VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Tìm mua sách kỹ năng

Turan được đưa đến một phòng giao dịch khác với căn phòng lúc nó mới đến. Nó cũng không có thắc mắc gì về sự thay đổi này. Dù sao thì nơi này cũng rất lớn, việc chọn một căn phòng để nói chuyện làm ăn cũng không phải khó.

– Ngài xem thử, cần tôi đưa ai lên thì cứ bảo.

Tom cất tiếng, đưa cho Turan một quyển sổ dày cộm. Nó lật quyển sổ ra thì thấy một danh sách các nô lệ cùng chủng tộc và Thần cấp của họ.

“Hầu hết đều là Nihr.” Turan lẩm bẩm. Nó cũng không bất ngờ với chuyện này. Nihr vốn luôn bị đối xử tệ và bị xem là tầng lớp dưới đáy xã hội, cũng là những kẻ dễ bị bắt làm nô lệ nhất. Lý do đơn giản là Nihr quá yếu. Mặt khác thì Nihr cũng khó có một nguồn thu nhập ổn định để nuôi sống bản thân nên việc họ tự bán mình để tìm thức ăn và chỗ ngủ là rất dễ hiểu.

“Không có con người.” Turan nghĩ thầm. Nó lật xem hơn hai mươi trang liền nhưng không tìm thấy một nô lệ nào là con người cả. Turan đã nghi rằng một nơi buôn nô lệ lớn thế này rất có thể sẽ có nô lệ là con người, nhưng có vẻ nó đã quá đa nghi rồi.

Turan lật xem thêm một lúc nữa thì hết toàn bộ quyển sổ và quả nhiên là không tìm thấy nô lệ nào là con người. Phần đông nô lệ tra được là người thú, một số rất ít là yêu tinh cùng người lùn; các chủng tộc khác cũng có tìm được một vài nhưng không đáng kể, vì vốn dĩ tìm được một người bọn họ cũng đã là rất hiếm, là nô lệ lại càng hiếm hơn.

– Không có thứ ngài muốn tìm sao?

Tom đứng đối diện, thấy Turan xem hết cả quyển sổ mà không cất lời nào thì thắc mắc.

– Không thấy được họ nên tôi có chút không rõ ràng lắm. – Turan đáp – Người như nữ người sói ở buổi đấu giá có không?

Tom ra vẻ suy nghĩ một lúc, bảo:

– Có thì có, nhưng vì chủng tộc này rất hiếm nên giá cả không hề thấp…

Turan biết Tom đang dò hỏi về khả năng tài chính của mình. Nó quả thật không có nhiều tiền, nhưng tất nhiên là sẽ không để ông ta nhận ra điều đó.

– Có là được. – Turan nói gọn – Cho tôi xem.

– Được. Được.

Tom cười đáp rồi rời đi. Ông ta mất vài phút mới quay trở lại, bảo:

– Ngài ngồi chờ ở đây. Người sẽ được đưa lên sau ít phút.

Turan gật đầu vẻ đã hiểu, sau đó nhìn về phía cửa sổ chắn song sắt trước mặt mình. Những nô lệ hẳn là sẽ được mang đến căn phòng đối diện để người mua quan sát và nếu muốn thì có thể yêu cầu vào kiểm tra tận mặt. Nhưng Turan thì không cần kiểm tra kỹ càng như thế. Dù gì thì nó cũng chẳng định mua.

Chốc, một nữ người sói trông có chút giống với người được đưa lên sàn đấu giá hôm nay xuất hiện phía sau ô cửa sổ. Turan đứng hẳn dậy, đưa mắt quan sát hồi lâu.

Nữ người sói này không cúi gằm mặt như người trên sàn đấu giá mà chỉ nhìn mông lung về hướng nào đó, để lộ đối mắt màu xám nhạt của mình. Đôi mắt cô ta to tròn rất đẹp nhưng lại không có sức sống, trông như thể đã từ bỏ đi mọi thứ rồi, mặc cho cuộc đời đẩy đưa tới đâu thì tới.

Nhưng trông cô ta có thế nào đi chăng nữa thì Turan cũng không tìm được thứ nó đã thấy ở nữ người sói đã lên sàn đấu giá hôm nay. Chỉnh thể linh hồn lúc đó rõ ràng là thật, giờ khi ngẫm nghĩ lại thì Turan càng tin chắc rằng mình không gặp ảo giác.

Sự tò mò dấy lên trong lòng Turan, nhưng nó không thể làm được gì với nữ người sói trước mặt mình. Nếu nó muốn tìm hiểu thì cũng nên tìm hiểu từ trên người của nô lệ đã bị mua bởi người đàn ông mang số 4 kia.

Nghĩ một hồi, Turan tặc lưỡi, bảo:

– Không được rồi. Không tạo cảm giác cho tôi như nữ người sói kia.

– Tiếc thật. – Tom nói vội – Đây là người duy nhất có cùng chủng tộc với nô lệ kia rồi. Ngài có muốn xem thử món hàng nào khác không?

Turan ra vẻ ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng lắc đầu từ chối. Giờ đã xem xong thì nó cũng có đủ lý do để Tom không nghi ngờ mình. Nếu muốn thì ông ta nên đi nghi ngờ vì sao mình lại không có nhiều người sói vùng Kennhel hơn.

Turan sau đó được hướng dẫn rời đi theo một lối hoàn toàn khác lối đã dùng đến đây. Điểm đến của nó là ở một trại nuôi ngựa, cũng là một nơi buôn nô lệ nhưng với quy mô nhỏ hơn.

Sau khi ra ngoài thì Turan mất một lúc lâu mới xác định được bản thân đang ở đâu, cùng với con đường để trở về nhà của ông Gin.

Trời vẫn còn khá sớm, thế nên Turan quyết định sẽ tìm mua một thứ phù hợp với mình hơn lúc này: là sách kỹ năng.

Đến bây giờ, sau khi thấy sự xuất hiện của chinh thể linh hồn kia thì Turan đã có thể xác định rõ là sách kỹ năng có thể học được bằng kỹ năng ‘Thông hiểu’ của nó, dù rằng sẽ rất khó khăn và hiệu quả cũng không đạt đến mức như học thông qua ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn.

Mặc dù Turan không định cùng lúc học nhiều thứ khác nhau nhưng chuẩn bị trước vẫn là nên làm. Mà nếu như nó có thể tìm được một quyển sách kỹ năng phù hợp với mình, hoặc đơn giản là dễ học thì rất đáng để thử. Một sách kỹ năng được học thành công sẽ giúp Turan có thể tiết kiệm được một lượng chi phí không hề nhỏ thông qua việc mua, học xong rồi bán lại. “Và hơn cả là việc không bị giới hạn Thần cấp ảnh hưởng…”

Sách kỹ năng có thể mua được từ hai nguồn chính: từ ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn hoặc từ các du hành giả. Tại ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn luôn cung cấp rất nhiều món hàng hóa khác nhau và thường là cao hơn giá thị trường một chút, nhưng trong trường hợp không có nhiều thời gian thì ủy ban là lựa chọn phù hợp hơn cả. Tuy nhiên, theo Turan biết thì tại ủy ban chỉ có những sách kỹ năng cơ bản dành cho tân binh, hoặc là giá cao như thách mà thôi.

Thế nên Turan giờ đang đi tìm đến chợ trung tâm của thành Kyrult. Tại tòa thành nơi các du hành giả tụ tập về này thì khu chợ trung tâm là nơi bọn họ buôn bán những thứ mình kiếm được trong các chuyến đi, từ quái, hoặc thu thập.

Có rất nhiều thứ có thể tìm thấy ở đây, đủ các phẩm chất từ ‘Kém’ cho tới ‘Anh hùng’, nhưng để mua được một vật phẩm phẩm chất ‘Anh hùng’ thì rất khó vì luôn bị mọi người tranh nhau, hoặc đơn giản là giá quá cao chẳng ai dám nghĩ muốn. Về vấn đề này thì Turan không cần phải lo khi mà thứ nó nhắm tới chỉ là sách kỹ năng có phẩm chất ‘Ưu’. Sách kỹ năng phẩm chất ‘Tinh anh’ cũng không khó kiếm, nhưng đối với túi tiền của nó thì lại có chút quá sức.
Turan đi dạo một vòng khu chợ, để ý những sạp cùng quầy hàng có trưng bày sách kỹ năng. Nó chưa vội kiểm tra ngay một sách kỹ năng nào vì không muốn phí thời gian để rồi lỡ mất một sách có phẩm chất cao.

Sau một hồi kiểm tra thì Turan thấy rằng có tổng cộng chín quyển sách kỹ năng được bày bán, một trong số đó có phẩm chất ‘Tinh anh’, ba có phẩm chất ‘Ưu’ và bốn là ‘Thường’, cùng với một quyển không được đề hay thấy rõ phẩm chất. Turan theo dự tính ban đầu tìm đến quyển có phẩm chất ‘Tinh anh’ trước tiên.

Người bán quyển sách kỹ năng là một người đàn ông trông đã có tuổi, mặc áo khoác trùm kín đầu, chỉ để lộ khuôn mặt có một vết sẹo ngang mũi mình. Ông ta hẳn là một du hành giả kỳ cựu, Thần cấp thì Turan đoán không dưới 5. Thế nhưng ông ta có vẻ vẫn chưa bán được món hàng nào dù có không ít người ghé hỏi thăm.

– Đây là gì?

Turan cất tiếng hỏi, chỉ tay vào quyển sách kỹ năng có đề dòng mô tả ngắn gọn: “Sách kỹ năng phẩm chất ‘Tinh anh’”.

Người đàn ông không đáp mà nheo mày nhìn Turan. Ông ta rõ ràng là không có ý trả lời, và điều này cũng không nằm ngoài dự đoán của nó. Ở những khu chợ du hành giả như thế này thì người mua sẽ tự giám định các vật phẩm mình có hứng thú vì bản thân người bán cũng không có kỹ năng hay là chi phí phục vụ cho chuyện đó. Dù gì thì phẩm chất của vật phẩm càng cao thì việc giám định càng hao tốn, và chẳng ai lại muốn tốn tiền để làm một việc không chắc sẽ mang lại kết quả.

Mặt khác thì ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn ngoài bán các loại hàng hóa thì cũng thực hiện thu mua, dù với cái giá thường chỉ bằng phân nửa giá bán, thậm chí có khi chỉ có một phần mười. Nếu các du hành giả không bán được vật phẩm chưa được giám định thì họ sẽ chọn bán lại cho ủy ban, giá tiền hẳn sẽ không chênh lệch nhiều khi tính cả phí giám định vào.

Nghề giám định trên thực tế là một nghề có thể kiếm lợi rất lớn. Bản thân Turan cũng có nghĩ thoáng qua chuyện này nhưng lại không định mạo hiểm để lộ manh mối về kỹ năng chủ đạo của mình. Đối với người khác, họ có thể thoải mái thể hiện vì chúng chỉ là những kỹ năng hoặc phép thông thường.

Turan trông người đàn ông cũng không có ý mời chào mình mua bùa giám định của ông ta thì cũng không còn cách nào khác ngoài cầm quyển sách kỹ năng lên. Nó sau đó giả vờ làm vài động tác với nguyên khí được lan ra từ các đầu ngón tay trong khi kích hoạt kỹ năng ‘Thông hiểu’ của mình.

Những thông tin hỗn loạn từ một vật phẩm ở phẩm chất và cấp độ này tràn vào tâm trí Turan không còn làm nó buồn nôn hay tái mặt nữa. Chốc, nó đã có thể nhìn ra được thông tin mình cần biết.

“Sách kỹ năng ‘Hóa cứng’

Lớp: Sách kỹ năng.

Loại: Tiêu hao.

Số lần dùng: 1.

Còn lại: 1.

Cấp độ: 10.

Phẩm chất: Tinh anh.

Độ hiếm: Hiếm.

Độ bền: Còn lại 74%.

Mô tả: Quyển sách chứa đựng tri thức về kỹ năng ‘Hóa cứng’.Chi tiết:

+ Sử dụng sẽ đạt được kỹ năng ‘Hóa cứng’.”

Turan lần nữa kích hoạt kỹ năng ‘Thông hiểu’. Lần này là để lấy thông tin về kỹ năng ‘Hóa cứng’.

“Kỹ năng: Hóa cứng.

Loại: Kích hoạt.

Phẩm chất: Tinh anh.

Độ hiếm: Hiếm.

Cấp: 1 (0%).

Mô tả: Hóa cứng một bộ phận hoặc toàn bộ thân thể.

Yêu cầu:

+ Tiêu hao đến 10 000 bậc nguyên khí.

Chi tiết:

+ Hóa cứng một bộ phận hoặc toàn bộ thân thể tới độ cứng nhất định.

+ Cơ thể hoặc bộ phận khi bị hóa cứng sẽ bị giảm khả năng hoạt động cũng như chức năng.”

Kỹ năng này không tệ, Turan đánh giá như vậy. Các loại kỹ năng cường hóa bản thân luôn rất được ưa chuộng vì dùng được vào rất nhiều việc khác nhau, kể cả trong đời sống thông thường lẫn các cuộc du hành. Kỹ năng ‘Hóa cứng’ không chỉ có thể tăng sức phòng thủ mà còn tăng cả về phương diện tấn công.

Nhưng ngoài điểm mạnh dễ thấy được đó thì kỹ năng này cũng có một điểm yếu, cũng là thứ khiến Turan đang phân vân không biết có nên học hay không. Cơ thể hoặc bộ phận bị hóa cứng bị giảm chức năng, cũng tức là nếu bàn tay hóa cứng thì sẽ khó cử động hơn, và cứng tới mức độ nhất định thì sẽ như một tảng đá, thậm chí không thể lưu thông máu được.

Mà chắc không ai lại mạo hiểm đến mức hóa cứng cả phần máu thịt bên trong mình, chỉ lớp da hẳn là đã đủ rồi.

– Giá thế nào? – Turan cất tiếng hỏi.

– Một trăm nghìn xen.

Người đàn ông nói gọn, và lời của ông ta làm Turan nhăn mặt. Nó đã chuẩn bị sẵn tinh thần để nghe một giá tiền cực cao rồi nhưng vẫn bị bất ngờ bởi cái giá mà ông ta đưa ra. Đây thậm chí còn không thể xem là nói thách nữa, mà trông như thể ông ta chỉ đang muốn khoe rằng mình có một quyển sách kỹ năng mạnh vậy.

– Không mua nổi thì đừng động vào nữa.

Người đàn ông gằn giọng, toan đưa tay giật lấy quyển sách từ tay Turan nhưng nó đã tránh đi, vội nói:

– Đừng gấp. Tôi rất có hứng thú với kỹ năng của quyển sách này. Chỉ là giá tiền có hơi cao rồi.

Turan không muốn chỉ vì một lời báo giá mà bỏ qua quyển sách kỹ năng này. Giá tiền đối với nó có thể cao một tí cũng không thành vấn đề, vì dù sao thì sau khi học xong nó cũng có thể bán kiếm chút tiền bù lại. Nhưng mà nếu cao như giá ông ta vừa báo thì nó thật không kham nổi.

Người đàn ông cười khẩy, bảo:

– Không mua nổi thì là không mua nổi. Cao với thấp cái gì… Chín mươi chín nghìn xen, có mua được không?

Nụ cười nhếch mép cùng giá-được-giảm từ người đàn ông làm Turan phát bực. Ông ta chắc chắn không có ý muốn bán, nó đã có ý muốn nghĩ khác đi thì giờ cũng không nghĩ được. “Chẳng trách ông ta lại không bán được món nào. Căn bản là không cần.”

– Thế thì tiếc thật.

Turan cất tiếng, trả quyển sách lại rồi đứng dậy rời đi luôn. Người đàn ông cũng không phản ứng gì nhiều, nhưng tiếng cười khẩy đầy ý xem thường của ông ta thì Turan có thể nghe rất rõ.

“Chậc. Cứ tưởng xong việc sớm rồi…” Turan lẩm bẩm.

Chương 82: Sách kỹ năng quý hiếm

Turan sau đó thì coi qua thêm ba quyển sách kỹ năng phẩm chất ‘Ưu’. Các kỹ năng của chúng lần lượt là ‘Tầm nhìn xa’ cấp độ 5, ‘Cường hóa cảm giác’ và ‘Gia tăng nhanh nhẹn’ cùng là cấp độ 1. Turan không có hứng thú gì với cả ba kỹ năng này, hay đúng hơn là chúng không phù hợp với nó.

‘Cường hóa cảm giác’ và ‘Gia tăng nhanh nhẹn’ trông qua thì rất có ưu thế trong chiến đấu nhưng hiệu quả lại giảm dần theo thời gian, và tổng thời gian duy trì cũng không lớn. Hai kỹ năng này chỉ phù hợp với những người phải chiến đấu liên tục, không phải với một kẻ chuyên dùng lời cầu khấn như Turan.

Nếu Turan có nhiều tiền một chút thì nó có thể suy xét mua cho Darmil, nhưng tiếc là tình huống bây giờ lại không phải vậy.

‘Tầm nhìn xa’ cũng có điểm yếu tương tự hai kỹ năng kia nhưng hơn một chút là kỹ năng này chuyên dùng để thăm dò và quan sát từ xa chứ không phải cho chiến đấu, nên việc hiệu quả có giảm dần cũng chấp nhận được. Tuy nhiên, theo góc nhìn thực tế thì Turan sử dụng ống nhòm thấy vẫn tốt hơn là kỹ năng này. Ít nhất là không cần phải tốn tiền vào chúng.

Sau khi xem cả bốn kỹ năng thì Turan có chút chán nản. Những quyển sách kỹ năng còn lại chỉ có phẩm chất ‘Thường’ cùng với một kỹ năng không rõ phẩm chất.

Mặt trời đã bắt đầu lặn. Turan biết không còn bao nhiêu thời gian nên quyết định đi thẳng tới chỗ bán quyển sách kỹ năng chưa rõ phẩm chất kia. Nó cố nắm lấy một chút tâm lý may mắn. Dù gì thì vẫn hơn là đâm đầu vào bốn quyển sách có phẩm chất ‘Thường’ mà trong hàng ngàn hàng vạn kỹ năng mới có một cái ra hồn, nhưng cũng chẳng so được với một kỹ năng phẩm chất cao hơn.

Người giữ quầy là một bà lão còng lưng với mái tóc bạc phơ và khuôn mặt nhăn nhúm vì tuổi già. Trông là vậy nhưng cũng không thể xác định khi nào thì bà ta mới bị thần Thailak thăm hỏi. Turan vốn cũng biết không ít người, cả trong lịch sử và hiện tại dù tuổi già sức yếu nhưng sau cùng vẫn sống thọ hơn đám trẻ rất nhiều, thậm chí có người sống qua mấy triều đại vẫn chưa chịu nhường chỗ cho kẻ khác.

Thần Thailak luôn là một Chính thần khó đoán như vậy.

– Cậu trai trẻ muốn mua gì?

Giọng bà lão khàn khàn nhưng không có vẻ yếu ớt mà ngược lại Turan có thể cảm giác được sinh khí chứa đựng không ít trong đó. Bà ta hẳn là vẫn còn khỏe mạnh.

Turan nhìn vào quyển sách kỹ năng không lan ra bất kỳ đốm sáng nào dù là nhỏ nhất, cảm thấy có chút khó hiểu. Thông thường thì các quyển sách dạng này đều sẽ liên tục phát những đốm sáng ra xung quanh. Tùy vào phẩm chất cùng độ hiếm mà số lượng và màu sắc của chúng sẽ khác nhau, nhưng không có chút nào thì đây là lần đầu Turan gặp.

Thật sự thì ban đầu Turan hơi nghi ngờ rằng đây là một quyển sách bình thường, không thể mang lại kỹ năng cho người sử dụng. Nhưng sau khi suy nghĩ một chút thì nó lại phủ định điều đó. Một người già như bà lão, dám mang các vật phẩm tới khu chợ này để bán thì chắc chắn không thể bày ra đồ giả lộ liễu như vậy. Mặt khác, các món hàng bên cạnh đều là đồ thật, càng khó thể nghĩ rằng quyển sách này là giả.

Turan chợt nhớ đến chiếc hộp bằng vàng đã che giấu lấy ‘Con dấu nhà Rivere’ mà tổ đội của nó tìm được trong phó bản ‘Hầm mộ của Lamb’. Rất có thể quyển sách này cũng chịu một cái khóa bùa chú tương tự.

– Cho cháu xem quyển sách kỹ năng này một chút. – Turan lễ phép bảo.

– Cứ tự nhiên. Bà lão này cũng không biết nó là gì, nếu là cậu giám định được mà không ưng thì nói với bà một chút để có gì bà còn giới thiệu cho người khác, có được không?

Bà lão nói, cất một nụ cười hiền hậu. Turan cười đáp lại, thưa:

– Được chứ, thưa bà.

Rồi không chần chừ nữa, Turan lại làm mấy động tác giả trong khi kích hoạt kỹ năng ‘Thông hiểu’ của mình. Những thông tin hỗn loạn tràn đến nhanh chóng được nó sắp xếp lại.

“Sách kỹ năng ‘Sinh lực tràn trề’

Lớp: Sách kỹ năng.

Loại: Tiêu hao.

Số lần dùng: 1.

Còn lại: 1.

Cấp độ: 15.

Phẩm chất: Anh hùng.

Độ hiếm: Cực hiếm.

Độ bền: Còn lại 0% (Đã hỏng).

Mô tả: Quyển sách chứa đựng tri thức về kỹ năng ‘Sinh lực tràn trề’, nhưng giờ đã bị hư hại, không thể sử dụng. Có thể tái chế hoặc sữa chữa, nhưng hiệu quả sử dụng sẽ giảm.

Chi tiết:

+ Không thể sử dụng.”

Turan mở tròn mắt ngạc nhiên. Là một kỹ năng có phẩm chất ‘Anh hùng’, đã thế còn có cấp độ đến tận 15. Quyển sách kỹ năng này hoàn toàn có thể tương xứng với những vật phẩm cao cấp nhất, thậm chí các quân đoàn lớn cũng sẽ tranh nhau sứt đầu mẻ trán để đoạt lấy.

Trang bị có thể hỏng mất, hoặc bị người dùng vượt cấp, nhưng kỹ năng sau khi đã học thì không bao giờ, thậm chí còn sẽ phát triển, mạnh lên cùng với người sở hữu.

Ngạc nhiên là thế nhưng Turan không hề vui mừng. Nó tất nhiên là thấy được thông tin rằng độ bền của quyển sách kỹ năng đã hoàn toàn hết sạch, chỉ còn 0%, cũng tức là đã hỏng. Mô tả cùng chi tiết của quyển sách còn xác nhận rõ ràng thêm rằng quyển sách không thể sử dụng được cho đến khi được sửa chữa, mà dù làm vậy thì hiệu quả sử dụng cũng giảm.

Trên thực tế, không ai lại đi sữa chữa một quyển sách kỹ năng cả, hành động đó không nghi ngờ là lỗ vốn. Để có thể sửa được một quyển sách kỹ năng thì một người phải sở hữu kỹ năng đó cùng Thần cấp tương ứng, đồng thời còn phải bỏ ra lượng tinh lực và nguyên khí cực lớn để bù đắp cho phần hỏng của quyển sách.

Mà như thế vẫn chưa đủ, quyển sách sau khi được sửa chữa, không cần biết thành công hay thất bại thì người sửa nó sẽ không thể sử dụng kỹ năng đó trong thời gian dài, phần nguyên khí tiêu hao đi cũng hồi phục rất chậm. Nếu đó là một kỹ năng có phẩm chất cao thì thời gian có khi kéo dài đến một năm liền, và đấy mới chỉ là chuẩn của một kỹ năng phẩm chất ‘Tinh anh’ thôi.Với chi phí khổng lồ phải bỏ ra này, chưa từng có ai dại dột thử làm điều tương tự với một sách kỹ năng phẩm chất ‘Anh hùng’ cả. Hoặc ít nhất là Turan chưa từng nghe tới. Sở hữu cùng kỹ năng đã không dễ kiếm, kẻ chấp nhận hao tổn để sửa càng khó tìm hơn.

Nhưng sau cùng thì đây vẫn là một quyển sách kỹ năng quý và hiếm. Turan và hẳn bất kỳ ai nếu biết đây là một quyển sách có phẩm chất ‘Anh hùng’ cũng sẽ muốn mua về giữ cho mình, dù có là không định dùng tới đi chăng nữa. Hơn cả, Turan từ đầu không có ý định sử dụng quyển sách này. Nếu qua ‘Thông hiểu’ mà nó có thể học được kỹ năng trong quyển sách thì thật không còn gì tuyệt hơn.

Giữ lấy tâm lý dó, Turan tiếp tục dùng kỹ năng chủ đạo của mình lần nữa. Lần này là để xem thông tin về kỹ năng.

“Kỹ năng: Sinh lực tràn trề.

Loại: Hỗ trợ bị động - Kích hoạt.

Phẩm chất: Anh hùng.

Độ hiếm: Cực hiếm.

Cấp: 1 (0%).

Mô tả: Tăng cường lượng lớn khí huyết và khả năng hồi phục khí huyết.

Yêu cầu:

+ Khi kích hoạt tiêu hao đến 30 000 bậc nguyên khí.

Chi tiết:

+ Tăng đến 100 000 bậc khí huyết.

+ Tăng đến 100 bậc hồi phục khí huyết.

+ Kích hoạt: Tăng thêm đến 200 000 bậc khí huyết, 200 bậc hồi phục khí huyết trong thời gian ngắn.

+ Kết thúc trạng thái kích hoạt sẽ rơi vào trạng thái Mệt mỏi cưỡng chế, đồng thời tăng thêm đến 500 bậc hồi phục khí huyết đến khi trạng thái kết thúc.”

Turan ngừng thở trong một khoảng thời gian tận mấy giây liền. Nó sợ là nếu mình thở thì sẽ không giữ được bình tĩnh nữa.

Kỹ năng này quá mạnh rồi. Turan vẫn nhớ bản thân mình chỉ có tầm bốn trăm năm mươi nghìn bậc khí huyết mà thôi, vậy mà kỹ năng này hỗ trợ bị động tăng đến tận một trăm nghìn bậc, còn nhiều hơn cả lượng khí huyết mà Yeatra có.

Bên cạnh đó thì lượng hồi phục khí huyết được tăng thêm cũng không hề ít. Viên ngọc hồi phục mà Heathier đưa cho Turan cũng chỉ giúp tăng có mười bậc, chỉ bằng một phần mười lượng mà kỹ năng này mang lại. Mà viên ngọc đó, chưa được mài giũa hay chế tác gì đã có giá không dưới mười nghìn xen rồi.

Nhưng khả năng của kỹ năng này vẫn chưa dừng lại ở hỗ trợ bị động. Khi kích hoạt, lượng khí huyết và hồi phục được tăng hẳn gấp ba lần bình thường. Dù Turan không biết rõ “thời gian ngắn” ở đây là bao lâu nhưng cũng đủ để chống chịu không ít các đòn tấn công. Trong một cuộc chiến thì chỉ cần chút ít ỏi đó thôi cũng đủ để thay đổi cục diện rồi.Kỹ năng này thật quá quý giá. Quá hấp dẫn. Turan muốn có nó.

– Cái này giá bao nhiêu vậy, thưa bà?

Turan cất tiếng hỏi, cố giữ giọng mình cho thật tự nhiên. Nó cũng không muốn thứ mình đang biết bị lộ cho kẻ khác dù chỉ một chút. Việc đó rất có thể sẽ phải trả giá bằng mạng sống.

Bà lão nghe vậy thì miệng cười rất tươi, tất nhiên là đã thấy được Turan muốn mua, vội nói:

– Hai nghìn năm trăm xen thôi cậu trai trẻ. Không. Chỉ hai nghìn xen thôi.

Cái giá đưa ra hơi quá thấp so với tưởng tượng của Turan, nhưng cũng có thể hiểu được. Dù sao thì bà lão này không hề biết giá trị của quyển sách, mà thực tế thì cũng đã hỏng rồi, bán được đã rất mừng.

Giá thông thường của một quyển sách kỹ năng phẩm chất ‘Thường’ vào mức một nghìn đến hai nghìn xen, phẩm chất ‘Ưu’ là hai nghìn đến mười nghìn xen và phẩm chất ‘Tinh anh’ là mười nghìn đến năm mươi nghìn xen. Đối với sách kỹ năng phẩm chất ‘Anh hùng’ thì rất khó định giá, nhưng chắc chắn không dưới trăm nghìn xen. var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

Những kỹ năng có cấp độ cao thì giá càng không tưởng tượng nổi. Các quân đoàn lớn có thể sẽ bỏ ra đến hàng triệu để có được nó, thậm chí là hàng chục triệu xen nếu kỹ năng đó phù hợp với mình.

Turan lần này kiếm hời thật sự không nhỏ, và sẽ càng hời hơn nữa khi nó có thể thông qua ‘Thông hiểu’ mà học được kỹ năng trong quyển sách.

Thấy Turan do dự, bà lão bắt đầu lo lắng, giọng run run nói:

– Đắt- đắt quá thì một nhìn tám trăm xen thôi cũng được. Bà lão này không giảm được nữa rồi.

Turan nghe vậy thì vội lắc đầu, bảo:

– Bà đừng hiểu nhầm, giá này không hề đắt. Hai nghìn xen, cháu sẽ mua.

Bà lão nghe, khuôn mặt chốc liền vui mừng trở lại, cười nói:

– Tốt. Tốt quá! Cuối cùng cũng bán được một món. Tiền nhà nợ mấy tháng qua có thể trả được rồi…

Turan nghe lời bà lão thì cảm thấy có chút áy náy. Nó lấy hai nghìn xen mua lấy món đồ quý giá thế này trong khi bà ta chỉ có thể trả được một hai tháng tiền nhà, quả thực là trông không khác gì đang lợi dụng người gặp khó khăn cả.

Nhưng mà Turan cũng không phải kẻ tốt bụng, nhân từ gì mà giúp bà lão ra mặt. Ít nhất thì nó sẽ không trả thêm tiền cho quyển sách. Việc đó có khi còn thu hút không ít ánh mắt nghi ngờ của vài kẻ tinh ranh, và hậu quả không phải nghĩ cũng có thể đoán được.

– Những thứ này bà bán thế nào?

Turan cất tiếng hỏi, chỉ tay lần lượt vào từng món trông có vẻ không có công dụng gì mấy, cũng vì vậy mà rất khó có người sẽ mua. Dù gì thì mua từ một du hành giả khác vẫn đáng tin hơn là từ một bà lão quanh năm suốt tháng ở trong thành.

Bà lão nghe xong thì báo giá từng món một. Chúng không hề đắt, thậm chí có vài món còn rẻ hơn nhiều so với thị trường. Hiệu quả thực tế thì Turan không biết được, nhưng nó cũng chẳng quan tâm.

Turan chọn đại lấy vài món có giá cao cùng với mấy món có liên quan nhau rồi hỏi tổng tiền. Bà lão tính toán một chút rồi cất tiếng:

– Sáu nghìn ba trăm xen tất cả. Bà lấy chẵn sáu nghìn thôi.

– Sáu nghìn ba trăm xen đây. Hôm nay cháu có chuyện vui, bà cứ giữ lấy.

Turan nói, đưa cho bà lão một túi tiền khá lớn. Xong thì nó định quay người bước đi luôn nhưng sực nhớ một chuyện, hỏi:

– Quyển sách kỹ năng này bà có được từ đâu?

Bà lão vẫn còn bất ngờ vì Turan không nhận lấy phần giảm giá của mình, bối rối một lúc mới trả lời:

– Tìm thấy ở trong nhà. Do đứa con trai của bà để lại.

Ánh mắt bà lão có chút buồn. Turan đoán là nó không nên hỏi thêm nữa. Con trai bà ta có thể đã bỏ nhà chạy theo cuộc tranh đua Thần cấp, hoặc có thể tệ hơn, bị thần Thailak đến cất lời chào. Mà, người con trai này hẳn phải là một du hành giả mạnh mẽ mới có thể sở hữu một quyển sách kỹ năng quý như vậy.

– Chúc bà luôn khỏe.

Turan cười nhẹ bảo, xong thì quay đi luôn, không để cho bà lão có cơ hội phản ứng gì thêm. Với tính của bà ta thì hẳn sẽ đòi trả cho nó ba trăm xen cho bằng được.

Ba trăm xen, so với quyển sách kỹ năng mà Turan vừa mua được, có khác gì muối bỏ biển đâu chứ. Vận may của nó quả thực cũng không tệ mà.

Chương 83: Đụng độ Camilier

Sắc trời đã chuyển thành đêm tối, khắp thành Kyrult bắt đầu lên đèn thắp sáng cả một vùng trời.

Turan giờ đã rất đói. Lúc trưa nó chỉ ăn tạm có vài mẩu bánh khô, căn bản là không giúp cái bụng của nó chống chịu được bao lâu.

“Chắc là ông Gin cũng đã chuẩn bị xong bữa tối rồi.” Turan nghĩ thầm, bước chân càng ngày càng nhanh hơn.

– Hửm? Cảm giác này…

Turan nói nhỏ, quay đầu trông lấy xung quanh. Nó vừa có cảm giác rất giống lúc nhìn thấy chỉnh thể linh hồn trên người nô lệ người sói tên Camilier ở buổi đấu giá. Cảm giác không quá rõ ràng nhưng đủ để nó nhận ra được sự khác biệt với nhũng thứ xung quanh.

“Hình như là mạnh hơn?” Turan nghĩ. Nó đã mơ hồ xác định hướng mà mình cảm giác được chỉnh thể linh hồn kia, nhưng lần này thì trông có vẻ mạnh hơn hẳn.

Turan không suy nghĩ gì nhiều mà quyết định bước đi tìm chỉnh thể linh hồn luôn. Sau khi lần qua mấy con hẻm tối, nó cuối cùng cũng đến rất gần mục tiêu của mình. Thế nhưng nó lại không thấy nữ nô lệ người sói đâu cả, dù rằng có thể cảm giác được chỉnh thể linh hồn trên người cô ta cách mình không quá xa.

Trong lúc Turan còn đang thắc mắc thì trong bóng tối chợt vang lên tiếng cười ha hả, ngay sau đó là giọng nói lanh lảnh:

– Ra là ngươi. Ta nhận ra ngươi.

Turan vội quay về hướng mà giọng nói phát lên. Nó nhận ra ngay đó cũng là hướng mà chỉnh thể linh hồn đang hiển hiện, nhưng nó lại không nhìn thấy gì ở đó, chỉ có một màu đen của bóng đêm.

Turan trở nên cẩn trọng. Nó nhận ra được sự nguy hiểm đang tới gần, và hơn cả là một chút cảm giác về ác ý của kẻ đang đến. Bàn tay nó nhanh, nhưng cũng rất nhẹ nhàng mở lấy túi trữ vật của mình, sẵn sàng nghênh chiến bất cứ lúc nào.

– Ngươi là ai? – Turan cất tiếng hỏi.

– Ngươi không cần phải biết. Vì ngươi cũng không sống được lâu nữa đâu.

Câu nói kèm theo một tràng cười “há há” ghê rợn như muốn dọa người, nhưng Turan biết chắc là cô ta không hề dọa dẫm, mà đang thực muốn mạng của nó.

– Camilier? Là cô phải không?

Turan vội nói, cố kiếm lấy cho chính mình một chút thời gian để nghĩ cách. Nó không chắc bản thân có thể đấu lại kẻ đang giấu mặt kia. Trong tình huống này, nếu được thì nó sẽ tìm đường trốn. Dù gì thì cô ta không có vẻ gì là đến tìm nó, mà là ngược lại, bị nó tìm thấy.

– Ta không biết ngươi làm sao biết được cái tên này. Đã thế thì ta càng không thể để ngươi sống được.

Giọng nói vừa dứt thì Turan cũng cảm nhận được một dáng hình đi ra từ trong bóng đêm. Dưới ánh đèn lờ mờ, nó rất nhanh nhận ra đó là nữ nô lệ người sói đã gặp ở buổi đấu giá. Cô ta giờ chỉ mang trên người độc một tấm chăn mỏng được cột lại, khó khăn che lấy cơ thể của mình.

“Sao cô ta lại ở đây?” Turan chợt nghĩ. Một nô lệ đã bị mua như cô ta thì lúc này hẳn đã bị người mang số 4 kia đưa đi. “Chẳng lẽ cô ta bỏ trốn…”

Turan mắt nhìn chằm chằm từng cử động một của Camilier. Nữ người sói cũng nhìn ngược lại nó cùng với một nụ cười đầy thích thú. Ánh mắt của cô ta lúc này, Turan có thể mường tượng như thể một con sói đang trông chừng lấy con mồi của mình, hứng thú trông đợi một sự vùng vẫy vô vọng.

Đây rõ ràng không phải vẻ mặt của một Nihr bị bắt làm nô lệ có thể có. Camilier, cô ta là một kẻ đi săn thực thụ.

– Tôi nghĩ chúng ta có chút hiểu lầm ở đây. Chúng ta có thể nói chuyện một chút chứ?

Turan cất tiếng. Nó quyết định thỏa hiệp với con sói săn mồi trước mặt. Cô ta dù là Nihr thì với khả năng của mình, vẫn có thể săn giết được nó như thường. Turan đã từng thấy không dưới mười lần những kẻ có Thần cấp thấp vì xem nhẹ Nihr mà bỏ mạng.

Dù gì thì bản thân Turan cũng đã từng làm được điều đó.
– Ta đối với các ngươi không có gì để nói cả. Chết đi!

Nữ người sói dứt lời thì nghiêng người lao đến Turan luôn. Khoảng cách giữa cả hai nhanh chóng được rút ngắn.

Turan không chút hoảng hốt, nhẹ lách người, đồng thời lấy ra thanh kiếm của mình đỡ cho đòn đâm tới của Camilier lệch đi. Đó là một con dao găm bằng bạc bóng loáng, hẳn là một món đồ có giá trị.

Camilier không dừng lại ở đó, xoay ngược con dao găm rồi ghì nó lên thanh kiếm của Turan; bàn tay còn lại của cô ta thì từ bên hông lấy ra một con dao khác đâm tới nó.

Turan rất dứt khoát nhảy lùi về sau một đoạn dài. Ngay khi kéo dài khoảng cách được một chút, nó lấy ra khẩu Mabatum của mình rồi chĩa thẳng về phía Camilier đang lao đến.

Trông dáng người không có vẻ gì định dừng lại kia, Turan chửi thầm một tiếng, dùng kiếm của mình đánh bật một đòn tấn công vừa tới trong khi cố gắng dùng súng đánh lệch đi một đòn tấn công bằng tay còn lại của Camilier.

Turan không định gây sát thương cho một Nihr như Camilier. Một phát đạn từ khẩu Mabatum này có thể ngay lập tức khiến cô ta mất đi khả năng chiến đấu, thậm chí tử mạng luôn nếu trúng phải chỗ yếu hiểm. Tình huống tệ nhất là tiếng súng sẽ gây sự chú ý cho những kẻ bất thiện ở quanh đây.

Nhưng nữ nô lệ người sói này lại không hề nhận ra thiện ý đó từ Turan, liên tục xuất ra thêm năm nhát đâm nữa, đẩy lùi nó thêm vài mét. Turan biết là cũng không thể trông chờ Camilier chịu nghe mình giải thích, thậm chí giờ cô ta trông không khác gì một kẻ điên đang liều mạng cả. Nó đã có tận hai lần cơ hội chém vào người cô ta nhưng đều đành rút kiếm về phòng thủ, vậy mà cô ta cũng chẳng thèm nhận ra điều đó.

“Có kẻ khác đang đến…” Turan chợt nghĩ trong khi lại đánh bật một đòn đâm khác của Camilier. Những kẻ đang chạy tới cách đây khá xa nhưng tiếng hô hào thì Turan có thể nghe được rất rõ. Bọn họ đang tìm Camilier.

Động tác của nữ người sói trở nên nhanh hơn, hay chính xác là gấp gáp. Cô ta hẳn cũng đã nghe thấy tiếng của những kẻ đang truy đuổi mình.

– Nếu cô ngừng- tay!

Turan thốt, lại dùng súng chuyển hướng một nhát chém tới khác của Camilier.

– Thì tôi có thể giúp cô rời đi.

Camilier ngừng lại một chút, nhưng chỉ một khắc sau thì cô ta lại tiếp tục lao đến Turan với hai con dao găm trên tay mình.
– Muốn ta tin con người bọn ngươi? Mơ hão!

Nụ cười cùng vẻ mặt của Camilier càng trở nên hung hăng hơn. Cô ta có vẻ đã hạ quyết tâm phải giết cho bằng được Turan, bất kể cái giá phải trả là gì.

Turan có chút không hiểu suy nghĩ của nữ người sói trước mặt mình. Trông cô ta giờ đâu có khác gì một con chó điên, chẳng còn sót lại chút e dè hay sợ sệt nào của kẻ mà nó đã thấy trong buổi đấu giá cả.

Turan cũng biết bản thân mình không có thời gian dây dưa với Camilier. Nếu những kẻ truy đuổi cô ta chạy đến đây thì nó chắc chắn cũng sẽ bị liên lụy đến, và dám chừng có thể bị bắt về tra hỏi, thậm chí trấn áp, không cho nó trở về cuộc sống du hành giả bình thường. Kết cục khi giao du với mấy kẻ nuôi giữ nô lệ, theo Turan thấy thì chưa bao giờ là tốt cả.

Ngay khi đánh bật được một đợt tấn công nữa của Camilier, Turan cất cả khẩu Mabatum và thanh kiếm của mình vào túi trữ vật, sau đó liền lao đến cô ta. Nữ người sói có chút hốt hoảng khi thấy hành động của Turan nhưng cũng rất nhanh lấy lại bình tĩnh, dùng tay phải chém thẳng vào cổ nó trong khi tay còn lại thì đâm vào bụng.

Turan thấy hành động dứt khoát của Camilier thì cũng không ngần ngại, đột ngột ngừng lại, dùng hai tay đánh mạnh vào cổ hai tay đang cầm dao hướng tới mình. Tốc độ cùng sức mạnh của một kẻ có Thần cấp luôn là vượt trội so với một Nihr, nên Turan dễ dàng hóa giải được cả hai đòn tấn công.

Không dừng lại ở đó, Turan bước tới, cúi người, dùng tay phải tung ra một cú đấm móc vào bụng của Camilier đồng thời dùng tay trái co các ngón lại với ngón giữa hơi nhô ra mà đâm thật mạnh vào mạn sườn của cô ta. Cơn đau nhanh chóng lan tỏa khắp người nữ người sói làm cô ta nhăn mặt, cong người lại, cố kiềm một cơn nôn thốc cũng như giữ lấy chút sự tỉnh táo còn sót lại.

– Nếu tôi muốn hạ gục cô thì quá dễ rồi. Nên là bĩnh tĩnh…

Tiếng của Turan nhỏ dần rồi tắt hẳn. Nữ người sói cũng đã không còn nghe được nữa khi mà cô ta chỉ gắng gượng được vài giây rồi thật sự gục luôn.

Turan có vẻ đã ra tay quá mạnh rồi. Nó vẫn là tính sai chênh lệch giữa mình bây giờ với một Nihr. Giờ nó chỉ có thể mong rằng đòn đánh vừa rồi không tới mức khiến Camilier mất mạng.

Tiếng thở khó khăn và yếu ớt, dù rất nhỏ nhưng Turan vẫn có thể nghe được. Nó như trút được một gánh nặng tâm lý khi biết rằng mình không vừa giết người. Nếu Camilier chết đi thì cô ta chắc chắn sẽ tái sinh lại ở chỗ kẻ đã mua mình, và tất nhiên đó là một kết cục mà cả Turan và nữ người sói đều không mong muốn.

– Giờ thì phải rời khỏi đây…

Turan nói rồi cúi người xuống, cõng lấy thân xác không còn chút sức lực nào của Camilier. Cô ta rất nhẹ, ít nhất là nhẹ hơn nhiều so với suy nghĩ của Turan, và đó là một điều tốt trong tình huống lúc này.

Turan chạy băng qua những ngã rẽ tối tăm, lần theo mấy con hẻm liền cố tránh né sự truy đuổi của đám người đang tìm Camilier. Bọn họ không chỉ có một nhóm, mà chia ra thành ít nhất bốn nhóm. Vận dụng đến số lượng người lớn thế này thì rõ ràng không thể chỉ vì một nô lệ bỏ trốn được.

Turan không có thời gian suy đoán về động cơ hay lý do nằm đằng sau của những chuyện này. Cái nó đang quan tâm và phải tập trung vào lúc này là tìm đường thoát khỏi đây, và nếu được thì trở về nhà ông Gin mà không bị phát hiện. Trong cái thành Kyrult vẫn chưa quen đường thuộc lối này thì Turan chỉ còn có thể nhờ cậy vào ông ta mà thôi.

Turan thở gấp, mồ hôi nhễ nhại. Nó đã mệt. Mang lấy một người chạy liên tục thế này, dù cho người đó có nhẹ như thế nào đi nữa thì vẫn làm nó hao lực cực. Turan đoán chừng bản thân chỉ còn duy trì thêm được tầm mười phút nữa thôi. Nếu kéo dài hơn thì khi gặp tình huống bất khả kháng nó sẽ không còn sức để giữ mạng nữa.

Chợt, một chuyển động lờ mờ trong đêm tối làm Turan giật mình. Nó vội quay người, lùi lại mấy bước, cẩn thận đánh giá tình hình. Một kẻ có thể tiếp cận nó tới khoảng cách này mà nó không nhận ra thì không thể xem thường được. Bỏ chạy bây giờ cũng đã trở thành một lựa chọn tồi tệ rồi.

– Là tôi, Turan.

Giọng nói quen thuộc vang lên cùng gương mặt hiện dần dưới ánh đèn le lói làm Turan không giấu được vẻ ngạc nhiên. Là Tiffia.

“Cô ta sao lại ở đây? Lúc này?” Turan lẩm bẩm. Trong vài giây ngắn ngủi, nó liên tục suy đoán vài khả năng lớn nhất khiến Tiffia xuất hiện ở đây nhưng chỉ chốc thì nó nhận ra việc mình đang làm là vô nghĩa, và ngu ngốc. Thời gian đối với nó bây giờ đã quá xa xỉ rồi.

– Theo tôi.

Tiffia cất tiếng rồi xoay người rời đi. Turan thấy vậy cũng không do dự nữa mà lao đi theo. Giờ nó chỉ có thể quyết định tin tưởng mà thôi.

Chương 84: An toàn tạm thời

Suốt quãng đường tiếp theo, Turan không gặp phải một nhóm người truy đuổi nào nữa, hay đúng hơn là Tiffia đã khéo léo tránh né, như thể cô ta biết rõ từng đường đi nước bước của bọn họ vậy. Turan trong lòng không tránh được việc dấy lên một mối nghi hoặc, nhưng sau cùng thì nó kiềm nén lại, im lặng đi theo Tiffia.

– Đến đây là an toàn rồi.

Tiffia cất tiếng sau khi dừng lại một lúc, đợi được Turan đuổi kịp mình.

Turan không biết Tiffia dựa vào đâu đánh giá nơi này là an toàn. Nó nhìn quanh mấy lượt nhưng vẫn thấy không gì khác hơn là một con hẻm tối bị bao bọc lấy bởi những bức tường cao.

– Sao cậu lại ở đây?

Tiffia cất tiếng hỏi, trước cả khi Turan kịp thắc mắc điều gì.

– Đó là câu của tôi mới đúng.

Turan nói, vội đặt Camilier ngồi tựa bức tường bên cạnh. Nó giờ cũng muốn bản thân mình được nghỉ một chút nhưng chỉ có thể đứng mà giữ hơi thở cùng nhịp tim đều đặn trong khi không ngừng để ý xung quanh.

Tiffia không đáp lời, chỉ nhìn Camilier một lúc lâu, sau đó mới bảo:

– Cậu biết cô ta là nô lệ chứ?

Turan đưa mắt dò xét ý tứ của Tiffia cũng như lý do đằng sau câu hỏi đó. Cô ta có thể cất lời như vậy thì rõ ràng đã nhận ra thân phận nô lệ của Camilier. “Hẳn việc Tiffia ở đây cũng có liên quan…”

– Biết. Thế thì sao? Cô trả lời câu hỏi của tôi đi chứ.

Turan lên tiếng. Nó cũng không muốn giấu giếm Tiffia làm gì, nhất là trong tình huống rất cần trao đổi thông tin lúc này.

Tiffia ra vẻ suy nghĩ một chút, đáp:

– Mục tiêu của tôi là một nô lệ yêu tinh bị mua bởi tên hầu tước Ferrmen.

– Mục tiêu? – Turan thắc mắc, cười nhẹ một tiếng – Cô là đang muốn cứu cô ta khỏi thân phận nô lệ?

Sắc mặt Tiffia trở nên đầy căm tức khi nghe thấy lời nói cùng thái độ của Turan. Cô ta tất nhiên hiểu ý của nó là đang ám chỉ rằng hành động cứu đồng loại này là ngu xuẩn, chắc chắn dẫn tới đối đầu với không chỉ một quý tộc mà là cả một vương quốc, thậm chí có thể là cả hệ thống buôn nô lệ trên thế giới này.

Một kẻ không phải là con người khi trở thành nô lệ thì thân phận này sẽ đi theo kẻ đó suốt đời. Nô lệ chỉ được trả lại tự do khi người chủ của mình chủ động thừa nhận chuyện đó, không thì dù có trốn được vẫn sẽ bị truy lùng bởi tất cả đám buôn nô lệ. Điều này có thể khắc nghiệt nhưng nếu Tiffia thật sự muốn giải thoát cho nô lệ yêu tinh kia thì cô ta tốt nhất nên mua lại từ tên quý tộc.

– Nhưng cô ta là bị bắt, không phải là cô ta bán thân!

Tiffia thốt, cơn giận được thể hiện không chút nào kiềm chế.

Việc nô lệ yêu tinh kia là do bị bắt hay chính cô ta chủ động bán mình đều không thay đổi cách mà hệ thống nô lệ hoạt động. Tiffia có thể cứu được lúc này, nhưng sau đó thì chỉ khiến cả cô ta và nô lệ kia gặp nguy hiểm, bị săn lùng không chốn dung thân.

Trừ phi Tiffia có đủ lực lượng, sức mạnh để khiến bọn buôn nô lệ kia không dám ra tay nữa.

Turan giờ cũng không có thời gian đôi co với Tiffia. Nó chỉ muốn tìm đường thoát khỏi rắc rối hiện tại mà thôi.

– Thế nữ yêu tinh kia đâu? – Turan cất tiếng hỏi.

Vẻ giận dữ trên mặt Tiffia nhanh chóng mất đi, thay vào đó là sự tiếc nuối.

– Tôi không tìm được. Chưa kịp làm gì thì mọi thứ đã loạn hết lên rồi.
Turan nghe, quay sang nhìn nữ người sói đang oặt người tựa vào bức tường bên cạnh chừng ngã vật ra đất. Nó đoán lờ mờ được là mọi thứ đều bắt nguồn từ cô ta, nhưng sau cùng cũng không đưa ra được nhận định gì chắc chắn.

– Thế là từ bỏ? – Turan lại hỏi.

Tiffia nhăn mày, mím chặt môi. Cô ta rõ ràng đang cảm thấy cực kỳ khó chịu. Là áy náy, cũng là bất lực. Một Nihr thì có thể làm được gì trong tình huống này ngoài gây rối đâu. Ngẫu nhiên một tên lính hoặc một gã hầu cũng có thể dễ dàng khống chế được Tiffia.

Turan trông dáng vẻ của Tiffia thì cất một tiếng thở dài, bảo:

– Không phải cứ muốn là làm được. Cô quá yếu, phải trở nên mạnh hơn. Làm việc lớn thì càng phải mạnh hơn nữa.

Tiffia không phải kẻ ngốc, rất nhanh nhận ra ý của Turan đang khuyên bảo mình vượt qua thử thách Thần thánh. Cảm giác bực tức trong người Tiffia càng dâng cao hơn nữa, là ức chế vô cùng, đến mức Turan có thể thấy được cả người cô ta đang run lên từng đợt.

“Thật sự khó khăn đến vậy sao…” Turan lẩm bẩm. Bản thân nó cũng hết cách. Nó hiểu hơn ai hết sự cần thiết của lực lượng để có thể tự do làm điều mình muốn. Một Nihr như Tiffia, đến cuộc sống của chính mình còn lo không xong thì làm sao có thể nghĩ cho kẻ khác được. Cô ta chỉ đang tự làm khó chính mình mà thôi.

– Trước mắt quay trở về đã. Vẫn còn nhiều việc phải làm lắm.

Turan cất tiếng rồi cúi xuống mang Camilier lên vai lại, sau đó thì xoay người rời đi. Sau một hồi quan sát cùng tính toán thì nó đã có thể xác định được vị trí hiện tại của bản thân, cũng như con đường tốt nhất để đi lúc này.

– V-về đâu?

Tiffia hỏi với lên từ phía sau. Turan thật không hiểu tại sao cô ta lại cất ra một câu hỏi ngớ ngẩn như vậy. “Cô ta bị đả kích đến ngốc rồi à.”

– Nhà ông Gin. Ông ta còn nợ ba đứa một chầu đặc sản thành Kyrult không phải sao?

Quãng đường quay về không gặp chút trắc trở nào. Turan rất cẩn thận di chuyển trong đêm, tránh né ánh mắt của người đi đường đối với mình. Nó đã chuyển Camilier lên lưng mình để cõng, khoác lên người cô ta một tấm áo lông thú cùng mũ trùm kín đáo giúp che đi thân phận người thú. Người ngoài nhìn vào lúc này hẳn chỉ nghĩ rằng một chàng trai ga-lăng nào đó đang đưa người yêu ngái ngủ của mình về nhà mà thôi. Hoặc ít nhất thì Turan mong muốn họ chỉ nghĩ được như vậy.

Ông Gin trong thấy Turan trở về cùng một cô gái được cõng trên lưng thì đầu tiên là há hốc mồm ngạc nhiên, sau đó thì lớn tiếng cười vang, luôn miệng khen hay cùng giỏi. Turan trước phản ứng cùng thái độ của ông ta thì chỉ có thể cười nhếch mép đáp lại mà đưa Camilier vào phòng mình.

– Gượm đã, ông Gin.
Turan cất tiếng gọi khi lão người lùn đang vội vã rời đi trong im lặng, cố tình chừa lại không gian cho cặp nam nữ.

Ông Gin nghe thấy thì có chút ngạc nhiên, nhưng cũng đáp:

var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

– Lão già hết thời xuân này nghe đây.

Turan không rảnh để ý tới lời lẽ của ông Gin lúc này, bảo:

– Chuyện này ông phải tuyệt đối giữ bí mật.

Ông Gin mở tròn mắt, chốc thì “ồ” lên vẻ đã hiểu, nói:

– Không việc gì. Lão già này không phá hỏng chuyện tốt của trai tráng như cậu. Biết chừng mực là được.

Turan nhăn mặt. Nó có ngốc cũng nghe hiểu được ẩn ý của lão người lùn này. Nó rõ ràng đang muốn nói chuyện nghiêm túc nhưng ông ta lại không có chút ý tứ phối hợp nào cả.

Mà, Turan cũng biết là mình có cố giải thích cũng không thể làm cho ông Gin hiểu được trong tình huống này, đành xua tay, giục:

– Thôi ông đi chuẩn bị bàn ăn đặc sản của mình đi. Tôi sẽ nói chuyện sau.

Ông Gin cười toe toét, giơ ngón cái hướng tới tỏ ý cổ vũ rồi mới rời đi. Turan chịu phép. Nó tự biết bản thân bất lực rồi.

Turan bước vào phòng, cẩn thận đóng cửa lại. Xong xuôi, nó nhìn chăm chú một lượt vào dáng hình đang nằm êm ái trên giường mình.

Camilier, người sói vùng Kennhel lạnh giá ở phía đông bắc vương quốc Danlion, hay còn có cái tên thường gọi là người sói tuyết. Cô ta có một mái tóc dài quá lưng màu trắng bạc, đôi tai sói đặc trưng màu trắng xám cùng chiếc đuôi đầy lông cùng màu dài hơn nửa mét. Trông đôi mắt nhắm nghiền ngủ thiếp đi đầy yên bình của cô ta lúc này thì Turan thật không tưởng tượng được dáng vẻ hung hăng của cô ta lúc tấn công mình, dủ rằng chỉ mới xảy cách đây chừng tiếng đồng hồ.

“Là nó.” Turan nói thầm. Nó tập trung chú ý thì lại thấy được chỉnh thể linh hồn màu trắng đục ở ngay đầu Camilier, trông như một đám khói phát sáng nhàn nhạt. “Đây là gì?”

Turan cúi lại gần hơn, kỹ lưỡng quan sát từng thay đổi một của đám khói. Những chuyển động rất nhỏ của chỉnh thể linh hồn, như thể một mặt nước khẽ đọng vì cơn gió thoảng qua nhưng lại dễ dàng nhận thấy được.

Một vài ý định nảy lên trong đầu Turan. Nó muốn thử vận dụng những thứ trong quyển sách kỹ năng ‘Gọi hồn’ lên chỉnh thể linh hồn trước mặt mình. Sau một chốc suy nghĩ thì nó có thể hình dung được rằng mình có thể lấy được thứ màu trắng đục này ra ngoài, hoặc ít nhất thì cũng có thể tương tác đôi chút.

Tiếng rên the thé chợt vang lên từ Camilier làm Turan thoáng hoảng hốt. Trông cô ta có vẻ đau đớn, dù chẳng biết là mơ hay là thật.

“Là di chứng từ đòn tấn công của mình ư?” Turan lẩm bẩm. Nó thừa nhận là bản thân ra tay có chút không kiềm chế nhưng tới mức khiến một người thú, vốn dĩ là chủng tộc nổi tiếng có sức bền cao và giỏi chịu đựng, đến lúc ngủ cũng phải rên rỉ thì thật là hão.

– Là sợ hãi.

Turan chợt thốt. Thông tin đó đột nhiên hiện lên trong tâm trí nó khi nhìn vào đám khói màu trắng đục ở ngay đầu của Camilier. Rung động nhỏ trên chỉnh thể linh hồn này, và cả bản thân cô ta cùng tiếng rên the thé của mình, chắc chắn là biểu hiện của sự sợ hãi.

Turan bất giác đưa tay xoa nhẹ mái đầu của Camilier. Một cảm giác dễ chịu như đang mân mê lòng bàn tay của nó, khiến nó khồng kiềm chế được mà xoa thêm một lúc lâu.

Đôi tai chốc chốc run lên của Camilier theo từng cái vuốt nhẹ nhàng của bàn tay Turan thì dần thả lỏng. Khuôn mặt của cô ta cũng dãn ra vẻ thoải mãi, tiếng rên từ lâu đã không còn vang lên nữa. Đây có lẽ là sự an tâm.

Quả thật thì bây giờ Camilier cũng có thể xem là đã được an toàn rồi. Ít nhất thì trong hôm nay nên không có chuyện gì xảy ra nữa.

Chương 85: Chuyện sắp đến

Turan sau khi trấn định tâm lý cho Camilier cùng xác nhận suy nghĩ của bản thân xong thì rời phòng xuống dùng bữa tối đặc sản của ông Gin.

Darmil không biết trở về từ khi nào, đang cùng ông Gin nói chuyện gì đó. Tiffia thì vẻ mặt không sáng sủa lắm, cứ cúi mặt nhìn chăm chăm vào chiếc đĩa của mình như thể có gì thú vị lắm.

“Chậc. Một bữa ăn này chắc là không dễ nuốt đây.”

Turan ngồi vào bàn, vừa định cất lời phủ đầu ông Gin thì Darmil đã thốt:

– Turan! Cậu làm gì lâu thế? Tôi đói quá rồi này.

Turan nhìn Darmil một chút rồi quay sang nhìn ông Gin, sau đó lại nhìn Darmil. Ông Gin không có vẻ gì là đã hó hé về chuyện Camilier với Darmil, ít nhất thì ông ta cũng đã giữ lời của mình.

– Sắp xếp một số thứ cho ngày mai thôi. – Turan đáp hời hợt – Sáng sớm mai chúng ta sẽ lên đường luôn.

– Gấp như vậy? – ông Gin vội hỏi – Mà cũng tốt.

Turan không hiểu ý ông Gin, thắc mắc:

– Ý ông là gì?

– Cái thành này sắp loạn lên rồi cậu không biết sao?

“Loạn?” Turan nghĩ thầm. Nó đoán là ý ông Gin không phải về chuyện của Camilier. Dù gì thì chuyện đó cũng mới xảy ra tối nay thôi.

– Phía bên kia biên giới đã xuất hiện mấy điểm đóng quân của vương quốc Danlion rồi. – ông Gin nói tiếp – Mà rõ ràng là vương quốc Enria bên này cũng đã bắt đầu di chuyển quân đội. Chẳng mấy chốc thì thành Kyrult sẽ được dùng làm điểm trung gian cho chiến trận sắp tới.

– Chiến tranh tới rồi?

Turan buột miệng hỏi. Nó tất nhiên biết tính nghiêm trọng của chuyện này. Nếu quân đội của vương quốc Enria di chuyển đến biên giới hoàn tất thì việc tiếp theo mà họ làm sẽ là kiểm soát tòa thành nằm sát biên giới này, mà khi chuyện đó xảy ra thì tổ đội của Turan sẽ khó mà rời khỏi đây được.

Quân đội của một nước, trong thời kỳ nhạy cảm như hiện tại sẽ không cho phép các du hành giả tự do ra vào khu vực có chiến trận, thậm chí sẽ cưỡng ép du hành giả tham gia vào cuộc chiến luôn. Tổ đội của Turan chỉ mới Thần cấp 1, cùng với Nihr, là cực kỳ yếu. Nếu nó và hai người đồng đội của mình mà bị kéo theo mâu thuẫn giữa hai quốc gia thì chỉ có chịu thiệt mà thôi.

– Phải. Chiến tranh tới rồi. – ông Gin gật đầu, với tay lấy cốc rượu mình hớp một ngụm – Vốn cũng không tránh được. Lợi ích tranh đoạt quá lớn mà.

– Lợi ích gì cơ?

Turan lại thắc mắc. Nó đã có nghe đôi chút về tình hình giữa hai vương quốc nhưng vẫn chưa rõ lý do đằng sau đó. Enria và Danlion thực tế chưa bao giờ là hòa hợp với nhau, nên cái cớ cho chiến tranh bùng phát đôi khi vô cùng nực cười.

– Là một đầu mạch nguyên khí tiên thiên nằm trên dãy núi Taurus. Mặc dù đầu mạch thuộc biên giới của vương quốc Enria nhưng có ai lại để đối thủ của mình đạt được dễ dàng thế.

“Thì ra là vậy.” Turan thốt thầm. Nếu món lợi là một đầu mạch nguyên khí tiên thiên thì khó tránh cả hai vương quốc kịch liệt vận dụng sức mạnh quân sự với nhau. Tình huống này, theo tình hình hiện tại thì đoán chừng chỉ không tới một tuần nữa là sẽ bắt đầu chiến tranh rồi.

Đầu mạch nguyên khí tiên thiên là một nguồn tài nguyên vô cùng quan trọng đối với bất kỳ tổ chức lớn nhỏ nào, và tất nhiên là càng quan trọng đối với một quốc gia. Việc sở hữu một đầu mạch nguyên khí tiên thiên có thể đảm bảo lực lượng bản thân tăng trưởng nhanh hơn đối thủ và lâu dần sẽ tạo ra cách biệt không thể bù đắp được.

Để nâng cao Thần cấp, một du hành giả sẽ phải thu nạp Thần tinh cho bản thân. Việc thu nạp Thần tinh phổ biến nhất là thông qua việc tiêu diệt quái, thứ tồn tại ở khắp mọi nơi và sẽ tái sinh sau thời gian nhất định. Cách thu nạp Thần tinh thứ hai là qua việc thực hiện các hành động trực chỉ kỹ năng chủ đạo của bản thân, nhưng cách này lại tăng trưởng cực kỳ chậm, là cách tệ nhất.

Ngoài hai cách trên thì còn có một cách thứ ba để nhận được Thần tinh, cũng chính là lý do khiến chiến tranh sắp tới bùng phát: hấp thụ lấy nguyên khí tiên thiên. Tùy theo cấp độ cùng phẩm chất của đầu mạch nguyên khí tiên thiên mà lượng Thần tinh một người nhận được sẽ thay đổi, nhưng dù ít dù nhiều thì vẫn hơn việc chỉ cắm đầu tiêu diệt quái, vừa mệt mỏi lại nguy hiểm.

Mặt khác, Thần tinh không phải là món lợi duy nhất của mạch nguyên khí tiên thiên. Một món lợi khác, cũng có thể dễ dàng thấy được từ cái tên của nó, chính là nguyên khí. Một người bị hao hụt nguyên khí, hay thậm chí các loại vật phẩm cũng có thể đưa đến nơi này để bù đắp một cách nhanh chóng. Chính vì món lợi này mà nếu một tổ chức đã thành công kiểm soát và khai thác mạch nguyên khí thì sẽ rất khó để một tổ chức khác có thể tranh đoạt lại, trừ phi vận dụng một lực lượng áp đảo hoàn toàn.
Còn có nhiều lợi ích mà một đầu mạch nguyên khí tiên thiên mang lại cho kẻ chiếm hữu, nhưng nhìn chung thì không so được với hai cái lợi vừa nêu trên, cũng là lý do chủ yếu mà các tổ chức tranh giành với nhau.

– Vậy, ông định thế nào?

Turan cất tiếng hỏi. Tổ đội của nó chắc chắn sẽ sớm rời đi rồi, nhưng nhà ông Gin ở đây. Nếu ông ta vẫn tiếp tục với công việc của mình thì chắc chắn sẽ bị cuốn theo khói lửa chiến tranh, không thể tránh được. Dù gì thì ông ta cũng là một du hành giả có Thần cấp 5, chẳng có lý do nào để từ chối lời mời của quân đội vương quốc Enria cả.

Một du hành giả cấp cao, nếu không gia nhập vào phe mình, thì chắc chắn là một mối nguy hại. Bắt ép một kẻ như thế ở trong thành không làm gì là chuyện không thể nào. Quân đội của Enria, hay bất kỳ tổ chức nào khác cũng đều sẽ không cho phép tồn tại một biến số như thế.

– Chắc là sẽ ham vui một chút. Kiếm ít tiền lời.

Ông Gin cười đáp, lại hớp lấy một ngụm rượu, “khà” một tiếng đầy khoan khoái.

Turan trông dáng vẻ đó của ông Gin thì cũng chỉ có thể mỉm cười đáp lại. Lựa chọn của ông ta thì hẳn có lý do của ông ta, nó cũng chẳng có hứng muốn biết ngọn ngành. Tham gia chiến trận, nếu may mắn, biết đâu ông ta lại lập công lớn, rồi kiếm về cho mình một khoản lời kếch xù mà cả đời không tưởng tượng là có thể đạt được.

– Thôi. Nói mấy cái này mất cả vui. Ăn đi mấy đứa! Gà rừng nướng đất ngon tuyệt nhé!

Ông Gin hô hào, làm mẫu luôn bằng cách xé hẳn một cái đùi mà nhai nuốt ngon lành.

Darmil đã chờ từ lâu, nãy giờ chỉ dám gặm bánh mì, nghe được ăn thì liền tranh với ông Gin cái đùi gà còn lại. Hai người rất nhanh nhập tiệc, giành nhau từng miếng thịt một.

Turan trông vậy cũng chỉ có thể lấy cho mình miếng thịt lợn rừng hun khói ăn đỡ. Tranh của hai người hung hăng như thể sắp đói chết kia thì chắc là long trời lở đất mất.

“Mà, cũng không phải chỉ có một con gà.”

Turan nhìn Tiffia một chút. Cô ta chỉ lấy một ít salad nhâm nhi, không có vẻ gì là hứng thú với bữa ăn đặc sản của ông Gin. Tâm trạng cô ta tệ quá rồi, có ăn gì thì cũng chẳng thể thấy ngon được.

Thấy đồng loại của mình bị chủng tộc khác bắt làm nô lệ chắc chắn là một cảm giác không hề dễ chịu. Bản thân Turan chỉ hình dung việc thấy con người chịu ách nô lệ cũng đủ khiến nó tức giận rồi.

Nhưng nô dịch vốn là bản chất của kẻ mạnh rồi. Trong chiến tranh, nước thắng nô dịch nước thua là chuyện quá đỗi bình thường. Sự khác nhau có chăng là ở hình thức cùng quy mô mà thôi. Kẻ thông minh chẳng ai lại không nhận thức được chuyện đó cả, và tất nhiên cũng không có cách nào phủ định hay thay đổi được.Muốn sống tốt, thì hãy là kẻ thắng. Muốn kẻ thua có cơ hội sống tốt, thì cũng hãy là kẻ thắng.

Turan ăn được một ít thì lén rời đi. Cơ bản cũng chẳng ai thèm để ý tới sự có mặt của nó nữa. Mọi người đều đã quá quen với việc nó lẩn khỏi mấy bữa rượu thịt này rồi.

Turan rượu vào là sẽ lại không kiểm soát được hành động của chính mình, hay đúng hơn là sẽ bỏ qua lý trí mà làm theo bản năng cùng cảm xúc. Nó cũng không biết rõ trạng thái đó của mình có phải là say rượu hay không, nhưng nó biết chắc là mình vẫn có thể suy nghĩ như thường, vô cùng minh mẫn. Chỉ là quyết định cuối cùng lại thường không theo những gì nó đã tính toán thôi. var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

Turan mang theo một ít thức ăn quay về phòng. Nó đoán là Camilier hẳn phải rất đói rồi. Một nô lệ thì chẳng bao giờ được ăn no cả, vì chủ nô luôn lo rằng nếu nô lệ no đủ thì rất khó khống chế.

Camilier lúc này đã tỉnh dậy, ngồi trên giường thơ thẩn nhìn xung quanh.

Turan bước vào, cẩn trọng quan sát từng cử chỉ, phản ứng của nữ người sói, sẵn sàng vào trạng thái chiến đấu bất kỳ lúc nào. Nó dù đã lấy đi của cô ta hai con dao bạc nhưng ai biết được cô ta còn giữ cho mình thứ vũ khí gì. Mà cho dù không có vũ khí thì cô ta vẫn cực kỳ nguy hiểm.

Nhưng phụ sự lo nghĩ từng li từng tí của Turan, Camilier chỉ ngồi im một chỗ, thậm chí cả nhìn Turan một chút cô ta cũng không làm. Cô ta bây giờ trông như một người hoàn toàn khác vậy, chính xác là khác với lúc tấn công nó, nhưng lại giống khi ở buổi đấu giá.

Không mất quá lâu để Turan đi đến một kết luận về tình trạng của Camilier: đa nhân cách, mà với kiến thức hiện tại của Turan thì nó thích cách gọi là linh hồn song sinh hơn.

Chỉnh thể linh hồn có hình dáng một đám khói phát sáng màu trắng đục mà Turan thấy ở Camilier nhưng lại không thấy được ở những người khác, rõ ràng là thể hiện của một linh hồn thứ hai, tạm thời không chiếm lấy cơ thể nên dễ dàng lộ diện trước mặt nó.

– Ăn chút gì đi.

Turan cất tiếng, đưa đĩa thức ăn cho Camilier.

Camilier liếc mắt nhìn đĩa thức ăn một chút nhưng lại không có hành động đón lấy nào. Turan đợi một lúc vẫn không thấy có gì thay đổi, đành đặt hẳn đĩa thức ăn trước mặt cô ta rồi bước lùi về sau, ngồi vào chiếc ghế gần đó.

Nhưng dù đã làm đến như vậy, Camilier vẫn không đụng vào đĩa thức ăn, chỉ nhìn chằm chằm vào đó như thể là một thứ vô cùng quý giá, chỉ có thể xem chứ được phép chạm.

“Linh hồn này của cô ta đã trải qua những gì chứ?”

– Đừng lo. Không ai làm hại cô đâu.

Turan cố cất tiếng bằng giọng nhẹ nhàng nhất có thể.

Hồi lâu, Camilier vẫn là không động đậy. Nếu người lạ nhìn vào thì có khi còn tưởng cô ta là búp bê kích thước tỉ lệ một với một ấy chứ.

Turan có chút cảm giác bất lực. Nó rõ ràng là không có ý xấu, và nó mơ hồ nhận thấy Camilier cũng nhận ra điều đó. Nhưng vì lý do gì đấy, cô ta vẫn là quyết định không đụng vào đĩa thức ăn, dù rằng bụng của mình cứ chốc chốc lại réo lên.

Turan cất một tiếng thở dài. Nó không muốn làm chuyện này, nhưng sau một hồi suy nghĩ cũng đành bước lại gần, đưa tay xoa nhẹ đầu Camilier, bảo:

– Yên tâm. Ăn đi. Thưởng cho cô đó.

Camilier vậy mà có phản ứng. Hai cái tai màu trắng xám của cô ta vẫy vẫy vẻ thích thú, hay là mừng rỡ. Rồi khi Turan rời tay, Camilier liền cúi người, cắm đầu vào đĩa thức ăn, bắt đầu cắn nuốt từng miếng một. Cô ta thậm chí còn không dùng tay để bóc. Nữ người sói lúc này, trông lại không khác gì một con sói đang ăn cả.

“Là bản năng à?” Turan chợt nghĩ, nhưng nó ngay lập tức phủ định điều này. Chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra ảnh hưởng mạnh đến tâm lý cô ta chứ không thể nào tộc người thú lại có bản năng ăn uống của loài thú được. Dù sao khi sinh ra thì họ cũng có đôi tay của mình, bản năng nên là dùng tay mới đúng.

Trừ phi Camilier không được dùng tay trong một khoảng thời gian dài.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau