VÀO ĐI – NHÀ KHÔNG CÓ MA ĐÂU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Vào đi – nhà không có ma đâu - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

– 1 2 3 dzô. 2 3 dzô. 2 3 uống. Cạn ly nhé,thằng nào để long đền bị đục phù mỏ. Bé Hộ!

– Hở.

– Làm ly mày. Đi đâu đó.

– Đi mua gói mì cho thằng nhỏ nó ăn tối cha. Uống gì giờ này cha. Đâu đưa coi rượu ngon không. Chuối hột của ai vậy,chiết tui nửa chai mấy cha.

– Rượu chùa hả mày. Uống ly nữa rồi chút tao chiết cho. Lần đầu cũng như lần cuối đó.

– Bữa sau có cho thêm nghe.

– Ờ.

Xóm Mỹ Quang chiều nào cũng vậy,cứ tầm chạng vạng là rượu bia cướp diễn đàn,tạo sân chơi hoành tráng cho các nghệ sĩ nhân dân trổ tài. Không giới hạn khả năng,không quan trọng xuất thân,uống được thì uống,không được thì thôi. Ai nôn về thì ra sau ói. Ở đây truyền thống đến nỗi có hai câu thơ tương truyền mà khi nhắc đến,đều biết là ở địa phương nào.

– “Sướng như khối phố Mỹ Quang

Sáng làm chiều nhậu xâm xoàng đến khuya”

Thật đúng vậy,ít khi có kẻ rời bàn với vẻ tỉnh táo. Về đến nhà,mở cửa ra đèn sáng,đóng cửa lại đèn tối,kéo phẹc ba tuy xuống,xè một lúc xong lăn ra ngủ. Sáng ra dọn cái tủ lạnh mệt nghỉ. Đó chỉ là một trong số những giai thoại bất hủ về các bô lão thần men đại hiệp được nhân gian tương truyền.

– Á Á Á.

– Cái gì vậy. Đợi tao. Mẹ cha cái gì vậy.

– Xoảng

Cái hủ rượu bị hất tung rơi thẳng xuống đất. Cả đám người bỏ chạy tán loạn,có bô lão còn đánh rơi cả dép. Con búp bê vẫn đang nằm chễm chệ trên bàn,ngoái đầu nhìn theo cảnh tưởng hỗn tạp trước mắt. Phía trên cây vú sữa cổ thụ,những tiếng cười khúc khích bắt đầu vang lên,tán lá xào xạc,rung lắc dữ dội.

– Mẹ cha tui bây. Chơi trò mất dạy vậy. Bước xuống đây.
– Haha haha thôi con giỡn mà ông Ba.

– Mẹ mày làm vậy lỡ tụi tao đứng tim hưởng dương sao.

– Ông thì có hưởng thọ chứ hưởng dương gì nữa.

– Đi xuống… Ma bắt bây giờ. Nhanh lên.

Mấy bô lão ôm ngực thở hổn hển,mặt cắt không còn giọt máu,vừa tức vừa buồn cười. Thì ra là đám nhóc con trong xóm,dẫn đầu bởi thằng Nhân con bà Hai vịt lộn,mới chút tuổi đầu thôi nhưng bao nhiêu trò nghịch đều do nó một tay khởi xướng. Con búp bê gớm ghiếc,đầu tóc rối bù,hai mắt bị khoét ra,khuôn mặt đày vệt sơn đỏ,được ném xuống từ trên cây vú sữa rậm rạp. Quả thực giờ nhìn từ xa,còn thấy rợn,huống gì là đang yên đang lành,tự dưng nó bay xuống nằm giữa bàn,không chết cũng bị thương.

– Lần sau không có chơi trò đó nữa nghe chưa. Ông không la tụi bây thì không được. Chỗ người lớn đang đàm đạo,chơi ác ôn vậy lỡ có chuyện gì thì sao.

– Dạ dạ con biết rồi.

– Bể mẹ hủ rượu rồi. Mấy cái đứa nhỏ này. Thôi qua mua mấy lon bia về nhậu anh Thìn. Mỗi người năm chục đi. Làm mấy lon cọp xanh rồi về ngủ. Tối nay cây mãng cầu này say luôn rồi,khỏi cần tưới nước.

– Haha haha
Bốn năm thằng nhóc con từ từ trèo xuống,trong những cái lắc đầu ngao ngán của các bô lão,xen lẫn điệu cười ngặt nghẽo của mấy bà trong xóm. Mấy ổng dân biển,chân chất đó giờ,nên những chuyện nghịch ngợm này không bao giờ chấp nhặt. Có điều đôi lúc quá đáng cũng phải la cho có cái uy,bằng không tụi nhỏ leo lên đầu mà ngồi.

Sau khi ổn định lại đội hình,dọn dẹp đống chiến trường,các bô lão bắt đầu tư thế khoan thai,đón nhận một nguồn men mới vừa ập đến,bởi đôi tay của thằng Nhân. Nó mau chóng chuộc lỗi bằng việc xung phong đi mua bia và ẩn luôn mớ tiền thừa.

– Anh tính làm lại chỗ này xây dãy nhà trọ hả anh Ba.

– Đúng rồi. Giờ con bé con tui nó dở dang đời chồng,công việc không ổn định,của cải thì có chứ phải không,tính đường dài cho đặng chứ tội nó. Tui thì chừ biển dã gì nữa,bả thì có quán chay qua ngày rồi,để cái dãy nhà trọ này cho con bé,lỡ đâu nó đi bước nữa,còn có cái mà nương tựa.

– Còn hai vợ chồng thằng Khôi thì khỏe rồi đúng không anh.

– Ừ thằng anh đầu thì cuộc sống viên mãn,đâu có ảnh hưởng gì đến cha mẹ đâu,tội là tội con Út Dung. Thôi dzô cái đi.

– Bởi ta nói,cuộc sống nó như lon bia vậy. Mẫu mã thì đẹp,khui ra uống thì đắng ngắt,tống xuống cổ nhiều thì say mèm,đã vậy còn phải tốn tiền mới có được. Nhưng cũng đáng lắm,lúc say nhất lại là lúc tỉnh táo nhất,bao nhiêu cái hư cái thực phân biệt được hết,cái sai cái đúng hiểu thấu được hết.

– Nhưng để làm gì. Hả ông Năm. Để sáng mai tỉnh dậy,vẫn phải lo cơm áo gạo tiền,lo tình thân máu mủ lầm than. Bởi ông Phật ổng nói đúng,chết đi mới bắt đầu sự sống. Cấm có sai được. Làm hết ly này nữa rồi về. Tui mệt quá rồi. Ông Ba dọn giúp nhé.

– Rồi rồi mấy ông về đi.

Ngồi thẩn thờ nhìn lên cây vú sữa cổ thụ,đã gắn bó với dòng đời của ông gần năm mươi năm nay mà thầm quyến luyến bịn rịn. Nó được cha ông trồng lúc trẻ,đến khi sai trĩu quả thì qua đời và như một của hồi môn,được ông chăm sóc,nâng niu cho đến tận bây giờ.

– Chắc là tao phải chặt mày rồi. Anh em như máu mủ,đừng trách tao nhé,coi như là phụ tao một tay,giúp con Út Dung ổn định cuộc sống.

– Xoẹt

– Ơ hả..

Vừa dứt lời lẩm nhẩm,tự nhiên một quả vú sữa rơi thằng xuống đầu,làm ông bất thình lình nhìn lên và bắt gặp một thứ gì đó lấp lánh đục ngầu,như hai con mắt đang nhìn chằm chằm về phía mình.

– Ông…ông…sao vậy…

Chương 2

Ba Lẹt vợ ông Ba thấy chồng mình đứng sững như bức tượng liền chạy đến đập một cái cực mạnh vào bả vai. Vẻ mặt vô cùng hoang mang,nhìn lên cây vú sữa. Thầm nghĩ không biết có cái gì mà ổng lại chằm hăm đến như vậy.

– Ông…. Ông….

– Hờ….hờ… Ơ ớ..

– Say mẹ rồi. Ông làm cái gì vậy.

– Tui…tui….trên trên…

– Trên cái gì. Có cái gì trên đó mà ông dòm…có con nào trèo lên đó nấp đợi ông ra hú hí hay sao. Hử.

– Không….con..con…là con ma….

– Tui tát cho bạt tai. Đất đai ông bà để lại,thờ cúng hương khói đàng hoàng. Nói đất ma đất quỷ,về quở trách thì bảo sao tại số. Đi vào nhà,ăn uống nó vừa thôi,được rồi để đó tui dọn.

– Không…

– Không…cái gì… Đi ngay…

Ông Ba nổi tiếng sợ vợ nhưng lần này vì cái thứ kì dị trên tán cây mà liều mạng khựng lại nhìn lên thêm một lần nữa. Nó đi đâu mất tiêu rồi. Hay có khi bia rượu vào nhìn gà nhà ra gà móng đỏ cũng nên. Ổng chưa kịp nghỉ cảnh tiếp theo thì đã bắt gặp ánh mắt hình viên đạn của vợ mình,liền lon ton chạy tọt vào nhà,dáng vẻ liêu xiêu như ngọn liễu trên bó bông cúng.

– Cái thằng cha già này…ăn…với …

– Phập

– Ơ ơ
Bà Lẹt vừa chửi đổng,vừa lúi húi dọn dẹp đống chiến trường của mấy bợm nhậu để lại thì bất thình lình,từ trên cao,một trái vú sữa rơi thẳng xuống giữa bàn,lọt vào trong cái tô,hất đổ luôn cả xuống đất. Một tiếng xoảng cực to làm bả giật bắn cả người,ôm ngực thở hổn hển.

– Mai mốt tao chặt cho mày khỏi rơi nữa. Làm hết cả hồn à. Dọn chút cũng không xong. Ớ ớ

– Phập phập phập phập

Bả vừa nhìn lên càm ràm thì bất chợt từ tán cây rậm rạp bên trong,lộ ra hai đốm sáng như đôi mắt đỏ lòm phản chiếu xuống. Mặt cắt không còn giọt máu,bả quăng luôn cái chổi,tính chạy vào nhà thì bỗng nhiên hàng loạt tiếng vỗ cánh phầm phập vang lên. Năm bảy con dơi gớm ghiếc tha quả bay vút ra trong nhịp tim đập liên hồi.

– Má… Má sao vậy má…

– À không…không…tụi dơi nó tha quả…má tưởng…

– Xùy… Già cả rồi hơi sức đâu mà. Má vào nhà đi. Để đó con dọn cho. Bữa sau ba uống cứ để con dọn cho. Má nghỉ ngơi đi. Lớn tuổi rồi. Mệt quá nhìn gà hóa cuốc chứ gì.

– Ờ ờ…chắc vậy….thôi con dọn giúp má…má đi vào trong nằm chút.
Út Duyên lắc đầu thở dài,ngoái nhìn theo cái dáng lững thững,liêu xiêu theo năm tháng của má mình. Điệu bộ nặng nhọc đó chính là những vết thời gian của cơm áo gạo tiền,tần tảo chăm lo cho chồng,nuôi dưỡng con cái khôn lớn trưởng thành. Thời gian tàn nhẫn thật. Không. Hình như không phải. Cuộc đời đã tàn nhẫn với thời gian,định mệnh duyên số đã tàn nhẫn với con người,để rồi ở cuối cuộc hành trình mưu sinh đó,chỉ còn cả hai là gặp nhau và thầm trách đối phương phụ bạc. Út Dung là một cô gái tốt,trọn chữ hiếu vẹn chữ tình nhưng công danh sự nghiệp,duyên phận long đong lận đận khó nói. Đứt đoạn đã một lần,lại chẳng có được một mụn con,giờ về đây nương tựa cha mẹ. May mắn thay hai cụ thân sinh tư tưởng khẳng khái,không ràng buộc nặng nề định kiến phong kiến,bỏ mặc bao lời gièm pha từ họ hàng đến chòm xóm mà cưu mang con gái của mình. Con đường yên bình nhất có lẽ là con đường đằng sau cánh cổng nhà.

– Nay mai ông đi coi cái ngày tốt tốt chút,về còn hạ cây,khai hoang đất mà xây cái dãy nhà trọ cho con Út Dung. Đợt này thấy sinh viên nườm nượp,tìm chỗ ở cũng đỏ con mắt,tui thấy tính vậy là hay rồi. Lấy rẻ rẻ hơn mặt bằng chung một chút,cho mấy đứa nhỏ nó đỡ được gánh nặng phần nào,chuyên tâm mà học hành. Mai sau có thành tài,nó còn nhắc đến ông Ba men với bà Ba Lẹt chớ. Khà khà.

– Chứ sao bà đặt tui là Ba men

– Thì chiều nào không uống. Tháng ba mười ngày,rằm cũng không tha. Phải tui chứ người khác,hồi ba mươi tết chở ông xuống rìa cầu,cột vào cây pháo bông mà bắn lên trời cho rảnh nợ. Haha.

– Bà…thôi tui tranh thủ nói thằng Khôi nó ghé qua chở đi coi thầy đây. Bà lo cơm nước nghe,nay có vợ chồng nó chở thằng cu Hoàng qua thăm ông bà nội đó.

Thầy phong thủy nói rằng chỉ có ba ngày trong tháng này là tốt nhất nhưng vì cũng cận kề mùa mưa nên ông Ba quyết định chọn ngày hai sáu tới đây để hạ cây và động thổ luôn. Việc cúng kiếng thì đến đó sẽ do ông đứng ra chủ trì. Xưa nay mạng hợp thổ đất đai,làm móng nhà cũng một tay ông Ba tính toán khấn xin. Út Dung hay tin thì mừng rỡ vô cùng,coi như cuộc đời sắp được sang một trang mới.

– Ê cây vú sữa trái nhiều quá mày. Mà hái ban ngày bà Ba không cho đâu. Giờ sao. Nhìn tụi nó chín trên cây,tao không nỡ lòng nào.

– Tối hái. Sợ gì…

– Nhưng mà….

– Vào đi. Nhà không có ma đâu. Bao lần tụi mình trèo lên chọc ổng đó còn chi. Chẳng qua không dám hái trước mặt sợ chửi thôi. Ông Ba sợ vợ có tiếng trong xóm mà. Tụi mình phải giữ mối quan hệ tốt với ổng,còn cho những lần sau này nữa.

Thằng Nhân mới mấy tuổi đầu nhưng mở miệng ra đã sặc mùi chính trường làm đám còn lại ngơ ngác không hiểu chuyển gì. Tuy nhiên,chỉ cần trong chủ để có từ vú sữa,thì toàn bộ những bộ óc non nớt như được khai sáng cả lên,cũng gật đầu răm rắp cho xôm hội nghị.

– Bịch…

– Á Á Á Á

Chương 3

Gần mười một giờ tối,khi thấy nhà ông Ba đã đóng cửa tắt đèn,đám thằng Nhân gồm ba đứa bắt đầu leo rào nhảy vào trong. Thằng Bợm xung phong trèo lên,tuy nhiên được chừng đâu năm phút,bỗng dưng nó hét toáng thật to,rơi thẳng luôn xuống đất. Tiếng la thất thanh làm cả nhà ông Ba thức giấc,vội vã ùa ra ngoài và chứng kiến cảnh tượng kinh hãi.

Thằng Bợm quằn quại dưới đất,nước mắt ngắn dài. Bên cạnh là hai thằng chiến hữu mặt cắt không còn giọt máu. Hàng xóm nghe động cũng ùa sang hóng hớt,trong đó có cả phụ huynh của cả ba đứa.

– Chứ sao ra nông nỗi này vậy bây. Đứng lên…

– Gãy tay…đau đau… Huhu huhu

– Trời đất ơi cái thằng… Hết nói nổi trời ơi là trời.

Ba thằng Bợm gọi cấp cứu đưa nó vào bệnh viện. Một bên tay trái đã trật khớp,lật ngược ra đằng sau. Có khả năng đã gãy rồi. Vợ chồng ông Ba lắc đầu ngao ngán cho cái đám nghịch ngợm,cũng phẩy tay cho phụ huynh ba đứa về nhà,dặn dò không được quậy phá nữa. Cũng đúng thật,may là phía dưới toàn cát,nếu lỡ là gạch,là đá dăm thì giờ này được ăn vú sữa,nằm xông hơi bằng nhang trên bàn thờ và về nhà thăm mỗi năm vài lần vào mười lăm âm lịch và tết lớn rằm tháng bảy.

– Chú Ba ơi con xin lỗi,mấy đứa nhỏ nó phá quá. Khổ thật.

– Không sao. Lần sau dặn dò tụi nó,lỡ hệ lụy gì rồi hối hận không kịp. Rồi có bị gì không con. Tay chân ra sao rồi.

– Dạ bị trật khớp tay thôi chớ không gãy chú Ba.

– Rồi. Mừng cho thằng nhỏ. Thôi về lo cho em nó,chuyện gì qua cho nó qua.

Đúng là con dại cái mang. Tuy nhiên sáng nay thấy thằng con mình không mệnh hệ gì cũng thở phào nhẹ nhõm. Thấy thằng Nhân với thằng Say qua thăm,ba mẹ thằng Bợm dằn mặt cho vài phát rồi mới để bọn trẻ được hội ngộ. Hai cu cậu lấm la lấm lét nhìn phát thương.

– Hôm qua sao té vậy mày. Tụi tao lo quá trời…

– Tao không biết. Thấy ghê lắm… Nó đi..nó đi…thôi tao sợ lắm…. Nhà ông Ba có ma đó… Tao sợ quá.

– Mày điên hả. Xưa giờ qua nhà ổng chơi,làm gì có ma.

– Tao nói tụi mày không tin thì thôi. Hai con mắt đỏ lòm… Tay chân dài ngoằng ngoẵng,vươn ra như muốn chụp cổ tao. Tao sợ nên té luôn. Thôi tao không qua nhà ổng nữa đâu.Nhìn vẻ sợ sệt của chiến hữu,hai thằng có vẻ cũng chột dạ. Những tâm hồn yếu ớt bắt đầu tỏ rõ sự hoang mang. Ba bốn ngày sau,không ai dám bén mảng sang,dù cho buổi chiều,ông Ba cùng anh em thân cận trong xóm đều nhậu dưới gốc cây vú sữa.

– Đất này lớn thật. Năm xưa các cụ thân sinh về đây khai hoang,chắc cũng có cúng kiếng lễ nghi,sống phước đức mới giữ được cho đến ngày hôm nay.

– Dạ nhưng có xây được không thầy.

– Được chớ. Tui coi ngày rồi mà. Nhưng cái cây này,muốn chặt thì phải ra cái lễ,cúng xin thổ thần đất đai người khuất mặt,dù gì an cư lập nghiệp đã lập,ta có nhà thì họ cũng có nhà…

– À dạ…

Một bàn cúng đất thịnh soạn,đầy đủ lễ nghi được ông Ba đặt ra dưới gốc cây vú sữa. Khói nhang nghi ngút tỏa lên những tán cây rậm rạp,nơi có lẽ đã cất giấu rất nhiều hỉ,nộ,ái,ố của gia đình ông,qua bao thế hệ cho đến tận ngày hôm nay. Không biết có phải là do khói hay không,nhưng vợ chồng ông Ba,vợ chồng anh Khôi và Út Dung đều thấy cay cay nơi khóe mắt. Chút nghẹn ngào,quyến luyến,bịn rịn vừa hòa lẫn vào tiếng máy cưa khô khốc.

– Ê ê cẩn thận mày… Tránh ra mau lên.

– Rầm.
Một tán cây vú sữa từ trên cao rơi thẳng xuống chỗ anh thợ phụ. Anh thợ chính phía trên la hét om tỏi,mặt cắt không còn giọt máu. Thân cỡ bằng bắp chân người lớn,không hiểu cộng hưởng với cành nào mà bất thình lình gãy đôi,suýt chút nữa đã va thẳng vào đầu người đứng ở dưới.

– Trời ơi mấy đứa cẩn thận chớ.

– Dạ dạ… Không sao không sao.

Tiếng máy cưa một lần nữa được nổ lên nhưng chừng đâu năm phút thì kêu rẹt rẹt rồi dừng hẳn,trong sự khó hiểu của anh thợ chính. Loay hoay mãi một hồi không được,đành phải đổi sang một cái mới,nhưng kết cục vẫn y chang như vậy. Gương mặt cả hai bỗng dưng biến sắc,vội vã leo xuống. Anh thợ chính thắp vội một nén nhang,đứng trước bàn cúng còn chưa dọn,khấn lầm rầm gì đó trong miệng. Hai vợ chồng ông Ba chứng kiến cũng chẳng hiểu ất giáp gì. Nhưng như một sự trùng hợp đến khó tin,vừa cắm nhang xuống,anh thợ phụ khởi động thì cả hai cái máy cưa đều rền vang.

– Dạ thôi con xin phép. Con không nhận vụ này nữa.

– Chứ sao vậy hai chú. Tui đã gửi tiền trước rồi mà.

– Dạ thôi cho con xin gửi lại. Xin lỗi chú. Xin lỗi chú.

Cả hai anh thợ vội vàng thu dọn đồ nghề rồi nhanh chóng ra về,trong sự ngỡ ngàng và khó hiểu cũng như có chút bực tức của gia đình ông Ba. Hàng xóm qua chơi cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra,khi cái cây chỉ mới cưa được vài tán rậm ở trên.

– Cái gì mà ông làm tui nổi da gà vậy ông. Mối thơm mà sao kì vậy.

– Thơm thì mày vào mà làm. Biết nãy tao khấn gì không…

– Khấn gì. Mà sao tự nhiên hai cái cưa nó hư đúng lúc vậy không biết.

– Hư. Chắc tự nhiên nó hư của mày. Nói cho lần sau rút kinh nghiệm lỡ có đi nhận làm ngoài. Lúc nãy tao khấn là “con xin cô bác bỏ qua,con không biết là xâm phạm nhà của cô bác,con không dám động đến nữa”. Rồi mày thấy cái cưa nó nổ lại không..

– Không lẽ…

– Không lẽ cái gì nữa. Không có ma tao đi đầu xuống đất.

Chương 4

Gia đình ông Ba có chút bực tức sau sự cố ngoài ý muốn nhưng mau chóng nguôi ngoai khi ông Năm gọi cho người quen của mình xuống. Anh Tân là thợ cưa chuyên nghiệp,thường chế tác những thân hay gốc cây cổ thụ trước khi đội điêu khắc hoàn thành sản phẩm. Nghe kể lại việc bỏ ngang của tốp thợ trước,anh cũng có chút nghi ngại dè chừng.

– Không sao đâu. Mấy cái thằng choi choi sợ liên lụy á mà. Chưa gì rớt luôn cành to xuống mém bể đầu. Vào đi. Nhà không có ma đâu. Mà mày sợ..

– Dạ không. Nhưng cái gì lâu năm nó cũng thành hồn. Không cái này thì cái kia,khuất mặt khuất mày khó nói lắm chú. Chú cho con xin nén nhang,con khấn cái đã rồi tính tiếp.

Anh Tân nhận lấy thẻ nhang trong gương mặt lo âu của Út Dung. Tự nhiên chị ta có chút bồn chồn trong lồng ngực. Cảm giác muốn ngăn cản việc này lại,nhưng tư tưởng lại thôi thúc suy nghĩ khác,không nói được.

– Tui thợ cưa đến nhận cưa hết cái cây vú sữa này đi,lỡ chẳng may xâm phạm hay động chạm gì đến người khuất mày khuất mặt,cô bác ở đây xin bỏ qua cho tui. Tui thắp ba nén nhang này xuống,nếu cô bác không đồng ý,thì dập tắt nó đi hay cho nó cháy lên,để tui biết mà không dám làm nữa.

Thắp ba nén nhang xuống trước gốc cây,anh Tân bắt đầu lầm rầm khấn. Khói bay nghi ngút qua ba gương mặt đang vô cùng căng thẳng của vợ chồng ông Ba và Út Dung. Trong thâm tâm,bà Lẹt,vốn là người gan dạ lì lợm,đang thầm nghĩ rằng,vốn dĩ chỉ là một cái cây,nằm trên đất nhà mình,đã qua cúng kiếng vái xin,sao giờ còn lễ nghi rườm rà. Tâm linh không dám phủ nhận,nhưng đừng bị nó mê hoặc thành dị đoan.

– Sao lâu vậy con. Đừng để qua ngày khác,xấu ngày lại mệt.

– Chú đợi một chút. Sắp xong rồi.

Thấy cái thở phào nhẹ nhõm của Tân,ông Ba cũng giãn mặt ra đôi chút. Cậu trai này có đủ sự điềm đạm để làm người khác cảm thấy an tâm. Đứng chắp tay thành khấn lần cuối cùng,khi trước mặt chỉ còn ba chân nhang đã nguội lạnh theo lẽ tự nhiên,dù vẫn còn chút canh cánh,nhưng đã lỡ nhận lời,phần nể mặt chú Năm là người quen tình nghĩa,nên cuối cùng,Tân cũng khởi động chiếc máy cưa báu vật của mình.

Từng tán lá sum sê dần dần rơi xuống đất. Những âm thành xào xạc như lời chào tạm biệt đến gia quyến,nơi mà máu thịt đã cùng chảy thành một dòng ròng rã với vết chân chim trên khóe mắt của chú Ba. Như một phút mặc niệm cuối cùng,cả gia đình lẳng lặng quay đi,đợi phía trước chỉ còn là khoảng không mênh mông,mới dám đằng hắng giọng,nuốt trôi đi vị cay cay vừa tràn qua cuống họng.

Những giọt mồ hôi vừa thấm qua chiếc ngoài khoác ngoài cũ kĩ,được anh đặt lên bề mặt đã bị cắt ngang qua từ gốc cây. Những đường vân dày đặc biểu hiện cho độ tuổi cổ thụ của nó. Chú Ba tiến tới chạm tay lên,cảm nhận chút ấm áp cuối cùng,trước khi vài ngày sau,đội làm móng sẽ đến và đào mang đi. Có một điều kì lạ,là chiếc máy cưa của anh Tân,không hề gặp trục trặc như hai người thợ trước. Cũng vì lẽ đó,mà nãy giờ đứng trong hiên,Út Dung cứ thấy lo sợ.

– Được rồi. Cảm ơn con. Cho chú gửi tiền.

– Dạ thôi con biếu lại để chú với chú Năm uống nước.

– Trời. Vậy sao được. Lấy đi con không chú áy náy lắm.– Dạ không. Con cũng lâu rồi không có gặp chú Năm,xưa chú ơn nghĩa với con lắm,cái nghề này là chú giới thiệu qua với con mà,chừng này nhằm nhò gì. Thôi con xin phép vì đang cấn mấy việc á chú.

– Cái thằng… Vậy bữa nào cúng khai trương,ghé qua chơi nghe con.

– Dạ.

Hai vợ chồng tấm tắc khen ngợi sự đỉnh đạt và hiểu chuyện của Tân nhưng đâu biết rằng lúc chạy xe ra cổng,mặt anh tái mét,tim đập như muốn vỡ lồng ngực. Không biết có phải vì hoa mắt hay không,nhưng khi quay lại chào tạm biệt chú Ba,anh thoáng thấy một cái bóng người đang ngồi chễm chệ trên mặt cắt của gốc cây,cái đầu ngoái theo nhìn không chớp mắt.

– Tông cái má mày đi xe gì lạ vậy.

– Ơ dạ dạ em xin lỗi em xin lỗi.

– Tao tai cho cái bây giờ. Đi đứng cho đàng hoàng.

Anh Tân như hồn vía lên mây,suýt nữa thì lạc tay lái,đâm thẳng vào con xe SH của gã trai xăm trổ dừng mua bánh phồng tôm bên đường. Nhưng cũng nhờ câu hăm dọa mà anh tỉnh táo hẳn lên,chạy luôn một mạch về đến nhà.– Ba ơi. Thầy nói ngày mấy mở móng.

– Thứ hai tuần sau đó con. Bữa đó chắc nói má con dậy sớm làm mâm cúng,ba đứng ra ba tạ thổ thần đất đai. Tối đó thì thắp nhang báo cho ông bà một tiếng. Nhà cửa không phải là chuyện giỡn chơi nên cái gì ra cái nấy. Tâm linh trước,ông bà trước rồi mới tới người trần mắt thịt.

– Dạ nhưng mà cái gốc cây đó,người ta bứng đi luôn hả ba.

– Đúng rồi. Chứ để lại sao đào móng được con. Thứ hai có xe múc đến mà. Mà sao nhìn con buồn buồn vậy.

– Dạ. Không. À hay là ba tìm thợ nào biết làm mỹ nghệ,nói họ chế tác gốc đó với mấy khúc thân làm bộ bàn ghế gỗ đi ba,đặt ngoài sân cũng được mà. Giờ bỏ đi uổng lắm ba. Con cũng muốn lưu giữ nó lại,cho đời con đời cháu.

– Ừ…giờ con nói ba mới nghĩ ra. Rồi để ba nói thằng Bính thợ mộc xử lí luôn. Gì chứ mấy cái này nó rành lắm. Làm bộ bàn ghế để ngoài sân,tới tháng con chỉ cần ngồi đó đợi mấy đứa sang đóng tiền. Haha

Út Duyên chỉ cười mỉm trước câu nói đùa của ba mình vì trong lòng nãy giờ cứ bồn chồn một nỗi niềm khó tả. Đảo mắt qua gốc cây trơ trọi,khẽ thở dài một cái,chút gợn buồn vừa thoảng qua cái đập cánh của con ve sầu tìm nơi trú ngụ.

– Anh Ba ơi. Có nhà không anh.

– Gì đó chú Mười.

– Dạ tui gởi cái giấy mời họp tổ dân phố. Tối mai nghe anh Ba. Ủa mà thợ giờ vẫn hả anh. Tám chín giờ tối rồi.

– Hả. Ai làm. Thứ hai mới có thợ mà.

– Chớ nãy tui vào thấy có mấy đứa nó ngồi đục đẽo gì ngoài gốc cây vú sữa đó mà. Đây nè. Ra đây. Ủa. Đâu rồi.

Chương 5

Thấy chú Mười đứng sững người lại,ông Ba cũng ngạc nhiên không kém. Bên ngoài làm gì có ai đâu. Mà rõ ràng là từ lúc anh Tân bàn giao lại,làm gì có ai đến nữa. Chú Mười này tính cũng hay cà rỡn,có khi lại ghẹo ông Ba cho vui cũng nên. Tuy nhiên nhìn sắc thái biểu cảm,lại thấy có gì đó chân thực vô cùng. Thậm chí là chút hoảng sợ hoang mang hiện rõ lên cau mày.

– Giỡn hoài chú.

– Tui thề luôn đó anh Ba. Ngồi nhiều lắm. Thôi tui đi về. Ớn quá đi. Mà sao anh không để cái đèn bên hông cho nó sáng. Nhà đã rộng mà tối thui vậy nhìn âm u lắm.

Nói rồi chú Mười đi luôn một hơi ra cổng không dám quay đầu lại. Từ trong hiên nhìn ra chỗ gốc cây vú sữa,công nhận cũng âm u thật. Xưa nay nghĩ nhà ở,lại đất đai ông bà,tuy thờ phật thánh,có niềm tin tâm linh,nhưng tư tưởng không đến mức mê tí dị đoan mà nghĩ ngợi dông dài sâu xa. Đúng là cái gì quá quen thuộc,lâu lâu cũng nên ngoái nhìn một lần,cũng không phải để thay đổi hay gì,mà là để bớt giật mình khi vô tình bỏ quên nó quá lâu.

– Cạch cạch cạch

– Hơ hơ

Bà Lẹt đang ngủ thì giật bắn người khi nghe ba tiếng gõ nơi đầu giường rõ mồn một. Ông Ba bên cạnh vẫn đang kéo cưa gỗ ầm ầm. Đảo mắt một hồi,không thấy gì bất thường,ngoài tiếng muỗi vo ve.

– Cạch cạch cạch

Vừa đặt lưng nằm xuống,bà lại nghe những âm thanh đó vang lên nhưng lần này là ở phía đằng chân. Ngay bờ tưởng sát cửa sổ nhìn ra chỗ cây vú sữa,bà Ba thoáng thấy một cái bóng trắng đứng dựa người vào đó,tay chân bất động,khuôn mặt không rõ ngũ quan. Có chút sợ hãi nhưng bản tính gan dạ,bà bật dậy thật nhanh nhưng thật kì lạ,nó không còn ở đó nữa. Cửa sổ tự dưng mở tan hoang. Qua khung cửa sát,đập vào mắt bà là hình ảnh của một tốp người,đang ngồi quanh gốc cây đã bị cưa,tiếng cười nói rôm rả. Chốc chốc lại có tiếng ru con văng vẳng vang lên.

Bà lò dò bước xuống,tiến sát đến chỗ cửa sổ. Vừa ló đầu nhìn ra thì bất thình lình,một người đang ngồi xoay lưng,quay ngoắt cái cổ lại,miệng cười mỉm kéo ngoác ra mang tai,đưa tay lên vẫy chào bà. Chưa kịp định thần thì bất ngờ có ai đó vỗ vai thật mạnh từ sau. Bà chưa kịp quay lại thì đuôi tóc đã bị giật ngược,tiếng cười khúc khích vang lên liên hồi. Ngay khung cửa sổ,một gương mặt trắng bệt như chết đuối,đứng bất động,nhìn bà trân trân.

– Ra đây chơi…Ra đây chơi.

Bà Lẹt như đứng tim,lồng ngực có thứ gì đó đang chèn ngang lại,muốn hét lên để đánh thức chồng mình nhưng nhất thời á khẩu. Quả hoảng sợ,bà quay người bỏ chạy,nhưng bất ngờ,cánh tay bị kéo mạnh đi,lôi ra tận ngoài hiên. Ngay bờ thềm,bốn năm người đã đứng đợi sẵn,chìa tay ra phía trước.
– Đi chơi… Đi chơi… Hí hí hí

– Đừng…đừng…cứu cứu cứu cứu

– Hí hí hí

Một đứa con nít nhỏ xíu xiu tự dưng chạy thật nhanh đến,bà hoảng hồn đưa tay ra cản nhưng thật đáng sợ,nó lại xuyên qua thân thể rồi biến mất vào bóng đêm.

– Bà không đi thì tôi dẫn người khác đi. Hí hí …

– Không… Đừng…xin mà…Đừng…..

– Bà…Bà… Ơi… Bà sao vậy…Bà ơi…Ông Ba nghe vợ mình hét lên liền vội vã bật dậy. Mặt bà Lẹt trắng bệt không còn giọt máu. Mồ hôi mồ kê nhễ nhại,miệng mấp máy không nói nên lời. Phải gần năm phút sau mới khai khẩu được. Út Dung nằm ở phòng bên kia nghe ồn ào cũng hoảng hốt chạy sang. Cửa sổ đang mở tan hoang,gió lùa vào mát rượi,nhưng thân thể bà Lẹt đang run lẩy bẩy.

– Má ơi… Sao vậy má…

– Hộc hộc má sợ quá…má sợ quá con ơi…

– Bà từ từ chớ sao vậy bà. Có gì bình tĩnh nói tui nghe. Út Dung mở đèn lên đi con. Lấy cho má ly nước. Sao mà mồ hôi mồ kê nhễ nhại vậy bà.

– Tui mộng…tui mộng…ghê quá… Thấy ma không là ma…

– Ô chu thôi đi bà ơi. Bà mà sợ ma sợ cỏ. Cả ngày suy nghĩ quá rồi đổ điên đổ khùng ra. Mấy chục năm nay tui còn chưa thấy mặt ngang mũi dọc của con ma ra sao. Nhưng mà cúng là vì tui có niềm tin,chớ thấy thì chưa. Bà…

– Thì tui có nói gì đâu,tự nhiên tui nằm thấy sợ quá ông. Có khi nào là vì chặt cái cây vú sữa đó nên nằm thấy không. Xưa giờ đâu bị vậy.

– Thôi thôi bà đừng có nghĩ bậy bạ,tội con Út Dung. Không có cái gì đâu con. Về phòng ngủ đi.

Bà Ba uống hết ly nước thì cũng trấn tĩnh lại phần nào. Thoáng chốc nhìn qua cửa sổ đang mở tan hoang,tự dưng lại thấy rùng mình mấy phần,dù bên ngoài,ngay gốc cây vú sữa bị chặt đó,không hề có những cảnh tượng hay đám người ghê rợn mà bà vừa nằm thấy. Da gà da vịt vẫn nổi rần rần,vai gáy lạnh toát. Giữa cái tiết trời nóng nực,bà lại đắp chăn cho vơi bớt đi nỗi sợ hãi,dù đinh ninh rằng đó vẫn chỉ là một giấc chiêm bao.

Sáng hôm sau,hình như nỗi sợ hãi vẫn còn âm ỉ,bà dậy thiệt sớm,dọn dẹp quán xá,tranh thủ ra ngoài chỗ gốc cây,đảo bước vài vòng. Tự dưng thấy hơi lành lạnh trong người,dù nơi này đã quá đỗi quen thuộc như cái chớp mắt.

– Lạy cô bác,nếu có ở đây xin bỏ qua,gia đình con có cúng xin đàng hoàng. Lạy cô lạy bác..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau