VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Làng Veilr

Đã ba ngày kể từ khi cuộc du hành cuối cùng kết thúc. Suốt mấy ngày này Darmil đã hỏi Turan về việc du hành không dưới mười lần nhưng cậu ta cứ bảo bận và rằng đã có kế hoạch riêng. Darmil nghe thế thì cũng chỉ có thể gật đầu mà chờ đợi. Nhưng nó quả thật không chịu được việc cứ ngồi không như vậy.

Sáng nay, Darmil lại ngồi trước quầy bà Lylat mà dùng bữa. Số tiền kiếm được từ chuyến du hành trước đủ để nó trang trải cuộc sống gần một tuần lễ. Nhưng Darmil không định dùng hết tiền chỉ cho việc ăn uống và nhà ở, nó cần phải mua thêm trang bị mới nữa.

– A! Cô Tiffia!

Darmil lên tiếng gọi khi thấy dáng hình xinh đẹp của cô hầu bàn đi ngang qua. Tiffia vẫn chăm chỉ làm việc ở quán rượu này, dù rằng đã có thể kiếm sống từ chuyến du hành cùng với nó và Turan. Darmil đoán là cô ta cũng có cùng suy nghĩ với nó, dành tiền để mua thêm trang bị.

– Cậu muốn gọi gì à?

Tiffia bước lại gần, lên tiếng hỏi. Cô ta khéo léo vuốt mớ tóc mai ra sau tai, cất một nụ cười niềm nở. Darmil thật thích cái khung cảnh này, bị kéo theo đến mức quên cả trả lời. Hồi lâu, nó mới bảo:

– Không biết tối nay cô có rảnh không?

Tiffia nghĩ ngợi một lúc rồi đáp:

– Tôi e là không. Cậu hỏi… để làm gì?

Tiffia đột nhiên nghiêng người lại gần Darmil hơn khiến nó có chút hồi hộp. Từ trước đến giờ, nó luôn là kẻ sẽ chủ động tiến tới một cô gái chứ chưa bao giờ gặp trường hợp ngược lại. Nó đoán đó cũng là lý do nó cảm thấy Tiffia thật đặc biệt.

Lấy lại tinh thần, Darmil tựa người vào bàn quầy, nhìn thẳng vào mắt Tiffia mà tự tin lên tiếng:

– Anh muốn mời em một bữa tối, vì em thật xinh đẹp.

Tiffia nghe thấy và nở một nụ cười mỉm. Cô ta sau đó đứng thẳng người dậy, quay về một phía khác, bảo nhỏ:

– Không được đâu.

– Vì sao cơ? – Darmil vội hỏi.

– Vì tôi ăn nhiều lắm. Anh không đủ tiền mời tôi đâu.

Darmil định lên tiếng nói tiếp nhưng rồi chợt nhận ra quả thật bản thân mình bây giờ rất nghèo, không còn là công tử thoải mái dùng tiền của cha mẹ nữa. Dù vậy, Darmil cũng không muốn bỏ qua cơ hội có một cuộc hẹn với Tiffia, liền nhìn vội vào số tiền còn lại trong tài khoản kim ngân của mình: 284 xen. Không nhiều, nhưng hẳn đủ để khao Tiffia ăn ngon đã đời một bữa.

– Anh có thể…

Tiếng Darmil nhỏ dần rồi im hẳn. Tiffia không thèm nghe nó nói mà đã quay đi tiếp khách đang gọi í ới. Darmil quay sang ông khách đã say ngà ngà, thầm mắng một tiếng nhưng rồi cũng đành chấp nhận rằng cơ hội vừa bị vụt khỏi tầm tay.

– Lại định tán tỉnh Tiffia à?!

Một tiếng nói vang lên và ngay sau đó là Turan ngồi phịch xuống ghế bên cạnh. Darmil thấy Turan thì như đã đợi từ rất lâu rồi, liền lên tiếng:

– Turan! Hôm nay chúng ta đi du hành thôi!

Turan không trả lời, chỉ đưa tay lên phẩy phẩy từ chối rồi quay sang bảo với bà Lylat:

– Như mọi ngày!

– Đợi chút! –Bà Lylat lớn tiếng đáp lại.

Darmil nhìn miếng thịt hầm, có chút cảm giác không muốn ăn, lại quay qua Turan, cất tiếng:

– Đã ba ngày rồi Turan. Tôi không thể chịu được việc cứ ngồi ở nhà nữa.

– Cậu chán à? – Turan thắc mắc, ra vẻ suy nghĩ gì đó rồi bảo – Thế thì tí nữa đi theo tôi.

Darmil nghe, không hiểu lắm ý của Turan, nói lại:

– Nhưng tôi chỉ muốn đi du hành thôi, không phải là chán.

Turan nhăn mặt, gắt lên:

– Hôm nay không có du hành gì hết, cậu muốn thì theo tôi. Không thì ở lại đây mà chơi với Tiffia.

Darmil không biết vì sao Turan lại nổi giận, nhưng thấy dáng vẻ bực tức của cậu ta thì cũng đành thôi, không nói thêm nữa. Chợt, Tiffia xuất hiện ở bên cạnh làm Darmil giật mình.

– Tí nữa tôi sẽ đi theo cậu.

Tiffia lên tiếng. Turan nghe được thì quay đầu lại, phàn nàn:

– Cô theo làm gì? Quán bà Lylat còn bao việc.

– Tao không có mượn mày giữ người cho tao!

Tiếng bà Lylat gắt gỏng vang lên, kèm theo đó là khay thức ăn được đặt lên bàn Turan. Turan quay qua, xì một tiếng rồi vớ lấy ổ bánh mì, xé ra bỏ vào họng nhai vẻ đầy bực tức.

– Tôi cũng đồng tình với Darmil về việc chúng ta đã quá lâu không du hành rồi. – Tiffia nói tiếp – Hôm nay cậu không muốn tôi theo thì tôi cũng theo.

– Tùy cô.

Turan đáp hời hợt, nhai tiếp một miếng bánh mì nữa.

Sau bữa sáng, Turan cùng Darmil và Tiffia bắt lấy một chiếc xe buýt đến khu phố Rahm. Darmil thấy Tiffia đi theo thì cũng bất đắc dĩ đi cùng cả đội. Turan đi phía trước, thi thoảng quay lại nhìn cả hai, lầm bầm gì đó rồi lại bước tiếp.

Điểm đến của cả đội là làng Veilr. Darmil không biết gì về nơi này cũng như lý do mà Turan lại đến đây. Nhưng nó đoán là việc không hề tầm thường khi mà cậu ta bỏ rơi cả chuyện du hành mà dành thời gian cho việc này.

– Anh Turan!

Tiếng hô lớn của một cô bé chừng mười một hay mười hai tuổi gì đó đang chạy ùa tới chỗ Turan. Cô bé có một mái tóc màu vàng thắt thành hai bím, mặc một chiếc áo thun xám và vận quần jean xanh.

Turan trông thấy thì khuôn mặt sáng sủa hẳn lên, ngồi xuống đưa hai tay ra đón lấy cô bé đang chạy đến.

– Sao lại ra ngoài này rồi? – Turan cất tiếng hỏi – Trốn cô Melry phải không?

Cô bé phồng má lên, phụng phịu bảo:
– Không nhá! Hôm nay cô Melry cho nghỉ sớm đó.

Turan cười xoa đầu cô bé tóc vàng rồi quay lại nói với Darmil và Tiffia:

– Đây là Lily. Con bé sống ở làng Veilr này, ngôi làng cưu mang những trẻ em Nihr không nơi nương tựa.

Rồi Turan chỉ vào từng người, bảo với Lily:

– Này là anh Darmil, với chị Tiffia. Hai người này là đồng đội của anh.

– A! Em chào anh Darmil! Em chào chị Tiffia!

Lily lễ phép nói, cúi đầu chào. Darmil trông cô bé dễ thương cực với đôi mắt màu lam ngọc to tròn rất hợp với khuôn mặt và mái tóc của mình. Nó toan bước lên muốn nựng cô bé nhưng Tiffia đã lao lên trước, nắm lấy tay con bé, cười bảo:

– Lily phải không? Em dễ thương quá. Vào với chị nào.

Tiffia nói xong thì bước vào trong làng luôn. Darmil trông thế cũng chỉ có thể bước theo. Turan đi phía sau, lầm bầm:

– Mấy người còn hăng hái hơn tôi nữa là thế nào…?

Khuôn viên làng Veilr không quá lớn nhưng số lượng trẻ em ở đây cũng đạt đến hai mươi là ít. Những đứa trẻ đang đi theo từng nhóm hai và ba người làm những công việc đơn giản như gánh nước, mang củi, hái rau hay đưa thức ăn cho vật nuôi. Tuy trông là vậy nhưng hầu hết phần việc đều ít và chủ yếu được hoàn thành bởi người lớn.

Nhóm của Darmil vào trong làng không lâu thì một cô gái bước đến đón. Cô gái có mái tóc màu lam nhạt dài quá vai, mặc một bộ đầm nâu cùng một chiếc tạp đề trắng.

– Turan, đây là…?

Cô gái cất tiếng hỏi. Turan đáp ngay:

– Hai người đồng đội của tôi, Darmil và Tiffia. Họ bỗng nhiên muốn đến chơi cùng mấy đứa ấy mà.

– À. Chào hai người, tôi là Melry. Tôi là cô giáo của Lily. Nếu hai người không chê thì trưa nay ở lại dùng cơm với mấy em luôn.

Darmil cười chào lại với Melry. Nó vừa lên tiếng hỏi vụ cơm trưa thì Turan đã ngắt lời, bảo:

– Cô cứ bảo họ giúp. Đó cũng là lý do hai người họ tới ngày hôm nay.

Xong thì Turan rời đi mất, chỉ nói với lại:

– Tôi đi tìm Maity có việc.

– Maity đang ở đây? – Tiffia thốt lên bất ngờ.

Turan không đáp, nhanh chóng biến mất sau mấy căn nhà. Tiffia trông có vẻ muốn chạy theo nhưng thấy dáng vẻ niềm nở của Melry thì khựng lại, không còn cách nào khác đành theo cô ta làm việc. Darmil hiển nhiên càng phải giúp, nó vẫn còn chưa được nói chuyện với Lily đây.

Nhưng đáng tiếc là Darmil không được phân việc cùng với Lily mà phải ra sân sau chẻ củi. Darmil vác chiếc rìu mà Melry đưa cho, mặt mày bí xị lê thân đến vị trí của mình.

Nơi chẻ củi xếp từng đống lớn gỗ khô, cạnh đó có một cậu bé tầm tuổi Lily đang hì hục lấy một thanh gỗ gõ lên con dao đặt trên một cây gỗ khác. Đầu cậu nhóc đổ đầy mồ hôi trông rất cực nhọc làm Darmil thắc mắc không biết vì sao một đứa nhóc lại phải làm công việc như thế này.

– Chú là ai?

Cậu bé ngừng tay, lên tiếng hỏi khi thấy Darmil bước đến. Darmil có hơi khó chịu khi mình bị gọi là “chú”, nhưng vẫn cười đáp:

– Anh là Darmil. Bạn của anh Turan với chị Melry.

Cậu bé nghe thế thì mặt lộ vẻ ngạc nhiên, thốt:
– Anh Turan đến rồi?!

– Ừ. Nhưng chạy đâu mất rồi.

Cậu bé bậm môi lại, trông như định rời đi nhưng sau hồi lâu thì tiếp tục công việc vất vả của mình. Darmil thấy cậu bé không nói gì thì bước lại lấy một khúc gỗ lớn đặt lên bục bên cạnh, giơ cao rìu rồi bổ mạnh xuống một nhát. Nhát bổ chính xác và mạnh mẽ ngay lập tức chẻ khúc gỗ làm đôi.

Cậu bé ngừng tay lại một chút, nhìn sang Darmil, chau mày vẻ khó chịu. Rồi cậu nhóc quay sang vớ lấy cây rìu dưới chân mình, nâng lên một cách khó khăn. Darmil thấy thế thì liền lao lại ngăn cản. Nó có nhìn thế nào thì trông thằng bé cũng không thể dùng rìu bổ củi được, quá nguy hiểm.

– Em làm được! – cậu bé nói lớn.

Darmil dùng sức giật được cây rìu ra khỏi tay cậu bé, gắt:

– Được cái gì!? Cầm còn không vững thì được cái gì!?

Cây rìu bị Darmil ném sang một bên. Cậu bé thấy vậy thì vùng vẫy nhưng Darmil tóm cậu ta rất chặt, rồi nó nâng bổng lên vai luôn, xoay liền mấy vòng.

– Chừng nào mạnh được như anh rồi hãy nghĩ tới chuyện dùng rìu chẻ củi! Ha ha ha!

Darmil nói, cười ha hả. Cậu bé nằm trên vai nó cựa quậy một hồi thì thấm mệt, buông bỏ. Darmil thấy thế mới chịu thả cậu nhóc xuống rồi tiếp tục công việc chẻ củi của mình.

– Người lớn các người ai cũng xem thường đám nhóc tụi em cả.

Tiếng cậu bé lầm bầm vang lên. Darmil nghe vậy thì quay sang, bảo:

– Không phải là anh xem thường nhóc, mà là nhóc chưa đủ khả năng làm việc này. Ai lại sai nhóc đi bổ củi thế cơ chứ…

Ánh mắt cậu bé liếc sang một bên như sợ bị Darmil nhìn trúng. Darmil cũng chẳng thèm quan tâm cậu nhóc đang nghĩ gì, lại tiếp tục công việc của mình. Dù gì thì nó cũng sẽ không để cậu nhóc cố quá sức rồi bị thương.

– Em tên Noah.

Tiếng cậu bé vang lên lần nữa. Darmil chẳng hiểu vì sao tự dưng cậu nhóc lại giới thiệu tên mình, dù quả thật là nó vẫn chưa biết tên nhóc ấy.

– Ừ. Hây!

Darmil đáp hời hợt, bổ xuống một nhát rìu thật mạnh chẻ đôi khúc gỗ.

Tiếng thanh gỗ gõ lên con dao vang lên đều đều bên cạnh. Darmil quay sang thì thấy Noah đã quay lại với việc chẻ củi dang dở của mình.

– Anh mạnh thật đấy. – Noah bảo – Em cũng muốn mạnh như vậy.

Darmil nghe vậy thì nghĩ ngay đến chuyện du hành. Chỉ có trở thành du hành giả mới có thể mạnh lên được mà thôi. Vác rìu lên vai, nó cười bảo:

– Nói vậy, em cũng muốn đi du hành?

Câu hỏi của Darmil làm Noah tối sầm mặt lại, nở một nụ cười gượng gạo, đáp:

– Em là Nihr mà. Sao có thể du hành được chứ…

– Có gì không thể!? Anh cũng từng là N-

Darmil im bặt. Nó sực nhớ là không được để lộ bản thân từng là Nihr và giờ đã đột phá lên Thần cấp 1. Noah thấy dáng vẻ của Darmil thì cảm thấy khó hiểu, hỏi:

– Anh có cách để một Nihr trở thành du hành giả ư?

– Không. Không có.

Darmil đáp vội, và nó thấy vẻ mặt của Noah trông còn tệ hơn trước. Nó nhận ra mình phải nói gì đó ngay lúc này để cứu lại bầu không khí nhưng lại không nghĩ ra được gì cả.

Một Nihr trở thành du hành giả là có thể, nhưng việc không thăng lên được Thần cấp 1 quả thật là một thử thách cực lớn. Đến cuối cùng thì không mấy ai có thể kiên trì được. Darmil là một kẻ cứng đầu, bản thân nó biết điều đó, và nó cũng quyết không bao giờ hối hận khi trở thành du hành giả.

Darmil không dám chắc Noah có thể trở thành một du hành giả như nó hay không, càng không chắc cậu nhóc có thể thăng lên Thần cấp 1. Dù gì thì bản thân nó giờ không thể tiết lộ chuyện thăng cấp được. Nghĩ một hồi, Darmil bảo:

– Mạnh là được! Chỉ cần em mạnh thì em có thể trở thành du hành giả.

Noah chau mày lại, thắc mắc:

– Nhưng phải trở thành du hành giả, thăng Thần cấp thì mới mạnh được chứ ạ?!

– Ai bảo thế!? – Darmil gắt – Anh hùng diệt rồng Karmal vốn dĩ chỉ là người thường nhưng bằng sự kiên trì và cơ trí, anh ta đã giết được ác long Heil và cứu thế giới đó thôi.

– Câu chuyện đó mà anh cũng tin được…

Noah nói, cười nhếch mép. Darmil cảm thấy mình bị xúc phạm thật sự, lại bảo:

– Anh hùng Karmal là có thật! Ở nhà anh còn giữ thanh đao mà ngài ấy sử dụng đây.

– Ai thèm tin. – Noah lè lưỡi đáp – Em cũng chẳng quan tâm.

Darmil tức. Tức cực kỳ. Nó đã luôn ngưỡng mộ anh hùng diệt rồng Karmal, và tất nhiên không thể chấp nhận được một đứa nhóc mồm còn hôi sữa lại bảo chuyện đó là giả. Thế nhưng nó lại không có cách nào chứng minh cả. Thanh đao kia thậm chí cũng bị cha nó cất giữ rất kỹ, lúc ở nhà đã khó lấy được, bây giờ càng khó hơn nữa.

– Tóm lại là chỉ cần luyện tập, rồi lại luyện tập, trở nên lớn mạnh là có thể du hành được. Mỗi ngày mạnh lên một chút, cuối cùng thì em có thể làm thế- này!

Darmil nói, bổ một rìu thật mạnh vào khúc gỗ to làm hai mảnh gỗ vang về hai bên một khoảng xa, cả chiếc bục bên dưới cũng hằn lên một vết rìu rất sâu.

Noah nhìn hành động của Darmil, lại nhìn hai mảnh gỗ bị văng đi, trong mắt như lóe lên thứ gì đó. Nhưng rồi cậu nhóc chỉ xì một tiếng, bảo:

– Anh Turan bảo đó là hữu dũng vô mưu. Anh hùng Karmal thì có cả mưu lẫn dũng anh à.

Chương 47: Maity

Turan đứng khoanh tay lại, nhìn cô gái tóc nâu gợn sóng đang lúi cúi nhặt lên cặp mắt kính của mình. Cô gái không ai khác chính là Maity, một thành viên tạm thời đã tham gia càn quét phó bản cùng nó vào ba ngày trước. Lúc này thì cô ta không còn mang bộ đồng phục kia nữa mà vận một chiếc áo sơ mi ngắn tay và một chiếc quần jean.

Maity hiện giờ đang ở tạm trong làng Veilr, nhận việc làm giáo viên dạy ma pháp cho Lily và hai đứa trẻ nữa thay cho tiền ăn và ở. Turan vốn rất thắc mắc lý do một học sinh học viện Ma pháp Hoàng gia Enria như cô ta lại phải khốn đốn tới mức này, nhưng có gặng hỏi cỡ nào thì Maity cũng không đưa ra câu trả lời thỏa đáng.

Trông Maity loay hoay mãi vẫn không vớ được cặp kính của mình, Turan đành phải cúi xuống nhặt lấy rồi đặt vào tay cô ta. Maity đeo kính lên, lầm bầm:

– Dạy tụi nhóc này đúng là khó thật.

– Hiển nhiên là khó. – Turan đáp lại – Tụi nó là Nihr. Khai mở vòng vận chuyển ma năng vốn không hề dễ đối với người có Thần cấp, huống chi là chúng.

Turan ngừng lại một chút, trông Maity đã ổn định cặp kính trên mặt mình thì mới bảo tiếp:

– Vậy cô có làm tiếp không?

– Có. Hiển nhiên là tiếp tục.

Maity đáp vội, gật đầu lia lịa như thể cô ta lo rằng mình chỉ thiếu quyết đoán một chút thì sẽ bị Turan đuổi việc ngay vậy.

Turan nhìn dáng vẻ của Maity thì tặc lưỡi, lấy ra một túi tiền đưa cho cô ta. Maity trông thấy tiền thì sáng mắt lên, giơ tay chộp lấy rồi bỏ vào trong túi áo luôn. Turan tất nhiên không hề có ý định giật lại túi tiền, nhưng hành động cùng cử chỉ của cô ta thì khiến nó trông hệt một kẻ xấu vậy.

– Có dịp tôi sẽ đến thủ đô hỏi thăm một chuyến.

Turan chợt bảo. Maity nghe vậy thì không để ý lắm mà bận xoa nắn tiền nằm sau lớp áo. Nhưng chỉ chốc, cô ta nhận ra điều Turan đang ám chỉ, thốt:

– Đừng! Đừng bảo họ về tôi. Tôi hứa khi thời điểm đến sẽ giải thích rõ ràng mà.

Turan không tin được lời hứa của Maity, càng không dám nghĩ rằng cô ta đang làm điều gì đó tốt đẹp. Một học sinh thuộc học viện Ma pháp Hoàng gia Enria lưu lạc đến nơi này nhưng lại sợ bị người khác nhận ra thì chỉ có hai khả năng: cô ta đang giả vờ làm học sinh của học viện, hoặc cô ta đang dùng danh nghĩa đó để làm chuyện xấu. Turan không đoán ra được lý do nào khác cả, mà hai lý do này thì đều cho thấy Maity là kẻ không đáng tin tưởng.

Mặt khác, Turan không định đuổi cô ta đi hay tố cáo thẳng mặt. Dù gì thì nó cũng cần một người dạy ma pháp cho Lily, và người đó phải là người mà nó trông chừng được, cũng như không có hiềm khích đối với Nihr. Không biết có phải trùng hợp hay không mà lúc Turan đến thăm làng Veilr thì lại gặp cô ta đang ở khu phố Rahm tìm việc.

– Ít nhất thì cô cũng phải cho tôi biết số tiền lần trước tôi đưa đã bị dùng vào việc gì chứ. Đây là điều kiện tối thiểu để tôi có thể tin cô.

Turan cất tiếng. Nó cũng rất thắc mắc vì sao Maity có thể dùng hết số tiền đến một nghìn xen nhanh tới vậy. Nên biết một nghìn xen đủ để sống thoải mái gần nửa tháng, và nếu dè xẻn thì có thể sống qua một tháng cơ. Turan vốn cũng không quan tâm Maity định làm việc gì ở khu này nếu không gây hại đến người khác, nhưng cô ta trông thấy nó thì lại lao đến hỏi nhiệm vụ mới.

Maity ra vẻ chần chừ một lúc rồi mới đáp:

– Tôi muốn mua một vật phẩm tạo bởi cơ sở nghiên cứu Ma pháp Hydrosis.

Câu trả lời có vẻ phù hợp với số tiền Maity đã bỏ ra. Thế nhưng Turan vẫn không khỏi thắc mắc, hỏi:

– Vật phẩm gì cơ?

Maity do dự. Turan trông vậy thì phát bực, gắt:

– Cô có còn muốn làm ở đây nữa không vậy?!

– C-có! – Maity hoảng hốt thốt – Vật phẩm đó là một chiếc vòng được thấm nhuần phép ‘Gió thốc’.

– Một chiếc vòng phép à…

Turan cất tiếng, nhưng cũng không chờ đợi một câu đáp lại. Nó vốn biết một trang bị được thấm nhập vào một phép có giá trị lớn đến đâu. Một nghìn xen của cô ta hẳn là không đủ để mua, cô ta cần ít nhất gấp mười lần con số đó, thậm chí trăm lần nếu chiếc vòng là hàng tốt. Dù vậy, Turan vẫn không hiểu vì sao một nghìn xen lại bị tiêu mất, lại hỏi:

– Cô mua trả góp hay gì?

– Không phải. – Maity đáp – Tôi dùng số tiền đó để giữ cọc. Nếu không họ sẽ bán nó cho người khác.

Turan chau mày. Nó nghe được mùi lừa đảo ở đây. Cuộc sống đối với một Nihr luôn khắc nghiệt nên nó vẫn luôn rất nhạy cảm những chiêu trò của kẻ xấu. Việc dùng tiền để giữ cọc một món vật phẩm quý không phải là hiếm, nhưng vật phẩm từ cơ sở nghiên cứu Ma pháp Hydrosis thì không thể làm như thế.

Các vật phẩm từ Hydrosis đều được sản xuất và có bản đăng ký cùng quy trình theo dõi nghiêm ngặt. Nếu một người muốn mua nó, họ phải mua đứt luôn hoặc thông qua hàng loạt giấy tờ cùng quy trình mà mua trả góp. Và trên hết, không có chuyện giữ cọc, vì tránh tiêu cực đối với những mặt hàng giá trị mà số lượng ít ỏi, còn đối với các vật phẩm thấp hơn thì số lượng rõ ràng không phải là vấn đề để phải giữ cọc.Tiền giữ cọc không giống với việc đặt cọc. Tiền giữ cọc chỉ có tác dụng để người bán không bán món hàng đi, đến khi người mua muốn mua hàng thì họ lại phải trả thêm lượng tiền như cũ bằng giá món hàng. Cũng tức là giữ cọc càng lâu, tiền tiêu tốn càng nhiều, và nếu không trả tiếp tiền giữ cọc thì món hàng vẫn sẽ được bán cho người khác như thường. Không ít trường hợp tổng tiền mua món hàng cùng với tiền giữ cọc tăng đến gấp hai gấp ba lần giá trị ban đầu của món hàng.

Turan ngẫm nghĩ một hồi thì càng thấy đáng nghi, hỏi:

– Cô có chắc họ là người từ cơ sở nghiên cứu Ma pháp Hydrosis không đấy?

– Tôi không rõ. – Maity đáp – Nhưng họ có chiếc vòng phép đó. Tôi cũng đã thấy chiếc vòng thi triển phép ‘Gió thốc’. Không phải là anh… nghĩ tôi bị lừa đấy chứ?

Turan gật đầu. Nghe đến đây thì nó lại càng thêm nghi ngờ đám người định bán chiếc vòng phép cho Maity. Nếu muốn thì đám người đó luôn có thể bán chiếc vòng đó với giá cao cho người khác, không có lý do gì để thu tiền giữ cọc của cô ta cả. Dù rằng trên đời này cũng có người tốt, nhưng người tốt mà lại có thể quyết định giúp người khác trong khi đòi thu cả tiền giữ cọc thì quả thật rất đáng ngờ.

Sau cùng thì, Turan đoán rằng nó phải đích thân xác thực chuyện này mà thôi. Nếu lời Maity là thật, và cả đám người kia cũng định giao dịch đàng hoàng thì hẳn là mọi việc đều tốt. Dù gì thì Turan cũng phải đảm bảo Maity không vỡ nợ thì cô ta mới có thể tận tâm mà dạy cho Lily được.

– Đưa tôi đi gặp họ. – Turan lên tiếng.

– Ngay bây giờ?! – Maity thắc mắc – Nhưng sắp đến giờ cơm trưa rồi…

Turan phát bực, nhưng chỉ có thể tặc lưỡi bảo:

– Thế thì sau khi ăn trưa.

Bữa trưa diễn ra ở nhà ăn chính. Turan ngồi bàn riêng cùng với Darmil và Tiffia. Đám trẻ thì tranh lấy vị trí gần Melry trong khi tránh xa Maity ra, chỉ có mấy học trò của Maity là Lily, Cocoa cùng Mary là chịu ngồi với cô ta. Turan không lấy làm lạ với cảnh tượng này. Dù sao thì Melry luôn được đám trẻ yêu thích, còn Maity thì mới đến và vẻ thần bí như một phù thủy của cô ta rất khó được tụi nhóc chấp nhận.

Turan để ý thấy Noah cứ chốc chốc lại nhìn sang bàn của mình, cụ thể hơn là nhìn Darmil. Nó có chút thắc mắc. Thường thì thằng nhóc sẽ hay ngó Melry hay là Lily hơn nhưng hôm nay trông có vẻ mọi sự để ý của thằng nhóc đều dồn vào Darmil. Turan đoán là đã có chuyện gì đó xảy ra giữa hai người nhưng lại mặc kệ. Nó cũng không phải kẻ đi soi mói quan hệ hay cuộc sống của người khác, chỉ cần không gây hại đến mình là được.

Sau bữa ăn thì Turan có nói đôi lời với Darmil và Tiffia. Hai người họ quyết định nán lại đến chiều mới quay về. Turan thấy phản ứng đó thì có chút vui. Trước đây, lúc vừa đưa Lily đến nơi này, nó chẳng thấy người ngoài nào có thiện cảm với bọn trẻ cả, kể cả khi cùng là Nihr.

Trẻ em Nihr luôn là đối tượng có cuộc sống rất khó khăn, đặc biệt là mấy đứa không còn nơi nương tựa. Chúng không có Thần cấp, không được đánh giá cao, không thể mạnh lên nên việc được thu nhận đối với chúng dường như là không thể. Thậm chí đối với một cặp đôi hiếm muộn là Nihr, họ cũng muốn có một đứa con có được Thần cấp hơn.

Hơn cả, một đứa trẻ là Nihr cơ nhỡ, nếu gặp chuyện không may chết đi, thì lại được tái sinh trở lại tiếp tục làm một tên nhóc Nihr, và tiếp tục đối mặt với cái chết sắp đến. Vòng lặp đáng sợ đó nghe thôi đã khiến người ta hoảng hốt, trải qua nó thì đúng là một cơn ác mộng.

Vì vậy mà trẻ em Nihr luôn rất mong đợi được ai đó cứu mình khỏi vòng lặp đó. Chúng dễ dàng chấp nhận bị bạo hành, bóc lột lao động hay thậm chí bị đối xử thua cả con vật chỉ để tránh phải trải qua cơn ác mộng còn tồi tệ hơn. Lớn lên trong hoàn cảnh đó thì rất khó để một người có thể có tinh thần ổn định hay vươn lên trở thành một người lao động bình thường được. Vết thương tâm lý khắc sâu trong đứa trẻ sẽ khiến chúng mãi mãi nghĩ rằng đó là lối sống thuộc về mình.

Sau khi bàn chuyện với Darmil và Tiffia xong thì Turan đi theo Maity đến điểm gặp mặt của cô ta với đám người bán vòng phép. Turan chưa từng đến nơi này nhưng nó biết ở đây vẫn nằm trong khu phố Rahm, và ở một góc tiếp giáp với khu phố Gourh.Khu phố Gourh nổi tiếng với việc chuyên diễn ra các hội chợ và là điểm giao dịch rất hấp dẫn đối với các thương gia. Mặt khác, đây cũng là nơi được chọn để thực hiện không ít phiên chợ ngầm hay các giao dịch đen. Dù gì thì nếu ngụy trang là một hội chợ hay cuộc giao dịch bình thường ở nơi này thì rất khó để truy ra.

Một con hẻm, Maity dẫn Turan rẽ vào và gặp một người đàn ông trọc đầu với hai mắt híp đang ngồi trên một cái thùng gỗ. Thấy Maity thì ông ta định lên tiếng nói gì đó nhưng trông có Turan bên cạnh thì ngừng lại, cẩn thận dò xét.

– Ông Tarhash. Tôi đến đưa thêm tiền giữ cọc. – Maity cất tiếng.

Người đàn ông tên Tarhash ngó Turan thêm mấy lần nữa, hỏi:

– Ai đây?

– Tôi là bạn của cô ấy. – Turan nói ngay – Tôi biết cô ấy cần tiền nên giúp đỡ. Việc tôi đến đây… không bị cấm đấy chứ?

Tarhash chau mày lại, đôi mắt híp của ông ta trông càng híp hơn, như thể nhắm tịt mất.

– Không việc gì. – Tarhash bảo rồi quay qua Maity – Tiền giữ cọc thì đưa tôi là được. Nhanh rồi đi đi.

Maity thò tay vào áo định lấy tiền nhưng Turan đã bước lên trước, hỏi:

– Tôi muốn thấy chiếc vòng phép trước. Dù sao thì chiếc vòng đó nói một nửa thì cũng thuộc về tôi.

Maity nghe vậy thì ú ớ muốn hỏi lại nhưng Turan xô cô ta ra sau, ra hiệu im lặng. Tarhash trông thế cũng không giấu vẻ nghi ngờ, nhưng vẫn lấy từ túi trữ vật ra một chiếc vòng màu trắng bạc. Chiếc vòng có khắc nhiều đường kẽ xen vào nhau cùng với một miếng kim loại hình dáng như một ngọn cỏ được đính lên.

Tarhash sau đó đeo chiếc vòng vào rồi hướng tay mình vào trong hẻm. Ông ta lắc nhẹ tay và chỉ chốc, từng đốm sáng hiện lên vẽ thành một vòng ma pháp màu xám nhạt. Vòng ma pháp vừa hoàn thành thì ông ta đập mạnh bàn tay của mình về phía trước làm một cơn gió tự dưng xuất hiện thổi mạnh khiến cho đống thùng gỗ bên trong ngã đỗ tứ tung.

– Vừa ý rồi chứ?

Tarhash quay lại, vẻ bực tức bảo. Turan thấy vậy chỉ mỉm cười, niềm nở nói:

– Tuyệt. Tuyệt! Quả là ma pháp cụ của cơ sở nghiên cứu Ma pháp Hydrosis. Maity, đưa tiền.

Maity bước lên đưa túi tiền cho Tarhash. Tarhash cầm túi tiền, trút ra đếm vội rồi bảo:

– Bọn tôi sẽ giữ chiếc vòng trong mười ngày nữa. Đến hạn mà không có thêm tiền thì đành bán cho người thực sự muốn mua nó thôi.

Maity nghe vậy thì hoảng hốt thốt:

– Đừng! Tôi thật sự cần nó. Mười ngày nữa sẽ có tiền mà.

– Mong là vậy.

Tarhash đáp rồi rời đi, chẳng mấy chốc biến mất trong con hẻm.

– Tin rồi chứ. – Maity lên tiếng – Cứ đòi đến đây cho bằng được cơ.

Turan chịu phục cô nàng này. Cô ta là học sinh học viện ma pháp mà trông thấy ma pháp cụ được sử dụng cũng không biết là thật hay giả. Tarhash, tên đó chỉ lắc nhẹ cánh tay mà thôi, không hề có một chút ma năng nào đi qua chiếc vòng đó cả. Cũng tức là phép ‘Gió thốc’ kia là do chính ông ta thi triển, và chiếc vòng chắc chắn là giả. Mà nếu chiếc vòng là giả thì không có gì để giao dịch ở đây cả.

Dù vậy, Turan cũng không định nói sự thật cho Maity lúc này. Nơi này không có vẻ gì là thân thiện và nếu nó lỡ lời, rất có thể sẽ bứt dây động rừng, gây ra chuyện không hay. Turan chỉ có thể thấy được một ma pháp sư là Tarhash mà thôi, rất có thể đồng bọn của ông ta cũng có khả năng đồng hạng, mà nó thì chỉ là một Nihr đi cùng một cô nàng nhẹ dạ mà thôi.

– Về thôi. Tôi thật mong được sử dụng thử chiếc vòng này đấy.

Turan lên tiếng rồi quay người rời đi. Maity nghe lời Turan thì đắc ý, nói lảm nhảm thêm mấy câu nhưng nó chẳng muốn phản bác lúc này. Nó đoán là khi về đến làng Veilr phải chuẩn bị một bài học ra ngô ra khoai cho cô ta nhớ đời rồi.

Còn chuyện của đám người kia, Turan cũng phải sẵn sàng đối phó. Maity ngừng cung cấp tiền giữ cọc là chuyện nhỏ, nhưng sự xuất hiện của Turan hẳn cũng khiến bọn chúng nghi ngờ. Ít nhất là cho đến mười ngày kế, nó phải tìm cách đảm bảo bọn lừa đảo đó dù có muốn cũng không dám làm phiền đến mình.

Chương 48: Bị áp tải

Chiều. Sau khi chia tay đám trẻ ở làng Veilr, nhóm của Turan quay trở về quán rượu Lylat. Trước lúc về, Tiffia cứ bị đám trẻ mè nheo đòi ở lại thêm, còn Darmil thì mải loay hoay cãi nhau với Noah. Turan thật không biết hai người này bằng cách nào lại có thể hợp với đám trẻ như vậy. Bản thân nó thì chưa bao giờ trải nghiệm cảm giác bị đám trẻ giữ lại cả. Nó đoán có lẽ do mình trông lúc nào cũng quá nghiêm túc, khiến cho tụi nhóc có cảm giác khó gần.

Turan về đến trước quán rượu Lylat thì nhận thấy có mấy người vận đồng phục phối màu trắng và đỏ đứng như đang trông chừng gì đó. Bộ đồng phục có vẻ thuộc về quân đoàn Quả táo đỏ, Turan nhận ra vì lần trước họ cũng có đến quán rượu để mở tiệc. Nhưng Turan trông thì không nghĩ rằng lần này cũng là mở tiệc khi nó có thể dễ dàng cảm thấy bầu không khí căng thẳng xung quanh.

Trong lúc Turan vẫn còn chần chừ không biết nên làm gì Tiffia đã bước lên trước, tiến lại gần một anh chàng thành viên quân đoàn, cất tiếng hỏi:

– Hôm nay có chuyện gì ở đây vậy, anh đẹp trai?

Chàng thanh niên có hốt hoảng một chút nhưng rất nhanh lấy lại bĩnh tĩnh, nghiêm giọng bảo:

– Quân đoàn Quả táo đỏ hôm nay đã bao cả quán này. Nếu cô không có việc gì thì xin mời rời đi.

Turan nghe vậy thì lấy làm lạ. Nó nhớ là sáng nay không hề nghe bà Lylat nói gì về việc có ai đặt bàn ở quán cả. Nếu thực là có thì bà ta hẳn đã báo để Tiffia tranh thủ về phụ, cũng như để Turan và Darmil không náo loạn quán của bà. Mặt khác, quán rượu Lylat xưa nay không hề chấp nhận bao quán, dù rằng đặt trước tất cả các bàn là có thể, nhưng vẫn tiếp thêm khách khác ở quầy.

Nghĩ ngợi một hồi, Turan tiến tới trước, bảo với người thanh niên:

– Tôi và họ là nhân viên của quán.

Rồi Turan bước vào quán luôn khi người thanh niên vẫn còn chưa nghĩ ra được nên phản ứng như thế nào. Turan biết là cậu ta cũng không dám làm gì vì ở quán rượu này, nếu làm loạn thì tất cả đều sẽ bị tống ra ngoài, không riêng gì ai cả. Dù sao thì quân đoàn Quả táo đỏ cũng có thể xem là khách quen ở đây, hẳn là biết những quy tắc bình thường này đi.

Bên trong quán rượu hoàn toàn không nhiều người như vẻ là được bao cả quán tí nào. Turan nhìn quanh chỉ thấy có mười người mặc đồng phục quân đoàn Quả táo đỏ, hai trong số đó đang ngồi cùng bàn tán gì đó trong khi những người còn lại chỉ đứng ở phía sau.

Bà Lylat lúc này chỉ im lặng đứng sau quầy mà lau ly cốc, luôn mồm lầm bầm gì đó vẻ rất khó chịu. Vừa trông thấy Turan đi vào thì bà liền lên tiếng gọi:

– Turan! Lại đây.

Turan nghe thấy thì bước ngay lại. Nó có để ý những người ngồi ở bàn kia đột nhiên quay qua chăm chú nhìn mình như thể nó vừa làm gì nổi bật lắm.

– Mày lại gây chuyện gì rồi đúng không?

Bà Lylat cất tiếng hỏi. Câu hỏi làm Turan chau mày lại suy nghĩ một lúc. Nó nhớ lần cuối cùng mình gây chuyện hẳn là với hội Hyrameng hoặc cùng lắm là đám người bán vòng phép cho Maity. Nhưng cả hai nhóm người kia thì theo lẽ thường đều không liên quan gì tới quân đoàn Quả táo đỏ cả.

– Không hề. – Turan đáp gọn.

– Vậy sao mấy người này lại tìm mày?

– Tìm tôi?!

Turan ngạc nhiên. Nó cũng đã đoán được lờ mờ mình có liên quan đến chuyện người của quân đoàn Quả táo đỏ tập trung ở đây, nhưng lại không nghĩ rằng họ đến tìm mình.

– Mày lo nói chuyện với bọn họ. Nhanh còn để cho tao làm ăn.

Bà Lylat giục rồi quay lại tiếp tục công việc lau ly cốc của mình. Turan tặc lưỡi, mắng thầm trong bụng. Nó biết bà ta vốn cũng không có lỗ đồng bạc nào vì rõ ràng quân đoàn Quả táo đỏ đã bao quán rượu này chứ không hề vào chơi miễn phí.

– Cậu là Turan?

Một thanh niên từ đám người quân đoàn Quả táo đỏ bước đến hỏi Turan.

– Phải. Là tôi.

Turan xác nhận. Bản thân nó cũng không định giấu thân phận của mình làm gì. Nếu họ đã đến tận đây thì rõ ràng nó có muốn trốn cũng trốn không được. Trừ phi nó muốn quậy tung chỗ này lên.

– Hai phân đội trưởng của chúng tôi có điều muốn bàn với cậu.

Nam thanh niên nói tiếp, quay người hướng về phía bàn của đám người. Turan trông thì thấy hai người đang ngồi nhìn mình, một trong số đó cất một nụ cười niềm nở. Họ không có vẻ là có ý đồ xấu gì nhưng Turan lại cảm giác nụ cười xã giao kia chứa đầy sự giả dối cùng xảo trá.

– Tôi có thể từ chối không?Turan cất tiếng hỏi. Nam thanh niên nghe vậy thì lắc nhẹ đầu, bảo:

– Tôi e là không. Mong cậu hợp tác khi chúng tôi vẫn còn sự kiên nhẫn.

Turan thở dài một hơi. Nó cũng biết là không thể đôi co với người từ quân đoàn Quả táo đỏ. Họ là những người nổi tiếng với việc nói ít làm nhiều, và hơn cả là hai chữ “lý lẽ” không áp dụng được với họ.

Turan bước lại bàn, ngồi vào chiếc ghế được một người phân đội trưởng với mái tóc nâu cắt ngắn hai bên đầu mời chào. Người phân đội trưởng còn lại có mái tóc màu đỏ như được nhuộm xới tung thành từng ngọn đâm lên trông rất kì dị. Đôi mắt màu đen tuyền của anh ta theo dõi sát từng cử chỉ của Turan khiến nó có chút không thoải mái.

– Chào cậu Turan. Tôi là Barneustar. Gọi tôi Barn là được.

Người phân đội trưởng vừa mời Turan ngồi tự giới thiệu mình. Anh ta sau đó quay sang người bạn ngồi cùng bàn mình, vẻ trông chờ một lời giới thiệu. Nhưng người bạn kia chỉ ngồi đó nhìn Turan chằm chằm, không có vẻ gì muốn nói chuyện cả. Thấy thế thì Barneustar không còn cách nào, đành nói thay:

– Anh chàng này là Helmust. Xin lỗi, anh ta luôn ít nói như vậy đấy.

Turan nhìn Helmust, rồi lại nhìn Barneustar. Hai người này không biết vì lý do gì lại tìm nó nhưng rõ ràng là trông họ rất mạnh. Chí ít thì Turan cảm giác được nếu họ muốn, họ có thể rất dễ dàng tóm lấy nó rồi lôi đi mà không cần quan tâm nó kháng cự như thế nào. Mặt khác, Thần cấp của một phân đội trưởng quân đoàn Quả táo đỏ hẳn đủ để khiến cả khu phố này không có cách nào khác ngoài tuân theo mệnh lệnh.

– Hai người tìm tôi có việc gì? – Turan cất tiếng hỏi.

– Không hẳn là chúng tôi tìm cậu. – Barneustar đáp – Chúng tôi cũng chỉ làm việc theo lệnh mà thôi.

Turan chau mày lại. Nó hơi khó chịu với cách nói vòng vo của Barneustar. Anh ta trông có vẻ muốn tỏ ra thân thiện nhưng càng nói, nó lại càng cảm giác có sự ép buộc vô hình đang được áp lên mình. Làm việc theo lệnh, Turan thật không nghĩ được một Nihr như nó thì có thể hấp dẫn sự chú ý của ai cao tầng hơn cả hai phân đội trưởng của quân đoàn Quả táo đỏ.

– Nói thẳng vào vấn đề đi. – Turan gằn giọng.

Vẻ niềm nở trên mặt Barneustar cứng lại một lúc rồi anh ta quắc mắt nhìn Turan, bảo:

– Quân đoàn trưởng muốn gặp cậu. Mời cậu đi theo chúng tôi.

“Quân đoàn trưởng?!” Turan nghĩ thầm, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt nó. Một Nihr vô danh tiểu tốt lại bị một quân đoàn trưởng để mắt đến, ngoài quân đoàn Ungreilt của Wyndur ra thì đây là lần đầu tiên Turan nghe đến chuyện này.

“Không lẽ là Thần ấn bị lộ? Hay là khả năng cầu khấn?”

Càng nghĩ, Turan lại càng không hiểu được lý do cho việc mình bị tìm gặp. Dù sao đi nữa, nó cũng không định cứ thế mà nghe theo lời kẻ khác. Nếu quân đoàn trưởng của họ muốn gặp nó thì nên tự đến đây mà tìm.– Hôm nay tôi không định rời khỏi đây.

Turan nghiêm giọng bảo, mắt không chút e sợ mà nhìn thẳng vào Barneustar.

Chợt, âm thanh gãy vỡ của gỗ vang lên giòn tan. Người tên Helmust vừa bóp nát chiếc cốc gỗ trong tay anh ta. Khuôn mặt của anh ta lúc này nhăn lại, hai mắt trừng nhìn Turan như muốn ăn tươi nuốt sống nó.

– Bĩnh tĩnh, Helmust. – Barneustar vội nói, lại quay sang Turan – Đừng ép chúng tôi phải dùng vũ lực hay Thần uy với cậu, Turan. Bản thân tôi rất tôn trọng khi thấy biểu hiện của cậu, nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó.

Turan nghe vậy thì nỗi bất an không kiềm được nổi lên trong lòng nó. Nó quay đầu lại nhìn một chút bà Lylat cùng Tiffia và Darmil. Bà Lylat lắc nhẹ đầu ý bảo Turan không nên chống cự, còn Tiffia thì đang phải giữ Darmil lại để cậu ta không lao lên làm một trận với cả đám người quân đoàn Quả táo đỏ.

Cất một tiếng thở dài, Turan quay lại nhìn Barneustar, bảo:

– Được rồi. Chỉ mong các người đừng có hành động gì quá đáng. Nói được thì chắc cũng nên biết, cái gì cũng có giới hạn của nó.

Từng chữ cuối của câu nói được Turan cố tình gằn mạnh xuống. Barneustar nghe vậy thì trông có hơi thảng thốt, nhưng rồi anh ta mỉm cười, đáp:

– Phải. Rất tốt. Tôi rất trông đợi.

Turan sau đó bị dẫn lên một chiếc xe bán tải rời đi. Trên xe có cả hai phân đội trưởng kia và tên Helmust tóc đỏ vẻ mặt hung hăng thì ngồi cạnh Turan ở ghế sau theo sát từng cử động của nó. Turan không biết họ lo nó có thể trốn đi đến mức nào nhưng cảm giác bị áp tải đi này thật sự khiến nó không thoải mái. Càng thế này, nó lại càng muốn tìm cơ hội trốn mất.

Nhưng Turan không có chút cơ hội nào. Chiếc xe bán tải thậm chí được giám sát bởi mấy chiếc xe khác chạy bên cạnh. Trông cả đoàn xe lúc này chẳng khác gì một đội đang áp tải một tên tội phạm nguy hiểm. Turan tặc lưỡi. Nó quả thật chịu thua, không có cách nào đối phó với đám người này.

Mất gần nửa tiếng đồng hồ thì chiếc xe chở Turan mới dừng lại. Turan bước ra ngoài và trông thấy một tòa nhà cao hơn mười tầng trông rất uy nghiêm với cánh cửa lớn tận sáu mét và có hai người đang canh gác. Turan quay lại nhìn sau lưng thì còn thấy cả một hàng rào cách đây ba bốn mươi mét đang bao lấy cả khu này.

“Quả thật rất lớn…” Turan nói thầm. Nó đoán đây là một trụ sở của quân đoàn Quả táo đỏ, và nếu theo thời gian di chuyển cùng đường đi thì đây là trụ sở chính của quân đoàn luôn. Dù sao thì ở thành Yeit này, quân đoàn Quả táo đỏ nhận mình hạng hai thì chẳng chỗ nào dám lên tiếng nhận hạng nhất.

– Đi thôi.

Barneustar cất tiếng rồi dẫn Turan tiến vào trong tòa nhà. Những người đứng gác trông thấy Barneustar cùng Helmust thì cúi đầu chào kính cẩn, đồng thời tránh sang một bên.

Turan được dẫn qua mấy đoạn hành lang, xuống tầng hầm không biết sâu bao nhiêu nhưng mất đến mấy phút trong thang máy mà tốc độ của thang máy thì nhanh hơn bình thường rất nhiều. Turan có chút khó hiểu khi một quân đoàn lớn và nổi tiếng như quân đoàn Quả táo đỏ mà quân đoàn trưởng lại thích sống bên dưới lòng đất như vậy.

Một ý nghĩ thoáng qua rằng mình bị mang đến một nhà ngục làm Turan hoảng hốt, nhưng nó tự nhủ rằng không có lý do gì để mình bị đối xử như vậy cả. Nếu tình hình trở nên tồi tệ, có khi nó phải tự sát ở đây để tái sinh mà trốn đi. Dù vậy, đó chỉ là phương án cuối cùng mà thôi. Tận sâu trong thâm tâm Turan, nó vẫn cực kỳ sợ hãi cái chết.

– Đến đây là được rồi.

Một tiếng nói vang lên làm Turan giật mình. Nó trông thì mới thấy một người đàn ông không biết từ đâu vừa xuất hiện trước mặt. Ông ta có mái tóc đỏ như nhuộm giống Helmust nhưng lại để tóc dài xõa qua vai.

– Vâng. Thưa quân đoàn trưởng.

Barneustar lên tiếng rồi quay người rời đi cùng với Helmust, để Turan ở lại cùng với người đàn ông tóc dài đỏ. Nếu Turan nhớ không nhầm thì quân đoàn trưởng của quân đoàn Quả táo đỏ có tên là Gamnbert.

Người đàn ông tóc đỏ, với đôi lông mày rậm và đôi mắt màu đen tuyền trông rất có uy nhìn Turan chằm chằm. Cái nhìn đầy soi mói đó làm Turan khó chịu, lên tiếng:

– Là ông muốn tìm tôi?

Người đàn ông không đáp mà quay người rời đi, nói với lại:

– Theo ta.

Người đàn ông không có vẻ gì là lo Turan sẽ bỏ trốn hay đứng yên không nghe lời mình. Turan cũng không có ý định đó. Nó đã theo vào đến tận nơi này thì còn có thể làm gì được nữa ngoài răm rắp nghe lời. Ai biết được một quân đoàn như Quả táo đỏ có thể làm gì một Nihr cơ chứ. Quá rõ ràng là Turan đã không còn đường lui nữa rồi.

Chương 49: Cuộc gặp gỡ với thần Mastrua

Người đàn ông tóc đỏ dẫn Turan đi sâu hơn nữa xuống lòng đất qua hàng trăm bậc thang. Suốt đoạn đường đi có đến ba cánh cửa yêu cầu xác nhận danh tính của người đàn ông qua giọng nói, vân bàn tay và cả mật mã. Turan thắc mắc không biết dưới nơi này cất giữ bí mật tới mức độ nào mà cần bảo mật và an ninh cao đến vậy.

Sau cùng, người đàn ông dừng bước trước một cánh cánh lớn tầm bốn mét bằng gỗ. Ba cánh cửa trước đều bằng thép nhưng đến đây lại bằng gỗ, điều khác thường này khiến Turan không khỏi suy tư một lúc.

– Đợi ở đây.

Người đàn ông tóc đỏ nói rồi cứ đứng yên trước cánh cửa, không giải thích thêm gì cả, trông như thể đang chờ đợi điều gì đó. Một khoảng thời gian im lặng đến gần mười phút trôi qua đến khi một loạt âm thanh nặng nề vang lên.

Turan phát hiện ngay rằng cánh cửa gỗ trước mặt đang được mở ra từ từ. Lớp không khí từ phía sau cánh cửa ùa ra đánh vào mặt Turan khiến nó rùng mình. Không biết vì sao, Turan lại cảm giác được sự nguy hiểm hay uy quyền nào đó vừa đè ép lên nó.

Turan bất giác quay sang người đàn ông tóc đỏ nhưng lại không nhận thấy ông ta đang làm gì mình cả, chỉ cúi đầu trước cánh cửa đang được mở ra.

– Làm tốt lắm, Gamnbert.

Một giọng nói ồ ồ vang lên từ phía sau cánh cửa. Người đàn ông tóc đỏ nghe được thì đầu càng cúi thấp hơn nữa, kính cẩn đáp:

– Là bổn phận của bầy tôi này.

Rồi Gamnbert quay đầu nhìn sang Turan, cất tiếng:

– Vào đi. Ta sẽ đợi.

Turan thật sự bất ngờ. Hóa ra người muốn gặp nó cũng không phải quân đoàn trưởng của quân đoàn Quả táo đỏ, mà là một kẻ còn có vị thế cao hơn nữa, đến mức Gamnbert phải kính cẩn xưng là “bầy tôi”. Cảm giác ớn lạnh chạy dọc người Turan làm nó rùng mình lần nữa.

Nuốt khan vội một ngụm, Turan nâng bước tiến vào trong. Ngay khi Turan vừa đi vào được vài mét thì cánh cửa sau lưng nó từ từ đóng lại với những âm thanh nặng nề như trước. Chốc, cả khung cảnh xung quanh Turan tối đi khi nó chỉ vừa kịp nhìn thấy một tấm thảm đỏ trải dài dưới chân và những bức tranh lớn treo trên tường.

– Tiến lên đây.

Giọng nói ồ ồ lại vang lên nhưng lần này Turan đã có thể cảm giác được cách mình bao xa, chỉ chừng hai ba mươi mét về phía trước. Dù vậy, Turan lại không thấy rõ được gì ngoài hình dáng một người ngồi ngạo nghễ trên một chiếc ghế lớn trông như thể là ngai vua.

Nghe theo giọng nói, Turan tiếp tục bước về trước cho đến khi giọng nói vang lên lần nữa bảo “được rồi”. Khoảng cách đến chiếc ngai chỉ còn chừng mười mét nhưng Turan vẫn không thể nhìn rõ được dáng hình đang ngồi trên đó, chỉ có thể thấy một màu đen mà thôi.

– Ngươi biết ta là ai ư?

Giọng nói ồ ồ chợt vang lên. Là một câu hỏi. Turan suy nghĩ một chút ý đồ của kẻ giấu mặt kia nhưng không nghĩ ra được gì, bèn đáp:

– Không biết.

Một tiếng cười khẩy, Turan có thể nghe được.

– Ta sẽ gợi ý cho ngươi.

Turan không hiểu. Đột nhiên nó bị lôi đến đây và giờ thì kẻ muốn gặp nó lại định chơi trò đoán thân phận.

Không hề quan tâm tới những thắc mắc của Turan, kẻ giấu mặt đưa ra gợi ý đầu tiên của mình:

– Ngươi nghĩ đến những ai mà có thể khiến Gamnbert kính cẩn như vậy?

Turan không hề hứng thú với trò chơi này, nhưng theo phản xạ vẫn bắt đầu suy nghĩ. Gamnbert là quân đoàn trưởng quân đoàn Quả táo đỏ, mà ở thành Yeit, thậm chí cả nước Enria này hay toàn lục địa phía Đông thì ông ta vẫn là một người rất có quyền lực. Nếu nữ hoàng của Enria gặp Gamnbert thì cũng phải nể ông vài phần, và ông ta cũng chẳng cần phải hành lễ. Sức mạnh là tiền đề của uy quyền, và Gamnbert cùng quân đoàn của mình đủ mạnh để đạt được tới mức đó.

Chợt, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Turan. Nhưng Turan thật sự không muốn tin vào ý nghĩ này tí nào. Nếu người ở trước mặt mình thực sự là kẻ đó thì tình huống hiện tại quá đáng sợ rồi. “Có thể chỉ là người trung gian, sứ đồ hoặc đại loại vậy…” Turan tự nhủ, nhưng bản thân nó cũng biết rằng khả năng này ngược lại rất thấp. Vì quá rõ ràng là Turan phải biết đến kẻ giấu mặt này thì hắn ta mới bày trò như vậy.

– Chưa đoán được sao? Gợi ý thứ hai là những việc xảy ra gần đây với ngươi khiến ta chú ý đến ngươi và gọi ngươi đến đây. Từ lễ hội Patrioste thì phải…

Turan nhăn mặt. Nó càng không muốn nghĩ đến khả năng đó thì thái độ cùng lời lẽ của kẻ giấu mặt này lại càng xác nhận rõ. Nhưng nó thật sự không thể hiểu vì sao một người ở tầm như ông ta lại xuất hiện ở đây.

Dù rằng đây không phải lần đầu Turan đối mặt với một tồn tại ở cao độ này, nó vẫn không thể giữ được sự bình tĩnh của mình. Không ai có thể giữ được cả.

– Được rồi. Gợi ý cuối cùng, ta là Mastrua.

“Đó không phải là một gợi ý!” Turan gắt thầm, muốn mắng thẳng mặt kẻ ở trước mặt mình. Ông ta vừa xưng thẳng tên của mình ra và bảo đó là gợi ý, đây rõ ràng không thể xem là đoán được nữa.

Mastrua, Chính thần của Cỏ, cũng là vị thần mà quân đoàn Quả táo đỏ tôn thờ. Đây là một tồn tại ngang tầm với thần Syrathr và thần Fyratr. Tồn tại này hoàn toàn có thể gạt bỏ Turan hàng ngàn lần mà không tốn chút sức, rồi lại tiếp tục xử nó thêm vài ngàn lần như vậy nữa như một trò đùa.

Nhưng dù sao đi nữa, Turan không hề có ý định khuất phục trước thần Mastrua. Ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào đôi mắt mà giờ chỉ hoàn toàn một màu đen đặc, Turan cất tiếng:

– Không biết đức Chính thần Mastrua tìm tôi có việc gì?

– Hửm…?

Vẻ ngạc nhiên có thể nghe được từ thần Mastrua. Ông ta có vẻ không hài lòng, bảo:

– Nếu ngươi đã biết ta là ai… Đây là thái độ mà người nên có với một Chính thần ư!

Giọng nói đột nhiên vang lớn và đầy uy nghiêm như đè ép lên Turan khiến hai vai nó nặng trĩu và đôi chân thì như đang phải gánh chịu sức nặng vô cùng, run lên bần bật. Nhưng rồi tất cả những điều đó chợt biến mất đi như không hề tồn tại khi trán của Turan nhói lên một cái. Cả quá trình diễn ra chỉ trong vài giây khiến Turan không kịp hình dung hay hiểu được chuyện gì vừa xảy ra hết.

Tiếng cười ồ vang lên đều đều từ thần Mastrua. Rồi ông ta lên tiếng:

– Ra vậy, ra vậy. Quả đúng là cô ta đã khắc nó lên ngươi.

Turan nghe và nghĩ ngay đến Thần ấn. Chốc, nó liền hiểu là Thần ấn của thần Syrathr vừa bảo vệ mình khỏi Thần uy từ thần Mastrua. Nó có nghe qua, nhưng đã không nghĩ rằng Thần ấn thực sự có công dụng đó.

– Đã vậy cũng không thể thất lễ với cô ta được. – thần Mastrua nói tiếp – Ngươi có thể đứng. Nhưng cẩn thận thái độ mình. Ta không ngại đánh một trận ra trò với Thenia đâu.

“Thenia?” Turan chợt nghĩ. Nó nhớ rằng thần Fyratr cũng từng gọi chị mình là Thenia. “Vậy ra đó là tên thật của cô ta?”

– Cũng không cần phải sợ. – thần Mastrua lại nói – Ta chỉ hỏi ngươi vài câu mà thôi. Hỏi xong thì ngươi có thể trở về.
Rồi không để Turan kịp hiểu hay lên tiếng gì, câu hỏi đầu tiên đã được cất ra.

– Ngươi là ai?

Turan chau mày. Câu hỏi này quá chung chung đi. Dù sao thì Turan cũng sẽ giấu tuyệt khả năng của mình. Mặt khác, đối với một Chính thần, nó đoán rằng bản thân vẫn nên thành thật một chút. Kinh nghiệm từ những lần đối mặt với thần Syrathr khiến nó biết rằng một Chính thần luôn mong một câu trả lời thỏa đáng, dù rằng sự thỏa đáng đó thường rất vô lý.

– Turan Mers Falanzt. Con út của cha là Veldeust Daul Falanzt và mẹ là Celviere Ralh Ahouse. Gia đình là một chi thứ của gia tộc Falanzt phục vụ cho hoàng gia Enria.

Thần Mastrua trầm ngâm hồi lâu. Turan không biết ông ta đang nghĩ gì nhưng hẳn câu trả lời của nó vẫn đủ để thỏa mãn câu hỏi kia đi. Dù gì thì với quyền lực của một Chính thần, ông ta chắc chắn cũng đã tìm hiểu về thông tin cá nhân của nó.

– Mối quan hệ của ngươi với thần Syrathr là gì?

Một câu hỏi khác. Turan không hiểu lắm ý đồ đằng sau câu hỏi này, đáp gọn:

– Bầy tôi và chủ nhân. Còn gì khác khi Thần ấn đã được khắc lên tôi chứ.

– Thái độ của ngươi đối với cô ta không giống một bầy tôi đối với một chủ nhân chút nào. Hẳn là một mối quan hệ khác đi.

Turan có thể cảm nhận được sự không hài lòng trong lời nói của thần Mastrua. Đối với chuyện này thì Turan chịu phép, không biết nên giải thích thế nào cả. Bản thân nó cũng không hình dung được nên tỏ thái độ như thế nào để phù hợp với mối quan hệ bầy tôi và chủ nhân cả. Càng cố thể thiện khi không rõ ràng thì chỉ càng làm câu trả lời của nó thêm gượng gạo và cuối cùng là chọc tức thần Mastrua mà thôi.

Nghĩ hồi lâu, Turan đáp:

– Tôi không thể nghĩ đến mối quan hệ nào khác cả. Sự thực là như vậy.

Thần Mastrua im lặng. Dù vậy, cơn ớn lạnh như một dòng điện chạy khắp người Turan cho thấy ông ta đang soi mói từng cử chỉ cùng biểu hiện của nó lúc này.

– Ngươi không nói dối. – thần Mastrua lên tiếng – Đã vậy thì ta tạm tin ngươi. Dù sao thì nếu sau này phát hiện ngươi nói dối, ta vẫn có thể tàn sát ngươi hàng trăm hàng ngàn lần bù lại.

Một lời đe dọa. Hiệu quả của một lời đe dọa phụ thuộc vào mức độ khả thi cùng sự tàn bạo của nó, và hiển nhiên nếu được thốt ra từ miệng một Chính thần thì không gì có thể đáng sợ hơn. Turan cảm thấy thật hồi hộp. Từng nhịp đập gấp gáp nơi ngực nó có thể nghe được rõ ràng, và mồ hôi lạnh thì đã ướt đẫm đôi bàn tay của nó.

– Thế, vì sao thần Syrathr lại chọn ngươi để khắc Thần ấn?

Thần Mastrua hỏi tiếp. Lần này, Turan quyết định chọn phương án trả lời chung chung. Dù sao thì đối với vấn đề này, bản thân nó cũng chỉ đoán biết mà thôi, không hề chắc chắn. Chính nó luôn có cảm giác rằng thần Syrathr đang giấu mình rất nhiều thứ.

– Tôi cũng không rõ, thưa đức Chính thần.

– Hừm…

Thần Mastrua rõ ràng là không hài lòng với câu trả lời của Turan, nhưng sau khi dò xét phản ứng của nó thì cũng không thấy có chút biểu hiện dối trá nào, đành bỏ qua.

Thần Mastrua kế đó lại đặt ra thêm vài câu hỏi nữa về những chuyện xảy ra gần đây xung quanh Turan: chuyện tổ đội, chuyện du hành, phó bản, các kỹ năng và cả nhiệm vụ tài liệu cũng không giấu được. Tuy nhiên, sau tất cả thì Turan vẫn không nói chút gì về khả năng cất lời cầu khấn bất chấp điều kiện của mình.

Thần Mastrua chỉ biết rằng Turan đã trở thành bầy tôi của thần Syrathr và với Thần ấn, nó có thể cất lên những lời cầu khấn mạnh mẽ đến chủ thần dù rằng chỉ là một Nihr. Mặt khác, chuyện thăng cấp của Darmil cũng được giấu nhẹm khi Turan không hề nhắc gì đến việc cậu ta từng là Nihr.

Nếu câu hỏi của thần Mastrua khắc nghiệt hơn thì Turan đã không thể giấu được chuyện thăng cấp, nhưng dù sao thì nó cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần rằng việc bị lộ chỉ là sớm hay muộn. Ít nhất thì bây giờ, hoặc tốt hơn cả là cho đến khi mọi nghi hoặc của mình được giải tỏa, Turan sẽ cố làm mọi cách để không ai biết đến.

– Được rồi. – thần Mastrua lên tiếng – Ta đã không còn gì để hỏi nũa.

Turan nghe vậy thì không kiềm được mà thở phào một tiếng. Hỏi đáp với một Chính thần quả thực gây áp lực quá lớn. Nếu còn tiếp tục, nó e rằng nó có thể mắc di chứng tâm lý về sau luôn mất.

Nhưng Turan còn chưa vui mừng được bao lâu thì một cảm giác kinh hãi bất giác dâng lên trong người khiến nó suýt nữa thì nôn ọe tại chỗ. Turan khó khăn ngước đầu nhìn lên thần Mastrua, nhưng lại không thấy có vẻ gì là do ông ta gây ra cả.– Ngươi từ khi nào lại trở nên nhân từ như vậy, Gangka?

Tiếng nói trầm đục nhưng đầy uy lực phát ra từ phía sau của Turan. Cơn tò mò nổi lên khiến Turan muốn quay người về sau xem xét nhưng sâu trong nó chợt dấy lên một sự kiềm hãm, rằng nếu làm như vậy thì nó sẽ phải hối hận cả đời. Không còn cách nào khác, Turan đành cúi gằm mặt xuống trong khi mồ hôi đang đổ từ đỉnh đầu xuống khắp khuôn mặt mình.

Một tràng cười giòn âm vang từ thần Mastrua, rồi ông ta đáp:

– Giới hạn, giới hạn đấy. Gì thì cũng nên có chừng mực, nếu không thì thế giới này loạn hết lên mất.

Tiếng cười khẩy từ phía sau vang lên, sau đó là giọng nói trầm đục bảo:

– Nhất bộ nhất thế giới, nhất niệm nhất kỷ nguyên. Chẳng trách ngươi đến giờ vẫn mãi dậm chân tại chỗ. Thiên phú của ngươi thật là quá uổng phí mà.

Áp lực đột nhiên xuất hiện từ cả phía trước của Turan khiến cơn nôn ọe nó đang cố kiềm lại bị thốc tận cuống họng. Cả cơ thể của nó mềm oặt không còn chút sức lực mà khụy xuống, tí nữa thì đổ sập luôn.

– Syneir. – thần Mastrua gằn giọng – Ông đừng nghĩ bản thân mình thốt ra được câu đó thì cao siêu. Đừng tự so sánh mình với tầm vóc đó nữa, chỉ khiến bản thân thành trò cười mà thôi.

Áp lực lần nữa mạnh lên, từ cả hai phía. Turan đã hết sức hết hơi rồi, không thể gắng gượng được nữa, cứ thể mà nằm ngoài trên tấm thảm đỏ. Tiếng thở hồng hộc của nó vang lên thật rõ, và cả tiếng tim đập gấp gáp, như thể đang cố báo cho bản thân rằng mình còn sống vậy.

Turan thật quá khổ mà. Hai tồn tại mạnh mẽ đến thế mà không chút kiêng kỵ nào phát ra Thần uy như vậy thì một Nihr như nó ở giữa chắc chắn là không có cách nào chịu nổi. Thậm chí cảm giá được bản thân đến giờ vẫn còn chút ý thức, còn sống thì Turan đã thấy đây quả là một kỳ tích rồi.

Sau không biết bao lâu, áp lực lên người Turan bắt đầu yếu đi rồi mất hẳn. Dù vậy, Turan vẫn không thể đứng lên được. Cả người nó cứ chốc chốc thì lại run nhẹ lên một đợt. Nó giờ đã quá yếu rồi, đến thở cũng trở nên thật xa xỉ.

– Hừm. Thenia hẳn có âm mưu nào đó.

Giọng trầm đục từ phía sau vang lên. Turan đã nghe rằng thần Mastrua gọi ông ta là Syneir, nhưng nó lại không có ấn tượng gì với cái tên này cả. Mặt khác, Mastrua lại được kẻ tên Syneir gọi là Gangka, đó hẳn là tên thật của ông ta, giống như Thenia đối với thần Syrathr vậy.

– Cứ tiếp tục theo dõi là được. – thần Mastrua đáp – Cô ta cũng không thể giấu hết tất cả mọi thứ. Dù gì thì ở một phương diện khác mà nói thì cô ta cùng em của mình cũng có thể xem là đồng minh của chúng ta.

Tiếng cười khẩy lại vang lên từ Syneir. Rồi ông ta bảo:

– Chỉ là lợi dụng lẫn nhau mà thôi. Ngươi cũng vậy. Đừng nghĩ rằng ta sẽ để yên cho mọi chuyện chỉ vì thân phận của ngươi.

– Không dám, không dám rồi. – thần Mastrua nói vội – Từ trước đến giờ tôi vẫn luôn rất kính trọng ngài.

Syneir không nói gì nữa. Thần Mastrua thấy thế thì ra vẻ suy nghĩ một chút rồi cất tiếng:

– Turan. Ta biết người vẫn còn tỉnh táo. Nhận lấy.

Một vật được thần Mastrua ném đến trước mặt Turan. Nó ngẩng lên nhìn thì thấy đó là một bình thủy tinh nhỏ chỉ bằng nửa nắm tay, chứa lấy một thứ chất lỏng màu xanh lục đang phát ra ánh sang le lói.

Turan đưa tay với lấy bình thủy tinh, trông một hồi vẫn không biết đây là vật gì.

– Uống nó đi.

Câu nói của thần Mastrua khiến Turan không khỏi chau mày lại. Quá rõ ràng đó là một mệnh lệnh, và một mệnh lệnh từ Chính thần thì Turan không nên chống lại một chút nào. Dù vậy, ý nghĩ rằng thần Mastrua đang cố đầu độc mình vẫn làm Turan phải chần chừ lấy vài giây, đến khi không nghĩ được cách nào thay đổi cục diện hiện tại mới đành mở nắp bình rồi uống một hơi cạn sạch.

Chất lỏng màu xanh có vị cay và chua lạ kỳ, mà hậu vị lại có vị ngọt thanh. Và nếu phải đánh giá thì Turan nghĩ rằng khá là ngon, đến mức nó có cảm giác muốn uống thêm nữa. Chất lỏng đi qua cổ họng Turan rồi trôi tuột xuống bụng nó mát lạnh thoải mái vô cùng. Rồi cảm giác mát lạnh đó lan tràn khắp cơ thể Turan. Chốc, cả người Turan trở nên khỏe hẳn lên, hơi thở bình thường lại và sức lực cũng đã quay về với nó.

Không nghi ngờ, đây là một bình thuốc hồi phục, và còn là một bình thuốc hồi phục có phẩm chất cực cao. Turan thoáng có chút hối tiếc khi đã uống hết cả bình mà không dành lại một chút cho sau này.

Turan khỏe lại thì đứng thẳng dậy, chỉnh đốn lại cả người mình rồi cúi đầu đối với thần Mastrua, bảo:

– Cảm tạ đức Chính thần đã ban thuốc.

Turan thấy đây là một hành động nên làm. Dù sao thì trong tình huống này, nó vẫn nên lấy lòng thần Mastrua. Hiển nhiên là trong thâm tâm nó không hề xem trọng việc ông ta giúp mình. Nếu nó không bị lôi đến nơi đây thì cũng đã không cả đống chuyện tồi tệ như thế này xảy ra.

– Được rồi. – thần Mastrua lên tiếng – Ngươi trở về đi. Gamnbert đợi cũng đã lâu rồi. Và nhớ đừng có hé mồm gì về chuyện ngày hôm nay.

Turan nghe vậy thì chợt nghĩ đến thần Syrathr. Nó hiện đang chịu sự khống chế từ Thần ấn của cô ta. Có muốn giấu cũng không thể giấu được nếu cô ta nghi ngờ.

Như đoán được ý nghĩ của Turan, thần Mastrua lại bảo:

– Cứ thoải mái báo lại cho thần Syrathr. Chỉ cần người giấu chuyện này khỏi đám con dân là được.

Lần này thì Turan không còn gì để lo nghĩ nữa, cúi đầu chào thần Mastrua rồi quay người rời đi.

– Gượm đã. Đã nhận quà của thần Mastrua rồi thì ta cũng có quà cho ngươi.

Giọng nói trầm đục đột nhiên vang lên từ phía sau Turan khiến nó giật mình. Nó biết đó là giọng của kẻ tên Syneir nhưng lại không hiểu khi mình quay mặt lại thì không thấy, bây giờ lại bỗng xuất hiện ở sau lưng, còn rất gần nữa.

– Đừng động lung tung. Ta không hề nhân từ như thần Mastrua đâu.

Tiếng cảnh cáo vang lên từ Syneir, ngay sau đó là cảm giác vai trái của Turan bị một bàn tay rắn chắc nắm chặt lấy. Rồi Turan cảm giác được một thứ gì đó vừa chui tọt vào cơ thể mình qua cái nắm ghì, làm cả người nó run lên không kiềm được như bị điện giật.

– Được rồi.

Sau câu nói đó thì bàn tay kia cũng buông Turan ra. Turan cố nén lại ham muốn quay về phía sau nhìn, cất từng bước một vội vã rời khỏi căn phòng qua cánh cửa lớn vừa được mở ra.

Cảm giác hồi hộp và lo sợ đi theo Turan tận đến khi trở về đến quán rượu Lylat mới mất đi, đến nỗi Gamnbert hay Barneustar nói gì nó cũng không để ý nghe hay nhớ được. Tất cả những gì nó muốn chỉ là càng mau chóng thoát đi càng tốt, và cả quãng đường trở về đối với nó như thể bị kéo dài thành tận một năm vậy.

Chương 50: Thăng cấp

Turan cảm thấy nóng. Cơ thể nó đổ đầy mồ hôi khiến nó không thể tiếp tục ngủ được nữa, bật ngồi dậy trên chiếc giường quen thuộc của mình.

Turan quay sang kiểm tra chiếc đồng hồ bên cạnh: một giờ sáng kém ba. Bây giờ là nửa đêm và nó thật không hiểu tại sao lại nóng như vậy. Một ý nghĩ thoáng qua rằng nhà trọ bị cháy nhưng cảm giác mát lạnh khi Turan chạm tay vào chiếc đồng hồ cùng luồng gió thổi qua khe cửa cho thấy rằng chỉ có chính nó là nóng mà thôi.

Sức nóng càng ngày càng tăng lên làm Turan có cảm giác như thể mình đang bị nấu trong một nồi nước sôi. Nó định bước ra ngoài tìm cách làm mát nhưng đôi chân vừa đặt xuống sàn thì cả cơ thể lại đột nhiên mất hết sức lực, trở nên mềm oặt mà ngã vật ra giường.

Đầu Turan ngửa lên nhìn thẳng vào trần nhà. Khung cảnh xung quanh nó chợt trở nên méo mó và mờ ảo lạ kỳ. Turan cố nheo mắt mấy lần nhưng càng làm vậy, mọi thứ lại càng khó thấy được hơn, cuối cùng thì hòa vào nhau thành một đống hỗn tạp không thể nhận ra được nữa.

Cảm giác muốn nôn ọe chợt thốc lên trong cuống họng của Turan. Thế nhưng nó lại không đủ sức để nôn hay kiềm xuống, và thứ vướng trong họng nó vẫn cứ nằm đấy, cực kỳ khó chịu. Turan muốn lấy tay móc họng nhưng cánh tay của nó lại không chịu nghe lời, cứ nằm thừ một chỗ như thể đã chối bỏ chủ nhân của mình.

Turan bắt đầu thấy chóng mặt, choáng váng. Khung cảnh đã trở thành đống hỗn tạp trước mắt nó vậy và trông như đang xoay mòng mòng, và nó cũng cảm giác được rất rõ chính bản thân mình cũng đang xoay theo như vậy.

Turan thật sự không hiểu chuyện gì đang diễn ra, nhưng hẳn là không có gì tốt. Nó cố nhớ lại những chuyện đã xảy ra nhưng không hiểu sao các mảnh ký ức cứ như bị thứ gì đó che mất, vừa có cảm giác nhớ được thì lại quên đi ngay.

Cơ thể Turan càng trở nên nóng hơn nữa, như thể bị nhốt trong một căn phòng đang bốc cháy khiến nó đau rát khắp người. Turan nhăn mặt, cắn răng, nhưng kể cả những hành động đó của nó cũng không thành hiện thực. Tất cả những gì nó có thể làm bây giờ chỉ là chịu đựng mà thôi.

Chợt, trong khung cảnh hỗn tạp đang xoay vòng mà Turan thấy, hiện ra một đốm sáng màu tím. Đốm sáng lớn dần lên rồi trở thành một quả cầu tím phát sáng to chừng nắm tay. Từ quả cầu đó, Turan có thể thấy được từng tia lửa điện màu tím đang nảy ra liên tục.

Trước khi Turan có thể nhận biết được quả cầu màu tím kia là gì thì cách đó vài tấc, một cánh hoa hiện lên. Turan dễ dàng nhận ra đó là một cánh hoa Sinh Khất. Cánh hoa ở yên đó một lúc rồi bất chợt một cánh hoa khác mọc lên bên cạnh, rồi lại thêm một cánh hoa nữa, cứ thế cho đến khi chúng trở thành một bông hoa Sinh Khất trọn vẹn.

Bông hoa Sinh Khất hiện lên xong thì bắt đầu lan ra những đốm sáng li ti màu hồng nhạt, tụ lại với nhau thành một luồng khí. Luồng khí đó lớn lên rồi đột ngột xông thẳng về phía quả cầu màu tím, đập phải các tia điện mà biến mất.

Quả cầu tím dường như cũng biết mình bị tấn công, không chịu phép mà bắt đầu nảy ra nhiều tia điện hơn nữa. Nhưng nhiều tia điện hơn thì cũng chỉ có thể chống đỡ mà không thể phản công được. Cứ thế, quả cầu tím bắt đầu yếu dần khi ánh sáng từ quả cầu phát ra càng ngày càng mờ nhạt.
Thiết nghĩ quả cầu tím sẽ nhanh chóng biến mất nhưng khi quả cầu chỉ còn một nửa ban đầu thì đột nhiên lại xuất hiện thêm hai đốm sáng màu tím bên cạnh. Hai đốm sáng đó chẳng bao lâu cũng hóa thành hai quả cầu tím khác, liên tục nảy điện. Những tia điện từ ba quả cầu như kết hợp lại với nhau, hay thu hút nhau theo cách nào đó mà trở nên to lớn hơn.

Luồng khí đánh vào ba quả cầu bắt đầu yếu đi. Rồi bất chợt, một tia điện lớn gấp mười lần bình thường đột ngột đánh ra từ giữa ba quả cầu đâm xuyên qua bông hoa Sinh Khất. Đòn đánh bất ngờ và mạnh mẽ đó khiến năm cánh hoa bị thiêu rụi hết hai, một cánh còn bị cháy sém.

Turan trông cả quá trình đó mà cảm giác nguy hiểm nổi lên dữ dội trong người nó. Nó đoán biết bông hoa Sinh Khất kia chính là Thần ấn mà thần Syrathr đã đặt lên mình. Còn ba quả cầu điện màu tím, hẳn là do bàn tay của kẻ tên Syneir, cũng chính là thứ mà hắn gọi là món quà.

Turan không cổ vũ hay ủng hộ bất kỳ bên nào cả. Từ sâu bên trong nó biết rõ rằng, dù là bông hoa Sinh Khất hay ba quả cầu điện giành phần thắng thì đều sẽ để lại di chứng cực kỳ tệ hại cho mình. Mặt khác, bọn chúng đánh nhau lúc này cũng khiến Turan không hề thoải mái mà thậm chí càng đánh, nó càng có nguy cơ đối mặt với tử thần. Turan biết rõ điều đó khi mà sức nóng của cơ thể nó giờ đây vô cùng đau rát, không khác gì bị phỏng toàn thân.

Turan thật sự không có giải pháp nào cho tình huống này. Thủ đoạn của một Chính thần và một kẻ mạnh mẽ không kém đặt trên người nó đụng độ với nhau, một Nihr như nó hoàn toàn bất lực, không thể đối phó.

Chợt, ở giữa bông hoa Sinh Khất và ba quả cầu màu tím, một đốm sáng màu xanh lam hiện lên. Chốc, từ đốm sáng xuất hiện một vật trông như viên đá đầy góc cạnh. Turan không biết đó là gì, nhưng nó có cảm giác viên đá này cực kỳ quan trọng với mình, không được phép để mất hay hủy hoại.

Trông thấy viên đá nằm giữa cuộc chiến thì tim Turan như thắt lại, lo lắng cực kỳ. Nó toan đưa tay đến kéo viên đá đi nhưng hiển nhiên là không có gì xảy ra cả.Rồi trong lúc sự lo lắng trong Turan càng ngày càng nhiều thì ba quả cầu màu tím lại đánh ra thêm một tia điện lớn nữa về phía bông hoa Sinh Khất, mà rõ ràng là sẽ đánh trúng viên đá đang phát sáng màu xanh lam kia. Turan thấy thế thì giật mình hoảng hốt, cảm giác như thể chính mình vừa bị sét đánh trúng vậy.

Nhưng không có gì đáng lo ngại xảy ra cả. Viên đá vẫn nằm nguyên ở đó không thương tổn, và nếu Turan không nhìn nhầm thì tia điện lớn kia vừa bị viên đá hấp thụ hết. Giờ thì ánh sáng màu lam nhạt từ viên đá phát ra đã trở nên lớn mạnh hơn.

Ba quả cầu lại đánh tiếp một tia điện lớn nữa vào viên đá nhưng không có gì thay đổi, vẫn tiếp tục bị viên đá hút mất. Bông hoa Sinh Khất cũng đã hồi phục lại phần nào, tuôn ra một luồng khí màu hồng nhạt xông thẳng tới kẻ địch, nhưng lại bị viên đá ở giữa hút vào hết.

Thế trận ba bên giằng co khi luồng khí từ bông hoa Sinh Khất và tia điện từ ba quả cầu bị viên đá ở giữa hấp thụ không ngừng nghỉ. Rồi cứ thế, ánh sáng phát ra từ viên đá càng ngày càng lớn và sáng hơn, chốc đã phủ lấy cả bông hoa và ba quả cầu.

Không biết bao lâu trôi qua, luồng khí từ bông hoa Sinh Khất đã không còn tuôn ra nữa và ba quả cầu điện giờ đã hợp thành một mà không đánh thêm được một tia điện nào. Ngược lại, ánh sáng từ viên đá tỏa ra chói lòa và rực rỡ như thể nó chính là bậc đế vương chân chính của nơi này mà hai kẻ kia chỉ có thể cam chịu phục tùng.

Ngay khi Turan nghĩ rằng cuộc chiến đến đây là kết thúc thì đột nhiên, từ viên đá vươn ra một sợi xúc tu hướng đến ba cánh hoa đã mờ nhạt đi, tóm lấy chúng rồi kéo về, nuốt chửng mất. Cũng cùng hành động đó, một sợi xúc tu khác lại vươn ra tóm lấy quả cầu điện khiến quả cầu nẹt ra một loạt những tia điện cuối cùng rồi cũng nuốt mất, không thể kháng cự.

Sau khi nuốt lấy cả hai vật thể kia, viên đá vậy mà không phát sáng mạnh lên, ngược lại còn yếu dần đi, đến khi chỉ còn là một viên đá màu lam nhạt trông thô sơ và vô hại cực kỳ thì đột nhiên tan biến đi như chưa từng tồn tại.

Cảm giác nóng rát từ lâu đã không còn nữa. Dù vậy, cơ thể Turan chưa thể cử động lại được. Khung cảnh mà nó thấy vẫn còn quay mòng mòng nhưng đã có thể mơ hồ hình dung được cái trần nhà trong phòng của mình.

Bỗng nhiên, Turan cảm giác cả người lâng lâng nhẹ bỗng, tưởng như chính mình đang bay trên bầu trời vậy. Tay và chân nó run lên nhè nhẹ, từng thớ thịt không kiểm soát được giật giật như thế có luồng điện chạy ngang qua. Khung cảnh trần nhà hiện lên trong mắt nó rõ mồn một đến từng đường vân gỗ nhỏ xíu, còn tai nó giờ như có thể nghe được từng ngóc ngách khắp căn phòng.

Cơ thể của Turan đang biến đổi. Sự biến đổi đột ngột và kỳ lạ này làm Turan không khỏi hoảng hốt. Nhưng trước khi nó có thể suy nghĩ được gì thì một đoạn thông tin chợt đổ dồn vào trong trí óc nó, khiến mọi thứ mà nó cảm giác được đều trở thành một: kinh ngạc.

“Thăng cấp thành công. Thần cấp 1.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau