VÀO ĐI – NHÀ KHÔNG CÓ MA ĐÂU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Vào đi – nhà không có ma đâu - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Thằng Sơn còn chưa hoàn hồn thì một giọng hát ru từ đâu thoang thoảng vang lên. Lúc tưởng như ở ngoài cửa,lúc lại ngỡ ở quanh quẩn trong phòng. Đầu óc bấn loạn thực sự,nó lùi sát vào vách tường,mắt trân trân nhìn thẳng về phía cửa sổ. Người hiện trong tấm gương đã biến mất,tuy nhiên ngoài sân bắt đầu phát ra hàng loạt những tiếng xào xạc như bước chân dồn dập,cộng hưởng từ nhiều người với nhau vậy. Tim đập như muốn vớ lồng ngực. Cơn say rượu cũng mau chóng tan biến,thay vào đó là nỗi sợ hãi đang vây lấy.

– Két két két két

– Cộc cộc cộc cộc

Hai cánh cửa sổ dập dìu đóng ra mở vào như có ai đang cố tình trêu ngươi. Ngoài cửa chính lại tiếp tục là hàng loạt những tiếng gõ cửa rõ mồn một. Chưa dừng lại ở đó,cánh cửa tủ đột nhiên hé ra,khuôn mặt sợ hãi của thằng Sơn đang hiện rõ lên tấm gương soi nhưng đáng sợ hơn,trong hình ảnh phản chiếu đó,có một người đang vắt vẻo trên vai,buông lỏng hai cẳng chân xuống nhưng hoàn toàn bên phía không có bàn chân.

– Đi ra khỏi nhà tao.. Đi ra khỏi nhà tao.

– Đừng đừng….đừng…cứu cứu cứu…. Ứm ứm

Thằng Sơn sợ hãi hét lên dù nhìn khắp phòng không hề thấy cái người vừa lên tiếng. Trong gương,cái người đen thui vẫn ngồi chễm chệ trên cổ,khẽ nhoẻn miệng cười man rợ khi chứng kiến sự bấn loạn của thằng Sơn. Nó thò cánh tay ghê rợn xuống,bóp chặt miệng. Thằng Sơn cố ú ớ nhưng không thốt được thêm lời nào,trước khi hoàn toàn bất tỉnh vì quá sợ hãi.

Nghe động,hai cha con ông Ba hối hả chạy sang. Tuy nhiên đến hiện trường,thấy thằng Sơn đang nằm co ro,hơi thở đều đều,điện vẫn còn sáng choang nên cũng lấy làm lạ. Út Dung nãy giờ cứ loay hoay quan sát ngoài sân,sợ là có trộm ẩn nấp.

– Trời đất. Nồng nặc mùi rượu. Chắc nó say rồi mớ sảng thôi con. Cái thằng này bê tha quá chừng.

– Dạ con lo quá ba. Nghe giọng ảnh la rõ ràng mà.

– Không sao đâu. Để sáng mai dậy ba hỏi coi sao. Giờ thấy nằm ngủ khì đó mà. Để ba tắt đèn khép cửa sơ lại cho nó. Già đầu rồi phải chấn chỉnh lại chứ như này,rồi cũng trượt dài thôi. Vợ con đã bỏ đi hết rồi,cha mẹ già yếu,vậy mà cái tính ham chơi bay nhảy vẫn không bỏ được.Trấn an Út Dung một chút,đợi con bé vào phòng,ông Ba lại rón rén ra ngoài thăm dò. Thực tình lúc nãy nghe tiếng kêu cứu rõ ràng của thằng Sơn nên cũng thấy hơi lo lo. Sự việc mấy ngày qua làm ông cứ ám ảnh nên bây giờ bất cứ sự cố nhỏ nào cũng sẽ khiến nỗi sợ hãi trỗi dậy mà thôi. Mở sáng đèn sân,ông dạo quanh một vòng nhưng không thấy gì bất thường. Dừng lại trước trang thờ thắp một nén nhang rồi mới an tâm đi ngủ. Bà Lẹt nghe ồn ào cũng tỉnh giấc hỏi han nhưng ông cũng kể qua loa,không muốn bả phải nặng đầu thêm nữa.

– Mày đừng có khùng quá mày. Hôm qua tao tưởng chuyện gì làm hớt hải chạy sang. Nửa đêm nửa hôm rồi.

– Trời ơi. Tui nói bác Ba không tin sao. Tui say thì say chứ đoạn đó tỉnh lắm. Tui nói láo bác Ba làm gì.

– Hay là mày giở mánh không muốn ở,muốn đòi lại tiền phòng đúng không. Chứ tao ở đó giờ trên cái đất này,ma cỏ đâu ra. Hay mày muốn phá nhà tao,không cho ai đến thuê.

– Đó bác lại nghĩ xấu cho tui. Thằng Sơn này cờ bạc chứ không sống bôi bác đâu. Tui nói vậy thôi bác tin hay không tin thì tùy. Mà thôi có khi là tui say tui nhìn nhầm. Được rồi,tối nay mà gặp nữa tui bỏ luôn triệu rưỡi. Chuyển đi cho chắc. Ăn thua gì mấy đồng bạc. Giờ nghĩ lại còn sợ. Mà ma quỷ là số mấy không biết.
Ông Ba có chút bực mình nhưng nghe giọng điệu quả quyết của thằng Sơn cũng thấy hơi chột dạ. Nó thường ngày rất hiền lành nhưng hôm nay lên tiếng bác bỏ như vậy chắc chắn có vấn đề. Giấu nhẹm chuyện này với Út Dung,ông tính lên kế hoạch mỗi đêm sẽ đi tuần tra xem thực hư ra sao.

Sáng nay có ba bốn sinh viên đến làm hợp đồng thuê phòng nên tinh thần hai cha con cũng phấn chấn hơn hẳn. Nghe đâu học ở chỗ trung cấp nghề,cách nhà ông chừng hơn trăm mét. Thằng Sơn dắt xe ra đi làm,thấy có hàng xóm mới cũng an tâm hơn phần nào,nhưng trong lòng vẫn nung nấu ý định nếu đêm nay gặp lại cảnh tượng kinh hãi đó,chắc chắn sẽ cuốn gói ra đi cho an toàn.

– Để anh khiên giúp cho. Con gái con lứa. Mấy đứa ở đâu vào đây học hả.

– Dạ em Quảng Bình. Còn em Quảng Trị.

– Anh hỏi vậy thôi chứ nghe giọng là anh biết rồi. Con gái Quảng Bình,Quảng Trị đúng là xinh thật.

Ông Ba đứng ngoài chứng kiến đoạn tươm tướp của thằng Sơn mà cũng lắc đầu ngao ngán. Mới vừa nghe nó sợ hãi,giờ chắc có năn nỉ cũng không chịu chuyển đi đâu.

– Hai đứa em ở ghép với nhau đúng không. Vậy chị lấy hai triệu một tháng nghe. Hai đứa tự thương lượng với nhau rồi kí vào đây cho chị là rồi. Chị sẽ thua tiền vào mỗi đầu tháng. Tụi em sinh viên có gì khó khăn thì cứ nói với chị,không có gì phải ngại cả,chị cũng từng như mấy đứa mà.

– Dạ em cảm ơn chị.

– Còn hai em trai kia ở riêng thì mỗi tháng một triệu bảy nghe em. Mấy đứa đọc kĩ hợp đồng đi rồi kí cho chị.

Mới có hai ngày thôi nhưng đã có bốn phòng cho thuê rồi nên Út Dung rất phấn khởi. Bà Lẹt ra đứng chơi cũng mỉm cười mãn nguyện. Từ lúc xuất viện về đến giờ,vì không ăn uống rất hạn chế kiêng cử nên trông bà rất xanh xao,gầy đi thấy rõ. Ai vào thăm cũng xót xa vô cùng. Có lẽ cũng vì vậy mà ông trời muốn bù đắp cho con gái của bả cũng nên.

Chương 17

Từ ngày vợ trở bệnh,ông Ba không còn tụ tập đàm đạo,lai rai với mấy ông bạn già ngoài xóm nữa. Cuộc sống giờ đây chỉ còn quanh quẩn bên bà Lẹt và phụ giúp Út Dung trông coi dãy nhà trọ. Nay bên đó đã có người đến ở nên không khí cũng rộn ràng và đỡ u ám hơn một chút.

Hôm nay làm về sớm nên thằng Sơn tranh thủ tắm rửa rồi dò số nhưng trật lất. Thấy gương mặt căng thẳng đang ngồi chỗ bộ bàn ghế gỗ mà ông Ba cũng phải bật cười. Chơi gì không chơi,lại cho số đề. Vui vẻ là vậy nhưng ông cũng dặn Út Dung phải giữ khoảng cách. Cũng may cho thằng Sơn là đợt này bà Lẹt đau ốm kiêng cử,chứ cỡ như nó,bả cho đầu va vào những câu chửi đế vuốt mặt không kịp.

Mới gần mười giờ đêm,thằng Sơn đã tắt đèn đóng cửa kín mít,chắc là rút kinh nghiệm vụ đêm qua,dù xung quanh đã có hàng xóm đến ở. Ông Ba lấy làm ngạc nhiên nhưng không đả động vì tôn trọng quyền riêng tư,chỉ dạo quanh một vòng để thăm dò tình hình. Hai phòng của hai nam sinh viên đã khóa ngoài,chắc là đi chạy grap chưa về. Tội nghiệp mấy đứa nhỏ,xa nhà,xa cha mẹ không bao giờ là dễ dàng.

– La La La La La.

Đi ngang qua phòng của hai nữ sinh,bất thình lình ông nghe tiếng hát vu vơ vang lên. Giọng điệu hết sức nhẹ nhàng. Kì lạ,bên trong đã tắt đèn tối thui,cửa thì khóa ngoài,xe cộ cũng chẳng có.

– Cộc cộc cộc.. Hai đứa có ở trong đó không. Cộc cộc cộc

Ông Ba gõ cửa liên hồi nhưng không thấy ai trả lời. Cùng lúc đó,tiếng xe máy ầm ầm vang lên,đèn rọi vào sát chỗ ông đứng. Hai bé sinh viên lúc này bước xuống,tỏ vẻ ngạc nhiên nhưng cũng lễ phép cúi đầu chào,trong sự hoang mang tột độ của ông Ba. Xương vai tự dưng nhún lạnh mà không rõ lí do. Chợt nghĩ về chuyện thằng Sơn kể lúc sáng mà ông rùng mình. Có khi nào là đúng như lời nó nói hay không.

– Con chào ông. Ông chưa ngủ sao..

– À ừ.. Ông đi coi thử có ai về chưa ông nhắc đóng cổng ngõ cẩn thận. Dạo này gần mấy giải đá banh,tụi ăn trộm dữ lắm nghe con.

– Dạ con biết rồi. Con cảm ơn ông.

– Ba ơi ba. Má làm sao rồi ba ơi.

– Hả… Đợi ba chút…Út Dung hớt hải chạy từ trong nhà ra với vẻ mặt hoảng hốt tột độ. Bà Lẹt đang nằm quằn quại trên giường,lăn qua lăn lại tỏ vẻ đau đớn vô cùng. Một tay ôm bụng,tay còn lại nắm chặt vào gối,cắn răng thốt lên từng lời khó nhọc…

– Tui đau quá ông ơi… Tui đau quá ông ơi.. Nó chui vào rồi… Hờ hờ…. Tha cho tui đi mà.. Tha cho tui đi mà…. Hu hu huhu tui không dám nữa đâu.

– Bà nói cái gì vậy bà. Út Dung gọi cấp cứu đi con. Bà ráng lên bà ơi… Gọi nhanh đi con… Mau lên.

Tiếng còi xe cấp cứu vang lên đánh động cả xóm làng. Thằng Sơn với mấy đứa sinh viên cũng chạy ra hóng hớt. Đợi xe chạy đi,ông Ba lầm lũi ra sát cái trang thờ,thắp ba nén nhang miệng lầm rầm khấn vái. Trong lòng thấy bất an vô cùng,nhất là vì lời nói lúc nãy của bà Lẹt làm ông liên tưởng đên những nổi sợ hãi canh cánh bấy lâu nay.

– Người cho chặt cái cây đi là tui,tui cũng có bù đắp lại cho cô bác khuất mày khuất mặt,nếu có gì sai trái xin nhẹ nhàng chỉ điểm,đừng hành hạ vợ con tui,tội lắm cô bác ơi. Có gì thì cứ để tui gánh lấy. Tui xin cô bác.

Ông Ba vừa quay lưng đi,cũng là lúc trên miếu thờ,xuất hiện một bóng người đen thui đang ngồi đó nhìn theo với hai con mắt đỏ lòm. Hai con chim cú mèo từ đâu bay về,buông tiếng kêu éc éc đến rợn người. Đây là lần thứ ba mà ông bắt gặp bọn chúng ở đây nhưng tâm trí bây giờ không còn chỗ cho sự đánh đuổi nữa. Dặn dò thằng Sơn để ý nhà cửa giúp,ông vội vã bắt taxi lên bệnh viện.
– Má sao rồi con. Sao không nằm cấp cứu mà chuyển xuống đây.

– Dạ lên đây tự nhiên má hết đau rồi ba. Bác sĩ siêu âm cũng không phát hiện ra gì bất thường. Chỗ vết mổ vẫn hoàn toàn bình thường không có dấu hiệu nhiễm trùng. Nhưng mà…

– Sao vậy con… Con nói rõ ba biết đi. Đừng ấp úng ba lo quá.

– Lúc chuyển xuống đây…má cứ luôn miệng xin ai đó tha chết…. Con..sợ…sợ..quá ba ơi…

– Không đâu. Chắc do má con mệt nên mớ sảng mà thôi.

– Má còn nói…thấy…thấy…ông bà nội của con…của con hiện về…dặn dò đủ chuyện…rồi vừa rời…đi thì thấy có người khác đến đòi dẫn má đi.

– Trời ơi con nói cái gì vậy Út Dung.

– Đừng…xin tha chết…xin tha chết…đừng dẫn tui đi… Đừng dẫn tui đi mà…

– Bà ơi.. Bà ơi bà sao vậy bà ơi. Đừng làm tui sợ mà..

– Họ đòi đến bắt tui đi… Ông ơi…cứu tui với…ông ơi… út Dung cứu má với con ơi…

Hai cha con hốt hoảng nhìn nhau,tính đi gọi bác sĩ thì bà Lẹt lại thiếp đi trong vô thức. Bác sĩ đến kiểm tra huyết áp tim mạch vẫn bình thường,chắc vì do di chứng của cơn đau lúc nãy mà mớ sảng. Tuy nhiên ông Ba với Út Dung lại không nghĩ vậy. Vẻ lo lắng đã hiện rõ trên gương mặt,ông cắn môi đợi đến sáng mai,sẽ nhờ thầy đến giúp. Rất có thể là liên quan đến cây vú sữa cổ thụ lâu năm.

Chương 18

Sáng hôm sau,bác sĩ kiểm tra kĩ lưỡng thêm một lần nữa thì đồng ý cho Bà Lẹt xuất viện,tuy nhiên để đảm bảo an toàn,ông nhắn Út Dung cho má mình sang nhà thằng Khôi,bản thân ông sẽ về nhờ thầy chỉ điểm,khi nào yên ổn mới cho bả trở lại.

Về đến ngõ,không biết có chuyện gì mà hàng xóm tập trung chỗ dãy nhà trọ rất đông. Thằng Sơn đang đứng thanh minh thanh nga gì đó cùng với hai cô bé sinh viên. Sự xuất hiện của ông khiến đám đông giảm nhiệt nhưng những tiếng xì xào vẫn rất rôm rả.

– Có chuyện gì vậy Sơn.

– Bác vào nhà đi đã.

Khẽ phất tay ra hiệu cho hai bé sinh viên cùng đi,thằng Sơn ngồi thụp xuống cái ghế nhựa trong nhà ông Ba,mặt cắt không còn giọt máu.

– Tui không ở nữa đâu. Bữa kể bác bác không tin đúng không. Thôi bữa đó coi như say rượu. Tối hôm qua đang ngủ,tui nằm mơ thấy có mấy chục người đứng ngoài cửa phòng,một người bước vào trong chỉ thẳng mặt,nói nếu không chịu rời đi,trả chỗ ở lại cho họ thì họ sẽ giết. Họ nói là vong hồn cô bác ở đây đã lâu rồi,sao dám đến dành.

– Suốt ngày mày nói toàn ba cái chuyện gì đâu vậy Sơn. Tao đang rối não lắm,mày làm ơn đừng đặt điều nữa,cho tao còn làm ăn nữa chứ. Mày nói với mấy người hàng xóm,rồi họ đồn ra,ai dám tới đây thuê nữa.

– Dạ tụi con cũng không dám thuê nữa đâu ông.

– Hả. Hai đứa nói gì vậy.

– Đêm qua..tụi con cũng nằm thấy giống y hệt anh Sơn. Tụi con sợ lắm…. Ở để an tâm học hành chứ như này không dám ở nữa ông ơi. Chắc tụi con sẽ chuyển đi. Coi như vi phạm hợp đồng,ông cứ cất số tiền cọc tháng đi ông… Tụi con không dám ở nữa.

– Trời đất ơi… Cái gì đang xảy ra cho gia đình tui vậy trời. Được…rồi….mấy đứa..đi..đi.. Mấy đứa đi đi…

Ông Ba đang thực sự hoảng loạn. Hàng loạt những sự việc kì quái dồn dập xảy ra khiến tâm trí không còn đủ tỉnh táo nữa. Thằng Sơn tuy ái ngại nhưng cũng nán lại một chút,sợ ông tuổi cao rồi ảnh hưởng sức khỏe,chẳng may té ngã lại hệ lụy không tốt. Hai cô bé sinh viên vội vã về lại phòng dọn dẹp đồ đạc.
– Tui nói bác Ba phải tính sao chứ ma quỷ không có giỡn được đâu. Uống nước cái đã bác. Tui nghi nghi là do chặt cài cây vú sữa đó mà ra hết. Trước đây cũng nghe kể nhiều về mấy vụ này rồi nhưng giờ tận mắt thấy,tui sợ quá bác ơi. Nhớ lại còn nổi da gà.

– Mày đợi tao chút Sơn.

Ông Ba đi vào trong lấy ra một bọc ni lông được gói ghém cẩn thận. Cầm mấy tờ năm trăm đưa cho thằng Sơn,dặn gửi lại giúp cho hai cô bé sinh viên hai triệu,phần còn lại là của nó. Tuy quân tử từ chối nhưng trước thái độ cương quyết của ông Ba,thằng Sơn cũng thuận theo rồi thu dọn đồ đạc chuyển đi. Bây giờ dãy nhà trọ chỉ còn mỗi hai cậu sinh viên ở lại mà thôi.

– Thầy ơi. Giờ tính sao thầy. Tình hình này chắc tui không dám ở lại quá thầy ơi.

– Nghiệp chướng có lớn cỡ nào thì cũng có một nút thắt để gỡ. Ta sẽ niêm bùa lại tất cả các phòng,sáng mai ra cho ông một cái lễ. Lạ ở chỗ,ta không thấy nhiều oán khí,cũng không thấy nó ứng lên ở đây. Tạm thời cứ trấn yểm trước,ngày mai giờ Ngọ ta sẽ cho đệ tử gọi hồn những người ở đây lên tra khảo.

Nghe như nước đổ lá môn nhưng ông Ba vẫn răm rắp thuận theo. Thực sự những sự việc này không thể giải quyết theo cách thông thường được nữa,vì nó quá mơ hồ và ẩn chứa nhiều màu sắc tâm linh kinh dị. Thầy đi một vòng quanh dãy trọ,dán bùa và niêm một bát quái trên cửa ra vào. Tiễn ổng về,ông Ba lên trước bàn thờ gia tiên,khấn xin sự phù hộ.

Ngồi ngay chỗ bộ bàn ghế làm bằng gỗ vú sữa,mắt ông bỗng nhòe đi lúc nào không hay. Tự dưng đang yên đang lành,liên tiếp những sự việc không may xảy ra với gia đình. Giờ thì vợ bệnh tật không dứt,công việc của con gái cũng trục trặc ngay bước khởi đầu,phận làm chồng,làm cha như ông lại đang khổ sở đến bất lực. Giá như cuộc sống trơn tru như lát cắt của mặt bàn này thì hay biết mấy,tại sao cứ phải cuồn cuộn nổi lên như những đường vân gỗ trên đó,để rồi biến cố ngày một dày đặc thêm và số tuổi không đủ để chống chọi được nữa.– Alo ba ơi ba. Má không chịu ở lại. Má đòi về ba ơi..

– Trời đất. Sao vậy con. Bây giờ về không có được đâu.

– Dạ con năn nỉ cỡ nào má cũng không chịu ba ơi. Ba nói má một tiếng đi ba.

– Được rồi được rồi. Để ba chạy sang với bả. Haizzz khổ thật.

Ông vội vã chạy xe sang nhà của thằng con trai lớn. Chẳng hiểu sao vợ mình lại nằng nặc đòi về như vậy. Bây giờ ở nhà chẳng khác nào đâm đầu vào nguy hiểm.

– Két….

– Rầm….

Vừa quẹo vào đoạn đường vắng cách nhà anh Khôi hai trăm mét,tự nhiên ông cảm thấy yên xe nặng trĩu,cổ rung lắc dữ dội. Ông quýnh quáng lạc tay lái,ngã luôn vào vệ đường,trước lúc bất tỉnh chỉ kịp thoáng thấy cái bóng đen đang đứng sau lưng từ lúc nào,đưa đôi mắt đục ngầu nhìn ông mỉm cười.

– Ông xin thì tui đồng ý… Haha haha.

– Đừng….đừng…. Đừng…

– Ba Ba..

Chương 19

Ông Ba bật người dậy giữa căn phòng toàn mùi thuốc sát khuẩn. Toàn thân ê ẩm,đau nhứt vô cùng. Út Dung với anh Khôi mừng rỡ chạy lại đỡ ba nằm xuống. Bác sĩ nói ông chỉ bị xây sát nhẹ nhưng do cú va đập hơi mạnh nên bất tỉnh mà thôi. Tuy nhiên,sự thật đáng sợ như thế nào,thì ông chính là người nắm rõ nhất.

– Má đâu rồi con..

– Dạ nãy thấy ba lâu quá,má khóc đòi về nhưng con vừa chở đến nhà thì người ta gọi tới nói ba bị tai nạn. Nên giờ chị dâu đang ở với má đó ba. Ba thấy trong người sao rồi ba. Người ta tông ba hả.

– Không…không..ba tự té…. Cho ba về nhà đi con.. Để má ở nhà nguy hiểm lắm.. Đi đi con..

Không thể khuyên giải,hai anh em Út Dung đành chấp thuận theo yêu cầu của ba mình. Gọi taxi chở về,vừa vào đến ngõ,thì con dâu Hạnh hớt hải chạy ra với vẻ mặt hoảng hốt.

– Có chuyện gì vậy con..

– Ba ơi…má la..hét..la hét…lăn lộn ở trong nhà ba ơi.. Con sợ quá…con sợ quá.

Anh Khôi với Út Dung vội vã chạy vào trong,ngày trước cửa phòng của bà Lẹt đang diễn ra một cảnh tượng hết sức hãi hùng. Bà ta ngồi bệt,đầu cúi gằm xuống đất,hai tay gồng chặt vào nhau ra chiều tức tối. Miệng không ngừng nghiến răng ken két,môi mấp máy gầm gừ gì đó trong miệng nhưng không ai nghe rõ được.

– Bà ơi… Bà ơi… Là tui đây mà bà ơi… Bà sao vậy. Bà sao vậy bà ơi… Khôi.. Khôi con lên thắp hương cho ông bà đi con. Mau lên.

– Hừ..hừ… Hai người… Hai người trả nhà lại đây… Trả nhà lại đây…hừ hừ…

Bà Lẹt chỉ tay thẳng mặt ông Ba,nói với giọng điệu căm hờn. Tuy nhiên điều đáng sợ hơn cả,chính là thanh âm khàn đặc không giống thường ngày,có lúc lại lanh lảnh như tiếng con nít dỗi hờn. Bất thình lình bà ta òa khóc,đập tay liên tục xuống nền nhà,rồi lại ngửa cổ lên trời cười khoái chí.

– Trả nhà lại đây… Trả nhà lại đây…

– Út Dung… Út Dung..con gọi thầy giúp ba. Mau lên Út Dung…Vừa dứt lời,tự dưng bà Ba đứng bật dậy,có ý lao tới chỗ ông Ba đang đứng. Trên tay không biết đã thủ sẵn con dao thái lan từ lúc nào. Trong tích tắc,anh Khôi từ phía sau lao đến,ôm chặt lấy người má mình,hất con dao lên,đá xuống gầm giường. Út Dung hoảng hốt hét lớn,bật khóc nức nở trước cảnh tượng hãi hùng. Phía bên kia,bà Ba vẫn đang vẫy vùng hết sức quyết liệt. Một người tuổi cao sức yếu,lại vừa bị bệnh không thể nào hành động như vậy được,trừ khi… Trong đầu ông Ba bỗng dưng xâu chuỗi lại toàn bộ sự việc kì quái diễn ra trước đây.

– Má… Má… Má bình tĩnh lại đã. Má sao vậy má ơi… Má ơi má…

– Thả ra… Ông ấy phải đền nhà lại cho tao. Cả nhà mày phải đền lại cho tao.. Trả nhà lại cho tao… Hừ hừ…

Với sức khỏe cường tráng của mình nhưng anh Khôi cũng sắp không chịu nổi sự kháng cự hết sức mãnh liệt của bà Lẹt. Dường như đang có ba bốn người trong thân thể của bả thì phải. Vẫy vùng một lúc,bất thình lình thoát ra được,bả lại tiếp tục lao đến chỗ ông Ba đang đứng. Lúc này chân ông vẫn còn đang rất đau nên không tài nào né tránh kịp thời được,chỉ biết nhắm mắt lại chịu trận.

– Keng… Keng…keng… Keng…keng keng

– A A A A … A A A.

Hàng loạt những tiếng gõ chuông vang lên. Bà Lẹt đứng khựng lại,ôm đầu ngồi bệt xuống đất,tỏ ra đau đớn vô cùng. Từ phía sau,thầy khoan thai bước đến,trên tay là một cái chuông nhỏ và một tờ giấy màu vàng nhạt. Theo sau ông còn có một cậu trai trẻ,chắc là đệ tử theo hầu.
– Mọi người đóng kín cửa lại. Con ra ngoài trang thờ thắp giúp ta ba cây nhang,không được cắm vào lư hương mà cắm vào giữa mặt bàn làm bằng gỗ cây vú sữa. Sau đó đốt tờ giấy này lên,đợi nó cháy thành tro thì quay lại đây. Nếu có ai hỏi gì bên tai,không được phép trả lời.

– Thầy ơi… Bả sao vậy thầy ơi. Tui sợ quá…. Tui sợ quá…

– Bà ta bị nhập rồi. Vong hồn kia sao dám tự tiện mượn xác nhập hồn. Có gì muốn giải bày nói với ta,sao lại hại người trần vô tội. Biết làm như vậy nghiệp chướng sẽ rất nặng nề không.

– Haha haha haha vậy thì trả nhà lại đây.

Cả nhà vô cùng sững sốt khi nghe một giọng nói trung niên phát ra từ khuôn miệng của bà Lẹt dù bả không hề hé môi. Thầy ra hiệu cho tất cả lùi lại,một mình bước lên phía trước. Tay vẫn cầm chắc cái chuông nhỏ thị uy.

– Nói ta nghe… Ai lấy nhà của các người…

– Hửm…. Ông ta… Bà ta.

Bà Ba chỉ thẳng tay về phía ông Ba,rồi vỗ một cái thiệt mạnh vào lồng ngực của mình. Tiếp theo là hành động nghiến răng ken két,đầu quay qua quay lại như đang cố tìm một vật gì đó.

– Nhà của các người,có phải muốn ám chỉ đến cây vú sữa..

– Đúng vậy… Dám chặt phá nhà của bọn ta. Sẽ không ai ở được trên cái đất này nữa đâu. Kể cả ông ba tổ tiên của cái này.

– Éc éc éc éc.

Cửa sổ phòng bà bỗng dưng bật tung ra,từ bên ngoài,đôi chim cú từ đâu bay về,vỗ cánh phầm phập,đậu thẳng lên đầu của bà Lẹt,rồi bay sang hướng đối diện,nhìn chằm chằm qua bả.

Chương 20

Thầy không rời mắt khỏi hai con chim cú mèo nhưng sau một vài giây suy ngẫm liền mỉm cười bí ẩn. Đệ tử của ông ta lúc này đã trở lại,thì thầm gì đó vào tai của sư phụ mình. Mấy cha con nhà ông Ba vẫn đang sợ hãi tột độ,đứng khép nép vào nhau,nhìn bà Lẹt với ánh mắt xót xa xen lẫn dè chừng. Thầy rút trong người ra một tờ giấy màu vàng,đưa cho đệ tử tiến đến nhằm áp vào người của bà Lẹt,trục xuất cái vong ra ngoài,tuy nhiên vừa bước được một bước,bả đã nhăm nhe kháng cự. Nhận thấy sức khỏe chủ thể đang yếu,nếu chẳng may tổn hại nữa thì hệ lụy rất khó lường nên sau một lúc đắn đo,thầy liền ra hiệu dừng lại.

Bất thình lình bà Ba lăn đùng ra đất,thân thể quằn quại,miệng sùi bọt mép khiến tất cả mọi người đều kinh hãi tột độ. Út Dung chạy tới tính đỡ má mình dậy thì bất thình lình bả vung tay,đẩy mạnh chị ta ngã ngửa ra phía sau. Cũng may đệ tử của thầy kịp thời ứng cứu nên không có gì nghiêm trọng xảy ra.

– Bây giờ gia quyến đang ở đây,các người muốn thỉnh cầu điều gì,hay tâm tư uất ức ra sao,cứ nói rõ,ta sẽ thay mặt để giải quyết.

– Hừ… Ông hay ai cũng vậy thôi. Trả nhà lại đây. Bằng không,không ai có thể sống trên cái đất này được. Đời con rồi đến đời cháu,thân tàn ma dại. Haha haha haha.

– Cây vú sữa đó là một tay thân phụ của người này trồng nên,các người tùy tiện vào trú ngụ,bao nhiêu năm tháng ở đó,ngày nào ta cũng nói là đều đặn được hưởng hương khói lộc trần,tại sao bây giờ lại phủi tay như vậy. Đó là đạo lí gì.

– Haha. Bọn ta ở đây từ rất lâu rồi. Xương cốt đã chôn vùi mấy tất đất,người trần đến khai hoang lập nghiệp,bọn ta còn chưa đòi hỏi thì thôi,một cái cây coi như là đền đáp. Ấy vậy mà đến đời con,dám đứng ra chặt phá,không một chút cả nể sợ hãi. Cái giá mà gia đình còn đắt gấp ngàn lần những gì mà bà này hay ông kia đang chịu đựng. Bọn ta không trốn tránh,những việc đó tự tay gây ra nhưng nó hoàn toàn xứng đáng với những gì mà gia đình này nhẫn tâm làm.

– Các người ở đây đã rất lâu,sao còn không hiểu đạo lý này. Đệ tử của ta vừa ra ngoài,thắp xuống ba nén nhang,không phải cắm vào trang thờ,nhưng các người vẫn tìm đến để hưởng,thử hỏi xem những hương lộc đó không ai khấn đích danh,sao dám lần mò đến hưởng. Vậy ngày mai ta không thắp nữa,các người lại có quyền quở trách sao. Đó là đạo lí gì. Đạo lí gì khi mà gia quyến hằng ngày vẫn hương khói đầy đủ,ngày rằm âm lịch còn cúng đất khấn vong. Là ai hưởng. Chẳng phải là các người sao. Lẽ ra phải biết đạo lí cho đi nhận lại. Con cái người ta đứt đoạn,số phận đã không ưu ái,bổng lộc đó cũng là do phước đức của cha,của mẹ người ta mang ra cho,tại sao không vì vậy mà phù hộ,mà giang tay giúp đỡ,cho gia quyến được bình an viên mãn. Sự cao thượng quá mức,chính là con dao hai lưỡi vô cùng nguy hiểm. Niềm tin tâm linh quá sâu nặng,sẽ khiến những kẻ hưởng lộc dễ dàng bị mê muội và từ đó nảy sinh tâm lý tự mãn. Chỉ cho ta coi,ai là người lấy đi sinh mạng của các ngươi. Chỉ cho ta coi,ai là người không bù đắp lại cho các ngươi. Cái trang thờ đó chẳng phải là niềm tin tâm linh,sự cao thượng,tôn trọng với những người khuất mày khuất mặt như các ngươi sao. Liệu rằng các người sẽ quy đổi quyền lợi của mình ra bằng cách nào,để đáng giá với tấm lòng thành mà gia quyến này đã bày biện ra. Vật chất chỉ là thứ bỏ ngoài túi. Bổng lộc rồi cũng sẽ nấm mốc,khói nhang rồi cũng phải phai tàn,nhưng thứ tồn tại đằng sau làn hơi dày đặc đó,đáng lẽ ra phải là lòng trắc ẩn và sự bao dung chứ. Những gì mua được bằng vật chất chính là những thứ rẻ mạc nhất. Các người mua ham muốn của bản thân mình bằng sự tôn trọng,niềm tin và lòng trắc ẩn của người khác,thì ta phải gọi đó là gì cho phải đạo đây.

– Ông đừng ở đây nói nhăng nói cuội. Lấy đi thì phải bù lại. Đó là đạo lí xưa nay bất di bất dịch. Người thân của ta mất nhà mất cửa,lầm than khốn khổ,thì mấy người này cũng phải chịu cảnh khốn cùng mà thôi.

– Éc éc éc
Bà Lẹt vừa dứt lời,hai con chim cú bỗng dưng bay thẳng đến,mổ liên tiếp vào đầu vào cổ của bả,khoảnh khắc nó ngoái cổ lại nhìn làm ông Ba bất giác giật bắn cả người. Hai gương mặt phảng phất đường nét của hai người nào đó rất quen thuộc,nhưng trong chớp nhoáng ông chưa kịp hình dung ra. Nhân lúc thế sự hoảng loạn,bà ta không để ý,thầy liền ra hiệu cho đệ tử lựa thời cờ tiến đến,dùng bùa trấn áp,xuất vong ra ngoài. Một tiếng la thất thanh vang lên,trước khi bà Ba lăn đùng ra bất tỉnh. Vong hồn bị trục xuất sợ hãi chạy lại đứng ngay cửa sổ,nơi mà anh em của nó cũng hiện diện từ lúc nào. Cả đám tính vùng lên kháng cự thì thầy lập tức rung mạnh cái chuông cầm trên tay,đồng thời đốt sẵn lá bùa,ai bước lên lập tức sẽ hồn siêu phách tán.

– Các người có nhận ra ta không….

– Ông… Ông…là…

– Ta là Sinh… Hai Sinh đây. Các người có nhận ta không…

– Là… Là…ông sao…

– Thật đáng buồn thay,cho tình thương và niềm tin mà ta dành cho các người. Con cháu ta nào có lầm lỗi gì,hà cớ xâm phạm đất đai rồi hãm hại chúng nó. Còn nhớ năm xưa,chính tay ta trồng nên cái cây này,sau khi có người chỉ điểm rằng đất đai rất lớn,có vong linh vong hồn khuất mặt. Tự dưng ta phát tâm,nhờ cúng một mâm,rồi đợi cây lớn lên,mời các người trú ngụ. Hương khói nhang đèn đầy đủ. Ấy vậy mà bây giờ,con cháu ta tuy có ý phá dỡ,nhưng sự bù đắp đã là xác đáng. Một cái trang thờ là chưa đủ hay sao. Một nén nhang mỗi ngày là sơ sài hay sao. Một bàn lộc mỗi rằm âm lịch là thiếu lễ hay sao,mà các người nhẫn tâm hành hạ thân xác của chúng như vậy. Ta có niềm tin với các người,ta đổi lại thành phước đức. Phước đức đó để lại cho con cháu mai sau. Bây giờ bọn nó lại dùng chính phước đức ta cho,một lần nữa chia sẻ cho các người.. Vậy mà…Đệ tử của thầy tự dưng ngồi bệt xuống đất,giọng điệu trở nên khàn đạc khác thường. Một con chim cú đang đậu trên vai của cậu ta. Khoảnh khắc tự xưng tên khiến cho ông sững sờ như không tin vào những gì mình vừa chứng kiến nữa. Đám vong hồn nghe xong,đứng trầm ngâm một đoạn dài,không ai dám nhúc nhích hay hé môi nửa lời. Thầy phía sau vẫn tủm tỉm cười,trên tay đã thủ sẵn bùa.

– Tôi… Tôi… Biết…lỗi lỗi rồi… Hai Sinh đừng trách móc nữa… Lâu nay không thấy hai Sinh về…bọn tôi cứ tưởng….

– Haha… Haha…. Nghe lời ta dặn,đừng chôn vùi mình trong sự tham lam. Của cho của nhận,cũng chỉ là thứ để ngoài túi. Cái đáng trân trọng hơn,chính là niềm tin,sự yêu thương và lòng trắc ẩn. Hãy để dành tiếng thở dài,sự trách móc cho những lần ta vô tình phớt lờ biến cố của nhau. Hạnh phúc nhất chính là không biết phải bỏ bớt thứ gì ra khỏi cuộc sống,chứ không phải là cố nhồi nhét thêm những ham muốn vật chất tầm thường nữa.

Ông Ba một lần nữa sững sốt tột độ,làm sao cậu trai trẻ này biết được tên thân mật mà ông nội hay gọi ba mình. Ông dường như đã đoán ra được sự việc trước mắt,nhưng nhất thời vì quá xúc động mà không biết phải phản ứng như thế nào.

Một lần nữa,bà Ba Lẹt bật dậy nhưng tâm thế không còn hung hãn hay đằng đẵng âm khí như lúc nãy. Một cái khấu đầu tạ lỗi trước đệ tử của thầy,tiếp tục quay sang lạy ông Ba và Út Dung,trong sự ngỡ ngàng của tất cả. Thầy tiến đến thì thầm gì đó vào tai của đệ tử mình,cùng lúc đó,cậu ta rùng mình vài cái,con chim cú đang đậu trên vai cũng vỗ cánh phầm phập,trước khi cùng con còn lại bay vút lên nhà trên. Ông Ba nãy giờ theo dõi từ đầu đến cuối,vừa sợ hãi vừa xúc động không nói được nên lời.

– Hả..

Hai con chim cú đang đậu chễm chệ trên bàn thờ. Cha con ông Ba vừa đuổi lên đến nơi thì bỗng dưng hai bát nhang bốt cháy dữ dội,ánh sáng phản chiếu lên gương mặt của hai con vật,từng đường nét đang dần dần hiện ra.

– Ba…. Má…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước