VỊ ĐẠI THÚC NÀY KHÔNG DỄ THEO ĐUỔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vị đại thúc này không dễ theo đuổi - Chương 36 - Chương 40

Chương 34: Đại thúc này thật đáng ghét (3)

Editor: Tứ Phương Team.

Hôm nay tinh thần Vi Tưởng vô cùng sa sút, đi học thì thường xuyên ngẩn người, ăn cơm cũng lười ăn, liên tục mấy ngày trên mặt cũng không hề xuất hiện nụ cười.

Đến thần kinh thô như tiểu Trư và tiểu Như cũng phát hiện ra có điểm kỳ lạ. Trộng bộ dạng của Vi Tưởng như vậy hai người cũng không dám cùng cô nói chuyện vui vẻ như thường ngày, chỉ có thể lẳng lặng bên cạnh cô.

Thấy cô mấy ngày liền ăn cơm không ngon miệng, tri kỷ tiểu Trư đặc biệt đợi đến chiều bảo tiểu Như tìm một tiệm cháo thật ngon mua món cháo hải sản mà cô thích nhất, còn cô ấy thì đi mua một túi lớn hoa quả mà cô thích mang đến khách sạn cho cô.

Bị sự quan tâm của hai người họ làm cảm động, Vi Tưởng cuối cùng cũng lộ ra nụ cười ấm áp.

Đây là tình cảm chân thành mà mọi người luôn tìm kiếm sao? Không thể phụ lòng tốt của họ, Vi Tưởng biến bi thương thành thành thức ăn rồi ăn thật no mới dừng.

Ăn uống no đủ cô mới phát hiện bây giờ cô không có gì để làm cũng không biết phải làm gì. Sau khi quăng chuyện kia ra sau đầu, bây giờ cái gì cô cũng không hứng thú.

Xem di động đến nhàm chán, Vi Tưởng mở radio tìm chương trình âm nhạc, âm nhạc vừa vang lên cũng khiến suy nghĩ cô trôi theo nó …

“… Em viết thư cho anh, anh vẫn không một lần hồi âm, cứ như vậy sao?” Bài hát kết thúc nước mắt cô cũng ướt nhòa khuôn mặt.

Tại sao cô lại khóc chứ, tự làm thì tự chịu thôi. Vi Tưởng biết cô không có lý do cũng không có tư cách gì oán trách Lộ Thượng, từ đầu đến cuối anh đều tỏ rõ thái độ không chấp nhận chuyện tình cảm này, muốn trách thì trách cô cố chấp, rõ ràng đã hiểu nhưng vẫn tự lừa mình dối người.

Bây giờ phải thẳng thắng đối mặt với sự thật mới đành chấp nhận, cô nở nụ cười chua chát.

…..

Lau nước mắt, cô hạ quyết tâm không đi quấy rầy Lộ Thượng nữa.

Vốn nên như vậy lâu rồi.

…..

Ngày mười bốn tháng mười là ngày lễ Tình nhân, ngày này các cặp đôi phương tây thường cùng nhau uống rượu vang bên ánh nến lung linh để chúc mừng cho một đoạn tình yêu đẹp của họ.

Tiểu Trư là một chàng trai lãng mạn, nhìn thấy hai vị mỹ nữ bên cạnh mình vẫn vùi đầu vào bài tập huấn khô khan, gần đây Vi Tưởng lại tâm tình không tốt anh quyết định tối nay sẽ cho hai cô một bất ngờ.

Buổi học kết thúc thì sắc trời cũng ngả về chiều, tiểu Trư cười hì hì nói với Vi Tưởng cùng tiểu Như: “Hai vị mỹ nhân, có thể cho tại hạ hân hạnh được mời hai vị một bữa bít-tết thịnh soạn không?”

“Có dịp gì quan trọng à, khi không lại mời bọn mình ăn cơm thế?” Vi Tưởng cười khẽ hỏi.

“Đúng vậy, vô sự hiến ân cần. Cậu chắc chắn không có ý gì tốt với bọn mình, hay là cậu muốn theo đuổi bọn mình?” Tiếu Như trừng to mắt hỏi.

Chu Tân Khang trợn trừng, bộ dạng như bị đánh bại: “Chị gái à, cậu suy nghĩ quá nhiều rồi, mình không phải bụng đói cái gì cũng quơ.”

‘Má, Vi Tưởng, cậu xem cậu ta nói kìa, trong mắt cậu ấy hình tượng của chúng ta lại xuống dốc thảm hại như thế.” Tiểu Như nhịn không được liền gào lên.

Vi Tưởng cụp mi mắt, cố ý trả lời: “Đã như vậy thì nên tuyệt giao đi.”

“Không được, hai vị mĩ nữ à, là tại hạ hạ sai lầm rồi, chỉ là nói đùa thôi mà. Nói thật với hai người hôm nay không phải lễ Tình nhân sao, mình thấy hai cậu một thân lẻ loi hiu quạnh nên muốn mời một bữa tối để an ủi tâm hồn hai vị đây, thế mà hai người lại nghĩ xấu cho mình như vậy, thật sự đau lòng quá đi mà.”

Tiểu Như nghe thế lại trừng mắt với Chu Tân Khang: “Nói như chỉ có hai bọn mình ế còn cậu không ế chắc. Xem cậu có thành ý như vậy các chị đây đành đồng ý vậy, Vi Tưởng cậu thấy sao?”

“Ok, xem như chúng ta cũng đi đón lễ Tình nhân vậy.”

Vì thế tối nay tiểu Trư làm chủ mời hai cô đến nhà hàng Tây mà anh thường đến. Chọn món xong còn không quên gọi thêm một chai rượu nho.

Ba người vừa ăn vừa nói chuyện, không khí ấm áp vui vẻ, lúc nâng ly còn rất sảng khoái.

…..Hưởng thụ một bàn mỹ thực, vừa lúc bên ngoài có người bán hoa, Tiểu Trư bất ngờ chạy ra mua hai bó hoa hồng, hào phóng tặng cho Vi Tưởng cùng tiểu Như.

“Quào, tiểu Trư hôm nay thật hào phóng nha. Nhưng bó hoa này có phải tùy tiện đưa loạn không, nếu vậy bọn mình cũng không tùy tiện nhận đâu.” Tiểu Như càu mày nói.

Vi Tưởng cũng gật đầu tán đồng.

“Các cậu nghĩ đi đâu vậy, nhìn đây này, 13 bông là 13 bông đó. Nó tượng trưng cho tình bạn vĩnh viễn đấy, bọn cậu cứ yên tâm mà nhận đi.” Chu Tân Khang buồn cười nói rồi lại làm mặt nghiêm túc: “Nói thật mấy hôm nay ở cùng với bọn cậu mình rất thoải mái, thật vui khi được làm bạn với hai vị mỹ nữ. Sau này còn mong hai người chiếu cố mình nhiều hơn.”

“Nếu là vậy thì mình sẽ nhận, chúc tình bạn của chúng ta sẽ kéo dài mãi mãi.” Vi Tưởng mỉm cười nói.

Tiểu Như cũng vui vẻ tiếp lời: “Tiểu Trư, tình bạn mãi mãi nhé.”

Không có phụ nữ nào không thích hoa, nhận được hoa hai người đã tươi cười đầy mặt rồi.

Thành phố B vào ban đêm không có trăng cũng chẳng có sao, nhưng ánh đèn lấp lánh của thành phố như pháo hoa rực rỡ giữa bầu trời khiến người ta hoa cả mắt khi ngước nhìn.

Có thể bị khung cảnh diễm lệ này làm động lòng, tiểu Như bỗng đề nghị: “Vi Tưởng, hai chúng ta cầm hoa chụp cùng Tiểu Trư một tấm đi, vẫn là Tiểu Trư buôn bán có lời, được hai vị mỹ nữ tiếp đãi trong lễ Tình nhân.”

“Đúng đúng, là vinh hạnh của mình.”

Nói xong liền chụp một tấm ba người cùng cười thật tươi, lại chụp thêm hai tấm mới dừng. Mà làm nền cho họ là thành phố rực rỡ ánh đèn, khiến nhân vật chính là họ như tỏa sáng hơn.

…..

Trở về khách sạn tắm rửa xong, Vi Tưởng đứng bên cửa sổ nhìn trời đêm, cảm giác cô đã từ từ bình tâm lại.

Đã mấy ngày rồi cô không liên lạc Lộ Thượng, sau này cũng như thế. Quả thật vài ngày đầu cô có chút không dễ chịu, trong lòng luôn rầu rĩ không vui nhưng mấy hôm nay đã đỡ hơn rất nhiều.

Quen rồi cũng tốt, cũng như lúc trước Tôn Gia Tề rời đi vậy. Vi Tưởng thấy cũng không sao, giơ tay kéo lại tấm rèm, khép lại khung cảnh đêm tối ngoài kia.

Lúc nay điện thoại bỗng rung lên, là Chu Tân Khang gửi đến mấy tấm hình chụp hôm nay, xem ảnh cô nhịn không được cong cong khóe miệng. Hôm nay chưa chia sẻ vài tấm ảnh với bạn bè vì thế cô chọn một tấm chụp bàn ăn hôm nay, tấm còn lại là hai người cùng chụp với dòng trạng thái “Thời gian tuyệt vời, cảm ơn iiểu Trư.”
………..

Mấy hôm nay Lộ Thượng bận tối mắt tối mũi vì chuyện công ty, liên tục không ngủ vài ngày rồi.

Lần trước anh thấy Vi Tưởng đăng một vài tấm ảnh, không tự giác lại nhìn thật lâu, xem xong còn không nhịn được nở nụ cười. Ý thức được hành động của mình thật ấu trĩ trong lòng anh bỗng nhiên căng thẳng, nhưng dù biết như vậy anh vẫn không nhịn được nhìn ảnh cô thêm vài lần nữa, nhìn xong còn khen ngợi một phen.

Chẳng lẽ mình bị một cô nhóc mê hoặc rồi? Nhớ đến nụ hôn lần trước anh liền dẹp ngay cái suy nghĩ này.

Trong lòng phiền loạn, Lộ Thượng quyết định gần đây không thể liên hệ với Vi Tưởng, cho dù mỗi ngày cô đều đăng bài anh cũng không thay đổi ý định. Hi vọng bản thân có thể bình tĩnh một thời gian, điều chỉnh suy nghĩ cho thật tốt.

Mấy ngày kế tiếp Vi Tưởng đều đăng bài viết mới anh cũng không nhìn đến một lần. Sau đó anh cũng không mở Wechat nữa, dù sao trước đây anh cũng không muốn dùng nó rồi bây giờ không dùng cũng không sao.

Không quá hai ngày, không may công ty Lộ Thượng lại xảy ra một vài vấn đề, anh chỉ hận không thể vùi mặt vào đống rắc rối để xử lí. Cả công ty gần đây cũng đồng loạt tăng ca suốt đêm.

Công việc vô cùng bận rộn cho nên không có thời gian suy nghĩ linh tinh, rất nhanh anh đã quăng những phiền muộn đó ra sau đầu.

Cuối cùng công việc cũng giải quyết xong, nhớ đến việc liên quan đến Vi Tưởng nay cũng đã qua hơn nửa tháng.

Thời gian vậy mà trôi qua rất nhanh, bất quá cô nhóc dạo gần đây rất yên phận, cũng không gọi điện thoại làm phiền anh. Nghĩ đến đây trong lòng anh liền kêu một tiếng, nhanh chóng mở điện thoại.

Vừa mở Wechat, trừ vài tin tức linh tinh cũng không thấy Vi Tưởng đăng bất tin tức nào.

Kỳ lạ, chuyện này không có khả năng xảy ra, không phải mỗi ngày cô đều đăng một tin tức mới sao. Lộ Thượng cảm thấy thật khó tin, nhìn đi nhìn lại trang cá nhân của cô vài lần, anh bắt đầu hoài nghi điện thoại có phải bị hư hay mạng internet lại bị lỗi. Vì thế anh thoát ra, đăng nhập lại tài khoản một lần nữa vẫn như vậy, trừ bài đăng hai tấm hình lần trước anh thấy ra thì tới nay vẫn không có bất cứ bài nào. Rốt cuộc anh cũng chấp nhận sự thật này.

Chẳng lẽ lần trước anh không trả lời lại nên cô bị đả kích sao. Không có khả năng, trước kia anh thường xuyên từ chối nhưng không lâu sau cô vẫn trở lại bình thường, hơn nữa còn mặt dày bám theo quấy rối anh sao. Đối với cô anh cũng hiểu chút ít, tuyệt đối không có chuyện này.

Có lẽ gần đây cô thực tập quá bận nên không có thời gian sử dụng điện thoại. Đúng, khẳng định là vì điều này rồi, Lộ Thượng không tự giác thở phào nhẹ nhõm. Nhìn ảnh đại diện nhỏ nhỏ đáng yêu, Lộ Thượng không tự giác vào danh sách bạn bè tìm Vi Tưởng.

Kết quả đập vào mắt anh đầu tiên là dòng chữ trên cùng “Không nhận ra mới đó đã gầy xuống ba cân rồi, đáng mừng nha.” Phía dưới là một tấm hình cô đứng hơi nghiêng để lộ bóng lưng.

Trong hình cô kẹp một chiếc kẹp tóc tròn tròn đáng yêu. Cô mặc áo trắng bó sát người, bên hông tùy ý buộc một cái áo sơ mi màu hồng, bên dưới phối cùng quần bò màu đen, dưới chân vẫn đi đôi giày vải trắng. Quả thật cô đã gầy đi một chút, góc chụp trong hình càng khiến cô nhỏ hơn, bây giờ cô thêm một chút thướt tha mềm mại, đầy vẻ tươi mát của tuổi thanh xuân.

Tuy rằng Lộ Thượng không muốn cô mặc trẻ con như vậy như vậy, nhưng anh phải công nhận một điều làn da cô trắng nõn, mặt mày thanh tú vô cùng hợp với màu hồng.

Cứ nhìn chằm chằm bức ảnh một lúc anh không tự giác nở nụ cười.

Lại kéo xuống phía dưới, nụ cười trên mặt liền cứng lại, sắc mặt đột ngột chuyển biến xấu, hai mắt gắt gao nhìn chầm chầm người trong ảnh, trán nổi đầy gân xanh liền quăng ngay điện thoại đi.

Xem anh vừa thấy cái gì kia!

Người tinh ý nhìn vào tấm ảnh liền biết là một đôi tình nhân cùng nhau đi ăn nhà hàng lãng mạn, huống chi đối diện còn có cánh tay của một chàng trai. Tấm thứ hai càng khoa trương hơn, Vi Tưởng cùng một người đàn ông thân mật quàng vai nhau, cô còn ngọt ngào ôm hoa hồng mỉm cười.

Hơn nữa còn ghi “Thời gian tuyệt vời, cảm ơn tiểu Trư.” Nhìn đi nhìn lại anh vẫn cảm thấy tấm hình này, dòng chữ này chói mắt vô cùng.

Một giây trước anh còn vì cô tìm lí do, cho là cô rất bận rộn không thể liên lạc với anh, cũng vì thế mà lo lắng cô không chăm sóc tốt bản thân. Ai ngờ một giây sau anh biết mình đang ảo tưởng rồi.

Cô quả thật rất bận, là bận cùng chàng trai khác đi hẹn hò nên không có thời gian để liên lạc với anh. Đã tìm được tình yêu, giảm cân để xinh đẹp là đương nhiên rồi.

Chính anh lại không hay biết gì, vẫn luôn cho rằng cô là ngoại lệ, là đặc biệt. Thậm chí anh còn suy xét thật kĩ tình cảm của mình, nếu thật sự yêu cô thì anh sẽ bày tỏ rõ ràng với cô.

Nhưng với tình hình hiện giờ xem ra tất cả suy nghĩ của anh chỉ là chuyện cười mà thôi.

Chương 35: Đại thúc này thật đáng ghét(4)

Editor: Tứ Phương Team.

Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt đã kết thúc một tháng học tập ở thành phố B.

Vi Tưởng ra sân bay, liền trông thấy Lâm Duyệt và Hứa Trinh Trinh đợi ở bên ngoài, thấy bọn họ đến đón cô, Vi Tưởng vô cùng vui vẻ. Bất quá trước lúc rời đi cô vô ý thức quét mắt một vòng, nếu Lộ Thượng có thể tới đón cô thì tốt quá rồi. Nghĩ tới đây, trong lòng Vi Tưởng lại là tràn đầy thất vọng.

Hơn một tháng không gặp, Lâm Duyệt đề nghị làm bữa tiệc tẩy trần cho Vi Tưởng, mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm. Nhưng mà nghĩ lại ở nhà mình ăn càng tự do hơn, Hứa Trinh Trinh đề nghị bọn họ thuê phòng ăn lẩu, mà bọn họ chỉ cần đi ngang qua siêu thị mua chút nguyên liệu nấu ăn cùng bia côca là tốt rồi.

Đề nghị này không tệ, thế là bữa ăn tối hôm nay liền đổi thành ở nhà ăn lẩu, náo nhiệt tưng bừng.

Hai người Lâm Duyệt và Hứa Trinh Trinh đều là không cay không vui, cho nên nồi lẩu tê cay tận đáy nồi. Nhìn xem phía trên tràn đầy tương ớt cùng quả ớt, trong lòng Vi Tưởng có chút sợ, bởi vì cô bình thường không ăn cay.

Nhưng dù sao cũng ở nhà ăn lẩu, điều kiện không đủ nên không có nồi lẩu uyên ương, để Lâm Duyệt và Trinh Trinh tận hứng, Vi Tưởng cũng là không thèm đếm xỉa.

Ba người vừa ăn vừa nói chuyện, bầu không khí rất vui vẻ.

Bị cay, Vi Tưởng liền uống từng ngụm lớn mấy ngụm bia lạnh, loại cảm giác này thật sự là quá kích thích. Dừng lại việc ăn lẩu, mấy lon bia đã được rót hết vào bụng cô, kết quả trực tiếp chính là một đêm đi vệ sinh nhiều lần.

……

Có lẽ là gần nhất ăn uống không đúng quy luật, tối hôm qua ăn cay xong lại uống bia nên dạ dày bị kích thích, ngày thứ hai dạ dày của Vi Tưởng liền sụp đổ.

Buổi sáng vì trong bụng khó chịu nên Vi Tưởng tỉnh dậy sớm, dạ dày càng ngày càng khó chịu, uống mấy chén nước nóng không chỉ không có một tia tác dụng, ngược lại bụng càng ngày càng đau thậm chí không thể đứng dậy.

Cô chỉ có thể nhịn đau gọi điện thoại cho bệnh viện xin nghỉ, rồi mới khó chịu ôm bụng một lần nữa nằm lại giường.

……

Thời điểm sinh bệnh, bộ dáng rất yếu ớt. Đau bụng kèm từng đợt nóng trên cơ thể, khó chịu như vậy khiến Vi Tưởng không nhịn được mà rơi nước mắt.

Cô nhịn không được suy nghĩ cái này gọi là tự làm tự chịu? Chính mình không đúng, trách không được Lộ Thượng còn chướng mắt cô. Cho nên cho tới bây giờ đều là cô tự biên tự diễn, có lẽ  trong mắt anh từ đầu đến cuối cô chỉ là một thằng hề mà thôi.

Thương tâm gần chết cùng với sự chán ghét bản thân mình, chính là đứt quãng mộng má lúm đồng tiền.

Mơ mơ màng màng trong mộng, dường như Vi Tưởng nhớ lại thời gian học đại học, trong mộng có cô và Tôn Gia đủ ngọt ngào hẹn hò, còn có chuyện hắn vô tình chia tay.

Những giọt nước mắt chảy từ hai con mắt đang nhắm chặt chậm rãi chảy xuống…

Khi Vi Tưởng tỉnh lại mới phát hiện chỉ là mơ, ngay cả mình cũng nhịn không được ghét bỏ mình. Cô thật là không có tiền đồ, sao có thể nằm mơ về quá khứ rồi nhớ lại người kia chứ.

*

Công chuyện của công ty đã được giải quyết, Lộ Thượng gần đây bỗng nhiên thanh nhàn rất nhiều. Thế nhưng là một rảnh rỗi anh bỗng nhiên có chút không thích ứng, nhất là mấy ngày gần đây nhất, anh mỗi ngày đều sẽ không tự chủ được xem xét điện thoại rất nhiều lần, mấy ngày trôi qua Wechat vẫn không có động tĩnh gì mới, anh liền không bình tĩnh.

Mặc dù biết Vi Tưởng sẽ nhắn tin cho anh, thế nhưng là quen thuộc trước đó mỗi lúc trời tối cô chào hỏi cùng làm càn đùa giỡn với anh trên Wechat, hiện tại điện thoại như một mảng trời yên tĩnh, anh lại đáng chết không quen.

Lộ Thượng ở phòng khách bực bội đi vài vòng, trước khi ngủ lại thói quen đi nhìn qua phòng của con. Lộ Tử Việt càng lúc này đã ngủ say, đứng ở trước giường con, anh bỗng nhiên linh quang lóe lên tìm được lý do nhắn tin Wechat cho Vi Tưởng, mặc dù khả năng không phải quá chính đáng.

Wechat được gửi đi, chỉ bất quá đợi đến ngày thứ hai đều không đợi được Vi Tưởng trả lời.

Thế nào, đây coi như là qua cầu rút ván sao?

Anh liền khinh thường hồi phục Wechat, xem ra chính mình là lốp xe dự phòng xem như triệt để vô dụng đúng không!

Càng nghĩ, trong lòng càng là khó chịu, anh dứt khoát trực tiếp gọi điện thoại cho Vi Tưởng, làm sao điện thoại nhắc nhở đối phương tắt máy.

Sẽ không là đem anh kéo vào danh sách đen chứ! Cô thật là có thể làm điều đó.

Thế là toàn bộ buổi chiều lên lớp, Lộ Thượng đều bày ra khuôn mặt như người khác thiếu nợ anh.

……

Buổi chiều hết giờ học, Hứa Trinh Trinh trực tiếp đeo cặp sách dự định về nhà, đang đi bỗng nhiên một xe đen dừng lại ngay trước mặt cô.“Lên xe, hôm nay tiện đường, có thể đưa cô đi một đoạn”.

Cửa sổ xe hạ xuống, mới phát hiện chủ xe lại là Lộ Thượng – giáo sư của cô. Trong lòng Trinh Trinh vui mừng, vui vẻ nói tiếng cảm ơn giáo sư, rồi mới mừng khấp khởi lên xe.

Mặt Trời mọc ở đằng Tây sao, Boss hôm nay có thể thân thiết như thế.

Vì để sinh động bầu không khí, khi lên xe bạn học Trinh Trinh liền bắt đầu nói chuyện, nói một hồi liền nói chuyện đến Vi Tưởng.

“Đúng rồi, ngẫm lại hôm qua cô ấy trở về từ Thành phố B nhưng trông rất gầy, thật sự là ghen tị. Cô……”

Đương nhiên bởi vì nghĩ Vi Tưởng chưa kịp nói cho Trinh Trinh mình đã từ bỏ theo đuổi Lộ Thượng, không phải đánh chết Trinh Trinh cô cũng không dám lắm miệng nói những này.

Lộ Thượng tại phía trước nghe hứa Trinh Trinh ở phía sau bala bala nói sự tình về Vi Tưởng, biểu cảm lạnh hơn. Thế nhưng là nghe nửa ngày sau gặp cô nói đều là chút không có dinh dưỡng, hắn liền trả lời một câu: “Vi Tưởng đổi số?”

“Không có nha, thế nào.”

“Chỉ là buổi chiều có chút việc gọi cho cô ấy đều không được.”

Đúng lúc này, xe đến Trinh Trinh thuê lại cư xá, Trinh Trinh vừa lái xe môn một bên nói: Có thể điện thoại hết pin, giáo sư tìm cô ấy có việc gấp sao? Không thì anh lên lầu ngồi một chút, chắc giờ này cũng đã tan tầm về.”

“Cũng được.” Lộ Thượng hơi ngây ra một lúc, rồi mới không mặn không nhạt nói xong, mở đôi chân dài bước xuống xe.

Anh ngược lại là muốn nhìn xem Vi Tưởng có ý gì, sao lại không nhận điện thoại.

Ra thang máy, Trinh Trinh ấn chuông cửa lại không người mở cửa, bên trong cũng không có động tĩnh, cô liền dùng chìa khoá mang theo bên người mở cửa.

Trong nhà không có người, thế nhưng là đi vài bước, dường như nghe tiếng rên yếu ớt trên giường. Cô vội vàng tiến đến phòng Vi Tưởng, mở cửa phát hiện Vi Tưởng cuốn tròn trên giường cả người hừ hừ khó chịu.

“Này, cậu sao vậy, đừng dọa tớ?” Trinh Trinh giật nảy mình, tranh thủ thời gian la lớn.

Lộ Thượng nghe được tiếng của Hứa Trinh Trinh, cũng bước nhanh đi đến. Nhìn thấy người trên giường, anh bình tĩnh thân thể một cái, rồi mới lập tức tiến lên ôm lấy Vi Tưởng vội vàng chạy ra ngoài, “Tôi đưa cô ấy đi bệnh viện.”

“Giáo sư, tôi cũng đi.” Trinh Trinh bối rối theo sau.

Xuống dưới lầu, Lộ Thượng đem Vi Tưởng ôm đến ghế sau nhẹ nhàng buông ra, nhìn xem cô khó chịu nhíu mặt, trán cũng lấm tấm một chút mồ hôi, anh lại có chút đau lòng thay cô xoa xoa.
Đem cô giao cho Hứa Trinh Trinh, Lộ Thượng trở lại ghế lái dùng tốc độ nhanh nhất lái xe đến bệnh viện.

Trải qua một hệ liệt kiểm tra, bác sĩ chẩn bệnh Vi Tưởng bị viêm dạ dày cấp tính nên gây triệu chứng phát sốt. Cần truyền nước, mà phải ở lại viện quan sát.

Sau khi thuốc có tác dụng, Vi Tưởng cũng dần dần tỉnh lại.

Nhìn thấy mình ở phòng bện của bệnh viện, Vi Tưởng có chút kinh ngạc, phát hiện phòng bệnh ngoại trừ Trinh Trinh lại còn có Lộ Thượng, cô hơi ngây ra một lúc, rồi mới chậm rãi khách khí nói: Lộ giáo sư cũng ở đây a, thật ngại quá…… Đã trễ như vậy, sao lại làm phiền anh?

“Không phiền.”

Nhìn anh đối với mình vẫn lạnh băng như vậy, Vi Tưởng thất vọng cụp mi mắt xuống rồi nói: “Đã trễ rồi, Lộ giáo sư về sớm một chút nghỉ ngơi đi. Trinh Trinh, bây giờ tớ tốt hơn nhiều rồi, cậu đi tiễn Lộ giáo sư đi.”

Lộ Thượng nhìn Vi Tưởng kỳ quái, nhìn thấy anh liền muốn đuổi, sắc mặt lạnh đi. Nhìn cô hẳn không có vấn đề gì lớn, anh liền đi ra khỏi bệnh viện.

Mặc dù trong lòng có chút khó chịu, có mấy lời rất muốn làm mặt hỏi rõ ràng. Nhưng mà nhìn bộ dáng yếu ớt của cô hiện giờ, lời đến khóe miệng anh không thể nói ra, vẫn là quên đi, ngày mai rồi nói sau.

……

Ngày thứ hai Lộ Thượng tương đối rảnh rỗi, anh liền lái xe đi bệnh viện.

Hôm nay Vi Tưởng đã tốt hơn nhiều, sáng sớm cô đã nói Trinh Trinh về lớp.

Thật ra hôm nay cô muốn xuất viện đi làm, thế nhưng bị Trinh Trinh nghiêm khắc ngăn lại, nói cô thân thể còn chưa khỏi, chờ hai ngày truyền nước xong thân thể hoàn toàn khỏi rồi, dưỡng đủ tinh thần lại trở về đi làm. Vi Tưởng chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời.

Nhưng Trinh Trinh đi một hồi, cô liền cảm thấy người có chút nhàm chán, thế là dứt khoát gọi điện thoại cho tiểu Hà và bé heo nói chuyện. Từ ngày trở về, hai ngày rồi cô không gặp họ, cũng không biết hai ngày này bệnh viện bận bịu thong thả.

Lộ Thượng đi đến ngoài cửa phòng bệnh Vi Tưởng, gõ hai tiếng không ai ứng, anh liền đẩy cửa đi vào.

Vừa tiến đến liền thấy Vi Tưởng nằm trên giường tay ôm điện thoại nói chuyện ôn nhu lại lấy lòng nói: “Tốt tốt, biết, cảm ơn soái ca, ngươi đối ta tốt nhất rồi. Chờ người ta khỏi bệnh rồi, chắc chắn hảo hảo báo đáp anh”.

Nghe thấy lời này, Lộ Thượng mặt lạnh xuống.

Nhìn thấy Vi Tưởng cúp điện thoại, anh châm chọc nói: “Thế nào, nhanh khỏe như vậy.”

Không biết tại sao, vốn chỉ là nghĩ đến nhìn cô một cái xem thân thể khỏe chưa, làm sao vừa tiến đến trông thấy cô đối điện thoại bên kia có dáng vẻ cười yêu kiều, anh đã cảm thấy phi thường chướng mắt, nói ra khỏi miệng liền đổi lời thành như bây giờ.

Thấy Lộ Thượng đến, Vi Tưởng có chút giật mình không nghĩ anh tới nơi này, nghĩ như vậy cô không tự chủ được xem nhẹ ngữ khí của anh: “Lộ giáo sư, sao anh lại tới đây.”

“Đến bệnh viện thăm bạn, ngượng ngùng, đi nhầm cửa.” Lộ Thượng lạnh lùng nói.

Vi Tưởng nghe xong liền biết là anh nói dối, sao có thể khéo như vậy được, nhưng mà cô cũng không vạch trần anh, “Vậy thật sự khéo quá rồi.”

Lộ Thượng một bộ dáng vẻ từ chối cho ý kiến.

“Sao lại chỉ có một mình cô, sao bạn trai của cô lại không đến thăm.”

Vẻ mặt Vi Tưởng thay đổi, trên mặt nhàn nhạt cười biến mất theo. Cô lúc nào thì có bạn trai, người này nhiều ngày không gặp, thế nào hiện tại vừa thấy mặt liền lên cơn, nói ra một câu so một câu âm dương quái khí.

Nếu đã không còn hi vọng gì với anh, cô dứt khoát tức giận nói: “Chuyện này cũng không liên quan gì đến Lộ giáo sư.”

“Đúng nhỉ, cô liền thích đi bám lấy người khác.” Lộ Thượng hùng hổ dọa người tiếp tục châm chọc.

“Vâng, anh nói đúng. Xin hỏi Lộ giáo sư còn có việc sao, không có việc gì thì tôi muốn nghỉ ngơi, anh vẫn là đi thăm bạn của anh đi, thật có lỗi không tiễn.”

Trái tim lạnh hơn sự im lặng.

Thì ra anh vẫn nhìn mình như vậy, trong lúc nhất thời Vi Tưởng không nghĩ nói thêm gì nữa, đương nhiên càng không muốn nhìn thấy Lộ Thượng nữa.

Chương 36: Đại thúc rất chu đáo (1)

Editor: Tứ Phương Team

Nhận được lệnh tiễn khách của Vi Tưởng, Lộ Thượng cố sức đè xuống sự không vui trong lòng: “Đi thì dĩ nhiên sẽ đi, chỉ là trước khi đi, tôi còn một vấn đề muốn hỏi Vi tiểu thư.”

“Anh muốn hỏi gì?” Mặt Vi Tưởng không cảm xúc nói.

Lộ Thượng phớt lờ sự tương phản lớn của Vi Tưởng bây giờ cùng trước kia, mắt nhìn thẳng cô lạnh nhạt nói: “Người đàn ông trên wechat là ai, tôi thật là xem thường em rồi đúng không Vi Tưởng?”

Người đàn ông trên wechat, Vi Tưởng nhất thời cũng đang tự hỏi bản thân. Đây là tình huống gì chứ?

Đến khi cô hiểu ra có thể anh đã hiểu lầm bức ảnh chụp chung của cô với Tiểu Trư liền không kìm được kinh ngạc. Hóa ra người này u ám nửa ngày bởi vì chuyện này?

Không ngờ anh vậy mà sẽ chủ động tìm danh sách bạn bè của cô.

Mặc dù cảm thấy không cần thiết phải giải thích với anh, nhưng Vi Tưởng không muốn người khác tùy tiện hiểu lầm mình, nhất là nghi ngờ nhân phẩm của cô. Cho nên cô vẫn giải thích đơn giản với Lộ Thượng một chút.

Nghe xong lời giải thích của Vi Tưởng, trên mặt Lộ Thượng gần như không nén được giận, thì ra là anh hiểu lầm cô. Đang lúc anh không biết nên nói cái gì cho tốt, bên tai lại truyền đến âm thanh nhàn nhạt của Vi Tưởng.

“Lộ giáo sư, chuyện nên hỏi cũng hỏi rồi, hơn nữa tôi cũng đã trả lời. Bây giờ anh có thể đi.”

Lộ Thượng thấy cô đuổi anh lần nữa, trong lòng có chút hốt hoảng. Khẽ mở miệng nhưng cuối cùng cũng không nói gì, chỉ có thể buồn rầu xoay người đi ra.

Xem ra là mình nói chuyện quá nặng lời, lần này cô gái kia nổi giận thật rồi. Nhưng mà trước kia nếu có tức giận cũng sẽ không trực tiếp đuổi anh đi, lần này chắc sẽ không như vậy mà trở mặt, không để ý đến anh nữa chứ. Nghĩ đến đây, trong lòng anh rối rắm, bước chân đang đi ra cửa bỗng nhiên dừng lại.

Một lát sau, Lộ Thượng hơi xoay người, chậm rãi nói: “Xin lỗi, có thể vừa rồi tôi nói chuyện không được tốt lắm, hy vọng em đừng để ý. Em cũng biết tính tình tôi không tốt, cho nên đừng để trong lòng.”

“Tôi không tức giận, hơn nữa cũng không có gì để tức giận.” Vi Tưởng vẫn không mặn không nhạt trả lời.

Thấy cô vẫn còn điệu bộ kia, Lộ Thượng có chút không quen: “Vậy thì tốt… Em nghỉ ngơi cho khỏe, lúc nào xuất viện thì nói với tôi, tôi qua đón em.”

“Cảm ơn ý tốt của giáo sư Lộ, không dám làm phiền.”

Bị từ chối khéo léo, Lộ Thượng khẽ nhíu mày. Cuối cùng cũng không nói thêm gì xoay người ra khỏi bệnh viện.

Sau khi lên xe, anh ngồi ở ghế lái tìm một điếu thuốc đốt lên, dốc sức hút.

***

Đến ngày thứ ba, buổi sáng Lộ Thượng vừa thức dậy liền cố ý dặn dò người giúp việc dùng những nguyên liệu nấu ăn thật ngon nấu cháo. Sau đó anh lái xe mang đến bệnh viện.

Phòng bệnh vẫn chỉ có một mình Vi Tưởng, anh gõ cửa đi vào. Sau đó dưới con mắt kinh ngạc của Vi Tưởng, đưa hộp cháo giữ ấm cho cô, ý tứ rất rõ ràng: Tôi đặc biệt mang cháo tới cho em đó, ăn đi.

Vi Tưởng không nhận lấy, nhướn mi hỏi: “Giáo sư Lộ sao lại đến đây nữa, chắc không phải đi nhầm cửa chứ. Hơn nữa, tôi cũng không nhờ anh mang cái này đến.”

Lộ Thượng chọn cách bỏ qua nửa câu đầu, chỉ nghe thấy câu cuối cùng. Chẳng qua anh không thể không biết xấu hổ bảo là mình đặc biệt kêu người giúp việc làm, liền qua loa lấy lệ nói: “Vừa rồi đi ngang qua tiệm ăn sáng nên thuận tiện mua luôn.”

Vi Tưởng cố gắng nhịn cười, sao bây giờ người này có thể nói dối như vậy. Tiệm ăn sáng còn đặc biệt đưa thêm hộp giữ ấm à, huống chi đây là loại hộp giữ ấm mắc tiền. Mặc dù trong lòng có chút vui mừng nho nhỏ, nhưng trên mặt cô vẫn lạnh nhạt: “Cám ơn ý tốt của giáo sư Lộ! Chẳng qua là tôi đã ăn sáng rồi, không ăn được nữa.”

Nhìn Vi Tưởng vẫn bất động như cũ, dáng vẻ không được tự nhiên. Lúc này tính tình tốt mà Lộ Thượng cố gắng rèn giũa cũng mất sạch, chỉ thấy sắc mặt anh trầm xuống, lạnh lùng nói: “Ngày hôm qua tôi đã xin lỗi em rồi, không biết em còn tức giận cái gì, nếu không muốn ăn thì đổ đi.”

Nói xong anh liền cầm hộp giữ nhiệt lên xoay người muốn đi ra ngoài ném. Vi Tưởng thấy vậy vội vàng kêu lên: “Em ăn, em ăn, đừng đổ.”

Mục đích đã đạt được, Lộ Thượng không tự chủ nhếch môi. Sau đó mới xoay người lại tức giận đưa cháo cho Vi Tưởng, nhưng cũng không quên dạy dỗ: “Sau này đừng dùng tính khí trẻ con đùa giỡn với tôi nữa, nhân lúc còn nóng mau ăn đi.”

Vi Tưởng không dám phản bác nữa, ngoan ngoãn bưng cháo lên bắt đầu húp từng muỗng.

Haiz, anh mà tức giận một chút cô liền lập tức ỉu xìu. Mình đúng là hết thuốc chữa, lại thích bị ngược đãi. Chỉ là cháo này thật sự rất ngon, nếu đã ngon như vậy không thể nào lại tùy tiện mua ở tiệm ăn sáng. Đoán chắc là anh đặc biệt chuẩn bị cháo cho mình, trong lòng Vi Tưởng lập tức ấm áp hẳn lên, những mất mát và buồn rầu kéo dài trong nửa tháng qua cũng biến mất.Cô vừa uống vừa xấu xa nghĩ thầm: Nếu như uống ngon như vậy, anh còn nói là đi mua, vậy thì để anh tiếp tục mua cho cô. Hừ.

Sau đó Vi Tưởng ngây ngốc ngẩng đầu nói: “Ha ha, thật ngon. Cám ơn giáo sư Lộ, à…sau này anh còn có thể đến chỗ bọn họ mua cháo giúp em được không?”

Nhìn đôi mắt to tròn đầy khát vọng thỉnh cầu của Vi Tưởng, Lộ Thượng rốt cuộc cũng biết cái gì gọi là lấy đá tự đập lên chân mình. Chẳng qua vì thể diện, anh cố bình tĩnh gật đầu: “Dĩ nhiên có thể.”

“Giáo sư Lộ, anh thật tốt, em yêu anh quá.” Vi Tưởng nhất thời hưng phấn quên hết tất cả.

Nhìn thấy Vi Tưởng trước sau khác biệt lớn như vậy, khóe miệng Lộ Thượng khẽ co rút. Nhưng mà cô vẫn nên trở về dáng vẻ như trước kia, bộ dạng đó dễ thương hơn.

Nếu không thì anh sẽ không quen.

Ăn xong cháo, Vi Tưởng dùng khăn giấy lau miệng rồi ngẩng đầu lên cười với Lộ Thượng: “Giáo sư Lộ, hôm nay công ty không bận sao, cũng không cần phải đến trường à?”

“Ừ, hôm nay tương đối rảnh.” Đương nhiên anh sẽ không nói cho cô biết tối hôm qua đã tăng ca làm xong công việc của ngày hôm nay, còn ban ngày là vì muốn đến bệnh viện nên đặc biệt đổi giờ với đồng nghiệp.

“À.” Thì ra không phải cố ý xin nghỉ đến thăm cô, Vi Tưởng có chút mất mát.

Nét mặt của cô bị Lộ Thượng ở đối diện xem hết vào trong mắt, anh buồn cười nâng khóe miệng. Như nghĩ tới cái gì, anh lập tức nói: “Hôm nay có cần truyền nước không, bác sĩ nói khi nào thì có thể xuất viện?”

“Sáng sớm ngày mai có thể xuất viện rồi, chỉ là buổi sáng và buổi chiều hôm nay vẫn cần phải truyền nước biển. Không muốn tiêm chút nào, thật đáng sợ.” Mặc dù chính cô cũng là y tá, nhưng đổi lại thành cô bị tiêm thì vẫn rất sợ.

Lộ Thượng buồn cười trêu ghẹo: “Có gì đáng sợ chứ, lớn thế này rồi, ngay cả trẻ con cũng không bằng. Nói nghe xem, sao tự nhiên em lại bị viêm dạ dày cấp tính?”

Vi Tưởng nghe xong, không có mặt mũi tiếp tục nũng nịu, chỉ có thể lè lưỡi nói: “Gần đây em ăn rất ít, hôm qua trở về có cùng với Trinh Trinh và đám bạn cùng nhau ăn lẩu, uống nước đá.”

Lộ Thượng tức giận cười nhạo: “Đáng đời, đúng là tự làm tự chịu, lần sau xem em còn dám hay không.”

Mặc dù biết không tránh không bị phê bình, nhưng đến khi nghe anh mắng thật thì Vi Tưởng lại mất hứng, cô nói một tràng: “Cũng không biết tại ai. Không phải là bởi vì gần đây anh đều không để ý đến em sao, cho nên tâm trạng em không tốt. Mà tâm trạng không tốt thì em sẽ không thèm ăn, đương nhiên cũng sẽ không ăn cơm. Dù sao đều là tại anh, cho nên anh rất phiền đó có biết không?”

Lộ Thượng không ngờ nguyên nhân cuối cùng là bởi vì chuyện này, anh khó tin nhìn Vi Tưởng. Thấy dáng vẻ tức giận của cô gái nhỏ, anh tốt bụng nhẹ giọng nói: “Thật xin lỗi, tôi không biết việc mình không trả lời sẽ mang đến cho em nhiều phiền phức như vậy. Xin lỗi, sau này sẽ không thế nữa.” Sau khi nói xong, anh bắt đầu giải thích nguyên nhân: “Trước đó vài ngày công ty có chút vấn đề. Cả ngày tôi đều vì những chuyện kia bận rộn nên hoàn toàn không có thời gian lên wechat.”

Thì ra là như vậy, tảng đá trong lòng Vi Tưởng cuối cùng cũng được buông xuống, niềm hy vọng nhỏ nhoi còn chưa kịp tàn nay lại bị đốt lên.“Không sao, nếu anh cảm thấy áy náy thì ngày khác mời em xem phim, em sẽ tha thứ cho anh.”

“Không thành vấn đề.”

Anh đồng ý nhanh như vậy, Vi Tưởng có chút không dám tin. Trước kia chưa từng thấy anh có dáng vẻ giống như hôm nay, cô thậm chí còn có cảm giác mình đang nằm mơ.

“Giáo sư Lộ, hôm nay anh thật tốt, em cũng không dám tin. Chắc không phải em nằm mơ chứ.”

“Thế nào, chẳng lẽ bình thường trong lòng em, tôi xấu xa đến không chịu nổi sao?” Lộ Thượng nâng khóe mắt.

Vi Tưởng vội vàng cười cười nịnh nọt: “Làm sao có thể chứ, anh ở trong lòng em luôn luôn là một người đàn ông cao lớn đẹp trai, thành thục có triển vọng.”

Lộ Thượng không nhịn được cười: “Miệng ngọt như vậy.”

“Ai nha, em đang nói thật mà. Nhất định không lừa gạt anh, ai lừa anh thì người đó là chó con.”

“Được rồi được rồi, tôi biết rồi.”

Nghĩ đến chuyện công ty anh vừa mới nói, đột nhiên Vi Tưởng lại có chút lo lắng: “Chuyện công ty của anh còn chưa giải quyết, hôm nay lại đến bệnh viện có phải sẽ làm chậm trễ công việc không?”

“Vấn đề của công ty hai ngày trước đã giải quyết xong rồi, không cần lo lắng.”

Vi Tưởng thấy hai người cứ ngồi nói chuyện mãi, bèn nói với Lộ Thượng: “Em đi rửa trái cây cho anh ăn.”

Lộ Thượng sợ thân thể Vi Tưởng chưa hồi phục lại mệt nhọc, vội vàng tiến lên: “Để tôi đi cho, em nằm xuống nghỉ ngơi là được rồi.”

Vi Tưởng ngơ ngác nhìn bóng lưng anh rời đi, trong lòng có chút ngọt ngào.

Không lâu sau, y tá đẩy xe y tế đến tiêm cho Vi Tưởng. Thấy Vi Tưởng nhíu mày, Lộ Thượng thấp giọng khích lệ: “Không sao đâu, cố gắng lên.”

Bị nụ cười của anh mê hoặc, rốt cuộc Vi Tưởng chẳng sợ hãi nữa. Nghe giọng nói khích lệ của anh, từ từ đưa cánh tay ra.

Có thể là đối với cô không quá yên tâm, bây giờ còn cộng thêm việc truyền dịch, Lộ Thượng cũng không đi về mà ở một bên dùng điện thoại xem tin tức. Chốc chốc lại hỏi Vi Tưởng có muốn uống nước không, có muốn ăn trái cây không.

Bỗng nhiên anh trở nên chu đáo như vậy, Vi Tưởng ngoài việc cảm thấy không chân thật ra thì toàn bộ đều là cảm động. Nhìn anh vậy mà lại là một người biết chăm sóc người khác, mình thật là được lời.

Chất dịch vừa truyền hết thì vừa vặn đến giờ ăn cơm, Lộ Thượng đứng lên hỏi Vi Tưởng xem muốn ăn gì để anh đi mua.

Vi Tưởng thật thà nói muốn ăn cánh gà mật ong, tôm sú chiên giòn,…

Còn chưa nói hết, chân mày Lộ Thượng liền nhướn lên, trợn mắt nhìn cô: “Tôi thấy em chớp mắt đã quên mất vết thương rồi. Dạ dày còn chưa hoàn toàn khỏe lại, chỉ có thể ăn một ít thức ăn thanh đạm thôi.”

Vi Tưởng điềm đạm đáng yêu nói: “Nhưng mà người ta đã ăn cháo với bánh bao hai ngày rồi, cảm giác bản thân cũng sắp trở thành bánh bao luôn. Hơn nữa, em cảm thấy bây giờ đã tốt hơn nhiều rồi, thật sự rất muốn rất muốn ăn thịt, làm thế nào đây?”

Lộ Thượng thở dài: “Thật không chịu nổi em, nhưng cũng chỉ có thể ăn như vậy thôi. Chờ khi nào dạ dày em tốt lại rồi hôm khác tôi mời em ăn thịt.”

Đối với Vi Tưởng “không thịt không vui” mà nói, lời này thật quá xuôi tai. Hai tay cô che miệng, ánh mắt vui sướng nói: “Cảm ơn chú Lộ đáng yêu nhất.”

Làm thế nào mình lại biến thành ông chú rồi, anh có già như vậy sao.

Lộ Thượng buồn buồn không vui mở cửa đi ra ngoài mua cơm.

Chương 37: Đại thúc rất chu đáo (2)

Editor: Tứ Phương Team.

Ngày hôm sau.

Vi Tưởng vừa tan ca đã thấy Lộ Thượng mang cháo đến cho cô. Thấy anh nói được làm được Vi Tưởng cười tươi như đứa trẻ được kẹo.

Hôm nay Hứa Trinh Trinh cũng đến bệnh viện, thấy boss của mình chu đáo như vậy không nhịn được há mồm kinh ngạc, nhưng rất nhanh cô đã phản ứng kịp nhìn Vi Tưởng giơ ngón tay cái về phía cô.

Vi Tưởng biết cô hiểu lầm, cũng không giải thích với cô.

Vài ngày sau.

Hôm nay Vi Tưởng tan ca về đến nhà cũng giữa trưa, Trinh Trinh mở cửa cho cô nhìn cô cười hì hì: “Dạo này thế nào, có tiến triển chút nào với boss của chúng tớ không?”

Vi tưởng cười cười trả lời: “So với trước kia thì tốt hơn một chút, ít nhất bây giờ anh ấy không còn tránh né mình như lúc trước.”

Trinh Trinh bộ dáng hiểu rõ ràng nói: “Dù sao như vậy cũng tốt hơn rồi, hay để chị đây giúp cậu một tay nhé, sau này có thành công đừng quên mình.”

“Điều đó đương nhiên rồi, sẽ không quên phần cậu đâu, có cách gì mau nói nha.”

Trinh Trinh bộ dáng mười phần khẳng định nói: “Là một cơ hội đáng quý.”

“Cơ hội gì, chị em tốt nói nhanh đi, cậu đừng có úp úp mở mở nữa.”

Hứa Trinh Trinh lúc này mới cười vui vẻ giải thích với cô.

Thì ra chủ nhật này trường của Hứa Trinh Trinh và phòng nghiên cứu phát triển cùng nhau tổ chức buổi dã ngoại leo núi ở ngoại ô thành phố, lại biết được chắc chắn sẽ có Lộ Thượng tham gia. Vi Tưởng lại mới vừa bệnh không lâu, Trinh Trinh muốn dắt cô đi cùng để cô có cơ hội ngắm cảnh sông núi vừa vặn hít thở không khí trong lành, tốt cho sức khỏe. Mặt khác lợi dụng cơ hội này kéo gần quan hệ của Vi Tưởng và Lộ Thượng hơn, xem như vẹn cả đôi đường.

Nghe xong đề nghị của Trinh Trinh, Vi Tưởng đặc biệt vui sướng thỏa mãn, cô nhất định không thể bỏ qua cơ hội này.

…..

Thiên Sơn, một ngọn núi nổi tiếng ở ngoại ô thành phố, phong cảnh bốn mùa đều đẹp, rất thu hút khách du lịch.

Trinh Trinh cùng nhóm người của phòng nghiên cứu rất muốn chinh phục ngọn núi này. Phụ trách hoạt động lần này là một người cực kì ưu tú của phong nghiên cứu, Đoàn Lật Dương. Mấy ngày trước anh còn đặc biệt tìm xe để mọi người tiện đường di chuyển đến đây hơn.

Sáng chủ nhật.

Mọi người tập hợp ở phía tây trường học để cùng nhau xuất phát. Đương nhiên trong đó không có Lộ Thượng, anh tự mình lái xe nhà đi.

Sau khi xuất phát Đoạn Lật Dương liền điểm danh chỗ ngồi xem đông đủ cả chưa, khi thấy khuôn mặt xa lạ của Vi Tưởng anh ta lại thấy vui vẻ, không nhịn được tò mò hỏi Hứa Trinh Trinh: “Đây là…?”

“Bạn cùng phòng của tôi, khó có dịp được đi leo núi nên muốn cô ấy đi cùng, không có việc gì chứ?”

Đoàn Lật Dương nở một nụ cười điển trai: “Có người đẹp tham gia tất nhiên không thành vấn đề, chúng tôi hoan nghênh còn không kịp a. Đúng rồi, bạn cô tên gì?” Một cô gái xinh đẹp xinh thế này, anh không thể bỏ qua cơ hội tìm hiểu được.

“Vi Tưởng.” Hứa trinh Trinh đáp.

“Tôi tên Vi Tưởng.” Vi Tưởng mỉm cười lễ phép đáp lại.

“Ai ôi, đúng là người đẹp tên cũng đặc biệt dễ nghe. Vi Tưởng phải không, chúc cô hôm nay có một ngày đi chơi vui vẻ, có vấn đề gì cứ việc tìm tôi, tôi tên Đoàn Lật Dương.” Đoàn Lật Dương nhẹ nhàng nói.

“Cảm ơn.”

Đoàn Lật Dương vừa đi Trinh trinh liền nở nụ cười: “Thật không ngờ nha, Tiểu Vi nhà ta thật có mị lực mà, cậu vừa đến đã hớp hồn anh chàng ưu tú nhất phòng phát triển của tụi mình rồi.”

Vi Tưởng Ngượng ngùng che miệng Trinh trinh: “Nói nhỏ một chút, người ta chỉ khách sáu vài câu thôi.”

“Ha ha, không cần xấu hổ, người sáng suốt đều nhìn ra được rồi.”  Kết quả vừa nói xong, Trinh Trinh hai mắt phát sáng hỏi Vi Tưởng: “Không biết chủ nhiệm thấy cậu cũng đến không biết sẽ phán ứng như thế nào ha? Thật mong chờ mà haha.”

“Mình cũng chờ mong, chỉ sợ anh ấy coi như không thấy hoặc nói lời khó nghe thì sao?” Nói đến đây Vi tưởng liền cau mày lo lắng.

“Dù sao có phản ứng như thế nào thì cậu cũng làm lơ đi, không thể bỏ qua bất cứ cơ hội nào để tiếp cận anh ấy, nhớ kĩ chưa…”

Vi Tưởng cảm thấy đúng gật đầu: “Tất nhiên phải vậy rồi.”

…..

Hai người chợp mắt một chút, vừa tỉnh lại thì xe cũng vừa đến nơi.

Hơn mười người lục tục xuống xe liền nhìn thấy Lộ Thượng đứng phía trước xe đợi, không hẹn mà cùng đi tới.Lộ Thượng chào hỏi mọi người rồi hắng giọng nói: “Mọi người đến đông đủ hết chưa, nếu đủ rồi thì xuất phát từ từ là vừa.”

Lúc này Đoàn Lật Dương đi đến, hướng phía Trinh Trinh cùng Vi Tưởng đang ở cuối xe đi đến: “Giáo sư Lộ, còn hai người nữa, chúng ta chờ một chút.”

Nhìn theo ngón tay anh ta, thấy Vi Tưởng xuất hiện nơi này Lộ Thượng ngớ ra một phen, trên mặt đầy kinh ngạc. Sợ học sinh nghĩ loạn, anh không mặn không nhạt gật đầu với Vi Tưởng rồi dời mắt về đoàn người: “Xuất phát thôi các bạn.”

Chỉ như vậy thôi sao, Vi Tưởng có chút thất vọng, nhưng cô cũng đoán được ngay từ đầu rồi.

Đúng lúc này, Đoàn Lật Dương phía trước đi đến: “Trông balo cô cũng khá nặng đấy đưa đây tôi giúp cô một tay.”

“Không nặng, tôi mang được rồi, cảm ơn anh.”

“Không cần khách sáo, sức của nữ không bằng nam, mang một lúc sẽ mệt ngay, hay là để tôi giúp cô nhé.” Nói xong anh ta liền đoạt balo trên lưng cô liền quay đi.

Người ta đã có lòng tốt cô cũng không thể cứ không biết xấu hổ mà từ chối mãi, đành không ngừng cám ơn thôi.

Hiện tại cô không mang balo, tay chỉ cầm một chai nước, cảm giác vô cùng thoải mái, đúng thật là không tệ.

Lúc này mấy anh chàng đi cùng Đoàn lật Dương nháo lên trêu ghẹo: “Lật Dương a, tốc độ cũng thật quá nhanh rồi đó.”

Mấy người khác cũng phụ họa: “Đúng vậy, balo của tôi cũng nặng lắm nè, mang dùm tôi với nha haha.”

“Đi đi đi, cậu trước tiên biến mình thành phụ nữ đi rồi lại nói chuyện với tôi.” Đoàn Lật Dương không chút khách khí đáp lại.

Vi Tưởng đi đằng sau nghe vậy cũng không nhịn được nở nụ cười.

Lộ Thượng đi đằng trước thấy một màn như vậy, không hờn không giận mà nhíu mày mang sắc mặt không tốt tiếp tục đi lên phía trước.

Vi Tưởng và Hứa Trinh trinh đi đằng sau, nhìn bóng lưng của Lộ Thượng, phát hiện hôm nay anh mặc đồ thể thao lộ ra dáng người thon gầy cao ngất.

Là Lộ Thượng thì cô nhìn thế nào cũng thấy đẹp.

Có lẽ là anh mang sắc mặt nghiêm túc, một nhóm người tụm năm tụm ba cũng không dám đi đến gần anh.

Tiếp nhận ánh mắt của Trinh Trinh, cô biết rõ cô ấy muốn mình đi nhanh một chút để tới gần anh. Vượt lên phía trước, Vi tưởng đi bên phải Lộ thượng cười hì hì nói: “Giáo sư Lộ, tôi đến leo núi, không phiền anh chứ.”

“Cô trước giờ vẫn phiền tôi như vậy mà.” Anh không khách khí trả lời.

“Nào có, không phải như thế đâu. Đúng rồi, giáo sư Lộ anh có thường xuyên leo núi không?”

Lộ Thượng có hứng thú với vấn đề liền trả lời: “Không hẳn thường xuyên nhưng có thời gian sẽ đi cùng với vài người bạn.”“Tôi cũng vậy, cũng rất vui khi đi leo núi, lần sau chúng ta cùng đi được không…”

Lộ Thượng dừng cước bộ, nhìn chằm chằm Vi Tưởng một hồi rồi lại tiếp tục đi.

Vi Tưởng bị nhìn chăm chú như vậy thập phần không được tự nhiên, bất quá cô cũng không nghĩ nhiều tiếp tục đi cùng anh.

Ở Thiên Sơn thông thường đi lên đỉnh núi có hai con đường, con đường thứ nhất là nhân tạo, được làm hoàn toàn bằng xi-măng, dọc theo đường đi rất sạch sẽ thông thoáng, cũng nhìn được rất nhiều cảnh đẹp trên đường. Mà một con đường khác là một con đường nhỏ khúc khuỷu, dọc theo đường đi là một cánh rừng nguyên thủy.

Vì muốn cảm nhận không khí trong lành của thiên nhiên đoàn người thống nhất sẽ đi con đường nhỏ.

Bây giờ thời tiết nóng bức, đi được một đoạn mọi người liền dừng lại nghỉ ngơi, Vi Tưởng thấy Lộ thượng không mang theo nước vì thế liền đưa anh một chai nước: “Giáo sư Lộ uống chút nước đi.”

“Cám ơn.”

Chỉ thấy Lộ Thượng cám ơn rồi lại nhận thêm chai nước của một nữ sinh khác đưa liền mở ra uống.

Rõ ràng cô đưa trước vậy mà anh lại uống nước của người khác, trong lòng Vi Tưởng ít nhiều có chút mất mát.

Cô xấu hổ bĩu môi, lại thấy Đoàn Lật dương ở phía sau lau mồ hôi liền đi qua nói cảm ơn rồi đưa anh một chai nước: “Uống nước nhé, vất vả rồi.”

“Cám ơn người đẹp.” Thấy Vi Tưởng đưa nước cho mình, anh hết sức kích động: “Đúng rồi, hôm nay tôi mang theo rất nhiều đồ ăn, cô xem thích ăn món gì thì lấy tự nhiên nhé.” Nói xong không nghĩ ngợi liền đưa túi đồ ăn cho cô.

Thật nhiều đồ ăn vật, cô nhìn chúng đến ngây người, cô định nói một câu thì thấy Lộ Thượng đứng lên hướng mọi người hô: “Tiếp tục xuất phát.” Rồi quay lưng dẫn đầu đi trước.

Vi Tưởng khẩn trương đem đồ ăn vặt trả lại cho Đoàn Lật Dương rồi nhanh chân chạy đến đi cùng Lộ Thượng.

Bất quá đi được một lúc cô cũng không theo kịp bị anh bỏ lại đằng sau.

………

Đi đường nhỏ cũng có chỗ tốt của đường nhỏ, dọc đường đi cánh rừng nguyên sơ như một bức tranh thủy mặc. Dọc đường đi Vi Tưởng thấy rất nhiều cây cối có hình thù kỳ quái hoặc trái cây rừng cô không biết tên, gặp được cái mới lạ liền nhịn không được đến gần để quan sát.

Nhưng Lộ Thượng lại không có ý đi chậm lại chờ cô, Vi Tưởng đành tiếc nuối tang tốc đi lên phía trước. Đúng lúc gặp được một cây xoài dại cô nhịn không được dừng lại nhìn ngó quan sát.

Nhìn Lộ Thượng đã đi xa, cô liền đuổi theo, nghĩ nghĩ lại muốn dung điện thoại chụp lại, trước giờ cô chưa thấy trái cây dại bao giờ.

Đoàn Lật Dương thấy cô hứng thú như vậy nhịn không được đi đến bên cô cười cười nói: “Đừng hái, tôi có thể hái cho cô vài quả, cô muốn lấy không?”

“Anh hái sao?” Vi Tưởng mở to mắt ngạc nhiên.

“Đúng rồi, đây đều là trái cây dại, hái một vài quả cũng không sao.” Đoàn Lật Dương nói xong liền đưa túi cho Vi Tưởng giữ liền lợi dụng thân mình cao ráo bám lên thân cây, thoắt cái đã trèo lên được nhánh của cây xoài, hái vài quả chin mọng rồi lưu loát nhảy xuống đưa cho Vi Tưởng.

“Cám ơn anh nha Lật Dương.”

“Không cần khách sao, chỉ là việc nhỏ thôi mà.” Đoàn Lật Dương cười cười lấy lại túi trong tay Vi Tưởng.

Lộ Thượng đi được một đoạn liền phát hiện Vi Tưởng không có đi theo bên cạnh, anh cau mày nhìn xung quanh tìm bóng dáng cô. Liền nhìn thấy cô cùng Đoàn Lật Dương đứng dưới gốc xoài vui vẻ cười nói nhất thời anh thấy nụ cười của cô hôm nay đặc biệt chói mắt.

Cô gái này không thể yên phận leo núi được sao…

Bất tri bất giác liền đi được đến giữa sườn núi, phong cảnh nơi này rất đẹp, rất nhiều người thấy thế liền lấy điện thoại ra chụp hình.

Vi Tưởng vừa mới đi đến Đoàn Lật Dương liền đề nghị: “Phong cảnh nơi đây rất đẹp, tôi chụp cho cô vài tấm sau đó cùng Trinh Trinh chụp vài tấm nhé.”

Đối với phong cảnh đẹp thế này cô dĩ nhiên muốn chụp, còn có người tự nguyện hỗ trợ không còn gì tốt hơn rồi. Vì thế Đoàn Lật Dương chụp cho cô vài tấm làm dáng khác nhau, lại cùng Hứa Trinh trinh chụp thêm vài tấm thân mật.

Nhìn mấy tấm hình vừa chụp xong Vi Tưởng không tiếc lời khen ngợi Đoàn Lật dương: “Kĩ thuật chụp ảnh của anh thật tốt, cảm ơn nhé.”

“Được người đẹp khen thật vinh hạnh, tôi có thể có một yêu cầu không?

“Được. Anh cứ nói.”

“Chúng ta chụp chung một tấm được không?”

Chương 38: Đại thúc rất chu đáo (3)

Editor: Tứ Phương Team.

Không đoán được Đoàn Lật Dương có yêu cầu như thế. Vi Tưởng sững sờ một lúc. Cô quay đầu lại nhìn bộ dáng thờ ơ không quan tâm của Lộ Thượng ở phía trước, sau đó ma xui quỷ khiến mà gật đầu đồng ý: “Có thể, dùng điện thoại của tôi mà chụp.”

Vì vậy cô mở camera trước lên, chụp chung một kiểu ảnh với Đoàn Lật Dương.

Lộ Thượng nhìn Đoàn Lật Dương ân cần niềm nở vây quanh Vi Tưởng chụp ảnh cho cô, nhìn thế nào cũng thấy không vui. Nhìn đến buồn bực anh liền coi như không nhìn thấy, mà nhìn về dãy núi phía xa xa.

Không nghĩ đến vừa quay đầu lại nhìn thấy Vi Tưởng thân mật kề sát với Đoàn Lật Dương, khuôn mặt đầy tươi cười mà chụp ảnh chung. Nhất thời anh cảm thấy cảnh tượng này gai mắt không gì sánh được, trong lòng có ngọn lửa vô danh bùng lên.

Sau khi Vi Tưởng chụp xong, đột nhiên có ý nghĩ kỳ quái muốn chụp ảnh chung với Lộ Thượng. Lại nói hình như trước đây bọn họ cùng Tử Việt ba người cũng có một tấm ảnh chụp chung, tuy nhiên cô lại không có tấm ảnh đó. Lần này chụp chung một tấm có cả cô và anh thì thật quá tốt rồi.

Nghĩ đến đây, Vi Tưởng liền vẫy tay về phía Lộ Thượng nói: “Giáo sư Lộ, chúng ta chụp ảnh chung nhé.”

Nghe được đề nghị của cô, Lộ Thượng liền lộ bộ dáng người lạ chớ lại gần lạnh mặt nói: “Xin lỗi, tôi không thích chụp ảnh.”

Trước mặt nhiều người như vậy, Lộ Thượng lại dùng giọng điệu lạnh lẽo cự tuyệt. Vi Tưởng hoàn toàn không có phòng bị, nhất thời nụ cười của cô đông cứng, bối rối muốn độn thổ cho xong.

Trong lòng có chút chua xót, nước mắt cũng suýt chút nữa trào ra. Cô đành cố hết sức giả bộ như không để ý, ngẩng cao đầu ngăn nước mắt lại.

….

Sau đó cô liền ngoan ngoãn đi cuối cùng, không lại gần Lộ Thượng nửa bước chân nữa.

Lộ Thượng cũng phát giác giọng điệu của bản thân không đúng, lại nhìn thấy dáng vẻ suy sụp của Vi Tưởng, anh liền hối hận rồi. Nhưng lúc nãy anh nhìn thấy cô thân mật với Đoàn Lật Dương, anh liền thấy đặc biệt chướng mắt, trong lòng rất không vui.

Không nghĩ nhiều nữa, anh tiếp tục đi đường của mình, cũng không quay lại đằng sau nhìn, mặc kệ bọn họ có náo nhiệt như thế nào. Mắt không nhìn, tâm không phiền.

Đi đường mòn có rất nhiều lợi ích, nhưng cũng có một chút phiền phức. Ví như mặt đường gồ ghề lồi lõm, bên đường sẽ có rất nhiều bụi gai tràn ra, cành cây xen kẽ đan với nhau.

Vi Tưởng tinh thần sa sút bước ở phía sau, trong đầu nghĩ đến việc Lộ Thượng đáng ghét, nhất thời không chú ý mặt đường liền vấp vào hòn đá ở dưới chân ngã xuống, không may là lúc cô ngã xuống bị một cành cây ở trước mặt đâm vào chân.

“A…”

Nghe thấy tiếng cô kêu, Đoàn Lật Dương cách cô gần nhất liền nhanh chóng quay người qua đỡ: “Vi Tưởng, cậu không sao chứ?”

Lộ Thượng cũng nghe thấy quay người lại, thấy Vi Tưởng cả mặt đau đớn bộ dáng đứng không vững, anh bước lớn chạy qua kéo Đoàn Lật Dương ra thanh âm gấp gáp hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

“Bị vấp ngã, cành cây…đâm vào chân rồi.” Vi Tưởng hít ngụm khí nói, chân đau đến mức nước mắt chỉ trực trào ra.

Nhìn thấy cành cây ở bên chân, lại nhìn Vi Tưởng đang nhịn đau. Lộ Thượng lập tức ngồi xổm xuống nhẹ nhàng xắn ống quần Vi Tưởng lên, phát hiện phía trước chân của cô đã chảy rất nhiều máu, miệng vết thương khá nghiêm trọng, da thịt cũng lộ ra. Thấy vậy, anh nhanh chóng lấy ra khăn giấy lau vết thương cho cô, sau đó dùng khăn lụa nhẹ nhàng quấn quanh miệng vết thương, dùng để cầm máu tạm thời.

Làm xong những động tác này, Lộ Thượng cong lưng ôm Vi Tưởng lên nói với mọi người: “Mọi người tiếp tục leo, chơi vui vẻ. Tôi đưa cô ấy đi bệnh viện trước, vết thương khá nghiêm trọng.”

Đoàn Lật Dương thấy vậy cũng nói: “Thầy, hay để để em đi đi. Em đưa cô ấy đi bệnh viện, thầy cùng mọi người tiếp tục.”

“Tôi có xe, thuận tiện hơn.” Nói xong Lộ Thượng không cho cậu ta cơ hội nói tiếp, bước nhanh xuống núi.

Mà Trinh Trinh thì cùng phần lớn người trong nhóm đi ở đằng trước, đã rẽ sang đường khác rồi, không phát hiện Vi Tưởng bị thương.

Chân Vi Tưởng đau âm ỉ, cô bị doạ không nhẹ.

Cảm giác Lộ Thượng ôm cô đi đã xa, xác định sinh viên của anh không nhìn thấy, cô liền sợ hãi trốn vào trong ngực Lộ Thượng, dùng hai tay ôm chặt cổ anh.Lộ Thượng ngẩn ra rồi tiếp tục đi xuống núi, chỉ là bước được mấy bước liền nghĩ đến việc cô khiến bản thân bị thương, anh liền có chút tức giận: “Em đi không nhìn đường à, cũng không biết đi đường núi này cần phải chú ý sao? Cả ngày hấp tấp bộp chộp làm cái gì, có phải chỉ quan tâm đến việc cùng người khác liếc mắt đưa tình đúng không.”

Vi Tưởng chân vốn đã đau, trong lòng cũng không dễ chịu, hiện tại bị anh hét lên như vậy càng thấy tủi thân, “Em cùng người khác liếc mắt đưa tình chỗ nào. Còn không phải anh lạnh nhạt, đối với em không nhẫn nại, em nhất thời đau lòng nên tâm tình không tốt mới đi đường không chú ý bị vấp ngã.”

“Em vẫn còn cãi à.” Lộ Thượng vẫn tức giận như cũ.

“Đúng, là bản thân em tự mình đa tình, là bản thân em tự chuốc hoạ vào thân, tự làm tự chịu được chưa.” Tim hoàn toàn nguội lạnh, nói xong cô liền buông tay đẩy Lộ Thượng vùng vẫy muốn xuống.

“Em an phận chút, muốn làm gì?”

“Việc của em không cần anh quan tâm, thả em xuống.” Vi Tưởng bắt đầu vùng vẫy mãnh liệt.

“Chân em đều thành như vậy rồi, em muốn xuống núi thế nào, có còn suy nghĩ không?”

“Em xấu hay tốt cũng không cần anh quan tâm. Anh quay lại tiếp tụp leo núi của anh đi, em chán ghét anh.”

Thấy Vi Tưởng tự làm theo ý mình, Lộ Thượng cũng bắt đầu bực mình, anh thả cô xuống, đặt cô xuống đất, “Được thôi, tôi ngược lại muốn xem em xuống núi như thế nào.”

Vi Tưởng vừa được hạ xuống đất, sau khi đứng vững đau đớn lại càng tăng, cô cắn chặt môi, nhấc chân bị thương lên, một chân đứng vững, sau đó quật cường nhảy một chân xuống núi. Chỉ là không đi được mấy bước, liền mất thăng bằng ngã mạnh xuống.

Cô hồ đồ mà ngồi ở trên mặt đất, sau đó không có cách nào kiềm chế liền bắt đầu khóc.

Lộ Thượng mở to mắt nhìn Vi Tưởng đang nhịn đau mà nhảy đằng trước, thấy cô ngã xuống lần nữa, anh cũng nhẫn nhịn không tiến lên. Nhưng không hiểu sao khi nhìn thấy cô đau đớn mà ngồi trên mặt đất, giống như đứa trẻ thương tâm mà khóc, tim anh liền đau.

“Shit” Thấp giọng chửi một tiếng, anh bước nhanh đến rồi cúi người nhẹ nhàng ôm Vi Tưởng vào lòng, sau đó vỗ lưng cô bắt đầu nhận sai, “Được rồi, xin lỗi, đều là lỗi của tôi, đừng khóc nữa.”

Vi Tưởng nước mắt đầy mặt, muốn đẩy anh ra: “Tránh ra, chán ghét chết anh.”

Lộ Thượng vẫn như cũ dùng lực ôm chặt cô, một bên dùng tay lau nước mắt cho cô, một bên nhẹ giọng dỗ dành: “Là tôi không tốt, sẽ không có lần sau nữa. Nghe lời, không khóc nữa, em có biết em khóc rất xấu không.”

Người này rốt cuộc có biết an ủi người khác hay không.Lộ Thượng nói như thế, Vi Tưởng khóc càng lợi hại, “Khốn nạn, em xấu hay không liên quan gì đến anh.”

Thấy Vi Tưởng vẫn khóc hơn nữa so với lúc nãy còn lớn hơn, thấy nước mắt cô từng hạt từng hạt mạnh mẽ rơi xuống, Lộ Thượng nhất thời không biết nên làm như thế nào. Trừ đau lòng, anh cũng chỉ có thể nghiêng người hôn lên đôi mắt cô, hi vọng hôn khô đi những giọt nước mắt không nghe lời.

Môi anh lành lạnh dán lên, Vi Tưởng liền giống như được ấn chốt tạm dừng, cô quên cả khóc, cả người đều ngẩn ngơ.

Chỉ thấy anh bắt đầu hôn từ khoé mắt cô, sau đó chầm chậm hôn xuống dưới. Hôn nước mắt vòng quanh khoé mắt, hôn giọt nước mắt rơi xuống mũi, còn có gương mặt đầy vệt nước mắt, cuối cùng hôn lên giọt nước mắt đang lan ra trên khoé miệng.

Trong nụ hôn dịu dàng của anh có chút cẩn thận nghiêm túc, còn có một phần thương xót không thể nói rõ.

Vi Tưởng trong nụ hôn đầy bất ngờ của anh, không kìm lòng được mà nhắm mắt lại, nhịn không được thút thít hai tiếng.

Cuối cùng, nụ hôn của Lộ Thượng quay lại trên mắt cô, nhẹ nhàng chạm vào nước mắt đang vương trên mí mắt.

“Tốt hơn chưa, nghe lời, chúng ta nhanh chóng xuống núi, để lỡ thời gian vết thương nhiễm trùng thì không tốt.”

“Làm cái gì…không được sự đồng ý của người ta mà hôn người ta.”

Vi Tưởng có chút không tự nhiên, tiếp tục thút thít.

“Nếu không thế không biết em còn khóc đến lúc nào, thật sự giống như một đứa trẻ vậy.”

Vi Tưởng dẩu miệng, lần này ngược lại cũng không khóc nữa.

Lộ Thượng đỡ cô đứng dậy định tiếp tục ôm cô, nhưng Vi Tưởng liền ngăn tay anh đang vươn ra.

“Làm sao?” Lộ Thượng nhướn mày.

“Anh ôm như vậy sẽ nặng lắm, tay không chịu được, không bằng anh cõng em đi.” Vi Tưởng xấu hổ nói, chỉ là trong lòng lại rất mong đợi.

“Được.” Nói xong, Lộ Thượng đi lên trước mặt cô ngồi xổm xuống, “Lên đi”

Trên mặt Vi Tưởng liền vui vẻ, cô hạ thấp người sau đó thân thể nghiêng về phía trước, đôi tay tự nhiên mà ôm cổ Lộ Thượng nằm sấp trên lưng anh.

Lộ Thượng cõng cô tiếp tục xuống núi, chẳng qua đi được mấy bước lông mày anh lại nhăn lại. Cô gái này bình thường ăn cũng không ít, nhưng những thứ mà cô ăn đều đi đâu rồi, làm sao lại nhẹ như thế.

Vi Tưởng nằm sấp trên lưng rộng của Lộ Thượng, ngửi mùi khói thuốc nhàn nhạt trên người anh cùng với mùi dầu gội, cô nhịn không được nhẹ nhàng đặt đầu lên vai anh, tay không tự giác mà ôm anh càng chặt.

Cảm nhận được động tác trên cổ, khoé miệng Lộ Thượng cong cong, tiếp tục xuống núi.

Có lẽ là nhận ra nụ cười của anh, Vi Tưởng không nhịn được vui vẻ mà dùng khoé miệng chạm nhẹ vào cổ anh. Lập tức toàn thân Lộ Thượng run lên, anh lạnh lùng  nói: “Em ở đằng sau thành thật một chút cho tôi.”

Vi Tưởng ha ha cười, không làm động tác nhỏ nữa.

Hoá ra anh mẫn cảm như vậy.

Đối với phát hiện nho nhỏ này, Vi Tưởng đặc biệt vui vẻ, nhất thời quên đi đau đớn ở chân.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau