VÌ SAO DUY NHẤT TRÊN BẦU TRỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vì sao duy nhất trên bầu trời - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Là cô gái hết sức “đen tối”, trước khi đến đoàn phim, Giản Duy cũng từng trải qua rất nhiều lần cho trí tưởng tượng bay xa. Ví dụ như cô liên tục tuyên bố với Lại Hiểu Sương, bản thân đi chuyến này là vì ngủ với nam thần. Quê quán phụ lão hương thân làm chứng, Giản Duy thề phải bò lên giường của Giang Ngật!

Đáng tiếc từ đó đến nay chỉ là ngoài miệng thì sôi nổi hào hứng, chứ thực tế thì chưa từng nghĩ tới sẽ thật sự làm gì. Đương nhiên, cô lại càng không hề nghĩ tới, ngày đầu tiên mình đến trường quay… Đã đối mặt với chỗ kín của nam thần!

Hình ảnh trước mắt quá mức giật mình, trong đầu Giản Duy giống như có pháo hoa mừng năm mới, toàn bộ bùm bùm nổ tung!

Mình, mình, anh ấy… Nhìn thấy gì?

Mình mù rồi!

Giang Ngật trơ mắt nhìn mặt cô gái càng ngày càng đỏ, bất ngờ nhìn thẳng anh, lập tức giống như con mèo xù lông, hoảng loạn né tránh. Cuối cùng đem mặt chôn lên lưng mèo, dường như muốn dùng cách này để giấu mình.

Anh cũng nhận ra sự quái dị của tư thế này. Một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, đỏ mặt ngồi xổm bên chân mình, đối mặt với mình…

Giang Ngật ho nhẹ một tiếng, thân thể di chuyển không để lộ dấu vết. Mặt anh không biểu hiện gì ngước mắt lên, đúng lúc nhìn thấy cửa phòng bị đẩy ra, có người đến.

Giản Duy không nhìn được những thứ này, chỉ nghe thấy tiếng bước chân càng ngày càng gần. Trong lòng cô bối rối, hối hận chính mình quá xúc động, lại trốn đi như vậy. Nếu như bị phát hiện, còn chưa biết nên giải thích thế nào đây!

Hơi tò mò người đến là ai, nếu như chỉ là nhân viên làm việc bên cạnh Giang Ngật, có lẽ cô cũng không cần trốn…

“Giang Ngật, anh trốn ở đây làm gì?” Âm thanh lạnh lùng của Chu Bội Bội, xuyên qua mặt bàn chui vào tai Giản Duy.

Lại là cô ta. Giản Duy tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Giang Ngật không đáp lại ngay. Chu Bội Bội phát hiện anh nhìn chằm chằm vào mặt mình, nhìn một lúc lâu đột nhiên mới cười một tiếng, như nhớ tới chuyện gì đó rất vui.

Anh dựa vào lưng ghế, thản nhiên nói: “Nên để tôi hỏi cô, không ở dưới quay phim, chạy tới đây làm gì?”

“Ngày đầu tiên thầy Giang đến đoàn phim, tôi mới vừa nhớ ra, còn chưa chào đón anh.”

Chu Bội Bội nói vậy, Giản Duy lại nghe ra sự kỳ quái, có lẽ Giang Ngật cũng nghe ra, cho nên anh cũng không đáp lời.

Chu Bội Bội dừng một chút, lại hỏi: “Chu Tĩnh đâu, cô ta không đi cùng anh sao?”Chu Tĩnh? Sao lại nhắc tới chị ta?

Giản Duy nhíu mày. Cô vẫn nhớ, Chu Tĩnh không chỉ là người đại diện của Giang Ngật, mà còn là người đại diện của Chu Bội Bội, hai người là đồng môn. Cũng vì điều này, mặc dù đây là lần đầu tiên hai người họ hợp tác đóng cặp, trên mạng lại sớm có fan CP của hai người, ảo tưởng về câu chuyện đàn anh đàn em sẽ thành thân thuộc.

“Chị Tĩnh có việc đi Hong Kong. Tôi chỉ đến trường quay thôi, không cần chị ấy theo cùng.”

Chu Bội Bội lạnh lùng cười một tiếng, nói: “Ra vậy. Tôi còn tưởng rằng, chị ta không có mặt mũi nào gặp tôi, cho nên trốn tránh không dám tới.”

Cô ta chưa đóng cửa, sau lưng là hành lang trống trải. Giang Ngật một lần nữa gác chân lên bàn, cười đáp: “Có lời gì cứ nói, đừng quấy rầy giấc ngủ của tôi.”

“Anh đúng là thiếu kiên nhẫn. Lúc cùng Chu Tĩnh tính kế tôi, cũng là thái độ này? Xem cái này đi, anh không biết là bản thân thiếu tôi một lời giải thích sao!”

Chu Bội Bội nói xong, ném một thứ lên bàn. Là di động của cô ta, trên màn hình là một bài báo mạng, tầm mắt Giang Ngật dừng trên đầu đề.

“Chuyện tình cảm của Chu Bội Bội được phơi bày ra ánh sáng! Cùng ca sĩ Giang Ngật xuất hiện ở sân bay, đêm khuya chung xe rời đi!”

Phía dưới có vài tấm hình minh họa, một tấm là đường xe sân bay hỗn loạn, khuôn mặt cô gái mơ hồ, trong đám đông vây quanh chui vào xe Giang Ngật, những tấm sau đều là chụp xe chuyên dụng của anh.

Giang Ngật nhìn khoảng ba giây, cuối cùng nâng tay đè lên trán, vẻ mặt có chút không biết nên khóc hay cười. Một lúc lâu sau, anh mới khẽ thở dài, nói: “Cái này là hiểu lầm.”Chu Bội Bội khoanh tay, ánh mắt càng thêm trào phúng.

Tầm mắt của anh lơ đãng liếc về phía dưới bàn, cô gái còn co người trong đó. Cô ấy lần nữa ngẩng đầu, đang mở to mắt nhìn mình, dường như muốn biết tình huống bên ngoài là thế nào. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập căng thẳng, con mèo nhỏ bị cô che miệng, Giang Ngật thật sự lo lắng Giản Duy sẽ làm nó chết ngạt.

Anh ngước mắt, nuốt xuống lý do thực sự, chỉ nói: “Tôi biết cô đang hoài nghi những gì, nhưng, Bội Bội, lần này là cô nghĩ nhiều rồi.”

Sắc mặt Chu Bội Bội hơi thay đổi. Vẻ mặt Giang Ngật bình thản, giống như xưa. Cô ta trầm mặc rất lâu, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm: “Không phải lần đầu tiên. Một mặt chị ta sợ tôi phá hủy lời hẹn, dùng hết thủ đoạn thể hiện với tôi. Một mặt lại lo lắng tôi thật sự hủy hợp đồng, phòng ngừa chu đáo, lợi dụng tôi tuyên truyền giúp anh hoặc mấy người kia. Loại người hai mặt này, còn không đề cập trước với tôi, thật sự khiến tôi đặc biệt phản cảm.”

Chu Bội Bội cười nhạo một tiếng: “Dù sao Chu Tĩnh vẫn luôn nghĩ tôi không thể nổi tiếng. Nếu để cho chị ta chọn, nhất định hy vọng người nhận “Đại Hán Phi Yến” là anh, nói không chừng giờ này trong lòng vẫn còn đang hối hận.”

Hình như Giản Duy đã hiểu.

Cơn giận của Chu Bội Bội, không phải là hướng về phía Giang Ngật, mà là hướng về phía Chu Tĩnh – người đại diện của cả hai. Dựa theo những gì cô biết, dưới trướng của Chu Tĩnh có năm nghệ sĩ, trước mắt chỉ có mình Chu Bội Bội thuận lợi ra mắt, Giản Duy còn nghĩ Chu Bội Bội rất được coi trọng, bây giờ nhìn lại, tự nhiên không phải thế?

Không đợi cô hiểu rõ ràng, Chu Bội Bội đã nói tiếp: “Tôi biết rõ anh với chị ta là người một nhà. Giang Ngật, sự kiện này anh thừa nhận cũng tốt, không thừa nhận cũng được, tôi cũng phải tính lên đầu anh. Tôi đồng ý đóng cặp với anh đã coi như hết lòng giúp đỡ, tiếp đến, chớ có trách tôi không niệm tình đồng môn.”

Đây đúng là uy hiếp mà.

Tim Giản Duy đập mạnh, nhịn không được hít một ngụm khí lạnh, trong căn phòng yên ắng phá lệ rõ ràng.

Vẻ mặt Chu Bội Bội lập tức thay đổi, không thể tin nhìn sang: “Ai ở đó!”

Cô ta vài bước tiến lên, định đến nhìn xem, Giang Ngật lại không đếm xỉa duỗi tay ra, một phen nắm lấy tay Chu Bội Bội.

Cô ta giận dữ: “Giang Ngật, anh làm gì vậy? Buông ra!”

“Tôi cho cô đi vào, đã là hết lòng giúp đỡ, lại tiếp tục tiến lên, chớ có trách tôi không niệm tình đồng môn.” Giang Ngật cười nói.

Chu Bội Bội sửng sốt. Trong nháy mắt cô ta cho rằng anh đang đáp trả một cách mỉa mai, nhưng vẻ mặt của Giang Ngật lại rất thoải mái, không hề giống như bị lời nói của mình chọc giận.

Chương 17

Cô ta định giãy giụa, nhưng mà sức lực của nam nữ đối lập quá xa, anh chỉ dùng một tay, đã làm cho mình không cách nào nhúc nhích.

Chu Bội Bội tức giận mắng lại: “Anh giấu ai bên trong? Lại muốn chơi hoa chứ gì? Thật sự nghĩ là tôi hết cách với anh sao!”

Giản Duy có ngu đi nữa, cũng biết rõ mình đang gây phiền toái cho anh. Mặc dù bên ngoài là cô không muốn đối mặt với Chu Bội Bội, nhưng nghĩ đến Giang Ngật bởi vì mình mà đắc tội nữ chính có quyền phát biểu cao nhất ở đoàn phim, cô vẫn hạ quyết tâm, chuẩn bị chui ra đi giải thích rõ ràng.

Còn sau khi mặt mình bị nhìn thấy sẽ có phiền phức gì, kệ đi…

“Quay lại!”

Mới vừa di chuyển ra phía trước một chút, đã bị âm thanh này hù dọa giật mình. Giang Ngật không hề cúi đầu, nhưng Giản Duy lại hiểu, anh đang nói cho cô nghe.

Cô cắn môi, lại di chuyển ra ngoài một chút. Giang Ngật lạnh lùng nói: “Đừng để tôi phải nói lần thứ hai.”

Trước bàn làm việc, gương mặt nghiêng anh tuấn của người đàn ông, hiếm khi nghiêm túc đến thế.

Giản Duy ôm mèo, đáng thương rụt về.

Lúc này Giang Ngật mới nói: “Chu Bội Bội, cô và chị Tĩnh muốn đấu thế nào là chuyện của hai người. Trước kia tôi không tham dự, sau này cũng không muốn tham dự. Tin tức lần này coi như là tôi nợ cô, muốn trả lại thế nào đều tùy cô, nhưng cô phải đáp ứng tôi, đừng dính líu đến người thứ ba.”

Chu Bội Bội nhìn người đàn ông trước mặt, chậm rãi tỉnh táo lại.

Vừa rồi là cô ta quá kích động, cẩn thận ngẫm lại, Giang Ngật trước đó không biết rõ mình sẽ đi qua, cũng không cần phải giấu người để hãm hại mình. Ngược lại, chắc là do mình đột nhiên xuất hiện, quấy rầy chuyện tốt của anh ta.

Ánh mắt xẹt qua mặt bàn, dừng lại trên cổ áo nửa mở của anh, cả trang phục có hơi lộn xộn. Giọng điệu của cô ta như đang chế giễu: “Tôi còn tưởng rằng, Chu Tĩnh hao phí tâm lực lớn như vậy để nâng đỡ, anh sẽ để hết tâm tư lên việc quay phim. Không nghĩ tới, mới đến đoàn phim ngày đầu tiên, thầy Giang đây đã không chịu nổi cô đơn rồi.”

Giang Ngật không lên tiếng.

Chu Bội Bội khinh miệt liếc anh một cái: “Tự giải quyết cho tốt đi.” Nói xong cô ta nghiêng đầu bước ra khỏi phòng làm việc.

Giang Ngật đưa mắt nhìn cô ta đi xa, đứng dậy đóng chặt cửa, ngồi lại ghế rồi nói: “Đi ra đi.”
Mấy giây sau, một cái đầu nhô ra, tiếp theo là nửa người trên. Cô gái nửa quỳ trên mặt đất, bò ra ngoài từng chút một. Vẻ mặt cô thống khổ, miệng cũng mím thành một đường thẳng, nguyên nhân chắc là do ngồi lâu không cử động, một lát sau mặt không chút thay đổi vươn tay ra. Thấy thế, Giang Ngật hỏi: “Tê sao?”

Giản Duy mượn cánh tay anh, cuối cùng cũng đứng lên được: “Tê…” Ngồi xổm lâu như vậy, chân cô sắp không còn là của chính mình nữa rồi!

“Cho nên lần tới, đừng chọn nơi ngu xuẩn như thế để trốn.” Giang Ngật nói.

Lời dạy bảo ân cần đến từ nam thần, Giản Duy chỉ có thể khiêm tốn tiếp nhận. Tròn Ung Ủng còn nằm sấp trong lòng cô, vừa rồi suốt cả quá trình, nó lại không hề kêu, Giang Ngật nhìn chằm chằm viên thịt kia, nói: “Mèo của cô biết nhìn hơn chủ đấy.”

Huhu, bị phê bình. Giản Duy xấu hổ cúi đầu, hận không thể lập tức viết bản kiểm điểm năm nghìn chữ cho nam thần.

Trong phòng nhất thời yên lặng. Cô nghĩ đến chuyện vừa rồi, vẫn là không nhịn được hỏi: “Cái đó, tin tức mà hai người nói, là gì ạ?”

Đầu ngón tay của Giang Ngật gõ nhẹ lên tay vịn: “Không có gì.”

Giản Duy dừng một chút: “Hình như cô Chu rất tức giận. Anh đắc tội với cô ấy, sẽ gặp rắc rối sao ạ?”

“Tôi nói tôi gặp rắc rối, cô sẽ bảo vệ tôi à?” Anh đột nhiên nhướn mày, cười mà như không.
Giản Duy bất ngờ, hai má lần nữa nóng bừng, đần độn nhìn anh.

Đôi mắt đen nhánh của người đàn ông, có ánh sáng mơ hồ lóe lên, giống như mong đợi. Cô mê muội, mấp máy môi, vừa định trả lời, anh lại lắc đầu mỉm cười: “Trước tiên cô hãy tự quản tốt bản thân đi.”

Lời nói của Giản Duy bị chặn lại trong cổ họng, buồn bã mất mát cúi đầu xuống.

Một lát sau, cô thấp giọng nói: “Không phải em tới quấy rối đâu. Các anh thiếu một con mèo, em mang mèo đến quay phim. Em cũng nghĩ tới nếu gặp phải Chu Bội Bội thì nên làm sao bây giờ, em có khẩu trang, chỉ là vừa rồi không cẩn thận đánh mất …”

Ngón tay vuốt lông của con mèo nhỏ từng chút một, giống như đang chải lên tâm tư ngổn ngang của chính mình.

Giang Ngật nhìn Giản Duy, cô tránh né ánh mắt của anh, khẽ cắn môi, rơi vào trong mắt anh, lại như có phần oan ức.

Bản thân săn sóc cô ấy như vậy, thậm chí còn không dám ngủ chỉ để che giấu cho cô ấy, vậy mà cô ấy lại còn cảm thấy oan ức?

Giang Ngật có chút nhức đầu. Quả nhiên trên đời này khó hầu hạ nhất, chính là cô gái thích bạn, hơi nặng lời cũng không được, không thì có thể lập tức khóc cho bạn xem.

Anh đứng dậy, đi vòng qua trước một bên ngăn tủ. Giản Duy chờ trong chốc lát, Giang Ngật mới trở lại, trong tay còn cầm thứ gì đó.

Là một cái khẩu trang mới. Sương mù ở Bắc Kinh rất nghiêm trọng, đồ vật này khắp nơi đều không thiếu.

Ngón tay Giang Ngật thon dài, nhẹ nhàng linh hoạt căng dây hai bên, khom lưng đeo lên lỗ tai cô. Vành tai của cô gái trắng muốt, bởi vì động tác của anh mà nhiễm lên một màu hồng phấn, vài sợi tóc kẹp ở bên trong, anh kiên nhẫn rút ra. Sau khi lấy ra, hơn nửa gương mặt của cô đều bị che kín, chỉ lộ ra đôi mắt trong suốt.

Anh cười nhạt một tiếng: “Tôi và Chu Bội Bội sớm đã có mâu thuẫn, có chuyện hôm nay hay không, cô ta cũng sẽ tìm tôi gây phiền toái.”

Giản Duy chớp mắt mấy cái. Đây là, anh đang an ủi mình sao? Nói cho mình biết, tất cả mọi chuyện đều không liên quan đến mình…

Tầm mắt Giang Ngật dừng trên thẻ công tác của Giản Duy. Hôm nay cô mặc áo sơ mi trắng, phần ngực có chút bó, dây đeo rủ xuống, phập phồng theo hô hấp.

Ánh mắt anh không thay đổi, nhẹ giọng nói: “Giản Duy, thì ra tên cô là thế.”

Chương 18

@Nhật ký của Tròn Ung Ủng: Vẫn cho rằng, trong tưởng tượng anh là tốt đẹp nhất. Nhưng hóa ra, con người thật của anh còn tuyệt vời vượt xa tưởng tượng của em. [ tim ]

Là weibo mèo cưng có hơn một triệu người theo dõi – “Nhật ký của Tròn Ung Ủng” không được coi là đặc biệt chịu khó cập nhật, nhưng tính bình quân ra, thì cơ bản mỗi ngày đều sẽ có một tấm hình bán manh của Tròn Ung Ủng. Nhưng gần đây lại có chút khác thường, ba ngày liên tục không thấy cô chủ có động tĩnh, thật vất vả login, lại đăng một đoạn caption không đầu không đuôi như thế.

Các fan ào ào suy đoán: “Cô chủ đang yêu sao? Xuân tâm nảy mầm nha ~ “

“Hình như là vậy. Cũng tốt, Ung Ủng lớn rồi, nên tìm bố cho em ấy. [ mặt vui mừng ]”

“Móa, lẽ nào cậu thấy anh nhà rồi? Tối hôm qua cậu đi đón máy bay hả?!”

Giản Duy nhìn thấy bình luận cuối cùng, đến từ cô bạn tốt có nick “Bí Đỏ-chan Muốn Làm Giang Phu Nhân” trong hội fan.

Cô ấy là người mà Giản Duy quen được khi làm fan hâm mộ. Một đêm khuya của sau năm về trước ở diễn đàn fan của Giang Ngật, hai người vừa gặp đã thân, thiên lôi động đến địa hỏa. Trải qua thời gian dài như vậy, trong fandom người đến kẻ đi, hai người lại thủy chung cuồng dại với nam thần không thay đổi. Mặc dù cả hai chưa từng gặp nhau ở ngoài đời, trên thực tế quan hệ lại thân thiết hơn cả bạn tốt.

“Anh nhà” trong miệng Bí Đỏ-chan, đương nhiên chính là Giang Ngật. Lời của Giản Duy – người khác có thể không rõ nội tình, cô ấy lại khá nhạy cảm, chỉ chút xíu đã đoán ra chân tướng.

Giản Duy còn đắm chìm trong niềm vui sướng được Giang Ngật gọi tên, tràn trề khát vọng chia sẻ với cả thế giới nam thần tốt thế nào. Mặc dù bởi vì một chút nguyên nhân, không thể nói thật toàn bộ, nhưng vẫn gửi tin nhắn riêng, thừa nhận một nửa: “Đúng vậy, mình nhìn thấy anh ấy. Chỉ có điều không phải là cố ý đi đón máy bay, lúc đến Bắc Kinh ngẫu nhiên gặp được.”Bí Đỏ-chan lập tức ghen tị trực tiếp gào khóc, Giản Duy bất đắc dĩ nói: “Đừng giả bộ giống như chưa từng nhìn thấy. Số lần cậu gặp anh nhà, trong hội fan mà xếp thứ hai thì không ai dám xếp thứ nhất đâu.”

Khác với Giản Duy hoa si ở xa, Bí Đỏ-chan liên tục phấn đấu ở tuyến đầu theo đuổi thần tượng, từng nhiều lần tổ chức hoạt động họp fan, ở trong hội fan của Giang Ngật cũng có chút danh tiếng. Thậm chí cô ấy còn được trò chuyện với Lâm Hạo – trợ lý của Giang Ngật, mặc dù chưa nói quá hai lần, nhưng chỉ cần thế cũng đủ để những người không được ở gần nam thần như cô ghen tị.

“Trước kia có thấy cũng vô dụng! Tối qua, tối qua không giống! Mình hối hận muốn chết, vì cái gì không đi, như vậy có thể nhìn rõ rồi!”

Tối qua, có gì đặc biệt sao? Lòng Giản Duy đột nhiên nhảy dựng, Bí Đỏ-chan đã hỏi: “Nếu cậu đã ở đấy, có thấy rõ không? Tối qua người phụ nữ ở chung với anh nhà, thật sự là Chu Bội Bội?!”

Vẻ mặt Giản Duy như bước vào mộng, Bí Đỏ-chan lại tiếp tục quăng bom: “Mình phát điên cả nửa ngày này, đều là vì tin bát quái này! ヽ(o`皿′o)”Giản Duy mở ra, nhìn thấy chính mình dưới sự bảo vệ của Lâm Hạo và lái xe, chui vào xe chuyên dụng của Giang Ngật.

Excusme???

Cô ngây người một hồi lâu, mới nhớ tới lời nói của Chu Bội Bội. Chẳng lẽ, chính là tin tức này chọc giận cô ta?

Anh ấy bị Chu Bội Bội chỉ vào mũi mà mắng, thì ra vốn là do mình?!

Lại Hiểu Sương tìm được Giản Duy ở lầu hai hẻo lánh.

Bây giờ là thời gian cơm trưa, Giản Duy bởi vì “không thể gặp ai”, cầm cặp lồng đựng cơm liền trốn xa. Lại Hiểu Sương hết bận việc trong tay sau đó đi qua tìm cô, lại nhìn thấy bạn mình cầm điện thoại di động ngẩn người, vẻ mặt rất là phức tạp.

“Nghĩ cái gì thế? Phải chuẩn bị bắt đầu làm việc, buổi chiều là nam chính diễn, kích động không?”

Giản Duy không hé miệng, Lại Hiểu Sương cảm thấy phản ứng của cô rất kỳ quái: “Sao đấy, không phải chỉ là buổi sáng không trông thấy anh ấy sao, sa sút thành dạng này?”

Chương 19

“Không phải vậy…” Giản Duy thấp giọng nói: “Hiểu Sương, mày là trợ lý của Chu Bội Bội, vậy mày có biết, quan hệ của cô ta và Giang Ngật, thực sự rất tệ phải không?”

Lại Hiểu Sương ngẫm nghĩ, ngồi vào bên cạnh cô: “Theo lý, thì tao không thể nói, chẳng qua với giao tình nhiều năm của chúng ta, kệ đi, nói cho mày biết. Xác thực là không tốt lắm.”

Giản Duy nhìn cô ấy.

“Chủ yếu vẫn là bởi vì Chu Tĩnh. Trong số những nghệ sĩ dưới trướng chị ta, hai năm nay nam chính thì nâng Giang Ngật, nữ chính thì nâng Chu Dĩnh Khiết, không để tâm mấy đến Chu Bội Bội. Tranh đoạt tài nguyên, hiềm khích rất dễ dàng hình thành, quan hệ giữa Chu Bội Bội và Chu Dĩnh Khiết phức tạp hơn. Sau đó tao có nghe được một tin, phải đến chín phần là thật, ‘Đại Hán Phi Yến’ vốn là tìm Giang Ngật, muốn để anh ấy đóng nam chính, nhưng Chu Tĩnh cảm thấy đoàn phim này quá yếu, không có tiền đồ, không cho Giang Ngật đi, kín đáo chuyển cho Chu Bội Bội. Ai biết, phừng, bùng nổ, Chu Bội Bội nổi tiếng rồi.”

Những tin tức này dựa theo lời nói của Chu Bội Bội hoàn toàn đúng, Giản Duy hình như có chút đăm chiêu.
Lại Hiểu Sương quan sát cô một lát, nghiêm mặt nói: “Chẳng qua biết thì biết, nhưng mày dù thế nào cũng đừng dính vào, đây không phải là chuyện chúng ta có thể quản.”

Giản Duy gật đầu, bày tỏ đã rõ. Lại Hiểu Sương còn nói: “Còn một điều, tao quên nhắc nhở mày. Đợi lát nữa nếu thật sự thấy Giang Ngật, đừng bỗng chốc liền nhào tới, cũng đừng vội vã muốn ký tên chụp ảnh chung gì cả.”

Mắt cô lộ ra sự khó hiểu, Lại Hiểu Sương nhún vai: “Tao biết mày lập chí muốn ngủ với nam thần, nhưng nói thật, quan niệm cấp bậc ở đoàn phim rất nghiêm ngặt.” Cô ấy khoa tay múa chân: “Giống như nhóm tao là loại nhân viên có thể bị đuổi bất cứ lúc nào, thuộc về cấp thấp nhất. Ở trên bọn tao, là hoá trang các loại, camera linh tinh, công việc kỹ thuật có hàm lượng ở hậu trường, cùng với các diễn viên phụ. Còn như nam nữ chính, ở đỉnh kim tự tháp, địa vị chỉ thấp hơn nhà đầu tư và đạo diễn. Tốt nhất là mày đừng nói chuyện tùy tiện với họ, muốn xin chữ ký, phải chọn trường hợp đặc biệt…”
Giản Duy chưa từng nghe qua những lời này, im lặng một lúc lâu, mới nói: “Mày phải nói sớm cho tao biết chứ.” Sớm một chút để cô biết rõ, hai người là trên trời dưới đất, có lẽ cô cũng sẽ không phạm sai lầm.

Một tiếng sau, Giản Duy lại được thấy Giang Ngật.

Anh còn mặc áo sơ mi trắng buổi sáng, bên ngoài khoác vest màu đen, đứng trong không gian caro sáng sủa sạch sẽ, hiển nhiên là công tử nhà giàu bước ra từ tiểu thuyết ngôn tình.

Đạo diễn ở bên cạnh, tự tay điều chỉnh kiểu tóc và cổ áo cho anh, hai người đàn ông cũng sắp dính vào nhau, Lại Hiểu Sương không nhịn được cảm khái: “Quá cơ.”

Chị gái bên tổ thiết kế phụ họa như thật, hỏi: “Chao ôi, sao cô Chu không tới nhỉ? Cảnh này phải có cô ấy mà.”

Chương 20

Lại Hiểu Sương nói: “Cô Chu không được khỏe, về khách sạn nghỉ ngơi rồi. Đợi lát nữa chỉ có thể nhờ người đóng thế hỗ trợ, cũng may chiều nay chủ yếu quay anh Giang, không cần tới mặt của cô Chu…”

Cô ấy tìm từ khéo đưa đẩy, chị gái bên thiết kế lại hiểu rõ, Chu Bội Bội đây là quay không đến cô ta nên lười đến. Mặc dù Chu Bội Bội là tai to mặt lớn, hành vi này vẫn có chút ngoài dự đoán, dù sao Giang Ngật là đàn anh cùng công ty của cô ta, lần đầu quay đã không xuất hiện, cũng quá không nể mặt rồi.

Xem ra, tin đồn trong giới là thật, hai người này quả nhiên có mâu thuẫn.

Giản Duy cũng muốn đến đó, nhịn không được liếc vế phía Giang Ngật. Anh ấy chắc đã biết, bởi vì người đóng thế Chu Bội Bội đã hóa trang đi đến bên cạnh anh. Thần sắc của người đàn ông không hề thay đổi, gật đầu với cô gái kia ý nói: “Lát nữa phải nhờ cậy rồi.”

Cô gái đóng thế dùng sức gật đầu, bởi vì được anh coi trọng mà có chút hưng phấn.

Giản Duy nhìn Giang Ngật, mây đen trong lòng tản đi từng chút một. Cô nhớ tới lúc bản thân hỏi là tin tức gì, anh dùng giọng điệu lạnh nhạt đáp là không có gì, vẻ mặt khi đó là phát ra từ đáy lòng, cũng không lo lắng phiền toái mình gặp phải sau này.

Cô cảm thấy mình đúng là nghĩ quá nhiều. Người đàn ông cô sùng bái, có tính cách cứng cỏi nhất, cùng với cách đối đáp ung dung nhiều năm luyện thành, không phải người nào cũng có thể dễ dàng gây tổn thương.

Giản Duy chà xát mặt, bỏ đi ý tưởng tìm anh nói lời xin lỗi trong đầu. Nếu anh đã gánh vác mọi chuyện, cô cũng không cần tỏ ra quá khác người. Anh quan tâm chắm sóc fan, mà cô sẽ ghi tạc những việc này trong lòng.

Phản ứng của Giang Ngật cũng làm cho nhân viên xung quanh tán thưởng, chị gái bên thiết kế nói: “Thầy Giang vẫn bình tĩnh, nghe nói tính tình không tệ, so với… dễ hầu hạ hơn nhiều.”

“Trận đấu năm đó của anh ấy, em gái tôi còn từng đi theo, nhoáng một cái đã nhiều năm trôi qua. Chậc, vẫn đẹp trai như xưa.”

“Muốn xin chữ ký quá, hay đi nhờ Lâm phụ tá, nhờ cậu ấy xin giúp chúng ta?”

Bọn họ bảy miệng tám lời, Giản Duy càng nghe càng vui vẻ, giống như người được khen là mình vậy.

Trong nháy mắt, Giang Ngật đột nhiên nhìn sang. Giản Duy cùng anh đối mặt, theo bản năng thu lại nụ cười, sau đó mới phản ứng kịp, bản thân đeo khẩu trang, anh ấy làm sao nhìn thấy được.

Đeo khẩu trang Giang Ngật đưa.
Giản Duy cong môi, một lần nữa nở nụ cười, nụ cười này đặc biệt sán lạn. Cho dù trong lòng rõ ràng, nụ cười này không ai có thể chứng kiến.

Ánh mắt của Giang Ngật không gợn sóng, bình tĩnh dời đi.

Buổi chiều quay phim rất thuận lợi.

Bởi vì là ngày đầu tiên đến trường quay, các phân cảnh đều chỉ là lướt qua, Giang Ngật một tay nhét vào túi, đi đi lại lại trong sở hành chính. Cùng một cảnh tượng, đạo diễn quay từ nhiều góc độ khác nhau, hậu kỳ biên tập sau đó lên phim, chính là nam chính ở các giai đoạn khác nhau đi vào sở hành chính.

Mặc dù đơn giản, Giản Duy nhìn thấy cũng hào hứng tràn trề. Trạng thái tinh thần của Giang Ngật sau khi nhập vai hoàn toàn khác so với bình thường, không lười nhác chút nào, không còn cảm giác ngủ mãi không tỉnh, cảm thấy nhân vật trở nên, anh tuấn và… Cấm dục.

Không sai, vai diễn lần này của anh là vị luật sư cấm dục.

Lúc trước Giản Duy nghe nói đến hình tượng này đã muốn bùng cháy. Bây giờ nhìn thấy người thật, không nhịn được mơ tưởng viển vông. Chao ôi, thật chờ mong đến lúc quay tới nội dung về sau của bộ phim, Lại Hiểu Sương nói kịch bản rất có chừng mực, không biết có thể vây xem được cảnh gì đó khác thường không.

Nghĩ tới đây, cô có hơi tỉnh lại, ý thức được mình đã gặp qua cảnh khác thường, ở ngay dưới bàn…
Bốn tiếng sau, Giản Duy yêu đời đứng ở tầng một khách sạn chờ thang máy. Lại Hiểu Sương còn có việc, cô ấy về trước. Cửa thang máy mở ra, cô chân trước vừa mới tiến vào, một người khác cũng vào theo.

Chu Bội Bội đeo kính đen, môi đỏ tươi, mặt không chút thay đổi đứng trước cửa kim loại.

Giản Duy có phần kinh ngạc.

Không nghĩ tới lại chạm mặt Chu Bội Bội ở chỗ này, hiện tại cảm tình của Giản Duy đối với cô ta rất phức tạp. Trừ chuyện tế nhị – tướng mạo tương tự nhiều năm qua, còn thêm sự phẫn nộ chị ta lại dám thất lễ với nam thần của mình.

Nếu không phải quá kinh hãi, thật sự có xúc động muốn đánh một trận.

Xem ra, Chu Bội Bội mới từ bên ngoài về, bên cạnh lại không có ai đi cùng, lá gan vẫn còn lớn. Hơn nữa về phòng, đoàn phim sắp xếp cho nam nữ chính đều là phòng VIP, có thang máy riêng, cô ta cũng không nhất thiết phải đi thang máy chung này.

Chỉ có điều Giản Duy không dám hỏi. Cửa thang máy khép lại, cô nhấn xuống nút tầng trệt mình muốn đi, chờ mấy giây sau, phát hiện người bên cạnh không hề động, “Cô Chu đến tầng 23 sao?”

Chu Bội Bội không đáp.

Cô quyết định mặc kệ. Lại Hiểu Sương cũng đã nói, không nên tùy tiện bắt chuyện với diễn viên, tẻ ngắt thì tẻ ngắt đi.

Từng tầng một hướng lên tầng trệt, Giản Duy nhìn thấy con số càng ngày càng gần, tâm trạng chậm rãi thả lỏng. Chỉ cần rời khỏi thang máy, cô sẽ an toàn, không cần lo lắng lại gây phiền phức cho Giang Ngật…

“Chơi với thầy Giang trong phòng làm việc vui chứ?” Chu Bội Bội đột nhiên hỏi.

HẾT CHƯƠNG 7

Đã để mọi người đợi lâu rồi, tuần trước Lynn bận quá nên chưa beta kịp, hôm nay mới xong. Chỉ muốn nói là bạn Duy đúng là mê zai quên lối về rồi =)))))) đang tò mò truyện này có nam phụ nào không quá.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau