VỊ ĐẠI THÚC NÀY KHÔNG DỄ THEO ĐUỔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vị đại thúc này không dễ theo đuổi - Chương 31 - Chương 35

Chương 29: Đại thúc khi yêu có chút kỳ lạ (4)

Editor: Tứ Phương Team.

Thấy câu hỏi của Vi Tưởng trên wechat, Lộ Thượng không chút do dự đánh hai chữ: Chưa ăn.

Vi Tưởng xinh đẹp không vướng bụi: “Mùi vị rất ngon.”

“Thật khó ăn.”

Thấy anh nói như vậy, mặt mày Vi Tưởng tươi cười rạng rỡ: “Ha ha! Giáo sư Lộ, anh chưa ăn mà đã biết rất khó ăn rồi sao, mạnh miệng thật đấy. Nhưng mà yên tâm, lần sau người ta sẽ làm tiếp, nhất định có tiến bộ hơn so với lần này. Bởi vì hôm nay là lần đầu tiên tôi làm, cho nên không thể yêu cầu quá cao.”

Thấy Vi Tưởng nói bản thân là lần đầu tiên làm những chuyện này, Lộ Thượng cũng không nghi ngờ, anh cong cong khóe miệng, tâm tình tốt hơn đánh vài chữ: “Cơm của người ta đòi tiền, cơm của cô đòi mạng.”

Những lời này thành công chọc Vi Tưởng thở hổn hển, thậm chí còn gửi hai biểu cảm tức giận.

Thấy cô nhanh như vậy đã bị chọc đến dựng lông, trên mặt Lộ Thượng dần dần nở nụ cười.

Quả nhiên là một cô bé không dễ trêu chọc.

***

Hôm nay tan làm, Vi Tưởng cùng Trinh Trinh hẹn đi ăn đồ nướng. Vừa ngồi lên xe, điện thoại cô liền vang lên.

Là Lâm Duyệt, trời ạ, gần đây cô bận việc theo đuổi Lộ Thượng, quên mất anh ta.

Vi Tưởng nhanh chóng bắt máy, có chút xấu hổ: “Hắc, xin chào đồng chí tiểu Lâm.”

“Bận rộn cái gì mà gần đây cũng không thấy liên lạc với tôi. Cô đừng quên tôi đã giúp cô rất nhiều, cô đã nói sẽ mời tôi đi ăn một bữa lớn. Không phải là đại tiểu thư qua cầu rút ván chứ?” Lâm Duyệt ở bên kia nói đùa.

Vi Tưởng cười đùa cợt nhã nói: “Nào có chứ, tôi vẫn còn nhớ mà. Anh cứ chọn thời gian đi.”

Lâm Duyệt cười cười: “Vậy tôi sẽ không khách khí nữa, chi bằng hôm nay cũng được. Tôi lái xe đến tìm cô.”

“Hả, tối nay tôi có hẹn với Trinh Trinh đi ăn đồ nướng rồi.”  Vi Tưởng do dự.

Nghe cô nói như vậy, Lâm Duyệt càng hứng thú: “Có người đẹp ở đây không phải là càng tốt sao, hơn nữa tôi cũng thích ăn đồ nướng. Cô nói địa điểm đi, tôi trực tiếp qua đó tìm hai người.”

Thôi mặc kệ, nếu anh ta muốn thì cứ theo anh ta vậy. Mặc dù anh ta và Trinh Trinh là không thể nhưng biết đâu còn có thể làm bạn, vì vậy Vi Tưởng dứt khoát nói địa chỉ cho Lâm Duyệt.

Hôm nay Hứa Trinh Trinh không có tiết nên lúc cô tới thì đã thấy cô nàng rồi.

Nhìn thấy Trinh Trinh, Vi Tưởng trêu chọc nói: “Hôm nay sao lại không mang theo tiểu học đệ nhà cậu đến, sợ bị mình cướp đi sao?”

“Mình không muốn hai cô gái chúng ta đang hẹn hò mà cậu ấy còn ở đó làm bóng đèn. Hơn nữa, cậu ấy còn phải tụ tập cùng với đám bạn bè xấu của cậu ta rồi.” Trinh Trinh mất hứng nói.

“Cứ ngỡ hôm nay tại sao cậu lại tốt như vậy hẹn mình đi ăn, thì ra là bị người đàn ông của cậu bỏ rơi.”

Trinh Trinh lúng túng le lưỡi, đúng lúc người phục vụ đi tới, cô nàng nhanh chóng nói: “Ăn gì đây, cậu chọn đi.”

Vi Tưởng khẽ lắc đầu, hời hợt nói: “Chờ một lát sẽ có một anh chàng đẹp trai muốn qua đây.”

Trinh Trinh hứng thú trợn to mắt: “Không thể nào, cậu đừng đùa rằng đó là boss của mình chứ?”

“Ha ha, dĩ nhiên là không phải rồi. Nếu là anh ấy thì mình sao có thể bình tĩnh nói chuyện với cậu như vậy.”

“Vậy là ai, mình có biết không?”

Vi Tưởng nháy mắt nói: “Biết chứ, là Lâm Duyệt. Mới vừa rồi anh ấy có gọi điện cho mình bảo là muốn tới ăn đồ nướng. Nếu anh ấy đã muốn tới, mình liền nói địa chỉ cho anh ấy nghe.”

“À, vậy thì chờ một lát rồi gọi thêm.”

Hai người trò chuyện vài câu, Vi Tưởng liền thấy bóng dáng Lâm Duyệt. Cô đứng lên vẫy tay với anh ta.

“Thật xin lỗi, đã để hai người đẹp đợi lâu.” Lâm Duyệt mỉm cười nói.

Trinh Trinh nhìn anh ta cười nói: “Chúng tôi cũng mới đến thôi, mau ngồi đi.”Lâm Duyệt ngồi xuống nhìn một vòng, sau đó nói: “Hai người muốn ăn gì nữa, gọi nhiều một chút, hôm nay tôi mời.”

“Không được, không phải đã nói là tôi sẽ mời anh sao? Chuyện lần trước còn chưa kịp cảm ơn.”

“Cô hai ơi, nào có đạo lý để phái nữ mời khách chứ. Ở trước mặt bạn học Hứa cho tôi chút mặt mũi có được không? Muốn mời khách, sau này còn có cơ hội. Lần này đừng giành với tôi.” Lâm Duyệt nói xong, nhìn cô và Trinh Trinh chớp mắt một cái.

Vi Tưởng liếc mắt nhìn anh ta. Cô có thể thấy được người này là muốn lưu lại ấn tượng tốt trước mặt Trinh Trinh. Đàn ông chính là sĩ diện hảo như vậy.

Thuận theo anh ta vậy.

Mặc dù nhìn Trinh Trinh có chút quê mùa nhưng dáng người quả thật là rất được. Lần trước, Lâm Duyệt tạm thời không có quá nhiều cảm xúc nhưng bây giờ tiếp xúc nhiều một chút, anh liền phát hiện cô gái này rất tốt, là loại anh ta thích nên anh ta càng ngày càng để ý.

Ba người vừa ăn vừa nói chuyện. Chưa đầy một lúc, Lâm Duyệt đã dùng kỹ thuật giao tiếp của mình nói chuyện hòa hợp với Hứa Trinh Trinh. Hai người họ còn thêm wechat của nhau.

Đối với Lâm Duyệt tương đối quen thuộc, Vi Tưởng biết con người này thật ra trước nay đều như vậy, cũng không có lòng xấu gì. Nhưng mà nhìn thấy dáng vẻ lấy hết bản lĩnh ra để nịnh nọt lấy lòng người khác, khiến cho Vi Tưởng bội phục sát đất.

Nhìn hai người đối diện trò chuyện vui vẻ, Vi Tưởng không khỏi buồn bực việc bản thân không có số đào hoa, ngược lại chỉ có số bị bỏ rơi còn không thì là theo đuôi người khác.

Nhất thời nổi giận, cô cũng uống nhiều hơn mấy ly.

Qua thật lâu, hai người đối diện mới phát hiện Vi Tưởng đã im lặng một thời gian dài. Cẩn thận xem xét một chút, hai người liền không hẹn mà bật cười. Hóa ra là Vi Tưởng tham lam, tự mình uống say. Chỉ thấy hiện tại cô đang ngây ngốc ôm chai rượu, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào bàn không nhúc nhích.

“Cậu ấy say rồi, chúng ta trở về thôi.” Trinh Trinh đề nghị.

“Được, đợi một lát tôi đi thanh toán xong sẽ đưa hai người về.” Sau khi nói xong không đợi Trinh Trinh trả lời, Lâm Duyệt lập tức đi tính tiền.

Nửa giờ sau, cuối cùng bọn họ cũng đỡ Vi Tưởng lảo đảo nghiêng ngã về đến nhà. Sắp xếp cho cô xong, Lâm Duyệt cũng không ở lại mà rời đi ngay.



Ngủ nửa ngày, Vi Tưởng mơ mơ màng màng tỉnh lại.

Nhìn thấy căn phòng tối om, cô lảo đảo đứng lên mở đèn, tìm điện thoại di động xem thử, chỉ mới mười giờ. Đầu lại có chút đau, cô lấy tay vỗ hai cái cho tỉnh rượu, sau đó lại nghiêng ngã đi rửa mặt.

Nước chảy rào rào vào lòng bàn tay, sau đó Vi Tưởng lấy nước vỗ lên mặt. Trong phút chốc, gò má nóng ran của cô chạm vào nước lạnh, cả người hoàn toàn tỉnh táo.
Cô ngẩng đầu lên nhìn dáng vẻ say rượu của mình trong gương, cảm thấy vô cùng xấu xí. Nếu Lộ Thượng nhìn thấy bộ dáng giống quỷ này của cô, khẳng định là không có cảm giác.

Xem ra sau này cũng không thể uống nhiều rượu như vậy nữa, Vi Tưởng dùng lực nhéo gương mặt mình một cái, kéo mái tóc rối bời thề thốt.

Sau khi trở về phòng nằm xuống lại cảm thấy không còn buồn ngủ nữa, Vi Tưởng cầm điện thoại lướt một vòng trên weibo. Toàn là những quảng cáo nhàm chán, vì vậy liền không có hứng thú lướt nữa.

Hay là hỏi xem ông chú nhà cô đang làm gì.

Như thường lệ, Vi Tưởng bắt đầu sử dụng các mánh khóe cũ trên wechat để gửi các biểu cảm dễ thương thu hút sự chú ý của Lộ Thượng.



Buổi tối, Lộ Thượng và Phạm Minh Hạo đi uống rượu ở chỗ họ thường xuyên lui tới.

Phạm Minh Hạo lắc lư ly rượu trong tay rồi cười nói: “Lão Lộ, gần đây có chuyện gì hay không?”

Lộ Thượng nhìn dáng vẻ của Phạm Minh Hạo liền biết cậu ta muốn nói gì đó, vì vậy nhàn nhạt đáp một câu: “Không có, cậu lại muốn làm gì?”

Không biết tại sao, sau khi nghe những lời nói của Phạm Minh Hạo, trong đầu anh lại hiện lên khuôn mặt của Vi Tưởng lúc thì ủy khuất lúc thì cười khinh bỉ.

“Không thể nào, tôi thấy gần đây hình như cậu có tâm sự mà. Tên nhóc này không thành thật. Lần trước tôi còn nghe người ta nói có một sư muội bên học viện theo đuổi cậu. Nghe nói người phụ nữ đó có tri thức, hiểu lễ nghĩa. Hơn nữa, dáng vẻ cũng xinh đẹp. Lẽ nào giáo sư Lộ của chúng ta không có ý gì hết sao? Tôi thấy chi bằng cậu theo người ta đi, tính chất công việc của hai người cũng giống nhau, người ta cũng không ngại cậu có thêm đứa bé. Cũng khá thích hợp đấy chứ.” Phạm Minh Hạo phân tích rõ ràng mạch lạc.

Lộ Thượng cầm ly rượu lên nhấp một ngụm, vẻ mặt không cảm xúc: “Tôi không lừa dối cậu. Đúng thật là có chuyện như vậy nhưng cách đây không lâu tôi đã từ chối rồi.”

“Không phải chứ, em gái kia chắc chắn là đau lòng muốn chết rồi. Cậu quả thật là cầm dao đâm vào tim người ta, thật ác độc.” Sau khi nói xong, Phạm Minh Hạo bắt đầu không đứng đắn: “Chẳng qua là sau này cậu không suy nghĩ một chút chứ, nếu như cậu không thích thì cũng có thể giới thiệu cho tôi. Anh đây vẫn còn thiếu bạn gái.”

“Được rồi, cậu coi như thôi đi. Cậu mà còn thiếu bạn gái sao? Người ta là con gái nhà đàng hoàng, cậu đừng có làm hại người ta.” Lộ Thượng khinh bỉ nói.

Phạm Minh Hạo hét lên: “Tôi thế nào? Bây giờ tôi đang nằm trong tình trạng vườn không nhà trống. Hơn nữa, người anh em của tôi cùng với người yêu cũ của tôi đã sớm bên nhau rồi. Làm sao cậu lại có thể nói chuyện khó nghe như vậy.”

Lộ Thượng lười phản ứng với cậu ta, đứng dậy đi vệ sinh.

Phạm Minh Hạo đang buồn rầu, liền thấy điện thoại để trên bàn của Lộ Thượng rung lên. Ban đầu Phạm Minh Hạo cũng không để ý, nhưng mà không bao lâu sau điện thoại của Lộ Thượng lại rung lên lần nữa. Đôi mắt cậu ta khẽ chuyển động một cái rồi mỉm cười.

Vào lúc này, ai mà lại nhàm chán gửi cho cậu ta nhiều tin nhắn như vậy chứ. Nhất định là có gian tình.

Không suy nghĩ nhiều, Phạm Minh Hạo lén lút cầm điện thoại lên mở khóa. Điện thoại của Lộ Thượng chưa bao giờ cài mật khẩu. Cậu ta biết điều này, vì vậy khi mở nó, cậu ta liền nhìn thấy thông báo wechat ở phía trên.

Kéo xuống, nhìn vào nội dung wechat. Phạm Minh Hạo mỉm cười, tay không tự chủ tiếp tục kéo lên nhìn lịch sử trò chuyện.

Vi Tưởng xinh đẹp không vướng bụi, cô gái này thật thú vị.

Cậu vô cùng tò mò nhấn vào trang cá nhân của cô, rất nhanh liền nhìn thấy những bức ảnh ngày thường cô đăng lên.

Chậc chậc, cô em này dáng vẻ không tệ. Nhưng mà hình như hơi nhỏ tuổi, khuôn mặt trẻ con này…

Hay thật, thì ra bình thường trong cuộc sống nhàm chán của Lộ Thượng còn có một nhân vật như vậy.

Gần đây, Phạm Minh Hạo luôn cảm giác Lộ Thượng có chuyện gì đó. Bây giờ rốt cuộc cậu ta cũng nắm được đuôi, để xem Lộ Thượng giải thích thế nào đây. Nghĩ đến đây, ngón tay Phạm Minh Hạo mân mê môi dưới, đắc ý mỉm cười.

Vài phút sau, Lộ Thượng quay trở về liền thấy dáng vẻ Phạm Minh Hạo không có ý tốt cười với anh.

Lộ Thượng đưa mắt nhìn cậu ta: “Sao vậy, cậu không biết bộ dạng cười như vậy rất thiếu đòn sao?”

“Hừ, người bị đánh phải là cậu. Còn tưởng rằng cậu không gần nữ sắc. Không ngờ cậu lại giấu kỹ như vậy.”

Lộ Thượng không hiểu nên cau mày lại.

Đoán rằng Lộ Thượng còn giả ngu, Phạm Minh Hạo cũng không tính bỏ qua cho anh, cười cười chỉ vào điện thoại di động của Lộ Thượng: “Cô gái này chắc là còn vị thành niên đấy, không ngờ khẩu vị của cậu lại tốt như vậy.”

Chương 30: Đại thúc khi yêu có chút kỳ lạ(5)

Editor: Tứ Phương Team.

Lộ Thượng cầm điện thoại di động lên nhìn thoáng qua, sắc mặt ngay lập tức tối sầm xuống: “Cậu không biết rằng chưa có sự cho phép thì không thể động lung tung vào điện thoại của người khác sao?”

“Chẳng phải là do tớ hiếu kỳ sao. Nhìn lén điện thoại của cậu là tớ không đúng, tớ xin lỗi, nhưng cậu cũng không thể lừa dối tớ chứ. Nếu tớ không nhìn trộm thì cũng không biết cô gái chưa thành niên kia bị cậu dụ dỗ, tên nhóc cậu đúng là không đứng đắn.”

“Cô ấy đã trưởng thành rồi, tớ không vô vị giống như cậu.” Lộ Thượng tiếp tục lạnh mặt.

Khoan đã, cậu ta không phải nói chuyện này, vấn đề là cô gái đó đã trưởng thành rồi.

Xem ra thật sự có chuyện như vậy, Phạm Minh Hạo tươi cười càng rực rỡ. Cậu ta rất chắc chắn búng tay một cái, vẻ mặt như hiểu hết mọi chuyện: “Nhất định là một trong những sinh viên của cậu chứ gì. Không ngờ đường đường là Lộ giáo sư, ngoài mặt tỏ vẻ phong độ nhưng bên trong lại không bằng cầm thú. Ngay cả sinh viên của mình cũng không buông tha, tớ phục cậu rồi.”

Lộ Thượng có chút tức giận: “Cô ấy đã đi làm rồi, căn bản không phải là sinh viên của tớ. Cậu có thể im miệng lại ngồi uống rượu được không, đừng có ăn nói bậy bạ.”

“Ha ha! Người anh em, đừng thẹn quá hóa giận chứ, bình tĩnh bình tĩnh đã. Chẳng qua là cô gái này thật xinh đẹp, bao nhiêu tuổi rồi?” Phạm Minh Hạo kinh ngạc nói.

“Cậu hỏi chuyện này làm gì? Tớ không nhớ rõ, không biết là 22 hay 23 tuổi.”

Nghe vậy, Phạm Minh Hạo gian ác nhìn chằm chằm vào anh: “À, chẳng trách nhìn rất non nớt… Lão Lộ, nói tớ nghe một chút xem mùi vị thiếu nữ như thế nào?”

Lần này khuôn mặt Lộ Thượng hoàn toàn tối sầm xuống, ánh mắt nguy hiểm bắn tới khiến Phạm Minh Hạo có chút chột dạ. Chốc lát sau, nghe anh cắn răng nghiến lợi nói: “Tớ không giống cậu xấu xa như vậy.”

Phạm Minh Hạo cười hắc hắc một tiếng, nịnh hót nói: “Đúng vậy, tin tưởng cậu là chính nhân quân tử. Ha ha, tớ chỉ đùa một chút mà.”

Thấy Lộ Thượng vẫn còn trưng bộ mặt lạnh lùng không thèm để ý mình, cậu ta mặt dày tiếp tục truy hỏi: “Lão Lộ, chắc cậu sẽ không cự tuyệt người ta chứ, tớ thấy cô gái này thật lớn mật. Cậu có thể đừng ngậm miệng như vậy được không, cùng tớ nói chuyện một chút, không chừng tớ có thể giúp được cậu.”

Ngoài dự liệu, lần này Lộ Thượng lại không hề cự tuyệt, nói hết ngọn nguồn câu chuyện cho cậu ta nghe.

Sau khi nghe xong, Phạm Minh Hạo thật không biết nên nói cái gì, dáng vẻ giống như hoàn toàn bị đánh bại.

“Tên nhóc cậu đúng là ở trong phúc không biết hưởng. Cô gái người ta yêu cậu biết bao nhiêu, có thể chịu được tính tình vô vị của cậu, lấy hết dũng khí ném xuống dè dặt theo đuổi cậu. Nếu tớ là cậu, đã sớm mang cô ấy cất vào túi đem đi, còn cậu thì ngược lại… Trời ạ, sao ông đây lại không có phúc khí này chứ, gặp được một cô gái một mực chung tình với tớ.” Nói xong, cậu ta bắt đầu than thở vận khí mình không tốt.

Lộ Thượng chỉ nhàn nhạt uống rượu.



Buổi tối về đến nhà, trong đầu Lộ Thượng vẫn vang vọng câu nói cuối cùng của Phạm Minh Hạo: “Lão Lộ, là anh em tớ cảm thấy những năm này cậu ở một mình cũng không dễ dàng gì. Nói thật lòng, hy vọng cậu quý trọng thật tốt, đừng để sau này cô gái đó bị người khác theo đuổi thì lại hối hận không kịp.”

***

Bởi vì hôm qua uống say, hôm sau Vi Tưởng rời giường hơi trễ nhưng may mắn là hôm nay cô được nghỉ không cần phải đi làm.

Cầm điện thoại lên xem một chút, phát hiện tối qua lại không tắt máy. Lúc này Vi Tưởng chợt nhớ tới tối hôm qua sau khi cô gửi tin nhắn cho Lộ Thượng thì ôm điện thoại chờ hồi âm, không ngờ lại vô tình ngủ thiếp đi. Cười cười tự giễu sau đó cô mở wechat ra, thấy Lộ Thượng còn chưa trả lời. Được rồi, không thể đặt quá nhiều kỳ vọng cho anh.

Sau đó nhấn vào lịch trình giảng dạy của Lộ Thượng do Trinh Trinh gửi tới lần trước, phát hiện sáng sớm hôm nay anh có cuộc họp thường lệ ở trường học, buổi chiều cũng có giờ học.

Xem ra buổi trưa anh chắc là ăn cơm ở trường rồi.

Vi Tưởng nhất thời vui mừng, cô quyết định hôm nay phải làm bữa trưa tình yêu cho nam thần nhà cô. Nhưng chẳng qua là lần này cô muốn đích thân mang qua, như vậy không chỉ có thể khiến anh ăn được bữa trưa dinh dưỡng mà còn có thể tuyên bố với các chị em nữ thầm mến anh rằng cô chính là bạn gái của anh, làm các cô ấy lui xa chín mươi dặm.

Dùng tốc độ nhanh nhất để đánh răng rửa mặt, sau đó cô liền ngâm nga ca hát đi vào phòng bếp nấu cơm.

Quá trình này thật sự rất tuyệt vời, cô bỗng nhiên lại yêu quý việc nấu cơm.

Sau khi tất cả thức ăn được bỏ vào hộp, Vi Tưởng bèn ăn chút ít còn dư lại bên ngoài để lót bụng. Kế đó nhìn đồng hồ, vẫn chưa tới mười một giờ, cô từ từ thay quần áo rồi tự tô cho mình một lớp son màu hồng.

Dĩ nhiên trước khi ra cửa cô vẫn không quên gọi điện thoại thông báo trước với Trinh Trinh.…

Đến đại học C, Hứa Trinh Trinh đã đứng dưới lầu đợi cô từ trước.

“Bạn học à, bạn là người từ bên ngoài đến có phải không, mau báo cáo số đuôi cơ mật.” Vi Tưởng nhìn Hứa Trinh Trinh lắc lư bữa trưa trong tay liền nói đùa.

“Số đuôi của tôi là 8888, xin hỏi bạn có hẹn với anh trai nào bên ngoài sao?”

Trinh Trinh nói  xong, hai người liền bật cười.

“Phần này của tớ thì tớ sẽ cầm trước, còn phần của boss thì phải đưa đến phòng làm việc bởi vì sáng sớm hôm nay mở cuộc họp thường lệ của học viện, phòng họp cách phòng làm việc của thầy ấy không xa cho nên thầy ấy nhất định sẽ đến phòng làm việc.”

“Phòng làm việc của anh ấy tớ không biết, cậu dẫn mình đi đi.” Vi Tưởng nói.

“Mình xuống lầu chính là muốn dẫn cậu đi qua đó, chỉ là bên kia thầy giáo rất nhiều.” Trinh Trinh nhíu nhíu chân mày nói.

Vi Tưởng le lưỡi khẽ nói: “Không sao, chúng ta không phải hai người lận sao, mình không sợ cậu sợ gì chứ?”

Trinh Trinh bất đắc dĩ bĩu môi, yên lặng dẫn đường.

Tòa nhà văn phòng của học viện Khoa học và Kỹ thuật nằm ở bên trái thư viện, cách các cô không xa lắm. Không bao lâu sau hai người đã đứng bên ngoài phòng làm việc của Lộ Thượng. Cánh cửa văn phòng đóng chặt, Vi Tưởng khẽ gõ cửa cũng không thấy ai phản ứng.

“Chắc còn đang họp, chúng ta ở đây chờ một lát đi. Đến thời gian ăn trưa chắc hẳn cũng phải tan họp.”

Trinh Trinh vừa dứt lời đã nhìn thấy cánh cửa phòng họp cách đó không xa được mở ra, các thầy cô giáo lục đục đi ra.

Một số giảng viên đi ngang qua phòng làm việc của Lộ Thượng nhìn thấy hai cô sinh viên đang cầm hộp cơm trong tay đứng trước cửa phòng của Lộ Thượng, cùng không hẹn mà nở nụ cười rồi nhìn về phía Lộ Thượng.

Lộ Thượng cảm thấy những ánh mắt này hơi khó hiểu, ngay lập tức liền nhìn thấy hai dáng người ở phía trước, nhất thời ngẩn cả người ra.

Cô gái này thật sự là khắc tinh của anh mà.

Tiêu Mẫn Tuyết đương nhiên cũng thấy cảnh này, nhìn gương mặt tươi cười rạng rỡ của Vi Tưởng, cô ta hờ hững nhếch khóe miệng sau đó bước theo giảng viên trước mặt.Giác quan thứ sáu của phụ nữ khiến Vi Tưởng chú ý đến ánh mắt của Tiêu Mẫn Tuyết. Cô cố ý cười cười khẽ gật đầu với cô ta, nhìn Tiêu Mẫn Tuyết mất hứng rời đi, trong lòng Vi Tưởng âm thầm vui vẻ.

Bên ngoài có rất nhiều thầy cô giáo, Lộ Thượng cũng không tiện đứng đây nói chuyện với các cô bèn trực tiếp cầm chìa khóa mở cửa phòng làm việc, sau đó ngồi trên ghế nhìn ra phía cửa nói: “Vào đi.”

Hai người chầm chậm đóng cửa đi vào.

Lộ Thượng không nói chuyện với các cô nữa, bắt đầu bận rộn việc của mình. Vi Tưởng nhìn dáng vẻ anh gạt cô ra một bên, cô chỉ có thể đứng ở cửa ngượng ngùng nói: “Lộ giáo sư, chắc là anh vẫn chưa ăn cơm trưa phải không. Em có mang bữa trưa tự mình làm cho anh.” Nói xong, cô liền đem phần cơm trong tay đặt trên bàn làm việc trước mặt Lộ Thượng.

Lộ Thượng vẫn như cũ không phản ứng, tiếp tục in tài liệu trong tay.

Trinh Trinh thầm suy nghĩ một chút, sau đó khẽ hô lên: “Á! Lộ giáo sư, bỗng nhiên em nhớ còn chút việc phải làm, em về trước.” Nói xong, cô ấy liền bỏ mặc Vi Tưởng, vội vàng ra khỏi phòng làm việc.

Một mình đứng ở đó làm kỳ đà cản mũi có chút kỳ quái, quá lúng túng.

Vì vậy Trinh Trinh sáng suốt tìm lý do chạy trốn, muốn để bọn họ có nhiều cơ hội ở cùng với nhau hơn.

Thấy Trinh Trinh bỏ chạy, cánh cửa vừa đóng sầm lại. Khóe miệng Vi Tưởng liền không tự chủ khẽ nhếch lên, sau đó nịnh nọt nhắc nhở Lộ Thượng: “Lộ giáo sư, nếu không thì nhân lúc còn nóng anh mau ăn đi.”

Lúc này Lộ Thượng mới từ từ buông đồ trong tay xuống, chậm rãi ngẩng đầu lên: “Lá gan của cô càng ngày càng lớn rồi, dám đuổi đến cả phòng làm việc của tôi.”

Không thể nhìn ra anh đang vui vẻ ngay khó chịu, Vi Tưởng chỉ có thể ‘hắc hắc’ cười ngây ngô.

Lộ Thượng nói tiếp: “Da mặt ngày càng dày.”

“À, chỉ là em ở trước mặt anh thì da mặt mới dầy một chút thôi. Bình thường người ta rất thục nữ.” Vi Tưởng hết sức nghiêm túc cãi lại.

Nghe cô không biết xấu hổ tự khen mình, Lộ Thượng im lặng nhíu mày: “Vậy sao, sao tôi nhìn không ra vậy.”

“Thật mà, em không lừa gạt anh đâu, sau này anh sẽ phát hiện.”

“Lời cô nói hình như cũng không quá đáng tin. Tôi nhớ trước đó cô từng nói sẽ bảo đảm không quay lại đây, thế nào lại không giữ lời rồi.”

Mắt Vi Tưởng khẽ đảo một vòng, con ngươi đánh qua lại: “Đúng vậy, vốn là em không muốn tới nhưng mà đôi chân này không nghe sai bảo, không thể ngăn cản được nó, em cũng không còn cách nào khác. Nếu anh sợ các thầy cô khác đồn đãi, chi bằng chúng ta ở bên nhau đi. Như vậy sẽ danh chính ngôn thuận, người khác cũng không thể nói tung lung được.”

Lộ Thượng bị cô đổi trắng thay đen nói bậy bạ đánh bại, đầu đầy vạch đen. Cũng không biết tại sao hết lần này đến lần khác anh lại không cách nào mở miệng nói những lời khó nghe với cô.

“Phục cô rồi. Được, tôi sẽ ăn, không làm lãng phí tâm ý của cô. Còn nữa, nếu cô muốn trách tôi thì tôi cũng phải nói, tôi có một yêu cầu. Nếu cô không làm được thì tôi cảm thấy sau này chúng ta không cần phải gặp mặt nữa.”

“Không thành vấn đề, anh cứ nói đi.”

“Sau này khi đến đây, đừng ăn mặc như vầy nữa.”

Nói thật, vừa rồi thấy các thầy cô khác nhìn anh cười mập mờ như vậy. Đến khi liếc sang cô thì thấy mái tóc đuôi ngựa, phía trên là áo màu hồng búp bê dịu dàng phối với chiếc váy trắng nhỏ, cộng thêm khuôn mặt non nớt trời sanh của cô. Đứng đó như một học sinh cấp ba, anh thực sự có cảm giác muốn chết.

Người không biết còn tưởng phẩm hạnh của anh không đứng đắn, dụ dỗ thiếu nữ vị thành niên. Còn lần thứ hai nữa, đoán chắc anh có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch tội.

Nghe thấy yêu cầu của Lộ Thượng, Vi Tưởng ngẩn người. Sau đó cười cười không sợ chết nói: “Lộ giáo sư, chẳng lẽ là sợ người khác nói anh có bệnh yêu trẻ con sao?”

Vừa dứt lời liền bị Lộ Thượng trợn mắt nhìn một cái.

Chẳng qua là lời nói vừa rồi của anh đã khiến cho Vi Tưởng vui mừng khôn xiết. Sau khi kịp phản ứng, hai mắt cô kích động đến phát sáng: “Ơ! Lộ giáo sư, em không hiểu lầm ý của anh chứ? Anh cho phép em theo đuổi anh, đúng không? Đúng không?”

Chương 31: Đại thúc khi yêu có chút kỳ lạ(6)

   Editor: Tứ Phương Team.

“Tôi lại không có nói như thế.” Lạnh lùng nói xong, Lộ Thượng chỉ hộp cơm tình yêu trong tay hỏi, “Cô ăn không?”

“Tôi đã ăn ở nhà, nhân lúc còn nóng anh ăn đi đừng lo cho tôi.” Sau khi nói xong, Vi Tưởng đi lại ghế sofa dài bằng da màu đen, ngồi xuống nghịch điện thoại giết thời gian.

Thấy cô vẫn ngồi đó nhàn nhã không có ý định rời đi Lộ Thượng chỉ đơn giản là lờ đi.

Kệ cô, dù sao cô da mặt dày cũng không phải là chuyện lần một lần hai.

Mở hộp tiện lợi ra, Lộ Thượng chậm rãi ăn, ăn mấy ngụm khóe miệng của anh không tự chủ cong một chút. Tài nấu nướng của tiểu cô nương tiến bộ không ít, xem ra cô cũng không tồi.

Ăn một nửa, anh đứng lên rót một chén nước, cũng thuận tay rót cho Vi Tưởng một chén.

Vi Tưởng có chút thụ sủng nhược kinh nói cảm ơn, “Cảm ơn giáo sư Lộ.”

Lộ Thượng gật đầu không đáp lời lại tiếp tục ăn cơm.

Rất nhanh đã ăn xong, chờ Vi Tưởng kịp phản ứng thì thấy Lộ Thượng cầm hộp tiện lợi đi ra ngoài, không bao lâu lại trở về, thì ra là đi rửa. Vi Tưởng cười ngây ngô nói: “Thật ra để tôi đi rửa là được rồi.”

“Không cần. Tôi sẽ không tiễn cô, buổi chiều tôi còn có giờ lên lớp.” Nói xong liền đưa cho Vi Tưởng chiếc hộp đang cầm trên tay, ý tứ rất rõ ràng, chính là muốn tiễn khách.

Nghe anh nói như vậy, lông mày Vi Tưởng liền nhíu lại, “Hôm nay tôi được nghỉ, về nhà cũng nhàm chán không có chuyện làm. Cho nên tôi làm bữa cơm tình yêu cho anh, anh cũng đừng đuổi tôi về mà, tôi ở đây đợi và sẽ không làm gì ảnh hưởng đến anh. Buổi chiều anh lên lớp tôi cũng có thể nghe giảng bài, rồi khi hết giờ học tôi chờ anh cùng đi ăn cơm trưa.”

Lộ Thượng thở dài, anh biết việc này không đơn giản như vậy.

Quả nhiên bây giờ người tay ngắn nắm đồ của người tay mềm, vừa rồi anh không nên trong lúc mềm lòng mà đưa cô đi ăn.

Không có cách nào qua cầu rút ván, anh chỉ có thể vịn cái trán đau đầu nói: “Vậy tôi kiểm tra tài liệu, cô ngồi ở kia chờ đi, buổi chiều có tiết cô không muốn nghe có thể ra ngoài đi dạo.”

“Không cần không cần…”

“Yên tâm, hết giờ học tôi sẽ điện thoại cho cô”. Lộ Thượng sớm đã nhìn ra tâm tư của cô.

“Ha ha. Vậy anh tranh thủ thời gian làm việc đi không cần phải để ý đến tôi.” Hiếm khi anh dễ nói chuyện như thế, trong nháy mắt Vi Tưởng liền biến thành một bộ dáng ngoan ngoãn thấu tình đạt lý.

Lộ Thượng bật máy tính lên bắt đầu chăm chỉ làm việc.

Bình thường Vi Tưởng có thói quen nghỉ trưa, lúc này lại nghiêng trên ghế salon lướt Weibo một hồi, mí trên mí dưới bắt đầu đánh nhau, không bao lâu liền bất tri bất giác tuột xuống nửa nằm trên ghế sofa ngủ thiếp đi.

Chờ Lộ Thượng kiểm tra tài liệu xong, ngẩng đầu lên lơ đãng nhìn qua, liền phát hiện Vi Tưởng có một loại tư thế ngủ kì quái.

Lộ Thượng bất đắc dĩ lắc đầu, rồi mới đứng dậy cầm chiếc áo khoác của mình đi qua, bước chân nhẹ nhàng đi tới nhấc chân cô lên ghế, rồi mới lại đem áo khoác đắp lên trên người cô.

Lần đầu có khoảng cách gần như thế, Lộ Thượng nhịn không được quan sát tỉ mỉ Vi Tưởng ngủ.

Dáng vẻ cô ngủ rất ngoan ngoãn, Lộ Thượng không khỏi thấp giọng khẽ cười một cái, xem ra cũng chỉ có khi cô ngủ thiếp đi mới có thể im lặng như thế, không ồn ào giống bình thường. Ánh mắt lưu chuyển, phát hiện có một đám tóc không an phận trên mặt của cô, nổi bật lên khuôn mặt vốn nhẹ nhàng khoan khoái không chút phấn son làn da càng thêm trắng. Mà nhìn kỹ, trên gò má phải của cô còn có những đốm tàng nhang đen nhỏ, trông cô giống như đứa nhỏ nghịch ngợm, để anh tuỳ tiện liên tưởng tới Vi Tưởng cổ linh tinh quái.

Nhìn xuống, đó là đôi môi hồng dịu dàng của cô, đôi môi đỏ giống như những cánh hoa sắp mở ra, giống như chờ đợi người âu yếm.

Lộ Thượng gian nan dời ánh mắt, lắc đầu xua tan những suy nghĩ linh tinh trong đầu, rồi mới đứng lên trở lại bàn làm việc, cầm lấy chén nước uống mấy miệng lớn.

………….

Thời điểm Vi Tưởng thức dậy, trong phòng chỉ còn lại một mình cô. Thì ra cô ngủ lúc nào không hay, thấy Lộ Thượng thân mật đắp áo khoác, trong lòng cô cảm thấy ấm ấp.

Ngồi xuống, cô ôm áo khoác dùng sức ngửi ngửi, phát hiện áo khoác trên có mùi thuốc lá nhàn nhạt sau liền ngây ngốc cười.

Nhìn đồng hồ, lúc này đã là 3 giờ hơn, đoán chừng bây giờ Lộ Thượng đã bắt đầu tiết 2.

Lộ giáo sư nhất định là muốn cho cô ngủ thêm một lát mới không có quấy rầy đánh thức cô, con người này hôm nay cũng quá quan tâm đi.
Làm sao bây giờ, càng ngày càng không bỏ được.

Cuối cùng, Vi Tưởng vẫn là hấp tấp chạy tới nghe giảng bài, mặc dù chuẩn xác hơn nói hẳn là chơi điện thoại trong 2 tiết.

Sau khi tan học, trông thấy có mấy cô gái vây quanh Lộ Thượng líu lo không ngừng hỏi vấn đề lôi kéo làm quen, cô chỉ có thể làm chờ ở ngoài cửa càng không ngừng dậm chân.

Thật lâu sau mấy cô gái kia mới rời đi, cô lập tức chạy vào thở phì phò nói: “Lộ giáo sư thật sự có sức hút vô biên, đến nơi nào cũng có một đám nữ sinh theo đuổi.”

Lộ Thượng buồn cười nói: “Cô không phải một trong số đó sao?”

“Hừ, tôi mới không giống các cô gái đó, ít nhất tôi sẽ không có ý đồ xấu với giáo sư của mình.”

“Tốt, muốn ăn cái gì, hôm nay tôi mời cô.”

“Lộ giáo sư, đây là anh sao, anh hôm nay bỗng nhiên không chối bỏ tôi cũng không có không để ý đến tôi, còn đối xử tốt với tôi. Thật sự là một cú sốc cho một cô bé như tôi, tôi cũng không dám tin tưởng. “Anh chủ động mời cô ăn cơm, Vi Tưởng lập tức quên chuyện không vui vừa rồi, vui vẻ trêu tức.

Lộ Thượng tiện tay đóng cửa phòng học lại, quay người ra vẻ lãnh đạm nói: “Sao lại nói nhiều như vậy, không ăn cũng không sao.”

“Hì hì, ăn đương nhiên ăn chứ, khó có một cơ hội như vậy đương nhiên không thể bỏ qua.”

“Vậy thì im lặng, đi nhanh lên”.

Thấy anh đi nhanh quá cô không thể nào theo kịp, Vi Tưởng nhếch miệng, “Lộ giáo sư, anh cũng quá không thương hương tiếc ngọc, anh suy nghĩ một chút chân anh dài, chân tôi ngắn, thế nào cũng không thể đi nhanh được như anh a.”

Lộ Thượng bất đắc dĩ lắc đầu, bước đi cũng chậm dần.

Nữ nhân này thật là phiền phức.

****

Cơm nước xong xuôi, Lộ Thượng đưa Vi Tưởng về nhà.

Ở dưới lầu, anh nhàn nhạt nói: “Đã đến nơi, cô lên lầu đi.” Nói xong anh liền xoay người dự định trở về.

Nhìn bóng dáng anh rơi vào trong màn đêm, Vi Tưởng lại mang theo một tia cô đơn. Vi Tưởng nhìn chăm chú một lát rồi sau đó xấu hổ ho khan vài tiếng, Lộ Thượng nghi hoặc quay đầu, thấy mắt Vi Tưởng sáng ngời, anh không tự chủ được một lần nữa quay trở lại.

“Thế nào? Bị cảm?” Cho rằng Vi Tưởng bị cảm, Lộ Thượng thuận tay xoa lên cái trán trơn bóng xem thử thế nào.Không nghĩ tới anh sẽ làm những động tác mập mờ thế này, một trận gió nhẹ thổi tới, Vi Tưởng không tự chủ run lên một cái, mặt đỏ ửng.

Lúc này chỗ im ắng không tiếng động, cô thậm chí có thể nghe được tiếng tim đập của mình.

Lộ Thượng nhìn mặt Vi Tưởng đỏ lên, cho rằng cô bị cảm mạo mặt nóng lên chịu không được gió thổi, liền cau mày nói: “Có thể ở trong phòng làm việc của tôi điều hoà không khí mở thấp, cô ngủ ở trên ghế sofa thời gian dài nên cảm lạnh. Lên xe đi, tôi đưa cô đi bệnh viện.”

Nói xong anh thu hồi bàn tay đang thăm dò, cởi áo khoác ra, cúi đầu xuống không nghe giải thích liền choàng trên thân Vi Tưởng.

Chưa từng thấy anh ôn nhu và thân mật như vậy, Vi Tưởng có chút không quen.

Nhìn anh đứng cạnh người mình, trong chốc lát đầu óc cô trống rỗng, vô ý thức đưa tay ôm lấy cổ Lộ Thượng, ngẩng đầu lên môi liền dán vào.

Lộ Thượng hoàn toàn không có phòng bị, trong lúc Vi Tưởng dán vào, con ngươi của anh không tự chủ mở to, con mắt sâu thẳm.

Khi anh ngơ ngẩn một lúc, môi Vi Tưởng nhẹ nhàng lướt nhẹ qua chạm một chút liền tách ra. Mà hai tay của Lộ Thượng giống như bị quỷ nhập ôm lấy vai Vi Tưởng, đem cô dạo qua một vòng rồi hung hăng đặt ở trên cửa xe.

Vi Tưởng cảm giác thân thể của mình bỗng nhiên bị dùng sức trói buộc chặt, đang muốn giãy dụa mở miệng nói chuyện môi của anh liền che kín, mang theo sự trừng phạt mãnh liệt cùng lửa giận.

Trong nháy mắt, hơi thở nam tính của người đàn ông đánh tới, đầu óc Vi Tưởng trống rỗng, không kịp phản ứng người kia lạnh lùng dùng đầu lưỡi cậy hàm răng của cô cường thế tiến vào.

Dường như không muốn buông tha một chỗ nào hết, anh dùng sức cướp lấy, hung hăng mút hít đầu lưỡi của cô, dường như muốn trừng phạt cướp đi tất cả hô hấp trong miệng cô.

Cảm giác được một chút râu ria ở cái cằm của anh đâm vào, Vi Tưởng không tự chủ nhíu mày, “Ưm…ưm..” Bắt đầu phản kháng.

Phát hiện người dưới thân không chuyên tâm chống lại, Lộ Thượng dứt khoát dùng hai tay cố định đầu của Vi Tưởng, trừng phạt cắn một cái trên đầu lưỡi của cô, một nháy mắt Vi Tưởng cảm giác toàn thân bị điện giật, tê dại. Cô quên đi chống cự, thân thể giống như đắp chiềm vào trong đó, không tự chủ được nhũn ra, ngực cũng bắt đầu hô hấp lên xuống.

Cô không tự chủ nhắm mắt lại, lạc vào nụ hôn hoang dại của anh……

Cũng không biết qua bao lâu, đến khi cô cảm giác đầu lưỡi tê dại cả người sắp ngạt thở thì rốt cục Lộ Thượng cũng buông cô ra. Vi Tưởng cảm thấy mình giống như đã trở lại Địa Cầu, một lần nữa hít được không khí mới mẻ.

Cô mặt đỏ tới mang tai cúi đầu xuống, ngực nâng lên hạ xuống bắt đầu hô hấp.

Mặc dù trước kia cũng đã hôn, nhưng duy nhất hai lần cũng đều là nhẹ nhàng lướt qua, cô còn chưa bao giờ trải qua nụ hôn cuồng nhiệt như thế này.

Tuy nói mới vừa rồi là cô chủ động, nhưng cô cũng không nghĩ tới anh sẽ có phản ứng mãnh liệt như thế. Trong lòng Vi Tưởng không nhịn được mắng một lát, đã mấy trăm năm rồi người này chưa hôn nữ nhân?

Bây giờ cô biết mặt của mình rất đỏ nên không muốn ngẩng đầu.

“Cô luôn tùy tiện như vậy sao?” Đỉnh đầu truyền đến giọng nói lạnh lẽo, khàn khàn của Lộ Thượng.

Kỳ thật vừa mới hôn xong anh liền hối hận, sao lại có thể như vậy được, sao lại chủ động hôn nữ nhân này. Thế nhưng khi tại đến đôi môi mềm mại và ngọt ngào của cô, một tia lý trí cuối cùng cũng bị phá hủy,  làm cho nụ hôn này càng thêm sâu.

Bây giờ đã kết thúc tất cả, lý trí Lộ Thượng cũng một lần nữa trở về, anh nén không được lửa giận bên trong mình, nên mới nói với cô như vậy.

“A…… “Vi Tưởng trợn tròn mắt, anh ta có ý gì, nói là mình tùy tiện câu dẫn anh ta sao? Sợ anh hiểu lầm mình, Vi Tưởng nhanh chóng đáp: “Không có không có, tôi cũng không biết tại sao, có thể bởi vì là anh cho nên kìm lòng không được.”

Nói xong lời này mặt của cô lại đỏ lên, lời nói bây giờ của cô đã vượt quá mức cho phép.

Nhìn cô càng nói càng mập mờ, Mặt Lộ Thượng trở nên rất thúi “Còn chưa cút đi lên, muốn một lần nữa sao?”

Nghe vậy, Vi Tưởng vừa thẹn lại quẫn cúi đầu chạy đi.

Nhìn Vi Tưởng như muốn chạy trốn, Lộ Thượng nhịn không được bực bội nới lỏng cổ áo.

Chuyện gì đã xảy ra, định lực của bản thân kém như vậy sao? Quá khác thường, nữ nhân này chính là sát tinh của mình rồi.

Chương 32: Đại thúc thật đáng ghét (1)

Editor: Tứ Phương Team.

Sau khi Vi Tưởng chạy về nhà, mất hết sức lực ngồi trên ghế sofa, một bên thở hồng hộc một bên bắt đầu nghĩ lại chuyện vừa phát sinh.

Quá mất mặt, một cô gái như cô làm sao có thể chủ động làm ra chuyện như vậy, hơn nữa còn không biết xấu hổ chìm đắm trong đó?

Mặc dù bình thường cô có thể mặt dày trêu đùa người kia trong Wechat, nhưng cũng là cách qua một cái màn hình, hơn nữa cô biết người kia sẽ không coi là thật. Nhưng hôm nay không biết dây thần kinh của mình ở chỗ nào mà lại chủ đông hôn anh, thật không dè dặt gì.

Còn nữa, câu nói kia của anh rõ ràng bảo cô là cô gái tùy tiện. Xong rồi xong rồi, mình thật vất vả tạo hình tượng trước mặt anh mà bây giờ hỏng hết rồi.

Nhưng mà việc gì anh phải hôn lại cô, đáng giận là bây giờ cô vẫn cảm thấy đầu lưỡi tê tê, môi nóng hừng hực.

Vì vậy mười mấy phút kế tiếp Vi Tưởng vẫn đang suy nghĩ một vấn đề: Tại sao Lộ Thượng muốn hôn cô?

Nhớ lúc học đại học, bạn cùng phòng nói với cô đàn ông đều giống nhau, thịt đưa đến miệng không ăn mới là lạ. Vi Tưởng không nhịn được đoán Lộ Thượng có thể cũng như vậy hay không, anh cảm thấy cô rất bừa bãi rất tùy tiện, cho nên mới không cự tuyệt hôn lại cô.

Nếu thật là như vậy, sau này thấy anh cô nên làm gì bây giờ? Giả bộ không có gì phát sinh tiếp tục giống trước theo đuổi anh hay là mượn việc này tra hỏi lý do anh hôn cô, hỏi anh có ý với cô hay không?



Trinh Trinh đi từ phòng ra thấy Vi Tưởng ngồi một chỗ ngơ ngác không nói lời nào, bộ mặt đầy vẻ lo lắng, cô tò mò đưa tay ra quơ quơ nói: “Hoàn hồn chưa, nghĩ gì mà tập trung như vậy?”

Thấy Trinh Trinh hỏi, gương mặt Vi Tưởng hơi ửng đỏ.

“Không phải là lúc mình ra ngoài, hai người đã làm chuyện gì rồi đấy chứ?” Trinh Trinh không nhịn được suy nghĩ bậy bạ.

“Khụ” Vi Tưởng không nhịn được hắng giọng nói: “Không có, không có, cậu nghĩ nhiều rồi. Bọn mình chỉ đi ăn cơm mà thôi.”

“Vậy tại sao cậu về trễ như vậy, thành thật khai báo đi,hôm nay hai người bọn cậu làm cái gì?”

“Thật sự không làm gì mà, chỉ là buổi trưa ăn cơm xong anh ấy định đưa mình về. Nhưng mình thật vất vả theo đến nơi đó sao có thể tùy tiện nói đi là đi, dĩ nhiên cuối cùng mình vừa kiên quyết vừa quấy rầy khiến giáo sư Lộ đồng ý cho mình ngồi một lúc ở phòng làm việc, nhưng mà sau đó mình lại bất tri bất giác ngủ mất.”

“Ngủ.” Trinh Trinh không tự chủ trợn to mắt, “Sau đó thì sao?”

“Sau đó anh ấy sợ quấy rầy mình nghỉ ngơi, từ lúc đấy đến lúc lên lớp cũng không đánh thức mình. Lúc mình tỉnh lại đã là tiết thứ hai, mấu chốt là sau khi tỉnh lại mình phát hiện trên người còn nhiều thêm một cái áo khoác.” Nói đến đây, trên mặt Vi Tưởng mang theo một tia ngọt ngào.

“Trời, boss của bọn mình quả nhiên là loại người ngoài lạnh trong nóng.Việc này không phải càng nói rõ thấy ấy có chút cảm giác với cậu à.”

Vi Tưởng ngơ ngác nói: “Thật không?”

“Ít nhất theo mình thấy thì là vậy. Sau đó thì sao, nói tiếp đi?”

“Sau đó cũng không có gì, mình lại đi nghe giờ học của anh ấy. Tan học bọn mình cùng ăn cơm, rồi anh ấy đưa mình về.”Trinh Trinh thất vọng nói: “Chỉ có những việc này à, thật nhàm chán. Lấy cái loại tốc độ không mặn không lạt của hai người, lúc nào mới có thể có chuyện vui, mình cũng sốt ruột thay cậu và boss?”

Nghe Trinh Trinh nói như vậy, Vi Tưởng khẽ thở dài, cắn răng nói: “Còn nữa, vừa nãy… vừa nãy… mình mới cường hôn anh ấy.”

Lời vừa dứt, cây quạt trong tayTrinh Trinh liền rơi xuống đất, cả người cả mắt cũng sắp rơi trên sàn nhà.

“Cái gì, lời cậu nói là thật à?”

Vi Tưởng vô lực cắn môi khẽ gật đầu một cái, chỉ chờ bị Trinh Trinh phỉ báng. Nhưng không nghĩ tới Trinh Trinh lại hưng phấn nâng cao thanh âm nói: “Oa, tỷ tỷ à, cậu cũng quá mạnh đi, thật là trâu. Mình bắt đầu sùng bái cậu rồi đấy, cậu lại có lá gan làm chuyện đó với boss của bọn mình. Ha ha, nếu thầy ấy bị những sinh viên khác nhìn thấy hình ảnh này phỏng chừng phải cười đến vỡ bụng.”

“Cậu không cảm thấy mình rất phóng đãng sao, không có chút dè dặt sao?” Vi Tưởng đầy hối hậnnói.

Trinh Trinh gãi đầu, nói từ từ: “Hình như là có chút, nếu như đổi lại là mình, mình khẳng định không có can đảm như cậu.”

Nghe cô ấy nói như vậy, Vi Tưởng càng suy sụp. Xem ra cô trong mắt anh nhất định càng không chịu nổi, chẳng lẽ cô chỉ có thể buông tha như vậy sao?

“Bất quá cũng không phải tuyệt đối như vậy, phải phân tình huống mà nói. Mình hỏi cậu trước, vừa rồi lúc cường hôn boss, thầy ấy có phản ứng gì?”

Nghĩ đến vừa nãy Lộ Thượng bá đạo hôn cô, mặt Vi Tưởng lại có chút nóng. Cô có chút ngượng ngùng nói: “Vốn là mình định hôn nhẹ một cái rồi rời đi, nhưng không ngờ anh ấy đổi khách thành chủ hôn lại mình.”

Trinh Trinh giống như phát hiện ra bí mật động trời vậy, cô ấy lấy tay che miệng mở to hai mắt, một bộ không dám tin. Sau rốt cuộc tin đây là sự thật, cô híp mắt cười đùa: “Trời ạ, đây cũng quá mãnh liệt đi. Đúng rồi, không phải vừa nãy bị mình cắt đứt đấy chứ?”

Vi Tưởng ảo não nói: “Nào có, mình là đang tự trách bản thân quá chủ động.”
“Mình thấy cậu không cần tự trách như vậy, không cường hôn làm sao được boss hôn lại, cho nên cậu phải cảm thấy may mắn. Cậu suy nghĩ một chút đi, loại người gỗ mục như boss muốn thầy ấy chủ động thì phải đợi đấy ngày tháng năm nào.” Dừng lại, Trinh Trinh nói tiếp, “Hơn nữa, nếu thầy ấy hôn lại cũng có thể nói rõ thầy ấy cũng thích cậu, chẳng qua là tính tình boss bọn mình lạnh lùng nên sẽ không biểu hiện rõ ràng thôi.”

“Như vây sao, mình chỉ sợ nhất anh ấy là nhân cơ hội chiếm tiện nghi, thậm chí còn xem thường mình?” Vi Tưởng có chút tiêu cực.

Trinh Trinh đẩy gọng kính to màu đen, suy nghĩ rồi đề nghị: “Việc này càng đơn giản, nếu hôn cũng hôn rồi thì cậu liền đánh cược đi hỏi thầy ấy, hỏi rằng rốt cuộc thầy ấy có ý gì với cậu. Nếu có cảm giác thì là tốt còn nếu không phản ứng gì, vậy mình coi như một trò đùa, thừa dịp còn sớm buông tha đừng để lãng phí thời gian nữa.”

Trinh Trinh chân thành nói xong, thấy Vi Tưởng gật đầu hiểu rõ, cô mới khích lệ vỗ bả vai Vi Tưởng một cái, sau đó ôm mấy cuốn sách mượn ở thư viện trở về phòng.



Buổi tối trước khi ngủ Vi Tưởng suy nghĩ rất lâu, cảm thấy đề nghị của Trinh Trinh rất có đạo lý, quả thật cô cần ở thời khắc mấu chốt này hỏi anh một câu. Dù có bị cự tuyệt cũng sẽ không hối hận. Dù sao cô đã theo đuổi một thời gian dài rồi, nếu thật là như vậy ít nhất cô cũng biết ngọn núi này mình không có hy vọng leo tiếp. Cho nên cô không cần phải dây dưa tiếp, bởi vì có tiếp tục với mình cũng không chỗ gì tốt.

Không chậm trễ cô liền mở Wechat nhắn cho Lộ Thượng. Nhưng điểm khác biệt với ngày trước chính là lần này cô không có đùa cợt nữa, mà lời ít ý nhiều hỏi: Có ở đây không?

Ngay sau đó lại gửi thêm “Tại sao hôm nay lại hôn tôi? Giáo sư Lộ, anh thích tôi đúng không?”

Đợi rất lâu, điện thoại vẫn không thấy động tĩnh. Cô không biết mình nhìn cuộc nói chuyện này bao nhiêu lần, cũng không biết bản thân nhìn ảnh đại diện của Lộ Thượng mấy lần, cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài.

“Đồ đàn ông thối, đi chết đi.” Cuối cùng cô bực mình lấy con tinh tinh ở mép giường ném tới sàn nhà, nhưng vẫn chưa hết giận, sau đó  côlại đem nó thành Lộ Thượng, dùng chân hung hăng đá mấy lần rồi vứt vào thùng rác mới ngừng.

Lúc này tâm trạng của Vi Tưởng mới dễ chịu hơn một chút, cô cầm hai bịch bim bim và thịt bò khô nằm trên giường xem bộ phim Hàn hot nhất dạo này. Sau khi xem bộ phim khiến tâm xuân rạo rực, cô liền quên mất vấn đề không vui.

Lúc xem xong hai tập mắt Vi Tưởng đã có chút mệt mỏi, cô quyết định tắt máy đi ngủ. Nhưng vừa nằm xuống, cô bỗng nhiên nhớ tới đại tinh tinh bị mình vứt bỏ, thở dài, cô đau lòng xuống giường nhặt đại tinh tinh từ thùng rác thả lại chỗ cũ.

Tha thứ cho anh trước, coi như vì hôm nay lúc hôn tôi có chút ngượng ngùng cho nên nhất thời xấu hổ chưa có hồi phục.

Thật ra buổi tối lúc tin nhắn của Vi Tưởng gửi đến thì Lộ Thượng đã chú ý. Thà nói đúng lúc anh thấy còn hơn nói anh theo thói quen đợi Wechat của cô. Nhưng vừa mở ra nhìn, anh lại không biết nên trả lời câu hỏi của cô như thế nào.

Hôm nay cô hôn quá đột ngột, hoàn toàn ngoài dự liệu của anh. Hơn nữa lúc sau anh cũng không biết vì sao lại làm ra hành động như vậy.

Cả đêm nay anh đang cười nhạo bản thân lần đầu tiên không chịu nổi dụ hoặc. Tiểu cô nương người ta mới chủ động một chút anh liền không chịu được, thật giống như tiểu tử hai mươi tuổi chân ướt chân ráo.

Xem ra lâu rồi anh không gần phụ nữ…

Tối nay trong lòng vốn đã rất loạn, Vi Tưởng lại nhắn tới hỏi như vậy, giờ phút này Lộ Thượng lại càng thấy rối. Cuối cùng anh dứt khoát mặc kệ không để ý tới, không ngờ chuyện này lại không phải ý hay.

Buổi sáng hôm sau, bệnh viện mở hội nghị công bố danh sách y tá phải đến thành phố B tham gia bổ túc học tập.

Vừa vặn Vi Tưởng lại có tên trong danh sách.

Chương 33: Đại thúc này thật đáng ghét (2)

Editor: Tứ Phương Team.

Nghe được thông tin này, Vi Tưởng thật sự nửa vui nửa buồn.

Rất rõ ràng, cơ hội này đối với cô mà nói thật ra khó mà có được, cho nên vừa mới nghe được trong danh sách có mình thì cô cực kỳ kích động. Nhưng lại nghĩ đến việc đi thành phố B học một tháng, vậy thì một tháng sẽ không được thấy Lộ Thượng, cô lại có chút không nỡ, trước mắt quan hệ của bọn họ đã tiến thêm được một bước, ngộ nhỡ cô vừa đi quan hệ của bọn họ lại lần nữa trở về điểm xuất phát, đây không phải uổng phí sức lực sao!

Cho nên nghĩ đến mấy vấn đề này, cô lại rất không an tâm, cuối cùng là đi hay không đi?

...

Ngày mai liền xuất phát, hôm nay vẫn còn giải quyết một số thủ tục, thời gian có vẻ khẩn trương, do dự mãi Vi Tưởng mới quyết định nghe theo sắp xếp của bệnh viện.

Buổi tối về đến nhà, cô gọi điện thoại nói việc này cho cha mẹ. Bình thường lúc này bố cô đang tản bộ dưới lầu, còn mẹ cô lại ra ngoài cùng các dì nhảy múa ở quảng trường. Cũng may hôm nay có vẻ đúng lúc hai người họ đều không ra ngoài. Hai người nghe Vi Tưởng nói muốn đi Bắc Kinh huấn luyện, Đỗ Tiểu Vân còn vì cô cảm thấy tự hào, ra sức dặn dò cô nên mang hành lý nào, sợ cô vứt bừa bãi rồi quên một số đồ dùng thiết yếu. Làm một người mẹ phải có dáng vẻ tinh tế, Đỗ Tiểu Vân còn đang ở đầu điện thoại bên kia dặn dò Vi Tưởng, lần này ra ngoài với thời gian dài, phải nhớ giữ liên lạc với Tiểu Lâm, đừng vì học tập bận rộn mà đem người bỏ qua rồi.

Vi Tưởng xấu hổ một hồi, bây giờ cũng chỉ có thể chột dạ gật đầu đáp ứng.

Mà bố Vi vẫn luôn coi cô giống như một cô bé nhỏ, đối với việc cô ra ngoài học tập đủ các loại lo lắng, cuối cùng Vi Tưởng dỗ rất lâu ông mới không phản đối. Ý con gái đã quyết, làm cha chỉ có thể nói Vi Tưởng chăm sóc tốt bản thân, kiếm tiền không đủ dùng gọi điện thoại cho ông.

Đơn giản lại uất ức nói, khiến cho Vi Tưởng vừa hạnh phúc lại vừa hổ thẹn. Hạnh phúc tự nhiên không cần nhiều lời, hổ thẹn bởi vì chính mình gần đây bận về việc.. công việc và tình cảm mà xem nhẹ gia đình không quan tâm với cha mẹ. Mặc dù thường xuyên ở trong nhà gọi một cuộc điện thoại, cùng ba mẹ tâm sự hằng ngày, nhưng do tính tình cẩn thận đã lâu không về nhà, cộng thêm bây giờ còn ra ngoài một tháng nữa, thật là có điểm kỳ cục. Vi Tưởng âm thầm hạ quyết tâm từ Bắc Kinh trở về nhất định phải xin nghỉ hai ngày về nhà một chuyến để bồi cha mẹ.

Cúp điện thoại, nhớ tới mẹ nói về chuyện Lâm Duyệt. Vi Tưởng nghĩ có lẽ bản thân lần ra ngoài trở về này nên nói rõ với cha mẹ chuyện này, nếu tháng này có chuyển biến lớn với Lộ Thượng, cô thực sự sẽ giới thiệu anh cho cha mẹ. Nếu giữa hai người vẫn không có hi vọng thì cũng nên buông bỏ, đương nhiên nếu là loại tình huống thứ hai, cô cũng sẽ thành thành thật thật thẳng thắn với cha mẹ, cho dù bị buộc xem mặt ngay lập tức cô cũng đồng ý.

Dựa trên tình bạn suy xét, Vi Tưởng vẫn gọi điện thoại cho Lâm Duyệt, Lâm Duyệt biết được ngày mai cô muốn đi Bắc Kinh học tập, không nói hai lời liền quyết định ngày mai đưa cô ra sân bay. Đối với sự kiên trì của anh, Vi Tưởng thật sự dở khóc dở cười, hơn nữa trong lòng còn đặc biệt vui vẻ, cảm giác người này thật là nghĩa khí.

Chờ cô thu dọn xong tất cả hành lý lại đi tắm rửa cũng đã hơi mệt rồi, nhưng mà trước khi ngủ cô vẫn theo thói quen mở tin nhắn ra.

Vi Tiểu Tưởng Ưu Nhã Bất Ô: Đang làm gì? Nói cho em một chuyện đối với em mà nói là một tin tức cực kì tốt. (╯﹏╰)

Vi Tiểu Tưởng Ưu Nhã Bất Ô: Ngày mai em cùng với các đồng nghiệp đi Bắc Kinh học tập bồi dưỡng, ước chừng cần một tháng. Một tháng cũng không thấy được anh, làm sao bây giờ thật sự không nỡ, anh nhớ em chứ?

Một lát sau, nhìn thấy bên kia đang nhập tin, cô bắt đầu chờ mong hồi âm của Lộ Thượng.

Nam thần nhà ta: Đây là chuyện tốt, em học tập thật tốt.

Để tránh nặng tìm nhẹ, Vi Tưởng tiếp tục nói: Mười giờ ngày mai em bay, anh có thể đến tiễn em không?

Nam thần nhà ta: Ở bên kia chăm sóc bản thân cho tốt, có cần cái gì có thể gọi điện thoại cho anh.

Thấy hồi âm của anh, Vi Tưởng liền không có tâm tình rồi. Anh sẽ không nói những điều mà cô thích nghe đâu, luôn tránh nặng tìm nhẹ, mà giọng điệu nói chuyện so với ba cô cũng không khác biệt là mấy, sẽ lại coi cô là một đứa trẻ. Phiền chết rồi, bản thân sẽ không để ý đến anh nữa, mắt không thấy tâm không phiền.

Vì thế Vi tức giận gửi vẻ mặt nổi giận, sau đó không quan tâm tắt máy đi ngủ.

Ngày hôm sau, là Lâm Duyệt đưa cô ra sân bay.

Lộ Thượng quả nhiên chưa tới, cho dù là đăng ký tiền Vi Tưởng cũng tỉ mỉ nhìn đại sảnh sân bay, cũng không thấy bóng dáng của anh, từ đầu đến cuối anh cũng không xuất hiện. Mặc dù trong dự đoán, nhưng là thật sự đến giờ phút này, trong lòng Vi Tưởng vẫn còn khó chịu.Người đàn ông của cô vừa cho cô hi vọng, lại vừa cho cô thất vọng.

Dù mất mác vẫn đi đăng ký, tâm trạng cô không tốt nên ở trên máy bay ngủ một giấc. Chờ khi máy bay sắp đáp xuống đất, Vi Tưởng mới tỉnh táo lại.

Bệnh viện sắp xếp cho hai người ở chung một phòng, hoàn cảnh đãi ngộ của khách sạn cũng không tệ lắm. May mắn chính là cô và Tiểu Hà được phân đến một phòng. Tiểu Hà này là một cô gái tính cách vô cùng tốt, cô cũng là bạn thân nhất của Vi Tưởng khi ở bệnh viện, hai người cực kì quen thuộc.

Từ nay về sau, vài ngày học tập cùng thời gian ăn cơm, hai người cơ hồ như hình với bóng, quan hệ còn mật thiết hơn so với trước.

Buổi tối ngày đầu tiên, Vi Tưởng vẫn trước sau như một gửi tin nhắn ân cần thăm hỏi Lộ Thượng, nhưng mà đợi thật lâu vẫn không thấy hồi âm của anh, trong bối rồi Vi Tưởng chiềm trong giấc ngủ.

Mấy ngày kế tiếp đều là đi học, huấn luyện kiểu học tập này quả thực so với đi làm vẫn mệt khổ, rất nhiều đồng nghiệp cũng âm thầm than phiền. Vi Tưởng cùng vậy, cũng là mệt đến mức nửa sống nửa chết, buổi tối trở lại khách sạn, ngay cả chuyển động cũng không muốn, cô chỉ muốn đi ngủ.

Vội thức dậy vì quên nhắn tin cho Lộ Thượng vào buổi tối, chờ cô nhớ tới đã ba ngày không có liện lạc với Lộ Thượng rồi, mà buổi tối ngày đầu tiên gửi tin nhắn cho anh đến bây giờ vẫn chưa có hồi âm. Vất vả vài ngày, có phần nhớ anh, cho dù là phần lớn thời gian anh luôn dùng vẻ mặt lạnh lùng kia cùng gương mặt thối tha.

Tự ngược như cô, Vi Tưởng lại không tự giác soạn chữ gửi đi: Đi học mệt mỏi quá a, Lộ giáo sư.

Vi Tiểu Tưởng Ưu Nhã Bất Ô: Vài ngày không gặp, bắt đầu nhớ anh, anh có muốn giúp em hồi phục một chút không.

Thật sự rất may mắn, thời điểm cô sắp đi vào giấc ngủ, rốt cục nhận được hồi âm của Lộ Thượng.

Nam thần nhà ta: Có nỗ lực mới có báo đáp.

Sau khi xem xong, Vi Tưởng lập tức tỉnh táo: Lộ giáo sư, còn chưa ngủ hả?

Nam thần nhà ta: Đang muốn ngủ, em cũng nghỉ ngơi sớm một chút.Vi Tưởng gửi biểu tình mất mác, Lộ Thượng còn chưa có hồi âm. Xem ra anh đã đi ngủ, Vi Tưởng bất đắc dĩ dẩu môi, chỉ có thể rời khỏi tin nhắn.

***

Lần huấn luyện này cũng có rất nhiều y tá bệnh viện khác, cho nên người tương đối nhiều, chỗ trống căn tin hội có vẻ ít ỏi. Giữa trưa hôm nay, xong giờ học tới bệnh viện ăn cơm, Vi Tưởng và Tiểu Hà phát hiện bệnh viện chỉ có chỗ ngồi duy nhất bên cạnh nam hộ lí kia, vì thế chỉ có thể qua gật đầu hữu nghị rồi mới ngồi xuống ăn cơm.

Không nghĩ tới chính là mấy ngày nay từ đầu đến cuối giờ học, nam hộ lý đối với các cô cũng có ấn tượng, Vi Tưởng và Tiểu Hà vừa ngồi xuống, anh liền tự quen thuộc bắt đầu cùng các cô chào hỏi.

Thì ra anh là Chu Tân Khang, là ý tá khoa mắt, trách không được trước kia Vi Tưởng chưa từng thấy qua.

Thật sự rất trùng hợp, giờ học ngày hôm sau, vị trí của Vi Tưởng và Tiểu Hà vừa vặn kề Chu Tân Khang, vì thế ba người càng thêm quen thuộc.

Một ngày nữa lại qua đi, Vi Tưởng và Tiểu Hà còn trêu ghẹo Chu Tân Khang, gọi hắn Tiểu Trư. Mà Chu Tân Khang còn không hề gì cười cười bày tỏ không sao cả. Từ nay về sau, ba người này thuận tiện thường xuyên cùng nhau ăn cơm, cùng nhau lên lớp huấn luyện. Thú vị nhất là nhà Chu Tân Khang cũng ở thành phố B. Cho nên thỉnh thoảng tan học sớm một chút, Tiểu Trư còn có thể là chủ nhà tận tình đưa các cô tới chợ đêm lân cận nổi tiếng với chuỗi đồ nướng, cùng ăn uống no đủ lại cùng hai cô gái ra ngoài đi dạo một số cửa tiệm nhỏ đặc sắc.

...

Hơn mười ngày lên lớp, cuối cùng cả đoàn cũng có thời gian nghỉ ngơi một ngày. Vi Tưởng vốn định nghỉ ngơi thật tốt, nhưng tiếc rằng Tiểu Trư và Tiểu Hà ba tấc không rời miệng lưỡi quá lợi hại, cô chỉ có thể đồng ý để Tiểu Trư dẫn ba người đến thành phố B.

Ba người đi chơi, Tiểu Trư tự nhiên thành nhiếp ảnh gia của hai mỹ nữ. Dọc theo đường đi, anh để cho Vi Tưởng và Tiểu Hà chỉ thị, vì các cô chụp không ít ảnh xinh đẹp.

...

Mỹ nữ chơi một ngày, buổi tối trở về mặc dù mệt chết đi, nhưng Vi Tưởng vẫn tỉ mỉ chọn lựa hai tấm ảnh được chụp đẹp nhất gửi cho Lộ Thượng.

Vài ngày gần đây, mỗi ngày cô vẫn gửi tin nhắn cho Lộ Thượng, cho dù chỉ là một biểu cảm.

Nhưng không biết tại sao hồi âm của anh lại ít ỏi lác đác. Rõ ràng trước kia anh đối với cô tốt như vậy, thế nào trong nháy mắt anh mà lại trở về vẻ lạnh lùng ban đầu thế kia.

Mặc kệ như thế nào, vẫn là hi vọng vừa gửi ảnh chụp anh có thể nhìn thấy, rồi bị cô mê hoặc, cho dù chỉ là một chút.

Thế nhưng hiện thực và kỳ vọng lại thường trái ngược. Ngày hôm sau vẫn như cũ không nhận được hồi âm của Lộ Thượng.

Thêm vài lần trước nữa, sau khi Vi Tưởng đến thành phố B này, đây là lần thứ năm Lộ Thượng không trả lời tin nhắn của cô, nói cách khác cộng lại anh mới trả lời mình hai lần, mà hai lần ấy cũng chỉ là đôi câu vài lời, thậm chí mang theo ý nhàn nhạt xa cách.

Cứ việc cô đêm qua ưỡn nghiêm mặt cực kỳ tâm cơ gửi ảnh đẹp của mình, nhưng anh vẫn không động.

Lại một lần nữa tâm của Vi Tưởng dần dần chìm vào đáy biển.

Nếu nói mỗi ngày huấn luyện cực khổ mệt chết đi được, thì như vậy cũng đủ để lòng cô vô lực và bắt đầu mệt mỏi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau