VỊ ĐẠI THÚC NÀY KHÔNG DỄ THEO ĐUỔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vị đại thúc này không dễ theo đuổi - Chương 6 - Chương 10

Chương 4-2: Vị đại thúc này thật không bình thường (4.2)

Một lát sau, Lộ Thượng thấy Tử Việt vẫn đang ngủ say, mà dịch truyền còn không ít, hắn yên tâm đi toilet. Sau khi rời khỏi, liền nghe thấy phía trước phòng bệnh có tiếng oa oa khóc lớn, một cô y tá chợt lóe thoáng qua chạy ngay vào căn phòng kia. Đúng lúc đi ngang qua anh thuận thế nhìn vào trong, phát hiện cửa phòng bệnh mở, trong phòng ngoại trừ cô y tá ban nãy và một đứa con nít thì không còn người khác.

Bóng dáng cô y tá có phần quen thuộc, hắn nhìn kỹ phát hiện là Vi Tưởng. Không biết nguyên nhân gì, hắn bỗng nhiên dừng bước lại muốn xem đến cuối cùng.

Chỉ thấy cô gái này tựa vào trước giường bệnh, ôm bé gái kia, nhẹ nhàng mà vỗ lưng đứa bé miệng lẩm bẩm. Thì ra đứa bé kia thức giấc không thấy mẹ  đâu rồi sợ hãi khóc lớn, Vi Tưởng nghe tiếng khóc nhanh chóng chạy tới. Cô nhẹ giọng dỗ dành cô bé một hồi, rồi mới rút mấy tờ khăn giấy mềm nhẹ để lau nước mắt cho đứa bé, còn lưu luyến dùng ngón tay cái vuốt ve gương mặt đầy thịt của đứa bé rồi nhìn nó mỉm cười, mà đứa bé kia bỗng nhiên nín khóc một cách thần kì, thậm chí còn cười với cô, làm cho Vi Tưởng nhịn không được liền hôn lên bàn tay mũm mĩm của cô bé.

Nhìn đến đây, Lộ Thượng mới phát hiện hắn hiểu lầm cô gái này rồi. Thì ra đây chính là tính cách chân thật của cô, trong lòng cô không chỉ đối tốt với mỗi Tử Việt, mà còn đối với những đứa trẻ khác cũng rất kiên nhẫn, rất yêu thương.

Hắn có chút hối hận vì ngày hôm qua nói ra lời kia, quả thật lúc ấy hắn có chút thô lỗ, y tá người ta có tình yêu có ý thức trách nhiệm mà bị trách mắng như vậy, tâm hồn cô gái nhỏ mong manh không chắc chịu được nhiều tổn thương và đả kích.

***

Vi Tưởng không biết có phải do cô suy nghĩ nhiều hay không, đêm nay sau vài lần cô đến phòng bệnh 517, Lộ Thượng cũng không có ác liệt với cô nữa, ngược lại đối với cô vô cùng khách khí và tôn trọng. Thấy hắn trước sau thay đổi lớn như vậy, Vi Tưởng đã cảm thấy người này vô cùng tinh khôn lợi hại.

Không nghĩ tới là buổi tối cô đang muốn về nhà, liền thấy Lộ Thượng đuổi theo muốn đưa cô về nhà. Vi Tưởng ngây ra một lúc, đoán không ra người đàn ông này có ý gì, trong đầu có rất nhiều suy nghĩ. Bệnh thần kinh, mặc kệ nó.

“Cảm ơn ý tốt của Lộ tiên sinh, tiểu nữ vô phúc hưởng thụ.” Nói xong, cô cũng không quay đầu lại cứ thế mà đi.

Đi chưa được mấy bước, cánh tay của cô bỗng nhiên bị người níu lại.

“Tôi cũng kiên trì.” Người đàn ông này không giải thích gì kéo cô về phía bãi đậu xe.

Sức lực của hắn rất mạnh, thậm chí có phần thô lỗ. Ngay từ đầu Vi Tưởng không phải là đối thủ của hắn, giãy dụa nửa ngày vẫn bị hắn áp chế, cổ tay của cô đã hiện lên một vòng đỏ cảm thấy có chút đau.“Úi,…” Vi Tưởng có chút tức giận, dứt khoát nói tục: “Anh có bệnh phải không, tôi nói tôi không muốn, anh nghe không hiểu tiếng người sao! Tôi nghĩ không phải tôi có mục đích, mà là anh có âm mưu đi!”

Lộ Thượng không nói gì, không quan tâm vẫn cứ kéo cô về phía xe của mình, mở cửa xe, mạnh mẽ nhét cô vào rồi đóng cửa kỹ, hắn mới lên xe.

Vi Tưởng không nói gì, người đàn ông thật sự là kiêu ngạo đáng đánh đòn, nếu mình có học Taekwondo thì nhất định sẽ đi lên đánh cho hắn một trận, đánh cho mặt mũi hắn bầm dập mới nguôi giận.

Thế nhưng cô biết lúc này mình có nói gì cũng vô dụng, cô thừa nhận hôm nay cô xui xẻo. Hắn muốn đưa về vậy cứ để hắn đưa về, để xem hắn có mục đích gì, sẽ không đến mức ăn mình.

Lộ Thượng ngồi vào vị trí lái, cũng không lập tức lái xe, mà rất chu đáo nghiêng người giúp Vi Tưởng cài dây an toàn. Hắn bỗng nhiên tới gần dọa Vi Tưởng nhảy dựng một cái, thấy rõ mục đích của hắn Vi Tưởng có chút ghét bỏ trừng mắt liếc hắn một cái, rồi mới né tránh tay hắn.

Hừ, vừa thấy hắn giống như chồn chúc tết gà năm mới – – không có ý tốt, cô cũng không ngốc.
Lộ Thượng cũng không có mất hứng, chỉ là nhìn sâu một cái.

Cái nhìn này khiến cho Vi Tưởng như đứng đống lửa, như ngồi đống than, không được tự nhiên. Hắn đây là có ý tứ gì?

Có đi hay không, không đi cô sẽ xuống xe.

Đang ảo não liền nghe Lộ Thượng mở miệng nói: “Vi Tưởng tiểu thư, không cần khẩn trương, tôi thấy mỗi tối cô đều tăng ca vì Tiểu Việt, trong lòng áy náy nên muốn đưa cô về để tỏ lòng biết ơn.”

Vi Tưởng chỉ là hừ một tiếng, chẳng muốn đáp lại hắn, trong lòng lại nói có có thể dùng phương thức này để ép buộc người khác sao, cho rằng mình là ai.

“Địa chỉ?” Rõ ràng là câu hỏi, có lẽ trong miệng hắn nói ra khiến cho người khác cảm thấy được đây là mệnh lệnh.

Vi Tưởng bĩu môi nói ra địa chỉ nhà mình: “Đường Thanh Niên, khu nhã cư.”

Xe xuất phát, dọc theo đường đi, hai người không có bất kỳ trao đổi gì, không khí có chút kỳ quái mà lại xấu hổ bao phủ trong xe. Vi Tưởng xoay đầu nhìn cửa sổ vờ như đang xem phong cảnh bên ngoài.

Quãng thời gian này, trên đường xe cộ không nhiều lắm, trạm xe buýt chờ người qua đường cũng không còn mấy chiếc, giao thông thông suốt. Chỉ gặp từng cái từng cái đèn đường, hàng loạt cây cối, từng nhà cao tầng lay động như một con tuấn mã chạy như bay, Vi Tưởng nhìn đến thất thần…

Không bao lâu liền đến nơi, nhìn xe dừng lại, Vi Tưởng mới hồi phục tinh thần lại.

Sau khi xe dừng lại, Lộ Thượng nhìn bốn phía mới phát hiện khoảng cách của tiểu khu này cách Đại học C không xa. Lại nhìn Vi Tưởng đang vội vàng mở cửa xuống xe, hắn không nhanh không chậm nói: “Đợi một chút…”

Chương 5: Đại thúc này thật khó lường (1)

Nghe được giọng nói của Lộ Thượng, Vi Tưởng dừng lại, xoay người dùng ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc nhìn anh.

Ánh mắt anh sâu thẳm bình tĩnh không chút gợn sóng, cô không đoán ra được ý gì. Thấy anh yên lặng không nói gì cả nửa buổi, Vi Tưởng không có chính khí mà mặt bắt đầu nóng lên, nhưng mà lần này cô không tự mình đa tình nữa, liếc mắt một cái rồi xuống xe.

Lộ Thượng nhìn cô giận dữ thì cười khẽ, rồi nghiêm mặt nói: “…Vi tiểu thư.”

Dừng lại một chút như đang suy nghĩ điều gì đó, rồi anh nói tiếp: “Xin lỗi vì chuyện hôm qua.”

Vi Tưởng kinh ngạc mở to miệng, cô có nghe nhầm không vậy, người đàn ông này lại nói xin lỗi cô? Chẳng lẽ anh ta phát hiện bản thân có lương tâm rồi, biết mình có lỗi.

Vì ngày hôm qua anh ta làm chuyện có lỗi thấy áy này, nên hôm nay mới cương quyết đưa cô về nhà?

Nghĩ lại những lời mắng chửi của anh ta thì lại không nhịn được, Vi Tưởng cố ý cười nhạo: “Lộ tiên sinh vì thấy bản thân làm điều sai nên xin lỗi sao? Thật ra đến bây giờ tôi không biết mục đích của anh là gì, nếu không thì Lộ tiên sinh có thể tiết lộ một chút không?” Nói xong cô lại cười nhạt.

Hổ không ra oai, nên anh cho rằng cô là mèo bệnh sao.

“Lúc trước là tôi hiểu lầm, xin cô tha thứ.”

Có lẽ không nghĩ tới tiểu cô nương mồm này miệng lanh lợi như vậy, Lộ Thượng sửng sốt mấy giây rồi lại thành thật giải thích với cô.

Cũng có lẽ cảm thấy mình chưa đủ thành ý nên anh nói tiếp: “Nếu không thì như vậy đi, để biểu đạt thành ý của tôi, ngày khác tôi mời cô ăn cơm, cô thấy thế nào.”

Không ra tay đánh người đang cười, người cao cao tại thượng như anh ta có thể hạ thấp mình xin lỗi như vậy, Vi Tưởng cũng không muốn nói những lời cay nghiệt gì, cô chỉ tượng trưng nói: “Lời xin lỗi của anh tôi chấp nhận, còn ăn cơm thì không cần đâu, Bây giờ cũng không còn sớm tôi phải về đây, gặp sau.”

Cứ cho chuyện này trôi qua như vậy đi, không cần phải đứng ở đây tức giận.

Lộ Thượng thẳng vai lên, tỏ ý cô về đi, chờ cô đi xa rồi mới lên xe.

***

Giữa trưa ngày hôm sau, cô có hẹn với Trinh Trinh ăn cơm ở quán đối diện bệnh viện, bởi vì không xa cho nên gần đến giờ cô mới đi.

Cô vào quán rồi nhìn một lượt, đã nhìn thấy Trinh Trinh đang vui vẻ vẫy tay với cô, không ngờ bên cạnh lại còn có Lương Văn Kiệt.

Lương Văn Kiệt là bạn học của Trinh Trinh, lần trước đưa Trinh Trinh về, cô ấy có giới thiệu qua với cô, hai người coi như cũng quen biết.

Trong điện thoại Trinh Trinh không nói sẽ có người khác, cho nên bây giờ Vi Tưởng có chút bất ngờ. Nhưng cô phản ứng nhanh, cười với Lương Văn Kiệt, gật đầu tỏ ý hỏi thăm.

Lương Văn Kiệt cũng lễ độ đứng lên kéo ghế cho cô.

“Nghĩ gì vậy, mau ngồi xuống đi. Còn nhớ không lần trước hai người từng gặp nhau đó, lúc nãy vừa gặp cậu ấy nên mới rủ cùng ăn cơm.” Trinh Trinh cười híp mắt nói với cô.

“Đương nhiên là nhớ rồi.” Vi Tưởng mỉm cười nói.

Trong khi chờ thức ăn đem lên, Vi Tưởng quan sát khung cảnh trong quán.

Quán này đơn giản mộc mạc, nhưng lại nổi bật. Không khoe khoang cũng không ngột ngạt, cô tương đối thích khung cảnh này.

Chờ khi thức ăn được mang ra, nhìn một bàn đầy đủ sắc vị, hai cô gái bị gợi lên cơn thèm ăn, bắt đầu ăn nhiệt tình. Ngược lại Lương Văn Kiệt lại không ăn gì, chỉ lo gắp thức ăn cho hai cô.

Vì không quen với Lương Văn Kiệt lắm, cho nên Vi Tưởng không ăn nhiều. Mà Trinh Trinh thì ngược lại, hôm nay ăn hơi nhiều. Cũng không ngừng tán thưởng Lương Văn Kiệt trước mặt Vi Tưởng. Nói tới mức Lương Văn Kiệt còn phải ngượng ngùng, thỉnh thoảng liếc nhìn xem phản ứng của Vi Tưởng.

Cô sớm nhận ra được tâm ý lúc này của Trinh Trinh, xem ra hôm nay cô ấy muốn làm mai Lương Văn Kiệt cho cô.

Muốn hai người độc thân bọn họ đến với nhau, ăn xong Trinh Trinh liền bỏ chạy. Nha đầu này, thật là dụng tâm hết sức, khiến cho Vi Tưởng dở khóc dở cười.
Bữa cơm này Lương Văn Kiệt kiên quyết muốn trả tiền, Vi Tưởng chỉ đành bỏ qua. Vì không muốn nợ ân huệ nên cô mời anh ta lần sau ăn cơm. Ra khỏi quán, Lương Văn Kiệt lại nhất quyết muốn đưa Vi Tưởng về bệnh viện, dĩ nhiên còn xin số điện thoại của Vi Tưởng.

***

Tối gặp lại Lộ Thượng, lúc đầu Vi Tưởng có chút không được tự nhiên, nhưng rất nhanh liền ổn định lại.

Bởi vì lần trước thất lễ, nên hôm nay thái độ của Lộ Thượng đối với Vi Tưởng có chút lịch sự, nếu như không phải lần trước thấy thái độ anh ta không được bình thường, thì Vi Tưởng nhất định sẽ bị dáng vẻ bây giờ của anh khiến cô nghĩ anh là một người đàn ông lịch sự tao nhã.

Nửa đường, Vi Tưởng nhận được tin nhắn, là của Lương Văn Kiệt gửi tới. Anh ta nói con gái đi làm về khuya không an toàn, anh ta đang ngồi chờ ở lầu một, tan việc sẽ đưa cô về.

Vì giác quan thứ sáu của phụ nữ nên Vi Tưởng biết Lương Văn Kiệt có ý với mình, anh ta thật sự có hảo cảm đối với mình. Tiếp xúc hai lần, Vi Tưởng cũng không nghĩ nhiều, chẳng qua chỉ xem anh ta là bạn tốt của Trinh Trinh, còn hai người họ chỉ coi như là bạn bè mới quen, ít nhất bây giờ cô cũng không có ý gì với anh ta.

Nhưng nghĩ tới người ta có lòng tốt với mình, hơn nữa cũng không nói chuyện dư thừa gì, Vi Tưởng cũng không tiện nhắn gì, chỉ biểu đạt ý cảm ơn.

Chờ làm xong hết việc, dọn dẹp rồi xuống lầu, đến đại sảnh ở bệnh viện, liền thấy Lương Văn Kiệt đang ngồi nghỉ ở ghế chờ.

Vi Tưởng có chút áy náy nói: “Xin lỗi khiến anh đợi lâu rồi. Thật ra thì cũng không muốn làm phiền anh, chỗ tôi ở không xa nơi này lắm, ngồi xe một chút là đến.”

Lương Văn Kiệt thấy cô thong dong đi tới, trong lòng thích thú. Vừa quan sát cô vừa mỉm cười nói: “Sau này mọi người đều là bạn, không cần khách khí như vậy.”

….

Lộ Thượng đứng ở ngã rẽ cầu thang nói chuyện điện thoại xong, đoán chừng lúc này chắc Vi Tưởng còn chưa về nhà, anh cảm thấy mình cần phải đưa cô về.

Đi đến phòng hành chính, thấy cô không có ở đây, nghe được đòng nghiệp nói cô vừa xuống lầu, Lộ Thượng liền nhanh chân đi xuống.

Không nghĩ tới, vừa mới đến đại sảnh thì thấy một nam một nữ vừa cười vừa nói đi ra ngoài, cô gái kia chính là người anh muốn tìm, mà cậu trai kia mang dáng vẻ trang nghiêm quan tâm tỉ mỉ hộ tống đưa cô về nhà, chắc là bạn trai cô.

Xem ra mình không cần đưa cô về nữa, Lộ Thượng đứng nơi xa nhìn một hồi rồi mới xoay người đi lên lầu.

Nghĩ đến chuyện hôm nay mẹ nói với mình, anh không nhịn được bật cười.
***

Chỗ gãy xương của Đường Việt cũng hồi phục sau hai tuần dưỡng thương, đứa trẻ này cũng dần thích ứng từ mặt sinh lý và tinh thần đối với việc mình bị gãy xương, đau đớn của việc gãy chân mang lại cũng giảm bớt, chức năng dạ dày cũng khôi phục lại, có thể ăn uống thanh đảm và những chất dinh dưỡng cần thiết.

Ở với đứa trẻ này mấy ngày, Vi Tưởng càng ngày càng thích nó, vì để cho bạn nhỏ Lộ Việt bổ sung chất dinh dưỡng thật tốt, Vi Tưởng tự mình nấu canh cho bạn nhỏ uống. Mặc dù cô không biết nấu cơm, nhưng có thể học, với lại cô cũng không ngốc.

Vì vậy mấy ngày nay Vi Tưởng tới rất sớm, Vi Tưởng đã học theo cách làm trên weibo, ở nhà loay hoay một hồi, còn đặt biệt vì Lộ Tử Việt mà hầm xương mang đến bệnh viện.

Cô cẩn thận đút cho bạn nhỏ, Lộ Việt uống một muỗng rồi lại liếm sạch sau đó ngọt ngào cười với Vi Tưởng, cứ như vậy lặp đi lặp lại. Cuối cùng thằng bé uống hết sạch, uống xong còn đưa đầu lưỡi nhỏ bé liếm liếm môi đầy thỏa mãn.

Vi Tưởng nhìn hình dáng nhỏ bé đang trêu chọc mình thì hết sức vui vẻ, tâm tình trở nên tốt hơn. Suy nghĩ việc gần đây thằng bé cứ nằm trên giường mãi, bây giờ có thể hoạt động một chút. Vì vậy cô thương lượng với Tần phu nhân, dẫn Lộ Việt ra ngoài phòng chơi, hấp thu không khí trong lành.

Dĩ nhiên lúc người bạn nhỏ nghe được mình có thể ra ngoài, đừng nói là kích động, mà còn cao hứng đưa tay trái nắm chặt tay Vi Tưởng.

Tất cả điều này đều được Tần phu nhân thu vào mắt, khóe mắt bà hơi hơi ướt. Con trai càng vui vẻ thì bà rất yên tâm, đối với Vi Tưởng bà càng nhìn càng thấy thích. Chỉ là nghĩ đến mẹ của thằng bé, sắc mặt bà lại trở nên ảm đạm.



Buổi tối về đến nhà, Trinh Trinh như kẻ gian hỏi cô có cảm giác gì đối với Lương Văn Kiệt.

Vi Tưởng cắt lời Trinh Trinh: “Cậu được lắm, chưa nói cho mình biết trước một tiếng mà đã tự tiện hành động rồi!”

Vi Tưởng tức giận ngồi xuống sofa nói: “Đại tiểu thư ơi, cậu đây là gần quan được ban lộc, tại sao không cố gắng lợi dụng đi.”

“Quá khen, không có cảm giác gì. Nói sau đi cái này mình cũng đang đi học mà, không gấp không gấp, ngược lại là cậu đó đang đi làm, còn chưa yêu đương gì, mình cũng nên gấp giùm cậu chứ…”

“Sau này rồi hãy nói, bây giờ mình không có loại suy nghĩ này.”

“Đừng mà… Có khi nào cậu còn nghĩ tới người đó chứ?” Nghĩ tới điều này có thể xảy ra, Trinh Trinh thử dò xét.

Vi Tưởng ngẩn người, dừng một chút rồi nói: “Không có chuyện đó, không còn sớm nữa tớ về phòng đây.”

***

Qua hai ngày sau, nhận được thông báo, Lộ Việt có thể xuất viện về nhà nghỉ dưỡng.

Nghe được tin này, Vi Tưởng vui thay cho thằng bé, điều này nói rõ giai đoạn hồi phục thứ nhất đã thành công, ở nhà dưỡng bệnh cho tốt nữa là được. Nhưng nghĩ đến việc sắp chia tay, Vi Tưởng cảm thấy có chút mất mác, quả nhiên không bỏ được thằng bé này. Chờ nó xuất viện, có lẽ không có cơ hội gặp lại.

Lại không được nhìn thẳng bé nở nụ cười ngọt ngào, không nghe được thằng bé gọi mình là dì, càng nghĩ càng khó chấp nhận.

Lần nữa đến phòng bệnh, nhìn thấy Tần phu nhân đang thu dọn đồ đạc, bên cạnh còn có người đàn ông đứng tuổi, nhìn ông ta với Lộ Thượng giống nhau, Vi Tưởng đoán đây là bố của anh ta, là ông nội của Lộ Việt. Ông lão nhìn rất uy nghiêm, chắc chắn là một nhân vật lợi hại.

Vi Tưởng tự nhiên chào hỏi, hỏi thăm sức khỏe của đối phương, chẳng qua là ông lão chỉ nhẹ nhàng gật đầu xem như đáp lại. Như vậy xem ra, Lộ Thượng phần lớn di truyền gen của ba anh ta, hai người tương đối lạnh nhạt.

Từ tận đáy lòng Tần phu nhân rất cảm kích Vi Tưởng, ở một bên không ngừng khen Vi Tưởng thông minh lại hiểu chuyện với bạn già của mình, cuối cùng còn muốn Vi Tưởng đến nhà mình làm khách.

Bạn nhỏ Lộ Tử Việt nghe thấy mình có thể xuất viện, liền kích động không thôi, trẻ con cơ bản không thích ở bệnh viện. Nhưng về nhà thì lại không gặp được dì Tiểu Vi, thằng bé không nhịn được xụ mặt.

Vi Tưởng chỉ đành an ủi nhẹ giọng khuyên nó.

Chờ thu dọn xong xuôi, Lộ Thượng cùng tới.

Chương 6: Đại thúc này thật khó lường (2)

Khi Lộ Thượng vào trong phòng bệnh thì thấy Vi Tưởng cũng ở đấy, anh chủ động hỏi: “Y tá tiểu Vi cũng ở đây à.”

“Vâng, anh đến để đón Tử Việt sao?” Vi Tưởng lịch sự trả lời.

“Ừ, cảm ơn cô mấy ngày nay đã quan tâm và chăm sóc Lộ Tử Việt.”

“Không có gì, là việc tôi nên làm mà.” Thấy anh ta nói với giọng thành thật, Vi Tưởng cười nói.

Phải đi rồi, Vi Tưởng phụ trách dẫn đứa bé, đưa bọn họ ra khỏi bệnh viện. Trước khi lên xe, bạn nhỏ Lộ Tử Việt vẫn không chịu buông tay, đôi mắt long lanh nhìn cô, một mực kêu dì tiểu Vi, Vi Tưởng ẳm đứa bé lên, hôn lên đôi má phúng phính, rồi lại an ủi.

“Dì tiểu Vi, con thích dì… Con không nỡ…..” Tiểu Tử Việt vừa nói vừa khóc thúc thít,”… Con có thể gọi điện thoại cho dì không?”

“Tất nhiên là được rồi, con có thể nhớ được số điện thoại của dì không.

“Vẫn chưa nói xong thì thấy anh bạn nhỏ đang nhìn ba cậu.

Rất rõ ràng, ý là ba có thể giúp con lưu số được không.

Lộ Thượng không nghĩ đến, chỉ vài ngày ngắn ngủi quan hệ của con trai và Vi Tưởng đã sâu như vậy, anh chỉ có thể bất lực lấy điện thoại lưu số của Vi Tưởng.

Lại nhìn ánh mắt đáng thương của con trai, anh ấy hơi suy nghĩ sau đó nhìn về phía Vi Tưởng.

Ánh mắt của anh rất nghiêm túc:”Vi tiểu thư thấy thế này được không, để tỏ lòng cảm ơn hôm nào đó tôi dẫn Lộ Tử Việt mời cô ăn một bữa cơm, hi vọng cô không từ chối. ”

Vi Tưởng lại khách khí biểu đạt rằng đây là chuyện cô nên làm, không cần phải cảm ơn.

Lộ Tử Việt hiểu ý ba liền lập tức thông minh nói:” Dì tiểu Vi, con và ba nhất định phải mời dì ăn cơm, dì nhất định phải đồng ý với tiểu Việt. ”

Nhìn thấy biểu cảm mong đợi của tiểu Tử Việt, Vi Tưởng  không nhẫn tâm nên gật đầu.

Nhìn thấy dì tiểu Vi đồng ý, anh bạn nhỏ mới đồng ý nhanh chóng lên xe và cũng không quên vẫy tay chào tạm biệt Vi Tưởng.

Đợi đến khi Lộ Tử Việt đi rồi, Vi Tưởng cảm thấy mất mát không thể nào so sánh được, có lẽ bản thân cần một chút thời gian để điều chỉnh lại những ngày không có Lộ Tử Việt.

Trở về bệnh viện, vừa bước vào nhà đã vô ý nghe được cuộc nói chuyện bên trong.

“Cậu nói xem ba của đứa bé đang làm nghề gì, không giống như một gia đình bình thường, rõ ràng ba và ông nội nó không phải là người bình thường. Trách không được Vi Tưởng đối với bọn họ rất chu đáo. Một người y tá mới đến không lâu, cậu nói tại sao lại có quan hệ tốt với đứa bé đến như vậy, tôi nghĩ nhất định không đơn giản.”

“Đúng vậy, tôi cũng nghĩ như vậy với lại mấy ngày nay tôi chỉ thấy bà nội của đứa bé không thấy mẹ đứa bé đâu, Vi Tưởng không phải muốn chen vào chứ…”

“Ai mà biết được, bây giờ lòng người khó đoán. Không biết sau vẻ bề ngoài lại là con người như thế nào…..”

Những lời sau càng khó nghe hơn, Vi Tưởng không muốn nghe tiếp, quay lưng đi đến cửa sổ để hô hấp.

Lúc nảy nói chuyện chắc là tiểu Trương và tiểu Lý ở trong phòng, hai người họ bình thường vẫn luôn lười biếng, mà Vi Tưởng chỉ là một người mới. Làm việc tích cực một chút thì trong mắt của họ lại cảm thấy không thoải mái.

Ngoài cửa sổ thành phố và xe cộ vẫn nhộn nhịp thế nhưng không một ai để ý đến ánh mắt của người khác. Gió thổi nhẹ nhàng, thổi bay đi những sương mù trong tim Vi Tưởng. Đi con đường của mình mặc kệ những lời người khác nói, Vi Tưởng nói trong lòng. Chỉ cần cô không làm việc gì trái lương tâm, xứng đáng với cô thì được rồi, lời người khác nói cô không quản được. Vì vậy cô nở một nụ cười dịu dàng, có thể nhìn thấy lúm đồng tiền nhỏ trên khoé miệng.

Đến khi tan làm thì Vi Tưởng nhận được điện thoại của Hứa Trinh Trinh. Cô ấy nói với Vi Tưởng rằng kế bên đại học C có mở một tiệm bán đồ ngọt rất đặc biệt, muốn Vi Tưởng khi tan làm ngay lập tức về nhà rồi hai người cùng nhau đi ăn.
Vì lần trước đi ăn Trinh Trinh dẫn theo Lương Văn Kiệt nên lần này cô đặc biệt hỏi rõ ràng rằng thật sự chỉ có hai người họ phải không. Nhận được câu trả lời nhất định, Vi Tưởng mới an tâm nhận lời.

Vi Tưởng mới bước lên xe công ty thì điện thoại lại reng lên, màn hình hiện lên ba chữ Lương Văn Kiệt.

Hỏng rồi!! Cô đã quên việc này. Buổi tối hai ngày nay Lương Văn Kiệt vẫn luôn đến đón cô tan làm, thật ra từ ngày đầu tiên Vi Tưởng đã nói anh ta không cần đến, nhưng Lương Văn Kiệt không nghe theo lời cô. Lần này anh ta lại đến nữa, vì hôm nay Vi Tương không cần tăng ca nên quên mất anh ta.

Vi Tường cảm thấy có lỗi rồi nghe điện thoại nói: “Thật xin lỗi tôi đã về nhà rồi anh đi đến bệnh viện rồi đúng không?”

Lương Văn Kiệt im lặng vài giây thì cười nói: “Tôi đang chuẩn bị đi đến đó nhưng mà em về rồi thì thôi, không sao. Nhưng mà không phải em phải tăng ca sao?”

Vi Tưởng tìm được 1 chỗ rồi ngồi xuống, tiếp tục nói: “Ồ! Đứa bé tôi chăm sóc phục hồi không tệ, hôm nay ra viện, sau này tôi đi làm bình thường rồi, xin lỗi tôi quên nói với anh. ”

Nghe cô ấy nói như thế, Lương Văn Kiệt nhịn không được chúc mừng: “Vậy tốt rồi.”

Nhưng hắn lại nghĩ mất đi một cơ hội đưa cô về nhà tâm trạng anh đột nhiên rơi xuống.

Gặp nhau mấy lần, Vi Tưởng chỉ coi anh như bạn bè, cảm giác bản thân không thể trả lại anh hồi đáp như anh mong đợi, cô không muốn anh ta đối với cô quá tốt. Nhưng mà người ta cũng tình nguyện đưa cô về nhà mấy lần, cô vẫn rất cảm động.

Suy nghĩ một lúc Vi Tưởng muốn lên kế hoạch cho ngày mai, mời Lương Văn Kiệt ăn cơm, một mặt cảm ơn gần đây người ta chăm sóc cô một mặt nói rõ ràng chuyện nên nói.

Nghĩ đến đây Vi Tưởng nói với đầu dây bên kia: “Lương Văn Kiệt, buổi tối ngày mai có rảnh không, muốn mời anh ăn một bữa cơm, tôi vẫn chưa cảm ơn ý tốt của anh mấy ngày nay. ”

Lương Văn Kiệt nghe cô nói hai người cùng nhau ăn cơm, anh tưởng rằng mình có cơ hội rồi nên có chút xúc động, nhưng vẫn bình tĩnh nói: “Được thôi, tôi bất cứ lúc nào cũng rảnh, ăn cơm để cảm ơn thì không cần bởi vì đây là vinh dự của tôi. ”

Cũng không nói nhiều nữa hai người hẹn nhau thời gian rồi cúp máy.

Xuống xe tại đại học C, Vi Tưởng đợi hồi lâu vẫn không thấy hình dáng của Trinh Trinh, cô chỉ đơn giản gọi điện cho Trinh Trinh nói: “Sao vậy, mình đến nơi rồi, cậu đâu rồi?”

Điện thoại không nghe được giọng của Trinh Trinh, nhưng có chút ồn ào và nghe được giọng nói yếu ớt của người đàn ông. Có chuyện gì vậy, gọi nhầm số rồi sao? Vi Tưởng nhấc điện thoại lên xem đi xem lại, không nhầm số mà, đúng số của Trinh Trinh mà. Cúp máy rồi gọi lại thì lần này đối phương cũng bắt máy, nhưng nghe tiếng trả lời của Trinh Trinh rất nhỏ, Vi Tưởng nhanh chóng chạy đến góc cây an tĩnh để nghe.Thì ra lúc nảy Trinh Trinh hẹn cô sau đó không lâu sau  Boss của họ lại đến muốn mở cuộc họp nhỏ, thời gian gấp rút chắc Trinh Trinh quên nói với cô rồi. Bây giờ họp vẫn chưa xong, Trinh Trinh chỉ có thể để Vi Tưởng đến văn phòng của mình chờ một chút, sau xong việc hai người họ cùng nhau đi.

Dù sao cũng đến rồi Vi Tưởng chỉ có thể qua đó trước chờ cô ấy 1 chút. Thật ra cô cũng muốn đến văn phòng của Trinh Trinh xem như thế nào. Để xem Boss làm cô ấy nôn mửa là thần thánh phương nào. Hôm nay không dễ có cơ hội, cô nhất định phải quan sát kĩ một chút.

Sân trường đại học C, Vi Tưởng đã đến hai lần, lần đầu là lúc Trinh Trinh khai giảng, cô đến giúp xách hành lí. Còn một lần là khi hai người họ hẹn nhau đến sân quần vợt đánh bóng, đánh xong thì Trinh Trinh dẫn cô ấy đi tham quan sân trường.

Nên lần này đến đại học C Vi Tưởng đối với khuôn viên này không có gì xa lạ, mà còn đối với nó có chút hảo cảm.

Đi qua quảng trường rộn ràng, vượt qua sân chơi lớn và sân bóng, ở phía trước là thư viện được thiết kế độc đáo Vi Tưởng nhìn thấy Trinh Trinh ở khoa kỹ thuật, toà nhà này rất hiện đại, Vi Tưởng nhìn thấy thì bước vài bước vào trong và đi thẳng vào thang máy trực tiếp đi đến 713.

Phòng nghiên cứu phát triển của họ là 713, lúc này cửa phòng nghiên cứu phát triển đang hé mở, Vi Tưởng không thể nhìn thấy được bên trong, chỉ có thể nghe thấy âm thanh trong phòng. Có lẽ là mấy bạn sinh viên đang thảo luận, Vi Tưởng không tiện vào trong nên định ở bên ngoài cửa đợi một lát hi vọng bọn họ mau chóng kết thúc.

Có chút nhàm chán, cô dựa vào tường bên ngoài lấy điện thoại ra bắt đầu lướt wechat và tin nhắn bạn bè, thấy được những người quen biết hoặc thấy bức ảnh mà cô thích vẫn để lại một like.

Đang thấy thú vị, đột nhiên nghe được một giọng nghiêm túc phát ra từ bên trong.

“Cứ quyết định như vậy đi, chia ra làm hai nhóm, theo thứ tự là…”

Vi Tưởng cảm thấy kinh ngạc vì giọng nói của người này rất quen thuộc, thế nhưng hết lần này đến lần khác cô vẫn không nghĩ ra đó là ai. Lẽ nào là giọng của nam MC khi xem chương trình truyền hình. Cũng không đúng, nam MC vì sao lại ở nơi này được. Cô không thể tìm ra được manh mối nào.

Suy nghĩ nửa ngày cũng không được gì, đang tự hỏi thì cửa phòng mở ra. Cô nhìn lên theo bản năng.

Trong giây lát con người mà cô vẫn tò mò đang đứng ở đây, nhìn người đàn ông trước mặt cô.

Thì ra không ai xa lạ mà là Lộ Thượng.

Anh ta sao lại ở đây, anh ta làm việc ở đây sao.

Não của Vi Tưởng bắt đầu vận chuyển nhanh như gió.

Suy nghĩ lại thì có lẽ anh ta là Boss mà Trinh Trinh hay nói đến, nghĩ đến cả người cô liền ngốc đi.

Này quá trùng hợp rồi, cô và anh ta có duyên phận gì đây sao mà đi đến đâu cũng có thể gặp. Bất luận thế nào, vẫn nên chào hỏi đối phương một chút.

Nghĩ đến đây, Vi Tưởng liền nói nhưng âm thanh phát ra có chút không quen:”À, thật trùng hợp, Lộ tiên sinh, lại gặp nhau rồi.”

Lộ Thượng không nghĩ rằng khi cùng sinh viên họp xong bước ra thì lại có thể gặp Vi Tưởng ở đây.

“Sao cô lại ở đây? Cô đến tìm tôi sao?” Lộ Thượng có chút bất ngờ.

Vi Tưởng sợ anh ta lại hiểu lầm như lần trước, nhanh chóng chỉ tay vào cửa phòng nói: “Không có, không có, anh đừng hiểu lầm, tôi là đến tìm Hứa Trinh Trinh, cô ấy là bạn của tôi. Này… tôi cũng không nghĩ ở đây cũng có thể gặp được anh, Lộ tiên sinh phải chăng làm việc ở đây?”

Lộ Thượng đang nghi ngờ lời nói của cô, theo ánh nhìn của cô thì thấy Hứa Trinh Trinh đang vẫy tay sang đây, anh mới gật đầu trả lời:” Đúng, tôi là giáo sư của đại học C.”

Thì ra là vậy.

Chương 7: Đại thúc này thật khó lường (3)

Đúng lúc này Trinh Trinh từ bên trong đi ra, thấy giáo sư đại nhân còn đứng trước cửa, vì thế cô rất lễ phép nhìn Lộ Thượng giới thiệu: “Giáo sư Lộ, đây là Vi Tưởng bạn tốt của em, cô ấy tới chờ em. Vi Tưởng, đây là giáo sư của mình, thầy ấy không chỉ có học thức uyên bác, mà tính tình cũng rất tốt, bình thường đối với những sinh viên bọn mình cũng rất chiếu cố.” Sau khi nói xong Trinh Trinh ở phía sau Lộ Thượng không ngừng chớp mắt ra hiệu Vi Tưởng.

Có lẽ vì thân phận của đối phương và trong hoàn cảnh lúc này, sợ phá hủy đi hình tượng cao cả của Lộ Thượng, Vi Tưởng hiểu mình không thể lập tức nói cho Trinh Trinh biết trước đó hai người bọn họ đã có quen biết, thậm chí còn có khúc nhạc dạo không vui.

Cho nên vào giờ phút này Vi Tưởng chỉ có thể làm bộ như người xa lạ, một mực cung kính nhìn Lộ Thượng nói: “Xin chào, giáo sư Lộ, nghe danh đã lâu.”

Trong thực tế, cô nhịn không được muốn cười, mới vừa rồi rõ ràng ở trước mặt giáo sư, Trinh Trinh chỉ là vuốt mông ngựa mà thôi, còn không phải cả ngày ở nhà cùng cô nói xấu sao.

Lộ Thượng nhìn dáng vẻ của Vi Tưởng xem nhau như người xa lạ rồi nói chuyện khách khí với mình, tuy rằng không hiểu rõ ý nghĩ của cô nhưng anh vẫn sẵn sàng đáp lại: “Xin chào.”

Sau khi nói xong, anh nhìn Vi Tưởng một cách kỳ quái rồi định rời đi.

“Cái đó… Giáo sư Lộ, chúng tôi muốn đi ăn đồ ngọt, anh có muốn đi cùng không?” Vi Tưởng dùng giọng nói trong trẻo gọi hắn lại, biết rõ hắn sẽ không đi, thế nhưng không biết tại sao bỗng nhiên cô có suy nghĩ muốn đùa hắn một chút.

Lộ Thượng quay đầu liếc nhìn Vi Tưởng một cái, cô nương này muốn làm cái gì, một phút trước làm bộ không quen biết hắn, lúc này lại lôi kéo làm quen gọi hắn cùng đi ăn đồ ngọt, hắn không cho rằng mình và cô đã quen thuộc đến nước này rồi.

Không suy nghĩ nhiều hắn lạnh nhạt từ chối: “Không cần, cảm ơn ý tốt của cô, tôi còn có việc.”

“A…, vậy giáo sư Lộ hẹn gặp lại.”

“Giáo sư Lộ hẹn gặp lại.”

“Được rồi, quay đầu lại đi, mặc dù mình biết Boss mình quả thật rất đẹp trai, nhưng người đã đi mất, cậu cũng không cần phải hoa si như vậy…”

Giọng nói của Trinh Trinh từ phía sau truyền đến, lúc này Vi Tưởng mới kịp tỉnh táo trở lại.

“Cái gì hoa si, cậu không có mắt sao? Không nhìn ra mình đang mở mang kiến thức khi gặp Boss cực phẩm của cậu sao, sau khi kinh ngạc thì vô cùng thất vọng mà thôi.”

“Tại sao, chẳng lẽ không phải là mở mang tầm mắt, mừng rỡ như điên sao? Chẳng qua cảm thấy giống như các cậu đã quen biết, rốt cuộc là chuyện xảy ra lúc nào vậy?”

Bị hỏa nhãn của Trinh Trinh phát hiện, Vi Tưởng hơi mím môi nói: “Nói ra dài dòng lắm, lát nữa ngồi xuống ăn bánh ngọt mình từ từ kể lại cho cậu nghe.”

Còn thừa nước đục thả câu, Trinh Trinh không nói gì trợn trắng mắt. Không nghĩ tới lại bị cô đoán đúng, quả nhiên có mờ ám. Vì thế suốt dọc đường đi, trong đầu cô có vài phiên bản ngôn tình lãng mạn lần lượt trình diễn.

Điều kiện tiệm bánh ngọt không tệ, trong tiệm ánh đèn hơi ấm nhẹ nhàng, ghế sô pha xanh biếc dễ chịu, ở giữa bàn có một cây trắng ngăn cách, phía trên nhánh cây khô còn treo một vài món đồ chơi linh tinh, rất nghệ thuật. Khi hai người vừa bước vào, họ đã ngửi thấy mùi của đồ ngọt cùng hương cà phê trong không khí, sau đó nhìn vào màu sắc tươi đẹp của các loại đồ ngọt trong tủ trưng bày, cũng đủ khiến làm cho người khác chảy nước miếng ròng ròng.

Sau khi hai người ăn xong, tìm một chỗ thoải mái để ngồi xuống, lúc này Trinh Trinh không chờ đợi được nữa, nhanh chóng hỏi: “Nói nhanh lên, cuối cùng có chuyện gì xảy ra vậy?”

Vi Tưởng chuẩn bị một hồi, rồi mới đem chuyện mình có quen biết với Lộ Thượng vì xảy ra hiểu lầm.

Sau khi Trinh Trinh nghe xong, vẻ mặt khiếp sợ: “Trời ạ, không thể nào.”

Vi Tưởng bĩu môi nói: “Sự thật chính là như vậy, bình tĩnh bình tĩnh. Lần trước mình có nói với cậu mình bị người khác hiểu lầm, không nghĩ tới người này lại là Boss của cậu.”

“Thật không thể tưởng tượng nổi, hóa ra lần trước người cậu nói chính là Boss của mình. Mình có nói với cậu giáo sư của mình đôi khi rất ác miệng, mình thường xuyên tránh hắn. Cho nên hắn hiểu lầm cậu, mình cũng không cảm thấy kỳ lạ, mà mình còn có thể tưởng tượng ra hình ảnh kia, lúc ấy nhất định cậu sẽ im lặng, nếu là mình, mình đã bỏ chạy rồi.”

Chẳng qua đây cũng thật là quá đúng dịp rồi, vừa vặn một người là giáo sư của mình, một người là bạn thân của mình, đều có thể đi đóng phim được rồi.
“Đúng vậy, phản ứng đầu tiên của mình là cảm thấy trên đời này lại có một người có thể tự cho bản thân mình là đúng, mà lúc ấy mình cũng lập tức phản kích, mình nhớ rõ lần trước về nhà có cùng cậu nói nhảm, cậu còn khẳng định người này bị bệnh thần kinh.”

Trinh Trinh gật gật đầu, bất bình thay Vi Tưởng: “Đúng vậy, cho dù bây giờ mình biết người kia là Boss của mình, mình cảm thấy hắn thật quá đáng. Sau đó thì sao, mình thấy hôm nay cậu nói chuyện cũng không quá khó nghe?”

“Ừ, bởi vì buổi tối ngày hôm sau không biết vì nguyên nhân gì mà hắn tới xin lỗi mình, hơn nữa vì bày tỏ áy náy mà hắn khăng khăng đưa mình về. Cậu cũng biết lòng dạ mình mềm yếu, dứt khoát không so đo tha thứ cho người ta.” Vi Tưởng vân đạm phong khinh nói.

Trinh Trinh nghe đến đó, ánh mắt lập tức sáng lên: “Cái gì, hắn vậy mà cố ý đưa cậu về nhà, sẽ không phải là giáo sư của mình có ý với cậu đấy chứ? Vậy cậu cũng nên cẩn thận.”

“Đừng có đoán mò. Thật ra, lúc đầu mình cũng tự mình đa tình nghĩ như vậy, nhưng sau đó mình biết rằng đó là một sai lầm lớn, hắn chỉ yêu chính mình thôi.”

Trinh Trinh gật đầu đồng ý: “Cũng phải.” Sau đó mỉm cười tinh quái, “Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, các cậu quả thật rất có duyên. Lần trước mình còn nói với cậu giáo sư bọn mình còn độc thân, hai người đã có duyên như thế, nếu không cậu suy tính một phen đi. Người này mặc dù cao ngạo, thế nhưng cậu cũng thấy đó, vóc người đẹp nhan sắc tốt, hắn là người có giá trị nhất trường mình đó.”

Nghe Trinh Trinh nói như thế, Vi Tưởng nhịn không được run rẩy một phen, rồi mới khẩn trương lắc đầu: “Không có khả năng, cậu muốn hại chết mình sao, trái tim nhỏ bé của mình không chịu được loại giày vò như thế, lại nói còn là người đàn ông già như thế!”

Mặc dù cô đồng ý với Trinh Trinh về chuyện nhan sắc, thẳng thắn mà nói cô cảm thấy Lộ Thượng không chỉ có bộ dáng đẹp trai, mà bề ngoài nhìn cũng rất chín chắn. Nhưng đồng thời cô rất rõ ràng người này kiêu ngạo, rất muốn đánh đòn một cái, lại nghĩ cô sẽ không cùng lão già kia ở một chỗ.

“Già thì có sao, đàn ông 31 nhánh hoa*, huống chi giáo sư bọn họ vài năm nữa mới bốn mươi tuổi. Thế nhưng ở tuổi này bọn họ sẽ đem cậu trở thành con gái mà sủng ái. Hơn nữa hắn chắc là đã từng li hôn, sẽ càng hiểu được và bao dung cho cậu. Nếu cậu gả cho giáo sư của mình cậu thích bạn nhỏ Tử Việt nó liền trở thành con của cậu, cậu có thể chăm sóc đứa nhỏ đó mỗi ngày.

(*Nguyên câu: 男人三十一枝花, có nghĩa: Trai ba mươi chính là thời kỳ chững chạc, phát triển)

Bỗng nhiên lại nghĩ đến cái gì đó, Trinh Trinh cười xấu xa bổ sung thêm: “Đến lúc đó, cậu còn có thể thủ thỉ bên gối với Boss của mình, có thể giúp ích cho cuộc sống nghiên cứu sinh của mình tốt hơn, cậu nói đi.” Nói xong lại nở nụ cười haha.

Vi Tưởng nhất thời 囧, mặt đỏ bừng đẩy Trinh Trinh lại gần giận mắng: “Cậu tránh ra, cậu đen tối như vậy. Cẩn thận bị Boss các cậu biết thì cuộc sống an nhàn sẽ chấm dứt đấy.”

Trinh Trinh không sợ chết, vô sỉ nói: “Thật, không thử một chút sao, duyên phận giữa hai người không phải ai cũng có, không tranh thủ một chút sao, mình rất ủng hộ…”

“Dừng lại dừng lại, lại nói không để ý tới cậu nữa…” Vi Tưởng nóng nảy.
“Được, không nói đùa nữa. Ăn cái gì đi, bơ của cửa hàng này sản xuất từ New Zealand, hương vị rất ngon, cậu nếm thử chiếc bánh hoa sen của mình đi.”

Vi Tưởng không thể chờ đợi được nữa nhanh chóng cắn một ngụm, bơ này rất tinh tế và ngọt ngào, cô ăn sữa chua của mình cảm thấy rất hợp khẩu vị, chua ngọt vừa phải. Ăn xong lại cắn một miếng mousse sầu riêng, hương vị sầu riêng tươi mát lại không ngậy, làm Vi Tưởng lập tức quyết định sau này phải vào tiệm này thường xuyên. Bởi vì ăn ngon đến muốn khóc, cơ bản không thể dừng lại.

Lưu luyến hồi lâu, hai người mới rời khỏi cửa hàng đồ ngọt, dạo bước về nhà.

***

Buổi chiều hôm sau.

Vi Tưởng hẹn Lương Văn Kiệt cùng ăn cơm, sau khi tan tầm cô thu dọn mọi thứ xong xuôi rồi bắt đầu xuống lầu.

Lúc này, mặt trời đã ngã về phía tây, nó thu lại ánh sáng rực rỡ, giống như sự thay đổi của một bộ quần áo mềm mại xinh đẹp, tỏa ra ánh sáng dìu dịu, nhẹ vỗ về đất đai, hôn lên khuôn mặt thiếu nữ.

Nhìn thấy cách đó không xa Lương Văn Kiệt cũng vừa vặn xuống xe, Vi Tưởng đi lên phía trước, lịch sự đề nghị: “Chúng ta đi ăn lẩu nhé?”

Cô cảm thấy từ đầu đến cuối, mình và Lương Văn Kiệt không thân thiện nổi, muốn cùng nhau ăn cơm, không có chủ đề nói cũng tương đối xấu hổ. Sẽ tốt hơn nếu thay đổi hình thức ăn lẩu. Bởi vì thời điểm hai người không nói chuyện có thể bỏ đồ ăn vào nấu, bầu không khí sẽ tương đối sinh động hơn.

“Được được.” Lương Văn Kiệt mỉm cười.

Cứ như vậy cô và anh chọn một quán lẩu nổi tiếng, vừa ăn vừa nói chuyện. Dường như Lương Văn Kiệt đã tìm hiểu sở thích của Vi Tưởng từ Trinh Trinh, nói chuyện phiếm cũng hợp ý, cố gắng lưu lại ấn tượng tốt với Vi Tưởng.

Mặc dù không rõ bây giờ Vi Tưởng có cảm giác gì với hắn không, nhưng Lương Văn Kiệt có thể khẳng định hắn vừa gặp đã yêu Vi Tưởng. Từ lần đầu tiên gặp cô, ánh mắt của hắn kìm không được bị cô hấp dẫn, không thể dời được. Tại sao có thể có làn da mềm mại như con nít thế kia?

Dưới hơi nước nóng hổi, khuôn mặt của cô có chút hồng, làm người khác sinh lòng yêu mến. Lương Văn Kiệt nhìn đến thất thần, không tự chủ được tràn ngập thâm tình: “Hôm nay em rất đẹp.”

Vi Tưởng không nghĩ tới đột nhiên hắn nói câu này với một người xa lạ, mặt cô đỏ ửng. Cô có phần xấu hổ: “Vâng, cảm ơn.”

Phụ nữ rất thích được người khác tán thưởng và khen ngợi, nội tâm ít nhiều có chút vui vẻ. Nhưng trên thực tế hôm nay cô rất giống ngày thường, chẳng qua hôm nay cô tô chút son bóng, đôi môi của cô thay đổi một chút thôi.

Đàn ông quả nhiên chỉ nhìn vào ngoại hình.



Cơm nước xong, Lương Văn Kiệt muốn đưa Vi Tưởng về.

Xe dừng lại, Vi Tưởng cười nhìn Lương Văn Kiệt nói: “Vẫn không cảm ơn anh được nhiều, hôm nào có thời gian, lại mời anh đi ăn một bữa, cảm ơn mấy ngày nay anh đã chiếu cố tôi.”

Lương Văn Kiệt cũng mỉm cười nhìn Vi Tưởng, “Không phải nói đây là vinh hạnh của anh sao, sao lại khách sáo với anh thế.”

Vi Tưởng xấu hổ gật đầu: “Vậy tôi lên đây.”

Sau khi xuống xe, đi chưa được mấy bước cô khẽ cắn môi, quay lại xe.

Chương 8: Đại thúc này thật khó lường (4)

Lương Văn Kiệt nhìn chăm chú bóng lưng Vi Tưởng, vừa thấy cô trở lại, hắn mừng rỡ đem kính xe hạ xuống thấp nhất, ánh mắt đều là vẻ mong đợi.

“Lương Văn Kiệt, thật ra thì... Thật xin lỗi, sau này anh thực sự không cần đến nữa. Ý của tôi là bộ dáng này của anh sẽ khiến tôi rất có áp lực, hy vọng anh có thể hiểu ý tôi.”

Lương Văn Kiệt đại khái là không ngờ tới cô sẽ nói như vậy, ánh mắt thoáng qua một chút ưu buồn, sắc mặt có chút trắng. Hắn rủ mi nhìn tay lái, không nói gì.

Suy tư chốc lát hắn cảm thấy có thể là phương thức biểu đạt của mình có vấn đề, có lẽ Vi Tưởng không thích loại tiếp xúc chậm nóng này, lập tức trong lòng làm ra quyết định, vì vậy quay mặt sang, thâm tình mà kiên định nhìn về phía Vi Tưởng.

“Vi Tưởng, thật ra thì lần đầu tiên thấy em, em xinh đẹp tự tin liền để lại cho anh ấn tượng rất sâu. Đúng vậy, anh đối với em vừa thấy đã yêu. Lần gặp mặt thứ hai đúng là anh cố ý mời Hứa Trinh Trinh tới hỗ trợ, chúng ta mới cùng nhau ăn cơm, hy vọng em bỏ qua cho, anh chỉ muốn gặp mặt em nhiều hơn. Gần đây càng ngày càng hiểu rõ em, anh thật lòng cảm thấy em là một cô gái tốt, anh đối với em là nghiêm túc... Cho anh cơ hội được không?”

Lương Văn Kiệt thâm tình bày tỏ làm Vi Tưởng vô cùng giật mình, dĩ nhiên trừ việc này ra còn có một chút cảm động.

Nhưng cũng vẻn vẹn chỉ là cảm động, không liên quan đến tình yêu.

Dù là đến giờ phút này, cô vẫn cảm thấy trong lòng mình đối với Lương Văn Kiệt không có cái loại cảm giác đó, cho nên vẫn không muốn lãng phí thời gian với nhau, cô chỉ có thể hết sức xin lỗi nói: “Thật xin lỗi, Lương Văn Kiệt, tôi...”

Có lẽ là đoán được tiếp theo cô nói cái gì, Lương Văn Kiệt trên mặt hiện lên một chút mất mác, rất nhanh cắt đứt lời Vi Tưởn: “Không  sao, em đừng cự tuyệt anh vội. Hãy suy nghĩ thật kỹ, anh chờ được.”

Nói xong sợ Vi Tưởng lần nữa cự tuyệt, hắn lập tức cáo từ lái đi như một làn khói.

Vi Tưởng nhìn xe biến mất nhíu chân mày, mới thở dài lên lầu.

...

Vào cửa nhà được một lúc, liền cảm thấy Trinh Trinh hôm nay nhìn là lạ.

Nói chuyện với cô, dường như cô không để ý, một mực không bình tĩnh nhìn chăm chú điện thoại di động trong tay. Vi Tưởng nhìn kỹ cô một cái, cô nương này mặt mũi hồng hào, bộ dạng như một cô gái nhỏ đang then thùng.

Vì vậy cô rón rén xấu xa sát lại, định cướp đi điện thoại, kết quả không ngờ bị Trinh Trinh kịp thời phát hiện nhanh nhẹn chạy ra xa.

“Nào nào, nói một chút coi có cái gì hay, khiến cho mặt của đại tiểu thư chúng ta có bộ dạng như thiếu nữ đang yêu! Người đàn ông kia là ai mà gan lớn như vậy, hắc.” Vi Tưởng cười cười nói.

Hứa Trinh Trinh nghe được cô cười nhạo, bất mãn trừng cô một cái ︰ “Cậu tránh ra, bổn tiểu thư là người thế nào, mình là thiếu nữ người mà ai thấy cũng thích, hoa gặp hoa nở, xe thấy xe chở. Lại nói, chiều cao của chị so với cậu dài hơn, lại càng so với cậu cao hơn, hơn nữa, nhìn ngực chị, không phải lớn hơn so với cậu sao?” Vừa nói một bên ưỡn ngực mình ra, vung vung xung quanh.

Nhìn Trinh Trinh cố ý làm ra động tác sóng lớn trào dâng, Vi Tưởng làm một người phụ nữ cũng phải chảy máu mũi, cô không thể nhịn được cả giận nói: “Mình biết cậu ngực to, nhưng cậu đừng mỗi ngày đều cầm đến kích thích mình được không, mỗi lần đều đâm vào chỗ đau người ta. Còn có thể làm bạn tốt không.” Nói xong Vi Tưởng không vui bĩu môi.

Ngực nhỏ là tâm bệnh của cô, phương diện này cô đối với Trinh Trinh là hâm mộ ghen tị.

Chiều cao của bạn học Trinh Trinh quả thật cao hơn so với cô, 168 cm, cup C, có thể coi vóc người đạt tiêu chuẩn mỹ nhân. Nhưng mà cô cũng không biết lợi dụng ưu thế của mình, mỗi ngày chỉ lo học tập chứ không chú trọng lối ăn mặc. Trong ngày thường cũng chỉ đeo kính cận đen vừa dày vừa nặng, trên người thường xuyên mặc áo phông rộng hoặc áo sơ mi, phía dưới phối một cái quần âu rộng, thật là uổng công làm hỏng vóc dáng người đẹp, đứng ở trong đám người hoàn toàn sẽ không bị chú ý.

Dùng lời của Vi Tưởng chính là phí của trời, tất phải chết.

Hai người bình thường đùa giỡn, Vi Tưởng cười nhạo cô nhiều lần cũng hảo tâm khuyên cô mấy lần, nhưng Trinh Trinh chính là không để bụng. Thật là hoàng thượng không gấp thái giám gấp, Vi Tưởng nhìn  thấy không hiệu quả về sau dứt khoát mặc kệ.

Nhìn Vi Tưởng bị cô đâm đến chỗ đau, Trinh Trinh vừa vui vẻ vừa có chút ngượng ngùng: “Được rồi, không trêu cậu nữa. Đều nói cho cậu đi, mấy ngày nay có một em trai trong trường đang theo đuổi mình, mình không biết có nên cùng người ta lui tới không. Mình cảm thấy mình không nên đồng ý, mặt của hắn là loại mình thích. Nhưng lại nhỏ hơn ba tuổi.”

Hai người bình thường quan hệ mật thiết, làm việc cũng ăn ý, cho nên Vi Tưởng mới vừa rồi liếc một cái liền đoán nha đầu này là số đào hoa tới.

Đúng như dự đoán.

Vi Tưởng không nhịn được tò mò hỏi: “Bộ dạng thế nào, có đẹp trai hay không?”

Lấy hiểu biết của cô đối với Trinh Trinh, người Trinh Trinh thích đều là anh đẹp trai.“Nói nhảm, nhất định đẹp trai. Dù sao mình cũng thích dáng vẻ, cảm giác đầu tiên của mình là mắt có chút giống như Dương Dương. Ngươi biết Dương Dương không, chính là Hứa Dực trong phim <Tai Trái>, là Nhược Bạch sư huynh trong phim <Thiếu nữ toàn phong>.”

Vi Tưởng dĩ nhiên biết Dương Dương, chính là diễn viên trẻ đang nổi tiếng nhất dạo này, cô thích nhất chính là Dương Dương.

Vốn là vào cửa cô miệng khô lưỡi đắng muốn đi rót ly nước uống, có thể nghe Trinh Trinh hình dung như vậy, cô nghĩ nghĩ không thể tưởng tượng nổi hỏi: “Trời ạ, không phải chứ? Vậy các cậu làm thế nào biết nhau, mau nói cho mình biết cậu làm thế nào cấu kết với học đệ đẹp trai.”

Nghe cô dùng từ cấu kết, Trinh Trinh giả vờ không vui: ” Cấu kết cái gì, thật là khó nghe. Thật ra thì chính là trùng hợp, mấy ngày trước mình ở thư viện xem luận văn, lúc ấy một anh đẹp trai ngồi đối diện, đầu tiên nhìn, mình liền giật mình, đôi mắt ti hí thần thánh kia chính là giống với Dương Dương nhà chúng ta mà, mình lúc ấy nội tâm dâng trào. Vì vậy cả buổi chiều, mình vừa làm bộ xem tài liệu vừa nhìn lén người ta.”

Trinh Trinh nhớ lại kể, đem cảnh tượng buồn cười lúc ấy từ từ nói cho Vi Tưởng.

...

Không nghĩ tới Trinh Trinh cùng học đệ gặp nhau như vậy.

Vi Tưởng nghe đến nhập thần, cũng quên mình phải đi uống nước, ngược lại là không kịp đợi cắt đứt, bắt đầu nhạo báng: “Ai yêu, hoc đệ thật có tâm cơ, có vẻ như cậu hoàn toàn không phải đối thủ của người ta đâu. Nói tiếp, về sau học đệ làm thế nào bắt đầu theo đuổi cậu? Ở giữa phát sinh chuyện gì?”

Trinh Trinh nửa mồ hôi nửa 囧lại đem về sau gặp lại cùng với chuyện cẩu huyết từng cái nói tỉ mỉ.

Nghe xong Trinh Trinh miêu tả, Vi Tưởng lại một lần nữa kích động:  “Oa, người ta đem số điện thoại di động vời lòng cậu cùng nhau lừa đi. Học đệ này thật là đẹp trai cơ trí, mình đối với hắn bày tỏ sùng bái, ngày khác nhất định phải mang mình gặp mặt, mình muốn quỳ lạy một chút học đệ này.”

” Chữ Bát (八) còn không có viết xong * , mình đang rầu lắm đây!”

(*Nguyên văn: 八字还没一撇呢; nghĩa: chuyện còn chưa bắt đầu, chưa có gì là chắc chắn)

Tỉnh táo lại, Vi Tưởng nghiêm túc suy tính một phen cũng không tránh thay Trinh Trinh lo lắng.

“Ừ, phải thận trọng không thể xúc động. Suy nghĩ kỹ một chút mình cảm giác phải cẩn thận với học đệ này, nói không chừng hắn là đạo tặc hái hoa kinh nghiệm mười phần, cậu cũng phải cẩn thận.”

Trinh Trinh bĩu môi nói: “Có lẽ, mình cũng không suy nghĩ nhiều, cảm thấy không thể nào. Nói cái khác, người ta so với mình nhỏ hơn ba tuổi điều này khiến mình liền chùn bước rồi.”

“Thật ra thì ngược lại mình cảm thấy tuổi tác không phải vấn đề lớn, nếu là đối phương tâm trí thành thục coi như nhỏ tuổi cũng không có vấn đề gì. Mấu chốt nhất là xem nhân phẩm. Nhưng cậu cũng đừng vội một gậy đánh chết, tiếp tục khảo sát, có lẽ nói không chừng người ta là thật lòng. Nếu như vậy bỏ qua liền đáng tiếc, đi đâu tìm người vừa ý như vậy, hắc hắc.”“Được rồi, nghe cậu.”

“Bất quá nghĩ đến cậu ở cùng học đệ ngượng ngùng cùng bộ dạng mất mặt, mình nghĩ thế nào cũng buồn cười.” Nói xong Vi Tưởng ôm bụng bất kể hình tượng ha ha cười to.

“Thật mắc cỡ chết người, cậu không an ủi người ta cũng thôi đi ngược lại còn không biết xấu hổ giễu cợt người ta.” Trinh Trinh thẹn quá hóa giận cầm gối ôm trên ghế sofa đập Vi Tưởng.

...

Cãi nhau ầm ĩ thời gian bất tri bất giác liền qua đi.

Có thể bị đề tài tối nay ảnh hưởng, lại bởi vì ngày mai làm ca tối không cần dậy sớm, Vi Tưởng nằm ở trên giường không ngủ được, lăn qua lộn lại cô nhớ tới một ít quá khứ...

Khi đó cô ngây thơ bao nhiêu, ngu ngốc bao nhiêu. Cô thích người nọ như vậy, nhưng cuối cùng hắn vẫn vứt bỏ cô.

Mỗi lần nhớ tới những việc đã qua kia, Vi Tưởng đều rơi vào tâm trạng đau thương, càng thêm thống khổ.

Vị mặn của nước mắt chậm rãi rơi xuống khóe miệng. Cô cười khổ một cái, âm thầm nói trong lòng không có việc gì, có lẽ khi cô đủ tốt, sẽ chân chính gặp đúng người, đến khi đó cô liền có thể buông xuống quá khứ.

***

Ngủ một giấc, thứ hai lại là một ngày mới.

Buổi sáng tỉnh lại, làm một chút việc nhà, tưới nước cho hoa trên sân thượng, ngược lại cũng nhàn nhã.

Chờ làm xong tất cả, Vi Tưởng quyết định cầm sách ngồi ở trước bàn đọc.

Chỉ chốc lát có tiếng động ở cửa, cô đi ra nhìn thì ra Trinh Trinh dẫn một đứa trẻ trở lại.

Tiểu hài này lại là Lộ Tử Việt mà cô đang nhớ đến.

Vi Tưởng còn đang khiếp sợ, đã nhìn thấy Lộ Tử Việt không kịp chờ bước chân nhỏ mập mạp chạy đến trước mặt cô vui vẻ nói: ” Dì Vi Tưởng, Tử Việt lâu rồi không thấy dì, rất nhớ dì.”

Vi Tưởng cũng hết sức mừng rỡ, cô để sách trong tay xuống, vui vẻ ngồi xuống cẩn thận tránh cánh tay bó thạch cao của Lộ Tử Việt, thân thiết ôm lấy đứa nhỏ người đầy thịt.

“Bảo bối Tử Việt, dì cũng rất nhớ con.” Nói xong cô không quên quay sang Trinh Trinh hỏi, “Chuyện gì xảy ra vậy, cậu làm sao đem con của Boss các cậu mang đi, Boss các cậu yên tâm à?”

Trinh Trinh xem thường nói: “Đều là tiểu tổ tông này, hôm nay Boss thật vất vả ở dưới sự yêu cầu nhất trí của bọn mình đem con trai bảo bối mang tới trường học. Mới vừa rồi bọn mình trêu chọc nó một lúc, không nghĩ tới tiểu tử này cùng Boss giống nhau đều lạnh nhạt hoàn toàn không phản ứng với  đám người bọn mình, làm mọi người rất thất vọng. Mình bỗng nhiên nghĩ đến nó rất thích cậu, liền nói tên của cậu dụ dỗ, nói cậu là bạn tốt của mình, bây giờ đang ở nhà...”

Không nghĩ tới chiêu này đúng thật là có tác dụng với người bạn nhỏ, biểu tình Lộ Tử Việt rốt cuộc có biến hóa, ánh mắt mang vẻ mong đợi quấn Trinh Trinh mang nó đi tìm dì tiểu Vi, không có biện pháp ai bảo Trinh Trinh tự mình tìm phiền toái nên cô phải tự mình giải quyết.

Vì vậy cô vô cùng chột dạ dắt Tử Việt cùng đi tìm Lộ Thượng, tranh thủ sự đồng ý của hắn.

Dĩ nhiên Lộ Thượng vừa nghe các cô nói định trực tiếp cự tuyệt, cuối cùng không chịu được con trai lại tha thiết cùng đám học sinh kia hết sức xin, hắn rốt cuộc gật đầu đồng ý.

Ban nãy hắn vừa đem các cô đưa đến dưới lầu, nhưng bởi vì công việc nên đi về trước.

“Thì ra là như vậy.” Nghe Trinh Trinh giải thích xong, Vi Tưởng lúc này mới gật đầu một cái.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau