VÂN THIÊN LỤC ĐỊA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương con truyện Vân thiên lục địa - Chương 1 - Chương 3

Chương 1: Mưa Đêm

Vùng rừng biên giới giữa Thần Long Quốc và Linh Thú Quốc, một đoàn xe ngựa đang cố gắng đi nhanh hết mức. Dù chiếc xe được thiết kế cho di chuyển đường dài thì cũng không thể che dấu được vẻ hoa lệ của nó. Người ngồi trong xe thân phận không tầm thường. Những người hộ tống chiếc xe cũng không tầm thường, chỉ tầm hai mươi người thôi nhưng ai cũng lộ ra ánh mắt sắc bén, là ánh mắt của những kẻ giết người không nhíu mày. Người đàn ông cưỡi ngựa đi đầu càng lộ ra khí thế áp đảo, hắn là Kha Vân, Đỉnh phong Võ giả, thuộc hạ trung thành thân tín của Long tướng quân Long Phi của Thần Long Quốc.

Mùa hè, khí trời phương nam nóng bức cùng với độ ẩm cao làm cho người ta thấy bứt rứt khó chịu trong người vô cùng, đặc biệt là những người đến từ phương bắc như bọn Kha Vân. Không như thuộc hạ, Kha Vân cảm thấy khó chịu vì hắn cảm thấy bất an, vì hắn cảm thấy sẽ có chuyện không may xảy ra. Lúc này đã là xế chiều, mây đen che kín cả bầu trời báo hiệu cơn mưa sắp đổ xuống. Kha Vân nhíu mày. Hắn xuống ngựa, bước tới bên cạnh xe ngựa, cung kính nói:

- Nhị phu nhân, trời sắp mưa to. Ta đề nghị hạ trại nghỉ qua đêm tại đây, sáng mai lại đi tiếp, dù sao Ma Thiên Trấn còn cách khá xa, đi hết đêm cũng chưa chắc tới được.

Trên xe truyền lại một giọng nói ngọt ngào vô cùng, còn kèm theo cả sự mê hoặc như có như không, làm tim của nam nhân gia tốc ngay lập tức:

- Chuyện này nhờ thống lĩnh Kha vậy. Nơi này cho ta cảm giác bất an, xin hãy tăng cường cảnh giác.

- Ta sẽ đề cao cảnh giác. Xin Nhị phu nhân yên tâm.

Nói rồi quay lại cắt cử người hạ trại. Vừa xong thì mưa xuống như trút nước, phối hợp với đêm đen nơi biên ải khiến cho dù có đưa ngón tay ra cũng khó thấy. Võ giả tu luyện Nguyên khí có thể đề cao Năm giác quan, nhìn trong bóng tối cũng ko khó, nhưng cơn mưa này cũng làm giảm phạm vi cảm giác của Kha Vân xuống nhiều lắm. Hắn một mực ngồi dưới mái che trước xe ngựa. Sự bất an trong lòng làm hắn đề cao cảnh giác gấp mấy lần ngày thường. Mưa cứ tiếp tục rơi và cũng ko có dấu hiệu dừng lại. Nhóm người trong lều ăn lương khô qua bữa. Ai cũng cảnh giác cao độ cả.

Nửa đêm. Mưa thêm nặng hạt. Kha Vân bỗng mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào bóng đêm phía trước. Hắn rời khỏi chỗ ngồi đi về phía trước, hắn cảm thấy có gì đó. Kha Vân dừng bước chân, nhìn vè phía bụi cỏ cao trước mặt. Ngay lập tức Kha Vân dấn tới trước, vì từ phía sau một thanh dao găm vừa cắt qua vị trí cái cổ của hắn lúc nãy. Kha Vân giơ chân đạp về phía tên sát thủ, dùng lực mười phần, tay phải rút đao, động tác lưu loát trôi chảy, hét to:

- Địch tập, bảo vệ phu nhân.Nhưng đáp lại hắn là những tiếng hét thảm thiết. Óc Kha Vân cấp tốc xoay chuyển, tên sát thủ trước mắt này là Đỉnh phong Võ giả giống hắn. Nguy hiểm. Cảm giác nguy hiểm bỗng chốc chạy dọc xương sống hắn. Kha Vân ngay lập tức phóng vào bụi cỏ cao lúc nãy hắn nhìn vào. Ngay lập tức một bàn tay mạnh mẽ đánh lên lưng hắn. Kha Vân như một con diều bay đi ra rất xa.

- Tiên Thiên cao thủ.

Người vừa ra tay cũng đuổi theo ngay, nhưng Kha Vân đã biến mất. Làm một kẻ sống lại trên mũi đao nơi chiến trường, Kha Vân rất có kinh nghiệm để sống sót, hắn mượn lực từ chưởng vừa rồi để bỏ chạy. Cơn mưa nặng hạt xoá hết mọi dấu vết giúp hắn.

Tên áo đen vừa ra tay quay trở lại, quát hỏi:

- Giết hết chưa?- Đại ca, đã xử lý xong, thứ đáng giá cũng đã lột sạch. Thế nhưng con đàn bà thì xử lý thế nào?

- Hừ, đem về sơn trại. Bảo anh em rút lui.

Tên áo đen vừa ra tay có vẻ như là thủ lĩnh. Tên còn lại quát to:

- Tụi bay bắt con đàn bà theo, về trại.

Kỳ lạ là tên này chỉ là Sơ giai Võ giả, thế nhưng đám Trung giai, Cao giai còn lại rất cung kính đáp:

- Vâng, Nhị đương gia.

Cả bọn lục tục kéo nhau đi, trong mưa đen mơ hồ thấy một bóng dáng bị vắt trên vai một tên to cao lực lưỡng.

Mưa đêm vẫn tiếp tục rơi.

Chương 2: Trại Cướp Kì Ba

Bình minh hôm sau thì trời ngừng mưa, lúc này thì bọn cướp mới về tới trại. Ngay đầu trại là một cái cổng lớn treo biển to rất hoành tráng Trại cướp Kỳ Ba. Nếu không đọc cái tên thì chắc hẳn ai cũng sẽ cho là cái cổng này thuộc về một vị đại gia nào đó. Mà tên cung như chính bản thân cái trại cướp này, rất quái lạ.

Đại đương gia là Phá Toái, tên rất oách, là một cái Tiên thiên Sơ giai. Tiên thiên cao thủ không phải là rau cải bán ngoài chợ, đi đâu cũng sẽ được trọng dụng cả. Không thì tự lập bang phái cũng có thể chèo chống một bang phái cỡ vừa. Vậy mà Phá Toái lại tới cái chỗ khỉ ho cò gáy này làm cướp. Hôm qua nói chuyện với hắn là Nhị đương gia Nhị Cẩu, một cái miễn cưỡng coi là Sơ giai Võ giả. Vậy mà nhìn bọn thuộc hạ xem, tên nào tên nấy nhìn Nhị Cẩu bằng con mắt tôn trọng, kính nể, còn có ước ao nữa. Hai tên đương gia quái lạ, bọn thuộc hạ cũng quái lạ. Bọn này là cướp á? Tên nào tên nấy mặt mũi sáng sủa, tuy không thiếu lệ khí do giết người nhưng ăn mặc chỉnh tề, đi đứng rất có phong phạm cao thủ. Hơn nữa tu vi bọn chúng cao một cách quái lạ. Lần tập kích hôm qua kẻ bét nhất cũng là Trung giai Võ giả, lại là số ít nữa. Tất nhiên là trừ Nhị Cẩu ra. Mà cái băng cướp này thành lập đã 9 năm rồi, có cướp lớn, có cướp nhỏ, có cướp thương nhân mà quan lại cũng không tha. Cướp dân là chuyện nhỏ, cướp quan là chuyện lớn, vậy mà quan lại mắt như mù, tai như điếc vậy. Bản thân Phá Toái cũng nghĩ không ra tại sao. Không đời nào có chuyện đám quan lại Thần Long quốc sợ hắn. Tiên thiên tuy không là rau cải trắng nhưng cũng nhiều lắm, với lại có vô số cách đối phó Thiên thiên cao thủ, trên chiến trường Tiên thiên cao thủ cũng chỉ là sống dai hơn Võ giả chút mà thôi.

Đại đương gia là Phá Toái, Nhị đương gia là Nhị cẩu, nhưng to nhất cái trại này lại là vợ Nhị Cẩu, Tạ Thường. Nhị đương gia phu nhân lúc này đang đứng ngay dưới cổng, bộ dáng tươi cười dịu dàng chào đón đám đàn ông đi cướp về. Nhìn rõ thì Tạ Thường tầm 22, 23 tuổi, khuôn mặt xinh đẹp dịu dàng, nụ cười thì hẹ nhàng, đẹp tuyệt vời mà không chói loá. Thân hình đầy đặn cân đối, tương đối cao ráo. Bọn thuộc hạ ngay lập tức dàn hàng ngang trước Tạ Thường rồi cúi đầu 90 độ chào lớn:

- Chúc nhị phu nhân buổi sáng tốt lành.

Tạ Thường đáp lời bằng một giọng nói êm nhất thế gian:

- Mọi người buổi sáng tốt lành. Đêm qua đã mệt rồi, về tắm rửa không khỏi cảm lạnh. Ta có làm bữa sáng cho tất cả.

Cả đám hét lên:

- Nhị phu nhân muôn năm.

Một số tên về nhà ngay, một số tên thì quay qua nhìn Nhi Cẩu, thở dài ngao ngán, một số tên thì khoa trương hơn, ôm lấy cột cổng đập đầu liên tục, ước kiếp sau được làm Tam Cẩu, Tứ Cẩu gì đó. Nhi Cẩu quen tay hay làm, cầm gậy trong tay cho mỗi đứa một phang rồi cười hề hề chạy tới bên cạnh vợ hắn.

- Chàng đấy, còn không mau về tắm đi, cảm lạnh thì sao.

- Nghe lời vợ yêu, ta đi ngay.
Nói rồi có chân lên chạy đi ngay. Tạ Thường nhìn còn sót lại mỗi Phá Toái lúc này đang cõng lấy một người con gái trên vai, nhẹ giọng hỏi:

- Đại ca, mọi chuyện thuận lợi?

- Thuận lợi, có điều lần này e là chọc to rồi, tên dẫn đầu là một cái Đỉnh phong Võ giả, kinh nghiệm rất cao, ta lỡ để hắn trốn thoát. Haizz, nếu không phải muội vừa mang thai, cần tiền gấp thì ta cũng không muốn nhận đâu. Kẻ thuê chúng ta thân phận cũng ghê, ít nhất là một cái Tiên thiên. Đại ca nghĩ nãy giờ đau hết cả đầu rồi.

Tạ Thường năm nay 27 tuổi rồi, là một cái Đỉnh phong Võ Giả. Nhìn bề ngoài trẻ hơn tuổi rất nhiều, chỉ như 23, 24 tuổi. Lấy Nhị Cẩu 5 năm rồi giờ mới mang thai, nên nàng cũng muốn cho con điều kiện tốt nhất. Xây nhà mới, thuê đại phu, vân vân, đều cần tiền. Ma Thiên trấn gần nhất cũng mấy ngày đi bộ, càng cần nhiều tiền, nhất là mới đại phu và bà đỡ, chứ không ai chui vào ổ cướp bao giờ. Nhưng nơi này đã là nhà của nàng, nàng không muốn nhà của mình xảy ra chuyện. Nhìn ra tâm sự của Tạ Thường, Phá Toái an ủi:

- Chuyện đã rồi lo lắng cũng vô dụng, chuyện cần làm thì cuối cùng cũng phải làm. Em chú ý dưỡng thai là quan trọng nhất. Trời sập xuống còn có ta gánh mà.

- Em tự biết cân nhắc. Đại ca cứ yên tâm. Đại ca thả cô gái trên vai xuống đi, không là cô ta không chịu được nữa đâu.

Phá Toái vác theo cô gái đi về phía phòng mình. Tạ Thường theo sau. Sau khi đem cô gái thả trên giường, Phá Toái mới giật mình trước sắc đẹp của cô gái. Khuôn mặt trái xoan tinh tế hoàn mỹ, đôi môi chín mọng đỏ tươi mà không cần son. Mái tóc ướt dán trên trán, trên má mang đến một vẻ mê hoặc cực lớn. Quần áo ướt để lộ ra thân mình trắng trẻo như ngọc, dáng người ma quỷ bạo lộ trước mắt khiên Phá Toái ngừng thở trong chốc lát. Cặp ngực đẫy đà căng tròn, cặp mông vểnh cao đầy mời gọi. Phá Toái phản ứng, nhưng hắn rất nhanh áp chế được, vì trước mặt hắn không chỉ có một thân thể gợi dục mười phần mà còn có một nữ nhân còn quan trọng hơn mạng sống của hắn, là tín ngưỡng của hắn, là niềm tin của hắn, là thứ giúp hắn chịu đựng hết thảy đau khổ từ trước đến nay, đó là Tạ Thường. Phá Toái muốn trước mặt Tạ Thường hắn luôn luôn là một người anh cả. Tạ Thường nhẹ giọng:- Đại ca ra ngoài đi, để em thay quần áo cho cô ấy.

- Không được, ta sẽ ở lại đây.

Không đời nào Phá Toái để Tạ Thường một mình với người lạ cả, bất cứ ai. Hắn cẩn trọng, cho nên giờ hắn còn sống. Hắn cẩn trọng, cho nên giờ Tạ Thường với Nhị Cẩu còn sống. Phá toái cho là thế. Đối với vấn đề này Phá Toái chưa bao giờ nhượng bộ nàng hết, nên Tạ Thường rất nhanh về phòng lấy một bộ quần áo thay cho cô gái. Cả cơ thể siêu tuyệt vời, siêu gợi dục cứ thế hiện lên trước mặt Phá Toái, máu hắn như sôi trào. Nhưng hắn cố gắng áp chế, và hắn áp chế được. Mắt nhìn mũi, mũi hướng tim, y như một pho tượng đứng đó vậy. Xong xuôi cả hai ra khỏi phòng. Phá Toái cho người canh gác còn mình thì đi tắm rửa. Cơn mưa hôm qua cũng khiến hắn khó chịu, hơn hết hắn muốn dập tắt ngọn lửa dục vọng đang sôi trào.

Nơi đây là một trại cướp. Nhưng cuộc sống tình dục của bọn cướp này chả có tý gì giống cướp cả. Cướp, hiếp, giết. Đó mới là cướp chân chính. Tuy nhiên ở đây có 3 điều luật thép:

1) Nhị phu nhân là to nhất

2) Nhị phu nhân là lớn nhất

3) Nhị phu nhân là bự nhất

Nên chả có vụ hiếp dâm tập thể nào sất, hiếp dâm đơn thể cũng không có luôn. Nữ nhân bị cướp về thì là trả về lấy tiền chuộc, không thì gả cho một anh nào đó trong trại làm vợ làm thiếp, cái này cô gái được quyền lựa chọn bất kỳ ai, trừ Nhị Cẩu ra, không thì bị giết luôn. Tạ Thường dịu dàng nhưng nàng cũng hiểu chuyện và rất thông minh. Khi cần dịu dàng thì sẽ dịu dàng, khi cần ngoan độc là sẽ ngoan độc. Khổ cái Phá Toái lớn lên xấu xí khó coi, mà cái trại này cướp đẹp trai nhiều lắm, nên hắn giờ còn độc thân, khi cần giải quyết nhu cầu thì hắn chạy tới Ma Thiên Trân chơi đĩ.

Từng dòng nước lạnh xuối xuống đầu Phá Toái. Lúc này đây khong có Tạ Thường, hắn tưởng nhớ lại cơ thể mê người của cô gái nọ. Cặp vú kia lớn đến mức dù nhìn hắn cũng biết 1 tay không thể nào ôm trọn, hai cái núm hồng tươi như đoá hoa nở trên núi đồi tuyết trắng, theo từng nhịp thở lên xuống phập phồng. Đôi chân dài thẳng tắp miên man mà ngọn nguồn là một mảnh rừng rậm đầy mê hoặc, đầy quyến rũ và cũng đầy huyền bí kêu gọi hắn. Nước lạnh không thể dập tắt ngọn lửa ham muốn trong người hắn. Thế thì FAP thôi.

Đi ra nhà tắm. Trại cướp này không chỉ có nhà tắm, còn có nhà vệ sinh, nhà ăn, nhà kho, vân vân. Chỗ này ngăn nắp gọn gàng đến quái lạ. Phá Toái thấy khá hơn một chút. Hắn hít một hơi thật sâu rồi đi về phía phòng hắn. Hắn muốn tra hỏi cô gái.

Chương 3: (18+) Mê dụ

Phá Toái đứng trước cửa phòng mình hơn 30 phút rồi. Hắn thật có chút hoài nghi đây là phòng của hắn hay không. Cắn răng, Phá Toái cố hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh tâm lý. Người con gái trong phòng quan hệ rất lớn tới vận mệnh của trại cướp. Bắt buộc phải đối mặt thì cũng không cần tránh né làm gì.

Phá Toái đẩy của đi vào. Cô gái hiện đã tỉnh, đang ngồi bên chiếc bàn duy nhất trong phòng. Phòng của Phá Toái rất đơn giản, hắn sống rất đơn giản tuy rằng tâm tư khá là kín kẽ. Quần áo đơn sơ bạc màu cũng không thể che giấu vẻ đẹp của nàng, chỉ làm tăng thêm một nét dân dã dịu dàng của hoa cỏ may đồng nội. Nàng đang nhìn chăm chú vào một viên ngọc màu trắng vô cùng tinh xảo, nhè nhẹ toả ra ánh sáng tuyệt đẹp, vô cùng nổi bật trong căn phòng có chút u tối. Ánh sáng toả ra trên khuôn mặt trắng nõn của nàng, khuôn mặt đẹp mê người phối với nét sáng và tối tựa như bức tranh đẹp nhất trên đời in sâu vào con mắt Phá Toái.

Qua giây lát đông cứng, Phá Toái cắn đầu lưỡi. Hắn quyết định hung ác với bản thân. Phá Toái bước tới giật lấy viên ngọc. Viên ngọc quá đẹp, ngoại trừ phát ra ánh sáng nhẹ nhẹ như có như không thì ko có gì khác cả, nhưng có thể khẳng định đây chẳng phải là phàm vật, người sở hữu cũng chẳng phải là phàm nhân. Phá Toái đang định mở miệng hỏi thì cô gái đã vội quỳ xuống, đôi mắt ngấn lệ ướt át, sau đó là giọng nói ỏn ẻn nghẹn ngào vô cùng cất lên:

- Đại nhân nhân từ, thiếp số mệnh khổ, đã rơi vào tay ngài thì cũng không có gì oán thán, duy viên ngọc này là vật duy nhất mẹ thiếp để lại cho. Cầu xin đại nhân.

Phá Toái không có quyền được suy nghĩ nữa, vì một cặp vú trắng tròn, tràn đầy co dãn đang cọ lấy chân hắn. Xúc cảm mềm mại khiến lửa dục âm ỉ bốc lên mãnh liệt, thằng em của hắn phản ứng ngay.
Trấn tĩnh

Trấn tĩnh

Trấn tĩnh
Nhưng vô vọng. Một bàn tay trắng nõn thon dài như búp măng tháo thắt lưng của Phá Toái, cây gậy th*t to dài, tràn đầy gân xưng xỉa chĩa thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp. Phá Toái ngay lập tức cảm thấy gậy th*t tiến vào một nơi chật hẹp ẩm ướt, kèm theo đó là một cơn sung sướng chạy dọc cột sống lan ra khắp toàn thân khiến lông tơ hắn dựng đứng. Cô gái có vẻ cố hết sức cũng chỉ có phần quy đầu tiến vào trong cái miệng nhỏ nhắn, nàng dùng tay nắm lấy gốc gậy th*t, vừa dùng chiếc lưỡi thơm liếm lấy quy đầu của Phá Toái, vừa dùng tay sóc. Phá Toái rên rỉ thành tiếng, sự sung sướng cùng cực tiễn hắn lên mây. Chẳng mấy chốc hắn gầm lên một tiếng, dùng hai tay bắt lấy đầu nàng, hung hằng dùng cây gậy th*t đang căng cứng và nhớp nháp vào tận họng nàng. Đôi mắt nàng mở to, bộ dạng như muốn sặc nhưng đôi tay thép của Phá Toái giữ vững đầu nàng, điên cuồng và ra vào. Cuối cùng bắn hết tinh dịch nồng nặc vào tận trong họng nàng, tràn cả ra ngoài, rơi dính trên bộ ngực trắng như trứng gà. Toàn thân Phá Toái run rẩy, miệng hắn thở dốc từng hơi. Hắn vẫn còn đang đắm chìm trong sự sung sướng khi lên đỉnh.

Nàng ngồi bẹp dưới đất, nàng dùng ngón tay quyệt hết tinh dịch bên khoé miệng, rồi mút sạch sẽ. Vừa mút vừa dùng đôi mắt ướt nước nhìn Phá Toái. Đôi mắt đen láy như có ma lực, hút hết hồn phách Phá Toái vào trong một hố đen mịt mù của nhục dục. Nàng bắt lấy gậy th*t dù đã xuất tinh nhưng vẫn còn cứng chắc của hắn, dùng lưỡi liếm sạch tinh dịch của hắn, trộn lẫn với nước miếng của nàng.

Máu của Phá Toái gia tốc điên cuồng, dù rằng nó vẫn luôn điên cuồng chảy, mang theo lửa dục không thể kiểm soát thiêu đốt cả tâm trí lẫn thể xác hắn. Phá Toái bế ngang nàng lên, hung hăng xé bỏ quần áo nàng. Bêm dưới không có quần áo lót, chỉ có một thân thể hoàn mỹ trắng nõn gợi chịch. Phá Toái phóng tới giường, hung hăng đè lên thân thể mềm mại, tách chân nàng ra, dùng cây gậy th*t đâm vào âm đ*o nàng, chỉ một nhát tới tận hoa tâm. Vách thịt âm đ*o co mạnh bóp chặt lấy con cu của hắn. Từng sự ma sát từ gậy th*t lan toả toàn thân, đem tới sự sung sướng thoải mái còn gấp ngàn lần lúc nãy. Phá Toái đã mất lý trí, giờ hắn chỉ biết phóng thích dục vọng bản năng nguyên thuỷ nhất của bản thân. Người con gái hét một tiếng thanh thuý, sau đó là từng tiếng rên rỉ đau đớn. Điều đó càng làm tăng thêm dục vọng của Phá Toái, hắn càng thêm điên cuồng nhấp hông, gậy th*t bằng một tốc độ không tưởng ra ra vào vào âm đ*o của nàng. Tay của hắn bắt lấy cái bánh bao lớn của nàng, vò bóp thành muôn hình vạn trạng. Trong phòng chỉ còn lại âm thanh va chạm bẹp bẹp giữa đùi và đùi, trộn lẫn tiếng rên rỉ của đàn bà và tiếng thở dốc hồng hộc của đàn ông.

Tay cô gái gắt gao cấu chặt vào ga giường, đôi mi khép hờ, môi dưới cắn chặt dù vẫn phát ra những tiếng rên rỉ như nhạc. Đôi chân nàng bị Phá Toái vác lên vai, cả âm đ*o giương lên phía trên mặc cho hắn đâm thọc hùng hục. Phía dưới nàng bỗng chốc co bóp mạnh mẽ cự long của hắn. Nỗi khoái cảm thăng hoa khiến Phá Toái a lên một tiếng rồi đâm cự long sâu hết mức vào âm căn nàng, thấu tới hoa tâm, đem tinh dịch toàn bộ phun vào, vừa phun vừa thọc vài cái. Người con gái cũng ư một tiếng dài rồi tiết thân, sự kích thích khi tinh dịch xịt thẳng vào tận sâu trong âm đ*o khiến nàng lên đỉnh. Tinh dịch cùng âm dịch hoà trộn vào nhau rỉ ra từ nơi giao nhau của 2 người, chảy đầy lên giường.

Phá Toái bỗng chốc liền hôn mê luôn. Trước đó hắn chỉ cảm thấy mình nằm đè lên một cơ thể êm hơn cả đệm bông, mặt hắn úp vào cặp vú to mềm. Hắn cứ thế đi vào giấc ngủ, tận hưởng cái cảm giác đê mê nhất trên đời.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương