VỊ ĐẠI THÚC NÀY KHÔNG DỄ THEO ĐUỔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Vị đại thúc này không dễ theo đuổi - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Đại thúc này thật không bình thường (1.1)

Cuối tháng Tám,  thành phố vẫn chìm trong không khí oi bức.

Sau một ngày bận rộn, sau khi tan tầm Vi Tưởng về đến nhà, vừa mới cùng bạn cùng phòng kiêm khuê mật* Hứa Trinh Trinh cơm nước xong xuôi, đang định thả lỏng nghỉ ngơi một lát, điện thoại liền vang lên.

(*Khuê mật: bạn bè thân thiết cùng nhau lớn lên)

Là điện thoại từ bệnh viện của các cô gọi tới,

cô không dám chậm trễ vội vàng nghe máy.

Y tá trưởng nói tình huống hôm nay đặc thù, muốn cô lập tức đến bệnh viện.

Vi Tưởng không chút do dự lập tức chạy tới, cũng may nơi cô ở cách bệnh viện không xa, đi xe không tới hai mươi phút là đến.

Mới vừa lên lầu, đã thấy một người đàn ông vóc dáng cao ráo đưa lưng về phía cô đứng ở hành lang hút thuốc, Vi Tưởng chán ghét nhíu nhíu mày, mang theo một tia không vui đi qua nghiêm túc nói: “Tiên sinh, nơi này không thể hút thuốc. Anh không biết…”

Người đàn ông xoay người lại, con ngươi đen nhánh lạnh lùng nhìn chằm chằm Vi Tưởng. Trong nháy mắt Vi Tưởng không rét mà run ngậm chặt miệng, dưới sức ép khí lạnh của người đàn ông mang lại khiến cô không khỏi rụt rụt thân thể, đột nhiên không đứng dậy nổi.

Nhưng mà vẫn mạnh dạn cẩn thận quan sát người đàn ông đối diện.

Người đàn ông này có chiếc mũi rất thẳng, đôi mắt thâm thúy, tóc hơi hơi lệch về bên trái, ánh đèn chiếu lên trên mặt anh ta tạo ra hai mảng sáng tối rõ rệt.

Vi Tưởng nhìn đến ngây dại, thậm chí âm thầm nuốt nuốt nước miếng.

Hiện tại phần lớn các cô gái trẻ gặp được người đàn ông có nhan sắc, thường rất dễ dàng mất đi nguyên tắc, lúc này Vi Tưởng cũng không ngoại lệ. Cẩn thận đánh giá xong người đàn ông trước mắt, cố đã sớm quên mới vừa rồi cô nhịn không được cảnh cáo người đàn ông trước mặt, ngược lại dùng giọng ôn hòa lễ phép hỏi: “Tiên sinh, anh tới thăm bệnh nhân sao?”

Lộ Thượng nhìn cô gái trước mặt trước sau không đồng nhất, bộ dáng mượn gió bẻ măng, không khỏi phản cảm. Anh lạnh lùng lườm cô một cái, không có biểu hiện gì quan tâm đến cô, trực tiếp lướt qua cô rời khỏi.

Vi Tưởng mặt nóng dán mông lạnh, bị xem nhẹ một cách triệt để, vì thế thẹn quá hóa giận dậm dậm chân khẽ mắng: “Dựa vào, kiêu ngạo cái gì chứ, cho rằng mình lớn lên đẹp trai là ghê gớm sao.”

……
Vào phòng, cẩn thận tìm hiểu tình huống, Vi Tưởng mới biết được vì sao lãnh đạo đột nhiên điều cô quay lại.

Đi đến phòng bệnh 517, giờ phút này phòng bệnh ngoại trừ trẻ con còn có y tá trực ban, Vi Tưởng nhìn y tá trực ban cười cười, nói: “Tôi đến rồi.”

Cô đem bình truyền dịch treo bên trên thanh truyền, thoát khí xong mới bắt đầu truyền nước, băng bó cầm máu cẩn thận… Tất cả động tác liền mạch lưu loát, vô cùng nhẹ nhàng tự nhiên.

Từ khi cô tiến vào đến khi truyền nước xong, toàn bộ quá trình Lộ Tử Việt đều đặc biệt phối hợp nghe lời, giống như vừa rồi đứa trẻ khóc nháo không phải là hắn, Vi Tưởng thật có chút dở khóc dở cười.

Ghi lại thời gian truyền dịch và tốc độ nhỏ giọt, ký xong tên quay người lại cô liền ngây ngẩn cả người.

Sao lại là người đàn ông kia?

Thân thể hắn thon dài dựa nghiêng trên khung cửa, mặt không thay đổi xem toàn bộ quá trình cô làm việc.

Nhìn con ngươi thâm sâu của hắn từ giường bệnh chuyển sang chính mình, tim Vi Tưởng bắt đầu gia tăng tốc độ.

Đây là vận cứt chó gì.
Cô há hốc mồm trong đầu nhịn không được nghĩ lại sự tình phát sinh trong ngày hôm nay.

Buổi sáng giao ban, Vi tưởng phát hiện phòng bệnh 517 mới có một đứa trẻ vào ở, cánh tay phải của cậu bé bị gãy xương. Phòng bệnh ngoại trừ đứa trẻ, còn có cả bà nội đứa trẻ. Đứa trẻ tầm bốn năm tuổi, lông mi cậu bé rất dài, làn da trắng nõn. Có thể do đau đớn từ cánh tay, mí mắt đứa trẻ hơi khép lại, mặt cũng nhíu nhíu. Chỉ nhìn thoáng qua, Vi Tưởng đã cảm thấy đau lòng cho đứa bé trai này.

Hiểu rõ tình huống, Vi Tưởng mới biết đứa trẻ này tên là Lộ Tử Việt, mà bà nội đứa trẻ họ Tần. Sau khi tự giới thiệu đơn giản xong Vi Tưởng nhẹ nhàng đỡ thân thể đứa bé lên, một bên vì đứa nhỏ xoay người một bên dặn dò bà nội một ít việc cần chú ý. Sau khi cô cẩn thận đắp chăn đàng hoàng cho đứa trẻ và âu yếm sờ đầu bạn nhỏ, sau đó khích lệ bạn nhỏ một phen rồi mới xoay người rời khỏi.

Bạn nhỏ Lộ Tử Việt vẫn luôn không nói gì nghiêm túc nhìn chằm chằm bóng lưng Vi Tưởng. Cậu bé cảm thấy dì thật thân thiết, mắt cô còn có thể nói chuyện. Trong thế giới trẻ nhỏ đơn thuần nhanh chóng đưa Vi Tưởng vào hàng ngũ người tốt.

Khi Vi Tưởng đến phòng bệnh Lộ Tử Việt kiểm tra, nhìn thấy trong mắt cậu bé tràn ngập sợ hãi thần sắc sắp khóc. Cô liền thân cận cổ vũ đứa nhỏ, trấn an nó. Cũng may phương pháp của cô rất có hiệu quả, chỉ chốc lát Lộ Tử Việt đã chậm rãi thả lỏng rồi bắt đầu phối hợp trị liệu.

Nhìn bộ dáng đứa trẻ an tĩnh ngoan ngoãn, Vi Tưởng phát ra yêu thích từ nội tâm, cô nhịn không được âu yếm sờ khuôn mặt Lộ Tử Việt một phen, khen ngợi đứa nhỏ ngoan ngoãn.

Mà bạn nhỏ Lộ Tử Việt nghe được điều Vi Tưởng nói, mắt sáng lên.

Bận rộn một ngày, khi tan tầm vừa đến nhà không lâu, điện thoại bệnh viện lại gọi tới, sau khi tới rồi cô mới biết được nguyên lai là ban ngày cô phụ trách đứa nhỏ ở phòng bệnh 517, buổi tối vẫn phải truyền dịch, y tá nhận ca tối không cẩn thận đâm kim lệch, khiến đứa nhỏ khóc nháo không chịu phối hợp, bệnh viện và cha mẹ dỗ dành cả buổi, cuối cùng cũng thuyết phục được đứa trẻ, có điều Lộ Tử Việt yêu cầu chỉ có thể là dì tiểu Vi  truyền cho cậu, nếu không cậu bé sống chết không chịu.

Cho nên đây là nguyên nhân cô lại tới bệnh viện.

Chỉ là không nghĩ tới người đàn ông vừa rồi cũng tới phòng bệnh này, điều này cũng quá khéo đi.

Nghĩ đến đây, thần kinh Vi Tưởng lại quên vừa rồi cô mặt nóng dán mông lạnh, thân thiện chào hỏi: “Thật khéo nha, thật là có duyên.”

Lộ Thượng nghe cô nói như thế, khóe miệng không khỏi giật giật một chút. Nhưng mà xuất phát từ tu dưỡng, hắn vẫn lễ phép trả lời: “Ngượng ngùng, đã trễ như vậy rồi mà lại còn làm phiền cô.” Hắn một bên nói một bên chỉ chỉ giường bệnh Lộ Tử Việt.

Thanh âm của hắn thanh lãnh mà trầm thấp, mang theo mị hoặc không nói nên lời, Vi Tưởng chỉ cảm thấy đầu lưỡi thắt lại nói chuyện có điểm không đủ nhanh nhẹn: “Hả… Không… Không cần khách khí, cần phải vậy.”

Lộ Thượng nhìn bóng lưng người con gái vừa rời đi, cười khẽ một tiếng.

Cô gái này thật đúng là giả dối.

Chương 1-2: Đại thúc này thật không bình thường (1 .2)

Editor: Tứ Phương Team

Trở lại phòng, tim Vi Tưởng mới đập ổn định lại, đêm nay chính mình lại bị một người đàn ông xa lạ mê hoặc, quá khác thường.

Chờ đến lúc đi rút kim tiêm, lý trí Vi Tưởng đã chậm rãi trở lại, thấy người đàn ông vừa rồi, cô chỉ biểu lộ tự nhiên chào hỏi.

Ra trước phòng bệnh, còn khách khí lễ phép dặn dò: “Đúng rồi tiên sinh, tôi tên là Vi Tưởng, anh có thể gọi tôi là y tá tiểu Vi, nếu đứa nhỏ có vấn đề gì có thể liên hệ với tôi. Hiện tại nếu không có chuyện gì, tôi về nhà trước.”

“Tốt, không thành vấn đề.”

Sau khi Vi Tưởng tạm biệt xong, Lộ Thượng liền nghe thấy Lộ Tử Việt nói: “Ba ba, sau này có thể để dì tiểu Vi chăm sóc con được không, con không cần y tá khác.” Nói đến  nửa câu sau, ngữ khí của cậu bé không đủ rõ ràng.

Lộ Thượng không vui trừng mắt nhìn con trai, liếc mắt đang muốn phê bình, đã  thấy con trai chu miệng lên, bộ dáng tội nghiệp, trong nháy mắt tâm hắn liền mềm mại, lời nói đến bên miệng lại không nói được, hắn biết hắn thiếu đứa con trai này rất nhiều.

Nhưng mà vẫn ra vẻ nghiêm túc cảnh cáo: “Lần này theo ý con đi, sau này cũng không được tùy hứng như vậy, nghe rõ chưa.”

Tử Việt nghe hắn nói, dùng sức gật đầu.

Vi Tưởng về đến nhà thời gian đã không còn sớm, cô đơn giản vọt vào tắm. Khi đang lau tóc thì Hứa Trinh Trinh đã trở lại, Vi Tưởng lập tức cau mày nghiêm túc thẩm vấn: “Nói xem, cả buổi tối cậu đi làm gì, sao bây giờ mới về?”

“Ai, chị gái, mình có thể làm gì chứ. Còn không phải hôm nay Boss giao thêm nhiệm vụ sao, hoàn toàn không có chỗ thương lượng, cho nên mình chỉ có thể tăng ca đến bây giờ mới trở về… Kiếp sống nghiên cứu sinh thật khổ cực …” Hứa Trinh Trinh thở dài ném cặp sách trong tay xuống, mệt mỏi nói.

Vi Tưởng năm nay 22 tuổi, Hứa Trinh Trinh lớn hơn cô hai tuổi, là người phụ nữ ngành kỹ thuật điển hình, sau khi tốt nghiệp một năm, cách đây không lâu tham gia nghiên cứu sinh. Tuy vừa mới khai giảng mấy ngày, Vi Tưởng chưa có hiểu biết gì nhiều đối với thầy hướng dẫn của Trinh Trinh, nhưng lại thường xuyên nghe được cô nàng oán giận thầy giáo.

Nghe xong Trinh Trinh oán giận, Vi Tưởng nhịn không được nói: “Sao thầy giáo các cậu lại có thể khoa trương như thế, lại không thể châm chước một chút, huống chi vừa mới khai giảng đã khiến cậu than vãn tăng ca như thế rồi?”

“Không có cửa đâu. Giáo sư đó trong trường có tiếng nghiêm khắc, có chủ kiến nói một là một. Nếu không hoàn thành yêu cầu của hắn, hậu quả sẽ thực thảm. Đừng nhìn bọn mình nói xấu ở phía sau hắn, kỳ thật trước mặt hắn, tất cả đều là cừu con ngoan ngoãn.”

Nghe cô nói một lúc, trong suy nghĩ Vi Tưởng hiện ra hình ảnh một ông già bảo thủ mang mắt kính lỗi thời cùng chòm râu dài, thôi đi, cô tiếp xúc với giáo sư này, khẳng định cũng muốn điên theo.

***
Ban đêm, ánh trăng màu trắng ngoài cửa sổ rọi vào phòng.

Trước khi đi ngủ nhìn chú thú bông đại tinh tinh trên đầu giường, Vi Tưởng cầm lên ôm lấy.

Vi Tưởng đặc biệt thích đại tinh tinh, mỗi lần nhìn thấy đại tinh tinh tâm tình của cô sẽ đặc biệt tốt. Có khi xem tiết mục TV, khi đại tinh tinh biểu diễn, cô luôn không chuyển mắt nhìn chằm chằm tinh tinh đáng yêu rồi thoải mái cười to. Có khi một mình rầu rĩ không vui, cô sẽ ôm đại tinh tinh ngủ một giấc, sau đó sẽ trở lại làm cô gái tự tin cởi mở.

Ôm tinh tinh trong ngực, bỗng nhiên cô nghĩ đến đứa trẻ ngoan ngoãn đáng thương kia, cô rất thích đứa nhỏ này, cảm thấy mình và cậu bé rất có duyên. Dứt khoát ngày mai tặng cho cậu bé một đại tinh tinh, hy vọng đứa nhỏ nhanh khỏe lên, càng ngày càng vui vẻ.

Vì thế, ngày thứ hai sau khi rời giường, chuyện thứ nhất Vi Tưởng đi làm chính là ôm đại tinh tinh đến phòng bệnh Tử Việt.

Lộ Tử Việt được tặng thú bông đặc biệt vui vẻ, cũng bởi vì đại tinh tinh đáng yêu này, Tử Việt càng thêm thích Vi Tưởng, lúc sau mỗi lần Vi tưởng vào phòng bệnh, nó đều sẽ ngọt ngào gọi: “ Dì Tiểu Vi.”

……

Buổi tối Lộ Thượng đi vào phòng bệnh, ánh mắt đầu tiên là nhìn đến đại tinh tinh xấu hoắc. Hắn cau mày hỏi Lộ Tử Việt “Ai mua cho con, rất xấu.”

Đứa trẻ nghe hắn nói lại không cao hứng, bĩu môi thở phì phì nói: “Mới không xấu đâu, đây là dì tiểu Vi tặng cho con, con thực thích nó.”
Lộ Thượng không nghĩ tới chính là y tá hoa si ngày hôm qua đưa.

Nghĩ tới cái gì, sắc mặt của hắn liền trở nên không tốt.

Buổi tối Vi Tưởng lại đến phòng bệnh, phát hiện người đàn ông ngày hôm qua đang chăm sóc Tử Việt, xem ra mỗi buổi tối anh ta đều ở lại đây.

Hôm nay anh ta mặc một áo sơ mi thoải mái, quần dài màu tối, chân ngược lại khá dài. Vi Tưởng nhịn không được nhìn nhiều hơn vài lần.

Trách không được hiện nay các cô gái đều thích chân dài, được rồi, cô thừa nhận thật sự rất đẹp mắt, chính mình cũng có thời điểm trở nên nông cạn như vậy.

Bất quá, hôm nay người đàn ông này có phần kỳ lạ, không biết có phải mình nghĩ nhiều hay không, Vi Tưởng cảm giác ánh mắt quái dị của người đàn ông này vẫn luôn chăm chú trên người cô.

Chẳng lẽ bỗng nhiên hắn phát hiện cô rất xinh đẹp, liền thích cô sao? Càng nghĩ mặt Vi Tưởng càng hồng, làm sao bây giờ, anh ta còn đang nhìn mình, vì thế cô ra vẻ thùng thẹn cúi đầu.

“ Dì Tiểu Vi, hôm nay con rất ngoan.”

Thanh âm Lộ Tử Việt đánh gãy những suy nghĩ miên man của Vi Tưởng, lấy lại tinh thần cô sờ đầu đứa trẻ khen: “Hôm nay Tử Việt rất ngoan.

……

Buổi tối khi Lộ Tử Việt truyền dịch xong, Vi Tưởng tạm biệt, chuẩn bị về nhà.

Mới ra khỏi phòng, cô phát hiện người đàn ông kia đang chờ ở bên ngoài, thấy hắn, trái tim nhỏ của Vi Tưởng nhịn không được lại đập mạnh, không phải hắn đang chuẩn bị thổ lộ tình cảm với mình đó chứ?

“Xin hỏi, còn có chuyện gì sao?” Một bàn tay Vi Tưởng nắm chặt vạt áo, khẩn trương hỏi.

Lộ Thượng nhìn cô một cái, trong mắt tràn đầy trào phúng: “Vi tiểu thư, thứ tôi mạo muội, cô tốt với Lộ Tử Việt như thế, là có mục đích gì, nghe nói cô mới vừa đi làm không lâu?”

Cô gái này đối với mình có tình cảm đặc biệt, lại dụng tâm kín đáo tặng lễ vật cho Lộ Tử Việt, thậm chí mới vừa rồi còn ở trước mặt hắn ra vẻ thẹn thùng, hắn không thể không cảm thấy tâm cơ cô ta rất sâu.

Chương 2: Vị đại thúc này thật không bình thường (2)

Sau khi Vi Tưởng nghe Lộ Thượng nói, tức đến đỏ mặt, cơ thể có chút đứng không yên.

Thật hết chỗ nói, thì ra cô tự mình đa tình nửa ngày, anh ta căn bản là vẫn luôn xem thường cô, nghĩ về cô như thế!

Dựa vào, tại sao người đàn ông này có thể tự cao tự đại như thế chứ, hắn sao không lên trời luôn đi!

Càng nghĩ Vi Tưởng càng tức giận, không biết người này bị sao nữa?

Kỳ thật Vi Tưởng là một người dễ dàng thỏa mãn, không có dã tâm bừng bừng, khát vọng mạnh mẽ như người khác, cũng không yêu cầu bản thân phải trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ hoặc là người có chức có quyền gì. Từ lúc còn bé, cô đã muốn làm y tá, khi đó trong mắt cô, các y tá mặc quần áo trắng vô cùng thánh khiết, xinh đẹp. Cho nên mặc kệ nhiều bao nhiêu gian khổ cô đều không sợ, đơn giản là vì yêu thích.

Nhưng sự thật tâm mà mình bỏ ra, lại bị người đàn ông này nghi ngờ, cô có kiên cường hơn cũng sẽ chịu không nổi.

Vì tôn nghiêm của mình, cô nén giận cười nói: “Lộ tiên sinh, đúng không. Xin đừng lấy bụng dạ hẹp hòi, tiểu nhân của anh ra đo lòng dạ quân tử như vậy. Tôi không thẹn với lương tâm, cũng không có âm mưu gì. Nếu anh không tin hoặc không thích nhìn hành động của tôi, có thể lựa chọn đổi y tá hoặc đổi bệnh viện khác.”

Lộ Thượng liếc nhìn cô một cái, ánh mắt hắn có chút khác, chỉ thấy hắn thấp giọng nói: “Lộ Thượng.”

Vi Tưởng ngây người ra một lúc, mới hiểu được ý hắn, tức khắc liền cảm thấy hết chỗ nói, ở ngay lúc này hắn vẫn có thể bình tĩnh nói tên của mình, bệnh thần kinh.

“Không có, vậy vì sao lại đỏ mặt, cô chột dạ à?” Lộ Thượng tiếp tục gây sự.

Vi Tưởng không nghĩ tới hắn không chỉ không xin lỗi, mà còn được một tấc lại muốn tiến một thước, hơn nữa tư duy người này không thể bình thường một chút sao. Đối với loại đàn ông tự đại này, Vi Tưởng không muốn giải thích gì nữa, cô tức giận ném câu: “Tùy anh nghĩ như thế nào thì nghĩ, xin lỗi, xin nhường đường một chút, tôi muốn đi qua.” Nói xong đi thẳng cũng không quay đầu.

Người phụ nữ này cả người toàn là gai.

Lộ thượng nhìn bóng dáng đi xa khóe miệng cong cong, thoáng chút đăm chiêu.

***

Vì bị người khác hiểu lầm, đêm nay tâm tình Vi Tưởng đặc biệt không tốt, trên đường về nhà đem tất cả phẫn nộ trong ngày thành việc thèm ăn, nên mua rất nhiều thức ăn khuya về nhà.

Cô cùng Trinh Trinh ở cùng nhau, cách bệnh viện cũng không xa, nói tóm lại rất tiện lợi.

Về đến nhà được một lúc, Trinh Trinh cũng đã trở lại, nhìn thấy đồ ăn Vi Tưởng đặt ở trên bàn, cô lập tức buông máy tính, hai mắt phát sáng chạy vội tới.

“Cảm ơn thân ái.” Trinh Trinh vừa nói vừa dùng tay bốc một miếng gà cho vào trong miệng.

Vi Tưởng cười nói: “Còn khách sáo với mình, đi rửa tay rồi ăn.”

“Đã biết, so với mẹ mình cậu còn cằn nhằn hơn.” Ngoài miệng Trinh Trinh oán giận nhưng trong lòng kỳ thật rất vui.

Rửa tay xong đi ra, Trinh Trinh bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, bộ dáng đau đầu nói: “Mỗi ngày cậu đều nói chuyện cùng trẻ con, có phải cảm thấy rất mệt không?”

Vi  Tưởng bất mãn bĩu môi, rồi mới chậm rãi rút tờ giấy lau tay, kiêu ngạo nói: “Sao có thể chứ, ở cùng bọn nhỏ cũng sẽ rất thú vị. Loại thú vui này nữ nhân ngành kỹ thuật các cậu sẽ không hiểu được đâu.”

Trong miệng Trinh Trinh cắn đầy gà chiên, lời nói có chút không rõ: “Đúng nha, nữ nhân ngành kỹ thuật chúng mình làm sao hiểu được đây.” Nói xong cô nhai đồ ăn trong miệng rồi nuốt xuống, sau đó mới xoa xoa kính đen đặt trên mũi nói: “Cậu biết không, hôm qua mình có nói với cậu về thầy giáo hướng dẫn bọn mình đó, kết quả hôm nay ở phòng nghiên cứu đã được chứng kiến một màn đáng sợ. Lúc ấy một vị sư tỷ xinh đẹp đưa luận văn đã viết xong cho hắn, cậu đoán xem?”
Nhìn tướng ăn của cô, Vi Tưởng không khỏi ghét bỏ né tránh, chỉ sợ thức ăn sẽ phun đến trên người mình.

“Như thế nào?” Tốt xấu gì cũng là một đại mỹ nữ, lão nhân cũng nên cho người ta chút mặt mũi đi.

Trinh Trinh dựng lên một đầu ngón tay lắc lắc, mặt đầy khinh thường nói: “Hắn mới nhìn một tờ mày đã nhăn hết lại, sau khi xem xong liền phê bình sư tỷ đến mức máu chó phun đầu, nói suy nghĩ không có logic, phương pháp ứng dụng không thích hợp, ngay cả các cách thức đều có vấn đề, đáng thương luận văn của sư tỷ bị quở trách không đáng một đồng. Đáng giận nhất chính là, cuối cùng thầy giáo không có chút tình cảm gì trực tiếp ném luận văn tới bàn, lạnh lùng nói lấy về viết lại toàn bộ một lần nữa, đừng dùng thời gian một ngày làm luận văn tùy ý tới đối phó hắn!”

Trinh Trinh chậc chậc tiếp tục nói: “Ngươi không biết đâu, lúc ấy sư tỷ xinh đẹp cũng sắp khóc, bộ dáng điềm đạm đáng yêu kia, ta làm một nữ sinh cũng đau lòng thay, nhưng mà Boss lại hoàn toàn không dao động, có phải có chút biến thái hay không.”

Vi Tưởng cũng tức giận bất bình nói: “Mình chịu rồi, Boss các cậu cũng quá độc ác, hoàn toàn không cho mỹ nữ chút mặt mũi nào, làm sao người ta chịu nổi đây. Mình mà là thầy giáo, đối với các nữ sinh xinh đẹp khẳng định sẽ không nổi nóng như vậy.”

“Đúng vậy, bình thường không phải đều như thế sao, nếu viết không tốt, ít nhất cũng nên nói chuyện uyển chuyển một chút, cậu nói có đúng không. Làm sao bây giờ, ngày khổ của tỷ tỷ mới bắt đầu, cầu ôm một cái, trong lòng bảo bảo đau khổ nha.” Trinh Trinh ủy khuất hít hít cái mũi muốn ôm Vi Tưởng.

Vi Tưởng nhìn thấy tay cô đầy dầu, vội nhảy dựng lên né tránh: “A a, đừng chạm vào mình.”

“Cậu thật không có lương tâm ( ^).”

…… Nghe Trinh Trinh kể về thầy giáo bọn họ, bỗng nhiên Vi Tưởng lại nghĩ đến chuyện mình gặp phải hôm nay, nhớ tới tên tự đại không coi ai ra gì Lộ Thượng kia, liền giận sôi máu.

“Hôm nay mình ở bệnh viện cũng đụng phải một việc ngoài ý muốn, tức muốn chết.”

Sau khi nói xong, Vi Tưởng tức muốn hộc máu kể sự tình buổi tối hôm nay cho Trinh Trinh nghe một lần.

Nghe cô nói xong, Trinh Trinh hung hăng vỗ một cái lên đùi, thay cô bất bình: “Người đàn ông này có bệnh đi, bị chứng vọng tưởng, cậu bảo hắn nên đi bệnh viện tâm thần khám một chút, đừng chạy loạn khắp nơi hại người.”

Vi Tưởng tán đồng gật đầu, cắn răng nghiến lợi nói: “Mình cũng cảm thấy vậy. Coi như mình xui xẻo, tỷ tỷ ta thiện lương như thiên sứ, không so đo cùng biến thái.”

“Phốc, còn thiên sứ, có thể để mình ăn xong rồi hãy nói hay không.” Trinh Trinh nghe cô nói như thế, đồ ăn trong miệng suýt chút nữa phun ra, trêu chọc Vi Tưởng đến phẫn nộ.Hứa Trinh Trinh ngượng ngùng cười cười rồi mới lấy giấy lau khóe miệng, tiếp tục nói: “Lại nói, bỗng nhiên mình cảm thấy hai chúng ta đây là đồng bệnh tương liên, hôm nào rủ nhau đi chùa cầu may chút đi.”

Lúc này đổi thành Vi Tưởng không biết nên khóc hay cười.

***

Buổi sáng đi làm lại đi phòng bệnh 517, Tần Uyển Thu và bảo mẫu trong nhà đều ở đây, ở bên cạnh hai người trò chuyện câu được câu không, hôm nay tâm tình bạn nhỏ Lộ Tử Việt cũng không tồi. Nhìn thấy cô, không chỉ chào cô bằng giọng nói trẻ con mềm mại ngọt ngào, mà còn chủ động chia sẻ truyện cổ tích của nó với cô nữa.

Thế giới trẻ con chính là đơn thuần như thế, bọn họ cho rằng có đồ tốt sẽ chia sẻ cùng với người mình thích, đây là phương thức biểu đạt tình cảm chân thành tha thiết nhất.

Vi Tưởng vui vẻ tiếp nhận ý tốt từ đứa nhỏ, thậm chí đọc cho nó nghe qua đồng thoại mà nó chưa từng được nghe, khiến cho trên mặt bạn nhỏ Tử Việt đều tràn đầy sùng bái, bộ dáng nhìn cô tựa giống như nhìn công chúa Bạch Tuyết trong truyện cổ tích.

Đi làm mấy ngày, Vi Tưởng cũng không có gặp qua mẹ của Lộ Tử Việt, tuy rằng tò mò, nhưng là đây là chuyện nhà của người khác, cô không tiện hỏi nhiều. Nhưng cô có thể thấy được bố của Tử Việt, cũng chính là người đàn ông không phẩm chất kia, khả năng ban ngày tương đối bận rộn, thời gian chăm con chỉ có buổi tối, có điều buổi tối trẻ con đều đã ngủ.

Cho nên từ đáy lòng, cô hy vọng trong lúc Tử Việt nằm viện, với trách nhiệm y tá của mình có thể chăm sóc nhiều hơn cho đứa trẻ mẫn cảm này, giúp nó trở nên vui vẻ, hạnh phúc hơn. Nhưng mà khi nghĩ đến khi đứa trẻ này xuất viện có thể không thể nhìn thấy nữa, cô liền hết sức buồn phiền.

Ăn qua cơm trưa, bảo mẫu phòng bệnh đã đi rồi. Một mình Tần Uyển Thu chăm sóc Lộ Tử Việt nên tương đối buồn tẻ, nhìn thấy Vi Tưởng tới, bèn cùng cô thân thiết trò chuyện: “Tiểu Vi, con năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

“Thưa dì, con năm nay 22 tuổi, vừa mới tốt nghiệp.”

“Nhìn còn nhỏ, tuổi trẻ thật là tốt, ai, không giống dì, thật sự già rồi.” Tần Uyển Thu nói.

“Nào có ạ, kỳ thật thoạt nhìn dì còn rất trẻ, một chút cũng không già.” Vi Tưởng trả lời khéo léo.

“Ha ha, nghe con như thế nói, dì rất vui vẻ.” Vi Tưởng nói đến những lời trong lòng Tần Uyển Thu, trên mặt bà che dấu không được ý cười tiếp tục nói: “Tiểu Vi à, con là người bản xứ sao, trong nhà có mấy anh chị em, cha mẹ đang làm gì?”

Vi Tưởng nghĩ những người già đều thích hỏi các vấn đề này, nên rất kiên nhẫn trả lời: “Con là con một, nhà con ở thành phố D cách thành phố A không xa. Bố con là một công nhân đường sắt bình thường, thân thể mẹ con mấy năm nay không tốt lắm, nên đã về hưu ở nhà nghỉ ngơi. Gần đây bận việc công tác nên đã một thời gian không về nhà, quá mấy ngày nữa con tính trở về xem bọn họ một chút ạ.”

Tần Uyển Thu nghe xong, vuốt tay cô nói: “Thật là một đứa nhỏ hiếu thuận, vẫn nên trở về thăm ba mẹ con nhiều một chút. Đâu giống con trai ta, làm việc ở trong thành phố, cách nhà không xa, nhưng lại mười ngày nửa tháng không chịu trở về nhà. Mỗi lần đều là chúng ta nhớ cháu, phải thúc dục lắm hắn mới đưa Tử Việt trở về, con nói xem có đứa con trai nào như vậy, ai.”

Ở trong lòng Vi Tưởng âm thầm khinh thường Lộ Thượng, nhưng ngoài miệng lại an ủi đối phương: “Có lẽ do anh ấy công việc tương đối bận rộn. Dì à, dì đừng nghĩ đến quá nhiều. Hơn nữa, con có thể nhìn ra được người rất yêu quý Tử Việt.”

“Vẫn là Tiểu Vi hiểu chuyện.” Tần Uyển Thu nói xong tạm dừng một chút, lại cười nói: “Tiểu Vi a, dì không biết có nên hỏi hay không, con đã có bạn trai chưa, nếu chưa có, dì có thể giới thiệu người thích hợp cho con.”

Vi Tưởng không nghĩ tới dì Tần sẽ hỏi vấn đề này, xem ra người già cũng thật nhiều chuyện. Cô có chút hơi ngượng ngùng nói: “Dì à, hiện tại con chưa có bạn trai. Bất quá cũng không vội, con mới bắt đầu đi làm, tình cảm vẫn nên chờ mọi chuyện ổn định, thuận theo tự nhiên đi.”

Tần Uyển Thu nghe Vi Tưởng nói xong, trong lòng mừng thầm, mọi thứ đều đúng ý bà. Chỉ là ngoài mặt bà lại không biểu lộ gì, chỉ hơi phụ họa gật đầu đồng ý với quan điểm của Vi Tưởng.

Trước khi tan tầm, Vi Tưởng nhận được điện thoại từ Hứa Trinh Trinh.

Điện thoại vừa mới kết nối đã nghe thấy Trinh Trinh ở bên kia điện thoại kích động nói: “Nghĩ lại, mình vừa mới nghe được một tin tức lớn.”

Chương 3: Đại thúc này thật không bình thường (3)

Giọng của Hứa Trinh Trinh rất lớn, Vi Tưởng chỉ cảm thấy lỗ tai đều đã ong ong, cô bỏ điện thoại ra xa một chút, theo bản năng nhìn xung quanh, cũng may mọi người đều bận rộn ăn cơm của mình không chú ý tới giọng oang oang của cô ấy. Cô lúc này mới “Ừ” một tiếng, nói: “Chuyện gì vậy, nói mình nghe một chút, nhưng trước tiên cậu có thể nói nhỏ đi được không.”

“Không được, mình kích động không khống chế nổi. Cậu biết không Boss của bọn mình thực ra vẫn còn độc thân, trời ạ, độc thân, mình quả thực không thể tin.”

Vi Tưởng nghe xong cũng không bình tĩnh, nào có người nào già rồi mà vẫn độc thân như vậy, vì thế cô hoảng sợ hỏi: “Đùa gì thế, giáo sư của các cậu không phải đều đã già rồi sao?”

Nghe cô nói như thế, Trinh Trinh cũng phải choáng váng, hướng về phía trước trợn trừng mắt:  “Người nào nói cho cậu Boss của bọn mình là lão già chứ, người ta tuy hơn bọn mình tận mười tuổi, nhưng anh ta chính là vị giáo sư trẻ tuổi đầy triển vọng nhất của trường bọn mình. Tiến sĩ Đại học quốc tế Stanford – Hoa Kì, về nước dạy học vài năm, thành tích xuất sắc, hiện nay ở tập san trong và ngoài nước phát biểu hơn hai mươi bài luận văn cao cấp, xuất bản một vài sách chuyên môn, còn chủ trì hoàn thành rất nhiều dự án cấp quốc gia. Lợi hại nhất là người ta còn cùng bằng hữu mở một doanh nghiệp mạng lưới Internet đưa ra thị trường, cho nên nói Boss của bọn mình dạy học ở trường chỉ xem như nghề phụ.”

Trinh Trinh giống như cái máy thuộc lời thoại nói một hơi không ngừng, Vi Tưởng nghe được cũng nghẹn họng nhìn trân trối, ” Trâu như vậy, chẳng trách người ta có tư cách ra vẻ. Nhưng mà lợi hại như thế lại độc thân, khụ khụ, hẳn là có bệnh không tiện nói ra, thời đại này cái gì cũng có khả năng xảy ra mà?”

“Xem cậu thô tục như vậy, nhưng điều này là không thể nào, người ta cũng đã có con cái rồi. Hôm nay bên cạnh nghe lão sư cùng học trưởng nói chuyện khi đó nói giáo sư bọn mình khó khăn vươn lên lại vừa mang theo một đứa bé thật không dễ dàng, mình ở bên cạnh vểnh tai nghe thấy được, lời này chắc là không nói lung tung đi. Chỉ là giáo sư của bọn mình ưu tú như vậy, tại sao lại ly hôn, không nên nha, lẽ nào có tình nhân bên ngoài…, đời sống hôn nhân không hài hòa?

Vi Tưởng nói:  “Loại chuyện này chúng ta không biết sự thật, tốt nhất không nên suy đoán. Chỉ là nếu sự thực như vậy, đứa bé đó sẽ cực kỳ đáng thương.”

Trinh Trinh bĩu môi:  “Đúng nha. Nói đi nói lại, giáo sư của bọn mình năm nay mới 36 tuổi, cậu chưa thấy qua nhan sắc thực của anh ta, đó là tài mạo song tuyệt, phong thái bất phàm. Ở trường, đông đảo nữ sinh đều tôn sùng là nam thần.”

“Khoa trương vậy sao, nghe cậu miêu tả như thế, mình cũng có chút hiếu kì vị giáo sư đó trông như thế nào.” Vi Tưởng không quá tin tưởng lời của cô ấy.

“Ngày khác dẫn cậu đi gặp một lần.”

Thời gian trôi qua thật sự nhanh chóng, tán gẫu một hồi liền đến giờ tan ca, hai người lúc này mới miệng khô lưỡi đắng cúp điện thoại.



Ăn cơm xong, Vi Tưởng đến phòng bệnh 517 thăm Tần Uyển Thu cùng Tử Việt, chào hỏi xong định rời đi, nhưng cô chỉ lo nhìn phía trước không chú ý phía sau, quay người lại không cẩn thận đụng vào ngực một người đàn ông, cô chỉ cảm thấy phía trước giống một bức tường, thật là cứng, mũi cũng thấy đau.

Nhíu mũi cùng lông mày ngẩng đầu lên nhìn, người này không phải ai khác, chính là người đàn ông hôm qua hiểu lầm nhân phẩm của cô.

Nhìn thấy là hắn, Vi Tưởng có chút thở hổn hển tránh ra, cực kỳ mất hứng trợn mắt hung hăng nhìn hắn. Lúc này cô mới phát hiện ngoài cửa còn có một cô gái trẻ tuổi, Vi Tưởng cũng chẳng quan tâm lễ phép hay không lễ phép, vừa hung hăng trợn mắt nhìn hắn vừa tức giận rời đi.

Lộ Thượng nhìn cô gái kia vừa rồi giận dữ mà không dám nói gì, dáng dấp nhỏ bé hơi cảm thấy buồn cười, thật sự là tiểu cô nương, khóe miệng của hắn trong lúc lơ đãng vẽ ra một chút độ cong.Quay đầu lại, hắn giới thiệu với Tần Uyển Thu: “Đây là Tiêu Mẫn Tuyết, là một sư muội kiêm đồng nghiệp của con, nghe nói Tử Việt nằm viện nên qua đây thăm hỏi.”

Tiêu Mẫn Tuyết an tĩnh khôn khéo đi đến trước chào hỏi Tần Uyển Thu, tự nhiên hào phóng đem ra hoa quả cùng mấy món đồ chơi, hi vọng có thể khiến bác gái lưu lại ấn tượng tốt.

Tần Uyển Thu vừa thấy con trai dẫn theo một cô gái tới, tất nhiên hết sức niềm nở, một chút cũng không lạnh nhạt.

Thăm không tới nửa giờ, Tiêu Mẫn Tuyết đứng dậy xin phép ra về. Tần Uyển Thu khách khí đưa cô ra ngoài, cũng thông tình đạt lý để Lộ Thượng lái xe đưa con gái người ta về.

Nghe vậy, Tiêu Mẫn Tuyết nhàn nhạt cười.

***

May mà đêm nay Tử Việt không cần truyền dịch, Vi Tưởng cũng không cần tăng ca, không cần gặp người đàn ông đáng ghét kia, tâm tình của cô đặc biệt tốt.

Cơm nước xong trở về nhà, cô nhàn nhã gác chân ngồi ở phòng khách ôm gối xem phim Hàn.

Giữa lúc xem phim mệt mỏi, cô rửa sạch chút bồ đào, lại còn đặc biệt vì Trinh Trinh đang gấp gáp làm hạng mục mang thêm một đĩa cho cô ấy. Hai người vừa ăn vừa bắt đầu nói chuyện phiếm.Trò chuyện với Trinh Trinh một lúc, đề tài lại trở về vị giáo sư tài giỏi ấy.

“Cậu nói có phải là cực kì đáng tiếc không, nếu mình không phải là sinh viên liền hạ thủ, tuy nhiên người này mặt than lạnh nhạt vừa nhìn đã làm cho người ta chùn bước, nhưng chủ yếu là xem dáng vẻ, khuyết điểm mà so với dáng vẻ của hắn liền không quan trọng.”

“Ngừng, cũng đừng chảy máu mũi nha. Thượng Đế nói, bộ dạng bạn xấu, nhưng bạn lại nghĩ đẹp, haha.” Vi Tưởng nhịn không được nở nụ cười, “Đừng nghĩ nữa, ăn mau lên, ăn xong nhanh đi làm việc của cậu nếu không ngày mai không hoàn thành được, người Boss phê bình nhất định là cậu.”

“Cậu, người này, thực sự làm mất phong cảnh mà, xứng đáng làm cẩu độc thân.” Trinh Trinh nghĩ đến cái gì, sắc mặt không hề có ý tốt, “ Ha ha, tuy mình không được nhưng cậu có thể nha. Nước phù sa không để chảy ra ruộng người ngoài, lần sau dẫn theo cậu nhìn xem một phen cho biết thế nào, dù sao nếu không có khả năng hai người chúng ta cùng ăn cẩu lương đi.”

Vi Tưởng có phần buồn cười nói: “Mình mới không cần, hắn lớn hơn mình như vậy. Với lại giáo sư của các cậu nghe đến lời này, không chừng cậu sắp không có ngày lành rồi.”

“Cân nhắc một chút đi, tuổi tác không thành vấn đề, haha.” Sợ bị Vi Tưởng đánh, Trinh Trinh liền chạy trốn.

Vi Tưởng nghĩ đến cảnh tượng mình và một ông lão chung một chỗ, nhịn không được mà sợ run cả người, thật kì lạ, hai người bọn họ đúng thật là vô vị.

Buổi tối chờ cô thu dọn phòng khách, tắm rửa một lúc, thời gian đã không còn sớm rồi.

Có thể gần đây chuẩn bị phỏng vấn thật sự hơi mệt, cô lười biếng nằm ở bên kia duỗi người, cơn buồn ngủ bất giác ập tới, không lâu sau cô liền bước vào giấc mộng ngọt ngào.

Không, là một giấc mộng xấu hổ.

Trong mộng, cô ngả vào trong lòng một người đàn ông, người này thân hình to lớn, bả vai dày rộng. Nhưng trên mặt hắn không có biểu cảm gì hết, Vi Tưởng bất mãn chu miệng, đầu trước ngực người đàn ông cọ xát, cánh tay ôm hắn từ sau lưng không tự giác tiến về phía trước bắt đầu vuốt ve. Không ngờ dáng vẻ người đàn ông này tốt vậy,  cơ bắp cường tráng, thắt lưng thuôn dài khiến sắc mặt Vi Tưởng hơi ửng đỏ. Nhưng cô chưa đủ thỏa mãn, mà lớn mật đưa tay vào trong áo sơ mi của hắn.

Người đàn ông đó rốt cục không nhịn được nữa ngăn cản cái tay không chịu yên, đôi mắt đen sâu thẳm tức giận nhìn cô….

Buổi sáng tỉnh lại, Vi Tưởng nghĩ lại giấc mơ đêm qua liền đỏ mặt, sờ sờ khóe miệng, khá tốt không có nước miếng. Mặc dù ở đại học cô với nhóm bạn cùng phòng khá cởi mở, loại nên xem hay không nên xem đều đã nhìn qua, nhưng lần đầu tiên mơ thấy mình cùng với một người đàn ông ôm ấp thân mật thậm chí còn tiếp xúc thân thể, điều này khiến cho cô thẹn đến muốn chui xuống đất, quả thực xấu hổ chết được.

Xem ra mình thật sự cần tìm bạn trai rồi, Vi Tưởng ở trong lòng yên lặng suy nghĩ…

Chương 4: Vị đại thúc này thật không bình thường (4.1)

Sau khi đưa Tiêu Mẫn Tuyết trở về, Lộ Thượng lại trở về phòng bệnh khi nãy, Tần Uyển Thu nhịn không được hỏi: “Vừa rồi cô sư muội kia có phải có ý tứ gì với con không, các con có khả năng không?”

Lộ Thượng biết mẹ hắn nói điều này là có ý tứ gì, gọn gàng dứt khoát nói: “Không có khả năng.”

Hôm nay chỉ là ngoại lệ, buổi chiều vừa mới họp xong, Tiêu Mẫn Tuyết đi ra chào hỏi với hắn, hàn huyên vài câu trong lúc vô ý biết được Lộ Tử Việt nằm viện, vì thế cô cực kỳ quan tâm muốn tới thăm một chút. Anh không tiện bác bỏ ý tốt của người ta, đành phải lái xe chở cô cùng tới đây.

Cho nên vừa rồi bọn họ mới có thể cùng xuất hiện tại bệnh viện.

Con trai không chút do dự phủ nhận khiến Tần Uyển Thu có chút bực bội. Bà có thể nhìn ra vừa rồi cô gái kia nhất định là thích con trai mình, nhưng còn phải xem con trai của mình thôi, bà thật đúng là không thấy hắn đối với con gái người ta có ý tứ gì hay không, bản thân sao lại sinh ra một khúc gỗ như thế chứ, thật sự là muốn đem bà buồn chết.

Bà thở dài nói: “Con xem con đi, hiện tại đã trưởng thành rồi, cũng không thể một mình được, cho dù con không vì mình mà cân nhắc,  cũng cần phải vì con cái mà suy xét, cháu trai của ta thật đáng thương đó nha.”

Bỗng nhiên nghĩ đến Vi Tưởng, chỉ thấy vẻ mặt Tần Uyển Thu đầy kì vọng nói với Lộ Thượng, “Theo ta thấy nhé, cô y tá tiểu Vi Tưởng không tồi, ta quan sát vài ngày, cô bé này lanh lợi, cần mẫn, kính già yêu trẻ lại biết chăm sóc người khác, quan trọng nhất là người ta cực kỳ thích Tử Việt của chúng ta, mẹ thấy Tử Việt cũng rất thích cô gái đó. Hơn nữa hôm nay mẹ có hỏi thăm qua, cô bé đó có gia thế trong sạch, còn chưa có bạn trai. Tuy nhiên tuổi tác so với con có chút nhỏ đó, nhưng ta nghe nói bây giờ không phải là các cô gái nhỏ đều yêu thích đại thúc sao! Con nói đi?”

Lộ Thượng đối với suy nghĩ của mẹ cực kì kinh ngạc, không nghĩ tới mẹ hắn lại có ý nghĩ này, xem ra bản lĩnh của cô gái này không thể xem thường, vì để tiếp cận hắn mà không từ mọi thủ đoạn, dù xuống tay với người già.

Hắn nhíu mày, nghiêm nghị nói: “Mẹ, mẹ nghĩ gì vậy, một người mẹ mới quen không quá ba ngày, cũng không hiểu rõ nhân phẩm của đối phương, mà bắt đầu đoán mò được hay không được. Con thấy hôm nay mẹ cũng mệt mỏi rồi, trở về nghỉ ngơi sớm một chút đi.”“Mẹ hẳn không nhìn lầm người, mẹ đây không phải vì lo nghĩ cho tương lai của con hay sao, mẹ rất thích cô gái này, con hãy cân nhắc thật tốt đi, đừng dối lòng nữa.”

Lái xe còn đang chờ bên ngoài bệnh viện, Tần Uyển Thu còn dặn dò vài câu rồi mới vội vàng rời khỏi.

Lộ Thượng bất đắc dĩ vỗ trán, nghĩ đến mẹ hắn nói “Đại thúc”, thật sự là một bộ dạng thảm hại.

***

Vi Tưởng tiến vào phòng bệnh, nhìn thấy Lộ Thượng cô liền không cho hắn vẻ mặt tươi vui, đến nỗi bây giờ cô có vài phần chán ghét người đàn ông này, cũng bởi vì hắn tùy tiện nghi ngờ nhân cách của cô. Theo cô thấy trong lòng người này nhất định rất hiểm ác, bởi vì chỉ có loại đàn ông như vậy mới có thể lấy lòng dạ tiểu nhân đo lòng quân tửMình và người đàn ông tự kiêu tự đại này vẫn nên giữ một khoảng cách nhất định thì hơn.

“Lộ tiên sinh, đứa nhỏ hiện tại đã ngủ thiếp đi, tôi truyền cho bé thêm chút dung dịch, mong tiên sinh chú ý trông coi, để tránh bé động vào kim, cảm ơn tiên sinh phối hợp.” Vi Tưởng nói với anh ta bằng giọng điệu chuyên nghiệp, rồi mới bắt đầu hành động.

Nghe được cô liên tục nói hai chữ “Tiên sinh”, cùng với giọng nói lạnh như băng của cô, Lộ Thượng cảm thấy tức cười, cô đây là đang vươn móng vuốt mèo với anh rồi sao.

Cười nhẹ đáp lại rồi anh bắt đầu đánh giá Vi Tưởng, đây cũng là lần đầu tiên anh nghiêm túc quan sát cô gái này.

Chỉ thấy đôi mắt cô mơ màng nhìn chằm chằm kim tiêm, miệng anh đào nhỏ nhẹ nhàng nhếch lên, bên cạnh khóe miệng có lúm đồng tiền nho nhỏ. Trước kia vậy mà không phát hiện cô có một gương mặt trẻ con, làn da xem ra rất trắng trẻo. Vóc dáng cao 1m6, người mặc bộ đồ y tá khiến cô vô cùng nhỏ nhắn.

Nói tóm lại, dáng dấp cô nương này cũng được, chẳng trách mẹ hắn cùng Tiểu Việt đều rất thích.

Nhìn thao tác thành thục của cô cùng với dáng vẻ hòa nhã của con trai, Lộ Thượng bỗng nhiên không xác định cô đang ngụy trang hay là chân thành, lần đầu tiên hắn lại không đủ tự tin đối với phán đoán của mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau