VÔ CƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô cương - Chương 16 - Chương 20

Chương 15: Mãnh Long Vượt Sông

Bên ngoài.

Chính vào lúc bóng dáng đó sắp đến khu vực mà Sở Vũ đang ở, có hai bóng dáng cũng với tốc độ kinh người từ trong bóng tối đâm chéo về hướng của hắn.

Chiến đấu ngay lập tức triển khai!

Lại kết thúc ngay lập tức!

Bóng dáng đó bị chặn lại rồi, trong tay hắn là hai thanh đoản đao nhỏ máu.

Hai người chặn bóng dáng đó lại đều lảo đảo một chút, dội ra rất xa mới miễn cưỡng đứng vững chân.

Tiếp theo hai người đó đều dùng tay bịt cổ tay lại, cố chịu mới không phát ra tiếng.

“Yếu!”

Bóng dáng đó lạnh lùng nói một câu.

Một đòn cắt đứt gân tay của hai người âm thầm xông về phía hắn.

Tạm không nói đến cảnh giới của hắn, chỉ nói tốc độ phản ứng và độ chuẩn xác khi tấn công thì đủ khiến người khác kinh sợ rồi.

Trong phòng, Lâm Thi Mộng vẫn đứng trước cửa sổ sát đất quan sát, ánh mắt hơi nghiêm lại, nhíu mày, trong lòng nghĩ không xong rồi!

Cái người đó có lực chiến rất cao!

Cảnh giới cao chưa chắc lực chiến mạnh, nhưng người này hiển nhiên là một sát thủ giỏi của Tạ gia.

Không những cảnh giới rất cao mà lực chiến cũng mạnh tương đương.

Lúc này lại có hai bóng dáng trực tiếp xông đến bóng dáng đó.

Hai bóng dáng này là hai vệ sĩ của Sở Vũ!

Sở Vũ cũng đứng trước cửa sổ, trong lòng bỗng trở nên căng thẳng.

Hai vệ sĩ đó đã theo hắn rất nhiều năm, cộng thêm hai cao thủ gia tộc mà anh trai phái đến bảo vệ hắn.

Sở vũ không thể trơ mắt nhìn họ gặp chuyện. Vào thời khắc này, Sở Vũ đã chuẩn bị ra tay rồi!

Hắn không muốn vì giấu thực lực mà khiến người của mình chết oan.

Đoản đao trên hai tay của bóng dáng đó lóe lên muốn đâm về phía hai bóng dáng kia.

Trong nháy mắt, bốn ông lão mà Lâm Thi Mộng dẫn đến hóa thành bốn luồng tiễn nhọn, lần lượt từ bốn hướng khác nhau xông về phía bóng dáng đó.

Bóng dáng đó hình như hơi do dự một chút, tiếp đó bèn bỏ việc tiêu diệt hai vệ sĩ của Sở Vũ.

Bởi vì hắn cảm nhận được bốn người đang xông đến càng nguy hiểm hơn!

Hai bên chiến đấu ở trong thành Yến Kinh, toàn bộ đều thu lại khí thế của bản thân.

Nêu không với lực chiến đấu lớn mạnh của họ sẽ gây ra sự phá hoại kinh người cho nơi này. Nếu như vậy thì chính phủ tuyệt đối không thể tiếp tục khoanh tay ngồi nhìn.

Bịch!

Bịch bịch bịch!

Mấy âm thanh liên tục vang lên tựa như tiếng trống thấp trầm.

Chiến đấu của bốn ông lão và người đó khá kịch liệt, ra tay đều là sát chiêu.

Tốc độ của hai bên đều quá nhanh, tuy đều đang áp chế sức mạnh của bản thân để không gây tổn hại quá lớn cho môi trường xung quanh nhưng cũng đủ để khiến người khác hãi hùng khiếp vía.

Rất nhanh, trên người của bóng dáng đó xuất hiện mấy chỗ tóe máu. Nhưng trên người bốn ông lão đó cũng đều đã bị thương.

Bóng dáng đó thấy việc tiêu diệt Sở Vũ đã không có khả năng nữa nên có ý muốn rời đi. Hắn quay người trực tiếp rút lui, thân hình rất nhanh lẩn vào trong đêm tối.

Bốn ông lão không có đuổi theo, nhiệm vụ của họ chính là bảo đảm sự an toàn của Sở Vũ, sợ rằng sẽ trúng kế điệu hổ ly sơn của địch.

Vì vậy sau khi bóng dáng đó rút lui không lâu, bốn ông lão bèn cùng bốn người của Sở gia trở về nơi ở của Sở Vũ.

Hai cao thủ Sở gia bị thương nên sắc mặt trắng bệch, nhưng lúc nhìn thấy Sở Vũ lại biểu hiện rất điềm tĩnh, cùng thi lễ với Sở Vũ.

“Sở Thiên Cường, Sở Thiên Thắng… bái kiến thiếu gia!”

Sở Vũ vội vàng đi quá đó, vẻ mặt lo âu nhìn hai người: “Chú Cường, chú Thắng, hai người không sao chứ?”

Hai người này đều là vai vế đường thúc của Sở Vũ, gia tộc ẩn thế vẫn rất truyền thống, đích thứ khác biệt, vì vậy tuy là trưởng bối nhưng gặp Sở Vũ vẫn phải hành lễ.

Nhưng Sở Vũ từ nhỏ lớn lên ở thế tục, tư tưởng tầm mắt đều khá tiến bộ, đối với những lễ nghi phức tạp này cũng không có để ý nhiều.

Hai người Sở Thiên Cường và Sở Thiên Thắng cười khổ một cái, lắc lắc đầu.

Sở Thiên Cường nói: “Không sao cả.”

Lâm Thi Mộng và bốn ông lão bên đó đều than nhẹ trong lòng, gân tay của một cánh tay bị cắt đứt cho dù sau này có hồi phục thì lực chiến nhất định cũng có giảm sút. Việc này sao có thể không sao được?

Sở Vũ bỗng nhiên dùng truyền âm lần lượt nói với hai người: “Đường thúc không cần lo lắng, sau này con nhất định sẽ giúp thực lực của hai người khôi phục như ban đầu!”

Hai người Sở Thiên Cường và Sở Thiên Thắng mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng lại dậy sóng.

Thiếu gia không phải phế rồi ư? Cậu ấy sao lại có thể dùng truyền âm?

Cái gọi là truyền âm chính là ngưng tụ âm thanh thành một tia cực kỳ nhỏ, truyền vào trong tai của một mình người nào đó. Muốn làm được đến trình độ đó thì phải cần có tu vi xung huyệt cảnh ngũ đoạn mới được!

Còn có truyền âm cao cấp hơn, có thể khiến âm thanh vang lên trong đầu của đối phương, người bên cạnh gần như không thể dò xét.

Nhưng đây là bản lĩnh cao hơn một tầng lớp, thuộc về năng lực của lĩnh vực tinh thần rồi.

Một người trong bốn ông lão mà Lâm Thi Mộng dẫn đến mở miệng nói: “Lão phu có chút nghiên cứu về y thuật, ta sẽ xử lý một chút cho hai vị trước nhé.”

Sở Thiên Cường và Sở Thiên Thắng nhìn sang Sở Vũ.

Sở Vũ gật gật đầu.

Hai người sau đó cảm ơn ông lão trước, rồi cùng ông lão đi vào một căn phòng để xử lý vết thương trên cổ tay.

“Thiếu gia.”

Hai vệ sĩ khác nhìn thấy Sở Vũ đều vẻ mặt vui mừng, nhưng trong ánh mắt ít nhiều cũng có mấy phần hờn tủi.

Trước đó Sở Vũ đã bỏ rơi họ, một mình chạy đến Thái Sơn, kết quả gặp nguy hiểm suýt chút nữa đã dọa họ sợ khiếp rồi.

Gia tộc bên đó tuy không trách phạt họ nhưng trong lòng hai người lại vô cùng tự trách.

Sở vũ nhìn họ gật gật đầu, mỉm cười nói: “Không sao rồi!”

Lúc này trong ti vi đột nhiên truyền ra một tiếng: “Con hồ ly tinh nhà ngươi mê hoặc lòng người, làm hại chúng sinh, quả thật đáng chết!”

Tiểu Nguyệt từ đầu đến cuối ngồi trên sô pha yên lặng xem phim hoạt hình không nhịn nỗi hứ lên một tiếng: “Nói xằng nói bậy!”

“…” Mọi người đều vẻ mặt không nói nên lời. Trong lòng người này cũng thật là chẳng coi ai ra gì, cục diện căng thẳng như vậy mà lại còn có thể ngồi yên được, xem phim hoạt hình với vẻ thích thú thì thôi đi, lại còn nhập tâm như vậy…

Lâm Thi Mộng quay người lại nhìn Sở Vũ, nói nhẹ nhàng: “Bên này tạm thời không có vấn đề gì lớn rồi, phải xem…”

Lâm Thi Mộng không nói quá nhiều mà là liếc Tiểu Nguyệt ngồi bên đó một cái.

Sau gáy của Tiểu Nguyệt giống như có mọc thêm một con mắt vậy, cô nói lạnh nhạt: “Sẽ không ra tay.”

Trong mắt của Lâm Thi Mộng đột nhiên bắn ra hai luồng sáng, lóe lên rồi tắt. Tiếp đó trên mặt nở nụ cười mỉm, nhìn Sở Vũ: “Vậy thì thật sự không có vấn đề gì nữa rồi!”

Sở Vũ có chút ngỡ ngàng, nhìn Lâm Thi Mộng với vẻ mặt thâm thúy, lại nhìn sang Tiểu Nguyệt đang xem hoạt hình với vẻ tức giận.

----

Đây là một đêm không ngủ.

Ánh mắt của toàn bộ Yến Kinh gần như đều tập trung vào hai gia tộc.

Chính phủ vẫn giữ im lặng, các gia tộc và thế lực khác cũng đều ẩn núp không có động tĩnh.

Tất cả mọi người đều đang chờ đợi kết quả cuối cùng!

“Tại sao lại như vậy, Tô trưởng lão, chúng ta không phải đã nói rõ…” Nhìn điện thoại bị cúp máy giữa chừng, Tạ Tiếu Thiên một hồi lâu nói không nên lời, tinh khí thần của cả người đều bị rút sạch rồi, bỗng chốc giống như già đi mấy chục tuổi.

Ông ta không thể hiểu nỗi, tại sao bên đó lại đột nhiên buông tay bỏ mặc.

Ông ta không thể tin, một Bắc Địa Sở Gia nhỏ bé tại sao lại lớn mạnh đến mức này?Họ diệt sạch bang Hắc Hổ của Tề Lỗ cũng coi như xong, vậy mà trong chớp mắt lại dám nhắm mũi dùi về phía gia tộc ẩn thế như Tạ gia?

Sức mạnh này của họ từ đâu mà có?

Quan trọng hơn là sao họ có thể có thực lực lớn mạnh như vậy?

Lúc này, Tạ Tiếu Thiên bỗng nhiên lẩm bẩm: “Bị trúng kế rồi… bị Sở gia hại rồi, ta hận mà! Tạ gia ta mà lại bị họ xem như bàn đạp, mượn cơ hội này đạp Tạ gia ta để mà leo lên. Sở gia… chúng mày làm vậy lẽ nào không sợ bị mọi người công kích sao? Tụi mày cho rằng các hào môn quyền quý khác của thành Yến Kinh sẽ để cho tụi mày ngang ngược như vậy ư?”

Tạ Tiếu Thiên, vị đại trưởng lão đã quản lý gia tộc nhập thế Tạ gia hơn hai mươi năm, vào lúc này gần như đang rối loạn trong lòng.

Một mình ở trong phòng, ít nhiều có chút bị cuồng loạn.

Sau này sẽ giống như ông ta nói hay không, không ai biết được. Ít nhất hiện giờ toàn bộ thành Yến Kinh, tất cả gia tộc đều giữ im lặng.

Trong đó cũng bao gồm một số đồng minh của Tạ gia!

Những người đó trên thực tế cũng bị một đòn này của Sở gia đánh cho lú lẫn rồi!

Vả lại ngọn nguồn ân oán của hai bên cái cần biết cũng đều đã biết rồi. Ân oán cá nhân, việc này là khó nhúng tay vào nhất.

Tạ Tiếu Thiên cũng không có thêm một cái mặt đi cầu xin người ta, bởi vì ông ta biết rõ lúc này cầu xin những người đó giúp đỡ cũng không có ý nghĩa.

Mà con át chủ bài lớn nhất của ông ta cũng không còn tác dụng nữa rồi.

Chính phủ giữ im lặng lại càng là việc trong dự liệu của ông ta, giống như trước kia ông ta từng nói—Đây là chuyện giang hồ!

Ai thắng ai thua, chính phủ vốn dĩ không có nhiều hứng thú. Chỉ cần chú ý chừng mực, đừng gây ảnh hưởng quá lớn cho người bình thường thì chính phủ gần như sẽ không ra mặt can thiệp.

Sở gia của ba mươi ba năm trước vẫn luôn yên phận ở một chỗ.

Lúc các đại gia tộc ẩn thế, cổ giáo, cổ phái đều nhộn nhịp phái người đóng quân ở kinh thành, Sở gia ở đây cũng chỉ có một phần sản nghiệp để kiếm tiền chứ không thật sự phái người đồn trú.

Ba mươi năm qua đi, bố cục của thế giới gần như đã hoàn toàn ổn định. Lúc này đã không có bao nhiêu ngoại lực có thể phá vỡ sự cân bằng này.

Việc này cũng khiến cho rất nhiều người của gia tộc ẩn thế tận sâu trong lòng trước giờ chưa từng xem Sở gia là đối thủ thật sự.

Thậm chí có chút không thèm để ý đến.

“Lang tộc phương bắc, chỉ có thể hoành hành trong núi sâu rừng già.”

“Móng vuốt của chúng không thể thò ra!”

“Sói vẫn nên ở trong núi thì tốt hơn, đừng ra ngoài nữa.”

“Chỉ là gia tộc địa phương mà thôi, chỉ lợi hại khi ở bản địa, ở nơi khác không đáng sợ.”

Đây là đánh giá thường gặp nhất về Sở gia.

Trận đấu này là sau khi Bắc Địa Sở Gia nhập thế ba mươi ba năm, lần đầu tiên lộ ra chiếc răng nanh hung tợn!

Cũng chỉ dùng một lần này, lang tộc phương bắc… đã khiến vô số người kinh sợ rồi!

Thời cơ mà Sở gia chọn lần này quá tuyệt vời, tuyệt đến nỗi khiến người ta thậm chí hoài nghi đây có phải là việc mà Sở gia sớm đã mưu tính kỹ không? Có phải là một màn kịch mà Tạ gia phối hợp với Sở gia diễn không?

Nhưng loại suy đoán này không lên được bàn cược, bởi vì Tạ gia trải qua trận này, toàn bộ sức mạnh của thế tục gần như đã bị tiêu tan!

Làm gì có việc phối hợp với người ta diễn kịch?

Cho dù là kẻ ngốc cũng biết người nào cũng giúp mình chứ đâu có giúp người ngoài!

Vì vậy việc này phát triển đến hiện giờ, sự quan tâm mà Sở Vũ nhận được đã lớn hơn rất nhiều so với lúc ban đầu!

Hiện tại tất cả mọi người đều cho rằng là Sở Vũ phối hợp với gia tộc diễn vở kịch này.

Con chim sẻ đáng sợ bên cạnh Sở Vũ dĩ nhiên cũng là “vệ sĩ” thực sự mà Sở gia sắp xếp cho hắn.

Thành Yến Kinh sợ bóng sợ gió, Sở gia thì giống như một con mãnh long vượt sông.

Dùng cách thức không ai có thể đoán trước được này, trực tiếp đóng quân vào thành Yến Kinh với thế mạnh vô cùng!

Tạ Tiếu Thiên từ trong phòng đi ra, cả người nhìn vào giống như bị trống rỗng vậy, đối diện với đám người đang chờ bên ngoài, Tạ Tiếu Thiên nhắm hai mắt lại, thở dài một hơi.

Lúc mở mắt ra thì lệ đã hai hàng.

“Đại trưởng lão!”

“Đại trưởng lão, đã xảy ra chuyện gì?”

“Đại trưởng lão, viện binh của chúng ta đâu?”

“Đại trưởng lão, chúng ta nên làm thế nào đây?”

Mấy nhân vật cao cấp Tạ gia toàn bộ đều sốt ruột nhìn Tạ Tiếu Thiên.

Tạ Tiếu Thiên hít sâu một hơi, giọng nói khàn khàn: “Thông báo cho tất cả dòng chính, rút khỏi… kinh thành!”

Chương 16: Chấn Động

Rạng sáng ngày hôm sau.

Trận chiến này đã xác định được kết quả.

Tạ gia đóng quân ở kinh thành ba mươi ba năm, sớm đã hình thành nên một gia tộc lớn mạnh, tất cả con của vợ lớn đều rút khỏi kinh thành.

Một tộc lớn huy hoàng mấy chục năm, chỉ trong một đêm bị đánh bại.

Còn con rồng vượt sông Sở gia này thì chỉ trong một đêm đã trở thành quý tộc mới ở thành Yến Kinh!

Đánh thêm một đòn cuối cùng cho Tạ gia là một bản tuyên bố của chính phủ.

“Tạ gia ở kinh thành nhiều năm, là một đại tộc nhưng chưa làm hết nghĩa vụ cần có, buông thả cho người trong tộc để họ xấc láo ngang ngược, làm nhiều hành động vi phạm pháp lệnh, tội ác phạm phải chồng chất, gây nên tiếng oán hờn khắp nơi. Nay có gia tộc Sở Thị thay trời hành đạo. Trục xuất Tạ gia, trả lại một vùng đất sáng sủa cho thành Yến Kinh…”

Trên dưới Tạ gia trong lòng mang theo nỗi hận vô cùng và không cam lòng rời xa khỏi Yến Kinh, họ nhìn thấy bản tuyên bố này thì đều giận sôi máu.

“Trả lại vùng đất sảng sủa cái đầu mày!”

“Bọn ta xấc láo ngang ngược, vi phạm pháp lệnh như thế nào chứ?”

“Muốn đổ thêm tội cho người khác…”

“Đây là ngậm máu phun người!”

Tạ Tiếu Thiên lại càng muốn thổ huyết, tức giận hét lên một tiếng: “Ta hận!”

Trong lúc lửa giận công tâm, Tạ Tiếu Thiên tức đến nỗi ngất xỉu!

Tạ gia ở Yến Kinh sắp đặt mấy chục năm, sản nghiệp phân bố khắp các ngành nghề.

Giờ đây vội vàng rời đi, chỉ có thể mang theo một số tiền mặt. Những thứ khác đều để lại ở đây, trở thành vật vô chủ.

Những tài sản này tính gộp lại là một con số khá kinh người, không ai là không nỗi lòng tham.

Nhưng lại không có ai động đến!

Bởi vì đây là do Sở gia đánh được!

Nếu hôm nay kẻ thất bại là Sở gia, vậy thì tất cả sản nghiệp của Sở gia ở đây dĩ nhiên cũng sẽ trở thành tài sản trong túi của Tạ gia.

Vào thời khắc những thành viên chủ chốt của Tạ gia rời khỏi Yến Kinh, việc này đã được xác định.

Lâm Thi Mộng cũng vào lúc đó, dẫn theo bốn ông già cáo từ rời đi.

Cô cũng còn có rất nhiều việc cần đi trao đổi và xử lý, Sở Vũ đã an toàn nên cô yên tâm rồi.

Sở Vũ tiễn Lâm Thi Mộng xong, để Tiểu Nguyệt và tên gián điệp ở lại tầng dưới. Sau đó gọi hai người Sở Thiên Cường và Sở Thiên Thắng đến phòng mình.

Vết thương trên tay hai người sau khi được xử lý đơn giản, nhìn vào đã không có gì nguy hiểm nữa.

Nhưng suy cho cùng vẫn là gân tay bị cắt đứt, cho dù họ có tu vi xung huyệt cảnh lục đoạn thì cũng cần thời gian rất dài để hồi phục.

May mà ông lão Lâm Thi Mộng đưa tới có y thuật tinh xảo, chữa trị cũng khá kịp thời. Nếu không, đối với chiến lực của hai người về sau chắc chắn sẽ có ảnh hưởng không nhỏ.

“Thiếu gia, cậu rốt cuộc…” Sở Thiên Cường nhìn Sở Vũ với vẻ mặt tha thiết.

Hắn hoàn toàn không để ý vết thương trên cổ tay mình, cái hắn thật sự để ý là vị thiếu gia đã “phế” mười sáu năm này tại sao có thể dùng truyền âm nói chuyện với hắn!

Tuy thời gian đã qua mười sáu năm nhưng trên dưới Sở gia không ai quên được Sở Vũ năm xưa, đó là một kỳ tài đến cỡ nào!

Sở Thiên Thắng tuy không nói chuyện nhưng ánh mắt nhìn Sở Vũ cũng tràn đầy vẻ mong đợi.

Sở Vũ không trả lời câu hỏi này, ngược lại nhìn hai người rồi hỏi: “Nếu tôi nhớ không lầm thì chú Cường và chú Thắng chắc đều là xung huyệt cảnh lục đoạn nhỉ?”

Hai người gật đầu cùng lúc.

Sở Vũ trầm ngâm một chút, nhìn hai người: “Nếu… trong nhà đồng ý, hai chú có bằng lòng ở bên cạnh tôi, theo tôi đi Long Thành không?”

Sở Thiên Cường và Sở Thiên Vũ nhìn nhau một cái, sau đó cùng nhìn về phía Sở Vũ, đồng thanh nói: “Bằng lòng!”

Đừng nói Sở Vũ hiện giờ có khả năng không bị phế, cho dù hắn thật sự là một người không thể tu luyện, nhưng thân phận địa vị của hắn ở Sở gia cũng cực cao.

Hai người Sở Thiên Cường và Sở Thiên Thắng là con vợ thứ, tuy có thiên phú tương đối ưu tú, nhưng tài nguyên mà hai người có thể nhận được lại có hạn.

Cần phải bỏ ra rất nhiều mới có thể nhận được số tài nguyên tu luyện đó.

Sở Vũ cũng xem như là đứa trẻ đã lớn lên cùng họ, tính cách họ cũng rất rõ. Biết rằng nếu có thể ở bên cạnh Sở Vũ thì tài nguyên nhận được tuyệt đối sẽ nhiều hơn hiện tại rất nhiều!

“Vậy được, các chú hãy lập lời thề, cảnh tượng sắp nhìn thấy tiếp theo đây không được nói cho bất kỳ ai.” Sở Vũ bình tĩnh nhìn hai người, nói bằng truyền âm.

Hai người lần này không có chút do dự nào.

“Tôi Sở Thiên Cường (Sở Thiên Thắng) lập lời thề, hôm nay cho dù nhìn thấy việc gì đều sẽ tuyệt đối không tiết lộ ra ngoài, nếu làm trái thì trời tru đất diệt!”

Hai người thề xong thì đều nhìn về phía Sở Vũ.
Sở Vũ hơi mỉm cười, gật gật đầu, nói: “Chú Cường, đưa cánh tay của chú qua đây.”

Sở Thiên Cường đưa cánh tay nguyên vẹn đến trước mặt Sở Vũ.

Sở Vũ lắc lắc đầu: “Cái tay kia.”

Sở Thiên Cường lại đưa cánh tay vừa bị thương ra.

Sở Vũ giơ tay tháo thứ băng bó trên cổ tay của Sở Thiên Cường ra, ném xuống đất.

Chỗ vết thương trên cổ tay của Sở Thiên Cường chỉ có một đường máu nhạt, giờ máu đã ngừng chảy rồi.

Nhưng nhìn vào vẫn có chút thấy mà đau lòng.

Sở Thiên Cường không hiểu nên nhìn Sở Vũ, nhưng xuất phát từ sự tín nhiệm ăn sâu vào xương cốt nên ông ta không hỏi thêm câu nào.

Sở Thiên Thắng cũng vậy, tuy không hiểu Sở Vũ đang làm gì nhưng cũng không hỏi thêm.

Tiếp theo đó, Sở Vũ trực tiếp dùng tay nắm chặt lấy chỗ vết thương của Sở Thiên Cường.

Một luồng nhoi nhói mãnh liệt khiến sắc mặt Sở Thiên Cường có chút nhăn nhó, nhưng hắn lại không kêu lên một tiếng.

“Đúng là hảo hán!” Sở Vũ cười châm chọc một câu.

Sở Thiên Cường vẫn chưa kịp nói gì thì cảm thấy chỗ vết thương ở cổ tay mình giống như bùng cháy lên. Một luồng nhiệt lượng kinh người bỗng chốc từ nơi vết thương… nhanh chóng đẩy vào toàn thân ông ta.

“Đây…” Sở Thiên Cường vẻ mặt ngạc nhiên.

Trên người của Sở Vũ vẫn không phát ra dù chỉ là một chút sóng nào.

Nhưng Sở Thiên Thắng ở bên cạnh lại đã trợn tròn mắt!

Đây… đây… đây là tình hình gì thế này?

Sở Thiên Vũ dùng lực dụi dụi mắt, nghi ngờ bản thân đang nằm mơ!

Bởi vì ông ta có thể cảm nhận được rõ rệt trên người Sở Thiên Cường bắt đầu truyền đến từng luồng sóng sức mạnh.

Hắn… đang đột phá?

Đột phá của võ giả xung huyệt cảnh chính là một quá trình huyệt đạo được đả thông.

Trong quá trình này, cứ mỗi lần mở một huyệt đạo thì sức mạnh trên người sẽ tăng mạnh một phần.

Đồng thời, trong khoảnh khắc mở huyệt đạo sẽ có một luồng sóng mãnh liệt phát ra.

Điều khiến Sở Thiên Thắng khó có thể tin nỗi là ông ta chưa từng nhìn thấy đột phá nhanh như vậy!

Sở Thiên Cường có cùng xung huyệt cảnh lục đoạn như hắn, vốn dĩ chỉ đả thông một trăm tám mươi ba huyệt đạo.

Nhưng chỉ một lát vừa nãy, hắn cảm nhận được trên người của Sở Thiên Cường có bốn luồng sóng sức mạnh! Trong chớp mắt… thì đã đả thông bốn huyệt vị?

Điều này có thể sao?

Thân là võ giả, thiên phú của mỗi người đều khác nhau.

Thiên phú của hai huynh đệ họ trong trường hợp bình thường cũng chỉ có thể giúp họ đi đến bước hiện tại này thôi.

Muốn tiếp tục thì sự tiêu hao của mỗi bước đều là một con số kinh người!

Nhưng hiện giờ hắn đã nhìn thấy cái gì?

Sở Thiên Cường bị nắm chặt vết thương, trên người lại truyền đến sóng sức mạnh liên tục không ngừng!

Vậy thì có nghĩa là huyệt đạo trên người hắn cũng đang liên tục được mở ra!

Cảnh tượng cứ như kỳ tích này khắc sâu trong tim của Sở Thiên Thắng.

Khiến hắn vĩnh viễn đều không quên được cái ngày này!

Bởi vì hắn tận mắt chứng kiến một cảnh tượng thần kỳ!

Vị thiếu gia đã phế mười sáu năm, chỉ làm qua loa mà đã thay đổi cuộc đời và quỹ đạo vận mệnh của hai huynh đệ họ.

Sở Thiên Thắng tận mắt chứng kiến cảnh tượng này, lập tức đờ người ra.

Còn Sở Thiên Cường đích thân trải qua tất cả việc này thì loại cảm nhận đó mãnh liệt gấp vô số lần so với Sở Thiên Thắng!

Loại chấn động tận sâu trong lòng đó đã hoàn toàn nhấn chìm hắn!

Những gông cùm trong huyệt đạo tựa như cái nút chai trên chai rượu vang vậy. Nếu không mượn sự trợ giúp của ngoại lực thì gần như không thể mở nó ra được.

Một cái dụng cụ mở bình tiện lợi sẽ giống như một bộ công pháp mạnh mẽ.

Càng là cao cấp thì quá trình mở sẽ càng nhẹ nhàng, tổn hại gây ra cũng sẽ càng nhỏ.

Dụng cụ mở bình cao cấp thậm chí có thể rút cái nút chai ra được mà không làm hỏng nó.

Còn công pháp cao cấp cũng vậy, trong quá trình đột phá, tổn thương gây ra cho cơ thể người cực nhỏ!

Bởi vì trong khoảnh khắc huyệt đạo đang được đả thông, các loại tạp vật tích tụ ở đó bị đánh vỡ, sẽ gây ra tổn thương có mức độ nhất định đối với huyệt đạo và kinh mạch.

Vì vậy mới nói tại sao sau khi võ giả đột phá thì đều cần lượng lớn dược liệu để củng cố?

Cái gọi là củng cố thực ra chính là một quá trình hồi phục.

Võ giả bình thường tu luyện cần thông qua công pháp, từng chút từng chút đi đánh những gông cùm trên huyệt đạo.

Lúc gông cùm đó chỉ còn lại một lớp mỏng thì dùng toàn lực một đòn đánh vỡ.

Còn hiện tại… hiện tại huyệt đạo trong thân thể Sở Thiên Cường cứ giống như gặp phải một cơn lũ gào thét đang lao nhanh vậy.

Tất cả mọi thứ chặn trước cơn lũ đó… đều bị đánh tan dễ như trở bàn tay!

Hơn nữa, Sở Thiên Cường có thể cảm nhận được rất rõ kinh mạch của bản thân vào khoảnh khắc huyệt đạo bị đánh mở không hề cảm nhận được bất kỳ tổn thương nào!

Đây là một loại năng lực lớn mạnh đến nỗi khiến người ta phát run!

Sau mười lăm phút, Sở Vũ cuối cùng đã thả tay của Sở Thiên Cường ra.

Thở một hơi dài, sau đó nhìn Sở Thiên Cường: “Chú Cường, cảm nhận một chút xem?”

Sắc mặt của Sở Thiên Cường cực kỳ rực rỡ, vui mừng, hân hoan, không dám tin… Những tâm trạng này đều hòa trộn với nhau.

Hắn vô thức nhìn cổ tay của chính mình một cái, ở đó vẫn có một đường màu đỏ nhạt.

Nhưng mà!

Ở bên trong kinh mạch trước đó chịu trọng thương đã hồi phục lại như ban đầu!

Hắn có hơi không dám tin nên vận hành một chút sức mạnh trong cơ thể.

Ầm!

Một luồng khí tức lớn mạnh bỗng chốc bùng phát ra.

Xung huyệt cảnh - thất đoạn!

Chương 17: Anh Em!

Sở Thiên Cường lập tức thu lại khí tức, khó giấu được vẻ mừng rỡ trên mặt, quay về phía Sở Vũ, hai tay nắm lại, gập người thi lễ.

Không nói việc đích thứ ở gia tộc ẩn thế có khác biệt, chỉ nói đến ân tình của Sở Vũ đối với hắn hôm nay, hắn hành một lễ này cũng là lẽ dĩ nhiên!

Cú gập người bái lạy này cũng là việc hắn cam tâm tình nguyện!

Người thầy chính là người truyền đạo, thụ nghiệp, giảng giải!

Người truyền đạt là thầy!

Sở Vũ đối với hắn đã là có ân tái tạo.

Hành động này cho dù ở gia tộc ẩn thế cũng cực kỳ hiếm thấy.

Đây gọi là quán đỉnh!

Năng lực to lớn ngang tàng, dùng cách thức ngang ngược không theo lẽ phải, trực tiếp đem sức mạnh truyền vào trong người của một người khác. Việc này cần bản lĩnh vô cùng cao minh!

Nếu không phải người có năng lực lớn thì không thể làm được.

Bởi vì trong quá trình này, một khi không cẩn thận thì có thể khiến cho người được quán đỉnh bị nổ tung ngay tại chỗ!

Vì vậy cho dù là trong gia tộc như Sở gia, đối với việc quán đỉnh này thì họ cũng chỉ từng nghe đến mà chưa từng thấy qua.

Chả trách thiếu gia muốn họ lập lời thề, việc này đúng là không nói ra được! Còn nữa…thiếu gia cậu ấy lại có thể quán đỉnh cho võ giả xung huyệt cảnh lục đoạn như bọn họ, vậy thì bản thân cậu ấy sẽ đạt đến cảnh giới nào?

Sở Thiên Thắng đứng bên cạnh, cho dù có thể đoán được người tiếp theo có thể chính là hắn nhưng trong lòng vẫn có cảm xúc mãnh liệt.

“Chú Thắng, đến lượt chú rồi.” Sở Vũ mỉm cười.

Mười phút sau.

Biểu cảm của Sở Thiên Thắng lộ vẻ chấn động.

Kinh ngạc vui mừng, hân hoan, không dám tin!

Sau đó thì giống như Sở Thiên Cường vậy, hai tay nắm lại, gập người thi lễ một cái.

“Chú Cường, chú Thắng, hãy nhớ lời thề của hai người.” Trên trán của Sở Vũ cũng đã thấy lấm tấm mồ hôi.

Liên tục dùng con mắt dọc ở ấn đường, thi triển tâm pháp Thí Thiên để đánh mở huyệt đạo cho hai người, đối với Sở Vũ mà nói cũng là một loại tiêu hao không nhỏ.

Nhìn cả quá trình có vẻ rất nhẹ nhàng nhưng thực ra trong quá trình này, Sở Vũ dù là về tâm thần hay tinh thần thì đều phải tập trung cao độ.

Nếu có một chút sai sót thì sẽ gây ra đại họa.

Nhưng tất cả đều đáng!

Hai người này tuy là chi thứ nhưng ở Sở gia cũng đều là thành viên chủ chốt. Hết sức trung thành đối với gia tộc, đối với vị thiếu gia phế nhân Sở Vũ này cũng chưa từng có bất cứ thành kiến nào.

Giúp họ đột phá có thể khiến họ trở nên mạnh hơn, đi theo bên cạnh mình thì việc che giấu thân phận cũng coi như thêm một tầng bảo vệ.

Sở Vũ đã trải qua thời kỳ niên thiếu lông bông, biết rõ tính quan trọng của việc ẩn giấu thực lực.

Hắn biết Tạ gia chắc chắn sẽ không chịu để yên, hắn cũng sẽ không để yên!

Vẫn còn kìm nén trong lòng, lúc nào đó sẽ đánh họ một trận lớn.

Sau khi Sở Vũ cùng hai người Sở Thiên Cường và Sở Thiên Thắng xuống lầu, đôi mắt tên gián điệp rất gian, chuyển qua chuyển lại liến thoắng, tìm kiếm trên thân hình ba người họ.

Nó có thể cảm nhận được từ trên người của Sở Thiên Cường và Sở Thiên Thắng luồng khí tức khác biệt đó.

Vả lại vừa nãy khi hai người đột phá ở trên lầu, đều có từng luồng sóng truyền đến. Tên gián điệp và Tiểu Nguyệt ở dưới lầu đều đã cảm nhận được.

Tên gián điệp sở dĩ chọn đi theo bên cạnh Sở Vũ cũng chính vì nguyên nhân này.

Chỉ là trước ngày hôm nay nó không thể xác định Sở Vũ có thật sự có bản lĩnh đó không.

Đôi mắt thông minh của Tiểu Nguyệt cũng quét đi quét lại mấy vòng trên người Sở Vũ, khóe miệng đang nở một nụ cười nhạt, cô không nói gì cả, tiếp tục quay đầu qua nhìn chăm chú vào ti vi xem phim hoạt hình.

Hai người vệ sĩ khác của Sở Vũ lúc này vẫn ở bên ngoài phụ trách canh gác.

Đối với hai người họ, Sở Vũ cũng có sắp xếp nhưng không phải bây giờ.

Hiện tại còn có một việc quan trọng hơn. Hắn muốn gặp anh trai mình.
----

Sở Lương.

Đại công tử của Thất Gia Sở gia, anh trai ruột của Sở Vũ.

Sở Lương năm nay hai mươi sáu tuổi, tu vi xung huyệt cảnh lục đoạn.

Anh ta tuy vẫn còn rất trẻ nhưng lại để bộ râu quai nón, mày rậm mắt to, nhìn vào rất khỏe mạnh.

Nhìn kỹ thì tướng mạo của Sở Lương và Sở Vũ vẫn có nhiều điểm giống nhau, chỉ là tính cách của hai anh em hoàn toàn khác nhau, ăn mặc cũng không giống.

Sở Lương từ năm mười bảy mười tám tuổi đã bắt đầu đi theo trưởng bối gia tộc xử lý các công việc ở bên ngoài.

Thiên phú về mặt tu luyện của anh ấy cũng không yếu, nhưng năng lực xử lý công việc của anh ta mạnh hơn!

Người ta tặng cho anh ta biệt hiệu quân sư.

Sản nghiệp mà Sở gia để lại ở Yến Kinh khá lớn, liên quan đến các ngành các nghề, nghe nói cũng không phải một hai ngày có thể tính toán ra được.

Nhưng dưới sự dẫn dắt của Sở Lương, chỉ cần thời gian hơn nửa ngày thì đã khiến cho toàn bộ sản nghiệp của Tạ gia ở thành Yến Kinh trực tiếp đổi thành họ Sở.

Sau khi xử lý xong tất cả, Sở Lương gọi điện thoại cho em trai, rồi sai người đi đón em trai qua đó.

Hai anh em tính ra cũng đã lâu rồi chưa gặp nhau.

Trong một câu lạc bộ rất sang trọng ở thành Yến Kinh, hai anh em cuối cùng đã gặp nhau rồi.

Câu lạc bộ này là sản nghiệp của Sở gia, đã có từ rất nhiều năm trước rồi.

Từ trước đến nay Sở gia chỉ là không giống các gia tộc ẩn thế khác ào ào phái người đóng trú ở kinh thành nhưng cũng không phải hoàn toàn không có sắp đặt.

Nếu không, muốn nhanh chóng tiếp quản những sản nghiệp đó của Tạ gia, chỉ xét về mặt nhân viên thì sẽ thiếu hụt.

Trên thực tế thì không phải vậy.

Mà những thứ này thực ra đều là việc Sở Lương đã sắp đặt sẵn mấy năm trước rồi. Chỉ chờ có một thời cơ như thế này.

Nhìn thấy Sở Vũ, mắt Sở Lương sáng rực lên, trên mặt lộ ra nụ cười. Đi qua đó dùng lực ôm lấy Sở Vũ một cái, vỗ vào sau lưng của Sở Vũ.

“Em vẫn gầy như vậy!”

Trong lòng Sở Vũ ấm áp, từ nhỏ đến lớn Sở Lương đều luôn quan tâm yêu quý hắn như thế.
“Anh, công việc thế nào rồi?”

Sở Lương cười nói: “Yên tâm đi, mọi việc đều rất tốt!”

Sở Lương kéo Sở Vũ vào bên trong.

Căn phòng rất lớn, chỉ có hai anh em họ.

Sở Lương nói: “Nơi này có bố trí, người ngoài không thể thám thính cuộc trò chuyện giữa hai anh em ta. Anh đã lâu chưa được gặp em rồi, hôm nay hai anh em ta trò chuyện cho đã.”

Nói rồi, Sở Lương rót đầy một ly rượu cho Sở Vũ, rồi lại rót cho chính mình, sau đó nâng ly rượu lên cụng ly với Sở Vũ một cái và uống cạn.

“Hà…” Sở Lương khà ra một hơi dài: “Rượu này đủ mạnh!”

Sở Vũ thì nhấp một ngụm, nhíu nhíu mày: “Cay!”

“Ha ha, em không biết rồi, đây là rượu ngon, Nhị Oa Đầu chính tông, đã cất giữ hơn sáu mươi năm rồi. Những thứ này đều là lấy ra từ trong kho của Tạ gia đó.” Sở Lương cười nói.

Sở Vũ sáng mắt: “Lúc về lấy cho em một ít.”

“Em không phải không thích uống rượu ư?” Sở Lương nhìn em trai một cái.

Sở Vũ cười he he: “Đem đi biếu nhạc phụ.”

“Em đó…” Sở Lương cười lắc lắc đầu, tiếp đó vẻ mặt nghiêm nghị nhìn Sở Vũ: “Về việc này, thực ra anh vẫn luôn có vài lời muốn nói với em.”

“Vâng, anh nói đi.” Sở Vũ nhìn Sở Lương.

“Môn phái của Lâm Thi Mộng rất lớn mạnh, nhưng… ở trong số những cổ phái bên ngoài thì không tính là mạnh nhất. Khoảng thời gian trước anh nhận được một tin tức. Đối phương cũng không thể chắc chắn, chỉ là nói với anh rằng sư môn của Lâm Thi Mộng hình như đã đính ước cho cô ấy một mối hôn sự. Đối với sư môn của Lâm Thi Mộng mà nói, hôn sự đó… xem như là trèo cao.”

Sở Lương nói xong, dùng đôi mắt sáng ngời nhìn Sở Vũ.

Sở Vũ trầm mặc một hồi, sau đó nói: “Anh, thực lực của em khôi phục rồi.”

“Đó là chuyện tốt mà… Hả? Ơ? Em nói cái gì?” Sở Lương biến sắc, lập tức đứng bật dậy, cảm nhận môi trường xung quanh một chút.

Lúc này mới nghiêm mặt nhìn về phía Sở Vũ: “Thật ư?”

Sở Vũ gật gật đầu: “Anh, hiện giờ anh là xung huyệt cảnh lục đoạn phải không? Em có khả năng giúp anh trong chớp mắt trở thành thất đoạn. Nếu muốn cao hơn nữa thì trong thời gian ngắn em không làm được. Nhưng nếu thời gian dài hơn một chút chắc là có thể.”

Sở Lương từ từ thu lại vẻ kinh ngạc trên mặt, nhìn Sở Vũ: “Nếu nói như vậy, trên Thái Sơn… không phải là con chim đó đã cứu em? Ở chỗ giáp ranh Yến Kinh và Hà Bắc, năm tên cao thủ của Tạ gia đó… cũng là em?”

Sở Vũ gật gật đầu.

Sở Lương không nén nỗi hít một hơi lạnh, nhìn Sở Vũ: “Đây rốt cuộc là chuyện gì thế?”

Sở Vũ nói: “Năm đó ở chỗ dân tộc Tun-gut, em đã vào một cái động huyệt, nhận được một kỳ ngộ, là nó đã áp chế sức mạnh trong cơ thể em, vì vậy thực ra mấy năm nay em vẫn luôn không có bị phế. Chỉ là không thể sử dụng sức mạnh trong người mà thôi.”

“Cũng có nghĩa là, mười sáu năm nay, em thực ra vẫn luôn không ngừng tiến bộ? Tu vi của em… trước giờ cũng không bị gián đoạn?” Trên mặt Sở Vũ bỗng lộ ra vẻ mừng rỡ.

Đối với thiên phú của em trai, anh ta rõ hơn ai hết!

Năm xưa có người của cổ phái đến Sở gia, vốn dĩ chính là nghe nói thiên phú của Sở Vũ tuyệt vời nên muốn mang Sở Vũ đi.

Kết quả lúc họ đến Sở gia thì Sở Vũ đã “bị phế”. Việc đó đã lấy đi tài năng đằng sau của Sở Vũ.

Nếu em trai trước giờ đều chưa bị phế, vậy thì…Hô hấp của Sở Lương trở nên có chút thở dốc!

Nói thực thì cho dù Sở gia vừa đánh một trận đại thắng, trục xuất Tạ gia, có chỗ đứng ở Yến Kinh đều không khiến anh ta vui như vậy.

Đó là trong dự liệu, còn việc này…không những là ngoài dự liệu mà đó là một tâm nguyện nhiều năm nay anh ta vẫn luôn muốn hoàn thành!

Không ai biết rằng năm đó sau khi biết được em trai bị phế, Sở Lương trước giờ không rơi nước mắt lại một mình nấp vào một chỗ khóc nức nở.

“Vậy hiện giờ em…” Sở Lương nhìn Sở Vũ, sự vui mừng kinh ngạc trong mắt không hề che giấu.

“Xung huyệt cảnh, bát đoạn.” Sở Vũ mỉm cười nhìn anh trai mình, vành mắt ít nhiều cũng có chút ửng đỏ.

“Đã!” Sở Lương dùng lực huơ nắm đấm, nhìn Sở Vũ: “Giỏi lắm!”

Chương 18: Liễm Phổ

Một cảm giác rộng rãi sáng sủa bỗng chốc xuyên qua lòng dạ của Sở Lương, cảm giác đó giống như quán đỉnh đề hồ vậy!

Khóe miệng Sở Lương hơi giật giật một chút, biểu cảm trên mặt rất kỳ lạ, người đứng ở đó không nhúc nhích.

Tiếp theo, một luồng sóng khí tức lớn mạnh xuôi theo thân thể của anh ta ầm ầm bùng phát ra.

Luồng sóng này ở khoảnh khắc bùng phát ra thì bị Sở Lương thu về lại.

Trên mặt Sở Lương lộ ra vẻ vui mừng kinh ngạc nhìn Sở Vũ cười ha ha: “Em trai tốt, em thật đúng là phúc tinh của anh. Vừa nãy trong lúc vui mừng, suy nghĩ thông suốt nên đã đả thông một huyệt vị, ha ha…”

Chưa chờ anh ta cười xong, cổ tay liền bị Sở Vũ nắm chặt lấy.

Khoảnh khắc tiếp theo, thân thể của Sở Lương trực tiếp cứng đờ. Trên mặt lộ ra biểu cảm không thể tin nỗi.

“Ngưng thần tịnh khí!” Sở Vũ quát nhẹ một tiếng.

Sở Lương lập tức bão nguyên thủ nhất.

Bùm!

Bùm! Bùm! Bùm!

----

Một loạt âm thanh tựa như tiếng nổ nhỏ vang lên trong cơ thể của Sở Lương.

Từng luồng sóng sức mạnh từ trong thân thể Sở Lương bùng phát.

Đó là âm thanh từng cái xiềng xích trong huyệt đạo bị đánh mở mà phát ra!

Vốn dĩ chỉ mở được một trăm chín mươi sáu xiềng xích huyệt đạo, Sở Lương đang ở xung huyệt cảnh lục đoạn thời kỳ giữa, được Sở Vũ trong vòng mười mấy phút ngắn ngủi giúp anh ta đánh mở hai mươi chín huyệt đạo, trực tiếp tiến vào xung huyệt cảnh thất đoạn thời kỳ giữa!

Một cảnh giới lớn cứ như vậy đã đột phá dễ như trở bàn tay!

Trong trường hợp bình thường, cho dù có lượng lớn dược liệu cao cấp thì với thiên phú của Sở Lương mà nói ít nhất cũng cần thời gian mấy năm.

Điều đó còn cần trong thời gian mấy năm đó buông bỏ tạp vật thế tục, một lòng tu luyện.

Nhưng việc đó thì không thể nào.

Toàn bộ Sở gia ngày nay, các công việc lớn nhỏ trong thế tục hầu như đều là anh ta xử lý. Không rời được một giây phút nào, chứ đừng nói là mấy năm.

Vốn dĩ Sở Lương cũng luôn cảm thấy phiền não vì chuyện này nhưng lại chưa từng nghĩ đến, sự phiền não của anh ta ở trước mặt em trai căn bản không đáng nhắc đến.

Em trai của mình vẫn là tuyệt thế thiên kiêu năm xưa!

Trong lòng Sở Lương vô cùng vui sướng, không nói thêm lời nào kéo Sở Vũ uống một trận.

Tửu lượng của Sở Lương rất tốt, không phải là ngàn ly không say, nhưng rượu có độ cồn cao tầm thường thì uống mấy cân đối với anh ta mà nói là không có ảnh hưởng gì.

Anh ta quá vui mừng, sự uất ức của mười sáu năm đè nén trong lòng đó giờ phút này cuối cùng đã tan biến.

Loại người không thích uống rượu như Sở Vũ đều bị anh ta ép uống đến mấy ly rồi. Trên khuôn mặt anh tuấn cũng có chút ửng đỏ.

“Loại bản lĩnh này của em thật quá tuyệt vời. Nhưng tuyệt đối… không thể để người khác biết.” Sở Lương uống đến mức chếnh choáng nhưng đầu óc lại cực kỳ tỉnh táo, anh ta nhìn Sở Vũ.

“Em biết mà anh, loại năng lực này rất trái đạo trời.” Sở Vũ gật đầu.

“Không chỉ là trái đạo trời mà còn là trái ý người!” Sở Lương than thở: “Loại năng lực của em nếu bị giới bên ngoài biết được, cuối cùng em chỉ có thể có hai loại kết quả. Loại thứ nhất, nếu coi như là tốt thì bị một cổ phái vô cùng lớn mạnh mang đi, lấy hết tất cả giá trị trên người em! Bao gồm… công pháp mà em tu luyện!”

“Loại kết quả thứ hai, em hiểu mà.” Sở Lương nhìn sâu vào em trai mình.

Trong lòng Sở Vũ sợ hãi, hắn dĩ nhiên hiểu loại kết quả thứ hai là gì!

Lúc hắn sáu tuổi thì đã hiểu rồi!

Nhưng chuyện tâm pháp, hắn căn bản chưa từng nhắc đến với anh trai mà anh ấy lại đoán được?!

Sở Lương giống như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Sở Vũ, nói: “Không có một loại tâm pháp cấp cao nhất thì trong mười sáu năm này em làm sao có thể không dựa vào bất cứ nguồn tài nguyên nào mà tu luyện đến trình độ hôm nay?”
Sở Lương nhìn Sở Vũ, nói với tình ý sâu xa: “Anh biết tính tình em nhân hậu, tâm địa lương thiện, sẵn lòng tin người thân, tin mỗi một người bên cạnh. Nhưng nhất định phải nhớ kỹ, luôn phải có ý đề phòng người khác.”

“Vâng, em biết rồi anh.” Sở Vũ nghiêm túc gật đầu.

Lúc này Sở Lương nhíu mày trầm tư, sau đó anh ta cẩn thận lấy ra từ trong túi một miếng ngọc thạch óng ánh đưa cho Sở Vũ.

“Đây thực ra là một thẻ ngọc, là mấy năm trước anh có được. Trong đó có một bộ công pháp. Nhưng mở thẻ ngọc này cần em dùng sức mạnh tinh thần…”

“Liễm Phổ?” Sở Vũ cầm lấy miếng ngọc thạch đó, nhíu mày nói: “Tên của công pháp này gọi là Liễm Phổ?”

“Sao em biết? Anh chưa từng dạy em cách dùng sức mạnh tinh thần để mở mà…” Sở Lương nhìn em trai mình, vẻ mặt không nói nên lời.

Đứa em trai này của anh ta từ nhỏ đã thể hiện ra một mặt quá nhiều quái dị. Ở cùng với nó phải sẵn sàng bị đả kích.

Vốn dĩ loại cảm giác này đã rất nhiều năm rồi chưa từng có. Nhưng hiện giờ vẫn có mùi vị quen thuộc, vẫn là công thức lúc đầu…

“Để em biểu diễn một chút loại công pháp này cho anh xem…” Sở Lương còn chưa nói xong thì thấy đứa em trai trước mặt trực tiếp biến hóa thành một người khác.

Khuôn mặt, thân hình, khí chất…

Toàn bộ đều có thay đổi cực lớn!

“Được rồi, coi như anh chưa nói đi.” Sở Lương trợn mắt: “Cái này tặng em đó.”

“Cái này thật thú vị!” Sở Vũ chạy thẳng vào nhà vệ sinh, nhìn vào cái gương trong đó, bắt đầu vận hành Liễm Phổ.

Trong gương, không ngừng xuất hiện các loại gương mặt xa lạ.

Mười phút sau.

Sở Vũ và Sở Lương ngồi trước bàn rượu.

Sở Vũ nhìn Sở Lương: “Anh, công pháp này rất trái đạo trời, anh lấy được từ đâu vậy?”

“Ở một di tích cổ, lúc đó vì để có được nó mà tổn thất cũng không nhỏ.” Sở Lương có chút thổn thức, lắc lắc đầu: “Không nhắc chủ đề nặng nề này nữa, dù sao đã có loại công pháp này, em biết nên làm thế nào rồi đó.”

Sở Vũ gật gật đầu, hắn quá biết sau khi có được công pháp này nên sử dụng thế nào.

“Công pháp như Liễm Phổ cần thiên phú rất mạnh, anh đã tu luyện lâu như vậy cũng chỉ có thể biến hóa ra hai ba khuôn mặt. Còn việc nắm bắt đối với khí trường, khí chất còn không bằng một tên mới học như em.” Sở Lương than thở có chút bất lực: “Người với người quả nhiên là không thể so sánh.”

Sở Vũ cười nói: “Của em thì chính là của anh!”“Đúng vậy, em càng lớn mạnh thì anh càng vui. Cố gắng tu luyện môn công pháp này. Khi tu luyện đến cảnh giới cao thâm, đối với khí chất, khí trường và sóng sức mạnh đều nắm vững đến mức thành thục, thì thậm chí có thể trực tiếp biến thành bộ dạng người khác, dùng giả làm rối loạn thật.” Ánh mắt Sở Lương lấp lánh, nói xa xôi: “Đến lúc đó có thể làm được rất nhiều việc!”

“Thế nào, anh thấy em hiện giờ… được chưa?” Sở Vũ cười tít mắt nhìn Sở Lương.

Sở Lương đầu tiên gật đầu, sau đó lắc đầu nhìn Sở Vũ, nói nghiêm túc: “Em à, nếu em chỉ ở hồng trần thế tục này, dựa vào năng lực hiện tại của em cộng với thiên phú hơn người thì dĩ nhiên là đủ rồi.”

“Nhưng… nếu so với đệ tử vĩ đại thật sự thì vẫn còn khoảng cách rất lớn. Xung huyệt, thông mạch, hai cảnh giới này đối với cổ giáo chân chính mà nói chỉ có thể xem là cảnh giới của đệ tử, môn đồ. Chỉ có đạt đến tầng lớp Tiên Thiên Luyện Khí Sĩ thì mới được xem là nhập môn.” Sở Lương nói.

“Tiên Thiên Luyện Khí Sĩ?” Sở Vũ đã từng nghe đến cảnh giới này nhưng cảm giác rất xa vời.

Sở gia là gia tộc ẩn thế, hầu như chỉ có bảy tám tổ tông đã từng bước vào lĩnh vực này.

Đến nay đã rất nhiều năm chưa xuất hiện người vĩ đại của cảnh giới này.

“Tiên Thiên Luyện Khí Sĩ, thọ nguyên ba đến năm trăm năm tuổi, có khả năng dời núi lấp biển hô mưa gọi gió. Ở thời xưa được gọi là thần tiên lục địa. Thực ra trước khi cực từ luân chuyển, cảnh giới này cùng lắm chỉ có thể xem là nền móng mà thôi…” Sở Lương có chút cảm khái, nói với Sở Vũ rất nhiều bí mật.

Sở Vũ nhìn anh trai, bỗng nhiên có cảm giác người anh trai này của mình tuy cảnh giới không đặc biệt cao thâm nhưng những chuyện biết được… hình như có hơi nhiều.

Rất nhiều việc cho dù là trong tàng thư các của Sở gia cũng rất ít đề cập đến.

Sở Lương nhìn Sở Vũ cười cười: “Có biết vì sao lần này nhà chúng ta dám quang minh chính đại đối đầu trực diện với Tạ gia không?”

Sở Vũ suy nghĩ một chút, nói: “Thực lực của nhà chúng ta lớn mạnh hơn Tạ gia.”

Sở Lương lắc đầu: “Đó chỉ mới là một phương diện thôi, có lớn mạnh thế nào thì hủy diệt Tạ gia rất dễ nhưng làm sao đối diện với cục diện hổ báo xung quanh?”

Sở Vũ có chút ngẩn ngơ, trong lòng nghĩ cũng phải, Tạ gia đã kinh doanh ở đây mười mấy năm, nền móng vững chắc, đồng minh rất nhiều.

Nếu chỉ dựa vào một mình Sở gia thì cho dù thực lực có mạnh hơn nữa cũng rất khó trong một đêm đã nhổ hết gốc rễ của Tạ gia.

Sở Lương cười cười: “Nhà chúng ta thực ra có quan hệ với nhà nước, trước giờ vẫn rất tốt! Còn anh… cũng luôn giúp nhà nước làm một số việc trong khả năng cho phép. Miếng thẻ ngọc đưa cho em đó chính là trong một lần hợp tác với chính phủ… mà có được.”

Sở Vũ bỗng nhiên tỉnh ngộ!

Làm một thanh niên năm tốt ngoan ngoãn đi học rất nhiều năm, hắn rất rõ sức mạnh của nhà nước lớn cỡ nào.

Vào thời khắc thế giới bước vào thời đại mới, kẻ phản ứng trước tiên thực ra chính là quốc gia!

Vả lại trên mảnh đất Hoa Hạ cổ xưa này đang tồn tại quá nhiều bí mật.

Nói đến tu sĩ, tu hành, Hoa Hạ từng là khu vực mạnh nhất!

Chỉ là nhà nước rất khiêm nhường, đối xử với những gia tộc nhập thế đó rất hòa hảo. Rất ít khi nhúng tay vào ân oán giữa các gia tộc nhập thế.

Bất kỳ một gia tộc nhập thế nào bao gồm các cổ giáo, cổ phái cũng đều rất ít nảy sinh xung đột với chính phủ.

Giữa các bên vẫn luôn giữ một cục diện tôn trọng lẫn nhau.

Đó cũng là lý do tại sao Tạ gia sau khi nhìn thấy bản tuyên bố của chính phủ sẽ phẫn nộ như vậy.

Sở Vũ đến giờ mới hiểu rõ, thì ra những năm nay nhà mình tuy không đi sâu vào tục thế nhưng không phải là không làm gì cả.

Hắn nói lẩm bẩm: “Hèn gì…”

Sở Lương nhìn em trai, nhẹ giọng nói: “Cổ phái mà Lâm Thi Mộng đang ở, với cả cổ giáo mà chồng sắp cưới của cô ấy đang ở sở hữu sức mạnh vượt qua thế tục.”

Sở Vũ gật gật đầu, hít một hơi sâu, sau đó nói: “Anh, em hiểu rồi, em sẽ cố gắng, cũng sẽ cẩn thận.”

“Ừm, lát nữa đến Long Thành đừng quá để ý đến những người của gia tộc, em cứ toàn lực tu luyện là được. Chút nữa anh tặng cho em một ít tài nguyên lấy từ Tạ gia. Nếu em vẫn là tuyệt thế thiên kiêu đó, vậy thì cứ tiếp tục đi tiếp con đường tu luyện đó đi!”

Sở Lương nhìn Sở Vũ: “Chờ lúc nào đó em bước vào lĩnh vực Tiên Thiên Luyện Khí Sĩ đó thì Sở gia chúng ta cũng thật sự có thể cùng… lên như diều gặp gió rồi!”

Sở Lương nói rồi nhìn Sở Vũ: “Nhưng nhớ kỹ, nhớ kỹ…Liễm Phổ!”

Chương 19: Long Thành

Trên đường cao tốc từ Yến Kinh đi Long thành, hai chiếc xe một trước một sau đang lao nhanh như chớp.

Người lái chiếc xe đua phía trước là Tiểu Nguyệt.

E rằng rất ít người có thể ngờ được cô gái xinh đẹp thích xem hoạt hình này khi lái xe lại giống như một tay đua xe trên đường đua.

Lại còn là tay đua cấp cao nhất!

Khoảnh khắc ra khỏi thành, Sở Vũ hối hận tại sao lại lái xe đua ra, lái xe đua thì cũng được đi nhưng tại sao lại còn đồng ý để cho cô ấy lái.

Nha đầu này lúc lái xe thì cứ như là một kẻ tâm thần vậy.

Tên gián điệp lại không sợ chết mà ngồi phía trên bảng điều khiển, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, ở đó cổ vũ khích lệ Tiểu Nguyệt: “Nhanh lên nhanh lên nhanh nữa lên! Vượt qua hắn…chiếc xe rách đó mà cũng dám đua với chúng ta ư? Thật là ấu trĩ! Đúng, cứ như vậy, vượt qua rồi, đã! Ôi chao… cảm giác không cần vỗ cánh thật sảng khoái, chỉ là có hơi chậm một chút. Ta nói nè nha đầu, cô giảm tốc độ làm gì? Lái hết sức đi!”

Tiểu Nguyệt mặt không chút biểu cảm, vẻ mặt chuyên tâm, căn bản không thèm để ý đến tên gián điệp mà chỉ chú ý nhấn chân ga.

“Mày im miệng!” Sở Vũ không nhịn nỗi nữa quát mắng.

Hắn cảm thấy Tiểu Nguyệt điên rồi, tốc độ hiện giờ của xe đều vượt quá ba trăm, vẫn đang tiếp tục tăng tốc lên.

Chiếc xe phía sau đuổi theo rất vất vả, bên trong có bốn người, trọng lượng của xe có hơi lớn, cộng thêm lại là xe thiên về thương mại.

May mà kỹ thuật lái xe của hai vệ sĩ của Sở Vũ đều khá giỏi, không bị bỏ lại hoàn toàn.

Với thêm tình trạng đường cao tốc hiện nay rất tốt, không đông đúc như trong quá khứ.

Nếu không e rằng sớm đã bị Tiểu Nguyệt bỏ lại không thấy bóng dáng rồi.

Tên gián điệp nhìn Sở Vũ ngồi bên ghế lái phụ, có chút căng thẳng, không nhịn nỗi mà chế giễu: “Cảnh giới cao như vậy mà sao gan nhỏ thế, anh có gan giết người nhưng không có gan ngồi xe à?”

“Khốn kiếp!” Sắc mặt Sở Vũ có chút trắng bệch mắng một câu.

“Ha ha ha, bị chim tôi nói trúng rồi, quá mất mặt rồi!” Tên gián điệp tiếp tục châm biếm.

“Mày còn không câm mồm tao sẽ ném mày ra ngoài, để mày tự bay đến Long Thành!” Sở Vũ uy hiếp.

“Đừng đừng đừng, mọi người đều là bạn tốt, cần gì nói những lời đau lòng như vậy?” Tên gián điệp giả vờ đáng thương ở đó than thở.

Sở Vũ không thèm để ý nó.

Tiểu Nguyệt lái ngày càng nhanh, Sở Vũ dứt khoát nhắm mắt lại, lái thế nào thì tùy, dù sao cô vui là được rồi.

Sở Vũ không tạm biệt Lâm Thi Mộng, trước khi hắn đi thì nhận được tin nhắn của Lâm Thi Mộng gửi đến.

Cô ấy nói với Sở Vũ rằng bản thân phải đi xa một thời gian, có thể không thể quay về trong một thời gian dài. Bảo Sở Vũ bảo trọng, sau này sống cho tốt.

Sở Vũ nhìn thấy tin nhắn đó, trong lòng ít nhiều có chút không thoải mái.

Không phải vì Lâm Thi Mộng không đến tiễn hắn, mà là cảm thấy cô có chút giống như đang dặn dò hậu sự vậy.

Tuy không nói gì nhiều nhưng rất nghiêm túc, còn mang theo chút gì đó đìu hiu. Điều này không phù hợp với tính cách thường ngày của Lâm Thi Mộng.

Sở Vũ nhớ lại lời anh trai từng nói trước đó, trong lòng rất lo âu, muốn gọi điện cho Lâm Thi Mộng để hỏi cụ thể nhưng phát hiện cô ấy đã khóa máy rồi.

Đành gửi một tin nhắn qua, bảo cô tự bảo trọng, dù gặp phải chuyện gì thì cũng đừng quên rằng vẫn còn có hắn.

----

Long Thành bên này.

Trong tập đoàn Sở Thị.

Phụ trách quản lý tập đoàn Sở Thị Long Thành là một người chú họ dòng thứ hàng Thiên tự Sở gia, cũng chính là bậc cha chú của Sở Vũ, tên là Sở Thiên Hùng.

Sở Thiên Hùng là con vợ lẽ của ông nội Sở Vũ, có thực lực ở xung huyệt cảnh lục đoạn.

Trong thế tục này cũng xem là một cao thủ chân chính.

Thời gian ông ta quản lý tập đoàn Sở Thị Long Thành đã mười năm, trước giờ vẫn cẩn trọng, tuy không có thành tích quá lớn nhưng tập đoàn Sở Thị của Long Thành trong tay ông ta cũng chưa xảy ra sai sót gì.
Sở Thiên Hùng năm nay đã ba mươi chín tuổi, mấy năm trước đã bắt đầu xin với gia tộc muốn từ chức tổng giám đốc tập đoàn, quay về gia tộc chuyên tâm tu luyện.

Nhưng lúc đó, thành viên chủ chốt của Sở gia mỗi người đều có một đống việc cần phụ trách nên không có người nào thích hợp.

Việc này cứ kéo dài đến hôm nay.

Cho đến khi Sở Vũ tốt nghiệp đại học, Sở Thiên Cường lại xin gia tộc lần nữa và đề nghị để Sở Vũ đến phụ trách tập đoàn của Long Thành.

Lần này, đại gia của gia tộc, gia chủ đời hiện tại Sở Thiên Vũ sau khi bàn bạc với cha của Sở Vũ là Sở Thiên Bắc, cuối cùng đưa ra quyết định đồng ý với thỉnh cầu của Sở Thiên Hùng.

Sở Thiên Hùng sau khi nhận được câu trả lời thì rất vui vẻ, vẫn luôn ở Long Thành bên này mong ngóng Sở Vũ đến.

Gia tộc ẩn thế có rất nhiều tư tưởng khác với trong thế tục, đại đa số bọn họ đối với mọi việc trong thế tục hồng trần không quá nhiệt tình, họ càng muốn không ngừng nâng cấp tu vi của bản thân hơn.

Đi truy tìm con đường trường sinh mờ mịt.

Chỉ là mấy ngày nay trạng thái tinh thần của Sở Thiên Cường lại không tốt lắm, luôn đăm chiêu ủ dột, biểu cảm đầy vẻ nghi hoặc.

Vốn dĩ ông ấy rất vui vì lập tức có thể quay về gia tộc, lấy những tài nguyên tu luyện tích lũy trong những năm này, cộng thêm những phần thưởng mà gia tộc tặng ông ta sau khi từ chức. Sau khi quay về trong mấy năm có hi vọng rất lớn nâng cấp lên xung huyệt cảnh thất đoạn, thực lực tăng lên một tầng.

Nhưng vào ba ngày trước ông ta nhận được một tin tức, trong một ngọn núi lớn cách Long Thành hơn ba trăm cây số, có một nơi tên là “Hồ Tiên Động” có thể đang tồn tại di tích thượng cổ!

Thực ra mỗi năm đều có không ít tin tức kiểu này nhưng đa phần là giả, chỉ là lần này thì khác.

Bởi vì lần này đã có không ít người mất tích ở đó rồi!

Đồng thời có một người vẫn thành công thoát ra được từ nơi đó, may mắn thoát khỏi kiếp nạn nhưng lại xui xẻo bị đại tộc Lãnh gia ở Long Thành bắt đi, tra khảo được từ hắn một bí mật khá kinh người.

Nhưng Lãnh gia cũng không thể giữ kín bí mật này, bị người trong nội bộ của họ vô tình để lộ ra, gây ra sóng to gió lớn.

Có nhiều thực lực bản thổ Long Thành chuẩn bị đến bên đó tìm cơ duyên.

Nhưng bọn họ biết rõ, loại di tích thượng cổ này không phải là những cổ mộ cận đại đó, tùy tiện mấy chuyên gia khảo cổ thì có thể chỉ huy người đào lên được.

Di tích thượng cổ thật sự tạm chưa nói bên trong sẽ có bảo bối gì nhưng nguy cơ dồn dập bốn phía thì là thật.

Lỡ mà không cẩn thận thì người vào đó có thể bị vong mạng hết!

Loại chuyện này ba mươi năm nay đã xảy ra nhiều lần.

Thế là rất nhiều người nghĩ, nếu tin tức này đã truyền ra thì chi bằng tạm thời liên kết các thế thực lớn lại, tổ đội đi tìm kiếm!Sở gia ở Long Thành bên này, tuy nói không phải là một thế lực mạnh nhất nhưng tuyệt đối cũng là xếp top đầu.

Vì vậy chập tối hôm qua, Sở Thiên Hùng đã nhận được một tấm thiệp mời, mời ông ấy tối nay đến một câu lạc bộ cao cấp nhất Long Thành cùng bàn đại sự.

Trong lòng Sở Thiên Hùng rất nghi hoặc, sự quyến rũ của di tích thượng cổ dĩ nhiên là cực lớn nhưng ông ấy đều rõ hơn người thường rằng di tích thượng cổ không dễ vào như vậy!

Cái gọi là di tích thượng cổ ít nhất là được để lại từ mấy vạn năm trước.

Lúc đó tuy đã vào thời đại mạt pháp nhưng trên thực tế ở trên trái đất lúc đó vẫn có rất nhiều người tu chân lớn mạnh tung hoành thế gian.

Hơn nữa trên trái đất khi đó khắp nơi đều là các loại động phủ, thế giới nhỏ.

Nơi đó có cấp bậc cao đến kinh người, ngày nay những võ giả này nếu vào đó nếu không cẩn thận thì sẽ muôn đời muôn kiếp không trở lại được!

Tính cách Sở Thiên Hùng khá trung dung, ông ấy thuộc loại tính cách: thà không có công cũng không mạo hiểm.

Vì vậy nhìn thấy tấm thiệp mời này, bản năng sẽ nghĩ muốn từ chối.

Nhưng người đến đưa thiệp cũng là con cháu của một gia tộc ẩn thế.

Gia tộc này xưa nay qua lại thân thiết với Sở gia, vì vậy người này nói chuyện cũng khá tùy ý. Một câu vô ý của hắn khiến Sở Thiên Hùng lại trở nên do dự.

“Sở tổng, Sở gia có được một bộ công pháp từ trên người tên may mắn thoát khỏi Hồ Tiên Động đó, nghe nói đó là một bộ kinh thư có thể đả thông toàn bộ huyệt đạo lục phủ ngũ tạng. Nhân vật cao cấp phía bên Lãnh gia nói bộ công pháp đó có thể sánh với Nội Chiếu Kinh!”

Cũng chỉ có người của gia tộc ẩn thế mới hiểu giá trị của Nội Chiếu Kinh.

Một người may mắn thoát khỏi Hồ Tiên Động thì có thể có được một bộ công pháp sánh với Nội Chiếu Kinh, tuy không dám xác định một trăm phần trăm thật giả.

Nhưng lại đủ để khiến Sở Thiên Hùng động lòng, nếu thật sự có thể có được một bộ công pháp không thua kém Nội Chiếu Kinh, vậy thì phần thưởng nhận được sau khi ông ta về đến gia tộc tuyệt đối là một con số kinh người!

Con gái của Sở Thiên Hùng là Sở Tiếu Tiếu cũng khuyên cha mình rằng bất luận là phái người đi tìm kiếm hay không nhưng ít nhất thì tham gia tiệc rượu tối nay một chút, thăm dò thực hư trước rồi nói.

“Anh Sở Vũ hôm nay không phải sẽ đến ư? Cha có thể đưa anh ấy đi cùng.”

Sở Tiếu Tiếu nhỏ hơn Sở Vũ năm tuổi, năm nay mười bảy, thiên phú cũng tạm, cộng thêm xuất thân ở tộc lớn, tài nguyên tương đối phong phú nên đã có tu vi xung huyệt cảnh ba đoạn.

Gien của người Sở gia rất tốt, con cháu gia tộc nam thì anh tuấn, nữ thì xinh đẹp.

Sở Tiếu Tiếu cũng không ngoại lệ, tuy vẫn là thiếu nữ nhưng trông rất xinh đẹp, da dẻ trắng ngần, vóc dáng cao ráo.

Chiều cao hơn một mét bảy, lại mang thêm một đôi giày cao gót, đi đến đâu cũng đều sẽ khiến người khác mắt sáng rực.

Sở Thiên Hùng nghe đến hai chữ Sở Vũ, nhíu nhíu mày, nói: “Những dịp này… vẫn là đừng để nó tham gia nữa?”

“Sợ gì chứ? Cho dù anh Sở Vũ không thể tu luyện nhưng anh ấy rốt cuộc là con cháu của gia tộc ẩn thế, những dịp như vậy sau này anh ấy sớm muộn vẫn phải đối diện. Đến lúc đó cha đi rồi, anh ấy đối diện một mình không phải càng khó hơn ư?”

Sở Tiếu Tiếu từ nhỏ đã thích chạy theo sau Sở Vũ, tình cảm giữa cô và Sở Vũ rất tốt.

Lần này biết Sở Vũ đến Long Thànhnên cô rất vui, luôn mong đợi gặp mặt.

Sở Thiên Hùng nghĩ ngợi, cũng cảm thấy lời con gái có lý, lập tức gật gật đầu: “Vậy… cũng được, đưa nó đi làm quen người của Long Thành bên này cũng có lợi.”

“Quá tốt rồi, vậy tối nay con cũng muốn đi!” Sở Tiếu Tiếu nói với vẻ vui sướng.

Sở Thiên Hùng nghĩ một chút, gật đầu: “Được, nhưng không được gây chuyện.”

Đứa con gái này của ông ấy tuy tuổi tác không lớn, cảnh giới không cao nhưng lại là một đứa không sợ trời không sợ đất, cũng giả vờ ngoan ngoãn trước mặt ông ấy nhưng ra ngoài thì là một tiểu lưu manh.

“Cha yên tâm đi, con gái vừa ngoan vừa đáng yêu…” Sở Tiếu Tiếu tỏ ra đáng yêu với vẻ hồn nhiên.

Sở Thiên Hùng nhìn đồng hồ một cái, nói: “Họ sắp đến rồi, đi thôi, cùng cha đi ngoại thành nghênh đón một chút.”

“Vâng!” Sở Tiếu Tiếu trả lời khoái chí.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau