VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Đập hộp

Cả hai mất khoảng hai mươi phút để tìm đến một căn nhà gỗ với một tấm biển đặt cạnh cửa đề “Mời thử vận may” thường thấy của các cửa hàng đồng giá nhỏ lẻ.

Không chút do dự, hai người bước vào trong.

Người chủ cửa hàng đang ngồi ở quầy, chống cằm vẻ nghĩ ngợi gì đó, thấy có người vào thì liền đứng thẳng dậy, cười bảo:

– Quý khách, mời tham quan!

Vẻ niềm nở của người chủ làm Tiffia có chút ớn lạnh. Cô không quen với việc được mời chào như thế này khi vào các cửa hàng đồng giá. Ấn tượng của cô luôn là vẻ điềm tĩnh bất cần đời, thậm chí khiến người ta căm ghét của các chủ cửa hàng chứ không phải sự hào hứng, vui mừng như thế này.

Mà, thực tế thì cảnh tượng này lại không hiếm thấy ở các cửa hàng đồng giá lớn. Dù sao thì ở đó, việc kinh doanh của họ đã lập thành hệ thống, dù có không muốn niềm nở thì cũng sẽ bị cấp trên ép phải niềm nở cho được.

– Ở đây có những gian hàng nào?

Turan bước lại, cất tiếng hỏi. Người chủ cửa hàng nghe xong rất vui vẻ đáp lại:

– Thấp nhất là hai trăm xen, kế đến là năm trăm xen và một nghìn xen. Ngoài ra còn có một gian hai nghìn xen. Nếu quý khách muốn, tôi có thể hướng dẫn ngài.

Turan ra vẻ nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng quyết định tự mình xem xét. Tiffia cũng không nghĩ cậu ta sẽ chịu cho người đi kè kè bên mình. Những quy tắc trong một cửa hàng đồng giá hẳn cậu ta đã nắm biết hết rồi.

– Chúng ta sẽ xem thử mấy gian hai trăm xen trước.

Turan bước sát đến nói nhỏ, chỉ để mình Tiffia nghe được.

– Cậu là đang muốn tìm cái gì?

Tiffia thắc mắc. Theo lời Turan thì hẳn cậu ta sẽ xem hết tất cả gian hàng ở đây đến khi nào tìm được thứ mình mong muốn. Tiffia cũng biết là tổ đội hiện tại không dư dả về mặt tiền bạc, nhưng đến mức thử vận may ở nơi này thì cũng có chút không phù hợp. Dù cho Turan có đoán được hết vật phẩm ở đây đi chăng nữa thì vẫn chẳng có gì đảm bảo sẽ có món cậu ta cần.

– Đúng là có chút vật cần tìm. – Turan đáp, ngừng lại một chút, lại bảo – Nhưng cũng không hẳn là cấp thiết. Tùy duyên đi.

– Tùy duyên?

Tiffia thốt, vẻ khó hiểu có thể thấy rõ được. Cô thật không nghĩ ra là Turan lại đến một cửa hàng đồng giá để tìm vật “tùy duyên”. Cái duyên của cậu ta phải tốt đến mức nào mới có thể gặp thứ mình muốn chứ.

Turan cũng chẳng quan tâm những suy nghĩ của Tiffia lúc này, nói xong thì bỏ cô lại mà tiến bước lại gian hàng hai trăm xen đầu tiên luôn. Tiffia thấy vậy thì cũng chẳng còn cách nào khác ngoài bước theo.

“Đã thế tôi sẽ trông cho rõ cái cách cậu đập hộp, cùng cái duyên chó má của cậu.”

Turan cầm lấy chiếc hộp gần mình nhất, săm soi hồi lâu, nhăn mày mím môi rồi lại đặt xuống. Cậu ta làm như thế liên tục mười lần liền, đến chiếc hộp thứ mười một thì đưa cho Tiffia.

– Cái này…?

Tiffia không khỏi thắc mắc. Cô không nhìn ra được chút gì giống như là cậu ta đang xem xét thứ bên trong những chiếc hộp cả. Không lắng tai nghe, không ghé mắt nhìn, không dẫn nguyên khí và cũng chẳng có hành động bất thường nào. Thứ bất thường duy nhất có lẽ là việc cậu ta liên tục cầm lên buông xuống mười chiếc hộp liền, chỉ có chiếc hộp này thì lại đưa cho cô.

– Cái cô hỏi là đang muốn biết thứ gì bên trong à?

Turan cất tiếng hỏi, kèm theo đó là một cái nhướn mày, nhếch mép cười vẻ đắc ý vô cùng.
Dáng vẻ của Turan lúc này khiến Tiffia tức tối. Cô tất nhiên là muốn biết. Cô càng muốn biết cậu ta vừa làm những cái gì nữa cơ. Nhưng tình huống này lại khiến cô muốn bảo là “không” cực kỳ.

Dù vậy, sau cùng thì Tiffia lại gật nhẹ đầu một cách khó khăn thay cho câu trả lời. Cục tức này cô giờ nuốt xuống, có cơ hội sẽ hành xác Turan lại sau.

– Một xấp mười bùa phép ‘Tia điện’.

Turan đáp gọn, trông vẻ mặt có chút thất vọng, xong thì tiếp tục cầm tới mấy chiếc hộp khác.

Tiffia nhìn lấy chiếc hộp trong tay mình. Dù bùa phép ‘Tia điện’ là loại bùa cô vẫn thường sử dụng nhưng giờ lại không hề cảm giác được một chút nào quen thuộc từ chiếc hộp cả.

“Chẳng lẽ Turan nhầm?” Tiffia chợt nghĩ, và ngay lập tức cô phủ định điều đó. Sự tự tin của Turan cùng với sự chính xác của lần đoán trước cho thấy rằng cậu ta chắc chắn đúng. Nếu trong tình huống này mà Turan vẫn có thể nhầm được thì Tiffia thật chẳng muốn cậu ta tiếp tục làm đội trưởng của mình nữa chút nào. Thậm chí cả việc cô cần hoàn thành thử thách Thần thánh để đột phá Nihr cũng có thể là nhầm lẫn luôn nữa.

Thay vì đứng đây nghĩ ngợi lung tung, Tiffia quay người bước tới chỗ phụ trách mở hộp. Chiếc hộp rất nhanh được mở ra, và kết quả không có gì đáng ngạc nhiên: là mười tấm bùa phép ‘Tia điện’.

Nhưng chính ra thì kết quả này mới thật sự khiến Tiffia ngạc nhiên. Cô đã có chút cầu mong rằng, ít nhất thì Turan sẽ sai lệch nhỏ về số lượng.

“Hệt như cậu ta nói!” Tiffia cầm xấp bùa trong tay, cất lên một tiếng thốt thầm. Độ chính xác này cũng quá cao rồi. “Nếu khả năng này của Turan là thật thì… Không. Chính là sự thật rồi.”

Tiffia không phải nghĩ cũng có thể biết được món lợi khổng lồ đến từ khả năng đoán chính xác được đồ trong hộp của Turan. Đây chính là cách kiếm tiền tăng tiến theo cấp số nhân. Nếu để cậu ta tham gia đập hộp ở những cửa hàng đồng giá lớn, thậm chí là hội chợ đồng giá thì có thể một bước thành đại gia ngay.

Những món đồ giá trị nhất ở các hội chợ đồng giá lớn thậm chí có thể khiến cho các quân đoàn mạnh nhất, và cả các quốc gia nữa, phải tranh giành với nhau để mua về. Và giá tiền của chúng tất nhiên là cao như trên trời.

Thật khó có thể hiểu được vì sao Turan giờ vẫn phải sống chật vật với tiền bạc như vậy.

Turan đứng vẫy tay từ phía xa, tay còn lại ôm lấy bốn chiếc hộp. Cậu ta lại tìm được món tốt nữa rồi, mà còn đến bốn cái.

Tiffia bước vội đến, cất tiếng hỏi:
– Chúng là gì?

– Có ích cho chúng ta. – Turan đáp gọn – Giờ tôi sẽ sang gian hàng năm trăm xen luôn.

Tiffia đưa mắt nhìn một chút, thắc mắc: var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

– Vẫn còn mấy gian hàng hai trăm xen mà?

Turan lắc nhẹ đầu, bảo:

– Chúng ta không thể lấy hết đồ có giá được, như vậy sẽ khiến cửa hàng này thành nơi lừa đảo mất.

Tiffia không phủ định điều đó. Nếu cửa hàng này chỉ còn lại toàn những chiếc hộp dưới giá trị niêm yết thì những khách kế tiếp chẳng mấy chốc sẽ tố cáo cửa hàng ngay. Và nếu cửa hàng không đưa ra hay chứng mình được tồn tại chiếc hộp nào có giá cao hơn thì việc kinh doanh của họ sẽ kết thúc, kèm theo đó là phải bồi thường số tiền khổng lồ.

– Nhưng yên tâm. – Turan nói tiếp – Những thứ chúng ta cần, tôi sẽ lấy hết.

Tiffia nghe vậy thì bất giác mỉm cười. Đây mới chính là Turan mà cô luôn biết. Cậu ta không làm quá tay, luôn biết chừng mực, nhưng chẳng bao giờ chịu thiệt về mình. Lòng tốt của cậu ta luôn là thứ hàng đắt giá nhất.

Tiffia mang bốn chiếc hộp đến chỗ phụ trách mở hộp. Một lần nữa, hay đúng hơn là bốn lần, kết quả đều là giá trị cao hơn hẳn giá tiền phải bỏ ra gấp mấy lần. Mười tấm bùa phép ‘Thổi lửa’, bốn tấm bùa phép ‘Trị liệu’, một bình thuốc hồi ma năng cao cấp cùng với hai nghìn xen.

Ba thứ đầu tiên mở ra đều có thể miễn cưỡng chấp nhận được, nhưng hai nghìn xen ở chiếc hộp cuối cùng thì Tiffia thật sự càng không hiểu nổi khả năng của Turan rồi. “Chẳng lẽ cậu ta lại có thể ngửi được mùi tiền ư?”

Tiffia nhìn về phía của Turan với một cái nhăn mày. Cậu ta lúc này đang ôm trên tay hai chiếc hộp nữa mà không cần đoán cô cũng biết là lại kiếm lời không ít.

– Cậu rốt cuộc là ai, Turan?

Tiffia lẩm bẩm. Cô không giấu được sự tò mò trong lòng mình. Turan có quá nhiều bí ẩn rồi. Cứ mỗi lúc cô nghĩ rằng mình có thể hiểu cậu ta hơn thì ngay sau đó cô lại nhận ra rằng cậu ta càng ngày càng cách xa tầm với của mình.

Đầu tiên là kéo lấy cậu ấm nhà Altoris về đội mình, kế đến là người đó thăng cấp, sau đấy thì cất lời cấu khấn với đức Chính thần Syrathr, rồi chính Turan cũng thăng cấp luôn. Giờ, cậu ta lại còn đoán đúng mọi thứ trong chiếc hộp, kể cả khi đó là tiền.

Mặt khác, Tiffia vẫn nhớ những lần mà Turan chiến đấu với kẻ địch. Lần đầu tiên là ở trong phó bản ‘Hầm ngục của Lamb’. Turan chắc chắn đã đùng kiếm thuật để tấn công Linh hồn hung ác đang lao tới đó.

Linh hồn hung ác là một con quái có cấp độ là 5. Dù Turan có mạnh đến thế nào đi nữa thì cũng chỉ là một Nihr thôi. Nhưng kể cả khi đó cậu ta đã thăng cấp rồi thì cũng không thể khiến con quái nhận đủ sát thương để lùi về.

Và sau đó, Turan lại thi triển lời cầu khấn một lần nữa, và uy lực không phải bàn cãi khi chỉ một chiêu đã diệt hết đám Linh hồn hung ác còn lại. Chúng thậm chí không có năng lực phản kháng đòn tấn công đó.

Lần Turan chiến đấu với bầy sói trên đường đến thành Kyrult cũng khiến Tiffia không khỏi bất ngờ. Vừa dùng súng vừa dùng kiếm để đấu với đám sói là một chuyện, cậu ta sau đó còn tung ra một nhát chém mà đôi mắt cô luôn tự hào cũng nhìn theo không kịp. Uy lực của nhát chém đó cũng rất đáng kinh ngạc khi ngay lập tức kết liễu đám sói.

Khả năng dùng súng bậc thầy, kiếm thuật siêu việt cùng với việc cất lời cầu khấn với một Chính thần, một người có được tất cả những điều đó có thể là một kẻ bình thường sáng tìm việc, chiều phục vụ ở một quán rượu ư.

Không thể nào.

Ánh mắt của Tiffia từ từ chuyển về phía gian hàng hai nghìn xen. Cô thật trông chờ, không biết Turan sẽ lấy được món báu vật gì từ đó.

Chương 92: Liên tục kiếm lời

Tiffia cất vội những món đồ vừa lấy được vào túi trữ vật rồi bước đến chỗ Turan. Cậu ta vẫn còn đang xem thêm mấy chiếc hộp nữa. Vậy nên Tiffia chỉ đứng bên cạnh, im lặng theo dõi tiếp.

Thời gian mà Turan dành để xem xét từng chiếc hộp đã tăng lên rõ rệt so với những lần đầu tiên. Tiffia đoán là cậu ta đã mệt rồi, hoặc cũng có thể là do khả năng che giấu của chiếc hộp năm trăm xen mạnh hơn so với hai trăm xen.

“Hẳn là mệt đi.” Tiffia nghĩ thầm. Cô không cho rằng những chiếc hộp này có gì khác nhau. Nếu chúng có khác nhau giữa những gian hàng thì cô đã phải biết từ lâu rồi. Dù sao thì cô cũng coi là có kinh nghiệm lâu năm trong cái việc đập hộp này, không thể nào lại bỏ sót một kiến thức quan trọng như vậy.

– Sao thế?

Tiffia cất tiếng hỏi nhỏ. Cô để ý thấy Turan cầm chiếc hộp trên tay đã rất lâu rồi, và còn trông như thể đang phân vân rất nhiều nữa.

“Cậu ta không đoán được chiếc hộp này ư?”

– Tôi không biết là mình có nên mua chiếc hộp này không…

Câu trả lời của Turan hoàn toàn không giải quyết được vấn đề gì cả. Người đến tham gia cái trò này tất nhiên đều có suy nghĩ như cậu ta rồi.

Dường như bản thân cũng nhận ra được sự tối nghĩa trong câu trả lời của mình, Turan nói tiếp:

– Giá trị của món đồ trong này quá lớn so với giá tiền niêm yết. Cứ như thể họ bỏ nhầm hộp ở gian hàng hai nghìn xen sang đây vậy.

– Có chuyện như vậy?

Tiffia ngạc nhiên. Cô chưa từng gặp chuyện như Turan vừa nói bao giờ. Không thể nào lại có chuyện tồn tại một chiếc hộp mà giá tiền món đồ bên trong chênh lệch quá lớn so với giá tiền niêm yết.

Trừ phi đó là gian hàng độc đắc, chỉ có một giải thưởng duy nhất. Nhưng Turan đã đưa Tiffia ba chiếc hộp của gian hàng này rồi.

Một khả năng khác là gian hàng siêu thưởng, nhưng đó là gian hàng có tới hàng nghìn hộp với tỉ lệ trúng là cực thấp. Trên thực thế mà nói thì gần như không khác gì so với gian hàng độc đắc cả.

Lời của Turan, Tiffia chắc chắn không nghi ngờ, và bây giờ cô cũng trở nên phân vân như cậu ta. Nếu chọn lấy chiếc hộp này, rất có thể sẽ kéo theo những phiền phức không đáng có. Turan đến đây chỉ để tìm món đồ “tùy duyên” mà thôi, hẳn là không đáng để mạo hiểm.

– Giá trị của nó ở mức nào? – Tiffia tò mò hỏi.

Turan nghĩ ngợi một lúc, đáp:

– Chí ít cũng phải ba mươi nghìn xen.

“Gấp sáu mươi lần!?” Tiffia thốt thầm. Sáu mươi lần là con số không hề nhỏ. Tương ứng giá trị ở gian hàng hai nghìn xen thì sẽ là một trăm hai mươi nghìn xen, một số tiền đủ để mua một căn nhà hạng sang loại hai.

– L-là cái gì?

Tiffia ghé sát lại nói thật nhỏ vào tai Turan. Cô không muốn những lời sắp tới bị người khác nghe được.

– Là ngọc-.

Turan quay sang, miệng vừa cất lên được vài chữ thì im bặt.

Tiffia cũng ngay lập tức nhận ra được tình huống, vội vàng bước lùi lại, vẻ xấu hổ không giấu được.

Cô và Turan vừa nãy mặt cách nhau quá gần rồi, thậm chí chỉ cần hơi nhích một tí nữa là cả hai đã chạm vào nhau. Tiffia không thể ngờ là bản thân mình lại vô ý tứ như vậy.

Bầu không khí bây giờ tràn đầy sự ái ngại. Thật sự khó xử.

– Tôi đi xem gian hàng kế tiếp. Cô tự quyết định chuyện này.

Turan đặt vội chiếc hộp lên chồng hộp trong tay Tiffia rồi xoay người rời đi luôn. Dáng vẻ bối rối của cậu ta, dù chỉ thoáng qua một chút, nhưng lại làm lòng cô ấm lên lạ thường. Có lẽ nó cho thấy rằng sức hút của Tiffia vẫn còn đó, vẫn còn có tác dụng với Turan.

Tiffia mỉm cười vui vẻ nhìn theo bóng lưng người thanh niên bước đên gian hàng niêm yết một nghìn xen. Đi theo Turan, quả nhiên chưa bao giờ là một quyết định sai lầm cả.

Chỉ riêng món đồ vừa nãy đã có giá đến ba mươi nghìn xen rồi cơ mà.

“Một chút phiền phức lại có là gì chứ.”

Nghĩ như vậy, Tiffia rảo bước lại chỗ mở hộp luôn.

Những chiếc hộp lần lượt được mở ra, đều là cao hơn giá niêm yết: một viên ngọc lam bảo loại nhỏ, một bình thuốc hồi ma năng cao cấp và một lốc sáu bình thuốc hồi ma năng trung cấp. Đến chiếc hộp cuối cùng thì ngay cả người mở hộp cũng không giấu sự kinh ngạc của mình thêm được nữa. Từ nãy đến giờ ông ta đã luôn cố kiềm xuống nhưng giờ thấy một thứ mang giá trị không khác gì giải độc đắc thì bộc phát hết ra luôn.

– Cái quái gì thế này?! Này cũng có thể hả!?

Tiếng thốt của người phụ trách mở hộp nhanh chóng gây sự chú ý của những người xung quanh. Dù rằng sáng sớm chẳng có nhiều khách hàng nhưng vẫn có đến bốn người chạy lại xem.

– Là ngọc thô! – tiếng một người vang lên.

– Ngọc thô? Giá ít nhất cũng phải mười lăm nghìn xen. – ai đó cất tiếng đánh giá.

– Mau xem là loại ngọc gì. – một người khác giục.

– Này là mở từ hộp hai nghìn xen phỏng? Thật là có tiền.

Chỉ vài người khách nhưng những tiếng bàn tán xôn xao không ngừng. Giá trị của viên ngọc rõ ràng là lớn, đến mức không ai nghĩ rằng có thể tìm thấy ở một cửa hàng đồng giá nhỏ cả. Nếu biết nơi này có thể tìm thấy ngọc thì hẳn mọi người đã đổ xô về đây thử vận may rồi.– Không- không biết cô có muốn giám định tại chỗ luôn không?

Người phụ trách mở hộp cầm lấy viên ngọc, cất giọng run run. Vật ông ta đang cầm trong tay không phải quá quý giá nhưng là thứ có giá trị nhất từng thấy ở cửa hàng này.

Tiffia nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng quyết định không giám định. Trên người cô cũng có giữ không ít bùa phép ‘Giám định’, không việc gì phải mạo hiểm cho người khác biết chi tiết về viên ngọc cả. Tình huống hiện tại đã có chút ngoài kiểm soát rồi.

Tiffia cầm lấy viên ngọc của mình rồi bỏ tất cả vào trong túi trữ vật trước bao ánh mắt tò mò của mọi người. Xong, cô cười nhếch mép, mặt vênh lên tự đắc mà bước tới chỗ của Turan. Dù cho đây không phải là thành quả của cô đi chăng nữa thì cảm giác vui vẻ, thỏa mãn này quả là không kiềm xuống được.

– Cô mang đến đám láo nháo nào thế này?

Turan nhăn mặt, cất tiếng hỏi. Cậu ta rõ ràng không đoán được tình huống hiện tại.

– Tôi mở hộp rồi. Cái hộp ba mươi nghìn xen ấy.

Tiffia cười đáp, không tỏ ra chút nào là áy náy. Chính Turan đã cho phép cô tự quyết định mà.

– Cô không biết mở hộp trong phòng kín hay sao mà lại để bọn họ cũng biết? – Turan thốt.

– Sẽ tốn phí, không phải sao?

Turan không nói gì nữa, chỉ lầm bầm gì đó vẻ bực bội lắm. Tiffia không nghe ra được cậu ta đang lầm bầm cái gì, nhưng hẳn là đang mắng cô keo kiệt rồi.

Không trách được. Bản thân Tiffia cũng có nghĩ đến chuyện bỏ ít phí ra để tránh đám phiền phức đang theo sau này, nhưng chẳng hiểu sao lúc đó, cô lại muốn thể hiện, khoe hết ra rằng mình cùng Turan có thể kiếm được món lợi lớn cực kỳ.

Đó chỉ là cảm xúc nhất thời, nhưng không thể nào cản được. Chính cô lúc này cũng không hối hận. Thế là đã đủ rồi.

– Chúng ta sẽ không mua gì nữa.

Turan gằn giọng bảo, cầm lên thêm một chiếc hộp khác.

– Sao thế? Cậu giận à? – Tiffia thắc mắc.

– Đã đủ phiền phức rồi. – Turan đáp vội – Giờ mà mua nữa thì sẽ khiến cả đám loạn lên hết.

Tiffia đồng tình với Turan. Nhưng trông dáng vẻ cậu ta lúc này, giờ cô lại muốn trêu cậu ta một chút.

– Loạn cũng tốt mà. – Tiffia cười bảo – Chúng ta kiếm được nhiều tiền, càng tốt!

Turan khịt mũi một cái, quay sang nhìn Tiffia rồi nhìn một lượt đám người đang theo mình, sau đó lại nhìn Tiffia, nói:

– Tôi biết là cô đang muốn trêu tôi, nhưng quả thật là chúng ta cũng đang cần tiền. Rất nhiều tiền.

– Vậy nên…?

– Chơi tới bến đi.Tình huống này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Tiffia, nhưng cô lại cảm thấy vui vẻ không giấu được. Niềm vui này cô không biết mình đã từng cảm nhận được bao giờ chưa, nhưng chắc chắn ngay lúc này, cô sẽ hưởng thụ nó cho thật tốt.

– Cái này, cái này. Cả cái này nữa.

Turan lên tiếng, liên tục đặt từng chiếc hộp một lên tay Tiffia.

– Rồi. Đi đi. Xong thì tới gian hàng hai nghìn xen.

– Rõ, thưa đội trưởng. – Tiffia cười nói.

– Đừng gọi- Mà thôi kệ đi.

Tiffia mang ba chiếc hộp niêm yết một nghìn xen tới chỗ phụ trách mở hộp. Đám bốn người thấy vậy thì đi theo sát cô luôn. Không chỉ Tiffia mà cả bọn họ đều thật tò mò không biết lần này sẽ là báu vật gì được mở ra.

– Lại là cô? – người phụ trách mở hộp bảo.

– Là tôi. – Tiffia đáp ngay – Có vẻ chỉ có mình tôi mở hộp thôi nhỉ?

– Tôi không biết cô dùng cách nào nhưng đừng có mà vét hết đồ tốt ở đây. Ông chủ tôi sẽ không vui đâu.

– Nhưng tôi thì vui.

Tiffia rất tự nhiên đáp lại, kèm theo đó là một nụ cười tươi rói chứng minh rõ ràng lời nói của mình. Cô không việc gì phải e ngại ông chủ cửa hàng này hay bất kỳ ai khác cả. Muốn đoán biết thân phận của cô hay cả Turan đều không dễ dàng.

Mà dù họ đoán biết được thì cũng chẳng thể làm gì. Họ đâu thể nào tìm đánh khách hàng của mình hay đòi lại số tiền bị tổn thất, như thế thì khác gì bảo rằng cửa hàng không cho phép có đồ tốt bị lấy đi.

Người phụ trách mở hộp thấy dáng vẻ của Tiffia thì không nói gì nữa, chỉ cất một tiếng thở dài rồi tập trung vào công việc của mình.

Lần này, ba chiếc hộp lần lượt là một bình thuốc hồi ma năng thánh cấp, ba viên ngọc lam bảo loại nhỏ và một bình thuốc hồi phục khí huyết cao cấp. Dù cả ba hộp đều không sánh được một nửa của viên ngọc thô kia nhưng vẫn rất có giá trị.

– Ô, thật sự đều là thành công kìa! – một người hô lên.

– Cả ba hộp đều được đập thành công. May mắn đến đáng sợ. – một người khác thốt.

– May mắn? Như vầy mà bảo là may mắn? Có ông nội ngươi tin! – một người bĩu môi bảo.

– Không phải đồ tốt đều bị cô ta tranh hết rồi chứ?!

Tiffia không quan tâm mấy tới lời những người xung quanh mà chỉ vội vàng cầm lấy mấy món đồ thuộc về mình rồi bước nhanh đến chỗ gian hàng hai nghìn xen. Thứ cô để tâm bây giờ chỉ có những món đồ mà mình sẽ lấy được mà thôi.

Turan lúc này vẫn đang loay hoay cầm lên bỏ xuống những chiếc hộp ở gian hàng hai nghìn xen. Vẻ mặt cậu ta trông vô cùng nghiêm trọng, như thể đang đối diện với kẻ thù của mình.

– Chuyện gì thế?

Tiffia cất tiếng hỏi nhỏ. Cô không hề nghi ngờ khả năng của Turan. Nếu có vấn đề thì hẳn là chính bản thân những chiếc hộp này, hay đúng hơn là món đồ bên trong chúng.

Gian hàng hai nghìn xen này không có quá nhiều hộp, tổng cộng chỉ có hai mươi cái mà thôi. Tính theo tỉ lệ của những gian hàng khác thì ở đây chỉ có thể tìm thấy cùng lắm hai chiếc hộp là có lời.

Turan nghe thấy câu hỏi của Tiffia nhưng không đáp mà tập trung xem xét tiếp chiếc hộp tiếp theo. Cậu ta cứ im lặng xem xét như thế tới tận chiếc hộp thứ mười bốn thì mới ngừng lại, bảo nhỏ:

– Gian hàng này không ổn chút nào.

– Không ổn? – Tiffia thắc mắc – Lại là kiểu gì?

– Tôi đã xem qua tất cả hộp nhưng lại không thấy hộp nào có lời cả. – Turan đáp – Một chút cũng không. Toàn bộ đều là lỗ.

“Chuyện này không thể nào.” Tiffia nói thầm. Cửa hàng đồng giá dù có gan lớn đến đâu cũng tuyệt đối không dám làm chuyện lừa đảo này.

– Đừng kết luận vội. – Turan nói tiếp – Có lẽ đã có người đến đây trước chúng ta.

– À, phải…

Tiffia tự thấy bản thân mình quá ngu ngốc rồi. Chuyện chỉ đơn giản có thể mà cô lại ngay lập tức đổ lỗi cho cửa hàng. Có vẻ như cô đã quá chìm đắm trong chuyện kiếm lời nên mới bỏ qua điều cơ bản như thế.

– Vậy bây giờ thế nào? – Tiffia hỏi.

– Còn làm thế nào? Quay về thôi. Cô kiếm tiền tới ngu luôn rồi à?!

Turan mắng thẳng mặt, không chút kiêng nể gì. Tiffia bị mắng cũng chỉ có thể mỉm cười ái ngại. Cô có thể phản ứng gì khác trong lúc này chứ.

Nhưng Tiffia thật sự không đoán ra được làm thế nào có kẻ khác lấy mất tất cả phần thưởng ở gian hàng hai nghìn xen. Không lý nào lại có kẻ khác có khả năng như Turan được. Nếu trên đời này khả năng đoán biết vật phẩm bên trong chiếc hộp dễ có được như vậy thì đã không có ai dám mở cửa hàng đồng giá rồi.

Chương 93: Về lại thành Shangry

Turan cùng Tiffia rời cửa hàng đồng giá thì mặt trời cũng đã lên được hơn giờ đồng hồ. Sau khi lẩn vào mấy con hẻm, vòng quanh mấy lần để cắt đuôi những kẻ tò mò xong thì cả hai cũng an toàn đến được quãng trường trung tâm.

– Thật không ngờ cậu lại có thể kiếm được nhiều như thế này.

Tiffia cất tiếng. Cô ta lúc này đang lôi đống đồ lấy được từ mấy chiếc hộp ra tính toán. Nhìn dáng vẻ vui mừng của Tiffia, Turan thật có chút nghi ngờ cảm nhận của mình về cô ta mấy ngày qua.

“Mới đầu ngày còn trông ảm đạm vậy mà…”

Nhưng đây mới đúng là Tiffia mà Turan đã luôn biết, thế nên nó cũng mặc cho cô ta vui vẻ.

– Tôi về nhà trọ lấy xe. – Turan bảo – Cô xem những thứ này cái nào cần thiết thì giữ lại, không thì hãy bán đi. Xong thì gặp nhau ở phía Tây quảng trường.

Tiffia nghe thì hơi ngẩn ra một lúc, thắc mắc:

– Những thứ này có cái gì mà chúng ta không cần chứ?

Turan chau mày, trông lại từng món đồ một. Các loại bùa thì tất nhiên là cần thiết rồi, nhưng toàn bộ những thứ còn lại thì đều có chất lượng quá tốt so với Thần cấp hiện tại của tổ đội. Như thuốc hồi ma năng trung cấp và cao cấp hay thuốc hồi phục khí huyết cao cấp đều là quá nhiều so với lượng ma năng và khí huyết tối đa mà Turan hay Tiffia đang có. Dùng chúng, nói đơn giản ra thì là phí phạm.

– Bùa cô giữ lại. Ngọc thô đưa cho tôi, cả mấy viên ngọc lam bảo nữa. Số còn lại thì bán hết đi.

Turan quả quyết bảo. Nó hiểu ý của Tiffia là muốn để dành mấy vật phẩm giá trị phòng cho sau này thăng lên Thần cấp cao hơn. Nhưng vấn đề hiện tại là tổ đội không giàu có gì cả, mà chi phí cho việc du hành đều không hề ít.

Hơn cả, Turan còn phải lo cho chuyện thăng cấp của mấy thành viên tổ đội nữa.

– Được rồi. Tôi hiểu rồi.

Tiffia vẻ chán nản bảo, đưa cho Turan mấy viên ngọc rồi cất hết tất cả vào lại túi trữ đồ của mình. Cô ta sau đó rời đi tìm chỗ thu mua luôn.

Trên thực tế thì cửa hàng đồng giá có mua lại những món đồ lấy được từ hộp nhưng giá cả lại có chút thấp hơn thị trường, mà nếu Tiffia mặc cả thêm hoặc tìm người đang cần chúng thì lượng chênh lệch có thể lên đến hai thậm chí ba phần.

Giá trị của các vật phẩm kia không hề nhỏ, và hai, ba phần chênh lệch rất đáng để dồn chút công sức vào. Dù sao thì bây giờ lượng tiền mà tổ đội Turan đang cần là rất lớn. Ít nhất cũng phải bù đắp được một tấm bùa phẩm chất ‘Anh hùng’ cùng với một lần tham gia càn quét phó bản cùng phẩm chất. Và đó chỉ mới là cái phí cho việc thăng cấp của Yeatra.

Turan cầm lấy viên ngọc thô trong tay mình, lần nữa kích hoạt kỹ năng ‘Thông hiểu’. Những thông tin nó đã xem qua mấy lần lại hiện lên trong tâm trí.

“Ngọc nhanh nhẹn.

Lớp: Ngọc.

Loại: Thô.

Cấp: 5.

Phẩm chất: Tinh anh.

Độ hiếm: Cực hiếm.

Mô tả: Loại ngọc quý dùng để chế tác và khảm giúp tăng nhanh nhẹn.

Chi tiết:

+ Tăng đến 5 bậc nhanh nhẹn.”

Đây là một viên ngọc quý và hiếm, chỉ đơn giản dựa vào độ hiếm cùng mô tả là đủ để xác định điều đó. Tuy nhiên phẩm chất của viên ngọc lại có chút thấp hơn so với mong đợi của Turan.

Turan lúc vừa phát hiện ra viên ngọc thì đã nảy sinh ý định dùng viên ngọc làm vật liệu cho tấm bùa phẩm chất ‘Anh hùng’ của Yeatra. Dù rằng không cần phải có vật liệu cùng phẩm chất để tạo ra tấm bùa nhưng hầu hết những người chế tác bùa đều làm theo cách này.

Vì để tạo ra một vật phẩm vượt trên cấp của vật liệu yêu cầu đẳng cấp tay nghề vô cùng cao, cùng với một lượng Thần cấp không nhỏ. Để một người có thể dùng viên ngọc cấp độ 5 này tạo ra vật phẩm trên phẩm chất ‘Tinh anh’ thì cần đạt được thấp nhất là Thần cấp 6.

Turan thì không nghi ngờ tay nghề của Yeatra. Một Nihr mà vẫn có thể chế tạo ra được vật phẩm có tác dụng, dù hiệu quả không cao thì vẫn rất đáng khâm phục. Turan đã từng thử, và nó biết rõ công việc đó khó khăn như thế nào.

Nhưng Thần cấp lại là chuyện nằm ngoài khả năng của Yeatra. Nhiệm vụ tấn thăng của một Nihr lại đòi hỏi Thần cấp người đó cao hơn 5, quả là có chút nực cười.

“Chẳng trách chẳng có Nihr nào có thể thăng cấp được…”

Turan bỏ viên ngọc vào túi trữ vật của mình. Dù có thể hay không thì nó cũng sẽ giao toàn bộ số ngọc thô mình đang có cho Yeatra. Những viên ngọc dù phẩm chất chỉ đạt ‘Tinh anh’ nhưng vẫn có thể làm vật liệu phụ, bù đắp cho phương thức chế tác bùa phẩm chất ‘Anh hùng’ nào đó.

– M-mừng chủ nhân trở về.

Một giọng nói đầy bối rối quen thuộc lại vang lên khi Turan mở cửa bước vào phòng.

Turan không phản đối gì việc Camilier gọi mình là “chủ nhân”, chỉ là lo lắng mối quan hệ thế này sẽ khiến linh hồn song sinh của cô ta có ấn tượng xấu về mình.

Dù sao thì lần gặp nhau đầu tiên của cả hai là một cuộc chiến đấu sinh tử.Mà, Turan ngày càng thắc mắc về linh hồn thứ hai của Camilier. Từ đó cho đến giờ đã qua gần hai ngày rồi nhưng nó vẫn chưa thấy cô ta xuất hiện lần nào. Và vì điều đó cho nên suốt hai ngày, Turan đã luôn phải ở trong trạng thái đề phòng bị tấn công.

“Chẳng thể ngủ ngon nổi…”

Turan đưa cho Camilier mấy cái bánh bao hấp mình mua được rồi như thường lệ xoa lấy mái đầu của cô ta. Nhưng lần này nó không giục cô ta ăn mà bảo:

– Nếu cô có ở đó thì tôi muốn nói chuyện.

Không có tiếng đáp lại. Camilier chỉ đơn giản nhận lấy đồ ăn của mình rồi bước vào góc thưởng thức ngon lành. Ít ra thì giờ cô ta không cần Turan lên tiếng cho phép mới chịu ăn nữa.

Turan đứng nhìn hồi lâu, xác định rằng câu nói của mình không có kết quả thì mới ngồi vào bàn ăn vội mấy cái bánh bao còn lại.

Turan không định ép nữ người sói, cũng không thể ép. Bản thân nó còn quá mơ hồ về chuyện linh hồn song sinh chứ đừng nói tới chuyện có thể chủ động khiến cho xuất hiện. Tất cả những gì nó biết chỉ thông qua một quyển sách kỹ năng ‘Gọi hồn’ mà thôi.

“Thần Syrathr có biết gì không nhỉ…?” Turan chợt nghĩ. Nó đã định tìm gặp thần Syrathr để hỏi về nhiều vướng mắc trong lòng mình, nhưng mãi mà chưa có cơ hội. Dù sau lần gặp trước, thần Syrathr đã bảo là cho phép Turan tự tìm đến nhưng có thần Istrant mới biết cô ta sẽ dùng cái cớ gì để hành hạ nó nếu nó làm như vậy.

Thông tin thì quan trọng, nhưng không phải là cần kíp. Thế nên Turan không định mạo hiểm làm chuyện có thể khiến mình chịu đau khổ khi mà thông qua thần Syrathr lại chưa hẳn là cách duy nhất.

Chuyện cần tập trung thực hiện nhất bây giờ là giúp Yeatra thăng cấp đã. Nếu Yeatra có thể đột phá Nihr, rồi trở thành người luyện chế bùa riêng cho Turan thì sẽ giúp ích được rất nhiều trong sự kiện Appaprithietra, và tất nhiên là cả sau này nữa.

Sau bữa sáng vội vàng, Turan đưa Camilier lên xe rồi ra đón Tiffia ở phía tây quảng trường trung tâm.

Tiffia đã đứng đợi sẵn. Việc buôn bán không khó như cô ta đã nghĩ, vì mấy món đồ đó đều là cầu nhiều hơn cung. Tổng lượng tiền thu về là hơn hai mươi nghìn xen. Dù không so sánh được với giá trị viên ngọc thô kia nhưng vẫn là gấp mười lần phần thưởng nhiệm vụ từ bà Lylat.

Vậy mới thấy khả năng của Turan có thể kiếm lời nhiều đến mức nào.

– Sau này có khi chúng ta không cần làm nhiệm vụ nữa.

Tiffia giọng nửa đùa nửa thật bảo.

Turan cũng đồng tình với Tiffia. Thật sự thì tổ đội không cần làm mấy nhiệm vụ thù lao thấp thế này nữa. Tập trung vào tiêu diệt quái và càn quét phó bản sẽ là phù hợp hơn.

Thực tế thì bà Lylat đã trả khá hậu hĩnh cho chuyến vận chuyển hàng lần này, nhưng đó chỉ là đối với một tổ đội với hai Thần cấp 1 và một Nihr mà thôi. Đợt rượu kế của ông Gin đành phải nhờ những du hành giả khác rồi.

– Quả là vậy. – Turan cất tiếng – Nhưng tổ đội hiện tại vẫn có chút yếu.

Tiffia không quá khó khăn nhận ra ý của Turan, và vẻ hào hứng của cô ta nhanh chóng mất đi. Áp lực từ việc phải hoàn thành thử thách Thần thánh lại đè lên tâm trí của cô ta.

Turan thấy dáng vẻ đó thì cũng chỉ có thể cất một tiếng thở dài. Tiffia không thể cứ an phận làm một Nihr mãi được, bản thân cô ta hẳn phải rõ điều đó hơn ai hết.

“Vậy thì cô ta còn ngần ngại chi nữa…?”Chiếc xa bán tải nhanh chóng rời khỏi thành Tailor rồi hướng thẳng đến thành Shangry luôn. Lần này, Turan không định ghé qua nông trại Langr mà sẽ dùng bữa trên xe, tiết kiệm ít thời gian để có thể đến nơi trước khi trời tối.

Trên đường đi, chiếc xe bán tải có gặp phải hai đám quái, một là Sói đồng cỏ, hai là Thỏ răng nanh nhưng Turan đều lựa chọn nhấn hết ga để bỏ qua chúng. Sói đồng cỏ và Thỏ răng nanh đều có tốc độ chạy kém hơn Sói xám nhiều nên chúng dễ dàng bị bỏ lại. Chúng có vẻ cũng không hung hăng như Sói xám nên khi khoảng cách giữa hai bên hơn hai trăm mét thì đã bỏ cuộc, hoặc cũng có thể do chúng tự biết không thể đuổi kịp.

Sau cùng, khi mặt trời vừa bắt đầu lặn thì chiếc xe bán tải cũng đến được nơi cần đến. Kết quả này làm Turan có phần vui vẻ. Nó vốn tưởng rằng mặt trời lặn hẳn thì mới có thể đến kịp cơ.

Turan lái xe tới nhà trọ kiêm nhà hàng có tên là Mowl, cũng chính là nơi mà lần trước tổ đội của nó đã ở lại. Dịch vụ cùng phòng ốc ở đây không tệ, chẳng có lý do gì để nó phải tốn thời gian tìm nơi khác cả.

Sau khi đỗ xe xong xuôi, tổ đội ba người vào nhà hàng để ăn tối. Turan cầm lấy thực đơn, đang phân vân không biết nên ăn gì bù cho cả ngày chưa được bữa ra hồn thì thấy dáng vẻ loay hoay của Camilier. Cô ta nãy giờ cứ liếc mắt nhìn xung quanh trông rất bỡ ngỡ. var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

“Đây là lần đầu cô ta đến nơi như thế này à…”

Suốt hai ngày qua, Turan đã cố giữ Camilier trong phòng để đề phòng đám người đang truy đuổi cô ta, và cũng để dễ dàng kiểm soát. Giờ đã đến tận thành Shangry thì nó cho rằng điều đó không cần thiết nữa, tiếp tục như vậy thì chẳng khác gì đang cầm tù cô ấy cả.

Và nữ người sói cũng cần cải thiện khả năng ứng xử của bản thân. Turan thì không ngại sở hữu một nô lệ, nhưng đó không nên là một người rụt rè, đến cả mấy hành động thông thường cũng cần được cho phép mới dám làm. Nó thật không hình dung được trước đây cô ta đã sống như thế nào.

Turan chọn món cho mình xong thì đưa thực đơn về phía Camilier. Nữ người sói có chút hốt hoảng nhìn lấy tờ thực đơn, không có vẻ là hiểu mình nên làm gì.

– Cô thích gì thì cứ gọi.

Turan cất tiếng, để thực đơn lên bàn. Camilier vẫn không có hành động gì khác ngoài nhìn chằm chằm vào đó.

– Thế này ổn chứ? – Tiffia chợt hỏi.

– Cô là đang hỏi chuyện gì?

Turan cất tiếng một cách hời hợt. Nó tưởng rằng đã giải đáp thắc mắc của Tiffia về Camilier rồi, nhưng rõ ràng là cô ta vẫn không an tâm về nữ người sói. Ít ra thì giờ Turan không còn cảm nhận sự hối tiếc vì không cứu được đồng tộc của mình từ Tiffia nữa.

– Tất cả. Mang theo cô ta, để cô ta xuất hiện bên ngoài và cả cách cô ta ứng xử.

Turan không biết nên trả lời Tiffia như thế nào cho hợp. Nó đâu thể nào bảo với cô ta rằng Camilier có một linh hồn song sinh và linh hồn đó có khả năng chiến đấu mạnh mẽ. Nó cũng chẳng thể giải thích hời hợt rằng bản thân không bỏ rơi được nữ người sói trong tình trạng này.

Cả Turan và Tiffia đều hiểu rõ mối nguy đến từ việc chứa chấp một nô lệ bỏ trốn. Giống như lời nó đã từng nói với cô ta, cách giải quyết tốt nhất là mua lại Camilier từ tay hầu tước Ferrmen. Nhưng một hầu tước thì đâu cần chút tiền ít ỏi của Turan. Hơn cả là một nô lệ bỏ trốn bị truy đuổi gắt gao đến vậy thì chắc chắn đang mang theo một bí mật nào đó, tất nhiên chẳng thể cứ thế bán cho nó được.

Tuy nhiên, Turan đã có kế hoạch đối phó rồi. Dù không chắc chắn cứu được nữ người sói nhưng vẫn đảm bảo được bản thân an toàn tránh khỏi nanh vuốt của hầu tước Ferrmen trong trường hợp ông ta nhắm vào nó.

– Hầu tước Ferrmen trong vòng một tháng sẽ không có thời gian quan tâm tới cô ta đâu.

Turan đáp. Dù có phiền phức thì giờ nó vẫn phải cho Tiffia một câu trả lời. Không thì cô ta sẽ cứ cảm thấy bất an mãi.

– Vậy một tháng sau thì sao? – Tiffia lại hỏi – Nếu không thể giúp được đến nơi đến chốn thì cậu còn cố để làm gì?

Câu hỏi của Tiffia có chút lạ, Turan nhận ra ngay điều đó. Có vẻ như cô ta không lo lắng bị liên lụy đến Camilier mà là về sự an toàn lâu dài của nữ người sói.

Turan không biết Tiffia có ý nghĩ như vậy từ khi nào, nhưng rõ là nó đã hiểu lầm ý của cô ta rồi.

“Nếu từ đầu cô đã nghĩ như thế thì thay đổi cách hỏi đi chứ…”

– Sau một tháng, nếu cô ta chịu trở thành thành viên tổ đội chúng ta thì không ai có thể bắt cô ta làm nô lệ nữa.

Turan đáp. Nó hoàn toàn tự tin với điều này. Nó chưa bao giờ là kẻ ra quyết định mà thiếu sự suy xét thiệt hơn cả.

– Thật sự? – Tiffia thắc mắc – Cậu dựa vào đâu mà…

Tiffia ngừng lại khi thấy Turan ra hiệu giữ im lặng. Rồi nó nghiêm giọng bảo:

– Thứ cô biết về tôi là rất ít. Trước đây thì không nói, nhưng đã trở thành đồng đội với tôi rồi thì tin vào đội trưởng của mình một chút đi.

Bầu không khí vì câu nói cùng thái độ của Turan mà nhanh chóng trở nên căng thẳng. Turan mỉm cười. Đây chính là hiệu quả mà nó cần đạt được. Tiffia sẽ chẳng thể tin tưởng nếu như Turan không làm rõ rằng bản thân đang xem trọng chuyện này hơn cả cô ta.

Tiffia ngẩn người ra một lúc, rồi bình tĩnh trở lại, tặc lưỡi bảo:

– Tôi thật chẳng biết nên cư xử như thế nào nữa.

Turan không đáp, chỉ đưa tay cầm lấy tờ thực đơn rồi gọi người phục vụ đến. Camilier cứ mãi nhìn vào món đùi gà quay tiêu, hẳn là muốn gọi món này rồi. Có hơi tiếc khi cô ta không tự gọi món được, nhưng nó cũng không muốn cứ ngồi thừ ở bàn ăn trong bầu không khí này mãi.

Chương 94: Hỏi đáp với thần Syrathr

Sau bữa ăn, Turan dẫn Camilier về phòng. Nó khóa cửa lại cẩn thận, kích hoạt luôn một tấm bùa chống nghe lén rồi mới bắt tay vào việc mà bản thân đã định làm từ lúc mới vào thành Shangry.

Thần Syrathr, cô ta đã có lời nhắn cho Turan, yêu cầu nó tới gặp cô ta ngay khi có thể.

Turan nằm trên giường, tập trung suy nghĩ một chút và chẳng mấy chốc thì một cánh hoa màu hồng nhạt hiện lên trước mặt nó. Không chút chần chừ, Turan chộp lấy cánh hoa.

Cánh hoa được Turan nắm lấy thì phân ra thành nhiều cánh hoa hơn, chẳng mấy chốc tạo thành một biển hoa tuôn ra ồ ạt phủ lấy cả người nó. Khung cảnh này, Turan biết rằng chỉ có mình mình trông thấy được mà thôi.

Sau khi biển hoa cuốn qua người Turan xong thì khung cảnh quen thuộc lại hiện lên xung quanh nó: cánh đồng hoa trải dài vô tận.

– Ngươi cuối cùng cũng đến rồi.

Giọng nói dịu nhẹ pha chút bực tức vang lên. Turan quay người qua và thấy thần Syrathr đang ngồi thưởng trà như thường lệ, chỉ khác là không có thần Fyratr ở đây.

Thần Syrathr trông có vẻ không hài lòng về điều gì đó, cả trong lời nói lẫn hành động. Turan thử nghĩ một chút xem mình có làm gì sai hay không. Nó thật không muốn bản thân vừa tới đây thì phải gánh lấy trừng phạt.

“Chẳng lẽ vì mình tới đây quá muộn?”

– Ngươi vậy mà dám bắt ta phải chờ lâu đến vậy.

Thần Syrathr cất tiếng, đặt tách trà của mình xuống. Tách trà được đặt rất nhẹ nhàng nhưng không hiểu sao Turan lại cảm giác được như thể tính mạng của mình cũng được đặt xuống ở đó vậy.

“Nhưng cô ta đã bảo khi có thể thì mới đến mà…” Turan thốt thầm, nhưng không định lên tiếng bào chữa hay giải thích gì cả. Nó biết làm thế chỉ tổ khiến cho thần Syrathr giận hơn nữa thôi. Các Chính thần luôn là vô lý như vậy, mỉa mai là Turan đã quen với điều đó rồi.

– May cho ngươi là giờ ta không có thời gian trừng phạt…

Turan nghe và mừng thầm. Nhưng nó chưa vui mừng được bao lâu thì thần Syrathr đã nói tiếp:

– …nên tạm thời ghi nợ. Lần sau tới phạt chung một thể.

“Ghi nợ?! Phạt chung một thể?!” Turan lẩm bẩm, ngớ người ra một lúc. Ghi nợ thì nó còn hiểu được, nhưng nghe vế sau thì khác gì thần Syrathr đang bảo rằng nó chắc chắn sẽ lại mắc lỗi.

Turan không phải kẻ ngốc. Nó tất nhiên biết ý của thần Syrathr là rằng cô ta sẽ tìm ra cớ gì đó để bắt nó chịu phạt ở lần kế. Vô lý đến thế này thì thật nó không thể nào tưởng tượng nổi.

Nhưng Turan đành chịu, chẳng dám phản bác hay ý kiến gì. Có trách thì chỉ có thể trách nó xui xẻo bị thần Syrathr nhòm ngó đến.

Thần Syrathr trông Turan không phản ứng gì nhiều thì có hơi thất vọng một chút. Hồi lâu, cô ta bảo:

– Lần này gọi ngươi đến chủ yếu là muốn báo rằng trong vòng hai tuần tới ta sẽ không có mặt ở đây.

Turan nghe, có chút không hiểu ý của thần Syrathr. Nó không nghĩ tới rằng một Chính thần như cô ta lại đi báo với mình rằng sẽ vắng mặt. Cô ta đâu cần phải quan tâm đến việc nó có tìm thấy cô ta hay không để làm gì đâu.

– Ngươi không định hỏi lý do à? – thần Syrathr hỏi.

Turan quả thật có thắc mắc, nhưng để cất thành lời thì không cần thiết, cũng không dám. Nếu thần Syrathr thấy điều đó là nên thì cô ta sẽ tự nói cho nó biết. Chất vấn một Chính thần không khác gì tìm đường chết cả.

– Không, thưa đức Chính thần. – Turan nghiêm giọng đáp.

– Ngươi có vẻ đã hiểu quy củ hơn rồi đấy. – thần Syrathr nói, nở một nụ cười mỉm – Bớt thú vị hơn khi xưa, nhưng vẫn còn chơi được.

“Chậc. Cô ta xem mình là đồ chơi…” Turan nói thầm, giấu một tiếng thở dài. Nó không trông mong gì được một Chính thần xem trọng, nhưng nghe như vậy thì vẫn cảm thấy thất vọng. Là thất vọng chính bản thân quá yếu đuối, không có chút trọng lượng nào.

– Chuyện thứ hai là cảnh báo ngươi về chiến tranh ở biên giới Enria với Danlion. – thần Syrathr nói tiếp – Nếu không phải là bắt buộc thì hãy tránh xa mọi thứ liên quan tới trận chiến đó.

Turan nghĩ một chút về Camilier cùng hầu tước Ferrmen. Nó đã biết là hầu tước này đang tham gia vào trận chiến mà thần Syrathr vừa nhắc đến, và hẳn cũng giữ một vai trò quan trọng.

“Vậy thì việc giữ nô lệ bỏ trốn của ông ta có phải là liên quan tới trận chiến không?”

Turan định cất tiếng hỏi về điều đó nhưng lại thôi. Việc nó đang làm là bắt buộc, và cũng không cần phải làm phiền đến thần Syrathr. Dù gì thì tự nó cũng có thể giải quyết được. Theo cảnh báo của thần Syrathr thì chỉ cần tránh xa chiến trận ra mà thôi.

– Được rồi. Chỉ có vậy thôi. Ngươi có thể quay về.

Thần Syrathr cất tiếng, nâng tách trả của mình lên tiếp tục thưởng thức.

– Thưa đức Chính thần, bầy tôi có điều muốn hỏi. – Turan lên tiếng.

Thần Syrathr không vội, nhấp thêm một ngụm trà, đặt tách xuống rồi mới bảo:

– Ồ. Nói ta nghe thử xem.
– Người có biết về Deln của khu rừng không?

Thần Syrathr không đáp, chỉ mỉm cười nhìn lấy Turan. Cô ta có vẻ đang thăm dò xem nó có ẩn ý gì sau câu hỏi hay không.

Hồi lâu, thần Syrathr thu lại ánh nhìn của mình, với tay lấy bình trà rót đầy một tách rồi mới bảo:

– Nói đi. Ngươi gặp vấn đề gì với hắn ta à? Là do cô nàng yêu tinh kia?

Không dễ để giấu một chuyện khỏi ánh mắt tinh tường cùng kiến thức uyên thâm của một Chính thần, mà đây còn là một kẻ luôn dõi theo từng đường đi nước bước của Turan. Dù sao thì Turan cũng chẳng định giấu thần Syrathr. Cô ta đối với nó giờ chẳng khác một vị thần bảo hộ cả. Chỉ là vị thần này thật sự khó chiều, và cái giá phải trả cho sự bảo hộ cũng không hề dễ chịu.

Theo lời của thần Syrathr thì hẳn là Deln của khu rừng là tồn tại có thật, thậm chí có thể cô ta còn nhận biết con rồng này.

– Quả đúng là tôi đang gặp vấn đề với Deln. – Turan trả lời – Con rồng- Người bảo vệ khu rừng này thật sự nhận hiến tế từ yêu tinh tộc ở rừng Cultiven sao?

– Đúng vậy. – thần Syrathr không chút nghĩ ngợi đáp – Nhưng không phải để bảo vệ khu rừng, vì vậy đừng gọi hắn ta bằng cái tên đó.

– Không phải để bảo vệ khu rừng?

Turan thắc mắc. Nó cũng đã nghi ngờ việc bảo vệ khu rừng là nói dối. Nhận sự hiến tế thì không nói, nhưng các yêu tinh trong rừng Cultiven vẫn không ngừng bị kẻ xâm lấn từ bên ngoài bắt lấy cùng cướp bóc. Dù thật sự các thế lực có e ngại sự tồn tại của Deln thì tình hình thật không giống là con rồng đang bảo vệ khu rừng một chút nào.

Ít ra thì yêu tinh tộc đang không được bảo vệ.

– Sự hiến tế là cái giá mà yêu tinh tộc phải trả để đổi lấy sự bình yên cho tộc của mình. – thần Syrathr giải thích – Con rồng đói, và để hắn ta không chạy đi giết chóc bừa bãi thì chỉ có thể làm dịu cơn đói của hắn mà thôi.

– Hiện tại vẫn như vậy? – Turan ngạc nhiên – Làm thế nào mà yêu tinh tộc có thể duy trì mãi được?

– Không khó. – thần Syrahtr nói, nhấp nhẹ một ngụm trà mới tiếp tục – Thứ nhất, vật hiến tế cũng là một sinh vật bình thường, cũng có thể tái sinh. Thứ hai, không nhất thiết vật hiến tế phải là yêu tinh tộc.

Chỉ hai câu nói nhưng Turan đã có thể hình dung ra mọi chuyện xoay quanh việc hiến tế cho Deln của khu rừng. Vậy ra không chỉ các thế lực bên ngoài đang gây hại tới yêu tinh tộc trong rừng Cultiven mà ngược lại, yêu tinh tộc cũng đang giở trò với các chủng tộc khác. Và ý tưởng rằng kẻ bị đem đi hiến tế, sau khi tái sinh lại bị đem đi hiến tế lần nữa làm Turan có chút ghê sợ.

Một chủng tộc xuất hiện trong các câu chuyện với hình tượng xinh đẹp và cao quý như yêu tinh hóa ra lại có bí mật đáng sợ đến vậy.

– Ta có thể hiểu ngươi nghĩ gì về họ, những yêu tinh đó. – thần Syrathr cất tiếng – Nhưng sinh tồn là vậy. Một chủng tộc mà nơi sinh sống bị giới hạn về trong mỗi một khu rừng nhỏ thì không có nhiều lựa chọn để đối phó một “thảm họa” như Deln đâu.

Turan không có ý kiến. Nó chỉ muốn xác định sự tồn tại của Deln cùng mức độ nguy hiểm mà con rồng này mang lại thôi. Lối sống hay sự lựa chọn của tộc yêu tinh không phải là thứ mà một con người như nó nên đánh giá.

– Dù sao thì, đừng dại dột mà gây sự với Deln. – thần Syrathr nói tiếp – Kể cả ta cũng không đảm bảo có thể cứu được ngươi đâu.

– Deln mạnh đến vậy?

Turan ngạc nhiên. Nó biết loài rồng là sinh vật vô cùng mạnh mẽ, nhưng vượt lên trên cả một Chính thần thì lại là nằm ngoài nhận thức của nó.Đối với câu hỏi của Turan, thần Syrathr không đáp mà mỉm cười thích thú. Cô ta không có vẻ gì là định cho nó một câu trả lời nhưng trông thì hẳn có nhiều bí mật nằm sau việc không đảm bảo cứu được từ tay của Deln.

Turan cũng biết là có hỏi thêm cũng vô dụng, đành chuyển sang một thắc mắc khác của mình.

– Còn một chuyện nữa tôi muốn hỏi.

– Cứ nói. Trước khi ta rời đi thì tốt nhất nên ngươi nên hỏi hết những điều còn chưa thông hiểu. Tất nhiên là ở một giới hạn nhất định.

Thần Syrathr bảo, cố tình nhấn mạnh ở câu cuối cùng. Turan cũng không định làm phiền thần Syrathr nhiều, chỉ tổ cho cô ta lý do hành hạ nó mà thôi.

– Linh hồn song sinh, người có biết gì về chuyện này không? – Turan cất tiếng.

– Ngươi sao lại hỏi về cái này?

Thần Syrathr thắc mắc. Cô ta trông không vui vẻ gì với điều mà Turan vừa hỏi. Nó thấy vậy thì có hơi lo ngại, nhưng cuối cùng vẫn nói:

– Một nô lệ bỏ trốn mà tôi bắt được sở hữu linh hồn song sinh.

Thần Syrathr nghe xong thì ra vẻ ngẫm nghĩ hồi lâu, bảo:

– Linh hồn song sinh là trạng thái mà một thể xác lại có hai linh hồn cùng tồn tại bên trong. Trạng thái này có thể là do bẩm sinh, cũng có thể là do chủ động tạo ra bằng nhiều cách. Kẻ sở hữu linh hồn song sinh có rất nhiều ưu thế trong cuộc tranh đua Thần cấp vì có thể có được lượng kỹ năng nhiều hơn kẻ khác tương ứng với từng linh hồn một, và cũng có thể dùng kỹ năng liên quan tới linh hồn dễ dàng hơn. Vậy nên, ta khuyên ngươi nên đưa nô lệ bỏ trốn kia vào tổ đội của mình.

Turan cũng đã có ý định để Camilier trở thành đồng đội của mình, nhưng nó đã không nghĩ rằng nữ người sói còn có những ưu thế nào khác ngoài khả năng chiến đấu được thể hiện ở đêm hôm đó. Giờ thì nó càng phải giữ lấy cô ta cho bằng được.

– Chỉ là, – thần Syrathr nói tiếp – lĩnh vực linh và hồn, ngươi không nên dấn quá sâu vào nó. Hãy rút chân ra khi còn có thể.

– Tại sao?

Turan hỏi ngay. Dù chỉ mới trải nghiệm một chút nhưng nó có thể thấy được rất nhiều lợi ích của việc am hiểu về thế giới linh và hồn. Kiến thức từ quyển sách kỹ năng ‘Gọi hồn’, cho tới giờ nó vẫn chưa thấy có gì gây hại cả.

– Vì ngươi yếu. – thần Syrathr dứt khoát bảo – Nếu linh và hồn của ngươi trở nên lớn mạnh hơn khả năng gánh chịu của cơ thể thì chúng sẽ bị tách rời khỏi nhau. Khi chuyện đó xảy ra thì dù có tái sinh cũng không giải thoát cho ngươi được. Ngươi sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong trạng thái rời rạc đó đến khi kết nối lại được với cơ thể. Hãy thử nghĩ xem một thể xác vô hồn có thể chờ được đến lúc đó không?

Câu trả lời của Turan, không chút chần chừ chính là “không”.

– Và khi cơ thể ngươi chết đi. – thần Syrathr nói tiếp – Chỉ có linh hồn còn lại thì sẽ không đi xa được trên cuộc tranh đua Thần cấp. Ngươi có thể đoạt xác của kẻ khác, nhưng khi không phải là cơ thể của chính mình thì vấn đề sẽ mãi mãi còn đó. Lợi bất cập hại, nếu đã biết trước thì ngươi hãy tránh xa con đường tự hại chết chính mình đó.

– Bầy tôi biết rồi. – Turan đáp – Cảm ơn đức Chính thần đã nhắc nhở.

– Mong là ngươi thật sự hiểu.

Thần Syrathr nói, nhấp vội một ngụm trà. Turan có thể thấy cô ta thật sự không thoải mái khi nói về vấn đề này, có lẽ là vì một lý do cá nhân nào đó.

Bản thân Turan thì không xác định được “dấn sâu” mà thần Syrathr đã nói là bao nhiêu, nhưng nó đoán là chỉ trong quyển sách kỹ năng ‘Gọi hồn’ thì chẳng thể tới mức gây hại được. Dù sao thì kỹ năng ‘Gọi hồn’ không phải là quá hiếm, và Turan chưa từng nghe ai gặp tai nạn như thần Syrathr vừa bảo cả.

Sau tất cả, những gì Turan có thể làm lúc này chỉ là cẩn thận mà thôi.

– Vậy, điều kiện để một linh hồn song sinh hiện lên là gì?

Turan cất tiếng hỏi. Đây mới là điều nó muốn biết nhất khi hỏi về linh hồn song sinh. Đã hai ngày rồi nhưng nó vẫn chưa được thấy lại Camilier đã tấn công mình không một cách dồn dập kia.

– Cái này, ngươi phải tự tìm ra rồi. – thần Syrathr cười đáp – Không hề có một quy tắc chung nào cho các linh hồn song sinh khác nhau cả. Sao ngươi không hỏi thẳng nô lệ bỏ trốn đó?

Turan đã nghĩ đến chuyện đó, nhưng nó không cho là ý hay, ít nhất là trước khi nghe được lời của thần Syrathr. Nếu cả cô ta cũng bảo thế thì có lẽ nó nên thử.

Thần Syrathr nhấp thêm một ngụm trà nữa, rồi khi thấy Turan hồi lâu vẫn không hỏi gì thêm thì cất tiếng:

– Được rồi. Hãy trở về đi. Chúc ngươi thuận lợi trong mấy ngày sắp tới.

Thần Syrathr kết câu với một nụ cười trên môi. Turan có thể nhìn ra sự trông đợi từ nụ cười đó, nhưng nó lại có cảm giác sự trông đợi này có phần ác ý, không khỏi rùng mình một cái.

– Vâng, thưa đức Chính thần.

Turan nói, quay người đi. Nó mở bàn tay phải của mình ra, tập trung suy nghĩ một chút để một cánh hoa màu hường lờ mờ hiện lên trên đó. Turan bắt đầu lần theo liên kết, kích hoạt cánh hoa trong tay mình. Tâm trí Turan nhanh chóng mờ đi với những cánh hoa lập lòe. Rồi khung cảnh mà nó thấy được dần thay đổi, trở thành khung cảnh căn phòng mà thân thể nó đang ở.

Chương 95: Hai linh hồn

Chiếc giường êm ái là cảm giác đầu tiên mà Turan cảm nhận được, nhưng ngay sau đó lại là cảm giác mát lạnh của kim loại đè ép lên cổ mình, kèm theo một chút đau nhói.

– Ngươi tỉnh rồi?! Nằm im đó! Nếu còn muốn sống thì nằm im đó!

Giọng nói gấp gáp và đầy tính uy hiếp vang lên bên tai của Turan. Không mất quá lâu để nó nhận ra mình đang bị Camilier cầm dao kề cổ, sẵn sàng cứa đứt, kết thúc mạng sống của nó bất cứ lúc nào.

“Cô ta vậy mà lại hiện lên lúc này!?” Turan thốt thầm, kế đó là mắng chửi số phận khốn nạn của mình. Nó thật quá ngây thơ rồi mới để thân xác không chút phòng bị của mình phơi bày trước nữ người sói.

Có thể Camilier đã quá hiền lành suốt hai ngày qua nên đã khiến Turan mất cảnh giác. Nhưng dù là gì thì nó cũng quá ngu xuẩn rồi mới nghĩ linh hồn kia sẽ không xuất hiện hôm nay.

– Cô- cô muốn gì? – Turan cất giọng một cách khó khăn.

– Đây là đâu? Nói mau!

– Nhà trọ Mowl, thành Shangry. – Turan đáp vội – Cô đã an toàn rồi. Yên tâm đi.

– Im đi! – Camilier gắt – Linh hồn kia của ta quá ngây thơ rồi, lại tin tưởng ngươi đến vậy. Mau mở cửa phòng!

“Tôi mới là kẻ ngây thơ ở đây. Tin tưởng cô đến vậy…”

– Giờ cô ra ngoài sẽ nguy hiểm hơn đấy. – Turan cố nói – Nghe tôi, ở-

– Ta tự lo được. – Camilier ngắt lời – Giờ thì mở cửa ra.

Camilier nói rồi xốc người Turan dậy trong khi vẫn để dao cách cổ nó không tới một phân. Hành động cùng lời nói của cô ta đều quá quyết đoán, và hẳn cô ta cũng sẽ không ngần ngại cho nó một nhát ngay cổ nếu còn chần chừ thêm.

– Được rồi. Cô bình tĩnh.

Turan vội nói, lấy ra từ túi trữ vật chìa khóa phòng đưa cho Camilier.

– Đưa ta làm gì!? – Camilier gắt – Đến mở cửa.

Cơ thể của Turan bị nữ người sói đẩy tiến về phía cửa phòng. Thế nhưng nó còn chưa kịp đến gần cửa thì lực đẩy từ phía sau đã biến mất, cùng với đó là con dao kề cổ cũng đã bị nới lỏng.

– Con ngốc này! Đừng có cãi lại-

Turan không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng nó rất nhanh nhận ra đây là cơ hội của mình, liền khắc khom lưng, xoay người đồng thời tung một cú đá vào thẳng bụng Camilier không chút nương tay.

Camilier là kẻ có phản xạ cùng tốc độ hành động của một chiến binh, nhưng lúc này lại không thể đối phó được với đòn tấn công bất ngờ của Turan, bị đá văng vào vách tường. Cơn đau từ cú đá xâm lấn cả cơ thể nữ người sói nhưng cô ta cắn răng chịu đựng, không cất lên một tiếng la hét nào. Bản thân cô ta cũng biết rõ nếu gây tiếng động thì kẻ gặp bất lợi là mình chứ không ai khác.

Cú đá hết lực từ Turan, dù là một đòn tấn công chớp nhoáng, nhưng vẫn không phải thứ mà một Nihr có thể chịu được. Nếu là kẻ khác thì giờ hẳn đã gục mất rồi.

– Con ngốc này… Chết tiệt!

Camilier mắng từng tiếng khó khăn, cố gắng đứng dậy nhưng rõ ràng là không thể.

Turan trông một chút thì nhận ra nữ người sói như đang bị thứ gì đó kiềm chế lại, cũng như rằng cô ta đang nói chuyện với ai đó. Ánh mắt nó tập trung quan sát và câu trả lời ngay lập tức có được khi thấy một đám khói phát sáng nhàn nhạt đang cuồn cuộn siết vào nhau tạo thành một vòng xoáy ở đầu cô ta.

Chỉnh thể linh hồn của Camilier đang dao động, như thể bị thứ gì đó cưỡng ép rút lấy. Đó hẳn là linh hồn còn lại của cô ta, cũng là người đã luôn gọi Turan là “chủ nhân”.

Turan bước lại gần nữ người sói, ngồi xuống đối diện, chăm chú quan sát từng thay đổi nhỏ trên vòng xoáy kia. Nó mặc kệ vẻ mặt căm giận trong sự bất lực của cô ta. Tình trạng của cô ta lúc này thì cử động còn khó chứ đừng nói đến đánh lại nó.

– Tôi đã chờ mãi mà cô không xuất hiện. – Turan cất tiếng – Không ngờ khi gặp lại, cô lại đối xử với người cứu mạng mình như vậy.– Ra đòn nặng như thế, ngươi gọi đó là cứu mạng ư?!

Camilier thốt, không chút nào cam chịu. Cô ta hẳn là rất ghét Turan, dù nó chẳng biết vì lý do gì.

– Là kẻ khác thì cô đã chết rồi. – Turan hời hợt đáp – Nghe lời tôi, đừng làm loạn. Linh hồn kia của cô hẳn cũng không muốn như thế.

Camilier xì một tiếng đầy bực bội. Cô ta tất nhiên biết rõ linh hồn còn lại của mình đang ngăn cản mình rời đi, cũng là lý do chính khiến cô chịu đau khổ như bây giờ.

– Ta thật không hiểu ngươi có gì tốt mà con ngốc đó lại muốn ở lại.

Turan cũng không hiểu. Nhưng việc nó cần Camilier ở bên mình là thật sự. Một linh hồn song sinh không hề dễ tìm, còn là người đã có chút cảm tình với mình thì càng không thể bỏ qua. Nghe qua lời của thần Syrathr thì rõ ràng cả cô ta cũng rất xem trọng một linh hồn song sinh.

– Cô muốn rời khỏi đây… nhưng sau đó thì định làm gì chứ? – Turan cất tiếng – Cô cho rằng đám buôn nô lệ đó sẽ buông tha cho cô sao?

– Ta biết rõ điều đó. – Camilier đáp ngay – Nhưng ngươi thì có thể giúp được gì?

Turan trông ánh mắt nữ người sói đang nhìn thẳng vào mình một chút. Nó hoàn toàn không tìm thấy được chút sự tin tưởng nào cả, cũng chẳng phải là nghi ngờ. Cô ta chỉ đơn giản coi nó là một chướng ngại vật mà thôi.

– Cũng không thể nói như vậy. – Turan cười bảo – Cô có thể tiết lộ chút chuyện mình đã làm vào tối hôm đó không?

Câu hỏi của Turan làm Camilier thu ánh mắt của mình lại mà liếc sang chỗ khác. Chỉ cử chỉ nhỏ đó cũng đủ để Turan nhận ra chuyện không hề đơn giản. Cô ta hẳn đang lo rằng nó sẽ bán cô ta cho đám buôn nô lệ hoặc hầu tước Ferrmen nếu biết được sự việc.

– Yên tâm. Tôi không bỏ công tốn sức, liều mình đối đầu với một hầu tước và cả những tên buôn nô lệ, đưa cô từ tận thành Kyrult về tới nơi này chỉ để nghe cô kể chuyện đâu.

Cười khẩy một tiếng, Camilier đáp:

– Chỉ sợ ngươi gánh không nổi.

Đối với lời này của nữ người sói, Turan chỉ mỉm cười rồi xoay người ngồi dựa vào tường cạnh cô ta. Nó sau đó lấy một chiếc bình gỗ vừa nắm tay đưa cho Camilier.

Camilier nhận lấy chiếc bình, mở nắp ra ngửi một chút, bảo:– Thuốc hồi phục? Ngươi không sợ ta sẽ phản kháng sao?

– Cô không thể. – Turan tự tin đáp – Cũng không có lý do làm chuyện đó lần nữa.

Camilier nghe vậy cũng không nói gì nữa mà tu một hơi hết sạch bình thuốc. Tác dụng của thuốc hồi phục cấp thấp không quá nhanh, nhưng vẫn đủ để cô ta cảm thấy thoải mái hơn.

Khi đã ngấm thuốc được hồi lâu, nữ người sói lên tiếng:

– Hầu tước Ferrmen, hắn ta chết rồi.

Khuôn mặt của Turan cứng lại một chút khi nghe được lời Camilier. Không phải là nó không dự đoán tới tình huống này, nhưng nó thật sự không nghĩ được làm thế nào một Nihr lại có thể hạ sát một hầu tước. Để có thể được phong đến hầu tước thì Ferrmen cũng phải đạt Thần cấp trên 5, và một kẻ có thể được điều đến tham gia chiến trận ở biên giới với vương quốc Danlion thì hẳn còn cao hơn thế nhiều.

– Sao? Vẫn còn muốn giúp chứ?

Camilier nói, nhếch miệng cười nhìn về phía Turan.

– Cô cứ kể cho hết đi đã. – Turan bảo – Chuyện không chỉ có thế, phải không?

Phản ứng của Turan dường như không phải thứ mà nữ người sói đang trông chờ, dù vậy, cô ta vẫn kể tiếp:

– Thủ phạm là nữ yêu tinh được hắn ta mua về. Cô ta bằng cách nào đó không chịu ảnh hưởng từ thiết bị kiểm soát, và lợi dụng lúc tên hầu tước sơ hở, thế là…

Camilier kết câu bằng hành động lấy tay kéo ngang cổ mình.

Chuyện nghe như đùa, Turan phải đánh giá như vậy. Một yêu tinh chỉ mới thần cấp 2, cho dù có không bị thiết bị kiểm soát đi chăng nữa thì cũng không thể nào đối chọi lại một hầu tước, cố lắm cũng chỉ gây chút thương tích mà thôi. Hẳn là có chuyện gì đó nữa đã xảy ra.

– Vậy, cô sợ mình bị liên lụy nên bỏ trốn? – Turan hỏi.

– Ngu ngốc. – Camilier mắng – Có cơ hội thì bỏ trốn thôi, cần gì phải sợ liên lụy.

Lời của nữ người sói không sai, nhưng Turan thật không nghĩ cô ta không liên quan tới cái chết của hầu tước.

– Sao cô không thật lòng một chút? – Turan dò hỏi – Khi ngài hầu tước sống lại, mọi chuyện cũng sẽ sáng tỏ mà thôi.

Camilier tặc lưỡi, vẻ bực dọc thấy rõ. Rồi cô ta bảo:

– Được, được. Là ngươi giỏi, không qua mắt ngươi được. Kì thực tên hầu tước đó là do ta giết.

Câu nói của Camilier hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Turan. So với một nữ yêu tinh Thần cấp 2 thì chuyện một Nihr như cô ta có thể giết được hầu tước Ferrmen còn khó tin được hơn. Nhưng Turan không thể làm ra vẻ ngạc nhiên lúc này, chỉ đành ngồi yên nghe tiếp.

– Tên hầu tước đó, hắn ta ấy, chết trong sung sướng nhé! – Camilier cười bảo – Nữ yêu tinh vùng vẫy, la hét rất ghê gớm, nhưng cuối cùng vẫn là không chống lại được. Và trong lúc hắn ta đang hưởng thụ cùng nữ yêu tinh kia, ta chỉ thêm vào một chút chất xúc tác mà thôi. Chơi đến chết, đàn ông đều là một lũ sống trên dục tính, chết cũng vì dục tính.

Giọng nói cùng tiếng cười càn rỡ của nữ người sói khiến mọi nghi hoặc còn sót lại của Turan hoàn toàn bị loại bỏ. Cô ta quả thật có gan, và rất có khả năng làm được điều đó. Chỉ là nghĩ đến việc cả một người Thần cấp cao như hầu tước Ferrmen cũng bị cuốn theo làm Turan không khỏi rùng mình một cái.

“Nhưng cụ thể bằng cách nào?” Turan thắc mắc. Có hai khả năng Turan có thể nghĩ đến lúc này: bỏ thuốc, hoặc là kỹ năng của Camilier. Việc dùng bùa chú hay phép thuật dường như là bất khả thi đối với một Nihr như cô ta.

Turan có phần nghiêng về khả năng đầu tiên hơn, nhưng một chút nghi ngờ dấy lên trong lòng khiến nó không chút ngần ngại, liền thi triển kỹ năng ‘Thông hiểu’ lên người Camilier. Trước đây nó cũng đã sử dụng, nhưng không hề kiểm tra những kỹ năng của cô ta. “Một Nihr thì không có kỹ năng gì cả.”, là suy nghĩ mà giờ Turan thấy hoàn toàn là sai lầm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau