VÀO ĐI – NHÀ KHÔNG CÓ MA ĐÂU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vào đi – nhà không có ma đâu - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Hai cha con hối hả chạy vào bệnh viện đa khoa thành phố. Trên dãy ghế chờ,Út Dung đang ngồi bó gối run rẩy. Cửa phòng cấp cứu đã đóng chặt.

– Bả sao vậy con..

– Dạ con không biết nữa ba ơi. Má đang nằm với con tự nhiên giật mình nói đau bụng. Con xoa dầu đỡ được một chút thì lại đau dữ dội hơn. Quằn quại mồ hôi mồ kê nên con sợ quá đưa má đi cấp cứu.

– Sao lại có chuyện này được chứ. Khổ thật. Ăn uống cũng đâu có bậy bạ. Thôi được rồi chuyện đâu còn có đó,con bình tĩnh lại đã. Ngồi xuống đấy với ba.

Anh Khôi vội vã về nhà rút tiền để đóng viện phí. Hai cha con ông Ba ngồi thẩn thờ trên băng ghế chờ,giữa cái không khí lành lạnh,nồng nặc mùi thuốc sát khuẩn. Tim đập thình thịch,ổng đang cầu bình an cho vợ mình.

– Ai là người nhà của bệnh nhân Ngô Thị Lẹt.

– Dạ là tui. Tui là chồng của bà ấy.

– Đây là ảnh chụp vùng bụng của bệnh nhân. Một phần ruột già đã bị tắt và do thời gian quá lâu nên hoàn toàn mất chức năng,gây ra cơn đau dữ dội lúc nãy. Bây giờ phải tiến hành phẫu thuật cắt bớt,nếu không sẽ để lại nhiễm trùng,rất nguy hiểm dễ dẫn đến ung thư đại thực tràng.

– Dạ…dạ…trăm sự nhờ bác sĩ.

Hai cha con ngồi thụp xuống,vừa mừng vừa lo. Mừng vì triệu chứng không nguy hiểm đến tính mạng,nhưng lo là vì bà Lẹt phải phẫu thuật,ruột già là bộ phận quan trọng,không biết sau này có để lại di chứng hay ảnh hưởng nhiều đến tiêu hóa hay không.

– Ca phẫu thuật đã thành công,tuy nhiên mức độ thì còn phải theo dõi. Tạm thời chúng tôi vẫn chưa xác định được nguyên nhân gây ra việc tắc một đoạn ruột già của bệnh nhân. Trong thời gian này,chỉ nên cho bác ấy ăn cháo,hoặc những chất dinh dưỡng lỏng không cặn,tránh tổn thương trực tiếp đến thành ruột. Thời gian đầu chúng tôi sẽ tiếp dinh dưỡng theo lộ trình nên gia đình hãy yên tâm.

– Dạ cảm ơn bác sĩ rất nhiều.
Ngồi cạnh giường bệnh mà ba cha con không khỏi xót xa. Mới có một đêm thôi nhưng thân thể thần thái của bà Lẹt đã thay đổi theo chiều hướng tiêu cực vô cùng. Khuôn mặt nhợt nhạt,tóc tai rủ rưỡi,vùng bùng chốc chốc co thắt vì những cơn đau sau mổ để lại.

– Bà thấy…trong người thế nào rồi…

– Tui tui…mệt quá…bụng còn râm ran khó chịu lắm…

– Không sao đâu…không sao đâu. Mới mổ nó vậy thôi à,bác sĩ bảo nghỉ ngơi vài ngày sẽ khỏe lại. Sau đợt này về,bà đừng buôn bán nữa,để cái quán chay đó tui cho họ thuê,tới tháng lấy tiền chi phí sinh hoạt,rồi dãy trọ của con Út Dung bù vào nữa là được. Bây giờ sức khỏe là trên hết. Làm cho lắm,nằm xuống rồi cũng thẳng cẳng thôi. Tiền làm gì cho nhiều,để dành cuối đời mua sức khỏe hay sao. Khụ khụ…

– Ba…ba về nghỉ đi. Ba cảm rồi đó. Có con ở đây lo cho má được rồi. Chút nữa anh Hai chở chị dâu qua nữa mà. Ba về nghỉ ngơi đi,còn nhà cửa ở nhà nữa,sáng mai rồi ba sang với má cho thong thả. Việc xây nhà trọ đó từ từ tính sau cũng được ba. Quan trọng là lo cho má đã.

– Con… Khụ khụ.. Được rồi. Mai tui lại qua với ba nghe. Giờ tui về nằm nghỉ chút chứ đêm qua thức trắng mệt quá,Út Dung có gì gọi liền cho ba nghe con.

– Dạ con biết rồi ba. Để con gọi taxi chở ba về.Ông Ba với bà Lẹt cả một đời sắt son,vợ chồng bên nhau không hề nặng nhẹ câu cãi vã. Thiên hạ gièm pha ông sợ vợ,nhưng với ông đó không phải điều đáng bận tâm. Nhường nhịn nhau một chút,chẳng thiệt thân bao giờ. Danh dự hay cái tôi,cũng chỉ là hão huyền. Nó không phải là nguyên liệu,để sắc ra một bát thuốc,uống vào là hạnh phúc. Khi chúng ta thực sự hạnh phúc,thì tự khắc cái danh dự đó sẽ hình thành trong con mắt khâm phục của xã hội. Đó là còn chưa kể,đối với người luôn tần tảo,sẵn sàng hi sinh cả tuổi xuân của mình,vì chồng,vì còn thì nhún nhường một chút,có gì là xấu hổ. Cũng vì vậy mà bây giờ nhìn người đầu ấp tay gối đang quằn quại vì những cơn đau,ông thấy xót xa vô cùng. Trong người cứ thấy bồn chồn khá tả. Thân thể mệt mỏi,đầu óc quay cuồng nhưng không tài nào chợp mắt được.

– Sột soạt rột rột rột

Đang thao thức trở mình qua lại,tự dưng ông nghe hàng loạt những âm thanh như tiếng chuột chạy vang lên ngoài sân. Gần mười một giờ đêm rồi,thợ nào còn làm nữa. Người thì đang mệt rã rời,ông mím môi vơ đại cây gỗ dưới giường,mon men ra ngoài sân,phòng hờ có ăn trộm đột nhập.

Quang cảnh vẫn không có gì bất thường,ngoài trừ đèn đường đã tắt nên khoảng đất rộng mênh mông xung quanh trở nên ma mị rùng rợn vô cùng.

– Éc. Éc. Éc

– Hơ hơ

Hai con chim cú mèo không biết từ đâu bay đến,đậu chễm chệ lên mặt bàn gỗ vú sữa,giương đôi mắt to tròn gớm ghiếc nhìn chằm chằm về phía ông. Khoảng khắc đối mặt bất ngờ thực sự rất ghê rợn. Tuy nhiên điều làm ông lo lắng hơn,chính là việc dân gian hay đồn rằng,nếu cú mèo đậu hay tìm đến nhà và cất tiếng kêu,chứng tỏ gia quyến sắp có tử khí. Hôm nay trùng hợp bà Ba Lẹt cũng nhập viện,tự nhiên lại thấy bất an vô cùng.

Những tiếng kêu vâng vẳng không ngớt vang lên. Từng thớ thịt đã nổi da gà. Vai gáy lạnh toát. Ông vội vả vào nhà mở đèn sân,sẵn tiện cầm cây đuổi bọn chúng đi. Tuy nhiên bay được một đoạn,liền ngoái đầu nhìn lại,trong thoáng mắt đã đậu lên chỗ khung thô nhà trọ vừa mới hoàn thành vào chiều nay. Hai con đứng thẳng một hàng,trong ánh sát lập lòe phát chiếu,gương mặt của bọn chúng như ẩn hiện lên đường nét của mặt người.

– Đi… Đi đi… Nhanh lên… Xùy xùy…đi… Mau lên.

– Éc éc éc…

– Hơ hơ….

Chương 12

Mải mê đánh đuổi hai con chim cú,bất thình lình ông thấy vai gáy lạnh ngắt,như thể có một tảng băng vừa đè lên vậy. Giật mình quay lại,phía sau không có gì bất thường,ngoại trừ tiếng vỗ cánh phập phập của hai con chim cú vừa bị ông đuổi đi. Tuy nhiên dường như không hề biết sợ,lượn lờ một chút giữa không trung rồi tiếp tục hạ cánh ngay mặt bàn.

– Mẹ nó. Hết chuyện này đến chuyện khác

Ông thầm chửi đổng trong miệng,đứng khoanh tay thẩn thờ ra vẻ bất lực trước hai con vật. Vừa tức vừa hoang mang xen lẫn lo sợ. Không biết có thực sự là điềm như những giai thoại xưa cũ hay không.

– Thầy ơi. Thầy coi giúp nhà tui có sao không. Mà xảy ra đủ thứ chuyện.

Ngay sáng hôm sau,ông Ba đã khăn gói lên nhờ thầy,người hôm bữa cúng mở móng,để xem phong thủy cho gia đình. Thuật lại từ chuyện của hàng xóm kể cho đến sự cố bất ngờ của vợ mình và cuối cùng là hai con chim cú bỗng dưng xuất hiện vào đêm qua. Thầy có vẻ rất trầm ngâm,ông cứ lẩm nhẩm gì đó trong miệng.

– Ta không chắc nữa. Nhưng hiện giờ nhìn thần sắc của ông không tốt. Nó đang liên quan đến thổ,tức là đất ở của gia quyến. Hôm bữa cúng mở móng,ta lại không nhận ra điều này,hoặc có thể là nó chưa ứng lên.

– Tui lo quá thầy ơi. Không biết có phải vì chặt cây vú sữa,mà dẫn đến hệ lụy như này không. Trước đây tui vẫn có hương khói đây đủ,trước khi hạ mộc còn cúng xin đàng hoàng,có thầy chứng thực đó. Tự nhiên ở nhà bây giờ,cứ thấy bất an vô cùng. Hết hàng xóm rồi để bà xã,thiệt sự tui lo lắm,bản thân mình thì không sao,nhưng còn hai đứa con,mà thân cận nhất là con Út Dung.

– Được rồi. Bây giờ ta phải đi cúng siêu cho gia quyến ở gần đây,tầm chiều tối sẽ sang lại coi sao.

Có thầy chỉ điểm,ông Ba cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Bây giờ tâm trí đang hoang mang,bất cứ một cánh tay nào chìa ra cứu giúp cũng đều rất quý giá,dù rằng chuyện trước mắt,thực sự rất mơ hồ,thực thực ảo ảo.

– Két ttttttttt
Tiếng phanh xe vang lên khô khốc,kéo dài ra đến điếng người. Chiếc xe dream của ông Ba đâm thẳng vào bụi cỏ bên vệ đường,hất ổng văng ra gần một mét. Cũng may chỗ này toàn đất cát công trình đang thi công nên không sao. Chưa vội dựng xe lên,ông hoang mang ngơ ngác nhìn xung quanh,tìm kiếm cái người vừa bị mình đâm trúng nhưng chẳng thấy đâu. Đoạn đường tắt sau lưng bệnh viện này rất vắng vẻ,rõ ràng lúc nãy ông vừa va chạm với một người vừa băng ngang qua mà. Tình huống quá nhanh nên không kịp thời quan sát. Tuy nhiên không thể nhanh đến độ vừa lăn vài vòng mở mắt ra đã không thấy đâu. Bất chợt da gà da vịt nổi hết cả lên,người ông run bần bật. Tính vào thăm vợ nhưng với tình cảnh này,đành quay về vì sợ hai mẹ con nhìn thấy sẽ lo lắng. Nỗi đau thể xác bây giờ không được phép di căn qua tâm hồn của ai nữa.

Ông mang tâm trạng lo âu trờ về nhà với cái đầu nặng trĩu,toàn thân ê ẩm. Tuổi đã gần bảy mươi,bôn ba khắp phương trời góc bể,ấy vậy mà ở cái tuổi xế chiều,lại chứng kiến nhiều chuyện tai ương và cả tâm linh khó nắm bắt. Trải chiếc chiếu trước bàn thờ cha mẹ mình,ông nằm nhìn lên trần nhà,trong bụng khấn thầm gia tiên về phù hộ cho tai qua nạn khỏi.

– Nay ba bận chút chuyện ở nhà nên ba không qua má được. Con ở đó rồi chiều ba qua nghe. Má sao rồi con.

– Dạ má cũng đỡ đau âm ỉ rồi ba. Ba cứ ở nhà nghỉ ngơ cho khỏe,có con với chị dâu ở đây rồi mà.

– Ừ vậy nói bé Hạnh cố gắng chịu khó giúp ba nghe con. Hai chị em luân phiên nhau mà nghỉ ngơi. Chiều con về đây rồi ba sang thay cho. Ba khỏe rồi.

– Dạ…ba nghỉ ngơi đi ba.Lững thững ra chỗ bộ bàn ghế làm bằng gốc vú sữa,nhìn qua tốp thợ đang hăng say làm việc,tự dưng ông buồn đến nao lòng. Có gì đó cứ thôi thúc mãi nhưng không tài nào nghiệm ra được. Dãy nhà trọ đã sắp hoàn thành,nhưng bây giờ gia sự ngổn ngang như vậy,không biết sẽ đón nhận thành quả như thế nào đây. Lòng chưa yên thì cuộc đời sẽ dậy sóng mãi mà thôi.

– Hummmm

– Có chuyện gì vậy thầy.

– Ta thấy có gì đó không ổn. Thổ cư nhiều âm khí. Tuy không phải là sát khí nhưng bỗng dưng nó xuất hiện là có bất thường. Cái bàn này làm từ thân cây vú sữa cổ thụ ngày trước sao.

– Đúng rồi thầy…

– Lạ thật. Lúc ta đến đây,không hề thấy ứng lên một điềm xấu nào cả. Bây giờ như thế này,dời đi thì bù lại. Hướng bắc nam ông cho thợ đặt ngay một trang thờ,ta sẽ hướng cho ngũ vị và cái bài vị để thờ vọng những vong hồn trong đất đai. Nhớ lời ta dặn,đã là thờ vọng,không được phép khấn xin điều gì,mỗi đêm phải thắp nhang cho ấm cúng là được. Có điều kiện thì lễ nghi cây trái vào mười bốn mười lăm âm lịch,còn không thì lòng thành là được. Đừng bữa đực bữa cái mà tạo tiền lệ xấu. Ham muốn sân si đôi lúc không phải xuất phát từ tâm can,mà là do cách nuông chiều thái quá bởi sự hào phóng của kẻ đối diện. Để rồi một ngày bệ rạc,nhu cầu bỗng dưng không được đáp ứng,bản thân sẽ suy nghĩ bất mãn và hành động bộc phát kéo theo rất nhiều hệ lụy. Đúng giờ Ngọ ngày mai ta sẽ đến để đặt trang lên.

Ông Ba nghe xong liền răm rắp làm theo,vội vã chạy sang nói thợ xây sẵn một cái bệ gạch,theo sự chỉ dẫn của thầy,ngày mai làm một mâm cúng vọng nhỏ,trước khi đặt trang lên.

– Alo ba ơi ba. Má cấp cứu lại rồi ba ơi.

– Trời đất ơi. Được rồi được rồi. Ba vào ngay đây.

Chương 13

Không ai muốn trở lại băng ghế chờ chỗ phòng cấp cứu chút nào cả,nhưng ông Ba đã ở đó hai lần liên tiếp,chỉ để chứng kiến vợ mình trong cơn đau quằn quại,thập tử nhất sinh. Cảm giác thực sự khủng khiếp vô cùng. Hai cha con nắm tay nhau run lẩy bẩy. Trước mặt là anh Khôi,liên tục đi qua đi lại để tự trấn an bản thân mình.

– Bác sĩ ơi bác sĩ,tình hình sao rồi bác sĩ. Vợ tui có sao không bác sĩ.

– Tạm thời bác gái đã qua cơn nguy kịch,tuy nhiên chúng tôi vẫn chưa tìm ra nguyên nhân,ruột già lại chuyển biến xấu nhanh đến như vậy. Thành ruột đã hoàn toàn mất chức năng,bây giờ để giữ lấy mạng sống,buộc phải phẫu thuật cắt gần hết,vì nguy cơ nhiễm trùng rất cao,sẽ dùng chức năng của ruột non thay thế,sau nay ăn uống tiêu hóa hơi khó khăn một chút,gia đình phải tuân thủ nghiêm ngặt liệu trình của chúng tôi.

– Dạ…dạ dạ…được…được…

Những giọt nước mắt đã lăn dài trên gò má của người đàn ông khắc khổ. Bên cạnh,Út Dung cũng không kiềm lòng nổi. Hai cha con ôm nhau nức nở. Anh Khôi phải mím chặt môi quay mặt đi,bản thân là thằng con trai đầu,chữ hiếu chưa trả được bao lâu,giờ phải chứng kiến cảnh tượng đau lòng này. Anh là người hiểu rõ hơn hết tình trạng bệnh của má mình,vì đồng nghiệp cũng đã có người nhà bị cắt mất phần ruột già. Chức năng tiêu hóa gần như là rất yếu,sức khỏe vì vậy mà suy giảm theo,chưa kể việc tiểu tiện đại tiện sau này sẽ rất khó khăn và đau đớn.

– Ba ơi. Út Dung. Nghe con nói này. Ba bình tĩnh lại đã ba,em nữa,bây giờ phải tập trung hết sức lực lo chuyện chạy chữa cho má,rồi sau này chung tay lo cho má nữa. Mọi người như vậy,nếu má tỉnh lại thấy sẽ buồn lắm. Giờ chỉ còn mấy cha con mình nương tựa nhau,họ hàng ai cũng khó khăn,không thể liên lụy tới họ được.

– Ừ được rồi được rồi. Ba biết rồi.

Mặc dù thân thể rã rời,tình thần suy sụp nhưng ông Ba cũng cố gắng về nhà,theo thầy lập xong cái trang thờ,rồi còn coi tiến trình thợ thầy. Tâm trí không còn nghĩ đến chuyện trước mắt nhưng mọi thứ đã lỡ dở rồi,đành phải miễn cưỡng theo cho đến cùng. Với ông bây giờ,sức khỏe của vợ mình mới là trên hết.

– Ta đã thỉnh cầu rồi nên ông cứ yên tâm. Bây giờ cứ hương khói đầy đủ là được. Vợ ông đã khỏe chưa.– Chưa đâu vào đâu thầy ơi. Tui cũng không biết sao mà bả lại vậy nữa. Thật sự không nghĩ cả một đời bôn ba,quẳng hết gánh lo cho tuổi trẻ,ấy vậy mà xế chiều,còn phải gặp những chuyện như thế này.

– Đã gọi là cuộc đời,thì thiên biến vạn hóa. Cả một đoạn trường dài canh cánh,tưởng như suôn sẻ,đúng đắn nhưng đôi lúc chúng ta bỏ quên đi một biến cố,một mâu thuẫn gì đó,cần phải giải quyết. Đó có thể là tai ương,có thể là nghiệp chướng cần phải trả để cán cân của sự nhân – quả được công bằng. Khó nói lắm,trong kinh Phật,cuộc đời là một hạnh tu dài đằng đẳng,không phải ai cũng theo đuổi được lí tưởng cao đẹp của mình mà không trải qua cam go trắc trở,thậm chí là tâm can cũng phải biến chất. Như Kim Sí Điểu,hộ pháp của Phật Tổ,trước khi đắc đạo thành chánh quả,cũng đã từng là yêu tinh tà đạo,tác oai tác quái. Cảnh giới cuối cùng của hạnh tu mà một người có thể đạt được,chính là sự giác ngộ về nhân quả và tâm thế đối mặt với biến cố tai ương.

Ngày bà Lẹt được xuất viện trở về,cũng là lúc dãy nhà trọ đã sắp hoàn thiện. Út Dung dìu má mình đứng lặng yên,quan sát thành quả mà mắt đã rưng rưng từ lúc nào. Đây là có lẽ là cảnh tượng rất đắt giá. Có thể xem đó là một sự quy đổi của số phận cũng không sai. Chỉ là đằng sau đó,có một ẩn khuất vẫn chưa được giải đáp.

– Hờ. Hờ… Từ từ đã con…

– Sao vậy má…Vừa đặt chân vào hiên,tự dưng bà Lẹt khẽ rùng mình một cái,toàn thân như có luồng khí lạnh xẹt ngang qua. Sắc mặt biến đổi bất thường làm Út Dung cũng lo lắng theo. Được một lúc thì bình tâm trở lại,liền ra hiệu cho con gái đưa vào nhà. Ông Ba nãy giờ mải mê kiểm tra hạ tầng nên không để ý đến biểu hiện bất thường của vợ mình. Bây giờ tâm trạng đang chia hai nửa buồn vui. Vui vì cuối cùng tâm nguyện của mình dành cho Út Dung đã sắp thành hiện thực nhưng buồn là vì vợ mình sẽ phải chống chọi với những cơn đau âm ỉ đến cuối đời.

– Vào đi! Nhà không có ma đâu..

– Không…không….không…

– Má Má sao vậy má.. Má ơi. Bình tĩnh lại đã má. Con đây mà. Út Dung đây mà.

Bà Lẹt vừa thiếp được một lúc thì bỗng dưng la hét om tỏi,làm Út Dung và ông Ba hớt hải chạy vào trong. Hình như bả vừa mơ thấy ác mộng thì phải. Trông gương mặt hốt hoảng vô cùng,tay chân run cầm cập,thở ra từng tiếng khó nhọc.

– Sao vậy bà… Bà đau nữa hả.

– Không phải…không phải… Tui nằm mộng,thấy…thầy…mình đi vào nhà…thì thì gặp một tốp người đang ngồi xoay quanh trên bộ bàn ghế bằng…vú sữa… Bọn họ…không…có mặt mũi…thấy tui thì nhoẻn miệng rồi nói là…nói là.. Vào đi…Nhà không có ma đâu… Nhà của họ..mất…mất…rồi…nên chỉ vào đây ở tạm thôi…

– Hả….

Chương 14

Ông Ba với Út Dung nghe xong thẩn thờ cả người,hoang mang cực độ. Đây đã là lần thứ hai,bà Lẹt nằm thấy những điều kì dị,ma quái và đặc biệt hơn nữa,nó còn liên quan đến bộ bàn ghế được làm từ cây vú sữa. Ông Ba vội vàng ra ngoài gọi gấp cho thầy,thuật lại toàn bộ sự việc. Tình hình mỗi lúc càng trở nên bất bình thường hơn và không thể chủ quan được nữa.

– Được rồi. Chiều tối ta sẽ ghé lại. Bây giờ lên bàn thờ gia tiên khấn xin,bị gì thì thuật lại,sau đó thắp nhang lên,đợi tro tàn rồi xin mang xuống,rắc quanh chỗ cửa phòng của bà ấy.

– Dạ..dạ…tui biết rồi. Tui cảm ơn thầy

Ông Ba vội vàng chạy lên bàn thờ thắp nhang cho ông bà tổ tiên,làm y chang lời của thầy dạy,mặc dù chẳng biết tác dụng của nó ra sao và kể cả hệ lụy nếu có,bây giờ bằng bất cứ cách nào,sự an toàn của vợ mình vẫn là trên hết. Út Dung có vẻ hơi sửng sốt khi chứng kiến hành động kì quặc của ba mình,đợi má ngủ mới dám ra ngoài sân hỏi cặn kẽ.

– Ba cũng không biết sao nữa. Thầy nói sao thì ba làm vậy. Chiều tối nay ổng ghé,ba sẽ hỏi cặn kẽ hơi. Từ lúc chặt cây vú sữa đi là xảy ra không biết bai nhiêu là chuyện.

– Ba ơi.. Con sợ…

– Suỵt… Gì đó anh Năm.

– À. Tui qua coi xây xong chưa. Với lại sẵn tiện ghé thăm bà Ba. Mấy đứa con nó đi hết,nên không lên trực tiếp bệnh viện được. Đợi bả về cái qua đây.

– Cũng đỡ rồi anh ơi. Tui cảm ơn nghe. Bả đang ngủ ở trong. Còn hơi mệt một chút. Sao anh thấy được không anh Năm.

– Vậy là quá ngon rồi. Tội là tội con Út Dung. Cố gắng lên nghe con. Quá khứ dẹp hết đi. Sống sao cho nó nhìn thấy nó hối hận. Chú Năm là vậy đó,không bênh ai bỏ ai,cái gì đúng là nói. Tao già vậy chứ tư tưởng thoải mái lắm. Không có tiền mới chết. Không có đàn ông không chết. Con nhớ chưa.

– Dạ con cảm ơn bác Năm.

Dãy nhà trọ này dự kiến khoảng một tuần nữa sẽ hoàn thiện nhưng với tình hình ngổn ngang trăm bề này,ông Ba vẫn chưa biết tính sao. Sức khỏe của vợ,rồi ba cái chuyện dị thường xảy ra liên tục mấy ngày qua,chắc phải đợi giải quyết êm xui rồi mới đưa vào hoạt động được.

– Ta đặt một lá bùa trấn âm trước cửa phòng,tạm thời sẽ không có gì đâu. Sắc khí của bả vẫn rất tốt. Có điều đất đai đang u ám khó lý giải. Ta sẽ trấn âm xung quanh,coi tình hình như thế nào rồi mới tính tiếp. Nãy giờ ở đây,thực thực ảo ảo,có cả khí tốt và khí xấu nên không dễ phân biệt rạch ròi được,sợ phạm vào người lớn mạng sẽ không hay.

– Thầy ơi.. Nếu có làm gì..

– Ta hiểu. Ta sẽ không để ảnh hưởng đến công việc của cô bé đâu.

– Dạ tui cảm ơn thầy.Sau khi kiểm tra phòng của bà Lẹt đang nằm,thầy bắt đầu vòng ra ngoài sân,đứng quan sát một lúc lâu,ánh mắt hướng về chỗ bộ bàn ghế bằng gỗ vú sữa. Ông lẩm nhẩm gì đó trong miệng,tiếp tục di chuyển sang hướng dãy nhà trọ,dừng lại chỗ cái miếu thờ,đốt một nén nhang,lầm rầm khấn,sau đó nhét một tờ giấy màu đỏ được gấp gọn bên dưới lư hương.

– Sau này ổn định,nếu sắp xếp được,ông nên dời bộ bàn ghế này sang chỗ dãy nhà trọ,sau cái trang thờ cho đẹp.

– Dạ.. Tại tui tận dụng khoảng sân này trưng bày luôn đó thầy.

– Ông nên để về chỗ cũ thì hay hơn. Đến ngày chính thức hoạt động,ta sẽ làm cho cái lễ,kết hợp cúng đất cho ông.

Thấy vẻ trầm ngâm của thầy,ông Ba cũng hơi lo lắng một chút. Tuy nhiên kì lạ thay,từ bữa đặt lá bùa ngay trước cửa phòng,bà Lẹt không hề nằm thấy ác mộng nữa. Sức khỏe cũng có chút tiến triển,tuy nhiên ăn uống vẫn rất khó khăn,kiêng cử và đặc biệt là tiểu tiện,đại tiện rất khổ sở. Bà đã có thể đi lại bình thường,nhưng không dám hoạt động mạnh,sự bài tiết sẽ làm vùng bụng đau âm ỉ.

– Giờ mới để ý. Trang thờ của ai đó ông.

– Thì bữa tui nói bà đó. Có thờ có thiêng có kiêng có lành. Bà cũng đừng để ý nhiều nữa. Lo mà giữ gìn sức khỏe,ăn uống vào là được rồi.

– Ờ. Khụ khụ. Út Dung cho má vào nhà chút con. Đi nãy giờ xót xót cái bụng rồi.

Ngoái nhìn vợ mình đang bước đi chập chững,một tay ôm bụng mà ông Ba không khỏi xót xa. Hàng xóm qua thăm hỏi cũng ái ngại vô cùng. Một đời bả sống,nếu nói hòa động nhã nhặn cũng không đúng,nhưng không mất lòng hay sân si ai bao giờ. Ông Ba thì tốt tính,khẳng khái lại còn bao dung rộng lượng,ấy vậy mà cuối đời phải chịu cảnh bi thương như này. Đứa con gái đứt đoạn một lần,giờ bà vợ thì ôm cơn đau âm ỉ cả đời,hỏi ai mà chẳng đặng đừng. May sao phước đức còn sót,được lại thằng con trai đầu viên mãn,cũng an ủi được phần nào.– Ta thấy sinh khí đã tốt hơn rất nhiều,lâu nay bả còn gặp mộng nữa không.

– Không thấy nữa thầy,sức khỏe cũng tiến triển tốt hơn. Chỉ có ăn uống là hơi cực nhọc thôi.

– Không sao. Gia tiên phù hộ sẽ tai qua nạn khỏi thôi. Hai sáu tới đây ngày tốt,có thể cho người đến ở được rồi.

Thầy rải bánh lộc ra xung quanh,thắp nhanh xuống chỗ gốc vú sữa ngày xưa và trong trang thờ. Tay liên tục gõ chuông gõ mõ,miệng lầm rầm khấn vái. Ông Ba và Út Dung lúc này đã tươi tỉnh hơn một chút,đứng nhìn thành quả của mình đã hoàn thiện. Anh Khôi đã lên mạng làm quảng cáo,Út Dung thì xuống mấy trường đại học liên hệ.

– Thầy cúng xong chưa bác Ba.

– Sao đó mày. Qua xin số thầy à.

– Đâu có. Tui thuê phòng. Ông cho bao nhiêu một tháng.

– Một triệu rưỡi đưa đầu tháng. Hết ba mươi ngày đưa tiếp. Mà mày giỡn hay thiệt vậy,chỗ cũ sao không ở.

– Chỗ cũ ở không sướng. Với lại xa nhà bà Tám,mỗi lần lên đánh đề mệt quá. Tui thuê đây luôn cho tiện,ra tiệm kính cũng gần nữa. Bao giờ ở được tui gửi tiền luôn.

– Tùy mày. Bây giờ là tao chính thức cho thuê rồi đó. Vào làm hợp đồng rồi ở thôi. Mày người quen thì tao cho tháng một,còn mấy đứa khác nếu ở lâu thì làm hợp đồng theo quý,mỗi quý ba tháng.

– Rồi. Vậy mai tui dọn đồ vào luôn. Cú này ở gần bà Tám,đánh để lấy lại cái nhà mới được.

– Xì. Không lo làm lo ăn. Suốt ngày lô với đề.

– Út Dung… Vào trong đi con. Đó là chuyện của người ta.

– Dạ.

Chương 15

Út Dung mặc dù không ưa gì thằng Sơn “bao lô” nhưng chị ta cũng có chút niềm nở trong lòng. Vừa cúng xong chưa lạnh khói,đã có người đến hỏi thuê phòng. Hi vọng đầu xuôi đuôi lọt,mọi chuyện sau này sẽ suôn sẻ hơn. Về phần thằng Sơn,nó cũng tính toán hết cả trong đầu. Cửa tiệm nhôm kính trên đường lớn cách nhà ông Ba không xa,ở đây thuận tiện hơn xóm dưới rất nhiều,đó là còn chưa kể,nhà bà Tám lại nằm trong xóm,tha hồ mà nhảy múa với những con số.

Ngay sáng hôm sau,thằng Sơn đã lỉnh kỉnh đồ đạc mang sang phòng mới. Diện tích hơn hai mươi mét vuông nên không gian khá là thoải mái cho một người ở. Đó là còn chưa kể công trình phụ riêng biệt nên thoải mái tắm giặt,vệ sinh. Ông ba chia ra làm hai dãy,tổng cộng là mười phòng chia đôi đối diện nhau. Lẽ ra nếu nằm ngoài mặt tiền ông đã bán bớt đi,tuy nhiên địa thế không thuận lợi,phần vì không muốn con cái ỷ lại nên sau khi bàn bạc kĩ lưỡng với vợ,đã quyết định xây dãy nhà trọ này cho Út Dung.

– Mình tui ở mấy à bác Ba.

– Thì vừa cúng xong mày qua hỏi luôn đó còn gì. Nói chớ hai anh thằng Khôi đi làm quảng cáo rồi. Nghe đâu có sinh viên đến hỏi hồi sớm. Chắc mai mốt cái xóm này sẽ đông vui thôi. Mày ở đây anh lớn,phải làm gương cho các em nghe chưa. Đừng có xử hư lô đề cờ bạc,tao nói thật,ăn nổi thì người ta đã giàu hết rồi.

– Đánh vì đam mê cho vui,chứ ăn nhằm gì mấy đồng lẻ đó bác Ba ơi. Bác không chơi không biết,chứ bộ môn này nó cảm giác lắm. Bác thử nghĩ đi,đang ở tiệm gương,bận mấy bận chứ năm giờ cũng phải lật đật chạy xuống nhà bà Tám,đêm qua mơ cái gì có số thì đánh cái đó,không mơ thì phang đại. Nhiều hồi thậm chí bí số,đi tiểu ướt chân tui cũng nhắm mắt đánh con 56,66. Tiểu là nước,nước dâng cao là hai số đó chứ còn gì nữa. À không,nước tràn ra chớ đánh 17 18.

– Thôi mệt mày quá. Công an hốt cổ đi bây giờ. Lo mà làm ăn lương thiện đi. Chỗ quen biết tao lấy một triệu rưỡi là châm chước cho cái kế sinh nhai,thấy mày vợ con nhà cửa không có nên mới vậy. Đây tao phụ cho một tay. Bỏ chỗ nào đây.

– Sát vách đi bác Ba.

Thằng Sơn lấy trong ba lô ra một bình sáp thơm,đặt sát vào góc phòng. Vì còn mới nên mùi sơn khá nồng nặc. Thực ra nó chưa cần phải vội như vậy,nhưng nghe ông Ba nói một triệu rưỡi khá rẻ so với giá phòng cũ,nên lập tức đồng ý rồi chuyển đồ lên luôn. Căn phòng khá rộng rãi,đủ chỗ cái cái tủ gương hồi môn mà ông già nó để lại,lúc còn nhà còn cửa. Nó tiếc nên không bỏ đi,một phần cũng nhỏ gọn nên việc vận chuyển không mấy khó khăn. Lỡ có ít đồng bạc còn có chỗ cất giữ.

– Cho con gửi tiền luôn bác Ba.

– Nóng luôn hả mạy.

– Dạ. Tui cái gì ra cái đó mà. Ăn chơi không để mang tiếng.Ông Ba quay sang nhìn Út Dung khẽ cười mãn nguyện,vô tình chạm mắt về phía bộ bàn ghế vú sữa. Sẵn hàng xóm đang qua chơi,ông nhờ mọi người khiêng sang đặt phía góc nhà trọ,đằng sau cái trang thờ như lời thầy khuyến khích. Ai nấy cũng đều trầm trồ trước sự sắc sảo,sẵn tiện đang có hứng,vẽ luôn cái bàn cờ tướng tượng trưng,hẹn chiều chiều sang tiếp chiêu. Mọi thứ cơ bản coi như đã hoàn thành. Sức khỏe của bà Lẹt cũng tiến triển tốt hơn,khi có thể tự đi lại và cơn đau không còn nhói liên hồi nữa. Tuy nhiêu điều cảm thấy an tâm nhất,chính là suốt thời gian qua,bà Lẹt chẳng còn nằm thấy ác mộng nữa. Có lẽ lá bùa của thầy đã phát huy hiệu nghiệm.

– Làm gì ngồi đây. Mới tới thuê hả.

Thằng Sơn không biết đi nhậu ở đâu về mà say mềm. Gần mượt một giờ đêm rồi mà còn ngả nghiêng ngả ngửa trước cổng dãy trọ. Ông Ba đã giao chìa khóa riêng nên nó thoải mái đi lại. Ngang qua cái trang thờ,chỗ bộ bàn ghế gỗ thấy có người đang ngồi trầm ngâm,nhưng nó hỏi mãi không thấy trả lời,cứ cúi đầu xuống mặt bàn.

– Này…ăn trộm hả mày. Hỏi không trả lời…

– Éc éc éc…
Thằng Sơn vừa mở cửa phòng,vừa ngoái đầu chửi đổng cái kẻ khinh người kia,nhưng bất thình lình từ bên trong,có hai con cú mèo bay vụt ra,vỗ cánh phầm phập,cất tiếng kêu lanh lảnh đến điếng người. Chúng bay thẳng vào đầu của thằng Sơn nhưng may thay,dù đang say mà theo phản xạ nó vẫn kịp thời né tránh. Khoảnh khắc quá bất ngờ khiến suýt chút nữa đã hét to lên. Vội vã chộp lấy cánh cửa để đứng vững,vừa quay sang lại không thấy cái người ngồi đó đâu nữa.

Một chút hoang mang xen lẫn rờn rợn hiện lên trong đầu. Thằng Sơn khẽ rùng mình vài cái,ngơ ngác xin xung quanh nhưng không thấy ai. Phía trước chỉ là một màu tối om như mực. Rõ ràng vừa ngồi chễm chệ ở đó,không thể có chuyện chạy đi nhanh như vậy mà không để lại tiếng động hay dấu vết. Cảm giác sợ hãi bắt đầu bao trùm lấy toàn thân,hai bả vai lạnh toát,da gà đã nổi hết cả lên,thằng Sơn vội vàng đóng chặt cửa lại,thầm nhủ là do say nên nhìn nhầm.

Nằm trong chăn,lắng nghe từng tiếng động lao xao phía bên ngoài. Chó nhà hàng xóm sủa lên từng tiếng một đến rợn người. Gần mười hai giờ đêm,rượu bắt đầu ngấm,đầu óc như quay cuồng,mụ mị đi.

– Cộc cộc cộc

Bất thình lình,tiếng gõ cửa vang lên rõ mồn một. Xóm trọ chỉ có mỗi mình nó,nhà ông Ba đã ngủ hết rồi,vậy bên ngoài là ai mà giờ này còn tìm đến. Hàng loạt những cáu hỏi vừa bật ra trong bộ nào đã điên cuồng vì men say.

– Két….

Cửa sổ tự dưng mở toang,gió lùa vào lồng lộng. Thằng Sơn giật bắn người chưa hiểu chuyện gì thì bỗng nhiên nhìn sang tấm gương của cái tủ gỗ,hiện lên một dáng người đen thui,hai mắt đỏ lòm đang đứng đó,nhìn nó vẫy tay mỉm cười.

– Cộc…. Cộc… Cộc….

– Ai… Ai…đó…ai… Đó… Hơ.. Hơ…

– Ầu ơ.. Ấu ơ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau