VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Phía sau màn suy tính

Thenia ngồi êm ái trên chiếc ghế gỗ, nhấc lấy tách trà trên bàn, nhấp nhẹ một ngụm. Hương trà ngan ngát thơm trôi vào khoang miệng đắng đắng ngọt ngọt như thanh tẩy từng tế bào của Thenia khiến cô bất giác cất một tiếng “à” thoải mái. Cảm giác thật là khoan khoái quá.

– Chị trông có vẻ rất vui?

Là tiếng của Metrosios, đứa em gái đáng yêu của Thenia. Em ấy đang ngồi ở ghế đối diện, cầm tách trà nhâm nhi nhưng khuôn mặt thì nhăn nhẹ vì vị đắng chạm vào đầu lưỡi.

– Trông chị giống như thế à?

Thenia thắc mắc, nở một nụ cười mỉm. Cô biết chính mình hiển nhiên không giấu được niềm vui ra mặt kia, nhưng vẫn muốn cất tiếng hỏi lại đứa em mình.

Metrosios chu mỏ, càu nhàu:

– Không thế thì là bị điên à.

– Em mới bị điên.

Thenia gắt. Cô không thể ngờ là đứa em mình lại mắng chị của nó thẳng thừng như vậy.

Metrosios đặt tách trà xuống, trườn người lên bàn mà nhìn Thenia với ánh mắt nài nỉ, phụng phịu bảo:

– Nè. Nói em nghe đi. Rốt cuộc thì đã có chuyện gì xảy ra vậy. Chị cứ như thế này suốt cả ngày rồi.

Thenia cũng không có ý giấu giếm Metrosios làm gì, nhưng trông dáng vẻ đáng yêu của em ấy thì trong lòng lại nổi lên ham muốn trêu chọc. Không phải lúc nào cũng có cơ hội thấy dáng vẻ này của một Chính thần cao ngạo như em ấy cả.

– Em muốn biết đến vậy à? Thật là muốn biết sao? – Thenia cất tiếng.

Metrosios dộng hai tay lên bàn, tức tối gắt:

– Tất nhiên là em muốn biết. Trông chị cứ tủm tỉm cười mãi em không chịu được.

Metrosios nói xong thì lại dộng bàn lần nữa, giục Thenia mau mau nói cho mình. Nhưng Thenia thấy thế chỉ càng thêm thích thú, không vào chuyện ngay mà mập mờ bảo:

– Chị nhớ hình như là còn đang nợ em một bình mật hoa Cargess thì phải?

Mật hoa Cargess được thu hoạch từ hoa Cargess, loài hoa chỉ có thể mọc được trong môi trường có nguyên khí tiên thiên đậm đặc. Loại mật này uống vào có thể giúp tinh thần sảng khoái, bổ sung Thần tinh và tăng cường hiệu quả Thần nguyên trong khoảng thời gian nhát định. Ngoài ra thì mật hoa Cargess có vị ngọt dịu, tạo cả giác tê tê trong khoang miệng, rất dễ uống và luôn được ưa thích bởi bất kỳ ai.

Metrosios nghe lời Thenia thì giật mình. Em ấy rõ ràng đã quên khuấy đi mất, chỉ vừa sực nhớ ra mà thôi.

– Phải rồi! – Metrosios hô lớn – Chị vẫn còn chưa trả nợ cho em bình mật hoa Cargess!

– Ồ thế à! Chị vẫn chưa trả cho em à?!

Thenia thốt lên, tỏ vẻ mình cũng không hề nhận ra là có chuyện đó, sau đó thì lại mỉm cười, nhìn Metrosios.

Metrosios không ngốc, hiểu ngay ý của chị mình. Nhưng em ấy cũng không hề vui vẻ gì với gợi ý mập mờ của Thenia, phồng má lên bực tức.

– Chị là đồ tồi! – Metrosios mắng.

– Thôi nào. Chỉ là một bình mật hoa thôi mà. Chẳng phải lâu lâu em lại đến chỗ chị uống ké sao?

Thenia cố thuyết cô em của mình. Cô biết là em ấy sẽ chấp nhận thôi. Một bình mật hoa chẳng đáng là gì so với sự tò mò đang dấy lên lúc này cả.

– Được rồi, được rồi. Hừm. Chẳng phải chỉ là một bình mật hoa thôi sao. Hứ!

Metrosios đáp khi lấy tay dộng bàn liên tục, vẻ tức tối lắm. Dù gì thì em ấy rất thích ngọt, cực kỳ yêu thích. Thậm chí việc em ấy chịu khó đi xin ‘Dịch dưỡng Thần nguyên’ lần trước cũng chỉ để đổi lấy công là một bình mật hoa Cargess cho thỏa cơn thèm ngọt của mình chứ không phải vì gia tăng Thần tinh hay cường hóa Thần nguyên gì cả. Thenia cũng do đó mà cảm giác giao cho Metrosios mật hoa Cargess là không thỏa đáng với giá trị của nó.

– Quả là em gái ngoan của chị.

Thenia cất tiếng, mặt mày tươi rói, đưa tay xoa đầu cô em gái hay dỗi hay hờn của mình. Metrosios được xoa đầu thì khuôn mặt dãn ra vẻ dễ chịu, nhưng chỉ chốc thì phát hiện không đúng, liền hất tay chị mình ra, nói lớn:

– Không phải. Giờ chị phải cho em biết chuyện gì khiến chị trông vui vẻ thế!

Thenia không định làm ngơ yêu cầu của Metrosios, chỉ là trông em ấy dễ thương quá thì tạm thời quên mất chuyện đó.

– Rồi rồi. Em còn nhớ tên bầy tôi được chị khắc Thần ấn lên chứ? – Thenia cất tiếng hỏi.

Metrosios ra vẻ suy nghĩ hồi lâu mới nhớ ra người mà Thenia nhắc tới, thốt:

– A! Là tên… tên Thuiran!

Thenia bật cười. Cô thật sự không hiểu vì sao em gái mình lại nhớ nhầm thành cái tên buồn cười như vậy được.
– Là Turan. – Thenia đính chính – Em đúng thật là không quan tâm tới cậu ta.

Metrosios nhăn mặt, má đỏ lên, gắt:

– Thì là Turan! Có làm sao chứ!?

Thenia không để ý tới sự hay hờn hay dỗi của đứa em mình, nói tiếp:

– Thế em có nhớ chuyện cậu ta, Turan là một Nihr không?

– Cái đó thì em nhớ. – Metrosios đáp ngay, vênh mặt lên tự hào – Hắn còn là kẻ suýt chết vì cố cất lời cầu khấn tới em đấy!

Thenia không hiểu tại sao Metrosios lại đề cập tới tai nạn lần đó của Turan, nhưng trông dáng vẻ của em ấy lúc này thì hẳn là cô không nên bắt bẻ.

– Em nhớ ra cậu ta là được rồi. – Thenia cười đáp – Sáng sớm hôm kia, chị phát hiện Thần ấn lên cậu ta bị xóa mất.

– Xóa mất!? Kẻ nào có thể?!

Metrosios thốt lên ngạc nhiên. Một Chính thần như em ấy tất nhiên biết ý nghĩa của Thần ấn, và tính nghiêm trọng của vấn đề khi mà một Thần ấn bị xóa mất.

Thần ấn khắc lên một người ngoài việc khiến kẻ đó trở nên trung thành và kính trọng chủ thần của mình thì còn bảo vệ kẻ đó khỏi Thần uy từ những vị thần khác, cũng đồng nghĩa với việc đánh dấu đó là người dưới quyền của một vị thần. Việc một người mang Thần ấn bị một vị thần khác tấn công vốn đã được xem là sự xúc phạm với chủ thần rồi, huống hồ gì việc Thần ấn bị xóa mất, điều này thậm chí có thể trực tiếp dẫn đến cuộc chiến một mất một còn giữa hai vị thần.

Ý nghĩa Thần ấn là thế, nhưng việc xóa bỏ Thần ấn của một vị thần khác cũng không hề đơn giản. Điều kiện tiên quyết là vị thần kia phải tiêu tốn cùng lượng Thần tinh và Thần nguyên chi tinh tương ứng hoặc nhiều hơn so với lượng đã được chủ thần dùng để khắc Thần ấn. Kế đến thì lực lượng được thêm vào trong Thần nguyên chi tinh phải đủ mạnh để áp chế Thần ấn của đối phương, nếu không thì cả hai sẽ ở thế ngang hàng, và lâu dần thì kẻ đến trước sẽ có lợi thế, cuối cùng thì đánh bật kẻ đến sau.

Mặt khác, kể cả khi đã đánh bại được chủ thần trong cuộc chiến đó thì Thần nguyên chi tinh của vị thần cũng không thể cứ thế trở thành Thần ấn được mà sẽ gặp bài xích từ bầy tôi kia. Trong hầu hết các trường hợp thì sự bài xích đó sẽ kết thúc bằng cái chết của bầy tôi đó, cùng với đó là Thần nguyên chi tinh cũng sẽ tiêu tan, hao phí mà không giữ lại được gì. Tóm lại là hóa thành công cốc.

Thế nên ở trường hợp thông thường, không có kẻ ngu muội nào lại cố xóa bỏ Thần ấn của một vị thần khác cả. Điều này chỉ mang lại xung đột không đáng có, mà dường như không thể nào chiếm được bầy tôi kia.

– Em thử đoán xem.

Thenia bảo. Cô thật muốn xem dáng vẻ nghĩ ngợi mãi mà không ra rồi phát bực của Metrosios.

Nhưng ngược lại với mong muốn của Thenia, Metrosios quyết định không thèm suy nghĩ gì cả mà giục:

– Chị nói luôn đi. Em chẳng muốn mất thêm bình mật hoa nào nữa đâu.

“Nhưng em có còn bình mật hoa nào đâu chứ!?” Thenia nhăn mày nghĩ thầm. Cô vẫn nhớ kỹ lần cuối cùng Metrosios được thường thức mật hoa Cargess là gần trăm năm trước, khi cô mở tiệc mừng mình đột phá giới hạn Thần cấp thành công. Đó cũng là lý do khi cô nhắc đến phần thưởng là một bình mật hoa Cargess thì em ấy mừng rơn, ngay lập lức nhận lấy lời đề nghị rồi hăng hái chạy đi gặp Gangka luôn.

– Là Syneir. – Thenia đáp.

– Syneir?! – Metrosios thốt lên ngạc nhiên – Thật là ông ta?! Sao người như ông ta lại phải đối đầu với chị?
Vẻ mặt Thenia hơi cau có một chút khi lại nhớ đến cục tức lúc phát hiện ra Thần ấn của mình bị diệt đi mất. Cô vốn nghĩ là Gangka vì biết Turan bị áp giải đến gặp ông ta, nhưng cũng không ngờ cuối cùng lại là do bàn tay của Syneir.

– Đúng là ông ta. – Thenia khẳng định – Chị có kiểm tra qua dấu vết sót lại trên người Turan rồi. Có lẽ ông ta chỉ cảm thấy chướng mắt một Nihr mà thôi.

Metrosios định nói gì thêm nhưng mặt chợt chuyển sang vẻ như đã hiểu, gật gù bảo:

– Hình như… cũng hợp lý. Kẻ điên như ông ta thì quả thật có thể làm đến chuyện đó chỉ vì một Nihr lại dám đứng trong tầm mắt của mình.

– Phải. Hẳn là vậy.

Thenia và Metrosios có cùng ý kiến khi đánh giá về Syneir. Mà hẳn là các Chính thần khác cũng sẽ đánh giá ông ta như thế. Dù rằng có không ít Chính thần khinh miệt Nihr, nhưng cực đoan đến mức không thèm quan tâm đến việc đối đấu với một Chính thần khác thì chỉ có ông ta mà thôi.

– Khoan đã. – Metrosios thốt – Nhưng chuyện đó thì sao lại khiến chị vui được?! Cái quái gì vậy!?

Metrosios mặt ngơ ra một lúc, cảm giác như cả thế giới quan của mình bị thay đổi. Em ấy hẳn đang nghĩ rằng chị của mình có sở thích quái dị. Thenia thấy thế thì vội lên tiếng trước khi suy nghĩ ngộ nghĩnh của em mình thành hình:

– Đó chỉ là mở đầu thôi. Chị đã kể hết đâu.

Metrosios đáp một tiếng “à ra thế”, lấy tay chống cằm lên bàn, nhìn Thenia vẻ muốn nghe tiếp.

– Sau khi Thần ấn trên Turan bị xóa, chuyện lạ là cậu ta vậy mà không chết.

Thenia vừa dứt lời thì Metrosios liền mở tròn mắt ngạc nhiên, đập bàn nói lớn:

– Sao cơ!? Tức-tức-tức là Syneir khắc Thần ấn thành công?!

– Cũng không có. – Thenia đáp ngay – Cả hai khả năng đều không xảy ra.

– Không thể nào.

Metrosios phủ định lời Thenia, rồi em ấy chợt nhướn mày lên, chỉ tay vào cô, cười bảo:

– Ha! Chị muốn trêu em?!

Thenia nhìn vẻ mặt háo hức vì phát hiện chị mình định trêu mình của Metrosios thì chỉ có thể làm một bộ mặt trơ ra. Metrosios thấy chị mình một lúc lâu vẫn im im không phản ứng gì thì nụ cười trên môi cứng lại, dãn ra rồi tắt hẳn.

– Là thật?! – Metrosios cất tiếng một cách khó khăn, như thể bị cưỡng ép.

– Là thật.

Thenia xác nhận. Cô trông vẻ mặt nhăn nhó, đỏ rần vì xấu hổ của em gái mình thì vui như mở hội trong lòng. Nhưng Thenia không định vui ra mặt, dám sẽ khiến Metrosios ngại quá hóa giận mà bỏ đi mất. Dù sao thì giờ cũng đã nên vào chuyện chính rồi.

– Chuyện cũng chưa dừng ở đó. – Thenia nói tiếp – Turan, tên Nihr này sau đó vậy mà đã thăng lên Thần cấp 1, chính thức tham gia vào cuộc tranh đua Thần cấp.

Lần này nghe xong, Metrosios không nói gì nữa mà chỉ trưng vẻ mặt bối rối cùng lúng túng không biết nên thể hiện rằng mình ngạc nhiên, xấu hổ hay giận dữ. Thenia thấy vậy thì biết em gái mình không tiếp nhận thông tin thêm được nữa, quyết định không nói thêm gì mà chờ đợi em ấy bình tĩnh lại.

Metrosios nhận lấy tách trà mới được rót từ chị mình, uống một ngụm hết luôn rồi cảm thấy chưa đủ, tự mình rót uống thêm ba tách nữa mới ngừng lại. Xong, em ấy lên tiếng:

– Turan, tên đó thăng cấp, tham gia vào cuộc tranh đua Thần cấp.

Thenia gật nhẹ đầu xác nhận. Metrosios lại nói:

– Tức là bây giờ hắn ta có thể thăng cấp như bao du hành giả khác. Cũng tức là hắn có thể trở nên mạnh hơn và… và sẽ có lúc đủ để chịu được toàn lực của chị chạy qua người?!

Metrosios hôm nay thuộc bài hơn mọi hôm. Em ấy vậy mà còn nhớ bài học lần trước Thenia giảng qua.

– Đúng là vậy. Turan, cậu ta quả là một vưu vật mà.

Thenia cất tiếng, mỉm cười thỏa mãn. Metrosios thấy vậy cũng nhận ra ý của chị mình, mỉm cười theo.

Thenia ban đầu vẫn chưa chắc chắn lắm về những quyết định xoay quanh Turan, nhưng sau khi phát hiện cậu ta thăng cấp thì tình huống đã hoàn toàn thay đổi. Cô chưa bao giờ, cũng chưa từng nghĩ rằng mình có thể tìm ra được một kẻ như cậu ta. Ai lại dám tin rằng một Nihr tầm thường và vô vọng như vậy lại có thể cất lời cầu khấn bất chấp điều kiện, rồi lại còn có thể thăng cấp nữa.

“Thật hoàn hảo. Thật xinh đẹp.” Thenia nói thầm. Giờ thì cô chẳng có lý do gì để cho phép bất cứ Chính thần nào khác đặt một ngón tay lên Turan cả. Turan phải thuộc về cô, và chỉ mỗi mình cô mà thôi.

Thenia để mặc cho tâm trí của mình tự động suy diễn, và cũng để cho cảm xúc của mình tự biến đổi theo. Không biết từ lúc nào, khuôn mặt cô đã mang lên một nụ cười với môi cong lên cùng đôi mắt quắc vô cùng quỷ dị.

Chương 62: Nhiệm vụ thứ hai từ thần Syrathr

Xung quanh tối đen như mực. Turan nhìn quanh mấy lần nhưng tất cả những gì nó thấy chỉ là một màu đen. Dù vậy, nó vẫn cảm thấy nơi đây thật quen thuộc, như thể thuộc về chính nó vậy.

Chợt, một đốm sáng nhỏ hiện lên. Giữa khung cảnh tối đen này thì đốm sáng đó trở nên rõ ràng vô cùng. Turan đưa mắt nhìn kỹ hơn, và nó phát hiện rằng đốm sáng kia chính là một cánh hoa.

“Hoa Sinh Khất?” Turan nghĩ thầm. Trên cánh hoa có một vết cháy sém nhẹ nên Turan đoán rằng đây là phần còn sót lại của trận chiến với ba quả cầu điện lần trước.

Vốn dĩ khi thần Syrathr bảo rằng trong người nó vẫn còn một vết nhỏ của Thần ấn thì Turan không dám tin, vì nó đã thấy rõ ràng cảnh những cánh hoa cuối cùng bị viên đá màu lam nhạt tóm lấy và nuốt mất. Nhưng mà giờ khi thấy cánh hoa bị cháy sém này, Turan biết rằng mình đã nhầm.

– Điều này có ý nghĩa gì?

Turan buột miệng thốt. Dù rằng khung cảnh nơi đây không khiến nó thấy xa lạ hay nguy hiểm, nhưng vẫn không hiểu được tại sao mình lại ở đây, hay vì lý do gì mà cánh hoa bị cháy sém lại hiện lên.

Một tiếng gọi nhỏ, Turan chợt nghe được. Turan không hình dung cụ thể được tiếng gọi đó là gì nhưng rất chắc chắn rằng đang gọi nó. Không mất quá lâu để Turan nhận ra tiếng gọi được phát ra từ cánh hoa ở trước mặt mình, cũng như ánh sáng quanh cánh hoa đang phát ra mạnh mẽ hơn.

Là thần Syrathr. Turan sau vài giây đã có thể xác nhận được người đang gọi mình và chỉ chốc, một loạt thông tin tuôn vào đầu nó: nắm lấy cánh hoa kia và đến chỗ cánh đồng hoa.

Lời mời của một Chính thần, Turan không hề có lựa chọn nào khác trong tình huống này, vậy nên cũng không chần chừ mà làm theo.

Cánh hoa vừa được Turan nắm lấy thì bỗng nhiên phân ra thành nhiều cánh hoa hơn và rất nhanh, một biển hoa tuôn ra ồ ạt cuốn lấy cả người nó. Đây là lần đầu Turan thử làm điều này nên nó giật mình lấy tay che chắn nhưng tất nhiên là không giúp ích được gì.

Biển hoa cuốn qua người Turan hồi lâu mới kết thúc, để lộ ra khung cảnh xung quanh nó, không gì khác chính là cánh đồng hoa trải dài vô tận. Hương thơm nhàn nhạt của muôn hoa lan vào mũi Turan xác nhận rằng thứ nó đang thấy là sự thật.

– Ngươi đến rồi.

Một tiếng nói dịu nhẹ nhưng rõ ràng vang lên. Turan quay người qua và thấy ngay thần Syrathr đang ngồi cạnh một chiếc bàn, ung dung thưởng trà, đối diện là em gái của cô ta – thần Fyratr.

– Ngươi thế mà không trốn đi, thậm chí còn không do dự tới đây. – thần Syrathr nói tiếp – Ta thật sự có chút bất ngờ.

Turan biết là thần Syrathr đang cố ý châm chọc mình. Cô ta hiển nhiên biết nó chỉ có duy nhất một lựa chọn đó. Nếu nó quyết định làm ngơ lời mời của một Chính thần thì chẳng khác gì việc đã gật đầu với bàn tay chết chóc của thần Thailak.

Turan đưa mắt nhìn thần Fyratr một chút. Cô ta lúc này đang mặc một chiếc đầm hở vai màu xám nhạt, khoác thêm một tấm áo khoác ren mỏng mềm mại rất hợp với mái tóc màu bạc cùng thân hình nhỏ nhắn của mình. Dù vậy, thần Fyratr giờ lại ngồi lấy tay chống cằm, vẻ chán chường thấy rõ. Có vẻ như việc Turan xuất hiện ở đây không hề nằm trong dự tính của cô ta.

Thần Fyratr bắt gặp ánh mắt của Turan thì nhăn mày, chốc thì nhếch mép, quắc mắt nhìn lại nó. Turan thấy vậy thì vội chuyển mắt rời đi. Nếu nó còn ráng trông thêm dù chỉ một chút nữa thì ai biết được vài giây sau thân thể nó sẽ cách mặt đất này bao nhiêu mét.

– Ngươi trông không được thoải mái lắm?

Thần Syrathr cất tiếng hỏi là thế, nhưng Turan trông vẻ mặt thích thú của cô ta thì biết ngay câu hỏi chỉ nhằm để chọc tức mình mà thôi. Cô ta tất nhiên hiểu rõ lý do vì sao nó không thấy thoải mái. “Nếu cô muốn gặp tôi thì ít nhất đừng mang em cô theo chứ.”

Thực tế thì Turan có nhiều ký ức đau thương với thần Syrathr hơn, nhưng thần Fyratr lại tạo cho nó cảm giác nguy hiểm không chịu được. Nó đoán là do phản ứng cùng thái độ của thần Fyratr mỗi khi thấy mình, hoặc cũng có thể là do nó đã quen dần với đòn roi của thần Syrathr rồi.

Turan nghĩ ngợi, chợt rùng mình một cái. Cuộc sống của một Nihr, hay một kẻ vừa thăng cấp từ Nihr dưới bàn tay nhào nặn của các đức Chính thần thì thật khốn nạn và ngập tràn đau khổ mà. Mới cách đây chưa đến nửa tháng, Turan vẫn còn giữ tâm thế căm ghét các Chính thần ra mặt mà giờ nó lại chẳng dám hó hé gì nhiều, chỉ có thể cam chịu.

Đúng thật là chỉ có bản thân đối diện và trải nghiệm thứ sức mạnh khủng bố của một Chính thần thì mới thật sự rõ ràng sự nguy hiểm và đáng sợ của nó.

Tuy nhiên, dù thế nào thì Turan cũng không định cứ mãi sống dưới cái bóng của các đức Chính thần. Họ suy cho cùng cũng chỉ là kẻ mạnh, mà Turan thì giờ có thể trở nên mạnh hơn. Đến một ngày nào đó, nó chắc chắn sẽ vượt qua cả hai kẻ đang ở trước mặt mình. Nó có niềm tin tuyệt đối vào điều này.

Xốc lại tinh thần của mình, Turan cất tiếng hỏi:

– Vậy, đức thần Syrathr, người gọi bầy tôi đến đây làm gì?

Thần Syrathr không vội trả lời mà nhấp nhẹ một ngụm trà, cảm nhận hương vị lan tỏa khắp cả người xong mới đáp:

– Mặc dù còn hơi sớm, nhưng ta sẽ ra nhiệm vụ tiếp theo cho ngươi.

Turan thắc mắc về nhiệm vụ kế tiếp từ thần Syrathr đã được mấy hôm rồi. Dù gì thì từ khi nó hoàn thành nhiệm vụ lần trước thì cũng đã sáu ngày trôi qua. Nếu không phải vì bận bịu với việc vận chuyển rượu cho bà Lylat thì nó cũng định chủ động hỏi cô ta.

Thấy Turan không có phản ứng ngạc nhiên, mừng rỡ hay hốt hoảng gì với lời của mình, thần Syrathr có hơi thất vọng. Cô ta sau đó liếc mắt nhìn hai cánh tay của nó và nhanh chóng nhận ra chiếc vòng tay, phần thưởng từ nhiệm vụ trước không được sử dụng. Suy nghĩ một chút, thần Syrathr cất tiếng:

– Chiếc vòng tay kia, ta có thể giúp ngươi sửa lại.Turan nghe vậy thì mừng rơn, nhưng chưa kịp thốt lên thì thần Syrathr đã nói tiếp:

– Sự kiện Appaprithietra sắp tới, ngươi phải giành được quán quân. Lúc đó ta sẽ sửa cho ngươi.

Một cuộn giấy được thần Syrathr hất tay ném cho Turan. Vẻ mặt vui mừng của Turan nhanh chóng xìu xuống. Dù vậy, Turan biết bản thân cũng không thể làm gì hơn, đành mở cuộn giấy ra xem. Là một nhiệm vụ thành văn.

“Nhiệm vụ: Đoạt giải quán quân trong sự kiện Appaprithietra.

Cấp độ: 0.

Phẩm chất: Anh hùng.

Độ khó: Khó.

Mô tả: Tham gia Sự kiện Appaprithietra và tổ đội đoạt được giải quán quân.

Chi tiết:

+ Tổ đội không giới hạn.

+ Trong tổ đội không cho phép có Thần cấp lớn hơn 5.

+ Hoàn thành ở sự kiện Appaprithietra của năm 4.

Tiến trình: 0%.

Phần thưởng chung:

+ 500 bậc Thần tinh.

+ 2000 xen.

Phần thưởng chủ:+ Nhẫn Sinh trưởng.”

Nhiệm vụ lần này có cấp độ là 0, nhưng theo yêu cầu nhiệm vụ thì rõ ràng cấp độ thực tế của nó không chỉ như vậy.

Turan không biết chi tiết về sự kiện Appaprithietra, nhưng vẫn nắm chút thông tin sơ lược xung quanh sự kiện này. Sự kiện được tổ chức bởi công tước Isgon của thành Carne, diễn ra trong ba ngày với yêu cầu là lập tổ đội săn bắt quái trong rừng Hayet. Đây là sự kiện nhằm cổ vũ mọi người tham gia vào cuộc tranh đua Thần cấp, mà Turan lúc trước chỉ là một Nihr, hiển nhiên là không hề quan tâm đến, cũng không muốn quan tâm đến.

“Nhẫn Sinh trưởng.

Lớp: Trang bị.

Loại: Trang sức.

Cấp: Không.

Phẩm chất: Anh hùng.

Độ hiếm: Cực hiếm.

Độ bền: Còn lại 99%.

Mô tả: Nhẫn được chế tác bởi Chính thần của Sự sinh trưởng – thần Syrathr. Nó mang theo một phần sức mạnh của vị thần, giúp tăng tốc độ sinh trưởng của người đeo.

Chi tiết:

+ Tăng tốc độ hành động đến 1%.

+ Tăng tốc độ sinh trưởng đến 1%.

+ Thần tinh nhận được khi tiêu diệt quái tăng đến 5%. Tối đa đến Thần cấp 45.

Bộ: (0/3)

+ Đạt 2: Thần tinh nhận được khi tiêu diệt quái tăng đến 5%. Tối đa đến Thần cấp 45.

+ Đạt 3: Thần tinh nhận được khi tiêu diệt quái tăng đến 10%. Tối đa đến Thần cấp 45.”

Thuộc tính cùng chức năng của chiếc nhẫn phần thường không khác chút nào so với chiếc vòng tay lần trước, và tất nhiên là Turan vẫn vậy, cực kỳ hứng thú với một món trang sức giúp tăng tốc độ hành động và tốc độ sinh trưởng. Hơn cả, giờ nó đã có thể thăng cấp, hiệu quả Thần tinh tăng thêm khi tiêu diệt quái khiến chiếc nhẫn còn hấp dẫn hơn nữa.

– Tôi đồng ý thực hiện nhiệm vụ này.

Turan lên tiếng ngay sau khi xác nhận nhiệm vụ không có vấn đề gì. Đoạt giải quán quân ở sự kiện Appaprithietra hẳn là khó, khó hơn cả nhiệm vụ càn quét phó bản vừa rồi nhưng trước phần thưởng kia thì không thể không nhận rồi.

Mà rõ ràng thì Turan cũng không có lựa chọn khác. Nhiệm vụ thành văn trông thế nào cũng chỉ là công cụ để thần Syrathr gây dựng một chút niềm tin cho nó mà thôi. Nếu muốn, cô ta hoàn toàn có thể ép nó làm theo chứ không cần rườm rà như thế này.

Cuộn giấy sau tiếng xác nhận của Turan thì vụt thoát khỏi tay mà tan biến thành những hạt sáng màu tím li ti. Những hạt sáng như lần trước, lan ra xung quanh rồi nhanh chóng hợp lại thành nội dung nhiệm vụ trên cuộn giấy, chốc thì biến mất đi khi Turan thoáng động một ý nghĩ.

Thần Syrathr trông thấy Turan chấp nhận nhiệm vụ thì mỉm cười, bảo:

– Sự kiện Appaprithietra năm nay diễn ra vào ba tuần nữa, chính xác là ngày 21 tháng 9. Chắc chắn rằng nhiệm vụ sẽ hoàn thành nhé.

Một chút ẩn ý có thể nghe được từ lời của thần Syrathr. Turan cố nén một cái rùng mình. Nó tự nhiên có cảm giác rằng nhiệm vụ này sẽ cực kỳ khó khăn, hơn cả những gì nó có thể tưởng tượng được.

“Trở về phải thu thập thêm thông tin về sự kiện Appaprithietra ngay…”

Chương 63: Lời khuyên của một Chính thần

Thần Syrathr nhìn dáng vẻ của Turan mà khuôn mặt trông vui tươi hẳn lên, nhưng cũng rất nhanh trở nên nghiêm nghị, bảo:

– Có vẻ ngươi vẫn chưa biết nhiều về sự kiện này, nên ta có một lời khuyên nhỏ là hãy mau chóng tìm thêm đồng đội cho mình đi. Kén chọn không phải là một điều tốt lúc này đâu.

Turan nghe và cảm thấy chút khó chịu. Nó biết bản thân là một kẻ làm việc hay suy tính đều kỹ càng và cẩn trọng, đến mức người khác hay lầm tưởng mình khó tính, hay như lời thần Syrathr là kén chọn. Dù thế nào thì nó cũng không định vì nhiệm vụ mà vội vã tìm thành viên. Trong tổ đội hiện tại của nó chỉ mới ba người nhưng đã mang đến quá nhiều rắc rối rồi.

– Ngươi có vẻ không tin tưởng cô gái bên cạnh mình lắm.

Câu nói bất chợt của thần Syrathr làm Turan nhăn mày. Nó không hiểu vì sao cô ta lại nhắc đến điều đó lúc này nhưng vẫn đáp:

– Phải. Tôi tin là thần Syrathr cũng không muốn chuyện thăng cấp bị lộ cho kẻ khác.

Thần Syrathr không tỏ thái độ gì, rất bình thản mà đưa tay lấy ra một bông hoa màu đen tuyền. Bông hoa tỏa ra những đốm sáng li ti màu đen bị thần Syrathr ngắt lấy từng cánh một thả xuống đất. Cứ thế, vừa ngắt, cô ta vừa bảo:

– Ta không hiểu, cũng chẳng muốn hiểu vì sao con dân các ngươi lại hay phân vân, lo nghĩ về những chuyện rõ ràng như vậy. Bản thân ngươi bây giờ còn có lựa chọn nào khác ư? Hay ngươi chỉ đơn giản là lo sợ?

Từng cánh hoa đen tuyền rơi xuống, chạm vào những bông hoa trên mặt đất thì khiến chúng nhuộm lên một màu đen. Màu đen càng ngày càng đậm hơn và số lượng bông hoa bị nhuộm màu cũng tăng lên nhanh chóng.

– Nỗi lo, ban đầu chỉ là một hạt giống nhỏ bé. – thần Syrathr nói tiếp – Nhưng vì ngươi nuôi dưỡng nó, nên nó lớn lên. Một ngày, hai ngày. Một tháng, hai tháng. Đến cuối cùng thì cái cây của sự lo mọc lên và chiếm hết suy nghĩ của ngươi, cắm rễ sâu tận tâm can ngươi. Bấy giờ thì ngươi sẽ không thể làm được gì khác cả, vì mỗi khắc hành động hay nghĩ ngợi, ngươi lại lo lắng.

Turan lắng nghe từng lời của thần Syrathr, cố gắng hình dung điều cô ta muốn truyền đạt. Nó cũng biết là bản thân mình đang quá lo ngại về Tiffia, nhưng nó còn có thể làm gì khác đâu.

Thấy Turan vẫn chưa hiểu ra được gì, thần Syrathr không ngắt cánh hoa nữa mà thả cả bông xuống. Bông hoa chạm đất nhanh chóng cắm rễ, đứng thẳng lên và mọc lại những cánh hoa vừa mất. Sắc đen được nhuộm lên những bông hoa xung quanh vậy mà từ từ biến mất, giống như bị bông hoa kia hút lại hết.

Khi tất cả những bông hoa xung quanh trở lại bình thường, bông hoa đen đâm chồi, ra lá, mọc vươn lên ngạo nghễ. Thế nhưng bông hoa còn chưa kịp lớn được bao nhiêu thì đã bị thần Syrathr vung tay, bật rễ mà bay lên trước mặt cô ta.

– Nếu muốn thay đổi, ngươi phải hành động từ khi nỗi lo đó còn nhỏ. Tốt nhất là khi nó còn chưa kịp nảy mầm. Thử tìm về căn nguyên của nỗi lo, và thay vì suy diễn các khả năng, hãy chặt đứt căn nguyên của chúng.

Thần Syrathr nói rồi liền đưa tay tóm lấy bông hoa mà đưa cho thần Fyratr giờ đang chớp chớp mắt, trông mơ màng chừng có thể ngủ gục bất cứ lúc nào. Thần Fyratr thấy bông hoa được đưa tới thì giật mình tỉnh ngay, như một phản xạ có điều kiện mà đưa tay búng một cái khiến bông hoa vỡ tan thành những đốm đen li ti, liền sau đó bị một cơn gió cuốn bay về nơi xa.

– Chị đùa cái gì vậy!?

Thần Fyratr thốt lên, vẻ hốt hoảng thấy rõ.

– Giúp em tỉnh táo một chút.

Thần Syrathr cười đáp, lại lấy ra một bông hoa màu đen nữa. Thần Fyratr thấy vậy thì ngồi thẳng dậy, mở trừng hai mắt ra, nhanh miệng bảo:

– Tỉnh rồi! Em tỉnh rồi! Nãy giờ em vẫn nghe đấy chứ!

– Ừm. Vậy thì tốt.

Thần Syrathr nói là thế nhưng vẫn không cất bông hoa đen đi mà lấy ra một chiếc bình hoa bằng ngọc màu trắng, cắm nó vào trong rồi đặt lên bàn. Thần Fyratr mắt nhìn chăm chăm chiếc bình cùng bông hoa, môi run run muốn nói gì đó nhưng cuối cùng thì quyết định im lặng chịu phép.Turan trông cả quá trình thì cũng không suy nghĩ gì nhiều. Nó biết thần Syrathr muốn mình mau chóng làm rõ ràng mọi chuyện với Tiffia, nhưng bản thân nó thì không định vội vàng mà hỏng hết tất cả.

Giờ nghĩ lại, Turan thấy Tiffia không hẳn là một mối họa tiềm tàng, mà đúng hơn là một ẩn số chưa thể giải đáp được. Ngoài việc hành động có vẻ thần thần bí bí ra thì cô ta thậm chí còn đáng tin cậy hơn là tên ngốc Darmil. Dù gì thì sau khi biết Darmil thăng lên Thần cấp 1, Tiffia chỉ đơn giản quyết định gia nhập tổ đội với Turan; kế đến thì khi nghe cuộc nói chuyện với Oviar, cô ta cũng chỉ đưa ra yêu cầu được giúp thăng cấp.

Tiffia nếu muốn gia nhập tổ đội của Turan, cô ta có không ít hơn một cách. Hay chuyện muốn được giúp thăng cấp, cô ta cũng không cần phải nói thẳng ra việc nghe lén của mình. Cả hai trường hợp đều rõ ràng khiến cô ta bị nghĩ xấu, và đều rất có khả năng gây phản tác dụng. Turan tất nhiên không thể để đồng đội của mình cứ mãi là một Nihr được. Nó thậm chí còn muốn tất cả Nihr đều có thể thăng cấp.

“Cô ta ngốc?” Turan chợt nghĩ, nhưng nó phủ định ngay điều đó. Tiffia tất nhiên không ngốc, mà là vội vàng. Giống như một người khát khô giữa sa mạc nóng bức, thấy được một vũng nước thì thậm chí còn không thèm suy nghĩ một chút rằng điều đó là bất khả thi mà lao ngay đến.

Suy cho cùng thì, Tiffia là một cô gái xấu tính nhưng rất thành thật.

– Trông ngươi như vừa có điều thông suốt?

Thần Syrathr đột nhiên cất tiếng hỏi. Turan không đáp ngay mà suy nghĩ thêm một lúc nữa rồi mới bảo:

– Không hẳn. Chỉ là cảm giác bản thân hơi quá cứng nhắc.

Một tiếng cười khẩy vang lên. Là thần Fyratr.

– Phải. Đúng là cứng nhắc. Tận bây giờ vẫn không chịu nhận bản thân khắt khe, kén chọn.

Turan nghe lời đó từ một người vừa bị chị mình dọa cho tỉnh ngủ thì nhăn mặt. Cô ta là kẻ không có quyền để nói như vậy với nó nhất. Nhưng hiển nhiên là Turan không cáu gắt và thốt lên thành tiếng về điều đó, chỉ bảo:

– Vẫn là cần thêm thời gian, thưa đức Chính thần.
Thần Fyratr “hừ” một tiếng rồi quay đi với tay lấy tách trà của mình. Cô ta định uống cho bõ tức nhưng trà trong tách đã hết từ khi nào. Trông bình hoa với bông hoa đen ở trên bàn, thần Fyratr không còn cách nào khác đành đặt tách trở lại rồi khoanh tay chịu phép. Vẻ hậm hực trên khuôn mặt của cô ta bây giờ khiến Turan thỏa mãn vô cùng, thầm cảm ơn đức Chính thần Syrathr của mình.

Thần Syrathr nhìn em gái mình một chút, cất tiếng:

– Chuyện của ngươi không muốn quản nhiều. Chỉ cần ngươi hoàn thành nhiệm vụ là được. Hẳn là ta đã nói về hình phạt nếu như ngươi thất bại nhỉ?

“Hình phạt?!” Turan thốt thầm. Nó không nhớ là thần Syrathr có từng nhắc tới hình phạt nào cả. Từ trước đến giờ, nó chỉ toàn cứ thế chịu phạt luôn, và đôi khi nó còn chẳng biết mình làm gì sai nữa.

Turan định cất tiếng hỏi về hình phạt nhưng lại thôi. Có muốn nghĩ cũng đừng nghĩ, sẽ chỉ khiến nó thêm bất an. Dù hình phạt là gì đi chăng nữa thì chắc chắn đều sẽ khiến nó sống không bằng chết. Vậy thì tốt nhất cứ nên hoàn thành nhiệm vụ là được.

– Nhiệm vụ sẽ không thất bại. – Turan nghiêm giọng đáp.

Thần Syrathr nhìn chằm chằm Turan một lúc lâu như thể đang suy tính độ tin cậy của lời nó vừa nói. Xong, cô ta bảo:

– Tốt nhất nên như vậy. Giờ thì quay về đi.

– Vâng, thưa đức Chính thần.

Turan nói rồi, quay người đi. Nó từ lúc vừa bị biển hoa kia cuốn đến đây thì đã biết rõ cách làm thế nào để rời khỏi cánh đồng hoa này, hay đúng hơn tồn tại của nó ở đây không phải là thực, mà là thông qua cánh hoa bị cháy sém kia.

Turan mở bàn tay phải của mình ra, thử tập trung suy nghĩ một chút thì thấy một cánh hoa lờ mờ hiện lên trên đó. Đây là mối liên kết duy nhất của Turan ở đây với bản thân khác của nó ở nhà trọ Mowl. Nếu cánh hoa này tan đi, hay vì lý do nào khác mà liên kết biến mất thì tâm trí nó sẽ bị kẹt lại đây, cho tới khi nào liên kết được thiết lập trở lại.

Dù vậy, nếu Turan bị gọi dậy thì lực hút từ phía bên kia sẽ kéo nó trở về. Một kẻ có thể cắt đứt liên kết trước cả khi nó kịp trở về, hẳn chỉ có thể là một Chính thần mà thôi.

– Gượm đã.

Tiếng thần Syrathr vang lên ngay khi Turan vừa mới lần theo liên kết, định kích hoạt cánh hoa trong tay mình. Nó quay người lại, thần Syrathr nói tiếp:

– Sau này, nếu muốn, ngươi cứ tự nhiên đến đây.

Turan hơi chau mày lại. Nó không hiểu vì sao thần Syrathr lại nói lời này với mình làm gì. Đây trông như một lời mời đến nhà chơi lần sau vậy.

Turan định cất tiếng hỏi nhưng trông vẻ hời hợt của thần Syrathr đang thưởng trà lúc này cũng biết mình không nên nhiều lời làm gì. Dù có hỏi, cô ta hẳn cũng không cho nó câu trả lời thỏa đáng.

– Tôi biết rồi.

Turan đáp gọn, quay người, mở tay nhìn lấy cánh hoa lờ mờ. Lần này thì không còn ai làm phiền nó nữa.

Tâm trí Turan mờ dần đi với những cánh hoa lập lòe trong mắt mình. Rồi tất cả những gì nó thấy được nhanh chóng bị một màu đen chiếm lấy.

Chương 64: Tới nông trại Langr

Sáng sớm. Turan vừa tỉnh dậy thì chuẩn bị để tổ đội khởi hành luôn. Dù rằng hôm qua đến thành Shangry có chút muộn nên không được nghỉ ngơi nhiều nhưng Turan không muốn hôm nay lại muộn thêm lần nữa.

Mục tiêu của ngày hôm nay là phải đến được thành Tailor trước khi trời tối. Quãng đường từ thành Shangry đến thành Tailor dài hơn quãng đường từ thành Yeit đến thành Shangry tận gấp hai lần. Nếu duy trì tốc độ của ngày hôm qua thì dù khởi hành sớm, tổ đội vẫn rất có khả năng sẽ đến muộn.

Thực tế thì tuyến đường mà bà Lylat đưa vào trong hướng dẫn nhiệm vụ kéo dài tận bốn ngày, và tuyến đường đó có bao gồm việc nghỉ ngơi tại một nông trại giữa thành Shangry và thành Tailor. Tuy nhiên, Turan lại muốn hoàn thành nhiệm vụ sớm một chút, để có thể nhanh dành thời gian thử nghiệm sức mạnh của bản thân.

Darmil đã dậy từ lâu, có khi còn trước cả Turan. Điều này làm Turan không khỏi bất ngờ. Ấn tượng của nó là Darmil sẽ luôn là kẻ dậy muộn và phải để người khác gọi dậy thì mới hợp lẽ thường.

“Không đúng…” Turan nói thầm. Nó nhớ là gần đây đều là Darmil dậy trước mình, và ngược lại thì nó mới là kẻ hay dậy muộn hơn khi cứ bị các Chính thần hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần. Nó nghĩ ngợi hồi lâu thì kết luận rằng những lần trước Darmil ngủ quá giờ là vì bị thương, hoặc đuối sức sau những chuyến du hành.

– A, Turan. Cậu dậy sớm nhỉ?

Darmil đang tập ngồi xổm, người đổ đầy mồ hôi, thấy Turan thì đứng hẳn dậy, cười bảo. Turan trông vẻ bận bịu của cậu ta thì cũng không tiện nói nhiều, chỉ đáp:

– Ừm. Chuẩn bị đi. Nửa giờ nữa chúng ta sẽ khởi hành.

– Sớm như vậy?! – Darmil thốt – Tôi còn chưa kịp ăn sáng!

Turan xì một tiếng, gắt:

– Có nửa giờ để làm gì mà sớm hay không?

Darmil nghe vậy thì cười bảo “đúng” rồi lại tiếp tục bài tập của mình. Turan tặc lưỡi. Darmil quả thật là một kẻ mà hành động luôn đi trước suy nghĩ.

Tiffia có vẻ vẫn chưa dậy. Turan đứng ngoài phòng cô ta gõ cửa một lúc lâu nhưng vẫn không thấy phản hồi gì. Nó thoáng có ý định tự mở cửa bước vào nhưng lại thôi. Tiffia dù gì cũng là con gái, nếu nó xông vào lúc này thì không biết lại đánh ra sự kiện xấu hổ gì.

Turan quyết định đứng bên ngoài đợi thêm vài phút, gõ cửa thêm mấy lần. Dù vậy, cho đến cuối cùng thì cũng chẳng có tiếng nói gì đáp lại, nó đành bỏ xuống sảnh ăn để dùng bữa sáng.

Darmil đã ở dưới sảnh ăn sẵn, thậm chí đã gọi món xong xuôi. Nhưng điều khiến Turan ngạc nhiên là việc Tiffia cũng đang có mặt ở đây, ngồi cùng bàn với Darmil. Vậy ra từ nãy đến giờ, nó đã bỏ hơn mười phút đứng ngoài căn phòng không có người mà gõ cửa. Nếu Tiffia mà thấy cảnh tượng đó thì không biết cô ta sẽ trêu chọc nó như thế nào.

Nhưng Tiffia trông không có vẻ là có tâm trạng cho việc đó. Cô ta giờ trưng ra một vẻ mặt đăm chiêu, gợn buồn xa xăm như thể người xa quê nhớ nhà, đến mức Darmil cố bắt chuyện mãi mà không có một lời đáp nào. Turan cũng thật phục Darmil khi vẫn có thể tiếp tục gợi chuyện để nói khi bị ngó lơ như thế kia.

– A, Turan! Lại đây ăn cùng tôi và Tiffia nào!Darmil thấy Turan thì lớn tiếng gọi. Tiffia ngồi đối diện nghe thế thì giật mình liếc qua, rồi rất nhanh liền quay mặt đi. Cô ta rõ ràng đang tránh né Turan, chỉ thiếu điều bỏ cả bữa sáng mà thôi.

Turan ngồi vào bàn, miệng hỏi Darmil về mấy món ăn trong khi mắt vẫn chằm chằm quan sát Tiffia. Không biết cô ta hôm qua đã dành bao nhiêu thời gian để suy nghĩ nhưng trông dáng vẻ bây giờ thì rõ ràng mọi chuyện vẫn chưa được thông suốt. Turan rất thắc mắc vì lý do gì mà cô ta lại khó quyết định như vậy.

“Thật sự nên ép cô ấy sao…” Turan nghĩ thầm. Sau cuộc gặp mới đây với thần Syrathr thì Turan đã thử suy nghĩ lại rất nhiều, theo nhiều hướng khác nhau. Nó quả thật đồng tình với việc Tiffia không có ý xấu, cũng như việc các thành viên trong một đội không nên soi xét lý do cá nhân của nhau. Dù vậy, bản thân Turan vẫn chưa chấp nhận được chuyện thành viên tổ đội của mình lại đi nghe lén nó, còn cả dùng chuyện đó để ép buộc nó giúp thăng cấp.

– Cũng không phải là không thể giúp.

Turan cất tiếng, đưa tay lấy cặp dao và nĩa từ Darmil.

– Hả? Giúp gì cơ?

Darmil thắc mắc. Cậu ta tất nhiên không biết Turan đang nói về chuyện gì.

Nhưng Tiffia thì khác. Cô ta nhẹ quay đầu sang, liếc mắt nhìn Turan, vẻ suy nghĩ gì đó.

– Nhưng sau này nhất định phải giải thích cho tôi biết.

Turan nói tiếp, giật mạnh cặp dao và nĩa khỏi tay Darmil khi cậu ta cứ khư khư giữ lấy mà mãi hỏi nó “chuyện gì”.Tiffia nghe xong lời của Turan thì thừ ra một lúc, đến khi Turan vừa nghĩ rằng cô ta không nghe rõ thì đáp:

– Nhất định.

Câu đáp rất nhỏ, cùng với việc không thấy được khẩu hình miệng nên nếu không phải Turan đang tập trung lắng nghe thì chắc chắn đã bỏ sót.

Darmil ngược lại, không nghe được gì, cũng không biết hai người đồng đội của mình đang nói chuyện với nhau. Đối với cậu ta bây giờ, Turan chẳng khác gì một kẻ đang nói linh tinh cả.

Nhưng sự tò mò của Darmil không phải là một vấn đề mà Turan cần quan tâm, vì chín trên mười lần là sẽ tự giải quyết được mà thôi. Và lần này cũng vậy, khi các món ăn được dọn lên thì cậu ta chẳng thèm để ý tới Turan nữa mà cứ thế thưởng thức bữa sáng của mình.

Sau bữa sáng nhanh gọn, tổ đội ba người liền khởi hành tới thành Tailor.

Đoạn đường từ thành Tailor tới nông trại sẽ mất khoảng nửa ngày. Turan dự tính sẽ dừng lại nghỉ trưa ở đó khoảng nửa giờ rồi lên đường đi ngay. Nếu dừng lại lâu hơn thì trời sẽ vào chiều, và đến gần thành Tailor sẽ là chập tối.

Khác với khi đi từ thành Yeit tới thành Shangry, khi mà Turan có thể lựa chọn tránh các bãi quái, khu vực quanh thành Tailor khá có tiếng với việc có các chủng quái đột biến và ác tính mà chỉ cần trông thấy người là lao đến tấn công ngay. Thế nhưng hầu hết những con quái này đều trốn và ngủ vào ban ngày, chỉ bắt đầu hoạt động khi mặt trời lặn. Đó cũng là lý do mà tuyến đường Lylat đưa ra đề nghị tổ đội nghỉ lại ở trang trại cho tới sáng hôm sau.

Turan không phải kẻ ưa thích liều lĩnh, mà là người làm việc có suy tính. Nó thấy rõ khả năng đến được thành Tailor trước khi lũ quái kia thức dậy nên mới đưa ra quyết định nghe qua có vẻ mạo hiểm này. Mặt khác thì lũ quái dù có hung dữ, nhưng cũng không phải là mạnh đến mức không thể đối phó.

“Chỉ cần không gặp chuyện gì khác mất thì giờ thôi…”

Nông trại mà cả tổ đội nghỉ chân có tên là Langr. Nông trại có diện tích gần ngàn héc-ta, là nguồn cung cấp lương thực và thực phẩm lớn cho thành Shangry và thành Tailor, chiếm đến một phần tư lượng tiêu dùng của cả hai thành trấn này.

Rộng lớn là thế nhưng thực sự thì nông trại được chia làm nhiều phần, thuộc sở hữu của nhiều hộ gia đình khác nhau. Các hộ gia đình chuyên về một mảng riêng, và sử dụng phần đất của mình để trồng trọt hoặc chăn nuôi tùy mục đích, nhưng đều dựa trên nhu cầu thực tế mà điển hình nhất là xuất phát từ chính nông trại, như là trồng rau và chuối cho heo ăn vậy.

Tất nhiên là trong nông trại này cũng không thiếu người đảm nhận vai trò giữ an toàn cho mọi người và cả nông sản, gọi là đội phòng vệ. Dù gì thì nơi đây không phải khu vực an toàn, thường xuyên có cái bãi quái mới hay những con quái đi lạc đến, tấn công và gây hại cho mọi thứ mà chúng thích hoặc ghét. Đến mùa thu hoạch, thậm chí nông trại còn sẽ đưa ra nhiệm vụ cho ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn để nhờ các du hành giả giúp đỡ.

Vốn dĩ, theo đề nghị của bà Lylat thì tổ đội của Turan sẽ ở lại nông trại Langr từ chiều đến sáng hôm sau. Trong thời gian đó thì các thành viên sẽ tham gia tuần tra vài địa điểm nhất định, diệt quái nếu có thay cho chi phí ăn và ở. Nhưng theo kế hoạch của Turan thì sẽ không có thời gian cho chuyện đó.

Dù vậy, có vẻ như kế hoạch của Turan bắt buộc phải thay đổi khi mà “chuyện gì khác mất thì giờ” vậy mà lại xảy ra.

Chương 65: Nhiệm vụ đột xuất

Tổ đội ba người theo lộ trình đến nhà của gia đình Ahfol để nghỉ ngơi và dùng bữa trưa. Suốt bữa ăn, chú Kennor chủ nhà cùng vợ chú cứ đùn đẩy nhau, chực muốn bước lên nói gì đó nhưng lại thôi. Turan không cần nghĩ nhiều cũng biết họ đang có chuyện cần nhờ, và hẳn là liên quan đến lũ quái quanh đây.

Thế nhưng Turan không định chủ động hỏi họ về điều đó. Bản thân nó bây giờ đang không có nhiều thời gian giải quyết chuyện khác, mà giải quyết lũ quái cũng không phải là việc mà một tổ đội ba du hành giả mới đạt Thần cấp 1 và Nihr có thể đảm đương. Nếu họ cần sức mạnh của các du hành giả thì nên đến tìm ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn thì hơn.

– Này, Turan. Không phải là họ đang gặp vấn đề gì chứ?

Darmil chợt cất tiếng hỏi. Turan ngạc nhiên. Nó không ngờ là người đồng đội nói thẳng ra là ngờ nghệch này của nó vậy mà lại nhận ra điều đó.

Nhưng vẻ ngạc nhiên của Turan không kéo dài lâu khi nó thấy người vợ chủ nhà đang cầm trên tay tô canh sườn mà Darmil vừa đòi thêm từ nãy. Tên Darmil này chắc chắn là thắc mắc vì sao hai người kia lại không đưa đồ ăn lên cho mình. Nó đã đánh giá cao người đồng đội của mình quá rồi.

– Dù gì thì cũng không phải việc của chúng ta. – Turan đáp.

– Sao lại không phải!? – Darmil phản bác ngay – Chúng ta không thể ăn một bữa ngon như thế này của họ mà không làm gì được.

“Chúng ta không có ăn không, là có trả tiền!”, Turan muốn thốt lên như vậy với Darmil nhưng quyết định giấu lại trong lòng mình. Cậu ta hẳn là lại nổi hứng du hành giả rồi.

Turan quay sang Tiffia, xem ý của cô ta thế nào. Dù rằng Turan là đội trưởng, và nó cũng rất tự tin mình có thể ép cả đội rời đi luôn, nhưng lại định nghe theo mong muốn của hai thành viên còn lại. Ngày mai mới đến thành Tailor không phải là điều gì khó chấp nhận, mà việc tâm trạng của đồng đội không tốt thì chắc chắn là ảnh hưởng cả chuyến đi, và hẳn là cả những nhiệm vụ sau này nữa.

Sau cuộc nói chuyện với thần Syrathr, Turan đã quyết định thử “chiều” ý những đồng đội của mình hơn một chút.

Tiffia từ sau bữa sáng thì tinh thần trông đã hăng hái hơn nhiều, dù vẫn còn tránh nói chuyện với Turan. Cô ta hẳn nghĩ là nếu phải nói chuyện với nó, thì đó phải là chuyện về thăng cấp. Turan cũng không thể làm gì được hơn trong vấn đề này, chỉ có thể chờ đợi câu trả lời từ Tiffia.

Tiffia tất nhiên đã biết về việc nhà Ahfol đang gặp rắc rối gì đó cần nhờ, trông thấy ánh nhìn của Turan thì gật nhẹ đầu.

Turan tặc lưỡi, đứng dậy, bảo lớn:

– Chú Kennor. Ba người bọn tôi có thể giúp được gì không?

Chú Kennor nghe tiếng gọi thì thoáng hoảng hốt, nhưng nghe được lời đề nghị thì vẻ mặt lộ rõ sự mừng rỡ, dù rất nhanh sau đó bị lấn át đi bởi sự lo lắng.

– Chuyện hơi đột ngột… – chú Kennor cất tiếng – Đám cừu mà thằng con trai của tôi chăn hôm nay không may gặp phải một đám sói hoang.

– Sói hoang?! – Darmil thốt – Vậy thằng nhóc không phải gặp nguy hiểm sao?

– À không. – chú Kennor vội đáp – Nó đã chạy về nhà an toàn, lũ sói cũng không rượt theo. Nhưng mà đám cừu thì bị lũ sói đuổi chạy tán loạn, giờ không biết phải tìm như thế nào nữa. Để đến lúc có hỗ trợ thì chỉ sợ…

Turan hiểu khó khăn của chú Kennor. Đám cừu này gần như là toàn bộ tài sản của nhà Ahfol, lũ sói đuổi chạy đi có thể không săn hết bao nhiêu, nhưng số còn lại cũng rất khó tồn tại trong môi trường mà khắp nơi đều có thể có quái. Nếu cả đám cừu bị săn giết hết thì không chỉ mùa đông năm nay họ sẽ phải thắt bụng chịu đói mà cả mấy năm sau đó cũng sẽ gặp không ít khó khăn vì thiếu hụt vốn.

– Đội phòng vệ của nông trại không giúp gì cho chú à?

Turan cất tiếng hỏi. Nó biết rõ đội phòng vệ phải là bộ phận có nhiệm vụ hành động ngay lúc này, và tất nhiên là họ đang không ra tay, nếu không thì chú Kennor cũng đã không cần nhờ đến tổ đội của Turan. Tình huống thậm chí có chút dở khóc dở cười khi mà một người nông dân như chú Kennor có Thần cấp cao hơn lại đang nhờ vả nó.

“Cũng không trách được. Nông dân không phải chuyên về chiến đấu.”– Mấy hôm trước nông trại bị gấu lớn tấn công nên giờ đều đang bị thương cả.

Chú Kennor đáp một cách khó khăn, rõ ràng là cảm thấy áy náy vì nhắc đến vụ việc này. Cũng dễ hiểu khi mà nói như vậy không khác gì đang dùng hoàn cảnh ép buộc tổ đội của Turan giúp mình.

Turan biết bản thân cũng không có cách nào từ chối sự nhờ vả này. Mặt khác thì nó đoán chính mình cũng có thể thử nghiệm sức mạnh khi đối đầu với lũ sói.

Nếu lũ sói mà chú Kennor đang nhắc đến không phải là một bầy Sói nanh dài thì vẫn nằm trong khả năng của tổ đội Turan. Sói nanh dài có cấp độ thông thường đến 8, nhưng Sói đồng cỏ trong khu vực này thì chỉ có cấp độ là 4 mà thôi, và Sói xám cấp độ 5 thì lại rất khó tìm thấy ở đây.

Dù rằng một đám quái cấp 4 vẫn có chút quá sức với một tổ đội ba người không vượt quá Thần cấp 1 nhưng Turan rất tự tin với sức mạnh của Darmil, và cả khả năng của nó. Bùa phép ‘Ngủ’ của Tiffia không quá hiệu quả với đám quái này nhưng bùa phép ‘Thổi lửa’ và ‘Tia điện’ chắc chắn giúp ích được rất nhiều. Mặt khác thì nhiệm vụ của tổ đội cũng không phải là diệt hết đám quái, mà chỉ cần tìm về càng nhiều cừu càng tốt.

Turan thật sự muốn thử, bảo:

– Được. Cứ để đó cho ba người bọn tôi.

Vẻ vui mừng lộ rõ trên khuôn mặt hai vợ chồng nhà Ahfol.

– Em. Mau-mau mang thức ăn lên cho các du hành giả!

Chú Kennor lên tiếng giục vợ mình, rồi không chờ được nữa mà giành lấy luôn cả tô canh mang lên bàn cho Darmil đã thòm thèm từ lâu.

Sau bữa trưa, Darmil và Tiffia ra xe chuẩn bị cho nhiệm vụ đột xuất của nhà Ahfol trong khi Turan ở lại nghe thêm chi tiết về bầy sói.

Chú Kennor cũng không rõ lắm về số lượng sói hay rằng trong chúng có con quái đặc biệt nào hay không. Dù sao thì người duy nhất trực tiếp thấy lũ sói là con trai của chú – nhóc Bant, và nhóc ấy cũng không cho Turan thêm được bao nhiêu thông tin khi mà “chỉ vừa thấy lũ sói lao đến thì đã bỏ chạy thục mạng”.
“Mà, đó cũng là việc nên làm. May là không có bị thương gì.” Turan nghĩ thầm. Nó dù thấy tiếc cũng biết là không thể ép một đứa nhóc chỉ cao tới ngực mình làm gì thêm được trong hoàn cảnh đó.

Turan sau khi hỏi thêm mấy câu hỏi nhỏ nữa thì cũng ra xe chuẩn bị phần của mình. Sau tất cả thì thông tin hữu ích duy nhất nó có được là vị trí cuối cùng mà nhóc Bant chăn cừu tới trước khi gặp bầy sói và bỏ chạy.

Sau khi tính toán thời gian một lúc thì Turan khoanh vùng khu vực mà đàn cừu có thể chạy tới, cũng như đánh dấu những nơi tiếp cận mấy đám quái nguy hiểm khác.

Trời đã quá trưa, bắt đầu vào chiều. Turan cùng Darmil và Tiffia không phí thêm thời gian nữa mà lên đường đi luôn.

– Nhiệm vụ, a hèm. – Turan lên tiếng – Nhiệm vụ đột xuất lần này điểm nhấn ở tốc độ tìm kiếm, không phải là chiến đấu hết mình. Chúng ta phải tìm được số lượng cừu nhiều nhất trước khi mặt trời lặn. Lũ quái xuất hiện lúc trời tối thậm chí có thể gây nguy hiểm và khiến chúng ta lỡ mất cả nhiệm vụ của bà Lylat, hiểu rõ chứ?

– Hiểu rồi.

Darmil dõng dạc hô. Tiffia thì chỉ “ừm” một tiếng.

Từ giờ đến lúc mặt trời lặn có nhiều nhất là bốn tiếng đồng hồ nữa. Sau khi chất rượu xuống hết, Turan lái chiếc xe bán tải thẳng tới nơi mà đàn cừu của nhóc Bant bị sói tấn công.

Theo như trên bản đồ thì nơi này khá gần với khu vực xuất hiện quái, có lẽ nhóc ấy bị phân tâm gì đó mới chăn đàn cừu đến đây, vì chắc hẳn là chú Kennor phải nhắc nhở về việc đó rồi. Chăn dắt súc vật đến khu vực có quái không khác gì đưa chúng vào chỗ chết cả.

Turan lấy ra một chiếc ống nhòm, quan sát một vòng xung quanh. Cánh đồng cỏ rộng lớn chỉ có vài con quái ở phía xa, không có chút bóng dáng của con cừu nào. Đàn cừu bị đuổi xa hơn là Turan nghĩ. Nó vốn cho rằng trong vòng vài cây số cũng có thể tìm được vài con nhưng có vẻ là nó đã quá lạc quan rồi.

“Tình hình thế này thì số cừu còn lại cũng chẳng còn bao nhiêu.” Turan nghĩ, cất một tiếng thở dài. Nó mở lời giúp chú Kennor cũng chỉ vì muốn thử nghiệm sức mạnh của mình, một phần khác là vì tâm tình của những thành viên trong đội. Giờ trông lại thì có vẻ nó đã chấp nhận giúp quá hời hợt, nếu không muốn nói là vô tâm. Nhớ lại khuôn mặt vui mừng của vợ chồng nhà Ahfol làm nó cảm thấy áy náy.

– Sao thế Turan? – Darmil cất tiếng hỏi – Cậu đứng im đó nãy giờ rồi.

Turan không định nói ra mối lo ngại của mình, chỉ bảo:

– Không có gì. Theo lộ trình đã bàn, đi thôi.

Turan lái xe hướng về điểm tiếp theo đã được đánh dấu trên bản đồ. Nếu nó muốn rà soát hết khu vực mà đàn cừu có thể chạy đến thì sẽ phải chạy qua sáu điểm như thế và mất khoảng ba đến bốn giờ đi đường, vừa kịp trước khi mặt trời lặn.

Tại điểm tiếp theo, Turan lần nữa lấy ra ống nhòm để quan sát và vẫn như lần trước, trong tầm mắt nó không tìm thấy được một con cừu nào cả. Một cảm giác bất an dần nổi lên trong lòng Turan. Một hay thậm chí ba, bốn bầy Sói đồng cỏ cũng không thể nào giải quyết hết đàn cừu đến hơn trăm con được.

– Có tìm thấy gì không, Turan? – Darmil lên tiếng.

Turan không trả lời mà đưa ống nhòm cho Darmil tự xem. Sau một hồi loay hoay thì cậu ta cũng đành ngồi trở lại vào xe, vẻ chán nản. Dù ngốc nhưng Darmil cũng biết rằng nhiệm vụ đột xuất này đang không thuận lợi.

– Đi thôi.

Turan nói rồi tiếp tục lái xe tới những điểm tiếp theo. Lần này sẽ bắt đầu tiến sâu vào trong khu vực có quái, và tất nhiên là ở nơi thế này, khả năng sống sót của những con cừu là cực thấp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau