VỊ ĐẠI THÚC NÀY KHÔNG DỄ THEO ĐUỔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vị đại thúc này không dễ theo đuổi - Chương 26 - Chương 30

Chương 24: Vị đại thúc này thật kì lạ(3)

Editor: Tứ Phương Team.

Lộ Thượng không nghĩ tới ở chỗ này cũng gặp được Vi Tưởng, vừa thấy cô nhìn qua, anh liền đến gần mở miệng trước:

“Thật khéo, cô cũng ở đây sao.”

“Đúng vậy, giáo sư Lộ. Vị này là……bạn gái anh sao?” Vi Tưởng cố gắng tìm lại lý trí, nhìn cô gái bên tay trái anh cố ý hỏi thử.

Bề ngoài và cách ăn mặc của cô gái này là loại ôn nhu nội liễm, cô ấy đứng chung một chỗ với Lộ Thượng, nhìn thế nào cũng thấy bọn họ vô cùng xứng đôi, nhận thức này khiến trong lòng Vi Tưởng nhịn không được ê ẩm.

Lộ Thượng dừng lại vài giây, rồi mới giới thiệu với cô: “Đây là Tiêu Mẫn Tuyết. Mẫn Tuyết, đây là Vi Tưởng.”

Anh không những không giải thích với cô, mà còn thân mật kêu Mẫn Tuyết, Vi Tưởng có chút đau lòng. Cô hung hăng trừng mắt nhìn Lộ Thượng, không tình nguyện mở miệng nói với cô gái kia: “Chào cô.”

Vừa rồi Tiêu Mẫn Tuyết đã sớm nhìn ra hai người này có gì đó không thích hợp, cô gái trước mắt rõ ràng tràn ngập địch ý với cô, bất quá cô vẫn thân thiện mỉm cười nói: “Chào cô.”

Đúng lúc ấy thì Ngô Dật Khôn đi tới, hỏi Vi Tưởng: “Sao vậy, bạn cậu à?”

Vi Tưởng nhàn nhạt nhìn Lộ Thượng, thấy bộ dáng anh không mặn không nhạt, cô có chút giận dỗi nói:

“Có quen nhưng không thân lắm.”

Nói xong cô cũng không để ý nữa, cố ý khoác tay Ngô Dật Khôn đi qua hai người bọn họ.

Hừ, tôi mới không tức giận. Anh có bạn gái, tôi cũng có bạn trai, phải cho anh biết tôi đây cũng không phải không có ai thích.

Đột nhiên lại xuất hiện người đàn ông như vậy, hơn nữa hình như rất ăn ý với Vi Tưởng, Lộ Thượng hơi nhăn mi. Sau đó lại thấy Vi Tưởng ở trước mặt người này nóng lòng phủi sạch quan hệ cùng mình, rồi thân mật ôm cánh tay rời đi, sắc mặt của anh hoàn toàn biến thành đen.

Thật không nhìn ra cô thật đúng là người tùy tiện. Bắt cá hai tay, một bên theo đuổi mình không bỏ, một bên lại kết giao cùng với một tiểu bạch kiểm.

Thật là tốt lắm. Chơi như vậy rất vui đúng không.

“Chúng ta ngồi ở đây đi.”

Nghe được tiếng của Tiêu Mẫn Tuyết, Lộ Thượng mới lấy lại tinh thần, biểu tình cũng tốt hơn. Bởi vì lần trước anh giúp cho Tiêu Mẫn Tuyết nên cô ấy nhất quyết mời anh ăn cơm, đã hẹn anh rất nhiều lần rồi. Chủ nhật hôm nay thật khó mới có thời gian, nhưng Lộ Thượng lại lần nữa xin lỗi lỡ hẹn. Có điều vừa rồi lúc anh hoàn thành sổ sách, Tiêu Mẫn Tuyết áy này liền kiên trì mời anh uống cà phê.

Chỉ là không nghĩ tới hôm nay sẽ trùng hợp gặp được Vi Tưởng ở chỗ này.

Nghĩ đến Vi Tưởng, trong lòng Lộ Thượng có một tia khó chịu

“Cô gái vừa rồi anh có quen à?” Xem xong menu, Tiêu Mẫn Tuyết tò mò hỏi.

“Ừ, là một người bạn bình thường.”

“Không phải là đang theo đuổi anh đấy chứ?”

Lộ Thượng phiền não lôi kéo cổ áo sơmi, không biết trả lời như thế nào nên dứt khoát cái gì cũng không nói.

Tiêu Mẫn Tuyết nhìn bộ dáng của anh liền biết mình đoán đúng rồi.

Cô đùa giỡn nói: “Lộ sư huynh tuổi trẻ đầy hứa hẹn, hơn nữa anh tuấn đẹp trai, có rất nhiều người thích thì cũng bình thường. Đương nhiên tôi biết anh sẽ không bị một cô bé lừa. Anh cũng thấy rồi, cô bé vừa rồi đã có bạn trai. Ai, hiện tại nữ sinh tại sao đều như vậy, một bên nói thích người trưởng thành, một bên lại ôm ấp tiểu soái ca, lời các cô ấy nói thật không thể tin được, đều là nói để đấy.”

Nói xong những này lời này, Tiêu Mẫn Tuyết tỉnh bơ nhìn phản ứng của Lộ Thượng.

“Đều là chuyện đã qua rồi không cần đề cập tới cũng được.” Lộ Thượng ngoài mặt là châm chọc cười cười, nhưng trong lòng lại khó chịu.

Một màn vừa rồi kỳ thật đối với Mẫn Tuyết là sự kích thích rất lớn, cô bỗng nhiên rất sợ Lộ Thượng yêu người khác. Nếu là như vậy, mấy năm mình yêu thầm không phải đều là công cốc sao?Nhìn bầu không khí thấy hôm nay thực thích hợp, chọn ngày chi bằng được ngày, không bằng hiện tại cô bày tỏ tâm ý với đàn anh đi, đầu gỗ như anh ấy không biết ngày tháng năm nào mới thấy được tình cảm của cô.

Chỉ thấy Tiêu Mẫn Tuyết nhẹ nhàng uống một ngụm cà phê, rồi mới mấp máy môi nhìn Lộ Thượng đầy thâm tình nói: “Đàn anh Lộ, kỳ thật em thích anh rất lấu rồi. Lúc anh ở nước ngoài du học, em liền từ chỗ thầy hướng dẫn biết được anh, nhiều năm như vậy vẫn luôn yên lặng chú ý anh.”

Sau khi nghe được lời của Tiêu Mẫn Tuyết nói, Lộ Thượng rất giật mình.

Anh nhíu mày, suy tư một lúc sau đó bình tĩnh nói: “Tôi chưa bao giờ biết cô sẽ có loại suy nghĩ này, thực xin lỗi, tôi chỉ có thể từ chối mà thôi. Cô thích hợp với người tốt hơn tôi.”

Anh từ chối quyết đoán như thế, Tiêu Mẫn Tuyết vừa nghe đã có chút luống cuống: “Vì sao không thể là em, bởi vì cô gái vừa rồi sao, cô ấy căn bản là không thích hợp với anh, anh không nhìn ra được sao?”

Thấy cô nói đến Vi Tưởng, theo bản năng Lộ Thượng có chút phản cảm, mặt vô cảm nói: “Không phải bởi vì nguyên nhân này, cũng không có bất luận quan hệ gì với cô ấy.”

“Vậy vì cái gì, chẳng lẽ anh vẫn không thể quên được người vợ trước sao?”

Sau đó lại nghe cô nhắc tới Địch Tuệ, mặc Lộ Thượng càng nặng nề, ánh mắt trở nên lạnh nhạt: “Không phải. Tôi còn có chút việc, cáo từ trước.” Nói xong anh liền đen mặt đứng lên rời đi.

Người quen biết anh đều biết đây là vấn đề khá nhạy cảm, vì vậy mọi người đều biết ý không có ai nói về vấn đề này trước mặt anh.

Thật vất vả mới có đủ dũng khí, Tiêu Mẫn Tuyết không nghĩ sẽ chấm dứt như vậy, vội vàng hô: “Lộ Thượng, nếu không phải anh liền cho em một cơ hội, cũng cấp cho mình một cơ hội buông bỏ quá khứ có được không? Tin tưởng chúng ta ở bên nhau sẽ thực hạnh phúc, chúng ta có công việc giống nhau, còn có sở thích giống nhau, quan trọng nhất chính là em yêu anh, cũng sẽ yêu con trai anh.”

Đây là lần đầu tiên cô kêu tên của anh, không nghĩ lại tự nhiên thuận miệng như vậy, ai có thể nghĩ đến ở trong lòng cô đã yên lặng gọi qua tên anh trăm ngàn lần.

Đã đi ra ngoài vài bước Lộ Thượng liền dừng chân, mọi người bên cạnh đều tò mò nhìn tới, anh dằn lòng không quay đầu lại dứt khoát kiên quyết đi ra ngoài.

Tiêu Mẫn Tuyết nhìn bóng dáng kiên quyết của anh, khổ sở cúi xuống bàn thương tâm nức nở.

Lộ Thượng ra tới xe cũng không vội vã rời đi, mà là móc ra một điếu thuốc rồi đốt lên.

Nhìn khói lượn lờ trong không khí, anh tự giễu cười.

Mình thật ra là một kẻ vừa thất bại vừa không thú vị, anh không xứng có được tình yêu đích thực. Địch Tuệ rời đi là chính xác, anh không thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy. Lựa chọn cuối cùng của Vi Tưởng cũng là chính xác, cô tươi sáng rạng rỡ khiến anh không thể hy vọng xa vời. Mà Mẫn Tuyết ôn nhu ưu nhã anh càng không xứng, cô thích hợp với người tốt hơn, một người sẽ yêu thương che chở cô, mà không phải một kẻ như anh.

Dâp tắt đầu thuốc lá, anh nhắm mắt tĩnh tâm một lúc, khi mở mắt ra mới khởi động xe nhanh chóng hòa mình vào đường phố.***

Bên này, Vi Tưởng cùng Ngô Dật Khôn vừa ra khỏi quán cà phê thì Trinh Trinh cũng đi ra. Ngô Dật Khôn híp mắt cười nhìn cô, “Thế nào, đây là lấy tôi ra làm bia đỡ đạn với bạn trai cũ à.”

“Không phải, ngay cả bạn trai cũ cũng không phải.” Vi Tưởng tức giận nói.

Ngô Dật Khôn thông minh như vậy tất nhiên liền hiểu ý cô, nhưng anh ấy lại cố tình không biết còn hỏi: “Không phải là trước kia cô theo đuổi người ta nhưng bị thất bại đúng không.”

“Bị cậu đoán trúng rồi, cậu thấy vui không còn tôi thì thấy thật mất mặt.” Vi Tưởng mất hứng trợn mắt.

“Này có là gì, tôi sẽ không cười nhạo cô. Nếu như cô nguyện ý, tôi cũng có thể giới thiệu cho cô vài người tốt.”

“Vẫn là thôi đi, tôi không có cảm giác với các tiểu học đệ như cậu, không giống người nào đó.” Cô quả quyết cự tuyệt, rồi mới dùng ánh mắt tò mò nhìn về phía Trinh Trinh.

Ngô Dật Khôn không nhịn được cười nhìn Trinh Trinh. Còn cô ấy thì bị nói đến mặt đỏ bừng, chỉ có thể giả ngu nói sang chuyện khác: “Các anh vừa rồi đang nói cái gì thế em nghe không hiểu, vừa rồi em đi toilet hai người đụng tới ai, Vi Tưởng cậu theo đuổi ai bị cự tuyệt?” Vừa rồi cô ở một bên nghe bọn họ anh một lời tôi một câu làm cho thật mờ mịt.

“À, không có gì, buổi tối trở về mình sẽ nói cho cậu nghe.” Vi Tưởng ấp úng nói.

“Được rồi, nhưng cậu đừng nghĩ lừa gạt mình.” Trinh Trinh bĩu môi, rồi mới quay đầu hỏi Ngô Dật Khôn “Chúng ta đi ăn cái gì ngon đi.”

“Ăn cơm kiểu Hàn Quốc được không, hai người không có ý kiến chứ?”

“Không có.” Hai người trăm miệng một lời nói, rồi mới nhìn nhau cười.

Nhà hàng mà Ngô Dật Khôn đặt trước chính là nhà hàng Mộc Cận nối tiếng, cách quán cà phê không xa.

Không gian cửa hàng này nhìn qua không lớn lắm, nhưng đi vào trong lại phát hiện bên trong kỳ thật có một khoảng không gian khác.

Bất quá Vi Tưởng thích nhất vẫn là thịt nướng của bọn họ. Sườn nướng không cần chấm thêm gì cũng đã rất thơm ngọt, người không thịt là không vui như Vi Tưởng đương nhiên là ăn không dừng được.

Đương nhiên bạn học Trinh Trinh có tâm hồn ăn uống cũng vừa ăn vừa khen ngon, chọc cho Ngô Dật Khôn bên cạnh vừa cười vừa khinh bỉ nói: “Em chỉ biết ăn thôi à, bạn học tham ăn.” Mặc dù ngoài miệng cậu trêu cô ấy nhưng trên tay lại không tự chủ gắp thêm thịt.

“Anh cũng ăn nhiều một chút, đừng chỉ phục vụ thịt nướng cho bọn em, có người phục vụ nướng là đủ rồi.” Trinh Trinh quan tâm nói.

Vi Tưởng bất mãn: “Ai, ra ngoài với hai người, cẩu độc thân như tôi đã chịu vô số thương tổn rồi, chắc tôi nên tự mang thức ăn cho chó tới thôi.”

Hai người ở đối diện liền cười ha ha.

Nhưng mà vừa nghĩ đến Lộ Thượng cùng cô gái khác uống cà phê, nói không chừng còn hẹn hò ở đâu đó, Vi Tưởng liền giận sôi máu, chỉ có thể hóa bi phẫn thành đồ ăn, ăn mạnh mẽ. Cái gì lưỡi trâu nướng, bánh hải sản, đậu hủ chiên …… Có người gắp đến cô đều không cự tuyệt, cuối cùng khi ăn xong ra ngoài, bụng đã căng đến không thở được, vì vậy chỉ có thể bị Trinh Trinh bên cạnh giễu cợt, mà một bên Ngô Dật Khôn cũng bị cô chọc cười.

Cơm nước xong, Ngô Dật Khôn đưa các cô trở về. Ở trên xe Vi Tưởng lười nhác sờ sờ bụng nói: “Chu đồng học, cậu còn ở đại học, ba mẹ cậu sẽ đồng ý mua xe cho cậu sao?”

Ngô Dật Khôn chăm chú nhìn phía trước nói: “À, do trong nhà còn thừa xe không có ai dùng, dù sao cũng không có người quản, tôi liền lấy ra đi.”

“Thì ra là thế.”

Lại còn là học đệ giàu có.

……

Bất tri bất giác về đến nhà, Vi Tưởng sau khi xuống xe nhìn hai người còn lại quấn quýt, cô thật sự là không chịu nổi, chào hỏi xong liền bước nhanh lên lầu trước.

Chương 25: Vị đại thúc này thật kì lạ (4)

Editor: Tứ Phương Team.

Vi Tưởng tắm xong đi ra được một lúc thì Trinh Trinh mới chậm rãi thong thả bước vào cửa.

“Đại tiểu thư, cậu cuối cũng chịu lên rồi, mình còn cho rằng cậu không quay lại nữa chứ.” Cô ghét bỏ liếc mắt nhìn Trinh Trinh.

Trinh Trinh giương miệng cười ngọt ngào: “Không được cười người ta, mình còn không phải luyến tiếc cậu à.”

“Coi như cậu còn lương tâm.”

“Đừng nói vấn đề của mình nữa, tối nay có phải cậu nên đem chuyện cậu che giấu mình thành thật khai báo ra, đừng nghĩ dối gạt qua cửa, hừ.” Sau khi biết được Vi Tưởng có chuyện giấu mình, trong lòng Trinh Trinh rất không vui.

Nghe thấy vậy Vi Tưởng nhất thời chột dạ, nói chuyện cũng có chút không tự nhiên nên lắp ba lắp bắp, “À….cũng không có gì….cái đó….mình sẽ nói, cậu nhất định phải bình tĩnh.”

“Cậu không nói mình mới không bình tĩnh, nói nhanh.” Cô càng nói như thế này càng làm Trinh Trinh kích động.

“Mình đang theo đuổi thầy hướng dẫn của cậu.” Vi Tưởng yếu ớt nói.

“Cái gì?” Trinh Trinh ngẩn người mất mất giây, sau đó giống như nghe được một trò đùa lớn mà ha ha cười to lên, biểu hiện của cô khiến Vi Tưởng một trận xấu hổ.

Cười đến khi hai bên sườn đều thấy đau Trinh Trinh mới ngừng lại. Sau mấy giây tỉnh táo cô cẩn thận nhìn lại Vi Tưởng, cảm thấy dáng vẻ cô ấy không giống như đang nói đùa, cô không tin được hỏi: “Cậu không phải là đang đùa tớ chứ?”

Vi Tưởng chỉ lắc đầu, nhưng quả là có chút xấu hổ, cô không có biện pháp nói suy nghĩ thực của mình cho Trinh Trinh biết bởi vì bản thân cô cũng cảm thấy không chịu đựng nổi.

“A…” Trinh Trinh kêu một tiếng, bắt đầu không bình tĩnh nổi, “Cậu…cậu không uống nhầm thuốc chứ…., đúng là lúc trước mình quả thật nói boss của bọn mình là một người đàn ông thành thục soái khí, cũng nói kêu cậu theo đuổi thầy ấy, nhưng đó là đang nói đùa thôi, cậu vậy mà lại cho là thật.”

“Không phải vì chuyện cậu nói mình mới theo đuổi anh ấy. Bọn mình quen biết ở bệnh viện, sau đó tiếp xúc nhiều hơn mình phát hiện bản thân ngày càng thích anh ấy, sau đó mới lấy hết dũng khí theo đuổi.” Vi Tưởng nhanh chóng phủ nhận nhưng rốt cuộc vẫn là chột dạ, nói đến cuối cùng âm thanh cũng nhỏ dần.

“Ai…mặc dù không muốn đả kích cậu nhưng mình vẫn muốn nói sự thực. Tưởng Tưởng, mình nghĩ các cậu không hợp đâu. Thầy ấy lớn hơn cậu mấy tuổi, đấy không chỉ là sự khác biệt giữa hai thế hệ mà là cả khoảng cách lớn. Thầy hướng dẫn của bọn mình còn là người mặt liệt không cảm xúc, hơn nữa đã li hôn sinh con, một nữ sinh vừa mới ra xã hội ngây thơ hồn nhiên như cậu, nhìn thế nào cũng thấy hai người không cùng một thế giới, cậu có bao giờ nghĩ kỹ qua vấn đề này hay không?”

“Nhưng mà….những thứ này mình đều không để ý, mình thật sự rất thích cảm giác ở bên anh ấy.” Vi Tưởng bình tĩnh nói.

Cho dù không có yêu nhưng lúc ở cùng anh ấy đều cảm thấy rất vui vẻ, thế là đủ rồi.

Nghe Vi Tưởng nói, Trinh Trinh ôm cái đầu đang ẩn ẩn đau thở hắt ra một hơi.

Bầu không khí trong phòng khách bắt đầu đông cứng lại, nhất thời hai người đều không nói gì. Suy xét một lúc, Trinh Trinh tỉnh táo hỏi: “Tưởng Tưởng, nói thật, cậu có nghiêm túc không?”

Cô đang nghiêm túc sao? Vi Tưởng cũng không rõ hỏi lại bản thân mình. Nếu như cuối cùng hai người có thể ở cùng nhau, cô sẽ triệt để vứt bỏ quá khứ và trở thành dáng vẻ mong muốn, vậy nên chắc là cô đang nghiêm túc nhỉ.

Thế là Vi Tưởng gật nhẹ đầu, “Ừ”

“Ài.” Trinh Trinh bất đắc dĩ nhìn Vi Tưởng, “Nếu cậu thực sự nghiêm túc thì mình sẽ ủng hộ cậu, trở thành hậu thuẫn mạnh mẽ của cậu, hi vọng cậu thật hạnh phúc.”“Cảm ơn cậu, bạn yêu à.” Vi Tưởng mím môi ánh mắt lấp lánh.

“Đúng rồi, vậy là cậu tỏ tình rồi đúng không, boss mình phản ứng thế nào?” Sau khi nghĩ thông bạn học Trinh Trinh bắt đầu bát quái.

“Còn có thể như thế nào, bị cự tuyệt rồi. Cậu nói đúng, anh ấy đúng là ông chú mặt liệt vô cảm.”

“Mình biết ngay thầy ấy nhất định không chút do dự cự tuyệt mà. Vậy hôm nay xảy ra chuyện gì, các cậu đụng nhau ở tiệm cafe?”

Nói đến chuyện này Vi Tưởng liền tức giận, cô thở phì phì nói: “Đúng vậy, hôm nay mình bị tức chết rồi. Lúc trước bị từ chối mình cũng không có đau lòng đến vậy, chỉ là nghĩ tiếp tục kiên trì làm cảm động anh ấy, không nghĩ đến hôm nay anh ấy vậy mà ở sau lưng mình hẹn hò với người khác, còn đúng lúc bị mình đụng phải.”

Trinh Trinh không nhịn được giễu cợt, “Chậc chậc, sao mình lại ngửi được vị chua nhỉ. Thật giống như cậu đã là bạn gái của boss, còn người ta thì giống như tiểu tam vậy.”

“Mình đây không tức giận. Lúc đó mình cố ý chào hỏi thăm dò anh ấy đây có phải là bạn gái không, vậy mà anh ấy cũng không phủ nhận, tức chết mình rồi. Nếu như đúng là bạn gái vì sao không có nói cho mình biết.”

“Đợi chút, cậu nói thầy ấy hẹn hò cùng con gái? Người đó tên là gì, trông như thế nào?”

“Ừm, để mình xem nào, giống như là…cái gì Mẫn Tuyết.”

Nghe vậy Trinh Trinh một bộ dáng giống như tỉnh ngộ, “Vậy thì đúng rồi, khẳng định là Tiêu Mẫn Tuyết.”

Vi Tưởng kinh ngạc nói: “Đúng, là tên này, cậu biết cô ta à.”

“Cô ấy cũng là giảng viên của trường mình, hơn nữa thường xuyên đến tìm boss nói chuyện nên đương nhiên là mình biết rồi.”
“Tại sao cô ấy thường xuyên đến tìm boss của bọn cậu, lẽ nào bọn họ…”

Cô chưa nói xong đã bị Trinh Trinh cốc đầu, “Ngốc ạ, đương nhiên là vì theo đuổi, lấy lòng boss rồi, cậu cho là vì cái gì. Chẳng qua dựa vào phán đoán của mình, bọn họ chắc còn chưa ở bên nhau, bởi vì mọi người đều nói Tiêu Mẫn Tuyết thích boss mấy năm rồi, nếu như boss của mình đồng ý chắc cũng không đợi đến bây giờ. Nhưng cậu vẫn nên cẩn thận, dẫu sao thì người ta cũng gần gũi lâu ngày nên có lợi thế hơn.”

Vi Tưởng bỗng nhiên thấy được nguy cơ, “Vậy càng không thể để cho cô ấy có cơ hội mà lợi dụng, bạn yêu à, nhanh giúp mình nghĩ biện pháp, mình phải nhanh chóng bắt người đàn ông này về tay.”

Trinh Trinh trợn trắng mắt, cô nương này vừa gặp được tình yêu liền nói gió chính là mưa.

Vừa định mở miệng cười, liền thấy Vi Tưởng ở đối diện vỗ đùi nói: “Có rồi, mình quyết định đi nghe tiết học của Lộ giáo sư, cậu thấy được không? Như thế không chỉ nói rõ thành ý của mình mà còn có thể mượn cơ hội này thường xuyên xuất hiện ở bên cạnh anh ấy, trải qua một thời gian những cô gái khác cũng sẽ tự động đi đường vòng. Thế nào phương pháp này không tồi chứ, nhanh nói cho mình thời khoá biểu của Lộ Thượng đi.”

Đôi mắt Trinh Trinh đều rớt xuống. Bạn học này khi theo đuổi đàn ông đúng là ba sáu kế, kế nào cũng dùng bất kể thủ đoạn. Hiện tại cô thật sự phục sát đất Vi Tưởng.

“Coi như cậu lợi hại. Có vẻ như đây là phương pháp rất hữu dụng, đợi lát mình tra thời khoá biểu giúp cậu. Đúng rồi, lần trước cậu đến phòng nghiên cứu của mình sẽ không phải là đến gặp boss đấy chứ, mình nói mà sao boss chân trước vừa đi, cậu liền vội muốn chạy, mà mình lại còn bị cậu lừa một chút cũng không biết gian tình của hai người.”

Vi Tưởng híp mắt cười nói: “Không phải là vì người ta xấu hổ không dám nói với cậu sao, tha thứ cho mình đi mà, sau này có tình hình gì mình đều sẽ báo trước cho cậu.”

“Tốt nhất là cậu nói được làm được, nếu còn có lần sau để xem mình còn giúp cậu nữa hay không.”

“Sẽ không đâu.”

“Vậy một lát nữa mình gửi thời gian biểu qua weixin cho cậu, nếu như cậu thật sự đến nghe nhớ phải nói trước với mình, mình có thể liều mình bồi quân tử, nếu không một mình cậu đi nhất định sẽ chán lắm.”

“Đã biết, cảm ơn bạn yêu nhiều.”

“Còn có chuyện này,” Trinh Trinh ngừng một lát cười nói, “Lúc trước không phải cậu theo dì học nấu ăn hay sao, mấy ngày này làm cho mình đồ ăn ngon luyện tay, sau đó mỗi lần buổi chiều boss có lớp đều phải ăn ở trường, mình có thể giúp cậu mang cơm hộp tình yêu, đương nhiên nhất định phải có phần của mình.”

“Không có vấn đề, thành giao.” Thêm một chuyện tốt, Vi Tưởng liền sảng khoái đáp ứng.

….

Quay lại phòng Vi Tưởng không có việc gì làm lại ôm đại tinh tinh đắn đo suy nghĩ, sau cảm thấy rất muốn gọi điện thoại cho Lộ Thượng.

Mặc dù vừa nghe Trinh Trinh nói anh ấy cùng đồng nghiệp nữ kia trước đây không phải người yêu, nhưng mà cô muốn chính tai nghe anh nói thì mới yên tâm được, cô thở phào một hơi.

Điện thoại kết nối rồi, nhưng chỉ kêu hai tiếng liền bị tắt máy. Giờ này chắc không phải đang bận rồi, không quản nữa, cô lại gọi tiếp.

Lần này đối phương không cúp điện thoại của cô, đổi lại dù điện thoại kêu liên tục nhưng không có người bắt máy. Cuối cùng Vi Tưởng cũng hiểu rõ, người này là cố ý không nhận điện thoại của cô.

Dựa vào cái gì, cô không tức giận anh đã coi như tốt rồi, vậy mà anh còn dám không nhận điện thoại, thế là cô tức tối soạn một tin nhắn gửi đi.

Chương 26: Đại thúc khi yêu có chút kì lạ (1)

Editor: Team Tứ Phương.

Lộ Thượng vừa đón Lộ Tử Việt từ nhà ba mẹ về thì điện thoại reo, thấy là Vi Tưởng gọi anh liền không nhìn nữa mà ngắt máy luôn. Kết quả chưa đến vài phút điện thoại lại reo, lại là Vi Tưởng, lúc này anh không do dự nhấn luôn từ chối cuộc gọi.

Nhưng Vi Tưởng cũng nhất quyết không tha gọi đến liên tục, Lộ Thượng liền bỏ di động lên bàn mặc kệ nó cứ reo như thế. Còn anh thì mệt mỏi tựa người vào ghế sofa nhắm mắt nghỉ ngơi.

“Ting…Ting..” Chuông điện thoại vừa ngừng lại truyền đến tiếng tin nhắn.

“Chết tiệt.” Anh mở mắt ra chửi thầm rồi cầm điện thoại lên xem.

Vi Tưởng: “Nghe điện thoại đi, nếu không nghe tôi liền gọi mãi đấy.”

Thật ấu trĩ, cô rốt cuộc có lòng tự trọng hay không, nếu không thì sao lại mặt dày đùa giỡn tình cảm của người khác như vậy. Điện thoại lại reo, vẫn là cô. Anh cười lạnh một tiếng, ấn nút nghe.

“Xin hỏi Vi tiểu thư gọi điện còn có việc gì?”

“À…” Lời nói đến bên miệng của Vi Tưởng cứ như thế bị nuốt lại sau câu nói của Lộ Thượng.

“Nếu không có việc gì thì tôi tắt máy đây, mong Vi tiểu thư sau này đừng làm phiền gọi cho tôi nữa.” Giọng điệu Lộ Thượng lạnh lùng xa cách.

Vi Tưởng nghe được anh lạnh lùng nói lại càng sốt ruột, cô lên tiếng: “Đợi một chút, tôi muốn hỏi cô gái hôm nay đi cùng anh ở tiệm cà phê là ai vậy?”

Lộ Thượng lạnh lùng trả lời: “Cô đang tra hỏi tôi? Cô dựa vào đâu mà tra hỏi tôi như thế, chuyện của tôi không liên quan đến cô.”

“Đương nhiên là liên quan, anh quên là hiện giờ tôi đang theo đuổi anh sao, như vậy tôi liền có lý do muốn biết anh đi cùng với ai.’’ Vi Tưởng cố tình xem nhẹ giọng điệu của anh, giả vờ thoải mái nói.

Lộ Thượng nghe cô nói như thế không hiểu sao lại càng tức giận hơn: “Ha, đúng là chuyện cười, tôi không nghe lầm chứ. Cô theo đuổi tôi? Vậy chàng trai hôm nay đứng cùng cô thì sao, cô định bắt cá hai tay à. Thật xin lỗi, tôi không rảnh cùng cô chơi trò này.”

Vi Tường tặc lưỡi, quả nhiên anh hiểu lầm cô rồi, nhưng phản ứng như vậy cũng quá kịch liệt đi, hay là anh đang ghen?

Thấy có khả năng như vậy cô liền thoải mái, thử thăm dò hỏi: “Giáo sư Lộ, anh đang ghen hả?”

Lộ Thượng cau mày, sắc mặt không tốt nói: “Nực cười, tại sao tôi phải ghen, có phải cô tự đề cao mình quá rồi không, ai cho cô cái tự tin như vậy thế. Tôi không có thời gian cùng cô nói nhảm đâu, tôi tắt máy đây.”

“Đợi một chút, chỉ một phút nữa thôi. Thật ra thì chàng trai hôm qua không phải bạn trai của tôi, đó là bạn trai của Hứa Trinh Trinh. Hôm nay là tôi cố tình chọc giận anh, cũng không ngờ anh lại tưởng thật. Nhưng mà ai bảo anh đi cùng cô gái kia chứ, tôi cố ý hỏi cô ta có phải bạn gái anh không, anh lại không phủ nhận, tôi nhất thời tức giận liền…’’

Nghe Vi Tưởng giải thích xong, tức giận trong lòng Lộ Thượng bỗng chốc tan biến, biểu cảm trên khuôn mặt cũng trở nên hòa hoãn lại nhưng lời nói vẫn châm chọc: “Bạn học Vi Tưởng, cô không thấy việc làm của mình cực kì trẻ con sao?”

Tại sao cô gái này lại ấu trĩ như thế chứ?

Vi Tưởng bĩu môi nói: “Cũng không phải tại anh à, mau nói cho tôi biết cô gái đi cùng anh hôm nay là ai, không nói tôi liền không ngủ được, đêm nay nhất định sẽ mất ngủ đấy.’’

“Cô mất ngủ thì liên quan gì đến tôi, là cô tự chịu.” Lộ Thượng cảm thấy buồn cười nói.

“Giáo sư Lộ, anh không thể thấy chết mà không cứu, tôi mất ngủ hoàn toàn vì anh, anh không sợ tôi ngủ không được liền tìm anh gây phiền phức sao?” Nói xong, Vi Tưởng liền thấy mặt mình hơi nóng lên rồi.

Bây giờ mấy kỹ năng tỏ tình cô đều nói rất thành thục, tuy nhiên cũng rất dễ thẹn thùng.

“Chịu thua cô rồi, cô ấy chỉ là đàn em khóa dưới kiêm đồng nghiệp của tôi thôi.”

Nghe được chính miệng anh nói, Vi Tưởng như được tắm trong hũ mật. Cô che miệng cười trộm, giả vờ nghi ngờ hỏi tiếp: “Thế tại sao hai người nam nữ độc thân mà lại đi đến nơi lãng mạn như thế, chúng ta còn chưa từng đi tới đó đâu.”

Khóe miệng Lộ Thượng giật giật, đầu óc cô gái này thật là toàn chứa đậu hũ, nghĩ cái gì liền nói ra cái đó.“Bạn học Vi Tưởng, cô có thể suy nghĩ đơn thuần một chút được không. Tôi giúp cô ấy vài việc trong lúc gặp khó khăn nên cô ấy liền mời tôi ăn cơm, thuận đường ghé vào quán cà phê ngồi một lát, cô suy nghĩ linh tinh cái gì vậy?’’

Nói xong lời này, Lộ Thượng có chút ảo não, vì sao anh lại giải thích cho cô rõ ràng như thế, đầu óc anh chắc là bị hỏng rồi. Chẳng lẽ “gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”, tiếp xúc với cô gái này chỉ số thông minh của anh liền giảm đến vậy sao.

Bị Lộ Thượng phê bình một trận, Vi Tưởng nhịn không được than thở: “Cô ấy khẳng định là có ý với anh, anh không nhận ra à? Giáo sư Lộ, anh phải cách xa cô ấy một chút.”

Vi Tưởng còn muốn dặn dò anh thêm nhưng Lộ Thượng lại cắt ngang lời cô: “Có phải cô lại quản hơi nhiều rồi không, trước tiên cô quản tốt bản thân đi. Muộn rồi, nên đi nghỉ ngơi sớm một chút.’’

Tên đàn ông chết bầm này, cô đang định nói cái áo khoác lần trước đi xem phim anh khoác cho cô vẫn còn ở nhà cô thế mà anh lại tắt máy, Vi Tưởng trong lòng có chút buồn bực.

Lộ Thượng đáng chết, sau này bổn cô nương sẽ cho anh biết tay.

………..

Hôm nay là ngày Vi Tưởng phải trực đêm, buổi sáng xem thời khóa biểu thấy chiều hôm nay Lộ Thượng có giờ lên lớp nhất thời cô liền vui vẻ, lập tức gọi cho Hứa Trinh Trinh.

“Bạn yêu, chiều nay mình sẽ đến trường gặp boss của cậu, cậu có bận việc gì không?’’

Trinh Trinh vừa tan học được một lúc, còn đang ngồi ngoài sân xem Ngô Dật Khôn chơi bóng rổ, nghe thấy lời của Vi Tưởng liền dời đi sự chú ý.

“Được, lúc sáng mình mới gặp thấy ấy, cậu đến sớm một chút chúng ta cùng đi ăn trưa rồi trở lại lớp. Mình đưa cậu đến quán cơm này, nếu may mắn không chừng còn gặp được boss đấy.” Nói xong lời cuối cùng, âm thanh của Trinh Trinh còn có chút hưng phấn.

Vi Tưởng liền vui mừng, “Vậy càng tốt, mình lập tức tới đây.”

Phần lớn sinh viên đại học C đều ăn trưa ở căn tin. Phía sau trường học là chỗ bán đồ ăn vặt, phía đông là các quán ăn liền kề nhau, phía tây thì ít hơn một chút, nhưng lại là nơi tập trung ăn uống của giảng viên.

Trinh Trinh đưa cô đến phía tây, tại góc rẽ có một tiệm cơm nhỏ.

“Chính là chỗ này, các anh chị khóa trên nói boss thường ăn ở quán này, nhưng mà mình cũng là lần đầu tiên đến đây. Nghe nói rất nhiều nữ sinh trường mình biết nơi này, họ đến theo từng nhóm, cứ như vậy nườm nượp kéo đến đây, nói là đến ăn cơm nhưng thật ra là để nhìn mặt boss. Chính vì vậy cho nên chỗ này buôn bán ngày càng tốt, lúc nào cũng đầy ấp người.’’Vi Tưởng không thể tin được há miệng: “Khoa trương đến vậy sao?’’

“Còn có việc khoa trương hơn như thế nhiều.’’ Trinh Trinh tiếp tục nói: “Sau đó boss phát hiện nơi này nhiều sinh viên đến như vậy không thuận tiện, một thời gian sau liền không đến nữa. Kết quả chủ quán thấy lâu như vậy thầy ấy không đến thì trực tiếp gọi điện mời đến ăn cơm, còn vì boss mà làm riêng một gian phòng nhỏ, bàn ăn ngoài sảnh cũng giảm đi một nửa, chỗ ngồi ít đi không chen được nên tranh cãi gây ầm ĩ. Vì thế muốn đến đây ăn cơm phải chiếm được chỗ ngồi trước, nên mình mới bảo cậu đến đây sớm.’’

“Ha ha, không thể nào, ông chủ tiệm này là muốn lợi dụng nhan sắc của Lộ Thượng để kiếm tiền à, nghĩ cũng hay thật đấy.’’

“Cũng không khác biệt lắm, nhưng mà ông chủ người ta tận tình mời, thầy ấy cũng ngại từ chối, ngẫu nhiên cũng đến đây ăn một vài lần, hôm nay có đến đây ăn hay không thì phải xem vận may rồi.’’

Vi Tưởng mỉm cười nói: ‘’Không sao, dù gì thì buổi chiều cũng sẽ gặp thôi. Cậu có phát hiện bây giờ chúng ta hành động cũng không khác mấy nữ sinh cậu kể lúc nãy không?”

Trinh Trinh khinh thường bĩu môi: “Bây giờ mới biết à, mình làm chuyện này không phải vì cậu à.’’

Lúc bọn cô đến tương đối sớm nên trong quán chỉ có vài người, hai người ăn ý chọn vị trí dễ thấy, chậm rãi ngồi xuống gọi món, còn đặc biệt gọi rất nhiều.

Nhìn bàn ăn quả thật có thể ăn đến tận buổi trưa, mục đích chỉ vì được nhìn thấy người nào đó.

Đúng là người đang làm trời đang nhìn, ông trời cuối cùng cũng bị các cô làm cho cảm động rồi. Vừa ăn được một lúc liền nhìn thấy Lộ Thượng thong thả bước vào.

Hứa Trinh Trinh liếc mắt liền thấy Lộ Thượng, khẩn trưởng kích động gọi anh: “Thầy Lộ, thầy cũng đến đây ăn cơm à?’’

Giọng của Trinh Trinh vừa vang lên làm Vi Tưởng giật mình đưa miếng mì đến miệng chưa kịp cắn liền nuốt xuống.

Lúc cô quay đầu lại không khỏi sửng sốt một phen. Hôm nay anh mặc một thân âu phục được cắt may khéo léo, dáng người vốn đã đẹp lại càng thêm thon dài, cuối cùng là chiếc cà-vạt màu sâm banh, thì ra anh còn có một mặt như này.

Mặc dù mặc như vậy làm anh trẻ ra không ít, nhưng Vi Tưởng lại cực kì muốn hỏi anh xem có cảm thấy nóng không.

Bất quá thông minh như cô sẽ không thật sự đến hỏi anh như vậy.

Lộ Thượng nhìn thấy các cô cũng là một phen ngạc nhiên, trước tiên liền gật đầu rồi nhìn phục vụ gọi món rồi đi đến bàn các cô: “Hai người cũng đến đây ăn cơm sao, hôm nay cô không đi trực à?” Nửa câu sau anh liền nhìn Vi Tưởng hỏi.

“Hôm nay tôi trực ca đêm.” Nói xong câu này cô liền nói: “Giáo sư Lộ có muốn ngồi chung với chúng tôi không?”

Cô chỉ khách sáo hỏi, biết là anh sẽ không đồng ý nhưng không nghĩ tới vậy mà anh liền đồng ý ngồi xuống bên cạnh cô.

Trái tim nhỏ bé của cô thật sự chịu không nổi mà. Hôm nay ông trời thật sự đối với cô quá tốt.

Nhìn các cô có hai người mà gọi cả bàn đầy đồ ăn, anh nhịn không được cười trêu ghẹo: “Các cô ăn nhiều như vậy?”

Hứa Trinh Trinh nghe vậy đành xấu hổ nói sang chuyện khác, Vi Tưởng thấy mặt mình cũng có chút nóng nhưng vẫn mạnh miệng nói: “Đúng vậy, gần đây khẩu vị rất tốt nên ăn thêm vài món.” Rồi vờ như không biết gì hỏi: “Hôm nay thật trùng hợp, anh cũng thường xuyên đến đây ăn à?”

“Trước kia thường xuyên đến, bây giờ thì thỉnh thoảng mới ghé, thức ăn ở đây rất hợp khẩu vị của tôi.’’

Vi Tưởng nghe xong liền cười có chút xấu xa nói: “Thì ra giáo sư Lộ thích khẩu vị này.”

Đùa như thế nhưng trong lòng Vi Tưởng thầm nghĩ, sau này sẽ nấu cho anh theo hương vị này.

Đúng lúc này phần cơm của anh đã được mang lên, Lộ Thượng xem như không thấy câu nói đùa của cô mà bình thản ăn cơm.

Chương 27: Đại thúc khi yêu có chút kì Lạ (2)

Editor: Team Tứ Phương.

Lộ Thượng ăn rất nhanh, chưa được bao lâu đã ăn xong, thấy Vi Tưởng và Trinh Trinh mới ăn được một nửa, anh liền cười nói: “Bữa này tôi mời, hai người ăn từ từ, tôi đi thanh toán, buổi chiều còn có tiết nên tôi về trước để chuẩn bị đây.”

“Giáo sư, không cần đâu, bọn em tự thanh toán cũng được.” Trinh Trinh cướp lời nói.

“Không cần nói nữa, để tôi thanh toán.” Lộ Thượng không cho người khác cự tuyệt nói xong liền quay người đi ra quầy thu ngân.

Nhìn thầy thanh toán xong rồi đi, Trinh Trinh cuối cùng cũng to gan, cười xấu xa nói: “Aiya, hôm nay boss đúng là quá ga lăng, thật cảm tạ trời đất.”

“Đúng vậy, mình cũng không nghĩ đến, có chút thụ sủng nhược kinh*. Mặc dù hành vi của chúng ta có chút ấu trĩ, nhưng hiệu quả thì thực sự không tồi.”

(Thụ sủng nhược kinh: Được người yêu thương mà vừa mừng vừa lo)

“Được rồi, chẳng qua cậu nghiêm túc như vậy lại còn ngây ngốc đuổi theo đến tận trường học, mình không dám tin cậu là Vi Tưởng kiêu ngạo lúc trước đấy, xem ra trong tình yêu con gái quả nhiên là rất ngốc.” Trinh Trinh thổn thức.

Vi Tưởng không chịu thua kém nói: “Cậu không phải cũng thế à. Người nào đó vừa mới gọi điện thoại, cậu liền lon ton chạy qua, còn có mặt mũi mà nói mình.”

Trinh Trinh thức thời nhanh chóng ngậm miệng không nói nhiều, ngoan ngoãn ăn cơm.

…..

Buổi chiều Vi Tưởng được Trinh Trinh đưa đến lớp, cô vốn cho rằng chỉ là buổi học bình thường. Không nghĩ đến sau khi bước vào liền kinh ngạc, đây là giảng đường lớn có sức chứa ba bốn trăm người.

Làm sao học ở đây được?

Trinh Trinh nhìn thấy nghi hoặc của cô, giải thích nói: “Giờ dạy của các giảng viên khác bình thường không nhiều như vậy. Nhưng riêng lớp của boss đều là giảng đường này bởi vì nghiên cứu sinh và sinh viên khoa chính quy phải học ở đây, hơn nữa còn có một số sinh viên của các khoa khác, đương nhiên đại đa số là các cô gái vì hâm mộ giáo sư Lộ mà đến.”

Cách giờ lên lớp còn nửa tiếng mà lúc này một nửa chỗ ngồi trong lớp đều đã ngồi kín, hơn nữa còn không ít học sinh đang cố đi nhanh vào, Vi Tưởng không nhịn được tặc lưỡi.

Quét một vòng, cuối cùng hai người tìm thấy chỗ ngồi gần cửa sau. Trinh Trinh cười nói: “Vị trí này được, một lát cậu mệt với chán quá, chúng ta có thể dễ dàng trộm ra ngoài.”

Vi Tưởng biểu thị tán thành.

Hơn mười phút sau, lớp học liền kín chỗ. Vi Tưởng chú ý phát hiện nữ sinh ở lớp này đặc biệt nhiều, hơn nữa là có rất nhiều người trang điểm ăn mặc đẹp.

Hừ, những người này khẳng định đại đa số đều không phải là sinh viên của khoa, bọn họ đến không phải vì nghiêm túc nghe giảng, nhất định chỉ vì muốn dùng ánh mắt ăn đậu hũ ông chú của cô.

Lúc này, Vi Tưởng đã hoàn toàn xem Lộ Thượng thành người đàn ông của nhà mình.

Vì chuyện này, Vi Tưởng tức một bụng khí, Trinh Trinh ở bên cạnh nói cái gì, cô đều không chú ý. Mãi đến lúc bị Trinh Trinh hích một cái, cô mới phản ứng nhìn theo ánh măt của cô ấy, lúc này mới phát hiện hoá ra Lộ Thượng vào lớp từ lúc nào.

Thời điểm nhìn thấy Lộ Thượng, Vi Tưởng kích động đến hai mắt phát sáng, mắt không chớp mà nhìn chằm chằm anh.

Lộ Thượng vừa bước lên bục giảng, trong lớp lập tức yên lặng. Lúc này, một bạn học nam bước lên phía trước, anh liền đưa USB cho cậu ta, mà người kia cũng hiểu ý cầm đi chuẩn bị photo tài liệu học tập. Sau đó Lộ Thượng cũng quay người ra khỏi lớp học đi vào phòng nghỉ giảng viên bên cạnh.

Vi Tưởng nhìn thời gian, hai giờ hai mươi phút, hoá ra vẫn còn mười phút nữa mới vào học. Anh quả nhiên là một người tỉ mỉ, trước giờ học mười phút đã đến rồi.

Ngẩng đầu nhìn máy chiếu đã sáng, chỉ thấy “Giữ gìn sự riêng tư trong thời đại của số liệu: Cơ hội và thách thức” mười mấy chữ to được viết khéo léo, màu sắc rõ ràng nổi bật xuất hiện trên bảng.

Qua được mấy phút lại thấy Lộ Thượng bước lên bục giảng.

Anh nghiêm túc nhìn xuống dưới nói: “Chào các bạn, bài học chiều hôm nay chủ yếu nghiên cứu cơ hội và thách thức của giữ gìn sự riêng tư trong thời đại số liệu. Trước tiên chúng ta cùng nhau thảo luận một chút các loại thiếu sót an toàn riêng tư đã biết hiện nay. Sau đó tôi sẽ trình bày cho các bạn một vài luận án mà người công kích đã khai thác sự riêng tư trọng yếu của một người như thế nào từ trong số liệu nhìn như an toàn, thêm nữa tóm lược mô hình bảo hộ riêng tư của giới học thuật và giới công nghiệp thường dùng hiện nay, cùng với phạm trù hữu hiệu và tính hạn chế của chúng.”

Quả nhiên là ngành kỹ thuật, vừa là số liệu, vừa là mô hình. Vi Tưởng không đặc biệt lắm, nhưng lại dùng ánh mắt sùng bái si ngốc nhìn lên Lộ Thượng ở phía trước.

Giọng của anh lúc nào cũng từ tính, Lộ Thượng đứng ở trên bục so với Lộ Thượng lúc bình thường càng có mị lực. Đó là phong độ của học giả bẩm sinh, cũng là học thức có trình độ cao, tất cả đều khiến cho Vi Tưởng bị mê hoặc.

Hắc hắc, vẫn là ánh mắt của cô tốt.Tiếp Theo Lộ Thượng chính thức bắt đầu giảng bài ….

Vi Tưởng nghiêm túc nghe một lúc, bắt đầu ảo não vì sự khác biệt chuyên môn quá lớn, căn bản cô nghe không hiểu, có quá nhiều thuật ngữ chuyên môn cô chưa từng nghe thấy. Thôi, không nghe nữa, nghe cũng thế.

Cô dứt khoát hai tay chống cằm, ánh mắt không hề chớp ngắm nhìn Lộ Thượng ở trên bục.

Sau khi cô cẩn thận quan sát, phát hiện góc cạnh của khuôn mặt anh rõ ràng, gọng kính kim loại để trên sống mũi cao, tỏa ra màu trà bóng loáng rực rỡ. Mà sau cặp kính, đôi mắt đen nhánh sâu thăm thẳm mang một chút thần bí, làm cho người khác vừa nhìn liền bị thu hút. Ngoài những cái đó, đôi lông mày rậm hình lưỡi kiếm, lông mi dài cong lên đều khiến cho người ta không thể xem nhẹ.

Vi Tưởng nhìn xuống dưới, liền chú ý đến bên trong tây trang được phối với chiếc áo sơ mi trắng tinh, nhìn kỹ có thể thấy một chút xương quai xanh. Mà trên cánh tay, ống tay áo được là phẳng phiu gọn gàng làm cho người khác cảm thấy anh từ trong ra ngoài đều tản ra một loại hơi thở cấm dục lạnh lẽo.

Vi Tưởng nhịn không được mà nuốt một ngụm mước bọt, bản thân càng thêm quyết tâm thu phục người kia.

Lúc này, cô cũng không thể không thừa nhận đây là thời đại nhìn nhan sắc mà quyết định, trách không được có rất nhiều nữ sinh đều ngưỡng mộ mà đến, mà cô cũng không ngoại lệ.

Có thể do động tác của Vi Tưởng rất ngu ngốc cộng thêm ánh mắt quá rõ ràng, đôi mắt đen nhánh của Lộ Thượng đảo qua hướng này, trong chớp mắt trở nên sâu thẳm.

Không quá mấy giây, anh tiếp tục bình tĩnh giảng bài.

Thấy anh phát hiện ra mình, bỗng nhiên nhịp tim Vi Tưởng tăng tốc, giống như hươu nhỏ chạy loạn. Không biết anh có kinh ngạc hay không, có bị hành vi của cô làm cho cảm động hay không.

Trong lúc Vi Tưởng còn đang nghĩ ngợi lung tung, tiết học đầu tiên đã kết thúc. Trinh Trinh có chút mệt, nằm bò về phía trước nghỉ ngơi, mà Vi Tưởng thì ngồi cả giờ không yên, cô nhàm chán mà đi ra ngoài lớp.

Bỗng nhiên muốn đi đến phòng nghỉ của giảng viên làm phiền người kia, nhưng lại sợ còn có những người khác ở đó.

Cuối cùng, Vi Tưởng vẫn quyết định giả vờ như đi ngang qua sau đó vào trong nhìn một cái. Cô cũng đúng là làm như thế thật, vô cùng may mắn phòng nghỉ để cửa mở, thêm nữa chỉ có mình Lộ Thượng đang ngồi trên sopha xem điện thoại.

Thấy Vi Tưởng thập thò ở ngoài cửa, Lộ Thượng liền chú ý đến cô.

“Cô đang làm gì đấy?”

Khi Vi Tưởng còn đang do dự có nên vào quấy rầy anh hay không, thì bị âm thanh lạnh lùng mà quen thuộc cắt đứt, cô dứt khoát toét miệng cười ngốc bước vào.

Lộ Thượng hoài nghi hỏi: “Sao cô còn chưa đi, rất rảnh rỗi sao? Hơn nữa lại còn bồi Trinh Trinh lên lớp?”Vi Tưởng ánh mắt cong cong nói: “Giáo sư Lộ, anh nói sai rồi, tôi là đặc biệt đến nghe bài giảng của anh.”

“Cô không phải sinh viên của trường tôi, càng không học chuyên môn này, đến nghe cái gì, tôi thấy cô chính là rảnh rỗi quá đi.” Ở đây chỉ có hai người bọn họ, Lộ Thượng cũng không cần che giấu cái gì, bèn đề cao thanh âm nói không chút khách khí.

Vi Tưởng bị giáo huấn, cúi mặt nói: “Vậy lớp của anh còn có rất nhiều nữ sinh của khoa khác, một người lại một người trang điểm xinh đẹp đến nghe bài giảng của anh, tại sao anh không nói.”

Đột nhiên thấy có chút tủi thân, người này lại không nhạy bén như thế, căn bản không hiểu dụng tâm của cô mà chỉ biết trách cô bừa bãi.

Ngừng một lúc, cô lại thương tâm mà bổ thêm một câu: “Mục đích của tôi đương nhiên không phải đến nghe giảng, chỉ vì muốn nhìn anh nhiều thêm một chút thôi.”

Cô hạ thấp giọng nói như vậy, Lộ Thượng cũng không nhẫn tâm nói thêm cái gì khó nghe, ánh mắt không tự nhiên mà nhìn lên đồng hồ trên tường: “Được rồi, tôi còn phải lên lớp. Thấy gì thì cô cũng thấy rồi, có phải nên đi về rồi hay không. Tôi dạy cả buổi chiều, đến lúc đó chỉ có mình cô chịu đựng, không phải buổi tối còn đi trực sao?”

Thấy anh bắt đầu quan tâm đến mình, tâm tình Vi Tưởng lại băt đầu chuyển tốt, cô cười hí hửng nói: “Không cần anh nói, tôi biết rồi.”

Sau khi Lộ Thượng đi, Vi Tưởng cũng không ngoan ngoãn nghe lời như thế, anh chân trước vừa đi, cô chân sau lại bước vào lớp học trở lại chỗ ngồi cũ.

Lúc này trên bục đã được hai nữ sinh đặt một chai nước lọc và một chai nước giải khát, Vi Tưởng đoán có thế là nữ sinh thích anh ấy phát hiện anh lên lớp không mang đồ uống, chủ động lấy lòng.

Xem ra mình phải nhanh chóng bắt lấy anh ấy, nếu không xung quanh lúc nào cũng bị bao bởi một nhóm tiểu mĩ nữ, cô thật không yên tâm.

Vừa ngồi đúng lúc chuông vào lớp reo lên.

Trinh Trinh cũng tỉnh dậy, cô liếc mắt sang Vi Tưởng lười nhác nói: “Đừng có nói với mình cậu đi nhà vệ sinh, mình không tin đâu đấy.”

Vi Tưởng toét miệng cười nói, ánh mắt cong thảnh mảnh trăng non: Hì hì, chính là đi quấy rầy người kia chút.”

Mặt Trinh Trinh liền mang biểu tình mình biết ngay, sau đó cười đáng khinh nói: “Vậy boss của mình nói gì với cậu, sẽ không phải lại mắng cậu chứ?”

“Ai, đúng vậy. Làm bạn tốt, cậu không an ủi người ta lại còn cười mình, chiếc thuyền nhỏ hữu nghị lật rồi.” Vi Tưởng có chút hậm hực.

Trinh Trinh biết cô đang nói đùa, không cho là đúng nói: “Mình đây không phải đang quan tâm an ủi cậu sao. Vậy cậu nói thấy ấy nói cái gì, mình giúp cậu phân tích sau đó đưa ra kế sách.”

“Chính là giáo huấn mình một lúc, sau đó nói giờ học còn lại, mình là đang tự chịu tội, lại nói buổi tối mình còn có ca trực, muốn mình quay về nghỉ ngơi.”

Trinh Trinh híp mắt nói: “Tại sao mình lại cảm thấy nồng đậm hơi thở mờ ám nhỉ. Không phải là boss của bọn mình động tâm với cậu chứ, trời ơi.”

“Không phải đâu, mình không cảm thấy vậy. Nhưng câu quan tâm cuối cùng của anh ấy vẫn làm cho mình kích động, ít nhất anh ấy không chán ghét mình đúng không. Nếu như tiếp tục kiên trì, tin tưởng chị đây cách thắng lợi không xa nữa.”

“Đúng, vậy tiếp tục cố gắng, quân sư đắc lực là mình đây cũng phải tạo nhiều cơ hội giúp cậu một tay.” Trinh Trinh tinh nghịch nói.

Vi Tưởng quăng cho cô một ánh mắt khen ngợi, sau đó lại bắt đầu đem lực chú ý lên người kia.

Dù Lộ Thượng giảng cái gì cô cũng không hiểu, nhưng sau khi nghe một tiết học, cô có thể nhìn ra lớp học của anh giống buổi đàm tọa sôi nổi, mà trên bục giảng anh chính là sự tồn tại như một vị thần.

Ông chú nhà cô thật là quá ưu tú, lúc này trong lòng Vi Tưởng cảm thấy đầy cảm giác tự hào.

Nhưng chuyện cô vui nhất là, trong tiết học ánh mắt Lộ Thượng nhìn đến chỗ này rất nhiều lần.

Cái gì cũng không nói, cô cảm thấy bản thân làm những chuyện này trong mắt người khác nhất định là đặc biệt ngu ngốc, nhưng với cô lại coi là việc đáng giá, không thể nói là có phí công hay không, hiện tại cô chính là luyến tiếc việc lớp học kết thúc.

Kết thúc tiết học thứ hai, Lộ Thượng vừa ra khỏi lớp, Vi Tưởng liền lon ton chạy theo, không gõ cửa liền lỗ mãng vào phòng nghỉ giáo viên.

Chẳng qua vừa vào liền trợn tròn mắt.

Chương 28: Đại thúc khi yêu có chút kì lạ (3)

Editor: Tứ Phương Team.

Vi Tưởng hấp tấp xông vào, phát hiện lần này phòng nghỉ của giảng viên không chỉ có một mình Lộ Thượng, mà còn có thêm một giảng viên nữ trẻ, cô nhất thời có chút lúng túng.

Chẳng qua nhìn kỹ lại, đây không phải là cô gái lần trước đi cùng với Lộ Thượng đến quán cà phê hay sao, hình như tên là Tiêu Mẫn Tuyết.

Cô ấy đến đây làm cái gì, không phải lại theo đuổi giáo sư Lộ đấy chứ?

Vi Tưởng nghiêm mặt nói: “Xin chào, cô cũng ở đây à.”

“Xin chào, là Hứa tiểu thư phải không, cô là đến tìm sư huynh Lộ?” Tiêu Mẫn Tuyết tự nhiên phóng khoáng nói.

“Đúng vậy, hôm nay tôi không có việc nên qua đây thăm, vừa nãy còn đi nghe bài giảng của anh ấy.” Vi Tưởng cố ý nói mờ ám.

“Không phải bảo cô về rồi à, sao còn chưa đi.” Lộ Thượng nhướn mày nhìn Vi Tưởng.

“Người ta không nỡ đi mà.” Vi Tưởng nói đến là thân mật, thế nhưng trong thâm tâm đã bị bản thân làm cho buồn nôn chết.

Trên mặt Tiêu Mẫn Tuyết có chút không giữ nổi bình tĩnh, không nói thêm câu nào rồi cầm cốc đi rót nước.

Thấy Vi Tưởng nói chuyện không đứng đắn, Lộ Thượng lập tức đen mặt đứng dậy, kéo cánh tay cô dắt ra ngoài.

Cô biết anh muốn đuổi cô ra ngoài, vì không muốn mất mặt trước Tiêu Mẫn Tuyết, cô hốt hoảng nói: “Đừng kéo, đừng kéo, tôi nghe anh, lần này thực sự đi về.”

Lộ Thượng lúc này mới thả lỏng tay, Vi Tưởng xoa cánh tay bị đau, trong lòng mắng: Người đàn ông này đúng là một chút cũng không thương hương tiếc ngọc, anh không biết sức lực của bản thân rất mạnh à, đau chết rồi.

Nhưng mà cũng không thể nhếch nhác bị đuổi ra ngoài như vậy. Trước khi ra, cô dùng âm thanh mà ba người đều nghe được mờ ám, nũng nịu nói: “Đúng rồi, cái áo khoác của anh tối đó vẫn ở chỗ tôi.”

Nói xong Vi Tưởng không nhìn Lộ Thượng nữa, dương dương tự đắc đi ra ngoài.

Trong lòng thật thoải mái.

Đúng, cô chính là cố ý muốn cho Tiêu Mẫn Tuyết hiểu lầm, chẳng qua chuyện này đúng thực là như thế. Tối đó xem phim, cái áo mà Lộ Thượng khoác cho cô vẫn còn ở nhà cô, chỉ là cô nói khoa trương mờ ám một chút mà thôi.

Vi Tưởng nói xong, mặt Lộ Thượng hoàn toàn thành đen, cô có thể nói chuyện bình thường được không, không cần phải khiến cho người khác hiểu lầm như thế.

Tiêu Mẫn Tuyết quả thực đã hiểu lầm, cô rất tức giận, nhìn Vi Tưởng đi xa rồi, hình tượng rộng lượng ấm áp ngày trước biến thành khẩu khí sắc bén nói: “Lộ sư huynh, đây chính là lý do anh không tiếp nhận em à. Em thật sự không rõ anh nghĩ như thế nào, cái khác không nói, lần trước anh cũng nhìn thấy rồi, cô ta cùng với người đàn ông đó thân mật ôm ấp anh quên rồi à. Người ta chỉ tuỳ tiện chơi đùa với anh thôi, anh hiểu không.”

Mặc dù Lộ Thượng không có ý gì với Vi Tưởng, nhưng không biết tại sao nghe Tiêu Mẫn Tuyết nói cô như vậy, trong lòng anh lại có chút không vui.

“Chuyện của anh không cần em nhọc lòng, em cũng đừng phí thời gian với anh nữa.” Nói xong liền sải bước ra ngoài.

Cứ để cho Tiêu Mẫn Tuyết hiểu lầm đi, bằng không một cô gái tốt mà cố chấp như thế đến lúc nào mới từ bỏ được, Lộ Thượng nghĩ.

***

Không qua mấy ngày, buổi tối trước khi ngủ Vi Tưởng lại nhìn lịch học, phát hiện thứ hai Lộ Thượng có tiết nhưng mà cô còn phải đi làm nên không có biện pháp lén lên lớp, nghĩ một chút cô dứt khoát quyết đặt chuông thật sớm.

Cô dự định làm cơm hộp cho anh, đợi Trinh Trinh dậy đúng lúc cầm đi là được.

Ngày hôm sau quả nhiên đồng hồ vừa kêu cô liền nhanh chóng rời giường rửa mặt chải đầu sau đó đi làm cơm.

Nói thực, đến cô còn bị bản thân làm cho cảm động. Đồng hồ sinh học của cô xưa nay đều rất quy luật, có lúc nào mà cô dậy sớm như vậy, nhưng hiện tại vì muốn theo đuổi ông chú nhà cô mà biến thành người hiền lành hiểu chuyện, đoán chừng ba cô nếu như biết được nhất định sẽ tức đến dậm chân.

Vi Tưởng nhớ lần trước khi mà cô và Trinh Trinh gặp Lộ Thượng ở quán ăn của đại học C, lúc đó thấy anh ấy chọn cơm thịt bò khoai tây. Nghĩ chắc anh thích ăn món đó nên cô liền dựa theo công thức trên app nấu ăn để làm, ngoài cái đó ra còn làm cà rốt xào súp lơ. Mặc dù gần đây cô cũng thỉnh thoảng nấu cơm luyện tay, nhưng lần này làm cho nam thần, Vi Tưởng vẫn không tránh được có chút căng thẳng. Chẳng qua đợi tất cả đổ ra đĩa rồi, cô thử một chút, phát hiện mùi vị cũng không đến nỗi nào liền yên tâm, dù không có trình độ của đầu bếp, nhưng cũng không có chỗ nào khó ăn. Chỉ là súp lơ có chút nhạt, nhưng mà không sao, nhạt còn hơn mặn.

Tự cô cảm thấy hài lòng rồi chia đều chỗ thức ăn làm hai phần cho vào hộp gấu nhỏ đáng yêu đã chuẩn bị từ trước. Đương nhiên một phần là chuẩn bị cho Lộ Thượng, phần còn lại chính là của Trinh Trinh.
Làm xong những thứ này, cô mới đi gõ cửa phòng Trinh Trinh.

“Dậy đi, nhanh dậy ăn sáng.” Vi Tưởng kêu to, được sự đồng ý liền đẩy cửa bước vào.

Trinh Trinh không tỉnh táo ngồi dậy, lẩm bẩm nói: “Sớm như thế, mặt trời mọc đằng tây rồi, vậy mà cậu thực sự làm bữa sáng. Bình thường không phải ngủ đến gần giờ đi làm mới dậy à.”

Vi Tưởng một bên kéo rèm cửa cho cô ấy, một bên cười nói: “Trước khác bây giờ khác, hôm nay mình chính là muốn làm cơm hộp cho nam thần.”

“Quả nhiên là vì đàn ông, làm sao có chuyện đặc biệt làm vì mình chứ.”

“Dừng, không cần được tiện nghi còn khoe mẽ, đương nhiên một phần cũng là vì cậu rồi. Bạn yêu, cậu vĩnh viễn là người mình yêu nhất.”

“Tránh ra, đồ bạn xấu, bản cô nương phải thay đồ.”

Vi Tưởng vui vẻ nói: “Hì hì, cậu nói cậu còn chỗ nào mà chưa bị bản cô nương nhìn qua, lại nói bản tiểu thư không có hứng thú với con gái đâu.”

Trinh Trinh ha ha cười: “Đúng, cậu chỉ có hứng thú với boss của bọn mình thôi.”

Hừ, biết vậy thì tốt. Vi Tưởng không tranh chấp với cô ấy nữa, quay người chuẩn bị đi ra, bỗng nhiên nhớ đến chuyện cơm hộp liền không quên dặn dò: “Đúng rồi, mình đã để sẵn hộp ở bếp, cậu với nam thần của mình mỗi người một phần, nhớ lúc lên trường thì mang theo, đừng quên đó. Ở trong nồi vẫn còn ít đồ ăn, nhân lúc còn nóng cậu lấy làm bữa sáng mà ăn, mình đi làm đây.”

“Được, biết rồi, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.”

….

Vi Tưởng vừa ăn cơm trưa xong lập tức gọi điện thoại cho Trinh Trinh.

Sau khi máy thông, cô đi thẳng vào vấn đề: “Bạn yêu à, thế nào rồi, cậu đưa cơm chưa, giáo sư Lộ nói như thế nào?”

Nhắc đến cái này Trinh Trinh liền bực mình, chỉ thấy cô không vui nói: “Dù thế nào thì mình cũng bị vứt hết mặt mũi rồi, cậu thực sự hại chết mình rồi. Mọi người đều cho rằng mình yêu thầm thầy ấy nên mới lấy lòng như thế, đều nhìn mình bằng ánh mắt khinh bỉ, thật là quá mất mặt. Cuối cùng hại mình giải thích với từng người cả nửa ngày trời.”

“Aiya, xin lỗi cậu mà, cậu cũng biết mình chỉ có thể dựa vào cậu. Hại cậu bị oan ức, sau này mình sẽ làm nhiều đồ ăn bồi thường cho cậu, nha.”

“Thực ra mình cũng rất nguyện ý làm những việc này, chỉ là lúc đó bị mọi người nghi ngờ nhất thời lúng túng thôi, qua rồi liền tốt. Đúng rồi, cậu biết không, mình đặt hộp cơm gấu nhỏ trước mặt boss, thấy ấy vừa nhìn lông mày liền nhăn lại, thấy mình úp úp mở mở nói là cậu đặc biệt làm, kết qủa mặt thầy ấy ngày càng xấu. Sau đó chị đây liền bị phê bình, hơn nữa còn không cho mình mặt mũi cảnh cáo nếu còn có lần sau thì không cần đến nữa. Vậy nên mới nói cậu hại chết mình rồi.”
Hửm, không cho mặt mũi như thế.

“Sau đó?”

Vậy rốt cuộc là ăn hay không ăn, Vi Tưởng có chút mông lung. Hiện tại cái cô quan tâm nhất chỉ có cái này.

“Sau đó, không có sau đó.” Trinh Trinh oan ức nói.

“Rốt cuộc anh ấy ăn hay chưa, tỷ tỷ cậu nói trọng điểm đi, làm mình gấp chết mất.”

“Thôi, nói cho cậu vậy, mình đoán là thầy ấy ăn rồi.”

Một câu liền làm cho Vi Tưởng căng thẳng trở lại, cái gì gọi là đoán anh ấy ăn rồi, lẽ nào còn có khả năng bị người khác ăn mất?

Vốn dĩ sau khi đem hộp cơm đặt trên bàn, Trinh Trinh còn lặng lẽ lưu ý cho Lộ Thượng, cô phát hiện thầy không nhìn cũng không động đến, sau đó khi ra ngoài cũng không cầm đi. Ngay cả đến giờ cơm trưa, Trinh Trinh cùng bạn học khác đi ăn cơm vẫn thấy hộp cơm còn nguyên xi đặt trên bàn. Nhưng lúc cô ăn xong quay lại, lại phát hiện hộp cơm không thấy nữa.

Nghe xong Hứa Trinh Trinh giải thích, lông mày Vi Tưởng nhăn càng chặt, này là tình huống gì.

Thấy vậy Trinh Trinh cười nói: “Đừng lo lắng, nhất định boss của mình cầm đi rồi, người khác không có gan đấy đâu. Ha ha, boss đúng là người ngoài lạnh trong nóng mà.”

Nhận được đáp án xác định, Vi Tưởng cuối cũng cũng thở ra một hơi, nhưng trong lòng vẫn nhịn không được nghĩ người đàn ông này đúng là làm người ta khó mà đoán được.

Thấy Vi Tưởng không nói chuyện, Trinh Trinh tiếp tục nói: “Nếu như chuyện đúng là như vậy, mình cảm thấy boss cũng có chút cảm giác với cậu rồi. Xem ra ngày mà cậu làm sư mẫu của mình cũng không xa nữa, mình phải nịnh cậu cho tốt, khiến cậu ở trước mặt boss thổi gió bên tai nhiều chút, ha ha.”

Vi Tưởng hắc hắc cười, không biết ngượng nói: “Tiểu Hứa tử, cậu rất biết thức thời đấy. Lo phụ tá bản cung cho tốt, ngày sau nhất định sẽ có thưởng lớn.”

Trinh Trinh im lặng…

****

Lộ Thượng không nghĩ rằng Vi Tưởng sẽ đặc biệt nhờ Trinh Trinh mang cơm hộp tự làm đến cho anh. Vốn cho rằng cô ấy nói theo đuổi anh chỉ là nhất thời hứng thú, cũng có lẽ cô chỉ là mù quáng yêu thích và sùng bái đối với giáo sư nghiên cứu khoa học, thật sự không ngờ cô sẽ tốn thời gian và công sức đi làm những việc này.

Nói thật không cảm động thì là giả. Mấy năm nay, buổi trưa anh đều tuỳ tiện ăn chút gì đó ở ngoài trường học, bình thưởng cũng là mẹ anh, bảo mẫu hoặc là tự mình làm ra, còn lại không có người khác làm cho.

Kể cả Địch Tuệ.

Mặc dù anh không muốn nhớ lại mấy chuyện không vui này, nhưng mà những chuyện đó đều là quá khứ của anh, ký ức là vĩnh viễn không thể xóa bỏ đi được.

Nghĩ đến việc này, Lộ Thượng mệt mỏi nhắm mắt xoa chân mày. Sau đó ra khỏi phòng nghiên cứu vào góc cầu thang, bật lửa hút thuốc liên tục một điếu lại một điếu.

Khi quay lại phòng nghiên cứu đã bị khoá rồi, thời gian này đoán chừng bọn họ cũng là đi ăn cơm, Lộ Thượng quay người xuống lầu.

Vừa nhấc chân chợt nhớ tới hộp cơm đó, bỗng anh như bị ma xui quỷ khiến mà quay lại cầm chìa khoá dự bị mở cửa, sau đó mang hộp cơm đi.

…..

Buổi tối, Vi Tưởng có thói quen trước khi ngủ là mở Wechat làm phiền Lộ Thượng.

Vi Tưởng xinh đẹp không vướng bụi: Giáo sư Lộ nghe rõ trả lời (lè lưỡi).

Ông chú nhà tôi:?

Thấy Lộ Thượng trả lời, Vi Tưởng lập tức nhắn lại một câu ngọt ngào: “Giáo sư Lộ yêu quí, hộp cơm tình yêu mà tôi mất công làm, anh đã ăn hay chưa?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau