VỊ ĐẠI THÚC NÀY KHÔNG DỄ THEO ĐUỔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vị đại thúc này không dễ theo đuổi - Chương 16 - Chương 20

Chương 14: Vị đại thúc này thật đáng ghét(3)

Editor: Tứ Phương Team.

Sau lần Lộ Thượng đưa Vi Tưởng về, dạo gần đây hai người đều không gặp nhau. Nhưng điều anh phiền não chính là Lộ Tử Việt mấy ngày này cứ ghé vào lỗ tai anh nhắc đến Vi Tưởng, còn nói với anh: “Ba ba, con rất nhớ dì tiểu Vi. Con muốn đi vườn bách thú chơi, ba có thể đưa con và dì tiểu Vi đi được không?”

Đương nhiên nội tâm anh cự tuyệt rồi, làm phiền người khác dù sao cũng không tốt lắm, đặc biệt còn là một cô gái độc thân, huống chi lần trước mình còn chế giễu người ta chưa phát triển, chọc tức tiểu cô nương không ít.

Cuối cùng quả thực không chịu nổi con trai vì việc này mà mỗi ngày tới phiền anh, mặt khác anh cũng không đành lòng cự tuyệt tấm lòng của nhóc con, đành phải gật đầu đồng ý.

Nhưng đừng hy vọng anh gọi điện thoại cho cô gái kia.

Nhìn khuôn mặt tươi cười của Lộ Tử Việt, Lộ Thượng đen mặt không nói được một lời liền ném điện thoại cho con trai, bản thân thì miễn cưỡng nằm trên ghế sofa nhắm mắt nghỉ ngơi.

Người bạn nhỏ vô cùng kích động, cậu nhận lấy rồi lập tức kéo đến số điện thoại Vi Tưởng. Sau khi gọi được, cậu phấn khởi nói: “Dì tiểu Vi, Tử Việt nhớ dì lắm, dì có nhớ con không?”

Thật đúng là ban ngày nghĩ đến đêm liền nằm mơ. Tối hôm qua Vi Tưởng vừa mơ thấy mình cùng Lộ Thượng tản bộ, không nghĩ tới ban ngày liền thấy anh gọi điện. Mặc dù không hiểu nguyên nhân anh gọi điện, nhưng vẫn cực kỳ mong đợi nhận điện thoại.

Có điều đầu dây bên kia không phải người đó mà là bạn nhỏ Lộ Tử Việt, nghe được giọng nói ngọt ngào của Tử Việt, trong lòng Vi Tưởng nhất thời trở nên mềm mại. “Thì ra là tiểu Tử Việt, dì cũng rất nhớ con, Tử Việt gần đây có ngoan không, có nghe lời uống thuốc không?”

“Tử Việt rất ngoan, Tử Việt nghe lời ba ba cùng dì tiểu Vi nói nên rất chăm chỉ uống thuốc.”

Nghe nhóc con thông minh trả lời, Vi Tưởng cười ︰ “Ừ, Tử Việt thật sự là đứa bé ngoan, dì càng ngày càng thích con lắm.”

Nhìn con trai gọi điện thoại nói nhảm không ngừng mãi chưa vào vấn đề chính, Lộ Thượng không kiên nhẫn lấy lại điện thoại.

“Ngày mai cô có rảnh không?”

Bỗng nhiên bên kia điện thoại thay đổi giọng nói, Vi Tưởng ngoài kinh ngạc còn có chút sửng sốt, là Lộ Thượng!

Anh hỏi mình ngày mai có rảnh không, là muốn hẹn gặp cô sao, nhất thời trái tim nhỏ của cô nhịn không được đập bùm bụp, mình vừa ảo tưởng yêu đương cùng anh, sau đó anh liền hẹn gặp mình luôn, cái này quả là trời cũng muốn giúp.

“Hả, tôi có rảnh rỗi, có chuyện gì sao? ”

“Tử Việt muốn cùng cô tới vườn bách thú chơi, nếu cô rảnh thì ngày mai tôi tới đón cô được không?”

“Được, không thành vấn đề. Anh không cần đến đón tôi, tôi tự gọi xe đi cũng được.” Vi Tưởng không do dự đáp lời.

Lộ Thượng nhíu mày, chắc như đinh đóng cột nói:  “Chín giờ sáng mai tôi qua đón cô, cứ quyết định như vậy đi.” Nói xong anh liền cúp điện thoại.

Nghe âm thanh “tút…tút…tút” từ đầu bên kia, Vi Tưởng bĩu môi, người này thật sự quá bá đạo, cũng không hỏi qua ý kiến của mình. Nhưng mà nhớ lại ngày mai có thể nhìn thấy người đó, trên mặt Vi Tưởng không tự chủ liền lộ ra ý cười.

Ngày hôm sau đến thời gian đã hẹn, Vi Tưởng nhận được điện thoại của Lộ Thượng liền đi xuống lầu, cách đó không xa đã thấy xe Lộ Thượng, vừa thấy cô anh liền hạ cửa kính xuống, ý bảo Vi Tưởng lên xe.

Vi Tưởng cùng Lộ Tử Việt ngồi ở ghế sau, dọc theo đường đi bạn nhỏ Lộ Tử Việt đã vô cùng phấn khởi.

Đến vườn bách thú xuống xe rồi mua vé, bọn họ ngồi xe chuyên dụng tới xem khu vực của thú dữ trước. Bạn nhỏ Tử Việt đáng yêu lanh lợi, gặp được động vật mình biết, nhóc lại kiêu ngạo nói cho Vi Tưởng tên động vật đó. Gặp phải loại  không biết, nhóc lại làm bộ dáng hiếu kì đáng yêu, nghiêng đầu hỏi đây là con gì, đương nhiên Vi Tưởng đều kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của cậu.

Đương nhiên gặp phải thú dữ, bạn nhỏ lại sợ hãi trốn vào trong ngực cô, Vi Tưởng nhẹ nhàng vỗ lưng nhóc, một mặt lại an ủi nói không cần sợ hãi.

Nhìn hai người này thân mật khăng khít ở chung, trên mặt Lộ Thượng thoáng xuất hiện nụ cười nhạt.

Rời khỏi khu mãnh thú kế tiếp là thời gian tự do. Xuống xe, Lộ Thượng ôm lấy Tử Việt, Vi Tưởng đi theo ở bên cạnh, điều này theo con mắt người ngoài nghiễm nhiên là hình ảnh vợ chồng trẻ đưa con trai đi chơi, vì thế bọn họ nhận lấy rất nhiều ánh mắt của người khác làm Vi Tưởng có chút ngại ngùng.

Xấu hổ nhất là khi vừa xuống xe để vào vườn bách thú, cô mới phát hiện hôm nay cô và Lộ Thượng đều mặc áo phông đen sọc trắng, có điều cô mặc áo có đường sọc nhỏ còn anh mặc loại sọc lớn, nhưng vẫn giống như áo tình nhân. Mặc áo như vậy đi với nhau, Vi Tưởng hơi lúng túng lại thầm nghĩ sau này nếu như thực yêu đương, chắc có cơ hội cùng Lộ giáo sư mặc áo tình nhân chứ?

Nghĩ đến hình ảnh kia, trên mặt cô không che dấu được ý cười.

Tử Việt thích nhất là hươu cao cổ nên đi tới khu hươu cao cổ. Bạn nhỏ hi vọng được chụp ảnh chung với hươu cao cổ, không nghĩ tới bên cạnh có một dì tốt bụng nói với bọn họ: “Đứa nhỏ này quá đáng yêu, để dì giúp một nhà ba người các cháu chụp tấm ảnh chung lưu lại kỷ niệm nhé.”… Vi Tưởng có phần trợn tròn mắt, vừa định giải thích bọn họ không phải người một nhà, Lộ Thượng liền mở miệng cảm ơn dì đó, nhìn anh hoàn toàn không có ý định muốn giải thích, hơn nữa lại đem máy ảnh đưa cho dì. Thấy vậy Vi Tưởng dứt khoát mặc kệ.

Có thể chụp một tấm ảnh chung với anh, nghe qua cũng không tệ, dù sao cô vui còn không kịp nữa là.

Ngay sau đóTử Việt đứng ở chính giữa, cô cùng Lộ Thượng một người bên trái một người bên phải chụp thành tấm ảnh. Chụp xong rồi, Vi Tưởng miệng cười cười rồi mới cùng Lộ Thượng cảm tạ tấm lòng của dì kia.

Thời gian kế tiếp, Vi Tưởng khó có thể che dấu tâm tình, cô theo bạn nhỏ dạo quanh vườn bách thú, cũng cùng cậu theo dõi vài tiết mục động vật biểu diễn.

Sự hòa hợp khi ở cùng bạn nhỏ Tử Việt, thoáng cái ba người bọn họ đã cùng nhau trải qua một ngày tốt đẹp.

Từ vườn bách thú trở về, Lộ Thượng đưa bọn họ đi ăn cơm. Lúc này Lộ Tử Việt ôm bụng đói ngồi rên xe kêu: “Ba ba, con rất đói…. con muốn ăn KFC.”

“Ăn KFC cái gì, không phải ba đã từng nói con không được ăn cái kia sao?” Lộ Thượng quay đầu trừng mắt liếc con trai một cái.

Lộ Tử Việt bắt đầu bĩu môi, “Nhưng mà dì tiểu Vi cũng đã mua gà KFC cho con, đã lâu con không ăn rồi mà.”

“Người nào nói với cô cho nó ăn cái này, trẻ con ăn cái này không tốt, cô không biết sao.” Lộ Thượng nhìn Vi Tưởng qua kính chiếu hậu, hiển nhiên là bởi vì có phần mất hứng.

Vi Tưởng cảm giác bản thân vô cùng ủy khuất, rõ ràng là thấy Tử Việt khẩn cầu muốn ăn cái kia, trái tim yếu ớt không có biện pháp mới mua cho cậu nhóc. Chung quy đều là bản thân không đúng, cô đành nói: “Lần sau sẽ không mua nữa.”

Cuối cùng Lộ Thương đưa bọn họ đến một nhà hàng hầm dinh dưỡng, có lẽ vì chơi mệt một ngày nên khẩu vị của Vi Tưởng hôm nay cực kì tốt, cô cũng không để ý hình tượng như lần đầu tiên ăn cơm cùng Lộ Thượng.

Dù sao cũng bị anh cười nhạo không ít, nhiều hơn cũng chẳng sao. Vì thế, cuối cùng cô ăn vô cùng no.

Tâm tình Lộ Thượng cũng không tồi, nhìn Vi Tưởng ăn cơm ngon lành, buồn cười nhấc khóe miệng.

… Ăn xong rời khỏi, sau khi lên xe Vi Tưởng ngồi ở ghế sau nhịn không được lén nhìn chăm chú bóng lưng Lộ Thượng, người này thật khó ưa, tại sao miệng anh ta lại độc như vậy, đáng ghét như vậy, nhưng tại sao bản thân gần đây lại thường nghĩ tới anh. Nghe người khác nhắc đến anh liền không vui, thậm chí mỗi ngày đều hi vọng bản thân xuất hiện trước mặt anh.

Ai, cô thật hoài nghi mình có phải có khuynh hướng thích ngược rồi không.

Có điều người đàn ông này ngoài việc tuổi tác và đã kết hôn, anh hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn chọn chồng của cô. Trầm ổn, ưu tú, bộ dáng anh tuấn, tuổi trẻ đầy hứa hẹn anh đều có tất cả. Tuy tuổi tác có lớn một chút, nhưng lại càng chín chắn, phong độ hơn các chàng trai trẻ. Mặc dù đã từng kết hôn lại còn có một đứa con, nhưng bởi vì cô cũng cực kỳ thích Tử Việt cho nên điều này cũng không thành vấn đề gì, hoàn toàn có thể chấp nhận. Tuy nhiên lời của anh đôi khi có phần lạnh lùng, ác độc, nhưng điều này chứng minh anh không hề giả dối…
Cho nên nếu yêu đương với anh, loại cảm giác này thật không tệ. Không bằng cứ dựa theo ý tưởng lần trước của bản thân đi, hành động sớm một chút tốc chiến tốc thắng, tránh cho đêm dài lắm mộng.

Đến nhà cô, xe liền dừng lại, cậu nhóc bên cạnh sau một ngày chơi mệt đã sớm ngủ thiếp đi.

Vi Tưởng nhìn tiểu Tử Việt chảy nước miếng, cười nói với Lộ Thượng: “Hôm nay chơi rất vui, cám ơn anh đã đưa tôi trở về.” Nói xong, Vi Tưởng mở cửa xe đi ra.

“Không cần khách khí, thực ra người phải nói cảm ơn là tôi. Cô dùng thời gian một ngày cùng Tử Việt đi chơi, thật sự làm phiền rồi.”

Nói xong anh cũng xuống xe, định đưa cô đến dưới lầu.

Vi Tưởng khó thấy được bộ dáng ga lăng của anh, trong lòng lại càng khẳng định bản thân phải theo đuổi anh.

“Không cần phải nói cám ơn, tôi nói rồi là tôi thật lòng thích Tử Việt, chơi với nhóc con một ngày cũng rất vui, lúc nào tôi cũng hoan nghênh hai người tới đây làm phiền.”

Nghe cô nói như thế, trong lòng Lộ Thượng có chút xúc động, ánh mắt thâm sâu nhìn Vi Tưởng một cái, cuối cùng không ngờ lại xoa đầu cô nói: “Vậy phải cảm ơn cô rồi.”

Con người anh lạnh lùng như thế vậy mà lại xoa đầu mình, Vi Tưởng nhịn không được ngây ra.

Đúng lúc này bên cạnh truyền tới âm thanh:  “Vi Tưởng, đây chính là nguyên nhân em nói với tôi không cần đến nữa sao?”

Vi Tưởng vừa quay đầu liền trợn tròn mắt, người đang nói chính là Lương Văn Kiệt.

“Lương Văn Kiệt, sao anh lại đến đây.”

Nghe được lời của cô, Lương Văn Kiệt cười khổ một cái: “Không đến sao biết còn có chuyện này. Tôi gửi tin nhắn cho em, em cũng không trả lời. Tôi thật sự đợi không nổi nữa, gọi cho em, em lại không nghe, cũng chỉ có thể qua đây chờ dưới lầu…. Chỉ là không nghĩ tới sẽ thấy một màn như vậy, tôi thật đúng là quá ngốc.”

“Không phải…”

Vi Tưởng còn chưa nói xong, Lương Văn Kiệt liền cắt ngang lời của cô nói: “Em không cần giải thích, tôi cũng có lòng tự trọng của mình, tôi rút lui, có điều thật xin lỗi tôi không nói được lời chúc phúc hai người.”

“Điện thoại của tôi hết pin…”

“Em không cần giải thích nữa, tôi đều hiểu rõ rồi, tạm biệt em.” Nói xong Lương Văn Kiệt xoay người rời khỏi.

Thôi, vẫn là không nên giải thích bằng không thì càng tô càng đen. Dù sao mình và anh ta cũng không có khả năng, cứ để cho anh ta hiểu lầm đi, như vậy anh ta sẽ không kiên trì nữa, cuối cùng có thể buông bỏ.

“Sao không đuổi theo, giải thích cho cậu ta rõ ràng không phải tốt rồi sao?” Lộ Thượng đứng ở một bên xem xong náo nhiệt, mới mở miệng lẩm bẩm.

“Thôi.”

“Là người yêu thì nên nói rõ ràng một câu, như vậy mới có thể phát triển lâu dài.”

Nghe anh nói như thế, Vi Tưởng có phần tức giận, sao anh có thể tự cho rằng bọn họ là người yêu chứ, con mắt nào của anh thấy điều đó.

Nhìn người khác theo đuổi cô như vậy, anh lại thờ ơ không quan tâm, chẳng lẽ một chút cảm giác anh đối với cô cũng không có sao?

Vi Tưởng giận dữ trừng mắt liếc Lộ Thượng một cái.

“Lườm tôi làm gì vậy, trách tôi sao? Vẫn là không nên đùa giỡn cô gái nhỏ nóng tính nữa, nhưng cô nên giải thích thật tốt cho cậu ta đi.”

Lần này, Vi Tưởng lại càng giận dữ, trong cơn tức giận cô lớn tiếng nói: “Giải thích cái gì, anh ta căn bản không phải bạn trai của tôi. Người tôi thích chính là anh, chẳng lẽ anh nhìn không ra sao?”

Chương 15: Vị đại thúc này thật đáng ghét(4)

Editor: Tứ Phương Team.

Vi Tưởng thành công khiến Lộ Thượng khiếp sợ, nhưng mà không tới một lúc anh liền phản ứng lại. Bởi vì chuyện vừa rồi mà cô trút giận lên người anh, cũng không thật sự như vậy.

Nhưng vẫn buồn cười nói: “Bao nhiêu tuổi rồi hả, vừa giận liền nói lung tung, hở ra là vui đùa kiểu này.”

Vi Tưởng nghe anh nói như thế có chút thất bại, nhưng vẫn lấy hết can đảm ngẩng đầu: “Tôi không có nói giỡn, anh ta đang theo đuổi tôi, nhưng tôi không có đồng ý. Bởi vì tôi phát hiện tôi thích anh, anh sẽ đồng ý sao?”

Lần này, rốt cuộc Lộ Thượng cũng cười không nổi nữa, sắc mặt của anh lạnh xuống. Trong nháy mắt nghĩ đến lần trước mình trào phúng người ta, không phải tiểu cô nương cố ý nói như vậy để trả thù anh chứ.

“Lần trước chê cười cô là tôi không đúng, nhưng cô không cần dùng bộ dáng này để đối phó tôi.”

“A…… Cái kia…… Tôi đã quên mất, tôi biết anh nói giỡn. Thế nhưng……” Vi Tưởng cắn cắn môi, hạ quyết tâm tiếp tục nói: “Hiện tại tôi nói thích anh là nói thật…… Chúng ta kết giao nhé!”

Mặt Lộ Thượng càng đen hơn, lời nói ra cũng không có độ ấm.

“Thật xin lỗi, chúng ta không có khả năng, tôi tự nhận bản thân không có làm ra chuyện gì khiến cô hiểu lầm. Nếu cô không ngại, chúng ta có thể làm bạn bè.”

Bị anh từ chối thẳng thừng như thế, Vi Tưởng vô cùng xấu hổ và giận dữ, rốt cuộc không có mặt mũi nào để tiếp tục ở trước mặt anh, vì thế đỏ mắt xoay người cúi đầu chạy về nhà.

……

Trở lại phòng, Vi Tưởng ảo não, thật mất mặt. Mình da mặt dày đi thổ lộ với người ta lại bị từ chối, thật là muốn chết, sau này người này nhất định sẽ khinh thường cô.

Sau khi tức giận xong, cô lại có chút không cam lòng. Tại sao anh lại từ chối cô chứ, cô có chỗ nào không tốt, cô không xinh đẹp hay là không đủ ôn nhu. Không được, cô nhất định phải hỏi cho rõ ràng.

Vì thế, Vi Tưởng lấy di động, gửi cho Lộ Thượng một tin nhắn. Đây cũng là lần đầu tiên cô gửi tin nhắn cho anh.

Viết xong, Vi Tưởng nhấn mạnh chữ “Tại sao”, không chút do dự nhấn nút gửi đi, rồi mới ôm di động chui vào trong chăn lẳng lặng chờ đợi hồi âm.

Nhìn chằm chằm di động 20 phút, đã 11 giờ, bên kia cũng không có hồi âm. Trong lòng Vi Tưởng thấp thỏm bất an, anh không thấy tin nhắn của cô, hay là thấy mà không muốn trả lời. Thật không có kiên nhẫn, Vi Tưởng tính toán gửi thêm một tin nhắn nữa, dù sao hôm nay đã mất mặt rồi, dứt khoát bất chấp tất cả.

Cái gì là rụt rè, hiện tại cô đã không để bụng.

Lần này cô đã gửi tin “anh đã thấy tin nhắn chưa, tôi vẫn đang đợi hồi âm của anh.”

Nghe được âm thanh báo tin nhắn, Lộ Thượng mới từ thư phòng đi ra. Cầm lấy di động, nhìn thấy là Vi Tưởng gửi tới anh có chút kinh ngạc, đây hẳn là lần đầu cô gửi tin nhắn cho mình. Nhưng buổi tối mình đã nói rất rõ ràng, cô đang muốn làm gì.

Nhìn chằm chằm vấn đề của cô, phát hiện cô đã gửi hai tin nhắn, khoảng cách thời gian không đến nửa giờ, chứng minh cô thật để ý tới đáp án này.

Lộ Thượng không tự chủ được xoa xoa trán, để tay lên ngực tự hỏi, anh cũng không chán ghét cô, ngược lại rất thưởng thức sự tự tin ngay thẳng của cô, tuổi trẻ đơn thuần, đặc biệt cô thật lương thiện và có trái tim nhân hậu, cô đối Tử Việt là thật tình thích, điều đó anh cũng đều để ở trong mắt.

Nhưng điều này không đại biểu anh phải yêu cô. Cô cho anh cảm giác như là hàng xóm, anh chưa bao giờ nghĩ sẽ có tạp niệm với cô.

Lại nói, cô gái tốt như thế anh nghĩ rằng mình không nên làm chậm trễ thời gian của người ta. Tuy rằng trực tiếp cự tuyệt thật đả thương người, anh cũng lo lắng điều này sẽ làm tiểu cô nương kia bị tổn thương, nhưng mà đau dài không bằng đau ngắn, bằng không sau này chuyện phiền toái sẽ càng nhiều.

Trả lời tin nhắn xong, anh lại tủ quần áo cầm áo ngủ tiến vào phòng tắm tắm rửa.

Lần này, Vi Tưởng gửi tin nhắn không tới vài phút, di động liền rung lên. Cô giật mình một cái ngồi dậy, mở màn hình liền thấy được Lộ Thượng trả lời: “Tâm tư người trẻ tuổi như các cô tôi không thể hiểu, nhưng tôi có thể xác định chúng ta không thích hợp, hơn nữa tôi không thích bộ dạng này của cô, thực xin lỗi.”

Cái gì gọi là không thích hợp, là bởi vì tuổi chênh lệch khá lớn sao? Nếu là nguyên nhân này còn dễ, tiếp xúc từ từ rồi ở chung, điều này không phải vấn đề. Nhưng làm Vi Tưởng tương đối tức giận là anh nói không thích cô như vậy, ý là chướng mắt cô sao?

Hừ, chẳng lẽ cô rất kém cỏi sao!

Vi Tưởng hung hăng gõ chữ: “Giáo sư Lộ, anh có biết hay không, anh nói không thích bộ dạng này của tôi, lời nói này đã làm tôi bị tổn thương thật sâu.”

……
Lộ Thượng tắm xong, lau khô tóc lại cầm di động xem quả nhiên mười mấy phút trước Vi Tưởng đã trả lời. Sau khi xem xong anh có thể tưởng tượng đến cảnh Vi Tưởng trả lời tin nhắn này bộ dáng nhất định là phồng mũi trợn mắt, anh cười cười xong sau đó thực nghiêm túc trả lời lại một tin nhắn.

Đợi mười mấy phút, di động rốt cuộc cũng vang lên một lần nữa, Vi Tưởng vừa thấy anh trả lời là “Thật xin lỗi, tôi cũng không có ác ý, cũng không có ý tứ khinh thường cô, cô không cần nghĩ nhiều.”

Vi Tưởng bĩu môi: “Được rồi. Bất quá tôi cũng không tán thành quan điểm của anh, thích hợp hay không chỉ có thử qua sau đó mới biết được. Giáo sư Lộ, tôi sẽ không bỏ cuộc.”

Lần này thu được hồi âm đơn giản là ký hiệu “……”

Vi Tưởng đoán anh có thể là không còn lời nào để nói hoặc là đang bất đắc dĩ, yêu cầu đối với anh quả nhiên không thể quá cao. Anh có thể trả lời cô hai tin nhắn cũng làm cô thỏa mãn rồi.

Chẳng qua đối với trả lời của anh, Vi Tưởng có chút không vừa lòng, nói đúng hơn là không cam tâm.

Cô phải làm bây giờ là tiểu cường đánh không chết, kiên trì không buông tay.

***

Giữa trưa ngày hôm sau, Vi Tưởng ở nhà ăn bệnh viện mới vừa ăn xong cơm trưa, mẹ Đỗ Tiểu Vân gọi điện thoại tới.

“Mẹ, đã xảy ra chuyện gì, mẹ đã ăn cơm trưa chưa?”

Ở đầu kia điện thoại giọng nói mẹ Đỗ thở hổn hển: “Hôm nay mẹ đã sớm ăn xong, hiện tại mẹ đang ở tiểu khu con thuê. Chị họ con tới thành phố S đi công tác, mẹ đã đi nhờ xe lại đây xem con sống thế nào. Hôm nay con đi làm hay vẫn ở nhà?” Đỗ Tiểu Vân một bên xách một túi đồ ăn lớn lên lầu, một bên gọi điện thoại.

“A, mẹ tới đây sao lại không nói trước cho con biết, bây giờ con đang đi làm.” Nếu biết hôm nay mẹ tới đây, cô có thể cùng người khác đổi ban.

“Cái này là mẹ tạm thời quyết định đi nhờ xe chị họ con tới, chẳng qua vừa rồi ở trên xe có chút say xe không thoải mái, quên mất không nói cho con.”

“Dạ, vậy hiện tại mẹ có khỏe không?”

“Vừa xuống xe đã tốt hơn nhiều rồi, còn Trinh nha đầu kia không có ở nhà sao?”

“Hôm nay cô ấy hẳn là ở nhà, ngày hôm qua cô ấy nói mình bị cảm, hôm nay không đi đến trường, mẹ gõ cửa thử xem.”

Đúng lúc này Đỗ Tiểu Vân vừa vặn tới cửa nhà, ấn chuông cửa cửa từ bên trong mở ra, Trinh Trinh quả nhiên ở nhà.
“Có ở nhà, vậy con làm đi, mẹ ở nhà chờ con, buổi chiều về sớm một chút mẹ làm cơm cho con ăn, cúp máy nhé.”

Trinh Trinh mở cửa thấy là dì Đỗ tới, chạy nhanh tới tiếp nhận đồ vật trong tay của bà, nói: “Dì Đỗ, dì đã đến rồi.”

Đỗ Tiểu Vân nhìn Trinh Trinh, cười tủm tỉm nói: “Trinh nha đầu, mấy tháng không thấy mà con đã gầy như thế. Vừa rồi ta nghe nói hai ngày này con bị cảm, bây giờ có chỗ nào không khỏe không”

Thật ra lúc Trinh Trinh và Vi Tưởng thuê nhà, Đỗ Tiểu Vân đã tới một lần giúp đỡ các cô sửa sang và dọn dẹp nhà cửa, cho nên bà đối với Trinh Trinh cũng tương đối quen thuộc, bà thích gọi Trinh Trinh là Trinh nha đầu.

“Đêm qua uống thuốc xong, buổi sáng ngủ dậy cảm giác đỡ hơn nhiều rồi ạ, dì không cần lo lắng.” Trinh Trinh cười nói với Đỗ Tiểu Vân.

Đỗ Tiểu Vân đem đồ ăn ra nói: “Mau tới đây, nếm thử đặc sản dì mang đến, nhìn xem con thích ăn cái gì.”

Trinh Trinh đi qua, nhìn túi lớn túi nhỏ, không khách khí cầm khối bánh đậu lên ăn, vừa ăn vừa giơ ngón tay cái lên nói với Đỗ Tiểu Vân: “Ăn rất ngon dì ạ.”

Đỗ Tiểu Vân vui vẻ nói: “Con nếm thử hết đi, không cần khách sáo với dì. Buổi chiều con muốn ăn cái gì, dì làm cho các con ăn, chút nữa dì đi siêu thị mua đồ ăn.”

Dì Đỗ tới đây liền có đồ ăn ngon, trong lòng Trinh Trinh như nở hoa, nói ngọt: “Dì cứ làm tự nhiên ạ, con không kén ăn, hơn nữa khẩu vị con và Vi Tưởng không khác nhau lắm, chỉ cần là dì làm con đều thích ăn.”

……

Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt đã đến giờ tan tầm.

Sau khi tan tầm, Vi Tưởng không ở lại bệnh viện quá lâu, sốt ruột chạy về nhà……

“Con đã trở về, mẹ làm món ngon nào thế?”

“Có món con thích ăn sườn xào chua ngọt, mộc nhĩ trứng gà, con đi rửa tay trước đã, rửa tay xong rồi vào ăn cơm đi.” Sau khi nói xong Đỗ Tiểu Vân liền buông chén, đi kêu Trinh Trinh ăn cơm.

Chỉ có ba người các cô, Đỗ Tiểu Vân làm bốn món, rồi sau đó mới đem các món đồ ăn nóng hổi từ trong bếp dọn ra bàn. Trinh Trinh nếm đồ ăn nói: “Dì Đỗ, tài nấu nướng của dì trước sau như một ạ.”

Đỗ Tiểu Vân cười ha hả rồi gắp đồ ăn cho từng người rồi nói: “Lời này của Trinh nha đầu, dì thích nghe nhất. Ăn nhiều chút, bình thường các con về đến nhà luôn gọi cơm hộp, vừa không vệ sinh vừa không đủ dinh dưỡng, thật làm người ta không yên tâm. Bắt Vi Tưởng học nấu cơm, ngoài miệng thì nó đồng ý, nhưng không thấy chăm chỉ học tập.” Nói xong liền liếc mắt nhìn Vi Tưởng đang ngồi bên cạnh một cái.

Lời mẹ nói khiến Vi Tưởng lóe một tia sáng, trong ấn tượng của cô bình thường Lộ Thượng ở trường học tương đối bận rộn, phỏng chừng không có thời gian nấu cơm. Nghe nói muốn bắt lấy trái tim một người đàn ông trước tiên phải bắt lấy dạ dày người đàn ông. Nếu mình nấu cơm, có thể làm nhiều đồ ăn ngon đưa cơm cho Lộ Thượng, nói không chừng có thể làm ít công to.

Nghĩ như vậy cô liền ngoan ngoãn đáp lại lời mẹ: “Ai nha, mẹ, không phải con bận rộn đi làm mới không có thời gian học tập mẹ sao. Lần này mẹ tới nếu không mẹ dạy con đi, con sẽ nghiêm túc học tập tài nấu nướng của mẹ.”

“Hy vọng lần này con giữ lời, Trinh nha đầu đã nghe được, nhớ làm chứng.” Đỗ mẹ nói xong cười tủm tỉm nhìn Hứa Trinh Trinh.

Trinh Trinh che miệng trộm vui vẻ một lúc, rồi mới nhìn mẹ Đỗ gật gật đầu nói: “Dì yên tâm, con sẽ giám sát, ha ha ha.”

“Không cần khinh mình, mình sẽ làm các người phải lau mắt mà nhìn.” Vi Tưởng kiêu ngạo nói.

…… Cơm nước xong, Đỗ Tiểu Vân nhớ tới chuyện quan trọng: “Đúng rồi, lần trước trong điện thoại con nói con và Tiểu Lâm đang kết giao, hiện tại quan hệ các con như thế nào rồi?”

Lần này bà đến không đơn thuần chỉ tới xem con gái, quan trọng nhất chính là chứng thực một chút kết quả lần trước Vi Tưởng đi xem mắt. Nếu là bọn họ thành, lần này nếu bà gặp Tiểu Lâm phải khảo sát một chút, đây chính là chung thân đại sự của con gái. Nếu không có hy vọng, cũng không thể chậm trễ thời gian của con gái phải nhanh chóng tìm kiếm đối tượng tiếp theo.

Vi Tưởng rất thông minh, mẹ cô vừa hỏi xong, cô theo bản năng nói: “Chúng con đang rất tốt.” Cô dám đánh đố, nếu như cô nói giữa cô và Lâm Duyệt không có chút hy vọng nào, mẹ cô sẽ ngay lập tức lại bắt đầu thúc giục cô đi xem mắt.

Làm sao có thể chứ, cô mới bắt đầu theo đuổi Lộ Thượng, hiện tại tuyệt đối không thể đi xem mắt. Bất quá nghĩ đến Lộ Thượng mới vừa từ chối mình, con đường mờ mịt lại xa xôi, xem ra hiện tại việc này còn không thích hợp để cho mẹ biết.

Vẫn là lời nói dối thiện ý, lấy quan hệ quen thuộc giữa cô và Lâm Duyệt, Lâm Duyệt nhất định sẽ giúp cô vượt qua cửa ải này.

“Phải không, nếu đang ở chung, sẵn tiện hai ngày này mẹ ở đây, con dẫn Tiểu Lâm đến nhà ăn một bữa cơm đi.”

Chương 16: Vị đại thúc này thật đáng ghét(5)

Cái gì, mời Lâm Duyệt đến nhà ăn cơm sao.

Vi Tưởng chảy mồ hôi: “Mẹ, bọn con chỉ vừa mới quen nhau, như thế thì quá nhanh rồi.” Cô chỉ muốn lừa một chút, có thể đẩy liền đẩy, ngộ nhỡ gặp mặt lộ tẩy thì phiền phức lớn.

“Đứa nhỏ này, con không có mắt nhìn người, dắt người ta về gặp mặt một chút, mẹ vẫn có thể giúp con xem như thế nào, nếu gặp người không hợp với con, thì sau này muốn đổi đã không kịp rồi.”

“Được rồi, vậy để con hỏi xem khi nào anh ấy có thời gian.” Không thể lại bác bỏ, Vi Tưởng chỉ có thể đáp ứng một cách bất lực.

Buổi tối Vi Tưởng lặng lẽ gọi điện thoại cho Lâm Duyệt.

Rất nhanh đã có người bắt máy, “Lâm Duyệt, bây giờ anh có bận không.”

“Không bận, mới vừa đi tập về.”

Trong ấn tượng của Vi Tưởng, anh ấy không tính là mạnh mẽ, hơi gầy một chút, vì vậy cô trêu chọc: “Wow, tập cơ bụng sao, haha, thật ganh tị với các anh ngày ngày đều luyện tập, tôi trừ khi đi làm ra thì luôn ở nhà.”

“Cắt, không phải tôi nói, người như em chẳng lúc nào chịu di chuyển, nói đi, gọi cho tôi có chuyện gì, đừng nói là nhớ tôi rồi, tôi sẽ không tin đâu.” Tiếng cười của Lâm Duyệt vọng qua điện thoại.

“Lần trước không phải anh mời đi coi nhạc hội sao, tôi đổi ngày mời anh ăn cơm nha, này, tôi nói được làm được, nói đi, khi nào anh có thời gian, đến nhà tôi ăn cơm đi.”

Mời ăn cơm, Lâm Duyệt tất nhiên rất vui vẻ, “Không vấn đề gì, khi nào cũng được, nhưng mà em biết làm cơm sao, tôi thật sự không dám tin.

Vi Tưởng có chút tự tin, nhẹ nhàng nói: “Không phải vậy, mẹ tôi sẽ nấu.”

“Mẹ em…….à tôi biết rồi, em là vì muốn đối phó với chú dì nên mới mời tôi phải không.”

“Không sai, mẹ tôi luôn muốn biết chúng ta quen nhau như thế nào, tôi chỉ có thể nói rất tốt, không thì bà ấy bắt tôi xem mắt. Ai mà biết khi nghe xong những lời đó thì bà ấy lại muốn mời anh đến nhà ăn cơm, làm sao đây, anh không thể thấy chết không cứu.” Vi Tưởng tội nghiệp giải thích với anh.

“Được, tôi đồng ý, bạn bè như tôi rất tốt, em phải trả ơn tôi tốt vào đấy.”

Nghe được anh đồng ý, Vi Tưởng rất vui, “Nhất định rồi, anh thật tốt, ngày khác lại mời anh ăn cơm, còn nữa, nếu anh cần giúp đỡ không cần khách khí cứ tìm tôi, tôi sẽ nổ lực giúp đỡ.

“Tôi sẽ nhớ những lời em nói. Em đừng nuốt lời, nói đi, khi nào.”

“Chiều ngày mai được không.”

“Không vấn đề, mà chú và dì có dễ nói chuyện không vậy.”

Vi Tưởng suy nghĩ rồi nói: “Thế này đi, ngày mai tan làm anh qua bệnh viện đón tôi, chúng ta cùng đi, như vậy có vẻ thân mật hơn, có thể cho mẹ tôi một ấn tượng tốt, trong xe chúng ta lại bàn bạc lại, anh thấy thế nào.”

“Hoàn hảo, vậy ngày mai tôi đến đón em..”

……

Ngày thứ hai, Lâm Duyệt đúng giờ đến bệnh viện, nhìn thấy Vi Tưởng ra khỏi bệnh viện, anh cười và giúp cô ấy mở cửa xe: “Anh không biết dì thích những gì, chỉ mua cho bà ấy một vài hộp dinh dưỡng, để sau cóp xe.”

“Ôi, để anh tốn kém rồi, thật ra không cần mua thứ gì cả, mẹ tôi cũng không quan tâm những thứ đó.”

“Với tôi, em không cần quá khách khí, cho dù chỉ là bạn bè, mua cho dì vài hộp dinh cưỡng cũng là điều nên làm mà, lại nói tôi đây đang đóng giả bạn trai em để gặp dì, đi tay không thì không lễ phép lắm.”

Nghe anh nói vậy, Vi Tưởng đồng ý gật đầu nói: “Vậy cũng đúng, vẫn là anh suy nghĩ chu đấu.”

Trên đường, hai người cùng nhau luyện tập những câu hỏi mà mẹ Vi Tưởng có thể hỏi.

Chỉ một lúc thì đến nhà, nhấn chuông xong thì Đỗ Tiểu Vân mở cửa.

“Chào dì, con là Lâm Duyệt.”

Nhìn thấy cậu trai trẻ cao lớn đang nói chuyện, Đỗ Tiểu Vân nhanh chóng mỉm cười: “Con chính là tiểu Lâm à, vào nhà đi con, con xem con đến nhà là được rồi cần gì mua nhiều đồ như vậy, quá khách khí rồi.” Nói xong bà lại đưa Lâm Duyệt một đôi dép mang trong nhà.

Mẹ Đỗ bí mật nhìn Lâm Duyệt mang dép, người con trai đẹp trai đứng dưới ánh mặt trời, sạch sẽ và gọn gàng, lại lịch sự, nhìn chung ấn tượng đầu gặp với anh cũng không tệ.

Khi nghe mẹ Đỗ nhiệt tình chào mình, Lâm Duyệt ngồi xuống rồi nghe thấy: “Tưởng Tưởng, đi rót cho tiểu Lâm một chén trà, ngày thường mẹ đã dạy con.”

Nhìn Vi Tưởng lúng túng, Lâm Duyệt nhịn cười nói: “Thưa dì, không cần khách khí như vậy đâu ạ, đều là người nhà.”

“Vậy con cũng tự nhiên nha, hay để Tưởng Tưởng ngồi với con một chút, dì vào bếp xem nồi súp hầm, sau đó chúng ta có thể ăn cơm rồi, chắc con cũng đói rồi.”

“Vẫn chưa ạ, dì cũng không cần làm món phức tạp, làm ít thôi ạ.” Lâm Duyệt nói thêm.Vi Tưởng đột nhiên nhớ rằng mình cũng muốn học mẹ cách nấu ăn, thì muốn đi theo mẹ vào bếp: “Mẹ, hay để con giúp mẹ nhé.”

“Không cần, không cần, rất nhanh thôi, tiểu Lâm người ta mới lần đầu đến nhà, ở bên cậu ấy đi, phòng bếp thì không cần con quan tâm.” Mẹ Đổ vẩy tay đuổi.

Nhìn thấy mẹ Đỗ vào bếp, hai người liền mỗi người một câu nói chuyện.

“Không phải em nói phải ở chung với người khác sao, sao không thấy bạn cùng phòng với em.” Lâm Duyệt nhìn xung quanh và xoay lại hỏi Vi Tưởng.

“Ừ, đúng vậy, vẫn chưa nói với anh bạn tôi đang là nghiêm cứu sinh, ở trong đại học C, bây giờ vẫn đang trong trường không ở nhà.”

“À, học bá sao, ngoại hình như thế nào, xinh không.” Lâm Duyệt chú ý đến những dấu hiệu trong bếp của mẹ Đỗ, anh ấy nhỏ tiếng hỏi.

Vi Tưởng liếc anh ấy, dùng âm lượng chỉ hai người mới có thể nghe thấy nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, phải người đẹp không anh cũng không có hi vọng nào, cô ấy là hoa đã có chủ rồi.”

“Không phải chứ, em đừng lừa tôi, có cơ hội thì để tôi gặp xem, khi nào thì cô ấy về.”

“Anh đúng là người trọng sắc khinh bạn.”

Đúng lúc này Đỗ Tiểu Vân vừa cười vừa nói với họ: “Hai con cười nó chuyện gì vui vậy, cơm làm xong rồi, nhanh gọi cho Trinh nha đầu về nhà ăn cơm đi.”

“Dạ, bây giờ con gọi.”

Gọi cho Trinh Trinh xong, Vi Tưởng nói với Đỗ Tiểu Vân: “Cô ấy nói chúng ta cứ ăn trước không cần đợi cô ấy, cô ấy còn có một cuộc họp, lúc nảy vừa mới ăn trong trường rồi.”

“Được, vậy chừa lại thức ăn cho con bé, chúng ta cứ ăn trước, nhanh kêu tiểu Lâm qua đây ăn cơm.” Đỗ Tiểu Vân nhiệt tình kéo ghế ra.

“Dì à, dì thật lợi hại, làm ra nguyên bàn thức ăn như vậy.” Đối diện với bàn ăn phong phú, Lâm Duyệt khách khí nói.

“Vậy thì ăn nhiều vào nhé, nghe Tưởng Tưởng nói con thích ăn thịt bò nướng, thịt chua ngọt, dì đặc biệt chuẩn bị cho con, con thử xem dì làm có hợp khẩu vị con không.”

Lâm Duyệt miệng ngọt nói: “Vậy con không khách khí đâu, dì ạ.” Nói xong thì cằm đũa lên và bắt đầu ăn.

Đương nhiên vẫn không quên khen tay nghề của mẹ Đỗ, làm cho Đỗ Tiểu Vân càng thêm hài lòng về cậu.

Đợi đến khi ăn gần xong, thì nghe Đỗ Tiểu Vân nói: “Tiểu Lâm à, dì nghe dì Trần nói quê con cũng ở cùng nơi của dì, ba mẹ đều ở thành D, đều chưa nghỉ hưu à.”

“Đúng vậy đó dì, ba mẹ con vẫn chưa về hưu.” Lâm Duyệt lễ phép trả lời.

“Trong nhà chỉ có mình con thôi sao.” Mẹ Đỗ bắt đầu truy hỏi.
“Vâng, con là con một ạ.”

“Dì nghe Tưởng Tưởng nói con là nhiếp ảnh gia, con làm việc ở đây vẫn ổn chứ, dì không hiểu rõ những thứ đó, làm nghề như các con có dễ không. “Bà chỉ muốn biết công việc của chàng trai này có ổn định không.

Lâm Duyệt cười tự tin nói: “Thưa dì, điều này thì dì có thể yên tâm, hiệu quả làm việc rất tốt, có rất nhiều nơi để phát triển.”

Nghe anh nói như vậy, nỗi lo lớn nhất trong lòng của Đỗ Tiểu Vân cũng được tháo gỡ, trong lòng vui vẻ.

“Đúng, đàn ông thì phải có lòng cầu tiến, như vậy không có gì mà qua không được, không như Tưởng Tưởng nhà dì, chỉ muốn làm cô y tá nhỏ.”

“Haha, dì không nên nói như thế.” Lâm Duyệt ra tay bảo vệ bạn gái nói: “Con gái làm những việc như thế rất tốt, mạnh mẽ quá thì không tốt lắm ạ.”

Lời của anh rất được lòng Đỗ Tiểu Vân: “Như vậy cũng đúng, sau này dì với ba nó không ở bên đây, Tưởng Tưởng của dì có chuyện gì thì mong con chăm sóc giúp dì nhé, cũng là con gái một trong nhà, được ba nó chiều hư rồi, bình thường nó có làm chuyện gì sai sót vẫn mong con bao dung nó nhiều hơn.”

“Mẹ, có ai như mẹ nói con gái mình như thế không.” Vi Tưởng một bên giả vờ không vui thốt ra một câu, trợn mắt nhìn Đỗ Tiểu Vân.

“Dì à, dì cứ yên tâm, con sẽ cố gắng chăm sóc cô ấy, ngoài ra nếu có thời gian chúng con sẽ về thăm chú dì.” Lâm Duyệt nói xong thì lén lén nháy mắt với Vi Tưởng.

Nghe được những lời của chàng trai. Đỗ Tiểu Vân cười đến mang tai nói: “Được, bình thường thì chúng con cố gắng làm việc, về thành D thì đến nhà dì ngồi chơi.”

Nghe những lời mẹ Đỗ thốt ra, hai người ở phía đối diện trong lòng liền buông lỏng, xem ra mẹ cô rất thích Lâm Duyệt.

Lâm Duyệt cũng nhìn ra, anh không khỏi đắc ý nhìn Vi Tưởng, đúng lúc thấy Vi Tưởng lén lúc đưa ngón cái với anh, anh im lặng cười.

Sau bữa tối, anh lại cùng mẹ Đỗ nói chuyện, trong vô thức thì đã nói đến 8 giờ. Lâm Duyệt chọn thời điểm nói tạm biệt rồi đứng lên đi về.

Vi Tưởng đưa anh xuống lầu, thì thấy Trinh Trinh mang ba lô đi bộ trở về từ bên ngoài, cô thấy Vi Tưởng và Lâm Duyệt vẫn không phản ứng gì về tình huống này, thì nghe Vi Tưởng giới thiệu với cô: “Trinh Trinh, đây là bạn của mình Lâm Duyệt cũng là đối tượng hẹn hò của mình, haha, Lâm Duyệt, đây là bạn cùng phòng của em, Hứa Trinh Trinh.”

“Chào người đẹp, Vi Tưởng có nói qua về em, nghe nói em đang là nghiêm cứu sinh, thật giỏi đấy.”

“Đừng nghe cô ấy nói, cô ấy nói rất phóng đại, em cũng không lợi hại như vậy, haha.” Trinh Trinh nghĩ anh đang đùa, cũng khiêm tốn mà vui vẻ.

“Cậu ăn cơm chưa, chúng mình vừa ăn xong, cậu lên nhà hâm nóng lại, mình đưa anh ấy ra ngoài.” Vi Tưởng nói với cô ấy.

“Được rồi, vậy thì mình lên trước, tạm biệt nhé.” Trinh Trinh nhìn về Lâm Duyệt, lịch sự chào.

“Tạm biệt, người đẹp.”

Vi Tưởng đột nhiên nhớ rằng mình vẫn chưa nói với Trinh Trinh, vì vậy mau chóng bắt kịp cô ấy và nói với cô ấy chuyện hôm nay, để cho cô ấy không ở trước mặt mẹ Đỗ lỡ miệng nói ra chuyện này, hai người rất hiểu ý nhau, Vi Tưởng chỉ nói hai câu, Trinh Trinh liền biết phải làm gì.

Vi Tưởng quay lại chỗ Lâm Duyệt thì thấy anh đang quay đầu nhìn, cô bắt đầu nói đùa: “Sao vậy, nhìn thấy người đẹp, thì không thể di chuyển măt rồi hả.”

Bị bắt được, Lâm Duyệt cũng không ngại, mà còn cười nói: “À, quả nhiên là đại mỹ nữ, tại sao lúc sớm không giới thiệu cho tôi.”

“Coi như anh có mắt, nhưng mà muộn rồi, đã nói người ta là hoa đã có chủ, anh đừng vọng tưởng nữa.”

“Haizzz, thật đáng tiếc, nhưng mà nếu có ngày bạn cùng phòng của em thất tình rồi thì nhớ thông báo cho tôi.”

“Này, cái miệng quạ của anh.”

Tuy nhiên, không ngờ rằng, sau này câu nói đó lại thành sự thật.

Lâm Duyệt cười và tiếp tục nói: “Sao, hôm này biểu hiện của anh em có hài lòng không..”

Vi Tưởng gật đầu đồng ý: “Anh bạn trẻ, nhập vai lắm, bổn cô nương rất hài lòng.”

“Vậy có thưởng không.” Lâm Duyệt đưa tay ra trước mặt cô.

“Yên tâm đi, em không phải là người không giữ lời, nhất định thực hiện lời hứa, mời anh ăn cơm xem phim, có việc thì sẽ giúp hết mình.” Vi Tưởng nhiệt tình nói.

Lâm Duyệt hài lòng cười, nói tiếng tạm biệt rồi lên xe.

Nhìn thấy xe anh đã đi xa, Vi Tưởng mới quay lại vào nhà.

Chương 17: Vị đại thúc này rất khó thu phục (1)

Editor: Tứ Phương Team.

Về đến nhà, đồ ăn đã được Trinh Trinh cất vào tủ lạnh rồi, mẹ Đỗ kiên quyết đi vào bếp hâm nóng cơm cho cô. Nhìn Vi Tưởng đi vào, Trinh Trinh nghiêng người, thấp giọng hỏi: “Đây chính là đối tượng xem mắt lần trước cậu nói sao, cũng đã đưa về nhà rõ ràng còn ở cùng một chỗ được, mình thấy bộ dáng của hắn cũng được, ngay cả yêu cầu đối với cậu cũng chín chắn như vậy.”

Vi Tưởng lắc lắc đầu: “Lần trước không phải nói rất rõ ràng với cậu sao, bọn mình hiện tại là bạn bè, đơn thuần chỉ là bạn bè, mình không còn biện pháp nào khác mình không muốn lại bị mẹ giục đi xem mắt, mới nghĩ tạm cách ứng phó kéo người ta tới?”

“Vậy hôm nay dì nhìn rồi nói thế nào, dì có tin tưởng các cậu không?”

“Đương nhiên, cậu chỉ cần ở trước mặt mẹ mình khen ngợi Lâm Duyệt nhiều chút, giúp mình một tay, trước hết hãy để cho mình trải qua thời kì yên bình rồi bàn tiếp.”

“Việc này không thành vấn đề, nhưng cậu không nghĩ sau này nếu dì phát hiện cậu lừa dối bà ấy, bà sẽ đau lòng lắm đó!”

“Nhưng mà mình cũng là lo mẹ sốt ruột cả ngày vì mình đó. Hơn nữa mẹ mình hiện tại về hưu chỉ ở nhà, có vẻ rảnh rỗi, nếu không như vậy chỉ sợ bà ấy sẽ dùng toàn bộ thời gian sắp xếp lịch gặp mặt cho mình, mình nhất định không ứng phó được. Trước dùng lời nói dối thiện ý này hoãn một chút, để cho bà ấy thoải mái dễ chịu ở nhà sống vui vẻ. Chờ một thời gian ngắn mình chính thức có bạn trai, mình sẽ dẫn tới cho bà ấy xem.”

“Được, trước giấu cùng cậu. Nếu không thì gần đây mình để ý cho cậu, nhìn xem bên cạnh có học trưởng nào thích hợp giới thiệu cho cậu chứ.”

Vi Tưởng vẫy vẫy tay hậm hực nói: “Không cần không cần, người tốt mà cậu nói để lại yêu đương đi, mình không cần phải xen vào. Yên tâm đi, chị đây đã có lựa chọn rồi.”

Cô nhếch miệng thầm nghĩ: Lộ Thượng, anh cứ đợi đó, bản cô nương nhất định phải có được ngươi.

Đúng, cô đối chính mình rất có lòng tin, bộ dáng rất chắn chắc.

Mà ở phía xa tại nhà Lộ Thượng lúc này không hắt hơi một cái.

Chờ Trinh Trinh cơm nước xong, Đỗ Tiểu Vân không nhịn được nhìn về phía cô hỏi thăm: “Đúng rồi Trinh nha đầu, trước kia con từng gặp qua tiểu Lâm, bạn trai Tưởng Tưởng đúng không, con cảm thấy nó thế nào?”

“Dì à, lần trước ba người chúng ta cùng nhau ăn cơm, con cảm thấy con người Lâm Duyệt rất tốt, cũng biết chăm sóc Tưởng Tưởng, dì cứ yên tâm đi, con thấy Vi Tưởng sẽ không chịu ủy khuất.”

Nghe Trinh Trinh đánh giá như vậy, Đỗ Tiểu Vân cũng rất vừa ý, mặt lộ vẻ vui mừng nói “Ừ, con cũng nói như vậy, ta an tâm. Ánh mắt của dì không sai, ta đã nói tiểu tử này không tồi, ngoại hình được, rất lễ phép, công việc, gia đình cũng rất tốt. Nghĩ lại, các con ở cùng một chỗ, vậy nhất định phải ở chung cho tốt.”

“Dạ, mẹ, con biết rồi.” Đáp lời Đỗ Tiểu Vân xong, Vi Tưởng nhìn Trinh Trinh lè lưỡi. Rồi mới bắt đầu nói sang chuyện khác, “Mẹ, ngày mai con bắt đầu cùng mẹ học nấu cơm nha, có cơ hội có thể biểu diễn tay nghề với Lâm Duyệt.”



Buổi tối nằm trên giường, Vi Tưởng phát hiện từ khuya ngày hôm trước sau khi cô thổ lộ với Lộ Thượng, bọn họ hai ngày này không có liên hệ. Ngay từ đầu là Vi Tưởng không biết mở miệng nói chuyện với anh thế nào, rồi mẹ cô đến đây, mời Lâm Duyệt tới nhà ăn cơm, cho nên cô cũng không thời gian suy nghĩ quá nhiều.

Không biết anh ta có để ý lời nói của mình trong lòng hay không, thời gian ăn cơm hoặc đi ngủ có nhớ tới lời thổ lộ của cô không. Mặc dù anh nói lời từ chối, không phải người ta thường nói nữ theo đuổi nam chỉ cách một tầng vải mỏng hay sao, mặt ngoài thờ ơ không có nghĩa là hòn đá nhỏ rơi vào lòng anh sẽ không gợn sóng.

Cứ như vậy, cô sẽ là người đặc biệt trong lòng anh.

Suy nghĩ đến điểm này, Vi Tưởng có chút kích động. Vừa muốn cầm lấy điện thoại, định quấy rầy anh một phen, điện thoại liền vang lên.

Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, không ngờ rằng là anh gọi tới. Không kịp nghĩ nhiều cô vui sướng ngồi dậy: “Anh sẽ không hối hận vì từ chối em chứ.”

“A, dì tiểu Vi, dì nói cái gì ạ, con là Tử Việt.”

Đổ mồ hôi, sao cô có thể quên điện thoại của anh ta cũng có thể là Tử Việt gọi tới chứ, lại tự mình đa tình, hoàn hảo đầu dây bên kia không phải anh ta, anh ta cũng không có nghe thấy, nếu không thế thì toi rồi.

“Tử Việt à, trễ như vậy sao con còn chưa ngủ thế?” Giọng nói của Vi Tưởng đổi thành giọng nói thân thiết.

“Dì tiểu Vi, là con lén gọi điện thoại cho dì, ba ba cho rằng con ngủ rồi nên ra ngoài chạy bộ, ba đi rồi con liền ngồi dậy gọi điện thoại cho dì.” Bạn nhỏ nhẹ nhàng nói, sợ hãi ba ba sẽ trở lại ngay sau đó vậy.

Vi Tưởng có chút dở khóc dở cười, cảm giác đứa nhỏ này vụng trộm trốn ba ba để gọi điện thoại, xem ra đứa nhỏ này có chút tinh quái.

“Tử Việt không phải bé ngoan sao, lần sau ba ba dỗ con đi ngủ, con cũng không thể lừa ba ba nữa, nếu không là không ngoan rồi, ba con sẽ không vui.”

Bạn nhỏ lo lắng không đáng nói đến: “Dạ, dì tiểu Vi, sẽ không có lần sau nữa ạ. Nhưng mà hôm nay con nhớ dì, ba ba không cho gọi điện thoại, con chỉ có thể gọi lén. Dì tiểu Vi, có chuyện con muốn dì giúp con.”

“Việc gì vậy, con nói dì nghe một chút.”
“Chính là con thấy bạn Quân Quân nhà bên cùng mẹ đi xem phim, con cũng rất muốn đi, dì tiểu Vi, dì có thể giống mẹ Quân Quân đưa con đi xem Đại Thánh được không, Quân Quân nói Đại Thánh cực kì lợi hại, dì tiểu Vi ơi con chưa từng xem bao giờ.”

Thì ra là như vậy, thấy tiểu bằng hữu ngưỡng mộ người khác cùng mẹ đi xem phim, Vi Tưởng chua xót trong lòng. Thật thấy đau lòng cho đứa nhỏ này, Vi Tưởng quả thực không đành lòng từ chối, cô điều chỉnh tốt tâm trạng, cười nói: “Tử Việt yên tâm, dì sẽ giúp con thỏa mãn nguyện vọng này, nhưng con phải đáp ứng dì đi thuyết phục ba ba, chúng ta ba người cùng nhau đi xem phim có được không. Nhớ kỹ đây là bí mật nhỏ của chúng ta, không thể nói cho ba ba là dì tiểu Vi đề nghị như thế, con hiểu không?”

Tiểu bằng hữu suy nghĩ một lúc nói: “Tử Việt nhớ rõ rồi. Có phải con thuyết phục ba ba đi, dì sẽ tới đúng không? Dì yên tâm con sẽ không nói cho ba ba là dì nói.”

Nhóc này đích thị là tiểu quỷ, đứa trẻ bây giờ cũng đã thông minh đến vậy, Vi Tưởng thật sự càng ngày càng thích Lộ Tử Việt rồi. Mặc dù lợi dụng bé con ngây ngô, hồn nhiên có phần thiếu đạo đức, nhưng vì cô không còn cách nào nữa, bằng không khi nào mới có thể gặp lại anh ta chứ.

“Dì tin tưởng con là đứa bé ngoan trung trực, sẽ không nói dối. Như vậy đi, vì ngày mai dì không có thời gian, tuần sau dì đưa con đi xem《 Tây Du Kí – Đại Thánh trở về 》được chứ?”

Nhận được đáp án chính xác, Lộ Tử Việt nhất thời quên chính mình cần phải thấp giọng nói chuyện, giờ phút này đã vui vẻ hoan hô lên: “Thật tốt quá thật tốt quá, Tử Việt yêu dì tiểu Vi nhất.”

Thời gian thật sự không còn sớm, bạn nhỏ quả quả thực cần phải đi ngủ sớm một chút. Vì thế Vi Tưởng nói với tiểu bằng hữu: “Được, được rồi, đừng quá kích động, bây giờ con nên trở về ngoan ngoãn đi ngủ thôi, nghe dì nói, mau đi ngủ đi, đừng làm cho ba ba con lo lắng.”

“Vâng dì tiểu Vi, vậy bây giờ con sẽ trở về đi ngủ, dì nhớ đưa con đi xem phim nha…,tạm biệt.” Tiểu Tử Việt vẫn không quên dặn dò lại một lần nữa chuyện bản thân cô vừa đáp ứng, chỉ sợ cô không nhớ.



Buổi tối nhìn con trai nằm ngủ, Lộ Thượng mới đóng cửa kỹ ra ngoài chạy bộ. Bình thường anh có thói quen vận động, chỉ cần hôm đó không phải tình huống đặc biệt, hắn đều kiên trì chạy bộ rèn luyện.

Nhớ lại vừa rồi để cho tiểu tử kia đi ngủ, nhóc ấp a ấp úng muốn nói dì tiểu Vi, anh liền nhíu mày. Không nghĩ tới con trai còn muốn anh gọi điện thoại cho Vi Tưởng, điều này có thể sao, anh vừa mới từ chối người ta, hiện tại lại vì con trai gọi điện thoại cho người ta, việc này không phải Lộ Thượng anh có thể làm được.

Xem ra sau này không thể cứ để cho con trai cùng cô lui tới, nếu không thì thật sự đáng sợ.

Vì thế anh lớn tiếng quát lớn Lộ Tử Việt, nói sau này cũng không được gọi điện thoại cho Vi Tưởng rồi. Tiểu hài tử không biết nguyên do bị gầm lên, ủy khuất chạy về phòng.

Nhìn con trai ngủ say, anh mới rời khỏi. Nhưng mà không biết tại sao trong lòng có chút tức giận, không có chỗ phát tiết nên anh càng chạy càng nhanh, cho dù mệt mỏi đầu đầy mồ hôi cũng không quan tâm.

Tập luyện xong về đến nhà đã mười giờ, tới phòng Tử Việt nhìn thoáng qua xem tiểu tử này đã ngủ say, chẳng qua đầu lệch phía dưới gối. Lộ Thượng nhịn không được cười ôm lấy con trai đem đầu nó đặt ngay ngắn, đắp kín chăn mỏng cho nhóc mới rời ra ngoài tắm vòi sen.

Tắm rửa xong, anh cầm lấy quyển sách tựa vào ở đầu giường định đọc rồi sẽ ngủ, âm thanh nhắc nhở tin nhắn vang lên.

Là Vi Tưởng gửi đến, cô hỏi anh mấy ngày nay Lộ Tử Việt bình phục tốt không.

Nhìn tin nhắn, Lộ Thượng còn có một chút khó chịu, trực giác nói cho anh biết cô gái này không thể lại gần, tốt nhất không nên liên lạc qua lại nữa. Nhưng mà nào biết con gái người ta cũng không có một chút xấu hổ sau khi bị từ chối, ngược lại không quá vài ngày liền quang minh chính đại gửi tin nhắn tới.Nhưng anh lại hết cách với cô, bởi vì người ta là quan tâm tới tình hình hồi phục của Lộ Tử Việt. Mặc kệ cô là thành tâm thật ý hay là có mục đích khác, về tình về lý anh vẫn phải đáp lại. Vì thế, mở hộp thư bắt đầu đánh chữ.

Mà bên kia, vừa kết thúc cuộc trò chuyện với Lộ Tử Việt, Vi Tưởng liền nhịn không được muốn gửi tin nhắn cho Lộ Thượng, nhưng mà càng nghĩ cô cũng không biết phải phải hỏi cái gì được, nói cái gì có thể không có vẻ không phải cực kỳ tận lực nhưng lại có thể khiến anh trả lời.

Suy nghĩ rất lâu, cuối cùng có biện pháp rồi, vì thế cô gấp rút biên tập mẫu tin nhắn.

Như cô dự đoán, không vài phút cô liền nhận được hôi âm tin nhắn của anh.

“Khôi phục rất tốt, cám ơn quan tâm.”

Tuy chỉ là trả lời vấn đề của cô, nhưng mà Vi Tưởng vẫn cực kỳ vui vẻ.

Hì hì, chỉ cần anh trả lời, cô có thể mượn đề tài này tiếp tục kéo dài, cứ như vậy hai người liền có cơ hội nói chuyện nhiều hơn, bản thân thật sự quá thông minh.

Cô tiếp tục hỏi Tử Việt có phải thứ Tư tuần sau nên tới bệnh viện kiểm tra lại không. Sau khi gửi đi còn ở trong lòng tự nhủ, Tử Việt không nên trách dì nha, dì quan tâm con cũng là phát ra từ đáy lòng.

Lộ Thượng cầm lấy sách đọc chưa đến hai trang, điện thoại lại nhắc nhở có tin nhắn. Anh thở dài, mở ra nhìn đến Vi Tưởng trả lời “Vậy thì tốt, tôi nhớ Tử Việt có phải thứ Tư tuần sau nên tới bệnh viện kiểm tra lại phải không?”

Vừa mới ra viện, bác sĩ Chu dặn dò sau hai tuần mỗi tuần kiểm tra một lần, sau này nửa tháng kiểm tra lại một lần, hơn nửa tháng phúc tra rồi, toàn bộ đều rất hài lòng, khoảng cách nửa tháng sau rất dài, không phải cô nhắc nhở, anh lần này thiếu chút nữa quên việc này rồi.

Hiện tại tâm tình anh ít nhiều có phần cảm kích, nghĩ nghĩ trả lời: “Đúng, thứ Tư tuần sau kiểm tra lại, tôi sẽ dẫn con đi kiểm tra đúng hạn.”

Có thể là bởi vì cô vừa nhắc nhở anh chuyện kiểm tra lại, chờ khi tiếng tin nhắn vang lên lần hai, anh cũng không có khó chịu như trước, ngược lại là cực kỳ tự nhiên đặt sách xuống xem tin nhắn.

“Được, tôi biết rồi, mọi người đến đây nhất định phải tìm tôi ha, tôi sẽ sớm đi chào hỏi, như vậy mọi người sẽ không cần vất vả xếp hàng đăng kí nữa rồi.”

Nhìn ra được cô là vì cho mình mà tiết kiệm thời gian, để cho bọn họ kiểm tra càng thuận lợi nhanh chóng một chút, nhưng Lộ Thượng vẫn cảm thấy hành động này không quá thích hợp. Hơn nữa tốn thời gian tốn sức đánh chữ gửi tin nhắn, nếu nói chuyện nữa, bản thân đêm nay cũng đừng nghĩ đến chuyện đọc sách, vì thế anh trực tiếp gọi qua.

Vi Tưởng đang ôm ấp di động vẻ mặt đầy chờ mong đợi tin nhắn của Lộ Thượng, cô thật không ngờ lần này Lộ Thượng không nhắn lại mà trực tiếp gọi điện thoại tới. Cô kinh ngạc há to mồm, nhất thời chân tay luống cuống đã quên chính mình nên cùng hắn chào hỏi như nào rồi.

Vẫn là đầu bên kia điện thoại hắn mở miệng trước, “Là tôi. Cám ơn ý tốt của cô nhưng mà không cần phiền phức, thứ tư tôi tới sớm một chút đi xếp hàng đăng ký là được”. Giọng nói không thể chối từ.

Nghe anh quyết giữ ý mình, từ chối tấm lòng tốt của bản thân, Vi Tưởng không đồng ý.

“Anh sao lại cố chấp như vậy, sẽ không bởi vì tôi thổ lộ với anh, anh liền không tiếp nhận ý tốt của tôi chứ? Nói thật cho anh biết, tôi cũng không phải vì anh nên anh cũng đừng nâng cao bản thân mình. Tôi chẳng qua là yêu thương Tử Việt, với anh không tới nửa xu quan hệ.”

“Không phải nguyên nhân này, xếp hàng đăng ký không phải quy tắc sao?” Lộ Thượng vô thức không thừa nhận.

Mặc dù ở anh đầu điện thoại bên kia không nhìn thấy, Vi Tưởng trợn trắng mắt, không nghĩ rằng thời đại này rồi mà còn có người có suy nghĩ cổ quái như thế.

“Tác phong của anh thật đúng là phù hợp với lão giáo sư, thân phận cán bộ kỳ cựu.” Cô nghiến răng nghiến lợi tặng thêm chữ “lão”.

Nói nửa câu cũng là nhiều, nói xong cô liền cúp điện thoại trước.

Hừ, lại bị chọc giận một trận, còn có nói tốt cái gì nữa.

Lộ Thượng nghe cô kì quái châm chọc anh già, sắc mặt của anh cực kỳ mất hứng. Đang muốn mở miệng thì người điện thoại đầu kia thở phì phì cuối cùng cúp điện thoại, việc này ít nhiều nằm ngoài dự kiến của anh.

Xem ra mình không tiếp nhận ý tốt của cô, cô tức xù lông rồi.

Thật sự vẫn là tiểu cô nương, thế nào lại giống như con nhím gai nhỏ vậy.

Nghĩ đến đây, vẻ mặt Lộ Thượng lại trở nên nhu hòa, anh lắc lắc đầu không nghĩ nữa rồi bình tĩnh đặt điện thoại xuống, tiếp tục cầm sách bên người bắt đầu xem

Chương 18: Vị đại thúc này rất khó thu phục (2)

Editor: Tứ Phương Team

Sáng ngày thứ hai, Đỗ Tiểu Vân gọi Vi Tưởng dậy để học nấu ăn.

Bữa sáng gồm trứng rán, cháo hầm ngô. Nhìn qua thấy tương đối đơn giản, Vi Tưởng đắc chí tỏ vẻ bản thân nhìn một cái sẽ biết làm. Nhưng Đỗ Tiểu Vân lại đả kích cô nói rằng phương pháp quan trọng nhất để rán trứng chính là làm thế nào để lòng trắng không cháy, nhiệt độ lửa bao nhiêu để nhìn lòng đỏ là muốn ăn.

Nghe mẹ cô nhấn mạnh nhiều mục như vậy, Vi Tưởng cười xấu hổ cảm thấy nấu ăn cũng là một môn học, kỳ thật nó có rất nhiều yêu cầu đòi hỏi ở các bước.

Ăn xong bữa sáng, hai người lại cùng nhau đi siêu thị. Đương nhiên trong lúc chọn trái cây, Đỗ Tiểu Vân cũng không quên ghi chép thêm cho Vi Tưởng rất nhiều kinh nghiệm lựa chọn hoa quả.



Bởi vì hôm nay phải trực ca đêm, giữa trưa Vi Tưởng lại đứng ngồi không yên.

Nghĩ kỹ một chút cũng đã lâu rồi không ra đường, tiếp tục ở nhà cũng không phải là chuyện tốt, cho nên Vi Tưởng quyết định đi một vòng.

Cô vào một cửa hàng đồ ngọt lần trước đi cùng Trinh Trinh, Vi Tưởng còn đặc biệt mua mang đi, dĩ nhiên cô cũng không quên mang đến cho Trinh Trinh vì vậy liền gọi cô ấy: “Bạn học Trinh Trinh yêu quí, cậu đang làm gì vậy?”

“Mình còn có thể làm gì, bây giờ đang chạy deadline một hạng mục, chiều nay boss sẽ qua kiểm tra tiến độ của bọn mình.”

Buổi chiều boss của bọn họ sẽ tới kiểm tra vậy cũng nói rõ Lộ Thương nhất định sẽ tới, Vi Tưởng âm thầm vui mừng mình gọi tới đúng lúc.

“A, cậu đang ở phòng nghiên cứu à?” Vi Tưởng hỏi là muốn xác định Trinh Trinh có ở trên phòng hay không.

“Đúng vậy, hôm nay cậu không bận à?” Trinh Trinh hỏi

“Được rồi, vậy không làm phiền cậu nữa, mình đi làm đây.” Tắt điện thoại, Vi Tưởng liền đi lên tầng.

Cửa phòng phát triển mở, Vi Tưởng liền thấy Trinh Trinh đang ngồi trước máy tính làm việc, mà đối diện cô ấy là bàn làm việc của một nam một nữ, họ cũng đang bận rộn với công việc của mình.

Vi Tưởng gõ cửa mỉm cười chào hỏi bọn họ, hai người kia nhìn cô một chút rồi cũng lịch sự gật đầu.

Trinh Trinh vừa thấy cô, đôi mắt có chút hoài nghi, không phải khi nãy nói chuyện điện thoại Vi Tưởng nói là đi làm rồi sao? Trinh Trinh nghi ngờ hỏi: “Ơ sao cậu lại đến đây, không phải đang làm việc sao?”

Vi Tưởng cười nói: “Mình đùa cậu đó, vừa nãy mình đã ở dưới tầng rồi, chẳng qua là muốn xác định cậu có chắc chắc ở đây hay không thôi! Hôm nay trực ca đêm, ở nhà nhàm chán quá nên quyết định đến tìm cậu, mình còn đem theo đồ ngọt giống loại lần trước cậu mua đấy. Cậu lại đây nếm thử đi, mình mua nhiều lắm.”

“Hoá ra là cậu đùa mình à” Sau khi nói xong Trinh Trinh liền cầm lấy túi đồ chia cho hai người cùng phòng mỗi người một ít. Cô giới thiệu:” Đây là Vi Tưởng bạn thân của em, còn đây là Lý Chí người cùng khối với tớ, đây là học tỷ Mã Dĩnh nghiên cứu sinh năm hai.”

Ba người cùng nhìn nhau cười một tiếng, coi như là quen biết.

Vừa nói chuyện được vài câu, Trinh Trinh cảm thấy để Vi Tưởng ngồi ở phòng phát triển sẽ khiến cô nhàm chán. Cho nên cô ấy vươn vai nói: “Đại mỹ nữ, cậu ngồi đây chờ mình một chút, mình chuẩn bị đồ rồi ra ngoài đi dạo với cậu.”

Vi Tưởng theo bản năng cự tuyệt: “Không cần đâu, cậu cứ làm việc của cậu, không phải boss của cậu sẽ tới kiểm tra sao? Mình sẽ thấy áy náy nếu khiến cậu bỏ lỡ công việc, không cần phải để ý đến mình, mình chơi điện thoại một lúc, hơn nữa ngồi chán sẽ ra ngoài đi một vòng, không chừng còn cơ may gì đó, cậu đi theo cùng sẽ rất cản trở.

Dù gì cũng không thể đồng ý, hôm nay cô ở đây chính là muốn tìm cơ hội để tạo nhiều cảm tình với Lộ Thượng hơn. Nếu như cùng Trinh Trinh ra ngoài đi dạo, không phải là kế hoạch kia sẽ hỏng sao.

Trinh Trinh vẫn cảm giác không ổn: “Như vậy có được không?”

“Tất nhiên là được, mình ở nhà nhàm chán lại không muốn nghe lải nhải của mẹ cho nên đến đây trú nhờ, cậu ăn xong cứ làm việc cho tốt đi là được.”

“Được rồi, cạnh cửa kia là bàn làm việc riêng của boss, bên trong là máy tính boss dùng, đối diện cửa là máy tính chung, cậu có thể ngồi đó lên internet.”

Nhìn theo nơi mà Trinh Trinh chỉ thì trừ hai cái máy tính để ngược nhau, trên bàn làm việc còn có một chồng giấy được xếp gọn gàng và máy in gần vách tường.Vi Tưởng thầm nghĩ: quả nhiên người như nào thì bàn làm việc như vậy, tuy đơn giản nhưng lại rất nghiêm túc.

Thu hồi ánh mắt sau đó cô lại nói: “Hay là bỏ đi, mình không phải người trong phòng nghiên cứu các cậu, tuỳ tiện dùng máy tính không ổn cho lắm.”

Trinh Trinh lại không đồng ý: “Không sao đâu, mọi người trong phòng nghiên cứu đều rất dễ tính, sẽ không để ý đâu. Cậu chỉ cần không nghịch loạn là được, có thể lên mạng xem phim.” Trinh Trinh vừa nói xong, hai người còn lại liền nhìn Vi Tưởng tỏ vẻ không sao hết.

Thấy Vi Tưởng không làm gì, Trinh Trinh dứt khoát đứng dậy đi đến bên chỗ bàn làm việc kia mở máy tính, quay đầu nhìn cô ngoắc tay: “Được rồi, mình mở máy tính giúp cậu rồi, mau lại đây xem « Thiếu nữ toàn phong » mà gần đây cậu hay theo xem đi. Ở đây có tai nghe, cậu đeo vào sẽ không lo làm ảnh hưởng đến bọn mình.”

Nhìn Trinh Trinh nhoáng một cái đã mở máy tính, Vi Tưởng cũng không từ chối nữa, đi ra phía trước: “Vậy mình sẽ ngồi ở máy này chơi, cậu mau ra làm cho kịp nhiệm vụ đi.”

Một lúc sau Vi Tưởng bắt đầu xem phim tình cảm.

Thấy bên kia có vẻ vui, Mã Dĩnh đi lấy một cốc nước, uống tầm hai ngụm, rồi đứng cạnh Vi Tưởng thì thấy đúng tập mà cô ấy đã xem rồi, vì vậy liền bắt đầu nói chuyện với Vi Tưởng.

Mà Trinh Trinh ngồi ở trước máy tính, thấy bọn cô thảo luận sôi nổi cũng không nhịn được chạy tới xem.

Vừa đến đoạn Nhược Bạch sư huynh thay quần áo, Vi Tưởng không khỏi thở dài: “Trời ạ, Nhược Bạch sư huynh thực sự đẹp trai.”

“Vốn dĩ lúc đầu sư huynh cũng không tệ mà.” Hai người kia liền đồng thanh nói

Đang nói chuyện vui vẻ chợt nghe thấy âm thanh lạnh lùng từ sau lưng: “Các cô đang làm gì đấy?”

Ba người đều không rét mà run.

Nhất thời không khí ngưng đọng lại, Vi Tưởng chỉ nghe thấy tim mình chệch một tiếng.

Bị bắt tại chỗ, Trinh Trinh và Mã Dĩnh đều cảm thấy lần này chết chắc, sợ đến biến sắc. Ai lại nghĩ là boss đến sớm như thế, không phải anh nói tầm năm giờ chiều mới đến hay sao, tại sao lại đến sớm như vậy, lần này chết thảm rồi.

Không thấy ai lên tiếng, Lộ Thượng tiếp tục nói: “Chưa xong nhiệm vụ lại ở đây xem phim, các cô rất rảnh sao.”Lần này làm hạng mục thời gian rất gấp, anh đã phân phó sinh viên của mình phải toàn lực làm việc. Không nghĩ đến trước thời hạn, phòng nghiên cứu lại lẻ tẻ có vài người, hơn nữa khiến cho anh càng tức giận chính là các cô không đi làm việc mà lại tụm vào một chỗ xem phim, những sinh viên này thật là một chút khái niệm về thời gian cũng không có.

“Thầy à, em đang lấy nước chuẩn bị trở lại bàn làm việc rồi.” Mã Dĩnh nói nhỏ rồi ảo não trở về chỗ.

“Em cũng là mới đi qua thôi.” Trinh Trinh trong lòng cũng lo sợ, cúi đầu quay về chỗ của mình.

Đợi hai người kia rời đi, Lộ Thượng liền nhìn người còn lại, không nhìn thì không sao, nhìn rồi mới phát hiện phía sau các cô là Vi Tưởng, anh kinh ngạc đến sắp rớt cả mắt xuống.

Vẻ mặt anh hơi hoảng hốt, nhớ tới hai ngày trước cô tỏ tình với mình, sắc mặt Lộ Thượng càng không tốt: “Bạn học, cô không biết phòng nghiên cứu của bọn tôi không thể xem TV sao? Cô có biết việc vừa rồi đã làm ảnh hưởng đến hiệu suất làm việc của mọi người không?”

Vi Tưởng bị dáng vẻ của anh doạ sợ, vội vàng tắt màn hình, cuống quýt xin lỗi: “Lộ giáo sư, thật xin lôi, là lỗi của tôi.”

Sau khi xin lỗi xong cô mới cảm thấy phản ứng của anh chính là hoàn toàn xem cô là người xa lạ mà giáo huấn.

Nhất thời cảm thấy anh thật đáng ghét, anh cố tình làm bộ không nhận ra cô. Bất quá người tâm địa lương thiện như cô sẽ không vạch trần anh, cô đoán chắc anh không muốn mất mặt mũi trước sinh viên của mình.

Vi Tưởng nói xin lỗi nhưng mặt Lộ Thượng vẫn không biểu lộ cảm xúc: “Mặc dù cô không phải sinh viên của tôi, nhưng nếu đã đến đây thì phải tuân thủ theo nguyên tắc ở đây. Còn nữa các em nếu gọi người đến, lần sau phải chú ý, đã nói bao nhiêu lần sau này ở đây không được vừa làm vừa tám chuyện linh tinh.” Nói xong anh nhàn nhàn nhìn về phía Trinh Trinh: “Còn có một số chuyện không tiện nói trước mặt người ngoài, không cần tôi nói chắc mọi người cũng hiểu rõ chứ?”

Lời Lộ Thượng vừa dứt, Vi Tưởng liền khinh bỉ. Người này chỉ giỏi mượn việc công báo thù riêng, lời này rõ ràng là nói mình, bây giờ cô chỉ cảm thấy mặt mình đỏ lên.

Lộ Thượng khiến Trinh Trinh hoảng sợ cúi thấp đầu. Mặc dù bình thường boss cũng yêu cầu bọn họ chú tâm làm hạng mục, không được phân tâm. Nhưng ở sau lưng anh, sinh viên bọn họ thỉnh thoảng vẫn đứng cười nói chuyện, lúc lười biếng thì nữ sinh xem phim lén, còn nam sinh thì chơi game, nhưng mà hôm nay lại là lần đầu bị boss bắt tại trận, thật là xấu hổ.

Tỉnh táo lại, Vi Tưởng sợ anh sẽ tiếp tục trút giận làm liên luỵ đến mọi người, cô vội vã cầm túi đồ ngọt, khuôn mặt mìm cười chân thành nói: “Lộ giáo sư, tôi đến tìm Trinh Trinh chơi có đem theo một chút đồ ngọt, anh nếm thử chút đi.”

Lộ Thượng chau mày, nếu như anh nhìn không nhầm thì khi anh vừa nói xong câu kia cô đã khinh bỉ nhìn hắn, thế mà bây giờ lại nịnh nọt mời anh ăn? Lộ Thượng lạnh nhạt nhìn túi đồ trong tay Vi Tưởng nói: “Cảm ơn lòng tốt của cô, tôi không ăn đồ ngọt.”

Bị anh cự tuyệt, Vi Tưởng thầm buồn bực. Chắc chắn là anh cố ý, đúng là người đan ông hẹp hòi. Lộ Thượng sau khi nói xong cũng không để ý đến vẻ mặt Vi Tưởng mà lướt qua cô đi đến trước mặt Trinh Trinh nói:

” Tôi xem dự án của mọi người làm tới đâu rồi.”

Nghe xong anh nói, Trinh Trinh ấp úng nói:

” À…À…thầy à em còn một ít nữa.”

Cô ấy cúi đầu nói, không dám nhìn thẳng vào mắt Lộ Thượng.

“Vậy mà em còn có tâm tư chơi đùa, cùng người khác xem TV.”

Dù anh đang nói với Trinh Trinh nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Vi Tưởng, rõ ràng là trong lời nói có hàm ý. Vi Tưởng không ngốc, cô dĩ nhiên biết Lộ Thương đang ngầm chê cô nhàn rồi ở đây quấy nhiễu người khác. Không sao, dù gì anh nói những lời vô tâm với cô cũng không phải một hai lần, cô không để ý nhún hai vai.

Mình quả thực là người thích bị ngược mà, thậm chí còn có can đảm theo đuổi người kia, cô không khỏi bội phục chính mình. Nghĩ đến đây, Vi Tưởng cười tự giễu sau đó xoay người ra khỏi phòng nghiên cứu đi vệ sinh.

Ra khỏi phòng vệ sinh cô cũng không quay lại ngay mà đi tới cuối hành lang nhìn qua cửa sổ. Dưới lầu là bãi đỗ xe rất lớn, hai bên đường là hàng cây bạch dương to lớn. Gió nhẹ thổi qua, sau buổi trưa ánh nắng màu vàng chiếu lên lá cây. Phía bên nửa sân trường là hồ nhân tạo, dù không nghe được tiếng nước chảy nhưng có thể nhìn thấy mặt nước đang lăn tăn gợn sóng. Nhìn kỹ thì thấy có người đang học bài, có người đang vui vẻ trò chuyện với bạn, cũng có một đôi yêu nhau đang ôm ấp.

………….

“Nhìn gì mà nhập thần đến như vậy?” Bên cạnh chợt vang lên âm thanh lanh lùng trong trẻo quen thuộc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau