VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Tà niệm của Lamb

Bốn Linh hồn hung ác và sáu Tàn hồn lang thang là số lượng quái trên đoạn hành lang. Lần này Tiffia không còn hỗ trợ nữa nên việc đối mặt với Linh hồn hung ác có chút khó khăn. Dù vậy, sức mạnh một chùy một mạng của Darmil cùng với phép thông linh của ông Gin vẫn thừa sức áp đảo lũ quái.

Cuối đoạn hành lang là một căn phòng có phần giống đại sảnh nhưng nhỏ một chút và có một chiếc quan tài bằng đá nằm ở giữa. Đây đã là khu vực cuối cùng của phó bản và chắc chắn chính là nơi mà quái trùm sẽ xuất hiện.

Turan cẩn thận nhìn quanh một loạt nhưng không có phát hiện gì bất thường. Nó ra hiệu cho Hamh và cậu ta nhanh chóng di chuyển tới gần chiếc quan tài đá.

Ngay khi Hamh tiếp cận, một đốm sáng màu đỏ chợt lóe lên trên chiếc quan tài rồi nhanh chóng lan rộng ra toàn bộ. Và chiếc quan tài bắt đầu rung lên bần bật, càng ngày càng mạnh. Biết được chuyện sắp xảy ra, Turan nói lớn:

– Thiết lập đội hình! Maity, thắp sáng!

Ông Gin liền khắc di chuyển sang phía bên trái, Hamh nhảy ngược về vị trí cánh phải của mình. Maity nghe lệnh thì nâng trượng, vận một vòng phép và kích hoạt ‘Đốm lửa’ làm xuất hiện bốn ngọn lửa bay về các góc phòng thắp sáng mọi ngóc ngách.

Chiếc quan tài rung lên bần bật như một trận động đất vài giây nữa rồi đột ngột bật nắp ra. Ngay sau đó thì ánh sáng màu đỏ từ chiếc quan tài bay dần lên, từ từ tụ lại thành hình hài một con người. Nhưng con người này đỏ loét, có đôi chân lờ mờ bay lơ lửng, đôi tay thì mọc ra móng nhọn hoắc còn khuôn mặt thì vặn vẹo với ngũ quan liên tục đổi vị trí cho nhau trông kì dị vô cùng.

Turan nhìn chăm chăm vào dáng hình đỏ loét kia, bắt đầu suy nghĩ hành động nên làm thì một đoạn thông tin hiện lên trong đầu nó.

“Tà niệm của Lamb.

Phẩm chất: Trùm.

Cấp độ: 6.”

Lượng thông tin ít ỏi khiến Turan có chút không vui. Phần thông tin có ích duy nhất chính là cấp độ của con quái: cấp 6. Turan thoáng thắc mắc vì sao quái trùm của phó bản này lại thấp cấp hơn quái thống lĩnh Ian. Nó chưa kịp suy nghĩ gì thêm nữa thì Tà niệm của Lamb đã có hành động đầu tiên.

Một tiếng thét chói tai vang lên dù rằng con quái chỉ đứng yên lơ lửng một chỗ. Tiếng thét làm Turan không tập trung suy nghĩ được khi ý nghĩ của nó chỉ vừa được một nửa thì như bị ai lấy dao cắt mà ngừng lại. Nó theo bản năng bịt kín tai nhưng tiếng thét vẫn tiếp tục vang vọng trong óc, không cách nào chặn được. Ý thức của nó giờ thậm chí đang yếu dần khi mà khung cảnh xung quanh dần trở nên méo mó.

Âm thanh nào đó chợt vang lên nhưng ý thức của Turan đã lờ mờ không thể nhận biết được nữa. Rồi khung cảnh xung quanh Turan rõ rệt trở lại. Nó nhìn, và thấy ông Gin đang nói gì đó. Tiếng của ông ta dần có thể nghe hiểu được.

– …lên! Mấy đứa Thần cấp còn thấp quá.

Turan sực nhớ đến Tà niệm của Lamb, quay phắt mà nhìn về phía con quái. Nó thở phào nhẹ nhõm khi trông thấy Darmil cùng Hamh đang giằng co với con quái.

Tà niệm của Lamb giương những móng vuốt sắt nhọn của mình về phía Darmil định cắt phăng đầu cậu ta nhưng bị một cú quật chùy rất mạnh và nhanh đập ngược về. Tà niệm của Lamb còn chưa kịp ra đòn tấn công tiếp theo thì Darmil đã quật tiếp một chùy thứ hai về phía con quái khiến chỉ có thể giơ móng vuốt lên đỡ lấy.

Tà niệm của Lamb dường như nhận ra rằng kẻ mình đang đối mặt không dễ đối phó, liền chuyển mục tiêu mà bay về phía những kẻ phía sau. Thế nhưng con quái chỉ vừa lao đi thì đã gặp hai chiếc phi tiêu phóng ra chặn mất đường và theo sau đó là một nhát dao đâm thẳng vào mặt. Con quái rất nhanh chuyển hướng né được nhát dao, rồi liền xoay người mà giương vuốt trả đòn nhưng Hamh đã lùi lại tránh được.

Darmil thừa cơ Tà niệm của Lamb khựng lại mà lao đến quật một chùy vào con quái khiến con quái bị văng ngược về một khoảng đến hai mét. Cú quật không rõ có gây được sát thương đáng kể hay không nhưng con quái bỗng cất lên một tiếng thét nữa.

Tiếc rằng tiếng thét lần này không gây ra hiệu quả choáng váng hay suy giảm tinh thần như trước khi vô vàn đốm sáng màu vàng nhạt đang tỏa ra liên tục từ một viên đá đang bay lơ lửng của ông Gin.

Turan nheo mắt mấy lần nhìn kỹ Darmil. Nó phát hiện trạng thái của cậu ta không ổn lắm, hay đúng hơn rất lạ. Mặt nhăn nhó và mắt thì quắc lại, răng thì cắn chặt như thể muốn ăn tươi nuốt sống kẻ đứng trước mặt mình. Đôi tay cậu ta nắm chặt chiếc chùy đến mức từng thớ cơ nổi lên cuồn cuộn và rắn chắc vô cùng dù rằng không đang ra đòn. Ngực và bụng cậu ta trập trùng lên xuống theo từng nhịp thở rất nhanh và mạnh khi Turan rõ ràng có thể nghe được từng tiếng “hì hà” nối tiếp nhau.

“Là ‘Cuồng nộ’?”

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Turan. Nó không thể đoán được thứ gì khác có thể giải thích được tình trạng của cậu ta lúc này. “Vậy ra đây là lý do mà cậu ta vẫn có thể tiếp tục tấn công con quái sau tiếng thét?”

– Lấy lại tinh thần đi rồi xem nên làm gì tiếp theo.

Ông Gin nói nhanh rồi lấy ra ba viên đá, lần lượt niệm chú khiến chúng bị bọc lấy bởi những đốm sáng màu xám rồi ném chúng về phía Tà niệm của Lamb.

Tà niệm của Lamb đang mải đối mặt với Darmil nên không hề để tâm đến ba viên đá. Chúng bị ném đến con quái thì bắt đầu bay thành vòng xung quanh. Turan không biết ba viên đá kia cụ thể có tác dụng gì khi Tà niệm của Lamb vẫn tiếp tục cào và chém Darmil như thường. Nó đoán là chúng sẽ cản con quái lại khi con quái định đổi mục tiêu.

Turan quay sang Tiffia. Cô ta có vẻ vẫn còn bị choáng sau đòn tấn công tinh thần của Tà niệm của Lamb, cứ lấy tay xoa lấy đầu của mình. Turan nghĩ là nó không thể ép cô ta sử dụng bùa chú lúc này được.

Turan lại quay sang Maity thì thấy cô ta đang nhìn mình, vẻ chờ đợi, mắt thi thoảng liếc nhìn Darmil và quái trùm giằng co. Turan cũng biết là không thể cứ kéo dài thêm nữa khi không biết Darmil có thể duy trì trạng thái ‘Cuồng nộ’ bao lâu. Nó cần lên một kế hoạch đánh giết Tà niệm của Lamb.

Tà niệm của Lamb là quái chủng linh hồn, nhưng vì là quái trùm nên lượng sinh lực chắc hẳn đủ nhiều để bù đắp lại thiếu hụt của chủng quái này. Mặt khác, một đặc tính của chủng quái là nhận ít sát thương, thậm chí miễn nhiễm các đòn tấn công vật lý khiến cho phi tiêu của Hamh trở nên gần như vô dụng. Dù rằng bây giờ con quái còn trông khá e dè với chúng nhưng ai biết khi nào con quái sẽ điên lên và bất chấp những chiếc phi tiêu mà lao đến đội ngũ phía sau.

Các đòn tấn công có sự tăng cường của nguyên khí từ Darmil và các kỹ năng của cậu ta vô cùng hiệu quả với Tà niệm của Lamb nhưng không thể chỉ phụ thuộc vào đó. Những viên đá được ông Gin sử dụng phép đối với lũ Linh hồn hung ác lúc trước hẳn cũng có thể gây sát thương đáng kể lên cho con quái, nhưng hẳn là số lượng có hạn khi mà ông ta đến giờ vẫn chưa dùng lại đòn đó.Turan nhìn lên Maity lần nữa. Cô ta có vẻ là mấu chốt của trận đánh này.

– Cô thực sự dùng được phép ‘Cầu lửa cường hóa’.

Turan cất tiếng hỏi. Phép ‘Cầu lửa cường hóa’ nếu đánh trúng được Tà niệm của Lamb sẽ kéo được lượng sinh lực của con quái xuống khoảng một nửa, hoặc ít nhất cũng phải một phần ba. Bấy nhiêu đó hẳn đủ để giải quyết thiếu hụt lúc này.

– Phải. Tôi dùng được.

Maity đáp một cách quả quyết và vẻ mặt của cô ta lộ lên một sự tự hào nho nhỏ. Turan đoán là cô ta rất tự tin vào phép đó của mình.

Turan quay lại nhìn trận đánh và sau khi xác nhận Darmil vẫn chưa bị hạ, thử gọi lớn:

– Darmil! Darmil!

Darmil không có vẻ gì là nghe thấy, vẫn cắn răng nhăn mặt mà quật chùy vào Tà niệm của Lamb. Turan tặc lưỡi. Nó cũng đoán là cậu ta sẽ không nghe được trong trạng thái kia nhưng sự thực vẫn khiến nó khó chịu.

Việc cần làm vẫn phải làm. Turan quay qua nói với Maity:

– Bắt đầu vận phép đi. Vận quả cầu lửa lớn nhất mà cô có thể làm. Ném thẳng vào con quái luôn.

Maity nghe và đưa trượng lên cao. Từng đường nét của vòng ma pháp màu đỏ rực từ từ được vẽ lên.

Vòng ma pháp của phép ‘Cầu lửa cường hóa’ sẽ mất một lúc khá lâu để vận lên hoàn toàn. Điểm nổi bật lớn nhất của phép này là một pháp sư đủ tài giỏi có thể rót hết toàn bộ ma năng của mình vào để tung ra một đòn mạnh đến mức có thể thổi bay cả một thành phố.

Turan trông Tiffia một chút. Cô ta đã ổn định lại, đang bắt đầu quan sát và đánh giá tình hình hiện của trận đánh. Turan thấy vậy thì bảo:

– Tiffia. Cô còn bao nhiêu bùa phép ‘Ngủ’?

– Bốn. Tôi nên mang theo nhiều hơn.

Tiffia cất giọng bực tức. Dù rằng Turan cũng nghĩ lượng lớn bùa phép ‘Ngủ’ là cần thiết để đối phó với chủng quái linh hồn nhưng nó không cho rằng Tiffia nên dùng nhiều hơn mười bùa phép.

– Khi tôi ra hiệu thì kích hoạt tất cả về phía con quái.Turan bảo, và khi nhận cái gật đầu nhẹ xác nhận từ Tiffia thì nói lớn:

– Ông Gin. Thả con quái ra!

Ông Gin có chút ngạc nhiên nhưng vẫn hiểu ý “thả” của Turan, liền thu ba viên đá đang bay quanh Tà niệm của Lamb về. Con quái không còn bị quây quần bởi những viên đá thì đột ngột quay phắt người về phía của Maity. Turan biết là nó đã phát hiện ra ma năng đang được vận lên của cô ta.

Darmil không hề quan tâm đến gì khác, nện một chùy toàn lực lên đầu Tà niệm của Lamb khi con quái mất tập trung làm con quái đập thẳng vào nền đá bên dưới, vỡ tan ra rồi lại tụ lại.

Con quái quay sang, giận dữ cất một tiếng thét rồi dùng cả hai tay đầy móng vuốt đánh bật một chùy nữa đang lao đến của Darmil. Xong, nó liền bay lên cao, thoát khỏi tầm đánh của Darmil rồi cứ giữ lấy độ cao đó mà lao thẳng đến Maity.

Hamh ném liền bốn chiếc phi tiêu chặn đường Tà niệm của Lamb nhưng con quái mặc kệ những vật thể vô hại kia bay xuyên qua mình mà tiếp tục tiến về trước.

– Cầu lửa. Ngay bây giờ!

Hiệu lệnh mà Turan hét lên là cò kích hoạt cho phép của Maity. Cô ta liền hoàn thành vòng ma pháp rồi bắn một quả cầu lửa giờ đã to hơn mét về phía Tà niệm của Lamb đang điên cuồng lao về trước.

– Tiffia!

Nghe thấy, Tiffia liền rạch thật mạnh lên cả bốn tấm bùa, bắn bốn luồng khí màu hồng tím về phía Tà niệm của Lamb. Con quái thấy quả cầu lửa, vừa đổi hướng thì bị bốn luồng khí hồng tím đuổi theo đánh trúng.

Một bùa phép ‘Ngủ’ rõ ràng không đủ làm gì nhưng gấp bốn lần lên thì một quái trùm cũng không tránh khỏi khựng lại một lúc. Quả cầu lửa với một lúc đó lại quá nhiều để tông thẳng vào con quái và một vụ nổ ầm vang điếc tai và chói lóa bùng lên.

Ông Gin không cần đợi Turan lên tiếng đã niệm chú lên ba hòn đá và ném nó về phía trước tạo ra một lớp những đốm sáng màu vàng lờ mờ chặn lấy dư lực của vụ nổ. Dù vậy xung chấn vẫn khiến mặt đất rung lên, đủ để Turan cảm nhận được uy lực mạnh mẽ của ‘Cầu lửa cường hóa’ từ Maity.

Vụ nổ kèm theo lửa bốc cháy một lúc lâu nhưng rồi cũng tắt. Tà niệm của Lamb đỏ loét lại hiện lên từ đó nhưng giờ trông con quái đã yếu đi rất nhiều khi hình dạng lờ mờ của con quái đang giật run méo mó liên tục.

Tà niệm của Lamb lần nữa cất lên tiếng thét và ông Gin lại dùng phép thông linh của mình để chống đỡ. Thế nhưng lần này, Turan vẫn có thể nghe được tiếng thét, dù không đủ mạnh để khiến nó choáng váng nhưng rõ ràng là con quái đang ra đòn tấn công mạnh hơn.

“Nó đã tiến vào giai đoạn tiếp theo ư?” Turan nghĩ thầm, lòng cảm thấy thật khó tin. Một số con quái mà đặc biệt là quái trùm luôn có những giai đoạn khác nhau trong một trận đánh. Những giai đoạn này có thể được kích hoạt bởi nhiều cách nhưng thông thường và rõ rệt nhất do lượng sinh lực bị hạ thấp tới mức nhất định. Không quá khó để Turan nhận thấy rằng con quái đã tiến vào giai đoạn cuối của mình khi lượng sinh hạ thấp quá mức.

Turan vốn tính rằng sau quả cầu lửa của Maity thì sẽ cần Darmil tiếp tục giữ lấy con quái và ông Gin sẽ gây sát thương để bắt đầu giai đoạn kế, nhưng rõ ràng là quả cầu lửa kia quá mạnh rồi. Turan không kiềm được mà nhìn sang Maity thì thấy cô ta đang ôm lấy cây trượng của mình mà chống lấy thân thể mệt mỏi chừng có thể đổ sập xuống bất cứ lúc nào.

Tà niệm của Lamb sau tiếng thét thì quay về phía Darmil vẫn nhăn mặt cắn răng, đang giơ chùy lên chuẩn bị nện xuống một đòn rất có thể sẽ kết liễu mình. Con quái rất nhanh lách người tránh đi rồi lao tới bám lấy đầu Darmil như một Linh hồn hung ác.

Turan thấy vậy và biết rằng đòn tấn công sắp tới chắc chắn tệ hơn đòn của Linh hồn hung ác rất nhiều.

– Ông Gin! Dồn-

Tiếng nói gấp rút của Turan im bặt khi nó thấy cảnh tượng kinh khủng trước mặt mình. Mắt nó trố lên còn miệng thì cứng lại không cử động được. Cái chùy gai đáng lý nên dùng để tấn công kẻ địch của Darmil giờ lại đang cắm vào mặt cậu ta.

Darmil, cậu ta vừa mới đập chùy vào con quái đang ôm lấy đầu mình, cũng đồng thời đập luôn chính đầu của mình. Và trước sự kinh ngạc không biết nên làm gì đó của Turan, Darmil lại tiếp tục nện thêm một đòn nữa. Rồi lại thêm một đòn nữa.

Máu đổ loang lổ từ đầu Darmil lan xuống khắp người cậu ta. Turan sực tỉnh, vội hét lên:

– Ông Gin. Cản cậu ta lại.

Ông Gin dường như cũng bị bất ngờ bởi cảnh tượng kia, nghe tiếng Turan thì giật mình rồi mới lao lên trước. Một viên đá được ông ta nắm chặt trong tay phải, lẩm bẩm niệm chú rồi đập vào ngực Darmil. Xung chấn ầm nổ lên đẩy văng cả Darmil, ông Gin và Tà niệm của Lamb về ba hướng khác nhau.

– Hamh! Kết liễu nó.

Hamh đã đứng ở một phía từ lâu, chờ đợi để hành động. Cậu ta nghe tiếng gọi thì liền di chuyển lại chỗ Tà niệm của Lamb giờ trông đã méo mó không rõ hình dạng. Không một chút chần chừ, Hamh đâm liên tiếp hơn mười nhát dao vào con quái không có vẻ gì là định kháng cự.

Rồi cứ thế, quái trùm của phó bản tan biến thành những đốm sáng li ti.

Chương 42: Quái thống lĩnh Ian

Tà niệm của Lamb chết đi và để lại một viên ngọc nhỏ màu đỏ nhạt – một viên linh ngọc. Turan nhận lấy viên ngọc từ tay Hamh, quan sát một hồi thì bỏ vào trong túi trữ vật.

Turan không có ý định làm gì với viên linh ngọc này cả. Thứ này chỉ có tác dụng đối với những người có kỹ năng liên quan tới linh hồn, hoặc các nhà nghiên cứu cũng về lĩnh vực đó mà thôi. Turan cũng không định bán viên linh ngọc. Nó đoán là trong tương lai rất có thể cần dùng tới, mà bản thân nó cũng không phải cần tiền đến vậy.

Quái trùm của phó bản đã bị tiêu diệt, cũng đồng nghĩa với việc phó bản đã bị càn quét thành công. Một đốm sáng màu xám nhạt xuất hiện bên cạnh chiếc quan tài, lớn dần lên rồi trở thành một cánh cổng không gian giống như cổng vào. Turan biết đó là lối rời khỏi phó bản.

Thế nhưng Turan không thể cứ thế mà kết thúc cuộc càn quét này được. Nhiệm vụ từ thần Syrathr vẫn chưa được hoàn thành, tiến trình chỉ mới đạt đến 90% mà thôi. Không quá khó để Turan biết thứ chiếm mười phần trăm còn lại của phó bản chính là quái thống lĩnh Ian.

Chuyện là vậy, nhưng Turan cũng không thể ép Darmil đang nằm gục trên vai ông Gin lúc này dậy mà đánh một con quái thậm chí còn mạnh hơn quái trùm vừa nãy đến hai cấp độ. Tình hình thật sự là tiến thoái lưỡng nan cho nó.

Dường như đoán được ý nghĩ của Turan khi nó cứ chần chừ, ông Gin cất tiếng hỏi:

– Muốn đánh nốt con quái thống lĩnh kia à?

Turan không phủ nhận, gật nhẹ đầu. Ông Gin nghe vậy thì cười lớn rồi bảo:

– Thì đi thôi. Nào. Đi!

Trước sự thúc giục của ông Gin, Turan không còn cách nào đành ra hiệu cho tổ đội quay trở lại căn phòng lúc trước, nơi có một xác sống cứ đứng quay mặt vào tường bên cạnh cây thương của mình.

Ian vẫn đứng đấy, cúi gằm mặt xuống như thể đang chờ bị khiêu khích để bắt đầu một cuộc chiến. Turan nhìn hắn chăm chăm, bắt đầu suy nghĩ về một cách nào đó để đánh bại một con quái cấp 8 khi mà tổ đội cao nhất chỉ mới đạt đến Thần cấp 5. Đây quả là một thử thách dành cho nó.

Turan vốn đã chừa hết lời cầu khấn lại để dành đối phó con quái thống lĩnh đầy nguy hiểm này, nhưng lại không nghĩ đến việc Darmil bị đo ván bởi chính mình như vậy. Tiffia thì sau khi dùng mười tấm bùa, giờ đã thấm mệt, chỉ có thể dùng cùng lắm là một hoặc hai tấm bùa nữa mà thôi. Cạnh đó thì Maity giờ không thể giúp được gì khi mà hầu như tất cả lượng ma năng mà cô ta có đều đã dồn hết vào phép ‘Cầu lửa cường hóa’.

Cũng tức là Turan sẽ phải đối đầu với con quái chỉ với sự hỗ trợ từ thám đạo Hamh, vài viên đá ít ỏi còn lại của ông Gin và một tấm bùa từ Tiffia.

Turan nhìn sang Hamh một chút và nhận thấy cậu ta vừa liếc nhìn mình. Turan biết là Hamh đang rất tò mò về khả năng của nó, đó hẳn cũng là lý do cậu ta không yêu cầu rời đi ngay khi phó bản được hoàn thành. Dù gì thì giao kèo giữa hai bên cũng không bao gồm việc phải càn quét hoàn toàn một phó bản.

Turan nghĩ là nó phải dùng lời cầu khấn mạnh nhất mà nó có thể thi triển nếu không muốn bị Hamh nghi ngờ về thân phận của mình. ‘Sinh từ cát bụi’ có lẽ là lựa chọn đúng, nhưng Turan lại không dám chắc về tính hiệu quả của lời cầu khấn này. Lần sử dụng trước, nó chỉ phải đối mặt với Linh hồn hung ác cấp độ 5, còn lần này một quái thống lĩnh cấp độ 8.

Turan mất một lúc lâu để tìm cách chắc chắn diệt được Ian nhưng không có kết quả. Nó tặc lưỡi. “Chỉ có thể đánh cược mà thôi.”

Rồi Turan cất bước tiến về phía trước. Ian vẫn đứng yên sát bức tường như cũ, dù vậy, Turan lại cảm thấy hồi hộp lạ thường. Bước chân nó chùng lại một chút thì thình lình một tiếng nói khàn khàn vang lên:

– Ngài Rivere?

Là tiếng phát ra từ Ian. Hắn ta vừa nói chuyện, đúng hơn là vừa cất tiếng hỏi. Turan hoảng hốt, định ra hiệu cho ông Gin làm phép nhưng lại chợt nhận thấy rằng Ian không hề có ý định tấn công nào.

– Không phải. – Ian nói tiếp – Nhưng lại có trong tay con dấu của gia chủ. Ngài là hậu duệ của nhà Rivere?

Ian ngước đầu lên, giương đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm lấy Turan. Đôi mắt không thể trông thấy được con ngươi nhưng lại khiến Turan cảm giác được rõ ràng hắn ta đang trông chờ điều gì đó.

Một ý nghĩ lóe lên. Turan vội lấy từ túi trữ vật ra ‘Con dấu nhà Rivere’, cố tính nâng lên cho Ian xem. Vừa trông thấy hành động đó, con quái thống lĩnh liền quỳ một chân xuống, dõng dạc thốt:

– Bầy tôi Ian, nguyện phục vụ cậu chủ!

Turan không hề ngạc nhiên trước hành động đó, nhưng cũng không thể cưỡng lại được xúc cảm hồi hộp đang dâng lên trong người mình. Ian, một tử linh, đang đưa ra lời nguyện phục vụ nó vì nhầm với hậu duệ của nhà Rivere. Chỉ có hai khả năng khiến một tử linh như hắn ta vẫn còn giữ được lòng trung thành với chủ nhân cũ của mình: kẻ cầu hồn cho hắn không diệt đi linh tính của hắn ta, hoặc kẻ cầu hồn cho hắn chính là vị chủ nhân Rivere kia.

Turan đoán được khả năng chính xác là gì, nhưng bây giờ tình huống đang rất có lợi cho nó. Nếu như Ian trở nên trung thành với nó, vậy thì việc tiêu diệt hắn ta hẳn là sẽ không tốn chút công sức nào.

Nghĩ là vậy, Turan lại không dám manh động. Nó quay sang ra hiệu cho ông Gin và Hamh sẵn sàng rồi mới bảo:

– Ngươi là Ian?– Chính là bầy tôi, thưa cậu chủ.

Ian đáp nhanh, chân vẫn quỳ trên nền đá. Turan có chút không hiểu mối quan hệ của hắn với người nhà Rivere là gì để có thể có biểu hiện trung thành cao đến vậy.

– Ngươi đang làm gì ở đây? – Turan hỏi tiếp.

– Tôi đang…

Ian ngừng lại. Hắn ta cứ im lặng như vậy một lúc lâu, và điều đó khiến Turan không khỏi cảm thấy bất an. Nó đưa mắt trông ra phía sau Ian thì thấy ông Gin và Hamh đã vào vị trí xong, chỉ chờ hiệu lệnh nữa thôi.

– Tôi không nhớ… Tại sao…?

Ian lẩm bẩm, đôi mày chau lại khiến khuôn mặt vốn đã nhiều nếp nhăn của hắn trở nên thật đáng thương. Vẻ khốn khổ đó của hắn càng được tô đậm hơn khi hắn lấy hai tay vò mái đầu tóc đã rụng hết một nửa của mình.

– Bảo vệ… Phải bảo vệ!

Ian thảng thốt, rồi như vừa sực nhớ lại bổn phận của mình, hắn ta quay phắt người, toan nhảy đến tóm lấy cây thương của mình. Hành động của Ian rất nhanh, đến mức Turan còn chưa kịp phát hiệu lệnh thì hắn ta đã đến rất gần mục tiêu, chỉ còn cách nửa mét nữa.

Nhưng nửa mét đó xa hơn trời. Bằng một cú đá đã xác định sẵn, Hamh đánh văng cây thương vào góc tường. Ông Gin cùng lúc đó cũng ném một viên đá với những đốm sáng màu xám vào mặt Ian, trực tiếp kích hoạt một vụ nổ làm hắn ta choáng váng, cả người nghiêng ngả rồi đổ sập xuống nền đá.

Turan không bỏ lỡ cơ hội rất có thể là duy nhất này, liền khắc quỳ một chân xuống, nắm lấy một bông hoa Sinh Khất trong tay. Nội dung lời cầu khấn ‘Sinh từ cát bụi’ rất nhanh được nó cất lên một cách thuần thục. Trán nó nhói lên nhè nhẹ, và bằng một hơi thổi vào bông hoa Sinh Khất, vô vàn đốm sáng li ti màu hồng nhạt bùng lên, mang theo những cánh hoa ồ ạt lao thẳng tới Ian đang nằm trên đất.

Ian đã bắt đầu tỉnh lại, rất sớm so với đám Linh hồn hung ác lúc trước. Dù vậy, hắn ta giờ đã bị bao phủ hoàn toàn trong cơn lốc màu hồng nhạt cùng những cánh hoa đang bám lên cơ thể dần mục nát của mình.

– Không… Không!

Ian thảng thốt. Hắn ta chắc hẳn biết rằng bản thân đang ở trong tình trạng vô cùng nguy cấp. ‘Sinh từ cát bụi’ là một đòn tấn công thiên về tinh thần, và là đòn đánh chí mạng với tất cả các quái vật chúng linh hồn hay tử linh. Dù cho là cấp độ 8, Ian có thể không bị bào chết luôn thì cũng sẽ phải rất chật vật mà vượt qua.

Nhưng Turan không hề có ý định để cho Ian có cơ hội mà sống chật vật. Nó rút ngay thanh kiếm giắt bên hông ra, chém một nhát thật mạnh vào tấm lưng không chút phòng bị của Ian sau lớp khí màu hồng nhạt.Thanh kiếm gãy đôi. Turan đã không dám nghĩ rằng thanh kiếm có thể gánh chịu được độ bền cơ thể của một con quái cấp 8, nhưng chứng kiến thanh kiếm lần nữa gãy mất vẫn khiến nó có chút khó chịu. Giờ thì nó không còn vũ khí nào nữa cả.

– Ông Gin. Dồn hết vào đi!

Ông Gin nghe thế thì lẩm bẩm một loạt các lời niệm làm mấy viên đá trong tay mình sáng lên ánh sáng màu vàng rồi ném liên tục sáu lần vào Ian. Sáu viên đá bay vút đi, cắm vào cơ thể mục nát của hắn ta, không có vẻ gì là gây được nhiều sát thương.

“Không đủ. Quá ít rồi.” Turan nghĩ thầm. Kể cả giờ nó có ép Hamh tung hết phi tiêu của mình hay liều lấy dao găm mà đâm thì sát thương dồn hết lại của cả đội cũng không thể giết được Ian. Chênh lệch cấp độ khiến cho hắn ta cực kỳ lì đòn. Turan cần nghĩ ra một cách giải quyết khác.

– Turan. Để tôi.

Là tiếng Tiffia. Turan quay lại thì thấy cô ta đang rút ra những tấm bùa phép ‘Tia điện’, loại phép duy nhất có thể xuyên qua cơn lốc hoa màu hồng nhạt kia. Bốn tấm cả thảy. Turan sững người. Nó không biết Tiffia có thực sự kích hoạt được hết tất cả hay không nhưng chắc chắn là cô ta sẽ gục luôn sau sự cố gắng rất có thể là vô ích này.

– Chờ đã.

Turan nói rồi bước nhanh lại dáng hình tên thanh niên lực lưỡng vẫn đang nằm trên đất từ đầu đến giờ: Darmil. Tình trạng của Darmil thì để tỉnh lại hẳn phải ngủ nghỉ nửa ngày là ít, nhưng Turan có cách khiến cậu ta tạm thời đủ sức để chiến đấu. Dù rằng cách này không chắc sẽ thành công, nhưng nó đã không còn lựa chọn khác.

Turan ngồi xuống cạnh Darmil, lấy ra một bông hoa Sinh Khất, mím môi mình kẹp lấy một cánh hoa mà bứt ra. Nó sau đó tiến sát lấy mặt cậu ta rồi rất nhẹ nhàng và cẩn thận mà đặt cánh hoa trên môi mình lên trán. Xong, nó cất tiếng:

– Sinh.

Cánh hoa trên trán Darmil rung nhẹ rồi tan ra thành những đốm sáng li ti màu hồng nhạt, lan tỏa ra phủ lấy khắp người cậu ta. Chốc, hai mắt Darmil mở ra, trừng nhìn về phía trước.

– Đau đầu quá…

Darmil rên rỉ, ngồi dậy lấy tay xoa đầu mình. Turan thấy lời cầu khấn của mình đã thành công, cũng không màng xem Darmil như thế nào, chỉ tay về phía cơn lốc đang ngày càng yếu dần bảo:

– Darmil. Giết hắn.

Darmil nhìn theo hướng chỉ tay của Turan, ngớ người ra một lúc. Cậu ta sau đó dường như được một thứ gì đó kích hoạt trong người, hai mắt sáng lên, mày nhăn lại, tay với lấy cái chùy gai mà đứng dậy.

Darmil muốn đánh rồi. Cậu ta nghiêng người lao đi thật nhanh, tiến thẳng tới tấm lưng dần mục nát đang hiện rõ lên khi lớp khí màu hồng nhạt đã bắt đầu tan đi.

Chiếc chùy gai được giơ cao lên rồi nện xuống thật mạnh vào đầu Ian khiến nó vẹo hẳn về một bên. Rồi một chùy, lại một chùy nữa. Darmil không định cho kẻ địch của mình có chút cơ hội phản kháng nào, liên tục đập ra bốn chùy, đến chùy thứ năm thì bị cánh tay phải của Ian chặn lại. Ian ngay sau đó liền tung ra một nắm đấm bằng tay còn lại vào mặt Darmil nhưng cùng lúc Darmil cũng dùng chân đạp một cú hết lực vào bụng hắn ta.

Hamh từ phía sau tận dụng việc Ian bận đối phó với Darmil thì rút dao ra đâm hai nhát vào hai chân hắn ta. Thế nhưng vết dao không hề sâu, và Ian cũng chẳng thèm quan tâm đến vết thương nhỏ như vậy.

Ông Gin không còn viên đá nào nữa thì chạy vào góc phòng nhặt lại cây thương của Ian. Ông ta lấy trớn, chạy thật nhanh với mũi thương chĩa về trước mà đâm thẳng đến Ian.

Ian dường như cảm nhận được điều đó, đột nhiên quay người qua. Thế nhưng hắn ta còn chưa kịp tránh đi mũi thương hay có hành động nào khác thì đã nhận phải một cú quật chùy của Darmil vào ngang ngực mà bị mất thăng bằng.

Mũi thương được đà lao đến còn Ian thì không tránh né được, bị đâm thẳng vào giữa ngực. Ông Gin tiếp tục chạy tới, đẩy lùi Ian đến gần sát tường mới ngừng lại mà thở hồng hộc.

Ian nhăn mặt, cắn chặt răng nhìn lấy mũi thương đang cắm vào ngực mình. Hắn ta sau đó lại quay mặt nhìn về phía Turan, miệng mở ra như muốn nói gì đó nhưng lại không thốt lên được gì.

Rồi từng đốm sáng li ti bắt đầu lan ra từ người Ian. Những đốm sáng xuất hiện nhiều hơn, nhiều hơn nữa cho đến khi cơ thể của hắn ta hoàn toàn bị che lấp bởi màu trắng rồi tan biến đi mất.

Quái thống lĩnh Ian đã chết.

Chương 43: Cầu siêu

Ông Gin ném cây thương trên tay đi, thở hồng hộc. Bản thân ông bây giờ cũng không dám nghĩ là chính mình vừa kết liễu con quái thống lĩnh đến cấp 8 này.

Turan chú ý thấy một vật được để lại từ Ian nằm trên đất. Nó bước đến nhặt lên thì thấy đó là một chiếc đĩa bằng gỗ cũ kỹ với nhiều đường vẽ kì dị bên trên. Chợt, một loạt những đốm sáng lan ra từ chiếc đĩa rồi nhanh chóng hợp thành các con chữ có thể đọc được.

“Quái bàn Cầu siêu.

Lớp: Tài liệu.

Loại: Bùa chú.

Cấp: 0.

Phẩm chất: Không.

Độ hiếm: Không.

Độ bền: Còn lại 51%.

Mô tả: Ian mua từ một đạo sĩ người quen của chủ nhân mình. Khi phát hiện rằng chủ nhân chưa được siêu thoát, hắn vẫn luôn muốn giúp ngài ấy, và xem đó là bổn phận mà mình phải gắn lấy. Nhưng hắn không tìm thấy con dấu của chủ nhân. Nó đã bị trộm mất chăng?”

Một tài liệu, kèm với thông tin mô tả không gì hơn chính là bước tiếp theo của nhiệm vụ. Turan mỉm cười. Nó chợt nhận ra rằng có thể hoàn thành nhiệm vụ tài liệu ngay trong lần càn quét này.

Như xác nhận suy nghĩ của Turan, một loạt thông tin hiện lên trong tâm trí nó.

“Nhiệm vụ: Giúp Tà niệm của Lamb được siêu thoát.

Cấp độ: 5.

Phẩm chất: Tinh anh.

Độ khó: Không bình thường.

Mô tả: Hoàn thành nguyện vọng cuối cùng của Ian và thực hiện lễ cầu siêu cho Tà niệm của Lamb.

Chi tiết:

+ Hoàn thành nguyện vọng cuối cùng của Ian. (hoàn thành)

+ Đánh bại Tà niệm của Lamb. (hoàn thành)

+ Thực hiện lễ cầu siêu cho Tà niệm của Lamb.

Tiến trình: 67%.

Phần thưởng chủ:

+ Sách kỹ năng ‘Gọi hồn’.

+ 10000 xen.”

Hai trong số ba yêu cầu của nhiệm vụ tài liệu đã được hoàn thành. Yêu cầu duy nhất còn lại là ‘Thực hiện lễ cầu siêu cho Tà niệm của Lamb’. Turan đoán là nó sẽ phải thay Ian làm việc này rồi. Một bầy tôi trung thành như Ian, thậm chí vì chủ nhân mà bảo vệ hầm mộ này kể cả khi đã trở thành một tử linh, Turan không khỏi cảm thấy kính trọng đối với hắn ta.
– Vậy là coi như chúng ta đã càn quét hoàn toàn phó bản này nhỉ?

Ông Gin lên tiếng nói. Turan gật đầu xác nhận rồi mở bảng nhiệm vụ từ thần Syrathr để kiểm tra. Con số 100% hiện lên ở dòng tiến trình xác nhận rằng nhiệm vụ đã được hoàn thành, chỉ còn cần phải gặp thần Syrathr để báo cáo nữa mà thôi.

– Mọi người rời khỏi phó bản thôi.

Turan nói rồi ném cho Hamh một túi tiền. Cậu ta chụp lấy rồi bỏ vào túi luôn mà không thèm kiểm tra, cứ thế rời đi. Turan cũng đưa cho ông Gin một túi nhưng ông ta lại từ chối, lắc đầu bảo:

– Ta không có thèm mấy trăm xen lẻ của cậu. Giữ lấy mà dùng cho sau này.

Turan ngạc nhiên, cảm giác có hơi khó xử. Ông Gin này tính tình ở góc độ nào đó thì rất giống bà Lylat, và cả hai người không hiểu sao đều không toan tính gì mà giúp nó du hành.

– Nếu… nếu ông không nhận thì có thể cho tôi không…?

Tiếng nói nhỏ đầy e ngại vang lên từ phía sau. Turan quay lại thì thấy đó là Maity. Cô ta đang nở một nụ cười gượng gạo mà chìa tay về phía nó. Ông Gin bật cười lớn:

– Ha ha ha! Ta thì không có ý kiến gì. Nhưng cô nên hỏi Turan thì hơn.

Turan hơi chau mày lại suy nghĩ. Bản thân nó cũng không ham gì tám trăm xen trong tay mình. Số tiền này nó đã định trước phải trả cho họ rồi. Và nếu như ông Gin cũng đã nói như vậy thì nó còn có thể có hành động gì khác nữa.

– Đây. Của cô tất.

Turan bảo, đặt vào tay Maity hai túi tiền. Sức nặng bất ngờ khiến tay cô ta sụp xuống và phải bỏ cây trượng trong tay còn lại ra mà chụp lấy. Mắt cô ta nhìn hai túi tiền mà sáng lên hẳn, khuôn mặt hạnh phúc như vừa nhặt được vàng.

Tổ đội sau đó thì giải tán, chỉ còn lại mỗi Turan. Nó còn có việc phải làm nốt.

Turan quay lại phòng quái trùm Tà niệm của Lamb. Căn phòng giờ chỉ có mỗi ánh đèn bão từ tay Turan soi sáng nên trông có phần u ám, đặc biệt là khi chiếc quan tài ở giữa phòng vẫn còn đang mở nắp.

Turan bước đến chiếc quan tài, ngó vào trong đó. Chỉ có một bộ xương khô đang mang trên người một bộ đồ cũ kỹ. Turan đoán hẳn đây là Lamb, hay đúng hơn là phần còn lại của ông ta.
– Trả lại cho ông.

Turan nói nhỏ, đặt vào bên cạnh bộ xương ‘Con dấu nhà Rivere’. Một cảm giác ớn lạnh bất chợt chạy dọc sống lưng Turan. Nó không hiểu sao lại có cảm tưởng rằng một chút ý niệm còn sót lại Lamb đang quan sát mình.

“Vậy cũng tốt.” Turan nghĩ thầm. Nếu Lamb thực sự đang quan sát nó, chứng tỏ rằng hành động nó đang làm là đúng. Và ông ta hẳn đang trông chờ để được ra đi.

Turan lùi lại một bước, lấy ra ‘Quái bàn Cầu siêu’. Bản thân Turan không hề biết cách sử dụng món đồ này nhưng nếu nó theo thông tin của ‘Quái bàn Cầu siêu’ thì đây là một bùa chú. Và để một Nihr sử dụng bùa chú thì chỉ có một cách duy nhất.

Không do dự thêm nữa, Turan lấy ra một viên ngọc lam bảo mượn được từ Tiffia rồi dùng viên ngọc mài lên trên những đường nét lờ mờ của chiếc đĩa. Những đường nét lờ mờ sáng dần lên ánh sáng màu xanh lam nhạt rồi đến khi tất cả đường nét đó đều được mài qua thì cả chiếc đĩa phát sáng chói lóa.

Turan đưa mắt trông vào trong quan tài và thấy từng luồng khí mờ nhạt màu trắng đục tuôn lên như thể đang phản ứng với ‘Quái bàn Cầu siêu’. Chỉ chốc, những luồng khí đó bốc lên dữ đội, tụ lại thành dáng hình một người đàn ông với khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi và khốn khổ. Turan đoán đó là phần linh hồn vẫn chưa siêu thoát của Lamb.

– A… Cám ơn ngươi…

Một tiếng nói vang vọng lên không biết từ đâu. Ngay sau đó thì linh hồn của Lamb tan ra thành vô vàn đốm sáng li ti rồi biến mất vào trong không khí. Ánh sáng từ ‘Quái bàn Cầu siêu’ cũng yếu dần đi và đến khi hoàn toàn tắt hẳn thì chiếc đĩa rung nhẹ một cái rồi vỡ tan thành những đốm sáng mà biến mất.

Những con chữ màu lam nhạt dần hiện lên trước mặt Turan, xác nhận rằng nhiệm vụ đã hoàn thành, cũng tức là linh hồn của Lamb đã siêu thoát.

Turan nhìn vào túi trữ đồ của mình và thấy bên trong có thêm một vật phẩm: sách kỹ năng ‘Gọi hồn’. Nó không biết nên dùng thứ này như thế nào nhưng nhìn vào con số trong tài khoản kim ngân của mình tăng thêm mười nghìn giá trị, nó không kiềm được nở một nụ cười.

Một Nihr như Turan, hoàn thành nhiệm vụ tài liệu và nhận thưởng, cảm giác quả thật không tệ. Nó thắc mắc không biết hội Ngàn hoa sẽ nghĩ gì khi biết nhiệm vụ tài liệu của phó bản dưới quyền mình bị một Nihr cướp đi. Bọn họ hẳn là sẽ tức tối vô cùng.

Turan rời khỏi phó bản và gặp lại Tiffia đang đợi ở bên ngoài. Ông Gin đã rời đi trước, mang theo Darmil không biết vì lý do gì tự dưng lại đổ gục xuống đất. Đoạn đường rời khỏi rừng Hayet hoàn toàn an toàn khi đi theo lối mòn mà nhiệm vụ từ thần Syrathr đã hướng dẫn nên cũng không phải lo họ gặp chuyện gì.

– Là do cậu phải không? – Tiffia cất tiếng hỏi.

Turan không phủ nhận, nhưng cũng không định trả lời. Darmil nhờ lời cầu khấn ‘Sinh’ của nó nên mới vực dậy chiến đấu trong khoảng thời gian ngắn, nhưng đó chỉ là tạm thời, và hắn ta sẽ quay lại tình trạng cũ của mình, thậm chí còn tệ hơn khi thời hạn đến.

– Trả cho cô.

Turan đưa lại cho Tiffia viên ngọc lam bảo. Tiffia nhận lấy, nheo mắt nhìn Turan một lúc, lên tiếng hỏi:

– Cậu đã hoàn thành nhiệm vụ tài liệu?

– Phải.

Turan gật đầu. Lần này thì nó không có lý do gì phải giấu cả. Dù gì thì cả hai món tài liệu của phó bản đều vào tay nó, muốn giấu cũng không giấu được.

– Phần thưởng là gì?

Tiffia lại hỏi, nhưng Turan chỉ đáp:

– Bí mật.

Mặt Tiffia nhăn lại, vẻ bực tức. Turan không biết Tiffia quan tâm phần thưởng nhiệm vụ tài liệu để làm gì, nhưng đến giờ nó vẫn chưa thể hoàn tin tưởng cô ta được. Cho đến khi nó biết được lý do khiến cô ta một mực muốn tham gia tổ đội của mình thì cô ta biết càng ít càng tốt.

Bất chợt, mạn sườn của Turan đau điếng khiến nó suýt nữa thì rít lên. Tiffia, cô ta vừa thọc chỏ vào sườn nó rồi bỏ đi mất. Turan nhìn theo, phát bực nhưng cũng không có cách nào, chỉ đành tặc lưỡi bỏ qua.

Chương 44: Hoàn thành nhiệm vụ

Sáng sớm, Turan tỉnh dậy đúng sáu giờ. Thế nhưng khung cảnh mà nó nhìn thấy lại không phải là căn phòng quen thuộc của mình mà là cánh đồng hoa trải dài vô tận.

Turan vẫn còn rất mơ hồ đối với nơi này, cũng như cách mà nó có thể đến được đây. Nó đã từng nghĩ đây là giấc mộng, hay chính là báo mộng mà nó thường nghe. Nhưng giấc mộng này quá thật rồi, thật đến mức nó có thể thực sự chết ở đây.

Một Chính thần luôn có đủ thủ đoạn và tài phép có thể khiến một Nihr như Turan ngạc nhiên và tò mò không thôi.

Turan ngồi dậy, đưa mắt tìm dáng hình quen thuộc nhưng lại không thấy đâu. Lần trước thần Syrathr đã ở cách nó không xa, còn giờ thì nó chỉ có một mình. Dù vậy, Turan vẫn không dám vọng động mà đi lung tung. Cảm giác bị tung hứng cả trăm mét rồi rơi xuống vẫn còn khắc sâu trong trí óc nó. Không có gì đảm bảo lần này nó sẽ nguyên vẹn mà tỉnh lại cả.

Vì thế, Turan quyết định ngồi chờ đợi. Khoảng thời gian chờ kéo dài rất lâu và trong lúc này, Turan không có gì để làm ngoài việc thưởng lãm cánh đồng hoa quanh mình.

Không hiểu sao Turan có cảm giác cánh đồng hoa đã trở nên sinh động hơn trước với từng bông hoa nở tươi hơn cũng như hương thơm ngào ngạt mà chúng đua nhau tỏa ra. Nếu Turan nhớ không lầm thì lần trước, hương hoa dù có nhưng chỉ ngan ngát mà thôi, và số lượng cùng chủng loại những bông hoa cũng không nhiều như vậy. Thậm chí bây giờ nhìn đâu cũng có thể thấy một vài cánh bướm bay lập lòe hay đậu lên một bông hoa lớn.

“Nơi này khác.” Turan chợt nghĩ. Nó không cho rằng chỗ lần trước cùng lần này là cùng một nơi. Điều đó hẳn cũng giải thích được việc vì sao nó không thể tìm được thần Syrathr. Cô ta có lẽ đang ở chỗ cũ.

Turan chờ thêm một lúc rất lâu nữa, đến mức nó không còn nhận ra được cụ thể đã trải qua bao lâu, nhưng khung cảnh xung quanh của nó vẫn vậy, không hề có một ai khác xuất hiện thêm cả. Turan bắt đầu mất kiên nhẫn, và phần nhiều là nó cảm thấy lạ. Thần Syrathr không có lý do gì lại phải giữ nó ở đây lâu đến vậy để làm gì cả.

Đoán rằng có chờ đợi thêm cũng vô ích, Turan bèn đứng dậy mà bước đi về một hướng ngẫu nhiên. Nó cứ bước như thế, vừa đi vừa quan sát cảnh vật xung quanh. Vẫn chỉ có hoa và bướm ở khắp nới.

Turan đi thật lâu. Nó đếm được rằng bản thân đã đi hơn hai mươi ngàn bước, cũng tức đã hơn mười lăm cây số nhưng tất cả những thứ nó có thể thấy được vẫn không hề thay đổi. Turan vốn biết rằng nơi này rất rộng nhưng tinh thần cùng cơ thể cũng không chịu được mà cảm thấy mệt mỏi cùng chán nản. Tính đến giờ thì tệ gì cũng đã nửa ngày trôi qua rồi.

– Cô định chơi tôi sao, thần Syrathr?

Turan lầm bầm khó chịu, và điều đó làm tim nó thắt chặt lại đau nhói vì Thần ấn. Cơn đau làm một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Turan. Nó thầm mắng bản thân thật ngu ngốc khi không nghĩ tới sớm hơn.

– Nơi ngự đó là thượng thừa tiên cảnh.

Turan cất tiếng. Đó chính là câu đầu tiên trong nội dung lời cầu khấn Giáng trần tới thần Syrathr. Turan nắm một bông hoa Sinh Khất trong tay, tiếp tục:

– Bông hoa nhỏ nảy mầm lên.

Turan tung bông hoa lên cao.

– E lệ một chút là năm cánh.

Bông hoa bung ra thành một vụ nổ nhỏ. Năm cánh hoa màu hồng nhạt bay tứ tán.

– Ngấn đó là sinh. Để mà sinh.

Lần này, không chỉ là năm cánh hoa bay mà một vùng rộng lớn những hoa xung quanh cùng lúc hóa thành những đốm sáng trắng li ti rồi cuốn vào nhau tạo ra một cơn lốc xoáy cuồn cuộn. Cơn lốc kéo dài rất lâu và cuối cùng thì nổ tung.

Bên trong vụ nổ, nơi những đốm sáng li ti đang tan đi, dần hiện ra một dáng hình tha thướt. Dáng hình đó nằm nghiêng trên một đống rất nhiều bông hoa tươi thắm hợp lại như một chiếc giường êm ái. Đó không ai khác chính là thần Syrathr.

– Ồ… Chết tiệt…

Turan thốt lên. Nó đã không nghĩ là chính mình có thể làm cho thần Syrathr xuất hiện khi đang ngủ, và hơn hết là khi cô ta chỉ đang mặc một chiếc đầm hở vai cùng một tấm lụa mỏng khoác lên. Một Chính thần luôn là một kẻ vô lý và đặt sự tôn nghiêm của mình lên trên tất cả. Nếu giờ cô ta tỉnh dậy và phát hiện ra thì chỉ có thần Istrant mới biết nó sẽ bị phanh thây như thế nào.

Không nghĩ ngợi thêm nữa, Turan quay người, rón rén rời đi. Thế nhưng nó còn chưa đi được hơn hai bước thì một giọng nói quen thuộc đã vang lên:

– Ngươi cứ thế bỏ đi ư?

Turan không đáp, cố bước ra một bước nữa nhưng không được. Thần ấn đã đè lên nó một áp lực cực mạnh khiến nó giờ muốn cử động dù là một ngón tay cũng là không thể.

– Ngươi đúng là gan càng ngày càng to rồi…

Cả người Turan run lên nhè nhẹ. Cảm giác ớn lạnh này cũng quá đáng sợ rồi. Nó giờ mà không bị Thần ấn giữ lại thì đã ba chân bốn cẳng cùng vắt giò lên cổ mà tháo chạy. Nhưng nó đâu có thể làm gì ngoài việc chờ thần Syrathr làm thịt mình.

– Tôi không biết mọi chuyện lại như thế này!Turan thốt lên với mong muốn cứu lại một chút mạng sống của mình. Nó đã dành hơn nửa ngày ở đây mà không gặp được thần Syrathr hay bất cứ chuyện gì cả, và giờ thì tai nạn này xảy đến với nó. Turan thật không thể chấp nhận được.

– Không biết thì có thể không có tội sao?

Thần Syrathr cất tiếng với từng chữ được gằn xuống, có thể thấy được rõ ràng sự giận dữ của cô ta. Rồi dáng hình thần Syrathr đột nhiên xuất hiện trước mặt Turan khi nó chỉ vừa chớp mắt một cái làm nó giật cả mình, suýt nữa thì la lên oai oái.

Thần Syrathr bây giờ đã trở lại với dáng vẻ uy nghiêm thường thấy của mình với mái tóc xõa đã được búi lên gọn gàng cùng chiếc đầm dài màu hồng đầy những hoa. Thế nhưng không cách nào hiểu được khi trong mắt Turan thấy thần Syrathr lại chợt hiện lên khung cảnh vừa nãy. Nó muốn dẹp ngay những hình ảnh đó đi vì với Thần ấn, cô ta có thể biết được nó nghĩ gì, nhưng dù có cố thế nào thì cũng đã là quá muộn.

Trái với suy nghĩ của Turan, thần Syrathr chỉ đứng đó nhìn nó chăm chăm. Turan không biết cô ta đang nghĩ gì nhưng vẻ mặt chợt chuyển sang ngạc nhiên, rồi cô ta hỏi:

– Ngươi đến đây từ khi nào?

Câu hỏi bất chợt khiến Turan có chút lúng túng không biết nên đáp thế nào. Trong tình huống hiện tại thì mỗi câu nói đều có thể quyết định tính mạng của nó.

– Chắc là nửa ngày trước…

Turan nói nhỏ. Bản thân nó không xác định được thời gian trong nơi này nên cũng không dám khẳng định.

Dáng vẻ nghĩ ngợi lại hiện lên trên khuôn mặt của thần Syrathr. Hồi lâu, cô ta bảo:

– Vậy là ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ mà ta giao cho rồi à…

Turan gật đầu. Nó đã nghĩ do mình hoàn thành nhiệm vụ mà được triệu gọi đến đây nhưng giờ trông phản ứng của thần Syrathr thì có vẻ như mọi việc không giống như vậy. Và nếu nó đoán không nhầm thì bản thân cô ta cũng không ngờ đến việc nó xuất hiện ở nơi này. “Không thì cũng đã không thấy cô ta-”

– Ngươi còn dám tư tưởng!

Thần Syrathr nói lớn, cắt đứt dòng suy nghĩ của Turan. Turan bị nạt thì bất giác rụt cổ lại. Nó vừa có cảm giác mình suýt bị giết chết nhưng may thay là tất cả vẫn ổn.

– Ngươi đúng là càng ngày càng khó quản…

Turan không có ý kiến gì với nhận định của thần Syrathr. Nó còn dám có ý kiến sao. Đối với cơn giận của một Chính thần thì im lặng hẳn là lựa chọn tốt nhất. Bất kỳ lời nói nào của nó lúc này đều có thể bị xem là bất kính cả.

– Thôi được rồi.Thần Syrathr cất tiếng, phẩy nhẹ cánh tay của mình. Một luồng khí màu hồng nhạt tuôn ra rồi nhanh chóng hợp lại thành một bộ bàn ghế với một bộ ấm trà ở trên. Thần Syrathr ngồi lên ghế, nhấp nhẹ một tách trà như thể đang cố làm dịu cơn giận của mình. Xong, cô ta dõng dạc bảo:

– Nhận lấy, phần thưởng của ngươi.

Những đốm sáng li ti màu tím đột nhiên xuất hiện, rất nhanh tạo thành những con chữ có thể đọc được. Chúng không gì hơn là mô tả nhiệm vụ mà thần Syrathr đã giao. Chốc, những con chữ vỡ tan, phát sáng lên rồi lại lần nữa tụ lại. Lần này, thứ xuất hiện là chiếc vòng tay bằng bạc với hai đầu được khắc thành hình dạng của hai bông hoa Sinh Khất.

“Kiểu cách này… có hơi nữ tính.” Turan nghĩ thầm trong khi nhận lấy chiếc vòng tay. Nó đã không nghĩ đến chuyện chiếc vòng tay lại có kiểu dáng như vậy, nhưng giờ nghĩ lại thì quả thật chiếc vòng tay được thần Syrathr làm ra hẳn nên trông như thế. Turan cố giấu một tiếng thở dài, chỉ có thể chấp nhận.

– Ta có thể sửa lại cho phù hợp với ngươi hơn.

Câu nói của thần Syrathr làm Turan mừng rỡ vô cùng. Nếu chiếc vòng tay cứ trông như thế này thì nó sẽ phải luôn giấu vào trong tay áo mất.

– Nhưng vì sự bất kính của ngươi nên giờ ta không muốn làm nữa. – thần Syrathr nói tiếp.

Turan đơ người ra. Sự thất vọng dâng lên bên trong nó, và cùng với đó là cơn giận cũng bắt đầu bén lửa. Thần Syrathr, cô ta tất nhiên là đang muốn chọc tức Turan.

Thần Syrathr nâng tách trà lên nhấp nhẹ rồi mỉm cười nhìn Turan với ánh mắt chứa đầy sự đắc ý. Turan trông thấy thì vội quay mặt đi. Nếu nó còn phải chịu thêm sự khiêu khích của cô ta thì có khi nó không kiềm được cơn giận của mình nữa. “Phải cố chịu đựng…”

– Ngươi cố gắng kiềm chế bản thân, trong khi hành động thì luôn liều lĩnh. Quả là một kẻ dị hợm.

Turan không hiểu ý nghĩa trong lời nói của thần Syrathr. Dù vậy, có một điều nó phải xác nhận là nếu xét về dị hợm, thì cô ta không nghi ngờ chính là một kẻ dị hợm có một không hai. Không ai lại đi ngủ trên một đống hoa tươi, rồi lại còn cứ vậy mà xuất hiện trước mặt một nam thanh niên như Turan cả. Nó dù gì cũng biết rằng nếu lời cầu khấn Giáng trần không thể thành công khi thiếu đi sự chấp thuận của vị thần.

– Ngươi lại dám nói ta dị hợm!?

Thần Syrathr gắt lên, ném luôn tách trà trên tay vào đầu Turan nhưng nó đã nhanh nghiêng người tránh mất. Thần Syrathr thấy thế càng thêm tức giận, với tay lấy một tách trà khác toan ném thêm phát nữa.

Turan trông tình thế thì hoảng hốt lùi lại cùng đưa tay lên sẵn sàng chụp lấy tách trà được ném đi. Thế nhưng thần Syrathr không hề có hành động đó. Cô ta từ tốn đặt tách trà trở lại bàn, đằng hắng nhẹ một tiếng rồi lấy lại vẻ trang nghiêm của mình.

Nhưng dù thế nào thì cũng không khiến Turan quên được dáng vẻ vừa rồi kia. Cảnh tượng này cùng khoảng khắc giáng trần đó hẳn sẽ in sâu vào ký ức của nó.

– Lại đây.

Thần Syrathr cất tiếng với chất giọng ngọt lịm và quyến rũ của mình. Turan ớn lạnh. Nó biết mỗi lần thần Syrathr có lời như thế thì đều mang lại kết quả không tốt cho nó. Lần trước là Thần ấn, lần này rất có thể sẽ là siêu Thần ấn, dù rằng nó chỉ đột nhiên tưởng tượng ra, nhưng hẳn là cực kỳ tồi tệ.

Thế nhưng Turan không thể cưỡng lại được chế lực từ Thần ấn đang gây lên mình. Từng bước chân của nó được bước ra và đưa cơ thể nó lại gần thần Syrathr hơn. Turan nuốt khan một ngụm. Nó thật muốn quay lại buổi sáng ngày hôm nay, nhưng là ở căn phòng ấm cúng của mình.

Rồi khi Turan chỉ còn cách một bước, thần Syrathr đưa tay lên, điểm nhẹ hai ngón trỏ và giữa của mình lên trán nó. Chỉ một cú điểm rất nhẹ, không hề có vẻ gì chứa sự tức giận hay hiềm khích của thần Syrathr nhưng Turan còn chưa kịp định hình được gì thì mọi chuyện lại đột ngột xảy đến, rất nhanh.

Đầu tiên là trán chợt nhói lên. Khác với những lần trước, cơn đau nhói này kinh khủng khiếp như thể lấy một chiếc đinh mà đóng thẳng vào đầu Turan. Cơn đau đến bất ngờ khiến Turan mở miệng muốn thét lên, nhưng nó lại không thể làm được. Cả cơ thể của nó hoàn toàn cứng đờ ra, còn cơn đau thì cứ tiếp diễn.

Không dừng lại ở đó, cơn đau như một luồng điện, bắt đầu lan vào trí óc của Turan khiến nó đau như bị búa bổ hàng nghìn cái trong một giây. Hai tai nó ù lên không thể nghe được gì, mà cảm giác đau đớn lại khiến nó cảm giác như mình vừa lỡ tay chọc thủng màng nhỉ, đến mức nó muốn đưa tay lên kiểm tra xem có máu không. Nhưng tất nhiên là nó vãn không thể cử động được.

Cổ họng Turan khô nóng và dần trở nên đau rát như thể nó vừa uống phải một ly nước sôi. Ham muốn với ngay lấy tách trà trên bàn trước mặt mình để làm dịu đi cơn đau rát trỗi dậy mạnh mẽ trong Turan nhưng cả cơ thể nó hoàn toàn bị ức chế. Nó chỉ có thể nhìn lấy tách trà được thần Syrathr nhấp nhẹ nhàng thoải mái mà bản thân thì gánh lấy cơn đau rát khốn cùng.

Cả người Turan cũng dần cảm nhận được đau đớn lan truyền tới. Hai cánh tay của nó run lên bần bật như người bị động kinh. Lưng của nó mỏi mệt chừng muốn oằn xuống nhưng vẫn phải thẳng lên mà chịu đựng. Hai chân nó cũng run lên như thể đang gánh lên người cả tấn đá nặng mà lại không thể đổ sập xuống.

Đau, rát, nhức mỏi và mệt. Tất cả các trạng thái gây lên Turan một cảm giác còn tệ hơn là cái chết, tệ hơn cả bị tra tấn bằng vô số cách mà nó có thể nghĩ đến. Nhưng giờ nó thậm chí còn không thể suy nghĩ một cách rành mạch được khi cái búa đang gõ lên đầu mình vẫn đang siêng năng với công việc.

Turan giương mắt nhìn thần Syrathr. Mồ hôi đổ khắp người nó. Nó muốn giận mà không thể giận. Muốn sợ cũng không thể sợ. Nó chỉ có thể chịu đựng. Thậm chí đối với nó bây giờ thì cầu xin cũng là xa xỉ.

Thủ đoạn của một Chính thần luôn là kinh khủng như thế.

Chương 45: Thưởng và phạt

Không biết bao lâu đã trôi qua kể từ khi cả người Turan đổ sập trên mặt đất, càng không biết sự tra tấn kia đã kéo dài bao lâu nhưng đến giờ, từng phần cơ thể của Turan vẫn cứ là cảm nhận được từng li từng tí cảm giác mà chúng để lại.

Tiếng thở hồng hộc phát ra từ Turan nghe như tiếng trống vỗ đùng đùng bên đầu nó. Turan biết là do tai và óc nó vẫn còn bị ảnh hưởng nên mới nghe như thế, nhưng cảm giác tiếng thở của mình cũng muốn hại mình khiến nó vậy mà đau lòng.

Giờ, Turan cũng không dám trách thần Syrathr. Cô ta vẫn đang ngồi trên ghế, bình tâm mà nhấp nhẹ từng ngụm trà một. Nó không biết cô ta đã uống bao nhiêu trà nhưng có vẻ như cô ta sẽ không hề thấy đủ, cũng như sự tra tấn mà nó vừa phải chịu.

– Cảm giác thế nào?

Thần Syrathr đột nhiên cất tiếng hỏi. Turan vẫn nằm, ngước đầu nhìn lên. Bên tai nó vẫn kêu ong ong nhưng tiếng của thần Syrathr lại có thể nghe được rất rõ.

– Tôi nên trả lời ư?

Turan khó khăn thều thào một tiếng. Thần Syrathr đặt tách trà xuống, nở một nụ cười thật tươi rồi bảo:

– Không phải khen, nhưng người vậy mà vẫn còn giữ được ý thức. Quả nhiên kẻ xứng đáng.

“Xứng đáng với gì cơ…?!” Turan lầm bầm. Nó không thể nào không nghĩ rằng thần Syrathr đang ám chỉ tới hình phạt mà nó vừa gánh chịu. Cô ta thật biết cách chọc tức người khác.

– Không nên oán trách ta như vậy. – thần Syrathr nói tiếp – Nếu là vị thần khác thì giờ ngươi đã chết đi sống lại không dưới trăm lần rồi.

Turan rùng mình. Nó thật không dám nghĩ rằng hình phạt thần Syrathr vừa đưa ra là nhẹ. Các Chính thần quả thật luôn tàn bạo theo cách riêng của mình.

Thần Syrathr đột nhiên bật cười. Tiếng cười đầy thoải mái và sự thỏa mãn có thể nghe thấy được. Turan không dám có phản ứng gì, cũng không hiểu vì sao thần Syrathr lại cười, nhưng nó cảm giác được nghe tiếng cười như vậy thật không tệ. Turan tự nhủ đó là do Thần ấn hoặc là uy từ thần Syrathr, dù rằng nó có thể xác định rằng không phải như vậy.

Turan chợt nhớ đến câu chuyện truyền miệng rằng có không ít nam nhân bị thần Nahris, Chính thần của Tra tấn, hành hạ nhiều ngày và liên tục. Những nam nhân này không biết vì sao sau đó lại nảy sinh ý muốn trung thành và hầu hạ vị thần của mình vô điều kiện, thậm chí mong muốn bị tra tấn và xem đó là phần thưởng. Turan thầm than tâm lý của con người luôn là mỏng manh dễ vỡ như vậy.

“Mong là mình không rơi vào trường hợp tương tự…”

– Ta không định làm vậy với ngươi.

Thần Syrathr cất tiếng. Turan biết là cô ta vừa đọc suy nghĩ của mình.

– Dù gì thì cả Thần ấn cũng không khiến ngươi tuyệt đối phục tùng thì chút chiêu trò tâm lý đó lại có thể làm gì ngươi.

Turan không xem đó là một lời khen. Nó không dám. Một lời khen như vậy khiến nó trông như một kẻ chỉ giỏi chịu đòn hay có ý chí cứng cỏi vậy. Turan không muốn thần Syrathr mỗi lần gặp nó thì lại định “khen” nó như thế.

– Chuyện chính cũng cần phải nói rồi.

Thần Syrathr bảo, nâng nhẹ một ngón làm tuôn ra một luồng khí hồng nhạt. Luồng khí lan đến phủ lấy cả người Turan rồi nhanh làm nó cảm thấy thoải mái hơn. Những cơn đau và mỏi mệt chỉ chốc thì biến mất hết đi và thậm chí nó có thể cảm thấy thật sảng khoái.

Chốc, Turan đã có thể ngồi dậy được. Thần Syrathr thấy vậy cũng bắt đầu nói:

– Ngươi đã dùng hai lời cầu khấn khác nhau trong một khoảng thời gian ngắn. Ngươi có biết điều này vốn là cực kỳ khó không?Turan không hề biết. Những quy tắc và ý nghĩa của một lời cầu khấn luôn là mơ hồ đối với một Nihr như nó. Dù sao thì nó cũng chưa bao giờ nghĩ rằng chính mình lại trở thành một người cầu khấn cả. Nó đã luôn ghét, hay đúng hơn là căm hận các Chính thần kể từ Đại Thánh Thế rồi.

Thấy Turan không phản ứng gì, thần Syrathr chỉ đành tự đáp:

– Ngươi tất nhiên không biết. Nếu biết thì ngươi đã không làm hành động tự làm lộ khả năng của mình như vậy. Một pháp sư khi việc dùng cùng một phép cần thời gian làm dịu đi vì cùng một lối đi của ma năng, nếu bị thiêu đốt liên tục sẽ gây ra phản phệ. Khác với quy tắc này, một người cầu khấn sau khi dẫn nguyên khí ra thì thực hiện cùng lời cầu khấn đó sẽ càng thông thuộc hơn nên đường dẫn sẽ được mở ra dễ dàng hơn. Nhưng áp lực đến từ việc nguyên khí tràn qua chính mình vẫn luôn có, nên một người cầu khấn vẫn không thường làm như vậy quá nhiều.

Thần Syrathr ngừng lại một chút, trông Turan có vẻ đã hiểu những gì cô ta nói thì mới tiếp tục:

– Và quan trọng hơn cả là nguyện lực sau mỗi lần cầu khấn sẽ bị mệt mỏi và hao mòn khiến cho hiệu quả lời cầu khấn càng ngày càng giảm. Đó cũng là lý do khiến một người cầu khấn luôn cần nghỉ ngơi hợp lý, và sẽ ở trạng thái bất lợi nếu gặp phải một trận chiến dài hơi.

Turan có cảm giác như mình đang được dạy bảo bởi một cô giáo nghiêm khắc. Lần trước đã vậy, lần này càng rõ ràng hơn. Thần Syrathr dường như đang muốn đào tạo nó thành một người cầu khấn chuyên nghiệp. Turan không ghét điều này, nó càng mong muốn như thế. Dù gì thì hiện tại, cầu khấn là khả năng duy nhất mà nó có thể dùng hiệu quả trong một chuyến du hành.

Thần Syrathr có vẻ nhận ra suy nghĩ của Turan, chau mày lại một chút, nói tiếp:

– Thế nên ngươi cần phải tính toán kỹ thứ tự các lời cầu khấn mình sẽ dùng, cũng như là thời điểm dùng chúng. Một lời cầu khấn rất khó có thể kết liễu kẻ địch nếu nó không phải là lời cầu khấn đầu tiên vì uy lực đã bị giảm đi rất nhiều. Mặt khác, có một cách khiến người cầu khấn có thể giữ lại một phần nguyện lực không bị mệt mỏi, và dùng chúng vào những thời khắc quan trọng.

Turan lắng tai nghe. Nó không biết một Nihr có thể đi bao xa trong việc trở thành một người cầu khấn nhưng rõ ràng, điều thần Syrathr đang nói cực có ích đối với nó.

Nhìn thấy dáng vẻ trông đợi ngoan ngoãn của Turan, thần Syrathr mỉm cười, lấy ra một cây trượng, hay đúng hơn là một cây thiền trượng. Tiếng leng keng từ mấy vòng kim loại vang lên trong trẻo làm cho Turan cảm thấy thư thái một cách kỳ lạ.

Turan đứng dậy, nhận lấy cây trượng và suýt té ngã vì sức nặng bất ngờ. Cây trượng thật sự rất nặng, dù gì thì toàn bộ nó đều được làm từ kim loại. Turan không nghĩ rằng bản thân mình phù hợp với loại trang bị như thế này.

– Thiền trượng là vật thường được dùng ở đây, nhưng không phải là thứ duy nhất có thể giữ lại nguyện lực. Những thứ như lục lạc, vòng hoa, vương miện hay thậm chí chỉ là một sợi băng quấn đầu đều có khả năng này. Mấu chốt là một vật giúp tâm trí của ngươi an tĩnh, thì thông qua đó mới có thể khiến một phần nguyện lực của ngươi không bị kéo theo cùng một lời cầu khấn.
Turan nghe vậy, liền lên tiếng:

– Tôi đoán là mình phải tìm một thứ khác vậy.

Thần Syrathr không hề bất ngờ trước câu nói của Turan, nhưng vẫn bảo:

– Cứ nhận lấy nó. Xem như là một phần thưởng cho việc ngươi hoàn thành sớm nhiệm vụ. Nên biết rằng một người cầu khấn để tìm được vật nguyện phù hợp với mình có khi phải mất đến hàng chục năm. Thậm chí có người dùng một vật đến tận khi già đi mới nhận ra bản thân mình không phù hợp. Nhưng nói vậy không có nghĩ là ta bảo ngươi cứ thong thả đi, mà ngược lại ngươi cần tìm ra nó càng sớm càng tốt.

Turan hiểu ý của thần Syrathr. Một Nihr gần như vô hại như nó thì không thể thong thả như kẻ khác được. Một ngày chậm, cả đời chậm. Muốn vượt lên trên thì không chỉ cần sự tính toán kỹ càng cùng sự cẩn trọng, mà còn cần cả tốc độ tối ưu.

Turan nghĩ rồi cất cây trượng vào trong túi trữ vật của mình. Nó định khi trở về sẽ thử giám định cây trượng này xem sao. Món đồ từ một chính thần dù thế nào thì cũng vô cùng giá trị với một Nihr như nó.

– Chuyện kế tiếp, – thần Syrathr lên tiếng – ta thấy rằng ngươi vừa hoàn thành một nhiệm vụ tài liệu của phó bản ‘Hầm mộ của Lamb’, phải không?

Turan nghe và sực nhận ra rằng chính mình cũng đã quên mất nhiệm vụ tài liệu mà nó hoàn thành thuộc về phó bản ‘Hầm mộ của Lamb’, và phó bản này thì nằm dưới sự kiểm soát của hội Ngàn hoa. Bản thân Turan thì không e ngại việc hội Ngàn hoa phát hiện, nhưng thần Syrathr thì khác. Mối quan hệ giữa cô ta và hội Ngàn hoa không được rõ ràng với nó, và rất có thể cô ta sẽ xem đó là một hành động bất kính hay quá phận.

Thần Syrathr đọc hiểu được sự lúng túng cùng suy nghĩ của Turan, vội nói:

– Không phải lo lắng. Ta chỉ không ngờ rằng bọn họ lại để sót một nhiệm vụ tài liệu như vậy. Thế thì quá tốt cho ngươi rồi nhỉ, Turan?

Turan rùng mình một cái. Mỗi lần thần Syrathr cất tên nó, nó lại có cảm giác cô ta chuẩn bị xử mình theo nhiều cách và hiển nhiên, dù cách nào thì đều tồi tệ vô cùng. Nghĩ như vậy, Turan liền lấy ra quyển sách kỹ năng ‘Gọi hồn’ mà nó nhận được từ nhiệm vụ tài liệu, quỳ một chân xuống rồi nâng quyển sách lên bằng hai tay về phía thần Syrathr, thốt:

– Kính dâng đức Chính thần Syrathr!

Thần Syrathr bật cười nhỏ. Tiếng cười khúc khích vang lên vài giây rồi ngưng hẳn. Cô ta sau đó đằng hắng một cái, bảo:

– Không cần phải vậy. Đó là do bọn họ vô năng, còn ngươi tìm được rồi thì nó thuộc về ngươi. Dù gì thì hoàn thành nhiệm vụ đó cũng không dễ dàng.

Turan cất một tiếng thở phào, cảm thấy nhẹ nhõm như vừa vượt một con sông lớn với đầy bão táp mưa giông. Nó cất quyển sách vào lại túi trữ đồ, định đứng lên thì bỗng nhiên cảm giác được một sức nặng khôn cùng đè lên hai vai mình khiến nó không thể nào cử động được.

Cảm giác bất an nhanh chóng ập đến phủ lấy cả người Turan. Nó biết thần Syrathr lại định làm gì đó.

– Nhưng Turan à, thưởng phạt phải phân minh. Ngươi cũng không thể cứ như vậy mà chiếm lấy phần thưởng nhiệm vụ đó được.

Thần Syrathr nói với chất giọng êm nhẹ nhưng Turan có thể nghe được từng chữ đều chứa đựng sự toan tính với nó. Turan muốn chửi. Thần Syrathr cũng quá vô lý rồi. Phần thưởng nó trả lại thì không nhận, mà lại đòi trừng phạt nó.

Nhưng mặc cho mọi sự oán trách của Turan, thần Syrathr nâng cánh tay của mình rồi giáng xuống thật nhanh vào mặt nó. Thần Syrathr vừa tát nó.

Turan lấy tay ôm lấy má mình nóng hổi. Vài giây đầu trôi qua mà không cảm thấy gì, nhưng ngay sau đó là một cơn đau rát như xé da thịt ập đến khiến nó hét lên thành tiếng. Thần Syrathr không hề kiềm chế lại hành động hay tiếng động của Turan nên tiếng hét của nó âm vang khắp một vùng trời.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau