VỊ ĐẠI THÚC NÀY KHÔNG DỄ THEO ĐUỔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vị đại thúc này không dễ theo đuổi - Chương 21 - Chương 25

Chương 19: Vị đại thúc này rất khó thu phục (3)

Editor: Tứ Phương Team.

Chỉ đạo xong công việc cho học sinh, hơn nửa ngày cũng không nhìn thấy bóng dáng Vi Tưởng đâu nữa, trong lòng Lộ Thượng thầm nghĩ không phải mới vừa rồi mình nói chuyện quá nặng lời, khiến tiểu cô nương tức giận bỏ đi rồi chứ.

Bất quá sau khi xong việc anh vẫn theo bản năng tìm kiếm, phát hiện cô không đi chỉ là đứng ở cuối hành lang suy nghĩ gì đó, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.

Đứng ngược chiều ánh sáng, bóng dáng mảnh khảnh của cô dường như một bức hoạ duy mĩ được cuộn tròn, trong nháy mắt Lộ Thượng nhìn đến xuất thần.

“Nhìn cái gì mà nhập thần như vậy?”

Không nghĩ tới Lộ Thượng sẽ chủ động lại đây bắt chuyện với mình, trong lòngVi Tưởng âm thầm vui sướng, ngoài miệng lại bất động thần sắc nói: “Không nhìn cái gì, giáo sư Lộ, ngài tốt.”

“Giáo sư Lộ, ngài tốt.” Năm chữ rõ ràng được nhấn mạnh so với các chữ khác, cô chính là cố ý, ai bảo vừa rồi anh làm bộ không quen biết cô, nói ra những lời nói khó nghe như vậy.

Nghe Vi Tưởng gọi chính mình như thế, trong lòng Lộ Thượng vừa có chút không thoải mái vừa có chút buồn cười.

“Cô tới nơi này làm gì, hôm nay không đi làm?” Rốt cuộc cũng hỏi ra, sợ nhất là cô theo đuổi đến tận trường học gây thêm phiền toái cho anh, cho nên vừa rồi anh dứt khoát trước mặt học sinh làm bộ không quen biết cô.

Vi Tưởng ngẩng đầu nhìn chằm chằm anh, cong mắt cười tủm tỉm nói: “Người ta nhớ anh, cho nên tới đây xem anh, anh không muốn sao?” Trong giọng nói không che dấu ái muội, sau khi nói xong, chính cô còn khinh bỉ bộ dạng ghê tởm mình.

Dù sao nơi này không có người khác, cô chính là muốn nói như thế.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, Lộ Thượng nhíu mi lại sắc mặt chuyển đen, trong mắt có chứa một tia nguy hiểm: “Cô có thể nói chuyện bình thường hay không, cô thực nhàm chán sao?”

Thấy anh tức giận, Vi Tưởng bĩu môi không dám lại nói chuyện như vậy nữa, mà là đổi thành ngữ khí bình thường: “Được rồi đừng nóng giận, tôi nói thật, không phải người ta nói theo đuổi anh sao, chính là vài ngày không thấy anh, anh cũng không chủ động liên hệ với tôi, nên tôi chỉ có thể tới nơi này.”

“Tôi nhớ rõ lần trước đã nói rất rõ ràng, cô không cần ở nơi này lãng phí thời gian, tôi rất bận không có thời gian bồi cô chơi đùa như vậy.” Lộ Thượng nói không chút khách khí, nói xong lúc sau cũng không đợi Vi Tưởng nói cái gì anh đã hờ hững đi.

Nói thật, Lộ Thượng nói có chút khó nghe, cho dù da mặt Vi Tưởng dày vẫn là không thể chịu được mà đỏ mặt, một mình đứng ở nơi đó thương tâm ảm đạm.

Hơn nửa ngày, chờ cô điều chỉnh lại tâm tình thật tốt mới trở lại phòng nghiên cứu.

Khi tiến vào, Vi Tưởng phát hiện Lộ Thượng ngồi ở trước bàn công tác bận rộn, không có để ý cô. Lại nhìn Trinh Trinh, chỉ thấy cô ấy đang an tĩnh ngồi ở chỗ kia tiếp tục bận rộn, chỉ là ánh mắt nhìn Vi Tưởng tràn đầy đau khổ.

Vi Tưởng chỉ có thể đồng tình vỗ vỗ lưng cô để an ủi.

……

Thời gian qua thật mau, 5 giờ nhiều, Lộ Thượng chào hỏi mọi người xong liền đi trước.

Vi Tưởng thấy Lộ Thượng đi rồi, mình cũng không cần thiết đợi thêm nữa, vì thế không quá vài phút cô cũng đứng dậy tạm biệt.

Trinh Trinh thấy thế cảm thấy có lỗi nói: “Cậu đi vội như thế làm gì, chờ một lát, chờ thầy giáo đi xa, mình và cậu cùng nhau ăn cơm chiều, ăn xong cậu lại đi cũng không muộn.”

“Không cần, mình sợ giờ cao điểm kẹt xe đến trễ. Một hồi đi ra ngoài mình tìm cái gì đó để ăn là được rồi. Cậu vội cậu không cần phải lo cho mình, lần sau chúng ta sẽ ăn cùng nhau.” Nói xong liền đi lấy túi.

“Được, không giữ cậu nữa, cậu nhanh đi đi đừng để đến trễ.”

Sau khi chào hỏi những người khác trong phòng nghiên cứu xong Vi Tưởng liền rời đi.

Chờ cô đuổi theo ra ngoài, nhìn thấy Lộ Thượng đã đi tới trước một khu dạy học, Vi Tưởng vội vàng chạy bộ đuổi theo, khi cách Lộ Thượng gần mười mét, cô thở hổn hển kêu: “Giáo sư Lộ, từ từ đã.”

Nghe được thanh âm Vi Tưởng, Lộ Thượng dừng lại bước chân, xoay người nghi hoặc mà nhìn cô.

Vi Tưởng tự cổ vũ bản thân, cợt nhả nói: “Lần đầu tiên tôi tới xem anh, anh không mời tôi ăn cơm sao?” Ý tứ thực rõ ràng, anh ít nhất nên mời tôi ăn cơm chiều đi.

Xem Lộ Thượng không dao động, cô dứt khoát đáng thương nói: “Giáo sư Lộ, tôi thực sự rất đói bụng.”

Mặt Lộ Thượng không biểu tình nhìn cô một cái, lạnh lùng nói: “Mời hay không là chuyện của tôi.”

“Anh…… Hừ…” Bị anh làm nghẹn một chút, Vi Tưởng căm tức nhìn bóng dáng anh rời đi, có chút nhụt chí dậm dậm chân tại chỗ.
Lộ Thượng đi vài bước không cảm giác được bước chân sau lưng, không kiên nhẫn quay đầu lại hung hăng nói: “Còn không mau đuổi kịp.”

Là đang nói cô sao?

Xác định Lộ Thượng quay đầu lại kêu mình, trong lòng Vi Tưởng tràn đầy mất mát tức khắc đã không thấy tăm hơi, chạy nhanh lên phía trước đuổi theo anh.

“Tôi biết anh sẽ không mặc kệ tôi, anh mới không phải loại nam nhân không phẩm chất như vậy?” Sau khi nói xong Vi Tưởng nhấp miệng cười trộm, hạnh phúc tới quá bất ngờ, xem ra kiên trì không ngừng vẫn có tác dụng.

“Đừng đánh giá tôi quá cao.” Nói xong Lộ Thượng liền tiếp tục đi nhanh về phía trước, không hề để ý tới cô bên cạnh.

Chẳng qua Vi Tưởng cũng không thèm để ý lời anh nói, cô đi ở bên tay phải Lộ Thượng vui vẻ giống như tiểu ngốc tử, trong miệng ríu rít nói không ngừng.

“Khen anh anh còn không vui.”

“Tôi nói cho anh nghe, tính tình của anh thật sự rất xấu, đối với tôi cũng xấu, đối với học sinh của anh cũng thế. Cũng may tâm địa tôi thiện lương kiên cường lạc quan, nếu đổi nữ sinh khác e rằng sớm bị anh tức chết rồi.”

Lộ Thượng không nghĩ lại nghe cô ồn ào, trừng mắt nhìn cô một cái trầm giọng nói: “Còn nói nhiều như vậy cô liền một mình đi ăn cơm.”

Bị chê phiền, sợ anh thật sự thay đổi chủ ý không mang theo mình đi ăn cơm, Vi Tưởng chạy nhanh ngoan ngoãn ngậm miệng lại không hề nói nhiều nữa.

Có thể là các tiệm cơm ở gần trường học đều biết anh là thầy giáo, không quá thích hợp, nên Lộ Thượng không có mang cô ăn cơm ở bên ngoài trường học, mà là đánh xe đi một đoạn đại khái gần phía bắc phố buôn bán.

Anh chọn là một nhà hàng cháo hải sản.

Chờ sau khi gọi đồ ăn xong, Vi Tưởng rốt cuộc không nhịn được, bởi vì nãy giờ không nói gì làm cô không được tự nhiên.

“Không nghĩ tới anh còn rất chú ý sức khỏe, anh thường xuyên tới nơi này ăn cơm sao?”

“Ngẫu nhiên sẽ tới.”

“A, anh không thấy xa rất phiền toái sao?” Nàng tiếp tục hỏi.

Lộ Thượng không nhanh không chậm nói: “Không sao, tới kịp.”

Không tới một lúc, đồ ăn cùng cháo được bê lên.

“Giáo sư Lộ.” Bình thường vẫn kêu tên này thuận miệng, cô cũng thích. “Trường học nhất định có rất nhiều cô giáo và học sinh thích anh đi? Anh không coi trọng người nào sao” thật lâu trước kia cô đã muốn hỏi vấn đề này, lần này cuối cùng cũng được đơn độc ở chung với anh, cô một nửa tò mò một nửa hài hước hỏi.Đối với loại vấn đề không đâu vào đâu này, Lộ Thượng đến phản ứng cũng lười, tiếp tục thong thả ung dung ăn.

Không nghe được câu trả lời của Lộ Thượng, Vi Tưởng cho rằng anh cam chịu. Lập tức ngồi thẳng người ánh mắt lấp lánh chờ mong nhìn anh: “Nếu là như vậy, có phải đại biểu tôi vẫn còn có hy vọng hay không?”

“Cô suy nghĩ nhiều.”

Mặc kệ anh nói như thế nào, Vi Tưởng như cũ tràn đầy tin tưởng: “Chỉ cần anh còn độc thân, tôi còn có hi vọng không phải sao?”

“Cô thấy vui là được rồi.” Dù sao anh nói cái gì cô cũng không nghe, vậy tự cô một mình tiêu khiển đi. Lộ Thượng chỉ nghĩ nhanh ăn xong bữa cơm này, thoát khỏi cái tiểu nha đầu bám người này.

Thấy anh lần này không tức giận, Vi Tưởng cười hắc hắc bắt đầu được một tấc lại muốn tiến một thước nói: “Lần sau tôi tới xem anh nữa được không.”

“Tôi rất bận, cô đừng tới, tới tôi cũng sẽ không cho cô cơ hội gặp mặt.” Lộ Thượng có chút không vui.

“Anh yên tâm, tôi sẽ không làm gì để ảnh hưởng đến anh hay quấy rầy công việc của anh, tôi bảo đảm.” Vi Tưởng vỗ ngực thề son sắt.

Lộ Thượng nhíu mày, ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm cô từng câu từng chữ mà nói: “Ý tôi là cô không cần đến nữa.”

Bất quá lần này Vi Tưởng cũng không có bị hơi thở nguy hiểm của anh dọa sợ, ngược lại bị vẻ mặt tàn khốc đẹp trai của ạnh mê hoặc. Cô nuốt nuốt nước miếng, cười tủm tỉm nói: “Tôi không tới thì sao có thể đuổi anh được, anh lại không trả lời tin nhắn của người ta, lại hờ hững với người ta. Nếu không như vậy đi, tôi thêm WeChat anh được chưa, tôi gửi cho anh tin nhắn anh phải trả lời, bằng không tôi muốn gặp anh lại không nhịn được muốn tới quấy rầy anh, anh khẳng định sẽ không cao hứng.”

Lộ Thượng suy nghĩ một hồi nói: “Tôi ít dùng WeChat.”

“Không sao, mau đưa cho tôi kết bạn một chút.”

Lộ Thượng sợ cô lại đi trường học cấp mình thêm phiền toái, đành phải đưa WeChat cho cô.

Có thêm WeChat, Vi Tưởng cảm thấy quan hệ giữa mình và Lộ Thượng rốt cuộc lại tiến thêm một bước. Có WeChat của anh, cô không những có thể tùy thời biết động thái mỗi ngày của anh, hơn nữa có thể mỗi ngày dùng WeChat đi quan tâm anh một chút. Tưởng tượng, Vi Tưởng cầm di động ha hả cười ngây ngô.

Nhìn Vi Tưởng ở đối diện, Lộ Thượng không tiếng động đỡ mắt kính: “Cô nói cô sẽ không đến, cô tốt nhất nên nhớ kỹ lời nói của mình.”

“Hì hì, giáo sư Lộ, anh cần phải tin tưởng nhân phẩm tôi, tôi bảo đảm nói được thì làm được.”

Lộ Thượng không quá tin tưởng: “Cô lấy cái gì bảo đảm?”

Vi Tưởng bị hỏi đến nghẹn họng, nhất thời không thể nghĩ được lý do thích hợp, “Tôi…… Tôi……”, Lắp bắp nửa ngày, bỗng nhiên kế chạy lên não, cô nhếch miệng cười nói: “Giáo sư Lộ, anh xem như vậy được không, nếu là tôi không có giữ lời, liền phạt tôi mời anh ăn cơm như thế nào?”

“A” nhìn ra trò lừa bịp của cô, từ trong lỗ mũi anh hừ lạnh giọng nói trào phúng: “Tôi cũng không phải là trẻ con ba tuổi, đừng có lừa tôi kiểu đó. Bằng không đến lúc đó đừng trách tôi không cho cô sắc mặt tốt.”

Người này thật đúng là không cho cô tí mặt mũi nào, sợ tiếp tục kiên trì đề tài này sẽ phá hư không khí, Vi Tưởng quyết định trước hết tạm thời nghe anh, “Được rồi, tôi đã biết.”

Cơm nước xong, cô nói mình phải đi làm, nhìn bộ dáng Lộ Thượng thờ ơ hẳn là sẽ không hảo tâm đưa mình đi, cô biết điều nói gặp lại liền đi về trạm xe bus.

Đợi nửa ngày cũng không thấy một chiếc xe bus nào lại đây, Vi Tưởng nhìn đồng hồ, nếu xe không tới nữa có thể thật sự sẽ bị muộn rồi, cô nhịn không được thầm mắng mình vừa rồi quả nhiên không nên vì chuyện cá nhân mà đi ăn cơm, mắt thấy thời gian đi làm sắp bị trễ. Đang ảo não, thì một chiếc màu đen xe chạy đến trước mặt, còn không kịp thấy rõ biển số xe thì cửa sổ xe đã hạ xuống.

“Lên xe, tôi đưa cô đi bệnh viện.”

Hóa ra là Lộ Thượng, Vi Tưởng không dám chậm trễ thời gian liền chạy nhanh lên xe.

Sau khi ngồi xuống, Vi Tưởng cười hỏi: “Anh không phải đi rồi sao, sao lại trở lại?” Biết anh cố ý trở lại đón mình, cô chính là biết rõ còn cố hỏi.

Không có để ý đến cô, Lộ Thượng chỉ chăm chú nhìn phía trước nói: “Làm chút chuyện tốt, không cần cảm ơn tôi.”

“Anh, người này nói một câu dễ nghe có thể chết sao, thật là.” Vi Tưởng xấu hổ nói xong, rồi mới hung hăng kéo đai an toàn buộc vào mình.

Lộ Thượng không có nói cái gì, chỉ nhìn bộ dáng Vi Tưởng thở phì phì, khóe miệng hơi hơi cong cong.

Chương 20: Vị đại thúc này thật khó thu phục(4)

Editor: Tứ Phương Team.

Thứ tư này Vi Tưởng nhớ rất rõ Lộ Tử Việt sẽ đến kiếm tra lại nên cô đặc biệt đi làm sớm. Sáng sớm đã có rất nhiều người đến đăng kí, cô vội bước vào trong nhìn rồi đi chào hỏi bác sĩ.

Ra khỏi phòng, Vi Tưởng lấy ra bộ đồ y tá và di động, trực tiếp gọi điện. Vừa nối được máy cô đã đi thẳng vào vấn đề: “Giáo sư Lộ, hôm nay không phải Tử Việt kiểm tra lại à, lúc nào bọn anh tới?’’

“Đúng vậy, chúng tôi đang trên đường rồi, một lúc nữa sẽ đến.’’ Trong lời nói của anh có thể nghe được loáng thoáng tiếng còi xe inh ỏi.

“Được, đến nơi liền báo cho tôi, đi đường cẩn thận nhé!’’, cô nhẹ giọng nhắc nhở.

Lộ Thượng cảm thấy không cần thiết phải cẩn thận như vậy, nhưng là lòng tốt của cô vì lo cho con mình nên liền mỉm cười. Vì thế liền nhanh chóng đáp lại: ‘’Được, cảm ơn cô.’’

Vi Tưởng vốn định trở về phòng nhưng vẫn chưa yên tâm lắm, kiểm tra lại tất cả phòng bệnh một lần nữa, cô lại đến sảnh bệnh viên xem một lượt. Vừa xuống thì liền thấy Lộ Thượng dắt Lộ Tử Việt đi vào, cô bước nhỏ chạy đến: ‘’Hai người đến rồi.’’

Bé con vừa thấy cô liền tự nhiên thả tay ba ba ra vui vẻ chạy đến bên cô. Vi Tưởng cũng cười đáp lại rồi cuí người xuống, Lộ Tử Việt nhanh như chớp sà vào lòng cô, ngọt ngào gọi: “Dì tiểu Vi’’. Một tay cô bế bé con mập mạp, một tay xoa đầu cậu bé, trong lòng cảm thấy thật thỏa mãn.

“Hiện tại người bệnh đăng ký quá đông, phải chờ thời gian rất lâu, tôi đã hẹn trước với bác sĩ Trần rồi, chúng ta trực tiếp qua bên đó là được.’’

Xem bộ dạng chau mày suy nghĩ của anh như muốn từ chối, Vi Tưởng vội nói thêm: “Nếu anh không đồng ý thì có thể hết buổi sáng chúng ta cũng chưa xong được đâu, có thể phải hẹn qua buổi chiều. Buổi chiều anh còn phải đi làm, không khí bệnh viện lại không tốt cho sức khỏe của trẻ con. Vì thế hãy nghe lời tôi đi.’’ Nói xong cô còn mở to mắt nhìn anh chăm chú chờ Lộ Thượng đồng ý.

Lộ Thượng nghĩ quả thật cô nói đúng, liền không so đo nữa gật đầu: ‘’Lần sau cô không được tự ý quyết định như vậy nữa, đây là lần cuối cùng. Bây giờ chúng ta qua đó ngay thôi.’’

Vi Tưởng đưa bọn họ qua đó rồi phải quay về ngay, dù sao rời khỏi vị trí quá lâu cũng không tốt.

…………

Hoàn tất các thủ tục kiểm tra thì thời gian cũng không còn sớm, may mà kết quả đều bình thường. Lộ Thượng cám ơn bác sĩ rồi cùng con trai ra về.

“Ba ba, chúng ta lại đi tìm dì tiểu Vi sao?’’ Bé con trưng ra khuôn mặt ngây thơ ngẩng đầu hỏi ba.

Lộ Thượng hiển nhiên không có ý định này, nghe con trai hỏi thế, anh dừng lại noid: “Cần phải đi sao?’’

Chỉ thấy nhóc con cố làm ra dáng vẻ nghiêm trang như ông cụ non bảo: ‘’Đương nhiên là phải đi nha, con còn phải nói tạm biệt với dì tiểu Vi.’’

Lộ Thượng nhịn không không được vừa cười vừa vỗ vào sau gáy của con trai mình nói: “Con đúng là tiểu quỷ nghịch ngợm, bình thường cũng không thấy con hiểu chuyện như vậy. Như này đi, giờ cũng đến trưa rồi, chúng ta mời dì tiểu Vi của con ăn trưa, con thấy thế nào?’’

‘’Vậy thì tốt qua, ba ba con yêu ba nhất.’’ Thằng bé vừa vui mừng vừa phấn khích ôm lấy cổ Lộ Thượng bày tỏ tình yêu của cậu bé. Thấy con trai khó có khi cùng mình thân mật như vậy, trái tim anh bỗng chốc trở nên mềm mại.

Nhưng nghĩ đến chuyện vừa rồi, anh lại cảm thấy thật đau đầu, xem ra muốn không qua lại với Vi Tưởng nữa quả là một chuyện khó khăn rồi, tất cả đều tại thằng nhóc thúi này. Nghĩ tới đây Lộ Thượng bất đắc dĩ lắc đầu, dắt tay con trai đi đến khu nội trú.

Hiện tại Vi Tưởng đang viết đơn thuốc, liền thấy y tá Trịnh bước vào, cười nói với cô: ‘’Tiểu Vi, có một anh chàng đẹp trai ngồi ngoài hành lang đang đợi cô, còn dẫn theo một đứa bé, tôi nhớ rõ lần trước chính cô khám cho đứa bé đó.’’

“A, phải không, sao tôi không biết.’’ Vi Tưởng ngạc nhiên thốt lên.

Tiểu Trịnh không nhận được câu trả lời mong muốn, ngại ngùng đi thay áo rồi đi ăn trưa luôn. Thấy cô ấy vừa đi khỏi, Vi Tưởng chạy đến cửa lén lút quan sát, quả nhiên trông thấy hai bóng dáng quen thuộc. Vừa rồi cô còn đang định gọi điện thoại cho anh hỏi xem kết quả kiểm tra thế nào, vậy mà giờ anh đã tự đi đến đây rồi.Thấy vậy cô liền bước đến: “Xong rồi sao, bác sĩ Trần nói thế nào?’’

“Phục hồi tốt lắm, không sao.’’ Giọng anh trầm thấp mà đầy từ tính.

“Vậy là tốt rồi, hai người đã ăn cơm chưa, hay hôm nay tôi mời nhé.’’ Cô đề nghị.

“Cũng được”

Không nghĩ anh lại dứt khoát đồng ý, Vi Tưởng sửng sốt một phen lập tức đáp lại: ‘’Được, chờ tôi một lát nhé.’’

Thay đồ bệnh viện ra, cô dắt tay Tử Việt đi phía trước dẫn đường, Lộ Thượng thì đi tụt lại phía sau. Gần bệnh viện có rất nhiều quán cơm, vì là thời điểm ăn trưa nên các quán đều chật kín người. Đi tới nhà hàng thứ mười, rốt cuộc cũng thấy được nơi khá vắng khách.

“Vậy ăn ở đây nhé, nếu không chỉ sợ không tìm được nơi nào nữa đâu, tôi cũng đã ăn thử đồ ở đây rồi, rất được.’’

Lộ Thượng nhún vai, tỏ vẻ đồng ý, rồi bước lên phía trước đẩy cửa cho hai người các cô. Tìm được vị trí thích hợp, vừa ngồi xuống Vi Tưởng đã đưa thực đơn cho Lộ Thượng: “Tôi đã nếm qua món ‘’tủ’’ của quán này rồi, sốt cà chua bò nạm ăn với bún gạo cũng rất được, anh chọn món đi, xem luôn Tử Việt thích ăn món nào liền gọi.’’

Vừa dứt lời liền nghe nhóc con bên cạnh nói: “Con muốn ăn giống với dì tiểu Vi.’’ Lời thằng bé khiến hai người không hẹn mà bật cười.

Lộ Thượng cầm lấy thực đơn, lật qua lật lại rồi gọi món mỳ lạnh của Hàn Quốc.

Ăn uống xong rồi, Vi Tưởng định đi thanh toán trước nhưng bị Lộ Thượng ngăn cản: “Để tôi trả, hôm nay còn chưa cảm ơn cô, đúng ra tôi nên thanh toán bữa này.’’

Vi Tưởng không nghe lời anh mà cười nói: ‘’Không cần đâu, anh đã nhiều lần mời tôi ăn cơm rồi. Lần này ở bệnh viện là tôi trả đi, lần sau anh lại mời tôi ăn bữa cơm là được.’’ Nói xong nhanh chóng chạy đi tính tiền.

Nghe xong nửa câu sau, Lộ Thượng nhíu mày biết mình đã trúng kế của cô nhưng cuối cùng vẫn không tức giận.
……..

Bởi vì sáng nay Vi Tưởng gặp được Lộ Thượng hơn nữa còn cùng anh đi ăn trưa nên tâm tình hiện giờ rất tốt. Cho nên đến tối khi về nhà vẫn vui vẻ không ngừng nên ăn tối đặc biệt nhiều.

Cơm nước xong, Đỗ Tiểu Vân bàn với cô muốn sáng mai quay về thành phố D.

Tại sao lại về sớm vậy chứ, cô thật sự không thích mẹ về chút nào, một bên ôm bà, một bên oán trách nói: “Mẹ, sao không ở lại thêm vài ngày, con không nỡ để mẹ về chút nào.’’

“Mẹ cũng muốn ở lại vài ngày, nhưng không phải con không biết tính ba con, mẹ vắng nhà mấy ngày không biết ở nhà ba con sống sao rồi, không có mẹ đừng mong ba con biết điều mà dọn dẹp nhà cửa.’’ Đỗ Tiểu Vân giận dữ nói.

“ Vậy được rồi, con sẽ sắp xếp thời gian trở về thăm hai người, mẹ vẫn nên sớm quay về một chút, mấy hôm nay chắc ba cũng sốt ruột lắm rồi, ha ha.’’

Đỗ Tiểu Vân gõ đầu cô một cái: “Con đứa nhỏ này, sao lại nói chuyện không biết lớn nhỏ như thế chứ.’’ Vi Tưởng vừa tránh né vừa khúc khích cười trộm.

Hôm sau Đỗ Tiểu Vân phải quay về nên buổi tối hai mẹ con vừa xem tivi vừa tâm sự mãi cho đến giờ đi ngủ. Tắm rửa xong trở lại phòng, Vi Tưởng liền khẩn trương mở máy tính tìm Lộ Thượng trong danh sách bạn bè.

Cẩn thận xem xét một lượt, quả thật như lời anh nói, anh không thường dùng máy tính, cũng không tương tác với bạn bè. Vi Tưởng đếm số bài viết cũng chưa hết mười đầu ngón tay. Trừ những lần tham gia hội nghị quốc tế có trao đổi vài hình ảnh ra thì là khi đi liên hoan ở công ty mới có một vài hình ảnh. Còn những bài viết khác toàn bộ đều là những hạng mục của công ty.

Quả nhiên không tìm thấy điều gì về ông chú Lộ qua máy tính, Vi Tưởng có phần thất vọng, cô tức giận vào khung chat để nói chuyện phiếm với Lộ Thượng: “Tại sao bạn bè của anh lại ít đến đáng thương vậy?’’ Sau đó lại gửi thêm một icon biểu cảm “Bảo Bảo đang buồn bực’’.

Không biết tại sao, đã ba lần gặp anh rồi mà lần nào cũng khiến cô dễ dàng thẹn thùng hoặc không được tự nhiên, nhưng có lẽ anh lại nghĩ da mặt cô cực kì dày rồi. Quả thật, lần gặp thứ hai bởi vì trao đổi qua internet nên khiến cô như trở thành con người khác thập phần chủ động.

Đợi một lúc bên kia vẫn không có động tĩnh, Vi Tưởng không bỏ qua ngược lại càng lúc càng lớn gan, cô gửi thêm một tin: ‘’Không cần biểu hiện thẳng thắng như thế, đã gặp qua rồi còn không để ý người ta.’’

Nghĩ một lát cô lại gửi thêm một câu: “Anh Lộ thân mến, anh không biết buổi tối nào tôi cũng một mực chờ anh sao?’’ suy nghĩ một lúc cô lại bồi thêm một nhãn dán biểu cảm xấu hổ ngượng ngùng..

Đừng hỏi cô xấu hổ là cái gì, cô không biết.

Tự lẩm bẩm một lúc, cô không muốn gửi tin nhắn nữa nhưng lại nhàm chán không có việc gì làm, cho nên hôm nay cô đành tiếp tục trêu chọc người nào đó vậy.

Trước tiên cô gửi một hình ảnh cô vợ nhỏ ngồi ở bậc thang, gió hiu hiu thổi chỉ có thể nhìn thấy một bóng lưng. Không quá 2 phút cô lại tiếp tục gửi hình một đứa bé đưa hoa biểu tình thẹn thùng.

Những thứ này dường như không thể nào biểu đạt được nội tâm đang dâng trào của cô, cho nên cô lại gửi thêm hình ảnh công chúa Bạch Tuyết cầm một xấp tiền cười bỉ ổi cho Lộ Thượng.

Đương nhiên ban ngày hai người vừa gặp nhau, Vi Tưởng cũng không mong chờ anh trả lời cô. Đợi hồi lâu vẫn không thấy anh trả lời, cô không chỉ không mất hứng mà còn hưng phấn hơn vì mình vừa vô sỉ đùa giỡn anh.

Bất quá trêu chọc một người đàn ông trưởng thành cần phải có chừng mực, ít đi có thể không thú vị nhưng nhiều hơn lại bị tác dụng ngược.

Nghĩ tới đây Vi Tưởng liền tìm một tấm ảnh selfie đáng yêu rồi gửi đi kèm dòng chữ “ngủ ngon’’. Nhìn tin nhắn báo đã gửi đi thành công cô mới an tâm đi vào giấc ngủ.

Cô không biết Lộ Thượng trước khi đi ngủ vô tình mở máy vi tính, nhìn thấy cô gửi một đống tin nhắn cùng những biểu cảm hình động còn có tấm hình cuối cùng, anh đang uống nước liền ‘’phụt’’ một cái, phun hết nước ra ngoài.

Chương 21: Đại thúc thật khó giải quyết (5)

Editor: Tứ Phương Team.

Mấy ngày tiếp theo Hứa Trinh Trinh có gọi hai lần cho Vi Tưởng nói rằng buổi tối cô ấy không về. Trước đó mấy ngày, lúc mà Vi Tưởng biết Trinh Trinh và học đệ ở cùng nhau, cô còn yêu cầu Trinh Trinh mau cho cô gặp mặt học đệ, kết quả qua bao nhiêu ngày, không chỉ không gặp được mà bản thân cô ấy còn bị người ta tóm mất, gần đây đã hai đêm không quay về rồi.

Đúng là trọng sắc khinh bạn.

Sáng nay Vi Tưởng được nghỉ, không dễ dàng bắt được Trinh Trinh về, cô nhất định không thể dễ dàng buông tha cơ hội này. Cô trừng mắt âm u nói: “Cậu nói xem gần đây gan cậu có phải ngày càng lớn không, lại có thể học được trò đi đêm không về”.

Một Trinh Trinh trước giờ đều tuỳ tiện nay lại có thể đỏ mặt không nói lên lời, úp mở nửa ngày cuối cùng xấu hổ nói: “Xin lỗi cậu, mình sai rồi. Mấy ngày nay để cậu ở một mình, cậu nói đi muốn gì tớ mua cho cậu.”

Vi Tưởng trợn trắng mắt: “Thật hiếm đấy. Mà cậu được lắm, lại có thể tiền trảm hậu tấu như vậy, đúng là bị cậu tức chết rồi. Cậu là heo à, mới được bao lâu mà cậu đã như vậy, có phải để người ta đem cậu đi bán cậu còn thay người ta đếm tiền đúng không. Haiz thôi bỏ đi, đúng là càng nghĩ càng tức, mình cũng không quản cậu nữa, cậu yêu ai kệ cậu.”

Mặc dù lần trước cô tán thành chuyện của Trinh Trinh và học đệ, nhưng mà bạn thân của mình chưa gì đã bị người khác cướp đi, thậm chí còn sớm như vậy đã đi đêm không về, cô có loại cảm giác rèn sắt không thành thép.

Dù sao cũng rất giận, giống như bản thân trồng được một củ cải trắng ngon thì bị heo ăn mất vậy, Vi Tưởng càng nghĩ càng thấy không vui. Nhưng cô cũng lại không nghĩ đến bản thân gần đây mạnh mẽ theo đuổi Lộ Thượng, hình như so sánh với hành động của Trinh Trinh chỉ hơn chứ không kém.

Trinh Trinh lúc bình thường khá thông minh, biết được mấy ngày này có chút lạnh nhạt Vi Tưởng, liền đi qua lắc lắc cánh tay của cô làm nũng lấy lòng:

“Người ta biết sai thật rồi, cậu đừng giận mình, Tưởng Tưởng là tốt nhất mà. Cuối tuần này mình cùng cậu trải qua thế giới của hai nguời, bọn mình đi dạo phố, đi mệt rồi mình mời cậu ăn cơm có được không?”

Vi Tưởng hừ một tiếng, quay người đi không đếm xỉa đến lời nói của cô ấy.

Trinh Trinh nhất thời có chút suốt ruột, hấp tấp nói: “Nếu không mình kêu anh ấy mời chúng ta ăn cơm, rồi đưa cậu đến gặp mặt, cậu xem giúp mình anh ấy là người như thế nào.”

Vi Tưởng mặt vẫn khó chịu như cũ, giọng điệu không tốt nói: “Còn có ích không, cậu cũng bị người ta ăn sạch rồi, không phải các cậu sống cùng nhau sao, hiện tại mình đi xem thì còn có tác dụng gì.”

“Cũng…. cũng không phải như cậu nghĩ, bọn mình không hề có phát sinh…cái gì đó.” Mặt Trinh Trinh bắt đầu nóng lên.

Thấy điều cô ấy nói không phải là giả, Vi Tưởng mặt lạnh mới chuyển tốt một chút, nhưng vẫn miễn cưỡng nói: “Ai biết được cậu trọng sắc khinh bạn như vậy, chuyện cậu nói lúc nãy còn tính hay không.”

“Đương nhiên vẫn tính, mình cũng không có nói dối. Cuối tuần chúng ta đi dạo phố, xong bảo anh ấy đến mời ăn cơm.”

Vi Tưởng mím môi ngầm đồng ý, qua được một lúc chợt nghĩ ra chuyện của Lâm Duyệt lần trước liền quay đầu nói với Trinh Trinh: “Cậu còn nhớ bạn của mình không, người mà lần trước đến nhà mình ăn cơm ý.”

“Nhớ, chính là cái người giả làm bạn trai của cậu đúng không, làm sao?”

“Đúng vậy, chính là anh ấy. Nói cho cậu biết, người ta có hỏi mình về cậu, vốn là tính nếu như cậu và học đệ không có hi vọng liền làm mối cho hai người, nhưng xem ra mình nghĩ nhiều rồi. Anh ấy quá đáng thương đi, còn chưa bắt đầu đã kết thúc, thật là không nhẫn tâm đả kích anh ấy”

Trinh Trinh nhất thời cũng có chút kinh ngạc: “Không phải chứ, thật sự có chuyện này.”

“Mình trông giống người sẽ đem loại chuyện này ra đùa sao?” Vi Tưởng trợn tròn mắt với Trinh Trinh ở bên kia sô pha.

“Nếu đúng thật như vậy, cậu cũng đừng khó xử mà trực tiếp nói cho anh ấy tình hình của mình để anh ấy sớm từ bỏ tư tưởng ấy.”

Vi Tưởng gật đầu nói: “Mình biết phải làm thế nào rồi.” Nói xong cô liền đứng dậy đi vào bếp rửa hoa quả.

Sau khi quay lại Vi Tưởng bỗng nhiên nhớ đến Lộ Thượng, không biết lúc này anh lúc này đang làm gì, đã ăn cơm hay chưa. Nhất là nghĩ đến chuyện lần trước Lộ Tử Việt có gọi điện thoại muốn đi xem phim, nhưng đã qua mấy ngày rồi cô vẫn không thấy Lộ Thượng có bất cứ biểu tình gì, Vi Tưởng quyết định không ngồi yên mà chủ động ra quân.

Đầu tiên cô gửi tin nhắn cho Lộ Thượng tính hỏi thăm một chút, lần trước lưu tên của anh là “Đại thúc nhà tôi”.

Mở ra “Đại thúc nhà tôi”, cô nhanh tay đánh 1 dòng:

“Đang làm gì vậy”

Hai phút sau bên đó vẫn không có động tĩnh, cô lại gửi nhãn dán maruko ánh mắt ngơ ngác, trong ảnh còn có mấy chữ to “Chồng ơi anh đi đâu đấy”.

Đợi qua một lúc, Vi Tưởng lại gửi thêm nhán dãn khác, trong ảnh maruko nước mắt lưng trong gọi: “Chồng ơi, anh không cần bảo bảo nữa sao”Sau đó cô cầm điện thoại chơi cả nửa ngày mà vẫn như cũ không có dấu hiệu trả lời nào, Vi Tưởng quyết tâm dùng sắc dụ dỗ.

Cô gửi cho Lộ Thượng biểu tình như thế này, trong ảnh có một người phụ nữ mở rộng cổ áo lộ ra hai quả đào nhỏ trước ngực, bên trên có câu: “Anh có biết không, em không phải là loại phụ nữ dễ dãi!”

Càng được nước lấn tới, cô lại mặt dày gửi thêm một nhãn dán “Thực ra anh có thể thử một chút, chúng ta đến con cũng có rồi mà.”

Quả nhiên không ngoài dự kiến, vừa gửi xong liền lập tức thấy “Đại thúc nhà tôi” hiện tại đang nhập. Oa, quá kích động đi, xem ra chiêu này vẫn dùng được.

Đại thúc nhà tôi: “Cô chưa uống thuốc à”

Vi Tưởng nhìn xong cười trộm một lúc mới bắt đầu trả lời.

“Chú Lộ, anh cuối cùng cũng trả lời tôi rồi, người ta đợi anh rõ là lâu.”

Đại thúc nhà tôi: “Tôi đề nghị cô đi bệnh viện kiểm tra.”

Vi Tưởng xinh đẹp không vướng bụi: “o(□)o, tôi không có bệnh, đi bệnh viện làm gì. Tôi chỉ bỗng nhiên muốn nói chuyện cùng anh, giáo sư Lộ anh đang làm gì đấy?”

Một phút trôi qua vẫn không nhận được trả lời, cô tiếp tục gửi: “Tôi đang xem “Hoan lạc hỷ kịch nhân”, anh có xem tiết mục này không. Ha ha, đội của Tống Tiểu Bảo buồn cười quá, tôi thích nhất là Văn Tùng, anh ấy đúng là vừa nương vừa tiện, cười chết tôi mất.”

Cô tạo chuyện nói nhiệt tình, may mà không phải đàn gảy tai trâu, ngay say đó liền nhận được câu trả lời.

“Không xem, nhưng mà tiết mục này ngược lại hợp với phong cách của cô.”

Anh ấy rõ ràng đang ám chỉ bản thân cô là phong cách trẻ con, thật đáng ghét. Vi Tưởng chề môi tức giận.

“Tôi đây là dí dỏm hài hước, đâu giống anh hoàn toàn là đại thúc mặt đơ nhàm chán.”

“Cô nói rất đúng, rõ ràng biết là vậy mà cô còn làm mấy chuyện không có ý nghĩa? Tôi sớm đã nói chúng ta không thích hợp, không phải là người cùng một thế giới.”

Vi Tưởng xinh đẹp không vướng bụi: “Nhưng mà bảo bảo thích anh.”
Sau đó liền không có sau đó, người kia phớt lờ cô, không trả lời cô nữa. Xem ra cô làm quá mức rồi.

Vi Tưởng không dám nói loạn nữa mà chân chó nói: “Giáo sư Lộ, tôi sai rồi, để tôi bồi thường cho anh”

Lộ Thượng đúng là bị Vi Tưởng mặt dày đánh bại, anh im lặng gửi một dòng ký hiệu “…..” Sau đó thả điện thoại xuống bắt đầu xem báo cáo hội nghị, cũng không còn thời gian rảnh tiếp tục bồi cô ấy nói chuyện nữa.

Vi Tưởng thấy Lộ Thượng gửi qua như vậy liền cười vui vẻ, cô lại to gan trêu ghẹo anh ở đầu bên kia: “Anh xấu hổ à.”

Vừa gửi đi, cô lại không có ý tốt gửi thêm: “Không bằng anh xem xét tôi đi, giáo sư Lộ.”

Đương nhiên kèm theo là mấy tấm hình biểu tình nữ lưu manh liên tiếp oanh tạc.

Làm xong mấy chuyện này Vi Tưởng vô cùng kích động. Ha ha, giống như nhìn được dáng vẻ Lộ Thượng ở bên kia bị mình trêu ghẹo đến thổ huyết, đỏ mặt. Nhưng mà quá nửa tiếng qua rồi cũng không thấy người bên kia trả lời. Thế là sau khi do dự một lúc cô lấy dũng khí gọi điện thoại cho Lộ Thượng, dù sao thì bản thân cũng có việc quan trọng muốn nói.

Bên này, mặc dù điện thoại liên tiếp nhận được mấy tin nhắn, Lộ Thượng cũng không xem, nên làm gì thì làm cái ấy. Bất qua sau hai mươi phút, ánh mắt của anh vẫn như cũ quẩn quanh ở mấy dòng đầu. Cuối cùng anh bỏ báo cáo xuống, thở dài, cầm điện thoại lên mở ra liền thấy được mấy tin nhắn và mấy hình ảnh chết người không đền mạng cô ấy gửi.

Vừa nhìn thấy đầu liền đau. Đúng lúc này, điện thoại reo.

Thấy là điện thoại của Vi Tưởng, Lộ Thượng không chút do dự trực tiếp bắt máy, chỉ là không nhẫn nại đề cao âm thanh: “Cô có thấy phiền hay không, rốt cuộc cô muốn làm gì?”

Lộ Thượng rống to 1 câu, nhất thời quên mất bản thân vẫn đang ở phòng nghiên cứu.

Sinh viên nghe thấy tiếng của anh tức khắc kinh ngạc, sau đó đồng loạt dựng thẳng tai, quay đầu hiếu kỳ nhìn qua.

Đây rốt cuộc là tình huống gì.

Lộ Thượng bỗng nhiên phát hiện ánh mắt bát quái của bọn họ, phẫn nộ nhìn cái đám không có mắt này, sau đó cầm điện thoại đi ra ngoài.

Đám sinh viên nhìn nhau, cậu nhìn tôi tôi nhìn cậu, đều bắt đầu thì thầm bát quái…

“Cô thật sự rất nhàm chán à?”

Cách một điện thoại, Vi Tưởng cũng có thể cảm giác được đối diện có 1 núi lửa nhỏ đang phun trào. Tức khắc ngữ khí của cô trở nên nhỏ nhẹ: “Anh…anh tại sao không trả lời tôi, tôi đợi anh rất lâu rồi.”

“Tôi rất bận, sau này nếu không có chuyện gì thì đừng tuỳ tiện gọi điện cho tôi, tôi không có thời gian cùng cô vô vị, cúp đây.”

Thấy anh muốn cúp điện thoại, Vi Tưởng vội vàng nói: “Đợi chút, đừng cúp máy, tôi thật sự có chuyện.”

Lộ Thượng không nhẫn nại nhíu mày, lạnh lùng nói: “Vậy cô nói đi, tôi nghe thử xem.”

Cô ấy có thể có chuyện chính đáng gì, chỉ sợ cô ấy không có việc gì làm, nhàn rỗi lấy anh ra làm niềm vui, bằng không cũng sẽ không da mặt dày như thể gửi qua một đống tin nhắn nhàm chán vô vị, tin cô ấy mới có quỷ.

Vi Tưởng lè lưỡi, một bộ chính đáng nói: “Gần đây không phải là có một bộ phim hoạt hình 3D “Tây du kí đại thánh trở về” mới chiếu sao, phản ứng rất tốt. Trẻ con nhất định càng thích xem, tối thứ bảy này tôi mời Tử Việt với anh đi xem nhé.”

Thực ra cô cũng rất kỳ vọng cùng anh đi xem phim.

“Cảm ơn ý tốt của cô, không cần đâu.” Lộ Thượng không quá cảm kích.

Lại cự tuyệt cô, Vi Tưởng nóng nảy âm thanh đề cao lên: “Anh nói thì không tính, nếu không anh để Tử Việt nghe điện thoại đi, để tôi nói bé nhất định sẽ muốn đi.”

Lộ Thượng có chút nhức đầu, cô gái này rốt cuộc có hiểu cái gì gọi là cự tuyệt không.

Chương 22: Vị đại thúc này thật kỳ lạ (1)

Editor: Tứ Phương Team.

Lộ Thượng lại không khách khí từ chối: “Không cần, cuối tuần Lộ Tử Việt không có thời gian.”

Liên tiếp bị cự tuyệt, Vi Tưởng cũng có chút ủy khuất, lúc đầu người yêu cầu không phải là Tử Việt sao?

Bình tĩnh một chút, cô tỏ vẻ điềm tĩnh nói: “Tôi biết anh không muốn, nhưng mà nói thật cho anh biết, là Tử Việt gọi điện thoại cho tôi, nhóc hi vọng chúng ta cùng nó đi xem. Nhưng là nhóc biết anh nhất định sẽ từ chối nó, cho nên mới tìm tới tôi.”

Lúc này đến lượt Lộ Thượng cạn lời, sau khi phản ứng kịp, anh ho khan che giấu sự xấu hổ của bản thân, rồi mới nhàn nhạt nói: “Thật sao, thật có việc này?”

Thấy ngữ khí của anh đã hòa hoãn xuống, Vi Tưởng thừa thắng xông lên: “Bây giờ biết cũng không muộn. Tôi đã mua vé rồi, sau bảy giờ tối tôi ngồi ở Vanda Cinemax đường Vịnh Tùng chờ hai người. Cứ như vậy, nhớ kỹ giao ước của chúng ta….” Vi Tưởng thản nhiên nói xong không cho Lộ Thượng có thời gian từ chối, vội vàng cúp điện thoại.

Điện thoại truyền đến tiếng “tút…tút…tút”, Lộ Thượng không vui nhíu mày. Người nào đồng ý quyết định của cô, cô lấy đâu ra tự tin như thế khẳng định anh sẽ đi.

Đang ảo não, vừa xoay người liền phát hiện Tiêu Mẫn Tuyết ở phía sau.

Thật ra vừa rồi Tiêu Mẫn Tuyết đi ngang qua thì thấy anh, cô chỉ muốn tiến lên chào hỏi anh một chút, nhưng trong lúc vô tình đã nghe thấy anh trả lời đầu bên kia điện thoại.

Không nghe không biết, vừa nghe đã giật mình.

Mấy ngày hôm trước liền nghe có người bát quái nói ở sân trường học nhìn thấy Lộ Thượng và một cô gái trẻ thân mật đi cùng nhau, sau đó còn thân thiết chở cô bé kia về nhà, cô còn không cho là quan trọng, những tin bát quát đó xem ra hôm nay có thể chứng minh đó là chuyện thật rồi. Đầu bên kia điện thoại là con gái mới có thể khiến anh tức giận như thế? Là cô gái hôm trước sao? Không phải là tình yêu thầy trò chứ?

Nghĩ đến điều này, Tiêu Mẫn Tuyết bắt đầu khẩn trương, trước nay chưa từng có.

Nhìn thấy Tiêu Mẫn Tuyết phía sau, Lộ Thượng nhìn về phía cô gật gật đầu.

Tiêu Mẫn Tuyết mỉm cười nói: “Lộ sư huynh, đang muốn đi đưa văn kiện, vừa vặn đi ngang qua không nghĩ tới đúng lúc anh ở bên ngoài như thế, anh còn đang bận chưa tan ca sao?”

“Sắp tan ca rồi.”

“Có chuyện đoán chừng còn muốn phiền tới Lộ sư huynh, gần đây em đang ở viết luận văn tiến sĩ của mình, hôm nào anh rảnh em có thể qua đây nhờ anh giúp em xem qua nha.”

“Có thể, đương nhiên không thành vấn đề.” Chỉ cần ở trường học giáo sư và sinh viên có vấn đề gì tìm đến anh, Lộ Thượng đều rất sẵn lòng giúp đỡ bọn họ.

Nghe được lời của Lộ Thượng, Tiêu Mẫn Tuyết tỏ ra vui vẻ nói cười, “Ha ha, cảm ơn sư huynh, thật sự cảm ơn anh. Nếu không thì chốc lát em mời anh ăn cơm được chứ?”

“Không cần khách khí như thế, anh ở lại còn có chút việc.”

“A...” Tiêu Mẫn Tuyết ngớ ra một phen, rồi mới mau chóng cười bày tỏ: “Không sao, không sao, nếu không như vậy, hôm nay anh bận, vậy hôm nào mời anh nhé, đến lúc đó sư huynh anh cũng đừng không nể mặt em nha.”

Lộ Thượng cũng không tiện từ chối lần nữa, hơi hơi gật gật đầu cũng được.

***

Buổi chiều thứ bảy, Vi Tưởng đã ăn xong cơm tối, ăn diện một phen rồi mới tới rạp chiếu phim.

Đến chỗ rạp chiếu phim, hơn bốn mươi phút nữa mới bắt đầu, cô không có việc gì liền đi mua Coca, bỏng ngô, ngồi một bên khu nghỉ ngơi ngây ngốc chờ đợi.

Còn hơn mười phút nữa mới bắt đầu nhưng không thấy bóng dáng Lộ Thượng và Tử Việt đâu, Vi Tưởng bắt đầu nhìn quanh.

Cô buông Coca trong tay ra, cầm lấy di động bắt đầu gọi cho Lộ Thượng.

“Alo, có chuyện gì sao?”  Đầu kia điện thoại truyền đến giọng trầm quen thuộc.

“Không phải nói tối nay bảy giờ tôi ngồi ở rạp chiếu phim chờ anh cùng Tử Việt sao, sắp bắt đầu rồi, hai người sao còn chưa tới.”

“Tôi nhớ rõ tôi không có đáp ứng cô.” Lộ Thượng nhàn nhạt đáp lại.

Anh căn bản không đáp ứng việc này, cô tự quyết định, quản anh làm gì?

Vi Tưởng vốn tưởng rằng lần trước cô nói đã mua vé xong, lại nói ra thời gian cùng địa điểm Lộ Thượng nhất định sẽ nể tình mà đến, không ngờ tới anh hoàn toàn không coi trọng.Nhìn thấy phim cũng sắp bắt đầu, cô tủi thân muốn khóc, nói ra những âm thanh không chút dễ chịu: “Đúng là tôi đã ở chỗ này chờ thật lâu, vé cũng mua, lại còn mua ba cốc Cola, một hộp bỏng ngô lớn.”

Cẩn thận nghe một tý sẽ nhận thấy âm thanh mang theo một ít nức nở, Lộ Thượng có chút kích động thở dài, đang chuẩn bị mở miệng liền nghe thấy Vi Tưởng nói: “Không sao hết, tôi chờ hai người, tôi xem lượt tiếp theo còn vé, chúng ta không xem lượt này còn có thể xem lượt tiếp theo.”

Nghe xong những lời này, không hiểu sao Lộ Thượng có chút tức giận, quát một câu: “Tùy cô.”

Chẳng lẽ anh không đồng ý, cô vẫn đợi một lát nữa xem thế nào, có phải cô không có cốt khí hay không.

Nhưng mà rống xong rồi, trong lòng Lộ Thượng vẫn như cũ không thấy dễ chịu, anh buồn bực cởi bỏ cúc áo sơmi trên cùng đi vòng quanh phòng tới hai vòng, cuối cùng khẽ nguyền rủa một tiếng “*” rồi mới ôm lấy con trai đang ủy khuất vì bị anh cự tuyệt, cầm lấy cái chìa khóa cùng áo khoác “Rầm” một tiếng đóng cửa, bước nhanh vào thang máy.

May mắn dọc đường đi cũng không kẹt xe, chưa đến hai mươi phút đã tới rồi.

Tiến vào đại sảnh, Lộ Thượng quét một vòng không thấy bóng dáng Vi Tưởng, đang muốn gọi điện thoại, liền nghe thấy Lộ Tử Việt bên cạnh kích động gọi to “Dì Tiểu Vi”.

Theo phương hướng anh nhìn qua, chỉ thấy Vi Tưởng đang ngồi ở một góc, một tay nâng má không nhúc nhích nhìn chằm chằm Coca đến ngẩn người.

Đúng là người phụ nữ ngốc!

Nghe được Lộ Tử Việt gọi, trong nháy mắt Vi Tưởng liền định thần lại. Nhìn về phía trước thấy hai bóng người quen thuộc, cả người cô như bị làm ma pháp không tự chủ được suy nghĩ miệng cong cong nở nụ cười.

“Hai người cuối cùng cũng đến rồi, mới bắt đầu chưa tới 20 phút, bây giờ chúng ta nhanh vào thôi, thời gian vẫn còn kịp.”

Nói xong Vi Tưởng liền cầm Coca, ôm bỏng ngô dẫn bọn họ vào phòng.

Lộ Thượng lạnh lùng nhìn cô một cái: “Nếu như chúng tôi không đến, cô muốn vẫn chờ đợi sao?”

“Tôi biết anh nhất định sẽ đến.” Vi Tưởng ra vẻ thoải mái nói, sau đó ra hiệu Lộ Thượng nhanh lên.

Lộ Thượng cũng không nói thêm gì nữa, kéo con trai đi về phía trước.

Phim đã bắt đầu một hồi lâu, giờ phút này bên trong ánh sáng hơi tối. Đi tới đi lui, nửa đường Vi Tưởng thiếu chút nữa bị bậc thang làm cho trượt chân, Lộ Thượng nhanh tay nhanh mắt đỡ cô lại, rồi mới nhẹ nhàng đỡ eo cô tiếp tục đi vì cô dẫn đường, tránh cho cô vô ý té ngã.

Biết anh vì ngừa mình té ngã nên vô thức làm động tác như vậy, nhưng Vi Tưởng vẫn không tiền đồ đỏ mặt.
Thật vất vả mới ngồi vào được chiếc ghế thuộc về bọn họ, Vi Tưởng rốt cục thở phào nhẹ nhõm.

Kế tiếp ba người rất nhanh bị phim đặc sắc thu hút.

...

Tiểu Tử Việt càng xem càng mê mẩn, Đại Thánh trở về trong tích tắc, Vi Tưởng đang cầm lấy Coca muốn uống, quá say mê Tử Việt lại bị hình ảnh đánh nhau khiến cho giật mình hoảng sợ, sợ hãi nhào vào lòng Vi Tưởng, vì thế Coca trong tay cô nháy mắt liền đổ toàn bộ vào ngực.

“A...” Vi Tưởng nhịn không được kêu sợ hãi một tiếng, nhìn thấy người xem dãy trước đều quay đầu nhìn, cô xấu hổ che miệng, nhưng nhất thời ngây ngốc vì không biết phải làm gì bây giờ.

Lộ Thượng cũng là cả kinh, hắn vội vã xoay người hỏi: “Có việc gì vậy?”

“Toàn bộ Coca đổ hết trước ngực rồi.” Vi Tưởng suýt khóc.

Nhìn tư thế của con trai, Lộ Thượng rất nhanh hiểu được đã xảy ra chuyện gì, nhìn thấy bộ dáng chật vật của Vi Tưởng, anh vội vàng đưa khăn tay mang bên mình, vươn cánh tay lau cho cô.

Ánh sáng trong rạp chiếu phim rất âm u, anh luống cuống tay chân lúc không cẩn thận đụng phải nơi mềm mại, cảm giác mềm mại kéo dài khiến anh như bị điện giật lập tức rút tay lại, ngượng ngùng nhưng vẫn tiếp tục động tác trong tay.

Bị Lộ Thượng đụng trúng ngực, trong tức khắc khuôn mặt của Vi Tưởng nóng bừng lên, chỉ có thể xấu hổ nhỏ giọng nói: “Hay là để tôi tự lau cho.”

Lộ Thượng không được tự nhiên ho khan một tiếng, rồi mới tỏ vẻ bình tĩnh cầm khăn tay đưa cho Vi Tưởng.

Diện tích ẩm ướt rất lớn, khăn tay rất nhanh liền bị thấm, Lộ Thượng lại đúng lúc đưa qua một chiếc khăn khác.

Chờ lau xong, anh liếc mắt nhìn Vi Tưởng một cái lo lắng nói: “Có được không, nếu không chúng ta về trước, cô về tắm rửa, hôm nào đó có thể tiếp tục xem lại bộ phim này.”

“Nhưng mà không dễ đồng ý với Tử Việt.” Vi Tưởng có phần do dự, dù sao đồng ý với bé con đến xem phim này, nếu như giữa chừng rời khỏi, nhóc sẽ rất thất vọng.

Lộ Tử Việt biết mình đã gây họa, đặc biệt nhu thuận, hiểu biết nói: “Dì tiểu Vi, con cũng mệt rồi không muốn xem nữa, chúng ta đi thôi.”

Vi Tưởng suy nghĩ một chút rồi mới nhẹ nhàng gật đầu nói: “Được, chúng ta sẽ không xem nữa, đi thôi.” Mặc dù nước Coca đã được lau khô, nhưng phía trước áo vẫn còn ẩm ướt, dính trên người thật sự là khiến cho toàn thân cô khó chịu nói không nên lời.

Sau khi nói xong Vi Tưởng giữ chặt tay Tử Việt  đứng lên theo Lộ Thượng ra ngoài.

Rời khỏi rạp chiếu phim, ánh sáng chợt thay đổi, Lộ Thượng vừa quay đầu lại liền giật mình.

Hôm nay Vi Tưởng mặc một chiếc áo trắng  viền cánh sen ngắn tay, giờ phút này bởi vì bị diện tích ướt lớn đang gắt gao dán trước ngực cô, bên trong là áo ngực màu hồng phấn thêu hoa văn tinh tế, có thể thấy được rõ ràng.

Máu nóng sôi sục trước hình ảnh như vậy, Lộ Thượng chỉ cảm thấy đầu óc như muốn bùng nổ, cổ họng có chút khô khốc.

Sau giây phút ngớ ra, tầm mắt anh không được tự nhiên nhìn sang phía khác. Vào lúc này, đằng trước có một nam nhân viên đang đi về phía này, vừa đi vừa nhìn với ánh mắt tò mò. Lộ Thượng nhanh tay nhanh mắt cởi áo khoác của mình choàng lên người Vi Tưởng, che khuất cảnh sắc khiến người ta mơ mộng.

Bị anh khoác áo lên, Vi Tưởng mới bất tri bất giác phát hiện khi ra ngoài ánh sáng sẽ bị nhìn thấy toàn bộ, cô đỏ mặt vội vàng nắm chặt áo khoác.

Mặc dù bình thường da mặt cô có vẻ dày, lúc tức giận có thể nói những lời thô tục thậm chí thường xuyên lên Wechat nhắn tin trêu chọc anh, thế nhưng cô không thể cỡi mở đến mức để hở ngực lộ lưng thế này. Hôm nay thật đúng là một trường hợp xấu hổ, Vi Tưởng âm thầm bực bội, lần này không còn mặt mũi nhìn người ta nữa rồi.

Xấu hổ không dám ngẩng đầu nhìn Lộ Thượng, cô chỉ có thể cúi đầu nhắm mắt theo đuôi đi theo bóng Lộ Thượng phía trước.

“Sao không nhìn đường?”

Nghe thấy âm thanh trên đỉnh đầu, Vi Tưởng dừng bước, không biết vì sao anh xoay người lại, thiếu chút nữa đụng vào người anh.

Vi Tưởng sờ sờ cái mũi, chỉ có thể ngượng ngùng nói: “Thật ngại, tôi không chú ý.”

“Lên xe đi, tôi đưa cô về trước.”

Chương 23: Vị đại thúc này thật kì lạ (2)

Editor: Tứ Phương Team.

Từ nhà cô đến rạp chiếu phim không xa nên rất nhanh đã đến nơi.

Xe dừng lại, cô vừa định mở cửa sau để xuống thì thằng bé cũng nhanh chân chạy xuống theo cô, Vi Tưởng liền cuối xuống ôm cậu bé hôn lên mặt cậu mấy cái mới thỏa mãn nói: “Hôm nay không thể xem hết phim cùng Tử Việt được, lần sau gặp lại dì Tiểu Vi lại mời con đi xem phim nữa nhé?”

Tử Việt nhanh chóng gật gật cái đầu nhỏ tỏ vẻ đồng ý, Vi Tưởng liền buông cậu bé ra đứng thẳng người nói tạm biệt với Lộ Thượng: “Cám ơn anh đã đưa tôi về nhé.”

“Việc nên làm.” Thói quen kiệm chữ như vàng của anh lại bộc phát.

Vi Tưởng thấy vậy liền bĩu môi trả lời anh: “Được rồi, tôi lên trước đây, hẹn gặp lại.”

Thằng bé Tử Việt bên cạnh vẫn nắm tay cô không buông, vẻ mặt ngây thơ chờ mong hỏi: “Dì ơi, con có thể lên nhà dì chơi một lúc được không?”

Vi Tưởng đương nhiên đồng ý, cô còn rất vui vẻ muốn đồng ý lại nghe giọng nói lạnh lùng của Lộ Thượng: “Đừng chiều thằng bé, cô nhanh lên nhà thay đồ đi, chúng tôi về ngay đây.”

Tử Việt cực kì không vui mà quay đầu lên xe, ánh mắt ai oán của cậu bé thẳng tắp nhìn Lộ Thượng, bị anh lớn tiếng mắng: “Còn không mau lên xe, về nhà ba sẽ tính sổ với con sau.” Nói xong, anh quay lại gật đầu nhẹ chào tạm biệt Vi Tưởng rồi nhanh chóng lái xe đi.

Thấy xe đã đi xa, Vi Tưởng định xoay người lên lầu, chưa đi được mấy bước cô mới nhận ra áo khoác của Lộ Thượng vẫn còn trên vai mình, xem ra lần sau gặp rồi trả lại cho anh vậy. Được rồi, thật ra như vậy cũng tốt, hai người có thể nhiều hơn một cơ hội gặp mặt.

Hôm sau, Vi Tưởng cùng Trinh Trinh đều dậy muộn hơn ngày thường, khi hai người rời giường mặt trời đã lên rất cao rồi.

Trời hôm nay thật tốt, theo như hứa hẹn ban đầu, hai cô định một hồi sẽ đi dạo phố. Vi Tưởng vừa rửa mặt thay quần áo xong thì Trinh Trinh đã sẵn sàng mà đứng chờ cô ở bên ngoài. Thấy cô ấy chuẩn bị chớp nhoáng cô cũng không còn gì để nói, cô nàng này quả thật quá tùy tiện rồi. Hôm nay không phải hẹn gặp mặt đàn em khóa dưới sao, cũng không lo chuẩn bị cho tươm tất hơn một chút, cô thật hết nói mà.

Là một học bá ngành kỹ thuật, Vi Tưởng có thể lí giải vì sao Trinh Trinh lại ăn mặc bình dân đến thế, nhưng dù sao hiện giờ cô ấy cũng đang yêu, có phải nên nhanh chóng thay đổi thẩm mĩ một phen không.

Thở dài, cô cau mày trêu ghẹo: “Tiểu Trinh Trinh này, cậu thường xuyên ra ngoài với bộ dạng tùy tiện này sao, hôm nay không có giờ lên lớp hay cuộc hẹn nào sao?”

Trinh Trinh bộ dạng không quan tâm đáp: “Không sao, đây là thói quen của mình, cảm giác như vậy rất tốt.”

“Thật không nên nha, cậu phải nhanh chóng thay đổi thôi, cậu nên nhìn cậu xem, hiện giờ đã là người có tình yêu sao một chút ý thức cũng không có vậy chứ. Lại nói hôm nay không phải cậu hẹn gặp bạn trai sao, có thể cho cậu ta một trận bất ngờ đó.”

“Vậy.. nếu không mình đi thay bộ khác nhé, cậu xem giúp mình được không?”

Thử được vài bộ, thậm chí có thể thử hết cả tủ quần áo Vi Tưởng cũng không tìm thấy bộ nào làm nổi bật dáng vẻ của cô nàng Trinh Trinh này.

Không phải các cô bé ở tuổi này đều học cách chưng diện rồi hay sao, còn rất có gu thẩm mĩ sao, giờ đến cô bé này liền thay đổi rồi, tất cả đều chỉ có quần jeas và áo T-shirt. Thật sự cô phục cô bé này rồi.

“Thôi liền chọn bộ này đi, cậu cũng không có nhiều váy, hôm nay đi dạo phố mình sẽ giúp cậu chọn vài bộ, làm sao cả ngày đều mặc những thứ kia chứ, thật uổng phí dáng người này mà, chậc!”

Trinh Trinh lè lưỡi: “Mình biết rồi mà”. Hai người ra cửa liền đi thẳng đến những cửa hàng gần đường đi bộ.

Đi đến cửa hàng thứ hai, Vi Tưởng liền nhìn trúng bộ đồ vô cùng phù hợp với dáng người nhỏ nhắn nhưng đường cong cơ thể thì vô cùng chuẩn của Trinh Trinh. Cô nhất quyết bảo cô ấy phải thử bộ đồ này, chờ cô ấy thay xong đứng trước gương lại nghe cô do dự nói: “Nhìn được không, có cảm giác quá nổi bật, không thích hợp với tôi.”

Vi Tưởng nhìn tới lui vài vòng mới hài lòng gật đầu: “Không không, rất hợp mà, vì ngày thường cô không quen mặc những loại trang phục này nên mới nhìn không quen, không thể cứ ra đường là quần jeans áo T-shirt. Cái này trông rất hợp với dáng vẻ trong sáng thanh thuần của tuổi cậu, cậu nên thay đổi một chút cách ăn mặc của mình mà mặc thử xem, thật sự rất xinh đẹp, tin tưởng ánh mắt của mình chứ.”

Rốt cuộc Trinh Trinh vẫn bị Vi Tưởng thuyết phục, nhìn trong gương thật sự thấy cô ấy nói đúng liền quyết định mua nó.

Sau đó hai người còn đi dạo thêm mấy cửa tiệm, Tưởng Vi chọn cho Trinh Trinh một kiện váy trễ vai màu đen gợi cảm: “Cậu thử kiện váy này xem, nhất định rất đẹp.”

Trinh Trinh nhìn theo hướng tay cô chỉ, liền tặc lưỡi: “Cậu không nói nhầm chứ, bộ này, thật sự quá không thích hợp rồi, váy thì ngắn mà bên trên còn lộ vai, vẫn là  không được đâu.”

Vi Tưởng kiên quyết bảo cô bán hàng lấy số đo thích hợp rồi đẩy Trinh Trinh vào phòng thay đồ: “Mau đi thử xem, thử xong rồi lại quyết định cũng không muộn.” Trinh Trinh không thể từ chối chỉ có thể bị Vi Tưởng đẩy vào phòng thay đồ.
Chờ cô thay xong, vừa bước ra Vi Tưởng đã há hốc mồm nhìn, đây là Hứa Trinh Trinh mà cô biết sao, mới nhìn còn tưởng rằng cô người mẫu nào trên mạng cơ đấy.

Chậc chậc, kiện váy này thiết kế phía dưới tùng váy xòe rộng làm nổi bật đôi chân dài mảnh khảnh của Trinh Trinh, phía trên vai áo trễ làm lộ xương quai xanh gợi cảm, kiện váy này đúng là làm lộ hết vẻ đẹp bấy lâu nay bị Hứa Trinh Trinh che dấu mà.

Quả nhiên Trinh Trinh khoác lên người bộ váy này thì từ thiên thần trở thành ác quỷ khiến người khác phải sa đọa, ánh mắt cô quả thật không sai mà.

“Thật sự quá đẹp, đẹp đến nỗi khiến mình phải ghen tị rồi. Mình có nên suy nghĩ lại không, sau này kết hôn sẽ không để cậu ấy làm phụ dâu, đẹp như vậy đẹp hết phần cô dâu là cô luôn thì sao.” Một bên kích động một bên tự mình lẩm bẩm một mình.

“Có chuyện gì vậy.” Trinh Trinh lôi kéo vai áo buồn cười nói: “Cậu xem này, thật sự rất lộ liễu, mình mặc như vậy cảm thấy cực kì xấu hổ.”

“Nào có, cái này gọi là gợi cảm cậu biết không, dáng người của cậu mặc cái này mới phô bày được ưu điểm. Huống hồ cũng không quá lộ liễu, hiện tại kiểu này đang thịnh hành, cậu không ra đường thường xuyên nên không thấy bây gờ người ta còn mặc lộ lưng hở rốn hay lộ cả ngực luôn sao?”

Vi Tưởng một bên khai sáng cho Trinh Trinh một bên đem mái tóc buộc đuôi ngựa của cô ấy xõa tung ra, trong nháy mắt mai tóc mềm mại đổ xòa lên bờ vai mảnh khảnh của Trinh Trinh, như vậy liền tốt, che đi được phần nào còn khiến cô tang thêm phần thục nữ. Nghe lời mình, bộ này thật sự rất thích hợp với cậu, phải mua nó ngay.’’

Trinh Trinh lại soi gương một lúc, phát hiện xõa tóc ra nhìn nhu hòa hơn rất nhiều, vừa rồi bờ vai con lộ ra như thế vậy mà giờ đã kín hơn rất nhiều lại kết hợp với làn da non mịn cùng xương quai xanh quyến rũ thêm phần mĩ vị hơn. Lúc này cô mới thỏa mãn gật đầu: “Được, vậy thì nghe lời cậu, nhưng khi mặc mình sẽ luôn xõa tóc như vậy nhé. Cậu có muốn mặc thử bộ này không, nếu đẹp chúng ta cùng mua.”

Vi Tưởng đắn đo một phen cười đáp: “Được rồi, mình sẽ thử màu hồng nhạt, nếu hợp chúng ta sẽ cùng nhau mặc đồ đôi.”

Không ngờ Vi Tưởng cũng rất hợp với bộ đồ này, khác với cái màu đen của Hứa Trinh Trinh, màu hồng nhạt giúp cô thêm một phần yên tĩnh tao nhã, cũng rất phù hợp với cô.

Trinh Trinh cũng không ngớt lời khen ngợi cô mặc trông rất đẹp, Vi Tưởng liền quyết định mua cùng cô ấy. Nếu đẹp, hôm nào đi gặp Lộ Thượng cô sẽ mặc nó, nói không chừng cô sẽ mê hoặc được anh ta, hắc hắc.”

Nghĩ thôi cô đã vô cùng mong đợi…..

Dạo xong một lượt hai người đã hơi mệt, giờ mà ăn trưa thì còn quá sớm, suy nghĩ một lúc hai cô quyết định tìm một quán café ngồi.

Vừa ngồi nghỉ mệt vừa uống café Vi Tưởng không nhịn được hỏi Trinh Trinh: “Cậu và em trai khóa dưới gặp nhau lúc nào vậy, rốt cuộc là thần thánh phương nào mà khiến một học bá như cậu phải thần hồn điên đảo vì cậu ta thế?”

“Thần hồn điên đảo cái gì chứ, mình vừa nói với cậu ấy là chúng ta đang ở quán café để cho cậu ấy có thời gian tìm trước quán ăn trưa nào đó đợi chúng ta qua, dù sao bây giờ cũng chưa đến giờ cơm, không gấp.”

“Thật không? Mà mình còn chưa biết tên cậu ta, cậu vẫn chưa nói cho mình biết.”
Nói đến em trai khóa dưới, Trinh Trinh không nén được tâm tình vui sướng: “Cậu ấy tên Ngô Dật.”

“Tên thật có phong cách nghệ sĩ, không phải là chàng trai lãng mạn si tình chứ?” Nếu là một chàng trai lãng mạn cô ấy sẽ không quá thẹn thùng đó chứ?

Trinh Trinh cũng ngượng ngùng giải thích: “Cậu cũng đừng để bị tên của cậu ấy gây hiểu lầm, cậu ta cũng không có máu nghệ sĩ gì đâu, quen biết lâu như vậy mới phát hiện cậu ta là một người thần kinh thô rất biết nghe lời mẹ, mẹ cậu ấy là một giáo sưu văn học, vì thế nói cái gì đúng cậu ấy liền nghe hết.”

“Wow, đúng chúng dòng dõi thư hương rồi.”

Trinh Trinh bĩu môi: “Mình nghĩ Hoàn Khố Đệ còn tạm được.”

Nghe cô nói như thế, Vi Tưởng lại càng vui vẻ: “Người yêu trong mắt đều hóa Tây Thi nha, sao cậu lại đi chê bai người ta rồi?”

“Đúng vậy, tình nhân trong mắt luôn là Tây Thi mà, mình ăn ngay nói thật thôi, cũng chưa nói cái gì sai sự thật, trừ bỏ ngẫu nhiên xuất hiện chí hướng hơi lớn thôi.”

Vi Tưởng đảo cặp mắt trắng dã: “Chao ôi, đại tỷ của tôi, cậu thật có thể nghĩ như vậy được sao?”

Mới vừa nói xong Vi Tưởng vô tình liếc mắt ra phía cửa liền sửng sốt: “Mau nhìn xem, người kia đẹp trai quá phải không, không thể nào sao anh ta lại đặc biệt nhìn tôi chằn chằm thế, chắc là nhìn trúng tôi rồi phải không, đây khôn phải là nằm mơ chứ?”

Vi Tưởng gặp mấy anh chàng đẹp trai đặc biệt bộ dạng say đắm như thế Trinh Trinh cô đã nhìn mãi thành quen. Nhìn theo tầm mắt cô ấy, cô chầm chậm quay đầu lại, chỉ liếc mắt một cái cô đã vui vẻ, sau đó nắm lấy Tưởng Vi: “Tỉnh lại đi, đừng có suy nghĩ nhiều, cậu ấy đang nhìn mình.” Ngữ khí cực kì khẳng định.

“Không phải đâu, câu ta đang đi về phía chúng ta kìa.”

Trinh Trinh bất lực trừng mắt: “Cậu ấy là Ngô Dật.”

“A…..” Tưởng Vi sửng sốt một hồi mới giận dữ đỏ mặt: “Sao cậu không nói sớm, hại mình thật mất mặt.”

Vừa dứt lời, Ngô Dật bước vào một thân cao ngất, dáng thẳng như tùng trúc.

“Này.. thất soái nha, tôi thật muốn phạm tội.” Nói xong hai mắt Vi Tưởng long lanh phát sáng như cái đèn pha.

Vừa nghe Vi Tưởng nói xong Trinh Trinh liền nổi giận với Ngô Dật: “Bộ dạng đẹp như thế để làm gì chứ?”

“Vừa đến gặp mắt hai người sao lại bộ dạng không chào đón vậy chứ?” Nhìn bộ dạng Trinh Trinh Ngô Dật ngơ ngác hỏi.

Cô không ngờ anh lại nghe được, liền nhịn không được mất tự nhiên. Vừa nhìn sang liền thấy anh không thành thật mà kề sát tai cô hỏi nhỏ: “Hôm nay có nhớ anh không?”

Trinh Trinh đỏ mặt thẹn thùng làm bộ không nghe lời anh nói, không dám để ý đến anh.

Vi Tưởng ngồi bên cạnh thấy vậy không nhịn được lên tiếng: “Không cần khách sáo như vậy đâu, bạn của Trinh Trinh cũng là bạn của tôi.”

Vi Tưởng cười cười, lòng dạ của anh chàng này cũng rộng lượng đến thú vị rồi, nhân phẩm chắc cũng không tệ. Bưng tách café uống một ngụm rồi nhìn anh ta cười hề hề nói: “Ngô Dật, thật ra Trinh Trinh rất dễ mềm lòng lại hay thẹn thùng, tính tình rất tốt, tôi yên tâm giao cô ấy cho cậu rồi.”

Nghe xong lời Vi Tưởng nói mắt Trinh Trinh đã hồng hồng rồi lại ngượng đến hai má đỏ bừng. Ngô Dật thấy vậy càng thêm yêu cái biểu cảm này của cô, một bên vỗ lên bờ vai manh mai kia mà trấn an một bên trả lời Vi Tưởng: “Tôi rất hiểu cô ấy, cũng yêu cô ấy rất nhiều, nhất định sẽ trân trọng cô gái này.”

Nghe anh ta nói thế Vi Tưởng rất vui mừng, cô biết bạn thân mình sẽ không có nhìn nhầm người mà, đây đúng là tình yêu đích thực rồi, cô cũng thật vui mừng cho cô ấy.

Bây giờ chuyện của cô ấy và đàn em khóa dưới này cô triệt để yên tâm rồi.

Thời gian cũng không còn sớm, Ngô Dật đề nghị hai người đi cùng anh ta đến nhà hàng cơm trưa bên kia đường. Chưa đi được mấy bước cô liền thấy một người đang bước vào cửa, Vi Tưởng chợt ngẩn người, sắc mặt không tốt, tâm tình vui sướng nãy giờ liền giảm không phanh…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau