VỊ ĐẠI THÚC NÀY KHÔNG DỄ THEO ĐUỔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vị đại thúc này không dễ theo đuổi - Chương 51 - Chương 55

Chương 49: Đại thúc này thật dễ kích động(4)

Editor: Tứ Phương Team.

Không biết từ lúc nào, bên ngoài đã bắt đầu mưa, từng giọt từng giọt cứ rơi thẳng lên người Lộ Thượng nhưng anh không chút quan tâm.

Bước nhanh xuống bãi đỗ xe rồi bước lên, xe chạy vụt vụt như tên bắn trong màn mưa, nôn nóng muống gặp cô gái khiến anh vừa yêu vừa hận kia.

Không bao lâu xe liền đến dưới lầu nhà Vi Tưởng.

Mới vừa dừng xe, Lộ Thượng nhanh chóng cầm hộp quà bên ghế lái phụ muốn xuống xe, ánh mắt quét tới đằng sau vừa lúc thấy một chiếc xe vừa dừng lại phía sau, trong xe là một đôi nam nữ.

Thấy rõ người con gái trong xe chính là Vi Tưởng, tay vừa định mở cửa của Lộ Thượng liền dừng lại.

Mưa bên ngoài càng lúc càng lớn.

Lâm Duyệt đưa Vi Tưởng về đến nhà, xe vừa dừng lại, nhìn ra bên ngoài liền thấy mưa rơi lả tả nói: “Cô đợi một chút, tôi cho cô mượn chiếc ô mà dùng.”

Nói xong bước xuống xe, mở hờ cánh cửa bung ô ra: “Được rồi, xuống đi.”

Vi Tưởng bước nhanh xuống nép sát vào chiếc ô cười nói: “Hắc hắc, nhìn không ra anh cũng rất ga lăng đấy.”

“Tất nhiên, để cô bị ướt rồi bị cảm tôi thật quá có lỗi rồi.” Lâm Duyệt đóng cửa xe, hai người che cùng một chiếc ô cùng nhau bước lên lầu.

“Đúng rồi, anh bảo ngày mai sẽ mang tôi đi Thanh Đảo không phải là nói đùa cho tôi vui đó chứ?”

Lâm Duyệt cười cười xoa đầu Vi Tưởng: “Nói cái gì vậy, quen tôi lâu như vậy còn chưa tin tưởng được sao?”

Vi Tưởng nghiêng đầu nhìn Lâm Duyệt lè lưỡi, cười hì hì đáp: “Đáng tin đáng tin mà.”

Hình ảnh này, Lộ Thượng ngồi trong xe thấy hết tất cả, mi mắt che đậy một tầng ý lạnh, cùng lúc một trận lửa giận không thể nào khống chế cứ lan tỏa trong lòng.

Là chàng trai tặng hoa lần trước đây mà, có ý gì? Cùng bạn trai cũ nối lại tình xưa à?

Cho nên đây mới thực sự là lí do chia tay?

Xem ra thật sự cô chỉ chơi đùa với anh thôi, mà anh lại ngu ngốc bị cô chơi đùa trong tay bấy lâu nay.

Nhìn bóng dáng phía trước anh muốn hung hăng đi đến mà chất vấn Vi Tưởng hoặc châm chọc cô vài câu.

Nhưng lí trí nói anh biết không nên như vậy. Không cần thiết nữa rồi.

Lạnh lùng nhìn hai người phía trước, Lộ Thượng nhanh chóng khởi động xe rồi lao đi. Đang cùng Lâm Duyệt nói chuyện, một chiếc xe bỗng nhiên chạy vụt qua, nước bùn bắn tung tóe lên người Vi Tưởng.

Vi Tưởng hét lên một tiếng “A” rồi phẫn nộ nhìn về chiếc xe không có mắt kia, thấy rõ chiếc xe cô không khỏi ngây ngẩn cả người.

Đó không phải là xe của Lộ Thượng sao, anh đến đây làm gì? Bọn họ không phải đã chia tay rồi sao, còn đến đây làm gì?

Nghĩ không ra ý đồ của anh, bất quá nhìn xuống một thân toàn là bùn của mình cô liền hiểu.

Cố ý làm cô như vậy hẳn là mục đích của anh rồi. Người này lại phát điên cái gì chứ?

Thôi, dù sao cũng chia tay rồi, anh làm gì cũng không còn liên quan đến cô nữa.

Vi Tưởng nhịn không được thở dài, chính mình lúc trước thật ngốc mà, bất quá bây giờ cô cũng không dẫm lên vết xe đỗ đó một lần nào nữa.

Thang máy đã đến nơi, cô cũng không muốn suy nghĩ vấn đề này nữa, chào tạm biệt Lâm Duyệt rồi đi vào nhà.



Sáng thứ hai, Vi Tưởng đang thu thập hành lí thì chuông cửa vang lên.

Cô nghi hoặc nhăn mày rồi mới đi mở cửa.

Ngoài cửa là gương mặt của người đàn ông xa lạ: “Xin chào, xin hỏi anh tìm ai?”

“Xin chào, xin hỏi cô có phải Vi tiểu thư không?”

“Là tôi, có vấn đề gì sao?”

“Là như vầy, tôi là trợ lí của Lộ tiên sinh, ngài ấy có thứ muốn đưa cho cô, mong Vi tiểu thư nhận lấy.”
Vi Tưởng nhìn chiếc hộp tinh xảo trong tay người đàn ông thì đại khái hiểu được một chút, mặt không biểu cảm nói: “Thật xin lỗi, tôi và ông chủ các người đã chia tay, cái này không thể nhận, phiền anh đem về đi, cảm ơn.”

“Vi tiểu thư, ông chủ đã dặn nhất định phải làm cho cô nhận, xin cô hãy nhận nó đi, nếu không tôi cũng không hoàn thành trách nhiệm, trở về nhất định bị quở trách.”

Vi Tưởng thở dài, nghĩ một chút nói: “Được rồi, tôi nhận.”

Người đàn ông nhẹ nhàng thở ra, vô cùng khách khí nói nói: “Cảm ơn Vi tiểu thư, tôi không làm phiền cô nữa.”

Chờ sau khi người đã đi khuất, Vi Tưởng hít một hơi thật sâu, nhìn không được từ từ mở chiếc hộp ra.

Chỉ thấy bên trong là một chiếc lắc tay khẳm đầy những viên ngọc li ti màu hồng nhạt được chế tác tĩ mĩ tinh xảo.

Cô đúng là thích màu hồng nhạt, còn chiếc lắc tay này vừa nhìn đã biết có giá trị xa xỉ. Không tự giác mà nhíu chặt mày suy nghĩ.

Anh có ý gì, hai nười đã chia tay rồi còn tặng cô món quà này làm gì. Tuy nhiên cô cực kì thích nó, mới nhìn vào thật sự rất đẹp nhưng cuối cùng cô cũng không một chút vui vẻ nào.

Đem hộp đóng lại, định lấy điện thoại gọi cho Lộ Thượng nhưng đêm qua cô đã đem số anh xóa rồi, thật ra thì nó vẫn khắc sâu trong trí nhớ cô chưa bao giờ quên.

Vừa nhận được điện thoại của trợ lí, biết Vi Tưởng đã nhận món quà anh liền thở dài một hơi nhẹ nhõm nhưng trong lòng chẳng hề vui vẻ.

Đây là lúc hai người nên kết thúc rồi. Sau này cô vui vẻ hay đau buồn cũng không còn liên quan đến anh.

Lộ Thượng từ từ nhắm mắt lại, chưa bao giờ anh cảm thấy mệt mỏi vô lực như bây giờ.

Di động trên bàn bỗng nhiên rung lên, anh đột ngột mở mắt ra. Không biết tại sao, giờ khắc này anh có linh cảm mãnh liệt rằng người gọi đến là Vi Tưởng.

Quả nhiên, màn hình điện thoại xuất hiện hình cô gái miệng cười tươi như hoa, anh nhớ rõ ngày đó mang cô đi đến thôn của người dân tộc sinh sống, cô xếp hàng để mua được một món đặc sản nơi này liền nhờ anh chụp một tấm. Ảnh này cũng là cô tự cài đặt vào, lại tự lưu tên mình: bé cưng nhà ta.

Cô vui vẻ nói với anh tên hai người lưu trong điện thoại là một đôi, anh cũng không lưu tâm tên mình lưu trong điện thoại cô là gì.

Anh nhớ rõ lúc đó còn cười cô là như một đứa nhỏ, vẫn chưa trưởng thành.

Chỉ là ai có thể ngờ, chưa được bao lâu hai người đã chia tay rồi.

Ngơ ngác vài giây, Lộ Thượng ấn nút nghe.

“Lộ Thượng, ý anh là gì, sao lại tặng lắc tay cho em, không phải chúng ta đã chia tay rồi sao?”

Vi Tưởng lần đầu tiền gọi tên anh, nhưng lại là thời điểm này, an him lặng vài giây rồi cười tự giễu: “Thật xin lỗi, sinh nhật vui vẻ. Anh không biết ngày đó là sinh nhật em.”

“Cảm ơn. Nhưng chúng ta đã chia tay rồi, em sẽ đem món quà trả lại cho anh.”“Anh nhớ rõ sinh nhật em sau một ngày chúng ta chia tay nên ngày sinh nhật đó chúng ta vẫn chưa chia tay đâu, cho nên món quà này em nhất định phải nhận, anh không thích thiếu nợ người khác.”

“Lộ Thượng, anh cảm thấy làm như vậy có ý nghĩa gì sao?”

Điện thoại truyền đến âm thanh lạnh lùng của Vi Tưởng, Lộ Thượng nhớ đến hình ảnh dưới lầu tồi qua nhịn không được mỉa mai: “Sao vậy, bây giờ quay lại với bạn trai cũ rồi liền xem anh không có ý nghĩa gì sao, vậy lúc trước em trêu chọc anh làm gì?” Nói đến nửa câu sau anh liền rống lên với cô.

Vi Tưởng bị anh rống mà sửng sốt, sau đó kịp phản ứng lại câu anh nói, sắc mặt cô liền trắng, có chút xấu hổ. Im lặng một chút để ổn định cảm xúc, cô gằn từng chữ với anh: “Đúng, là bản thân tôi không biết tự trọng theo đuổi anh, giờ anh đã vừa lòng chưa. Nhưng giờ mới phát hiện là tôi nhìn lầm người, không muốn cùng anh dây dưa nữa.”

“Ha ha” Lộ Thượng lạnh lùng cười: “Nhìn lầm người, cô nói cũng thật hay, cứ cho là vậy đi.”

“Tôi sẽ đem quà trả lại anh, không gọi điện thoại làm phiền anh lần nào nữa, tạm biệt.” Vi Tưởng sợ anh lại nói cái gì làm mất hình tượng anh trong lòng cô nên nói xong không chút do dự cúp điện thoại.

Nghe âm thanh “Tút..Tút” trong điện thoại Lộ Thượng đỏ mắt nhìn điện thoại kèm dòng chữ “Bé cưng nhà ta” vô cùng châm chọc.

Giây phút này, hơi thở phẫn nộ toàn bộ dồn ở ngực, để phát tiết một chút anh liền đem điện thoại quăng ra ngoài.

Cúp điện thoại Vi Tưởng ngồi thẩn thờ một hồi mới đứng dậy tiếp tục thu thập hành lý, đem những thứ cần thiết chuẩn bị thật tốt. Xoay người cầm lấy món quà Lộ Thượng tặng, nhìn chằm chằm một lúc mới lắc đầu ra cửa.

Đúng vậy, cô muốn dùng hình thức chuyển phát nhanh để trả món quà này cho Lộ Thượng.

…..

Xế chiều hôm đó cô cùng Lâm Duyệt lên đường đi Thanh Đảo.

Thành phố A ở Thanh đảo ước chừng mất 3 giờ đi xe, khi đến nơi sắc trời đã tối. Dừng chân ở trạm xe, Vi Tưởng cảm thấy hình như không khí mình hít vào tràn ngập mùi biển mặn.

Lâm Duyệt đến đường Trung Sơn tìm cho hai người mỗi người một căn phòng ở tạm.

Đến nơi mang hành lí vào phòng Vi Tưởng cùng Lâm Duyệt nhanh chóng đến Phách Sài viện.

Ở Thanh Đảo nổi tiếng nhất là tram ngõ Phách Sài viện, hàng tram quán lớn nhở bán đồ ăn vặt. Vi Tưởng và Lâm Duyệt đ ingang qua là nếm thử một món, ăn đến cuồng nhiệt, cuối cùng vẫn là chọn một quán cơm hải sản đặc sản nơi này. Hai người ăn món bún cá bánh chảo, hào tươi, cua biển có mai hình thoi, và đặc sản bánh đúc đậu.

Đối với cái bao tử no căng Vi Tưởng cũng không nỡ rời đi. Thấy cô như vậy Lâm Duyệt nhịn không được trêu chọc: “Dù sau ngày mai tôi cũng đi chụp ảnh một ngày, cô có thể ở đây ăn một ngày mà, về thôi trễ rồi.”

Vi Tưởng phồng má trả lời: “Anh nghĩ tôi là heo sao.”

Rời khỏi Phách Sài viện, vì ăn quá no hai người quyết định tản bộ về khách sạn, thuận tiện thưởng thức cảnh đêm ở Thanh Đảo.

….

Hôm nay tâm tình Lộ Thượng rất không ổn.

Buổi chiều công ty có cuộc họp, nhân viên nhìn mặt anh từ đầu tới cuối đều lạnh tanh, vì một vấn đề nhỏ cũng có thể nổi giận mọi người đều không rét mà run. Sau khi tan họp, mọi người không tránh khỏi thảo luận bàn tán, ông chủ hôm nay là xảy ra chuyện gì rồi? Ăn trúng thuốc nổ rồi hả? Càng có người to gan suy đoán là ông chủ bị bạn gái đá!!!

Sau khi tan họp, Lộ Thượng về phòng làm việc hút liền mấy điếu thuốc, vùi đầu vào công việc để quên đi phiền muộn trong lòng. Không bao lâu, điện thoại công tác trên bàn làm việc vang lên.

Anh một tay nhắc điện thoại lên nghe liền nghe giọng tiểu tử Phạm Minh Hạo bên kia lớn tiếng nói: “Lão Lộ, sao tôi gọi điện thoại cho cậu không được, gọi điện thoại đến công ty lại nghe, hai hôm nay tôi nghe nói công ty đâu có hạng mục nào gấp đâu, cậu là ông chủ sao lại tăng ca như vậy chứ?”

“Có chuyện thì nói, có rắm mau thả.” Lộ Thượng lạnh lùng nói.

“Ha ha, cậu xem tôi ở Thanh Đảo gặp được ai này?”

“Cậu gặp ai có liên quan gì đến tôi, tiểu tử cậu hôm nay nhàm chán quá à?” Lộ Thượng không mặn không nhạt đáp lời.

“Biết ngay cậu đoán không ra mà. Tôi gặp được cô bé Vi Tưởng kia đó, sao vậy, cô bé không theo đuổi cậu nữa sao?”

Lộ Thượng sửng sốt một phen, không nhịn được hỏi lại: “Cậu nói thật?”

“Tôi rãnh rỗi lắm sao mà đi lừa cậu, cậu trả lời trước đi, có phải hai người không thành rồi không.”

“Sao lại hỏi như vậy?”

“Tôi nói thẳng vậy, đêm qua tôi thấy cô ấy cùng chàng trai trẻ đùa giỡn, người ta nhìn vào liền biết ngay là một đôi tình nhân. Lần trước tôi nói đúng rồi, cậu một lão già khó khăn như vậy, cô bé rất nhanh liền chán cậu ấy mà.”

Chương 50: Đại thúc này thật dễ kích động (5)

Editor: Tứ Phương Team

Sau khi cúp điện thoại với Phạm Minh Hạo, sắc mặt Lộ Thượng hết sức âm trầm, nhìn văn kiện trước mắt, anh hận không thể trực tiếp xé nát.

Tuy nói là từ đây về sau bất cứ chuyện gì của Vi Tưởng cũng không có liên quan gì tới anh nữa. Nhưng rõ ràng khi nghe được cô đi du lịch cùng người đàn ông khác, trong lòng anh lại có một đốm lửa thiêu đốt.

Lửa giận trong lòng càng cháy càng mạnh, cuối cùng anh dứt khoát xuống lầu phóng xe tới thẳng quán bar. Nếu không anh sẽ không biết nên trải qua màn đêm khiến con người căm phẫn này như thế nào.

Rượu uống một ly tiếp một ly, uống đến cuối cùng, Lộ Thượng nằm gục lên bàn vừa cười vừa lẩm bẩm tự nói.

“Lừa đảo… Kẻ lừa đảo…”

“Em đang đùa tôi… sao. Em chắc chắn lại đang trêu tôi, em đấy… đồ tồi…”

Cuối cùng tất cả nỉ non đều hóa thành một câu “Vi Tưởng…Tưởng Tưởng… Tưởng Tưởng”.

Lôi Kỷ Khôn bồi rượu bên cạnh, cũng chính là ông chủ của quán rượu, cũng là bạn cũ của Lộ Thượng cũng thay anh than thở không thôi.

Người này sao cứ đụng tới chuyện tình cảm đều chết dở sống dở thế. Còn bánh bao nhỏ nhà cậu ta nữa, thời gian trước cũng phiền lòng muốn chết, còn kém muốn cái mạng già của anh rồi.



Đêm nay, nhất định say như chết.

***

Sáng sớm ngày hôm sau, sau khi Lâm Duyệt tạm biệt Vi Tưởng liền đi ra ngoài, hôm nay anh phải bận bịu rồi.

Buổi sáng thức dậy, ăn xong bữa sáng, Vi Tưởng nhìn trên điện thoại rồi chuẩn bị đi ra ngoài, dự định hôm nay của cô là chỉ đi dạo gần đây.

Nghe dân địa phương nói khu Trung Sơn là một quận cũ của Thanh Đảo. Một mình Vi Tưởng tùy ý đi dọc theo khu Trung Sơn, trên đường cô nhìn thấy rất nhiều gian phòng mới kiểu Đức xây dựa vào núi, cũng nhìn thấy rất nhiều cửa hàng lớn nhỏ. Trên đường không có nhiều người lắm, đi một lúc liền đến giáo đường Thiên Chúa Giáo, lúc này bên ngoài đã có mấy cặp cô dâu chú rể đang chụp hình cưới. Nhìn giáo đường Gothic thiêng liêng chứng kiến hạnh phúc của từng đôi một, Vi Tưởng xúc động cũng vì bọn họ gửi lời chúc phúc.

Chỉ có điều khi nghĩ đến bản thân, cô lại có một chút cô đơn nói không nên lời. Bản thân khi nào mới có thể tìm được hạnh phúc thực sự thuộc về mình đây?

Rời khỏi giáo đường, Vi Tưởng đi thẳng tới cầu tàu. Bởi vì lớn lên ở trong thành phố, đi học cũng không có rời xa quê hương, cho nên đây là lần đầu tiên Vi Tưởng nhìn thấy biển khơi thật sự.

Tháng mười một gió biển hơi lớn, gió thổi lên mặt có chút lạnh, nhưng mà cũng không xua đi được sự nhiệt tình trong lòng Vi Tưởng. Đi ở trên cầu nhìn biển lớn mênh mông, nghe tiếng sóng biển, cô cảm giác trái tim mình cũng càng ngày càng bình tĩnh hơn.

Hóa ra biển khơi thật sự có thể chữa khỏi bi thương cùng ưu sầu.

Trên mặt biển có rất nhiều đàn hải âu bay lượn, cực kỳ xinh đẹp. Vi Tưởng không nỡ bỏ đi, vì thế sớm tinh mơ cô đã đứng tựa vào lan can, một bên gió biển thổi, một bên nghe hải âu ca xướng, dĩ nhiên thỉnh thoảng cũng sẽ quay đầu nhìn vào một nơi không xa thấy những hình ảnh của người kia.

Tất cả những thứ này đều là phong cảnh đẹp nhất. Giờ khắc này, cô bắt đầu yêu mến thành phố Thanh Đảo này rồi.

Bữa trưa, Vi Tưởng thuê xe tới Phách Sài Viện, cô cảm thấy nơi này chắc là nơi tập hợp tất cả cao lương mỹ vị của Thanh Đảo. May mà Phách Sài Viện cách cầu tàu rất gần, chốc lát liền đi đến.

Kỳ thực ăn không được bao nhiêu món liền no rồi, càng về sau càng có rất nhiều món cô muốn ăn, thế nhưng bảo tử đã đầy rồi.

***

Buổi chiều cùng ngày, Lộ Thượng đứng ở trên lớp từ đầu tới cuối đều nghiêm mặt lãnh, vì vậy các sinh viên đều phải chú ý từ ngữ khi nói chuyện với anh, ở trên lớp cũng không dám làm gì mờ ám. Cho nên, cả một buổi chiều bầu không khí trong phòng học vô cùng đè nén.

Nhưng vừa tan học bọn họ liền có lá gan to hơn, sôi nổi bàn tán.

“Mọi người nghe gì chưa, thời gian trước giáo sư Lộ bị một y tá nhỏ quấn quít làm phiền.”

“Đúng vậy, đúng vậy, tôi cũng nghe nói. Không phải về sau còn có lời đồn bọn họ đã hẹn hò à?”

“Má ơi, giáo sư Lộ thật sự là già trẻ ăn hết.”“Thầy Lộ răng miệng không tệ, khẩu vị rất mặn nha… Ha ha, lại còn là y tá nhỏ nữa chứ.”

Lúc này cũng có những người khác chen miệng nói: “Tôi thấy phải đồng cảm cho giáo sư Lộ ấy, nghe nói cô gái kia đá thầy ấy rồi. Cô xem hôm nay thầy ấy như vậy, tôi thấy việc này tám chín phần là sự thực rồi.”

Các sinh viên nữ thích giáo sư Lộ nghe xong lập tức bắt đầu bốc hỏa: “Mẹ kiếp, tôi đã nói là một tiểu hồ ly tinh mà, quả nhiên như thế.

Thật không biết xấu hổ, thật đau lòng cho nam thần của tôi, rất muốn cho anh một cái ôm yêu thương.”



Lộ Thượng tối nay mới mua điện thoại di động, anh lắp sim rồi mở lại máy, điện thoại lập tức hiện ra rất nhiều tin nhắn và cuộc gọi nhỡ. Nhìn thấy những thứ này, anh nhịn không được khinh thường bản thân tối qua kích động làm ra hành vi lỗ mãng.

Nhưng mà trong vài giây xem hết lại không thấy có tên Vi Tưởng, anh lại nhịn không được muốn cầm điện thoại quăng đi. Sau khi trả lời xong mấy tin nhắn anh không trở về phòng mà ra ban công hút thuốc.

Chốc lát, Lộ Tử Việt từ trong phòng đi ra, chỉ thấy nhóc ngọt ngào ngây thơ nói: “Ba ba, mấy ngày rồi con không nhìn thấy dì tiểu Vi, ngày mai chúng ta tìm dì đi chơi đi.”

Nghe thấy con trai lại nhắc tới Vi Tưởng, sắc mặt Lộ Thượng liền đen, giận không được quát: “Không nhìn mấy giờ rồi mà còn chưa đi ngủ. Sau này đừng ở trước mặt ba nhắc đến cái tên này nữa.”

Lộ Tử Việt thấy Lộ Thượng nổi giận với nhóc, nhất thời oa một tiếng khóc rồi đóng sầm cửa phòng, nhốt bản thân một mình buồn bực ở trong phòng khóc lóc.

Lộ Thượng phiền lòng dập tắt điếu thuốc, tức giận đẩy cửa phòng Lộ Tử Việt. Đúng lúc này điện thoại anh vang lên, động tác đẩy cửa liền dừng lại, anh xoay người tiếp điện thoại.

Nhìn thấy là điện thoại của Phạm Minh Hạo, mày Lộ Thượng không tự giác nhăn lên, “Có việc gì?”

“Chao ôi, lão Lộ, tôi có nghe ông chủ Lôi nói tối hôm qua cậu ngồi ở quán bar bọn họ uống say như chết hả. Thế nào, sẽ không phải là bị cuộc gọi tối qua của tôi làm ảnh hưởng chứ?”

Lộ Thượng ngữ khí không vui nói: “Tiểu tử cậu gọi điện có chuyện gì thì nói thẳng, đừng quanh co lòng vòng với tôi.”

“Ha ha, tôi đây không phải quan tâm cậu sao? Tiểu tử cậu còn cam chịu không thừa nhận, ha ha, chúng ta là người nhà với nhau cả, đừng xấu hổ.”

“Nếu không có việc gì, tôi tắt máy đây.” Lộ Thượng bắt đầu không kiên nhẫn.

“Đừng nha người anh em, tôi chính là vì đại sự đời cậu mới đặc biệt gọi điện thoại cho cậu đấy.”“Nói chuyện.”

“Hôm nay nghe ông chủ Lôi nói tối qua cậu uống say khướt, tôi đoán là vì chuyện của cô nhóc kia. Thấy vậy trong lòng tôi hổ thẹn liền đặc biệt nhờ người điều tra một phen, kết quả phát hiện cô nhóc đó và người đàn ông kia căn bản không phải người yêu, hai người ở hai phòng khác nhau. Hơn nữa hôm nay cô nhóc đó còn một mình đi dạo, hoàn toàn không thấy bóng dáng người đàn ông kia. Cho nên, giữa hai người có phải có hiểu lầm gì rồi phải không?”

Lộ Thượng có chút kinh ngạc, trả lời: “Có thể, cám ơn cậu, Minh Hạo.”

“Chúng ta là người nhà với nhau cả, hò hét thật tốt đi, hôm nào đưa người tới cho anh gặp mặt cái, đừng có giấu nữa.”

Lộ Thượng nhàn nhạt cười.

Cúp điện thoại, sau khoảng khắc suy tư, sắc mặt Lộ Thượng từ từ dịu đi. Anh cảm thấy có lẽ thật sự là anh hiểu lầm rồi, hoặc là giữa hai người bọn họ có hiểu lầm gì đó.

Nghĩ tới đây, anh bỗng nhiên nhớ tới một người.

Gần đây Hứa Trinh Trinh vì tức giận thay Vi Tưởng rất nhiều lần nhìn thấy Lộ Thượng đều tránh đi. Nhưng nếu thật sự không thể tránh, cô cũng là từ đầu tới cuối một bộ mặt lạnh không chút thay đổi.

Cả đời cô ghét nhất chính là loại người ra vẻ đạo mạo ngụy quân tử.

Buổi tối mới tắm rửa xong, lên mạng một hồi đang định ngủ thì điện thoại vang lên.

Nhìn thấy là giáo sư Lộ Thượng gọi điện, trừ cảm thấy kỳ quái còn có một tia khó chịu, cho nên sau khi nghe điện thoại âm thanh của cô cũng lạnh băn: “Thầy Lộ, trễ như vậy có chuyện gì sao?”

“À, có chút việc. Tôi hỏi cô, có phải Vi Tưởng vì bạn trai trước trở về cho nên muốn chia tay với tôi đúng không, việc này cô ấy có nói với cô không?”

Nghe anh ta vậy mà nghi ngờ Vi Tưởng vô căn cứ, Hứa Trinh Trinh cũng không quan tâm anh có phải giáo sư của mình hay không, trực tiếp nói thắng: “Tôi nói giáo sư Lộ này, anh cũng cùng Tưởng Tưởng chia tay rồi còn quan tâm bạn trai trước của người ta làm gì, huống chi cũng là anh có vấn đề trước.”

Lộ Thượng không vui nhíu mày, “Tại sao lại nói tôi có vấn đề.”

“Vậy ngày sinh nhật Vi Tưởng cùng người phụ nữ khác ăn cơm, ôm ôm ấp ấp không phải anh thì là ai. Trí nhớ giáo sư Lộ gần đây không tốt lắm đấy….”

Nghe Hứa Trinh Trinh nói như vậy, Lộ Thượng bỗng nhiên ý thức được mấu chốt ở chỗ nào, sau khi phản ứng kịp anh hoàn toàn không để ý ngữ khí nói chuyện của Hứa Trinh Trinh, mà là khách khí nói: “Cảm ơn nhắc nhở, tôi biết nguyên nhân thật sự rồi. Được, cô nghỉ ngơi sớm một chút, hôm nào mời cô ăn cơm.”

Nghe thấy Lộ Thượng bỗng nhiên thay đổi, hỏi một đằng trả lời một nẻo của anh, Trinh Trinh có chút bối rối. Đây là tình huống gì? Chẳng lẽ là cô nghi oan anh ta.

Nếu như thực là như thế, vậy chẳng phải cô sẽ cực kỳ thảm à. Nghĩ vậy, Hứa Trinh Trinh có phần khóc không ra nước mắt.

Mà Lộ Thượng sau khi cúp điện thoại cuối cùng cũng mỉm cười.

Xem ra cô gái này đang ghen rồi, mà còn ghen không ít. Nhưng sao cô không đến hỏi anh chứ, không hỏi rõ ràng liền định tội cho anh, anh đây cũng oan quá rồi.

Nghĩ đến đây, anh đi tới phòng Lộ Tử Việt. Lúc này đèn trong phòng đã tắt, ánh trăng ngoài cửa sổ soi vào, Lộ Thượng thấy cơ thể nhỏ bé nằm trên giường khóc thút thít. Nhất thời trong lòng anh tràn đầy tự trách, anh ngồi xuống bên giường, xoa đầu khẽ nói với Lộ Tử Việt: “Con trai, ba biết con còn chưa ngủ. Ba ba sai rồi, vừa rồi không nên mắng con, tha thứ cho ba có được không?”

Nghe xong lời của anh, Lộ Tử Việt nhịn không được chảy càng nhiều nước mắt hơn, cơ thể nhỏ bé nấc càng lúc càng to.

Lộ Thượng thay nhóc lau nước mắt, thấp giọng nói: “Ba bảo đảm sau này không nổi nóng với con nữa. Qua hai ngày nữa đưa con đi tìm dì tiểu Vi có được không, còn nữa, nếu dì tiểu Vi làm mẹ con, con có đồng ý hay không?”

Nghe thấy lời của anh, Lộ Tử Việt xoay người một cái, vẻ mặt đầy chờ mong nói: “Thật vậy sao, ba ba?”

“Ừ, nếu là con thích, ba sẽ tận lực, chỉ có điều đến lúc đó con cũng phải giúp ba ba một phen?”

“Không vấn đề, ba ba nói lời giữ lấy lời đấy, chúng ta ngoéo tay.”

“Nhất định giữ lời, ngoéo tay.”

Chương 51: Tình cảm của đại thúc là tốt nhất(1)

Editor: Tứ Phương Team.

Ngày thứ hai, mới sáng sớm Lâm Duyệt còn có công việc, địa điểm anh đến là một bãi tắm rất đẹp, anh muốn Vi Tưởng cùng đi đến đó. Cô có thể dạo chơi trên biển, dư một chút thời gian anh cũng có thể chụp giúp cô một bộ ảnh.

Sáng sớm cảnh sắc bãi biển rất đẹp, màu nước trong xanh, nghe nói muốn ngắm mặt trời mọc hay mặt trời lặn thì nơi đây là lựa chọn tuyệt vời nhất, lúc này Lâm Duyệt đang chụp hình cưới cho một đôi trên bãi biển còn Vi Tưởng thì tùy ý đi dạo xung quanh.

Phía xa có một phiến đá ngầm lớn được rất nhiều vỏ sò bồi đắp nên, dưới chân là cát mịn, đến đó liền nghe được một khúc hòa tấu giữa phiến đá ngầm và biển cả, xem như một loại hưởng thụ cũng không sai. Cách đó không xa có rất nhiều đá cuội muôn vàn hình dáng, Vi Tưởng bị hấp dẫn liền sảy chân đi về hướng đó.

Đúng lúc này điện thoại trong túi xách liền reo lên. Vừa lấy ra liền nhìn thấy dãy số điện thoại quen thuộc là cô sững sờ.

Tại sao lúc này Lộ Thượng lại gọi đến? Chuyện hai người không phải đã giải quyết xong rồi sao? Nghĩ như vậy cô liền phân vân không biết có nên nhận cuộc điện thoại này không.

Nghĩ một lúc vẫn là ấn nút từ chối.

Sáng sớm Lộ Thương đã đem Lộ Tử Việt gửi cho ba mẹ mình liền chạy sân bay đi chuyến sớm nhất đến Thanh Đảo.

Vừa xuống máy bay anh lập tức gọi điện thoại cho Vi Tưởng, không nghĩ tới cô gái này lại không thèm bắt điện thoại của anh, anh liền bạo phát cơn giận mà gửi tin nhắn cho cô: Nghe máy đi.

Vừa mới tắt điện thoại Vi Tưởng liền nhận được một tin nhắn. Nhìn tin nhắn chỉ có vỏn vẹn ba chữ liền cau mày. Lúc này Lộ Thượng liền gọi điện tới, cô thở dài mặt không đổi sắc nghe máy: “Có chuyện gì sao, không phải chúng ta đã nói sau này không liên lạc nữa à?”

Lộ Thượng xem nhẹ giọng điệu lạnh lùng của Vi Tưởng, cất giọng hòa hoãn nói: “Nghe lời, nói tôi biết hiện giờ em đang ở đâu, địa chỉ cụ thể nơi nào?”

“Anh hỏi làm gì?” Vi Tưởng cảm thấy hơi nghi hoặc khó hiểu.

“Anh vừa đến Thanh Đảo, bây giờ còn đang ở sân bay, chúng ta gặp mặt đi.”

Nghe thấy anh nói hiện đang ở Thanh Đảo cô có một chút ngoài ý muốn ngạc nhiên, nhưng chắc anh đến đây đã gọi điện cho cô chắc thật sự có việc, nghĩ nghĩ liền nói địa chỉ cho anh.

“Được, ở yên đó đừng đi lung tung, anh sẽ đến ngay.” Không cho Vi Tưởng cơ hội từ chối đã vội cúp máy ngay.

Cúp máy, Lộ Thượng vừa nói địa chỉ của Vi Tưởng cho tài xế đi ngay đến đó.

Bãi biển rất đông đúc dáng người qua lại, nhưng nghe theo miêu tả của Vi Tưởng, ở rất xa Lộ thượng đã thấy dáng người mặc bộ đồ màu hồng quả quýt tóc tết lại sau lưng là Vi Tưởng. Thấy cô ngồi xỏm nơi đó nhặt vỏ sò Lộ Thượng liền không tự giác nở nụ cười.

Quả nhiên vẫn là đứa trẻ chưa trưởng thành.

Aizz, đứa trẻ thì đứa trẻ, ai bảo trong lòng anh tất cả đều là cô chứ. Không tiếp tục nghĩ nhiều, Lộ Thượng liền bước đến gần cô hơn, từ phía nhẹ nhàng gọi tên cô.

Nghe được âm thanh quen thuộc, người Vi Tưởng cứng đờ, chậm rãi quay đầu lại. Lộ Thượng một thân trang phục thường ngày đứng sau lưng cô, nhất thời cô cũng không biết phải nói gì cho thích hợp. Nhiều ngày không gặp, trông anh tiều tụy hơn trước nhiều, hốc mắt còn thấy được quầng thâm mờ nhạt, râu cũng chưa cạo, tóc cũng dài hơi quá rồi. Hẳn là lúc trước anh thích sạch sẽ như vậy bộ dạng nào giống như bây giờ.

Thấy Vi Tưởng vẫn còn đứng ngây ngốc đáng yêu như vậy Lộ Thượng lại cảm thấy xinh đẹp vô cùng, nhìn bao lâu cũng không thấy đủ.

Hai người lẳng lặng đứng đối diện, ai cũng không nói câu nào. Một lúc Vi Tưởng liền phản ứng kịp, cố gắng khắc chế suy nghĩ muốn ôm anh, bình tĩnh hỏi: “Anh đến đây làm gì, có chuyện gì cần gặp mặt nói trực tiếp sao?”

Lộ Thượng mấp máy môi, liền kéo tay Vi Tưởng lại gần: “Đúng.”

“Có gì thì cứ nói, sau lại động tay động chân chứ.” Vi Tưởng sắc mặt không đổi rút tay về.
Lộ Thượng tiếp tục lôi kéo nắm lấy tay cô, lần này sức lực rất lớn, nhìn thấy xung quanh có quá nhiều người liền kéo Vi Tưởng đến phía sau một phiến đá.

“Anh lại giở trò gì, có gì thì nói kéo em đến đây làm gì?” Vi Tưởng hơi tức giận, gắt gao rút tay lại lui ra xa quay mặt đi.

Thấy thế Lộ Thượng liền gắt gao kéo cô lại ngã vào lồng ngực anh, từ phía sau ôm lấy cô.

“Anh lại phát điên cái gì chứ, buông em ra.” Anh vậy mà để tay ngay ngực cô, Vi Tưởng liền nóng nảy liều mạng vùng vẫy, hai tay quơ loạn xạ đánh đấm vào hai cánh tay Lộ Thượng.

Lộ Thượng đem cằm đặt ở đỉnh đầu Vi Tưởng chậm rãi nhắm mắt thấp giọng nói: “Đừng nhúc nhích, để cho anh ôm một lát.”

Nghe giọng anh đầy mệt mỏi mà âm thanh lại dịu dàng như vậy Vi Tưởng cũng không vùng vẫy nữa. Trong phút giây đó, cô an tĩnh mặc cho anh ôm mình.

Lộ Thượng ôm chặt Vi Tưởng, ngửi thật sâu mùi hương trên tóc cô, giờ khắc này anh mới cảm thấy chân thực một chút, mới có cảm giác cô đang ở trong lòng mình mà không phải như giấc mơ mỗi ngày anh mơ.

“Thật nhớ em.”

Đỉnh đầu truyền đến tiếng nói ấm áp nỉ non, Vi Tưởng giật mình, cũng tỉnh táo lại một chút, cô vùng khỏi vòng tay anh đến một khoảng cách an toàn mới châm chọc nói: “Anh nhớ em làm gì, đã có người phụ nữ khác thì đừng đến gần tôi, em không cần.”

Lộ Thượng cười bất đắc dĩ: “Vi Tưởng, anh giải thích thì em sẽ tin anh chứ?”

“Em tận mắt nhìn thấy, còn có thể giả được sao. Lộ Thượng, em không phải cô bé mười lăm mười sáu tuổi, anh nói ngon ngọt em liền tin tưởng mà chạy đến bên anh. Anh có người phụ nữ khác, tùy ý lừa gạt em vài câu, em còn ngốc nghếch tin tưởng anh, chờ đợi anh. Anh cảm thấy em sẽ tin sao, hay trong mắt anh lúc nào em cũng ngu ngốc như vậy?”

Sóng biển đánh tới, một cơn gió thổi qua. Lộ Thượng liền cởi chiếc áo trên người mình đi đến choàng lên người cô: “Thật xin lỗi, tối hôm đó anh không nên nói dối em, đó là vợ trước của anh, sợ em lại suy nghĩ linh tinh anh mới nói mình tăng ca.” Giọng điệu anh nhỏ nhẹ, đặt hai tay lên vai cô: “Hai tụi anh đã sớm không còn gì, lần này cô ấy về để thăm Tử Việt, hôm sau lại về nước, cho nên hôm đó chỉ là một cái ôm tình bạn thôi. Nếu hôm đó anh biết là sinh nhật em thì sẽ không đi ăn cơm cùng cô ấy, thật xin lỗi. Tin tưởng anh được không?”

Nghe Lộ Thượng giải thích xong Vi Tưởng liền há miệng thở dốc, thật sự không biết nên nói cái gì? Kì thật nghe Lộ Thượng giải thích từng chữ từng chữ với cô cô liền tin tất cả anh nói là sự thật. Liền hốt hoảng cứ đứng như thế một lúc, bỗng nhiên nghĩ ra một vấn đề: “Sao anh lại giải thích với em, còn ý nghĩa gì nữa sao?”

Lộ Thượng nghe xong liền có phần tức giận: “Em cho là tại sao anh lại giải thích với em? Nếu không vì em, anh sao lại lo lắng, mỗi ngày ngủ đều mơ thấy em. Sẽ nửa đêm không ngủ để đặt vé máy bay đến nơi này tìm em sao?”
Vi Tưởng mấp máy khỏe miệng cuối cũng vẫn giữ im lặng.

Lộ Thượng mệt mỏi day trán, lại ôm lấy Vi Tưởng, gục đầu vào vai cô nhỏ giọng thì thầm: “Tha thứ cho anh, sẽ không có lần sau. Em có thể tùy ý xử phạt, được không?”

Trong lòng Vi tưởng đã tha thứ cho anh, bên ngoài vẫn bĩu môi nói: “Hừ. Ai biết hai người có liên lạc với nhau không. Mà anh lại không nói chuyện của anh, đối với chuyện của anh em không biết gì cả, em không dám khẳng định chúng ta vẫn có thể tiếp tục đi cùng nhau được hay không.”

“Có anh, được không. Anh sẽ đi cùng em đến cuối con đường này. Chỉ cần em không rời xa anh.” Lộ Thượng ngẩng đầu, thâm tình nhìn Vi tưởng: “Chúng ta tìm một tiệm café ngồi nói chuyện, anh sẽ kể em nghe tất cả.”

Lộ Thượng dắt Vi Tưởng đến một tiệm café cạnh bãi biển, ngồi một chiếc bàn hướng ra biển, gọi hai ly café, Lộ Thượng chậm rãi kể cho Vi Tưởng nghe tất cả  sự tình của mình và người vợ trước.



Quen Địch Tuệ tại đại học Stanford ở Mỹ, lúc ấy Lộ Thượng bị Phạm Minh Hạo kéo đi tham gia hội lưu học sinh ở Califonia, cũng lần đó Địch Tuệ vừa gặp anh đã nhất kiến chung tình.

Có lẽ từ nhỏ chỉ nhận được sự giáo dục về học tập, về mặt tình cảm anh tương đối chậm chạp hơn các nam sinh khác. Tốt nghiệp đại học cũng chưa từng yêu ai, vì thế mà anh thường xuyên bị bạn bè cười nhạo.

Lần này lại đặc biệt, đối với sự theo đuổi của Địch Tuệ anh cuối cùng cũng động tâm. Địch Tuệ nhỏ hơn anh năm tuổi, lúc này đang là thời điểm đẹp nhất của người con gái lại thông minh có ý chí tiến thủ, quả thật phù hợp với mẫu hình bạn gái của anh.

Không lâu sau anh cùng bạn bè đi tán gẫu, uống quá chén mà bị suất huyết bao tử phải nhập viện. Địch Tuệ hay tin rất nhanh, liền bỏ qua tất cả đến chiếu cố anh suốt thời gian anh nằm viện. Cũng là thời gian đó, hai người đã xác định tifnhcam của mình.

Địch Tuệ thật sự có rất nhiều khuyết điểm, cô không biết nấu ăn, cô cực kì độc lập, không muốn ỷ lại vào anh, nhưng Lộ Thượng anh chấp nhận bao dung tất cả. Cũng sau lần bị đau dạ dày đó anh không thích ra ngoài ăn, thậm chí còn quyết định học nấu ăn. Bình thường ở nhà là do anh nấu ăn, thậm chí việc nhà cũng do anh làm.

Địch Tuệ cũng cực kì hưởng thụ sự chu đáo của anh, đến năm hai họ liền đăng kí kết hôn, kết hôn không bao lâu cô liền có thai. Ngày đó cũng là ngày hai người cãi nhau nghiêm trọng nhất kể từ khi quen biết.

Lộ Thượng năm đó đã 29 tuổi, anh cực kì muốn có một đứa con của hai người, cho nên anh muốn cô giữ lại cái thai, thử thuyết phục cô sinh ra đứa bé, tất cả đã có anh lo. Nhưng Địch Tuệ lại không đồng ý, cô nhất quyết muốn bỏ đứa bé.

Cô mạnh mẽ độc lập như vậy, cô không muốn có con lúc này. Cô mới 24 tuổi, vẫn còn quá trẻ, cô không muốn đứa bé làm vướng bận sự nghiệp của mình, mọi sinh hoạt cuộc sống đều phải phụ thuộc vào đứa bé.

Hai người mỗi một lý lẽ riêng đi thuyết phục đối phương, cãi nhau là không tránh khỏi, chuyện khác Địch Tuệ ầm ĩ bao nhiêu Lộ Thượng vẫn nhẫn nại bao dung.

Nhưng lần này là lần đầu tiên Lộ Thượng không khống chế được, Địch Tuệ nổi giận đùng đùng bỏ nhà đi. Lần cãi nhau đó Lộ Thượng bỗng dung cảm giác mối quan hệ hai người càng trở nên bế tắc, càng ngày càng đi vào ngõ cụt.

Cuối cùng Địch Tuệ vẫn đồng ý sinh đứa bé, nhưng ngày Lộ Tử Việt tròn một tháng cô liền bỏ lại đứa bé đi theo học trưởng của mình.



Nghe Lộ Thượng giải thích xong, Vi Tưởng cảm thấy thật tự trách: “Thật xin lỗi, em không nên hỏi anh những chuyện này.”

Lộ Thượng cười cười: “Chuyện qua rồi, giờ anh và cô ấy chỉ là bạn bè, mỗi năm cô ấy về thăm Tử Việt một lần.”

“A… Tử Việt thật đáng thương. Thật muốn trở về ôm ấp thằng bé ngay bây giờ.” Nghĩ đến Lộ tử Việt bị mẹ bỏ rơi từ nhỏ Vi Tưởng liền hồng hồng khóe mắt.

Lộ Thượng xoa đầu cô: “Anh hiểu được mà.” Nghĩ tới cái gì, anh bỗng thu liễm ý cười, nghiêm túc hỏi cô: “Anh đã giải thích cả rồi, em quyết định như thế nào?”

Chương 52: Tình cảm của đại thúc là Tốt nhất (2)

Editor: Tứ Phương Team

Thấy Lộ Thượng bỗng nhiên thay đổi chủ đề, mặt anh vô cảm hỏi ngược lại, Vi Tưởng liền cứng đờ, tỏ vẻ hùng hồn trả lời: “Em làm sao hả, em có làm gì sai đâu?”

Lộ Thượng quay lại nhìn, ánh mắt mang theo ý lạnh nói không rõ, “Phải không?”

Vì bỗng nhiên bị anh nghiêm túc dọa sợ, Vi Tưởng mở miệng thở phào, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn giải thích: “Thực xin lỗi, quả thật là em sai.”

Lộ Thượng hờ hững hỏi tiếp: “Sai ở đâu?”

“Sai ở chỗ không ngăn lại hành động gửi hoa tới của Tôn Gia Tề, nhưng việc này cũng không thể trách em. Hôm đó đi ăn em cũng nói rõ ràng rồi, anh ta nhất định muốn theo đuổi em một lần nữa, mà em cũng không biết tại sao em cự tuyệt rồi mà anh ta vẫn như cũ tặng hoa mỗi ngày, thậm chí đến tận bệnh viện bức em.”

Nghe cô nói như vậy, trong mắt Lộ Thượng bắt đầu rực lửa, “Cái gì, thế tại sao em vẫn cùng cậu ta đi ăn cơm, mà còn không chỉ một lần, đầu óc em bị lừa đá à?”

Thấy anh nói chuyện không xuôi tai, Vi Tưởng cũng không vừa ý, “Em làm sao lại bị lừa đá. Sinh nhật của em bị anh cho leo cây, tâm tình không tốt, bạn cũ mời em đi ăn một bữa thì có sao? Hơn nữa về sau cũng chia tay với anh rồi, dù em có thật sự nhận hoa của anh ta cũng không có liên quan đến anh. Rõ ràng em cũng là bị anh ức hiếp.” có ý

Lộ Thượng vẫn như cũ mất hứng đen mặt: “Em biết rõ anh ta có ý với em vậy mà em còn đi. Có phải lúc ấy nghĩ chia tay với tôi rồi quay lại với bạn trai cũ phải không?”

“Em không có.” Vi Tưởng theo bản năng phản bác.

“Em bảo tôi tin em như thế nào đây hả Vi Tưởng? Em có cái gì chính em hiểu rõ, trong lòng em nghĩ cái gì không muốn nói cho tôi biết, chính em cũng hiểu rõ. Chỉ cần em cảm thấy điều này đối với chúng ta là tốt, tôi có thể cả đời không muốn biết.” Lộ Thượng vô lực dùng ngón tay cái xoa xoa thái dương, trong lời nói tràn đầy mỏi mệt cùng thất vọng.

Nghe xong lời anh nói, Vi Tưởng bỗng nhiên có phần sợ hãi. Cô sợ nếu mình không nói rõ ràng, bọn họ thật sự không có khả năng quay lại, hoặc là nói cho dù hai người ở cùng một chỗ, có thể mỗi ngày sẽ lại xích mích, cái nhau như thế này. Mà sau này bản thân cô mỗi ngày cũng bởi vì chuyện trước kia giữ kín trong lòng lo sợ bất an, nhưng trên tất cả cô càng sợ Lộ Thượng từ đây về sau hoàn toàn không có lòng tin với cô.

Cô sợ.

Nghĩ tới đây, nước mắt Vi Tưởng đã bắt đầu trực rơi, có điều dừng một chút cô vẫn thấp giọng tự nói: “Thực xin lỗi, em… quả thật ngay từ đầu theo đuổi anh là em có ý đồ riêng. Trong lòng em không buông bỏ được quá khứ, hai năm qua thường xuyên bởi vì thất tình mà đau khổ, thậm chí thường xuyên mất ngủ. Sau này biết anh, tiếp xúc nhiều hơn, ở trước mặt anh em tìm thấy em ban đầu, thấy được bản thân mình chân thực nhất, hơn nữa anh trưởng thành chững chạc còn có bên ngoài đều phù hợp với tiêu chuẩn kén chồng của em, cho nên sau đó em đã bắt đầu theo đuổi anh, hi vọng mượn chuyện này quên đi chuyện trước kia.”

Nghe Vi Tưởng nói ra lời thật lòng, Lộ Thượng có một chút thất vọng không nói ra được, âm thanh anh không có bất kỳ nhiệt độ nào, “Tôi không biết tâm tư em vậy mà thâm sâu như thế, có phải cảm thấy tôi cực kỳ ngốc cho nên mời lừa gạt tôi.”

Nghe vậy, sắc mặt Vi Tưởng liền trắng bệch, cô cầm tay Lộ Thượng trên mặt bàn, “Em không có, anh hãy nghe em nói…”

Lộ Thượng lạnh lùng rút tay về, đứng lên muốn đi, anh sợ bản thân ngay sau đó không nhịn được nổi cáu với Vi Tưởng. Thấy anh muốn bỏ mình rời khỏi, Vi Tưởng nhất thời có chút luống cuống. Anh có phải cũng không cần cô nữa hay không, có phải đối với cô hoàn toàn mất niềm tin rồi phải không. Giờ phút này, trái tim cô đang đau nhói, giống như khoảnh khắc tiếp theo sẽ sốc đến nghẹt thở. Theo bản năng hoảng loạn cô đuổi theo gắt gao ôm lấy Lộ Thượng.

“Thực xin lỗi, em sai rồi.”

“Tha thứ cho em, em thật sự không phải cố ý.” Cô vừa nói vừa ôm Lộ Thượng khóc thút thít, “Ô ô… Quả thực ngay từ đầu em không thích anh, nhưng mà không biết từ bao giờ trong lúc bất tri bất giác đã yêu anh. Hu… Em còn bởi vì anh lạnh lùng mà thầm đau lòng, còn vì đám sinh viên nữ vây quanh anh mà ghen, lại vì anh không nhớ rõ ngày sinh nhật của em mà vô cùng thất vọng.”

“Anh còn nhớ rõ không… Ngày đó – ngày đầu tiên anh đồng ý hẹn hò với em, em hỏi anh có từng yêu em không, anh nói không nhớ rõ. Sau đó em có nói với anh là em yêu anh, kỳ thật lúc ấy chính là ý lời nói thật lòng của em, em thật sự đã trong lúc bất tri bất giác yêu anh rồi.”

“Anh đừng bỏ lại em có được hay không, đừng bỏ lại em…” Nói đến cuối cùng, Vi Tưởng vừa khóc thút thít vừa nỉ non.

Lộ Thượng nhẹ nhàng thở dài xoay người lại, bất đắc dĩ nói, “Thật sự là hết cách với em rồi, có thể sau này em giận anh cũng sẽ không đơn giản như thế nữa.”

Thấy thế, Vi Tưởng rốt cục lau đi nước mắt, giống như gà con mổ thóc ra sức gật đầu, “Không có, em sẽ không bao giờ nổi cáu với anh nữa.”

“Còn hay nói chia tay nữa không?” Lộ Thượng trừng Vi Tưởng.

Vi Tưởng lại liên tục lắc đầu.

Thấy thái độ hối lỗi của cô rất tốt, biết sai liền sửa đổi, Lộ Thượng lấy tay lau nước mắt cho cô, rồi mới ôm cô vào trong ngực. Giờ khắc này, cuối cùng anh cũng hơi cong môi, trên mặt thoáng hiện vẻ mãn nguyện mỉm cười.

***

Giữa trưa, bọn họ cùng Lâm Duyệt đi ăn cơm, đương nhiên là Lộ Thượng đãi khách.

Mặc dù có người mời nhưng Lâm Duyệt lại vô cùng buồn bực. Rõ ràng sáng nay anh xong việc, không phải làm việc nữa rồi, còn thừa vài ngày có thể đi chơi cùng Vi Tưởng, thế nào hiện tại bỗng nhiên nhảy ra một Trình Giảo Kim, về sau anh liền đau khổ biến thành 1000 cái đại bóng đèn.Anh đây bất luận thế nào cũng không thể chịu rồi. Vì thế ăn cơm xong anh liền tức giận nói lời tạm biệt rồi trở về khách sạn thu thập hành lý trở về thành phố A. Khai trương khu vui chơi quốc tế gì chứ, anh đối với Thanh Đảo vô cùng quen thuộc, về sau nếu không cần cùng Vi Tưởng giải sầu, anh mới không ở chỗ này đi bộ.

Mà từ khách sạn rời khỏi, Lộ Thượng liền dẫn Vi Tưởng tới Bát Đại quan nổi danh lân cận. Ở chỗ rừng cây mọc sát nhau này, anh nắm tay Vi Tưởng thong thả bước chậm, cuối cùng bọn họ đi bộ tới ven biển, hôn nhau dưới ánh hoàng hôn.

Mặt trời chiều ngã về tây, mãi đến khi ngồi trên xe trở về khách sạn, mặt Vi Tưởng vẫn còn chút hồng. Vậy mà Lộ Thượng ở bên bờ biển hôn cô! Này có thể coi như là họa phúc ở đời khó mà lường trước được?

Lúc Vi Tưởng trở lại khách sạn, thấy Lộ Thượng còn chưa có ý muốn về phòng, Vi Tưởng nhịn không được hỏi: “Giáo sư Lộ, anh không thuê phòng ở đây sao?”

“Có chứ.”

“Vậy anh sao không rời khỏi phòng em?” Nói hai chữ thuê phòng, Vi Tưởng cảm thấy không được tự nhiên, âm thanh của cô trở nên rất nhỏ.

Nghe vậy, Lộ Thượng cười rồi ngả người tới trước, nằm ở bên tai Vi Tưởng nhẹ giọng nói: “Cũng không phải chưa từng ngủ cùng, xấu hổ cái gì.”

Xong rồi, mặt Vi Tưởng lúc này hoàn toàn đỏ ửng, thực sự muốn chết tâm rồi. Cô nhịn không được trách cô trước kia có phải quá không rụt rè hay không, ai. Đúng là, sao lại bắt chiếc trò của cô, người đàn ông này sao học làm việc xấu nhanh thế.

Sau khi vào trong phòng Vi Tưởng, Lộ Thượng nhìn xung quanh rồi bắt đầu nhíu mày, “Nhà cửa có chút nhỏ, giường cũng nhỏ, đổi phòng khác đi.”

Vi Tưởng liếc nhìn anh, vừa ghét bỏ lại vừa xấu hổ giận dữ nói: “Anh muốn đổi thì đi mà đổi, em sẽ ở lại nơi này.”

“Được được, em nói cái gì thì chính là cái đó. Mệt mỏi một ngày, anh đi tắm rửa trước đây.” Nói xong, Lộ Thượng liền cởi áo khoác, vào phòng tắm.

Vi Tưởng nghe tiếng nước chảy bên trong, lại bắt đầu mặt đỏ tai hồng. Hôm nay lại giống với lần trước sao? Bất quá trong mơ hồ, cô cảm thấy lần này bọn họ coi như là cửu biệt trọng phùng, không phải người ta đều nói tiểu biệt thắng tân hôn sao, lần này có thể không giống với lần trước?

Đúng lúc này, cửa phòng vệ sinh mở, Lộ Thượng đi ra.

Chỉ thấy bên trên anh không mặc gì, trên da thịt màu đồng còn đọng lại mấy  giọt nước đang chậm rãi chảy xuống, trượt đến phía dưới người nọ chỉ cuốn mỗi khăn tắm của khách sạn.

Cô nhìn chăm chú rồi mới ngây ngốc hỏi một câu,”Sao anh không mặc quần áo rồi mới đi ra?”

Lộ Thượng cầm khăn mặt trong tay, một bên lau mái tóc ướt sũng, một bên không chút để ý trả lời: “Dù sao tý nữa cũng phải cởi, cần gì phiền phức mặc vào?”

Bên tai Vi Tưởng lập tức nóng lên, ấp úng nói không ra lời. Lúc này Lộ Thượng lau khô tóc, sau đó chỉnh trang lại ngẩng đầu nhìn Vi Tưởng, phát hiện cô nhóc này mặt có chút như ẩn như không màu hồng phấn, liền cười đi tới, “Sao, xấu hổ rồi hả?”Vi Tưởng chưa kịp nói, đã bị Lộ Thượng hôn lên. Anh cắn nhè nhẹ cánh môi mềm mại của cô, tay cũng bắt đầu không quy củ. Một lúc sau môi Lộ Thượng dời đi, Vi Tưởng đầy khẩn trương, mặt đỏ nói quanh co, “Em muốn đi tắm rửa.”

Lộ Thượng dừng động tác, rồi mới đứng thẳng ôn nhu vuốt tóc Vi Tưởng nói, “Cũng được, đi đi, đừng tắm lâu quá.”

Vội vội vàng vàng cầm áo ngủ, Vi Tưởng chạy một mạch phòng vệ sinh đóng cửa rồi bắt đầu vỗ ngực. Xem ra, tối nay anh sẽ không dễ dàng buông tha cô rồi.

Vi Tưởng nơm nớp lo sợ tắm rất lâu, thiếu chút nữa chà làn da đến ửng đỏ. Tắm xong cô lại lề mề một hồi lâu mới mở cửa đi ra.

Lúc này, đèn phòng tắt rồi, đã đổi thành đèn ngủ ấm áp. Thấy Lộ Thượng đã nằm xuống ngủ, Vi Tưởng rón rén ngồi ở bên kia giường nhẹ nhàng nằm xuống, rồi mới đắp một góc chăn, bắt buộc chính mình nhắm mắt lại yên tĩnh đi ngủ.

Cảm giác bên người có động tĩnh, Lộ Thượng mở mắt ra nhìn Vi Tưởng nằm ở bên cạnh bộ dạng nghiêm chỉnh thẳng tắp, nhịn không được cười khẽ một tiếng sau đó lấn đến gần cô, ôm cô vào trong lồng ngực mình, “Sao, em sẽ không cho rằng tối nay vẫn im lặng đi ngủ như thế chứ?”

Vi Tưởng mở mắt ra, mặt có chút ửng hồng, “Không có.”

Lộ Thượng lại trầm thấp nở nụ cười, rồi mới cúi đầu hôn lên môi Vi Tưởng, Lần này nụ hôn của anh nhẹ nhàng hơn mọi lần khác, lưỡi của anh trong lúc bất giác thăm dò vào khoang miệng Vi Tưởng, theo lưỡi của cô triền miên nhảy múa.

Anh ở trong thế nhiệt tình tấn công, mặt Vi Tưởng nóng lên động tình nhịn không được ngâm ra tiếng.

Mà tiếng ngân nhẹ như chất xúc tác khiến mắt Lộ Thượng càng sâu, tay không tự giác thăm dò vào trong áo ngủ Vi Tưởng. Bàn tay anh bị ngăn cách bởi áo ngực phía trên, không nặng không nhẹ bắt đầu xoa nắn. Hô hấp Vi Tưởng bắt đầu nhiễu loạn, cô không tự giác mở to mắt nhìn Lộ Thượng. Chỉ thấy người nọ hơi nuốt nước bọt, trán toát ra mồ hôi, mà trong mắt anh có một ngọn lửa không rõ tên.

Có thể là không nhẫn nại được, Lộ Thượng xoay người đem Vi Tưởng áp ở dưới thân, lại hôn lên môi cô, chỉ là lần này nụ hôn của anh có một tia cấp bách cùng mãnh liệt. Tay anh cũng chưa thỏa mãn cách nội y vuốt ve cô, mà là quấn đến phía sau cô tháo móc cài, rồi mới dọc theo da thịt mịn màng từ từ vuốt ve, cuối cùng lại trở về nơi mềm mại phía trên, ấm áp, mềm nhẹ, rồi mới từ từ chơi đùa.

Chỉ chốc lát, Lộ Thượng đã chậm rãi đem áo ngủ của Vi Tưởng từ đỉnh đầu bỏ đi. Thấy vậy dù ý thức có phần hỗn độn nhưng Vi Tưởng vẫn theo bản năng dùng cánh tay ôm lấy ngực.

Đôi mắt Lộ Thượng sâu tối, khàn khàn hỏi:  “Tưởng Tưởng, có thể chứ?”

Vi Tưởng trong ý loạn tình mê ngượng ngùng gật gật đầu.

Thấy cô gật đầu đồng ý, Lộ Thượng nhẹ nhàng gợi mở, “Vậy thì thả tay ra, ngoan, em như vậy rất đẹp, tin tưởng anh.”

Lộ Thượng không có nói sai. Ở dưới ánh đèn u ám, mái tóc cô đen tuyền như tảo biển mềm mại trải trên ga giường trắng tinh, trên da thịt tuyết trắng nổi lên màu hồng phấn nhàn nhạt cùng với đôi gò bồng đào trong lúc hô hấp nhẹ nhàng lên xuống. Tất cả những hình ảnh này với Lộ Thượng đều cực kỳ xinh đẹp, anh nhịn không được dán lên môi Vi Tưởng, rồi mới từ từ hôn xuống phía dưới.

Lộ Thượng hôn từng chút từng chút ở trước ngực Vi Tưởng, thỉnh thoảng lại khe khẽ liếm một lần, cắn một cái. Vi Tưởng cảm giác trước ngực có một chút nhoi nhói, nhịn không được hừ nhẹ một tiếng, về sau không tự giác luồn hai tay vào giữa tóc Lộ Thượng.

Có lẽ là cảm thấy sự khích lệ của cô, Lộ Thượng nóng ran khó chịu lột đồ còn lại của hai người, rồi mới đưa tay đi thăm dò cơ thể của Vi Tưởng, ở chỗ kiều non mềm mại của cô chậm rãi khiêu khích. Thân thể Vi Tưởng từ từ trở nên vô lực, cô gắt gao cắn môi không cho chính mình phát ra âm thanh xấu hổ.

Hai thân thể trần gắt gao kề nhau, Lộ Thượng hôn Vi Tưởng, cười thì thầm: “Tưởng Tưởng, thả lỏng, đừng cắn.” Vừa dứt lời, Vi Tưởng liền cảm nhận được một trận đau đớn, sợ hãi bật ra tiếng: “Ách a… Đau.”

“Thả lỏng, thả lỏng, một lúc sẽ không đau nữa.”

Cưỡng chế dục hỏa trong lòng, chờ thân thể cô chậm rãi thích ứng với sự xâm nhập của anh, Lộ Thượng mới bắt đầu chuyển động.

Nhìn Vi Tưởng gắt gao túm lấy khăn trải giường, biểu tình kiều diễm, Lộ Thượng nhịn không được ở bên tai cô khẽ hôn, “Tưởng Tưởng, kêu đi, gọi tên của anh.”

Vi Tưởng vươn tay ôm lấy thân thể Lộ Thượng tràn đầy mồ hôi, yếu ớt gọi: “Giáo sư Lộ.”

Lộ Thượng liền nhéo ở đỉnh gò bồng đào của cô, trầm đục hổn hển nói: “Gọi tên.”

“Lộ Thượng… Lộ Thượng…”

Nhìn người dưới thân khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, lại mềm mại gọi tên mình, Lộ Thượng gia tăng động tác dưới thân, cuối cùng lên lên xuống xuống từng đợt kích động phóng thích trong người Vi Tưởng.

Chương 53: Phiên ngoại

Editor: Tứ Phương Team.

1,

Chuyện kể, ngày thứ hai là Vi Tưởng tỉnh dậy trước. Cô mở mắt, nhìn người đàn ông ở bên cạnh cánh tay còn đang vòng tay qua trước ngực cô, mặt cô bắt đầu nóng lên, sau đó nhẹ nhàng bỏ tay của Lộ Thượng xuống mặc quần áo xuống giường.

Vừa định đánh răng rửa mặt, kết quả vừa ngẩng đầu, liền thấy trên mặt bỗng nhiên mọc ra rất nhiều mẩn đỏ, cô lập tức bị doạ kêu lên một tiếng: “A…”.

Tối qua có thể xem như là một buổi tối mà mấy ngày gần đây anh ngủ yên ổn an tâm nhất, lúc này anh đang ngủ ngon, bỗng nhiên nghe được tiếng kêu thê thảm của Vi Tưởng, ngay lập tức vung chăn nhảy xuống giường chạy trực tiếp vào trong phòng tắm. Vi Tưởng vừa nhìn thấy anh, không nhịn được nhanh chóng quay lưng che mắt, “Anh sao không mặc quần áo đã chạy loạn rồi?”

Người này không chút ngượng ngùng mà lõa thể đi vào, Vi Tưởng thấy xấu hổ và giận giữ muốn chết.

“Tại em đó, anh nghe tiếng kêu liền khẩn trương chạy vào đâu có thời gian mà mặc quần áo. Nhanh qua đây, cho anh xem xem thế nào?” Lộ Thượng khẩn trương nói.

“Anh quay lại mặc quần áo trước.”

Thấy cô nói như vậy, Lộ Thượng đoán có thể không phải là chuyện gì to tát, liền cố ý trêu cô, “Lại xấu hổ, không phải tối hôm qua đã thấy hết rồi sao?”

Vi Tưởng đỏ cả mặt, tức giận nói: “Em mới không có, anh nhanh đi ra mặc quần áo.”

Lộ Thượng cười to 1 tiếng, lúc này mới ra ngoài. Chẳng qua anh mặc nhanh quần áo rồi lại lần nữa quay lại, “Được rồi, lúc nãy em gọi cái gì?”

Nghĩ tới mặt của mình, Vi Tưởng không nhịn được muốn khóc, “Em bị huỷ dung rồi.” Nói xong trong mắt ngập nước, nước mắt lúc nào cũng có thể trực trào ra.

Lộ Thượng bước lên trước đem người Vi Tưởng quay lại, nhưng cô vẫn kiên quyết che mặt, anh chỉ có thể một bên nhẹ nhàng vỗ lưng cô một bên nhẹ giọng dỗ, “Ngoan, anh xem nào.”

“Rất xấu.” Vi Tưởng không nhịn được lại nức nở.

Thấy vậy, Lộ Thượng dùng tay đem tay của cô tách ra, tức khắc liền nhìn thấy rõ ràng vết mẩn đỏ trên mặt cô, anh nhíu mày nói: “Làm sao mà bỗng nhiên nổi mẩn rồi.”

“Đã nói huỷ dung rồi, rất xấu, anh còn muốn xem. Anh thế nào mà đáng ghét như thế, em như thế anh rất vui có phải không. Ô ô, em huỷ dung rồi anh sẽ không cần em nữa có đúng không?” Vi Tưởng vừa tức vừa vội, bắt đầu nói năng lộn xộn.

Lộ Thượng hôn lên mẩn đỏ trên mặt cô, sau đó mười ngón bao chặt tay Vi Tưởng nhẹ nhàng đem cô ôm vào lòng, “Cho dù em biến thành thế nào, anh đều thích em.”

Vi Tưởng không được tự nhiên lại muốn che mặt, “Đừng hôn, lỡ như bị truyền nhiễm.”

“Không sao, đừng lo lắng, bây giờ đưa em đi bệnh viện kiểm tra.”

Sầu..

Ra khỏi bệnh viện, Lộ Thượng thở nhẹ một hơi, may là do không quen với thời tiết, cũng không phải là vấn đề lớn gì. Bác sĩ kê cho một ít thuốc, lại dặn dò một vài điều cần chú ý, bọn họ liền bắt đầu rời khỏi bệnh viện.

Kế hoạch ban đầu anh vốn muốn bồi Vi Tưởng ở Thanh Đảo chơi hai ngày, sau đó mang cô đi Uy Hải và Yên Đài. Chỉ là Vi Tưởng nghĩ đến bản thân phải mang cái khuôn mặt đầy mẩn đỏ ra ngoài, cô sống chết cũng không đồng ý. Thế là ngay chiều hôm đó hai người quay về A thị.

Trên máy bay, Vi Tưởng vẫn là không yên tâm hỏi Lộ Thượng, “Mặt em có phải rất đáng sợ hay không, anh có cảm thấy nó rất xấu hay không.”

Mà Lộ Thượng nhẹ nhàng mà hôn lên mặt cô, sau đó dịu dàng nói: “Không có, là rất đáng yêu.”

Vi Tưởng mới yên tâm mà bĩu môi, “Thế này còn được.”

“Anh là nói nốt mẩn đỏ rất đáng yêu.”

“Anh thật đáng ghét, không để ý đến anh nữa.” Vi Tưởng tức giận quay đầu.

Lộ Thượng không nhịn nổi cười ra một tiếng, sau đó duỗi tay vò vò đầu Vi Tưởng, làm cho Vi Tưởng né tránh một hồi. Chẳng qua không lâu sau cô liền quay đầu nói với Lộ Thượng: “Vốn muốn đi trung tâm Áo Phàm, trên biển còn có rất nhiều địa phương để vui chơi, haizz, thật mất hứng.

Lộ Thượng quay đầu cười cười, niết niết ngón tay nhỏ nhắn mềm mại của Vi Tưởng sủng nịnh nói: “Lần tới đợi em nghỉ, lại mang em đi chơi. Muốn đi đâu, đều có thể.”

2

Sau khi quay về A thị, Lộ Thượng trước không có đến nhà ba mẹ đón Lộ Tử Việt, anh nghĩ muốn mượn cơ hội Vi Tưởng bị dị ứng cần phải chăm sóc cô mà đem cô về nhà trải qua thế giới hai người. Nhưng mà thực tế chứng minh anh chỉ là nghĩ một chút, Vi Tưởng cuối cùng trong lúc này lại mất tự nhiên, mặc dù cô chủ yếu vẫn là chán ghét nốt mụn trên mặt.Ba ngày sau, nốt mẩn trên mặt Vi Tưởng cuối cùng cũng biến mất. Buổi chiều ngày hôm đó sau khi Lộ Thượng tan làm, định gọi điện thoại cho Vi Tưởng dẫn cô đi ăn cơm, sau đó thừa dịp rẽ về nhà. Sau khi gọi điện thoại qua, anh tâm tình không tệ nói: “Bây giờ anh qua đón em, đưa em đi ăn cơm.”

Vi Tưởng ở đầu bên kai điện thoại úp úp mở mở nói: “Không cần đâu, em lát nữa còn có việc.”

“Việc gì, rất quan trọng à?” Lộ Thượng không vui nhíu nhíu mày.

“Cái đó….Tôn Gia Tề biết được em đã trở về, hôm nay lại hẹn em. Em cùng anh ấy gặp mặt, nói chuyện rõ ràng.” Thấy tình hình không hay, Vi Tưởng chỉ có thể nói rõ đầu đuôi.

“Có chuyện gì mà không thể nói trong điện thoại nhất thiết phải gặp mặt mới nói được, huống chi trời cũng sắp tối rồi, đừng đi nữa.” Lộ Thượng sắc mặt đen lại, mặt không biểu tình nói.

“Nói qua điện thoại không có sức thuyết phục, em cũng không muốn đi có được không. Đừng lo lắng, em nói xong liền về, sẽ không trễ.” Vi Tưởng yếu ớt giải thích.

Lộ Thượng suy xét chốc lát nói: “Như thế này đi, em đợi anh, anh đưa em đi.”

Vi Tưởng há hốc miệng, nửa ngày sau mới tỉnh ngộ, “A, cũng được.”

Lộ Thượng lái xe đến bệnh viện chở Vi Tưởng, chỉ lãnh đạm hỏi một câu địa chỉ sau đó liền mặt lạnh không nói chuyện nữa. Thấy vậy, Vi Tưởng cẩn thận không dám nói chuyện, chỉ sợ chọc anh tức giận.

Đến nơi hẹn, đỗ xe xong, Lộ Thượng liền xuống xe trước, sau đó mặt lạnh mà mở cửa cho Vi Tưởng. Tôn Gia Tề ở cách đó không xa cũng vừa xuống xe, Lộ Thượng nhìn theo Vi Tưởng cùng với người đàn ông trước mặt đối mặt nhìn nhau, rất nhanh liền hiểu rõ mà đi qua. Chỉ thấy anh nhíu mày, sau đó thật lịch sự mà kéo tay Vi Tưởng, bước về phía Tôn Gia Tề duỗi tay, “Xin chào, tôi là Lộ Thượng. Tôi từ nhà đưa cô ấy đến đây.”

Nghe thấy vậy, Vi Tưởng sững sờ mấy giây.

“Xin chào, tôi là Tôn Gia Tề.” Nghe thấy Lộ Thượng nói, Tôn Gia Tề sắc mặt có chút trắng.

Bắt tay xong, Lộ Thượng liền cúi đầu nhẹ giọng nói với Vi Tưởng ở bên cạnh: “Đi đi, bọn em nói chuyện, anh ở trên xe đợi em.” Nói xong, anh sủng nịnh mà vò đầu Vi Tưởng, sau đó nhìn Tôn Gia Tề gật gật đầu quay người về xe.

Đợi Lộ Thượng đi xa rồi, Tôn Gia Tề không nhịn được hỏi: “Vi Tưởng, em là cố ý đi?”

Vi Tưởng thở ra một hơi, bình tĩnh hòa nhã nói: “Em nói rồi, em có bạn trai rồi, anh còn không tin.”

“Nhưng nhìn anh ta lớn hơn em, em là thật lòng hay là vì cố ý muốn chọc tức anh.”

“Lớn thì thế nào, em thích là được. Em thật sự không lừa anh, Tôn Gia Tề, anh không cần phải tự lừa mình dối người được không? Chúng ta thật sự không có khả năng, em đã bỏ qua quá khứ rồi, em đã không còn yêu anh nữa, người em yêu nhất anh cũng thấy gặp rồi. Vậy nên, sau này đừng làm mấy chuyện tốn công vô ích nữa, bỏ qua đi.”

“Em yêu anh ta rồi?” Tôn Gia Tề biểu tình có chút thống khổ.“Đúng. Cảm ơn anh lúc trước đã chăm sóc em, tìm một cô gái tốt, hi vọng anh sẽ hạnh phúc.” Vi Tưởng tự đáy lòng nói.

Tôn Gia Tề rũ mắt xuống, giọng nói có chút không lưu loát: “Cảm ơn.”

“Vậy em đi trước, sẽ không ăn cơm nữa, anh cũng về sớm một chút. Bảo trọng.” Vi Tưởng mỉm cười nói xong quay đầu đi.

Sầu.

Trên đường về, Vi Tưởng phát hiện tuyến đường không đúng, đây không phải đường về nhà cô, ngược lại lại giống đến nhà Lộ Thượng. Chẳng qua không khí trong xe quá thấp, nhìn người bên cạnh cả mặt giống như cô đang thiếu nợ anh, cô cũng không dám lên tiếng.

Về đến nhà, vừa mới vào cửa, Vi Tưởng vừa định thay giầy, liền bị Lộ Thượng mạnh mẽ áp lên cửa. Nụ hôn hung hãn của anh rơi xuống, giống như đang nghiêm khắc trừng phạt cô, anh hôn đặc biệt dùng sức, tay cũng thô lỗ mà vén vạt áo cô lên duỗi vào trong tuỳ tiện nhào nặn.

Lực đạo của anh không nặng không nhẹ, Vi Tưởng không nhịn được “Hí” kêu 1 tiếng.

Thấy vậy, Lộ Thượng ngừng một lát, động tác trong tay nhẹ đi vài phần. Nhưng mà, không mấy phút sau, anh liền cởi bỏ những rườm rà trên người cả hai, ôm ngang Vi Tưởng vào phòng ngủ.

Vi Tưởng không có sức vùng ra, thấy người này đang giận giữ, vì lấy lòng anh, cô dứt khoát để mặc anh, ngoan ngoãn tuân theo. Cô tuyệt đối sẽ không thừa nhận cô cũng có chút xấu hổ, chủ yếu là kỹ thuật người này quá tốt, đương nhiên cô cũng không hề biết rõ người khác như thế nào, dù sao thì cô cũng rất hưởng thụ.

Lộ Thượng một đường vuốt ve, đợi Vi Tưởng hoá thành một vũng nước xuân liền cường thế mà chen vào… Anh hôm nay rất hung, Vi Tưởng có chút chống đỡ không nổi, cuối cùng nhịn không được nhỏ giọng khóc lên, không biết làm sao, người này hôm nay quyết tâm không bỏ qua cho cô. Làm xong một lần lại từ sau lưng đến thêm một lần nữa, cuối cùng Vi Tưởng bị dằn vặt lăn qua lăn lại thoi thóp chút hơi tàn, suýt nữa thì mê man.

Từng đợt rồi lại từng đợt sóng qua đi, Vi Tưởng mệt đến không có chút sức lực, vừa nghĩ muốn nghỉ ngơi một lát, liền thấy người nào đó ở trên người lại bắt đầu không thành thực, cô cuối cùng cũng không nhịn được phát hoả, dùng hết sức đem anh đẩy ra, sau đó chân nhũn bước xuống giường mặc quần áo.

Lộ Thượng sững sờ, không rõ nguyên do hỏi, “Em làm cái gì?”

“Không cần anh quan tâm, em muốn về nhà.”

Vừa thấy tình hình không đúng, nữ nhân này là bị bức cho tức giận rồi, Lộ Thượng nhanh chóng ra ôm cô, “Bảo bối, anh sai rồi, chúng ta không làm nữa được không, đều nghe em.”

Vi Tưởng một bên vùng vẫy một bên nức nở rơi nước mắt, Lộ Thượng đau lòng bắt đầu lau nước mắt cho cô, lau xong nhịn không được dịu dàng hôn lên đôi môi đỏ tươi.

Sau khi kết thúc một trận hôn sâu, Vi Tưởng thở hổn hển, nghe thấy người đàn ông trên đầu khàn giọng nói: “Hôm nay là anh không tốt, anh ăn dấm rồi tức giận, tha thứ cho anh nha.”

Thấy người này không dễ mà thừa nhận bản thân ăn dấm, Vi Tưởng mềm lòng, nói: “Em lại không sai, anh làm gì trưng cái sắc mặt này với em.”

“Được được, em không sai, là anh quá để ý em. Nhưng mà, em sau này cũng không được lắc lư trước mặt người đàn ông khác nữa.”

Vi Tưởng trừng Lộ Thượng một cái, bĩu môi, “Em nào có, anh cũng quá bá đạo rồi.”

Lộ Thượng không nhịn được nữa muốn tiến lên, Vi Tưởng sợ lát nữa lại đụng phải súng liền chạy, cảnh giác nhanh chóng đẩy anh ra, “Không muốn nữa, anh lúc nãy tức giận không dẫn em đi ăn, em sắp bị đói chết rồi.”

Đối mặt với nữ nhân sát phong cảnh, Lộ Thượng cả đầu đầy hắc tuyến, nhưng mà anh vẫn là chịu thua cười nói: “Vậy muốn ăn cái gì, ôm em đi tắm, tắm xong dẫn em ra ngoài ăn.”

“Không muốn, em tự mình đi tắm. Hơn nữa em cũng không muốn ra ngoài ăn, quá mệt, nếu không anh làm?”

Lộ Thượng búng mũi Vi Tưởng một cái, cười nói: “Không thành vấn đề, muốn ăn cái gì? Có lẽ nguyên liệu trong tủ lạnh không đủ?”

“Vậy thì tuỳ tiện làm vậy, làm một bát mì là được, nhớ em muốn thêm một cái trứng luộc.”

“Được.” Lộ Thượng mổ một phát lên môi người nào đó, sau đó tiện tay liền quấn một cái khăn, tâm trạng tốt mà đi làm cơm.

Vi Tưởng trong phòng tắm, nhìn dấu hôn xanh xanh tím tím trên người, nhịn không được oán giận.

Người đàn ông này thật đáng ghét, ôn nhu cũng là anh, mà bá đạo cũng chỉ có anh.

Ôi, ai bảo cô yêu anh rồi a.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau