Nội Chiếu Kinh chính là để có thể bước vào cảnh giới cao hơn, để vượt trội hơn người nổi danh thiên hạ.

Nhưng nay những thứ đó đã trở thành giấc mộng hão huyền.

Trong lòng hắn, nỗi hận đối với Sở Vũ đã đến đỉnh điểm!

Nỗi hận này mọi lúc mọi nơi đều đang đốt cháy con tim hắn.

Cho dù là đang...

“A!” Cô gái nằm bên dưới phát ra một tiếng kêu đau đớn.

Tạ Thiên Vũ bừng tĩnh lại, nhìn gương mặt xinh đẹp gần trong gang tấc đó nhưng trong lòng lại liên tục nảy sinh một cảm giác chán ghét.

Buông bàn tay đang túm chặt trước ngực của cô gái ra, hắn bước xuống khỏi người cô gái, nhẹ nhàng nói: “Em đi đi.”

“Hả?” Trên mặt của cô gái còn vương nước mắt, nước da trắng nõn bị Tạ Thiên Vũ túm đến nỗi chỗ xanh chỗ tím mà cũng không dám nổi giận.

Nhẫn nhịn phục vụ, bây giờ lại không biết vì sao bị đuổi đi, cô ta nhìn Tạ Thiên Vũ với vẻ mặt tủi thân.

Cô ta dĩ nhiên biết người này là ai nên luôn muốn lấy lòng, chính là muốn dựa thế để leo lên.

Kết quả gặp phải sự đối đãi vô tình này.

“Đi ra.” Tạ Thiên Vũ vẻ mặt lạnh lùng.

“Vũ thiếu gia... em, em có chỗ nào làm không tốt ư? Em có thể sửa mà, em sẽ không kêu nữa...” Cô gái vẻ mặt căng thẳng.

“Đi ra.” Giọng của Tạ Thiên Vũ lãnh đạm.

Cô gái không dám nói gì nữa, mặt áo quần vào với vẻ tủi thân rồi khập khiễng rời đi.

Tạ Thiên Vũ dựa lên giường rồi lấy ra một điếu thuốc từ trong hộp thuốc lá, đốt thuốc ngậm lên miệng, sau khi hít một hơi sâu thì từ từ nhắm hai mắt lại.

Trước đây hắn không hút thuốc, bởi vì việc đó sẽ ảnh hưởng đến tu vi.

Nhưng giờ đây...đã không còn quan trọng nữa.

Phà ra một hơi thuốc, sắc mặt Tạ Thiên Vũ vô cùng u ám nói lẩm bẩm: “Sở Vũ, qua bốn ngày nữa, đến ngày Long Thành trống không sẽ là lúc mày mất mạng!”

Chương 26: Có Thù Phải Báo

Sở Vũ ở xa xa nhìn thành phố phía trước.

Thần Đô của Hà Nam.

Ở đây từng là cố đô của mười ba triều, có nội tình lịch sử cực kỳ sâu sắc.

Ngày nay tuy khắp nơi đều là các tòa nhà cao tầng, ban đêm đèn điện sáng trưng, người đi bộ trên đường như mắc cửi, xe cộ như thủy triều, tràn đầy hơi thở của thời kỳ hiện đại hóa.

Nhưng nếu mở thần thức thì vẫn có thể cảm nhận được một cảm giác bể dâu nặng nề từ trong bầu không khí này.

Sở Vũ đi bộ trên đường phố, hóa thân thành người trung niên bình thường đang tìm kiếm tung tích người của Tạ gia.

Thần Đô không quá lớn, dựa vào tin tức tra được trên mạng tình báo gia tộc do trước đây hắn đã sử dụng quyền hạn con vợ cả thì Tạ Thiên Vũ chắc là sống ở trong một khu biệt thự cao cấp ở khu Tây Thành của Thần Đô.

Sở Vũ vẻ mặt nhàn nhã, đi về hướng khu Tây Thành.

Bước chân của hắn nhìn có vẻ chậm rãi nhưng thực chất là rất nhanh. Trong chớp mắt thì đã biến mất trong dòng người.

Khi Sở Vũ đến bên ngoài khu biệt thự đó, vừa hay nhìn thấy một cô gái trẻ tuổi tóc dài chấm vai vừa quẹt nước mắt vừa khập khiễng đi ra từ trong khu biệt thự.

Cô gái đi về phía một chiếc xe đua đỗ ở bên đường, lúc này cô ta không biết có người đang chú ý tới mình.

Khoảnh khắc trước khi lên xe, cô ta quay đầu nhìn khu biệt thự phía sau lưng một cái, nhổ toẹt một ngụm nước bọt xuống đất rồi nói thấp giọng với vẻ mặt căm hận: “Tạ Thiên Vũ, cái thứ đồ không bằng cầm thú, không cương lên được lại còn giả là đàn ông, đáng đời mày bị đuổi ra khỏi thành!”

Sở Vũ đang chuẩn bị trèo tường để vào, nghe thấy lời này thì bất giác hơi ngớ ra rồi nhìn cô gái đó một cái, sau đó không nhịn nổi mà cười nhẹ.

Nhìn cô gái đó chui vào chiếc xe đua, sau một tiếng ầm vang thì phóng đi như tên bắn.

Sở Vũ lúc này mới nhảy qua từ bờ tường có lưới điện, đi vào trong khu biệt thự đó.

Khu biệt thự rất lớn nhưng nhà bên trong lại không nhiều, mỗi một căn biệt thự đều chiếm khá nhiều đất, thấp thoáng giữa những cây cổ thụ.

Người sống ở bên trong đều là người không giàu thì sang, công tác bảo an cũng làm rất tốt.

Trên đường đi Sở Vũ cảm nhận được rất nhiều camera ẩn giấu ở các góc. Còn có bảo vệ đi tuần khắp nơi.

Cả khu biệt thự ngoại trừ biệt thự nội bộ thì hầu như không tìm thấy bất kỳ góc chết nào.

Sở Vũ đã thay đổi hoàn toàn diện mạo nên không để tâm bản thân bị quay được hay không, nhưng trước khi tìm được nơi ở của Tạ Thiên Vũ thì hắn không muốn gây ra phiền phức không cần thiết.

Do vậy, tốc độ hắn tìm kiếm mỗi căn biệt thự đều khá nhanh.

Giống như một âm hồn vậy.

Cho dù các camera đó có thể tóm được vật thể di chuyển tốc độ cao nhưng với tốc độ này của Sở Vũ thì cũng không thể làm gì được.

Rất nhanh, Sở Vũ đã tìm được căn biệt thự mà Tạ Thiên Vũ sống.

Nằm ở chính giữa khu biệt thự, thấp thoáng giữa một vùng cây cổ thụ dày đặc, môi trường ở đây rất yên tĩnh.

Sở Vũ len lén chui vào trong sân, vừa nhún người thì đã nhảy lên một cái cây lớn.

Trên người hắn không có chút khí tức nào tỏa ra, do đó mấy tên vệ sĩ trong sân không có cảm giác gì về sự có mặt của hắn.

Căn biệt thự độc lập này rất lớn, trên dưới có ba tầng, các phòng lớn nhỏ có khoảng bảy tám căn.

Xung quanh biệt thự cũng có mấy mẫu đất lớn nhỏ, mấy tên vệ sĩ lần lượt bố trí ở các vị trí khác nhau, phụ trách cảnh giới.

Trong sân, khắp nơi cũng đều là camera độ nét cao.

Sở Vũ mở con mắt dọc giữa trán, nhìn trực tiếp vào bên trong của biệt thự.

Tầng một có một bảo mẫu đang ngủ. Còn có một võ giả cảnh giới không cao, phụ trách quản lý máy giám sát.

Nhưng người đó đang cầm điện thoại cúi đầu chơi, chỉ là thỉnh thoảng ngẩng đầu lên một cái, quét mắt nhìn màn hình giám sát không có bất kỳ thay đổi nào.

Thần Đô là đại bản doanh của Tạ gia, khu biệt thự này cũng có lực lượng phòng vệ siêu mạnh.

Vì vậy người phụ trách quản lý giám sát và điều khiển không nghĩ tới có người nào dám chạy đến đây giở trò.

Với lại hắn cũng không thể mãi chăm chú không chớp mắt vào màn hình máy giám sát được.

Tầng hai của biệt thự có hai người già.

Hai người già này rõ ràng là cao thủ, khí tức tỏa ra trên người gần như xuyên qua tường của biệt thự truyền ra đến bên ngoài.

Sở Vũ vận chuyển mắt dọc giữa trán nhìn xuyên qua người họ, cảnh giới của hai người này toàn bộ đều là xung huyệt cảnh bát đoạn!

Họ đang ngồi thiền tu luyện trong căn phòng của mỗi người.

Cuối cùng, Sở Vũ đã nhìn thấy Tạ Thiên Vũ!Phòng ngủ của hắn nằm ở tầng cao nhất của biệt thự, căn phòng rất lớn, bài trí bên trong vô cùng xa hoa.

Tạ Thiên Vũ lúc này đang nằm trên giường gọi điện thoại cho ai đó, giọng nói khi trò chuyện cũng lọt vào trong tai Sở Vũ.

“Cha yên tâm đi, con biết rồi, con chim đó con nhất định phải nướng nó lên ăn! Con chim xung huyệt cảnh thất đoạn chắc chắn là đại bổ! Không ăn nó thì con khó mà trút được nỗi hận trong lòng.”

Sắc mặt Tạ Thiên Vũ rất đáng sợ.

Sở Vũ ở trên cây nhìn hắn mặt không chút biểu cảm, trong lòng đang âm thầm tính toán.

“Ừm, con sẽ không đi Long Thành đâu, con sẽ ở nhà đợi... Tên phế nhân Sở Vũ đó lần này tuyệt đối chết chắc rồi!... Không được, cho dù không có được Lâm Thi Mộng thì con cũng nhất định phải hủy hoại cô ta!”

Tạ Thiên Vũ nói một cách tàn nhẫn: “Nếu không phải vì ả tiện nhân đó thì con cũng không đến nỗi rơi vào bước đường hôm nay. Cha đừng có khuyên con nữa, sức mạnh sau lưng cô ta có lớn mạnh cỡ nào đi nữa thì con sẽ tìm cơ hội báo thù. Có ngàn ngày làm trộm nhưng không có ngàn ngày phòng trộm, sớm muộn... con sẽ khiến cô ta hiểu ra kết cục nếu đắc tội với con!”

Sau đó Tạ Thiên Vũ ngắt điện thoại, sắc mặt đáng sợ dựa lên giường thở hổn hển.

Sở Vũ ở trên cây, sắc mặt đã lạnh như tiền.

Vốn dĩ hắn không định tha cho Tạ Thiên Vũ, nay lại càng kích thích ý muốn giết người của hắn.

Vấn đề duy nhất hiện giờ chính là hai người già đó ở tầng hai biệt thự. Họ đều là cao thủ xung huyệt cảnh bát đoạn, một khi phát hiện có gì bất thường thì đều có thể lập tức chạy đến hiện trường.

Sở Vũ vốn định khiến Tạ Thiên Vũ chết trong sự hoảng sợ tột cùng, nhưng giờ xem ra phải lợi cho hắn rồi.

Sau khi hít sâu một hơi ở trên cây, thân thể của Sở Vũ chớp mắt tựa như một viên đạn pháo xuất ra khỏi nòng, xông qua cửa sổ tầng ba biệt thự một cách ngang ngược.

Ầm!

Cửa sổ bằng thủy tinh công nghiệp đó ở trước mặt thân xác lớn mạnh của Sở Vũ lại như một tờ giấy vậy.

Bỗng chốc vỡ vụn!

Tạ Thiên Vũ đang dựa lên giường vẫn chưa kịp ngẩng đầu lên thì cảm giác một luồng khí tức chết chóc trong chớp mắt bủa vây lấy hắn.

Hắn nghiêng đầu theo bản năng, tầm nhìn ở khóe mắt chỉ nhìn thấy một cái bóng xông về phía hắn.

Sau đó đầu hắn giống như bị một con tàu cao tốc tông vào vậy.

Bịch!

Đầu của Tạ Thiên Vũ đã bị đánh vỡ!

Hai võ giả xung huyệt cảnh bát đoạn ở tầng hai mỗi người phát ra một tiếng gầm thét, họ phá vỡ luôn trần nhà của biệt thự, xuất hiện ở tầng ba.

Sở Vũ giơ tay đánh một quyền về phía đầu của một ông già trong số đó.
“Muốn chết!” Ông già xung huyệt cảnh bát đoạn này gầm lên một tiếng, đánh mạnh một quyền đón lấy.

Rắc!

Nắm đấm của ông già này nhanh chóng vỡ vụn.

Ông ta phát ra một tiếng kêu thảm thiết.

Nắm đấm của Sở Vũ lại vẫn còn dư lực, đánh mạnh vào ngực của ông già này.

Tiếng xương ngực nứt vỡ lập tức vang lên.

Ngực của ông già này lún thẳng vào trong, hắn kêu lên một tiếng rồi phun ra một ngụm máu tươi lớn. Đôi mắt nhìn trừng trừng ngã xuống đất.

Ông già còn lại tay cầm một thanh kiếm ngắn, im hơi lặng tiếng đâm về phía dưới sườn của Sở Vũ.

Ánh sáng lạnh của kiếm ngắn lập lòe, cực kỳ sắc bén.

Góc độ của đường kiếm này khá xảo quyệt, tốc độ cũng nhanh đến nỗi không thể tin được.

Sở Vũ trong khoảnh khắc đánh chết ông già thứ nhất, một tay còn lại đập mạnh về hướng thanh kiếm ngắn này.

Trên mặt ông già cầm kiếm lộ ra một nụ cười gằn: “Mày chán sống rồi!”

Kiếm này vung lên, chém về phía bàn tay của Sở Vũ.

Theo ông ta thấy, dù người này cảnh giới cao hơn ông ta thì một kiếm này thế nào cũng sẽ chém rớt bàn tay hắn!

Nhưng điều khiến ông ta không ngờ được là cái tay đó của Sở Vũ lại trực tiếp cầm chặt kiếm ngắn của ông ta khi cây kiếm ngắn chạm tới!

Sao có thể chuẩn xác như vậy?

Từ đâu mà Hắn có sức lực lớn như vậy?

Điều này sao có thể?

Suy nghĩ này phút chốc lóe lên trong đầu của ông già.

Giây tiếp theo, ông ta đã hiểu thế nào gọi là sức mạnh thực sự rồi!

Luồng sức mạnh không thể kháng cự truyền đến từ trên thanh kiếm ngắn đó bỗng chốc lôi kéo đến nỗi khiến dưới chân ông ta lảo đảo, không thể không thả tay ra.

Ông lão nhìn Sở Vũ với vẻ vô cùng ngạc nhiên: “Mày là ai...”

Chữ ai còn chưa nói dứt thì đã thấy một tia sáng lạnh trước mắt, cảm nhận được ở cổ hơi đau.

Ông già trợn to hai mắt, nhìn đối phương đang cầm lưỡi kiếm của kiếm ngắn rồi nhảy ra từ cửa sổ.

Hắn vừa muốn nói gì đó nhưng bỗng nhiên lại cảm thấy sức mạnh trong thân thể mình bỗng chốc bị rút sạch.

Một dòng máu đỏ tươi xuất hiện trên cổ, ông già ra sức dùng tay ấn vào, muốn bụm chặt vết thương. Nhưng không ngờ rằng dòng máu này càng lúc càng dài, chiếm hết nửa cổ của ông ta!

Cho đến lúc này, lượng lớn máu tươi mới từ chỗ dòng máu đó phun ra như xối.

Ùm một tiếng, ông già ngã vật xuống đất.

Đến lúc chết, hai mắt ông ta vẫn mở to, dường như vẫn không dám tin nổi với cảnh giới của ông ta mà lại bị người ta chém giết chỉ trong chốc lát.

Sở Vũ xông đến trong sân, giết chết mấy tên vệ sĩ vừa nghe tin chạy đến một cách dứt khoát nhanh gọn.

Lúc này mới hiên ngang rời khỏi khu biệt thự này.

Bảo mẫu và người phụ trách máy giám sát ở tầng một bị kinh động, khi lên lầu kiểm tra thì bị dọa đến nỗi ngơ ngác, Sở Vũ đã rời khỏi đó từ lâu rồi.

Hắn không thử đi giết đám người Tạ Tiếu Thiên, là đại trưởng lão của gia tộc nhập thế, nơi ở của Tạ Tiếu Thiên ắt hẳn là nơi có lực lượng phòng vệ lớn mạnh nhất của toàn bộ Tạ gia.

Tuy Sở Vũ có đủ lòng tin đối với thực lực của bản thân nhưng lại không kiêu căng đến nỗi cho rằng một mình hắn thì có thể tiêu diệt toàn bộ Tạ gia.

Vì vậy hắn đã rời đi.

Cũng giống như lúc đến vậy, dọc đường chạy băng băng với tốc độ cao, đi về hướng Tứ Xuyên.

Cũng là lấy được tình báo trong mạng lưới tình báo của gia tộc, Lâm Thi Mộng lúc này chắc là đang ở đất Tứ Xuyên!

Chương 27: Đặt Chuyện Hại Người

Thông qua trận chiến này, Sở Vũ đối với lực chiến của bản thân cũng coi như thật sự nắm chắc rồi.

Trước đây tuy hắn có lòng tin với chính mình, nhưng chưa trải qua thực chiến nên cuối cùng vẫn không dám khẳng định.

Hai ông già xung huyệt cảnh bát đoạn đó, người nào cũng đều được gọi là cao thủ ở thế tục này. Trước khi chiến đấu, trong lòng Sở Vũ ít nhiều vẫn có chút nghi hoặc.

Nhưng sau khi giao đấu, hai người này ở trước mặt Sở Vũ lại yếu đến mức không chịu nỗi một đòn!

Là họ quá yếu phải không?

Dĩ nhiên không phải!

Mà là vì Sở Vũ quá mạnh!

Con mắt dọc ở giữa trán đó... không, phải nói là quả cầu kim loại đó quả nhiên là một vật thần thánh mà.

Trong lòng Sở Vũ không nhịn nổi mà cảm thán.

Trước đây lúc hắn đang chạy nhanh hết tốc lực thì đã cảm nhận được sức mạnh trong thân thể bản thân cao hơn quá nhiều so với võ giả cùng cảnh giới.

Sau một trận đánh, cuối cùng đã hoàn toàn có thể chứng minh việc này.

Lẽ nào... là những luồng khí tím phong ấn huyệt đạo bản thân lúc đầu?

Nói nó là luồng khí tím trên trời thực ra cũng không giống. Sở Vũ đã xem qua rất nhiều sách cổ nhưng không có quyển sách cổ nào có ghi chép liên quan.

Có thể là đến cảnh giới cao hơn, hoặc là trong những ngày sắp tới có thể tìm được manh mối.

Nhưng cho dù không tìm được thì cũng chẳng sao, dù sao đây cũng không phải là chuyện xấu.

...

Việc bên này Sở Vũ làm xong thì rũ áo ra đi, ẩn giấu cả công và danh.

Nhưng thành Thần Đô vì cái chết của Tạ Thiên Vũ mà nổ ra họa lớn!

Đường đường là thiếu gia của Tạ gia mà lại bị người ta đánh một quyền vỡ tung đầu trong đại bản doanh của chính mình, hơn nữa còn có hai cao thủ xung huyệt cảnh bát đoạn cũng chết chung!

Việc này quả thực là việc hết sức kinh hãi!

Tin về cái chết của Tạ Thiên Vũ vừa truyền ra, hầu như tất cả mọi người đều sẽ hướng ánh mắt nghi ngờ về phía Sở gia, gia tộc gần đây đang có nhiều tai tiếng.

Ân oán của hai nhà đã không thể hóa giải, vì vậy Sở gia mới là người có khả năng hạ thủ với Tạ gia nhất.

Tạ Gia ở Thần Đô.

Tạ Tiếu Thiên nước mắt nhạt nhòa, ông ta không thể nào tin được con trai mình lại bị người khác ám sát ở Thần Đô.

Vợ của ông ta khi nghe được tin này cũng lập tức ngất đi, sau khi tỉnh lại cả người cũng suy sụp mất.

Là một người mẹ, bà ta sẽ mặc kệ con trai mình trước đó đã từng làm bao nhiêu việc ác, hại bao nhiêu người vô tội, tay đã vấy bao nhiêu máu tanh. Bà ta chỉ biết con trai bà đã không còn nữa!

Cái này gọi là bi thương đến tê tái cõi lòng, lần này bà ta không phát cuồng một cách điên dại nữa.

Mà chỉ là đến gặp Tạ Tiếu Thiên, vẻ mặt bình tĩnh bảo Tạ Tiếu Thiên báo thù cho con trai.

“Chúng ta chỉ có một đứa con này thôi, tôi cũng biết nó không ưu tú, nhiều năm nay nó đã làm rất nhiều việc sai trái, phạm không ít tội ác. Nhưng suy cho cùng nó cũng là con của chúng ta, giờ nó chết rồi, xin lão gia hãy báo thù cho con.”
Vợ của Tạ Tiếu Thiên lúc này đã không còn là phu nhân trung niên cao quý tao nhã nữa, mà chỉ là một người phụ nữ trung niên vẻ mặt tiều tụy.

Bà ta nhìn Tạ Tiếu Thiên: “Việc này chắc chắn là Sở gia làm! Chúng ta đã rút khỏi kinh thành, của cải tích lũy mấy chục năm bị họ đoạt mất, nay đến cả con của chúng ta họ cũng không tha...”

Tạ Tiếu Thiên ngửa mặt lên trời thở dài, nhẹ nhàng nói: “Việc này có phải Sở gia làm hay không, tai họa này... đều phải do họ gánh.”

“Lẽ nào lão gia cảm thấy việc này không phải do họ làm?” Trên gương mặt tiều tụy đó của vợ Tạ Tiếu Thiên cũng lộ ra một vẻ kinh ngạc.

“Cao thủ của Sở gia ngày nay hầu hết đều tập trung ở Yến Kinh, vả lại trong gia tộc nhập thế của toàn bộ Sở gia, người có thực lực này chỉ có một mình Sở Thiên Nam. Nhưng hắn là gia chủ của gia tộc nhập thế Sở gia. Ta không tin hắn lại làm việc này.”

Trong lòng của Tạ Tiếu Thiên tuy vô cùng đau thương nhưng xem ra vẫn khá bình tĩnh.

Mạng lưới tình báo của Tạ gia cũng tương đối hoàn thiện, việc này vừa xảy ra thì ông ta đã sai người điều tra hướng hành động của tất cả con cháu toàn bộ Sở gia.

Bao gồm cả Sở Vũ đang ở Long Thành!

Con trai bị giết, Tạ Tiếu Thiên chắc chắn là phải báo thù.

Muốn báo thù thì dĩ nhiên phải biết hung thủ là ai.

Giống như hắn vừa nói, tai họa này chắc chắn là sẽ đổ hết lên đầu của Sở gia. Nhưng suy cho cùng là ai giết con trai ông ấy, ông ấy nhất định phải làm cho rõ!

“Ý của lão gia là... việc này không liên quan đến Sở gia?” Vợ của Tạ Tiếu Thiên hỏi lại lần nữa, giọng nói mang theo một chút run rẩy: “Đó là ai... ai đã giết con trai chúng ta?”

“Dựa vào tình báo trong tay chúng ta nắm được hiện giờ, khả năng hung thủ là người Sở gia... cực kỳ thấp.” Tạ Tiếu Thiên cũng mang vẻ mặt mệt mỏi.

Hung thủ giết Tạ Thiên Vũ, thân thủ cực cao!

Đây là kết luận mà đám người Tạ Tiếu Thiên rút ra được từ hiện trường, đối phương quả thực quá lớn mạnh.

Tạ Thiên Vũ bị một đòn vỡ đầu, hai cao thủ xung huyệt cảnh bát đoạn cũng bị người ta đánh chết trong chốc lát.

Dấu vết để lại từ hiện trường cho thấy, kẻ ra tay chỉ có một người!
Điều này chứng tỏ hung thủ ít nhất phải có tu vi xung huyệt cảnh cửu đoạn.

Tạ gia đã trích xuất rất nhiều camera giám sát, hầu như tất cả camera đều chỉ quay được 1 cái bóng mờ nhạt.

Thậm chí đến cả mặt cũng không quay được cái nào!

Tốc độ của hung thủ thực sự quá nhanh rồi!

Dựa vào tình báo mà Tạ Tiếu Thiên có được, trong gia tộc nhập thế của toàn bộ Sở gia thì chỉ có Sở Thiên Nam có loại thực lực này.

Nhưng Sở Thiên Nam thân là gia chủ của Sở gia, sao lại có thể làm ra việc này vào lúc này?

Trận chiến ở Yến Kinh của hai nhà Sở Tạ, Tạ gia đã thua, lúc đó Sở gia không đuổi cùng giết tận thì chứng tỏ rằng họ không muốn xử lý sự việc đến cùng.

“Ý của lão gia người, việc này là có người cố ý lợi dụng ân oán của chúng ta với Sở gia, đổ tội lên đầu Sở gia để chúng ta liều mạng với họ?” Vợ của Tạ Tiếu Thiên quệt nước mắt, nhìn Tạ Tiếu Thiên.

Tạ Tiếu Thiên gật gật đầu: “Tám chín phần là vậy.”

Vợ của Tạ Tiếu Thiên cuối cùng cũng không nhịn nổi, nước mắt lại rơi lã chã: “Tại sao, tại sao phải giết con trai chúng ta? Lão gia, ông nhất định phải tìm cho ra hung thủ.”

Tạ Tiếu Thiên nói: “Thiên Vũ là con trai ta, con trai duy nhất của ta! Dù là kẻ nào giết nó thì ta cũng sẽ không để cho hắn sống dễ dàng!”

Lúc này, cửa phòng có tiếng gõ, Tạ Lộ dè dặt đẩy cửa đi vào.

“Lão gia, vừa nãy... người của Sở gia bên đó truyền tin đến, nói... việc này không liên quan đến họ. Họ nói xảy ra sự việc này, họ cũng rất lấy làm tiếc...”

Vành mắt của Tạ Lộ cũng có hơi đỏ, Tạ gia thua trận ở Yến Kinh đối với cô ấy cũng là một sự đả kích to lớn. Không ngờ lần này lại càng thảm hơn, không những Tạ Thiên Vũ đã chết, mà còn kéo theo hai đại cao thủ của Tạ gia!

Võ giả xung huyệt cảnh bát đoạn ở bất kỳ một gia tộc nhập thế nào cũng đều là bảo bối.

Một lúc chết hai người, tổn thất này quá lớn.

Nếu nói thất bại ở Yến Kinh đối với Tạ gia là tổn thương gân cốt. Vậy thì lần này, Tạ gia thật sự là tổn thương nguyên khí rồi.

“Biết rồi.” Tạ Tiếu Thiên gật gật đầu, ngẩng đầu nhìn Tạ Lộ: “Cô đi sắp xếp người, truyền tin tức ra ngoài, nói là... Sở gia đuổi cùng giết tận, quả thực tán tận lương tâm!”

“Vâng, lão gia.” Tạ Lộ không hỏi gì cả, bởi vì cô biết ân oán giữa Sở gia và Tạ gia quá sâu rồi, khó mà hóa giải được.

Lần này cho dù có phải Sở gia ra tay hay không, thì tiếng xấu vẫn cứ phải đổ vấy qua đã rồi tính sau.

Tạ Lộ nhìn Tạ Tiếu Thiên: “Vậy... những việc khác thì sao?”

Tạ Tiếu Thiên xua tay: “Cứ truyền tin tức ra là được rồi.”

“Biết rồi lão gia.” Tạ Lộ gật gật đầu, quay người đi ra cửa.

Tạ Tiếu Thiên nhìn người vợ đang trầm mặc, trong mắt lóe lên một vẻ bi thương: “Đi nghỉ ngơi đi.”

“Lão gia, ông làm như vậy là?”

Tạ Tiếu Thiên nói: “Dù có phải họ làm hay không nhưng chung quy cũng sẽ không để họ sống dễ chịu, truyền tin tức này ra là muốn khiến tất cả gia tộc ẩn thế đều nảy sinh sự cảnh giác mạnh mẽ... đối với con sói phương bắc này!”

Trên mặt Tạ Tiếu Thiên hiện lên một vẻ xơ xác, nhẹ nhàng nói: “Dù sao cũng phải có người tuẫn táng cùng với cái chết của con chúng ta!”

Chương 28: Di Tích Gò Tam Tinh

Sở Vũ biết được tin tức Tạ gia vu oan trong nhóm của gia tộc.

Lúc nghe được tin tức đó, sắc mặt Sở Vũ kỳ quái, có hơi dở khóc dở cười.

Cái họa này... đúng là không oan, bởi vì chính hắn làm. Nhưng người khác đâu có biết!

Vì vậy tinh thần mọi người trong nhóm gia tộc của Sở gia rất kích động, cả một nhóm người đều đang mắng Tạ gia vô liêm sỉ, không chịu thua.

“Dựa vào cái gì mà ngậm máu phun người như thế? Chúng ta sao lại đuổi cùng giết tận?”

“Thật sự coi người trong thiên hạ đều là kẻ ngốc ư? Nếu chúng ta muốn đuổi cùng giết tận thì hôm đó ở Yến Kinh sẽ không tha cho họ, sao lại chờ đến hôm nay chứ?”

“Rõ ràng là vu oan mà, nhưng Tạ gia cũng quá xui xẻo rồi, vừa bị chúng ta đánh giống như chó nhà có tang, bây giờ lại tổn thất hai cao thủ bát đoạn, ha ha ha.”

“Được rồi, đừng nói nữa, việc này Sở gia chúng ta coi như bị tên hung thủ giết người đó hãm hại. Thời gian này hãy giữ miệng mồm của mình, đừng có nói bậy bạ. Người trong sạch thì không cần biện minh nhiều.”

Đại gia của Sở gia Sở Thiên Vũ đột nhiên xuất hiện trong nhóm, sau khi nói câu này thì cũng biến mất.

Sở Vũ lắc lắc đầu, thở dài một hơi, cảm thấy lần này bản thân ít nhiều cũng có hơi xốc nỗi. Không ngờ Tạ gia mặt dày như vậy, không bằng không cớ mà lại có thể đổ tội cho Sở gia bên này.

Trong lòng Sở Vũ ít nhiều có hơi hối hận, chút hối hận này là vì sự xốc nỗi của hắn đã gây ra ảnh hưởng nhất định cho gia tộc.

Xem ra sau này làm việc phải càng chặt chẽ cẩn thận hơn một chút.

Trong lòng Sở Vũ nghĩ.

Từ Thần Đô đến Tứ Xuyên cũng không xa lắm.

Với tốc độ của Sở Vũ, không cần dốc hết toàn lực thì khoảng nửa tiếng là có thể thoải mái đến nơi.

Tin tức mà Sở Vũ lấy được trên mạng tình báo gia tộc, nói rằng nhóm người Lâm Thi Mộng từng xuất hiện ở Hán Châu, lúc đó Sở Vũ đã có phỏng đoán.

Bởi vì Hán Châu bên đó có một di tích khá nổi tiếng.

Di chỉ Gò Tam Tinh!

Thực ra nơi đó đã được phát hiện từ một trăm năm trước. Có đào được lượng lớn văn vật nên lúc đó đã gây ra chấn động cực lớn.

Các loại đồ đồng tinh xảo, mọi người lúc đó không biết tác dụng của chúng nên chỉ có thể quy chúng vào loại đồ dùng tế lễ, cho rằng đó là vật dụng cúng tế.

Trên thực tế, rất nhiều đồ đồng đào được lúc đó đều là pháp khí của người tu hành.

Cho đến khi các gia tộc ẩn thế nhập thế tới tấp, những pháp khí đã phủ bụi cả mấy ngàn năm thậm chí trên vạn năm đó mới rạng rỡ sức sống năm xưa.

Những pháp khí đào được năm xưa phần lớn đều rơi vào trong tay Lưu gia ở Tứ Xuyên.

Lưu gia sau khi có được số pháp khí đó, lại tiến hành thăm dò sâu thêm đối với di chỉ Gò Tam Tinh.

Cuối cùng đã có được một kết luận, nơi đó đã từng là nơi đóng quân của một môn phái cổ xưa!

Tin tức này từng khiến Lưu gia vui sướng như điên, phát hiện này đối với gia tộc ẩn thế mà nói là cơ duyên rất lớn.

Một khi có thể lấy được một số thừa kế trong đó, thì việc cả gia tộc phất lên như diều gặp gió sẽ không còn xa!

Di tích có thể tìm được trên thế giới này ngày nay đa phần đều là di tích trong vòng sáu ngàn vạn năm... cũng chính là sau biến cố lớn chưa từng có trong lịch sử đó.

Lúc đó tai họa xảy ra bất ngờ, tu sĩ có khả năng thoát khỏi hệ mặt trời chung quy cũng rất ít.

Những người còn lại đa số đều người chết đạo mất, chôn vùi trong dòng sông lịch sử.

Nhưng cuối cùng vẫn có một số người may mắn sống sót, tất cả mọi thứ trên mặt đất lúc đó đều đã bị phong ấn, họ không thể giải được.

Chỉ có thể mang theo một số ít tài nguyên và thừa kế, bắt đầu dùng pháp trận xây dựng gia viên mới trên hư không, từ đó yên phận ở một chỗ, xem như là hoàn toàn đoạn tuyệt với thế giới.

Những người này thực tế chính là những cổ giáo, cổ phái ngày nay... còn có tổ tiên của các gia tộc ẩn thế đó.

Tuy nhiên lúc đó cũng không phải tất cả mọi người đều có năng lực chạy đến ngoài hư không dùng pháp trận để xây dựng thế giới nhỏ, vẫn có một số người ở lại trên trái đất.

Thời gian trôi qua, các giáo phái mà những người này để lại đa số đều dần dần tan tành mây khói.

Thừa kế của họ cũng chính vì vậy mà chôn vùi theo năm tháng.

Những điều đó thực ra cũng không là gì, mấu chốt là những đại giáo, đại phái bị phong ấn ở mấy ngàn vạn năm trước!

Những nơi đó đều tồn tại thừa kế khá là khủng!

Vô số kho báu đều bị phong ấn theo trận tai họa sáu ngàn vạn năm trước đó.

Nếu có thể may mắn tìm được một loại thừa kế trong đó, thì ở trạng thái linh khí khôi phục ngày nay sẽ có hi vọng rất lớn trong việc tái hiện sự sôi nổi của hàng trăm triệu năm trước.

Tông môn mọc lên san sát, đạo chính thống lớn mạnh, thừa kế kinh người, thiên tài xuất hiện lớp lớp.

Cùng với việc cực từ luân chuyển, linh khí khôi phục, rất nhiều di tích cổ xưa đều có hi vọng lại thấy ánh sáng mặt trời.

Đây cũng là lý do tại sao nhiều gia tộc ẩn thế ồ ạt nhập thế như vậy. Cổ giáo, cổ phái cho dù không nhập thế cũng ào ào phái người ra hành tẩu thế gian.
Không chỉ là để rèn luyện trong hồng trần tục thế này, mà hơn hết là để tìm những di tích trong quá khứ đó!

Lưu gia ở Tứ Xuyên năm xưa sau khi nhập thế đã có được lượng lớn pháp khí, nhờ có số pháp khí này mà nhanh chóng trở thành gia tộc đứng đầu vùng đất này.

Họ nếm được lợi lộc, thề phải tìm được cửa vào di tích thật sự phía dưới di chỉ Gò Tam Tinh.

Thực ra vài năm trước họ đã tìm được cửa vào rồi, chẳng qua là nơi đó năng lượng hỗn độn, tương đối đáng sợ!

Giống như một phàm phu tục tử đối diện với sóng to gió lớn trong đại dương vậy!

Võ giả xung huyệt cảnh ngũ đoạn, lục đoạn tầm thường đừng nói đi vào, ngay cả đến gần cũng khó hơn lên trời. Nếu không cẩn thận thì sẽ bị xé thành mảnh vụn, chết không toàn thây.

Võ giả bậc cao hơn đi vào cũng là thập tử nhất sinh.

Lưu gia dùng sức lực cả gia tộc để thử nhiều năm nhưng cuối cùng vẫn không thu được gì.

Do đó mới không thể không tìm kiếm đồng minh, mà họ tìm đồng minh dĩ nhiên là không thể tìm người quá yếu.

Đồng minh mà Lưu gia tìm kiếm là Hàn Tiêu cổ giáo, cũng chính là sư môn của Lâm Thi Mộng.

Hàn Tiêu cổ giáo sau khi tìm hiểu qua tình hình liên quan thì lại thêm một cổ giáo khác - Cửu Tiêu!

Lần này, hai cổ giáo lớn cộng thêm Lưu gia, đội hình phái ra tương đối phô trương.

Chỉ tính cao thủ thông mạch cảnh thì có bảy tám người!

Suy cho cùng bí mật ẩn giấu dưới Gò Tam Tinh không nhỏ, một khi thấy được ánh sáng mặt trời thì chắc chắn sẽ gây ra chấn động cực lớn.

Lâm Thi Mộng giờ phút này quả thực là đã gặp phiền phức, nhưng không phải nguy hiểm đến từ trong di tích mà là đến từ người bên cạnh.

Vị hôn phu đó của cô ấy là đệ tử Cửu Tiêu Tề Hằng.

Lần này, tính cả Tề Hằng vào đó thì cổ giáo Cửu Tiêu tổng cộng phái ra bốn cao thủ thông mạch cảnh, cổ giáo Hàn Tiêu bên này cũng phái ra bốn cao thủ thông mạch cảnh, cộng thêm một Lâm Thi Mộng xung huyệt cảnh bát đoán sơ kỳ.

Lưu gia thì phái ra một xung huyệt cảnh thập đoạn, bốn xung huyệt cảnh cửu đoạn.

Ba bên thỏa thuận rằng lợi ích thu được trong di tích thì Lưu gia được hai mươi phần trăm, hai cổ giáo lớn Cửu Tiêu và Hàn Tiêu mỗi bên được bốn mươi phần trăm.

Nhìn vào có vẻ Lưu gia có chút thiệt thòi, nhưng đây cũng là việc không còn cách nào khác, nếu họ có thể tự mình thăm dò thì sớm đã tự làm việc này rồi, sẽ không đợi đến hôm nay.

Cửu Tiêu và Hàn Tiêu bên này, mỗi bên tự lấy ra một món pháp khí cao cấp mà tiền nhân để lại, thành công vượt qua được cửa vào di tích.

Nhưng sau khi vào thì lại bị pháp trận lớn mạnh tách ra.

Vừa khéo, hai người Lâm Thị Mộng và Tề Hằng lại gặp nhau trong di tích...

Di tích này tương đối lớn, bên trong cảnh vật như động tiên, là một thế giới nhỏ!

Nhìn thấy Lâm Thi Mộng, Tề Hằng không nhịn nỗi lại nhắc đến Sở Vũ, kết quả là lại cãi nhau với Lâm Thi Mộng.

Tuổi của hắn không lớn, năm nay chỉ có mười tám tuổi nhưng lại là một thiên tài chính cống! Mười tám tuổi đã vào thông mạch cảnh, tuy chỉ là thông mạch cảnh nhất đoạn nhưng ở tuổi của hắn mà đạt đến cảnh giới này thì ở thời đại hiện tại đã xem như là tuyệt thế thiên kiêu thật sự rồi.

Tướng mạo Tề Hằng không thể nói là khôi ngô nhưng cũng không xấu, khuôn mặt trẻ con, giọng nói giống như đang ở giai đoạn vỡ giọng của con trai nên ít nhiều cũng có chút chói tai, hơi có vẻ trẻ con.

Nhưng khi làm việc thì lại không giống trẻ con chút nào.

Tôi muốn biết giữa em và tên Sở Vũ đó rốt cuộc có chuyện gì hay không?” Tề Hằng ngồi trên một cục đá, ngẩng đầu nhìn Lâm Thi Mộng, trong giọng điệu có sự đố kỵ và bất mãn không hề che giấu.

“Có chuyện gì hay không liên quan gì đến cậu?” Lâm Thi Mộng trả lời lạnh lùng.

“Sao lại không liên quan đến tôi? Lâm Thi Mộng, em là vị hôn thê của tôi! Lẽ nào tôi không có tư cách hỏi sao?” Trong mắt Tề Hằng lóe lên một tia phẫn nộ, ngực nhô lên.

Trước đây, lúc hắn vẫn chưa gặp Lâm Thi Mộng thì không có sự đố kỵ mãnh liệt như vậy.

Nhưng mấy năm trước, sau lần đầu tiên gặp Lâm Thi Mộng thì lập tức bị cô gái tuyệt sắc khuynh thành này thu hút.

Sau lần đó, hắn bèn bắt đầu thu thập các tin tức liên quan đến Lâm Thi Mộng.

Tên của Sở Vũ xuất hiện trước mặt hắn quá nhiều lần.

Nếu không phải tính cách của Lâm Thi Mộng nóng nảy thì e rằng hắn sớm đã không nhịn nổi mà phái người đi giết Sở Vũ rồi.

Như vậy cũng sẽ không xảy ra chuyện của Tạ Thiên Vũ rồi.

“Ồ, vậy thì sao?” Lâm Thi Mộng nói nhạt: “Dù gì tôi cũng chưa lấy cậu.”

“Em... đúng là xấu xa!” Tề Hằng nhìn Lâm Thi Mộng với vẻ mặt phẫn nộ, ánh mắt lập tức nhìn xung quanh.

Nơi họ đang ở hôm nay tuy đã là bên trong di tích nhưng lại bị pháp trận vây hãm, không thể thật sự tiếp cận được khu vực trung tâm.

Vì vậy bốn phương tám hướng nhìn thì vô biên vô tận, nhưng trên thực tế hai người đều không dám đi lung tung, bởi vì nếu không cẩn thận có thể sẽ rơi vào trong sát trận.

Cho dù là cao thủ thông mạch cảnh thì cũng sẽ gặp nạn.

Tề Hằng đứng dậy thở hổn hển, sau đó nhìn vóc dáng thon thả của Lâm Thi Mộng, làn da nõn nà, với cả đôi mắt như tranh đó thì bỗng nhiên cười lên.

Lâm Thi Mộng có chút cảnh giác, nhìn Tề Hằng rồi nói lạnh lùng: “Tề Hằng, cậu muốn làm gì?”

“Tôi muốn làm gì? Vị hôn thê của tôi, muốn chiếm hữu người đẹp... người khác cũng không thể quản được nhỉ?” Tề Hằng nói rồi bèn đi đến chỗ Lâm Thi Mộng.

Lâm Thi Mộng lấy ra một món pháp khí rồi kích hoạt.

Đây là một cây đèn cổ bằng đồng, cô cũng là nhờ vào pháp khí này mới có thể qua được cửa vào di tích.

Sức mạnh phòng ngự của pháp khí này rất lớn mạnh, cho dù là cao thủ thông mạch cảnh cũng khó mà phá phòng.

“Có phải em cho rằng dựa vào món pháp khí này thì có thể không lo lắng?” Tề Hằng nói với vẻ cười gượng: “Em quá ngây thơ rồi!”

Vừa nói, Tề Hằng vừa rút kiếm ngắn bằng đồng trong tay ra, nói nhẹ nhàng: “Món pháp khí này của tôi là cấp Tiên Thiên...”

Tề Hằng nói xong, thân hình lướt một cái tựa như ma quỷ vậy, quả thực nhanh đến không thể tưởng tượng được.

Hắn giơ kiếm ngắn bằng đồng trong tay lên, chém một kiếm về phía Lâm Thi Mộng.

Keng!

Cây đèn cổ bằng đồng trong tay Lâm Thi Mộng phát ra một tiếng vù, lập tức tỏa ra một quầng sáng năng lượng nhàn nhạt, hình thành một cái lồng ánh sáng và giữ cô ấy ở trong đó.

Năng lượng trên lồng ánh sáng dày đặc, hơn nữa còn giống như là nước đang chảy vậy.

Kiếm ngắn bằng đồng trong tay Tề Hằng chém lên trên lồng ánh sáng, cái lồng đó chỉ bốc lên một luồng gợn sóng mãnh liệt.

Lâm Thi Mộng không nhịn nổi bực dọc hừ một tiếng, thụt lùi về sau mấy bước.

“Cũng không tệ, thứ này cũng có chút tác dụng. Nhưng hãy đỡ thêm một kiếm của tôi thử xem!”

Tề Hằng hét lớn một tiếng, lần này kiếm ngắn trong tay hắn bỗng nhiên phát ra một tiếng vang, sau đó một luồng kiếm khí dài hơn một trượng bắn ra từ kiếm đồng.

Kiếm khí chém lên lồng ánh sáng phát ra từ cây đèn cổ bằng đồng, lồng sáng đó... vỡ vụn theo tiếng vang.

Lâm Thi Mộng như bị sét đánh, thân hình bỗng run lên rồi thụt lùi về sau mấy bước, sắc mặt trắng bệch, khóe miệng trào ra một vệt máu tươi.

Trên khuôn mặt trẻ con đó của Tề Hằng lộ ra một nụ cười dữ tợn, nói với giọng chói tai: “Hiện giờ... em đã biết cái gì gọi là cao thủ rồi chứ?”

Sau đó từng bước đi về phía Lâm Thi Mộng.

Lâm Thi Mộng lạnh lùng nhìn Tề Hằng: “Nếu cậu dám chạm vào tôi... tôi lập tức tự sát!”

Chương 29: Cậu Tin Hay Không

Sở Vũ rất nhanh đã tìm được di tích Gò Tam Tinh.

Nơi này mấy chục năm trước từng có một viện bảo tàng rất lớn, dùng để trưng bày số di vật văn hóa khai quật được.

Nhưng sau khi Lưu gia làm chủ đất Tứ Xuyên đã lấy đi những pháp khí đó trong viện bảo tàng nên nơi đó đã bị tháo dở từ lâu.

Ngày nay nơi này là một vùng hoang vu, cùng với linh khí tăng nhiều lên nên từ lâu đã trở thành một rừng cây rậm rạp.

Sở Vũ từ xa đã phát hiện lối vào của di tích, có một nhóm người đang canh gác xung quanh.

Nơi đó giống như một tế đàn đổ nát nằm ở chính giữa rừng cây.

Sở Vũ mở con mắt dọc ở ấn đường nhìn tu vi của những người canh giữ đó, phát hiện người mạnh nhất chẳng qua cũng chỉ là xung huyệt cảnh lục đoạn.

Những người này chắc đều là người của Lưu gia Tứ Xuyên.

Sau đó, Sở Vũ dùng con mắt dọc nhìn về phía tế đàn.

Tế đàn vốn dĩ đổ nát, váo lúc Sở Vũ mở con mắt dọc nhìn về phía nó thì bỗng chốc trở nên không tầm thường!

Có một luồng khí tức to lớn trực tiếp thổi vào mặt!

Linh khí thật là mạnh!

Sở Vũ có hơi líu lưỡi.

Dưới sự quan sát của con mắt dọc, trong tế đàn đó tồn tại một cái cửa ngõ, luồng linh khí lớn mạnh là phát ra từ trong chỗ đó.

Nhưng lại không tiết ra bên ngoài nên những người canh giữ xung quanh tế đàn căn bản không thể cảm nhận được.

Sở Vũ sau đó phát hiện ra sự nguy hiểm ẩn náu trong cửa ngõ đó, linh khí trong đó giống như sóng biển vậy, sóng lớn cuộn trào mãnh liệt, chứa đựng sức mạnh xé nát khó tưởng tượng nỗi.

Nếu không nhìn thấy luồng linh khí này mà tùy tiện xông vào thì e rằng khó mà chết yên lành.

Nhưng Sở Vũ quan sát một lúc thì phát hiện, linh khí ngầm tuôn ra đó hình như là có quy luật nhất định.

Nếu biết rõ quy luật của nó thì muốn đi vào sẽ dễ hơn rất nhiều.

Sở Vũ nhìn từ xa, trên người hắn không hề tỏa ra chút sóng sức mạnh nào.

Cảnh giới của những tên canh gác đó lại thấp hơn hắn rất nhiều, căn bản không thể cảm nhận được sự có mặt của hắn.

Sở Vũ kiên nhẫn quan sát thật lâu thì lại phát hiện sự chuyển động của linh khí tuy có quy luật nhưng cực kỳ phức tạp, trình độ của nó... còn hơn cả những bài tập toán khó của mấy chục năm trước.

Sở Vũ xung huyệt cảnh bát đoạn, tính ra năng lực đã khá lớn mạnh, nhưng muốn tính ra quy luật chuyển động của linh khí đó thì sợ rằng ít nhất cũng phải cần thời gian mấy ngày.

Hắn cười gượng một cái, có chút không muốn đợi.

Bởi vì trong lòng hắn vẫn luôn có dự cảm không lành, hắn muốn nhanh chóng đi vào trong di tích này để tìm được Lâm Thi Mộng.

Thôi vậy, không đợi nữa!

Cứ xông bừa vào đó!

Trong con người của Sở Vũ chính là tính cách như vậy, sự áp chế của mười sáu năm chỉ khiến hắn không còn sự lông bông của thời niên thiếu, không còn tự cho là đúng nữa.

Nhưng trước giờ chưa từng áp chế được sự nhiệt huyết trong người hắn!

Vèo!

Thân hình Sở Vũ tựa như một luồng chớp, trong nháy mắt đã xông vào cửa ngõ tế đàn.

Những võ giả gác ở xung quanh tế đàn chỉ cảm nhận được một luồng gió thổi qua, đến lúc họ hoàn hồn lại thì không phát hiện có gì bất thường.

“Vừa nãy là thứ gì thế?”

“Không biết, chắc gió thổi...”

“Trong rừng rậm này hình như cũng không có gió mà?”

Những kẻ canh gác này đều ở cách tế đàn một khoảng, họ sợ sức mạnh đáng sợ trong tế đàn đó nên không dám đến gần.

Sau khi lẩm bẩm một hồi thì mỗi người lại tự ẩn đi.

Theo họ thấy, bất cứ ai muốn xông vào đều là hành vi đi tìm cái chết.

Sau khi Sở Vũ xông vào cửa ngõ đó, bỗng cảm thấy có sức mạnh cuồn cuộn tuôn về phía bản thân. Giống như cơn sóng lớn vô tình muốn nuốt chửng hắn!

Sở Vũ mở con mắt dọc, căn bản không kịp tính toán quy luật gì, chỉ là thân hình lắc lư liên tục, né tránh làn sóng năng lượng.

Đường của cửa ngõ này rất dài, Sở Vũ đi hơn nửa tiếng cũng chưa vào đến bên trong.

Hắn đoán cũng có khả năng vì hắn xông bừa vào nên không phải đi theo con đường tắt.

Quá trình vượt ải quả thực là vừa mạo hiểm vừa kích thích, mỗi một bước đi nhầm đều có khả năng muôn đời muôn kiếp không trở lại được.

Nhưng trong quá trình không ngừng né tránh, thân pháp của Sở Vũ và sự điều khiển đối với con mắt dọc lại nâng cao không ít!

Vì vậy mới nói thực hành mới có được kiến thức thực sự.

Tướng quân chưa từng ra chiến trường thì mãi mãi cũng chỉ có thể bàn chuyện dùng binh trên giấy.

Sau hơn bốn mươi phút, Sở Vũ cuối cùng đã đi ra khỏi con đường của cửa ngõ.

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, hắn đã trực tiếp bước vào trong một pháp trận cực lớn.

Xoẹt!

Một luồng kiếm khí lướt qua da đầu Sở Vũ, khiến hắn kinh hãi người toát cả mồ hôi.

Hắn còn tưởng rằng có người đánh lén, kết quả nhìn kỹ lại thì kiếm khí trong pháp trận này là tự chém ra.

Sở Vũ vận dụng con mắt dọc ở ấn đường, phát hiện bốn phương tám hướng khắp nơi đều đầy rẫy các loại nguy cơ.

Nhắm mắt dọc lại, mở hai mắt ra thì cái nhìn thấy là một cảnh tượng đổ nát.

“Quả nhiên không hổ là môn phái viễn cổ, không biết đã hoang phế bao nhiêu năm rồi mà pháp trận ở đây vẫn đáng sợ như thế.”

Sở Vũ lẩm bẩm một mình, sau đó vận dụng mắt dọc bắt đầu tìm đường.

Hắn không vội đi tìm cơ duyên, hắn chỉ muốn tìm được Lâm Thi Mộng trước.

...

Tề Hằng dừng bước, nhìn Lâm Thi Mộng cười gượng: “Em? Tự sát?”

Lâm Thi Mộng ánh mắt lạnh lùng: “Tôi thừa nhận tôi không phải là đối thủ của anh, nhưng tôi muốn tự sát thì anh không ngăn được tôi đâu.”

“Ừm, em nói... hình như cũng hơi có lý.” Tề Hằng nghiêng đầu, hình như đang suy nghĩ gì đó.Bỗng nhiên!

Thân hình hắn trong chớp mắt biết mất tại chỗ đó.

Lâm Thi Mộng bỗng cảm thấy trên tay mình nhẹ hẫng, cây đèn cổ bằng đồng đó không thấy đâu nữa.

Khoảnh khắc tiếp theo, toàn thân cô trên dưới... không thể động đậy nữa.

“Ha ha, đây là sự chênh lệch lớn về cảnh giới, tuy em xuất thân ở gia tộc ẩn thế, lại gia nhập Hàn Tiêu trở thành đệ tử trong môn phái nhưng... thân phận địa vị của em không đủ. Những tài nguyên em có thể nhận được quá yếu.”

Trên mặt Tề Hằng mang theo nụ cười thoải mái, nói nhẹ nhàng: “Biến cố năm xưa, tất cả mọi thứ bỗng chốc bị người có siêu năng lực phong ấn, người có năng lực mang theo lượng lớn tài nguyên thoát khỏi chốn hư không này, rời khỏi vùng đất hoang phế này. Người không có năng lực thì đành ở lại thế giời ngày càng khô cạn này chờ chết. Cái gọi là thế giới nhỏ xây dựng ở hư không ngoài trái đất chẳng qua cũng là kéo dài hơi tàn mà thôi. Sự thực cũng chứng minh, thế giới này sau trận biến cố đó đã không còn người tu chân thật sự, tất cả các thế lực từ đời này qua đời khác, càng ngày càng yếu.

Giọng của Tề Hằng có hơi trẻ con nhưng trong thần sắc của hắn lại tràn đầy cảm khái, trong mắt lộ ra mấy phần bể dâu.

“Nếu anh sinh ra ở trăm triệu năm trước thì ở tuổi này e là sớm đã bước vào Tiên Thiên, thậm chí còn cao hơn. Nhưng đáng tiếc là sinh ra không gặp thời. Nhưng so với nhiều tiền bối thì anh lại được xem là người may mắn. Cuối cùng cũng chờ được ngày khôi phục thế giới...”

“Vậy thì cũng không thay đổi được thuộc tính anh là đồ cặn bã.” Lâm Thi Mộng vẻ mặt lạnh giá, giọng điệu lạnh lùng.

“Cặn bã? Thế nào là cặn bã? Làm việc xấu không có khả năng giải quyết... mới gọi là cặn bã! Làm vô số việc xấu lại vẫn có thể tiêu diêu tự tại, đó là người trí dũng kiệt xuất!”

Trên gương mặt trẻ con của Tề Hằng lộ ra nụ cười khinh thường: “Vừa hay anh chính là một người kiệt xuất!”

Hắn nhìn sang Lâm Thi Mộng: “Em cũng biết, Hàn Tiêu của bọn em tại sao phải chọn em ra liên hôn với anh? Hàn Tiêu và Cửu Tiêu cùng một tổ tiên, là hai cổ giáo lớn hình thành sau khi Bích Tiêu phân tách năm đó. Hàn Tiêu Cửu Tiêu là huynh đệ đồng bào, thực ra căn bản không cần liên hôn gì cả. Lâm Thi Mộng, em muốn biết tại sao sư môn của em sẽ gả em cho anh không?”

Lâm Thi Mộng không thể cử động, trong đôi mắt sáng tràn đầy lửa giận, nhưng nghe đến lời này thì trong mắt bất giác lộ ra vẻ suy nghĩ và nghi hoặc.

Tề Hằng nói nhẹ nhàng: “Bởi vì sư môn Hàn Tiêu của em cần tài nguyên, vì em ở trong sư môn của em không quan trọng lắm! Nếu không sao họ lại để em ở thế tục? Mà không giữ em ở sư môn tu luyện?”

“Anh nói bậy!” Lâm Thi Mộng nói lạnh lùng.

“Em nghe cho rõ, Tề Hằng anh làm việc trước giờ quang minh lỗi lạc, coi thường việc lén lút. Đây là sự kiêu ngạo của một thiên tài!”

Tề Hằng vẻ mặt cao ngạo, thò một ngón tay ra khều cái cằm mịn màng như ngọc của Lâm Thi Mộng, cười lạnh rồi nói: “Chắc em rất rõ, em là thể chất ảo âm, sở dĩ Hàn Tiêu thu nhận em chính là vì để ý loại thể chất này của em. Nếu thiên phú của em đủ tốt, vậy thì... em sẽ trở thành thánh nữ Hàn Tiêu, địa vị tôn quý vô cùng hiển hách! Đáng tiếc là thiên phú của em không tốt lắm, ở gia tộc ẩn thế còn được, chứ ở cổ giáo... thì có chút không vừa mắt rồi.”

Tề Hằng thu ngón tay lại, đặt lên trước mũi ngửi ngửi, vẻ mặt ngây ngất: “Thơm quá!”

“Vô liêm sỉ!” Lâm Thi Mộng chửi.

Tề Hằng không để ý, nói nhẹ nhàng: “Loại thể chất này của em cực kỳ hiếm thấy, nếu em sinh ra trước trận biến cố, dù rằng thiên phú hơi yếu nhưng cũng tuyệt đối sẽ trở thành đối tượng mà các đại giáo tranh nhau cướp đoạt. Tiếc là em sinh ở cuối thời Mạt Pháp, ở niên đại mà thế giới vừa khôi phục. Vì vậy người có thiên phú bình thường nhưng thể chất tuyệt vời như em cũng chỉ có thể trở thành đối tượng... bị giao dịch.”

Lâm Thi Mộng như bị sét đánh, trong mắt lộ ra thần sắc không dám tin.

Tề Hằng nhìn Lâm Thi Mộng, tung ra một đòn cuối cho cô ấy: “Còn anh tu luyện Liệt Dương Chấn Thiên Công! Giao hợp với em thì tốc độ tu luyện của anh sẽ được tăng lên cực lớn, ít nhất sẽ nhanh gấp đôi! Em cũng đừng cảm thấy bản thân bị uất ức, loại tu luyện này là có qua lại, anh có được lợi ích thì thu hoạch của em... cũng giống vậy!”

“Lão nương không thích!”

Lâm Thi Mộng không thể nhúc nhích, nhưng cô cảm nhận được tim của mình đang lạnh cóng!

Tề Hằng vẻ mặt bình tĩnh: “Đi theo anh, em sẽ bay lên mây xanh! Ở lại Hàn Tiêu thì em mãi mãi cũng không thoát khỏi số mệnh bị giao dịch. Vì để có được em, Cửu Tiêu đã trả cái giá cực lớn. He he... Người của Hàn Tiêu bọn em ấy, lòng ham muốn khá lớn, nhưng vậy thì có sao chứ?”

“Anh nói bậy, sư môn của tôi sẽ không làm như vậy!”

Lâm Thi Mộng lạnh lùng nhìn Tề Hằng, trong lòng lửa giận cuồn cuộn ngất trời, cô chưa từng nghĩ rằng sư môn sẽ vì lợi ích mà bán đứng cô.

“Hôn sự của anh và em sớm đã được quyết định rồi, đến giờ em... vẫn tin sư môn em sẽ không làm như vậy? Phải nói là em ngây thơ hay là ngốc đây? Sau này cẩn thận chút đi.”

Tề Hằng vẻ mặt châm biếm: “Em tin hay không, anh ở đây, ngay bây giờ có làm gì em thì lát nữa mấy vị tiền bối của Hàn Tiêu biết được, họ cũng không làm gì cả đâu?”

Tề Hằng đang nói thì đột nhiên phát ra một tiếng gào thét, trên người hắn có một luồng ánh sáng lóe lên trong chớp mắt.

Thân thể của Tề Hằng liên tiếp thụt lùi mấy chục mét, oa một tiếng phun ra một ngụm máu lớn.

Sắc mặt bỗng trắng bệch, đã bị nội thương không nhẹ.

Tề Hằng trợn tròn mắt gào thét: “Ai dám đánh lén ta?”

Một bóng người từ một bên đi ra. Đó là một nam thanh niên thân hình cao gầy, vẻ mặt hắn tiếc nuối nhìn Tề Hằng, giống như đang thương xót tại sao lại không đánh chết hắn.

“Cậu có tin hay không, tôi giết cậu ở đây thì cũng sẽ không có ai quan tâm đâu!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau