VÔ CƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô cương - Chương 21 - Chương 25

Chương 20: Tiệc Rượu

Bên ngoài thành Long Thành.

Đoàn người Sở Thiên Hùng vừa đến mấy phút thì ở đường cao tốc xa xa bên đó đã xuất hiện một chiếc xe bay…

“Cha ơi mau xem kìa, chiếc xe đó lái nhanh quá, so với con còn…”

Sở Tiếu Tiếu kêu to với vẻ mặt kinh ngạc, đột nhiên phát hiện cha đang trừng cô, cảm giác đã nói lỡ lời nên vội vàng chuyển chủ đề: “Có phải là anh Sở Vũ không?”

“Nói bậy, anh Sở Vũ của con sẽ giống như con sao?” Sở Thiên Hùng nhìn con gái than thở: “Sau này cha không ở đây, con phải nghe lời anh con, không được gây chuyện thị phi, ít giao du với mấy tên bất lương đó…”

“Được rồi được rồi, con biết rồi cha.” Sở Tiếu Tiếu tiện mồm nói qua loa, nhưng đôi mắt lại nhìn chằm chằm vào chiếc xe đua đang chạy như bay đó.

Sau đó, Sở Tiếu Tiếu bỗng nhiên chỉ bên đó rồi cười lên: “Ha ha, đó chính là xe của anh con, cha còn nói con nói bậy. Ơ? Người lái xe hình như không phải anh ấy, có vẻ như là một đại mỹ nữ đó! Anh Sở Vũ tìm chị dâu cho con rồi à?”

Sở Tiếu Tiếu có thể nhìn thấy, Sở Thiên Hùng có cảnh giới cao hơn cô rất nhiều dĩ nhiên càng nhìn rõ hơn, trên mặt lộ ra mấy phần kinh ngạc.

Theo ông ta biết, đứa cháu này của ông ấy hình như vẫn luôn chỉ qua lại với một cô gái. Nhưng người đến lại không phải cô gái đó.

Lẽ nào… thật sự đã có bạn gái rồi?

Rất nhanh, chiếc xe dừng lại trước mặt đoàn người Sở Thiên Hùng.

Tiếp đó, Sở Vũ bước xuống từ ghế lái phụ.

Tiểu Nguyệt lái xe thì lại ngồi ở đó không nhúc nhích.

Sở Vũ biết tính cách cô ấy nên cũng mặc kệ cô, tên gián điệp hình như đã ngủ say cũng không đi ra theo.

Sở Tiếu Tiếu vừa nhìn thấy Sở Vũ lập tức chồm đến, xà vào lòng Sở Vũ, thò tay vò vò mái tóc của Sở Vũ: “Ha ha, anh, em phát hiện anh lại đẹp trai hơn rồi!”

Gió thơm phả vào lòng, Sở Vũ vỗ vỗ phía sau lưng Sở Tiếu Tiếu, nói: “Đều đã là nha đầu lớn rồi, không biết phải thục nữ một chút ư? Khoe thân hình cao của em à?”

“Đúng thế!” Sở Tiếu Tiếu hí mắt cười vui vẻ.

“Thân hình cao, không đủ chắc chắn.” Sở Vũ nói chế nhạo.

“Được rồi đó anh, có gái xinh đẹp lái xe cho anh đó cũng là một con mèo hoang?”

Sở Thiên Hùng đứng một bên, vẻ mặt mỉm cười nhìn hai anh em trêu đùa.

Sở Tiếu Tiếu rời khỏi lòng Sở Vũ, sau đó nhoài người trước cửa xe, gõ nhẹ lên kính: “Nè, người đẹp, có cần phải lạnh lùng như vậy không? Kỹ thuật lái xe của cô rất giỏi, xuống xe làm quen chút đi?”

Tiểu Nguyệt hạ kính xe xuống, quan sát Sở Tiếu Tiếu từ trên xuống dưới: “Cô là em gái anh ấy?”

Sở Tiếu Tiếu: “Sao nghe có chút khó chịu thế?”

Trên khuôn mặt không có biểu cảm gì của Tiểu Nguyệt bỗng nhiên lộ ra một nụ cười nhạt, rất đẹp. Suýt chút nữa khiến Sở Tiếu Tiếu nhìn ngẩn ngơ rồi.

“Lên xe, chở cô đi hóng gió.” Tiểu Nguyệt lại đưa ra lời mời bất ngờ.

“Hóng gió? Được thôi được thôi!” Sở Tiếu Tiếu không nói thêm lời nào, vội vã leo lên xe.

Bên này Tiểu Nguyệt vừa nhấn chân ga, chiếc xe lập tức ầm vang một trận, phát ra tiếng gầm rú thấp trầm, tiếp đó bèn phóng đi như một mũi tên.

Trong mơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng hét hưng phấn của Sở Tiếu Tiếu.

Xa xa, tên gián điệp vèo một cái bay ra từ cửa xe đang mở, trong miệng còn lẩm nhẩm nói: “Ôi chao, thần kinh à, điên cả đoạn đường rồi vẫn chưa đủ ư? Điểu gia vừa mới ngủ say!”

Sở Vũ cười nhạt nhìn tên gián điệp: “Ngươi không phải chê chậm à?”

“Theo đuổi kích thích cũng phải có giờ có buổi chứ!” Tên gián điệp nói với vẻ khó chịu.

Sở Thiên Hùng ngẩn tò te nhìn con gái bị người ta đưa đi, sau đó lại ngây ngốc nhìn tên gián điệp.

Con chim này ông ấy có nghe nói qua, rất nhiều người đều cho rằng nó xuất thân từ Sở gia nhưng ông ấy lại biết điều đó không đúng.

Sở Vũ cười cười: “Chú Hùng, không sao đâu.”

Sở Thiên Hùng gật gật đầu: “Cô nương đó là?”

Sở Vũ cười cười: “Tùy tiện lừa được đó, không rõ nội tình lắm nhưng hình như có chút bối cảnh.”

Sở Thiên Hùng: “…”

Cho đến lúc này, xe của Sở Thiên Cường và Sở Thiên Thắng cùng với hai vệ sĩ của Sở Vũ mới từ xa lái đến.

Bốn người xuống xe, chào hỏi với Sở Thiên Hùng.

Sau đó Sở Vũ cùng với Sở Thiên Hùng lên xe của ông ấy.

Trên xe, Sở Thiên Hùng hàn huyên vài câu với Sở Vũ trước, sau đó thì bắt đầu giới thiệu cho Sở Vũ về tình hình Long Thành bên này.

Các thế lực lớn các gia tộc lớn của Long Thành bên này đều giới thiệu chi tiết một lượt cho Sở Vũ.

Khi xe tiến vào nội thành Long Thành, Sở Thiên Hùng cuối cùng nhắc đến việc của Hồ Tiên Động bên đó.

“Bản thân Lãnh gia không phải gia tộc ẩn thế, nhưng nghe nói sau lưng họ có sự ủng hộ của gia tộc ẩn thế, vì vậy mấy năm nay phát triển cực nhanh. Ở trong vùng Long Thành thì thực lực của Lãnh gia thậm chí còn mạnh hơn mấy phần so với lực lượng của chúng ta ở đây.”
Tính cách của Sở Thiên Hùng khá bảo thủ nhưng ông ấy có thể trấn thủ Long Thành bên này nhiều năm thì dĩ nhiên cũng có điểm mạnh của ông ấy.

Đối với việc xử lý các loại quan hệ, kiểm soát tình báo, phân tích các loại sự việc thì Sở Thiên Hùng rất giỏi.

“Dựa vào tình báo mà ta nắm được, thế lực sau lưng Lãnh gia chắc là Tạ gia.”

Sở Thiên Hùng nhìn Sở Vũ: “Vì vậy lần này vốn dĩ ta muốn từ chối, bởi vì ta cảm thấy dấu tích của âm mưu rất nặng. Nhưng quả thực có người lấy được một bộ công pháp sánh được với Nội Chiếu Kinh từ trong Hồ Tiên Động, cuối cùng bị Lãnh gia đoạt mất. Việc này ta đã điều tra rồi, là sự thật.”

“Sau lưng Lãnh gia… là Tạ gia? Tạ gia đó ư?” Sở Vũ hỏi.

“Đúng, chính là Tạ gia vừa bị chúng ta đuổi khỏi kinh thành.” Sở Thiên Hùng gật gật đầu.

Sở Vũ nhìn Sở Thiên Hùng: “Vậy việc này chú Hùng phân tích thế nào?”

“Xem xét dựa vào thời gian thì việc này… hình như có hiềm nghi nhắm vào chúng ta. Nhưng tin tức thiếu gia muốn đến Long Thành thì người ngoài chắc không biết. Vả lại…” Sở Thiên Hùng nhìn Sở Vũ.

Sở Vũ cười nói: “Vả lại cho dù có di tích thượng cổ gì đó, con cũng không thể đích thân đi.”

Sở Thiên Hùng gật gật đầu.

Suy cho cùng trong mắt mọi người, Sở Vũ là người không có tu vi gì cả, đã phế nhiều năm nên tuyệt đối không thể đích thân đi thám hiểm.

“Cũng tức là việc Hồ Tiên Động này nếu thật sự là một cái bẫy, vậy thì chắc cũng không phải nhắm vào chúng ta, chí ít không hoàn toàn nhắm vào… là như thế nhỉ?” Sở Vũ hỏi.

“Đúng, ta cho là như vậy.” Sở Thiên Hùng nói: “Nhưng ta luôn cảm thấy đây có lẽ là một cái bẫy.”

Sở Vũ gật đầu: “Vâng, tin tức đó tiết lộ có chút không hợp lẽ thường.”

“Đúng thế.” Sở Thiên Hùng vui vẻ nhìn Sở Vũ.

Vốn dĩ ông ấy còn đang nghĩ, Sở Vũ rốt cuộc có thể giữ được cơ nghiệp ở Long Thành không? Hiện tại ông ấy yên tâm nhiều rồi. Cho dù không thể tu luyện nhưng đứa cháu này của ông cũng tương đối ưu tú.

Đoàn người đến chỗ ở mà Sở Thiên Hùng đã sắp xếp sẵn cho họ trước đó.

Đây là một khu biệt thự có cảnh vật chung quanh khá đẹp mắt.

Sở Thiên Hùng tổng cộng đã chuẩn bị cho Sở Vũ ba căn biệt thự, diện tích mỗi căn đều rất lớn, đủ cho mười mấy người ở.

Sở Vũ cảm thấy quá nhiều rồi nhưng Sở Thiên Hùng lại nói với hắn sau này người bên cạnh nhiều lên thì ở cùng nhau có người chăm sóc.

“Cảm ơn chú Hùng đã nghĩ chu đáo như vậy.” Sở Vũ nghiêm túc cảm ơn.

“Người nhà mình, không cần khách sáo.” Sở Thiên Hùng cười ôn hòa, dẫn Sở Vũ đến bên trong sân của biệt thự.

“Bên trong đều đã trang trí sẵn rồi, nhưng sau này nếu con cảm thấy chỗ nào không thích hợp thì sửa lại là được.”

Sở Vũ lắc lắc đầu: “Thực ra con có nơi để ở là được rồi.”

Đi vào bên trong, Sở Vũ phát hiện bài trí rất trang nhã, không phô trương, không xa hoa, rõ ràng là do người nổi tiếng thiết kế ra.

Tên gián điệp thì nghênh ngang đi dạo khắp nơi, thỉnh thoảng giơ cánh lên tùy tiện chỉ điểm một lượt, giống như đang tuần tra lãnh địa của mình vậy.Khi hai người Tiểu Nguyệt và Sở Tiếu Tiếu quay lại thì đã là hơn một tiếng sau.

Hai thiếu nữ cực xinh đẹp đứng với nhau, hào quang chói sáng.

Biết được tổng cộng có ba căn biệt thự, Tiểu Nguyệt mở miệng đòi một căn, cô ấy thích ở một mình.

Sở Vũ cũng vui vì được yên tĩnh, đem cô ấy từ bên cạnh Tạ Thiên Vũ về không phải vì thích cô ấy, mà là một việc ngoài ý muốn…

Lúc đó Sở Vũ hoàn toàn không ngờ rằng Tiểu Nguyệt thật sự sẽ đi theo hắn.

Nhưng đem đi thì đem đi, đem người của Tạ Thiên Vũ đi, Sở Vũ không có chút áy náy nào.

Tiểu Nguyệt không vội tham quan căn nhà của mình, bị Sở Tiếu Tiếu thích náo nhiệt kéo đến chỗ Sở Vũ.

Sở Tiếu Tiếu kéo tay của Tiểu Nguyệt vô cùng thắm thiết, sau khi vào phòng khách cũng không chịu bỏ ra.

Tiểu Nguyệt thậm chí chủ động mở lời: “Nào, để tôi pha trà cho cô uống.”

“Được được, người ta thích uống trà nhất!” Sở Tiếu Tiếu vẻ mặt ngạc nhiên mừng rỡ.

Khóe miệng Sở Thiên Hùng hơi giật giật, nhìn con gái mình một cái, nghĩ thầm con thích uống trà lúc nào thế?

Sở Vũ nhìn sững sờ, cảm thấy tình bạn của con gái thật là rất thần kỳ.

Tiểu Nguyệt tuy tự nguyện đi theo hắn nhưng giữa hai người căn bản không thể có tình cảm qua lại gì.

Nói là để cô ấy làm thị nữ nhưng nha đầu này suốt ngày chỉ biết xem hoạt hình, Sở Vũ không biết cô ấy biết trà nghệ.

Sau đó, Tiểu Nguyệt dùng bộ đồ trà ở đây pha trà cho mọi người.

Sở Thiên Hùng có nghiên cứu đối với trà đạo, bình thường cũng rất thích uống trà, vừa nhìn động tác của Tiểu Nguyệt thì mắt có hơi đờ ra.

Sở Vũ cũng là lần đầu thấy Tiểu Nguyệt pha trà, tuy hắn không có nghiên cứu nhiều về trà đạo nhưng lại có thể cảm nhận được một luồng khí tức ôn hòa trên người Tiểu Nguyệt.

Giống như mang theo một ý vị đặc biệt, khiến tâm hồn con người yên tĩnh!

Trong phòng bỗng chốc trở nên yên lặng, ngay đến tên gián điệp cũng nhảy lên một cái ghế với vẻ hiền lành, ngồi trên lưng ghế nhìn có vẻ hết sức chuyên chú.

Sở Tiếu Tiếu cũng bị bầu không khí này cảm hóa, cô lúc này mới phát hiện ra cô gái hoang dã lái xe đua đó hóa ra không chỉ có một mặt đó.

Tiết văn hóa học hành không ra gì như Sở Tiếu Tiếu lúc này trong đầu lại xuất hiện một câu nói: động như thoát thố, tĩnh nhược xử tử!

----

Trên đường tham gia tiệc tối, Sở Thiên Hùng vẫn khen ngợi hết lời đối với trà nghệ của Tiểu Nguyệt.

“Nha đầu này thật không tầm thường, nhiều năm như vậy ta chưa thấy người nào có trà nghệ cao minh như vậy. Những cụ già xâm nhập trà đạo cả đời đó cũng không lợi hại bằng tiểu cô nương này. Thân phận của cô ấy tuyệt đối không phải thường!”

Sở Thiên Hùng cảm thấy vui vì bên cạnh cháu trai có thể có người như vậy.

Đoàn người họ nhanh chóng đến câu lạc bộ cao cấp nhất ở Long Thành này. Ở đây cũng là sản nghiệp của Lãnh gia, chuyên dùng để tổ chức tiệc rượu cao cấp nội bộ.

Sự bí mật riêng tư ở đây khá mạnh, xung quanh ngoại vi của câu lạc bộ khép kín.

Người tham gia tiệc rượu trước tiên đi vào từ cửa lớn, sau đó rẽ qua một chỗ ngoặt mới có thể đi vào trong sân đỗ xe bên trong.

Vì vậy ở bên ngoài ngay cả sân đỗ xe cũng đều không nhìn thấy.

Lần này phía Sở gia qua đó chỉ có ba người, cha con Sở Thiên Hùng, Sở Tiếu Tiếu, còn cả Sở Vũ.

Tên gián điệp và Tiểu Nguyệt cùng với Sở Thiên Cường, Sở Thiên Thắng, còn cả hai người vệ sĩ đều ở nhà.

Theo lời của Sở Thiên Hùng nói, trên địa giới Long Thành này, người Sở gia không cần đi đến đâu cũng mang theo vệ sĩ.

Còn Tiểu Nguyệt và tên gián điệp thì không thích đi đến chỗ náo nhiệt kiểu đó.

Trong câu lạc bộ lúc này đã có rất nhiều người đến, sau khi ba người Sở Vũ đi vào thì rất nhiều người đều đi qua đó chào hỏi Sở Thiên Hùng.

“Sở tổng!”

“Sở tổng đến rồi…”

“Ha ha, Tiếu Tiếu lại xinh đẹp hơn rồi.”

Đa số mọi người đều rất khách sáo, cũng rất lễ phép.

Lúc chào hỏi với Sở Thiên Hùng, trong nụ cười mỉm đều có mang theo mấy phần hiếu kỳ quan sát Sở Vũ.

Giống như đang suy đoán người thanh niên đẹp trai anh tuấn rắn rỏi này có thân phận gì.

Chương 21: Làm Nhục

Sở Thiên Hùng lúc này bắt đầu giới thiệu những người này cho Sở Vũ.

“Đây là thiếu gia con vợ cả của Sở gia chúng tôi, Sở Vũ.”

“Vị này là Cao tổng, ừm, sau này vẫn mong Cao tổng chiếu cố nhiều nhiều!”

“Vị này là Triệu tổng…”

“Đây là…”

Sở Thiên Hùng không thấy chán, cứ lần lượt giới thiệu từng người cho Sở Vũ.

Lúc này, một ông già hơn sáu mươi tuổi đi qua đó. Sở Thiên Hùng lập tức đi lên trước bắt tay với người này.

Ông già rất điềm tĩnh, khí trường trên người cũng rất mạnh. Trong ánh mắt nhìn Sở Vũ có mang theo nụ cười mỉm hơi khích lệ.

“Sở Vũ, vị này là Đổng trưởng lão. Đây là nhân vật lớn của Long Thành chúng ta!”

Sở Thiên Hùng giới thiệu cho Sở Vũ, sau đó trò chuyện với ông ấy.

“Ha ha, gọi là Đổng tổng cũng được, cái gì? Đổng Thành Chủ? Ồ ồ, việc giữa những người trẻ tuổi không xung đột trực diện thì tốt.”

Ông già họ Đổng nhắc đến Đổng Thành Chủ vãn bối của ông ấy với Sở Thiên Hùng, nói Đổng Thành Chủ và Sở Vũ từng có duyên gặp mặt.

Đổng Thành Chủ mà ông già họ Đổng nhắc đến chính là người thanh niên cùng ăn cơm với Tạ Thiên Vũ vào cái đêm mà Sở Vũ phát sinh xung đột với Tạ Thiên Vũ trước đó.

Lão họ Đổng nói đó là vãn bối của mình, trước đó hình như có chút hiểu lầm nhỏ với Sở Vũ nhưng cũng không có gì, thanh niên mà.

Đây đều là những lão già xảo quyệt, từ trên mặt căn bản không nhìn ra được suy nghĩ trong lòng họ.

Nhưng ông ta nhắc đến Đổng Thành Chủ thì vẫn khiến trong lòng Sở Vũ hơi chột dạ.

Sau đó Sở Thiên Hùng nhìn thấy một ông già năm mươi tuổi từ bên cạnh đi đến nên nhìn Sở Vũ giới thiệu một cách trọng thể.

“Vị này là Lục trưởng lão…”

Ông này mỉm cười với Sở Vũ: “Ta nghe đứa cháu Lục Phong của ta nói qua về cậu, là một nhân tài.”

Sở Vũ lễ phép cười một cái, sắc mặt không đổi nói: “Ông quá khen rồi.”

Hắn không ngờ rằng ở đây lại có thể gặp được người của Đổng gia và Lục gia. Xem ra bố cục ở thế gian của những gia tộc ẩn thế này đều rất lớn.

Tiếp đó, Sở Thiên Hùng dẫn Sở Vũ đi giới thiệu từng người.

Những người này cũng biết thân phận của Sở Vũ, con vợ cả Sở gia. Trông bề ngoài thì đều rất khách sáo.

Chỉ là ánh mắt của một số người nhìn Sở Vũ không tránh khỏi có chút hàm ý sâu xa.

Về cơ bản người của gia tộc ẩn thế đều biết những việc xảy ra với Sở Vũ.

“Vị thiếu gia đã từng là thiên tài trước kia của Sở gia, sau đó bị phế lúc sáu tuổi đó à, he he, đã lớn như vậy rồi, trông ra dáng một nhân tài, chỉ đáng tiếc…”

“Nghe nói Sở gia ở kinh thành lần này… ừm, có liên quan với Sở Vũ. Không, không phải, cùng lắm chính là dây dẫn lửa thôi.”

“Hắn không ở kinh thành làm công tử tiêu sái của hắn, chạy đến Long Thành bên này làm gì?”

“Có lẽ là qua chơi thôi? Tiện thể tránh sự báo thù của Tạ gia?”

“Nếu thật sự trốn sự báo thù của Tạ gia thì nên về nhà tìm mẹ mới đúng…”

“Ha ha ha!’

Một vài thanh niên quan sát Sở Vũ từ xa đã không nhịn nỗi mà thì thầm bàn luận. Thậm chí có mấy người nói chuyện không kiêng nể gì cả.

Với tu vi của Sở Thiên Hùng thì dĩ nhiên là nghe rất rõ, ông ấy không nén nỗi mà nhíu mày, đồng thời có chút lo lắng nhìn Sở Vũ một cái.

Nhưng lại phát hiện Sở Vũ giống như không nghe thấy gì cả vậy, trong lòng Sở Thiên Hùng bỗng nhiên phì cười, nghĩ thầm bản thân quên mất người cháu này của mình không có tu vi, dĩ nhiên không nghe thấy lời bàn luận của những người đó.

Trong lòng nghĩ vậy nhưng Sở Thiên Hùng vẫn đưa mắt lạnh lùng nhìn đám người bàn luận Sở Vũ một cái, thân là người Sở gia nên ông ta không thể cho phép có người tùy tiện xỉ nhục Sở Vũ.

Nhưng mà có người còn trực tiếp hơn ông ấy.

Sở Tiếu Tiếu mặt không biểu cảm trực tiếp đi thẳng đến chỗ mấy người vừa nói chuyện quá đáng đó, chờ đến lúc Sở Thiên Hùng chú ý đến thì Sở Tiếu Tiếu đã đi đến trước mặt mấy người đó.

“Các người rất mạnh ư?” Sở Tiếu Tiếu vốn dĩ đã cao, hôm nay mặc một bộ váy dài quét đất dành cho tiệc tối, chân mang đôi giày cao gót thủy tinh càng lộ rõ dáng cao ráo động lòng người.

Khí chất cao quý, tao nhã.

Sở Tiếu Tiếu lúc này, một thân khí trường vô cùng lớn mạnh nhưng hoàn toàn không có luồng sinh lực của tiểu nha đầu ngang tàng trước kia.

Đứa trẻ xuất thân từ gia tộc lớn kiểm soát loại tình cảnh này rất lành nghề.

“Sở Tiếu Tiếu, cô có ý gì?” Một thanh niên mười tám mười chín tuổi có chút không phục liếc mắt nhìn Sở Tiếu Tiếu. Vừa nãy hắn là tên chế giễu sôi nổi nhất.
Tuổi lớn một chút nên dĩ nhiên trưởng thành hơn một chút, nói năng cũng sẽ bớt phóng túng hơn.

“Ý của tôi là hãy quản cho tốt cái miệng rách của các người, làm một người có tu dưỡng… không làm mất mặt trưởng bối nhà mình.”

Miệng của Sở Tiếu Tiếu rất sắc bén, không nói bậy lời nào nhưng lại trực tiếp khiến cho tên thanh niên mười tám mười chín tuổi đó tức đến nỗi trợn cả mắt.

Lúc này ở đây tập trung toàn nhân vật lớn, hắn cũng không dám quá láo xược mà chỉ dám càu nhàu nhỏ tiếng: “Có gì giỏi chứ? Phế… Hứ, không có thực lực còn sợ người khác nói?”

“Thực lực?” Sở Tiếu Tiếu nhếch mép nhìn hắn một cái: “Tạ gia cũng yếu à?”

Tạ gia!

Yếu không?

Ai dám nói ẩn thế gia tộc Tạ gia nhỏ yếu?

Cho dù họ thua trong trận chiến ở Yến Kinh nhưng nhìn khắp Hoa Hạ cũng không có bao nhiêu người dám nói Tạ gia rất yếu.

Vậy nên khi câu này của Sở Tiếu Tiếu vừa ra khỏi miệng thì những tên thanh nhiên đó lập tức ngậm miệng.

“Vì vậy, hãy chú ý hành động và lời nói của bản thân, lớn như vậy rồi…” Sở Tiếu Tiếu nói rồi ngẩng đầu bước đi tựa như một con thiên nga trắng kiêu ngạo.

Khóe miệng tên thanh niên mười tám mười chín tuổi đó giật giật, một hồi lâu mới thẹn quá hóa giận mắng nhỏ một câu: “Ta khinh!”

“Anh khinh cha anh ấy, anh còn đánh không lại tôi.” Sở Tiếu Tiếu đã đi rất xa nói một câu mà không thèm quay đầu lại.

Những người có mặt ở đó đều nghe thấy, không nhịn nỗi che miệng cười.

Sở Thiên Hùng bên đó có chút bất lực thở dài một hơi, nhìn Sở Vũ nói: “Sau này nha đầu này nhờ con đó, nó không chịu theo ta về gia tộc nhưng tính cách quá nóng nảy, ta sợ nó sẽ chịu thiệt thòi.”

“Chú Hùng yên tâm đi, có con ở đây thì không ai có thể ức hiếp con bé.” Sở Vũ cười nhẹ trả lời.

Cảnh tượng vừa nãy, Sở Vũ với xung huyệt cảnh bát đoạn dĩ nhiên là biết rõ trong lòng.

Một đám trẻ con mà thôi, hắn dĩ nhiên sẽ không giống như họ.

----

Trong một gian phòng khách xa hoa bên trong câu lạc bộ, một thanh niên thân hình gầy ốm, tướng mạo rất khôi ngô nằm trên ghế sô pha một cách mất hình tượng, hai chân đặt lên trên bàn trà, đang gọi điện thoại.

Trong phòng vẫn còn một thanh niên khác, tướng mạo cũng rất anh tuấn nhưng hơi ẻo lả, giữa hai lông mày có chút cảm giác của con gái.

“Anh làm kiểu gì vậy? Lại bị một tên phế nhân ức hiếp? Còn cả gia tộc các người… Chậc chậc, tôi nói có phải các người ở Yến Kinh quá lâu rồi không? Đã mất đi cảnh giác rồi?”

Thanh niên nói năng rất tùy ý, trong ngữ khí vẫn mang theo mấy phần chế nhạo.

“Nghe nói tên phế nhân đó hiện giờ đang ở chỗ tôi, he he, anh cầu xin tôi đi… Được, chúng ta là bạn bè nên tôi sẽ giúp anh trút giận. Nhưng mà tiểu tử đó là phế nhân, ở chỗ Hồ Tiên Động hắn không thể đi được rồi. Anh muốn đích thân dẫn người qua đây xử hắn? Được, tôi sẽ coi như không nhìn thấy. Có điều lần này nếu lại thất thủ thì sẽ có chút mất mặt đó nhé…”

Sau khi nói thêm mấy câu, thanh niên ngắt điện thoại, sau đó nhìn người thanh niên có hơi cẩn trọng ngồi bên cạnh.“Lãnh Tuấn, anh vừa nói Sở gia chỉ đến có ba người đúng không?”

Người thanh niên tướng mạo có chút ẻo lả gật gật đầu: “Đúng vậy, Ngô thiếu gia, có Sở Thiên Hùng và con gái ông ta Sở Tiếu Tiếu, còn có tên phế nhân đó.”

Lãnh Tuấn nói rồi, trên khuôn mặt ẻo lả đó lộ ra một nụ cười, mang theo mấy phần nịnh hót nhìn tên thanh niên: “Đúng rồi Ngô thiếu gia, đứa con gái của Sở Thiên Hùng đó tuy năm nay mới mười sáu mười bảy tuổi nhưng đã trổ mã rất xinh đẹp…”

Thanh niên xua xua tay, nói nhạt: “Đám người các anh từ sáng đến tối chỉ biết chút chuyện này.”

Lãnh Tuấn có chút ngại ngùng nói: “Vâng, Ngô thiếu gia giáo huấn rất phải…”

“Cũng không phải giáo huấn, mọi người có duyên gặp mặt, tôi chỉ nhắc nhở anh vài câu.” Thanh niên vẻ mặt dửng dưng nói: “Gia tộc thế tục có mạnh hơn nữa thì ở bên trong cũng kém hơn gia tộc ẩn thế vô số lần. Giống như lãnh gia các người ở Long thành này miễn cưỡng xem là hào môn. Nhưng một gia tộc ẩn thế bất kỳ cũng có thể dễ dàng đè bẹp các người. Vì vậy, con cháu của gia tộc ẩn thế cho dù là phế nhân thì các người cũng bớt đụng vào. Đây không phải đả kích anh, đây là lời khuyên chân thành.”

Lãnh Tuấn gật đầu vẻ mặt cảm kích: “Ngô thiếu gia nói phải, thụ giáo rồi!”

“Ừm, đi thôi, đi xem thử tiểu cô nương của Sở gia đó, nếu nhìn vừa mắt thì miễn cưỡng nhận làm thị nữ cũng được…”

Thanh niên gầy ốm đứng dậy, nói nhẹ nhàng.

----

Sở Thiên Hùng đã được một đám nhân vật lớn mời đi, nói là muốn bàn bạc việc lớn.

Sở Vũ thì tùy tiện tìm một nơi ngồi xuống, nhìn Sở Tiếu Tiếu chiến thắng quay về, mỉm cười: “Những chỗ như này em thường tham gia phải không?”

Sở Tiếu Tiếu gật đầu: “Vâng ạ, loại tiệc rượu này mỗi năm đều có rất nhiều, từ nhỏ em đã thích đi theo bên cạnh cha. Nhưng tham gia nhiều rồi cũng không có thú vị gì nữa, còn không bằng đi ra ngoài chơi.”

“Tiếu Tiếu, em có lý tưởng không?” Sở Vũ bỗng nhiên hỏi.

“Lý tưởng?” Sở Tiếu Tiếu chau mày.

Vấn đề này đối với một thiếu nữ trẻ tuổi mà nói hình như có chút xa vời.

“Nghĩ vớ nghĩ vẫn thì có không ít. Nhưng… đó đều là suy nghĩ của trẻ con chưa trưởng thành thôi. Sao anh lại đột nhiên hỏi cái này?” Sở Tiếu Tiếu nhìn Sở Vũ có chút kỳ lạ.

Sở Vũ vừa muốn nói chuyện thì bên đó bỗng nhiên truyền đến một trận náo động.

“Lãng thiếu gia ra rồi!”

“Lãnh thiếu gia đến rồi.”

“Người bên cạnh Lãnh thiếu gia là ai? Đẹp trai quá!”

“Nghe nói là khách quý mà Lãnh thiếu gia mời đến!”

Trong đám đông truyền đến một loạt lời bàn luận, không ít cô gái xinh đẹp trẻ trung hai mắt sáng rực nhìn bên đó.

Sở Vũ nhìn qua bên phát ra tiếng thì chỉ thấy một người thanh niên tướng mạo khôi ngô, hơi lộ chút ẻo lả, đi cùng là một thanh niên vóc dáng cao lớn, gầy ốm nhưng vô cùng tuấn tú từ bên trong đi ra.

Sở Tiếu Tiếu thấp giọng nói: “Cái tên có chút giống con gái đó là thiếu gia con vợ cả của Lãnh gia. Người đi cùng hắn em không quen, chưa từng gặp.”

Sở Vũ gật gật đầu.

Lúc này, Lãnh Tuấn và tên thanh niên bên đó cũng vừa hay nhìn về phía Sở Vũ bên này.

Lãnh Tuấn hình như đang dùng truyền âm nói gì đó với tên thanh niên, sau đó hai người lại cùng đi về phía bên này.

Đám người trước đó bị Sở Tiếu Tiếu châm biếm lập tức lộ ra vẻ hưng phấn, đổi thành biểu cảm như xem kịch hay.

Lãnh Tuấn cùng thanh niên đó vừa di chuyển thì không ít người đều vây chặt họ, cùng đi theo qua bên đây.

Lãnh Tuấn và thanh niên đó không nhìn Sở Vũ lấy một cái, ánh mắt đều nhìn vào Sở Tiếu Tiếu.

Sở Tiếu Tiếu nhíu mày nhìn Lãnh Tuấn, nói có chút khó chịu: “Làm gì thế? Chưa nhìn thấy người đẹp à?”

Lãnh Tuấn trong mắt người khác là đại thiếu gia Long Thành, rất uy phong nhưng trong mắt Sở Tiếu Tiếu hắn không được xem là gì cả.

Cũng giống như thanh niên đó nói lúc nãy, hào tộc trong thế tục là không thể sánh được với gia tộc ẩn thế… bên trong thua kém quá nhiều!

Lãnh Tuấn có chút ngại ngùng nhưng lúc này thanh niên bên cạnh hắn đã mở lời: “Cô tên Sở Tiếu Tiếu?”

Sở Tiếu Tiếu nhìn thanh niên đó một cái, không nói gì cả, ánh mắt lại đang tìm cha mình.

Bởi vì cô có thể cảm nhận thấy rõ rệt thanh niên này không tầm thường.

“Đi theo ta, làm thị nữ của ta.” - Thanh niên nhẹ nhàng nói, giống như đang nói một việc rất bình thường.

Chương 22: Đảo Khách Thành Chủ

“Anh có tật à? Não có vấn đề rồi phải không?” Sở Tiếu Tiếu lạnh lùng nhìn thanh niên đó: “Anh là cái thá gì chứ?”

“Sở Tiếu Tiếu, còn dám nói bậy! Cô hiện giờ nên lập tức quỳ xuống tạ ơn, cô biết Ngô thiếu gia có thân phận gì không?”

Lãnh Tuấn lớn tiếng quát tháo, sau đó nói chua ngoa: “Được Ngô thiếu gia để mắt đó là may mắn mà cô đã tích đức tám đời, tu luyện mấy kiếp…”

Thanh niên xua xua tay không cho Lãnh Tuấn nói tiếp rồi nhìn Sở Tiếu Tiếu, nói với ngữ khí hòa nhã: “Cô là một đứa trẻ nên ta không hơn thua với cô, nhưng ta là người mà toàn bộ Sở gia của cô đều không thể đụng vào. Vậy nên hãy đi theo ta, ta sẽ tặng cho cô một vận may! Sau này cô sẽ hiểu rằng Sở gia các người… đều phải cảm kích ta.”

Sở Tiếu Tiếu bĩu môi: “Xí, khoác lác thì ai mà chẳng biết?”

“Ha ha, khoác lác?” Thanh niên phá lên cười, sau đó đột nhiên nhìn Sở Vũ bên cạnh: “Anh chính là Sở Vũ? Tên phế nhân đó?”

Sở Tiếu Tiếu lập tức nổi giận: “Anh nói ai là phế nhân hả?”

Một cái tát đánh vào mặt của thanh niên đó.

“Láo xược!” Lãnh Tuấn quát lên một tiếng, đang định ra tay.

Trên người thanh niên bỗng bùng phát một luồng khí tức hùng hồn, trực tiếp áp chế Sở Tiếu Tiếu đến nỗi không thể nhúc nhích.

Mọi người xung quanh đều mặt mày run sợ, đang ở đó suy đoán xem thanh niên đạt đến cảnh giới gì.

Lúc này, Sở Vũ đứng dậy chắn trước mặt Sở Tiếu Tiếu, trong lòng đã rất phẫn nộ.

Hai bên không thù không oán, thậm chí cũng chưa từng gặp mặt mà trực tiếp qua đây xỉ nhục người khác, người này đáng chết!

Chính vào lúc này, ở một nơi không xa truyền đến một tiếng quát nhẹ: “Dừng tay!”

Là Sở Thiên Hùng ở bên đó cuối cùng đã phát hiện tình hình bên này không ổn nên kịp thời chạy về.

Sắc mặt Sở Thiên Hùng u ám, lạnh lùng nhìn thanh niên: “Cậu là ai? Muốn làm gì?”

Tính cách Sở Thiên Hùng thận trọng, khiêm tốn cẩn thận điều này không sai, nhưng không có nghĩa ông ấy là một kẻ hèn nhát.

Con cháu Sở gia thật sự chưa có ai như thế.

Cho dù trên người thanh niên này phát ra sóng sức mạnh rõ rệt nhưng sắc mặt Sở Thiên Hùng vẫn không đổi.

“Tôi là ai thì ông tốt nhất hãy hỏi thăm rõ rồi nói, đừng gây họa cho Sở gia.” Thanh niên vẫn phát ra khí thế lớn mạnh nhìn Sở Thiên Hùng với vẻ như bề trên, ánh mắt mang theo một chút chế nhạo.

Lãnh Tuấn ở bên cạnh cười lạnh lùng có hơi đắc ý: “Thật là có mắt mà không thấy Thái Sơn, công tử Ngô Đông mà cũng không biết, lại còn không biết ngượng nói mình là người của ẩn thế gia tộc?”

Dù Ngô Đông đã cảnh cáo hắn đừng đụng vào người của gia tộc ẩn thế nhưng lúc này Lãnh Tuấn có cảm giác chiếm thế thượng phong, quả thực không khống chế nỗi sự khoái trá và sảng khoái trong lòng.

Các người không phải lợi hại à?

Các người không phải gia tộc ẩn thế ư?

Các người không phải trước giờ đều coi thường người trong thế tục sao?

Ha ha, không ngờ rằng trong mắt một số người thì đám gia tộc ẩn thế nhập thế như các ngươi… cũng không được xem là gì cả!

“Ngô Đông? Gia tộc Ngô Thị ở Thanh Hải?” Sở Thiên Hùng nhíu mày, sắc mặt trở nên có hơi cứng đờ.

Nếu thanh niên này thật sự đến từ gia tộc Ngô Thị ở Thanh Hải thì chuyện này quả là có chút không dễ xử lý.

Ngô gia Thanh Hải… nghe tên giống như là một gia tộc nhưng nó lại là một cổ phái!

Chẳng qua phép tắc khá lạ lùng, người gia nhập phái buộc phải đổi họ Ngô mới được.

Ngô Đông nhìn Sở Thiên Hùng với vẻ mặt bình tĩnh, nhẹ nhàng nói: “Hiện giờ biết tôi là ai rồi phải không?”

Đuôi lông mày Sở Thiên Hùng hất lên, nói chậm rãi: “Cho dù cậu là đệ tử Ngô gia Thanh Hải nhưng Sở gia và các người vốn không có ân oán, tại sao phải bị làm nhục như vậy?”

“Làm nhục? Sở tổng, câu đùa của ông cũng hơi quá rồi đó? Đây là phúc phận to lớn của con gái ông, cũng là phúc phận to lớn của Sở gia các người. Ba đời may mắn mới có thể được lọt mắt xanh Ngô công tử, sau này đổi tên Ngô Tiếu Tiếu vậy thì có thân phận địa vị gì?”

Lãnh Tuấn ở bên cạnh nói với ngữ khí rất chua ngoa: “Nếu Ngô công tử chịu cho tôi cơ hội đó thì tôi lập tức quỳ lạy tạ ân! Tiếc là bọn tôi tư chất có hạn nên khó lọt vào pháp nhãn của công tử…”

Lúc này, rất nhiều con cháu gia tộc ẩn thế đứng xem kịch trước đó trong câu lạc bộ giờ phút này đều có hơi trợn tròn mắt.

Những kẻ không rõ gia tộc Ngô Thị ở Thanh Hải đều hỏi nhỏ, sau khi có được đáp án thì từng người lập tức trợn mắt.

Vẻ mặt không dám tin!Đó là môn phái cổ xưa ngự trị ở trên rất nhiều gia tộc ẩn thế!

Có thể được đệ tử môn phái này nhìn trúng, nhận làm thị nữ thì thật sự là phúc phận to lớn!

Bởi vì dù là một thị nữ thì thân phận địa vị cũng cực cao!

Cho dù đối diện với một số trưởng lão của gia tộc ẩn thế thì cũng là ngang vai ngang vế!

Ngô Đông nhìn cha con Sở Thiên Hùng một cách bình tĩnh, đối với Sở Vũ thì hắn lại không thèm để ý. Với thân phận địa vị của hắn, xỉ nhục trước mặt một câu cũng xem là rất nể mặt Sở Vũ rồi.

Đám người Đổng trưởng lão và Lục trưởng lão bên đó sau khi nghe thấy mấy chữ gia tộc Ngô Thị Thanh Hải thì đều lặng im.

Nếu nói Sở gia là lang tộc phương bắc, vậy thì Ngô Thị ở Thanh Hải chính là hổ báo tây bắc!

Sở Tiếu Tiếu tuy có chút tinh nghịch nhưng lại không phải không có não, trong lòng cô vô cùng phẫn nộ nhưng cố gắng kiềm chế. Bởi vì cô không muốn gây họa cho gia tộc.

Sở Thiên Hùng lúc này đột nhiên cười phá lên: “Gia tộc Ngô Thị Thanh Hải, phái lớn cổ xưa đích thực rất mạnh. Nhưng môn phái có mạnh thêm nữa thì ta cũng chỉ thấy nhận đồ đệ tùy duyên chứ chưa nghe thấy cưỡng chế cướp người.”

“Thật là…”

Lãnh Tuấn không nhịn nỗi muốn chế nhạo nhưng bỗng cảm thấy trong đám đông có một ánh mắt lạnh lẽo chiếu tới.

Đó là cha của Lãnh Tuấn, gia chủ của Lãnh gia Long Thành Lãnh Thanh Sơn!

Lãnh Thanh Sơn đang dùng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống nhìn hắn, Lãnh Tuấn lập tức ngậm miệng lại.

Sở Thiên Hùng không để ý đến Lãnh Tuấn mà nhìn thanh niên Ngô Đông tiếp tục nói: “Cho dù là Thái Thanh thì năm xưa đến Sở gia ta thu nhận đồ đệ cũng có lời lẽ khách sáo, thái độ khẩn thiết.”

“Thái Thanh là cái gì?”

“Chưa nghe qua môn phái này…”

“Ha ha ha, là môn phái của Thái Thượng Lão Quân phải không? Thật tức cười…”

Trong đám đông truyền đến một loạt lời bàn luận nhỏ.

Nhưng Ngô Đông sau khi nghe thấy hai chữ Thái Thanh thì lại run rẩy toàn thân, trong đôi mắt hiện ra vẻ không dám tin, nhìn chằm chằm Sở Thiên Hùng giống như muốn phân biệt thật giả từ trên mặt Sở Thiên Hùng.

Sở Thiên Hùng vẻ mặt bình tĩnh: “Cậu không cần nghi ngờ gì cả, việc này nếu ta nói dối mới là thật sự gây họa cho gia tộc. Vì vậy chàng thanh niên, Sở gia chúng ta rất tôn trọng Ngô gia Thanh Hải các người, hi vọng đừng gây ra hiểu lầm gì khiến mọi người đều khó xử.”

Lời này của Sở Thiên Hùng trông có vẻ có chút yếu thế nhưng thực tế rất cương quyết, đang cảnh cáo Ngô Đông.
Ngô Đông thu lại khí tức toàn thân, trên mặt bỗng nhiên lộ ra một nụ cười mang lại cho người ta cảm giác thoải mái.

“Sở thế thúc, vừa nãy tại hạ và lệnh ái cùng Sở Vũ huynh đệ đùa vui, vẫn mong đừng để bụng.” Nói rồi Ngô Đông chắp tay về phía Sở Thiên Hùng, sau đó mỉm cười.

Sở Vũ tu luyện tâm pháp nghịch thiên nên cảm giác cực kỳ nhạy bén, rõ ràng cảm nhận được ở giây phút Ngô Đông chắp tay cúi đầu, trong mắt hắn phát ra một sự tức giận nhẹ.

Thẹn quá hóa giận rồi!

Thân là đệ tử cổ phái, vốn cho rằng ở nơi như Long Thành này có thể rung trời chuyển đất liếc nhìn thiên hạ nhưng không ngờ lại bị Sở Thiên Hùng mà hắn coi thường chỉ dùng một cái tên Thái Thanh đã có thể áp chế mạnh mẽ!

Thái Thanh, hai chữ này người đã nghe qua thì đều biết phân lượng của nó.

Nó đại diện cho cổ giáo đỉnh cao nhất Hoa Hạ!

Vì vậy nên bất kể việc Sở Thiên Hùng nói là thật hay giả thì hắn cũng đều không có dũng khí tiếp tục.

Lỡ như là thật thì sao?

Ngô Đông không lưu lại đó quá lâu, rất nhanh thì đã tự mình rời đi.

Mặt mũi đã mất hết rồi còn ở lại đó không phải là tự chuốc lấy nhục sao?

Ngô Đông đi rồi, Lãnh Tuấn lập tức ỉu xìu. Vốn tưởng rằng tìm được một chỗ dựa vững chắc mà không ngờ lại chỉ được cái mã ngoài…thật quá vô dụng!

Sau khi Ngô Đông đi thì mấy người của Sở gia lập tức trở thành trung tâm. Ngay cả Đổng trưởng lão và Lục trưởng lão cũng chủ động đi đến gần, vẻ mặt ôn hòa trò chuyện với Sở Tiếu Tiếu và Sở Vũ.

Người khác không biết Thái Thanh là gì, họ làm sao có thể không biết?

Hai lão già bề ngoài mang theo nụ cười rạng rỡ nhưng thực tế trong lòng lại như có một vạn con nê mã gào thét chạy qua.

Họ nói thầm may mà không oán giận trực diện với Sở gia, nếu không một đệ tử Thái Thanh thì đủ để trấn áp vô số gia tộc ẩn thế!

Thật quá lợi hại!

Cái gì mà lang tộc phương bắc, đây rõ ràng chính là hồ ly phương bắc!

Cái đồ cáo già chết tiệt!

Rõ ràng có bối cảnh đáng sợ đó mà lại luôn im lặng không nói, hôm nay nếu không phải Sở Vũ chịu nhục thì e rằng Sở Thiên Hùng vẫn sẽ không tiết lộ việc này.

Chả trách họ dám trục xuất Tạ gia trắng trợn ở thành Yến Kinh…

Trong lòng Đổng trưởng lão và Lục trưởng lão đã có hơi bắt đầu đồng cảm với Tạ gia rồi.

Chọc ai không chọc lại đi chọc một kẻ thù như vậy.

Đồng thời trong lòng hai người cũng đều hạ quyết tâm, lát nữa nhất định phải thông báo cho gia tộc rằng nói gì thì cũng không thể đối địch với Sở gia!

Vốn dĩ một buổi tiệc rượu mà Lãnh gia là nhân vật chính lại trở thành sân khấu của Sở gia.

Nhưng dù là Lãnh Thanh Sơn hay là nhân vật cấp cao khác của Lãnh gia thì trên mặt đều không lộ ra chút xíu khó chịu nào.

Lãnh gia có thể trong vòng mấy chục năm ngắn ngủi đã có địa vị hôm nay thì không phải vô cớ mà có được. Các nhân vật cấp cao của Lãnh gia không có ai là cho không.

Cũng chỉ có loại người trẻ tuổi như Lãnh Tuấn mới cảm thấy vô cùng bực bội nên đã tìm một lý do rồi cũng sớm rút lui.

Nếu không hắn nhìn Sở Tiếu Tiếu và tên phế nhân Sở Vũ trở thành nhân vật trung tâm thì hắn sẽ tức đến mức muốn hộc máu.

Trên đường quay về, Sở Vũ ở trên xe nói với Sở Thiên Hùng: “Chú Hùng, việc Hồ Tiên Động đó Sở gia chúng ta phải tham gia. Hơn nữa người tham gia…”

Sở Thiên Hùng có chút hoài nghi nhìn Sở Vũ.

Sở Vũ rất bình tĩnh: “Yên tâm, cháu nắm chắc.”

----

Trong một căn biệt thự xa hoa: “Tốt lắm, tốt lắm, tôi rất hi vọng lần này các anh có thể tham gia tìm kiếm Hồ Tiên Động! Tôi nhất định… nhất định sẽ cố gắng tiếp đãi các anh!”

Chương 23: Hậu Duệ Thanh Khâu

Sau khi về đến nhà Sở Vũ phát hiện tên gián điệp không có nhà, không biết chạy đi đâu rồi. Tên đó rất tinh ranh nên Sở Vũ cũng không lo nó sẽ chịu thiệt thòi.

Sau đó anh đến căn biệt thự của Tiểu Nguyệt, vừa giơ tay lên chưa kịp gõ cửa thì cửa nhà bên đó đã mở ra rồi.

Dưới ánh trăng, một khuôn mặt xinh đẹp tựa như búp bê sứ xuất hiện trước mặt Sở Vũ.

Tiểu Nguyệt mặc một bộ đồ ở nhà hình hoạt hình, tóc dài chấm vai, trong đôi mắt lộ ra chút ngỡ ngàng: “Anh có việc gì không?”

“Giải quyết việc của cô.” Sở Vũ nói.

Trên mặt Tiểu Nguyệt lộ ra một vẻ ngạc nhiên, lập tức ở đáy mắt lóe lên tia vui mừng: “Thật ư?’

“Giả đấy, đi đây.” Sở Vũ quay người định đi.

“Không được đi!” Tiểu Nguyệt tức tối nhìn Sở Vũ: “Con người anh sao có thể như vậy?”

“Tôi làm sao?” Sở Vũ nhếch mép nhìn Tiểu Nguyệt, tính cách nha đầu này tràn đầy sự bướng bỉnh, rõ ràng là cầu xin người ta mà lại có thể làm ra một bộ dạng lạnh lùng cao ngạo.

“Công tử, tôi sai rồi, xin anh giúp tôi.” Tiểu Nguyệt vẻ mặt không cam chịu, bĩu môi nói.

Sở Vũ nói thầm thật không dễ gì, đã nhiều ngày như vậy rồi đây mới là lần đầu tiên gọi mình là công tử.

Cười thầm trong lòng nhưng trên mặt lại nói với vẻ nhẹ nhàng: “Được rồi, chuyện to tát gì đâu. Với lại cũng không cần gọi là công tử gì đâu, cứ thấy kỳ kỳ, gọi một tiếng anh là được rồi.”

Tiểu Nguyệt cảm thấy bất lực, luôn cảm thấy Sở Vũ đang trêu đùa cô.

Sở Vũ bước qua cạnh cô rồi đi vào, nói: “Còn ngẩn ra đó làm gì, hãy theo tôi vào đây.”

“…” - Tiểu Nguyệt nhìn Sở Vũ đi vào với vẻ mặt không nói nên lời, có hơi giống với cái túi trút giận.

“Vào phòng đi.” - Sở Vũ chỉ vào căn phòng ngủ.

Tiểu Nguyệt lập tức nhìn Sở Vũ với vẻ mặt cảnh giác.

Sở Vũ nhìn Tiểu Nguyệt không chút biểu cảm: “Nghĩ cái gì thế? Cô định giải quyết vấn đề của cô ở đây ư?”

Tiểu Nguyệt hít mạnh một hơi, muốn nói gì đó uy hiếp cái tên đáng ghét này nhưng lại sợ nói xong thì hắn lại quay lưng bỏ đi.

Năng lực của Sở Vũ người khác có thể không biết rõ nhưng cô và tên gián điệp lại rõ hơn ai hết.

Hai người Sở Thiên Cường và Sở Thiên Thắng trong thời gian ngắn đã nâng cấp lên một cảnh giới lớn. Việc này nếu truyền ra ngoài thì e rằng sẽ trực tiếp làm bùng nổ dư luận.

Hơn nữa chắc là sẽ không có ai tin việc này.

Nhưng đó lại là sự thật.

Tiểu Nguyệt không nói lời nào, đi vào phòng ngủ.

“Nằm xuống.” Sở Vũ nói.

Tiểu Nguyệt nhìn Sở Vũ xa xăm, không nói gì rồi ngoan ngoãn nằm xuống.

Chẳng qua là hô hấp có chút dồn dập, sắc mặt hơi ửng hồng.

Nhìn bộ dạng đó của cô ấy, Sở Vũ chỉ nghĩ đến bốn chữ - Vô cùng xinh đẹp!

Ngay sau đó lắc lắc đầu, muốn hất đi vẻ kiều diễm đó trong đầu.

Đã nhiều ngày vậy rồi, cũng nên giúp nha đầu này giải quyết vấn đề của cô ấy rồi.

Tuy đến hiện tại Sở Vũ không thể xác định thân phận của Tiểu Nguyệt, nhưng rất dễ nhận thấy lai lịch của cô ấy sẽ không quá đơn giản.

Đặc biệt rất nhiều dấu vết có thể chứng tỏ, hôm đó chính là vì lực lượng sau lưng Tiểu Nguyệt không ra tay nên Sở gia mới dễ dàng trục xuất Tạ gia ra khỏi Yến Kinh như vậy.

Việc này, tuy trước giờ Tiểu Nguyệt chưa nhắc đến nhưng suy cho cùng vẫn coi như đã nợ cô ấy một ân huệ.

Vả lại tiếp theo Sở Vũ còn có rất nhiều việc muốn làm, hắn cũng không muốn quá nhiều người biết. Nhanh chóng giải quyết phiền phức trên người Tiểu Nguyệt rồi tống cô ấy đi.

Còn việc nói làm thị nữ gì đó thì chẳng qua là một câu nói đùa thôi, Sở Vũ vốn dĩ không xem là thật.

Vấn đề trên người Tiểu Nguyệt nếu nói lớn thì không lớn, kinh mạch huyệt đạo trên người cô ấy không giống với người bình thường. Rồi khi cô ấy tu luyện thì không biết vì nguyên nhân gì mà đã luyện sai phương hướng.

Huyệt đạo mà cô ấy vẫn luôn xung kích nằm ở ngực, ở chỗ đó vì bị cô ấy xung kích một thời gian dài nên đã hình thành nội thương.

Tích tụ lượng lớn sức mạnh ở đó.

Huyệt đạo chỗ đó đã giống như một túi thuốc nổ vậy!
Nếu tiếp tục xung kích thì tám chín mươi phần trăm sẽ khiến sức mạnh ở đó bị nổ tung. Nếu vậy thì Tiểu Nguyệt cũng sẽ chết mà không có chỗ chôn.

Cả người đều sẽ bị luồng sức mạnh đó làm cho nổ tung tóe!

Rất dễ thấy, Tiểu Nguyệt đã biết việc này. Vậy nên dứt khoát dừng tu luyện, nhập thế đến trong thế tục hồng trần và thông qua trà đạo tu tâm dưỡng tánh.

Trên thực tế, huyệt đạo tiếp theo mà Tiểu Nguyệt cần xung kích lại là ở trên bàn chân!

Sở Vũ có tâm pháp thí thiên, lại có con mắt dọc giữa trán nên không cần bất kỳ công pháp nào khác thì vẫn có thể biết nên xung kích huyệt đạo nào.

Nhưng người khác lại không có loại năng lực này, họ đều dựa vào công pháp để tu luyện từng huyệt đạo một.

“Kinh mạch huyệt đạo của cô khác với người thường.” Sở Vũ nhìn Tiểu Nguyệt đang nằm ở đó, nhẹ nhàng nói.

“Tôi không phải là người.” Tiểu Nguyệt nói với vẻ mặt bình tĩnh.

“…” Khóe miệng Sở Vũ giật giật, mặt có hơi bất ngờ.

“Nói chính xác hơn thì tôi không hoàn toàn là người, tôi đến từ Thanh Khâu.” Tiểu Nguyệt không nhìn Sở Vũ, nằm ở đó nói.

“Thanh Khâu? Cô là…” Trên mặt Sở Vũ lộ ra vẻ kinh ngạc.

“Tôi là Hồ Tộc, nói chính xác thì tôi là đứa con mà Hồ Tộc và Nhân Tộc sinh ra.” Tiểu Nguyệt bình tĩnh nói.

“Thảo nào lại xinh đẹp như vậy.” Sở Vũ lẩm bẩm một câu.

Nhưng trong lòng lại khó mà bình tĩnh được.

Nói thầm chả trách nha đầu này lại tách rời như vậy, thì ra là đến từ nơi đó.

Thanh Khâu Quốc danh tiếng lẫy lừng mà!

Hắn nhớ đến ghi chép về Thanh Khâu Quốc trong Sơn Hải Kinh: Lại đi về phía đông ba trăm dặm có ngọn núi Thanh Khâu, phía nam núi này có nhiều ngọc thạch, phía bắc có nhiều thanh hoạch. Trong núi có loài thú, hình dạng như con cáo có chín đuôi, tiếng kêu như tiếng của trẻ con, ăn thịt người, người nào ăn thịt nó thì sẽ không bị nhiễm tà khí. Có loài chim hình dạng như chim trĩ, âm thanh phát ra giống tiếng người mắng chửi, tên gọi là Quán Quán, mang nó bên người thì không bị mê hoặc. Sông Anh bắt nguồn từ núi này, sau đó hướng về phía nam chảy vào đầm Tức Dực. Trong sông có nhiều Xích Nhu, hình dạng như cá nhưng có mặt người, tiếng kêu như Uyên Ương, ăn thịt nó sẽ không bị ghẻ chốc…

Về Thanh Khâu Quốc, trong lịch sử Hoa Hạ cũng có khá nhiều ghi chép.

Ví dụ như đại văn hào Âu Dương Tuần đã từng viết trong “Nghệ Văn Loại Tụ”: Hà Đồ viết rằng lúc bạch đế sinh đã gửi bạch hồ đến; Chu Thư viết lúc trở thành vua, Thanh Khâu hiến tặng cáo chín đuôi.

Truyền thuyết về Thanh Khâu Quốc lại càng rất nhiều, trong đó nổi tiếng nhất chính là Tô Đát Kỷ của triều nhà Thương, theo truyền thuyết thì cô ta xuất thân từ Thanh Khâu.

Còn có Bồ Tùng Linh viết ra Liêu Trai Chí Dị, nghe nói ông ấy có quan hệ mật thiết với nhiều Hồ Tộc của Thanh Khâu.

Sở Vũ nhìn Tiểu Nguyệt: “Vậy có phải nên gọi cô là Hồ Tiểu Nguyệt không?”

Trong mắt Tiểu Nguyệt đang nằm đó lóe lên một chút ảm đạm nhẹ: “Tôi là hậu duệ của cáo và người nên không có tư cách theo họ Hồ, trừ phi…”
“Trừ phi gì?” Sở Vũ hỏi.

“Trừ phi tôi có thể bước vào cảnh giới Tiên Thiên.” Tiểu Nguyệt nói: “Như vậy thì tôi có tư cách đó rồi.”

“Cảnh giới Tiên Thiên, có hơi xa vời. Thần tiên lục địa rồi.”

Sở Vũ nói rồi nhìn Tiểu Nguyệt: “Chả trách cô lại xuất hiện tình trạng này, Thanh Khâu ngày nay… phần lớn đều là Nhân Tộc rồi nhỉ? Cái mà cô tu luyện… chắc cũng là công pháp của loài người, đúng không?”

“Sao anh biết?” Mắt Tiểu Nguyệt chớp chớp, nhìn Sở Vũ: “Thanh Khâu không có loài người thuần túy, nhưng… cái tôi tu luyện quả thực là công pháp của loài người. Tuy nhiên người khác tu luyện không có vấn đề gì, tại sao tôi lại?”

“Bởi vì kinh mạch của cô càng giống với… cáo hơn.” Sở Vũ nói với vẻ mặt nghiêm túc.

Tiểu Nguyệt giống như bị kinh ngạc đến đờ ra, trên gương mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng được, cô nói lẩm bẩm: “Sao có thể chứ? Về huyết mạch nếu càng giống với Hồ Tộc thì nên là thiên tài tuyệt thế mới phải, nhưng tôi…”

“Huyết mạch có gần giống hay không thì tôi nhìn không ra nhưng kinh mạch của cô… lại là vô cùng giống.”

“Với lại sao cô biết mình không phải thiên tài tuyệt thế?” Sở Vũ cười rồi nói: “Giải quyết xong vấn đề hiện tại này của cô thì cô chính là một thiên tài tuyệt thế!”

Cảnh giới của Tiểu Nguyệt không thể ẩn giấu trước mặt Sở Vũ. Nha đầu này vậy mà có tu vi xung huyệt cảnh thất đoạn!

Cô ấy trước giờ không dùng đến võ công cũng có liên quan đến bệnh tật trong cơ thể.

“Thật sự có thể giải quyết sao?” Trên khuôn mặt cao ngạo lạnh lùng của Tiểu Nguyệt cũng lộ ra một tia căng thẳng.

“Yên tâm đi.” Sở Vũ nói: “Nhưng cần cô phối hợp, lát nữa lúc tôi bảo cô vận công thì cô không cần sợ, cứ làm theo lời tôi nói là được.”

“Vâng, được.” Tiểu Nguyệt đáp nhỏ tiếng.

Sau đó, tay của Sở Vũ nhẹ nhàng nắm chặt cổ tay của Tiểu Nguyệt.

Thân thể Tiểu Nguyệt hơi đơ lại, sắc mặt trở nên ửng đỏ hơn nhưng không làm ra hành động phản kháng.

Tiếp đó, Tiểu Nguyệt cảm thấy có một luồng nóng bỏng xuôi theo cổ tay nhanh chóng di chuyển trong cơ thể cô.

Đó là một trải nghiệm mà cô chưa từng trải qua, cô không nhịn nỗi mà rên lên một tiếng rồi ngay lập tức ngậm miệng lại, cả khuôn mặt đều đỏ lựng.

Cảm thấy bản thân quả thật là mất mặt quá rồi.

“Ngưng thần tịnh khí.” Sở Vũ trầm giọng nhắc nhở.

Việc này tuyệt đối không thể qua loa được, đặc biệt với tình hình của Tiểu Nguyệt thì lại càng đặc biệt.

Sở Vũ bắt đầu liên tục sắp xếp lại sức mạnh tích tụ gần chỗ huyệt đạo trước ngực của Tiểu Nguyệt. Hắn cẩn thận dẫn dắt những sức mạnh đó, không ngừng di chuyển đến huyệt đạo dưới chân cô ấy.

“Bắt đầu vận hành công pháp.” Sở Vũ nói.

Tiểu Nguyệt không do dự, trực tiếp bắt đầu vận hành công pháp. Cô hiện giờ cũng chỉ có thể chọn tin tưởng Sở Vũ, nếu không đời này cô sẽ không có bất kỳ khả năng đột phá nào nữa.

Ngay đến cả tính mạng cũng không dám bảo đảm!

Bởi vì cái chỗ giống như túi thuốc nổ đó không phải nói không dùng đến sức mạnh thì có thể không sao.

Rất nhiều lúc tâm trạng đặc biệt kích động thì cũng có thể khiến nó nổ.

Đây cũng là nguyên nhân tại sao Tiểu Nguyệt học trà đạo.

Bước vào thế tục hồng trần, về danh nghĩa là để lịch luyện nhưng trên thực tế cũng là vì Thanh Khâu bên đó không có đối sách tốt nên hi vọng Tiểu Nguyệt có thể lịch luyện một phen trong thế tục, để tâm tính trở nên lớn mạnh hơn.

Nói tóm lại đều là vì giữ mạng mà thôi.

Vậy nên Tiểu Nguyệt hôm đó mới bị một câu nói của Sở Vũ mà đi theo hắn. Bởi vì ngoại trừ người của Thanh Khâu ra thì Sở Vũ là người đầu tiên nhìn ra cô có vấn đề!

Theo sự dẫn dắt của Sở Vũ, cộng thêm Tiểu Nguyệt không ngừng vận hành công pháp, nhiều sức mạnh tích tụ trước ngực cô ấy bắt đầu không ngừng xung kích qua huyệt đạo dưới chân đó.

Trên đầu Sở Vũ mồ hôi tuôn như mưa, trên người sớm đã bị mồ hôi làm ướt đẫm nhưng anh vẫn ngồi bên cạnh giường cứ như một bức điêu tượng, không hề nhúc nhích.

Một tiếng đồng hồ trôi qua, trên người Tiểu Nguyệt bỗng nhiên bùng phát ra một luồng sóng sức mạnh mãnh liệt.

Xiềng xích cảnh giới đã rất nhiều năm rồi chưa đột phá bỗng chốc bị đánh vỡ!

Cô ấy đã đột phá rồi.

Chương 24: Tham Vọng

Thành công rồi!

Sở Vũ thở dài một hơi, bỏ tay ra khỏi cổ tay của Tiểu Nguyệt.

Sau đó mới phát hiện mồ hôi trên người mình ướt rồi khô, khô rồi lại ướt, làm cho áo quần cũng có hơi cứng lại.

Tiểu Nguyệt lập tức thu lại khí tức sau khi bản thân đột phá.

Sau đó nằm xuống, trong đôi mắt tràn đầy thần sắc không thể tin nỗi.

Hồi lâu sau mới lẩm bẩm nói: “Như vậy... là đã giải quyết được rồi ư?”

Vành mắt Tiểu Nguyệt hơi đỏ, trong mắt có gì đó lóng lánh.

Nguy cơ quấy nhiễu cô rất nhiều năm thế mà đã được giải quyết xong như thế!

Không ai rõ hơn bản thân cô rằng cái túi thuốc nổ có thể nổ tung bất cứ lúc nào ở ngực... đã biến mất rồi!

Cái cảm giác thông thuận đó đã rất nhiều năm rồi cô chưa cảm nhận được.

Càng khiến cô khó tin được là Sở Vũ lại tiện thể... giúp cô đột phá rồi!

Trước đây khi Sở Vũ giúp Sở Thiên Cường và Sở Thiên Thắng đột phá, tuy cô lờ mờ biết được nhưng lại không có cảm xúc sâu sắc như vậy.

Nay đến lượt bản thân cô, loại rung động đó đúng là tột đỉnh.

Suy cho cùng Sở Thiên Cường và Sở Thiên Thắng là người, hơn nữa... họ đều đến từ Sở gia.

Sở Vũ biết công pháp mà họ tu luyện nên chẳng có gì lạ.

Nhưng cô thì lại là một loại nhân tộc!

Trong huyết mạch của cô có một phần lớn là Hồ Tộc!

Dùng ánh mắt của loài người để nhìn cô thì thực ra cô nên được coi là... yêu!

Quan trọng nhất là Sở Vũ lại không biết công pháp mà cô tu luyện!

Anh ta sao có thể biết huyệt đạo bản thân cần đột phá tiếp theo là ở dưới chân?

Ngay cả bản thân cô cũng còn không biết!

Nếu không năm xưa cũng không đến nỗi xảy ra sự việc này rồi.

Tiểu Nguyệt vốn dĩ chỉ cảm thấy Sở Vũ rất thần kỳ, năng lực rất nghịch thiên. Bây giờ cô mới thật sự hiểu rõ loại năng lực này của Sở Vũ đâu chỉ là nghịch thiên... mà thực ra chính là bản lĩnh thần tiên!

“Sau khi cô trở về Thanh Khâu tốt nhất hãy chọn một bộ công pháp của Hồ Tộc mà tu luyện, sau đó cẩn thận thử một chút. Tôi cảm thấy cô tu luyện công pháp của loài người có thể không thích hợp lắm...”

Tiểu Nguyệt ngồi dậy, đôi mắt nhìn chăm chú vào Sở Vũ rồi sau đó... từ từ quỳ trước mặt anh.

“Đại ân của công tử, Tiểu Nguyệt không biết lấy gì báo đáp...”

Sở Vũ nhe răng cười: “Kiếp sau làm trâu làm ngựa báo đáp hay là bây giờ hiến thân để cảm ơn?’

Tiểu Nguyệt không nhịn được trợn mắt một cái, sau đó vẻ mặt nghiêm túc: “Tiểu Nguyệt nguyện trở thành thị nữ của công tử, đi theo bên cạnh công tử!”

Sở Vũ nghiêng người sang, nói thầm thôi đừng có làm nữa, tôi dám nhận người của Thanh Khâu làm thị nữ à? Nếu bị Thanh Khâu biết được thì không phải sẽ truy sát tôi khắp nơi ư? Tôi vẫn chưa chán sống.

Hắn nhìn Tiểu Nguyệt: “Cô mau đứng dậy đi, lúc nãy chẳng qua là một câu nói đùa thôi...”

“Lúc nãy là thế nhưng hiện giờ là tôi cam tâm tình nguyện.” Tiểu Nguyệt vẻ mặt nghiêm túc, hất khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp nhìn Sở Vũ.

“Cô là quý nữ của Thanh Khâu đó...” Sở Vũ than thở: “Còn tôi chỉ là con cháu một gia tộc ẩn thế bình thường, trong mắt người khác còn là một tên...”

“Anh không phải!” Trong đôi mắt to thông minh của Tiểu Nguyệt tràn đầy vẻ sùng bái điên cuồng: “Người có thiên phú nhất mà tôi từng gặp cũng không bằng anh.”

“Cô quá khen rồi, mau đứng dậy, thị nữ gì đó thật sự chỉ là lời nói đùa thôi. Nếu cô bằng lòng thì chúng ta làm bạn bè vậy.” Sở Vũ nói.

Tiểu Nguyệt ngẩng đầu lên nhìn Sở Vũ nói xa xôi: “Công tử đối đãi nhiệt tình, bệnh này của tôi ở Thanh Khâu không có ai chữa được. Các cổ giáo, cổ phái có quan hệ tốt với Thanh Khâu... cũng không ai chữa được. Họ tuy không thể chữa nhưng lại rất rõ vấn đề trên người tôi không phải Kỳ Hoàng Chi Thuật có thể giải quyết. Mà công tử lại chữa khỏi cho tôi, việc này một khi truyền ra ngoài thì công tử sẽ gặp nguy hiểm.”

Trên mặt Sở Vũ lộ ra nụ cười gượng.

Tiểu Nguyệt nói tiếp: “Tôi không phải người vong ân phụ nghĩa, nhưng Thanh Khâu... lại có quá nhiều thủ đoạn để người khác không ý thức được mà nói ra sự thật. Vậy nên một khi tôi quay về Thanh Khâu thì bí mật của công tử chắc chắn sẽ bị lộ. Thanh Khâu quá mạnh, còn công tử... vẫn chưa thật sự trưởng thành.”

Sở Vũ trầm mặc.

Vấn đề này trước đây không phải hắn hoàn toàn chưa từng nghĩ đến, nhưng lại không suy nghĩ sâu xa như vậy. Tính cách của hắn chính là như thế, không muốn nợ ân tình của người khác.

Tiểu Nguyệt đầu tiên là đứng ra giúp hắn nói đỡ lời trong bữa tiệc tối đó, khiến tin tức Tạ Thiên Vũ hai lần ám sát hắn trước đó được truyền ra.Sau đó trong trận chiến của Sở gia và Tạ gia, việc im hơi lặng tiếng đó đã có tác dụng to lớn.

Đặc biệt sau khi Sở Vũ biết cô là người của Thanh Khâu thì ân tình này... lại càng lớn hơn!

Nếu tối đó người của Thanh Khâu ra tay thì Sở gia đừng nói là trục xuất Tạ gia, e rằng ngay cả toàn thây rút lui cũng khó.

Tuy nói là vì an nguy của bản thân, hơi ích kỷ một chút thì người khác cũng không nói gì được, nhưng có ân mà không báo thì đó không phải tính cách của Sở Vũ.

“Vì vậy vẫn xin công tử thu nhận Tiểu Nguyệt, còn về Thanh Khâu bên đó tôi sẽ tự đi xử lý, công tử không cần lo lắng.” Tiểu Nguyệt nói.

Nha đầu này nhìn có vẻ lạnh lùng nhưng thực chất cũng là loại người có ân tất báo.

Vả lại cô ấy cũng vô cùng thông minh, nhưng rất bướng bĩnh. Những việc đã quyết định rồi thì tuyệt đối sẽ không dễ thay đổi.

“Nếu chúng ta đã nhập thế thì đừng gọi là công tử gì nữa, cứ gọi thẳng tên ta là được.”

“Vâng công tử.”

“...”

Sở Vũ nghĩ ngợi một chút, cuối cùng vẫn quyết định để Tiểu Nguyệt đi theo mình trước.

Cũng giống như cô ấy nói, cô ấy có thể giữ bí mật này nhưng Thanh Khâu bên đó... cuối cùng cũng sẽ có người muốn tìm ra.

Không thể không đề phòng người khác được!

Nhiều lúc thiện tâm chưa chắc đã có kết quả tốt.

“Đúng rồi, tu vi của cô ngưng trệ bao nhiêu năm rồi?” Sở Vũ nhìn Tiểu Nguyệt.

“Đã năm năm rồi.” Trong mắt của Tiểu Nguyệt lóe lên một chút chán nản, rất buồn lòng. Bởi vì nếu bình thường thì hiện giờ cảnh giới của cô ít nhất chắc đã vào xung huyệt cảnh cửu đoạn rồi!

“Cô năm nay bao nhiều tuổi?” Sở Vũ nhìn Tiểu Nguyệt, cảm thấy cô ấy chắc không lớn bằng mình.

“Hai mươi mốt tuổi.” Tiểu Nguyệt nói nhẹ nhàng.

“...” Sở Vũ làm vẻ mặt câm nín nhìn Tiểu Nguyệt: “Cũng tức là lúc cô mười sáu tuổi thì đã là xung huyệt cảnh thất đoạn đỉnh cao?”

“Đúng thế, mà sao?” Tiểu Nguyệt có chút không hiểu nhìn Sở Vũ rồi sau đó nói: “Một số người mà tôi quen, lúc họ mười sáu tuổi thì đã bát đoạn thậm chí cửu đoạn rồi...”

“...” Sở Vũ hoàn toàn không nói nên lời, bị đả kích có chút nghiêm trọng.

Nhưng thực ra tình hình của hắn lại càng đặc biệt hơn, hắn trong tình huống huyệt đạo kinh mạch bị phong ấn, không dựa vào bất kỳ tài nguyên tu luyện nào mã xung kích đến bát đoạn.

Nếu không bị phong ấn thì Sở Vũ tin rằng bản thân cũng chưa chắc kém hơn những người đó! Hồi lâu sau mới nhìn Tiểu Nguyệt: “Những người đó không ở trên bảng Thiên Kiêu của Hoa Hạ à?”

“Bảng nào chứ?” Tiểu Nguyệt chớp đôi mắt thông minh nhìn Sở Vũ: “Không có ý nghĩa gì cả? Giống như trò trẻ con vậy.”

Sở Vũ có chút xúc động, xuất thân khác nhau, có tầm mắt và bố cục khác nhau nên góc độ nhìn nhận vấn đề cũng hoàn toàn không giống nhau.

Bảng Thiên Kiêu của Hoa Hạ trong mắt vô số người là đại diện cho thiên tài, đại điện cho sự lớn mạnh, đại diện cho sức mạnh đỉnh cao.

Nhưng trong mắt những người xuất thân cao hơn như Tiểu Nguyệt lại chỉ là trò trẻ con...

Giống như một người xuất thân rất thấp kém nhưng rất ưu tú, thông qua sự cố gắng của bản thân cuối cùng sau rất nhiều năm trở thành tỷ phú vậy.

Loại người này ở hồng trần tục thế xứng đáng với danh hiệu Thiên Kiêu.

Có người thì vừa sinh ra đã sở hữu gia sản kếch xù, không phải vì hắn rất ưu tú mà chỉ vì hắn là con cái của tỷ phú.

Vì vậy loại người này cho dù không phải thiên kiêu, thậm chí còn không thể xem là thiên tài nhưng lại có thể dễ dàng đè bẹp vô số thiên kiêu.

Nếu có xuất thân cao quý lại còn rất ưu tú thì sao?

Vậy thì tương lai của người đó sẽ càng huy hoàng!

Nhưng bất cứ việc gì cũng đều là tương đối.

Đặc biệt trên con đường tu luyện này thì thiên phú của bản thân cộng với sự cố gắng thời kỳ sau, sau khi đến một mức độ nào đó sẽ càng quan trọng hơn là có một xuất thân tốt.

Nhưng Sở Vũ muốn biết ranh giới là ở đâu.

Sở Vũ nhìn Tiểu Nguyệt: “Xuất thân cao quả thực có ưu thế rất lớn, chỉ là loại ưu thế này có thể duy trì đến lúc nào? Nếu thiên phú không có ích gì thì có thể cứ duy trì mãi không?”

Tiểu Nguyệt lộ ra vẻ trầm ngâm suy nghĩ, sau đó nói: “Những cổ giáo, cổ phái, những người giống như thiên phú mà tôi có thể tiếp xúc được... nếu là đệ tử nòng cốt thì nhiều nhất... chắc có thể duy trì đến Tiên Thiên. Sau khi bước vào Tiên Thiên thì sẽ phải dựa vào bản thân nhiều hơn. Nếu thiên phú tuyệt vời thì với sức mạnh của cổ giáo, cổ phái có thể giúp họ đi xa hơn.”

Người giống như thiên phú... đều có thể duy trì ảnh hưởng đến Tiên Thiên?!

Sở Vũ có chút líu lưỡi.

Tiếp đó là cười gượng.

Theo ý tứ trong lời của Tiểu Nguyệt thì cho dù là thiên phú không ưu tú lắm nhưng nếu là sinh ra ở trong cổ giáo, cổ phái thì đều có cơ hội bước vào lĩnh vực Tiên Thiên đó!

Trở thành lục địa thần tiên trong mắt của người trong thế tục!

Tiên Thiên à!

Dù là gia tộc ẩn thế như Sở Vũ từ xưa đến nay cũng không có bao nhiêu người.

Nhưng trong cổ giáo, cổ phái chỉ cần có thể trở thành đệ tử nòng cốt thì có cơ hội cực lớn bước vào trong lĩnh vực đó.

Nếu là ưu tú thì sẽ đi xa hơn.

Sở Vũ không nhịn nỗi thở dài một tiếng, trong lòng dần dần nảy sinh một ý nghĩ.

Tuy mình không xuất thân ở trong cổ giáo, cổ phái nhưng mình cũng có ưu thế của mình!

Dựa vào năng lực này của bản thân, mình hoàn toàn có thể tạo ra một thế lực to lớn!

Sở gia còn cách cổ giáo, cổ phái một khoảng cách rất lớn, có thể nói là hoàn toàn không thể so sánh.

Nhưng mình có con mắt dọc, mình có tâm pháp thí thiên, dựa vào trạng thái hiện tại thì ít nhất có thể giúp họ nâng cấp đến cảnh giới thông mạch!

Xung huyệt, thông mạch là một quá trình xiềng xích của thân thể bị đánh mở ra.

Sở Vũ hiện giờ đã có năng lực này.

Nhưng muốn làm cho Sở gia trở thành thực lực đáng sợ như cổ giáo, cổ phái thì vẫn còn một đoạn đường rất dài phải đi.

Một là phải bảo mật, hai là... cần lượng lớn tài nguyên!

Tài nguyên đó!

Sở Vũ hơi híp mắt lại, Hồ Tiên Động!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau