VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Nhiệm vụ thất bại

Hai điểm dừng tiếp theo, Turan vẫn chưa thấy được con cừu nào trong khi số lượng quái thì càng ngày càng tăng lên. Những con quái có cấp độ từ 1 đến 3 xuất hiện lác đác khắp nơi, nhưng phần lớn chúng chỉ là chủng quái lành tính như Chuột đồng, Thỏ nâu cũng lũ Hề ngu ngốc và Hề tinh ranh, một phần khác rất hiếm là vài con Thỏ răng nanh chạy lạc đến đây.

“Chẳng lẽ đàn cừu còn chạy vào sâu hơn nữa?” Turan nghĩ thầm. Dù rằng còn hai điểm được đánh dấu nữa nhưng Turan đã không mong là đàn cừu lại chạy xa đến vậy. Và tận bây giờ nó cũng chưa thấy bóng dáng một sói nào.

Đi tiếp thêm nữa là vào khu vực những con quái cấp cao hơn, từ 3 đến 5, đôi khi xuất hiện cả những con quái cấp cao hơn. Chủng quái thường thấy ở khu vực đó là lũ Sói đồng cỏ, Thỏ răng nanh, Hề kỳ cục và một ít Sói xám. Theo lời chú Kennor thì có vẻ như còn có cả Sói nanh dài cấp 8 và Gấu nâu cấp 10, dù rằng cực hiếm xuất hiện. Nếu gặp hai con quái này thì tổ đội của Turan chỉ có thể từ bỏ nhiệm vụ mà trở về thôi.

– Thế nào, Turan?

Darmil cất tiếng hỏi, vẻ lo lắng có thể thấy được. Darmil dù gì cũng biết là do mình mà tổ đội mới nhận nhiệm vụ đột xuất này.

Turan không trả lời, chỉ lẳng lặng lái xe chạy tiếp về phía trước. Nó chẳng định trách ai, vì ngay từ đầu thì lý do nó nhận nhiệm vụ là muốn thử sức mạnh của mình. Việc đàn cừu không cứu được chỉ khiến nó có chút áy náy mà thôi. Hơn cả, gia đình nhà Ahfol cũng đã phần nào chấp nhận việc mất cả đàn cừu rồi.

“Nhóc Bant chắc là sẽ hối hận lắm đây…”

Tại điểm dừng tiếp theo, Turan đã có thể thấy được những con Sói đồng cỏ đi thành bầy ở phía xa. Từ nơi này đến chỗ nhóc Bant và đàn cừu bị tấn công cách nhau đến gần hai mươi cây số. Dù khoảng cách khá xa nhưng lũ quái như Sói đồng cỏ có tính năng động, thích bành trướng lãnh thổ nên việc chạy đến đó cũng không phải là không có khả năng. Chỉ có điều, Turan thật không hiểu vì sao vẫn chưa tìm thấy được con cừu nào.

“Phải bao nhiêu con Sói đồng cỏ mới có thể đuổi giết ngần ấy cừu chứ?!” Turan thốt thầm, rồi quyết định không suy nghĩ nhiều nữa mà chạy tiếp đến điểm đánh dấu cuối cùng. Nếu ở đó cũng không tìm được một con cừu nào thì nó cũng không còn cách nào khác ngoài quay trở về. Mặt trời thì sắp lặn mà bầy sói thì luôn căm ghét kẻ khác xâm nhập lãnh thổ của mình, chỉ có thể để mặc đàn cừu cho số phận của chúng.

Tại điểm dừng cuối cùng, Turan vẫn như cũ không tìm thấy được một con cừu nào. Thế nhưng có một thứ lại làm nó chú ý: một con Sói nanh dài. Con quái có thể hình lớn như một con bò trưởng thành và hai chiếc răng nanh nhọn hoắc chìa ra ngoài gần tấc. Đây là một con quái có cấp độ 8, có thể sánh ngang với Ian trong phó bản ‘Hầm ngục của Lamb’. Turan biết rõ độ khó của việc đối đầu với một con quái như vậy.

– Turan, là Sói nanh dài!

Darmil thốt lên, chỉ tay về phía xa. Con quái có hình thể lớn và ở cách tổ đội không xa nên bằng mắt thường cũng có thể trông thấy được.

– Có thể là do nó.

Turan cất tiếng. Nó đã đoán từ đầu rằng có khả năng một con quái lớn đã lùa lũ cừu đi để giết chúng ăn dần, và Sói nanh dài hoàn toàn có thể làm điều đó. Chỉ là nó đã không mong mình đoán trúng. Tổ đội ba người của nó không đủ sức tiêu diệt một con quái như vậy, huống hồ gì chuyện xông vào lãnh thổ của con quái đó và mang đàn cừu trở về.

– Giờ làm gì?

Tiffia cất tiếng hỏi. Là câu giao tiếp chủ động duy nhất của cô ta trong ngày hôm nay. Có lẽ chính cô ta cũng biết mức độ nghiêm trọng của tình huống hiện tại mà không giữ được im lặng nữa.

Turan không đáp ngay mà tiếp tục quan sát con Sói nanh dài. Xung quanh con quái có thêm tám con Sói xám và Turan thậm chí có thể thấy phía xa hơn có hơn mười con Sói đồng cỏ mà rõ ràng là đều nằm dưới quyền của con Sói nanh dài này. Dù sao thì Sói xám và Sói đồng cỏ không chia sẻ lãnh thổ với nhau, chỉ có một lý do duy nhất khiến chúng cùng xuất hiện là do con Sói nanh dài đó.

– Quay về thôi. – Turan lên tiếng – Tiến lên là quá sức đối với chúng ta.

Turan thật sự bất lực. Dù nó có muốn thử nghiệm sức mạnh của mình thì cũng không ngu ngốc đến nỗi lao đầu vào một bầy sói gần ba mươi con cùng một con Sói nanh dài hơn mình tận bảy cấp độ được. Khác với lần càn quét phó bản ‘Hầm ngục của Lamb’, lũ quái này rõ ràng là hoạt động cùng nhau. Gấp hai lần lượng thành viên lúc đó cũng không thể xử lý được.

– Turan, hình như bầy sói đang lao đến đây. – Darmil chợt nói.

Turan cũng thấy như vậy, vì thế nên nó đang cho xe lùi dần về sau, chuẩn bị quay đầu bỏ chạy.

Nhưng Turan còn chưa kịp quay xe đi thì lại nghe thấy tiếng một chiếc xe khác chạy đến. Tiếng động cơ lớn dần rồi rất nhanh một chiếc xe bán tải lao vụt qua xe của nó.

Turan ngừng lại hành động của mình, chăm chú nhìn chiếc xe đang lao thục mạng vào bầy sói gần ba mươi con kia. Trên xe có một cô gái mặc một chiếc áo choàng nâu, cầm trượng phép giơ lên cao, đang vận một vòng phép màu lam.Ngay trước khi chiếc xe và bầy sói va chạm với nhau thì vòng phép của cô gái cũng hoàn thành. Cô ta đập mạnh gậy về phía trước và ngay sau đó là một ụ đất đầy góc cạnh đột ngột đâm lên đánh bay hai con Sói xám xấu số, cùng với đó là chia bầy sói ra làm hai. Chiếc xe bán tải sau đó cũng không ngừng lại mà tông ầm vào bầy sói đã bị chia nhỏ ra.

– Turan. Họ đến giúp chúng ta!

Darmil thốt lên, nhưng Turan thì không lạc quan như vậy. Nó đoán đây chỉ là một tổ đội du hành giả đang càn quét khu vực này mà thôi. Thấy một bãi quái lớn như vậy thì tất nhiên họ không thể bỏ qua.

“Nhưng họ có thể giải quyết được chúng hay không đây…”

Turan quyết định tiếp tục quan sát, không tiến hay cả lùi lại. Nó trông phép vừa rồi của cô gái kia thì hẳn là phép ‘Chồi đất’, một phép tương đương với phép ‘Bộc phá’ của hệ nguyên tố lửa, dù rằng cấp độ theo nó nhớ chỉ đạt 5, kém phép ‘Bộc phá’ một cấp. Cả hai phép đều có thời gian làm nguội khá nhanh. Nhưng dù gì thì kết hợp điều đó với việc cô gái kia đang tiếp tục vận dụng phép đó lần thì cô ta là một pháp sư có Thần cấp ít nhất là 5.

Chiếc xe bán tải sau khi đâm qua mấy con sói thì dừng lại, cửa xe ngay lập tức mở bung ra và một nhóm ba người lao ra ngoài. Một người thanh niên cầm kiếm, mặc một bộ giáp da hẳn là một kiếm sư; một người đàn ông trông trầm tĩnh, kẹp lấy trong tay vài tấm bùa chuẩn bị kích hoạt hẳn là một thuật sư; và một cô gái đội mũ che kín đầu, cầm lấy một sợi dây xích dài với hai đầu là hai khối sắt trông rất nặng.

Cả ba người đều không có chút hốt hoảng hay vội vã nào mà ngược lại thì từ tốn lập đội hình. Người thanh niên cầm kiếm hô lớn gì đó rồi bước lên chặn lấy hai con Sói đồng cỏ đang lao đến, chém một nhát xuống xuyên qua cả người một con trong khi tránh cú vồ của con còn lại. Nhưng còn sói đó cũng không sống thêm được bao lâu khi bị cô gái vung khối sắt vào đầu vỡ nát, chết tươi.

Những con sói khác chần chừ không lao lên mà chờ đợi con Sói nanh dài vòng qua ụ đất. Tất nhiên là cô gái pháp sư đứng trên xe không đứng để cho chuyện đó xảy ra mà canh vừa lúc con Sói nanh dài vừa định tiến đến thì kích hoạt ngay phép ‘Chồi đất’, lần nữa phân tách bầy sói.

Cứ như vậy, một nửa bầy sói bị một kiếm sư và cô gái cầm xích sắt tiêu diệt. Một số con vượt qua được đòn tấn công của hai người thì cũng rất nhanh bị hất văng bởi một cơn gió thốc mạnh vào người, bay xa mấy chục mét mà tan biến thành những đốm sáng li ti. Anh chàng kiếm sư mỗi lần thấy vậy thì lại quay sang la hét gì đó với thuật sư phía sau, rồi hai người lời qua tiếng lại với nhau.

Sau khi diệt nửa bầy sói xong thì cô pháp sư không vận thêm phép nữa, có vẻ cũng đã thấm mệt. Dù sao thì cô ta cũng đã kích hoạt liên tục năm phép ‘Chồi đất’ rồi, nếu lại kích hoạt thêm nữa thì sẽ không còn ma năng phòng cho trường hợp bất ngờ nữa.

Con Sói răng nanh sang được bên còn lại, trông thấy bầy đàn của mình bị tiêu diệt thì điên tiết, sủa lên mấy tiếng. Những con sói theo sau nó nghe được thì đồng loạt lao lên luôn.

Người thuật sư thấy vậy thì hô lớn gì đó rồi kích hoạt liền ba tấm bùa. Anh chàng kiếm sư và cô gái cầm xích rất nhanh lùi về sau, ngay sau đó là ba luồng khí trắng đổ ra từ những tấm bùa.

Bầy sói lao đến, bị cuốn vào trong luồng khí thì dần di chuyển chậm lại rồi chẳng đến mấy giây thì bị đông cứng mất. Con Sói nanh dài thấy thế thì chọn cách di chuyển vòng qua, rồi phóng thật nhanh về phía chiếc xe bán tải. Mục tiêu của nó là cô gái pháp sư kia. Chính cô ta là kẻ khiến nó không thể đến giúp bầy đàn của mình được.Nhưng anh chàng kiếm sư và cô gái cầm xích tất nhiên không để pháp sư của mình bị tấn công dễ dàng như vậy, đã lao đến chặn lấy con Sói nanh dài. Tuy nhiên, con quái vẫn có lợi thế thể hình và sức mạnh rất lớn, lách người tránh anh chàng kiếm sư mà rồi há cái họng to đỏ hoét của mình táp lấy cô gái cầm xích.

Cô gái phản ứng rất nhanh, cầm xích với khối sắt làm một động tác xoay vòng khóa lấy họng con Sói nanh dài trong khi nhảy ngược về phía sau. Dù vậy, sợi xích không giữ con quái được lâu, và bản thân nó cũng có thể dùng chân vồ chết người khác được.

Người thuật sư lúc này đã bước lên, đứng bên cạnh cô gái cầm xích, nói gì đó với cô ta. Cô gái cầm xích nghe xong thì rời đi, chạy sang đám sói đang bị đông cứng rồi lấy một con dao găm đâm từng nhát giết chết chúng.

Trong khi đó thì người thuật sư lấy ra một thẻ bùa bằng gỗ, miệng lẩm bẩm rồi dùng tay quẹt theo đường nét trên thẻ bùa làm chúng sáng lên. Anh chàng kiếm sư đang cố chặn con Sói nanh dài lại lúc này đã bị đẩy lùi, thậm chí suýt mất thăng bằng mà bị hất văng.

Dù vậy, khi con Sói nanh dài nghĩ rằng mình sắp giết được tên cứng đầu này thì chợt đứng khựng lại, chốc thì lúc lắc qua lại rồi cuối cùng ngã sầm ra đất, giãy giụa thêm được một lúc rồi nằm im hẳn. Con quái sau đó vài giây cũng tan biến thành những đốm sáng li ti.

Turan không trông thấy được thứ gì đã khiến con Sói nanh dài chết nhưng rõ ràng có liên quan đến thẻ bùa đã vỡ nát trong tay người thuật sư. Đó hẳn là một phép cấp cao mới có thể một đòn giết chết con quái đến tận cấp 8 kia. Sử dụng một phép như thế cho một con Sói nanh dài trong mắt Turan thật sự có chút quá tay, nhưng trông tình huống của anh chàng kiếm sư thì đó quả là cứu cánh. Nếu người thuật sư chần chừ một chút thì có thể anh ta đã nhận lấy một vết thương lớn, thậm chí là chí mạng.

– Xong rồi. Họ đánh xong rồi kìa, Turan! Họ thật mạnh!

Darmil thốt lên, vỗ mấy cái không chút kiềm lực lên vai Turan là nó đau quá phải xô mạnh cậu ta ra.

– Phải. Họ rất mạnh. – Turan cất tiếng – Tổ đội này Thần cấp thấp nhất cũng phải là 4.

– Thấp như vậy?! – Darmil ngạc nhiên – Tôi cứ ngỡ phải là Thần cấp 8 hay 9 gì đó.

Turan xì một tiếng, bảo:

– Con Sói nanh dài chỉ có cấp 8 thôi. Nếu họ cũng cấp cao như vậy thì đã không gặp chút khó khăn mà diệt hết cả bầy sói rồi.

Trên thực tế, khi cấp độ và Thần cấp càng lên cao thì một cấp chênh lệch cũng tạo ra sự khác biệt càng lớn, đặc biệt là chênh lệch ở các giới hạn Thần cấp như 5, 10 hay tương tự. Một kẻ chưa đột phá giới hạn Thần cấp dường như không có chút cơ hội nào đối đầu với kẻ đã đột phá cả.

Nếu không phải người thuật sư kia dùng phép cấp cao nào đó để diệt con Sói nanh dài thì hẳn trận chiến sẽ còn kéo dài rất lâu. Nên biết rằng cú táp của con quái suýt trúng cô gái cầm xích kia có thể ngay lập tức khiến cô ta mất khả năng chiến đấu, và anh chàng kiếm sư cũng chỉ cầm cự với con quái được một lúc rất ngắn mà thôi.

“Vậy mà họ vẫn lao thẳng vào cả bầy sói…” Turan nghĩ thầm. Nó thật không biết họ lấy tự tin ở đâu ra mà làm điều liều lĩnh như thế. Một tổ đội bốn người với Thần cấp thấp nhất là 4 thì bằng chiến lược hiệu quả vẫn có thể diệt cả bầy sói, nhưng xông vào như thế thì rõ ràng là đang tìm đường chết.

– Quay về thôi.

Turan lên tiếng. Nó đã không còn việc gì để làm ở đây. Dù rằng bầy sói đã bị tiêu diệt nhưng cố nán lại tìm đàn cừu thì khi muốn quay về là trời đã tối. Lúc đó, những con quái mạnh và hung ác hơn sẽ xuất hiện, có khi còn gặp cả gấu hay vài con Sói nanh dài nữa.

– Thế nhiệm vụ lần này thì sao?

Darmil cất tiếng hỏi. Một câu hỏi mà Turan thật không muốn trả lời chút nào, nhưng vẫn phải gằn giọng đáp:

– Thất bại.

Chương 67: Tổ đội Pongru

Tổ đội của Turan quay về tới nhà gia đình Ahfol thì trời cũng đã bắt đầu tối.

Turan mất một lúc để giải thích mọi chuyện cho chú Kennor. Chú ấy nghe xong thì mặt lộ rõ vẻ buồn bã cùng nuối tiếc, quay sang bảo vợ tiếp đón tổ đội ba người còn chính mình thì bỏ đi mất. Turan đoán là chú Kennor cần chút không gian riêng. Dù là một người đàn ông, trụ cột của gia đình thì việc mất đi đàn cừu – lượng tài sản tích cóp suốt mấy năm liền vẫn gây đả kích không nhỏ cho chú ấy.

– Mọi người vào nhà nghỉ chút. Khoảng nửa tiếng nữa là có cơm tối để đãi mọi người rồi.

Cô Leira bảo, cố làm một vẻ mặt vui tươi nhưng tất nhiên là không thể, ngược lại thì nhăn nhó trông khó coi cực kỳ. Những người nông dân chất phác thì làm sao có thể che giấu được cảm xúc của mình. Turan trông cảnh này cũng chỉ đành gật đầu tỏ ý đã biết chứ không định lên tiếng an ủi gì. Nó cùng tổ đội của mình dù sao cũng đã cố hết sức rồi.

Turan quay đầu nhìn quanh một lúc. Nó muốn tìm nhóc Bant. Thằng nhóc hẳn sẽ tự trách mình về chuyện này mãi về sau. Nếu ai đó cần được động viên thì nên là nhóc ấy.

Nhưng Turan không thấy nhóc Bant ở đâu cả, đành cùng cả đội vào nhà nghỉ ngơi. Chuyến đi tìm cừu dù không có chút kết quả nào thì vẫn kéo dài gần bốn tiếng đồng hồ, và hơn cả là tâm trạng của mọi người đều tệ. Đến người như Darmil mà giờ lại cứ trưng ra khuôn mặt buồn thiu, im im không nói lời nào. “Trông đợi càng nhiều thì thất vọng càng nhiều. Chỉ có thể trách bản thân quá yếu mà thôi.”

Tuy nhiên, mọi chuyện vậy mà lại không hoàn toàn tồi tệ như Turan tưởng. Chỉ gần nửa giờ sau đó, khi sắp tới giờ ăn tối thì nhóc Bant xuất hiện với khuôn mặt tươi rói.

– Cha! Mẹ! Đàn cừu về rồi!

Tiếng nhóc Bant hô thật lớn như muốn cho cả nông trại biết sự kiện vui mừng này. Turan nghe thấy thì không giấu được vẻ ngạc nhiên, định lên tiếng hỏi nhưng chưa kịp mở miệng thì Darmil đã lao ra trước.

– Nhóc nói gì cơ? – Darmil thốt.

Nhóc Bant đang tìm cha mẹ nhưng lại bị một người thanh niên vạm vỡ đứng chắn trước mặt lớn tiếng với mình thì vẻ vui mừng cứng hẳn lại.

– Đàn-đàn cừu về rồi.

Giọng nhóc Bant run run, không biết vì vui mừng hay hoảng hốt. Nhưng dù thế nào thì câu nói đó cũng đã xác nhận thông tin mà Turan nghe được.

– Bant? Con gọi mẹ à?

Cô Leira bước ra từ bếp, cất tiếng hỏi. Nhóc Bant thấy mẹ của mình thì như tìm được cứu cánh, lập tức lao đến, lặp lại lần nữa tin mừng của mình:

– Mẹ, đàn cừu quay về rồi!

– Sao? Con-con nói thật à?!

Vẻ ngạc nhiên không thể tin được lộ rõ trên mặt cô Leira. Cô ấy tất nhiên không thể tin ngay lời của con trai mình được. Dù gì thì tổ đội du hành giả của Turan cũng đã báo nhiệm vụ thất bại rồi.

Turan ngược lại không nghi ngờ lời của nhóc Bant. Nó trên thực tế cũng có nghĩ đến việc đàn cừu có thể được tìm trở về nhờ sự giúp đỡ của tổ đội du hành giả đã đánh bại đám sói kia. Thế nhưng Turan đã quyết định bỏ qua lựa chọn đó. Giữa các du hành giả với nhau, nếu nó muốn nhờ họ điều gì thì phải đưa ra sự đền bù hoặc giá trị trao đổi tương đương. Không thì chỉ khiến mối quan hệ với họ trở nên tồi tệ và tất nhiên là ảnh hưởng tới cả uy tín cũng hình tượng của tổ đội.

Mà tổ đội của Turan bây giờ chỉ có ba người, hai Thần cấp 1 và một Nihr mà thôi.

– Nhóc Bant, giờ đàn cừu ở đâu?

Turan cất tiếng hỏi. Nó muốn xác nhận xem có thực sự là những du hành giả đã gặp lúc chiều hay không. Dù là ai thì nó cũng nên có lời cảm kích hành động của họ, và rằng họ đã giúp mình khác phục hậu quả của một nhiệm vụ bất thành.

– Bant, đưa mẹ đi xem.

Cô Leira nghe vậy thì lên tiếng giục. Tai nghe không bằng mắt thấy, và tất nhiên là cô cũng muốn xem ai đã giúp gia đình mình. Đàn cừu dù gì cũng không thể tự chúng quay về được, nhất là sau khi đã bị đuổi sâu vào khu vực có quái.

Nhóc Bant sau đó dẫn mọi người tới chuồng nuôi cừu. Không mất quá lâu để Turan thấy được từng con cừu đang được một nhóm ba người lùa vào trong chuồng. Nó cũng nhanh chóng nhận ra suy nghĩ của mình là đúng khi thấy chiếc xe bán tải lúc chiều ở gần đó.

– Mẹ, là họ đã đưa cừu của mình về.

Nhóc Bant cất tiếng, chỉ tay về phía nhóm người. Cô Leira tất nhiên cũng đã trông thấy, nhưng hơn cả là đàn cừu trước mắt khiến cô vui mừng khôn xiết, giọng run run bảo:

– Bant. Con mau đi gọi cha tới đây.

– Vâng ạ!

Nhóc Bant cứ thế chạy đi luôn, cũng không thèm thắc mắc xem cha mình đang ở đâu.

– Tốt quá rồi, Turan. Tốt quá rồi. – Darmil cười nói.

Turan không đáp lời mà bước theo cô Leira đến chỗ nhóm người đã đưa đàn cừu về. Họ trông thấy có người đang đến thì ngừng lại, quay sang nói với nhau gì đó. Chốc, người thanh niên mà trông dáng vẻ hẳn là anh chàng kiếm sư bước ra.

– Cô chắc là mẹ của nhóc Bant?

Anh chàng kiếm sư cất tiếng hỏi. Anh ta có một mái tóc xoăn màu nâu cắt ngắn, khuôn mặt trẻ trung cùng chiếc mũi cao và đôi mắt xanh trông rất tự tin.

– Phải. Là tôi, Leira. – cô Leira đáp – Cậu là…?

– Pongru. – anh chàng kiếm sư trả lời – Tổ đội bọn tôi may mắn tìm được đàn cừu lạc ngoài bãi quái. Không biết là có tìm về đủ không nữa…

– Tìm được là tốt rồi. – cô Leira vội nói – Cảm ơn cậu. Cảm ơn cả các bạn của cậu.

Pongru cười lớn, bảo:

– Không có gì. Chỉ là tiện tay mà thôi. Đằng kia là…
Pongru đưa mắt nhìn sang Turan cùng hai người đồng đội của nó. Turan thấy vậy thì bước lên, cất tiếng:

– Tôi là Turan. Tổ đội chúng tôi đã ở đó lúc các cậu đánh với đám sói.

Pongru vẻ nghĩ ngợi hồi lâu, bảo:

– A! Là chiếc xe lúc đó. Bọn tôi còn tưởng là có người cũng nhắm tới đám quái đó, nhưng mà cuối cùng thì chẳng có ai làm gì cả.

Turan hiểu ý của Pongru rằng cậu ta đã lo bị tranh bãi quái, vội nói:

– Bọn chúng có chút quá sức đối với chúng tôi. Nhiệm vụ lúc đó chỉ là đi tìm đàn cừu về thôi.

Pongru gật gù vẻ đã hiểu, lại bảo:

– Báo hại chúng tôi dồn hết lực vào lũ sói. Hầy…

Turan nhăn mày. Nó không cho là tổ đội của Pongru dồn hết lực, thậm chí dùng một thẻ bùa phép cấp cao để giết Sói răng nanh chỉ vì sợ có người tranh mất. Bọn họ rõ ràng khả năng chỉ đến thế mà thôi. Nếu có người nào mà Turan không nhìn ra được mạnh bao nhiêu thì hẳn là người thuật sư kia.

Nhưng tất nhiên là Turan không định nói thẳng ra suy nghĩ của mình, chỉ cười đáp:

– Thế thì có lỗi rồi. Dù sao cũng cảm ơn mọi người đã giúp nhà cô Leira tìm lại được đàn cừu.

– Ha ha! – Pongru cười lớn – Là nên làm. Nên làm mà.

Sau mấy lời xã giao qua lại nữa thì cô Leira cất tiếng mời tổ đội Pongru ở lại dùng cơm tối, cũng như đưa ra đề nghị được trả ơn. Pongru nói thêm mấy câu khách sáo rồi cũng gọi mấy thành viên trong đội của mình đến nhà cô Leira.

Chiếc bàn ăn lúc trưa chỉ có ba người thì giờ lại trở nên chật chội khi có thêm sự tham gia của ba thành viên tổ đội Pongru, chỉ thiếu có cô pháp sư đã dùng phép ‘Chồi đất’ và Tiffia. Tiffia bảo rằng mình không khỏe, được cô Leira đưa về phòng nghỉ trước. Turan dù trông thế nào thì cũng chỉ thấy rằng cô ta muốn tránh ăn cùng bàn với tổ đội Pongru, hay đúng hơn là không muốn bị hỏi chuyện tới.

– Tôi nghe là các cậu đang vận chuyển rượu hả?

Pongru cất tiếng hỏi, lấy nĩa cắm vào một viên thịt bỏ vào mồm nhai ngon lành.

Turan đưa mắt nhìn một chút, không thấy Pongru có ẩn ý gì trong câu hỏi mới tiếp tục xẻ miếng thịt cừu trong đĩa của mình. Dù gì thì vận chuyển mà không thông qua túi trữ vật là chuyện khá kỳ khôi trong mắt của hầu hết người.

– Đúng vậy. – Turan đáp – Một nhiệm vụ được trả công khá hậu hĩnh.

– Hử? Ai hại ha niệm hụ hư hế?

Pongru hỏi trong khi vẫn đang nhai viên thịt trong miệng mình. Turan phải rất cố gắng mới nghe được rằng anh ta đang hỏi về người đã ra nhiệm vụ.

– Người quen thôi.

Turan đáp gọn. Nó không muốn tiết lộ thân phận người giao nhiệm vụ cho mình. Dù cho nhiệm vụ này có nhỏ thì các du hành giả cũng không nên đặt câu hỏi như thế cho nhau, trừ khi thật sự cần thiết.

Pongru định nói thêm gì nữa nhưng đã bị người đàn ông tên Heathier, cũng là thuật sư của tổ đội mình vỗ vai ý bảo ngừng lại. Pongru quay sang cằn nhằn mấy câu rồi cũng đành chịu phép khi thấy ánh mắt sắc lạnh của Heathier. Dù Pongru là đội trưởng thì có vẻ như Heathier mới là người có tiếng nói nhất tổ đội.
– Xin lỗi. Đội trưởng của chúng tôi luôn nhiều lời như vậy đấy.

Heathier nói, nở một nụ cười thân thiện. Nhưng Turan trông nụ cười đó sau khi thấy ánh mắt vừa rồi thì không cảm nhận được chút thân thiện nào cả.

– Không có gì. – Turan hời hợt đáp – Đều là du hành giả cả mà.

Heathier nghe xong thì ngừng lại một chút, chừng có điều suy nghĩ gì đó. Rồi ông ta cất tiếng hỏi:

– Ngày mai tổ đội của cậu đi đến thành Tailor, có phải không?

Turan nhăn mày. Nó không hiểu ý câu hỏi của Heathier, càng không thích kiểu nói vòng vo như vậy.

Nhận thấy sự nghi hoặc từ Turan, Heathier vội nói tiếp:

– Tổ đội chúng tôi cũng có việc cần đến thành Tailor vào ngày mai. Nếu được, chúng ta có thể đi cùng nhau. Dù gì cũng tiện hỗ trợ nhau đối phó lũ quái.

Turan không phủ định lợi ích của việc đồng hành cùng một tổ đội du hành giả mà cấp thấp nhất cũng phải là 4 như tổ đội của Pongru. Dù vậy, nó lại không tin tưởng rằng một điều tốt đẹp như thế lại dễ dàng xảy đến với mình. Mặt khác, Turan cũng không tiện từ chối lời đề nghị nhằm để giao thiệp với nhau này. Cùng đường, khởi hành cùng lúc, muốn tránh cũng không tránh được.

– Bọn tôi thì không có vấn đề gì. Chỉ sợ làm vướng chân mọi người thôi.

Turan đáp, nở một nụ cười ái ngại. Nó dù gì cũng biết tổ đội ba người của mình không mạnh, đến lúc gặp quái thì chắc chẳng giúp ích được gì nhiều. Nếu ngày mai xui xẻo kiểu nào đó mà gặp phải một con Sói răng nanh hay gấu thì chỉ có thể đưa xe chạy đường vòng mà thôi.

Nhưng tất nhiên là Turan không định tiết lộ rằng tổ đội của mình còn yếu, chỉ mới bắt đầu du hành cho Heathier. Ai dám chắc được bọn họ không định làm gì xấu với một đám ba người chỉ có Thần cấp 1 và Nihr. Trên đời này, Thần cấp thấp hơn phải phục tùng Thần cấp cao hơn, từ lâu đã trở thành điều tất yếu rồi.

– Không cần phải khiêm tốn như vậy. – Heathier cười nói – Chúng tôi cũng… có mạnh mẽ gì đâu mà.

Turan cười nhếch mép. Heathier định thăm dò phản ứng của Turan, nhưng rõ ràng là ông ta đã đánh giá thấp nó.

Các du hành giả luôn dùng mọi chiêu trò có thể để đoán ra khả năng, thực lực của đối phương. Dù rằng hầu hết các trường hợp đều không mang ý đồ xấu, nhưng Turan vẫn thấy cẩn thận thì hơn. “Cái gì tránh được thì nên tránh.”

– Pongru, không biết cậu đến thành Tailor có việc gì?

Turan cất tiếng hỏi, không định tiếp tục giữ thế bị động nữa. Nó vốn nghĩ rằng trong bữa ăn này chỉ cần không nói nhiều là được, nhưng Heathier lại đang thách thức nó.

Pongru đang dùng nĩa đưa miếng thịt cừu vào miệng, nghe hỏi thì ngừng lại, cười đáp:

– Bọn tôi tới chuẩn bị tham gia giải đấu Harenthrum. Năm nay nhất định tôi sẽ lấy giải quán quân.

Turan đưa mắt nhìn Heathier dò xem ý tứ thì trông ông ta không có vẻ gì là không hài lòng với câu trả lời của Pongru. Việc tham gia giải đấu dù gì cũng chẳng cần phải giấu.

Giải đấu Harenthrum được tổ chức ở thành Tailor mỗi năm, vào tuần thứ hai của tháng chín. Đây là giải đấu đối kháng mà người tham gia sẽ hóa thân vào nhân vật trong thế giới giả lập thông qua những cỗ máy đồng bộ. Thần cấp của nhân vật không thể vượt quá Thần cấp thực tế của người chủ nên một người thường chỉ chọn tham gia những khung hạng phù hợp với mình.

– Harenthrum? Có phải giải đấu giả lập đối kháng không?

Darmil chợt thốt. Cậu ta ngừng cả ăn để hỏi về giải đấu.

– À thì… nếu ý cậu là thi đấu đối kháng trong thế giới giả lập thì đúng là nó.

Pongru đáp. Câu từ mà Darmil dùng rõ ràng rất khó để hình dung được đó là giải đấu Harenthrum. Nhưng “giả lập” cùng “đối kháng” lúc này thì hẳn không thể nói về thứ khác.

– Vậy là mọi người tham gia giải đấu đó? Tôi cũng muốn tham gia!

Darmil không ngần ngại nói lên mong muốn của mình. Cậu ta chỉ vừa tiếp xúc với các trận chiến trong thế giới giả lập không lâu nhưng vẫn rất thích thú với chúng.

– Được, tất nhiên được! – Pongru cười nói – Tham gia cùng tôi nào! Tôi có thể thấy được ý chí chiến đấu rực cháy trong ánh mắt của cậu!

– Tuyệt! – Darmil đáp ngay – Tôi nhất định sẽ giành được giải quán quân.

– Không, không. Giải quán quân đã ấn định thuộc về tôi rồi. Cậu chỉ có thể lấy giải á quân mà thôi.

– Gì chứ!? – Darmil gắt – Cậu có chắc đánh thắng được tôi không mà dám tuyên bố như vậy.

– Sao? Muốn thử sao? – Pongru nhướn mày thách thức.

Turan trông cuộc đối thoại giữa hai người thì chịu phép, không thể nào chen vào được cả. Cả hai đều vô cùng hăng hái về chủ đề giải đấu Harenthrum. Dù rằng Turan rất muốn nhắc nhở Darmil về nhiệm vụ của bà Lylat nhưng trước vẻ hào hứng của cậu ta thì đành thôi. “Chắc phải tính toán lại thời gian rồi”

Turan đưa mắt nhìn Natyr – cô gái tới giờ vẫn đang đội mũ trùm của tổ đội Pongru một chút. Cô ta nãy đến giờ chỉ ngồi im lặng, tập trung vào bữa ăn của mình mà không hề quan tâm chút nào về lời nói của những người khác. Turan thắc mắc không biết vì sao cô ta lại thích đội mũ đến như vậy. Mái tóc màu vàng cam của cô ta dù gì cũng không phải là xấu mà ngược lại thì rất đẹp.

– Turan. Xem ra chúng ta sẽ gặp nhau nhiều rồi.

Heathier cất tiếng, mỉm cười nhìn Turan. Nó thấy vậy thì cũng cười đáp lại. Nếu chuyện đi cùng đã không thay đổi được thì đành làm thân với họ vậy. Dù gì thì thêm một người bạn là bớt đi một kẻ thù. Turan chỉ mong ông ta đừng có ý đồ gì không tốt với tổ đội của mình, vì nó chắc chắn sẽ khiến những kẻ như thế không thể sống được nữa.

Chương 68: Đêm ở nông trại Langr

Tiffia đứng tựa vào thành xe, khoanh tay, nhắm nghiền mắt. Sương lạnh buổi đêm thấm lên người nhưng Tiffia không quan tâm. Cô đang chờ đợi. Người cô đang chờ chắc chắn sẽ tìm đến cô. “Nhất định như vậy.”

Không ngoài suy đoán của Tiffia. Chỉ khoảng mười phút sau đó, từng tiếng bước chân đều đều vang lên. Những tiếng bước chân rõ ràng được cố tình tạo ra cho Tiffia nghe thấy.

Người đến đứng ở phía bên kia xe, không định gặp mặt Tiffia. Bản thân Tiffia cũng không muốn đối mặt với người đó. Hai người cùng ở đây lúc này là tất nhiên, nhưng lại không phải điều mong muốn. Đối với Tiffia, cô chỉ muốn nói rõ suy nghĩ của mình, còn với kẻ kia, hẳn là sự thăm hỏi.

– Sương đêm lạnh lắm đấy.

Một giọng nói nữ êm êm vang lên, lọt vào tai Tiffia lại trở nên cực kỳ khó nghe. Cô từ lâu đã không muốn nghe lại giọng nói hay cả sự quan tâm này, nhưng giờ không còn cách nào đành phải chịu đựng.

– Đừng dài dòng nữa. – Tiffia cất tiếng – Cô lại muốn làm gì?

Bên kia không đáp lại ngay, mất hồi lâu mới lên tiếng:

– Cô vẫn hung dữ như ngày nào, cô gái. Tôi tưởng là chúng ta không nên làm phiền nhau nữa.

Tiffia nén một tiếng chửi, gắt:

– Đừng đùa tôi! Chỉ với sự có mặt của cô ở đây đã là làm phiền tôi rồi.

– Thôi nào. – bên kia vội nói – Tôi cũng đâu muốn như thế. Mọi sự chỉ là trùng hợp mà thôi.

Tiffia tuyệt đối không tin cái gọi là trùng hợp của kẻ kia. Cô ta chắc chắn có suy tính gì đó, dù có thể không trực tiếp ảnh hưởng tới cô, nhưng dính líu đến dù chỉ một chút cũng sẽ khiến mọi thứ quanh cô trở nên tồi tệ. Cô đã chịu quá đủ rồi, không muốn lại thêm lần nữa trải qua cảm giác đó.

– Tôi không biết cô hay lũ người của cô đang cố làm gì, nhưng tránh xa bọn tôi ra.

Tiffia nói, gằn mạnh từng chữ một để thể hiện sự quả quyết của mình, cũng là để đe dọa kẻ kia. Dù cô ta hẳn không để tâm lời dọa dẫm của cô nhưng bản thân cô không phép mình ở thế yếu trước cô ta.

– “Bọn tôi”? – bên kia thốt, cười khẩy một tiếng – Từ khi nào cô lại chấp nhận chung một hội với người khác nữa vậy. Tôi cứ tưởng-

– Đó không phải việc của cô!

Tiffia gắt lớn. Cô giận, cực kỳ. Người bên kia liên tục đưa ra những lời chọc ngoáy cô, khiến cô muốn ra tay giết cô ta ngay lập tức. Nhưng Tiffia lại không thể làm thế. Không tính đến khả năng thành công, nếu chuyện đó thật sự xảy ra thì tai họa không thể lường được chắc chắn sẽ ập xuống đầu của cả cô và những thành viên trong tổ đội của cô.

Bên kia dường như cũng nhận ra rằng mình có hơi quá trớn, đổi giọng, bảo:

– Dù sao thì… tôi e chuyện tránh xa là không thể rồi.

Tiffia nghe xong, vừa định cất tiếng đòi một lời giải thích thì cô ta đã nói tiếp:

– Pongru cũng muốn đến thành Tailor vào ngày mai. Theo tính cách của cậu ta thì chắc chắn sẽ muốn đi cùng tổ đội của cô.

Pongru là đội trưởng của tổ đội mà kẻ bên kia tham gia vào. Tiffia không hiểu vì sao cô ta lại tham gia vào tổ đội đó nhưng chắc chắn là có âm mưu phía sau. Sự an toàn của Pongru không hề liên quan gì tới Tiffia, nhưng nếu cậu ta đi cùng với tổ đội của cô thì khác. Rất có thể cô, Turan và cả Darmil đều sẽ bị kéo theo chuyện này.

Suy nghĩ một hồi, Tiffia lên tiếng:
– Tôi sẽ thuyết phục đội trưởng của mình. Cô cũng đi nói lại với Pongru đi.

– Không được. – bên kia phản hồi ngay – Pongru không quyết định được gì cả, chỉ có Heathier mà thôi. Và ông ta sẽ không nghe lời một kẻ như tôi đâu.

Tiffia từ lúc thấy Heathier thì đã đoán ông ta giữ vai trò trụ cột của tổ đội chứ không phải Pongru, nhưng không nghĩ rằng đến cả kẻ bên kia xe cũng không thể lay chuyển ông ta. Dù lòng Tiffia có nghi hoặc đối với lời nói của cô ta thì cô cũng không định cứ thế lên tiếng ép buộc. Cơ bản thì cô ta có để tâm tới yêu cầu của cô đâu.

– Nhưng đừng lo, ngày mai vẫn chưa đến lúc.

Giọng nói bên kia lại vang lên, kèm theo một tiếng cười rất nhỏ mà Tiffia phải cố lắng tai mới có thể nghe được.

– Phalsia. – Tiffia nghiêm giọng – Tôi mặc kệ Pongru hay âm mưu của cô với cậu ta. Nhưng nếu cô lại nhòm ngó những gì thuộc về tôi lần nữa, tôi chắc chắn sẽ không tiếc bất cứ giá nào mà khiến cô sống không bằng chết, khiến cô muốn hối hận cũng không được.

Tiếng cười bên kia ngừng lại một lúc, rồi chợt vang lên to hơn, như thể không kiềm lại được nữa. Rồi cô ta bảo:

– Yên tâm, lần này không phải cô. Nhưng có một điều cô đã đoán nhầm, đó là cũng không phải cậu ta.

Tiffia không hiểu ẩn ý sau lời nói của Phalsia, nhưng cô chưa kịp suy nghĩ gì thêm thì cô ta đã rời đi mất. Tiffia không định gọi Phalsia lại hay làm gì khác cả. Dù có khúc mắc trong lòng thì điều đó cũng không khiến cô chủ động đối mặt cô ta lần nữa. Không nên như vậy.

Tiffia sau đó thì quay trở lại phòng của mình. Cô lén ra ngoài sau khi bảo mình không khỏe và được cô Leira dẫn về phòng, mà bản thân cô thì không muốn ai biết về cuộc gặp của mình với Phalsia. Nếu có ai đó tìm mà không thấy Tiffia thì rất dễ khiến họ sinh điều nghi ngờ, đặc biệt là Turan lắm điều đó.

Nhưng có vẻ như mọi việc lại diễn ra theo chiều hướng xấu nhất mà Tiffia có thể nghĩ đến: Turan đang đứng ở trước cửa phòng của cô. Cậu ta đứng đó thì cô không thể lẩn tránh được, càng không thể lại trốn đi mà tìm dịp khác quay về vì cô dám chắc rằng cậu ta đã phát hiện ra cô rồi, chỉ vờ không lên tiếng mà thôi.

Tiffia không do dự nữa mà bước lại gần. Nhưng cô quyết định không nói gì cả, chờ Turan mở lời trước. Tiffia vẫn còn đang nợ Turan một lời giải thích, và vì vậy cô dù muốn cũng không thể tỏ ra thoải mái bắt chuyện được. Đó là trơ trẽn.

Đợi mãi mà không thấy Tiffia nói gì, Turan cuối cùng cũng đành lên tiếng:

– Cô vừa quay về từ chỗ xe nhỉ?Câu hỏi của Turan làm tim Tiffia như ngừng một nhịp. Cậu ta đã biết cuộc gặp của cô với Phalsia. “Chưa hẳn…” Tiffia nhủ thầm, đáp:

– Ừm. Cảm thấy muốn hít thở chút không khí trong lành.

Turan quay sang, nhìn chằm chằm Tiffia như đang cố soi mói gì đó. Sau hồi lâu thì cậu ta mỉm cười, bảo:

– Cô khỏe thì tốt rồi. Darmil hắn ta lo cho cô lắm đấy. Đến ăn cũng không thấy ngon… Chắc vậy.

Tiffia nghe lòi của Turan thì không nhịn được cười, bật thành từng tiếng khúc khích. Nhưng tiếng cười của cô nhanh chóng ngừng lại khi trông thấy vẻ mặt của Turan chợt trở nên nghiêm nghị. Sự thay đổi xoành xoạch trong cảm xúc và thái độ của cậu ta luôn làm cô không thể không ngạc nhiên.

– Cô thật sự không định nói cho tôi biết chuyện gì ở ngoài đó sao? – Turan cất tiếng hỏi.

Tiffia tất nhiên biết Turan đang nói về chuyện giữa cô và Phalsia vừa nãy. Cậu ta rõ ràng biết về cuộc gặp của cô.

Tiffia cảm thấy bối rối, không biết nên trả lời Turan như thế nào. Cô không biết là cậu ta đang hỏi thật sự hay chỉ dò xem cô có định nói dối hay không. Turan đối với cô bây giờ là một sự cứu cánh vô cùng quý giá, không thể lại khiến cậu ta phật ý được. Nhưng chuyện với Phalsia, hay chuyện lý do cô muốn thăng cấp, đều là những thứ mà cô muốn giấu trong lòng.

Sự chần chừ của Tiffia làm Turan không khỏi khó chịu, và áy náy. Ép hỏi cô rõ ràng cũng là một điều khó khăn đối với cậu ta.

– Tôi… Đội trưởng của cô không đủ tin cậy ư? – Turan lại hỏi.

Tiffia không dám chắc rằng Turan có đáng tin hay không, nhưng mọi hành động của cậu ta từ trước đến giờ, trong mắt Tiffia đều vô cùng kỳ diệu. Tiffia là một Nihr, cô tất nhiên hiểu được sự khó khăn mà một Nihr phải trải qua. Cô không phán định rằng cô hay Turan có cuộc sống khó khăn hơn, nhưng chắc chắn là cậu ta vượt qua khó khăn của mình cực kỳ ngoạn mục. Rất đáng ngưỡng mộ.

Dù sao thì cô cũng đã theo dõi hành động của cậu ta suốt một thời gian rất lâu rồi.

– Turan, vấn đề không phải là ở cậu. – Tiffia đáp – Chỉ là chuyện này cậu không biết thì tốt hơn.

Câu trả lời của Tiffia dường như không phải là điều mà Turan đang mong đợi. Khuôn mặt cậu ta lúc này hiện rõ sự thất vọng của mình. Tiffia biết đây là kết quả không thể tránh khỏi, chỉ có thể vội nói thêm:

– Riêng chuyện này. Chỉ nó thôi. Hãy để tôi tự giải quyết.

Vẻ mặt của Turan không thay đổi mấy khi nghe lời của Tiffia, có chăng là một cái nhướn mày khó hiểu. Tiffia không đoán được suy nghĩ của Turan, và cũng biết mình không thể đoán ra được. Nếu có thể thì mối quan hệ với cậu ta đã không trở nên khó xử như thế này.

– Được rồi. – Turan cất tiếng – Nói thêm nữa không được gì. Tôi vẫn mong nhận được điều mình đáng được nhận vào cuối chuyến đi này.

Turan nói xong thì quay người rời đi. Tiffia nhìn theo bóng lưng cậu ta thì thấy có chút mặc cảm, rằng mình không nên nói như vậy với cậu ta, nhưng cô lại không còn cách nào khác. Có trách thì chỉ trách bản thân cô không đủ mạnh mẽ để tự giải quyết vấn đề của mình trước khi cậu ta có thể dò biết và lo nghĩ.

– Turan. – Tiffia gọi với lên – Cẩn thận với Phalsia.

– Tôi biết.

Turan đáp gọn. Bước chân có ngừng một chút, nhưng rồi rất nhanh lại tiếp tục rời đi.

Chương 69: Rời nông trại Langr

Sáng nay, Turan dậy từ rất sớm. Thế nhưng nó không định gấp rút rời nông trại Langr. Dù gì thì cũng đã trễ mất nửa ngày nên có đi sớm thì hôm nay tổ đội của nó vẫn phải nghỉ lại ở thành Tailor. Có muốn sớm hơn cũng không thể được khi mà đi từ đó đến thành Kyrult mất gần một ngày đường.

Darmil cũng đã dậy, vừa từ bên ngoài trở về, thấy Turan rời phòng thì gọi hỏi về chuyến đi ngày hôm nay. Turan chỉ bảo tầm một giờ nữa mới khỏi hành rồi bỏ đi luôn.

Hôm nay, Turan dậy sớm không vì mục đích gì ngoài chạy bộ quanh nông trại này cả. Nó muốn giải tỏa áp lực khỏi bản thân, thứ đã khiến nó cả đêm qua chỉ chợp mắt được một lúc.

Dạo gần đây có quá nhiều điều khiến Turan phải lo nghĩ. Chuyện thăng cấp, chuyện thần Syrathr, thần Mastrua hay chuyện Tiffia và cả mấy người thuộc tổ đội của Pongru.

Turan biết là việc mình hay Darmil có thể từ Nihr thăng cấp lên không thể giấu được lâu khi mà càng lên cấp cao hơn thì việc đó càng lộ rõ ra. Vấn đề của nó bây giờ là làm sao để đối phó với những mối họa sắp tới khi mà việc thăng cấp bị phát hiện. Không mấy ai mong muốn những Nihr từ xưa đến giờ ở bên dưới mình lại có thể vùng dậy cả.

Nếu cần thiết thì Turan sẽ rời vương quốc Enria, tìm sang vương quốc Danlion hoặc Servous. Ở nhưng nơi xa lạ này, nó có thể giả vờ mình trước giờ chưa từng là Nihr, và cứ thế mà du hành, phát triển lên, tiếp tục thăng cấp. Nhưng Turan không muốn chọn phương án này cho mình. Nó còn có rất nhiều thứ phải để tâm tới ở ngay đất nước này.

Mặt khác thì thần Syrathr đã giao cho Turan một nhiệm vụ mới, yêu cầu nó phải đạt giải quán quân trong sự kiện Appaprithietra. Sau khi tìm hiểu sơ lược thì Turan biết đây là một điều rất khó. Sự kiện dù giới hạn cho những du hành giả Thần cấp từ 5 trở xuống, nhưng chỉ còn ba tuần nữa là đã bắt đầu. Turan, Darmil hay cả Tiffia thì cũng không thể đạt được Thần cấp đủ cao cho sự kiện chỉ trong khoảng thời gian ngắn như thế.

Tổ đội theo yêu cầu của ban tổ chức sự kiện Appaprithietra giới hạn ở số lượng thành viên là bốn người. Turan định sau khi hoàn thành nhiệm vụ của bà Lylat thì sẽ ngay lập tức tìm thêm thành viên thứ tư cho tổ đội của mình. Nếu có thể, nó mong đó là một người đã ở sẵn Thần cấp cao. Có như vậy thì nó mới thêm được những lựa chọn chiến lược cho mình. “Không thì chỉ còn cách cũ: lại thuê mướn thành viên mà thôi.”

Từ giờ cho tới lúc sự kiện Appaprithietra diễn ra, Turan mong là nó không phải đối mặt với bất cứ phiền phức nào nữa. Lần đụng phải quân đoàn Quả táo đỏ để rồi bị tóm mang đến gặp thần Mastrua đã khắc sâu trong tâm trí Turan với quyền lực cùng sức mạnh mà một Chính thần nắm giữ. Nó không biết bản thân mình đắc tội như thế nào với thần Mastrua nhưng rõ ràng là ông ta và cả thần Nastorl đều hành hạ nó không chút nương tay.

Thực tế thì không chỉ hai vị thần kia, mà cả thần Syrathr hay thần Fyratr cũng đều đối xử với Turan rất tàn nhẫn. Nó thậm chí không nhớ nổi số lần mình suýt bước qua khỏi ranh giới sống và chết khi đối mặt với họ. Những ký ức đau khổ đó khiến nó tự hỏi không biết việc mình có thể cất lời cầu khấn bất chấp điều kiện, hay cả việc thăng cấp là phúc hay họa. Nếu cứ tiếp sống cuộc đời của một Nihr như trước, có thể nó sẽ sống yên bình hơn.

“Không được.” Turan nói thầm. Đau khổ có thể chịu, nhưng không thể sống thấp hèn, không thể sống mà không mong muốn vươn lên. Nếu như Turan không có cơ hội thì nó chẳng việc gì phải phân vân hay suy nghĩ làm chi, nhưng nó lại có được cơ hội đó. Đây có chăng là vận mệnh mà nó gánh chịu, phải cứ thế mà bước theo.

– Vận mệnh à…

Turan lẩm bẩm. Không hiểu sao, nó có cảm giác từ này rất thân thuộc, rất có ý nghĩa với chính mình. Thậm chí ngay bây giờ, từ sâu trong Turan như đang bùng lên ngọn lửa ý chí, rằng chỉ cần tin đây là vận mệnh của mình thì nó có thể làm được tất cả.

Turan bất giác nhoẻn miệng cười. Đây hẳn là cảm giác vui sướng, và nhẹ nhõm. Lúc này đây, nó thấy rằng tất cả gánh nặng mình đang mang là nhất định, và rằng chúng chẳng có gì đáng lo ngại cả.

– Phải. Mình có thể làm được.

Turan tự nhủ với chính mình. Quyết tâm của nó ngày một vững chắc hơn. Tổ đội của mình hay chính bản thân nó, chắc chắn sẽ có lúc trở thành những tồn tại mạnh mẽ vượt trên cả các Chính thần.

Turan chạy một vòng nhỏ quanh nông trại xong thì mới quay trở về nhà gia đình Ahfol. Mồ hôi đổ khắp người nhưng rõ ràng là nó đã cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, thậm chí có thể nói là sảng khoái. Quyết định chạy bộ thật sự là sáng suốt.

Giờ vẫn còn khá sớm so với giờ khởi hành dự tính. Turan quay về phòng, định tắm rửa thay đồ rồi dùng bữa sáng. Thế nhưng ở trước cửa phòng nó là một cô gái tóc tím xõa dài đang đứng khoanh tay tựa người vào tường, không ai khác chính là Phalsia. Turan đoán người cô ta đang chờ là mình, nhưng vì phòng còn có Darmil nữa nên nó lên tiếng hỏi:

– Không biết cô tìm ai?

Phalsia đưa mắt nhìn Turan một chút, cất tiếng:

– Cậu là Turan?

Turan nhăn mày khó hiểu. Nó nhớ rất rõ rằng tối qua cả hai tổ đội đã giới thiệu lẫn nhau rồi mới rời đi. Phalsia vậy mà còn muốn xác nhận nó có phải Turan hay không.

– Là tôi. – Turan đáp.

– Heathier bảo tôi tới mời cậu cùng người tên Darmil đến dùng bữa sáng.

Turan nghe, nở một nụ cười nhếch mép. Nó biết rõ Heathier không có ý tốt như thế mà chỉ muốn chắc chắn rằng tổ đội của nó không bỏ đi trước. Turan thật tò mò không biết vì sao ông ta lại để tâm tới chuyện này như vậy.

“Chẳng lẽ ông ta dò ra được chuyện thăng cấp?” Turan chợt nghĩ, nhưng nó gạt bỏ ngay nghi ngờ đó. Nếu chuyện đó là thật thì không lý nào ông ta lại hành động mạo hiểm như thế này, chỉ khiến Turan đánh hơi ra được ý đồ của mình mà thôi.

Turan nhìn Phalsia một lúc, theo dõi thái độ của cô ta. Qua quan sát đến giờ thì nó biết rõ rằng Phalsia và Heathier không giống như một đội, mà ngược lại thì cả hai đều đề phòng gì đó lẫn nhau. Mối quan hệ giữa họ đang ở ngay trên ngưỡng gãy vỡ, thêm chút là sẽ đối chọi gay gắt với nhau nhưng vì lo nào đấy mà cả hai chịu phép, chỉ có thể tiếp tục chung đội cho đến giờ.

“Là tên kiếm sư hăng hái nhiều lời Pongru hay cô gái ít nói trùm mũ Natyr?” Turan nghĩ thầm. Nó đoán trọng tâm gắn kết cả đội phải nằm ở một trong hai người này, nhưng lại không thể xác định rõ được là gì.

Bản thân Turan cũng không muốn soi xét hay suy đoán gì tới nội bộ của tổ đội khác, nhưng vì tên thuật sư Heathier và cả cô pháp sư Phalsia cứ định lôi tổ đội của nó vào nên không còn cách nào ngoài việc đề phòng, chuẩn bị một phương án đối phó tình huống bất ngờ.

“Hay là do mình quá đa nghi rồi?”

– Được. – Turan cất tiếng – Tôi chuẩn bị chút thì đến ngay. Cô cùng Heathier không cần phải lo đâu.

Phalsia không rời đi hay đáp lại gì cả mà nhìn Turan một lúc lâu. Xong, cô ta bảo:

– Nghĩ lại thì tôi sẽ đi cùng mọi người vậy. Chúng ta cũng chưa nói chuyện với nhau bao giờ.

“Cô không nghĩ ra được lý do nào phù hợp hơn sao, cô Phalsia?!” Turan thốt lên trong đầu mình.

– Nhưng tôi phải tắm rửa nữa, cô gái. A, phải rồi. Cô cứ đi trước với tên kia chắc là được rồi nhỉ?Turan nói, hất cằm về phía sau Phalsia. Đó là Darmil. Cậu ta không biết lại đi đâu, giờ đang quay trở lại phòng.

– Là cô Phalsia sao? Thật là vinh hạnh cho tôi mà.

Darmil bước lên áp sát vào Phalsia, mở lời cùng với một khuôn mặt tươi cười đầy tự tin. Phalsia bị bất ngờ, và rõ ràng choáng ngợp bởi hành động cùng dáng vẻ của cậu ta, hoảng hốt thốt:

– Cậu-cậu tránh tôi ra một chút!

– Tôi rất là ngưỡng mộ các pháp sư nhé. – Darmil nói tiếp, không có vẻ gì là định tránh ra – Phép mà cô dùng lúc đó là cái gì nhỉ? Trông rất là hoành tráng luôn.

Turan lắc nhẹ đầu, lách người bước vào phòng mình. Nó biết chuyện đối phó với Phalsia cứ để Darmil là được rồi. Có thể cậu ta trông ngờ nghệch và không được nhanh trí nhưng trong việc giao tiếp hay các mối quan hệ thì không phải bàn cãi là một tài năng hiếm có. Đặc biệt là với kỹ năng ‘Hấp dẫn’ kia, người khác có muốn chán ghét cậu ta cũng rất khó làm được.

Sau bữa sáng mà vốn dĩ Turan không định tránh né với mấy người trong tổ đội Pongru thì cả đám bảy người cũng khởi hành luôn.

Đoạn đường từ nông trại Langr đến thành Tailor đi qua một khu vực quái cấp độ trung bình là 3. Thế nhưng vào buổi sáng thì quái ở khu vực này phần nhiều là chủng lành tính, nên hai chiếc xe bán tải cứ thế tránh những đám quái mà tiến thẳng đến nơi.

Turan lái xe khá từ tốn, vì cũng chẳng có lý do gì để vội cả. Nhưng do vậy mà chiếc xe của tổ đội Pongru cứ chốc lại phải giảm tốc độ lại để chờ tổ đội của nó. Turan thật không hiểu hành động này của Heathier. Ông ta cứ như đang áp giải tổ đội của nó đến nhà ngục vậy. “Các du hành giả đều đối xử với nhau như vậy à…”

– Darmil. – Turan cất tiếng – Chuyện giải đấu Harenthrum đã có dự tính gì chưa?

– Dự tính gì cơ? – Darmil đáp ngay – Cứ tới ngày tổ chức thì tham gia thôi, không phải sao?!

Turan cũng đã đoán trước câu trả lời tương tự vậy rồi, nhưng không ngờ Darmil lại nói như thế thật. Đúng là trong mấy chuyện này thì nó luôn nên đánh giá cậu ta thấp một chút là tốt nhất.

– Cậu đang là Thần cấp 1. Khung hạng có thể tham dự vào là từ Avrita, dành cho du hành giả Thần cấp 1 đến 3. Từ giờ đến ngày thi đấu còn một tuần nữa, nên là tìm cách nâng cao Thần cấp lên đi.

Darmil nghe vậy thì cười khì, bảo:

– Tưởng cậu nói chuyện gì. Tôi có linh cảm rằng mình sắp thăng cấp rồi. Một tuần nữa lên Thần cấp 3 thì dễ như ăn cháo.

“Không dễ vậy đâu ông tướng. Và cái gì mà cảm giác cơ?” Turan thốt thầm. Darmil thật sự nghĩ quá đơn giản rồi. Thông thường thì một người muốn thăng từ Thần cấp 1 lên đến Thần cấp 3 mất khoảng hai tháng liên tục du hành. Nếu là điên cuồng diệt quái thì cũng chỉ giảm khoảng thời gian đó xuống một nửa mà thôi.

Và Darmil chỉ có mỗi một tuần để làm chuyện đó.

Dù vậy, Turan vẫn thử kích hoạt kỹ năng ‘Thông hiểu’ lên Darmil để kiểm tra thử xem tiến độ hiện tại của cậu ta đã đến đâu, cũng như xác nhận cái linh cảm mà cậu ta vừa nhắc đến.

Cảm giác choáng váng và buồn nôn vì lượng thông tin tràn ngập trong đầu làm Turan mất tay lái một chút, vội giảm tốc độ xe lại. Nó đoán là bản thân cần nhanh chóng làm quen với chuyện này hơn. Kỹ năng của nó nếu không thể dùng được trong những tình huống yêu cầu tốc độ cao và phản xạ tức thời thì sẽ vô cùng bị động.

“Họ và tên: Darmilphonse Olviz Altoris.Tuổi: 20.

Thần cấp: 1.

Tiến trình: 161 (80%).

Yêu cầu tiến trình: Không có.

Thuộc tính chính:

+ Sức mạnh: 41 bậc.

+ Thể lực: 34 bậc.

+ Nhanh nhẹn: 17 bậc.

+ Khéo léo: 5 bậc.

+ Trí tuệ: 3 bậc.

+ Minh mẫn: 1 bậc.

Thuộc tính phụ:

+ Cảm ngộ: 15 bậc.

+ Phản xạ: 34 bậc.

+ Cảm giác: 28 bậc.

Thông số:

+ Khí huyết: 634 631 bậc.

+ Nguyên khí: 41 785 bậc.

Điểm thuộc tính còn lại: 5 bậc.”

Bảng thuộc tính Turan nhận được sau khi sắp xếp lại đống thông tin khiến nó không thể không ngạc nhiên. Darmil chỉ vừa tham gia càn quét hai lần phó bản ‘Hầm ngục của Lamb’, một trong số đó còn chưa được phân nửa, vậy mà tiến độ đã đạt đến tận 80%.

“Là do chiến đấu vượt cấp sao?” Turan chợt nghĩ. Nó nhận ra rằng Darmil vẫn chỉ mới Thần cấp 1, nhưng lúc càn quét phó bản thì toàn chiến đấu với các quái cấp độ từ 3 trở lên. Dù rằng số lượng quái diệt được không vượt quá con số hai mươi nhưng lượng Thần tinh nhận lại rất lớn so với Thần cấp hiện tại của cậu ta.

– Quả đúng là sắp thăng cấp-

Turan buột miệng nói, và ngay lập tức nó biết mình không nên phát ra điều vừa rồi.

– Cậu cũng thấy vậy hả Turan? Quả là đội trưởng của tôi, tất nhiên là nhận ra khả năng vượt trội của tôi rồi.

Darmil thốt, vênh mặt lên vẻ tự hào lắm. Turan thì không lo lắng việc Darmil biết về kỹ năng của mình, nhưng còn Tiffia thì nó không chắc. Dù rằng Turan đã quyết định sẽ giúp Tiffia trong việc thăng cấp, nhưng nó vẫn không có dự định để cô ta nắm biết về những thứ mình có thể làm được. Hai chuyện đó hoàn toàn khác nhau.

Turan quay đầu lại nhìn, dò xét xem Tiffia có phản ứng gì không. Thế nhưng đáp lại nó chỉ là dáng hình một cô gái tóc vàng mượt mà nghiêng đầu trên ghế mà ngủ. Tiếng thở của cô ta đều đều cùng gương mặt dãn ra thoải mái, trông như đã ngủ được khá lâu rồi.

“Hôm qua cô ta cũng không được ngon giấc nhỉ?” Turan nhủ thầm. Nó biết gần đây Tiffia cũng chịu rất nhiều khó khăn và áp lực, dù rằng nó không đoán được chúng đến từ đâu.

Turan chợt nghĩ đến Phalsia. Cô gái tóc tím này dường như có mối quan hệ không thể cho người khác biết với Tiffia. Có lẽ mối quan hệ này không được tốt đẹp khi cả hai đều cố gắng tránh né nhau nhưng Turan dám chắc nó có thể lấy được rất nhiều thông tin về Tiffia từ cô ta.

– Chắc lại phải nhờ đến cậu rồi, Darmil. – Turan chợt nói.

– Hả? Chuyện gì cơ? – Darmil không hiểu Turan nói gì, cất tiếng hỏi.

– Yên tâm. Là chuyện rất phù hợp với cậu.

Chương 70: Cuộc hẹn của Darmil

Hai chiếc xe bán tải đến được thành Tailor thì trởi cũng đã trưa. Vào thành xong thì Pongru có ngỏ lời mời cùng ăn bữa cơm trưa nhưng Turan đã mượn cớ rằng mình còn bận việc mà từ chối. Pongru thấy thế thì cũng không ép, dù rằng Heathier có vẻ không vừa ý lắm.

Nhưng mọi chuyện đều không có ảnh hưởng đến kế hoạch của Darmil. Thực tế thì trưa nay nó có một cuộc hẹn với Phalsia. Phải rất khó khăn nó mới có thể mời được cô gái tóc tím xinh đẹp này nên chắc chắn sẽ không bỏ lỡ.

Turan lúc trên đường đi có nhắc đến Phalsia và cổ vũ Darmil làm thân với cô ta. Dù rằng Darmil không rõ lý do là gì lại khiến cậu ta hăng hái với chuyện đó đến vậy nhưng nó từ đầu vốn đã không có ý định chùn bước rồi. Trong những chuyến du hành thì còn gì vui thú hơn là có một bóng hồng bên mình chứ.

Tiffia có thể là mục tiêu khó nhằn nhất mà Darmil từng gặp, nhưng Phalsia thì không như vậy. Ít nhất thì cô ta không đánh đố hay thách thức khả năng suy nghĩ của nó. Mà dù thế thì cũng không có nghĩa là Darmil đã từ bỏ Tiffia. Cô ta đối với nó vẫn mang một sức hút khó cưỡng, chỉ là có vẻ như Turan giữ một vị trí quan trọng trong lòng cô ta, mà nó thì không muốn làm cậu ta khó xử.

– Turan, trưa nay tôi ăn riêng nhé?

Darmil cất tiếng hỏi sau khi thấy Tiffia đã rời đi mất. Không phải là nó đang xin phép, chỉ là đang báo cho Turan biết để tránh làm ảnh hưởng tới kế hoạch của cậu ta.

– Cứ tự nhiên. – Turan đáp ngay – Sáng mai đúng giờ tập trung trước tòa nhà Centaury ở quảng trường trung tâm là được.

– Được. Tôi biết rồi.

– Mà… chỉ tò mò thôi. Cậu có việc gì vui à?

Darmil không biết là cảm xúc của mình lại để lộ ra ngoài như vậy. Dù sao thì nó cũng không định giấu giếm gì, cười đáp:

– Ha ha. Phải. Tôi có hẹn ăn trưa với cô Phalsia.

Turan nghe xong thì mở tròn mắt ngạc nhiên mất mấy giây.

– Nhanh như vậy?! – Turan thốt – Từ khi nào mà…

– Thì lúc sáng đấy thôi. Cậu biết đấy, hẹn được cô ấy cũng không phải dễ đâu.

Darmil nói, mỉm cười đắc ý. Việc lời mời của nó được Phalsia đồng ý khiến nó có lại sự tự tin với chính mình. Sau mấy lần thất bại với Tiffia thì nó đã bắt đầu có suy nghĩ rằng mình không hấp dẫn như mình vẫn tưởng, nhưng rõ ràng là nó đã lầm.

Turan dù ngạc nhiên nhưng không có vẻ gì là ngưỡng mộ trước sự thành công của Darmil, chỉ bảo:

– Thế thì tốt rồi. Tiến lên. Tôi cổ vũ cho cậu.

– Cám ơn. Nhất định sẽ thắng.

Điểm hẹn gặp với Phalsia là một nhà hàng ở gần cổng phía nam của thành Tailor. Darmil ban đầu có ngỏ ý muốn đến tận chỗ nghỉ của Phalsia để đón thế nhưng cô ta lại nhất quyết từ chối. Trông thái độ cương quyết của Phalsia thì Darmil biết mình không nên cố chấp làm gì, chỉ khiến cô ta chán ghét mà có khi hủy cả cuộc hẹn.

Darmil đứng đợi ở trước nhà hàng, ngay bên dưới một mái hiên, cũng là điểm chờ xe buýt đi qua. Nó lúc này đã thay một chiếc áo sơ mi sọc ca-rô màu xanh dương cùng quần ka-ki vàng xám. Bộ quần áo đơn giản nhưng thoải mái và phù hợp với một buổi hẹn ăn trưa. Dù gì nhà hàng này cũng không phải là một nơi sang trọng gì. Chính Phalsia đã chọn nơi đây với lý do rằng món ăn rất ngon.

Darmil kiểm tra đồng hồ một chút: vẫn còn khá sớm so với giờ đã hẹn. Thế nhưng nó bây giờ đã bắt đầu cảm thấy đói. Trước khi đến đây nó có ăn trước một ít đồ ăn vặt nhưng dường như chúng chẳng thấm tháp gì với cái bụng của nó.

– Anh đợi đã lâu chưa?

Một giọng nói êm dịu vang lên từ phía sau. Darmil liền quay lại và nhận ra ngay chủ nhân giọng nói không ai khác chính là Phalsia.

Phalsia đang mặc một chiếc áo sơ mi trễ vai màu xám nhạt cùng một chiếc váy màu tím đen rất hợp với mái tóc dài của mình. Darmil cũng có để ý đến đôi giày đế cao mà Phalsia đang mang. Dù đế giày không quá cao nhưng vẫn đủ để mái đầu của cô ta ngang với tầm mắt của nó.

Đôi mắt màu xanh nước biển lúc này nhìn chằm chằm vào Darmil, cùng đôi môi tô màu hồng nhạt khẽ mím lại. Darmil biết là Phalsia đang đợi một lời khen ngợi, mà nó thì không hề thiếu thứ đó.

– Thật xinh xắn, Phalsia. – Darmil thốt – Như một đóa Elyserz tươi tắn vậy.

– Anh thật khéo nói. – Phalsia đáp, nhoẻn miệng cười.

– Đâu có. Là vì em khiến anh bất giác thốt lên đấy.

– Thôi đi. Vào nhà hàng thôi nào. Anh chắc đói lắm rồi nhỉ?

Darmil không phản đối, cũng không thừa nhận cơn đói đang hành hạ mình, chỉ mạnh dạn nắm lấy tay Phalsia rồi bảo:

– Mình vào thôi.

Hai người bước vào nhà hàng, chọn lấy một bàn nằm ở góc, sát với một cánh cửa sổ hướng ra mặt đường. Thực đơn của nhà hàng không quá phong phú, chỉ có tầm hai mươi món, nhưng hầu hết chúng đều là những món xa lạ với Darmil. Vậy nên nó đành giao việc chọn món cho Phalsia.

Phalsia chọn một lúc bảy hay tám món gì đó rồi giục người hầu bàn bảo đầu bếp làm cho mau. Xong, cô ta cầm cốc nước đậm mùi bạc hà trên tay, khẽ hớp một ngụm nhỏ, cất tiếng hỏi:

– Đây là lần đầu anh tới một nhà hàng kiểu Schwire à?

– Phải. – Darmil đáp – Trước đây cũng nghe nói nhiều rồi nhưng chưa có dịp thử.– Thế thì anh nên tận dụng cơ hội này cho tốt.

Phalsia nói, nhoẻn miệng cười xinh xắn. Darmil trông nụ cười rất đẹp đó mà không biết rằng một nỗi kinh hoàng đang chờ đợi mình.

Các món ăn chẳng mấy chốc đã được dọn lên. Darmil nhìn vào sắc màu đỏ thắm cùng mùi hương nồng nàn đặc trưng của chúng thì trong lòng lập tức bốc lên một cỗ bất an.

– Đây là… – Darmil giọng run run.

– Đều là những món nổi tiếng của nhà hàng này đấy. Anh ăn thử xem.

Phalsia nói rồi dùng đũa gắp lấy một miếng đậu hũ thấm nước sốt màu đỏ vào chén của Darmil. Darmil nhìn miếng đậu hũ trong chén của mình, khẽ nuốt một ngụm nước miếng. Nó không hề thèm ăn, mà là đang hồi hộp. Nó không ăn cay được.

– Cái này…

Darmil không biết nên diễn tả làm sao cảm giác của mình lúc này. Nó đã không nhận ra rằng nhà hàng kiểu Schwire là một nhà hàng chuyên phục vụ món cay. Nếu biết trước như vậy thì nó đã ngay lập tức yêu cầu đổi địa điểm khi Phalsia nói tới.

– Sao vậy, anh không thích à?

Phalsia cất tiếng hỏi. Cô ta vẫn chưa ăn chút gì, chỉ chằm chằm quan sát phản ứng của Darmil với vẻ mặt thích thú. Cô ta trông như thể đã đoán trước được rằng Darmil không thể ăn cay được vậy.

– À không… – Darmil vội đáp – Chỉ là hơi bất ngờ thôi.

Darmil biết mình không còn đường lùi nữa. Cái bụng thì đang đói, Phalsia thì đang trông chờ nó thưởng thức món đậu hũ, rõ ràng chỉ có một lựa chọn cho mình. “Thử một chút cũng không chết ai…”

Rồi Darmil gắp lấy miếng đậu hũ, khẽ dừng một chút như lấy đà, ngay sau đó bỏ luôn vào miệng. Vị giác của nó nhanh chóng được hâm nóng lên bởi chất cay từ sốt, và chốc thì lưỡi nó trở nên đau rát.

“Cay quá!!” Darmil thốt thầm trong đầu mình. Bản năng nó muốn nhổ ngay thứ dị vật trong miệng mình ra nhưng chính nó thì lại cố gắng nhai lấy nhai để rồi nuốt trọng. Nhưng dù thế thì vị cay vẫn còn đọng lại trong khoang miệng và đầu lưỡi của Darmil, tiếp tục hành hạ nó.

Tiếng cười khúc khích vang lên từ phía đối diện.

– Anh ăn thêm đi.

Phalsia bảo, gắp cho Darmil một miếng thịt từ chiếc đĩa mà nó nhìn thấy toàn là ớt. Darmil không biết đó là món gì, được chế biến ra sao nhưng với số lượng ớt kia thì chắc chắn là đang đòi mạng nó.

– Xin lỗi. Anh không ăn cay được.

Darmil thành thật thú nhận. Trước bàn ăn tám món toàn là đồ siêu cay này thì nó chỉ có thể chịu thua. Nếu cố gắng thể hiện trước Phalsia thì rất có thể cuộc du hành của nó sẽ kết thúc tại đây.

– Trời, sao anh không nói sớm?!
Phalsia thốt lên, nhưng khuôn mặt thì cười tươi rói, không có vẻ gì là ngạc nhiên cả. Darmil dù biết cô ta cố tình trêu ngươi thì cũng không thể làm gì được. Tình huống lúc này, nó chỉ đành nở một nụ cười gượng gạo, bảo:

– Giờ anh gọi thêm món khác có được không?

Darmil sau đó yêu cầu thêm vài món ít cay nhất nhà hàng lên, nhưng chúng vẫn rất cay so với những đồ ăn thông thường. Đây quả thật là một bữa ăn kinh hoàng đối với Darmil. Cái bụng của nó cuối cùng lại không được lấp đầy bởi thức ăn mà là nước uống.

Ngược lại với Darmil, Phalsia có vẻ rất ưa thích những món ăn cay như thế này. Tám món cô ta gọi lên đều được một mình cô ta chén sạch. “Có lẽ Phalsia không cố tình gọi món cay.”

– Darmil, nhà anh ở đâu?

Phalsia cất tiếng hỏi sau khi đã thưởng thức xong bữa trưa cay cháy lưỡi của mình.

– Thành Yeit. Còn em?

Phalsia không trả lời câu hỏi của Darmil mà lại hỏi tiếp:

– Họ tên anh là gì?

Darmil cũng chẳng câu nệ gì, thản nhiên đáp:

– Darmil Olviz Altoris. Thấy tên anh hay không?

– Thế cha anh là Alphonst?

– Phải. Là ông ấy.

Phalsia không hỏi nữa mà ra vẻ trầm tư suy nghĩ. Darmil cũng chẳng thèm thắc mắc xem Phalsia đang suy nghĩ chuyện gì, càng chẳng muốn làm phiền cô ta, vì dáng vẻ của cô ấy lúc này trông điềm đạm và rất cuốn hút, khác hẳn sự tươi tắn ban đầu.

– Turan, cậu đội trưởng đó, là ai?

Phalsia đột nhiên hỏi. Darmil nghe thì cũng chẳng biết nên trả lời thế nào. Bản thân nó cũng không có nhiều thông tin về Turan hay những thứ xung quanh cậu ta. Tất cả những gì nó biết là Turan là một người thông minh, tài giỏi, luôn làm được những thứ mà nó chỉ có thể cúi đầu chịu thua. Nói không ngoa thì Turan chính là người giúp cho Darmil có thể thực sự trở thành một du hành giả.

– Cậu ta là một người bạn quý giá.

Darmil quyết định chọn câu trả lời này. Nhưng câu trả lời có vẻ không giải đáp được điều mà Phalsia đang thắc mắc, nên cô ta nhăn mày lại, gắt:

– Anh không muốn nói thì cứ bảo!

Darmil chẳng biết vì sao Phalsia lại nổi giận, chỉ có thể vội vàng chữa:

– Thực sự thì anh không biết nhiều về cậu ta. Tụi anh cũng chỉ mới gặp nhau có nửa tháng mà thôi.

Phalsia nhìn chằm chằm Darmil, dò xét xem nó có đang nói thật hay không. Sau hồi lâu, cô ta cất một tiếng thở dài, bảo:

– Darmil. Có phải là đội trưởng Turan của anh bảo anh tiếp cận em không?

– Hình như có- à mà không! – Darmil thốt – Chúng ta hẹn nhau từ lúc sáng mà.

Phalsia không có vẻ gì là tin câu trả lời của Darmil, lại bảo:

– Vậy là Tiffia?

Darmil không hiểu tại sao Tiffia lại được nhắc tới ở đây. Nó nghĩ ngợi một lúc nhưng chỉ thấy đầu mình đau, đành đáp:

– Cũng không phải. Sao em lại thắc mắc chuyện này?

Phalsia không đáp, ánh mắt nhìn xa xăm phía ngoài cửa sổ. Phản ứng cùng những câu hỏi của Phalsia làm Darmil không khỏi cảm thấy khó hiểu và, lo lắng.

– Không có gì. Em phải về rồi.

Phalsia nói rồi đứng hẳn dậy, quay người bước đi luôn. Darmil thấy thế thì gọi với theo nhưng không giữ được bước chân của cô ta. Nó đứng tần ngần ở đó, nhìn mái tóc tím đung đưa cùng dáng hình vội vã kia mà trong lòng trống không, chẳng biết nên làm gì.

“Mình có làm gì sai ư?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau