VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Nguy cơ

– Ngươi vừa bảo rằng ngươi là Nihr?

– Đ-đúng vậy. Người có thể kiểm trả thử.

Bằng một cái phẩy tay nhẹ, một luồng khí hồng nhạt lan ta từ bàn tay của Syrathr và nhanh chóng bao phủ lấy cơ thể của Turan.

– Fyratr!

Thần Syrathr đột nhiên gằn giọng, và Turan có thể nghe được tiếng “hí” vang lên rất nhỏ từ thần Fyratr.

– Em-em có thể giải thích… – thần Fyratr vội nói.

– Nói đi.

– Em nghĩ là dù hắn ta là Nihr đi chẳng nữa thì-

– Gượm đã. – thần Syrathr ngắt lời – Hình như chị nhớ rằng hai ngày trước em vẫn còn đinh ninh với chị rằng hắn ta có Thần cấp không thấp. Giờ trông em có vẻ như là đã biết trước hắn ta là Nihr?

– Chuyện đó… – thần Fyratr đáp, lấy hai ngón tay trỏ đâm vào nhau một cách lúng túng – Em cũng mới biết hồi chiều nay thôi…

– Em đã có gần nửa ngày để nói với chị chuyện đó, Fyratr!

Thần Syrathr quát lớn và cùng lúc đó, một luồng khí hồng nhạt mang theo những cánh hoa thổi ào ạt xung quanh cô ta thành một cơn lốc. Trông hoa mỹ là thế nhưng cơn lốc đó lại tỏa ra một lượng Thần uy vô cùng lớn, nhanh chóng đè sập toàn bộ cơ thể Turan khiến nó nằm sấp xuống, mặt áp sát vào mặt đất, không thể ngẩng lên được. Turan muốn bật lên một tiếng chửi, nhưng nó cố kiềm lại vì biết rằng chỉ khiến chuyện càng thêm tồi tệ.

– Chị. Hắn ta…

Nghe thấy tiếng thần Fyratr, thần Syrathr rất nhanh liền nhận ra tình hình hiện tại của Turan, ngay lập tức hất tay lên. Cơn lốc yếu dần đi rồi tan thành từng hạt sáng li ti màu hồng nhạt. Turan cảm giác được cơ thể bình thường lại thì vội đứng dậy, bước thử vài bước. Sau khi xác nhận bản thân không có bị thương gì, nó mới an tâm mà cất một tiếng thở phào. Cơn giận của một Chính thần luôn là đáng sợ như vậy. Lần trước, thần Fyratr nổi giận và suýt nữa hàng trăm người phải bỏ mạng. Lần này thì thần Syrathr nổi giận với em của mình, Turan chỉ ở gần đó và cũng suýt không được thấy mặt trời ngày mai. Nó giờ dù không hiểu vì lý do gì, nhưng cực kỳ kiêng kỵ cái chết.

– Vậy, ngươi là một Nihr, làm sao có thể cất lên lời cầu khấn Giáng trần?

Thần Syrathr lên tiếng hỏi khi thấy Turan đã bình tĩnh lại.

– Tôi rất tiếc nhưng lúc đó tôi chỉ làm theo như những gì mình biết mà thôi.

– Vậy làm đi. Ngay tại đây.

Nói rồi thần Syrathr liền đưa tay lên. Một luồng khí màu hồng nhạt lan ra và mang theo bông hoa Sinh Khất mới lấy vừa nãy lại cho Turan.

Turan hoàn toàn hiểu yêu cầu của thần Syrathr, nhưng nó không hề có ý định trải nghiệm lại cảm giác cơ thể bị rút đi nguyên khí để rồi sau đó thì mệt mỏi suốt mấy ngày liền như lần trước. Di chứng từ đó đến giờ vẫn còn có thể cảm nhận được mỗi khi nó nắm chặt tay lại.

Nhận thấy sự chần chừ của Turan, thần Syrathr tỏ vẻ không hài lòng, bảo:

– Ngươi còn chờ cái gì? Chúng ta không có đủ kiên nhẫn đâu.

E ngại trước Thần uy của thần Syrathr, Turan vội đáp:

– Lần này tôi không có đủ nguyên khí.

– Không phải lo. Ngươi chỉ cần thực hiện lời cầu khấn mà thôi.

Turan nghe vậy cũng không biết không còn cách nào khác, bắt đầu đọc câu cầu khấn mà mình còn nhớ, đồng thời nâng bông hoa Sinh Khất lên:

– Nơi ngự đó là thượng thừa tiên cảnh.

– Bông hoa nhỏ nảy mầm lên.

Turan tung bông hoa lên cao.
– E lệ một chút là năm cánh.

Bông hoa bung ra thành một vụ nổ nhỏ. Năm cánh hoa màu hồng nhạt bay tứ tán.

– Ngấn đó là sinh. Để mà sinh.

Năm cánh hoa bay được một lúc thì tan ra thành vô số những đốm sáng trắng li ti. Chúng cuộn vào nhau tạo ra một cơn lốc xoáy dữ dội. Cơn lốc đó lớn dần lên, nhanh chóng bao trùm lấy cả một khoảng rộng lớn. Cuối cùng, cơn lốc sáng trắng nổ tung.

Thế nhưng lần này không có gì xuất hiện từ trong vụ nổ cả. Lý do quá rõ ràng là vì đức thần được cầu khấn Giáng trần đang ở tại nơi này, và cô ta chẳng có lý do gì đáp lại lời cầu khấn đó cả.

Turan quay sang nhìn thần Syrathr, nhướn mày một cái tỏ ý là mình đã làm xong.

– Thật… không thể tin được…

Tiếng thần Syrathr lẩm bẩm, giọng run run. Turan nghe được và cảm thấy khó hiểu, và sự khó hiểu chuyển sang ngạc nhiên khi nó thấy nét mặt của thần Syrathr đã tái đi rõ rệt. Cô ta đang sợ hãi điều gì đó.

– Thenia, chị làm sao vậy?

Thần Fyratr thốt lên lo lắng khi thấy dáng vẻ bất ổn của chị mình. Cô ta không cho rằng mình bỏ sót thứ gì khi quan sát lời cầu khấn diễn ra, nhưng lại không thấy điều gì có thể khiến chị mình trở nên như thế này.

– Fyratr. – thần Syrathr cất tiếng – Em không thấy sao? Hắn ta không có giữ quyển sổ trên người.

Mặt của thần Fyratr cứng lại một lúc, rồi nó cũng nhanh chóng tái đi, hệt như cô chị của mình.

– Hắn… hắn ta nhớ nó. – thần Syrathr nói tiếp, giọng càng run hơn nữa.

Thần Fyratr gật đầu lên xuống từng nhịp chậm rãi nhưng đều đặn thể hiện sự đồng tình tuyệt đối với chị mình cùng sự lúng túng của bản thân. Cô ta nhìn chằm chằm vào Turan, soi liên tục từ trên xuống rồi lên từ dưới lên như muốn lột ra từng phần nhỏ xíu của nó để xem kỹ chúng là gì.

Turan rùng mình ớn lạnh, da gà nổi hết lên. Bản thân nó cũng sực nhớ rằng quyển sổ ghi lời cầu khấn vẫn còn nằm trong tay của thần Syrathr. Nó không biết cô ta thật sự quên hay cố ý thử nghiệm nó nhưng rõ ràng, việc lời cầu khấn diễn ra thành công mà không cần quyển sổ là chuyện mà cả ba người đều không hề lường trước được.

– Turan. – thần Syrathr cất tiếng gọi.

– Tôi- tôi đây.
Turan đáp, có chút hoảng hốt. Nó không hình dung được hai đức Chính thần này sẽ làm gì nó sau mọi chuyện.

– Ngươi chắc là chưa hiểu cách một lời cầu khấn diễn ra, phải không?

Một câu hỏi mà Turan không mong chờ, và cũng không hề đoán được. Nhưng nó đáp ngay theo phản xạ:

– Đúng vậy.

Thần Syrathr hít vào một hơi sâu. Turan có thể thấy được cô ta nhanh chóng lấy lại được sự bình tĩnh và vẻ uy nghiêm chẳng mấy chốc lại hiện trên người. Xong, cô ta bảo:

– Để thực hiện một lời cầu khấn, thứ đầu tiên ngươi cần có, chính là đức tin. Không phải tin vào sự tồn tại hay bảo hộ, mà là tin tưởng và kính trọng tuyệt đối. Chỉ có như thế thì sức mạnh của một vị thần mới có thể chảy qua cơ thể ngươi mà không làm tổn hại. Đức tin càng lớn mạnh, lời cầu khấn có thể thực hiện được cũng càng lớn mạnh. Và nếu như đức tin ngươi nhỏ bé mà cố thực hiện lời cầu khấn thì chỉ có hai khả năng xảy ra: lời cầu khấn bị từ chối, hoặc ngươi nổ tung mà chết.

Turan nuốt khan một ngụm nước bọt. Nó chợt nhận ra trước giờ mình đã luôn đùa với tử thần.

– Hiển nhiên một vị thần không bao giờ để ý đến những lời cầu khấn từ kẻ mà vị thần đó không nhận biết hay quan tâm. Nên chuyện có người chết vì cố cất lời cầu khấn rất hiếm khi xảy ra.

Turan hoàn toàn đồng tình. Nếu việc có người chết khi cố cất lời cầu khấn lại là thường gặp thì nó trước đến giờ đã không dám thử chứ huống gì là thành công.

– Thứ tiếp theo cần có cho lời cầu khấn, đó là nội dung câu cầu khấn. Nội dung câu cầu khấn sẽ quyết định rằng vị thần được cầu khấn sẽ làm gì cho ngươi. Ở đây cụ thể là lời cầu khấn Giáng trần, nếu được đáp lại, thì vị thần sẽ xuất hiện. Thế nhưng nội dung câu cầu khấn không được lưu giữ một cách bình thường. Nếu ngươi cho dù là vô tình đọc đúng câu cầu khấn thì cũng sẽ không có chuyện gì xảy ra. Đơn giản là vì vị thần đó không có quan hệ với. Đó cũng chính là yếu tố thứ ba cần có: mối quan hệ.

Thần Syrathr ngừng lại, nhìn Turan hồi lâu như đang suy tính gì đó. Xong, cô ta nói tiếp:

– Ta không hề biết ngươi, cho đến khi ngươi cất lời cầu khấn đó. Và lời cầu khấn diễn ra suôn sẻ đến mức ta đã tưởng là một tín đồ cấp cao của ta đã cất lời cầu khấn đó.

Turan có thể cảm nhận được sự thất vọng xen lẫn tức giận trong lời nói của thần Syrathr. Nó không chắc lắm về cảm nhận của mình về cảm xúc một Chính thần, nhưng nó không muốn nghĩ bản thân nhầm lẫn.

– Tín đồ, thầy tu, tư tế, giáo sĩ hay bất kỳ chức nghiệp và bổn phận nào tương tự đều có một mối quan hệ nhất định với vị thần của mình. Mối quan hệ càng gần gũi sẽ càng bù đắp được yếu tố thứ tư mà lời cầu khấn cần: nguyện lực. Nguyện lực có gốc rễ từ bản thân người cầu khấn, được dẫn dắt bởi nội dung lời cầu khấn và nuôi dưỡng bởi nguyên khí. Một người khi thực hiện một lời cầu khấn luôn nhằm vào một mục đích nhất định, cùng với một ý chí. Như là một đứa con khi thấy cha mình bệnh, thành tâm cầu khấn cha mình hồi phục. Nguyện lực sau đó sẽ nhưng con hổ đói điên cuồng rút lấy nguyên khí mà dễ thấy nhất là từ chính người thực hiện để hoàn thành lời cầu khấn. Nếu không đủ nguyên khí, thì nguyện lực tự động sẽ vỡ tan, cũng tức là lời cầu khấn thất bại.

Thần Syrathr nói xong, nhìn Turan gật nhẹ đầu tỏ ý mình đã giải thích hết. Turan nghe và hiểu được cách mà một lời cầu khấn diễn ra, và mặt nó dần tái đi, hơi thở thì trở nên dồn dập. Nó nhận ra rằng khả năng mà nó đang mang chắc chắn sẽ trở thành mối họa cho chính bản thân.

Thấy dáng vẻ lúc này của Turan, thần Syrathr biết là nó đã hiểu được sự nghiêm trọng của việc lời cầu khấn mà nó thực hiện lại thành công, bảo:

– Ngươi đáng lý ra không có cả bốn yếu tố đó. Thế mà ngươi lại thực hiện được lời cầu khấn.

Thần Syrathr bước lên trước vài bước, tiến đến gần Turan hơn như sợ nó không nghe được câu tiếp theo của cô ta.

– Ngươi là ai?

Turan bất giác bước lùi lại khi nghe câu hỏi của thần Syrathr. Nó đã nghĩ là không ai hiểu bản thân hơn chính mình nhưng giờ đây, trước áp lực của thần Syrathr và mọi việc đã xảy ra, nó không kiềm được mà bắt đầu nghi ngờ thân phận của chính mình. Tuy nhiên, hơn tất cả, thân phận chợt trở nên bí ẩn này lại trở thành mối nguy hiểm khi mà nó có thể trở thành mục tiêu săn lùng của các Chính thần, hay bất kỳ hội và quân đoàn nào tôn thờ một vị thần.

– Ngươi sợ hãi sao?

Thần Syrathr lại cất tiếng hỏi. Câu hỏi đánh ngay vào nội tâm của Turan lúc này. Nó chính xác là đang sợ hãi, sợ thứ mình không biết, mà thứ đó đã luôn đi theo mình suốt từ trước đến giờ. Nó cũng sợ bản thân ngày mai thức dậy sẽ bị một Chính thần tóm đi. Hai chân nó giờ đã tê cứng, chừng có thể đổ sập xuống bất cứ lúc nào.

– Đến đây.

Thần Syrathr nói, đưa hai tay hướng về phía Turan. Turan nhìn Chính thần của Sự sinh trưởng, bất giác cảm thấy một khát vọng mãnh liệt tiến đến gần cô ta thổi bùng lên trong nó. Turan biết ngay đó là uy, nhưng nó không còn cách nào khác cả, và cũng khôgn thể làm được gì cả. Khả năng của nó, càng ít người biết càng tốt, mà cô ta thì đã biết rồi. Cô ta – thần Syrathr bây giờ chính là cứu cánh duy nhất mà nó có thể trông cậy vào.

Rồi không biết tự lúc nào, Turan đã nằm trong vòng tay của thần Syrathr. Cô ta ôm lấy nó thật chặt, nhưng cảm giác lại ấm áp dễ chịu vô cùng. Rất rõ ràng, Turan cảm nhận được trên trán mình bờ môi của thần Syrathr hôn lên. Một luồng nguyên khí dịu nhẹ và thậm chí nó có thể ngửi được mùi thơm nhàn nhạt lan tỏa khắp cơ thể của nó.

Đau. Turan đau đến muốn tự mình xé toạc cơ thể mà chấm dứt nỗi đau này. Tay nó đau, chân nó đau, bụng nó đau, ngực nó đau và đầu nó thì như có hàng trăm cái búa liên tục gõ vào, đến mức nó có thể nghe được tiếng gõ “boong” lặp lại đều đặn. Nỗi đau triền miên khiến nó không suy nghĩ được gì, cũng không biết được thời gian trôi qua thực tế là bao lâu, nhưng cảm giác đã qua mấy mươi ngày liền.

Trải nghiệm này, là lần đầu tiên của Turan. Không hiểu sao, dù khốn khổ, nhưng bên trong nó lại nổi lên ham muốn được chìm đắm trong đó mãi.

Chương 27: Cánh đồng hoa

Turan dần tỉnh lại. Nó không biết mình đã trôi qua bao lâu, cũng không biết vì lý do gì mà mình mất đi ý thức. Điều cuối cùng nó nhớ được chỉ là cảm giác đau khôn xiết khắp cả cơ thể.

Turan mở mắt và trông thấy một bầu trời trong xanh không có chút gợn mây. Tiếng chim hót líu lo vang lên bên tai nó, và nó ngửi thấy hương hoa ngan ngát rất dịu nhẹ.

– Ngươi tỉnh rồi à?

Một tiếng nói vang lên rất gần. Turan nhận ra giọng nói ngọt ngào đó: là thần Syrathr. Nó vội ngồi dậy và nhận ra mình đang ở trên một cánh đồng hoa đầy màu sắc. Cánh đồng hoa cực kỳ rộng lớn, trải dài như đến vô tận vì Turan đã nhìn hết đường chân trời mà vẫn không vượt ra khỏi cánh đồng.

– Đẹp không?

Thần Syrathr cất tiếng hỏi. Turan đứng dậy, quay đầu lại định đáp nhưng miệng của nó cứng đờ trước cảnh tượng đang đập vào mắt mình. Đó là một cô gái mang trên mình chiếc đầm màu hồng nhạt dài kéo đất được thêu từng loài hoa sinh động như thật, cùng một đôi chim nhỏ một xanh một vàng đậu ở một bên vai. Cô ta có mái tóc màu đen được tết thành búi cao, mắt màu lam ngọc to và sáng, mũi cao cũng với đôi môi cong đầy quyến rũ. Hơn cả, dáng đứng hơi nghiêng với đôi tay vắt hờ trước bụng cùng khuôn mặt đang ngước nhẹ lên trông gợi cảm một cách lạ kỳ, nhưng cũng đây uy nghiêm như một bậc nữ vương.

Turan kinh ngạc. Nó chưa từng để ý rằng thần Syrathr lại có thể trông như vậy. Thậm chí ngay bây giờ, một ngọn lửa dữ dội như đang bừng cháy trong nó, tạo cho nó một cảm giác mãnh liệt không kiềm chế được. Rồi khi không thể chống lại thêm nữa, một chân của nó khuỵu xuống tạo thành thế quỳ. Đầu cúi, môi run run, nó cất tiếng dõng dạc:

– Vạn kính đức thần.

– Ừm.

Thần Syrathr gật nhẹ đầu vẻ hài lòng. Môi cô ta mỉm cười đắc ý, bảo:

– Đứng lên đi.

Chế lực từ sâu bên trong Turan dần buông lỏng, cùng lúc đó cơn giận bị ép xuống của nó cũng bùng lên. Nó đứng thẳng người dậy, nói lớn:

– Cô đã làm gì-

Miệng của Turan cứng đờ, còn cuống họng của nó thì khô rát khiến nó không thể nói thêm được gì nữa. Turan nheo mắt nhìn chằm chằm thần Syrathr: cô ta đang đưa một ngón trỏ lên trước đôi môi cong của mình ra hiệu im lặng.

– Ngươi không nên giận dữ.

Thần Syrathr cất tiếng, bước lại gần Turan. Khi khoảng cách giữa cả hai chỉ còn nửa bước chân, cô ta nói tiếp:

– Vì giờ ngươi đã là của ta rồi.

Turan nghe, và trán của nó chợt nhói lên từng nhịp như báo hiệu điều gì đó. Chỉ mất không đến một giây để Turan nhận ra chuyện gì đang diễn ra: nó đã bị khắc Thần ấn.

Thần ấn là một loại thuật chế ngự mà chỉ có các Chính thần có thể thực hiện. Một kẻ mang Thần ấn sẽ luôn tôn thờ vị thần đã khắc ấn lên mình, không thể tạo phản, không thể nói dối, không thể có ý đồ riêng đối với vị thần đó và càng không thể kháng lệnh được vị thần đó đưa ra. Thần ấn tạo ra một liên kết cực kỳ vững chắc giữa kẻ mang ấn và chủ thần, khiến mọi suy nghĩ và cảm giác của kẻ dưới quyền luôn bị người trên nắm biết. Một cách tất nhiên, chủ thần luôn có thể biết được kẻ dưới quyền đang ở đâu, và chỉ bằng một ý nghĩ thoáng qua, liền có thể ra lệnh cho kẻ đó tự sát ngay lập tức.

– Ngươi quá lo lắng rồi.

Thần Syrathr nói, đặt tay phải lên bên đầu của Turan xoa nhẹ.– Ta đâu sẽ làm gì tổn hại đến kẻ có thể thực hiện bất kỳ lời cầu khấn nào chứ.

Turan không hề quên tình hình của bản thân hiện tại, nhưng nó vẫn không thể chấp nhận được việc bị một Chính thần khắc Thần ấn lên người. Nếu là một kẻ khác thì hẳn đã vui như được mùa khi được một Chính thần xem trọng. Tuy nhiên, nó thì không phải kẻ khác ngu ngơ nào đó.

– Yên tâm đi, Turan.

Chỉ một câu nói ngắn gọn của thần Syrathr, Turan liền bình tĩnh trở lại. Ngay cả cơn giận mới vừa còn nổi lên đùng đùng trong nó cũng nhanh chóng bị đè xuống rồi biến mất như thể chỉ là ảo giác. Turan lúc này chỉ còn cảm thấy mình đầy kính trọng đối với cô gái xinh đẹp và uy nghiêm trước mặt. “Sức mạnh của Thần ấn thật đáng sợ…”

– Tại sao?

Turan cất tiếng hỏi ngay khi cảm nhận được miệng và cuống họng của mình đã bình thường trở lại. Việc bị khắc Thần ấn không phải là việc nó mong muốn, và hẳn việc đó cũng không mang lại lợi ích gì cho một Chính thần như thần Syrathr. Turan đã nghĩ ngợi không ít, nhưng nó không tìm được lý do thỏa đáng.

– Ngươi nghĩ quá nhiều. – thần Syrathr đáp – Ta ưa thích ngươi.

Turan không bất ngờ trước câu trả lời của thần Syrathr, cũng không nghi ngờ gì. Nó có thể suy diễn hàng trăm cách giải nghĩa cho từ “ưa thích” kia và nếu nó không nhầm, cô ta muốn lợi dụng nó.

– Đúng vậy. Ngươi rất có ích cho ta.

Thần Syrathr lên tiếng khẳng định suy nghĩ của Turan. Turan nhăn mặt đầy khó chịu. Cảm giác mọi thứ mình nghĩ đều bị người khác nắm biết chưa bao giờ là điều mà bất kỳ ai dám nghĩ muốn.

Thần Syrathr quay người đi, bước tới mấy bước rồi cất tiếng hỏi:

– Ngươi thấy nơi này thế nào?Turan không hề hứng thú với câu hỏi nhưng sự kính trọng đến từ Thần ấn đối với thần Syrathr khiến nó không kiềm được mà nhìn một vòng quanh. Không có gì khác so với khi nó quan sát nơi lúc vừa tỉnh dậy, nơi đây là một cánh đồng hoa vô tận vơi muôn vàn loài hoa mà ngoại trừ hoa Sinh Khất, còn lại Turan đều không nhận biết. Thế nhưng nó biết rằng mỗi bông hoa trên cánh đồng này đều không tầm thường.

– Rất tươi đẹp, thưa đức thần.

Một lúc lâu trôi qua không có lời nào đáp lại từ thần Syrathr. Từng cơn gió không biết từ đâu thổi qua nhè nhẹ làm lan tỏa hương hoa khắp nơi. Đôi chim nhỏ trên vai thần Syrathr đột nhiên cất cánh bay đi thật xa rồi chợt biến mất không thấy dấu vết. Bầu không khí không nặng không nhẹ nhưng lại khiến Turan rùng mình ớn lạnh.

– Ngươi vẫn giữ được bản tâm của mình.

Thần Syrathr cất tiếng, giọng khàn hơi run như thể đang kiềm nén thứ gì đó. Turan thấy vậy cũng không biết mình nên làm gì, chỉ biết giữ im lặng.

– Quả nhiên sử dụng Thần ấn với ngươi là chưa đủ.

Câu nói kết thúc với một tiếng thở dài. Turan không mất quá lâu để biết được sự nguy hiểm đến từ câu nói đó, bất giác bước lùi lại. Tuy nhiên, chế lực từ bên trong lại khiến đôi chân nó cứng đờ, không chịu di chuyển. Rồi trước khi Turan có thể quyết định làm gì, dáng hình xinh đẹp trước mắt nó bỗng nhiên đổ sập sang một bên.

Thần Syrathr cứ nằm im đó còn Turan thì không dám động đậy. Mấy phút trôi qua dài như cả thế kỷ. Cuối cùng, Turan quyết định tiến đến xem đức Chính thần của mình đang làm trò gì.

– Ngươi không được tới đây!

Thần Syrathr lên tiếng nói lớn nhưng với giọng khản đặc như bị thứ gì chèn lại. Dù vậy, Turan không cảm thấy bất kỳ thứ gì ngăn cản nó, kể cả Thần ấn trên trán mình.

Turan thử bước đến gần hơn và khi nó chỉ cách cơ thể nằm nhoài trên cánh đồng hoa của thần Syrathr một bước nữa thì cả người nó bỗng nhiên trở nên nhẹ tênh. Ngay sau đó, một tiếng rít của gió vang lên và nó thấy mình đang bay, còn cơ thể của thần Syrathr thì cách nó càng ngày càng xa, rất nhanh.

Ngực chợt đau nhói, đột nhiên không thở được. Turan biết mình phản ứng không hề chậm nhưng thần Fyratr tấn công nó còn nhanh hơn phản ứng của chính nó, đến mức nó chỉ kịp cảm thấy một cơn gió thốc vào người mình. Cơ thể nó bây giờ đã bay lên rất cao, đến mức dáng hình của thần Syrathr cùng thần Fyratr đang ngồi xuống bên cạnh dưới kia chỉ nhỏ bằng con kiến.

Rồi Turan bắt đầu rơi xuống. Nó vẫn chưa thở được. Thế nhưng nguy cơ của việc rơi xuống đất mà chết hoàn toàn đáng lo ngại hơn. Nó cố suy nghĩ tìm cách giữ mạng nhưng nó không nghĩ ra được gì cả.

Tuy nhiên, ngược lại với lo sợ của Turan, cơ thể của nó lại đáp xuống cánh đồng hoa mà không có gì xảy ra, như thể nó chỉ đơn giản là nằm xuống đó. Nó từ từ mở đôi mắt đã nhắm tít lại từ lúc nào của mình và cất một tiếng thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra mình còn nguyên vẹn.

– Em đã bảo chị không được cố rồi mà.

Giọng thần Fyratr vang lên đầy vẻ trách móc. Turan quay đầu lên nhìn: thần Syrathr bây giờ đang ngồi tựa người vào dáng người nhỏ nhắn của thần Fyratr, hoàn toàn vô lực. Khuôn mặt thần Syrathr tái hẳn đi, còn miệng thì đang hít thở một cách khó khăn.

– Cứ để em giết quách hắn ta đi. Còn giữ lại làm gì. Vì hắn ta mà Thần nguyên của chị giở như thế này.

Thần Fyratr gắt gỏng trong khi dùng tay xoa nắn nhẹ nhàng hai thái dương của thần Syrathr. Từ ngón của cô ta đang lan ra những hạt sáng li ti màu xám bạc, phủ lấy hai bên đầu của chị mình.

Turan trông tình cảnh hiện tại cũng không biết làm gì, chỉ đành ngồi dậy, im lặng quan sát.

Chương 28: Nhiệm vụ đầu tiên

Một lúc lâu trôi qua, khi vẻ mặt của mình đã dần hồng hào lại và thần Fyratr không còn truyền nguyên khí nữa, thần Syrathr mới nghiêm giọng bảo:

– Ngươi sau này không được có bất cứ hành động nào như thế nữa.

– Nhưng tôi có định làm gì đâu.

Câu đáp của Turan khiến thần Fyratr tức giận đứng lên nhưng trước khi cô ta định làm gì đó, thần Syrathr đã giơ tay lên ra hiệu ngừng lại, nói tiếp:

– Ngươi còn dám thì sẽ bị phạt thật nặng.

– Ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết. – thần Fyratr chỉ tay vào mặt Turan nói, nghiến răng giận dữ.

Turan cũng không dám nghịch ý của hai Chính thần, gật nhẹ đầu cam chịu. Thần Syrathr gõ nhẹ chân em mình, để cô ngồi xuống lại rồi cất tiếng:

– Ngươi dù muốn hay không thì cũng đã trở thành người dưới trướng của ta. Thần ấn trên trán kia sẽ khiến cho các Chính thần không dám ra tay với ngươi. Ít nhất là khi ta vẫn còn trên cơ bọn hắn.

Thần Syrathr ngừng lại một chút như chợt nghĩ tới điều gì đó, nói tiếp:

– Từ giờ hãy thực hiện những nhiệm vụ mà ta giao cho ngươi. Đương nhiên ta sẽ không để ngươi làm không công. Nếu hoàn thành sẽ có thưởng hậu hĩnh. Ngươi không thể tưởng tượng một phần thưởng của một Chính thần có thể giúp được ngươi bao nhiêu đâu.

Turan không phủ định lời của thần Syrathr. Nếu thật sự đáng giá, nó hiển nhiên cũng không có lý do không thực hiện nhiệm vụ, và cũng không thể không thực hiện khi mà việc một Chính thần muốn nó sống không bằng chết như lời thần Fyratr, là việc dễ như trở bàn tay.

– Đầu tiên, hãy càn quét phó bản này.

Thần Syrathr hất tay ném cho Turan một cuộn giấy. Turan mở cuộn giấy ra và nhanh chóng nhận ra đây là một nhiệm vụ thành văn – một nhiệm vụ hoạt động như một giao kèo mà các điều khoản được đánh giá và đảm bảo bởi Đại Thánh Tôn. Đại Thánh Tôn là một lực lượng chí cao và vô cùng thần bí xuất hiện từ Đại Thánh Thế, vượt trên tất cả Chính thần, tồn tại khắp mọi nơi, mọi lúc chứng giám cho các loại giao kèo mà cơ bản là nhiệm vụ thành văn. Đại Thánh Tôn hoàn toàn trung lập và có thể chế ngự được tất cả, kể cả các Chính thần nên Turan không có gì để nghi ngờ về nhiệm vụ này.

“Nhiệm vụ: Càn quét hoàn toàn phó bản ‘Hầm mộ của Lamb’.

Cấp độ: 5.

Phẩm chất: Anh hùng.

Độ khó: Khó.

Mô tả: Tiến vào phó bản ‘Hầm mộ của Lamb’ và tiêu diệt toàn bộ quái trong phó bản.

Chi tiết:

+ Tổ đội tối đa: 6 người.

+ Trong tổ đội không cho phép có Thần cấp lớn hơn 5.

+ Hoàn thành trước ngày 25 tháng 8 năm 4.

Tiến trình: 0%.

Phần thưởng chung:

+ 200 bậc Thần tinh.

+ 500 xen.

Phần thưởng chủ:

+ Vòng tay Sinh trưởng.”

Turan đọc qua những gì ghi trên cuộn giấy, hơi nhíu mày lại. Nhiệm vụ có cấp độ 5 và độ khó không hề thấp trong khi Turan chỉ là một Nihr, đây quả là một thử thách không nhỏ cho nó. Nó đoán là sẽ phải kiếm những kẻ có thần cấp tương ứng để làm thuê cho mình, và dù cái giá hẳn là quá lớn để phần thưởng của nhiệm vụ có thể bù đắp được nhưng nó lại rất có hứng thú với chiếc vòng tay kia.

“Vòng tay Sinh trưởng.

Lớp: Trang bị.

Loại: Trang sức.

Cấp: Không.

Phẩm chất: Anh hùng.

Độ hiếm: Cực hiếm.

Độ bền: Còn lại 99%.

Mô tả: Vòng tay được chế tác bởi Chính thần của Sự sinh trưởng – thần Syrathr. Nó mang theo một phần sức mạnh của vị thần, giúp tăng tốc độ sinh trưởng của người đeo.

Chi tiết:

+ Tăng tốc độ hành động đến 1%.

+ Tăng tốc độ sinh trưởng đến 1%.

+ Thần tinh nhận được khi tiêu diệt quái tăng đến 5%. Tối đa đến Thần cấp 45.Bộ: (0/3)

+ Đạt 2: Thần tinh nhận được khi tiêu diệt quái tăng đến 5%. Tối đa đến Thần cấp 45.

+ Đạt 3: Thần tinh nhận được khi tiêu diệt quái tăng đến 10%. Tối đa đến Thần cấp 45.”

Hiệu quả gia tăng lượng Thần tinh nhận được không hề hấp dẫn với một Nihr như Turan nhưng hai hiệu quả còn lại thì hoàn toàn khiến nó thòm thèm.

Tốc độ hành động được gia tăng đến 1%, dù trông rất nhỏ nhưng khi kết hợp nhiều lại thì hoàn toàn đáng sợ. Trong một trận chiến, chỉ cần nhanh hơn kẻ địch một phần mười hoặc thậm chí chỉ một khắc cũng đủ để giành lấy phần thắng. Hay cũng giống như thi chạy bộ, người khác chạy chín cây số thì bản thân đã chạy đến mười, bỏ xa.

Tốc độ sinh trưởng cũng được gia tăng đến 1%. Mỗi ngày tập luyện hay chiến đấu đều tăng sức mạnh cho bản thân. Giả như Turan có thể tìm được thêm vài món kết hợp lại được đến 10% thì sinh sống mười năm lại cho nó hiệu quả của mười một năm, không thể nói là không đáng kinh ngạc. Thiên tài đôi khi chỉ là một học sinh lớp 10 có thể giải bài tập của học sinh lớp 11 mà thôi.

“Và kết hợp cả hai hiệu quả này lại thì quả là một món vật phẩm tuyệt vời” Turan nghĩ thầm. Một nụ cười không kiềm được nở trên môi nó.

– Ta không có nhiều vật phẩm cấp thấp nhưng chiếc vòng tay này rất vừa ý ngươi nhỉ, Turan?

Turan quay sang thần Syrathr, gật nhẹ đầu, bảo:

– Được. Tôi đồng ý thực hiện nhiệm vụ này.

Cuộn giấy đột nhiên thoát khỏi tay Turan rồi tan biến thành những hạt sáng màu tím li ti. Những hạt sáng lan ra xung quanh rồi nhanh chóng hợp lại thành những con chữ có thể đọc được, cũng chính là nội dung nhiệm vụ trên cuộn giấy. Turan thoáng một ý nghĩ và những con chữ liền biến mất như chưa từng tồn tại. Dù vậy, Turan biết rằng nó có thể lại tra đọc chúng dễ dàng, cũng chỉ bằng một ý nghĩ.

– Vậy thì ngươi cũng nhận lấy chúng đi.

Thần Syrathr cất tiếng, hất tay lần nữa ném về phía Turan hai vật nhỏ chỉ bằng ngón tay. Turan vội nhặt thì thấy đó là cặp nhẫn ma pháp được đem làm giải thưởng cho cuộc thi nhảy trong lễ hội Patrioste. Trong lúc nó còn đang thắc mắc về lý do nhận được hai chiếc nhẫn thì thần Syrathr vung nhẹ cánh tay của mình. Ngay sau đó, những đốm sáng li ti màu xanh lam bay ra từ cặp nhẫn và chúng nhanh chóng hợp lại thành những con chữ có thể đọc được.

“Nhẫn ma pháp.

Lớp: Trang bị.

Loại: Trang sức.

Cấp: 5.

Phẩm chất: Tinh anh.

Độ hiếm: Hiếm.

Độ bền: Còn lại 79%.

Mô tả: Chiếc nhẫn chế tác bởi sở nghiên cứu ma pháp Hydrosis và những pháp sư quân đoàn Rumpal. Được phục chế bởi Chính thần của Sự sinh trưởng – thần Syrathr.

Chi tiết:

+ Tăng tốc độ di chuyển đến 5 bậc.
+ Tăng tốc độ hành động đến 1%.

Bộ: (0/2)

+ Đạt 2: Tăng hiệu quả hồi phục đến 5%.”

“Nhẫn ma pháp.

Lớp: Trang bị.

Loại: Trang sức.

Cấp: 5.

Phẩm chất: Tinh anh.

Độ hiếm: Hiếm.

Độ bền: Còn lại 79%.

Mô tả: Chiếc nhẫn chế tác bởi sở nghiên cứu ma pháp Hydrosis và những pháp sư quân đoàn Rumpal. Được phục chế bởi Chính thần của Sự sinh trưởng – thần Syrathr.

Chi tiết:

+ Hồi phục đến 5 bậc khí huyết mỗi giây.

+ Tăng tốc độ sinh trưởng đến 1%.

Bộ: (0/2)

+ Đạt 2: Tăng hiệu quả hồi phục đến 5%.”

Turan ngạc nhiên khi nhìn thấy thông tin về cặp nhẫn. Nó hiển nhiên không tin tưởng rằng cơ sở nghiên cứu ma pháp Hydrosis và quân đoàn Rumpal có thể tạo ra cặp nhẫn mang theo hiệu quả tăng tốc độ hành động hay tốc độ sinh trưởng. Đây hẳn là hiệu quả mà thần Syrathr mang lại khi phục chế chúng. Ngạc nhiên là thế, nhưng Turan vẫn cất một tiếng thở dài vẻ thất vọng. Nó đã tham gia lễ hội Patrioste với mong chờ là cặp nhẫn này, vậy mà chúng lại không hề được như nó tưởng.

– Ngươi không thích cặp nhẫn này sao? – thần Syrathr vội nói khi thấy dáng vẻ của Turan – Ta tưởng là ngươi quyết định tham gia lễ hội chỉ vì chúng.

Turan có hơi khó chịu khi suy nghĩ của mình lại bị thần Syrathr đọc lấy nhưng cố không thể hiện ra, đáp:

– Cặp nhẫn này có cấp độ là 5. Mà tôi chỉ là một Nihr. Hiệu quả mà chúng mang lại chắc chắn sẽ bị kéo xuống đáy.

– Này! Ngươi có biết là ta đã-

Tiếng nói lớn của thần Fyratr ngừng lại khi thần Syrathr giơ tay ra hiệu cô ngừng lại. Dù vậy, Turan vẫn có thể thấy thần Fyratr đang lầm bầm gì đó trong khi quắc mắt nhìn về phía nó. “Mong là cô ta không có đang nguyền rủa gì lên mình” Turan nghĩ thầm. Sức mạnh của một Chính thần, nó không khỏi cảm thấy e sợ.

– Em của ta đã phá hủy phần thưởng đáng lẽ ra thuộc về ngươi. – thần Fyratr nói – Vì vậy ta nghĩ nên trả nó lại cho ngươi cùng với một chút cải tiến. Nếu ngươi không dùng được thì ta cũng không còn cách nào khác.

Turan không định nói gì. Nó chỉ có hơi thất vọng mà thôi. Cặp nhẫn nếu không hiệu quả với nó thì vẫn có thể bán lại cho người khác với giá không hề thấp. Dù sao thì đây vẫn là cặp nhẫn kết tinh của sự hợp tác giữa cơ sở nghiên cứu ma pháp Hydrosis và quân đoàn Rumpal. Hiệu quả được cải tiến của cặp nhẫn thậm chí sẽ còn khiến khối kẻ bỏ hàng đống tiền ra để mua về.

– Ngươi tốt hơn không nên có ý định bán chúng.

Một lần nữa, thần Syrathr lại đọc lấy suy nghĩ của Turan. Turan đã không còn chau mày nhăn mặt nữa. Nó nghĩ là nó nên tập làm quen với chuyện này dần đi là vừa.

Không chút nào để ý đến cảm nhận của Turan, thần Syrathr nói tiếp:

– Hai dòng mô tả ta thêm vào sẽ khiến thân phận ngươi dễ dàng lộ ra đấy.

Khuôn mặt Turan đơ ra một lúc. Giá trị còn lại cuối cùng của cặp nhẫn vừa bị đưa hẳn về con số không. Turan đột nhiên muốn chửi thẳng mặt thần Syrathr và cùng lúc đó, một cơn đau nhói ở tim làm nó cả người nó đổ sập về phía trước. Chế lực từ Thần ấn thật sự vừa định lấy mạng của Turan.

– Thôi hãy trở về đi.

Thần Syrathr vội nói khi thấy biểu hiện của Turan. Cô ta hiển nhiên biết là chuyện gì đang xảy ra, và cũng hiểu rằng nếu còn giữ nó lại, không khéo nó có thể tử vong luôn.

– Lúc thực hiện nhiệm vụ hãy thử cất lên các lời cầu khấn với ta. Ta chắc Thần ấn sẽ giúp ích rất nhiều.

Rồi bằng một cái phất tay nhẹ của thần Syrathr, cả cơ thể Turan tan ngay thành vô vàn đốm sáng màu hồng nhạt, biến mất vào trong không khí.

Turan bật người dậy, hoảng hốt nhìn xung quanh. Khung cảnh quen thuộc cho thấy rằng nó đang ở trong căn phòng ấm cúng của mình.

Turan hít một hơi thật sâu rồi thở ra, lấy lại bình tĩnh. Nó sau đó sờ lên tim của mình, cẩn thận cảm nhận từng nhịp đập đều đặn mà mỉm cười hạnh phúc. Cơn đau tim thật sự suýt giết chết nó, nó thậm chí đã có thể cảm giác được cái chết kề bên.

Rồi Turan đưa tay lên trán xoa nhẹ. Dù tay nó không cảm nhận được gì ngoài sự trơn láng của làn da nhưng nó biết Thần ấn vẫn đang chiếm ngự chính mình, cả linh hồn và thể xác.

“Không nên nghĩ nhiều quá.” Turan nói thầm, lắc nhẹ đầu “Vẫn nên thực hiện cho được nhiệm vụ đó.”

Chương 29: Kiểm tra thuộc tính

Darmil ngồi trước quầy của bà Lylat, ăn lấy ăn để bữa sáng của mình. Bữa ăn hoàn toàn không sánh được với nhà của nó, chỉ có bánh mì, salad, súp bí đỏ, thịt hun khói và trứng ốp lết nhưng không hiểu sao lại ngon cực kỳ.

– Vậy mà hôm trước còn làm bộ tâm trạng, làm bộ ăn không ngon cơ đấy.

Tiếng của bà Lylat vang lên, kèm theo sau là tiếng cười giòn tan. Darmil không hề để ý gì tới nhận xét của bà ta về mình, chỉ đưa tay với lấy cốc trà đá mà bà ta mới mang ra cho mình, nốc lấy mấy ngụm liền rồi khà một tiếng. Sảng khoái.

– Sướng không? – một tiếng nói chợt vang lên bên cạnh Darmil.

– Sướng.

Darmil đáp gọn lỏn rồi cầm lấy bát súp bí đỏ, húp xùm xụp rất ngon lành.

– Bị đuổi ra khỏi nhà mà trông vẫn vô tư vô lo phết nhỉ!?

– Ừ.

Darmil đáp lại theo phản xạ, đặt bát súp đã hết xuống rồi với tay lấy ổ bánh mì cuối cùng. Thế nhưng ổ bánh mì chưa kịp đến tay nó thì đã bị một bàn tay khác chộp mất. Nó quay sang, định lên tiếng mắng thì giật thót người khi thấy chủ nhân bàn tay kia không ai khác chính là Turan.

Turan nhíu mày giận dữ nhìn Darmil. Cậu ta không nói gì, chỉ cất một tiếng “hừ” rồi cắn một miếng rõ to trên ổ bánh mì.

– Cậu-cậu tỉnh lại rồi ư, Turan!

Darmil thốt lên, định nhảy đến ôm lấy Turan nhưng khi thấy cái quắc mắt của cậu ta thì nó đành ngồi yên tại chỗ.

– Bà chủ!

Turan cất tiếng gọi lớn rồi ngồi vào bên cạnh Darmil. Bà Lylat nghe tiếng gọi thì quay qua, thấy Turan vừa tỉnh lại ngồi trước quầy không khiến bà ta ngạc nhiên, chỉ bảo:

– Đợi chút tao tới liền.

Bà Lylat mất một lúc mới xử lý xong mấy tên bợm nhậu đang la ó inh ỏi đòi rượu bằng một cái tát mỗi người khiến chúng im lặng ngồi đợi. Xong, bà ta bước lại trước Turan, hỏi:

– Mày muốn ăn sáng à?

Câu hỏi của bà Lylat dường như không hợp ý Turan, cậu ta gắt:

– Chứ còn gì nữa. Tôi trả tiền đàng hoàng nhé.

– Tao biết. Nhưng mày phải trả tiền cho bữa sáng của cả đồng đội mày nữa.

Bà Lylat nói, hất cằm về phía Darmil. Darmil lúng túng, vừa định lên tiếng giải thích với Turan thì đã bị cướp lời.

– Cậu không có tiền à?!

– À thì tôi…

– Cậu bị đuổi, ra khỏi nhà và không mang tiền theo?!

– Tôi…

Darmil thật sự không biết nên đáp thế nào cho phải. Lúc rời khỏi nhà, nó chỉ mang theo những gì được mẹ mình chuẩn bị ở ngoài cửa. Nó không hề nghĩ rằng mẹ lại không để chút tiền nào trong đống đồ đó.

– Để tôi đoán nhé. – Turan nói, giơ một ngón tay lên – Chỉ có một khả năng thôi. Cậu đã tưởng rằng tài khoản kim ngân của mình vẫn còn có thể dùng tiền của nhà mình, phải không?

– Đúng rồi. – Darmil thốt lên – Cậu đoán hay thế!

Khác với vẻ ngưỡng mộ của Darmil, Turan mặt hầm hầm đầy tức giận. Nhưng rồi cậu ta không phát tiết với nó, chỉ quay sang bà Lylat, vẻ cam chịu mà bảo:

– Tôi sẽ trả.

– Tốt.

Bà Lylat đáp nhanh với một nụ cười thật tươi trên mặt rồi cúi người xuống lấy lên một khay thức ăn không khác gì của Darmil vừa nãy.

– Bà chuẩn bị sẵn rồi à? – Turan hỏi, giọng ngạc nhiên – Bà biết tôi sẽ thức dậy vào hôm nay sao?

– Mày đừng có xem thường rượu thuốc của tao. – bà Lylat gằn giọng bảo – Tao đã nghĩ là mày phải tỉnh dậy từ sáng sớm rồi kìa.

Turan khịt khịt mũi, phẩy tay đuổi bà Lylat đi. Bà Lylat “hừ” một tiếng tức giận rồi quay ra lau cốc. Darmil nhìn, không biết chuyện như thế nào, đành cúi xuống tiếp tục bữa ăn sáng còn đang dang dở của mình.

– Tí nữa theo tôi đi một chuyến.

Turan đột nhiên cất tiếng, rồi bưng lấy bát súp bí đỏ húp một húp. Bát súp vẫn còn nóng khiến cậu ta phun ngay ra, ôm lấy miệng la oai oái. Darmil thấy thế thì nhịn không được bật cười ha hả. Bà Lylat trông vậy cũng bồi vào một câu:

– Chừa nha mày.

– Bà im đi!

Turan bực tức gắt lên rồi với tay lấy cốc trà đá bà Lylat đưa tới mà tu ừng ực cố làm dịu vết phỏng trên lưỡi mình.

– Đi đâu cơ?

Darmil cất tiếng hỏi khi thấy Turan đã bình tĩnh lại.

Turan không đáp ngay mà ghé sát lại người Darmil, nói nhỏ:

– Kiểm tra thuộc tính.

Buổi sáng tại ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn ở thành Yeit không có quá nhiều người qua lại. Darmil đếm hết một lượt mà chỉ thấy chưa đến mười người trong một căn phòng rộng gần ba trăm mét vuông.

Theo lời của Turan, những du hành giả chủ yếu đến ủy ban vào đầu giờ chiều để nhận nhiệm vụ, còn buổi sáng thì họ dành để nghỉ ngơi hoặc luyện tập, khởi động bản thân. Người đến nơi này vào buổi sáng thường là để kiểm tra hoặc nâng cấp thuộc tính như Darmil, một số ít khác thì có cuộc gặp quan trọng vì đây cũng là nơi cho thuê phòng khách.

– Hai ngài cần gì ạ?

Giọng nói êm tai của cô nữ tiếp tân vang lên kèm theo một nụ cười xã giao. Cô tiếp tân không quá xinh đẹp nhưng vẫn khiến Darmil định bước đến nói vài câu bông đùa. Tuy nhiên, nó chưa kịp làm gì thì đã bị Turan đã xô ra sau mà lên bắt chuyện.

– Bọn tôi có hẹn kiểm tra thuộc tính cá nhân.

– Ngài cho tôi xin phiếu hẹn ạ.

Turan lấy từ túi trữ vật một tấm phiếu nhỏ đưa cho cô tiếp tân. Sau một hồi xem xét, cô ta đóng một con dấu lên tấm phiếu rồi trao lại cho Turan, bảo:

– Hai ngài vui lòng theo thang máy lên lầu hai. Sau đó đến buồng riêng số 11 ạ.

Turan gật nhẹ đầu rồi nắm lấy tay Darmil lôi đi xềnh xệch, khiến nó mới vừa tiến lên chào cô tiếp tân nhưng chưa kịp nói gì thêm thì đã phải vẫy tay tạm biệt.

Lầu hai là nơi dành để kiểm tra thuộc tính cá nhân. Mặc dù một người cũng có thể nâng cấp thuộc tính của bản thân tại nơi này, nhưng lại ưa chuộng xuống tầng hầm hơn vì nơi đó có cả phòng chứa hệ thống giả lập chiến đấu cho phép người đó thử sức mạnh mới sau khi nâng cấp ngay lập tức.

Lầu hai được chia làm hai khu: khu dành riêng và khu chung. Mọi người khi đến đây thường chọn đến khu dành riêng, đơn giản vì không ai muốn thuộc tính bản thân bị lộ cho người khác. Thế nhưng trong những trường hợp như cả một quân đoàn đến kiểm tra thuộc tính trước khi xuất chinh thì khu chung lại là cứu cánh.

Darmil và Turan bước vào buồng riêng số 11, đóng kín cửa lại. Buồng không lớn, chỉ rộng tầm ba đến bốn mét vuông với một cái bệ cột cao đến ngang hông nằm ở trước vách tường. Trên bệ có một mặt kính với hình đường viền một bàn tay thỉnh thoảng lại sáng lên ánh sáng màu lam ngọc bắt mắt. Darmil nhìn, đoán rằng mình cần đặt tay lên đó để khởi động buồng, nhưng nó không dám táy máy vì đây hoàn toàn là trải nghiệm đầu tiên của nó, mà Turan vẫn còn đứng kế bên.

– Thử đi. Đặt tay lên đó.

Turan lên tiếng. Chỉ đợi có thế, Darmil liền áp bàn tay mình lên mặt kính trên bệ.

Đường viền hình bàn tay sáng chói lên và Darmil có cảm giác bàn tay mình bị hút chặt lên mặt kính. Nó thử nhúc nhích bàn tay một chút nhưng không thể nào chống lại lực hút mạnh mẽ kia. Mất một lúc lâu thì lực hút yếu đi rồi mất hẳn cùng với một tiếng “tít” vang lên. Chốc, từ mặt kính lan ra vô vàn những đốm sáng màu lam li ti rồi nhanh chóng hợp tại thành những con chữ.

“Họ và tên: Darmilphonse Olviz Altoris.

Tuổi: 20.

Thần cấp: 1.

Tiến trình: 0 (0%).

Yêu cầu tiến trình: Không có.

Thuộc tính chính:

+ Sức mạnh: 41 bậc.

+ Thể lực: 33 bậc.

+ Nhanh nhẹn: 17 bậc.

+ Khéo léo: 5 bậc.

+ Trí tuệ: 3 bậc.

+ Minh mẫn: 1 bậc.

Thuộc tính phụ:

+ Cảm ngộ: 15 bậc.

+ Phản xạ: 34 bậc.

+ Cảm giác: 28 bậc.

Thông số:

+ Khí huyết: 633 127 bậc.

+ Nguyên khí: 41 750 bậc.

Điểm thuộc tính còn lại: 5 bậc.”

Quá nhiều chữ và số để Darmil có thể đọc hiểu hết được. Tất cả những gì nó có thể nắm được là nó giờ đã đạt Thần cấp 1, không còn Nihr nữa. Nó đã có thể chắc chắn rằng trước đây mình không hề nhầm lẫn.

– Hoàn toàn bình thường. – Turan cất tiếng – Bảng thuộc tính này giống hệt như được giới thiệu.
– Tôi không hề nói dối cậu, đúng không!?

Darmil nói lớn, vẻ hào hứng. Thật sự thì trước khi đến đây, nó vẫn còn hoài nghi mình cảm giác không chính xác. Nhưng giờ thì nó đã có thể xả hết nhưng suy nghĩ lung tung đó ra ngoài.

– Phải. – Turan đáp – Và theo như bảng thuộc tính này thì ngươi đúng là một tên đầu to nhưng óc chỉ bằng quả nho.

Darmil không phản bác hay bực tức gì, chỉ cười trừ. Nó vốn biết bản thân không phải là người thông minh gì, và nếu Turan cũng thấy như vậy thì nó có thể nói gì nữa chứ.

– Sang trang kế tiếp đi.

Câu nói của Turan khiến Darmil có chút lúng túng, vội nhìn một loạt và quả thật ở trên mặt kính của bệ cột lúc này có một nút ghi chữ “Trang kế” đang nhấp nháy. Nó đưa tay chạm vào cái nút và các đốm sáng hiện bảng thuộc tính liền di chuyển, thay đổi thành những con chữ khác.

“Trạng thái cơ thể:

+ Khỏe mạnh.

+ Cường tráng.

Trạng thái cảm xúc:

+ Hào hứng.

+ Vui vẻ.

+ Mông lung.

Trạng thái khác:

+ (Không thể xác định).”

Là bảng trạng thái. Lần này lượng thông tin không nhiều, nhưng Darmil vẫn là không hiểu chúng có ý nghĩa gì hay không. Mặt khác, việc cảm xúc hiện tại bị lộ cho Turan xem khiến nó không khỏi bối rối. Mắt nó liếc lung tung và ngay khi nhìn thấy nút “Trang kế” lại nhấp nháy trên bệ cột, nó không chần chừ chút nào mà chạm vào ngay.

– Khoan!

Turan thốt lên nhưng đã muộn. Những con chữ đã vỡ tan ra thành đốm sáng rồi lại hợp thành những con chữ khác.

– Gấp cái gì chứ!

Turan gắt gỏng đầy bực tức. Darmil không nói gì, chỉ cười hì hì cho qua. Turan thấy thế thì lắc đầu chán nản rồi cũng đành tập trung vào những con chữ mới.

“Kỹ năng chủ đạo:

+ Cuồng nộ – Cấp 1 (0%).

Kỹ năng chủ động:

+ Búa tạ – Cấp 1 (5%).

Kỹ năng bị động:

+ Ý chí chiến đấu – Cấp 1 (100%).

+ Bản năng dã thú – Cấp 1 (100%).

+ Hấp dẫn – Cấp 1 (14%).

Kỹ năng khác: (trống).”

Darmil ngạc nhiên. Nó có kỹ năng, và tận năm cái. Nó thậm chí còn chưa từng nghĩ rằng có sỡ hữu một kỹ năng. Cha của nó chưa bao giờ cho nó học kỹ năng nào vì nó chỉ là một Nihr. Vậy mà bây giờ nó lại có thật nhiều kỹ năng.

Darmil thật hưng phấn. Nó quay về Turan, hất cằm lên ra vẻ tự hào. Thế nhưng đáp lại nó chỉ là một câu thúc giục:

– Mau xem chi tiết các kỹ năng đi.

Darmil xì một tiếng đầy bực tức nhưng rồi cũng nghe theo Turan, đưa tay chạm lên dòng kỹ năng đầu tiên: ‘Cuồng nộ’. Các con chữ lần này không vỡ tan ra nữa mà lùi hẳn về phía sau, kế đó là một luồng những đốm sáng khác tuôn ra từ mặt kính trên bệ cột hợp lại thành những con chữ mới.

“Kỹ năng: Cuồng nộ.

Loại: Hỗ trợ bị động - Kích hoạt.

Phẩm chất: Huyền thoại.

Độ hiếm: Huyền ảo.

Cấp: 1 (0%).

Mô tả: Trong cơn giận tàn phá mọi thứ.

Chi tiết:

+ Tăng nộ trên mỗi đòn đánh, khi đầy tự động kích hoạt trạng thái ‘Cuồng nộ’.

+‎ Gia tăng lực sát thương dựa trên nộ tích lũy.

+‎ Gia tăng tốc độ hành động dựa trên nộ tích lũy.

+‎ Kiểm soát hành động giảm mạnh dựa trên nộ tích lũy.

+‎ Kiểm soát tâm trí giảm mạnh dựa trên nộ tích lũy.

+‎ Bỏ qua đến 80% hiệu quả phép thuật lên bản thân.

+‎ Phòng thủ tăng đến 80%.

+‎ Có khả năng kích hoạt ‘Bộc phát’, gây một lượng nhỏ sát thương kèm Sát lực. Đòn đánh không thể cản phá.
+ ‎ Kích hoạt: Lập tức kích hoạt trạng thái ‘Cuồng nộ’.

Thông tin thêm: Cơn giận là ngọn nguồn lớn nhất của sức mạnh. Càng ít phải kiềm chế bản thân, càng dễ bỏ qua thứ gọi là giới hạn tầm thường đó. Hắn vốn dĩ không tôn thờ.”

Lại là một loạt rất nhiều thông tin hiện lên. Darmil cố đọc một lúc nhưng rồi nó chịu thua, không thể hiểu được gì từ chúng. Thứ nó nắm được từ những con chữ trước mặt chắc chỉ có duy nhất dòng mô tả, rằng kỹ năng này khiến nó trở nên giận dữ. “Nhưng mà giận dữ thì có gì tốt chứ?”

Một tiếng rít lên đẩy vẻ ngạc nhiên phát ra từ Turan. Darmil quay sang và nó trông thấy khuôn mặt mắt chữ a mồm chữ o của cậu ta.

– Chuyện gì thế Turan? – Darmil cất tiếng hỏi – Kỹ năng này của tôi có gì lạ à?

Turan quay qua nhìn Darmil chằm chằm mấy giây rồi mới đáp:

– Một kỹ năng có phẩm chất ‘Huyền thoại’ và độ hiếm ‘Huyền ảo’. Chỉ hai điều đó thôi đã đủ để cậu hiểu nó đáng kinh ngạc đến mức nào.

Darmil không có chút phản ứng gì với lời nói của Turan. Nó vẫn chưa nắm được điều Turan muốn nói nhưng có vẻ như, kỹ năng của nó là thứ gì đó rất tuyệt vời. Nghĩ như thế, Darmil cười nói:

– Thế thì tuyệt!

– Đúng vậy. – Turan đồng tình – Nhưng không được cho ai khác biết đấy. Tất cả mọi chuyện.

Darmil gật đầu ngay lập tức. Ngay từ lần nói hố với chị mình lần trước, nó đã tự thề sẽ không tiết lộ bất cứ thứ gì liên quan đến việc là một du hành giả cho bất kỳ ai khác ngoài Turan rồi.

– Xem những kỹ năng còn lại xem.

– Ừ.

Darmil đáp, rồi cũng bằng những thao tác như vừa nãy, những con chữ mới thay phiên xuất hiện trước mắt nó.

“Kỹ năng: Búa tạ.

Loại: Kích hoạt.

Phẩm chất: Ưu.

Độ hiếm: Thông thường.

Cấp: 1 (5%).

Mô tả: Gia tăng sức mạnh trên đòn đánh.

Yêu cầu:

+ Tiêu hao đến 100 bậc nguyên khí.

Chi tiết:

+ Sức mạnh trên đòn đánh tăng đến 100%.

Thông tin thêm: Kỹ năng thông thuộc và phổ biến với tất cả các đấu sĩ. Là một kỹ năng có thể xoay chuyển tình thế nếu được dùng hợp lý. Cần có một lượng thể lực lớn nếu muốn sử dụng kỹ năng này thường xuyên.”

“Kỹ năng: Ý chí chiến đấu.

Loại: Hỗ trợ bị động.

Phẩm chất: Ưu.

Độ hiếm: Ít.

Cấp: 1 (100%).

Mô tả: Tăng cường hiệu quả thuộc tính trong chiến đấu.

Yêu cầu:

+ Trong trạng thái chiến đấu.

Chi tiết:

+ Hiệu quả các thuộc tính trong chiến đấu tăng đến 10%.

+ Hiệu quả các trạng thái bất lợi trong chiến đấu giảm đến 10%.

Thông tin thêm: Ý chí chiến đấu là thứ vô cùng cần thiết trong một cuộc chiến.”

“Kỹ năng: Bản năng dã thú.

Loại: Hỗ trợ bị động.

Phẩm chất: Ưu.

Độ hiếm: Hiếm.

Cấp: 1 (100%).

Mô tả: Gia tăng Cảm giác và Phản xạ.

Chi tiết:

+ Cảm giác tăng đến 10%. Trong chiến đấu tăng thêm đến 20%.

+ Phản xạ tăng đến 10%. Trong chiến đấu tăng thêm đến 20%.

Thông tin thêm: Dã thú luôn phải sống môi trường mà kẻ địch luôn có thể tấn công minh bất cứ lúc nào. Nếu lơ là thì kết thúc sẽ là mồi ngon cho kẻ khác.”

“Kỹ năng: Hấp dẫn.

Loại: Hỗ trợ bị động.

Phẩm chất: Anh hùng.

Độ hiếm: Đặc biệt.

Cấp: 1 (14%).

Mô tả: Hấp dẫn các cá thể xung quanh mình, gia tăng độ thân thiện nhanh chóng và dễ dàng.

Chi tiết:

+ Sức hấp dẫn đối với cá thể khác giới tăng mạnh.

+ Sức hấp dẫn đối với cá thể cùng giới tăng nhẹ.

Thông tin thêm: Một sức hấp dẫn tuyệt vời có thể khiến cho các mối quan hệ trở nên suôn sẻ. Mọi việc cũng sẽ thật dễ dàng khi mọi người đều có ý tốt với ngươi.”

Darmil sau khi xem xong các kỹ năng của mình, lại lần nữa hất cằm về phía của Turan ra vẻ tự hào. Thế nhưng không hiểu sao, nó lại thấy Turan đang nhìn mình với ánh mắt sắc lạnh, như muốn ăn tươi nuốt sống.

Bất chợt, một cú đấm rất nhanh chiếm lấy tầm mắt Darmil khiến nó theo phản xạ xoay người né tránh. Tuy nhiên, khuôn mặt của nó vẫn cảm thấy đau nhói và đầu của nó thì vẹo hẳn về một bên. Thì ra Turan vừa tung luôn cú đấm thứ hai bằng tay còn lại vào mặt nó.

– Gì vậy, Turan…?

Darmil ôm lấy mặt, mếu máo hỏi.

– Tôi ghen tị đấy, thì sao!? – Turan đáp, hất cằm thách thức.

Thấy dáng vẻ đáng hận của Turan, Darmil không khỏi dấy một ngọn lửa giận dữ trong lòng. Dù vậy, nó quyết định xả ngọn lửa giận đó bằng cách đấm thật mạnh vào vách tường kế bên mình. Cú đấm của Darmil tạo ra âm thanh như một vụ nổ và làm vách tường rung lên nhè nhẹ.

– Các vị vui lòng không phá hoại tài sản của ủy ban. Mọi hành động không phù hợp đều sẽ bị ghi nhận và đánh giá uy tín thấp. Chúng tôi có quyền từ chối phục một du hành giả có uy tín thấp. Trân trọng!

Giọng nói nữ đột nhiên vang lên trong buồng khiến Darmil có chút giật mình. Nó hoảng hốt nhìn sang Turan, không biết chính mình có vừa gây họa gì không. Turan đứng khoanh tay lại, lắc nhẹ đầu.

– Không so đo nữa. Đi thôi.

Turan nói rồi quay người đưa tay mở cửa buồng. Darmil thấy vậy thì thắc mắc:

– Ơ thế cậu không kiểm tra sao?

Câu nói của Darmil khiến Turan khựng lại. Cậu ta đứng yên giữ tay nắm cửa như vậy một lúc rồi chợt đáp:

– Cũng đúng.

Turan quay người lại, nhìn chằm chằm vào trên mặt kính vẫn còn đang kiểm tra cho Darmil. Tay cậu ta run run, đưa lại gần mặt kính rồi chạm nút có chữ “Thoát ra”. Những con chữ hiện trước mặt lập tức vỡ tan thành đốm sáng li ti, rất nhanh chui trở lại vào trong mặt kính. Chốc, mặt kính lại hiện lên đường viền hình bàn tay sáng nhấp nháy.

Turan đứng yên một lúc rồi đột ngột đập mạnh bàn tay của mình lên mặt kính. Cậu ta cứ giữ như thế hơn mười giây liền. Darmil đứng bên cạnh, yên lặng chờ đợi. Nó cũng không dám táy máy gì lúc này, sợ lại khiến Turan tung thêm mấy quả đấm nữa thì không khéo cả hai lại đánh nhau tại đây thật.

– Thôi. Đi về.

Turan gắt gỏng rồi quay mặt rời khỏi buồng luôn. Darmil hoảng hốt nhìn lên mặt kính vẫn đang hiện đường viền bàn tay sáng nhấp nháy không có gì thay đổi rồi cũng đành chạy theo Turan.

Chương 30: Thành viên mới

Turan thả ngửa người lên chiếc giường không mấy êm ái của mình khiến lưng của nó có chút đau, nhưng giờ nó chẳng thèm để tâm. Sáng nay nó vừa mới dẫn Darmil đi kiểm tra thuộc tính và hắn ta có cho mình năm kỹ năng, một trong số đó có phẩm chất ‘Huyền thoại’ và một nữa có phẩm chất ‘Anh hùng’. Nó vốn cũng đã vui lây với hắn ta, nếu như không phải lại bị hắn ta dụ hoặc chính mình kiểm tra thử.

“Vẫn vậy. Không có chuyện gì xảy ra cả.” Turan nói thầm, cất một tiếng thở dài.

Có tiếng gõ cửa chợt vang lên. Turan mặc. Giờ thì có là bà Lylat tìm nó thì nó cũng sẽ chơi trò chơi giả chết.

– Turan. Tôi biết cậu đang ở trong phòng.

Là Tiffia. Turan không biết lý do gì mà cô ta lại tìm nó nhưng bây giờ nó thật chẳng muốn tiếp chuyện ai cả. Tắc lưỡi một cái, nó mặc kệ.

Tiếng mở khóa cửa phòng vang lên và ngay sau đó cánh cửa phòng bị mở bung ra. Turan hoảng hốt ngồi bật dậy, thốt:

– Cái quái…! Cô không sợ là tôi đang thay đồ hả? Mà sao cô lại có chìa khóa phòng của tôi?

– Cậu vừa mới từ ủy ban về phải không?

Tiffia cất tiếng hỏi, không mảy may quan tâm tới lời nói của Turan. Turan biết mình đang ở thế yếu, bất đắc dĩ đành đáp:

– Phải. Cô muốn gì?

– Cho tôi gia nhập đội của cậu. – Tiffia quả quyết nói.

Turan nghe vậy thì chau mày lại khó hiểu. Nó thật sự không biết vì lý do gì mà Tiffia lại đưa ra một quyết định đột ngột và trông không khác gì đánh bom liều chết như thế. Dù sao thì, nó cũng sẽ không cho một người như cô ta vào đội.

– Không. – Turan đáp gọn.

– Cậu không có lựa chọn.

Tiffia gằn giọng, nhìn chằm chằm vào Turan. Lần này thì Turan lại không biết cô ta lấy đâu ra tự tin để thốt ra lời như vậy.

– Cô mới là người không có lựa chọn.

Câu nói của Turan khiến Tiffia hơi ngơ người ra một lúc, vẻ suy nghĩ gì đó. Xong, cô ta bảo:

– Đúng là tôi cũng không có lựa chọn nào khác. Tôi phải gia nhập đội của cậu, và cậu phải cho tôi gia nhập.

Turan phát bực. Nó ngồi khoanh tay khoanh chân lại trên giường, dứt khoát đáp:

– Không là không. Tôi cho cô vào đội thì cái thành Yeit này loạn hết lên mất.

Tiffia không nói gì mà quay phát người lại. Nhưng thay vì bỏ ra khỏi phòng, cô ta lại đóng sầm cửa lại, khóa cửa cẩn thận rồi rút không biết đâu ra một tấm bùa màu vàng dán lên trên cánh cửa. Sau đó cô ta lại tiếp tục lấy ra một viên đá màu lam ngọc nhỏ chỉ bằng một đốt ngón tay mà quẹt lên quẹt xuống trên tấm bùa. Chốc, tấm bùa chợt tan thành những đốm sáng li ti màu lam ngọc lan tỏa khắp căn phòng.

Turan trông lấy tất cả mọi việc diễn ra chỉ trong vòng vài giây mà ngớ người ra. Nó nhận ra hiệu quả mà tấm bùa đang mang lại: cách âm. ‘Cách âm’ là một loại phép tạo ra hiệu quả cách âm, chuyên dùng để chống nghe trộm, và là một loại phép cấp thấp. Một Nihr như Tiffia thì rõ ràng có thể dùng được tấm bùa chứa phép ‘Cách âm’ đã là rất cố gắng.

Sau khi mọi thứ được thực hiện xong xuôi, Tiffia quay người lại, lên tiếng gọi:

– Turan.

– Tôi nghe.

Turan đáp với vẻ chán nản. Nó đoán là cô ta muốn nói cho nó nghe một điều cực kỳ bí mật nào đó nên mới dùng đến cả phép “Cách âm”.

– Darmil…

“Ra là chuyện về tên ngốc Darmil.” Turan nghĩ thầm, hời hợt hỏi:

– Darmil thế nào?
Tiffia không nói ngay mà tiến lại sát người Turan đến mức nó có thể ngửi được từng chút một mùi hương dịu nhẹ cơ thể của cô ta. Cảm xúc vốn dĩ tuân theo tuần tự của nó chợt trật một nhịp, rồi trán của nó nhói lên cùng sau đó là trái tim thắt lại. Turan cắn răng nén lại cơn đâu bất ngờ. Nó thật không hiểu sao Thần ấn lại cảnh cáo nó.

– Tôi biết Darmil đã thăng lên Thần cấp 1.

Tiếng nói nhỏ nhẹ của cô nàng Tiffia thổi vào trong tai của Turan khiến nó không kiềm được mà rùng mình lên. Và khi nhận ra được cô ta vừa nói gì thì khuôn mặt của nó cứng lại với hai mắt mở tròn.

Tiffia bước lùi lại, nhìn dáng vẻ của Turan và cười khúc khích.

“Chết tiệt cô. Đừng có mà cười. Chuyện cô vừa nói giờ thì một kẻ tởm lợm hơn nữa cũng biết nốt rồi đấy…” Turan chửi thầm trong bụng, mặc cho tim nó thắt lại lần nữa. Nó quả thực không kiềm được cơn giận này.

– Cô giỏi lắm.

Turan hầm hừ nói. Nó thật không biết sao mọi chuyện lại trùng hợp đến vậy. Chủ thần Syrathr rõ ràng không phải lúc nào cũng để mắt tới nó, thế mà Tiffia vừa định nói bí mật của Darmil thì cùng lúc thần Syrathr cũng dò thăm.

– Sao nào? Cậu phải cho tôi vào đội rồi nhỉ?

Tiffia cười nói. Nhưng nụ cười đầy mê hoặc của cô ta lúc này chỉ tổ khiến Turan càng thêm tức giận.

– Được được! – Turan gắt gỏng – Tôi còn có thể làm gì nữa chứ. Vào đội thì vào đội. Tôi cũng đã quá khổ rồi. Thêm một cục khổ nữa cũng có làm sao. Hừ!

Tiffia nghe được lời đồng ý thì mừng rơn, nhưng nghe tiếp lời trách móc bóng gió của Turan lại khiến cô ta không vừa lòng. Thế là cô ta đột nhiên ngã người ngồi phịch xuống bên cạnh Turan, bảo:

– Cậu không vui cũng phải vui thôi. Chúng ta sẽ ở cùng nhau từ giờ mà.

Turan cả người nóng ran lên, không biết vì tức giận hay vì gì khác. Nó vội rút từ túi trữ vật của mình ra một bình nước, tu ừng ực hết sạch, cố hạ ngọn lửa đang bừng lên trong người xuống. Xong, nó nghiêm giọng nói:

– Đừng có mà làm loạn. Vào đội của tôi thì phải tuân theo quy tắc một cách đàng hoàng.

– Xì. Có gì thì trình bày đi. Lè… – Tiffia đáp, thè lưỡi ra trêu.

Turan ngừng lại một chút. Nó đang tập trung suy nghĩ hết tốc lực các quy tắc cần phải đưa ra cho cô nàng chuyên nghịch loạn này. Rồi nó bảo:

– Thứ nhất, trong đội, quyết định của tôi là tuyệt đối.
– Hứ. Đồ gia trưởng.

– Đừng có chen lời tôi. – Turan gắt, nói tiếp – Thứ hai, không được gây phiền phức cho đội. Nếu có thể thì phải cố giải quyết cái phiền phức đó. Thứ ba, không được tự tiện vào phòng tôi- Mà cô lấy chìa khóa ở đâu ra thế?

– Bà Lylat giao cho tôi chìa khóa tất cả các phòng của nhà trọ bà ấy mà.

Tiffia đáp với một gương mặt ngạc nhiên như thể không tin được rằng Turan lại không biết đó. Turan thấy thế thì chỉ đành tát mặt mình một cái rõ đau, cam chịu bảo:

– Chắc là lỗi tôi rồi. Tôi đã tin tưởng bà Lylat quá mức.

– Thế điều thứ tư là gì?

Tiffia hỏi với vẻ mong chờ. Turan không biết cô ta mong chờ cái quái gì, nó không hề có cái gì cho cô ta mong chờ trong bất kỳ quy tắc nào cả.

– Tôi chưa nghĩ ra.

Câu đáp của Turan khiến Tiffia mở tròn mắt ngạc nhiên, rồi vẻ ngạc nhiên nhanh chóng chuyển sang tiếng cười trêu chọc của cô ta.

Turan phát bực. Nó muốn đuổi Tiffia ra khỏi phòng này lập tức, nhưng miệng nó ngừng lại khi vừa định cất tiếng “cút”, thay vào đó bảo:

– Phải rồi. Điều quan trọng nhất, không được rời khỏi đội vì bất kỳ lý do gì. Làm trái điều này, tôi giết.

Turan nhấn mạnh chữ cuối cùng với giọng gằn xuống, quắc mắt lại. Nó hoàn toàn nghiêm túc. Tổ đội này ảnh hưởng và dính líu rất nhiều bí mật của nó, và cũng là mấu chốt quyết định tính mạng của nó. Mà nó thì rất sợ chết. Nó sẵn sàng đưa bất kỳ ai xuống mồ khi có thể nếu kẻ đó đe dọa đến điểm đó của nó.

Tiffia thấy dáng vẻ Turan lúc này thì không dám đùa bỡn nữa mà nhìn chăm chăm nó. Một lúc lâu, cô ta cất tiếng với giọng run run:

– Cậu giết tôi, nhưng mà… Không phải rồi tôi cũng sẽ hồi sinh sao?

– Không được chết!

Turan nói lớn, gần như quát làm Tiffia giật nảy mình. Mất mấy giây cô ta mới lấy lại bình tĩnh, bảo:

– Nhưng mà chính cậu là người giết-

– Không được chết. – Turan ngắt lời – Tôi chỉ biết như thế thôi. Ra ngoài đi.

Turan chẳng hiểu sao nó đột nhiên lại cảm thấy chính mình cần phải nghiêm túc răn đe Tiffia và thốt ra những lời như vậy. Thần ấn rồi lại chuyện tổ đội, nó đoán là bây giờ tâm trí nó không còn đủ sáng suốt để nói chuyện.

Tiffia thấy biểu hiện kỳ lạ của Turan thì cũng không đôi co nữa. Dù vậy, lòng cô vẫn bực tức vô cùng, liền đứng dậy mở khóa cửa bước ra ngoài. Những đốm sáng li ti trôi quanh phòng theo đó tan biến vào trong không khí.

– A! Tiffia! Tôi tìm Turan mà mãi không thấy cậu ta trả lời, ra là nhầm với phòng của cô à. Ơ cô đi đâu thế? Tiffia!

Tiếng của Darmil vang lên í ới từ bên ngoài. Turan chẳng để tâm mấy. Nó chỉ trách cứ tại sao Tiffia lại chẳng thèm đóng cửa cho mình, đành đứng dậy tự mình làm.

– Ơ, Turan?

Lại là tiếng của Darmil. Hắn ta lúc này đang đứng trước cửa nhìn Turan với đôi mắt mở tròn. Rồi trên đôi mắt ấy, Turan có thể thấy được nước đang long lanh lên.

– Cậu-cậu… và Tiffia…

Turan đóng sầm cửa lại. Nó chẳng hơi đâu mà quan tâm mấy cái suy nghĩ linh tinh của Darmil lúc này. Nó mệt. Nó đoán nó cần một giấc ngủ.

Turan nghĩ như vậy, rồi nó lại thả ngửa người lên giường, nhắm mắt lại. Bên ngoài văng vẳng tiếng la hét đầy đau khổ của Darmil.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau