VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Giao rượu

Turan đã thành công. Nó dù đã rất tự tin, nhưng khi chiêu thức của mình thực sự được vận dụng đúng như ý thì vẫn khiến nó vui mừng và hồi hộp không kiềm được.

Turan vẫn nhớ như in lần đầu tiên mà nó sử dụng chiêu thức này sau khi Đại Thánh Thế xảy ra. Nhát chém dù vẫn nguyên vẹn như đã luyện tập hàng nghìn lần nhưng lại dễ dàng bị một người trong tộc, vốn là kẻ luôn bị nó xem nhẹ chặn được. Đó cũng là lúc Turan chân chính nhận ra rằng mình đã bị vượt qua chỉ bởi vì chênh lệch Thần cấp.

Nhưng giờ thì cảm giác đường kiếm tâm đắc của mình nhẹ nhàng cắt xuyên qua mọi thứ cuối cùng cũng trở lại với Turan sau ngần ấy thời gian.

“Đã ba năm rồi.” Turan nghĩ thầm. Ba năm, nhưng đối với nó lại dài như cả cuộc đời. Cuộc sống của một Nihr trong suốt ba năm đã khiến nó chịu đủ đắng cay mà trước đó nó chưa bao giờ nghĩ chạm đến. Ngay bây giờ, Turan cảm thấy thật hạnh phúc.

Turan chợt nhớ đến cha mẹ mình, nhưng rất nhanh nó gạt bỏ đi ý nghĩ linh tinh đó. Dù bây giờ nó có là gì đi chăng nữa thì gia tộc cũng không phải là nơi trở về. Nhà của nó bây giờ là ở thành Yeit, chỉ có duy nhất nơi đó mà thôi.

– May là các cậu không sao.

Một tiếng nói vang lên kéo Turan trở về với thực tại. Nó quay sang thì thấy Tiffia đã bước đến bên cạnh, vẻ mặt vẫn còn tái mét vì dùng quá nhiều nguyên khí kích hoạt bùa chú.

– Ừm. Lần này vừa sức. – Turan đáp – Cũng may nhờ cô đã làm giảm phần lớn số lượng quái.

Tiffia hơi ngớ người ra một lúc trước lời của Turan. Cô ta hẳn đã không nghĩ rằng mình sẽ được nó công nhận, nhất là sau tất cả những chuyện đã xảy ra.

Turan tất nhiên không định làm khó Tiffia mà ngược lại nó còn muốn cô ta cảm giác rằng mình có ích trong tổ đội này. Đó là điều mà một người đội trưởng luôn phải đảm bảo để tổ đội của mình có thể hoạt động lâu dài. Dù gì thì nó đã có được lời giải thích của cô ta rồi.

– Còn Darmil thì sao? – Tiffia cất tiếng hỏi.

Turan quay sang, thấy Darmil đang quỳ một chân trên nền đất, một tay cầm chùy chống xuống làm điểm tựa. Cậu ta rõ ràng đã bị kiệt sức sau khi trạng thái ‘Cuồng nộ’ kết thúc. Kỹ năng này mạnh, nhưng tác dụng phụ cũng quá lớn. Nếu trước khi tiêu diệt được kẻ địch mà trạng thái ‘Cuồng nộ’ kết thúc thì không khác gì một bị thịt mặc người khác đâm chém vậy.

– Cô dìu cậu ta vào trong xe đi. – Turan lên tiếng – Tôi sẽ thu thập chiến trường. Nhiều lắm là năm phút nữa chúng ta sẽ rời đi.

– Ừm.

Tiffia gật đầu rồi bước đến rút lấy cái chùy gai khỏi tay Darmil. Thế nhưng cố gắng của cô ta là vô ích khi tay cậu ta cầm cái chùy rất chặt. Không còn cách nào khác, Tiffia đành cứ để nguyên vậy mà đưa Darmil đi.

Turan trông cảnh tượng dáng người thon gọn của Tiffia đang dìu hình thể vạm vỡ của Darmil bước đi thì nhíu mày, bậm môi, có chút cảm giác ớn lạnh. Sức khỏe của Tiffia hoàn toàn nằm trong suy tính của Turan sau khi biết cô ta là yêu tinh, nhưng cảnh tượng trước mặt rõ ràng là không vừa mắt lắm.

Đám Sói xám mười ba con sau khi chết đi để lại không nhiều vật phẩm mấy, chỉ có sáu chiếc Nanh sói xám và hai bộ Lông sói xám. Turan cũng không đòi hỏi nhiều từ đám quái này. Dù gì thì phần thưởng lớn nhất từ việc diệt quái đối với Thần cấp nhỏ như nó vẫn là Thần tinh và tiền. Các thể loại vật phẩm hoặc trang bị cần thiết thì vẫn có thể mua được.

Lần này Turan diệt được bảy con Sói xám, nhận được bốn trăm mười bảy xen. Nếu tính luôn cả số Sói xám mà Darmil diệt được thì hẳn lượng tiền sẽ là hơn tám trăm xen. Số tiền này đã gần bằng phân nửa lượng tiền thưởng từ nhiệm vụ bà Lylat. Quá rõ ràng là săn quái cho nhiều tiền hơn là vận chuyển mà.

“Sau này chắc sẽ không nhận nhiệm vụ như thế này nữa…”

Turan sau đó kích hoạt luôn kỹ năng ‘Thông hiểu’ lên chính bản thân mình. Nó muốn kiểm tra xem mình đã nhận được bao nhiêu Thần tinh sau khi diệt bảy con quái cấp 5. Nếu xác định được số lượng cụ thể thì nó cũng có thể dễ dàng lên kế hoạch nâng cao Thần cấp của bản thân.

“Họ và tên: Turan Mers Falanzt.

Tuổi: 19.

Thần cấp: 1.

Tiến trình: 29 (14%).

Yêu cầu tiến trình: Không có.

Thuộc tính chính:

+ Sức mạnh: 23 bậc.

+ Thể lực: 25 bậc.

+ Nhanh nhẹn: 21 bậc.+ Khéo léo: 18 bậc.

+ Trí tuệ: 30 (+10) bậc.

+ Minh mẫn: 26 (+10) bậc.

Thuộc tính phụ:

+ Cảm ngộ: 45 (+10) bậc.

+ Phản xạ: 26 bậc.

+ Cảm giác: 20 bậc.

+ Ma lực: 3 (+10) bậc.

Thông số:

+ Khí huyết: 445 363 bậc.

+ Nguyên khí: 16 751 bậc.

+ Ma năng: 2 473 bậc.

Điểm thuộc tính còn lại: 5 bậc.”

Turan chau mày. Chỉ có mỗi hai mươi chín Thần tinh mà thôi. Vậy là mỗi con quái cấp 5 mà nó diệt được mang lại không tới bốn bậc, và tính theo cả tiến trình thì nó sẽ cần tiêu diệt tận năm mươi con quái cấp 5 để có thể thăng cấp.

“Darmil hắn ta đã làm cái quái gì để có được tận một trăm sáu mươi mốt Thần tinh vậy nhỉ?” Turan thắc mắc. Nó vẫn nhớ số Thần tinh mà Darmil hiện có khi thử kiểm tra trên đường đến thành Tailor. Darmil rõ ràng chỉ tiêu diệt chưa đến hai mươi con quái cấp 5, và thêm vài chục con quái cấp 3 nữa thôi. Nếu tính theo lượng Thần tinh mà mỗi con quái mang lại theo như Turan đã nhận được thì cậu ta chỉ nên có khoảng một trăm, hoặc nhiều lắm là một trăm hai mươi bậc.

“Vậy thì chênh lệch hơn bốn mươi Thần tinh là do đâu? Hay là mình nhầm lẫn gì đó?”

Những suy nghĩ của Turan không mang lại kết quả. Cuối cùng thì nó cũng đành bỏ dở chuyện đó mà quay lại xe, tiếp tục chuyến du hành của mình.Đoạn đường còn lại đến thành Kyrult không gặp mấy khó khăn. Trên đường tổ đội của Turan có gặp thêm một đám quái nữa nhưng chiếc xe bán tải đã chọn đi đường vòng mà qua. Sau lần chạy thẳng hết tốc lực vừa rồi thì đã có thể coi là dư ra được một ít thời gian, đủ để bù lại cho việc né tránh đám quái.

Thành Kyrult – tòa thành nằm gần biên giới phía đông của vương quốc Enria, cách vương quốc Danlion chưa đến hai trăm cây số. Sau Đại Thánh Thế, nơi này là chỗ mà các du hành giả khu vực phía đông tụ tập vì là nơi gần nhất với những khu vực có quái cấp cao. Chỉ đơn giản trên đoạn đường mà tổ đội Turan vừa đi qua đã có toàn những quái cấp 5 rồi.

Đi xa hơn về phía đông, sâu trong những khu rừng và lên các ngọn núi thì cấp độ quái càng cao hơn, thậm chí đạt đến cấp 15. Đối với phần lớn các du hành giả thì Thần cấp 15 là một cột mốc quan trọng, và là ngưỡng cửa cao chót vót mà rất ít ai nghĩ đến việc vượt qua, mà nếu không thể đột phá được giới hạn Thần cấp này thì họ không thể nào đối đầu với các quái có cấp độ lớn hơn được.

Chênh lệch sức mạnh của quái cấp 15 và cấp 16 là cực kỳ lớn, cũng giống như du hành giả Thần cấp 15 và Thần cấp 16 vậy. Cơ bản mà nói, thì không khác gì lấy trứng chọi với đá, chỉ có thua thảm mà thôi.

Tổ đội của Turan đến được thành Kyrult lúc trời vừa sập tối và đường phố cũng vừa bắt đầu lên đèn. Turan sau khi xuất trình giấy tờ và giải thích đôi chút cho người gác cổng thì lái xe vào thành luôn.

Lần này, Turan không cần phải tìm một nhà trọ nữa. Nó đang muốn trực tiếp tìm đến nhà của ông Gin và hoàn thành nhiệm vụ. Bà Lylat cũng đã bảo rằng ông ta định mời cả đám đến nhà chơi vài ngày, thế nên hẳn là có chỗ để ngủ lại.

Bản thân Turan thì không định ở lâu chỗ thành Kyrult này. Nó còn rất nhiều chuyện phải xử lý ở thành Yeit, quan trọng nhất là việc thăng cấp cho Yeatra. Thời hạn ba mươi ngày để nó thuyết phục cô ta trở thành người luyện chế bùa riêng của mình đã trôi qua hết mười hai ngày rồi. Nếu tính cả việc luyện ra bùa chú phẩm chất ‘Anh hùng’, liên hệ với Wyndur rồi sắp xếp để tham gia phó bản phẩm chất ‘Anh hùng’ nữa thì Turan thật sự đang phải chạy nước rút.

Nhà của ông Gin nằm ở gần cổng phía đông của thành Kyrult, thế nên chiếc xe bán tải của Turan phải đi xuyên qua cả thành phố thì mới đến được. Ngôi nhà không lớn, diện tích chỉ vào khoảng năm mươi đến sáu mươi mét vuông và có hai tầng, một trệt một lầu.

Ông Gin lúc này đang ngồi hút lấy một tẩu thuốc trông sung sướng lắm, thế nhưng trông thấy tổ đội của Turan đến thì ông ta còn sung sướng hơn nữa, mặt cười tươi rói và tiếng “ha ha” cứ vang đều.

– Mấy đứa đến thật là sớm. Tốt! Tốt! Lão già này sắp chán chết với đống thuốc lá này rồi.

Tiếng ông Gin vang lên giòn tan, vẻ vui mừng không giấu được.

Turan nghe vậy thì nhăn mày. Nó dám chắc là mình đã không hề thấy ông ta có chút gì giống như là chán với tẩu thuốc trong tay mình cả mà còn ngược lại cơ. Nó vẫn nhớ lần du hành cùng ông ta để càn quét phó bản ‘Hầm mộ của Lamb’ thì ông ta không đụng chút nào tới thuốc lá, vậy mà giờ trông như thể một kẻ sành sỏi lắm.

– Nào! Mang rượu theo ta xuống hầm nào!

Ông Gin hô lớn rồi vác lên hai vai mình mỗi bên một thùng rượu rồi bước đi luôn. Turan và Darmil thấy thế thì cũng vội vác mấy thùng rượu đi theo ông ta. Tiffia có bước lại định giúp nhưng đã bị cả ba người đàn ông hung hăng đuổi vào trong nhà, không còn cách nào khác ngoài nghe theo.

Tầng hầm nơi chứa rượu của ông Gin có không khí khá ẩm thấp và mát lạnh. Không gian của tầng hầm rộng lớn đủ để chứa gấp ba lần số rượu mà Turan mang tới, nhưng nó nhìn quanh mà chẳng thấy một thùng rượu nào khác cả. “Có vẻ như ông ta đã đói rượu lắm rồi…”

Không khác với suy nghĩ của Turan là mấy, ông Gin vừa đặt hai thùng rượu của mình xuống thì khui nút thùng rồi lấy ra một chiếc cốc gỗ cùng một cái ống mà đong đến nửa cốc. Ông ta sau đó lắc nhẹ chiếc cốc rồi đưa lên miệng, ngửi lấy mùi hương nồng nàn ưa thích của mình, mỉm cười hạnh phúc rồi bắt đầu uống.

Từng ngụm từng ngụm một trôi tuột qua cổ họng của ông ta. Turan trông thấy thì cũng phát thèm, nhưng cố kiềm lại vì biết mình không nên say khướt vào lúc này.

– Khà! Quá đã. Rượu của bà Lylat luôn là tuyệt nhất!

Ông Gin khen thành tiếng lớn, vẻ mặt sảng khoái vô cùng. Rượu có vẻ rất ngon, ông ta thậm chí định thò ống vào thùng để lấy thêm nhưng sực nhớ ra gì đó, vội đóng nút thùng lại.

– Mấy đứa tối nay tính nghỉ ngơi ở đâu chưa?

Ông Gin hỏi. Hơi rượu từ ông ta phà vào Turan khiến nó nhăn mặt nhưng vẫn đáp:

– Bọn tôi cũng vừa mới vào thành thì chạy đến ngay nên là… chưa.

– Thế tối nay ở lại nhà lão già này đi. Chúng ta sẽ có một bữa rượu linh đình!

Ông Gin nói, nở một nụ cười đầy thích thú. Turan biết mình cũng không tiện từ chối, mà vốn dĩ thì nó cũng đã định ở lại theo sắp xếp của ông Gin rồi. Thế nhưng bữa rượu được ông ta mời thì nó không chắc sẽ tham gia.

– Không vấn đề.

Turan đáp gọn, kèm theo đó là một nụ cười nhếch mép. Nó không định trực tiếp từ chối ông Gin. Dù sao thì Darmil uống với ông ta hẳn cũng đủ rồi.

Chương 77: Nhiệm vụ tấn thăng của Tiffia

Tối, bầu trời không một gợn mây.

Turan đứng ở sau nhà ngước nhìn lên vô vàn vì sao ở trên cao, tự thắc mắc không biết chúng ở cách bao xa. Từ nhỏ, Turan đã luôn rất có hứng thú với những ngôi sao kia. Nhưng tận cho đến giờ, sau khi đọc qua không biết bao nhiêu là sách cùng nghe các câu chuyện về chúng mà nó vẫn chưa hình dung được cụ thể ngôi sao là gì.

Có kẻ bảo rằng, ngôi sao là ước mơ đang bừng cháy. Turan không tin. Vì nó đã nghe biết và quan sát được rằng những ngôi sao trên bầu trời chưa từng biến mất. Một số ngôi sao có thể lặn đi vào ngày này, mọc lại vào ngày kia, nhưng chưa bao giờ một đi không trở lại. Ước mơ đang bừng cháy của ai đi chăng nữa cũng không thể tồn tại mãi mãi như thế.

“Chỉ trừ các Chính thần ra mà thôi…” Turan lẩm bẩm. Nhưng nếu chuyện đó là thật thì số lượng ước mơ của các Chính thần cũng quá nhiều rồi. Họ thật là tham lam.

Lại có người nói rằng, ngôi sao là vật phẩm siêu phàm được các Chính thần treo lên, là phần thưởng cho ai có thể chạm đến bầu trời cao vời vợi kia. Đối với ý kiến này thì Turan có rất nhiều suy nghĩ, nhưng chung quy thì nó cũng chẳng tin lắm. Dù gì thì nó cũng coi là có qua lại với tới bốn đức Chính thần, và họ thì trông không có vẻ gì sẽ làm cái chuyện dở hơi đó cả.

– Cô đến rồi.

Turan lên tiếng khi nghe thấy tiếng bước chân được cố tình tạo ra phía sau mình. Người đến không ai khác chính là Tiffia.

Tiffia không nói gì, chỉ yên lặng bước tới bên cạnh Turan, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm. Turan không biết là cô ta có cùng sự hứng thú với những vì sao như mình hay không nhưng trông vẻ mặt đăm chiêu lúc này của cô ta thì hẳn đang có rất nhiều suy nghĩ.

– Darmil và ông Gin thế nào?

Turan cất tiếng hỏi. Bữa rượu ông Gin mời hôm nay nó chỉ uống có hai ngụm nhỏ rồi trốn ra chỗ này. Dù vậy, rượu mà bà Lylat nấu vẫn khiến nó ngà ngà say. Nếu nó uống hẳn một cốc thì chắc sẽ chẳng còn đủ tỉnh táo để mà nhớ chuyện cần làm cho Tiffia.

– Darmil gục rồi. – Tiffia nói nhỏ – Giờ ông Gin đang uống một mình.

Turan cười khẩy một tiếng, bảo:

– Ha. Chắc là ông ta sẽ chán lắm đây.

– Không hẳn. – Tiffia phủ định – Trông ông ta có vẻ vui.

Turan không hiểu, cũng chẳng muốn tìm hiểu lý do đằng sau niềm vui của ông Gin. Rượu vào chẳng khóc thì cười, ai dám chắc ông ta thật sự đang vui chứ.

Turan nhìn Tiffia một chút, thấy cô ta vẫn đang chăm chú ngước nhìn bầu trời trên cao. Nó chẳng định làm phiền cô ta, bước đến ngồi vào chiếc ghế gỗ gần đó. Tính từ lúc nó bắt đầu đứng đợi ở đây thì cũng đã hơn nửa giờ rồi, chân không mỏi thì lưng cũng mỏi.

Bầu không khí êm dịu chỉ có tiếng côn trùng kêu vang kéo dài gần mười phút mới bị phá vỡ bởi âm thanh từ Tiffia.

– Tôi sẵn sàng rồi.

Giọng nói dứt khoát đầy quả quyết nhưng đôi mắt vẫn nhìn thẳng vào bầu trời đêm.

Turan cũng chẳng quan tâm lắm dáng vẻ của Tiffia lúc này. Việc nó cần làm thì sẽ làm, chỉ cần cô ta không từ chối là được.

Rồi không chần chừ thêm giây nào nữa, Turan kích hoạt kỹ năng ‘Thông hiểu’ của mình lên Tiffia. Cảm giác buồn nôn lại ập đến với nó nhưng lần này rất nhanh qua đi, phần vì đã quen, phần đã chuẩn bị sẵn sàng.

Những thông tin hỗn loạn được Turan sắp xếp lại rất cẩn thận. Đối với Tiffia, có rất nhiều thứ nó muốn biết, và nó muốn chắc chắn rằng mình không nhầm lẫn chút nào.

“Họ và tên: Tiffia Geinaah Lhamat.

Tuổi: 37.

Thần cấp: 0.

Tiến trình: 0 (100%).

Yêu cầu tiến trình: Hoàn thành thử thách Thần thánh của tộc yêu tinh rừng Cultiven.

Thuộc tính chính:

+ Sức mạnh: 17 bậc.

+ Thể lực: 15 bậc.

+ Nhanh nhẹn: 21 bậc.

+ Khéo léo: 25 bậc.

+ Trí tuệ: 19 bậc.

+ Minh mẫn: 27 bậc.

Thuộc tính phụ:

+ Cảm ngộ: 18 bậc.

+ Phản xạ: 15 bậc.

+ Cảm giác: 23 bậc.

Thông số:+ Khí huyết: 121 553 bậc.

+ Nguyên khí: 6 977 bậc.

Điểm thuộc tính còn lại: 0 bậc.”

Turan có chút ngạc nhiên khi xem bảng thuộc tính của Tiffia. Đối với một Nihr, kẻ đang ở Thần cấp 0 như cô ta thì tổng lượng bậc thuộc tính rất lớn, nếu so với Yeatra thì gần gấp đôi.

“Phải chăng là do sự khác biệt về chủng tộc?” Turan thắc mắc. Nó không tìm thấy chút thông tin nào liên quan đến chủng tộc của Tiffia cả. Thế nhưng nhiệm vụ tấn thăng cùng số tuổi của cô ta lại phần nào xác nhận chủng tộc là yêu tinh, hoặc ít nhất có quan hệ gần gũi.

“Thử thách Thần thánh à…” Turan lẩm bẩm. Nó có chút do dự không biết có nên nói với Tiffia về nhiệm vụ tấn thăng này hay không. Về cơ bản, nó có thể giữ bí mật và ám chỉ cô ta làm theo lời mình, từ đó gián tiếp hoàn thành nhiệm vụ là được. Tuy nhiên, một vấn đề đau đầu là Turan hoàn toàn không biết thử thách Thần thánh mà nhiệm vụ nhắc đến.

Yêu cầu nhiệm vụ chỉ có một, nếu Turan gợi cụm từ trông-không-hề-đơn-giản này lên cho Tiffia thì chắc hẳn cô ta cũng đoán ra được một hai. Tiffia là một người không quá thông minh nhưng lại cực kỳ nhạy bén; khả năng suy luận của cô ta không cao, nhưng chỉ cần đầy đủ các mảnh ghép thì cô ta liền có thể mơ hồ tìm đến được câu trả lời.

Turan cứ đắn đo giữa hai lựa chọn suốt mà không hề để ý rằng khổ chủ của nhiệm vụ kia đang vô cùng lo lắng và hồi hộp chờ đợi phản ứng từ nó.

Rồi không chịu nổi nữa, Tiffia cất tiếng với giọng run run:

– Tôi… có thể thăng cấp chứ? Turan?

Tiếng nói kéo Turan ra khỏi suy nghĩ của bản thân. Nó có chút hoảng hốt khi thấy ánh mắt long lanh cùng cái bậm môi của Tiffia. Cô ta giờ trông thật tội nghiệp, khác hẳn dáng vẻ ngày thường của mình.

– Có thể.

Turan nói vội, và câu nói đó khiến Tiffia mừng rơn. Điều cô ta mong đợi là đúng, còn gì đáng vui hơn thế.

– Nhưng sẽ rất khó khăn. – Turan nói tiếp – Cô nhất định không được từ bỏ khi nghe được cách làm. Tôi không cho phép điều đó.

Tiffia đã luôn sẵn sàng đón nhận bất kỳ công việc gì chỉ để có thể đột phá khỏi bức tường Nihr đầy cứng rắn này. Vẻ mặt cô ta thể hiện rõ sự kiên quyết của mình, thốt:

– Tôi nhất định làm được. Nhất định sẽ thăng cấp.

Turan không trông đợi gì ở cả lời nói hay dáng vẻ của Tiffia bây giờ. Cái nó muốn chỉ có một: kết quả.

Turan nghĩ ngợi thêm một lúc cách để truyền đạt nhiệm vụ cho Tiffia nhưng sau cùng đành chịu phép. Nó chẳng hề có chút manh mối nào cả, nếu bây giờ giấu cô ta mà tìm thông tin một mình thì chỉ gây thêm các mối nghi ngờ lẫn nhau mà thôi. Lựa chọn của nó, hẳn là chỉ có một.

– Cô có biết gì về thử thách Thần thánh không? – Turan cất tiếng hỏi.

Tiffia nghe xong thì khuôn mặt vui mừng cứng hẳn lại. Hồi lâu, cô ta bảo:

– Cậu đang nói về thử thách Thần thánh của yêu tinh tộc chúng tôi?

– Phải. – Turan gật đầu đáp – Trước hết hãy nói cho tôi về thử thách đó.Tiffia không trả lời, ánh mắt liếc về hướng khác, vẻ mặt đang tập trung suy nghĩ điều gì đó.

Turan cũng không ép Tiffia phải trả lời ngay, chỉ cần cuối cùng cô ta chịu nói là được. Thế nhưng mọi việc lại không như mong muốn của nó.

– Nghe lời cậu thì có vẻ như tôi phải vượt qua thử thách đó thì mới thăng cấp được? – Tiffia cất tiếng.

Turan không xác nhận cũng chẳng phủ định điều mà Tiffia đang thắc mắc, chỉ nghiêng đầu ra vẻ muốn nghe câu trả lời của cô ta trước.

– Chuyện này… không thể được.

Tiffia nói nhỏ, trong giọng nói có gì đó nghẹn lại như thể cô ta phải rất khó khăn mới thốt lên được. Turan trông dáng vẻ đầy lo ngại của Tiffia lúc này thì cũng biết thử thách Thần thánh của tộc yêu tinh hẳn là rất khó khăn. Ít nhất thì độ khó của nhiệm vụ cũng phải ngang ngửa với việc tạo ra bùa chú phẩm chất ‘Anh hùng’ và càn quét thành công phó bản cùng phẩm chất.

– Tiffia. – Turan gằn giọng, khuôn mặt trở nên nghiêm nghị – Không có chuyện không thể ở đây. Cô phải thực hiện được.

Tiffia có thể tạm thời không chấp nhận được việc phải nhận một nhiệm vụ gần như bất khả thi, nhưng không được phép từ bỏ nhiệm vụ đó. Đây là nhiệm vụ tấn thăng của cô ta, không có cách nào trốn tránh cả. “Trừ phi cô ta muốn là Nihr mãi mãi.”

Tiffia đưa mắt nhìn Turan, vẻ trông chờ một câu nói rằng nó chỉ đùa về chuyện thử thách. Tất nhiên là Turan không thể bảo là mình đùa, và hẳn là Tiffia cũng tự nhận ra điều đó. Cô ta chỉ đang che mắt chính mình bằng một cơ hội vốn không hề tồn tại mà thôi.

Thái độ và phản ứng của Tiffia lúc này làm Turan có một cảm giác chẳng lành, vội nói:

– Tiffia. Đừng lo sợ về nó. Đây là điều cô phải làm. Tổ đội chúng ta cần điều đó. Tôi và Darmil sẽ hỗ trợ cho-

– Các cậu thì hiểu cái gì chứ!?

Tiffia lớn tiếng nói, giọng nói như thể đang mắng mỏ Turan nhưng nó biết rằng cô ta đang cố đánh bật đi nỗi sợ của mình. Mắt của cô ta mở trừng, trán nhăn lại và hơi thở thì dồn dập. Turan thậm chí có thể thấy cả cơ thể của cô ta đang run lên từng hồi.

Turan thật không hiểu. Nhiệm vụ có thể khó khăn, nhưng không thể đến mức khiến cô ta trông tuyệt vọng và sợ hãi thế này được. Rốt cuộc thì thử thách Thần thánh của yêu tinh tộc là cái gì lại có thể khiến một người vẻ ngoài lanh lợi, nội tâm điềm tĩnh như Tiffia phản ứng như vậy. Cô ta lúc này còn mất bình tĩnh hơn cả lần gặp Phalsia ở nông trại Langr đó, và cả lần uy hiếp Turan ở thành Shangry nữa.

Turan quyết định không nói gì, quay mặt đi, nhìn lấy bầu trời đầy sao. Những ngôi sao sáng mà Turan luôn cảm thấy hứng thú giờ cũng chẳng thể khiến nó vui lên hay thôi suy nghĩ về chuyện hiện tại. Việc nó có thể làm bây giờ chỉ là chờ đợi.

Tiffia không biết từ khi nào đã ngồi bệt xuống nền đất có chút ẩm ướt vì sương đêm. Cô ta chống tay trên mặt đất, tóc buông xuống rũ rượi che hết cả khuôn mặt. Tiffia cứ giữ mình như thế suốt mấy phút liền, không biết đang nghĩ ngợi điều gì, hay chỉ đơn giản là buông thả.

Dáng vẻ này của Tiffia là lần đầu tiên Turan trông thấy ở một người. Nó đã từng thấy nhiều người trở nên tuyệt vọng, vì thua một trận chiến mấu chốt, thất bại trong nhiệm vụ quan trọng hay thậm chí là mất đi người thân; nhưng lại chưa bao giờ thấy ai có cách thể hiện cảm xúc của mình như cô ta cả. Chỉ ngồi bệt ở đó, và im lặng. Đây có lẽ là biết mình phải làm gì, nhưng lại không thể chấp nhận, không dám làm điều đó.

– Turan.

Tiếng gọi rất nhỏ từ Tiffia, bị át đi bởi tiếng côn trùng kêu rỉ rả nhưng Turan vẫn nghe được.

– Tôi nghe. – Turan đáp gọn.

– Tôi sẽ tự mình làm chuyện này.

Turan không hiểu sao Tiffia lại nói như vậy. Bản thân nó cũng đã bảo rõ rằng đây là chuyện ảnh hưởng tới cả đội, và nó cùng Darmil đều không ngại giúp đỡ. Nếu để cô ta tự mình thực hiện nhiệm vụ, nhỡ xảy ra chuyện tồi tệ gì đó hay đơn giản là tốn hàng đống thời gian thì tổ đội của nó cũng không tránh được bị ảnh hưởng theo.

Turan không thể chấp nhận được yêu cầu ích kỷ của Tiffia. Lời khuyên từ thần Syrathr đối với nó bây giờ trở nên có ý nghĩa hơn bao giờ hết.

– Không được. – Turan nghiêm giọng – Chúng ta là một đội.

Tiffia im lặng một lúc lâu vẻ nghĩ ngợi gì đó. Rồi cô ta bảo:

– Đây là lần thứ hai tôi nghe được câu như vậy. Mà cũng không hẳn, là tương tự như vậy. Lần trước đó, tôi đã bị lừa thảm hại. Như một con ngốc vậy.

Turan nhăn mày. Tiffia đột nhiên nói đến chuyện gì đó, dù có vẻ rất quan trọng nhưng nó lại không nhận ra là có liên quan gì đến chuyện này.

“Là Phalsia à?” Turan chợt nghĩ. Chuyện bị lừa của Tiffia, theo những thông tin nó có được tới giờ thì chỉ có khả năng đó thôi. Nhưng tất nhiên là vẫn có thể có những thứ nằm vượt ra khỏi lượng thông tin mà nó có.

– Lần này là thật. – Turan cất tiếng – Dù có muốn hay không thì tôi cùng Darmil vẫn sẽ giúp cô hoàn thành thử thách.

– Nghe được vậy thật là tốt.

Tiffia đáp, đứng thẳng dậy. Cô ta vội vàng chỉnh lại mái tóc cùng trang phục của mình, rồi nở một nụ cười đầy gượng gạo mà bảo:

– Thế thì trông cậy vào mọi người.

Dứt tiếng thì Tiffia quay người bỏ vào trong nhà luôn.

Turan nhìn theo dáng người đi còn không vững của Tiffia, nhăn mày, tặc lưỡi. Bản thân nó biết cô ta rất khó chấp nhận nhận mọi chuyện, nhưng cuộc sống của Nihr là vậy. Nhiệm vụ tấn thăng của nó, Darmil hay Yeatra cũng đâu hề dễ dàng. Nếu chỉ vì thấy khó khăn mà từ bỏ thì cô ta thậm chỉ còn không có tư cách để trở thành du hành giả.

– Thật sự là tràn ngập sự giả dối mà…

Chương 78: Buổi đấu giá nô lệ

Buổi sáng ở thành Kyrult được chào đón bằng tiếng gà gáy khắp cả thành, kèm theo đó là muôn tiếng chim hót. Dù sao thì nơi đây cũng ở rất gần với khu rừng và dãy núi phía đông, mà thường thì việc đó sẽ khiến tòa thành trở nên thân thiện với các loài động vật và được chúng tìm đến. Tuy nhiên, tiếng gà gáy cùng chim hót mà Turan đang nghe được lại không phải do động vật tự tìm đến, mà là chúng bị bắt nhốt quanh đây.

Thành Kyrult, tòa thành nổi tiếng không chỉ với các du hành giả muốn nâng cao Thần cấp của mình mà cả với những ai ưa thích các thức đặc sản vùng rừng núi. Các loài thú hoang luôn được săn bắt rất nhiều ở nơi đây. Dù rằng quái đôi khi cũng có rơi ra thịt thú rừng, nhưng thú rừng thật sự thì cho nguyên cả con, và tất nhiên là hấp dẫn hơn rất nhiều.

Bữa rượu tối qua ông Gin có giới thiệu về món gà rừng nướng đất ưa thích của ông ta, nhưng trên bàn lại không chiêu đãi một món ăn đặc sản nào. Turan cũng không biết là do ông ta tiếc món ngon hay là không có thật nhưng rõ ràng là ông ta đã thành công chọc tức cả nó và Darmil khi chỉ nói chứ không mời.

Hôm nay tổ đội của Turan cũng coi như có một ngày nghỉ, trước khi lên đường trở lại thành Yeit. Lý do một phần là vì Darmil tới giờ vẫn chưa tỉnh lại sau khi gục vì bữa rượu tối qua, phần còn lại là do ông Gin nài nỉ cả đám ở lại để ông chiêu đãi món ăn yêu thích của mình. Vậy nên Turan không còn cách nào khác mà dời thời gian khởi hành sang sáng sớm ngày mai.

Tiffia từ sáng đã rời khỏi nhà, cũng không biết là đi đâu. Cô ta có để lại tin nhắn rằng sẽ trở về lúc mặt trời lặn. Turan chỉ mong là cô ta đừng nghĩ linh tinh mà làm chuyện hại mình hại luôn cả nó. Nó giờ đã có quá nhiều thứ cần phải lo rồi.

Turan lúc này đang dạo bước ngoài phố, tận hưởng không khí của thành Kyrult. Ấn tượng đầu tiên của nó khi đến đây là du hành giả có mặt khắp mọi nơi, đủ mọi loại chức nghiệp.

Turan cũng có để ý là có không ít các chủng tộc phi nhân loại tụ tập ở tòa thành này: tộc Yai, người lùn, người thú hay cả yêu tinh. Thế nhưng bọn họ đều cố tình làm bản thân mình ít nổi bật đi bằng cách che giấu những đặc trưng của chủng tộc mình. Dù gì thì đây cùng là tòa thành của con người, mà luật pháp nơi đây lại không bảo vệ các chủng tộc khác nên họ hành động như vậy cũng là dễ hiểu.

Mà bản thân Turan thì không nghĩ ai lại ngu ngốc đi chọc vào các du hành giả chủng tộc khác làm gì cả. Không giống với con người, các chủng tộc khác đều có thế mạnh riêng của mình. Người lùn có sức mạnh và thể lực bền bỉ, tộc Yai có tốc độ kinh người, yêu tinh thì nhanh nhẹn và khéo léo còn người thú thì có thể ưu thế tương ứng với tộc riêng của họ.

Nhưng hiển nhiên Turan cũng biết rằng kẻ thật sự gây chuyện ở đây thì thường không phải là ngu ngốc, nhất là khi nạn nhân lại là Nihr. Sự chênh lệch sức mạnh và khả năng giữa một kẻ có Thần cấp và kẻ không có là vô cùng lớn, cũng tức thế mạnh mà một chủng tộc phi nhân loại nên có sẽ trở nên vô dụng.

Tiffia hẳn là ví dụ điển hình nhất, cũng là lý do cô ta luôn giấu đi đôi tai dài đặc trưng cho yêu tinh tộc của mình.

Nô lệ. Turan nghĩ ngợi một lúc rồi bắt đầu đi tìm hiểu về chuyện mà đối với con người là cấm kỵ nhưng lại được xem là bình thường ở một phi nhân loại.

Tất nhiên là nô lệ không được trưng bày buôn bán hay vận chuyển đi giữa phố như những mặt hàng khác. Dù gì thì hành động như vậy rất dễ dấy lên lòng thù hận giữa các chủng tộc, mà chẳng có tên buôn nô lệ nào lại muốn mình gặp rắc rối với một kẻ có Thần cấp cao ra tay hành động vì đồng tộc cả.

Turan bước dọc trên những con phố, lần theo mấy ngõ hẻm liên tục suốt tới gần trưa thì mới thấy được mục tiêu mà mình đang tìm kiếm: một người đàn ông bận áo khoác lông sói xám đang cầm trong tay một cái chân thỏ trắng. Dù trang phục ông ta rất thường thấy ở thành Kyrult này nhưng kết hợp cùng cái chân thỏ trắng và điệu bộ bất cần đời đó cho thấy ông ta là một tên môi giới với hội buôn nô lệ.

Thông tin để tìm ra một người môi giới buôn nô lệ không phải phổ thông mà cần được người tín nhiệm truyền cho biết. Và cứ mỗi vài tháng hoặc thậm chí vài tuần là thông tin này sẽ thay đổi, đảm bảo đường dây của các tên buôn không bị lan truyền cho những kẻ không nên biết.

Turan tiến lại gần người đàn ông, nói nhỏ:

– Tôi muốn xem hàng.

Người đàn không đáp lời mà híp mắt, nhíu mày nhìn Turan hồi lâu. Sau khi chắc chắn rằng nó không hỏi chơi, ông ta mới bảo:

– Năm trăm một lượt.

Turan có chút ngạc nhiên với cái giá cho việc nhờ trung gian này. Xem ra những kẻ làm môi giới như ông ta thông thường kiếm được cũng không ít.

Người đàn ông nhận được túi tiền từ Turan thì đưa cho nó cái chân thỏ trắng của mình. Ông ta sau đó quay người bỏ đi vào sâu hơn trong hẻm, nhanh chóng biến mất sau một ngã rẽ. Người ngoài nhìn vào cảnh tượng này hẳn chỉ nghĩ được rằng Turan vừa mua cái chân thỏ của ông ta.

Turan cầm lấy chân thỏ, truyền vào đó một ít nguyên khí của mình. Chốc, một loạt các thông tin trôi vào trong đầu nó, không gì khác hơn là hướng dẫn để đến được nơi nó muốn đến.
Turan lần theo hướng dẫn, mất thêm nửa giờ nữa mới đến được điểm chỉ định. Đó là một tòa nhà cũ kỹ bằng gỗ trông đã mục, chừng có thể đổ sập bất cứ lúc nào. Trước cửa nhà có một người đàn bà ngồi tách hạt Cuora, trông thấy Turan thì nhăn mày, phun phì một bãi nước bọt vẻ khinh thường rồi lại tiếp tục công việc của mình. Mấy người xung quanh có vẻ vì thái độ của bà ta mà chẳng ai lại gần căn nhà cả.

Nhưng Turan thì không ngại dáng vẻ cùng thái độ đó, hay đúng hơn là chúng không dành cho nó.

Turan cầm cái chân thỏ trắng trên tay, nhét hờ trong túi quần rồi tiến thẳng vào tòa nhà. Người đàn bà liếc mắt nó một cái rồi cũng chẳng phản ứng gì thêm, cứ thế mặc nó bước vào trong.

Bên trong căn nhà trông cũng cũ kỹ không khác gì phía ngoài. Turan lại tiếp tục đi theo hướng dẫn từ cái chân thỏ, tìm thấy một cầu thang dẫn xuống một tầng hầm, rồi từ tầng hầm đó phát hiện một lối đi bí mật ẩm ướt và tối tăm. Sau thêm gần mười phút lần mò nữa, Turan cũng tới được điểm cuối của lối đi.

Trước mặt Turan bây giờ là một cánh cửa có một cái tay nắm bằng kim loại. Nó cầm lấy tay nắm đó, gõ nhẹ vài tiếng âm vang. Chốc, cánh cửa liền mở ra. Một người đàn ông trông bặm trợn với dáng người vạm vỡ và mấy vết sẹo trên mặt đã đứng chờ sẵn, thấy Turan thì cúi người đưa tay vẻ mời chào.

Turan không phản ứng gì, cứ thế bước vào trong. Cánh cửa ngay sau đó cũng được đóng lại, và trông thì hẳn là nó không thể lại dùng cánh cửa này để ra ngoài hay đến đây lần nữa rồi.

Đoạn hành lang sau cánh cửa được thắp sáng bởi ánh đèn lờ mờ làm Turan có chút khó chịu. Nó bước vội, mất thêm vài phút nữa mới đến được một căn phòng có dãy ghế ngồi cùng một khung cửa sổ song sắt.

– Xin chào. Cậu đến đây tìm gì?

Một giọng nói trầm vang lên từ phía sau làm Turan thoáng giật mình, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh, xoay người lại. Trước mặt nó bây giờ là một người đàn ông trong bộ com-lê màu tím đen, đội chiếc mũ cao và đeo mắt kính một bên.

Turan không biết người đàn ông đến từ đâu, nhưng hẳn là có lối đi bí mật nào đó mà nó không biết, và rõ ràng ông ta không phải là người đã đón nó ở cửa. Có vẻ như nó đã lọt vào trong một hội buôn nô lệ không nhỏ rồi.

– Hôm nay có gì?

Turan cất tiếng hỏi. Một câu hỏi không nhằm vào mục đích cụ thể nào là phù hợp với nó nhất lúc này. Dù gì thì nó cũng không định mua hay bán nô lệ, hay bất cứ giao dịch nào khác với người đàn ông này. Hai lý do cơ bản nhất là nó không có khả năng nuôi giữ một nô lệ, và nó cũng chẳng có nhiều tiền.

– Cậu có thể gọi tôi là Tom.Người đàn ông nói, nở một nụ cười tươi. Ông ta hẳn là đã rất quen thuộc với những cử chỉ như thế này.

– Có vẻ cậu đến mà không có dự định cụ thể gì. – Tom nói tiếp – May mắn cho cậu là hôm nay chúng tôi đang có một buổi đấu giá. Cậu nghĩ sao?

“Đấu giá à…” Turan lẩm bẩm. Đến xem đấu giá rồi cứ thế trở về có vẻ hợp với Turan lúc này. Dù gì thì không phải ai đến đấu giá cũng có thể mua hàng được, ngược lại thì nếu xem hàng trực tiếp ở đây mà không mua gì thì chắc chắn là sẽ gây ấn tượng xấu, thậm chí bị đánh dấu và theo dõi. Mà bản thân Turan thì tất nhiên muốn tránh các phiền phức như vậy.

– Không tệ. – Turan cười bảo.

– Phí tham gia đấu giá là một nghìn xen. Nếu vào phòng cao cấp sẽ tốn thêm năm nghìn xen.

Turan nghe xong thì phải rất cố gắng mới giữ được nụ cười của mình, lấy ra một nghìn xen đưa cho Tom. Ông ta nhận được tiền thì sắc mặt sáng sủa hẳn lên.

– Ngài mang cái này vào. Cả cái này nữa.

Tom đưa cho Turan một chiếc mặt nạ màu xám bạc cùng một tấm bảng gỗ có đánh số “93”. Turan cũng không suy nghĩ gì nhiều, cầm lấy, đeo mặt nạ lên. Ở các cuộc đấu giá nhạy cảm thế này thì những người tham gia luôn nên có ý thức bảo mật thông tin của mình, nhất là khuôn mặt. Dù gì thì kẻ đấu giá thành công cũng chưa chắc có mạng để hưởng.

– Mời ngài theo tôi.

– Ừm.

Turan gật đầu rồi bước theo sau Tom. Ông ta quay lại đoạn hành lang ban nãy, tới nửa chừng thì lắc nhẹ một chiếc chuông nhỏ. Bức tường bên trái vậy mà mờ đi dần rồi biến mất hẳn. Là một lối đi ẩn.

Hai người rẽ vào lối đi, mất thêm gần mười phút để đến được một hội trường đầy những ghế xếp thành hàng cùng một sân khấu khá lớn phía trước.

Trong hội trường đã có khá nhiều người, Turan đếm sơ qua thì thấy cũng gần trăm. Nó đã không nghĩ là có nhiều người đến đấu giá nô lệ như vậy.

“Chẳng buổi đấu giá hôm nay có gì đặc biệt…?” Turan chợt nghĩ. Phí tham gia một nghìn xen quả thực có chút cao so với thông tin mà nó biết. Nếu đây là một buổi đấu giá giới hạn thì lại hợp lý với cái phí mà nó đã bỏ ra.

– Chẳng biết ngài có cần tôi hướng dẫn hay hỗ trợ gì không?

Tom cất tiếng hỏi. Turan đoán chắc là ông ta sẽ thu thêm phí nếu nó bảo là có.

– Không cần. Đến đây là được rồi.

Turan nghiêm giọng, không thèm liếc mắt nhìn Tom một chút, tỏ ý mình đã hiểu rõ quy tắc ở đây.

Tom thấy vậy cũng không dám làm phiền nữa, cất lời chào rồi rời đi. Cứ thế, Turan giờ đã có thể tự do hành động ở buổi đấu giá này.

Chương 79: Đấu giá bắt đầu

Turan rất nhanh tìm được ghế ngồi có đánh số của mình. Vì số ghế khá lớn nên cách cũng xa sân khấu của buổi đấu giá. Turan vốn cũng không trông đợi gì hơn. Dù sao thì nó đến đấy không phải để thể hiện rằng bản thân giàu có, và tất nhiên cũng không cần giữ hình tượng.

Hai hàng ghế đầu có màu vàng, khác biệt hẳn so với chiếc ghế đỏ mà Turan đang ngồi. Nó đoán là chỉ những vị khách được mời đến mới có thể ngồi vào những vị trí kia. Mà nếu là chịu trả thêm tiền phí để vào phòng cao cấp thì sẽ không có mặt ở đây, nên cũng không thể chỉ dựa vào hàng ghế để xác định vị thế của từng người.

Tuy nhiên, dù thế nào thì Turan cũng đã chắc chắn rằng bản thân đã tham gia vào một buổi đấu giá không hề nhỏ. Quy mô và kiểu sắp xếp này hẳn là một buổi đấu giá có cao tầng đứng phía sau chống lưng. Dù đây là lần đầu Turan tìm đến một nơi buôn bán nô lệ nhưng nó vẫn biết thông thường thì các giao dịch được thực hiện rất kín đáo và chóng vánh.

VAN"s Force: Phế Tích Thế Giới Các Thần Trailer

“Phải. Giống như là ở căn phòng đầu tiên vậy…” Turan nghĩ thầm. Nó cũng thắc mắc không biết vì sao mình lại được Tom chủ động mời chào vào buổi đấu giá hôm nay, và điều này khiến nó có chút bất an. Nếu đây lại là âm mưu của một Chính thần nào đó thì quả thật cuộc sống của Turan bị đảo lộn hết cả rồi.

Nhưng sau cùng thì Turan cũng không nghĩ được gì nhiều, quyết định thay vì cứ lo lắng thì nên tập trung vào những gì sắp tới.

Lát sau, khi hai hàng ghế đầu được lấp đầy người thì người chủ trì buổi đấu giá cũng bước lên sân khấu. Ông ta bận một bộ com-lê màu tím đen giống hệt Tom nhưng có thân hình to khỏe hơn, và không đội nón, để lộ mái tóc màu xanh lục của mình.

– Chào mừng các quý ông quý bà đã đến với buổi đấu giá ngày hôm nay. – người chủ trì nói lớn – Buổi đấu giá lần này sẽ có tổng cộng mười món hàng được đưa lên, và tất cả đều đảm bảo sẽ rất vừa ý mọi người.

Một cái búng tay vang lên từ người chủ trì. Ngay sau đó là một dáng hình được một người mặc com-lê màu xám dẫn lên.

Không mất quá lâu để Turan nhận ra đó là một người thú tộc chó bởi đôi tai trên đầu anh ta. Dáng người anh ta vạm vỡ với những cơ bắp trông rất khỏe mạnh nhưng khuôn mặt thì rất ảm đạm, cứ cúi gằm nhìn xuống chân.

– Một người thú tộc chó ở vùng Vanehel của vương quốc Danlion. Như quý vị có thể thấy được, anh ta có thể hình rắn chắc và rất khỏe mạnh, vô cùng thích hợp để làm hộ vệ hoặc tham gia chiến đấu không thua kém gì một binh lính thực thụ. Và trên tất cả, Thần cấp của anh ta là 5 thưa mọi người. Chính là Thần cấp 5, vô cùng mạnh mẽ.

Lời giới thiệu từ người chủ trì làm cho những người đấu giá bắt đầu xôn xao lên.

– Thần cấp 5? Đây không phải là tiếp cận giới hạn Thần cấp đầu tiên rồi ư?

– Du hành giả siêng năng cũng phải mất đến nửa năm mới có thể đạt được Thần cấp đó.

– Vậy mà là nô lệ, đúng là hời cho ta rồi.

– Mới món đầu tiên đã giá trị như thế rồi sao? Thật mong chờ món cuối cùng của buổi đấu giá.

Turan cũng không khỏi bất ngờ với thông tin mà mình nghe được. Thần cấp 5 trong giới du hành giả thì đã có thể không cần lo nghĩ tới chuyện sinh sống được vì rõ ràng chỉ bằng việc săn quái đồng cấp cũng đã có thể mang về lượng thu nhập lớn. Người thú này hẳn phải có một lý do đặc biệt nào đó mới phải trở thành nô lệ.

– Giá khởi điểm là một trăm nghìn xen! – người chủ trì hô lớn.

– Một trăm lẻ năm nghìn!

– Một trăm mười nghìn!

– Một trăm hai mươi!

– Một trăm ba mươi nghìn!

Từng tiếng hô giá vang lên. Giá tiền chẳng mấy chóc đã leo đến con số một trăm sáu mươi nghìn xen, đến lúc này thì sự hăng hái của mọi người cũng giảm bớt đi.

Những kẻ ít tiền như Turan đến đây thì nhiều nhưng hẳn chỉ để làm nền cho những người ngồi ở hai hàng ghế đầu tiên. Giờ thì nó đã có thể hiểu phần nào lý do mình được mời chào đến buổi đấu giá này.

“Vốn dĩ ông ta không nghĩ rằng mình có thể mua được món hàng nào…”

– Hai trăm nghìn.

Một tiếng nói êm dịu nhẹ nhàng vang lên nhưng ai ở đây cũng đều có thể nghe rõ được. Trực tiếp nâng hẳn bốn mươi nghìn xen, số tiền đủ để một người sống xa hoa suốt gần hai tháng, rõ ràng thừa lực hấp dẫn đối với mọi người. Tuy vậy, con số này có lẽ vẫn còn ít đối với những ai ngồi ở hai hàng ghế đầu.

– Số 3, hai trăm nghìn! – người chủ trì hô lớn – Còn ai hô giá nữa không?

Không có tiếng hô nào đáp lại, chỉ có âm thanh bàn tán từ những người xung quanh. Người chủ trì thấy vậy cũng không kéo dài làm gì, bắt đầu đếm từ một đến ba. Và với số tiền đó cho một nô lệ Thần cấp 5 thì chẳng có ai lại hô giá thêm nữa.

– Lần thứ ba! Chúc mừng quý cô số 3 đã đấu giá thành công!

Người thú Thần cấp 5 nhanh chóng được đưa ra sau. Chốc, một dáng hình khác lại được mang lên trên sân khấu. Là một người thú khác, và nếu Turan đoán không nhầm thì là tộc trâu vì cặp sừng của anh ta. Người này thậm chí có thân hình còn vạm vỡ hơn người trước, và vẻ mặt anh ta cũng hùng hổ hơn khi dù đôi tay bị còng lại vẫn đưa ánh mắt kiên nghị nhìn lấy những kẻ đang muốn mua mình.

– Người thú tộc trâu, cũng thuộc vùng Vanehel của vương quốc Danlion. Dù chỉ mới Thần cấp 4, thấp hơn vừa nãy một cấp độ nhưng quý trông thì rất rõ người này vẫn rất mạnh. Không nói nhiều, giá khởi điểm tám mươi nghìn xen!

Thần cấp 4 đối với một nô lệ vẫn là khá cao, và tất nhiên là có thể dùng trong không ít việc. Tuy Thần cấp thấp hơn người thú tộc chó vừa rồi nhưng những người tham gia đấu giá chẳng mấy chốc đã nâng lượng tiền lên đến một trăm năm mười nghìn xen.
– Một trăm chín mươi nghìn xen.

Một tiếng hô trực tiếp nâng giá tận bốn mươi nghìn xen vang lên. Turan nhận ra ngay là giọng của người vừa đấu giá được ban nãy. Với cái giá này, cô ta hẳn là lại thành công.

– Số 3, một trăm chín mươi nghìn xen! Lần thứ nhất!

Người chủ trì không chần chừ mà đếm luôn. Ông ta có vẻ cũng không trông mong nhiều vào một người hô giá cao hơn khi giá tiền đã đến con số này.

Và quả thật chẳng ai hô giá thêm nữa.

Tiếp theo đó là bốn người thú khác, đều là nam, thuộc về tộc chó và trâu, Thần cấp lần lượt là 4, 4, 3 và 3. Tất cả những người thú này đều đến từ vùng Vanehel của vương quốc Danlion, và toàn bộ đều được mua lại bởi cô gái mang số 3 kia.

Turan thấy tình hình này thì có chút suy nghĩ. Nó có thể lờ mờ đoán được là những nô lệ tinh anh được đấu giá ngày hôm nay đều đến từ các tộc ở vùng Vanehel, và hẳn là còn có nhiều nô lệ khác đến từ vùng đó, chỉ là không được mang lên đây vì không đủ giá trị. Một số lượng nô lệ như vậy được bán thì hẳn là vùng Vanehel này đã xảy ra chuyện rất lớn và khiến những người thú này không còn cách nào khác đành phải bán mình.

Có thể là thiên tai, cũng có thể là chiến tranh. Thiên tai khiến một số làng trấn thiếu thốn lương thực nghiêm trọng và không cách nào khác ngoài bán mình lấy tiền mua thức ăn cho làng, cũng như để bản thân được người chủ nô cung cấp ngày hai đến ba bữa. Chiến tranh thì bên thua không tránh khỏi bị nô dịch, kể cả là con người hay là bất kỳ chủng tộc nào khác. Khi ngôi đền hoặc điện thờ của họ nằm trên lãnh thổ của kẻ địch thì chỉ còn lại một lựa chọn mà thôi.

Ngoài hai lý do trên thì còn một lý hiếm hoi khác là bị săn bắt. Đối với các chủng tộc phi nhân loại thì chuyện này vẫn thường xảy ra, nhất là khi nơi họ sinh sống không bảo hộ được họ. Turan giờ đang nghiêng về lý do này hơn cả, bởi vì nô lệ chiến tranh thì rất khó được bán như thế này, và số lượng cùng Thần cấp không hề thấp của năm nô lệ vừa được đấu giá hoàn toàn phủ định lý do đầu tiên.

Nhưng Turan không nghĩ được ai, hay hội buôn nào lại có thể vận chuyển nô lệ xuyên qua biên giới để đấu giá ở nơi này với số lượng lớn. Rõ ràng là buổi đấu giá này không hề tầm thường.

Mặt khác thì Turan cũng để ý cô gái mang số 3 liên tục đấu giá thành công với số tiền đấu giá vượt trội so với những người khác. Mua nô lệ với số lượng lớn và Thần cấp cao thế này thì hẳn không phải dùng để làm hộ vệ rồi, và tất nhiên thân phận cùng địa vị của cô ta phải không hề thấp mới có nhiều tiền như vậy, cũng như đủ quyền lực để đảm bảo rằng mình không bị nhắm tới sau khi rời khỏi đây.

Buổi đấu giá tiếp tục với nô lệ thứ sáu được đưa lên. Là một cô người sói với mái tóc dài quá lưng màu bạc trắng trông rất nổi bật; mái tóc rũ xuống che đi khuôn mặt đang cúi gằm của cô ta lúc này. Đây là nữ nô lệ đầu tiên trong buổi đấu giá ngày hôm nay.

– Người sói vùng Kennhel lạnh giá ở phía đông bắc vương quốc Danlion. Đây là một chủng tộc giỏi chịu lạnh và có bản năng săn mồi rất mạnh mẽ. Người sói vùng này cũng rất khó để tìm được nên một nô lệ như cô ta quả là… Tôi xin để sự đánh giá lại cho quý vị vậy. Giá khởi điểm là năm mươi nghìn xen!

Lần này thì người chủ trì không nhắc đến Thần cấp của người nô lệ. Không chỉ Turan mà mọi người ở đây cũng đều thắc mắc vì điều đó. Dù gì thì ai có thể đến được buổi đấu giá này cũng đều không phải kẻ ngốc. Nữ nô lệ người thú, nếu không phải Thần cấp cao thì đều có thể tìm được ở các chỗ buôn bán nô lệ bình thường, không cần phải tốn công mà đến tham gia buổi đấu giá.

“Nhưng nếu được mang đến đây thì hẳn là có điểm thú vị…” Turan nghĩ thầm, và nó biết hầu hết mọi người cũng có suy nghĩ tương tự. Chính vì thế mà dù không sôi nổi như năm nô lệ trước, từng tiếng hô giá vẫn được cất lên.

– Năm mươi mốt nghìn xen.

– Năm mươi hai nghìn.

– Năm mươi lăm nghìn.

Turan có chút tò mò không biết nô lệ người sói này có Thần cấp là bao nhiêu, cũng như là cô ta có đáng với cái giá mà mọi người đang hô lên hay không. Khả năng cao là họ định mua cô ta về vì một mục đích phục vụ cho nhu cầu về đêm của mình. Dù sao thì chuyện các nô lệ là nữ bị đối xử như thế không hề mới lạ.

Turan nghĩ một hồi thì thấy kỹ năng ‘Thông hiểu’ của nó cực kỳ thích hợp với những trường hợp như thế này.Một cơn buồn nôn dấy lên cùng với hàng loạt thông tin tràn vào tâm trí Turan. Nó rất nhanh bắt tay vào việc xem xét đống thông tin hỗn loạn.

“Họ và tên: Camilier Voan.

Tuổi: 14.

Thần cấp: 0.

Tiến trình: 0 (100%).

Yêu cầu tiến trình: Hoàn thành phó bản ‘Nơi trú ẩn của hoa tuyết’.

Thuộc tính chính:

+ Sức mạnh: 15 bậc.

+ Thể lực: 16 bậc.

+ Nhanh nhẹn: 20 bậc.

+ Khéo léo: 9 bậc.

+ Trí tuệ: 15 bậc.

+ Minh mẫn: 11 bậc.

Thuộc tính phụ:

+ Cảm ngộ: 7 bậc.

+ Phản xạ: 23 bậc.

+ Cảm giác: 25 bậc.

Thông số:

+ Khí huyết: 64 911 bậc.

+ Nguyên khí: 2 731 bậc.

Điểm thuộc tính còn lại: 0 bậc.”

Turan nhăn mày, cố giấu đi vẻ ngạc nhiên của mình. Cô người sói tên Camilier này là một Nihr. Sau năm nô lệ có Thần cấp ít nhất là 3 thì bây giờ lại là một Nihr, Turan không khỏi bị bất ngờ. Nếu là Nihr thì cái giá mà những người ở đây đang hô không hề xứng đáng chút nào.

“Kia là gì?” Turan chợt nghĩ. Nó vừa thấy một thứ gì đó màu trắng đục hiện lên ở đầu Camilier. Thứ đó trông như là một đốm sáng lớn. Theo như cảm nhận của Turan về đốm sáng này thì hẳn là linh và hồn, thậm chí có thể là một chỉnh thể linh hồn.

Turan từ sau khi xem qua quyển sách kỹ năng ‘Gọi hồn’ thì đã có được những nền tảng về linh và hồn. Kiến thức cùng khả năng nhận biết của nó về mảng này đang tăng dần theo từng ngày dù rất ít. Thế nhưng chưa bao giờ Turan có thể thấy rõ ràng một chỉnh thể linh hồn như thứ đang hiện ở đầu Camilier cả.

“Đâu rồi?!” Turan thốt. Đốm sáng lớn màu trắng đục chợt biến mất như thể thứ Turan thấy nãy giờ chỉ là ảo giác. “Chẳng lẽ mình nhầm thật…”

– Tám mươi nghìn xen.

Là giọng nam trầm, thuộc về một người đàn ông ngồi ở hàng ghế đầu tiên. Số tiền mà ông ta vừa hô hơn người trước đó đến mười lăm nghìn xen. Ông ta thực sự có hứng thú với người thú trước mặt mình.

Nhưng ông ta chắc chắn là không biết chuyện nô lệ mà mình đang đấu giá chỉ là một Nihr. Một Nihr bình thường không thể thăng cấp, sức mạnh thì không đủ để tham gia chiến đấu. Đối với một người thú không thể chiến đấu thì mang về chỉ có thể sử dụng vào một mục đích duy nhất thôi.

Turan tặc lưỡi. Nó cũng không muốn quan tâm chuyện này. Có thua thiệt thì cũng là ông ta. Thứ duy nhất nó thắc mắc chỉ là đốm sáng trắng đục vừa rồi mà thôi.

Không có người tranh giá nữa, và nô lệ người sói nhanh chóng được thông báo thuộc về người đàn ông mang số 4.

Chương 80: Nô lệ Thần cấp 6

Buổi đấu giá được tiếp tục với nô lệ tiếp theo là một nam yêu tinh có mái tóc vàng óng và đôi mắt màu xanh dương. Anh ta nhìn tất cả mọi người bên dưới bằng một đôi mắt đầy căm phẫn, như muốn ăn tươi nuốt sống từng người một.

– Yêu tinh tộc đến từ rừng Cultiven. Các yêu tinh luôn là kẻ ngạo mạn và có lòng tự tôn rất cao, tất nhiên cũng rất khó khiến họ nghe lời, đặc biệt là kẻ có Thần cấp là 5 như tên này. Nhưng các vị yên tâm, nô lệ của chúng tôi luôn được đảm bảo phải nghe lời.

Như để chứng minh cho lời nói của mình, người chủ trì cầm lấy một vật cầm vừa bàn tay rồi bấm vào một trong hai nút trên đó. Ngay lập tức, nô lệ yêu tinh tộc kia co giật lên, cả người ngã vật trên sân khấu, run lên bần bật một lúc mới dừng lại.

Anh ta vẫn còn ý thức nhưng rõ ràng vẻ căm hận trong ánh mắt đã mất đi, chỉ còn lại sự thống khổ.

Thiết bị mà người chủ trì đang dùng không hề mới lạ đối với những ai có sở hữu nô lệ. Hai nút bấm trên đó, một dùng để kích một luồng điện qua người nô lệ, đủ mạnh để khiến một người khỏe mạnh lập tức mất đi khả năng phản kháng; nút còn lại, màu đỏ, thì dùng để kết liễu người đó. Nô lệ khi chết đi thì tái sinh lại vẫn phải tiếp tục kiếp nô lệ của mình, và không ai lại muốn chết một cách vô nghĩa cả.

Mà chủ nô thì thường không phiền trông thấy nô lệ của mình chết đi sống lại, thậm chí một số kẻ còn lấy đó làm niềm vui cơ.

Người chủ trì trông thấy biểu hiện của yêu tinh trên sân khấu thì mỉm cười hài lòng, hô lớn:

– Giá khởi điểm một trăm nghìn xen!

– Một trăm mười nghìn!

– Một trăm hai mươi nghìn!

– Một trăm ba mươi!

Giá tiền được nâng lên nhanh chóng, hơn cả người chó đầu tiên. Yêu tinh là chủng tộc rất hiếm thấy, và càng hiếm hơn để bắt làm nô lệ được. Một yêu tinh có Thần cấp là 5 quả là một sức hấp dẫn rất khó chối từ.

– Hai trăm ba mươi nghìn xen.

Là tiếng của cô gái số 3, vừa nâng giá tiền lên ba mươi nghìn xen. Nhưng lần này kẻ có hứng thú với nô lệ yêu tinh không chỉ có cô ta.

– Hai trăm bốn mươi nghìn.

Giọng nam trong trẻo. Nếu Turan không nhầm thì phát ra từ người mang số 1.

– Hai trăm năm mươi nghìn.

Giọng của cô gái có chút bực tức, rõ ràng là không vừa ý khi có người tranh với mình.

– Hai trăm năm mươi lăm nghìn.

– Hai trăm sáu mươi nghìn.

– Hai trăm sáu mươi lăm nghìn.

Một tiếng cười khẩy vang lên, không lớn nhưng đủ để ai nếu tập trung thì sẽ nghe được, và tất nhiên là cô gái mang số 3 không bỏ lỡ âm thanh đó.

– Hai trăm tám mươi nghìn!

– Nhường cho cô vậy.

Hai trăm tám mươi nghìn xen là một con số rất lớn cho một nô lệ Thần cấp 5, kể cả có là yêu tinh đi chăng nữa. Thế nhưng trông cô gái mang số 3 không có vẻ gì là ngại bỏ ra số tiền đó. Nếu người mang số 1 tiếp tục nâng giá, rất có thể cô ta vẫn sẽ trả giá cao hơn.

Sau lời của người mang số 1 thì không ai hô giá nữa. Rất nhanh sau đó thì người chủ trì cũng thông báo cô gái mang số 3 đấu giá thành công.

Nô lệ thứ bảy và thứ tám cũng là nam yêu tinh với Thần cấp lần lượt là 3 và 4. Cả hai nô lệ này cũng đều được cô gái mang số 3 mua lấy với cái giá không hề thấp vì lại bị người mang số 1 nâng giá. Turan lờ mờ đoán được hai người này có quen biết với nhau, nếu không thì cũng chẳng làm đến mức lộ liễu như vậy.

Ở buổi đấu giá này, bảy trên tám số nô lệ đã bị cô gái mang số 3 mua mất, với tổng số tiền đã vượt qua con số một triệu. Để có thể chi số tiền như vậy cho vài nô lệ thì tài lực của cô ta hoàn toàn có thể sáng ngang với quý tộc sở hữu một tòa thành.

Nô lệ thứ chín là một nữ yêu tinh, có Thần cấp là 2. Lần này thì cô gái mang số 3 không đấu giá được mà bị người mang số 4 giành mất. Ông ta ra cái giá đến hai trăm nghìn xen cho nô lệ này, rõ ràng là một cái giá quá lớn cho một nô lệ chỉ mới Thần cấp 2. Chỉ có kẻ ngốc mới đi tranh với ông ta.

– Giờ thì món hàng mà các vị chờ mong đã đến. Là món hàng cuối cùng của buổi đấu giá ngày hôm nay!

Người chủ trì cất tiếng dõng dạc. Ngay sau đó thì một nam người thú tộc sói với mái tóc màu nâu được mang lên. Anh ta có cơ bắp săn chắc nhưng dáng người thì không to và đô như những người thú khác được đấu giá, thậm chí trông có phần yếu đuối, không giống một món hàng nên được để lại sau cùng của buổi đấu giá.

Thế nhưng lời giới thiệu tiếp theo của người chủ trì hoàn toàn khẳng định giá trị vượt trội của nô lệ người thú này.

– Người sói vùng Vanehel thưa quý vị. Đừng trông dáng người của anh ta mà đánh vội, nhất là trong thời đại mà Thần cấp mới là quan trọng này. Là Thần cấp 6. Phải, không hề nhầm lẫn, chính là Thần cấp 6.

Turan nhăn mày, không phải ngạc nhiên mà là nghi hoặc. Nó không nghĩ rằng một nô lệ Thần cấp 6 có thể được mang đến đấu giá. Một du hành giả đột phá được giới hạn Thần cấp 5 không phải là kẻ mà vài Thần cấp 5 có thể so sánh được, đặc biệt là khi đó lại là một nô lệ.

Nhiệm vụ tấn thăng của nô lệ thường không được chủ nô để tâm tới, chủ yếu là vì tổn hao chi phí không nhỏ để bồi dưỡng, và một phần nhỏ là vì họ không muốn nô lệ của mình trở nên quá mạnh mẽ. Mặt khác thì một du hành giả đã đạt Thần cấp 6 không dễ bị bắt trở thành nô lệ, và càng có rất ít lý do để bán mình. Thế nên việc có một nô lệ Thần cấp 6 là điều rất khó tin.

Giữ mối nghi hoặc trong lòng không phải là điều mà Turan thường làm, nhất là khi nó có thể giải quyết ngay tại đây. Không chần chừ thêm chút nào, kỹ năng ‘Thông hiểu’ liền được nó kích hoạt lên người nam người thú kia.

“Họ và tên: Tahman Wanm.

Tuổi: 20.Thần cấp: 6.

Tiến trình: 341 (13%).

Yêu cầu tiến trình: Không có.

Thuộc tính chính:

+ Sức mạnh: 61 bậc.

+ Thể lực: 53 bậc.

+ Nhanh nhẹn: 37 bậc.

+ Khéo léo: 12 bậc.

+ Trí tuệ: 11 bậc.

+ Minh mẫn: 8 bậc.

Thuộc tính phụ:

+ Cảm ngộ: 16 bậc.

+ Phản xạ: 25 bậc.

+ Cảm giác: 34 bậc.

Thông số:

+ Khí huyết: 974 002 bậc.

+ Nguyên khí: 68 875 bậc.

Điểm thuộc tính còn lại: 0 bậc.”

Là thật. Nô lệ người thú này là một du hành giả Thần cấp 6 hẳn hoi, và các thuộc tính của anh ta cũng rất cao. Một người như anh ta đã có thể tính là kẻ mạnh, thật khó có thể hiểu được vì lý do gì lại trở thành nô lệ.

– Giá khởi điểm là hai trăm nghìn xen!

Người chú trì hô lớn, ngay sau đó là hàng loạt tiếng hô nâng giá lên. Không ai lại muốn bỏ qua một nô lệ có Thần cấp cao thế này cả.

– Hai trăm mười nghìn xen!– Hai trăm hai mươi nghìn!

– Ba trăm nghìn xen. Anh ta phải là của tôi.

Cô gái mang số 3 hô lớn, vẻ háo hức vì gặp một nô lệ có sức mạnh lớn thể hiện rõ trong giọng điệu của cô ta.

– Như thế có hơi ít. Ba trăm hai mươi nghìn xen.

Là tiếng của người mang số 1. Hắn ta lần này không có vẻ gì là muốn đôn giá như hai lần trươc mà thật sự muốn mua về người nô lệ này.

– Ba trăm ba mươi nghìn xen.

– Ba trăm bốn mươi nghìn.

– Hai vị không cần dây dưa dài dòng như thế. Bốn trăm nghìn xen.

Việc nâng giá lên hẳn sáu mươi nghìn ngay lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Rất nhanh Turan có thể nhận ra người hô giá là một người đàn ông tóc có chút bạc mang số 2.

Người mang số 1 và cô gái mang số 3 dừng lại một chút, vẻ chần chừ. Số tiền bốn trăm nghìn xen rõ ràng rất lớn, mà đây lại chỉ là người thú chứ không phải yêu tinh. Nếu chịu khó bồi dưỡng một người thú Thần cấp 5 thì vẫn có thể tạo ra được một người như vậy.

– Bốn- bốn trăm mười nghìn xen.

Giọng nói có chút ngập ngừng vang lên từ cô gái mang số 3. Cô ta rõ ràng phải đắn đo suy nghĩ rất nhiều mới kêu lên cái giá này.

– Bốn trăm hai mươi nghìn.

Người đàn ông mang số 2 cất giọng điềm tĩnh, như thể việc mình đấu giá thành công là chắc chắn.

Cô gái mang số 3 im lặng không nói gì nữa nhưng trông thì rất bứt rứt vì không thể mua được thứ mình muốn.

– Bốn trăm hai mươi nghìn lần thứ nhất! – người chủ trì hô lớn.

– Bốn trăm ba mươi nghìn!

Là tiếng của cô gái mang số 3.

– Vẫn còn muốn tranh à. Bốn trăm năm mươi nghìn.

Tiếng tặc lưỡi đầy khó chịu vang lên. Cô gái mang số 3 rõ ràng là không cam tâm, nhưng lại không hô giá nữa, ngồi khoanh tay vẻ tức tối.

– Bốn trăm năm mươi nghìn lần thứ nhất!

Người chủ trì hô lên. Lần này thì không có ai cất tiếng nói gì nữa. Hai tiếng hô kế tiếp của ông ta cũng rất nhanh được phát lên, xác nhận rằng người đàn ông mang số 2 đã đấu giá thành công.

– Chúc mừng quý ông số 2 đã đấu giá được ngưới sói Thần cấp 6.

Nô lệ người thú Thần cấp 6 được đấu giá thành công cũng đánh dấu sự kết thúc cho buổi đấu giá ngày hôm này. Người chủ trì hướng dẫn ba người đấu giá thành công đi theo mình để làm các thủ tục giao dịch trong khi giao việc đưa những người còn lại rời khỏi cho những người mặc com-lê màu xám.

– Thế nào? Ngài có hứng thú với nô lệ nào không?

Một tiếng nói vang lên bất chợt bên cạnh Turan. Nó quay qua thì thấy đó là Tom. Ông ta không biết từ lúc đã bước đến bên nó.

– Cũng có một chút. – Turan đáp hời hợt.

– Hửm. Là nô lệ thứ mấy? Sao cậu không trực tiếp hô giá.

Turan nhíu mày, cố nhìn xem Tom có đang trêu mình hay không. Nó biết rõ ràng là hầu hết người đến đây chỉ để làm nền hoặc ham vui mà thôi chứ làm sao đủ tài lực mà đọ với những người ở hai hàng ghế đầu tiên.

– Ha! Tôi biết ngài nghĩ gì. – Tom thốt lên khi thấy vẻ nghi ngờ của Turan – Nhưng thật sự thì cũng không phải là không có cơ hội sở hữu những nô lệ vừa được đấu giá đâu.

Turan không hiểu, cũng chẳng muốn hiểu lời của Tom. Nó dù gì thì từ ban đầu cũng chẳng có ý định mua nô lệ. “Ông ta chẳng lẽ đang muốn mời chào mình mua một hai?”

– Thế giờ ngài có muốn xem qua những món hàng khác không? – Tom nói tiếp – Tôi có thể giới thiệu cho ngài những món hàng không kém buổi đấu giá hôm nay ở phòng giao dịch.

Turan cũng không tiện từ chối Tom. Ban đầu nó không biết về buổi đấu giá, nếu giờ mà cứ thế rời đi thì không tránh khỏi nghi ngờ. Lấy chiếc đồng hồ quả quýt ra kiểm tra một chút, thấy rằng vẫn còn hơn hai tiếng nữa thì trời mới tối, nó đáp:

– Được. Tôi xem thử một chút.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau