VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 181 - Chương 185

Chương 181: Quyết định

Trong số tất cả mười một đứa, ta lo lắng nhất là con.

Caulerh chợt bảo. Bàn tay ông ta lúc này đã rời khỏi tay vịn mà đưa đến trước mặt mình, hơi mở ra nắm lại.

– Vì con là con gái, còn là đứa nhỏ nhất trong bốn đứa con gái. – Caulerh nói tiếp – Cũng đồng thời là đứa bướng bỉnh nhất. Nhưng mà-

Caulerh dừng lại, đưa mắt nhìn sang Tiffia cùng Howlei, nhận ra bản thân vừa nói quá lời, liền đằng hắng một tiếng, làm vẻ nghiêm nghị bảo:

– Neh. Thế giới bên ngoài không dễ dàng như con tưởng. Ta đôi khi làm ngơ việc con trốn đi, không có nghĩa là ta ngầm đồng ý chuyện đó, mà là ta muốn con tự cảm nhận sự khốc liệt của thế giới đó, để con có thể nhận ra rằng chỉ có ở đây mới bảo bọc được con.

Gương mặt của Neh vẫn cương nghị, hai bàn tay nắm chặt, hơi run. Cô nàng không phải là lần đầu nghe qua cha mình nói qua những lời này, giờ nghe lại, không hiểu sao cảm giác nặng nề hơn nhiều.

– Cuộc thi ngày hôm nay, tổ chức là vậy, kì thực ta đã chọn được chồng cho con. Là một kẻ còn trẻ, lại vô cùng mạnh, tương lai xán lạn vô cùng. Hắn ta còn có cả bộ tộc cùng thế lực lớn đứng chống đỡ cho mình. Nói không ngoa, vài năm nữa, hắn ta sẽ vượt qua cha, trở thành chỗ dựa lớn nhất của con.

– Con không cần!

Neh thốt lên, giọng chừng the thé vì bị nghẹn lại.

Caulerh không có để ý tới phản ứng của Neh, nói tiếp:

– Nhắc đến thì, chàng trai mà con mang tới, không tệ. Chỉ là… với tới sao?

“Với tới sao?”, ba chữ nói ra thật nhẹ, nhưng nghe đến lại nặng vô cùng. Sức nặng của chúng thậm chí khiến cho gương mặt cương nghị của Neh như bị vỡ, trở nên mềm oặt, méo mó. Cô nàng đang mếu, vì biết rằng ba chữ đó thật tới mức nào.

Cho dù Darmil có thật sự để ý tới cô, thì khoảng cách giữa hai người cũng không thể dễ dàng bị xóa bỏ như vậy. Huống hồ gì cậu ta vốn không ưa thích cô, luôn miệng bảo cô là phiền phức, muốn dứt bỏ cô.

Mọi cố gắng của Neh, trông thật là vô ích.

– Con bướng bỉnh. Nhưng kì thực cũng là đứa thông minh, có hiểu biết nhất. – Caulerh bảo – Chính vì vậy, ta mong con hiểu lời ta vừa nói. Lựa chọn này, là tốt nhất cho tất cả.

Tiffia chợt nhận ra điều gì đó. Có vẻ như vị tộc trưởng này biết không ít những biến động gần đây, và cũng đã làm ra quyết định để đối phó với chuyện đó từ lâu. Trước đây là liên minh với các bộ tộc, nhưng hiện tại, hẳn là liên minh đã móc nối dần với bên ngoài rồi. Chuyện hôn nhân, có lẽ chỉ là cái cớ để ông ta đưa những đứa con gái của mình đến nơi an toàn hơn, sau đó tự mình dẫn dắt bộ tộc chống lại những nguy cơ đang đến.

Nhưng lựa chọn của Caulerh thật sự đúng sao, Tiffia nghi ngờ điều đó. Không có gì có thể đảm bảo những gì ông ta yêu quý được đưa đến nơi ông ta nghĩ là an toàn sẽ thật sự an toàn cả.

Ngay bây giờ, Tiffia biết mình cần lên tiếng, đưa ra lời giải đáp cho mối rối ren này.

– Không đúng. Có nhiều hơn một lựa chọn tốt hơn thế.

Caulerh nhìn về phía Tiffia, ra vẻ suy nghĩ gì đó, hỏi:

– Cô là đồng đội của chàng trai đó?

– Phải. – Tiffia xác nhận.

Caulerh cười nhạt. Ông ta vốn dĩ đã đoán biết được thân phận của Tiffia rồi, nhưng nghe tiếng xác nhận vẫn là cảm thấy bản thân đang bị chơi đùa. Bàn tay của các thế lực lớn, từ lâu đã lần mò đến trong bộ tộc rồi, chỉ là vì e ngại lẫn nhau mà không làm thành cử động gì thôi.

– Vậy thì là người của quân đoàn Rumpal nhỉ? – Caulerh lại hỏi.

Tiffia hơi ngạc nhiên. Cô không vội trả lời mà suy nghĩ một lúc, chẳng mấy chốc liền đoán ra được vài điểm. Có vẻ như Caulerh đang cho rằng Tiffia cùng Darmil là con cờ được quân đoàn Rumpal đưa đến đây, nhằm gây một trận ở nơi này.

– Không phải. – Tiffia nghiêm giọng nói – Chúng tôi…

Tiffia ngừng lại, nhìn sang Howlei một chút, tiếp tục:

– Darmil và tôi là có tổ đội riêng. Quân đoàn Rumpal thì tôi không biết.

Một tiếng cười vang lên. Âm thanh không lớn, nhưng rõ ràng, đủ để thu hút sự tập trung của mọi người trong căn lều.

Là Howlei. Cậu ta khi thấy tiếng cười của mình đã đạt được hiệu quả mong muốn thì đằng hắng một tiếng, bước lên trước mà bảo:

– Thú thật thì, người làm việc cho quân đoàn Rumpal là tôi.

Caulerh nhăn mày. Ông ta không đoán được đám người này đang diễn trò gì.

– Nói đi. – Caulerh nói gọn.

– Lời của tôi cũng không đại diện được cho quyết định của cả quân đoàn, nhưng mà có một điều có thể xác định được là, cô Neh đây có thể gia nhập quân đoàn với tư cách là khách mời đặc biệt.

Một tràng cười âm vang vang lên, lần này là đến từ Caulerh. Tiếng cười của ông ta rõ ràng không phải vui vẻ, mà đang chế giễu lời lẽ của Howlei. Rồi ông ta bảo:– Người của quân đoàn Rumpal chỉ nghĩ được đến thế thôi sao? Ta đã quá xem trọng các người rồi chăng?

Howlei hơi có vẻ khó chịu, nhưng chỉ cười trừ, đáp:

– Sự thay đổi sắp tới là không tránh khỏi được. Bộ tộc Harangh có thể chỉ là đi trước một bước mà thôi.

– Vậy là các người không phủ nhận ý đồ của mình? – Caulerh nghiêm giọng.

– Phủ nhận hay không, có ý nghĩa gì đâu.

Lời của Howlei đánh vào đúng vấn đề. Với tình hình hiện tại, Caulerh chắc chắn sẽ không tin lời của cậu ta, mà thậm chí kể cả lời của Tiffia cũng sẽ không tin nốt. Cách tốt nhất để thuyết phục ông ta bây giờ là vạch trần, thừa nhận hết tất cả.

– Tộc trưởng cũng hiểu điều đó, không phải sao? – Howlei nói.

Gương mặt của Caulerh cứng lại, rồi cứ thế thừ ra một lúc lâu. Ông ta không biết nên phản hồi lại Howlei như thế nào, vì chính bản thân biết rõ chuyện một quân đoàn ra tay chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

Chỉ là, không thể ngờ rằng lại đến sớm như vậy.

Tiffia nhìn Caulerh, lại nhìn sang Howlei. Cô không đoán được tại sao tên này lại đứng ra nói những lời như thế. Chuyện nâng đỡ quân đoàn Rumpal thì hợp lý, nhưng giúp đỡ Neh thì lại không giống vậy, là hoàn toàn không cần thiết. Nhưng rõ ràng, cậu ta hiện đang cố kéo cô nàng vào làm trung gian giữa hai bên, từ đó nhận được sự ủng hộ của cả hai.

Mặt khác, chiếu theo phương diện của quân đoàn Rumpal, sự ra mặt của Howlei lúc này là không đáng chút nào. Hơn ai hết, hắn ta, và cả những người điều hành quân đoàn phải hiểu được ít nhiều tính cách của vị tộc trưởng này, cũng tức biết rằng dại dột xuất hiện sẽ chỉ gây ấn tượng xấu mà thôi.

– Ngươi đi ra đi.

Caulerh trầm giọng bảo.

Howlei không có rời đi ngay mà nán lại một lúc, nói:

– Mong tộc trưởng suy nghĩ kỹ càng.

Rồi cậu ta mới quay người bỏ ra ngoài lều.

Tiffia ở lại, nhìn một chút Caulerh giờ đang lấy tay xoa nhẹ bên đầu mình vẻ mệt mỏi. Khi cô còn đang thắc mắc vị tộc trưởng này đang nghĩ gì thì ông ta lên tiếng:

– Dangh, cậu cũng ra ngoài đi.

Dangh vẻ mặt thoáng hiện lên sự ngạc nhiên, nhưng cũng rất nhanh cúi đầu bảo “được” rồi làm theo.

Trong căn lều giờ chỉ còn Caulerh, Neh và Tiffia. Hồi lâu, như vừa suy nghĩ xong, Caulerh mới mở miệng:– Ta không tin thằng nhóc kia. Hắn ta quá giảo hoạt.

Tiffia thầm tán thành một tiếng. Cô so với Caulerh càng thêm chán ghét Howlei.

– Nhưng mà chính vì vậy, ta muốn tin cô. Có lẽ đây cũng chỉ nằm trong mưu tính của tên đó, nhưng ta không quan tâm.

Tiffia hiểu điều mà Caulerh đang ám chỉ. Howlei hẳn là cố tình để lộ thân phận để khiến vị tộc trưởng này dồn hết mọi sự chán ghét cùng nghi ngờ vào người cậu ta, từ đó chỉ có thể lựa chọn tìn tưởng cô.

Tuy nhiên, Tiffia kì thực không hề cảm kích hành động này của Howlei. Cô vốn tự có cách thuyết phục tộc trưởng tộc Harangh, chỉ là không chắc chắn thành công mà thôi.

– Chúng ta làm một giao kèo, thế nào? – Caulerh cất tiếng.

“Chính là nó.” Tiffia thốt thầm. Đây cũng chính là một trong những cách mà cô định đề xuất với Caulerh, nhưng lại không ngờ rằng mình còn chưa chỉ ra các lợi ích có thể mang đến thì ông ta đã chủ động nói tới.

Một giao kèo, dù rằng hiệu quả là bị cưỡng chế bởi Đại Thánh Tôn, không thể không làm theo, nhưng tùy thuộc vào tình huống cũng như chênh lệch hai bên mà lúc thành lập có thể sẽ có những điều bất lợi đi cùng. Và rõ ràng là, cân lượng của tộc Harangh là không đủ để quân đoàn Rumpal lập giao kèo với họ, cùng lắm chỉ là một tên đội trưởng nào đó mà thôi, hoàn toàn không đáng.

Tuy nhiên, thay thế vị trí này bằng Tiffia vẫn là không tạo nên được ý nghĩa gì lớn cho tộc Harangh. Thật khó mà đoán được vì sao Caulerh sẽ tự mình đưa ra đề xuất này.

– Ông muốn thế nào? – Tiffia hỏi.

Caulerh không có đáp lời Tiffia mà nhìn về phía Neh, bảo:

– Tự con quyết định.

Neh lộ vẻ hốt hoảng, vừa định từ chối thì bị cha mình ngăn lại, nói tiếp:

– Ta có chủ ý của riêng mình. Từ giờ bộ tộc không cần con xen vào nữa.

– Không- Cha! – Neh thốt lên.

– Đây không phải điều mà con muốn sao?

Âm thanh mà Neh muốn nói theo câu hỏi đó bị nghẹn lại ở họng. Cô nàng từ đầu tới giờ vẫn luôn phản đối việc mình bị cha sắp xếp từng đường đi nước bước, bị bảo bọc quá mức, giờ điều đó chợt được chấp nhận, bị đuổi đi thì lại không thích ứng kịp, liền thành khó xử.

Hoặc có lẽ, Neh cảm giác được cha mình lúc này, không giống với bộ dáng mà ông ta nên có.

Tiffia đứng nhìn hai cha con, bản thân lại không biết nên xen vào chỗ nào cho đúng. Cô đoán là Caulerh đang đặt nhiều hi vọng lên người mình, hay đúng hơn là lên người Darmil, nhưng rõ ràng là chuyện không thể giải quyết theo cách này. Cô vốn định đề xuất một giao kèo, nhưng là giữa Turan và Caulerh, không phải cô, càng không liên quan tới Neh. Có vẻ như sự quan tâm của vị tộc trưởng lúc này chỉ có mỗi cô con gái bé nhỏ của mình mà thôi.

– Được rồi. – Caulerh cất tiếng – Cả hai người ra ngoài đi. Tự xem mà quyết định.

– Khoan đã. – Tiffia vội nói.

Caulerh hơi ngạc nhiên, bảo:

– Còn chuyện gì?

– Chuyện chỗ này… Chuyện lập giao kèo, bản thân tôi không quyết định được. Đội trưởng của tôi, Turan, cậu ta mới là người làm chủ.

Caulerh im lặng hồi lâu, vẻ nghĩ ngợi. Ông ta hẳn đang đoán xem Turan là ai, và tại sao lại cần đến cậu ta. Rồi ông ta quay sang Neh, hỏi:

– Con nghĩ sao?

Neh là biết Turan, không mất quá lâu liền đáp:

– Họ có thể trông cậy được. – ngừng một chút, vẻ lo lắng bảo – Nhưng còn cha thì-

Caulerh đưa tay lên ngăn lại. Ông ta không ưa dáng vẻ của con gái mình lúc này. Cả nhà mười một đứa con, bộ dáng này là thứ mà ông không muốn trông thấy nhất từ chúng.

– Đi ra hết đi.

Trước vẻ kiên quyết đó của Caulerh, Neh đành chịu phép, quay người rời đi cùng Tiffia. Bước đi của cô nàng nặng trĩu, Tiffia có thể cảm nhận được rõ ràng điều đó. Có lẽ cô ta giờ đang không ngừng tự hỏi liệu quyết định của mình có đúng hay không.

Chương 182: Cuộc thi kết thúc

Cả hai người quay trở về lều của Neh. Tiffia vừa vào thì cẩn thận gài cửa lại, kích hoạt luôn một tấm bùa cách âm bao lấy cả căn lều.

Tâm trạng của Neh không được tốt, cô nàng ngồi thút thít, kể lể với Tiffia một hồi, lại được cô an ủi thêm lúc lâu nữa mới dần bình tĩnh, trên môi nâng lấy một nụ cười đầy miễn cưỡng.

Quyết định lần này của Neh không nghi ngờ gì là rất khó khăn, nhưng giờ đã không phải là lúc hối hận nữa rồi. Sự hưng suy của bộ tộc ngay từ đầu vốn không nên đặt trên vai cô nàng, càng không nên vì thế mà trách cứ cô ta được. Chỉ là, Neh có lẽ không nghĩ đến, rằng chính diện đối mặt với được và mất từ quyết định của bản thân lại có thể gây nhiều áp lực như vậy.

Những ngày sắp tới, chắc chắn là không dễ dàng nữa.

– Cô nghĩ rõ ràng rồi?

Tiffia cất tiếng hỏi. Sự việc lần này của Neh hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô. Vốn dĩ, Tiffia chỉ định giúp đỡ cô nàng một chút, tránh vạ lây tới Darmil, không ngờ rằng cô chủ nhỏ của bộ tộc Harangh lại dám chống đối cha mình.

Neh không vội trả lời mà lấy ra một chiếc hộp gỗ đựng mấy món đồ trang điểm, vừa loay hoay chăm sóc khuôn mặt xấu đi vì nức nở của mình, vừa bảo:

– Không rõ ràng. Nhưng có thể cố gắng.

Tiffia thấy hành động của Neh thì có hơi bất ngờ. Cô vốn tưởng rằng cô nàng không quá xem trọng vẻ bề ngoài của bản thân, nhưng rõ ràng là không phải vậy.

Nhưng kì thực Tiffia cũng không tiện đưa ra ý kiến về điều đó, tập trung trở lại vấn đề chính, cất tiếng:

– Chuyện hôn sự có lẽ cha cô tự giải quyết được. Cô cũng không nên để tâm tới bộ tộc nữa, dành nhiều thời gian hơn cho những chuyến du hành của mình.

Lời nói ra thì dễ dàng, nhưng làm được như vậy thì rất khó. Neh nghe xong, hành động ngừng lại một chút, nghĩ hồi lâu mới bảo:

– Những điều này ta đều hiểu. Cô nghĩ ta là ai chứ?!

Tiffia giấu một tiếng thở dài, chỉ mong cô nàng thật sự hiểu, và quan trọng hơn là làm được. Mặt khác, chỉ cần Neh không gây rắc rối cho tổ đội của cô là tốt rồi.

– Chuyện lập giao kèo, cô nên gặp trực tiếp Turan. – Tiffia nói – Tôi không biết cậu ta sẽ đưa ra những điều kiện nào, hay làm ra quyết định gì với cô, nên cũng đừng quá trông chờ vào điều đó.

– Không cần. – Neh đáp – Chuyện này đến đây coi như kết thúc được rồi.

Tiffia không hiểu, nhăn mày lại. Neh thấy thế thì giải thích:

– Mục đích của ta đã đạt được, chuẩn bị cho chuyến đi cũng đã xong hết rồi, có lẽ sáng sớm mai, hoặc thậm chí ngay tối nay là có thể xuất phát được.

– Ý cô là cô định làm một mình? – Tiffia thắc mắc.

– Không có vấn đề gì. Cô nghĩ ta là ai chứ!

Neh thốt, hơi vênh mặt lên. Dù vậy, Tiffia lại không thấy bản thân bị thuyết phục chút nào, mà ngược lại còn thêm nghi ngờ điều đó. Trên thực tế, khả năng của Neh không thấp, và hẳn được không ít các quân đoàn, hội hay tổ đội chào mời, thế nhưng cô nàng không có lý do để chọn con đường đi đầy trắc trở đó.

Hoặc có lẽ, Neh, với thân phận là cô chủ nhỏ của bộ tộc Harangh, không để tổ đội Turan vào mắt, càng không thèm sự giúp đỡ nhỏ nhoi kia.

Tiffia lộ vẻ khó xử. Dù thế nào thì Caulerh cũng đã gián tiếp nhờ cậy cô rồi, nếu giờ cứ thế bỏ mặc Neh muốn làm gì làm thì không khác gì phụ sự mong chờ của ông ta.

Không phải là Tiffia quá để tâm đến vị tộc trưởng này, mà là uy tín của cô rất dễ dàng theo đó bị hủy hết. Chỉ một mình thì không đến nỗi, nhưng vạ lây cả tổ đội thì có thần Istrant mới biết Turan sẽ làm ra chuyện gì.

– Không được. – Tiffia bảo – Ít hay nhiều thì cô cũng nên gặp mặt Turan một lần, sau đó hãy làm ra quyết định cũng không muộn.

– Không muốn. – Neh đáp – Tên đó… Ta không muốn gặp hắn ta.

– Tại sao?

Tiffia thắc mắc. Cô trông mối quan hệ giữa hai người cũng không tệ đến nỗi gặp nhau nói vài câu cũng không được.

– Chuyện tới hiện tại cô còn muốn ta trả lời? – Neh nói, vẻ hơi gấp gáp – Cô dám nói rằng toàn bộ chuyện này hắn ta đều không biết không? Cả tên Howlei đó- không đúng. Howlei còn dễ nói chuyện hơn Turan nhiều.

– Cô sợ?

Tiffia hỏi. Cô kì thực đối với suy nghĩ và cách làm của Turan không quá đồng tình, nhưng là cũng không phản đối. Cậu ta hành động cùng tính toán rất nhiều, nhưng suy cho cùng thì không có hại tới cô hay là Darmil, và ít nhất cho tới bây giờ thì Neh cũng không có chịu ảnh hưởng.

Nhưng mà, cảm giác mọi hành động của bản thân, từng đường đi nước bước đều nằm trong lòng bàn tay kẻ khác, lại như bị thúc ép, rất là khó chịu. Có lẽ, đối với cô chủ nhỏ này, sự khó chịu đó đã thăng lên thành sợ hãi mất rồi.

– T-ta không có sợ! – Neh thốt – Chúng ta… đơn giản là không hợp nhau.

Tiffia hơi nhếch mép một cái, cũng không tiện nói thêm gì. Dù sao Neh không phải là đồng đội của Turan, và cô ta cũng không từng là một Nihr, nên lựa chọn hiện tại có thể phù hợp hơn cả. Nếu cô nàng đã nhất quyết không muốn, thế thì cứ để mặc vậy.

Chợt nhớ đến gì đó, Tiffia bảo:

– Darmil thì sao?

Neh ngẩn mặt ra, sau đó thì lộ vẻ hốt hoảng, mất một lúc mới đáp:

– H-hắn ta thì-thì có làm sao chứ? Ngay từ đầu, ta chỉ lợi dụng hắn ta mà thôi!

Tiffia định gặng hỏi bằng hai chữ “thật sao”, nhưng rồi cũng chẳng nói gì. Bản thân cô không có quyền gì xen vào chuyện này cả, cứ để cô nàng tự xem mà làm là được. Dính với Darmil, là không thể nào tránh khỏi được Turan, có khi như vầy lại tốt hơn.

Hai người sau đó nghỉ ngơi thêm một lúc, tán chuyện dăm ba câu thì tới thời gian bắt đầu trận đấu cuối cùng. Neh đã chuẩn bị xong từ lâu, có người tới báo thì theo đó rời đi luôn. Tiffia ngược lại không vội, quay người tiến vào một góc tối sau căn lều cách không xa.– Đừng có nghĩ chạy được.

Tiffia cất tiếng, không lớn nhưng rõ ràng là đủ để bóng hình lấp lóe trong góc kia ngừng lại. Hồi lâu, biết bản thân không thể trốn được, hắn ta bèn đi ra.

– À thì… Xin chào.

Người nói chuyện là Howlei. Hắn ta ngay từ lúc Tiffia cùng Neh rời lều của tộc trưởng thì đã theo dõi hai người. Cô vốn dĩ cũng không để tâm lắm, chỉ coi là tên này nhiều chuyện, nhưng không ngờ là tới tận lúc Neh rời lều của mình thì vẫn nán lại gần đây. Sự quan tâm của Howlei cho cô nàng lớn đến bất thường.

– Không lo dòm chừng Darmil, lại loay hoay ở đây làm gì? – Tiffia hỏi.

Howlei làm ra vẻ ái ngại, cười trừ, đáp:

– Cái này… tôi bị lạc đường…

Tiffia xì nhẹ một tiếng, cũng không thèm đôi co với hắn ta, bảo:

– Đi thôi. Tới chỗ trận đấu.

– Được được. Để tôi dẫn đường.

Howlei vội nói, bước lên trước vẻ hăng hái vô cùng.

“Không phải vừa bảo lạc đường sao?”

Tiffia cùng Howlei đến nơi lúc trận đấu đang chuẩn bị bắt đầu, với cả bốn đấu thủ đã lên trên sàn.

– Tên đó là người mà Darmil cần giúp đỡ.

Howlei lên tiếng, hất nhẹ cằm về phía tên cầm đoản đao.

– Cậu biết?

Tiffia nhăn mày hỏi. Cô khá chắc rằng chuyện lập giao kèo với người tên Rhynarh trong căn lều kia chỉ có ba người biết mà thôi.

“Chẳng lẽ Darmil làm lộ?” Tiffia nghĩ. Cô dù không cho rằng Darmil có thể tiết lộ bí mật cho người khác, nhưng trước tên Howlei rất giảo hoạt này thì có khả năng không nhỏ rằng cậu ta bị lừa làm cho lỡ miệng thốt ra.

– Là tin từ quân đoàn. – Howlei đáp – Cụ thể hơn là đến từ người đã lập giao kèo với cô. Chúng tôi có tai mắt bên cạnh ông ta.

Tiffia đối với điều này lại không thấy ngạc nhiên. Nếu chỉ với sức một mình Howlei thì rất khó, nhưng đổi lại là cánh tay khổng lồ của quân đoàn Rumpal thì chỉ là chuyện nhỏ.

– Tên kia là người được Caulerh chọn làm chồng cho con gái mình.

Howlei nói, lần này không hất cằm mà chỉ đưa mắt nhìn về phía tên trên sàn đầu mà tới giờ vẫn chưa lấy ra vũ khí của mình.

– Là phá hoại?Tiffia hỏi, ý nhắm đến Rhynarh. Ông ta muốn Darmil giúp đỡ người của mình giành chiến thắng, cũng tức trái với mong muốn của Caulerh. Tuy vẫn có khả năng rằng người đàn ông này không biết gì về ý muốn của Caulerh, nhưng Tiffia thấy rất khó có thể như vậy.

– Không đáng quan tâm. – Howlei lắc nhẹ đầu nói – Chuyện đã đến nước này, chút trò vặt đó…

Dường như nhận ra bản thân nói hơi nhiều, Howlei ngừng một chút, lại bảo:

– Cô đoán xem ai sẽ chiến thắng cuối cùng?

Tiffia lườm mắt nhìn Howlei. Tên này gây chuyện xem ra phức tạp và nhiều chiêu trò hơn cô tưởng rất nhiều. Có khi cả quân đoàn Rumpal cũng bị hắn ta làm cho lục đục không ít.

– Vì giao kèo, nên Darmil phải để cho tên đó thắng. – Tiffia đáp.

– Khó. – Howlei nói – Tên mà Caulerh chọn đã là Thần cấp 9 rồi, dù có một đấu ba thì vẫn giành chiến thẳng được chứ đừng nói là hai người.

Tiffia nghe lời này, không có ngạc nhiên mà là lộ vẻ nghi hoặc, dời ánh mắt nhìn về phía tên kia. Chuyện có một đấu thủ Thần cấp 9 thì cô đã biết rồi, nhưng vì nghĩ rằng là chung tay cùng tên cầm đoản đao kia nên đã không quan tâm quá nhiều. Nhưng giờ xem xét lại thì khả năng thắng trên thực tế lại không lớn vì theo phần nào tính cách của Darmil mà Tiffia hiểu được thì cậu ta sẽ không chịu hợp tác cùng hai đấu thủ còn lại. Trong khi đó, Darmil cũng chỉ mới Thần cấp 4, đấu với Thần cấp 9, người bình thường sẽ không bao giờ dám mở miệng bảo có thể.

Thế nhưng cảnh tượng tiếp theo hoàn toàn thay đổi nhận biết của Tiffia. Cô biết rằng Darmil rất mạnh, mạnh đến điên cuồng, nhưng tới mức dồn ép, không cho tên Thần cấp 9 một tí cơ hội phản kháng nào thì có chút không hợp lẽ thường rồi.

Đầu trận đấu, Darmil chỉ có Thần cấp 4, rất dễ dàng bị tên Thần cấp 9 với ưu thế vượt trội về tốc độ tránh né mà phản công. Tiffia khi đấy cũng bị hoảng hốt một phen, mừng thầm vì bản thân đã cẩn thận chuẩn bị bùa chú phòng ngự cho cậu ta.

Vậy mà kế đến, Darmil không hiểu vì sao động tác trở nên nhanh hơn, uy lực cũng lớn hơn, đánh cho tên Thần cấp 9 không kịp trở tay, để rồi cuối cùng ngay cả vũ khí đã được cường hóa của hắn ta cũng bị đập nát không chút thương tiếc.

Với chuyển biến đó, đừng nói là chính tên Thần cấp 9, ngay cả những người xem xung quanh cũng bị kinh ngạc, trở nên thất thần một lúc. Nhưng rồi tất cả sự kinh ngạc đều nhanh chóng được thay thế bởi những tiếng reo hò tung hô.

– Đáng sợ.

Howlei nói, miệng mỉm cười vẻ thích thú.

Tiffia thầm tán thành. Nếu Darmil không phải đồng đội của cô thì khó tránh khỏi giờ sinh ra sợ sệt. Một du hành giả Thần cấp 4 đánh bại kẻ có Thần cấp 9 là chuyện rất hiếm thấy, cũng không phải là hoàn toàn không có; nhưng Darmil vừa rồi không phải đơn giản đánh bại, mà là chiến thắng áp đảo, trông không khác gì chỉ có một bên đánh, bên còn lại là chịu đánh cả.

Tên cầm đoản đao sau đó không lâu cũng tìm được sơ hở mà chém đứt được giáo của đối thủ, thừa thế xông tới dùng kỹ năng tung ra một chú chém ngang cực mạnh cắt phăng cả cây giáo ngắn hơn cùng chủ nhân của nó. Hắn ta giành chiến thắng, tuy có hơi chật vật, vẫn là thắng, và gương mặt vì thế trở nên vui vẻ.

Tên cầm đoản đao uống vội một bình thuốc hồi phục, quay người qua nhìn về phía tên Thần cấp 9, nhưng bấy giờ chỉ có mỗi mình Darmil ở đấy mà thôi.

– Tên kia đâu?

Tên cầm đoản đao cất tiếng hỏi sau khi trông một vòng xung quanh mà vẫn không thấy bóng dáng tên Thần cấp 9.

Darmil không có trả lời mà nhìn chằm chằm hắn ta, hồi lâu thì bảo:

– Đấu chứ?

Hai chữ ngắn gọn nhưng giọng điệu nghe lại có vẻ giận dữ, có tính dọa nạt và ép buộc trong đó. Rồi đang khi tên cầm đoản đao vẫn còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Darmil đã lao người đến với hai cái chùy trên tay.

– Ngươi điên à?!

Tên cầm đoản đao hô lên, vội vàng đặt một tấm bùa cường hóa lên thanh đao của mình, kích hoạt rồi vào thế thủ.

Một cái chùy vung tới, nhanh và dứt khoát, va chạm với thanh đao làm phát ra âm thanh chói tai, nhưng rất nhanh sau đấy là tiếng gãy vỡ.

Tên cầm đoản đao không có thời gian kinh ngạc, buông bỏ thanh đao ra, sử dụng kỹ năng bật nhảy lùi lại. Đáng tiếc là kỹ năng bật nhảy đó không giành lấy cho hắn ta được bao nhiều thời gian, chỉ chốc liền bị Darmil áp sát, lại vung tới một chùy.

Một thanh đao ngắn khác được lấy ra, vụng về chống đỡ cú vung chùy. Kết quả quá dễ đoán, và cũng chính là thực tế, rằng thanh đao ngay lập tức vỡ nát thành từng mảnh.

– Khoan đã, ta-

Tên cầm đoản đao trông như tuyệt vọng, vội hô lên. Nhưng tiếng hô của hắn ta bị ngăn lại bởi một cái nện chùy vào ngực.

Sát thương từ cú nện là rất lớn, khiến tên cầm đoản đao thậm chí đứng không nổi nữa, lảo đảo ngã ra đất, máu me tràn khắp người. Miệng hắn ta ta lắp bắp, muốn nói gì đó nhưng vì bị thương, không thốt nên lời.

– Giao kèo nguy mất!

Tiffia lẩm bẩm, lách người tiến lên định cản lại Darmil. Tốc độ của cô rõ ràng là không kịp so với cái vung chùy kết liễu của cậu ta, nhưng không thể không hành động.

Darmil kì thực chỉ đứng đó, tay giơ chùy chéo, tùy thời liền có thể vung một nhát lên người đối thủ của mình.

Tên cầm đoản đao thấy Darmil chậm chạp không ra tay, không nghĩ được nhiều, chỉ biết một mực tìm đường sống, xoay người, bò lê bò lết hướng ra khỏi sàn đấu, miệng không ngừng lắp bắp âm thanh gì đó. Cuối cùng, khi bản thân bò đến sát rìa sàn đấu, hắn ta cũng thốt ra được từ ngữ mình mong muốn:

– Ch… ch-chịu thua…

Tiếng tù và lập tức vang lên, rõ ràng là đã chờ đợi sẵn từ lâu; theo đó, vô vàn những tiếng hò reo tung hô vang lên không ngừng. Trên thực tế, ai có mặt ở đây xem trận đấu cũng đã quy phần thắng về cho Darmil rồi, chỉ còn đợi tên cầm đoản đao chấp nhận thất bại của mình mà thôi.

Chương 183: Phân hội Zalt ở thành Nortre

Sáng sớm, trời còn mờ sương.

Kull ngồi tựa vai trên xe ngựa, chắp hai tay sau đầu, vẻ nghĩ ngợi. Dù khuôn mặt cậu lúc này trông rất bình thản, nhưng trong lòng lại đang lo lắng không thôi.

Gì thì gì, không bao lâu nữa, Kull sẽ phải đối mặt với kẻ đáng sợ nhất phân hội ở thành Nortre này, nói ra lời mà chắc chắn sẽ bị tẩn cho một trận thừa sống thiếu chết. Cậu cũng chỉ là một Nihr thôi, là tầng lớp dưới chót của hội Zalt, chọc giận bề trên thì bị đánh là chuyện rất bình thường. Thậm chí, đôi khi chẳng cần lý do gì thì bọn họ cũng có thể thản nhiên hành hạ cậu.

Nhưng là không thể tránh được, Kull hiểu rõ điều đó. Cậu dù không quá tin tưởng vào lời nói của Turan, vẫn không thể làm ngơ chút hi vọng nhỏ nhoi ấy. Đột phá Nihr, trở thành một du hành giả chân chính, bước lên cuộc tranh đua Thần cấp, tiến tới đỉnh vinh quang và quyền lực, ý nghĩa của nó đối với Kull là lớn vô cùng.

Hơn cả, cậu có nhiều hơn một lý do bắt bản thân phải đột phá Nihr.

Chẳng mất bao lâu thì chiếc xe ngựa đã tới được cổng bắc thành Nortre. Mấy người gác cổng không có làm khó, chỉ kiểm tra hàng hóa một chút, xác nhận chỉ là vài người nông dân chở lương thực vào thành bán thì cho vào.

Trên thực tế thì trường hợp như chiếc xe ngựa mà Kull đi là không nhiều, vì hầu hết lương thực cùng đủ loại hàng hóa khác đều được các con buôn tìm tới mua và vận chuyển vào thành bán lại. Bên cạnh đó, đối với những loại vật phẩm mà các con buôn không cung cấp thì có ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn, cụ thể là cửa hàng vạn vật bán ra, với giá có hơi cao so với thị trường.

Nhưng là vẫn có những nông dân phải tự mình mang lương thực vào thành. Lý do có thể là xảy ra mâu thuẫn với con buôn, hoặc là muốn kiếm thêm phần lời do chênh lệch giá.

Vào thành không lâu thì Kull nhảy khỏi xe ngựa, một mình lẩn mất vào trong con hẻm nhỏ. Cậu vừa rồi cũng không phải là quá giang, nhưng đồng bạn có việc khác cần làm, không tiện gây phiền phức, tách ra được sớm thì tách.

Hội Zalt ở thành Nortre không phải là một hội nổi tiếng, nhưng hầu hết mọi người đều biết nơi này có một phân hội tồn tại. Tìm đến được tất nhiên là khó, dù sao cũng là hội sát thủ, đều phải biết ẩn mình, tránh gặp kẻ ngốc liều lĩnh muốn chết mà xâm phạm. Và vì vậy, đối với một Nihr như Kull thì lần mò đường trở về cũng là mất không ít thời gian, chủ yếu nhằm tránh né bị theo dõi.

Điểm đến của Kull là một khu nhà nằm ở góc tây bắc của thành Nortre. Những tòa nhà nơi đây hầu hết đều làm bằng gỗ, một số khác thì có tầng thấp đắp bằng đất, và đều được dựng cao đến năm sáu, thậm chí có tòa lên tới tám tầng.

Khu này được người trong thành coi là khu ổ chuột, với điều kiện sống rất thấp, chỉ có thể xem là một chỗ ngủ tránh nắng, sương cùng gió lạnh về đêm, còn khi trời mưa thì không trông chờ được lắm. Bù lại, giá thuê nhà khu này rất rẻ, chỉ khoảng một phần ba so với những căn ở nơi khác.

Và vì vậy, nơi đây có số lượng Nihr ở lại rất đông đảo. Họ không có khả năng kiếm nhiều tiền trong thời đại này, chỉ đành sống tạm bợ, chờ đợi một ngày được ai đó thương xót cho một công việc tốt mà cải thiện đời sống của mình.

Kì thực, phân hội Zalt lại nằm ở đây, với thành viên phân bố rải rác ở các tòa nhà nhất định. Đa phần các thành viên đều là Nihr, số còn lại thì có Thần cấp, nhưng cũng không có dựa vào ưu thế này quản lý cả khu vực mà là thành lập quan hệ hợp tác với những người giữ vai trò đó. Lý do chính, Kull là không biết, chỉ nghe được vài người quen nói qua rằng hội Zalt rất lớn, khinh thường nắm trong tay một khu vực tồi tàn.

– Kull? Mày về rồi?

Một giọng nói vang lên bên phải Kull. Cậu quay qua thì thấy một tên có dáng người hơi mập mạp, hiếm thấy được ở nơi này chạy tới chỗ mình.

Kull đối với tên mập cười nhạt, bảo:

– Ừ. Lần này hơi thảm, cũng may là còn mạng trở về.

Tên mập định nói gì đó, lại thấy cả hai đang ở nơi không được kín đáo, liền giơ tay lôi Kull đi vào trong một góc nhà. Hắn ta sau đó loay hoay nhòm ngó một lúc nữa mới cất tiếng nói nhỏ:

– Tao nghe nói nhiệm vụ của đội mày thất bại, còn tưởng đợi trước phòng hồi sinh là sẽ gặp chứ. Hay là mày trốn ra khi nào mà tao không biết?

Kull gõ một cái không chút nương tay lên đầu tên mập, bảo:

– Không phải tao vừa nói “còn mạng trở về” sao. Mày muốn tao chết lắm à?

– Không có. – tên mập ôm đầu, mếu máo đáp – Ta còn lo cho mày nên mới hễ có thời gian thì ngồi đợi trước phòng hồi sinh đấy chứ.

Kull cười khì, giơ tay định gõ đầu tên mập cái nữa lại thôi. Có một người chịu quan tâm mình thế này, cảm giác quả thật không tệ. Đối với Kull, tên mập này không khác người thân là mấy. Cả hai từ nhỏ đã bị hội Zalt mang về, lớn lên cùng nhau, nói là không có tình cảm gì là giả.– Tao tha cho mày đó.

Kull nói, phất tay, quay người định rời đi thì bị tên mập nắm vai giật lại. Cái giật bất ngờ khiến cậu suýt ngã, phát giận gắt:

– Mày điên à?!

– Tao không có- ý tao là tao còn chuyện muốn nói.

Tên mập nói rồi quay đầu nhòm ngó một chút, lại không thấy an tâm liền kéo Kull ngồi xuống, nép người trong góc.

– Lén la lén lút thế làm gì? – Kull thắc mắc.

– Mày không hiểu. – tên mập bảo – Mấy ngày nay mày không có ở đây, nhiều chuyện xảy ra lắm.

Kull hơi tò mò, liền nói:

– Nhanh. Tao nghe.

– Phân hội này sắp xong đời rồi!

Tên mập thay vì kể rõ từ đầu thì nhảy thẳng tới nhận định của hắn ta luôn. Kull nghe vậy không khỏi phát bực, giơ tay gõ đầu hắn ta một cái đau điếng, bảo:

– Là chuyện gì, nói rõ.

– Mày có thể đừng gõ- Tao nói. Tao nói liền đây!
Tên mập hốt hoảng hô, tay thì đưa lên che chắn đầu mình khi bị Kull giơ tay dọa gõ phát nữa.

– Lão Tamad không biết gây chuyện gì, bị người phía trên tới giáo- nói sao nhỉ, à là giáo huấn cho một trận. Lão ta trông bị thương không nhẹ, giờ chẳng chịu gặp ai. Các đội sau đó cũng bị người phía trên mang theo hầu hết, chỉ còn sót lại vài đội thôi.

Kull hơi nhăn mày. Cậu đối với sự việc tên mập vừa kể là không tránh khỏi ngạc nhiên, nhưng càng là khó hiểu. Lão Tamad gây họa bị trừng phạt thì thôi, các đội thuộc phân hội lại bị mang đi thì không bình thường chút nào. Dù sao thì ở phân hội này, các đội hầu hết đều chỉ có Nihr, để ở đây quản lý vẫn tốt hơn nhiều so với dẫn theo làm gánh nặng.

– Phân hội trưởng có phản ứng gì không? – Kull hỏi.

– Không có. – tên mập đáp ngay – Trông ông ta còn mừng như được mùa.

“Chắc là nhận được lợi ích gì đấy…” Kull nghĩ thầm. Cậu kì thực không ham thích truy hỏi chuyện này, chỉ quan tâm rằng lão Tamad đang bị thương, cũng tức là cơ hội để cậu vượt qua thử thách khai trừ sẽ lớn hơn rất nhiều.

– Giờ phân hội trưởng đang ở đâu? – Kull cất tiếng.

– Không biết. – tên mập gãi gãi đầu bảo – Chắc là vẫn ở chỗ cũ thôi. Mày muốn gặp thì chờ ở đó là được.

– Ừ. Thế thôi. Tao còn phải đi báo cáo.

– À… Cố gắng…

Tên mập nói nhỏ, không có cản Kull nữa, để cậu thuận lợi rời đi.

Kull sau đó tìm tới một căn nhà cao chỉ bốn tầng nhưng trông lại mới mẻ, vững chãi hơn những tòa nhà xung quanh nhiều. Cậu gõ nhẹ lên cửa bốn cái đều nhau rồi mở cửa bước vào trong.

Một người đàn ông ngồi ở cái bàn quầy chính giữa nhà đưa mắt nhìn Kull chăm chăm, hồi lâu thì mở miệng nói:

– Về rồi đấy à?

Với ngữ điệu trầm và nặng, Kull biết đây không phải là một câu hỏi thăm, càng không phài là lời chào, mà là đang khiển trách. Cậu đã về trễ, ít nhất là theo kế hoạch đưa ra từ hội.

Kull hít một hơi thật sâu rồi thở ra. Lòng cậu là có lo lắng, cũng có chút sợ sệt, nhưng dù thế nào thì cũng đành tiến đến chịu trừng phạt.

Người đàn ông có mái đầu hơi hói, tóc đã pha màu muối tiêu, trên mặt có vài vết sẹo và làn da thì thô ráp trông dữ tợn. Cùng với ánh mắt sắc lạnh lúc này đang nhìn chằm chằm vào Kull, bất kỳ ai khi đối mặt cũng sẽ không tránh khỏi rùng mình một cái. Bộ dạng này cơ bản là quá dọa người, cứ như thể đối phương là kẻ thù không đội trời chung với ông ta vậy.

Rồi khi Kull bước tới gần, đủ một khoảng cách nhất định, người đàn ông từ từ đứng dậy, nâng lên cái gậy gỗ trong tay mình, vung một phát sang ngang, nhắm vào ngay mạn sườn của cậu.

Cú vung gậy không nhanh cũng không mạnh, nhưng rất chính xác đập đầu gậy vào vào sườn Kull, tạo ra cảm giác đau nhói cực kì.

Kull cắn răng, cố nén cơn đau để bản thân không phải kêu lên. Đây không phải là lần đầu cậu bị đánh như thế này, và cơn đau hiện tại cho thấy người đàn ông ra tay nặng hơn trước nhiều.

Người đàn ông không có dừng lại sau một cú đánh, liền tay vung gậy, vụt thêm mấy phát nữa lên người Kull, nhắm lấy từng phần cơ thể của cậu một cách thuần thục, cứ như thể ông ta đã được đào tạo chuyên nghiệp cho chuyện này.

Ban đầu còn tốt, Kull có thể chịu đau mà đứng được, nhưng tới khi người đàn ông nhắm đến chân cậu thì không giữ được nữa, ngã ra trên đất. Ông ta thấy vậy, chợt như bị kích thích, trở nên hăng hái hơn, tốc độ vụt đánh theo đó cũng tăng lên.

Chương 184: Định ngày thử thách

Buổi chịu đánh của Kull kéo dài không biết bao lâu, tới khi người đàn ông hơi thở dần trở nên gấp gáp thì mới ngừng lại.

Kull nằm trên đất, răng cắn chặt vào nhau, cho đến giờ vẫn chưa kêu lên một tiếng nào. Hoặc có lẽ cậu đã quá đau đớn và mệt mỏi rồi, nên không còn đủ sức mà kêu than nữa.

Lần đánh đập này, người đàn ông làm quá nặng tay. Ông ta dường như đang trút hết mọi tức giận và sự khó chịu trong lòng lên người Kull. Cậu hẳn là xui xẻo nên mới tìm trở về đúng vào lúc này, trở thành bao cát xả giận cho ông ta.

– Cho ngươi năm phút.

Người đàn ông gằn giọng nói, rồi quay người trở lại bàn quầy của mình. Ông ta rất từ tốn lấy ra một cuốn sổ nhỏ bắt đầu ghi chép, trông như thể vừa rồi chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Kull lăn lộn trên sàn một lúc, khó khăn lấy ra một bình thuốc hồi phục đổ vào miệng. Dù người đàn ông cho thời gian không nhiều nhưng cậu vẫn rất cẩn thẩn chữa trị bản thân, tránh bị sặc hoặc đuối sức mà chết mất, để khi hồi sinh lại thì trừng phạt sẽ còn tồi tệ hơn nữa.

Hơn bốn phút trôi qua, Kull nén đau đúng dậy, tiến tới trước bàn quầy, nói:

– Kull Paton từ đội số 4 xin báo cáo.

Người đàn ông ngừng bút, hơi liếc mắt nhìn Kull, gật nhẹ đầu bảo:

– Được.

Kull dưới sự cho phép của người đàn ông kể lại mọi chuyện, bắt đầu từ lúc vào thành Tailor đến đêm hôm bị phản kích, bị Turan bắt được rồi lợi dụng sơ hở mà trốn thoát được. Trên thực tế thì Turan đã tạo ra một tình huống phù hợp để cậu thoát đi rồi, cứ dựa vào đó mà báo cáo lại thôi. Trừ phi có ai đó theo dõi được chuyện diễn ra trong phòng kín kia, nếu không thì chỉ có thần Istrant mới biết được là cậu đang nói dối.

Người đàn ông nghe xong, không tỏ vẻ ngạc nhiên hay nghi ngờ gì. Ông ta dù sao cũng đã nghe qua đồng đội của Kull kể lại một lần rồi, giờ nghe thêm chỉ là để xác nhận những người khác không có nói gì sai lệch với lời của cậu mà thôi.

– Nhiệm vụ lần này thất bại phần lớn là do độ khó của mục tiêu quá lớn. – người đàn ông cất tiếng – Tuy nhiên vẫn không phủ định được việc ngươi đã không giết được người. Ghi nhận một lần lỗi, lại lao động tăng thêm một tháng, coi như xong.

– Biết rõ. – Kull hô lên.

Người đàn ông gật nhẹ đầu, bảo;

– Được rồi. Ra ngoài đi.

– Khoan đã. – Kull vội nói – Tôi còn có việc.

Người đàn ông nhăn mày vẻ khó chịu. Ông ta vẫn còn rất bực bội trong lòng vì những chuyện gần đây, bản thân cũng đang có không ít việc cần phải làm, giờ lại nghe Kull nói thế thì không khỏi hơi giận dữ bảo:

– Không phải bây giờ.

Kull cũng không muốn nói đến việc đó bây giờ, nhưng cậu không có lựa chọn khác. Yêu cầu của Turan trong giao kèo rất rõ ràng là cần cậu hoàn thành trong thời gian ngắn, nếu kéo dài thì không chỉ đơn giản là bỏ qua cơ hội đột phá Nihr, mà là phải gánh chịu sự trừng phạt kéo theo đến từ Đại Thánh Tôn, khủng bố hơn từ người đàn ông này gấp trăm nghìn lần.

– Ông Vangr, tôi muốn rời hội. – Kull hô lên, dõng dạc.

Người đàn ông nghe xong, ban đầu thì vẻ ngạc nhiên, sau đó thì khuôn mặt sầm xuống, trừng mắt nhìn Kull, gằn giọng:

– Ngươi đây là bị đánh đến khùng rồi? Hay là chưa bị đánh đủ?

Kull nén một cơn rùng mình, đáp:

– Tôi hoàn toàn tỉnh táo. Tôi muốn tham gia thử thách khai trừ.

Người đàn ông gương mặt hầm hầm vẻ giận lắm, nhưng rồi cũng không có ra tay đánh Kull mà cất quyển sổ ghi chép đi, cười nhạt bảo:

– Lão Tamad hẳn sẽ vui lắm, vì có người đến cho mình xả giận khi vừa mới bị phía trên trừng phạt xong.

Kull cúi người xuống nói lớn:

– Cầu mong hội đáp ứng!

Ông Vangr phất tay, bảo:

– Ta không có quyền gì trong chuyện này. Mong muốn của ngươi sẽ được chuyển đến cho phân hội trưởng, nhưng hẳn là không có vấn đề gì. Chỉ khuyên ngươi chịu được cơn giận của lão già kia.

– Cảm ơn ông.

Kull nói lớn. Lời cảm ơn không phải là thật lòng, nhưng cũng không phải là không có tí thành ý nào. Dù sao thì Kull không có bị ông Vangr đập thêm một trận, coi như là ông ta đã đối tốt với mình một chút rồi.

– Đi theo ta.

Ông Vangr cất tiếng, đứng dậy xong liền bước lên lầu.

Kull nén đau bước vội theo sau. Tốc độ của người đàn ông không nhanh, nhưng với một tên Nihr vừa chịu một trận đánh thừa sống thiếu chết thì đuổi theo là không dễ dàng.

Kull đối với phân bố trong tòa nhà này cũng không có nhiều thông tin. Cậu chỉ biết rằng ở tầng trệt là nơi ông Vangr tiếp nhận báo cáo và giao nhiệm vụ, ngoài ra thì tòa nhà hẳn cũng là nơi ở của ông ta, vì chẳng mấy khi thấy ông ta rời khỏi đây cả.Ông Vangr bỏ qua lầu một và hai của tòa nhà mà đi thẳng đến lầu thứ ba, tìm tới trước một cánh cửa xếp gấp bốn cánh.

Bầu không khí nơi đây yên tĩnh đến lạ. Kull nhìn quanh một lượt, không khỏi thắc mắc lý do mà ông Vangr mang mình tới đây.

– Phân hội trưởng, tôi có việc cần gặp. – ông Vangr lên tiếng.

Kull lộ vẻ ngạc nhiên. Cậu không ngờ rằng phân hội trưởng lại đang ở nơi này. Thường thì nếu muốn gặp phân hội trưởng, cậu sẽ phải tìm đến căn nhà hai tầng ở một góc của khu nhà, nằm cách biệt với những căn nhà khác.

Phía bên trong mất một lúc lâu vẫn không có phản hồi gì, nhưng ông Vangr không có vì thế mà trở nên gấp gáp mà ngược lại còn làm ra vẻ kính cẩn, hơi cúi đầu xuống.

– Việc gì?

Một giọng nói trầm và chắc vang lên. Kull biết giọng nói này, và không nghi ngờ gì chính là của phân hội trưởng.

– Có một thành viên muốn rời hội, cần tham gia thử thách khai trừ. – ông Vangr đáp.

– Ồ.

Phân hội trưởng cất tiếng, có phần hời hợt, lại bảo:

– Phía trên đang tập trung nhân lực, tên nào ngu ngốc lại muốn rời hội vào lúc này?

– Hắn ta đang ở ngay đây, thưa phân hội trưởng.

– Nihr? – phân hội trưởng hỏi.

– Chính là Nihr.

– Thế thì ngươi cứ tự quyết định là được. Sau này cũng theo đó mà làm.

– Biết rõ, thưa phân hội trưởng.

Ông Vangr nói rồi cúi đầu một cái, xong thì quay sang Kull ra hiệu rời đi.

Cả hai người rất nhanh liền trở lại tầng trệt của căn nhà. Ông Vangr ngồi ở bàn quầy, lật ra quyển sổ nhỏ của mình xem xét hồi lâu thì cầm một viên đá truyền âm, bảo:

– Tamad, ông nghe chứ?

Phải mất một lúc mới có âm thanh phản hồi lại, với vẻ uể oải xen lẫn với bực tức:

– Ta đây. Lúc nào rồi mà ông còn làm phiền ta?
– Không phải ta làm phiền ông, mà là một tên được ông mang về muốn làm phiền ông.

Ông Vangr điềm tĩnh nói, miệng lại nở một nụ cười gian xảo.

Phía bên kia không có phản hồi ngay, hồi lâu thì cất tiếng:

– Muốn lợi dụng lúc ta bị thương trả thù? Thật hay cho tên nào dám liều lĩnh như thế. Là ai?

– Kull Paton. – ông Vangr đáp – Ông hẳn không quên đi.

Phía bên kia vang lên từng tiếng cười giòn, rồi ông ta bảo:

– Là tên nhóc ngày hôm đó. Cũng được- không, là rất tốt. Ta từ lâu đã muốn cho hắn ta một bài học nhưng tiếc không có thời gian.

– Được. Theo luật mà định.

– Theo luật mà định.

Cùng với âm thanh đó, truyền âm liền bị ngắt. Ông Vangr đặt viên đá lên bàn, ngừng một lúc vẻ nghĩ ngợi gì đó rồi mới quay sang Kull, cất tiếng:

– Ngươi nghe rõ cả chứ?

– Nghe được. – Kull gật nhẹ đầu đáp.

– Ngươi có hai ngày chuẩn bị. Thử thách sẽ bắt đầu vào ngày mười bảy tháng này. Địa điểm tiến hành thử thách sẽ được thông báo sau. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là ngươi tránh được lao động tăng thêm trong hai ngày này, nhớ chứ?

– Tôi hiểu, thưa ông.

Kull nghiêm giọng nói. Cậu dù có phần không vừa ý cũng không dám đề ra cho ông Vangr. Ông ta nghe xong rất có thể tại chỗ tẩn cậu thêm một trận làm quà tặng lão Tamad luôn.

– Hiểu rồi thì đi đi. Đừng trốn việc.

Ông Vangr nói, phất phất tay đuổi người.

Kull vừa bước ra ngoài thì đụng phải tên mập không biết từ lúc nào đã đứng chờ sẵn. Bị hù một phát, cùng với trước đó chịu trận, cậu không khỏi nổi giận mà gắt:

– Đứng ở đây làm gì? Không sợ ông Vangr lôi vào đập à?

– Không- ý tao là có sợ. Nhưng mà có việc phải tới.

Tên mập lắc nhẹ đầu, sau đó lại gật đầu lia lịa đáp.

– Có việc? Tao còn tưởng mày theo dõi tao cơ.

– Mày nghĩ nhiều. – tên mập phẩy tay nói – Còn mày? Tới đây làm gì?

Kull nhìn tên mập một chút, định nói lại thôi. Bản thân cậu cũng không có nhiều lòng tin vào lần thử thách khai trừ hai ngày tới, tiết lộ với tên này sẽ chỉ khiến hắn ta lo lắng, thậm chí hoảng loạn mà gây phiền phức.

– Có việc phải tới.

Kull lấy lời vừa nãy của tên mập để đáp. Hắn ta nghe xong thì nhăn mặt vẻ khó chịu, lại nghĩ ngợi một hồi, bảo:

– Đội của tao thật ra cũng bị phía trên gọi tên. Mấy đồng đội của tao đã rời đi trước rồi, giờ tao cũng phải đi.

Kull hơi ngạc nhiên, suy nghĩ một chốc thì đoán ra được ít thứ. Nhưng sau cùng cậu cũng không định truy hỏi tên mập làm gì, vẫn là nên tập trung vào vấn đề sắp tới của mình hơn.

– Ừm. Tốt cho mày.

Kull cất giọng hời hợt rồi lách người bỏ đi luôn. Tên mập thấy thế giơ tay định kéo cậu lại nói thêm gì đó nhưng cánh tay kia được nửa chừng thì dừng lại, chốc thì rút về.

Kull giấu một tiếng thở dài. Cậu đoán là số phận của mình hẳn phải trải qua lần thử thách này, nếu thành công thì sẽ rời khỏi được nơi đây, lại còn đột phá Nihr, trở thành du hành giả, giành được khả năng thăng Thần cấp, trở nên mạnh lên.

Còn nếu thất bại, những chuỗi ngày tiếp theo không nghi ngờ gì là vô cùng buồn tẻ, nhạt thếch. Kull không phải là sợ chịu đau chịu khổ, nhưng bản thân bên cạnh không còn một người bạn nào, người mình yêu thương cũng ngày càng trở nên xa vời không thể chạm tới, tình cảnh đó cậu thật không muốn gánh chịu một chút nào.

Vậy nên, thử thách khai trừ kia, Kull nhất định phải vượt qua được.

“Lão Tamad, ông cứ chờ mà xem.”

Chương 185: Đến thăm làng Veilr

Turan ngồi trên xe buýt, tựa đầu lên tay nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh mắt của nó mông lung, không chú ý tìm kiếm gì cả, vì giờ tâm trí đang mải nghĩ về những chuyện mình phải làm rồi.

Vấn đề Thần cấp của Turan đã được giải quyết, dù không rõ lý do nhưng hiện tại nó không cần phải đi du hành, diệt quái hay càn quét phó bản để nhận Thần tinh nữa, là tiết kiệm được rất nhiều thời gian chuẩn bị cho sự kiện Appaprithietra. Giờ Thần tinh đã không còn tăng thêm, ngừng ở con số 13, cũng là không có ảnh hưởng nhiều.

Darmil hẳn cũng đã thăng lên Thần cấp 5 rồi, hoặc tệ lắm thì tiến trình cũng tiếp cận điểm thăng cấp, trước khi tham gia sự kiện chỉ cần làm một chuyến du hành nhỏ là đủ.

Tiffia ngược lại không được tốt như thế. Turan cơ bản cũng không có đặt nhiều hi vọng vào sự góp sức của cô ta trong sự kiện sắp tới, chỉ mong rằng cô nàng làm ra quyết định đúng đắn, để bản thân có thể đột phá Nihr.

Về phần Kull, Turan tới giờ vẫn chưa nhận được tin báo gì từ cậu ta. Nó không lo mình bị bán đứng, mà là sợ rằng Kull gặp chuyện, làm trễ nãi đột phá Nihr, từ đó chắc chắn là không kịp tham gia sự kiện Appaprithietra.

Gần đây, Turan dành không ít thời gian tìm hiểu về hội Zalt, nhưng đến cùng cũng chỉ biết được vài chuyện không mấy quan trọng, không giúp được gì cho Kull. Hội Zalt không nghi ngờ gì là rất lớn, và khả năng cao là hoạt động không giới hạn mỗi trong vương quốc Enria. Với quy mô lớn như thế, Turan mơ hồ đoán được phía sau có bàn tay của một Chính thần thúc đẩy, chỉ là không đoán ra được là ai thôi.

“Thần Syrathr có thể sẽ biết.” Turan nghĩ thầm. Đức Chính thần của Sự sinh trưởng trong vòng ba ngày tới sẽ kết thúc thời gian vắng mặt của cô ta, hẳn sẽ cất lời gọi Turan tới để nói một số chuyện liên quan tới tòa tháp Ma pháp Tối thượng.

Turan không dám bảo chính mình hiểu rõ thần Syrathr, nhưng nó tự tin bản thân ít nhiều biết được những mối quan tâm của cô ta, và rõ ràng là thần Fyratr làm việc không khiến chị mình tin tưởng một chút nào. Thậm chí có khả năng rằng lần gặp mặt trước với Turan, thần Fyratr là có ý định riêng chứ không phải do được chị mình nhờ vả.

Nghĩ lại, Camilier đã bị thần Fyratr bắt đi cũng đã năm ngày rồi. Nữ người sói đi cùng một đức Chính thần sẽ không có nguy hiểm tới tính mạng, nhưng Turan ngờ rằng cô ta sẽ không được yên ổn. Nó dù không rõ ràng vẫn nhớ được phản ứng của thần Fyratr đối với Camilier, là rất nghiêm trọng, cứ như thể vấn đề lúc đó là trời sắp sập vậy.

“Gặp thần Syrathr phải hỏi cho ra lẽ mới được.”

Quay lại chuyện chuẩn bị cho sự kiện Appaprithietra, Turan không định để Tiffia tham gia, vậy nên tổ đội hiện tại chỉ có ba người mà thôi, và đó là đã tính cả Kull bấy giờ còn chưa đột phá Nihr rồi. Nhóm ba người là vẫn được tham gia sự kiện, nhưng tất nhiên là chịu bất lợi không nhỏ, và đối với kẻ có mục tiêu phải giành được giải quán quân như Turan thì đây là không thể chấp nhận được.

Turan cần tìm thêm một thành viên nữa, nhiều khả năng sẽ là một thành viên tạm thời.

Yeatra là không thể được, Turan từ đầu liền loại bỏ cô nàng khỏi danh sách. Cô ta cần tập trung vào chuyện bùa chú phẩm chất ‘Anh hùng’, mặt khác cũng chỉ là một Nihr, khả năng chiến đấu gần như không có, khả năng thu thập cũng kém, tức là không giúp ích được gì.

Tổ đội của Pongru chỉ có mỗi Natyr là không có vượt qua Thần cấp 5, nhưng Turan cũng không thể mặt dày hỏi mượn cô nàng được. Bên cạnh đó, nó giờ là đang muốn giữ mối quan hệ không quá gần gũi với bọn họ, nếu không phải tình huống bắt buộc thì không nên liên lạc với họ.

Mượn người từ Wyndur là ý tưởng tồi. Quân đoàn Ungreilt là một quân đoàn lớn mạnh, và để trở nên như vậy thì họ không thể lười biếng, từng người luôn có công việc ngập đầu. Cho mượn người, nói thì dễ, không có sự tin tưởng cùng lợi ích xứng đáng, lời hỏi mượn rất dễ trở thành câu khiêu khích đối phương, gây mâu thuẫn không đáng có.

Hơn cả, Turan không muốn nhờ vả Wyndur một chuyện nhỏ nhặt như thế, sẽ khiến giá trị bản thân giảm đi, bị cậu ta dựa vào điều này mà đưa ra mấy yêu cầu không nên có. Nếu Wyndur chủ động cho mượn người thì chuyện có thể dễ xử lý hơn nhiều.

Kì thực, Turan cũng không cần một người có Thần cấp cao làm gì, chỉ cần không phải là Nihr thì đều tốt. Nihr so với một du hành giả Thần cấp 1 có sự chênh lệch rất lớn, không chỉ về sức mạnh mà còn cả tốc độ, phản xạ và năng lực tính toán, đồng thời còn không thể sử dụng tốt kỹ năng của bản thân.

Việc tìm thành viên không thể gấp, thiếu cẩn thận một chút liền sẽ đụng phải một tên vô dụng, thậm chí gây rắc rối cho những thành viên khác. Turan biết điều này, nên nó cũng không cưỡng ép bản phải sớm hoàn thành. Chậm mà chắc, và nếu tới thời hạn mà vẫn không tìm ra người thì cứ giữ nhóm ba thành viên mà tham gia sự kiện, rồi dùng sự cố gắng mà bù lại thôi.

Dù sao thì, Darmil trong tổ đội cũng không thể đơn giản tính là một, hay thậm chí là hai người được. Để cậu ta một mình đối đầu với một tổ đội bốn người khác, kết quả còn có khi là chiến thắng cơ.

Hôm nay tương đối rảnh rỗi, nên Turan dành một ít thời gian tới thăm làng Veilr. Nó cần thông báo cho Lily một số chuyện để con bé chuẩn bị. Mặt khác, Turan dù sao cũng đã hơn tuần lễ không đến đó rồi, Lily chắc hẳn sẽ rất lo lắng.

So với làng Veilr, Lily càng ưa thích sống cùng Turan, dành nhiều thời gian bên cạnh nó. Turan cũng nắm biết điều này, nhưng bản thân thật sự không tiện chăm sóc cho con bé, đành nhờ cậy bác Balt cùng Melry giúp đỡ.

Sắp tới, thời gian rảnh sẽ chỉ có ít đi mà thôi, Turan thực không khỏi lo lắng. Nó có lẽ nên mau chóng để Lily đột phá Nihr, rồi đưa con bé nhập học ở học viện Ma pháp Hoàng gia Enria, sẽ yên tâm hơn nhiều. Nơi đó sẽ không kiềm hãm sự phát triển của Lily, đồng thời cũng đảm bảo an toàn cho con bé, thậm chí còn nhiều hơn những gì Turan có thể làm được.

Chuyến xe buýt chẳng mấy chốc thì tới được khu phố Rahm. Turan xuống xe, từ đấy rất nhanh tìm đến làng Veilr.

Giờ đã là gần trưa, là thời điểm mà mọi người trong làng chuẩn bị kết thúc phần việc của mình, lòng thì mong chờ đến bữa ăn ngon lành sắp tới.

Turan không có gặp Melry, cô ta hẳn đang bận bịu chuẩn bị bữa trưa, thay vào đó là bị Noah phát hiện, liền hớt hải chạy lại. Thằng nhóc này cứ luôn không có chuyện gì là nhìn ra cổng tìm kiếm, thấy được nó trước cũng là chuyện bình thường.

– Anh Turan!

Noah vừa chạy vừa cất tiếng gọi lớn như cố tình thông báo cho người khác biết được sự có mặt của Turan. Bản thân Turan cũng không phải cần giữ bí mật gì, nhưng bị người khác hô gọi như thế vẫn là không dễ chịu, chờ Noah vừa tới liền đưa tay gõ nhẹ đầu thằng nhóc một cái, bảo:
– Bô bô cái mồm, không sợ làm phiền mọi người à.

Noah đưa tay xoa đầu, cười hề hề đáp:

– Em… lỡ mồm.

Turan không có đi đôi co với thằng nhóc tóc vàng này mà đưa mắt nhìn quanh một chút, hỏi:

– Bác Balt cùng chị Melry đang ở đâu?

– Bác Balt ở ngoài vườn. – Noah trả lời – Chị Melry thì đang dọn cơm rồi. Anh tính ra đến thật đúng lúc đó nhé.

Turan hiểu ý châm chọc của thằng nhóc, nhưng chẳng thèm để tâm mà bảo:

– Thế còn không lo giành chỗ ngồi ăn đi mà loay hoay ở đây làm gì?

– Em đang định… – Noah nói, vừa định rời đi, quay lại nhìn Turan một chút, thắc mắc – Mà anh không tính vào cùng em à?

Turan lắc đầu, đáp:

– Anh đến một hồi liền đi. Bữa trưa thì, không tiện.

Noah nghe xong vậy mà không có cất bước, ra vẻ nghĩ ngợi hồi lâu thì bảo:

– Anh đến tìm Lily ạ?

Turan không đáp, hơi nhăn mày nhìn Noah một chút. Nó không phải bất ngờ vì thằng nhóc đoán ra được ý định của mình, mà là nhìn được thằng nhóc có điều vướng bận trong lời nói.

Noah hẳn là vẫn còn để tâm chuyện Lily rời đi, giờ thấy Turan tới, không phải thông minh cũng biết là vì chuyện gì.

– Noah, nhóc có muốn trở nên mạnh lên không?
Turan đột nhiên hỏi.

Noah ngẩn người, nhưng rồi như chợt nhận ra gì đó, liền đáp:

– Em có! Em muốn mạnh lên!

Turan mỉm cười nhẹ nhàng ý khích lệ, lại nói:

– Nhóc có biết học viện Hiệp sĩ Hoàng gia Enria không?

Noah nghe, nhăn mày suy nghĩ, hồi lâu thì trông như người gặp mộng, lơ ngơ chẳng biết được Turan nói về cái gì.

Học viện Hiệp sĩ Hoàng gia Enria là nơi chuyên đào tạo các hiệp sĩ còn trẻ cho vương quốc, có tuổi đời rất lâu dài. Nơi đây vốn dĩ được lập ra dành cho các thanh thiếu niên nhiệt huyết thuộc tầng lớp quý tộc, nhưng cũng không phải là không thu nhận học sinh tầng lớp dưới. Đặc biệt, khi Đại Thánh Thế giáng lâm vào ba năm trước, học viện đã phải thuận theo thời thế mà mở cửa cho nhiều người vào học hơn, tất nhiên là đãi ngộ không thể sánh bằng với con cháu của quý tộc.

Tuy nhiên, dù thế nào thì học viện Hiệp sĩ Hoàng gia Enria cũng không thu nhận học sinh là Nihr, khác hoàn toàn so với học viện Ma pháp Hoàng gia. Đối với ma pháp, còn có thể dùng tri thức, khả năng nghiên cứu để bù đắp lại, nhưng đối với hiệp sĩ, không có sức chiến đấu liền là vô dụng, dù có là quý tộc cũng không thay đổi được.

Nói ra thì, Turan đã từng có một khoảng thời gian sinh hoạt ở học viện Hiệp sĩ Hoàng gia Enria. Nó lúc đó cũng có thể xem là có chút danh tiếng nơi đó, nhưng bản thân không ưa thích náo nhiệt mà tập trung vào tập luyện nên nhiều chuyện xảy ra là bỏ qua, thậm chí tới nghe biết vài thông tin cũng là không có.

– Chăm chỉ luyện tập, đến thời điểm, anh sẽ đăng ký cho nhóc học ở học viện. – Turan cất tiếng.

Noah nghe thì vẻ mặt có trở nên vui mừng đôi chút, nhưng cũng liền cứng lại, nói:

– Em còn chẳng biết đó là đâu.

Turan không có trực tiếp giải đáp thắc mắc của Noah mà bảo:

– Nghe cái tên chẳng phải thấy rất oách, rất oai sao?

– À thì… Có.

– Thế có muốn học không?

– Có chứ! – Noah thốt, chợt nghĩ gì đó, hỏi – Nhưng mà, Lily thì sao?

Turan hơi nhếch mép. Nó thật không ngờ thằng nhóc khó đối phó như vậy, nói một vòng vẫn quay trở lại vấn đề đang muốn tránh.

– Lily sẽ tới học ở học viện Ma pháp Hoàng gia Enria. – Turan đáp – Nhóc không muốn bị tụt hậu đâu nhỉ?

– Em hiểu rồi, anh Turan!

Noah hô, vẻ mặt trở nên sáng sủa hẳn lên.

– Tốt. Giờ thì lo mà giành chỗ ăn trưa đi.

Turan cười nói, vẻ hài lòng. Noah nghe xong cũng không phản đối hay chần chừ gì nữa, vâng dạ một tiếng rồi chạy đi.

Kì thực, Turan đối với cả đám nhóc làng Veilr thì đánh giá Noah cao hơn hết. Thằng nhóc còn nhỏ tuổi, không tránh khỏi bồng bột, nhưng là rất có chí cầu tiến, và cũng rất có tiềm năng phát triển lên. Nói một cách nôm na thì, thằng nhóc giống như Darmil vậy, được cái đỡ cù lần hơn nhiều.

Trong thời gian ngắn, Turan có lẽ sẽ không thể dành giời gian giúp Noah đột phá Nihr, nhưng tương lai, khi tổ đội đã ổn định thì chuyện đó là phải làm. Đây là một bước rất quan trọng trong kế hoạch lớn của nó, sớm hoàn thành cũng là để bản thân có thêm một cánh tay đắc lực.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau