VÔ CƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Vô cương - Chương 1 - Chương 5

Chương 1-1: Chương Mở Đầu

Công Nguyên năm 2012, nhà khoa học vĩ đại nhất Trung Hoa là Tiêu Chấn, lấy được một số thông tin từ trên một mảnh ngọc cực kỳ cổ xưa khiến người ta điên cuồng.

Sau đó ông ta chỉnh lý số thông tin này thành bài luận văn và công bố ra ngoài, cả thế giới chấn động vì nó.

Trong mấy tỷ năm qua ở trái đất, tồn tại nền văn mình cực kỳ cổ xưa, trái đất trước kia… Nói chính xác là hệ mặt trời trước kia, có quá khứ huy hoàng khiến người ta khó có thể tưởng tượng.

Tuy nhiên, tất cả những điều đó đều dừng lại ở trong một đại họa ở mấy ngàn vạn năm trước.

Đại họa đó trong lịch sử nhân loại được xem là một tai họa khiến khủng long tuyệt chủng. Nhưng chân tướng lại không chỉ có như vậy.

Dựa vào những thông tin Tiêu Chấn dịch ra, sau đại họa đó, một thế giới to lớn mênh mông vô biên trực tiếp bị phong ấn, chỉ để lại một ngôi sao đổ nát lẻ loi tiếp diễn ngọn lửa của sinh mệnh, và cực ít thông tin có thể chứng minh nó đã từng huy hoàng.

Chỉ là thông tin đó không những được giấu rất kỹ, mà còn được viết bằng thượng cổ thần văn, khó hiểu, rất hiếm, từ cổ chí kim vô số năm rồi, có thể phá giải nó không có mấy người.

Vừa hay là đám người này trong lịch sử thông thường đều sẽ để lại danh tiếng lớn, cũng đều có địa vị hết sức quan trọng.

Ví dụ như Tam Hoàng Ngũ Đế của Trung Hoa, ví dụ các bách gia chư tử như Khổng, Mạnh, Lão Tử thời Xuân Thu. Ví dụ như Socrates, Aristotle, Plato…

Trên người những người này đều tỏa ra hào quang vô cùng thần bí.

Càng tiến gần đến thời cận đại, số lượng của loại người này lại càng hiếm.

Người cuối cùng có thể phá giải được thông tin thượng cổ và ứng dụng nó, từ đó ảnh hưởng đến cả thế giới, có tên là Nicola Tesla

Đến cận đại, các loại đặc trưng của thời đại Mạt Pháp đã được diễn dịch đến trình độ cao nhất, điều này không thể nói suông mà được.
Người vô thần ngày càng nhiều, mọi người dần dần mất đi tín ngưỡng, trở nên lo âu, nóng nảy, đối với thế giới này, đối với thiên địa vạn vật cũng mất đi lòng kính sợ vốn có.

Vì vậy khi Tiêu Chấn công bố thông tin này ra ngoài, đã từng gây nên một trận tranh luận kịch liệt.

Người tin thì lấy luận văn của Tiêu Chấn làm chuẩn mực; Người không tin thì dè bỉu, hoàn toàn xem thường mọi quan điểm mà bài luận văn này đưa ra.

Lúc đó thậm chí có các chuyên gia học giả nổi tiếng nhảy ra mắng Tiêu Chấn hại nước hại dân, làm loạn lòng người, tuyên dương mê tín phong kiến, quả thật người này đáng chém.

Đối diện với những lời nói đó, lúc đó nhà khoa học Tiêu Chấn có sức ảnh hưởng lớn trên cả xã hội quốc tế lựa chọn im lặng.

Sau đó thì bán toàn bộ sản nghiệp, một mình cô đơn bước lên con đường đi tìm chân tướng dài đằng đẵng.

Chuyến đi này mất đến mười hai năm!

Đối với lựa chọn của Tiêu Chấn, lúc đó ngay cả rất nhiều người ủng hộ ông ấy cũng đều cảm thấy khó lý giải, chứ đừng nói đến những kẻ phản đối, họ đều cho rằng Tiêu Chấn điên rồi, đồng loạt chế giễu ông. Vì một manh mối viễn vông mà vứt bỏ danh vọng và địa vị cực lớn, một mình bước lên con đường tìm tiên? Việc này thật đúng là điên rồi.

Ảnh hưởng mà bài luận văn đó của Tiêu Chấn để lại kéo dài tới mấy năm sau rồi cũng dần dần nhạt đi.

Mọi người sinh hoạt như thường, đi làm như thường, kết hôn sinh con như thường. Thời gian trôi đi, ngay đến cả đám người ủng hộ cuồng nhiệt nhất năm đó, khi nhắc đến Tiêu Chấn cũng chỉ còn một tiếng thở dài mà thôi.

Công Nguyên năm 2024, nhà khoa học tựa hồ như đã biến mất trong mắt người trên thế gian lại đột nhiên xuất hiện lần nữa.

Ông ấy đột nhiên công bố một dòng thông tin thông qua kênh truyền thông cá nhân đã dừng cập nhật mười hai năm rồi.

Lần này, chỉ có một câu "Thế giới, sẽ vì ta mà thay đổi!"

Vô số người không kịp nghi hoặc và kinh ngạc, cũng không kịp suy nghĩ và chế nhạo, cả thế giới…bỗng chốc thay đổi nhanh chóng!

Dù cho là những người từng trải nghiệm năm đó, cũng không ai có thể nói chính xác khoảnh khắc đó của lúc đó, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, là một loại trải nghiệm như thế nào.

Về sau, có một cách nói được mọi người chấp nhận, đó chính là "Thế giới thay đổi, lật đổ tam quan!"

Công Nguyên năm 2024, Tiêu Chấn đã mở phong ấn điện cực, từ trường của trái đất bỗng chốc quay ngược, lượng lớn linh khí từ hư không bốn phương tám hương điên cuồng tiến vào, cả thế giới trong chớp mắt khôi phục về trạng thái huy hoàng sáng lạn của nền văn minh tu chân thượng cổ.

Lượng lớn môn phái và gia tộc cổ xưa ẩn thế, thế giới nhỏ mà họ vẫn luôn cư ngụ cũng vì không kịp phòng bị mà để lộ dấu vết trong hư vô bên ngoài trái đất.

Mọi người lúc này mới phát hiện, thì ra họ chưa từng hiểu thật sự về thế giới này!

Chương 1-2: Đỉnh Núi Thái Sơn

Thái Sơn biết thế nào

Xanh biếc chia Tề Lỗ

Hùng vĩ thay tạo hoá

Trắng đen vẽ như mơ

Mây trôi bâng khuâng dạ

Chim lạc mắt trừng nhìn

Có khi lên tận đỉnh

Vọng xuống đám núi xanh

Thái Sơn.

Nơi long mạch hội tụ.

Báu vật của trời đất, địa linh nhân kiệt. Đứng đầu trong ngũ nhạc, là nơi từ xưa đế vương đến cúng tế trời đất.

Thái Sơn nhất mạch, kéo dài ngàn dặm, khí thế hùng hồn to lớn.

Tuy là trong đêm tối, không có ánh trăng, nhưng lại vẫn có luồng khí tức hùng hồn thổi vào mặt.

Đó là linh khí rất đậm đặc!

Đỉnh Ngọc Hoàng, đỉnh núi Thái Sơn.

Một bóng người lặng lẽ đứng trong Quán Nhật Đình trước miếu Ngọc Hoàng, mặt hướng về phía đông, lúc này sắc đêm như nước, bóng người này cũng như thể hòa vào trong cảnh sắc đêm này.

Một vùng trời đất yên tĩnh.

Dân gian từ xưa đến nay có một câu nói, Thái Sơn bất đăng đỉnh, đặc biệt là nói với người trẻ tuổi, ngụ ý không tốt.

Nhưng câu nói này ngày nay đã có chút lỗi thời rồi.

Đây là Công Nguyên năm 2056, năm thứ 32 kỷ nguyên mới.

Thật ra lỗi thời hay không, đối với Sở Vũ mà nói cũng chẳng sao cả. Trong mắt rất nhiều người, cuộc đời của hắn đã có thể nhìn thấy điểm cuối rồi.

Sở Vũ rất trẻ, lại không mắc bệnh nan y. Năm nay, hắn mới hơn hai mấy tuổi, tướng mạo rất anh tuấn, mày cong mắt sáng, dáng người rất cao lớn. Đi đến đâu cũng đều là soái ca có rất nhiều người ái mộ.

Hơn nữa khác biệt với mấy anh chàng soái ca trẻ tuổi chính là, trên người hắn có một luồng khí dương cương mạnh mẽ.

Chỉ là lúc này, trên mặt hắn lại có mấy phần hơi thở sầu muộn.

Hai mắt hắn khép hờ thì có thể cảm nhận được trạng thái trong cơ thể rất rõ trong hai trăm bốn mươi huyệt vị đã được hắn đả thông, chất chứa sức mạnh đáng sợ khó mà tưởng tượng.

Nhưng lại bị một luồng tử khí mờ nhạt phong ấn!

Nếu như biển lớn bị đóng băng, mặc dù có thể gây ra sóng to gió lớn nhưng vào lúc này cũng chỉ có thể ẩn nấp yên ả.

Luồng tử khí đó lúc ẩn lúc hiện, đám mây ẩn hiện, hư vô phiêu miễu, lại như tiềm long tại uyên, luẩn quanh trong cơ thể hắn, hóa thành một sợi gông cùm, rải rác ở kinh mạch của hắn, khóa chặt tất cả huyệt vị trong thân thể hắn.

Đây là một loại phong ấn huyền diệu!

Vô cùng thần kỳ!

Nhưng đối với Sở Vũ mà nói, lại là phong ấn chết tiệt! Phong ấn khốn kiếp!

Hắn lẽ ra phải có một cuộc đời khác, có thể thành danh khi còn trẻ, được ngàn vạn người kính ngưỡng; Có thể tỏa sáng vạn trượng, che phủ cả thiên kiêu cùng thời.

Nhưng vì sự tồn tại của phong ấn này, ép hắn không thể không cúi đầu, cong lưng, bước lên một con đường khác. Giống như kỷ nguyên mới trước đó, giống như ngàn vạn học sinh khác, phải chăm chỉ đến trường, làm một bông hoa của tổ quốc.

Từ ngày đầu tiên bị phong ấn kinh mạch, đến hôm nay đã qua mười sáu năm.

Thời gian thấm thoát qua nhanh.

May mà Sở Vũ có tấm lòng độ lượng và tâm thái lạc quan, nếu không hắn có thể đã sớm uất ức rồi.

Liên quan đến đạo phong ấn này, từ nhỏ đến lớn, Sở Vũ dùng hết mọi cách vẫn không thể lấy được chút thông tin và manh mối có ích nào.

Sau ngày mai, ta phải đến Long Thành rồi, có lẽ đời này, muốn nghe thêm về tin tức của cô ấy, thì chỉ có thể nghe trên các phương tiện truyền thông thôi nhỉ? Trên mặt Sở Vũ lộ ra một vẻ thương cảm.

Nếu trong cơ thể ta không có phong ấn đáng chết này, nếu ta là tuyệt thế thiên kiêu trẻ tuổi, vậy thì cô ấy vẫn sẽ chỉ xem ta như bạn tốt nhất, hoặc là huynh đệ ư? Hắn tự lẩm bẩm: “Sớm biết vậy, năm đó đúng là không nên hiếu kỳ…”

Sở Vũ nói rồi đưa tay ra, day day ấn đường. Ở đó nhìn vào thì không có gì khác so với mọi người, nhưng lại ẩn giấu một bí mật kinh thiên.

“Ngươi đúng thật có mấy phần biết thân biết phận đấy, tiếc là, muộn rồi.” Trong màn đêm truyền đến một giọng nói trêu đùa, giọng nói đó tuy không lớn nhưng lại truyền vào tai Sở Vũ rõ mồn một.

“Ứ?” Sở Vũ khẽ nhíu mày, nhìn về hướng phát ra giọng nói. Dù cho lúc này là một khoảng tối om, đưa tay ra cũng không thấy được ngón tay, là thời gian tối nhất trước bình minh. Nhưng đối với Sở Vũ mà nói, đêm tối trước giờ không phải là chướng ngại của hắn.

Sức mạnh của hắn tuy bị khóa chặt, nhưng đôi mắt của hắn lại nhạy bén hơn cả cao thủ xung huyệt cảnh bát đoạn.

Chứ chưa nói đến ở chỗ ấn đường của hắn, vẫn ẩn giấu một con mắt dọc mà người khác không nhìn thấy. Nếu con mắt đỏ mở ra, những thứ có thể thấy sẽ càng nhiều hơn.

Sở Vũ đã từng dùng con mắt dọc nhìn Lâm Thi Mộng một lần, kết quả lúc đó suýt chút nữa là chảy máu mũi, cả mấy ngày đều ngủ không ngon giấc.

Trong đầu luôn hiện lên một vùng trắng lóa…

Đến nỗi những ngày đó hắn thậm chí hoàn toàn không dám tiếp xúc với Lâm Thi Mộng, thân thể trẻ tuổi vừa mẫn cảm vừa yếu ớt đó của hắn cũng chịu sự giày vò.

Từ đó về sau, hắn không còn dám khinh suất mà dùng con mắt nơi ấn đường đó nữa.

Nhưng lúc này, hắn phải dùng đến con mắt này.

Bởi vì hai bóng người đi tới từ phía đối diện, trên người đều phát ra một sóng sức mạnh mãnh liệt, giống như hai con dã thú nguy hiểm, đang từng bước tiến đến gần hắn.

Sở Vũ khép hờ hai mắt, con mắt dọc không nhìn thấy ở ấn đường bỗng nhiên mở lên, bắn ra hai tia sáng mà mắt thường không thể bắt được, trực chỉ đến phía người đi đến!

Phân bố kinh mạch trong cơ thể đối phương, dưới con mắt dọc của Sở Vũ thì nhìn thấy rõ mồn một! Sở Vũ có thể nhìn thấy rất rõ những huyệt đạo đã mở trong cơ thể của hai người này!

Xung huyệt cảnh ngũ đoạn!

Xung huyệt cảnh lục đoạn!

Sở Vũ có chút thất kinh, đây là hai cao thủ thật sự!

Ở thời đại bây giờ, người có thể tu luyện đến xung huyệt cảnh tam đoạn trở lên thì đã xem như là cường giả rồi. Sở hữu vũ lực lớn mạnh, một đấm đánh vỡ đá lớn, một chưởng chém đứt cây to, đều chỉ là chuyện nhỏ.

Võ giả đạt đến ngũ đoạn lục đoạn, lại càng mạnh đến không thể tưởng tượng nỗi!

“Người giết ngươi.” Người đi trước chính là người vừa nãy nói lời trêu đùa Sở Vũ, xung huyệt cảnh ngũ đoạn. Nhìn hắn tầm ba mươi mấy tuổi, thân hình rất đều đặn, tướng mạo bình thường, thuộc kiểu ném vào trong đám đông thì rất khó nhận ra.

Người còn lại thì tầm hơn bốn mươi tuổi, mắt tam giác, gương mặt hung tợn, nhìn vào rất hung dữ, hắn là cao thủ xung huyệt cảnh lục đoạn.

“Hai người là…sát thủ?” Sở Vũ nhíu mày, trong lòng ít nhiều có chút hối hận, sơ ý rồi. Thường ngày bên cạnh hắn luôn có hai vệ sĩ âm thầm bảo vệ hắn. Nhưng lần này, hắn nghĩ cách cắt đuôi hai vệ sĩ này, lén chạy ra ngoài. Muốn rằng trước khi chịu sự sắp đặt của gia tộc, buông thả một lần. Không ngờ, chính vào lần này lại xảy ra việc ngoài ý muốn.Đây là năm thứ ba mươi hai kỷ nguyên mới, cũng là năm thứ ba mươi hai Bắc Địa Sở Gia nhập thế. Những năm trở lại đây, kẻ đối đầu với Sở gia cũng không phải ít.

Nhưng một là Sở Vũ thường ngày rất khiêm tốn, cho dù là bạn cùng phòng ở đại học Yến Kinh cũng không có mấy người biết thân phận thật sự của hắn; Hai là người biết thân phận của hắn đều rất rõ hắn là một tên vô dụng không thể tu luyện.

Cảnh giới xung huyệt cảnh bát đoạn, cũng chỉ có bản thân hắn mới biết. Ngay cả cha mẹ người thân của hắn cũng không biết!

Đối phó với một tên vô dụng, cần phái đi hai cao thủ cấp độ này ư? Hơn nữa, sau khi giết hắn, Bắc Địa Sở Gia nhất định sẽ vô cùng nổi giận, sẽ triển khai báo thù điên cuồng.

Sở Gia ở Trung Hoa được gọi là lang tộc phương bắc! Việc đó không thể nói chơi được.

Con cháu Sở Gia, sung mãn huyết tính, một khi bị chọc giận, đến chết mới thôi!

Đây là gia phong của Sở gia!

Nội bộ Sở gia tuy thỉnh thoảng có chút tranh chấp, nhưng một khi liên quan đến đối ngoại, tuyệt đối sẽ lập tức đoàn kết lại.

Cả nước Trung Hoa như ngày nay, thế lực có gan trực tiếp giết đích tử Sở gia, cũng không có nhiều.

“Sát thủ?” Người có tướng mạo bình thường cười cười: “Cứ coi là vậy đi.”

Sở Vũ nhìn hai người họ: “Hai người có lầm không vậy? Nhận nhầm người rồi ư? Tôi chỉ là một người bình thường.” Hắn định nói đạo lý.

“Nhận nhầm người? Không không, bọn ta rất chuyên nghiệp!”

Người có tướng mạo bình thường lắc đầu lia lịa, nói vanh vách: “Sở vũ, sinh ở Bắc Địa Sở Gia nhập thế nguyên niên kỷ nguyên mới, nhị công tử của thất gia Sở Thiên Bắc. Mày sinh ra chính là một thiên tài, ba tuổi tự mở ba huyệt vị, có thể nhấc nổi tạ đá trăm cân, được gọi là thần đồng thiên phú hiếm có; Sáu tuổi mở ba mươi ba huyệt vị, bước vào xung huyệt cảnh nhất đoạn. Danh xưng thần đồng, tuyệt thế thiên kiêu. Tương truyền có ước muốn bước vào cảnh giới viên mãn xung huyệt cảnh. Vào cái năm mày trở thành võ giả xung huyệt cảnh nhất đoạn lúc sáu tuổi, toàn bộ tộc nhân của Bắc Địa Sở Gia tổng cộng hứng chịu một ngàn hai trăm hai mươi sáu lần thích sát, trong đó có một ngàn một trăm hai mươi sáu lần…là nhắm vào mày.”

Sở Vũ sờ mũi: “Thật sự có nhiều lần vậy à? Lại còn chính xác như thế? Không phải anh tự bịa chuyện đấy chứ?”

“Hứ!” Trên mặt người tướng mạo bình thường lộ ra một vẻ kiêu ngạo, nói một cách khinh thường: “Ta cần bịa chuyện ư? Đây là…”

Nói đến đây, người tướng mạo bình thường cười nhạt, chuyển chủ đề: “Nhưng mà, cũng chính là năm đó, không biết nguyên nhân gì, mày đột nhiên bị phế mất rồi! Lúc đầu mọi người tưởng rằng Sở Gia muốn giấu kín tài năng, nên giấu mày đi, nhưng một năm sau thì cuối cùng xác nhận, mày thật sự bị phế rồi. Thật là đáng tiếc! Nếu mày không bị phế, thì e rằng hôm nay ít ra mày cũng sẽ giống tao. Ha…cao thủ xung huyệt cảnh ngũ đoạn hơn hai mươi tuổi, thậm chí còn giỏi hơn tao, đạt đến lục đoạn, thất đoạn! Nếu như vậy, muốn giết mày thật sự sẽ gặp nhiều trắc trở.”

Lúc này, tên mắt tam giác hung dữ đột nhiên mở miệng: “Tả Tông, đêm dài lắm mộng, đừng nhiều lời nữa, mau ra tay đi, lấy đầu hắn rồi biến.”

Tả Tông? Nếu thêm một chữ Đường, thì sẽ là một danh nhân thời Vãn Thanh rồi. Sở Vũ ghi nhớ tên người này trong đầu.

“Tốt xấu gì cũng là công tử của gia tộc lớn, ta lần đầu tiên giết người có thân phận địa vị tôn quý như vậy, tâm trạng có chút kích động! Hihi, cướp cũng có đạo nghĩa, để hắn làm một hồn ma hiểu biết, sau này trên đường xuống hoàng tuyền dừng trách tội huynh đệ chúng ta.” Tả Tông cười nói.

“Nói nhiều sai nhiều.” Tên mắt tam giác nhắc nhở.

“Được rồi.” Tả Tông nhún vai, ngẩng đầu nhìn Sở Vũ: “Xin lỗi nhé, bạn Sở Vũ…bạn phải lên đường rồi!”

Vừa nói Tả Tông rút ra từ thắt lưng một thanh đoản đao.

“Mã tấu Nepal chính tông, chém rất ngọt, bảo đảm mày không cảm thấy đau.” - Tả Tông giống như đang đọc lời quảng cáo vậy, nhưng trong ánh mắt hắn lại lộ ra một tia sáng khát máu lạnh lung, còn có chút hung phấn.

Đây tuyệt đối không phải là một kẻ nói nhảm, đây là một sát thủ máu lạnh giết người như ngóe!

“Chờ chờ…đã!” - Sở Vũ nhìn hai người rồi hét lớn.

“Sao thế? Muốn xin tha? Muốn biết người sai khiến đằng sau? Hay là muốn ra giá tiền gấp đôi để mua mạng? Tỉnh lại đi Sở công tử, không được gì đâu. Vì để giết mày, bọn tao phải rất khổ sở!” Tả Tông xách thanh mã tấu Nepal, nhìn Sở Vũ với vẻ mặt khát máu.

“Tôi có thể báo cảnh sát không?” - Sở Vũ lấy điện thoại ra, huơ huơ trước hai người đó: “Có thể gọi 110 không?”

“Báo cảnh sát? 110? Ha ha ha…Nhóc con, mày xem phim nhiều quá rồi thì phải?” - Trong mắt Tả Tông, lộ ra một vẻ rất hài hước: “Mày có biết vì sao tối nay trên Thái Sơn tại sao không có ai qua lại không? Mày có biết có một thứ gọi là thiết bị làm nhiễu tín hiệu không?”

“Tôi tùy tiện nói vậy thôi.” - Sở Vũ cười nhe răng, cất điện thoại vào lại.

Thực ra vừa nãy hắn thật sự đang gọi điện thoại, dùng ngữ âm để bấm số. 110, trên điện thoại của Sở Vũ số đó không phải đại diện cho cảnh sát.

Tiếc là, không gọi được, tín hiệu ở đây quả thực bị chặn rồi.

Có thể thấy rõ, đối phương vì để giết được hắn, quả thực đã chuẩn bị rất nhiều.

“Nếu tôi chết rồi, gia tộc của tôi chắc chứn sẽ đi điều tra, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho bất cứ ai, bọn mày nếu đã hiểu rõ Sở Gia như vậy, chắc biết gia phong của Sở Gia chứ?”

Sở Vũ vẻ mặt bình tĩnh nhìn hai người đó, nói một cách đĩnh đạc. Thực ra trong lòng đang rất căng thẳng, nhưng thân là con cháu đại tộc, lâm nguy không sợ, giữ thể diện là tố chất cơ bản nhất.

Cho dù chết…cũng chết một cách tôn nghiêm!

Chương 2: Tử Khí Đông Lai

Đây là một trong những gia huấn của Sở gia.

Sở Vũ lúc nói những lời này, cũng đang quan sát phản ứng của hai người đối diện. Hắn phát hiện sắc mặt của Tả Tông và Tam Giác Nhãn đó đều hơi giật giật một chút, trong mắt lóe lên chút sợ hãi. Ở một thoáng đó, hình như đều có chút do dự, nhưng rất nhanh chóng đã khôi phục lại bình thường.

“Không cần ở đó nhắc nhở bọn tao, nhóc con, mày không sống qua được đêm nay!” Tả Tông lạnh lùng nói.

“Được thôi, nếu đã như vậy, trước khi chết tôi có đưa ra yêu cầu nhỏ… điều này không phải là quá đáng nhỉ? Trước khi xử bắn còn được ăn một bữa cơm cuối cùng mà.” Sở Vũ nói.

“Bữa cơm cuối cùng? Chỗ ta còn một cái bánh trứng mày ăn không? Nghe ta khuyên một câu, nên hít thở thêm vài hơi không khí tươi mới đi!” Tả Tông cười hi hi, sắc mặt dữ tợn.

Câu nói vừa nãy của Sở Vũ, khiến hắn và Tam Giác Nhãn đều có chút căng thẳng.

Sở gia, lang tộc phương bắc đó!

Giết đích tử của Sở gia, đó là việc lớn chọc thủng trời. Cho dù bọn họ đã làm xong hộ chiếu giả, sau đêm nay sẽ đi ra nước ngoài, cầm một món tiền lớn và tài nguyên vĩnh viễn không quay trở lại, nhưng cứ nghĩ đến gia phong của Bắc Địa Sở Gia, trong lòng bọn chúng lại kinh sợ, vô cùng thấp thỏm.

Nhưng nỗi ưu tư này cũng khiến Tả Tông có loại cảm giác thẹn quá hóa giận, rõ ràng là một kẻ bỏ đi nhưng một vài câu nói lại khiến chúng cảm thấy sợ hãi bất an.

Đại gia tộc chết tiệt! Con cháu đại tộc chết tiệt!

“Tôi không thích ăn bánh trứng, ngán quá.” Sở Vũ nhún nhún vai.

“Lần đầu tiên tôi đến Thái Sơn, là muốn được một lần xem mặt trời mọc ở Thái Sơn.”

Sở Vũ hít một hơi sâu, nhìn hai tên đó nói:

“Dù sao tôi cũng phải chết, hai người có thể đáp ứng một yêu cầu nhỏ cuối cùng này của tôi không?”

Tả Tông vừa muốn nói, thì Tam Giác Nhãn mở miệng: “Không thể!”

Tam Giác Nhãn nói rồi, thân hình đột nhiên cử động, vung nắm đấm lớn lên, tung ra một cú đâm vào ngực của Sở Vũ.

Hắn đã mất hết kiên nhẫn, không muốn đợi thêm nữa, quyết định tự mình ra tay.

Tốc độ xung huyệt cảnh lục đoạn nhanh đến mức nào? Đã gần bằng với tốc độ âm thanh!

Một quyền của võ giả xung huyệt cảnh lục đoạn nặng bao nhiêu? Cho dù là một tảng đá lớn cao mười mấy mét cũng có thể bị đánh vỡ vụn chỉ với một quyền!

Tuy tốc độ của Tam Giác Nhãn nhanh đến mức không thể tưởng tượng, mắt thường căn bản không thể chụp được. Nhưng với Sở Vũ mà nói, tốc độ của hắn vẫn còn rất chậm. Sở Vũ có thể dễ dàng thấy được mỗi động tác của Tam Giác Nhãn, mỗi một quỹ đạo hành động!

Tiếc là thân thể hắn lại không thể có được phản ứng tương ứng.

Rõ ràng là hai tên rác rưởi hoàn toàn không bằng hắn, nhưng lại mang đến cho hắn tai họa ngập đầu.

Điều này quả là một sự châm biếm và xót xa quá lớn!

Đúng là đồ phá hoại!

Trong lòng Sở Vũ than vãn, đến bây giờ hắn đều không biết hai người này tại sao muốn giết mình, tuy trong lòng có suy đoán nhưng lại không thể chắc chắn.

Khoảnh khắc đám mây đen tử vong che phủ trên đỉnh đầu, nỗi sợ hãi trong lòng Sở Vũ ngược lại đã biến mất, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ: Chết tiệt, thật xui xẻo!

Vô số hình ảnh từ nhỏ đến lớn, vào giờ phút này tựa như thủy triều cứ ào ào hiện lên, nhanh chóng lướt qua trong đầu kỳ lạ vô cùng.

Một quyền đáng sợ này của Tam Giác Nhãn đã đánh trúng ngực của Sở Vũ.

Mang theo một luồng âm thanh xé trời thảm thiết.

Bụp!

Một quyền này… tàn nhẫn in lên vị trí tim ở ngực Sở Vũ!

Tương đối chính xác!

Sức mạnh của một quyền này quá đáng sợ rồi!

Cho dù là một khối đá lớn vạn cân cũng có thể bị đánh vỡ vụn!

Chính vào giây phút này!

Một quầng sáng nhạt mắt thường không thể nhìn thấy xuôi theo ấn đường của Sở Vũ hạ xuống, nhanh đến mức không thể tưởng tượng nỗi, hình thành một màn chắn, bao lấy cả người của Sở Vũ.

Nhưng bản thân Sở Vũ lại không hề có cảm giác gì cả.

Tiếp đó, Sở Vũ liền bị luồng lực mạnh này đánh bay, bay về hướng tấm bia vô tự.

Đây chính là cảm giác của cái chết ư? Không hề có chút gì đau khổ! Cũng không đáng sợ à?

Những ý nghĩ lộn xộn lóe lên trong đầu Sở Vũ tựa như một tia chớp, sau đó như là trùng hợp, thân hình của Sở Vũ từ giữa không trung trực tiếp rớt xuống mái đá trên

Sức mạnh cực lớn đánh vào khiến hắn suýt chút nữa ngã xuống dưới, giây phút nguy cấp, Sở Vũ đưa tay ra nắm lấy theo bản năng, vừa hay nắm được trụ đá ở giữa mái đá, hắn ổn định thân hình có hơi thảm hại.

Hử? Tình huống gì đây?

Sở Vũ có chút sững sờ, hắn rất rõ một đòn hết sức của võ giả xung huyệt cảnh lục đoạn có sức mạnh lớn dường nào. Quán Nhật Đình mà hắn vừa đứng cách tấm bia vô tự cũng mấy chục mét. Trong tình huống bình thường, một quyền của võ giả xung huyệt cảnh lục đoạn đánh vào người, mặc dù là giữ lại lực thì cũng tuyệt đối có thể dễ dàng đánh hắn vào trong miếu Ngọc Hoàng.

Thậm chí là đánh bay ra ngoài trăm mét!

Vậy thì sẽ trực tiếp rơi vào sơn cốc rồi.

Tóm lại, một cao thủ xung huyệt cảnh lục đoạn, dùng một quyền như thế đánh vào người hắn, thì hắn chắc chắn không thể sống nổi!

Nhưng hiện giờ… hắn lại không chết?Lại có thể còn sống!

Chẳng trách vừa nãy không cảm nhận được bất kỳ sự đau đớn nào, đó là vì hắn không những còn sống, mà còn không bị gì cả!

Đây mới là kỳ tích lớn nhất!

Đúng là không thể tin nỗi!

Sở Vũ kiểm tra bản thân, ngoài việc khí huyết có chút cuồn cuộn ra, không có bất kỳ cảm giác bất thường nào. Sắc mặt hắn tái mét vỗ vỗ ngực: “Ôi chà, sợ chết đi được! Đây chính là dốc sức tạo kỳ tích trong truyền thuyết à? Nắm đấm nhỏ của ngươi hình như cũng chẳng ra sao.”

Tam Giác Nhãn và Tạ Tông bên đó lại càng ngẩn tò te, đứng sững ở đó.

Tả Tông vẻ mặt nghi hoặc nhìn Tam Giác Nhãn bên cạnh: “Anh đang bán độ à?”

“Mẹ kiếp!”

Tam Giác Nhãn mặt đầy giận dữ, trong mắt lộ ra vẻ khó hiểu và kiêng dè sâu sắc.

Hắn quá rõ một quyền vừa nãy của bản thân có sức mạnh lớn đến thế nào. Một quyền đó của hắn không phải để đánh bay Sở Vũ, hắn muốn đánh ra một lỗ trên ngực của Sở Vũ.

Trực tiếp đánh vỡ tim!

Sau kỷ nguyên mới, vì một số nguyên nhân, Thái Sơn không có ai dám chiếm cứ, miếu Ngọc Hoàng xưa kia khói hương nghi ngút thì nay tuy vẫn sừng sững trên đỉnh núi Thái Sơn, cũng thường có người lên núi du ngoạn và thắp nhang cầu thần, nhưng không còn ai cư trú ở đây nữa, nên ít nhiều có chút hoang lạnh.

Nhưng cho dù là vậy, nếu là một quyền đánh bay Sở Vũ vào miếu Ngọc Hoàng, há chẳng phải còn phải đi vào mới có thể lấy đầu của hắn xuống? Vậy thì quá phiền phức?

Tam Giác Nhãn có nằm mơ cũng không ngờ được rằng, một quyền của hắn đáng sợ như vậy mà Sở Vũ kia lại không bị chút nội thương nào cả.

Việc này sao có thể như thế?

Lẽ nào, có người đang âm thầm giúp hắn? Một quyền này của mình, rõ ràng là đánh lên ngực của Sở Vũ… cũng rõ ràng có một cảm giác đánh trúng lên người. Nếu không thân thể của Sở Vũ cũng sẽ không bị đánh bay ra.

“Rốt cuộc là chuyện gì đây?” Tả Tông kìm thấp giọng, rõ ràng đã cảm nhận được có chút hoảng sợ.

Việc này quả thực quá tà môn rồi!

“Trên người tiểu tử này… có pháp khí hộ thân không vậy?” Tả Tông đột nhiên giống như nghĩ ra gì đó, mắt bỗng sáng lên, ánh mắt nhìn về hướng Sở Vũ, chứa đầy tham lam.

“Pháp khí?” Mắt của Tam Giác Nhãncũng sáng lên.

Nay tuy đã là kỷ nguyên mới, hầu như trở thành thời đại toàn dân tu luyện. Nhưng món đồ như pháp khí vẫn là bảo vật cấp truyền thuyết, tương đối hiếm. Những người tản tu không có gia thế gì như bọn chúng, lại càng chưa từng thấy qua.

Nghĩ đến trên người Sở Vũ có thể có pháp khí hộ thân, hô hấp của hai người đều có chút gấp gáp.

Pháp khí có thể dễ dàng chống đỡ một đòn toàn lực của cao thủ xung huyệt cảnh lục đoạn, trong mắt hai người họ, tuyệt đối là bảo vật có giá trị cao.

Đúng là thu hoạch bất ngờ!

Sự sợ hãi trong lòng hai người biến mất, lộ ra vẻ mặt vui mừng.

“Mỗi người một nửa!” Tả Tông đề nghị.

Tam Giác Nhãngật đầu: “Đồng ý!”
Bọn chúng liếc nhìn Sở Vũ trên mái đá bia vô tự, hầu như xông lên cùng lúc.

“Giết!”

Chính vào lúc này, chân trời phía đông xa xôi đột nhiên lộ ra một màu trắng bạc nhàn nhạt. Giống như là cự thú đáng sợ mở đôi mắt lộ ra một khe hở vậy.

Một đêm đen tối nhất cuối cùng cũng đã qua!

Trong tia sáng bạc đó, còn kèm theo một luồng tử khí nhạt, mắt thường hầu như không thể nhìn thấy.

Đó là tiên thiên tử khí!

Tả Tông và Tam Giác Nhãnđang nhào đến Sở Vũ trong giờ phút đó nảy sinh một loại ảo giác, dường như giữa luồng tử khí nhạt ở chân trời đó và Sở Vũ trên bia vô tự đã hình thành một loại quan hệ thần bí nào đó!

Đang phối hợp từ xa!

Ngay cả bia vô tự đã kinh qua mưa gió ngàn năm cũng trở nên thần bí hơn, tỏa ra một luồng thần vận thăng trầm cổ kính.

Hai người vừa nhào đến trước bia vô tự, giống như đụng phải một bức tường vừa kiên cố vừa rất đàn hồi vậy!

Bị một luồng sức mạnh vô hình mà lại cuồn cuộn đánh cho bay ngược lại. Rơi mạnh về phía xa, với cảnh giới của hai người vậy mà cả nửa ngày cũng chưa thể bò dậy nỗi.

Hai người họ đều là biểu cảm đầy run sợ!

Và lúc này, Sở Vũ trên bia vô tự đã đứng dậy, trên người hắn bị một lớp tử khí nhạt bao phủ, đang phối hợp từ xa với luồng tử khí ở phía đông.

Cả người tựa như thần thánh, hiện ra vô cùng cao lớn vĩ đại!

Cả vùng trời đất như chỉ còn mỗi mình hắn!

Răng rắc! Răng rắc!

Mấy đạo tử khí phong ấn kinh mạch huyệt đạo trên thân thể Sở Vũ, trong chốc lát đều nổ tung, sau đó, số tử khí đó bỗng chốc hòa vào trong kinh lạc của Sở Vũ, tiêu trừ trong vô hình.

Một đạo, hai đạo… hai trăm bốn mươi đạo xiềng xích phong ấn huyệt đạo đều vỡ tan!

Bên trong thân thể của Sở Vũ, vừa như núi lửa phun trào, lại vừa như sóng thần quét qua!

Một luồng sức mạnh dồi dào, thuận theo hai trăm bốn mươi huyệt vị ầm lên một tiếng rồi tuôn ra.

Trong khoảnh khắc luồng sức mạnh đáng sợ đó sắp tuôn ra ngoài cơ thể, lại bị một luồng sức mạnh vô hình lập tức áp chế trở lại.

Bên ngoài căn bản không thể cảm nhận được luồng sức mạnh mãnh liệt trong cơ thể của Sở Vũ.

Sau đó, ánh sáng bạc ở chân trời bắt đầu tăng thêm, lớp tử khí mơ hồ đó cũng biến mất không thấy đâu nữa.

Chỉ như một thoáng qua.

Sở Vũ đứng trên mái đá của bia vô tự, sắc mặt cổ quái, hình như đang cảm nhận điều gì đó.

Tiếp theo, sắc mặt cổ quái trên mặt đó chuyển thành vui mừng, hắn không nhịn được mà hít một hơi sâu, tiếp đó cười lớn.

“Ha ha ha ha!”

“Không hổ là núi thần cổ xưa, ở thời đại nào cũng không thể che đậy được hào quang!”

“Thái Sơn, phúc địa của ta!”

Sở Vũ quả thực là có nằm mơ cũng không ngờ được, phong ấn trong người hắn lại bị một lớp tử khí tiên thiên buổi sơm mai trên đỉnh Thái Sơn hóa giải.

Hai tên Tả Tông và mắt tam giác bên kia, lúc này đều đã bò dậy được, ngạc nhiên lẫn nghi ngờ nhìn Sở Vũ cười như điên trên bia vô tự.

Bọn họ cảm thấy Sở Vũ bị điên rồi.

Bị dọa đến điên rồi!

Ánh mắt của họ nhìn lên tấm bia vô tự nhiều hơn.

Tương truyền tấm bia vô tự này là do Tần Thủy Hoàng lập, cũng có cách nói là do Vũ Đế lập.

Nhưng Tả Tông và Tam Giác Nhãnđều không có văn hóa, chúng dĩ nhiên không biết lai lịch của tấm bia vô tự này. Hiện giờ chúng chỉ cảm thấy tà tính của tấm bia, chứ không cảm nhận được Sở Vũ có chỗ nào lợi hại.

Một kẻ bỏ đi đã xác định mười lăm mười sáu năm trước rồi, còn có thể chuyển mình thành thần trong chốc lát hay sao?

“Bia đá này có kỳ lạ!” Tả Tông trầm giọng nói.

“Nhanh nghĩ cách giải quyết hắn!” Trong đôi mắt của tên mắt tam gia, lộ ra mấy phần lo âu.

Thời gian bọn chúng phong tỏa Thái Sơn một buổi tối, đã trả cái giá cực lớn, thêm một lúc nữa khi trời sáng tỏa, chắc chắn sẽ có nhiều du khách leo núi. Đến lúc đó, cho dù là người đứng sau chúng cũng không thể ngăn cản.

Nếu như vậy thì lần thích sát này sẽ thất bại triệt để!

Thất bại thì bản thân cũng không sao, quan trọng là việc này một khi truyền đến Bắc Địa Sở Gia thì đừng nói là hai người họ, cho dù là người đứng sau chúng cũng không thể gánh nỗi lửa giận của Sở Gia.

Tả Tông lấy ra một khẩu súng lục từ trên người, gắn nòng giảm thanh.

Chương 3: Thanh Niên Năm Tốt Của Kỷ Nguyên Mới

Dưới ánh sáng nhạt, thân súng màu bạc bóng loáng, ánh sáng lập lòe, nhìn vào rất tinh xảo.

Tam Giác Nhãn có chút kinh ngạc, vẻ mặt đờ ra: “Mày vẫn còn giữ thứ này à?”

Tả Tông không nhịn được lắc đầu thở dài, nhìn cây súng trong tay với ánh mắt tựa như đang nhìn tình nhân: “Không ngờ sau nhiều năm như vậy mà vẫn có cơ hội sử dụng nó?”

Súng và kỷ nguyên mới.

Đã có chút không ăn nhập.

Đồ vật của nền văn minh khoa học kỹ thuật này ở thời đại này tuy vẫn còn giữ lại, nhưng đối với tuyệt đại đa số các võ giả cao cấp mà nói, súng lục đã mất đi uy lực vốn có của nó.

Bởi vì chỉ cần đến xung huyệt cảnh ngũ đoạn trở về sau, ngoài loại vũ khí hạng nặng có lực sát thương mạnh, thì súng pháo tầm thường đã rất khó sát thương được họ.

Chỉ với tốc độ đáng sợ gần đến với tốc độ âm thanh thì đã khiến người ta khó mà khóa được họ. Càng không cần nói đến họ còn có năng lực phòng ngự tương đối dũng mãnh. Cho dù bị súng lục bắn vào người, nhiều nhất cũng chỉ chịu chút tổn thương ngoài da. Rất khó gây ra sự uy hiếp chí mạng.

Vậy nên tuyệt đại đa số võ giả cao cấp sớm đã vứt bỏ nó rồi.

Tả Tông cười có chút tự giễu cợt: “Năm đó là nhờ vào thứ này mà lập nghiệp, vào kỷ nguyên mới cũng không nỡ vứt bỏ. Vẫn luôn mang theo bên người, thỉnh thoảng cầm ra bảo dưỡng một chút, chơi một lát, giữ lại chút tưởng niệm, không ngờ có một ngày thật sự lại dùng đến nó.”

Nói rồi, Tả Tông nhìn về phía Sở Vũ trên bia vô tự, cười nhếch mép nói: “Không biết pháp khí hộ thể của mày lợi hại hay là khẩu Desert Eagle này mạnh hơn nhỉ?”

“Các người vẫn muốn giết tôi?” Sở Vũ cũng cười nhếch mép, nhìn hai người họ.

“Đây là sợ đến nỗi không biết sợ rồi à? Bị dọa đến điên rồi à!” Tam Giác Nhãn cười lạnh lùng, không nhịn nỗi mà lên tiếng.

“Dĩ nhiên!” Tả Tông cầm lấy súng, khí thế trên người đột nhiên thay đổi. Bỗng chốc trở lại trạng thái năm đó một súng trong tay bắn chệch mục tiêu.

Giơ tay lên móc vào cò súng.

Căn bản không cần nhắm chuẩn!

Trời sắp sáng rồi, hắn cũng đã mất kiên nhẫn!

Pằng! Pằng pằng!

Một lượt ba tiếng súng vang lên, dưới tác dụng của nòng giảm thanh âm thanh tựa như tiếng tát tay, nhưng vẫn phá vỡ sự yên tĩnh của Thái Sơn.

Tả Tông có lòng tin tuyệt đối với kỹ thuật bắn của mình, với khoảng cách gần như vậy thì cho dù trên người Sở Vũ có pháp khí hộ thể, nhưng ba phát súng của hắn đều bắn vào cùng một điểm thì tuyệt đối có thể gây ra sát thương chí mạng cho Sở Vũ!

Suy cho cùng Sở Vũ là một tên phế vật, căn bản không có năng lực né tránh.

Suy cho cùng đây là Desert Eagle có uy lực rất mạnh!

“Gặp ma rồi! Chết tiệt!” Tam Giác Nhãn ở bên cạnh bỗng nhiên hét lên một tiếng.

Tả Tông cũng vẻ mặt kinh ngạc, nhìn lên phía trên bia vô tự trống không. Bỗng nhiên cảm thấy sau lưng mình truyền đến một hơi lạnh thấu xương.

Tả Tông không dám quay đầu lại nhìn.

Thân hình Tam Giác Nhãn bên cạnh đột nhiên mềm nhũn, ngã xuống.

Tả Tông toàn thân lạnh buốt, không dám động đậy.

Lúc này sau lưng hắn truyền đến một tiếng thở dài yếu ớt: “Nói thật, cảm giác giết người thật là tệ! Thật buồn nôn!”

“Mày mày… sao mày có thể?” Từ trước đến nay đây là lần đầu tiên Tả Tông cảm nhận được khoảng cách của bản thân với cái chết lại gần đến vậy, cảm giác kinh hãi mãnh liệt khiến toàn thân hắn đều đang run lên.

Hắn đã từng luôn rất tự tin mà cho rằng dù thật sự đối mặt với cái chết thì bản thân cũng có thể thản nhiên. Nhưng hắn sai rồi, đối diện với cái chết thì không có ai có thể thản nhiên thật sự.

Dựa vào kinh nghiệm ám sát nhiều năm của hắn, rõ ràng người cộng tác với hắn Tam Giác Nhãn đã chết rồi. Nhưng Tả Tông nghĩ nát óc cũng không ra là vì sao.

Một người đã bị phế mười sáu năm, sao có thể đột nhiên trở nên khủng bố như vậy?

Lẽ nào mười sáu năm này hắn vẫn luôn ngụy trang?

Có cơ mưu sâu xa như vậy không?

Đến mức đó ư?

Ôi chao, đúng là đồ chó đẻ mưu mô!

Đồ lừa đảo!

“Hiện giờ chúng ta có thể nói chuyện tử tế không?” Sở Vũ nhíu mày, đứng ở sau lưng Tả Tông, cố nhịn sự khó chịu về mặt tâm lý sau khi giết người.

Hắn với cảnh giới xung huyệt cảnh bát đoạn, trong trường hợp bình thường muốn né ba phát đạn của Tả Tông và đồng thời giết Tam Giác Nhãn quả thực là rất đơn giản.

Thậm chí có thể né tránh trực diện, sau đó giết cả hai người!

Nhưng hắn mới hồi phục, chưa điều khiển thuần thục…

Vậy nên…

Trước khi Tả Tông bắn phát đầu tiên, Sở Vũ thực ra đã không còn ở trên bia vô tự nữa.

Lúc đó hắn vèo một cái thì đã bay ra ngoài!Nhanh hơn cả tốc độ âm thanh!

Sau đó ở phát bắn thứ hai, Sở Vũ đã chạy quá xa rồi…

Sức mạnh của hắn bị phong ấn đã mười sáu năm, đột nhiên hồi phục lại, muốn khống chế chính xác luồng sức mạnh này quả là quá khó. Cho dù Sở Vũ đã làm vô số chuẩn bị cho ngày này.

Nhưng lý luận và thực tiễn suy cho cùng là hai việc khác nhau.

Vì vậy khi Tả Tông bắn phát thứ ba, Sở Vũ lại từ chỗ xa quay trở lại, sau đó một quyền đánh vào giữa lưng của Tam Giác Nhãn, đã làm vỡ nát lục phủ ngũ tạng của tên đó.

Còn Tam Giác Nhãn khi phát súng thứ ba vang lên mới phát hiện Sở Vũ đã không còn ở trên bia vô tự nữa.

Vì vậy hắn mới nói câu gặp ma, tiếp đó hắn cảm nhận được hơi thở tử vong đang bao phủ lấy hắn, chỉ kịp nói một câu chết tiệt, chứ không kịp làm ra bất cứ phản ứng nào thì đã phải tạm biệt thế giới này rồi.

Khoảng cách cực lớn của cảnh giới chính là rõ ràng như vậy!

Tình cảnh của hai phe xoay chuyển trong chớp mắt.

Tả Tông không dám cử động, trong đầu vẫn đầy những câu hỏi, thậm chí cảm thấy bản thân có phải đang nằm mơ không?

“Nói đi, ai sai khiến hai người đến? Giết một kẻ bỏ đi như ta có cần làm to chuyện như vậy không? Hai cao thủ ngũ đoạn trở lên, chặn núi, chặn tín hiệu, đừng nói đến các công việc chuẩn bị trước đó nữa, các loại điều tra theo dõi giám sát… thật là lao tâm khổ tứ.”

Tả Tông toàn thân lạnh giá, giọng nói này hiện giờ đối với hắn mà nói giống như là giọng của ác ma.

Hắn rất khó chịu, lại còn muốn khóc nữa, mày là đồ bỏ đi thế thì bọn ta là gì? Đồ cặn bã ư?

“Tao nói sự thật thì mày có thể tha cho tao không?” Tả Tông cũng thử đưa ra điều kiện.

Tuy hắn là sát thủ nhưng hắn cũng không muốn chết. Cảnh giới này của hắn nếu sống một trăm mấy chục tuổi cũng chỉ là chơi thôi, năm nay hắn mới ba mươi chín tuổi, vẫn đang kỳ thanh xuân mà, những cục mụn trên trán và ghẻ nhọt sau lưng đều có thể chứng minh, hắn vẫn còn nhiều thời gian để sống vui vẻ.

“Không thể.” Sở Vũ nói: “Nhưng tôi có thể cho anh chết sảng khoái, ừm, cứ dùng cây mã tấu Nepal của anh được rồi, bảo đảm không có đau đớn.”

“…” - Tả Tông bỗng nhiên cảm thấy cái miệng thối của mình là một thói quen xấu.

“Anh cứ nghĩ cho nghĩ, anh có thể không nói gì cả nhưng anh chắc chắn sẽ chết không vui vẻ đâu. Là một sát thủ, anh chắc nên hiểu, cách giày vò người khác có rất nhiều. Tôi tuy không phải sát thủ nhưng có một thứ gọi là internet.”

Sở Vũ nói nhẹ nhàng, đồng thời không ngừng cảm ngộ với luồng sức mạnh dồi dào trong cơ thể.

“Kẻ sai khiến đằng sau chính là Tạ Thiên Vũ.” Trong lòng Tả Tông đấu tranh cả nửa ngày, cuối cùng vẫn nói ra một cái tên.

“Quả nhiên là vậy!” Trong mắt Sở Vũ lóe lên một tia phẫn nộ, hoàn toàn giống với suy đoán của hắn.

Dù sao cũng đã bán đứng chủ thuê rồi, khó mà tránh khỏi cái chết, bản thân nếu phải chết thì người khác cũng đừng hòng sống tốt.

Tả Tông dứt khoát nói ra hết một lần, nhắn nhủ bối cảnh của hắn và Tam Giác Nhãn, cùng với lần ám sát này đã dùng đến những quan hệ nào, bao gồm chặn núi ở phía dưới, không để du khách lên núi, bao gồm các loại hành động thu dọn tàn cuộc.

Tả Tông đều vạch trần ra hết một lần.

Cuối cùng hắn nói: “Tạ Thiên Vũ nói mày là tình địch của hắn, chỉ cần mày còn sống thì Lâm Thi Mộng sẽ mãi mãi không đến với hắn. Muốn bọn ta giải quyết mày. Nhưng muốn ám sát mày thật quá khó, mày hầu như không hề ra khỏi cổng trường, lại có vệ sĩ một năm bốn mùa âm thầm bảo vệ. Khó khăn lắm lần này mới có cơ hội. Vậy mà không ngờ là một tên bịp bợm, Sở Vũ… mày thật biết giả vờ!”
“Tôi thật biết giả vờ ư? Tôi giả vờ cái gì?” Sở Vũ có chút uất ức.

“Một người giả làm một phế vật một hai ngày còn được, giả vờ một hai năm cũng không sao, còn mày lại giả vờ đến mười sáu năm, lại còn ngoan ngoãn đi học... Ôi chao, mày không phải tên đại bịp, mày là thần của bịp bợm!”

Tả Tông thật sự không nhịn nỗi nữa mà khóc lên, nước mắt dàn dụa, uất ức hơn cả Sở Vũ nữa.

Hắn đến giờ vẫn không biết Sở Vũ rốt cuộc là cảnh giới gì, nhưng cho dù dùng đầu gối mà nghĩ thì cũng biết hắn mạnh hơn so với bản thân và Tam Giác Nhãn quá nhiều!

Chí ít là xung huyệt cảnh thất đoạn, thậm chí có khả năng là… bát đoạn!

Có ai gạt người như thế không?

Lại còn báo 110, sao mày không đi chết đi!

May mà trước đây còn muốn chơi trò mèo vờn chuột, bây giờ mới hiểu hắn và Tam Giác Nhãn mới là con chuột chính cống!

“Ồ.”

Sở Vũ trả lời nhạt một câu thì trực tiếp ra tay, một quyền đánh vỡ tâm mạch của Tả Tông.

Không dùng đến cây mã tấu Nepal đó, bởi vì như vậy hắn sẽ càng buồn nôn hơn.

Ọe!

Nhìn Tả Tông thân hình mềm nhũn ngã xuống đất, Sở Vũ không nhịn nỗi cong người nôn khan.

Cả nửa ngày trời Sở Vũ mới đỡ được một chút, thở dài một cái, xách thi thể Tả Tông và Tam Giác Nhãn đi về hướng sơn cốc phía sau.

Sở Vũ mỗi một bước đều có thể sải cả mấy chục mét, như con thoi giữa rừng, hoàn toàn không để lại dấu vết gì trên mặt đất.

Lúc thân hình của Sở Vũ xuất hiện lần nữa trên đỉnh Ngọc Hoàng thì trời đã sáng tỏ. Phía xa bắt đầu truyền đến tiếng du khách nói chuyện.

“Thật đúng là, đám người đó thật quá đáng, dựa vào cái gì mà chặn không cho chúng ta lên núi, thật là đáng ghét! Ai cho họ cái quyền đó? Không phải nói thế tục là xã hội pháp trị sao? Đây là vương pháp từ đâu thế?” Một giọng con gái lanh lảnh êm tai truyền đến.

Có một nam thanh niên mở miệng khuyên: “Thôi mà Tiểu Nhu, đám người đó vừa nhìn đã biết không phải người tốt, đều là những tay anh chị, tội gì mà nảy sinh xung đột với chúng? Ảnh hưởng đến tâm trạng.”

“Nhưng tâm trạng đã bị ảnh hưởng rồi! Người ta vốn dĩ muốn lên đỉnh Ngọc Hoàng xem ánh bình minh đầu tiên mà! Nói không chừng còn có thể cộng hưởng từ xa với tử khí tiên thiên, được một phen kỳ ngộ nữa.” Người con gái bất mãn: “Hơn nữa bọn chúng không dễ chọc giận, vậy em dễ chọc giận à? Bọn chúng không phải người tốt, em chính là… hứ, em là người tốt! Nếu không phải ông nội không cho em gây chuyện…hứ hứ!”

“Ha ha, làm gì có nhiều kỳ ngộ như thế, gần đây em xem tiểu thuyết nhiều rồi phải không? Em vừa mới học được cách lướt nét, bớt xem mấy cái tiểu thuyết trên mạng đó đi, đều có độc đấy. Thôi thôi, cũng không có gì to tát, lần này chúng ta ra ngoài là để giải khuây, cố gắng đừng gây chuyện. Ngoan, đừng giận nữa, ngày mai chúng ta lại đến lần nữa!” Chàng trai an ủi.

“Anh nói đấy nhé, không được chối đâu đấy! Anh hay mặt dày lắm!” Cô gái hình như trở nên vui vẻ trở lại, hơn nữa âm thanh cũng càng ngày càng gần.

“Có ai nói anh trai mình như em không?” Giọng chàng trai rất bất lực.

Ở thời đại toàn dân tu hành như ngày nay, thể chất của mọi người đều hoàn toàn không giống trước kia. Con đường ngày xưa cần thời gian rất dài mới có thể leo lên được thì nay đã không còn khó khăn nữa.

Hai người này chắc cũng đều là người tu hành, vì vậy tốc độ di chuyển của họ rất nhanh. Hai người vừa lên thì nhìn thấy Sở Vũ đang đứng trước miếu Ngọc Hoàng trên quảng trường.

Sở Vũ cũng đang dò xét họ.

Đây là đôi nam nữ trẻ tuổi, người nam trông khoảng hai sáu hai bảy tuổi, để đầu tóc dài nho nhã, tuy đang mặc áo quần thể thao nhưng toàn thân lại toát ra khí chất cốt cách thần tiên, phóng khoáng tuấn tú vô cùng.

Người nữ khoảng hơn hai mươi, vẻ ngoài rất đẹp, để kiểu tóc ngắn ngang tai, ngực đầy eo nhỏ, da trắng mịn màng, lông mày lá liễu, miệng nhỏ chúm chím, một đôi mắt to rất thông minh.

Nhìn thấy Sở Vũ, cô gái có chút kinh ngạc, giọng như vàng anh la lên thất thanh: “A, sao lại có người đi đến trước mặt chúng ta vậy?”

Nói rồi giống như nghĩ đến gì đó, trực tiếp nhíu mày, nhìn Sở Vũ có chút không vui: “Nè, có phải vì cậu mà đám người đáng ghét dưới đó mới chặn núi không? Đúng là nhân vật lớn nhỉ! Cậu oách như vậy ba mẹ cậu có biết không?”

Sở Vũ: “…”

Chàng trai trẻ áy náy nhìn Sở Vũ một cái, sau đó nói với cô gái: “Tiểu Nhu, nói gì vậy chứ? Không thể không hỏi rõ đầu đuôi mà đã chỉ trích người khác.”

Nói rồi lại lộ ra một nụ cười với Sở Vũ: “Xin lỗi nhé, em gái tôi từ nhỏ xấc xược quen rồi…”

Cô gái tức khí nói: “Sao phải xin lỗi hắn, anh xem, cả đỉnh Ngọc Hoàng này chỉ có mình hắn, nói không liên quan gì đến hắn thì có quỷ mới tin!”

Nói rồi, cô gái lại nhếch mép với Sở Vũ, để lộ một hàm răng trắng, liếc mắt một cái. Sau đó nói nhanh: “Anh xem, hắn không lên tiếng chứng tỏ là thừa nhận rồi!”

Sở Vũ có chút không biết làm sao, nhún vai: “Tôi nói cô gái này, tôi thừa nhận lúc nào? Cô vừa lên đến thì chỉ trích tôi như súng liên thanh, có cho tôi cơ hội giải bày à? Tôi là thanh niên năm tốt của kỷ nguyên mới đó.”

“Xí, thanh niên năm tốt gì chứ, sự thực bày ra ở đây còn có gì để giải bày? Đừng giảo biện nữa! Mọi người đều là hồ ly trên núi, còn chơi liêu trai gì chứ.” Đôi mắt to thông minh của cô gái liếc mắt mà cũng đẹp như thế.

Vẻ mặt đầy nghiêm nghị, chỉ là lời nói ra có chút hơi quá.

Sở Vũ nhịn cười, người thanh niên bên cạnh cũng có cái nhìn bất lực, dùng tay sờ trán, nhìn Sở Vũ với vẻ mặt đầy áy náy: “Em gái tôi mới biết cách lướt nét, huynh đệ đừng để bụng. Tại hạ Lâm Diệu, đây là em gái tôi Lâm Nhu, rất vui được làm quen với cậu.”

Lâm Nhu ở bên cạnh lẩm bẩm: “Em mới không vui khi làm quen với hắn đó, giả vờ khoe khoang gì chứ…”

Sở Vũ lộ ra một nụ cười: “Sở Vũ.”

Chương 4: Anh Em Lâm Gia

Lâm Diệu nghe đến cái tên này thì hơi ngẩn ra, kèm theo ánh mắt có mấy phần thăm dò: “Bắc Địa Sở Gia?”

Lâm Nhu thì có chút ngốc nghếch ngây thơ đứng bên cạnh lẩm bẩm: “Bắc Địa Sở Gia? Sở Vũ? Đó không phải là tên phế…”

“Lâm Nhu!” - Lâm Diệu nhíu mày, nhìn cô gái: “Em quá đáng rồi đó.”

Lâm Nhu cũng biết mình lỡ lời, có chút ngại ngùng le le cái lưỡi: “He he he he…”

Sở Vũ cười cười tỏ vẻ không hề gì, sau đó gật gật đầu, vẻ mặt thản nhiên: “Không sai, tôi chính là tên phế nhân đó.”

“Sở huynh đệ, thật xin lỗi, em gái tôi nó…” - Lâm Diệu nhìn em gái mình có chút quở trách, có thể nhìn ra hắn rất thương cô em gái, có chút không biết làm sao với cô ta.

Sở Vũ cười cười: “Thật sự không sao đâu, tôi cũng quen rồi.”

Trên mặt Lâm Diệu nở một nụ cười hiền lành, nhìn Sở Vũ rồi nói: “Tôi và anh Sở Lương đã gặp qua mấy lần.”

Sở Vũ hơi ngẩn ra, sau đó hiểu ra, hai anh em Lâm Diệu và Lâm Nhu ở trước mặt mình đây chắc cũng giống như hắn, đều đến từ gia tộc ẩn thế.

Sở Vũ gật gật đầu: “Đã lâu rồi tôi chưa gặp anh tôi.”

“Anh ấy rất giỏi!” Nhắc đến Sở Lương, trên mặt Lâm Diệu có mấy phần kính phục. Sau đó hỏi Sở Vũ: “Sở lão đệ sao lại đến Thái Sơn?”

Sở Vũ nói: “Tốt nghiệp rồi, sắp phải đi làm rồi nên muốn nhân cơ hội còn rảnh rỗi đi ra ngoài giải khuây một chút.”

Lâm Diệu gật đầu, trong mắt lộ ra mấy phần sáng tỏ, hiển nhiên là biết tình hình của Sở Vũ. Hắn đổi chủ đề: “Có thể gặp mặt ở đây cũng là một cái duyên, chi bằng lát nữa chúng ta cùng xuống núi đi uống một ly nhé?”

Sở Vũ vừa muốn nói thì chuông điện thoại đột nhiên reo lên. Tả Tông và Tam Giác Nhãn đã bị hắn chôn rồi, tín hiệu trong đỉnh Ngọc Hoàng tự nhiên cũng khôi phục lại bình thường.

Sở Vũ nhìn cuộc gọi đến hiển thị…110, trên mặt lộ ra một nụ cười nhạt, ra hiệu với Lâm Dược một cái rồi ấn phím nghe.

“Sở Vũ, cậu đang ở đâu vậy?”

Đầu dây bên kia truyền đến một giọng con gái trong trẻo êm tai như tiếng chuông bạc, chỉ là nói chuyện có chút không khách sáo: “Cậu có biết cậu như vậy rất nguy hiểm không? Nếu không phải vệ sĩ của cậu tìm đến chỗ chị, chị còn không biết cậu lén chạy ra ngoài đó! Cậu muốn làm gì? Muốn lên trời sánh vai cùng với mặt trời à?”

Sở Vũ nhìn qua Lâm Diệu và Lâm Nhu ở cạnh bên, hắn rất rõ đối với võ giả mà nói, nghe được nội dung trong điện thoại không khó. Nhưng cuộc điện thoại này cũng không có gì, hắn cũng không quá để ý.

Hai người đó đều ngẩng đầu ngắm trời, vẻ mặt kiểu gió nhẹ mây trôi, hình như đang xem ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm trước bình minh, thực tế là đang vểnh tai lên nghe lén.

Sở Vũ mặt không chút biểu cảm trả lời: “Chị cả, chuyện cười cũ rích mấy chục năm trước mà cứ đem ra nói có gì vui không?” Nói rồi nửa như có ý nửa không nhìn Lâm Nhu một cái.

Lâm Nhu liền có chút tức giận, cái tên này thật quá xấu xa, nhìn có vẻ như đang nói cô gái ở đầu dây bên kia, trên thực tế là đang châm chọc cô!

Cái gì mà chuyện cười cũ rích mấy chục năm trước, ta thích thì cậu quản được à?

Nhưng chưa đợi cô ấy nói gì, cô gái đầu dây bên kia đã nổi giận trước.

“Chị cả? Ai là chị cả của cậu hả? Chị là chị của cậu! Không phải chị cả! Dám nói như vậy với chị? Tiểu tử thối cậu có bản lĩnh rồi phải không? Nói, bên cạnh cậu có phải có cô gái khác không? Có cần chị giữ thể diện cho cậu không? Hi hi hi, cậu cầu xin chị đi!”

Sở Vũ có chút chột dạ nhìn Lâm Nhu bên đó một cái, khóe miệng giật giật. Bó tay, cái người chỉ lớn hơn hắn một ngày tuổi mà cứ tự xưng là chị hắn quả thực là quá hiểu hắn.

Lâm Nhu nghe lén bên cạnh thì vẻ mặt ngây ngốc, cô cảm thấy rất kinh ngạc về khả năng phán đoán của cô gái ở đầu dây bên kia cảm thấy rất kinh ngạc.

Giọng nói ở đầu dây bên kia tiếp tục truyền đến: “Vừa đoán đã trúng! Ghê nha, biết ra ngoài trêu gái rồi, lúc nào dẫn đến cho chị xem thử, chị nói cho cậu biết nhé, nếu chị thấy không vừa mắt thì tuyệt đối không cho cậu dẫn về nhà! Cậu đừng quen thân phận của mình!”

Lâm Nhu liền có chút nổi giận, mở to mắt nhìn chằm chằm Sở Vũ.

Dựa vào cái gì chứ, cô là cái thá gì! Thân phận gì chứ! Xuất thân của tôi còn cao hơn cô nhé? Tôi cần cô nhìn vừa mắt sao?

Nhưng mà nghĩ lại, việc đó có quan hệ gì với bản thân đâu? Nằm cũng trúng đạn ư?

“Ha ha ha, chị không phải không biết, người em thích là chị. Đoán mò gì chứ, ngẫu nhiên gặp được hai người bạn của anh trai thôi.” Sở Vũ cười lên, nói rất tùy tiện.Đầu dây bên kia liền không nói nữa.

Yến Kinh cách xa ngàn dặm, tầng trên cùng của một tòa nhà chọc trời, trong một văn phòng rất rộng, một mỹ nhân rất đẹp ngồi trên ghế giám đốc phía sau cái bàn lớn, có chút ngây ngốc nhìn bộ móng tay đỏ mình vừa sơn xong.

Bàn tay ngọc ngà cầm điện thoại có chút run run, trên mặt có mấy phần hơi hoảng loạn, trong ánh mắt còn có chút bất ngờ.

Trong lòng nhủ thầm: Tên tiểu tử thối này, không phải gặp nguy hiểm sao? Sao đột nhiên giống như biến thành một người khác vậy? Gan cậu ta sao lớn vậy chứ? Lại dám tỏ tình với mình? Đúng là đáng đánh!

“Tiểu tử thối, cảnh cáo cậu nhé, mau cút về đây cho chị, bớt dùng bài đa sầu đa cảm của bọn con gái đi, không thể tu luyện thì đã sao? Mấy chục năm trước cả thế giới mọi người đều không thể tu luyện, cũng không phải đều sống tốt đó sao? Cậu còn dám chơi trò mất tích, chơi mất tích cũng không sao nhưng quan trọng là đến cả chị mà cậu cũng dấu! Cậu nghe rõ đây, cho cậu ngày… à không, thời gian một ngày, trước giờ này ngày mai lập tức xuất hiện trước mặt chị! Chị ở Yến Kinh chờ cậu, sau đó sẽ cùng cậu đi Long Thành! Được rồi, chị rất bận, cứ vậy nhé, cúp đây!”

Trong điện thoại truyền đến tiếng máy bận.

Khóe miệng Sở Vũ giật giật, nhủ thầm: cảm thấy nha đầu này nhận ra cái gì rồi ấy?

Nhưng trong lòng hắn lại cảm thấy rất ấm áp, hắn biết nha đầu này miệng cứng nhưng mềm lòng, sợ bản thân đi Long Thành bị ức hiếp nên muốn đi cùng hắn, dọa mấy người đó một chút.

Đúng vậy, một trong mười Thiên Kiêu trẻ tuổi trên bảng Thiên Kiêu Hoa Hạ, cô ấy nếu thật sự cùng hắn đi Long Thành thì người bên đó nhất định sẽ rất ngạc nhiên, thậm chí sẽ có chút kiêng dè nhỉ?

Nhưng mà… nha đầu em chắc chắn không biết, anh đã không phải là phế nhân nữa rồi!

Anh hiện giờ là Thiên Kiêu thật sự!

Trong lòng Sở Vũ nghĩ vậy rồi cất điện thoại lại, cười với Lâm Diệu một cái: “Xin lỗi anh Lâm, chỗ tôi có chút chuyện, lúc nào anh Lâm đi Long Thành thì chúng ta lại gặp nhau!”

Lâm Nhu ở bên cạnh không nhịn nỗi mà hứ một tiếng, trong lòng nghĩ tên này thật không biết cân nhắc, có biết anh trai tôi là ai không? Vậy mà mà không nể mặt, cũng không để lại số điện thoại, chỉ một câu “sau này gặp lại”? Rõ là miễn cưỡng!

Điều khiến Lâm Nhu không ngờ là anh trai cô lại chủ động trao đổi cách thức liên lạc với Sở Vũ, hình như rất có hứng thú với Sở Vũ nên muốn kết giao.

Tiếp theo Sở Vũ cáo từ Lâm Diệu. Sau đó nhìn Lâm Nhu một cái, cười nói: “Trên mạng có rất nhiều từ mới, còn nữa nhớ về xem nhiều sách vào nhé, em gái nhỏ.”

“Ai là em gái của cậu? Còn nữa… cậu dám nói tôi không có văn hóa? Cậu… cậu đứng lại cho tôi!” Lâm Nhu tức đến nghẹn cổ, hướng về phía bóng lưng của Sở Vũ không thèm quay đầu mà nhe răng, huơ huơ nắm đấm nhỏ.

Mắt nhìn theo Sở Vũ đang men theo bậc cấp dốc đứng, từng bước đi xuống. Lâm Diệu cứ luôn trầm tư gì đó, một lúc lâu vẫn không thu ánh mắt lại.
“Anh, anh sẽ không thật sự coi hắn như một nhân vật chứ?” Lâm Nhu vẫn có chút bất bình, tên đó nói chuyện thật đáng ghét.

Lâm Nhu chớp chớp đôi mắt to linh động nhìn anh của cô, giữa trán có nét khó hiểu.

Người khác không hiểu nhưng cô quá rõ anh trai của mình là một ngươi rất kiêu ngạo.

Tuy anh trai chưa lọt vào top 10 bảng Thiên Kiêu, nhưng trong lòng Lâm Nhu thì những Thiên Kiêu trong top 10 đó không thể sánh bằng anh trai cô.

Sở Vũ tuy cùng là con cháu của gia tộc ẩn thế, nhưng lại là một phế nhân. Cho dù là đám con cháu ưu tú của các gia tộc ẩn thế khác, thậm chí là những người trong top 10 bảng Thiên Kiêu cũng không có mấy ai có thể khiến anh trai cô chủ động đi kết giao. Vì vậy cô rất hiếu kỳ.

“Em thấy sao?” Lâm Diệu cuối cùng cũng thu mắt lại, mỉm cười nhìn em gái mình.

“Em cảm thấy… hắn đích thực có chút, ừm, có chút không giống lắm với lời đồn.” Lâm Nhu hơi cau mày, nói nhỏ: “Sở Vũ theo như lời đồn thì lúc nhỏ là một thiên tài tuyệt thế, sau đó không biết vì nguyên nhân gì mà bị phế, trở thành một người bình thường. Nhưng vừa nãy khi hắn nhìn thấy chúng ta, đâu có giống như là một người phế chứ? Thậm chí em còn có cảm giác bị hắn nhìn thấu. Hơn nữa cử chỉ và phản ứng của hắn thực sự là quá bình thản rồi, đó không phải là giả vờ, mà là một kiểu… tự tin, đúng, đó là tự tin!”

Lâm Diệu gật gật đầu, nói: “Em nói không sai. Thứ nhất, đám người chặn núi ở dưới chân núi Thái Sơn tuyệt đối không phải là người của Sở gia. Những người đó đều nói đặc giọng địa phương, là một đám anh chị, thế lực của Sở gia không vươn được đến đây; Thứ hai, người vừa gọi điện cho Sở Vũ nếu anh đoán không lầm thì chắc là Lâm Thi Mộng!”

“Lâm Thi Mộng? Anh là nói… Lâm Thi Mộng của Bắc Địa Lâm Gia? Lâm Thi Mộng của top 10 xếp hạng bảng Thiên Kiêu Hoa Hạ?” - Lâm Nhu có chút không dám tin nhìn anh trai của mình: “Họ… sao có thể? Cô ta sao có thể có quan hệ tốt với Sở Vũ như vậy?”

“Đúng vậy, anh cũng cảm thấy rất bất ngờ. Hai người tuy đều xuất thân phương bắc, nhưng một người ở trên trời, một người ở dưới đất, thân phận địa vị chênh nhau rất lớn. Nếu không phải anh từng gặp mặt người con gái Thiên Kiêu cùng họ đó một lần, nhớ giọng của cô ta thì anh cũng không dám tin đó là thật.” Lâm Diệu cảm thán.

“Anh không phải cũng là fan của Lâm Thi Mộng? Yêu thầm người ta đó chứ?” Lâm Nhu vẻ mặt trêu chọc nhìn anh trai mình.

“Yêu thầm gì chứ, đừng nói bậy.” Lâm Diệu có chút ngại ngùng.

Một cô gái như Lâm Thi Mộng, thuộc loại nữ thần chân chính, không có mấy nam nhân dám nói bản thân không rung động với nữ nhân này.

Nhưng đối với Lâm Diệu mà nói, Lâm Thi Mộng tuy đủ xinh đẹp nhưng lại không phải kiểu mà hắn thật sự ngưỡng mộ.

“Việc này có chút thú vị. Có thể người bên ngoài đều không nghĩ đến, một viên minh châu rực rỡ nhất của Bắc Địa Lâm Gia lại có quan hệ tốt như thế với thiếu gia phế nhân Sở Vũ của Sở gia.” Trên mặt Lâm Diệu lộ ra vẻ suy nghĩ tìm tòi.

Hồi lâu sau, hắn nhìn em gái với vẻ cưng chiều: “Tiểu Nhu, lẽ nào em không cảm thấy nơi này có chút khác khác?”

Lâm Nhu ngẩng đầu lên, có chút ngây ngốc nhìn anh trai mình: “Có gì khác? Đỉnh Thái Sơn linh khí dồi dào hơn? Không đủ linh khí bằng nhà chúng ta mà?”

“Em cảm nhận lại một chút nữa? Nha đầu em thiên phú tốt như vậy, ở lĩnh vực phong thủy càng là người ưu tú nhất trong gia tộc. Nhưng lại không chịu dụng tâm, thực ra nếu em nỗ lực thêm một chút thì anh cũng không đến nỗi phải gánh áp lực lớn như vậy…”

“Được rồi được rồi, anh là con trai mà! Cũng không thể chuyện gì cũng bảo một cô gái nhỏ như em phải gánh đúng không?” Lâm Nhu nói với vẻ bướng bỉnh.

Nhưng ngay lập tức khuôn mặt nhỏ xinh xắn của Lâm Nhu lộ ra vẻ nghiêm túc, bắt đầu cảm nhận hẳn hoi.

Rất nhanh chóng mắt của cô sáng lên: “Ở đây đã từng xảy ra chiến đấu! Hơn nữa…thời gian rất ngắn thì đã kết thúc rồi!”

Lâm Diệu gật gật đầu: “Nhưng khi anh và em đi lên thì chỉ có một mình hắn ở đây. Nhớ đến đám người chặn núi phía dưới, rồi nhớ đến cuộc điện thoại mà Lâm Thi Mộng gọi cho Sở Vũ? Thực ra còn có… phía trên này, có mùi hỏa khí, có người đã nổ súng ở đây!”

“Anh đã dùng Thiên Cơ Thuật rồi ư?” - Lâm Nhu có chút kinh ngạc nhìn Lâm Diệu: “Anh lại vì cái tên này mà dùng đến Thiên Cơ Thuật mỗi tháng chỉ được dùng một lần?”

Lâm Diệu thật thà gật đầu: “Sở Vũ này trên người có chút thành tựu, Thiên Cơ Thuật của anh không nhìn thấu hắn!”

“Sao có thể chứ?” - Lâm Nhu hoàn toàn kinh ngạc.

“Ừm, lần sau có cơ hội sẽ đi Long Thành một chuyến, dù sao phải tìm cơ hội làm bạn với hắn.” Lâm Diệu nói với vẻ nghiêm túc.

Lúc này bắt đầu có nhiều du khách bước theo bậc đá đi lên. Từ xa xa có thể nghe thấy tiếng họ cười nói.

Lâm Diệu nhìn em gái một cái, hai người gật gật đầu, chỉ nhảy mấy bước thì nhanh chóng biến mất trên đỉnh Ngọc Hoàng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau