VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Nô lệ

Những luồng thông tin bắt đầu tràn vào trong trí óc của Turan, và không mất quá lâu để nó có thể sắp xếp được hết chúng.

“Kỹ năng chủ đạo:

+ Phục tùng – Cấp 0 (100%).

+ Cắn nuốt linh hồn – Cấp 0 (100%).

Kỹ năng chủ động:

+ Phóng đại linh hồn – Cấp 1 (23%).

Kỹ năng bị động:

+ Bản năng dã thú – Cấp 1 (100%).

Kỹ năng khác:

+ Nghỉ ngơi – Cấp 1 (100%).”

Turan nhìn vào bảng kỹ năng, và nó có chút cảm giác muốn chửi. Camilier, cô ta chỉ là một Nihr, nhưng lại có tận năm kỹ năng. Trong khi dó, Turan vậy mà chỉ có duy nhất một kỹ năng ‘Thông hiểu’ mà thôi.

“Cuộc đời này thật là bất công mà.”

Đây hẳn là lợi thế của khi sở hữu linh hồn song sinh, dù rằng lợi thế này hơi quá sức tưởng tượng của Turan. Nó vốn nghĩ rằng nữ người sói chỉ có cùng lắm là hai kỹ năng, và nó thật quá ngây thơ rồi.

– Ngươi sao thế? – Camilier thốt – Sợ à? Sợ ta rồi à!? Ngươi nên-

– Không có. – Turan gắt – Im giùm một chút đi.

Camilier bị gắt thì tức lắm, nhưng cũng chỉ có thể lầm bầm mắng Turan.

Turan không hề quan tâm thái độ của nữ người sói lúc này. Thứ khiến nó chú ý giờ chỉ có những kỹ năng của cô ta mà thôi.

“Kỹ năng: Phục tùng.

Loại: Hỗ trợ bị động.

Phẩm chất: Tinh anh.

Độ hiếm: Cực hiếm.

Cấp: 0 (100%).

Mô tả: Hành động theo mệnh lệnh chủ nhân nhận thêm hiệu quả có lợi.

Yêu cầu:

+ Có chủ nhân.

+ Hành động theo mệnh lệnh chủ nhân.

Chi tiết:

+ Tăng tốc độ hành động đến 10%.

+ Tăng hiệu quả có lợi đến 10%.

+ Tăng tất cả thuộc tính chính đến 10 bậc.

+ Tăng khí huyết đến 10%.

+ Tăng nguyên khí đến 10%.

+ Giảm hiệu quả tinh thần bất lợi đến 10%.

Thông tin thêm: Phục tùng chủ nhân là chức phận quan trọng và thiêng liêng của một bầy tôi. Kẻ không ngần ngại nghe theo ngài là người đáng được tưởng thưởng.”

Turan chau mày khó hiểu. Nó thật sự không nghĩ được rằng lại có một kỹ năng giống như thế này, lại còn là kỹ năng chủ đạo nữa. Kỹ năng này y như rằng số phận đã sắp đặt cho Camilier chỉ có thể là một kẻ phục tùng người khác vậy.

Phải biết, kỹ năng chủ đạo quyết định hướng phát triển của một người. Tất cả thuộc tính và kỹ năng của người đó đều sẽ phát triển phụ thuộc vào kỹ năng này. Thậm chí kể cả tính cách và hành động cũng sẽ bị thay đổi cho phù hợp theo qua thời gian.

“Đây hẳn là phần linh hồn hiền lành của Camilier.” Turan nghĩ thầm “Chẳng trách cô ta lại bị động, dễ bảo đến vậy.”

Turan nhìn tiếp vào kỹ năng chủ đạo thứ hai, thứ mà hẳn thuộc về phần linh hồn hung hăng của Camilier.

“Kỹ năng: Cắn nuốt linh hồn.

Loại: Hỗ trợ bị động – Kích hoạt.

Phẩm chất: Anh hùng.

Độ hiếm: Cực hiếm.

Cấp: 0 (100%).

Mô tả: Cắn nuốt linh hồn làm lớn mạnh bản thân.

Chi tiết:

+ Hiệu quả hành động thuộc tính linh hồn và tinh thần tăng đến 100%.

+ Hiệu quả phụ thuộc vào linh hồn bị cắn nuốt.

Thông tin thêm: Linh hồn là cốt lõi của sự sống, là nguồn căn dẫn dắt sức mạnh. Cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh cắn nuốt kẻ yếu hơn. Một linh hồn mạnh mẽ là tiền đề chiếm đoạt lấy mọi thứ.”

Một kỹ năng có phần mơ hồ, nhưng trông qua thì rất đáng sợ. Turan đã nghĩ rằng nữ người sói sở hữu kỹ năng liên quan đến linh hồn, nhưng cũng không đoán ra được lại là một kỹ năng tà ác như thế này. Cắn nuốt linh hồn, có hình dung dưới góc độ nào thì đó cũng là một hành động vô nhân tính.

Turan liếc nhìn Camilier một chút, thận trọng đề phòng. Cô ta chỉ là một Nihr, hẳn là không biết mình có những khả năng gì. Nếu cô ta biết mình có thể cắn nuốt linh hồn kẻ khác thì có thần Istrant mới biết cô ta sẽ làm ra trò xấu xa như thế nào.

Mà dù chưa biết thì nữ người sói cũng đã ra tay với một hầu tước rồi.

“Kỹ năng: Phóng đại linh hồn.

Loại: Kích hoạt.
Phẩm chất: Ưu.

Độ hiếm: Hiếm.

Cấp: 1 (23%).

Mô tả: Gia tăng hoạt động của linh hồn, giúp cảm giác và tinh thần trở nên mạnh mẽ, nhanh nhạy hơn.

Yêu cầu:

+ Khi kích hoạt tiêu hao đến 1000 bậc nguyên khí.

Chi tiết:

+ Tăng cảm giác đến 10%.

+ Tăng tinh thần đến 10%.

+ Tăng linh lực đến 10%.

+ Tăng hồn lực đến 10%.

+ Hiệu quả chồng chập không bị giới hạn.

Thông tin thêm: Tăng cường sức mạnh linh hồn là lợi thế của một cầu hồn sĩ. Chỉ có linh hồn lớn mạnh mới có thể áp chế đối phương.”

Đây hẳn là kỹ năng mà Camilier đã dùng lên hầu tước Ferrmen, khiến ông ta chết trong dục vọng của mình. Chỉ riêng kỹ năng này thì không đủ để ép chết một người có Thần cấp cao, nhưng sử dụng chồng chập kết hợp với ‘Cắn nuốt linh hồn’ thì quả thật có thể làm được.

Huống chi hầu tước lúc đó cũng sẽ chủ động cuốn theo. Ông ta chắc không thể tưởng tượng rằng mình lại có thể mất mạng như thế. Dù cho tinh thần hay linh hồn một người có mạnh đến mức nào, nếu vượt qua khả năng chịu đựng của cơ thể thì cũng chỉ có con đường chết mà thôi.

Mà, cũng không trách hầu tước Ferrmen được. Đến cả Turan giờ cũng không tưởng tượng ra được một cái chết giống vậy nữa là.

Theo lời Camilier thì cô ta rõ ràng ý thức được khả năng này của mình, dù có thể không biết đó là một kỹ năng hẳn hoi. Nếu không thì cô ta cũng không thể đẩy hầu tước tới cái chết của ông ta.

Dù thế nào thì, nữ người sói thật sự nguy hiểm. Nhưng chính vì vậy, Turan càng phải mời được cô ta vào đội của mình.

“Kỹ năng: Nghỉ ngơi.

Loại: Kích hoạt tự động.

Phẩm chất: Tinh anh.

Độ hiếm: Hiếm.

Cấp: 1 (100%).

Mô tả: Khi nghỉ ngơi, gia tăng hiệu quả hồi phục, các hiệu quả bất lợi giảm mạnh.

Yêu cầu:

+ Trong trạng thái nghỉ ngơi.

Chi tiết:

+ Hiệu quả hồi phục tăng đến 100%.

+ Hiệu quả bất lợi giảm đến 50%.

+ Thời gian trạng thái bất lợi giảm đến 50%.”

Một kỹ năng không tồi, Turan đánh giá. Dù rằng chỉ có thể hoạt động khi nghỉ ngơi nhưng hiệu quả mang lại không hề tệ. Trong những cuộc chiến dài hơi thì kỹ năng này sẽ là một lợi thế cực lớn. Người khác chỉ vừa hồi phục được một chút thì nữ người sói đã có đầy đủ sức lực để đánh thêm trận nữa rồi.

Kỹ năng còn lại – ‘Bản năng dã thú’ thì khá giống với Darmil, chỉ khác là hiệu quả gia tăng cảm giác và phản xạ khi trong trạng thái chiến đấu chỉ đạt 15%, ít hơn của cậu ta hẳn 5%.Sau khi xem xét xong những kỹ năng của Camilier, Turan xác nhận cô ta thật sự có khả năng giết chết hầu tước Ferrmen. Và cái chết như vậy hoàn toàn sẽ đổ hết lên đầu của nữ yêu tinh Thần cấp 2 kia. Dù vậy, nữ người sói cũng sẽ không tránh khỏi bị vạ lây, chạy trốn là lựa chọn đúng đắn nhất.

Hay như lời Camilier đã nói, “có cơ hội thì bỏ trốn thôi”.

Vấn đề bây giờ là Turan nên giúp nữ người sói như thế nào. Hầu tước Ferrmen khi tái sinh hẳn không có thời gian giải quyết chuyện đáng xấu hổ này mà sẽ chạy trở lại thành Kyrult cho kịp trận chiến sắp tới, nhưng sớm muộn gì ông ta cũng sẽ tìm cho được hai tên nô lệ đã hại chết mình.

– Nữ yêu tinh kia thì sao? – Turan cất tiểng hỏi.

– Không biết. – Camilier đáp gọn – Ngươi không lo giúp ta mà hỏi con ả đó làm gì?!

Tính tình nữ người sói này xấu quá rồi. Cô ta trông như thể có ác cảm với mọi chủng tộc vậy. Mà có thể cô ta ghét luôn tất cả mọi người ấy chứ. Giờ Camilier chịu phép ngồi đây nói chuyện với Turan cũng chỉ vì linh hồn kia của cô ta không muốn rời đi mà thôi.

– Tôi có thể đảm bảo cô an toàn, với một điều kiện.

– Điều kiện gì? – Camilier vội hỏi.

– Trở thành đồng đội của tôi.

Nữ người sói nhướn mày nhìn Turan như thể nó vừa nói điều gì ngộ nghĩnh lắm.

– Đơn giản vậy thôi. – Turan nói tiếp – Không được?

Camilier không đáp, khoanh tay lại ra vẻ nghĩ ngợi. Hồi lâu, cô ta bảo:

– Không được.

Câu trả lời của Camilier không nằm ngoài dự đoán của Turan, nhưng vẫn khiến nó có chút hụt hẫng.

– Nghĩ kĩ đi. Đối đầu với một hầu tước không phải chuyện đùa.

– Không cần phải nghĩ. – Camilier đáp ngay – Con ngốc kia không chấp nhận làm đồng đội của ngươi.

“Là linh hồn còn lại?” Turan ngạc nhiên. Nó không nghĩ rằng phần linh hồn kia của Camilier lại phản đối đề nghị này. Nó thậm chí đã tưởng rằng cô ta sẽ là người đồng ý ngay lập tức nữa cơ.

– Tại sao? – Turan thắc mắc.

– Chậc. Một mối quan hệ ngang bằng không phải là thứ con bé muốn. – Camilier đáp – Mà, ta cũng không phản đối quyết định của nó.

Turan không hiểu lời của nữ người sói.

– Cái nó muốn, là trở thành nô lệ của ngươi.

“Nô lệ?!” Turan thốt thầm. Camilier thà trở thành nô lệ của nó chứ nhất quyết không muốn làm đồng đội. Turan hoàn toàn không nghĩ tới khả năng này.

“Là do kỹ năng ‘Phục tùng’? Hay là tính cách của cô ta?”

Điều quan trọng hơn cả là linh hồn hung hăng này của nữ người sói cũng không phản đối điều đó. Turan không khỏi thắc mắc, ra vẻ nghĩ ngợi hồi lâu. Bảo rằng cô ta không có âm mưu gì đằng sau thì chỉ có thằng bại não mới tin.

– Ngươi sợ? – Camilier cất tiếng – Đúng là ngươi nên sợ đi. Thử giở trò một chút, và ta sẽ khiến ngươi chết trong sung sướng.

Nữ người sói nhếch miệng cười ma mị. Cô ta áp sát lại người Turan, nhỏ giọng bảo:

– Muốn thử không?

Camilier không giống như đang đùa, và cô ta cũng hoàn toàn có khả năng làm như vậy: khiến Turan trải nghiệm cái chết như hầu tước Ferrrmen.

Turan tất nhiên không mắc vào cái bẫy phơi bày rõ ràng như thế, nhưng nữ người sói này thật sự gợi cảm với dáng người cùng mùi hương đặc trưng của mình. Tình huống này khiến nó có chút mất bình tĩnh.

Nhưng sau cùng thì Turan chỉ “hừ” một tiếng, nghiêm giọng bảo:

– Đừng làm loạn. Tôi không ngại nhận nô lệ. Nhưng phải biết, nô lệ của tôi phải biết thân biết phận, chỉ có thể phục tùng.

Camilier nghe vậy thì bĩu môi, đáp:

– Khoa trương. Ngươi nghĩ hiểu phận nô lệ hơn ta ư?

Turan thấy dáng vẻ bất cần của nữ người sói trong khi mình đang nghiêm túc thì phát bực. Nó trừng mắt, xô mạnh Camilier khiến cô ta ngã ra sàn rồi đập mạnh tay xuống ngay bên tai cô ta, kề sát mặt, gằn từng tiếng một:

– Ta hiểu phận chủ nhân hơn ngươi.

Camilier hoảng hốt nhìn chằm chằm lấy khuôn mặt gần sát mình của Turan. Cô ta giờ thậm chí không dám thở. Một cỗ xúc cảm vô hình dâng lên khiến cô ta có chút không muốn phản kháng.

Là ‘Phục tùng’. Turan biết là mình đã đoán trúng. Đối với người mà mình đã coi là chủ nhân, nữ người sói gần như không thể chống đối lại.

Camilier nằm đó, hồi lâu thì không chịu nổi nữa, xoay đầu nhìn sang hướng khác, nhỏ nhẹ bảo:

– Ng-ngươi muốn… muốn làm g-gì?

– Một chủ nhân thì muốn làm gì?

Turan hỏi lại, cười khẩy một tiếng rồi lấy tay mân mê làn tóc màu trắng bạc dài quá lưng của Camilier. Tóc cô ta thật sự đẹp, và cảm giác mượt mà trên bàn tay cũng rất thoải mái. Cùng với dáng người gợi cảm và khuôn mặt xinh xắn của cô ta thì khá dễ hiểu khi mà giá tiền mua lại tới tận tám mươi nghìn xen. Đối với những kẻ giàu có thì chút tiền đó là rất đáng.

Đôi tai thú của Camilier lúc này cụp hẳn xuống. Turan không biết là cô ta đang sợ hãi hay phấn khích. Trong tình huống này, thông thường thì sẽ là khả năng đầu tiên, nhưng giờ thật khó để đoán được khi Turan đã biết về linh hồn còn lại cùng kỹ năng của cô ta.

Turan đưa tay lên nắn nhẹ tai của nữ người sói và cô ta bất chợt rên lên một tiếng nhỏ. Tiếng rên làm nó có chút hưng phấn, nhưng vội kiềm chế lại.

Thật quá nguy hiểm rồi. Nếu Turan còn tiếp tục thì rất có thể sẽ kết thúc như hầu tước Ferrmen mất.

– Nếu đã quyết định thì cứ yên tâm theo ta.

Turan cất tiếng, xoa lấy mái đầu của Camilier. Hành động này rõ ràng khiến cô ta cảm thấy rất thoải mái, cùng thích thú, nhắm nghiền mắt lại hưởng thụ. Turan không biết giờ nữ người sói đang là linh hồn hung hăng hay hiền lành, nhưng có vẻ như cả hai đều ưa thích được nó xoa đầu.

Một nô lệ, Turan chẳng thể ngờ mình lại sở hữu trong tình huống như thế này. Giờ thì ngọn lao đã phóng không thể không theo rồi, nó cần nhanh chóng lên kế hoạch đối phó với hầu tước Ferrmen thôi.

“Chậc. Lại thêm một chuyện phải lo…”

Chương 97: Bùa phẩm chất "Tinh anh"

Turan hôm qua đã có một giấc ngủ ngon. Ít ra thì nó không cần cứ mải canh cánh lo rằng Camilier sẽ tấn công mình.

Nữ người sói sau khi được Turan nhận làm nô lệ thì đã bớt hung hăng hơn trước rất nhiều. Thậm chí tới giường ngủ cô ta cũng chẳng muốn chiếm mà nhất quyết để cho nó. Trong tình huống đó thì Turan không thể phản đối, đành trải nệm trên sàn cho Camilier. Lạ là cô ta trông có vẻ ưa thích ngủ như thế hơn.

Đến sáng, khi thức dậy thì Turan nhận ra linh hồn hung hăng của Camilier đã ẩn đi, thay vào đó trở lại làm một nữ người sói e dè dễ bảo. Sau một vài câu hỏi thì nó biết là linh hồn này mới là chủ chốt của cơ thể này, còn linh hồn kia chỉ trong những trường hợp cấp bách mới được xuất hiện, và phải được sự cho phép của cô ta.

“Chẳng trách đêm qua cô ta không thể kháng cự lại.”

Chuẩn bị xong xuôi, Turan dẫn Camilier rời phòng, gọi Tiffia rồi cả ba cùng dùng bữa sáng trước khi lên xe trở về thành Yeit.

Quãng đường từ thành Shangry đến thành Yeit khá ngắn so với các tòa thành còn lại, chỉ mất nhiều lắm là nửa ngày đường. Quái xuất hiện giữa hai tòa thành cấp độ cũng chỉ nằm trong khoảng từ 1 tới 3 nên có thể dễ dàng bỏ qua. Dù sao chúng cũng chẳng có mấy chủng loài là ác tính, thích rượt đuổi người khác như lũ Sói xám.

– Cô trở về trước đi. Tôi đi trả xe rồi về sau.

Turan cất tiếng khi đã về tới thành Yeit. Bảo Tiffia trở về là thế nhưng thực sự thì nó chẳng có lý do gì để yêu cầu cô ta đi đâu vào lúc này cả. Dù gì thì giờ tổ đội chỉ còn có hai người, trong thời gian ngắn sẽ không có cuộc du hành nào diễn ra.

Hôm nay đã là ngày 5 tháng 9, chỉ còn ba ngày nữa là đến giải đấu Harenthrum ở thành Tailor. Từ thành Yeit đến đó sẽ mất ít nhất là một ngày rưỡi đi đường nên nếu muốn đến kịp lúc Darmil thi đấu thì cần phải khởi hành vào chiều ngày mai.

Tức là Turan chỉ có đúng một ngày để giải quyết hết chuyện ở đây mà thôi.

Thực tế thì Turan và cả Tiffia đều không cần phải đến xem Darmil thi đấu làm gì, nhưng bản thân nó thì lại không an tâm để tên ngốc đó ở riêng với tổ đội của Pongru. Nó không lo Heathier hay Phalsia mưu tính với cậu ta, mà là lo cậu ta gây họa.

Mà, một tên Thần cấp 4 đánh bại nhà vô địch khung hạng Gravito của giải đấu lần trước cũng đáng để mong chờ đấy chứ.

– Khi nào thì chúng ta đi xem giải đấu Harenthrum?

Tiffia cất tiếng hỏi khi vừa bước xuống xe.

– Chiều mai hai giờ.

Turan đáp gọn. Nó không có ý yêu cầu Tiffia cùng đi, nhưng nếu cô ta đã chủ động thì lại chẳng có gì hại. Dù rằng giờ Turan mong Tiffia tập trung vào thử thách Thần thánh hơn.

– Ừm.

Tiffia gật đầu đáp. Cô ta sau đó không rời đi ngay mà đưa mắt nhìn nữ người sói trong xe một lúc. Turan không biết Tiffia đang suy nghĩ hay tính toán điều chi, chỉ có thể bảo:

– Đừng lo về cô ta. Hoàn toàn tin tưởng được.

Tiffia không nói gì, nhìn Camilier thêm chút nữa rồi xoay người, rảo bước đi mất.

Turan sau khi trả xe xong thì tìm đến khu phố Heimoar. Việc quan trọng nó cần làm nhất lúc này là kiểm tra bùa chú mà Yeatra đã làm để có thể lên kế hoạch phù hợp giúp cô ta thực hiện nhiệm vụ tấn thăng.

– Tớ còn tưởng cậu quên mất chuyện này rồi chứ.

Yeatra cất tiếng, đặt mấy ly cà phê lên chiếc bàn nhỏ được kê cạnh quầy của mình. Mùi hương của thứ nước màu nâu nhạt trong ly có chút giống như mùi bụi gỗ, và Turan biết là thứ cà phê Yeatra đang chiêu đãi mình chẳng có gì ngon lành cả.

“Cô ta có khi đem bã ra nấu lại ấy chứ…”

– Thế, đây là…?

Yeatra hỏi, đưa mắt nhìn về phía cô gái tóc bạc đang đội mũ trùm kín đầu mình. Camilier lúc này đang được hiệu quả từ bùa phép của Tiffia che đi các đặc điểm người sói của mình, thế nhưng Turan vẫn chuẩn bị cho cô ta một bộ đồ riêng để phòng hờ.

– Cô ta gọi Camilier. – Turan đáp – Là người hầu của tôi.

– Hể?! Người hầu?

Yeatra thốt, mở tròn mắt ngạc nhiên nhìn lấy Camilier. Cô ta nhìn một lượt từ trên xuống, rồi lại nhìn từ dưới lên, sau mấy lần như vậy thì mới lên tiếng:

– Không thể nào. Đừng đùa tớ, Turan.

– Tôi không đùa.

Turan đinh ninh bảo, cũng không định giải thích gì thêm. Nó biết Yeatra không phải kiểu người khó chấp nhận chuyện gì đó. Cô ta giờ chỉ đang đang suy diễn lung tung mà thôi.

– Không lẽ… – Yeatra nói, nheo mắt lại – …là kiểu đó. Hai người là… kiểu đó phải không?

Turan không rõ ý Yeatra là gì khi nói đến “kiểu đó” nhưng hẳn là không có gì tốt lành.

– Trời đất! – Yeatra chợt thốt – Thật không nghĩ mấy cặp nam nữ thời nay yêu đương kiểu gì nha! Tớ còn tưởng phong cách chủ nhân và người hầu chỉ có trong tiểu thuyết thôi chứ…Yeatra hoàn toàn lái vấn đề theo hướng khác. Việc Yeatra hiểu nhầm mối quan hệ giữa Turan với Camilier là điều mà Turan có thể đoán được, nhưng nó lại không nghĩ là cô ta lại lái đi xa đến vậy.

– Nói lung tung. – Turan vội bảo – Cô ta thật sự là người hầu của tôi.

– Có ngu mới tin chuyện đó.

“Cô không nghĩ được gì khác ngoài chuyện gán ghép tôi với người khác à?!” Turan gắt thầm. Lần trước thì hiểu lầm về Tiffia, giờ thì Yeatra thậm chí mặc định người đi cùng với nó là tình nhân luôn rồi.

Mà, Turan cũng biết là không thể cố thuyết phục Yeatra dẹp bỏ trí tưởng tượng vô bờ bến của cô ta. Cái nó có thể làm bây giờ chỉ là ngồi chờ cho sự hứng thú của cô ta tự tan biến. Ít ra thì khác với như Tiffia, Camilier sẽ không bông đùa làm loạn thêm.

Thấy Turan không phản ứng gì nữa, Yeatra bèn quay sang Camilier hỏi:

– Nè, cô là bạn gái cậu ta phải không?

Nữ người sói không đáp, đưa mắt nhìn Yeatra một chút rồi quay sang Turan vẻ chờ đợi.

– Lịch sự chút đi nào, Yeatra. – Turan gằn giọng.

– Ha! Ra dáng chủ nhân dữ. Hai người nhập vai quá rồi!

Turan nhăn mặt, cố nén cơn giận trong lòng mình. Yeatra không phải Tiffia, nhưng vẫn thật là biết cách chọc tức người khác. Dù thế, Turan không thể để bản thân mất bình tĩnh, bực tức với cô ta bây giờ, chỉ tổ khiến tình huống khó xử hơn. Thay vì vậy, nó có thể chuyển sự chú ý của cô ta sang thứ khác.

– Cô xem thử mấy món này.

Turan cất tiếng, đặt lên bàn mấy viên ngọc lam bảo cùng ngọc thô mà nó lấy được ở cửa hàng đồng giá cũng như được Heathier tặng.

Yeatra định mở miệng nói gì đó nhưng vừa trông thấy mấy viên ngọc thì cô ta liền bỏ qua hết mà cúi sát đầu nhìn chằm chằm vào chúng. Hai mắt Yeatra từ từ mở tròn, vẻ ngạc nhiên vô cùng. Rồi cô ta cầm một viên ngọc thô lên, giọng run run bảo:

– Cái này… Turan, cái này là… là ngọc thô?!

– Đúng. – Turan gật đầu xác nhận – Là ngọc thô.

Yeatra xoay lấy viên ngọc màu xanh lục trong tay mình, chăm chú quan sát từng chút một. Đôi mắt mở trừng, miệng cười hớ hênh, Yeatra hoàn toàn bị mê muội với viên ngọc rồi. Đây hẳn là lần đầu tiên cô ta được cầm lấy một viên ngọc thô hàng thật giá thật.

Ngọc thô cấp độ 5 có giá dao động từ mười lăm nghìn xen đến hơn năm mươi nghìn xen, tùy vào độ hiếm của viên ngọc đó. Bốn viên ngọc mà Heathier tặng cho tổ đội Turan khá bình thường, giá mỗi viên chỉ tầm hai mươi nghìn xen trở xuống. Viên ngọc mà Turan tìm được ở của hàng đồng giá thì hiếm hơn một chút, có giá hơn ba mươi nghìn xen.

Nhưng dù là giá thấp nhất thì Yeatra cũng rất khó có thể sở hữu được một viên. Dù gì thì một viên ngọc thô mười lăm nghìn xen cũng gần bằng hai tháng làm việc cực nhọc của Yeatra rồi. Turan vẫn nhớ rất rõ cô ta đã sốc đến mức độ nào khi biết giá cả của mấy viên ngọc lam bảo.

– Có ý tưởng gì không?
Turan cất tiếng hỏi. Nhưng Yeatra hoàn toàn không có vẻ gì là nghe thấy, chỉ chăm chăm nhìn lấy viên ngọc trong tay mình.

– Này, cô có nghe không vậy!

Turan gắt, và đáp lại nó vẫn là vẻ mặt ngẩn ngơ, đắm chìm vào suy tưởng của Yeatra. Nó phải giật lấy viên ngọc thì cô ta mới tỉnh lại, hoảng hốt bảo:

– Gì-gì vậy!? Sao viên ngọc-

– Nghe tôi nói này. – Turan gằn giọng – Cô có suy nghĩ gì về mấy viên ngọc này?

Câu hỏi bất chợt của Turan làm Yeatra có chút lúng túng, nhưng rất nhanh liền đáp:

– Hả? À thì có. Nhưng tớ cần phải giám định chúng đã.

“Thật sự có à.” Turan lẩm bẩm. Nó đã không trông mong lắm việc một Nihr như Yeatra biết cách sử dụng mấy viên ngọc này, nhưng rõ ràng là cô ta hiểu biết nhiều hơn nó nghĩ. Điều này khiến Turan càng tin chắc hơn vào quyết định của mình.

– Ừm. Trong lúc đó thì đưa mấy tấm bùa cô đã làm cho tôi xem.

– Mấy tấm gì chứ! – Yeatra thốt – Chỉ có một thôi!

Một chiếc hộp gỗ màu vàng đất được Yeatra đặt vội lên bàn. Cô ta sau đó thì ôm lấy mấy viên ngọc bỏ đi vào phòng luôn, chẳng thèm quan tâm đánh giá của Turan về tấm bùa.

Turan không để ý mấy tới phản ứng của Yeatra. Cô ta có thể tự hào cùng tò mò về thành quả của mình, nhưng hẳn là không so được sự phấn khích về những viên ngọc thô với tổng giá trị hơn trăm nghìn xen kia.

Turan mở chiếc hộp gỗ. Cảm giác đầu tiền mà nó cảm nhận được là một luồng khí nhàn nhạt lan ra bám lấy đôi bàn tay mình. Đó là một cảm giác mát lạnh dễ chịu, nhưng hơn cả là màu sắc của luồng khí, dù không rõ ràng, Turan vẫn chắc chắn là màu xanh lam.

Không chút chần chừ, Turan liền cầm lấy tấm bùa màu vàng lên, kích hoạt luôn kỹ năng ‘Thông hiểu’ của mình. Những thông tin hỗn loạn được nó vội vã sắp xếp và chỉ chốc đã có thể thấy được những thứ mình đang muốn biết.

“Bùa ‘Trấn định’.

Lớp: Bùa chú.

Loại: Kích hoạt.

Cấp: 4.

Phẩm chất: Tinh anh.

Độ hiếm: Ít.

Độ bền: Còn lại 98%.

Mô tả: Tấm bùa được chế tạo bởi Yeatra Meiya, chứa đựng phép ‘Trấn định’.

Chi tiết:

+ Sử dụng sẽ kích hoạt kỹ năng ‘Trấn định’.”

Là phẩm chất ‘Tinh anh’. Yeatra, cô ta thật sự tạo ra được một tấm bùa có phẩm chất ‘Tinh anh’.

Turan khó có thể tin được những gì mình đã thấy trong tâm trí lúc này. Kỹ năng ‘Thông hiểu’ của nó không thể nào lại có sai sót được, và luồng khí màu xanh lam nhàn nhạt trên tay lúc này càng xác nhận rõ điều đó. Dù vậy, Turan vẫn không thể thuyết phục được bản thân mình.

Turan nhớ rất rõ ràng bảy ngày trước, lúc mà nó kiểm tra những tấm bùa do Yeatra chế tác thì chẳng hề có một tấm nào đạt chuẩn cả, tất cả đều là phẩm chất ‘Kém’. Vậy mà giờ cô ta lại có thể tạo ra một tấm bùa phẩm chất ‘Tinh anh’ hoàn chỉnh, đây có khác gì là kỳ tích đâu.

Turan quay đầu nhìn về phía cánh cửa nơi mà Yeatra đang ẩn mình phía sau, trong lòng thì mông lung suy nghĩ. Nó không rõ bản thân nên bày tỏ hay đánh giá gì về tấm bùa hay cả tình huống hiện tại. Điều mà Yeatra làm hoàn toàn vượt quá mong đợi của Turan, quá nhiều.

“Cô ta đã làm như thế nào?” Turan lẩm bẩm. Nó thật sự tò mò về cách thức mà Yeatra đã dùng để tạo ra tấm bùa, cũng như về nguyên liệu được sử dụng. Vật phẩm phẩm chất ‘Tinh anh’ mà Yeatra có thể động tay tới dường như chỉ có ngọc lam bảo mà thôi. Nhưng để một Nihr dùng ngọc lam bảo mà tạo ra được bùa có cùng phẩm chất thì rõ ràng là chuyện không thể nào.

Ít nhất thì Turan chưa bao giờ nghe chuyện như vậy từng xảy ra.

– Thật sự là làm người ta ngạc nhiên mà…

Turan nói nhỏ. Niềm vui dấy lên trong lòng nó giờ cũng đã không kiềm được nữa, cứ thế mà thành nụ cười tươi rói trên mặt. Tấm bùa trước mặt Turan khiến nó thấy nhiệm vụ tấn thăng của Yeatra chợt lại trở nên dễ dàng vô cùng.

Chương 98: Hướng thẳng tới phẩm chất "Anh hùng"

Turan mất một lúc mới làm bản thân bình tĩnh được. Yeatra vẫn chưa trở ra, nên giờ nó đành thi triển tiếp kỹ năng ‘Thông hiểu’ của mình để kiểm tra phép mà tấm bùa phẩm chất ‘Tinh anh’ này chứa đựng.

“Phép: Trấn định.

Loại: Kích hoạt.

Phẩm chất: Tinh anh.

Độ hiếm: Ít.

Cấp: 4.

Mô tả: Tập trung nguyên khí cố định và tăng cường tinh thần trong phút chốc.

Yêu cầu:

+ Tiêu hao đến 1000 bậc nguyên khí.

Chi tiết:

+ Tăng đến 10 bậc minh mẫn.

+ Tăng hiệu quả hành động tinh thần đến 20%.

+ Giảm hiệu quả tinh thần bất lợi đến 20%.

+ Hiệu quả giảm dần theo thời gian.

Thông tin thêm: Phép giúp trấn định tinh thần luôn là cần thiết trong một trận chiến. Tinh thần cùng ý chí vững chắc mới có thể đủ tỉnh táo mà xử lý tình huống.”

Là một phép sử dụng nguyên khí để trấn định tinh thần, đúng với cái tên của nó. Nhìn vào hiệu quả thì Turan có thể thấy phép này rất tốt, dường như là cần thiết để chuẩn bị cho bất kỳ trận chiến nào. Dù việc hiệu quả bị giảm dần theo thời gian có chút không như mong muốn nhưng ‘Trấn định’ vẫn tạo ra một lợi thế rất lớn. Hơn cả, nếu được sử dụng vào thời điểm thích hợp thì sẽ khiến các đòn tấn công tinh thần trở nên bớt nguy hiểm đi rất nhiều.

Trong các trận chiến, linh hồn và tinh thần là hai thứ mong manh, dễ bị tổn hại nhất, bất kể là du hành giả hay quái. Những người sở hữu kỹ năng thuộc tính linh hồn hay tinh thần đều rất hiếm có, dường như là cả nghìn người mới có được một kỹ năng như vậy, kỹ năng để phòng thủ lại càng hiếm hoi hơn. Chính vì vậy mà khi đối đầu với chủng quái linh hồn và tinh thần, phương pháp thường được chọn nhất sẽ là dùng sát thương lớn áp đảo lượng sinh lực ít ỏi đặc trưng của chúng.

Nhưng đối phó với du hành giả có kỹ năng tấn công linh hồn và tinh thần thì lại không dễ như vậy, đơn giản vì họ không có điểm yếu sinh lực ít ỏi kia. Khi đó thì các kỹ năng và phép để phòng chống tương ứng như ‘Trấn định’ sẽ trở nên vô cùng cần thiết.

Hiệu quả là thế, thứ mà Turan quan tâm hơn lúc này lại là việc phép ‘Trấn định’ này yêu cầu tiêu hao 1000 bậc nguyên khí thay vì ma năng. Điều này có chút khác biệt với kiến thức của nó.

Phép yêu cầu nguyên khí để thi triển không phải là hiếm lạ gì, nhưng bùa chứa đựng phép như vậy thì Turan chưa nghe tới bao giờ. Nguyên khí là thứ bắt buộc người dùng bùa phải tiêu hao để sử dụng, nhưng chỉ là dẫn dắt, ma năng mới là năng lượng vận hành phép bên trong tấm bùa. Đó cũng là lý do mà các vật phẩm chứa đựng ma năng như ngọc lam bảo luôn được các thuật sư tìm mua, và là vật phẩm chắc-chắn-phải-có của họ.

Dù sao thì lượng ma năng mà một du hành giả sở hữu luôn có giới hạn, đặc biệt là khi người đó không phải là một pháp sư.

“Khoan đã. Hình như không phải là chưa bao giờ…” Turan chợt nghĩ. Nó nhớ mang máng rằng bản thân đã từng đọc hay xem qua một thứ tương tự, hay thông tin gì đó liên quan tới việc bùa phép vận dụng nguyên khí.

Hẳn là trước Đại Thánh Thế, Turan dám chắc như vậy, dù không xác định được cụ thể là khi nào.

Tiếng mở cửa bất chợt làm đứt mạch suy nghĩ của Turan. Nó vội quay sang thì thấy Yeatra bước ra khỏi phòng với một nụ cười tươi rói trên mặt. Đầu cô ta đầy mồ hôi, nhưng rõ ràng là đang vô cùng hạnh phúc với cuộc đời chế tác bùa chú của mình.

– Thế nào? – Turan cất tiếng hỏi.

– Hì hì. Đều là đồ tốt. – Yeatra cười đáp – Tốn đống bùa giám định cho chúng quả là đáng.

Turan gật nhẹ đầu tán đồng. Nó tất nhiên biết đống ngọc thô kia giá trị chừng nào. Năm viên ngọc thô sẽ tốn năm tấm bùa giám định, cùng lắm cũng chỉ mất một nghìn xen mà thôi, hoàn toàn so không được con số hơn trăm nghìn xen của chúng.

– Vậy thì bùa phẩm chất ‘Anh hùng’ có hi vọng chứ? – Turan lại hỏi.

– Hì hì- Hả?!

Gương mặt cười hớn hở của Yeatra cứng lại, rồi chỉ chốc thì nụ cười trở nên méo mó. Cô ta ấn đè lên tai mình mấy cái cho thông thoáng, nhăn mày bảo:

– Cậu vừa bảo cái gì cơ?

Turan không lặp lại câu hỏi của mình mà thay vào đó, nó giơ tấm bùa ‘Trấn định’ do Yeatra chế tạo lên, cất tiếng:

– Thứ này, cô biết nó là gì đúng không?

– Là một tấm bùa phép ‘Trấn định’… Gượm đã. – Yeatra thốt – Ý cậu là tớ thành công?!

Yeatra cũng không quá ngu ngốc, rất nhanh đã nhận điều mà Turan muốn nói. Cũng có thể là cô ta đã hình dung trước được kết quả này.

– Phải. – Turan xác nhận – Đây thật sự là một tấm bùa ‘Trấn định’ phẩm chất ‘Tinh anh’ hẳn hoi. Chắc chắn không nhầm lẫn.

Yeatra mở tròn mắt vẻ không thể tin được, giọng run run bảo:– Ôi lạy các đức Chính thần phù hộ… Con dân của người vậy mà thành công rồi…

Trông dáng vẻ của Yeatra lúc này thì không giống như cô ta biết trước tấm bùa mình làm ra là thành công. Mà, có lẽ tiêu tốn một tấm bùa giám định cho việc này thì lại không phải là phong cách của cô ta.

– Cô còn giữ những tấm bùa còn lại không?

Turan cất tiếng hỏi. Nó có chút tò mò không biết những tấm bùa còn lại có thể đạt bao nhiêu phần so với chuẩn. Dù có là thất bại thì hẳn cũng không thảm tới mức toàn bộ đều là phẩm chất ‘Kém’.

– Chỉ có tấm này thôi. – Yeatra đáp ngay.

Turan nhăn mày nhìn Yeatra. Nhận thấy vẻ mặt không chút tin tưởng đó của nó, cô ta liền thốt:

– Thật sự chỉ có một mình tấm bùa này thôi. Thề!

– Không cần căng thẳng vậy. – Turan vội nói – Cô làm nó trong bao lâu?

Yeatra không trả lời ngay mà nhìn lấy Turan hồi lâu. Cô ta đang cố dò xét xem nó có thật sự tin tưởng hay không.

– Vừa đúng năm ngày. – Yeatra đáp, ra vẻ ngẫm nghĩ một chút – Cụ thể thì tám mươi tiếng đồng hồ… Tầm đó.

Tám mươi tiếng đồng trong năm ngày, tức là trung bình mỗi ngày Yeatra dành khoảng mươi sáu giờ cho việc chế tạo tấm bùa. Turan thật sự không thể không kính nể quyết tâm cùng công sức cô ta dành cho tấm bùa phẩm chất ‘Tinh anh’, cũng là yêu cầu mà trông vào không khác gì bất khả thi của nó.

“Cũng may là thành công.” Turan nhủ thầm. Trông Yeatra lúc đầu có vẻ không mấy quan tâm nhưng hẳn là cô ta đã rất trông chờ kết quả này. Chẳng trách cô ta lại vui mừng, thậm chí là có phần mất bình tĩnh đến vậy.

– Hôm nay thật có quá nhiều chuyện đáng mừng mà.

Yeatra cười nói, ngồi vào bàn, lại tiếp tục nhìn chăm chăm lấy mấy viên ngọc thô trong tay mình. Nhưng chỉ chốc, cô ta liền nhận ra mình vừa quên mất một chuyện vô cùng quan trọng, thốt lên:

– Vừa nãy cậu hỏi tớ cái gì cơ?!

Turan biết Yeatra đang nhắc đến điều gì, đáp luôn:

– Bùa phẩm chất ‘Anh hùng’. Từ mấy viên ngọc thô này thì cô có ý tưởng nào không?

Yeatra nghe rất rõ lời của Turan, nhưng dường như vẫn chưa chấp nhận được thông tin chất chứa trong đó. Cô ta đặt vội mấy viên ngọc lên bàn, chỉ giữ lấy viên ngọc màu vàng nhạt có vài đường vân nổi lên, ngẫm nghĩ hồi lâu thì cất tiếng nói nhỏ:

– Yêu cầu của cậu càng ngày càng vượt quá thứ mà tớ đang nợ ấy.

Turan không phủ định điều đó. Nó quả thật đang bắt ép Yeatra quá mức, thậm chí có thể coi là đang bóc lột một Nihr. Nhưng dù thế nào thì đây cũng là vì nó mong muốn cô ta có thể tấn thăng lên Thần cấp 1, chân chính trở thành một du hành giả.

– Cậu có biết làm thế nào tớ biết cách tạo tấm bùa ‘Trấn định’ này không?
Yeatra nói, chỉ tay vào tấm bùa trên tay Turan.

– Không biết. – Turan đáp gọn.

Yeatra nhìn sang Camilier một chút, phân vân điều gì đó. Turan thấy vậy thì bảo:

– Đừng lo. Cô ta thật sự là người hầu của tôi. Còn rất thân cận nữa.

– Ừm. – Yeatra cất tiếng – Là nó.

Một quyển sách sờn cũ được Yeatra đặt lên bàn. Quyển sách có bìa bằng da màu nâu đất với một sợi chỉ đỏ luồng qua như thể đang đánh dấu một trang đọc dở.

Turan không cảm nhận được chút gì đặc biệt từ quyển sách, nhưng nó biết chắc rằng thứ này không tầm thường.

Yeatra đưa tay nắm lấy sợi chỉ đỏ rồi lần theo đó mở quyển sách ra đúng trang được đánh dấu. Những con chữ nghệch ngoạc rõ ràng là được viết bằng tay là thứ đầu tiền mà Turan thấy được, và nó cũng rất nhanh nhận ra rằng mình không đọc hiểu được chúng. Chúng cũng không phải là bị ngược phía với Turan, mà là một ngôn ngữ mà nó không nhận biết.

– Có vẻ cậu không biết thứ ngôn ngữ này rồi. – Yeatra lên tiếng.

– Cô đọc được chúng? – Turan thắc mắc.

– Một chút. – Yeatra đáp ngay – Đủ để làm ra được thứ cậu đang cầm.

Turan nghe vậy thì nhìn vào tấm bùa trên tay mình. Những nét vẽ trông vô nghĩa trên tấm bùa quả thật có đôi nét giống với những con chữ trong quyển sách.

– Này là một loại cổ ngữ? – Turan hỏi.

– Tớ không biết. – Yeatra tặc lưỡi bảo – Nhưng đúng thật là có từ rất lâu rồi.

Turan có thể nhìn thấy trong mắt Yeatra thoáng quá một chút buồn khi nói. Cô ta có vẻ vừa nhớ lại một cố sự không mấy vui vẻ nào đấy.

Tình huống lúc này khiến Turan có hơi khó xử: không thể giục Yeatra nói tiếp, cũng chẳng thể cứ ngồi im lặng chờ đợi. Dù gì thì nó cũng đang rất hạn hẹp về thời gian, không còn cách nào ngoài cố tình làm một bộ vẻ gấp gáp.

– A! Chắc cậu cũng đang vội nhỉ?

Yeatra lên tiếng, đưa mắt nhìn Camilier một chút. Chỉ một chút nhưng Turan lập tức có thể nhận ra cô ta lại có ý không đứng đắn về mối quan hệ giữa nó với nữ người sói.

– Quyển sách này là do thầy tớ để lại. – Yeatra nói tiếp – Ban đầu cứ tưởng là không làm được tấm bùa nào cơ. Ai ngờ đâu…

Thành quả quá rõ ràng là tấm bùa ‘Trấn định’ trong tay Turan. Quyển sách mà thầy của Yeatra để lại thực sự là một báu vật. Kể cả một Nihr cũng có thể chế tạo được một tấm bùa phẩm chất ‘Tinh anh’ khi làm theo phương pháp trong đó thì thứ này thậm chí sẽ khiến mấy quốc gia không ngần ngại khai chiến để giành lấy. Giá trị của nó, Turan biết chắc không thua gì mạch nguyên khí tiên thiên ở biên giới phía tây.

Cụ thể thì giá trị của quyển sách này không chỉ nằm ở các phương pháp chế tạo bùa chú đang được lưu giữ, mà còn cả ở nguồn gốc. Nếu lần theo manh mối để tìm kiếm thì rất có thể sẽ phát hiện ra cả một kho tàng báu vật có liên quan. Trong trường hợp xấu nhất là chỉ tìm được một phó bản và rằng quyển sách chỉ là tài liệu đi nữa thì nguồn lợi rõ ràng vẫn là rất lớn.

“Thầy của Yeatra, ông ta vẫn còn sống chứ?” Turan nghĩ thầm. Nếu ông ta vẫn còn sống thì ông ta hẳn là biết ít nhiều về nguồn gốc của quyển sách.

– Tớ cũng biết mối họa tiềm tàng từ quyển sách này. – Yeatra nói – Nhưng vẫn là không bỏ được.

Turan không cho rằng Yeatra có thể tự mình biết được quyển sách có thể mang lại những nguy cơ gì. Rất có thể người thầy của cô ta đã báo cho cô ta biết điều đó.

Hoặc là từ trước tới nay Turan đã luôn hiểu nhầm về trí thông minh của Yeatra.

– Ừ thì… – Yeatra nói tiếp – Trong quyển sách này đúng thật có ghi chép phương pháp chế tạo bùa phẩm chất ‘Anh hùng’.

“Thật sự!?” Turan thốt thầm, vẻ ngạc nhiên không giấu được. Nó dù có dự đoán trước thì cũng không thể trơ mặt ra khi nghe điều đó được xác nhận.

– Nguyên liệu cần là gì? – Turan vội hỏi.

– Ngọc thô là không đủ. – Yeatra đáp – Tớ cần một số loại vật liệu… phẩm chất ‘Anh hùng’.

Turan tất nhiên không nghĩ rằng chỉ bằng nguyên liệu phẩm chất ‘Tinh anh’ là có thể chế tạo bùa phẩm chất ‘Anh hùng’. Nhưng đối với nó, nếu chuyện cần làm không phải là bất khả thi thì có lên thác xuống ghềnh bao nhiêu lần cũng chẳng hề gì.

Dù sao thì cũng không thể nào gian truân và nặng nề hơn con đường mà Turan đã định sẽ đi theo.

– Cứ nói. – Turan dõng dạc bảo – Chỉ cần cô có thể thành công thì có hiếm có khó tìm thế nào thì tôi cũng sẽ lấy về được cho cô.

Yeatra nghe vậy thì mỉm cười vui vẻ, át đi cả nét buồn từ nãy đến giờ vẫn còn đọng trên khuôn mặt. Cô ta siết lấy viên ngọc thô trong tay, vẻ như đang cất lên quyết tâm làm điều gì đó vô cùng quan trọng.

Cứ thế, tên từng món vật liệu lần lượt được Yeatra nêu ra.

Chương 99: Cày quái thăng cấp

Darmil thức dậy trên chiếc giường êm ái khi nghe thấy tiếng báo thức inh ỏi reo bên tai mình. Nó theo phản xạ đưa tay định tắt nhưng đáp lại nó lại là tiếng gãy vỡ của kim loại.

Darmil hốt hoảng đưa mắt nhìn. Không mất quá lâu để nó nhận ra chính mình vừa dùng quá sức mà đập nát mất chiếc đồng hồ.

Đầu Darmil có chút đau, và cả cơ thể thì nhức mỏi. Cảm giác uể oải khắp người làm nó lại muốn chìm vào giấc ngủ. Dù thế, nó cố ngồi dậy, vươn vai một lúc rồi bước xuống giường.

Hôm qua, Darmil dưới sự hỗ trợ của tổ đội Pongru đã diệt được chín mươi bốn con Sói xám cùng vài con Sói đồng cỏ. Tính cả hôm trước nữa thì tổng cộng số lượng quái tiêu diệt được đã vượt quá con số hai trăm con, và Darmil cũng đã thăng lên Thần cấp 3 rồi. Mà, hai ngày liên tiếp phải chiến đấu liên tục từ sáng tới tối thì thật đến nó cũng hơi không chịu đựng nổi.

Nhưng hôm nay đã là ngày cuối cùng của chuỗi ngày đánh giết dồn dập này. Darmil chỉ cần phải cố thêm một ngày nữa mà thôi. Nó mong là có thể kịp thăng lên Thần cấp 4, đó hẳn là mục đích của Turan cho số lượng ba trăm con quái cấp độ 5 này. Nếu không hoàn thành được thì có khi nó sẽ phải tiếp tục làm việc này vào cả ngày mai luôn mất.

Thực tế thì Darmil không hề ghét hay chán nản việc chiến đấu trong mấy này nay, chỉ là nếu có thể đối đầu với kẻ địch mạnh hơn thì sẽ thích thú hơn nhiều. Lũ Sói xám bây giờ chẳng còn có thể làm nó chiến đấu hết mình như mọi lần nữa. Chúng giờ hệt như một đám chó con chạy lung tung rồi lao đầu vào tìm chết.

Có tiếng gõ cửa phòng vang lên. Darmil ngái ngủ bảo:

– Tôi dậy rồi. Vào đi.

Cánh cửa phòng được mở ra, kèm theo đó là giọng nữ thốt lên hoảng hốt:

– Úi! Đ-đây là tiến triển gì thế này!

Là Phalsia. Cô ta không hiểu vì sao mặt lại trông bối rối vô cùng.

– A, Phalsia. Em mang bữa sáng cho anh à.

Darmil cất tiếng, bước lại nhận lấy khay đồ ăn bốc khói nghi ngút trên tay Phalsia. Được một người đẹp đưa bữa sáng cho thì còn gì mở đầu ngày mới tốt hơn nữa chứ.

– Cái này… cứng thật đấy…

Phalsia giọng run run bảo. Cô ta lúc này đang lấy tay sờ lấy từng múi cơ bụng săn chắc của Darmil, vẻ phấn khích vô cùng.

– Sao? Hấp dẫn chứ?

Darmil cười nói, ưỡn ngực lên khoe mẽ. Hành động của Darmil làm Phalsia càng thêm khó kiểm soát bản thân mà dùng cả hai tay rờ mó luôn phần ngực của nó.

– A! Không phải!

Phalsia đột nhiên thốt lên, bước lùi về sau hẳn ba bước, vẻ hốt hoảng không giấu được. Cô ta sau đó thì trừng mắt nhìn Darmil, thắc mắc:

– Anh sao lại ở trần thế này?

Darmil có hơi tiếc nuối khi thấy Phalsia ngừng lại nhanh như vậy. Nó thì không ngại tiến xa hơn nữa đâu, nhưng chắc là không được khi còn phải đi diệt quái cả ngày hôm nay nữa.

– Đàn ông con trai ở trần thì có sao đâu.

Darmil hời hợt đáp, rồi đứng tựa vào khung cửa, tay nâng khay, tay cầm muỗng mà thưởng thức bữa sáng luôn.

– Đ-đây cũng đâu là phải là nhà anh! – Phalsia thốt – Ý tứ chút đi chứ. Có khác gì tên biến thái không?!

– Em mới người sờ mó đàn ông mà lại nói như thế à.

Darmil bảo, nhún vai vẻ vô tội rồi lại tiếp tục bữa ăn của mình.

Phalsia ngượng chín mặt. Cô ta quả thực không thể phủ nhận hành động thiếu kiểm soát của mình vừa nãy, chỉ có thể chịu phép.

– H-hôm nay là ngày cuối cùng làm việc rồi phải không? – Phalsia hỏi.

Darmil nhai vội miếng bánh mì, nuốt xuống rồi đáp:

– Hình như là vậy. Turan bảo nên có một ngày nghỉ ngơi, tránh để khi thi đấu xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

– Thế thì mai chúng ta đi-

– Chúng ta không có thời gian cho chuyện đó đâu, Phalsia.

Một tiếng nói bất chợt vang lên ngắt lời của Phalsia. Darmil quay đầu sang thì thấy đó là Heathier.

Heathier đưa mắt nhìn Darmil một chút, rồi lại nhìn Phalsia, bảo:
– Mau chuẩn bị đi. Làm việc thì cho đàng hoàng vào.

– Biết rồi.

Phalsia xì một tiếng vẻ bực tức, quay người rời đi.

Darmil trông tình huống hiện tại, có chút không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Miếng bánh mì cắn dở trên miệng đột nhiên rơi xuống khay làm nó giật mình, suýt nữa thì làm đổ hết cả bữa sáng của mình.

– Xin lỗi vì đã làm phiền cậu.

Heathier bước đến, cất tiếng.

– Quả thật là đang làm phiền.

Darmil đáp lời như một phản xạ. Nó thật sự không ngờ Heathier lại xuất hiện vào lúc này, dù rằng cả hai hôm trước đều là ông ta đưa bữa sáng đến. Người đẹp giờ lại bị thay bằng một tên đàn ông trung niên tóc đen đầu đinh có ria mép, Darmil có muốn vui cũng chẳng vui nổi.

– Việc cậu Turan đã nhờ, chúng tôi chắc chắn sẽ hoàn thành cho được. Chỉ mong cậu có thể giúp lại ở giải đấu sắp tới.

Heathier nói, hơi cúi đầu đối với Darmil. Hành động cùng lời nói của ông ta làm nó không khỏi bối rối, vội bảo:

– Ông yên tâm. Mọi thứ hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay của cậu ta.

– Cậu ta? – Heathier thắc mắc.

– Phải. Không cần lo gì đâu.

Darmil tự tin đáp. Nó không hiều Turan đã sắp xếp hay chuẩn bị những gì, nhưng dù thế nào thì mọi chuyện cũng đều sẽ trở nên suôn sẻ mà thôi.

– Thế thì cảm ơn cậu.

“Nếu muốn cảm ơn thì ông nên nói với Turan”, Darmil định bảo như thế nhưng Heathier đã nhanh chóng quay người rời đi. Trông ông ta rất vội vã nên nó cũng chẳng nói thêm gì nữa. Dù gì thì nó cũng cần phải chuẩn bị không ít cho ngày hôm nay.

Tám giờ hơn, ở cổng phía đông của thành Tailor đã tập trung đầy đủ năm người gồm Darmil và bốn thành viên tổ đội Pongru. Heathier đang đứng phổ biến những bãi quái mà hôm nay cả đám sẽ xoay vòng lần lượt tiêu diệt.

Thông thường, các bãi quái sẽ không thay đổi nhiều về vị trí, đôi khi phải mất đến cả tháng trời mới có thể nhận ra một bãi quái đã xê dịch đi. Dù vậy, công việc của Heathier vẫn là cần thiết để tránh đụng độ, tranh chấp với những du hành giả khác. Và nếu như có trường hợp như vậy xảy ra thì Heathier đành phải thỏa hiệp, hoặc cả đám tìm sang những bãi quái mà ông ta đã dự phòng, đơn giản vì không dư dả thời gian dây dưa với một phiền phức nhỏ nhặt như vậy.

– Hôm nay vẫn sung sức như mọi ngày nhỉ, Darmil!

Pongru nói, cười vang. Dù trông cậu ta rất hăng hái nhưng Darmil lại có thể thấy đôi chút sự mệt mỏi thể hiện trên nét mặt cậu ta.– Trông cậy vào mọi người rồi.

Darmil cười đáp. Nó lúc này cũng không biết nên nói gì cho phải. Dù sao thì cũng do nó mà mọi người mới phải cực nhọc như thế này.

– Đúng vậy! – Pongru thốt – Cứ việc trông cậy vào chúng tôi!

– Hôm nay sẽ đi khá xa đấy. Nên bắt đầu rồi.

Heathier bước lại, lên tiếng cắt ngang mấy lời chào hỏi của hai người. Ông ta vẫn là nghiêm khắc như vậy.

Theo sự hướng dẫn và lời giải thích của Heathier thì những bãi quái gần đây mà cả đám xoay vòng tiêu diệt đã bị vài tổ đội khác chiếm lấy. Nếu chỉ có một hoặc hai tổ đội thì còn có thể thỏa hiệp được, nhưng nhiều hơn thế thì việc đó chỉ tổ tốn thời gian.

Heathier cũng bảo rằng việc đột nhiên có nhiều tổ đội chiếm bãi quái là rất bất thường, và rằng đám người Greiten có liên quan tới chuyện này. Pongru nghe vậy thì chẳng chút ngần ngại, thẳng tiếng mắng chửi luôn.

Sau một giờ di chuyển bằng xe bán tải thì cả nhóm cũng tìm đến được bãi quái đầu tiên: là một đám bảy con Sói xám. Số lượng này có hơi nhiều hơn so với trung bình, nhưng lại chẳng phải là khó khăn để giải quyết.

– Để tôi lên trước.

Darmil cất tiếng, rồi cũng chẳng thèm chờ ai xác nhận, cứ thế lao lên luôn.

– Này! Đó là việc của tôi mà!

Pongru thốt, hoảng hốt chạy vội theo.

Đội hình mọi lần là Pongru sẽ lao đến gây sự chú ý của những con quái, sau đó thì Phalsia sẽ tấn công bằng phép từ xa. Trong lúc đó, Natyr sẽ di chuyển và nhào tới gây sát thương cho những con quái bị tách khỏi đàn cũng như đảm nhiệm vai trò chặn bất kỳ con quái nào chạy ra được.

Heathier thì đứng bên ngoài, và chỉ ra tay khi nào tình huống trở nên mất kiểm soát. Nhưng từ ngày hôm qua đã chẳng có tình huống nào như thế nên có thể nói là ông ta chẳng làm gì cả.

Việc của Darmil khá đơn giản, chỉ là đứng ngay phía sau Pongru, hoặc đôi khi là bên cạnh cậu ta, nhắm chừng một con quái nào đó bị thương thì lao tới tung ra đòn kết liễu. Dù vậy, sau khi thăng cấp lên Thần cấp 3 vào hôm qua thì Darmil đã bỏ qua mấy kiểu đội hình mà Heathier chỉ dẫn rồi. Giờ một chùy của nó có thể khiến một con Sói xám chết luôn thì chẳng việc gì phải lo ngại nữa cả.

Đám bảy con Sói xám trông thấy Darmil lao đến thì ngay lập tức tản ra vây lấy nó. Chúng trông như đang muốn chặn lối thoát của con mồi, nhưng có vẻ chúng đã có một sự nhầm lẫn cực kỳ tai hại rồi.

Darmil không chút suy nghĩ, nhảy bổ đến con Sói xám ngay trước mặt mình, giơ chùy lên chực nện xuống. Con quái thấy thế thì vội di chuyển sang một bên. nhưng tốc độ lại quá chậm, chỉ vừa được vài bước thì đã bị chùy của Darmil quật thẳng vào đầu đánh văng đi. Con quái rơi xuống đất, giãy giụa được vài giây thì tan thành những đốm sáng li ti.

Giải quyết xong một con, Darmil liền quay đầu, đưa mắt tìm kiếm mục tiêu tiếp theo của mình. Mấy con Sói xám còn lại thấy cảnh tượng vừa rồi thì biết đã gặp phải kẻ địch không dễ đối phó, bỏ qua việc bao vây mà cứ thế đồng loạt lao vào tấn công.

Darmil cười nhếch mép. Diễn biến chiến trận thế này đã quá quen thuộc với nó rồi. Sau khi đánh hơn hai trăm con quái thì kể cả kẻ ngốc như nó cũng có thể biết hành động tiếp theo của mấy con Sói xám là gì.

Trước khi đám sói tới gần được mình, Darmil đã cất bước lao thẳng tới con quái gần mình nhất, giơ chùy lên chính diện nện thẳng vào đầu luôn. Nó chẳng cần quan tâm mục tiêu của mình đã chết hay chưa, nhanh chóng xoay người, quật mạnh chùy vào một con sói khác đang nhảy xồ tới.

Hai con sói khác chạy đến, không biết chúng đang định nhắm vào đâu nhưng chưa kịp làm gì thì đã bị Pongru chặn lại. Đây không phải là một trận chiến bảy đánh một, và chúng rõ ràng không có một cơ hội nào cả.

– Đừng có đột nhiên lao lên như thế!

Pongru nói lớn trong khi kiếm chém liên tiếp hai nhát vào hai con sói định tấn công Darmil. Hai nhát chém sâu thấy xương vậy mà không ngay lập tức giết chết, chỉ khiến chúng nằm vật ra trên mặt đất, run lên từng đợt. Chúng đã hoàn toàn tê liệt do độc được tẩm trên kiếm rồi.

– Một mình tôi lo cũng- được!

Darmil hô lớn, nện một chùy vào con Sói xám khác nhảy xồ đến định xô ngã nó, đồng thời dùng tay còn lại chộp lấy một con sói khác rồi cúi người đập thẳng xuống đất. Con quái sau đó cũng tan thành những đốm sáng li ti dưới chùy của Darmil.

Chỉ còn lại một con Sói xám cuối cùng mà vừa nãy bị Darmil đá văng đi khi định ngoạm lấy chân nó. Dù vậy, con quái không có vẻ gì là sợ hãi cả, lần nữa chạy tới, và lần này mục tiêu vẫn là chân của Darmil. Thế nhưng không may mắn như lần trước, thứ va chạm với đầu con quái đã đổi thành chiếc chùy gai, giết chết tươi.

– Đã nói rồi, phải không?

Darmil cười bảo, nâng chùy lên kết liễu nốt hai con sói đang nằm run rẩy dưới chân mình. Nó khá tự tin bản thân vẫn có thể giải quyết tốt được kể cả khi Pongru không ra tay hỗ trợ.

– Đừng tự tiện như vậy. Có sự giúp đỡ từ chúng tôi thì sẽ nhanh hơn nhiều.

Heathier bước lại, cất tiếng. Ông ta trông có vẻ không hài lòng với hành động của Darmil.

Nhưng Darmil mặc, nó nào có hiểu những chuyện phiền phức như thế. Bản thân nó cũng không hề phản đối sự hỗ trợ của tổ đội Pongru, chỉ là muốn thử sức mình thôi.

Chương 100: Bị tập kích

Cả nhóm năm người quay lại xe, nhanh chóng di chuyển tới bãi quái tiếp theo. Lần này là một đám tám con Sói xám. Vì bị Heathier nhắc nhở trước nên Darmil không được trải nghiệm cảm giác một mình giết địch nữa.

Chỉ có tám con quái cấp độ 5 mà phải dùng cả nhóm năm người để đối phó thì quả là dùng dao mổ trâu giết gà. Lũ quái thậm chí chẳng có chút khả năng chống cự nào luôn, không khác gì cá nằm trên thớt, lần lượt từng con một cứ thế tan thành những luồng khí trắng.

– Nghỉ ngơi một chút.

Heathier cất tiếng sau khi cả nhóm tiêu diệt xong đám quái thứ tư. Giờ thì tổng lượng quái diệt được đã lên đến con số hai trăm ba mươi rồi. Theo tiến độ này thì trời vừa tối là sẽ đủ mục tiêu ba trăm con thôi.

– Đám người kia không phải theo chúng ta hơi quá lâu rồi sao?

Phalsia chợt bảo, liếc mắt nhìn về phía xa.

– Chắc chắn là tay chân của Greiten rồi. – Pongru nói, tặc lưỡi – Xử chúng nhé?

– Đừng vội. – Heathier bình tĩnh đáp – Giờ ra tay chỉ khiến chúng kéo tới đông hơn thôi.

Darmil cũng đã thấy một đám bảy hay tám người gì đó theo sau cả bọn lâu rồi. Ban đầu nó có chút lo ngại, nhưng khi thấy chúng chẳng làm gì ngoài đứng cách cả đám hơn trăm mét thì mặc kệ luôn. Việc quan trọng hơn nó cần tập trung là diệt đủ số quái mà Turan đã yêu cầu.

– Sợ là chúng không cho ta nhiều thời gian như vậy…

Phalsia cất tiếng, quay hẳn người về phía đám người ở xa kia. Bọn họ giờ đang tiến đến ngày càng gần hơn.

– Chắc là thấy chúng ta dừng lại nghỉ ngơi nên cho rằng chúng ta đang mất sức? Ngây thơ quá rồi?

Pongru nói, cười khẩy một tiếng. Tay cậu ta nắm chặt lấy cán kiếm, sẵn sàng lao lên chiến đấu bất kì lúc nào.

– Cẩn thận. – Heathier vội bảo – Chúng ta không biết khả năng cùng Thần cấp của đám người này. Nếu thấy quá sức thì trở về xe rời đi ngay.

Tổ đội của Pongru nhanh chóng thiết lập đội hình với Pongru làm chủ công tiến về trước. Darmil thấy vậy cũng bước vội theo nhưng Heathier đã ngăn lại, cất tiếng:

– Cậu không cần lo chuyện này. Trở về xe chuẩn bị cho trường hợp bất trắc.

Heathier nói xong thì rời đi luôn, không để cho Darmil kịp phản hồi gì. Nó hơi ngớ người ra một lúc, quay đầu nhìn về chiếc xe bán tải, lại quay đầu nhìn về nơi hai đám người sắp đụng độ với nhau.

“Nhưng tôi có biết lái xe đâu?”

– Sao cậu lại đi theo rồi?!

Heathier quay đầu lại giọng hốt hoảng hỏi.

– Tôi-

– Chậc. Nếu có giao tranh xảy ra thì tránh xa khỏi tên mắt chột đấy.

Heathier hất cằm về phía tên đang đứng phía sau cùng của đám người kia. Hắn ta đầu trọc, chột một mắt, mặc áo ba lỗ để lộ từng mảng cơ săn chắc của thân hình to lớn đến hơn hai mét của mình. Dù không mặc chút giáp nào nhưng sự tự tin thể hiện trên khuôn mặt cùng thanh kiếm to đùng vác trên vai lại cho thấy hắn ta là kẻ nguy hiểm nhất ở đây.

Darmil thực sự muốn chiến với tên này một trận.

– Chúng ta có vẻ có duyên với nhau nhỉ? Liên tục gặp nhau ba bốn lần liền rồi.

Pongru cười nói, giơ tay vẫy chào vẻ thân thiện lắm nhưng ai cũng biết rằng cậu ta là đang cố tình khiêu khích đối phương.

– Lắm lời. Các người tranh bãi quái của chúng tôi như thế mà coi được à?!

Một tên thanh niên mặc giáp kín người chỉ để lộ ra khuôn mặt bước lên, lớn tiếng nói. Hắn ta cầm một chiếc rìu lớn bằng cả hai tay trông rất nặng nhưng bước đi lại vô cùng vững chắc.
– Hả? – Pongru thốt – Từ khi nào mà bãi quái này là của các người vậy? Là các người nuôi lớn mấy con sói này à?

– Tao nói của bọn tao thì là của bọn tao!

Tên mặc giáp chẳng thèm dây dưa, kiêng nể gì nửa mà nói thẳng toẹt như thế luôn. Tình huống này thì rõ ràng là cách giải quyết chỉ có một mà thôi.

Và chỉ chốc sau lời nói đó của tên mặc giáp, một loạt các tiếng súng nối tiếp nhau nổ lên. Tiếng súng bất chợt làm Darmil giật mình, nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào. Nhưng rất nhanh sau đó nó liền nhận ra tình hình hiện tại: tất cả những viên đạn đều đã bị một màn chắn lờ mờ màu xanh lam xuất hiện trước mặt cả nhóm chặn lại.

– Nhắm vào hai tên xạ thủ của bọn chúng, Phalsia! – Heathier nói lớn.

– Rõ rồi.

Phalsia đáp gọn, nâng trượng lên. Từng đường nét của vòng ma pháp màu xanh lam dần được hình thành và chỉ mấy giây sau đã hóa thành hai thanh giáo bằng băng tỏa ra hơi lạnh toát. Không chần chừ, Phalsia đập mạnh thanh trượng của mình về trước. Hai thanh giáo băng theo đó cũng lao thẳng tới mục tiêu của mình.

– Bây giờ!

Một tên đeo kính cầm lấy một tấm bùa trong tay thốt lên. Hắn ta cùng đồng đội của mình rõ ràng đã chuẩn bị đối phó với phép thuật của Phalsia.

Hai thanh giáo băng lao đến mục tiêu rất nhanh, nhưng khi chỉ cách còn có một mét nữa thì bất chợt đứng yên lại. Darmil trông thì thấy thanh giáo đang bị vài vòng sáng màu vàng đất bao lấy xung quanh.

– Ngu muội.

Phalsia gằn giọng, nâng cao thanh trượng lên rồi đột ngột dộng xuống đất. Cú dộng trông chỉ như đang cắm gậy vào đất nhưng hai thanh giáo băng đang bị giữ lấy kia vậy mà rung lên bần bật.

– Không được. Mau chạy đi! – tên đeo mắt kiếng hét lên.

Nhưng đã không còn kịp nữa. Hai thanh giáo băng đã bắt đầu xuất hiện vết nứt và chỉ chốc liền nổ tung thành luồng khí trắng đục phủ lấy cả đám người.

Darmil nhìn chăm chăm vào đám khí trắng đang dần tan đi. Một số tên thì chạy thoát được, nhưng vẫn có ba kẻ xấu số bị đông cứng như tượng băng ở trong đám khí.

– Tạm biệt.
Phalsia cười bảo, lần nữa đưa trượng lên, tạo ra một vòng ma pháp rồi khi vừa hoàn thành thì đập mạnh trượng về trước. Một ụ đất theo đó đột ngột đâm thẳng lên từ bên dưới ba bức tượng băng, dễ dàng phá toang chúng thành từng mảnh nhỏ.

“Thật mạnh!” Darmil thốt thầm.

– Có vẻ như chúng không quá mạnh đâu, Heathier. – Phalsia đánh giá.

– Đừng chủ quan. – Heathier nghiêm giọng – Cô tạm thời giữ kỹ năng lại. Chúng đã mất xạ thủ rồi, lên đi Pongru, Natyr.

Pongru không đáp, nghe xong thì lao lên luôn. Cậu ta nhắm tới kẻ địch gần mình nhất, cũng là tên trong lúc hoảng loạn lạc khỏi đồng đội của mình. Hắn ta cầm hai con dao quắm, thấy Pongru tiến đến thì cũng biết bản thân không thể quay lại đội hình được, liền vào tư thế chiến đấu.

– Để xem ngươi mạnh đến đâu nào.

Pongru nói, chạy thẳng tới chém một nhát chéo từ trên xuống vào tên cầm dao. Đối với nhát chém như vậy thì hắn ta rất quyết đoán mà di chuyển tránh sang một bên, sau đó vung tay ném con dao vào người Pongru luôn. Thế nhưng con dao lại không cắm vào người cậu ta mà văng ra ngoài như thể vừa chạm vào một tấm kim loại.

– Trò mèo!

Pongru nói lớn, xoay người chém ngang theo tên cầm dao vẫn còn đang hoảng hốt vì chuyện vừa xảy ra. Tốc độ của cậu ta quá nhanh, không cho hắn ta kịp tránh thêm lần nữa, cứ thế nhận lấy một nhát chém sâu hoắm tới tận xương.

Tên cầm dao ngã vật ra đất, cố nén cơn đau kinh người mà lấy ra một chiếc bình gỗ. Nhưng hắn ta còn chưa kịp mở nắp bình ra thì đã bị Pongru dứt khoát đâm thẳng vào ngực, kết liễu gọn gàng.

Kẻ địch còn lại bốn người: tên đầu trọc chột mắt, tên mặc giáp, tên đeo mắt kính và một tên nữa cầm kiếm liễu. Dù đã mất đến một nửa số người nhưng trông chúng không có vẻ gì là lúng túng, mà ngược lại trong ánh mắt càng thêm quyết đoán.

– Bọn chúng mới là nòng cốt. – Heathier cất tiếng – Phalsia, chuẩn bị phép phòng thủ cho Pongru đi.

– Đây là việc của ông mà. – Phalsia thốt – Tôi chuyên về tấn công.

– Không được. Tên mắt chột cần có người để mắt tới.

Phalsia “hừ” một tiếng bực dọc nhưng rồi cũng nghe theo lời Heathier, nâng trượng lên tạo ra một vòng phép, sẵn sàng kích hoạt bất cứ lúc nào.

Pongru giải quyết xong tên cầm dao thì ngay lập tức vào lại tư thế chiến đấu, cảnh giác nhìn về phía tên mặc giáp, cũng là kẻ gần cậu nhất lúc này. Hắn ta có vẻ như đang có cùng ý tưởng với cậu ta, nhếch miệng cười, từng bước tiến lại gần.

Về mặt vũ khí của hai bên mà nói thì Pongru có lợi thế hơn hẳn khi tốc độ của cậu ta có thể dễ dàng vượt qua sự cồng kềnh của bộ giáp và chiếc rìu chiến to đùng kia. Nhưng thực tế thì những lợi thế kiểu này là vô cùng mỏng manh, gần như là không tồn tại đối với các du hành giả. Họ đều là những kẻ mạnh, sở hữu Thần cấp, thuộc tính và kỹ năng nếu thích hợp sẽ hoàn toàn loại bỏ mấy cái lợi thế hời hợt đó.

Dù vậy, Pongru vẫn lựa chọn phát huy lợi thế về tốc độ của mình, lao đến tên mặc giáp bằng những sải chân mạnh mẽ.

Tên mặc giáp thấy vậy thì giơ rìu lên, rồi đột ngột quật mạnh xuống, buông tay ném về phía Pongru khi cả hai cách nhau chỉ còn chừng mười mét.

Cú ném rìu bất chợt làm Pongru có chút hoảng hốt, chỉ kịp lách người, cố nhảy sang một bên tránh né. Chiếc rìu nhanh và nặng chém sượt vào bả vai Pongru, suýt nữa lấy đi cả cánh tay cậu ta nếu không phải Phalsia phản ứng kịp thời, kích hoạt vòng phép tạo lớp màng màu xanh lam làm chệch hướng.

– Ngạc nhiên chứ?

Tên mặc giáp cất tiếng, mở miệng cười thích thú. Hắn ta sau đó lấy ra một cái rìu khác, lại chực ném về phía Pongru.

– Đừng nghĩ đến cơ hội thứ hai!

Pongru nói lớn, lao thẳng đến tên mặc giáp khi hắn ta còn đang nâng rìu lên. Thế nhưng lần này hắn ta lại không ném rìu đi mà xoay người chém ngang vào Pongru đang trên đà chạy tới.

– Không!

Phalsia hét lớn. Cô ta chỉ mới vừa bắt đầu vận lại một vòng phép phòng thủ khác mà thôi, không thể nào kích hoạt được. Pongru đã quá vội vàng rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau