VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Lylat

Khuya, quán rượu đã đóng cửa. Turan lau những cái bàn cuối cùng rồi xếp mấy cái ghế lên trên. Xong xuôi, nó lấy một cái ghế và ngồi xuống nghỉ mệt. Công việc hôm nay không nhiều nhưng nó lại thấy đừ cả người, hẳn là do cả buổi sáng nó đã phải vận động quá nhiều với tên Darmil ngu ngốc kia.

– Turan, xong việc rồi đấy à?

Là tiếng của bà Lylat. Turan không buồn quay qua, chỉ gật nhẹ đầu xác nhận. Rồi bà Lylat kéo một cái ghế mà ngồi cạnh nó. Nó hơi bất ngờ, nhưng cũng không định thắc mắc gì; nó hiểu lý do mà bà ta lại làm như vậy. Cả hai cứ ngồi im lặng như thế một hồi lâu, chờ đợi người kia lên tiếng trước.

– Mai mày đi du hành à?

Câu hỏi của bà Lylat, bà ta không phải là kiểu người kiên nhẫn để chờ thêm nữa.

– Không hẳn. – Turan đáp – Nhưng bà không định cản tôi đấy chứ?

– Chắc là không. Nhưng nếu mày không định trả nợ cho tao trước thì…

Turan ném một túi tiền lên bàn, khiến tiếng bà Lylat nhỏ dần rồi im luôn. Bà ta chắc không hề nghĩ rằng nó lại có thể kiếm ra năm nghìn xen chỉ trong một hai ngày.

– Mày-mày làm sao có số tiền này? – Lylat thốt.

– Không phải trộm cướp gì là được rồi. – Turan đáp nhanh – Bà cứ nhận lấy đi.

Lylat chồm tay vớ lấy túi tiền, mở ra đếm thật vội từng đồng bên trong. Năm nghìn xen không phải là con số quá lớn, chỉ chốc bà ta đã đếm xong.

– Năm nghìn năm trăm xen? Mày mà lại nhầm lẫn à? – Lylat thắc mắc.

Turan hiển nhiên không thể nhầm lẫn một chuyện đơn giản đến thế được.

– Cứ cho đó là tiền lãi đi. Hôm đó nếu không nhờ bà chắc tôi đã bị chúng nó tẩn chết lên chết xuống rồi.

Bà Lylat cười hà hà, lấy tay tâng túi liền mấy lần rồi ném nó ngược lại bàn cho Turan, bảo:

– Giỏi lắm nhóc. Nhưng giờ cứ giữ số tiền này đi.

Turan ngạc nhiên, hỏi lại ngay:

– Bà nói gì cơ? Sao lại-

– Tao cho mày đấy. Đi du hành thì phải có tiền sắm mấy món khởi đầu chứ.

– Tôi vẫn chưa quyết định chuyện đó. – Turan nói vội – Ngày mai chỉ là để-

“Rầm!” Bà Lylat dộng mạnh tay xuống bàn, cú dộng mạnh đến nổi túi tiền trên bàn nảy lên gần tấc.

– Tao bảo cho mày thì mày phải nhận, nghe rõ chưa! – Lylat quát.

Trước sự uy hiếp đáng sợ của bà ta, Turan không còn cách nào khác là nhận lại túi tiền. Nó đoán rằng nếu nó cố từ chối đi nữa thì bà ta cũng sẽ dùng Thần uy mà ép nó.– Thế, đã chuẩn bị gì rồi?

– Tôi định ngày mai sẽ tìm mua một bộ giáp da, ít bình khí huyết và thể lực. Còn vũ khí thì có lẽ sẽ là một khẩu súng ngắn.

Turan đáp rất nhanh. Nó đã suy nghĩ rất nhiều về những thứ cần mang theo cho chuyến đi ngày mai. Giáp da không bảo vệ được nhiều như giáp sắt nhưng lại đảm bảo độ linh hoạt cho người sử dụng vì nhẹ và dai. Ban đầu nó đã định chọn giáp vải nhưng lại thấy như thế khá mạo hiểm. Về vũ khí, nó không hề định cận chiến, vậy nên kiếm, chùy hay thương gì đó đều bỏ qua. Cung hay nỏ đối với nó cũng không phải sự lựa chọn tốt vì tốn thời gian nạp tên và tầm bắn thường không xa, ít nhất là khi sử dụng bởi một Nihr. Mặt khác, súng bắn tỉa cũng không được chọn vì cồng kềnh, tức đi ngược lại ý định đảm bảo độ linh hoạt của nó. Sau khi suy xét kỹ càng, nó thấy rằng chỉ có một khẩu súng ngắn với tốc độ bắn nhanh, sát thương tạm ổn là hợp nhất.

– Súng ngắn? – Lylat thắc mắc – Mày đủ tiền mua sao?

Turan cười hì hì, đáp:

– Tên kia sẽ lo cái đó.

– Mày đúng là đồ tồi tệ.

Lylat nhận định, cười khẩy một tiếng. Bà ta đã quá rõ tính Turan, nó chẳng bao giờ lại đi nhận phần thiệt về mình cả, và thường luôn gây khó khăn cho người khác theo cái cách mà họ không thể từ chối được. Cũng nhờ vậy mà nó luôn xin được việc làm dù cho nổi tiếng bị đuổi việc chỉ sau vài ngày.

– Nếu đã hết chuyện thì tôi đi ngủ đây.

Turan nói, toan đứng dậy nhưng bà Lylat đã lên tiếng ngay:

– Khoan đã. Tao có thứ này cần đưa cho mày.

– Gì cơ? – Turan ngạc nhiên – Năm nghìn xen đã là quý hóa lắm rồi bà già à.

– Cái này mày phải nhận. Nếu không đừng nhìn mặt tao.“Bà làm như có cái gì bà cho phép tôi được từ chối ấy…” Turan lẩm bẩm trong khi Lylat rời đi. Bà ta đi vào căn phòng phía sau quầy rượu và theo như Turan biết thì ở đó chỉ có lối dẫn xuống hầm chứa rượu, không có gì khác hơn. Nhưng nó không cho rằng bà ta sẽ cho nó ma tửu mà bà ta cất công nấu ra.

Lát sau, bà Lylat quay trở lại với một thanh kiếm trên tay. Đó là một thanh kiếm dài hơn mét, được để trong một cái bao bằng gỗ. Trông thanh kiếm khá bình thường nhưng có vẻ như mang một ý nghĩa nào đó với Lylat, vì bà ta đang cầm nó rất nhẹ nhàng như thể nó cực kì dễ vỡ.

– Đây là…?

Turan cất tiếng hỏi khi Lylat đã ngồi lại vào ghế. Bà ta nghe thấy nhưng im lặng hồi lâu, mặt thoáng buồn, chừng đang nhớ lại điều gì đó, rồi bà ta bảo:

– Thuận Thiên kiếm đấy.

– Cái gì cơ!?

Turan thốt lên thật lớn, gần như thét. Thuận Thiên kiếm là một thanh kiếm huyền thoại, tương truyền rằng chỉ có các vị Chính Thần mới có thể sử dụng. Đó là thanh kiếm với khả năng cắt đứt được tất cả mọi thứ, hữu hình lẫn vô hình, hữu tri lẫn vô tri. Tuy nhiên, điều đặc biệt nhất ở thanh kiếm nằm trong “Thuận Thiên”: một khi thanh kiếm được cầm lên, tất cả những ai đi theo người cầm nó đều sẽ nhận được nhiều hiệu ứng có lợi rất lớn như gấp đôi hay thậm chí gấp ba sát thương, sinh lực và nội lực trong khi nhưng kẻ chống lại sẽ nhận hiệu ứng bất lợi tương đương. Với khả năng như thế, chính thanh kiếm vốn đã là “thần” rồi. Thuận Thiên kiếm, Turan dù nghĩ thế nào cũng không thể tin được là nó lại ở đây.

– Khoan đã… – Turan chợt nói – Bà nói thật đấy à?

– Trông mặt của mày kìa. Hiển nhiên là tao nói xạo rồi.

Bà Lylat nói rồi cười ha hả. Turan suýt nữa đã tin lời của bà ta, cảm thấy bực tức, bật lên một tiếng chửi rồi bảo:

– Không thể tin là bà lại đùa được sau khi mang cái bộ mặt như đưa đám đó.

– Cũng không hẳn là đùa. – Lylat nói, khuôn mặt bỗng dưng đanh lại, đượm một chút buồn – Ít nhất là đối với ta và ông ấy.

Turan thấy phản ứng của bà Lylat thì lấy làm lạ, định cất tiếng hỏi ngay về “ông ấy” nhưng lại không, chỉ thắc mắc:

– Bà sắp kể chuyện buồn à?

– Không. – Lylat nói, lắc nhẹ đầu – Tao chỉ muốn đưa thanh kiếm này cho mày thôi. Coi như là hoàn thành lời hứa với ông nhà tao.

Turan nhận lấy thanh kiếm từ bà Lylat. Thanh kiếm rất nhẹ, và dù đang nằm trong bao kiếm thì Turan vẫn có thể chắc rằng bản kiếm khá nhỏ, chỉ chừng ba phân. Thanh kiếm này xem ra lại hợp với nó, nhưng chỉ khi nó không thể dùng đến súng ngắn thôi.

– Chuyện chỉ có vậy. Ngày mai đừng để bị tụi quái cấp 1 đánh chết đấy.

Bà Lylat nói với giọng mỉa mai rồi rời đi, chẳng cho Turan kịp nói thêm lời nào. Turan cũng chẳng định nói gì nữa, nó cảm nhận được bầu không khí đang trở nên ảm đạm dần. Nó không biết chuyện ngày xưa của Lylat là như thế nào, nhưng đó hẳn là chuyện không vui vẻ gì. “Ông ấy” mà bà ta nhắc đến rất có thể là một trong số những người không được may mắn khi bị thần Thailak, vị thần của cái chết chọn.

Một người khi chết đi sẽ hồi sinh lại tại một điểm hồi sinh nhất định, một điều rất bình thường nhưng có người lại cho rằng đó là kì diệu mà thần Thailak đã ban cho mọi con dân. Nhưng nếu thần Thailak tìm đến ai đó, thì đó là kẻ được chọn để hiến dâng sinh mạng mình cho vị thần, kết thúc sự tồn tại của mình trên thế giới. Kẻ được chọn là rất ngẫu nhiên, chưa từng có một quy luật nào cho chuyện đó. Tuy nhiên, người ta đồn rằng khi một sinh linh mới được sinh ra từ sự ban phước của thần Quesraph, thì thần Thailak sẽ phải lấy đi một sinh mạng khác thay thế cho sự sinh ra đó. Lời đồn chỉ là lời đồn, dù thế nào, Turan cũng không nghĩ rằng việc lấy đi sinh mạng của một người chỉ vì sự tồn tại mới là hợp lý. Lẽ nào để hai sinh mạng đó cùng tồn tại lại là sai trái? Lại nói, chính lời đồn đó đã khiến nhiều cặp đôi không dám cầu xin sự ban phước từ thần Quesraph, chỉ vì sợ rằng đó là tội lỗi, hoặc lo rằng có người sẽ phá tan hạnh phúc của họ chỉ vì tội lỗi vô căn cớ đó.

“Quy chung, cũng chỉ tại các vị thần.”

Chương 7: Yeatra

Sáng, đúng sáu giờ mười phút. Turan đang đi trên con phố Heimoar. Đây là con phố rất nổi tiếng với các du hành giả khi là nơi tập trung của rất nhiều hàng quán bán các món đồ dùng cần thiết cho một du hành giả, từ trang bị cho đến nhu yếu phẩm, thậm chí cả mấy vật phẩm hiếm cũng có thể được tìm thấy ở con phố này. Giờ còn khá sớm nên các hàng quán cũng chỉ mới bắt đầu dọn ra, và khắp con phố thì cũng chỉ mới có vài người qua lại. Thời điểm này thật ra lại tốt cho Turan khi nó không muốn gặp phải những tên du hành giả khinh thường Nihr.

Turan đã hẹn gặp ở đây với Darmil, nhưng nó không trông mong gì tên đó sẽ đến đúng giờ. Hắn ta có vẻ chỉ là một tên công tử bột lắm tiền, quen cảnh giàu sang. Dậy sớm thế này đối với hắn ta sẽ là một cực hình. Vậy nên Turan quyết định sẽ đi gặp một người trước rồi mới quay trở lại chỗ hẹn.

Nơi mà Turan tìm đến là một cửa hàng khá nhỏ nằm trong một con hẻm, hoàn toàn bị lu mờ bởi những cửa hàng khác. Đây là một cửa hàng bán bùa hộ thân, do một Nihr mà Turan quen thân làm chủ. Mặt hàng của cô ta làm ra chưa bao giờ được các du hành giả ưa chuộng, vì họ không bao giờ cho rằng một Nihr có thể làm ra thứ gì đó giá trị. Thế nhưng cô ta vẫn cứ làm, cố chống chọi từng ngày với cửa hàng này.

Turan mở cửa bước vào một cách nhẹ nhàng nhất có thể. Bỗng, một tiếng chuông nhỏ vang lên. Turan ngạc nhiên, lần trước nó đến đây không hề có cái chuông cửa nào nên nó đã đinh ninh sẽ có thể ít nhiều gây bất ngờ cho chủ cửa hàng.

– Chào du hành giả! Ơ nhưng mà… Turan ư!?

Turan nghe tiếng chào thì quay sang. Đó là một cô gái trạc tuổi cậu, tóc màu nâu, tém một mái và để đuôi gà khá ngắn. Cô ta đang đứng sau quầy, trên tay cầm một tấm ngọc lục bảo hình tam giác nhỏ, có vẻ đang làm bóng nó.

– Phải. Là tôi đây, Yeatra.

Turan xác nhận, bước lại quầy. Vì Yeatra chỉ cao hơn mét rưỡi một chút nên chỉ đứng tới ngực Turan, phải ngước đầu lên mà nói chuyện. Thấy sự bất tiện đó của cô ta, Turan vội chồm người, tựa tay lên bàn quầy.

– Dạo này đắt hàng chứ?

Turan hỏi vẩn vơ. Nó không cần phải đoán cũng biết cửa hàng không khá gì hơn lần trước nó tới đây.

– Cũng tạm. – Yeatra đáp, mặt thoáng buồn một chút rồi lại tươi tắn lên ngay – Còn cậu thế nào? Sao lại đến tìm tớ?

Turan thấy vẻ cố gắng đáng thương đó của Yeatra thì xót thay. Nó đã mấy lần khuyên cô ta nên bỏ cửa hàng này đi nhưng cô ta luôn bịa ra mấy cái cớ không đâu mà phản đối. Nó đoán rằng cô ta đang giấu nó điều gì đó.

– Chẳng giấu gì cô, tôi đang định đi du hành hôm nay. Có lẽ sẽ-

– Gì cơ! – Yeatra thốt lên – Cậu đi du hành á! Thật không vậy!?

Turan hơi nhăn mặt. Yeatra đáng lý không phản ứng quá mức thế này, theo như nó luôn biết.

– Thật. Nhưng chắc chỉ một hôm thôi. Có một số thứ tôi muốn tìm hiểu-

– Nhưng đúng là cậu đi du hành phải không?! – Yeatra lần nữa ngắt lời Turan.

– Đúng vậy. Cần tôi xác nhận đến thế à? – Turna bực tức bảo.

– À… Chuyện là tớ đang muốn tìm một vài nguyên liệu. Nếu cậu đi du hành thì có thể thu thập chúng cho tớ không?Turan không nhận lời được. Lần du hành hôm nay của nó là lần đầu tiên, làm sao nó đủ khả năng thu thập vật phẩm chứ. Tuy nhiên, nó lại không nỡ từ chối Yeatra tí nào. Nếu cô ta không nhờ được nó, chắc lại phải nhờ tụi du hành giả với giá bán gấp đôi, gấp ba bình thường.

– Cô muốn thu thập thứ gì? – Turan hỏi.

– Vậy là cậu sẽ giúp tớ!?

Yeatra thốt lên. Hai mắt cô ta long lanh nhìn Turan như đang nhìn một vị thánh mà mình hằng tôn thờ.

– Có thể. Nếu trong khả năng của tôi. – Turan đáp gọn.

– Cám ơn cậu nhiều, Turan! Cám ơn cậu.

Yeatra nói, cúi đầu liền mấy cái. Turan chợt có cảm giác cô ta giống với Darmil cực. “Hai đứa ngốc này chắc hợp với nhau lắm…”

– Vậy, cuối cùng là cô muốn thu thập thứ gì?

– Ngọc lam bảo. Mười mẫu nhỏ và hai mẫu vừa. – Yeatra đáp – Tớ nghe là cậu có thể tìm nó trong các hang động hay hầm mộ. Việc này chắc cậu rõ hơn tớ chứ.

“Không hề đâu cô nương…” Turan nghĩ thầm. Nó chưa du hành lần nào thì làm sao biết được mấy thứ đó. Có lẽ nó cần tìm mua một quyển sách hướng dẫn tân binh gấp.
– Cô cần khi nào? – Turan hỏi tiếp.

– Không gấp lắm. Tớ cũng chỉ vừa nảy ra ý tưởng dùng ngọc lam bảo hôm qua thôi, và cũng đang có nhiều việc khác… Trong tháng này là được.

Trong tháng này, tức là còn hai tuần nữa. Đó là một khoảng thời gian khá dài, và xem ra là dư thừa cho Turan. Hiển nhiên nó không định thực sự đi thu thập ngọc lam bảo bằng việc du hành, mua lại từ chỗ khác sẽ là một lựa chọn phù hợp hơn với nó, chỉ cần thấp giá hơn đám du hành giả lợi dụng Yeatra là được.

– Được rồi. Tôi sẽ giao cho cô đủ số lượng trong hai tuần. – Turan nói.

– Cám ơn cậu nhiều lắm, Turan!

Yeatra mừng ra mặt. Turan thật sự không hiểu cô ta cần ngọc lam bảo làm gì mà có thể mừng như thế khi nó nhận thu thập giúp.

– Giờ thì, tôi cần mua một tấm bùa hộ thân. Vì chuyến du hành hôm nay chủ yếu là thăm dò thử-

– Đây. Cậu lấy cái này đi!

Yeatra ngắt lời, đưa cho Turan một tấm gỗ hình chữ nhật nhỏ, trên có khắc nhiều hoa văn bắt mắt.

– Cái này… Nó có tác dụng gì? – Turan thắc mắc.

– Tăng một phần khí huyết và gia tăng may mắn. Cái thứ hai chắc là sách nói khống thôi.

Yeatra là Nihr, vì thế cô ấy không thể giám định được tấm bùa mình làm ra có tác dụng như thế nào, càng không thể làm ra một tấm bùa theo ý mình. Mọi tấm bùa cô ấy làm đều dựa trên hướng dẫn của sách, và vì thế nên nếu tấm bùa đó không có tác dụng gì thì cũng không có gì bất ngờ.

– Tôi lấy cái này. – Turan bảo – Giá bao nhiêu?

– Không cần đâu. Tớ tặng cậu đấy. – Yeatra nói ngay.

– Tặng tôi!? – Turan thắc mắc – Cô có dư dả mà tặng đồ cho người khác ư?

– Không dư dả gì, nhưng tớ không thể lấy tiền một người sẽ giúp tớ thu thập vật phẩm được. Cứ coi như quà mừng cậu bắt đầu du hành đi.

Yeatra nói rồi nở một nụ cười tươi rói. Turan trông và biết nó không thể nào từ chối được cô ta. “Chắc mình phải cố gắng thu thập được đống lam ngọc bảo kia thật sớm rồi…”

Chương 8: Bị lừa

Darmil đứng đợi một lúc lâu vẫn chẳng thấy Turan đâu cả. Hôm nay nó đã cố gắng dậy thật sớm để đến cho kịp giờ hẹn, vậy mà cậu ta lại đi muộn. Nó không có ý trách móc gì nhưng quả thực, cảm giác hụt hẫng vì công sức chống chọi với hơn mười cái đồng hồ báo thức trở nên vô nghĩa khiến nó buồn không giấu được.

“Hay là mình đến sớm quá?” Darmil chợt nghĩ, vội nhìn vào chiếc đồng hồ kim trên tay của mình: sáu giờ hai mươi bốn phút, vậy là đã quá giờ hẹn tận mười bốn phút. Quay lên, nó đảo mắt qua lại tìm dáng người của Turan nhưng rồi đành cất tiếng thở dài khi xung quanh chỉ có một vài người xa lạ qua lại, ai nấy đều dáng vẻ hấp ta hấp tấp chừng bận rộn lắm.

– Cậu trai làm gì mà trông buồn thế?

Giọng một người đàn ông vang lên từ sau lưng làm Darmil giật thót, liền khắc quay người lại. Đó là một người tuổi trung niên, dáng hình mập mạp do khoác lên nhiều lớp quần áo và cả một chiếc khăn choàng qua cổ. Darmil không thể tin được là ông ta có thể lẻn ra sau nó với bộ dạng đó mà nó không hề hay biết.

– Tôi làm cậu giật mình à?

Người đàn ông cất tiếng hỏi, kèm theo đó là một nụ cười làm lộ ra hàm răm trắng toát nổi bật trên màu đen của bộ râu và ria rất rậm rạp của ông ta.

– T-t-tôi có gì mà phải giật mình chứ! – Darmil gắt – Ô-ông là ai?

– Phải nhỉ, cậu thì sao phải giật mình. – người đàn ông nói, xoa nhẹ hai bàn tay như một thói quen nhất định – Tôi là Bogh, ông chủ một cửa hàng gần đây. Tôi thấy cậu có vẻ có chuyện gì đó buồn phiền?

Darmil không hiểu lắm ý của người đàn ông tên Bogh này là gì, nó có quen biết ông ta đâu. Nhớ lại lời căn dặn của Turan hôm qua, rằng không được nói chuyện với ai, hay bất kì ai tìm đến thì cứ bảo duy nhất một câu.

– Không có chuyện gì cả.

Darmil nói gọn rồi quay người đi. Nó nên tập trung tìm kiếm Turan, có khi cậu ta đến rồi không thấy nó lại bỏ về thì khốn.

– Phải chăng cậu đang tìm ai đó?

Người đàn ông từ phía sau nói với lên. Câu nói của ông ta khiến Darmil có chút bất ngờ vì đúng ngay chóc điều nó đang làm. Dù vậy, nó sẽ không để điều đó làm lung lay mình. Nếu Turan đến và thấy nó đang nói chuyện với người khác, trái với lời dặn thì có khi cậu ta sẽ cáu mà bỏ luôn chuyện du hành.

– Tiếc thật… – người đàn cất tiếng thở dài thật mạnh – Khi nãy hình như có ai đó cũng đang đi tìm người… Người đó tìm… Tên là gì ấy nhỉ… Tên là…

– Là ‘Darmil’ ư?

Darmil quay người lại, hỏi ngay. Turan rất có thể là người đã đến trước và đang đi tìm nó, hẳn là như vậy. Điều này lý giải cho việc vì sao đến giờ cậu ta vẫn không có mặt ở đây.

– Phải phải phải! – người đàn ông thốt lên – Là Darm… Darminr! Chính cái tên đó! Không lẽ là…

– Là tôi. Tôi là Darmil đây.

Darmil mừng rỡ. Quả nhiên là có người đang tìm nó, và đó chắc chắn là Turan chứ không ai khác. Vậy ra cậu ta không hề đến muộn, nó đã trách lầm cậu ta.

– Bây giờ cậu ta đang ở đâu? – Darmil hỏi.

– Cái này… Nếu nói cho rõ thì… Hiện giờ…

Người đàn ông cứ ngập ngừng làm Darmil phát bực, nhưng ngay khi nó định lên tiếng thúc giục thì ông ta thốt:

– À phải rồi! Tôi nhớ rồi. Lúc nãy cậu ta có bảo là đến của hàng tên Inchisto. Đúng, là Inchisto. Inchisto.

“Inchisto…?” Darmil nghĩ, tự hỏi không biết Turan đến cửa hàng Inchisto làm gì. Nó nhớ khá rõ hôm qua cậu ta đã đinh ninh rằng hôm nay chỉ cần đi qua một số cửa hàng nhất định, và trong số đó không có gì giống như là “Inchisto”.

Thấy vẻ lưỡng lự của Darmil, người đàn ông biết ngay mình cần làm gì, liền bảo:

– Cậu ta đến đó cũng khá lâu rồi, chắc lát nữa rời đi chỗ khác ngay. Và lúc đó thì ai mà biết cậu ta sẽ đi đâu chứ. Chậc, người cần tìm ở ngay đây rồi mà…

Nghe được vậy khiến Darmil cảm thấy mình ngu ngốc quá, rõ ràng không có nhiều thời gian mà cứ lo suy tính chuyện không đâu.

– Ông biết cửa hàng đó ở đâu không? – Darmil hỏi.

– Inchisto ấy à? Để tôi nhớ xem… – người đàn ông nói, ra vẻ nghĩ ngợi một lúc – Hình như- không, cửa hàng đó nằm ở ngay con hẻm kia, chỉ cần rẽ vào là thấy ngay.

Darmil nhìn theo hướng người đàn ông đang chỉ: con hẻm cách không xa, chỉ chừng năm mươi mét.

– Là ở đó phải không? Cám ơn ông nhé!

Darmil dứt lời là chạy đi luôn. Nó cảm thấy mình thật may mắn lắm mới tình cờ gặp một người tốt như người đàn ông này, không có ông ta chắc đó sẽ cứ mải đứng đợi với trách móc Turan đến muộn thôi.

Cửa hàng mang tên Inchisto vừa rẽ vào hẻm thì đã thấy, đúng như lời người đàn ông đã chỉ. Darmil chỉ vừa đọc đúng tên biển hiệu mình cần tìm thì đã lao vào luôn. Nó quay đầu nhìn bên trong một lượt, rồi hai lượt liền. Không có ai cả.

– Quái? Không lẽ Turan đã đi mất rồi.

Darmil nói và nhìn quanh một lần nữa. Kết quả vẫn là một cửa hàng vắng tanh, thậm chí chủ cửa hàng cũng không có mặt. Những thứ mà Darmil thấy được chỉ là mấy vật dụng không liên quan gì đến nhau ở quầy: vài chiếc mặt nạ dị hợm, một cái sừng cong cong, một chồng vải vóc gì đó cùng một thanh kiếm nom rất bình thường treo trên tường.

“Turan đến đây để làm gì chứ?” Darmil thắc mắc, nhưng nó không bỏ thì suy nghĩ làm gì. Nếu giờ Turan không có ở đây thì chắc hẳn cậu ta đã rời đi. Nó đã đến muộn một bước rồi.

– Cậu thanh niên kia chờ chút!

Một tiếng nói lớn vang lên khi Darmil vừa quay người định bỏ đi. Nó ngoái đầu lại và thấy ở quầy giờ đã có một người đứng giữ.

– Cậu đến đây hẳn là có việc quan trọng lắm phải không?

Darmil không nghe rõ được câu hỏi, cũng không quan tâm chuyện đó. Nó đang vô cùng ngạc nhiên vì người đứng quầy kia không ai khác chính là người đàn ông đã gặp nó vừa nãy. Điểm khác biệt duy nhất chỉ là người ở trước mặt nó ốm hẳn đi thôi.

– Ông… không phải là Bu… là ông Bogh sao?Darmil cất tiếng hỏi và để chắc rằng mình không nhìn nhầm, nó vội bước lại quầy.

– Ha ha. Tôi chắc cậu đã nhầm tôi với người anh song sinh của tôi rồi. Nhưng mà coi nào, tôi đâu có mập như thế. Ha ha ha!

Người đàn ông cười giòn tan như thể vui thú lắm, nhưng trông khuôn mặt đẫm mồ hôi kia thì Darmil lại thấy mệt thay cho ông ta. Nó đoán là công việc đầu ngày chắc phải bận rộn lắm.

– Song sinh à? – Darmil lên tiếng – Chắc là vậy rồi. Ông cũng không có bộ râu rậm như ông ta.

– Thì đấy. Tôi là Burg, em song sinh của ông ta, chủ cửa hàng này.

– Tôi là Darmil. Tôi đang tìm một người bạn của tôi. Cậu ta có ghé qua đây phải không?

Người đàn ông tên Burg ra vẻ suy nghĩ một lúc rồi nói:

– Cậu là Darminr?

Darmil mừng rỡ, đáp ngay:

– Phải. Là tôi, Darmil. Turan đã ở đây phải không? Chắc chắn là cậu ta rồi.

– Đúng là một người đã ở đây có nhắc đến cậu. – Burg xác nhận.

– Vậy giờ cậu ta đâu rồi?

– Cậu ta vừa rời khỏi không lâu.

Darmil suýt nữa đã bật lên một tiếng chửi vì sự thiếu may mắn của mình. Không để phí thêm thời gian, nó quay phắt người lại, chạy đi.

– Khoan đã! Cậu ta có nhờ cậu cái này!

Darmil chạy rất nhanh nhưng vẫn nghe kịp câu nói của chủ cửa hàng mà dừng chân khi vừa tới cửa. Nó quay người lại, hỏi ngay:

– Cậu ta nhờ tôi? Chuyện gì?

– Lại đây đã nào.

Darmil theo lời, bước lại quầy. Nó trông chủ cửa hàng Burg giờ đổ mồ hôi còn nhiều hơn cả trước.

– Là cái này.

Burg đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ hình chữ nhật dài chừng ba tấc, rộng một tấc. Chiếc hộp có khắc nhiều hoa văn kì lạ bên trên nhưng nổi bật nhất là con dấu màu bạc được đóng ở một góc. Darmil thấy con dấu có chút quen thuộc, nhưng lại không nhớ được nó là gì, cất tiếng hỏi:

– Đây là gì?

– Cậu thấy mà không biết sao? – Burg thốt – Cậu phải rõ hơn cả tôi chứ?
– Ơ tôi…

Darmil không biết. Tuyệt nhiên không biết. Nó chỉ trông con dấu quen một chút thôi chứ cái gì trong hộp thì nó mù tịt. Turan đã có nói gì với về việc này đâu.

– Con dấu bạc này là biểu tượng của thần Hythias. Đây là… – Burg ngừng lại một lúc rồi nói rất nhỏ, chỉ như thì thầm nhưng đủ để Darmil nghe được – …con dao của Hythias.

Hythias, nếu Darmil nhớ không lầm thì đây là một Chính Thần tà ác, là vị thần của ám sát. Và về con dao của Hythias, Darmil chỉ biết rằng đó là vật dụng dùng cho lễ tế nào đó, rất hiếm.

– Vậy… Turan muốn nhờ tôi việc gì? – Darmil thắc mắc.

– Có vẻ như cậu ta muốn dùng con dao này vào việc gì đó, nhưng lúc nãy lại không có tiền và quay đi tìm cậu. Mà đây lại là vật phẩm rất hiếm, nếu có người khác tìm mua thì… tôi không chắc là mình có thể đợi cậu ta trở lại.

“Ra là vậy.” Darmil nghĩ. Giờ thì nó đã hiểu lý do Turan không đợi nó ở điểm hẹn, và cả việc cậu ta tìm đến cửa hàng Inchisto vốn không có trong danh sách của hàng đã đề ra ngày hôm qua. Darmil đoán, nó không còn cách nào khác phải mua ngay con dao này rồi. Nếu giờ nó lại chạy đi tìm Turan thì sẽ mất khối thời gian nữa.

– Thế, con dao này giá bao nhiêu? – Darmil hỏi.

– Khi nãy cậu tên Turan kia trả giá hai trăm nghìn xen, nhưng tôi không bán được vì quá thấp.

“Hai trăm nghìn xen?!” Darmil như thốt lên trong đầu mình. Nó hoàn toàn không nghĩ một con dao găm lại có cái giá đủ để mua một căn nhà sang trọng loại một và thuê thêm một vài người hầu. Nó thật thắc mắc con dao này có thể làm gì mà giá lại cao đến như vậy.

– Nhưng giờ thấy cậu ở đây, – Burg nói tiếp – có vẻ hai người rất cần nó nên tôi sẽ bán với giá đó vậy. Thật là… Tôi đã có thể dễ dàng tìm người mua với giá ba trăm nghìn xen đấy.

“Ba trăm nghìn xem á!?” Darmil bị choáng ngợp “Con dao này là thứ quái quỷ hay thần thánh gì vậy?!”

– Ông có nhầm lẫn gì không vậy-

– Giá đó đã là quá rẻ rồi, cậu trai à. – Burg gằn giọng – Nếu cậu không định mua thì thôi vậy.

Cùng lời nói của mình, Burg cầm chiếc hộp lên, nhưng Darmil đã nhanh tay giật lấy nó.

– Tôi mua! – Darmil nói lớn – Hai trăm nghìn xen chứ gì, đây này.

Darmil đưa tay vào túi, lục tìm chiếc thẻ kim ngân của mình. Hai trăm nghìn xen đối với nó không phải là số tiền nhỏ, hiển nhiên, nhưng nó không thể để người khác mua mất con dao Hythias kia này được. Turan có vẻ rất cần con dao, và nếu nó có thể giữ được con dao cho cậu ta, hẳn cậu ta sẽ không thể khước từ lời mời vào tổ đội của nó được nữa.

– Ngươi không có mua thứ gì cả, Darmil.

Là tiếng của Turan, Darmil mất hơn một giây mới nhận ra giọng của cậu ta. Nó quay ngay người lại, bảo:

– Cậu đây rồi, Turan! Tôi sẽ mua con dao cho cậu ngay th-

– Đã bảo là không có mua gì cả!

Turan nói lớn, gần như quát làm Darmil có chút giật mình. Rồi cậu ta bước thật nhanh đến từ cửa, tới quầy thì liền hất văng chiếc hộp trên tay nó đi, không chút nương nhẹ. Nó thấy thế thì hoảng hốt:

– Cậu làm cái-

– Cậu làm cái gì vậy! – Burg nói lớn, át đi tiếng của Darmil, và vẻ mặt ông ta thất thần – Trời ơi con dao Hythias của tôi!

– Thôi diễn kịch đi ông già! – Turan gắt – Ông nghĩ đời ông có được mấy mạng, và may mắn bao nhiêu để có được chút cơ hội nhỏ nhoi sở hữu con dao đó chứ? Và cái gì mà “hai trăm nghìn xen” với chả “ba trăm nghìn xen”? Ông có bỏ ra mười triệu- không, hàng tỉ xen cũng chưa chắc được chạm con dao đó nữa là.

Burg khựng cả người lại, cứ im như thế một lúc lâu. Darmil không theo được chuyện đang diễn ra, lên tiếng:

– Chuyện này là sao, Turan?

Đáp lại câu hỏi của Darmil là cái quắc mắt của Turan. Cậu ta đang giận dữ, nó đoán thế, nhưng kì thực lại cùng lúc không cảm thấy cơn giận nào cả.

– Cái đó ta phải hỏi ngươi. – Turan nói – Trò lừa rẻ mạt với con dao Hythias mà ngươi cũng tin được ư? Ngươi định đi du hành với cái đầu ngu ngốc, không chút kiến thức gì như vậy thật à? Rốt cuộc thì, ngươi đang nghiêm túc với chuyện du hành hay chỉ là nông nổi nhất thời khi không chịu được sự thấp kém rằng mình là Nihr?

Darmil không thể hiểu, và cũng không biết gì cả. Nó chỉ muốn Turan giải thích chuyện đang diễn ra nhưng cậu ta lại tới tấp chỉ trích, mắng mỏ nó. Nó vốn nhận thức được rằng bản thân không thông minh, và không có được sự ban phước từ các vị thần, nó chưa từng phủ nhận những điều đó bao giờ. Dù vậy, nó nghiêm túc muốn đi du hành, thật sự. Điều Turan vừa nói là một sự xúc phạm đến lòng tự trọng nhỏ nhoi của nó.

– Cậu bảo rằng tôi không nghiêm túc ư!? – Darmil gắt – Tôi có thể là Nihr. Không, tôi là Nihr. Nhưng tôi muốn đi du hành, và đã đi du hành. Dù tôi không giết được con quái vật nào, nhưng tôi đã cố gắng và đổ hàng đống tiền vào điều đó. Tôi nghiêm túc với chuyện du hành!

Turan nhìn Darmil chằm chằm. Nó không chịu phép cũng nhìn thẳng vào mắt của cậu ta. Nó không có lý do gì phải nhượng bộ cả.

Chốc, Turan quay đi, cất giọng chì chiết:

– Ông già, liệu hồn đấy. Đừng tưởng Nihr thì dễ lừa.

Rồi cậu ta bước một hơi ra khỏi cửa hàng luôn. Darmil đứng đó, không biết nên liệu làm sao. Chuyện xảy ra thế này, nó sẽ khó mà mời cậu ta vào tổ đội được. Có lẽ, du hành đối với một Nihr ngu ngốc như nó, thật sự là rất xa vời.

– Ra đây! Còn đứng đó đợi ta thỉnh à?

Tiếng của Turan nói vọng vào cửa hàng. Darmil nhìn ra, chỉ thấy một phần khuỷu tay cậu ta nhô ra ở cửa. Nó vốn chậm hiểu, cứ đứng đơ vài giây mới nhận ra ý của cậu ta, liền khắc lao ra ngoài.

Chương 9: Trước chuyến du hành

Turan nhận lấy một chiếc hộp gỗ bay ra từ chiếc túi trữ vật nhỏ của Darmil. Chiếc hộp hình chữ nhật khá lớn, rộng hai tấc và dài gần bốn tấc, có trọng lượng hơn bốn kí lô. Mở chiếc hộp ra, Turan rất hài lòng và có chút ngạc nhiên khi thấy trong đó có vật cậu muốn: một khẩu Mabatum thế hệ ba cùng sáu băng đạn.

– Tôi không ngờ là cậu có thể mua được nó thật. – Turan nói, đóng chiếc hộp lại và đặt nó vào trong chiếc túi trữ vật nó vừa mua.

– Vậy là đúng rồi phải không. Thật may quá…

Darmil cất một tiếng thở phào. Turan trông thế thì cảm thấy buồn cười. Hắn ta hẳn đã lo lắng từ hôm qua đến giờ vì không biết có mua nhầm hàng rởm hay không. “Lũ ngốc cũng không phải là hoàn toàn nhạt toẹt.”

– Còn đây là rượu thuốc của bà Lylat nấu.

Turan nói, đưa cho Darmil một chai rượu chừng nửa lít.

– A! Cảm ơn cậu. Tôi đã trông nó suốt đấy.

Darmil vui mừng thấy rõ. Turan nghĩ thấy cũng hợp lý, vì hắn ta đang phải gánh lấy một cái bụng gần như là bầm dập hết cả mà. Nếu không nhờ rượu thuốc của bà Lylat thì giờ hắn ta đang phải nằm ở bệnh viện than khóc đủ điều rồi. “Nhưng mà giàu như hắn ta thì có khi lại không…”

Turan và Darmil đi qua mấy cửa hàng đã lên danh sách từ trước, mua rất nhiều các loại vật phẩm mà nó cho là cần thiết cho một chuyến du hành. Những món đắt nhất thì có giáp da và bùa ẩn thân cho Turan, giáp và chùy thép cho Darmil; những món rẻ hơn một tí thì có giày, găng tay, đai lưng chuyên dụng và một con dao găm; cuối cùng là vài bình khí huyết và thể lực, thêm một quyển cẩm nang du hành giả cho tân binh. Turan thật ra muốn mua nhiều thứ tốt hơn nhưng suy xét lại, nó thấy việc chỉ đi đánh thử vài con quái vật cấp 1 mà tiêu tốn quá nhiều thì không ổn tí nào. Chỉ riêng khẩu Mabatum, nó đoán cũng phải tốn hơn trăm nghìn xen là ít. Darmil, hắn ta có thể có nhiều tiền, nhưng nếu quá phụ thuộc vào trang bị có được từ tiền của hắn ta sẽ ảnh hưởng đến những thứ mà Turan muốn tìm hiểu trong chuyến du hành.

Cả hai rời khỏi khu phố lúc trời vừa bắt đầu đổ nắng trưa, chói chang. Turan đã đói lắm rồi, định tìm một hàng quán nào đó để ghé vào dùng bữa. Thế nhưng rồi, Darmil đề xuất:

– Đến quán rượu của bà Lylat đi!

– Biết từ đây về đấy bao xa không hả thằng ngu-

“À không, hắn đâu có ngu.” Turan tự nhủ. Nó vừa sực nhớ là tối hôm qua Darmil đã cố gắng tán tỉnh Tiffia, vậy nên việc hắn ta muốn tranh thủ đến đó tìm cô ta là rất dễ hiểu. “Sao riêng chuyện này thì hắn có thể khôn như vậy?”

Trở về quán rượu Lylat, điều mà Turan bắt gặp đầu tiên là ánh nhìn bất ngờ của bà chủ. Không để bà ta lên tiếng trước, nó bảo:

– Tôi chỉ dùng bữa trưa trước khi đi thôi.

– Rõ chán. – Lylat đáp cụt ngủn.

Turan có chút bực tức, nhưng không hứng đôi co. Giờ nó chỉ muốn làm đầy cái bụng của mình thôi. Hôm nay có tên Darmil đại gia chi trả, nó quyết phải làm bữa no nê mới được. Dù gì thì chiều nay nó cũng phải làm “việc lớn” rồi.

– Chào cô, Balyama.
– Ơ, anh gọi- anh biết tên tôi rồi à?

Turan quay qua. Tên Darmil thật lanh lẹ, vừa vào quán rượu đã tìm Tiffia mà tám chuyện ngay. Nó ngồi lấy tay chống cằm, trong lúc chờ đợi món ăn ra sẽ trông xem hắn ta sẽ cố tán tỉnh và thất bại thảm hại như thế nào.

– Tên của em thật đẹp. – Darmil nói – Tôi vừa nghe thấy Balyama thì biết ngay đó là tên của em rồi.

– He he. Tôi cảm ơn anh đã khen. – Tiffia đáp – Anh hẳn là nghe thấy từ Turan?

“Thông minh lắm Tiffia! Quả không phụ sự kì vọng của tôi.”

– Em thật giỏi! – Darmil thốt – Anh biết chắc là ngoài vẻ đẹp như nữ thần tiên giáng trần thì em còn thông tuệ kiệt xuất nữa mà.

– Anh quá khen rồi. Tôi chỉ nghĩ là ngoài Turan thì anh đâu thể hỏi tên tôi từ nguồn khác được. Vì cái tên đó…

Tiffia ngừng nói giữa chừng, rồi im lặng luôn. Cô ta lúc này chỉ đưa mắt nhìn quanh, chốc lại liếc nhìn Darmil, ra vẻ ngại ngùng lắm. Darmil thấy thế thì được đà tiến tới luôn.

– Em không cần nói đâu, Balyama. – Darmil lên tiếng – Vì anh có thể hiểu cả, chính trái tim anh có thể hiểu được, qua đôi mắt ngượng ngùng kia.

Darmil dứt lời thì tiến lại gần Tiffia. Khéo léo lùi lại, Tiffia bảo:

– Nhưng có một điều anh không biết đâu…– Là điều gì? Anh sẽ lắng nghe em nói.

– Balyama thật ra chỉ là tên giả thôi.

Tiffia cố tính nói thật nhỏ, nhưng Turan vẫn biết được cô ta nói gì thông qua khẩu hình miệng. Cô ta vốn cũng không nói gì khác hơn những gì nó dự đoán.

– Ôi, ra vậy sao. – Darmil thốt – Vậy tên em là gì?

– Tên em là…

– Là…?

– Balanaryamacarodatawahahaha ạ…

Tiffia giọng rất nhỏ nhẹ nhưng từ chữ được phát âm rất rõ ràng. Darmil nghe một, và với trí thông minh có hạn của mình, cậu ta ngay lập tức hoảng ra mặt, vội lặp lại:

– Balyna- Balanya- Balanaramaro- à không… Babala- hay là Basada nhỉ… Hình như là Balacaryna… Không đúng… Hahaha?

Tiffia quay mặt về Turan, cười khúc khích rồi lặng lẽ rời đi, bỏ mặc Darmil cứ đứng đó tự nói một mình như người cõi trên. Turan chỉ cười khẩy một tiếng, mọi thứ diễn ra không khác nó nghĩ là bao, nhưng lại kém phần thú vị hơn. Nó đã mong là tên Darmil sẽ hoảng hốt nhận ra cái tên Balyama là giả cơ, nhưng hắn ta ngu ngốc ở một đẳng cấp hoàn toàn khác rồi.

– Heo sữa quay của mày đây.

Bà Lylat nói rồi đặt cái đĩa to đùng lên trước mặt Turan, trên cái đĩa là nổi bật ngay là một con heo sữa đỏ hồng, bóng lưỡng mỡ trông rất ngon, được trang trí cùng với các loại rau cải và một quả cà chua tươi mọng. Turan khẽ nuốt nước bọt nhưng rồi không kiềm được, miệng nó chem chép thèm thuồng luôn. Chưa bao giờ nó có cơ hội được ăn một món hoành tráng thế này cả.

– Ê Turan. – Darmil lên tiếng – Sao Bala- à không, Balyama có tên thật dị quá vậy? Gì mà Balacarynamamawahaha thì phải.

Turan giả vờ không nghe thấy. Nó chẳng việc gì phải quan tâm tới tên Darmil ngu ngốc vào lúc này cả, việc chính của nó bây giờ là xử lý con heo sữa vô cùng hấp dẫn kia.

– Nhưng mà… Gì cơ!? – Turan kêu lên – Ngươi vẫn còn thắc mắc về cái tên đó à!? Tiffia! Là Tiffia! Và giờ thì ăn thôi.

Darmil có nói thêm mấy câu thể hiện độ láng mịn của não mình nhưng Turan không trả lời chi nữa, và cũng không trả lời được, vì miệng nó giờ đang đầy ứ thịt heo sữa quay rồi.

Chương 10: Du hành

Turan đứng nhìn con Hề ngu ngốc ngoe nguẩy cái đầu của mình. Con quái phản ứng đúng như lời Darmil đã nói, không hề để tâm gì tới sự tồn tại của nó. Thế nhưng, tận cho đến lúc này, nó vẫn cho rằng nên tin vào quyển cẩm nang tân binh trên tay hơn là tin vào lời của hắn ta.

– Thế nào, Turan? Tôi đập nó một chùy nhé?

Darmil lên tiếng, giơ chùy lên cao chuẩn bị vung xuống, chỉ chờ đợi hiệu lệnh từ Turan.

– Không, cứ chờ đó.

Turan vội nói rồi nhìn vào quyển cẩm nang tân binh, mục quái vật cấp 1: “Hề ngu ngốc có sát thương rất yếu, kể cả với du hành giả cấp 1. Lượng khí huyết của chủng quái này cũng đặc biệt thấp, chỉ cần từ hai đến ba lần tấn công là có thể hạ gục…” Turan lẩm bẩm đọc một hồi các thông tin về con quái vật, xong nó kết luận:

– Cái thứ này thật vô dụng.

– Sao cơ? – Darmil thắc mắc – Nhưng chính cậu vừa bảo nó còn có ích hơn tôi mà?

– Đúng vậy. Tốt hơn cậu, nhưng nó vẫn vô dụng.

Turan nói rồi cất một tiếng thở dài. Trong quyển cẩm nang chỉ toàn những thông tin rất mơ hồ như “tấn công hai đến ba lần”, còn tấn công mạnh nhẹ như thế nào thì không đề cập hay “sát thương yếu”, còn yếu như thế nào thì bỏ trống không. Nó có cảm giác rằng mình đã bị lừa mua một thứ vô dụng, nhưng rồi lại thấy rằng điều đó không đúng, vì người bán cho nó thứ này không có lý do gì để lừa nó lấy một số tiền nhỏ cả. Sau cùng, nó đành chấp nhận với việc phải trải nghiệm thực tế hơn là phụ thuộc vào ghi chép của ai đó.

– Đánh đi, Darmil.

– Hả? À ờ…

Darmil có hơi bất ngờ trước hiệu lệnh của Turan nhưng rồi cũng vung chùy thật mạnh vào đầu con Hề ngu ngốc. Cú vung đập mạnh vào đầu con quái, với một lực mà Turan đoán rằng nếu là người thường sẽ chết ngay, thế nhưng con quái chỉ bị vẹo đầu một tí, xoay người liền mấy vòng rồi nhảy đi mất.

– A! Lại nữa!

Darmil thốt lên rồi hốt hoảng đuổi theo.

– Đứng lại! Không cần đuổi! – Turan nói lớn.

– Nhưng mà…

– Đứng lại ngay!

Darmil ngừng chạy, lủi thủi quay trở lại chỗ Turan, thắc mắc:

– Sao lại không đuổi theo chứ? Nó ăn một cú nữa là chết ngay thôi.

– Chỉ có thằng ngu mới đi đuổi đánh con Hề ngu ngốc đó. – Turan ngừng lại một lúc, chờ khi Darmil vừa định lên tiếng hỏi thì nói tiếp – Có hai lý do chính: một là cả tôi và cậu đều không thể đuổi kịp con quái; hai là thay vì đuổi đánh, tìm một con quái khác sẽ tốt hơn.

Darmil suy nghĩ một hồi, gật gù đồng ý với Turan nhưng chỉ chốc, hắn ta lại lên tiếng hỏi:

– Nhưng còn khẩu súng thì sao? Sao cậu không bắn nó?

– Tôi không tự tin mình sẽ bắn trúng nó. – Turan đáp ngay – Phí dù chỉ một viên đạn Matabum cho con quái đó là không chấp nhận được.

– Ra thế…

Turan trông Darmil có vẻ đã chấp nhận lý do nó đưa ra thì mới quay người rời đi, tìm một con Hề ngu ngốc lẻ loi khác. Sau lần tấn công của Darmil khi nãy, nó đã xác nhận rằng con quái sẽ không phản công mà chỉ bỏ chạy khi nhận sát thương lớn, điều này khiến nó an tâm hơn phần nào vì nếu bị phản công, nó thật không biết phải hành động ra sao, nên đáp trả hay bỏ chạy. Sát thương mà con quái có thể gây ra, nó đoán rằng có thể đoạt mạng như chơi, và vì không biết con quái sẽ tấn công bằng cách nào, nó sẽ cần phải kết liễu con quái chỉ trong một đòn hoặc ít nhất, gây sát thương đủ lớn khiến con quái bỏ chạy.

Turan đã tìm ra con Hề ngu ngốc tiếp theo, nhanh chóng tiến gần nó. Vẫn như lần trước, còn quái chỉ đứng im ngoe nguẩy đầu của mình, thỉnh thoảng có nhảy về một vị trí ngẫu nhiên nào đó. Hít một hơi thật sau rồi thở ra, Turan rút khẩu súng từ trong túi trữ vật rồi chĩa thẳng nòng vào đầu con quái. Xong, không ngần ngại, nó bóp cò. Sau một tiếng nổ giòn tan, khẩu súng rung lên, cùng lúc đó một viên đạn được khai nòng phóng thẳng tới đầu con Hề ngu ngốc và chỉ trong chớp mắt sau đó, viên đạn đã xuyên thủng đầu con quái. Turan không tự tin rằng một phát súng có thể giết được con quái nên nó cẩn trọng lui về phía sau trong khi mắt chăm chú quan sát từng cử động nhỏ của con quái. Con quái đứng đó, đầu lắc lư qua lại một vài lần rồi ngã phục xuống, chốc hóa thành những đốm sáng li ti mà tan vào không khí. Con quái đã chết.

– Tuyệt vời, Turan! Cậu giết được nó rồi.

Câu khen của Darmil không làm Turan thấy tự hào hay vui vẻ gì. Con Hề ngu ngốc đã chết chỉ với một viên đạn Matumba xuyên đầu, điều này dễ dàng hơn nó nghĩ. Thế nhưng, điều quan trọng hơn là nó vừa xác nhận rằng tài khoản kim ngân của nó không tăng lên dù chút nào. Theo quyển cẩm nang tân binh, một du hành giả sẽ nhận được khoảng từ 3 đến 10 xen cho một con Hề ngu ngốc giết được, thế nhưng Turan không hề nhận được gì cả.

– Quả nhiên Nihr như chúng ta không nhận được phần thưởng giết quái. – Turan lên tiếng.

– Ừ thì đúng rồi. – Darmil nói – Cái đó thì tôi và cậu đã biết rồi mà?

Turan không đáp. Nó hiển nhiên đã biết rõ điều đó, nó còn biết rằng suốt ba năm từ khi cuộc tranh đua Thần cấp bắt đầu tới giờ, chưa từng có một Nihr nào thăng Thần cấp cả và do vậy, việc một Nihr thăng cấp đã mặc nhiên được xem là bất khả thi. Tuy nhiên, Turan vẫn chưa xác nhận được điều đó, nó ngờ rằng có cách nào đó để thăng Thần cấp cho một Nihr. “Vì nếu không thể thăng cấp sao lại còn phải rườm rà là Thần cấp 0?”

Thông thường, một người ở Thần cấp 5, 10, 15, 20,… tức mỗi 5 lần thăng cấp, đều phải thực hiện một nhiệm vụ đặc biệt để thăng được đến cấp độ tiếp theo. Nhiệm vụ đặc biệt này có thể xem được bằng cách truy cập vào bảng thông tin của bản thân ở các điểm truy cập. Thế nhưng, một Nihr lại không có quyền truy cập bảng thông tin này. Đây chính là điểm mấu chốt để Turan tin vào việc một Nihr có thể thăng Thần cấp, bằng cách hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt trong khi không hề biết nhiệm vụ đó là gì.

– Đi tìm con Hề ngu ngốc tiếp theo nào.

Turan nói rồi bước đi luôn. Darmil thấy thế chỉ biết vội đi theo. Chẳng mấy chốc, cả hai đã tìm thấy một con Hề ngu ngốc khác.

– Lần này để tôi!Darmil nói lớn rồi sau đó lao vào nện ngay vào đầu con Hề ngu ngốc một chùy thật mạnh. Con quái phản ứng như thường lệ, quay người mấy vòng rồi nhảy đi. Lần này, theo lời hướng dẫn của Turan từ đầu, Darmil đã nhanh chân chạy về phía trước, nơi con quái đáp chân xuống và vung liền một chùy nữa vào con quái. Nhưng con quái đã tránh được dễ dàng.

– Cái quái!?

Darmil thốt lên, đứng nhìn con Hề ngu ngốc nhảy biến đi thật xa.

– Vậy ra khi bỏ chạy, Hề ngu ngốc còn có khả năng né tránh rất cao nữa. – Turan nhận định – Có vẻ hiện tại thì sử dụng khẩu súng Mabatum này là cách duy nhất để giết được nó.

– Con tiếp theo hãy để tôi thử lại. – Darmil bảo.

Turan không phản đối, nhưng nó biết rằng cả với con tiếp theo đó, Darmil sẽ vẫn sẽ đánh hụt mà thôi. Nó đã trông thấy rõ ràng cử động của con Hề ngu ngốc vừa nãy: cực kì nhanh. “Và làm thế quái nào nó né được trong khi không thấy Darmil?”

– Lại hụt!

Darmil gắt lên cùng một câu chửi đổng.

– Tôi nghĩ không cần thử nữa đâu. – Turan nói – Cứ để tôi bắn bọn chúng với khẩu Mabatum này là được rồi.

– Không! – Darmil nói lớn – Tôi phải giết được một con.

– Này, cậu không thấy-

– Tôi bảo là tôi phải giết được một con!

Turan rít một hơi tỏ vẻ khó chịu. Nó nghĩ nó hiểu cảm giác của Darmil khi cố gắng ngày này qua ngày khác vẫn không giết được một con Hề ngu ngốc nào, nhưng việc đâm đầu một cách vô tội vạ vào một việc việc rõ ràng sẽ thất bại là vô cùng ngu xuẩn. Nó đoán rằng có lẽ giờ là lúc bước sang thử nghiệm tiếp theo.

– Thế này vậy, – Turan lên tiếng – lần sau chúng ta sẽ không phải tìm một con quái đơn lẻ nữa. Hãy tìm một nhóm hai hoặc ba con ấy.

– Hả? – Darmil ngạc nhiên – Nhưng chúng ta làm sao đánh bại được từng ấy quái vật? Không phải chúng sẽ phản công nếu ta đánh chúng ư?

Turan gật đầu, đáp:

– Nhưng chỉ hai hoặc ba con không thể làm khó chúng ta quá nhiều. Và tôi còn có khẩu súng này mà.

– Được. Tuyệt!

Darmil nói rồi liền chân chạy đi tìm một nhóm quái như đã định. Việc hắn ta đồng ý không chút do dự khiến Turan có hơi bất ngờ, nhưng vẫn nằm trong dự toán của nó. Lần du hành này, nó đã cho hắn ta trang bị một chiếc áo giáp thép bền chắc nên hẳn không thể gục chỉ sau vài đòn tấn công của Hề ngu ngốc được, và trong lúc bọn quái đang bận rộn, nó sẽ tìm cơ hội nã mấy phát Mabatum kết liễu.

– Turan! Một nhóm ba con Hề ngu ngốc này! – Darmil nói lớn. Turan trông qua: Darmil đang ở cách nó gần trăm mét. Nó tự hỏi làm thế nào mà hắn ta có thể chạy nhanh đến như vậy trong chiếc áo giáp thép nặng trịch đó.

– Tôi tấn công nhé?

– Chờ chút. – Turan nói vội – Bước sang bên trái bọn quái ấy.

– Tại s- À được thôi.

Darmil có vẻ thắc mắc nhưng vẫn làm theo lời Turan. Sở dĩ Turan muốn hắn ta tấn công từ bên trái là vì như thế sẽ tạo góc bắn tốt cho nó hơn phải nhắm tránh bắn trúng hắn ta.

– Đánh đi!

Darmil ngay lập tức vung chùy vào đầu con Hề ngu ngốc gần mình nhất. Con quái trúng quay mấy vòng rồi thay vì bỏ chạy, nhảy xổ vào người Darmil. Cú va chạm không quá mạnh nhưng khiến hắn ta mất thăng bằng ngã vật ra. Cùng lúc đó, hai con quái còn lại cũng đã xoay qua, chuẩn bị nhảy vào tấn công bồi hắn ta.

– Darmil! Lăn người tránh đi!

Darmil không cần đợi Turan nói hết câu đã nhanh chóng lăn mấy vòng, tránh được đòn tấn công của hai con Hề ngu ngốc.

– Đừng bắn, Turan!

Turan vừa định bóp cò súng thì dừng lại, ngạc nhiên hỏi:

– Sao cơ?! Này đừng có định đánh ba con quái đó một mình.

– Cứ để tôi!

Darmil nói rồi lao vào ba con Hề ngu ngốc, nện ngay một chùy vào con ban đầu khiến nó choáng váng, quay mấy vòng rồi ngã ra đất, chốc tan thành những đốm sáng trắng li ti mà biến mất. Tuy nhiên, hai con quái còn lại đã nắm ngay cơ hội, nhảy vào người Darmil.

– Darmil! – Turan nói lớn, giơ khẩu súng lên lăm lăm bóp cò.

– Đừng bắn!

Darmil hét lên rồi dùng tay hất mạnh một con Hề ngu ngốc đi. Con còn lại nhảy lên cao rồi đạp mạnh xuống người hắn ta nhưng chiếc áo giáp bên ngoài đã chống đỡ giúp. Hắn ta cười toét, nắm chắc cây chùy trong tay rồi nện ngang vào đầu con quái khiến nó văng đi.

– Đừng để con quái đánh vào chỗ hiểm!

Darmil không có vẻ gì để tâm tới lời Turan nữa. Hắn ta đứng dậy và ngay lúc một con Hề ngu ngốc nhảy bổ vào, hắn ta đáp trả bằng một chùy trúng đích khiến con quái vẹo cả người, rơi xuống đất rồi tan biến thành đốm trắng luôn.

– Hay lắm, Darmil! Một con nữa thôi!

Không cần Turan cổ vũ, Darmil đã liền khắc xoay người mà chạy thẳng đến chỗ con Hề ngu ngốc còn lại, giơ cao chùy lên sẵn sàng ra đòn bất cứ lúc nào. Con quái thấy vậy dường như biết mình thất thế, quay đầu định bỏ chạy nhưng không kịp, lãnh một chùy của Darmil, chết tươi.

– Turan, thấy chưa! Ha ha ha! – Darmil cười lớn, vô cùng sảng khoái – Chuyện này dễ như bỡn ấy mà!

Turan chạy vội lại chỗ Darmil. Nó rất bất ngờ vì hắn ta có thể hạ gục cả ba con Hề ngu ngốc một mình. Nó đã đánh giá thấp hắn ta quá rồi.

– Đánh hay lắm! – Turan khen ngợi – Cậu khiến tôi tự tin hơn rồi đấy.

– Thì đó. Tôi mà lại. Ha ha ha!

Một Nihr đánh bại được một nhóm quái cấp thấp không phải là chuyện quá hiếm hoi, khi cuộc tranh đua Thần cấp vừa bắt đầu, có hàng nghìn người có thể làm được chuyện đó. Dù vậy, hầu hết những ai làm được đều phải sử dụng những thứ vũ khí lợi hại như khẩu súng Mabatum chẳng hạn, còn đánh cận chiến như Darmil thì Turan chẳng nghe được mấy kẻ làm được. Darmil, hắn ta thật sự mạnh.

– Vậy, có nhận được phần thưởng gì không?

Turan hỏi một câu hỏi mà nó biết chắc rằng câu trả lời không có gì đáng mong đợi.

– Hửm? Hiển nhiên là không. – Darmil đáp – Thôi đi tìm đám quái tiếp theo nào!

Rồi cả hai tiếp tục đi tìm những đám quái khác. Darmil rất mạnh mẽ, liên tục vung chùy và bắt đầu né được những đòn tấn công của Hề ngu ngốc. Bên cạnh đó, với sự hỗ trợ bằng khẩu súng Mabatum của Turan, việc tiêu diệt bọn quái trở nên dễ dàng hơn và số lượng quái đối chọi một lần cũng ngày càng tăng lên.

Turan cảm thấy rất thích thú. Chuyến du hành này đã khiến nó mở mang tầm mắt của mình, rằng Nihr hoàn toàn có thể dễ dàng đánh bại những con quái vật. Hiển nhiên nó không nghĩ rằng nên đối đầu với những con quái cấp cao, nhưng nếu chỉ là Hề ngu ngốc thì sẽ chẳng sao cả. Hơn hết, cảm giác nã ra những phát đạn Mabatum mạnh mẽ khiến nó sướng rơn người. Turan, không biết tự bao giờ, trên mặt nó đã luôn giữ một nụ cười sảng khoái. Đây phải chăng là cảm giác vượt qua được chính bản thân mình?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau