VÔ CƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô cương - Chương 11 - Chương 15

Chương 10: Đánh Hắn!

Màn đêm dần buông, trong thành Yến Kinh vẫn nhộn nhịp, đèn đóm sáng trưng, xe cộ tấp nập, người đông như mắc cửi.

Là một trong các thành phố siêu cấp phồn hoa nhất trên thế giới, ở đây vẫn luôn là một thành phố không ngủ.

Dưới màn đêm có rất nhiều người đều vội vàng ra đi mặt đầy vẻ mệt mỏi, cho dù là lúc nào cũng sẽ không thiếu những người theo đuổi ước mơ, cố gắng dốc sức làm việc ở đây.

Nhưng cũng có người ca hát đêm đêm, xa hoa đồi trụy.

Cấp bậc ở bất kỳ thời đại nào cũng đều tồn tại.

Bên trong một câu lạc bộ tư nhân hàng đầu, Tạ Thiên Vũ đang ăn cơm cùng mấy thanh niên trẻ, lại một lần nữa nhận được một tin khiến hắn đau lòng.

Năm tên tâm phúc của hắn, trưa hôm nay sau khi ra khỏi thành thì đều mất tích rồi!

Xe mà họ lái đi được phát hiện ở một giao lộ ngoài mười vòng Yến Kinh, nhưng những người đó toàn bộ đều không thấy tung tích.

Trong lòng Tạ Thiên Vũ tràn đầy kinh hãi, hơn nữa vô cùng tức giận!

Không giống như hai trưởng lão dưới quyền Phương Hổ, sống chết của họ Tạ Thiên Vũ không có chút cảm giác gì, về tâm trạng không có bất kỳ chấn động nào.

Nhưng năm người này thì khác, đó là người của hắn, là tâm phúc thật sự của hắn!

Từ nhỏ họ đã ở bên cạnh hắn, sau khi Tạ gia nhập thế, hắn lại mang năm người này đóng quân ở Yến Kinh, tuy là quan hệ chủ tớ nhưng tình cảm lại không hời hợt.

Nay tất cả họ đều bị người ta xử lý… không rõ tung tích sống chết không hay!

Nếu không với thông tin hiện giờ phát triển như thế thì sớm đã có tin tức truyền về rồi.

Có thể khiến năm người này ngay cả tin tức cũng không kịp truyền đi thì e rằng ít nhất cũng là cao thủ xung huyệt cảnh thất đoạn.

Bên cạnh Sở Vũ… thật sự có cao nhân đang che chở!

Chết tiệt!

Sao có thể như vậy?

Trong lòng Tạ Thiên Vũ lửa giận sôi sục, tim đang rỉ máu.

Nhưng lại có một luồng tâm trạng sợ hãi lan tràn trong lòng, hắn đã cảm nhận được một tia ý lạnh.

Cứ nghĩ đến tác phong của Sở gia, hắn cũng ít nhiều có chút sợ hãi.

Nhưng hắn không muốn thể hiện ra, bởi vì sẽ rất mất mặt.

Nhưng mấy người có mặt ở đây không có ai là người bình thường, đều là cáo già, nhìn qua thì đã nhận ra sự khác thường của Tạ Thiên Vũ.

Người con gái cực kỳ xinh đẹp Tiểu Nguyệt đã xuất hiện ở Tứ Hợp Viện cũng yên lặng ngồi ở đó, cô ta đã thay một bộ váy dài màu vàng nhạt, làm nổi bật làn da trắng như tuyết, cô vẫn xinh đẹp khuynh thành.

Tiểu Nguyệt âm thầm quét ánh mắt về phía Tạ Thiên Vũ, sâu trong mắt lóe lên sự coi thường rất nhẹ.

Nếu không phải trưởng bối trong nhà sắp đặt cô tạm ở chỗ của Tạ Thiên Vũ, cô có thể cả đời đều sẽ không thèm nhìn thêm loại người này một cái, chưa nói đến là xuất hiện cùng nhau.

Nông cạn, nóng nảy, tự cho mình đúng, vô cùng ngạo mạn. Cô ghét nhất là loại người này.

“Anh Thiên Vũ, xảy ra chuyện gì rồi?” Một thanh niên hai mươi ba tuổi hỏi, người thanh niên này rất khôi ngô nhưng quầng mắt đen, sắc mặt nhợt nhạt, hình như có chút phù phiếm, một bộ dạng buông thả dục vọng quá độ.

Nhưng thái độ của mọi người xung quanh đối với hắn lại rất tôn trọng, rõ ràng là lai lịch không tầm thường.

Mấy người khác cũng đều nhìn Tạ Thiên Vũ với vẻ mặt kỳ lạ.

“Đúng vậy Vũ thiếu gia, có việc gì cần chúng tôi giúp không?”

“Ừm, có việc gì anh cứ nói.”

Trên mặt mấy người đều lộ vẻ chân thành.

Tạ Thiên Vũ ở thành Yến Kinh rất giỏi luồn cúi, thủ đoạn cao siêu, dù là phía chính phủ hay là dân thường thì đều sở hữu năng lượng cực lớn. Cho dù là một số con cháu gia tộc lớn mạnh hơn Tạ gia nhưng gặp Tạ Thiên Vũ cũng phải khách sáo.

Bữa cơm tối nay tuy là Tạ Thiên Vũ sắp đặt nhưng đám người này đều rất nể mặt hắn.

“He he, không có gì, mọi người tiếp tục uống rượu đi.” Tạ Thiên Vũ mỉm cười, không muốn nói nhiều.

Lòng dạ hắn cũng khá sâu xa, theo đuổi Lâm Thi Mộng không chỉ hoàn toàn là vì sắc đẹp.

Còn việc đối phó với Sở Vũ lại càng không thể dễ dàng để người ngoài biết.

Cánh tay của Sở gia tuy không thò đến được thành Yến Kinh, Tạ gia cũng không phải ai cũng đều dám xử, nhưng không thù không oán lại dăm lần bảy lượt muốn đoạt tính mạng người ta… việc này làm thì được nhưng không thể nói được, nếu không nhất định sẽ khiến người khác kiêng dè.

Người có chút ảnh hưởng với mày thì phải giết, hung tàn bá đạo như vậy thì ai dám tiếp cận mày?

Loại đánh giá đó không phải là thứ mà Tạ Thiên Vũ muốn có.Hắn dám ra tay với Sở Vũ, một là vì Sở Vũ là một phế nhân nên giết rất dễ; hai là trước đó hắn đã hiểu sai - Sở Vũ đã bị Sở gia vứt bỏ!

Hắn cảm thấy một tên phế nhân giết rồi thì thôi, Sở gia cho dù có nổi trận lôi đình, cho dù cuối cùng điều tra ra hắn thì cũng không có gì to tát.

Sói có hung tàn cỡ nào thì cũng tuyệt đối sẽ không dễ dàng đi va chạm với bầy sói khác.

Nhưng hiện giờ hắn có chút hiểu ra, hắn tính toán sai rồi!

Sở Vũ không những không bị Sở gia vứt bỏ mà ngược lại được bảo vệ khá nghiêm ngặt, bên cạnh có cao thủ đi theo!

Một tên phế nhân chết tiệt, bọn mày có cần bảo vệ như vậy không?

Trong lòng Tạ Thiên Vũ rất không cam tâm, đồng thời ít nhiều cũng có chút hối hận: Người không giết được, tám phần là lại để lộ bản thân, vụ kinh doanh này làm… quá lỗ!

Thấy Tạ Thiên Vũ không muốn nói, mấy người đó cũng không miễn cưỡng nữa, lập tức chuyển chủ đề.

Nâng chén chạm cốc, bầu không khí ở đây dần dần khôi phục lại vẻ sôi nổi.

Rầm!

Đúng vào lúc này, cửa của căn phòng bị người nào đó trực tiếp dùng lực mạnh đẩy ra, đập vào tường phát ra một tiếng vang lớn.

Mấy người trong phòng đều giật mình thon thót, ngẩng đầu lên nhìn với vẻ ngạc nhiên nghi ngờ.

Họ không phải là người bình thường, đối phương lại có thể thần không biết quỷ không hay giấu qua được cảm nhận của họ. Việc này khiến trong lòng họ đều dâng lên sự cảnh giác mạnh mẽ.

“Anh là ai? Có hiểu quy tắc không hả? Đây là câu lạc bộ tư nhân!” Người thanh niên có quầng mắt đen, sắc mặt trắng bệch liếc mắt nhìn Sở Vũ.

Không mở miệng mắng người không phải là vì hắn có tố chất mà là vì nhãn lực hắn cao.

Hắn phát hiện người vừa đến cả về ăn mặc và khí chất trên người không thua kém bất cứ người nào trong số đám người này!

Tuy trên vai có một con chim sẻ khiến người khác cảm thấy có chút kỳ quái.

Khoảnh khắc Tạ Thiên Vũ nhìn thấy người này, đôi mắt lập tức trừng lớn, khóe miệng cũng hơi co giật giống như nhìn thấy ma vậy, vẻ mặt không dám tin.

Người đến lại chính là Sở Vũ.

“Đi nhầm phòng rồi à anh bạn?” Một thanh niên hai mươi tám hai mươi chín tuổi ở bên cạnh Tạ Thiên Vũ lên tiếng, thần sắc hắn rất bình tĩnh.

Ngoài khoảnh khắc lúc cửa vừa bị đẩy ra trên mặt hắn ít nhiều có chút bất ngờ, nhưng lập tức khôi phục lại như thường.

Sở Vũ gật đầu với hắn: “Không đi nhầm nhưng tôi không phải tìm anh.”

Một cô gái trẻ trên bàn tiệc chỉ con chim trên vai Sở Vũ cười hi hi nói: “Đã từng thấy người chơi chim rồi nhưng chưa thấy ai chơi chim sẻ, lại còn là một con chim xấu xí nữa, chậc chậc, soái ca anh rất có cá tính đó!”
“Hứ, cô mới xấu xí đó, cả nhà cô đều xấu xí…người như cô cả đời đều không chơi được chim!”

Sở Vũ còn chưa nói gì thì con chim trên vai đã bô lô ba la chửi một tăng rồi.

Miệng mồm ác độc không thể tưởng tượng nổi, mắng cho cô gái trẻ xinh đẹp này tối tăm mặt mũi.

Mấy người khác trên bàn tiệc vào giây phút đó đều xúc động muốn cười phá lên, trong lòng nghĩ con chim này ở đâu đến vậy? Miệng mồm sao lại độc địa như thế?

Nhưng nghĩ lại một chút, sắc mặt của họ đều nghiêm lại.

Một con chim sẻ biết nói!

Đây tuyệt đối là một sinh linh có tu vi, hơn nữa mồm miệng ghê gớm như vậy thì linh tính quả thật quá cao rồi.

Đây tuyệt đối không phải là một con chim thường!

Cô gái một hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn, chờ sau khi cô ta nhận ra được ý tứ trong lời nói của con chim đó, lập tức mặt đỏ lựng lên, mặt đầy sát khí nhìn con chim sẻ đậu trên vai Sở Vũ, tức giận nói: “Mày muốn chết hả?”

Tên gián điệp nghĩ đến quá trình bị uy hiếp và lăng nhục thì bụng đầy lửa giận, đang rầu không có chỗ nào để xả, giờ cuối cùng đã có cơ hội rồi.

Nó lập tức ngồi xổm trên vai Sở Vũ cười he he rồi nói: “Cô nương cô muốn chơi chim ư?”

Phụt!

Người thanh niên có hai quầng mắt đen, sắc mặt trắng bệch không nhịn nỗi, trực tiếp cười ra tiếng.

Những người khác cũng đều sắc mặt cổ quái, cảm thấy con chim này quả thật là tên lưu mạnh, miệng mồm quá độc địa.

Ngay cả khuôn mặt tuyệt mỹ đó của Tiểu Nguyệt cũng không nhịn nỗi mà hơi giật giật một chút, sau đó thì cúi đầu xuống.

Cô gái xinh đẹp trẻ tuổi suýt chút nữa hộc ra ngụm máu, trước tiên nhìn người thanh niên quầng mắt đen với vẻ giận dữ, sau đó quay đầu tức giận nhìn con chim gián điệp, sóng sức mạnh ngang tàng toàn thân đã phát cả ra.

Có thể bùng phát bất kỳ lúc nào!

Tạ Thiên Vũ từ khoảnh khắc nhìn thấy Sở Vũ thì đã hiểu, người ta là đặc biệt đến tìm mình.

Lúc này nếu hắn giả vờ kinh sợ thì sau này truyền ra ngoài, hắn cũng sẽ không còn mặt mũi gặp ai nữa.

Ngay lập tức khuyên giải cô gái muốn bùng phát đó, hắn đứng dậy lạnh lùng nhìn Sở Vũ.

“Sở Vũ, anh đến làm gì?”

Hắn phát hiện Sở Vũ không mang theo người hỗ trợ đến, cảm thấy kỳ lạ là Sở Vũ lấy đâu ra tự tin như vậy?

Lẽ nào hắn không phải là một phế nhân, lẽ nào mười sáu năm nay hắn…

Một dự cảm không tốt nảy sinh trong lòng Tạ Thiên Vũ.

Nhưng đúng vào lúc này, Sở Vũ đã mở lời: “Đồ gián điệp, đánh hắn!”

Hắn lại bảo con chim xấu xí kia đánh người?

Cho dù thật sự là một sinh linh mạnh nhưng một con chim sẻ… thì có thể có bao nhiêu bản lĩnh?

Trong lòng mọi người có mặt ở đó đều dâng lên một cảm giác hoang đường.

Ngay đến cả Tiểu Nguyệt ngồi ở đó với vẻ điềm tĩnh trên mặt cũng bất giác lộ ra mấy phần kinh ngạc.

“Muốn hắn chết không?” Con chim sẻ trên vai Sở Vũ hỏi một cách tùy tiện.

Mặt của Tạ Thiên Vũ lập tức tối sầm!

Tốt xấu gì hắn cũng là người trong top hai mươi bảng Thiên Kiêu mà lại bị một con chim sẻ xấu xí châm biếm như vậy?

Sở Vũ nhìn Tạ Thiên Vũ một cái, thở dài một hơi: “Thôi, giáo huấn một chút là được rồi, đừng đánh chết thật.”

Sắc mặt của Tạ Thiên Vũ càng tối hơn, đôi mắt lạnh lùng trừng Sở Vũ: “Mày đang muốn tìm chỗ chết ư!”

“Mày tìm thì có!” Con chim gián điệp mắng một câu, trực tiếp ra tay rồi!

Nói chính xác hơn là ra cánh!

Một con chim bằng bàn tay, phành phạch bay lên, vung cánh đánh mạnh về phía mặt của Tạ Thiên Vũ.

Chương 11: Cô Có Bệnh, Tôi Có Thể Chữa!

Ầm!

Bên trong cả căn phòng bỗng nhiên giống như nổi lên một trận bão mạnh!

Cái bàn ăn bằng gỗ tử đàn kiên cố đó trực tiếp bị khuấy vỡ nát!

Chén dĩa trên bàn trong chớp mắt cũng theo đó mà vỡ thành các mảnh vụn!

Nước canh rơi vãi đầy mặt đất!

Mấy người có mặt ở đó đều hoảng sợ đứng dậy, mỗi người với vẻ mặt kinh hãi vận công tự bảo vệ mình.

Mặt của Tạ Thiên Vũ thì giống như bị một chiếc tàu hỏa chạy với tốc độ cao đâm phải vậy, hắn bị đánh bay ra ngay tại trận, va đập vào bức tường rất mạnh.

Ầm ầm một tiếng!

Bức tường dày đặc cứng chắc trực tiếp bị vỡ ra một cái lỗ lớn hình người, Tạ Thiên Vũ bị đánh vào một căn phòng khác, cũng may mà phòng đó không có người, nếu không chắc chắn sẽ bị hốt hoảng.

Hiện trường một vùng tĩnh mịch.

Tất cả mọi người đều nhìn Sở Vũ với vẻ sợ hãi, nói chính xác hơn là nhìn con chim sẻ bay về đậu trên vai Sở Vũ.

Biểu cảm trên mặt họ rất hay ho, cứ như nhìn thấy ma vậy.

Đây đúng là một con chim sẻ có linh tính?

Vừa nãy con chim này không phải xông đến họ, chỉ là gió bão nổi lên từ khí thế bùng phát ra đều khiến họ có cảm giác khó chống đỡ.

Tạ Thiên Vũ đứng mũi chịu sào đó… sẽ có cảm giác gì?

Chắc sẽ không bị đánh chết rồi chứ?

Ngay cả Sở Vũ cũng nhếch khóe miệng, trong lòng nói tên gián điệp này ra tay thật ác.

Nhưng lời này nếu để tên gián điệp nghe thấy thì chắc chắc không vui: Anh ra tay còn ác hơn cả tôi!

Tất cả mọi người trong câu lạc bộ đều bị kinh động, nhanh chóng tụ tập về phía này.

Tạ Thiên Vũ bị đánh đến giữa căn phòng kế bên, cả nửa ngày vẫn chưa có động tĩnh.

Tên thanh niên quầng mắt đen, người thanh niên điềm tĩnh hai tám hai chín tuổi đều ngẩn ngơ ngay ở đó.

Tên thanh niên quầng mắt đen hít một hơi lạnh nhìn Sở Vũ, trong ánh mắt có mấy phần kiêng dè, trầm giọng nói: “Anh quá đáng rồi đó!”

Người thanh niên điềm tĩnh hai tám hai chín tuổi cũng lạnh lùng nhìn Sở Vũ, trong mắt tràn đầy lòng thù địch.

Lúc này, bên ngoài có không ít người đi vào, vừa nhìn tình hình trong phòng thì toàn bộ đều có chút ngớ ra.

Ông chủ của câu lạc bộ tư nhân là một người trung niên hơn bốn mươi tuổi, thân hình có hơi gầy, để một bộ râu hình chữ bát, nhìn có vẻ rất nhã nhặn.

Ông ta nhìn Sở Vũ, trầm giọng nói: “Anh bạn, cậu có chút quá đáng rồi đấy?”

Sở Vũ nhìn người trung niên này một cái: “Ông là?”

“Tôi là chủ ở đây.” Người trung niên nói nhẹ nhàng.

Những người quen ông ta đều biết, người trung niên này có bối cảnh và thực lực cực lớn ở thành Yến Kinh, bản thân cũng có thân thủ khá giỏi.

Quan trọng nhất là ông ta không phải là một người có tính khí tốt!

Nhưng năng lực phân biệt của người này cực cao, rất thông minh. Ông ta rất rõ nên dùng thái độ gì để đối đãi với những người khác nhau.

Dám đối đầu trực diện với Tạ Thiên Vũ, hơn nữa còn dám ra tay trắng trợn, đánh hắn bị thương thì tuyệt đối không phải người bình thường!

“Xin lỗi, tất cả vật dụng hư hỏng ở đây…” Trên mặt Sở Vũ lộ ra nụ cười mỉm.

Sự bực tức trong lòng người trung niên cũng ít nhiều đã giảm bớt một chút, trong lòng nghĩ người này cũng coi như có chút tố chất.

“Đều do Tạ Thiên Vũ bồi thường nhé.” Sở Vũ nói.

Trong phòng im ắng, tất cả mọi người đều ngẩn tò te nhìn Sở Vũ.

Người trung niên cũng ngẩn ra, cả người đều thể hiện trạng thái không thể tin được. Nếu không phải lòng dạ ông ta đủ sâu xa thì thật sự sẽ không nhịn nỗi mà hỏi một câu: Cậu còn biết xấu hổ không?

Cậu đánh người ta dở chết rồi lại bảo người ta đến bồi thường cho tổn thất ở đây?

“Có thể hỏi một chút về lai lịch của anh bạn không? Tôi thấy cậu lạ mặt.” Người trung niên hít sâu một hơi, cố nén sự tức giận trong lòng, hạ thấp giọng hỏi.

“Đừng tìm phiền phức cho mình.” Sở Vũ nhìn người trung niên một cái, sau đó lạnh lùng nói: “Tạ Thiên Vũ, mau cút ra tự nói với ông chủ này, tổn thất ở đây cậu sẽ bồi thường. Đừng ở đó giả chết, nếu không tôi bảo tên gián điệp ị vào mồm cậu đấy.”

Mọi người có mặt ở đó đều không nói nên lời.

Tên gián điệp lại không vừa ý: “Anh nói gì vậy chứ? Mặt tên đó hiện giờ giống như hiện trường tai nạn xe cộ vậy, bẩn chết được? Anh bảo tôi ị lên trên đó? Có mất mặt không hả?”

“…” - Mọi người hoàn toàn ngã ngửa, sắp xỉu luôn rồi.

Con chim sẻ thành tinh này quả thực là muốn lên trời à! Cái mồm đó đã độc địa quá mức rồi.

Tiểu Nguyệt trước nay tâm tình phẳng lặng giờ phút này cũng có biểu cảm dở khóc dở cười, trong lòng nghĩ con chim này quá thất đức rồi.

“Sở Vũ… tao chưa xong với mày!” Lúc này, Tạ Thiên Vũ chui ra từ cái lỗ trên tường, cả người vô cùng thảm hại nhưng trên người lại tỏa ra sát khí kinh thiên.

Mọi người thấy hắn đều ngạc nhiên, nửa bên mặt của Tạ Thiên Vũ đã sưng vù lên, giống như cái bánh bao vậy, thậm chí mắt cũng không thấy nữa rồi, một dòng máu tươi chảy xuống từ khóe mắt.

Nửa bên mặt khác cũng có sưng một ít. Trong con mắt còn lại tỏa ra tia lạnh đáng sợ.

“Đánh hắn!” Sở Vũ nói nhẹ.

“Khoan đã…” Người trung niên mở miệng chậm rồi.
Trong căn phòng lại bị một luồng gió bão tàn phá lần nữa, sắc mặt mọi người đều trắng bệch lùi lại phía sau.

Trong đám người đó cũng chỉ có mấy người có thể giữ vững thân hình của mình, nhưng sắc mặt cũng đều rất khó coi.

Phịch!

Tạ Thiên Vũ bị đánh bay lần nữa, xuôi theo cái lỗ đó lại bay vào căn phòng kế bên.

“Tiểu tử, có phải cậu cảm thấy câu lạc bộ Phi Long này của ta là nơi cậu có thể chà đạp?” Người trung niên cuối cùng nổi giận rồi, ông ta lạnh lùng nhìn Sở Vũ, trong mắt tựa như đang ẩn chứa một ngọn núi lửa có thể bùng phát bất cứ lúc nào.

Tiểu Nguyệt đột nhiên ở bên đó lên tiếng: “Ông chủ Long, anh ta là người của Bắc Địa Sở Gia, chuyện này là ân oán cá nhân.”

“Bắc Địa Sở Gia?”

Ánh mắt những người có mặt ở đó đều hơi sợ hãi, lúc nhìn về phía Sở Vũ lần nữa thì đều trở nên nghiêm trọng rất nhiều.

Sở Vũ ít nhiều có chút hơi bất ngờ nhìn thiếu nữ xinh đẹp đó một cái, không biết cô ấy tại sao lại muốn nói giúp mình.

Người trung niên hít sâu một hơi, nói: “Cho dù là Bắc Địa Sở Gia, làm việc cũng phải nói lý, ân oán cá nhân của họ ta mặc kệ, nhưng làm loạn ở chỗ ta thì rõ ràng là không xem ta ra gì!”

“Ta nói rồi, tất cả tổn thất ở đây Tạ Thiên Vũ sẽ bồi thường cho ông.” Sở Vũ nói rồi, hét lên về phía căn phòng kế bên: “Tạ Thiên Vũ, mày nói có phải không?”

“Phải con khỉ…” Bên đó truyền đến một giọng nói yếu ớt.

“Xem ra vẫn chưa được giáo huấn.” Sở Vũ tìm kiếm xung quanh, đồ đạc trong phòng này gần như đều bị khí tức bùng phát vừa nãy của tên gián điệp làm vỡ nát hết rồi, nhưng phòng kế bên thì vẫn còn nguyên vẹn.

Sở Vũ xuôi theo cái lỗ đó đi vào, tiện tay mở đèn lên, nhìn một chút rồi lấy từ trên giá trưng bày một bình hoa lớn cao hơn hai thước.

Nhìn Tạ Thiên Vũ một cái, nghiêng đầu giáo huấn tên gián điệp trên vai: “Sao cả hai lần mày đều đánh cùng một bên vậy? Không biết tao có chứng cưỡng chế à? Những thứ không đối xứng thì tao thấy chướng mắt.”

Sở Vũ nói rồi đi đến trước mặt Tạ Thiên Vũ, nhấc bình hoa sứ nặng trịch trong tay lên.

“Mày… mày muốn làm gì?” Tạ Thiên Vũ đang nằm ở đó nhìn Sở Vũ với vẻ mặt sợ hãi.

“Tao đến giúp mày đối xứng một chút.” Sở Vũ nói.

Người trung niên đi theo sau cũng vẻ mặt kinh hãi, nói lớn: “Cậu… cậu đừng ra tay!”

Tạ Thiên Vũ sắp khóc rồi, trong lòng nói ông mau ngăn tên điên này lại! Còn ở đó nói cái khỉ gì nữa?

Những người khác, Đổng Thành Chủ, Lục Phong… các người sao không ra tay ngăn hắn lại?

Còn cả Tiểu Nguyệt, thường ngày tôi đối với cô chưa đủ tốt sao? Tại sao không ra tay?

Tạ Thiên Vũ cứ như một người đàn bà oán hận vậy, trong lòng tràn đầy ai oán, đối với Sở Vũ cũng hận đến cực điểm.

Trước đây tuy hắn liên tiếp hai lần muốn giết Sở Vũ, nhưng đó chẳng qua là vì Sở Vũ chặn đường của hắn mà thôi.

Nhưng hiện giờ, hắn đối với Sở Vũ thật sự là hận thấu xương rồi.

Nghĩ thôi cũng biết, sau ngày mai chuyện này sẽ truyền khắp cả thành Yến Kinh.

Hắn sẽ mất hết danh tiếng!

Sở Vũ… tao nhất định sẽ không tha cho mày! Tạ Thiên Vũ nghiến răng thề trong lòng.

Sở Vũ nhấc bình hoa sứ cao hơn hai thước trong tay lên, nhìn có vẻ hơi tốn sức, thậm chí khiến người khác lo lắng cái bình hoa nặng mấy chục cân đó sẽ rớt lên đầu bản thân hắn.
Người trung niên vừa muốn ra tay ngăn chặn, tên gián điệp liếc mắt nhìn ông ta một cái, người trung niên lập tức dừng bước.

Con chim này… còn đáng sợ hơn người này rất nhiều!

Ngay sau đó, Sở Vũ ném mạnh bình hoa trong tay xuống, đập mạnh vào đầu của Tạ Thiên Vũ.

Tất cả mọi người đều hít một hơi lạnh!

Ra tay thật độc ác mà!

Đổng Thành Chủ quầng mắt đen và thanh niên Lục Phong hai tám hai chín tuổi muốn lên trước ngăn chặn, trên người tên gián điệp trên vai Sở Vũ bỗng nhiên bùng phát ra một luồng khí tức đáng sợ.

Hai người lập tức sắc mặt trắng bệch lùi lại mấy bước.

Bịch!

Rầm!

Bình hoa vừa chắc vừa nặng trịch đó đập mạnh vào đầu của Tạ Thiên Vũ.

Bình hoa vỡ tan, Tạ Thiên Vũ lập tức vỡ đầu chảy máu!

Nhìn lại khuôn mặt heo đó đã không còn ra hình dáng người nữa rồi, quả nhiên là mẹ hắn đến cũng không thể nhận ra hắn.

Tạ Thiên Vũ cho dù tu vi rất cao, thân xác vô cùng vững chắc nhưng liên tục chịu đả kích trầm trọng nên cuối cùng không chịu nỗi nữa, hai mắt trợn lên rồi ngất đi.

“Không phải người cảnh giới cao thì thân xác vô cùng vững chắc à, sao lại không chịu được bị đập thế?” Sở Vũ lẩm bẩm một mình ở đó, vẻ mặt nghi hoặc.

“Quá yếu rồi!” Tên gián điệp châm biếm.

Những người đi cùng khác đều muốn sụp đổ luôn rồi!

Đổi lại là mày nằm ở đó, cái bình này đều có thể đập chết mày, đầu cũng có thể đập nát luôn! Trong lòng mọi người nghĩ.

Tiểu Nguyệt nhìn Sở Vũ, mở miệng nói: “Trước đây hắn liên tiếp hai lần muốn giết anh, anh đối với hắn như vậy cũng không tính là quá đáng.”

Mọi người ở đó đều hơi ngớ ra, đặc biệt là mấy người vừa nãy ở cùng Tạ Thiên Vũ, Đổng Thành Chủ, Lục Phong, còn có cả cô gái xinh đẹp đó, tất cả đều câm nín nhìn Tiểu Nguyệt, trong lòng nghĩ nha đầu này điên rồi hay là ngốc vậy? Việc này mà cũng nói trước mặt mọi người?

Tiểu Nguyệt lại mặc kệ người khác nhìn cô ra sao, tự nói: “Nhưng mà nếu anh giết hắn rồi thì đối với anh cũng không có lợi ích gì cả.”

Sở Vũ nhìn cô ấy: “Vậy cô nói phải làm thế nào?”

“Chi bằng cứ tính như vậy đi.” Tiểu Nguyệt nói nghiêm túc.

Cứ tính như vậy ư?

Tất cả mọi người đều có vẻ mặt không nói nên lời, âm thầm nói trong lòng: cho dù Sở Vũ chịu thì e rằng Tạ Thiên Vũ cũng sẽ không đồng ý đâu?

Sở Vũ nhíu mày nhìn Tiểu Nguyệt một hồi: “Cô là đang thay hắn cầu xin?”

Tiểu Nguyệt nhìn Sở Vũ một cái: “Tôi là đang muốn tốt cho anh.”

“Nha đầu này chắc chắn là thích anh rồi, thấy anh đẹp trai đó!” Tên gián điệp nói.

Trước đó tên gián điệp bị Sở Vũ trừng trị nên sợ rồi, cảnh ngộ đó nó không dám nhớ lại, vì vậy hôm nay ra sức nịnh hót.

Trong đôi mắt cực xinh đẹp đó của Tiểu Nguyệt lóe lên một sự tức giận.

Nhưng cái miệng thối của tên gián điệp cô cũng đã biết rồi, cô biết rằng cái mỏ chim của nó sẽ không nói ra được lời gì tốt đẹp.

Chỉ đành giả vờ không nghe thấy.

“Cô có bệnh à?” Sở Vũ nhìn Tiểu Nguyệt, hơi nhíu mày.

“Anh có thuốc không?” Tiểu Nguyệt mặt không chút biểu cảm nhìn Sở Vũ.

Mọi người lại không nói nên lời, trong lòng nghĩ tên công tử Sở gia chưa từng gặp mặt này cũng đúng là thứ cực phẩm.

Gặp ai cũng hận à!

Đúng là chim nào thì có chủ nhân nấy.

Rồi thì thiếu nữ tuyệt sắc khuynh thành này nhìn có vẻ dịu dàng ít nói, thì ra cũng là thứ cực phẩm như vậy.

Mọi người bỗng nhiên có cảm giác Tiểu Nguyệt và Sở Vũ rất xứng đôi…

Lúc này, Sở Vũ lại nói một câu: “Đi theo tôi, tôi có thể chữa.”

Nói xong, Sở Vũ không thèm nhìn Tạ Thiên Vũ nằm trên đất thêm cái nào, quay người bỏ đi.

Mấy người cùng ăn cơm với Tạ Thiên Vũ do dự một chút, không ai tiến lên trước ngăn lại.

Họ không sợ Sở Vũ, trên người Sở Vũ không có chút năng lượng chập chờn nào. Vừa nãy lúc nhấc bình hoa đó lên nhìn cũng rất phí sức, vừa nhìn thì biết là một phế nhân không thể tu luyện.

Mấu chốt là con chim gián điệp đó quá đáng sợ rồi!

Chỉ luồng khí thế tỏa ra trên người nó thì đã khiến người ta hoàn toàn không dám tiếp cận, nếu không phải mồm miệng quá độc địa thì con chim đó tuyệt đối có khí phách tông sư!

Nhưng mà điều khiến tất cả mọi người đều không ngờ đến là Tiểu Nguyệt tựa như nữ thần đó sau khi do dự một chút thì thật sự đi theo Sở Vũ rồi.

Kinh ngạc đến há hốc.

Chương 12: Bình Tĩnh

Sở Vũ về đến nhà, nhìn Tiểu Nguyệt đi về cùng mình rồi nói nhẹ nhàng: “Từ hôm nay trở đi, cô làm thị nữ của tôi nhé.”

Đôi mắt phân rõ trắng đen của Tiểu Nguyệt nhìn chăm chăm vào mắt Sở Vũ: “Nếu anh dám lừa tôi, tôi sẽ giết anh. Cho dù anh là người của Bắc Địa Sở Gia cũng vô dụng.”

“Được rồi, tôi mệt rồi, có việc gì thì mai hẵng nói. Đúng rồi, cô không được lên lầu hai, ở lầu một tự cô tìm một căn phòng rồi ngủ đi.”

Sở Vũ bĩu môi, quay người bước lên lầu, căn bản không để ý đến sự uy hiếp của Tiểu Nguyệt.

Trong đầu vẫn đang phân biệt, lớn thật! Xin lỗi, tôi thật sự không phải cố ý nhìn…

Tên gián điệp ở trên bàn trà nghiêng đầu nhìn Sở Vũ, hỏi nhỏ: “Vậy còn tôi?”

“Tao sẽ đi mua cho mày cái lồng chim?” Sở Vũ không thèm quay đầu trả lời một câu.

“…” Tên gián điệp tức điên, ngồi bên đó liếc mắt.

Sau khi chờ Sở Vũ lên lầu mới không nhịn nỗi mắng một câu: “Đồ khốn!”

Không ngờ Tiểu Nguyệt ngồi ngẩn ngơ một bên gật đầu đồng cảm: “Là tên rất khốn!”

Tên gián điệp nghĩ: Tiểu nha đầu, đó là ý gì chứ? Nếu cô biết thực lực thật sự của tên đó thì chắc chắn sẽ cảm thấy hắn chính là một tên đại khốn đội lốt người!

Sở Vũ vừa về đến phòng, điện thoại liền reo lên, Sở Vũ nhìn số gọi đến một cái, nhíu mày, không bắt máy.

Rất nhanh sau đó, điện thoại dập máy, có một tin nhắn gửi đến: Tiểu tử thúi, anh có người giúp đỡ mạnh như vậy thì sao không chọn nơi không có ai để ra tay? Anh có biết làm vậy sẽ khiến anh gặp họa không! Anh có biết hôm nay đã đụng chạm với bao nhiêu người không?

Sở Vũ nhìn một cái, cười cười, không quan tâm.

Tin nhắn thứ hai gửi đến liền sau đó.

“Mau nhận điện thoại của em!”

Điện thoại lại reo lên lần nữa.

Sở Vũ có chút bất lực đành bắt máy, nhưng bên đó lại không nổi giận với hắn.

Tiếng của Lâm Thi Mộng nghe ra cũng rất dịu dàng: “Em biết trong lòng anh uất ức, nhưng hành động hôm nay của anh vẫn có chút lỗ mãng. Sức mạnh sau lưng ông chủ Long Phi của câu lạc bộ đó rất mạnh, mấy người ăn cơm cùng Tạ Thiên Vũ mỗi người đều không đơn giản. Đổng Thành Chủ là con cháu của Đổng gia ở phía nam, Lục Phong là đệ tử Võ Đang, hôm nay anh tuy không có làm gì nhắm vào họ, nhưng anh đánh Tạ Thiên Vũ thành bộ dạng như thế trước mặt họ, suýt chút nữa đánh chết hắn, mấy người đó cũng coi như bị anh làm cho mất mặt.”

“Vậy thì đã sao? Thể diện của chúng đáng tiền lắm sao?” Sở Vũ nói nhạt: “Tạ Thiên Vũ ba lần bảy lượt muốn giết anh, chưa giết hắn đã coi như là nương tay rồi, không lẽ còn muốn anh quỳ xuống xin lỗi rồi cầu xin hắn tha thứ sao?”

“Anh biết em không có ý đó.” Lâm Thi Mộng lại thở dài: “Anh làm vậy không sai, nhưng chọn thời cơ và địa điểm có chút không lý trí.”

“Hắn là nhắm vào anh, anh đã nương tay rồi. Nếu nhắm vào em thì cho dù ở trước mặt thiên vương lão tử, anh cũng sẽ băm vằm hắn.” Sở Vũ bình tĩnh nói.

“…” - Đầu dây bên kia, Lâm Thi Mộng không nói gì một lúc lâu.

Rất lâu sau.

Lâm Thi Mộng mới nói: “Long Phi của câu lạc bộ Phi Long, còn có đám người Đổng Thành Chủ, Lục Phong, em sẽ ra mặt đi giải quyết. Còn về Tạ Thiên Vũ, tin tức hắn hai lần muốn giết anh, em đã bảo người lan truyền ra ngoài rồi. Vì vậy sự thiệt thòi này hắn không muốn chịu cũng phải chịu.”

“Thi Thi, để em hao tâm tổn trí rồi.” Sở Vũ nói.

“Anh với em có cần khách sáo vậy không?” Lâm Thi Mộng ở đầu dây bên kia nói thêm: “Còn có một chuyện nữa, Tạ Thiên Vũ anh đánh thì cũng đánh rồi, còn Tiểu Nguyệt đó là chuyện thế nào?”

“Một cô gái rất thông minh, có thể làm thị nữ…”

“Nói cho đàng hoàng!”

“Ồ, trợ lý.” Sở Vũ nằm lên giường với vẻ lười biếng, nghe ngữ khí khó chịu của Lâm Thi Mộng, không nhịn nỗi mà cười: “Sao vậy? Ghen à? Hay là đưa làm trợ lý cho em?”

“Ghen cái đầu quỷ của anh ấy! Em không dám nhận đâu, anh để lại cho mình đi!” Lâm Thi Mộng tức giận nói: “Anh có biết nha đầu đó là thân phận gì không? Vậy mà dám đưa cô ta đi như thế… Em không sai được cô ta.”

Ngừng một lúc, Lâm Thi Mộng thở dài: “Cũng may cô ta là tự đi theo anh, nhưng mà sau này anh tốt nhất cẩn thận một chút, tuyệt đối đừng… đụng đến cô ta, bối cảnh của cô ta…rất không tầm thường.”“Biết rồi,” Sở Vũ trả lời.

“Không có việc gì nữa thì cúp máy nhé.” Lâm Thi Mộng nói xong thì dập điện thoại.

Lâm Thi Mộng đang tựa lên đầu giường, trên gương mặt xinh đẹp tựa hoa đào vẫn tràn đầy ngỡ ngàng.

Cô mặc một bộ đồ ngủ bằng tơ tằm, khuôn ngực tròn đầy đặn bên trong lúc ẩn lúc hiện, da thịt lộ ra trắng hơn tuyết, lấp lánh ánh sáng óng ánh, đôi chân thon dài lộ ra bên ngoài một cách không hè kiêng dè.

Cô lẩm bẩm một mình: “Sao đột nhiên cảm giác anh ấy cứ như biến thành người khác vậy? Khiến người ta càng ngày càng không hiểu được anh ấy. Con chim đáng sợ đó anh ấy tìm được từ đâu chứ? Trước giờ chưa nghe nói Sở gia còn có cao nhân thuần phục thú?”

----

Trong một bệnh viên tư nhân cao cấp được canh phòng vô cùng nghiêm ngặt, rất nhiều võ giả đóng đô ở đây, bất kỳ người nào trên người cũng đều tỏa ra sức mạnh hung hãn mãnh liệt.

Đây là sản nghiệp của Tạ gia ở Yến Kinh, chỉ mở cho người trong tộc của họ.

Trong căn phòng lớn nhất trên tầng đỉnh, Tạ Thiên Vũ nằm mê man trên giường.

Bộ dạng của hắn vô cùng thảm thương, cho dù là vết thương đều đã được rửa sạch sẽ nhưng cả khuôn mặt vẫn sưng vù giống như cái đầu heo. Gần như nhìn không ra hình dạng con người.

Một ông già khoảng bảy mươi tuổi đang tiến hành chữa trị cho hắn.

Thân hình Tạ Thiên Vũ đang hôn mê vẫn thỉnh thoảng run lên cầm cập.

Lượng lớn khí nóng từ giữa mái tóc trên đỉnh đầu của ông già tỏa ra, nhìn vào giống như là sương mù lượn lờ, vấn vít bay lên phía trên.

Thần sắc ông già nghiêm túc, ông ấy không những công lực thâm hậu mà y thuật cũng khá cao minh.

Ông ấy không ngừng cắm ngân châm lên người của Tạ Thiên Vũ, mỗi cây ngân châm cắm vào người Tạ Thiên Vũ đều phát ra tiếng vù vù như tiếng ong.

Đó là tiếng phát ra do đuôi ngân châm rung với tốc độ cao!

Đồng thời có hơi nóng từ trên ngân châm khuếch tán ra.

Cả căn phòng đều ngập tràn luồng hơi nóng này, nhiệt độ ở đây đã vượt quá năm mươi độ!
Đổi lại là một người bình thường thì căn băn không thể ở đây lâu được.

Nhưng ông lão này lại đã ở đây gần hơn hai tiếng rồi!

Đối với nhiệt độ nóng hầm hập này, ông ấy dường như không có bất cứ cảm giác gì, chỉ là sắc mặt đầy mệt mỏi.

Cuối cùng, cây ngân châm cuối cắm vào người Tạ Thiên Vũ, ông lão thờ phào một hơi. Chầm chậm đứng dậy, mở cửa đi ra ngoài.

Bên ngoài có một đám người bỗng vây tới.

“Tam trưởng lão, Thiên Vũ sao rồi?”

“Tam trưởng lão, nó không sao chứ?”

“Có khi nào để lại di chứng gì không tam trưởng lão?”

Đám người này nhao nhao lên, thậm chí có chút không để ý gì đến vẻ mặt nhợt nhạt của ông lão.

Để cứu chữa cho Tạ Thiên Vũ, ông lão vừa tiêu hao một lượng lớn thể lực mới miễn cưỡng ép sức mạnh quái dị trong người Tạ Thiên Vũ ra.

Nếu cho rằng Tạ Thiên Vũ chỉ bị một chút vết thương ngoài da, vậy thì quá sai lầm rồi, tên gián điệp ra tay không những ác mà còn rất thâm độc.

Lúc đánh Tạ Thiên Vũ bị thương thì đã đem sức mạnh đánh vào trong người Tạ Thiên Vũ, nếu không được kịp thời cứu chữa cho dù không chết thì cả người cũng sẽ tàn phế.

Ông lão được gọi là tam trưởng lão này nhìn mọi người một cái, thở dài: “Cứu được kịp thời.”

Trái tim đang treo lơ lửng của mọi người ít nhiều cũng đã đặt xuống một chút rồi, nhưng trong lòng đều tràn đầy nghi hoặc… cứu được kịp thời thì ông thở dài làm gì?

Tam trưởng lão trầm giọng nói: “Nhưng… e rằng sau này Thiên Vũ về mặt tu vi sẽ khó có tiến bộ rồi.”

“Á?”

“Cái gì?”

“Con trai tôi… con trai đáng thương của tôi, sao số con lại khổ như vậy? Sở Vũ, Sở gia…bà không xong với các người!” Một phu nhân trung niên nghe những lời đó xong thì sụp đổ khóc lớn ngay tại đó.

Những người khác cũng đều vẻ mặt kinh ngạc.

“Tam trưởng lão, Thiên Vũ thật sự bị thương nặng đến thế ư?” Một người trung niên trên người mang theo khí trường rất mạnh, đứng ở đó không giận nhưng vẫn uy nghiêm, lúc này sắc mặt ông ta rất trầm trọng.

Người này là đại trưởng lão quản lý thế tục sau khi Tạ gia nhập thế, đồng thời cũng là cha của Tạ Thiên Vũ - Tạ Tiếu Thiên!

“Thiên Vũ có thể giữ được tính mạng đã thực sự may mắn rồi, nếu mà cứu chữa chậm một chút nữa thì e rằng…” Tam trưởng lão than thở một tiếng: “Đối phương ra tay rất nặng.”

Phu nhân trung niên gào khóc sướt mướt, đồng thời không ngừng chửi mắng thề thốt, muốn diệt Bắc Địa Sở Gia, muốn phanh thây Sở Vũ thành vạn khúc.

Nhưng Tạ Tiếu Thiên trước sau vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ông ta nhìn một cô gái trẻ dung mạo rất bình thường trong đám người đó, trầm giọng hỏi: “Tạ Lộ, cô đem toàn bộ sự việc kể lại từ đầu cho ta nghe.”

“Còn có gì mà kể chứ? Con cháu Sở gia bọn họ vô pháp vô thiên, Tạ gia chúng ta sợ bọn họ hay sao? Cứ xông thẳng qua đó, bắt tiểu súc sinh đó ra phanh thây thành vạn khúc…” Phu nhân trung niên vừa khóc vừa làm ồn.

“Bình tĩnh.” Tạ Tiếu Thiên ngẩng đầu nhìn bà ta.

“Tôi không bình tĩnh được!” Phu nhân trung niên có chút cuồng loạn rồi.

Bốp!

Tạ Tiếu Thiên giơ tay đánh phu nhân trung niên một bạt tai, ngữ khí lạnh lùng hỏi: “Bây giờ có thể bình tĩnh rồi chứ?”

Chương 13: Tạ Gia

Phu nhân trung niên cũng không phải loại phụ nữ đanh đá tóc dài mà óc ngắn, là vợ của Tạ Tiếu Thiên nên xuất thân cũng không thấp, bà ta đến từ một gia tộc ẩn thế.

Thường ngày nhã nhặn đoan trang, rất có phong cách.

Trên thế giới này cũng chỉ có con trai bà ta mới có thể khiến cho bà lòng dạ rối loạn như vậy.

Bị ăn một bạt tai, khóe mắt phu nhân trung niên ngấn lệ, vẻ mặt uất ức không nói gì nữa.

Tạ Tiếu Thiên nhìn xung quanh một cái, trầm giọng nói: “Đưa phu nhân đi nghỉ trước đi.”

Hai cô gái đi qua đỡ phu nhân trung niên rời khỏi nơi đó.

Tạ Tiếu Thiên nhìn cô gái bình thường Tạ Lộ, còn cả tam trưởng lão và mấy người khác: “Các người theo ta tới đây một lát.”

Đến một gian phòng khác, Tạ Tiếu Thiên ngồi ở đó, nhường một chỗ cho tam trưởng lão, mấy người còn lại đều đứng đó, không dám thở mạnh.

Trong phòng rơi vào yên lặng.

Trầm lặng một lúc, Tạ Tiếu Thiên gật đầu với Tạ Lộ: “Cô nói đi.”

“Vâng.” Tạ Lộ gật đầu rất ngoan ngoãn, bắt đầu kể lại ân oán giữa Tạ Thiên Vũ và Sở Vũ.

“Lâm Thi Mộng xuất thân từ môn phái lớn, trên người cô ta có một loại công pháp tên là Nội Chiếu Kinh…”

Tạ Tiếu Thiên không thích ngắt lời lúc người khác đang nói, nhưng giờ phút này ông ta có chút bị kinh ngạc nên không nhịn nỗi mà hít một hơi lạnh, nhìn Tạ Lộ: “Nội Chiếu Kinh?”

Tạ Lộ gật gật đầu, sau đó hạ giọng nói: “Tôi không rõ công pháp đó có chỗ nào thần kỳ, chưa từng nghe qua.”

“Cô dĩ nhiên sẽ chưa nghe… Đó là một công pháp tu luyện mà ngàn năm trước một người vĩ đại để lại, chuyên tu luyện lục phủ ngũ tạng.” Tạ Tiếu Thiên nói lẩm bẩm.

“Xin lỗi lão gia, tôi, tôi không biết việc này quan trọng như vậy…” Trên mặt Tạ Lộ lộ ra mấy phần sợ hãi.

Tuy đã nhập thế nhưng những gia tộc và tông phái ẩn thế cổ xưa này vẫn giữ lại rất nhiều thói quen thời xưa.

Ví dụ như xưng hô, ví dụ như… loại quan niệm cấp bậc rõ ràng đó!

Tạ Lộ là nhân tài mà Tạ Tiếu Thiên bồi dưỡng từ nhỏ, ngoài tướng mạo bình thường ra thì các phương diện khác đều khá ưu tú.

Để cô ta ở bên cạnh Tạ Thiên Vũ, một là để hỗ trợ, hai là để thu thập tình báo.

Trước giờ biểu hiện của Tạ Lộ rất tốt, rất được Tạ Tiếu Thiên trọng dụng. Nhưng trong lòng Tạ Lộ lại tràn đầy kính sợ đối với Tạ Tiếu Thiên.

“Không trách cô.” Tạ Tiếu Thiên xua xua tay: “Cô nói tiếp đi.”

Nghe đến ba chữ Nội Chiếu Kinh này, Tạ Tiếu Thiên đã hiểu rõ Tạ Thiên Vũ tại sao muốn giết Sở Vũ rồi.

Tuy không biết Tạ Thiên Vũ bằng cách nào mà biết được.

Nhưng công pháp Nội Chiếu Kinh loại cấp bậc đó cho dù là vợ chồng thì cũng tuyệt đối sẽ không tùy tiện truyền thụ!

Sư môn của Lâm Thi Mộng không thể cho phép việc đó xảy ra.

Cái gọi là pháp không truyền lục nhĩ, trong các gia tộc và tông phái ẩn thế của họ lại càng sẽ như thế.

Nhưng ít nhất nếu thật sự có thể theo đuổi được Lâm Thi Mộng thì Tạ Thiên Vũ chắc chắn có cơ hội lấy được nó.

Tạ Lộ gật đầu, nói tiếp: “Trong mấy lần tiệc rượu cao cấp, Lâm Thi Mộng và Sở Vũ thường đi cùng với nhau, cứ như cặp tình nhân vậy. Thực ra hai người từ thời thiếu niên vẫn luôn như vậy. Bất cứ người nào chế giễu Sở Vũ đều sẽ bị Lâm Thi Mộng trấn áp vô tình. Cho dù đánh không lại thì Lâm Thi Mộng cũng không chùn chân. Vì vậy, Sở Vũ không chết thì người khác căn bản không có cơ hội tiếp cận cô ấy.”

Tạ Tiếu Thiên gật đầu, nhíu mày trầm tư một lúc, sau đó bỗng nhiên thở dài: “Đứa bé này vẫn còn quá trẻ!”

Tam trưởng lão ngồi bên cạnh gật đầu nhè nhẹ, cũng thở dài.

Tạ Lộ không hiểu nên nhìn Tạ Tiếu Thiên.

Tạ Tiếu Thiên cười khổ sở nói: “Đệ tử có thể được kế thừa Nội Chiếu Kinh thì sao lại có khả năng là một tên phế nhân như Sở Vũ có thể tiếp cận được? Cho dù bọn họ thật sự là thanh mai trúc mã, nhưng hai người… cũng không thể!”

Tam trưởng lão ở bên cạnh nói: “Việc này có tám chín phần là Sở Vũ đó… bị người ta coi như là tấm lá chắn rồi. Hoặc giả bản thân hắn cũng rất rõ nhưng hắn cam tâm tình nguyện làm như vậy vì cô gái họ Lâm đó.”Tạ Lộ rất thông minh, một lúc là hiểu, nghe lời nói đó thì trên mặt lộ ra vẻ trầm tư.

Tiếp sau đó cô nói: “Thiếu gia hôm nay sở dĩ phái người truy sát Sở Vũ còn có một nguyên nhân nữa chính là… Lâm Thi Mộng sai người cảnh cáo thiếu gia, nói nếu còn ra tay với Sở Vũ thì có chết mới thôi.”

Tam trưởng lão than thở nói: “Cho dù Lâm Thi Mộng đó thật sự dùng Sở Vũ làm lá chắn cho cô ta thì cũng coi như có tình có nghĩa rồi. Nhưng nghĩ lại thì có thể cũng chính thái độ này của cô ta đã kích động Thiên Vũ.”

Tạ Tiếu Thiên gật đầu, con trai của hắn nên dĩ nhiên hắn hiểu rõ.

“Cô nói tiếp đi.” Tạ Tiếu Thiên nhìn Tạ Lộ.

“Dạ.” Tạ Lộ gật gật đầu: “Thiếu gia cảm thấy Sở Vũ chặn đường của cậu ấy nên chuẩn bị lén trừ khử Sở Vũ, thế là chọn hợp tác với bang Hắc Hổ ở Tề Lỗ. Thiếu gia vốn dĩ cũng định xử lý sạch sẽ một chút nhưng không ngờ bang chủ Phương Hổ của bang Hắc Hổ cũng không phải là kẻ tốt đẹp gì. Lúc giao nhiệm vụ cho thuộc hạ đã trực tiếp bán đứng thiếu gia rồi. Nếu không chắc cũng sẽ không xảy ra việc như tối nay.”

Tam trưởng lão nhẹ nhàng nói: “Rủi ro cùng gánh, tự bảo vệ mình mà thôi. Bắc Địa Sở Gia không phải bang Hắc Hổ của hắn có thể đụng vào.”

Tạ Tiếu Thiên gật gật đầu: “Bang Hắc Hổ… còn hữu dụng.”

Tạ Lộ tiếp đó lại nói hai việc xảy ra hôm nay, nói xong thì trong phòng lại yên tĩnh lần nữa.

Hồi lâu sau, tam trưởng lão chậm rãi mở lời: “Nếu nói như vậy, bên cạnh Sở Vũ đó có một linh sủng hình như là xung huyệt cảnh thất đoạn? Hôm nay đã giết năm người của chúng ta, chính là con chim đó? Vậy thì kẻ bảo vệ chu toàn cho hắn trên Thái Sơn… cũng là con chim đó?”

Tạ Lộ gật gật đầu: “Tạm thời xem ra là vậy.”

Tạ Tiếu Thiên nhìn Tạ Lộ: “Cô nói Sở Vũ đó vẫn là một người không thể tu luyện?”

Tạ Lộ gật đầu lần nữa: “Ít nhất tình báo mà chúng tôi nắm trong tay không đủ chứng minh Sở Vũ đang ngụy trang.”

Nói rồi, Tạ Lộ nhìn Tạ Tiếu Thiên: “Một người giả làm phế nhân một hai năm thì còn có khả năng, nhưng muốn giả mười sáu năm… tôi cảm thấy thật sự rất khó.”

Mọi người trong phòng đều gật đầu bày tỏ sự tán đồng.

Một thanh niên nói: “Đúng vậy, chưa nói đến mười sáu năm này, hắn trước sau vẫn thể hiện ra bên ngoài, hoàn toàn không giấu giếm chút nào.”

Tạ Lộ nói: “Thực ra nhìn hành động hôm nay của hắn thì đủ chứng minh hắn không phải là người có tính khí tốt, có thù không để lâu, không phân biệt nơi chốn. Nói câu thực lòng… tôi cảm thấy Sở Vũ kỳ thực không đáng sợ, có chút xốc nỗi ngu ngốc.”

Tam trưởng lão gật đầu: “Đúng vậy, nếu đổi lại là những người như chúng ta, e rằng…sẽ không làm như thế.”

Tạ Tiếu Thiên nói nhẹ nhàng: “Tìm cơ hội giết chết một mình, không để lại chứng cứ.”
Lời này cũng chỉ có ông ta có thể trực tiếp nói ra miệng, còn người bên cạnh không thể nói, suy cho cùng Tạ Thiên Vũ là con trai ông ta.

Tạ Lộ nói: “Nếu tôi đoán không lầm thì con chim này cũng là gần đây hắn mới có được. Nếu không với tính cách của hắn thì đoán chừng đã sớm để lộ rồi.”

Tạ Tiếu Thiên gật đầu lần nữa, sau đó nhìn Tạ Lộ: “Còn có việc gì khác không?”

Tạ Lộ vừa định lắc đầu, bỗng nhớ đến một việc, nói: “Ôi chao, quên mất một chuyện. Tiểu Nguyệt cô nương đó đã đi theo Sở Vũ rồi.”

“Hả?” Đôi lông mày của Tạ Tiếu Thiên bỗng chốc chau lại, tạo thành một chữ xuyên.

Đây là lần đầu tiên trong cả tối nay Tạ Tiếu Thiên biểu hiện nghiêm túc như vậy, cho dù Tạ Thiên Vũ bị thương thành như thế, bị chặn đường tu luyện trong tương lai thì ông ta cũng không có nghiêm túc như vậy.

“Tiểu Nguyệt đi rồi?” Tam trưởng lão thậm chí đứng cả dậy, trên mặt có vẻ kinh ngạc không thể che dấu.

Tạ Lộ cảm thấy bản thân hình như lại làm sai gì đó, với thân phận địa vị của cô thì các tin tức có thể biết được thật sự là quá có hạn.

Rất nhiều tin tức thuộc về cơ mật của cả Tạ gia, cũng chỉ có người cấp trưởng lão mới có tư cách biết được.

Ví dụ như Tiểu Nguyệt, trong mắt của Tạ Lộ nhiều nhất chính là một thiếu nữ tuyệt sắc có chút lai lịch mà thôi, Tạ Thiên Vũ tuy coi như là tôn trọng Tiểu Nguyệt nhưng trước giờ chưa từng xem trọng.

Tạ Lộ hoàn toàn không ngờ được việc rời đi của Tiểu Nguyệt sẽ khiến hai trưởng lão thất lễ như thế.

“Đúng, đúng vậy. Sở Vũ nói Tiểu Nguyệt có bệnh, sau đó nói hắn có thể chữa trị nên Tiểu Nguyệt đã đi theo hắn.” Tạ Lộ nói.

“Đơn giản vậy thôi ư?” Những người có mặt ở đó vẻ mặt không nói nên lời.

“Đáng chết!” Sắc mặt của Tạ Tiếu Thiên bỗng chốc trở nên cực kỳ khó coi, nghiến răng nói: “Lẽ nào… Bắc Địa Sở Gia cũng biết thân phận của cô ta?”

Tam trưởng lão ở bên cạnh lắc đầu: “Chắc không phải chứ…”

Tạ Tiếu Thiên chắp tay sau lưng, đi đi lại lại trong phòng, giống như đang quyết định điều gì đó.

Hồi lâu sau, Tạ Tiếu Thiên nhìn tam trưởng lão: “Ngày mai, chuẩn bị lễ vật hậu hĩnh, chúng ta đi… xin lỗi Sở Vũ đó! Sau đó phải mời Tiểu Nguyệt về!”

Tam trưởng lão gật gật đầu: “Kế sách hiện giờ cũng chỉ có thể như thế.”

Tạ Lộ và những người khác trong phòng đều vẻ mặt ngớ ra, trố mắt đứng nhìn.

Đường đường đại trưởng lão cai quản thế tục Tạ gia… mà lại muốn dẫn tam trưởng lão đi xin lỗi một vãn bối cùng cấp bậc gia tộc?

Chỉ để mời về một tiểu nha đầu trước đó họ cho rằng không đáng để ý?

Tiểu Nguyệt đó… rốt cuộc là thân phận gì?

Nhưng Tạ Tiếu Thiên và tam trưởng lão đều không nói, họ dĩ nhiên là không dám hỏi. Tuy vậy trong lòng họ đều đã dậy sóng.

Việc này đêm nay e rằng đã truyền khắp cả thành Yến Kinh rồi, thậm chí cả những người trong cả thế tục Hoa Hạ cũng đều đã biết.

Ngày mai đại trưởng lão và tam trưởng lão nếu lại đi tặng quà xin lỗi cho Sở Vũ…vậy Tạ gia sau này làm sao có chỗ đứng ở thế tục này?

Họ không tin vấn đề này mà đại trưởng lão và tam trưởng lão không nghĩ đến, vì vậy đều cảm thấy khó mà tin được, cũng khó chấp nhận được.

Đúng vào lúc này, bên ngoài bỗng nhiên có tiếng gõ cửa.

Tạ Tiếu Thiên hơi nhíu mày, nói nhỏ tiếng: “Vào đi.”

Một thanh niên đẩy cửa đi vào, trực tiếp nói: “Lão gia, xảy ra chuyện rồi, bang chủ Phương Hổ của bang Hắc Hổ ở Tề Lỗ… bị giết rồi, toàn bộ bang Hắc Hổ từ trên xuống dưới đều bị diệt rồi!”

“Cái gì!” Tạ Tiếu Thiên lập tức vẻ mặt kinh hoàng.

Những người khác trong phòng cũng đều bị chấn động đến nỗi gần như không nói nên lời.

Chương 14: Sói Nhe Răng Nanh

Bang Hắc Hổ mà lại bị diệt rồi?

Tạ Tiếu Thiên thậm chí không cần hỏi người ra tay là ai, ngoại trừ Sở gia ra thì không còn ai khác.

Bang Hắc Hổ tung hoành ở Tề Lỗ nhiều năm, kẻ thù dĩ nhiên sẽ không ít, nhưng họ lại vẫn luôn rất ung dung tự tại.

Đặc biệt là bang chủ Phong Hổ, tuy xuất thân thấp kém nhưng mấy năm nay đã dần dần bước chân vào giới thượng lưu. Không chỉ có Tạ gia, họ đều có liên hệ với rất nhiều nhà quyền thế khác.

Bang Hắc Hổ cũng âm thầm có phong thái trở thành bang hội lớn đầu tiên của Tề Lỗ.

Một thế lực như thế mà trong thời gian ngắn vậy đã bị tiêu diệt, điều này trong mắt nhiều người căn bản chính là một chuyện không thể nào xảy ra.

Đặc biệt kẻ ra tay là Bắc Địa Sở Gia lại càng khiến cho người ta cảm thấy không thể tưởng tượng nỗi.

Bởi vì trong mắt rất nhiều người, Bắc Địa Sở Gia căn bản không có khả năng này!

Ở phía bắc họ quả thực rất lợi hại, nhưng đến địa bàn của người khác thì dĩ nhiên không lớn mạnh như thế.

Kết quả thực sự đã đánh một cái tát vào những người đó!

Bắc Địa Sở Gia không những là một con sói ở phía bắc, mà đến Tề Lỗ vẫn hoành hoành không hề kiêng dè!

Sói đi ngàn dặm ăn thịt!

Điều khiến Tạ Tiếu Thiên cảm thấy kinh ngạc là tốc độ phản ứng của Sở gia!

Trong đêm qua Sở Vũ bị tập kích ở đỉnh Thái Sơn, tối nay bang Hắc Hổ toàn bang đã bị tiêu diệt…

Đây mới chỉ qua một ngày mà!

Sắc mặt của tam trưởng lão rất nhợt nhạt, so với lúc chữa trị cho Tạ Thiên Vũ vừa nãy càng nhợt nhạt hơn, gần như không nhìn thấy chút huyết sắc nào.

Thân là trưởng lão nhập thế của gia tộc ẩn thế, trong lòng ông ta rất rõ, hành động tiêu diệt bang Hắc Hổ này của Sở gia bề ngoài có vẻ như đang báo thù cho Sở Vũ, nhưng ý tứ sâu bên trong đó lại là đang cảnh cáo Tạ gia!

Đồng thời cũng là đang cảnh cáo tất cả gia tộc ẩn thế!

Con cháu của Sở gia ta, ai dám động vào thì sẽ có hậu quả này!

Thông qua việc này, Bắc Địa Sở Gia cuối cùng đã nhe ra chiếc răng nanh vừa lạnh lùng vừa dữ tợn đó rồi.

Đoán chừng từ giờ trở đi trong mắt của rất nhiều người, Sở gia đã không phải là lang tộc phương bắc gì đó nữa, mà là lang tộc thực sự!

Tâm trạng của Tạ Tiếu Thiên lúc này quả là giống như có một vạn con nê mã đang gào thét ở trong lòng vậy.

Vừa kinh sợ vừa giận dữ!

Người có thể vào căn phòng này cũng toàn là tinh anh trong toàn bộ Tạ gia. Vì vậy họ rất nhanh chóng phản ứng với mức độ nghiêm trọng của việc này.

Vừa nãy đại trưởng lão còn nói ngày mai đi cùng tam trưởng lão đến xin lỗi Sở Vũ. Bây giờ xem ra cũng đừng nên nghĩ tới nữa.

Dù người biết chuyện không nhiều nhưng trên thực tế bang Hắc Hổ đã xem như là một lực lượng trong tay Tạ gia, tuy chưa hoàn toàn quy thuận nhưng cũng gần như là thế.

Nay bị Sở gia tiêu diệt một cách dứt khoát nhanh gọn như vậy, chẳng khác nào đã đánh một bạt tai vào mặt của Tạ gia.

Lúc này, Tạ Tiếu Thiên còn có mặt mũi nào đi xin lỗi con cháu của Sở gia?

Nếu thật sự làm như thế thì sau này tất cả mọi người khắp trên dưới Tạ gia đều không còn mặt mũi nào đi gặp người khác nữa rồi.

Tạ Tiếu Thiên với thân phận là đại trưởng lão, trong xương cốt cũng là người sát phạt quyết đoán, sau khi nghe tin tức này ngay lập tức đưa ra một quyết định.

Ông ta nhìn tam trưởng lão một cái, nói với vẻ kiên quyết: “Lập tức tổ chức người vây giết Sở Vũ, mang Tiểu Nguyệt đi, bất kỳ người nào dám ngăn cản… giết không tha!”

Trong đôi mắt của tam trưởng lão phát ra hai luồng sáng, ông ta hít sâu một hơi, gật đầu mạnh: “Tôi sẽ đi liên hệ ngay!”

Tạ Tiếu Thiên lại nhìn về phía Tạ Lộ: “Tiểu Lộ, cô lập tức tổ chức người bắt đầu tiến hành thanh lý sản nghiệp ở Yến Kinh của Sở gia. Chuẩn bị sẵn sàng tiếp nhận tất cả sản nghiệp của Sở gia!”

Tạ Lộ hơi chần chừ một chút: “Bên phía chính phủ…”

Tạ Tiếu Thiên vẻ mặt dửng dưng, tự tin nói: “Đây là chuyện giang hồ.”

Tạ Lộ gật đầu: “Tôi hiểu rồi lão gia, tôi sẽ đi ngay.” Nói rồi, Tạ Lộ quay người đi ra cửa.

Tam trưởng lão cũng dẫn mọi người còn lại đi ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại một mình Tạ Tiếu Thiên.

Suy nghĩ mấy giây, ông ta bèn cầm điện thoại lên, gọi cho một số điện thoại.

Bên đó rất nhanh đã bắt máy nhưng lại không nói gì.

Ngữ khí của Tạ Tiếu Thiên trở nên cực kỳ cung kính: “Tô trưởng lão, rất xin lỗi muộn như vậy còn làm phiền ông, có một việc tôi phải báo cáo với ông. Ừm, đúng, là liên quan đến Tiểu Nguyệt… Tiểu Nguyệt rất khỏe nhưng tối nay cô ấy bị người khác lừa rồi…”Đặt điện thoại xuống, trong mắt của Tạ Thiên Vũ hiện lên một sắc màu lạnh giá. Nói lẩm bẩm: “Sở gia, dù cho mày có là lang tộc phương bắc, dù cho mày có đầy tính cách của sói, nhưng tao cũng phải xem xem mày lấy gì… để đấu với Thanh Khâu!”

Tạ Tiếu Thiên không biết rằng, bên đó ông ta vừa bỏ điện thoại xuống thì bên kia Tiểu Nguyệt ở nhà Sở Vũ đã nhận một cuộc gọi.

Tính cách của Tiểu Nguyệt rất nhạt, cũng rất tùy hứng, dù là ở trong nhà của một người lạ cũng không thấy mất tự nhiên.

Lúc điện thoại gọi đến, cô vẫn chưa đi nghỉ mà đang ngồi ở trên sô pha xem phim hoạt hình cùng với tên gián điệp với vẻ thích thú.

Nhìn thấy số gọi đến một cái, Tiểu Nguyệt hơi chau mày nhưng vẫn bắt máy.

“Ừm, vâng, không ở bên hắn nữa, vâng, đã xảy ra một chút chuyện. Sau này hẵng nói đi. Không có, con tự nguyện. Hắn nói có thể trị bệnh của con, vâng, con nói rồi, nếu hắn dám lừa con thì con sẽ giết hắn. Hả? Vậy mọi người đừng tham gia vào nữa, con cũng sẽ không về. Được rồi, con biết rồi.”

Tiểu Nguyệt đặt điện thoại xuống, nói với lên trên lầu trên: “Sở Vũ, lát nữa người của Tạ gia muốn đến giết anh.”

Giọng của Sở Vũ từ trên lầu truyền đến: “Biết rồi.”

Tên gián điệp thì nói với vẻ chột dạ: “Người sắp đến rất lợi hại à?”

Tiểu Nguyệt nhìn nó một cái: “Rất lợi hại.”

Tên gián điệp lập tức kinh hoàng: “Vậy chúng ta mau chạy thôi!”

“Tại sao phải chạy?” Tiểu Nguyệt hỏi.

“Không chạy ở đây chờ chết à? Đừng nói nữa, chắc chắn là cái tên bị đánh tối nay tìm người đến báo thù rồi. Kẻ ra tay lại là ta, lúc này không chạy còn đợi gì nữa?” Tên gián điệp lẽ thẳng khí hùng, không có chút gì giác ngộ việc nó muốn làm lính đào ngũ.

Sở Vũ đứng ở trên lầu, nói nhẹ nhàng: “Lần này nếu mày chạy thì sau này mãi mãi đừng về nữa.”

“He he, anh, chỉ nói đùa với anh thôi. Tôi là loại người đó sao? Chúng ta là huynh đệ tốt, đối xử chân thành với nhau, vinh nhục cùng hưởng!”

Tên gián điệp bỗng chốc tỏ thái độ cùng sinh cùng tử với Sở Vũ, nhưng hai con mắt nhỏ lại liếng thoắng ngó nghiêng khắp nơi, đang nghĩ lát nữa trốn vào đâu thì thích hợp.

Tiểu Nguyệt im lặng nhìn tên gián điệp, sau đó nhìn về phía Sở Vũ: “Tôi đề nghị anh ra ngoài trốn đi.”

Chính vào lúc này, ngoài cửa đột nhiên truyền đến một giọng nữ rất êm tai: “Anh ấy không cần trốn!”

Tên gián điệp vèo một cái, bay lên trên tủ lạnh ở trong góc trốn đi.

Tiếp theo, cửa trực tiếp bị người ta dùng chìa khóa mở ra, bóng dáng cao gầy của Lâm Thi Mộng từ ngoài cửa đi vào.

Sau lưng cô ấy còn đi theo bốn lão già, luồng khí tức đó dao động mang đến cho người khác một loại cảm giác ức chế mãnh liệt.

Bốn lão già vừa đi vào, ánh mắt lập tức nhìn vào người tên gián điệp trốn ở trong góc.

Cùng là võ giả cảnh giới cao, cảm nhận đối với khí cơ rất rõ rệt, họ vừa vào thì phát hiện con chim này không tầm thường.
Suy cho cùng tên gián điệp không có bản lĩnh như Sở Vũ, một thân khí cơ dao động trong cảm nhận của người cảnh giới thường hoặc cảnh giới cao là không thể ẩn giấu được.

Tên gián điệp thấy không thể trốn được, lập tức vẻ mặt căng thẳng: “Sở Vũ, họ là ai? Có phải đến để bắt chim tôi không? Anh phải làm chủ cho tôi đấy! Việc mà chim tôi làm hôm nay đều là vì anh đó!”

Lâm Thi Mộng vẻ mặt lặng im nhìn con chim sẻ này, trong lòng nghĩ Sở Vũ tìm được một cực phẩm như vậy ở đâu thế? Nếu không phải là rất nhiều người chứng thực, tối nay chính là con chim này ra tay, hai cánh đánh cho Tạ Thiên Vũ thành trọng thương thì cô thật sự không dám tin con chim xấu xa cổ quái lanh lợi này sẽ lợi hại như vậy.

Lâm Thi Mộng ngẩng đầu lên, nhìn Sở Vũ từ lầu hai đi xuống, nói nghiêm túc: “Anh đừng sợ, Tạ gia muốn đối phó anh thì phải qua ải của em trước!”

Lâm Thi Mộng nói rồi còn cố ý nhìn Tiểu Nguyệt đang ngồi ở đó một cái.

Tiểu Nguyệt thì yên lặng ngồi ở đó, tiếp tục xem phim hoạt hình với vẻ thích thú. Dường như những việc này không có quan hệ gì với cô ấy vậy.

Sở Vũ cười mỉm, sau đó chắp tay về phía bốn lão già ở sau lưng Lâm Thi Mộng: “Xin chào bốn vị tiền bối!”

“Vũ công tử không cần khách sáo, đây là việc bọn ta nên làm.”

Bốn lão già đều trả lễ về phía Sở Vũ, thái độ rất khách khí.

Tên gián điệp vừa thấy những người đó là người trợ giúp, lại rất mạnh thì lập tức lấy lại tinh thần, phành phạch một cái bay lên vai Sở Vũ.

Liếc nhìn xung quanh!

Con chim nhỏ bằng bàn tay, bày ra điệu bộ oai phong hiên ngang.

“Hôm nay cho dù kẻ đến là ai, chim tôi bảo đảm bắt chúng có đi mà không về!”

Mọi người: “…”

Điện thoại của Sở Vũ lúc này vang lên lần nữa, hắn nhấc điện thoại: “Anh.”

Đầu dây bên đó truyền đến một giọng nói trầm ổn: “Em trai, đừng sợ.”

Sở Vũ ở đầu dây bên này, trên mặt lộ ra một nụ cười rạng rỡ.

“Anh, em không sợ.”

“Người của nhà ta đang chặn chúng rồi. Anh nghe nói Lâm Thi Mộng dẫn người đến chỗ em, như vậy anh cũng yên tâm rồi.”

“Anh, anh cũng chú ý bản thân.” Sở Vũ nói nhẹ nhàng trong điện thoại.

“Yên tâm, anh không sao. Tối nay có một trận ác liệt, em nhất định phải bảo đảm an toàn của mình. Ngoài hai vệ sĩ trước giờ của em, anh còn phái thêm hai cao thủ nữa đang âm thầm bảo vệ em.”

Sở Vũ cay cay đầu mũi: “Anh…”

“Một chàng trai lớn rồi đừng làm mấy chuyện vô ích đó! Được rồi, cứ thế nhé. Nhớ kỹ, sự an toàn của em cao hơn tất cả!” Đầu dây bên đó truyền đến giọng cười trong sáng của Sở Lương.

Mọi người trong phòng đều nghe thấy nội dung trong điện thoại.

Lâm Thi Mộng thở nhẹ, tự nói với mình: “Xem ra kinh thành tối nay sẽ là một đêm không ngủ.”

Tên gián điệp khí thế mạnh mẽ, nói một cách khoác lác: “Kẻ địch đâu? Đến bao nhiêu chim ta diệt bấy nhiêu!”

Tên này nghe thấy đầu điện thoại bên kia Sở Lương nói người của Tạ gia sẽ bị chặn đường thì lập tức làm ầm ở đó.

Uỳnh!

Một luồng khí tức lạnh giá bỗng từ phía xa truyền đến.

Tựa như một mũi tên nhọn nhắm thẳng vào phía Sở Vũ.

Tên gián điệp vèo một cái với tốc độ rất nhanh, trốn thẳng vào một góc.

Đứng trên tủ lạnh giả làm tiêu bản chim.

Ánh mắt của Lâm Thi Mộng và bốn lão già đều nghiêm lại, men theo cửa sổ sát đất nhìn về phía xa.

Bên đó, một bóng dáng vượt qua cả tốc độ âm thanh đang xông về phía bọn họ bên này.

Sát ý mà bóng dáng đó tỏa ra lạnh giá thấu xương, khóa chặt một cách chuẩn xác trên người Sở Vũ!

Một lão già trong số đó trầm giọng nói: “Bọn ta đi ra ngoài!”

Lâm Thi Mộng gật gật đầu: “Hãy hết sức cẩn thận!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau