VỊ ĐẠI THÚC NÀY KHÔNG DỄ THEO ĐUỔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vị đại thúc này không dễ theo đuổi - Chương 41 - Chương 45

Chương 39: Đại thúc rất chu đáo(4)

Editor: Tứ Phương Team.

Không lâu sau liền đến chân núi, Lộ Thượng đem Vi Tưởng đỡ lên xe, sau đó bản thân vòng qua đầu xe, trên đường anh lái rất nhanh, chỉ chốc lát đã đến bệnh viện nội thành.

Vết thương của Vi Tưởng dài khoảng hơn 3cm, bác sĩ cẩn thận xử lý miệng vết thương, khâu lại, tiếp đó là bôi nước tiêu viêm.

Truyền hết chai dịch này là có thể xuất viện rồi, bởi vì Vi Tưởng là y tá, vậy nên mỗi ngày cô chỉ cần tự bôi thuốc, sau 10 ngày cắt chỉ là được.

Ra khỏi viện, Lộ Thượng ôm cô đi ra quay về xe liền nhịn không được mà tán gẫu cười nói: “Gần đây em thế nào mà luôn gặp vận xui phải vào bệnh viện, đây là lần thứ 2 rồi, ngốc chết mất.”

“Em cũng không muốn a.” Vi Tưởng trừng mắt.

Lộ Thượng thấp giọng cười cười, sau đó bắt đầu khởi động xe.

“Đúng rồi, gần đây Tử Việt thế nào rồi, lâu không gặp nó, thật nhớ nó.”

“Cánh tay của tiểu gia khỏa phục hồi tốt hơn rồi, luôn muốn đi chơi khắp nơi, bị anh giáo huấn không ít lần, chẳng qua anh dự định tháng sau đưa nó đi nhà trẻ.”

“Ừm, cánh tay khỏi rồi thì nên tiếp tục lên lớp, vẫn là học tập quan trọng. Nhưng mà cũng có thể thoả thích chơi đùa, anh đừng nghiêm khắc quá, trẻ con có đứa nào là không thích đi chơi đâu chứ. Thế này đi, đợi khi nào em ra viện, thời gian rảnh rỗi sẽ mang nó ra ngoài chơi.”

“Cũng được, gia khoả này một lòng muốn cùng em thân cận.” Lộ Thượng gật gật đầu không có phản đối, thấy đã là buổi chiều rồi, anh quay đầu hỏi: “Đợi lát nữa muốn ăn cái gì?”

“Không muốn ăn, hơn nữa không muốn ăn ở ngoài.” Vi Tưởng cả mặt là dáng vẻ không tình nguyện.

“Không ăn ở ngoài lẽ nào tự mình làm, em xác định em hiện tại như thế này có thể làm cơm sao?” Lộ Thượng châm chọc nói.

“Em muốn ăn cơm Lộ giáo sư nấu? Em nghe Tiểu Việt nói anh biết làm cơm a.” Vi Tưởng cả mặt mong đợi, không quên làm nũng, “Được không, được không, em muốn ăn cơm anh nấu. Nhìn em bị thương, anh liền rộng lượng cho em thử tay nghề của anh, thế nào?”

Lộ Thượng nhìn cô một cái, “Hoá ra là em có chủ ý như thế, được thôi, vậy liền đến nhà anh, đợi lát rẽ qua siêu thị trước mặt anh đi mua ít nguyên liệu.”

Mang cô ấy đến nhà anh ăn cơm cũng tốt, một mặt chân cô không thuận tiện, anh có thể chăm sóc cô, mặt khác Lộ Tử Việt gia khoả này cũng lâu không gặp Vi Tưởng rồi, đợi lúc nữa thấy cô nhất định sẽ rất vui vẻ.

Mục đích đạt được, Vi Tưởng vui đến cho anh 1 nụ cười rực rỡ.

Đụng phải một cô gái khó ứng phó như thế này, Lộ Thượng cũng không có cách nào bắt đắc dĩ lắc lắc đầu. Nghĩ đến cái gì, anh bắt đầu hỏi thăm: “Quay về làm cơm, đoán chừng ăn cũng có chút muộn, một lát nữa muốn ăn cái gì?”

“Món sở trường của anh là được rồi, em không kén chọn, rất dễ nuôi.” Vi Tưởng quay đầu chớp chớp mắt nhìn người bên cạnh.

“Anh nhớ người nào đó lần trước ở bệnh viện nói muốn ăn thịt nhỉ, vậy lát nữa chúng ta sẽ mua thịt.”

Thấy vậy, Vi Tưởng kìm không được trong lòng vui vẻ.

Anh ấy vậy mà đem chuyện mình nói qua ghi nhớ ở trong lòng, nam nhân này vừa muộn tao vừa tri kỷ thế nào lại đáng yêu như thế. Thế là, cô không chút chần chừ liền tiến lên “Bẹp” một tiếng hôn một ngụm lên mặt Lộ Thượng, “Lộ giáo sư, em lại yêu anh nhiều hơn nữa rồi.”

Không chút chuẩn bị mà bị hôn một cái, Lộ Thượng ngoài chút không tự nhiên ra, lập tức không nhịn được lạnh mặt trách mắng: “Ngồi tốt cho anh, an phận một chút.”

Vi Tưởng tập kích thành công, giương miệng he he cười.

Lộ Thượng quét mắt nhìn cô một cái, sau đó lạnh mặt như cũ mà lái xe, chỉ là khoé miệng lộ ra ý cười không dễ nhận ra.

Mua xong nguyên liệu, xe đi đến tiểu khu không xa ở phía trước liền giảm tốc.

“Đến rồi.”

“Ngự Cảnh Viên, Lộ giáo sư, hoá ra anh ở đây à.” Vi Tưởng nhìn xung quanh, tất cả đều là toà nhà cao vút tầng mây.

Đỗ xe xong, Lộ Thượng rất tự nhiên mà từ phía sau cốp xe lấy ra nguyên liệu làm cơm đưa cho Vi Tưởng bảo cô ôm lấy, mà anh thì thành thục cõng cô lên lầu.

Ấn chuông cửa, mở cửa là bà Trần bảo mẫu ở nhà, bà Trần thấy Lộ Thượng cõng một cô gái về, không kìm được nghi hoặc hỏi:

“Lộ tiên sinh không phải đi leo núi sao, thế nào bây giờ đã về rồi? Vị này là?”

“Xảy ra chút chuyện. Bà Trần, đây là Vi Tưởng.”

“Nhanh cõng Vi tiểu thư vào nhà, đây là thế nào?”“Leo núi đâm bị thương, không phải chuyện gì lớn. Không cần lo lắng.”

Bà Trần lúc này mới yên tâm, nghĩ đến cái gì bà lại tiếp tục hỏi: “Hai người ăn cơm chưa, chưa ăn tôi hiện tại đi nấu.”

Lộ Thượng đem Vi Tưởng đặt xuống sofa, sau đó ngăn cản hành động của bà Trần, “Không sao, tôi làm là được rồi, bà không cần lo lắng.” Nói xong anh hướng phòng Tử Việt gọi một tiếng.

Lộ Tử Việt ở trong phòng xem hoạt hình, nghe thấy ba ba gọi, cậu thả ipad trong tay xuống lập tức chạy ra.

Ở phòng khách, vừa thấy Vi Tưởng, anh bạn nhỏ Lộ Tử Việt kinh ngạc, sau đó là một bộ dáng nước mắt lưng tròng sắp rơi xuống, “Dì tiểu Vi, Tử việt đã rất lâu không gặp dì rồi, rất nhớ dì, dì đến là xem Tử Việt phải không?”

Vi Tưởng duỗi tay ôm lấy thân thể Tử Việt, hôn hôn mặt nó,

“Đúng vậy, dì cũng rất nhớ con.”

Lộ Thượng ở một bên nhìn dáng vẻ thân mật của bọn họ, cười cười nói: “Em ngồi một lát, anh trước đi làm cơm.”

Vi Tưởng gật gật đầu.

Thế là thời gian tiếp theo, bà Trần giúp rửa rau, Lộ Thượng thì phụ trách là đầu bếp nấu cơm. Mà Vi Tưởng thì có Lộ Thượng đáng yêu bên cạnh, cô cũng không cảm thấy nhàm chán.

Lộ Thượng hiệu suất rất cao, không đến 1 tiếng, món ăn đều đã được sắp xếp xong đâu vào đó.

Lộ Tử Việt đã ăn cơm mà bà Trần làm, nhưng thấy ba ba lại làm cơm, nó cũng nhịn không được mà đi qua, “Con cũng muốn ăn.”

“Ăn, chỉ là con không sợ ăn thành tiểu bàn tử (béo), không sợ khi đó các bạn ở mẫu giáo không thích con, con liền ăn.” Lộ Thượng chế giễu nó.

Lộ Tử Việt không cao hứng mà dẩu dẩu miệng không để ý đến anh ta, mà là theo Vi Tưởng ngồi ở bên cạnh cô. Vi Tưởng cười trừng mắt Lộ Thượng: “Chính là ăn bữa cơm, anh cũng có thể doạ nó như thế, anh cũng thật là.”

Lộ Thượng không có đáp lời, chỉ là quay người hỏi bà Trần: “Bà Trần, có muốn ăn thêm một chút.”

Bà Trần một bên lấy cơm cho bọn họ một bên lắc đầu: “Đã ăn rồi, tiên sinh cùng với tiểu Vi nhanh ăn đi, không cần quan tâm đến tôi.” Nói xong liền đem bát cơm đặt trước mặ Vi Tưởng.

Vi Tưởng cười với bà, bày tỏ lòng biết ơn.

Thấy Vi Tưởng chưa đụng đũa, Lộ Thượng nói: “Ăn đi, đừng khách khí.”
Vi Tưởng nhìn trên bàn có bốn mặn một canh, trong mắt đều là kinh ngạc, bọn họ chỉ có hai lớn một nhỏ, trong thời gian ngắn như vậy mà anh đã làm được nhiều món như thế. Chỉ thấy trên bàn có Đậu bắp rang tôm, cá sú hấp tỏi, cánh gà om dầu hàu, đậu cô ve xào còn có canh đậu phụ.

Cô nhịn không được chậc lưỡi khen ngợi: “Lộ giáo sư, nhìn không ra anh còn là nhân tài toàn năng a, vậy mà có thể làm nhiều món như thế. Em còn cho rằng anh nhiều nhất chỉ làm 2 món ăn gia đình, anh làm cho em phải nhìn bằng cặp mắt khác xưa rồi.”

Thực ra trong lòng đã nghĩ, nếu sau này Lộ Thượng là chồng tương lai của cô, vậy thì cô có lộc ăn rồi.

“Không thích ăn ở ngoài, thỉnh thoảng nghiên cứu một chút, thử xem như thế nào.”

Trước tiên Vi Tưởng gắp cánh gà cho Tử Việt, sau đó cũng tự mình thử từng món, ăn xong không nhịn được dựng thẳng ngón cái tâng bốc: “Lộ giáo sư thật hoàn hảo, mùi vị rất ngon, hôm nay em phải ăn hết.”

Lộ Thượng bị cô khen ngợi như thế, không nhịn được cười: “Được, ăn nhiều chút, đừng khách khí.”

….

Ăn cơm xong, Lộ Thượng đi thư phòng xử lý tài liệu, mà Vi Tưởng cùng Lộ Tử Việt ở phòng khách xem TV.

Không lâu, chuông cửa reo, Lộ Tử Việt mở cửa, Vi Tưởng phát hiện người đi vào không phải ai khác mà chính là dì Tần. Nhìn thấy bà, Vi Tưởng có chút xấu hổ, nhưng mà rất nhanh cười chào hỏi: “Dì Tần, dì đến rồi.”

Người đến là Tần Uyển Thu, hơn nữa hiểu con không ai bằng mẹ, bà vừa nhìn Vi Tưởng ở đây, rất nhanh liền hiểu đây là tình huống gì. Xem ra con trai cuối cùng cũng thông suốt rồi, quá hợp ý bà.

Vừa thấy Vi Tưởng ngồi không thể động, Tần Uyển Thu cả mặt lo lắng nhanh chóng thân thiết hỏi đây là làm sao. Biết là chân bị thương, Tần Uyển Thu cả mặt tràn đầy đau lòng, nhịn không được cầm tay cô dặn dò cô chú ý nhiều 1 chút, đừng không cẩn thận đụng đến vết thương.

Tần Uyển Thu hiện tại đã hoàn toàn đem Vi Tưởng là con dâu tương lai của mình, dù sao thì bà cũng cảm thấy là 80-90% rồi, cô con dâu này bị thương một chút mà bà thế nào cũng thấy đau lòng.

Lại trò chuyện một lúc, Tần Uyển Thu và Vi Tưởng nói bản thân hôm sau cùng với lão đầu đi du lịch nước ngoài, hỏi cô thích quà gì lúc về sẽ mang về cho cô.

Vi Tưởng muốn bày tỏ cảm ơn, sau đó thì ngại ngùng uyển chuyển từ chối.

Tần Uyển Thu chỉ cho là Vi Tưởng đang xấu hổ ngại mở miệng, liền cười cười biểu thị bà tự mình xem rồi mua.

Không lâu Lộ Thượng từ phòng sách đi ra, thấy Tần Uyển Thu, anh cười bước qua chào hỏi, “Mẹ, sao hôm nay mẹ lại có thời gian rảnh mà đến đây.”

Tần Uyển Thu nghiêm túc ngẩng mặt giáo huấn anh, “Hai ngày nữa mẹ và ba con sẽ đi du lịch cho nên đến đây xem Tử Việt một chút, kết quả vừa đến người đầu tiên ta nhìn thấy lại là Vi Tưởng, anh ngược lại đem người ta bỏ ở đây, bản thân đi bận việc của mình, đây giống cái gì.”

“Dì, không sao, con cùng Tử Việt ở phòng khách xem TV cũng rất tốt.” Vi Tưởng ở một bên thay Lộ Thượng giải thích.

Lộ Thượng vô tội nhún nhún vai.

Thấy Vi Tưởng thay con trai nói chuyện, Tần Uyển Thu trong lòng âm thầm cười, giọng nói lại vẫn như cũ không vui: “Lộ Thượng, con xem chân tiểu Vi bị thương nghiêm trọng như vậy, về nhà nấu cơm hay đi đứng làm cái gì cũng không thuận tiện, hay là để tiểu Vi ở đây thêm mấy hôm, ở đây có bà Trần chăm sóc, mẹ cũng an tâm một chút.”

“Dì, không cần đâu.”

Tần Uyển Thu kéo tay Vi Tưởng, cắt ngang lời cô nói: “Nghe lời dì, dì cũng là vì tốt cho con, con về dì cũng không yên tâm.”

Tần Uyển Thu quan tâm cô như thế, Vi Tưởng ngoài cảm động thì cũng là từ sau trong lòng cũng rất thích dì Tần.

Lộ Thượng cảm thấy đề nghị của mẹ rất tốt, ra vẻ đồng ý.

Thấy Lộ Thượng đồng ý rồi, Vi Tưởng đã sớm quên cái gì là dè dặt, trong lòng kích động.

Trời ơi, ở nhà nam thần hai ngày. Sao lại tuyệt vời như thế.

….

Không qua bao lâu Tần Uyển Thu nhận được một cuộc điện thoại, có chuyện phải đi.

Lúc ăn cơm tối, Vi Tưởng không ngừng chăm sóc Lộ Tử Việt ăn cơm, gắp thức ăn cho nó, anh bạn nhỏ thấy dì Tiểu Vi lúc nào đối với mình cũng tốt như thế, nhịn không được giương mắt chờ mong: “Dì tiểu Vi, dì có thể làm mẹ con được không?”

Nghe Tử Việt nói chuyện, Lộ Thượng không nhịn được ở đối diện ho lên vài tiếng.

Chương 40: Đại thúc rất chu đáo (5)

Editor: Tứ Phương Team

Thấy Lộ Thượng ho khan phản ứng, Vi Tưởng hung ác trừng anh một cái, sau đó híp mắt cười nói với Lộ Tử Việt: “Dì tiểu Vi là nguyện ý, nhưng ba ba cháu không thích, dì nên làm như thế nào bây giờ?”

Vừa dứt lời, liền nhận lấy ánh mắt giận giữ của Lộ Thượng, Vi Tưởng hé miệng cười trộm.

Vì vậy tình hình tiếp theo biến thành Lộ Tử Việt cả mặt buồn rầu chất vấn Lộ Thượng: “Ba ba, tại sao ba không thích dì tiểu Vi?”

“Dì tiểu Vi rất xinh đẹp, dì ấy đối với con cũng rất tốt, con thích dì ấy làm mẹ của con. Nếu như ba lấy dì tiểu Vi, dì ấy sẽ có thể là mẹ của tiểu Việt rồi.”

“Ba ba, ba có thể lấy dì tiểu Vi hay không?”

Càng nói Lộ Thượng càng không được tự nhiên. Anh lúng túng không biết nên giải thích vấn đề này với con trai như thế nào, chỉ có thể đầu đầy hắc tuyến mà xoa kính mắt, sau đó lạnh nhạt chuyển chủ đề: “Ngoan ngoãn ăn cơm của con đi, làm gì mà nói nhiều chuyện linh tinh như thế.”

Bị giáo huấn, anh bạn nhỏ Lộ Tử Việt đáng thương cả mặt không vui vẻ, giận dỗi quay về phòng.

Sau đó, Vi Tưởng chỉ có thể một bên an ủi bé một bên quở trách Lộ Thượng không phải.

Ăn xong cơm, mẹ Trần thu thập phòng khách cho Vi Tưởng xong liền quay về phòng.

Bình thường Lộ Thượng bận việc thường xuyên không ở nhà, ban ngày mẹ Trần qua chăm Lộ Tử Việt, làm cơm cho cháu mình rồi dọn dẹp vệ sinh. Nhưng nếu như có ngày nghỉ hoặc những dịp đặc thù thì Lộ Thượng  sẽ ở nhà nghỉ ngơi cả ngày, bà cũng không cần phải đến.

Thực ra buổi tối vết thương ở chân Vi Tưởng đã không đau như thế, có thể xuống đất đi lại, nhưng cô thấy khó có dịp Lộ Thượng săn sóc dịu dàng như hôm nay, vì vậy muốn tranh thủ sự đau lòng của anh, liền dự tính sẽ tiếp tục giả vờ đáng thương.

Chẳng qua nghĩ đến buổi tối có khả năng vì vết thương này mà không thể tắm rửa, cô liền thấy cả người có chút không thoải mái.

Lộ Thượng từ phòng sách đi ra nhìn thấy chính là bộ dạng Vi Tưởng nhíu mày buồn rầu, còn cho rằng vết thương của cô bắt đầu lên cơn đau, bèn nhanh chóng bước lên quan tâm hỏi: “Thế nào rồi, vết thương lại đau à.”

Vi Tưởng lắc đầu, sau đó nghĩ nghĩ rồi lại gật đầu.

Lộ Thượng thấy thế, nhịn không được lo âu hỏi: “Có phải em không cẩn thận đụng đến vết thương rồi không? Đau lắm không, không ổn thì chúng ta đi bệnh viện một chuyến.”

Vi Tưởng nhanh chóng xua tay ngăn cản động tác tiếp theo của anh, “Không sao, không sao, so với lúc sáng thì tốt hơn nhiều rồi. Em là y tá mà, anh cứ yên tâm không có việc gì thì chính là không có việc gì.”

“Nếu đã như vậy thì thôi bỏ đi, không đi bệnh viện thì em nghỉ ngơi sớm một chút. Nói không chừng ngủ một giấc sáng mai dậy vết thương không đau nữa.”

Nói thì như thế, nhưng Vi Tưởng nghĩ hay là…. do dự chốc lát, cuối cùng cô dứt khoát thẳng thắn nói: “Giáo sư Lộ, em muốn đi tắm. Cái đó….sáng leo núi ra mồ hôi, không tắm sẽ có mùi.”

Lộ Thượng thấy cô như vậy mà còn nghĩ đến việc tắm thì có chút không vui, “Em muốn vết thương bị nhiễm trùng sao. Một ngày không tắm cũng không chết được, huống hồ em ở lại nhà tôi, tôi cũng không ghét bỏ em có mùi.”

Vi Tưởng vẫn nhăn mặt tiếp tục dây dưa: “Nhưng nếu không tắm buổi tối em không thoải mái, không ngủ được.”

Thật ra làm gì có chuyện không ngủ được, bình thường ở nhà cô lười biếng cũng sẽ không tắm mà trực tiếp lên giường nằm. Hiện tại như thế này chẳng qua là muốn có nhiều cơ hội quyến rũ ông chú nhàm chán nhà cô mà thôi.

Mà ông chú này lại không hiểu phong tình, kiên quyết cự tuyệt cô.

Ài, thiên thời địa lợi mà nhân không hoà.

“Anh ôm em qua là được rồi, em dùng khăn lau một chút cũng được. Yên tâm, em đảm bảo cái chân này tuyệt không dính nước.” Vi Tưởng vỗ ngực thề.

Lộ Thượng không có cách nào thở ra một hơi, sau đó ôm cô đi đến phòng tắm, rồi lại lấy cho cô bàn chải đánh răng, khăn mặt mới, “Những thứ này đều đặt ở đây, em cẩn thận đừng để đụng vào vết thương.” Nói xong anh quay người đi ra.

Vi Tưởng trước tiên đánh răng rửa mặt, xong rồi cẩn thận chậm rãi cởi quần áo ra, cô dùng khăn ướt thong thả lau người. Làm xong những việc này, nhìn quần áo cởi ra để ở một bên, cô ghét bỏ nhíu mày, sau đó quyết định giặt quần áo đem phơi.

Cô cũng xác thực làm như thế, nhưng giặt xong nhìn lại trên cơ thể chỉ có đồ nội y, cô liền nhịn không được mà đỏ mặt, thật không tự nhiên.

Không quan tâm nữa, không phải mình chính là nghĩ giặt xong không có đồ mặc sau đó chỉ có thể mặc đồ của đại thúc trêu ghẹo anh ấy sao, thế nào hiện tại lại xấu hổ. Không biết anh ấy nhìn thấy mình mặc đồ của anh ấy sẽ có phản ứng gì, nghĩ đến liền kích động.

Chẳng qua hôm nay cũng quá sơ xuất rồi, tại sao lại chọn một bộ nội y màu hồng, tại sao không dự đoán trước mà chọn một bộ ren gợi cảm.

Bỏ đi, không chừng ông chú nhà cô còn thích loại hình đáng yêu thì sao.

Nghĩ đến đây, Vi Tưởng nhẹ nhàng bước đến cửa phòng tắm mở hé ra một khe nhỏ kêu tên Lộ Thượng. Dù sao thì Lộ Tử Việt đã ngủ rồi, âm thanh không thể quá to đánh thức bạn nhỏ.

Lúc nghe được tiếng của Vi Tưởng, Lộ Thượng cũng vừa gọi xong một cuộc điện thoại ngồi trên sofa ngoài phòng khách, nghe thấy vậy liền đi qua.
Thấy cửa phòng tắm đang mở, anh hỏi Vi Tưởng, “Xong rồi phải không?”

“Vâng…cái đó”

Nhận được sự khẳng định, Lộ Thượng liền vươn tay đẩy cửa dự định ôm cô về phòng. Cửa vừa mở, anh liền mắt sững sờ.

Chỉ thấy Vi Tưởng trần trụi làn da trắng nõn, cả người trên dưới chỉ có bộ nội y.

Đáng chết, vậy mà cô gái này chỉ mặc một bộ nội y hoạt hình màu hồng, hiện tại nhìn như thế nào anh cũng cảm thấy bản thân giống như một tên biến thái.

Con ngươi Lộ Thượng tối lại, sắc mặt không tốt nói: “Em làm sao vậy, không mặc đồ gọi anh làm gì.”

Vi Tưởng đỏ mặt, “Làm sao người ta biết anh sẽ đột nhiên đi vào.”

Lộ Thượng hơi ngẩn ra, lập tức rời mắt sau đó tỉnh bơ nói: “Anh cho rằng em xong rồi, em chưa xong gọi anh làm gì? Bỏ đi, trước mặc đồ xong rồi nói.” Nói xong, anh liền xoay người định ra ngoài.

Vi Tưởng rốt cuộc vẫn có chút xấu hổ, cô ngại ngùng mở miệng nói: “Giáo sư Lộ, đồ của em dính nhiều mồ hôi. Cái đó… anh có đồ mà không mặc thì cho em mượn một bộ.”

Nghe vậy Lộ Thượng vứt lại một câu: “Đợi một lát”, rồi ra khỏi phòng tắm đi về phòng của anh.

Anh tìm một cái áo sơ mi mới nhất còn chưa bóc nhãn mác, chẳng qua lần này không có trực tiếp đẩy cửa đi vào, mà thông qua khe cửa đưa vào, “Em mặc cái này trước đi, là đồ mới. Ngày mai anh bảo mẹ Trần đi mua cho em mấy bộ để thay.”

Vi Tưởng lè lưỡi nhận lấy rồi chậm chạp ở nhà tắm mặc vào.

Áo sơ mi của Lộ Thượng đối với cô mà nói xác thực to hơn không ít. Cánh tay dài được cô xắn lên đến cẳng tay, vạt dưới của áo độ dài hoàn hảo, vừa vặn che đi phần mông. Cô xoay một vòng nhìn vào gương, phát hiện như thế này cũng tốt, sẽ không quá lộ, nhưng cũng có chút gợi cảm trêu người nho nhỏ.

“Hắc hắc” Vi Tưởng nhịn không được nhìn bộ dáng gợi cảm của bản thân trong gương thấp giọng cười, sau đó hướng ra ngoài cửa gọi, “Giáo sư Lộ, em thay xong rồi.”

Nghe thấy âm thanh của cô, Lộ Thượng mới thở nhẹ một hơi đẩy cửa bước vào, thấy Vi Tưởng mặc đồ của mình có chút rộng, tay áo bị cô xắn lên, để lộ ra ánh tay nhỏ nhắn, mà vạt dưới vừa vặn không qua đùi, lộ ra đôi chân thon dài thẳng tắp.

Ánh mắt không tự giác mà sâu thêm vài phần.

Chỉ thấy anh ho nhẹ một tiếng, trầm thấp nói: “Để tôi đưa em về phòng khách.” Nói xong duỗi cánh tay cong người bế Vi Tưởng lên đi ra ngoài cửa.

Ế, chỉ như vậy thôi à!

Xem ra không có hiệu quả mấy, Vi Tưởng nhỏ giọng thì thầm.

……Nằm trên giường gần hai tiếng, Vi Tưởng vẫn không ngủ được. Cô cầm điện thoại lên nhìn, đã mười một rưỡi rồi.

Ai-ai-ai, là tiết tấu muốn mất ngủ à?

Mở tất cả các ứng dụng nhìn lướt qua một lần, lại trở mình mấy lần, sau đó cô thở một tiếng bật đèn đầu giường, chậm rãi xuống giường, sau đó đi dép nhẹ nhàng bước ra ngoài.

Đến cửa phòng ngủ của Lộ Thượng, Vi Tưởng lấy dũng khí nhấc tay gõ cửa.

Lộ Thượng có thói quen đọc sách trước khi ngủ, cho nên giờ này anh chưa hề ngủ. Nghe thấy tiếng gõ cửa, anh dừng một lát rồi đứng dậy ra mở cửa.

Nhìn thấy Vi Tưởng đứng ngoài cửa, anh nghi hoặc hỏi: “Làm sao lại đến đây, chân đỡ đau hơn rồi? Không ngủ được hả?”

Thấy Lộ thượng mặc bộ đồ ngủ màu xám, trước ngực lộ ra làn da màu lúa mạch khỏe mạnh, Vi Tưởng nhịn không được nuốt ngụm nước bọt, thậm chí cô còn nhịn không được nghĩ muốn tiến lên sờ thử một cái …

“Hửm?”

Nghe thấy tiếng của Lộ Thượng lần nữa, Vi Tưởng mới hồi phục lại tinh thần.

“A, có thể là lạ chỗ nên ngủ không quen. Giáo sư Lộ còn chưa ngủ à, em có thể đi vào xem một chút không?” Nói xong Vi Tưởng nhịn không được duỗi đầu đánh giá phòng ngủ của Lộ Thượng.

Lộ Thượng mở cửa cho cô vào. Thấy bóng lưng của cô, ánh mắt anh không tự giác đặt trên chân cô, yên lặng nhìn mấy giây, lúc Vi Tưởng quay đầu lại thì thần không biết quỷ không hay dời ánh mắt.

“Giáo sư Lộ, phòng của anh rộng quá, nhưng mà quá đơn điệu. Ngoài giường và tủ quần áo cái gì cũng không có.”

“Tôi thích phong cách đơn giản.”

“Ồ, được rồi.” Nói anh nhàm chán vô vị anh còn một bộ giải thích, Vi Tưởng có chút câm lặng.

Sau khi nhìn một vòng, cô híp mắt, giảo hoạt quay đầu: “Giáo sư Lộ, anh bỗng nhiên nói như thế này, em cũng bắt đầu thích phòng ngủ phong cách tối giản của anh rồi. Em ở phòng khách không ngủ được, muốn ngủ ở đây, lại nói ở đây có hơi thở của anh, em ngủ lại càng ngon.”

Lộ Thượng khoé miệng co rút, nhưng hôm nay cô bị thương nên cô lớn nhất, liền nhân nhượng nói: “Được, vậy chúng ta đổi. Tối nay em cứ ngủ ở đây cho tốt.”

Thấy anh không nói hai lời mà đồng ý rồi quay người đi, Vi Tưởng nhịn không được ám thị: “Giáo sư Lộ, ban đêm chỉ có một mình không thấy cô đơn sao? Thật ra người ta có thể cùng anh nói chuyện, chính là cái loại mà đắp chăn nói chuyện trong sáng đó……chẳng qua….nếu như anh có yêu cầu khác, người ta cũng sẽ không cự tuyệt đâu.”

Thấy bộ dạng Vi Tưởng không đoan chính, Lộ Thượng nghiêm mặt lạnh nhạt quay đầu: “Nếu em còn nói linh tinh không tử tế, tôi liền vứt em ra ngoài đường.”

Vì biết sẽ bị giáo huấn, nhưng nhìn Lộ Thượng tức giận, trong lòng Vi Tưởng cũng sảng khoái. Cô không nhịn được hoài nghi bản thân mình như thế này có phải biến thái hay không.

Ha ha, không để ý anh ấy nữa, cô xem nhẹ uy hiếp của Lộ Thượng sau đó làm bộ mặt quỷ với anh rồi quay người nằm dạng chân hình chữ đại trên giường.

Thấy cô làm ra động tác không có chút hình tượng, nhưng theo động tác của cô, áo sơ mi bị cuộn lên, lộ ra cặp đùi thon dài, Lộ Thượng càng không vui nhíu mày.

“Một cô gái như em nên chú ý chút hình tượng cho tôi. Nghe thấy không, em không biết trong phòng này còn có đàn ông sao.”

Vi Tưởng không nhịn được ngẩng đầu trợn trắng mắt, lại lè lưỡi làm bộ mặt quỷ với Lộ Thượng “Em nói ông chú này, em còn không sợ, anh sợ cái gì? Ha ha, anh không cần qúa bảo thủ đâu.”

Lộ Thượng nghiêm mặt, “Em có biết cái gì là dè dặt không? Không biết thì phiền em đi tra lại từ điển, tuy nhiên anh cũng không để ý thay giáo viên tiểu học dạy lại em.”

Lần này đến lượt Vi Tưởng đầu đầy hắc tuyến, vừa xấu hổ vừa tức giận. Nhưng cô chính là loại người không dễ dàng bỏ qua, vẫn phải chiếm tiện nghi mới thôi.

“Em chỉ biết em ở trước mặt anh không biết hai từ này.”

“Em…” Lộ Thượng không nói lại được cô, chẳng nói chẳng rằng đóng cửa đi ra ngoài.

Chẳng qua về đến phòng nghĩ lại câu cuối cùng mà Vi Tưởng nói, anh khó có được mà mất ngủ. Trằn trọc, lại nghĩ đến câu Lộ Tử Việt nói lúc tối, thế là một đêm không ngủ.

Mà trái lại Vi Tưởng trêu trọc Lộ Thượng xong, tâm tình cô lại rất tốt. Thêm việc bây giờ đang ngủ trên giường của nam thần, xung quanh đều là hơi thở của anh, cô không nhịn được mà ở trên giường lớn lăn tới lăn lui, ôm bụng cười ngây ngô.

Kết quả, cuối cùng không cẩn thận đụng vào vết thương, nhịn không được hít một ngụm khí. Sau đó cuối cùng cũng không vui sướng khi người khác gặp hoạ nữa, dứt khoát thành thật đi ngủ, chẳng qua lần này liền ngủ đến trời sáng.

Chương 41: Đại thúc này quá bảo thủ (1)

Editor: Tứ Phương Team.

Buổi sáng tỉnh lại, Vi Tưởng từ phòng ngủ đi ra, ngửi thấy mùi thơm, cô không nhịn được nhìn về phía nhà bếp.

Thì ra Lộ Thượng đang làm điểm tâm, nhìn từ xa thấy anh mặc chiếc tạp dề đứng trong nhà bếp bận rộn. Trong đầu Vi Tưởng bỗng nhiên nhảy ra một câu nói: “Có chồng như vậy, còn cầu gì hơn.”

Nghĩ như vậy, cô liền nhẹ nhàng đi về phía Lộ Thượng. Sau đó đưa tay ra ôm anh từ phía sau, đem toàn bộ cơ thể dán vào tấm lưng ấy.

“Em làm gì vậy, phát bệnh sao?” Lộ Thượng đang nấu ăn, động tác đột nhiên dừng lại.

Cũng biết người này sẽ có phản ứng như vậy, anh luôn luôn không biết thú vị là gì. Vi Tưởng khẽ bĩu môi rồi ôm chặt hơn.

“Để em ôm một lát, một lát thôi là được.”

Lộ Thượng nhẹ nhàng thở dài, sau đó thả cái muỗng trên tay xuống rồi từ từ xoay người lại.

Anh cúi xuống nhìn đỉnh đầu Vi Tưởng một lát, nhẹ giọng nói: “Vi Tưởng.”

“Vâng.” Vi Tưởng ngẩng đầu lên đối mặt với Lộ Thượng.

“Tuổi chúng ta chênh lệch nhiều như vậy. Anh hỏi em một lần nữa, em có thật sự chắc chắn không?”

Rất nhanh liền hiểu ý Lộ Thượng, nhất thời trong lòng Vi Tưởng vô cùng kích động. Không cần nghĩ ngợi, cô vội vàng gật đầu mấy lần như gà mổ thóc.

Nhìn phản ứng này của cô, Lộ Thượng bật cười một tiếng, sau đó ôm cô vào trong ngực.

Thái độ của anh như vậy khiến đôi mắt Vi Tưởng đột nhiên mở to. Cô ngây ngốc run sợ nửa ngày, sau đó nhút nhát nói: “Lộ giáo sư, trước giờ em có nói là em yêu anh chưa?”

“Không biết.”

“Vậy bây giờ em muốn nói, em yêu anh.”

“Được, anh biết rồi.”

Vẻ mặt Vi Tưởng gần như sụp đổ, nhưng mà đối với người ngoan cố như anh thì cũng không thể yêu cầu quá cao. Hôm nay anh chịu ôm mình đã là tiến bộ rất lớn rồi. Những thứ khác cứ từ từ đi, cô sẽ từ từ dạy.

Hắc hắc, làm sao cô lại có thể vừa mắt ông lão nhàm chán này cơ chứ.

Chưa đến một phút, cô lại nghĩ đến vấn đề khác, vì vậy dùng bàn tay nhỏ bé ở trên lưng Lộ Thượng gãi gãi, cào cào.

Vốn là Lộ Thượng muốn yên tĩnh ôm cô một lát, thế nhưng cô gái nhỏ trong ngực không an phận, bàn tay ở trên lưng anh cào loạn không ngừng. Anh tức giận tóm lấy hai bàn tay đang tác quái của Vi Tưởng, không vui trừng mắt: “Em làm gì? Không phải em muốn ôm sao?”

“Ha ha, à…Lộ giáo sư, anh như vậy có phải đã thừa nhận quan hệ của chúng ta rồi không?” Vi Tưởng ngẩng đầu lên cười hì hì đặt câu hỏi.

“Em cảm thấy thế nào?”

“Em cảm thấy là phải, nhưng mà người ta muốn nghe chính miệng anh nói.”

Lộ Thượng buồn cười nhéo mũi Vi Tưởng: “Em cảm thấy phải thì chính là phải, cảm thấy không phải thì là không phải.” Nói xong liền buông cô ra, tiếp tục nấu ăn: “Được rồi, bây giờ có thể đi ra ngoài. Nếu như còn muốn ăn điểm tâm thì đừng quấy rầy anh nữa.”

Vi Tưởng nhìn Lộ Thượng bĩu môi, sau đó lại xấu xa giơ giơ quả đấm nhỏ rồi mới quyến luyến rời khỏi nhà bếp.

Hừ, muốn người đàn ông nhà cô nói lời tỏ tình sao lại khó khăn như vậy.

Nhưng mà xem ra khoảng cách đến đích càng ngày càng gần, kiểu này thì một thời gian nữa cô sẽ thành công tóm gọn được anh.

Nếu đúng như vậy thì cô phải mở tiệc chúc mừng một phen mới được.Cho nên hai ngày tiếp theo cô phải lợi dụng thật tốt, tuyệt đối không thể phụ lòng tốt do ông trời an bài.

***

Ăn sáng xong, người bạn nhỏ Lộ Tử Việt trở về phòng của mình xem phim hoạt hình. Vi Tưởng ăn không ngồi rồi lại bắt đầu ngồi trên ghế salon cười ngây ngô một mình.

Trời ạ, cô không phải đang nằm mơ chứ?

Loại cảm giác này quá không chân thật, cực khổ theo đuổi nam thần lâu như vậy, bây giờ lại có thể ‘công thành chiếm đất’, hình như cô được lời rồi.

Rốt cuộc ngồi không yên, cô từ phòng khách tung tăng chạy vào thư phòng.

Giờ này, Lộ Thượng đang ở trong thư phòng đọc sách, nhìn bóng lưng thẳng tắp yên lặng của anh, Vi Tưởng không nhịn được rón rén đi tới từ phía sau ôm lấy anh.

“Làm sao đây, Lộ giáo sư, em cảm thấy mình giống như đang nằm mơ vậy. Bây giờ cả người em khi thì giống như đang giẫm trên bông vải, khi thì giống như đám mây đang trôi lơ lửng giữa không trung. Anh yêu à, anh mau nói cho em biết đây không phải nằm mơ đi.”

Nghe thấy cô gái nhỏ hoạt bát trước kia nói ra những từ ngữ văn chương như vậy, Lộ Thượng có chút không quen, cả lông tơ cũng muốn dựng đứng lên. Anh thở dài để sách trong tay xuống, cố ý làm vẻ mặt tức giận nói: “Em không thể yên lặng ngồi đó tự chơi một lát sao, không biết anh đang đọc sách à?”

Vi Tưởng ủy khuất khịt mũi: “Người ta thật là đáng thương, mới vừa trở thành bạn gái anh ngày thứ nhất, liền bị anh lạnh nhạt. Có phải thứ gì lấy được rồi đều không cần quý trọng nữa đúng không? Đàn ông các anh đều không tốt lành gì.

Nghe vậy, Lộ Thượng buồn cười nâng nâng khóe miệng: “Sao trong đầu em ngày nào cũng toàn những thứ xấu xa này vậy? Anh coi như sợ em rồi.”

“Hừ, chẳng phải người ta không có cảm giác an toàn sao?” Vi Tưởng tiếp tục gắt gao ôm chầm lấy anh.

Nghe được câu trả lời này của Vi Tưởng, Lộ Thượng quay đầu lại đem cô kéo đến đối diện mình, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Vi Tưởng, nói thật lòng, anh không hiểu suy nghĩ của những người trẻ tuổi bọn em, cho nên có thể rất nhiều chuyện chúng ta sẽ không trải qua, anh nói như vậy em hiểu không? Nhưng mà anh sẽ cố gắng để ý đến cảm nhận của em nhiều hơn.”

Vi Tưởng trợn to mắt, cái hiểu cái không khẽ gật đầu.

“Chẳng lẽ em có kế hoạch gì sao?” Nói xong, Lộ Thượng nhìn đồng hồ trên cánh tay một chút: “Hôm nay còn rất nhiều thời gian.”

“Vậy chúng ta đi hẹn hò đi. Lần đầu tiên hẹn hò, chúng ta đi xem phim được không? Mang theo Tiểu Việt cùng nhau đi xem phim.” Vi Tưởng kéo tay Lộ Thượng đề nghị.

“Không thành vấn đề, nhưng mà Lộ Tử Việt không cần đi theo. Để anh gọi mẹ Trần qua chăm sóc nó.”Vi Tưởng khẽ nhíu mày: “Làm gì có người ba nào như anh, chẳng biết có phải ruột thịt không.”

Lộ Thượng nhìn cô chăm chú, nhàn nhạt nói: “Lần đầu tiên hẹn hò, anh chỉ không muốn em tủi thân thôi. Cứ làm như anh nói đi, lần sau chúng ta sẽ mang nó theo.”

Vi Tưởng há hốc miệng, nước mắt chỉ thiếu chút nữa là rơi xuống. Quá cảm động, thật muốn khóc…

“Đi sửa soạn một chút đi.” Thấy Vi Tưởng còn đang mặc đồ ngủ của anh, Lộ Thượng ho nhẹ một tiếng: “Quần áo của em khô chưa, khô rồi thì thay lại đi. Đợi một lát chúng ta đi ra ngoài mua thêm hai bộ nữa.”

“Không cần mua đâu, một lát anh đưa em trở về, em vào nhà lấy mấy bộ quần áo là được rồi.”

Nghe vậy, mí mắt Lộ Thượng khẽ nheo mắt, khóe miệng cong lên trêu chọc nói: “Thế nào? Nhanh như vậy liền muốn ở chung với anh?”

“Không phải, em không có ý đó.” Bị Lộ Thượng cười nhạo,Vi Tưởng xấu hổ đỏ mặt.

Bản thân đúng là kỳ lạ, mỗi lần trêu đùa người ta cũng không chút cố kỵ nào. Đến phiên cô bị chế giễu thì lại không tự chủ đỏ mặt tới mang tai.

“Đùa chút thôi, nhưng mà anh cũng không biết da mặt em dày như vậy cũng biết đỏ, thật là hiếm thấy.”

Người phụ nữ nào đó thẹn quá hóa giận dùng nắm đấm đánh thẳng Lộ Thượng: “Anh thật đáng ghét, làm gì có bạn trai nào nói bạn gái mình như vậy. Nếu không chi bằng tối nay em sẽ đi về, tránh để cho anh giễu cợt người ta.”

“Được rồi, không nói giỡn nữa. Như vầy đi, ở thêm hai người nữa, sau đó sẽ đưa em trở về đi làm.”

“Hừ, đây là anh nói đó, không phải người ta mặt dày mày dạn muốn ở lại đâu.” Vi Tưởng mặt đầy kiêu ngạo.

Lộ Thượng bị giọng điệu cô chọc cười, không nhịn được lấy tay nhéo mũi Vi Tưởng một cái: “Được, là anh nói. Anh cầu xin em được chưa, tiểu công chúa.”

Vi Tưởng cười hắc hắc kéo tay anh bắt đầu không đứng đắn: “Lộ giáo sư anh nói xem, anh không sợ nửa đêm bị em cướp sắc sao?”

Lộ Thượng ngước mặt khinh thường nhìn cô một cái: “Một cô gái như em, cả ngày trong đầu lại không có chút bổ ích nào.”

“Có sắc thơm trước mặt là anh đây, em làm gì còn thời gian để nghĩ về chuyện khác, chỉ nghĩ mỗi…” Thấy ánh mắt sắc bén của Lộ Thượng, lời nói phía sau Vi Tưởng không dám nói, trực tiếp im miệng. Chẳng qua cô ngược lại sẽ nói sang chuyện khác: “Lộ giáo sư, em có một vấn đề muốn hỏi anh.”

Nghe cô cứ một câu Lộ giáo sư, hai câu cũng Lộ giáo sư, sắc mặt Lộ Thượng âm trầm: “Làm sao vẫn còn gọi Lộ giáo sư? Em là bạn gái anh, chẳng lẽ không nên kêu tên anh sao?”

“Hắc hắc, người ta quen rồi. Nói xem không phải ban đầu anh định sẽ không gặp em sao? Tại sao bây giờ lại đợi gặp em, thậm chí còn đồng ý ở bên em?”

“Đến bây giờ vẫn không có dự định gặp em.” Lộ Thượng không khách khí trả lời.

Thấy Vi Tưởng bĩu môi mất hứng, Lộ Thượng không nhịn được cười: “Nhưng mà cũng không nỡ lòng cự tuyệt em nữa, sợ em đau lòng.”

Câu này còn tạm được.

Đang muốn hỏi tiếp, bên tai cô lại truyền đến từng câu từng chữ mà Lộ Thượng bổ sung.

“Vi Tưởng, em đã đi 99 bước rồi, phần còn lại cứ để anh đi là được.”

Nhìn ánh mắt kiên định của anh, Vi Tưởng vừa cảm động vừa ngọt ngào nhào vào trong ngực Lộ Thượng.

Giờ khắc này, trong lòng cô vô cùng ấm áp.

Tại sao hôm nay người đàn ông nhà cô lại bỗng nhiên mở mang trí tuệ vậy?

Chương 42: Đại thúc này quá bảo thủ (2)

Editor: Tứ Phương Team

Hai người đi ra ngoài sau đó Lộ Thượng đưa Vi Tưởng đi mua quần áo trước.

Trong phòng thử đồ, Vi Tưởng mở mác nhìn giá, nhịn không được tặc lưỡi, này cũng quá đắt rồi. Một bộ quần áo sẽ tiêu hết một tháng tiền lương của cô.

Từ phòng thử đồ đi ra, cô liền cau mày.

Nhìn Vi Tưởng mặc váy dài trắng đi tới, ánh mắt Lộ Thượng hơi sáng lên. Cô gái này mặc cái gì cũng đẹp, nhưng mà bộ này khiến cô càng thanh thuần, sạch sẽ. Thấy Vi Tưởng hình như không vui lắm, anh nhịn không được hỏi: “Làm sao vậy, không thích à hay không đẹp?”

“Nhưng mà có hơi đắt, chúng ta đổi cửa hàng khác đi.” Vi Tưởng nhỏ giọng nói đủ để hai người có thể nghe được.

“Không sao, cái này mới bao nhiêu tiền. Em thay ra đi, bộ này và bộ vừa thử kia đều lấy.”

Vi Tưởng còn muốn phản bác nhưng thấy bộ dáng Lộ Thượng không dễ thương lượng liền thôi.

Chờ cô trở lại từ phòng thay đồ, Lộ Thượng đã thanh toán hóa đơn rồi. Khi rời khỏi, cô nhịn không được nói: “Lộ giáo sư, tý nữa trở về em chuyển tiền quần áo cho anh.”

Lộ Thượng vừa cầm túi đồ, vừa vỗ vào đầu Vi Tưởng, “Nói rồi, kêu tên của anh thôi. Ngoan, tiền của em thì em tiêu, chỉ cần em dành thời gian cho anh là được.”

“Vậy sao được chứ?”

“Em là bạn gái của anh, tiền của anh không cho em dùng chẳng lẽ lại hi vọng cho cô gái khác tiêu.” Lộ Thượng có chút hờn giận.

Đây xem như anh đang tỏ tình sao? (⊙o⊙) Vi Tưởng không nhịn được ngọt ngào thè lưỡi.

Sau khi lên xe, bọn họ trực tiếp tới rạp chiếu phim rồi chọn bộ phim tình cảm sắp chiếu gần nhất. Vi Tưởng đề nghị mua bỏng ngô và Coca, cô vừa dứt lời Lộ Thượng liền lấy bóp tiền đưa cho cô.

“Chút tiền nhỏ này bản cô nương vẫn có, anh chờ chút là được.” Nói xong Vi Tưởng bỏ chạy đi xếp hàng.

Nhìn bóng lưng vui vẻ của cô, Lộ Thượng cũng cong khóe miệng.



Phim bắt đầu, Lộ Thượng liền yên lặng xem phim, còn Vi Tưởng cứ một lúc thì ăn bỏng ngô, lúc thì xem phim, sau lại xoay người đút cho Lộ Thượng mấy hạt.

Bỗng trên màn lớn xuất hiện cảnh một cặp nam nữ đang hôn triền miên. Nhìn đến đây, Vi Tưởng âm thầm quan sát Lộ Thượng, thấy biểu cảm của anh vẫn bình thường như cũ, cô nhịn không được mím môi, thản nhiên luồn tay mình vào trong tay anh rồi ác ý gãi gãi.

Lộ Thượng đang nhìn, vốn là tỏ vẻ trấn tĩnh tiếp tục xem, kết quả lại bị nha đầu bên cạnh làm cho loạn nhịp tim.

Vì vậy không vui quay đầu.

Trong bóng tối không cần nhìn rõ Vi Tưởng cũng biết hiện tại anh nhất định đang tức giận nhìn cô, miệng cười cười cô từ từ dịch chuyển cơ thể chủ động tới hôn anh.

Lộ Thượng sửng sốt một giây, sau đó nắm quyền chủ động bắt đầu khống chế hôn sâu.

Anh ngậm đôi môi non mềm của Vi Tưởng, đầu lưỡi khẽ liếm ở bên ngoài. Có thể nếm được vị ngọt của coca và vị bơ của bỏng ngô, anh nhịn không được trằn trọc hồi lâu…

Sau khi cướp lấy vị ngọt ngào trên miệng cô, anh thừa cơ cắn nhẹ môi cô một cái, rồi môi lưỡi một tấc lại một tấc xâm nhập…

Rất lâu sau, nụ hôn này cuối cùng cũng kết thúc, Vi Tưởng sớm bị động tác của anh làm cho đỏ mặt, vì thế ngoan ngoãn tiếp tục ngồi xem phim, không dám làm bừa nữa. Chỉ có điều trong chốc lát lại bắt đầu nghĩ ngợi lung tung.

Xin hỏi người đàn ông nhà cô kỹ thuật hôn quá tốt, cô là nên vui vẻ hay nên không vui?



Từ rạp chiếu phim đi ra, hai người quyết định đến nhà hàng Tây Âu. Cơm nước xong thấy thời gian còn sớm, Vi Tưởng đề nghị cùng đi uống cà phê. Kết quả Lộ Thượng không nể mặt từ chối, anh lo dạ dày cô không tốt nên không cho cô uống, hơn nữa còn cho rằng hiện tại uống cà phê buổi tối sẽ mất ngủ.

Nhưng cuối cùng vì Vi Tưởng làm nũng, anh đành bằng lòng đưa cô đi. Cô rất thích quán cà phê tên là Hồng Bội Phường bởi vì trong quán có đủ loại bánh ngọt điểm tâm, mà Vi Tưởng ham ăn làm sao có thể bỏ qua.

Thấy thế, Lộ Thượng bất đắc dĩ lắc đầu: “Em là heo hả, không phải chúng ta vừa mới ăn xong sao?”

“Thế nhưng người ta hoàn toàn không có sức chống cự đối với những thứ này, vẫn còn có thể ăn một chút mà. Hơn nữa nếu em không ăn còn có thể mua về cho Tiểu Việt ăn không phải sao. Ha ha, nhiều món ngon như này sao có thể bỏ qua được, anh nói có phải hay không?”

Được rồi, vậy thì tùy cô.

Chỉ là trong chốc lát Lộ Thượng liền trợn mắt há mồm, chỉ thấy Vi Tưởng đúng là không khách khí chọn một đống món cô muốn ăn. Cái gì mà cheese cake vị sầu riêng, cái gì mà tiramisu vị socola, đương nhiên còn có một số món anh không biết tên, thật sự là một món cũng không thiếu.

Vì vậy lúc tính tiền anh thực sự hoài nghi sao cô có thể ăn hết được.



Buổi tối khi về đến nhà, Vi Tưởng chia một nửa đống đồ ngọt cho Lộ Tử Việt rồi trở lại phòng khách. Cô lười biếng cuộn mình trên ghế sofa vừa ăn vừa xem phim Hàn.

Lộ Thượng từ phòng thay đồ đi ra thấy cô không có chút hình tượng nằm ở đó, không khỏi khinh thường nói: “Em không thể ngồi tử tế sao, cả ngày chỉ biết xem mấy bộ phim nhàm chán này. Sao anh cảm thấy ở cùng với em so với việc nuôi một cô con gái còn mệt hơn, hiện tại hối hận còn kịp không?”

Nghe vậy, Vi Tưởng nhanh chóng cầm miếng bánh ngọt cuối cùng nhét vào miệng Lộ Thượng, “Không còn kịp rồi, hàng một khi đã bán ra thì không thể trả lại.”

Lộ Thượng khó khăn nuốt bánh ngọt  xuống, rồi mới đau đầu nói: “Thật sự muốn tìm một biện pháp gây khó dễ cho em cũng không có.”Nghe vậy, Vi Tưởng cười ha ha không ngừng.

Nghĩ đến ngày kia sẽ phải đi làm, Vi Tưởng bỗng nhiên chau mày ủ rũ, cô cong môi nói: “Lộ giáo sư, ngày kia em phải đi làm rồi. Chỉ còn nốt ngày mai thôi, cho nên bây giờ chúng ta phải lập kế hoạch thật tốt.”

“Như vậy đi, ngày mai đưa em tới chỗ này.”

“Chỗ nào? Mau nói cho em biết.”

“Ngày mai tự nhiên em sẽ biết.”

Ơ…người này thật là, còn vòng vo làm gì.

***

Ngày hôm sau đến tận khi xe đi trên đường cao tốc, Vi Tưởng cũng không hiểu đây là tình huống gì?

“Hả, sao lại ra khỏi thành phố rồi?”

“Lộ giáo sư, chúng ta sẽ đi đâu đấy?”

Lộ Thượng không chớp mắt nhìn phía trước, “Đến nơi tự nhiên em sẽ biết.”

“Sao lại vẫn thần bí thế, không nói thì thôi vậy.”

Thôi, nếu Lộ Thượng không định nói trước, cô cũng không mặt dày liều chết hỏi, dứt khoát tựa ghế bắt đầu đi ngủ.

Lộ Thượng lái xe được một lúc, chợt nhận ra bên tai không còn tiếng Vi Tưởng ríu rít nữa, không tự chủ đưa mắt qua nhìn. Quay sang liền thấy Vi Tưởng lắc lư ngủ gật, nhịn không được nở nụ cười.

Cô gái này cuối cùng cũng nghỉ một lúc rồi.

Sau khoảng một giờ, xe bắt đầu từ từ giảm tốc độ, lúc này Vi Tưởng cũng thức dậy.

Nhìn xung quanh ban đầu là các tòa nhà cao tầng nay lại chuyển thành các ngôi nhà hai tầng, mặt Vi Tưởng đầy mờ mịt.

Xe ước chừng chạy tiếp hơn ba mươi phút, Lộ Thượng mới dừng lại ở chỗ đậu xe phía trước.

“Xuống xe đi, đến nơi rồi.”

“Không phải chứ, nơi này hoang vắng như thế, cái gì cũng không có?”

“Cần phải đi bộ rồi rẽ vào đường phía trước.”

“A…, lại còn như vậy nữa.”

Đi được một đoạn Lộ Thượng mới từ từ giải thích: “Đây là làng dân tộc nổi tiếng nhất toàn thành phố A, cách thành phố hơn một trăm km, hẳn là em chưa từng tới đúng không.”Vi Tưởng kinh ngạc, “Chưa từng, em ở đây mấy năm rồi vậy mà cũng không biết.”

“Chứng minh cho thấy hiểu biết của em quá nông cạn, do cả ngày em chỉ xem phim Hàn đấy.”

“Phim Hàn cũng có nhiều ý nghĩa mà, có oppa chân dài đẹp trai.”

Lộ Thượng lạnh lùng liếc cô một cái, “Vậy em tìm oppa nào cùng em đi dạo đi, anh cũng không cần đi cùng nữa.” Nói xong anh liền bước nhanh lên phía trước.

Vi Tưởng trợn tròn mắt, ông chú này là ghen sao, hũ dấm này có chút bất ngờ không kịp phòng ngự.

Chỉ thấy cô cười ha ha, vội vàng bước nhỏ đuổi theo Lộ Thượng, sau đó ôm cánh tay phải của anh nói: “Aiya, ở trong mắt em một vạn oppa cộng lại cũng không bằng một mình anh, người ta chỉ yêu anh thôi~~~….”

Lộ Thượng không nỡ kéo ra, chỉ có thể giận dỗi nói: “Lần sau phải suy nghĩ trước khi nói…, hiện tại anh cũng không biết lời của em lời nào là thực, lời nào là giả?”

“Em nào có, nếu không người ta móc tim cho anh xem thử. Nói thật anh cũng không tin, vậy không bao giờ nói nữa.” Vi Tưởng bĩu môi.

Lộ Thượng hoàn toàn bị cô mặt dày đánh bại rồi, chỉ có thể bất đắc dĩ cười cười không nói. Nếu càng nói cô gái nhỏ này xác định lại càng xù lông.

Đi thêm một đoạn nữa liền đến thôn chính.

Diện tích thôn này không lớn, cửa hàng lớn nhỏ – một cái lại kế tiếp một cái. Mỗi cửa hàng đều được trang trí theo phong cách ngày xưa. Vi Tưởng vừa nhìn qua thì chiếu vào tầm mắt chính là một vài bức tranh gần giống với nhà nông thời sơ khai.

Cô không khỏi thán phục, “Thì ra cách không xa thành phố A lại còn có một trấn nhỏ ý nghĩa như vậy.”

Lộ Thượng cười nói: “Cái em không biết còn rất nhiều.”

“Ha ha, em không ngại việc Lộ giáo sư đưa em đi chơi nhiều đâu.”

“Xem biểu hiện của em nữa.”

Vi Tưởng bĩu môi nói, “Được rồi, tiểu nhân nhất định biểu hiện tốt.”

Thời gian kế tiếp hai người cũng chỉ tùy ý đi dạo quanh thôn.

Sau khi quan sát tỉ mỉ một lúc, Vi Tưởng phát hiện trong thôn có rất nhiều món ăn đặc sắc, còn có một số cửa hàng vải rất đẹp, đương nhiên không thể thiếu khu thủ công mỹ nghệ, đặc biệt là có một nên văn hóa độc đáo là trà lâu hí kịch

Đi trên con đường lát đá nhỏ, ngửi mùi rượu gạo, đậu hũ ngâm nước muối, dấm ngũ vị… Từng hương thơm như có như không vương vấn trong mũi, Vi Tưởng có cảm giác vượt qua cả không gian và thời gian, giống như việc trở về những năm sáu mươi mà mấy người già hay nói.

Vì bị kích động, Vi Tưởng kéo Lộ Thượng nếm thử đủ loại đồ ăn ở đây, còn mua một chút đặc sản và sản phẩm thủ công mỹ nghệ.

Tất nhiên dưới sự yêu cầu của cô, Lộ Thượng một đường phụ trách chụp ảnh cho cô mà điện thoại của cô thì phụ trách việc chụp các món ăn ngon, ngoài ra còn thỉnh thoảng chụp lén Lộ Thượng.

Vui chơi giải trí, thong thả đi dạo, đến lúc điện thoại  của hai người đều hết pin thì sắc trời cũng bắt đầu tối. Vi Tưởng bị Lộ Thượng kéo rời khỏi thì mới lưu luyến không nỡ đi về.

Trên đường quay về, sau khi đi qua mấy thôn xóm bỗng nhiên xe bị tắt máy. Lộ Thượng thử nhiều lần cũng không thể khởi động một lần nữa, vì thế anh đành xuống xe kiểm tra. Sau khi kiểm tra cẩn thận cũng không nhìn ra vấn đề, anh chỉ có thể gõ vào cửa kính để cho Vi Tưởng xuống xe.

Bởi vì điện thoại hai người đều hết pin, hơn nữa hiện tại cũng không có cách nào gọi cho người ta tới sửa chữa. Cộng thêm trời đã tối, xe buýt trở về thành phố A cũng ngừng hoạt động. Anh chỉ có thể nói: “Xem ra tối nay không trở về được rồi, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ ngồi xe buýt vậy, em còn phải đi làm nữa.”

Vẻ mặt Vi Tưởng lo lắng, “Vậy tối nay chúng ta sẽ nghỉ ngơi ở đâu?”

“Đi tiếp thôi, trên đường chắc là có nhà trọ chứ.”

“Được rồi, cũng chỉ có thể như vậy.”

May mắn chính là đi không bao xa liền nhìn thấy phía trước có một nhà trọ. Bác gái nhìn thấy hai người bọn họ liền lập tức nhiệt tình ra đón.

“Hai vợ chồng là muốn tìm phòng sao?”

Lộ Thượng không được tự nhiên khụ một tiếng rồi mới gật đầu. Mà Vi Tưởng nghe bác gái nói, còn ở sau Lộ Thượng cười trộm một cái.

“Vậy thật đúng lúc vừa nãy có một vị khách mới trả phòng.”

Nghe chỉ có một gian phòng, Lộ Thượng liền nhíu mày, xoay người nói với Vi Tưởng: “Nếu không chúng ta tìm tiếp ở phía trước xem.”

Nghe anh nói như thế, bác gái lập tức nhìn với ánh mắt nghi ngờ.

Nhìn ánh mắt tò mò của bác gái, Vi Tưởng nhăn mặt lôi góc áo Lộ Thượng khẽ giọng nói: “Hôm nay người ta đi bộ nhiều lắm rồi, chân đau quá, thật sự không còn sức lực đi tiếp, hay ở nơi này đi.”

Thấy cô quả thật có chút mệt mỏi, Lộ Thượng mới đau lòng gật đầu đồng ý.

Bác gái kia nghe xong liền tỏ vẻ hiểu rõ nói: “Vậy là được rồi nha, đầu giường cãi nhau cuối giường hòa. Ngày mai bảo đảm vợ chồng hai người thân thiết ân ái như lúc đầu.”

Chương 43: Đại thúc này quá bảo thủ(3)

Editor: Tứ Phương Team.

Vào phòng, nghe bác gái giới thiệu đơn giản các thứ: “Chỉ còn lại một phòng này thôi, đừng nhìn diện tích không lớn mà nhầm, TV, giường, ngăn tủ móc áo đều không thiếu gì cả, bên trong là một nhà vệ sinh độc lập có cả máy nước nóng. Hai người tạm thời ở một đêm như vậy là ổn rồi. Khăn trải giường và chăn dì mới đổi bộ mới đấy, hai người cứ yên tâm mà dùng.”

Vi Tưởng thấy phòng ở mặc dù có hơi đơn sơ nhưng gọn gàng sạch sẽ liền nhìn bác gái cho thuê phòng mỉm cười nói: “Tốt lắm, con cảm ơn dì nhé.”

Bác gái thấy cô bé này dịu dàng đáng yêu nhịn không được lại hỏi thêm một câu: “Hai người các cháu mới kết hôn không lâu à?”

“À.. haha đúng thế ạ.” Sợ nói thật lại bị gièm pha cô đành gật đầu cho qua.

Lộ Thượng đứng kế bên thấy chỉ có một chiếc giường đôi cũng tạm đủ cho hai người nhưng chỉ có một chiếc chăn liền định mở miệng xin thêm một chiếc, nghe Vi Tưởng trả lời xong thì lời nói cứ mắc kẹt trong cổ họng không tài nào thốt ra.

“Được, vậy không làm phiền hai cháu nữa, nên đi nghỉ sớm rồi, nếu còn cần cái gì cứ gọi dì.” Nói xong bác gái liền rời khỏi phòng.

Vi Tưởng vừa đi tham quan căn phòng vừa cười xấu xa nhìn Lộ Thượng nói: “Lộ giáo sư, sao em cứ cảm giác chúng ta đang đi hưởng tuần trăng mật nhỉ?”

Lộ Thượng liền cho cô một cái liếc mắt: “Anh lại không nhớ rõ mình có nói muốn kết hôn với em lúc nào?”

Vi Tưởng tức giận đến mặt đỏ bừng, thở phì phò nói: “Như vậy cũng tốt, em cũng không nói đồng ý gả cho anh.”

Lúc này đến phiên Lộ Thượng ngồi ở kia đen mặt hờn dỗi.

Thấy anh ngồi đó, Vi Tưởng liền để túi xách xuống tâm tình vui vẻ mà đi thẳng vào phòng tắm.

Chờ cô tắm rửa xong đi ra đã quên chuyện vừa rồi không còn một mảnh, thấy Lộ Thượng ngồi ngồi ngơ ngẩn trên giường bèn thúc giục: “Em tắm xong rồi, anh có phải cũng nên đi tắm không trễ thế này rồi?”

Lộ Thượng hoàn hồn, gật đầu với cô, cởi áo khoác rồi đi thẳng vào phòng tắm.

Vi Tưởng thấy anh quăng áo khoác như vậy liền bước đến mang áo treo lên giá.

………

Có thể vì một ngày vui chơi mệt mỏi mà vừa kéo tấm rèm lại cô đã ngã ngay xuống giường. Nhưng chưa đến mười phút cô đã bắt đầu kích động không thể nằm yên.

Nói đúng hơn là cô vừa kích động vừa khẩn trương.

Lần đầu tiên cùng người tình trong mộng chung chăn gối có thể phát sinh chuyện gì không? Nhịn không được cô liền đem mọi khả năng có thể xảy ra trong lòng phân tích một phen. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn cảm thấy lo lắng.

Nghe thấy tiếng mở cửa nhà vệ sinh cô liền bất an nhắm mắt giả vờ ngủ.

Lộ Thượng vừa tắm ra chỉ thấy Vi Tưởng dáng người nhỏ nhỏ cuộn trong chăn ngủ thiếp đi.

Xem ra quả thật hôm nay cô đã rất mệt mỏi, anh cười cười đem đèn ngủ ở đầu giường chỉnh xuống tối một chút, ngồi bên giường cởi ra chiếc quần dài nhẹ nhàng kéo chăn lên nằm sát bên mép giường.

Nghe thấy tiếng soạt soạt Vi Tưởng liền đỏ mặt.

Cảm giác bên giường lún xuống sau đó lại yên tĩnh Vi Tưởng nhịn không được hơi hé mặt quay đầu nhìn trộm.

Chỉ thấy anh quay lưng về phía cô an tĩnh ngủ.

Vi Tưởng há hốc mồm, người này cũng là quá thành thật rồi.

Bây giờ đã là thời đại nào rồi, lại có người đẹp kế bên mà anh lại bày ra bộ dáng Lão Đồ Cổ như thế chứ.

Thôi, nếu anh đã không thông suốt như vậy cô đành trêu ghẹo xem anh có phản ứng gì không, nếu như vậy mà anh vẫn không có bất kì phản ứng nào thì cô cũng thua rồi.

Anh có phải là đàn ông không chứ?

Nghĩ như thế, cô liền di chuyển thân thể từ từ đi qua, nhìn bóng lưng Lộ Thượng rồi ôm chầm lấy anh.

Bị thân thể cô dán lên từ phía sau, lại thêm bộ ngực mềm mại ép sát lên lưng Lộ Thượng liền ngẩng ra một lúc rồi cất tiếng: “Sao còn chưa ngủ?”“Người ta đang đợi anh đấy.” Vi Tưởng thổi một hơi nhẹ bên tai Lộ Thượng giọng nói nhẹ nhàng mềm mại.

Bên tai Lộ thượng cảm nhận được dòng khí ấm áp thân thể liền rung lên, tận lực hạ giọng nói: “Vậy bây giờ ngủ đi, an phận một chút.”

Vi Tưởng mới không them nghe lời anh, tay tiến ra phía trước vuốt từ ngực anh một đường đi xuống.

Tay truyền đến cảm xúc cơ bắp săn chắc, Vi tưởng liền biết đại thúc nhà cô là người đàn ông mặc gì cũng đẹp, điều này làm cô vô cùng tự hào. Tay cô tiếp tục đi xuống đến phần eo lại mò mẫm đến thắt lưng làm mặt cô hơi đỏ. Bất quá đây không phái điểm chính, tay cô tiếp tục đi xuống, cô muốn nhìn xem người đàn ông của cô tâm có loạn hay không.

Vì thế lần này cô liền lớn mật duỗi tay về phía thắt lưng giả vờ muốn cởi nó ra.

Lúc này Lộ Thượng cũng không nhịn được nữa bắt lấy bàn tay không an phận của cô, trong con ngươi lộ rõ vẻ tức giận, lạnh lùng nói: “Đủ rồi, còn động một lần nữa anh sẽ cho em ngủ một mình trên xe.”

Thấy vậy Vi tưởng thật sự không còn lời gì để nói nữa rồi. Cô đã chủ động như vậy mà anh ấy vẫn thơ ơ được như vậy.

Trong nháy mắt cô vô cùng xấu hổ. Thu tay lại, trở lại vị trí nằm như cũ, quay lưng lại với Lộ Thượng.

Bất quá trong lòng cô vẫn là không thoải mái, ngủ cũng không được, cứ miên man suy nghĩ.

Anh ấy thật sự không phải đàn ông sao?

Chẳng lẽ trong mắt Lộ Thượng cô một chút cũng không có hương vị phụ nữ sao? Hoàn toàn không khơi dậy được hứng thú của anh ấy, là chê cô dáng người không đẹp hay chê ngực cô nhỏ?

Hay là anh thật sự có bệnh không tiện nói ra?

Nghĩ đến mấy vấn đề này cô liền quay lại phía Lộ Thượng mà oán giận: “Lộ giáo sư, có phải anh ghét bỏ bộ ngực nhỏ của em, hay không có hương vị phụ nữ, đối với em không có cảm giác? Anh đối với em không có cảm giác sao không nói sớm, Vi Tưởng em không phải không có anh là không được. Hay là anh có vấn đề gì khó nói, chúng ta cùng đi bệnh viện được không?”

Nghe được Vi Tưởng ở phía sau chất vấn mình anh kinh ngạc mở to mắt, anh cự tuyệt làm cô có mấy cái suy nghĩ này sao, đúng là vô cùng vớ vẫn.

Thật là ngày xui xẻo mà.

Anh khó thở nhấc chăn lên ôm chầm lấy Vi Tưởng.

“Xem ra cô muốn bị thu thập mà.” Hung tợn nói xong liền đổ ậm người xuống hôn liên tiếp.

Vi Tưởng bị phản ứng của anh làm cho hoảng sợ, đang muốn mở miệng thì thì đã bị người nọ dùng lực siết chặt eo cô, môi lười xâm nhập.Cô hoảng sợ mở to mắt, chỉ thấy Lộ Thượng cường thế đè nặng lên cô hung hăng mà hôn, dùng lực mút lấy môi lưỡi cô. Đôi môi lạnh lẽo, cái lưỡi linh hoạt hoành hoành trong miệng cô, phảng phất như muốn nuốt cô vào bụng mà ăn sạch sẽ.

Vi Tưởng kêu đau một tiếng, liền vùng vẫy đẩy anh ra.

Nhưng khí lực anh rất lớn, cô chẳng lay được anh tí nào. Lại tiếp là anh chẳng những không dừng mà còn đưa tay vào trong áo cô vuốt ve vòng eo mềm mại, bàn tay thô ráp như có mang theo lửa vuốt dọc theo thân thể cô, khiến cô cảm thấy nóng rát mà kích thích.

Thân thể cô nhịn không được mà nóng lên.

Nhưng người ở trên dường như cảm thấy chưa đủ, một bên hôn một bên mò xuống hàng cúc áo của cô. Trong nháy mắt áo của cô đã bị mở toang ra, một bên ngực đã bị anh nắm trong tay hung hăng xoa nắn dày vò. Mà cánh tay kia của anh cũng không rãnh rỗi, mò mẫm ra sau dừng ngay móc khóa áo ngực, chỉ nghe xoạc một tiếng, áo ngực đã bị anh tháo ra.

Kéo Vi Tưởng lại, quăng áo ngực qua một bên, giờ phút này cô gái dưới thân không còn một mảnh vải, hai trái đào không lớn không nhỏ rất vừa vặn cùng hai hạt đậu hồng nhạt nhỏ nhắn yêu kiều, mà nụ hoa ở bên dưới lại càng diễm lệ.

Lộ Thượng hô hấp căng thẳng, chỉ thấy anh mở hai tay ra liền nhắm ngay hai khỏa trước ngực mà xoa bóp dày xéo thành đủ hình dạng, cứ lặp đi lặp lại như yêu thích không thôi như là không biết mệt vậy.

Tới cùng chỉ là một cô gái mới lớn, bị người ta nhìn thấy toàn bộ như vậy làm cô triệt để xấu hổ rồi, cô cảm giác thân thể mình khẽ run, vừa thẹn vừa nóng lại muốn lấy tay che ở trước ngực né tránh bàn tay ma quỷ của anh.

Lộ Thượng cũng không định bỏ qua cho cô, anh dùng lực cố định hai ta cô lên đỉnh đầu, mà tư thế như vậy càng làm cho hai khỏa trước ngực phóng đại trước mặt anh. Con ngươi Lộ Thượng bỗng tối sầm, không do dự há miệng ngậm lấy một bên ngực Vi Tưởng.

“A..” Vi Tưởng bỗng kêu lên một tiếng sợ hãi tay Lộ Thượng đã đưa lên che kín miệng cô ngăn lại tiếng rên rĩ.

Cái miệng của anh cũng không ngừng liếm mút ngực cô. Tại đó liếm một vòng lại mút, một lúc lại cắn nhẹ hạt đậu phía trước, dùng đầu lưỡi đùa bỡn chúng nó cứ như vậy hết bên này lại đến bên kia…

Toàn bộ hơi thở của anh đều phun lên ngực cô, ngực cô đã bị anh làm cho ướt át một mãnh, thân thể hồng nhuận mềm mại, cô xấu hổ nhắm hai mắt lại gắt gao ngậm chặt miệng để không ngâm thành tiếng.

Thật lâu sau Lộ Thượng mới buông cô ra, vừa định thở ra một hơi lại thấy anh vươn tay xuống phía dưới định vén váy cô lên.

“Không được.” Vi Tưởng thân thể cứng đờ hô.

Nghe tiếng cô tay Lộ Thượng liền dừng động tác, đem người chen đến giữa hai chân cô, chỉ thấy anh dùng phía dưới đã sớm cứng rắn cọ xát quần lót của cô, giọng nói lành lạnh van lên: “Bây giờ mới biết sợ, lúc nảy em có biết mình đã làm cái gì không?”

Thấy Vi Tưởng xấu hổ đỏ mặt, nói không ra lời, anh lạnh lùng nói tiếp: “Lần này là cảnh cáo, anh không có bệnh em cũng đừng mù quáng mà trêu chọc anh. Sở dĩ không có cảm giác với em là sợ em chưa chuẩn bị sẵn sàng, nếu không vừa rồi em cũng không khẩn trương, thân thể cứng nhắc rồi lại cự tuyệt.”

“Hỏi kĩ lại xem trong lòng em đã chuẩn bị tốt chưa?”

“Anh không muốn em chưa nghĩ kĩ mà tổn thương em. Cho nên đừng có suy nghĩ bậy bạ, đi ngủ đi.”

Nói xong anh liền xoay người nằm xuống ôm chầm lấy cô, kéo chăn đắp cho hai người.

Nghe anh một hơi nói xong quả thật đã nói đúng tâm trạng cô rồi. Trong nháy mắt cô thật bối rối cũng thật cảm động. Thấy anh một mực suy nghĩ cho cô như vậy lại khiến hốc mắt cô ẩm ướt.

Sự thật cũng không phải anh không muốn, luôn kiềm chế bản thân là vì lo nghĩ cho cô, không muốn vội vàng mà tổn thương cô.

Nhìn hai người ôm nhau như vậy Vi Tưởng trong lòng than nhẹ: “Đúng là người đàn ông khiến người ta vừa yêu vừa hận mà.”

Nhớ tới vừa rồi anh vì động tình mà cứng rắn Vi Tưởng có chút không đành lòng, nghĩ Nghĩ lại vươn tay đến phái dưới thắt lưng anh thấp giọng nói: “Lộ giáo sư anh rất khó chịu phải không?”

Lộ Thượng hung dữ trợn mắt, khàn giọng nói: “Đã nói đừng quyến rũ anh.”

“Không có, em sợ anh khó chịu, hay là em dùng tay giúp anh nhé.”

Trong mắt Lộ Thượng lửa giận càng thêm lớn: “Ai dạy em những chuyện này, lại đi học từ ai đấy?”

Vi Tưởng rụt cổ trả lời: “Không phải là trong tiểu thuyết đều viết như vậy sao?”

Lộ Thượng đau đầu nhíu mày, giữ chặt tay Vi Tưởng mặt lạnh lùng nói: “Ngoan ngoãn ngủ đi, sau này đừng xem mấy loại tiểu thuyết bậy bạ này nữa.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau