VAN'S FORCE: PHẾ TÍCH THẾ GIỚI CÁC THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Van's force: phế tích thế giới các thần - Chương 171 - Chương 175

Chương 171: Học sách kỹ năng

– Thế thì cứ từ từ mà đi vậy.

Turan nói nhỏ, mối lo trong lòng theo đó nhẹ đi một chút. Nó sau đó với tay lấy quyển sách kỹ năng ghi ‘Đấm mạnh’, bắt đầu lật ra xem.

Turan không phải ngẫu nhiên chọn lấy quyển sách kỹ năng này để đọc đầu tiên, mà là vì nhớ lại cảm giác lúc sử dụng kỹ năng trong thế giới giả lập. Cảm giác thi triển thuần thục và sảng khoái đến lạ kỳ, thậm chí còn có chút tính gây nghiện, khiến nó cứ muốn không ngừng lặp lại hành động hao tốn lượng lớn nguyên khí đó.

Dù có phần không đúng đắn, nhưng Turan chính là muốn tìm lại cảm giác kia.

Bên cạnh đó, Turan không muốn chính mình trước khi nắm vững một kỹ năng nào đó từ sách kỹ năng lại cứ đi tìm đọc những quyển sách khác. ‘Gọi hồn’ là một, thêm ‘Đấm mạnh’ cùng ‘Cào’ nữa thì đã là ba rồi, và kì thực, tới giờ Turan vẫn chưa thi triển được bất kỳ kỹ năng nào trong số ba kỹ năng này một cách trọn vẹn cả. Thậm chí, kỹ năng ‘Gọi hồn’ còn chưa thể dùng được.

Những con chữ xa lạ thuộc về một ngôn ngữ nào đó trong mấy quyển sách kỹ năng từ lâu đã không còn khiến Turan bận tâm nữa. Nó dường như không có chút chần chừ nào, lập tức thi triển kỹ năng ‘Thông hiểu’ của mình cùng với tập trung vào việc học kỹ năng luôn.

Chẳng có bao lâu, từng luồng thông tin mơ hồ bắt đầu lờ mờ xuất hiện trong tâm trí của Turan. So với lần đọc sách trước, chúng đã trở nên rõ ràng, dễ hiểu hơn rất nhiều. Tuy nhiên, vẫn là có một lượng rất lớn những luồng thông tin mà Turan chưa chạm được tới, cảm giác như chúng bị bàn tay vô hình nào đó che lấp đi.

Turan không có để ý nhiều để những luồng thông tin nhạt mờ kia, mà tập trung hơn vào những phần chính mình có thể tiếp cận được.

Sợi chỉ sáng le lói, Turan chợt trông thấy, liền khắc theo đó tìm về nguồn gốc. Rồi ở nơi đó, từng chút, từng chút một tri thức được rót vào trí óc Turan, giúp nó hiểu được nền tảng của kỹ năng mà mình đang học, kế đến là cách thức vận dụng kỹ năng.

Đấm mạnh, cũng không phải là dùng hết lực mà đấm, mà là cần tiêu hao nguyên khí, dùng lượng nguyên khí đó tăng cường lực lượng được tung ra.

Tiêu hao nguyên khí cũng không phải là một lượng cố định. Một nghìn bậc chỉ là mức chuẩn, nắm đấm muốn càng lớn mạnh, thì càng tiêu tốn thêm nhiều nguyên khí. Mặt khác, nguyên khí cũng không chỉ đơn giản là nhiều với ít, mà còn có chất lượng cao hay thấp. Thần cấp cao, tức là nguyên khí chất lượng cao, nhưng bên cạnh đó cũng có không ít cách gia tăng chất lượng nguyên khí.

Sau đó, cũng không rõ là bao lâu, Turan dần tỉnh lại khỏi dòng lũ tri thức vừa đổ dồn vào tâm trí mình. Nó mệt, đến uể oải, nhưng là vui sướng.

Thu hoạch từ lần đọc sách kỹ năng này, nhiều hơn lần trước rất nhiều. Và như để chứng mình cho điều đó, Turan giơ lên cánh tay của mình, mở ra nắm lại bàn tay. Liền khắc, từng luồng nguyên khí ồ ạt kèo về nơi lòng bàn tay của nó, tụ lại, trông như thấm vào bên trong từng thớ cơ, lớp da, theo đó chúng trở nên rắn chắc, mạnh mẽ lạ thường.

Rồi không kiềm chế được nữa, Turan vung tay, đấm thẳng vào khoảng không trước mặt. Cú đấm nhanh và mạnh làm cả người nó hơi mất thăng bằng chúi về trước, khiến cho nó dù là người ra đòn cũng phải rùng mình hoảng hốt một thoáng.

Sau khi hốt hoảng, thì là mỉm cười sung sướng. Chỉ vung ra một đấm là không đủ để thỏa mãn Turan, và chẳng suy nghĩ gì nhiều, nó liền tung thêm mấy đấm nữa.

Lượng nguyên khí bị rút đi khỏi cơ thể là không nhỏ, nhưng giờ Turan đâu có còn để ý tới chuyện nhỏ nhặt đó nữa, đã hoàn toàn bị chìm đắm vào trong cảm giác đầy mê hoặc hiện tại rồi.

“Ầm!”. Cú đấm cuối cùng, Turan đánh liều nhắm thẳng vào vách tường trước mặt. Tay Turan đau điếng, rướm máu, nhưng trên tường chỗ kia cũng bị lõm vào một đoạn nhỏ, hằn lên hình dạng chính là nắm đấm của nó. Và như chỉ cần bấy nhiêu đó, mọi đau đớn mà Turan đang chịu đựng chợt trở nên thật nhỏ bé, đều bị niềm vui từ hiệu quả cú đấm lấn át đi mất.
Hồi lâu, khi đã sự phấn kích xâm chiếm tâm trí Turan nhạt dần đi, nó mới ngồi phịch xuống giường, thở hồng hộc.

Mệt, và đau. Không chỉ là đau ở nơi bàn tay phải, mà là cả cánh tay. Tê rần, nhức nhói.

Turan lắc nhẹ đầu, lấy ra một bình thuốc hồi phục, tu một hơi hết sạch. Vị thuốc đắng nghét, lẫn chút mằn mặn làm nó bất giác nhăn mặt, nhưng hiệu quả hồi phục rất nhanh làm cả người nó khỏe khoắn trở lại, khuôn mặt theo đó cũng dãn ra. Thoải mái. Giống như là vừa tập một bài thể dục nặng xong rồi tu một bình nước mát lạnh vậy.

Turan giương mắt nhìn lên chiếc đồng hồ để bàn: đã gần trưa. Cảm nhận được sự sôi sục nơi bụng mình, nó nói nhỏ:

– Đúng là có hơi đói… – ngừng một chút, nghĩ rồi lại bảo – Nhưng giờ không phải lúc.

Trong lúc đợi vết thương nơi bàn tay hoàn toàn bình phục, Turan lấy ra mấy mấu bánh khô, bỏ vào miệng nhai chậm rãi.

Mấy miếng bánh này cơ bản là không ngon chút nào, nhưng Turan chỉ có thể dựa vào chúng để chống lại cơn đói mà thôi. Nó giờ đang có hứng, không muốn vì ăn một bữa trưa đàng hoàng mà bỏ lỡ.

Chợt, Turan nghĩ đến quyển sách kỹ năng ‘Ăn’. Dù có tiêu tốn một lượng lớn nguyên khí, nhưng trong trường hợp cần tiết kiệm thời gian, hẳn là lựa chọn không tồi.

– Nhảm nhí.

Turan nhận định. Một bữa ăn, nếu ăn vội vã thì cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian cả. Hơn hết, dùng tận một nghìn bậc nguyên khí cho một bữa ăn, rõ ràng là không đáng. Thay vì thế thì cứ vài mẩu bánh khô là xong chuyện. Dù sao thì bánh khô của du hành giả cũng cung cấp gần như đầy đủ các loại dưỡng chất cần thiết, chỉ là không được ngon mà thôi.
Bữa ăn đơn giản của Turan rất nhanh thì kết thúc. Bàn tay của nó cũng đã hồi phục đến mức khá ổn rồi.

Turan quay trở lại bàn, tóm lấy quyển sách kỹ năng ghi ‘Cào’ lên, bắt đầu lật ra xem.

Không có gì mới lạ, tương tự như quyển sách kỹ năng ‘Đấm mạnh’, những luồng thông tin dần hiện lên trong tâm trí Turan. Ngoài những luồng thông tin bị che lấp đi kia, số còn lại đều là rõ ràng, dễ hiểu hơn hẳn lần đọc sách trước.

Làm nhiều thì có kinh nghiệm, Turan chẳng mấy chốc liền tìm được sợi chỉ sáng le lói lẩn trong biển tri thức. Nó lần mò theo, đến được nơi chứa đựng những tri thức để vận dụng kỹ năng.

Cào, là hành động dùng móng hoặc vật nhọn hướng tới bề mặt, vật thể nào đấy mà kéo vạch ra bề mặt, vật thể đó. Móng của con người có độ cứng không cao, không cẩn thận liền sẽ tổn thương chính mình. Vậy nên cần tiêu hao nguyên khí để làm cứng móng, hoặc tạo ra cương khí thay thế, hoặc bảo vệ móng.

Giống như ‘Đấm mạnh’, tiêu hao nguyên khí cũng không phải là một lượng cố định. Độ cứng, cùng độ sắc bén muốn càng lớn thì cần càng tiêu tốn thêm nhiều nguyên khí, đồng thời yêu cầu về chất lượng nguyên khí cũng sẽ theo đó tăng cao.

Turan mỉm cười, đóng lại quyển sách kỹ năng. Thu hoạch của lần đọc sách này, cũng là không tệ. Mặc dù so với ‘Đấm mạnh’ thì không tới, nhưng cũng được tám đến chín phần.

Turan giơ tay lên, mở bàn tay ra, cảm nhận nguyên khí tập trung về nơi các đầu ngón, cường hóa cho từng chiếc móng một. Xong, nó hơi nghiêng người về trước, vung tay cào một nhát ở vách tường.

Nhát cào rất nhanh và dứt khoát, lại không có nhiều cảm giác bị cản trở, vạch ra trên vách tường bốn đường dài. Dù vết cào không sâu, nhưng Turan rất hài lòng. Nếu cùng vết thương này xuất hiện trên người một con quái, hẳn sẽ rút đi một lượng sinh lực không nhỏ. Hơn cả, đây còn có thể tạo ra một vết thương hở, gây trạng thái bất lợi cho mục tiêu, trong tình huống nhất định thậm chí có thể gọi là xoay chuyển tình thế.

Chỉ tiếc là lượng nguyên khí tiêu tốn quá nhiều. Với lượng nguyên khí trong cơ thể Turan lúc trạng thái tốt nhất, cùng lắm cũng chỉ có thể thi triển ra hơn mười nhát thôi. Mà đó là khi nó dồn toàn bộ nguyên khí cho kỹ năng này, cũng tức từ bỏ sử dụng những kỹ năng khác.

– Không quan trọng.

Turan lẩm bẩm. Nắm giữ thêm một kỹ năng là điều tốt, nhất là đối với bản thân nó bây giờ, vốn chỉ là một kẻ sở hữu duy mỗi kỹ năng chủ đạo của mình là ‘Thông hiểu’.

Turan nhìn một chút chiếc đồng hồ trên bàn: hơn ba tiếng đã trôi qua. Lần đọc sách kỹ năng này ít tốn thời gian hơn lần trước, hẳn là vì nó đã nắm kiến thức tương tự từ kỹ năng ‘Đấm mạnh’. Nền tảng không khác nhau nhiều, có thể tham khảo, tất nhiên là tiết kiệm được không ít thời gian.

Bụng Turan lại bắt đầu thấy đói. Giờ nó để ý thì thấy cơn đói này không bình thường, giống như là cơ thể đột nhiên thiếu hụt năng lượng, cần gấp bổ sung lại. Hẳn là sử dụng kỹ năng ‘Thông hiểu’ để học từ sách kỹ năng cũng là tiêu hao không ít năng lượng đi.

Trước đây, Turan cũng có cảm giác hơi mệt mỗi khi đọc sách kỹ năng, nhưng không có nghĩ gì nhiều. Có lẽ giờ kỹ năng học càng lúc càng hoàn thiện nên cảm giác cũng trở nên rõ ràng hơn, thành ra đói.

Nhưng Turan không định vì thế mà ăn một bữa đàng hoàng, vẫn cứ tiếp tục dằn xuống cơn đói của mình bằng mấy mẩu bánh khô. Nếu là cơ thể cần năng lượng để học sách kỹ năng, vậy thì nó sẽ tìm mua loại bánh khô nào đó cung cấp nhiều năng lượng hơn, thế mới là giải pháp đúng đắn nhất.

Chương 172: Luyện tập một chiêu kiếm

Sau bữa ăn vội, Turan đưa tay tóm lấy quyển sách kỹ năng ‘Gọi hồn’. Đây là quyển sách kỹ năng đầu tiên của nó, nhưng lại là quyển sách kỹ năng duy nhất còn sót lại trong số ba quyển sách nó đã đọc mà tới giờ vẫn chưa thể thi triển được.

Phẩm chất cùng cấp độ của kỹ năng ‘Gọi hồn’ so với ‘Đấm mạnh’ và ‘Cào’ là không có khác nhau. Dù độ hiếm của kỹ năng ‘Gọi hồn’ là ‘Hiếm’, cao hơn ‘Thông thường’ tới hai bậc, nhưng theo Turan biết thì độ hiếm không hề thể hiện giá trị thực của một vật, chỉ là khó tìm mà thôi, nên tất nhiên là không thể nào khiến cho kỹ năng này khó học hơn.

Tuy nhiên, Turan cũng hiểu là không thể chỉ dựa vào phẩm chất cùng cấp độ để xác định một kỹ năng có thể học được nhanh hay không. Giống như kỹ năng ‘Cào’, dựa vào kiến thức có từ kỹ năng ‘Đấm mạnh’, có thể bớt được không ít thời gian. Vậy nên khả năng cao là kiến thức từ kỹ năng ‘Gọi hồn’ đối với nó quá mới mẻ, nên tiêu tốn thêm thời gian là không thể tránh khỏi.

Turan rất đồng tình với lối suy nghĩ này. Nó, thông qua sách kỹ năng ‘Gọi hồn’, đã nắm biết phần nào về linh và hồn, hai thứ mà trước đây vốn là vô cùng mơ hồ, khó mà hình dung được. Hẳn là chỉ tiêu tốn thêm một lượng thời giờ nữa thôi thì nó liền sẽ có thể sử dụng kỹ năng này rồi.

Nghĩ như vậy, Turan lật sách ra, bắt đầu đắm chìm vào cơn lũ tri thức đang đổ dồn vào trong tâm trí mình.

Linh tử, thường tồn tại rất rời rạc, khi liên kết với nhau một cách hòa hợp và mạnh mẽ thì mới thành linh. Linh là nắm rõ, là biết hiểu, là phân biệt và nhận định. Linh càng mạnh thì nhận thức càng rõ, khả năng điều khiển càng vững vàng.

Hồn là bản chất có trong mỗi cá thể. Có hồn mới có thể sinh. Hồn vong tức là tử. Hồn là cội nguồn ý nghĩ, cốt lõi của của hành động và quyết định. Hồn mạnh liền có thể trấn áp, triệt hạ và nuốt chửng hồn kẻ khác.

Linh và hồn tồn tại thành một chỉnh thể, gọi là linh hồn. Linh hồn bản thân là yếu đuối, dễ bị thương tổn bởi môi trường, cần được bao bọc bởi cơ thể để không mất đi. Linh hồn đối với cơ thể cần có sự phù hợp nhất định mới có thể nhập vào, nếu không sẽ bài trừ lẫn nhau, khiến cho cuối cùng một bên bị tổn hại nghiêm trọng.

Kẻ chết đi, sẽ ít nhiều để lại một phần linh và hồn của mình ở nơi ngã xuống, theo thời gian sẽ dần tiêu tán mất, trở thành linh tử và hồn vô định. Gọi hồn là bắt lấy một đầu mối, lần theo đó để kết nối lại các linh tử và hồn vô định đã bị phân tách, từ đó thu thập về phần mong muốn.

Gọi hồn, không yêu cầu quá nhiều về nguyên khí, mà tập trung ở linh hồn người sử dụng. Nếu linh hồn người sử dụng không đủ mạnh mẽ, sẽ không lần theo được dấu vết mà đạt được hiệu quả; nếu linh hồn người sử dụng không đủ vững chắc, lâu dài thi triển, hoặc gặp phải linh hồn hung ác liền sẽ chịu tổn thương.

Để sử dụng thành thục, cần không ngừng tẩm bổ linh hồn.

Turan mở mắt ra, bất giác cất một tiếng thở dài. Kỹ năng ‘Gọi hồn’, căn bản là quá khó học, còn chưa kể đến yêu cầu sử dụng cũng rất là khắt khe. Turan chưa bao giờ luyện tập qua cái gì liên quan tới linh hay hồn cả, càng không nói đến linh hồn nó có đủ vững chắc hay lớn mạnh không.

Rõ ràng là, chỉ dựa vào kỹ năng ‘Thông hiểu’ là không đủ để học kỹ năng. Thế mới thấy, khả năng khiến một người trực tiếp đạt được một kỹ năng nào đó của Đại Thánh Tôn là khủng bố cỡ nào.

– Có lẽ, nên làm theo cách thông thường thôi…

Turan nói nhỏ, giọng hơi có vẻ chán nản. Nó là rất mong muốn dựa vào kỹ năng chủ đạo của mình để học kỹ năng, nhưng quá khó, cố chấp theo đuổi ngược lại không thông minh.

Tuy nhiên, nói Turan cam tâm, thì là không thể nào. Hiện tại cũng không phải là không có cơ hội, chỉ là đường đi có phần quanh co, nhiều chướng ngại vật mà thôi.

Kì thực, Turan không hề bận tâm người khác đánh giá mình thông minh hay ngu dốt. Cái nó quan tâm, chỉ một mực là theo đuổi mong muốn của chính mình, cho dù là thất bại, thì đó cũng là chính mình lựa chọn.

Turan cười nhạt, đóng quyển sách lại đặt trên bàn. Nó nhìn một lượt mười tám quyển sách nằm lẫn lộn cùng nhau kia, lòng không chịu được mang lên cảm giác áp lực. Học hết đống sách kỹ năng này, nhanh hẳn cũng tiêu tốn của nó mấy tháng trời, chậm thì có khi mất cả năm chưa cũng chưa hết được.

“Thôi thì tới đâu hay tới đó…” Turan tự nhủ. Nó căn bản cũng không gấp gáp gì. Du hành giả bình thường sở hữu vài kỹ năng đã là rất khó rồi, huống gì nó là đang nhắm tới tận mười tám kỹ năng.Trên thực tế, một người có thể sở hữu một lượng rất lớn các kỹ năng, nhưng không phải ai cũng đều mù quáng mua sách kỹ năng mà học lấy. Điều quan trọng nhất của kỹ năng học được là phải phù hợp với bản thân, cụ thể hơn chính là kỹ năng chủ đạo. Kỹ năng nếu không phù hợp, sẽ dễ sinh ra mâu thuẫn, không sớm thì muộn sẽ bị thui chột.

Mặt khác, kỹ năng bù đắp điểm yếu cũng là một sự lựa chọn không tồi, nhưng nếu không phù hợp với kỹ năng chủ đạo thì không cần phải chọn, vì dù có học được thì cũng không phát huy tốt được, đồng thời lâu dần cũng sẽ bị mai một đi. Tình huống thường thấy là kỹ năng bù đắp điểm yếu được học trước một cuộc du hành quan trọng, hoặc trận đánh lớn. Nhưng do chi phí cao cùng hiệu quả không quá rõ rệt nên trừ các tinh anh của quân đoàn lớn ra thì chẳng ai lại dám bỏ tiền cùng công sức vào chuyện này.

Ngoài ra thì, việc tìm thấy sách kỹ năng tương ứng không phải dễ dàng. Turan ở thành Kyrult đã phải rất may mắn mới tìm được một quyển sách kỹ năng phẩm chất ‘Anh hùng’, nhưng đó cũng chỉ là một quyển sách đã hỏng, không thể dùng trong ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn được.

Nghĩ lại, Turan không rõ lắm kỹ năng chủ đạo của mình là dạng gì. ‘Thông hiểu’ có thể tạm xác định là một loại hình giám định đặc thù, nhưng nếu vậy thì nó không hình dung được bản thân phù hợp với những loại kỹ năng nào.

Đây cũng không phải là điều gì xấu. Kỹ năng không thiên về một bên nào, đồng thời cũng không kiêng kỵ bên nào, kì thực có thể cho phép Turan mang lấy tất cả các kỹ năng, chỉ là toàn bộ chúng đều không thể phát huy tối ưu được mà thôi.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, học nhiều cái không bằng học kỹ một cái. Turan sở hữu đa dạng các loại kỹ năng có thể giúp nó có nhiều lựa chọn xử lý cho tình huống hơn, nhưng nó cũng cần tập trung trau dồi một vài kỹ năng nhất định để không lâm vào bế tắc khi gặp phải đối thủ quá mạnh, hoặc quá cứng cáp mà các kỹ năng đều không đủ sức xuyên phá.

– Nếu có thể luyện chiêu kiếm thành kỹ năng được thì tốt.

Turan thì thầm một câu. Nó từ trước tới giờ luôn rất tự tin về khả năng dùng kiếm của mình, thậm chí tự sáng tạo ra một vài chiêu thức. Dù hiện tại hiệu quả chưa đủ tốt, nhưng nó tin chắc chỉ cần kiên trì luyện tập thêm thì chắc chắn sẽ đạt được thành quả như mong đợi.

Nhắc đến, đã rất lâu rồi Turan không tập kiếm. Lần sử dụng gần đây nhất là lúc đối phó với đám sói đuổi theo xe chạy đến thành Kyrult, nhưng lần luyện tập gần đây nhất cũng đã xấp xỉ ba năm trước rồi.

Turan nghĩ, liền thấy có hứng thú. Nó thu dọn một chút rồi cất bước ra khỏi phòng, hướng thẳng tới sân sau mà đi.

Trời đổ nắng chiều vàng ươm. Hai gốc cây Talna cao lớn với tán lá rộng lay động theo từng cơn gió thổi kêu xào xạc.Thời tiết này thật là tốt.

Turan đứng ở trong sân, cách bức tường chừng ba đến bốn mét. Mắt nó nhắm hờ, tay cầm kiếm hướng xuống, hơi chếch về trước.

Gió lại thổi, mát rượi.

Kiếm của Turan, hay đúng hơn là cách mà nó luyện tập, chú trọng tốc độ cùng độ chuẩn xác, trong nháy mắt xông phá vị trí hiểm yếu của mục tiêu, cắt qua một cách dứt khoát. Đạt được tốc độ nhanh không khó, Turan cũng có thể sử dụng nhiều loại kỹ năng hoặc bùa chú hỗ trợ để bổ sung nếu thấy chưa đủ. Tuy nhiên, độ chuẩn xác thì không dễ dàng bù đắp như thế.

Để có thể khiến nhát kiếm chém ra đi đúng theo quỹ đạo mà mình mong muốn, cắt đúng vị trí mà mình nhắm tới, Turan phải rất bình tĩnh, đồng thời cũng rất tập trung. Ngoài ra, nó cũng phải hình dung được mọi thứ xảy ra khi mình hành động, cùng với đó là dự đoán di chuyển của kẻ địch, nếu không sẽ trượt mất. Nhát chém của Turan vốn là rất nhanh, nếu đơn thuần dựa vào giác quan sẽ không theo kịp, mà chỉ cần lệch một đoạn nhỏ so với dự tính, liền sẽ không mang lại được hiệu quả mong muốn.

Tốc độ không thể thiếu, độ chuẩn xác càng không thể thiếu. Để xuất ra được một nhát kiếm như vậy, hao tổn lực lượng là điều không thể tránh khỏi, nên thường thì sau khi chém, Turan rất khó có thể lại ra tiếp một đòn nữa trong thời gian ngắn.

Hơi thở của Turan vốn đều đặn từng nhịp, bất chợt ngừng lại. Nó vẫn chưa có ra đòn, mà đang cẩn thận cảm nhận từng sự thay đổi một.

Tình huống thực tế, thường thì kẻ địch sẽ không cho Turan thời gian suy tính, càng sẽ không dại dột tiếp cận nếu thấy nó định ra đòn sát thủ. Thế nên, Turan phải tự tạo cho mình một tình huống bất ngờ, sau đó tương ứng mà xuất ra nhát chém phù hợp.

Một chiếc lá rơi, Turan liền ra quyết định. Nó mở trừng mắt, không có chăm chú vào mỗi chiếc lá mà là bao quát toàn bộ hoàn cảnh xung quanh, đồng thời dùng tất cả giác quan cùng trí óc của mình tính toán.

Rồi khi chiếc lá rơi tới ngang tầm mắt, tay Turan lập tức xoay chuyển, bước chân hơi tiến về trước, cả cánh tay bắt đầu hướng lên trên. Một nhát kiếm cứ như vậy được chém ra, vô cùng dứt khoát.

Nhát kiếm rất nhanh, dừng lại ở phía trên bên trái. Mắt Turan vẫn còn đang trừng nhìn, chiếc lá thì giờ đã phân thành hai, rơi lất phất, chốc thì bị một cơn gió thổi đến cuốn bay đi.

Độ chuẩn xác đạt được gần tốt, tốc độ thì đáng tiếc thay có hơi chậm. Turan đối với kết quả này không có vui vẻ gì, cũng không có thất vọng. Nó hiện tại không dùng thêm kỹ năng, phép hay bùa chú phụ trợ gì, làm được đến nước này tuy là chưa đủ nhưng đã có thể coi là không tệ.

– Đối phó với lũ quái vẫn còn thiếu rất nhiều. – Turan nói nhỏ.

Kì thực, nếu không phải tình huống bắt buộc, Turan nhất định sẽ không dùng tới chiêu thức này để đấu với lũ quái. Lượng sinh lực của những con quái thường cao hơn du hành giả nhiều, và chúng cũng hoạt động thành đoàn.

Mặt khác, trong một phó bản, số lượng quái là rất nhiều. Turan có thể giết một nhóm, lại không thể liên tục dùng chiêu thức này càn quét cả phó bản.

Đối phó với quái trùm càng không thể dùng được. Lượng sinh lực của quái trùm luôn là cao vượt trội so với các quái cùng phó bản, nên một chiêu kiếm tất nhiên là không đủ để đánh giết. Thậm chí, Turan nghi ngờ rằng chiêu kiếm của nó có khi còn chẳng thể khiến con quái cảm thấy bị đe dọa. Mà nếu con quái sau khi bị Turan chém trúng, không chết, cũng chẳng lùi về mà tiếp tục tấn công thì nó không nghi ngờ gì sẽ chịu thiệt lớn.

May thay, tổ đội hiện tại chủ công không phải là Turan, không cần nó phải liều mình gây sát thương cho kẻ địch. Chiêu kiếm này có lẽ phù hợp giải quyết nhanh một con quái nào đó lẻn đến được đến chỗ của nó, khiến con quái hối hận vì đã tìm tới.

Chương 173: Nhượng lại quán rượu

Turan tập thêm mấy lượt nữa thì nghỉ. Nó không có cố gắng quá, vì căn bản thêm nhiều nữa cũng không được ích lợi là bao. Mặt khác, tiêu hao thể lực cùng nguyên khí khi dùng chiêu kiếm là rất lớn, nếu tiếp tục, Turan có thể sẽ không còn sức làm việc khác mất.

Sau khi thu dọn đống lộn xộn trên sân do chính mình bày ra xong thì Turan tìm tới quán rượu bà Lylat. Nó hơi đói.

Trông thấy Turan, bà Lylat cũng không có chào hỏi gì, rất tự nhiên tiếp tục công việc dang dở của mình.

Quán hôm nay hơi vắng, chỉ có mấy người khách quen ngồi ăn với uống riêng phần từng người. Có lẽ vì vậy mà tâm trạng của bà Lylat lúc này không được tốt.

Turan dù trong lòng có chút nghi hoặc, nhưng cũng không có để tâm nhiều, cứ thế tiến tới bàn quầy, cất giọng như thường lệ:

– Một phần ăn tối.

Bà Lylat đưa mắt nhìn Turan một lát, không nói gì mà quay người bỏ vào trong.

“Không bình thường…” Turan lẩm bẩm. Cảm giác của nó về sự bất thường đang diễn ra trong quán rượu càng lúc càng lớn. Theo đà này, cho dù nó có cố làm ngơ thì cũng sẽ bị cuốn theo.

Thực tế thì quán rượu vắng khách không phải là hiếm, nhưng đến mức khiến bà Lylat thái độ trở thành lạnh nhạt như hiện tại thì không ổn chút nào. Đối với bà ta, kiếm nhiều tiền là một thú vui, nhưng không kiếm được cũng chẳng phải là chuyện xấu.

Nghĩ đến đây, lại nhìn một vòng khắp quán rượu, Turan rất nhanh liền hiểu được vấn đề: chính bà Lylat là người khiến quán rượu trở nên vắng khách. Nếu nó không lầm thì ngay bây giờ ở phía ngoài quán đang treo bảng đóng cửa, và chỉ có mấy người khách quen nài nỉ hết lòng, hoặc biết ý bà chủ mới được phép vào.

Hôm nay, bà Lylat không vui. Tình hình này, có khi Turan sẽ không được ăn một bữa tối đàng hoàng mất.

– Đ-để anh đợi lâu.

Một giọng nói chợt vang lên, ngay sau đó là một khay thức ăn được đặt ở trước mặt Turan. Nó không có đi chú ý khay thức ăn mà quay nhìn về phía người đến: là Oviar.

Turan có hơi bất ngờ, nhưng cũng không phản ứng gì nhiều, mà chỉ chăm chăm nhìn cô nàng đang cố tránh né ánh mắt của mình.

Oviar chủ động mang phần ăn đến cho Turan, trông qua thì chỉ là hành động bình thường mà một người hầu bàn cần làm, nhưng nó biết cô ta theo lẽ thường sẽ không làm như thế. Hoặc ít nhất là dạo gần đây, cô ta không có làm như vậy.

Oviar chỉ đứng đấy, không nói gì, cũng không rời đi, như thể đang chờ đợi điều gì đó. Turan thấy tình huống dần trở nên khó xử thì bảo:

– Bà Lylat, hôm nay gặp chuyện gì à?

Câu hỏi được cất ra không vội vàng, âm thanh cũng không lớn, nhưng lại khiến Oviar giật mình một cái. Cô ta loay hoay hồi lâu mới bình tĩnh trở lại mà đáp:

– Đúng là có chút chuyện.

– Cần giúp đỡ? – Turan hỏi.

– Cái này…

Turan không cần trông bộ dáng lưỡng lự của Oviar cũng biết được ít nhiều thứ cô ta muốn làm. Bà Lylat hẳn là đang gặp khó khăn gì đó, nhưng vì tính tình thích giúp người hơn được người giúp của mình nên sẽ chẳng thèm mở lời nhờ vả dù cho không thể nào tự giải quyết được.

Thế nên, Oviar chỉ có thể tạm thời gác lại “trò chơi” trốn tránh của mình mà tìm tới Turan.

Mặt khác thì, cô nàng hẳn cũng không muốn gây phiền phức cho Turan, nên mới cho tới tận lúc đứng trước mặt nó rồi vẫn còn cứ đắn đo không chịu nói.

Đang khi Oviar vẻ mặt chợt trở nên cương quyết, định lên tiếng thì một giọng nói quen thuộc đã chen vào:

– Oviar. Bên kia có khách gọi kìa.

Turan đối với lời của bà Lylat cất thầm một tiếng thở dài. Nó chắc chắn bà ta chỉ đang nói khống để đuổi khéo Oviar đi thôi chứ trong bầu không khí hiện tại thì có tên điên nào lại dám gọi lung tung.

Oviar do dự một lúc nhưng rồi cũng quay người bỏ đi. Cô ta trong chuyện này kì thực không có quyền xen vào, kể cả là đối với bà Lylat hay là Turan. Làm không tốt, mối quan hệ với cả hai đổ vỡ thì chắc cô nàng chỉ biết ôm mặt khóc mà thôi.

Chung quy là, e sợ.

Bà Lylat đợi Oviar bỏ đi hẳn mới lườm mắt nhìn Turan, trong lòng không rõ là đang chán ghét nó hay chỉ đơn thuần là mắng thầm. Turan mong là ý sau, vì như thế lại hợp với tính cách vốn có của bà ta hơn, và sẽ càng thêm phù hợp nếu bà ta mắng thành tiếng.

– Mày rảnh à? – bà Lylat cất tiếng.

– Không. Tôi đói.

Turan đáp gọn, cố tình hất cằm về phía khay thức ăn trước mặt mình.

Bà Lylat biết bản thân không cãi lý lại Turan, nhưng cũng rõ ràng rằng mình không cần nói lý. Hừ một tiếng, bà ta ngồi vào bàn, bảo:

– Ăn đi. Ăn cho lòi bản họng mày ra.

Turan thấy buồn cười, nhưng nó nhịn, cũng không có đáp lại mà bình tĩnh với tay lấy một mẩu bánh mì bỏ miệng nhai, từ từ thưởng thức bữa tối của mình trong áp lực nặng nề.– Tao định nhượng quán lại cho mày.

Câu nói bất chợt của bà Lylat làm Turan giật mình, cánh tay đang cắm nĩa vào viên thịt hầm theo đó cứng đờ một hồi lâu. Cũng may là nó không có ăn lấy ăn để cố thỏa mãn cơn đói, nếu không thì giờ đã mắc nghẹn, chịu không nổi có khi chết luôn.

– Nhượng quán? – Turan thắc mắc.

– Phải. – bà Lylat gật nhẹ đầu đáp – Đừng vội từ chối. Tao không có bắt mày trả tiền ngay.

“Vấn đề không phải là tiền bạc…” Turan nói thầm. Nó biết bà Lylat nói đến tiền bạc chỉ để chuyển hướng suy nghĩ của nó thôi.

Tuy nhiên, gì thì gì, Turan không có ý định tra hỏi bà Lylat về khó khăn của bà ta. Nếu bà Lylat mở miệng nhờ vả thì nó rất sẵn lòng giúp đỡ, nhưng ngược lại thì nó chỉ đành tôn trọng quyết định của bà ấy.

– Sao lại là tôi? – Turan hỏi.

Bà Lylat nghe, và như đã chuẩn bị sẵn câu trả lời, đáp ngay:

– Tao biết mày giờ là du hành giả, nhưng mà… có cái quán kiếm thêm chút tiền cũng không phải là chuyện xấu.

Turan biết bà Lylat vừa định nhắc đến chuyện nó là Nihr, không thể đi xa trên con đường của một du hành giả được. Bà ta tất nhiên không biết nó đã đột phá giới hạn Thần cấp rồi, càng không biết số tiền nó kiếm được trong vài ngày có khi còn nhiều hơn bà ta làm lụng suốt mấy năm trời.

Nhưng Turan không có dại dột đem những điều bí mật đó nói cho bà Lylat, chỉ bảo:

– Tôi không cần. Có chỗ để coi là nhà, trở về sau mỗi chuyến du hành đối với tôi là một chuyện rất tốt rồi. Bà nên tìm người khác, như bác Granerg chẳng hạn.

– Ông ta không được. – bà Lylat lắc đầu nói – Nấu ăn tốt là một chuyện, quản lý quán rượu lại là một chuyện khác. Để quán rượu này vào tay ông ta, không tới hai ba tháng liền phá sản.

Turan miệng cười méo xệch. Nó giờ không phải là đang cùng bà Lylat tranh luận xem ai là người phù hợp hơn để làm chủ quán rượu này. Nó chỉ đơn giản không muốn gánh lấy vai trò đó, để dành thời gian cho những chuyện quan trọng hơn.

Mà thực tế thì, giờ Turan cũng đang bận bù đầu rồi.

– Thế ngoài tôi ra, bà nghĩ ai thì tốt? – Turan hỏi.

Bà Lylat nghe câu hỏi này thì toan mở miệng đáp ngay nhưng chợt ngừng lại nửa chừng, suy nghĩ gì đó hồi lâu mới cất tiếng:

– Mày thật sự không muốn?

– Không muốn. – Turan lắc nhẹ đầu đáp – Giờ tôi là người có tiền.

– Thằng quỷ. Mới kiếm được chút đỉnh đã vênh váo.

Lời là vậy, giọng nói cùng vẻ mặt của bà Lylat lại không có chút ý trách móc nào, mà thay vào đó là chán nản. Bà ta biết không thể thuyết phục được Turan nếu không làm rõ sự tình cho nó, hoặc là dồn ép tới nước cuối cùng.– Nếu mày không muốn, vậy thì tao bán quán cho người khác. – bà Lylat bảo.

– Bà chắc chắn chứ? – Turan nghiêm giọng.

Chuyện bán quán không đơn giản là thay một người chủ, mà là giao toàn quyền xử lý quán cho người đó, bao gồm cả việc chuyển đối hình thức sử dụng quán, phương thức vận hành cùng với cả dàn nhân viên. Nếu là những người làm trong quán, hoặc thân quen, tiếp tục duy trì quán rượu như cũ thì tốt, nhưng nếu không phải vậy thì, nhiều người sẽ gặp khó khăn, và trong số đó chắc chắn có Oviar.

Bà Lylat tất nhiên biết ý của Turan, nhưng đối với việc này, thế mà chỉ thoáng chần chừ một chút, bảo:

– Tao không đùa. Mấy ngày nữa, có khi buôn bán đã xong xuôi hết rồi.

– Bà thật sự chịu làm tới nước này… – Turan nói – Không sợ tạo nghiệp à?

Xì một tiếng vẻ khinh thường, bà Lylat đáp:

– Nghiệp làm gì được tao. Tao cũng không phải nhượng cho mày trước à?

Turan cũng chỉ hỏi dọa một câu thế thôi, chứ nó biết rõ bà Lylat đã bỏ không ít công sức cố cung cấp công ăn việc làm, cả nơi ở cho mọi người. Giờ, người gặp khó khăn trở thành bà ta, bắt bà ấy một mực tiếp tục giúp kẻ khác thì quá tàn nhẫn.

Nhưng mà, tình hình hiện tại lại thành khó xử cho Turan. Nó không ưa thích quan tâm đến đời sống của nhân viên quán rượu, vậy mà lại bị bà Lylat đổ trách nhiệm lên đầu, không nổi giận đã là tốt lắm rồi.

Việc bà Lylat cứ khăng khăng ép Turan nhận quán, có phải vì tin tưởng nó hay không thì không rõ, nhưng chắc chắn một điều là bà ta đang muốn dựa vào đó khiến nó có thể an ổn sống được khi thất bại trên con đường của một du hành giả. Thế nên, vì ý tốt đó, Turan không thể nóng nảy với bà ấy được.

Sau cùng thì, điều mà Turan không muốn hòi cũng phải hỏi, để cố tìm ra được giải pháp hợp tình hợp lý cho tình huống này.

– Rốt cuộc thì, bà đang gặp phải chuyện gì vậy?

Bà Lylat nhăn mày, nhìn Turan một chút. Bà ta vốn không muốn cho ai biết vấn đề của mình, nhưng khi thấy vẻ kiên quyết của Turan thì biết rằng không thể thuyết phục nó nhận quán rượu nếu không nói ra, đành thở dài một hơi, đáp:

– Tao định tiếp tục du hành.

Turan hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không có biểu hiện gì nhiều, im lặng lắng nghe tiếp.

– Ông Gin, lão già nát rượu đó, không nhịn nổi nữa, đã tự mình lên đường rồi. Lão Reinar cũng đã làm ra quyết định.

Giọng bà Lylat có ý trách móc. Turan nghĩ, đoán được một ít chuyện ẩn sau mối quan hệ của cả ba người. Cũng đều là người có tuổi hết rồi, vậy mà đối với du hành lại còn có sự ham thích như thế.

Turan kì thực không hề phản đối mong muốn tiếp tục du hành của những người này mà ngược lại còn ủng hộ. Trước Đại Thánh Thế, họ có lẽ chỉ là những du hành giả đã đi tới phần cuối huy hoàng của mình, nhưng giờ, khi quái xuất hiện khắp nơi, cùng với đó là vô hạn tái sinh, cơ hội lớn như thế mà lại vô tâm bỏ qua, rất đáng trách.

Tuy nhiên, Turan có điều không hiểu, là vì sao lại vào lúc này. Bà Lylat từ bỏ du hành, dựng nên quán rượu này vào hơn hai năm trước. Trải qua một khoảng thời gian lâu như vậy, không thể chỉ vì ông Gin không đợi nổi nữa mà bản thân bà ta cũng thay đổi chủ ý. Dù sao thì, người chịu đựng nhiều áp lực nhất, gánh lấy vết thương lòng sâu nặng nhất từ việc đội trưởng tổ đội của mình mất đi, không ai khác chính là bà Lylat.

Nỗi lòng đó, có thể dễ dàng bị lay động bởi một ông lão người lùn nghiện rượu ư?

Turan biết là có lý do nào đó, nhưng trông thì hẳn bà Lylat không định tiết lộ cho nó. Tình huống hiện tại, khi mà Turan không thể vô cớ nhận quán rượu, bà Lylat không chịu nói thêm vài thứ, quả là bế tắc.

– Quán rượu này, tôi không thể mua.

Turan cất tiếng, ngừng lại một chút, rồi trước khi bà Lylat kịp mở miệng đáp, tiếp tục:

– Nhưng những người làm ở quán, tôi có thể đảm bảo họ có được một việc làm đàng hoàng.

Turan không nói khống. Nó hiện tại có thừa khả năng giúp đỡ họ đôi chút, không quá nhiều, nhưng không nghi ngờ là tốt hơn so với thứ bà Lylat có thể làm vào lúc này.

– Mày thật là cứng đầu.

Bà Lylat gắt, vẻ mặt lại trông vui lên thấy rõ. Bà ta không biết Turan định làm bằng cách nào, nhưng nếu nó đã nói được, thì hẳn là làm được. Hơn cả, giờ bà ấy cũng không có nhiều tâm trí để dò hỏi thêm. Thời gian, vốn là vội vã.

Đang lúc bà Lylat đứng dậy, toan rời đi thì như sực nhớ gì đó, bảo:

– Phải rồi. Lão Reinar nói muốn gặp mày. Có thời gian thì ghé qua tiệm rèn của ông ta một lát đi. À đúng, nên sớm ghé, không thì không gặp được đâu.

– Biết rồi.

Turan đáp gọn. Nó không định hỏi thêm gì, nếu cần thì cứ trực tiếp nói với ông Reinar là được.

Chương 174: Nhượng lại tiệm rèn

Sáng hôm sau, Turan sau khi tập một bài thể dục thì tìm đến chỗ tiệm rèn Phylts của ông Reinar luôn. Nó vốn định vùi đầu vào đống sách kỹ năng, nhưng nghĩ tới khả năng ông Reinar sớm rời đi thì đành tạm gác lại.

Dù sao thì cũng từng là một nhân viên gương mẫu nơi đó, bỏ mặc không quan tâm tới lời mời của ông chủ thì không phù hợp lắm. Hoặc ít nhất là Turan tự nhủ bản thân như vậy, tránh khi bị ông ta hỏi tới thì nói nhầm.

Trước tiệm rèn để biển đóng cửa, nhưng Turan không có để ý, đi vòng ra sau tiệm, cứ thế mở cửa bước vào trong luôn. Thật bất ngờ là Turan gặp ngay ông Reinar đang đứng chắp tay sau lưng vẻ chờ đợi, cứ như thể đã đoán biết trước nó sẽ tới vậy.

Ông Reinar thấy Turan xuất hiện cũng không có phản ứng gì mà thừ người ra một lúc lâu, tới khi nó cẩn thận đóng cửa lại, tiến tới gần một chút thì mới cất một tiếng thở dài, bảo:

– Muốn tiệm rèn này không?

Turan hơi nhăn mặt. Nó quả thật không đoán được rằng ông Reinar sẽ thốt ra lời như thế. Mối quan hệ của Turan với bà Lylat kì thực không tệ, nhưng với ông Reinar thì nó chẳng có dính líu gì nhiều ngoài một lần làm nhân viên cả.

Mà lần làm nhân viên đó, nói thật lòng thì không thể coi là biểu hiện tốt được.

Như đoán được mối nghi hoặc trong lòng Turan, ông Reinar giải thích:

– Ta là tin tưởng Lylat. Bà ấy đã trông cậy ngươi, thì ta cũng trông cậy ngươi.

Turan đối với lời này có hơi hời hợt. Nó đoán lý do thực sự là ông Reinar không tìm được người nào khác nên mới chọn tới nó. Tính ra thì, nếu xét theo hành động của bà Lylat, hẳn là các loại tài sản ở thành Yeit không còn quan trọng đối với hai người nữa, giao lại cho một người thân quen là lựa chọn tốt hơn cả.

Turan tất nhiên không nói thẳng ra ý nghĩ của mình, chỉ bảo:

– Không được. Quán rượu của bà Lylat tôi cũng không có nhận, nên đừng nghĩ loạn rồi đoán linh tinh.

Ông Reinar cười khì, lắc nhẹ đầu, nói:

– Đúng là đáng tiếc.

– Hai người đang tính làm gì thế? – Turan tò mò hỏi.

– Du hành mà thôi. – ông Reinar đáp – Đừng xem thường người đi trước chứ thằng nhóc.

– Không có!

Turan vội hô. Nó trước bộ dáng hùng hổ định đánh người của ông Reinar thì có muốn không hô như vậy cũng không được. Ông ta đã đạt Thần cấp 8 rồi, hành hạ một tên mới Thần cấp 3 như nó là chuyện dễ như trở bàn tay. Huống hồ gì, Turan cũng không thể cứ thế biểu hiện ra bản thân mình là Thần cấp 3.

“Khoan đã. Mới vừa rồi…” Turan lẩm bẩm, vội vàng điều chỉnh cơ thể một chút, xong thì kích hoạt kỹ năng ‘Thông hiểu’ lên bản thân luôn. Những luồng thông tin rất nhanh được nó sắp xếp lại.

“Họ và tên: Turan Mers Falanzt.

Tuổi: 19.

Thần cấp: 4.

Tiến trình: 0 (0%).

Yêu cầu tiến trình: Không có.

Thuộc tính chính:

+ Sức mạnh: 29 bậc.

+ Thể lực: 29 bậc.

+ Nhanh nhẹn: 25 bậc.

+ Khéo léo: 22 bậc.

+ Trí tuệ: 39 (+10) bậc.

+ Minh mẫn: 33 (+10) bậc.

Thuộc tính phụ:

+ Cảm ngộ: 57 (+10) bậc.

+ Phản xạ: 32 bậc.

+ Cảm giác: 24 bậc.

+ Ma lực: 6 (+10) bậc.
Thông số:

+ Khí huyết: 599 783 bậc.

+ Nguyên khí: 30 737 bậc.

+ Ma năng: 4 094 bậc.

Điểm thuộc tính còn lại: 20 bậc.”

Cảm giác mát lạnh trải sảng khoái khắp người Turan vừa rồi thật sự là do nó thăng Thần cấp.

Cả người Turan giờ run lên nhè nhẹ. Nó đang vui mừng, cũng là đang bối rối không biết nên phản ứng như thế nào. Dù sao thì giờ cách nó không xa chính là một ông lão Thần cấp 8 dùng đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm lấy mình với vẻ nghi hoặc.

– Trốn tránh cái gì? – ông Reinar gắt – Tao cũng không có đánh mày.

Turan vội xua tay, nói:

– Không, không có trốn. Chỉ là… đối với lòng tốt muốn nhượng tiệm rèn của ông, có hơi kích động.

– Nói nhảm. – ông Reinar bảo ngay – Vừa nãy xem thường, giờ tiếc cái gì?

– Từ chối là một chuyện. Cảm kích là một chuyện khác.

– Thôi. Bớt nói linh tinh. Tao còn có chuyện muốn nói.

Turan nghe vậy thì vội vàng dằn xuống dòng cảm xúc bấn loạn của bản thân, lắng tai nghe lấy. Thấy nó mất đi vẻ gấp gáp rồi, ông Reinar mới cất tiếng:

– Mày nghiêm túc về chuyện du hành sao?

Câu hỏi không nghi ngờ gì là có tính công kích đối với Turan. Tuy nhiên, nó không có vì vậy mà phản ứng thái quá. Dù sao, không chỉ dưới mắt ông Reinar, một Nihr đi du hành đối với hầu hết mọi người thì đều không khác chuyện đùa là bao nhiêu.

– Là nghiêm túc. – Turan đáp.

– Tốt. – ông Reinar nói ngay – Mày nên biết, trước Đại Thánh Thế, du hành giả không phải là không có. Nhiều là đằng khác.

Turan gật đầu tán đồng. Nó nếu muốn biện hộ, luôn có thể đưa ra điểm này, nhưng thường thì nó căn bản không có ý muốn làm điều đó.

– Nhưng khó. Rất khó! – ông Reinar nói tiếp – Hơn nữa, sinh mạng nói thô thì vô cùng rẻ rúng. Chưa sống qua ngày hôm nay, rất khó nghĩ tới được ngày mai.

Trước Đại Thánh Thế, chúng sinh không được ban thần vận, cũng đồng thời không sở hữu vô hạn tái sinh. Một khi bất cẩn tử vong, thì chính là thật sự chết đi, không có sống lại ở điểm hồi sinh nào cả. Nihr ở thời đại này, so với du hành giả có thể thăng Thần cấp quả thật yếu không chịu nổi, nhưng so với du hành giả thời đại trước thì có lợi thế rất lớn.
Tuy nhiên, Turan cũng biết một điểm mấu chốt ngăn Nihr trở thành du hành giả, đó là quái. Trước Đại Thánh Thế, quái không tồn tại, càng không tồn tại phó bản cùng các loại vật phẩm rơi ra. Hơn cả, đó là ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn không xuất hiện, cũng không có điểm hồi phục hay bất kì loại hình nào tương tự.

Không có Thần cấp, Nihr chính là không có cách nào chống lại đám quái mạnh mẽ kia. Đối với Nihr, đi du hành, không khác gì là đi chịu chết, tái sinh, rồi lại chịu chết cả.

Dù vậy, có lẽ trong mắt Reinar, ông ta không xem Nihr thấp kém như thế.

– Chính vì thế, du hành giả luôn phải tìm cách trở nên mạnh hơn, khiến bản thân đủ sức chiến đấu với mối đe dọa lớn hơn. Trước khi Đại Thánh Thế tới, thế giới này, lục địa này, trên chính vùng đất này, cũng không phải là không cần đối mặt với mối nguy hiểm nào. Thú dữ, quái vật, tội phạm, hay thậm chí là thảm họa luôn có thể xuất hiện và cướp đi sinh mạng bất kỳ ai bất kỳ lúc nào.

Turan cũng biết rõ điều này. Nó trước Đại Thánh Thế cũng từng được xem là một thiên tài, chuyên tâm luyện tập, phát triển bản thân, một phần không nhỏ cũng chính là vì để đối phó tới những hiểm họa mà ông Reinar vừa đề cập.

Chỉ tiếc là thời thế thay đổi quá nhanh, Turan lúc đó cũng không được may mắn, bị các vị thần ruồng bỏ, trở thành Nihr. Con đường trở nên lớn mạnh đối với nó, cứ thế bị bỏ lỡ.

Kì thực, nghe đến đây, Turan cũng đã nắm được ý mà ông Reinar muốn nói với mình là gì. Trong lịch sử, có không ít người trở nên mạnh mẽ vô cùng, sở hữu khả năng, lực lượng thậm chí vượt qua cả những kẻ có Thần cấp 30, 40 và hơn cả thế. Nhưng người như vậy, ngay khi Đại Thánh Thế đến, họ lập tức đạt đến Thần cấp cao, cứ như thể thứ sức mạnh họ sở hữu, vốn dĩ là của Thần.

Nhìn nhận sự việc theo hướng này, có thể thấy rằng một Nihr cũng có thể đột phá được, tiến lên Thần cấp cao hơn, bằng cách đi theo con đường mà những người xưa đã đi qua.

Tuy nhiên, đáng buồn là mọi chuyện không hề dễ dàng như thế. Trong suốt hơn ba năm sau Đại Thánh Thế, tất nhiên là đã có không ít Nihr thử làm theo, nhưng căn bản là không thể thực hiện được. Nihr giống như là một giới hạn bị áp đặt lên người họ, khiến họ không thể mạnh lên được dù cho có làm bất cứ thứ gì. Bên cạnh đó, có không ít người cho rằng, Nihr vốn dĩ là lũ phế vật, tiềm lực yếu kém đến thảm hại, nên sau Đại Thánh Thế mới không thăng Thần cấp được mà bị gán là Nihr.

– Muốn du hành, Turan, mày cần phải luyện tập, trở nên mạnh hơn.

Ông Reinar bảo, nhìn chằm chằm lấy Turan, rồi như vừa ra quyết định gì đó, nói tiếp:

– Cái này, mong là có thế giúp được mày.

Ông Reinar đưa cho Turan một cuốn sách dày hơn hai phân trông khá cũ kĩ với bìa da đã sờn. Nó cầm lấy, không định mở ra xem mà hỏi:

– Đây là gì?

– Một phương pháp luyện tập căn bản để tăng cường khí lực. – ông Reinar trả lời – Trước Đại Thánh Thế, tao đã luôn tập theo nó. Hiệu quả không tệ.

– Còn bây giờ? – Turan tò mò hỏi.

Ông Reinar lộ vẻ khó xử, mất một lúc mới đáp:

– Giờ vẫn còn. Chỉ là không thường xuyên như trước thôi.

Turan cười thầm. Ông Reinar ý tốt là có, nhưng dành cho nó thì không phù hợp rồi.

Dù vậy, Turan cũng không tiện từ chối, đành nhận cuốn sách, hơi cúi đầu nói:

– Cám ơn ông đã quan tâm.

– Chuyện nhỏ. – ông Reinar phất phất tay bảo – Ngoài ra thì, đống vật phẩm còn lại trong tiệm rèn, mày thấy thích cái gì thì cứ lấy đi.

– Thật sự?

Turan thốt, vẻ ngạc nhiên không giấu được. Đống trang bị do ông Reinar rèn ra, dù không quá tốt, nhưng kiếm vài món phẩm chất ‘Ưu’ không phải là khó. Thậm chí, nếu như ông ta không cố tình vơ vét hết những món tốt thì để sót lại một hai món phẩm chất ‘Tinh anh’ cũng không phải là điều không thể xảy ra.

Món lợi này, sức hấp dẫn so với cuốn sách ông Reinar vừa đưa, không nghi ngờ gì là một trời một vực.

– Thẳng quỷ. Hai mắt sáng hết lên, mày là đang xem thường cuốn sách đúng không?

Ông Reinar gắt, vẻ bực tức thấy rõ.

– Không có! – Turan hô.

– Thôi. Không thèm đôi co với một thằng nhóc.

Nói rồi, ông Reinar quay người bỏ vào trong nhà luôn, chốc thì biến mất dạng.

Turan không biết ông ta trốn đi đâu, cũng chẳng quan tâm làm gì. Nó giờ chỉ muốn nhanh chóng lục lọi đống vật phẩm để lại trong tiệm rèn, kiếm vài món không tệ cho mình.

“Lấy hết đi… chắc ông ta không để ý đâu nhỉ?”

Turan tất nhiên không có vô tình vô nghĩa tới mức vét sạch tiệm rèn của ông Reinar. Nó chỉ chọn lấy ba món phẩm chất ‘Tinh anh’, hai mươi sáu món phẩm chất ‘Ưu’ cùng với tầm mười món phẩm chất ‘Thường’ mà thôi; tính ra thì đã chừa lại cho tiệm rèn gần trăm món phẩm chất ‘Thường’ rồi, để nhìn vào vẫn còn thấy được đây là một tiệm rèn.

Chương 175: Những chuyện sắp tới

Turan sau đó có tìm tới chỗ nhà kho, định ngó một chút xem có gì thú vị không nhưng tiếc là cửa nhà kho bị khóa lại. Nó đoán là không phải thứ gì ông Reinar cũng đem cho mình, đành lắc nhẹ đầu bỏ qua.

“Nhưng thế thì ông ta để cho ai?” Turan nghĩ, loay hoay chỗ này chỗ kia một lúc nhưng không có gặp ông Reinar, sau cùng chỉ có thể giữ thắc mắc lại trong lòng mà rời đi.

Quán rượu bà Lylat hôm nay cũng giống hôm qua, là đóng cửa. Thậm chí hôm nay còn không có một vị khách quen nào luôn. Tình hình hiện tại thì rõ ràng là quán rượu sẽ không phục vụ tới khi bà chủ sắp xếp xong mọi chuyện.

Turan đối với vấn đề này không để ý quá nhiều. Những thứ nó nên làm thì đã làm rồi. Còn lại chỉ có thể làm phiền bà Lylat mà thôi.

Vậy nên Turan không có nán lại chỗ quán rượu, mà về phòng mình luôn.

– Anh Turan!

Có tiếng gọi, của một người quen thuộc. Turan đang định vào phòng, cũng đành quay người lại, hơi nhăn mày vẻ chờ đợi.

– Anh thật sự… không mua lại quán rượu này ư? – Oviar hỏi.

– Không mua. – Turan nói, lắc nhẹ đầu – Cô muốn không?

– Em không muốn!

Oviar thốt, vẻ hốt hoảng thấy rõ. Turan trông bộ dạng này cũng không định nói thêm gì, hời hợt bảo:

– Thế, còn gì nữa không?

Oviar lộ vẻ lúng túng, loay hoay không biết nói gì, đến khi Turan khẽ thở dài, toan mở cửa về phòng mình thì cô ta mới vội lên tiếng:

– Em thật lòng không muốn quán rượu này kết thúc như thế…

Giọng Oviar hơi khản đặc, chừng bị nghẹn lại nửa chừng. Turan không có nhìn cô nàng, nhếch mép một cái, vẻ khó xử, bảo:

– Ai biết được.

Rồi nó vào trong phòng luôn, bỏ lại cô nàng cả người run rẩy không kiềm được ở hành lang, mặc cho cảm xúc lấn chiếm chính mình.

Kì thực, Turan cũng không mong muốn nhìn thấy quán rượu nơi mình sinh sống gần hai năm này cứ thế mất đi, nhưng tìm sự thay thế phù hợp cho bà Lylat là không dễ. Duy trì quán rượu, dàn nhân viên hay cả từng món ăn, loại rượu được phục vụ, Turan đều có thể tìm đến cách, nhưng đổi một người quản lý, mọi thứ liền sẽ không còn giống như trước nữa.

Vậy nên, Turan càng tin tưởng rằng thay vì cố tạo môi trường giống như cũ thì nên để mọi người tự lựa chọn con đường riêng cho chính mình. Nó chỉ nên âm thầm hỗ trợ một chút, đảm bảo họ không chịu thiệt khi vừa mất đi công việc mà thôi.

Nghĩ ngợi hồi lâu, củng cố quyết định của bản thân xong, Turan liền bắt tay vào công việc quan trọng hơn của mình. Nó cần tiếp tục trau dồi thêm đống kỹ năng đã học được từ sách kỹ năng, cụ thể là ‘Đấm mạnh’ và ‘Cào’.

Về phần kỹ năng ‘Gọi hồn’, Turan đã xác định nên tạm gác lại, chờ tới khi bản thân tìm được phương thức tiếp cận phù hợp hơn thì sẽ lại học sau.

Cứ như vậy, suốt hai ngày liền, Turan cuối cùng cũng coi như học xong được hai kỹ năng chiến đấu đầu tiên của mình. Thành tích này không có gì đáng tự hào, vì thực tế thì chẳng có du hành giả nào lại mất nhiều thời gian như vậy để học một hai quyển sách kỹ năng cả, mà còn là sách kỹ năng phẩm chất ‘Thường’ cùng độ hiếm ‘Thông thường’ của cấp độ 5 nữa chứ.

Tuy nhiên, Turan vẫn là hài lòng với kết quả này. Nó biết rõ chính mình không chỉ đơn giản là sở hữu hai kỹ năng mới, mà là cả những kiến thức liên quan tới hai kỹ năng đó. Chung thì có cách vận chuyển nguyên khí, ngưng tụ cùng bộc phát như thế nào; riêng thì có điều khiển uy lực của cú đấm cùng độ sắc bén hay rắn chắc khi dùng cương khí hóa móng vuốt. Với những kiến thức này, Turan càng tự tin chính mình khi học những kỹ năng khác sẽ đạt hiệu quả tốt hơn nhiều, bên cạnh đó thì đối phó ngược lại chúng cũng sẽ dễ dàng hơn.

Nói nôm na thì, giờ Turan có thể được coi là bậc thầy về sử dụng nguyên khí cấp độ 5, thậm chí đầy đủ khả năng để dạy lại cho người khác. Mặc dù đẳng cấp bậc thầy này trên thực tế không cao lắm, nhưng cũng là không thể xem thường.

Xem xét một hồi, Turan kích hoạt kỹ năng ‘Thông hiểu’ lên chính mình. Những luồng thông tin vừa quen thuộc, vừa mới mẻ rất nhanh tràn vào tâm trí nó, rồi chẳng mất bao lâu liền được sắp xếp xong.

“Họ và tên: Turan Mers Falanzt.

Tuổi: 19.

Thần cấp: 4.

Tiến trình: 493 (98%).

Yêu cầu tiến trình: Không có.

Thuộc tính chính:

+ Sức mạnh: 29 bậc.
+ Thể lực: 29 bậc.

+ Nhanh nhẹn: 25 bậc.

+ Khéo léo: 22 bậc.

+ Trí tuệ: 39 (+10) bậc.

+ Minh mẫn: 33 (+10) bậc.

Thuộc tính phụ:

+ Cảm ngộ: 57 (+10) bậc.

+ Phản xạ: 32 bậc.

+ Cảm giác: 24 bậc.

+ Ma lực: 6 (+10) bậc.

Thông số:

+ Khí huyết: 599 783 bậc.

+ Nguyên khí: 30 737 bậc.

+ Ma năng: 4 094 bậc.

Điểm thuộc tính còn lại: 20 bậc.”

Turan không có ngạc nhiên nhiều khi trông thấy tiến trình của mình đạt đến 98%, cụ thể là tích lũy được 493 bậc Thần tinh. Suốt hai ngày này, nó vẫn nhận được Thần tinh đều đều, dù tốc độ chậm lại rõ rệt so với mấy hôm trước, nhưng cũng không phải là một du hành giả bình thường có thể so sánh. Thậm chí nếu nói ra, ngay cả tên thiên tài Wyndur cũng sẽ ghen tỵ muốn chết.

Turan không rõ lắm chuyện gì đang xảy ra với cơ thể mình, cũng chẳng có cách tra ra nguyên nhân, đành tạm thời không nghĩ tới. Nó hiện tại thật sự là không có thời gian để tìm hiểu chuyện không có vẻ gì là có hại này.

Xác nhận thông tin thuộc tính của bản thân xong, Turan lần nữa kích hoạt kỹ năng ‘Thông hiểu’ lên chính mình, nhưng là nhằm vào những kỹ năng nó đang sở hữu. Không có nhiều thông tin xuất hiện, chỉ vỏn vẹn vài dòng.

“Kỹ năng chủ đạo:+ Thông hiểu – Cấp 1 (18%).

Kỹ năng chủ động:

+ Đấm mạnh – Cấp 1 (1%).

+ Cào – Cấp 1 (0%).

Kỹ năng bị động: (trống).

Kỹ năng khác: (trống).”

Turan gật nhẹ đầu vẻ hài lòng. Hai kỹ năng ‘Đấm mạnh’ và ‘Cào’ giờ đã chân chính thuộc về nó. Dù rằng không phải là kỹ năng gì nổi bật, nhưng so với chính nó mấy ngày trước chỉ là một du hành giả với duy nhất kỹ năng chủ đạo, lại còn không phải là dùng cho chiến đấu thì tốt hơn rất nhiều.

Mặt khác, kỹ năng ‘Thông hiểu’ của Turan tiến trình đã đạt tới 18% rồi. Tốc độ không quá nhanh, nhưng xem ra mức trung bình hẳn là 2% mỗi ngày, với điều kiện là phải dồn sức học sách kỹ năng. Theo đà này, nếu siêng năng thì trong vòng hai tháng tới, nó liền có thể biết được kỹ năng chủ đạo của mình ở cấp độ 2 là dạng gì.

Hai tháng, với thời gian này, nếu dùng cho săn giết quái thì Turan có lẽ có thể kịp đạt tới Thần cấp 10. So sánh hai mục tiêu này với nhau, Turan không khỏi hơi nghiêng về Thần cấp cao hơn. Kỹ năng ‘Thông hiểu’, suy cho cùng không khiến nó mạnh lên. Cho tới giờ, nó chỉ xác định được ba tác dụng chủ yếu của kỹ năng này: tra xem nhiệm vụ tấn thăng của Nihr, biết được vật bên trong hộp kín và học kỹ năng từ sách kỹ năng mà không làm tiêu hao sách.

Trên thực tế, Turan không đánh giá quá cao tác dụng thứ ba của kỹ năng ‘Thông hiểu’, vì hạn chế quá nhiều. Nó lúc đầu vốn cho rằng bản thân có thể kiếm lời không ít, nhưng giờ khi so với tác dụng thứ hai thì rõ là không dùng được. Hiện tại, Turan cũng chỉ lợi dụng tác dụng này để gia tăng tiến trình cho kỹ năng mà thôi.

Đang lúc suy nghĩ thì một âm thanh “tinh tinh” nhỏ đột nhiên vang lên bên tai của Turan. Nó không có vội vàng phản hồi tín hiệu này mà cẩn thận khóa cửa phòng lại. Ngoài hành động đó ra thì Turan cũng không làm gì thêm. Nó căn bản chỉ cần bản thân lúc nói chuyện không bị gián đoạn là được.

– Chuyện gì?

Turan cất giọng như một thói quen sau khi chạm nhẹ vào thiết bị.

– Là tôi, Wyndur đây.

– Tôi biết.

Turan đáp gọn, hơi nhăn mày lại. Nó có chút không hiểu vì lý do gì tên này cần phải báo danh tính mình ra. Chủ nhân của đầu tín hiệu còn lại cho thiết bị mà Turan đang giữ này cũng chỉ có mỗi tên đó mà thôi.

Nghe được giọng không được hài lòng lắm của Turan, Wyndur vội bảo:

– Xin lỗi, phía bên này tình huống nhạy cảm, theo phản xạ… nói nhảm.

Turan không nói gì, chỉ im lặng chờ đợi tên này vào chuyện chính. Nó so với Wyndur càng thêm trân trọng thời gian quý báu của mình.

– Lần này liên lạc, có ba chuyện tôi cần xác nhận với cậu. – Wyndur nghiêm giọng nói – Đầu tiên là chuyện càn quét phó bản phẩm chất ‘Anh hùng’, tôi đã sắp xếp được một chỗ trống theo yêu cầu của cậu. Thời gian tiến hành càn quét sớm nhất là vào một tuần nữa, muộn nhất là một tháng. Tuy nhiên, tôi mong có thể hoàn thành càn quét trong vòng hai tuần. Sau hai tuần, tôi khó mà đảm bảo được không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.

Turan hơi suy nghĩ một chút. Yeatra hiện tại vẫn chưa có tin tức gì về bùa phẩm chất ‘Anh hùng’, mà bản thân nó cũng không hi vọng rằng cô ta có thể sớm luyện chế ra, bắt ép càng không phải là một lựa chọn.

Càn quét một phó bản phẩm chất ‘Anh hùng’, nhanh thì có thể hoàn thành trong vòng một đến hai ngày, nhưng chậm thì có thể kéo dài tới cả tuần lễ. Vậy nên, tình huống tốt nhất là khi Yeatra có thể luyện chế thành công vào cuối tuần sau.

Thời gian, thật sự có hơi gấp. Nhưng Turan cũng biết rằng để tạo ra được một cơ hội như vậy là không dễ dàng, dù cho là Wyndur thì hẳn cũng phải tốn không ít công sức.

– Không tệ. Vào cuối tuần sau, hoặc đầu tuần sau nữa, tôi sẽ thông báo cho cậu thời gian cụ thể. – Turan cất tiếng.

– Được. – Wyndur đáp – Chuyện thứ hai là chuyến đi tới tòa tháp Ma pháp Tối thượng, tôi đã xác định được thời gian phù hợp hơn.

– Thay đổi?

Turan thắc mắc. Nó vẫn nhớ rằng Wyndur đã bảo trong lần gặp mặt trước sẽ khởi hành cùng Lily vào khoảng cuối tuần sau, cũng tức là tầm sáu đến bảy ngày nữa. Trong giây lát, Turan liền nhận ra sự thay đổi này có liên quan ít nhiều tới việc Wyndur nhắc đến thời điểm hai tuần sau, khi mà cậu ta khó có thể đảm bảo được về chuyến càn quét phó bản phẩm chất ‘Anh hùng’ của Yeatra.

– Thành thật xin lỗi. – Wyndur vội nói, cậu ta hiểu rõ chính bản thân không khác gì đã thất hứa – Tình hình bên này ngày càng phức tạp… Nhưng chuyến đi sắp tới, vào ngày 27, là đã được xác định chắc chắn, sẽ không có thay đổi nữa.

Turan khẽ thở dài. Sự thay đổi này đúng là nằm ngoài dự đoán của nó, khiến không ít chuyện cũng bị ảnh hưởng theo. Thế nhưng là, không tránh được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau