VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Wyndur

Chiếc xe xuyên địa hình chạy băng băng qua cánh đồng cỏ bát ngát xanh. Wyndur ngồi ở ghế sau xe, chân vắt chéo để lên ghế trước còn tay thì chắp sau đầu. Tâm trạng của cậu đang rất tốt, và vì thế nên miệng cậu đang cười toe toét, không hề phù hợp với cặp kính đen, mái đầu đen vuốt keo bóng lưỡng cùng bộ com-lê cũng màu đen của mình.

– Chúng ta có ghé khu phố Rahm không, thưa phó đoàn trưởng?

Tiếng của cô gái đang lái xe vang lên. Wyndur nghe, đôi lông mày chau lại. Theo lịch trình thông thường, mỗi lần đến đây, cậu đều sẽ ghé qua khu phố của Nihr này để đảm bảo mọi thứ được sắp đặt ở đó đều đang hoạt động tốt. Thế nhưng hôm nay thì khác, việc đến kiểm tra lại không mấy quan trọng so với cuộc gặp chiều nay. Cậu không thể để buổi chiều nay bị ảnh hưởng xấu không đáng có.

– Không cần. – Wyndur lên tiếng – Cứ tiến thẳng vào thành Yeit thôi.

– Vậy chúng ta sẽ đến sớm rất nhiều? – cô gái hỏi lại.

Wyndur không phủ nhận. Cậu cũng biết đến quá sớm vẫn như cũ là không tốt.

– Sang chỗ của Welt. Tôi sẽ cần chuẩn bị một số thứ.

– Được. Thưa phó đoàn trưởng.

Rồi chiếc xe lại tiếp tục chạy thật nhanh trên cánh đồng cỏ. Nhưng chỉ vài phút sau, một tiếng “tinh tinh” nhỏ vang lên bên tai Wyndur. Âm thanh bất chợt khiến Wyndur có chút khó chịu nhưng lại nhanh chóng chuyển sang nghiêm nghị khi nhận ra ai là người gọi đến. Cậu vội chạm lên một thiết bị nhỏ sau tai phải, cất tiếng:

– Tôi nghe-

– Wyndur. – âm thanh vang lên từ thiết bị ngắt ngay lời Wyndur – Tôi cần cậu giúp đỡ. Ngay bây giờ.

Giọng nói nam tính của người đối thoại vẻ gấp gáp và từng chữ được gằn xuống như để chắc chắn người còn lại nghe không sai sót, nên Wyndur biết vấn đề rất nghiêm trọng.

– Được. – Wyndur đồng ý ngay – Có gì chuyện gì?

– Tôi cần thuốc giải độc bọ cạp vàng.

– Cái gì?! – Wyndur hốt hoảng – Cậu trúng độc bọ cạp vàng?

Wyndur hiểu rất rõ sự nguy hiểm của độc bọ cạp vàng đổi với một Nihr, cũng chính là người đang đối thoại với cậu. Cậu không thể để cậu ta gặp chuyện gì được. “Mặt khác, đây không phải là cơ hội để cậu ta ghi ơn mình ư?”

– Bây giờ cậu ở đâu? – Wyndur hỏi vội.

– Làng Veilr. – người đối thoại đáp ngay – Cậu phải chắc chắn giải quyết được chuyện này. Nếu không thì đừng làm phí thời gian của tôi.

Giọng nói có chút ý tứ đe dọa nhưng Wyndur không để tâm, vì cậu biết mình có thể xử lý được. Dù sao, cậu cũng không dám đắc tội cậu ta.– Yên tâm đi, Turan. – Wyndur nói, giọng chắc nịch – Tôi sẽ không để cậu chết như vậy đâu.

Người đối thoại không đáp lời mà thay vào đó là tiếng “bíp” báo cuộc gọi đã kết thúc. Wyndur không chần chừ thêm một chút nào, nói lớn:

– Cartien. Phóng thẳng đến làng Veilr. Hết tốc lực!

Wyndur mất gần mười lăm phút để đến được làng Veilr, một khoảng thời gian mà cậu đánh giá là quá lâu, và vì vậy cậu đã cứ cằn nhằn Cartien suốt. Độc bọ cạp vàng rút lấy ma năng của người nhiễm và lâu dần sẽ dẫn đến tình trạng cạn ma lực, cực kỳ nguy hiểm, đặc biệt là đối với một Nihr. Wyndur không thể để Turan gặp chuyện, không chỉ vì hôm nay cậu có nhiều thứ cần bàn với cậu ta, mà còn vì cậu có không ít kế hoạch chỉ có thể thành công khi có cậu ta tham gia. Nếu để cậu ta gặp bất trắc gì, cậu chắc chắn sẽ để vuột tay cơ hội quý giá mà chỉ mới đạt được hai ngày trước.

– Cậu đã đến. Sớm hơn tôi nghĩ một chút.

Người nói chuyện là Turan, cậu ta đã đứng chờ Wyndur tới ở đầu đường vào làng. Wyndur nhìn thật vội khắp cả người Turan, và nhìn thật kỹ khuôn mặt cậu ta xem có biểu hiện gì đáng lo ngại hay không. Thế nhưng cậu không thể thấy được rằng cậu ta đang có vẻ gì là bị trúng độc bọ cạp cả. Như đoán được suy nghĩ của Wyndur, Turan bảo:

– Tôi vô sự. Là người khác. Mau theo tôi.

Rồi Turan quay mặt bước đi luôn. Wyndur thấy thế cũng không nói gì, chỉ vội bước theo sau cùng với Cartien.

Tiến vào phòng bệnh, Wyndur nhận ra ngay người bị trúng độc là Lily. Cậu chưa từng gặp cô bé nhưng đã luôn xem những báo cáo về cô. Bây giờ, trông thấy Lily nằm run rẩy với khuôn mặt tím tái và hơi thở yếu ớt, Wyndur có chút không tin rằng hình ảnh trong báo cáo là đúng.

“Thế này thì tệ quá rồi…” Wyndur nói thầm. Tình trạng của Lily không hề nằm trong dự đoán của nó. Cô bé chắc hẳn đã luyện tập qua phép thuật hoặc tương tự, và chỉ mới gần đây. Trong cơ thể của cô bé chỉ vừa bắt đầu vận chuyển ma năng mà bây giờ liền gặp phải độc bọ cạp vàng, nếu không hành động thì chỉ không đến hai giờ nữa tất cả hoạt động sống của cơ thể sẽ sụp đổ và ngay sau đó là cái chết.

– Thế nào?Turan cất tiếng hỏi. Wyndur không đáp ngay. Cậu đang phân vân xem nên dùng cách nào để chữa trị cho Lily. Giải độc ngay lập tức không phải là khó, nhưng để làm vậy lại tiêu tốn cái giá quá lớn, kể cả là đối với một phó đoàn trưởng quân đoàn Ungreilt như cậu. Mặt khác, cách giải độc chậm nhất trước khi tình hình trở nên xấu hơn nữa vẫn không hề rẻ. Nếu Lily không phải là Nihr thì đã đơn giản hơn rất nhiều, nhưng cô bé lại là Nihr. Trong thoáng chốc, Wyndur đã nghĩ đến việc bỏ mặc cho cô bé tái sinh, thế nhưng cậu ngay lập tức bác bỏ ý tưởng đó khi nhìn thấy ánh mắt như đâm vào người cậu của Turan. “Dù thế nào, cũng phải cứu được.”

Nghĩ đi nghĩ lại, Wyndur tặc lưỡi một tiếng, bảo:

– Thuốc hồi ma năng thánh cấp, tôi có ở đây một bình.

Mặt Turan sáng lên ngay khi nghe thấy lời Wyndur, rồi liền chuyển sang vẻ trầm tư. Wyndur biết là cậu ta đang suy nghĩ xem có nên dùng loại thuốc đáng giá cả làng Veilr này hay không. Dù sao thì Turan cũng không phải kẻ ngốc, mà còn cực kỳ thông mình và mưu mô. Cậu ta chắc chắn biết rằng đây không phải là lựa chọn duy nhất để cứu Lily.

– Giá thế nào? – Turan hỏi.

– Chúng ta sẽ bàn thêm sau.

Wyndur đáp gọn. Cậu muốn nói về buổi chiều nay, và cậu không nghĩ Turan có thể hiểu nhầm sang cái gì khác được.

– Được. Làm ngay đi. – Turan quả quyết.

Chỉ chờ có thế, Wyndur liền lấy từ túi trữ vật của mình ra một bình thủy tinh cao chừng hai tấc, chứa trong đó một chất lỏng màu lam nhạt phát ra ánh sáng thánh khiết. Ánh sáng đó vô cùng dịu nhẹ nhưng lại rất bắt mắt, một cách mê mị. Thuốc hồi ma năng thánh cấp. Chỉ có loại thuốc phẩm chất đạt đến phẩm chất ‘Anh hùng’ như thế này mới có thể tạo ra loại hiệu ứng như thế.

Rồi Wyndur mở nắp bình thuốc. Một hương thơm nhẹ nhanh chóng từ đó lan tỏa khắp phòng cùng với những hạt sáng nhỏ li ti. Ngay lúc này, chỉ cần bất kỳ ai có tu luyện liên quan tới ma năng bước vào căn phòng sẽ liền nhận ra ma năng của bản thân đang được hồi phục dần, dù không nhiều nhưng đủ để thấy được hiệu quả của bình thuốc.

Chốc, Wyndur cứ thế đổ thẳng bình nước lên khắp người Lily. Cô bé không thể uống. Một người khi bị cạn ma năng, cơ thể sẽ giảm các hoạt động trao đổi và vận chuyển ma năng xuống mức thấp nhất. Nếu lúc này đột nhiên bị cưỡng chế đổ vào một lượng ma năng dù không lớn, nhưng không thông qua sự chuyển hóa của chủ động của cơ thể sẽ khiến các cơ quan càng thêm mất cân bằng, thậm chí dẫn tới trực tiếp vỡ nát. Tình trạng của Lily còn tệ hơn khi mà cơ thể cô bé chỉ vừa mới bắt đầu vận chuyển ma năng. Do đó, thay vì uống, việc khiến cơ thể bị ngập trong thuốc hồi ma năng sẽ giúp Lily hồi phục ma năng một cách chủ động và nhẹ nhàng hơn. Song, chỉ có thuốc hồi ma năng thánh cấp có thể đạt được loại hiệu quả này trong khi các loại thuốc hồi ma năng cấp thấp hơn hoàn toàn không thể để cơ thể hấp thụ qua da, hoặc chỉ được rất ít.

Thuốc vừa được đổ không bao lâu thì hiệu quả bắt đầu có thể thấy được: màu da Lily dần trở nên hồng hào hơn và cả người không còn run rẩy nữa. Thấy như vậy, Wyndur cũng thở phào nhẹ nhỏm. Mặc dù cậu không hề nghi ngờ khả năng của thuốc hồi ma năng thánh cấp, nhưng bản thân vẫn không tránh được sự lo lắng, nhất là khi có một tên vẫn luôn đứng ở kế bên sẵn sàng dùng ánh mắt để đâm chết cậu khi có chuyện không hay xảy ra.

– Tình trạng cô bé đã ổn rồi. – Wyndur cất tiếng – Chỉ cần chờ cho cơ thể hoàn toàn phục hồi chức năng là có thể tỉnh lại rồi.

– Ừm. Tốt rồi.

Turan đáp một cách hời hợt nhưng Wyndur có thể thấy rõ trên khuôn mặt cậu ta sự nhẹ nhõm, và rằng cậu ta đang vô cùng mừng rỡ.

– Nếu không còn gì thì giờ tôi sẽ đi trước. Như đã hẹn.

Nỏi rồi Wyndur quay người bước đi luôn. Nơi này không tiện cho cậu ở lâu. Một khu phố của Nihr lại có sự viếng thăm của một vị thiếu niên Thần cấp 20 sẽ gây đến sự kinh động rất lớn, dù cho đây là khu vực được rất nhiều người của cậu kiểm soát. Tai vách mạch rừng, còn Wyndur thì không mong có phiền phức gì, và cả Turan hẳn cũng như vậy.

Chương 22: Tử tước Welt

Điểm đến tiếp theo của chiếc xe xuyên địa hình vẫn là biệt thự của Welt – một tử tước. Mặc dù Wyndur đã mất không ít thời gian ở làng Veilr nhưng thời gian cho đến cuộc hẹn buổi chiều nay vẫn còn khá sớm. Hơn cả, cậu cần đảm bảo buổi chiều nay mọi thứ đều suôn sẻ, mà cậu thì lại có thời gian.

Biệt thự của Welt không quá lớn và trông có phần bình dị hơn là hào nhoáng thường thấy. Đó chỉ là một tòa nhà ba tầng với hai mươi phòng các loại. Xung quanh tòa nhà cũng chỉ trồng vài bồn hoa cùng hai hàng cây Qilim phía trước. Wyndur đã từng đề nghị Welt xây thêm một đài phun nước để khung cảnh trông mát mẻ hơn nhưng ông ta cứ ẫm ờ cho qua. “Có khi ông ta thiếu tiền thật.” Wyndur chợt nghĩ. Cậu nhớ rằng có lần Welt phải vay nóng cậu mấy vạn xen để làm việc gì đó mà cậu gặng hỏi mãi mà ông ta không chịu nói.

Đứng đón xe của Wyndur là hai cô hầu gái cùng quản gia của biệt thự. Wyndur thấy lạ. Trước đây mỗi lần cậu đến đều là Welt trực tiếp ra đón. Dù là hôm nay chuyện cậu đến đây có chút đột xuất nhưng cũng đã báo trước cả tiếng và ông ta cũng đã đáp là sẽ có mặt tại nhà, vậy mà giờ lại chẳng thấy đâu.

– Hôm nay ngài tử tước không rảnh rỗi lắm nhỉ?

Wyndur cất tiếng hỏi khi người quản gia tiến đến gần. Ông ta thoáng chau mày lại vì nghe thấy câu hỏi không được tử tế, nhưng nhận biết tính tình của Wyndur, nhanh chóng đáp:

– Ngài ấy thật sự có chút việc bận không thể đón ngài được. Tôi mạn phép thay mặt ngài ấy xin lỗi ngài.

– Không cần.

Wyndur phẩy nhẹ tay, từ chối thẳng thừng lời xin lỗi lịch sự của người quản gia. Cậu không quan tâm ý tứ ông ta chút nào. Nếu Welt cần xin lỗi, ông ta nên tự mà xin lỗi.

– Giờ ngài tử tước đang ở đâu? – Wyndur hỏi.

– Ngài ấy đang ở phòng làm việc của mình. – người quản gia đáp – Ngài ấy có bảo rằng ngài có thể trực tiếp đi đến đó.

– Tốt.

Nói rồi Wyndur bước đi luôn. Cậu đã quá quen với nơi này, không cần ai chỉ dẫn gì nữa. Mọi việc còn lại cứ để Cartien xử lý là được.

Phòng làm việc của Welt nằm ở tầng hai và ở cuối dãy hành lang phía đông của tòa nhà. Đây là căn phòng ông ta thường dùng để vùi đầu vào nghiên cứu cùng vẽ vời mỗi khi không có công việc, hay chính ra ông ta xem đó mới thật sự là công việc của mình.

“Cộc cộc”. Wyndur gõ nhẹ cửa.

– Mời vào.

Tiếng phản hồi vang lên ngay lập tức như đã đợi sẵn. Wyndur nghe vậy thì cũng không phí thời gian, mở cửa bước vào trong.

Căn phòng đầy bụi bặm và ngập tràn mùi cũ kĩ của gỗ mục và đất khô. Wyndur suýt chút nữa thì đã quay ngược ra ra ngoài nếu như không thấy Welt đang bước đến chỗ cậu.

– Cái quái gì thế này? – Wyndur thốt, tay nắm lấy một tấm khăn tay lên che mặt.

Nhận thấy hành động của Wyndur, Welt bây giờ mới biết là tình trạng của căn phòng không phù hợp cho cuộc gặp, liền vội vàng giơ hai tay lên trước mặt rồi rất dứt khoát đập hai bàn tay vào nhau. Một tiếng vỗ tay vang lên giòn tan và ngay sau đó là một đoàn những đốm sáng màu bạc tuôn ra từ giữa hai bàn tay. Đoàn những đốm sáng nhanh chóng lan tỏa khắp căn phòng và chẳng mấy chốc, tất cả bụi bặm được dọn dẹp sạch, cùng với một mùi hương thanh mát như trên đồng cỏ xanh được thổi đầy căn phòng.

– Thật xin lỗi. – Welt cất tiếng – Ta cứ mải thử nghiệm mà quên mất.

Wyndur khẽ hít vào một hơi. Cảm nhận được bầu không khí tươi tắn lúc này, Wyndur mới đóng cửa phòng lại, đồng thời dán lên đó một tấm bùa màu vàng được vẽ lên vài nét mực đỏ. Sau khi truyền vào một ít nguyên khí và đảm bảo rằng nó hoạt động tốt, cậu mới quay người lại, bảo:

– Tôi có khoảng một giờ. Nên tôi quyết định sẽ nghe chuyện của ông trước.

Welt nghe thế thì nở một nụ cười vui vẻ, vội mời Wyndur ngồi. Rồi ông ta lấy từ trong túi áo của mình ra một vật màu nâu đất, có hình dạng như chiếc đĩa to gần bằng một bàn tay xòe, mặt đĩa có nhiều đường vân được vẽ lên bằng một loại mực đen nhánh. Wyndur hít một hơi sâu, cố nén cảm xúc trong lòng mình. Cậu không rõ đây là vật gì, nhưng loại cảm giác cũ kĩ bao trùm lấy nó cùng với dao động nguyên khí trên đó mà cậu đang cảm nhận được cho biết rằng cấp của nó không dưới 20, và phẩm chất đã vượt qua ‘Anh hùng’.

– Đ-đây là gì? – Wyndur mở miệng hỏi.

Welt không đáp vội mà đặt chiếc đĩa lên bàn, sau đó ngồi đối diện Wyndur, bảo:

– Ta cũng không biết. Đó cũng là lý do ta cho cậu xem nó.

Wyndur thoáng thất vọng. Một vật phẩm có phẩm chất vượt qua ‘Anh hùng’, cũng chính là đạt đến phẩm chất ‘Huyền thoại’. ‘Huyền thoại’ là chất biến, mang theo những khả năng siêu việt nhưng kiến thức thông thường. Wyndur cũng chỉ mới đạt được Thần cấp 20 thôi, nếu sở hữu một thứ như vậy, cậu có thể làm được những thứ mà thậm chí một Thần cấp 30 cũng chưa chắc có thể làm được.

– Sao ông lại có nó?

Thay vì trả lời, Welt lại lấy ra từ túi trữ vật của mình một cuộn giấy da rồi trải dài nó trên bàn. Wyndur nhận ra ngay đó là một tấm bản đồ, và đó là bản đồ khu vực rừng Troil. Chỉ tay vào một điểm trên đó, Welt bảo:

– Là ở đây.

Wyndur nhìn vào điểm được chỉ hồi lâu, nhưng nơi đó chỉ là một khoảng rừng cây chưa được đánh dấu hay ghi chú gì. Nhìn thấy biểu hiện của Wyndur, Welt nói tiếp:

– Cậu còn nhớ lần ta nói về những bức tượng đá ở phía nam rừng Troil không?

Wyndur gật nhẹ đầu. Chuyện đã cách đây hơn ba tháng. Những bức tượng đá đó có hình dáng thân người với đầu là của các loài chim, và chúng không thể bị phá hủy dù cho có dùng tới thuốc nổ.

Rồi Welt lấy ra một chiếc bút, đánh dấu lên một điểm được chỉ. Sau đó ông ta tiếp tục đánh dấu lên một điểm cách đó không xa. Cứ như thế mười một lần, mười một điểm được đánh dấu xung quanh điểm ban đầu.
– Mười một bức tượng đá, tất cả đều hướng về điểm trung tâm này.

Lời giải thích của Welt không gây nhiều ấn tượng đối với Wyndur. Những hành động vừa nãy đã nói thay cho ông ta hết rồi.

– Ở đó là gì? – Wyndur hỏi.

Vẻ mặt của Welt thoáng thất vọng khi thấy phản ứng hời hợt của Wyndur, đáp:

– Là một phó bản. Phó bản phẩm chất ‘Anh hùng’.

Nghe được lời này của Welt thì Wyndur mặt lập tức biến sắc. Nếu như Welt bảo rằng ông ta đào được kho báu hay giải được mật mã nhận thường thì Wyndur sẽ không quá ngạc nhiên, cùng lắm thì chúc mừng ông ta may mắn. Thế nhưng một phó bản hoàn toàn là câu chuyện khác. Phó bản là có thể tái lập. Mặc dù cách tái lập phó bản có rất nhiều loại, và có một số loại không hề dễ dàng, nhưng vẫn là có thể tái lập. Mà nếu có thể tái lập, tức là rất nhiều phần thưởng trong phó bản đó sẽ được tạo lại. Thậm chí chỉ cần một quân đoàn đủ siêng năng liên tục càn quét phó bản, lượng tài vật đến từ đó sẽ là vô kể. Nói một cách đơn giản, phó bản là một loại tài nguyên mang tính chiến lược, và với phẩm chất là ‘Anh hùng’, các quốc gia sẽ không tiếc vận dụng quân đội của mình để chiếm được nó.

– Có ai khác biết việc này chưa? – Wyndur giọng hơi run, hỏi.

– Ba người. Ta cùng bọn họ đã lập đội và tiến hành càn quét phó bản này.

Welt đáp, hất cằm về chiếc đĩa trên bàn. Chiếc đĩa không nghi ngờ gì chính là một trong những phần thưởng đạt được từ phó bản. Càn quét một phó bản phẩm chất ‘Anh hùng’ và nhận được một phần thưởng phẩm chất ‘Huyền thoại’, vận may của đội Welt rõ ràng là rất tốt. Mặt khác, ông ta chỉ dùng một đội bốn người mà vẫn có thể hoàn thành phó bản, đủ để thấy ông ta và đồng đội mạnh mẽ đến mức nào, dù rằng ông ta cũng chỉ mới đạt đến Thần cấp 25 mà thôi.

– Bọn họ có thể tin tưởng được. – Welt nói tiếp.

Wyndur hơi nhướng mày lên trước sự tin tưởng của Welt. Thế nhưng những người kia cũng là đã biết, có giết đi thì họ vẫn sẽ tái sinh. Wyndur dù nghi ngờ, cũng là không có cách thay đổi.

– Thế, chuyện là gì?

Wyndur cất tiếng hỏi. Welt đến giờ vẫn chưa cho biết lý do ông ta cho cậu thấy chiếc đĩa, cùng với vị trí của phó bản ‘Anh hùng’. Nếu ông ta chỉ muốn cậu giúp tìm hiểu về chiếc đĩa thì cũng không cần phải tiết lộ về phó bản.

Trầm ngâm một lúc, Welt đáp:

– Ta vừa mới nhận được thư triệu kiến từ nữ hoàng. Chúng ta sắp có chiến tranh.

Ngược lại so với phó bản, Wyndur không bất ngờ đối với việc sắp có chiến tranh. Chiến tranh từ xưa đến nay vẫn thường xuyên xảy ra, và lý do chủ yếu không gì ngoài việc mâu thuẫn trong việc tôn thờ các Chính thần. Dù sao thì, tồn tại của một quốc gia trong mắt các Chính thần không hề hơn một con cờ, hay tệ hơn chỉ là một con tốt thí. Không ai biết các Chính thần đang nghĩ gì, nhưng tất cả đều sẽ hành động vì Chính thần của họ. Mặt khác, đối với các quốc gia tham gia chiến tranh, họ lại thường xem đây là một cơ hội để nâng cao Thần cấp của bản thân, tiến nhanh trên cuộc tranh đua không khoan nhượng này. Chiến đấu, chết, tái sinh, rồi lại chiến đấu. Chỉ cần giành thắng lợi, phần thưởng sẽ không bao giờ phụ lòng các họ.

– Mục tiêu lần này là trên dãy núi Taurus. – Welt nói tiếp – Người ta đã thăm dò thấy một đầu mạch nguyên khí tiên thiên. Nghe nói phẩm chất đạt đến ‘Anh hùng’. Mặc dù chưa biết mạch nguyên khí này dài bao nhiêu nhưng Danlion bên kia đã bắt đầu di chuyển quy mô chiến lược. Enria chúng ta cũng đã nhận được thần chỉ rồi.

Wyndur nghe và đã có thể đoán được lý do mà Welt nói cho cậu về phó bản. Ông ta hẳn là muốn cậu lập một đội tiến hành càn quét liên tục phó bản kia nhằm tăng cường sức mạnh cho quân đội. Việc này không thể làm công khai được vì sẽ gây chú ý của Danlion và cả các quốc gia khác. Song, Wyndur vẫn còn một thắc mắc.

– Có trùng hợp quá không? Vậy là tôi hẹn gặp ông đúng lúc ông cũng đang định tìm tôi ư? Phó bản ‘Anh hùng’ hơi quá để tôi có thể nuốt được đấy.

Welt không khó nhận ra ẩn ý của Wyndur, đáp:– Cậu hiểu nhầm. Tôi không hề có ý nhờ cậu càn quét phó bản cho Enria.

Wyndur có chút ngạc nhiên. Cậu vậy mà lại đoán sai.

– Thế ý ông là…?

– Cậu sẽ càn quét phó bản, cho tôi và chính cậu.

Vẻ ngạc nhiên trên mặt Wyndur càng lộ rõ hơn. Nhưng trước khi cậu có thể thốt lên lời nào, Welt nói tiếp:

– Những chuyện nhạy cảm thế này tôi rõ ràng không tiện mời cậu đến. Nhưng nếu cậu đã có lý do đến đây thì không còn gì tuyệt vời hơn. Thật tốt là tôi có thể nói chuyện này với cậu sớm.

Wyndur gật nhẹ đầu, hoàn toàn đồng tình với Welt. Chuyện độc chiếm tài nguyên mang tính chiến lược quốc gia trong khi đang phải chiến tranh với quốc gia khác có thể coi là tội phản quốc. Thế nhưng trong cuộc tranh đua Thần cấp này, chỉ có kẻ có sức mạnh mới là kẻ có quyền lực tuyệt đối. Nếu như Wyndur có thể sử dụng phó bản ‘Anh hùng’ này đủ tốt, cậu hoàn toàn có khả năng đối đầu với một quốc gia. Đến lúc đó, tội phản quốc dù có cấu thành cũng không có biện pháp nào quản chế cậu mà thậm chí, còn phải nhờ vả lực lượng của cậu để đối đầu với các quốc gia khác. Các Chính thần mặc dù luôn dùng thần chỉ để điều khiển các quốc gia, nhưng chuyện thành bại của một quốc gia chưa bao giờ vào mắt Chính thần.

– Cái giá là gì? – Wyndur hỏi. Cậu không hề nghĩ rằng Welt sẽ cho cậu món lợi lớn đến thế một cách hời hợt.

– Cái đĩa này. – Welt đáp, đặt tay lên chiếc đĩa trên bàn – Tôi muốn tất cả phần còn lại của nó.

Wyndur nghe vậy liền vội cầm chiếc đĩa lên. Cậu đưa mắt nhìn Welt một chút và ngay khi thấy ông ta gật nhẹ đầu, cậu liền rút từ trong túi của mình ra một lá bùa màu xanh lục, kẹp nó giữa hai ngón tay, thổi vào nó một luồng nguyên khí rồi chỉ chờ khi từng nét vẽ màu đen trên lá bùa sáng lên thì đập mạnh vào chiếc đĩa. Ngọn lửa màu đen bùng cháy từng các nét vẽ và nhanh chóng thiêu trụi lá bùa và từ đó, một đoàn các đốm sáng màu lam nhạt tỏa ra. Các đốm sáng di chuyển di chuyển ra càng ngày càng nhanh và chưa đầy mười giây đã kết hợp lại tạo thành một những con chữ có thể đọc được.

“Biểu tượng cổ đại của Yharon.

Lớp: Bùa chú.

Loại: Không gian.

Cấp: 20.

Phẩm chất: Huyền thoại.

Độ hiếm: Cực hiếm.

Độ bền: Còn lại 81%.

Mô tả: Biểu tượng cổ đại được khảm vào một loại đất nung đặc biệt. Biểu tượng thể hiện ý chí của Yharon về sự thay đổi của thời gian. Nhưng hắn ta đã thất bại.

Chi tiết:

+ Truyền nguyên khí và niệm lực để tạo một vùng không gian xung quanh. Vùng không gian gây trạng thái ‘Hao mòn’ lên tất cả các vật thể.

+ Trạng thái Hao mòn: lực lượng giảm đến 50%.

Bộ: (0/4)

+ Đạt 2: Tốc độ ‘Hao mòn’ tăng đến 100%.

+ Đạt 3: ‘Hao mòn’ lực lượng giảm đến 100%.

+ Đạt 4: ‘Hao mòn’ có khả năng gây ‘Hao mòn’ cho các vật thể ở gần. Hiệu quả giảm đến 50%.”

Một loại bùa chú không tiêu hao, tạo không gian khiến vật thể trong đó bị giảm dần sức mạnh và hư hại dần, thậm chí có thể khiến vật thể bị hủy hoại hoàn toàn khi đạt bộ thứ ba. Wyndur có thể hiểu vì sao Welt cần những vật phẩm còn lại trong bộ vật phẩm này đến thế. Nếu chỉ có chiếc đĩa này, ông ta chỉ có thể giảm sức mạnh của kẻ địch, nhưng nếu đạt đến bộ thứ ba, ông ta sẽ trực tiếp gây uy hiếp cho kẻ địch. Rõ ràng, ‘Hao mòn’ tác động lên cả con người, tức là có thể gây tử vong.

– Tốc độ ‘Hao mòn’ trên thực tế không nhanh. – Welt lên tiếng – Ta cần đạt được bộ thứ hai càng sớm càng tốt. Còn bộ thứ ba, chỉ có thể trông chờ vào may mắn thôi.

Wyndur thật sự muốn gắt lên với Welt rằng cho dù là bộ thứ hai cũng không hề dễ tìm. Cậu có thể may mắn tìm được một món phẩm chất ‘Huyền thoại’, nhưng không có gì đảm bảo đó là món trong bộ mà ông ta cần cả.

– Ông thậm chí còn không biết trong phó bản còn vật phẩm tốt nào khác không mà. – Wyndur cất tiếng hỏi.

– Ta tin cậu.

Welt nói với vẻ quả quyết và từ ánh mắt của ông ta, Wyndur có thể thấy rằng ông ta tràn ngập niềm tin đối với mình. “Nhưng cái sự tin tưởng của ông không giúp tôi kiếm được món đồ ngon nghẻ nào đâu ông già…”

Chương 23: Cuộc gặp

Turan ngồi trước quầy rượu, nhìn chăm chăm vào trong ly cốc tai màu đỏ ối mình vừa gọi. Tiếng nhạc cổ điển du dương chảy vào tai và khung cảnh ấm cúng dưới ánh đèn vàng của quán rượu gợi cảm giác khiến người ta muốn thư giãn, muốn say sưa với hương cồn dịu nhẹ. Nhưng Turan lại không chút nào muốn uống ly cốc tai nó vẫn đang cầm trong tay đến giờ. Hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện khiến tinh thần nó mệt mỏi, và chỉ chốc nữa nó còn phải gặp Wyndur. Cơ bản thì, nó không có tâm trạng.

– Tôi ngồi đây được chứ, anh bạn?

Một tiếng nói vang lên bên cạnh Turan. Đó là Wyndur, Turan dễ dàng nhận ra giọng nói của hắn ta.

– Mời.

Turan đáp gọn và Wyndur ngồi vào ngay. Hắn ta lúc này đang mặc trên người một chiếc áo khoác có mũ trùm kín đầu cùng một cặp mắt kính đen bóng láng. Thấy bộ dạng này của Wyndur, Turan liền nhăn mày tỏ vẻ khó chịu.

– Tình hình có chút phức tạp ấy mà.

Wyndur nói vội khi thấy phản ứng của Turan. Hắn ta sau đó liền cởi áo khoác cùng cặp mắt kính của mình ra, để lộ mái tóc xoăn màu bạch kim cùng đôi mắt đen láy vô cùng nổi bật. Thế nhưng chẳng có ai trong quán rượu này sẽ chú ý đến Wyndur vì trừ Turan, tất cả mọi người ở đây đều là tay sai của hắn ta.

– Việc chính nói trước. – Wyndur lên tiếng – Cậu hẹn tôi đến đây có phải vì đã đồng ý với lời mời lần trước không?

Trên mặt Wyndur hiện rõ nét mong chờ với đôi môi chớm mỉm cười không kiềm được. Turan biết là hắn ta rất muốn nó đồng ý lời mời, đến mức bỏ công việc dang dở để chạy tới đây gặp nó. Dù là vậy, nó không cách khác là khiến hắn ta thất vọng rồi.

– Không hề. – Turan đáp gọn.

Wyndur kinh ngạc trợn tròn mắt, vội hỏi:

– Gì cơ!? Nhưng rõ ràng là…

Wyndur định giải thích thêm gì nữa nhưng hắn ta nhanh chóng nhận ra việc đó là vô nghĩa. Thay vì thế, hắn ta chuyển sang cố thuyết phục Turan.

– Turan. Cậu hãy nghĩ lại đi. Phúc lợi mà quân đoàn dành cho cậu cao hơn cả quân đoàn trưởng. Chúng tôi cũng có thể đứng ra bảo hộ cho làng Veilr, một cách danh chính ngôn thuận. Ngoài ra…

Wyndur ngừng lại khi nhìn thấy Turan ra dấu rằng hắn ta không cần nói thêm. Sau đó, Turan cất tiếng:

– Đối với tôi bây giờ mà nói thì những thứ mà cậu và quân đoàn của cậu đang hứa hẹn thật sự rất giá trị. Đặc biệt là về làng Veilr. Tôi chân thành cảm ơn sự giúp đỡ của cậu hồi chiều này.

Nói đến đây thì Turan hơi cúi đầu, tỏ vẻ biết ơn đối với Wyndur.

– Thế nhưng việc tôi đến làm huấn luyện viên cho quân đoàn quả thực không hợp với tôi. Cậu vốn đã biết tôi là một Nihr. Dù cho kỹ thuật và kiến thức của tôi có cao hay uyên thâm đến đâu đi nữa thì cũng sẽ không thể khiến cho mọi người phục được. Mà lòng quân không phục, họ tất nhiên sẽ không chuyên tâm luyện tập, cũng tức việc tôi huấn luyện cho họ là vô nghĩa.

Wyndur nghe, không định nói gì. Hắn ta vốn dĩ đã hiểu rõ lý do mà Turan từ chối lời mời của mình. Hắn ta chỉ trông mong một sự thay đổi trong suy nghĩ của Turan, và trông mong đó càng nhiều hơn khi mà hôm nay nó chủ động hẹn gặp.

– Hôm nay tôi hẹn cậu đến đây là vì cái này.

Turan nói rồi đặt lên bàn một bông hoa Sinh Khất, một ngọn có Phong Ngân cùng với một quyển sổ nhỏ đã sờn cũ. Quyển sổ được gài chặt lại bằng một cái khóa bằng kim loại, trên bìa được in chìm hình một người đang quỳ mọp xuống trước một người khác với một vòng nguyệt quế trên đầu. Đây là quyển sổ mà lần hẹn trước Wyndur đã đưa cho Turan cùng hai vật còn lại.

– Cái này… – Wyndur lên tiếng, giọng hơi run – Cậu có phát hiện gì rồi?

– Nó hoạt động.
Turan đáp một câu gọn lỏn. Nhưng chỉ một câu này đã đủ khiến Wyndur mặt mày tái đi. Hắn ta không hề cảm thấy mừng rỡ gì khi biết được kết quả của việc mình giao cho Turan mà ngược lại, hắn kinh sợ.

Turan đã đoán biết được biểu hiện của Wyndur lúc này. Nó hiểu rõ rằng một người chỉ có thể cầu khấn Giáng trần khi được Chính Thần giao cho làm người trung gian hoặc sử dụng những vật phẩm tế thần để giao tiếp. Hoa Sinh Khất và cỏ Phong Ngân không phải vật phẩm tế thần, chúng chỉ là vật dẫn cho lời cầu khấn hay nghi thức tế thần mà thôi. Hơn cả, câu cầu khấn Giáng trần đều không thể ghi chép, nhớ hay lưu trữ được, nhưng trong quyển sổ trên bàn lúc này lại chứa hàng trăm câu cầu khấn khác nhau. Có nhiều khả năng về xuất xứ của quyển sổ nhưng dù là gì thì Wyndur cũng không thể đối ứng được, và quân đoàn Ungreilt cũng vậy.

– Vậy là vụ việc ba ngày trước là do cậu? – Wyndur như chợt nhớ ra gì đó, vội hỏi.

– Một nửa. – Turan đáp – Thần Fyratr đã ẩn mình sẵn trong mọi người, hay đúng hơn vụ rắc rối lúc đó là do cô ta gây ra. Sau đó tôi đã phải liều thử cầu khấn chị của cô ta, thần Syrathr xuống để cầu chút vận may.

Wyndur không chút để ý thái độ của Turan khi nói về các Chính thần. Hắn ta quá hiểu rõ nó về khoản này. Cái Wyndur quan tâm hơn lúc này hẳn là việc lời cầu khấn đã thành công.

– Thần Syrathr nhiều khả năng đã định đến tìm Fyratr. – Turan nói tiếp – Tôi chỉ tạo ra đường tắt cho cô ta mà thôi.

– Nhưng đó vẫn là một sự đột phá. – Wyndur cất tiếng, cố giữ lấy sự bình tĩnh.

Turan hoàn toàn đồng ý với Wyndur. Nó lúc cất lời cầu khấn cũng không hề nghĩ gì đến chuyện thành công cả. Bản thân nó khi đó chỉ muốn làm gì đấy để hóa giải tình hình hiện tại. Nó không muốn chết, không muốn cô hầu vô tội Oviar, tên điên Darmil đã lao đầu vào một Chính thần hay bất kỳ ai lúc đó phải chết, chỉ vì một lý do nhảm nhí mà thần Fyratr đưa ra. “Xúc phạm đức thần? Cô ta ẩn mình như một người bình thường rồi trông chờ sự kính trọng?!”

– Vậy giờ cậu đã có thể nói cho tôi cậu tìm thấy cái này ở đâu chưa?

Turan cất tiếng hỏi, gõ nhẹ lên quyển sổ trên bàn.

Wyndur nhìn chăm chăm vào ngón tay đang gõ của Turan một lúc lâu, khẽ thở ra một hơi nhẹ, đáp:

– Tàn tích Tol. Tôi tìm thấy nó dưới một căn hầm mà quân đoàn đã điều tra qua. Ở đó có một ngăn chứa bí mật mà tôi vô tình phát hiện. Ngoài quyển sổ này thì còn có thứ này.

Wyndur lấy từ trong túi trữ vật ra hai đồng xu to bằng nửa bàn tay đặt lên bàn. Turan không nhận ra hai đồng xu này được làm bằng vật liệu gì, nhưng hình trên mặt một đồng xu thì có phần giống với hình vẽ trên mặt bìa quyển sách, chỉ khác kẻ được quỳ bái là một con quỷ với hai sừng trên đầu mà một cây đinh ba giơ cao chực đâm vào kẻ đang quỳ mọp; hình vẽ trên đồng xu khác đã hoàn toàn bị mờ đi, không thể nhận ra được. Turan nắm lấy đồng xu đã bị mờ đi lên và ngạc nhiên vì độ nặng của nó: khối lượng này phải đến năm yan, gấp hai lần đồng xu vàng cùng thể tích.

– Đây là một loại tài liệu?Turan cất tiếng hỏi. Nó biết ‘Tàn tích Tol’ là tên một phó bản cấp 25 và có phẩm chất ‘Tinh anh’. Đó là phó bản lớn nhất mà quân đoàn Wyndur đang càn quét. Và vì là một phó bản, ‘Tàn tích Tol’ có thể được tái lập, tất cả các quái cùng với rương thưởng và vật phẩm đều sẽ được tạo lại, ngoại trừ tài liệu.

Tài liệu tìm được trong phó bản thường gắn liền với câu chuyện có liên quan đến phó bản, và dường như luôn luôn đi kèm với ít nhất một nhiệm vụ đặc biệt. Nhiệm vụ là duy nhất, cũng như phần thưởng khi hoàn thành nhiệm vụ đó. Turan khó có thể hiểu được vì sao Wyndur lại bí mật sử dụng tài liệu cho riêng bản thân như thế này.

Như hiểu được ẩn ý của Turan, Wyndur đáp:

– Tôi không định giấu nó luôn đâu. Chỉ là việc lời cầu khấn Giáng trần có thể thành công, quân đoàn Ungreilt không đủ khả năng đảm đương một nhiệm vụ lớn như vậy. Chưa đủ.

Turan gật nhẹ đầu. Nó đồng tình với Wyndur về tầm cỡ của nhiệm vụ đến từ quyển sổ và hai đồng xu kia. Dù vậy, nó vẫn không tin là lý do của hắn ta chỉ có bấy nhiêu đó. “Nếu không muốn nói rõ thì thôi vậy”

– Vậy giờ cậu định làm gì với những thứ này? – Turan lên tiếng hỏi.

– Giao cho cậu. – Wyndur trả lời, và không để cho Turan kịp ngạc nhiên, nói tiếp – Tôi muốn cậu tìm ra yêu cầu nhiệm vụ của những tài liệu này.

Turan cười khẩy một cái, bảo:

– Nếu vậy thì tôi sẽ không thể chấp nhận lời mời làm huấn luyện viên được nữa đâu.

Wyndur có chút bối rối, nhưng hiểu được rằng yêu cầu của hắn ta bắt buộc Turan phải nằm ngoài tầm kiểm soát của quân đoàn càng nhiều càng tốt, nói:

– Tôi sẽ có cách giải thích với quân đoàn trưởng.

Turan không nói gì thêm, chỉ đưa tay cất hết những món đồ trên bàn vào túi trữ vật của mình. Mặc dù quanh đây không có người ngoài, nhưng để chúng trơ trọi trước mắt người khác luôn mang lại cho Turan cảm giác bất an.

– Phải rồi. Tôi có mang đến vật phẩm cậu yêu cầu.

Wyndur chợt lên tiếng, rồi hắn ta lấy ra từ túi trữ vật của mình một cái túi da đặt lên bàn. Âm thanh phát ra từ việc đặt túi cho thấy bên trong là nhiều vật cứng có hình dạng như những viên đá. Turan không phải mất thời gian đoán đó là gì khi Wyndur nói tiếp:

– Ngọc lam bảo. Mười mẫu nhỏ và hai mẫu vừa. Tôi đã định nhờ người giao cho cậu nhưng sẵn hôm nay thì tôi mang tới luôn.

Turan nắm lấy túi ngọc và mở ra xem. Một luồng khí màu lam nhạt tuôn ra khiến nó không khỏi kinh ngạc: đó là nguyên khí, và cực kỳ tinh thuần. Một cảm giác lo lắng bất chợt bao trùm lấy Turan.

– Gi-giá thế nào?

– Sáu mươi nghìn xen.

Wyndur đáp gọn, và khuôn mặt của Turan trở nên méo mó. Ngọc lam bảo một trăm viên chỉ có giá gần hai nghìn xen nhưng chỉ mười hai viên ngọc lam bảo lại có giá gấp ba mươi lần, Turan chưa từng nghĩ đến chuyện ngọc lam bảo có thể đắt như vậy. Mười hai viên ngọc lại đủ để mua một nửa căn biệt thự thông thường.

– Nhưng cậu không cần phải trả. – Wyndur nói tiếp – Hãy xem chúng là tiền công cho những gì cậu đang giúp tôi. À, cả bình thuốc hồi ma năng thánh cấp nữa.

Turan mừng rơn, vô cùng cảm kích khi nghe Wyndur nói. Nó mặc dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần ép giá bình thuốc kia bằng việc nó đã làm giúp hắn ta, nhưng rõ ràng là nó không tính tới cái giá cao ngất ngưỡng của những viên đá màu lam trong chiếc túi nhỏ trên tay. “Yeatra… Lần này xem tôi xử cô như thế nào”

Chương 24: Lựa chọn của Darmil

Darmil tỉnh dậy thì thấy mình bị trói chặt vào chân giường. Nó cố vùng vẫy một lúc lâu nhưng không cách nào thoát ra được. Nó định kêu cứu, nhưng lại không nhớ được vì sao mình bị trói ở đây. Nó chỉ còn nhớ là chính mình đang nói chuyện với cô hầu bàn xinh đẹp Tiffia thì đột nhiên thấy sau cổ đau nhói. Nếu nó kêu cứu bây giờ, và kẻ ngoài kia không phải người tốt thì hậu quả đến cho nó chắc chắn là cực kỳ tồi tệ.

Và Darmil cứ giữ im lặng như thế suốt hàng giờ liền.

Tiếng gõ cửa chợt vang lên làm Darmil giật mình. Mấy giờ qua nó đã thử thêm vài lần thoát khỏi dây trói hay thậm chí là đứng dậy cùng với chiếc giường nhưng đành bất lực, không thể thoát được. Mắt nó giờ nhìn chăm chăm vào cánh cửa, sẵn sàng đón nhận thứ sẽ xuất hiện.

– Anh Darmil ở trong đó phải không ạ?

Một giọng nữ vang lên. Darmil mất một lúc để nhận ra đó giọng của Oviar, một cô hầu bàn của quán rượu bà Lylat. Không nghĩ được nhiều, nó vội lên tiếng:

– Là tôi đây. Cô mau vào giúp tôi với.

Oviar nhanh chóng mở cửa bước vào. Khung cảnh trước mặt làm cô ta có chút bối rối, bảo:

– Turan nói tôi đến cởi trói cho anh về nhà.

– Turan biết tôi bị trói ở đây sao? – Darmil thốt – Cảm ơn trời đất. Có đồng đội như cậu ta thật là tốt. Nhưng mà…

Darmil nói, rồi chợt nhận ra rằng mình sắp phải rời đội, giọng nó nhỏ dần rồi im hẳn. Sáng nay nó đến tìm Turan cũng là để báo cho cậu ta biết về việc này, rồi không hiểu sao lại bị cậu ta kéo đi uống rượu.

– À phải rồi. – Oviar lên tiếng – Anh đã đọc lời nhắn của Turan chưa?

Darmil suy nghĩ một lúc nhưng nó không nhớ là có đọc được lời nhắn nào cả, hỏi lại:

– Lời nhắn nào cơ?

Oviar nghe vậy thì nhìn quanh phòng, rồi chỉ vào bức tường trước mặt Darmil. Phải mất mấy giây nhìn chăm chăm vào chỗ mà Oviar chỉ, Darmil mới nhận ra là trên đó có dán một mẩu giấy. Trên giấy có chữ viết khá nhỏ, nhưng vẫn đủ để Darmil đọc được:

“Darmil. Vận mệnh của ta, phải do ta làm chủ. Nhưng đó là tôi viết văn hoa như thế, chứ tầm cỡ cậu thì không hiểu được đâu. Nói ngắn gọn thì chuyện cậu muốn làm, phải làm cho được. Không thì tôi sẽ nói xấu cậu với Tiffia.”

Darmil hoảng hốt khi đọc thấy được dòng cuối cùng. Nó dù có không lấy lòng được Tiffia thì cũng không thể chấp nhận được việc bị cô nàng xa lánh và khinh rẻ được. Turan ra điều kiện như thế này rõ ràng là đang ép buộc nó.

– Turan đang ở đâu?

Darmil cất tiếng hỏi. Nó phải tìm Turan làm rõ chuyện này.

– Để em cởi trói cho anh đã.

Oviar nói rồi lấy ra một con dao làm bếp cứa đứt dây trói cho Darmil. Ngay sau đó cô ta liền chạy đi mất, nhanh đến mức Darmil định gọi với theo cũng không kịp.

Darmil thở dài, vươn người đứng dậy. Nó vốn không phải người thông minh, nhưng ít nhất nó biết bây giờ, việc cần làm là về nhà và cho cha nó một câu trả lời, cũng là cho chính bản thân mình một câu trả lời.

Trời lúc này đã chập tối. Darmil về đến vừa đúng trước giờ giới nghiêm mà mẹ dành cho nó: sáu giờ rưỡi. Sở dĩ mẹ nó bắt nó phải có mặt ở nhà trước giờ này là vì bữa tối của cả gia đình sẽ bắt đầu lúc bảy giờ. Nếu Darmil về quá trễ, cha của nó không thấy nó trong bữa tối thì ông ta sẽ nổi trận lôi đình khiến cả nhà không ai yên ổn.

– Darmil về rồi đấy à?

Darmil quay sang: là mẹ nó – Serios. Bà ta đang ngồi trên ghế xa-lông, làm việc với chiếc máy tính xách tay của mình.

– Về rồi thì mau tắm rửa chuẩn bị ăn tối đi. Đừng để cha con chờ.

– Vâng, thưa mẹ.

Darmil đáp rồi quay người đi về phòng của mình. Một cô hầu đã đứng đợi ngoài cửa từ trước, trông thấy nó thì nhanh chóng cúi người và đưa cho nó một bộ đồ mới. Darmil nhận lấy bộ đồ xong liền bảo cô ta rời đi. Mọi ngày, nó sẽ cố chòng ghẹo cô hầu đôi chút nhưng hôm nay, nó không có tâm trạng đó. Nó đang phải suy nghĩ làm sao để thuyết phục được cha của mình. Đây là cơ hội cuối cùng của nó.

Darmil tắm xong thì cũng vừa tới giờ ăn tối. Nó bước ra khỏi phòng, đi dọc theo hành lang dẫn về phòng ăn chính. Một dáng người đứng tựa vào tường trên hành lang như đã đợi nó sẵn từ trước. Darmil dễ dàng nhận ra người đó là anh trai của nó – Talon. Bộ trang phục trang nhã màu trắng bắt mắt cùng mái tóc vàng kim chải hết về bên phải của anh ta là không thể nhầm lẫn được trong ngôi nhà này.

– Darmil. Em quyết định thế nào rồi?

Talon bước lên trước khi Darmil đến gần, cất tiếng hỏi. Giọng nói của anh ta đầy nghiêm nghị và ánh mắt nhìn chằm chằm vào Darmil khiến nó có chút không thoải mái.

– Tí nữa anh sẽ biết.

Darmil gằn giọng đáp. Mối quan hệ trong nhà của nó và anh trai mình không phải tệ, nhưng cũng không phải là tốt. Anh ta luôn luôn là niềm tự hào của cả nhà với những chiến tích hào hùng của mình trên cuộc tranh đua Thần cấp và vì thế, nó vẫn thường bị đem so sánh với anh ta. “Mình nhất định sẽ vượt qua anh trai.” Darmil nói thầm, cảm thấy quyết tâm trong tim càng lớn hơn nữa.

Talon im lặng, chỉ tiếp tục nhìn chằm chằm vào Darmil. Phải mất một lúc lâu, anh ta mới bảo:

– Anh chỉ mong là em không hối hận với lựa chọn của mình.Rồi Talon đưa tay lấy trong người mình ra một miếng gỗ màu nâu đất có một sợi dây màu vàng luồng qua cái lỗ nhỏ trên đó. Darmil không nhận ra miếng gỗ đó, nhưng nó có cảm giác vật này không tầm thường.

– Một chiếc bùa hộ thân mà thôi. Luôn mang theo nó nhé.

Darmil nhận lấy chiếc bùa, định cất tiếng hỏi nhưng Talon đã quay người bước đi, nói với ra sau:

– Mau đến phòng ăn thôi. Đừng để cha phải chờ.

Trong phòng ăn mọi người đã có mặt đủ. Cha của Darmil – Alphonst ngồi ở đầu bàn, khoanh hai tay lại nhìn về phía cửa. Vừa thấy Darmil cùng Talon bước vào, ông ta liền lên tiếng:

– Hai đứa đến trễ. Nhanh ngồi vào bàn đi.

– Vâng, thưa cha.

Hai anh em Darmil và Talon đồng thanh đáp rồi nhanh chóng ngồi vào chỗ của mình. Như mọi ngày, Darmil ngồi kế chị Alique của nó, đối điện là mẹ và anh Talon. Chợt, Darmil thấy bên sườn mình nhói lên một cái: chị Alique vừa mới húc khuỷu tay vào người nó.

– Đừng có làm cha nổi giận, nghe chưa.

Alique nói nhỏ, cố ý không để cha nghe thấy. Darmil nghe vậy cũng không biết đáp lại như thế nào, chỉ ngồi xếp khăn ăn của mình lên đùi.

– Mọi người ăn đi.

Alphonst lên tiếng, với một chất giọng có phần trong trẻo, khác hẳn chất giọng mà một người đương tuổi trung niên nên có. Ông ta sau đó có đưa mắt nhìn Darmil một chút, nhưng rất nhanh liền tập trung vào bữa ăn.

Bầu không khí trong phòng ăn không nặng nề đến bức bối. Darmil biết rõ nguyên nhân chính là do mình. Sau bữa ăn hôm nay, cha của nó chắc chắn sẽ hỏi nó về quyết định của bản thân, mà quyết định này, rõ ràng là ai trong gia đình cũng muốn nghe.

Darmil thở dài. Nó thật sự không suy nghĩ được nhiều. Với cái bụng đói hiện tại, nó đành giơ tay gắp lấy một cục thịt hầm để vào đĩa rồi ăn lấy ăn để. Từng xớ thịt như tan ra trong miệng nó, nước thịt mằn mặn vừa đủ độ ngon ngay lập tức xua tan đi cảm giác áp lực đang đè lên Darmil. Nhưng Darmil vẫn chưa thấy đủ, liền nắm lấy ly rượu nhẹ kế bên, nhấm một ngụm. Chất cồn ngòn ngọt, đăng đắng trôi qua cuống họng làm cả người nó tê tê. Darmil cười mỉm. Đây quả là cảm giác mà nó mong muốn.

Bữa ăn nhanh chóng kết thúc khi Darmil ăn nốt cục thịt hầm cuối cùng. Darmil dù ngốc nhưng cũng không phải không nhận ra là mọi người đã ăn xong từ rất lâu. Họ đều ăn rất ít, như cho có lệ. Cảm giác người khác đợi mình ăn xong chưa bao giờ là thoải mái, nhưng Darmil mặc. Cơ bản thì, cái bụng đói của nó không cho phép nó nghĩ nhiều làm gì.

– Darmil.

Alphonst cất tiếng gọi sau khi những người hầu đã dọn bàn xong và bước ra ngoài.

– Vâng, thưa cha.

Darmil đáp, vội chỉnh lại cổ áo mình cho ngay ngắn.
– Vậy, con quyết định lựa chọn như thế nào? Tiếp nhận chức vụ giám đốc công ty con của Rumpali nhà ta hay rời khỏi nhà và tự sinh tự lập?

Darmil nuốt khan một ngụm nước bọt. Nó cảm thấy hồi hộp. Nó đã rất quả quyết với quyết định của mình, nhưng rõ ràng là nó chưa sẵn sàng. Hai tay của nó run lên nhè nhẹ, không làm chủ được. Những gì nó sắp nói sẽ quyết định cuộc sống sau này của nó.

– Thưa cha. – Darmil cất tiếng – Con sẽ tự làm chủ vận mệnh của mình.

Im lặng. Mọi người không ai nói một lời nào, ngay cả hành động cũng ngưng lại bất chợt. Âm thanh duy nhất có thể nghe được bây giờ là tiếng điện vang lên lách tách từ một cái bóng đèn sắp hỏng nào đó.

Bầu không khí cứ giữ như vậy suốt mấy giây.

– Ha ha ha! Ha ha…

Tiếng cười lớn vang lên bất chợt phá vỡ sự im lặng đến từ anh trai Talon của Darmil. Ngay sau đó tiếng phụt cười vang lên từ bên cạnh của chị Alique và rõ ràng là chị ta đang cố bụm miệng của mình lại. Darmil nhìn sang mẹ và thấy Serios cũng đang cố nín cười với vẻ mặt nghiêm trang nhất có thể.

– Con xin lỗi. – Talon vội nói – Nhưng… nhưng mà “tự làm chủ vận mệnh”… Từ khi nào mà em nói chuyện văn hoa như thế, Darmil?

– Em-em nói có gì sai à!?

Darmil hoảng hốt hỏi lại. Nó không biết mình đã nói nhầm điều gì khiến cho mọi người cười vui vẻ như thế. Nó rõ ràng đang đưa ra một quyết định vô cùng nghiêm túc.

– Không. Không sai. – Alique cười nói – Nhưng chị không lường trước được câu trả lời như thế.

Một tiếng đằng hắng vang lên: là cha của Darmil. Tiếng cười của mọi người nhanh chóng được kiềm lại, rồi đến khi bầu không khí bình tĩnh trở lại, Alphonst mới lên tiếng:

– Tức là con sẽ rời khỏi nhà?

Darmil gật đầu, rất dứt khoát, đáp:

– Con biết mọi người đã làm rất nhiều thứ để giúp một Nihr như con. Cha, mẹ, và cả anh chị, con vô cùng biết ơn.

Darmil đứng dậy, cúi người xuống mấy giây rồi mới đứng thẳng lại, nói tiếp:

– Những lỗi lầm trước đây của con, và cả sự việc ở lễ hội Patrioste, con vô cùng xin lỗi.

Darmi lại cúi người xuống lần nữa, đứng thẳng lại rồi tiếp tục:

– Chuyện sau này, con sẽ không làm phiền mọi người nữa. Những trách nhiệm mà con cần phải gánh vác lúc này, cứ để con tự mình giải quyết.

Darmil đã nói ra được, nó biết như vậy. Cuối cùng thì nó cũng đã cho mọi người thấy quyết tâm của mình. “Turan. Tôi làm được rồi. Tôi sẽ làm chủ vận mệnh của mình.”

Alphonst không nói gì một lúc lâu rồi mới bảo:

– Hết rồi?

– Vâng, thưa cha. – Darmil đáp.

– Hết rồi thì cuốn gói khỏi cái nhà này ngay! Đi ngay trong đêm nay. Đi rồi thì đừng có mò trở về nữa!

Alphonst nói lớn. Xong, ông ta đứng hẳn dậy, xoay người bước đi luôn. Serios thấy thế cũng vội bước theo, chỉ nói với lại:

– Đồ đạc ta đã gom dọn xong ở ngoài cửa rồi đấy.

– Cuối cùng cũng xong…

Alique cất tiếng, đứng dậy vươn vai, xoay hông mấy cái như là mệt mỏi lắm rồi mới đi mất.

Darmil quay đầu nhìn lại người cuối cùng còn lại trong phòng là anh trai Talon của nó, chỉ thấy anh ta nắm tay phải lại, giơ ngón cái hướng về phía mình, kèm theo một động tác cổ vũ của tay trái. Sau đó thì anh ta cũng rời đi luôn.

Darmil ngơ người ra một lúc lâu. Nó không hiểu. Mọi việc diễn ra không hề giống tưởng tượng của nó một chút nào. Nó đã tưởng rằng cha của nó sẽ nổi giận đùng đùng, mắng chửi nó và bắt ép nó phải làm giám đốc; mẹ nó sẽ lấy chiếc máy tính xách tay của mình ra và liệt kê ra hàng loạt lý do nó nên làm giám đốc và không ít cách mà nó sẽ chết trong cuộc tranh đua Thần cấp; anh nó sẽ đập bàn và mắng rằng nó là một thằng vô dụng, không bao giờ có thể sánh bằng mình; và chị nó sẽ luôn miệng khuyên bảo nó nên nghe lời cha, và rằng nên cầu xin cha tha thứ.

Nhưng không có bất kì cái gì vừa xảy ra mà Darmil có thể hiểu được cả.

Chương 25: Bị bắt cóc

Khu phố về đêm lên đèn đầy hoa lệ. Từng biển hiệu sáng nhấp nháy cố gây chú ý của những người qua đường. Mấy cô nữ tiếp viên ăn mặc có phần hở hang đứng trước cửa tiệm của mình nhanh tay dúi cho một anh chàng nào đó một tấm tờ rơi, một số cô bạo hơn còn nắm tay kéo đi. Ở một chỗ khác, tên bợm nhậu nào đó uống quá chén, say khướt, bước đi loạng choạng, luôn mồm chửi. Không ai biết hắn ta chửi ai, chửi cái gì, nhưng hắn ta vẫn cứ chửi, và mọi người vẫn cứ tiếp tục việc mình đang làm.

Turan bước nhanh trên đường, thuận chân lách người tránh từng cánh tay chìa ra đưa tờ rơi cho mình. Nó đã quá quen thuộc với chỗ này: khu phố Qualt – khu phố ăn chơi của thành Yeit. Ở nơi đây có đủ các thành phần từ quý tộc tới bình dân nhưng hiển nhiên, mỗi tầng lớp đều có lựa chọn phù hợp với mình. Dù thế nào, Turan cũng không định nán lại ở đây thêm chút nào nữa. Nếu không phải đến quán rượu Aimer để gặp tên Wyndur thì nó đã chẳng bao giờ đặt chân đến đây. Một Nihr như nó, không phù hợp với nơi thế này.

Chợt, một cánh tay nhanh như cắt choàng lấy cánh tay phải của Turan khiến nó giật mình, vội rút tay ra nhưng lực siết từ cánh tay mạnh và chặt đến nỗi nó cảm thấy đau.

– Chàng trai. Không tham gia chút sao?

Một giọng nói nữ trong trẻo vang lên bên tai phải của Turan. Nó vội quay qua và trông thấy một cô gái chỉ cao tới vai mình, tóc bạc thắt bím dài quá lưng. Đôi mắt cô gái màu lam ngọc lấp lóe ánh sáng mà Turan biết chắc rằng ánh sáng đó không hoàn toàn do những ngọn đèn nhấp nháy quanh đây. Cô ta mặc một chiếc váy ngắn đến nửa đùi màu xanh da trời cùng một chiếc áo thun ngắn để lộ ra một phần bụng trắng nõn.

Mồ hôi bắt đầu chảy ra từ trán Turan. Nó biết cô gái này. Nó thoáng mong mình nhầm, nhưng rõ ràng là nó không nhầm. Cơ thể của nó lúc này không cử động theo ý của nó được. “Là Thần uy!”

– Sẽ không lâu đâu, nhỉ?

Một giọng nói ngọt ngào và dịu nhẹ vang lên bên tai còn lại của Turan. Ngay sau đó là cảm giác cánh tay trái của nó bị choàng qua. Mặc dù lần này, sự mềm mại từ cánh tay kia vô cùng dễ chịu nhưng nó vẫn không thể vùng thoát ra được.

Turan cố xoay đầu lại để nhìn và không ngoài dự đoán của nó: người vừa choàng lấy tay còn lại của nó là một cô gái có mái tóc đen thắt búi lớn với một bông hoa màu hồng mà nó biết chắc chắn là hoa Sinh Khất cắm lên. Cô ta mặc một chiếc váy xéo màu hồng tươi cùng một chiếc áo voan hồng nhạt. Mặc dù không hở hang gì nhưng vẻ đẹp từ thân hình gợi cảm cùng khuôn mặt đầy tình ý kia hoàn toàn khiến Turan lả người đi. “Là uy?!”

– Hay là cậu có thể được lâu hơn?

Cùng với lời nói đó, hai cô gái kéo Turan đi vào trong một con hẻm tối.

– Ây! Hai cô em xinh tươi thế.

Một tiếng nói vang lên phía sau và theo sau đó là luồng hơi rượu nồng nặc xông vào xoang mũi của Turan. Nó nhanh chóng đoán ra được đó là một tên say rượu, hay đúng hơn là một đám.

– Hai em đi với thằng nhóc đó làm gì? – Một tên say rượu khác nói lớn, gần như quát – Theo anh. Anh có tiền. Chỉ cần anh vui thì em muốn bao nhiêu tiền cũng được.

“Đây có thể là cơ hội của mình.” Turan nói thầm, và cố nghĩ cách gây sự chú ý, nhằm khiến hai cô cái đang ép lấy mình e ngại người xung quanh mà ngừng tay. Thế nhưng cơ thể của nó lại không thể cử động được. Thần uy đang áp lên nó bây giờ lớn hơn bao giờ hết.

– Này! Làm ngơ cái gì-

– Đừng có động vào ta!

Cô gái tóc bạc nói lớn và ngay sau đó là một tiếng nổ vang lên. Turan quay đầu lại và nó thấy bốn tên đàn ông bị dính chặt vào trong vách tường đối diện, không biết sống chết thế nào.

– Em lại gây họa rồi! – cô gái tóc đen nói, giọng hoảng hốt.

– Nhưng mà em-

– Đi mau.

Lần này, hai cô gái không choàng tay Turan nữa mà nắm lấy tay nó rồi chạy hết tốc lực về phía trước. Turan có thể cảm giác được cánh tay của mình như bị xé rời ra, nhưng nó không thể làm được gì bây giờ cả, chỉ đành phó mặc cho số phận.

Buổi tra tấn của hai cô gái kết thúc khi chạy đến một nơi mà xung quanh có rất nhiều cây, còn ánh sáng thì chỉ có mấy chiếc cột đèn cách xa nhau le lói. Turan có thể nghe được tiếng nước chảy ở không xa, nhưng vẫn không thể đoán được đây là đâu.

– Đến đây là được rồi. Giải uy cho hắn đi.

Turan nhanh chóng cảm nhận được quyền điều khiển cơ thể đang trở lại với mình. Nó thử nhấc cánh tay mình lên nhưng cảm giác tê rần và đau rát khiến nó từ bỏ ngay lập tức. Sau buổi tra tấn vừa rồi thì hai cánh tay của nó gần như tàn phế.

– Sinh.

Một tiếng nói dịu nhẹ vang lên. Rồi một luồng khí màu hồng nhạt lan đến bao phủ lấy hai cánh tay của Turan. Cảm giác đau rát giảm dần đi và Turan có thể thấy được là hai tay nó đang bình phục, rất nhanh.

– Phong.

Một tiếng nói khác vang lên. Chốc, gió bắt đầu nổi lên xung quanh, từ gần rồi di chuyển dần ra xa đến khoảng năm mươi mét thì dừng lại.

– Được rồi. Không ai có thể làm phiền chúng ta nữa.

Turan thấy mọi việc xảy ra cũng chỉ có thể cất một tiếng thở dài. Nó biết hiện tại, sinh mạng của nó không còn nằm trong tay nó nữa. Cách tốt nhất bây giờ là nghe theo lời hai cô gái trước mặt mình. Nghĩ hồi lâu, nó cất tiếng hỏi:– Vậy, không biết hai vị thần cao quý của Không khí và Sự sinh trưởng lại bắt cóc tôi để làm gì?

Cô gái tóc bạc nhăn mày, gắt lên:

– Ta không có bắt cóc ngươi!

Turan ngạc nhiên. Nó không ngờ đường đường là đức thần Fyratr lại có thể mặt dày như vậy phủ nhận việc bắt cóc nó. Dù sao thì, nó cũng không thể chọi cứng với cô ta được, đành bảo:

– Là tôi sai. Không biết đức thần Fyratr và Syrathr tìm tôi có chuyện gì không?

Thần Fyratr định lên tiếng nói nhưng thần Syrathr đã đưa tay ra hiệu cô ta ngừng lại. Rồi thần Syrathr bước về trước, bảo:

– Chuyện ở lễ hội Patrioste, ngươi hẳn là không quên chứ?

Turan gật nhẹ đầu, đáp:

– Không quên được. Muốn quên cũng không được. Sự ban phúc từ cả hai đức Chính thần tôn quý, một dịp hiếm hoi như thế đâu phải muốn quên là quên.

Lời nói của Turan đầy hàm ý châm chọc nhưng thần Syrathr chỉ nở một nụ cười mỉm. Đó chỉ là một nụ cười lướt qua nhưng lại đẹp vô cùng, và mê hoặc. Turan trong thoáng chốc đã cảm thấy bản thân bị cuốn vào trong đó, mặc cho người nhào nặn. “Lại là uy?”

– Không cần phải nói những lời dư thừa như thế. – thần Syrathr nói – Ta và Fyratr không có nhiều thời gian để chơi đùa với ngươi.

Vẫn với chất giọng ngọt ngào dễ nghe nhưng thần Syrathr chỉ nhấn mạnh ở từ “chơi đùa” một chút lại khiến Turan sởn tóc gáy. Nó khó mà hình dùng được cô ta đang định chơi đùa với mình như thế nào, nhưng hoàn toàn không tốt lành gì.

Thấy sự im lặng của Turan, thần Syrathr biết là nó đã an phận mà nghe chuyện, mới cất tiếng hỏi:

– Ngươi, làm sao cất lên được lời cầu khấn đó?

Turan biết thần Syrathr đang nhắc đến lời cầu khấn Giáng trần diễn ra vào lễ hội Patrioste, không còn ẩn ý nào khác cả. Nó trong một chốc đã nghĩ đến việc bịa ra một câu chuyện giả tạo, nhưng liền bác bỏ ý định này ngay. Nói dối trước một Chính thần, nó không nghĩ bản thân đủ tự tin làm điều đó, khi mà chỉ cần một chút hung uy của cô ta là đủ nó lộ hết ra.

– Lời cầu khấn được ghi trên một quyển sổ cũ. – Turan đáp – Tôi chỉ làm theo những gì mình biết mà thôi.

Thần Syrathr nheo mắt lại, nhìn Turan chằm chằm. Turan biết cô ta đang dò xét xem nó có nói dối hay không, nhưng đáng tiếc cho cô ta là nó không hề nói dối.
– Nói tiếp đi. – thần Syrathr cất tiếng sau hồi lâu.

– Nói gì cơ?

Turan giả vờ không hiểu ý, hỏi lại. Nó biết lúc này không nên tỏ ra bản thân thông minh, điều đó chỉ chuốc lấy cho nó tai họa mà thôi.

– Bông hoa Sinh Khất và ngọn cỏ Phong Ngân, ngươi lấy được từ đâu?

– Một người bạn đưa chúng cho tôi. – Turan đáp ngay – Cùng với quyển sổ.

Thần Syrathr nghe, ra vẻ suy nghĩ gì đó rồi gật nhẹ đầu, nói tiếp:

– Đưa chúng cho ta. Quyển sổ, bông hoa Sinh Khất và cả ngọn cỏ Phong Ngân.

Turan lấy từ túi trữ vật ra ba món đồ theo yêu cầu của thần Syrathr rồi dùng hai tay dâng chúng lên cho cô ta. Một luồng khí màu hồng nhạt lan ra nâng lấy ba món đồ đến tay thần Syrathr. Cô ta xem xét chúng hồi lâu mới cất tiếng hỏi:

– Ngươi biết quyển sổ này là gì sao?

– Tôi nghĩ đó là một loại tài liệu.

Turan đáp không chút chần chừ. Nó không được phép do dự dù chỉ một chốc. Trước mắt một Chính thần, chỉ một điểm dị thường nhỏ cũng đủ khiến nó chịu đủ đau khổ mà nôn ra hết mọi bí mật.

– Ngươi biết tài liệu là gì sao?

Thần Syrathr hỏi tiếp, nhưng lần này không có vẻ gì là cần Turan phải trả lời vì cô ta đang nhìn về hướng xa xăm nào đó. Nở một nụ cười mỉm, cô ta bảo:

– Ta biết là ngươi đang cố giấu nhẹm đi rất nhiều thứ. Nhưng ta sẽ không ép ngươi phải nói, nếu như ngươi không muốn. Dù sao thì chúng ta vẫn cần sử dụng ngươi rất lâu.

Turan cố giữ bình tĩnh khi nghe thần Syrathr nói. Nó không biết là mình đã để lộ những gì, nhưng bây giờ nó vẫn không nên làm gì bất thường.

– Mọi người ở đây luôn nghĩ rằng phó bản được tạo ra một cách ngẫu nhiên. – thần Syrathr nói tiếp – Nhưng không hề. Không chút nào. Tất cả những thứ các ngươi đang đối đầu trong phó bản, đều là những thứ đã từng tồn tại, hoặc đã có thể tồn tại trong quá khứ. Và tài liệu này, là những vật giúp chúng ta tìm đến cội nguồn của phó bản đó, giải quyết nó, và đoạt lấy sức mạnh được ẩn giấu.

Turan im lặng không lên tiếng, tập trung lắng nghe từng chữ. Nó không biết vì sao thần Syrathr lại nói những điều này với nó, nó cũng không biết những điều cô ta nói là thật hay giả, nhưng thông tin từ một Chính thần vẫn luôn đáng giá ghi nhớ.

– Nói cách khác, tài liệu là báu vật quý giá nhất của phó bản. Ngươi phải đoạt được tất cả chúng.

– Tôi?!

Turan thốt lên ngạc nhiên, chỉ tay vào ngực mình, tỏ vẻ không hiểu ý.

– Phải. Chính ngươi.

Thần Syrathr gật nhẹ đầu nói. Ánh mắt cô ta tràn đầy chờ mong nhìn về phía Turan. Thế nhưng Turan không thể hiểu được cô ta đang chờ mong điều gì. Nó có thể lờ mờ đoán ra ý định của cô ta nhưng chính vì thế, nó càng không thể hiểu được.

– Chúng ta có một nhiệm vụ cho ngươi. – thần Syrathr nói tiếp – Tất cả phó bản phẩm chất ‘Anh hùng’ trở lên, ngươi phải đoạt được hết tài liệu trong đó cho chúng ta.

Turan mở tròn mắt nhìn thần Syrathr, mặc cho vẻ đẹp đầy quyến rũ của cô ta đang dụ hoặc nó. Sự kinh ngạc trong nó giờ đây đã lấn áp tất cả. Nó thật sự không thể hiểu được, và nó phải thốt lên:

– Nhưng tôi chỉ là một Nihr mà thôi. Tôi có thể làm gì chứ?!

– Gì cơ?

– Hả?

Turan hơi chau mày lại, nhìn thần Syrathr đang lộ vẻ ngạc nhiên hiếm thấy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau