VÌ SAO DUY NHẤT TRÊN BẦU TRỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Vì sao duy nhất trên bầu trời - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Cả khoang đều truyền tai nhau, Chu Bội Bội đang có mặt trên chuyến bay này.

Chỗ Giản Duy ngồi ở cạnh cửa sổ, bên ngoài biển mây cuồn cuộn, từng đám từng đám giống như kẹo đường. Máy bay mới vừa tiến vào tầng bình lưu, hành khách được giải thoát khỏi cảm giác không trọng lượng từ khi cất cánh, đèn hướng dẫn một lần nữa bật lên, trong khoang khôi phục lại sự náo nhiệt.

Giản Duy đắm mình trong ánh đèn vàng ấm áp, có chút hoài niệm cảm giác tối tăm vừa rồi. Cô sờ lên mặt, phù, may là khẩu trang vẫn còn đeo, lúc này mới có cảm giác an toàn.

Bên cạnh là một cặp đôi, dáng vẻ vẫn còn là sinh viên, cô gái với mái tóc xoăn kéo cánh tay bạn trai nói: “Có phải là thật không anh? Trước khi cất cánh em tranh thủ từng giây lướt weibo, hôm nay ở sân bay Song Lưu quả thật có người nhìn thấy Chu Bội Bội, ở cửa khẩu an ninh kiểm tra, mặc…” Cô ấy đột nhiên quay đầu, chỉ vào Giản Duy nói: “Mặc kiểu váy màu xanh này.”

Hai người đều nhìn sang, ánh mắt của cô gái rơi xuống chiếc khẩu trang Giản Duy đang đeo, trong nháy mắt tỏa sáng, dường như không thể tin được bản thân lại có vận may đến thế.

Dưới khẩu trang, Giản Duy nuốt nước miếng, nói ra lý do chuẩn bị từ lâu: “Không phải bạn hoài nghi tôi là Chu Bội Bội chứ? Chị ấy là đại minh tinh, cho dù có đi máy bay, nhất định cũng phải ngồi khoang hạng nhất.”

Đây là chuyến bay từ Thành Đô đi Bắc Kinh, mấy giờ trước, nữ minh tinh nổi tiếng – Chu Bội Bội xuất hiện ở cửa khẩu kiểm tra an ninh. Tin tức nhanh chóng truyền khắp khu vực phía sau, Giản Duy lên máy bay chưa được bao lâu, thì nghe thấy mọi người xung quanh bàn tán, hình như Chu Bội Bội đang ở trên chuyến bay này.

Chỉ có điều tất cả mọi người và Giản Duy đều có chung một suy nghĩ, cho dù là thật, Chu Bội Bội chắc chắn cũng phải ở khoang hạng nhất, chứ không thể xuất hiện ở khoang phổ thông.

Cô gái tóc xoăn cũng cảm thấy có lý, nhưng cô ấy không bị thuyết phục ngay lập tức, híp híp mắt, quan sát Giản Duy.

Giản Duy để tóc ngắn chạm vai màu đen nhánh, phần đuôi khẽ cụp vào trong. Tóc mái thưa dài đến giữa lông mày, nổi bật lên một đôi mắt hạnh to mà trong vắt. Khóe mắt trái có một nốt ruồi hình giọt lệ, ở trên da thịt tuyết trắng nhẵn nhụi, giống như vẽ rồng điểm mắt, trong nháy mắt làm cho đôi mắt thêm vài phần hoạt bát linh động, sóng mắt lưu chuyển, càng nhìn càng xinh.

Cô gái nhìn đến ngây người, một lúc sau mới phản ứng lại.

Ánh mắt của Giản Duy lộ ra sự căng thẳng, cô gái cho là mình đã hù đến cô, lúng túng nói: “Xin lỗi bạn, là mình nghĩ quá nhiều, lại cho rằng bạn là Chu Bội Bội…”

Giản Duy thở phào nhẹ nhõm, cố ý cười nói: “Tôi rửa sạch hiềm nghi rồi?”

Cô gái kia ngượng ngùng nói: “Phải. Dù sao, khóe mắt của Chu Bội Bội cũng không có nốt ruồi như bạn…”

Tiếp viên hàng không đẩy xe đến gần, bắt đầu phát bữa tối. Cô gái tóc xoăn và bạn trai – hai người chọn hai phần cơm khác nhau một cơm thịt kho và cơm thịt hầm, đến lượt Giản Duy, cô khoát khoát tay đáp: “Cảm ơn chị, tôi không cần đâu.”

Cách khẩu trang, thanh âm của cô có chút rầu rĩ. Trải qua sự việc vừa rồi, cô gái tóc xoăn cùng cô cũng coi như có chút trao đổi, hỏi: “Chao ôi, sao bạn lại đeo khẩu trang? Nếu như bạn để lộ mặt, thì mình cũng không hiểu lầm.”

Giản Duy nói: “Mặt tôi bị dị ứng, không muốn bị mọi người thấy.”

Cô gái đồng tình gật đầu, quay đầu cùng bạn trai bắt đầu ngọt ngọt ngào ngào chia sẻ đồ ăn.

Giản Duy ngửi thấy mùi thơm, vô ý thức sờ sờ bụng. Buổi trưa cô chỉ ăn có một ít, đã sớm tiêu hóa hết, nhưng… Khẩu trang thì không thể bỏ xuống, nhịn một chút đi, dù sao thức ăn trên máy bay này cũng không ngon.Cô rất có tinh thần AQ an ủi bản thân, miệng ở sau khẩu trang chu lên, như chú chuột hamster không cam tâm.

Cô gái tóc xoăn cơm nước xong, lại cùng bạn trai hàn huyên một lát, cảm thấy nhàm chán nên lấy ipad ra bắt đầu xem phim. Phim thì đã sớm down về máy, là phim truyền hình cổ trang thể loại cung đấu – “Đại Hán Phi Yến”, mấy tháng trước do rất nhiều nguyên nhân mà cứ trì hoãn mãi, chưa kịp xem.

Giản Duy nghe được âm nhạc quen thuộc, quay đầu nhìn lại liền sửng sốt. Trên màn hình là cung điện hoa lệ, có nữ tử mặc áo đỏ thẫm, tóc dài rối tung, nàng khẽ ngước mặt lên, đối diện với quân vương cười một tiếng.

Xinh đẹp đến vậy, dường như khiến toàn bộ cung Vị Ương đều nở hoa.

Cô gái tóc xoăn nói: “Chu Bội Bội đúng là đẹp xuất sắc. Tạo hình này siêu đẹp mắt, diễn sủng quan lục cung Triệu Phi Yến rất có sức thuyết phục!”

Chính là “Đại Hán Phi Yến”, trong lúc phát sóng không chỉ lập nên nhiều kỷ lục rating được ghi nhận, còn dẫn tới việc bàn tán khắp nơi trên mạng, được coi là phim truyền hình của năm. Là nữ chính của bộ phim này, Chu Bội Bội cũng một đêm thành danh. Truyền thông nói cô ấy là bạo hồng, Giản Duy cảm thấy chưa đủ chính xác, phải là “Đặc biệt đặc biệt bạo hồng”!

“Bạn có xem qua phim này chưa? Đừng tiết lộ, bên cạnh mình mọi người đều xem hết rồi, mỗi ngày mình đều lo lắng đề phòng, rất sợ họ kể cho mình nội dung phim.”

Giản Duy nói: “À, yên tâm đi, tôi không có xem phim này.”

Cô gái có phần kinh ngạc: “Bạn không xem? Chu Bội Bội gần đây nổi tiếng như vậy, mình còn tưởng rằng nhân dân cả nước đều xem hết rồi.”

“Đại Hán Phi Yến” cũng không phải là bộ phim truyền hình được khảo cứu cẩn thận, nói trắng ra, chỉ là một bộ phim thần tượng khoác vỏ bọc lịch sử cổ trang, hơn nữa lại còn Mary Sue. Nhưng bởi vì các diễn viên chính đều có giá trị nhan sắc siêu cao, cùng với nội dung lúc lên lúc xuống, thỉnh thoảng cẩu huyết một tí, nhìn qua vô cùng thu hút người xem.

Tập này vừa vặn đến đoạn Triệu Phi Yến bị bắt cóc xuất cung, thay thế nàng là nữ tử Nguyệt Cơ – người giống nàng như đúc, kể cả hoàng đế và tất cả mọi người đều bị lừa gạt, cho rằng nàng ta chính là Triệu Chiêu nghi thật.Chu Bội Bội một mình diễn hai vai, cực kỳ có sức thuyết phục, từ thần thái có thể nhìn ra sự khác biệt giữa hai nhân vật.

Cô gái tóc xoăn lại chê: “Mỗi lần mình nhìn thấy nội dung này đều không còn gì để nói, trên thế giới thật sự có hai người lớn lên giống nhau như thế sao? Triệu Hợp Đức là muội muội của Triệu Phi Yến, lớn lên còn không giống nàng ấy, Nguyệt Cơ này với nàng vốn không quen biết, lại có cùng khuôn mặt, mình mãnh liệt đề nghị hai người họ nên đi xét nghiệm DNA.”

Cùng người như thế này xem phim đúng là thú vị, bởi vì được nghe bình luận miễn phí, chỉ có điều Giản Duy lại không cười nổi.

Cô sờ sờ trán, phát hiện mình thế nhưng không có tiền đồ đổ mồ hôi.

Cô gái kia xem hết một tập, thở dài cất ipad, “Aiza, không xem nữa. Ngồi máy bay thật nhàm chán, bạn đi Bắc Kinh làm gì, du lịch sao?”

Giản Duy hỏi ngược lại: “Bạn thì sao?”

“Bọn mình đi du lịch. Sắp vào năm cuối rồi, thừa dịp kỳ nghỉ hè này vui chơi nhiều một chút, coi như là lần điên cuồng cuối cùng trước khi tốt nghiệp!”

“Ừm, tôi đi công tác.”

“Bạn đã đi làm? Cảm giác bạn và mình không lớn hơn nhau là mấy.”

“Tôi cũng tầm tuổi bạn, chẳng qua nghỉ hè nhận việc làm thêm, phải đi Bắc Kinh một chuyến.”

Cô gái bưng ly nước chanh: “Vậy chúc bạn công tác thuận lợi nha!”

Máy bay tròng trành một cái, tay cô ấy run lên, ly nước chanh không nghiêng không lệch hắt lên mặt Giản Duy. Cô gái thấy thế thì sợ hết hồn, vội vàng tiến lên giúp cô thu dọn, bạn trai bên cạnh cũng nhanh trí rút khăn giấy đưa tới.

“Xin lỗi thật sự rất xin lỗi, mình không cố ý đâu. Trời ạ đầu tóc của bạn đều ướt hết rồi, còn khẩu trang nữa, bạn tháo xuống lau đi…”

Giản Duy không kịp ngăn cản, trên mặt một cỗ sức kéo đánh tới, đợi cô lấy lại tinh thần, khẩu trang vốn treo ở trên lỗ tai đã nằm trong tay đối phương.

Dưới sự hoảng loạn cực độ, cô mạnh mẽ xoay người qua một bên, mặt quay về vách khoang máy bay, chỉ để lại phần lưng đối diện hai người kia.

Cô gái kia ngẩn người, động tác của Giản Duy quá nhanh, cô ấy chỉ cảm thấy khuôn mặt trước mắt loáng một cái đã biến mất, cái gì cũng không thấy rõ. Nhớ tới chuyện cô nói bị dị ứng, cô ấy an ủi: “Bạn chớ suy nghĩ quá nhiều, mặt mình trước kia cũng từng có nốt đỏ do bệnh sởi lưu lại. Yên tâm, mình không cười bạn đâu …”

Giản Duy vẫn đưa lưng về phía cô ấy, một hồi lâu mới nói: “Không sao đâu, dính có chút nước, tôi tự lau được.”

Chương 2

Cô vẫn giữ nguyên tư thế, tay với ra sau, mò vào hư không. Bởi vì hụt mấy lần, có chút buồn cười. Cô gái cùng bạn trai liếc mắt nhìn nhau, yên lặng đem khăn giấy đưa tới. Giản Duy rút lấy thật nhanh, đưa lưng về phía bọn họ lau mặt, sau đó lau tóc. Đồng thời tay kia thăm dò vào trong túi, lấy ra một cái khẩu trang mới, đeo lên thật nhanh.

Cô gái: “… Khẩu trang của bạn còn nhiều thật.”

Giản Duy xoay người lại, tóc mái ẩm ướt, hỗn độn dính trên trán. Có điều cô rất trấn định, đeo xong khẩu trang, tựa như tìm lại bản thân, thâm trầm nói: “Ừm, đề phòng khói bụi.”

Lúc máy bay hạ cánh tại sân bay quốc tế Bắc Kinh, đã là chín giờ tối.

Suốt hành trình Giản Duy đều lo lắng đề phòng, giờ phút này thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, vừa đi lấy hành lý, vừa gọi điện thoại.

Đầu kia điện thoại là bạn của Giản Duy – Lại Hiểu Sương, hẹn tối nay tới đón cô: “Bảo bối, đoàn phim có chuyện nên tao tới muộn, mày ở sân bay chờ một lát, muộn nhất là nửa tiếng nữa, nhất định tao sẽ có mặt!”

Giản Duy: “Tao không làm được! Bắc Kinh rộng lớn của chúng mày thật là đáng sợ! Bây giờ tao cảm thấy ngước mắt không thân, bốn bề khốn đốn, tao muốn tìm một chỗ trốn đi!”

Lại Hiểu Sương vui sướng: “À chuyện mày ở sân bay Song Lưu bị chụp, liên quan gì đến Bắc Kinh chứ, đừng nghĩ lung tung.”

Giản Duy lại sụp đổ: “Huhu, mày cũng xem ảnh rồi hả? Tao ở cửa khẩu an ninh kiểm tra giống như con khỉ bị chụp ảnh, đã nói không phải là Chu Bội Bội, những người kia vẫn cứ chụp…”

Cô nhớ lại bốn tiếng trước, cô đứng ở chỗ cửa kiểm tra an ninh của sân bay Song Lưu, mắt điện tử muốn chụp hình, Giản Duy chậm rãi tháo khẩu trang xuống. Sau khi lộ mặt trong không khí, bốn phía bắt đầu xôn xao như thủy triều, hành khách đã thông qua kiểm tra an ninh lần lượt quay đầu lại, người xếp hàng đằng sau hướng lên phía trước nhìn quanh, cúi đầu cũng nghe thấy tiếng bàn tán.

Nhân viên kiểm tra là một cô gái vừa tròn hai mươi, nhìn cô, rồi lại nhìn thẻ căn cước trong tay, kinh ngạc đến mức giọng nói cũng biến đổi: “… Giản Duy???”

Cô thật sự rất muốn đáp lại cô ấy một câu: “Đúng, Giản Duy. Không phải Chu Bội Bội.”

Lại Hiểu Sương: “Tao cảm thấy đoàn đội của Chu Bội Bội nhất định cũng rất mơ hồ, rõ ràng hôm nay không có đi Song Lưu, lại có ảnh chụp tung lên mạng, còn có nhân chứng nhìn thấy tận mắt bày tỏ thật sự thấy cô ấy, ha ha ha cười chết tao rồi!”

Giản Duy: “Đồng tình đâu? Quan tâm đâu? Tao với mày có còn là bạn bè không!”

Con mèo nhỏ xù lông, Lại Hiểu Sương cũng không gấp, ho nhẹ một tiếng, cười xấu xa đáp: “Mày cũng đừng oán hận. Nếu không nhờ phúc của tao, sao mày có cơ hội được nhìn thấy người nào đó mà mày tâm tâm niệm niệm?”Nghe đến đây, tim Giản Duy đập mạnh: “Mày… Mày nhìn thấy anh ấy rồi?”

“Còn chưa đâu. Nhưng nghe phó đạo diễn nói, ngày mai nam chính sẽ vào đoàn, cho nên đêm nay anh ấy phải trở lại Bắc Kinh rồi. A, có khi hiện tại đã đến sân bay Bắc Kinh…”

Phía trước đột nhiên truyền đến tiếng thét chói tai, là thanh âm hưng phấn của các cô gái.

Giản Duy theo bản năng nhìn sang.

Đại sảnh sân bay biển người chen chúc, phía trên màn hình hiện lên tin tức từng chuyến bay một, từng chuỗi từng chuỗi con số khiến người ta nhìn mà lóa mắt. Người đón máy bay cũng chờ ở lối ra, cô rất nhanh phát hiện có một số người không đúng cho lắm.

Đều là thanh niên ngoài hai mươi, cùng mặc áo T-shirt ngắn tay, mặt mũi tràn đầy hưng phấn. Phần lớn là con gái, xen lẫn vài chàng trai, đếm sơ qua ít nhất phải từ hai mươi người trở lên.

Cô ngạc nhiên: “Đây là…”

“Hình như là fan đón máy bay.” Bên cạnh không biết ai đáp lời: “Đã đến được một lúc lâu, một nhóm toàn con gái đón thần tượng, ôi, nhìn đến là đông đúc!”Người kia còn nói gì đó, giống như đang bàn luận hiện tại sao đổi ngôi quá nhanh, đến bản thân cũng không biết là ai.

Giản Duy không còn nghe rõ. Ánh mắt của cô bình tĩnh nhìn qua phía trước, nhìn rõ bóng người tại đại sảnh sân bay, thân ảnh cao lớn gầy gò đó.

Mặc áo Polo màu trắng, đội mũ lưỡi trai màu đen và khẩu trang, trên cổ còn treo cái tai nghe cực lớn, có lẽ vừa rồi vẫn còn nghe nhạc, sau đó nhìn thấy fan mới cố ý tháo xuống.

Anh hơi cúi người, tay đút trong túi quần, giống như chú mèo lười nhác. Bởi vì quá cao, bị các cô gái vây quanh, vẫn như hạc giữa bầy gà.

Đám người xung quanh không ảnh hưởng đến bước chân anh, thoải mái đi lên phía trước, fan cũng rất hiểu chuyện, đi theo anh. Chỉ là hưng phấn vì cuối cùng cũng đợi được người, cả đám đều líu ríu nói gì đó.

Trong chốc lát, nửa cái sân bay đều nhìn qua phía họ.

Bọn họ càng đi càng xa, rất nhanh rời khỏi tầm mắt của Giản Duy.

Cô giống như vừa mới tỉnh lại từ trong mộng, chẳng cần suy nghĩ đã kéo vali đuổi theo.

Trong đầu có rất nhiều ý tưởng, đến cuối cùng toàn bộ lại hóa thành một – – lần này không nhờ phúc của Lại Hiểu Sương, mình cũng có thể nhìn thấy anh ấy!

Đáng tiếc cách nhau quá xa, đợi cô thở hồng hộc chạy đến mở miệng, quản lý đã đóng kín cửa xe. Tài xế còn chưa khởi động xe, fan vây quanh ở bên ngoài, định xuyên qua cửa sổ xe để nhìn thần tượng vài lần.

Giản Duy cũng chen lấn trong đám đông, bị đẩy tới đẩy lui, gần như không đứng vững được. Cuối cùng không cẩn thận giẫm phải chân người bên cạnh, đối phương tức giận nhìn sang, sau khi nhìn rõ mặt Giản Duy lại sững sờ.

Đột nhiên cô sinh ra dự cảm xấu. Vừa nâng tay sờ lên, hóa ra chẳng biết lúc nào, chiếc khẩu trang vì bị chen lấn rớt một nửa, nay đã lung lay sắp rớt còn mắc trên lỗ tai.

Cô gái chỉ tay về phía cô, không thể tin kêu lên: “Bội Bội Bội Bội – – Chu Bội Bội?!”

Chương 3

Ánh trăng chiếu rọi bầu trời, nhà ga T2 đèn đuốc sáng trưng, sừng sững đứng lặng trên đường, giống như quái thú khổng lồ.

Trên đường xe cửa số 3, Giản Duy nhìn những người xung quanh, bọn họ vẫn bao vây xe chuyên dụng, ánh mắt lại không hề thay đổi, toàn bộ nhìn về phía mình.

Cô cảm thấy da đầu cũng tê dại.

Cô gái kia kêu lên một tiếng, không chỉ kinh động đến nhóm người hâm mộ xung quanh, ngay cả người đi đường cách đó không xa xem náo nhiệt cũng nghe thấy. Chu Bội Bội đang như mặt trời ban trưa, hầu như ở đây không ai là không biết cô ta, rõ ràng là đường xe chạy người đến người đi, nhất thời lại yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng ho khan rất nhỏ cũng có thể nghe được.

Một giây sau, tiếng bàn tán vang lên ong ong, càng ngày càng rõ ràng.

Giản Duy hơi liếc về phía chiếc xe chuyên dụng màu đen, nó im lặng đứng trong bóng đêm, chẳng biết sẽ đi lúc nào. Nhịn đau nhắm mắt lại, cô cảm thấy không nên ở lại đây quá lâu.

Thuận tay đeo khẩu trang vào, Giản Duy cúi đầu nói một câu “Ngại quá” rồi xoay người định rời đi. Ai ngờ vừa đi hai bước, sau lưng lại bộc phát tiếng hét chói tai đến kinh thiên động địa, còn khoa trương hơn so với lúc ở trong sân bay!

Có lầm không? Trong dòng người hâm mộ này cũng có fan chân ái của Chu Bội Bội sao!

Giản Duy bỏ chạy thục mạng, lại bị bao vây. Ngoài người hâm mộ đón chuyến bay, những hành khách nghe tiếng chạy tới còn nhiều hơn.

Một lần nữa cô bị đẩy tới đẩy lui, nhưng lần này sau một hồi lại trở thành trung tâm trong đám đông. Cố gắng giải thích, nhưng mà xung quanh nháo nhào, Giản Duy dùng sức hô to nhưng ngay cả âm thanh của mình cũng nghe không rõ. Chân bị người khác giẫm lên, toàn thân đau nhức, cô không đứng vững được ngã ngửa, lại được người phía sau đỡ lấy.

Dường như Giản Duy đã biến thành miếng thịt béo được tranh giành, ngay lập tức sẽ bị xé thành mảnh nhỏ.

Bảo vệ, bảo vệ của sân bay đâu rồi?

Cứu tôi với!

Ngay lúc cô cho là mình sẽ bị giẫm chết ở chỗ này, xe chuyên dụng đột nhiên lùi về phía sau vài mét, cửa xe mở ra, hai người đàn ông áo đen nhảy xuống.

Giản Duy mở to hai mắt, còn chưa nhìn rõ bọn họ làm thế nào chen vào trong đám đông, thì hai người này đã một trái một phải xuất hiện bên cạnh mình, trực tiếp che chở dẫn cô tiến về phía trước.

“Làm ơn nhường đường một chút! Đừng chen lấn! Nào nào, cũng xin nhường một chút!!”

Giản Duy còn chưa phản ứng kịp, đã đến trước cửa xe chuyên dụng, người đàn ông trầm giọng nói một câu: “Cô mau lên đi!”

Mặc dù gấp, anh ta cũng không dám ra tay đẩy cô, dường như rất sợ mạo phạm Giản Duy.

Cô vừa lên xe, hai người kia cũng nhanh chóng vào cùng, dồn sức nhấn ga, xe tiến về phía trước, fan hai bên đành phải như thủy triều thối lui, rất nhanh trở thành bóng dáng xa xôi sau lưng.

Người đàn ông ngồi ở ghế lái phụ thở phào nhẹ nhõm: “Ôi mẹ ơi, cảnh này, trước tôi chỉ xem qua trong tin tức, không nghĩ tới bản thân cũng có ngày gặp phải.”
Giản Duy nghe lời người vừa nói, có chút sững sờ.

Cô nhận ra người này. Trợ lý – Lâm Hạo, làm việc bên cạnh người nào đó cũng được năm năm rồi, chỉ cần là fan lâu năm đều biết đến cậu ta.

Lâm Hạo quay đầu lại, phát hiện Giản Duy đang nhìn mình, vẻ mặt lập tức thay đổi trở nên nhiệt tình cười nói: “Vừa nãy cô Chu bị hoảng sợ rồi. Tại bọn em xuống trễ, nếu sớm biết cô cũng ở sân bay, đã mang theo mấy vệ sĩ.”

Chỗ ngồi phía sau không bật đèn, trong không gian âm u, chỉ có ánh sáng từ bên ngoài không ngừng xuyên qua cửa sổ chiếu vào.

Giản Duy cúi đầu xuống, không dám mở miệng, đầu ngón tay lại phát run khó khống chế.

Hình như, đang xảy ra hiểu lầm gì đó …

“Ha.”

Bên cạnh truyền đến tiếng cười, vừa trầm thấp, lại mang chút lười biếng.

Trong lòng Giản Duy run lên. Cô sớm đã phát giác có người ngồi ở kia, nhưng vẫn không dám quay đầu lại nhìn.

“Không mang theo trợ lý không mang theo vệ sĩ, lẻ loi một mình chà trộn trong dòng người hâm mộ, cô Chu đang đóng phim hành động à? Hy vọng chúng tôi không quấy rầy đến cô.”

Âm thanh này giống như ma chú, dẫn dắt ánh mắt Giản Duy, khiến cô cảm thấy bản thân như đang mơ.

Vị trí gần cửa sổ, có một người đàn ông tay dài chân dài đang ngồi, vẫn là cách ăn mặc vừa nãy nhìn thấy ở sân bay, khẩu trang đã tháo xuống, lại phủ chiếc mũ lưỡi trai lên mặt, dường như anh đang chợp mắt.Trong ánh sáng mờ mờ ảo ảo, cô nhìn thấy dưới cằm anh, là yết hầu đẹp mắt, như đồi núi nhấp nhô chập chùng.

Giang Ngật.

Lần đầu tiên nhìn thấy hai chữ này, Giản Duy đã nghĩ, có sông có núi thật đúng là một cái tên hay.

Trong xe mở điều hòa, ghế ngồi bằng da rất nhẵn nhụi. Tay cô để lên trên, giống như một chiếc lông vũ nhẹ nhàng lướt qua đáy lòng, cảm giác tê dại lan tràn như thủy triều, cuối cùng ngay cả đầu ngón tay cũng run rẩy.

Chiếc xe chuyên dụng này, mấy năm nay Giản Duy đã nhìn thấy rất nhiều lần trong các clip. Mỗi lần anh đều quay lại tạm biệt fan, sau đó đi vào trong. Mọi người trong fandom vẫn hay đùa, nếu như có thể ước nguyện với thần đèn Aladin, xin cho tôi vào trong đó dạo chơi, không mong được lên giường của nam thần, chỉ cầu một lần được lên xe của anh ấy!

Hiện tại, cô đang ngồi ở đây.

Mà anh, tay có thể chạm đến.

Giản Duy dùng sức véo bắp đùi, sợ mình đang nằm mơ.

“Nguy rồi, bị theo dõi.” Lâm Hạo nhíu mày, nhìn qua kính chiếu hậu quan sát phía sau xe.

Lái xe nói: “Là paparazi sao? Ra sân bay đã bị theo dõi, chúng ta nổi tiếng đến thế cơ à?”

Giang Ngật từ ca sĩ chuyển thành diễn viên chưa được mấy năm, trước còn đóng nam hai, nam ba, năm ngoái mới được công ty nâng đỡ, đóng chính nhiều phim. Nhưng mà hiện giờ còn chưa tung ra, cho dù trong nghề cũng có lời tiên đoán năm nay anh sẽ đại bạo, dù sao còn chưa bạo, không đáng để paparazi ân cần theo dõi.

Ngay cả mắt Giang Ngật cũng lười mở: “Tôi chưa đủ, ở đây không phải còn có cô Chu sao.”

Từ trước đến nay ở mỗi sân bay lớn đều có cánh săn ảnh ngồi chờ, vừa rồi bọn họ ầm ĩ như vậy, cộng thêm độ nổi tiếng đáng sợ của Chu Bội Bội, bị để mắt tới là chuyện rất bình thường.

Lâm Hạo có chút sốt ruột: “Hỏng rồi, ngày mai nhất định sẽ lên báo, chị Tĩnh nhìn thấy lại nổi giận …”

Cậu ta ý thức được điều gì, liếc mắt nhìn Giản Duy một cái, không nói thêm gì nữa.

Giản Duy biết rõ, chị Tĩnh trong miệng Lâm Hạo, là Chu Tĩnh – người đại diện của Giang Ngật, nổi tiếng nóng tính. Cô có chút lo lắng, không biết có phải mình đã mang đến phiền toái cho anh.

Vội vàng không kịp chuẩn bị, Giang Ngật bỏ mũ lưỡi trai ra, nhìn thẳng về phía cô. Trong tia sáng mờ mịt, đôi mắt anh sáng ngời, mang vài phần thờ ơ.

“Cô làm sao thế, câm à?”

Chương 4

Giản Duy biết rõ mình không thể tiếp tục im lặng. Có thể không bàn đến bề ngoài dễ dàng nhận lầm, giọng nói của cô và Chu Bội Bội hoàn toàn khác nhau, vừa rồi quá loạn khó phân biệt, dưới tình huống yên tĩnh này, bọn họ lại đều quen thuộc với Chu Bội Bội, chắc chắn chỉ cần nói vài câu là lộ tẩy.

Không đúng không đúng, cô cắt đứt suy nghĩ của mình, cũng không phải cô định giả mạo, sợ cái gì …

“Tôi không…”

Lời còn chưa ra khỏi miệng, lái xe dồn sức đánh tay lái, xe chuyên dụng đột nhiên quẹo một cái, cô không thắt dây an toàn, ngã về bên trái.

Lâm Hạo mắng to: “Tôi nói này, anh đi chậm một chút!”

Lái xe: “Cậu nhìn đằng sau mà xem, ba chiếc xe, ông đây không xuất chiêu thì làm sao cắt đuôi bọn chúng được?!”

Thân thể va phải một người khác, vừa cứng vừa mềm. Giản Duy đầu váng mắt hoa, chờ lấy lại tinh thần mới phát hiện dưới nách có hai cánh tay xuyên qua. Cánh tay rắn chắc mạnh mẽ, bàn tay để ở sau lưng cô, vừa rồi chính nó đã đỡ Giản Duy, mới tránh cho số phận đụng vào vách tường xe của cô.

Giản Duy ngẩng đầu lên, chóp mũi cọ sát vào dưới cằm của người đàn ông.

Cái cằm đã được cô dùng ánh mắt vuốt ve qua vô số lần.

Hệ thống ngôn ngữ sụp đổ, đầu óc trống rỗng, Giản Duy triệt để cứng đờ tại chỗ.

Cho dù là nằm mơ, cô cũng không hề nghĩ tới, một ngày kia, bản thân lại có thể cách anh gần đến thế.“Dậy đi?”

Lồng ngực Giang Ngật bị va phải khó chịu đau nhức, người trong lòng không biết trúng tà gì, lại ngây ngốc tại chỗ. Từ trước đến nay anh rất ghét chuyện liên lụy người khác này, cho dù có người đẹp yêu thương nhung nhớ cũng không lên tinh thần được, vội đẩy Giản Duy ra: “Chu Bội Bội, cô còn dựa nữa tôi sẽ thu tiền …”

Câu nói của Giang Ngật mắc kẹt trong cổ họng. Vừa rồi ánh sáng mờ mờ ảo ảo, anh còn chưa nhìn rõ, bây giờ cách nhau quá gần, sự bất thường trên gương mặt đó mới như bí mật dưới ánh mặt trời, lộ rõ mồn một.

Anh ngừng một lát, mới nói: “Cô là ai?”

Giản Duy không trả lời. Giang Ngật đột nhiên nói với phía trước: “Này, hai cậu tìm được ai lên đây!”
Hai người kia không rõ chuyện gì, còn nghĩ anh đang ghét bỏ Chu Bội Bội thu hút paparazzi tới, vội hoà giải: “Anh Ngật đừng như vậy, dù sao anh và cô Chu cũng từng là bạn học một thời, nhẫn tâm bỏ cô ấy lại biển lửa sao? Em có đồng ý, fan CP của hai người cũng không đồng ý!”

“Cậu tự xem đi, đây có phải cô Chu không.”

Lâm Hạo sửng sốt, nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn chằm chằm Giản Duy một hồi lâu, con mắt càng mở càng lớn: “Này này … Chuyện gì xảy ra vậy, cô Chu cô đi thẩm mỹ à?”

“…”

Cuối cùng Giản Duy cũng tìm về giọng nói của chính mình: “Đúng vậy, rất xin lỗi, tôi không phải là Chu Bội Bội. Vừa rồi là họ nhận lầm, các anh… Các anh cũng nhận lầm …”

Lâm Hạo trợn mắt há hốc mồm, lái xe ngừng lại nhìn về phía sau, vẻ mặt cũng không thể tưởng tượng nổi. Giang Ngật là người bình tĩnh lại trước, chân dài nhấc lên khoát lên hàng ghế trước, duỗi lưng một cái.

Giản Duy có ảo giác, anh giống như chú mèo ngủ đông tỉnh giấc vì đụng phải đồ chơi tốt!

“Cạch” một tiếng, đèn xe được bật lên, ánh sáng ấm áp chiếu rọi.

Đôi mắt Giang Ngật như dòng nước mát, dừng trên mặt Giản Duy.

Cô gái có khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay, hai mắt sáng ngời, bởi vì mắt to nên lúc nhìn ai tự nhiên cũng toát ra một sự ngây thơ như nai con. Đôi môi bởi vì căng thẳng mà mím lại, lúm đồng tiền nhợt nhạt, có thể tưởng tượng khi cười rộ lên nhất định đặc biệt sáng lạn.

Chương 5

Cô gái này rất xinh đẹp, hơn nữa còn trẻ tuổi, nhiều nhất chỉ ngoài hai mươi.

Nhưng mà, đây không phải là điều quan trọng nhất.

Khiến cho người khác không thể xem nhẹ là, khuôn mặt trông có phần hơi non nớt này, so với nữ minh tinh nổi tiếng một góc trời kia, lại có tám phần tương tự!

Giang Ngật nhìn chằm chằm nốt ruồi giọt lệ ở khóe mắt trái của Giản Duy, đây hẳn là sự khác biệt duy nhất trên mặt hai người: “Cô có quan hệ gì với Chu Bội Bội?”

Giản Duy sớm đã bị ánh mắt của anh làm cho tay chân luống cuống, lúng túng trả lời: “Không có quan hệ…”

Anh hơi sững sờ: “Không liên quan?”

Cô đột nhiên nghĩ đến chuyện ở trên máy bay.

Triệu Phi Yến và Nguyệt Cơ không hề có bất kỳ liên hệ máu mủ nào, lại có được khuôn mặt vô cùng giống nhau, trên đời thật sự có chuyện như vậy sao?

Khi Chu Bội Bội một lần là nổi tiếng, ùn ùn kéo tới xuất hiện trong thế giới của Giản Duy, cô cũng cho rằng, đụng mặt chỉ là chuyện vô căn cứ được thêu dệt trong phim truyền hình.Giang Ngật bấm tay chống cằm, nhìn rồi lại nhìn, cuối cùng bật cười. Ngay cả khi cười trông anh cũng lười biếng, khóe miệng hơi cong, đôi mắt còn nhìn cô chằm chằm.

Hai má Giản Duy nóng bừng, hoài nghi mặt mình đã đỏ ửng, nhịn không được nói: “Đừng cười, anh đừng cười …”

Âm thanh vừa nhẹ vừa mềm, không giống oán hận, lại có chút giống như làm nũng.

Cô cho rằng Giang Ngật sẽ dùng tiếng cười hành hạ mình thật lâu, không nghĩ tới rất nhanh, anh liền trở lại bình thường: “Cô gái, xin lỗi đã nhận lầm đưa cô lên. Đâm lao thì phải theo lao, lát nữa nói với lái xe cô muốn đi đâu, chúng tôi cắt đuôi paparazzi xong, sẽ chọn một nơi gần đó thả cô xuống.”
Nói xong câu dài nhất từ lúc lên xe tới giờ, anh lần nữa dùng mũ phủ lên mặt, hình như định ngủ tiếp. Giản Duy vốn còn có chút ảo tưởng, chờ xe đi về phía trước một đoạn mới hiểu.

Giang Ngật phát hiện một điều thú vị, cười xong, cũng hết hào hứng với nó. Anh nhắm mắt lại, ngay cả một chút chú ý cũng lười cho cô.

Lâm Hạo vẫn nhìn Giản Duy chằm chằm, cái cổ cũng vặn đến đau xót: “Này… Tiểu thư, cô đi đâu vậy? Cô xem chuyện ồn ào thế này, tôi cũng không biết, cô cũng đừng tố cáo tôi ép buộc con gái nhà lành …”

“Bảo bối, điện thoại tới, mau nghe điện thoại đi…”

Giọng nói ôn nhu mang tiếng cười của người đàn ông vang lên, cắt đứt lời nói hài hước của Lâm Hạo. Là chuông điện thoại di động của Giản Duy, toàn thân cô chấn động, gấp rút mở túi ra tìm điện thoại. Trên màn hình hiển thị người gọi đến là Lại Hiểu Sương, đoán chừng là gọi tới hỏi Giản Duy đang ở chỗ nào tại sân bay.

Cô còn chưa kịp nhận, đã nghe thấy âm thanh có chút chần chờ của Lâm Hạo: “Anh Ngật, cái này là giọng của anh nhỉ?”

Giản Duy quay đầu lại.

Giang Ngật cầm chiếc mũ bỏ xuống bên cạnh, ánh mắt không sóng không gió, một lần nữa dừng trên mặt Giản Duy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau