VÀO ĐI – NHÀ KHÔNG CÓ MA ĐÂU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vào đi – nhà không có ma đâu - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Út Dung đứng trong hiên chứng kiến toàn bộ hành động của má mình cũng chột dạ đôi chút. Từ hôm qua đến giờ,tại sao mọi người cứ luôn miệng nhắc về cây vú sữa. Xưa nay nó vẫn ở đó,vẫn gắn bó với tuổi thơ của chị ta quá đỗi bình thường mà. Út Dung cũng có niềm tin rất lớn vào tâm linh,nên mỗi khi ai đó nói về ma về quỷ,về vong hồn khuất mặt đều khiến chị có chút sợ hãi.

– Chớ bà làm gì ngoài đó.

– À không không. Tui coi cái gốc thôi. Thứ hai đào lên rồi bỏ đi đâu ông.

– Tui nói người ta chế tác cái bàn rồi để góc sân cho con Út Dung cuối tháng ngồi thu tiền trọ. Haha

– Ồng lúc nào cũng cà chớn. Mà thôi để gọn gọn vào cũng được. Tui thấy người ta hay chơi kiểu đó lắm. Cũng có lí đó. Lâu lâu thấy ông ngơ ngơ vậy mà cũng thông minh. Tối tui bắt cọp cho.

– Bà bậy bạ quá. Có con út Dung nó ở đây.

– Tui mua bia. Ti – Gơ.

– Ờ thôi ra quán đi,để đó tui.

– Có gì đâu mà để cho ông.

– Thì bởi.

Tính cà rỡn của ông Ba đôi lúc cũng hữu dụng vô cùng. Bà Lẹt nhanh chóng lấy lại niềm vui,cơn sợ hãi cũng vơi bớt phần nào,dù rằng bây giờ đang đứng đấu lưng với cái nơi làm hội nghị cho đám người ghê rợn trong giấc mộng đêm qua.

– Nhiều hồi cũng có ma thiệt đó bà.

– Thôi bà đừng nói tui sợ. Mà lỡ thiệt vậy có sao không.

– Tui nghe nói để dao trên đầu giường,rồi nhét tỏi vào túi,tối ngủ đỡ giật mình. Còn mấy chuyện đó tui không rành. Hay bà đi coi bói thử coi sao.

– Thôi bà ơi. Bỏ dao rồi mơ thấy con ma cầm dao dí mình nữa thì khổ. Để mai mốt ông thầy tới cúng đào móng,tui hỏi kĩ càng coi sao. Gì chớ tâm linh là tui tin lắm.

Bà Ba đem giấc mơ đêm qua kể cho hội bà tám trong xóm nghe,nhưng ai nấy cũng phẩy tay lè lười. Có người tin thì nói như bà Hà lúc nãy. Có người không tin thì cười khẩy cho qua chuyện. Người có thờ cúng thì lại bảo bà Ba nên lập cái trang thờ vọng,kiểu mời vong hồn vất vưởng,cô bác lâu năm trong đất đai gia quyến về ở,nếu chẳng may lỡ di dời chặt phá chỗ trụ ngụ của họ. Nghe vậy,bà Ba cũng dự định đợi đến thứ hai sẽ nhờ thầy chỉ điểm.

– Ầu ơ…ơ ơ ơ Con ơi con ngủ cho ngoan. Người ta phá bỏ tan hoang nhà mình. Ầu ơ ơ ơ ơÚt Dung đang thiu thiu ngủ thì bất chợt nghe tiếng ru thoang thoảng từ đâu bên tai. Giọng điệu nghe sao u uất vô cùng. Gai óc nổi hết cả lên,chị ta kéo mền đắp qua đầu,tim đập thình thịch,không dám nhúc nhích,tai vẫn cố lắng nghe xem âm thanh đó phát ra từ chỗ nào. Tuy nhiên vừa dứt câu,lại trở nên im lặng như thường. Chị tự ngắt vào tay mình,để coi là tỉnh hay là mơ. Nghĩ về cái cảnh má mình kể hôm qua,cũng cảm thấy sợ hãi đôi chút. Vậy mà từ đêm đến sáng,lại không xảy ra thêm chuyện gì nữa. Có khi là hàng xóm mở cải lương,vì phía sau nhà chị tiếp giáp với nhà của bà Phong,người gốc miền tây,rất thích những giai điệu của Nam Bộ.

– Má ơi. Hay cho lập cái trang thờ đi má

– Chứ con nói cái gì vậy Út Duyên. Thờ ai mà lập trang.

– Dạ thì con nghe người ta nói vậy đó má. Chằng may mình phá bỏ nhà của người ta thì còn có trang cho họ trú ngụ chớ.

– Không phải muốn lập là lập đâu con. Mình phải có thầy bà,coi thử họ là ai,rồi lỡ chẳng may thờ họ,mà gia đình mình không để ý cúng kiếng,hoặc sau này không có điều kiện hương khói nữa,thì con tính sao đây. Có niềm tin là tốt nhưng không phải cái gì tốt cũng nên làm,nhất là với vong hồn ma quỷ nghe con. Có ngày đó. Không có nghe người ta nói bậy bạ. Cái đó để má với ba lo,anh hai lo. Nghe chưa. Con chỉ lo cái nhà trọ sau này thôi.

– Dạ

Út Duyên có chút hụt hẫng nhưng ngẫm lại lời má nói cũng đúng. Lỡ đâu lập trang thờ bậy,rước những vong linh không tốt về nhà,có khi còn họa vô đơn chí. Đúng là lẽ nên làm,nhưng trước khi cho đó là việc tốt,phải cố tìm cho ra một hậu quả,dù là nhỏ nhất. Tuy nhiên với tâm can lương thiện,Út Duyên quyết định bắt đầu từ tối nay sẽ thắp nhang ngoài cây vú sữa cho tới khi dãy nhà trọ được hoàn thành,nếu có đặt trang thờ được thì tính tiếp.

– Dọn đồ ra đi con. Năm giờ rưỡi thầy tới rồi.

– Dạ.

Tiếng tụng kinh gõ mõ vang lên,hòa cùng với làn khói nhang bay nghi ngút,len lỏi qua gốc cây vú sữa trơ trọi. Sau cái vái lạy của ông Ba,xe múc đã được khởi động,sẵn sàng cho một cuộc đào xới. Gốc cây vú sữa nói lời tạm biệt với thổ địa,để lại chút lưu luyến qua một khúc rễ dài bị đứt làm đôi. Mủ trắng chảy ra,thấm lẫn vào đất. Nơi cái hõm sâu ngoáy đó,chuẩn bị cho một sự nghiệp nảy mầm. Út Duyên khoanh tay trước ngực,có chút bồi hồi,có chút xúc động xen lẫn háo hức. Hai vợ chồng ông Ba tủm tỉm cười mãn nguyên khi mọi việc diễn ra một cách trôi chảy và êm xuôi.– Đất này lớn,sau này hoàn thành,ta sẽ chỉ điểm cho xây một cái trang nhỏ,thờ vọng thổ thần đất đai,cô bác khuất mày khuất mặt,cầu bình an cho gia quyến. Đất tốt thì cây mới nảy mầm. Tâm thiện thì sự nghiệp mới thăng hoa.

– Dạ trăm sự nhờ thầy. Con gái tui cũng trẻ người non dạ,lại qua một lần đứt đoạn,giờ chỉ mong chút yên bình,ổn định về lâu về dài.

– Hummm cha mẹ tạo phước đức,con cái hưởng lộc trời. Đạo lý bất di bất dịch. Ta có một đám tang,bây giờ phải đi rồi,hẹn gặp gia quyến sau.

– Dạ cảm ơn thầy.

Phần gốc rễ đào lên,được ông Ba đặt ngoài sân,sát với chậu hoa súng trắng. Nay mai tranh thủ ra nhờ Bính thợ mộc thiết kế cho bộ bàn ghế. Hàng xóm qua chơi,cũng trầm trồ khen mặt cắt quá đẹp,nếu gia công thành bàn cờ tướng còn tuyệt vời hơn.

– Ba đồ cây cổ thụ ớn lắm. Chặt chặt như này…chậc…ghê

– Làm gì ghê mày.

– Cây cổ thụ là số mấy bà Tám.

– Hôm qua thua chưa gửi tiền tao giờ còn đòi quánh nữa hay sao mà hỏi số. Ai biết cái cây là số mấy.

Thằng Sơn “bao lô” tiến sát đến,mân mê phần rễ dài ngoằng đang chĩa ra. Nó là thằng đánh số đề có tiếng ở xóm,từ lúc lập nghiệp đến giờ đã may mắn sỡ hữu được rất nhiều căn bất động sản. Đầu tiên là một cái của ông già để lại,đánh sao giờ thành nhà của người ta. Căn tiếp theo là của mẹ vợ cho. Đánh sao giờ chỉ mỗi vợ ở lại,còn tên nó không có trong sổ hộ khẩu. Căn thứ ba là đang thuê ở xóm dưới,hôm qua đánh sao còn nợ tiền bà Tám chưa trả. Lân la thấy Út Duyên tính tán tỉnh thì chị ta vội vã vào luôn trong nhà.

– Giờ làm thành cái bàn hả chú.

– Đúng rồi. Mày thiết kế sao coi được nghe mày. Đánh vạc ni vào cho đẹp. Đó xong xuôi tao bồi dưỡng cho.

– Dạ rồi chú khỏi lo đi. Nghề con mà. Mấy khúc này để con lấy xe bò kéo về khắc trước mấy cái ghế. Còn mặt bàn mai mốt mang máy cưa đồ nghề sang xử lý luôn.

– Rồi. Miễn có bàn đẹp cho tao là được.

– Hí hí hí

Chương 7

Xưởng mộc của anh Bính khá là lớn,trước đây hay thầu nội thất nhà nhưng sau này anh chuyển hẳn sang khâu điêu khắc cùng với một công ti tư nhân đá mỹ nghệ. Nhận năm khúc gỗ từ thân cây cổ thụ về,hình như anh rất tâm đắc. Nãy giờ cứ mân mê mãi trên bề mặt đầy những đường vân của năm tháng.

– Bên nhà ông Ba đó hả anh.

– Ừ mày. Đã không. Gần cả năm bảy chục năm chứ ít gì. Mai mốt mày qua xem cái khúc làm bàn kìa,chất thôi rồi luôn. Tao mà có tiền tao mua lại rồi,về đặt trước xưởng cho anh em ngồi đánh cờ tướng.

– Chơi sang vậy cha.

– Bao nhiêu đồng đâu. Gỗ vú sữa rẻ mà,có cái lâu năm nên chắc ổng giữ làm kỉ niệm. Mày nghiên cứu mẫu số ba,ngày mai tiện quanh rồi khắc họa tiết giả vân gỗ lên nhé. Vạc ni đàng hoàng,làm lớp dầu bóng nữa cho đẹp.

– Xoảng..

– Anh Bính sao vậy anh.

Anh Bính vừa đứng dậy thì tự dưng mất thăng bằng,đầu choáng váng dữ dội,suýt chút nữa đã ngã nhào xuống đất nếu không nhanh tay chộp lấy cái bàn để cà phê,làm ba bốn cái ly rơi xuống vỡ nát. Thằng Điền hoảng hốt chạy sang đỡ sư phụ,mới thấy ổng tươi tỉnh mà giờ mặt mày tái mét như trúng gió. Dìu vào trong,người ngợm nóng bừng bừng như lửa đốt.

– Không sao…không..sao…được rồi. Tao ngồi nghỉ chút. Tự dưng chóng mặt quá. Mày ra làm cho xong để chút bên nhà hàng qua lấy giờ.

– Dạ rồi có gì anh kêu tui.

Đặt lưng xuống nệm,anh ngủ một giấc lúc nào không hay. Giật mình dậy đã thấy chạng vạng,tiếng mũi vo ve ở trên đầu. Ngoài sân như một màu đỏ thẫm,hoàng hôn rọi qua năm khúc gỗ trông ma mị vô cùng. Không biết thằng Điền về chưa sao đồ nghề còn để đầy chỗ bàn bào.

– Hí hí hí hí

Đang tính bước xuống kiểm tra thì tự nhiên anh nghe tiếng cười khúc khích văng vẳng bên tai,lúc chậm rãi,lúc thật nhanh,lúc thì như tiếng ong vo ve rất khó chịu. Người tự dưng lạnh toát,nhưng mồ hôi mồ kê chảy đầm đìa. Đưa tay lên trán thì lại nóng sôi như sốt cao. Không gượng nổi,anh đành tiếp tục nằm xuống,thở hơi ra khó nhọc.– Điền….ơi Điền… Mày về chưa Điền.

– Ờ… Sao đó…

– Lấy tao chai dầu Điền..

– Ờ

Anh Bính nghe tiếng trả lời phát ra từ dưới bếp,thẩm nhủ may thật,thằng Điền mà về thì giờ có lết cũng không xuống được. Tự dưng thân thể rã rời vô cùng. Người vẫn lạnh lạnh rất khó chịu. Vai mỏi nhứ nhừ,anh liền xoay người nhìn ra hướng ngoài sân. Tuy nhiên cùng lúc đó,một cảnh tượng hết sức hãi hùng hiện ra. Ngay chỗ đặt năm khúc gỗ vú sữa,tự dưng không biết ở đâu,có năm người đang ngồi đó,anh cố nheo mắt nhìn nhưng không định hình được là ai. Tiếng cười nói rôm rả cả một góc sân.

– Ê. Ai đó.

Anh Bính đằng hắng giọng nói to nhưng dường như không ai mảy may đề ý,họ cứ ngồi thản nhiên chuyện trò,chốc chốc còn ngửa mặt lên trời cười lớn. Anh nghe rõ từng tiếng mồn một. Trẻ có,già có. Đàn ông có. Phụ nữ có. Những âm thanh hỗn tạp hòa lẫn vào nhau đến đau đầu nhức óc.– Điền ơi Điền. Lâu vậy mày. Nhanh lên tao nhờ chút coi..

– Ờ.

Lại là câu trả lời dõng dạc nhưng mãi vẫn chưa thấy người đâu làm anh Bính vừa sốt ruột vừa có chút bực tức. Đám người phía trước vẫn đang ngồi tán gẫu,cuộc trò chuyện đã bắt đầu gay cấn hơn,anh Bính có thể nghe rõ mồn một những tiếng chửi thề,dù nội dung xoay quanh cứ đoạn mất đoạn được,cố lắp ghép lại nhưng vẫn không hiểu họ đang muốn nói điều gì. Âm thanh càng lúc càng to hơn khiến đầu óc quay cuồng như chong chóng.

– Ê… Mấy người là ai đó..

Lần này anh Bính cố hết sức hét to hơn lúc nãy và dường như đã phát huy hiệu quả. Cả đám người bỗng chốc im bặt,từ từ quay sang nhìn kẻ vừa gọi mình. Khoảnh khắc năm cái đầu xoay lại,nhưng thân thể giữ nguyên tại một chỗ làm anh Bính sửng sốt vô cùng. Nhưng kinh hãi hơn,giữa nền trời đục ngầu chả chạng vạng,hiện lên là năm gương mặt không có ngũ quan,không,nói chính xác hơn,mỗi người là mỗi vẻ. Kẻ có mắt thì không miệng,có miệng thì không mũi,có mũi thì chẳng có nửa bên má. Cảnh tượng ghê rợn đến đứng tim. Miệng anh như á khẩu,hơi thở gấp gáp,tim đập như muốn vỡ lồng ngực. Còn chưa biết làm gì,thì bỗng nhiên ai đó vỗ mạnh vào vai từ phía sau.

– Dầu…đây…

– Điền… Hả…. Đừng đừng… Đừng…đừng…

Phía sau không phải là thằng Điền,mà là một người đen thui,đôi mắt đỏ đục ngầu,khuôn miệng rách toạc đang nhìn anh Bính mỉm cười. Trên tay là một con dao bén ngót đang chực chờ cắm phập xuống. Anh hoảng hồn bật dậy,ngã nhào xuống đất,nhưng hai chân như đeo chì không đứng được.

– Đừng… Đừng….. Đừng….

– Trả nhà đây… Trả nhà. Đây…

– Không…không…

Chương 8

Anh Bính vùng dậy,đầu như vừa đập vào cái gì,choáng váng vô cùng. Mải một lúc lâu mới mở mắt ra được. Phía trước là một gương mặt đen nhẻm đang nhìn chằm chằm về phía mình,đôi môi bầm tím như miếng thịt bò quên để ngăn đông,nước dãi từ từ nhỏ xuống,len qua khuôn miệng của anh.

– Cứu cứu cứu…

– Cứu cái gì cha. Tui Điền đây. Cha ngủ mà cha la hét om sòm vậy.

– Má mày Điền,mày làm cái gì vậy. Cứu tao mau lên…

– Cha khùng hả cha.

– Bốp.

Thằng Điền bớp thẳng vào đầu của sư phụ mình một cái,làm ổng choáng váng mặt mày,lắc lắc qua lại một lúc mới trấn tĩnh,nhận ra khung cảnh xung quanh chính là xưởng mộc của mình. Phía ngoài sân không thấy năm khúc gỗ đó ở đâu nữa. Trời thì đang nắng chang chang,rút cuộc là có chuyện gì,sao đầu óc cứ lâng lâng khó tả vô cùng.

– Tỉnh chưa. Cha ngủ mà cha mớ thôi rồi. Cha kêu tui mấy lần,tui hết chạy ra rồi chạy dô. Đi toilet ở dưới cũng không yên. Đang rặn cha cũng kêu,tưởng cha trúng gió nặng tui không kịp chùi,để y vậy chạy lên luôn. Chớ cha mệt thì cha nói tui mua thuốc chớ.

– Ai biết. Tự nhiên tao nằm thấy bậy bạ quá. Nãy chắc do tao thấy nên tao kêu mày đó. À mà mấy khúc gỗ đâu. Mày để đâu rồi.
– Tui dọn qua đường hông cho gọn,mai đợi thằng Mọt thằng Tĩnh tới rồi làm luôn. Mà anh đỡ chưa,nhìn mặt còn mệt lắm. Nằm nghỉ chút đi. Chắc sốt rồi mới nằm thấy bậy bạ,mớ sảng chớ gì.

– Ờ tao không biết nhưng mà tao nằm thấy rõ lắm,cứ như đang xảy ra trước mắt vậy.

Anh Bính kể lại toàn bộ diễn biến giấc mơ cho thằng Điền nghe. Nó bắt đầu châm điếu thuốc,mặt đăm đăm lại,không phải sợ mà là đang liên tưởng đến chuyện khác. Thằng này nổi tiếng gan dạ,lại liều mạng. Ông già nó làm nghe ông công ông tổng nên mấy chuyện ma quỷ hay tâm linh rất rành rọt. Suy nghĩ một lúc,liền chạy ra sân chống nạnh,chằm hăm nhìn vào mấy khúc gỗ.

– Nếu anh sợ,thì thôi đừng làm. Tui cũng vậy, nghe kể xong thấy chột dạ. Có khi người ta về đòi nhà thật. Cây này cổ thụ lâu năm. Không biết vừa rồi bên nhà đó có cúng kiếng gì trước khi chặt không,nhưng nghe ông già tui nói thì nó hệ lụy lắm. Cũng không phải gì,nhưng tự tiện không xin phép cũng mệt. Nhà anh đang ở giờ tui tới đập đi không lí do anh có tức không. Người sống tức một chứ người khuất mặt khuất mày tức mười. Chưa kể là hậu quả sau này nữa. Mệt lắm. Thôi đừng làm trớt cha anh Bính ơi. Ăn chắc mặc bền cho rồi.

– Nhưng mà lỡ nhận của họ rồi,giờ trả lại khó ăn khó nói lắm. Nhưng mà mày nói cũng đúng,nghe kể xong tao cũng sợ thật. Ớn ớn sao đó.

– Hay là tui có ý này. Tui nghi nghi họ thấy anh rinh gỗ về đây,tưởng là ông Ba cho ông để chặt làm củi nên họ tìm đến đòi. Ngày mai tui với anh mang sang trả,rồi nếu được thì đặt luôn trước sân nhà ổng,lấy đồ nghề theo làm tại chỗ. Chứ giờ chừ có cho vàng tui cũng không dám làm đâu. Nghe anh kể tụt huyết áp rồi.– Chứ mày nói gì giống như người sống đòi nhà vậy mày. Nghe ghê vậy. Nói tửng tửng ớn quá.

– Tui nói thiệt. Tâm linh không giỡn được đâu. Tốt hơn hết,đừng dính tới. Còn đã dính thì phải lễ nghi đàng hoàng. Không thì mệt mỏi lắm. Điên khùng ương ương dở dở có hết. Chừ cách tốt nhất,là mang đồ sang nhà ổng làm luôn,tiện sơ lớp vỏ ngoài,sơn dầu bóng rồi trả. Cái mặt bàn cũng vậy. Ăn ít họa ít. Nghèo cũng nghèo rồi. Mà anh mới mua nhà tỉ rưỡi mà nghèo chi.

– Chứ ông già mày mới để lại căn nhà mặt tiền đó chi mà nạnh tao.

– Sổ đỏ chưa sang tên đổi chủ.

Nghe thằng Điền nói cũng có lí,tự nhiên anh thấy trong người có chút sảng khoái. Nằm nghỉ một chút thì cũng gượng dậy,đi xuống chỗ đống gỗ,xếp gọn gàng lại thành một hàng dài,vừa xê dịch vừa khấn lẩm nhẩm trong miệng.

– Tui không biết cô bác khuất mày khuất mặt là ai nhưng tui không có phá bỏ mấy cái này đâu. Sáng mai tui đem trả,nếu được xin cô bác cho tui tiện lớp vỏ ngoài,sơn sửa lại đàng hoàng cho cô bác có chỗ trú ngụ sạch sẽ.

Vừa dứt lời,tự nhiên anh thấy tinh thần phấn chấn hơn hẳn,thân thể cũng khỏe khoắn hơn rất nhiều. Vừa mừng vừa sợ. Nếu đúng như thằng Điền nói,khi nãy có thể là họ đến đòi thật và làm anh ra nông nổi như vậy. Tin hay không tin,việc vừa xảy ra cũng khó mà phủ nhận.

Hồi chiều có ngủ được một giấc nên tối đến không tài nào chợp mắt được. Vợ con thì ngủ ở nhà riêng,còn anh Bính nằm tại xưởng vì đang có kho gỗ quý vừa nhập về. Thằng Điền thì đi nhậu chưa thấy đâu. Đang miên man suy nghĩ về chuyện mấy khúc gỗ thì bỗng nhiên anh nghe rõ mồn một những tiếng cười nói phát ra từ ngoài sân,ồn ào vô cùng. Nhìn lên đồng hồ,lúc này đã gần mười một giờ đêm. Lò dò đi ra ngoài,sợ là có đám người tụ tập,lựa thời cơ nhảy vào ăn trộm,nhưng trước cổng không hề có ai cả. Xung quanh hàng xóm đã tắt đèn đi ngủ hết trơn. Quay vào trong,đi ngang qua cửa sổ nhìn ra phía đường hông,suýt chút nữa anh đã giật mình ngã ngửa. Ngay khung sắt hiện lên một gương mặt đen ngòm,hai mắt đục ngầu,cái đầu lắc qua lắc lại,nhìn chằm chằm về phía anh,khẽ mỉm cười một cái rồi quay đi không một lời trăn trối. Phía chỗ mấy khúc gỗ,hiện lên một đám người đang ngồi chễm chệ,miệng cười tíu tít,liên tục nói lên câu cảm ơn rồi cũng đi ra hướng cổng. Anh Bính như chết đứng,ngoái đầu nhìn theo. Từ phía sau,tất cả bọn họ đều không có chân và đang bay lơ lửng.

Chương 9

Sáng hôm sau,hai thầy trò anh Bính chở năm khúc gỗ qua lại nhà ông Ba. Lúc này phần móng bên nhà trọ coi như manh nha đã hoàn thành. Công nhận tốp thợ xây dựng làm tiến độ nhanh thật. Út Dung thấy cả năm khúc vẫn còn nguyên hình dạng ban đầu,có chút chột dạ liền vào trong gọi ba mình ra.

– Chú Ba,bên xưởng gỗ của con giờ đồ đạc nhiều quá,con chở lại qua đây làm cho tiện.

– Ừ vậy mà tao hết hồn,tưởng có gì trục trặc mà mang sang trả lại chớ. Cố gắng nghe con. Mấy khúc này con gái chú ưng ý lắm. Kỉ vật của nó đó. Haha.

– À.dạ con biết rồi chú. Chỗ mình có cái ổ cắm điện nào không chú.

Thấy tinh thần sảng khoái của chú Ba,anh Bính ái ngại chưa dám kể giấc mơ kì lạ và cuộc tái ngộ ngoài hiện thực vào đêm qua. Anh tính sau khi hoàn thành sản phẩm,sẽ nhờ thằng Điền lựa lời nói giúp,chẳng may có gì không đúng còn kịp thời xử lí. Đúng là tâm linh không phải chuyện giản đơn. Nhất là khi đêm qua,tận mắt anh chứng kiến những người,không,phải nói đúng hơn là những vong hồn. Trong tiềm thức,anh chưa từng tưởng tượng ra hình thể hay trạng thái cảm xúc của họ,cho đến khi câu khấn của mình linh nghiệm và những người khuất mày khuất mặt hiện ra,tỏ rõ sự hài lòng trước khi nói lời tạm biệt. Sợ không. Sợ chứ. Nhưng từ đó,niềm tin về tâm linh trong anh cũng tăng lên rõ rệt.

– Họ cho anh thấy mà họ không làm gì anh,tức là họ hài lòng rồi đó. Biết đâu sau này còn quay về phù hộ.

Anh vẫn nhớ như in cái dáng vẻ nghiêng ngả và giọng điệu đều đều của thằng Điền vào đêm qua,sau khi nghe kể về sự tái ngộ đáng sợ. Nó đón nhận một cách rất thản nhiên,còn có chút mãn nguyện. Nhờ vậy mà anh không còn cảm thấy ám ảnh như cái lúc đứng chết trân như một bức tượng.

Ba ngày sau,bộ bàn ghế cũng hoàn thành. Giống như đã hứa,năm khúc gỗ dùng làm ghế,anh Bính chỉ tiện sơ lớp vỏ bên ngoài cho sạch sẽ rồi quét lại dầu bóng. Phần gốc làm bàn,cũng chỉ chặt bớt những nhánh rễ chĩa ra ngoài,hoặc những khúc thừa thải,nhưng không vứt đi mà ghép vào thân bàn,làm thành những họa tiết rất đẹp mắt,bởi tài nghệ của thằng Mọt bên điêu khắc.

– Đẹp quá anh ơi.

– Này là mới dạng một thôi đó em. Nhưng để ở nhà vậy là được rồi,cầu kì quá lại giống trong chùa. Mà sắp tới Út Dung có đãi nhà mới không đây. Nhất em rồi đó,đi đâu rồi cũng không bằng ở nhà. Cố gắng lên em. Đứt đoạn một lần không có gì phải nặng đầu cả. Giống như cái lò xo,dù có đứt còn hai nấc,nó vẫn đàn hồi được. Mình cứ đặt chân lên đó,mà bật về tương lai thôi.

– Dạ em cảm ơn anh Bính. Mấy anh uống nước đi. Để em vào nói ba.
Ông Ba với bà Lẹt chứng kiến bộ bàn ghế tinh xảo cũng luôn miệng tấm tắc trầm trồ. Sẵn tiện,anh Bính đá mắt cho thằng Điền thuật toàn bộ sự việc cho hai vợ chồng nghe luôn. Hai vợ chồng có chút biến sắc,nhưng cũng nghi ngờ lời nói của thằng Điền,vì tuổi đời nó còn nhỏ,làm sao thông thạo mấy việc tâm linh hệ trọng như này được.

– Mấy chuyện này đừng có đem ra giỡn con. Nếu mà thật vậy sao tụi bây dám động đến mà làm ra bộ bàn ghế. Giỡn hoài.

– Thì sư phụ con ổng có xin khấn rồi mà. Chú không tin thì chịu. Con chỉ dặn chừng vậy thôi,lỡ có gì còn xử lí kịp thời. Người âm họ không có đòi hỏi nhiều đâu,chỉ cần biết nghĩ đến họ là được,biết trân trọng họ là được.

– Thôi thôi mày nói toàn chuyện gì đâu không. Mới bây lớn mà bày đặt. Chú Bính cho tui gửi tiền.

Anh Bính chỉ lấy năm trăm trả công cho thằng Mọt điêu khắc,còn hai thầy trò đã bàn trước với nhau là không nhận,coi như làm phước làm đức,tạo chỗ ở sạch sẽ cho người khuất mày khuất mặt là viên mãn rồi. Đợi hai vợ chồng với Út Dung vào trong,anh khấn thầm trong miệng,bày tỏ sự việc rồi lập tức ra về. Có lẽ sau vụ này,mỗi khi nhận đồ điêu khắc,phải điều tra rõ nguồn gốc của nó mới chắc ăn được. Chứ cứ đêm về lại tìm đến xưởng mộc đòi trả nhà như đêm qua thì có nước bỏ xứ mà đi.

Út Dung có vẻ rất tâm đắc bộ bàn ghế,đợi mấy anh thợ đi hết liền lấy khăn ra lau chùi,nâng niu như máu mủ ruột thịt của mình. Tuy nhiên vừa chạm tay lên,bỗng dưng chị thấy trong đầu lâng lâng khó tả,một mùi hương xộc thẳng vào mũi rất khó chịu,thơm cùng không thơm,thối cũng chẳng thối,cứ quyện vào nhau rất khó tả. Cảm giác nó như mùi chuột chết,vừa dọn xong và mới xịt nước hoa lên.

– Út Dung. Con sao vậy.– Dạ không má. Con hơi choáng đầu chút xíu. Má đi chợ hả.

– Ừ. Trời nắng vào nhà đi con. Có ưng ý sửa soạn thì cũng để chiều chớ. Chiều má nói ba làm cho bình trà với ít bánh đậu xanh,gọi thằng Khôi chở vợ con nó quá chơi luôn.

Không biết anh Khôi quen đâu tốp thợ này mà nhìn cách làm việc của họ thực sự rất chuyên nghiệp,đâu ra đó. Út Dung mỗi sáng lại đứng trầm ngâm nhìn dãy nhà trọ của mình dần hoàn thành. Sau này nếu có cơ duyên một lần nữa,biết đâu gặp được người thương,kiếm mụn con cho yên bề gia thất. Mặc dù hai vợ chồng ông Ba tránh không nhắc,nhưng lẫn trong tiếng thở dài,Út Dung hiểu ba má đang mong mỏi điều gì.

– Anh Ba. Mấy cái cành to đó có làm gì không. Cho tui trớt. Để dành nấu cám heo.

– Bà lấy đi chứ tui để làm gì đâu. Mấy nay chưa gọi xe đến chở. Bữa nói xe múc mà nó gọi xe bảo đang bận. Chị lấy thì tui khỏi gọi. Mà to vậy sao vác về.

– Tui nhờ hai thằng con tui thuê xe bò chở về. Củi này nhen chụm thì thôi rồi. Cảm ơn anh trước nghe. Đợi chiều tối hai đứa nó về tui nói sang luôn.

Chín giờ tối,ba mẹ con nhà bà Bảy đang dọn củi thì bỗng nhiên nghe tiếng cười nói tíu tít rôm rả vang lên. Vợ chồng ông Ba với Út Dung lúc nãy có nói là lên nhà thằng Khôi chơi,làm gì có ai nữa. Tự nhiên bà linh cảm có chuyện chẳng lành,liền niệm nam mô a di đà Phật,vừa ngó nghiêng xung quanh. Bất thình lình,ngay bờ tường mới xây,lấp ló một gương mặt đen thui,tóc dài qua đầu,đang đứng đó nhìn ba mẹ con mỉm cười.

– Lấy nhanh đi rồi về con…

– Sao vậy má..

– Đừng có hỏi. Nhanh lên nhanh lên. Tui chỉ xin ít củi mong cô bác không quở trách. Nhanh lên con. Mau lên.

Chương 10

Hai thằng con không hiểu chuyện gì,ngơ ngác ngó xung quanh nhưng lúc này gương mặt đáng sợ đó đã không còn nữa. Bà Bảy thì cuống cuồng như gà mắc tóc,mấy khúc to không dám động đến,vội vàng nhặt mấy cành nhỏ bỏ lên xe đẩy nhanh ra ngoài. Về đến nhà thờ hổn hển,mặt cắt không còn giọt máu. Mãi mấy phút sau mới trấn tĩnh để kể lại cho hai thằng con. Bả ngày xưa đi núi lấy củi,nơi hoang vu khỉ ho cò gáy nên những chuyện như này không lạ gì. Trong lòng tự nhiên thấy bất an thay cho gia đình nhà ông Ba.

– Ủa sao đêm qua chị để lại quá trời vậy. Tui cho hết mà.

– Để tui kể anh nghe chuyện này.

Thêm một câu chuyện nữa liên quan đến tâm linh,mà mấy ngày qua ông Ba đã được nghe từ những người hàng xóm của mình. Một người nói thì không sao,nhưng nhiều người nói thì đáng ngại thật. Không biết thực hư ra sao,từ cái bữa ông cũng mắt nhắm mắt mở nhìn vào cái thứ đục ngầu lấp ló trên tán cây vú sữa thì y như rằng,hàng loạt những điều kì lạ mà trước đây,chưa ai từng tìm đến mà chỉ điểm cả. Có khi nào đúng như lời thầy nói,cây cổ thụ lâu năm,dễ có người khuất mày khuất mặt đến ở,nếu không thu xếp ổn thỏa,sẽ để lại hậu quả khó lường sao. Giật mình quay sang nhìn Út Dung đang ngồi chỗ cái bàn gỗ,trong lòng bỗng chốc bất an vô cùng. Có gì đó cứ sục sôi bên trong mà ông không tài nào nghiệm ra được. Có lẽ phải tìm đến thầy để giãi bày thôi.

– Bà với Út Dung tối nay qua nhà thằng Khôi ngủ đỡ một bữa đi.

– Chớ đang yên đang lành mà ông nói gì khùng khùng vậy.

– Không phải,ý là như vậy này. Út Dung vào đây ba nói chuyện chút.

Ổng xâu chuỗi lại toàn bộ sự việc cho hai mẹ con nghe. Út Dung to ra rất sợ hãi,bất chợt rùng mình khi nhìn sang bộ bàn ghế được làm bằng gỗ vú sữa. Bà Lẹt thì vẫn giữ cái cau mày khó chịu và một chút dửng dưng,không phải là coi thường tâm linh,mà là không tin vào lời kể của những người hàng xóm.

– Mệt ông thiệt. Đã mời thầy cúng kiếng đàng hoàng rồi. Có gì thì thầy đã chỉ điểm rồi còn đâu. Ông cứ lo bò trắng răng.

– Bà đừng có so sánh như vậy. Bò là bò,người là người. Đây còn chưa kể là vong hồn khuất mặt khuất mày. Bao năm qua có ai nói gì về họ,có ai nhắc gì về ma về quỷ đâu. Tự nhiên đùng cái quá trời người nói,sau khi chặt bỏ cái cây,thì bà thấy có đáng lo không. Nhiều hồi mấy năm qua,người ta phù hộ cho mình,mà mình đâu có hay biết. Bỏ sót mấy cái đó,cũng không được nghe bà.

– Rằm nào tui không cúng. Tối nào không thắp nhang.

– Vậy ngày nào tui cũng cho bà ít tiền rồi đùng đùng tới đập nhà bà,bà có chịu không. Tui đã nói đây chỉ là niềm tin,bà hiểu tâm linh,tâm tưởng hướng về không.
– Ông….bữa nay ông lên mặt với tui sao.

– Mười tui cũng không dám lên mặt với bà. Nhưng bây giờ thằng Văn Ba này đang bảo vệ vợ và con gái của mình. Để tui ở lại đêm nay tui coi,có gì sẽ nhờ thầy chỉ điểm.

– Ba….nhưng…mà…không được…lỡ có thiệt,rồi họ làm hại ba sao…con sợ lắm.

– Không đâu con. Họ mà hại là hại gia đình mình lâu rồi. Chỉ là nhiều người nói,nên ba muốn kiểm chứng,xác thực thôi. Có khi họ bất mãn,muốn thỉnh cầu điều gì,về báo mộng hay thông qua thầy,nếu vừa sức ba sẽ đáp ứng. Chuyện xưa nay đó là lẽ thường. Người ta ở lâu năm,khuất mày khuất mặt nhưng âm thầm bảo về,trấn giữ không cho khí xấu vào nhà. Đó cũng là một cái ơn. Tự nhiên ba nghiệm ra vậy thôi. Hai má con bây yên tâm đi.

Tuy không hài lòng nhưng bà Ba Lẹt cũng phải miễn cưỡng đồng ý. Út Dung thì không dám phản đối,nhưng chỉ thấy lo cho an nguy của ba. Sự việc lần này nằm ngoài sức tưởng tượng,tự dưng không đâu lại nhắc đến ma quỷ làm ai cũng hoang mang vô cùng. Chính ông Ba,người đã bôn ba không biết bao nhiêu ngóc ngách,trải qua không biết bao nhiêu biến cố trong cuộc đời,cũng không nghĩ rằng có ngày,bản thân phải đối mặt với một thứ gọi là thế lực siêu nhiên,mà lỡ nó có thật,thì việc này sẽ đi về đâu. Thực sự rất khó định hình tương lai sắp tới.

– Thằng Nhân vào trong lấy giúp ông mấy cục đá với,rồi ra đây nướng mực cho mà ăn. Để bia bay hơi dở lắm.

– Dạ…thôi…thôi… Con sợ lắm.– Cái thằng này… Mọi bữa nghịch ngợm lắm mà. Vào đi. Nhà không có ma đâu mà mày sợ.

Thằng Nhân chối bay chối biến rồi chạy luôn về nhà. Vì trải qua sự việc rùng rợn với thằng Bợm vừa rồi,nên có cho vàng cũng không dám vào trong một mình,dù ông Ba với mấy bô lão đang ngồi nhậu trườc chỗ cây vụ sữa ngày xưa. Về phần mình,ông Ba sau khi nói xong cũng cảm thấy có chút kì lạ. Không biết từ lúc nào,lại lôi chuyện ma quỷ vào trong câu nói của mình.

– Tui với con bé đi đây. Nhậu xong để đó mai về tui dọn cũng được. Để chút nói thằng Khôi qua chứ để ông mình tui không yên tâm.

– Ờ. Thôi vậy cũng được. Chở má đi từ từ thôi nghe con.

Gần mười giờ tối,thằng Khôi mới lật đật chạy sang. Chắc là đi ăn nhậu với đối tác về,vừa chào ba mình một tiếng đã vội lăn ra giường ngáy khò khò. Ông Ba cười thầm trong bụng,kêu nó qua đâu không thấy,giờ phải canh ngược lại cho nó ngủ.

Vì đã có chủ đích từ trước nên lúc chiều ông chỉ lai rai vài chén. Lúc sớm đã thắp hương cho cha mẹ với ngoài trời nhưng bây giờ sẽ mang ra ngoài chỗ gốc vú sữa năm xưa.

– Tui là chủ hộ của căn nhà này,nếu có động chạm đến nơi ở của cô bác khuất mày khuất mặt,xin bỏ qua cho,tui sẽ cúng kiếng đàng hoàng,đến nơi đến chốn.

Cắm cây nhang xuống đất,ông lầm rầm khấn trong miệng,đôi mắt liên tục ngó nghiêng xung quanh. Mọi thứ vẫn hết sức bình thường,tuy nhiên ngay chỗ đặt cái bàn gỗ,có cảm giác cứ âm u khó tả. Vì đèn sân đã tắt nên nhìn càng ma mị hơn.

– Alo… Ba nghe đây con…

– Alo ba ơi ba. Má đau bụng nhập viện rồi ba ơi.

– Hả. Cái gì… Khôi ơi Khôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau