VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 186 - Chương 190

Chương 186: Chuyện xảy ra với Lily

Turan sau đó quay đi tìm tới phòng của Lily. Con bé từ lần gặp trước với Turan đã được miễn phần lớn các công việc của mình để tập trung hơn vào chuyện học ma pháp, chuẩn bị cho con đường trở thành du hành giả của mình.

Cửa để mở một nửa. Turan không có vội bước vào mà gõ nhẹ lên cửa hai cái chờ đáp lại.

– Ai đó- Là anh Turan phải không?

Có tiếng hô lên, ngay sau đó liền là một dáng người nhỏ nhắn với mái tóc vàng để hai bím lao ra.

– Giỏi đấy. Giờ thì người tới là ai cũng nhận ra được rồi.

Turan cười nói, vẻ hài lòng nhìn Lily. Nó không biết con bé làm cách nào đoán ra được là mình, nhưng chỉ bằng việc đoán trúng được là rất đáng khen rồi.

Lily đối với lời khen của Turan lại không có chút để ý nào mà chỉ lo nhìn chằm chằm nó, gương mặt dần trở nên méo mó bảo:

– Sao bây giờ anh mới tới? Anh có biết đã bao nhiêu ngày rồi không?

Mếu máo là vậy, Lily cũng không có òa khóc mà rất nhanh dằn xuống cảm xúc của bản thân.

Turan hơi bất ngờ. Nó vốn đã đoán rằng Lily sẽ lo lắng rồi, cũng đoán con bé sẽ buồn vui các kiểu khi gặp, nhưng là không tới mức sẽ thành bộ dạng như hiện tại. Hơn ai hết, Turan biết tính của Lily, rất hiểu chuyện, sẽ không dễ dàng bộc phát cảm xúc của bản thân khiến làm phiền người khác. Ở điểm này so với Noah lại rất giống nhau.

– Đã có chuyện gì?

Turan vội hỏi, hơi cúi người, một tay nắm vai, một tay xoa bên đầu Lily vẻ ân cần. Nó trước khi tới đây đã gặp qua Noah, không có nghe được gì nên cho rằng mọi chuyện đều ổn. Nhưng sự thật rõ ràng không phải như thế.

Hồi lâu vẫn không thấy Lily trả lời, Turan đâm ra lo lắng, bảo:

– Vào trong rồi nói.

Lily ngồi trên giường, Turan ở ngay bên cạnh để con bé tựa người vào. Sự dựa dẫm, đầy vẻ phụ thuộc của con bé hiện tại khiến Turan càng thêm lo lắng. Sự tình hẳn là rất nghiêm trọng.

“Tại sao lại không nghe được tin tức gì?” Turan thầm thắc mắc. Nếu chuyện lớn, Melry chắc chắn sẽ không dám giữ yên lặng mà tìm cách thông báo cho Turan. Tai nạn với con bọ cạp vàng lần trước không nghi ngờ gì đã thêm khẳng định tầm quan trọng của Lily đối với nó rồi, cô ta sẽ không xem nhẹ được.

Vậy nên, có thể là cả Melry cũng không hề biết về chuyện này, thế thì cũng giải thích được vì sao Noah vừa nãy lại không nói lời nào liên quan tới.

“Hôm nay đến thăm, xem ra là việc làm đúng đắn.”

– Em còn tưởng anh biết chuyện nên bỏ rơi em rồi cơ.

Lily cất tiếng, giọng hơi nghèn nghẹn, như nửa muốn nói nửa không.

– Sao lại có chuyện đấy. – Turan vội bảo – Trời có sập thì anh cũng không bỏ em.

Turan cảm giác cánh tay của mình bị siết lại. Lily đối với lời nói này của nó là rất có cảm thụ, cũng tất nhiên là ham thích.

– Đã có chuyện gì? – Turan vào vấn đề.

– Họ muốn bắt em đi. – Lily đáp.

Turan hơi nhăn mày, nghĩ một chút, lại hỏi:

– Là ai?

Lily do dự trong giây lát, trả lời:

– Em không biết rõ. Họ bảo nếu để lộ chuyện này sẽ không để làng Veilr sống yên ổn.

“Vậy nên em tiết lộ cho anh?”, Turan vừa định hỏi như vậy, nhận ra không đúng liền thôi. Lily hẳn là không muốn bị bắt đi, cũng không muốn làng Veilr bị vạ lây nên đã không nói với ai. Sau cùng, dù lòng vô cùng lo lắng, và hẳn là không thiếu sợ hãi, vẫn tin tưởng tuyệt đối Turan nên mới bất chấp tất cả mà nói cho nó. Giờ nhắc đến lời kia, không khác gì ép Lily phải nhớ rằng bản thân vừa khiến làng Veilr gặp nạn.

– Chuyện cụ thể thế nào, nói anh nghe xem.

Turan nói rồi lấy ra hai tấm bùa màu vàng, vội chạm tay truyền vào một ít nguyên khí kích hoạt xong thì ném đi làm bốc cháy, tan thành những đốm sáng li ti phủ khắp phòng.

Dù vậy, Turan vẫn biết rằng không đủ giữ bí mật. Bọn người đã tìm tới Lily hẳn không ngốc, đã làm ra vài cảm ứng trên người con bé và cả làng này rồi. Ngay tại thời điểm Turan tìm đến Lily đã là không tránh được bị phát hiện, giờ chủ yếu chỉ là cản bọn chúng không biết được nó sắp làm gì mà thôi.
Thấy Lily vẫn còn không an tâm, Turan xoa nhẹ đầu con bé, bảo:

– Tin tưởng anh. Bọn họ, anh chống đỡ được.

Lily lúc này mới thả lỏng người, hít sâu một hơi rồi bắt đầu kể.

Chuyện không dài, nhưng lại li kì đến khó tin.

Lily tối đó, chỉ hai ngày sau lần gặp trước với Turan, khi đang ở trong phòng đọc sách về ma pháp thì chợt cảm thấy đầu choáng váng, không tập trung được. Cô quay sang định nhờ giúp đỡ từ mấy người bạn cùng phòng thì thấy họ đã lăn ra ngủ mất rồi, và bộ dạng không bình thường chút nào.

Ngay khi Lily vừa nhận ra tình huống không ổn thì một bàn tay liền xuất hiện hướng thẳng tới cổ con bé, nắm lấy, hơi nâng lên rồi quăng cả người xuống đất. Cú quăng không chút nương tay làm Lily suýt gục mất, lại thấy người đến toàn thân một bộ đồ đen, che mặt, ngồi vào chỗ của mình mà bảo:

– Cô có hai lựa chọn. Bây giờ theo bọn ta, hoặc sau đó mười ngày theo bọn ta.

Lily không trả lời, cũng không mở miệng trả lời được vì giờ đầu óc cứ quay cuồng, kèm theo cơn đau khắp người từ cú ném vừa nãy, ngay cả động đậy cũng là rất khó.

– Đừng dây dưa. Nói lời cần nói rồi thôi. Chúng ta không có nhiều thời gian.

Một người khác cũng vận toàn đồ đen bước vào. Hắn ta cùng tên ban đầu trao đổi gì đó với nhau, sau đó quay sang Lily, bảo:

– Giờ chúng ta sẽ đi. Mười ngày sau liền trở lại bắt cô theo. Đừng nghĩ mình thông minh, không thì cả cái làng này không được yên ổn đâu.

Lily sau đó không chịu nổi nữa, gục mất. Đến khi con bé tỉnh dậy thì đã là nửa đêm, đèn phòng vẫn mở nên bị Melry tới mắng một trận. Cũng may Lily kịp đứng lên, nếu không rất khó giải thích với cô ta lý do mình nằm trên sàn, để đèn mở khi các bạn đã ngủ mất.

Turan nghe xong chuyện, ý nghĩ đầu tiên là “quá gấp”. Theo lời bọn đã tấn công Lily thì mười ngày kể từ hôm đó, tức ba ngày kể từ hôm nay chúng sẽ tới bắt đi con bé. Chỉ có ba ngày, Turan không đủ thời gian tìm hiểu gì cả, còn chưa tính tới bao chuyện khác nó cần phải quan tâm tới. Với lượng thời gian ít ỏi này, nó chỉ có thể làm ra vài chuẩn bị để đối phó đám người kia, hoặc mang theo Lily trốn mất, cũng đồng nghĩa bỏ mặc làng Veilr này.

“Tại sao?” Turan thắc mắc. Nó không phải là không biết thân phận của Lily, nhưng vẫn không đoán được lý do con bé bị tìm tới. Theo lý mà nói, Lily giờ phải bị xem như một cục phiền phức, tránh được càng xa càng tốt chứ chẳng ai lại muốn bắt đi, chẳng mang lại lợi ích gì. Mặt khác, nếu muốn làm như vậy, chuyện sớm đã xảy ra rồi, không phải chờ tới bây giờ.

Turan chợt nghĩ đến Maity. Tính đến thời gian gần đây thì ngoài Darmil và Tiffia, chỉ có cô ta mới có tiếp xúc với Lily. Sự việc lần này, khả năng rất lớn bắt nguồn từ tài năng ma pháp của Lily, vì lý do gì đó bị Maity tiết lộ, để rồi con bé bị nhắm tới.

Nhưng cũng không thể loại bỏ khả năng Lily chỉ tình cờ bị cuốn theo một âm mưu nào đó. Turan để ý trong câu chuyện vừa được kể có chi tiết rằng bọn người muốn bắt Lily đang rất vội vàng, chúng không thể hành động lộ liễu, và cũng còn có việc khác phải làm nên mới để mười ngày sau mới quay lại bắt con bé.

– Có điểm lạ.

Turan nói nhỏ. Nếu bọn người đó không tiện bắt Lily đi ngay, vậy hẳn phải có lý do gì đó mới tìm tới trước để thông báo cho con bé.

“Bắt Lily không phải là mục đích chính?” Turan nghĩ. Nó thấy có khả năng rằng bọn người kia muốn dựa vào Lily để đạt tới mục đích nào đó, nhưng lại không đoán ra được cụ thể là gì.“Là mình?”

Turan không cho là vậy. Nếu bọn họ nhắm tới nó thì không việc gì phải lấy làng Veilr ra để uy hiếp Lily, sẽ chỉ khiến con bé không dám tiết lộ chuyện cho nó. Mặt khác, trực tiếp tìm tới Turan mới là hành động đúng đắn hơn, dù sao thì nó cũng không phải kẻ quá cẩn thận, khó tìm gặp tới vậy.

Turan lắc nhẹ đầu. Nó sau cùng là không đoán ra mục đích của đám người kia, nếu muốn biết chỉ có nước gặp họ mà hỏi thôi.

Tất nhiên là Turan không định làm vậy, nó không ngốc như thế. Đám người kia hẳn không yếu, đồng thời có thế lực không nhỏ mới dám làm ra hành động kia, thậm chí còn qua mặt số ít người mà Wyndur đã sắp đặt quanh làng. Nó giờ vẫn nên tập trung làm sao tránh khỏi đụng độ với chúng mà vẫn giúp Lily không bị bắt đi. Nếu bọn chúng đã không có thời gian, hẳn sẽ không bằng mọi cách bắt được con bé, cũng tức có nhiều hơn một cách để giải quyết ổn thỏa vấn đề.

“Chỉ mong Lily không phải mục tiêu chính của chúng.”

– Đừng lo. Có anh ở đây, chúng không bắt em đi được. – Turan cất tiếng.

– Em tin anh.

Lily đáp nhỏ. Con bé sau đó liền buông Turan ra, vẻ mặt đã trở nên bình tĩnh, cũng cương quyết hơn, nói:

– Anh tới tìm em, chắc không phải chỉ để thăm em chứ?

Turan rất muốn đáp lại là chỉ để thăm thôi, nhưng nhìn ánh mắt của con bé thì biết không thể trả lời hời hợt như vậy.

– Anh đã lên lịch xong rồi. Ngày 27 tháng này chuyến du lịch của em sẽ bắt đầu.

Lily không có vẻ bất ngờ trước lời của Turan mà chỉ suy nghĩ một chút, bảo:

– Tất cả đều nghe theo anh.

Turan gật nhẹ đầu, nói tiếp:

– Ừm. Một người bạn của anh sẽ đi cùng em, có thể có nhiều người nữa, nhưng chắc chắn đều đáng tin tưởng. Ngoài ra thì họ cũng rất mạnh, tới mức đám người định bắt em không dám nghĩ tới việc đối đầu.

Nói tới đây, Turan chợt nghĩ tới việc nhờ Wyndur tăng cường bảo hộ cho Lily. Đám người ở quanh đây không tệ, nhưng là không đủ với sự thật rằng họ đã để lọt bọn muốn bắt Lily ra tay với em ấy.

“Khoan đã.” Turan thốt thầm. Nó sực nhận ra rằng đám người kia có khả năng nhắm vào quân đoàn Ungreilt, thậm chí có thể là nhắm cụ thể vào thế lực của Wyndur. Sự bảo hộ của cậu ta dành cho Lily không lớn, nhưng vẫn thể hiện được sự quan tâm nhất định, tất nhiên khiến thế lực đối địch chú ý.

Turan bật cười, là tiếng cười tự giễu. Nó vốn cho có thể lợi dụng sức mạnh từ quân đoàn Ungreilt mà Wyndur sở hữu để giúp bảo vệ Lily, giờ lại trở thành mối nguy hại cho con bé, kéo con bé vào trong đống hỗn độn đầy nguy hiểm kia.

– Anh Turan?

Lily lo lắng cất tiếng. Con bé không hiểu vì sao Turan lại cười, vẻ mặt trông rất bất thường.

Turan nghe, liền lấy lại bình tĩnh, chỉnh đốn một chút dáng vẻ của mình, nói:

– Không có gì. Anh nghĩ tới vài câu đùa ấy mà.

– Đùa gì chứ…

Turan không có để ý tới lời chất vấn của Lily. Nó đang mải lo nghĩ xem nên giải quyết tình huống này thế nào cho thỏa đáng.

Hiện tại, Lily là đã bị nhắm tới, mà cho dù chưa thì chuyện cũng là sớm muộn sẽ xảy ra. Turan vốn cũng tính tới chuyện Lily gây ra chú ý, nhưng là khi đột phá Nihr rồi cơ. Lúc đó, học viện Ma pháp Hoàng gia Enria sẽ trở thành tấm khiên vững chắc chống đỡ, bảo vệ cho con bé.

“Không ngờ lại sớm như thế…”

Turan giấu một tiếng thở dài. Nó, suy cho cùng thì không đủ thông minh, tính toán vẫn còn thiếu sót. Cũng may tình huống hiện tại không phải là quá tệ, vẫn để nó kịp phát hiện, từ đó chuẩn bị đối sách.

– Đã lỡ rồi thì, làm cho trót vậy.

Turan nói nhỏ, bàn tay theo đó đưa lên thiết bị trong tai mình, bắt đầu phát tín hiệu cho phía bên kia.

Chương 187: Đến thành Nortre

Chiều, mặt trời dần khuất dạng phía trời tây.

Turan từ sau khi truyền tin cho Wyndur xong vẫn ở một mực bên cạnh Lily, đảm bảo an toàn cho con bé. Melry không biết vì sao hôm nay Turan lại đặc biệt quan tâm, chăm sóc Lily hơn mọi ngày, cũng không dám hỏi nhiều, ngược lại còn âm thầm chuẩn bị một phòng ngủ cho nó rồi đưa ra lời mời nghỉ lại.

Turan tất nhiên là từ chối. Nó chỉ đang trông chừng Lily tới lúc đội ngũ được Wyndur sắp xếp tới mà thôi.

May thay, không có mất quá lâu thì những người đang được trông chờ cũng đến. Có ba người tất cả, và dẫn đầu họ vậy mà là Cartien. Turan hơi bất ngờ với sự sắp xếp này của Wyndur. Cậu ta rõ ràng là muốn cho nó thấy sự xem trọng của mình.

– Trước hết, tôi chân thành xin lỗi vì sự thiếu sót của bản thân, dẫn tới cô Lily gặp tai nạn.

Cartien lên tiếng khi cả đám năm người đã vào phòng kín và kích hoạt bùa chống nghe lén. Xong, cô ta quay sang hai người đi cùng mình, một nam một nữ, giới thiệu:

– Đây là Trungr, một đấu sĩ dùng mâu, Thần cấp 15, cùng với Hennier, thuật sư cũng đồng thời là ma pháp sư, Thần cấp cũng là 15. Hai người họ sẽ đảm nhiệm vai trò bảo hộ, mang cô Lily tới một căn cứ của quân đoàn Ungreilt ở gần đây.

Turan đối với hai du hành giả Thần cấp cao này không có chút ý kiến nào. Họ quá mạnh, quá thừa để đối phó với đám người muốn bắt Lily.

– Làng Veilr thì sao? – Turan hỏi.

– Sẽ có một đội đảm nhiệm vai trò bảo hộ làng Veilr. – Cartien đáp – Tuy nhiên tôi mong rằng cậu Turan hiểu, chỉ có ở tại căn cứ mới đảm bảo được sự an toàn.

Ý của Cartien chính là lực lượng bảo hộ làng Veilr không hề mạnh, và theo Turan đoán thì người mạnh nhất cùng lắm chỉ đạt Thần cấp 5 mà thôi. Suy cho cùng, quân đoàn Ungreilt cũng có việc riêng cần phải làm, không thể cứ thế dồn sức bảo vệ một ngôi làng Nihr không mang lại lợi ích nào cả.

Turan gật nhẹ đầu, nói:

– Tôi hiểu rõ. Cô cứ theo đó mà làm là được rồi.

Ngừng lại một chút, Turan trầm giọng bảo:

– Chỉ là lời nhắc nhở, nhưng cô nên hiểu tầm quan trọng của chuyện này.

Cartien nghe vậy liền hơi cúi đầu, nói:

– Phó đoàn trưởng xác định rõ ràng tầm quan trọng của nhiệm vụ, cậu Turan.

Turan không có chú ý thêm tới Cartien mà quay sang Lily, cất tiếng:

– Em tạm thời theo những người này tới chỗ của bạn anh. Họ sẽ giúp em đối phó với đám người kia. Khi nào tình hình ổn định lại, anh sẽ đưa em về làng Veilr.

Nói là vậy, Turan biết “tình hình ổn định lại” là không thể nào xảy ra. Lần rời đi này của Lily, rất có thể sẽ là mấy năm liền cũng sẽ không quay về làng.

Nhưng là không thể tránh được. Lily rời đi, theo một góc độ nào đó mà nói thì cũng là tốt cho làng Veilr, tránh được tai vạ.

– Em hiểu rồi.

Lily cất lời không được thoải mái lắm. Con bé dù sao cũng sống ở nơi này được hơn hai năm rồi, không thể không sinh ra tình cảm. Biết bao nhiêu bạn bè của Lily đều là ở đây, rồi còn cả Melry và bác Balt, đột nhiên bảo con bé chia tay với họ, lại còn không biết khi nào mới có thể gặp lại, khó có thể lập tức chấp nhận được.

Turan cũng không mong Lily chấp nhận chuyện này, chỉ cần con bé không phản đối sắp xếp của mình là đã tốt. Chuyện còn lại, thời gian hẳn là có thể giải quyết ổn thỏa hết cả.

Sau khi nhóm của Cartien đưa Lily rời đi được một lúc, Turan vẫn còn đang nghĩ xem đám người định bắt con bé là ai thì một cơn rung nhẹ lan truyền khắp người nó.
Turan có hơi giật mình, nhưng rất nhanh liền biết là chuyện gì, đưa tay lấy ra một viên đá truyền âm bấy giờ đang phát lên ánh sáng nhàn nhạt, thỉnh thoảng rung một đợt.

– Tôi nghe. – Turan nói nhỏ vào viên đá.

– Tôi đã xác định thời gian thử thách khai trừ, vào sáng sớm ngày mốt.

Người nói chuyện chính là Kull. Turan trước đó đã bảo cậu ta thông báo cho mình ngày thử thách để có thể chuẩn bị mà tới hỗ trợ.

– Địa điểm thì sao? – Turan hỏi.

– Chưa biết. – Kull đáp – Nhưng khả năng cao là khu nhà dưới lòng đất của thành Nortre. Ở đó có một vài đấu trường, và hội Zalt có sở hữu một trong số chúng.

Turan định hỏi về khả năng thử thách diễn ra ở nơi khác không nhưng lại thôi. Thay vì hỏi những câu không có ý nghĩa đó thì nó tốt hơn hết nên tự mình đến đấy, tùy theo tình huống mà hành động.

– Được. Tìm một thời điểm để ngày mai gặp nhau.

Turan nói, nhìn đồng hồ một chút, bảo:

– Sớm nhất là trưa ngày mai tôi sẽ tới được thành Nortre. Còn lại tùy cậu quyết định.

– Được.

Cùng với âm thanh đó, truyền tin kết thúc.

Turan khởi hành rất sớm, từ trước nửa đêm, vì vậy mà chỉ có một khoảng thời gian ít ỏi để nghỉ ngơi. Dù sao thì tin báo từ Kull đến hơi muộn, nếu nó còn kéo dài thêm thì có thể sẽ không có cơ hội gặp cậu ta.

Cũng may suốt đường đi không gặp phải khó khăn gì, chỉ đụng độ vài con quái mà đối với Turan bây giờ không có chút đe dọa nào, dễ dàng bị nó giải quyết hết.

Dù vậy, Turan vẫn mất hơn mười tiếng đồng hồ di chuyển liên tục mới kịp tới thành Nortre trước giữa trưa. Nó thậm chi tới bữa cũng chỉ dám ăn vội vài mẩu bánh khô, uống vài ngụm nước rồi cứ thế lái xe đi.Trở thành du hành giả chân chính, còn là Thần cấp 5 thì đã có thể lực cùng sức chịu đựng không tệ, nếu không thì giờ Turan đã mệt đừ người rồi.

Tuy nhiên, Turan không có nhận được tin của Kull. Đã là giữa trưa rồi nhưng cậu ta không hề cất một tin báo nào cho nó cả, nếu còn kéo dài thì cả hai sẽ rất khó gặp nhau.

– Không có cách à…

Turan nói nhỏ. Nó giờ đang ngồi trong một quán ăn ven đường, khá bình dân nên khách đến đây đủ mọi loại người, từ du hành giả tới người làm ăn và cả Nihr cũng có mặt.

Trông hòa hợp là vậy, nơi đây vẫn có một sự phân hóa mơ hồ, như rằng Nihr sẽ tự giác tìm một góc nhỏ ngồi ăn, và điều kiện chỗ ngồi góc nhỏ đó cũng không được tốt như những chỗ khác. Thỉnh thoảng, có một vài tên du hành giả xấu tính sẽ vứt xương hoặc rác sang góc đó, và Nihr cũng chỉ đành cam chịu, hoặc cùng lắm là đổi sang góc khác mà ăn.

Turan đối với cảnh tượng như thế không có cảm tưởng gì nhiều, có chăng là cảm thấy bản thân càng phải trở nên mạnh hơn mới có thể tránh được bản thân bị chà đạp như thế. Những Nihr kia, họ cũng phải đột phá mới được, nhưng nó bây giờ là không thể giúp, chỉ khiến chính mình phân tâm mà làm lỡ những chuyện khác mà thôi. Hơn nữa, nếu Turan ra tay, rất có thể sẽ kéo theo những rắc rối không đáng, khiến cuộc sống của Nihr được giúp càng thêm tệ.

Gì thì gì, khi bản thân chưa đủ năng lực, vẫn là nên bớt lo chuyện bao đồng. Hành động tốt nhất là cố gắng phát triển, sớm ngày trở nên đủ sức làm việc có ý nghĩa.

Chợt, có một tên dáng người mập mạp bước đến ngồi vào cùng bàn với Turan, ở đối diện. Hắn ta có mái đầu húi cua màu nâu cùng ánh mắt có phần hiền lành, nhưng dưới cái nhìn của Turan lại trở nên kì lạ, lại không đoán ra lạ ở chỗ nào.

– Cậu ta gặp rắc rối rồi.

Tên mập đột nhiên cất tiếng, làm Turan nhíu mày khó hiểu. Một người vào ngồi cùng bàn ở quán ăn cũng có thể xem là bình thường, nhưng lại lên tiếng nói chuyện, chẳng nhằm vào ai thì không thể là bình thường nữa.

Turan nhìn một vòng khắp người tên mập, xác nhận hắn ta không phải đang truyền âm, vừa định lên tiếng hỏi thì tên mập lại bảo:

– Có chuyện gì, cứ giao cho tôi là được. Địa điểm là số bốn.

“Là người của Kull?” Turan nghĩ thầm. Nó không đoán được tên mập này có thể là gì khác được. Hơn cả, địa điểm mà hắn ta đang nói, lại trùng khớp với thông tin về đấu trường mà hội Zalt sở hữu dưới lòng đất tòa thành này.

Kull gặp rắc rối hẳn không phải là vấn đề gì lớn, nếu không thì tên mập này cũng chẳng có dư dả thời gian mà ở đây làm trung gian. Cậu ta cùng lắm chỉ là đang bị giám sát tới mức không thể dùng được đá truyền âm mà thôi.

Giờ nghĩ lại, Turan thấy phương thức truyền tin của Yeatra rất có ích, đặc biệt là trong trường hợp như hiện tại, khi mà người truyền tin không tiện dùng lời nói mô tả sự việc. Tùy theo độ phức tạp cùng sự thống nhất từ trước về các tín hiệu mà phương thức truyền tin kia sẽ trở nên rất hiệu quả, tới mức không thể thay thế được.

Thực ra thì Turan đã biết về phương thức truyền tin tương tự như thế từ trước rồi, trong các tài liệu về quân sự, chỉ là không cho rằng bản thân có lúc lại cần dùng chúng. Dù sao thì với đá truyền âm, có thể dùng lời nói ra hiệu vẫn tốt hơn nhiều.

Turan nghĩ rồi lấy ra một chiếc hộp gỗ lớn chừng ba tấc đặt lên bàn. Nó không định giải thích gì hay nói nhiều chút lời, vì đơn giản là không thể tin tưởng được liệu tên mập này có phải đồng minh của Kull hay không. Trong trường hợp xấu nhất thì coi như phung phí chút tiền của thôi.

Tên mập như hiểu ý, không hỏi han hay thắc mắc, ăn vội phần cơm của mình rồi lén tóm lấy chiếc hộp rời đi, chẳng mấy chốc biến mất trong dòng người.

– Ngày mai ở đấu trường số bốn à…

Turan nói nhỏ, bắt đầu sắp xếp lại kế hoạch của mình. Nó hiện tại không gặp được Kull, nên phải tìm cách bù đắp thiếu sót đó.

Kì thực, Turan khá tin tưởng vào khả năng của Kull, cùng với mấy món đồ mà nó đưa, hẳn là có thể đánh bại được lão tên Tamad kia. Nhưng mà Turan vẫn lo có chuyện bất ngờ xảy ra, nhất là khi tên mập kia không đưa được mấy món đồ tới tay của Kull.

– Vẫn còn nửa ngày, có lẽ nên đi một chuyến dạo quanh khu phố dưới lòng đất.

Cùng với lời đó, Turan nhanh chóng kết thúc phần ăn của mình rồi rời đi.

Chương 188: Khu phố dưới lòng đất

Khu phố dưới lòng đất thành Nortre không khó tìm, và trên thực tế thì khu phố cũng rất nổi tiếng, đến mức ai tới tòa thành này cũng đều sẽ dạo qua một phen.

Tuy nhiên, gì thì gì, thành Nortre không phải là một địa điểm tốt để đi đến, ít nhất là đối với những người tìm kiếm một chốn làm ăn đàng hoàng hay là sinh sống lâu dài.

Nơi đây vô cùng hỗn loạn, đủ các loại thành phần tồn tại và đáng ngại nhất là, không có pháp luật nghiêm xử những tội ác xảy ra. Ở tòa thành này, sức mạnh là quan trọng nhất, và chính các du hành giả sẽ tự khống chế lẫn nhau, đảm bảo không có chuyện nào vượt quá giới hạn, gây chú ý tới hoàng gia Enria hoặc tầng lớp quý tộc cai trị.

Thế nhưng là, Turan vẫn biết rõ hầu hết những chuyện xảy ra, thậm chí các bên gây ra chuyện đó đều sẽ có một hoặc nhiều quý tộc, quân đoàn đứng ở phía sau chịu trách nhiệm. Thành Nortre, nếu nhìn một cách tổng quan thì tương tự một đấu trường cho các phe thoải mái sát phạt lẫn nhau vậy.

Nơi như thế này, dường như tồn tại ở mọi quốc gia. Tác động xấu thì có, nhưng cái lợi là sự hỗn loạn sẽ bị giới hạn chỉ trong tòa thành mà thôi, đảm bảo những nơi khác được yên bình.

Turan mất gần nửa giờ để tìm được một lối vào khu phố dưới lòng đất, thông qua một tay trung gian láu cá định lừa nó vào chỗ vắng cùng đồng bọn cướp đoạt, sau thì từ bỏ vì phát hiện đối phương là du hành giả có Thần cấp không thấp.

Đối với Turan, việc giữ bí mật Thần cấp của bản thân là rất quan trọng, nhưng nếu có thể lợi dụng tránh được phiền phức thì nó không ngại thể hiện ra. Mặt khác, thứ mà kẻ khác thấy cũng không phải toàn bộ thực lực, là làm không nên rắc rối gì.

Khu phố dưới lòng đất không nhận được ánh sáng mặt trời mà toàn bộ đều được soi sáng bởi phần lớn là các loại đèn điện, một số khác hiếm hơn là thiết bị ma thuật. Bù lại, vì luôn là ban đêm, người ta có thể lợi dụng sự rực rỡ từ các ánh đèn tạo nên cả một khu phố đầy màu sắc kéo dài suốt, trông đến nhiệm màu.

Vào được khu phố dưới lòng đất là chuyện dễ, tìm đến đấu trường thuộc sở hữu của hội Zalt lại khó. Các đấu trường kì thực rất nổi bật, đi dạo một lúc liền có thể tìm thấy, thậm chí bị vài kẻ chú ý đến mà mời chào, nhưng là rất khó để tìm được đúng đấu trường mong muốn.

Hỏi đường là có thể, nhưng khó là tìm được đúng người để hỏi. Kẻ tầm thường thì không quan tâm nhiều sở hữu đấu trường là ai, cố hỏi cũng chẳng để làm gì; kẻ có chút hiểu biết thì thường đi cùng với ý xấu, sơ hở liền rước họa vào thân, hoặc là bị lừa tới đấu trường của chúng.

Suy cho cùng thì, muốn sống tốt chỗ này, là cần bớt tin tưởng người khác. Một du hành giả vãng lai như Turan thì phải dùng cách của một kẻ vãng lai, dù cho có tiêu tốn nhiều tiền.

Vậy nên sau một hồi dạo quanh cùng tránh né mấy điểm tối đáng ngờ, Turan cũng tìm tới được một cửa hàng nằm ở một góc đường. Phía trước cửa hàng có một tấm bảng đề tên quán là “Songri”, nhưng trông vào trang trí kia thì chính là một quán rượu.

Ở khu phố dưới lòng đất này có không ít quán rượu, nhưng kiểu cách như quán Songri, ít người lui tới thì lại là hiếm. Lý do cơ bản là chi phí tại quán quá cao, những kẻ chỉ đơn thuần tìm nơi làm thỏa mãn cơn thèm rượu, hoặc giải sầu sau một trận thua cá cược lớn sẽ không ngu gì chọn lấy.

Ngược lại, đối với Turan là một kẻ tìm thông tin thì phù hợp vô cùng.

Turan vén tấm màn che hờ của quán tiến vào trong thì gặp một người đàn ông có thân hình to lớn cùng gương mặt vừa nghiêm nghị, vừa dữ tợn đứng cạnh cửa. Ông ta lườm mắt nhìn Turan một chút, lại không nói lời nào.

Turan biết tình huống này. Đây là một quán rượu dành riêng cho hội viên, nếu muốn tiến vào sẽ cần có vật chứng minh thân phận, hoặc là một loại mật hiệu tương ứng. Cả hai thứ Turan đều không có, nhưng nó không vội vàng rời đi chỉ vì thế. Luôn có một cách khác để giải quyết vấn đề.

– Tôi muốn tham gia.

Turan bước tới, nói ngắn gọn với người đàn ông. Ông ta nghe vậy thì gương mặt hơi thay đổi một chút, vẻ nghĩ ngợi một hồi mới đáp:

– Hai nghìn xen phí.

Turan gật nhẹ đầu, lấy ra không chỉ hai nghìn xen mà còn bổ sung thêm hai trăm nữa đưa cho người đàn ông. Ông ta chẳng phản ứng gì nhiều, nhận lấy rồi đưa tay gõ nhẹ hai cái lên tấm vách kế bên, ngừng một lúc lại gõ thêm ba cái nữa.

Chốc, tấm vách vậy mà bị kéo sang bên, để lộ ra một lối đi rất tối, chỉ lờ mờ thấy được có bóng người bên trong. Người đàn ông cùng kẻ đó giao tiếp với nhau vài lời, rồi ông ta quay sang Turan, hất cằm về phía lối đi. Nó hiểu ý, liền cất bước tiến vào trong.

Kì thực, chuyến này xem như là rất may mắn, vì không phải lúc nào một hội cũng tuyển thêm người tham gia. Turan vốn không đặt nhiều hi vọng, và cũng đã định tìm một quán rượu khác rồi. Thật tốt là nó không cần phải tốn thêm thời gian như vậy.

Bóng người bên trong lối đi thấy Turan bước vào thì cầm lên một chiếc đèn nhỏ, không đủ chiếu sáng mọi thứ nhưng dùng để dẫn đường vẫn là rất tốt. Hắn ta sau đó cứ thế bước đi, cũng không cần ra hiệu gì, Turan theo ngay phía sau.Điểm đến là một căn phòng khá nhỏ, bên trong chỉ có một chiếc bàn cùng ba cái ghế; góc phòng có thêm một cái đèn đứng, và một chậu cây Mohati với vài bông hoa đang phát sáng ở góc khác.

– Mời ngồi.

Người dẫn đường cất giọng hơi trầm, đưa tay hướng về phía một chiếc ghế, sau đó bản thân cứ thế ngồi vào đối diện.

Turan ngồi vào vị trí của mình, đưa mắt nhìn người dẫn đường một chút. Dưới ánh đèn lờ mờ, có hơi khó khăn nhưng nó vẫn có thể nhận ra được vài đường nét khuôn mặt của hắn ta: là một người đàn ông với đôi lông mày rậm, mắt sắc và dưới cằm để râu ngắn.

– Cậu là người mới?

Người đàn ông cất tiếng hỏi. Turan biết ông ta không phải nói về chuyện hội viên, mà là sự hiện diện của cậu ở khu phố này, thậm chí có khi là đối với cả thành Nortre.

– Chính là. – Turan đáp – Trở thành hội viên, tôi thực ra không có hứng thú, mà là nhằm vào chút ít thông tin đặc thù của khu phố này.

Turan quyết định nói ra mục đích của mình. Nó dù sao cũng chỉ cần vài mẩu thông tin nhỏ mà thôi, trở thành hội viên thì có chút quá mức, vừa không tốt cho bản thân, lại còn có thể khiến kẻ khác chịu thiệt, gây ra thù oán không đáng có.

Người đàn ông gật nhẹ đầu vẻ hài lòng. Ông ta không có ngạc nhiên gì vì cũng đã gặp phải không ít trường hợp tương tự, như là vào hội xong rồi thì đột nhiên biến mất. Đối với kẻ thành thật như Turan, ông ta ngược lại thấy rất vừa ý.

Tuy nhiên, làm ăn là vẫn phải nhắm vào lợi ích mang lại. Chỉ dựa vào hai nghìn xen phí để mua một mẩu thông tin đặc thù, là quá miễn cưỡng. Cả người đàn ông và Turan đều hiểu điều này, cũng không trực tiếp đề cập tới, thay vào đó thì người đàn ông bảo:

– Cậu muốn biết gì?

– Vị trí các đấu trường lớn của khu phố, cùng với các thông tin liên quan.

Turan đáp, cố tình phủ rộng lên nhiều mục tiêu để tránh bị dò ra mục đích của bản thân.Người đàn ông đồng tình với sự cẩn thận của Turan, cười nhạt một cái, nói:

– Lượng thông tin quá lớn, có chút khó…

Turan hiểu ý, liền lấy ra một túi tiền đặt lên bàn. Bên trong là năm nghìn xen, không đủ làm người đàn ông dao động, nhưng đó cũng không phải là toàn bộ.

– Tùy vào loại thông tin mà ông cung cấp, tôi sẽ bổ sung. – Turan cất tiếng.

Người đàn ông nhăn mày, nhìn túi tiền một chút, lại không an tâm nên mở ra xem, hồi lâu thì đáp:

– Cậu có vẻ không hiểu bản thân đang ở vị trí nào.

Trong ánh mắt của người đàn ông hiện rõ sự thù địch, cũng là dọa nạt.

Turan không có để ý tới mà bảo:

– Hai chúng ta không phải đang mua bán thông tin, không chỉ ông mà tôi cũng rõ điều đó. Ông thật sự cho rằng bản thân nên tham lam ư?

Người đàn ông hơi nhếch mép, mặt dãn ra một chút, nói:

– Cái đó, còn tùy vào khả năng của cậu.

Cánh tay của người đàn ông đột nhiên vung lên, không biết từ lúc nào đã nắm lấy một con dao găm, hướng thẳng về phía Turan mà chém.

Tốc độ của đòn tấn công là rất nhanh, nhưng không phải bất ngờ, bị Turan đoán được, hơi lách người, đồng thời vươn cánh tay với từng ngón giờ đã được phủ lên một lớp nguyên khí vững chắc và sắc bén màu bạc.

Đòn tấn công của cả hai đều không trúng đích mà ngừng lại khi cách mục tiêu chỉ vài li, khẽ động một tí liền sẽ gây sát thương.

Người đàn ông là không biết Thần cấp của Turan, càng không biết thực lực của nó, chỉ định thử một chút thôi. Nếu đối phương là kẻ yếu, ông ta sẽ không ngần ngại giày vò một đợt, sau đó từ từ trấn lột hết tiền cùng vật phẩm giá trị trên người.

Turan không giống vậy. Thông qua ‘Thông hiểu’, nó biết người đàn ông chỉ có Thần cấp 8, hơn mình một lần đột phá giới hạn Thần cấp cùng ba Thần cấp nữa, nhưng cũng không phải là chênh lệch tới mức áp đảo. Tình huống hiện tại cũng không cần đánh nhau tới mức một bên sống một bên chết, khiến người đàn ông e ngại là đủ rồi.

Người đàn ông liếc mắt nhìn những chiếc móng màu bạc đang hướng tới cổ mình, mặt hiện rõ vẻ bất đắc dĩ, bảo:

– Nguyên khí hóa cứng, chơi thật lớn.

– Một mạng, không phí.

Turan đáp gọn. Nó dù lòng cũng lo lắng con dao găm kề cổ mình, vẫn biết lúc này cần thể hiện bản thân mạnh mẽ. Một nhát dao hay một lẫn kỹ năng ‘Cào’ là không đủ đánh giết đối phương, nhưng chẳng ai lại muốn bản thân chịu thương tích không cần thiết cả.

Chương 189: Bên ngoài đấu trường số bốn

– Tiền bạc, vẫn là dễ nói chuyện hơn.

Người đàn ông nói, chủ động rút dao về. Turan như đã chờ sẵn, cũng rút bàn tay của mình trở lại, nhưng với từng chiếc móng bạc vẫn không hề mất đi.

Kỹ năng ‘Cào’ càng dùng càng lộ nhiều ưu điểm cho Turan. Đây có lẽ không phải là một kỹ năng vô vụng, đơn thuần hao phí nguyên khí mà là dùng lượng lớn nguyên khí đó tạo nên các tác dụng đặc thù. Từng chiếc móng đến giờ vẫn còn tồn tại là minh chứng lớn nhất cho chuyện đó.

Người đàn ông nhìn bàn tay không có thu lại cương khí của Turan, vẻ mặt càng trở nên lo lắng, đến sợ sệt. Ông ta đang cho rằng chính mình vừa suýt đụng phải viên đá lớn, vì một người có thể không ngần ngại tiêu hao nguyên khí để duy trì kỹ năng, chắc chắn là kẻ có Thần cấp cao hơn rất nhiều, theo đó lấy mạng ông ta rất đơn giản.

– Chúng ta nên vào việc chính thôi nhỉ?

Người đàn ông nói, đưa tay gạt túi tiền trên bàn sang một bên như là thấy chướng mắt.

Turan không trả lời mà cẩn thận dò xét cương khí trên bàn tay mình, thấy chúng đang mờ dần đi, lại kiểm tra phát hiện bản thân không có tiêu hao thêm nguyên khí, rất hài lòng gật đầu.

Người đàn ông thấy cái gật đầu cùng vẻ mặt của Turan thì cho là nó đồng ý, liền lên tiếng:

– Đấu trường của khu phố có không ít, nhưng đáng để tâm tới chỉ có bốn đấu trường mà thôi. Là số một, số bốn, số bảy và số mười hai. Số một thuộc về quý tộc cai trị thành Nortre, hầu tước Kohlanstein, cũng là đấu trường quan trọng nhất của khu phố, thường được dùng để tổ chức các giải đấu lớn, không chỉ cho nội bộ thành Nortre. Vị trí, đây.

Người đàn ông đặt lên bàn cuộn giấy da, hơi ngừng một chút rồi tự mình trải ra trên bàn. Turan trông vào, gật nhẹ đầu vẻ hài lòng. Trên bản đồ là có cả vị trí của đấu trường số bốn cùng các con đường lớn nhỏ dẫn tới. Mục đích của Turan đến bây giờ đã có thể xem là hoàn thành.

– Đấu trường lớn thứ hai là đấu trường số mười hai, được hội Symphael nắm giữ. Đấu trường này là nơi chuyên dùng để cho các lính đánh thuê của hội thi đấu, cùng với đó là tổ chức đặt cược. Các du hành giả đến cũng có thể đăng ký thi đấu, nhận tiền thưởng nếu chiến thắng.

Hội Symphael là một hội khá nổi tiếng, chuyên cung cấp lính đánh thuê cho các quân đoàn trong một cuộc càn quét lớn. Tuy nhiên, lực lượng tổng hợp của hội lại không được mạnh như biểu hiện vì cơ cấu của hội không hỗ trợ các hội viên hợp sức với nhau, mà là để từng người gây được sự chú ý, từ đó nâng cao giá trị trong giao dịch với các quân đoàn.

– Đấu trường số bốn là đấu trường lớn thứ ba, thuộc về hội Zalt. Tuy lớn nhưng vì hội Zalt không tổ chức các trận đấu công khai nên không có nhiều người tìm tới đấu trường này. Một số dịp nhất định, người ta sẽ thấy vài du hành giả Thần cấp cao hoặc người có uy quyền đến đấu trường…

Nói đến đây, người đàn ông chợt dùng ánh mắt soi mói dò xét Turan. Ông ta dù có không muốn, khi thấy được khả năng của nó, vẫn bất giác liên hệ đến đấu trường này. Dù sao thì chỉ có đấu trường số bốn là khó tìm đến hơn hẳn những nơi còn lại, cùng với lượng lớn tiền bỏ ra và thực lực không thể xem nhẹ của Turan, liền trở nên trùng khớp.

Thấy người đàn ông phản ứng bất thường, Turan giục:

– Tiếp tục đi.

Người đàn ông thoáng hoảng hốt, vội nói:

– Phải phải. Đấu trường lớn cuối cùng, có thể so sánh được với ba đấu trường vừa rồi là đấu trường số bảy. Xét về cơ cấu thì đấu trường này khá tự do, chuyên làm nơi để các du hành giả chiến đấu với nhau, cho phép mọi người thoải mái đặt cược hoặc làm các hoạt động liên quan, bản thân đấu trường thì chỉ thu tiền phí. Sở hữu… không rõ.

Turan hơi nhăn mày, nhìn chằm chằm người đàn ông. Cảm nhận được sự nghi ngờ của nó, ông ta liền giải thích:

– Ngoài mặt là hội Jierhot và quân đoàn Trời và đất đồng quản lý, nhưng cả hai đều quá nhỏ yếu, rõ ràng không đủ sức chống đỡ một đấu trường lớn như vậy.

Turan không cảm thấy người đàn ông nói dối, nhưng nó biết là ông ta không nói hết mọi thứ cho mình. Tuy nhiên, nó chẳng có việc gì phải truy hỏi chuyện đấu trường số bảy làm gì cả, liền nhếch mép vẻ khinh thường, nói:– Được rồi. Tấm bản đồ này giá thế nào?

– Không lấy tiền- đúng hơn là năm nghìn xen, đã đủ.

Turan hơi nhếch mép, không có nói thêm gì nữa mà cầm lấy tấm bản đồ, xoay người rời đi luôn. Nơi này suy cho cùng không nên nán lại lâu. Người đàn ông trông dễ nói chuyện là thế nhưng có khi ông ta đã thông báo, gọi một đám người tới đây gây chuyện rồi.

May mắn là Turan không gặp phải rắc rối gì sau khi rời khỏi quán rượu. Nhưng nó không có vì vậy mà lơ là, ngược lại càng cảnh giác hơn, mất gần nửa tiếng đồng hồ mới tìm tới được bên ngoài đấu trường số bốn.

Nơi đây vắng vẻ đến lạ, thỉnh thoảng mới có một người đi qua với vẻ gấp gáp, trông lén la lén lút. Nhìn nhiều lại thành quen, chẳng bao lâu Turan cũng trở thành một kẻ trong số họ.

Đấu trường bây giờ không có mở cửa, hoặc là Turan không biết lối vào đúng là chỗ nào. Nó biết bản thân có thể tìm tới một người đứng gác để hỏi, nhưng không định mạo hiểm như vậy. Trận đấu của Kull vào sáng mai mới bắt đầu, giờ vẫn còn thời gian.

“Hi vọng trước lúc đó có thể nhận được tin…” Turan nói thầm. Nó cho tới lúc này vẫn còn đang đợi tin tức từ Kull, nhưng cũng không trông chờ nhiều, chỉ cần xác nhận nhận được đồ là đủ.

Tên mập kia nếu đã nhận được sự ủy thác của Kull thì chắc chắn năng lực cũng ở mức độ nào đó, nhưng đáng lo là liệu hắn ta có đủ khả năng làm đến nơi đến chốn hay không. Hội Zalt dù sao cũng không phải một hội nhỏ, và vấn đề có thể khiến Kull bận bịu tới mức không thể báo tin rõ ràng là không thể xem thường.

Đang lúc Turan vừa đi vừa nhăn mày nghĩ ngợi, một bóng hình bất chợt xuất hiện trước mặt làm nó thoáng hoảng hốt, bước hụt một chân, suýt nữa thì ngã mất.

Dù vậy, Turan vẫn kịp vung cánh tay với từng ngón phủ lên lớp cương khí màu bạc của mình, sẵn sàng chống đỡ, thậm chí là phản công lại.

Nhưng dáng người kia không có ra tay làm gì có thể xem như một đòn tấn công cả, mà là chìa về phía Turan một bức thư có bao màu vàng đất.

Hắn ta cứ đứng như thế hồi lâu, mặt thì che, cả người cũng phủ lên từng lớp áo choàng dày cộm; không nói lời nào, cũng chẳng thể nhìn được khuôn mặt mà đoán hắn ta có ý gì.Vậy nên Turan đành đưa tay chộp bức thư từ tên che mặt trong khi dè chừng từng cử động nhỏ nhất, vừa xong thì hắn ta cũng xoay người lao đi, vụt cái liền biến mất trong một góc tối.

– Thư mời?

Turan nói nhỏ khi nhìn lên vài con chữ đề trên bao thư, không gì nhiều, chỉ đơn thuần là tên của nó cùng với một chữ “mời”.

Turan không có vội mở thư ra xem mà cất vào trong túi trữ vật. Nó đưa mắt nhìn về góc tối nơi tên che mặt chạy đi, mơ hồ trông thấy dáng hình ai đó, thậm chí có thể không chỉ một người đang chăm chú nhìn ngược lại mình.

“Là hội Zalt?” Turan chợt nghĩ. Nó không đoán ra được chuyện gì khác cả. Kull nhiều khả năng là đã để lộ thông tin, cũng có thể là do tên mập kia, nhưng có là gì thì nó đã bị lộ rồi.

Tình hình hiện tại thật sự quá nguy hiểm, Turan biết rõ điều đó, lại chẳng thể tìm ra cách giải quyết nào. Tên che mặt vừa rồi, với tốc độ cùng hành động dứt khoát kia, không nghi ngờ gì là có Thần cấp không thấp, ít nhất cao hơn Turan nhiều. Nó lúc đó không có thời gian kích hoạt ‘Thông hiểu’ lên người hắn ta, cũng không thể liều lĩnh làm như vậy.

“Nhưng tại sao thử thách khai trừ của một Nihr như Kull lại bị kẻ như thế chú ý?”

Cùng với ý nghĩ khó giải đáp ấy, Turan cất bước bỏ đi. Những dáng hình ẩn trong bóng tối kia không có di động gì, nhưng cũng không có rời sự chú ý khỏi nó. Sự quan tâm bất thường này khiến Turan dù cố giữ bản thân bình tĩnh thì cũng phải thấy lạnh sống lưng.

Turan không cố nán lại thêm ở khu phố dưới lòng đất, vừa thoát khỏi cái nhìn của đám người kia thì đổi hướng, nhắm thẳng ra ngoài mà đi. Nó rất nhanh tìm cho mình một nhà trọ không tệ, cũng không yêu cầu gì nhiều, che chắn được bản thân là tốt rồi.

Trốn vào phòng, cẩn thận khóa cửa lại, kích hoạt thêm một tấm bùa chống nghe lén, Turan mới tạm an tâm ngồi vào bàn mà mở bức thư ra xem.

Nội dung trong thư không dài, chủ yếu giới thiệu cho Turan biết về trận đấu sắp tới ở đấu trường số bốn, không nghi ngờ gì chính là thử thách khai trừ của Kull. Toàn bộ thư đều được viết bằng tay, với bốn chữ cuối thư đề “trân trọng kính mời” được chăm chút hơn cả.

Tuy nhiên, sau cùng thì Turan không có tìm được điểm bất thường nào, thậm chí đáng chú ý một chút cũng không thấy.

– Vậy lại thành bất thường…

Turan lẩm bẩm. Một tên Thần cấp cao tìm tới mình chỉ để đưa một bức thư mời chung chung, khó mà tin được có thể xảy ra.

Mặt khác, Turan vẫn chưa nhận được tin tức gì từ Kull, khiến cho chuyện càng thêm bí ẩn. Nếu phía hội Zalt đã làm đến nước đưa thư mời cho Turan, vậy thì họ đâu cần gì ngăn cản Kull gửi tin cho nó.

– Lừa gạt?

Turan nói nhỏ, lại lắc đầu phủ định. Nếu hội Zalt đặc biệt nhắm vào nó thì họ đã có thể giải quyết mục tiêu ngay từ khi tên đưa thư xuất hiện rồi, chẳng cần phải phiền phức làm ra nhiều trò như thế.

Có quá nhiều khả năng ở đây, mà bản thân Turan thì chẳng có được bao nhiêu thông tin, nghĩ thêm cũng là vô ích. Vậy nên Turan không ép chính mình dò ra được đáp án, chỉ cần tránh né những gì gây hại cho mục đích cuối cùng là được.

– Ngày mai, có lẽ đều sẽ sáng tỏ.

Chương 190: Bị tấn công và phản kích

Kull ngắt truyền tin, cất viên đá vào trong túi trữ vật, xong lại không tránh khỏi buông một tiếng thở dài. Cậu không phải chán nản, mà là cảm thấy hồi hộp, cũng là lo lắng về trận đấu ngày mốt.

Một Nihr chiến đấu với du hành giả đạt Thần cấp 5, bảo không lo lắng gì chính là tự lừa mình dối người. Nihr muốn chiến thắng du hành giả, dù chỉ là Thần cấp 1 cũng đã gặp phải khó khăn đủ điều rồi, muốn thắng Thần cấp 5, căn bản là không thể nào.

Cũng may, thử thách khai trừ không có yêu cầu một trận đấu công bằng, người tham gia luôn có thể dùng bất cứ thủ đoạn gì, kể cả lợi dụng huyết đan hay độc dược cũng sẽ tính là hợp lệ.

Bản thân Kull không thiếu sự tự tin đối với khả năng giết người của mình. Cậu luôn có thể dùng sức của một Nihr để đánh giết kẻ có Thần cấp. Nhưng tiếc là đối thủ lần này của cậu không phải là một du hành giả bình thường, mà là một tên quản lý của phân hội Zalt.

So về Thần cấp, lão Tamad hơn xa Kull; so về khả năng giết người, lão ta giỏi hơn cậu nhiều; so về kinh nghiệm cùng thủ đoạn, cậu càng là không thể nào sánh được với lão ta.

Suy cho cùng, lão Tamad là người thu nhận Kull vào hội Zalt, dù không nhiều nhưng cũng có chỉ dạy qua cậu, nên phần lớn những phương thức cùng kỹ năng giết người mà cậu biết, lão ta sẽ càng nắm biết rõ hơn. Thậm chí, có khi toàn bộ những gì Kull được lão Tamad dạy đều đã được lão ta tìm ra cách khắc chế cả rồi, dạy cậu chỉ là để dễ bề bắt thóp, đối phó cậu khi cần mà thôi.

Như tình hình hiện tại chẳng hạn.

Vậy nên Kull không định dựa vào những gì lão Tamad dạy cho mình để chống lại lão ta. Cậu cần lợi dụng thứ chưa từng được thấy ở phân hội này, càng hiếm thấy qua càng tốt.

Mặt khác, điểm mà Kull cần để tâm tới không chỉ có khả năng giết người của lão Tamad, mà còn có Thần uy phát ra từ lão ta. Chênh lệch Thần cấp giữa hai người là rất lớn, một khi để Thần uy của lão Tamad chạm tới, Kull không nghi ngờ gì chính là đã thất bại.

Khắc chế lớn nhất của du hành giả Thần cấp cao lên kẻ có Thần cấp thấp hơn luôn là Thần uy, là tuyệt đối, và sẽ không bao giờ thay đổi. Chênh lệch vài Thần cấp thì có thể tranh thủ lúc đối phương đang vận dụng Thần uy mà tránh né hoặc ngăn chặn, nhưng nếu chênh lệch quá lớn thì rõ ràng là không có cách chống lại. Chỉ một cái vung tay đầy uy nghiêm có khi đã giải quyết xong kẻ dưới quyền rồi, chẳng cần chiến đấu làm chi cả.

Thế nên thông thường, du hành giả sẽ cố tình ẩn giấu Thần cấp thật sự của bản thân, tránh để kẻ thù nắm bắt mà lên kế hoạch dùng Thần uy đè ép. Tiếc là trận đấu sắp tới, việc Kull là Nihr chẳng phải là bí mật gì, giấu đi không còn là một lựa chọn nữa.

Đây cũng chính là vấn đề khiến Turan đau đầu nhất, thậm chí không ngại thể hiện vẻ mặt nhăn nhó của mình cho Kull khi cả hai bàn tính lúc còn ở tòa nhà thi đấu của thành Tailor.

Thử thách khai trừ là một trận đấu kéo dài một ngày, hoặc sẽ kết thúc khi một trong hai người tham gia chết đi. Dây dưa đến hết trận đấu không phải là điều nên làm, vì khi lão Tamad sống sót, thử thách sẽ bị đánh giá là thất bại, càng không cần nói tới chuyện lo tránh né Thần uy suốt một ngày trời. Thử thách khai trừ là bắt buộc người tham gia phải đánh giết lẫn nhau, bất chấp ưu thế về Thần uy.

Vậy mới thấy độ khó của thử thách cao tới mức nào.

Nhưng Turan đã bảo thử thách sẽ thành công, và cậu ta thậm chí lập cả giao kèo rồi.

“Dù sao cũng không còn lựa chọn nào khác.” Kull nói thầm, tự cho mình một lời động viên rồi quay người rời khỏi góc tối, trở lại nơi làm việc.

Thông thường vào giờ này, mọi người đều sẽ tranh thủ dọn dẹp chuẩn bị về nhà rồi, nhưng Kull hôm nay không được như thế, cậu là bị phạt phải lao động tăng thêm.

Công việc của Kull là đập các tảng đá lớn được mang đến thành từng mảnh nhỏ hơn nắm tay một chút, nghe qua tưởng chừng đơn giản nhưng lại yêu cầu không được để xuất hiện vụn vỡ quá nhiều. Không đạt chỉ tiêu liền tính là không hoàn thành công việc, không chỉ phải lao động tăng thêm vào ngày kế tiếp mà còn phải chịu trừng phạt.

Chẳng ai muốn thế cả, Kull tất nhiên cũng như vậy. Chuyện tốt là cậu làm công việc này cũng được nhiều năm rồi, coi như là có tay nghề, nên về chỉ tiêu thì không lo lắng, thậm chí đối với lượng lao động tăng thêm còn có cảm giác là nhẹ nhõm.

Kull trở lại vị trí của mình, cầm lên chiếc búa tạ, nhắm kỹ một góc của tảng đá to hơn ba tấc gõ một nhát vừa đủ lực làm vỡ ra một viên lớn hơn bàn tay. Viên này là chưa đạt chuẩn, về độ lớn, cũng còn nhiều góc cạnh, cần dùng công cụ gọt thêm chút. Nhưng đó là phân đoạn sau, chờ khi Kull đập xong nốt đống đá cao hơn mét này đã.

Đang lúc Kull nâng chiếc búa tạ lên lại, chuẩn bị gõ xuống lần nữa thì từ bên hông xuất hiện một bóng người, chẳng nói chẳng rằng liền vung chân đạp một phát vào người cậu.

Kull biết người đến là ai, cũng biết hắn ta đã đến từ sớm, nhưng thật sự không nghĩ rằng hắn ta lại dám ra tay với mình. Vậy nên cậu không kịp tránh né, bị đạp một cú lật nghiêng người ngã ra trên đất, bị các mảnh đá đâm trúng đau đớn.

– Mày cũng dám vác mặt trở về đây? Tao còn tưởng mày trốn mất rồi chứ.

Kẻ lên tiếng không phải là người đã đạp ngã Kull. Bọn chúng có tới bốn tên, và Kull biết bản thân lúc này không nên trêu chọc chúng, chỉ khiến chính mình thiệt thòi mà thôi.

Hơn tất cả, công việc là vẫn chưa hoàn thành.– Tụi mày muốn gì?

Kull gắt lên, lồm cồm ngồi dậy.

Một tên với mái tóc màu hạt dẻ cắt ngắn và đôi mắt hơi híp bước về trước. Hắn ta là người vừa mới lên tiếng kia, giờ bảo:

– Dạy dỗ mày một trận, thế nào?

Kull thầm mắng một tiếng. Cậu kì thực biết rõ lý do bị bọn này gây phiền phức, không gì ngoài trả thù cho những lần muốn ức hiếp cậu cùng tên mập mà không thành công, còn bị đánh ngược lại.

– Mày lại có cái gan đó?

Kull đứng lên, hất cằm nói. Cậu là không sợ đối đầu với mấy tên này, dù cho chúng có là một đám bốn người đi chăng nữa. Nếu không phải lo công việc không kịp hoàn thành thì ngay bây giờ cậu đã lao vào làm một trận ra trò với chúng rồi.

– Nói nhảm. – tên tóc hạt dẻ gắt – Đừng dựa vào mấy lần trước chiếm chút lợi thế thì tưởng mình ngon. Đánh!

Nói rồi tên tóc hạt dẻ liền vung tay về trước, một đám ba người cứ thế xông tới nhằm vào Kull.

Kull không sợ va chạm với chúng, nhưng cậu lấy làm lạ, và cái lạ đó nhanh chóng được giải đáp khi cậu trông thấy một bóng người bước tới bên cạnh tên tóc hạt dẻ kia.

Là lão Tamad.

Kull trừng mắt, tay siết chặt vung một đấm hết lực vào mặt tên to con nhất vừa lao đến mình trong khi né tránh cái vồ của một tên khác. Cậu thật sự không hiểu vì sao lão Tamad lại có mặt ở đây, nhưng là không quan trọng. Trong mắt Kull bây giờ chỉ có hận thù mà thôi.

– Phía trên vừa có lệnh chuyển ngươi đi thì việc đầu tiên ngươi làm là cái này?

Lão Tamad trầm giọng nói, vẻ mặt lại không có biểu thị cảm xúc gì.
– Đi rồi, muốn gặp lại hắn không dễ. Có thù là phải báo.

Lão Tamad nghe lời nói của tên tóc hạt dẻ thì không kiềm được cười khẩy một tiếng. Ông ta sau đó cũng không có xen nhiều vào mà chỉ ném ra một vật dài hơn mét, xong liền quay người bỏ đi.

Kull bận bịu với ba tên không ngừng lao tới mình, không có thời gian chú ý xem vật được đưa cho tên tóc hạt dẻ là gì. Cậu phải rất khó khăn mới tìm được cơ hội đạp một cú vào ngực tên yếu nhất khiến hắn ta gục sang bên, lại nhảy về sau tránh né mới kịp nhìn một chút tên tóc hạt dẻ.

Là một khẩu súng trường. Kull vừa trông thấy thì biết chính mình đang gặp nguy hiểm, vội vàng tìm một chỗ lẩn trốn. May là tên tóc hạt dẻ không giỏi dùng súng, vừa nâng lên xong, vụng về mãi mới nhắm được một chút thì cậu đã kịp tránh vào sau một đống đá lớn.

– Chúng chơi thật…

Kull lầm bầm. Trước đây hai bên là có không ít lần xảy ra xung đột, đánh nhau sứt đầu mẻ trán, nhưng mà lần gay gắt nhất cũng chỉ dùng tới một con dao thôi. Súng về cơ bản thì quá đắt, một Nihr khó mà sở hữu được. Mặt khác, mâu thuẫn giữa hai bên chưa bao giờ lên tới mức phải đánh giết lẫn nhau cả.

Hoặc là chỉ có Kull nghĩ như thế mà thôi. Tên tóc màu hạt dẻ kia rõ ràng là ghi hận rất lớn, dù cho chính hắn ta mới là người khởi đầu tất cả chuyện này.

– Đuổi theo nó! Có tao ở đây, nó chỉ có nước chết!

Có tiếng hô lớn, vẻ giận dữ pha lẫn chút điên dại.

– Mày đã thích chơi thì tao chiều…

Kull nói nhỏ, trong tay bóp chặt một tờ giấy màu vàng đất. Cậu không định mất thời gian với hai tên đồng bọn của tên tóc hạt dẻ, xử lý xong hắn ta, hai tên đó liền sẽ trở nên vô dụng.

Vậy nên Kull rảo bước đánh một vòng xung quanh đống đá, xuất hiện ở phía bên kia.

Tên tóc hạt dẻ vừa trông thấy Kull thì chĩa súng về phía cậu, không chút ngần lại liền bóp cò. Gần như đồng thời, tấm bùa trong tay của Kull lúc này đang phát sáng lên cũng tan thành những đốm sáng li ti, chắn lấy viên đạn vừa được bắn ra.

Cú va chạm chỉ làm phát lên một âm thanh chói tai, viên đạn liền bị chệch hướng văng đi mất. Nhưng tấm màn chắn của bảo vệ Kull cũng không có tốt hơn bao nhiêu, nhanh chóng trở nên mờ nhạt, từ từ tan biến đi.

– Bùa chú?!

Tên tóc hạt dẻ thốt lên, vẻ mặt ngạc nhiên vô cùng. Hắn ta biết rõ một Nihr muốn sử dụng bùa chú là khó tới mức nào, gần như là hoàn toàn phụ thuộc vào ngọc lam bảo, mà hiệu quả lại không hề xứng đáng.

Sự mất bình tĩnh của tên tóc hạt dẻ không có kéo dài lâu. Hắn ta vội vàng gài lại đạn, chuẩn bị bắn thêm một phát nữa.

Nhưng Kull tất nhiên không để cho tên tóc hạt dẻ có cơ hội bắn phát thứ hai, liền vung tay ném ra một con dao vào ngực hắn ta. Cú ném dao không có gây sát thương lớn, vẫn là đủ để khiến hắn ta mất đi nhịp bắn của mình.

Hai tên đồng bọn của tên tóc hạt dẻ kịp phản ứng, quay người đuổi trở lại chỗ Kull. Kull không có buồn quan tâm tới chúng, tăng tốc lao về trước, lại rút ra thêm một con dao găm nữa mà nhảy bổ về phía kẻ địch đáng “chăm sóc” nhất của mình.

Khoảng cách quá gần, tên tóc màu hạt dẻ mất đi lợi thế nhưng vì hoảng loạn, gắng chịu đau nâng lên nòng súng, cố nhắm Kull mà bóp cò. Viên đạn được bắn ra, nhưng tiếc là không trúng được mục tiêu.

Kull áp sát tên tóc hạt dẻ, một tay nắm vai hắn xoay đi, lách người dùng tay còn tại đâm thẳng con dao găm vào cổ hắn ta. Cú đâm dứt khoát và đầy uy lực dễ dàng xuyên qua lớp da thịt mềm mại, cắt qua cổ họng, lại tiếp tục đâm thẳng vào xương cổ.

Là một đòn chí mạng, trúng điểm hiểm yếu, không có ngay lập tức lấy mạng đối phương nhưng chắc chắn là không sống lâu được nữa.

Tên tóc màu hạt dẻ liếc mắt nhìn Kull, khuôn mặt nhăn nhó, cũng không biết nghĩ gì, cựa quậy một chút liền tan biến thành những đốm sáng li ti.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau