VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Thông hiểu

Turan chớp mắt mấy lần như một phản xạ nhưng những thông tin mà nó nhận được hiển nhiên không thể thay đổi chỉ vì vậy. Turan nghĩ mình bị choáng, lại lấy tay xoa nhẹ hai thái dương rồi chống lấy đầu mình mà nằm trên giường. Nó bắt đầu nghĩ ngợi.

Turan không dám chắc về những việc vừa xảy ra là thật hay giả, huống chi là việc nó có thể thăng cấp. Tất cả những thông tin mà nó có bây giờ chỉ là một đoạn ngắn tự nhiên xuất hiện trong tâm trí cùng với việc cả người nó biến đổi, trở nên khỏe khoắn hẳn lên. Bấy nhiêu hẳn là không đủ để xác nhận rằng một Nihr đã thăng cấp.

“Chắc là vậy…?” Turan lẩm bẩm. Nó chợt thấy đã hiểu và cảm thông được cho Darmil, về sự điên cuồng nửa chắc nửa không của cậu ta khi phát hiện mình vừa thăng cấp. Dù rằng bây giờ Turan chắc chắn rằng bản thân giờ đã là Thần cấp 1 nhưng không hiểu sao khi chưa được kiểm tra thuộc tính, một phần tỷ nghi ngờ còn lại này khiến nó không dám đối mặt sự thật.

Và giờ Turan muốn chạy ra ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn ngay mà kiểm tra thuộc tính, cực kỳ muốn. Nhưng lúc này mới hai giờ sáng, Turan đến đó thì chỉ có bị ăn đạp đuổi ra khi cố đập cửa đòi vào mà thôi.

– Không biết mình có thuộc tính như thế nào nhỉ…?

Turan nói nhỏ. Nó không thể ngủ được, càng không thể ép chính mình ngủ được khi chuyện đáng đốt pháo khắp thế giới mà ăn mừng này lại xảy đến với nó. Giờ nó chỉ có thể thao thức cả đêm với đống suy nghĩ của mình mà thôi.

Chợt, một loạt thông tin tuôn vào trong tâm trí của Turan. Loạt thông tin đột ngột và cưỡng ép tiến vào này khắc hẳn cách thức mà Đại Thánh Tôn hay làm, khiến đầu nó đau nhói, còn bản thân thì không kiềm được cơn nôn ọe, làm ngay một bãi dưới chân giường.

Khi Turan bình ổn trở lại thì nó phát hiện loạt thông tin vừa xông vào kia không gì khác hơn chính là những thuộc tính của mình. Tuy nhiên chúng lại không hề được sắp xếp mà rất lộn xộn. Turan phải mất hồi lâu mới xác định được những thông tin cần thiết từ đống đó.

“Họ và tên: Turan Mers Falanzt.

Tuổi: 19.

Thần cấp: 1.

Tiến trình: 0 (0%).

Yêu cầu tiến trình: Không có.

Thuộc tính chính:

+ Sức mạnh: 23 (-10) bậc.

+ Thể lực: 25 (-10) bậc.

+ Nhanh nhẹn: 21 (-6) bậc.

+ Khéo léo: 18 (-6) bậc.

+ Trí tuệ: 30 (+10) bậc.

+ Minh mẫn: 26 (+10) bậc.

Thuộc tính phụ:

+ Cảm ngộ: 45 (+10) bậc.

+ Phản xạ: 26 bậc.

+ Cảm giác: 20 bậc.

+ Ma lực: 3 (+10) bậc.

Thông số:

+ Khí huyết: 445 359 bậc.

+ Nguyên khí: 16 750 bậc.

+ Ma năng: 2 473 bậc.

Điểm thuộc tính còn lại: 5 bậc.”

Những thông tin có chút khác so với bảng thuộc tính mà Turan thấy của Darmil. Bên cạnh một số thuộc tính có thêm điểm cộng thêm hoặc bớt đi, và có thêm hai thuộc tính mới là ‘Ma lực’ và ‘Ma năng’. Đối với hai thuộc tính mới, Turan đoán là do nó có nghiên cứu và thử nghiệm ma pháp nên mới xuất hiện.

“Nhưng tại sao mình lại có thể tự tra cứu thuộc tính?” Turan tự hỏi. Nó biết rất rõ rằng nếu muốn kiểm tra thuộc tính, một người phải tìm đến ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn. Lý do không phải vì ở đó có máy kiểm tra, mà là vì ủy ban được Đại Thánh Tôn ủy quyền cho. Dù rằng có một số kỹ năng hoặc phép cũng có thể thực hiện kiểm tra được nhưng tất cả đều là những kỹ năng và phép cấp cao, cũng như chỉ có thể kiểm tra được một hoặc hai thuộc tính cụ thể, không hề đầy đủ như Turan vừa thấy.

– Vậy kỹ năng thì sao?

Turan cất tiếng, và một loạt thông tin khác lại đổ ập vào trí óc của nó. Lần này đã chuẩn bị sẵn, Turan nôn vào một chiếc cốc mình với được.

Những thông tin nhận được đều nằm ngổn ngang với nhau hệt như lần thử đầu tiên. Turan lại mất thêm vài phút để sắp xếp chúng lại.

“Kỹ năng chủ đạo:

+ Thông hiểu – Cấp 1 (0%).

Kỹ năng chủ động: (trống)

Kỹ năng bị động: (trống)

Kỹ năng khác: (trống).”

Turan chau mày lại, tiếp tục lật tung đống thông tin lộn xộn không hiểu được trong đầu mình.

“Pha la hê, horamel, tarex ji, fonstuiiii,…”

Turan lẩm bẩm hơn trăm thứ vô nghĩa trong đầu mình, cuối cùng đành chịu phép, không thể tìm thêm được thông tin nào nữa.

– Lý nào lại vậy!? Lý nào mình chỉ có duy nhất một kỹ năng!? Tên Darmil có đến năm kỹ năng đấy!

Turan không kiềm được mà thốt lên thành tiếng. Chuyện này thật quá khó chấp nhận đối với nó. Khi thấy bảng thuộc tính không chênh lệch nhiều so với Darmil, thậm chí còn có phần vượt lên thì Turan đã rất chờ mong vào những kỹ năng của mình, vậy mà kết quả lại chỉ có một kỹ năng duy nhất mà thôi.

Turan cất một tiếng thở dài, vẻ chán nản. Một ý nghĩ rằng kỹ năng duy nhất này của mình có thể cực kỳ mạnh mẽ nảy lên, nhưng ngay lập tức Turan liền bác bỏ ý nghĩ thiển cận đó. Turan đoán rằng nhờ kỹ năng này mà nó mới có thể tự mình kiểm tra thuộc tính. Cũng tức là kỹ năng này không thể dùng trong chiến đấu được.

Không hẳn là Turan kì thị hay xem thường những kỹ năng hỗ trợ hoặc chức năng, nhưng rõ ràng là nó không sở hữu một kỹ năng nào khác cả, không tránh khỏi cảm thấy chút thất vọng.Sau khi chấp nhận an phận với sự thật rằng bản thân chỉ có một kỹ năng, Turan thử tập trung suy nghĩ đến việc tra cứu chi tiết của kỹ năng ‘Thông hiểu’ kia. Và hoàn toàn đúng như nó suy đoán, một loạt thông tin tràn vào trong tâm trí mà không cần phải cất thành tiếng. Lần này, cơn nôn ọe đã được Turan gắng gượng kiềm lại được, dù rằng chỉ suýt nữa thì nó đã không chịu nổi.

Đống thông tin vẫn là hỗn loạn, lẫn hết vào nhau. Turan cẩn thận loại bỏ đi những câu từ vô nghĩa, sắp xếp thành bảng thông tin chi tiết giống với của Darmil.

“Kỹ năng: Thông hiểu.

Loại: Hỗ trợ bị động - Kích hoạt.

Phẩm chất: Anh hùng.

Độ hiếm: Duy nhất.

Cấp: 1 (0%).

Mô tả: Trong cơn giận tàn phá mọi thứ.

Chi tiết:

+ Tăng 10 bậc trí tuệ.

+ Tăng 10 bậc minh mẫn.

+ Tăng 10 bậc cảm ngộ.

+ Tăng 10 bậc ma lực.

+ Kích hoạt: Thu thập thông tin về một thứ nhất định

Thông tin thêm: Tri thức là tiền đề để vận hành mọi thứ. Một kẻ ngu muội không bao giờ có thể hiểu được.”

Không tệ, Turan có thể đánh giá như vậy khi xem xong kỹ năng của mình. Dù Turan không rõ ràng lắm ‘Duy nhất’ ở phần độ hiếm là gì nhưng có thể theo đúng ý nghĩa của từ: chỉ có một, cũng tức ngoài nó ra thì không còn ai sở hữu kỹ năng này nữa. Phẩm chất ‘Anh hùng’ có thấp hơn so với ‘Cuồng nộ’ của Darmil nhưng so với mặt bằng chung hẳn là cũng gọi là có miếng.

Hơn cả, tổng lượng điểm thuộc tính tăng thêm từ kỹ năng lên đến bốn mươi điểm, cũng tức là tương ứng tám lần điểm thuộc tính nhận được từ việc thăng cấp. Dù rằng điều này không có nghĩa là Turan được thăng hẳn tám cấp vì mỗi khi thăng cấp, các thuộc tính đều tự động tăng một lượng không ít, nhưng vẫn cực kỳ có giá trị.

Sau cùng là khả năng kích hoạt của kỹ năng: thu thập thông tin về một thứ nhất định, cũng chính là việc mà Turan đã làm từ nãy đến giờ. Turan vẫn chưa rõ khả năng kích hoạt này có thể làm được tới mức nào nhưng hạn chế đã khá rõ ràng: đầu óc sẽ bị choáng ngộp bởi lượng thông tin tràn vào và lượng thông tin đó phần lớn là vô nghĩa, cần tinh lọc ra mới có thể hiểu được.

Turan bắt đầu thử giới hạn của kỹ năng ‘Thông hiểu’. Nó chọn chiếc đồng hồ quả quýt trong hộc tủ của chiếc bàn cạnh giường, tập trung suy nghĩ một chút và chốc, cảm giác khó chịu trong cuống họng lại dâng lên cùng với hàng đống thông tin trôi vào trong trí óc nó.

Turan dành thời gian sắp xếp một chút và lấy ra được những thông tin cơ bản của chiếc đồng hồ: tên gọi, làm bằng thép, độ bền còn lại, cùng mô tả rằng đây là chiếc đồng hồ mà Turan nhận được từ cha của mình vào hôm sinh nhật mười lăm tuổi. Nhìn chung, không có thông tin nào hữu ích lắm có lấy được.

Turan thử tiếp kỹ năng ‘Thông hiểu’ lên chiếc vòng tay từ phần thưởng nhiệm vụ của thần Syrathr. Lượng thông tin tràn vào lần này nhiều hơn hẳn và khiến đầu nó nhói lên một chút. Turan đoán là nó sẽ không thể sử dụng kỹ năng này liên tục quá nhiều lần trong khoảng thời gian ngắn.

Sắp xếp lại đống thông tin mất đến vài phút. Những gì tìm được không khác thông tin mà thần Syrathr đã cho nó thấy là bao, nếu không muốn nói là y hệt. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Turan khiến nó nghĩ rằng kỹ năng chủ đạo của mình không khác gì một tấm bùa giám định dùng nhiều lần, nhưng nó không muốn tin vào ý nghĩ đó.

Turan thử thêm lần nữa lên quyển sách kỹ năng ‘Gọi hồn’ mà nó lấy được từ nhiệm vụ tài liệu của phó bản ‘Hầm mộ của Lamb’.

“Sách kỹ năng ‘Gọi hồn’

Lớp: Sách kỹ năng.

Loại: Tiêu hao.

Số lần dùng: 1.Còn lại: 1.

Cấp độ: 5.

Phẩm chất: Thông thường.

Độ hiếm: Hiếm.

Độ bền: Còn lại 63%.

Mô tả: Quyển sách chứa đựng tri thức về kỹ năng ‘Gọi hồn’.

Chi tiết:

+ Sử dụng sẽ đạt được kỹ năng ‘Gọi hồn’.”

Không có gì mới hay đáng chú ý từ đống thông tin mà Turan lọc ra được. Giờ thì nó càng không thể không tin rằng phần kích hoạt của kỹ năng ‘Thông hiểu’ không gì hơn một phép giám định cả. Nhưng nó thật sự không cam tâm khi mà phẩm chất của ‘Thông hiểu’ đạt đến ‘Anh hùng’, trong khi các phép giám định thường chỉ đạt ‘Ưu’ hoặc cùng lắm là ‘Tinh anh’ mà thôi.

“Hẳn là phải có tác dụng khác. Hoặc là tiềm năng gì đó.” Turan tự nhủ. Dù gì thì ‘Thông hiểu’ cũng là kỹ năng chủ đạo của nó, không thể cứ để mặc vậy được.

Kỹ năng chủ đạo đóng vai trò cực kỳ quan trọng đối với một du hành giả. Khi một du hành giả phát triển, thăng cấp hay rèn luyện, kỹ năng chủ đạo đều sẽ được nuôi dưỡng và lớn dần lên theo. Thậm chí nếu đột phá giới hạn Thần cấp, không ít lúc kỹ năng chủ đạo còn sẽ có sự đột biến cả về chất lẫn về lượng.

Mặt khác, tất cả các kỹ năng không phải chủ đạo đều sẽ bị kỹ năng chủ đạo tác động và khiến chúng biến đổi theo. Giả như kỹ năng ‘Búa tạ’ của Darmil, Turan đoán rằng sau này sẽ bị ‘Cuồng nộ’ làm phát triển thành một kỹ năng gây ra lực tấn công cực lớn khi cậu kích hoạt ‘Cuồng nộ’, hoặc thậm chí khi dùng còn có thể tích lũy lượng lớn nộ nữa. Và vì vậy, một kỹ năng nếu không phù hợp với kỹ năng chủ đạo thì lâu dần hiệu quả sẽ bị giảm sút, thậm chí triệt tiêu mất.

Thế nên kỹ năng ‘Thông hiểu’ càng tương tự kỹ năng bình thường khác thì Turan lại càng phải thử và khai thác tất tần tật tiềm năng của nó. Nếu thật sự kỹ năng này chỉ thiên về giám định và truy xuất thông tin, Turan đoán là nó sẽ phải chuyển chức sang làm nghề vẽ bùa như Yeatra mất.

Cảnh tượng Turan ngồi vẽ bùa với Yeatra bên cạnh í ới đòi nó giám định cho mấy tấm bùa rởm cô ta vừa làm xong làm Turan rùng mình ớn lạnh, da gà nổi hết cả lên. Nó thật không mong một tương lai phiền phức như vậy chút nào.

Chợt, một ý tưởng lóe lên trong đầu Turan. Nó muốn thử học quyển sách kỹ năng ‘Gọi hồn’ này.

Thông thường, một người phải đạt đến cấp độ yêu cầu của sách kỹ năng thì mới có thể học được. Mặt khác, quá trình học kỹ năng đó phải được thực hiện ở ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn, thông qua lực lượng của Đại Thánh Tôn mà hòa tan tri thức về kỹ năng đó cũng như hàng loạt các điều kiện kèm theo như ma trận vận hành ma năng đối với ma pháp, hay định hình của nguyên khí cùng nhiều thứ khác.

Turan mở quyển sách ra, nhìn vào dòng chữ đầu tiên trong đó và bắt đầu đọc. Nhưng nó chợt chau mày lại, nhìn sang những dòng chữ kế tiếp rồi nhăn mặt, đóng mạnh quyển sách lại.

Hầu hết chữ trong quyển sách này Turan đều không đọc hiểu được, chỉ có thể đoán một phần ý nghĩa thông qua sự tương đồng về kiểu cách. Nó có thể mơ hồ nhận ra đây là một ngôn ngữ cổ đại của một quốc gia đã bị tàn lụi và biến mất theo dòng chảy thời gian.

Không hiểu được nội dung là một vấn đề, nhưng nội dung không phải là thứ Turan mong muốn từ quyển sách kỹ năng này. Cái nó cần là thứ giống như Đại Thánh Tôn đã làm, tri thức về kỹ năng hòa tan vào trong trí nhớ cơ.

Xốc lại tinh thần cũng suy nghĩ, Turan lần nữa mở quyển sách ra. Lần này, nó quyết định tập trung vào việc học kỹ năng. “Phải. Chỉ kỹ năng ‘Gọi hồn’ mà thôi.”

Một khoảng thời gian hơn ba phút trôi qua mà không có gì xảy ra. Dù vậy, Turan vẫn tiếp tục tập trung nghiền ngẫm và liên tục thay đổi góc độ suy nghĩ của mình về việc học kỹ năng từ quyển sách.

Thêm hai phút nữa trôi qua. Turan chợt có thể cảm nhận được chút gì đó mới mẻ vừa xuất hiện trong trí óc của mình, giống như một sợi chỉ sáng le lói được thả xuống biển đen mù. Turan nhắm nghiền mắt lại. Nó quyết định nắm lấy sợi chỉ, rồi men theo đó đi lên.

Tri thức đầu tiên được rót vào trí óc của Turan. Đó là nền tảng của kỹ năng ‘Gọi hồn’, hay đúng hơn là thứ khiến cho kỹ năng này có thể hoạt động được: tri thức về linh và hồn.

Lượng tri thức nền tảng tiếp tục đổ dồn vào đầu của Turan không ngừng nghỉ và Turan cũng tiếp thu chúng mà không hề ngần ngại.

Cứ như vậy, không biết trôi qua bao lâu, cũng như bao nhiêu điều mới mẻ mà Turan học biết được, nó mở mắt. Trước mặt nó vẫn là khung cảnh căn phòng quen thuộc của mình, thế nhưng tâm cảnh của nó bây giờ đã khác, cách nhìn của nó cũng hiển nhiên đã thay đổi. Nếu phải chỉ ra một cách rõ ràng thì ngay lúc này, Turan có thể đoán biết được trong phòng của mình có nhiều linh và hồn hay không.

“Rất ít. Hầu như không có.” Turan nói thầm. Ở một căn phòng được sử dụng thường xuyên như thế này thì rất khó tìm thấy linh và hồn. Đa phần chúng đều thuộc về những sinh vật nhỏ bé hay do cảm xúc mãnh liệt của con người để lại. Mặt khác, trình độ của Turan vẫn còn thấp, chỉ vừa mới bắt đầu nên chuyện bỏ sót cũng là dễ hiểu.

Dù vậy, sau hàng đống thời gian và trí óc bỏ ra đó, Turan vẫn không học được kỹ năng ‘Gọi hồn’. Tất cả những gì nó biết chỉ là một góc nhỏ của tảng băng trôi đó, thậm chí còn không thể xem là nền tảng chứ đừng nói đến nhập môn.

Turan đóng quyển sách lại. Đầu nó đã bắt đầu đau nhức âm ỉ rồi, chỉ có thể tạm thời từ bỏ chuyện học sách kỹ năng mà thôi. Dù gì thì thứ nó đang làm là học kỹ năng vượt cấp, và thậm chí còn không định tiêu hao quyển sách nữa. Nếu thật sự có thể thành công thì sẽ có hàng đống lợi ích mà nó có thể khai thác được.

Turan ngả người lên giường mình, cảm giác mỏi mệt bao trùm lấy cả cơ thể nó. Turan biết là từ nãy đến giờ do mải tập trung nên nó không để ý, nhưng sự thật thì kỹ năng ‘Thông hiểu’ không chỉ tiêu hao tinh thần mà còn cả thể xác của nó nữa. Chỉ mới dùng vài lần cùng với một lần cố học sách kỹ năng mà lúc này, đến đứng dậy cơ thể của nó cũng cương quyết cự tuyệt.

Giờ, Turan chỉ muốn ngủ mà thôi.

Turan nhắm nghiền mắt lại. Nó chợt nhớ đến cảnh tượng đã bắt đầu buổi thức đêm hôm nay. Nó tự hỏi không biết viên đá màu xanh kia là gì, và vì sao lại có thể bảo vệ được mình khỏi trận chiến giữa hai tồn tại mạnh mẽ đến thế. Nó cũng thử dùng ‘Thông hiểu’ lần cuối nhưng lại chẳng có gì xảy ra. Nghĩ ngợi một hồi cũng không biết vì sao, Turan chỉ đành bỏ qua.

Thế giới này thực sự có quá nhiều điều mới lạ và chưa nắm biết đối với Turan. Viên đá, Đại Thánh Tôn, linh và hồn, Thần ấn, thần Syrathr, thần Mastrua, kẻ giấu mặt Syneir, Darmil, Tiffia, tài liệu hay vô vàn thứ khác. Turan ngẫm qua một lượt và chợt thấy mình thật quá nhỏ bé rồi. Người ta càng biết nhiều hơn lại càng cảm thấy lượng tri thức của mình vô cùng ít ỏi, Turan vốn đã tin, giờ lại thấy thật thấm thía.

– Nếu biết hết về thế giới này thì tốt rồi. – Turan lẩm bẩm – Phải. Thế giới này…

Chợt, đầu óc Turan như bị đông cứng lại, không thể cử động hay suy nghĩ gì được. Đôi mắt vốn đã nhắm nghiền của nó vậy mà giờ lại trông thấy từng đốm sáng chớp tắt liên tục. Đỏ, lục, vàng và tím, rồi lại đỏ. Cùng với những đốm sáng chớp tắt đỏ, Turan có thể nghe được âm thanh điện tử đều đều.

Dây nhợ. Rất nhiều dây nhợ lớn nhỏ các loại dần hiện lên dưới ánh đèn mờ. Turan trông theo những sợi dây và thấy chúng nối vào dáng hình một người đàn ông đang ngồi trên một chiếc ghế tựa bằng gỗ. Turan không thấy rõ được khuôn mặt người đàn ông hay quần áo ông ta đang mang. Khung cảnh này quá mơ hồ.

Những bánh răng to lớn chuyển động phía sau người đàn ông hiện dần lên, kèm theo đó là âm thanh nặng nề của kim loại chạm vào nhau theo từng nhịp đều đặn. Turan trông những bánh răng đó nhưng không hiểu sao lại cảm thấy áp lực vô cùng, như thể từng chuyển động một của chúng đều tác động đến sinh mạng của mình vậy.

Đột nhiên, từ hai hốc mắt của người đàn ông vốn dĩ bị che lấp bởi một màu đen kì bí lại lóe sáng lên. Rồi nhìn thẳng vào đó, Turan thấy một đôi tròng đỏ hoét với cặp ngươi đen láy trừng nhìn lại mình, trông cực kỳ đáng sợ. Cái nhìn đó như đâm thấu vào tận tâm can và xương tủy của Turan rồi cắn nuốt, gặm nhắm chúng từng chút một.

Turan sợ hãi, nhưng lại không dừng được. Cảnh tượng trước mắt như thể bị ép buộc cho nó xem, và hành hạ nó. Nỗi sợ hãi càng ngày càng dâng lên trong Turan. Nó muốn thoát khỏi đây ngay. Nó không muốn nhìn thấy những hình ảnh này nữa. Nó không muốn trông thấy đôi mắt kia nữa.

Turan bất lực, và vô vọng. Nó cảm thấy tim mình đang tan chảy ra, não của mình trở nên nhão nhoét và từng thớ thịt cùng nội tạng thì trôi tuột khỏi nhau, chỉ để lại một bộ xương khô nằm giữa vũng máu.

Ở giữa vũng máu đó, một tia sáng màu xanh lam chợt lóe lên. Tia sáng làm đôi mắt đỏ hoét kia tò mò trông lấy, rồi từ đó bừng sáng chói lòa. Đôi mắt đang chằm chằm nhìn kia mở tròn đầy kinh ngạc xen lẫn sợ hãi, không thể chống chịu được bao lâu đành nhắm tịt lại.

Chút ý thức cuối cùng của Turan có thể thấy được rằng từ hốc mắt kia, máu màu đen đặc lẫn với đỏ đang túa ra, cùng với tiếng thét đầy căm phẫn:

– Ta sẽ tìm ra ngươi!!

Chương 52: Cuộc đụng độ giữa Thenia và Gangka

Cánh đồng đen Falopt, nằm ở cực Đông của lục địa phía Đông, tiếp giáp với vương quốc Danlion. Nơi đây bị nhiễm lấy năng lượng tối cùng cảm xúc tiêu cực mà trở nên cằn cõi và u ám, khiến mọi vật sống đều không thể tồn tại được. Trên cánh đồng này, chỉ có các chủng quái cấp cao cùng một vài du hành giả mạnh mẽ và dũng cảm mới dám đặt chân đến.

Thenia đưa mắt nhìn chằm chằm dáng hình đang đứng cách cô chừng trăm mét. Dáng hình từ lâu đã dừng lại, bắt đầu quay người về phía cô, làm lộ ra vẻ mặt của ông ta – Gangka.

Dù rằng Gangka chỉ đơn giản là quay người, không có bất kỳ hành động nào khác nhưng Thenia vẫn không dám lơ là chút nào, khóa chặt từng cử chỉ nhỏ nhất của ông ta. Cô biết rằng Gangka luôn là một kẻ xảo quyệt, dù rằng có sự chênh lệch Thần cấp lớn nhưng với lượng Thần khí và Thần vật của Gangka, chỉ một chút sơ sót nhỏ cũng sẽ để ông ta trốn mất.

– Không biết, cô tìm ta có việc gì, Thenia?

Gangka lên tiếng hỏi. Thenia nghe vậy thì sự tức giận trong mình lại dấy lên, nhưng cô cố kiềm lại, bảo:

– Ông vẫn còn dám hỏi nữa ư, Gangka. Việc mình đã làm, giờ lại không dám nhận?

Gangka nhăn mặt, vẻ bực tức thấy rõ. Thenia biết cô cần phải chọc tức ông ta, để ông ta phải giằng co với mình. Dù gì thì nếu ông ta thật sự muốn chạy mất thì cô cố lắm cũng chỉ có thể gây cho ông ta vài vết thương mà thôi.

Gangka đằng hắng một tiếng, nói:

– Ta tin rằng hành động của mình cho đến giờ không hề xúc phạm gì tới Chính thần của Sự sinh trưởng cả.

Gangka vẫn không có vẻ gì là định nhận mình đã đụng tới giới hạn giữa các Chính thần với nhau. Thenia cũng đã đoán trước sẽ như vậy, lại bảo:

– Turan. Ông hẳn là đã bắt cóc cậu ta đi.

– Không hề. Ta đã mời cậu ta đến rất đàng hoàng nhé.

Gangka đáp, nhếch mép cười khẩy một tiếng. Thenia trông vậy thì thật không kiềm được cơn giận của mình nữa, gắt lên:

– Lại còn ngụy biện!? Ông rõ ràng đã chạm đến Thần ấn, biết cậu ta là người của ta, vậy mà vẫn ra tay như vậy?!

Gangka nghe xong thì ra vẻ suy nghĩ hồi lâu, bảo:

– Ta thật sự không biết cô đang nói gì.

Thenia đoán rằng không thể khiến Gangka nhận tội được. Mà dù rằng ông ta có nhận hay không thì chuyện này cũng không thể cứ thế mà giải quyết. Nếu bây giờ Thenia nhượng bộ thì chẳng khác gì cho phép Gangka lấn tới.

– Ông đúng là ép người.

Thenia nói rồi nâng cánh tay phải của mình, quạt sang trái. Cùng lúc đó, một luồng khí hồng nhạt xuất hiện ở bên phải cô, hóa thành hàng trăm hàng ngàn bông hoa bay thẳng tới Gangka.Gangka thấy vậy thì lấy ra một miếng ngọc màu lục nhạt to và dài như một cánh tay, xoa nhẹ lên đó làm tuôn ra một luồng khí xanh lục. Luồng khí nhanh chóng cô đặc lại thành một tấm khiên tròn chống lấy làn mưa hoa bay đến.

Thenia hiển nhiên không định đứng yên đó nhìn Gangka chống đỡ. Cô nâng nhẹ tay trái lên làm xuất hiện một bông hoa màu tím rồi ném bông hoa đó về bên cạnh, cách Gangka không xa. Bông hoa ngừng lại chốc thì đột nhiên hóa lớn khổng lồ cùng với những cánh hoa mọc ra răng nanh nhọn hoắc, phóng tới Gangka mà cắn nuốt.

Gangka phát hiện ra bông hoa tím thì đã muộn, trong thoáng chốc không nghĩ ra được cách nào tránh thoát, thuận tay liền bẻ gãy luôn miếng ngọc của mình. Miếng ngọc vừa gãy thì luồng khí cũng từ đó ồ ạt tuôn ra tạo thành một quả cầu bao lấy Gangka, mạnh mẽ chống lại những chiếc răng nanh to lớn đang cố găm vào trong.

“Hắn ta vậy mà hủy cả miếng ngọc…” Thenia thốt thầm trong lòng. Cô vốn biết Gangka là một kẻ vì không chịu thiệt một lúc mà có thể tiêu phí vượt nóc. Nếu phải đấu xem ai có nhiều Thần vật để dùng hơn thì không nghi ngờ gì cô sẽ bị ông ta đè bẹp.

– Ta cũng nên đáp lễ rồi nhỉ?

Gangka cất tiếng rồi lấy ra một thanh trúc bằng ngọc màu xanh lục có đính lên một chiếc lá ở ngọn. Ông ta giơ thanh trúc lên, nện xuống một nhát thật mạnh vào bông hoa tím đang cố ăn mình. Đòn đánh từ thanh trúc trông vô cùng nhỏ yếu so với bông hoa nhưng lực sát thương gây ra lại khiến những cánh hoa nát bấy, răng nanh gãy vỡ rơi vẩy khắp nơi rồi cứ vậy mà tan biến mất.

– Thanh Hà Trúc!?

Thenia thốt lên ngạc nhiên. Thanh Hà Trúc là một vũ khí phẩm chất ‘Huyền thoại’, và là một vật phẩm vô cùng quý giá kể cả đối với các Chính thần. Dù gì thì Thanh Hà Trúc có cấp độ đến 120, và hơn cả, là một vũ khí chuyên về vận dụng nguyên khí. Thenia không có lý do gì lại tin rằng Gangka sẽ lôi thứ như vậy ra chỉ để đập nát bông hoa của mình.

Như để xác nhận ý nghĩ của Thenia, Gangka rút Thanh Hà Trúc về đặt trước ngực với ngọn hướng lên trên. Mắt ông ta nhắm hờ lại và Thenia có thể thấy rất nhiều đốm sáng màu xanh lục đang tuôn ra ồ ạt.

Gangka sắp tung ra một phép. Thenia không biết đó là phép gì nhưng không có thời gian do dự, liền tạo ra hai bông hoa trên hai tay, một vàng một bạc rồi ném chúng lên cao. Hai bông hoa được tung lên thì bắt đầu xoay vòng và phát ra những đốm sáng cùng màu với mình. Những đốm sáng khác màu như thu hút lẫn nhau, bắt đầu di chuyển vào giữa hợp lại thành một vòng xoáy.

Thanh Hà Trúc trong tay Gangka đã phát sáng rực rỡ với vô vàn đốm sáng xung quanh, thậm chí đã có thể trông thấy được ba vòng sáng bao quanh thanh trúc. Rồi Gangka nâng Thanh Hà Trúc lên, tạo thế mà đâm một đòn thật dứt khoác về phía trước. Đòn đâm bắn ra luồng khí xanh lục như một cơn lũ đổ ồ ạt đầy uy lực mà nếu như có vật cản bây giờ thì hẳn sẽ bị cuốn phăng đi hết.Vòng xoáy từ hai bông hoa vàng bạc của Thenia lớn đến hơn năm mét, đón lấy cơn lũ màu xanh lục đập tới. Cơn lũ gặp vòng xoáy thì như gặp phải một cái lỗ, bị hút vào liên tục. Dù vậy, Thenia có thể thấy rõ rằng vòng xoáy đang bị đẩy lùi về, chẳng mấy chốc sẽ tan biến.

Biết rằng giờ không phải lúc để nương tay hay do dự nữa, Thenia lấy ra một bông hoa hồng đỏ thắm. Tay trái nắm lấy gốc hoa, tay phải nắm lấy đầu hoa, Thenia vuốt nhẹ nhàng theo hai hướng đối ngược nhau. Bông hoa vốn dĩ chỉ dài hơn hai tấc cứ vậy dài ra và lớn dần lên, cuối cùng biến thành một cây trượng cao gần hai mét với trên đỉnh giờ đã mọc thêm bốn bông hoa khác màu: xanh dương, vàng, tím và đen.

Thenia cầm lấy cây trượng, nâng cao lên và vòng vận chuyển ma năng của cô bắt đầu xoay tròn. Từng đường nét đầu tiên của vòng ma pháp hiện lên trước mặt Thenia. Vòng ma pháp có màu xanh dương và lớn đến ba mét phát ra ánh sáng le lói.

Thenia có chút gấp. Cô biết vòng xoáy chặn lại đòn tấn công của Gangka không kéo dài được lâu nữa. Dù vậy, cô vẫn quyết định dùng chiêu thức tốn thời gian vận phép này để đối phó lại. Cô muốn ông ta phải chịu thương tổn ngay lập tức.

– Ta cũng muốn xem cô chống được bao lâu!

Tiếng nói lớn của Gangka và liền sau đó là cơn lũ màu xanh lục trở nên dữ dội hơn đập vào vòng xoáy. Thenia không kiềm được mà hoảng hốt khi thấy trên hai bông hoa vàng và bạc của mình đã bắt đầu xuất hiện lên những vết nứt.

“Không kịp rồi.” Thenia thốt thầm, không còn cách nào khác đành lấy ra một chiếc bình thủy tinh to cỡ bàn tay, có hình dạng phình ra ở trên và dưới nhưng lõm vào ở giữa trông như một chiếc đồng hồ cát. Ở trong bình thủy tinh đó, từng đốm sáng li ti màu xanh lam nhạt bay lơ lửng lên trên rồi lại xuống dưới thành một vòng tuần hoàn. Là Tinh Cực Ma năng.

Thenia rất quyết đoán bóp nát bình thủy tinh làm các đốm sáng li ti tuôn ra rồi như có một lực hút nào đó mà đổ dồn vào vòng ma pháp còn đang dang dở của cô. Vòng ma pháp nhanh chóng được hoàn thành, Thenia gõ nhẹ đầu trượng lên đó và kích phát phép thuật của mình.

Từ giữa vòng ma pháp, một luồng khí màu trắng lạnh ngắt tuôn ra ào ạt, xông tới vòng xoáy trước mặt làm nó vậy mà đông lại. Luồng khí tiếp tục xông tới, đông luôn cả cơn lũ màu xanh lục của Gangka rồi theo đó tiến thẳng tới chỗ ông ta.

Gangka trông thấy được dấu hiệu đầu tiên của luồng khí lạnh thì đã muộn, Thanh Hà Trúc đang kích phát lực lượng không thể tự ý thu về, nếu không sẽ phản phệ. Không suy nghĩ được nhiều, Gangka lấy ra một miếng gỗ có vẽ lên mấy nét mực đỏ, quẹt một đường nguyên khí lên đó rồi ném về phía luồng khí lạnh đang xông tới.

Miếng gỗ được kích phát thì bắt đầu sáng lên, rồi bốc cháy, tỏa nhiệt dữ dội. Ngọn lửa từ miếng gỗ khó khăn chống đỡ luồng khí lạnh được vài giây thì không chịu nổi nữa, tắt ngấm. Luồng khí thuận thế tiếp tục tiến công Gangka.

Thenia trông vẻ mặt của Gangka thì biết ông ta đã thua lần này, không còn lựa chọn nào ngoài rút lui. Nếu còn cố chấp chống lại luồng khí lạnh kia thì thứ tiếp theo bị đông lại chắc chắn là ông ta. Mặc dù đó không phải là một đòn chí mạng nhưng khoảng thời gian bị đông lại đó hẳn đủ để Thenia sử dụng thủ đoạn tàn độc nhất của mình.

Đối diện luồng khí lạnh đang ồ ạt đổ tới, Gangka bậm môi, đập hai tay lại với nhau, kết nhanh một cái ấn rồi khi từng luồng khí màu xanh lục trôi ra nhè nhẹ giữa hai tay, ông ta liền đập mạnh hai bàn tay mình lên Thanh Hà Trúc. Thanh trúc ngay lập tức vỡ nát, tạo ra một vụ nổ kèm theo xung chấn hất văng Gangka đi thật xa về sau.

Vụ nổ cùng phản phệ từ Thanh Hà Trúc khiến Gangka vô cùng chật vật khi máu có thể thấy được đang tuôn ra từ các vết thương khắp người ông ta. Dù vậy, Gangka vẫn lợi dụng xung chấn mà quay người trốn mất, không một lần quay đầu lại. Ông ta thậm chí còn kích phát luôn cả một tấm bùa tăng tốc cấp cao lên chính mình, như sợ rằng chỉ cần chậm một chút thì sẽ phải hối hận.

Thenia trông theo dáng hình đang tuôn chạy cực nhanh kia thì cũng chỉ đành thở dài bỏ qua. Cô vốn định sẽ tung ra đòn kết liễu một khi Gangka bị đông lại nhưng ông ta phản ứng thật quá nhanh rồi, thậm chí chấp nhận làm trọng thương chính mình và cả phá hủy đi Thanh Hà Trúc. Mặt khác thì mục đích lần này của Thenia cũng đạt được, Gangka hẳn đã biết thu tay lại rồi đi. Dù sao thì ông ta nhìn theo một góc độ khác thì cũng có thể xem là kẻ cùng chiến tuyến với cô.

Thenia đưa tay thu lại hai bông hoa vàng và bạc. Chúng đều ở tình trạng vô cùng xấu, hẳn chỉ chịu thêm được vài giây nữa thì tan nát luôn. Cô lại nhìn tiếp vào những mảnh thủy tinh còn mắc lại trên tay mình, lòng không kiềm được mà thấy chua xót. Bình Tinh Cực Ma năng này có giá trị không so được với Thanh Hà Trúc của Gangka nhưng vẫn không hề thấp. Hơn hết là không phải có tiền là có thể mua được.

Thenia nghĩ, cắn răng, dồn hết sự buồn bực và chua xót của mình vào gốc rễ của mọi chuyện: Turan. Cô đoán là mình sẽ phải hành hạ cậu ta không ít mới hạ được lửa giận trong mình xuống đây.

Chương 53: Nhiệm vụ từ Lylat

Thế giới này là giả. Đó là điều đầu tiên Turan nghĩ tới khi nó tỉnh dậy trên chiếc giường quen thuộc của mình.

Turan biết tất cả những gì nó trông thấy được trước khi mất đi ý thức đều là hiện thực. Khung cảnh người đàn ông với dây nhợ cắm vào người cùng với những bánh răng, cũng như việc ông ta có thể làm Turan tan thây nát thịt chỉ bằng một cái nhìn.

May mắn là, bằng cách nào đó, Turan đã có thể sống sót được. Dù vậy, nó vẫn không khỏi cảm thấy bất an khi nghe người đàn ông đó nói với giọng căm hận rằng sẽ tìm ra mình. Một kẻ mạnh mẽ như ông ta, dù rằng Turan không biết ông ta ở đâu hay sẽ tìm mình như thế nào nhưng rõ ràng, ông ta có thể làm được.

“Phải tìm thần Syrathr…” Turan chợt nghĩ. Sự lo lắng trong lòng nó bây giờ đánh bật hết tất cả e ngại hay căm ghét đối với một Chính thần của nó. Nếu Turan muốn sống sót, nó phải tìm lấy một sự che chở, và đó không gì hơn là chủ thần của mình – thần Syrathr.

Nhưng Turan không biết phải tìm thần Syrathr như thế nào, cũng như cách liên hệ với cô ta cũng đều là bí ẩn đối với một Nihr như nó. Từ trước đến giờ, chỉ toàn là Turan bị thần Syrathr tìm đến, hoặc đưa tới một cánh đồng hoa rộng mênh mông mà thôi.

Mặt khác, Turan lại không định dùng đến lời cầu khấn Giáng trần lúc này. Không có gì đảm bảo rằng thần Syrathr sẽ đáp lại lời cầu khấn của nó cả, và dù là cô ta sẽ xuất hiện thì hẳn cũng sẽ nổi giận hành hạ nó một trận khi nghe rằng mình được cầu khấn giáng trần chỉ vì trí tưởng tượng của tên bầy tôi.

Thật vậy, Turan không có gì để thuyết phục thần Syrathr tin rằng mình đang gặp nguy hiểm cả. Và cô ta cũng không có lý do gì phải bảo vệ nó. Trong mắt thần Syrathr, nếu Turan chết, thì sẽ lại hồi sinh và tiếp tục thân phận bầy tôi của mình mà thôi.

“Chỉ mong tên kia không tìm thấy mình quá sớm…”

Chợt, tiếng cánh cửa phòng bị phá tung ra một cách mạnh bạo làm Turan giật mình, vội đưa mắt trông tới trong khi cơ thể sẵn sàng bỏ chạy.

– Đã quá trưa rồi đó thằng quỷ! Mày định ngủ- Cái quái gì mà hôi thế này?!

Là tiếng của bà Lylat. Trông thấy khuôn mặt nhăn nhó của bà ta thì Turan thở phào nhẹ nhõm. Nó còn tưởng rằng người đàn ông kia chưa gì đã tìm đến mình rồi thì khốn.

“Cơ mà hôi…” Turan thắc mắc, quay nhìn xung quanh phòng mình. Nó nhận ra là tấm đệm giường của mình và cả chính bản thân nó đều bị phủ lên bởi lớp bẩn màu nâu đen và bốc mùi thôi thối. Lúc tỉnh dậy nó cứ mải lo nghĩ chuyện người đàn ông, cùng với việc đã quen với không khí ở đây nên không cảm nhận được.

– Tao không biết mày làm cái gì nhưng dọn sạch đống đó! Xong thì tới quầy tìm tao.

Bà Lylat nói rồi đóng sập cửa lại thật mạnh, bỏ đi luôn.

Turan tặc lưỡi. Nó thử ngửi lại lần nữa đống cặn bẩn quanh mình, thấy cũng không đến nỗi nào. Dù vậy, cảm tưởng rằng cả ngày mình đã ngủ trên đống này làm nó có chút ghê tởm, cảm giác muốn nôn ọe dâng lên mà chạy ra khỏi phòng.

Sau khi tắm rửa cùng dọn dẹp đống cặn bẩn mà nghĩ mãi không biết từ đâu xuất hiện, Turan mới tới quầy để gặp bà Lylat. Bà ta tìm nó hẳn là có việc muốn nhờ, nếu không thì cũng chẳng có lý do gì lết đến tận phòng của nó. Dù gì thì bây giờ, công việc chính của Turan là du hành, chứ không cần phải phụ giúp bà ta nữa.

Bà Lylat đang lau mấy chiếc cốc, trông thấy Turan thì ngẩn người ra một lúc rồi mới bảo:

– Ơ thằng này hôm nay trông sáng sủa, đẹp trai hẳn nhỉ.

Turan chau mày, gắt:

– Bà cũng biết nói mấy lời này nữa à.

Đáp lại Turan là tiếng cười đùa của bà Lylat làm nó phát bực, vội hỏi:

– Tìm tôi làm gì?

– Còn nhớ lão lùn Gin chứ? Ông ta đặt một lượng lớn rượu ở chỗ tao, nên muốn nhờ mày mang tới cho ông ấy.

Turan nghe vậy thì không khỏi thắc mắc. Thông thường, công việc vận chuyển hàng hóa sẽ được giao phó cho các công ty vận chuyển hơn, không có lý do gì mà bà Lylat lại phải nhờ đến nó cả.

Dường như đoán được suy nghĩ của Turan, bà Lylat nói tiếp:

– Ông ta không thích rượu bị đưa vào trong túi trữ vật. Mà mấy công ty vận chuyển thì có thần Istrant mới biết họ có thật sự vận chuyển đàng hoàng hay không, nên chỉ có thể trực tiếp mang đến mà thôi.

Turan cất một tiếng “à”, vẻ hiểu ra. Nó nhớ lần trước, lúc đi du hành thì ông ta cũng mang theo rượu trên lưng cũng vì lý do đó. Dù vậy, Turan vẫn hỏi:

– Sao lại phải nhờ tôi? Đến ủy ban tìm một đám du hành giả là được rồi không phải à?
– Cứ là không đáng tin. – bà Lylat đáp ngay.

Turan nheo mắt nhìn chằm chằm bà Lylat, cố dò xem bà ta có đang giở trò gì không. Sau hồi lâu, nó mới bảo:

– Thế, ông ta ở chỗ nào?

Mắt bà Lylat sáng lên ngay, đưa cho Turan một cuộn giấy, nói:

– Mày cứ xem trong này là biết. Vậy nhé.

Rồi bà Lylat quay người đi ra sau quầy luôn. Bà ta quá rõ ràng là muốn trốn tránh những câu hỏi của Turan, cũng như không định cho nó cơ hội từ chối.

Turan cũng không còn cách nào khác, đành tự mình mở cuộn giấy ra xem. Là một nhiệm vụ thành văn.

“Nhiệm vụ: Giao rượu đến cho Gin Rohant.

Phẩm chất: Thường.

Độ khó: Không bình thường.

Mô tả: Giao rượu đã được đặt mua ở quán rượu Lylat đến cho Gin Rohant ở thành Kyrult.

Chi tiết:

+ Không được để rượu vào túi trữ vật hoặc tương tự.

+ Hoàn thành trước ngày 4 tháng 9 năm 4.

Tiến trình: 0%.

Phần thưởng chủ:
+ 2000 xen.”

Phần thưởng của nhiệm vụ chỉ có vỏn vẹn hai nghìn xen, dù không ít nhưng Turan đã bắt đầu du hành, thậm chí vừa mới thăng cấp thì đối với nó số tiền này có hơi không đáng cho một chuyến đi dài.

Turan đã xem qua đoạn đường đến thành Kyrult được mô tả trong hướng dẫn nhiệm vụ. Đoạn đường đi qua đến bốn khu vực có quái và hai trong số đó có cấp độ trung bình là 5. Dù cho Turan có cố di chuyển cẩn thận đến mức nào thì việc đụng độ phải vài đám quái cũng là không thể tránh khỏi.

“Vậy ra đây không đơn giản chỉ là vận chuyển.” Turan nghĩ thầm. Nó đoán là mình sẽ phải đưa cả tổ đội đi cùng nếu muốn hoàn thành nhiệm vụ này ổn thỏa nhất. Ngoài ra nó cũng phải chuẩn bị rất nhiều thứ từ việc đi đường cho đến bảo quản đống rượu.

Nhưng tất cả đều không thành vấn đề đối với Turan lúc này. Bởi vì lý do mà nó nhận nhiệm vụ của bà Lylat không gì hơn việc nó muốn thử nghiệm khả năng của bản thân cả. Bây giờ thì Turan đã là Thần cấp 1 rồi, nó thật nôn nóng không biết mình có thể mạnh đến đâu.

Nghĩ rồi, Turan liền tìm gặp hai thành viên trong tổ đội của mình.

Darmil sau bữa trưa vẫn không thấy Turan xuất hiện thì đã đi đến ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn một mình. Turan ban đầu cho rằng cậu ta đến gặp cô tiếp tân, nhưng sự thật thì cậu ta lại đến đây để luyện tập dưới tầng hầm.

Theo lời cô tiếp tân thì Darmil đang ở khu chung của tầng hầm, nơi mà các du hành giả có thể đến để sử dụng các cỗ máy đồng bộ để chiến đấu với nhau trong một môi trường giả lập. Turan tới đây thì trông thấy có rất nhiều người đang cùng quan sát một tấm màn hình lớn chiếu cùng lúc hàng chục trận chiến đối kháng.

Turan tất nhiên không biết Darmil đang ở trong cỗ máy đồng bộ nào, nhưng nó cũng không định cứ thế chờ cậu ta xuất hiện. Nếu Darmil đang tham gia chiến đấu thì với phong cách không giống ai của cậu ta, Turan có thể lần theo đó tìm ra cậu ta ở đâu.

Nghĩ vậy, Turan đưa mắt chăm chú quan sát từng cảnh chiến đấu một. Không mất quá lâu để nó tìm thấy một tên tóc đỏ xõa dài quá vai đang vác lấy một chiếc búa lớn bằng cả người hắn ta. Đối thủ của hắn ta là một kẻ dùng kiếm và khiên, đồng thời có thể sử dụng các phép hỗ trợ cùng cường hóa đơn giản. Một khiên kiếm sĩ.

Khiên kiếm sĩ lúc này đang cắm khiên xuống đất, hạ thấp người thủ thế. Tên tóc đỏ thấy vậy thì không hề ngần ngại, lao đến, quật một búa từ dưới lên thẳng vào tấm khiên. Đòn tấn công đó vậy mà đẩy khiên kiếm sĩ lùi về mấy mét liền.

Nhưng điều đáng ngạc nhiên là đòn tấn công không kết thúc như vậy. Khiên kiếm sĩ ngay khi nghĩ rằng đến lượt mình ra đòn, chuẩn bị niệm phép thì lại gặp phải một chiếc búa lớn nện xuống, không tránh được mà tan biến thành đốm sáng li ti.

– Vô lý. Hai đòn búa tạ trùng điệp nhau có thể làm được sao?!

– Ngươi thấy đòn vừa rồi ư? Hắn ta không phải là lợi dụng kẽ hở nào của chương trình giả lập đấy chứ?!

– Không thể nào. Đây là Đại Thánh Tôn đó. Sao có thể có kẽ hở được.

– …

Không ít người chú ý cảnh chiến đấu vừa rồi lập tức bàn tán xôn xao lên. Trên thực tế thì khung cảnh này không hề hiếm. Mỗi du hành giả đều có một năng lực đặc biệt riêng, một số đáng kinh ngạc, nhưng phần lớn đều là bình thường. Vì vậy nên luôn có thể tìm thấy một kẻ nổi bật hơn hẳn đám còn lại.

Turan cũng hơi ngạc nhiên khi thấy tên tóc đỏ có thể quật chiếc búa to bằng cả người mình dễ dàng như vậy, khiến nó thoáng có cảm giác kẻ này không phải Darmil mà là một người có Thần cấp cao nào đó. Dù vậy, mô tả Thần cấp của hắn ta rõ ràng là 1, hoàn toàn phủ định ý nghĩ của Turan.

“Chính là cậu ta rồi.” Turan nói thầm, nhìn kỹ dòng thông tin về cỗ máy dồng bộ của tên tóc đỏ trên màn hình: F-12. Turan nhìn về cỗ máy có cùng ký hiệu đó và thấy cỗ máy mở ra. Một kẻ không ai khác chính là Darmil ngồi dậy, bước ra ngoài.

– Mạnh đấy.

Turan lên tiếng sau khi bước lại gần Darmil. Cậu ta thấy nó thì vẻ ngạc nhiên không giấu được, thốt:

– Turan?! Sao cậu lại ở đây?

– Chúng ta có việc cần làm. – Turan đáp gọn.

– Việc cần làm. Là… du hành! Du hành đúng không!?

Turan gật nhẹ đầu xác nhận, nhưng trước khi nó có thể giải thích gì thêm thì Darmil đã bắt đầu kêu oang oang về việc bản thân mừng rỡ như thế nào.

– Thôi ngay! – Turan gắt – Theo tôi đi tìm Tiffia.

Chương 54: Cửa hàng đồng giá

Tiffia từ lúc sáng đã xin nghỉ, rời quán bà Lylat đến khu phố Heimoar. Bà Lylat cũng không biết gì hơn ngoài chuyện cô ta bảo sẽ về trước buổi tối.

Thực tế thì Turan không cần thiết phải gặp Tiffia sớm làm gì, vì hạn chót của nhiệm vụ đến tận bảy ngày nữa mà thời gian đi đường dự kiến chỉ tốn khoảng ba ngày đêm, tính cả nghỉ ngơi. Thế nhưng Turan lại có cảm giác không yên tâm, luôn muốn chừa ra một khoảng thời gian đề phòng bất trắc. Mặt khác, Turan cũng có việc cần đến khu phố Heimoar, thuận tiện tìm Tiffia luôn.

Đầu giờ chiều, các du hành giả lúc này đã lũ lượt kéo nhau đi du hành, chẳng còn mấy người đi lại. Mấy hàng quán bày bán dọc khu phố Heimor đã dọn dẹp gần hết, chỉ còn lại một số người đang loay hoay tính toán thu chi ngày hôm nay.

Turan dẫn Darmil tìm đến một quầy hàng ở cạnh lối vào một con hẻm. Quầy hàng bán nhiều món đồ, từ nhu yếu phẩm cho đến trang bị cấp thấp, nhưng nhìn chung thì chúng chẳng liên quan gì nhau cả, trông như một du hành giả đang cố bán hết những gì mình có hòng kiếm ít tiền sống qua ngày vậy.

Một quầy hàng bách hóa. Ở khu Heimoar, nơi mà các du hành giả thường lui tới này thì quầy hàng bách hóa là thứ thường thấy nhất. Hầu hết các du hành giả không gặp khó khăn trong việc kiếm sống, thế nhưng nhu cầu của họ cũng rất cao so với người bình thường. Vì lý do đó, du hành giả luôn tìm mọi cách để tối ưu thu nhập của bản thân, và một trong những cách hiệu quả nhất là tự bán các vật phẩm mình tìm được trong các chuyến du hành, thay vì bị ép giá khi bán cho cửa hàng.

Turan đưa tay với lấy một thẻ gỗ lớn chừng ngón tay cái và dài gần hai tấc. Trên thẻ gỗ có nhiều đường nét màu đỏ được vẽ lên một cách ngẫu nhiên nhưng lại trông như thể có một quy luật nào đó.

– Chàng trai trẻ, cậu muốn mua thẻ bùa này sao?

Chủ quầy hàng, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt rậm rạp những râu và tóc, cất tiếng hỏi. Mái tóc xòa xuống che mất một bên mắt của người chủ nhưng Turan vẫn thấy được vẻ hớn hở của ông ta qua nụ cười toe toét kia. Hẳn là từ sáng đến giờ ông ta chẳng buôn bán được gì nhiều nên đang cố mời chào Turan.

– Tôi xem một chút.

Turan đáp hời hợt rồi ngay sau đó kích hoạt kỹ năng ‘Thông hiểu’ của mình lên thẻ gỗ. Cố nén cơn buồn nôn ập đến, Turan vội vàng sắp lượng thông tin hỗn loạn tràn lan trong trí óc của mình.

“Thẻ bùa ‘Bộc phá’.

Lớp: Bùa chú.

Loại: Kích hoạt.

Cấp: 6.

Phẩm chất: Ưu.

Độ hiếm: Thông thường.

Độ bền: Còn lại 74%.

Mô tả: Thẻ bùa được chế tác bằng gỗ Leiro, chứa đựng phép ‘Bộc phá’.

Chi tiết:

+ Sử dụng sẽ kích hoạt kỹ năng ‘Bộc phá’.”

Turan hơi nhướn mày lên trước thông tin mình đọc được. Thẻ bùa này không hẳn là tệ. Phép ‘Bộc phá’ nếu được dùng đúng cách rất có thể sẽ xoay chuyển được thế cục của một trận chiến.

Thấy vẻ nghĩ ngợi của Turan, chủ quầy cảm giác nôn nao, liền lên tiếng:

– Đây là thẻ bùa chứa phép ‘Bộc phá’. Phép này có thể ngay lập tức tiêu diệt một nhóm quái trong một khu vực lớn. Uy lực của nó ngang với phép ‘Cầu lửa cường hóa’ đấy!

– Ừm.

Turan đáp gọn, không mấy để tâm tới lời mời chào của người chủ quầy. Nó vẫn chưa biết cụ thể phép ‘Bộc phá’ được chứa trong thẻ bùa này mạnh đến mức nào nên chưa thể quyết định được có nên mua hay không.

Turan lần nữa kích hoạt kỹ năng ‘Thông hiểu’. Lần này là để lấy thông tin về phép ‘Bộc phá’ trên thẻ bùa.

“Phép: Bộc phá.

Loại: Kích hoạt.

Phẩm chất: Ưu.

Độ hiếm: Thông thường.

Cấp: 6.

Mô tả: Tạo ra một vụ nổ ngay khi kích hoạt ở vị trí nhất định.

Chi tiết:

+ Nổ gây đến 143 671 sát thương nổ.

+ Khu vực nổ bán kính đến 5 mét.

Thông tin thêm: Ma pháp nhập môn chuyên dùng trong chiến đấu. Khả năng gây sát thương diện rộng sau khoảng thời gian chờ ngắn rất được ưa chuộng.”

Lực sát thương của phép ‘Bộc phá’ không mạnh như Turan tưởng, thậm chí có thể coi là khá yếu cho loại phép chuyên về tấn công, và tất nhiên là không thể so với phép ‘Cầu lửa cường hóa’. Dù vậy, khả năng gây sát thương diện rộng vẫn có thể xem xét vận dụng được.

– Giá thế nào? – Turan cất tiếng hỏi.

– Một nghìn hai trăm xen mà thôi. – người chủ quầy đã đợi sẵn, đáp ngay.

Turan tặc lưỡi một tiếng. Thẻ bùa như thế này mà giá tận một nghìn hai trăm xen thì cũng quá đắt rồi. Nếu thẻ bùa này thật sự chứa phép ngang hàng với ‘Cầu lửa cường hóa’ thì Turan còn có thể xem xét một chút.

Không có ý định trả giá, Turan đặt thẻ bùa xuống lại trước sự hoảng hốt của người chủ quầy. Rồi trước khi ông ta kịp cất tiếng nói gì, nó lại lấy tiếp một vật khác lên xem xét.

Turan xem tiếp gần mười vật phẩm nữa nhưng không có gì vừa ý mình cả. Hầu hết các vật phẩm đều quá vô dụng trong chiến đấu, nếu dùng trong dạy học hoặc thử nghiệm thì may ra phát huy được chút ít hiệu quả. Thứ giá trị nhất mà Turan tìm được đến giờ là một sợi dây chuyền có khả năng tích trữ ma năng. Dù vậy, cái giá mà người chủ quầy đưa ra thật không khác gì muốn đuổi khách, mà bản thân Turan thì vẫn chưa hề quyết định mình sẽ đi theo con đường của một pháp sư hay không.

“Lily chắc sẽ thích.” Turan nghĩ thầm, nhưng cuối cùng vẫn quyết định không mua sợi dây chuyền đó. Nếu nó tiêu tiền theo cách này thì chuyến du hành của nó chẳng mấy chốc sẽ kết thúc vì thiếu hụt trang bị. Nó tự nhủ sau này sẽ tìm một thứ khác còn tốt hơn cho Lily.

Turan đoán là mình không thể tìm được một món đồ tốt ở đây rồi. Dù gì thì mục đích chính nó tìm đến quầy hàng bách hóa này cũng không phải là mua đồ, mà là mua một thứ quan trọng hơn.

– Chàng trai trẻ. – người chủ quầy cất tiếng – Nếu cậu không có ý định mua gì thì đừng làm phiền tôi nữa.

Turan chỉ mỉm cười, lấy ra một tờ giấy nhỏ đưa cho người chủ quầy. Ông ta nheo mắt nhìn nó một hồi mới nhận lấy tờ giấy, xem một lúc rồi cầm lên viên đá trông vô hại bên cạnh mình, nói thầm gì đó.

Turan biết viên đá kia có cùng chức năng với viên đá mà Yeatra đã từng đưa cho mình, nhưng tất nhiên là hàng xịn. Sau hai phút nói chuyện qua viên đá, người chủ quầy lên tiếng:

– Năm nghìn xen.

– Một nghìn xen. Tôi biết rõ nó giá trị bao nhiêu, ông chủ.

Turan đáp ngay, đặt một túi tiền xuống luôn. Nó không lạ gì với kiểu nói thách này. Nếu nó là tên Darmil nãy giờ vẫn ngồi im một bên trố mắt nhìn mọi việc xảy ra thì chắc đã bị hố nặng.

Người chủ quầy xì một tiếng vẻ bực tức nhưng cũng nhận lấy túi tiền rồi trỏ ngón cái ra phía sau mình, bảo:
– Theo con hẻm này, rẽ trái, đi thẳng rồi rẽ phải là tới.

Turan nghe vậy thì đứng thẳng lên, gọi Darmil rồi tiến vào trong con hẻm.

Không mất quá lâu để Turan đến được điểm chỉ định. Có một người thanh niên đã đứng chờ sẵn, thấy Turan tới thì nhìn nó chằm chằm, xác nhận xong mới quay người rời đi.

Turan hiểu ý, bước đi theo, lần qua mấy con hẻm nữa thì dừng lại. Người thanh niên dẫn đường hất cằm vào một ngôi nhà ở cuối hẻm rồi cứ thế bỏ đi.

– Chúng ta tới đây làm gì?

Darmil đột nhiên cất tiếng hỏi.

– Tìm Tiffia. – Turan đáp gọn.

– Tiffia ở đây? – Darmil thốt – Làm sao cậu biết?

Turan nhăn mày. Nó thật không biết nên đáng giá trí thông minh của Darmil như thế nào cho thỏa đáng. Người bình thường hẳn đã nhận ra rằng Turan đã mua thông tin về Tiffia từ người chủ quầy hàng bách hóa vừa nãy. Ở khu phố Heimoar này, mọi đường đi nước bước của một người đều rất khó giấu được, và chỉ cần bỏ ra một món tiền xứng đáng thì có thể tìm được ngay. Vấn đề chỉ là phải biết chỗ nào có thể mua được thông tin đó.

– Cứ theo tôi là được rồi.

Turan đáp một câu hời hợt rồi bước đi luôn.

Ngôi nhà nơi mà Tiffia được tìm thấy không hề xa lạ đối với Turan. Thực tế thì nó cũng đã đến đây một hoặc hai lần, nhưng đó là chuyện của gần hai năm trước.

Đây là một cửa hàng đồng giá. Nơi mà các vật phẩm được bỏ vào một chiếc hộp kín, giấu đi giá trị thật rồi bày bán chung với nhau với cùng một giá tiền. Người mua sẽ chọn những chiếc hộp mình muốn, mang đến quầy mở hộp, trả tiền rồi lấy vật phẩm bên trong. Vật phẩm sau đó có thể được bán lại cho chủ cửa hàng luôn nếu cảm thấy mình không cần đến.

Có nhiều cửa hàng đồng giá khác nhau, và cũng có đủ các loại tầng thứ khác nhau cho mỗi cửa hàng. Riêng ở khu phố Heimoar thì cửa hàng này không được đông khách ủng hộ lắm vì tỉ lệ vật phẩm tốt quá thấp, thậm chí nhiều người còn cho rằng ông chủ ở đây đang lừa đảo. Dù vậy, mua hay không mua là quyết định của người đến, và nếu đã mua rồi thì tất nhiên phải chịu thiệt khi vật phẩm nhận được không như mong muốn.

Bên trong cửa hàng có chút âm u khi chỉ có mấy ngọn đèn mờ chiếu sáng. Người chủ cửa hàng ngồi ở quầy, đang lầm bầm đọc một quyển sách nhỏ. Ông ta trông thấy Turan và Darmil bước vào thì có người lên nhìn một chút rồi lại tiếp tục đọc.

Turan không lấy làm lạ với phản ứng đó của chủ cửa hàng. Hai năm trước lúc nó đến đây, phản ứng của ông cũng là như vậy. Người đến đây cứ tự nhiên vào trong, chọn hộp, rồi ra quầy mở. Không tiếp tân, không hướng dẫn cũng chẳng có bất cứ lời mời chào nào. Turan đoán đây cũng là một phần lý do khiến ít người muốn đến nơi này.

“Tiffia thật sự ở đây ư?” Turan thắc mắc. Bản thân nó không hề nghi ngờ thông tin mình mua được, nhưng kết quả thật sự có hơi bất ngờ đối với nó. Turan vẫn còn nhớ rằng Tiffia đã xin nghỉ để đến khu phố Heimoar từ sáng, và bảo rằng sẽ về trước buổi tối, cũng đồng nghĩa với việc cô ta dành hơn nửa ngày ở đây. Turan có chút không muốn nghĩ rằng Tiffia dành hết cả đống thời gian đó để chơi trò may rủi.

– Tí nữa đừng chọn lấy linh tinh.

Turan nhắc Darmil một tiếng. Không có gì đảm bảo tên ngốc này sẽ không ham thích mà xồ vào hốt liền mấy chiếc hộp theo cảm tính cả. Thế nhưng nhìn dáng vẻ không biết Turan đang nói về điều gì của Darmil, nó đành phải dành vài phút ra giải thích cho cậu ta hiểu vể cửa hàng.

Bên trong cừa hàng có hơn mười khu trưng bày hộp, và mỗi khu lại niêm yết một giá tiền riêng tương ứng với giá của mỗi chiếc hộp. Turan nhìn quanh, thấy có bốn người nữa đang ở đây, hai trong số đó đang trùm kín mặt nên nó không thể biết được có phải là Tiffia hay không.

Thực tế thì hầu hết người tham gia vào trò may rủi này đều che giấu thân phận của mình bằng nhiều cách. Dù sao thì khi vận may mỉm cười mà mở hộp được một vật phẩm giá trị, không ai lại muốn bị kẻ khác nhìn chằm chằm rồi lợi dụng tranh cướp lấy cả.

Turan cũng không vội mà truy hỏi hai người kia xem ai là Tiffia mà rất bình tĩnh bước lại khu trưng bày hộp của một người có giá tiền niêm yết ở mức hai trăm xen. Sở dĩ Turan đến đây trước là vì nó không nghĩ Tiffia sẽ thử vận may với đống hộp một nghìn xen mỗi hộp ở đằng kia. Nếu là vậy thì cô ta cũng quá giàu rồi.

– Tiffia?

Darmil chợt lên tiếng làm Turan hoảng hốt. Tên ngốc này hoàn toàn không nghĩ được cách nào khác ngoài gọi trực tiếp như vậy.

Người giấu mặt nghe tiếng gọi thì ngừng tay một lúc rồi quay người lại, trông thấy Turan cùng Darmil thì cất tiếng:

– Turan? Darmil? Sao hai người lại ở đây?

Là giọng của Tiffia, Turan nghe là nhận ra ngay.

– Quả nhiên là cô, Tiffia! – Darmil thốt – Tôi nhìn người là biết ngay đó là cô mà.

– Bé cái mồm lại! – Turan gắt với Darmil rồi quay qua Tiffia – Tìm cô để nói về nhiệm vụ sắp tới.

Tiffia nghe vậy, vẻ chần chừ, bảo:
– Ngay bây giờ sao? Gấp như vậy à?

– Không hẳn.

Turan đáp, quay nhìn qua những chiếc hộp trên bàn. Tiffia có vẻ không muốn đi ngay mà còn định nán lại làm Turan có chút khó xử.

– Cô mà lại hứng thú với trò may rủi này à? – Turan hỏi.

– Không phải may rủi.

Tiffia nói rồi cầm lấy một chiếc hộp gần đó, ngắm nghía một hồi rồi bảo:

– Như cái này hẳn có thứ tôi cần.

Turan không hiểu rõ ý của Tiffia nhưng có vẻ cô ta muốn bảo rằng giá trị của vật phẩm trong chiếc hộp trên tay mình chắc chắn có giá hơn hai trăm xen. Việc tra xét thông tin bên trong chiếc hộp không hẳn là bất khả thi, nhưng thường thì cũng không giúp ích được nhiều. Giống như việc nhận thấy ma năng tràn ra từ một chiếc hộp nhiều hơn hẳn những chiếc hộp khác thì cũng có thể do đó là một viên ngọc lam bảo bị vỡ mà thôi.

Chợt, một ý nghĩ nảy lên trong đầu Turan. Kỹ năng ‘Thông hiểu’ của nó có thể cho nó biết thông tin về phép của một thẻ bùa hay thuộc tính và chi tiết kỹ năng của chính nó, tức cũng có thể có khả năng xem được thông tin của vật bên trong chiếc hộp.

– Đưa tôi mượn. – Turan lên tiếng.

Tiffia hơi ngạc nhiên trước yêu cầu của Turan nhưng cũng đưa chiếc hộp cho nó. Turan nhận lấy thì kích hoạt ‘Thông hiểu’ luôn. Một loạt thông tin liền khắc đổ ập vào trong trí óc nó và phải mất đến hai phút mới xử lý xong.

“Hộp ngăn cách.

Lớp: Vật chứa.

Phẩm chất: Thường.

Độ hiếm: Thông thường.

Độ bền: Còn lại 87%.

Mô tả: Chiếc hộp có khả năng ngăn cách dò xét vào bên trong.

Chi tiết:

+ Ngăn cách dò xét vào bên trong.

+ Chứa 2 bùa ‘Ngủ’”

Là bùa ‘Ngủ’. Turan mở tròn mắt kinh ngạc khi phát hiện dòng thông tin biểu thị vật được chứa bên trong chiếc hộp. Nó không biết bình thường phép giám định có thể thấy được những gì nhưng rõ ràng là kỹ năng ‘Thông hiểu’ đang cho nó thấy thông tin mà lẽ ra phải bị chiếc hộp che giấu.

“Thế này thì quá có ích rồi!” Turan thốt thầm.

– Có phát hiện gì à?

Tiffia cất tiếng hỏi. Vẻ mặt của Turan lúc này khiến cô không kiềm được tò mò. Thế nhưng Turan không trả lời mà hỏi lại:

– Cô bảo trong này có thứ cô cần?

Tiffia có chút bực tức khi Turan không trả lời mình, gằn giọng đáp:

– Phải. Hẳn có liên quan tới bùa chú mà tôi hay dùng.

– Là hai tấm bùa ‘Ngủ’.

Tiffia chau mày lại vẻ khó hiểu. Turan thấy vậy thì nhún vai, bảo:

– Thử mở ra thì biết thôi.

Tiffia không chút chần chừ giật lấy chiếc hộp từ tay Turan rồi đi một mạch ra chỗ quầy. Turan không hiểu vì sao cô ta lại trông có vẻ bực tức như vậy. Nó rõ ràng chẳng hề nói gì xúc phạm đến cô ta cả.

Chiếc hộp được trả tiền xong thì rất nhanh được mở ra. Tiffia cầm lấy thứ bên trong, đứng im một lúc lâu mới quay người trở lại chỗ của Turan và Darmil.

– Là hai tấm bùa ‘Ngủ’. – Tiffia nói nhỏ.

– Thì tôi đã nói như-

– Làm sao cậu biết?

Tiffia thốt, nheo mắt nhìn chằm chằm Turan. Turan hiển nhiên không định nói cho Tiffia về kỹ năng ‘Thông hiểu’ mà mình nhận được khi thăng cấp. Dù vậy, nó vẫn cần một lý do thỏa đáng cho cô ta.

– Đoán thôi. – Turan đáp – Không phải cô đã bảo trong hộp là bùa chú mà cô từng dùng ư?

– Phải. Nhưng cậu đoán trúng cả tên tấm bùa và số lượng của chúng. Không thể có chuyện trùng hợp như vậy được.

Turan cũng biết là không thể làm hài lòng Tiffia với câu trả lời nửa vời của mình, nhưng bản thân nó cũng không còn cách nào khác. Nếu nó muốn cô ta không nghi ngờ thì lúc nãy không nên nói toẹt ra hết những gì nó biết.

– Vậy làm sao cô biết bên trong đó là bùa chú cô từng dùng? – Turan hỏi lại.

– Cậu trả lời tôi trước! – Tiffia gắt.

– Không có cái lý đó.

Turan không chịu phép. Nó vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng được Tiffia, và dù tin tưởng, nó cũng không định tiết lộ về kỹ năng của mình. Cùng lắm thì nó chỉ có thể cho cô ta biết mình có cách dò xét thông tin một vật mà thôi.

– Được rồi mọi người. – Darmil lên tiếng – Đằng nào thì chúng ta cũng kiếm lời rồi mà phải không?

– Lời cái đầu cậu!

– Lời cái đầu cậu!

Turan và Tiffia thốt lên gần như cùng lúc với nhau. Hai tấm bùa ‘Ngủ’ cho cái giá hai trăm xen, tên ngốc nào có thể nghĩ như vậy là lời chứ.

Chương 55: Tra hỏi

Turan sau khi thông báo cho Tiffia và bàn bạc thì quyết định sẽ bắt đầu nhiệm vụ vào chiều mai luôn. Cả tổ đội sẽ có một buổi sáng để chuẩn bị các nhu yếu phẩm và trang bị cần thiết.

Tiffia sau đó vẫn tiếp tục tìm mua thêm mấy chiếc hộp mà mình cảm thấy có giá trị. Turan thấy vậy thì cũng không tiện nán lại. Dù gì thì khả năng xem được vật phẩm bên trong chiếc hộp của nó không thể cứ vậy mà khoe ra. Nó đoán sẽ quay lại khi nào có nhiều tiền hơn, giấu đi thân phận của mình và tất nhiên là khi không có Tiffia ở đây.

Về Darmil, cậu ta ban đầu định ở lại cùng Tiffia nhưng sau khi được cô ta giải thích rằng như vậy có thể khiến mình bị lộ thì đành lủi thủi rời đi với Turan.

Trời chiều đổ nắng vàng ươm. Turan vừa ra khỏi khu phố Heimoar một lúc thì chợt cảm nhận được một cảm giác quen thuộc đè nặng lên mình. Lúc trước, nếu gánh chịu sức nặng này, nó hẳn đã bị choáng váng. Nhưng giờ đã đạt đến Thần cấp 1, Turan thậm chí còn có thể mơ hồ cảm nhận được nguồn gốc của sức nặng đó.

– Đi trước đi, Darmil.

Turan lên tiếng. Nó không muốn kéo Darmil vào chuyện này, hay đúng hơn là cậu ta không tiếp tục ở đây nữa thì nó mới có thể giải quyết được.

Darmil không nghi ngờ gì về yêu cầu của Turan, gật đầu rồi bỏ đi luôn.

– Ngươi vẫn còn tốt.

Tiếng nói vang lên ngay bên cạnh Turan làm nó thoáng hoảng hốt. Nó thật không ngờ Darmil chỉ vừa rời đi được một chốc thì kẻ đó đã tiếp cận mình ngay.

– Sao cô lại ở đây, thần Syrathr?

Turan cất tiếng hỏi nhỏ, cố giữ mình không quay mặt lại. Dù sao thì ở đây tai mắt không ít, mà bản thân nó thì không muốn mối quan hệ của mình với thần Syrathr bị bại lộ. Sẽ chẳng có chuyện gì tốt xảy ra khi có thêm người biết cả, cụ thể như buổi gặp mặt với thần Mastrua vậy. Chỉ có đau thương mà thôi.

– Theo ta.

Tiếng thần Syrathr như trôi tọt vào trong trí óc của Turan khiến nó rùng mình. Nó thật không biết cô ta đang dùng phương thức gì để nói chuyện với mình, cảm giác như truyền âm vậy.

Ngay sau đó, dáng hình một cô gái với mái tóc đen buộc đuôi gà đi vút qua mặt Turan. Cô ta mặc một chiếc váy xéo màu hồng tươi cùng một chiếc áo voan hồng nhạt. Đó hẳn là thần Syrathr. Turan thấy vậy thì đợi cô ta đi một khoảng mới cất bước lần theo.

Cô gái dẫn Turan đi qua mấy con phố liền rồi tiến vào trong một nhà nghỉ. Turan có chút ngạc nhiên nhưng vẫn bước vào theo. Ông chủ nhà nghỉ thấy cả hai bước vào thì niềm nở lên tiếng:

– Ô, chào mừng. Hai cô cậu muốn ở qua đêm hay theo giờ?

– Qua đêm.

Cô gái đáp gọn rồi đặt năm mươi xen lên bàn. Ông chủ thấy vậy thì nhận lấy ngay, vẻ mặt càng rạng rỡ hơn, bảo:

– Phòng 203 nhé. Chúc hai cô cậu vui vẻ.

Cô gái nhận lấy chìa khóa từ ông chủ, mỉm cười đáp lại rất tự nhiên. Turan nghe cả cuộc đối thoại thì nhăn mặt. Nó hiển nhiên biết ông chủ kia đang ám chỉ cái gì, mà thần Syrathr thì lại chẳng có ý định đính chính một chút nào.

“Nếu cô ta không quan tâm thì thôi vậy.” Turan nghĩ, cất một tiếng thở dài.

– Đi thôi nào, anh yêu.

Cô gái cất giọng ngọt lịm, nắm lấy tay Turan kéo đi như thể cả hai vốn vẫn thường làm mấy chuyện như vậy. Ông chủ nhà nghỉ thấy thế thì ném đi một ánh mắt hâm mộ, còn Turan thì chỉ biết ậm ừ rồi bước theo. Bản thân nó làm gì dám nói hay phản ứng gì khác trong tình huống này chứ. Lỡ lời một tiếng thì khi lên đến phòng có thần Istrant mới biết cô ta sẽ xử nó như thế nào.

Cô gái dẫn Turan vào phòng, xô nó vô trong rồi đóng sầm cửa lại, cẩn thận khóa cửa luôn. Cô ta thậm chí nâng nhẹ cánh tay của mình lên, tuôn ra một luồng khí hồng nhạt bao phủ khắp cả căn phòng. Đó hẳn là một loại phép chống theo dõi.

Turan đứng trân một chỗ nhìn cô gái làm hết mọi chuyện rồi quay mặt lại với mình. Khác với vẻ hoạt bát cùng nụ cười quyến rũ mà từ nãy giờ cô gái mang, giờ Turan lại có thể thấy được nét lo lắng hiện lên trên mặt cô ta.

– Ngươi trả lời ta. – thần Syrathr cất tiếng.

– Chuyện gì?

Turan theo phản xạ hỏi lại. Nó thoáng cảm thấy lạ khi thần Syrathr lại không vào vấn đề luôn.– Sao ngươi vẫn còn sống?

Turan chau mày lại trước câu hỏi. Nó mất hơn mười giây cố suy nghĩ xem thần Syrathr đang tính toán gì nhưng lại không nghĩ ra được gì thỏa đáng cả. “Chẳng lẽ chuyện mình còn sống là không hợp lẽ thường…?”

– Trả lời mau. – thần Syrathr giục.

Turan không định trả lời ngay, và nó chợt nhận ra là chế lực ép buộc mình phải trả lời không xuất hiện như mấy lần trước. Turan thử cất một tiếng chửi thầm trong đầu mình và quả nhiên, không hề có sự trừng phạt nào xảy ra, kể cả trán nó cũng chẳng nhói lên chút nào.

“Thần ấn đã biến mất?” Turan thốt thầm. Nó có nghĩ thế nào không nghĩ tới việc Thần ấn có thể biến mất. Nên biết, Thần ấn một khi đã được khắc xuống thì chỉ có thể bị gỡ ra bởi chính chủ thần, hoặc bởi Thần ấn khác mạnh hơn, nhưng với cái giá không hề nhỏ.

– Ngươi thử chần chừ thêm chút nữa xem.

Giọng nói của thần Syrathr được gằn xuống đầy vẻ giận dữ. Turan có thể cảm nhận được từ ánh mắt của cô ta rằng cô ta sẽ khiến mình sống không bằng chết chỉ trong một giây nữa.

– Tôi không biết. – Turan đáp vội.

– Đừng có đùa ta!

Thần Syrathr gắt lên. Ngay sau đó là một thứ gì đó bay vụt qua bên thái dương của Turan làm nó cứng cả người. Turan không biết thứ vừa bay qua đó là gì, nhưng chỉ lệch một chút nữa thôi thì hẳn đã làm thủng sọ nó. Dù vậy, Turan vẫn không tìm ra một câu trả lời khác cho điều mà thần Syrathr đang hỏi.

– Tôi… thật sự không biết.

Turan chầm chậm lên tiếng. Sự hồi hộp cùng lo lắng dâng lên trong nó khiến giờ đến thở nó cũng không dám thở mạnh. Rất có thể chỉ một giây nữa thôi, cuộc sống của nó sẽ liền kết thúc.

Thần Syrathr quắc mắt nhìn Turan một lúc rồi chợt đưa tay lên, rung nhẹ một cái. Turan biết cô ta đang định làm gì đó, nhưng trước khi nó kịp có phản ứng gì thêm thì đã thấy chân mình bị siết chặt lại bởi những sợi dây leo rắn chắc. Những sợi dây leo rất nhanh lan dần lên cả người Turan, trói chặt nó lại rồi đập mạnh vào tường.

Cú đập bất ngờ mạnh đến nỗi làm Turan mất cảm giác hẳn mấy giây. Sau đó thì cơn đau nhức lan khắp cơ thể Turan khiến nó muốn hét lên thật to, nhưng cổ họng của nó thậm chí không thể lên tiếng được. Phổi nó như vỡ tan, lưng cứng đờ, tay chân buông thỏng, mắt mờ dần và giờ đến cả thở nó cũng chẳng làm được.

Turan cũng không biết làm thế nào mình sống sót qua cú đập kia. Khi lấy lại được ý thức rõ ràng thì nó đã thấy thần Syrathr ngồi bắt chéo chân trên một chiếc ghế được làm từ những cành lá và hoa. Cô ta lúc này đang cẩn thận búi tóc của mình lên cao, cắm lên đó mấy bông hoa đủ màu sắc.

– Đã lấy lại cảm giác rồi à…Thần Syrathr chợt cất tiếng, vẫn loay hoay với mái tóc của mình. Dù vậy, Turan có thể cảm giác được cô ta lại định ra tay với mình, liền thốt:

– Thần Syrathr. Nghe tôi nói đã.

– Ta đang nghe.

Thần Syrathr đáp hời hợt, không có vẻ gì là định ngừng tay với Turan. Nó thấy vậy thì nói ngay luôn.

– Là Syneir. Tôi thấy những quả cầu điện của hắn đánh tan một bông hoa Sinh Khất.

Cử động của thần Syrathr dừng lại một lúc. Rồi cô ta bảo:

– Là Syneir à. Vậy ra không phải là thần Mastrua? Ta nghĩ ngươi nên nói rõ hơn.

Turan không chần chừ mà kể lại cho thần Syrathr nghe những chuyện đã xảy ra vào ngày hôm qua. Cô ta nghe xong thì ra vẻ suy nghĩ một lúc, bảo:

– Cái tên Syneir mà ngươi nghe là của Nastorl. Ngươi từng nghe đến sao?

Turan ngẫm nghĩ một lúc về Nastorl, và chẳng mất quá lâu để nó nhận ra đó là tên của một Chính thần. Nó mở tròn mắt ngạc nhiên khi phát hiện rằng kẻ đã khiến mình trải qua mọi đau khổ này lại chính là Chính thần của Sấm và Sét. Nó đáng lẽ nên nhận ra sớm hơn khi thấy những quả cầu điện xuất hiện.

– Có vẻ ngươi đã biết ông ta là ai. – thần Syrathr nói tiếp – Và thật đáng ngạc nhiên khi ngươi còn toàn mạng trở về sau khi gặp ông ta. Nếu nói đến tàn bạo thì ông ta còn đáng lo ngại hơn cả thần Mastrua.

Turan hoàn toàn không cho rằng có bất kỳ Chính thần nào lại không tàn bạo cả. Tất cả trải nghiệm của nó cho đến giờ với các Chính thần đều cực kỳ thê thảm.

– Vậy, sao ngươi vẫn còn sống sau khi Thần ấn của ta đã bị đánh tan?

Thần Syrathr lại cất lên câu hỏi cũ. Turan nghe vậy thì chau mày lại. Nó rõ ràng đã kể hết những gì mình biết về vụ Thần ấn, còn việc sống sót thì nó không tìm được lời giải thích. Nó còn chẳng biết rằng bản thân nên chết đi khi Thần ấn bị đánh tan.

– Ta không tin là thần Nastorl lại giữ cho ngươi sống, và hơn cả là giờ ngươi không mang Thần ấn của bất kỳ kẻ nào. Mà bản thân ngươi thì vẫn chưa tái sinh, không phải sao?

Turan có thể cảm nhận được cơn giận của thần Syrathr lại lần nữa nổi lên. Nhưng Turan đã không còn cách nào cản được những thứ sắp đến, và trong lúc hoảng loạn cầu sinh, nó thốt lên:

– Tôi thăng cấp rồi. Thần Syrathr, tôi thăng cấp rồi.

Thần Syrathr nhăn mày nhìn Turan, không có vẻ gì là tin lời nó vừa nói. Turan thấy vậy thì nói tiếp:

– Cô có thể kiểm tra thử mà.

Thần Syrathr không hề thay đổi cái nhìn nghi hoặc đối với Turan, nhưng vẫn nâng tay tạo ra một luồng khí hồng nhạt lan đến bao phủ cả cơ thể nó. Chốc, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt của thần Syrathr. Cô ta dù có là Chính thần thì hẳn cũng không thể đoán trước được chuyện này.

– Ngươi vậy mà thật sự thăng cấp. – thần Syrathr thốt – Chuyện vốn là bất khả thi như thế vậy mà lại xảy ra hai lần, trong khoảng thời gian ngắn và ở hai kẻ thân thiết với nhau?!

Turan trông dáng vẻ của thần Syrathr thì biết mình đã sống qua ải này. Dù vậy, nó vẫn chưa thể yên tâm được. Cô ta hẳn sẽ không thỏa mãn chỉ với thông tin như vậy.

– Đúng là càng ngày càng có nhiều chuyện kỳ dị xảy ra quanh ngươi. – thần Syrathr chợt nói – Ngươi không nghĩ là bản thân nên thành thật với chủ thần của mình một chút sao?

Turan nghe thế thì không ngần ngại nữa, lên tiếng hỏi câu hỏi đã quanh quẩn trong đầu mình cả ngày hôm nay, và cũng để tránh bị thần Syrathr lấy cớ hành hạ.

– Thưa đức thần, kẻ dưới quyền này mạo muội xin hỏi, thế giới này không phải thật, có đúng vậy không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau