VỊ ĐẠI THÚC NÀY KHÔNG DỄ THEO ĐUỔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vị đại thúc này không dễ theo đuổi - Chương 11 - Chương 15

Chương 9: Đại thúc này thật không thú vị (1)

Editor: Tứ Phương Team.

Vi Tưởng ôm Lộ Tử Việt đến trên sô pha, xoay người đi tìm đồ ăn vặt mang tới cho bạn nhỏ ăn.

Ở trong ấn tượng của cô trẻ con đều rất thích thứ này, nhà cô lại không có đồ chơi gì, cho nên chỉ có thể dùng đồ ăn vặt tới chiêu đãi.

Cũng may Tiểu Việt rất nể tình, toàn bộ quá trình đôi mắt nhỏ đều toát lên vẻ tham ăn. Nghĩ đến cánh tay vẫn bó thạch cao, cho nên Vi Tưởng thân thiết xé mở mấy túi rồi từng cái đút cho Tử Việt, đứa nhỏ ăn vô cùng vui vẻ.

Không bao lâu, Vi Tưởng xoay người hỏi Trinh Trinh đang ở bên cạnh: “Vậy còn cậu, hôm nay không đến trường sao?”

Trinh Trinh ngẩng đầu, lười nhác vươn vai nói: “Đương nhiên không cần đi, Boss đặc biệt cho nghỉ môt ngày, nhưng đều là nhờ phúc khí từ bạn nhỏ này. Đúng không Tử Việt, sau này con đến đây mấy lần nữa đi, con chính là phúc tinh của dì đấy.”

Trinh Trinh thầm vui vẻ rước lấy một cái khinh thường từ Vi Tưởng, nha đầu chết tiệt kia thế nhưng lợi dụng bạn nhỏ đơn thuần vì phúc lợi của chính mình.

Ăn chút gì xong, Vi Tưởng lại cùng Lộ Tử Việt chơi điện thoại.

Trinh Trinh nhìn hai người phía trước, bĩu môi dứt khoát chơi di động ở bên cạnh. Dù sao cô cũng không biết ở chung cùng trẻ con như thế nào, may mắn có Vi Tưởng.

……

Tới lúc ăn trưa, Vi Tưởng sờ đầu Tử Việt ôn nhu nói: “Bảo bối, cơm trưa con ăn ở nhà dì được không. Nhưng mà chúng ta phải kêu đồ ở ngoài, con có ăn quen không?”

“Ăn quen, ăn quen.” Lộ Tử Việt một chút cũng không do dự, giọng nói còn có chút hưng phấn.

Có thể ăn đồ mua ngoài, nó đương nhiên nguyện ý hơn nữa còn rất mong đợi. Mỗi ngày ăn cơm ở nhà không phải bảo mẫu làm thì chính là ba ba làm, nó ăn đến chán rồi. Nhưng ba ba không cho phép nó ăn đồ mua ở ngoài với đồ ăn vặt, nói không sạch sẽ, không dinh dưỡng, trẻ con không thể ăn.

Mỗi ngày nhìn các bạn nhỏ khác ăn KFC, bánh quy, nó thèm đã lâu, đặc biệt  là KFC, trong ấn tượng nó mới được ăn một lần, trước kia ở trường một bạn học mời nó ăn, lúc ấy nó cảm thấy món kia quả thực chính là mỹ thực nhân gian, nhưng mà mỗi lần muốn ăn đều bị ba ba từ chối.

Thật vất vả hôm nay ba ba không biết, cho nên nó nhất định không thể bỏ qua cơ hội lần này.

“Vậy con muốn ăn cái gì, nói với dì Tiểu Vi, dì sẽ mua cho con.”

Vi Tưởng đương nhiên không biết tâm tư của Lộ Tử Việt, thấy bộ dáng chờ mong của nó cô có chút không nghĩ ra.

“Con muốn ăn KFC ạ.” Tử Việt không cần suy nghĩ lập tức trả lời.

Thì ra là thế, trách không được đứa nhỏ này vừa rồi vui vẻ đáp ứng.

“Nhưng Tử Việt à, trẻ con ăn loại thực phẩm này nhiều không tốt lắm đâu.” Vi Tưởng vốn định gọi cơm hoặc là mì sợi.

Ai biết nghe cô nói xong, khuôn mặt Tử Việt trong nháy mắt tràn đầy sự mất mát, làm bộ đáng thương nói: “Dì, lâu rồi con chưa được ăn.”

Cuối cùng vì không đành lòng làm đứa trẻ thất vọng, Vi Tưởng quyết định sẽ ăn KFC. Gọi đồ ăn xong, sắc mặt bạn nhỏ lập tức vui vẻ lấy lòng hôn mặt Vi Tưởng một cái, Vi Tưởng thật là dở khóc dở cười.

Trinh Trinh ở bên cạnh xem xong một màn này, nhịn không được trêu ghẹo Vi Tưởng quá dung túng đứa nhỏ này rồi, sau này nếu cô có con, không biết sẽ chiều như thế nào.

Người giao hàng đưa tới, bạn nhỏ Lộ Tử Việt gấp không chờ nổi. Vi Tưởng lấy món ưa thích của Tử Việt trước, rồi mới lấy phần dư còn lại cho mình và Trinh Trinh ăn.

Có đồ ăn bên ngoài, bạn nhỏ ăn đặc biệt vui vẻ.

Cơm nước xong, Trinh Trinh tìm cớ chuồn đi. Vi Tưởng đoán cô ấy lại bị học đệ rước đi rồi, ai, trọng sắc khinh bạn, cô ấy đưa bạn nhỏ tới đây, còn người lại chạy mất.

Trong nhà hiện tại chỉ còn lại một lớn một nhỏ các cô, Vi Tưởng dứt khoát mang bạn nhỏ tham quan phòng mình.

Lộ Tử Việt liếc mắt một cái đã bị hai con đại tinh tinh ở trên đầu giường hấp dẫn. Một con màu hồng nhạt dễ thương, một con khác cao ngạo lãnh khốc màu đen, thoạt nhìn cực kỳ giống một đôi tình lữ. Thấy thế, anh bạn nhỏ ngọt ngào ngây thơ hỏi: “Dì, đây là ba mẹ của tiểu tinh tinh dì đưa con sao?”

“Ách… Xem như vậy đi. Bởi vì con còn nhỏ, nên dì liền tặng tiểu tinh tinh kia cho con. Nếu con thích, hiện tại có thể ôm hai con tinh tinh này chơi.”

Tử Việt vui vẻ ôm con màu hồng đi. Xem ra trẻ con cũng bài xích đồ vật lạnh băng.

Thời gian trôi rất nhanh, chỉ chớp mắt đã bốn giờ. Lúc này, chuông cửa vang lên. Cô tưởng Trinh Trinh trở lại, Vi Tưởng một bên mở cửa một bên cười nói: “Về rồi à.”
Nhìn thấy người ngoài cửa, tươi cười trên mặt cô liền cứng lại, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.

Lộ Thượng không nghĩ tới cô ra mở cửa, lại còn lỗ mãng hấp tấp như thế, trong lòng anh không khỏi cảm thấy một chút buồn cười, trên mặt hơi nhếch khóe miệng, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Là tôi.”

Sau khi phản ứng lại, Vi Tưởng lập tức lịch sự mời anh tiến vào.

Lộ Thượng cũng không khách khí, theo chân cô đi vào cửa.

“Giáo sư Lộ, anh cứ ngồi tự nhiên.”

Lộ Thượng gật đầu đồng ý, vừa ngồi xuống còn không kịp nói chuyện, liền thấy Vi Tưởng vội vàng đi lấy nước cho anh, lời nói đến bên miệng liền ngừng lại.

Quan sát xung quanh phòng một chút, hai phòng ngủ một phòng khách, đồ vật tương đối đơn giản, nhưng có thể thấy được bố trí rất ấm áp, trong ngoài xử lý gọn gàng ngăn nắp, khiến người khác nhìn qua rất thoải mái.

Lại nhìn bóng lưng Vi Tưởng, bộ đồ trên người mặc in hình phim hoạt hình làm cô càng thêm vẻ trẻ con, nhìn như thế nào cũng vẫn là tiểu cô nương.

Vi Tưởng xoay người nhìn thấy ánh mắt đánh giá của Lộ Thượng, có chút ngượng ngùng nói: “Uống nước đi.”

Lộ Thượng duỗi tay tiếp nhận, nói: “Nơi này dọn dẹp rất sạch sẽ.”

Nghe anh nói như vậy, Vi Tưởng không tự nhiên đáp lại: “A, coi là vậy đi.” Thật xấu hổ, cô là người luôn lôi thôi lếch thếch, sao có thể là cô dọn dẹp. May mắn bạn học Trinh Trinh thích sạch sẽ, bằng không liền xong rồi, đương nhiên lời này cô tuyệt đối không có mặt mũi nói ra trước mặt anh ta.

Nói xong, Vi Tưởng liền nhìn chằm chằm bàn tay cầm ly của Lộ Thượng. Tay anh rất thon dài, hơn nữa khớp xương rõ ràng, Vi Tưởng hoàn toàn không có sức chống cự với bàn tay này.

Thật là muốn sờ sờ (☉o☉)!

Ngồi được mấy phút, Lộ Thượng vẫn chưa thấy con trai và Hứa Trinh Trinh, anh không khỏi nghi hoặc hỏi: “Bọn họ đâu rồi?” Chẳng lẽ không ở nhà?

Đúng lúc này, Lộ Tử Việt ở trong phòng không chờ được, liền ôm tinh tinh màu hồng đi ra.

Nhìn thấy Lộ Thượng, đứa nhỏ rất vui vẻ: “Ba ba là tới đón con sao?”

“Đúng vậy, con chơi một ngày rồi. Hôm nay ở nhà dì chơi có vui không?”

“Đương nhiên, con rất vui cũng rất thích nhà dì. Đúng rồi, ba ba, tiểu tinh tinh của con là con của đại tinh tinh hồng nhạt này.”

Lộ Tử Việt vui vẻ cùng ba ba chia sẻ niềm vui.Nói xong nó còn không quên tổng kết một câu: “Của con là đứa trẻ, còn đây là mẹ, ba ba thì ở trên giường dì.”

Mặt Lộ Thượng lập tức đầy hắc tuyến, nhưng ngay sau đó anh liền hiểu ý tứ đứa nhỏ, tên tiểu tử thúi này……

Phát ngôn không cố kỵ, lời của Tử Việt làm Vi Tưởng vừa 囧 vừa xấu hổ. Người khác không biết còn tưởng rằng mình kim ốc tàng kiều* trên giường có đàn ông, cô nhịn không được lau mồ hôi giải thích: “Không đúng không đúng, nó chỉ là đại tinh tinh……”

(*Nguyên văn:金屋藏娇, nghĩa: Nói tới việc xây một nơi để cất giấu người đẹp)

Nhìn thấy Lộ Thượng nhếch môi, bộ dạng không cần giải thích tôi đã hiểu, Vi Tưởng mới yên lòng. Không biết vì cái gì, trong tiềm thức cô không hy vọng anh ta hiểu lầm mình, hoặc cho rằng cô là người tùy tiện.

“Cô và Hứa Trinh Trinh là bạn cùng phòng? Cô ấy đâu, sao không thấy bóng dáng?”

Nghe hắn hỏi Trinh Trinh, Vi Tưởng đành phải thay Trinh Trinh lấy cớ: “Cô ấy…… Bạn cô ấy có việc gấp nên kêu cô ấy đi rồi.” Có thể là chột dạ, sau khi nói xong cô không dám nhìn vào mắt Lộ Thượng, thiếu tự nhiên xoay người sờ sờ đầu Lộ Tử Việt.

Lộ Thượng nhìn cô một cái, nhàn nhạt hỏi: “Vậy còn cô, hôm nay cô không đi làm sao?” Cô chăm sóc con trai giúp anh một ngày, có thể làm chậm trễ công việc của cô hay không?

“Hôm nay tôi được nghỉ buổi sáng, ban ngày cũng không có việc gì.”

“Hôm nay làm phiền đến cô rồi, cám ơn cô rất nhiều.”

Rõ ràng anh ta nói cảm ơn, nhưng người lại tản ra hơi lạnh ngăn cách người ngoài, Vi Tưởng nhịn không được sụp khóe miệng: “Không cần khách khí như vậy, hoàn toàn không đáng ngại, hơn nữa chơi cùng Tử Việt rất thú vị.”

Nghe cô nói như thế, biểu tình Lộ Thượng cuối cùng cũng có một chút biến hóa, sắc mặt cũng trở nên có chút nhu hòa: “Vậy Vi tiểu thư, cô mấy giờ phải đi làm?”

Vi Tưởng không rõ ý anh, nhưng dù sao vẫn gặp nhau nhiều lần rồi, anh ta kêu cô như vậy, Vi Tưởng cảm giác không được tự nhiên.

Cô dứt khoát nói: “Anh không cần khách khí như vậy, gọi tôi Vi Tưởng là được rồi. Bình thường ca tối tôi đến lúc 7 giờ, có chuyện gì không?”

“Như vậy đi, tôi mời cô ăn một bữa, cơm nước xong sẽ đưa cô đến bệnh viện, thời gian hẳn là vừa lúc, cô thấy thế nào?”Thanh âm Lộ Thượng đầy từ tính truyền đến.

“Tôi như thế nào lại không biết xấu hổ, thật sự không cần.” Vi Tưởng từ chối.

“Vi tiểu…… Vi Tưởng, lúc Tử Việt xuất viện, không phải nói mời cô ăn cơm sao, chọn ngày không bằng được ngày. Tử Việt, con nói có phải hay không?”

Bạn nhỏ Lộ Tử Việt thông minh nói tiếp: “Đúng vậy, dì Tiểu Vi. Chúng ta nói mời dì ăn cơm, dì không thể không tới được.”

Nếu như vậy, Vi Tưởng cũng không tiện từ chối, cô có chút không được tự nhiên đem tóc hất ra sau lưng, rồi mới nhẹ nhàng gật đầu đồng ý.

Hôm nay ở nhà Vi Tưởng xõa tóc, mái tóc dài mượt nhu thuận tự nhiên rũ xuống, thẳng đến trước ngực.

Sau khi cô vén tóc, ánh mắt Lộ Thượng tự nhiên quét tới trước ngực cô, chỉ là liếc mắt một cái anh liền giật mình.

…… Không nghĩ tới bên trong cô không mặc gì, hoàn toàn không có gì. Vừa rồi tóc che đi nên anh cũng không chú ý, mà hiện tại trước ngực cô rõ ràng phồng lên hai nụ hoa nhỏ.

Cái này làm sao anh chịu nổi.

Lộ Thượng cảm giác mặt nóng lên, rất nhanh dời đi tầm mắt, không được tự nhiên nói: “Chúng tôi đi xuống trước, ở trên xe chờ cô.” Nói xong anh sải bước khom lưng bế đứa nhỏ đi ra.

Đối với Lộ Thượng bỗng nhiên biến hóa, phản ứng Vi Tưởng trì độn không rõ nguyên nhân, còn đang kinh ngạc đã thấy Lộ Thượng tới cửa lại quay đầu kỳ quái bồi thêm một câu: “Cô đi thay quần áo đi.”

Vi Tưởng theo ánh mắt anh nhìn xuống ngực mình, lòng cô “lộp bộp” một cái, phản xạ có điều kiện lập tức dùng hai tay che trước ngực, trên mặt sớm đã một mảnh ửng đỏ.

Bình thường ở nhà không có người ngoài, hơn nữa vì không thích ngực bị gò bó, cho nên cô có thói quen thường xuyên chỉ mặc một bộ quần áo ở nhà. Đoán chừng là do thói quen đi, hôm nay Lộ Thượng tới, thế nhưng cô hoàn toàn quên mất vấn đề này!

Trời ạ, thật muốn tìm cái khe chui vào. Thật mất mặt, đều bị anh ta thấy được, làm sao bây giờ?

Chương 10: Đại thúc này thật không thú vị (2)

Vi Tưởng không tiện để Lộ Thượng đợi lâu, lấy nội y từ trong tủ, rồi chọn một chiếc váy bò dáng liền thân, nhanh chóng mặc ngay ngắn, xong xuôi liền lập tức cầm điện thoại cùng túi sách xuống lầu.

Vừa ra cửa liền nhìn thấy một chiếc BMW màu đen dừng lại phía trước, Vi Tưởng đang đoán có phải chiếc xe này không, liền thấy cửa kính hạ xuống, Lộ Thượng ngồi ở trong xe vẫy tay gọi.

Bởi vì chuyện vừa rồi, giờ phút này Vi Tưởng có chút xấu hổ tránh ánh mắt Lộ Thượng, cô nhẹ nhàng đáp một tiếng rồi mới mở cửa lên xe.

Rất may bạn nhỏ Lộ Tử Việt cũng ngồi ở phía sau, bé lôi kéo Vi Tưởng nói đông nói tây khiến Vi Tưởng rất nhanh liền quên sự việc ngượng ngùng ban nãy, dọc theo đường đi đều cùng bạn nhỏ nói chuyện phiếm.

Lộ Thượng nghe bọn họ ở phía sau trò chuyện rất vui vẻ, thuận tiện coi gương chiếu hậu quan sát Vi Tưởng, thấy cô từ đầu đến cuối không dám ngẩng đầu nhìn mình, lại nghĩ tới phản ứng khi nãy ở nhà của cô, khóe miệng Lộ Thượng không tự chủ hơi hơi nhếch lên.

Cô gái nhỏ này là xấu hổ đây.

Nếu là người ta mời khách Vi Tưởng dù tò mò cũng không tiện hỏi nhiều. Đến nơi cô mới kinh ngạc, bởi nó vượt xa dự đoán của cô, ban đầu cho rằng anh ta đưa mình tới quán lẩu hoặc là một nhà hàng bình thường, làm sao cũng không nghĩ tới anh đưa cô tới “Vân cẩm hương khấu”.

Nếu như cô nhớ không lầm, đây là một trong năm nhà hàng nổi tiếng của thành phố A. Mặc dù cô chưa bao giờ ăn ở nơi sang trọng đến vậy, nhưng khi ở kí túc xá thời đại học, ban đêm đã từng nghe mấy người bạn cùng phòng nói chuyện, cho nên cô biết nơi này cũng chẳng có gì lạ.

Chỉ là không nghĩ tới anh ta lại mời mình ăn cơm ở chỗ này, Vi Tưởng có phần nghẹn họng nhìn trân trối, đương nhiên cũng có chút chờ mong nho nhỏ. Sợ bộ dạng của cô làm xấu mặt anh, cô lè lưỡi lặng lẽ thu hồi vẻ mặt khoa trương.

Phục vụ rất nhanh nhiệt tình tới nghênh tiếp mở cửa cho bọn họ, Lộ Thượng quen thuộc chỗ này liền chọn một phòng bao gần cửa sổ.

Vừa vào, Vi Tưởng liền bị sự kết hợp đặc biệt của căn phòng này hấp dẫn, trước hết thiết kế độc đáo của ánh đèn khiến cho người trước mắt sáng ngời, chiếc đèn chùm hình giọt treo trên bức tường trắng làm nổi bật vẻ xa hoa mà tinh tế. Chính giữa là bộ sofa trắng bằng da, kết hợp với bàn tròn đỏ hơi hướng Trung Hoa, đơn giản nhưng mang theo chút thần bí.

Lộ Thượng vốn định bảo Lộ Tử Việt ngồi cùng anh ở một bên, không nghĩ tiểu tử thối này đi theo Vi Tưởng ngồi ở bên cạnh cô.

Nó dứt khoát rời bỏ anh, lại còn cầm thực đơn trên bàn đưa cho Vi Tưởng trước.

Vi Tưởng không nhận lấy mà đưa cho anh, nói:  “Anh xem rồi chọn đi, tôi chưa từng tới nơi này, cũng không biết có món gì ngon, anh quyết định là được.”

Lộ Thượng cũng không cưỡng ép: “Vậy tôi chọn mấy món đặc biệt của nhà hàng này, hương vị cũng không tệ lắm, cô thử xem?”

Mặc dù là câu hỏi, nhưng lời nói ra vô cùng rõ ràng lưu loát, giọng điệu quả quyết khiến Vi Tưởng cũng nghe theo gật đầu đồng ý.

Nhìn anh chọn được mấy món rồi nhưng vẫn tiếp tục gọi, Vi Tưởng nhanh chóng ngăn lại: “Được rồi, chúng ta ít người không ăn được nhiều đâu.”

“Không cần khách khí, nhiều món chút, cô không phải chưa từng tới đây sao.” Lộ Thượng không lay động vẫn tiếp tục gọi thêm hai món, lúc sau mới ngẩng đầu đưa thực đơn cho người phục vụ.

Chờ người phục vụ rời khỏi, Vi Tưởng quay người xoa đầu Lộ Tử Việt ân cần hỏi: “Tử Việt có đói bụng không?”

Lộ Tử Việt đã sớm tiêu hóa đồ ăn vặt từ lâu hiện tại nghe được Vi Tưởng hỏi nó làm bộ dạng như tủi thân nói:  “Bụng của Tử Việt rất đói nha.”

Chọc cho hai người lớn cũng nở nụ cười, Lộ Thượng lại càng khinh bỉ trừng mắt nhìn con nói: “Ba thấy con chính là tham ăn.”

“Trẻ con đều giống nhau mà, như vậy mới đáng yêu chân thực nhất. Có điều tiểu tử này cơm trưa ăn cũng không ít, quả thật là mèo con tham ăn.” Vi Tưởng trêu ghẹo nói.

Nghe cô nói như vậy, nét mặt Lộ Thượng mang theo một chút ý cười.

Vi Tưởng chăm chú thấy anh cười không khỏi si mê.

Người này vậy mà lại cười, thật sự là hiếm thấy, có điều anh ta cười rộ lên quả thật có mị lực hơn người bình thường, bộ dạng này khiến cho nhịp tim cô cũng rơi rớt mấy nhịp.



Nhà hàng này năng suất rất cao, đồ ăn rất nhanh được mang lên.

Vi Tưởng lo lắng Tử Việt không dùng được đũa, cô quyết định chăm sóc cho Lộ Tử Việt, vì vậy liền gắp thức ăn cho nó trước.

Suy cho cùng là đàn ông, không tỉ mỉ được như vậy. Nhìn thấy động tác của Vi Tưởng, lúc này Lộ Thượng mới kịp phản ứng nhớ ra cánh tay của con trai mình không thể sử dụng được đũa. Anh đứng lên, quyết định ôm lấy Lộ Tử Việt: “Cô ăn trước đi, tôi sẽ chăm sóc nó, cô không cần bận tâm đâu.”

Vi Tưởng dùng tay giữ Tử Việt, nói:  “Không sao, như nhau mà. Không cần khách khí với tôi như vậy, hiếm thấy đứa nhỏ này có thể thích tôi như vậy.”

Lộ Thượng nhìn dáng vẻ cực kì kiên định của cô, đành từ bỏ rồi trở về chỗ ngồi.

Chờ đến khi đứa nhỏ ăn no, Vi Tưởng mới bắt đầu ăn.

Quả nhiên danh bất hư truyền, đồ ăn của nhà hàng này thật sự rất ngon, mỗi một món đều khiến cô thích không tả nổi. Chỉ là bên cạnh một lớn một nhỏ đều ăn không nhiều lắm, cô không có ý tứ ăn ngấu ăn nghiến, ngược lại khó có dịp làm thục nữ ăn nửa chén cơm, đương nhiên cũng dùng bữa, nhưng là không có ý tứ ăn quá nhiều.Ăn xong, Vi Tưởng ngẩng đầu nhìn Lộ Thượng nói: “Tử Việt bình thường ở nhà có vẻ nhàm chán, anh có thể đưa bé tới nhà tôi chơi, nếu ban ngày tôi được nghỉ có thể giúp đỡ chăm sóc nó.”

Lộ Thượng nghĩ một lát nói: “Được, nếu cần thiết tôi sẽ làm.” Giọng nói của anh thâm trầm trước sau như một.

“Còn nữa, tôi cảm thấy được đứa trẻ này rất cần anh làm bạn, tôi thấy công việc của anh bình thường có vẻ bận rộn, nhưng vẫn thực sự hi vọng anh có thể dành nhiều thời gian ở cùng với nhóc con, bọn chúng trong giai đoạn phát triển quan trọng này không thể thiếu ba. Hi vọng anh sẽ không chê tôi nhiều chuyện, con người của tôi rất thẳng thắn, mong anh bỏ qua, tôi đều là vì tốt cho Tử Việt.” Nét mặt của Vi Tưởng cực kì nghiêm túc.

Có lẽ thật không ngờ cô gái nhỏ lại tự mình nói lời này, Lộ Thượng có chút giật mình, trầm mặc một hồi rồi nghêm túc nói:  “Cảm ơn ý kiến của cô, tôi sẽ cân nhắc.”

Vi Tưởng cảm thấy cực kỳ vui mừng, cô bỗng nhiên cảm thấy Lộ Thượng hôm nay so với trước kia tốt hơn rất nhiều, hai mắt không khỏi nhìn anh nhiều hơn.

Hôm nay anh mặc một chiếc áo sơ mi màu đen giản dị, chiếc áo làm nổi bật hai con ngươi đen nhánh khiến nó lộ ra càng thêm sâu xa. Hơn nữa ánh đèn dịu nhẹ chiếu vào mặt anh, cũng khiến cho cả người anh tỏa ra sức hấp dẫn không nói lên lời.

Chẳng lẽ đây chính là người đàn ông trong truyền thuyết sao? Nhịp tim Vi Tưởng phút chốc rối loạn vài giây.

“Nghe nói nhà cô ở thành phố D, công việc ở đây có vấn đề gì có thể tìm tôi, có thể giúp đỡ tôi nhất định sẽ tận lực, đây là danh thiếp của tôi.” Nói xong, Lộ Thượng chuyển cho Vi Tưởng tấm danh thiếp của anh.

Vi Tưởng lúc này mới từ trong ngây ngốc phục hồi lại tinh thần, cô tiếp nhận danh thiếp nói đùa: “Vậy thì cám ơn Lộ giáo sư trước rồi. Có việc cần tôi liền không khách khí, hi vọng đến lúc đó anh sẽ không chê tôi phiền phức, ha ha.”

“Sẽ không.”

Dường như khoảng cách giữa hai người lập tức gần hơn một chút, ít nhất Vi Tưởng cũng không còn khách sáo như ban nãy.



Bữa cơm này ăn cực kỳ vui vẻ. Trước khi rời đi, Vi Tưởng nhịn không được nói: “Cảm ơn anh dẫn tôi tới nơi tốt như vậy,thực sự ăn rất ngon miệng.”

” Nếu cô cảm thấy ngon lần sau chúng ta lại đến.”

“Vậy thì không cần.”

Nghe anh nói còn có lần sau, Vi Tưởng trong lòng thầm vui mừng, ngoài miệng lại xấu hổ trực tiếp từ chối.

Đi ra khỏi quán, Lộ Thượng mang theo Lộ Tử Việt đưa Vi Tưởng đến bệnh viện trước, mới quay đầu xe đi.

Vi Tưởng nhìn xe biến mất, rốt cục nhịn không được một mình đứng ở cửa bệnh viện cười ngây ngô một lúc mới xoay người lên lầu.

Bộ dáng ngây ngốc kia nếu để cho người quen nhìn thấy nhất định sẽ trêu ghẹo y tá tiểu Vi có phải yêu đương rồi không.
Bên kia, Lộ Thượng lái xe rời khỏi được một lúc, bạn nhỏ bên cạnh liền xoay người nói: “Ba ba, ngày mai ba ba tiếp tục đưa con tới trường học sao? Con sẽ không quấy rầy ba ba, ba đưa con đến nhà dì tiểu Vi là được.”

Lộ Thượng nghe con trai nói xong, nhịn không được buồn cười mà nói: “Con trai, không phải ba ba không muốn. Là vì ngày mai dì tiểu Vi trực ca sáng, ban ngày ở bệnh viện. Con đến nhà dì không có ai, đi cũng như không.”

Bạn nhỏ Lộ Tử Việt nghe dì phải đi làm, vẻ mặt liền mất mác, mặt nhỏ nhăn ngồi ở chỗ kia không nói, thật giống như đang giận dỗi.

Lúc này Lộ Thượng thấy có thể do con trai tùy hứng, liền không quan tâm đến nó, tiếp tục lái xe.

***

Một thời gian không về nhà, Vi Tưởng vô cùng nhớ nhà. Thật không dễ xin nghỉ phép, buổi tối cô liền gọi điện thoại cho ba mẹ.

Đỗ Tiểu Vân vừa nghe thấy ở trong điện thoại Vi Tưởng bảo ngày mai sẽ trở về, liền khẩn trương nói, “Vậy thì tốt quá, sáng mai mẹ đi chợ mua nhiều món con thích, làm món sườn xào chua ngọt con thích nhất, còn có đầu cá sốt đậu phụ.”

“Mẹ, con quá yêu mẹ.” Vi Tưởng vừa nghe liền thèm chảy nước miếng.

Gần đây cô đi làm rồi ăn cơm trưa ở bệnh viện, nhưng buổi chiều bình thường đều là tùy tiện ăn chút ở bên ngoài hoặc là về nhà cùng Trinh Trinh kêu đồ ăn mua ngoài. Cũng chẳng quan tâm dinh dưỡng gì, so ra kem xa ở nhà mình.

Sau khi cúp điện thoại, trong lòng Vi Tưởng vẫn ấm áp như trước.

Cảm ơn ba mẹ, họ mãi mãi là người cô yêu nhất.

Trở về vào ngày hôm sau, Vi Tưởng vào nhà thấy Đỗ Tiểu Vân vẫn đang nấu cơm.

“Mẹ, con vừa về liền thấy thơm quá nha.” Vi Tưởng tươi cười nói với mẹ.

“Trở về rồi, con ra gặp bố trước đi, mẹ còn một món cuối lập tức liền có thể ăn cơm, chờ một lát.” Nói xong Đỗ Tiểu Vân tiếp tục nấu cơm.

Vi Chính nghe được âm thanh của con gái, phát hiện Vi Tưởng gầy, ông lập tức bất mãn nói: “Có chuyện gì mà hơn một tháng không gặp liền gầy nhiều như thế. Nếu công việc quá khó khăn liền dứt khoát trở về, đừng ở lại thành phố A nữa.”

Vi Chính có một cô con gái, từ nhỏ ông đã vô cùng cưng chiều. Cảm thấy con gái ở bên ngoài đi làm chịu khổ đến gầy cả người, trong lòng ông liền không vui.

“Ba, bệnh viện bọn con công tác không tồi, con cũng rất thích. Ba không cần bận tâm đâu, lại nói con gái mà, chung quy phải cố kỵ dáng người không thể mập, nếu không thì sẽ không ai muốn con gái ba rồi.” Vi Tưởng cười nói.

“Giảm béo cái gì, nhìn con gầy ba đau lòng. Hơn nữa, con gái ba tốt thế này sao lại không ai muốn chứ, ba còn cảm thấy không ai có thể xứng đôi với con gái nhà ta.” Vi Chính vừa nói vừa vuốt râu trừng mắt.

Bảo bối nhà mình ở trong lòng ông là hoàn mỹ nhất. Bình thường ông cũng rất nuông chiều Vi Tưởng, ngay cả người vợ  là Đỗ Tiểu Vân cũng đã phàn nàn ông cưng chiều con gái quá độ. Không có biện pháp, không thay đổi được.

Nghe cha khen ngợi như thế, Vi Tưởng xấu hổ thè lưỡi, hơn nữa rõ ràng cô biết mình bao nhiêu cân, sẽ không dễ dàng bị ba cô lung lay quên hết tất cả.

Lúc này, Đỗ Tiểu Vân bưng đồ ăn đi tới: “Mau tới đây giúp đi, cơm được rồi.”

Không bao lâu một bàn đầy đủ đồ ăn liền xuất hiện, tràn đầy hương vị gia đình.

Dọn cơm xong, Vi Tưởng gắp đồ mình thích nhất, hài lòng ăn, trong lúc đó không quên vuốt mông ngựa khen ngợi tay nghề mẹ cô tốt.

Không nghĩ tới, Đỗ Tiểu Vân cũng không bị lừa gạt, nên nói vẫn phải nói.”Con đã ăn bao nhiêu năm, hiện tại nên tự học làm. Như vậy đi, sau này mỗi lần con trở về đều đi theo mẹ học nấu cơm, con gái gì mà không biết nấu ăn hả.”

Vi Tưởng bĩu môi, dùng ánh mắt cầu cứu nhìn ba cô, không nghĩ tới việc này ba cô bị vợ quản nghiêm, lúc này lại làm bộ như không phát hiện chỉ lo ăn cơm.

Quả nhiên mẹ vẫn quan trọng hơn mình, Vi Tưởng đành phải thỏa hiệp gật gật đầu, hôm nay ứng phó trước rồi sau hãy nói.



Sau bữa cơm một nhà ba người ngồi ở phòng khách xem tivi, vừa lúc trên TV chiếu một tiết mục quen thuộc. Vi Tưởng không hứng thú đối với chương trình này, dứt khoát tựa vào ghế sofa chơi trò chơi gần đây mình thích.

Đỗ Tiểu Vân lườm cô một cái nói: “Con xem con gái người ta cũng bằng tuổi, thậm chí nhỏ hơn đều đã vội vàng coi mắt kết hôn, nhìn lại con, ngay cả ảnh của bạn trai cũng không có.”

Nói xong Đỗ Tiểu Vân vẫn chưa hết giận, “Mấy lần nói chuyện xem mắt với con, nhưng con vẫn không đồng ý, bây giờ chính thức đi làm, không thể từ chối nữa, nếu không chẳng mấy chốc con ba mươi tuổi rồi mới phiền toái. Gần đây dì Trần đã nói với mẹ mấy lần, dì nói con trai của đồng nghiệp kia rất ưu tú, các mặt khác cũng cực kỳ thích hợp, ngày mai con đi gặp mặt đi.”

Chương 11: Đại thúc này thật không thú vị(3)

Vi Tưởng vừa nghe mẹ cứ nhắc mãi chuyện xem mắt liền cảm thấy đau đầu, cô khốn khổ  phồng miệng ủy khuất nhìn ba, thường thì ba thương cô nhất, sẽ không nỡ để cô gả đi sớm như vậy, sau đó sẽ nói đỡ cho cô vài câu.

Quả nhiên lão ba lần này không phải thấy chết mà không cứu, vẻ mặt ông ôn hòa nói với vợ: “Tiểu Vân à, con đã lớn rồi tự có chính kiến của nó, chuyện này chúng ta không nên tham dự quá nhiều, hơn nữa tiểu Tưởng tuổi vẫn còn nhỏ, bà vội cái gì.”

Nhưng Đỗ Tiểu Vân lại không vui, bà trừng mắt nói: “Ông còn dám nói nữa, còn không phải tại ông ở phía sau dung túng, tôi còn chưa nói ông đâu, ngược lại ông được một tấc lại muốn tiến một thước…Tuổi của con bây giờ rất vừa vặn, nếu như lơ đãng để đến khi 30 tuổi rồi thì lỡ dở. Ông tưởng con gái ông là tiên nữ à, mọi người đều muốn tranh cướp!”

Cháu dâu vừa nóng nảy một trận, Vi Chính chỉ “ Ha ha” cười  không dám lên tiếng phản bác.

Vợ là lớn nhất, lời của vợ nhất định phục tùng vô điều kiện!

Vi Tưởng thật sự kêu trời trời không thấu, gọi đất đất không hay. Nhìn thấy mẹ tức giận như vậy, không còn cách nào cô chỉ có thể đau khổ mà đáp ứng, đồng thời trong lòng tự an ủi gặp thì gặp thôi, nói không chừng vận khí tốt lại có thể gặp ngay được soái ca cực phẩm.

Đỗ Tiểu Vân vừa thấy con gái chịu thỏa hiệp, liền lập tức lộ vẻ mặt hớn hở vui tươi đứng dậy gọi điện cho dì Trần báo tin.

Thái độ trước sau như thế có phải khác nhau quá lớn không, thời kì mãn kinh của phụ nữ không thể đùa được.

Vi Tưởng chỉ có thể ngồi đó cùng ba cô mắt to trừng mắt nhỏ.

Hiệu suất làm việc của dì Trần rất nhanh, không bao lâu liền có kết quả rồi, quyết định thời gian xem mắt là ngày mai.

Ngày mai, có nhất thiết phải gấp như vậy không, Vi Tưởng lặng lẽ hỏi trời xanh.

……

Buổi tối, Đỗ Tiểu Vân còn dặn đi dặn lại các vấn đề mà Vi Tưởng cần chú ý khi đi xem mắt vào ngày mai. Cũng là lúc này, Vi Tưởng mới biết đối phương cũng là người thành phố D, người  đó và cô giống nhau đều làm việc tại thành phố S, người ta là nhiếp ảnh gia, ba mẹ đều là lãnh đạo của nhà nước.

Khó trách mẹ cô 5 lần 7 lượt nhất mạnh lần xem mắt này nhất định phải xem trọng.

Sáng hôm sau, Đỗ Như Vân yêu cầu Vi Tưởng trang điểm đẹp một chút, tuy rằng đối với lần xem mặt này Vi Tưởng  không có kì vọng gì đặc biệt, nhưng vẫn cần cư xử nghiêm túc, ít nhất không thể để lại ấn tượng xấu cho đối phương.

Cô không trang điểm quá đậm, chỉ là trang điểm nhẹ nhàng tự nhiên, chọn một chiếc váy liền thân màu xanh lá cây và một đôi giày xăng-đan màu trắng, sau khi sửa soạn xong đứng trước gương, cảm thấy tương đối tự nhiên.

Thời gian gặp mặt là 12h trưa tại một nhà hàng cơm Tây, Vi Tưởng đến sớm 10 phút, khi cô bước vào liền thấy chàng trai trẻ tuổi đầu đội mũ lưỡi trai đang ngồi gần cửa sổ. Nghe dì Trần nói đối tượng xem mắt hôm nay đội mũ lưỡi trai, nếu không nhầm có lẽ là người này, Vi Tưởng chậm rãi đi về phía đó.

“Xin chào, xin hỏi có phải là anh Lâm không, tôi là Vi Tưởng.”

Đối phương liền đứng dậy, tự giới thiệu bản thân: “Không sai, gọi tôi là Lâm Duyệt được rồi, mời ngồi”

Vi Tưởng ngồi xuống âm thầm đánh giá đối phương một chút, anh ta có đôi mắt phượng, làn da màu lúa mì khỏe mạnh, khóe miệng hơi nâng lên, mang theo ý cười có chút xấu xa.

Vi Tưởng không nén nổi hoài nghi, khuôn mặt này nhìn thế nào cũng đều nhỏ hơn cô, tuy rằng nhìn cô cũng rất trẻ, thế mà đối phương một thân trang phục bình thường phối hợp với mũ lưỡi trai rất ngầu so với cô còn giống học sinh hơn.

Vi Tưởng không nhịn nổi hiếu kì hỏi “Thật ngại quá, có thể hỏi anh bao nhiêu tuổi rồi không?”

“Đương nhiên có thể. Tôi năm nay 24, đã tốt nghiệp hai năm rồi. Có thể là do khuôn mặt, cho nên làm cô cảm thấy có chút trẻ con. Còn cô, cô bao nhiêu tuổi?”

“Tôi 22 tuổi. Anh cũng không tính là nhiều tuổi, chỉ lớn hơn tôi 2 tuổi trông cũng trẻ hơn tôi, tại sao lại vội vàng muốn đi xem mắt như vậy?” Vi Tưởng có chút khó hiểu.

“Cô gọi món trước đi, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện”. Mắt Lâm Duyệt mang theo ý cười nói.

“Cũng được.”
Chọn món xong, Lâm Duyệt gãi gãi đầu cười nói: “Cô Vi, tôi đoán cô cũng nhìn ra được, đây căn bản không phải ý của tôi, tôi và cô giống nhau đều cảm thấy bản thân vẫn còn trẻ, hoàn toàn không cần gấp gáp, đợi đến ngày gặp được người phù hợp mới tính. Nhưng mà đây là do bà của tôi thúc ép, thực tế là không còn cách nào mới đến ứng phó một chút. Xin lỗi, hy vọng cô không để trong lòng.”

Lâm Duyệt nói những lời này, có chút bất đắc dĩ.

Vi tưởng rất hiểu ý của anh ta, cười vui vẻ nói: “Tôi có thể hiểu, thực ra tôi và anh giống nhau đều bị ép buộc, chúng ta đều phải đối mặt với những vấn đề giống nhau.

Không ngờ sau khi Lâm Duyệt nghe xong lời cô nói, híp híp mắt trêu đùa nói: “ Vậy vừa nãy khi mới nhìn thấy tôi ấn tượng đầu tiên thế nào, có phải là bị tôi mê hoặc rồi không?”

Vi Tưởng nhìn ra anh ta đang đùa với mình, không chút ngại ngùng nào nói: “ Vậy tôi cũng đành ăn ngay nói thẳng, cảm giác giống như một đứa trẻ, không đủ trưởng thành, dù sao cũng không phải mẫu người tôi thích. Tôi nói như vậy anh sẽ không để ý chứ.”

Tuy rằng mọi người đều nói như vậy, nhưng bị cô vạch trần như vậy, còn nói tôi không phải mẫu người lí tưởng của cô, làm người ta cảm thấy rất đau đớn, cô nói xem phải làm sao?”

“Ha ha, vậy anh nói xem phải làm thế nào, tôi nghe một chút.” Bị ngữ khí u sầu trong lời nói của anh ta chọc cười, Vi Tưởng cũng đùa một chút.

Lâm duyệt suy nghĩ một chút nói: “Yêu cầu của tôi không cao, đó là chút nữa ăn cơm xong, cô cùng tôi đi xem phim, tôi mời. Cô biết không đi xem phim một mình thật sự rất dễ bị tổn thương, loại cảm giác này quá đau khổ.”

Quả nhiên tính có chút trẻ con, trong lòng Vi Tưởng buồn cười nói.

“Không vấn đề, chuyện này đơn giản.”

Cùng anh ta nói chuyện vài câu, Vi Tưởng cảm giác hai người nói chuyện rất thoải mái tự nhiên, cho nên khi nghe yêu cầu của Lâm Duyệt không do dự liền đồng ý, dù sao cũng không quá đáng.

Tiếp tục nói chuyện một hồi, Lâm Duyệt cởi mở hơn, anh ta thản nhiên nói với Vi Tưởng: “Tôi cũng nói thẳng với cô, cô kiểu trẻ con non nớt đáng yêu cũng không phải mẫu người lí tưởng của tôi, tôi thích con gái độc lập trưởng thành, cảm giác như vậy rất hấp dẫn.”

Vi Tưởng bị chọc cười, “Được rồi, cảm ơn anh đã không thích tôi, chỉ không ngờ rằng anh lại thích con gái mạnh mẽ, nó không phải là tổ hợp điển hình của ngự tỷ và bé trai ngây thơ, anh cũng có chút thú vị… ha ha.”

Đối với cách nói ngự tỷ và bé trai ngây thơ, Lâm Duyệt bất mãn dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn cô.

Hai người này có thể nói chỉ hận không thể gặp nhau sớm hơn, một bữa ăn vô cùng thoải mái, đề tài nói chuyện cũng thật phong phú. Vi Tưởng biết được rất nhiều sở thích của anh ta, ví dụ như: chụp ảnh, âm nhạc, du lịch, v.v.
Một chàng trai như vậy thật khó khiến người khác ghét, cho nên một bữa cơm liền xây dựng lên tình cách mạng hữu nghị giữa hai người.

Ăn cơm xong hai người họ còn đi tới rạp chiếu xim gần đó xem một bộ phim khá hay. Trước khi chia tay, hai người còn trao đổi số điện thoại, hẹn khi nào quay lại thành phố S sẽ lại gặp mặt.

Đương nhiên đối với việc bàn giao kết quả xem mắt với gia đình, hai người đã thống nhất ý kiến.

Vì không muốn ba mẹ suốt ngày thúc giục chuyện đi xem mắt, sẽ để cho bọn họ có thời gian độc thân tự do nhiều hơn, họ đã thống nhất mỗi người hồi báo với ba mẹ quyết định của bọn họ. Hy vọng ba mẹ hai bên sau khi nghe câu trả lời đó, sẽ không thúc giục chuyện này nữa.

May mắn là khi về tới nhà, ba mẹ thật sự tin vào điều đó, Đỗ Tiểu Vân còn dặn dò Vi Tưởng phải biết nắm bắt cơ hội.

Vì vấn đề thời gian, ngày hôm sau Vi tưởng đã trở lại thành phố S.

……

Tối hôm nay Vi Tưởng trực ban, đúng 10h nhận được tin nhắn của Lương Văn Kiệt, cô mở tin nhắn ra xem, liền thở dài lặng lẽ đặt di động xuống.

Mấy ngày gần đây tuy rằng Lương Văn Kiệt không xuất hiện trước mặt cô nữa, có thể là hi vọng cô có đủ thời gian suy nghĩ. Nhưng hắn không xuất hiện không có nghĩa là bặt vô âm tín. Mỗi ngày đúng 10 giờ hắn sẽ gửi tới một tin nhắn, ví dụ: trời nóng nhớ uống nhiều nước, ngày mai có mưa nhớ mang ô, chúc ngủ ngon v.v. Vi Tưởng ban đầu còn lịch sự gửi lại hắn một tin nhắn cảm ơn, thời gian dài sau đó cảm thấy cũng nên dứt khoát liền trực tiếp nhắn lại bọn họ không hợp nhau, để Lương Văn Kiệt không cần lãng phí thời gian nữa.

Có điều rõ ràng là Lương Văn Kiệt không bận tâm, hắn vẫn như trước kiên trì hỏi thăm mỗi ngày, Vi Tưởng không quan tâm đến việc này nhiều, cô nghĩ thời gian dài hắn cũng sẽ chủ động từ bỏ.

Đang phiền muộn, tiếng chuông điện thoại vang lên, Vi Tưởng cầm lên xem, gọi đến là một số điện thoại lạ, mặc dù cảm thấy nghi hoặc, nhưng cô vẫn tiếp điện thoại: “Alo, xin chào”

“Alo, là tiểu Vi phải không. Ta là dì Tần, bà nội của Tiểu Việt, còn nhớ ta không?”

Không nghĩ tới người gọi điện đầu bên kia là dì Tần, Vi Tưởng có chút kinh ngạc: “À, dì Tần ạ, cháu đương nhiên là vẫn nhớ dì, dạo này dì có khỏe không, cánh tay Tiểu Việt hồi phục thế nào rồi ạ?

Dì Tần thân thiết nói trong điện thoại: “Tiểu Việt hồi phục rất tốt, ta cũng rất khỏe. Dì điện thoại là như thế này, lần trước chúng ta không phải đã nói rồi, muốn mời cháu đến nhà chơi, ra viện cũng được một thời gian rồi vẫn chưa cảm ơn cháu tử tế, ngày kia thì thế nào, cháu ngày kia có thời gian không, đến nhà ta ăn một bữa cơm, gần đây Tiểu Việt vẫn luôn nhắc với ta muốn gặp cháu.”

Vi Tưởng sớm đã quên mất chuyện này, còn cho rằng người già chỉ là nói lời khách khí, không ngờ rằng dì ấy thực có lòng. Vi Tưởng vốn muốn từ chối, nhưng nghe Dì nói Tiểu Việt cũng có ở đó, ngày kia cũng vừa lúc là thời gian nghỉ ngơi, liền không từ chối nữa.

Dì nhiệt tình như vậy cháu thấy ngại quá, không sao ngày kia cháu nhất định sẽ tới. Nhà dì ở đâu, cháu quên mất?

Dì Tần trực tiếp nói: “Cháu nói địa chỉ của cháu, ta sẽ bảo lái xe đến đón cháu.”

Dì à, như vậy không thích hợp lắm, vẫn là để cháu tự đến, dì nói cho cháu địa chỉ ạ. Vi Tưởng nghe thấy vậy liền từ chối. Người ta đã mời cơm làm sao lại còn để người ta tói đón nữa.

Dì Tần không quá kiên trì chuyện này, chỉ cần Vi Tưởng chịu đến thì bà đã rất vui rồi, báo cho cô địa chỉ cùng thời gian gặp mặt, sau đó mới tắt điện thoại.

Buổi tối trước khi đi ngủ, nghĩ tới lời mời vừa rồi của Dì Tần, trong đầu Vi tưởng bỗng nhiên hiện ra khuôn mặt không biểu lộ tình cảm của Lộ Thượng, cô đột nhiên có chút mong chờ ngày kia.

Chỉ là không biết ngày hôm đó Lộ Thượng có nhà không, có điều trong nội tâm của Vi Tưởng vẫn hy vọng hắn có nhà, cô hy vọng có thể nhìn thấy hắn, nhưng mà nghĩ tới lúc trước dì Tần thường xuyên oán giận việc hắn không thường xuyên về nhà, cho nên khả năng hắn không ở nhà là rất lớn, cô lại nhịn không được khẽ cau mày.

Đợi Vi Tưởng ý thức lại liền phát hiện chính mình tâm trí giờ phút này đang bị Lộ Thượng ảnh hưởng, trái tim cô chợt lỡ nửa nhịp.

Cô tại sao lại có cái suy nghĩ này, không phải là tiếp xúc vài lần, cô liền bị người đàn ông này mê hoặc chứ.

Không dám nghĩ tiếp nữa, cô lắc lắc đầu đánh gãy những ý nghĩ này, ép buộc chính mình làm việc khác, sẽ không đến nỗi bị quỷ ám ảnh.

Chương 12: Đại thúc này thật không thú vị (4)

Đến ngày hôm đó, vì buổi chiều có cuộc hẹn với dì Tần nên sau khi ăn cơm trưa xong,Vi Tưởng cố ý mua một ít trái cây ướp lạnh và đồ chơi rồi bắt xe đi đến chỗ hẹn.

Khi đến nơi dì Tần đã nói – Bích Hải Loan,Vi Tưởng mới phát hiện tiểu khu này đều là nhà hai tầng. Đang tìm toà nhà nơi dì Tần đang ở thì thấy một bóng hình quen thuộc đang đứng ở dưới lầu, đây không phải là dì giúp việc trong phòng bệnh Tử Việt sao. Có lẽ dì Tần cố ý để dì giúp việc xuống dưới lầu chờ mình.

Vừa lúc dì Trương giúp việc cũng đang nhìn Vi Tưởng, bà ấy nhiệt tình nói: “Vi tiểu thư, cô đã đến rồi, tôi đã đợi cô rất lâu, bây giờ tôi dẫn cô lên nhà.” Nói xong bà ấy liền chủ động giúp Vi Tưởng xách hoa quả.

“Cảm ơn dì, dì cứ gọi con là Vi Tưởng được rồi ạ.”

Dì Trương cười nhìn rất thân thiện.

Dì Trương vừa mở cửa đã thấy dì Tần lập tức đón chào: “Tiểu Vi, con rốt cục cũng đến rồi, lâu rồi không gặp, dì rất nhớ con đấy.”

“Chào dì ạ, con cũng rất nhớ dì.” Vi Tưởng cười nói với dì Tần.

Mà đằng sau dì Tần không xa, Lộ Tử Việt cũng không chịu yếu thế, sử dụng đôi chân ngắn của mình nhanh chóng nhào tới, vội vàng kêu lên “Dì tiểu Vi” xem ra bạn nhỏ cũng đã đợi rất lâu rồi.

Sợ làm bị thương cánh tay của đứa nhỏ, Vi Tường nhanh chóng đỡ lấy thân thể ấm áp bé nhỏ của cậu bé và nói: “Đứa bé ngoan, nhìn dì mua đồ chơi cho con này, mà không biết con có thích không.”

Miệng của bạn nhỏ liền ngọt ngào nói: “Chỉ cần là của dì mua, cái gì con cũng thích cả.”

Cậu nhóc này thật giống một tiểu quỷ, Vi Tưởng cười khúc khích.

Thấy Vi Tưởng vừa mua trái cây vừa mua đồ chơi. Dì Tần phàn nàn nói: “Tiểu Vi này, con đến là chúng ta vui rồi còn mua quà cáp làm gì, đứa bé này, sau này đừng khách khí với dì như thế, không thì dì không vui đâu.”

Vi Tưởng chỉ có thể cười đáp ứng.

Dì Tần để Tử Việt lấy đồ chơi qua một bên chơi, rồi mời Vi Tưởng đến phòng khách ngồi.

Vừa ngồi xuống, Vi Tưởng liền quan sát căn nhà, phát hiện nhà của dì Tần mang phong cách cổ xưa. Nhìn xung quanh, cách tranh trí nội thất bằng gỗ, trên tường có vài bức thư pháp và tranh. Trang trí như thế này vừa đơn giản vừa thanh lịch. Nó cũng phù hợp với tuổi tác và thân phận của họ. Nhưng nhà có vẻ hơi lớn làm cho người ta có cảm giác vắng vẻ. Vi Tưởng để ý rằng trong nhà chỉ có vài người bọn họ ngoài ra chẳng có ai.

Dì Tần nhìn ra nghi hoặc của cô, giải thích: “Trong nhà bình thường chỉ có dì và lão đầu tử, cộng thêm dì Trương và tài xế, hôm nay lão già vẫn đang bận ở công ty đi không được, cho nên trong nhà thêm vắng vẻ hơn. Còn về ba của Tử Việt, nó bình thưởng đều không ở nhà, không phải hôm nay dì nói nhớ đứa nhỏ, nên sáng nay nó mới dẫn Tử Việt sang đây rồi lại bận việc đi rồi, haizzz, nhưng mà con vừa đến đã tốt lên rất nhiều.”

Vi Tưởng cười nói: “Dì à, nếu dì không ngại, sau này khi dì chán con có thể đến thăm dì.”

Dì Tần vừa nghe xong mắt đầy vui vẻ cười tủm tỉm nói: “Sao có thể ghét bỏ chứ, dì cầu còn không được. Thật ra ngay từ lần đầu gặp con dì đã thích con rồi, cảm giác ấy như nhìn thấy con gái hoặc con dâu của mình vậy.”

“Cảm ơn dì đã khen.” Nhận được đánh giá cao như vậy, Vi Tưởng có phần xấu hổ, đặc biệt là từ “con dâu” làm cho cô không nhịn được mà đỏ mặt.

Khi hai người đang nói chuyện thì dì Trương đem dĩa trái cây lên. Vi Tưởng liền đứng dậy cầm lấy và nói tiếng cảm ơn.

Sau đó, cô với dì Tần vừa ăn vừa tiếp tục nói chuyện phiếm.

……

Dường như đã rất lâu rồi dì Tần không có tâm tình tốt như thế này để cùng người khác chuyện trò việc thường ngày, nhìn ra được hôm nay dì ấy rất vui vẻ. Cảm thấy dì Tần thật sự thích cô, trong nội tâm Vi Tưởng có chút vui mừng.

Thời gian trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc đã sắp đến 5 giờ, Dì Tần nhìn thời gian đồng hồ treo trên tường rồi đứng dậy nói. “Tiểu Vi,con ngồi thêm một chút, dì vào bếp giúp dì Trương, con ở lại ăn cơm, dì làm vài món ngon để con thử tay nghề của dì.”

“Dì à, không cần phiền như vậy.”

“Không phiền, không phiền mà, đã lâu rồi dì không xuống bếp, hôm nay có con dì vui vẻ còn không kịp.”

“Vậy được ạ, nếu không thế này đi, con cũng xuống bếp hỗ trợ dì?” Cảm thấy mình không giúp được gì, Vi Tưởng có chút chột dạ.

“Không cần đâu, con ngồi đây đợi là được rồi.” Nói xong dì Tần liền xoay người vào bếp.

Không có việc gì để làm, Vi Tưởng chạy đến bên cạnh Tử Việt cùng chơi ghép hình…

Không bao lâu thì có tiếng chuông cửa, thấy dì Tần và dì Trương ở phòng bếp bận rộn, Vi Tưởng bỏ đồ chơi trên tay xuống đứng dậy đi mở cửa.

Cửa mở ra, thì ra người đứng ngoài không ai khác lại là Lộ Thượng, dì Tần không phải nói anh có việc phải đi sao, tại sao lại quay về?

Vi Tưởng ngẩn ra mấy giây, sau đó rất nhanh liền mỉm cười chào hỏi: “Giáo sư Lộ, anh về rồi sao.”

Nhìn thấy người mở cửa chính là Vi Tưởng, Lộ Thượng có chút bất ngờ, nhưng cũng không khoa trương như Vi Tưởng. Anh cười nhạt rồi hỏi: “Sao cô lại ở đây?”

Nếu anh ấy lại hiểu lầm thì như thế nào, mắt Vi Tưởng xoay vòng sau đó cố ý đùa anh ta: “Anh nói xem.” Giọng nói có chút ái muội.

Chỉ một câu nói lại làm Lộ Thượng thay đổi sắc mặt.

Cô ấy có ý gì, là người đàn ông bình thường cũng sẽ hiểu lầm, không phải vì mình nói mời cô ăn cơm mà cô đến tận đây chứ.

Nhìn thấy ánh mắt lạnh của anh nhìn vào cô. Vi Tưởng cảm giác như không khí xung quanh rét lạnh.Nhìn anh tức giận, không bình tĩnh được nữa, Vi Tưởng không dám làm loạn nữa: “Đùa với anh thôi, là dì Tân mời tôi đến. Sao vậy, anh không chào đón à.”

“Không có, cô nghĩ nhiều rồi.” Vẻ mặt Lộ Thượng có chút chuyển biến tốt đẹp, nhưng nhớ lại giọng nói tùy tiện của cô, lời nói ra khỏi miệng không có độ ấm, nói xong anh tiến vào rồi bước lên lầu không xoay đầu lại.

Người này thật không thú vị, Vi Tưởng bĩu môi, may mắn cô đã sớm quen với tính khí xấu xa của anh ta.

…….

Qua một lúc, dì Tần gọi Vi Tưởng: “Tiểu Vi à, chúng ta ăn cơm thôi, lão Đầu Tử hôm nay phải làm thêm, có lẽ về rất muộn, chúng ta ăn trước không đợi ông ấy.”

Vi Tưởng đang định đứng lên giúp đỡ thì thấy Lộ Thượng từ trên lầu bước xuống, thì ra anh ấy đi thay quần áo.

Được rồi, không thể không thừa nhận rằng thân hình anh ấy rất nổi bật, rõ ràng chỉ là chiếc sơ mi xanh mà mặc trên người anh lại cao quý và thanh nhã như vậy.

Sao lại như thế, Vi Tưởng không nhịn được nhìn thêm vài lần.

Nhưng vài động tác ấy không thể qua được mắt thần của dì Tần, lòng dì ấy có chút vui mừng, xem ra việc này còn có cơ hội, vậy thì tốt quá rồi.

Lại nhìn Lộ Thượng xuống lầu, dì Tần lạnh mặt nói: “Còn biết về ăn cơm sao, còn tưởng buổi tối ngày mai con mới đến nữa.”

“Sao có thể, không phải vừa mới xong việc sao.” Lộ Thượng nịnh nọt nói.

Rõ ràng là bà ấy gọi điện bảo anh phải về nhà ăn cơm, tại sao giờ lại giả vờ trách anh, nhưng Lộ Thượng không tính vạch trần lời nói dối của bà.

Bữa tối rất phong phú, dì Tần không ngừng gắp đồ ăn cho cô, để cô ăn nhiều hơn, bà ấy còn rất nghiêm túc chỉ ra món nào là dì Trương làm, món nào là bà làm, để cho Vi Tưởng đều thử hết.

Vi Tưởng vừa ăn vừa khen món ăn của dì Trương và dì Tần rất ngon. Làm cho hai người lớn tuổi cười không khép miệng.

Vi Tưởng không chỉ lo ăn phần của mình, mặc dù Tử Việt ăn cơm có dì Trương chăm sóc, nhưng thỉnh thoảng cô vẫn gắp thức ăn đút cho đứa nhỏ.

Dì Tần nhìn bộ dáng quan tâm tỉ mỉ của Vi Tưởng, càng hài lòng hơn, chỉ cần con trai dụng tâm một chút, đứa con dâu này không vấn đề gì. Bà ấy không che dấu nụ cười với Lộ Thượng nói: “Tiểu Vi từ trước đến nay vẫn luôn đặc biệt chăm sóc Tử Việt, lần đầu tiên đến nhà làm khách, con phải quan tâm người ta nhiều hơn, mẹ thấy con gái đều thích ăn tôm nhưng lại ngại lột vỏ, con hãy giúp tiểu Vi lột vỏ tôm đi.”

“Dì à, không cần đâu, con có thể lột vỏ.” Vi Tưởng nói nhanh.

Lộ Thượng cũng cau mày, anh là một người đàn ông cao lớn làm sao có thể giúp cô nhóc lột vỏ tôm. Nhưng mà nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của mẹ mình, anh bất lực, xét cho cùng, người ta cũng là khách mà lại rất chăm sóc Tử Việt, dù thế đi nữa cũng không thể không cho người ta mặt mũi,vì vậy anh ấy bóc từng con từng con vào dĩa rồi đưa nó đến trước mặt Vi Tưởng.

“Cảm ơn.” Ngoài mặt Vi Tưởng khách khí, chứ thật ra là trong lòng cô đang nở hoa, nhìn anh ấy không tình nguyện mà cũng không có cách nào cô ấy cảm thấy rất muốn cười.

……..

Sau bữa tối, Vi Tưởng và dì Tần trò chuyện một lát sau đó mới đứng đậy nói lời tạm biệt.
Trước khi ra ngoài, dì Tần còn mời cô lần sau lại đến chơi, rồi nhìn Lộ Thượng nhắc nhở: “Một cô gái về nhà không an toàn, nơi này bắt xe cũng không tốt lắm, con đưa tiểu Vi về đi.”

Hoá ra mẹ đã sớm bố trí thế cục này, lúc này Lộ Thượng cũng hiểu rõ dụng tâm của mẹ mình.

Đi xuống cầu thang đột nhiên Vi Tưởng dừng lại rồi nói với Lộ Thượng: “Cảm ơn sự chăm sóc của anh ngày hôm nay.”

Bây giờ hiểu được tâm ý của mẹ mình, Lộ Thượng ngược lại sợ Vi Tưởng hiểu lầm, anh không thoải mái nói: “Cô đừng hiểu lầm, những điều này tôi thật sự không biết, cũng giống như mỗi tuần, mẹ tôi gọi điện bảo mang Tử Việt sang chơi, bà ấy cũng không nói rằng cô cũng đến.”

Vi Tưởng nhìn anh ấy nghiêm túc như vậy, cố tình đùa nói: “Tôi cũng không có nói gì mà, thực tế, anh không cần phải đưa tôi về, tôi ngồi xe về cũng rất thuận tiện.” Nói xong cô chớp chớp mắt.

Lộ Thượng theo bản năng nói: “Sao có thể được, trời tối như vậy rồi cứ để tôi đưa cô về, nhà cô tôi cũng đến mấy lần rồi.”

Nói xong, dường như nhận thức được lời này có chút không đúng, anh nhanh chóng nói thêm một câu: “Lên xe đi, đừng nói nữa.”

“Được thôi, nếu giáo sư đã nói như vậy tôi liền cung kính không bằng tuân mệnh.”

Anh ấy muốn đưa thì đưa thôi, dù sao cô cũng không thể từ chối.

Sau khi chiếc xe hoạt động, Vi Tưởng tò mò và quay lại hỏi Lộ Thượng: “Lộ giáo sư, tôi có thể nghe nhạc không.” Thật ra cô không phải là đặc biệt muốn nghe, cô chỉ tò mò muốn biết anh sẽ nghe loại nhạc gì, hoàn toàn chỉ muốn thoả mãn ý muốn xấu xa của mình.

“Được, cô mở đi.”Lộ Thượng vừa trả lời vừa tập trung lái xe.

Vi Tường chờ không được mà nhanh chóng mở nhạc trong xe, chỉ có thể nghe bài “Muốn hỏi trời em đang ở đâu, tôi muốn hỏi bản thân  mình… không muốn phóng túng một lần nữa, cũng không muốn mỗi ngày mỗi đêm mỗi giây đều lang thang…”

Vi Tương cau mày, cô nhớ rằng bài hát này đã rất cũ, đổi sang bài khác, bài hát đã trở thành bài “Thư Tình” của Trương Học Hữu. Cô bĩu môi, quả nhiên không thể đối với anh có hi vọng quá lớn.

Đây là khoảng cách thế hệ.

Vi Tưởng xuất hiện ba vạch đen xoay qua nói với Lộ Thượng: “Lộ giáo sư, năm nay bao nhiêu rồi? Nghe những bài hát cũ như vậy.”

“36, có lạ sao?”Lộ Thượng không cho là đúng.

“36 rồi à, già rồi đấy, gần dự liệu của tôi, tôi có thể gọi anh bằng chú đấy. Ông chú Lộ, chào chú.” Vi Tưởng vừa nói vừa cười.

Lộ Thượng nghe xong lời của cô nói cười lạnh một tiếng: “Haha, cũng như thế, tôi nhìn cô cũng giống như một cô bé vị thành niên.”

Một cô bé thậm chí còn dám nói anh già sao. Lại nói anh già đến vậy sao? Sao cô có thể nói như thế, Lộ Thượng vẫn có chút không vui.

Cái gì, một cô bé vị thành niên, nghe những lời này Vi Tưởng không vui nói “Hừ, tôi mới không phải, tôi đã 22 tuổi, đã là người trưởng thành rồi.”

“Cô có chắc là người trưởng thành?” Mắt Lộ Thượng lướt qua ngực cô, nhớ lần cuối thấy kích thước hai nơi lớn nhỏ của cô, khóe miệng anh cười nhẹ và hỏi ngược lại.

“Người này…” Nhận ra anh ta cười khinh bỉ cô, Vi Tưởng chán nản.

Sao người này lại đáng ghét như thế, nhưng lại nhớ rằng lần trước ở nhà không mặc nội y bị anh ta nhìn thấy. Cô lại không có niềm tin rồi, một người có đôi tai đỏ đang hờn dỗi.

Nhưng cuối cùng cũng không nhịn được, nghĩ được một cảnh thú vị trong đầu, Vi Tưởng nhịn không được mà cười, quay đầu lại và không có ý tốt hỏi Lộ Thượng: “Lộ giáo sư, nếu anh đưa tôi đến dưới lầu, học sinh anh thấy sẽ đánh tôi mất, anh sẽ giải thích thế nào, nhà tôi ở gần đại học C, họ nhất định nghĩ rằng anh là trâu già ngặm cỏ non, dụ dỗ cô gái vị thanh niên vào buổi tối.”

Lộ Thượng nghe xong lời của cô, tâm trạng tốt lúc này đều biến mất, thay vào đó là khuôn mặt đen và lạnh lùng.

Cuối cùng cũng phản đòn, nhìn thấy mặt anh đen lại, Vi Tưởng cảm thấy cảm giác này không tệ.

“Vi Tiểu thư nói chuyện mà không soi gương sao, vị thành niên phát dục không tốt không phải kiểu mà tôi thích.” Lộ Thượng vừa nói vừa nhìn vào bộ ngực của cô.

Cái gì? Phát dục không tốt? Chỉ vài chữ và ánh mắt lại khiến Vi Tưởng tức điên lên. Ánh mắt anh ta như vậy là thế nào, lúc nãy anh ta nhạo báng cô cũng thôi, lần này lại trắng trợn cười nhạo bộ ngực nhỏ của cô.

“Con người này thật làm người khác chán ghét, sao miệng lại độc như vậy chứ.”

Vừa lúc xe dừng lại, Vi Tưởng nhìn ra thì biết đến nhà rồi, có thể thấy cô không phải đối thủ của anh, Vi Tưởng nổi giận xuống xe, tất nhiên không quên đóng sầm cửa để bày tỏ khó chịu của mình.

Lộ Thượng nhìn hành động của cô nhíu nhíu mày, sau đó khóe miệng cong lên cười một cái rồi lái xe rời đi.

Nhìn vào chiếc xe đang biến mất, Vi Tưởng tức giận dậm chân.

Đùa vui một chút cũng không được, người này thật keo kiệt, nói chuyện lại khó nghe như vậy…

Mặc dù không phải loại con gái ngực to mà anh ta thích, nhưng tốt xấu gì bản cô nương cũng xen giữa ab, anh ta mù sao?

Chương 13: Vị đại thúc này thật đáng ghét (2)

Editor: Tứ Phương Team.

Hôm nay khó có được một ngày nghỉ phép, giữa trưa, sau khi cơm nước xong Vi Tưởng đang ở trong nhà quét dọn vệ sinh thì điện thoại vang lên, màn hình hiển thị tên Lâm Duyệt.

Từ sau lần thân cận trước, trở lại thành phố S đã lâu, nhưng bọn họ không có liên hệ gì với nhau. Thấy tên anh, Vi Tưởng vui sướng nghe máy.

“Mỹ nữ, vội cái gì, biết tôi là ai không, có phải đã quên mất tôi rồi hay không.” Lâm Duyệt ở đầu kia điện thoại nói giỡn, có vẻ tâm tình không tồi.

“Làm sao có thể chứ, đương nhiên không quên. Anh bận rộn như vậy, sao bỗng nhiên nhớ tới gọi điện thoại cho tôi thế.”

“Lâu rồi không gặp cô, sau lần tạm biệt lần trước, bổn thiếu đối với cô nhớ mãi không quên, vừa lúc có mấy vé vào cửa nghe nhạc rock and roll, tôi liền nhớ ra cô cũng rất có hứng thú đối với rock and roll nên tính toán mời cô đi xem một chút, đủ ý tứ đi.”

Vi Tưởng không nhìn thấy biểu hiện của người nói điện thoại bên kia, nhưng cô cảm thấy hiện tại Lâm Duyệt nhất định đang bày ra tư thái kiêu ngạo. Không quan hệ, vé vào cửa nghe nhạc rock and roll miễn phí, không cần quan tâm nhiều vậy, vì thế, cô nhanh chóng nịnh nọt nói: “Ai nha, đâu chỉ là đủ ý tứ, là quá đủ ý tứ. Là ngày nào vậy?”

“Tối nay, chắc cô không có việc gì đi?”

Vi Tưởng vừa nghe kích động, “Thật tốt quá vừa đúng lúc hôm nay tôi được nghỉ. Vậy xem ở đâu, buổi tối chúng ta xem ở đâu thế?”

Lâm Duyệt nghĩ đến hôm nay là chủ nhật, mà người đi lại ở thành phố C  rất nhiều, rất khó để bắt xe, bèn dứt khoát nói: “Như vậy đi, cuối tuần rất khó để bắt xe, tôi liền ủy khuất một chút qua đi đón cô đi, cô nhanh nói địa chỉ đi.”

“Vậy cũng đúng, tôi nói, anh nhớ một chút.”

……

Sau khi treo điện thoại, tâm tình Vi Tưởng rất tốt, quét dọn vệ sinh càng thêm ra sức.

Thời gian trôi qua thật sự rất nhanh, buổi chiều Vi Tưởng trang điểm tỉ mỉ, chọn cái màu trắng mặc bên trong, kết hợp với áo khoác nhỏ màu lam cao bồi lại chọn một chiếc quần cao bồi màu sắc hip-hop. Mới vừa thay xong quần áo đứng trước gương chỉnh sửa thì điện thoại vang lên, cô chạy nhanh tới cầm di động, thì ra là Lâm Duyệt.

“Alo”

“Tôi sắp đến dưới lầu nhà cô, cô mau xuống dưới đi.”

Vi Tưởng khó hiểu nói: “Sao lại đến sớm như vậy, không phải 6 giờ tối mới bắt đầu sao?”

“Đúng vậy, chúng ta có thể đi sớm ăn một bữa cơm, cơm nước xong rồi đi là vừa, không nói nữa, cô mau xuống dưới đi, tôi tới rồi.” Lâm Duyệt cười nói.

“Ừ, tốt, chờ tôi một lát, tôi lập tức xuống đây.” Sau khi cúp điện thoại, Vi Tưởng nhanh chóng đeo balo lên vai rồi thay đôi giày xăng-đan xuống lầu.

Cửa tiểu khu, Lâm Duyệt dựa vào bên cạnh xe xa xa nhìn thấy Vi Tưởng đi tới, hắn nhịn không được bật cười.

“Ai u, hôm nay ăn mặc khác với lần gặp mặt lần trước, rốt cuộc đâu mới là diện mạo chân thật của cô? Bất quá bộ dáng này rất phù hợp với chủ đề rock and roll đêm nay.” Lâm Duyệt trêu ghẹo nói.

“Phải không, tôi chỉ tùy ý phối hợp thôi.”

“Quả là quá ngạc nhiên nha, Vi Tưởng tiểu thái muội.” Lâm Duyệt trêu ghẹo nói xong rồi mới mở cửa ghế phụ cho cô.

Vi Tưởng bĩu môi sau đó kéo ra ghế phụ lên xe.

“Muốn ăn cái gì?”

Vi Tưởng một bên cài đai an toàn một bên nói: “Chúng ta đi ăn cá nướng đi, tôi biết một nhà hàng hương vị ngon mà cảnh đẹp đều không tệ lắm.”

Rất nhanh hai người đã thống nhất ý kiến, đi đến một cửa hàng chế biến cá nướng nhỏ. Vị trí địa lý của cửa hàng cá nướng này không quá thu hút, cho nên không có ưu thế gì, nhưng một lần Vi Tưởng tình cờ tới nơi này ăn một lần liền nhớ mãi không quên. Thịt cá nhà bọn họ chất lượng rất tươi mới, da cá xốp giòn, kết hợp với hương tương ớt nồng đậm, hương vị đó thật sự rất tuyệt.

“Đừng nhìn cửa hàng không có gì đặc biệt mà coi thường, hương vị thực không tệ đâu.”

“Nhìn không ra, cô vẫn là cái đồ tham ăn, đối với ăn rất lành nghề, cô đề cử đi.” Lâm Duyệt cười nói.

“Cũng không hẳn, tôi tương đối thích ăn cá, cho nên mới lành nghề cái này.” Nói xong Vi Tưởng tiếp tục nói: “Vậy thì chúng ta gọn món cá sông cay ngon nhất trong cửa hàng, tiếp đến là tương vừng ngàn trang cùng hạt tiêu nhỏ kết hợp trứng muối, gọi thêm đồ anh thích ăn đi anh xem thử thích cài gì?”

Lâm Duyệt nhìn nhìn chọn thêm đồ ăn rồi đem thực đơn đưa cho người phục vụ, hai người một đáp một không đáp tùy tiện hàn huyên về công việc gần đây.

Chỉ chốc lát cá được mang lên, nhìn màu sắc hoàng kim của nước canh kết hợp với thịt cá xốp giòn, Lâm Duyệt cười nói: “Xem ra đúng là không tồi.”

“Mau nếm thử đi.”

Lâm Duyệt ăn một miếng nhỏ liền giơ ngón tay cái lên.

Vi Tưởng thấy thế vừa lòng cười cười, rồi mới ăn.

Chờ ăn uống no đủ rồi ra khỏi cửa hàng cá nướng, thì vừa lúc đến thời gian đi nghe nhạc.

Đêm nay âm nhạc rock and roll diễn ra đúng thời hạn, đây là lần thứ tám dàn nhạc biểu diễn rock and roll, đội hình trình diện rock and roll rất lớn, tất cả đều là nhạc rock and roll trong nước.

Tuy rằng Vi Tưởng nghe qua không ít âm nhạc rock and roll, nhưng đây lại là lần đầu tiên cô đi nghe rock and roll trực tiếp, trường hợp bùng nổ, giai điệu đầy đam mê, cô chưa bao giờ thấy qua.
Tiếng ca điên cuồng chấn động tràn ngập màng nhĩ cô, âm thanh sống động vang vọng, Vi Tưởng cảm giác tình cảm mãnh liệt đã lâu bị đánh thức hoàn toàn, cô cầm lòng không được cùng Lâm Duyệt theo đám người cùng nhau bùng nổ…

Không có tuổi trẻ, hãy quên đi và hưởng thụ niềm vui sướng tràn trề này.

Mặc dù giọng nói khàn khàn, chân đau, eo đau, nhưng điều đó đều không thể ngăn cản nội tâm lửa nóng cùng kích thích thanh âm, thậm chí là cảm động.

Đây chính là sức mạnh của rock and roll.

……

Sao băng lập loè, trận cuồng dã chỉ có ở rock and roll âm nhạc thịnh yến đã chào bế mạc.

“Thật lâu không vui vẻ như thế, cảm ơn anh, Lâm Duyệt, âm nhạc đêm nay thật là quá tuyệt vời.” Sau khi kết thúc ra ngoài, Vi Tưởng vẫn có điểm kích động.

“Vui vẻ là tốt, làm gì khách khí như thế, tìm một người cùng chung chí hướng với tôi dễ dàng sao? Sau này có cơ hội, tôi còn sẽ mang cô theo, thế nào, đủ ý tứ đi.” Lâm Duyệt đắc ý nói.

Vi Tưởng nhanh chóng ngọt ngào nói: “Ừ, nhất định phải mang tôi theo, lần sau còn mời anh ăn ngon.”

“Tốt, một lời đã định, có món ngon và người đẹp bên cạnh thì không thể phụ lòng rồi.”

“Đi chết đi, anh lại dám trêu tôi.”

…… Lúc Lâm Duyệt đưa cô về, đã 11 giờ tối.

Lên lầu mở cửa, Trinh Trinh bắt chéo chân ôm dưa hấu ở trên sô pha vừa ăn vừa xem TV. Thấy Vi Tưởng, cô trừng mắt một cái nói: “Đại tiểu thư, tới giờ mới trở về, không phải nói hôm nay nghỉ ngơi sao?”

“Quên nói cho cậu, buổi tối hôm nay có một người bạn mời đi xem âm nhạc rock and roll.” Vi Tưởng cởi đôi giày xăng-đan ra thay dép lê thoải mái.

Trinh Trinh vừa nghe cô như thế nói, nhanh buông dưa hấu trong tay ra nhiều chuyện hỏi: “Mình không nghe lầm đi, mời cậu xem lễ hội âm nhạc, người bạn nào thế, không phải là thích cậu chứ, muốn theo đuổi cậu sao?”

“Không thể nào, đó chính là đối tượng xem mắt lần trước nhà mình giới thiệu đó. Cuối cùng ở chung cũng không tệ lắm nên thành bạn bè, hôm nay đi cùng với anh ta.”

“Hai người thật sự chỉ là bạn bè sao?” Trinh Trinh có điểm không tin.

“Lừa cậu làm gì, chỉ là bạn bè thôi, thoạt nhìn anh ta còn non nớt hơn so với mình, không phải đã nói với cậu rằng anh ta không phải là mẫu người mà mình thích sao?”

“Được rồi, tạm tin tưởng cậu. Nhưng mà mẫu người cậu thích, mình bỗng nhiên cảm thấy Boss bọn mình rất phù hợp!”

“Này, cậu cũng thật là, cái gì cũng có thể nói.” Nghe được Trinh Trinh nói đến Lộ Thượng, Vi Tưởng thế nhưng có một tia chột dạ mạnh miệng nói.

“Không phải mình nói, mị lực lão bản bọn mình thật sự không có lời nào để nói, trường học mình có rất nhiều cô giáo, học sinh thích hắn, nhưng không dám tiếp cận. Chẳng qua chắc cũng có ngoại lệ, mình thấy Tiêu Mẫn Tuyết ở học viện bọn mình có mấy lần tới tìm Boss mình, tháng này đã bị mình bắt gặp hai lần, khẳng định là theo đuổi thầy giáo bọn mình.”

“Phải không, vậy Boss cậu đồng ý sao?” Nghe cậu ấy nói xong, trong lòng Vi Tưởng bỗng nhiên có chút không thoải mái, cô cũng không biết vì cái gì. Có điều vẫn muốn hỏi ra nghi ngờ trong lòng.
“Thái độ của Boss như thế nào, mình cũng không biết. Nhưng mình nói cho cậu nghe, tuy thầy giáo của bọn mình đã ly hôn, nhưng vẫn có rất nhiều người thích.”

Vi Tưởng sợ mình nghe tiếp tâm trí rối loạn sẽ nói sai lời, vì thế nhanh chóng nói sang chuyện khác: “Còn chuyện của cậu cùng tiểu đệ như thế nào rồi?”

Mặt Trinh Trinh lộ vẻ ngượng ngùng, hơi hơi dừng một chút nói: “Ưm.”

“Nếu cảm thấy thích hợp thì cứ quen nhau, chỉ là vẫn nên lưu tâm để ý một chút. Có chuyện gì nhớ phải nói cho mình biết, mình vĩnh viễn ủng hộ cậu.”

“Đã biết, thân ái, cậu là tốt nhất.” Trinh Trinh cảm động dựa đầu vào bờ vai Vi Tưởng.

***

Có lẽ là ban ngày chơi quá tận hứng quá phấn khích, buổi tối an tĩnh lại, Vi Tưởng ngược lại vui quá hóa buồn.

Một mình nằm trên giường bỗng nhiên cảm thấy trong lòng trống rỗng.

Cô ăn không ngồi rồi cầm lấy di động mở ra lục thông tin, đi xuống dưới hai mắt liền cố định ở một cái tên. Bỗng chốc cô nhớ tới ngày mai là sinh nhật người kia, cả người không khỏi đắm chìm ở nồng đậm đau thương.

Anh nói qua mỗi năm sinh nhật đều muốn cô đón cùng anh. Thế nhưng hiện tại, anh có thể hay không đã quên cô tìm được một người tốt hơn cô đón sinh nhật cùng anh?

Nghĩ đến khả năng này, Vi Tưởng càng thấy mất mát. Lăn qua lộn lại, cô nhớ tới những ngày tháng trước đây của bọn họ.

Khi đó cô vừa mới vào đại học, khi đó cô suy nghĩ rất đơn thuần, cảm thấy ở đại học tham gia một cái xã đoàn nhiều sẽ lãng phí rất nhiều thời gian và  tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến học tập, cho nên lúc toàn sạn thông báo trúng tuyển, cô liền chủ động buông tha vòng thi thứ hai.

Mấy ngày sau Vi Tưởng nhận được một cuộc điện thoại xa lạ, trong điện thoại là một giọng nói của nam sinh rất êm tai. Thì ra anh là phó chủ tịch đoàn ủy, hỏi nguyên nhân vì sao Vi Tưởng không tham gia thi vòng hai của đoàn ủy, sau đó hắn yêu cầu hai người gặp nói chuyện.

Nếu đoàn ủy đã coi trọng cô như vậy thì Vi Tưởng đàng phải lễ phép tới văn phòng đoàn ủy.

Mở cửa chính là một người con trai vóc dáng cao, thì ra người gọi điện thoại chính là anh ta. Vi Tưởng có ấn tượng với anh rất sâu, lần trước tham gia vòng sơ tuyển cô thấy anh ngồi ở vị trí ban giám khảo, mắt anh đặc biệt xinh đẹp, bởi vì cô lên đài giới thiệu có chút khẩn trương, anh thực hiền hoà cười cười với cô nói với cô không cần khẩn trương, cho nên Vi Tưởng nhớ rõ về anh.

Nhớ rõ bộ dáng anh cười rộ lên rất đẹp, đôi mắt trong trẻo, ngũ quan anh tuấn.

……

Sau lần nói chuyện đó, không biết là vì bị anh chân thành đả động, hay vẫn là bị bề ngoài cùng giọng nói của hắn mê hoặc, Vi Tưởng thế nhưng mơ mơ màng màng đáp ứng gia nhập đoàn ủy.

Sau đó vì công việc mà bọn họ tiếp xúc ngày càng nhiều, cô cũng dần dần bị tài hoa và vẻ đẹp của anh hấp dẫn.

Bọn họ tự nhiên mà thành người yêu, cũng cùng nhau trải qua rất nhiều thời gian tốt đẹp.

Nhưng có ai ngờ đến, cuối cùng anh lại là người bỏ cô.

Ngẫm lại thời gian, anh đã rời đi hai năm, thời gian trôi qua thật nhanh.

Nghĩ đến đây, Vi Tưởng càng nghĩ càng khó chịu, vì cái gì thượng đế không thể chiếu cố mình hơn. Ngay từ lúc bắt đầu cô luôn thật lòng, nghiêm túc yêu một người, nghiêm túc trả giá, nhưng cuối cùng giống như giỏ tre múc nước không được gì.

Xin hỏi muốn như thế nào mới có thể quên, như thế nào mới có thể không đau, ai có thể nói cho cô biết với?

Nước mắt, lặng lẽ rơi xuống.

Không ai biết ngoài mặt cô rất tùy tiện, nhưng khi về đêm cô một mình trốn trong chăn hiu quạnh liếm miệng vết thương, u buồn rơi lệ.

Chờ nước mắt ướt nhẹp gối đầu, Vi Tưởng liều mạng mà bắt đầu lau, một bên chà lau một bên chảy……

Chờ đến khi khóc mệt mỏi, cô vô lực ôm lấy đại tinh tinh ở đầu giường, nhìn đại tinh tinh, cô nhớ tới Lộ Tử Việt, rồi lại nghĩ tới Lộ Thượng. Lúc này, trong đầu cô hiện ra gương mặt không biểu cảm của anh, tiếp đó lại hiện ra vẻ mặt ngẫu nhiên ẩn ẩn tươi cười, cùng với bàn tay thon dài và dáng người cao thẳng.

Đương nhiên rõ ràng nhất vẫn lúc vẻ mặt anh lạnh lùng nói những lời độc miệng.

Bỗng nhiên nhớ tới vừa rồi cùng Trinh Trinh nói chuyện phiếm, Trinh Trinh nói gần đây có cô gái trẻ tuổi đang theo đuổi Lộ Thượng, trong lòng cô vẫn có chút không thoải mái, thậm chí đối anh cũng có chút ngứa răng.

Sao anh có thể chấp nhận người khác tùy ý theo đuổi chứ?

Cẩn thận ngẫm lại lần gặp mặt gần nhất với Lộ Thượng, dường như cô thích khoảng thời gian ở cùng anh, giống như ở trước mặt anh, cô có thể cảm giác được cô chân thật nhất, tuy rằng người này có đôi khi rất độc miệng.

Bất quá không quan hệ, nếu là cùng anh yêu đương, có thể tìm về chính mình, có thể quên quá khứ cùng phiền não, việc đó hoàn toàn không là vấn đề.

Nức nở suy xét một hồi, Vi Tưởng cảm thấy ý tưởng này không tồi, bỗng nhiên liền nín khóc mỉm cười.

Nhắm mắt lại cô bắt đầu chờ mong lần gặp Lộ Thượng tiếp theo……

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau